Đầu năm 944 Tiền Ngô Vương (tức Ngô Quyền) lâm tử bệnh, trước khi lâm chung ông nằm liệt giường miệng thoi thóp những lời trăn trối cuối cùng với hai thiên tử và một vài tướng lĩnh thân cận.
Hôm ấy ngoài trời đổ một cơn mưa tầm tã, mưa rơi không ồ ạt như mưa giông, không nhẹ nhàng như mưa xuân.
Sắc trời ảm đạm, mây trắng ngả sang một màu xám xịt, đó là một cơn mưa rào, một cơn mưa âm ỉ, thầm lặng nhưng kéo dài không ngớt.
Lúc bấy giờ trong cung cũng mang theo một không khí ảm đạm, Ngô Quyền nằm trên giường dưỡng bệnh, bên cạnh ông là hai vị công tử.
Huynh trưởng Ngô Xương Ngập đang quỳ bên cạnh cha, tay ông nắm chặt tay cha, lệ từ khóe mắt tuôn ra không ngớt.
Nhị đệ cũng quỳ ngay cạnh đó, mắt ông nhìn cha đầy nỗi xót xa, đau khổ.
Đứng sau hai huynh là Dương Tam Kha một đại tướng thân cận của Ngô Quyền.
Thân là một đại tướng quân, đối với y chiến trường là nghĩa sống, cuộc đời y đã trải qua biết bao nhiêu trận chiến lớn nhỏ, người chết y còn thấy nhiều hơn cả người sống.
Trong mắt y sinh mạng là một thứ gì đó rất nhỏ bé, bất kỳ lúc nào cũng có thể đánh mất.
Nhưng khi đứng trước người bệ hạ mà y đã vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần.
Đang nằm liệt giường thoi thóp những hơi thở cuối cùng, một con người hùng dũng, máu lạnh như y cũng đã phải rơi những giọt lệ tiếc thương.
Y lúc này chỉ như một đứa trẻ mới lớn, y chỉ biết đứng đó cúi mặt âm thầm đổ lệ, cùng với một vài tướng lĩnh cũng như y ở đằng sau.
Ngay lúc này, Ngô Quyền bất chợt lên tiếng, người ông run rẩy, hơi thở trở nên nặng nhọc, mặc kệ những tín hiệu cơ thể đang ra hiệu cho sinh mệnh của ông sắp kết thúc, Ngô Quyền vẫn cố gắng nói ra những lời trăn trối cuối cùng cho mọi người.
- Trẫm dù gì cũng đã sống một đời oanh liệt.
Diệt giặc Hán giải thoát trăm vạn bá tánh đất Nam khỏi ách cai trị của bọn phong kiến phương bắc.
Tiếc thay đất nước chỉ vừa mới giành được hòa bình một thời gian thì số phận của trẫm đã đến cửa tử.
Thực lòng trẫm vẫn còn muốn được tiếp tục cai trị đất nước, nhưng sinh tử do trời, phận là người phàm không thể tránh được.
Trước khi trẫm mất trẫm còn vài trọng trách muốn giao lại cho các tướng lĩnh và hai con.
Thấy cha nói vậy, Ngô Xương Ngập càng nắm chặt tay cha, ông không nỡ từ biệt người cha của mình, nước mắt ông chảy ra càng ngày càng da diết hơn, ông cầu xin.
- Xin phụ thân đừng nói vậy, con đã mời được rất nhiều lang y tài giỏi trên khắp đất nước về kinh.
Bệnh của người sẽ sớm được chữa khỏi.
Người sẽ khỏe lại mà tiếp tục cai trị nước Vạn Xuân, để trăm vạn bá tánh tiếp tục ấm no, hòa bình.
Lúc này, Ngô Xương Văn cũng lên tiếng.
- Huynh trưởng nói đúng đấy phụ thân, xin phụ thân hãy vực dậy tinh thần, bệnh của người sẽ sớm được chữa khỏi thưa phụ thân.
Trái ngược lại với sự khẩn thiết của hai thái tử, Ngô Quyền cất lên một tiếng cười mãn nguyện, Ông buông tay mình ra khỏi tay Xương Ngập.
Đưa mắt nhìn tất cả mọi người một lần cuối, rồi ông nói.
- Nhìn các con như vậy, ta ra đi cũng mãn nguyện.
Cả cuộc đời ta sống ngay thẳng, không làm điều gì trái với nhân nghĩa con người, chết cũng không hổ thẹn với trời.
Chỉ có điều ta vẫn còn đang lo lắng cho số phận nước Vạn Xuân, quốc gia vẫn còn đang non trẻ, ta chết rồi đất nước sẽ đi về đâu?
Nhưng nghe lời hai con nói ta mới an tâm mà nhắm mắt.
Ta giao lại đất nước cho huynh trưởng con, Ngô Xương Ngập, con sẽ thay ta lên ngôi vương cai trị đất nước.
Này Dương Tam Kha.
Giọng ông trở nên khàn đặc, vừa nói vừa ho không ngớt, ông thều thào gọi Dương Tam Kha.
Tam Kha nghe bệ hạ gọi, Tam Kha có phần hơi giật mình, nhưng vẫn nhanh chóng quỳ chân, chắp tay đáp lại tiếng gọi của bệ hạ.
- Có mạt tướng, thưa bệ hạ!
- Nghe trẫm nói, trước khi trẫm chết trẫm còn có một di nguyện cuối cùng muốn giao lại cho ái khanh.
- Mạt tướng xin nghe lệnh bệ hạ!
- Trẫm coi ái khanh như huynh đệ, như anh em ruột thịt của mình.
Ngay phút lâm chung, ngoài hai con của trẫm ra, chỉ có ái khanh mới là người trẫm coi là thân tín nhất.
Ngô Xương Ngập, con cả của trẫm sẽ thay trẫm lên ngôi vua, ái khanh là người trẫm tuyệt đối tin tưởng giao lại cho trọng trách này.
Mặc dù trẫm truyền ngôi cho Xương Ngập, nhưng con trẫm nó còn trẻ người non dạ, ắt hẳn không tránh được sai sót.
Ái khánh theo hầu trẫm đã lâu, trẫm có di nguyện cuối là nhờ ái khanh hãy phò tá Xương Ngập trên con đường đế vương sau này.
- Mạt tướng, Dương Tam Kha xin tuân chỉ!
Nghe được câu trả lời của Tam Kha, Ngô Quyền mới yên lòng xuôi tay nhắm mắt.
Ông thanh thản ra đi trước những tiếng những khóc than không ngớt của các tướng lĩnh và hai vị công tử.
Ngày ông ra đi ngay cả trời cũng phải đổ lệ, hạt mưa bên ngoài rơi xuống ngày một nhiều, nhưng mưa vẫn rơi một cách âm ỉ và thầm lặng.
( Lưu ý: Ngô Quyền thực chất có bốn người con, lần lượt là huynh trưởng Ngô Xương Ngập, nhị đệ Ngô Xương Văn, tam đệ Nam Hưng, tứ đệ Càn Hưng.
Nhưng hai người con nhỏ Nam Hưng và Càn Hưng lại theo Dương quốc mẫu.
Chỉ có Xương Ngập và Xương Văn là theo đế vương Ngô Quyền.
Dương Tam Kha không chỉ là tướng lĩnh dưới trướng Ngô Quyền mà còn là em vợ Ngô Quyền.)
*********************************
Một tuần sau kể từ ngày Ngô Quyền ra đi, lúc này triều đình lại một lần nữa khoác lên mình bầu không khí trang trọng, như những ngày đầu Ngô Quyền xưng vương.
Ngô Xương Ngập ngồi trên ngai vàng, trước mặt ông là những bá quan đã dành hết phần đời còn lại để giữ vững sự trung nghĩa với triều Ngô.
Trong những ngày đầu Ngô Quyền mất, công việc triều chính trở nên vô cùng hỗn loạn, nhiều bá quan không phục vua trẻ, đâm ra bất mãn.
Có người cáo quan về ở ẩn, có người mưu kế đoạt ngôi, có người ngoài mặt trung thành nhưng trong lòng bất tuân.
Nhờ có sự hậu thuẫn của Tam Kha, những hoạn quan trong triều vẫn chưa dám làm gì manh động, triều đình tạm thời yên ổn.
Ngày Xương Ngập nhận ngôi, bá quan trước mặt ông chỉ vỏn vẹn mười người, bao gồm: Tài Dương, Khang Dự, Trương Môn, Gia Nhĩ, Mạnh Nghĩa, Ngô Đạt, Cát Sách, Trương Phúc, Vũ Lâm, Hạo Nhiên.
Trong tất cả mười người trung quan, có hai người được xem là bậc kỳ tài.
Chỉ riêng hai người này đã bằng tất thảy tám bá quan kia cộng lại, hai người đó là Tài Dương và Khang Dự.
Ngồi trên ngai vàng, Xương Ngập hai tay cầm ngọc tỷ đưa lên qua trán, ông nói bằng một giọng đanh thép.
- Kính gửi phụ thân trên trời, ngày hôm nay Ngô Xương Ngập con xin thực hiện di nguyện của phụ thân.
Lên ngôi thiên tử, tiếp quản cơ nghiệp của người, thay người cai quản triều đình, cai trị đất nước.
Các bá quan cung kính, đồng thanh:
- Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.
Bầu không khí trang trọng bỗng nhiên bị phá vỡ bởi một tiếng ''báo'' vội vàng của một tên lính truyền tin.
- Tại hạ bẩm báo!
Dương Tam Kha làm phản, tập hợp đại quân một vạn người đang kéo đến kinh đô nhằm cướp ngôi vương của bệ hạ!
Mọi người ai nấy đều cũng hoảng hốt, đặc biệt là Xương Ngập.
Ông nhất thời không tin những gì mình vừa nghe thấy, ông mong mình nghe nhầm bèn hỏi lại tên lính.
- Cái gì!
Dương Tam Kha làm phản?
- Thưa bệ hạ, đúng vậy ạ. một vạn quân do Dương Tam Kha dẫn đầu, quân lính tràn đầy khí thế, đã công phá đến cổng thành phía Bắc, sẽ chẳng ít lâu nữa mà kéo đến kinh đô cướp ngôi.
Xương Ngập vô cùng bực tức, răng cắn chặt môi đến bật cả máu, ông ra lệnh.
- Trẫm ra lệnh toàn bộ lính trong thành cố thủ, tập trung truy sát tên nghịch tặc Dương Tam Kha.
Ai lấy được thủ cấp của hắn ta liền trọng thưởng 5 nghìn lượng vàng, tăng ba chức tước.
Khang dự lập tức đứng lên, ông đại diện cho các quan văn trong triều bẩm báo.
- Thần xin bẩm báo bệ hạ, ngay lúc tên thất phu Dương Tam Kha đang làm loạn tại cổng phía Bắc.
Chúng thần xin ý kiến, bệ hãy rút lui theo phía Đông về Nam Sách tạm ẩn.
Ở đó có chư hầu Phạm Lệnh Công, lão ấy là một người tận tâm tận nghĩa với triều đình.
Nếu lão nghe tin bệ hạ gặp nạn ắt hẳn sẽ cứu giúp.
Bệ hạ cứ việc ẩn cư tại đó cho đến khi nào đánh đuổi được loạn tặc Dương Tam Kha rồi ngài hãy về lại kinh đô tiếp quản.
Xương Ngập lập tức từ chối, ông có phần do dự khi bỏ ngôi lui về Nam Sách.
Ông thừa biết với sức mạnh của quân triều đình, đánh dẹp một đại tướng như Dương Tam Kha là điều không thể.
Nhưng ông không muốn chạy, vì nếu chạy thì thật bẽ mặt với người cha đã mất, nhất thời ông không biết phải làm thế nào.
Ông liền thay đổi mệnh lệnh.
- Ta không đi, phụ thân đã giao lại ngôi vua cho ta, ta không thể thấy loạn mà chạy, thấy nguy mà trốn được.
Nếu ta mà bỏ chạy thì còn mặt mũi gì với phụ thân trên trời nữa.
Các chư hầu trên khắp đất nước có coi ta ra gì nữa không?
Đất nước vô chủ sẽ rơi vào loạn lạc, đời sống bá tánh sẽ vô cùng lầm than, khổ cực.
Dù có chết ta cũng không thể đi, ra lệnh cho quân lính các thành ngay lập tức rút về kinh đô cố thủ.
Tên Tam Kha kia đánh xong cổng bắc vẫn cần phải qua một cổng nữa mới có thể vào cung, nhiêu nấy thời gian cũng đủ để ta có thể tập trung quân lính sẵn sàng nghênh chiến tiêu diện quốc tặc.
Các quan trong triều đồng thanh ra sức ngăn cản, mười người một lời
- Không được thưa bệ hạ!
Sau đó Khang Dự tiếp tục nói tiếp.
- Tên Dương Tam Kha kia là một đại tướng dưới thời phụ thân ngài, hắn võ công cao cường, kinh nghiệm đánh trận dày dặn.
Đã thế các tướng quân võ mạnh trong triều phần lớn đã bị hắn thu phục, theo hắn làm phản.
Quân ta tuy có số lượng đông đảo, nhưng binh lính lại thiếu kinh nghiệm trận mạc, đối với quân của hắn thì cũng chỉ như một lũ tân binh yếu kém.
Cái ta thiếu nhất hiện tại là tướng lĩnh lãnh đạo, vì các tướng tài đều đã theo giặc.
Bệ hạ đừng trách, thần chỉ nói thật, bệ hạ giờ mà cố thủ thì không sớm hay muộn thì cũng đại bại, may thì giữ mạng nhưng lại bị hắn ta điều khiển, còn không may thì....
Ngô Xương Ngập quát lớn.
- Nếu ta không may thì sao!
Khang Dự cắn răng, nghiến lợi nói ra ba chữ như sét đánh vào tai Xương Ngập.
- Thì vong mạng!
Tài Dương cũng ngay lập tức tiếp lời.
- Thời gian gấp rút xin bệ hạ hãy bỏ kinh tháo chạy đi ạ.
Cho dù bệ hạ có ở đây kiểu gì cũng bại, bệ hạ đi vẫn sẽ bại nhưng giữ được mạng.
Xương Ngập đã vốn bực mình trong người sau lời của Khang Dự, ông nghe Tài Dương nói xong càng bực hơn nữa, ông gắt gỏng.
Mệnh lệnh của ông lúc này lại thêm một lần nữa thay đổi, ông quyết tử cầu hòa với giặc.
- Vong mạng thì sao!
Ta là bậc đế vương, cai quản hàng vạn sinh mạng, hà cớ gì vì sợ chết mà phải tháo chạy, cho dù ta có chết, có phải bỏ mạng ở đây thì ta cũng đồng lòng.
Một mạng ta có thể đổi lấy trăm vạn mạng người thì việc gì ta phải tiếc, chẳng phải là cái giá quá rẻ sao?
Người đâu ra lệnh cho toàn quân ngừng chiến, đóng cổng thủ thành.
Báo là bệ hạ dừng chiến muốn cầu hòa với Dương Tam Kha, thề sẽ không truy tội hắn.
Bảo hắn muốn gì trẫm cũng sẵn sàng hạ chỉ, kể cả là cái đầu của trẫm.....
Trẫm cũng hạ!
Xương Ngập dứt lời ngã gục xuống.
Các quan lại mặt cắt không một giọt máu, mất trật tự quỳ gối van lạy ông, Khang Dự đỡ ông dậy, rồi lớn giọng với quân lính.
- Bệ hạ nhất thời nóng giận các ngươi không được truyền lệnh ra ngoài, ai hé ra nửa lời.
Chém ngay lập tức!
Tài Dương cũng quỳ ngay trước mặt Xương Ngập, ông cầu xin vị tân hoàng đế.
- Xin bệ hạ bình tĩnh, xin bệ đừng nóng vội.
Bệ hạ không nên nói những lời như thế, bệ hạ nói vậy thiên hạ sẽ nghi rằng vua nhu nhược bất tài ắt sẽ càng loạn hơn nữa.
Chi bằng bây giờ ngài hãy rút đi để giữ mạng, chỉ cần ngài còn sống.
Chỉ cần ngài còn sống thì nhà Ngô vẫn còn cơ hội phục dựng.
Chỉ cần ngài còn sống thì nhà Ngô vẫn còn cơ hội dẹp giặc Tam Kha.
Chỉ cần ngài còn sống....
Nói đến đây khóe mắt Tài Dương ngấn lệ, ông nghẹn nào.
- Thì....
Thì....
Hàng vạn bá tánh, hàng vạn quân lính trong thành sẽ không phải bỏ mạng vô ích!
Xương Ngập lúc này cũng dịu lại, ông thở không ra hơi, mồ hôi đầm đìa khắp khuôn mặt, run rẩy chỉ tay về cửa đình ra lệnh.
- Người...
đâu... hãy chuẩn bị cho ta....
Ngựa và một trăm quân lính theo ta tháo chạy về Nam Sách.
Nương nhờ Phạm Lệnh Công.
Tài Dương hô to.
- Hãy mau chuẩn bị ngựa, lập tức xuất thành
Một lúc sau, ngựa và người đã chuẩn bị xong.
Xương Ngập rút khỏi kinh đô, ông rời đi âm thầm lặng lẽ, không ai ngoài những quan trong triều biết về điều ấy.
Tài Dương, Khang Dự lặng người cùng các quan khác trong triều đứng nhìn đoàn ngựa của vua rời đi, trên mặt ai nấy cũng đều mang một nỗi tiếc thương, được thể hiện qua những giọt lệ đang chảy xuống hai bên mặt.
Lệ chảy như máu.
Lúc này Khang Dự mới nhẹ nhàng nói.
- Bệ hạ cuối cùng cũng đi rồi.
Ông cùng mọi người lặng lẽ đứng nhìn đoàn ngựa ngày một đi xa.
Các quan xúc động tiễn biệt.
- Chúng thần xin tạm biệt bệ hạ!
Sau khi dứt lời từ biệt, các quan bỗng nhiên im lặng một hồi, không nói không rằng tất cả chỉ nhìn mặt nhau.
Giương lên một ánh mắt quyết tâm, môi cắn chặt. tất cả các quan lấy ra từ trong ống tay áo mỗi người một con dao nhỏ đã chuẩn bị sẵn, cả mười con người đều đưa mười con dao kề ngay cổ chuẩn bị tự sát.
Trước khi chết tất cả đều đồng thanh hô vang một lời, thập nhân nhất ngôn.
''TA THÀ CHẾT CHỨ QUYẾT KHÔNG LÀM VIỆC CHO BỌN PHẢN TẶC!''
Dứt lời tất cả đồng loạt cắt cổ, để lại giữa cung đình mười cái xác người và một vũng máu tươi hòa vào lẫn nhau, tô đỏ cả một khung cảnh.
Sự kiện này được gọi là ''THẬP VỊ CẬN THẦN QUYẾT TỬ TẬN TRUNG''.
Đời sau có thơ viết rằng:
''Nhất nhật hữu thời ngự tại cung
Nhân tâm oán hận khởi trùng trùng
Vị đăng đế vị, cung ly biệt
Thập quan quyết tử bảo trung hung.''
Dịch nghĩa:
''Một ngày nào đó ở trong cung
Lòng người oán hận dâng vô cùng
Vua chưa đăng ngôi phải ly tán
Mười quan quyết chết giữ lòng trung.''
*********************************
Ngô Xương Ngập ngồi một mình bên trong xe ngựa.
Lúc này ông mới bật khóc, ông khóc không phải vì ông sợ hãi, không phải vì ông tiếc nuối kinh thành mà ông khóc vì sự bất tài của chính mình.
Ông nhớ về phụ thân, ông thấy con người ông thật vô dụng, ông tự trách mình vô cùng.
''phụ thân, con thật vô dụng thưa phụ thân, phụ thân cả đời thành công oanh liệt, dạng danh thiên hạ.
Nhưng con của người thật bất tài, phụ thân ở trên trời chắc hẳn sẽ thất vọng về con lắm.
Nếu người biết mình truyền ngôi vương lại cho một đứa như con thì chắc người sẽ chết không nhắm mắt.
Thất bại lớn nhất của phụ thân không phải những trận thua trên chiến trường, mà là người đã đặt niềm tin sai người.
Thưa phụ thân, giang sơn phụ thân để lại cho con, con không thể giữ được dù chỉ mà một mảnh đất nhỏ nhất, chỉ trách con bất tài, nên chết để đền tội.''
Nghĩ vậy ông liền rút cây trâm cài tóc kề vào cổ định tự vẫn, nhưng bất chợt ông nghĩ đến các quân thần ở trong cung, các binh sĩ đã hy sinh cho ông tháo chạy, trăm vạn bá tánh đang rơi vào cảnh lầm than, khổ sở.
Cảm thấy trọng trách của mình quá lớn, nếu ông chết đi thì thiên hạ sẽ ra sao, những trung thần đã hy sinh tính mạng mình họ sẽ chết vô nghĩa ư?
Lấy lại tinh thần, ông trấn an bản thân, tự nhủ rằng
''Đúng!
Ta không thể chết được, nếu ta chết thì những hy sinh kia sẽ đổ sông đổ bể.
Người chết sẽ chết một cách tức tưởi, một cách vô nghĩa, người sống lại sẽ lâm vào loạn lạc, cùng cực.
Ta không thể chết, ta phải sống, sống để khôi phục nhà Ngô, sống để giành lại nền độc lập mà cha ta đã dành cả đời gây dựng.''
Tỉnh táo khỏi cơn suy sụp.
Ngô Xương Ngập liền cho người dừng ngựa, ông bước xuống, thấy trước mặt là một con sông lớn.
Ông bèn hỏi người lái xe ngựa.
- Cho trẫm hỏi ta đang ở nơi nào?
Người lá xe trả lời.
- Dạ thưa!
Ta đang ở bên bờ sông Đuống, còn cách Nam Sách hơn 200 dặm nữa.
Xương Ngập nói.
- Được rồi, cho ngựa dừng lại nghỉ một lát.
Ông một mình đi lên trước đoàn quân, mắt nhìn lên trời, nghiến chặt răng, tay giơ nắm đấm lên cao rồi hô to
- Dương Tam Khaaaaaaa!
Ta thề không đội trời chung với ngươi, ngay tại đây trước sông, trước đất mẹ, trước trời, trước núi và trước toàn bộ các binh lính ở đây.
Ngô Xương Ngập ta xin thề!
Một ngày nào đó sẽ tiêu diệt tên phản tặc Dương Tam Kha nhà ngươi.
Chém đứt đầu ngươi bằng chính đôi tay của mình, chu di cửu tộc dòng họ nhà ngươi.
Cuộc đời ta sẽ không bao giờ thanh thản nếu như tên phản tặc nhà ngươi chưa chết.
Ta thề!
Xương ngập ta còn sống ngày nào là sẽ dốc sức giết ngươi ngày ấy!
Nói xong ông liền rút cây trâm cài tóc mà ban nãy ông định dùng để quyên sinh ra đâm mạnh vào giữa lòng bàn tay, máu chảy xuống sông sau lời thề của ông.
Chứng kiến cảnh bệ hạ lấy máu ăn thề với sông nước, toàn bộ quân lính ai nấy đều không khỏi nể phục.
Toàn bộ quỳ gối lấy gươm rạch giữa lòng bàn tay, máu tươi hòa cùng màu đất.
Tất cả đồng thanh
- Bệ hạ anh minh, chúng thần tại nơi này trước sự chứng kiến của đất mẹ, trước trời, trước sông, trước núi và trước mặt bệ hạ.
Chúng thần xin thề!
Dành nguyên phần đời còn lại của mình tận tâm phục vụ bệ hạ.
Bệ hạ lên núi chúng thần lên núi, bệ hạ vô rừng chúng thần vô rừng.
Kể cả bệ hạ có đi chết chúng thần cũng nguyện chết vì bệ hạ, chết vì triều Ngô!!!
Ngô Xương Ngập vô cùng cảm động ông đi đến đỡ mọi người dậy, ông mượn lấy thanh gươm của một người lính trong số ấy.
Ông giơ cây kiếm lên hô lớn.
- Phục dựng triều Ngô, tiêu diệt phản tặc!
Rồi ông rạch vào hai lòng bàn tay mình bằng mũi kiếm, viết một chữ "折" (giết) với ngụ ý là sẽ giết chết tên phản tặc Dương Tam Kha bằng chính đôi bàn tay này.
*********************************
Đã trôi qua năm ngày kể từ khi Xương Ngập tháo chạy khỏi kinh thành.
Phạm Lệnh Công đương ngồi trong thành hưởng rượu, họa cung nữ, thì quân lính đi vào bẩm báo.
- Bẩm báo chủ công, có thư của Ngô Xương Ngập được quân lính gửi tới.
Lệnh Công đọc thư xong sắc mặt trở nên nghiêm trọng, trong thư khái quát sơ bộ tình hình triều chính.
Ngay lập tức Lệnh Công liền ra lệnh quân lính mở cửa thành ông đích thân ra nghênh đón Xương Ngập.
Lệnh Công vừa bước ra khỏi cổng thành, cùng lúc đó đoàn ngựa hộ tống Xương Ngập cũng vừa đến nơi.
Xương Ngập bước ra khỏi xe ngựa, sát khí ngút trời, mỗi bước đi của ông cũng làm cho các binh lính Nam Sách cảm thấy lạnh sống lưng.
Lệnh Công đi tới cúi đầu chào đón Xương Ngập.
Ông chào.
- Tại hạ kính chào công tử Ngô vương.
Xương Ngập nắm tay Lệnh Công, ông nói.
- Lão khách sáo, khách sáo quá rồi.
Ngay lúc nắm lấy bàn tay của công tử, Lệnh Công liền cảm thấy bàn tay của người có gì đó lạ thường, bàn tay trở nên gồ ghề tựa như lão đang sờ lấy một vết máu đông.
Nhưng hình dáng của vết máu đông rất lạ, nó giống như một chữ viết gì đó.
Lệnh Công im lặng, mồ hôi hột đổ ra, lão nhìn mặt Xương Ngập.
Xương Ngập lúc này cũng thầm hiểu ý của Lệnh Công, ông thì thầm bên tai lão.
- Tôi hiểu lão đang muốn hỏi điều gì.
Đây là bí mật trước mặt toàn bộ quân lính Nam Sách tôi không tiện nói, lát nữa vào bên trong tôi sẽ kể rõ ngọn ngành.
Nghe vậy Lệnh Công liền mời công tử vào phủ bên trong thành, trong phủ đã bày sẵn yến tiệc, lão mời Xương Ngập nhập tiệc, ăn no, hưởng rượu.
- Công tử, lão mời ngài dùng tiệc.
Xương Ngập đáp.
- Lệnh Công, mời.
Yến tiệc lúc này chỉ có hai người, không đợi Lệnh Công mở lời, Xương ngập liền lên tiếng nói về hai bàn tay của mình.
- Chắc lão thắc mắc bàn tay tôi có gì lạ lắm đúng không?
Nói vậy, Xương Ngập liền giơ hai tay lên cho lão thấy, hai bàn tay nổi lên hai vết máu đông hình chữ "giết".
Rồi ông nói tiếp.
- Mới ngay hai hôm trước, tôi đã thề với các quân lính trước bờ sông Đáy rằng.
Tôi thề sẽ giết tên phản tặc Dương Tam Kha đó bằng chính đôi tay này của tôi.
Hai chữ giết trên tay này được viết bằng mũi gươm.
Lệnh Công run người, lão chỉ tay vào hai chữ giết, lão run rẩy hỏi.
- Bằng mũi gươm?
Xương Ngập cười khẩy, rồi ông đanh mặt lại, chau mày nghiêm túc nói.
- Chính xác, tôi mượn lấy gươm của lính rạch vào lòng bàn tay mình chữ giết, với quyết tâm sẽ giết chết tên giặc Tam Kha kia bằng chính đôi tay này của mình.
Nhưng hiện tại khả năng của tôi là không đủ để giết giặc, nên đành phải tạm thời cất lại sự hận thù, chiêu mộ binh lính, gây dựng quân đội, rèn rũa võ công.
Đến khi tôi đủ mạnh sẽ xuất binh đánh giặc.
Bây giờ chữ giết trên tay tôi, không phải để giết, mà để nhắc nhở bản thân mình rằng, không bao giờ được quên mối thù này.
Phạm Lệnh Công!
Nghe Xương Ngập nhắc đến tên mình, Lệnh Công có hơi giật mình.
Nhưng không đợi Lệnh Công đáp lời, Xương Ngập lập tức nói tiếp
- Tôi bây giờ không còn chốn dung thân, huống chi là lập nghiệp.
Nên Ngô Xương Ngập tôi đành mặt dày cầu xin lão, Xin lão chiếu cố cho Xương Ngập tôi mượn đất Nam Sách này làm chỗ gây dựng sự nghiệp, báo thù quốc tặc.
Nói xong Xương Ngập liền rời khỏi bàn ăn, ông quỳ gối cúi đầu trước mặt Lệnh Công, bày tỏ sự khẩn thiết.
Chứng kiến công tử hạ mình, Lệnh Công run người, lão vừa vô cùng kính phục, nhưng cũng vô cùng kinh hãi.
Lão thốt lên.
- Thánh nhân!
Công tử đúng là bậc thánh nhân hạ phàm.
Phạm Lệnh Công tôi hơn nửa đời người theo phò nhà Ngô, hưởng lộc nhà Ngô, bây giờ tuy Ngô vương đã mất, nhưng Ngô triều vẫn còn.
Tại hạ xin dành hết phần đời còn lại, theo phò công tử, hỗ trợ hết sức, hết của, trong công cuộc tiêu diệt phản tặc, phục dựng Ngô triều.
Nói xong lão liền đỡ công tử đứng dậy, phủi bụi dưới chân người, mắt cả hai ngấn lệ.
Đêm hôm ấy, dưới ánh trăng vàng của trời khuya, thành Nam Sách hiện lên những ánh lửa nhỏ bập bùng, chiếu sáng cả một tòa thành.
Ẩn giấu trong những ánh lửa nhỏ bé ấy, bùng cháy lên những ngọn lửa của lòng người, lửa không sáng, cũng không nóng, nhưng lại thiêu cháy vô cùng.
Ngọn lửa của hận thù, nhưng cũng là ngọn lửa của quyết tâm, của hy vọng.
Báo hiệu một tương lai sẽ vô cùng tàn khốc cho đất nước Vạn Xuân.
Muốn biết hành trình khôi phục triều Ngô, tiêu diệt phản tặc của Ngô Xương Ngập diễn ra thế nào, xem hồi sau sẽ rõ.