Ngôn Tình Thanh Xuân Của Tớ Chính Là Cậu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thanh Xuân Của Tớ Chính Là Cậu
Chương 40: 40: Đáng Ghét


Cố Ngụy Nam nhìn cậu con trai của mình cười ngượng.

Ông ta chỉnh lại cúc áo rồi vào ghế ngồi.

Ánh mắt khen ngợi tán thưởng cho chiến thắng với đội AC.

Ngụy Thành bật cười, sự khinh bỉ hiện ngay trên nét mặt của anh.
“Không phải ông là người sắp xếp cuộc đụng đó đó sao, hay muốn lấy nguồn lợi.”
Ông ta tái mặt đi, bí mật ấy sao thằng nhóc lại biết chẳng nhẽ Nhất Trạch nói ra, Cố Ngụy Nam chửi thầm trong lòng.
“Đúng là cái loại vô tích sự.”
Ngụy Thành lườm người cha vô liêm sỉ của mình rồi rời đi, mặt ông ta dày đến mức thấy ánh mắt đó của cậu con trai còn cười được.

Một tấm ảnh từ túi Ngụy Thành rơi ra, ông ta đi lại nhặt nó lên.

Hai mắt sáng bừng lên như tìm thấy một hộp kho báu lớn.
“Haha quả nhiên ông trời cũng muốn giúp ta.”
Hôm nay là thứ 7, Ngụy Thành đề Tiểu Mễ về nhà thăm mẹ anh cùng Ngụy Gia.

Cô gật đầu ngay mà không suy nghĩ gì nhiều.

Y Y ở bên cũng muốn đến nhà anh chơi, mấy tháng chưa gặp bác với thằng nhóc.

An Đoàn vội khoác tay Ngụy Thành nói:
“Đúng đấy người anh em, lâu lắm rồi tôi chưa đến nhà cậu.”
Ngụy Thành lạnh lẽo đồng ý, đến cuối buổi chiều bốn người tập hợp trước bến xe buýt số 123.

Tiểu Mễ mệt mỏi dựa vào cây cột.
“Haizz đã trễ 10 phút rồi sao hai người đó còn chưa đến.”
Ngụy Thành cười mỉm tiến lại đỡ đầu cô dựa vào vai mình.
“Bọn họ đang chạy đến kìa.”
Xe đã đến, vừa kịp lúc Android cùng Y Y bước lên xe, Ngụy Thành nhíu mày nói:
“Hai người cũng biết chọn giờ thật đấy.”
Y Y vội chỉ tay sang phía An Đoàn, cũng không phải do hắn quên mang theo balo thì đã không mất nhiều thời gian.

Cậu tủi thân, rõ ràng do Y Y trang điểm mất hai tiếng của cậu.
Tiểu Mễ phì cười, xe bắt đầu xuất phát, cô say xe, người đầy khó chịu, nôn nao.

Ngụy Thành xoa nhẹ hai bên thái dương cho Tiểu Mễ, ánh mắt an ủi.
“Em mệt thì dựa vào anh, đừng nhìn ngang mà nhìn trước thẳng đi.”
Tiểu Mễ không dám gật đầu mà nhìn chằm chằm về phía trước, trong cầu hiện lên những câu cầu nguyện.
“Mau đến đi, con sắp không chịu nổi nữa rồi.”
Một tiếng sau, đến chạm 123, Tiểu Mễ nhanh chóng lao xuống dựa vào cây cột, một tiếng nôn mửa vang lên.

An Đoàn cùng Y Y đầu óc cũng quay cuồng, cậu vỗ mạnh vào Ngụy Thành nói:
“Tốt hơn lần sau tôi đưa cậu về, cái xe kia cũng kinh khủng quá rồi.”
Ngụy Thành cười mỉm tiến lại chỗ Tiểu Mễ đang dựa vào cây cột.

Mặt tái đi vì mệt mỏi, vừa xuống xe đã bị sốc nhiệt.

Anh khẽ xoa đầu nói:
“Khi cưới em anh sẽ đi mô tô.”
Tiểu Mễ bỗng tỉnh cả người nhìn chằm chằm vào Ngụy Thành đang cười tủm tỉm.
“Anh đừng có đùa em.”
Đến nhà Ngụy Thành, anh mở cửa ra, bà vui vẻ ra đón tiếp.

Ngụy Gia đi đến nhà trẻ chưa đến giờ về.

An Đoàn hí hửng vào bếp phụ giúp.

Mẹ anh khẽ gật đầu.
“Thằng bé này càng ngày càng nhanh nhảu.”
Nhìn ánh mắt Y Y đang để trên người An Đoàn bà bật cười quay sang hỏi ngụ ý với Ngụy Thành.

Anh gật đầu với suy đoán của bà.
Tiểu Mễ đến ghế nằm bẹp dí tại đó, may lúc đầu đi xe ô tô lần này đi xe buýt mới biết lợi hại.

Mẹ anh mang ly nước ấm ra cho cô, vẻ mặt quan tâm nói:
“Cháu đúng là, lần sau ở lại trên đó chứ bộ dạng thế này bác lo lắm, để bác lên thăm chứ về đây say xe thế khổ thân.”
Tiểu Mễ cố ngượng cười, đầu khẽ lắc từ chối.

Ngụy Thành đứng sau bật cười.

Anh nhìn vào đồng hồ, giờ đón Ngụy Gia đến rồi.

Năm người ra ngoài đón xe đưa trẻ về.

Nhưng chờ đến 30 phút sau vẫn không thấy bóng dáng chiếc xe thường ngày đâu.

Mẹ sốt ruột gọi điện cho giáo viên.
“Xin chào, em Ngụy Gia sao mãi chưa về thế cô.”
Đầu giây bên kia vang lại một tiếng “sao có thể ạ.”
Năm người nghe xong liền đứng hình, có chuyện gì thế này.

Giáo viên nhớ lại vội nói:
“À hồi chiều có một vị đến nói là cha của bé và đón đi rồi ạ.”
“Cha” bà giật mình lùi ra sau vài bước, ánh mắt đầy đau khổ nhìn Ngụy Thành
“Cố Ngụy Nam dẫn thằng bé đi rồi.”
Sự lo lắng bủa vây mọi người, trong lúc không biết lên làm gì, một chiếc xe màu đen đi đến.

Một chiếc xe sang trọng dựng bên đường.

An Đoàn bất ngờ nói:
“Chiếc xe kia trông thật quen.”
Ngụy Thành nhìn một cái đã biết đó chính là ông ta.

Một bóng người quen thuộc từ trên xe bước xuống, vẻ mặt đầy hạnh phúc hiện lên.

Bác An sững người ra, mặt tái nhợt đi vội chạy đến.
“Cố Ngụy Nam ông đã làm gì thằng bé hả.”
Hắn ta nhìn vợ cũ của mình vẫn giống như ngày trước không khác là mấy.

Ánh mắt thờ ơ khẽ đẩy bà ra.
“Tôi đi chơi với con trai tôi thì có liên quan gì đến bà.”
Ngụy Thành tức giận tiến lại bảo vệ mẹ, ba người cũng chạy theo sau, tiến lại gần mọi người bất ngờ.
“Hóa ra hiệu trưởng là cha cửa Ngụy Thành.”
Tiểu Mễ đoán được từ trước, nhưng sự lạnh lùng của anh với cha cũng làm cô bất ngờ.

Không phải do phá sản lên mẹ anh mới ly hôn sao.

Cố Ngụy Thành mở cửa ra bế Ngụy Gia lên.
“Năm đó ông bỏ mẹ con tôi đi với người phụ khác coi như đã chết.”
Cố Ngụy Nam vẫn mặt dày nhìn hai cậu con trai của mình nhớ lại vợ thứ hai vì lạm dụng thuốc tránh thai mà không có em bé.

Ông ta vuốt nhẹ vào mái tước Ngụy Gia cười giả tạo.
“Lần sau ta lại đến dẫn con đi chơi nhé.”
Ngụy Gia liền lật mặt quát vào mặt hắn.
“Tưởng ông là bạn mẹ An nhưng không, thế còn lau tôi mới đi với ông.”
Hắn ta sững người, hồi chiều còn cười với mình sao giờ lại.

Ngụy Gia bật cười mà đáp lại.
“Nhìn bức ảnh trên xe tôi biết hết rồi.”
Cố Ngụy Nam khó tin, thằng nhóc kia có phải 6 tuổi không vậy.

Mẹ thấy ông ta đang đắc ý liền ôm Ngụy Gia vào lòng, ánh mắt hiền từ an ủi.
“Không sao đâu con, người xấu sẽ bị trừng phạt thôi.”.
 
Thanh Xuân Của Tớ Chính Là Cậu
Chương 41: 41: Thàng Viên Mới


Cố Ngụy Nam nhìn người vợ cũ của mình, bà ta đã dạy những gì cho thằng bé mới có 6 tuổi vậy.

Bầu không khí căng thẳng, chỉ toàn là những ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào nhau.

Một tiếng thổi còi của bác bảo vệ vang lên, tiếng chạy càng lúc càng to.
“Giải tán, giải tán.”
Mọi người giật mình quay lại rồi tản ra các phía.

Bà lườm ông ta một cái rồi cảnh cáo.
“Ông đừng nghĩ có thể cướp được bé ra khỏi tay tôi.”
Nói xong mọi người đi vào trong nhà để mình Cố Ngụy Nam ở đó.

Ông ta bật cười, nụ cười quỷ dị như đã suy tính ra điều gì đó.
“Được thôi, để xem người chiến thắng cuối cùng là ai.”
Ông ta lên xe rồi rời đi.

Vào trong nhà bà thở phào một tiếng rồi đặt Gia Gia xuống chiếc ghế cạnh đó.

Cậu bé hiểu ra việc làm lúc chiều của mình đã khiến mọi người lo lắng.
“Mẹ, các anh chị yên tâm đi con sẽ tránh xa ông ta ra.”
Tiểu Mễ sững người, cô xoa nhẹ chiếc đầu nhỏ, ánh mắt hiền từ nói:
“Lần sau đừng làm thế nữa nhá, em có biết mọi người sợ lắm không.”
Gia Gia mỉm cười rồi gật đầu, người cha vô lương tâm đó có cho em cũng không cần.

Bầu không khí như được xoa dịu, cả nhà lại bắt đầu với công việc bình thường.

Sáng hôm sau, bốn người rời đi, Gia Gia nhìn theo chiếc xe taxi rời đi lại nhớ đến những lời căn dặn của Ngụy Thành.
“Ông ta đến tìm em nhớ không được cho số điện thoại cũng không được đi theo.”
Gia Gia gật đầu đồng ý, cánh tay bé nhỏ vẫy chào tạm biệt.

Mẹ đứng bên cạnh khẽ cười, thằng bé tuy nhỏ tuổi nhưng có suy nghĩ như người lớn vậy.
Đến thành đô, buổi đầu tiên trong kì nghỉ lễ đã phải tiếp tục chuẩn bị cho thi đấu.

Trước phòng tập, Ngụy Thành lạnh lùng thông báo tin mới cho cả đội.

Sự hào hứng của các thành viên làm anh khá bất ngờ.
“Lát nữa có thành viên mới đến, đừng gây khó dễ đấy.”
Ánh mắt tò mò, phải là cao nhân nào mới lọt vào con mắt xang của cậu ta vậy.
Một tiếng sau, bóng người cao ráo đẹp trai trên vai xách theo balo đi vào trong trường.

Những con mắt ngắm nhìn cậu không ngớt.
“Ui…cậu nam sinh kia đẹp trai quá.”
Tiếng xì xào làm cậu bật cười, nụ cười ấy làm tim của các bạn nữ tan chảy.
“Cậu ấy cười với mình kìa.”
Đến sân bóng, mọi người đang tập chăm chỉ, một giọng nói quen thuộc cất lên.
“Xin chào.”
Tiếng động như vụt mất, ai lấy cũng đứng đờ ra nhìn, vẻ mặt đầy khó tin.

Trong đầu các thành viên chỉ có một sự hỏi chấm đầy khó hiểu.

An Đoàn tiến lên trước ánh mắt lạnh lùng nói:
“Đàn anh đến lộn địa chỉ không, trường anh ở bên kia đường, đối diện bệnh viện Phúc Xá ạ.”
Một giọng nói quen thuộc từ phía xa vang lên.
“Anh ta là thành viên mới của đội.”
Những con mắt tròn xoe nhìn Nhất Trạch đang đứng trước mặt.

Chuyện hì đang xảy ra thế này sao anh ta lại là thành viên mới của đội.

An Đoàn vội tiến lại chỗ đội trưởng, vẻ mặt không cam tâm.
“Đội trưởng anh ta cho anh ăn bùa mê gì sao, từng là kẻ thù sao giờ lại làm đông đội.”
Ngụy Thành khẽ cười đánh mạnh vào đầu An Đoàn.
“Ai nói từng là đối thủ.”
An Đoàn chợt nhận ra câu nói không suy nghĩ của mình ban đầu.

Đúng là chỉ giao đấu vài lần nhưng chưa thấy tranh chấp gì.

Nhất Trạch cười nhẹ, nhìn mọi người.
“Rất vui được hợp tác, mong chúng ta sẽ luôn hòa thuận.”
Ngụy Thành đưa đồng phục mới cho Nhất Trạch.

Ánh mắt không cam tâm của thành viên trong đội cũng được Ngụy Thành dự liệu từ trước.

Sau giờ giải lao, Yên Á tiến lại hỏi chuyện.
“Em sao lại suy nghĩ sẽ cho cậu ta vào đội.”
Ngụy Thành khẽ cười.
“Coi như đưa ra điều kiện để giúp cho nhanh.”
Câu giải thích khó hiểu của Ngụy Thành làm Yên Á càng tin chắc chuyện này là có vấn đề.

Nhất Trạch sau một buổi tập thử trợn tròn mắt.
“Tên Ngụy Thành kia đưa ra những bài tập quái dị gì vậy.”
An Đoàn thấy hắn ra thở cũng không ra hơi bật cười.
“Coi tự mình hại mình.”
Những bài tập nặng cũng các kĩ năng lặp đi lặp lại làm hắn ta phát chán.

Một nam sinh đi qua gọi Ngụy Thành vào phòng hiệu trưởng.

Anh khẽ cười thông tin đến cũng sớm thật.
Như mọi người anh mở thẳng cửa đi vào trong, nhưng hôm nay bên trong không có ai ngoài ông ta.
“Ông có chuyện gì thì nói nhanh.”
Cố Ngụy Nam vỗ tay tán thưởng nhưng ánh mắt đầy sự căm tức.
“Nghe nói con lôi kéo được Nhất Trạch vào đội.”
Ngụy Thành khẽ cười.
“Cũng là do tôi học lại những chiêu trò của ông thôi.”
Cố Ngụy Nam cười khẩy, miệng vừa nói tay vừa kí duyệt.
“Quả nhiên con cí những suy nghĩ giống ta.”
Một tiếng gõ cửa, ông ta gọi vào.

Tiểu Mễ tiến lại ngồi vào ghế cạnh Ngụy Thành.

Anh bất ngờ ông ta cho gọi cả Mễ Mễ sao.

Tiểu Mễ cùi đầu chào lịch sự nhưng vẻ mặt không vui.
“Thầy cho gọi em.”
Ông ta cười lớn lên.

“Tiểu Mễ à, con lên gọi ta là cha mới đúng.”
Mễ Mễ cười lớn lên, ánh mắt bỗng kiên định nhìn chằm chằm vào ông ta.
“Gọi ông bằng cha không xứng, người vô trách nhiệm còn vô đạo đức chỉ vứt cho chó gặm.”
Nghe những lời nói của Mễ Mễ, ông ta sững người, cho một cơ hội mà cô ta dám từ chối.

Ngụy Thành kéo tay Mễ Mễ đứng dậy, cô còn muốn tặng ông ta vài quyền mà.
Bước ra ngoài, vẻ mặt Cố Ngụy Nam vẫn tái mét đi không hé nửa lời.

Cố Ngụy Thành xoa nhẹ đầu Mễ Mễ tán thưởng.
“Xem ra em càng ngày càng biết nhiều thứ thú vị đấy.”
Tiểu Mễ bật cười, cô chợt nhớ lại những câu nói của ông ta khi Mễ Mễ đứng bên ngoài nghe nén.
“Nhất Trạch tham gia đội bóng rổ thật sao.”
Ngụy Thành gật đầu, anh thấy sự khó tin của cô cũng không muốn bập mí nhiều.
“Về sau em sẽ biết lý do thôi.”
Đến ca tiếp theo, tiết học cứ thế diễn ra trong sự chán nản.

Y Y nằm dài trên bàn than thở.
“Sao trên đời này lại có môn Triết thế hả.”
Mễ Mễ cũng đang nhức đầu trước bài giảng của giáo sư.

Vừa vài học nhưng thầy đã ru ngủ đến nửa tiếng.
“Tớ xị chuyển khoa.”
Tiểu Mễ vừa cười vừa lắc đầu.
“Quá muộn rồi em ơi.”.
 
Thanh Xuân Của Tớ Chính Là Cậu
Chương 42: 42: Hợp Tác


Y Y nhìn vẻ mặt của giáo sư Lê liền tái đi, sao thầy là họ hàng với Tiểu Mễ mà sao tính cách lại trái ngược nhau vậy.
Một tiết học đầy kiến thực khó hiểu, trên bảng đều là những dòng chữ đang hiện lên trong đầu Y Y.
“Tiểu Mễ à, cậu cứu mình với.”
Mễ Mễ bật cười chú tâm vào bài giảng.

Kết thúc tiết học cuối cùng, Y Y cầm tay Tiểu Mễ đi tìm mọi người.

Ra sân bóng, hai cô gái sững người khi thấy bóng người của Nhất Trạch.

Y Y khó chịu chửi một câu.
“Anh ta đang muốn chọc tức các thành viên sao, mới đi có mấy tiếng mà đã đến giở trò.”
Y Y kéo tay Mễ Mễ chạy nhanh đến, ánh mắt nghi ngờ nhìn An Đoàn.
“An Đoàn, anh ta đang làm gì ở đây vậy.”
An Đoàn gãi đầu không biết giải thích làm sao.

Nhất Trạch cười khẽ tiến lại đưa tay ra chào hỏi nhưng bị Y Y phớt lờ, lườm anh ta.
“Không hoan nghênh.”
An Đoàn cười thích thú, coi như vẻ kiêu căng của hắn cũng bị hãm lại.

Tiểu Mễ cũng không vui, nhìn sang phía Ngụy Thành.

Một buổi tập luyện không mấy vui vẻ, kết thúc ai lấy cũng tách xa Nhất Trạch và đi đường khác.

Anh ta cười ngượng, trong lòng đầy suy tính.
Vào phòng hiệu trưởng, Cố Ngụy Nam đã chờ sẵn ở đó.

Ông ta nhìn Nhất Trạch, ánh mắt đầy khinh bỉ.
“Đúng là một kẻ vô tích sự.”
Nhất Trạch cười nhẹ, vẻ mặt không bận tâm đ ến câu nói của ông ta.

Cố Ngụy Thành tức giận đứng lên.
“Đừng quên là ai đã giúp mày vượt qua khó khăn.”
Nhất Trạch đưa ra những chứng cứ chuẩn bị từ trước.

Ông ta bật cười, những bằng chứng quèn này làm sao có thể hạ được thành quả bao nhiêu năm.
Cố Ngụy Nam phản công lại đưa những bằng chứng đen tối do Nhất Trạch từng làm.

Hắn sững người, tay chân đông cứng lại.

Những việc làm đó hắn không tham gia trực tiếp mà chỉ làm thông qua gọi điện sao ông ta lại biết.

Cố Ngụy Nam cười đắc ý, con chuột sẽ làm bại dưới con mèo mà thôi.

Nhất Trạch vẫn khó tin cố hỏi.
“Từ đâu mà ông có những bức ảnh này.”
Cố Ngụy Nam cười khẩy.
“Chuyện đó tôi không cần nói với cậu.”
Nhất Trạch mặt tối sầm, bí mật sâu thẳm đấy lại có thể bị phát hiện.

Ông ta vỗ nhẹ vào vai anh ta an ủi.
“Em đừng bận tâm, những bằng chứng này tôi sẽ tiêu hủy giúp em nhưng có một điều kiện.”
Con mắt hắn sáng bừng lên một tia hi vọng, anh cúi gập đầu xuống xin tha lỗi cho hành động vừa rồi.

Ông thấy Nhất Trạch ngoan như một chú cún càng thích thú hơn.
“Tốt lắm.”
Nhất Trạch cười nhẹ cúi đầu nhận công việc được giao.

“Hiệu trưởng muốn tôi làm việc gì cũng được lên núi xuống biển em làm được hết.”
Cố Ngụy Nam cười phá lên.
“Quá tốt rồi…”
Ông ta thì thầm vào tai hắn, ánh mắt bỗng khựng lại, Nhất Trạch tái mặt đi hỏi lại lần nữa.
“Thầy…thầy có chắc không ạ.”
Ông cười điềm tĩnh rồi rời đi, dặn hắn làm theo như kế hoạch còn để sai sót thì biến khỏi thành phố này.

Nhất Trạch vội gật đầu rồi lững thững bước ra.
“Chết tiệt, tưởng đâu gặp được thuyền tốt nhưng lại bị vả cho một cú.”
Một tiếng vỗ tay từ xa vang lên, giọng nói quen thuộc ấy làm anh ta bất ngờ.
“Nhã Nhi sao cậu lại ở đây.”
Từng bước tiến lại, nụ cười mỉa mai hiện rõ trên mặt Nhất Trạch.
“Tôi là học sinh của trường này, cậu có vấn đề gì sao.”
Anh ta cười ngượng muốn viện cớ đi lẹ nhưng Nhã Nhi kéo lại hỏi chuyện.

Nghe hết câu chuyện cô ta bật cười, tình cảnh giống nhau coi như cùng chung một chiến tuyến.

Anh ta có phần do dự, thời cấp 3 cũng vì hợp tác với Nhã Nhi mà bị đuổi khỏi trường.

Cô ta cười mỉm vẻ mặt khiên định nói:
“Cậu cứ yên tâm, lần này chắc chắn chúng ta sẽ thành công, hai người có phải nhanh hơn là một người làm không?”
Nhất Trạch suy nghĩ một lúc thấy lời Nhã Nhi nói cũng đúng liền đưa tay ra hợp tác.

Cô ta cười thầm, xem ra ngày chiến thắng không còn xa.
Các thành viên hẹn nhau ra quá lẩu gần trường ăn mừng, An Đoàn hét lớn.

“Sư huynh, mời huynh thực hiện lời hứa.”
Yên Á cười trừ, bản thân cá cược làm gì không biết giờ phải mời một bữa lẩu thật lớn.

Các thành viên vui vẻ cạn kết ly này đến ly khác.

An Đoàn tích cực cổ vũ mọi người.
“Mau, mau uống hết đi, hôm nay không say không về.”
Hai người con gái ngồi bên nhìn hành động trẻ con của An Đoàn bật cười, Mễ Mễ khẽ nói vào tai Y Y.
“Lát nữa An Đoàn giao cho cậu đấy.”
Yên Á nhìn Ngụy Thành chỉ gắp thức ăn có phần nhạt nhẽo đưa đến cạnh anh một cốc bia.
“Nào, đội trưởng có công lớn nhất lại không uống cốc nào làm anh em mất vui.”
Mễ Mễ nghe thấy vội ngăn bàn tay đang lưỡng lự của Ngụy Thành lại, giật lấy uống cạn sạch.
“Anh ấy dị ứng với bia, để em uống.”
Tiếng vỗ tay càng lớn hơn, Ngụy Thành ngồi cạnh sững người, anh không biết là Mễ Mễ cũng biết uống rượu.

Cả đội chơi hết trò chơi này đến trò chơi khác.

Tiếng cười vang rộng khắp căn phòng.
“Một…hai…ba…dô…”.
 
Thanh Xuân Của Tớ Chính Là Cậu
Chương 43: 43: Thật Quá Đáng


Sự náo nhiệt vang rộng khắp căn phòng lộng lẫy.

Tiếng hát hò của An Đoàn làm mọi người sửng sốt ôm chặt tai mình lại.

Yên Á vội đứng lên tắt mic đi, bầu không khí bỗng ngưng lại.

An Đoàn chớp chớp vài cái rồi quay lại nhìn mọi thứ.
“Sư huynh, anh làm sao thế.”
Yên Á bất lực chỉ tay vào biểu cảm mọi người ai lấy cũng ôm chặt tay mình lại.
“Giọng hát của em hơi…”
Tống Y Y cười trừ rồi kéo tay An Đoàn xuống.

Ánh mắt đầy khó xử.
“Anh…anh đừng lên đó nữa mà ở lại đây đi.”
Tiểu Mễ nhìn qua bên Ngụy Thành, mặt anh đã đỏ ửng lên vì say, đầu óc cũng quay cuồng.

Học Đông vẫn tiếp tục đưa từng ly rượu đến.
“Đội trưởng, tôi thật sự rất ngưỡng mộ anh, nào chúng ta cùng cạn ly.”
Bữa tiệc đã diễn ra đến canh 2, Mễ Mễ nhìn xung quay ngoài tiếng nhạc xập xình thì ai lấy đều gục xuống.

Ngụy Thành loạng choạng dựa vài vai cô, đầu anh khẽ lay chuyển gần về phía xương quay xanh.

Anh bỗng khóc nấc lên.
“Mễ Mễ, sao lúc đó em lại không đến tiễn anh.”
Mễ Mễ sững người, anh đấy đang nói hì thế.

Ngụy Thành ngửi thấy mùi thơm quen thuộc của Mễ Mễ, đầu anh dụi dụi vài người cô, giọng nói nhẹ nhàng, mặt đỏ ứng lên.

Nhưng lại vướng bỉnh muốn Mễ Mễ bế mình.

Tiểu Mễ khó tin, nhưng nhìn vào tình hình ai lấy cũng say xỉn cô bất lực.
“Cố Ngụy Thành, anh mà còn làm thế về nhà em cho anh biết tay.”
Các thành viên lững thững bước ra khỏi quán lẩu.

Taxi cũng đến, Mễ Mễ chào mọi người rồi đưa Ngụy Thành về trước.

Học Đông bật cười.
“Đội trưởng đúng là yếu đuối.”
Yên Á đỡ Học Đông bất lực, cả người cậu ta giẫy giụa như một con sâu vậy.

Trên đường đến kí túc xá, Học Đông liên miệng trách móc học trưởng.
“Sư huynh, sao anh không quan tâm đ ến em nhue An Đoàn vậy hả, cậu ta rõ ràng là có bạn gái mà.”
Yên Á đứng lại, trên lưng vẫn còn cõng Học Đông.

Anh khẽ nhếch mép cười, ánh mắt dịu hiền hỏi.
“Sao em lại nghĩ như vậy.”
Học Đông khóc lên, giọng nói cũng mang đầy uất ức.

Yên Á bình tĩnh lắng nghe từng câu nói của Học Đông, phòng kí túc xá đã hiện lên trước mặt.

Anh khẽ đặt Học Đông xuống một cách nhẹ nhàng, đặt cậu dựa vào cây cột.
Sư huynh rời đi vào trong, gõ cửa phòng Học Đông gọi các bạn cùng khoa ra.

Trong lúc các bạn đưa đàn em vào bên trong, Yên Á cười nhẹ rồi rời đi.
“Coi như tấm lòng của em anh đã hiểu haha.”
Mễ Mễ đỡ Ngụy Thành vào bên trong, cả người cô mệt đến rã rời.

Người anh ấy cao hơn cô đến nửa người, cân nặng còn hơn gấp hai.

Tiểu Mễ thở dài, nằm bên chiếc ghế dài.
“Đúng là tội nghiệp cho cái thân yếu ớt của mình mà.”
Mễ Mễ tính vào trong phòng nhưng bàn tay Ngụy Thành kéo người cô lại, dựa vào đôi vai nhỏ của cô.

“Đừng đi mà, đừng đi mà.”
Mễ Mễ đỏ ửng mặt lên, bàn tay đang chạm vào eo cô, hơi thở của anh được cô cảm nhận một cách rõ ràng.
Hai người nằm như thế đến gần sáng, Ngụy Thành nhức đầu ngồi dậy.

Cảm thấy bàn tay ấm hơn mọi lần, anh giật mình quay sang thấy Mễ Mễ đang nằm cuộn tròn lại ngủ ngon lành.

Anh bật cười ngắm nhìn cô.
“Hóa ra con mèo nhỏ đêm qua đá mình mấy cái là cô ấy.”
Ánh mắt ngắm nhìn khuôn mặt Mễ Mễ không rời, những tia sáng xuyên qua chiếu vào Mễ Mễ.

Cố Ngụy Thành đưa tay ra che chắn cho cô.
“Ngủ ngon thật đấy.”
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Mễ Mễ lăn qua lấy điện thoại.

Đôi mắt vẫn không chịu mở nhìn mọi thứ.
“Alo…ai thế ạ.”
Một giọng hét từ đầu dây bên kia.
"Lê Tiểu Mễ cậu mau đến trường đi, sắp muộn học rồi.’
Mễ Mễ nhìn vài đồng hồ điện thoại đã 8h kém 10 rồi.

Cô ngồi bật dậy vẻ mặt đầy hốt hoảng.
“Chết mình rồi, aaa tháng đầu tiên bị ngồi sổ e là.”
Mễ Mễ có cảm giác ai đó đang nhìn chằm chằm vào người mình.

Cô quay sang, vẻ mặt liền hốt hoảng, một độ mắt ngắm nhìn Mễ Mễ Mễ chằm chằm.

Ánh mắt dịu hiền đang đưa tay che nắng cho cô.
“Cố…Ngụy…Thành anh làm gì ở đây.”

Ngụy Thành khẽ cười ngồi thẳng dậy.
“Không phải em sắp muộn học rồi sao.”
Mễ Mễ giật mình nhảy xuống không bận tâm đ ến anh nữa mà mau chóng thay đồ đi ra ngoài.

Một chiếc dép chưa được đi gọn gàng.
“Aaaaa sao Cố Ngụy Thành không gọi mình dậy chứ.

Chắc chắn đây là cố ý.”
Mễ Mễ vừa nhìn đồng hồ vừa chạy đến trường.

Y Y bên trong giảng đường mặt đầy sốt ruột nhìn vài đồng hồ từng giây từng phút trôi qua.
“Lê Tiểu Mễ cậu mau lên đi.”
Tiếng bước chân bên ngoài làm Y Y đứng tim lại, ánh mắt ngắm chặt vào cửa chính.

Tiếng dầy cai gót “lạch cạch” càng ngày càng lớn.
“Cả lớp đứng dậy.”
Vừa lúc điểm danh, một giọng nói từ bên ngoài vọng lại vào bên trong.
“Thưa cô, do thầy Lê nhờ em chút việc lên đã đến muộn.”
Giáo sư cười nhẹ, ánh mắt từ tốn nói:
“Mới muộn 2 phút vài trong đi em.”
Y Y sững người đúng là lợi hại có thể qua mặt được giáo sư Trình..
 
Thanh Xuân Của Tớ Chính Là Cậu
Chương 44: 44: Sự Giống Nhau


Vào lớp học, Mễ Mễ bình tĩnh đi lên chỗ ngồi, cô cười nhẽ một cái.

Y Y giơ tay ra tán thưởng, thầy Lê “hừm” một tiếng.
“Hôm nay giảng đường chúng ta có một sinh viên trao đổi, các em nhớ giúp bạn ấy nha.”
Một bóng người nhỏ nhắn, xinh xắn từ bên ngoài bước vào.

Y Y bất ngờ, kiểu tóc cùng cách ăn mặc sao cứ thấy quen quen.
“Mễ Mễ hình như cậu ấy khá giống…”
Tiểu Mễ đáp lại ngay.
“Là giống tớ.”
Thầy Lê cười tươi, ra hiệu cho sinh viên trao đổi giới thiệu của về mình.

Cả giảng đường trầm trồ trước nụ cười tỏa nắng của bạn mới.
“Mình tên Mễ La…mong…mong các cậu giúp đỡ mình nhiều hơn.”
Nhã Nhi bật cười.
“Lại có thêm một quả bom nổ chậm rồi.”
Y Y nhìn sự giả nai của Mễ La liền tức giận, cái này chắc chắn là do chuẩn bị trước.
Mễ La gật đầu chào thầy Lê chạy nhanh đến vị trí gần Mễ Mễ.

Ánh mắt đầy thỉnh cầu.
“Cậu ơi…chỗ đó không ai ngồi đúng không ạ.”
Chờ một lát không thấy đáp lại, Mễ La cười nhẹ rồi ngồi xuống.

Ngoài khuôn mặt và giọng nói những cử chỉ khác hoàn toàn giống Mễ Mễ.

Thầy Lê cười một tiếng rồi nói:
“Bạn mới giống Mễ Mễ lớp ta thật đấy.”
Những con mắt soi xét quay sang nhìn về phía Mễ La.

Nhã Nhi cười khẩy, một kẻ không biết suy tính đang muốn tìm đường chết.
Hết giờ, Y Y kéo tay Mễ Mễ rời đi, một giọng nói nhỏ nhẻ từ phía sau vang lên.
“Mễ Mễ, cậu dẫn tớ đi tham quan trường được không.”
Tiểu Mễ cười ngượng không nói gì mà rời đi.

Nhãn tiến lên vẻ mặt đầy chế giễu.
“Cậu là Mễ La à, đừng nghĩ giống người khác là được khen ngợi.”
Ánh mắt vô hồn của cô ta đã nói lên tất cả.

Nhã Nhi xoay người rời đi với vẻ mặt đầy đắc ý.

Tiểu Mễ đi ra sân bóng với vẻ mặt u buồn.

Ngụy Thành nhẹ nhàng đi đằng sau, anh cười mỉm rồi bế cô lên cao.

Mễ Mễ giật mình đánh vài cổ anh nhưng Ngụy Thành tránh được.
“Nào, em đang tính mưu sát người yêu mình đấy à.”
Mễ Mễ lắc đầu, Ngụy Thành bế cô đến chiếc ghế đá gần đó rồi đặt Mễ Mễ xuống.

Ánh mắt trìu mến nhìn lên khuôn mặt đang nhăn nhó.
“Sao hôm nay em buồn vậy, ai bắt nạt em sao.”
Tiểu Mễ lắc đầu, cô kể cho anh nghe về chuyện ban sáng.

Cố Ngụy Thành sững người, lại có sự trùng hợp thế sao.

Mễ Mễ giật đầu, nhưng sự giống nhau này rất lạ.
Một giọng nói hớt hải từ phía sau.
“Mễ Mễ cậu để quên điện thoại này.”
Tiểu Mễ giật mình ngồi thẳng dậy, cô ta đến rồi.

Nhìn từ xa Ngụy Thành cũng bất ngờ, cách ăn mặc cùng kiểu tóc thật rất giống nhau.

Mễ La tiến lại nhìn thấy bên cạnh có một bạn nam khác liền ngại ngùng.
“Xin lỗi, có lẽ mình làm không gian của hai cậu bị gián đoạn rồi.”
Ngụy Thành lạnh lùng kéo tay Mễ La về phía mình.

“Cậu có thể đưa điện thoại cho tôi.”
Giọng nói to lớn làm Mễ La hoảng sợ, chân tay run run rồi đưa điện thoại cho Ngụy Thành.

Mễ Mễ đứng ta ngăn lại, ra hiệu cho Ngụy Thành.
“Anh về trước đi.”
Mễ Mễ đưa cô ấy ra một bên, bẻ mặt nghiêm túc nói:
“Cậu sao lại muốn tiếp cận mình.”
Mễ La vội lắc đầu, ánh mắt tránh né rồi chạy đi xa.

Lê Tiểu Mễ khó hiểu, bản thân chỉ mới đụng đến tay cô ấy mà sao đã sợ đến như vậy rồi.
Về đến nhà, Mễ Mễ mệt mỏi nằm trên ghế sofa, Cố Ngụy Thành tiến lại xoa nhẹ vào đầu cô.

Ánh mắt dịu hiền ngắm nhìn Tiểu Mễ.
Mễ Mễ dựa đầu vào anh, cô cảm nhận được nhịp đập của Ngụy Thành.

Trái tim đang đập nhanh của của anh làm mặt Mễ Mễ đỏ ửng lên.

Anh ngượng ngùng quay mặt đi.
“Mễ Mễ em đỡ hơn chưa.”
Cô vội gật đầu rồi ngồi dậy, Ngụy Thành viện cớ đi dọn thức ăn.

Bầu không khí ngập tràn sự ngại ngùng.

Tại một quán cafe, Nhã Nhi tươi cười kể cho Nhất Trạch nghe chuyện hôm nay.

Anh ta bất ngờ thốt lên.
“Cậu nói thật sao.”
Nhã Nhi gật đầu.
“Nếu vậy thì xem ra về sau lại có kịch hay để xem rồi.”

Tiếng cười thích thú của hai người vang rộng khắp không gian xung quanh.

Sau bữa họp mặt, Nhã Nhi rời đi trước, bước ra bên ngoài, cô ta sững người, bóng người vừa lướt qua vừa quen lại vừa lạ.
“Người vừa đi qua là Mễ La đúng không.”
Nhã Nhi nhanh chân chạy đến bên cạnh kéo Mễ La lại.
“Sao cậu thay đổi rồi.”
Mễ La ngại ngừng, ánh mắt ngây thơ đó làm Nhã Nhi khó tin, chẳng lẽ nào cô ta thật sự không biết chuyện gì.
Ngày hôm sau, Mễ Mễ bước vào lớp, cô thấy có điền hơi kì lạ.

Đã gần đến giờ học nhưng bạn nữ hôm qua không thấy đâu.

Mễ Mễ đặt cặp xuống ghế một bạn khác tiến lại ngồi bên cạnh.
“Chào cậu Mễ Mễ.”
Giọng nói quen thuộc vang lên, Tiểu Mễ quay lại nhìn, vẻ ngoài ấy thật sự rất hợp với cô ấy.

Y Y vỗ tay khen ngợi.
“Mễ La à, cậu như vầy có phải sinh đẹp không.”
Mễ La ngại ngùng ngồi vào ghế, vẻ từ tốn của ấy làm hai người mất hết sự nghi ngờ với cô.

Sự thân thiết của ba người tăng thêm theo từng ca học, Y Y thường dẫn Mễ La đến sân bóng.

Các thành viên cũng dần quen với cô ấy..
 
Thanh Xuân Của Tớ Chính Là Cậu
Chương 45: 45: Cây Kem


Sự thân thiết bất chợt đó làm Mễ Mễ có dự cảm không lành.

Vẻ mặt lo lắng của cô khiến Ngụy Thành càng cảnh giác cô Mễ La kia hơn.
“Em đừng bận tâm đ ến ánh mắt mọi người, ai cũng quỹ em mà.”
Tiểu Mễ cười nhạt.
“Nhưng anh không được có tình cảm gì với cậu ấy đó.”
Ngụy Thành nhìn cô say đắm rồi gật đầu nhẹ, anh hôn nên trán cô rồi cầm tay đến phía các thành viên.

An Đoàn vẫn nhí nhố như mọi ngày chạy đến chỗ hai người.
“Lại nữa rồi, cả tháng nay ăn cơm chóa của hai người tôi đây sắp ngán đến tận cổ rồi đấy.”
Tiếng cười vang nên khắp sân bóng, khoảng cách càng ngắn lại.

Mễ La mang một chai nước đến chỗ Học Đông, anh cười trừ nhận lấy rồi đặt qua một bên.
“Lần sau cậu không cần mang nước đến cho mình đâu.”
Mễ La tròn mắt khó hiểu nhìn Học Đông.
“Tớ muốn khoảng cách của chúng ta ngắn lại thôi mà.”
Yên Á ngồi cạnh trừng mắt lên, vẻ mặt không cúi khoác tay Học Đông.
“Này đàn em, Học Đông là anh em tốt của anh đừng nghĩ có thể lấy được trái tim của em ấy.”
Mễ La gật đầu, cô ấy cúi mặt xuống rồi rời đi, vẻ mặt không vui làm mọi người trong sân nhìn chằm chằm vào Yên Á.

Trái ngược lại, Học Đông trong lòng như nở hoa, hình như anh ấy đang ghen.

Cậu cười tủm tỉm ngồi sát lại.
“Anh đang ghen đúng không.”
Yên Á giật mình bỏ tay mình ra khỏi vai Học Đông, ánh mắt vẫn lạnh nhạt như mọi lần.
“Đừng nghĩ lung tung, anh chỉ giúp em không sa vào lưới tình thôi.”
Một dấu hỏi chấm to đùng hiện lên lên đầu Học Đông, sao câu trước đá câu sau thế.

Yên Á ngượng ngùng viện cớ rời đi.

Bước chân của anh đi một cách vội vàng.

Các thành viên khác sững người, dạo này sư huynh hơi lạ.
Một buổi tập luyện khổ cực kết thúc, Nhất Trạch than thở, qua đây như là đi đánh trận vậy.

Mễ La vẫn kiên trì đi đến đưa nước cho Học Đông, cậu bất lực nói nhỏ.
“Bạn nữ này nhiệt tình quá làm người ta sợ.”
Nhất Trạch hứng hở chạy đến vẻ mặt đầy bất ngờ nhìn bạn nữ trước mặt.
“Sáng nay cậu đựng trúng tôi đúng không.”
Mễ La xấu hổ quay người đi, cô nhớ lại buổi sáng bị từ chối vì quá xúc động mà chạy vội ra ngoài.

Một cái đập đầu làm trán cô sưng lên.
“Á đau quá.”
Nhất Trạch vội tiến lại đỡ Mễ La lên, ánh mắt xem xét xem có bị thương không.

Anh ta thở dài nhìn vào đồng hồ cúi đầu xin lỗi rồi chạy nhanh đi.
Mễ La ngượng ngùng.
“Lúc sáng cho mình xin lỗi.”
Nhất Trạch cười nhẹ.
“Không sao đâu, cũng do tôi bất cần lên đụng cậu, mà trán cậu đỡ chưa.”
Mễ La sờ lên trán của mình, băng cá nhân ban sáng do cậu ấy dán giúp vẫn còn.

Cô gật đầu, đỡ hơn nhiều rồi.
Học Đông thấy sự thân thiết bất ngờ ấy vui vẻ rời đi, chắc lại trúng tiếng sét ái tình với hắn ta rồi.

Cậu vui vẻ đi trên đường dài, ánh mắt bỗng nhìn chằm chằm về phía trước.

“Là sư huynh.”
Yên Á đứng trước quầy kem, sự thèm khát bùng lên trong lòng Học Đông, cũng lâu lắm rồi không ăn kem.

Yên Á nhận lấy cây kem rồi rời đi, Học Đông lén lút theo sau, nhận lúc anh không để ý liền kiễng lên ăn một nửa cây.

Yên Á cảm giác có ai đó đang đứng sau liền quay người lại.

Bốn mắt chạm nhau, Yên Á nhìn vào cây kem vừa mua chỉ còn một nửa, trên miệng Học Đông vẫn còn vết cây kem.
“Em…em dám ăn kem của anh.”
Học Đông cười thích thú.
“Kem của sư huynh ngon thật đấy.”
Khuôn mặt đang ửng đỏ của Học Đông làm Yên Á ngại ngùng đưa cây kem còn lại cho cậu rồi rời đi nhanh chóng.
“Tên nhóc này mới tí tuổi mà đã muốn cướp trái tim mình rồi.”
Học Đông nhìn cây kem do mình ăn dở suy nghĩ.
“Anh ấy bị sao vậy.”
Trên đường về, Tiểu Mễ khựng lại, quán kem mà cô yêu thích đã mở lại.

Cô nháy mắt mấy cái ra hiệu cho Ngụy Thành.

Anh lắc đầu nói:
“Muộn thế này rồi ăn kem về đau bụng là lại than với anh.”
Mễ Mễ nhõng nhẽo năn nỉ Ngụy Thành.
“Mua một cây thôi mà, em xin thề đau bụng sẽ cố nhịn.”
Cố Ngụy Thành bật cười xoa nhẹ vào đầu cô, anh bất lực chiều theo ý cô gái bé nhỏ đang chăm chú nhìn mình.

Mua xong, vẻ mặt Mễ Mễ vui hẳn lên, cô nhận lấy cắn một miếng.

“Aaaaa chính là mùi vị này.”
Sự đáng yêu của cô làm Ngụy Thành ngắm mãi không rời.

Cả đoạn đường, Ngụy Thành nắm chặt tay Mễ Mễ không rời.
Về đến cửa nhà, Mễ Mễ chạy nhanh vào trong nằm trên ghế.

Ngụy Thành bật cười, đóng cửa lại, một lát sau Mễ Mễ vẫn nằm như thế.

Anh cười nhẹ đi lại đỡ đầu cô lên dựa vào vai mình.
“Đau lắm không.”
Mễ Mễ cười ngượng, nói đau chắc lần sau không có kem ăn mất.

Cô lắc đầu, dụi dụi vào vai anh.
“Nằm yên nha, người anh ấm thật đó.”
Ngụy Thành bật cười đưa tay lên xoa nhẹ vào bụng cô, cảm giác đã đỡ hơn rất nhiều.

Mễ Mễ ngủ thiếp đi vào bờ vai ấm áp của Ngụy Thành.

Anh ngắm nhìn cô ngủ, ban ngày thì lúc nắng lúc mưa, lúc ngủ lại ngoan như vậy..
 
Thanh Xuân Của Tớ Chính Là Cậu
Chương 46: 46: Không Thua Kém


Cố Ngụy Thành đắp chăn lên cho Mễ Mễ rồi rời đi, anh nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Nụ cười vẫn hiện lên trên khuôn miệng anh.
Mễ Mễ nằm xoay người qua một bên, sự dịu hiền khác với lúc sáng.

Cô ngủ thoải mái trên chiếc giường ấm áp của mình.

Bụng được dán miếng băng giảm đau.

Bầu trời đêm sao tỏa xuống soi chiếu cả căn phòng nhỏ.
Trời ửng nắng, ánh nắng xuyên qua cửa chiếu vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Mễ Mễ.

Đôi mắt cô riu riu tỉnh dậy sau một giấc mơ đẹp.

Cô ngáp ngắn ngáp dài, người lảo đảo đứng dậy.

Đôi tay nhỏ bé vừa mở cửa phòng vừa dịu mắt.

Chiếc mũi bỗng chuyển động nhẹ, lòng liền thốt lên:
“Aaa mới sáng sớm anh ấy đã nấu đồ ăn ngon rồi.”

Bước chân gấp gáp chạy vào phòng bếp, một bàn đồ ăn thịnh soạn được bày lên.

Đôi mắt Mễ Mễ sáng lên, nhưng cảnh tượng được thưởng thức ngon lành hiện lên.

Cố Ngụy Thành bưng món cuối cùng ra, anh khẽ cười.
“Em đi đánh răng đi, đồ ăn anh để đây, đến giờ giải lao nhớ gặp nhanh ở chỗ cũ đấy.”
Ngụy Thành cất tạp dề rồi chào tạm biệt cô, Mễ Mễ cười khẩy.
“Anh đi vui vẻ nha, đống đồ ăn này sẽ thuộc về em.”
Mễ Mễ cười tủm tỉm rồi quay lại bàn ăn, trên bàn toàn là món cô thích.

Thời gian cứ thế trôi qua, những chiếc đ ĩa trống trơn không chút đồ ăn còn thừa.

Chiếc bụng nhỏ cũng to lên, Mễ Mễ thở dài một tiếng.
“No chết tôi rồi, anh ấy muốn nuôi mình thành heo đây mà.”
Mễ Mễ thu xếp đến câu lạc bộ, các thành viên đang huấn luyện theo sự chỉ đạo của thầy Lưu.

Ông thấy Mễ Mễ đã đến vôi gọi cô lại.
“Mễ Mễ, em mau đến đây.”
Trận đấu giao hữu đã dành chiến thắng, chỉ còn hai tuần nữa bắt đầu vòng sơ loại.

Tiểu Mễ gật đầu nghe theo chỉ dẫn của thầy.

Mấy tiếng tập luyện với cường độ cao, cô thấm mệt nằm ngục xuống.
“Cuối cùng cũng được nghỉ rồi.”
Yên Á ném chai nước lạnh qua người Mễ Mễ, cô nhanh tay bắt lại thở dài.
“Sư huynh à, em đang mệt mà.”
Sư huynh bật cười, anh nhớ lại lúc với vào học cô từng nói có người lợi hại hơn bản thân.

Yên Á càng thêm tò mò.
“Hừm…Mễ Mễ nói cho anh nghe người mà em từng bảo còn mạnh hơn em là ai vậy.”
Tiểu Mễ cười tủm tỉm, nghe xong không biết sư huynh có ngã ra đây không nữa.

Cô lắc đầu, nhưng Yên Á nhìn chằm chằm vài Mễ Mễ muốn nhận được câu trả lời.
“Người gần ngay trước mắt.”
Yên Á bất ngờ.
“Là cậu ấy sao.”

Mễ Mễ gật đầu, nếu anh ấy không tham gia bóng rổ là em đã kéo anh ấy đi cùng.

Nhìn vào điện thoại đã đến giờ giải lao, cô phi nhanh xuống căn tin, tìm vào vị trí cũ để ngồi.
Tiểu Mễ thở phào vừa kịp giờ, một chai nước ấm được đặt lên má cô.

Mễ Mễ giật mình quay lại nhìn, Cố Ngụy Thành đã đứng từ phía sau lúc nào mà bản thân cũng không để ý.
Ngụy Thành ngồi đối diện với Mễ Mễ, vẫn là ánh mắt trìu mến đó.

Cô ngượng ngùng nhìn vào khay thức ăn, Mễ Mễ cố lấy bình tĩnh “hừm” một tiếng.
“Cố Ngụy Thành anh đừng nhìn chằm chằm em nữa, mọi người xem xét đó.”
Ngụy Thành cười nhẹ rồi để tâm về vị trí xung quanh mình hơn.

Sự náo nhiệt của căng tin, dòng người qua đi qua lại nhưng xung quanh đó nổi bật nhất là cặp đôi Mễ Mễ và Ngụy Thành.

Những con mắt ngưỡng mộ nhìn về phía hai người.
“Cặp đôi đó đẹp quá đi.”
“Đúng đúng, vừa sinh lại còn vừa giỏi.”
Mễ Mễ nghe thấy những lời bàn tán từ xưng quanh cô vừa thích nhưng lại vừa giận.

Nhã Nhi đứng sau cầu thang bộ lên tầng 2, Mễ Mễ nghe thấy có tiếng nói chuyện liền đi đến.
“Con nhỏ Mễ Mễ đó vẻ ngoài không xinh đẹp gì sao lại có nhiều người quý cô ta vậy không biết.”
Nhũng lời bịa đặc của Nhã Nhi đã được Mễ Mễ nghe hết, cô cười trừ rồi đá mạnh vài cánh cửa một cái.

Đám người bên trong hốt hoảng tời đi.
“Chuyện gì vậy, có ai nghe lén cuộc đối thoại của chúng ta sao.”

Vào giảng đường, Y Y vội kéo tay Mễ Mễ lại, ánh mắt bất ngờ nói:
“Lần này cậu lại đứng nhất rồi.”
Mễ Mễ cười nhẹ, nhưng có người bằng điểm cô mà.

Tiếng cười đắc ý từ bàn trên vang lên, Nhã Nhi nhìn vào kết quả của bản thân vui sướng nói:
“Nỗ lực bao lâu cuối cùng cũng được đền đáp.”
Nghe những câu nói đó Mễ Mễ bật cười, kết quả này xem ra khó mà thật.

Mễ La ngồi cạnh đầu óc suy nghĩ đi đẩu đâu.

Tiểu Mễ lo lắng quay sang hỏi:
“Cậu vẫn chưa quen đúng không, có bài nào chậm hiểu cậu hỏi tớ nhá.”
Mễ La gật đầu, cô ấy nhớ lại lời mà Nhất Trạch lần trước cũng nó ý trang.
“Thật là những người bạn tốt.”
Trong tiết triết, giáo sư khen ngợi Mễ Mễ hết lời, tiengs vỗ tay cổ vũ và cả sự thán phục vang lên.

Nhưng dù đứng nhất Nhã Nhi cũng không được công nhận.
“Chuyện gì thế, kết quả của mình bằng với cậu ta mà.”
Mễ La vỗ nhẹ hai tay chức mừng cho Tiểu Mễ, lần tới đến cuộc thi sơ truyền mong cô cũng thuận lợi như trong kì thi bất chợt này..
 
Thanh Xuân Của Tớ Chính Là Cậu
Chương 47: 47: Sự Nhiệt Tình


Tiểu Mễ nhìn cô bạn nhiệt tình bên cạnh chỉ biết cười nhẹ.

Sự nhiệt tình ấy có chút giả trân, Y Y đứng dậy nhận lúc giảng viên quay lên vội đổi chỗ cho Mễ Mễ.
“Cậu qua bên này đi.”
Mễ La sững người, cô gái này bị sao thế, bầu không khí như được giải tỏa, không còn những ánh mắt nhìn chằm chằm vào Mễ Mễ nữa.
Giảng đường im lặng, chỉ còn tiếng giảng của các giáo sư.

Một tiết học nhẹ nhàng diễn ra đến cuối buổi chiều.

Tiếng chuông báo hiệu kết thúc ca học, Nhã Nhi tiến lại trả Mễ Mễ chiếc áo mà ban sáng cô đã đưa cho Nhã Nhi dùng khi gặp chuyển khẩn cấp.
“Hừm, tôi trả áo cho cậu, nhưng đừng nghĩ lời cảm ơn của tôi là mối quan hệ được hòa giải đấy.”
Nhã Nhi đặt chiếc áo trên bàn rồi rời đi, Y Y đứng bên tức giận nói.
“Cậu ta lúc nào cũng vênh váo như vậy.”
Mễ La thấy bầu không khí vui vẻ hơn, cô ấy cười tươi rủ hai người đi đến thư viện cùng học bài.

Y Y kéo tay Mễ Mễ từ chối, Tiểu Mễ bất ngờ sao mối quan hệ của hai người lại trở nên xấu đi rồi.
Trên đường đến thư viện, Mễ Mễ cố tìm cách để moi được thông tin.

Y Y càng nghĩ lại càng tức, cũng vì mấy ngày trước An Đoàn bị Mễ La làm phiền hết cả buổi chiều.

Mễ Mễ nghe xong bật cười.
“Thế là cậu đang ghen với Mễ La à.”
Y Y thấy cô cười lớn như thế liền sững người, lần trước Ngụy Thành bị Mễ La làm phiền cô cũng tức giận không phải sao.
Mễ Mễ mỉm cười xoa nhẹ đầu Y Y.
“Hừm…Do cậu ấy hỏi về sở thích của Học Đông đấy.”
Y Y ngơ lại, vẻ mặt đầy khó tin.
“Cậu nói thật chứ, nhưng mà không phải Học Đông đang…”
Mễ Mễ lắc đầu, câu chuyện này dài dòng học xong mình sẽ kể tiếp.

Hai người đi bộ một lát, đi qua con đường tình yêu là đến thư viện trường.

Mễ Mễ đi đến giá tìm những quyển nâng cao để bổ sung thêm.

Cô bước từng bước từng bước nhỏ, ánh mắt liền dừng lại ở quyển sách màu xanh lá trên cao.
“Gì thế này, cao quá.”
Tiểu Mễ kiễng chân lên nhưng tay không chạm đến, một bóng người từ phía sau với lên che đi người của cô.

Tim đập mạnh một cách lạ thường, hơi ấm cũng vô cùng quen thuộc.

Quyển sách được lấy xuống một cách nhẹ nhàng.

Nụ cười tỏa nắng hiện lên trên khuôn mặt anh ấy.

Mễ Mễ sừng sốt nói:
“Ngụy Thành, không phải hôm nay anh còn buổi huấn luyện sao.”
Cố Ngụy Thành cười nhẹ rồi véo vào mũi cô một cái, đặt quyển sách vừa lấy xuống lên tay cô.
“Giúp em thế thôi nha, anh đi trước đây.”
Tiểu Mễ đứng khựng tại chỗ, cô vẫn chưa hình dung ra anh ấy đến đây để giúp bản thân chuyện gì.

Y Y ngồi chờ lâu trên bàn, vẻ mặt lo lắng đi tìm xung quanh.
“Lê Tiểu Mễ cậu còn không nhanh chân lên, chúng ta còn phải ôn bài nữa.”
Mễ Mễ vội vàng đi theo sau, một tiếng tự học rất hiệu quả.

Thư viện ánh lên nhịn đèn vàng, xung quanh ai lấy cũng chăm chỉ làm việc của cá nhân.

Không gian yên tĩnh, nhưng không ảm đạm.

Y Y ngồi lâu trên ghế chân cũng có cảm giác đau nhức.

Nhìn đống sách vở trên bàn mà vẫn chưa hoàn thành Y Y thở dài một tiếng.
“Thật là, không biết khi nào mới xong nữa.”
Mễ Mễ mỉm cười tiếp tục chăm chú với những câu hỏi mà bản thân chưa hoàn thành.

Thời gian cứ thế trôi qua, thư viện cũng càng lúc càng vắng.

Mễ Mễ thu xếp sách vở cất vào balo, kéo tay Y Y rời đi.

Bầu trời bên ngoài đang nổi gió mạnh, Y Y bất lực nói.
“Gì thế, lúc về lại muốn mưa.”
An Đoàn đã đứng chờ sẵn ở cửa, Y Y thấy bóng dáng của cậu vội chạy qua vỗ nhẹ vào vai.
“Anh đến thật đấy hả.”
Mễ Mễ cười ngượng đưa tay chỉ hai người mau về trước đi.

Bóng người đang chạy tán loạn, tiếng sấm chớp vang lên, những tia sét loẹt một đường sáng rực.

Mưa cũng bắt đầu rơi, tí tách tí cách, dòng người chạy càng lúc càng nhanh.

Một chiếc ô từ xa đi lại, bước chân càng tiến lại gần.

Mễ Mễ lép vào bên trong, cô than thở.
“Thật là đen đủi mà, nhưng Cố Ngụy Thành anh ấy không đến sao.”
Một bàn tay kéo Mễ Mễ vào trong chiếc ô, cô sững người ngẩng mặt lên.
“Cố Ngụy Thành, em tưởng…”

Ngụy Thành cười nhẹ khoác áo lên vai cho cô.
“Tưởng anh bỏ rơi em à.”
Những giọt mưa tí tách tí tách, giữa dòng người láo loạn hiện lên hai bóng người đang nhìn nhau đầy tình cảm.

Mễ Mễ cười nhẹ nói:
“Thế mời đại tướng quân đưa tại hạ về nhà nào.”
Ngụy Thành cười mỉm, bế cô lên vai, Mễ Mễ sững người ra, cô vẫn chưa kịp phản ứng gì.
“Cố Ngụy Thành anh thả em xuống đi.”
Ngụy Thành lắc đầu rồi bước đi về phía trước.
“Chân em ướt hết rồi kìa, ngoan đi.”
Mễ Mễ ngại ngùng không nói lên tiếng, hai người đi như thế đến tòa nhà đang ở.

Ngụy Thành đặt cô xuống từ từ, chiếc ô tắt đi, Mễ Mễ nhìn vào đôi vai bị ướt của anh.
“Cố Ngụy Thành, vai anh ướt hết rồi, anh muốn bị cảm đấy à.”
Ngụy Thành quay sang nhìn hai bên vai đã ướt đẫm, có lẽ ban nãy để tâm đ ến người cô ấy quá mà không chú ý đến.

Anh xoa lên đầu cô khẽ nói:
“Tiểu bảo bối, sức khỏe anh như này không ốm được đâu.”
Mễ Mễ bất lực đi vào trong nhà lấy khăn bông ra lau đầu tóc cho anh..
 
Thanh Xuân Của Tớ Chính Là Cậu
Chương 48: 48: Chu Đáo


Tiểu Mễ lau từng bên tóc của Ngụy Thành, anh ngoan ngoãn ngồi trên ghế.

Một lát sau, cô thở phào nhẹ nhõm đặt chiếc khăn bông vào tay Ngụy Thành rồi rời đi.
“Anh cất đi nhé, ngày mai em có ca học sớm.”
Mễ Mễ cười nhẹ rồi đi vào trong phòng, khuôn mặt Ngụy Thành đỏ lên vì ban nãy khoảng cách giữa hai người thật sự quá gần.
“Cô ấy thật sự rất đáng yêu mà.”
Mặt trời đã ló lên, tiếng chim hót ngoài ban công, Mễ Mễ sửa soạn bước ra.

Một ngày mới đã đến, cô đi qua phòng bếp ánh mắt bỗng đập vào chiếc bánh bao trên bàn cùng một lời nhắn.
“Anh mua bánh nhân đậu đỏ mà em thích đấy, nhớ hâm nóng trước khi mang đi nhé.”
Chiếc bánh bao được vuông vắn vào lò hấp, cô cười mỉm rồi khẽ mở cửa vào phòng anh.

Giọng nói nhẹ nhàng vang lên theo tiếng động nhẹ.
“Cố Ngụy Thành anh còn ngủ sao.”
Ngụy Thành ngủ trên chiếc giường ấm ấp, Mễ Mễ bật cười vuốt nhẹ mái tóc của anh rồi rời đi.
“Ngủ ngon nha.”

Tiểu Mễ cầm theo chiếc bánh bao đi đến trường, Y Y thấy cô từ xa vội chạy lại, ánh mắt sững sờ nhìn chiếc bánh.
“Mễ Mễ, cậu dậy sớm từ khi nào thế.”
Mễ Mễ búng vào trán Y Y với sự tức giận.
“Cậu thấy tớ dậy muộn lúc nào chưa.”
Y Y cười mỉm, chỉ tay vào chiếc bánh trong tay.
“Tiệm bánh này phải dậy thật sớm để xếp hàng, chỉ cần đến muộn một chút là phải chờ cả mấy tiếng đó.”
Mễ Mễ bất ngờ chẳng trách lúc mình đi anh ấy còn nằm ngủ.

Cô xoa đầu Y Y tự khen ngợi bản thân.
“Thế thì mình phải thưởng thức chiếc bánh này bằng cả tấm lòng rồi.”
Một ca học đầy sự chán nản, những bài toán trên máy chiếu cùng những lời giảng nhanh của các giáo sư làm Y Y tái hết mặt mày.

Cô ấy cần theo sách vở đi đến phòng trợ giảng tìm các giáo sư để khỏi thêm.
“Em là Y Y à, mau vào đây có chỗ nào không hiểu thì hỏi thầy.”
Y Y cười tươi bước vào trong, cô ấy nhiệt tình chỉ vào những chỗ bản thân còn khúc mắc.

Giáo sư Lê sững người nhìn từng câu hỏi mà sinh viên hỏi mình.

Ông có cảm giác như trò đang hỏi hết cả bài vậy.

Vài tiếng sau, Y Y cúi đầu chào giáo sư, nụ cười cũng hiện lên trên môi cô.
“Cuối cùng thì cũng hiểu, giờ có thể đi tìm An Đoàn được rồi.”
Tại sân bóng, Học Đông ngồi dựa vào một góc, trán anh chảy đầy mồ hôi.

Giọng nói cũng ồm ồm khó nghe.

Ngụy Thành tiến lại ngồi cạnh cậu.
“Cậu mệt sao, cần tôi đưa đến phòng y tế không.”
Học Đông cười ngượng lắc đầu đuổi khéo Cố Ngụy Thành đi.

Ngụy Thành cảm nhận được hơi nóng từ người Học Đông tỏa ra, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng.
Buổi huấn luyện vẫn tiếp tục như mọi ngày, Yên Á nhanh chóng đi vào sân khi vừa kết thúc buổi tập võ.

Anh để cặp bên ghế, ánh mắt chú ý đến Học Đông đang dựa bên cạnh.
“Này, em mệt sao.”
Học Đông lắc nhẹ đầu, cơ thể mềm nhũn ra, cồ họng cứng lại không nói lên thành tiếng.

Yên Á cảm thấy bất thường tiến lại sờ lên trán Học Đông, vẻ mặt đầy sự lo lắng.
“Giang Học Đông, em không được ngủ, anh sẽ đưa em đến bệnh viện.”
Học Đông ngất đi vì kiệt sức, trán cậu nóng rực lên, khuôn mặt đỏ ửng vì bị cảm.

Tiếng r3n rỉ khó chịu làm Yên Á tái mặt, làn da trắng bệch vì sợ hãi.
Chiếc xe cứu thương chạy nhanh trên con đường dài, hàng xe đi trước nghe thấy tiếng còi vội tránh ra nhường đường.

Trong xe, Yên Á ngồi bên an ủi Học Đông, cậu vẫn nằm bất động và chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
Mễ Mễ đi đến sân bóng sau ca học, hôm nay mọi người tan sớm hơn hôm qua, cô bất ngờ đi lại hỏi Ngụy Thành.
“Sao hôm nay cả đội lại được nghỉ sớm vậy.”
Ngụy Thành xoa đầu cô, ánh trìu mến nói:
“Học Đông sốt cao, Yên Á đưa cậu ấy vào bệnh viện, coi như hôm nay là buổi nghỉ ngơi sau chuỗi ngày vất vả.”
Mễ Mễ nhíu lại, cậu ấy bị sốt có lẽ do trận mưa bất ngờ đêm qua chăng.

Cô nhớ lại hôn qua Ngụy Thành có bị ướt, Mễ Mễ kiễng chân lên sờ vào trán anh.
“May quá, anh ấy không có bị sốt.”
Khoảng khắc bất ngờ ấy làm Cố Ngụy Thành không kịp phản ứng, một tiếng “hừm” từ phía sau cắt ngang bầu không khí ám muội.
Trong bệnh viện, Yên Á chăm sóc, lấy nước đặt cạnh đầu giường cần có thể lấy ngay.

Sáng hôm sau, cơn đau đầu đã đỡ, Học Đông từ từ tỉnh lại, cậu tròn mắt nhìn sư huynh.
“Anh ấy canh mình cả đêm sao.”
Cảm nhận được tiếng động, Yên Á giật mình tỉnh dậy, nhìn Học Đông đang ngắm nhìn mình, anh vội đứng lên chỉnh trang lại, giọng nói gấp gáp.
“Anh…anh còn có việc, lát nữa Ngụy Thành cùng mọi người sẽ đến.”
Yên Á nói chưa hết câu đã vội vàng rời đi để bệnh nhân với vẻ mặt hoang mang ở lại.

Nhìn bình nước ấm đã được đựng đầy, ánh mắt thích thú nhìn chằm chằm vào chiếc bình.
Vài tiếng sau, khi mặt trời đã lên cao, các thành viên đội lần lượt đi vào tặng đồ bồi bổ cho Học Đông.

Cậu nhìn đống đồ trước mặt gượng gạo nhận..
 
Thanh Xuân Của Tớ Chính Là Cậu
Chương 49: 49: Thật Khác Lạ


Cánh cửa mở tung ra với sự ngơ ngác của Học Đông.

Cậu vội bỏ hộp cháo trên tay xuống bàn, ánh mắt ngại ngùng nhìn mọi người.

Bầu không khí trong căn phòng không có sự u buồn mà là những tiếng cười nói vui vẻ.

Học Đông ngồi dựa vào giường, cậu chỉ biết nụ một nụ cười miễn cưỡng, gật đầu với những câu chuyện của cả nhóm.

Yên Á mở cửa bước vào nhìn thấy cả đội cũng bất ngờ.
“Các em làm thế thì người bệnh làn sao mà hỏi nhanh được.”
Mọi người quay lại sững người, một giọng nói từ phía sau phát lên.
“Sư huynh mau nhìn kĩ xem, cậu ấy khỏe như trâu thế kia mà.”
Tiếng cười càng lớn thêm, Yên Á bất lực viện cớ đuổi mấy đứa ồn ào này ra ngoài.

Ánh mắt thâm tình quay lại nhìn Học Đông, miệng khẽ cười đưa đống đồ trên tay đặt trên bàn.
“Những món cần thiết anh để đây, nghỉ ngơi đi anh còn phải đến trường.”
Yên Á xoa đầu Học Đông rồi quay người rời đi, cái xoa đầu vừa nãy luôn hiện lên trong tâm trí cậu.

Nụ cười thỏa mãn hiện rõ trên khuôn mặt đang mệt mỏi vì ốm.
“Cuối cùng anh ấy cũng xoa đầu mình.”
Trường vẫn náo nhiệt như thường ngày, từng người xếp người chờ vào thang máy.

Tiểu Mễ thở dài quay sang nhìn Ngụy Thành.
“Chúng ta lại phải đi thang bộ rồi.”
Leo từng tầng từng tầng một, Mễ Mễ mặt đầy bất lực, không biết ông hiệu trưởng bị làm sao lại chuyển khóa học từ tầng 1 lên tầng 5 vậy.

Ngụy Thành bật cười dìu cô đi lên, ánh mắt an ủi nói:
“Lên lưng anh, anh đưa em đến lớp.”
Mễ Mễ tròn mắt nhìn Ngụy Thành, cô thấy sự chân thành của anh liền gật đầu khẽ leo lên.

Anh đứng dậy cõng cô lên từng bậc một.

Mễ Mễ thích thú nghịch vai anh, cô thầm nghĩ.
“Vai anh ấy rộng thật đấy, hồi xưa mình cao hơn mà giờ lại thấp bé haizz.”
Thời gian cứ thế trôi, Ngụy Thành đưa Mễ Mễ đến khoa của cô, Tiểu Mễ nhảy từ trên cao xuống, ánh mắt đầy sự mãn nguyện nhìn anh.
“Đa tạ tướng quân đã đưa nô tài đến nơi an toàn.”
Mễ Mễ vui vẻ đi vào trong, Ngụy Thành bật cười ánh mắt không rời bóng dáng của cô.

Nhìn thấy Tiểu Mễ đi vào trong ngồi xuống anh mới rời đi.

Hành động đó đã làm Nhã Nhi ngồi đối diện cửa để ý, bản thân bỗng không còn sự căm ghét nữa.
“Nhã Nhi mày sao lại bình thường như thế.”
Cô ta khó tin quay lại nhìn Mễ Mễ đang vui vẻ kể lại cho hai cô bạn cùng bàn.
Giờ học bắt đầu, giáo sư Trịnh bước vào cửa lớp, bầu không khí đang sôi nổi bỗng im lặng lại, không ai dám nhúc nhích.

Bà lạnh lùng đặt quyển sách trên tay xuống liếc mắt một lượt rồi nói:
“Lớp này vắng một sinh viên đúng không.”
Lớp trưởng chân tay run rẩy đứng dậy, ánh mắt cúi xuống bàn đáp lại:
“Thưa giáo sư Trịnh, bạn Học Đông đang bệnh bạn ấy đã xin thầy hiệu trưởng ạ.”

Ánh mắt bà ta đảo qua một lượt xem xét kĩ lưỡng mới bắt đầu buổi học.

Ai lấy không dám nhúc nhích mà chăm chú nhìn vào bài giảng.

Tiếng giảng bài vang đến cả sân trường, bác bảo vệ nghe thấy cũng ngượng cười.
“Cô ấy vẫn giữ phong cách giảng như vậy.”
Một ca học với đầy sự căng thẳng đã kết thúc, Y Y bước ra ngoài hít thở không khí với sự thoải mái.
“Mễ Mễ cuối cùng tớ cũng được giải thoát rồi.”
Tiểu Mễ cười mỉm, đúng là thật dễ chịu, từ trên tầng cô hướng mắt mắt xuống sân bóng, một bóng người quen thuộc hiện lên.

Phong cách di chuyển linh hoạt cùng với những động tác dứt khoát, Mễ Mễ thốt lên.
“Ngụy Thành chơi bóng rổ đẹp thật đấy.”
Y Y bất lực nhìn theo hướng mắt của Mễ Mễ.
“Cậu tia giỏi thật đấy.”
Mễ Mễ càng thêm đắc ý nói:
“Cậu không thấy được đâu, với con mắt cận 4 độ mà đeo kính áp tròng thì tốt hơn cậu lên xuống để ngắm.”
Y Y nghe xong tròn mắt nhìn cô, cậu ấy dám chê con mắt tinh tường của mình.

Tiếng cười nous vui vẻ vang ra từ hành lang.

Khác với bên ngoài, trong lớp mà một sự mệt mỏi, ai lấy cũng ngục xuống sau một ca học.
Ca tiếp cuối bắt đầu diễn ra, một buổi học Triết đầy sự khó hiểu.

Giáo sư Lê cười mỉm vỗ tay khích lệ.
“Thầy giảng như vậy các em hiểu chứ.”
Y Y lắc đầu, cô ấy chỉ thấy buồn ngủ chứ trong đầu không tiếp thu được con chữ nào.

Giáo sư cười tươi chào các sinh viên, ánh mắt hiền hậu rời đi.
“Cuối cùng bài giảng của mình cũng được học sinh tiếp nhận.”
Mễ Mễ thu dọn đồ đạc chuẩn bị đến thư viên trường, một bóng người từ dưới bước lên, ánh mắt đầy lo lắng hỏi cô.
“Học Đông cậu ấy bệnh nặng lắm sao.”
Mễ Mễ giật mình ngẩng đầu lên, cô khẽ lắc đầu.
“Không, cậu ấy chỉ bị sốt nhẹ thôi có lẽ là hai ngày tới sẽ đến lớp.”
Vẻ mặt Mễ La thở phào cúi đầu cảm ơn rồi rời đi, hành động bất thường ấy ngây sự chú ý đến Y Y.
“Cậu ấy có vẻ quan tâm Học Đông.”
Tiểu Mễ khẽ cười, đưa bàn tay nhỏ của mình ra kéo Y Y rời đi.

Cô ấy vẫn còn muốn hỏi thêm về nguyên nhân Mễ La tốt với Học Đông như vậy.
“Nào, cậu đừng lo chuyện bao đồng nữa.”.
 
Thanh Xuân Của Tớ Chính Là Cậu
Chương 50: 50: Lý Do Lạ Lùng


Y Y lắc nhẹ đầu, từ lúc Mễ La chuyển đến đã bắt đầu tìm cách thân thiết với Học Đông, còn hay giúp cậu ta làm vài việc đúng là thật khó hiểu.
Trời bắt đầu bước sang mùa hè, tiếng ve kêu râm ran ngoài đường.

Mễ Mễ toát mồ hôi vì trên tay cầm theo một đống nước đi đến nhà thể dục của trường.

Ngụy Thành đi qua dừng lại, chiếc xe kêu “bíp” một tiếng.
“Anh đã bảo là lên xe anh chở mà, thế giờ có lên nữa không.”
Mễ Mễ vội gật đầu nhảy lên, cô thở phào một tiếng.
“Không muốn làm phiền anh đâu nhưng do nó nặng quá thôi.”
Ngụy Thành bật cười đèo cô trên chiếc xe địa hình trắng.

Hai người ngang qua từng con phố, ngôi trường quen thuộc hiện lên.

Mễ Mễ từ từ nhảu xuống, đứng đợi Ngụy Thành dựng xe.
“Đưa anh hai túi kia.”
Tiểu Mễ cười mỉm rồi đưa cho anh, cô chào tạm biệt rồi đi vào giảng đường.

Dù nghỉ hè nhưng cô đăng kí học hè để ra trường được nhanh hơn.

Ngụy Thành nhìn theo bóng lưng của cô rồi rời đi.
Một buổi học diễn ra, lớp học cũng không có nhiều người, Mễ Mễ chăm chú học.

Trong lúc giải lao thầy Lê tiến lại hỏi thăm.
“Cháu ổn không, trán đổ mồ hôi nhiều quá kìa.”
Mễ Mễ giật mình sờ lên trán, đúng là chảy nhiều thật.

Cô cười nhẹ nói:
“Không sao đâu bác, có lẽ do trời nóng quá thôi.”
Ông gật đầu rồi đi ra ngoài để chuẩn bị tiết dạy của mình.
Ngụy Thành mang nước đến đưa cho cả đội, trong năm qua thành tích cả đội rất ổn.

An Đoàn gấp gáp từ bên ngoài chạy vào, vẻ mặt hốt hoảng đưa một tờ giấy cho Ngụy Thành.

Ánh mắt của anh trầm lại, quay người đi ra ngoài.

Yên Á nhặt lên xem ánh mắt ngơ ra.
“Sao lại như vậy.”
Ngụy Thành đập mạnh cửa đi vào phòng hiệu trưởng, ông ta ngồi sẵn ở ghế ánh mắt nở sẵn một nụ cười.
“Các ban giáo vụ cùng đưa ra quyết định này, con cố gắng sắp xếp đi.”
Ngụy Thành tức giận tiến lại.
“Ông đừng có mà xem thường lời nói của tôi, vì thua một trận mà ông muốn bỏ đội bóng rổ sao.”
Cố Ngụy Nam từ từ để tách trà trên tay xuống.
“Ai nói là từ bỏ, chúng ta có thể chơi bóng nhưng không phải là đi thi đấu.”
Nụ cười trên mặt hiện rõ lên, Ngụy Thành bật cười, tiếng cười của anh có chút mất mát.
“Coi như tôi thua ông, nhưng đừng mơ những việc ông làm tôi sẽ ghi nhớ mãi.”
Cả đội với vẻ mặt buồn rầu cùng ngồi lại, vì cái cớ vô lý ấy mà phải từ bỏ chơi bóng sao.

Ngụy Thành trầm tư không nói một lời, Học Đông thở dài một tiếng.
“Không được thi đấu thì chúng ta chơi với nhau.”
Cậu khựng lại khi không ai đáp lại, Yên Á vỗ nhẹ vài vai Học Đông an ủi.

Mễ Mễ vừa xong ca học chạy nhanh ra sân bóng, nhìn mọi người ai lấy cũng ỉu xìu có phần lo lắng.
“Mọi người sao vậy.”
Ngụy Thành đựng dậy kéo Mễ Mễ ra về, cô còn muốn hỏi thêm nhưng bị anh ngăn lại.

Cả đội cũng rời đi, từ khi tên Nhất Trạch kia không nói lời nào mà rời đi ông hiệu trưởng càng lúc càng gây khó dễ.
Cả đoạn đường Ngụy Thành im lặng không nói câu nào, Mễ Mễ hoang mang lần đầu anh ấy lạnh lùng như thế.
“Hừm, Cố Ngụy Thành anh từng nói không được dấu đối phương bất cứ việc gì, giờ anh nói cho em biết là xảy ra chuyện gì đi.”
Ngụy Thành dựa vào vai cô, ánh mắt buồn rầu nói:
“Đội bóng rổ sẽ giải tán.”
Mễ Mễ sững người ra, đang thuận lợi sao lại dễ dàng giải tán như thế được.

Cô xoa nhẹ vào lưng anh an ủi, trong đầu Mễ Mễ đã nghĩ ra việc này chỉ có thể là do ông ta làm.
Tiểu Mễ ôm Ngụy Thành như vậy, cô khẽ vỗ nhẹ vào lưng để tâm tình anh thoải mái hơn.

Thời gian dần trôi đi, đến hai ngày sau, kết quả thống nhất ban bố.

Đội bóng giải thể, Yên Á cười bất lực.
“Quả nhiên không thay đổi được gì.”
Học Đông vẻ mặt khó chịu, đang yên đang lành sao lại thành ra thế này.

Mọi người bắt đầu với quỹ đạo ban đầu của mình, Học Đông quay lại với đường đua bơi lội.

Yên Á vẫn tiếp tục làm sư huynh dạy võ đạo…
Ngụy Thành nhận lời làm nghiên cứu sinh của trường.

An Đoàn cầm chai nước đưa cho anh, ánh mắt buồn bã nói:
“Đại đội trưởng…à không Ngụy Thành cậu sẽ chuyển khoa thật sao.”
Cố Ngụy Thành nhận chai nước mở nắp ra thở dài uống một ngụm rồi đáp.

“Người anh em cậu yên tâm, rảnh rỗi tôi sẽ đến thăm cậu.”
An Đoàn cúi mặt xuống, ánh mắt đầy nuối tiếc.
“Lúc đến nhớ mua bánh bao cho tôi đấy.”
Ngụy Thành ngật đầu quay người rời đi lên nhà.

Mễ Mễ đã chờ sẵn ở ghế, cô ngồi ôm chiếc gối nhỏ xem phim kinh dị.

Bóng người từ tivi dần dần tiến lại, cánh cửa này kêu cót két, một ánh sáng tỏa ra.

Tiểu Mễ giật mình hét lên.
“Aaaaa.”
Mễ Mễ mở mắt ra nhìn, là Cố Ngụy Thành, cô thở phào tiếp tục xem.
“Anh làm em hết hồn đấy.”
Ngụy Thành cất túi đi, tiến lại ngồi bên cạnh cùng cô xem phim.

Bầu không khí thật yên bình, những phân cảnh dị ngợm làm Mễ Mễ tái mặt đi ôm chặt lấy cổ Ngụy Thành.

Anh ngạt thở khẽ xoa đầu cô, nhân lúc ấy đưa tay cô xuống bụng mình..
 
Thanh Xuân Của Tớ Chính Là Cậu
Chương 51: Chương 51


Cố Ngụy Thành dịu dàng đưa tay ra xoa đầu Mễ Mễ, cô chăm chú nhìn vào màn hình ti vi đầu khẽ nghiêng vào vai anh.
Ánh đèn dần mở lên, phim cũng đã hết, Mễ Mễ đứng dậy thả lỏng người ra.

Cô vươn tay cao lên, người bỗng khựng lại nhìn Ngụy Thành đang nằm chống tay ngủ.
“Anh ấy ngủ rồi.”
Mễ Mễ cười tủm tỉm, nhẹ nhàng đi lấy cây bút lông quẹt quẹt vài đường.

Trong lòng không thể nào nhịn nổi cười.

Ngụy Thành quay người qua bên khác làm Mễ Mễ giật mình vôi cất bút lông trên tay đi.

Bầu không khí yên lặng một lúc không có dấu hiệu tỉnh lại Mễ Mễ nhẹ nhàng rời đi.
Ánh nắng chiếu qua ô cửa sổ, Ngụy Thành tỉnh dậy nhìn xung quanh, một chiếc chăn ấm được đắp lên cho anh.

Mễ Mễ bước ra không để anh kịp soi gương vội nói:
“Anh xuống nhà lấy hộ em đồ ăn sáng được không.”
Cố Ngụy Thành ghi ngờ nói.
“Anh đi rửa mặt trước đã.”

Mễ Mễ lắc đầu.
“Anh shipper gọi em nãy giờ rồi, anh không mau đi chẳng lẽ muốn quỵt hàng người ta hả.”
Cố Ngụy Thành ngơ ngác, hôm nay Mễ Mễ dậy sớm còn đặt đồ ăn sáng chẳng lẽ có âm mưu gì.

Tiểu Mễ nhanh chóng đưa anh ra ngoài, Cố Ngụy Thành bất lực đi xuống.

Cô nhanh chóng ra ban công hóng chuyện.
“Hí, sắp được xem gương mặt chuẩn nam thần rồi haha.”
Nhận hàng, anh shipper cười tủm tỉm, khuôn mặt gấu trúc với cặp mặt đen xì, cùng với chiếc râu mép.

Sự ngượng ngùng của anh ấy làm Nguyễn sinh ngờ vội tiến lại soi.
“Aaa cái gì thế này.”
Ngụy Thành ngẩng lên nhìn thấy Mễ Mễ đang cười hả hê, anh nhanh chóng lấy lại tiền thừa rồi chạy anh lên nhà.

Người giao hàng không nhịn được cười, nụ cười vui vẻ của ngày mới.
Bước lên phòng, Cố Ngụy Thành nhanh chóng vào nhà vệ sinh nửa mặt, Mễ Mễ ngồi trước ghế cười mỉm.

Một lát sau, anh bước ra bới vẻ mặt bình thản, Mễ Mễ đưa mắt qua một lượt.
“Hửm anh ấy cho qua dễ dàng thế hả.”
Cố Ngụy Thành tiến lại gần đưa tay ra muốn ôm Mễ Mễ, cô thích thú chạy gần lại.

Hai bàn tay anh đặt lên má cô xoa xoa, Mễ Mễ cảm giác có gì đó ấm ấm trên mặt vội sờ lên.
“Cố Ngụy Nam anh bôi cái gì lên mặt em vậy hả.”
Ngụy Thành xòe tay ra, hai bên tay đều là mực, cô hét lớn rồi đuổi theo anh.

Hai người nghịch với nhau không để ý cánh cửa nhà đang mở ra.

Một giọng nói trầm ấm vang lên.
“Các con đang làm gì thế.”
Hai người giật mình quay nhìn ra cửa, cả hai há hốc miệng ra với sự bất ngờ.
“Mẹ…Bác gái.”
Mẹ của Tiểu Mễ bật cười nhìn mặt hai đứa nhem nhuốc, khuôn mặt đen thui để lộ hàm răng trắng sáng.

“Tắm đen đử chưa.”
Mễ Mễ vội gật đầu, không khí vui nhộn ban đầu không còn nữa mờ giờ đây chỉ còn sự ngại ngùng.

Tiểu Mễ vội cách xa Ngụy Thành rồi chạy vào phòng.
Đến giờ cơm trưa, Ngụy Thành phụ giúp bác gái chuẩn bị.

Mễ Mễ đi đến bệnh viện làm nghiên cứu sinh.

Thời gian cứ thế trôi qua, tiếng báo hiệu của cánh cửa nhà làm hai người đợi ở nhà như bừng tỉnh.
“Mễ Mễ con mau rửa tay rồi vào ăn cơm nè.”
Tiểu Mễ mệt mỏi đi vào trong, cô ngồi dựa vào ghế, ánh mắt tràn ngập sự thiếu ngủ.
“Đồ ăn của mẹ đúng là liều thuốc giúp con bừng tỉnh mà.”
Bà vui vẻ cười, bữa ăn tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.

Hết một ngày dài, mẹ cô thu dọn qua đồ đạc đi đến thăm anh trai mình.

Mễ Mễ lo lắng nói:
“Có chuyện gì xảy ra mẹ nhất định phải nói cho con biết đấy.”
Bà cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng đặt lên người cô
“Không sao đâu, mẹ đi trước đây.”
Mễ Mễ tiễn mẹ lên xê rồi mới rời đi, bà hồi hộp chờ đợi khoảng khắc gặp lại người anh trai sau bao nhiêu năm xa cách.
Tại đường XX, số nhà 123, bà đi lại gần ân chuông, một cô cháu gái nhanh nhảu chạy ra.
“Aaa là bà bé.”

Bà sững người, bản thân chưa từng kể cho ai về gia mình mình, cũng nhiều năm như vậy sao họ vẫn nhớ mình.
Giáo sư Lê từ bên trong chạy ra, ánh mắt đầy sự xúc động ôm chặt lấy bà.
“Cuối cùng anh cũng gặp được em rồi.”
Hai con người sau bao nhiêu năm cũng xoa bỏ hiểu lầm, bà vui vẻ kể chuyện về hồi nhỏ của Tiểu Mễ cho giáo sư Lê nghe.

Ông chăm chú nghe từng câu từng chữ của bà.
“Em vất vả rồi, nếu gặp chuyện gì hãy nói với anh, ở đây vẫn luôn là nhà của em.”
Mễ Mễ lo lắng uống hết cốc nước này đến cốc nước khác.
“Mẹ em sẽ không bị ông ta bắt nạt đấy chứ.”
Ngụy Thành xoa đầu cô an ủi:
“Sáng còn bắt nạt anh, giờ lại ngồi im một chỗ, bác ấy mạnh mẽ hơn em nghĩ mà yên tâm.”
Tiểu Mễ thở dài dựa vào vai anh, tiếng chuỗng điện thoại reo lên.
“Mẹ về đến nhà rồi, thức ăn ở trong tủ, con hâm nóng lại nhé.”
Mễ Mễ thở phào kéo tay Ngụy Thành vào bếp, anh cười nhẹ rồi bắt tay chuẩn bị.

Một mùi thơm ngào ngạt tỏa ra, Tiểu Mễ ngồi cạnh ngắm nhìn anh nấu nướng.
“Đúng là thật tốt, luôn có hai cao nhân ẩm thực nấu cho ăn hihi.”.
 
Thanh Xuân Của Tớ Chính Là Cậu
Chương 52: Chương 52


Ánh mắt Mễ Mễ sáng bừng lên, cô gắp một miếng cho vào miệng, hương vị bùng nổ trong.

Tay nghề của Ngụy Thành càng lúc càng tăng, bỗng một cảm giác cay xộc thẳng lên mũi.

Ngụy Thành bật cười khi thấy vẻ mặt đang đỏ bừng của cô.
“Em thấy con chứ.”
Mễ Mễ nhíu mày vội chạy đi lấy một cốc nước lạnh.
“Cố Ngụy Thành anh cho nhiều ớt thế hả.”
Ngụy Thành cười nhẹ.
“Coi như sự trừng phạt nhẹ nhàng.”
Mễ Mễ hậm hực đi vào bàn, nhìn những món ăn có khả năng đã có muối hoặc nhiều ớt cô ngại gắp, đưa đôi đũa ra rồi lại thụt vào.

Ngụy Thành cười nhẹ chạm vào đ ĩa bên cạnh, cô nhìn anh nếm không sao vui vẻ ăn.
“Chỉ có món kia là cay thôi, em cứ từ từ ăn, anh đi đến trường trước.”
Cô gật đầu chăm chú thưởng thức cao lương mĩ vị.

Cố Ngụy Thành đi đến trường, anh mở cửa phòng nghiên cứu ra, tiến sĩ Quách đang nhìn vào sáng chế của mình vào tối qua, ông thấy anh đến vội kéo lại.
“Tiểu Thành đến rồi à…nào cậu mau qua đây xem giúp tôi con robot này thế nào.”
Ngụy Thành cất cặp vào tủ rồi mặc chiếc áo trắng lên đi lại.

Xem xét một lượt, cẩn thận kiểm ra từng chi tiết, anh gật đầu nói:
“Con robot này không có vấn đề gì.”
Tiến sĩ Quách gật đầu, ông nở một nụ cười khẽ tháo kính ra.
“Dù mới đến nhưng xem ra kinh nghiệm của cậu khá nhiều.”
Cố Ngụy Thành cười nhẹ, cánh cửa phòng nghiên cứu mở ra, học tỷ bước vào cúi đầu chào tiến sĩ.
“Chào tiến sĩ.”
Ngụy Thành khó hiểu nhìn ông.
“Chẳng phải tiến sĩ nói chỉ có em là nghiên cứu sinh sao.”
Ông cười trừ.
“Cậu là nghiên cứu sinh nhưng em ấy là học viên của tôi, à còn một thằng nhóc nữa nhưng nó bận đi thi, mai tôi giới thiệu cho cậu.”
Học tỷ cười tươi tiến lại đưa bàn tay thon thả của mình ra, ánh mắt trìu mến nói:
“Rất vui được làm quen, chị là Trịnh Tuyết.”
Bàn tay dơ ra một lúc nhưng chỉ nhận lại được ánh mắt lạnh lùng của Ngụy Thành.

Tiến sĩ Quách cười ngượng tiến lại vỗ nhẹ vào vai học tỷ.
“Đừng bận tâm đ ến cậu ta, chắc đang giận tôi vì nói dối thôi.”
Trịnh Tuyết gật đầu, có lẽ là như vậy, trong lúc làm nghiên cứu học tỷ thường nhân lúc Ngụy Thành lên hỏi tiến sĩ mà nhìn anh một cái.

Sự tò mò về quan hệ của Ngụy Thành như thế nào.
Mễ Mễ nhanh chóng thu xếp đi đến bệnh viện nhận ca.

Là sinh viên năm hai nên quá trình học sẽ bắt đầu vất vả.

Y Y đi theo cô, ánh mắt thẫn thờ nói:
“Hôm qua tớ còn không được ngủ, biết trước đã không theo ngàng này.”
Tiểu Mễ xoa đầu an ủi Y Y.
“Chúng ta hãy vui vì được làm chung phòng nghiên cứu nào.”
Y Y lắc đầu.
“Vì cậu mà tớ chuyển khoa đó, nhớ trả ơn đấy.”
Tiểu Mễ khẽ cười, một giọng nói từ phía xa truyền đến.
“Lê Tiểu Mễ, em mau đến phòng giáo vụ đi.”.

Ch????yê???? ????ra????g đọc ????r????yệ???? ﹛ Tr????mT r????ye????.Ⅴ???? ﹜

Mễ Mễ gật đầu nhanh chóng chạy qua phòng ban, cô có dự cảm chẳng lành, ngày đâu đi làm nghiên cứu đã gặp chuyện đen đủi rồi sao.
Bước vào trong, một tiếng vỗ tay lớn vang lên, cô sững người.

Lớp trưởng nói lớn.
“Khoa nghiên cứu chúng ta đón nhận một chuyện gia, nào cũng hoan nghênh.”
Mễ Mễ cười ngượng, họ đang nói đến thành quả nghiên cứu ra giống cây mới do lúc mình mơ cấy nhầm đấy hả.

Vẻ mặt đầy ngưỡng mộ làm cô ngượng ngùng.
Hết ca sáng, Mễ Mễ mệt mỏi cùng Y Y đi đến căn tin trường.

Cô sờ vào túi áo hai bên liền giật mình, bản thân quên mang thẻ rồi.

Ánh mắt cầu cứu Y Y nhưng cô ấy cũng bất lực.
“Tha lỗi cho mình, bố mẹ chỉ trả chi phí một tháng luôn cho trường nên là.”
Một khay thức ăn đầy đủ được đặt trước mặt Mễ Mễ, cô ngẩng lên nhìn là Cố Ngụy Thành.
“Không phải anh nói đi đến trường sao.”
Ngụy Thành đưa tay cô lên.
“Phòng nghiên cứu ở trường cũ, tiện lên anh qua đây.”
Y Y đứng bên tròn mắt nhìn hai người rải cơm chóa cho mình.

Ngụy Thành thấy bầu không khí có vẻ không thích hợp quay người rời đi.

Mễ Mễ cười tươi tiến vào chiếc bàn gần đó.
“Tớ có cơm rồi nhá, cậu mau đi lấy phần cơm của bản thân đi.”

Y Y cười trừ đi lấy cơm, hai người ăn nhanh chóng rồi tiếp tục đi đến phòng thí nghiệm.
Ngụy Thành vào trong phòng, học tỷ cũng đi ngay theo sau, vẻ mặt cô nhìn anh có chút sững người.
“Em không ăn chưa sao.”
Cố Ngụy Thành lạnh lùng đáp lại.
“Ăn ở căn tin trường rồi.”
Trịnh Tuyết gật đầu, chắc có lẽ khoảng cách này khó để gần rồi.

Tiến sĩ Quách bước vào, trên tay đang cầm nửa chiếc bánh bao, ánh mắt bỗng khựng lại.
“Tiểu Thành, Trịnh Tuyết hai đứa không đi ăn trưa đấy à.”
Một giọng vọng lại từ phía dưới.
“Hai người đấy ăn rồi, mà thầy có thể ăn chiếc bánh đó ở bên ngoài mà.”
Tiến sĩ Quách cầm chiếc bánh bao đang cắn dở ra, bóng người nhí nhảnh từ phía dưới đứng lên, ánh mắt đầy uất ức đi lên.
“Cũng tại tiến sĩ mà hạng nhất không còn trong tay.”
Ông vỗ nhẹ vào vai cậu an ủi.
“Khánh Lâm…ta tin chắc lần tới sẽ được hạng nhất mà.”
Cậu lườm ông một cái.
“Lần nào tiến sĩ cũng nói vậy nhưng mà luôn luôn được hạng hai.”
Căn phòng cười lên, Ngụy Thành cũng cười nhẹ, cậu thực tập sinh này đúng là suy nghĩ nông cạn quá..
 
Back
Top Bottom