Cập nhật mới

Khác Thanh Tiêu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
386960598-256-k428830.jpg

Thanh Tiêu
Tác giả: Phamquynhanhppa
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác phẩm dựa trên bối cảnh lịch sử Việt Nam vào thời nhà lý xoay quanh hai nhân vật lịch sử ít ai biết đến nhưng góp phần rất lớn vào công cuộc phát triển và bảo vệ đất nước đó là công chúa Nguyễn Thị Trinh Dung và Hoàng tử Lý Hoằng Chân .

Con trai của Khai quốc vương Lý Long Bồ thông minh , tuấn tú , võ công lại cao cường chàng là hoàng tử Lý Hoằng Chân sau này là Trung Thành Vương .

Còn nàng là Chí Nhu công chúa Nguyễn Thị Trinh Dung là con gái của Anh quốc công Nguyễn Bá , nàng là nữ tướng bảo vệ kho lương , vận chuyển và tiếp tế lương thực cho quân đội .

Mẫu thân Trinh Dung tự vẫn trong nàng luôn nghi ngờ về cái chết của mẫu thân .

Chí Nhu công chúa và hoàng tử Hoằng Chân gặp nhau , cùng nhau tìm ra đáp án , chiến đấu bảo vệ Đại Việt khỏi âm mưa xâm lược của Đại Tống " Bảo vệ Đại Việt không chỉ là trách nhiệm của nàng mà còn là của ta "
CHƯƠNG 1 : NIÊN THIẾU
CHƯƠNG 2 : GẶP GỠ - DẸP LOẠN NÙNG TỒN PHÚC
CHƯƠNG 3 : HỘI NGỘ
CHƯƠNG 4 : HIỂU LẦM
CHƯƠNG 5 : NÙNG TRÍ CAO TẠO PHẢN RỒI !

CHƯƠNG 6 : HỢP TÁC
CHƯƠNG 7 : BÍ MẬT BỨC TRANH
CHƯƠNG 8 : GIỜ TÍNH SAO
CHƯƠNG 9 : ĐỪNG BỎ CON MỘT MÌNH
CHƯƠNG 10 : THÀNH HÔN
CHƯƠNG 11 : NÔ TỲ MẤT TÍCH
CHƯƠNG 12 : VÉN MÀN ÂM MƯU
CHƯƠNG 13 : CÙNG NHAU VƯỢT QUA
CHƯƠNG 14 : TRỌNG TRÁCH
CHƯƠNG 15 😀IỆT PHẢN TẶC
CHƯƠNG 16 : HẠNH PHÚC
CHƯƠNG 17 : HẠ KHÂM CHÂU , LIÊM CHÂU
CHƯƠNG 18 : ĐẠI CHIẾN UNG CHÂU THÀNH
CHƯƠNG 19 : DỰNG PHÒNG TUYẾN
CHƯƠNG 20 : HI SINH



thanhtieu​
 
Thanh Tiêu
Chương 1 : NIÊN THIẾU


Chí Nhu công chúa Nguyễn Thị Trinh Dung con gái của Anh quốc công Nguyễn Bá .

Mẫu thân là Lê Hiền được Thái Tổ ban hôn , là một cuộc hôn nhân sắp đặt thì làm sao có được hạnh phúc, đúng như vậy mẫu thân nàng khi được gả về phủ Anh quốc công lúc nào cũng bị chèn ép bởi bá phụ và thúc phụ của nàng .Năm đó nàng lên tám , đã lộ rõ khí chất thông minh , nhanh nhẹn , hoạt bát khác với những nữ tử bình thường .

Ngày đó thúc mẫu nàng bị mất bức tranh ngọc quý đã đổ hết tội lỗi lên mẫu thân nàng

- Lê Hiền tỷ ra đây dám lấy cắp bức tranh quý của ta à

- Ngươi ăn nói cho đúng mực ai ăn cắp gì của ngươi

- Tỷ còn định chối cãi sao , nô tỳ của ta đã nhìn thấy cả rồi

Cha nàng cũng đứng đó nhưng lại nói rằng :

- Nếu nàng lấy hãy trả lại cho muội ấy phủ ta đâu có thiếu thốn gì ?

Mẹ nàng sững người , đến người tay ấp má kề còn không tin tưởng mình thì còn ai có thể tin tưởng được , lúc đó nàng chỉ mới mười hai tuổi đã dám đứng lên bảo vệ mẹ

- Thúc mẫu , từ đâu bà cho rằng là mẫu thân ta lấy

Cái giọng chua lanh lảnh của thúc mẫu nàng gắt lên :

- Do nô tỳ của ta nhìn thấy

- Nô tỳ đó là ai ?

Đưa cô ta đến đây.

Nô tỳ ấy bước đến gần nàng rồi quỳ xuống nàng hỏi :

- Ngươi thực sự nhìn thấy mẫu thân ta lấy bức tranh của bà ta đúng không?

- Dạ ...Dạ ...Dạ vâng ạ

- Ngươi là cung nữ kề cận bên cạnh bà ta , ta cũng chẳng biết ngươi có nghe lời bà ta mà vu oan cho mẫu thân ta không nữa.

Nghe giọng ngươi ấp úng như vậy chắc có chuyện gì khó nói lắm chăng .

Thúc mẫu , ta hỏi bà trong phòng mẫu thân ta thiếu gì của cải mà phải lấy bức tranh chẳng đáng là bao của bà

- Ta đâu dám chắc , đâu biết được mẫu thân ngươi có ý đồ gì.

Ngươi còn nhỏ biết gì mà nói chứ ...

Nàng cười nhẹ một tiếng rồi nói :

- Ta còn nhỏ nhưng còn biết phân biệt được trắng hay đen , thật hay là giả .

Người đâu lục soát phòng của bà ta cho ta

- Vâng

- Ai cho các ngươi vào phòng ta

- Ta sợ bà tìm chưa kỹ nên mới sai người tìm hộ ( Trinh Dung nói )

Một lúc sau người hầu hạ bên cạnh nàng đã mang ra được một bức tranh được dấu kĩ trong góc tủ .

Nàng đưa bức tranh lên hỏi

- Đây là cái gì ?

- Đây đây đây là ....

- Bà không còn gì để nói nữa sao nếu lần sau muốn vu oan cho mẫu thân ta thì hãy đốt trước khi tới đây hoặc chôn lấp kỹ ở đâu đó rồi hẵng đến .

Bà ta mặt đỏ ửng chắc có lẽ đang tức giận lắm .Cha nàng vẫn luôn lạnh nhạt như vậy đấy không phân biệt đúng sai , ông luôn cho rằng người nhà của mình là đúng mà bỏ quên đi người chung sống , tay ấp má kề với mình .

Rồi nàng đỡ mẹ vào phòng .

Sáng hôm sau nàng thức dậy nhìn ra sân sau đã thấy mẫu thân treo cổ tự vẫn .

Nàng chạy ra ôm mẹ vào lòng nhưng mẹ nàng đã mất từ lâu nàng gào thét gọi mẹ .

Nghe tiếng khóc của nàng , cha nàng chạy ra , nhìn thấy cảnh ấy ông ta không một chút phản ứng nàng đặt mẫu thân xuống rồi đẩy cha ra xa

- Ông không thương xót một chút nào sao nếu không vì sự ghẻ lạnh của ông thì mẫu thân có chọn cách tự vẫn không ông chỉ biết gia đình và huynh đệ ông còn mẹ tôi , ca ca tôi và cả tôi nữa ông có từng suy nghĩ cho chúng tôi chưa .

Ông ta tát nàng , rồi sai người lôi nàng ra đánh mười gậy gỗ.

Mười gậy đối với một đứa trẻ sao có thể chịu được chứ.

Ông ta đối với con ruột quả thật là tàn nhẫn .

Mặt nàng đỏ ửng , mắt ngấn lệ , nàng bị đánh đến lúc ngất đi , một đứa trẻ mới 12 tuổi đã phải chịu cảnh ghẻ lạnh từ cha , giờ lại mất đi mẫu thân người yêu thương nàng nhất .

Gia đình thúc phụ , bá phụ luôn không ưa thích gì mẹ nàng cũng do bà ấy là con gái của tướng Lê Quảng ngoại tổ phụ của nàng .

Khi xưa ông ấy đã từng trừng phạt cha nàng do cái tính hay nhậu nhẹt , cờ bạc.

Họ luôn tìm cách vu oan để đổ tiếng xấu lên người mẹ nàng .Điều đặc biệt là sau cái chết của mẫu thân nàng nô tỳ thân cận bên cạnh bà ấy đã biến mất .Hằng ngày phụ thân nàng luôn chuẩn bị một chén thuốc tự vào phòng bà ấy , ông ta nói rằng đó là thuốc bổ , nhưng Trinh Dung thấy rằng càng ngày sức khỏe mẫu thân càng suy giảm , nàng nghĩ rằng mẫu thân đã bị ai đó hạ độc sau đó ngụy tạo rằng mẫu thân nàng tự vẫn .

Khiến nàng luôn hoài nghi với cái chết của mẫu thân mình , nàng muốn điều tra đến cùng .

Sau lễ tang , nàng đã chọn đến Hoa Lư nơi đóng quân của ngoại tổ phụ .

Từ xa nghe tiếng truyền tin của Nghiêm tướng quân

Báo .....

Khởi bẩm tướng quân có một bé nữ muốn đến đầu quân

Quân ta có lấy nữ nhưng không thể lấy trẻ em được chúng nên đi học mới phải nhất định ta không nhận

Tướng quân người hãy quay lại nhìn một cái đi ạ ....

Ông ấy quay đầu lại thì mới nhận ra đó là cháu gái yêu quý của mình , ông ngạc nhiên lắm

Sao ngươi lại đến đây , lại làm điều gì nghịch ngợm đúng không ?

Con không muốn ở phủ Anh quốc công nữa , ông ta đâu coi con là con, ông ta lôi con ra ngoài thưởng con mười gậy rồi lôi con vào nhà chứa mặc kệ sống chết của con, nếu không có ca ca đưa con ra ngoài chữa trị thì con sớm đã đi gặp mẫu thân rồi , mẫu thân mất ông ta còn không cả rơi một giọt lệ , mẫu thân con tự vẫn nhất định có điều khuất tất đằng sau .

Nay xin ngoại tổ phụ à không tướng quân thu nhận con .

Thôi được rồi , nhưng ở đây đâu thích hợp với một công chúa như con

Ngoại tổ phụ con biết năm đó Thiên Ninh trưởng công chúa cũng ở đây luyện võ , con cũng mong muốn trở thành một tướng quân oai phong như công chúa

Được rồi tiểu nha đầu , nhưng con trước hết phải xuống bếp nấu cơm cho các tướng sĩ , rồi ở đây luyện võ với ta .
 
Thanh Tiêu
CHƯƠNG 2 : GẶP GỠ - DẸP LOẠN NÙNG TỒN PHÚC


Trinh Dung lớn lên trong vòng tay yêu thương và che chở của ngoại tổ phụ .Thấm thoát thoi đưa , Trinh Dung giờ cũng đã 18 tuổi .

Nàng trưởng thành , trở thành một nữ tử xinh đẹp , oai phong , võ công cao lại cao cường được trưởng công chúa Thiên Ninh để ý về tài đức nàng đã được phong thành thiếu soái của nhu quân dưới sự chỉ đạo của Thiên Ninh trưởng công chúa (Bà Chúa Kho) .

Nhu quân canh giữ kho lương , vận chuyển , tiếp tế lương thực cho quân đội .

Năm Thiên Thành thứ 13 , vua Thái Tông sau khi dẹp được loạn tam vương giờ lại đến loạn Nùng Tồn Phúc ở Châu Thảng Do (Cao Bằng hiện nay ) , ông đích thân mình đi thân trinh đi dẹp loạn .

Cấp báo ...... chủ soái , thiếu soái ......(Tiếng lính cấp báo)

Trinh Dung vẫn chưa biết tin giặc loạn vẫn đang bình thản chơi cờ với trưởng công chúa nàng gắt gỏng nói to :

Có chuyện gì

Dạ thánh chỉ tới bảo chủ soái và thiếu sao mau vận chuyển lương thực đến biên giới Nùng Tồn Phúc tạo phản rồi ạ .

Cái gì ?

Hắn dám tạo phản á ( Trưởng công chúa nói )

Hai vị công chúa phút trước vẫn bình thản giờ phải hối hả đi đốc thúc đại binh chuẩn bị vũ khí , lương thực khởi hành .

Một lúc sau hai vị nữ tướng đã yên lưng ngựa chuẩn bị xuất phát , áo choàng bay trong gió , tay Trinh Dung cầm thanh gươm mà tổ phụ trước khi cáo quan đã sử dụng nàng rút gươm đưa thẳng qua đầu hô to :

Xuất phát .....

Tất cả có 20 xe lương thực , có hai trăm quân cả nam và nữ cùng tiến về biên giới .

Đi gần đến biên giới , chẳng biết thổ phỉ ở đâu xuất hiện chặn trước mặt hai nữ tướng vung gươm hô to

Nếu muốn sống để lương thực ở lại

Tên thổ phỉ này có gương mặt dữ tợn trên mặt hắn còn có một vết sẹo rất to nằm ở má phải , mắt hắn hoằm hoằm nhìn dữ tợn, đi theo hắn còn có khoảng 20 tên toàn là nam nhân trưởng thành gương mặt tên nào cũng vô cùng dữ tợn , Trinh Dung đáp lại :

Để ta xem ngươi có bản lĩnh gì đã

Nàng rút gươm trong tay đạp lên yên ngựa áo choàng tung bay trong gió càng làm thêm phần oai phong của nữ tướng Đại Cồ Việt , nàng tiến đến không chút lo sợ ánh gươm phản chiếu ánh sáng lên mắt nàng tô điểm thêm đôi mắt sắc bén , không run sợ của nàng .

Gươm của nàng đã kề sát cổ tên thổ phỉ hắn bất giác giật mình lùi lại rút gươm đánh trả , tiếng gươm hai bên cọ xát khiến người đứng cạnh phải inh tai , trưởng công chúa vẫn yên lưng ngựa có lẽ cô tin rằng Trinh Dung sẽ đánh thắng , cô đã đoán đúng .

Trinh Dung xoay người đạp tên thổ phỉ khiến người hắn văng ra xa , hắn định cầm lấy thanh gươm bên cạnh , nhưng nàng đã kề gươm vào cổ hắn nói :

- Thủ lĩnh nhà các ngươi bị bắt sống còn không mau dừng tay

Những tên thổ phỉ đi cùng nghe vậy liền bỏ gươm đầu hàng .

Người đâu bắt tên này lại về kinh ta sẽ tra hỏi kỹ càng ( Trưởng công chúa nói )

Trinh Dung trèo lên lưng ngựa , trưởng công chúa không ngừng tán dương

Muội làm tốt lắm

Đa tạ trưởng công chúa khen ngợi ( Nàng đáp )

Đây là vùng cai quản của các tù trưởng miền núi nên nạn cướp bóc diễn ra thường xuyên, triều đình không thể quản lý chặt chẽ .

Rồi Nhu quân tiếp tục lên đường , lúc trời tối cũng là lúc họ đến nơi .

Cảnh tượng hoang tàn trước mắt họ hiện ra , mùi máu tanh thoang thoảng hoà vào mùi cỏ cây dại khiến con người ta phải khó chịu .

Nùng Tồn Phúc vẫn không chịu đầu hàng,vẫn cố thủ , đã có vô số người bị thương , cấm quân triều đình cũng bị thiệt hại nặng nề .

Do trên đường vận chuyển lương thực gặp thổ phỉ nên việc tiếp tế lương thực muộn khiến hoàng thượng và các tướng sĩ vô cùng tức giận .

Thần xin tham kiến bệ hạ , chúc bệ hạ vạn phúc kim an ( Trưởng công chúa và Trinh Dung đồng thanh nói )

Các ngươi giờ mới tới đây , giờ muốn chịu phạt sao đây hả ?

Hoàng huynh do trên đường bọn muội gặp thổ phỉ nên mới đến muộn mong hoàng huynh thứ lỗi ( Trưởng công chúa nói )

Nếu thật sự trên đường có thổ phỉ thì ta sẽ bỏ qua , tất cả mau đứng dậy

Tạ bệ hạ

Lương thực đã phát xuống cho các tướng sĩ , sau bữa ăn mỗi người một nhiệm vụ .

Trinh Dung được phân công đi đốc thúc các tướng lĩnh .

Trong lúc canh gác nàng đưa mắt nhìn vị tướng quân khôi ngô , tuấn tú .Mái tóc chàng bay trong gió nhan sắc có thể so bì với mỹ nhân trong kinh thành .

Nàng gọi tướng sĩ bên cạnh và hỏi

Vị tướng quân đó là ai vậy ?

Dạ bẩm thiếu soái đó là hoàng tử Lý Hoằng Chân ạ

Chàng là Lý Hoằng Chân con trai Khai quốc vương Lý Long Bồ người chính trực , ngay thẳng , võ công lại cao cường .

Năm 8 tuổi đã có thể bắn trúng hồng tâm , 12 tuổi tham gia săn bắn giành giải nhất , năm 18 tuổi có thể bịt mắt bắn cung quả thật là danh bất hư truyền .

Trinh Dung đến cạnh Hoằng Chân

Tham kiến hoàng tử Hoằng Chân

Chí Nhu công chúa ( Chàng đáp )

Nghe danh hoàng tử đã lâu giờ mới có dịp gặp mặt không ngờ chúng ta lại gặp mặt ở đây

Hoằng Chân chỉ có chút tài mọn , không ngờ lại được công chúa biết tới .

Ta nể phục công chúa thân phận nữ nhi lại có thể tòng quân đánh giặc .

Công chúa thật đáng để người ta ngưỡng mộ

Trinh Dung cũng chỉ mong góp sức nhỏ để bảo vệ Đại Cồ Việt thôi

Trong đêm tối ánh lửa bập bùng chứng kiến sự gặp mặt của Hoằng Chân và Trinh Dung họ cùng nhau canh gác đến tận sáng ....

Nùng Tồn Phúc cố thủ chẳng được bao lâu cũng đã hết lương thực .

Hoằng Chân được giao việc quyết chiến với Nùng Tồn Phúc .

Chàng trèo lên lưng ngựa phong thái oai dũng tay cầm đại đao tiến thẳng vào doanh trại của hắn , theo sau chàng có khoảng 1000 quân .

Nùng Tồn Phúc đã cố thủ ở châu Thảng Do trong suốt hai tháng , khiến bách tính lầm than .

Hắn lấy việc đòi lại công bằng cho châu Thảng Do để lấy cớ tạo phản .

Tiếng trống trận thúc giục hai bên tranh đấu , Hoằng Chân rút gươm nhắm thẳng vào Nùng Tồn Phúc nói

Hãy đưa tay chịu trói đi

Đừng có mơ ( hắn quát )

Hai bên giao đấu ngang tài ngang sức , tuy vậy Hoằng Chân với sức trẻ cùng với võ công cao cường đã nắm được phần thắng , chàng ngồi trên lưng ngựa tay cầm đại đao lia qua đầu hắn , hắn ngửa người về sau đỡ được , chàng lại dùng đao đập mạnh vào lưng hắn khiến hắn rơi ngựa ộc ra một ngụm máu lớn .

Chàng không giết hắn chỉ sai người trói lại để thái tông xử trí .

- Nùng Tồn Phúc ngươi đã biết tội chưa ? ( Thái Tông hỏi )

- Ta chẳng có tội gì cả ta chỉ đòi lại công bằng cho Châu Thảng Do của ta thôi ( Nùng Tồn Phúc đáp )

- Ngươi lấy danh nghĩa đòi lại công bằng cho Châu Thảng Do nhưng thực ra cũng chỉ lấy cớ để tạo phản bao nhiêu bách tính phải lầm than vì ngươi vẫn còn ngoan cố , vậy được đưa hắn về kinh xử trảm trước toàn bách tính kinh thành để răn đe .

Nùng tồn phúc bị đưa đi , hắn vẫn ngoan cố không nhận lỗi , hắn bị xử trảm ngay ngày hôm sau tại Kinh thành .

Hoàng thượng nắm lấy tay Hoằng Chân nói :

Tam đệ của ta nuôi dạy được một người con thật tốt , hiện nay kim ngô vệ đang thiếu đi chủ soái , ta phong cho con làm Tả Kim Ngô đại tướng quân quản lý Kim Ngô vệ ( Kim Ngô vệ là cấm quân của triều đình trực tiếp bảo vệ vua trong triều đình )

Tạ ơn bệ hạ

Hoằng Chân chàng là một trong ít những hoàng tử con vương có tính cách cương trực , có trách nhiệm với quốc gia nên mới được hoàng thượng tin yêu , trọng dụng .

Trinh Dung đứng từ xa quan sát chàng , đã cảm thấy cảm mến chàng bởi tài năng , và sự anh tú ấy
 
Thanh Tiêu
CHƯƠNG 3 : HỘI NGỘ


Sau khi dẹp loạn Nùng Tồn Phúc Trinh Dung trở về phủ tướng quân của ngoại tổ phụ .

Nhóc con về rồi đó hả (Lê Quảng nói )

Con về rồi đây ạ

Lâu rồi ta không gặp con , ta có một món quà tặng con

Món quà mà ngoại tổ phụ tặng Trinh Dung chính là một cô nương , cô nương ấy là Trương Ngọc Linh là người biết võ có thể giúp đỡ cho nàng về sau , nàng gặp lần đầu đã thấy quý mến ngoại tổ phụ nói :

Con bé bị mất cha mẹ nên đến đầu quân cho ta , ta thấy con cô độc một mình nên cũng cần người bên cạnh bảo vệ và hầu hạ nên hãy giữ con bé ở bên cạnh

Trinh Dung cũng chỉ có một mình , thật may khi có một người bạn bên cạnh cũng là nữ tử đề nàng có thể tâm sự và chia sẻ lòng mình nàng về chuyến này muốn xin ngoại tổ phụ cho trở về phủ Anh quốc công để điều tra rõ cái chết của mẫu thân năm xưa

Thưa ngoại tổ phụ , giờ con đã lớn cũng nên quay về phủ Anh quốc công để điều tra rõ điều khuất tất năm xưa

Ngoại tổ phụ nàng gật đầu , sau khi ăn trưa cùng ngoại tổ phụ nàng cùng Ngọc Linh lên đường trở về kinh thành , trở về phủ quốc công .

Cuối cùng sau 6 năm nàng lại quyết định trở về đây để làm rõ về cái chết của mẫu thân .

Nàng đứng trước phủ nhìn tên biển phủ Anh quốc công đôi mắt của nàng như bỗng dưng hờ hững .

Nàng gõ cửa ba lần chỉ nghe thấy lời đáp lại :

Quốc công hôm nay có việc không tiếp khách

Nàng nhìn Ngọc Linh , cô ấy như hiểu ý lấy chân đạp tung cánh cửa khiến người quản gia ngã về sau .

Trinh Dung vừa đi vừa nói to :

Thiếu soái Nhu quân Chí Nhu công chúa Nguyễn Thị Trinh Dung về thăm phụ thân .

Phụ thân nàng ông ta có vẻ ngạc nhiên lắm

Không biết rằng phụ thân đang tiếp vị khách quý nào mà không cả mở cửa chào đón con trở về ( Trinh Dung nói )

Nàng bước vào phủ thấy phụ thân mình đang luyện võ cùng ca ca từ trước đến nay ông luôn hờ hững với nàng và mẫu thân nhưng lại luôn quan tâm đặc biệt đến ca ca của cô .

Hai người họ đúng là hạnh phúc

Muội muội về rồi sao

Ca ca nàng vui mừng nhìn về phía nàng hắn định tiến lại gần nàng nhưng bị cha ngăn lại .

Ông ta nói :

Ngươi cũng dám về phủ á

Phụ thân nói vậy là sao đây là nhà mình mà ạ ( nàng đáp )

Ông ta chẳng nói gì thêm đi vào phủ .

Trinh Dung là nữ tử nhưng có tính cách nghịch ngợm , ương bướng nên trong phủ quốc công chẳng mấy ai ưa mến nàng .

Ca ca chạy lại gần nàng và nói :

Sao về không báo với ca ca

Ca ca còn nhớ đến muội á , trong 6 năm muội đi thư ta viết huynh còn chẳng phản hồi lại .

Huynh còn coi ta là muội muội chứ

Muội nói gì vậy ?

Là cha không cho phép ta gửi thư cho muội

Nàng bước về phòng bỏ mặc hắn ở phía sau , nàng đem hết mọi việc kể cho Ngọc Linh .

Giờ nàng coi cô ấy như muội muội , coi cô ấy như người thân duy nhất bên cạnh mình .

Nàng nắm lấy tay Ngọc Linh rồi nói :

Muội có hoàn cảnh ai cũng thương xót , muội lại biết võ công cứ ở bên cạnh ta theo ta là người thân của ta từ giờ chúng ta ăn cơm chung , ngủ chung không cần phân biệt chủ tớ

Đa tạ chủ tử ( Ngọc Linh đáp )

Sao lại chủ tử gọi tỷ tỷ

Vâng tỷ tỷ

Giờ nàng không còn đơn độc nữa , không còn một mình mà có một người bạn đồng hành ở bên .

Tối đó nàng quyết định du ngoạn kinh thành , nàng mặc giao lĩnh màu xanh , đeo chiếc vòng tay bằng ngọc mà mẫu thân đã tặng nàng .

Để tránh người khác nhận ra nàng phải đeo khăn che mặt .

Không khí náo nhiệt , lung linh của kinh đô Thăng Long thật khiến người ta mê mẩn .

Đây bán lồng đèn , còn bên kia là các loại bánh ,....

Ngọc Linh ghé vào tai nàng nói :

Chúng ta sẽ ở lại kinh thành trong bao lâu ạ

Có lẽ là lâu đấy ta phải điều tra về cái chết của mẫu thân .

Trước khi rời khỏi doanh trại hoàng thượng còn giao cho ta điều tra về vụ tham nhũng của Ngô thị nữa . ( Trinh Dung đáp )

Nàng kéo tay Ngọc Linh :

Nào ra kia xem kịch kìa

Vở kịch này nói về hai bà Trưng Trắc , Trưng Nhị .

Nàng đưa cho chủ quầy 1 lạng bạc chọn vị trí cao nhất nhưng cũng có một vị công tử cũng muốn vị trí đó .

Công tử ấy có vóc người cao , mái tóc dài đen , đeo mặt nạ , chàng ăn mặc rất .

Nàng chỉ có thể nhìn thấy được đôi mắt , đôi mắt chàng rất đẹp , gợi cho Trinh Dung một cảm giác quen thuộc .

Nàng nói :

Vị công tử này có thể nhường ta được không ?

Cô nương à .

Ta rất thích vở kịch này vì vậy ta không thể nhường được ( vị công tử đáp )

Hai vị có thể ngồi cùng nhau được mà , nếu cả hai vị cùng muốn vị trí đó ( Chủ quầy nói )

Vậy cũng được , còn tiểu thư thì sao

vậy thì làm phiền công tử

Vậy là hai người cùng nhau thưởng thức vở kịch .

Chỉ có hai người không biết , nhưng họ đã từng gặp nhau một lần , vị công tử này chính là Hoằng Chân hoàng tử .

Chàng cũng đến Kinh thành để điều tra về vụ tham nhũng của Ngô thị .

Vở kịch đi đến giữa , người đóng vai Bà Trưng nói :

Thi Sách chàng hãy tỉnh lại , Thi Sách , Thi Sách , ....

Tình yêu của Trưng Vương dành cho Thi Sách quả là một tình yêu đẹp , đúng không tiểu thư ( Hoằng Chân nói )

Công tử nói phải , tình yêu của họ khiến người ta đời đời nể phục , tình yêu vượt ngàn gian khó , tình yêu đẹp giữa thời điểm đất nước loạn lạc

Tiếc thay họ lại phải rời xa nhau , phải âm dương cách biệt .

Họ cùng nhau trò chuyện về vở kịch , như quen biết đã lâu vở kịch dần đi đến cuối , họ chào nhau từ biệt .

Sau cuộc trò chuyện ấy , có lẽ đã để lại tương tư trong họ .

Không cần phải để ý đến dung mạo , chỉ cần người ấy là người hợp tình hợp ý cũng có thể sinh ra tương tư , nhung nhớ .Trinh Dung rời khỏi nhà hát kịch, nàng nói với Ngọc Linh :

Vị công tử ấy ta nói chuyện thật sự rất hợp tiếc rằng không biết có thể gặp lại không ta chỉ nhớ chàng có đôi mắt rất đẹp

Hoằng Chân cùng thì thầm với Nguyễn Khang Minh người đi theo hầu hạ và bảo vệ chàng :

Cô nương vừa nãy thật sự khiến cho ta cảm mến lần đầu gặp mà thấy rất quen ta chỉ để ý cô ấy đeo vòng ngọc màu xanh bích mà thôi thật đáng tiếc .

Trinh Dung nàng thấy ở cuối phố có một bà lão bị một nam nhân đánh đập dã man , nàng bèn hỏi người qua đường có biết nam nhân đó là ai không họ đáp :

Đó là con trai của Ngô thị lang cô đừng đắc tội với hắn kẻo rước họa vào thân

Nàng cười khẩy nhìn Ngọc Linh rồi nói :

Không ngờ lại gặp được hắn ở đây

Nàng tiến đến gần hắn nói lớn giọng :

Ngô Lang ngươi giữa đường giữa chợ ngươi dám giở trò ức hiếp người khác sao .

Hắn gắt gỏng :

Ngươi là con khốn nào , dám gọi tên huý của bổn quan

Hắn giơ tay định tát nàng nhưng bị Ngọc Linh đá thẳng bụng ngã về phía sau kêu lên đau đớn

Chí Nhu công chúa của phủ Anh quốc công Nguyễn Thị Trinh Dung ( nàng đáp )

Công chúa , công chúa tha mạng ta không nhận ra công chúa

Nàng túm lấy cổ áo kéo hắn về phủ Ngô thị khiến Ngô thị lang Ngô Kiểm vô cùng tức giận hắn chỉ thẳng mặt nàng nói to :

Ngươi dám làm loạn sao Trinh Dung , nữ tử như ngươi cũng dám làm bậy , ta là quan Thị lang của triều đình đấy

Là quan thị lang mà không biết quản lý con trai mình à , để hắn ức hiếp người khác trên phố sao

Đó là việc của cô sao

Trời bỗng dưng đổ mưa to , nàng luôn tìm cách tiếp cận Ngô phủ nhưng không thể giờ đây lại có cơ hội vào tận trong phủ để quan sát tình hình .

Do trời mưa to khiến sơn tường vừa sơn bị trôi màu điều đó lại được Trinh Dung nhìn thấy .

Nàng rút gươm trong tay kề vào cổ tên quan thị lang hỏi :

Ông có tham ô không ?

Ngươi quá đáng quá rồi đấy , đến đây ăn nói hàm hồ .

Người đâu bắt cô ta lại .

Ông chắc chứ

Nàng đội mũ áo choàng lên đầu , chẳng cần rút kiếm trong tay , nàng cùng Ngọc Linh có lẽ chưa đến năm hồi trống đã hạ gục được từng tên thị vệ to cao , nước mưa bắn lên theo từng tên bị hạ xuống hai nữ tử dáng vẻ nhỏ nhắn nhưng quả thực không đáng để xem nhẹ .

Nàng tiến lại gần vết sơn tường mới bị nước mưa rửa trôi lấy kiếm thúc mạnh 3 cái , chẳng biết bao nhiêu là vàng rơi ra , nàng đưa đôi mắt lạnh lùng nhìn tên quan thị lang đang lo lắng đến 2 tay run lẩy bẩy .

Nàng rút ra từ trong túi một ống pháo giơ cao lên trời rồi giật giây đây là cách các ám vệ của nàng liên lạc với nhau .

Ngọc Linh đá chân ông ta , ông ta quỳ xuống đất ,cô cũng rút dao kề vào cổ ông ta .

Nàng tiến lại gần nói :

Ông trời cứ như chỉ đường cho ta Ngô thị lang còn gì muốn nói không ?

Nào ngờ hôm nay ông mới đem đi cất , chẳng may trời lại mưa to chắc ông mới nghe tin ta về kinh chứ gì ?

Xui ha

Nàng mỉm cười mỉa mai .

Đó là của cải bao năm ta tích góp ngươi đừng vu oan cho ta

Được , còn ngoan cố lắm nhỉ .

Lúc ta gặp hoàng thượng , người có nói đã ban xuống cho Nhu quân 15 rương vàng , 15 xe gạo .

Nhưng đến lúc kiểm kê tất cả chỉ còn là con số 12 ông giải thích sao .

Ông không ngờ rằng ta gặp bệ hạ chứ gì .

Không , phải nói là không ngờ Nùng Tồn Phúc lại làm phản để lòi ra cái đuôi cáo của ông .

Nàng đưa kiếm chỉ thẳng vào ông ta , xong lại quay ngoắt người sang phía Ngô Lang nói :

Vậy bắt đầu tra hỏi từ quý tử duy nhất của ông

Ngươi dám ( Ông ta đáp )

Nàng đưa kiếm dọc theo người hắn , lưỡi kiếm lạnh sắc bén khiến hắn run sợ , trời mưa như chút nước , tiếng sấm ầm ầm kêu .

Nàng đưa kiếm lên cổ hắn :

Ta nên bắt đầu từ đâu trước nhỉ lục phủ , hay ngũ tạng .

Lười kiếm này xuyên qua chắc có thần y cũng chẳng cứu được .

Nàng nhìn ông ta vẫn không chút phản ứng , nàng đưa kiếm định đâm tới phía Ngô Lang nhưng tên quan thị lang có lẽ không chịu nổi nói to :

Ta , ta nói , số còn lại đang nằm ở vườn sau nhà , còn gạo thì ở trong kho .

Trinh Dung cười nhẹ tỏ vẻ rất đắc ý , lúc này ám vệ của nàng cũng đã đến có lẽ có khoảng hai mươi người nàng hô to :

Người đâu , ra vườn sau đào hết số vàng còn lại nếu không đủ giết tại chỗ không cần lệnh .

Trinh Dung ngươi dám , ta là quan thị lang đấy ( Ông ta nói lớn )

Tham quan phải giết , mưa đồ bất chính càng phải giết .

Ông nói xem tại sao ta không dám nhỉ ?

Chỉ một lúc sau đã tìm đủ số vàng và số gạo bị mất .

Cả nhà Ngô thị bị bắt , cuộc đời làm quan của hắn giờ có lẽ phải kết thúc .

Vụ án này mới biết được sự thông minh , lanh lợi của Trinh Dung .

Nàng quả là một nữ tử không bình thường .

Nàng sai người đưa chúng về Hình bộ chờ hoàng thượng xử trí .

Không ngờ Hoằng Chân từ phía xa đã nhìn thấy nàng chàng ghé vào tai nói với Khang Minh :

Cô ta quả là nữ tử không bình thường .

Sau này nên để ý tới cô ta một chút .

Phải , thưa hoàng tử .

Nàng về tới phủ Anh quốc công , toàn thân đã mệt mỏi , nàng đã ghé qua nhà thờ Nguyễn Thị để thắp hương cho mẫu thân :

Mẫu thân , giờ con đã về , con nhất định sẽ tìm ra chân tướng sự thật .

Xong nàng bước về phòng , thấy có một mùi rất lạ như là mùi cam thảo , nàng hỏi Ngọc Linh :

Muội xông hương cam thảo sao

Dạ không thưa công chúa ( Ngọc Linh nói )

Là ta , ta giúp muội xông ít hương cho thoải mái

Giọng của ca ca nàng vang lên

Cảm ơn ca ( Nàng đáp )

Ta đã nghe chuyện muội lập công lớn rồi đấy

Đâu có gì đâu ạ , chỉ là nhiệm vụ thôi

Người duy nhất trong phủ quan tâm đến cô là ca ca của cô , cô cũng chỉ còn người thân duy nhất là ca ca nên có lẽ những chuyện trước đây cô đều cho qua hết .

Ngày nào cũng vậy ca ca đều xông mùi cam thảo trong phòng cho cô , chẳng nhẽ đó là sự quan tâm mà hắn dành cho cô sao ?

Sáng ngày hôm sau cô thức dậy , cô đến thư phòng đọc sách và viết thư báo cáo về vụ tham nhũng của Ngô thị cho hoàng thượng , cô nói với Ngọc Linh :

Điều khiến ta nghi ngờ nhất về cái chết của mẫu thân chính là sự mất tích của nô tỳ hầu hạ bên cạnh mẫu thân ta .

Điều quan trọng là phải tìm ra bà ta bằng mọi cách .

Dạ , muội đã hiểu ( Ngọc Linh đáp )
 
Thanh Tiêu
CHƯƠNG 4 : HIỂU LẦM


Từ lúc Trinh Dung về phủ , phụ thân nàng chưa một lần quan tâm đến .

Nàng trong thư phòng nhìn ra phía sân thấy cha đang luyện võ cùng ca ca khiến nàng có đôi chút hơi buồn .

Bước ra khỏi thư phòng nàng đến phòng mẫu thân , căn phòng lâu không có người tràn ngập mùi ẩm mốc rất khó chịu .

Nàng nhìn thấy cây đàn mẫu thân yêu thích bỗng dưng bật khóc nức nở .

Thương thay cho một cô gái mới 18 tuổi mà phải chịu bao nhiêu là tổn thương , ghẻ lạnh , trong thâm tâm lúc nào cũng chỉ có báo thù .

Nàng cùng Ngọc Linh lau dọn bỗng phát hiện trong góc tủ có một lá thư mà mẫu thân đã viết cho ngoại tổ phụ nàng .

Bà đã tự cảm nhận sức khoẻ của mình ngày càng suy yếu mặc dù bản thân bà không hề bị bệnh .

Trinh Dung còn phát hiện ra một bức tranh trong tranh là một nữ tử nhưng không phải là mẫu thân nàng , nàng nói :

Chẳng nhẽ mẫu thân lại để bức ảnh của người lạ ở trong phòng sao , Ngọc Linh à muội hãy tìm hiểu xem người này là ai ?

Dọn dẹp xong trời cũng đã tối , nàng vẫn đang nghiền ngẫm mấy quyển binh thư , bỗng nghe tiếng ám vệ cấp báo :

Báo ......

Có người phóng hỏa kho lương ạ .

Cái gì .

Trinh Dung nhanh chóng lên ngựa đi về phía Tây kinh thành kho lương đang cháy rực , Nhu quân hốt hoảng chạy ra chạy vào .

Nàng vừa đi , vừa nói lớn :

Bên trong có những gì ?

Dạ bẩm thiếu soái chỉ có mười thúng gạo ạ

Chỉ , mười thúng không nhiều sao mau dập lửa

Đám lửa càng ngày càng lớn nàng , bỗng từ đâu có tiếng nói của một người phụ nữ : " Tướng quân hãy cứu con gái tôi nó vẫn còn trong đó" một mình xông vào bên trong , chỉ một lúc sau nàng đã tìm thấy đứa bé , người đàn bà ấy quỳ xuống định cảm tạ nàng nhưng nàng đã đỡ bà ấy đứng lên nàng nói :

Không có gì đâu , lần sau đừng cho trẻ nhỏ đến khu vực này .

Người đàn bà gật đầu đồng ý hoảng sợ đưa con gái về , Nhu quân thay nhau dập lửa rồi đám cháy cũng dần bé đi mười thúng gạo cũng đã được lấy hết ra ngoài .

Trinh Dung bỗng thấy có điều gì đó đáng nghi : "Ở đây có bao nhiêu là lương thực tại sao chỉ chọn chỗ có ít lương thực để phóng hoả chứ , chẳng nhẽ để cảnh cáo ta sao" .

Nàng đi xung quanh một vòng thấy có miếng ngọc bội do ai đó đánh rơi , trên ngọc bội có khắc chữ Minh.

Nàng nhặt miếng ngọc lên có lẽ trong lúc chạy thoát hắn đã đánh rơi .

Nàng trở về nhà khi cơ thể đã mệt mỏi , mùi hương cam thảo trong phòng khiến nàng cảm thấy thoải mái hơn .

Nàng ngồi xuống bàn , nằm xuống mệt mỏi , nàng nói với Ngọc Linh :

Ta có nhặt được một miếng ngọc bội trông khá quen , có khắc chữ Minh có lẽ là tên của kẻ phóng hỏa .

Chắc có lẽ lúc hắn bỏ trốn đã đánh rơi

Nàng gật đầu tỏ vẻ đồng ý , miếng ngọc bội ấy rất quen nhưng Trinh Dung nàng không thể tài nào nhận ra được .

Nàng vẫn đang trầm tư suy nghĩ thì nghe tiếng gọi : " Hoàng tử Hoằng Chân của phủ Khai quốc vương có chuyện muốn gặp Anh quốc công mong ngài mở cửa " Nàng bỗng nhiên cau mày : " Có chuyện gì vậy nhỉ ?

" .

Hoàng tử Hoằng Chân bước vào phủ theo sau là Khang Minh và có khoảng 20 tên cận vệ theo sau cứ hai người là khiêng một rương rất lớn tất cả có 10 rương tiến thẳng vào phủ , chàng có vẻ đang rất tức giận .

Trinh Dung thấy vậy cũng ra ngoài .

Hoằng Chân nói với Anh Quốc Công :

Cha ta tưởng ngài biếu rượu thơm rượu ngon nên mới nhận mà không ngờ bên trong toàn là rượu bạc

Khang Minh nhấc một bầu rượu lên , Hoằng Chân cầm lên liền đập mạnh xuống đất bầu rượu vỡ ra khiến bạc bên trong bắn ra tung toé Trinh Dung đứng bên cạnh không khỏi ngạc nhiên .

Hoằng Chân chàng cười nhẹ rồi nói :

Quả là rượu ngon , 1 rương có 10 bầu rượu mà Anh quốc công biếu mỗi vị vương gia 10 rương ngài đúng có của ăn của để , ta cũng đặt ra câu hỏi là ngài lấy bạc ở đâu ra đấy .

Chàng quay ngoắt sang nhìn Trinh Dung và nói :

Cô vừa lập công bắt tham quan à , còn cha mình cô không biết ông ta làm việc này sao .

Việc của cha ta , ta không can thiệp mong hoàng tử đừng lôi ta vào ( Nàng đáp )

Chàng rút gươm kề cổ của nàng , Ngọc Linh ở phía sau cũng rút dao ra , nàng vẫy tay ý muốn Ngọc Linh cất dao .

Nàng nói :

Việc của ta và cha ta không hề liên quan , mong Hoằng Chân hoàng tử chú trọng

Ta cảnh cáo cô và cả cha cô nếu có ý định gì vu oan , lôi kéo cha ta thì ta sẽ không tha đâu .

Còn 10 rương rượu này ta tặng lại cho cô từ từ mà uống .

Nếu như còn lần sau ta sẽ mang rượu lên cho hoàng thượng đấy .

Đồ giả nhân giả nghĩa

Rồi chàng quay người ra về , Trinh Dung nhìn cha lúc ấy có cả bá phụ , thúc phụ của nàng ở đó .

Nàng tức giận , nhìn về phía cha , gắt gỏng nói :

Công nhận ông vẫn nhu nhược như thế lấy lòng vương trước được lòng vua sau , ông có biết trừ Khai quốc vương thì hai vương còn lại luôn có ý định cướp ngôi chưa , ông định mưu phản à , vậy cũng dám nhận mình là Anh quốc công à

Ông ta tức giận lắm , lấy chén trà quăng về phía Trinh Dung .

Nàng đỡ được cầm chén trà trong tay quăng mạnh xuống đất , cô có lẽ định dạy cho ông ta một bài học nhưng bị ca ca ngăn lại , hắn nói với nàng :

Ông ấy vẫn là phụ thân của muội đấy , trước mặt thúc phụ và bá phụ muội dám làm vậy sao

Dám ý huynh nói là gì , chuyện này là chuyện dám hay không à

Ngươi đúng là nghịch nữ ( Ông ta nói )

Hoằng Chân đến đây chỉ vì một mục đích muốn tuyên bố rằng phụ thân của hắn không có hai lòng , dựa vào vài đồng bạc của ông cũng định mua chuộc á ông ngây thơ thật .

Dẹp ngay cái bè phái loạn thần của ông đi không đừng trách .

Không ngờ ông lại định mượn gió bẻ măng .

Ông ta chẳng biết từ lúc nào lại có ý định mưu phản đó , Trinh Dung nhờ có Hoằng Chân mới biết được ý đồ xấu xa ấy của ông ta .

Quả thật trí thông minh của hai người đáng phải người ta nể phục .

Nhưng sau việc này có lẽ đã sinh ra trong lòng Hoằng Chân và Trinh Dung những hiểu lầm khó có thể giải quyết .

Hoằng Chân trên đường về Trường Yên phủ có nói với Khang Minh : " Điều tra thật kỹ càng về Trinh Dung xem cô ta là người như thế nào cách cô ta nói chuyện có vẻ có điều gì đó mà phủ Anh quốc công đang che giấu " .

Trinh Dung cũng nói với Ngọc Linh : " Phải tìm hiểu kĩ về Hoằng Chân này xem hắn là người như thế nào với cách hành xử ngày hôm nay của hắn ta lại muốn chung hội chung thuyền với hắn .

Ta cũng muốn điều tra xem cha ta đang có ý đồ gì "
 
Thanh Tiêu
CHƯƠNG 5 : NÙNG TRÍ CAO TẠO PHẢN RỒI !


Sau khi dẹp loạn được Nùng Tồn Phúc ở châu Thảng Do , Thái Tông đã hạ lệnh xử trảm hắn trước mặt dân chúng kinh thành và giao lại châu Thảng Do cho tù trưởng khác quản lý , đã khiến cho Nùng Trí Cao nuôi chí hận .

Trong suốt 2 năm từ năm Thiên Thành 13 đến năm Thiên Thành 15 hắn đã chiêu mộ binh lính , huấn luyện quân sĩ chờ ngày dấy binh tạo phản .

Lần này Thái Tông không đích thân ra trận , mà đã giao cho Hoằng Chân toàn quyền quyết định việc dẹp loạn Nùng Trí Cao .

Phủ Trường Yên bao quanh bởi núi non hùng vĩ cảnh sắc nơi đây khiến cho người ta phải mê mẩn .

Hoằng Chân hôm nay được nghỉ ngơi , cùng với Chiêu Văn chơi cờ ( Hoàng tử Lý Chiêu Văn đệ đệ của Hoằng Chân ) .

Hoằng Chân với cách chơi cờ đặc biệt khiến Chiêu Văn phải nể phục : " Huynh đánh khó vậy sao đệ đỡ được , lúc thì nhanh chóng , lúc thì chậm rãi " Hoằng Chân nhìn đệ đệ rồi mỉm cười , Khai Quốc Vương từ đằng xa nhìn thấy vậy lại gần nói : " Con vẫn chưa hiểu sao lúc quân mạnh phải thủ , lúc quân yếu phải tiến , không phải lúc con có lỗ hỏng thì ca ca con sẽ tiến sao " Chiêu Văn thán phục : " Cha nói đúng " Khai Quốc vương nhìn con trai rồi cười lớn : " Đôi khi chơi cờ cũng là cách ca ca con đang dạy con đó con phải học hỏi nhiều hơn nữa nhé " Chiêu Văn mỉm cười đồng ý , Hoằng Chân bên cạnh cũng tủm tỉm cười .

Khai quốc vương có hai người con trai đều là người tài giỏi , chăm chú việc nước , việc dân .

Trong lúc ba cha con đang vui vẻ thì bồ câu đưa thư tới , Hoằng Chân chàng đỡ lấy bồ câu rút thư ra thấy bên trong thư có ghi : " Về triều có việc gấp " bỗng thần sắc chàng căng thẳng nhìn cha .

Khai quốc vương ngạc nhiên lắm hỏi con : " có chuyện gì thế " chàng nhìn cha đáp " Con bỗng được gọi về triều ạ " .

Chàng cùng Chiêu Văn và Khang Minh tức tốc về kinh .

Tới hoàng cung chàng thấy các quan đại thần có vẻ mặt rất nghiêm trọng , vị công công bên cạnh nói : " Tả kim ngô đại tướng quân đến rồi " .

Chàng cùng Chiêu Văn quỳ xuống :

Chúc bệ hạ vạn phúc kim an

Các khanh mau bình thân

Tạ bệ hạ

Hoàng thượng buồn rầu nói :

Có tin báo về Nùng Trí Cao đang làm loạn , có lẽ cũng do ta đã nặng tay xử chém Nùng Tồn Phúc cha hắn , giờ hắn dấy binh làm loạn cũng là chuyện thường tình .

Lý đại nhân bước ra nói :

Nùng Tồn Phúc có ý làm loạn bệ hạ diệt trừ hắn là việc hoàn toàn đúng đắn , nếu không lấy hắn làm gương e rằng sẽ khiến cho bách tính không được yên ổn ạ .

Khanh nói phải

Nay Nùng Trí Cao lại làm phản cần phải diệt trừ ngay , để bách tỉnh khỏi lầm than .

Hoàng thượng nhìn về phía Hoằng Chân và nói :

Ta giao việc dẹp loạn lần này cho Hoằng Chân và Chiêu Văn , Hoằng Chân hãy dẫn theo kim ngô vệ đi dẹp loạn

Thần Tuân chỉ

Sau buổi thiết triều chàng trở về quân doanh chuẩn bị chiến đấu , bỗng nghe thấy tiếng bước chân và tiếng vó ngựa ầm ầm bên ngoài , đuốc sáng rực cả một vùng trời tối .

Có nữ tử ngồi trên lưng ngựa mặc giáp , tóc búi gọn theo sau đó là 50 người , từ xa chàng nghe tiếng báo : " Dạ công chúa Chí Nhu cấp lương thực đến ạ " , chàng ngạc nhiên " Chí Nhu công chúa á " nàng đến quân doanh của kim ngô vệ , xuống ngựa vừa đi vừa nói to :

Ta được giao nhiệm vụ vận chuyển lương thực đến cho kim ngô vệ , bái kiến Hoằng Chân hoàng tử

Chí Nhu công chúa ( Hoằng Chân , Chiêu Văn đồng thanh nói )

Có lẽ do có hiểu lầm từ trước nên chàng tỏ vẻ khá lạnh nhạt với cô , bên ngoài có 20 xe lương thực chi viện cho lần dẹp loạn này .

" Hoàng thượng còn có lệnh ta sẽ hỗ trợ ngài và Chiêu Văn hoàng tử dẹp loạn " , chàng nghe vậy liền cho mời nàng vào doanh trại của mình để bàn kế sách .

Chàng trải tấm bản đồ lên mặt bàn , vừa chỉ vừa nói :

Ngày mai chúng ta cứ tiến đánh thẳng vào châu Thảng Do để xem năng lực của hắn trước cả ba chúng ta sẽ cùng đánh , ta nghe nói hắn có 2 tướng khá tài là Nùng A Thựa và Sủng Khang .

Ta sẽ đối phó với Nùng Trí Cao , Chiêu Văn đấu với Sủng Khang , còn công chúa sẽ đấu với Nùng A Thựa nhưng trận đầu giao chiến chỉ đánh qua loa không cần đánh thắng ngay .

Trinh Dung và Chiêu Văn gật đầu đồng ý .

Tối đó Trinh Dung không ngủ cô cứ đi qua đi lại không phải vì lo lắng mà là vì buồn , nàng chỉ có một mình luôn cảm thấy tủi thân , đôi khi lại buồn bã một mình .

Nàng ra khỏi doanh trại của mình , khoác áo choàng lên người rồi bước ra ngoài ngắm cảnh , trời hôm nay khá lạnh , lại càng khiến cho đôi môi nàng ửng đỏ , mái tóc đen dài óng mượt bay trong gió lạnh của mùa đông .

Nàng không biết từ xa Hoằng Chân đang nhìn nàng nói với Khang Minh :

Cô ta có vẻ buồn nhỉ ?

À ngài bảo ta điều tra về cô ấy ta đã điều tra ra cô ấy vẫn luôn nghi ngờ cha về cái chết của mẫu thân , Anh quốc công còn tàn nhẫn đánh cô ấy 10 gậy lúc mới 12 tuổi, sau đó sai người nhốt vào phòng chứa , tuổi còn nhỏ lại là nữ tử chọn đến tòng quân cho Lê tướng quân , quả thật rất đáng thương .

Hèn gì cô ấy tỏ thái độ gay gắt với cha như vậy, đáng thương thật đấy một nữ tử đã phải chịu những điều như vậy , ta hôm đó có hơi lỗ mãn rồi

Dạ

Chàng trên tay cầm ly trà gừng nóng đến cạnh cô , nói :

Ta có ly trà gừng dễ ngủ cô uống thử

Ngài đoán ta khó ngủ à

Ừ , thì giờ cô mới ở đây chứ

Trinh Dung cầm lấy chén trà nóng , Hoằng Chân nhìn cô nói :

Thoải mái hơn chứ

Nàng cười nhìn chàng rồi nói :

Chuyện của cha ta ngày hôm đó ta không hề biết cũng không hề tham gia , ta biết ngài hiểu lầm ta nên ta nói ra mong ngài đừng hiểu lầm

Ta đang định đi tạ lỗi với cô về sự lỗ mãng đó đây , không ngờ cô lại bắt đầu trước

Hai người họ cùng nhau trò chuyện một hồi lâu , rồi Trinh Dung cáo từ về phòng nghỉ ngơi không ngờ ly trà gừng ấy lại có tác dụng , không chỉ giúp nàng ngủ ngon mà còn giải tỏa được những hiểu lầm trong họ .

Sáng hôm sau Trinh Dung thức dậy sớm búi tóc cao , mặc áo giáp , tay cầm thanh gươm ngoại tổ phụ ban tặng , uy nghi , oai phong không thua kém gì nam nhân .

Nàng bước ra khỏi lều trại của mình , thấy Hoằng Chân và Chiêu Văn cũng đang chỉ đạo toàn quân , Trinh Dung bước đi theo sau là Nhu quân .

Hoằng Chân leo lên lưng ngựa sau đó hô to :

Các tướng sĩ Kim ngô vệ nghe lệnh cùng ta dẹp loạn

Tiếng đồng thanh hô rất to

Dẹp loạn ....

Dẹp loạn .....

Dẹp loạn ....

Trinh Dung phía sau Hoằng Chân cũng hô to :

Các tướng sĩ Nhu quân nghe lệnh cùng ta dẹp loạn

Dẹp loạn ....

Dẹp loạn .....

Dẹp loạn ....

Đoàn quân hùng dũng bước đi , Hoằng Chân oai phong cưỡi trên lưng ngựa , áo choàng bay trong gió lạnh mùa đông mắt chàng lạnh lùng sắc bén , thắt lưng đeo bảo kiếm hoàng thượng ban tặng , tiến đến gần châu Thảng Do , quân nhà Lý đã nhìn thấy quân tạo phản của Nùng Trí Cao hắn vung đao nói lớn chỉ thẳng vào Hoằng Chân

Chỉ dựa vào ngươi với toán quân kia á

Quân của hắn lúc này rất đông có lẽ có khoảng nghìn người , tên nào tên đấy cao , to , mặt mày xám xịt , đôi mắt đỏ ngầu nhìn dữ tợn .

Bên phải Nùng Trí Cao là Nùng A Thựa , bên trái là Sùng Khang .

Sùng Khang phi ngựa lên trước , hắn có cái đầu trọc , da ngăm , thân hình to khoẻ tay cầm đại đao .

Chiều Văn thấy vậy xoay thương , nắm dây cương ngựa , phi lên phía hắn .

Chiêu Văn nhanh nhẹn đâm qua vai trái hắn , hắn giật mình lách qua phải đỡ được , Chiêu Văn xoay thương định lấy đầu hắn nhưng hắn vẫn né được .

Đao của hắn chặn ngay thương của chàng , chàng lấy thương đập mạnh vào đao của hắn . khiến đại đao văng ra xa hắn hoảng sợ liền bỏ chạy .

Nùng A Thựa thấy vậy liền phi ngựa lên , Chiêu Văn trở về thì Trinh Dung tiến tới quyết đấu với hắn , nàng rút gươm tiếng gươm sắc nhọn mài vào bao kiếm , lưỡi kiếm sáng chói .

Nùng A Thựa cười khẩy đưa thương lên trước mặt nàng :

Nhà Lý các ngươi hết người sao , lại phải dùng đến nữ tử như này

Hoằng Chân và Chiêu Văn nhìn nhau cười khẩy , có lẽ họ đang nghĩ tới kết cục bi thảm của hắn , hắn xoay cổ , đạp ngựa tiến đến phía Trinh Dung nàng không hề sợ hãi vẫn bình tĩnh yên trên lưng ngựa , tay cầm gươm .

Hắn phi ngựa tới đâm thẳng về phía nàng , nàng ngả người về sau , gương mặt nàng vẫn lạnh lùng như thế không hề biến sắc .

Hắn lại lia thương qua trái qua phải , Trinh Dung lia kiếm theo thương của hắn .

Chờ đợi đã đủ nàng xoay gươm phi ngựa lia kiếm qua người hắn khiến hắn giật mình xen lẫn phần sợ hãi .

Hắn tiếp tục lia đâm tới tấp , nàng lùi ngựa về sau .

Đợi lúc hắn dừng tay nàng bật người nhảy lên lấy kiếm chém xuống hắn đỡ lấy thì thương cũng gãy làm đôi.

Kiếm của nàng trượt qua vai hắn khiến hắn bị thương .

Nàng cười lớn :

Thấy sao hả nam nhân , còn khinh thường nữ tử nữa chứ

Hắn sợ đến mức mặt mày tái mét khác với Nùng A Thựa của khắc trước tự tin , khinh thường nữ tử .

Hắn trở về vai bị thương khá nặng .

Trinh dung trở về Hoằng Chân và Chiêu văn không ngừng tán dương :

Công chúa làm vậy hắn sợ thì sao

Họ nhìn nhau cười lớn .

Hoằng Chân nhìn Nùng Trí Cao nói :

Người nên đầu hàng đi

Bỗng hắn vẫy tay không biết có bao nhiêu là tên từ đâu bắn tới , có lẽ hắn đã dựa vào địa hình mà đã gài bẫy .

3 vị tướng quân né được tên , nhưng không biết có bao nhiêu quân đã chết Hoằng Chân bèn phải rút lui , không ngờ quân nhà Lý lại mắc bẫy .

Trở về doanh trại , quân cũng thiệt hại khá nặng nề , thương binh có , chết cũng có giờ chỉ còn khoảng 150 người .

3 vị tướng quân họp bàn tính kế sách , Hoằng Chân nói :

Quân ta không còn nhiều giờ địch với chúng như trứng chọi đá , chúng ta nên có kế nào đó .

Trinh Dung đi qua đi lại rồi nói :

Ta có cách rồi .

Cách gì ( Hoằng Chân và Chiêu Văn đồng thanh nói )

Trinh dung mỉm cười nhìn hai vị hoàng tử rồi nói :

Nếu ngài dám liều một phen thì làm .

Chờ đến tối một mình Hoằng Chân dẫn theo khoảng 20 người tiến gần đến Thảng Do , Nùng Trí Cao nhìn vậy thì cười lớn :

Quân Lý lại đến nộp mạng , hôm nay còn mang theo lương thực cơ à , được quân ta đang cũng đang thiếu .

Hắn hùng hổ bước ra , đưa gươm lên trước mặt Hoằng Chân :

Dẫn theo ít người thế kia định đến nộp mạng à , Trinh Dung đâu , Chiêu Văn đâu .

Định đóng doanh ở đâu à , sao có cửa .

Cứ thử đấu với ta đã

Hoằng Chân nhử quân một hồi , rồi cho rút lui , chàng giả vờ sợ hãi rút quân bỏ chạy , để lại toàn là rơm ( thức ăn của ngựa ) , bánh bao , rượu .

Chúng có vẻ vui sướng lắm .

Nùng Trí Cao cũng cảnh giác nói với người cho thử độc bằng kim bạc , nhưng sau khi thử tất cả lại không có độc, chúng bèn chia nhau ăn uống lo say , nhưng chúng đâu ngờ đó là kế sách thông minh của Trinh Dung .

Quân ta đợi một lúc lâu , sau hai mỏm đá , có lẽ đang chờ đợi điều gì đó , một lúc sau đã thấy pháo hoa nổ trên trời quân ta ồ ạt xông lên ánh đuốc sáng rực cả góc trời , quân giặc vẫn đang lo say đánh chén thì bị quân ta mai phục .

Nùng Trí Cao hất tay cho xạ tiễn bắn tên nhưng hắn đâu ngờ Trinh dung và Chiêu Văn đã dẫn theo ám vệ tinh nhuệ tiêu diệt xạ tiễn một cách dễ dàng , không để lại dấu vết trong lúc chúng đang đánh chén lo say .

Nùng Trí Cao trèo lên ngựa nhưng ngựa lại bỗng dưng ngã xuống và tất cả binh lính đều bị nôn oẹ .

Đúng thế không chỉ có ngựa mà , còn có cả người đều bị trúng độc mà Lê Ngọc bào chế ( Lê Ngọc bạn thân của Trinh Dung người chuyên bào chế thuốc ) .

Nùng Trí Cao cũng không ngoại lệ hắn cũng trúng độc , toàn thân chẳng còn chút sức lực .

Hoằng Chân không cần phải đánh cũng bắt sống được Nùng Trí Cao chàng rút gươm kề vào cổ hắn :

Đầu hàng ta sẽ đưa thuốc giải không thì cứ để huynh đệ của người chết dần chết mòn ha

Đừng hòng

Hắn vẫn tiếp tục nôn oẹ , nhìn thấy có người đã co giật , sùi bọt mép khiến hắn sợ xanh mặt , khác với Nùng Trí Cao ngoan cố lúc trước giờ là một Nùng Trí Cao ngoan ngoãn nghe lời :

Ta hàng được chưa .

Trinh Dung đưa hắn thuốc giải , rồi sai người trói hắn lại :

Trói lại đưa về kinh , cho hoàng thượng xử lý

Hoằng Chân nhìn Trinh Dung và Chiêu Văn nói :

Không ngờ trứng lại chọi được đá đấy , Chí Nhu à cô thông minh thật .

Thì ra kế sách mà buổi chiều Trinh Dung nói với Hoằng Chân và Chiêu Văn là vậy lúc đó nàng nói :

Chúng ta giờ chỉ có thể dùng mưu thôi , lực lượng ta còn ít giờ ta có kế sách này .

Nàng nói với Ngọc Linh về lều lấy một lọ thuốc màu trắng và giơ lên trước mặt hai vị tướng quân :

Bạn ta Lê Ngọc gọi cái này là độc vô hình , ta đã thử với nhiều tên rồi thấy khá hiệu quả trong việc xét hỏi .

Nàng lấy chén trà trên mặt bàn rồi hoà thuốc , nàng rút ra chiếc kim bạc và thử nhưng kim bạc không đổi màu .

Điều đó khiến Hoằng Chân và Chiêu Văn rất kinh ngạc nàng tiếp tục nói :

Giờ chúng ta phải hy sinh một phần lương thực của mình cho chủng nhưng đổi lại chúng ta có thể thắng ngay nếu thành công .

Giờ một trong ba chúng ta sẽ dẫn theo một tốp quân mang lương thực đến cho chúng coi như xin hòa hoãn , với tính tham lam của chúng nhất định sẽ lấy , nếu chúng dùng kim bạc để thử độc thì sẽ không phát hiện ra được chắc chắn.

Hai người còn lại sẽ dẫn theo ám vệ tinh nhuệ xử gọn xạ tiễn ở núi trong tối nay lúc chúng đang lơ là cảnh giác .

Kế sách này thể hiện sự thông minh đáng kinh ngạc của Trinh Dung .

Khiến cho hai vị hoàng tử phải bất ngờ .

Tối đó lá tre rơi hoà vào gió lãng mạn , Trinh Dung đứng trước trại của mình nàng đưa tay ra đón chiếc lá , bỗng dưng nàng cười , thổi chiếc lá trong tay .

Hoằng Chân từ xa đã quan sát nàng , chàng bỗng dưng mỉm cười .

Chiêu Văn từ trong lều nhìn thấy , huých mạnh vào vai ca ca trêu đùa

Ca thích Chí Nhu công chúa rồi đúng không

Chàng ngại ngùng đỏ mặt :

Đâu có

Chiêu Văn cứ trêu mãi , Hoằng Chân bước vào trong lều vừa đi vừa đẩy đệ đệ vẫn đang trêu đùa mình hai vị tướng quân quả thật có chút đáng yêu .
 
Back
Top Bottom