Sau ngày hệ thống liên kết, cuộc sống của Bùi Hải Phong bắt đầu thay đổi.
Ban đầu mọi thứ diễn ra khá đơn giản.
Hệ thống không hề ép buộc anh làm những việc nguy hiểm ngay lập tức, thay vào đó chỉ giao vài nhiệm vụ nhỏ mỗi tháng.
Phần lớn nhiệm vụ chỉ là tiêu diệt một số sinh vật biến dị cấp thấp hoặc thu thập mẫu vật có chứa năng lượng không xác định còn sót lại từ sự kiện Khai Thánh Môn.
Phong nhanh chóng nhận ra rằng các nhiệm vụ này không quá khó.
Thậm chí đôi khi chúng đơn giản đến mức khiến anh cảm thấy mình thật sự đã nhận được một “ngón tay vàng” như trong tiểu thuyết.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, hệ thống trao cho anh phần thưởng.
Một dị năng mới.
Kiểm soát nước.
Lần đầu tiên thử nghiệm, Phong chỉ đứng trong phòng tắm và nhìn dòng nước trong bồn rửa mặt.
Ban đầu anh chỉ có thể khiến mặt nước rung nhẹ, nhưng sau vài phút tập trung, dòng nước bắt đầu chuyển động theo ý muốn của anh, xoáy tròn như một vòng xoáy nhỏ.
Phong nhìn cảnh đó mà tim đập mạnh.
Anh không thể tin được.
Nhưng đó chỉ là khởi đầu.
Trong vài tháng tiếp theo, khi hoàn thành thêm nhiều nhiệm vụ, Phong dần nhận được thêm những năng lực khác.
Kiểm soát trọng lực.
Tạo ra dòng điện yếu.
Tăng cường phản xạ cơ thể.
Không phải tất cả đều mạnh mẽ, nhưng số lượng lại rất đa dạng.
Phong bắt đầu luyện tập mỗi ngày, thử nghiệm cách kết hợp các năng lực với nhau.
Đôi khi anh đứng hàng giờ trong phòng để luyện điều khiển nước, lúc khác lại tập trung tạo ra những tia điện nhỏ chạy dọc theo ngón tay.
Đối với anh, tất cả những điều này giống như một giấc mơ.
Nhưng trong khi cuộc sống của Phong thay đổi, thế giới bên ngoài cũng bắt đầu biến động.
Tin tức mỗi ngày đều nói về những sự cố mới.
Một đàn lợn rừng khổng lồ phá nát cả một ngôi làng miền núi.
Một con đại bàng khổng lồ tấn công xe cộ trên cao tốc.
Ở một thành phố khác, một vườn thú xảy ra bạo loạn khi nhiều loài động vật biến dị phá vỡ chuồng và tấn công nhân viên.
Quân đội buộc phải phong tỏa khu vực trong nhiều giờ.
Dị thú bắt đầu xuất hiện ngày càng thường xuyên hơn.
Dù vậy, chính phủ vẫn cố gắng giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát.
Các đơn vị đặc nhiệm dị năng bắt đầu xuất hiện trên truyền hình, còn quân đội được triển khai đến nhiều khu vực nhạy cảm.
Cuộc sống của phần lớn người dân vẫn tiếp tục như bình thường.
Ít nhất là… trên bề mặt.
Buổi chiều hôm đó, Phong đang ở trong căn phòng trọ nhỏ của mình thì cửa đột nhiên bị gõ mạnh.
Cộc cộc cộc.
“Ê, mở cửa coi.”
Phong vừa nghe giọng đã biết là ai.
Anh mở cửa.
Trước mặt anh là một thanh niên cao lớn mặc áo phông đơn giản, tay cầm một túi đồ ăn nhanh.
Trần Minh Khải.
Bạn thân từ nhỏ của Phong.
“Vào đi.”
Phong nói.
Khải bước vào phòng như thể đó là nhà của mình, tiện tay ném túi đồ lên bàn.
“Hốc không?” anh hỏi.
“Để đó đi.”
Khải nhìn quanh phòng rồi nhíu mày.
“Phòng mày vẫn bừa như ngày nào ha, lát tao phải chụp cho bác gái coi mới được.”
“Ít nhất tao không ngủ trong gara,” Phong đáp lại.
Khải cười khẩy.
“Thế ông bạn dạo này có còn hay ngủ với chó không?
Mà nói đi cũng phải nói lại gara của tao kiếm chắc hơn cái viện thú y của mày đấy.”
Sau vài câu cà khịa quen thuộc, Khải ngồi xuống ghế, mở máy lên rồi vào game.
“Làm vài trận không?”
Phong nhún vai.
“Chơi.”
Hai người nhanh chóng chìm vào trận đấu.
Tiếng súng, tiếng xe vang lên trong căn phòng nhỏ.
“Mẹ, mày bắn kiểu gì thế?”
Khải hét lên.
“Lag,” Phong trả lời tỉnh bơ.
“Lag bà già mày nữa.
Đứng yên cho nó bắn thì có.”
Vài phút sau, màn hình hiện chữ Defeat.
Khải ném điện thoại xuống ghế.
“Đấy, tại mày cả.
Mất mẹ cái tỉ lệ thắng đẹp đẽ của tao rồi.”
Phong nhíu mày.
"Tự mày gà thì giờ trách ai.”
“Nhưng tao gánh mày cả trận trước đấy , gà cái quái gì.”
“Trận trước mày là đứa vinh dự chết đầu tiên luôn.”
Hai người nhìn nhau vài giây.
Rồi cùng phá lên cười.
Sau vài trận game nữa, Khải vươn vai rồi cay cú đáp máy vào thành sofa, nghe cái "bộp".
Phong nhanh miệng:
"Không sót ví à ông tướng "
Khải lúc đấy liếc Phong,đồng tử nhìn không khác gì lưỡi dao:
"Nếu không nói được lời hay ý đẹp thì tao kịch liệt đề nghị mày thả lỏng cơ nhai và cho thanh quản nghỉ ngơi."
Rồi căn phòng trở nên yên tĩnh hơn.
Khải nhìn sang Phong.
“Ê mà ông bạn.”
“Có rắm thì mau thả.”
“Mày có tính về quê không?”
Phong hơi khựng lại.
“Về quê?”
Khải gật đầu.
“Mấy năm nay mày toàn ở thành phố.
Bố mẹ mày chắc cũng nhớ mày lắm.”
Phong im lặng một lúc.
Khải tiếp tục:
“Với lại dạo này xã hội càng ngày càng loạn rồi.
Tao đọc tin tức mà thấy ghê hết cả người.”
Phong nhún vai.
“Ở đâu chả thế.”
Khải lắc đầu.
“Biết là vậy nhưng mức độ có giống nhau đâu.”
Anh dựa lưng vào ghế, giọng trầm xuống một chút.
“Quê mình gần núi gần rừng.
Dị thú toàn chui từ mấy chỗ đó ra.”
Phong khẽ nhíu mày.
Khải tiếp tục nói, giọng quay lại kiểu cà khịa quen thuộc.
“Mày không đọc tin tức à?”
“Ở lại mà xui xui lỡ cái viện nát của mày lại được ưu ái sáng nhất phố như lần trước thì sao.”
“Không thì lỡ khám nhầm con dị thú nào đấy, bọn nó nhai đầu mày như chơi.
Bạn tao đã ít sẵn rồi, không có nhu cầu mất thêm một đứa đâu.”
Phong bật cười.
“Nghe mày nói cứ như số tao đen lắm ấy.”
“Thì mày như thế thật mà.”
Khải nhìn Phong một lúc rồi nói thêm:
“Với lại… tao cũng hơi lo.”
“Bố mẹ tao với hai bác nhà mày đều ở quê.”
Phong im lặng.
Anh chưa về nhà khá lâu rồi.
Công việc bận rộn, đến giờ là nhiệm vụ của hệ thống, rồi đủ thứ khác khiến anh luôn trì hoãn.
Khải thấy Phong vẫn lưỡng lự thì thở dài.
“Thôi khỏi nghĩ nhiều.”
“Gì?”
Khải nhún vai.
“Tao mới mua xe.”
“Tao chở mày về, không lấy tiền.”
Phong bật cười.
“Mày làm như mày là taxi ấy.
Hay lại chôm chôm được con xế của khách nào rồi ?"
"Lâu không bị cốc đầu nên ngứa sọ rồi à?"
- Khải độp lại ngay
Nhưng nhìn thấy vẻ lưỡng lự trên mặt Phong, Khải đành cười khổ.
“Lưỡng lự gì lắm vậy , thế có đi không thì bảo.”
Phong nhìn anh một lúc.
Cuối cùng anh thở ra.
“…Đi.”
Khải lập tức đứng dậy.
“Thế có phải nhanh không.”
Anh vỗ vai Phong.
“Mai đi luôn nhá.”
Rồi Khải quay lưng rời đi
Phong nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời chiều dần tối.
Ở đâu đó ngoài kia, thế giới đang thay đổi từng ngày.
Nhưng lúc này, anh chỉ nghĩ đến một điều.
Đã lâu rồi anh chưa về nhà.
Có lẽ…
đã đến lúc rồi.