Khác Thánh tích di quang

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
95,743
Điểm tương tác
0
Điểm
0
408927607-256-k419096.jpg

Thánh Tích Di Quang
Tác giả: minakotemplate
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Khi những "dị thú" đầu tiên xuất hiện, con người chỉ coi đó là những sự cố hiếm gặp.

Nhưng theo thời gian, các hiện tượng bất thường ngày càng nhiều hơn - sinh vật lạ, không gian biến dạng, và những "thánh tích" mang sức mạnh không thể lý giải bắt đầu lộ diện.

Trật tự cũ dần rạn nứt.

Một kỷ nguyên mới âm thầm hình thành.

Phong - một người bình thường - vô tình trở thành kẻ bị cuốn vào vòng xoáy đó, khi một hệ thống kỳ lạ xuất hiện, giao nhiệm vụ, áp đặt giới hạn, và ban phát sức mạnh theo những quy tắc không ai hiểu rõ.

Từ một ngôi làng nhỏ nằm sát rừng,
từ những nhiệm vụ tưởng chừng đơn giản,
cậu dần nhận ra:
Thế giới này chưa từng "bình thường" như con người vẫn nghĩ.

Những gì đang trỗi dậy...
không chỉ là dị thú.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Xinh đẹp ngu ngốc vai ác NP【 mau / xuyên 】hoàn...
  • Tensura Phiêu Lưu Qua Các Thế Giới [Quyển 1] {Hoàn...
  • [Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của...
  • (CAO H) Xuyên Nhanh, Trở Thành Nữ Sủng Của 99+ Nam...
  • Dưỡng thú thành phi- Cửu Trọng Điện
  • Thanh xuân đôi ta | Masonb
  • Thánh Tích Di Quang
    Chương 1 : khởi nguyên


    Năm 2058.

    Ngoại ô Hà Nội.

    Khu thí nghiệm số 9 của Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam được phong tỏa hoàn toàn.

    Hàng rào điện cao thế bao quanh khu vực, binh sĩ đứng gác dày đặc.

    Mọi thiết bị liên lạc cá nhân đều bị cấm mang vào.

    Trong lòng khu nghiên cứu là một công trình khổng lồ.

    Một vòng kim loại đường kính gần ba mươi mét dựng thẳng đứng giữa phòng thí nghiệm.

    Hàng nghìn sợi cáp năng lượng nối vào lõi phản ứng phía dưới, ánh sáng xanh nhạt chảy dọc theo các đường dẫn như mạch máu phát sáng.

    Trên tầng quan sát phía trên, các nhà khoa học chăm chú nhìn xuống.

    Màn hình số liệu phủ kín bức tường.

    Một người đàn ông tóc đã điểm bạc đứng trước bàn điều khiển trung tâm.

    Giáo sư Lê Trọng Nghĩa, trưởng dự án.

    Ông nhìn chằm chằm vào vòng kim loại khổng lồ phía dưới.

    Mười ba năm nghiên cứu.

    Hơn bốn trăm nhà khoa học.

    Vô số tài liệu bí mật từ các quốc gia khác nhau.

    Tất cả đều chỉ vì một mục tiêu duy nhất.

    Mở cổng không gian.

    Nếu thành công, nhân loại sẽ không còn bị giới hạn bởi khoảng cách của vũ trụ nữa.

    Một kỹ sư trẻ báo cáo:

    “Trường hấp dẫn nhân tạo ổn định.”

    Một giọng khác vang lên từ phía sau.

    “Lõi phản ứng lượng tử hoạt động bình thường.”

    Trên màn hình, các con số liên tục thay đổi.

    Mức năng lượng tăng dần.

    97%.

    98%.

    99%.

    Không ai trong phòng dám thở mạnh.

    Giáo sư Nghĩa khẽ siết chặt tay.

    “Chuẩn bị kích hoạt.”

    Một kỹ sư quay sang nhìn ông.

    “Thưa giáo sư… nếu thành công, đây sẽ là lỗ giun nhân tạo đầu tiên của nhân loại.”

    Ông gật đầu.

    “Bắt đầu.”

    Ngón tay ông nhấn xuống công tắc.

    Cỗ máy khổng lồ phát ra một âm thanh trầm thấp.

    Ầm...

    Năng lượng dọc theo các sợi cáp đồng loạt sáng lên.

    Trong lòng vòng kim loại, không gian bắt đầu méo mó.

    Giống như mặt nước bị xoáy.

    Một điểm tối nhỏ xuất hiện ở trung tâm.

    Rồi từ từ mở rộng.

    Các thiết bị đo đạc lập tức phát ra tiếng bíp dồn dập.

    “Không gian đang bị kéo giãn!”

    “Trường cong hấp dẫn đạt ngưỡng!”

    “Lỗ giun đang hình thành!”

    Trong phòng quan sát, một vài nhà nghiên cứu không kìm được mà đứng bật dậy.

    Ánh sáng trong vòng kim loại đột nhiên sụp xuống.

    Ở giữa chỉ còn lại một khoảng tối tuyệt đối.

    Không phải bóng tối.

    Mà giống như một lỗ thủng trong thực tại.

    Một kỹ sư run giọng nói:

    “Chúng ta…

    đã mở được rồi.”

    Một lỗ giun.

    Một con đường dẫn tới một tầng không gian khác.

    Màn hình đo đạc nhanh chóng hiển thị dữ liệu mới.

    “Đang thu thập thông tin phía bên kia.”

    “Cấu trúc không gian không khớp với mô hình ba chiều…”

    Một nhà vật lý thì thầm:

    “Có thể là không gian bậc cao hơn.”

    Trong khoảnh khắc đó.

    Cả phòng thí nghiệm rơi vào im lặng.

    Nhân loại vừa chạm tay vào một cánh cửa chưa từng được mở.

    Rồi cảnh báo vang lên.

    “BÁO ĐỘNG!”

    Một màn hình chuyển sang màu đỏ.

    “Phát hiện năng lượng lạ từ phía bên kia lỗ giun!”

    “Cường độ tăng nhanh!”

    Một kỹ sư hoảng hốt.

    “Chúng ta không ghi nhận dạng năng lượng này trong mô phỏng!”

    Giáo sư Nghĩa cau mày.

    “Ổn định trường!”

    “Không được!” một người khác hét lên.

    “Lỗ giun đang tự mở rộng!”

    Ở trung tâm cỗ máy, khoảng tối bắt đầu rung động.

    Một luồng ánh sáng tím nhạt trào ra từ bên trong.

    Nhưng thứ đó không giống ánh sáng.

    Nó giống như một lớp sương năng lượng đang rò rỉ từ một thế giới khác.

    Các thiết bị đo đạc đồng loạt quá tải.

    Con số trên màn hình nhảy loạn.

    “Chúng ta không thể phân tích nó!”

    “Năng lượng chưa xác định!”

    “Nó đang phá vỡ trường ổn định!”

    Giáo sư Nghĩa nhìn chằm chằm vào lỗ giun.

    Ánh sáng tím phản chiếu trong mắt ông.

    Ông đột nhiên hiểu ra điều gì đó.

    Giọng ông khàn đi.

    “Đóng cổng.”

    Một kỹ sư run rẩy đáp:

    “Không được… lỗ giun đã tự duy trì.”

    Luồng năng lượng kia bắt đầu tràn ra nhiều hơn.

    Không khí trong phòng thí nghiệm rung lên.

    Các tấm kính chống nổ nứt ra từng đường nhỏ.

    Một nhà nghiên cứu lắp bắp:

    “Thứ đó…

    đang đi vào thế giới của chúng ta.”

    Giáo sư Nghĩa nhắm mắt trong một giây.

    Rồi ông thì thầm.

    “Chúng ta đã mở sai cánh cửa.”

    Một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc bầu trời.

    ẦM!!!

    Toàn bộ khu thí nghiệm biến thành một quả cầu lửa khổng lồ.

    Sóng xung kích thổi bay mọi thứ trong bán kính hàng kilomet.

    Cột sáng tím khổng lồ bắn thẳng lên trời.

    Nhưng sau khi vụ nổ kết thúc.

    Trên bầu trời nơi đó…

    vẫn còn một vết rách trong không gian.

    Lỗ giun chưa đóng.

    Từ bên trong nó, thứ năng lượng lạ kia vẫn tiếp tục rò rỉ ra ngoài.

    Những thiết bị đo đạc ở khắp nơi trên thế giới bắt đầu ghi nhận một hiện tượng kỳ lạ.

    Không gian dao động.

    Trường năng lượng thay đổi.

    Ba giờ sau.

    Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên bầu trời Thái Bình Dương.

    Mười hai giờ sau.

    Một lỗ giun khác mở ra giữa sa mạc Sahara.

    Hai ngày sau.

    Hơn một trăm điểm dị thường xuất hiện khắp Trái Đất.

    Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Chỉ có một điều chắc chắn.

    Thứ năng lượng không xác định kia đang lan ra khắp hành tinh.

    Ba ngày sau.

    Các lỗ giun lần lượt đóng lại.

    Bầu trời trở lại bình thường.

    Thế giới tưởng như đã thoát khỏi thảm họa.

    Nhưng không ai biết rằng…

    Một phần năng lượng kia đã thấm vào đất.

    Vào nước.

    Vào cơ thể của mọi sinh vật trên hành tinh.

    Và trong sâu thẳm bộ não của chúng.

    Một cấu trúc hoàn toàn mới bắt đầu hình thành.

    Sau này.

    Các nhà sử học gọi ngày hôm đó là:

    Khai Thánh Môn lần thứ nhất.
     
    Thánh Tích Di Quang
    Chương 2: Dấu Hiệu


    Một tháng sau Khai Thánh Môn lần thứ nhất.

    Thế giới dần trở lại nhịp sống bình thường.

    Ít nhất là trên bề mặt.

    Tin tức về vụ nổ ở khu thí nghiệm ngoại ô Hà Nội vẫn còn xuất hiện trên các bản tin, nhưng phần lớn thông tin đều bị kiểm soát.

    Những gì công chúng biết chỉ là một tai nạn thí nghiệm nghiêm trọng.

    Không ai nhắc nhiều đến lỗ giun.

    Không ai nói về thứ năng lượng không xác định đã tràn ra thế giới.

    Nhưng những điều kỳ lạ bắt đầu xuất hiện.

    Ban đầu chỉ là những tin tức rải rác trên mạng.

    Một trang trại ở Mỹ báo cáo đàn bò bỗng trở nên hung dữ và phá chuồng.

    Một ngư dân ở Na Uy nói rằng họ bắt được con cá có kích thước gấp ba lần bình thường.

    Một lò mổ tại Brazil phải đóng cửa sau khi hàng chục con gia súc bất ngờ nổi điên.

    Những tin này xuất hiện trên mạng xã hội nhiều hơn trên báo chí chính thống.

    Phần lớn mọi người chỉ xem chúng như tin đồn.

    Hoặc trò câu view.

    Trong một phòng khám thú y nhỏ nằm ở một con phố không quá đông đúc.

    Bùi Hải Phong đang ngồi sau quầy tiếp tân, lướt điện thoại.

    Trên màn hình là một bài báo vừa mới đăng.

    “Gia súc tại nhiều lò mổ bất ngờ phản kháng dữ dội trước khi bị giết thịt.”

    Phong khẽ nhíu mày.

    Bài báo nói rằng trong vài tuần gần đây, nhiều nơi ghi nhận động vật có biểu hiện bất thường.

    Chúng trở nên:

    hung dữ

    hoảng loạn

    khó kiểm soát

    Đặc biệt là trong những khoảnh khắc ngay trước khi bị giết mổ.

    Một đoạn video đính kèm cho thấy một con bò phá tung cánh cửa sắt của chuồng.

    Phong xem xong liền thở dài.

    “Lại thêm mấy tin giật gân…”

    Anh đặt điện thoại xuống.

    Là một bác sĩ thú y, anh biết động vật đôi khi cũng có thể phản ứng dữ dội khi bị căng thẳng.

    Nhưng vẫn có gì đó khiến anh cảm thấy không ổn.

    Đúng lúc đó.

    Chuông cửa phòng khám vang lên.

    Keng.

    Phong ngẩng đầu lên.

    Một cô gái trẻ bước vào.

    Cô mặc áo khoác màu xám, tóc buộc gọn phía sau.

    Trên tay cô là một sợi xích sắt dày.

    Ở đầu sợi xích là một con chó lớn màu đen.

    Con chó bị rọ mõm và đeo vòng cổ kim loại.

    Phong lập tức nhận ra giống của nó.

    “Rottweiler à?”

    Cô gái gật đầu.

    “Vâng… nó tên là Milo.”

    Phong chú ý ngay đến một chi tiết.

    Con chó đang thở rất mạnh.

    Cơ thể căng cứng.

    Ánh mắt nó không ngừng đảo quanh căn phòng.

    Cô gái kéo nhẹ sợi xích.

    “Milo… ngoan nào.”

    Nhưng con chó gần như không phản ứng.

    Phong hỏi:

    “Nó bị làm sao vậy?”

    Cô gái có vẻ hơi lo lắng.

    “Khoảng một tuần nay… nó bắt đầu cư xử rất lạ.”

    “Lạ thế nào?”

    “Trước đây nó rất hiền… nhưng dạo gần đây nó trở nên hung dữ bất thường.”

    Cô do dự một chút rồi nói tiếp.

    “Nó đã cắn gãy hai cái ghế ở nhà… và suýt tấn công người hàng xóm.”

    Phong nhìn con chó thêm một lúc.

    “Vì vậy cô phải rọ mõm và xích nó lại?”

    “Vâng… tôi sợ nó làm bị thương người khác.”

    Phong gật đầu.

    “Được rồi, tôi sẽ kiểm tra xem.”

    Cuộc kiểm tra kéo dài gần một giờ.

    Phong thực hiện gần như mọi xét nghiệm cơ bản:

    kiểm tra thân nhiệt

    nhịp tim

    phản xạ

    xét nghiệm máu

    Nhưng kết quả đều bình thường.

    Phong nhìn bảng số liệu, hơi nhíu mày.

    “Không có dấu hiệu bệnh lý nào.”

    Cô gái ngồi đối diện anh.

    “Vậy… nó bị gì?”

    Phong suy nghĩ một lúc.

    “Có thể là căng thẳng hoặc rối loạn hành vi.”

    Anh vừa nói vừa quay đầu lại nhìn con chó.

    Milo đang nằm ở góc phòng.

    Nhưng cơ thể nó vẫn căng cứng.

    Phong vừa định nói thêm gì đó.

    Thì con chó bỗng đứng bật dậy.

    Phong khựng lại.

    Một cảm giác kỳ lạ thoáng qua trong mắt con vật.

    Một thứ gì đó…

    không giống với bản năng của một con chó bình thường.

    Ngay giây tiếp theo.

    Một ngọn lửa đỏ rực bùng lên trên cơ thể Milo.

    ẦM!

    Ngọn lửa bùng phát dữ dội.

    Rọ mõm kim loại nóng đỏ rồi rơi xuống sàn.

    Sợi xích cũng cháy rực.

    “Cái—”

    Phong chưa kịp nói hết câu.

    Con chó đã gầm lên.

    Một tiếng gầm khàn khàn, gần như không còn giống tiếng chó.

    Nó lao về phía bàn khám.

    Phong chỉ kịp kéo cô gái lùi lại.

    Một cú quật mạnh của Milo khiến chiếc bàn kim loại bị lật tung.

    Ngọn lửa lan ra khắp phòng.

    Ghế nhựa bắt đầu cháy.

    Tủ thuốc phát nổ lốp bốp.

    “Mau ra ngoài!”

    Phong hét lên.

    Anh kéo cô gái chạy ra cửa.

    Phía sau họ, con chó đang lao loạn khắp phòng khám.

    Nó cắn xé mọi thứ.

    Mỗi bước chân đều để lại dấu cháy trên sàn.

    Chỉ vài phút sau.

    Tiếng còi xe vang lên bên ngoài.

    Hai chiếc xe cảnh sát dừng lại trước phòng khám.

    Một đội cảnh sát cơ động nhanh chóng tiến vào.

    Họ mang theo thiết bị bảo hộ và súng bắn thuốc mê.

    Một người hét lớn:

    “Tránh ra!”

    Một mũi kim bay thẳng về phía Milo.

    Phập.

    Con chó khựng lại.

    Nó gầm lên thêm vài lần.

    Ngọn lửa trên cơ thể bắt đầu yếu dần.

    Rồi cuối cùng nó đổ xuống sàn.

    Các cảnh sát lập tức tiến đến.

    Họ dùng lưới kim loại trùm lên con vật.

    Một người trong đội quay sang Phong.

    “Bác sĩ ở đây à?”

    Phong gật đầu.

    “Chuyện quái gì vậy?”

    Người cảnh sát nhìn con chó đang bị trói chặt.

    Giọng anh ta trầm xuống.

    “Những sinh vật như thế này gần đây xuất hiện khá nhiều.”

    Phong ngạc nhiên.

    “Ý anh là…?”

    “Chúng cần được xử lý đặc biệt.”

    Anh ta ra hiệu cho đồng đội.

    Hai người khiêng Milo lên xe.

    Phong nhìn theo.

    “Các anh định làm gì với nó?”

    Người cảnh sát chỉ nói ngắn gọn.

    "Tuyệt mật.”

    Cửa xe đóng lại.

    Đoàn xe nhanh chóng rời đi.

    Con phố trở lại yên tĩnh.

    Phòng khám của Phong thì gần như bị phá hủy.

    Cô gái đứng trước cửa.

    Hai tay ôm mặt.

    Vai cô run lên từng hồi.

    “Milo…”

    Giọng cô nghẹn lại.

    “Xin lỗi…”

    Phong bước lại gần.

    Anh không biết phải nói gì.

    Chỉ khẽ đặt tay lên vai cô.

    “Ít nhất nó vẫn còn sống.”

    Cô gái lắc đầu.

    “Nhưng… họ sẽ mang nó đi đâu chứ…”

    Phong không trả lời được.

    Anh chỉ đứng đó.

    Nhìn cô gái đang khóc.

    Và đúng lúc đó.

    Một cảm giác kỳ lạ tràn lên trong lòng anh.

    Một nỗi buồn sâu sắc.

    Một sự bất lực nghẹt thở.

    Như thể thứ cảm xúc ấy không phải của riêng anh.

    Phong khẽ nhíu mày.

    Trong đầu anh chợt hiện lên một ý nghĩ lạ lùng.

    “Tại sao mình lại buồn đến vậy…?”

    Anh nhìn cô gái trước mặt.

    Và lần đầu tiên trong đời.

    Anh cảm thấy như mình đang cảm nhận được cảm xúc của người khác.

    Không phải bằng suy đoán.

    Mà là…

    giống hệt như chính anh đang trải qua nó.
     
    Thánh Tích Di Quang
    Chương 3 : liên kết


    Một tháng sau “Khai Thánh Môn lần thứ nhất”, thế giới đã không còn giống trước kia.

    Viện thú y của Bùi Hải Phong vẫn đang trong quá trình sửa chữa sau vụ hỏa hoạn do con chó biến dị gây ra.

    Những bức tường cháy sém đã được đập bỏ, khung thép mới dựng lên, mùi sơn và xi măng trộn lẫn trong không khí.

    Phong đứng bên kia đường, tay cầm một cốc cà phê rẻ tiền, lặng lẽ nhìn công nhân ra vào.

    Một tháng qua, cuộc sống của anh gần như bị đảo lộn, không chỉ vì phòng khám bị cháy mà còn vì thế giới đang thay đổi quá nhanh.

    Phong lấy điện thoại ra, mở bản tin sáng.

    Trên màn hình là gương mặt nghiêm nghị của người dẫn chương trình.

    “Sau khi kế hoạch của tổ chức khủng bố ‘Tân Kỷ Nguyên’ bị phát hiện, lực lượng quân đội đã tiến hành chiến dịch trấn áp vào rạng sáng hôm nay…”

    Hình ảnh chuyển sang cảnh quay hiện trường.

    Một khu công nghiệp bỏ hoang với những bức tường vỡ nát và vết cháy đen khắp nơi.

    Người dẫn chương trình tiếp tục giải thích rằng tổ chức này gồm nhiều cá nhân đã thức tỉnh năng lực sau sự kiện Khai Thánh Môn.

    Chúng lên kế hoạch cướp ngân hàng và chiếm giữ kho quân nhu nhằm lật đổ chính quyền địa phương.

    Phong nhíu mày.

    Từ “thức tỉnh năng lực” gần đây xuất hiện ngày càng nhiều.

    Ban đầu chỉ là những tin đồn trên mạng, sau đó là các đoạn video mờ nhòe ghi lại cảnh con người phóng ra lửa, bẻ cong kim loại hay nhảy qua mái nhà cao vài tầng.

    Rồi chính phủ bắt đầu xác nhận.

    Con người thật sự đã có được năng lực đặc biệt.

    Trên màn hình, một người đàn ông giơ tay lên và một luồng lửa bùng nổ thiêu cháy cả chiếc xe tải.

    Nhưng chỉ vài giây sau, một bóng người khác lao tới nhanh như chớp, tung ra một cú đánh khiến kẻ kia gục xuống đất.

    Bản tin tiếp tục cho biết trong chiến dịch lần này, quân đội đã triển khai các đơn vị đặc nhiệm dị năng gồm những binh sĩ đã thức tỉnh năng lực và được huấn luyện bài bản.

    Phong khẽ thở ra.

    “Ngay cả quân đội cũng có rồi sao…”

    Trận chiến kết thúc rất nhanh.

    Dù bọn khủng bố có năng lực nhưng trước quân đội chuyên nghiệp với vũ khí hạng nặng và chiến thuật phối hợp chặt chẽ, chúng nhanh chóng bị tiêu diệt hoặc bắt giữ.

    Bản tin kết luận rằng chính phủ khẳng định tình hình vẫn nằm trong tầm kiểm soát.

    Phong tắt màn hình điện thoại.

    Anh biết những lời đó chỉ nhằm trấn an người dân.

    Thực tế thì không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

    Dị thú vẫn xuất hiện, người có năng lực ngày càng nhiều và một thời đại hoàn toàn mới đang hình thành.

    Anh xoa trán, lẩm bẩm: “Đúng là loạn thật…”

    Phong quay người đi về phía phòng khám.

    Công nhân vẫn đang làm việc và có lẽ phải thêm nửa tháng nữa nơi này mới sửa xong.

    Anh đi vòng ra sân sau, nơi tạm thời chất đầy vật liệu xây dựng.

    Đúng lúc đó, một âm thanh yếu ớt vang lên.

    “…meo…”

    Phong dừng lại, cúi xuống nhìn quanh.

    “…meo…”

    Âm thanh phát ra từ phía sau một thùng gỗ.

    Anh nhẹ nhàng bước lại và nhìn thấy một con mèo nhỏ đang co ro trong góc.

    Bộ lông xám bẩn thỉu, một chân trước bị trầy xước.

    Nó nhìn Phong bằng ánh mắt cảnh giác.

    Phong chậm rãi ngồi xuống.

    “Được rồi… không ai làm hại mày đâu.”

    Con mèo run nhẹ nhưng không bỏ chạy.

    Phong từ từ đưa tay ra.

    Khi bàn tay anh chạm vào bộ lông xù xì của nó, một cảm giác kỳ lạ đột nhiên tràn vào đầu anh.

    Đau đớn, đói khát và sợ hãi.

    Phong giật mình rút tay lại.

    “Cái quái…”

    Anh nhìn con mèo rồi thử chạm vào lần nữa.

    Ngay lập tức, những cảm giác kia lại xuất hiện.

    Không phải tưởng tượng, không phải suy đoán.

    Anh thật sự cảm nhận được.

    Phong khẽ lẩm bẩm: “…đói…”

    Cảm giác đó rất rõ, giống như chính bụng anh đang cồn cào.

    Anh nhìn con mèo rồi lấy trong túi ra ít xúc xích mua lúc sáng, xé nhỏ và đặt xuống đất.

    Con mèo do dự một chút rồi lập tức lao tới ăn.

    Phong nhìn nó, trong đầu dần xuất hiện một suy nghĩ khó tin.

    “…chẳng lẽ…”

    Anh nhớ đến những bản tin về người thức tỉnh năng lực.

    Phong nuốt nước bọt.

    “Không lẽ… mình cũng có?”

    Ngay lúc đó, một giọng nói lạnh lẽo vang lên trong đầu anh.

    Không phải từ bên ngoài mà giống như trực tiếp xuất hiện trong ý thức.

    “Đã phát hiện cá thể tương thích.”

    Phong đứng sững, cốc cà phê trong tay rơi xuống đất.

    “Cái—?”

    Giọng nói tiếp tục vang lên, không cảm xúc, không lên xuống như một cỗ máy.

    “Hệ thống đang tiến hành liên kết.”

    Tim Phong đập thình thịch.

    Hai chữ “hệ thống” khiến trong đầu anh lập tức hiện lên những tiểu thuyết từng đọc, những nhân vật chính với ngón tay vàng và con đường trở thành cường giả.

    Phong lẩm bẩm: “…đùa à?”

    Nhưng giọng nói kia vẫn tiếp tục.

    “Độ tương thích: 98%.”

    “Liên kết bắt đầu.”

    Phong đứng bất động.

    Trong mắt anh dần hiện lên sự phấn khích.

    Nếu thứ này là thật, nếu nó giống như trong tiểu thuyết, vậy thì cuộc đời anh có lẽ sắp thay đổi.

    Con mèo nhỏ vẫn đang ăn, hoàn toàn không biết rằng trong khoảnh khắc này, một con đường hoàn toàn mới đã mở ra trước mặt người đàn ông đang đứng trước nó.
     
    Thánh Tích Di Quang
    Chương 4 : những thay đổi


    Sau ngày hệ thống liên kết, cuộc sống của Bùi Hải Phong bắt đầu thay đổi.

    Ban đầu mọi thứ diễn ra khá đơn giản.

    Hệ thống không hề ép buộc anh làm những việc nguy hiểm ngay lập tức, thay vào đó chỉ giao vài nhiệm vụ nhỏ mỗi tháng.

    Phần lớn nhiệm vụ chỉ là tiêu diệt một số sinh vật biến dị cấp thấp hoặc thu thập mẫu vật có chứa năng lượng không xác định còn sót lại từ sự kiện Khai Thánh Môn.

    Phong nhanh chóng nhận ra rằng các nhiệm vụ này không quá khó.

    Thậm chí đôi khi chúng đơn giản đến mức khiến anh cảm thấy mình thật sự đã nhận được một “ngón tay vàng” như trong tiểu thuyết.

    Sau khi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, hệ thống trao cho anh phần thưởng.

    Một dị năng mới.

    Kiểm soát nước.

    Lần đầu tiên thử nghiệm, Phong chỉ đứng trong phòng tắm và nhìn dòng nước trong bồn rửa mặt.

    Ban đầu anh chỉ có thể khiến mặt nước rung nhẹ, nhưng sau vài phút tập trung, dòng nước bắt đầu chuyển động theo ý muốn của anh, xoáy tròn như một vòng xoáy nhỏ.

    Phong nhìn cảnh đó mà tim đập mạnh.

    Anh không thể tin được.

    Nhưng đó chỉ là khởi đầu.

    Trong vài tháng tiếp theo, khi hoàn thành thêm nhiều nhiệm vụ, Phong dần nhận được thêm những năng lực khác.

    Kiểm soát trọng lực.

    Tạo ra dòng điện yếu.

    Tăng cường phản xạ cơ thể.

    Không phải tất cả đều mạnh mẽ, nhưng số lượng lại rất đa dạng.

    Phong bắt đầu luyện tập mỗi ngày, thử nghiệm cách kết hợp các năng lực với nhau.

    Đôi khi anh đứng hàng giờ trong phòng để luyện điều khiển nước, lúc khác lại tập trung tạo ra những tia điện nhỏ chạy dọc theo ngón tay.

    Đối với anh, tất cả những điều này giống như một giấc mơ.

    Nhưng trong khi cuộc sống của Phong thay đổi, thế giới bên ngoài cũng bắt đầu biến động.

    Tin tức mỗi ngày đều nói về những sự cố mới.

    Một đàn lợn rừng khổng lồ phá nát cả một ngôi làng miền núi.

    Một con đại bàng khổng lồ tấn công xe cộ trên cao tốc.

    Ở một thành phố khác, một vườn thú xảy ra bạo loạn khi nhiều loài động vật biến dị phá vỡ chuồng và tấn công nhân viên.

    Quân đội buộc phải phong tỏa khu vực trong nhiều giờ.

    Dị thú bắt đầu xuất hiện ngày càng thường xuyên hơn.

    Dù vậy, chính phủ vẫn cố gắng giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát.

    Các đơn vị đặc nhiệm dị năng bắt đầu xuất hiện trên truyền hình, còn quân đội được triển khai đến nhiều khu vực nhạy cảm.

    Cuộc sống của phần lớn người dân vẫn tiếp tục như bình thường.

    Ít nhất là… trên bề mặt.

    Buổi chiều hôm đó, Phong đang ở trong căn phòng trọ nhỏ của mình thì cửa đột nhiên bị gõ mạnh.

    Cộc cộc cộc.

    “Ê, mở cửa coi.”

    Phong vừa nghe giọng đã biết là ai.

    Anh mở cửa.

    Trước mặt anh là một thanh niên cao lớn mặc áo phông đơn giản, tay cầm một túi đồ ăn nhanh.

    Trần Minh Khải.

    Bạn thân từ nhỏ của Phong.

    “Vào đi.”

    Phong nói.

    Khải bước vào phòng như thể đó là nhà của mình, tiện tay ném túi đồ lên bàn.

    “Hốc không?” anh hỏi.

    “Để đó đi.”

    Khải nhìn quanh phòng rồi nhíu mày.

    “Phòng mày vẫn bừa như ngày nào ha, lát tao phải chụp cho bác gái coi mới được.”

    “Ít nhất tao không ngủ trong gara,” Phong đáp lại.

    Khải cười khẩy.

    “Thế ông bạn dạo này có còn hay ngủ với chó không?

    Mà nói đi cũng phải nói lại gara của tao kiếm chắc hơn cái viện thú y của mày đấy.”

    Sau vài câu cà khịa quen thuộc, Khải ngồi xuống ghế, mở máy lên rồi vào game.

    “Làm vài trận không?”

    Phong nhún vai.

    “Chơi.”

    Hai người nhanh chóng chìm vào trận đấu.

    Tiếng súng, tiếng xe vang lên trong căn phòng nhỏ.

    “Mẹ, mày bắn kiểu gì thế?”

    Khải hét lên.

    “Lag,” Phong trả lời tỉnh bơ.

    “Lag bà già mày nữa.

    Đứng yên cho nó bắn thì có.”

    Vài phút sau, màn hình hiện chữ Defeat.

    Khải ném điện thoại xuống ghế.

    “Đấy, tại mày cả.

    Mất mẹ cái tỉ lệ thắng đẹp đẽ của tao rồi.”

    Phong nhíu mày.

    "Tự mày gà thì giờ trách ai.”

    “Nhưng tao gánh mày cả trận trước đấy , gà cái quái gì.”

    “Trận trước mày là đứa vinh dự chết đầu tiên luôn.”

    Hai người nhìn nhau vài giây.

    Rồi cùng phá lên cười.

    Sau vài trận game nữa, Khải vươn vai rồi cay cú đáp máy vào thành sofa, nghe cái "bộp".

    Phong nhanh miệng:

    "Không sót ví à ông tướng "

    Khải lúc đấy liếc Phong,đồng tử nhìn không khác gì lưỡi dao:

    "Nếu không nói được lời hay ý đẹp thì tao kịch liệt đề nghị mày thả lỏng cơ nhai và cho thanh quản nghỉ ngơi."

    Rồi căn phòng trở nên yên tĩnh hơn.

    Khải nhìn sang Phong.

    “Ê mà ông bạn.”

    “Có rắm thì mau thả.”

    “Mày có tính về quê không?”

    Phong hơi khựng lại.

    “Về quê?”

    Khải gật đầu.

    “Mấy năm nay mày toàn ở thành phố.

    Bố mẹ mày chắc cũng nhớ mày lắm.”

    Phong im lặng một lúc.

    Khải tiếp tục:

    “Với lại dạo này xã hội càng ngày càng loạn rồi.

    Tao đọc tin tức mà thấy ghê hết cả người.”

    Phong nhún vai.

    “Ở đâu chả thế.”

    Khải lắc đầu.

    “Biết là vậy nhưng mức độ có giống nhau đâu.”

    Anh dựa lưng vào ghế, giọng trầm xuống một chút.

    “Quê mình gần núi gần rừng.

    Dị thú toàn chui từ mấy chỗ đó ra.”

    Phong khẽ nhíu mày.

    Khải tiếp tục nói, giọng quay lại kiểu cà khịa quen thuộc.

    “Mày không đọc tin tức à?”

    “Ở lại mà xui xui lỡ cái viện nát của mày lại được ưu ái sáng nhất phố như lần trước thì sao.”

    “Không thì lỡ khám nhầm con dị thú nào đấy, bọn nó nhai đầu mày như chơi.

    Bạn tao đã ít sẵn rồi, không có nhu cầu mất thêm một đứa đâu.”

    Phong bật cười.

    “Nghe mày nói cứ như số tao đen lắm ấy.”

    “Thì mày như thế thật mà.”

    Khải nhìn Phong một lúc rồi nói thêm:

    “Với lại… tao cũng hơi lo.”

    “Bố mẹ tao với hai bác nhà mày đều ở quê.”

    Phong im lặng.

    Anh chưa về nhà khá lâu rồi.

    Công việc bận rộn, đến giờ là nhiệm vụ của hệ thống, rồi đủ thứ khác khiến anh luôn trì hoãn.

    Khải thấy Phong vẫn lưỡng lự thì thở dài.

    “Thôi khỏi nghĩ nhiều.”

    “Gì?”

    Khải nhún vai.

    “Tao mới mua xe.”

    “Tao chở mày về, không lấy tiền.”

    Phong bật cười.

    “Mày làm như mày là taxi ấy.

    Hay lại chôm chôm được con xế của khách nào rồi ?"

    "Lâu không bị cốc đầu nên ngứa sọ rồi à?"

    - Khải độp lại ngay

    Nhưng nhìn thấy vẻ lưỡng lự trên mặt Phong, Khải đành cười khổ.

    “Lưỡng lự gì lắm vậy , thế có đi không thì bảo.”

    Phong nhìn anh một lúc.

    Cuối cùng anh thở ra.

    “…Đi.”

    Khải lập tức đứng dậy.

    “Thế có phải nhanh không.”

    Anh vỗ vai Phong.

    “Mai đi luôn nhá.”

    Rồi Khải quay lưng rời đi

    Phong nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Bầu trời chiều dần tối.

    Ở đâu đó ngoài kia, thế giới đang thay đổi từng ngày.

    Nhưng lúc này, anh chỉ nghĩ đến một điều.

    Đã lâu rồi anh chưa về nhà.

    Có lẽ…

    đã đến lúc rồi.
     
    Thánh Tích Di Quang
    Chương 5: về nhà


    Buổi sáng hôm đó, Phong đứng trước quầy kính của một cửa hàng điện thoại nhỏ.

    Anh nhìn một lúc rồi chỉ vào một chiếc máy trong tủ.

    “Cái này.”

    Nhân viên lấy ra, đặt lên bàn.

    Khải đứng bên cạnh khoanh tay nhìn.

    “Ủa?” anh nhíu mày.

    “Mày mua điện thoại làm gì?

    Cái cũ của mày vẫn dùng được mà.”

    Phong rút ví, giọng bình thản.

    “Để tránh bị tế sống.”

    Khải quay phắt sang.

    “Tế sống?”

    “Ừ.”

    Phong trả lời rất nghiêm túc.

    “Không mua thì về nhà chắc chắn bị tế một trận.”

    Khải nhìn anh vài giây.

    Rồi bật cười.

    “Đúng là mày.”

    Một lát sau, Phong cầm theo chiếc hộp điện thoại còn nguyên seal bước ra khỏi cửa hàng.

    Hai người lên xe.

    Khải khởi động máy.

    Chiếc xe lăn bánh ra khỏi con phố đông đúc của thành phố.

    Một lúc sau, Khải liếc sang.

    “Mấy tháng rồi mày chưa về nhà?”

    Phong tựa đầu vào ghế.

    “Không nhớ.

    Hai… ba năm gì đó.”

    Khải quay phắt sang.

    “Ôi vãi.”

    Khải huýt sáo.

    “Gan thật.”

    “Gan gì?”

    “Về quê lâu vậy không mang quà là chết chắc.”

    Phong nhếch mép.

    “Tao có chuẩn bị rồi còn gì.”

    Khải liếc cái hộp trên tay anh.

    “Ra là vậy.

    Tưởng mày đần lắm”

    Xe chạy ra khỏi thành phố.

    Những dãy nhà cao tầng dần nhường chỗ cho cánh đồng và con đường nhỏ uốn lượn.

    Hai người nói chuyện đủ thứ.

    Từ công việc, đến mấy trận game gần đây, rồi đến những tin tức lộn xộn về dị thú.

    “Dạo này báo chí đăng ghê lắm,” Khải nói.

    “Hôm qua tao đọc thấy có con gì to như con bò.”

    Phong nhún vai.

    “Báo chí mà.”

    “Ừ thì báo chí,” Khải nói, “nhưng vẫn thấy hơi ghê.”

    Xe chạy thêm một lúc nữa.

    Cuối cùng cũng tới đầu làng.

    Những ngôi nhà quen thuộc xuất hiện dần.

    Khải giảm tốc rồi dừng xe trước cổng nhà Phong.

    Phong mở cửa bước xuống.

    Anh vừa quay lại định nói gì đó thì…

    Chiếc xe vọt đi.

    Phong đứng nhìn theo.

    “Ê thằng kia!”

    “Không ở lại ăn cơm à?!”

    Chiếc xe đã chạy xa.

    Chỉ để lại một làn bụi mỏng trên con đường đất.

    Phong đứng im hai giây.

    “....Mất dạy đến thế là cùng.”

    Cổng nhà mở ra.

    Một bóng người nhỏ nhắn chạy vọt ra ngoài.

    “Anh Phong!”

    Con bé lao tới ôm chầm lấy anh.

    Nhưng vì chiều cao chênh lệch, cuối cùng chỉ ôm được… chân.

    Phong cúi xuống xoa đầu nó.

    “Ê nha, lớn rồi mà còn ôm chân người ta vậy hả?”

    Con bé ngẩng lên, hai mắt sáng rực.

    “Anh về thật rồi!”

    “Không thật thì là ma à?”

    Con bé nheo mắt lại.

    Giọng nghi ngờ.

    “Anh còn nhớ anh hứa gì không?”

    Phong giả vờ suy nghĩ.

    “Anh hứa nhiều thứ lắm.”

    “Ví dụ?”

    “Ví dụ như học giỏi, nghe lời bố mẹ, ăn nhiều rau—”

    “Không phải!”

    Con bé dậm chân.

    “Anh hứa mua điện thoại mới cho em mà!”

    Phong làm bộ “à” một tiếng.

    “Ra là cái đó.”

    Con bé hậm hực khoanh tay.

    “Anh quên rồi chứ gì?”

    Rồi cúi đầu xuống thất vọng

    "Ông anh này đúng là không đáng tin mà....."

    Phong không trả lời.

    Anh mở túi xách.

    Một hộp điện thoại mới còn nguyên seal được lấy ra.

    "Cho em 3 giây để rút lại câu vừa rồi đấy."

    Con bé sững lại.

    Lúc sau mới bớt vẻ ngơ ngác.

    “Thật hả?!”

    Con bé gần như nhảy cẫng lên.

    Đúng lúc đó, bố mẹ Phong bước ra.

    Mẹ anh nhìn thấy cảnh đó thì thở dài.

    “Trời ơi, sao lại tốn tiền mua cho nó thế hả.”

    Con bé lập tức ôm chặt hộp điện thoại.

    “Của con!”

    Bố Phong nhìn anh một lúc rồi hỏi:

    “Đi đường có mệt không?”

    “Dạ không.”

    Ông gật đầu.

    “Vào nhà ăn cơm đi con.”

    Phong bước vào trong.

    Anh vừa nhìn bàn ăn thì khựng lại.

    Bàn cơm đầy ắp món.

    “Ủa?”

    Phong nhìn bố mẹ.

    “Sao hôm nay nhiều món vậy?”

    Bố anh bình thản gắp một miếng thịt.

    “Thằng Khải nó nhắn trước rồi.

    Bao nhiêu lâu con mới về thì phải thịnh soạn chút chứ”

    Phong im lặng hai giây.

    “…Ra là thằng đó bán đứng con.”

    Mẹ anh cười.

    “Nó tốt bụng vậy mà con còn nói.”

    Phong vừa ngồi xuống thì mẹ đã gắp đồ ăn vào bát anh.

    “Ăn nhiều vào.”

    Bố cũng gắp thêm.

    “Ở thành phố chắc ăn uống thất thường.”

    Phong chưa kịp nói gì thì em gái đã chen vào.

    “Anh coi nè!”

    Nó đưa quyển vở ra.

    Phong nhìn xuống.

    “9,5?”

    Con bé gật đầu.

    “Cô trừ 0,5 vì em viết thiếu dấu.”

    Phong gật gù.

    “Giống anh hồi xưa phết.”

    Con bé nghi ngờ.

    “Anh hồi xưa được 9,5 á?”

    Phong lắc đầu.

    “Không.”

    “Anh được 5,9.”

    Con bé trợn mắt.

    Mẹ Phong bật cười.

    Bữa cơm tiếp tục.

    Nhưng Phong bắt đầu cảm thấy… hơi nguy hiểm.

    Vì mẹ anh liên tục gắp đồ ăn.

    “Ăn thêm cái này.”

    “Cái này nữa.”

    “Con gầy quá.”

    Phong nhìn bát mình ngày càng đầy.

    “…Mẹ.”

    “Dạ?”

    “Con sắp no rồi.”

    “Ăn thêm chút nữa.”

    Phong nhìn bố.

    Bố anh bình thản ăn cơm.

    Rõ ràng là không có ý cứu.

    Cuối bữa, Phong gần như phải tựa vào ghế.

    Suýt bội thực.

    Sau khi ăn xong, anh vừa định nghỉ thì em gái đã kéo tay.

    “Anh theo em!”

    “Đi đâu?”

    “Đi!”

    Con bé kéo anh vào phòng.

    “Anh coi nè.”

    Nó mở vở với một cuốn kẹp tài liệu dày cộp.

    “Kết quả kiểm tra.”

    Phong nhìn một lúc rồi gật đầu.

    “Cũng được.”

    Con bé lập tức bất mãn.

    “Cũng được là sao?”

    "Toàn trên 8 mà!”

    Phong nhún vai.

    “Anh hồi xưa toàn được trên 5 thôi mà giờ vẫn sống tốt đây thây.”

    Con bé trợn mắt.

    Rồi chợt nhớ ra gì đó.

    “À đúng rồi!”

    Nó trừng mắt nhìn anh.

    “Em nhắn anh suốt mà anh toàn seen không rep!”

    Phong bình thản.

    “Anh rep rồi.”

    Con bé nhíu mày.

    “Hồi nào?”

    “Trong đầu.”

    Con bé nhìn anh vài giây.

    Rồi kết luận:

    “Anh đúng là mất nết.”

    Buổi tối, ngôi làng dần yên tĩnh.

    Ngoài sân, bố Phong đang ngồi trên chiếc ghế gỗ.

    Phong bước ra.

    Hai cha con im lặng một lúc.

    Phong nhìn về phía xa.

    Bên kia là cánh đồng, xa hơn nữa là dãy rừng tối.

    Đêm xuống.

    Phong nằm trong căn phòng cũ của mình.

    Mọi thứ gần như không thay đổi.

    Anh đang mơ màng thì—

    “Anh ơi!”

    Cửa phòng bật mở.

    Em gái thò đầu vào.

    “Gì nữa?”

    Con bé cầm điện thoại mới.

    “Anh cài giúp em.”

    Phong thở dài.

    “Mai đi.

    Anh mày cũng cần nghỉ mà”

    “Không.”

    Con bé lắc đầu.

    “Mai lỡ dị thú tới thì sao?”

    Phong khựng lại một chút.

    Rồi bật cười.

    “Đi ngủ đi.”

    Con bé lườm anh một cái rồi cầm điện thoại chạy về phòng.

    "Anh không làm được thì có."

    Ngôi nhà trở lại yên tĩnh.

    Phong nhắm mắt.

    Không biết đã ngủ bao lâu.

    Đột nhiên—

    TING

    Một âm thanh vang lên trong đầu.

    Phong mở mắt.

    Một bảng thông báo quen thuộc hiện ra trong bóng tối.

    [Nhiệm vụ mới đã được kích hoạt.]

    [Chuẩn bị tiếp nhận nhiệm vụ.]

    Ngoài cửa sổ, đêm trong làng vẫn yên tĩnh.

    Nhưng ở đâu đó ngoài rừng sâu…

    dường như có thứ gì đó vừa cựa mình.
     
    Back
    Top Dưới