Cập nhật mới

Ngôn Tình Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con

Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 80


Parker nói xong, mạnh mẽ tách chân Bạch Tinh Tinh ra, trấn áp sự phản kháng của cô, nhét miếng bông vào chiếc q**n l*t làm từ da rắn lột.

Bạch Tinh Tinh tức điên, đợi Parker buông ra, cô liền đá một cước vào n.g.ự.c cậu ta: "Cậu cút đi!"

Parker thân thể cường tráng, Bạch Tinh Tinh không đá ngã được cậu ta, ngược lại còn bị lực phản chấn làm cho ngã nhào.

Parker vội đỡ cô dậy, buồn bã nói: "Đừng không cần tôi."

Bạch Tinh Tinh bắt chéo chân, quay đầu đi: "Bây giờ tôi không muốn nhìn thấy cậu, cậu ra ngoài đi."

Parker im lặng một lúc lâu, mới nhỏ giọng nói: "Tôi đi múc nước cho cậu rửa tay, sau đó đi săn, cậu muốn ăn thịt nướng vị gì?"

"Tùy." Bạch Tinh Tinh quay lưng về phía Parker, nghe thấy tiếng bước chân rời đi của cậu ta, vẫn không nhịn được mà nói thêm một câu: "Vết đốt trên người cậu cần phải gắp ra, đi tìm thú y xem đi."

Parker lập tức vui mừng ra mặt, ưỡn bộ n.g.ự.c cường tráng nói: "Không sao, tôi da dày thịt béo, không đau."

Tinh Tinh vẫn quan tâm cậu, tốt quá. Đều tại trước đây cậu chỉ nói với Tinh Tinh là muốn một bạn đời, bây giờ Tinh Tinh đã có một bạn đời rồi, nên không cần cậu nữa.

Bạch Tinh Tinh không nói gì, chỉ đợi Parker dùng chậu đá đựng nước trong mang đến, rửa tay xong liền nói với Parker: "Lại đây, tôi gắp nọc ong cho cậu."

Trên người Parker có ít nhất mấy trăm vết sưng, một lúc không thấy, những vết sưng này đã xẹp đi, chỉ còn một chấm đỏ ở giữa, cắm một cây nọc ong.

Parker mừng đến phát sợ, không nỡ từ chối sự dịu dàng của Bạch Tinh Tinh, liền ngồi xuống bên cạnh cô: "Cậu tốt quá."

"Cậu vì tìm mật ong cho tôi mới bị đốt, làm sao tôi có thể mặc kệ cậu được." Bạch Tinh Tinh tức giận nói, dí sát vào mặt Parker bắt đầu gắp nọc.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Có lẽ đúng là Parker da dày thật, những chiếc nọc này đều chưa đ.â.m vào hoàn toàn, còn để lại một đoạn dài ở bên ngoài. Bạch Tinh Tinh dùng hai ngón tay kẹp lấy, một chút là có thể rút ra một cây.

Mất khoảng nửa giờ, Bạch Tinh Tinh đã gắp xong tất cả nọc ong trên người Parker, và cũng đã bôi mật ong lên các vết sưng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Thoải mái hơn nhiều." Parker giống như một con báo con, rũ rũ thân hình khỏe mạnh, sau đó dùng trán thân mật cọ cọ vào trán Bạch Tinh Tinh, nói: "Tinh Tinh, tôi đi săn đây."

"Đi đi." Bạch Tinh Tinh cúi người xuống né tránh sự tiếp xúc của Parker.

Parker hưng phấn biến thành báo đốm rồi chạy đi.

Bạch Tinh Tinh tê liệt ngã xuống đống cỏ, cơn đau trong bụng đã không còn khó chịu như vậy nữa, cô bắt đầu suy nghĩ về cuộc sống sau này.

Nếu không thể có kết quả với Parker, vậy thì bây giờ phải bắt đầu thoát khỏi sự chăm sóc của cậu ta. Ở thế giới này, cô có thể làm gì để tự lập đây?

Trồng trọt ư? Thú nhân còn có thể trồng c.h.ế.t cây, huống chi cô bình thường còn không có nguồn thức ăn, chắc chắn chưa đợi cây nông nghiệp nảy mầm đã c.h.ế.t đói rồi.

Nhưng cô cũng không biết đi săn, vào rừng sợ rằng chỉ có nước làm mồi cho dã thú, không chừng còn bị một con thú lang thang khác bắt đi.

Khoan đã, cá, cô có thể câu cá, có lẽ còn có thể dùng cá đã chế biến để đổi lấy thức ăn khác từ thú nhân.

Nhưng chỗ ở thì sao?

Bạch Tinh Tinh đang suy nghĩ miên man thì Parker đã trở về.

"Tinh Tinh, lúc đi săn tôi tiện đường ghé qua thung lũng lạc đà, mang túi của cậu về đây." Parker mặc chiếc váy da thú, một tay cầm con chuột đồng nướng, một tay xách chiếc túi vải của Bạch Tinh Tinh, cười nói: "Sau này chúng ta sẽ ở Vạn Thú Thành."

Bạch Tinh Tinh vội nói: "Mau đưa túi cho tôi."

Chiếc túi này mang từ Trái Đất đến, nhìn thấy nó làm cô có cảm giác thân thiết.

Parker ân cần đưa cả túi và thức ăn cho Bạch Tinh Tinh: "Cậu mau ăn đi, gầy đi nhiều rồi."

Bạch Tinh Tinh một tay cầm thịt nướng, một tay từ trong túi lôi ra chiếc gương to bằng lòng bàn tay, soi soi, vui vẻ nói: "Hình như gầy thật."
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 81


Bạch Tinh Tinh cạy một mảng bùn trên mặt, vùng da đó lập tức cảm thấy mát lạnh, cô thở dài nói: "Ngày nào cũng trét bùn, mình sẽ không bị hủy dung chứ?"

Parker ngửi ngửi mặt Bạch Tinh Tinh: "Mùi của trứng thú vương đã nhạt đi rất nhiều, cậu rửa mặt đi rồi tôi ngửi lại xem."

Bạch Tinh Tinh vui vẻ, vội đưa thịt nướng cho Parker cầm, dùng nước rửa tay để rửa sạch mặt.

"Thế nào? Cậu ngửi xem." Bạch Tinh Tinh đưa mặt đến trước mũi Parker.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Chóp mũi Parker ngửi thấy từng sợi hương thơm ngọt ngào, trong lòng xao xuyến, liền vươn lưỡi l.i.ế.m một cái lên mặt Bạch Tinh Tinh: "Ngọt."

Bạch Tinh Tinh lườm Parker một cái.

Parker lúc này mới nghiêm túc trả lời: "Rất nhạt, đám cự thú kia cũng ở xa chúng ta, chắc chắn không ngửi thấy được đâu."

"Vậy tóc thì sao?" Bạch Tinh Tinh sờ sờ mái tóc đuôi ngựa cứng như dây thừng bện bằng bùn của mình, do bùn làm nên cả búi tóc đều cứng đơ.

"Mùi hương lưu lại trên tóc là nồng nhất, vẫn là đừng mạo hiểm." Parker nói.

Bạch Tinh Tinh nhún vai: "Vậy thôi bỏ đi, an toàn là trên hết."

Bạch Tinh Tinh cẩn thận xem xét làn da, may mà chỉ hơi đỏ lên, chất da không bị tổn hại.

Cô lấy đồ trang điểm ra, chấm những nốt ruồi đen lên mặt. Parker thì xé thịt nướng, từng miếng đút cho Bạch Tinh Tinh ăn.

"Gầm gừ!"

Bên ngoài vang lên vài tiếng hổ gầm, âm thanh đầy vẻ khiêu khích.

Bạch Tinh Tinh không biết đó là tiếng kêu của thú nhân nào, nhưng cũng biết đó không phải là tiếng báo. Tiếng gầm đó trầm và hùng hậu hơn tiếng báo, mang tính uy h.i.ế.p hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô không để ý, chấm xong nốt ruồi đen liền lấy thịt nướng từ tay Parker, ăn ngấu nghiến.

Sau khi nghe thấy tiếng hổ gầm, sắc mặt Parker trở nên xanh mét, cái đuôi duỗi thẳng tắp như một cây gậy.

Bạch Tinh Tinh liếc nhìn Parker, hỏi: "Họ là thú nhân gì vậy?"

Parker còn chưa kịp trả lời, bên ngoài đã truyền đến một giọng phụ nữ: "Parker! Ta biết ngươi đã trở về, ngươi ra đây cho ta."

"Cậu quen họ à?" Bạch Tinh Tinh giảm tốc độ nhai, "Kẻ thù của cậu?"

Parker chế nhạo: "Chỉ là một đám vô lại thôi. Tôi ra ngoài một chút, lát nữa sẽ về."

Parker nói xong liền đi ra ngoài, Bạch Tinh Tinh không yên tâm, vừa lúc bụng cũng không đau lắm, liền đặt thức ăn xuống, dùng nước lau sạch vết m.á.u trên váy, rồi cũng đi ra ngoài.

Cửa lớn của thành đá tụ tập một đám báo thú, cảnh giác nhìn chằm chằm mấy con hổ thú không có ý tốt đang ở cửa.

Một giống cái trẻ tuổi ngồi trên lưng con hổ to nhất, cô ta có mái tóc ngắn màu nâu đỏ đậm, mắt to môi dày, toát lên vẻ quyến rũ tự nhiên. Nhưng điều hấp dẫn nhất trên người cô ta lại là làn da trắng nõn.

Đám báo thú chặn họ tuy đề phòng, nhưng ánh mắt đều không nhịn được mà liếc nhìn cô ta.

Cô ta thấy Parker đi ra, ánh mắt lập tức dán chặt vào người Parker, cười nói: "Parker, cuối cùng ngươi cũng trở về rồi, đã quyết định làm giống đực của ta chưa?"

"Ồ!" Bạch Tinh Tinh đứng ở cổng thành đá khẽ kêu lên một tiếng, không ngờ Parker lại được yêu thích đến vậy, lại bị giống cái đuổi đến tận nhà.

Parker lạnh lùng nói: "Ta thà ở vậy cả đời cũng sẽ không làm giống đực của ngươi, hơn nữa ta đã có giống cái rồi."

"Là cô ta sao?" Giống cái tộc hổ liếc mắt nhìn thấy một giống cái xa lạ ở cửa, đôi môi quyến rũ nhếch lên một nụ cười mỉa mai: "A, Parker ngươi lại coi trọng một con xấu xí như vậy, còn bẩn thỉu, trên đầu có chấy à? Sao lại trét nhiều bùn thế."

Parker trong nháy mắt như bị chạm vào vảy ngược, ánh mắt trở nên hung dữ: "Rosa! Ngươi tính kế ta thì thôi, đừng bắt nạt cô ấy!"
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 82


Rosa hừ lạnh một tiếng: "Ngươi quên tại sao mình bị trục xuất khỏi gia tộc rồi à? Hay để ta giúp ngươi nhớ lại nhé. Ngày hôm đó bốn tộc tụ họp, ngươi đè ta trong bụi cỏ bắt nạt ta, xé rách quần áo của ta, chuyện đó cả bốn tộc thú nhân đều thấy."

Giọng nói của cô ta mềm mại, chực trào nước mắt: "Thân thể của ta đều bị ngươi nhìn hết, sờ hết, ta mới muốn nhận ngươi làm giống đực, ngươi lại không biết điều, chẳng trách không chịu giao phối thật sự, ra là chỉ muốn chơi đùa ta."

Bạch Tinh Tinh: "..." Lượng thông tin này có hơi lớn.

Mấy bạn đời của Rosa đều nổi giận, nhe răng gầm gừ với Parker, đi qua đi lại ở cửa thành đá, căm giận muốn chiến.

Parker lo lắng quay đầu lại nhìn Bạch Tinh Tinh một cái, tức giận nói: "Ngươi nói bậy, quần áo rõ ràng là do chính ngươi xé! Ta tưởng ngươi ngã nên muốn đỡ ngươi dậy, ngươi lại tóm lấy ta không buông. Chẳng phải ngươi nhìn trúng ta vừa thành niên đã trở thành nhị văn thú sao? Muốn kéo ta vào chủng tộc của các ngươi để tăng cường thực lực gia tộc, đúng là lợi dụng! Ta sẽ không thích loại giống cái như ngươi!"

Rosa vỗ vỗ con hổ đang xao động dưới thân: "Cơ hội ta đã cho ngươi, nếu không muốn làm bạn đời của ta, ngươi bây giờ quay lại tộc báo, muốn khơi mào chiến tranh giữa hai tộc sao?"

Nói rồi cô ta cười lạnh một tiếng: "Đừng quên, tộc Hổ chúng ta có hai con tứ văn thú đấy."

Bạch Tinh Tinh cũng đã hiểu ra, xem ra giống cái này thật sự đã gài bẫy Parker, để Parker bị bắt quả tang, ép Parker phải vào khuôn khổ. Giống đực chỉ có thể kết đôi một lần, nếu Parker đồng ý, cũng chỉ có thể toàn tâm toàn ý đối với cô ta, nhưng sẽ không trở thành thú nhân của tộc Hổ.

"Hừm!"

Bên cạnh Bạch Tinh Tinh truyền đến tiếng gầm nhẹ, cô nghiêng đầu nhìn, ra là cha của Parker, báo vương.

Nhận ra ông ấy là vì thân hình của báo vương lớn hơn nhiều so với báo đốm bình thường, khí thế đó cũng không thể nhầm lẫn được.

Mai Mễ đứng bên cạnh báo vương, trấn an nhìn Bạch Tinh Tinh một cái, sau đó nói với Rosa: "Tộc Báo chúng ta cũng không phải để mặc người khác bắt nạt, chiến thì chiến."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Mẹ, không cần." Parker quay đầu lại nói: "Chiến đấu sẽ có rất nhiều thú nhân chết, Vạn Thú Thành là một thể thống nhất, đây là tàn sát lẫn nhau. Con và Tinh Tinh sẽ dọn đi ngay."

Parker nói xong lại nhìn về phía Rosa, ngữ khí bình tĩnh như đang trần thuật sự thật: "Một ngày nào đó, ta cũng sẽ trở thành tứ văn thú, để các ngươi mất đi ưu thế tùy ý làm bậy."

Lời nói của Parker ngông cuồng, nhưng cậu ta quả thật có tư cách để nói điều này.

Cha cậu ta là một tứ văn thú, chỉ riêng huyết mạch đã rất có tiềm lực. Hơn nữa Parker còn là người mạnh nhất trong lứa sinh cùng, là nhị văn thú duy nhất trong số mấy anh em, tuổi tác tiến vào giai đoạn nhị văn còn nhỏ hơn cha mình, sau này thực lực rất có thể sẽ vượt qua cha.

Nếu không phải Parker ưu tú, Rosa cũng sẽ không chọn cậu ta.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Tinh Tinh trong phút chốc nhìn Parker bằng ánh mắt khác. Không ngờ Parker ở độ tuổi nhiệt huyết như vậy lại có thể nghĩ cho đại cục, bị bắt nạt đến thế mà vẫn trầm ổn.

Rosa không cười nhạo sự tự cao của Parker, im lặng nhìn Parker một lúc, vỗ vỗ con hổ dưới thân: "Chúng ta đi."

"Parker." Bạch Tinh Tinh khẽ gọi.

Parker xoay người ôm chặt lấy Bạch Tinh Tinh, sau đó buông ra một chút, có chút căng thẳng hỏi: "Cậu không tin lời của Rosa chứ? Tôi thật sự không bắt nạt cô ta."

"Tôi đương nhiên tin cậu." Bạch Tinh Tinh gật đầu nói, nếu Parker thật sự là loại thú nhân đó, thì sớm đã đối xử với cô như vậy sau khi cứu cô trở về rồi.

Đặc biệt là cô còn được Parker cứu, không thể từ chối sự theo đuổi của cậu ta, chỉ có thể để Parker chủ động từ bỏ.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 83


Parker như trút được gánh nặng mà thả lỏng, sờ sờ mặt Bạch Tinh Tinh: "Vậy thì tôi không có gì phải sợ nữa, Tinh Tinh, chúng ta dọn ra ngoài đi."

"Được." Bạch Tinh Tinh đáp, dù sao cô cũng không có chỗ ở, không thể cứ ăn vạ nhà cha mẹ Parker mãi được.

Mai Mễ nói: "委屈 con trai rồi, con cứ ở trong căn nhà đá chúng ta đã sắp xếp cho con đi, đừng đến bộ lạc nhỏ nữa, Tinh Tinh ở đó không an toàn."

Parker vui vẻ cười, một tay bế ngang Bạch Tinh Tinh lên: "Mẹ, lần này con ra ngoài g.i.ế.c được một con cự thú, có thể tự mình mua một căn nhà đá ở Vạn Thú Thành."

"Con trai giỏi quá." Mai Mễ kinh ngạc kêu lên.

Bạch Tinh Tinh bị Parker bế lên theo phản xạ đẩy cậu ta một cái, dĩ nhiên là không đẩy được. Cơ thể quá yếu mềm, bụng còn đau.

Thôi, cứ yếu đuối một lần vậy.

Nghĩ vậy, Bạch Tinh Tinh lười biếng nằm trong lòng Parker.

Parker ôm Bạch Tinh Tinh về phòng ngủ lấy hành lý, sau đó nhanh chân rời khỏi thành đá.

Trên đường phố, thú qua thú lại, tràn ngập đủ loại tiếng giao tiếp.

"Gào gào gào? Gào!" Hình như có một giống cái mới đến? Tốt quá!

Đây là tiếng của một con hổ chưa thành niên.

"Meo meo~ meo!" Giống cái này trắng thật, chỉ là mặt hơi xấu.

Đây là một con mèo rừng nhỏ xinh.

"Gầm gầm gầm gầm~" một con gấu nâu cao lớn gầm lên: Trời ơi, nhìn chân cô ấy kìa!

Con đường đột nhiên im lặng một thoáng, sau đó ánh mắt nhìn về phía giống cái trở nên thương hại.

Lại bị thú lang thang bắt đi, chẳng trách lại yếu ớt như vậy, thật đáng thương. May mà cứu về được rồi, người theo đuổi của cô ấy thật lợi hại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bạch Tinh Tinh phát hiện một nửa thú nhân ở Vạn Thú Thành là nhất văn thú, gần một nửa là nhị văn thú, còn có một số ít tam văn. Những người không có thú văn trên mặt cũng có, nhưng số lượng rất ít, và đều rất trẻ.

Bây giờ, những thú nhân này đều nghển cổ nhìn cô, như thể cô là gấu trúc trong vườn thú.

Bạch Tinh Tinh vùi mặt vào khuỷu tay rắn chắc của Parker, nhỏ giọng nói: "Đi nhanh lên, nhiều người nhìn tôi quá."

"Được." Parker khịt khịt mũi, ngửi thấy mùi m.á.u nhàn nhạt, lập tức ôm Bạch Tinh Tinh chạy như bay.

Không thể để những giống đực này ngửi thấy, chắc chắn sẽ hiểu lầm Tinh Tinh đang đ*ng d*c.

Nhà cửa ở Vạn Thú Thành đều được xây bằng đá, cùng một quy cách, xếp thành hàng ngay ngắn.

Parker ngửi từng nhà, sau đó ôm Bạch Tinh Tinh đi vào một căn nhà đá.

"Có ai ở không vậy?" Bạch Tinh Tinh nhảy xuống khỏi vòng tay Parker, không yên tâm nhìn quanh.

Mái nhà đá rất cao, chỉ có hai gian phòng. Gian chính không lớn, chỉ khoảng ba bốn mươi mét vuông, giữa nền đất có một vệt cháy đen, là dấu vết để lại do thường xuyên nướng thịt.

Diện tích phòng ngủ lại gần gấp đôi gian chính, trống trải như một phòng học lớn không có bàn ghế.

Bạch Tinh Tinh đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, bước chân dừng lại: Phòng ngủ lớn như vậy, không phải là để tiện cho giống cái ngủ cùng với rất nhiều giống đực chứ?

Parker trải một tấm da thú trên mặt đất, kéo Bạch Tinh Tinh ngồi lên, nói: "Yên tâm đi, ở đây rất lâu rồi không có người ở, lát nữa tôi sẽ đi giao thấu tinh cho cấp trên, sau này đây sẽ là nhà của chúng ta."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Cái đó... tất cả nhà cửa đều như thế này sao?" Bạch Tinh Tinh hỏi.

Parker lập tức trả lời: "Đúng vậy, những ngôi nhà này là do tổ tiên chúng ta xây dựng từ nhiều năm trước."

"Những giống cái có mấy bạn đời, ngủ cùng với tất cả giống đực sao?"

Parker chống bốn chi xuống đất, giống như một con báo nằm trên đất cuồng ngửi, đồng thời trả lời: "Đương nhiên rồi."

Vẻ mặt Bạch Tinh Tinh cứng đờ, đột nhiên có chút không dám nhìn thẳng vào những giống cái đó.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 84


Bạch Tinh Tinh đột nhiên phát hiện sự bất thường của Parker, kỳ quái hỏi: "Cậu đang làm gì vậy?"

Đuôi của Parker quất mạnh mấy cái, "Còn có mùi của giống đực khác, gào!"

Nói rồi cậu ta biến thành báo, lăn mấy vòng trên đất, rồi lại nằm xuống, dùng chân sau đạp đất và ra sức cọ mình xuống nền nhà.

"Phụt!" Bạch Tinh Tinh không nhịn được mà bật cười, Parker đúng là một con báo đực chính hiệu, ý thức lãnh thổ chẳng kém gì dã thú trong rừng.

"Sao cậu không tè một bãi để đánh dấu?" Bạch Tinh Tinh không nhịn được trêu.

"Gào?" Con báo trên đất sáng cả mắt lên, vẻ mặt háo hức muốn thử.

Bạch Tinh Tinh hiểu ý trong ánh mắt của Parker, liền lôi chiếc lược gỗ từ trong ba lô ra ném về phía cậu ta: "Muốn tè thì cút ra ngoài mà tè!"

"Gàooo~" Parker lập tức ỉu xìu, mừng hụt một phen.

Tè ra thì mùi của cậu ta mới đậm hơn, nhưng từ mẹ mình, cậu đã hiểu rằng giống cái không thích giống đực làm vậy, họ đều thích sạch sẽ.

Bạch Tinh Tinh đột nhiên nhớ ra điều gì, cao giọng hỏi: "Cái nhà gỗ ở thung lũng lạc đà, không lẽ cậu cũng đã tè trong đó rồi chứ?"

Parker lập tức cụp đuôi lại, chột dạ nhìn Bạch Tinh Tinh.

"Chết tiệt!" Bạch Tinh Tinh tức đến nỗi ném cả cái ba lô về phía Parker, bảo sao cô cứ cảm thấy nhà gỗ có mùi gì đó, lúc ấy cô còn tưởng là mùi cơ thể động vật, thì ra Parker đã tè trong nhà!

Parker cũng không né, bị ba lô nện trúng đầu, chỉ biết vẫy đuôi xin tha.

Bạch Tinh Tinh lết thân thể mệt mỏi đứng dậy, nhặt ba lô lên: "Không thèm để ý đến cậu nữa, cậu cứ cọ tiếp đi."

"Gàooo~"

Parker để lại mùi của mình khắp gian phòng ngủ, lại chạy ra ngoài cắt một đống cỏ dài, mang về phơi trước cửa nhà. Bận rộn hai ngày, căn nhà đá mới trông giống một mái ấm.

Hai người yên ổn ở lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lần này đến kỳ, lượng m.á.u của Bạch Tinh Tinh ra rất ít, nhưng bảy ngày trôi qua vẫn chưa hết hẳn, cứ ra rả rích.

Tuy nhiên, Bạch Tinh Tinh cảm thấy sức lực đã trở lại, mùi trứng thú vương trên tóc cũng đã rất nhạt. Sau khi được Parker cho phép, cô liền gội đầu sạch sẽ.

Buồn chán quá, Bạch Tinh Tinh quyết định tự mình đi tìm đồ ăn.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Parker, gần đây có rừng trúc không?" Bạch Tinh Tinh từ trong phòng đi ra, ngồi xổm bên cạnh Parker đang nằm phơi bụng hỏi.

Parker xoay người biến thành người, tay chống cằm nhìn Bạch Tinh Tinh: "Có chứ, cậu muốn làm gì?"

"Này! Đây là trong bộ lạc đó." Bạch Tinh Tinh thấp giọng quát, vội nhìn quanh.

Khoảng cách giữa các ngôi nhà rất lớn, một vài thú nhân cũng đang phơi nắng bên ngoài giống Parker, không ai để ý đến bên này.

Parker vẫy vẫy cái đuôi, tạo ra từng cơn gió mát: "Lại không có giống cái khác, trời nóng thế này họ không ra ngoài đâu."

Bạch Tinh Tinh cũng cảm thấy nóng, bèn chọc chọc vào bờ vai rắn chắc của Parker: "Cậu mặc quần áo vào rồi đưa tôi đi tìm rừng trúc đi, tôi có việc cần dùng."

"Được." Parker nói xong, dứt khoát nhảy dựng lên.

Parker biến thành hình thú, chở Bạch Tinh Tinh ra khỏi Vạn Thú Thành.

Lần trước vào thành Bạch Tinh Tinh không để ý, lần này mới phát hiện Vạn Thú Thành được bao quanh bởi một vòng tường thành nguy nga, cao hàng chục mét, trông vô cùng kiên cố.

Đến rừng trúc, Bạch Tinh Tinh bắt đầu lựa chọn.

Không tồi không tồi, giống hệt rừng trúc lần trước gặp cùng Curtis, vừa to vừa dài, sau này có thể làm cơm lam. Dùng để đan lờ bắt cá chắc cũng được.

"Cậu cần tre để làm gì vậy?" Parker đi theo sau hỏi.

"Nó có nhiều công dụng lắm." Bạch Tinh Tinh lấy chiếc vảy rắn trên cổ ra, ngồi xổm xuống bắt đầu chặt tre.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 85


Parker thấy chiếc vảy rắn liền cảm thấy khó chịu, giật lấy nó từ tay Bạch Tinh Tinh: "Để tôi chặt cho, cậu ngồi sang bên cạnh đi."

Bạch Tinh Tinh cũng không khách sáo với Parker, nở một nụ cười rạng rỡ với cậu: "Vậy cảm ơn nhé."

Mắt của Bạch Tinh Tinh rất to, khóe mắt hơi cụp xuống, con ngươi đen láy, đôi lúc vô tình lại toát ra vẻ ngây thơ như trẻ con. Lúc này, khi cười mắt hơi nheo lại, con ngươi đen nhánh như có ánh nước, trong veo và mát lạnh.

Rừng trúc xanh tươi bị gió thổi kêu xào xạc, trong gió mang theo hương thơm tươi mát của lá trúc, tựa như hơi thở của giống cái trong rừng.

Trái tim Parker đột nhiên lỡ một nhịp, ngay sau đó liền đập thình thịch, cảm thấy cả những vết rỗ trên mặt người giống cái trong mắt mình cũng trở nên đáng yêu c.h.ế.t người.

Bạch Tinh Tinh phát hiện Parker đang ngây người, sờ sờ mặt mình: "Cậu nhìn tôi làm gì? Mau chặt tre đi chứ."

"A?... Ờ." Parker vội cúi đầu, nhanh chóng chặt tre.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Parker chặt tre xong, lại theo yêu cầu của Bạch Tinh Tinh mà chẻ tre thành những thanh mỏng, còn Bạch Tinh Tinh thì ngồi trên đất đan thành ống tròn.

Bạch Tinh Tinh định đan mấy cái lờ bắt cá, tuy loại lờ này cô chỉ thấy ở quê, nhưng cô biết cách thắt nút dây kiểu Trung Quốc, nên rất dễ dàng đan những thanh tre thành một chiếc ống dài.

Chiếc ống dài khoảng một gang tay, to bằng miệng bát. Một đầu bịt kín, một đầu mở.

Sau đó chính là bộ phận quan trọng nhất.

Bạch Tinh Tinh vót hơn mười nan tre, một đầu vót nhọn, sau đó cố định chúng thành hình cái phễu bên trong miệng lờ.

Nan tre có độ co giãn, cá có thể dễ dàng chui qua cái phễu nan tre để vào ăn mồi, nhưng khi ra thì không thể, nếu cố lao ra chỉ bị nan tre đ.â.m chết.

Tuy nhiên, loại lờ này chỉ bắt được cá nhỏ, nếu làm lờ to hơn, những nan tre mỏng sẽ không cản được cá lớn giãy giụa.

"Cuối cùng cũng xong!" Bạch Tinh Tinh vươn vai một cái thật dài, cơ thể mỏi đến mức xương cốt kêu răng rắc.

Parker cầm một cái lờ lên xem, có chút không thể tin nổi: "Thanh tre lại có thể đan thành hình dạng như vậy mà không bị bung ra, Tinh Tinh tay cậu khéo thật."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng mà, thứ này dùng để làm gì?

Parker cầm chiếc lờ lên cọ lưng, gật gù nói: "Ừm, dùng để gãi ngứa cũng không tồi."

Bạch Tinh Tinh tặng cho Parker một cái nhìn như nhìn đồ ngốc: "Đây là để bắt cá. Con sông nhỏ trước nhà chúng ta có cá không? Chúng ta đi thử xem."

Parker nhìn thiết kế bên trong chiếc lờ, đột nhiên ngẩn ra, thò tay vào chọc chọc.

Hay thật!

"Này, cẩn thận." Bạch Tinh Tinh lo tay Parker bị kẹt, vội ngăn lại.

Parker rút tay về, lập tức cảm nhận được cơn đau do nan tre đ.â.m vào, đột nhiên hỏi: "Chắc hẳn cậu còn muốn đặt mồi nhử cá vào trong nữa phải không?"

Bạch Tinh Tinh ngạc nhiên liếc nhìn Parker, cười nói: "Cậu phản ứng nhanh đấy chứ."

Thứ này ở thời hiện đại, người chưa từng thấy cũng chưa chắc đoán ra được cách dùng, Parker, một thú nhân nguyên thủy lại có thể tự mình nghĩ ra, thật sự rất lợi hại.

"Vậy chúng ta mau đi thử đi." Parker háo hức nói, tay xoay xoay trong ống tre rồi rút ra được.

Dù sao tay Parker cũng chưa vào hoàn toàn, dùng lực khéo léo đẩy các nan tre ra là có thể rút về, nhưng dù vậy mu bàn tay cậu ta cũng bị xước vài vệt.

Về đến nhà, Parker theo lời Bạch Tinh Tinh bắt mấy con ếch xanh, g.i.ế.c xong bỏ vào lờ rồi đặt xuống đáy sông chỗ có bóng cây.

Bạch Tinh Tinh ngồi xổm bên bờ sông, nhìn dòng nước vẫn còn vẩn đục, mong chờ nói: "Không biết khi nào mới có cá vào."

Mặt sông phản chiếu hình ảnh của Bạch Tinh Tinh, và cả Parker đang đứng phía sau với vẻ mặt cưng chiều.

Parker xoa đầu Bạch Tinh Tinh: "Nhất định sẽ có."
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 86


Hai giờ sau.

Bạch Tinh Tinh thay chiếc váy làm từ da rắn lột không thấm nước, lội xuống mò một chiếc lờ, cảm giác lờ va chạm làm cô lập tức mừng rỡ.

"Có cá!"

Parker đang ngủ gật trên cây bên bờ sông, nghe tiếng liền tỉnh lại, vừa thấy Bạch Tinh Tinh ngâm mình trong nước, lập tức nhảy xuống.

"Cậu vẫn đang trong kỳ, sao lại xuống nước được chứ?" Parker một tay kéo Bạch Tinh Tinh từ dưới sông lên, tức giận nói.

"Đau." Bạch Tinh Tinh xoa xoa cánh tay bị Parker kéo đau.

Parker thấy Bạch Tinh Tinh mặc đồ làm từ da rắn lột, trong lòng ghen tuông nổi lên, vác bổng Bạch Tinh Tinh lên rồi đi thẳng vào nhà.

"Ui da bụng tôi." Bạch Tinh Tinh đập vào vai Parker một cái, giãy giụa chân: "Thả tôi xuống, á~ vai cậu thúc vào bụng tôi đau quá."

Parker vào đến phòng mới đặt Bạch Tinh Tinh xuống, mặt mày không vui nói: "Tôi đi thu lờ, cậu ở yên trong nhà đi."

Đang trong kỳ mà ngâm nước lạnh đúng là không nên, Bạch Tinh Tinh tự biết mình sai nên không cãi lại Parker.

Đợi Parker đi rồi, Bạch Tinh Tinh vào phòng ngủ thay váy da thú, lót bông gòn sạch sẽ. Vừa thay xong, Parker đã thu hết lờ về, cái nào cũng có cá.

"Chết rồi!" Bạch Tinh Tinh đá đá vào mấy cái lờ trên đất, đập đầu một cái: "Mình đã bảo là quên cái gì đó mà, giờ lấy cá ra kiểu gì đây?"

Parker lại rất vui vẻ: "Bắt được cá là tốt rồi, dù sao cũng nhỏ thế này, lấy ra cũng không đủ ăn."

"Cậu không đủ ăn chứ tôi đủ ăn mà." Bạch Tinh Tinh đảo mắt, ánh mắt dừng lại trên cây gậy tre tiện tay mang về, liền có ý tưởng.

Độ dày của cây tre vừa vặn tương đương với chiếc lờ, Bạch Tinh Tinh cắt một đoạn ống tre, thọc vào trong lờ đảo một cái, lắc hai cái, hai con cá liền theo ống tre rơi ra, ngã xuống đất giãy giụa yếu ớt.

Năm chiếc lờ bắt được tổng cộng mười ba con cá, con lớn dài bằng bàn tay, con nhỏ chỉ dài bằng ngón trỏ, ngoài ra còn có năm con tôm sông và một con tôm hùm. Chừng này đủ cho Bạch Tinh Tinh ăn một ngày.

"Cậu thông minh thật." Parker kinh ngạc nhìn Bạch Tinh Tinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bạch Tinh Tinh liếc Parker một cái, cười nói: "Bữa trưa có rồi, nhóm lửa đi!"

Parker lập tức đứng dậy chuẩn bị.

Bạch Tinh Tinh nhìn bóng lưng Parker do dự một lát, cuối cùng vẫn nói: "Để tôi tự làm đi, sau này tôi cũng sẽ tự nấu ăn, không cần phiền cậu nữa."

Động tác của Parker cứng đờ, sau đó tiếp tục gõ đá lấy lửa, không quay đầu lại nói: "Tôi là giống đực của cậu, thức ăn của cậu do tôi phụ trách."

Tâm trạng của Bạch Tinh Tinh cũng chùng xuống, những lời cần nói trước đây đều đã nói cả rồi, nói nhiều cũng vô ích. Dù sao Parker cũng còn nhỏ, cứ kéo dài thêm một thời gian cũng không sao.

Trong lúc Parker nhóm lửa, Bạch Tinh Tinh ra bờ sông xử lý nguyên liệu.

Cá quá nhỏ, nướng chắc chắn không được. Parker học theo Bạch Tinh Tinh dùng hai tảng đá kê thành bếp, đặt nồi đá lên trên.

Bạch Tinh Tinh quay về, nồi đá vừa lúc nóng lên, Parker hô: "Mau đưa cây du mộc cho tôi."

"Ừm." Bạch Tinh Tinh lấy cây du mộc ra, lúc này cổ chân trái đột nhiên siết chặt, nhưng cô không để ý, chỉ cảm thấy toàn thân như có sức lực dùng không hết, hai tay nắm lấy cây du mộc liền bẻ gãy.

"Rắc!"

Cây du mộc gãy làm đôi, một chuỗi dầu mỡ nhỏ xuống nồi đá.

Bạch Tinh Tinh và Parker đều ngây người.

"Cậu bẻ gãy nó à?" Parker không chắc chắn nhìn Bạch Tinh Tinh.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Tôi làm gãy sao?" Bạch Tinh Tinh cũng ngơ ngác, cô có sức mạnh lớn như vậy từ khi nào?

Nghĩ mãi không ra, Bạch Tinh Tinh đột nhiên mềm nhũn người, ngã xuống.

"Tinh Tinh!" Parker phản ứng cực nhanh đỡ lấy Bạch Tinh Tinh, đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt đầy tính xâm lược, nhạy bén nhìn ra ngoài.

Giữa sông có một người đàn ông với mái tóc đỏ rối tung đang đứng, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào họ, trên mặt sông lờ mờ có thể thấy một thân mãng xà đan xen hai màu đen đỏ.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 87


Con xà thú giữa sông bơi vào bờ, chiếc đuôi ướt sũng để lại một vệt nước trên nền đất nóng bỏng. Những thú đực đang lười biếng phơi nắng xung quanh đều đứng dậy, từ các hướng phát ra tiếng gầm gừ phòng thủ.

Dầu mỡ trong nồi đá nổ lách tách, bốc lên từng làn khói nhẹ.

Parker ôm Bạch Tinh Tinh, thở hổn hển, còn căng thẳng hơn bất kỳ giống đực nào khác, nhưng mặt cậu ta lại tỏ ra thản nhiên, nhếch mép cười khẩy đầy khiêu khích: "Đây là Vạn Thú Thành, ngươi có cướp được Tinh Tinh cũng không thể mang ra ngoài được đâu!"

Curtis dường như không nghe thấy, trong tay bưng một chồng quần áo trắng như tuyết, mắt nhìn thẳng bơi về phía họ.

"Hừm!" Những thú đực gần đó hạ thấp thân mình, cũng tiến lại gần xà thú, vây quanh hắn.

Parker toàn thân đề phòng, cơ bắp căng cứng, lông vàng trên đầu dựng đứng, giống như nồi đá bên cạnh đang cháy đỏ rực, sắp nổ tung.

Curtis bơi đến cửa nhà đá, ánh mắt sâu thẳm nhìn người giống cái trông càng thêm nhỏ bé trong lòng Parker.

Bạch Tinh Tinh dần dần hồi phục sức lực. Năng lượng là bất biến, không tự nhiên sinh ra, cô vì một lý do không rõ mà đột nhiên tích tụ năng lượng, sau khi giải phóng hết một lần liền dẫn đến kiệt sức.

Cô vừa hoàn hồn đã cảm nhận được không khí nặng nề, nghi hoặc nhìn ra ngoài, bắt gặp ngay đôi mắt đỏ như m.á.u của Curtis.

Ánh nắng chói chang làm cho đôi đồng tử màu m.á.u đó co lại thành một đường dài, cảm xúc cũng bị nén lại bên trong, sâu thẳm, toát ra một vẻ khó nắm bắt.

"Curtis..." Bạch Tinh Tinh nhìn Curtis mà như thể quay về khu rừng âm u lạnh lẽo, m.á.u trong người như đông lại, lồng n.g.ự.c phảng phất đau nhói, cô theo bản năng rụt vào lòng Parker.

Parker càng ôm chặt Bạch Tinh Tinh hơn.

Curtis cụp mắt dời đi ánh nhìn, khom lưng đặt quần áo ở cửa, trong khoảnh khắc xoay người, đột nhiên nói với Parker: "Tập trung nấu ăn cho cô ấy đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói xong, Curtis bơi ra bờ sông, những thú nhân vây quanh hắn liên tục lùi về phía sau.

Parker ngớ người một lúc, đột nhiên phát hiện nồi đá đã cháy quá lửa, la lên một tiếng, một tay ôm Bạch Tinh Tinh, một tay vội vàng gạt củi lửa dưới nồi đá ra.

Bạch Tinh Tinh nhìn cảnh Curtis bị vây quanh, lại không khỏi lo lắng cho hắn.

Hắn là một thú lang thang mà chạy đến Vạn Thú Thành, liệu có bị vây công không?

May mà thú nhân ở đây chỉ nhìn chằm chằm hắn, cho đến khi Curtis xuống nước cũng không tấn công. Sau khi mặt nước yên tĩnh, các thú nhân liền thả lỏng cảnh giác, ai làm việc nấy.

Curtis men theo dòng sông bơi ra khỏi thành, dòng nước ở Vạn Thú Thành thông ra bốn phương tám hướng, cho hắn cơ hội đột nhập. Nhưng muốn mang giống cái rời đi bằng con đường này lại không thể, vì giống cái không thể nín thở lâu.

Lời của tên báo theo đuổi Tiểu Bạch nói không sai, ở Vạn Thú Thành, hắn không thể mang Tiểu Bạch đi được.

Cho nên, sau này chỉ có thể bảo vệ Tiểu Bạch từ xa như vậy sao?

Curtis chán nản nằm dưới đáy sông, dòng nước chầm chậm trôi, hắn nhìn những gợn sóng lăn tăn phía trên, cảm thấy bất lực chưa từng có.

Parker đang nghiêm túc chiên cá, một đống ớt khô được rắc vào, căn nhà đá tỏa ra mùi hương nồng nặc, hai tiếng hắt xì vang lên liên tiếp.

"Hắt xì!" Bạch Tinh Tinh che mũi chạy ra ngoài, bị sặc đến chảy cả nước mắt nước mũi, phải hít thở vài hơi không khí trong lành dưới gốc cây mới đỡ hơn.

Vài thú nhân ở nhà bên cạnh ngửi thấy mùi cá chiên, đều chạy tới xem.

"Các người đang nấu gì vậy? Thơm quá."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Đang nấu cá." Bạch Tinh Tinh trả lời, tâm trạng Parker không tốt, cô không muốn nhắc đến Curtis trước mặt cậu ta, bây giờ vừa hay có thể hỏi họ: "Người vừa nãy là thú lang thang, tại sao các người không tấn công hắn?"
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 88


Một thú nhân gấu nâu thân hình đặc biệt cường tráng nhìn vào cổ chân của Tinh Tinh, trả lời: "Hắn không phải đã là giống đực của ngươi rồi sao? Một thú lang thang đã kết đôi sẽ không đi cướp giống cái khác, nếu không chúng ta đã đuổi cùng g.i.ế.c tận rồi. Hơn nữa hắn còn là tứ văn thú, chúng ta cũng đánh không lại."

Hùng thú nói xong đột nhiên nhận ra lời mình sẽ làm giống cái bất an, vội nói thêm: "Nhưng ngươi yên tâm, nếu xà thú muốn cướp ngươi đi, chúng ta đều sẽ bảo vệ ngươi." Hắn gãi gãi gáy, khuôn mặt da đồng đỏ đến mức sạm đi: "Hơn nữa ta cũng thích ngươi, ngươi có thể để ta làm giống đực của ngươi không?"

Bạch Tinh Tinh ngẩng đầu, nhìn hùng thú to hơn mình mấy lần, cảm thấy một áp lực như bị núi Thái Sơn đè lên.

Hùng thú này cao gần gấp đôi cô, bộ lông n.g.ự.c rậm rạp đến mức không thấy da, cả người trông như chưa biến hình hoàn toàn.

Đầu Bạch Tinh Tinh mới chỉ cao đến eo của hùng thú, chỉ cần hơi cúi đầu, ánh mắt liền vừa vặn dừng lại trên chiếc váy da thú của hắn, nơi đó dựng lên một "cái lều" lớn, suýt nữa làm tung cả chiếc váy.

Dường như vì bị cô nhìn chằm chằm, thứ bên dưới chiếc váy đột nhiên nảy lên, cuối cùng làm bung luôn cả chiếc váy da thú ngắn cũn, để lộ ra vật thể khổng lồ dữ tợn.

"A! Không, không, không, thân hình chúng ta không hợp nhau." Bạch Tinh Tinh sợ đến mức liên tục xua tay, quên cả sự uyển chuyển vốn có của người Trung Quốc.

Parker cầm chiếc xẻng gỗ xông ra, nhe răng gầm gừ với hùng thú.

Hùng thú lùi lại một bước, giữ khoảng cách với Parker.

Hắn cũng là nhị văn thú, nên không bị Parker dọa sợ, ngượng ngùng kéo lại váy da thú,憨厚 nói với Bạch Tinh Tinh: "Ta thích giống cái nhỏ nhắn như ngươi, ngươi đừng thấy ta to, thật ra ta rất dịu dàng."

Bạch Tinh Tinh nép lại gần Parker hai bước: "Tôi không nhỏ nhắn, tôi còn cao hơn nhiều giống cái khác đấy."

Hùng thú lại không nghe ra sự từ chối của Bạch Tinh Tinh, tưởng cô chỉ chê mình to con, vội vàng nói: "Nhưng ta chính là cảm thấy ngươi đáng yêu. Ngươi sợ giống đực quá lớn sẽ khó sinh con sao? Cái này ngươi có thể yên tâm, con của hùng thú chúng ta rất nhỏ, dễ sinh lắm!"

Parker tức giận đến mức trên mặt đột nhiên mọc ra mấy sợi râu dài, đen và cứng, giật phăng chiếc váy da thú ra, đẩy Bạch Tinh Tinh sang một bên: "Cá nấu xong rồi, cậu vào ăn đi, tôi phải đánh c.h.ế.t hắn!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Parker." Bạch Tinh Tinh muốn can ngăn, vừa vươn tay ra, Parker đã thú hóa, lao về phía hùng thú.

Hùng thú tại chỗ hóa thành một con gấu nâu, đứng thẳng lên cao gần 5 mét, cũng không thấp hơn cự thú ăn thịt là bao, há cái miệng to rộng phát ra một tiếng gầm làm rung màng nhĩ: "Gầm gừ!"

Parker lao tới, húc con gấu nâu lảo đảo một cái, hùng thú vung tay lên, Parker thuận thế nhảy xuống.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Tinh Tinh có chút sốt ruột, vội vàng nhờ sự giúp đỡ của các thú nhân khác gần đó: "Ai tới can họ một chút đi?"

Một hổ thú lập tức nói với Bạch Tinh Tinh: "Can họ làm gì, chẳng phải giống cái các ngươi thích nhất là xem giống đực vì mình mà quyết đấu sao? Nếu ngươi chấp nhận con hùng thú kia, họ cũng phải đánh nhau để quyết định địa vị trong gia đình."

Bạch Tinh Tinh: "..."

"Vậy... họ sẽ không đánh c.h.ế.t nhau chứ?" Bạch Tinh Tinh lo lắng nhìn hai con thú đang chiến đấu.

"Yên tâm, họ có chừng mực." Hổ thú an ủi.

Các thú nhân bên cạnh cũng vội vàng an ủi Bạch Tinh Tinh.

"Giống cái nhỏ đừng sợ, ta giúp ngươi trông chừng họ."

"Đúng đúng đúng."

Các giống đực quá nhiệt tình, Bạch Tinh Tinh không chống đỡ nổi. Nếu Parker không đánh nhau đến mức xảy ra chuyện, cô cũng yên tâm rồi, bèn nói với các thú nhân: "Vậy thì tốt rồi, tôi vào nhà ăn chút gì đây, các anh trông giúp tôi nhé."

"Được, giống cái cứ yên tâm vào ăn đi." Một báo thú nén lại sự cám dỗ của mùi cá thơm, chăm chú nhìn hai con thú đang quyết đấu.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 89


Bạch Tinh Tinh trở lại nhà đá, cá trong nồi đang sôi ùng ục, bốc lên mùi thơm nồng nàn, nhìn thôi đã thấy thèm. Cô ngồi xổm bên nồi và ăn ngay, vị cá nhỏ còn tươi ngon hơn cả cá lớn, lại thêm vị ngọt của tôm.

Tay nghề của Parker ngày càng tốt, với món cá hầm hôm nay, ngay cả Tinh Tinh cũng không dám chắc mình có thể làm ngon hơn cậu. Chỉ là ăn không đối với Bạch Tinh Tinh mà nói vẫn có chút chưa hoàn hảo, nếu có thêm một bát cơm trắng thơm dẻo thì tốt biết mấy.

Nhớ đến cơm, Bạch Tinh Tinh lại nhớ đến Curtis, đột nhiên không còn muốn ăn nữa.

"Tủm!"

Bên ngoài vang lên tiếng vật nặng rơi xuống nước, Bạch Tinh Tinh bỗng giật mình, Parker vẫn còn đang đánh nhau với người ta!

Đang chuẩn bị ra ngoài xem, một con báo đốm đắc ý chạy vào nhà.

Bạch Tinh Tinh nói: "Parker, cậu đánh thắng rồi à?"

Parker khịt mũi một cái, quay đầu nhìn quanh phòng, đi đến bên chiếc váy da thú rồi biến trở lại thành người.

"Đương nhiên rồi, con gấu đó bị tôi ném xuống sông rồi. Cá ngon không?" Parker vừa mặc váy da thú vừa nói, trên người cậu ta bầm tím từng mảng, xem ra hùng thú cũng không phải kẻ xấu, không nhắm vào mặt Parker mà đánh.

"Ngon lắm." Bạch Tinh Tinh nhìn những vết bầm tím trên người Parker mà thấy đau thay, đặt bát đá xuống đi về phía cậu: "Đã bảo đừng đánh nhau mà, có đau không?"

Parker không hề để ý, mũi nhanh chóng khụt khịt mấy cái, nhìn về phía nồi đá: "Tôi cũng muốn ăn cá."

"Ăn đi." Bạch Tinh Tinh xoay người lấy cho Parker một cái bát đá, gắp mấy con cá lớn, đưa cho Parker rồi nói: "Để tôi xoa cho cậu, cho tan m.á.u bầm."

Parker lập tức dựng cả tai lẫn đuôi, trong lòng ngọt như ăn mật: "Không cần đâu, cậu ăn mau đi."

"Tôi ăn no rồi." Bạch Tinh Tinh ngồi xuống bên cạnh Parker, tay đưa đến n.g.ự.c cậu, nơi có vết bầm nghiêm trọng nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khóe miệng Parker hơi nhếch lên, giọng điệu vô cùng vui sướng: "Còn nói không thích tôi, những giống cái khác đối với bạn đời đã kết đôi cũng chưa tốt được như vậy đâu."

Bạch Tinh Tinh mạnh tay xoa một cái lên cơ n.g.ự.c bầm tím của Parker, Parker hít một hơi lạnh nhưng không kêu đau, nắm chặt đôi đũa tre gắp một con cá, một miếng đã cắn hết nửa con.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Tinh Tinh vội nói: "Ăn từ từ thôi, cá nhỏ nhiều xương lắm."

Trong lòng Parker càng thêm ngọt ngào, ngoan ngoãn giảm tốc độ ăn cá.

Thức ăn trong miệng rất ngon, nhưng sự chú ý của cậu đều dồn vào đôi tay nhỏ đang dịu dàng chạm vào n.g.ự.c mình, tim đập có chút nhanh.

Bạch Tinh Tinh cảm thấy tim của Parker đập rất mạnh, như ẩn chứa một sức mạnh to lớn, cơ bắp dưới tay cô săn chắc, x** n*n cảm giác rất tuyệt.

Cô bất giác đỏ mặt tim đập, ngượng ngùng chuyển tay sang xoa bụng Parker, lại phát hiện cơ bụng tám múi này còn quyến rũ hơn, một tay có thể sờ thấy hình dạng của mấy múi cơ.

Hai người không nói gì, nhưng trong lòng đều thầm rung động.

Bạch Tinh Tinh qua loa xoa bụng vài cái, vội vàng chuyển đến eo Parker, nói: "Chuyện này không có gì đâu, đổi lại là người khác tôi cũng sẽ giúp họ xoa, cậu đừng nghĩ nhiều."

Parker nhớ tới con gấu bị mình đánh cho đi không nổi, trong lòng chuông báo động vang lên: Tuyệt đối không thể để Tinh Tinh gặp con gấu đó!

"Sao không nói gì?" Bạch Tinh Tinh ngẩng đầu nhìn Parker.

Parker vội cúi đầu ăn lia lịa, kiên định nói: "Cậu chính là thích tôi."

"Mặc kệ cậu." Bạch Tinh Tinh bị nói trúng tim đen có chút chột dạ, dùng sức xoa vài cái lên mỗi vết bầm trên người Parker, sau đó ôm bộ quần áo Curtis để lại đi vào phòng ngủ.

Vẻ ngoài điển trai cùng thân hình cường tráng của Parker có sức sát thương quá lớn đối với Bạch Tinh Tinh, đổi lại là bất kỳ cô gái Trái Đất nào có lẽ cũng khó mà cầm lòng được. Nếu không phải đã kết đôi với Curtis, Bạch Tinh Tinh cũng không nỡ dễ dàng từ chối một anh chàng đẹp trai thích mình như vậy.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 90


Mặt trời đã ngả về tây, các giống đực bắt đầu ra khỏi thành đi săn.

Bữa trưa hôm đó đối với Parker chỉ là lót dạ, đến giờ ăn chính, cậu ta cũng ra khỏi thành. Khi vác một con dê con trở về, cậu lại thấy Curtis ở trong Vạn Thú Thành.

Curtis quấn một chiếc váy da thú quanh eo, trên vai vác một cái túi da thú to như quả núi, nhưng lưng vẫn thẳng tắp, không hề có vẻ nặng nề.

Đây là lần đầu tiên Parker nhìn thấy một thú lang thang mặc quần áo, thoáng nhìn qua cũng không khác gì các thú nhân khác, giống như một giống đực bình thường mang con mồi về nhà. Chỉ có mái tóc dài đỏ rực là vô cùng thu hút, thậm chí có giống cái còn nhìn ngắm hắn. Màu sắc rực rỡ cũng là một cách để giống đực thu hút giống cái.

Vì trên người hắn có mùi của giống cái, mọi người không sợ xà thú sẽ cướp đoạt giống cái trong thành, nên cũng không có địch ý quá lớn với sự xuất hiện của hắn.

Dĩ nhiên, "mọi người" không có địch ý đó không bao gồm Parker.

Parker lao nhanh mấy bước đến trước mặt Curtis, chặn đường hắn và nói với giọng không mấy thiện cảm: "Ngươi đến đây làm gì?"

Curtis không thèm liếc Parker một cái, vẻ mặt lãnh đạm lách qua cậu ta và tiếp tục đi về phía trước.

Parker vội vã chạy về nhà, đóng sầm cửa lại.

"Cậu về rồi à!" Bạch Tinh Tinh đang thử đan một cái sọt tre, trong phòng đột nhiên tối sầm lại, cô bất mãn nói: "Mau mở cửa ra, tôi không nhìn thấy gì cả."

"Không được mở." Parker ném con mồi xuống đất, áp tai vào cánh cửa gỗ.

Bạch Tinh Tinh muốn đan tiếp, nhưng làm thế nào cũng không nhìn rõ, có chút tức giận: "Làm gì vậy, mau mở cửa ra, tôi đang đan đến đoạn quan trọng rồi."

Parker dường như không nghe thấy, dán chặt người vào cửa như một cái bóng.

Thấy Parker nghiêm túc như vậy, Bạch Tinh Tinh cũng đi tới cửa, áp tai vào nghe một lúc rồi rộng lượng nói: "Thôi, nhường chỗ này cho cậu đấy, tôi vào phòng ngủ."

Phòng ngủ có một ô cửa sổ không có cửa, ít nhiều cũng có thể lọt vào một chút ánh sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bạch Tinh Tinh vừa xoay người, Parker cuối cùng cũng động đậy, bàn tay to nóng rực nắm lấy cổ tay cô.

"Đừng đi, ở ngay bên cạnh tôi." Parker nói rồi khom lưng ôm lấy Bạch Tinh Tinh.

Bạch Tinh Tinh đẩy đẩy nhưng không được, đoán già đoán non: "Có phải cậu thấy Curtis không?"

Parker im lặng.

Bạch Tinh Tinh cũng không nói gì thêm, ngồi xuống bên cửa cùng cậu ta.

Một lúc lâu sau, bên ngoài cửa vang lên tiếng động nhỏ, sau đó Parker mới mở cửa.

Ngoài cửa không một bóng người, chỉ có một cái túi da thú khổng lồ, chính là cái mà Curtis vừa vác lúc nãy.

"Đây là cái gì vậy?" Bạch Tinh Tinh mở ra xem, bên trong là gạo trắng tinh, đứng gần có thể ngửi thấy mùi thơm thanh nhẹ.

Một túi lớn thế này, ít nhất cũng phải ba bốn trăm cân. Đây có lẽ là phần thu hoạch mà tộc dê đã hứa sẽ để lại cho Curtis, đủ ăn được một thời gian dài.

Bạch Tinh Tinh chạy ra ngoài nhìn quanh, không tìm thấy bóng dáng Curtis đâu.

Parker nhìn bao gạo, sắc mặt khó coi đến đáng sợ, như thể vừa bị người ta đánh cho một trận bẽ bàng.

Cậu ta không cho Tinh Tinh ăn gạo, xà thú lại mang cho cô cả một bao lớn, hơn nữa số lượng nhiều như vậy, e rằng ngay cả bạn đời của tứ văn thú vương cũng chưa từng thấy nhiều gạo như thế này một lúc.

Ít nhất thì mẹ cậu cả đời cũng chưa ăn nhiều gạo đến vậy. Nhưng đó là do bà tự yêu cầu, không phải vì không thích ăn, mà vì một trong những người bạn đời của bà trước đây đã vì trồng lúa mà tiêu hao quá nhiều thể lực, đến lúc đi săn bị trọng thương, trở về không qua khỏi.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Chúng ta mang gạo vào trước đã." Bạch Tinh Tinh quay người lại, thấy Parker không có phản ứng, ngẩng đầu lên mới phát hiện sự khác thường của cậu ta: "Parker?"

Parker túm chặt bao gạo, vác lên vai rồi lẳng lặng đi vào phòng ngủ.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 91


Parker nướng thịt trong gian chính mà không nói một lời nào, khiến không khí trở nên rất nặng nề.

Bạch Tinh Tinh đã quyết định từ chối Parker, không muốn cậu ta lãng phí tâm sức cho mình nữa. Nếu Curtis đã đến, và thú nhân ở Vạn Thú Thành cũng sẽ bảo vệ cô không bị Curtis bắt đi, cô liền nói với Parker: "Parker, tôi muốn đi tìm Curtis."

Dù sao đi nữa, Curtis cũng là bạn đời của cô, cô nên chấp nhận hiện thực.

Parker "vụt" một tiếng quay đầu lại, đôi mắt vàng rực nhìn chằm chằm Bạch Tinh Tinh, ánh mắt chứa đựng nỗi bi thương không nói thành lời.

Bạch Tinh Tinh bị cậu ta nhìn đến áy náy, cúi đầu tránh ánh mắt của cậu.

Parker im lặng hồi lâu, đột nhiên xuống nước nói: "Cậu đừng đi, tôi để hắn vào ở là được."

Bạch Tinh Tinh ngạc nhiên, ngay sau đó dở khóc dở cười, xem ra Parker định để cả ba người sống chung.

"Parker, tôi chỉ định có một bạn đời thôi, cho nên... xin lỗi." Bạch Tinh Tinh nhỏ giọng nói.

Parker mím chặt môi, lộ ra vẻ quật cường, nhìn Bạch Tinh Tinh một lúc rồi đột nhiên đứng dậy bỏ chạy.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Parker!" Bạch Tinh Tinh đuổi theo, nhưng Parker đã chạy xa, cô đành phải quay lại nhà trông chừng món thịt nướng.

Không lâu sau, Parker dẫn Curtis trở về.

Bạch Tinh Tinh nhìn hai người lần lượt bước vào phòng, ngây cả người.

Mới xa cách mấy ngày, gương mặt tuấn mỹ của Curtis dường như đã thêm phần từng trải, bề ngoài rất trẻ trung, nhưng lại cho người ta cảm giác đã kinh qua nhiều sóng gió. Bạch Tinh Tinh ngồi trên đất, ngẩng đầu nhìn người đàn ông tóc đỏ đang ngày càng đến gần, vết xăm trên cổ chân như thắt lại một chút.

Curtis lập tức đi đến bên cạnh Bạch Tinh Tinh, quỳ xuống ôm chặt lấy cô, bên môi vang lên tiếng lưỡi "xì xì".

"Tiểu Bạch, ta rất nhớ nàng." Curtis thì thầm bên tai Bạch Tinh Tinh, hơi lạnh nhẹ nhàng thổi vào tai cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bạch Tinh Tinh rùng mình một cái, khi thật sự nhìn thấy Curtis, cô vẫn cảm thấy sợ hãi, bèn khẽ đẩy hắn ra một chút rồi ngẩng đầu nhìn về phía Parker.

Parker hừ một tiếng: "Đây là địa bàn của ta, ta là đại ca."

Ánh mắt Curtis lạnh đi, nửa người hóa thành hình rắn, vung đuôi quét về phía Parker.

Parker dựa vào bản năng cảnh giác mà nhận ra nguy hiểm, nhưng cơ thể lại không phản ứng kịp, bị quất văng đi, đập vào tường đá và hét lên một tiếng thảm thiết: "Gào!"

"Parker!" Bạch Tinh Tinh vội ôm lấy thân rắn của Curtis, nhưng ngay sau đó cô phát hiện mình hoàn toàn không cản được, đuôi rắn của Curtis quá dài.

Bạch Tinh Tinh đành phải dùng lời nói ngăn cản: "Đừng đánh cậu ấy!"

Curtis vỗ về lưng Bạch Tinh Tinh để trấn an, lần đầu tiên hắn nhìn thẳng vào Parker. Không phải vì lời khiêu khích của cậu ta, mà vì hắn biết sau này sẽ phải cùng con báo này chia sẻ một giống cái.

Hắn được đưa về nhà, có nghĩa là Tiểu Bạch đã chấp nhận hắn, Curtis lạnh lùng nói: "Ngươi không phục, ta có thể tìm chỗ ở khác, mang theo Tiểu Bạch cùng đi."

Parker ho ra một ngụm máu, lau khóe miệng rồi từ trên đất bò dậy, không cam lòng nói: "Ngươi là đại ca."

Bạch Tinh Tinh: "..."

Đây chính là cái gọi là "đánh nhau để phân định địa vị trong nhà" sao? Lần đầu tiên được chứng kiến, Bạch Tinh Tinh tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.

Curtis dời ánh mắt đi, ánh nhìn lại chan chứa dịu dàng khi nhìn Bạch Tinh Tinh: "Nàng chỉ ăn thịt thôi sao? Không phải thích ăn cơm à? Ta đi nấu cho nàng."

"Tinh Tinh chỉ thích ăn thịt, thịt ta nướng là món nàng thích nhất." Parker đi tới, ngồi xuống phía bên kia của Bạch Tinh Tinh.

Curtis không để ý đến Parker, chuẩn bị đứng dậy thì bị Bạch Tinh Tinh kéo lại: "Không cần đâu, thịt nướng xong cả rồi, cứ vậy ăn đi."

Parker lập tức đắc ý vểnh đuôi lên, hai tay vội vàng thái thịt cho Bạch Tinh Tinh, còn dùng cái đuôi rảnh rỗi quấn lấy tay cô.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 92


Thịt đã chín hoàn toàn, Parker và Bạch Tinh Tinh ăn say sưa, chỉ có Curtis ngồi nhìn bên cạnh.

Bạch Tinh Tinh cảm thấy như vậy không ổn, bèn lịch sự hỏi Curtis: "Anh có muốn thử không?"

Curtis là xà thú, Bạch Tinh Tinh đã sống cùng hắn trong rừng một tháng, chưa bao giờ thấy hắn ăn đồ nấu chín, cứ ngỡ hắn sẽ từ chối, không ngờ Curtis lại đồng ý.

"Được." Curtis nói.

"Ờ... vậy anh ăn trong bát của tôi đi, nó nguội hơn, phần thịt bên này tôi chưa động đến." Bạch Tinh Tinh đưa bát về phía Curtis, nhưng vì cô đang ngồi trên người hắn nên tay chỉ đưa ra một cách tượng trưng.

Parker không chịu, cắt một miếng thịt lớn từ tảng thịt nướng, ném vào một cái bát đá sạch: "Ngươi ăn cái này."

Curtis dường như không nghe thấy, gắp một miếng thịt từ bát của Bạch Tinh Tinh bỏ vào miệng.

Parker tức đến thở phì phò, Bạch Tinh Tinh vội nói với Parker: "Để bát này cho anh ấy ăn nguội đi."

"Hừ!" Parker quay mặt đi.

Curtis nhai hai cái, hai hàng lông mày đỏ thon dài của hắn chau lại, gương mặt thanh tú nhăn nhó, làn da ửng hồng.

Khó khăn nuốt miếng thức ăn trong miệng xuống, Curtis dịch cái đuôi ra khỏi m.ô.n.g Bạch Tinh Tinh, vội vàng bỏ lại một câu: "Ta đi uống nước." rồi lao ra ngoài.

Bạch Tinh Tinh bị hẫng, ngồi phịch xuống nền đất cứng lạnh: "Curtis?"

"Tủm" một tiếng, thân thể Curtis lao xuống nước, làm b.ắ.n lên một mảng nước lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bạch Tinh Tinh khó hiểu nhìn về phía Parker: "Anh ấy sao vậy?"

Parker lập tức vui vẻ, cười ha hả: "Ha ha ha... Chắc chắn là do ớt... ha ha ha..."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Ớt cay?" Bạch Tinh Tinh cúi đầu nhìn miếng thịt trong bát, vì cô thích ăn cay nên lần nào Parker cũng cố ý nướng cho cô một phần thịt đặc biệt cay.

Vậy vấn đề là, rắn có ăn cay được không?

Parker cười đến đau cả bụng, một tay ôm bụng, một tay đ.ấ.m xuống đất: "Ha ha ha... cười c.h.ế.t mất, ngày mai tôi phải đi hái một đống ớt về, cay c.h.ế.t hắn."

Bạch Tinh Tinh không nhịn được mà cong khóe miệng, dùng chân lành lặn đá nhẹ Parker một cái: "Cậu đúng là vui sướng trên nỗi đau của người khác. Người cậu không sao chứ?"

Parker theo bản năng định nói không sao, không có giống cái nào lại thích một giống đực yếu đuối, đặc biệt là còn bị thương trong cuộc chiến tranh giành địa vị gia đình, thừa nhận bị thương chẳng khác nào thừa nhận mình vô dụng.

Nhưng đột nhiên nhớ lại hành động dịu dàng của Bạch Tinh Tinh buổi sáng, lời nói đến bên miệng của Parker liền đổi hướng: "Bây giờ n.g.ự.c tôi vẫn còn đau, hắn đột nhiên tấn công, tôi chưa kịp chuẩn bị."

Bạch Tinh Tinh lộ vẻ áy náy, đưa tay xoa xoa n.g.ự.c Parker: "Thật sự xin lỗi."

Giọng điệu của Bạch Tinh Tinh rõ ràng là thay Curtis xin lỗi, trái tim không mấy đau đớn của Parker đột nhiên nhói lên, trong miệng lại nếm được vị tanh ngọt lúc bị đánh văng đi.

Tinh Tinh chỉ chấp nhận xà thú mà chưa chấp nhận cậu, cuộc đấu tranh của cậu và Curtis quả thực giống như một trò cười.

Parker đột nhiên thô bạo gạt tay Bạch Tinh Tinh ra, trực tiếp vơ một nắm thịt từ tảng thịt nướng, vừa ăn ngấu nghiến vừa nói: "Tôi sẽ không rời xa cậu, hắn đến thì cậu cũng đừng hòng đuổi tôi đi, đây là sự báo đáp vì tôi đã cứu cậu. Nếu cậu thật sự ghét tôi, thì cứ đợi sau khi giao phối rồi hãy nói."

Trước đây đã từng nói, giống đực cứu giống cái từ hoang dã trở về, họ có quyền theo đuổi tuyệt đối, và giống cái không thể từ chối. Nhưng quyền quyết định cuối cùng vẫn nằm ở giống cái, bởi vì nếu họ thực sự ghét một bạn đời nào đó, họ có thể tự mình giải trừ mối quan hệ.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 93


Và nếu giống đực kiên trì, giống cái cũng không thể từ chối giao phối với họ. Chỉ là rất ít giống đực thực sự làm như vậy, bởi vì điều này sẽ đánh cược cả nửa đời sau của họ.

Bạch Tinh Tinh cảm thấy bế tắc, chẳng lẽ cô chỉ có thể chấp nhận hai người chồng sao?

Tuy Curtis đã c**ng b*c cô, nhưng chân tình của hắn cũng làm cô rất rung động. Nếu Curtis không mang cô vào rừng, hai người cứ sống cả đời ở Vạn Thú Thành, có lẽ cũng sẽ rất hạnh phúc, cô thực sự không định có thêm một người nữa để thỏa mãn nhu cầu tình cảm.

Chỉ mới một ngày hôm nay thôi, cô đã mơ hồ nếm trải cảm giác khó xử, giống như xuyên không về thời cổ đại vào vai một vị quan có tam thê tứ thiếp vậy.

Thật kỳ quặc.

Một con mãng xà từ bờ sông bơi về, mặt đất bị mặt trời phơi đến khô khốc, thân thể hắn trườn lên phát ra tiếng "xì xì", để lại một vệt nước dài và thô.

Lúc trước Curtis được Parker mang vào nhà mọi người đều đã chú ý, nên lần này không có thú nhân nào vây lại.

"Anh về rồi à." Bạch Tinh Tinh đứng dậy, quay đầu nói với Parker: "Cậu có thể cho anh ấy mượn một chiếc váy da được không?"

Chiếc váy da Curtis mặc đến đã bị rách toạc lúc hắn biến hình đánh Parker, nhà lại không đủ lớn, ở giữa còn có một đống lửa, hình thú của Curtis rất dễ bị bỏng.

"Không được!" Parker lập tức từ chối.

"Xì!" Curtis cũng đồng thời lè lưỡi tỏ vẻ ghét bỏ, đôi mắt đỏ tràn đầy khinh thường.

Bạch Tinh Tinh đành thôi.

Curtis đứng dậy, nửa người trên biến thành hình người, vì diện tích cơ thể thu nhỏ lại, hơi nước trên người hắn "rào" một tiếng rơi xuống đất. Hắn bước đôi chân thon dài vào phòng.

Parker bật người nhảy dựng lên, ôm eo Bạch Tinh Tinh kéo cô ra chỗ khác.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Chết tiệt, xà thú có tới hai cái, sau này giao phối sẽ có lợi thế hơn hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cậu ta đột nhiên nghĩ, xà thú không sống trong bộ lạc, không lẽ chính vì điều này mà khiến các tộc thú khác căm phẫn, nên mới bị bài xích?

Nếu đúng là như vậy, thì thật tốt quá!

Curtis nhặt chiếc váy da của mình lên, nghiêng đầu nhìn về phía phòng ngủ, chần chừ một thoáng rồi vẫn bước vào.

Parker vội đi theo, chỉ vào ổ cỏ nói: "Đống cỏ kia là chỗ ngủ của ta và Tinh Tinh, ngươi muốn ngủ thì tự đi mà nhổ."

Curtis cũng không có ý định chiếm ổ của Parker, hỏi: "Có xương cá không?"

Parker tìm trong rương gỗ ra một cây kim xương cá rất dày, đứng cách mười mấy bước trực tiếp ném cho Curtis.

Curtis bắt lấy một cách chính xác, sau đó đi đến góc tường ngồi xuống, rút một sợi tóc ra, bắt đầu vá lại quần áo.

Bạch Tinh Tinh đứng một mình trong gian chính, vỗ trán, cảm giác quen thuộc như đang sống trong cảnh "tam thê tứ thiếp" này ngày càng rõ rệt.

Trong phòng vẫn còn bừa bộn, Bạch Tinh Tinh bắt đầu dọn dẹp. Tảng thịt nướng chỉ còn lại bộ xương, cũng không nặng, nhưng cô vừa nhấc lên đã bị người khác giật lấy.

"Tinh Tinh sao cậu lại làm việc này, đều tại con xà thú kia, nếu không tôi đã dọn nhà sạch sẽ từ lâu rồi." Parker một tay nhấc bộ xương thú từ tay Bạch Tinh Tinh, lại nói: "Đây không phải việc của giống cái, Tinh Tinh cậu đi chơi với mấy cây tre đi, để tôi dọn dẹp."

Chơi với mấy cây tre...

Cô đây là đang phát minh đó được không? Nói không chừng có thể mang lại lợi ích cho cả thế giới thú nhân này đấy!

Bạch Tinh Tinh bực bội lẩm bẩm: "Tôi là phụ nữ, chứ không phải người tàn phế."

Không có TV, không có điện thoại vốn đã nhàm chán, muốn tìm chút việc làm để giải khuây cũng không được.

Parker xách bộ xương thú ra ngoài, trước cửa mỗi nhà đều có một cái hố rác, chuyên để đựng rác thải thức ăn, thú nhân sẽ định kỳ đốt chúng, sau đó đổ ra ngoài Vạn Thú Thành.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 94


Đối với căn nhà đá này, điều Bạch Tinh Tinh hài lòng nhất là có hai gian phòng, tiện cho cô tắm rửa. Parker ở phòng ngủ thì cô tắm ở gian chính, Parker ở gian chính thì cô mang nước vào phòng ngủ.

Còn việc Parker thỉnh thoảng nấp trong bóng tối nhìn trộm, Bạch Tinh Tinh đã quen nên mặc kệ, dù sao cô cũng quay lưng về phía cửa phòng ngủ.

Chỉ là hôm nay, phòng ngủ có Curtis, Parker lại lém lỉnh chiếm lấy gian chính.

Bạch Tinh Tinh không dám nói Curtis, đành phải ra tay với Parker: "Tôi muốn tắm, cậu vào trong đi."

Parker nói: "Tôi không muốn ở chung nhà với xà thú, hôm nay chúng ta vẫn ngủ ở phòng này đi."

Bạch Tinh Tinh bất đắc dĩ, đang chuẩn bị quay lưng về phía Parker để tắm thì bên cạnh truyền đến tiếng ma sát "soạt soạt".

Cô vừa nghe đã biết là tiếng thân thể Curtis cọ xát trên mặt đất.

Quả nhiên, giây tiếp theo là tiếng kêu thảm thiết của Parker.

"Gàooo~"

Parker bị ném vào trong phòng ngủ, Curtis trong trạng thái nửa người nửa thú đứng ở cửa, nói với Bạch Tinh Tinh: "Tắm đi."

Bạch Tinh Tinh: "..." Nhưng anh vẫn ở đây, có khác gì lúc nãy đâu?

Thôi được, khác biệt vẫn có, đó là Curtis đã từng "nghiên cứu" khắp cơ thể cô rồi, nên sẽ không nhìn trộm.

Vì thế, Bạch Tinh Tinh ba hai bước c** q**n áo, bắt đầu tắm rửa.

Curtis cúi đầu tiếp tục vá váy da, lông của chiếc váy da thú này hơi dày, rất tốn tóc, để tiết kiệm một ít, hắn khâu rất chậm.

Hiện tại có một con báo tranh giành giống cái với hắn, hình thú của hắn không được giống cái ưa thích bằng con báo, hắn phải bảo vệ tốt ưu thế hình người của mình. Mái tóc dài màu đỏ thuần này có lẽ là điểm hấp dẫn nhất trên người hắn trong mắt giống cái.

Parker bị ép vào phòng ngủ, tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng tức mấy cũng đánh không lại. Cậu ta lấy bông gòn sạch từ trong rương ra, tỉ mỉ kéo thành những miếng dài.

"Xì xì~" Curtis đột nhiên lè lưỡi, ngẩng đầu nhìn về phía Bạch Tinh Tinh rồi đi về phía cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nàng bị thương à?" Curtis căng thẳng nhìn từ trên xuống dưới Bạch Tinh Tinh đang trần như nhộng.

Bạch Tinh Tinh đang cúi người, bàn tay cầm khăn tắm cứng đờ giữa không trung, không biết nên che n.g.ự.c hay nên tiếp tục tắm.

"Anh... sao lại tới đây?"

Curtis lại lè lưỡi, ánh mắt chuyển sang bộ quần áo Bạch Tinh Tinh đặt bên cạnh, vết m.á.u trên một miếng bông gòn trong đống quần áo đã cho Curtis câu trả lời.

Ánh mắt Curtis ánh lên niềm vui sướng điên cuồng, kích động nắm lấy hai vai Bạch Tinh Tinh: "Nàng đ*ng d*c?"

Bạch Tinh Tinh bị buộc phải đối mặt với Curtis, trước n.g.ự.c một cặp "thỏ trắng" đang nhảy nhót sống động, cô vẫn không nhịn được mà dùng tay che trước ngực, mặt bắt đầu nóng lên: "Coi như là vậy đi."

"Nàng có con của ngươi đấy!" Parker đột nhiên chen vào một câu, cũng đi vào gian chính: "Nhưng mà không còn nữa rồi."

"Con?" Curtis nghi hoặc nghiêng đầu.

Bạch Tinh Tinh cứng người, đều vào cả rồi... Tại sao lại phải nói chuyện này lúc cô đang tắm chứ? Ngượng c.h.ế.t đi được.

Curtis nhìn biểu cảm của Tinh Tinh, lập tức hiểu ra, trên mặt nở một nụ cười nhạt, ngón tay lạnh lẽo điểm nhẹ lên mũi Bạch Tinh Tinh: "Nàng thông minh thật."

Ánh sáng trong phòng quá tối, Bạch Tinh Tinh không thấy rõ biểu cảm của Curtis, nhưng có thể cảm nhận được sự may mắn của hắn.

Hắn đang may mắn vì cô đã giữ bí mật về cách kết đôi cho hắn.

"Ngươi không tức giận à? Chúng ta đã để cô ấy bỏ con của ngươi." Parker kỳ quái nói.

"Ta không để tâm... Dù sao, chúng ta sẽ sớm có lại thôi." Curtis nâng cằm Bạch Tinh Tinh lên, dịu dàng nói: "Phải không?"

Bạch Tinh Tinh cười gượng: "Ha ha..."

Parker xù lông, gầm lên: "Lần sau đến lượt ta!"

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 95


Căn phòng tối om, Bạch Tinh Tinh bị hai cặp mắt thú sáng lên trong bóng tối nhìn chằm chằm, cũng không biết mình đã tắm xong bằng cách nào.

Mãi mới mặc xong quần áo, Bạch Tinh Tinh vừa thở phào nhẹ nhõm thì một bàn tay đen nhánh đã đưa tới trước mặt cô.

"Tôi đã chuẩn bị bông gòn cho cậu rồi." Parker cầm một miếng bông có độ dày vừa phải nói.

"...Cảm ơn." Bạch Tinh Tinh đỏ mặt nhận lấy, cúi người lót vội vào bên trong chiếc q**n l*t cotton.

Một bàn tay lạnh băng chạm vào mặt cô, sau đó Bạch Tinh Tinh nghe thấy Curtis nói: "Trên mặt vẫn còn vết bẩn."

Trong không khí này, cái chạm đó khiến trái tim Bạch Tinh Tinh căng thẳng đập thình thịch, cô sờ mặt mình, nói: "Tôi cố ý vẽ lên đó, thứ này không có nhiều, dùng hết sẽ không có nữa, phải tiết kiệm một chút."

Đồng tử của Curtis lúc này là hình tròn, có thể thu nhận cả những ánh sáng yếu ớt nhất. Đối với Bạch Tinh Tinh, căn phòng tối đến mức đưa tay không thấy năm ngón, nhưng trong mắt hắn lại rõ như ban ngày.

Curtis nhìn những chấm đen trên làn da trắng như tuyết của Bạch Tinh Tinh, dùng ngón tay nhẹ nhàng cạy đi một chấm, nói: "Bên cạnh nàng không có nhiều giống đực, là vì cái này sao?"

"Ừm." Bạch Tinh Tinh gật đầu, tuy ban đầu là Parker ép cô che đi dung mạo, nhưng sau khi nhìn thấy bộ dạng của các giống cái trong bộ lạc, cô vô cùng đồng tình với cách làm của Parker.

"Những giống đực đó quá nhiệt tình. Anh đừng cạy nữa, ngày mai tôi còn phải vẽ thêm." Bạch Tinh Tinh che mặt lại.

Curtis kéo tay Bạch Tinh Tinh xuống, lấy chiếc khăn ướt từ tay cô, nhẹ nhàng lau đi những chấm đen trên mặt cô.

"Không cần sợ, sau này ta sẽ bảo vệ nàng, không cho giống đực nào làm phiền nàng, nàng có thể xinh đẹp lộng lẫy."

Xinh đẹp lộng lẫy...

Bạch Tinh Tinh trong phút chốc rất rung động, nhưng rất nhanh cô liền lắc đầu, nói: "Không, tôi không muốn bị chú ý, cho dù anh đánh đuổi họ đi, họ cũng sẽ lén lút nhìn trộm tôi, không bằng cứ xấu xí như vậy."

"Không xấu." Curtis lập tức nói, nhưng cũng không kiên trì bắt Bạch Tinh Tinh rửa mặt nữa, hắn cũng không thích việc giống cái của mình bị kẻ khác nhòm ngó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Parker thấy Curtis đã nói hết những lời hay ý đẹp, trong lòng sốt ruột, bèn chen vào nói: "Đúng vậy, Tinh Tinh cho dù có mặt rỗ cũng rất xinh đẹp."

Xà thú tuy lạnh lùng, nhưng nói lời ngon tiếng ngọt lại chẳng kém bất kỳ giống đực nào, thật gian xảo.

Cô gái nào mà không thích được khen xinh, Bạch Tinh Tinh có chút e thẹn, đẩy họ ra rồi đi về phía phòng ngủ: "Tôi muốn đi ngủ."

Hai giống đực lập tức đi theo.

Bầu trời đêm trong sáng, ba vầng trăng chiếu rọi mặt đất, ánh trăng sáng ngời từ cửa sổ hắt vào, phủ lên cả căn phòng ngủ một lớp ánh sáng nhàn nhạt.

Bạch Tinh Tinh đứng trước ổ cỏ, bóng của cô đổ dài trong ổ. Hai bên bóng cô, còn có hai cái bóng dài một trái một phải.

Cô đột nhiên cảm thấy, đêm nay vẫn chưa kết thúc.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Tinh Tinh." Cái bóng hơi thấp hơn bước về phía trước, lao vào ổ cỏ mềm mại. Parker vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, nói: "Chúng ta ngủ thôi."

Mắt Curtis nheo lại, đuôi rắn câu lấy eo Bạch Tinh Tinh, di chuyển thân mình qua bên cạnh ổ cỏ: "Tiểu Bạch ngủ trên người ta."

Trước đây hắn đều trực tiếp cuốn Bạch Tinh Tinh lên, nhưng tối nay lại không, hắn muốn xem Bạch Tinh Tinh sẽ chọn ai.

"Hừm!"

"Xì xì~"

Một rắn một báo, bốn mắt nhìn nhau, trong không khí dường như có tiếng đao kiếm va chạm "keng keng".

Bạch Tinh Tinh vịn tay vào chiếc đuôi rắn đang quấn quanh eo mình, cơ thể cũng không động đậy: "Tôi sợ lạnh."

Cô nói thật, tuy mùa hè ở đây vô cùng nóng bức, nhưng ban đêm lại rất lạnh. Trước đây khi cơ thể còn khỏe mạnh cô đã thấy buổi tối hơi lành lạnh, hoàn toàn không cần quạt điện hay điều hòa, đó cũng là một điều may mắn.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 96


Cũng không biết có phải vì đang trong kỳ hay không, sau khi ra khỏi khu rừng, Bạch Tinh Tinh lại càng sợ lạnh hơn trước, buổi tối đi ngủ đều không nhịn được mà rúc vào lòng Parker, lưng dán vào chiếc bụng mềm mại và nóng rực của cậu ta.

Lúc này, nghĩ đến việc phải ngủ trên cơ thể lạnh như băng của Curtis, cô bất giác rùng mình.

Đuôi rắn của Curtis đột nhiên siết chặt, đưa Bạch Tinh Tinh lên người mình.

"Gào!" Parker lập tức biến thành hình thú, lao về phía Curtis.

Curtis phất tay, Parker liền bay đi, rơi vào trong ổ cỏ.

Lần này Curtis không dùng nhiều sức, Parker cũng đã có kinh nghiệm bị đánh, ngã xuống đất không hề rên một tiếng, duỗi duỗi chân rồi bò dậy.

Bạch Tinh Tinh ngồi trên thân rắn phủ đầy vảy lạnh cứng của Curtis, một luồng khí lạnh từ cổ dâng lên. Cô nắm lấy cánh tay Curtis nói: "Đừng đánh nhau, tôi ngủ trên người anh là được."

Curtis siết chặt nắm tay, im lặng ôm Bạch Tinh Tinh một lúc rồi buông cô ra: "Nàng ngủ trong ổ cỏ đi."

Bạch Tinh Tinh khẽ thở phào một hơi, nhẹ nhàng đáp: "Ừm."

Cô rất tự giác không nằm quá xa Curtis, mà nằm xuống bên cạnh ổ cỏ gần hắn.

Curtis không cuộn tròn thành một chiếc bánh như thường lệ, đuôi hắn cuộn thành một đống lộn xộn, phần đuôi nhỏ hơn thì quấn quanh cổ chân Bạch Tinh Tinh, nửa thân trên thì nằm trên mặt đất. Mở to mắt, lẳng lặng nhìn cô.

Parker cũng hài lòng, nằm xuống bên cạnh Bạch Tinh Tinh, móng vuốt báo đặt lên bàn tay đang để bên người cô.

"Ngủ đi." Bạch Tinh Tinh không tự nhiên nói, sau đó nhắm mắt lại mặc kệ mọi chuyện.

Parker biết Bạch Tinh Tinh sợ lạnh, lại nhích lại gần cô hơn, rồi cũng nhắm mắt lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ có Curtis, hắn đã quen sống ở hoang dã, là loài hoạt động về đêm điển hình, hơn nữa cũng không cần ngủ mỗi ngày, năm ba bữa mới có nhu cầu ngủ, một khi đã ngủ là ngủ cả ngày lẫn đêm.

Lúc này, hắn đành phải mở to mắt nhìn Bạch Tinh Tinh. May mà tính hắn lười, thích ngẩn người, nên cũng không thấy nhàm chán.

Hôm sau, Vạn Thú Thành nổi sương mù dày đặc, sương trắng theo gió lạnh từng luồng chui vào phòng ngủ, phiêu đãng trong nhà rồi tan ra.

Bạch Tinh Tinh bị đánh thức bởi không khí ẩm ướt, hơi nước trong không khí làm cô cảm thấy phổi nặng nề, ngột ngạt khó chịu.

"Ưm~" Bạch Tinh Tinh r*n r* một tiếng, vươn vai duỗi người thành hình chữ Đại.

"Xì xì~" Curtis vẫn luôn ngẩn người nhìn Bạch Tinh Tinh lúc này mới hoàn hồn, đưa mặt đến gần cô, nhẹ nhàng l.i.ế.m môi cô.

Bạch Tinh Tinh vẫn còn đang lim dim, cảm thấy miệng ngứa ngáy, bèn đưa lưỡi ra l**m. Một vật gì đó lạnh buốt trượt vào miệng cô, ngọ nguậy như một con giun.

Bạch Tinh Tinh giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra liền thấy một cái đầu rắn khổng lồ, vì ở quá gần nên tiêu cự của cô đều bị mờ đi.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Lúc này cô đâu còn nhớ con mãng xà này là ai, sợ đến hồn bay phách lạc.

"A!" Bạch Tinh Tinh hét lên một tiếng, theo phản xạ đẩy về phía trước, cơ thể liên tục lùi lại. Vật trong miệng lập tức trượt ra, hồng hào thon dài, đầu lưỡi chẻ đôi, linh hoạt lúc lắc.

Cô thấy rõ một sợi chỉ nước bọt mỏng manh nối từ chỗ lưỡi chẻ đôi với miệng mình. Cô vội vàng đưa tay lên lau miệng, kinh hãi nhìn chằm chằm con mãng xà trước mặt.

"Gào!" Con báo bất ngờ bị Bạch Tinh Tinh đạp trúng đuôi hét lên một tiếng thất thanh, giãy giụa tứ chi bò dậy, lại đ.â.m vào làm Bạch Tinh Tinh ngã nhào vào ổ cỏ.

Một người một báo ngã thành một đống.

Curtis biến thành hình người, chân trần bước lên ổ cỏ, khom lưng bế Bạch Tinh Tinh lên.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 97


"Curtis?" Bạch Tinh Tinh vẫn chưa hoàn hồn, n.g.ự.c phập phồng dữ dội, càng nhiều sương mù hít vào phổi, cô không nhịn được ho khan vài tiếng.

Curtis vội vỗ lưng cho Bạch Tinh Tinh, nhíu mày nói: "Vẫn còn cảm lạnh sao?"

Parker cũng biến thành hình người, cánh tay dài duỗi ra ôm eo Bạch Tinh Tinh, kéo cô lùi lại vài bước: "Tôi nóng, để tôi ôm Tinh Tinh."

Curtis cúi đầu nhìn tay mình.

Không thể không nói, câu "Tôi nóng" của Parker có sức sát thương rất lớn đối với Curtis. Curtis không khỏi nghĩ thầm, nếu mình cũng nóng thì tốt biết mấy, có thể mỗi ngày ôm Tiểu Bạch ngủ.

Bây giờ vẫn là mùa nóng mà Tiểu Bạch đã không chịu nổi nhiệt độ của hắn, đến mùa lạnh sẽ càng không muốn chạm vào mình nữa.

Bạch Tinh Tinh che miệng ho khan vài tiếng, nói: "Không có, chỉ là cảm thấy ngứa phổi thôi."

Curtis nghe vậy mới yên tâm hơn một chút.

Vừa mở cửa, sương trắng theo ánh sáng ập vào mặt. Bên ngoài sương giăng mù mịt, dường như đã che lấp hết mọi màu sắc, biến cả thế giới thành một bức tranh thủy mặc đen trắng.

Parker nói: "A! Mùa mưa lớn sắp đến rồi."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Mùa mưa lớn là gì?" Bạch Tinh Tinh huơ tay trước mặt, xuyên qua lớp sương mù nhìn lên bầu trời, ánh nắng yếu ớt cũng bị sương mù che phủ một lớp mờ nhạt.

Curtis đi đến bên cạnh Bạch Tinh Tinh, môi hơi cong lên, nhìn cô với vẻ mặt khó đoán: "Mùa mưa phùn là thời kỳ đ*ng d*c cao điểm của giống cái, là mùa sinh sản."

Parker không hiểu tại sao xà thú lại vui mừng, Tinh Tinh năm nay đã đ*ng d*c qua, mùa mưa lớn cũng sẽ không đ*ng d*c nữa, hắn vui cái gì?

"Ờ..." Bạch Tinh Tinh ngập ngừng, Curtis chắc chắn cho rằng mình cũng đ*ng d*c vì mùa mưa lớn, vậy thì hắn nhất định sẽ nhân mùa mưa này mà giao phối với mình, c.h.ế.t tiệt xong đời rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kết đôi thì thôi đi, nhưng sinh con, lại còn là sinh trứng, cái này cô thật sự chưa chuẩn bị sẵn sàng.

Tuổi thanh xuân tươi đẹp của cô, từ đây sẽ phải phí hoài cho những đứa con rắn, thân hình biến dạng, mặt nổi tàn nhang... Cô không khỏi nhớ lại những giống cái nhìn thấy khi mới đến bộ lạc, bên hông treo một cái phao bơi to đùng, bụng xệ đến tận rốn, nghĩ đến việc mình cũng có thể biến thành như vậy, Bạch Tinh Tinh bất giác rùng mình.

Lắc đầu xua đi những suy nghĩ lung tung, Bạch Tinh Tinh hỏi: "Mùa mưa lớn... vậy chắc là còn có mùa mưa phùn phải không?"

Parker nói: "Ừm. Mùa mưa lớn ở giữa mùa nóng và mùa lạnh, mùa mưa phùn ở giữa mùa lạnh và mùa nóng. Mùa mưa phùn, mùa nóng, mùa mưa lớn, mùa lạnh, bốn mùa chính là một năm." Parker nói rồi liếc nhìn Bạch Tinh Tinh: "Đồ ngốc, rốt cuộc cậu lớn lên ở cái bộ lạc nhỏ bé đến mức nào vậy? Sao ngay cả cái này cũng không biết?"

Bạch Tinh Tinh ngoài mạnh trong yếu lườm Parker một cái, dĩ nhiên nói: "Nhiều người không biết mà, tôi là giống cái, biết những thứ này để làm gì."

Parker gãi gãi gáy: "Cũng đúng."

"Tôi đi rửa mặt." Bạch Tinh Tinh lách qua giữa hai người, cầm kem đánh răng và bàn chải chạy ra bờ sông.

Curtis cũng đi theo.

Parker ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt có vài phần lo lắng: "Mùa mưa lớn, đám người kia nếu không trở về trước mùa mưa thì không ổn."

Nước sông buổi sáng sớm lạnh buốt, Bạch Tinh Tinh cẩn thận rửa mặt, thấy mấy chiếc lờ bắt cá nửa chìm nửa nổi dưới đáy nước, thật sự không có dũng khí xuống vớt.

Xem ra sau này phải dùng dây buộc lại, ít nhất lúc thu về không cần phải xuống nước.

Mặt nước phản chiếu một mái tóc đỏ rực, vài sợi tóc mềm mại lướt qua đỉnh đầu Bạch Tinh Tinh.

"Nàng đang xem gì vậy?" Curtis nhìn xuống đáy nước hỏi.

Bạch Tinh Tinh ngẩng đầu nhìn về phía Curtis: "Anh chắc không sợ lạnh đâu nhỉ."
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 98


Curtis chần chừ một lát, nói: "Mùa lạnh ta sẽ ngủ đông."

Ngủ đông mới là nguyên nhân chính dẫn đến tỷ lệ tử vong cao của bạn đời xà thú, ký ức truyền thừa cho hắn biết, ít nhất một nửa giống cái của xà thú đều c.h.ế.t vào mùa lạnh.

Để con báo kia ở lại bên cạnh Tiểu Bạch, có lẽ mới là lựa chọn đúng đắn.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Tinh Tinh nghĩ cũng phải, không chắc chắn hỏi: "Vậy nước này anh có thấy lạnh không? Tôi muốn nhờ anh xuống nước nhặt một thứ."

Đuôi Curtis thả xuống nước, quấn lấy một chiếc lờ bắt cá, "rào" một tiếng nhấc lên khỏi mặt nước.

"Cái này?"

"Đúng đúng đúng, chính là cái này." Bạch Tinh Tinh vui vẻ cầm lấy chiếc lờ, chỉ về một hướng khác: "Còn bốn cái nữa, ở đó một cái, ở đó một cái, và bên kia có hai cái."

Curtis không cần xuống nước, trực tiếp dùng đuôi cuộn hết chúng lên. Chỉ có một cái không biết bị cái gì đè bẹp.

Bạch Tinh Tinh lắc lắc chiếc lờ bị hỏng, bên trong vẫn còn cá nhưng đã c.h.ế.t từ lâu, chiếc lờ bốc lên một mùi tanh hôi.

"Sao lại hỏng rồi?" Bạch Tinh Tinh tiếc nuối nói.

Curtis có chút chột dạ, hôm qua lúc đến, hình như đã đè bẹp thứ gì đó, chẳng lẽ là cái này sao?

"Tiểu Bạch đừng buồn, ta giúp nàng làm lại." Curtis nói.

"Thôi, lờ này bắt cá rất hiệu quả, tôi cảm thấy bốn cái là đủ dùng rồi." Bạch Tinh Tinh lắc lắc những chiếc lờ còn nguyên vẹn, bên trong gần như đã đầy cá, ước chừng ít nhất cũng gấp đôi hôm qua.

Mang về nhà lấy ra xem, quả nhiên là nhiều hơn gấp đôi hôm qua, bất ngờ nhất là bắt được mấy con tôm hùm mà cô thích ăn nhất.

Thân thể của mấy con cá nhỏ bị c.h.ế.t không biết bị cái gì gặm đến mức không còn nguyên vẹn, có lẽ nếu cứ để cái lờ này ở dưới nước, cá sẽ sinh sống lâu dài trong đó luôn cũng nên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Hôm nay để tôi làm cho." Parker giật lấy con cá trong tay Bạch Tinh Tinh: "Tôi học được rồi, Tinh Tinh cứ ngồi trong ổ đi, nấu chín sẽ gọi cậu."

"Vậy được rồi." Bạch Tinh Tinh nói, đợi Parker ra khỏi cửa, cô liền bắt đầu chuẩn bị củi lửa.

Tuy ở nhà cô cũng thường xuyên ngồi chờ ăn cơm, nhưng ở đây, để một người không thân không thích như Parker hầu hạ, cô thực sự không quen.

Curtis lặng lẽ dùng bát đá múc một bát gạo, mang theo ống tre đi ra bờ sông.

Không bao lâu, mùi cơm lam và mùi cá hầm hòa quyện vào nhau lan tỏa khắp nơi.

Curtis thành thạo dùng hai cây gậy gắp ống tre lên, chọc mở nắp ống tre rồi đẩy đến trước mặt Bạch Tinh Tinh: "Tiểu Bạch, ăn cơm."

Parker thấy vậy vội vàng đưa đũa cho Bạch Tinh Tinh, nói: "Tinh Tinh, cá nấu xong rồi, ăn cá đi."

Bạch Tinh Tinh nhận lấy đôi đũa trước, lập tức cảm nhận được khí lạnh mà Curtis đang tỏa ra, vội vàng kéo ống cơm lam lại gần: "Tôi thích ăn cơm cùng với cá."

Thú nhân có lẽ không có cách ăn này, Bạch Tinh Tinh sợ họ không tin, liền gắp một con cá nhỏ từ trong nồi đặt lên trên cơm lam, ăn một cách ngon lành.

Một miếng cơm kèm thịt cá đưa vào miệng, Bạch Tinh Tinh cảm động đến muốn rơi lệ, bữa cơm ra hồn đầu tiên kể từ khi xuyên không, cuối cùng cũng được ăn.

Parker tò mò, nhìn chằm chằm Bạch Tinh Tinh một lúc rồi nói: "Ăn như vậy ngon thật à?"

"Ngon lắm, cậu có muốn thử một miếng không? Cơm ăn cùng thức ăn mới là ngon nhất." Bạch Tinh Tinh nói rồi lại nhìn về phía Curtis, giọng nói bất giác dịu dàng hơn một chút: "Anh có muốn thử không?"

"Không cần!" Parker lập tức nói, thức ăn do xà thú nấu cậu ta sẽ không động đến. Hơn nữa gạo quá quý hiếm, cậu ta cũng không nỡ ăn.

Curtis cũng quay mặt đi, dùng hành động để trả lời Bạch Tinh Tinh.

Bạch Tinh Tinh trong lòng cảm thấy tiếc cho họ, đắc ý nói: "Ngon như vậy mà hai người không ăn một miếng thì thật là đáng tiếc."
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 99


Trời sáng, sương sớm cũng tan.

Parker lấy ra chiếc rìu đá, gài vào bên hông váy da, nói với Bạch Tinh Tinh: "Mùa mưa sắp tới rồi, tôi đi chặt ít củi về."

Bạch Tinh Tinh nói: "Chặt nhiều du mộc một chút, tôi đi cùng cậu."

Cô đi cũng để ôm thêm ít củi, nghe nói mùa mưa sẽ kéo dài ba tháng, trong nhà chắc chắn phải chất đầy củi, đây không phải là một công trình nhỏ.

Parker liền cười, nói: "Chắc chắn rồi, cậu muốn đến thì cứ đến."

Hai người ra khỏi cửa, Curtis cũng lặng lẽ đi theo.

Bạch Tinh Tinh đi ở giữa, có thể cảm nhận được ánh mắt đánh giá của các thú nhân xung quanh. Cô quay đầu lại nhìn Parker và Curtis bên cạnh, giật mình phát hiện mình bây giờ chẳng khác gì những giống cái ở đây, ra khỏi cửa là có người đi theo.

Ba người ra khỏi Vạn Thú Thành, đi đến một khu rừng rậm rạp.

Parker rút rìu đá ra bắt đầu đốn củi, Curtis nhìn quanh, cởi váy da thú biến thành nửa người nửa thú, trực tiếp dùng đuôi quấn lấy cành du mộc, dùng sức bẻ gãy, làm cả cây rung lên "xào xạc".

Cây cối trong khu rừng này đều không quá lớn, nhiều cành, tiện cho việc đốn củi. Nhưng trên mặt đất rơi rất nhiều cành cây nhỏ và cứng, Bạch Tinh Tinh đi chân trần, lòng bàn chân không dày như của giống đực, gần như không đi được.

Cô liền đi theo sau Parker nhặt cành cây, dùng dây leo buộc lại.

Parker vừa đốn củi vừa nói: "Đừng đứng gần tôi quá, cẩn thận bị tôi làm bị thương."

"Được." Bạch Tinh Tinh đáp, đợi Parker chặt xong một cây khác mới đi qua nhặt củi.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Parker bất đắc dĩ, đột nhiên thấy cái gì đó, chỉ tay vào gốc một cây: "Tinh Tinh, cây này có sâu, cậu đến đây đào sâu ăn đi."

"Ăn sâu?" Bạch Tinh Tinh không chắc mình có nghe nhầm không, đi qua xem thử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Parker cầm rìu đá c.h.é.m một nhát vào chỗ có lỗ sâu trên gốc cây, mấy con sâu to béo màu trắng dài bằng ngón tay lúc nhúc rơi ra, Parker bắt một con đưa cho Bạch Tinh Tinh: "Sâu này bổ lắm, cậu ăn nhanh đi, tôi đào thêm cho cậu."

Bạch Tinh Tinh sợ đến mức lùi lại mấy bước, lòng bàn chân bị cành cây đ.â.m đau điếng, liên tục xua tay: "Tôi không ăn, đừng đưa cho tôi."

Parker tiếc nuối liếc nhìn Bạch Tinh Tinh một cái, đang định tiện tay nhét con sâu vào miệng thì Bạch Tinh Tinh hét lên, lớn tiếng nói: "Cậu cũng đừng ăn!"

Con sâu béo ngậy đang ngọ nguậy trong tay Parker, bàn tay cậu ta vừa hay dừng lại cách miệng năm centimet, con sâu chỉ cần nhích về phía trước là gần như có thể chạm vào môi cậu.

Bạch Tinh Tinh không khỏi nuốt nước bọt, cảm giác như có một con sâu chui vào cổ họng, ghê tởm vô cùng.

Thú nhân có lẽ đã ăn quen những thứ này, Bạch Tinh Tinh không nói thẳng ra, chỉ nói: "Tôi sợ."

Parker rất nghe lời, lập tức vứt con sâu đi: "Vậy tôi không ăn."

Sau đó Parker một chân giẫm c.h.ế.t con sâu.

Bạch Tinh Tinh trừng mắt nhìn chân của Parker, có thể tưởng tượng ra con sâu đó đã biến thành một vũng m.á.u xanh, dính bết vào lòng bàn chân cậu ta, cô cảm thấy rùng cả mình.

Trên không trung rơi xuống một cành cây lớn lá xum xuê, Bạch Tinh Tinh nghe tiếng ngẩng đầu nhìn lên, Curtis cũng đang quấn mình trên thân cây nhìn cô.

"Có trứng, nàng ăn không?" Curtis không chắc chắn hỏi, vốn dĩ hắn định trực tiếp lấy xuống, nhưng nghe Bạch Tinh Tinh từ chối con sâu mà con báo đưa, hắn liền không chắc chắn.

Đều là đồ ăn nhầy nhụa, Tiểu Bạch sẽ thích sao?

Mắt Bạch Tinh Tinh sáng lên, ngẩng đầu đi về phía cái cây mà Curtis đang ở trên đó.

"Ăn! Là trứng gì vậy?" Nói rồi mắt Bạch Tinh Tinh lại thoáng vẻ do dự: "Hay là thôi đi, đây là con cái của người ta, các anh đi săn còn không bắt con non."
 
Back
Top Bottom