Cập nhật mới

Ngôn Tình Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con

Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 200


“Hừ!” Vinson kéo con mồi đã đi tới, ánh mắt dừng trên người Bạch Tinh Tinh.

Bạch Tinh Tinh cười với Vinson, “Lâu rồi không gặp, anh ở đây có quen không?”

Vinson bị nụ cười của giống cái làm cho ngẩn ngơ, miệng buông lỏng, con mồi “bịch” một tiếng rơi xuống đất. Hắn lập tức hoàn hồn, lưỡi l.i.ế.m mép, chân trước đứng lên biến thành hình người.

Vinson trong hình người còn đáng sợ hơn cả hình thú. Một thân cơ bắp cuồn cuộn khoa trương, vóc dáng đã cho người ta cảm giác áp bức mạnh mẽ. Thêm vào đó là khuôn mặt không giận mà uy với một vết sẹo dữ tợn, mái tóc bạc vô tình, tạo cho người ta cảm giác hung ác khó gần.

“A!” Eve hét lên một tiếng rồi lùi lại mấy bước, lưng dán vào tường gỗ, há miệng th* d*c.

Đây là lần đầu tiên Vinson hóa hình ở thung lũng Lạc Đà. Hình thú của hắn đã đủ làm các giống cái trong bộ lạc sợ hãi, Eve không ngờ hình người của Bạch Hổ còn đáng sợ hơn, nếu không có gì chống đỡ phía sau, có lẽ cô đã ngồi bệt xuống đất.

“Eve?” Bạch Tinh Tinh quay đầu lại nhìn Eve.

Eve cúi người bế một con non lên, giọng hơi run, “Chị về trước đây, lần sau lại nói chuyện.”

“Ồ, tạm biệt.” Bạch Tinh Tinh vẫy tay với cô. Cô biết Eve bị Vinson dọa sợ, nhưng vì ngại cảm nhận của Vinson, cô giả vờ như không nhận ra gì cả.

Vinson nói: “Ta lúc nào cũng rảnh.”

Parker liếc nhìn bộ phận s.i.n.h d.ụ.c của Vinson, trong mắt toát ra vẻ kiêng kỵ. Hắn bước nhanh một bước đến trước mặt Bạch Tinh Tinh che khuất tầm mắt của cô, rồi ôm ngang người cô lên.

“Ta phải đi săn, không ai chăm sóc Tinh Tinh.” Parker nói với Vinson, Bạch Tinh Tinh trong lòng hắn tự nhiên là quay đầu về phía Vinson.

Trong lòng Vinson dâng lên một trận vui mừng cuồng nhiệt, khóe miệng cứng đờ nhếch lên một chút, không chút do dự nói: “Biết rồi, vậy ta về cùng các ngươi.”

Dứt lời, Vinson hóa thành hình thú, ngậm lấy con mồi trên mặt đất, một người một thú đi về phía thành Vạn Thú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bạch Tinh Tinh quay đầu lại nhìn nhà gỗ, nói với Vinson: “Anh không thu dọn đồ đạc à?”

“Grào!” Vinson ngậm con mồi, lắc đầu mạnh.

Đến nhà đá ở thành Vạn Thú, Parker đặt Bạch Tinh Tinh vào ổ cỏ trong phòng ngủ.

Bạch Tinh Tinh nhớ những quả trứng rắn, lập tức nhìn về phía cối đá, phát hiện khe hở nhỏ dưới cối đá đã được che bởi một đống cỏ khô, như vậy hoàn toàn không nhìn ra mảnh đất này có vấn đề.

Bạch Tinh Tinh không khỏi mỉm cười, nhất định là do Curtis làm, hắn quả nhiên vẫn là một sinh vật cảnh giác. Không biết các con trứng thế nào rồi? Đang phát triển trong vỏ trứng sao?

Parker đang chuẩn bị ra cửa, thấy Vinson biến thành hình người, vội vào phòng tìm một tấm da thú không được tốt lắm.

“Quấn vào đi.” Parker ném tấm da thú cho Vinson. Không phải hắn keo kiệt, mà là da thú trong nhà quá ít, loại tốt hắn đều muốn để dành cho Bạch Tinh Tinh dùng.

Vinson cũng không chê, tùy tiện quấn quanh eo. Parker lúc này mới yên tâm rời đi.

Bạch Tinh Tinh nghe được cuộc đối thoại bên ngoài, biết Vinson đã mặc quần áo, liền thoải mái đi ra.

Ven tường phòng khách đặt con mồi của Vinson, tứ chi đã cứng đờ, m.á.u ở vết thương trên cổ đã khô lại thành màu đen. Bạch Tinh Tinh liền nói: “Sao anh không ăn đi? Không ăn nữa là sắp hỏng rồi đấy.”

Bạch Tinh Tinh nói rồi đi tới bên đống củi, rút mấy thanh ra, “Để em nhóm lửa giúp anh, anh mau ra bờ sông lột da đi.”

“…Ồ.” Vinson có chút lúng túng, xách con mồi nhanh chóng đi ra cửa.

Bạch Tinh Tinh vừa nhóm củi vừa ngơ ngác nhìn bóng dáng Vinson. Lạ thật, sao Vinson lại không có gì cả?
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 201


Một bộ quần áo cũng không có, lẽ nào Vinson ở thung lũng Lạc Đà không mặc quần áo sao?

Mặc dù giống đực thỉnh thoảng ở trần chạy rông cũng là chuyện bình thường, nhưng nếu cứ ở trần mãi cũng sẽ bị người ta nói là dã man. Vinson không có quần áo, lúc nướng thịt ở thung lũng Lạc Đà thì làm sao ra khỏi cửa được? Chẳng lẽ anh ấy toàn ăn sống?

Bạch Tinh Tinh rùng mình trước suy đoán này, rồi vội lắc đầu. Không đâu, Vinson đâu phải là Xà thú sợ nóng, sao lại ăn sống được.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Biểu hiện tiếp theo của Vinson đã đánh tan nghi ngờ của Bạch Tinh Tinh. Kỹ thuật nướng thịt của Vinson rất thành thạo, chắc là anh ấy thường xuyên làm.

Bạch Tinh Tinh nhìn những hũ gia vị đặt ở góc tường, do dự một lúc rồi nói: “Anh có thích món thịt nướng lần trước của Parker không?”

Vinson nhìn Tinh Tinh, “Thích.”

Bạch Tinh Tinh lúc này mới cười nói: “Đó là vì cậu ấy cho thêm mấy loại gia vị đó, anh có muốn thử không? Để em giúp anh làm.” Nói rồi, Bạch Tinh Tinh đứng dậy. Vì động tác quá mạnh, bụng cô hơi nhói lên, phải ôm bụng thở hổn hển vài hơi mới đỡ.

Người ta nói con là một miếng thịt rơi ra từ người mẹ, hôm nay sinh con xong quả nhiên là như vậy.

Vinson lập tức đứng dậy đỡ lấy Bạch Tinh Tinh, cánh tay dài vươn ra bế cô lên, đặt cô ngồi lại xuống nền đất lót da thú, “Để ta đi lấy.”

“Vâng.”

Vinson mang hết chai lọ hũ vại lại đây. Bạch Tinh Tinh nhanh nhẹn bóc mấy tép tỏi, sau đó chọn ra lượng gia vị vừa phải, ngẩng đầu hỏi: “Anh ăn cay được không?”

“Hả?” Vinson nghi hoặc nhìn Bạch Tinh Tinh.

“Chính là cái này.” Bạch Tinh Tinh lấy ra một quả ớt đỏ phơi khô, mỉm cười huơ huơ.

Ánh mắt Vinson ngưng lại, lập tức giật lấy quả ớt trong tay Bạch Tinh Tinh, “Đừng chạm vào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bạch Tinh Tinh cười cười, “Anh ăn được chứ?”

“Được.” Vinson đáp một cách chắc chắn. Hàng năm anh đều mang muối đi đến các bộ lạc nhỏ khác để đổi lấy giống cái, các giống cái thường bị bệnh trên đường, nên những loại thuốc như ớt đỏ đều được chuẩn bị sẵn. Vì mùi vị của ớt không ngon, để dỗ giống cái ăn, anh cũng thường xuyên ăn vài quả.

Bạch Tinh Tinh liền nhanh tay vơ lấy mấy quả ớt, trước khi Vinson kịp ngăn lại đã ném vào bát gia vị, “Được rồi, anh mang ra ngoài rửa một chút, em sẽ chỉ anh làm tiếp.”

Vinson không yên tâm nhìn tay Bạch Tinh Tinh, rồi bưng bát gia vị đi ra ngoài. Sau khi anh rửa sạch gia vị, Bạch Tinh Tinh đã chuẩn bị sẵn thớt gỗ và d.a.o đá. Vinson không cho Bạch Tinh Tinh chạm vào ớt, anh làm theo chỉ dẫn của cô để xử lý các loại gia vị.

Thịt đã được đặt lên nướng, không tiện cho gia vị vào, Bạch Tinh Tinh bèn dùng dầu ngâm gia vị, rồi dùng một thanh tre mỏng phết dầu lên thịt.

Miếng thịt đang nướng xém cạnh được phết dầu lên, lập tức phát ra tiếng “xèo xèo”, mùi thịt nhàn nhạt tức khắc trở nên hấp dẫn, như thể vừa được phù phép.

Dưới ánh lửa, con ngươi dọc màu bạc của Vinson hơi giãn ra, lộ vẻ kinh ngạc, yết hầu chuyển động lên xuống vài lần.

Bạch Tinh Tinh chép miệng, cũng bị mùi thơm lôi cuốn, “Em ăn được không?”

“Được.” Vinson trả lời ngay khi Bạch Tinh Tinh còn chưa dứt lời, giây tiếp theo đã xé xuống một miếng thịt vừa phết dầu nướng thơm lừng.

Bạch Tinh Tinh xoay người lấy hai cái bát trên bệ đá phía sau, một cái đưa cho Vinson, một cái nhận lấy miếng thịt trong tay anh.

“Anh cũng ăn đi, miếng thịt này đủ cho em ăn no rồi.”

Vinson nhìn miếng thịt trong bát Tinh Tinh, nhíu mày nói: “Ít vậy sao?”

Thật ra không ít, miếng này cũng phải hơn nửa cân, thịt còn no hơn cơm rất nhiều. Lúc mới đến thế giới thú, một bữa Bạch Tinh Tinh còn ăn không hết một miếng như vậy.

“Em vừa mới ăn rồi mà.” Bạch Tinh Tinh nói, cầm đũa gắp miếng thịt chấm một ít muối, rồi cắn một miếng.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 202


Hương vị rất khác so với món của Parker, thịt bên trong không thấm vị lắm, nhưng lớp dầu phết lên sau cùng làm thịt trở nên rất thơm giòn, cũng có một phong vị riêng.

Vinson cũng bắt đầu ăn. Nhìn dáng vẻ ăn ngấu nghiến của anh, có thể thấy anh cũng rất thích món này.

Hũ muối đặt ở giữa hai người, hai người anh chấm một ít, tôi chấm một ít. Bạch Tinh Tinh đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lại hỏi: “Đúng rồi, anh ở thung lũng Lạc Đà còn muối không? Thứ quý giá như vậy, vẫn là nên lấy về sớm thì hơn.”

Động tác ăn của Vinson dừng lại một chút, anh trầm giọng nói: “Không có.”

Bạch Tinh Tinh đang nhét một miếng thịt vào miệng, nghe vậy bất cẩn cắn vào đũa, làm răng cửa đau điếng.

Không có muối… Chẳng lẽ anh ấy thật sự ăn thịt sống sao?

Vì trong m.á.u tươi có chứa muối, Vinson không ăn muối thì cũng chỉ có thể lấy muối từ m.á.u tươi.

Bạch Tinh Tinh đột nhiên cũng có chút sợ hãi, chợt nghĩ đến sự sợ hãi của Eve. Mọi người đều sợ Vinson, chắc cũng không phải không có lý do.

Điều này quả thực có hơi đáng sợ. Bạch Tinh Tinh nhét một miếng thịt lớn vào miệng, cố gắng đè nén cảm giác khó chịu.

Ăn thịt xong, Bạch Tinh Tinh trở lại phòng ngủ, đống cỏ dưới cối đá đã biến mất. Bạch Tinh Tinh đang cẩn thận quan sát, trong khe hở tối đen đột nhiên xuất hiện một đôi mắt rắn màu đỏ. Bất ngờ đối diện với nó, Bạch Tinh Tinh bị dọa cho một phen hú vía.

Phản ứng lại đó là Curtis, trái tim đang treo lơ lửng của Bạch Tinh Tinh mới hạ xuống.

“Có chuyện gì vậy?” Giọng Vinson từ bên ngoài truyền đến, Bạch Tinh Tinh vội nói: “Không có gì.”

Vinson nghe được nhịp thở thay đổi của Bạch Tinh Tinh, không yên tâm mà đi đến cửa phòng ngủ. Bạch Tinh Tinh quay đầu lại nhìn về phía cối đá, khe hở đã được lấp kín bằng cỏ khô.

Curtis rõ ràng là có chút đề phòng Vinson. Bạch Tinh Tinh trực giác cảm thấy hắn không muốn Vinson biết hắn ở dưới đó, liền nói với Vinson: “Em không sao, anh mau đi ăn thịt đi.”

Ánh mắt sắc bén của Vinson quét một vòng trong phòng ngủ, rồi gật đầu với Bạch Tinh Tinh và rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Parker một lần bắt được hai con mồi, lưng cõng một con, miệng ngậm một con, dọc đường để lại những vệt m.á.u lấm tấm.

Toàn bộ không khí thành Vạn Thú đều tràn ngập mùi m.á.u tanh. Bên bờ sông, các thú nhân ngồi xổm như những cọc gỗ, họ hoặc tụm năm tụm ba, hoặc một mình một cõi, nước sông trước mặt đều là một màu đỏ nhạt.

Parker cũng ngồi xổm bên bờ sông trước nhà mình, chuẩn bị xử lý con mồi.

Bạch Tinh Tinh từ cửa phòng ngủ thấy Vinson đi ra ngoài, liền đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, mới phát hiện Parker đã trở về.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

“Parker.” Bạch Tinh Tinh vịn cửa gọi.

Con báo bên bờ sông quay cái đầu dính m.á.u lại, nhiệt tình đáp lại một tiếng: “Grào ~”

“Ta bắt được con thỏ, hôm nay làm cho em bộ quần áo mới.” Parker biến thành người nói.

Mắt Bạch Tinh Tinh sáng lên, bất chấp cơ thể yếu ớt đi về phía bờ sông, “Em xem nào.”

Quả nhiên là một con thỏ lớn, bộ lông trắng muốt xù lên trông rất ấm áp.

Vinson nói: “Để ta xử lý.”

“Không cần, ta tự mình làm da thú cho Tinh Tinh.” Giọng Parker có chút địch ý. Sự từ chối cứng rắn như vậy làm không khí có chút căng thẳng. Bạch Tinh Tinh đang định nói gì đó để hòa giải, liền nghe thấy Vinson nói: “Vậy ta đi săn.”

Parker quýnh lên, còn chưa kịp phản đối, Vinson đã kéo váy da thú xuống biến thành hình thú chạy đi.

“Haiz!” Bạch Tinh Tinh thở dài, cứ làm phiền Vinson mãi, cô có thể lấy gì để báo đáp đây. Cô nhìn Parker nói: “Thú bảo vệ đều làm như vậy sao? Các thú bảo vệ khác là những ai vậy?”

Parker nói: “Thú bảo vệ đều là những giống đực không được giống cái yêu thích. Họ sẽ lùi một bước mà chọn làm thú bảo vệ cho giống cái.”
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 203


“Công việc làm cũng không khác gì bạn đời của giống cái, chỉ là không thể tùy tiện vào nơi ngủ, và không thể giao phối với giống cái.” Parker có chút đồng cảm với những giống đực đó, nhưng điều đó không có nghĩa là anh có thể hào phóng chấp nhận mình có một tình địch tiềm tàng như vậy.

Bạch Tinh Tinh khóc không ra nước mắt che mặt lại. Cô thật sự không muốn Vinson làm c* li miễn phí cho mình, quá lợi dụng người ta. Cô đã tính đến chuyện chui vào hang ngủ đông của Curtis, đợi Parker về rồi mới ra.

Nhưng làm như vậy, thứ nhất là làm phiền Curtis, thứ hai là Vinson đã đến rồi, lại bảo người ta đi cũng không hay. Bạch Tinh Tinh đành phải gác lại ý định này.

Parker ba hai nhát đã lột xong cả tấm da thỏ. Anh còn mang về một cành cây có lá cứng cáp, tiện tay vặt một nắm lá cho vào tấm da, gập lại, rồi dùng sức vò như giặt quần áo.

“Em đói rồi phải không, để ta chuẩn bị xong hai con mồi này rồi nấu cơm cho em.” Parker vừa vò vừa nói, những bọt m.á.u từ tấm da thú không ngừng bị vò ra, “Tấm da này phải thuộc lúc còn tươi, nếu không làm ra sẽ không mềm mại.”

“Em vừa mới ăn rồi.” Bạch Tinh Tinh tò mò nhìn Parker làm việc, thấy anh thỉnh thoảng cho thêm lá cây vào tấm da, cô cũng đưa tay hái một chiếc lá, đặt dưới mũi ngửi, liền ngửi thấy một mùi chua hăng.

“Hừm ~” Bạch Tinh Tinh nhíu mũi, “Đây là gì vậy? Khó ngửi quá.”

“Đừng chạm vào, sẽ bị đau đấy.” Parker lập tức dùng một tay lấy đi chiếc lá trong tay Bạch Tinh Tinh, nhưng vẫn chậm một bước, dịch trắng từ chỗ gãy của chiếc lá đã dính vào lòng bàn tay cô.

“A!” Bạch Tinh Tinh hét lên một tiếng, da cô truyền đến cảm giác đau rát.

Trời đất, đây là axit à?!

Bạch Tinh Tinh vội cho tay vào nước rửa, ngâm trong nước cơn đau có giảm bớt một chút. Cô vẫn còn sợ hãi nhìn chiếc lá, rồi lại nhìn Parker, “Sao anh không sao vậy?”

Parker xót xa vô cùng, cẩn thận rửa sạch tay mình, rồi vớt tay Bạch Tinh Tinh lên xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ta là giống đực, da dày, đương nhiên không sao.” Parker thấy ngón tay trắng nõn của Bạch Tinh Tinh sưng đỏ, đau lòng đến hít một hơi khí lạnh, liên tục thổi vào ngón tay cô, “Đỏ hết cả rồi, có đau không?”

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Đương nhiên là đau, Bạch Tinh Tinh cảm giác da ngón tay sắp đau đến rụng ra.

Bạch Tinh Tinh không ngờ sự khác biệt giữa giống đực và giống cái lại lớn như vậy, tay Parker dính đầy dịch trắng mà lại điềm nhiên như không có chuyện gì.

“Anh đừng động vào em, mau làm việc đi.” Bạch Tinh Tinh rút tay mình ra, lại nhúng đầu ngón tay vào nước.

Parker nhìn Bạch Tinh Tinh ngâm tay trong nước một lúc lâu, mới bắt đầu vò tấm da thú trở lại, “Em lùi ra xa một chút, cẩn thận nước b.ắ.n vào mắt.”

Bạch Tinh Tinh vừa nhớ lại cơn đau rát lúc nãy, trong lòng vẫn còn sợ hãi, liền dịch sang một bên.

Dịch cây ăn mòn có tính ăn mòn, không có động vật nào ăn được, các thú nhân đều dùng lá của nó để thuộc da thú.

Parker vò hơn nửa tiếng, lớp mỡ dưới tấm da tươi đã hoàn toàn bị hòa tan, da trở nên vừa mỏng vừa sạch sẽ, còn lớp lông phía sau bị nước làm ướt sũng thì cứng và nặng, hoàn toàn không bị rụng.

Anh rửa sạch lớp lông trắng, sau đó phơi tấm da lên cành cây cho khô.

“Được rồi, đợi da khô là có thể làm quần áo.” Parker thở phào một hơi, tấm da này làm rất thành công, chắc chắn sẽ rất ấm.

“Vâng.” Bạch Tinh Tinh mong chờ gật đầu. Một cơn gió thổi qua, cô lạnh đến rụt cổ lại, “Thức ăn làm thế nào? Anh có ăn không?”

“Nướng khô để dành đổi muối.” Parker nói, rồi lại ngồi xổm xuống xử lý con sói thứ hai.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 204


Đông người thì làm việc tốt hơn. Lúc này, nhược điểm của việc có ít bạn đời của Bạch Tinh Tinh đã lộ ra, hai giống đực căn bản không thể lo hết quá nhiều việc.

Parker xử lý xong con sói hoang thứ hai, Vinson liền mang về một con cáo có bộ lông màu đỏ rực. Bộ lông cáo đó vừa nhìn đã biết là loại tốt nhất, ngay cả người không biết xem như Bạch Tinh Tinh cũng cảm thấy rất tuyệt.

Vinson đặt con mồi bên cạnh Parker, đang chuẩn bị đi thì Parker khó chịu nói: “Đến lượt ta đi săn.”

Vinson đành phải biến thành hình người, nói một cách nghiêm túc: “Ta nhanh hơn ngươi.”

Đâu chỉ là nhanh, con mồi Vinson bắt được cũng là loại thượng hạng.

Lúc này đúng là lúc mọi người tranh giành con mồi, muộn một chút là những con mồi có bộ lông đẹp sẽ ít đi. Muốn cho giống cái mặc được da thú tốt, phải tranh thủ thời gian. Parker trước đây không có giống cái để nuôi, có đồ ăn đổi muối là được, da thú gì cũng rất tùy tiện. Nhưng bây giờ có Bạch Tinh Tinh, anh dĩ nhiên muốn những tấm da thú tốt nhất.

Parker liền không nói gì nữa. Vinson biến trở lại hình thú, chạy như bay rời đi.

“Có gì cần em giúp không?” Bạch Tinh Tinh cũng cảm nhận được không khí khẩn trương, cô đi đến sau lưng Parker hỏi.

Parker nói: “Không có việc gì em làm được đâu, nếu em chán thì giúp ta hun khói thịt đi.”

“Hả? Hun khói thịt?” Bạch Tinh Tinh tò mò.

Là thịt xông khói sao? Không ngờ thế giới này cũng có thịt hun khói, cuối cùng cũng có thứ giống với thế giới của mình.

“Thịt hun khói có thể bảo quản được trong mùa lạnh, sẽ không bị mọc giòi.” Parker vừa nói vừa dùng d.a.o xương rạch bụng con cáo, “xoẹt” một tiếng, cả tấm da cáo được lột ra đẫm máu.

Bạch Tinh Tinh dời mắt đi không dám nhìn kỹ, nhìn làn m.á.u từ từ lan ra trong nước, nói: “Được thôi, anh giúp em nhóm lửa đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Dùng đá lửa để nhóm lửa là một công việc cần cả kỹ thuật và sức lực, Bạch Tinh Tinh thử rất nhiều lần đều không được. Hôm nay cơ thể không khỏe, cô càng lười thử.

“Ừm.” Parker dùng lá cây ăn mòn vò qua loa tấm da cáo một lúc, rồi rửa sạch tay, ôm Bạch Tinh Tinh trở về nhà.

Lửa nhanh chóng bùng lên, Parker lại hóa thành hình thú chạy ra ngoài, tìm về một khúc gỗ mục, đặt lên đống lửa đốt. Con mồi tươi được buộc chặt bằng dây leo, treo cao trên mái nhà.

Khúc gỗ mục cháy bốc lên khói rất đen đặc. Thịt treo trên mái nhà không thể tiếp xúc với lửa, chỉ có thể bị khói đặc hun.

“Cứ như vậy là được sao?” Bạch Tinh Tinh cho thêm mấy thanh củi vào đống lửa, cảm thấy việc này hoàn toàn không cần người trông, khúc gỗ này có thể cháy rất lâu.

Parker x** n*n khuôn mặt nhăn lại của Bạch Tinh Tinh, thấy khóe mắt cô lại trĩu xuống thêm một chút, trông tội nghiệp như một chú cún con, trong lòng anh gào thét: Đáng yêu quá đi, Tinh Tinh sao lại dễ trêu thế này?

“Em ở đây sưởi ấm, chăm sóc tốt bản thân là được rồi. Có muốn ăn mấy củ khoai nướng không?” Parker nói rồi dùng cả hai tay xoa mặt Bạch Tinh Tinh, nâng niu vỗ về vài cái.

Bạch Tinh Tinh hơi bực mình gạt tay Parker ra, xoa xoa gò má bị véo đỏ, “Anh coi em là heo à, chỉ biết ăn.”

Parker không biết heo và ăn có quan hệ gì, lợn rừng và các động vật khác không phải đều giống nhau sao? Anh không bận tâm đến vấn đề này, cười nói: “Vậy em có muốn ăn không?”

“Ừm…” Bạch Tinh Tinh nhớ lại vị ngọt thơm của khoai nướng, đột nhiên thèm ăn, gật đầu nói: “Vậy nướng một củ đi.”

Parker lập tức càng vui vẻ hơn, “Còn nói không phải heo.”

Bạch Tinh Tinh lườm Parker. Parker đột nhiên ghé sát lại, hôn lên miệng cô một cái, sau đó cười hì hì đứng dậy đi lấy khoai lang.

Bạch Tinh Tinh đột nhiên ngẩn ra, tim đập có chút loạn, cô đưa tay nhẹ nhàng chạm lên môi.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 205


Parker vùi mấy củ khoai lang vào đống lửa, sau đó ra bờ sông tiếp tục vò tấm da cáo. Còn chưa làm xong, Vinson đã lại mang về một con mồi có bộ lông dày dặn.

Hai người phân công hợp tác, tuy có hơi bận rộn, nhưng cũng tạm ổn. Một ngày trôi qua thu hoạch được mười mấy tấm da thú tốt nhất, trên mái nhà cũng treo mười mấy tảng thịt, còn tốt hơn nhiều so với thu hoạch của đại đa số các gia đình có nhiều giống đực.

Đây chính là ưu thế của thực lực.

Phòng khách hun khói cả ngày, cả nhà đều toàn mùi khói, ở trong phòng ngủ cũng có thể ngửi thấy. Bạch Tinh Tinh không muốn đi vào, ngay cả ăn cơm cũng ở trong phòng ngủ.

Parker đun nước tắm, bưng vào phòng ngủ.

Bạch Tinh Tinh láng máng nhớ rằng ở cữ không được tắm gội, nhưng cả người toàn mùi khói dầu, cô liền đơn giản lau qua người, thay một bộ quần áo da thú sạch sẽ.

“Chỗ thịt đó phải hun bao lâu vậy?” Tắm rửa xong, Bạch Tinh Tinh cảm thấy cơ thể sảng khoái hơn không ít, cô thoải mái nằm trên ổ cỏ của Parker hỏi.

Parker ngồi xuống bên cạnh Bạch Tinh Tinh, cong lưng gật gù l.i.ế.m đuôi, “Tối nay hun thêm một đêm nữa, khúc gỗ đó có thể cháy cả đêm. Ngày mai treo thịt ra ngoài cho khô, trong phòng sẽ hun con mồi mới bắt.”

“Ban đêm cũng hun à.” Bạch Tinh Tinh nhíu mày nhìn ra ngoài, cất giọng nói: “Vinson, anh vào đi, phòng khách khói lắm.”

Parker lập tức không l.i.ế.m đuôi nữa, thẳng lưng ngồi dậy. Vinson đã ngậm một tấm da thú, bước những bước thong thả vào phòng ngủ.

“Grừ ~” Parker hung dữ nhìn chằm chằm Vinson. Vinson không để ý đến Parker, liếc nhìn Bạch Tinh Tinh, đặt tấm da thú trong miệng xuống ven tường, dùng móng vuốt trải phẳng ra rồi bò lên.

Bạch Tinh Tinh cười với Vinson, thầm chọc chọc Parker, hạ giọng nói: “Đừng keo kiệt như vậy mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Hừ.” Parker bực mình dùng da thú che kín mình và Bạch Tinh Tinh lại, ôm cô nằm xuống, “Ngủ.”

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Tinh Tinh ở trong chăn cởi áo khoác ra, chỉ mặc áo yếm và q**n l*t, rúc vào lòng Parker. Cơ thể Parker nóng như lò sưởi, cô thoải mái đến mức khẽ rên một tiếng.

“Anh ấm quá.” Bạch Tinh Tinh thở dài, cảm nhận được một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy eo mình, cô theo bản năng né tránh.

Sinh con xong eo béo lên nhiều quá, không thể để Parker phát hiện được.

Ấy vậy mà Parker lại véo vào bụng cô hai cái, còn ngạc nhiên nói: “Mềm ghê!”

Vì thời gian mang thai ngắn, bụng Bạch Tinh Tinh chưa bị căng ra nhiều, sau khi sinh da không bị chùng lắm, chỉ có một chút mỡ thừa. Parker hiếm lạ véo vài cái, bị Bạch Tinh Tinh gạt tay ra.

“Không được động tay động chân.” Bạch Tinh Tinh lườm Parker một cái, hai tay che bụng.

Parker kéo Bạch Tinh Tinh vào lòng, gõ nhẹ vào trán cô, “Ta là giống đực của em, sờ một chút thì sao chứ?”

Bạch Tinh Tinh không tranh cãi với Parker, chỉ cần anh không sờ cô nữa là được.

Vinson nhìn hai người tương tác, trong lòng vô cùng hâm mộ, rất muốn nói với Bạch Tinh Tinh rằng mình cũng rất ấm. Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Vinson lập tức vùi đầu vào móng vuốt.

“Thịt như vậy phải chuẩn bị bao nhiêu nhỉ?” Bạch Tinh Tinh nhẩm tính, nói: “Một ngày anh có thể ăn hơn nửa con mồi, cùng với Vinson mỗi ngày ăn một con, ba tháng là phải gần trăm con rồi, nhà mình sao chứa hết được?”

“Đúng là ngốc thật.” Parker không nhịn được lại búng vào trán Bạch Tinh Tinh một cái: “Chỗ này là dùng để đổi muối, tộc nhân ngư không yêu cầu cao về thức ăn, chỉ cần không hỏng là được. Còn chúng ta ăn đều là đồ tươi, bắt tại chỗ.”

“A!” Bạch Tinh Tinh vỗ trán một cái, lại ngốc nữa rồi, đúng là ứng với câu nói: nói dài nói dai thành nói dại.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 206


Parker lại nói: “Bộ lạc chúng ta mười con mồi có thể đổi được một vại muối, chúng ta đổi năm vại đi, ba ngày là đủ rồi, đến lúc đó quần áo mới của em cũng đủ mặc.”

Bạch Tinh Tinh không dám nói nhiều, gật đầu nói: “Ồ ồ ồ, đều nghe anh.”

Bốn ngày sau, đúng như Parker mong muốn, trong nhà đã có năm mươi con mồi, sau khi hun khói một ngày một đêm, tất cả đều được treo trên cây liễu bên bờ sông cho khô. Nhà nhà cũng đều làm như vậy, cây cối dọc bờ sông đều treo đầy thịt khô, trông như những chiếc chuông gió đung đưa theo gió, thoạt nhìn có chút rùng rợn.

Thời tiết rõ ràng đã là mùa đông giá rét, buổi sáng trên mặt sông còn đóng một lớp băng mỏng, mặt trời lên liền tan ra.

Cuối cùng cũng bận rộn xong, Parker bắt đầu làm quần áo cho Bạch Tinh Tinh, Vinson cũng ở trong phòng ngủ giúp anh. Những tấm da dày này dùng xương cá đã không đ.â.m thủng được. Parker dùng răng thú mài thành một cây kim, xiêu xiêu vẹo vẹo khâu mấy mũi đã bị Bạch Tinh Tinh giật lấy.

“Vẫn là để em làm đi.” Bạch Tinh Tinh nói, một kim đ.â.m xuống mới phát hiện da thú cứng kinh khủng. Cơ thể cô đã cơ bản hồi phục, mỡ thừa bên hông cũng ít đi rất nhiều.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Nếu Curtis tỉnh thì tốt rồi, quần áo anh ấy làm đường may ngay ngắn như đồ bán, tốc độ lại nhanh.

“Mưa đá!” Bên ngoài có một giống cái hét lên, ngay sau đó là tiếng la hét của các con non, và cả tiếng “ầm ầm” va đập.

Bạch Tinh Tinh đang vật lộn với tấm da thú, nghe thấy tiếng động liền đứng dậy đi ra ngoài, vui vẻ nói: “Tuyết rơi à? Hay là mưa đá?”

Parker thấy vẻ mặt hưng phấn của Bạch Tinh Tinh, trực giác cảm thấy không ổn, đứng dậy đuổi theo. Mới ra khỏi phòng ngủ đã thấy Bạch Tinh Tinh lao ra ngoài, lập tức sợ hãi hét lên: “Tinh Tinh!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Parker nhanh tay túm chặt cánh tay Bạch Tinh Tinh, kéo cô trở lại.

“Bịch!” Một cục mưa đá to bằng quả bưởi nện xuống cửa, làm văng tung tóe những mảnh băng vụn.

“A!” Bạch Tinh Tinh hét lên một tiếng, ngơ ngác nhìn ra ngoài, chỉ thấy bên ngoài trắng xóa một mảng, nhìn kỹ mới thấy đó là vô số bóng trắng đang lao xuống từ trên trời. Những cục băng đá nện xuống đất, làm văng lên những mảnh băng vụn khiến mặt đất luôn là một màu trắng xóa.

Chỉ trong chốc lát, mưa đá đã trở nên dày đặc đến đáng sợ, tiếng “ầm ầm” trên mái nhà chói tai nhức óc.

Giống cái bên ngoài được thú đực bảo vệ chạy vào trong nhà. Bốn con sói con bị bỏ lại bên ngoài hoảng loạn chạy trốn trong mưa đá, giữa tiếng tru non nớt, Bạch Tinh Tinh trơ mắt nhìn một con sói con không kịp né, bị một cục băng không nhỏ hơn nó là bao đập bẹp xuống đất, một vệt đỏ chói mắt loang ra trên nền đất trắng xóa.

May mà ba con sói con còn lại đã tự chạy về nhà. Con thú đực kia lại từ trong phòng lao vào màn băng, gắng gượng chịu đựng vô số cục băng nện vào người, ngậm lấy con thú con đã không còn động đậy, bị đập đến mềm nhũn.

“Em làm cái gì vậy?” Parker nắm lấy vai Bạch Tinh Tinh gầm lên, rồi hoảng sợ ôm chặt cô vào lòng.

Sắc mặt Bạch Tinh Tinh tái nhợt, đôi mắt mở to vô hồn. Bị giọng nói kinh hoàng của Parker đánh thức, cô ôm lại Parker nói: “Em sai rồi… Em không cố ý.”

Trời mới biết mưa đá ở thế giới này lại có thể lớn như vậy, đúng là nhịp điệu một giây đập c.h.ế.t người! Nếu nhà ở không vững chắc, mái nhà cũng bị đập thủng.

Parker vô cùng may mắn vì mình đã chạy ra xem, nếu không… Hồi tưởng lại cảnh tượng Bạch Tinh Tinh suýt nữa chạy ra cửa, tim Parker gần như ngừng đập. Anh buông Bạch Tinh Tinh ra, nhìn dáng vẻ lành lặn của cô, biểu cảm trên mặt gần như vỡ vụn, giọng nói mang theo tiếng khóc: “Em đúng là đồ ngốc!”
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 207


“Em…” Bạch Tinh Tinh đột nhiên muốn nói cho Parker biết lai lịch của mình. Cô đã tin tưởng vào lòng trung thành của giống đực đối với bạn đời, Parker chắc chắn sẽ không làm ra chuyện gì tổn thương cô.

Lời nói đã đến cổ họng, nhưng khi thấy Vinson đang đứng ở cửa phòng ngủ, Bạch Tinh Tinh lại nuốt ngược vào trong.

Vinson nhìn Bạch Tinh Tinh với sắc mặt trắng bệch, ánh mắt đầy ẩn ý. Bạch Tinh Tinh nói cô không cố ý, nhưng anh lại cho rằng cô hoàn toàn không biết gì về những kiến thức thông thường này.

Cô ấy trước đây rốt cuộc sống ở nơi nào?

Trừ phi thời thơ ấu của Bạch Tinh Tinh bị người ta nhốt trong tầng hầm, nếu không không thể nào chưa từng thấy cảnh tượng tự nhiên như mưa đá. Nhưng giống cái không thể nào gặp phải sự ngược đãi tàn tệ như vậy.

Vinson đã đi qua rất nhiều nơi, vô số bản đồ lần lượt hiện lên trong đầu anh. Cuối cùng, một thế giới hoang vu màu đỏ sẫm dừng lại trong tâm trí anh — Viêm Thành?

Viêm Thành, còn được gọi là “Thành phố Tội lỗi”, nơi sinh sống đều là những giống đực bị giống cái ruồng bỏ. Họ căm hận giống cái, xem những giống cái cướp được như đồ chơi, ngay cả con cái của mình cũng không được đối xử tử tế.

Thú đực ở Viêm Thành ai nấy đều tàn nhẫn độc ác, đều là cao thủ. Anh đã từng định từ đó cướp giống cái về bộ lạc, nhưng cuối cùng vì không địch lại số đông mà từ bỏ.

Vinson biết Bạch Tinh Tinh một mình ở trong rừng, được Parker cứu về bộ lạc. Nghĩ đến việc cô có thể đã trốn thoát từ Viêm Thành, trái tim anh thắt lại đau đớn, ngón tay đang vịn trên khung cửa bất giác cắm sâu vào đá.

“Em sẽ không chạy lung tung nữa.” Bạch Tinh Tinh tự nhiên đổi lời. Lai lịch của cô quá mức khó tin, cô đương nhiên không dám nói bừa.

Tâm hại người không thể có, nhưng tâm phòng người không thể không. Huống chi Vinson là một thú nhân có khả năng trở thành vua, thân phận đã nhạy cảm hơn những người khác.

Parker siết chặt eo Bạch Tinh Tinh, nhấc bổng cô lên, ôm về phòng ngủ, “Ta cũng không dám buông em ra nữa, thật sợ ta chỉ lơ là một chút là em đã tự làm mình ngốc c.h.ế.t rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Phụt!” Bạch Tinh Tinh bật cười, gương mặt tái nhợt đã hồng hào trở lại một chút, “Bảo sao em thấy lạnh thế, hóa ra là sắp có mưa đá. Chúng ta tiếp tục làm quần áo đi, em muốn mặc đồ lông trắng và lông đỏ quá.”

Ổ cỏ được lót thêm lớp lông sói dày dặn. Parker đặt Bạch Tinh Tinh lên đó, sờ mặt cô, “Mặt em lạnh băng, vẫn là để ta làm đi.”

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Tinh Tinh đã biết độ cứng của da thú, không thể hiện nữa, tìm ra cây kim xương đưa cho Parker, “Đây.”

“Curtis đâu?” Vinson đột nhiên hỏi, buông tay bước vào phòng, trên khung cửa để lại mấy dấu tay sâu hoắm.

“Ai biết được, mùa mưa kết thúc là hắn đi rồi.” Parker nói như không mấy để tâm. Dĩ nhiên, dấu tay Vinson để lại không thoát khỏi mắt anh.

Bạch Tinh Tinh ngạc nhiên liếc nhìn Parker, không ngờ anh lại che giấu cho Curtis. Cô cứ tưởng Parker dùng đá chặn cửa hang là vì không muốn bị Curtis làm phiền, hóa ra anh thật sự muốn che mắt người khác.

Đôi mày rậm màu bạc của Vinson nhíu chặt, đáy mắt lộ vẻ chán ghét, “Hắn là bạn đời của Tinh Tinh, nên đối xử tốt với cô ấy.”

Vinson thực sự muốn g.i.ế.c tên Xà thú gần như chiếm đoạt Bạch Tinh Tinh kia. Bạch Tinh Tinh đã chịu đủ khổ rồi, nên được chăm sóc tốt nhất, quyết không thể chịu thêm chút khổ nào!

Bạch Tinh Tinh cho rằng Vinson chỉ đơn thuần là không ưa việc Curtis không chăm sóc mình, cô cười giải thích thay hắn: “Curtis mùa lạnh phải ngủ đông, nên mới đi, anh đừng nói cho người khác biết nhé.”

Sát ý của Vinson dịu đi một chút, anh nghiêm nghị gật đầu.

Thấy thái độ của Vinson như vậy, Bạch Tinh Tinh nói dối cảm thấy trong lòng áy náy, cô cúi đầu giả vờ bận rộn sắp xếp lại da thú.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 208


Sau một trận mưa đá dữ dội, bầu trời bắt đầu lả tả những bông tuyết lớn. Cánh cửa đã bị băng tuyết vùi lấp, Parker phải trèo ra ngoài từ cửa sổ, dọn sạch đống băng trước cửa rồi mới mở được.

“Oa!” Bạch Tinh Tinh đi đôi giày thể thao mỏng manh ra đến cửa, một bông tuyết to bằng miệng chén thong thả rơi xuống trước mặt cô. Cô vươn tay, hứng lấy bông tuyết trắng muốt ấy.

Bông tuyết bao trùm cả lòng bàn tay Bạch Tinh Tinh, dưới hơi ấm, cánh tuyết nhanh chóng tan ra, hóa thành một vệt nước.

“Đẹp quá…” Bạch Tinh Tinh ngẩng đầu, ngắm nhìn cảnh quan thiên nhiên kỳ dị của thế giới thú nhân này.

Trước mắt là một thế giới trắng xóa, cành liễu khô vàng bị mưa đá đập cho tan tác, chỉ còn lại thân cây chính kiên cường đứng thẳng, thịt khô treo trên cây cũng chỉ còn lại lèo tèo vài miếng.

Dòng sông nhỏ bị băng lấp đầy, mặt nước dâng lên không ít nhưng không đóng băng, Bạch Tinh Tinh đoán nhiệt độ hiện tại khoảng không độ.

“Thịt sẽ không bị hỏng chứ.” Bạch Tinh Tinh lo lắng nói. Hơi lạnh trắng xóa bốc lên từ dưới chân, Bạch Tinh Tinh lạnh đến mức phải dậm dậm chân.

Con hổ trắng từ trong phòng đi ra, nhảy lên lớp băng vụn, chạy nhanh đến dưới gốc cây cào cào, rồi ngậm một miếng thịt khô cứng ngắc ra.

“Lạnh lắm à?” Parker nắm lấy tay Bạch Tinh Tinh, lau vệt nước trong lòng bàn tay cô vào n.g.ự.c mình, “Tay lạnh băng, đừng nghịch tuyết nữa.”

“Hơi hơi.” Bạch Tinh Tinh cười hì hì, hai chân cọ vào nhau.

Parker liền ôm ngang Bạch Tinh Tinh lên, đặt cô lên tấm da sói trải trong phòng khách, nhanh chóng nhóm một đống lửa, sau đó dùng dây leo buộc chặt miếng thịt khô Vinson ngậm về, treo lên mái nhà.

Những việc vặt vãnh này nhanh chóng được thu dọn ổn thỏa, duy nhất chỉ có chuồng chim là không ổn lắm. Chuồng do Parker dùng vật liệu gỗ khá chắc chắn để dựng, nhưng vẫn có không ít chỗ bị thủng, bên trong một mớ hỗn độn. May mà lũ chim cánh ngắn đều ổn, chỉ vỡ mất mấy quả trứng.

Parker lập tức trèo lên sửa mái chuồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Húuuuuu ————”

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Từ trung tâm thành truyền đến tiếng hú dài của lang thú, tiếng hú vững vàng và kéo dài, lan đến mọi ngóc ngách của thành Vạn Thú.

Bạch Tinh Tinh đang ngồi trên tấm da thú mềm mại sưởi ấm, vắt chéo hai chân, lòng bàn chân đỏ hồng, dưới ánh lửa trông mỏng manh gần như trong suốt, đầu ngón chân xinh xắn thì đáng yêu như hồng ngọc.

Nghe thấy tiếng sói hú, Bạch Tinh Tinh nhìn ra ngoài, nói với Vinson: “Tiếng hú đó có vẻ không giống bình thường, có chuyện gì sao?”

Nói rồi, Bạch Tinh Tinh nhìn về phía Vinson. Vinson dường như sững sờ một lúc, rồi đột nhiên mặt lộ vẻ vui mừng. Bạch Tinh Tinh liền biết suy đoán của mình không sai, đang định hỏi thì Parker đã trở về.

“Tinh Tinh mau mang giày vào, chúng ta mau đến pháo đài của Vượn Vương.” Parker hưng phấn nói, đoạn nhặt đôi giày của Bạch Tinh Tinh lên, sờ sờ rồi lại đặt sang một bên, “Mỏng quá, em vẫn nên đi giày da thú đi.”

Bạch Tinh Tinh cũng không có can đảm đi đôi giày xuân thu của mình nữa, cô để chân trần tiếp tục sưởi ấm, “Vinson, chúng ta đến đó làm gì vậy?”

Vinson nói: “Vượn Vương đã chế ra một loại mứt quả thần kỳ, uống vào người sẽ rất ấm. Mỗi năm vào trận mưa đá đầu tiên, Vượn Vương đều sẽ phát mứt quả cho các giống cái, để tránh họ bị lạnh ốm.”

Mứt quả? Uống vào người sẽ nóng lên? Sao lại giống rượu thế nhỉ?

Vượn Vương có vẻ cũng không tệ, thân là một giống cái, Bạch Tinh Tinh cảm thấy mình có chút bị mua chuộc.

Parker lôi ra một tấm da sói mới, cắt bỏ hai chân trước của tấm da, rồi đi đến bên cạnh Bạch Tinh Tinh ngồi xổm xuống.

“Đi như thế này à?” Bạch Tinh Tinh cựa quậy đầu ngón chân, xỏ chân vào ống chân sói.

Sau khi Parker đi giày da thú cho Bạch Tinh Tinh xong, anh dùng một sợi dây da buộc chặt giày lại.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 209


“Ui~ chật quá, nới lỏng một chút.” Bạch Tinh Tinh run run chân nói.

Lông sói quả thực rất ấm, nhưng ống chân này hơi nhỏ, đi vào chân rất không thoải mái, đặc biệt là phần đầu còn có mấy ngón chân sói, không cẩn thận là lại thúc vào ngón chân.

Parker nói: “Nới lỏng ra là khí lạnh sẽ lùa vào, chân em sẽ cóng mất.”

“Được rồi.” Bạch Tinh Tinh thỏa hiệp trước sự uy h.i.ế.p của cái lạnh.

Mang giày mới xong, Bạch Tinh Tinh đứng dậy nhảy hai bước, cảm giác là lạ.

“Đi nhanh đi, em muốn nếm thử vị của mứt quả đó quá,” Bạch Tinh Tinh mong chờ.

Parker nhìn chiếc váy da thú bên hông mình, không nỡ biến thành hình thú, bèn xoay người quay lưng về phía Bạch Tinh Tinh nói: “Ta cõng em.”

“Vâng.” Bạch Tinh Tinh trèo lên lưng Parker, quay đầu lại nhìn Vinson vẫn đang ngồi dưới đất, “Anh cũng nhanh lên đi.”

Cơ thể Vinson hơi nghiêng về phía trước, há miệng định nói gì đó thì Parker đã nhanh hơn một bước: “Trong nhà phải có người trông.”

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Vinson nghe vậy liền ngồi thẳng lại.

“Ồ.” Bạch Tinh Tinh vẫy vẫy tay với Vinson, “Vậy chúng tôi đi nhé.”

“Ừm.” Vinson khẽ mỉm cười với Bạch Tinh Tinh.

Lòng Parker chùng xuống, anh cõng Bạch Tinh Tinh nhanh chóng ra khỏi cửa. Đi được một đoạn, anh mới nén giận chất vấn: “Sao em lại đối xử tốt với Vinson như vậy, có phải em thích hắn rồi không?”

“Hả?” Bạch Tinh Tinh sững sờ, cô gõ nhẹ một cái lên cái đầu lông vàng của Parker, “Đó là phép lịch sự cơ bản thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Parker khó chịu hừ một tiếng, nhưng vẫn nói: “Ta tin em.”

Lần tụ họp này không phải là ăn chung, các giống cái sẽ không mang tất cả bạn đời theo, cơ bản chỉ một hai người. Giống như Bạch Tinh Tinh, những người được giống đực ôm cũng che chắn kín mít, ai nấy đều bọc mình như gấu, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt bị lạnh đến đỏ ửng.

Bạch Tinh Tinh và Parker vừa đến cửa, liền thấy lang thú trẻ tuổi Tu đang đứng sừng sững như một cây cọc.

“Tinh Tinh!” Tu thấy Bạch Tinh Tinh, đôi mắt đột nhiên sáng rực, đi về phía họ, “Cuối cùng cũng gặp được em.”

Bạch Tinh Tinh suy nghĩ một lúc mới nhớ ra tên của lang thú, “Tu?”

Lâu lắm không gặp, cô cứ tưởng Tu đã từ bỏ việc theo đuổi mình, bây giờ xem ra dường như vẫn chưa.

Nghe được tên mình từ miệng Bạch Tinh Tinh, trong mắt Tu b.ắ.n ra niềm vui sướng mãnh liệt. Biểu cảm của Parker lập tức trở nên hung dữ, anh nhe răng với Tu. Tu sợ hãi lùi lại một bước, ánh mắt cũng có chút thu lại.

Parker xốc Bạch Tinh Tinh trên lưng lên, bước nhanh vào pháo đài của Vượn Vương. Tu lẽo đẽo theo sau hai người, cái đuôi sói xù phía sau cuồng nhiệt vẫy vẫy.

Vào đến đại sảnh, Bạch Tinh Tinh đá đá chân ra hiệu cho Parker đặt mình xuống, sau đó tò mò đánh giá đại sảnh. Lần trước cô đến đây trời đã tối, không thể nhìn kỹ, hôm nay mới phát hiện nơi này xa hoa đến mức nào.

Tuy đều là đồ đá, nhưng kiến trúc và bài trí ở đây đều được điêu khắc hoa văn phức tạp, toát lên hơi thở lịch sử cổ xưa.

Vượn Vương cùng mấy lang thú đi về phía Bạch Tinh Tinh, không để lại dấu vết liếc nhìn Tu sau lưng cô, rồi cười thân thiết nói: “Cô cuối cùng cũng đến rồi, mau vào trong đi, bên trong ấm áp.”

“Vâng.” Bạch Tinh Tinh lịch sự mỉm cười với Vượn Vương, đi về phía căn phòng mà ông chỉ.

Căn phòng này rất rộng rãi, bày rất nhiều chậu than, không khí ấm hơn bên ngoài rất nhiều, ngay cả những tảng đá cũng hơi ấm. Các giống cái đều ngồi khoanh chân trên đất, chân trần, mỗi người cầm một cái vỏ quả to bằng nắm tay. Một bên còn có rất nhiều con non đang nô đùa với nhau.

Bạch Tinh Tinh cảm thấy đôi giày buộc trên chân rất không thoải mái, cũng vội vàng cởi ra.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 210


“Em vào đi, ta ở bên ngoài chờ em.” Parker lấy đôi giày da thú trong tay Bạch Tinh Tinh, giắt vào bên hông.

“Anh không vào sao?” Bạch Tinh Tinh ngạc nhiên hỏi, nhìn vào trong phòng mới phát hiện không có một giống đực trưởng thành nào, “Chẳng lẽ các anh không được vào à?”

Bảo sao đại sảnh lại có nhiều giống đực như vậy.

Tu đứng bên cạnh lập tức giải thích: “Nhà quá nhỏ, giống đực vào sẽ chật chội.”

“Cũng phải.” Bạch Tinh Tinh gật đầu tỏ vẻ hiểu, nhưng phải một mình đối mặt với môi Tr**ng X* lạ, cô có chút bất an, chần chừ nhìn về phía Parker.

Sự ỷ lại của Bạch Tinh Tinh làm Parker rất hưởng thụ. Anh đặt tay l*n đ*nh đầu cô xoa nhẹ một cái, ưỡn n.g.ự.c nói: “Ta sẽ đứng ngay cửa chờ em, em chơi xong ra là có thể thấy ta.”

Tu cũng chen vào: “Em đừng sợ, ta phụ trách đưa đồ ăn, có thể vào xem em.”

Bạch Tinh Tinh vui mừng nhìn về phía Tu, “Thật sao?”

Lần đầu tiên được giống cái mình yêu mến nhìn thẳng như vậy, tim Tu đập loạn nhịp. Nhìn giống cái xinh đẹp không giống người thật trước mắt, anh ngây ngô cười ngây dại. Ngay sau đó, vai anh căng cứng, Tu cảm nhận được sát ý mãnh liệt, bỗng bừng tỉnh. Giây tiếp theo, cơ thể anh đã mất kiểm soát bay ra ngoài.

“Bịch” một tiếng, Tu ngã mạnh xuống đất.

“Parker!” Bạch Tinh Tinh bị hành động bạo lực bất thình lình của Parker làm cho hoảng sợ. Ngẩng đầu lên, cô thấy trong mắt Parker tràn đầy hung thần, vội vàng kéo anh lại: “Đừng đánh nhau.”

Trước mặt giống cái mình yêu mến, Tu chịu đau lập tức đứng dậy, phòng bị nhìn chằm chằm Parker, hơi cong lưng làm tư thế phòng ngự, không dám lại gần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đôi mắt vàng của Parker b.ắ.n ra tia hung quang lạnh lùng. Anh ôm lấy Bạch Tinh Tinh với tư thế của kẻ chiếm hữu, lạnh lùng nói: “Đừng tưởng ở đây ta không dám g.i.ế.c ngươi.”

“Parker.” Bạch Tinh Tinh không vui kéo tay Parker, thấp giọng nói: “Em về đây.”

Parker lúc này mới thu lại địch ý, nắm tay Bạch Tinh Tinh nói: “Ta không nói nữa, em vào đi.”

Bạch Tinh Tinh nhìn Tu, thấy anh không sao, mới đi vào phòng. Tu vội đuổi theo, đi ngang qua Parker bước chân rõ ràng cứng lại, sẵn sàng phản công bất cứ lúc nào. Parker cũng không động đậy, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Tu.

Tu vào trong nhà, toát một thân mồ hôi lạnh, đóng cửa lại mới thả lỏng được.

Parker bực mình đ.ấ.m vào tường một cái. Mình đã cảnh cáo Tu rồi, chắc hắn sẽ biết điều một chút.

Động tĩnh ở cửa không nhỏ, rất nhiều giống cái đều nhìn về phía Bạch Tinh Tinh. Bạch Tinh Tinh đã quen nhìn mỹ nam, đột nhiên thấy những giống cái có dung mạo bình thường… à không, chính xác hơn là vô cùng xấu, cảm thấy mắt mình phải chịu một vạn điểm sát thương.

Cạnh tranh càng khốc liệt, sẽ sinh ra người chiến thắng càng hoàn mỹ. Số lượng giống đực đông, cạnh tranh quá lớn, để thu hút ánh mắt của số lượng ít ỏi giống cái, họ đều tiến hóa ra ngoại hình không chê vào đâu được.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Còn ở đây, là một đám giống cái không hề có sự cạnh tranh, ngoại hình quả thực không phụ lòng vốn liếng của các nàng, hoàn toàn là tùy tâm sở dục. Eudora mà lúc trước Bạch Tinh Tinh cho là không đẹp lắm, đặt ở đây thật sự xem như rất khá.

Trời đất ơi, muốn quay về nhìn Parker để rửa mắt quá!

Bạch Tinh Tinh đột nhiên có chút hiểu ra nguyên nhân giống cái không thích chơi với nhau, bởi vì các nàng cũng chê nhau xấu!

Tu đứng sau lưng Bạch Tinh Tinh, nói: “Em cứ tìm chỗ ngồi đi, để ta đi lấy mứt quả cho em.”

“Ồ.” Bạch Tinh Tinh đang lơ mơ tỉnh lại, nhìn về phía Tu: “Anh không sao chứ? Tính tình Parker nóng nảy quá, em thay anh ấy xin lỗi anh.”
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 211


Tu vừa mừng vừa sợ, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên: “Được em quan tâm, bị đánh cũng đáng.”

“…” Trong đầu Bạch Tinh Tinh tự động vang lên một câu trong bài khóa tiểu học: Học văn học hỏi, không hiểu thì phải hỏi, dù bị đánh cũng đáng.

Bạch Tinh Tinh cả người đều ngẩn ngơ.

Tu với vẻ mặt tươi cười đi đến chỗ thú nhân tộc vượn phụ trách phân phát mứt quả, nói: “Cho cô ấy một vại.”

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Để các giống cái có thể yên tĩnh thưởng thức mứt quả, các thú nhân tộc vượn làm việc bên trong đều đã có bạn đời, sẽ không có ai làm phiền các nàng. Còn Tu lại là độc thân, hai thú nhân tộc vượn này nhanh chóng hiểu ra là Vượn Vương đang tác hợp cho Tu với một giống cái nào đó.

Một thú nhân tộc vượn hói đầu trộm nhìn Tinh Tinh, thấp giọng nói: “Đó là người trong lòng của ngươi à? Trời ạ, cô ấy đẹp quá.”

Một thú nhân khác cũng nói: “Xem cô ấy đối với ngươi tốt như vậy, chắc chắn là thích ngươi rồi.”

Khóe miệng Tu cong lên càng cao, thúc giục: “Nhanh lên, cô ấy hơi sợ.”

Hai thú nhân tộc vượn, một người bế vại đá, một người cầm vỏ quả múc mứt quả, đổ đầy vỏ quả bằng thứ chất lỏng màu máu, cuối cùng c*m v** một cọng rơm màu vàng kim.

Tu cầm vỏ quả đi đến bên cạnh Bạch Tinh Tinh, nói: “Của em đây, sao không ngồi xuống?”

“Em đang tìm chỗ.” Bạch Tinh Tinh đưa tay nhận lấy vỏ quả. Vỏ quả vốn không lớn, thành vỏ dày đến một centimet, bên trong mứt quả chỉ khoảng hai ba lạng.

Bạch Tinh Tinh ngửi ngửi, quả nhiên có mùi rượu, còn có hương trái cây nồng nàn, “Thơm quá…”

“Mau nếm thử đi,” Tu nói.

Mới sinh xong có uống rượu được không nhỉ? Bạch Tinh Tinh không chắc lắm. Cô trước đây chưa bao giờ uống rượu, nhưng cơ hội lần này quá hiếm có, cô ngậm ống hút hút một ngụm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ặc!” Mặt Bạch Tinh Tinh lập tức nhăn lại như cái bánh bao, trong miệng vừa chua vừa ngọt lại vừa chát, có mùi của vài loại trái cây. Mặc dù cô chưa từng uống rượu, nhưng có thể chắc chắn vị rượu này không đúng, là mùi lên men thường có khi trái cây bị hỏng.

Đang định nhổ ra, Tu đột nhiên vỗ vào lưng cô mấy cái. Có lẽ Tu có ý tốt muốn giúp cô xuôi hơi, nhưng sức của thú nhân đều rất lớn, Bạch Tinh Tinh không đề phòng liền nuốt luôn ngụm rượu trong miệng, lập tức sặc đến ho sặc sụa.

“Khụ khụ!” Mắt Bạch Tinh Tinh ngấn nước, cô chép miệng vài cái, thế mà lại cảm thấy thơm ngọt đầu môi. Cái mùi lạ đó không còn nữa, chỉ còn lại hương rượu thoang thoảng.

Rượu xuống họng, cơ thể Bạch Tinh Tinh cũng ấm lên từ bên trong, thoải mái vô cùng. Cô nhìn thứ mứt quả màu nâu đỏ trong vỏ, ánh mắt lập tức trở nên kinh ngạc.

Tu cười nói: “Lần đầu uống đều không quen, cảm thấy thế nào?”

“Cũng không tệ,” Bạch Tinh Tinh l.i.ế.m mép, lại hút một ngụm, mặt lại nhăn lại.

Hừm, vẫn khó uống quá, đây chẳng lẽ là rượu quả mà vượn trong truyền thuyết ủ trong hốc cây sao?

Nuốt xuống xong, cơ thể lại dâng lên một luồng ấm áp. Bạch Tinh Tinh thở ra một hơi, giơ vỏ quả lên hỏi: “Cái này làm thế nào vậy?”

Tu đáp: “Mứt quả là bí quyết của Vượn Vương, không ai biết cả.”

Bạch Tinh Tinh gật đầu, có chút không dám uống tiếp.

“Cái đó, Bạch Tinh Tinh, em ngồi chỗ chị đi.” Một giống cái đột nhiên vẫy tay với Bạch Tinh Tinh.

Các giống cái đối với vẻ đẹp của Bạch Tinh Tinh cũng không có phản ứng quá khích. Dù sao các nàng đều từ nhỏ được khen lớn lên, không có gương, các nàng đều cảm thấy mình rất đẹp. Bạch Tinh Tinh xinh đẹp thật, nhưng các nàng cảm thấy mình chắc cũng không kém cạnh.

Bạch Tinh Tinh nhìn về phía giống cái đang nói chuyện, người đó có một đôi mắt hồ ly to, hai mí rất đẹp, đuôi mắt hơi xếch lên, vô cùng quyến rũ.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 212


Dựa vào đôi mắt này, Bạch Tinh Tinh lập tức nhớ ra cô, “Chị là giống cái tộc Hổ được Vinson cứu?”

Biểu cảm của giống cái cứng lại, cười có chút gượng gạo, “Đúng vậy.”

Cô nhường chỗ cho Bạch Tinh Tinh. Bạch Tinh Tinh có ấn tượng sâu sắc với dáng vẻ từ chối Vinson của cô lúc trước, vì vậy không thích cô lắm, nhưng thấy người ta đã nhường chỗ cho mình, đành phải đi về phía cô.

“Em tên là Bạch Tinh Tinh, cũng là năm nay mới đến thành Vạn Thú, chị tên gì?”

“Chị tên Bách Lệ.” Bách Lệ cúi đầu uống một ngụm mứt quả, từ ái sờ sờ bụng. Bạch Tinh Tinh lúc này mới phát hiện bụng cô phồng lên, kinh ngạc nói: “Chị có thai à?”

Sống ở thế giới thú nửa năm, Bạch Tinh Tinh cũng xem như nửa thú nhân, nhìn thấy con non sắp ra đời cũng rất vui vẻ.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

“Ừm.” Bách Lệ sợ hãi nhìn Tinh Tinh, nhỏ giọng nói: “Chị nghe nói Vinson đang ở nhà em, có thật không?”

Bạch Tinh Tinh xem như đã hiểu, hóa ra cô muốn hỏi thăm Vinson nên mới nói chuyện với mình. Nụ cười trên mặt cô nhạt đi vài phần, thờ ơ nói: “Đúng vậy.”

Bách Lệ hít một hơi, nhìn Bạch Tinh Tinh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, “Em dũng cảm thật! Anh ta như vậy…”

Bạch Tinh Tinh không cần nghe cũng biết Bách Lệ muốn nói gì, cô thiếu kiên nhẫn cúi đầu hút mạnh một ngụm mứt quả, lập tức mặt nhăn lại như cái bánh bao. Trời đất, cái mùi lạ này không thể chịu nổi!

“Cái đó, chị có con rồi, đừng uống nhiều quá.” Bạch Tinh Tinh cắt ngang lời Bách Lệ.

Bách Lệ bán tín bán nghi nhìn mứt quả, “Vậy sao? Vậy chị mang về cho giống đực của chị uống.”

Cửa lại mở ra, mấy tiếng sói con kêu non nớt vang lên. Bạch Tinh Tinh nhìn ra cửa, không ngờ lại là Rosa.

Ở đây không có giống cái của vương tộc, mẹ của Parker cũng không đến, sao Rosa lại đến đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Rosa kiêu ngạo ngẩng cằm, ánh mắt quét một vòng trong đám người, khóa chặt trên người Bạch Tinh Tinh, sau đó dẫn bốn con sói con đi tới.

Lập tức có thú nhân tộc vượn mang mứt quả đến cho Rosa. Rosa cầm lấy mà không thèm liếc nhìn họ một cái, đứng trước mặt Bạch Tinh Tinh, từ trên cao nhìn xuống: “Vinson ở chỗ ngươi? Ngươi thật sự định chấp nhận hắn?”

Tư thế bề trên của Rosa làm Bách Lệ có chút sợ hãi, cô không khỏi lùi ra xa Bạch Tinh Tinh một chút.

Bạch Tinh Tinh thờ ơ nhìn về phía Rosa, “Không phải là do cô đuổi anh ta đi sao? Cô quan tâm anh ta ở đâu, ở cùng ai làm gì.”

“Gâu gâu!”

Bạch Tinh Tinh vừa nói xong, bốn con sói con của Rosa lập tức hung hăng sủa về phía cô. Được Rosa khen một tiếng “Ngoan”, chúng nó sủa càng hăng, móng vuốt cào cào trên mặt đất.

Tu bước mấy bước lớn đến sau lưng Bạch Tinh Tinh, dùng uy áp của thú hai vằn trấn áp lũ con non, chúng lập tức r*n r* lùi lại mấy bước.

Rosa nhìn Tu cười nhạo một tiếng, nói: “Đừng tốn công vô ích, Bạch Tinh Tinh không thể nào để mắt đến ngươi đâu. Không thấy giống đực của cô ta đều là hạng người nào sao? Ngay cả Vinson và lưu lạc thú cũng chấp nhận, dã tâm thật không nhỏ.”

Dứt lời, Rosa đột nhiên hất mứt quả về phía Bạch Tinh Tinh.

Tu lao ra che trước mặt Bạch Tinh Tinh, che chắn cho cô kín mít, nhưng mứt quả văng trên lưng anh lại b.ắ.n tung tóe lên những giống cái xung quanh.

“A!” Các giống cái hét lên liên tục, hoảng hốt lùi ra ngoài. Các thú nhân tộc vượn canh giữ trong phòng lập tức xông tới trấn an các nàng, thỉnh thoảng liếc nhìn Rosa để đề phòng cô ta lại gây sự.

“Cô quá đáng thật!” Bạch Tinh Tinh bật dậy, lau rượu quả trên lưng Tu, lo lắng hỏi: “Anh không sao chứ?”

Cồn bay hơi rất nhanh, chất lỏng hóa khí sẽ làm nhiệt độ da giảm xuống nhanh chóng. Trời lạnh thế này, Bạch Tinh Tinh lo Tu sẽ bị cảm lạnh.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 213


“Ta không sao.” Tu ngẩn người trả lời, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm Rosa.

Bạch Tinh Tinh thấy rượu trên lưng Tu đã khô, cũng không nói gì nữa.

Động tĩnh trong phòng làm các giống đực bên ngoài vểnh tai lên, không chắc chắn nhìn về phía cửa. Parker đang đứng cạnh cửa lập tức muốn mở, nhưng một thú nhân tộc vượn, với thính lực không bằng các thú nhân khác, đã đưa tay ngăn anh lại.

“Mở cửa sẽ làm nhà lạnh đi,” thú nhân đó nói.

Parker không nói hai lời, một tay đẩy thú nhân tộc vượn ra, nhấc chân đá vào cửa.

“Rầm!” một tiếng, cửa gỗ vỡ tan. Parker bước nhanh vào trong, liếc mắt một cái đã tìm thấy Bạch Tinh Tinh trong đám giống cái.

Các giống đực khác lúc này mới xác định trong phòng quả thật có chuyện, họ sốt ruột hoang mang ùn ùn kéo về phía căn nhà.

Parker chạy đến bên cạnh Bạch Tinh Tinh, nhìn cô từ trên xuống dưới, “Em không sao chứ?”

Bạch Tinh Tinh nắm c.h.ặ.t t.a.y Parker, “Em không sao, Rosa định hất mứt quả vào em, nhưng được Tu che giúp rồi.”

Parker nhìn về phía Rosa, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ hung ác. Các con non của Rosa bị dọa đến liên tục lùi lại, trốn sau lưng mẹ run bần bật.

Các giống cái bị kinh hách nhìn thấy bạn đời của mình, từng người một tủi thân khóc lên. Các giống đực kia xót xa không thôi, đồng loạt nhe răng về phía Rosa. Nếu đối phương không phải là giống cái, không nghi ngờ gì những giống đực đang nóng lòng vì vợ này sẽ lập tức lao lên.

Một mình đối mặt với ánh mắt hung dữ của hơn mười giống đực, Rosa cũng có chút sợ hãi. Nhưng rất nhanh bạn đời của cô cũng đuổi đến, cô lập tức khôi phục khí thế kiêu ngạo.

“Có chuyện gì vậy?” Vượn Vương với khuôn mặt trầm xuống bước vào phòng, quét mắt một vòng, thấy không ai bị thương, dường như thở phào nhẹ nhõm, “Nhà đã không còn ấm nữa, các giống cái bị lạnh thì về đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mọi người tin phục Vượn Vương, không dây dưa nhiều, rất nhanh căn nhà rộng lớn trở nên trống trải, chỉ còn lại vài người. Ngoài Vượn Vương, chỉ có Rosa, Bạch Tinh Tinh và các giống đực của họ.

Vượn Vương nhìn Tinh Tinh, biểu cảm hòa hoãn hơn một chút, “Cô cũng mau về đi, đừng để bị lạnh ốm.”

Bạch Tinh Tinh thấy Vượn Vương không định truy cứu trách nhiệm, tức giận nói: “Rosa dùng mứt quả hất người khác, chẳng lẽ không nên bị trừng phạt sao? Không nên xin lỗi sao?”

Vượn Vương chưa kịp nói, Rosa đã cười lạnh một tiếng, “Trừng phạt? Ta là giống cái, ai dám trừng phạt ta?”

Bạch Tinh Tinh không thể tin được mở to mắt, lạnh lùng nói: “Tôi không tin một thành trấn lớn như các người lại không có một chút ràng buộc nào đối với giống cái. Nếu có giống cái làm bị thương giống cái khác, thậm chí g.i.ế.c người thì sao?”

Rosa đắc ý ngẩng cằm: “Thành Vạn Thú chúng ta đối với giống cái chỉ có một loại hình phạt, đó là bán cho các bộ lạc nhỏ. Nhưng ngươi đừng quên, phụ thân ta là hổ vương, bán ngươi chứ không thể bán ta.”

Bạch Tinh Tinh tức giận siết chặt nắm tay. Parker lạnh lùng liếc nhìn Rosa một cái, cố gắng nén sát ý xuống đáy mắt, “Chúng ta về thôi.”

Giống đực tuyệt đối không được thể hiện hành vi làm tổn thương giống cái, nếu không sẽ bị đuổi đi vĩnh viễn.

Parker ôm vai Bạch Tinh Tinh, trịnh trọng tuyên thệ: “Ta sẽ bảo vệ tốt cho em, tuyệt đối sẽ không cho cô ta có cơ hội làm tổn thương em.”

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Tinh Tinh nắm c.h.ặ.t t.a.y Parker, nhìn về phía Tu: “Mứt quả cho anh uống đấy, đừng để bị cảm lạnh.”

“Không không không.” Tu vội xua tay, “Em uống đi, ta không sao đâu.”

“Em không thích uống.” Bạch Tinh Tinh gượng cười, nhét vỏ quả vào tay Tu. Tu đành phải nhận lấy, cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay của giống cái trên vỏ quả, anh cả người đều ngẩn ngơ.

Parker hừ một tiếng, cõng Bạch Tinh Tinh nhanh chóng rời khỏi nơi này.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 214


Sau khi nhóm người của Bạch Tinh Tinh đi, Rosa bảo giống đực của mình mang các con non ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại cô và Vượn Vương.

“Cô cũng về đi,” Vượn Vương nói.

Rosa trưng ra bộ mặt khó chịu, phẫn uất nói: “Vinson hoàn toàn đứng về phía cô ta, rốt cuộc ngài có giúp tôi không?”

Vượn Vương thở dài lắc đầu, “Ta và phụ thân cô, cùng các giống đực của cô quan hệ đều rất thân thiết, tự nhiên sẽ đứng về phía cô. Trêu chọc thì được, đừng làm cô ta bị thương, khả năng sinh sản của cô ta rất tốt.”

Sắc mặt Rosa khá lên, khinh thường nói: “Chỉ là một lứa trứng rắn mà thôi.”

“Ta có thể cảm nhận được.” Vượn Vương đầy tự tin: “Cứ xem đi, sang năm cô ta chắc chắn có thể có thêm một lứa nữa, hy vọng là báo con.”

Sắc mặt Rosa lập tức âm trầm xuống, “Ai biết được.” Ném lại một câu, Rosa tức giận dậm chân đi ra ngoài.

Vượn Vương quay lưng về phía cửa, vẻ hiền lành trên mặt lập tức biến mất, đôi môi mỏng nhếch lên một nụ cười lạnh, “Ngu xuẩn.”

Vượn Vương với tâm trạng vui vẻ đi về phòng ngủ của mình. Vừa đẩy cửa ra, trong phòng liền vang lên giọng nói của một giống cái: “Tôi muốn lục tinh, bao giờ ông mới cho tôi lục tinh?”

“Nhanh thôi, đợi ta khống chế được thành Vạn Thú, có đủ thấu tinh, nhất định có thể thăng cấp thành thú ba vằn.” Giọng Vượn Vương không còn vẻ uy nghiêm trước mặt người khác, lộ ra vẻ khúm núm: “Đến lúc đó ta có thể dùng tinh thần lực bắt g.i.ế.c cự thú ăn cỏ, cô muốn bao nhiêu lục tinh ta đều có thể cho cô.”

Thấu tinh có thể dùng làm tiền tệ lưu thông, nhưng lục tinh lại là vô giá, không có giống cái nào cho phép giống đực của mình đem lục tinh đổi cho người khác. Dù Vượn Vương có quyền lực lớn đến đâu, cũng không thể thay đổi được điểm này. Muốn có lục tinh, chỉ có thể tự mình đi bắt.

“Mười năm trước ông cũng nói như vậy, ông chỉ biết nói lời ngon ngọt. Nếu không cho tôi lục tinh, tôi sẽ đi tìm giống đực khác!”

“Tin ta đi, thành Vạn Thú sắp loạn rồi…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Giữa trời tuyết băng giá, một thú nhân tóc vàng chỉ mặc váy da thú đội gió tuyết mà đi. Bông tuyết rơi trên làn da màu lúa mì của anh, nhanh chóng tan thành vệt nước. Trong lòng anh ôm một khối lông thú trắng muốt, nhìn kỹ mới thấy một khuôn mặt nhỏ nhắn.

Bạch Tinh Tinh rụt chân vào trong tấm da thú. Lúc về, giày không buộc chặt, không khí lạnh cứ lùa vào làm chân đau buốt, nhưng điều làm cô khó chịu hơn là sự bực bội trong lòng.

“Dã man!” Bạch Tinh Tinh tức giận nói: “Hôm nay em mới phát hiện ra giống cái còn dã man hơn cả giống đực, đúng là muốn làm gì thì làm! Vô pháp vô thiên!”

Parker im lặng hồi lâu, rồi nói: “Là do ta không tốt, không bảo vệ được em.”

“Không liên quan đến anh.” Bạch Tinh Tinh hít một hơi thật sâu, đột nhiên ý thức được sức mạnh mà Curtis cho mình quan trọng đến nhường nào. Nếu bị giống cái tấn công, sức mạnh đó thật sự có thể dùng để bảo mệnh.

Về đến nhà, ngửi thấy mùi thịt hun khói trong phòng, tâm trạng Bạch Tinh Tinh cuối cùng cũng khá hơn một chút.

Vinson thấy Bạch Tinh Tinh trở về, liền cho thêm mấy thanh củi vào đống lửa sắp tàn, thuận miệng hỏi: “Sao về nhanh vậy?”

“Xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, nên tan sớm.”

Vinson ngẩng đầu nhìn Tinh Tinh, thấy tâm trạng cô không tốt, liền không hỏi nữa.

Bạch Tinh Tinh từ trong lòng Parker nhảy xuống. Đôi chân lạnh cóng giẫm xuống đất đau buốt, cô nhăn mặt hít một hơi, “Đau đau đau đau đau.”

Parker đóng cửa lại, lại bế Bạch Tinh Tinh lên, ngồi bên đống lửa: “Để ta sưởi ấm cho em.”

Parker đặt Bạch Tinh Tinh bên cạnh mình, cởi giày cho cô, rồi áp đôi chân lạnh lẽo của cô vào n.g.ự.c mình. Bạch Tinh Tinh “Oa” một tiếng, nhiệt độ lòng bàn chân cao đến mức gần như bỏng rát, cô kinh ngạc nói: “Sao các anh ấm thế?”
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 215


“Bọn ta có hình thú, có bộ lông mà,” Parker dùng lòng bàn tay che kín mu bàn chân của Bạch Tinh Tinh, để đôi chân cô hoàn toàn được sưởi ấm, “Dù biến thành hình người, lớp bảo vệ của bộ lông vẫn còn đó.”

“Thích thật,” Bạch Tinh Tinh hâm mộ nói.

Hôm nay uống rượu quả, Bạch Tinh Tinh mới nhận ra đã lâu mình không ăn rau củ quả, trong miệng có chút nóng. Nhìn ra thế giới băng tuyết bên ngoài, Bạch Tinh Tinh hỏi: “Bây giờ còn có… thực vật ăn được không?”

“Mùa lạnh làm gì có thực vật ăn được, có lẽ có củ, lát nữa ta đi tìm xem,” Parker nói.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Vinson nói: “Bây giờ mới vừa có băng, thực vật chưa bị đông chết, muốn ăn phải đi tìm sớm.”

“Có lý,” Bạch Tinh Tinh gật đầu, trong lòng dâng lên cảm giác nguy cơ.

Nơi này không có chợ, cô không thể nào cả mùa lạnh không bổ sung vitamin được. Nói nghiêm trọng thì sẽ bị bệnh scorbut, nói nhẹ thì cũng sẽ bị nóng trong người, lở miệng, táo bón các kiểu.

“Không được, em cũng đi ra ngoài, tìm được gì thì hay nấy, kiếm nhiều một chút về tích trữ.” Bạch Tinh Tinh cựa quậy đôi chân đã có lại cảm giác, định rút ra thì tay Parker siết chặt, ghì chân cô vào lồng n.g.ự.c nóng rực.

“Lạnh lắm, để ta đi là được.” Parker nâng chân Bạch Tinh Tinh lên cao, áp lên mặt mình cảm nhận nhiệt độ, trên mặt hiện lên nụ cười nhạt: “Cuối cùng cũng ấm rồi.”

Vinson mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, mắt nhìn thẳng, chỉ lo cho thêm củi vào đống lửa.

“Ơ! Anh không chê hôi à!” Bạch Tinh Tinh vội rụt chân lại.

“Chân em sao lại hôi được?” Parker hỏi ngược lại, nói rồi còn cầm chân Bạch Tinh Tinh lên ngửi, “Thơm.”

Bạch Tinh Tinh bị làm cho rùng mình: Liêm sỉ ơi là liêm sỉ! Chân cô mà thơm mới có quỷ.

“Thật mà.” Parker vùi mặt vào g*** h** ch*n Bạch Tinh Tinh hít một hơi thật sâu, thậm chí còn lộ ra vẻ hưởng thụ, trong cổ họng “ngừ” một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Biểu cảm của Bạch Tinh Tinh sắp nứt ra, Parker là người có sở thích đặc biệt với chân trong truyền thuyết sao?

Parker thấy Bạch Tinh Tinh không tin, bèn掰開白晶晶的腿非要她也聞聞. Bạch Tinh Tinh đành phải ngửi một chút, quả thật không có mùi hôi, có lẽ là do mấy tháng nay không đi giày.

“Làm gì có mùi thơm nào,” Bạch Tinh Tinh đảo mắt.

Parker khẳng định: “Có, đó là mùi thơm cơ thể của giống cái, có lẽ bản thân các em không ngửi thấy, nhưng giống đực bọn ta thì có thể. Không tin em hỏi Văn… hỏi Curtis.”

“Đừng có ghê nữa, chúng ta đi nhanh đi.” Bạch Tinh Tinh nhân cơ hội thu chân lại, nhặt giày lên liền xỏ vào, “Em không phải thú ăn thịt, không thể mấy tháng không ăn thực vật được.”

Parker nghe vậy nghiêm túc hỏi: “Không ăn sẽ thế nào?”

“Sẽ bị bệnh.” Bạch Tinh Tinh dùng sức siết chặt miệng giày, lần này không nương tay nữa, buộc rất chặt.

Vẻ mặt Parker trở nên nghiêm túc. Anh vào phòng ngủ lấy thêm một tấm da gấu, khoác lên cho Bạch Tinh Tinh, “Bên ngoài gió lớn, mặc thêm một chiếc nữa.”

“Vâng.”

Tấm da gấu rất lớn, chân gấu, tay gấu và đầu gấu cũng chưa cắt đi. Bạch Tinh Tinh mặc vào, cả người như bị nhét vào một cái túi da gấu, đội mũ đầu gấu lên, chỉ có một khuôn mặt lộ ra ngoài.

Parker nhìn nhìn vẫn không yên tâm, lại quàng cho Bạch Tinh Tinh một cái đuôi cáo cực dài quanh cổ. Mặc nhiều quá, Bạch Tinh Tinh đến cả cái giỏ tre cũng không đeo được, chỉ có thể dùng tay xách.

Vì đường xa, Parker biến thành hình báo, cõng Bạch Tinh Tinh nhanh chóng chạy ra khỏi thành.

Trong núi cũng là một vùng đất đóng băng tuyết phủ. Ngoài màu trắng ra chính là màu nâu vàng của cây khô, trên mặt đất là những cành cây gãy ngang dọc, càng làm cho núi rừng thêm vài phần hoang vắng.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 216


Tác giả: Bạch Đầu Mộng

Bạch Tinh Tinh nhìn quanh khắp nơi, thất vọng nói: “Ở đây làm gì còn thứ gì ăn được nữa, chẳng lẽ ăn gỗ à?”

“Gâu!” Parker dùng chân cào cào lên lớp băng vụn trên mặt đất, ra hiệu cho Bạch Tinh Tinh đi xuống.

Bạch Tinh Tinh hiểu ý nhưng không nhúc nhích, “Đi tới rừng trúc xem sao, biết đâu lại có măng đông.”

Nói rồi, nàng thúc hai chân vào sườn eo Parker, Parker liền hú lên một tiếng: 【 Đừng đá vào bụng ta. 】

“Chàng nói gì thế?”

Parker phì một hơi ra từ mũi, trong lòng vừa cười vừa mắng: Đúng là một giống cái ngốc nghếch. Nhưng điều này cũng có nghĩa là Bạch Tinh Tinh rất ít khi cưỡi giống đực, khiến Parker thầm vui trong lòng, rảo bước chạy đi đầy phấn khởi.

Trong thế giới điêu tàn, chỉ có rừng trúc vẫn còn một màu xanh vàng úa, toát lên sức sống mãnh liệt.

Bạch Tinh Tinh vui vẻ nhảy từ trên lưng Parker xuống. Dưới chân là những khối băng cứng, nhỏ thì bằng nắm tay, lớn thì như quả bí đao, đi lên cấn vào lòng bàn chân rất khó chịu.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Tinh Tinh cẩn thận đi vài bước rồi nói: “Đào ở đây thử xem.”

Parker rũ rũ bộ lông rồi biến thành người, đứng dậy đi tới sau lưng Bạch Tinh Tinh, kinh ngạc hỏi: “Nàng muốn ăn trúc sao?”

Trong núi rừng chỉ còn mỗi cây trúc là vẫn xanh, quả thật không còn gì khác để ăn. Parker bắt đầu tự trách, đều tại hắn không hiểu nhiều về vượn thú, mới đẩy Tinh Tinh đến bước phải ăn cây trúc cứng ngắc này.

Thức ăn của Tinh Tinh đều phải nấu chín, vậy trúc thì nấu thế nào đây? Phải nấu cho thật mềm, chứ cứng thế này nàng chắc chắn không gặm nổi.

“Trúc chưa mọc khỏi mặt đất ăn rất ngon.” Bạch Tinh Tinh nói rồi ngẩng đầu nhìn Parker, đột nhiên phát hiện hắn đã cao hơn một chút so với lần đầu gặp. Nàng nhớ trước đây đầu mình chỉ đến cổ Parker, giờ thì chỉ tới nách hắn.

Nhìn kỹ lại, n.g.ự.c của Parker cũng vạm vỡ hơn không ít. Ánh mắt tiếp tục dời xuống, mắt Bạch Tinh Tinh bỗng trợn tròn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Parker thật sự trưởng thành rồi!

Vội vàng quay đầu đi, Bạch Tinh Tinh giả vờ bình tĩnh nhìn về phía trước: “Chàng có lạnh không, có muốn ta đưa khăn choàng cho chàng quấn quanh eo không?”

“Không lạnh, mà chỉ quấn quanh eo thì cũng đâu giữ ấm được.” Parker thờ ơ nói: “Dù sao ở đây cũng chỉ có hai chúng ta, chỗ đó cũng không cần che làm gì.”

Mặt Bạch Tinh Tinh nóng bừng, lắp bắp nói: “Ta… ta lo cho chàng… lỡ như chỗ đó bị đông hỏng thì sao, chàng không cần thì thôi!” Cùng lắm thì nàng cố không nhìn Parker là được.

“Sao có thể! Trước đây ta vẫn thường như vậy mà.” Parker đang nói thì đột nhiên nghĩ đến việc mình sắp có thể giao phối với Bạch Tinh Tinh, lỡ như bị lạnh rồi đến lúc quan trọng lại không dùng được thì sao? Mùa lạnh vừa qua là Curtis sẽ tỉnh lại, hắn chắc chắn sẽ ngăn cản mình và Tinh Tinh giao phối.

Do dự một lúc, Parker hạ giọng hỏi: “Nếu ta lấy khăn choàng thì nàng có bị lạnh không?”

Bạch Tinh Tinh nhướng mày, cố ý trêu hắn: “Chẳng phải chàng không sợ lạnh sao?”

“Ta… chỉ là quan tâm nàng thôi.” Parker ngượng ngùng nói, lảng tránh bằng cách nhìn những cây trúc gần đó.

Thấy Parker không còn kiên quyết nữa, Bạch Tinh Tinh vội tháo chiếc khăn choàng đuôi cáo xuống quấn cho hắn. Nàng thật sự không muốn vô tình nhìn thấy bộ phận của người khác giới.

“Đã bảo không cần mà.” Parker được hời mà còn ra vẻ, chờ Bạch Tinh Tinh quấn xong cho mình, hắn nhanh chóng cúi xuống hôn lên trán nàng một cái, “Nàng tốt thật.”

Mặt Bạch Tinh Tinh đỏ bừng như quả đào, đầu óc cũng thấy choáng váng, không còn tỉnh táo.

Chẳng lẽ là rượu quả ngấm chậm sao?

Nàng lắc lắc đầu, lảo đảo đi vài bước, chỉ vào gốc của một cây trúc và nói: “Đào ở chỗ này thử xem.”

“Được.” Giọng Parker ánh lên ý cười, ngoan ngoãn đi đến chỗ Bạch Tinh Tinh chỉ, ngồi xổm xuống và bắt đầu dọn dẹp các khối băng.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 217


Khi Parker dọn sạch được một khoảng đất trống, những khối băng bên cạnh đã chất thành một ngọn núi nhỏ, Bạch Tinh Tinh vừa hay có thể ngồi sau núi để tránh gió.

“Xong rồi.” Parker nói.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Tinh Tinh ngáp một cái, mắt rưng rưng vì buồn ngủ, nàng dụi mắt rồi nhìn về phía mảnh đất dưới gốc trúc.

Mặt đất bằng phẳng, một màu nâu sẫm không thấy một tấc xanh nào. Vài cọng rễ mọc gần gốc trúc mẹ, rất có thể nơi này sẽ có măng mới.

“Chàng đào sát gốc thử xem.” Bạch Tinh Tinh không chắc chắn nói, nàng nhớ măng mùa đông là loại chưa mọc lên khỏi mặt đất, còn đã nhú lên thì gọi là măng xuân.

Parker liền đào sát gốc trúc già, thầm nghĩ có lẽ trúc cũng có củ giống như khoai lang hay hành tây.

Móng tay của Parker vừa dài vừa sắc bén, có thể dễ dàng bới tung lớp đất đá, chỉ vài ba lần đã đào được một cái hố lớn. Bạch Tinh Tinh cố gắng tỉnh táo, ngồi xổm bên cạnh Parker xem, “Cẩn thận một chút, đừng làm đứt rễ trúc.”

“Ừm.” Động tác của Parker trở nên cẩn thận hơn, đào ra một đoạn rễ màu vàng to bằng ngón tay, dùng móng tay chọc chọc, đôi mày vàng khẽ nhíu lại, “Rễ cũng cứng như thân trúc, nàng cắn nổi không?”

“Thứ ta muốn ăn không phải cái này. Hình như ở đây không có, đã đào sâu thế này rồi…” Bạch Tinh Tinh đang nói thì bỗng nảy ra một ý, chỉ vào cái rễ nói: “Chàng đào dọc theo rễ xem.”

“Được.” Parker nhanh nhẹn đào theo rễ trúc, chưa được bao lâu thì đột nhiên chạm phải một v*t c*ng, Parker “Ai” một tiếng, bàn tay đầy bùn đất s* s**ng lên trên, “Cái gì đây? To lắm, mà mềm!”

“Để ta xem!” Bạch Tinh Tinh ghé sát vào, Parker lại bới thêm vài cái, lộ ra một lớp vỏ màu đất.

Bạch Tinh Tinh vui mừng hét lên: “Đào được rồi, chính là nó!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Parker phấn khích đào liên tục, chẳng mấy chốc đã đào lên được một củ măng to bằng cái đầu, bóc vài lớp vỏ ngoài, củ măng liền lộ ra màu vàng nhạt tươi mới.

Parker thở phào nhẹ nhõm: “Tốt quá rồi, nàng có đồ ăn rồi.”

Bạch Tinh Tinh cũng vui ra mặt, thấy lớp vỏ măng non mơn mởn, lá dường như cũng ăn được. Nàng l.i.ế.m môi, đưa tay ra, lúc này mới nhận ra mình đang đeo bao tay gấu, thế là trực tiếp vươn cổ ra cắn.

Parker đưa củ măng tới gần miệng Bạch Tinh Tinh hơn.

Lá măng quả thật rất non, nhưng không có vị gì đặc biệt, gần giống như lá cải trắng. Bạch Tinh Tinh nuốt vào bụng, xem như bổ sung vitamin.

Parker nhìn Bạch Tinh Tinh ăn ngon lành, trong lòng thỏa mãn không nói nên lời, nhìn một lúc rồi mới lên tiếng: “Ta đi đào chỗ khác, nàng cứ ở đây ăn từ từ.”

“Ừm.” Bạch Tinh Tinh dặn dò: “Đừng đào nhiều quá, măng không để được lâu đâu.”

“Biết rồi.” Parker định đưa tay sờ đầu Bạch Tinh Tinh, nhưng trên đầu nàng là bộ lông gấu, tay hắn dừng lại giữa không trung, chuyển sang chọc vào gò má ửng hồng của nàng, “May là nàng vẫn còn ấm.”

“Mặc nhiều thế này ta nóng muốn chết.” Bạch Tinh Tinh kéo kéo quần áo, thấy tay Parker dính đầy bùn, liền quay đi xoa xoa mặt, rồi ôm củ măng đông đến chỗ đống băng tránh gió ngồi xuống, thong thả gặm lá măng.

Parker đào quanh quẩn gần Bạch Tinh Tinh, mùa lạnh động vật khan hiếm, thú ăn thịt hung dữ hơn bao giờ hết, hắn phải luôn để mắt đến sự an toàn của nàng.

Đào măng rất hên xui, củ măng thứ hai Parker phải đào đến ba chỗ mới tìm thấy, quay đầu lại thì thấy Bạch Tinh Tinh đã ôm măng ngủ say.

Parker mỉm cười, cầm củ măng mới đào đi đến bên cạnh, cẩn thận rút củ măng trong lòng nàng ra, rồi đặt nàng nằm ngay ngắn trên mặt đất.
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 218


Bạch Tinh Tinh ngủ say đến mức gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, khóe miệng còn dính một chiếc lá non, dáng ngủ trông thật yên bình. Parker gỡ chiếc lá trên khóe miệng Bạch Tinh Tinh, sửa lại tấm da thú cho nàng, rồi cúi xuống l.i.ế.m nhẹ lên môi nàng: “Ngoan thật.”

Khi Bạch Tinh Tinh tỉnh lại, nàng cảm thấy hơi thở ấm nóng đang lượn lờ trên mặt, giống như có thứ gì đó mềm như lông vũ quét qua, gây cảm giác ngứa ngáy. Nàng lầm bầm một tiếng, đưa tay đẩy về phía trước, lập tức cảm nhận được một cái lưỡi nóng hổi đầy gai ngược đang l.i.ế.m trên mặt mình.

“Ưm~” Bạch Tinh Tinh rụt đầu lại, hé mắt ra một khe nhỏ, “Parker?”

Thế giới trước mắt mờ ảo, Bạch Tinh Tinh mơ màng một lúc rồi mới từ từ nhớ ra mình đã cùng Parker vào núi.

Parker mặc kệ Bạch Tinh Tinh né tránh, tiếp tục l.i.ế.m láp trên mặt nàng, tất nhiên, lực l.i.ế.m rất nhẹ. Hắn vẫn nhớ lần đầu tiên đã l.i.ế.m mặt Bạch Tinh Tinh đến đỏ ửng.

“Làm gì vậy?” Bạch Tinh Tinh vươn vai một cái.

“Gâu~” Parker l.i.ế.m càng lúc càng hăng say.

Khi hắn đào đầy một giỏ măng, hắn phát hiện gương mặt vốn đỏ bừng của Bạch Tinh Tinh đã trở nên trắng bệch, thậm chí còn phủ một lớp sương băng. Lúc đó hắn sợ c.h.ế.t khiếp, vội vàng biến lại thành thú l.i.ế.m mặt Bạch Tinh Tinh, một lúc lâu sau mới làm nàng ấm lại, rồi dùng bụng mình ủ ấm cho mặt nàng.

Lớp lông mà Bạch Tinh Tinh cảm nhận được khi tỉnh lại chính là lông bụng mềm mại của Parker.

“Đào xong măng rồi à? Sao không gọi ta dậy?” Bạch Tinh Tinh nhíu mày, cảm thấy mặt mình khô khốc, gió lạnh thổi vào làm da đau rát, vội dùng da thú che mặt lại.

Parker biến lại thành người, ôm Bạch Tinh Tinh vào lòng, “Lần sau sẽ không đưa nàng ra ngoài vào ngày tuyết rơi nữa, vừa rồi nàng bị đóng băng luôn rồi.”

“Không thể nào, sao ta không cảm thấy gì hết?” Bạch Tinh Tinh ngơ ngác sờ mặt, chỉ thấy hơi đau, nhưng nàng cũng cảm thấy mình không nên ra ngoài vào mùa này. Không có kem dưỡng da, da không chịu nổi cái lạnh buốt thế này.

Xem ra giống cái ở đây da dẻ thô ráp cũng là có lý do, một sinh vật mỏng manh mà có thể giữ được làn da căng mọng trong môi trường khắc nghiệt này mới là chuyện lạ.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Vậy chúng ta mau về thôi.” Bạch Tinh Tinh chống tay đứng dậy, xương cốt có chút cứng đờ.

“Ừm.”

Vì phải gùi măng nên lúc về Parker không biến thành thú, lưng đeo giỏ, lòng ôm Bạch Tinh Tinh, dùng hai chân chạy về.

Con đường lớn trong thành đã được dọn dẹp sạch sẽ, khi về đến nhà, Vinson cũng đang dọn băng tuyết trước cửa.

Thấy Parker và Bạch Tinh Tinh, Vinson vội vàng đẩy nốt đống băng còn lại sang ven đường, “Cũng không còn sớm, ta đi săn đây.”

Parker gật đầu với Vinson, ôm Bạch Tinh Tinh vào nhà.

Trong nhà có rất nhiều thức ăn của Bạch Tinh Tinh, Parker làm món chim cánh ngắn hầm măng, vỏ măng lột ra cũng được xem như rau xanh cho vào hầm cùng, còn thêm cả mộc nhĩ và trứng chim, mùi thơm trong nồi vô cùng phong phú.

Giữa ngày tuyết lớn, có một nồi lẩu nóng hổi, Bạch Tinh Tinh ăn uống vô cùng thỏa mãn.

Nhiệt độ ngày một xuống thấp, thoáng cái đã qua một tháng, mặt sông đã đóng một lớp băng dày không thể phá vỡ.

Bây giờ Bạch Tinh Tinh ngay cả phòng ngủ cũng không mấy khi ra, cửa sổ trong ngoài đều treo hai lớp da thú, cửa phòng ngủ cũng treo thêm một tấm rèm da thú, chỉ cần đốt một đống lửa trong phòng là sẽ ấm hơn bên ngoài rất nhiều.

Cơ thể Bạch Tinh Tinh đã hoàn toàn hồi phục, những chỗ gầy đi khi mang thai đã béo lại, những chỗ béo cũng đã gầy đi. Nàng đang ngồi xổm bên cối đá, mắt nhìn vào trong cái lỗ.

“Tinh Tinh.” Parker bưng đồ ăn vào, thấy Bạch Tinh Tinh lại ngồi xổm bên cối đá, cái đuôi ve vẩy tỏ vẻ ghen tị.

Bạch Tinh Tinh thẳng lưng dậy, quay đầu nói với Parker: “Ta nhớ Trứng Trứng quá.”
 
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 219


Parker liếc nhìn ra ngoài cửa, đặt bát lên cối đá, “Curtis nói hết mùa lạnh hắn sẽ mang rắn con về, mau ăn chút gì đi.”

Cối đá đã trở thành bàn ăn của Bạch Tinh Tinh, trong bát có cả món mặn lẫn món chay, bốc hơi nóng hổi. Bạch Tinh Tinh lập tức thấy thèm ăn, cầm đũa lên ăn.

“Tinh Tinh.” Parker ngồi xuống cạnh Bạch Tinh Tinh, dùng chân chặn khe hở dưới cối đá, giọng nói có vài phần thấp thỏm, “Chúng ta giao phối đi.”

“Khụ!” Bạch Tinh Tinh lập tức bị sặc cơm, ngậm một miệng cơm ho sù sụ.

“Ăn từ từ thôi.” Parker vội vỗ nhẹ lưng nàng, nhưng vẫn nói tiếp: “Nàng nói mới sinh xong không thể giao phối, bây giờ mùa lạnh đã qua được một nửa, nàng khỏe lại rồi đúng không?”

Bạch Tinh Tinh khó khăn nuốt vội miếng cơm chưa kịp nhai kỹ trong miệng, nghẹn đến mức nấc lên một tiếng, nàng hạ thấp giọng nói: “Vinson còn ở bên ngoài đó.”

“Sợ gì chứ, ta chỉ sợ…” Parker nói rồi giọng nhỏ dần, nhìn xuống đất, “Nếu không giao phối nữa là Curtis tỉnh lại mất.”

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Mặt Bạch Tinh Tinh nóng bừng, nàng cắm cúi ăn lấy ăn để, hai má phồng lên như con ếch. Ăn hết cả bát cơm, tâm trạng cuối cùng cũng ổn định lại, nhưng mặt thì đã đỏ như quả táo.

Quả thật không thể trì hoãn thêm nữa, nhận sự chăm sóc của Parker lâu như vậy mà không xác định quan hệ với hắn, Bạch Tinh Tinh cảm thấy mình như một tra nữ.

Parker vẫn ngồi bên cạnh Bạch Tinh Tinh, lấy bát cơm của nàng, “Còn một bát nữa này.”

Bạch Tinh Tinh nhanh tay đè lên tay Parker, đầu ngón tay lạnh buốt chạm vào làn da nóng rực của hắn, nàng như bị bỏng rụt tay lại, “Thôi, ta no rồi.”

“Chúng ta giao phối đi.” Parker nghiêm túc nhìn Bạch Tinh Tinh, đôi mắt sâu thẳm như được mạ một lớp vàng ròng, gương mặt đã mất đi vẻ non nớt của thiếu niên, toát lên sự sắc bén của một thú nhân trưởng thành, càng thêm hoàn mỹ và chói lóa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tim Bạch Tinh Tinh đập loạn xạ, như bị mê hoặc, nàng gật đầu, trong khoảnh khắc, đôi mắt vàng kim kia như được ánh mặt trời chiếu rọi, lóe lên ánh sáng rực rỡ.

Parker nhếch miệng cười, một tay luồn qua khoeo chân Bạch Tinh Tinh, một tay đỡ lưng nàng, bế ngang người lên, bước về phía ổ cỏ.

“Ấy, từ từ đã.” Tim Bạch Tinh Tinh đập càng lúc càng nhanh, nàng căng thẳng nhìn Parker.

“Hửm?” Parker cúi đầu nhìn Bạch Tinh Tinh, chân dừng lại bên cạnh ổ.

Dưới ánh nhìn của Parker, Bạch Tinh Tinh căng thẳng đến mức hô hấp cũng có chút khó khăn.

“Ta… muốn đi tắm.” Bạch Tinh Tinh cúi đầu, nói lí nhí như muỗi kêu.

“Được.” Parker nhẹ nhàng đặt Bạch Tinh Tinh vào trong ổ, rồi ngay lập tức như được tua nhanh, “vèo” một cái xoay người rời đi. Bạch Tinh Tinh ngẩng đầu lên, trong phòng đã không còn bóng dáng hắn.

“Mau thêm củi, Tinh Tinh muốn tắm.” Parker bưng một chậu đá lao ra khỏi nhà, lát sau lại bưng một chậu đầy ắp băng quay lại.

Vinson im lặng thêm củi vào đống lửa, nếu không phải ngọn lửa đang lớn dần, hắn tĩnh lặng đến mức như không tồn tại.

Sau khi nước được đun nóng, Bạch Tinh Tinh đuổi Parker ra ngoài, run rẩy lau người. Parker sốt ruột ngồi xổm trước cửa cào đất, Bạch Tinh Tinh nghe thấy tiếng động, có thể tưởng tượng ra dáng vẻ nôn nóng của hắn, nghĩ đến Vinson vẫn còn đang ở nhà chính, nàng xấu hổ đến đỏ mặt tía tai.

“Này, chàng cũng tắm đi chứ.” Bạch Tinh Tinh che ngực, quay lưng về phía cửa.

“Được!”

Bạch Tinh Tinh nghe thấy Parker trả lời xong, bên ngoài liền không còn động tĩnh gì, lòng nàng tức khắc chùng xuống.

Như để xác nhận suy đoán của nàng, không lâu sau bên ngoài truyền đến một tiếng động lớn, Bạch Tinh Tinh vội đi đến cửa sổ, vén rèm lên, chỉ thấy một con báo hoa duyên dáng nhảy xuống dòng sông băng.
 
Back
Top Bottom