Nếu trong phó bản mạt thế, Trang Pháp là bộ não của những bản mạch tinh vi, còn Diệp Lâm Anh là sức mạnh cường hóa mọi vật chất, thì ở đời thực, họ là hai mảnh ghép bù trừ hoàn hảo cho nhau.
Đêm cuối cùng trước khi rời khỏi khu giả lập của dự án, khi các nhân viên kỹ thuật đang thu dọn thiết bị, Trang Pháp và Diệp Lâm Anh vẫn ngồi lại trong căn xưởng mô phỏng.
Trang đang loay hoay tháo gỡ một linh kiện trên chiếc xe SUV "chiến thần", đôi tay vốn quen với việc bấm đàn giờ đây đầy những vết dầu mỡ.
"Trang này..."
Diệp Lâm Anh lên tiếng, tay vẫn cầm chiếc mỏ lết nhưng ánh mắt lại dán chặt vào bóng lưng nhỏ bé của đối phương.
"Ơi?"
Trang quay lại, một vệt nhọ đen vô tình quẹt ngang má khiến cô trông vừa lấm lem vừa đáng yêu.
"Trong phó bản, bà nói nếu chúng ta sống sót, bà sẽ thiết kế riêng cho tôi một thứ không liên quan đến chiến tranh.
Bà nhớ chứ?"
Trang Pháp sững người, rồi mỉm cười, nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng cả căn xưởng tối.
Cô bước lại gần, đặt bàn tay nhỏ nhắn lên đôi vai rắn chắc của Diệp Lâm Anh.
"Nhớ chứ.
Tôi còn định tặng bà một thứ quan trọng hơn cả bản thiết kế nữa."
"Thứ gì?"
"Chính là tôi."
Trang Pháp nhón chân, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định lên môi cô.
Giữa mùi dầu máy và tiếng máy phát điện rì rầm, lời thổ lộ ấy không cần hoa hồng hay nến, chỉ cần sự chân thành đã cùng nhau đi qua lằn ranh sinh tử.
Sau khi công khai tình cảm và nhận được sự ủng hộ nồng nhiệt của các chị đẹp lẫn khán giả, cả hai quyết định hiện thực hóa đam mê chung.
Dù cả Trang Pháp và Diệp Lâm Anh đều sở hữu khối tài sản "khủng" từ sự nghiệp nghệ thuật và kinh doanh riêng, họ vẫn cùng nhau đăng ký một khóa học chuyên sâu về Kỹ thuật cơ khí và Thiết kế công nghiệp tại nước ngoài.
Họ không học để kiếm sống.
Họ học để hiểu nhau hơn qua từng ngôn ngữ của máy móc.
Vài tháng sau, một cửa tiệm có tên "The Workshop - L.A & T.P" chính thức khai trương tại một khu phố yên tĩnh ở Sài Gòn.
Gọi là tiệm cho khiêm tốn, nhưng thực chất đó là một garage cao cấp, nơi hội tụ những thiết bị cơ khí tiên tiến nhất thế giới.
Họ không nhận khách đại trà.
Ai muốn đến đây phải mang theo một câu chuyện, một chiếc xe cổ cần hồi sinh, hoặc một ý tưởng cơ khí điên rồ.
Diệp Lâm Anh chịu trách nhiệm về phần khung gầm, động cơ và những công đoạn đòi hỏi sức bền, còn Trang Pháp phụ trách hệ thống điện tử, âm thanh và những chi tiết tinh xảo đến từng milimet.
Một ngày bình thường của họ bắt đầu bằng việc cùng nhau uống cà phê sáng trong xưởng, xung quanh là những bản vẽ treo đầy tường.
Diệp Lâm Anh sẽ mặc bộ đồ bảo hộ bụi bặm, hăng hái tháo dỡ những khối động cơ khổng lồ.
Còn Trang Pháp sẽ đeo kính bảo hộ, tập trung hàn những vi mạch nhỏ xíu với độ chính xác tuyệt đối.
"Diệp ơi, qua giữ hộ tôi cái này với!"
Trang gọi.
Diệp Lâm Anh ngay lập tức buông việc, chạy lại phía sau, vòng tay qua người Trang để giữ cố định linh kiện, nhân tiện cằm tựa vào vai cô.
"Lương cho thợ phụ là gì đây bà chủ?"
Trang Pháp cười khì khì, xoay đầu lại hôn chớp nhoáng vào má người kia:
"Lương trả bằng cả việc đời này bên bà chủ, chịu không?"
Buổi tối, khi ánh đèn đường bắt đầu vàng vọt, họ đóng cửa tiệm, cùng nhau leo lên một chiếc môtô phân khối lớn do chính tay cả hai lắp ráp, phóng vút qua những con phố.
Ở phó bản, họ chiến đấu để sống sót.
Còn ở thực tại, họ "chiến đấu" để giữ lấy những khoảnh khắc bình yên bên nhau.
Không còn áp lực của hệ thống, không còn tiếng còi báo động, chỉ còn tiếng động cơ êm ái và nhịp đập đồng điệu của hai trái tim đã tìm thấy bến đỗ đời mình.
Hạnh phúc của họ đơn giản là vậy: Một chiếc máy không hỏng, một bản vẽ hoàn hảo, và người kia luôn đứng trong tầm mắt của mình.
Trong thế giới giả lập đầy tuyết trắng, Lan Ngọc và Quỳnh Nga là hai vệt sáng tử thần, là nỗi khiếp sợ của kẻ thù với những đường kiếm sắc lạnh.
Nhưng khi trút bỏ lớp áo giáp nặng nề để trở về với ánh đèn sân khấu rực rỡ và nhịp sống hối hả của thực tại, họ lại chọn cho mình một khoảng lặng dịu dàng đến lạ kỳ.
Trở về từ phó bản, Lan Ngọc vẫn giữ thói quen giật mình mỗi khi nghe tiếng gió rít qua khe cửa.
Những đêm dài mất ngủ, cô thường ngồi bó gối bên cửa sổ, đôi mắt thẫn thờ nhìn vào bóng tối.
Và lần nào cũng vậy, Quỳnh Nga sẽ là người xuất hiện, choàng lên vai cô một chiếc khăn ấm, mang theo hơi thở của sự bình yên.
"Ngọc này, ở đó em là thanh kiếm, nhưng ở đây, em chỉ cần là chính em thôi."
Quỳnh Nga khẽ thì thầm, đôi tay thon dài đan vào những ngón tay còn vương nét run rẩy của em.
Lan Ngọc xoay người lại, rúc đầu vào lòng Nga như một chú mèo nhỏ tìm chỗ trú ẩn.
Cô nhận ra rằng, dù thế giới có sụp đổ hay huy hoàng, chỉ cần có vòng tay này, cô sẽ không bao giờ lạc lối.
Lời tỏ tình của họ không diễn ra dưới nến và hoa, mà diễn ra trong một buổi sáng muộn, khi cả hai cùng nhau pha một ấm trà nhài, nhìn khói trắng bốc lên và nhận ra họ không thể thiếu nhau trong từng hơi thở thường nhật.
Thay vì lao vào những buổi tiệc tùng xa hoa sau khi bộ phim phó bản thành công rực rỡ, Ngọc và Nga cùng nhau chăm chút cho một căn penthouse nhỏ có ban công tràn ngập ánh nắng.
Lan Ngọc, cô gái vốn ham chơi và náo nhiệt giờ đây lại say mê với việc trồng những chậu cây nhỏ.
"Chị Nga ơi, nhìn này!
Mầm cây tuyết tùng em trồng đã nảy mầm rồi!"
Em reo lên, gương mặt rạng rỡ như ánh nắng ban mai.
Quỳnh Nga đứng tựa cửa, tay cầm cuốn sách, mỉm cười nhìn dáng vẻ loay hoay của người yêu.
Chị bước tới, lấy khăn giấy lau vệt đất trên mũi em, ánh mắt tràn đầy sự nuông chiều.
"Trồng cây cũng giống như yêu một người vậy.
Cần kiên nhẫn và rất nhiều chân thành."
Họ cùng nhau đi chợ, cùng nhau chọn từng chiếc rèm cửa, từng bộ bát đĩa.
Nếu em là người khuấy động không gian bằng những câu đùa hóm hỉnh và năng lượng tích cực, thì chị là người giữ cho ngọn lửa ấm trong nhà luôn bền bỉ.
Sự trầm ổn của chị tiết chế cái "điên" của em, còn sự rực rỡ của em lại thắp sáng những góc tối thầm kín trong tâm hồn chị.
Cả hai quyết định thành lập một học viện nghệ thuật nhỏ, nơi họ dạy nhảy và diễn xuất cho những trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.
Trong phòng tập sàn gỗ thơm mùi tinh dầu, khán giả đôi khi sẽ bắt gặp hình ảnh Lan Ngọc đang thực hiện những động tác vũ đạo mạnh mẽ, trong khi Quỳnh Nga đứng bên cạnh điều chỉnh từng nhịp thở cho học trò.
Vào những ngày cuối tuần, họ rời bỏ thành phố trên chiếc xe mui trần, đi về phía biển hoặc lên những vùng cao nguyên lộng gió.
Lan Ngọc thích đứng trên đỉnh đồi, hét thật lớn vào không trung để giải tỏa mọi áp lực, còn Quỳnh Nga sẽ đứng sau lưng, mỉm cười và chuẩn bị sẵn một ly nước mát.
Có một lần, khi đứng trước hoàng hôn tím thẫm của vùng biển vắng, Lan Ngọc bỗng quay sang hỏi:
"Chị có bao giờ tiếc nuối vì đã rời bỏ phó bản đó không?
Nơi mà chúng ta dường như... mạnh mẽ hơn?"
Quỳnh Nga lắc đầu, luồn tay vào tóc Lan Ngọc, kéo cô vào một nụ hôn sâu mang vị mặn của gió biển:
"Ở đó chúng ta có sức mạnh để tiêu diệt kẻ thù.
Nhưng ở đây, chị có sức mạnh để bảo vệ nụ cười của em.
Với chị, như vậy mới là mạnh mẽ."
Hạnh phúc của họ không phải là những chiến tích lẫy lừng, mà là được cùng nhau già đi giữa những bình dị.
Là mỗi sáng thức dậy thấy đối phương vẫn nằm bên cạnh, là những bữa tối giản đơn nhưng tràn ngập tiếng cười, và là sự thấu hiểu không cần lời nói khi hai ánh mắt chạm nhau.
Bóng tối của quá khứ đã thực sự lùi xa, nhường chỗ cho những đóa hoa tình yêu nở rộ rực rỡ nhất trong cuộc đời của hai "nữ chiến thần" năm nào.
Hành trình của Lan Ngọc và Quỳnh Nga là minh chứng cho việc tình yêu có thể chữa lành mọi vết thương, biến những "thanh kiếm" sắc lạnh thành những vòng tay ấm áp.
Trong giới nghệ thuật, ai cũng biết Tóc Tiên và Minh Hằng là hai thái cực của sự bản lĩnh.
Một người sắc sảo, cá tính với tư duy hiện đại, một người quyến rũ, điềm đạm với nội lực thâm sâu.
Nếu phó bản mạt thế là nơi họ dùng ý chí để lãnh đạo, thì thực tại lại là một bàn cờ khác, nơi họ phải học cách nhường bước để được ở bên nhau.
Thời gian đầu sau khi rời khỏi phó bản, cuộc sống của họ không hề yên ả.
Cả hai đều đã quen với việc đưa ra quyết định và dẫn dắt người khác.
Có những buổi tối trong căn hộ cao cấp, họ tranh luận gay gắt chỉ vì một bản phối âm nhạc hay một kế hoạch đầu tư.
"Tiên, em quá quyết liệt rồi.
Đôi khi chúng ta cần lùi lại một bước để nhìn tổng thể," Minh Hằng điềm tĩnh nói, nhưng ánh mắt chị không giấu nổi vẻ cương nghị.
Tóc Tiên khoanh tay, mái tóc ngắn cá tính càng làm tôn lên vẻ bướng bỉnh.
"Lùi lại là dậm chân tại chỗ.
Em không muốn chúng ta chỉ an toàn."
Nhưng sau mỗi cuộc tranh cãi như thế, chưa bao giờ có ai bỏ ra khỏi cửa.
Họ đứng ở hai đầu căn phòng, rồi đột nhiên một người sẽ bật cười vì nhận ra mình đang quá giống "nhân vật" trong phó bản.
Tóc Tiên sẽ là người bước tới trước, ôm lấy vai Minh Hằng từ phía sau, thở dài: "Em xin lỗi, có lẽ em vẫn chưa thoát khỏi cái cảm giác phải gồng mình bảo vệ pháo đài."
Minh Hằng xoay lại, nắm lấy đôi bàn tay đang siết chặt của Tiên, khẽ hôn lên những ngón tay ấy: "Chị biết.
Chúng ta đều mệt rồi.
Ở đây không có kẻ thù, chỉ có chị và em thôi."
Họ quyết định xây dựng một không gian sống chung mà họ gọi là "The Oasis" (Ốc đảo).
Đó là một căn biệt thự mang phong cách tối giản, nơi mọi chi tiết đều là sự kết hợp giữa gu thẩm mỹ cá tính của Tiên và sự sang trọng của chị Hằng.
Hạnh phúc của họ nằm ở những buổi chiều cùng nhau vào bếp.
Minh Hằng vốn khéo léo, chị tỉ mỉ chuẩn bị những món ăn truyền thống cầu kỳ.
Tóc Tiên dù vụng về hơn trong việc bếp núc nhưng lại là "phù thủy" của những món tráng miệng phương Tây và các loại cocktail sáng tạo.
Khán giả thường thấy họ xuất hiện lộng lẫy trên thảm đỏ, nhưng ít ai biết rằng, khoảnh khắc họ hạnh phúc nhất là khi cùng ngồi trên sofa, đắp chung một chiếc chăn mỏng và xem những bộ phim cũ.
Tóc Tiên sẽ gối đầu lên đùi Minh Hằng, để chị vuốt ve mái tóc mình, còn Minh Hằng sẽ lắng nghe Tiên phân tích về tầng nghĩa của từng khung hình.
Sự quyết liệt của Tiên trở thành động lực thúc đẩy Hằng không ngừng làm mới mình, còn sự bao dung của Hằng trở thành bến đỗ bình yên giúp Tiên tìm lại sự cân bằng sau những ồn ào của hào quang.
Trong một buổi hòa nhạc kỷ niệm sự nghiệp của cả hai, họ đã cùng nhau đứng trên sân khấu, không phải để đối đầu, mà để hòa giọng trong một bản tình ca.
Ánh đèn sân khấu rực rỡ chiếu rọi hai gương mặt đang rạng ngời hạnh phúc.
Khi bài hát kết thúc, dưới sự chứng kiến của hàng ngàn khán giả, họ không cần lời tuyên bố nào hùng hồn, chỉ một cái nắm tay thật chặt cũng đủ để nói lên tất cả.
Đêm đó, khi trở về nhà, Tóc Tiên đứng ngoài ban công nhìn lên bầu trời đêm.
Minh Hằng bước tới từ phía sau, trao cho cô một ly trà ấm.
"Chị biết không" Tiên tựa đầu vào vai chị.
"Ngày xưa em luôn nghĩ hai vì sao quá sáng đứng cạnh nhau sẽ làm mờ nhau.
Nhưng giờ em biết, khi đứng cạnh chị, em mới thực sự tỏa sáng theo cách rực rỡ nhất."
Minh Hằng mỉm cười, ánh mắt chị dịu dàng như nước: "Vì chúng ta không phải là hai vì sao đơn lẻ, chúng ta là một chòm sao."
Hạnh phúc của Tóc Tiên và Minh Hằng là minh chứng cho việc tình yêu không phải là tìm kiếm một người giống hệt mình, mà là tìm thấy một người đủ bản lĩnh để đứng cạnh mình, đủ kiên nhẫn để hiểu mình và đủ yêu thương để cùng mình đi qua mọi bão giông của thực tại.
Những cá tính mạnh mẽ ấy, khi va chạm, không tạo ra vụ nổ hủy diệt như trong phó bản, mà tạo ra một vầng hào quang ấm áp và bền vững đến trọn đời.
Trong những ngày tháng khắc nghiệt của phó bản mạt thế, có một tình cảm cứ âm thầm lớn lên như rêu cỏ ven đường, không ồn ào nhưng bén rễ cực sâu.
Đó là sự thấu hiểu giữa một Bùi Lan Hương trầm mặc, sâu sắc và một Ái Phương tinh tế, nhạy bén.
Họ đã từng vì bảo vệ nhau mà suýt hy sinh, từng nắm tay nhau qua những hầm ngầm tối tăm, nhưng lời yêu khi ấy vẫn bị nghẹn lại nơi lồng ngực vì nỗi sợ mai này không còn có ngày mai.
Ngày phó bản kết thúc, khi những cảm giác giả lập dần tan biến, Hương và Phương đứng đối diện nhau nơi sảnh chờ của phim trường.
Ánh mắt họ chạm nhau, và dường như cả hai đều đọc được câu trả lời trong đôi mắt của đối phương.
"Hương này, trong cái hầm hôm đó... những gì Phương định nói nhưng lại thôi, Hương có hiểu không?"
Ái Phương khẽ hỏi, tay vân vê gấu áo.
Bùi Lan Hương mỉm cười, nụ cười mang chút ma mị nhưng tràn đầy sự ấm áp: "Hương hiểu.
Vì lúc đó, Hương cũng chỉ mong nếu có phải tan biến, người cuối cùng Hương nhìn thấy là Phương.
Thật may là chúng ta không phải tan biến theo cách đó."
Họ bước đến bên nhau, một cái ôm siết chặt thay cho mọi lời tỏ bạch hoa mỹ.
Hai tâm hồn đồng điệu, bằng tuổi, bằng cả sự thấu hiểu về cuộc đời, đã quyết định ghép những mảnh ghép cuộc sống lại thành một.
Hạnh phúc của họ không chỉ dừng lại ở tình yêu đôi lứa.
Với tính cách hay đùa và tình cảm gắn bó từ thời "sinh tồn", Hương và Phương đã vô tình tạo ra một "gia tộc" thu nhỏ giữa các chị em, một gia đình mà ai nhìn vào cũng phải bật cười vì sự đáng yêu và lầy lội.
Dưới mái nhà của họ. Bùi Lan Hương nghiễm nhiên là "Mẹ": Người giữ tay hòm chìa khóa, thỉnh thoảng lại tung ra những câu nói triết lý làm cả nhà đứng hình, nhưng lại cực kỳ chiều chuộng các "con".
Ái Phương đóng vai "Ba": Người lý trí nhất nhà, chuyên đi dọn dẹp bãi chiến trường của mấy đứa nhỏ và là người duy nhất dám "bật" lại mẹ Hương (dù kết quả thường là thất bại).
Đồng Ánh Quỳnh (Anh hai): Vẫn giữ phong thái cool ngầu như trong phó bản, là chỗ dựa vững chắc mỗi khi nhà có việc nặng, nhưng thực chất lại rất nghe lời ba Phương.
MisThy (Anh ba): "Cây hài" của gia đình, chuyên gia bày trò livestream "phốt" cả nhà nhưng mỗi lần mẹ Hương lườm một cái là im bặt.
Hậu Hoàng (Em út): Đứa con được cưng chiều nhất, luôn tràn đầy năng lượng và là người khởi xướng những điệu nhảy "tưng tửng" cho cả gia tộc mỗi dịp cuối tuần.
Dù gia đình nhỏ luôn náo nhiệt với tiếng cãi cọ chí chóe của MisThy hay tiếng cười của Hậu Hoàng, nhưng khi cánh cửa phòng ngủ khép lại, không gian chỉ còn là của hai người.
Hương thích ngồi bên ban công, nhâm nhi ly vang đỏ và ngâm nga một vài giai điệu mới.
Phương sẽ ngồi cạnh, gác đầu lên vai Hương, đôi khi thản nhiên góp ý về lời bài hát bằng giọng điệu hóm hỉnh đặc trưng.
"Phương thấy chỗ này Hương nên luyến một chút, nghe cho nó 'đời' hơn," Phương nói, tay nghịch lọn tóc của Hương.
Hương cười, xoay sang nhìn người bạn đời của mình: "Phương lại bắt đầu bật chế độ làm Ba rồi đấy à?
Ở đây chỉ có Hương với Phương thôi, đừng có đem quyền lực của Ba ra đây nhé."
Phương bật cười, ôm lấy eo Hương: "Thì vì có Hương nên Phương mới muốn làm Ba, để che chở cho cả cái gia đình bất ổn này chứ.
Hương thấy không, từ phó bản bước ra đời thực, thứ quý giá nhất không phải là thuốc cường hóa hay vũ khí, mà là được nghe Hương gọi tên Phương mỗi ngày."
Họ sống cùng nhau, giản đơn mà bền chặt.
Những ngày nghỉ, "Gia tộc" lại tụ tập, ăn uống và cùng nhau ôn lại những kỷ niệm về một thời mạt thế hào hùng.
Giữa tiếng cười nói rộn ràng, Hương và Phương khẽ nắm tay nhau dưới bàn, mỉm cười hạnh phúc.
Họ biết rằng, dù là trong phó bản tăm tối hay thực tại rực rỡ, chỉ cần có nhau, mọi khoảnh khắc đều trở thành vĩnh cửu.
Nếu phó bản mạt thế là bản trường ca về sự hy sinh, thì thực tại chính là bản tình ca ngọt ngào nhất mà Trâm và Yến tự tay viết nên.
Sau những dư chấn tâm lý từ thế giới ảo, Trâm đã dùng sự kiên nhẫn và tình yêu nồng cháy của mình để chữa lành hoàn toàn cho chị Yến.
Họ cùng nhau dọn về một căn biệt thự trắng nằm ven hồ, nơi có vườn hồng mà Trâm tự tay chăm sóc.
Mỗi sáng, chị Yến thức dậy trong vòng tay ấm áp của Trâm, không còn những cơn ác mộng về tiếng còi báo động, chỉ có tiếng chim hót và mùi cà phê thơm nồng.
Cả hai cùng nhau kết hợp trong âm nhạc, tạo nên những bản hit đứng đầu các bảng xếp hạng.
Những bài hát không còn chỉ nói về tình yêu đôi lứa đơn thuần, mà mang đậm triết lý về sự sống, về việc trân trọng từng nhịp đập của trái tim.
Khán giả gọi âm nhạc của họ là "liều thuốc cho linh hồn", bởi nó được đúc kết từ chính trải nghiệm cận kề cái chết của cả hai.
Ngày họ quyết định về ra mắt gia đình hai bên là một ngày nắng đẹp.
Đứng trước cha mẹ, Trâm nắm chặt tay chị Yến, dõng dạc nói:
"Con đã từng chết một lần trong thế giới ảo để bảo vệ chị ấy, và nếu ngoài đời thực có chuyện gì xảy ra, con vẫn sẽ chọn chị ấy thêm một vạn lần nữa."
Sự chân thành và ý chí kiên định của cả hai đã làm lay động những trái tim cứng cỏi nhất.
Họ không chỉ nhận được sự đồng ý, mà còn là sự chúc phúc đầy xúc động từ gia đình.
Đó là chiến thắng lớn nhất của họ ở đời thực, chiến thắng định kiến để được là chính mình.
Một buổi chiều mùa hè tại vùng núi Alps, Thụy Sĩ, một đám cưới hoành tráng nhưng riêng tư đã diễn ra.
Lễ đường được trang trí bằng hàng ngàn đóa hoa thạch nhũ trắng, loài hoa gợi nhớ đến nguồn năng lượng đã từng cứu sống Trâm.
Dàn khách mời không ai khác chính là các Chị Đẹp còn lại và gia đình.
Trang Pháp, Diệp Lâm Anh, Lan Ngọc, Quỳnh Nga, Tóc Tiên, Minh Hằng... tất cả đều có mặt, rạng rỡ trong những bộ váy dạ hội lộng lẫy.
Bùi Lan Hương và Ái Phương dẫn theo "đám con" Đồng Ánh Quỳnh, MisThy và Hậu Hoàng tạo nên một không khí náo nhiệt như một gia đình thực sự.
Khi Dương Hoàng Yến bước vào lễ đường trong bộ váy cưới lụa trắng tinh khôi, Trâm đã không kìm được nước mắt.
Họ trao nhau lời thề nguyện dưới sự chứng kiến của dãy núi tuyết vĩnh cửu.
"Chị Yến, trái tim này giờ đây không còn là sắt đá, nó đập vì chị, bằng xương bằng thịt.
Em hứa sẽ cùng chị đi đến tận cùng của thời gian."
Họ trao nhau nụ hôn nồng cháy giữa tiếng vỗ tay của bạn bè.
Bầu trời Thụy Sĩ chiều hôm đó rực lên ánh hoàng hôn tím thẫm, màu sắc của sự thủy chung và khởi đầu mới.
------------------
Mọi người thấy toi có năng xuất không🤣 gắn 2 quả tên lửa vào tay, thức cả đêm viết đấy nhá.
Thế nên là hãy yêu thương và cho mình 1 like điii🫶
Thế là đã hết rồi, cảm ơn mọi người vì đã đọc đến đây.
Xin cảm ơn rất rất nhiều ạaa🫶