Khác Thành Phố Của Những Con Rối

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407881599-256-k113669.jpg

Thành Phố Của Những Con Rối
Tác giả: ErenYeager-0
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chào mừng bạn đến với Trường THPT Xuân Giang.

Đừng để vẻ ngoài rêu phong và những tán bằng lăng tím đánh lừa.

Ở đây, kiến thức không nằm trong sách giáo khoa, mà nằm trong những Quy tắc sinh tồn được viết bằng máu và mực đen.

Nếu em thấy một giáo viên đeo khẩu trang đen, đừng chào.

Nếu bạn nghe thấy tiếng súng bắn tỉa vang lên lúc 12 giờ trưa, đừng chạy.

Và nếu bạn thấy một nam sinh với chiếc chân kim loại đang nhắm súng về phía mình... hãy cầu nguyện rằng em không phải là một lỗi hệ thống.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • Thanh xuyên chi Đức phi cung đấu chi lộ
  • 👑🌊Đại Chiến Tử Cấm Thành🌊👑
  • Tử Cấm Thành
  • Tiểu thuyết Phong Thanh
  • Đợi Ai Nơi Tường Thành Hoa Lửa
  • Thành Phố Của Những Con Rối
    Chương 1: Kẻ Đoạt Hồn


    Trường THPT Xuân Giang không chào đón Nam bằng tiếng ve kêu hay những tà áo dài trắng bay trong gió, mà nó chào đón cậu bằng mùi vôi vữa nồng nặc của những bức tường mục nát, cái mùi vôi lẫn với mùi rỉ sét đã làm cho nó giống như mùi thịt sấy khô lâu ngày.

    Nam bước vào lớp 10A2.

    Cánh cửa gỗ nặng nề rít lên một tiếng khô khốc, xé toạc bầu không khí im lặng đến rợn người.

    Bên trong, hàng chục học sinh đang ngồi ngay ngắn, nhưng sự ngay ngắn đó khiến Nam nổi da gà.

    Họ không cử động, không xì xào.

    Hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía Nam nhưng không mang sự tò mò, mà là một thứ cảm xúc đục ngầu của sự thương hại.

    Nam đi xuống cuối lớp, ngồi vào chiếc bàn gỗ mục.

    Lớp bụi ở đây dày đến mức cậu cảm nhận được từng bụi hạt li ti bám vào da thịt.

    Khi đưa tay vào ngăn bàn, ngón tay Nam chạm phải một thứ gì đó nhám, khô và lạnh lẽo.

    Cậu rút ra một tờ giấy A4 cũ nát, vàng ố.

    Một tờ giấy giống da người thì đúng hơn.

    Những dòng chữ viết bằng bút máy màu tím đậm, nét chữ run rẩy nhưng rõ ràng đến mức tàn nhẫn:

    NỘI QUY SINH TỒN TẠI XUÂN GIANG

    Quy tắc số 1: "Khi tiếng trống báo hiệu tiết học bắt đầu, nếu thấy một giáo viên đeo khẩu trang đen bước vào lớp, hãy lập tức đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt ông ta và chào thật lễ phép.

    Ông ấy sẽ cho bạn một tiết học bình yên."

    Nam nhếch mép, hơi thở tạo ra làn khói mỏng dù trời không lạnh.

    Cậu định vo tròn tờ giấy thì một tiếng động vang lên.

    Tùng...

    Tùng...

    Tùng...

    Tiếng trống trường đục ngầu, âm thanh không vang vọng mà nghe như tiếng búa gõ vào ván quan tài gỗ còn tươi máu.

    Cánh cửa lớp lại mở ra, một bóng người cao vút, mặc chiếc áo sơ mi trắng bạc màu.

    Gã không mang cặp, không mang giáo án.

    Thứ duy nhất ngự trị trên khuôn mặt ông ấy là một chiếc khẩu trang lụa đen bóng, che kín từ mũi xuống cằm.

    Bắc, lớp trưởng, anh ấy là một cậu trai có gương mặt sáng sủa, lập tức đứng dậy.

    Bắc nhìn Nam một cái, ném cho Nam một ánh mắt kiểu:

    "Xem tớ cứu cả lớp này".

    "Cả lớp đứng!

    Chúng em chào thầy ạ!"

    Giọng của Bắc dõng dạc, môi nở nụ cười tự tin theo đúng quy tắc.

    Cậu ta cố tình nhìn thẳng vào đôi mắt trắng dã, không có con ngươi của vị giáo viên.

    Trong tích tắc đó, Nam nhận ra một chi tiết kinh tởm:

    Từ dưới lớp khẩu trang đen, những giọt chất lỏng màu đen đặc như mực in bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm cổ áo trắng của gã giáo viên.

    Gã từ từ tháo lớp khẩu trang xuống,

    đằng sau lớp vải không phải là miệng hay mũi.

    Đó là một cái hố đen sâu hun hút, chiếm trọn nửa dưới khuôn mặt.

    Bên trong cái hố đó, hàng vạn vòng răng cưa li ti, rỉ sét và dính đầy những sợi tóc người đang xoay tròn với tốc độ cực đại.

    Rắc!

    Lực hút từ cái hố đen mạnh đến mức cái bàn đầu tiên bị vỡ vụn.

    Bắc kinh hoàng, nụ cười trên môi đông cứng lại thành một khối thịt biến dạng.

    "Thầy... thầy ơi... em làm đúng mà... em đã chào..."

    Tiếng của Bắc bị bóp nghẹt giữa chừng.

    Cơ thể Bắc bắt đầu bị vặn xoắn lại như một tấm giẻ lau.

    Tiếng xương sườn gãy vụn rắc... rắc... vang lên chói tai trong căn phòng im lặng.

    Bắc giãy dụa điên cuồng, đôi tay cậu ta cào cấu vào mặt bàn gỗ đến mức móng tay bật ra, để lại những vệt máu dài.

    "Cứu... tớ...

    Nam..."

    Đôi mắt cậu ấy lòi ra khỏi hốc mắt do áp suất quá lớn, hướng về phía Nam van xin.

    Nhưng thực thể kia không dừng lại.

    Cái hố đen trên mặt nó mở rộng ra, nuốt chửng nửa thân trên của Bắc.

    Tiếng máy nghiền thịt bắt đầu vang lên khi những vòng răng cưa nghiền nát xương sọ của cậu lớp trưởng.

    Máu bắn tung tóe lên bảng đen, nhưng lạ thay, những giọt máu đó vừa chạm vào bảng đã bị hút sạch, để lại một bề mặt đen bóng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Trong chớp mắt, Bắc biến mất.

    Chỉ còn lại chiếc giày đơn độc nằm chơi vơi dưới sàn.

    Nam cảm thấy dạ dày mình lộn nhào, nhưng thay vì hét lên, cậu cúi gằm mặt xuống.

    Cậu nhận ra toàn bộ học sinh trong lớp đều đang nhìn lên bảng với đôi mắt trống rỗng, như thể việc một người bạn bị nghiền nát ngay trước mặt chỉ là một bài toán bình thường.

    Nam rút cây bút mực đỏ trong túi ra.

    Tay cậu run nhẹ, nhưng nét mực thì dứt khoát.

    Cậu gạch một đường lên dòng quy tắc số 1.

    ĐÂY LÀ QUY TẮC SAI!

    "Thằng Bắc đã tin vào nó, và giờ nó đang tiêu hóa cậu ta.

    Nếu thấy kẻ đeo khẩu trang đen, hãy nằm gục xuống bàn và giả vờ ngủ.

    Tuyệt đối không được để nó nhìn thấy ánh mắt của bạn.

    Nó không tìm học sinh... nó tìm sự thừa nhận."

    Nam gấp tờ giấy lại, nhét vào túi áo ngực.

    Cậu nằm gục xuống bàn, áp tai vào mặt gỗ mục.

    Qua lớp gỗ, cậu nghe thấy tiếng bước chân của gã giáo viên đang tiến dần về phía cuối lớp.

    Cộp... cộp... cộp...

    Mùi máu tươi từ cái hố đen trên mặt gã tỏa ra nồng nặc ngay trên đỉnh đầu Nam.

    "Em... không chào thầy sao?"

    Một giọng nói rè rè như tiếng đài hỏng phát ra ngay sát tai Nam.

    Nam nhắm nghiền mắt, hơi thở đều đặn như đang ngủ say, dù trái tim trong lồng ngực đang đập như muốn nổ tung.

    Cậu biết, cuộc chơi ở Xuân Giang không phải là đi học, mà là một cuộc hành quyết kéo dài.
     
    Back
    Top Dưới