Cập nhật mới

Khác Thanh Ngọc Án

Thanh Ngọc Án
Chương 60


‘Bởi vì ── ta yêu ngươi, mặc kệ đường xá xa xôi, mặc kệ bao nhiêu gian khổ, vì ngươi, cho dù có thiên tân vạn khổ, ta nhất định cũng sẽ trở về , cho nên……

Xin ngươi chờ ta.’

── xin ngươi chờ ta.

Bỗng nhiên, trước mắt một mảnh ánh sáng, làm cho hắn chói đến mức mở mắt không ra, hắn đành phải tạm thời nhắm mắt lại.

Một lát sau, hắn lại mở mắt ra, cảnh sắc đột nhiên biến đổi, khuôn mặt các vị thái y xuất hiện ở trước mắt.

“Hoàng Thượng đã tỉnh lại!

Hoàng Thượng đã tỉnh lại!”

Công công vui sướng hô to .

“Thật tốt quá, thật tốt quá……”

Thái y mỗi người đứng ở bên giường, biểu tình vui mừng không cần nói cũng biết.

Hoàng Phủ Duật mới vừa tỉnh lại nên không thể nào hiểu được hành động của bọn họ.

“Này……

Xảy ra chuyện gì?”

“Hoàng Thượng, người bị nhiễm phong hàn nên sốt cao, đã hôn mê trên giường ba ngày, từng có thời điểm không còn hơi thở……

Nô tài……

Nô tài nghĩ đến hoàng, Hoàng Thượng……”

Công công nghẹn ngào, nấc không thành tiếng, “May mắn Hoàng Thượng đã tỉnh lại, bệnh rốt cuộc cũng đã lui, thật sự là quá tốt……”

Hôn mê?

Nguyên lai hắn té xỉu.

Như vậy……

Mới vừa rồi trong mộng người cùng hắn nói chuyện là ai?

Có chút quen thuộc, có chút xa lạ, có chút ── chua xót.

‘Bởi vì ── ta yêu ngươi, mặc kệ đường xá xa xôi, mặc kệ bao nhiêu gian khổ, vì ngươi, cho dù có thiên tân vạn khổ, ta nhất định cũng sẽ trở về, cho nên……

Xin ngươi chờ ta.’

Hoàng Phủ Duật biết hắn là ai, người nọ là người mà hắn cả ngày lẫn đêm mong nhớ.

Là ngươi cứu trẫm phải không?

Ngươi cứu trẫm một mạng, thời điểm trẫm hôn mê, khi trẫm một bước bước vào địa phủ, ngươi đúng lúc kéo trẫm quay về.

Luôn như vậy, luôn cứu trẫm quay về.

Hảo, trẫm nghe lời ngươi nói, hảo hảo sống sót.

Cũng hy vọng, ngươi có thể hết lòng tuân thủ hứa hẹn.

Bạt Thác Vô Nhược lâm vào hôn mê ngày thứ hai mươi, một buổi chiều, Hoàng Phủ Duật tiếp nhận Bảo Bảo từ nhũ mẫu, đưa vào trong phòng.

Đem đứa nhỏ đặt ở phía trong.

Một lớn một nhỏ nằm trên giường, Bảo Bảo con ngươi sâu và đen như bầu trời đêm, ít nhiều di truyền từ Hoàng Phủ Duật, giống như đồng tiền tròn xoe, mà lông mi lại di truyền từ Bạt Thác Vô Nhược, cuốn kiều nồng đậm.

Hoàng Phủ Duật nhìn chăm chú không chớp mắt.

“Bạt Thác Vô Nhược, đây là bảo bối của chúng ta ── Hoàng Phủ Kiên.”

Hoàng Phủ Duật ngồi bên mép giường, nắm chặt tay y, “Kiên là kiên cường, trẫm hy vọng hắn có thể giống như ngươi, lòng tin kiên định, đối với ước nguyện của mình không thay đổi, không hoài nghi.”

“Cho nên, không được ngủ tiếp, nhanh tỉnh lại, ngươi không muốn nhìn đến con của chúng ta sao?

Giống như ngươi mong muốn, là một nam hài, nó giống trẫm cũng giống ngươi……

Ngươi nếu không tỉnh lại, đứa nhỏ phải làm sao gọi ngươi?

Đứa nhỏ làm sao nhận biết được ngươi?”

Người trên giường đôi mắt vẫn khép kín, Hoàng Phủ Duật phi thường bất lực.

“Ngươi nói ngươi muốn trẫm chờ ngươi, chính là ngươi quá chậm……

Trẫm rất thiếu kiên nhẫn, trẫm đợi không kịp……”

Hắn thật không biết nên làm thế nào?

Những gì nên làm hắn đều làm, trong cơ thể độc tố đã bài trừ, cả ngày lẫn đêm luôn ở bên cạnh y, cùng y nói chuyện, tán phiếm, nghĩ đến y cùng đứa nhỏ tình thâm ràng buộc, bởi vậy hắn mới ôm đứa nhỏ đến thăm Bạt Thác Vô Nhược, chính là……

Đều qua lâu như thế, y vẫn không có phản ứng.

Rốt cuộc còn muốn hắn làm như thế nào, y mới có thể tỉnh lại?

“Ngươi nếu không tỉnh lại, trẫm thật không còn biết nên như thế nào cho phải……

Ngươi thật sự yêu trẫm sao?

Trẫm đã cầu xin ngươi như thế, ngươi vì sao vẫn là không lay chuyển?”

Đôi mắt nóng lên, nước mắt làm tầm mắt trở nên mơ hồ, Hoàng Phủ Duật vội vàng nhắm mắt lại, ức chế nước mắt tuôn trào.

……

Nam nhi không được phép rơi lệ.

“Được rồi……

Trẫm nhận thua, trẫm thua hoàn toàn……”

Thật buồn, ngực hung hăng phiếm đau, mỗi một nhịp tim như một cái chùy lớn, nặng nề đập vào ngực.

Đau, lại nói không ra lời.

“Trẫm ── yêu ngươi, ta yêu ngươi……

Bạt Thác Vô Nhược ngươi nghe được không?

Ta yêu ngươi……”

Hít sâu một hơi, Hoàng Phủ Duật vẫn nhắm chặt mắt, không dám mạnh mở, mắt nhẹ khai, nước mắt bị khống chế lưu lại.

Rất yếu đuối.

Liên tiếp hấp khí, ức chế không được bi thương tràn đầy.

Đột nhiên, Hoàng Phủ Duật nghĩ đến trước đây từng ngâm qua một đoạn thơ, một chút đau thương, một chút xúc động: “Đêm xuân gió thổi ngàn hoa nở, Rụng như mưa, sao rực rỡ.

Ngựa quý, hương đưa, xe trạm trổ.

Phụng tiêu uyển chuyển, Ánh trăng lay động, Suốt đêm rồng cá rộn.

Ngài tằm, tuyết, tơ vàng rủ, Phảng phất hương bay, cười nói rộ.

Tìm giữa biển người trăm ngàn lần, Bỗng quay đầu lại, Người ngay trước mắt, Dưới lửa tàn đứng đó. ..(1)”

Đây không phải là thực phù hợp với tình huống giữa hắn cùng Bạt Thác Vô Nhược hay sao?

Bạt Thác Vô Nhược luôn yên lặng trả giá, lẳng lặng chờ từ một nơi bí mật gần đó, không hy vọng được hồi báo.

Thực ngốc, hắn đã từng vì thế mà cười nhạt; hiện giờ, ngực lại đau đến không thể chịu đựng.

Hoàng Phủ Duật mở mắt ra, nước mắt quả nhiên không thể khống chế rơi xuống, từng giọt đọng lại trên mu bàn tay của Bạt Thác Vô Nhược.

Hoàng Phủ Duật vội vàng xoay đầu không muốn ở trước mặt y lộ ra mình yếu đuối, cho dù là Bạt Thác Vô Nhược chưa thanh tỉnh cũng thế.

Chính là, khi hắn xoay đi, hắn lại không nhìn thấy, nước mắt dính trên tay kia làm đầu ngón tay nhợt nhạt chợt run run.

Mi mắt Bạt Thác Vô Nhược đóng chặt hơn mười ngày khẽ nhúc nhích, khóe mắt lặng lẽ chảy xuống một giọt nước mắt trong suốt ──

Lặng lẽ trượt xuống.

Tìm giữa biển người trăm ngàn lần, bỗng quay đầu lại, người ngay trước mắt, dưới lửa tàn đứng đó.

─ Hoàn ─

==================

(1) Đoạn này ta lấy phần thơ đã dịch cho dễ hiểu, đọc mới liền mạch cảm xúc, nàng nào thích bài chữ hán thì quay lại xem chương 1 nhé.

Câu cuối cùng nghe như một tiếng ngân dài, làm ta buồn quá.

T^T
 
Thanh Ngọc Án
Chương 61


Y có phải đã nắm giữ được Hoàng Phủ Duật không?

“Thân thể như thế nào?

Tốt hơn không?”

Hoàng Phủ Duật vừa tiến vào trong phòng liền mở miệng hỏi.

Những lời này đã thành câu nói đầu tiên hắn vừa vào phòng liền nói.

Thấy hắn, Bạt Thác Vô Nhược khởi động nửa thân trên, hướng hắn cười yếu ớt.

“Không có việc gì.”

“Thật sự?”

Hoàng Phủ Duật đến gần, tinh tế nhìn y một hồi lâu.

Chính xác, so với trước đó vài ngày, sắc mặt Bạt Thác Vô Nhược đúng là hồng nhuận hơn rất nhiều, Hoàng Phủ Duật lúc này mới an tâm, ngồi xuống mép giường.

“Ta thật sự hảo rất nhiều.”

Nhìn Hoàng Phủ Duật trên mặt tràn ngập lo lắng, Bạt Thác Vô Nhược cười khẽ, mang theo một chút thỏa mãn cùng vui sướng.

Từ sau khi y tỉnh lại, Hoàng Phủ Duật liền trở nên rất khác lạ.

Phải nói sao đây?

Thường xuyên hỏi han ân cần, khi gặp y tươi cười cũng tăng lên nhiều, ngôn ngữ mang theo cưng chiều chìm đắm, những điều này trong dĩ vãng chưa từng có.

Hành động làm cho Bạt Thác Vô Nhược kinh ngạc nhất, là mấy ngày trước đây hắn tảo triều, đột nhiên nói muốn dẫn y vào triều, nhưng y ở trên giường hôn mê gần hai mươi ngày, căn bản không thể xuống giường tự đi lại, bởi vậy y lắc đầu từ chối, nhưng Hoàng Phủ Duật lại thập phần kiên trì, đấu không lại Hoàng Phủ Duật, Bạt Thác Vô Nhược đành phải gật đầu đáp ứng.

Hoàng Phủ Duật săn sóc đỡ y vào triều, còn muốn y ngoan ngoãn ngồi trên long ỷ, hành động này làm cho Bạt Thác Vô Nhược sợ ngây người, long ỷ vị không phải bất luận kẻ nào cũng có thể ngồi, Hoàng Phủ Duật dám đem y đặt trên long ỷ, còn túm chặt không cho y đào thoát.

Khi đó y căn bản không rõ dụng ý của Hoàng Phủ Duật, nửa kinh hoảng nửa sợ hãi cùng Hoàng Phủ Duật ngồi trên long ỷ, ở trước mặt các vị đại thần.

Sau khi nghe Hoàng Phủ Duật tuyên bố, không chỉ có làm cho toàn bộ đám đại thần ồ lên, mà ngay cả Bạt Thác Vô Nhược cũng sợ tới mức nói không ra lời.

“Trẫm, muốn lập Bạt Thác Vô Nhược làm hoàng hậu, kể từ hôm nay hậu cung huỷ bỏ, trẫm chỉ cưng chiều một mình y, hậu cung cũng chỉ có một mình y, mọi người không được can gián.”

Bạt Thác Vô Nhược còn nhớ rõ vẻ mặt khi đó của mọi người, tất cả đều không dám tin trừng to mắt.

Y vẫn trong trạng thái khiếp sợ bị mang ly khai khỏi đại điện, như vậy, việc này đã được quyết định.

Các đại thần nhất định cực lực phản đối, y không biết Hoàng Phủ Duật dùng phương pháp gì để áp chế tiếng kêu gào phản đối của bọn họ, nhưng Bạt Thác Vô Nhược hiểu được, Hoàng Phủ Duật khẳng định phải tổn hao tâm lực trả giá rất lớn.

Bạt Thác Vô Nhược nhẹ nhàng gối đầu lên ngực Hoàng Phủ Duật.

“Tại sao phải lập ta làm hoàng hậu?

Ngươi trước kia không phải thực ── bài xích tình yêu giữa nam nhân với nam nhân sao?”

Vân vê đôi gò má, Hoàng Phủ Duật kề sát tai y nhẹ nhàng nói.

“Bởi vì việc lập hậu, trẫm đã từng đáp ứng ngươi, quân vô hí ngôn, cho nên trẫm không thể không tuân thủ ước định.”

“Đã đáp ứng ta?

Là thời điểm nào?

Ta sao lại không nhớ rõ.”

“Vào lúc ngươi hôn mê, trẫm đáp ứng ngươi, chỉ cần ngươi chịu tỉnh lại, trẫm lập tức huỷ bỏ hậu cung, lập ngươi làm hậu, sau này chỉ cưng chiều một mình ngươi, bên người cũng chỉ có một mình ngươi.”

Nghe xong lời của hắn, Bạt Thác Vô Nhược hai mắt nhòa lệ.

“Ngươi căn bản không cần phải tuân thủ, lúc đó ta hôn mê, sau khi tỉnh lại căn bản cái gì cũng không nhớ rõ.”

“Quân vô hí ngôn.”

“Chỉ là bởi vì lời hứa này?”

Liễm mi, biểu tình trở nên mất mác.

“Ngu ngốc.”

Mười ngón giao nhau, nâng cằm y lên, “Ngươi biết rõ không phải.”

“……”

Nhìn ánh mắt Hoàng Phủ Duật cực nóng như có lửa, chỉ một thoáng trái tim Bạt Thác Vô Nhược không thể khống chế nảy lên.

Hoàng Phủ Duật mỉm cười──

“Ta yêu ngươi.”

Không phải xưng là ‘trẫm’, mà là ‘ta’, hắn lấy thân phận là “Hoàng Phủ Duật” nói ra, lấy thân phận “Hoàng Phủ Duật” hứa hẹn tình yêu này.

Nước mắt trong suốt rất nhanh lấp đầy hốc mắt, y che môi, không ngừng gật đầu.

“Cám ơn, cám ơn……

Cám ơn……”

Hoàng Phủ Duật than nhẹ, đem y nhét vào trong áo, “Đứa ngốc, có cái gì phải tạ ơn.

Những lời này ta còn muốn nói với ngươi thật nhiều lần, mỗi lần ngươi đều khóc như vậy, ta làm sao nói ra được?”

Bạt Thác Vô Nhược vội vàng lau đi nước mắt, “Ta không khóc, không khóc……”

Ngẩng đầu, có chút ngượng ngùng nói, “Ngươi ── Có thể nói lại lần nữa không?”

Hoàng Phủ Duật mỉm cười, “Ta yêu ngươi.”

Y cảm động đến thân thể phát run, “Lại một lần nữa?”

“Ta yêu ngươi.”

“Tái, lại một lần nữa?”

Hoàng Phủ Duật đưa y bổ nhào lên giường, hai tay chống đỡ kìm giữ hai bên người Bạt Thác Vô Nhược, nhìn xuống dung nhan đang mang theo một chút ngượng ngùng, cúi đầu xuống hôn một cái.

“Ta yêu ngươi, cả đời.”

Bởi vì yêu ngươi, cho nên hết lòng tuân thủ hứa hẹn.

Bởi vì yêu ngươi, cho nên huỷ bỏ hậu cung.

Bởi vì yêu ngươi, cho nên lập ngươi làm hoàng hậu.

Ngươi thắng, thắng được trái tim trẫm.

Mà trẫm thua, lại thua trong ngọt ngào.

─ Toàn văn hoàn ─

=========

Ngọt không ?

Ngọt không?

Ta mém bị tiểu đường luôn nè.^^

Cuối cùng cũng hoàn thật sự, ta trông mong giây phút này biết bao nhiêu,

*tung bông, tung hoa, nhảy múa*

* chấm chấm nước mắt*

Ta muốn nói lời cảm ơn với tất cả các nàng đã theo dõi và động viên rất nhiều cho ta trong suốt thời gian ta edit bộ này.

Không chỉ 2 nhân vật chính thăng trầm mà chính ta cũng thăng trầm, không biết mấy lần ta định lặn rồi nhớ quá chịu không nổi lại vác cái mẹt mốc lên.

Nói chung việc làm đề tài của ta cũng suôn sẻ nên ta mới phởn như vậy.

Một lần nữa xin cảm ơn mọi người đã chia sẻ và quan tâm, nếu có gì thiếu sót mong chư vị thông cảm và góp ý cho ta với nhá, ta…khụ khụ…hết từ ^^
 
Back
Top Bottom