Khác Thanh Mao Thiên Minh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405724281-256-k693213.jpg

Thanh Mao Thiên Minh
Tác giả: NguyenVuthegreat
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thanh Mao Thiên Minh

[

Thể loại: Tiên Hiệp, Đạo Gia, Tu Chân, Giang Hồ, Huyền Huyễn, Triết Lý]

Trong thiên hạ mênh mông, Đạo giáo lan truyền khắp chốn, hàng vạn người tu đạo, thuận thiên vô vi, ngộ âm dương ngũ hành.

Thế nhưng thánh địa chân chính chỉ có một - Thanh Mao Sơn sừng sững giữa trung nguyên, Thanh Mao Cung tổng bộ uy nghiêm, hai điện Chí Nhất cùng Quang Dương nắm giữ đạo thống, ba trăm sáu mươi lăm phân bộ tạo thành bát quái đại trận hộ sơn.

Giang hồ bên ngoài hỗn loạn không ngừng: Ngũ Long Khai Sơn tranh đoạt long mạch, Lộc Kiếm Nhai, Thanh Vân Phong, Thiên Kiếm Sơn cùng vô số bang phái lớn nhỏ ân oán chồng chất.

Tam giáo đồng nguyên - Đạo, Phật, Nho vốn một nguồn - dần bị thế nhân lãng quên.

Trần Thiên Minh, thiếu niên mồ côi lớn lên dưới chân Thanh Mao Sơn, tư chất bình thường, tính tình lười biếng, chỉ thích nằm ngắm mây trời, nghe gió thoảng qua tai.

Hắn chưa từng nghĩ mình sẽ dính líu đến phong vân thiên hạ.

Cho đến một ngày, sư phụ bị hại, một mảnh Thái Cực Đồ thượng cổ rơi vào tay hắn.

Từ đây, hắn bước chân vào giang hồ, du hành ngũ sơn, tiếp xúc Phật gia từ bi, Nho gia chính khí, dần ngộ ra bí mật tam giáo hợp nhất.

Không tranh không đấu, vô vi thuận thiên, hắn từng bước hóa giải đại kiếp ẩn hiện, trở thành truyền kỳ Thiên sư giữa hồng trần.

Đây là câu chuyện về một thiếu niên lười biếng ngộ đại đạo, dùng vô vi định cục thiên hạ.



tutien​
 
Có thể bạn cũng thích !
Thanh Mao Thiên Minh
Chương 1


Thanh Mao Thiên Minh

Chương 1: Kỳ Sơn

Thanh Mao Sơn nằm giữa trung nguyên, cao vút tận trời xanh, mây trắng lững lờ quấn quanh đỉnh núi quanh năm.

Từ xa nhìn lại, dãy núi như một con thanh long uốn lượn, đầu ngẩng cao kiêu hãnh, đuôi vẫy nhẹ trong mây mù.

Dân chúng dưới chân núi truyền tai nhau rằng đây là thánh địa của Đạo gia, nơi Thái Thượng Lão Quân từng giáng lâm, để lại một mạch linh khí không gì sánh bằng.

Dưới chân núi, một thôn nhỏ mang tên Kỳ Thôn nằm nép mình bên con suối trong veo.

Nhà cửa thưa thớt, ruộng đồng lúa mạch vàng óng, khói bếp lững thững bay lên hòa cùng mây trời.

Cuộc sống nơi đây bình lặng như nước suối, không ai vội vã, không ai tranh giành.

Trong Kỳ Thôn có một thiếu niên chừng mười sáu, mười bảy tuổi, tên Trần Thiên Minh.

Hắn không cao lớn, cũng chẳng anh tuấn xuất chúng.

Khuôn mặt trắng trẻo, đôi mắt híp lại như đang ngủ, tóc buộc lỏng lẻo sau gáy.

Quần áo vải thô cũ kỹ, vai áo luôn có vài vết cỏ khô dính lại - dấu tích của những buổi nằm dài trên đồi ngắm mây.

Sáng sớm hôm nay, như mọi ngày, Thiên Minh không dậy sớm ra đồng, cũng chẳng đi hái thuốc như những thiếu niên khác trong thôn.

Hắn leo lên một ngọn đồi nhỏ phía sau thôn, nằm ngửa trên thảm cỏ mềm, hai tay làm gối sau đầu, mắt lim dim nhìn bầu trời xanh thẳm.

Gió núi thổi nhẹ, mang theo mùi cỏ thơm và tiếng lá xào xạc.

Mây trắng trôi lững lờ, lúc hóa thành hình rồng, lúc lại giống một con cá lười biếng bơi trong nước.

"Đẹp thật..."

Thiên Minh thì thầm, miệng ngáp dài.

"Nằm thế này cả đời chắc cũng không chán."

Hắn lười đến mức ngay cả việc tu đạo - thứ mà cả thiên hạ mơ ước - cũng chẳng màng.

Dưới chân Thanh Mao Sơn, ai mà chẳng từng mơ một ngày được lên núi bái sư, học phép trường sinh?

Thế nhưng Thiên Minh thì khác.

Hắn chỉ muốn ăn no, ngủ kỹ, nằm ngắm mây, nghe gió.

Mười năm trước, hắn được một lão đạo sĩ nhặt về nuôi.

Lão đạo sĩ ấy không phải người thường, dân làng đồn đại ông là ngoại môn đệ tử của Thanh Mao Cung, từng lên núi học đạo nhưng vì thương thế cũ mà xuống núi ở ẩn.

Lão đặt tên hắn là Thiên Minh, dạy hắn vài khẩu quyết dưỡng sinh cơ bản, bảo rằng: "Con tư chất bình thường, ép cầu chỉ tổ hại thân.

Cứ thuận theo tự nhiên, vô vi mà sống."

Thiên Minh nghe lời.

Hắn luyện thở theo khẩu quyết mỗi ngày một lúc, rồi lại nằm dài.

Lão đạo sĩ cũng chẳng ép, chỉ cười bảo: "Tiểu tử ngốc, ngươi lười như vậy, sợ sau này có đại duyên cũng bỏ qua mất."

Thiên Minh chỉ cười hì hì: "Sư phụ, đại duyên là gì?

Có ăn được không?"

Lão đạo sĩ lắc đầu, không nói nữa.

Cho đến hôm nay.

Buổi trưa, mặt trời lên cao, Thiên Minh đang mơ màng thì nghe tiếng bước chân dồn dập từ phía thôn.

Hắn mở mắt, lười biếng ngồi dậy, nhìn xuống con đường đất.

Mấy người trong thôn đang chạy lên đồi, mặt mày tái mét.

Người dẫn đầu là Lý thúc - trưởng thôn, tay cầm cây gậy trúc, thở hổn hển.

"Thiên Minh!

Mau xuống!

Có chuyện lớn rồi!"

Thiên Minh nhíu mày, hiếm khi thấy Lý thúc hoảng hốt đến vậy.

Hắn chậm rãi đứng dậy, phủi cỏ trên áo, rồi bước xuống đồi.

"Chuyện gì vậy Lý thúc?"

Lý thúc thở gấp một lúc mới nói được: "Nhà con... sư phụ con...

ông ấy...

ông ấy bị người ta đánh trọng thương!

Đang nằm trong nhà, máu me đầy người, không nói nên lời!"

Thiên Minh nghe xong, trong đầu "ông" một tiếng, như có sấm sét nổ vang.

Hắn không nói gì nữa, lao nhanh xuống núi, vượt qua cả đám người đang chạy theo.

Căn nhà tranh nhỏ sau thôn, nơi hắn và sư phụ sống mười năm nay, cửa chính bị phá tung, mảnh gỗ văng tứ tung.

Trong nhà, mùi máu tanh nồng xộc vào mũi.

Lão đạo sĩ nằm trên chiếc giường tre cũ kỹ, ngực áo rách toạc, vết thương sâu hoắm từ vai xuống bụng, máu đã thấm đỏ cả tấm chiếu.

Mặt ông trắng bệch, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió.

Thiên Minh quỳ phịch xuống bên giường, tay run run nắm lấy tay sư phụ.

"Sư phụ... sư phụ!"

Lão đạo sĩ mở mắt, ánh mắt đã đục ngầu.

Thấy Thiên Minh, ông khó nhọc nở nụ cười yếu ớt.

"Tiểu... tiểu tử...

đừng khóc..."

Thiên Minh lúc này mới nhận ra nước mắt mình đã rơi từ bao giờ.

Hắn lau mặt, cố giữ giọng bình tĩnh: "Sư phụ, là ai làm?

Con đi báo thù cho người!"

Lão đạo sĩ lắc đầu nhẹ, tay run run móc từ trong ngực áo ra một vật hình tròn, đen trắng xen lẫn, chỉ lớn bằng lòng bàn tay.

Đó là một mảnh đồ hình Thái Cực, nhưng chỉ có nửa bên, mép vỡ nhìn như bị xé toạc từ một vật lớn hơn.

"Không... không báo thù..."

Lão thều thào.

"Đây là...

Thái Cực Đồ thượng cổ... sư phụ... vô tình có được... bị người đuổi giết...

Giờ...

đưa cho con..."

Thiên Minh cầm lấy mảnh ngọc ấy, chỉ thấy lạnh buốt thấu xương, bên trong như có một dòng xoáy mơ hồ đang chậm rãi chuyển động.

"Sư phụ... người nói rõ cho con!"

Lão đạo sĩ cố sức nắm tay hắn chặt hơn: "Tam giáo...

đồng nguyên...

Đạo...

Phật...

Nho... vốn một...

Con... sau này...

đi ra giang hồ... tìm... nửa còn lại...

Đừng... tranh đấu... cứ... vô vi... mà đi..."

Nói đến đây, tay lão buông thõng, mắt nhắm nghiền, hơi thở đứt đoạn.

Thiên Minh ngẩn người hồi lâu, rồi mới bật khóc thành tiếng.

Ngoài cửa, dân làng đứng lặng, không ai dám lên tiếng.

Gió núi vẫn thổi, mây trời vẫn trôi.

Nhưng từ hôm nay, thiếu niên lười biếng dưới chân Thanh Mao Sơn đã không còn là thiếu niên lười biếng nữa.

Trong tay hắn, mảnh Thái Cực Đồ lạnh lẽo lặng lẽ xoay chuyển, như đang chờ đợi một đại duyên sắp sửa giáng lâm.
 
Thanh Mao Thiên Minh
Chương 2


Thanh Mao Thiên Minh

Chương 2: Tang Lễ Dưới Chân Núi

Ba ngày sau, Kỳ Thôn chìm trong không khí tang thương.

Căn nhà tranh nhỏ giờ đã được dọn dẹp sạch sẽ, mùi máu tanh không còn, thay vào đó là mùi nhang khói vấn vít.

Quan tài gỗ đơn sơ đặt giữa nhà, bên trên phủ một tấm vải trắng.

Dân làng thay phiên nhau đến viếng, ai nấy đều thở dài tiếc nuối cho lão đạo sĩ hiền lành, ít nói.

Trần Thiên Minh mặc tang phục trắng, quỳ bên linh cữu, mắt đỏ hoe nhưng không khóc nữa.

Ba ngày qua, hắn hầu như không ngủ, chỉ ngồi lặng bên sư phụ, tay nắm chặt mảnh Thái Cực Đồ lạnh lẽo trong ngực.

Mảnh ngọc ấy kỳ lạ vô cùng.

Ban ngày thì im lìm, ban đêm lại phát ra ánh sáng nhè nhẹ, đen trắng xen lẫn, xoay chuyển chậm rãi như một vòng thái cực sống động.

Mỗi lần Thiên Minh đặt tay lên, hắn đều cảm thấy một dòng khí mát lạnh lan tỏa khắp kinh mạch, khiến cơ thể nhẹ nhàng hơn hẳn.

Nhưng hắn không vui, chỉ thấy lòng trống rỗng.

Lý thúc bước vào, đặt tay lên vai hắn: "Thiên Minh, lễ đưa tang sắp bắt đầu rồi.

Con... chuẩn bị tâm lý đi."

Thiên Minh gật đầu, giọng khàn khàn: "Cảm ơn Lý thúc.

Mọi việc đều nhờ thúc và các bá mẫu lo liệu."

Lý thúc thở dài: "Lão đạo sĩ không có thân nhân, chỉ có mình con là người nhà.

Chúng ta là dân làng, giúp đỡ chút việc này là nên làm."

Đoàn đưa tang không dài, chỉ hơn hai mươi người trong thôn, cầm theo cờ phướn trắng, kèn trống đơn sơ.

Họ khiên quan tài lên ngọn đồi phía sau thôn - nơi Thiên Minh thường nằm ngắm mây.

Lão đạo sĩ từng nói, sau khi chết chỉ muốn được chôn dưới gốc cây tùng già trên đồi ấy, để ngày ngày nghe gió núi, nhìn mây trời.

Mộ phần đã được đào sẵn từ hôm qua.

Quan tài hạ huyệt, đất dần lấp đầy.

Mọi người cúi đầu vái lạy ba vái, rồi lần lượt ra về, chỉ để lại Thiên Minh quỳ một mình bên mộ mới.

Gió núi thổi mạnh hơn, cuốn theo vài chiếc lá vàng rơi lả tả xuống mộ.

Thiên Minh cúi đầu, thì thầm:

"Sư phụ... con không biết phải làm gì bây giờ.

Người bảo con đi ra giang hồ, tìm nửa mảnh Thái Cực Đồ còn lại.

Nhưng con... con chỉ là một thằng nhóc lười biếng, chưa từng rời khỏi Kỳ Thôn quá mười dặm.

Con phải đi đâu?

Tìm ai?"

Không ai trả lời hắn, chỉ có tiếng gió vi vu qua tán tùng.

Bỗng nhiên, trong tay áo hắn, mảnh Thái Cực Đồ rung nhẹ.

Một dòng khí mát lạnh lan ra, khiến đầu óc Thiên Minh tỉnh táo lạ thường.

Hắn ngẩng lên, nhìn về phía Thanh Mao Sơn sừng sững phía xa - nơi đỉnh núi ẩn hiện trong mây mù.

"Thanh Mao Sơn..."

Hắn lẩm bẩm.

"Sư phụ từng là ngoại môn đệ tử của Thanh Mao Cung.

Có lẽ... nơi đó sẽ có manh mối."

Nghĩ đến đây, hắn đứng dậy, lau mặt, cúi đầu vái mộ sư phụ ba vái.

"Sư phụ, con sẽ lên núi.

Không phải để cầu tiên đan hay trường sinh, chỉ là... muốn hỏi xem, mảnh ngọc này rốt cuộc là gì, và kẻ nào đã hại người."

Đêm ấy, Thiên Minh thu dọn hành lý đơn giản: vài bộ quần áo cũ, một chút lương khô, cây gậy trúc sư phụ hay dùng, và một thanh chủy thủ nhỏ để phòng thân.

Hắn không mang nhiều, vì vốn chẳng có gì để mang.

Trước khi đi, hắn đến nhà Lý thúc từ biệt.

Lý thúc nhìn hắn, mắt đỏ hoe: "Thiên Minh, con thực sự muốn đi sao?

Một mình lên Thanh Mao Sơn...

đường xa nguy hiểm, huống chi con chưa từng tu đạo chính quy."

Thiên Minh cười nhẹ, nụ cười đầu tiên sau ba ngày: "Lý thúc, con không còn nơi nào để đi nữa.

Sư phụ mất rồi, Kỳ Thôn tuy tốt, nhưng con không thể ở lại mãi mà không làm gì.

Con chỉ lên núi hỏi vài chuyện, xong sẽ về."

Lý thúc thở dài, nhét vào tay hắn một túi bạc nhỏ: "Đây là mọi người trong thôn góp lại.

Không nhiều, nhưng đủ cho con ăn đường.

Nhớ kỹ, trên núi có Thanh Mao Cung uy nghiêm, nhưng giang hồ bên ngoài hỗn loạn.

Đừng tin người lạ, đừng gây chuyện."

Thiên Minh nhận túi bạc, cúi đầu thật sâu: "Đa tạ thúc, đa tạ mọi người.

Sau này con sẽ báo đáp."

Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, Trần Thiên Minh đeo túi hành lý, cầm gậy trúc, bước ra khỏi Kỳ Thôn.

Hắn không quay đầu nhìn lại, chỉ lặng lẽ đi về phía con đường mòn dẫn lên Thanh Mao Sơn.

Đường núi gập ghềnh, cây cối um tùm.

Hắn đi chậm rãi, không vội vã, thỉnh thoảng dừng lại nghỉ chân, ngắm cảnh vật quen thuộc lần cuối.

Đến trưa, hắn đã đi được hơn nửa đường lên chân núi chính.

Phía trước là một cánh cổng đá lớn, khắc ba chữ cổ kính: "Thanh Mao Cung".

Nhưng trước cổng, có mấy tên chấp sự ngoại môn mặc đạo bào xám đang đứng canh gác, khí thế nghiêm nghị.

Thiên Minh hít sâu một hơi, bước tới.

Một tên chấp sự liếc nhìn hắn, giọng lạnh lùng: "Dừng lại!

Thanh Mao Cung không tiếp khách lạ.

Ngươi là ai, đến đây làm gì?"

Thiên Minh chắp tay, giọng bình tĩnh: "Tại hạ Trần Thiên Minh, quê ở Kỳ Thôn dưới chân núi.

Sư phụ tại hạ từng là ngoại môn đệ tử của quý cung, nay đã quy tiên.

Tại hạ có việc cầu kiến chưởng môn hoặc các vị trưởng lão, xin các vị đạo trưởng thông báo giúp."

Tên chấp sự nhíu mày: "Sư phụ ngươi tên gì?"

Thiên Minh đáp: "Sư phụ tại hạ pháp danh Vô Trần."

Nghe đến cái tên này, mấy tên chấp sự nhìn nhau, sắc mặt hơi biến.

Một người trong đó thấp giọng: "Vô Trần sư thúc... quả nhiên đã quy tiên.

Ngươi chờ đây, ta đi bẩm báo."

Thiên Minh đứng chờ, lòng đầy nghi hoặc.

Sư phụ chưa từng kể nhiều về quá khứ trên núi, chỉ nói từng học đạo vài năm rồi xuống núi dưỡng thương.

Sao mấy người này lại xưng hô "sư thúc"?

Không lâu sau, tên chấp sự quay lại, giọng cung kính hơn hẳn: "Trần công tử, mời theo ta.

Có vị trưởng lão muốn gặp ngươi."

Thiên Minh ngẩn ra, rồi gật đầu bước theo.

Hắn không biết rằng, từ khoảnh khắc này, bánh xe số mệnh đã chính thức chuyển động.

Mảnh Thái Cực Đồ trong ngực áo hắn lại rung nhẹ, như đang reo vui vì cuối cùng cũng được trở về nơi nó từng thuộc về.
 
Thanh Mao Thiên Minh
Chương 3


Thanh Mao Thiên Minh

Chương 3: Thanh Mao Ngoại Môn

Trần Thiên Minh theo tên chấp sự ngoại môn đi qua cánh cổng đá khổng lồ khắc ba chữ "Thanh Mao Cung".

Vừa bước qua, không khí lập tức thay đổi.

Linh khí núi rừng nồng đậm ùa vào mũi, khiến lỗ chân lông hắn như mở ra hít thở.

Đường núi lát đá xanh uốn lượn, hai bên là cổ tùng cao vút, rễ cây ngoằn ngoèo bò trên mặt đất như những con giao long đang ngủ.

Đi được một khắc, cảnh vật dần mở rộng.

Trước mắt hiện ra một quảng trường rộng lớn bằng đá trắng, chính giữa dựng một lư hương đồng khổng lồ cao bằng người lớn, khói xanh lững lờ bay lên, không tan.

Xung quanh quảng trường là hàng trăm đạo đồng đang quét dọn, luyện quyền, hoặc ngồi tĩnh tọa.

Tất cả đều im lặng, chỉ nghe tiếng gió và tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Tên chấp sự dẫn đường tên là Triệu Phong, khoảng ngoài ba mươi, mặt mũi nghiêm nghị nhưng ánh mắt không còn lạnh lùng như lúc đầu.

Hắn thấp giọng giải thích:

"Đây là Ngoại Môn của Thanh Mao Cung chúng ta.

Những người ở đây đều là Đạo đồng - cảnh giới khởi đầu của người tu đạo, chỉ mới cảm ứng được linh khí thiên địa, dẫn khí nhập thể, chưa chính thức bước vào con đường tu chân.

Mỗi năm Ngoại Môn thu nhận vài trăm thiếu niên từ các thôn trấn dưới chân núi, nhưng chỉ những ai đột phá lên Đạo sư mới được chọn vào Nội Môn mà thôi."

Thiên Minh gật đầu, mắt nhìn khắp nơi.

Hắn chưa từng thấy nhiều người trẻ tuổi tụ tập thế này, ai nấy đều tinh thần phấn chấn, động tác nhanh nhẹn.

So với hắn - một tên lười biếng chỉ biết nằm ngắm mây - quả thực khác biệt một trời một vực.

Triệu Phong tiếp tục dẫn hắn đi sâu hơn, qua một cây cầu đá bắc qua suối trong veo, rồi lên một con đường nhỏ dẫn vào khu nhà gỗ thấp thoáng trong rừng trúc.

Cuối đường là một tiểu viện đơn sơ, mái ngói xanh, cửa gỗ cũ kỹ.

Trước viện có một lão đạo sĩ tóc bạc đang ngồi trên ghế đá, tay cầm một quyển sách cổ, mắt lim dim như đang ngủ.

Triệu Phong dừng lại, chắp tay cung kính: "Huyền Chân trưởng lão, đệ tử đã đưa người đến."

Lão đạo sĩ chậm rãi mở mắt.

Đôi mắt ấy sâu thẳm như giếng cổ, chỉ liếc qua Thiên Minh một cái đã khiến hắn cảm thấy toàn thân như bị nhìn thấu.

Lão khẽ gật đầu với Triệu Phong: "Ngươi lui ra đi."

Triệu Phong cúi đầu rời đi.

Trong tiểu viện chỉ còn lại hai người.

Huyền Chân trưởng lão đặt sách xuống, giọng nói chậm rãi mà rõ ràng: "Ngươi là Trần Thiên Minh, đồ đệ của Vô Trần sư đệ?"

Thiên Minh vội quỳ xuống hành lễ: "Vãn bối Trần Thiên Minh, bái kiến trưởng lão.

Sư phụ tại hạ đã quy tiên ba ngày trước."

Huyền Chân thở dài, đưa tay nâng hắn dậy: "Đứng lên đi.

Ta và Vô Trần sư đệ cùng nhập môn một ngày, tình như thủ túc.

Năm xưa hắn vì bảo vệ một vật mà bị trọng thương, phải xuống núi dưỡng thương.

Ta vốn nghĩ hắn có thể sống yên bình đến hết đời, không ngờ... cuối cùng vẫn không thoát được."

Thiên Minh nghe vậy, lòng đau nhói: "Trưởng lão biết kẻ đã hại sư phụ tại hạ?"

Huyền Chân lắc đầu nhẹ: "Chưa rõ.

Nhưng ta đoán được vài phần.

Vật mà Vô Trần sư đệ mang theo chính là một mảnh Thái Cực Đồ thượng cổ, phải không?"

Thiên Minh giật mình, vội móc từ trong ngực áo ra mảnh ngọc đen trắng đưa tới: "Chính là vật này.

Sư phụ trước lúc lâm chung đã giao cho vãn bối, bảo phải tìm nửa còn lại, và... tam giáo đồng nguyên."

Huyền Chân tiếp nhận mảnh Thái Cực Đồ, đặt lên lòng bàn tay quan sát kỹ.

Mảnh ngọc lập tức phát sáng nhè nhẹ, vòng thái cực xoay chuyển nhanh hơn, như vui mừng gặp lại cố nhân.

Lão vuốt ve mép vỡ, thở dài:

"Quả nhiên là nó...

Thái Cực Đồ toàn bộ vốn là bảo vật trấn giáo của Thanh Mao Cung từ thời thượng cổ, do chính tổ sư Thái Thượng Lão Quân lưu lại.

Đồ chia làm hai mảnh Âm Dương, hợp lại thành một, có thể diễn hóa vạn pháp, thông hiểu thiên địa.

Nhưng ngàn năm trước, trong một trận đại kiếp, mảnh Dương Đồ bị cướp đi, từ đó hạ lạc giang hồ.

Mảnh Âm Đồ này vốn được cất giữ ở Chí Nhất Điện, không ngờ hơn ba mươi năm trước lại bị một kẻ nội gian đánh cắp."

Thiên Minh nghe mà ngẩn người.

Hóa ra sư phụ hắn không phải chỉ là một Đạo đồng bình thường, mà còn liên quan đến bảo vật trấn giáo của cả Thanh Mao Cung!

Huyền Chân tiếp tục kể: "Năm đó Vô Trần sư đệ tình cờ phát hiện kẻ nội gian, liền liều mình đoạt lại mảnh Âm Đồ, nhưng bị trọng thương suýt chết.

Khi ấy hắn đã là Địa sư hậu kỳ, suýt đột phá Huyền sư.

Chưởng môn vì tránh liên lụy đến toàn cung, đành để hắn mang bảo vật xuống núi ẩn náu.

Chúng ta ngầm phái người bảo hộ, nhưng không dám công khai.

Ai ngờ kẻ thù vẫn không buông tha, cuối cùng vẫn tìm được tung tích."

Thiên Minh nắm chặt tay: "Kẻ nội gian năm xưa là ai?

Còn kẻ đuổi giết sư phụ là ai?"

Huyền Chân nhìn hắn thật sâu: "Kẻ nội gian năm xưa đã bị xử lý, nhưng thế lực sau lưng hắn rất lớn, liên quan đến một số tà môn ngoại đạo và vài môn phái lớn trên giang hồ.

Còn kẻ gần đây ra tay... ta chỉ đoán được là người của Huyền Âm Giáo - một tà phái chuyên tu âm công, giáo chủ đã đạt Thiên sư cảnh, luôn thèm thuồng Thái Cực Đồ."

Nghe đến đây, Thiên Minh lòng đầy nghi hoặc và phẫn nộ, nhưng hắn vẫn cố giữ bình tĩnh: "Trưởng lão, vậy mảnh Dương Đồ hiện giờ ở đâu?

Sư phụ bảo vãn bối phải tìm nó."

Huyền Chân lắc đầu: "Không ai biết chính xác.

Chỉ có truyền thuyết nói rằng nó đã bị chia nhỏ, rơi vào tay nhiều thế lực khác nhau.

Có người nói một phần nằm trong tay Thiên Kiếm Sơn - kiếm chủ đã là Huyền sư đỉnh phong, có người lại bảo Phật môn Đại Lôi Âm Tự cũng nắm giữ một mảnh - phương trượng là Đại thiên sư hiếm có.

Còn có tin đồn Nho gia Thánh Vân Thư Viện cũng liên quan - viện chủ tương truyền đã nửa bước Thiên sư.

Tam giáo vốn đồng nguyên, Thái Cực Đồ chính là biểu tượng của sự hợp nhất ấy.

Nếu muốn tìm đủ, con đường của ngươi sẽ rất dài."

Thiên Minh im lặng hồi lâu, rồi hỏi: "Vậy vãn bối giờ phải làm gì?"

Huyền Chân mỉm cười lần đầu tiên, nụ cười hiền từ: "Trước tiên, ngươi hãy ở lại Ngoại Môn tu hành một thời gian.

Tư chất của ngươi... quả thực bình thường, hiện tại chỉ mới cảm ứng linh khí, còn chưa chính thức bước vào Đạo đồng hậu kỳ.

Nhưng có mảnh Âm Đồ này trợ giúp, tương lai chưa thể nói trước.

Ta sẽ thu ngươi làm ký danh đệ tử, dạy ngươi đạo pháp chính tông.

Đợi khi ngươi đột phá Đạo sư, rồi hãy tính chuyện xuống núi."

Thiên Minh do dự một lát, cuối cùng cúi đầu: "Đa tạ trưởng lão.

Vãn bối nguyện ở lại học đạo."

Huyền Chân gật đầu hài lòng, gọi một đạo đồng vào sắp xếp chỗ ở cho hắn.

Ba ngày sau, Trần Thiên Minh chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của Thanh Mao Cung - chính thức bước vào cảnh giới Đạo đồng sơ kỳ.

Hắn được phân vào một tiểu viện nhỏ cùng mười mấy Đạo đồng khác.

Mỗi ngày trời chưa sáng đã phải dậy luyện Thái Cực Quyền, ngồi thiền nhập định, học khẩu quyết dẫn khí nhập thể.

Buổi chiều thì xuống núi hái thuốc, hoặc ở dược đường hỗ trợ luyện đan sơ cấp.

Với người khác, lịch trình này có thể dày đặc, nhưng với Thiên Minh - kẻ từng lười đến mức nằm một ngày không buồn nhúc nhích - thì quả là cực hình.

Hôm đầu tiên luyện quyền, hắn mới đánh hết một nửa bài đã thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa.

Các sư huynh đệ khác cười trêu:

"Sư đệ mới này sao thế?

Mới Đạo đồng sơ kỳ mà đã mệt thế rồi?

Ta đây Đạo đồng trung kỳ còn chưa thở gấp đây!"

Thiên Minh chỉ cười khổ, không đáp.

Nhưng kỳ lạ thay, mỗi tối khi trở về phòng, hắn đặt mảnh Âm Đồ dưới gối, ngồi tĩnh tọa theo khẩu quyết sư phụ từng dạy, linh khí trong cơ thể lại cuồn cuộn tuôn ra, kinh mạch thông suốt lạ thường.

Chỉ trong ba ngày, hắn đã dẫn được một tia chân khí mỏng manh chạy một vòng thiên trong cơ thể - bước đầu vững chắc của Đạo đồng trung kỳ.

Các sư huynh đệ dần không cười nữa, mà chuyển sang kinh ngạc.

Một tháng trôi qua nhanh như chớp.

Thiên Minh từ một thiếu niên lười biếng đã dần thay đổi.

Hắn vẫn không thích dậy sớm, vẫn hay nhân lúc không ai để ý mà nằm dưới gốc cây ngắm mây, nhưng mỗi lần luyện công thì lại chăm chỉ lạ thường.

Chân khí trong đan điền ngày càng dày đặc, đã đạt Đạo đồng hậu kỳ, chỉ cách Đạo sư một bước chân.

Da dẻ hồng hào, tinh thần sáng láng.

Huyền Chân trưởng lão thỉnh thoảng đến thăm, thấy tiến cảnh của hắn thì chỉ mỉm cười không nói.

Một buổi chiều cuối thu, lá vàng rơi đầy sân viện.

Thiên Minh đang quét sân thì Triệu Phong đột ngột xuất hiện, mặt nghiêm trọng: "Thiên Minh sư đệ, trưởng lão gọi ngươi đến tiểu viện ngay lập tức.

Có khách từ Nội Môn xuống - là Lưu Vân Chân Nhân của Quang Dương Điện, tu vi đã đạt Huyền sư sơ kỳ."

Thiên Minh đặt chổi, lòng đầy nghi hoặc chạy theo.

Khi đến nơi, hắn thấy ngoài Huyền Chân trưởng lão còn có một trung niên đạo sĩ mặc bào tím thêu vân văn, khí thế uy nghiêm, đứng cạnh là hai đệ tử Nội Môn trẻ tuổi đã là Đạo sư hậu kỳ.

Trung niên đạo sĩ liếc nhìn Thiên Minh, ánh mắt sắc như kiếm.

Huyền Chân giới thiệu: "Đây là Quang Dương Điện chủ - Lưu Vân Chân Nhân, một trong những cao tầng của bản cung."

Thiên Minh vội quỳ xuống hành lễ.

Lưu Vân Chân Nhân khẽ hừ một tiếng: "Ngươi chính là đồ đệ của Vô Trần?

Nghe nói ngươi mang theo mảnh Âm Đồ?"

Huyền Chân nhíu mày, nhưng vẫn gật đầu: "Đúng vậy, Chân Nhân."

Lưu Vân lạnh giọng: "Thái Cực Đồ là bảo vật trấn giáo, sao có thể để ở tay một Đạo đồng ngoại môn?

Hôm nay ta đến để mang nó về Chí Nhất Điện bảo quản.

Còn đứa nhỏ này... tư chất bình thường, để lại Ngoại Môn là được."

Thiên Minh nghe vậy, lòng chợt lạnh.

Huyền Chân trầm giọng: "Chân Nhân, mảnh Âm Đồ này đã nhận chủ Thiên Minh, cưỡng ép lấy đi chỉ sợ phản phệ.

Hơn nữa, đây là di vật của Vô Trần sư đệ, nên để lại cho đồ đệ hắn."

Lưu Vân cười lạnh: "Nhận chủ?

Một tiểu tử Đạo đồng mà dám nói nhận chủ bảo vật thượng cổ?

Huyền Chân, ngươi đừng thiên vị quá mức.

Ta chỉ làm theo lệnh của Chưởng môn - người đã là Thiên sư trung kỳ."

Không khí trong viện lập tức căng thẳng.

Thiên Minh ngẩng đầu, giọng bình tĩnh nhưng kiên định: "Xin hỏi Chân Nhân, nếu bảo vật bị cưỡng ép lấy đi, vãn bối sẽ thế nào?"

Lưu Vân liếc hắn: "Ngươi?

Tự nhiên tiếp tục làm Đạo đồng ngoại môn, sống yên ổn là được.

Đừng mơ chuyện không thuộc về mình."

Thiên Minh cúi đầu, không nói nữa.

Nhưng trong lòng hắn, một ý niệm lần đầu tiên xuất hiện rõ ràng: Hắn không muốn giao ra mảnh Âm Đồ.

Không phải vì tham lam, mà vì đó là thứ cuối cùng sư phụ để lại, và cũng là lời trăn trối của người.

Huyền Chân nhìn hắn một cái sâu xa, rồi chậm rãi nói: "Chân Nhân, không bằng để đứa nhỏ này tham gia khảo hạch Nội Môn sắp tới.

Nếu hắn có thể trong ba tháng đột phá Đạo sư và vào được top mười, chứng minh có duyên với bảo vật, lúc đó hẵng tính."

Lưu Vân nhíu mày: "Khảo hạch Nội Môn?

Một tên Đạo đồng hậu kỳ làm sao trong ba tháng đột phá Đạo sư và vào top mười?"

Huyền Chân mỉm cười: "Có làm được hay không, để trời định."

Lưu Vân trầm ngâm một lúc, cuối cùng gật đầu: "Được.

Ba tháng sau là đại khảo Ngoại Môn.

Nếu hắn vào được top mười, ta sẽ không nhắc đến chuyện lấy bảo vật nữa.

Còn không... hừ!"

Nói xong, ông ta phất tay áo rời đi.

Huyền Chân chờ người đi khuất, mới quay sang Thiên Minh: "Con có dám thử không?"

Thiên Minh nhìn lão, rồi nhìn ra xa nơi mây trắng đang trôi trên đỉnh Thanh Mao Sơn, khẽ mỉm cười - nụ cười đầu tiên mang theo chút kiên định:

"Dám.

Con không muốn mất thứ sư phụ để lại.

Con sẽ cố gắng đột phá Đạo sư... và xa hơn nữa."

Huyền Chân gật đầu: "Tốt.

Từ mai, ta sẽ đích thân dạy ngươi."

Gió núi lại thổi, cuốn theo lá vàng rơi đầy sân.

Ba tháng thời gian, đối với một Đạo đồng vừa bước chân vào tu đạo, là quá ngắn để đột phá đến Đạo sư.

Nhưng đối với Trần Thiên Minh lúc này, lại là cả một con đường mới bắt đầu.

Mảnh Âm Đồ trong ngực hắn lặng lẽ xoay chuyển, như đang thì thầm: Đi đi, con đường vô vi, đôi khi cũng cần một chút cố gắng để đạt đến Thiên sư truyền kỳ trong tương lai.
 
Thanh Mao Thiên Minh
Chương 4


Thanh Mao Thiên Minh

Chương 4: Ba Tháng Phong Vân

Ba tháng thời gian nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.

Với hầu hết Đạo đồng ngoại môn, ba tháng chỉ đủ để củng cố chân khí, từ sơ kỳ tiến lên trung kỳ đã là khó khăn, huống chi đột phá lên Đạo sư - cảnh giới mà chân khí ngưng luyện thành dịch, đan điền mở rộng gấp bội, từ đó mới chính thức bước chân vào con đường tu chân.

Nhưng Trần Thiên Minh không giống người thường.

Từ ngày hôm sau khi Lưu Vân Chân Nhân rời đi, Huyền Chân trưởng lão đích thân chỉ điểm cho hắn.

Mỗi sáng tinh mơ, khi các Đạo đồng khác còn đang mơ màng trong giấc ngủ, Thiên Minh đã bị Huyền Chân lôi dậy, đứng trên một tảng đá lớn giữa rừng trúc luyện Thái Cực Quyền.

Không phải kiểu quyền chậm rãi thông thường, mà là "Vô Tướng Thái Cực Quyền" - quyền pháp thượng thừa chỉ truyền cho đệ tử Nội Môn.

Huyền Chân đứng bên cạnh, tay cầm một cành trúc mỏng, mỗi khi Thiên Minh ra quyền sai sót liền nhẹ nhàng điểm một cái.

Điểm ấy không đau, nhưng khiến chân khí trong kinh mạch hắn lập tức tán loạn, buộc phải tập trung lại từ đầu.

"Quyền pháp không phải để đánh người, mà để thuận theo thiên địa."

Huyền Chân luôn nhắc đi nhắc lại.

"Ngươi lười biếng quen rồi, tâm không tĩnh, quyền không viên.

Muốn đột phá Đạo sư, trước phải học cách vô vi."

Thiên Minh khổ sở gật đầu.

Hắn vốn lười, giờ bị ép dậy sớm, luyện quyền đến mồ hôi đầm đìa, buổi trưa không được nằm ngắm mây mà phải ngồi thiền nhập định, buổi chiều lại theo Huyền Chân xuống dược cốc hái linh thảo, học cách nhận biết linh khí trong thảo mộc.

Nhưng hắn không oán trách.

Mỗi lần mệt muốn bỏ cuộc, hắn lại sờ vào mảnh Âm Đồ trong ngực áo.

Mảnh ngọc lạnh lẽo ấy như nhắc nhở hắn: sư phụ đã dùng mạng đổi lấy nó, giờ hắn không thể để người khác cướp đi.

Và kỳ lạ thay, càng luyện công khổ sở, mảnh Âm Đồ càng phát huy tác dụng mạnh mẽ.

Ban đêm, khi hắn ngồi xếp bằng trong phòng, mảnh ngọc tự động bay lên, lơ lửng trước mặt, vòng thái cực đen trắng xoay chuyển không ngừng.

Linh khí trong thiên địa như bị hút về, theo đường kinh mạch hắn cuồn cuộn tuôn vào đan điền.

Những chỗ tắc nghẽn mà Đạo đồng bình thường phải mất mấy năm mới thông, ở hắn chỉ cần vài ngày đã tan ra.

Chỉ nửa tháng, hắn đã vững chắc Đạo đồng hậu kỳ đỉnh phong.

Một tháng sau, trong một đêm trăng rằm, khi hắn đang nhập định dưới gốc tùng cổ thụ, mảnh Âm Đồ đột nhiên phát sáng rực rỡ.

Một dòng âm nhu chi khí từ mảnh ngọc tràn ra, hòa cùng chân khí trong cơ thể hắn, đan điền chấn động kịch liệt.

"Oanh!"

Một tiếng vang nhẹ trong đầu hắn.

Chân khí vốn mỏng manh đột nhiên ngưng tụ thành dịch, đan điền mở rộng gấp ba lần, linh khí xung quanh ào ào tuôn vào như thủy triều.

Đạo sư cảnh!

Hắn mở mắt, trong đôi瞳 hiện lên một vòng thái cực đen trắng thoáng qua rồi biến mất.

Toàn thân nhẹ nhàng như lông hồng, chỉ cần một ý niệm đã có thể cách không đả vật.

Huyền Chân trưởng lão đứng cách đó không xa, mỉm cười gật đầu: "Tốt.

Một tháng đột phá Đạo sư, cho dù có Âm Đồ trợ giúp cũng là hiếm thấy.

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.

Đại khảo Ngoại Môn còn hai tháng nữa, ngươi cần vào top mười, không chỉ cần cảnh giới, mà còn cần thực chiến."

Thiên Minh chắp tay: "Đệ tử hiểu.

Xin trưởng lão chỉ giáo thêm."

Từ đó, việc huấn luyện trở nên khắc nghiệt hơn.

Huyền Chân dẫn hắn vào một mật thất dưới núi, bên trong có trận pháp mô phỏng các loại yêu thú và đối thủ.

Ban đầu Thiên Minh chỉ là Đạo sư sơ kỳ, bị một con huyễn hóa Hắc Hùng đánh cho tả tơi.

Nhưng hắn không nản, mỗi lần bị đánh ngã lại đứng dậy, dùng Vô Tướng Thái Cực Quyền hóa giải lực đạo, dần dần tìm ra nhịp điệu.

Hắn phát hiện, quyền pháp này quả nhiên huyền diệu.

Khi đánh ra chậm rãi thì như mây trôi nước chảy, đối thủ mạnh đến mấy cũng bị dẫn dắt theo nhịp của hắn; khi cần bùng nổ thì ẩn chứa cương mãnh, một quyền đánh ra có thể khiến huyễn hóa yêu thú tan biến.

Hai tháng trôi qua trong chớp mắt.

Thiên Minh giờ đã là Đạo sư trung kỳ, chân khí dịch dày đặc, có thể ngự không phi hành ngắn ngủi.

Hắn vẫn giữ thói quen cũ - mỗi khi rảnh rỗi lại nằm dưới gốc cây ngắm mây - nhưng giờ đây khi nằm, chân khí tự động vận chuyển, linh khí thiên địa vẫn không ngừng tuôn vào cơ thể.

Các sư huynh đệ ngoại môn nhìn hắn như nhìn quái vật.

"Thiên Minh sư đệ... mới vào ba tháng đã Đạo sư trung kỳ?

Trời ơi, ta tu sáu năm mới được Đạo sư sơ kỳ!"

"Nghe nói trưởng lão đích thân dạy hắn.

Có lẽ là thiên tài ngàn năm khó gặp."

Thiên Minh chỉ cười cười, không giải thích.

Hắn biết mình không phải thiên tài, chỉ là có mảnh Âm Đồ và một vị sư phụ tốt mà thôi.

Ngày đại khảo Ngoại Môn cuối cùng cũng đến.

Sáng sớm, toàn bộ Ngoại Môn hơn ba trăm Đạo đồng tụ tập tại quảng trường đá trắng lớn nhất.

Trên đài cao, mấy vị trưởng lão Ngoại Môn ngồi ngay ngắn, phía trên cùng là Huyền Chân và...

Lưu Vân Chân Nhân của Quang Dương Điện.

Lưu Vân nhìn xuống đám Đạo đồng, ánh mắt dừng lại trên người Thiên Minh một chút, khẽ nhíu mày.

Ông ta rõ ràng cảm nhận được cảnh giới Đạo sư trung kỳ của hắn, trong mắt lóe lên chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh che giấu đi.

Huyền Chân mỉm cười không nói.

Đại khảo chia làm ba vòng.

Vòng một: Khảo nghiệm căn cơ.

Mỗi người đặt tay lên Trắc Linh Thạch, kiểm tra độ tinh thuần và lượng chân khí.

Hơn ba trăm người lần lượt lên đài.

Đa số là Đạo đồng hậu kỳ, một số ít Đạo sư sơ kỳ.

Khi đến lượt Thiên Minh, hắn bình thản đặt tay lên tảng đá cổ xưa ấy.

Trắc Linh Thạch lập tức sáng rực, ánh sáng bạc trắng lan tỏa, cao đến ba trượng!

Toàn trường xôn xao.

"Đạo sư trung kỳ!

Chân khí tinh thuần vượt trội!"

Lưu Vân Chân Nhân sắc mặt hơi biến, nhưng vẫn im lặng.

Vòng một kết thúc, hơn một trăm người bị loại.

Vòng hai: Thực chiến trên lôi đài.

Hai người một trận, thắng tiến lên.

Thiên Minh lên đài đối thủ đầu tiên là một Đạo sư sơ kỳ sư huynh đã tu hành bốn năm.

Đối phương dùng một thanh phi kiếm nhỏ, kiếm khí sắc bén lao vút.

Thiên Minh không tránh không né, chỉ chậm rãi đánh ra một thức Thái Cực Quyền.

Vòng tròn vô hình hiện ra, kiếm khí vừa vào trong vòng lập tức bị dẫn dắt xoay chuyển, cuối cùng "vù" một tiếng bay ngược về phía chủ nhân.

Sư huynh kia hoảng hốt thu kiếm, vội vàng nhận thua.

Trận thứ hai, thứ ba... hắn liên tục thắng, mỗi chiêu đều nhẹ nhàng hóa giải, chưa từng chủ động tấn công mạnh mẽ, nhưng không ai có thể chạm đến góc áo hắn.

Đến vòng bán kết, đối thủ của hắn là Triệu Phong - người từng dẫn hắn vào núi, nay đã là Đạo sư hậu kỳ, nổi danh Ngoại Môn đệ nhất nhân.

Triệu Phong chắp tay: "Thiên Minh sư đệ, ta sẽ không khách khí."

Thiên Minh cười nhẹ: "Sư huynh cứ việc xuất thủ."

Triệu Phong hét lớn một tiếng, thân hình hóa thành tàn ảnh, quyền phong như sấm đánh tới.

Hắn tu chính là Lôi Đình Quyền, mỗi quyền đều mang theo tiếng sấm vang.

Thiên Minh vẫn đứng yên, hai tay chậm rãi vẽ vòng.

Quyền phong vừa đến gần đã bị vòng thái cực vô hình dẫn dắt, xoay chuyển bay ra chỗ khác, đánh nát một góc lôi đài.

Triệu Phong liên tục xuất hơn trăm quyền, mồ hôi đầm đìa, cuối cùng thở hổn hển dừng lại, mặt đỏ bừng: "Ta thua.

Quyền pháp của sư đệ... quả nhiên vô vi mà chế địch."

Toàn trường lặng ngắt rồi bùng nổ tiếng vỗ tay.

Vòng chung kết, Thiên Minh đối đầu với một nữ đệ tử tên Lâm Tuyết Nhi, cũng là Đạo sư trung kỳ, am hiểu băng hệ pháp thuật.

Lâm Tuyết Nhi xinh đẹp lạnh lùng, tay vung lên, băng nhận đầy trời lao tới như bão tuyết.

Thiên Minh lần đầu tiên chủ động tiến lên, hai tay đẩy ra một thức "Bàn Nhược Chưởng".

Chưởng lực mềm mại như mây, lại mang theo lực lượng quỷ dị, toàn bộ băng nhận bị cuốn vào trong chưởng phong, tan biến thành hơi nước.

Lâm Tuyết Nhi kinh hãi, vội thi triển phòng ngự, nhưng Thiên Minh chỉ nhẹ nhàng điểm một chỉ.

Chỉ lực vô thanh vô tức xuyên qua lớp băng hộ thể, điểm lên vai nàng.

Lâm Tuyết Nhi toàn thân tê rần, không thể động đậy.

"Ta... nhận thua."

Thiên Minh thu tay, chắp tay hành lễ: "Thừa nhận."

Toàn trường vang lên tiếng hoan hô như sấm.

Huyền Chân trưởng lão đứng dậy tuyên bố: "Đại khảo Ngoại Môn năm nay kết thúc.

Top mười được chọn vào Nội Môn, đứng đầu là...

Trần Thiên Minh!"

Lưu Vân Chân Nhân sắc mặt âm trầm, nhưng không nói gì, chỉ phất tay áo bỏ đi.

Huyền Chân nhìn bóng lưng ông ta, khẽ lắc đầu, rồi quay sang Thiên Minh mỉm cười: "Tốt lắm.

Từ nay ngươi chính thức là đệ tử Nội Môn.

Nhưng con đường còn dài, Đạo sư chỉ là bước đầu.

Phía trước là Địa sư, Huyền sư... và cả thiên hạ giang hồ đang chờ ngươi."

Thiên Minh cúi đầu: "Đệ tử hiểu.

Nhưng trước khi xuống núi, đệ tử muốn bái kiến Chưởng môn, hỏi rõ về mảnh Dương Đồ."

Huyền Chân trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu: "Được.

Ta sẽ dẫn ngươi đi Chí Nhất Điện."

Gió núi thổi mạnh, cuốn theo lá vàng bay khắp quảng trường.

Thiếu niên lười biếng ngày nào giờ đã đứng trên đỉnh Ngoại Môn, ánh mắt nhìn về phía đỉnh Thanh Mao Sơn cao vút trong mây mù.

Hắn biết, cánh cửa thực sự của đại đạo, mới chỉ vừa hé mở.

Mảnh Âm Đồ trong ngực áo hắn xoay chuyển nhanh hơn, như đang reo mừng, cũng như đang nhắc nhở: nửa còn lại, đang ở nơi nào đó trong hồng trần mênh mông, chờ hắn đến tìm.
 
Thanh Mao Thiên Minh
Chương 5


Thanh Mao Thiên Minh

Chương 5: Chí Nhất Điện

Ba ngày sau đại khảo, Thanh Mao Sơn chìm trong sương mù dày đặc của mùa đông sớm.

Trần Thiên Minh theo Huyền Chân trưởng lão men theo con đường đá ẩn khuất phía sau Ngoại Môn, đi sâu vào Nội Môn.

Đường càng lên cao càng hẹp, hai bên vách đá cheo leo, chỉ có vài cây tùng bám rễ kiên cường.

Linh khí ở đây nồng đậm đến mức hít một hơi cũng thấy chân khí trong đan điền rung động.

Huyền Chân đi trước, giọng nói vang vọng trong gió núi: “Nội Môn chia làm hai điện lớn: Chí Nhất Điện và Quang Dương Điện.

Chí Nhất là chính thống, truyền thừa đạo pháp thuần dương, vô vi thanh tĩnh.

Quang Dương thì thiên về thực chiến, pháp thuật công kích mạnh mẽ.

Hai điện cùng quản lý Thanh Mao Cung, nhưng nhiều năm nay…

đã có chút bất hòa.”

Thiên Minh lặng lẽ nghe, trong lòng hiểu rõ.

Lưu Vân Chân Nhân thuộc Quang Dương Điện, lần trước muốn cướp mảnh Âm Đồ chính là vì bên đó cho rằng bảo vật trấn giáo nên thuộc về người mạnh nhất, chứ không phải một Đạo sư mới vào Nội Môn như hắn.

Sau hai canh giờ leo núi, trước mắt đột nhiên sáng bừng.

Một tòa điện lớn nguy nga hiện ra giữa mây trắng.

Điện xây bằng đá xanh cổ kính, mái ngói lưu ly lấp lánh, chính giữa treo một tấm biển lớn khắc ba chữ “Chí Nhất Điện” bằng bút lực mạnh mẽ.

Trước điện là một quảng trường rộng lớn, chính giữa dựng một Thái Cực Đồ khổng lồ bằng bạch ngọc, dù chỉ có nửa bên Âm, vẫn toát ra khí tức thượng cổ mênh mông.

Hơn mười đệ tử Nội Môn mặc bào trắng đang quét tuyết trên quảng trường, thấy Huyền Chân thì vội hành lễ.

Huyền Chân khẽ gật đầu, dẫn Thiên Minh thẳng vào chính điện.

Bên trong điện rộng rãi mà giản dị, không vàng son lộng lẫy, chỉ có một bức tượng Thái Thượng Lão Quân bằng đồng xanh cao ba trượng, tay cầm phất trần, mắt nhắm hờ như đang ngủ.

Trước tượng là một lư hương lớn, khói xanh lững lờ không tan.

Tại chính giữa điện, trên một chiếc ghế bồ đoàn đơn sơ, ngồi một lão đạo sĩ tóc bạc phơ, mặt mũi hiền từ, nhưng đôi mắt mở ra lại sâu thẳm như biển sao.

Linh khí quanh thân lão ngưng tụ thành thực chất, mơ hồ hiện ra một vòng Thái Cực Đồ hoàn chỉnh xoay chuyển chậm rãi.

Thiên Minh vừa nhìn đã cảm thấy chân khí trong cơ thể rung động muốn quy thuận, vội cúi đầu thật sâu.

Huyền Chân quỳ xuống: “Đệ tử Huyền Chân, bái kiến Chưởng môn sư huynh.”

Thiên Minh cũng quỳ theo: “Đệ tử Nội Môn mới Trần Thiên Minh, bái kiến Chưởng môn tổ sư.”

Lão đạo sĩ mở mắt, giọng nói ôn hòa như gió xuân: “Đứng dậy đi.

Huyền Chân, đứa nhỏ này chính là đồ đệ của Vô Trần sư đệ?”

Huyền Chân gật đầu: “Chính là.

Hắn mang theo mảnh Âm Đồ, ba tháng trước từ Đạo đồng sơ kỳ đột phá đến Đạo sư trung kỳ, đại khảo Ngoại Môn đứng đầu.”

Chưởng môn khẽ “Ừ” một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Thiên Minh, như xuyên thấu hết thảy.

Thiên Minh chỉ cảm thấy toàn thân ấm áp, mảnh Âm Đồ trong ngực áo tự động bay ra, lơ lửng trước mặt Chưởng môn, vòng thái cực xoay chuyển nhanh hơn.

Chưởng môn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mảnh ngọc, thở dài: “Quả nhiên đã nhận chủ.

Vô Trần sư đệ… khổ cho hắn rồi.”

Lão thu tay, mảnh Âm Đồ lại bay về ngực Thiên Minh, ngoan ngoãn nằm yên.

“Đứa nhỏ, ngươi muốn hỏi gì?”

Thiên Minh hít sâu một hơi, quỳ xuống lần nữa: “Đệ tử muốn biết tung tích mảnh Dương Đồ.

Sư phụ trước lúc lâm chung bảo đệ tử phải tìm nửa còn lại, tam giáo đồng nguyên, hóa giải đại kiếp.

Đệ tử tư chất ngu dốt, không biết phải bắt đầu từ đâu.”

Chưởng môn im lặng hồi lâu, rồi chậm rãi nói:

“Thái Cực Đồ vốn là một, Âm Dương hợp nhất mới là đại đạo hoàn chỉnh.

Ngàn năm trước, trong trận đại kiếp tam giáo, mảnh Dương Đồ bị Ma môn cướp đi, sau lại lưu lạc giang hồ, bị chia thành ba phần nhỏ.

“Phần lớn nhất rơi vào tay Thiên Kiếm Sơn – kiếm phái đứng đầu kiếm tu trung nguyên, kiếm chủ Lý Vô Kiếm đã là Huyền sư đỉnh phong, nửa bước Thiên sư.

“Phần thứ hai được Phật môn Đại Lôi Âm Tự trên Tây Vực cất giữ.

Phương trượng Không Văn đại sư là Đại thiên sư hiếm có, từ bi nhưng kiên quyết, chưa từng để người ngoài nhìn thấy bảo vật.

“Phần nhỏ nhất… theo tin tình báo gần đây, đang nằm trong tay Thánh Vân Thư Viện của Nho gia.

Viện chủ Khổng Tuyên tiên sinh tu vi thâm sâu khó dò, nghe nói đã đạt Thiên sư sơ kỳ.”

Thiên Minh nghe mà lòng trầm xuống.

Ba thế lực lớn, mỗi bên đều là cự đầu giang hồ, hắn một Đạo sư nho nhỏ làm sao lấy được?

Chưởng môn như nhìn thấu tâm tư hắn, mỉm cười: “Đừng vội.

Bảo vật có duyên mới đến được tay người hữu duyên.

Ngươi hiện tại cảnh giới còn thấp, ép cầu chỉ tổ hại thân.

Trước hết hãy ở Nội Môn bế quan tu hành, đợi đột phá Địa sư rồi hẵng xuống núi.”

Huyền Chân ở bên chen lời: “Sư huynh, Quang Dương Điện bên kia…”

Chưởng môn khẽ lắc đầu: “Lưu Vân là Điện chủ Quang Dương, tâm tính nóng nảy, chỉ nhìn thực lực.

Hắn muốn mảnh Âm Đồ là vì cho rằng hợp nhất Thái Cực Đồ có thể giúp Thanh Mao Cung thống nhất trung nguyên đạo môn.

Nhưng hắn quên rằng, đạo gia bản tính vô vi, tranh đoạt chỉ sinh nghiệp chướng.”

Lão nhìn Thiên Minh: “Đứa nhỏ, mảnh Âm Đồ đã nhận ngươi làm chủ, dù là Thiên sư cũng không thể cưỡng ép lấy đi mà không bị phản phệ.

Ngươi cứ yên tâm tu hành.

Nếu Quang Dương Điện dám làm khó, ta tự sẽ xử lý.”

Thiên Minh nghe vậy mới thở phào, cúi đầu tạ ơn.

Chưởng môn lại nói thêm: “Nhưng giang hồ gần đây không yên.

Huyền Âm Giáo ở Bắc vực đang rục rịch, giáo chủ Âm Ma Lão Tổ đã đạt Thiên sư hậu kỳ, nghe nói cũng đang tìm kiếm Thái Cực Đồ.

Ngươi sau này xuống núi phải cẩn thận.”

Thiên Minh gật đầu thật mạnh: “Đệ tử ghi nhớ.”

Ra khỏi Chí Nhất Điện, Huyền Chân dẫn hắn đến một tiểu viện riêng ở Nội Môn, nói: “Từ nay nơi này là chỗ ở của ngươi.

Trong viện có một động phủ nhỏ, linh khí tụ tập, thích hợp bế quan.

Ta sẽ giao cho ngươi ba môn đạo pháp chính tông: Vô Tướng Thái Cực Quyền đã học sơ lược, thêm Thái Nhất Phù Lục và Thanh Tĩnh Kinh.

Ngươi chuyên tâm tu luyện, mục tiêu trước mắt là Địa sư cảnh.”

Thiên Minh hành lễ: “Đa tạ sư phụ.”

Huyền Chân vuốt râu cười: “Ta chỉ là ký danh sư phụ thôi, nhưng ngươi gọi thế ta cũng vui lòng.

Đi đi, đừng để ta thất vọng.”

Tiểu viện nằm khuất sau một rừng trúc xanh, trước cửa có suối nhỏ róc rách, sau viện là vách núi cheo leo.

Trong động phủ, linh khí nồng đậm như sương mù, chính giữa có một bồ đoàn ngọc.

Thiên Minh ngồi xếp bằng, lấy mảnh Âm Đồ ra đặt trước mặt.

Mảnh ngọc lập tức phát sáng, vòng thái cực xoay chuyển, một dòng âm nhu chi khí tràn vào cơ thể hắn, hòa cùng chân khí dịch Đạo sư cảnh.

Hắn nhắm mắt, bắt đầu vận chuyển Thanh Tĩnh Kinh – tâm pháp thượng thừa của Chí Nhất Điện.

Chân khí dịch trong đan điền bắt đầu chậm rãi ngưng tụ, từ dịch chuyển sang dạng sương mù đặc quánh – dấu hiệu đầu tiên của Địa sư cảnh.

Thời gian trong bế quan trôi qua nhanh như chớp.

Một năm sau.

Trong động phủ, Thiên Minh đột nhiên mở mắt, hai đạo tinh quang đen trắng lóe lên rồi biến mất.

“Oanh!”

Khí thế trên người hắn bùng nổ, chân khí hóa thành thực chất lan ra khắp động phủ, khiến đá ngầm rung động nhẹ.

Đan điền mở rộng gấp mười lần, chân khí dịch ngưng tụ thành dạng sương, có thể cách không nhiếp vật, ngự kiếm phi hành.

Địa sư sơ kỳ!

Hắn đứng dậy, đẩy cửa động phủ bước ra.

Ngoài viện, tuyết trắng rơi đầy trời, trúc xanh phủ một lớp bạc mỏng.

Huyền Chân trưởng lão đã đứng chờ từ bao giờ, thấy hắn ra thì mỉm cười: “Tốt lắm.

Một năm từ Đạo sư trung kỳ lên Địa sư sơ kỳ, cho dù có Âm Đồ trợ giúp cũng là kỳ tài.”

Thiên Minh chắp tay: “Đa tạ sư phụ chỉ điểm.”

Huyền Chân nhìn hắn thật sâu: “Ngươi đã đủ căn cơ xuống núi.

Nhưng trước khi đi, có một việc cần làm.”

“Sư phụ cứ nói.”

“Ba ngày sau, Quang Dương Điện sẽ tổ chức ‘Đạo Ma Đại Hội’ với các môn phái trung nguyên, mục đích liên minh đối phó Huyền Âm Giáo đang quấy nhiễu biên giới Bắc vực.

Chưởng môn muốn ngươi tham gia, thay mặt Chí Nhất Điện ra mặt.”

Thiên Minh nhíu mày: “Lưu Vân Chân Nhân… sẽ không làm khó đệ tử chứ?”

Huyền Chân cười nhẹ: “Hắn không dám công khai.

Nhưng trên đại hội chắc chắn có khảo thí thực lực.

Ngươi chỉ cần biểu hiện vừa đủ, đừng lộ hết át chủ bài.”

Thiên Minh gật đầu: “Đệ tử hiểu.”

Huyền Chân lại lấy ra một lệnh bài ngọc: “Đây là lệnh bài Nội Môn trưởng lão ban cho ngươi, có thể điều động một số tài nguyên.

Ngoài ra…”

Lão hạ giọng: “Ta nghe tin gần đây ở Lộc Kiếm Nhai có dị bảo xuất thế, có người nhìn thấy ánh sáng dương cương冲 thiên.

Có lẽ liên quan đến một mảnh nhỏ của Dương Đồ.”

Thiên Minh lòng chấn động: “Đệ tử sẽ chú ý.”

Ba ngày sau, Đạo Ma Đại Hội long trọng khai mạc tại Quang Dương Điện.

Hàng ngàn tu sĩ từ các môn phái lớn nhỏ tụ tập, không khí náo nhiệt chưa từng có.

Trần Thiên Minh mặc bào trắng Chí Nhất Điện, lặng lẽ đứng trong đám đông, mắt nhìn về phía đài cao nơi các vị cao tầng đang ngồi.

Hắn biết, hành trình thực sự của mình, bắt đầu từ đây.

Mảnh Âm Đồ trong ngực áo rung động nhẹ, như đang thì thầm: Hồng trần mênh mông, đại đạo vô vi, nhưng đôi khi cũng cần bước chân vào phong ba.

Gió núi thổi mạnh, cuốn theo tuyết trắng bay đầy trời.

Thiếu niên ngày nào nằm ngắm mây dưới chân núi, giờ đã là Địa sư trẻ tuổi nhất Thanh Mao Cung, lặng lẽ bước vào giang hồ hỗn loạn.
 
Thanh Mao Thiên Minh
Chương 6


Thanh Mao Thiên Minh

Chương 6: Lộc Kiếm Nhai Dị Bảo

Lộc Kiếm Nhai nằm ở phía tây trung nguyên, cách Thanh Mao Sơn hơn nghìn dặm.

Nơi đây là một dãy núi hiểm trở, vách đá dựng đứng như kiếm chém, đỉnh núi quanh năm mây mù bao phủ.

Tương truyền thượng cổ có thần lộc giáng lâm, dùng sừng vạch ra một khe núi sâu hun hút, từ đó mới có tên Lộc Kiếm Nhai.

Hàng ngàn năm qua, nơi này đã trở thành địa giới tranh chấp của vô số bang phái giang hồ, máu chảy thành sông không đếm xuể.

Ba tháng trước, một đêm sấm sét vang trời, từ khe núi sâu nhất bắn ra một đạo ánh sáng vàng rực rỡ, chiếu sáng cả trăm dặm.

Ánh sáng ấy mang theo dương cương chi khí thuần khiết, khiến linh thú trong núi hoảng loạn bỏ chạy, tu sĩ gần đó đều cảm nhận được chân khí sôi trào.

Tin tức lan truyền như lửa cháy.

“Dị bảo xuất thế!”

“Nghe nói là bảo vật thượng cổ, có thể giúp người tu đạo đột phá bình cảnh!”

Chỉ trong một tháng, Lộc Kiếm Nhai tụ tập hơn ngàn tu sĩ từ khắp nơi: chính phái, tà phái, tán tu, thậm chí cả cao thủ ẩn thế lâu năm cũng xuất quan.

Thanh Mao Cung tự nhiên không thể đứng ngoài.

Đoàn người Thanh Mao do Lưu Vân Chân Nhân dẫn đầu, hơn ba mươi đệ tử Nội Môn, trong đó có Trần Thiên Minh.

Hắn mặc đạo bào trắng giản dị, lưng đeo một thanh trường kiếm gỗ đào bình thường, thoạt nhìn chẳng khác gì một đạo sĩ trẻ tuổi bình thường.

Nhưng ai tinh mắt đều có thể nhận ra chân khí quanh thân hắn ngưng tụ như sương, bước chân nhẹ nhàng như giẫm trên mây – rõ ràng là Địa sư cảnh.

Lưu Vân Chân Nhân liếc nhìn hắn vài lần, ánh mắt phức tạp, cuối cùng hừ lạnh một tiếng, không nói gì.

Đoàn người đi đường thủy bộ liên tục, mười ngày sau mới đến chân Lộc Kiếm Nhai.

Nơi đây đã biến thành một đại doanh tạm thời.

Các bang phái lớn dựng trại riêng, cờ xí tung bay.

Thiên Kiếm Sơn, Thanh Vân Phong, Huyền Âm Giáo, thậm chí cả mấy vị cao tăng Phật môn và nho sĩ áo rộng tay dài đều có mặt.

Không khí căng thẳng, kiếm tuý khí thế ngút trời, nhưng chưa ai dám xông vào khe núi trước.

Lý do rất đơn giản: khe núi sâu kia có một tầng cấm chế thượng cổ, chỉ mở ra vào giờ Tý mỗi đêm, hơn nữa bên trong sương mù độc dày đặc, yêu thú hung lệ tầng tầng lớp lớp.

Đã có mấy đợt tán tu xông vào trước, kết quả toàn quân bị diệt.

Tối hôm đoàn Thanh Mao đến, chính là đêm trăng rằm – nghe nói cấm chế yếu nhất.

Tại một quảng trường tạm giữa các trại, các môn phái lớn đang hội nghị.

Lưu Vân Chân Nhân đại diện Thanh Mao Cung ngồi một bên.

Đối diện là kiếm chủ Thiên Kiếm Sơn – Lý Vô Kiếm, trung niên anh tuấn, lưng đeo một thanh cổ kiếm đen kịt, khí thế sắc bén như muốn chém đứt hư không.

Bên phải là hai vị cao tăng Đại Lôi Âm Tự, áo cà sa đỏ sẫm, một người già nua là Không Tướng đại sư – Địa sư đỉnh phong, một người trẻ tuổi là Không Văn đệ tử – cũng đã Địa sư trung kỳ.

Bên trái là viện thủ Thánh Vân Thư Viện – Khổng Tuyên tiên sinh, áo xanh nho nhã, tay cầm quạt lông, tu vi thâm sâu khó dò.

Ngoài ra còn mấy vị tà phái, trong đó có một nữ tử mặc hắc y, mặt che khăn đen, chính là Thánh nữ Huyền Âm Giáo – Âm Ji.

Lưu Vân lên tiếng trước: “Chư vị, dị bảo xuất thế là cơ duyên của thiên hạ, nhưng nếu ai cũng tranh đoạt riêng lẻ, chỉ sợ tổn thất thảm trọng.

Chi bằng chúng ta liên thủ vào khe núi, tìm được bảo vật rồi tùy duyên phân phối?”

Lý Vô Kiếm cười lạnh: “Lưu Vân đạo дру, lời hay ý đẹp.

Nhưng bảo vật kia theo tin tức là một mảnh dương cương chi bảo thượng cổ, hợp nhất có thể diễn hóa Thái Cực.

Thanh Mao Cung các ngươi đang giữ mảnh Âm Đồ, há chẳng phải là người được lợi nhất?”

Lời này vừa nói ra, ánh mắt mọi người lập tức tập trung vào đoàn Thanh Mao, cuối cùng dừng lại trên người Trần Thiên Minh.

Hắn bình thản ngồi đó, không nói một lời.

Lưu Vân sắc mặt biến đổi, nhưng rất nhanh cười ha hả: “Lý kiếm chủ nói đùa.

Mảnh Âm Đồ kia đã nhận chủ một tiểu bối trong cung chúng ta, không phải vật trong tay ta.

Hơn nữa, bảo vật có chủ tự có duyên phận, ai dám cưỡng cầu?”

Âm Ji bên Huyền Âm Giáo đột nhiên mở miệng, giọng lạnh như băng: “Duyên phận?

Nếu là mảnh Dương Đồ thật, bổn giáo nguyện dùng ba kiện âm bảo thượng cổ đổi lấy.

Không biết tiểu đạo sĩ kia có chịu không?”

Nàng ta nhìn thẳng vào Thiên Minh.

Thiên Minh cuối cùng cũng mở miệng, giọng bình thản: “Đa tạ Thánh nữ hảo ý.

Nhưng di vật sư phụ để lại, tại hạ không đổi.”

Âm Ji hừ lạnh, sát khí thoáng hiện rồi biến mất.

Không Tướng đại sư niệm một tiếng Phật hiệu: “A di đà phật.

Bảo vật dù tốt, cũng chỉ là ngoại vật.

Chư vị thí chủ chớ vì nó mà kết oán sinh sát.”

Khổng Tuyên tiên sinh phe phẩy quạt, cười nói: “Không Tướng đại sư nói phải.

Nhưng cơ duyên đã đến, không thể bỏ qua.

Chi bằng chúng ta định quy củ: cùng vào khe núi, ai tìm được bảo vật trước thì thuộc về người đó, những người khác không được cướp đoạt.

Thế nào?”

Mọi người nhìn nhau, cuối cùng đều gật đầu.

Quy củ này thoạt nhìn công bằng, nhưng thực chất là ai mạnh thì người đó lấy được.

Giờ Tý cuối cùng cũng đến.

Cấm chế ngoài khe núi rung động, sương mù độc chậm rãi tan ra, lộ ra một con đường đá tối om dẫn vào sâu.

Hàng trăm tu sĩ chia thành từng nhóm nhỏ, lần lượt tiến vào.

Thiên Minh đi cùng năm đệ tử Chí Nhất Điện khác, do một vị sư huynh Địa sư hậu kỳ dẫn đầu.

Vừa vào khe núi, không khí lập tức thay đổi.

Âm hàn chi khí dày đặc, tầm nhìn chỉ còn vài trượng.

Trên vách đá mọc đầy dây leo kỳ dị, thỉnh thoảng có tiếng yêu thú gầm rú vang vọng.

Đi được nửa canh giờ, đoàn người gặp phải một đàn Huyết Hổ cấp ba – tương đương Đạo sư cảnh.

Sư huynh dẫn đầu xuất thủ, một đạo phù lục bay ra hóa thành lửa xanh thiêu đốt đàn hổ.

Thiên Minh không ra tay, chỉ lặng lẽ quan sát.

Càng đi sâu, nguy hiểm càng lớn.

Đến một quảng trường đá tự nhiên, bỗng nhiên đất rung núi chuyển.

Một con Hắc Giao dài hơn mười trượng từ dưới đất chui lên, tu vi tương đương Địa sư đỉnh phong, phun ra hàn vụ đen kịt.

Sư huynh dẫn đầu sắc mặt nghiêm trọng: “Mọi người cẩn thận!”

Trận chiến lập tức bùng nổ.

Thiên Minh lần đầu tiên rút kiếm gỗ đào, thân hình như mây trôi, Vô Tướng Thái Cực Quyền vận chuyển, mỗi thức đánh ra đều mềm mại hóa giải lực đạo của Hắc Giao, đồng thời dẫn dắt đuôi giao quất vào chính thân nó.

Chỉ mười mấy hơi thở, Hắc Giao bị chính lực lượng của mình đánh cho trọng thương, cuối cùng bị sư huynh một kiếm chém chết.

Mọi người nhìn Thiên Minh đầy kinh ngạc.

“Sư đệ quyền pháp… quả nhiên huyền diệu.”

Thiên Minh chỉ cười nhẹ, không đáp.

Tiếp tục tiến lên, họ gặp càng nhiều nhóm khác.

Có nhóm toàn diệt, có nhóm trọng thương rút lui.

Đến một hang động sâu thẳm, ánh sáng vàng rực rỡ đột nhiên lóe lên phía trước.

“Dị bảo!”

Mọi người đồng loạt lao tới.

Nhưng vừa vào hang, một tầng cấm chế mạnh mẽ hiện ra, đàn áp tu vi mọi người xuống chỉ còn ba thành.

Trong hang, một khối tinh thể vàng óng ánh lớn bằng nắm tay lơ lửng giữa không trung, bên trong mơ hồ có một mảnh đồ hình thái cực dương cương xoay chuyển – chính là một phần của mảnh Dương Đồ!

Nhưng xung quanh tinh thể, có ba bóng người đã đến trước.

Một người là Lý Vô Kiếm của Thiên Kiếm Sơn.

Một người là Âm Ji của Huyền Âm Giáo.

Người còn lại… là một thiếu niên áo xanh, tay cầm quạt lông, chính là truyền nhân trẻ tuổi nhất Thánh Vân Thư Viện – Khổng Minh.

Ba người đang giằng co, không ai dám động thủ trước.

Thấy đoàn Thanh Mao đến, Lý Vô Kiếm cười lạnh: “Tốt lắm, người hữu duyên đều đến đủ.

Vậy thì… xem ai có bản lĩnh lấy được nó!”

Sát khí trong hang động lập tức bùng nổ.

Thiên Minh đứng yên, mắt nhìn mảnh Dương Đồ nhỏ bé kia, trong ngực mảnh Âm Đồ rung động kịch liệt, như đang reo mừng gặp lại cố nhân sau ngàn năm xa cách.

Hắn biết, một trận đại chiến không thể tránh khỏi.

Gió lạnh từ sâu trong hang thổi ra, cuốn theo sát khí ngút trời.

Thiếu niên vô vi ngày nào, giờ đã đứng giữa phong vân giang hồ, tay nắm chặt kiếm gỗ đào, ánh mắt bình thản như mây trời.

Đại đạo vô vi, nhưng trước bảo vật có duyên, cũng cần một phen cố gắng.
 
Thanh Mao Thiên Minh
Chương 7


Thanh Mao Thiên Minh

Chương 7: Dương Âm Hợp Nhất

Hang động sâu thẳm chìm trong ánh sáng vàng rực rỡ từ khối tinh thể lơ lửng giữa không trung.

Mảnh Dương Đồ nhỏ bé kia xoay chuyển chậm rãi, tỏa ra dương cương chi khí thuần khiết, khiến không khí xung quanh nóng bỏng như lò lửa.

Nhưng tầng cấm chế vẫn còn, đàn áp tu vi mọi người xuống chỉ còn ba thành, biến trận chiến thành cuộc so tài thuần túy về đạo tâm và kỹ xảo.

Lý Vô Kiếm đứng một bên, tay nắm chuôi cổ kiếm đen, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm: “Bảo vật này, Thiên Kiếm Sơn cần để rèn luyện kiếm tâm.

Ai dám tranh, đừng trách kiếm của Lý mỗ vô tình.”

Âm Ji che khăn đen, đôi mắt lộ ra tia âm hàn: “Huyền Âm Giáo tu âm công, mảnh Dương Đồ này chính là bổn nguyên thiếu khuyết.

Bổn thánh nữ hôm nay phải lấy bằng được.”

Khổng Minh phe phẩy quạt lông, nụ cười nho nhã nhưng mang theo ý tứ sâu xa: “Thánh Vân Thư Viện nghiên cứu tam giáo hợp nhất đã mấy trăm năm.

Bảo vật này hợp với đạo lý Nho gia, tại hạ cũng không nhường.”

Ba người đứng thành tam giác, khí thế đối kháng lẫn nhau, không ai dám động thủ trước.

Trần Thiên Minh đứng sau cùng đoàn Chí Nhất Điện, mảnh Âm Đồ trong ngực áo rung động kịch liệt đến mức gần như muốn phá thể bay ra.

Hắn cảm nhận rõ ràng: hai mảnh Âm Dương đang cộng hưởng, linh khí thiên địa xung quanh bắt đầu hội tụ về phía khối tinh thể, tạo thành một vòng xoáy vô hình.

Sư huynh dẫn đầu thì thầm: “Thiên Minh sư đệ, tình hình không ổn.

Chúng ta nên rút lui trước, chờ cơ hội khác.”

Thiên Minh lắc đầu nhẹ: “Sư huynh, mảnh Dương Đồ này… có duyên với đệ tử.

Nếu bỏ qua hôm nay, e rằng sẽ không còn cơ hội thứ hai.”

Hắn bước lên một bước, giọng nói bình thản vang vọng trong hang động: “Chư vị tiền bối, tại hạ Trần Thiên Minh, Chí Nhất Điện Thanh Mao Cung.

Mảnh Dương Đồ này vốn là bảo vật trấn giáo của bản môn, bị chia cắt ngàn năm.

Hôm nay tại hạ đến đây, chỉ mong thu hồi phần thiếu khuyết, không tranh đoạt với ai.”

Lời vừa dứt, cả ba người kia đồng loạt quay đầu nhìn hắn.

Lý Vô Kiếm cười lạnh: “Tiểu tử Địa sư sơ kỳ cũng dám nói thu hồi?

Ngươi dựa vào cái gì?”

Âm Ji hừ một tiếng: “Thanh Mao Cung các ngươi giữ mảnh Âm Đồ đã lâu, nay lại muốn lấy Dương Đồ.

Tham lam quá đấy.”

Khổng Minh phe phẩy quạt: “Trần tiểu hữu, nếu ngươi có duyên, sao không chứng minh?

Chúng ta ba người đều không nhường, chi bằng ngươi ra tay trước, nếu lấy được thì coi như ngươi có bản lĩnh.”

Thiên Minh không đáp, chỉ chậm rãi bước tới giữa hang động.

Mọi người nín thở.

Hắn dừng lại cách khối tinh thể ba trượng, hai tay chậm rãi giơ lên, vận chuyển Vô Tướng Thái Cực Quyền.

Một vòng thái cực vô hình hiện ra trước ngực hắn, đen trắng xen lẫn, chính là hình chiếu của mảnh Âm Đồ.

Khối tinh thể Dương Đồ đột nhiên rung động mạnh mẽ.

Ánh sáng vàng rực rỡ bùng nổ, hóa thành một đạo kim quang lao thẳng về phía Thiên Minh.

Cấm chế trong hang động lập tức phản ứng, một tầng màn sáng vô hình hiện ra, định chặn kim quang lại.

Nhưng mảnh Âm Đồ trong ngực Thiên Minh cũng bay ra, hai mảnh Âm Dương gặp nhau giữa không trung, cộng hưởng kịch liệt.

“Oanh!”

Một tiếng nổ vang động cả hang động.

Hai mảnh hợp nhất trong chớp mắt, tạo thành một khối Thái Cực Đồ hoàn chỉnh chỉ lớn bằng bàn tay, đen trắng xoay chuyển, tỏa ra khí tức cổ xưa mênh mông.

Cấm chế thượng cổ xung quanh lập tức tan biến, linh khí thiên địa cuồn cuộn tuôn về khối thái cực.

Toàn bộ tu vi bị đàn áp của mọi người lập tức khôi phục.

Lý Vô Kiếm, Âm Ji, Khổng Minh đồng loạt biến sắc.

“Thái Cực Đồ hoàn chỉnh!”

“Không thể nào!”

Thiên Minh đưa tay nhẹ nhàng tiếp nhận khối thái cực, nó lập tức chui vào giữa trán hắn, hóa thành một ấn ký mờ ảo.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm nhận được một dòng thông tin khổng lồ tràn vào thức hải: bí mật tam giáo đồng nguyên, cách diễn hóa vạn pháp, âm dương hòa hợp, thuận thiên vô vi…

Cảnh giới bị kìm nén bấy lâu đột nhiên bùng nổ.

Chân khí sương mù trong đan điền ngưng tụ thành lỏng, rồi hóa thành tinh hoa, đan điền mở rộng gấp trăm lần.

“Oanh oanh oanh!”

Ba tiếng vang liên tiếp.

Địa sư trung kỳ!

Địa sư hậu kỳ!

Huyền sư sơ kỳ!

Toàn thân Thiên Minh tỏa ra hào quang nhàn nhạt, thân hình như hòa vào thiên địa, bước chân nhẹ nhàng nhưng mang theo uy áp của Huyền sư.

Mọi người trong hang động đều kinh hãi.

Một Địa sư sơ kỳ, chỉ trong chớp mắt đã đột phá đến Huyền sư sơ kỳ – chuyện này nghe như thiên phương dạ đàm!

Lý Vô Kiếm nắm chặt chuôi kiếm, nhưng không dám động thủ.

Âm Ji lui về sau hai bước, sát khí thu liễm.

Khổng Minh khép quạt, thở dài: “Quả nhiên là duyên phận.

Thái Cực Đồ đã nhận chủ, chúng ta tranh nữa cũng vô ích.”

Thiên Minh mở mắt, ánh mắt bình thản như nước hồ thu: “Đa tạ chư vị nhường bước.

Bảo vật này vốn thuộc về Thanh Mao Cung, nay đã hợp nhất, tại hạ sẽ mang về cung điện cất giữ.

Nếu có ngày tam giáo hợp nhất, tại hạ nguyện chia sẻ bí mật với chư vị.”

Lý Vô Kiếm trầm mặc hồi lâu, cuối cùng buông tay khỏi chuôi kiếm: “Thiên Minh đạo hữu, hôm nay Lý mỗ nhận thua.

Nhưng nếu sau này có cơ hội, Thiên Kiếm Sơn vẫn muốn so tài với ngươi một phen.”

Âm Ji hừ lạnh: “Huyền Âm Giáo sẽ không quên chuyện hôm nay.”

Khổng Minh mỉm cười: “Trần tiểu hữu, Thánh Vân Thư Viện chào đón ngươi bất cứ lúc nào.

Tam giáo đồng nguyên, chúng ta vốn là một nhà.”

Thiên Minh chắp tay: “Đa tạ.

Tại hạ sẽ ghi nhớ.”

Hắn quay đầu nhìn đoàn Chí Nhất Điện, sư huynh dẫn đầu mắt đỏ hoe: “Thiên Minh sư đệ… ngươi đã…”

Thiên Minh cười nhẹ: “Sư huynh, chúng ta về thôi.”

Ra khỏi hang động, bầu trời đêm Lộc Kiếm Nhai đầy sao.

Tin tức Thái Cực Đồ hợp nhất lan truyền như gió.

Các môn phái lớn nhỏ đều chấn động.

Trên đường về Thanh Mao Sơn, Thiên Minh ngồi một mình trên lưng ngựa, tay đặt lên giữa trán, cảm nhận ấn ký Thái Cực Đồ.

Hắn biết, từ hôm nay, số mệnh của hắn đã thay đổi hoàn toàn.

Không còn là thiếu niên lười biếng dưới chân núi.

Mà là truyền nhân Thái Cực Đồ, Huyền sư trẻ tuổi nhất thiên hạ.

Nhưng trong lòng hắn vẫn giữ nguyên một ý niệm: vô vi thuận thiên, không tranh không đoạt.

Chỉ là, đại kiếp sắp đến, giang hồ phong vân nổi lên, hắn không thể tiếp tục nằm ngắm mây nữa.

Gió đêm thổi qua, mang theo hương hoa dại từ Lộc Kiếm Nhai.

Thiên Minh ngẩng đầu nhìn trời sao, khẽ thì thầm:

“Sư phụ, đệ tử đã tìm được nửa còn lại.

Giờ thì… con sẽ đi tìm tam giáo hợp nhất, hóa giải đại kiếp.”

Xa xa, Thanh Mao Sơn ẩn hiện trong mây mù.

Nơi đó, có Chí Nhất Điện đang chờ hắn trở về.

Và cũng có những cơn bão tố đang âm thầm kéo đến.

Hành trình vô vi, chính thức bước vào giai đoạn gay cấn nhất.
 
Back
Top Bottom