Thanh Mao Thiên Minh
Chương 3: Thanh Mao Ngoại Môn
Trần Thiên Minh theo tên chấp sự ngoại môn đi qua cánh cổng đá khổng lồ khắc ba chữ "Thanh Mao Cung".
Vừa bước qua, không khí lập tức thay đổi.
Linh khí núi rừng nồng đậm ùa vào mũi, khiến lỗ chân lông hắn như mở ra hít thở.
Đường núi lát đá xanh uốn lượn, hai bên là cổ tùng cao vút, rễ cây ngoằn ngoèo bò trên mặt đất như những con giao long đang ngủ.
Đi được một khắc, cảnh vật dần mở rộng.
Trước mắt hiện ra một quảng trường rộng lớn bằng đá trắng, chính giữa dựng một lư hương đồng khổng lồ cao bằng người lớn, khói xanh lững lờ bay lên, không tan.
Xung quanh quảng trường là hàng trăm đạo đồng đang quét dọn, luyện quyền, hoặc ngồi tĩnh tọa.
Tất cả đều im lặng, chỉ nghe tiếng gió và tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Tên chấp sự dẫn đường tên là Triệu Phong, khoảng ngoài ba mươi, mặt mũi nghiêm nghị nhưng ánh mắt không còn lạnh lùng như lúc đầu.
Hắn thấp giọng giải thích:
"Đây là Ngoại Môn của Thanh Mao Cung chúng ta.
Những người ở đây đều là Đạo đồng - cảnh giới khởi đầu của người tu đạo, chỉ mới cảm ứng được linh khí thiên địa, dẫn khí nhập thể, chưa chính thức bước vào con đường tu chân.
Mỗi năm Ngoại Môn thu nhận vài trăm thiếu niên từ các thôn trấn dưới chân núi, nhưng chỉ những ai đột phá lên Đạo sư mới được chọn vào Nội Môn mà thôi."
Thiên Minh gật đầu, mắt nhìn khắp nơi.
Hắn chưa từng thấy nhiều người trẻ tuổi tụ tập thế này, ai nấy đều tinh thần phấn chấn, động tác nhanh nhẹn.
So với hắn - một tên lười biếng chỉ biết nằm ngắm mây - quả thực khác biệt một trời một vực.
Triệu Phong tiếp tục dẫn hắn đi sâu hơn, qua một cây cầu đá bắc qua suối trong veo, rồi lên một con đường nhỏ dẫn vào khu nhà gỗ thấp thoáng trong rừng trúc.
Cuối đường là một tiểu viện đơn sơ, mái ngói xanh, cửa gỗ cũ kỹ.
Trước viện có một lão đạo sĩ tóc bạc đang ngồi trên ghế đá, tay cầm một quyển sách cổ, mắt lim dim như đang ngủ.
Triệu Phong dừng lại, chắp tay cung kính: "Huyền Chân trưởng lão, đệ tử đã đưa người đến."
Lão đạo sĩ chậm rãi mở mắt.
Đôi mắt ấy sâu thẳm như giếng cổ, chỉ liếc qua Thiên Minh một cái đã khiến hắn cảm thấy toàn thân như bị nhìn thấu.
Lão khẽ gật đầu với Triệu Phong: "Ngươi lui ra đi."
Triệu Phong cúi đầu rời đi.
Trong tiểu viện chỉ còn lại hai người.
Huyền Chân trưởng lão đặt sách xuống, giọng nói chậm rãi mà rõ ràng: "Ngươi là Trần Thiên Minh, đồ đệ của Vô Trần sư đệ?"
Thiên Minh vội quỳ xuống hành lễ: "Vãn bối Trần Thiên Minh, bái kiến trưởng lão.
Sư phụ tại hạ đã quy tiên ba ngày trước."
Huyền Chân thở dài, đưa tay nâng hắn dậy: "Đứng lên đi.
Ta và Vô Trần sư đệ cùng nhập môn một ngày, tình như thủ túc.
Năm xưa hắn vì bảo vệ một vật mà bị trọng thương, phải xuống núi dưỡng thương.
Ta vốn nghĩ hắn có thể sống yên bình đến hết đời, không ngờ... cuối cùng vẫn không thoát được."
Thiên Minh nghe vậy, lòng đau nhói: "Trưởng lão biết kẻ đã hại sư phụ tại hạ?"
Huyền Chân lắc đầu nhẹ: "Chưa rõ.
Nhưng ta đoán được vài phần.
Vật mà Vô Trần sư đệ mang theo chính là một mảnh Thái Cực Đồ thượng cổ, phải không?"
Thiên Minh giật mình, vội móc từ trong ngực áo ra mảnh ngọc đen trắng đưa tới: "Chính là vật này.
Sư phụ trước lúc lâm chung đã giao cho vãn bối, bảo phải tìm nửa còn lại, và... tam giáo đồng nguyên."
Huyền Chân tiếp nhận mảnh Thái Cực Đồ, đặt lên lòng bàn tay quan sát kỹ.
Mảnh ngọc lập tức phát sáng nhè nhẹ, vòng thái cực xoay chuyển nhanh hơn, như vui mừng gặp lại cố nhân.
Lão vuốt ve mép vỡ, thở dài:
"Quả nhiên là nó...
Thái Cực Đồ toàn bộ vốn là bảo vật trấn giáo của Thanh Mao Cung từ thời thượng cổ, do chính tổ sư Thái Thượng Lão Quân lưu lại.
Đồ chia làm hai mảnh Âm Dương, hợp lại thành một, có thể diễn hóa vạn pháp, thông hiểu thiên địa.
Nhưng ngàn năm trước, trong một trận đại kiếp, mảnh Dương Đồ bị cướp đi, từ đó hạ lạc giang hồ.
Mảnh Âm Đồ này vốn được cất giữ ở Chí Nhất Điện, không ngờ hơn ba mươi năm trước lại bị một kẻ nội gian đánh cắp."
Thiên Minh nghe mà ngẩn người.
Hóa ra sư phụ hắn không phải chỉ là một Đạo đồng bình thường, mà còn liên quan đến bảo vật trấn giáo của cả Thanh Mao Cung!
Huyền Chân tiếp tục kể: "Năm đó Vô Trần sư đệ tình cờ phát hiện kẻ nội gian, liền liều mình đoạt lại mảnh Âm Đồ, nhưng bị trọng thương suýt chết.
Khi ấy hắn đã là Địa sư hậu kỳ, suýt đột phá Huyền sư.
Chưởng môn vì tránh liên lụy đến toàn cung, đành để hắn mang bảo vật xuống núi ẩn náu.
Chúng ta ngầm phái người bảo hộ, nhưng không dám công khai.
Ai ngờ kẻ thù vẫn không buông tha, cuối cùng vẫn tìm được tung tích."
Thiên Minh nắm chặt tay: "Kẻ nội gian năm xưa là ai?
Còn kẻ đuổi giết sư phụ là ai?"
Huyền Chân nhìn hắn thật sâu: "Kẻ nội gian năm xưa đã bị xử lý, nhưng thế lực sau lưng hắn rất lớn, liên quan đến một số tà môn ngoại đạo và vài môn phái lớn trên giang hồ.
Còn kẻ gần đây ra tay... ta chỉ đoán được là người của Huyền Âm Giáo - một tà phái chuyên tu âm công, giáo chủ đã đạt Thiên sư cảnh, luôn thèm thuồng Thái Cực Đồ."
Nghe đến đây, Thiên Minh lòng đầy nghi hoặc và phẫn nộ, nhưng hắn vẫn cố giữ bình tĩnh: "Trưởng lão, vậy mảnh Dương Đồ hiện giờ ở đâu?
Sư phụ bảo vãn bối phải tìm nó."
Huyền Chân lắc đầu: "Không ai biết chính xác.
Chỉ có truyền thuyết nói rằng nó đã bị chia nhỏ, rơi vào tay nhiều thế lực khác nhau.
Có người nói một phần nằm trong tay Thiên Kiếm Sơn - kiếm chủ đã là Huyền sư đỉnh phong, có người lại bảo Phật môn Đại Lôi Âm Tự cũng nắm giữ một mảnh - phương trượng là Đại thiên sư hiếm có.
Còn có tin đồn Nho gia Thánh Vân Thư Viện cũng liên quan - viện chủ tương truyền đã nửa bước Thiên sư.
Tam giáo vốn đồng nguyên, Thái Cực Đồ chính là biểu tượng của sự hợp nhất ấy.
Nếu muốn tìm đủ, con đường của ngươi sẽ rất dài."
Thiên Minh im lặng hồi lâu, rồi hỏi: "Vậy vãn bối giờ phải làm gì?"
Huyền Chân mỉm cười lần đầu tiên, nụ cười hiền từ: "Trước tiên, ngươi hãy ở lại Ngoại Môn tu hành một thời gian.
Tư chất của ngươi... quả thực bình thường, hiện tại chỉ mới cảm ứng linh khí, còn chưa chính thức bước vào Đạo đồng hậu kỳ.
Nhưng có mảnh Âm Đồ này trợ giúp, tương lai chưa thể nói trước.
Ta sẽ thu ngươi làm ký danh đệ tử, dạy ngươi đạo pháp chính tông.
Đợi khi ngươi đột phá Đạo sư, rồi hãy tính chuyện xuống núi."
Thiên Minh do dự một lát, cuối cùng cúi đầu: "Đa tạ trưởng lão.
Vãn bối nguyện ở lại học đạo."
Huyền Chân gật đầu hài lòng, gọi một đạo đồng vào sắp xếp chỗ ở cho hắn.
Ba ngày sau, Trần Thiên Minh chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của Thanh Mao Cung - chính thức bước vào cảnh giới Đạo đồng sơ kỳ.
Hắn được phân vào một tiểu viện nhỏ cùng mười mấy Đạo đồng khác.
Mỗi ngày trời chưa sáng đã phải dậy luyện Thái Cực Quyền, ngồi thiền nhập định, học khẩu quyết dẫn khí nhập thể.
Buổi chiều thì xuống núi hái thuốc, hoặc ở dược đường hỗ trợ luyện đan sơ cấp.
Với người khác, lịch trình này có thể dày đặc, nhưng với Thiên Minh - kẻ từng lười đến mức nằm một ngày không buồn nhúc nhích - thì quả là cực hình.
Hôm đầu tiên luyện quyền, hắn mới đánh hết một nửa bài đã thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa.
Các sư huynh đệ khác cười trêu:
"Sư đệ mới này sao thế?
Mới Đạo đồng sơ kỳ mà đã mệt thế rồi?
Ta đây Đạo đồng trung kỳ còn chưa thở gấp đây!"
Thiên Minh chỉ cười khổ, không đáp.
Nhưng kỳ lạ thay, mỗi tối khi trở về phòng, hắn đặt mảnh Âm Đồ dưới gối, ngồi tĩnh tọa theo khẩu quyết sư phụ từng dạy, linh khí trong cơ thể lại cuồn cuộn tuôn ra, kinh mạch thông suốt lạ thường.
Chỉ trong ba ngày, hắn đã dẫn được một tia chân khí mỏng manh chạy một vòng thiên trong cơ thể - bước đầu vững chắc của Đạo đồng trung kỳ.
Các sư huynh đệ dần không cười nữa, mà chuyển sang kinh ngạc.
Một tháng trôi qua nhanh như chớp.
Thiên Minh từ một thiếu niên lười biếng đã dần thay đổi.
Hắn vẫn không thích dậy sớm, vẫn hay nhân lúc không ai để ý mà nằm dưới gốc cây ngắm mây, nhưng mỗi lần luyện công thì lại chăm chỉ lạ thường.
Chân khí trong đan điền ngày càng dày đặc, đã đạt Đạo đồng hậu kỳ, chỉ cách Đạo sư một bước chân.
Da dẻ hồng hào, tinh thần sáng láng.
Huyền Chân trưởng lão thỉnh thoảng đến thăm, thấy tiến cảnh của hắn thì chỉ mỉm cười không nói.
Một buổi chiều cuối thu, lá vàng rơi đầy sân viện.
Thiên Minh đang quét sân thì Triệu Phong đột ngột xuất hiện, mặt nghiêm trọng: "Thiên Minh sư đệ, trưởng lão gọi ngươi đến tiểu viện ngay lập tức.
Có khách từ Nội Môn xuống - là Lưu Vân Chân Nhân của Quang Dương Điện, tu vi đã đạt Huyền sư sơ kỳ."
Thiên Minh đặt chổi, lòng đầy nghi hoặc chạy theo.
Khi đến nơi, hắn thấy ngoài Huyền Chân trưởng lão còn có một trung niên đạo sĩ mặc bào tím thêu vân văn, khí thế uy nghiêm, đứng cạnh là hai đệ tử Nội Môn trẻ tuổi đã là Đạo sư hậu kỳ.
Trung niên đạo sĩ liếc nhìn Thiên Minh, ánh mắt sắc như kiếm.
Huyền Chân giới thiệu: "Đây là Quang Dương Điện chủ - Lưu Vân Chân Nhân, một trong những cao tầng của bản cung."
Thiên Minh vội quỳ xuống hành lễ.
Lưu Vân Chân Nhân khẽ hừ một tiếng: "Ngươi chính là đồ đệ của Vô Trần?
Nghe nói ngươi mang theo mảnh Âm Đồ?"
Huyền Chân nhíu mày, nhưng vẫn gật đầu: "Đúng vậy, Chân Nhân."
Lưu Vân lạnh giọng: "Thái Cực Đồ là bảo vật trấn giáo, sao có thể để ở tay một Đạo đồng ngoại môn?
Hôm nay ta đến để mang nó về Chí Nhất Điện bảo quản.
Còn đứa nhỏ này... tư chất bình thường, để lại Ngoại Môn là được."
Thiên Minh nghe vậy, lòng chợt lạnh.
Huyền Chân trầm giọng: "Chân Nhân, mảnh Âm Đồ này đã nhận chủ Thiên Minh, cưỡng ép lấy đi chỉ sợ phản phệ.
Hơn nữa, đây là di vật của Vô Trần sư đệ, nên để lại cho đồ đệ hắn."
Lưu Vân cười lạnh: "Nhận chủ?
Một tiểu tử Đạo đồng mà dám nói nhận chủ bảo vật thượng cổ?
Huyền Chân, ngươi đừng thiên vị quá mức.
Ta chỉ làm theo lệnh của Chưởng môn - người đã là Thiên sư trung kỳ."
Không khí trong viện lập tức căng thẳng.
Thiên Minh ngẩng đầu, giọng bình tĩnh nhưng kiên định: "Xin hỏi Chân Nhân, nếu bảo vật bị cưỡng ép lấy đi, vãn bối sẽ thế nào?"
Lưu Vân liếc hắn: "Ngươi?
Tự nhiên tiếp tục làm Đạo đồng ngoại môn, sống yên ổn là được.
Đừng mơ chuyện không thuộc về mình."
Thiên Minh cúi đầu, không nói nữa.
Nhưng trong lòng hắn, một ý niệm lần đầu tiên xuất hiện rõ ràng: Hắn không muốn giao ra mảnh Âm Đồ.
Không phải vì tham lam, mà vì đó là thứ cuối cùng sư phụ để lại, và cũng là lời trăn trối của người.
Huyền Chân nhìn hắn một cái sâu xa, rồi chậm rãi nói: "Chân Nhân, không bằng để đứa nhỏ này tham gia khảo hạch Nội Môn sắp tới.
Nếu hắn có thể trong ba tháng đột phá Đạo sư và vào được top mười, chứng minh có duyên với bảo vật, lúc đó hẵng tính."
Lưu Vân nhíu mày: "Khảo hạch Nội Môn?
Một tên Đạo đồng hậu kỳ làm sao trong ba tháng đột phá Đạo sư và vào top mười?"
Huyền Chân mỉm cười: "Có làm được hay không, để trời định."
Lưu Vân trầm ngâm một lúc, cuối cùng gật đầu: "Được.
Ba tháng sau là đại khảo Ngoại Môn.
Nếu hắn vào được top mười, ta sẽ không nhắc đến chuyện lấy bảo vật nữa.
Còn không... hừ!"
Nói xong, ông ta phất tay áo rời đi.
Huyền Chân chờ người đi khuất, mới quay sang Thiên Minh: "Con có dám thử không?"
Thiên Minh nhìn lão, rồi nhìn ra xa nơi mây trắng đang trôi trên đỉnh Thanh Mao Sơn, khẽ mỉm cười - nụ cười đầu tiên mang theo chút kiên định:
"Dám.
Con không muốn mất thứ sư phụ để lại.
Con sẽ cố gắng đột phá Đạo sư... và xa hơn nữa."
Huyền Chân gật đầu: "Tốt.
Từ mai, ta sẽ đích thân dạy ngươi."
Gió núi lại thổi, cuốn theo lá vàng rơi đầy sân.
Ba tháng thời gian, đối với một Đạo đồng vừa bước chân vào tu đạo, là quá ngắn để đột phá đến Đạo sư.
Nhưng đối với Trần Thiên Minh lúc này, lại là cả một con đường mới bắt đầu.
Mảnh Âm Đồ trong ngực hắn lặng lẽ xoay chuyển, như đang thì thầm: Đi đi, con đường vô vi, đôi khi cũng cần một chút cố gắng để đạt đến Thiên sư truyền kỳ trong tương lai.