Ngôn Tình Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,286,965
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thanh-mai-truc-ma-thien-tien-cuong-tuy.jpg

Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Tác giả: Thiên Tiên Cuồng Túy
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Thiên Tiên Cuồng Túy

Thể loại: Truyện ngắn

Số chương: 18 chương + ngoại truyện

Editor: MeisubGiới thiệu:

Tuổi thơ bị tên trúc mã bắt nạt nên tôi đã âm thầm thề lớn lên nhất định sẽ trả thù, khiến hắn ta cúi đầu khóc lóc xin tha.

Nhưng cuối cùng, lớn lên tôi lại rơi vào bẫy hắn ta giăng sẵn:

" Nhóc con đời này anh chỉ có cúi đầu trước mẹ và vợ anh thôi. Mẹ thì nhóc không làm được rồi, muốn anh cúi đầu thì chỉ có cách làm vợ anh thôi."​
 
Có thể bạn cũng thích !
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 1


1.

Tôi, Khương Doanh, 18 tuổi, đang sống cùng bố mẹ, nhà chúng tôi không có nghề nghiệp gì, hàng tháng sống bằng việc cho thuê mấy chục căn nhà.

Nhưng sau khi tôi thi đại học, dịch bệnh bùng phát, nhà tôi có rất nhiều căn không cho thuê được, không muốn tình hình này cứ mãi tiếp diễn, bố tôi đã quyết định gửi tôi qua công ty của chú Tạ hàng xóm để học kinh doanh.

Tôi:???

Ngẫm lại với tư cách là người thừa kế toàn bộ gia sản của bố mẹ à không là một người con có hiếu trước hoàn cảnh khó khăn của gia đình, tôi hứa với bố mẹ sẽ học hành chăm chỉ, vực dậy kinh doanh của gia đình để họ có thể an nhàn khi về già.

Sau khi tiễn cha mẹ, tôi đến phòng giám đốc để ra mắt. Đang hứng trí bừng bừng đẩy cửa phòng làm việc thì tôi thấy phía đối diện, một gương mặt quen thuộc đang cười với mình:

" Tốt lắm đến rất đúng giờ. Lại đây chúng ta giới thiệu làm quen chút chứ nhỉ?"

Tôi ngẩn người, phút chốc thấy lưng lạnh toát, sầu não thốt ra một câu:

" Tạ Vân Cơ?"

Không phải chứ, chẳng phải bây giờ anh ấy đang đi du học ư?

Nghe tôi nói thế, anh ấy nhướng mày, lạnh lùng nhìn tôi một cái:

" Em gọi anh là gì cơ?"

Rồi, rồi lại cái cảm giác áp bức này. Tạ Vân Cơ hơn tôi bốn tuổi, có thể nói tôi lớn lên dưới sự đàn áp của anh vì thế theo bản năng, nghe thấy cái giọng này tôi không khỏi giật mình.

Tôi nhỏ giọng gọi lại:

" Anh Vân Cơ."

Anh ngả người ra sau, vẫy tay gọi tôi đến gần:

" Qua đây."

Tôi bước đến, không quên đe dọa anh ấy:

" Em nói cho anh biết, em đến đây vì công việc đó, đừng hòng bắt nạt em, nếu không em sẽ bảo chú Tạ đấy."

" Thế ư?" Anh giả bộ ngạc nhiên. " Thế em có công việc của mình khi đến đây là gì không?"

Nói xong, anh lấy tay nhéo má tôi:

" Nhóc con, hai năm không gặp em có nhớ anh trai không hử?"

Hừ, hai năm không gặp em không còn là con nhóc dễ bắt nạt ngày xưa đâu.

" Nhớ, nhớ nhớ. Vừa lòng anh chưa? Vừa về đã muốn bắt nạt em. Công việc của em là gì, anh nói đi. Dù sao cũng sắp đến giờ làm rồi."

Anh cụp mắt cười, vươn tay lấy hai tờ công văn, đưa đến trước mặt tôi:

" Đây em đọc đi."

Tôi mở ra xem, đập vào mắt tôi là hai dòng chữ:

"Tổng giám đốc: Tạ Vân Cơ.

Trợ lí: Khương Doanh"

Cái quái gì vậy trời.

Chưa kịp hoàn hồn, anh ấy lại cho tôi thêm một quả bom nữa:

" Bố anh xem trọng em lắm đấy, để anh đích thân kèm cặp em."

Tạ Vân Cơ nghiêng đầu, cười thiếu đòn:

"Nào, giờ chúng ta phải nương tựa vào nhau, đi kiếm sống thôi."

"Em không muốn."

" Không chịu cũng phải chịu."
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 2


2.

Mười năm phút sau, đến giờ đi làm.

Tôi buồn bã, chấp nhận số mệnh tiếp tục bị đàn áp dưới trướng của Tạ Vân Cơ.

Tạ Vân Cơ liếc tôi, vỗ vỗ cái ghế bên cạnh anh ấy:

"Đến đây ngồi đi."

Tôi giận nhưng không dám ho he gì, nhận mệnh đi đến.

" Bây giờ anh nói đi, công việc cụ thể của em là gì?"

" Muốn biết à, vậy bóp vai cho anh trước đi."

Biết ngay là lão lại nghĩ ra trò hành tôi mà.

" Em không làm."

Thấy tôi sắp bước đến cửa, anh ấy cầm tập hồ sơ ở trên bàn đưa ra cho tôi:

" Nghiên cứu chỗ hồ sơ này đi."

Tôi lật lật đống giấy tờ đó, toàn là báo cáo doanh thu, báo áo lưu chuyển tiền tệ,...Những con số dày đặc trên đấy khiến tôi hoa cả mắt chưa kể những thuật ngữ chuyên môn khiến tôi đọc không hiểu.

Tôi không kìm được ai oán nhìn anh:

" Anh đánh đố em đúng không? Vừa tốt nghiệp cấp 3 thì sao em có thể hiểu được mấy cái này."

Anh cúi người, nhéo nhéo mặt tôi:

" Anh cũng biết em mới tốt nghiệp cấp ba, trình độ không cao thì thái độ phải tốt có biết không hả? Với tư cách là sinh viên tốt nghiệp trường kinh tế hàng đầu thế giới, anh đây hoàn toàn có thể giúp con nhóc như em. Nhưng mà trước hết phải xem em thể hiện như nào đã."

Lão già đáng ghét này.

Cuối cùng thì tôi đánh đổi hơn nửa tiếng xoa bóp để lấy một quyển sách về nguyên lí kế toán siêu cấp. Tôi mở ra, thật là tuyệt vời, toàn là lí thuyết. Má ơi, tôi vừa thoát khỏi đống sách vở của cấp 3 thì đến đây tôi lại phải vùi đầu vào lí thuyết.

"Em không học đâu. Em đến đây là để đi làm chứ không phải học đống lí thuyết lằng nhằng này. Cho em làm thực tế đi, chắc chắn là học nhanh hơn."

Anh ấy cười khẩy, mỉa mai tôi không thương tiếc:

" Chưa học bò đã lo học chạy đúng không hử?Học ngay cho anh."

Tôi tức giận, cầm quyển sách sang một bên rồi vùi đầu học nhưng mà nó thật sự quá khó. Vì thế tôi phải quay sang hỏi Tạ Vân Cơ liên tục nhưng mỗi lần hỏi như thế, lão ta luôn bắt tôi phải xoa bóp, hết vai, lưng, chân tay rồi cả đầu.

Ám ảnh bị anh áp bức lại hiển hiện trong đầu tôi. Nghĩ mà xem, ba tháng tới mà cứ tình trạng như thế này nếu bây giờ mà tôi không phản kháng thì chẳng khác nào sẽ mãi mãi chịu cảnh áp bức bóc lột ư?

Vì vậy, tôi đặt quyển sách xuống, quyết định vùng lên đấu tranh cho bản thân. Nhưng đời ấy mà, dục tốc thì bất đạt, khởi nghĩa mà không có chuẩn bị thì sao cũng bị đàn áp nhanh chóng. Tôi đứng bật dậy nhưng không may ngón chân lại va vào chân bàn. Tôi đau đớn ngồi thụp xuống, má ơi, sao cái bàn này nó cứng vậy trời?

Thấy thế Tạ Vân Cơ vội vàng đến đỡ tôi dậy vừa xoa chân tôi vừa cau mày trách mắng:

"Sao em không biết nhìn trước ngó sau gì vậy hả?"

Nghe anh mắng, tôi càng tủi thân:

" Em đã đau vậy rồi anh còn mắng em."

Tôi giận dỗi đẩy anh ra, nói lẫy:

" Anh tránh ra. Em thề sẽ không bao giờ để anh bắt nạt nữa. Chắc chắn có một ngày em sẽ bắt nạt lại anh, khiến anh cúi đầu nhận thua. Hừ."

" Bắt nạt anh ư? Muốn anh cúi đầu nhận thua" Tạ Vân Cơ cười lạnh một tiếng, nghiêng người về phía tôi:

"Anh đây cả đời này chỉ cúi đầu trước mẹ với vợ thôi."

Anh nâng cằm tôi, ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, giọng đầy phấn khích:

"Mẹ anh thì nhóc không làm được rồi. Hay là nhóc muốn làm vợ anh."
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 3


3.

Khi về đến nhà, chân của tôi không còn đau nữa, thay vào đó là đầu tôi.

Nhớ lại lúc ở văn phòng, nghe anh bảo làm vợ anh có thể khiến anh cúi đầu, không hiểu thế lực nào khiến tôi nóng đầu trả lời anh đầy hùng hồn:

" Được! Vậy thì em sẽ làm vợ anh."

Nghe thế, Tạ Vân Cơ không những không tức giận, tay anh vẫn nắm chân tôi xoa đều, miệng mỉm cười đồng ý:

" Được, thành giao."

Đến lúc này tôi mới nhận ra mình nói gì. Cứu tôi, giờ tôi phải làm gì đây? Có cái hố nào để tôi chui vào không? Không biết ngày mai phải đối mặt với Tạ Vân Cơ như thế nào đây?

A...A...A không nghĩ nữa, tránh được đến đâu hay đến đó vậy.

Đột nhiên chuông điện thoại reo, là mẹ tôi gọi đến. Sau khi bắt máy, tôi giật mình bởi tiếng cười ở đầu bên kia:

" Doanh Bảo à, bố mẹ cùng dì Tạ của con đang đi du lịch, chúng ta vừa xuống đến đảo xong, chỗ này thích lắm con gái yêu."

Giờ thì tôi nhận ra kinh tế gia đình sa sút chỉ là cái cớ để ba mẹ ném tôi lại để tận hưởng không gian hai người rồi.

Sợ tôi chưa đủ bất ngờ, mẹ tôi còn quẳng cho tôi thêm một tin sét đánh:

" Mấy ngày này, mẹ nhờ anh Tạ của con chăm sóc con rồi đó, nhớ ngoan ngoãn nghe lời anh biết chưa?"

"Doanh Bảo à, phòng của con dì Tạ đã cho người dọn dẹp rồi, cứ yên tâm sang ở có biết không?"

"Ơ...Ơ cha mẹ,... hai người..."

"Mẹ cúp máy nhé, đang làm thủ tục nhận phòng."

Và tiếng cúp máy lạnh lùng vang lên.

Xong rồi,nghĩ đến kì này sống dưới nanh vuốt của cái gã kia tôi đã thấy tương lai mịt mù rồi.

Cứu tôi, giờ tôi phải làm gì đây.

(còn tiếp)
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 4


4.

Thật tình tôi không hề muốn sang nhà chú Tạ một chút nào, nhưng nghĩ dạo gần đây khu tôi sống mới xảy ra mấy vụ trộm, để đảm bảo an toàn tôi không có cách nào khác đành phải sang thôi.

Tôi hít sâu một hơi, lấy tinh thần bấm chuông cửa. Một lát sau, Tạ Vân Cơ ra, anh khoanh tay dựa mình vào cửa, nhìn tôi trêu chọc:

" Ai đây? Nhóc con bị bố mẹ bỏ ở nhà đành phải qua đây để anh chăm sóc hả?"

Nghe anh nói thế, tôi xấu hổ đỏ mặt, tức giận lườm anh:

" Em đã bảo anh rồi, em không phải là trẻ con."

" Trong mắt anh, em vẫn chỉ là nhóc con mà thôi."

" Chỉ là nhóc con thôi ư?" Không hiểu sao nghe anh nói thế tôi bỗng thấy không vui, không biết từ lúc nào tôi muốn anh đối xử với mình như một người lớn chứ không phải là một con nhóc suốt ngày bám đuôi anh.

Nhưng cảm xúc ấy cũng chỉ thoáng qua khi tôi nhìn thấy mấy món ăn bày trên bàn. Toàn là món tôi thích. Không thể không nói, lão già này cái mỏ hơi hỗn nhưng lại nấu ăn vô cùng ngon, với một đứa thích đồ ăn ngon như tôi thì khi còn nhỏ dạ dày của tôi đã nằm trong tay anh rồi.

" Không ngờ qua hai năm tay nghề của anh càng ngày càng tốt."

Tôi rút lại lời khi nãy, thật là đúng đắn khi sống ở đây.

Tôi hào hứng gắp đồ ăn, càng ăn càng thấy ngon. Bỗng cổ tôi thấy lành lạnh, một sợt dây chuyền sượt qua.

" Anh... Anh làm gì thế? Đổi dây chuyền ư?"

" Ừ."

Anh khẽ ừ một tiếng tiếp tục cài cái móc dây chuyền. Đây là cái dây chuyền định vị, từ bé bố mẹ đã đeo lên phòng khi bất trắc. Khi lớn lên thì đều là Tạ Vân Cơ đeo cho tôi.

Hơi thở anh cứ vấn vít quanh cổ tôi khiến tôi hơi nhột.

" Anh... hay là... để em tự đeo."

" Sắp xong rồi. Đừng nhúc nhích."

" Xong rồi." Tạ Vân Cơ buông tay ra, dùng sức nắm chặt bả vai của tôi.

Anh đi vòng qua bàn, ngồi xuống, anh hài lòng nhìn cái vòng của tôi.

Bị anh nhìn như thế, tôi xấu hổ, nhanh chóng ăn xong rồi chạy về phòng.

Nửa tiếng sau, Tạ Vân Cơ gõ cửa:

" Doanh Doanh, anh có chuyện muốn nói."

" Có chuyện gì vậy ạ?"

" Về chuyện hôm qua, khi em nhận lời làm vợ anh ấy. Bây giờ đến lúc thực hiện nghĩ vụ rồi"

" Anh...anh nói bậy. Em không có. Em không thực hiện cái nghĩa vụ gì đó đâu"
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 5


5.

" Em đang nghĩ gì thế hả?"

Tạ Vân Cơ búng nhẹ lên trán tôi, tôi bất mãn, khẽ lẩm bẩm:

" Ai bảo anh không nói rõ, làm em tưởng."

" Em tưởng gì? Ngày mai anh có buổi họp lớp nhưng mà chưa có ai đi cùng."

Thì ra là muốn tôi dóng giả bạn gái để đi họp lớp. Tôi lập tức tranh thủ tý lợi ích cho bản thân:

" Đi cùng với anh em có lợi gì?"

Anh buồn cười, giơ tay chọc chọc vào trán tôi:

" Con nhóc này! Sẽ có bất ngờ cho em."

Ngày hôm sau, bất ngờ của anh đặt trước của phòng tôi. Tôi mở hộp, hóa ra là một cái váy đuôi cá, là bản giới hạn của X, trời ơi nó đẹp xỉu, khiến tôi không cưỡng lại được.

Buổi tối, anh đưa tôi đến nhà hàng. Khi vào phòng bao tôi thấy mọi người đã đến đủ, đang trò chuyện vui vẻ với nhau. Tôi bất giác nắm chặt tay anh.

" Ôi nhìn kìa, lão Tạ thật sự mang bạn gái đến. Vạn tuế nghìn năm cũng nở hoa rồi."

Chả biết ai nói, cả đám đông phía sau cùng nhìn ra cửa:

" Thật sao? Không nghĩ cũng chờ được đến ngày nhìn thấy bạn gái cậu ta."

Tạ Vân Cơ mỉm cười đáp lại, anh ôm eo tôi giới thiệu với mọi người:

" Để tôi giới thiệu, đây là bạn gái tôi, Doanh Doanh."

" Chào em gái, em là người yêu đầu tiên của lão Tạ đấy."

Người yêu đầu tiên ư? Chả nhẽ anh ấy thật sự chưa bao giờ yêu đương?

Cả buổi tiệc, anh ấy phụ trách bóc tôm, lột cua, gắp đồ ăn cho tôi còn tôi chỉ việc hưởng thụ thôi.

" Lớp trưởng, không ngờ cậu yêu vào là trở thành bạn trai "Nhị thập tứ hiếu" vậy đấy. Doanh Doanh à, sao em đào tạo được hay vậy?" nói rồi chị ấy đẩy đẩy tay bạn trai mình, giọng giạn dỗi:

" Anh xem bạn trai người ta kìa, gắp đồ ăn cho em mau."

Mấy chị gái trong bàn cũng nói theo:

" Đúng rồi đó. Nhìn lão Tạ cả buổi chăm sóc Tiểu Doanh, ta nói ghen tị đến ê cả răng rồi đây này. Hay lão Tạ mở lớp dạy bạn trai chúng tôi đi."

" Đúng thế, cậu mở lớp đi chúng tôi ddanwg kí cho mấy lão ở nhà."

Nghe mọi người nói thế, anh tự nhiên đặt tay len vai tôi cười nói:

" Muốn tôi mở lớp à? Vậy hỏi xem cô ấy nói thế nào?"

Sau đó anh quay đầu sang phía tôi:

" Bạn gái, em có cho phép anh không?"
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 6


6.

Tạ Vân Cơ cười nhẹ, đợi tôi trả lời.

Nhìn vẻ ghen tỵ của mấy chị gái, tôi khổ mà không nói lên lời, hừ anh thật là biết diễn. Làm trò à, ai mà chẳng biết.

Tôi tỏ ra ngượng ngùng, dịu dàng đáp lại:

"Anh nói gì vậy, em nghe theo anh hết mà."

Nghe vậy, mọi người xung quanh ồ lên, mắng chúng tôi không cần rải cơm chó, ở đây ai cũng ăn no rồi.

Tiếng xôn xao vừa dứt, có một giọng quen thuộc vang lên:

" Có phải là Khương Tiểu Doanh không? Sao trùng hợp vậy?"

Tôi ngước lên thì thấy một chàng trai đang đứng dựa cửa, lười biếng nhìn tôi. Tôi bối rối chào lại:

"Thẩm Dịch?"

" Hai người biết nhau ư?" Một người đứng dậy, chào hỏi Thẩm Dịch

" Thế em cậu đâu rôi? Không đến cùng à?"

Thẩm Dịch liếc Tạ Vân Cơ đang ngồi cạnh tôi, đặt rượu lên bàn, thản nhiên đáp:

" Công ty nhiều việc quá, em ấy không thoát thân được. Tôi mang hai chai rượu ngon tới đây, coi như là bồi tội."

Mọi người ở đây hình như đều biết Thẩm Dịch vì thế không ai ngại gì cả, tự nhiên cầm lấy hai chai rượu kia đưa cho nhân viên phục vụ.

Thẩm Dịch trực tiếp kéo một cái ghế ngồi xuống cạnh tôi. Tay anh ta tùy ý đặt lên ghế sau lưng tôi, đưa cho tôi một ly rượu đỏ:

" Uống một ly chứ?"

Tôi chưa kịp từ chối thì một bàn tay mạnh mẽ ôm lấy vai tôi cả người tôi va vào một vòm ng ực ấm áp.

Tạ Vân Cơ đẩy ly rượu của Thẩm Dịch ra:

"Xin lỗi, bạn gái tôi không uống được rượu?"

" Bạn gái? Khương Tiểu Doanh, hai ngày trước còn tỏ tình với tôi, giờ lại có bạn trai, em đùa tôi à?"

Nay tui hơi bận nên lên trước một chương, nếu kịp thì tối tui bù cho nha.
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 7


7.

Đầu tôi nổ ầm ầm. Cái quái gì thế?

Tôi thề tôi chưa bao giờ tỏ tình với Thẩm Dịch cả. Nhìn sang phía Tạ Vân Cơ, ánh mắt anh lạnh lùng hận không thể xử tôi tại chỗ. Tôi vội nắm áo anh, lắp bắp giải thích:

" Anh à, em thề, không phải em mà."

Thấy tôi vội vàng giải thích với Tạ Vân Cơ, Thẩm Dịch hừ mũi, anh ta lấy điện thoại ra, mở cuộc trò chuyện cho tôi xem:

"Chào anh đẹp giai, em là ngôi sao nhỏ mà ông trời tặng cho anh nè."

Thời gian gửi là 1h30 sáng hai hôm trước.

Một vạn con lạc đà chạy qua tôi.

Tôi vội lướt xuống dưới, Thẩm Dịch không trả lời gì cả, chỉ có "tôi" tự biên tự diễn.

"Em không có sở thích gì đặc biệt, một là tiền hai chính là anh, yêu em thì tiền của em cũng cho anh hết."

Đến đoạn này " tôi " cũng hết spam tin nhắn sau đó Thẩm Dịch gửi một dấu hỏi chấm lúc 10h sáng hôm sau.

Nhưng mà sau đó là một loạt dấu chấm than đỏ. " Tôi" đã xóa kết bạn với anh ấy?

Tôi không tin những cái tin nhắn xàm xí này là do tôi gửi bèn nhấp liên tục vào ảnh đại diện nhưng đó thực sự là tôi. Thật sự hôm đó tôi chả có kí ức gì về vụ này. Thấy sắc mặt tôi liên tục thay đổi, Thẩm Dịch cười khiêu khích:

" Thế nào, chứng cứ đầy đủ, Khương Tiểu Doanh đừng hòng chối cãi nhé."

Cứu tôi, cái quái gì đang xảy ra vậy trời?

Tôi đang tuyệt vọng cố nhớ lại sự việc của hai hôm trước thì đột nhiên cả hai cánh tay tôi cùng lúc bị ai nắm lấy.

" Đi ra ngoài với anh."

" Đi ra ngoài với tôi."
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 8


8.

Sự ăn ý vô tình này khiến cả 3 chúng tôi sững sờ.

Tạ Vân Cơ lạnh lùng nhìn chằm chằm Thẩm Dịch:

" Buông em ấy ra."

Thẩm Dịch cười cười, vẻ mặt bất cần:

" Anh Tạ có tuổi rồi không phù hợp nghe tụi trẻ chúng tôi nói chuyện đâu."

Tôi đứng ở giữa thấy sấm chớp đùng dùng giữ hai người họ. Tôi yếu ớt, giơ tay lên đề nghị:

" Cái đó, hai người có thể buông tay em rồi mình ra ngoài được không?"

Nghe thấy tôi nói vậy, cả hai lại đồng loạt quay lại, nhìn chằm chằm tôi:

" Em chọn đi."

" Em chọn đi."

Tôi, tôi có thể không chọn được không?

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng thoát khỏi hai người bọn họ:

"Em không chọn ai cả. Chúng ta cứ đứng đây nói chuyện là được."

" Được. Vậy em giải thích chuyện này đi."

Tôi vội vàng nói những gì mà tôi nhớ. Hôm kia, Đào Đào và mấy người nữa rủ tôi đi KTV, vì hát nhiều quá nên chúng tôi chuyển sang qua chơi "Thật hay thách."

Mặc dù tôi có chơi thách nhưng không hề có đoạn đi tỏ tình với Thẩm Dịch.

" Vậy nên, Thẩm Dịch em chắc chắn là có hiểu lầm gì đó. Để em hỏi lại bạn em rồi sẽ cho anh một câu trả lời hợp lí nhất."

Thẩm Dịch nhìn tôi một lúc lâu, cuối cùng cũng gật đầu:

" Được anh đợi."

Nói xong, anh ta lại liếc sang Tạ Vân Cơ:

"Thế hắn thì sao? Em thích hắn à?"

" Sao cơ?" Tôi nhất thời không phản ứng kịp.

Đến khi nhận ra tôi bất giác đỏ mặt, tim tôi đập nhanh, rõ ràng khi nãy giải thích mói quan hệ với Thẩm Dịch tôi không như này. Chả lẽ...

Tạ Vân Cơ vẫn đang nhìn tôi, đồng tử anh ấy hơi co lại, bộ dạng rõ ràng đang rất căng thẳng.

" Thế nào? Em không dám nói à?"

"Em..."
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 9


09.

"Mấy người này đánh lẻ ra đây vui vẻ đấy à?"

" Đúng đấy, lão Tạ, Thẩm Dịch sao bỏ mọi người ra đây thế?"

"Ơ, cả em gái Khương cũng ở đây à?"

Cảm ơn anh giai giúp em một bàn thua trông thấy. Nhưng mà dựa vào đâu anh giai bảo 3 bọn em đang vui vẻ vây? Không thấy không khí nồng nặc mùi thuốc sung ư?

Tạ Vân Cơ và Thẩm Dịch nhanh chóng thu lại dáng vẻ giương cung bạt kiếm khi nãy, cả hai làm như không có chuyện gì xảy ra theo mọi người quay về phòng. Trước khi đi, Tạ Vân Cơ ghé sát vào tôi, thì thầm:

" Câu hỏi vừa nãy, lát về nhà nhớ trả lời anh, có biết không?"

Tôi rụt cổ lại, nghĩ đến cảnh khi về nhà tự dưng muốn bỏ chạy.

Khi tôi trở lại phòng bao, hai người họ đang thi uống rượu. Mỗi người một ly rồi lại một ly, không ai nhường ai. Được một lúc thì Thẩm Dịch gục trước. Rõ ràng lúc đó tôi nhìn thấy Tạ Vân Cơ nhìn anh ta đầy vẻ khinh thường, môi anh còn hơi câu lên nhưng nhìn kĩ lại thì mặt anh vẫn bình thường, chẳng nhẽ là ảo giác của tôi?

Tạ Vân Cơ cầm ly rượu ra bàn tôi. Hơi rượu từ người anh phả vào tôi khiến tôi hơi lâng lâng. Anh cốc nhẹ vào đầu tôi, khẽ dặn dò:

" Nhóc con, anh đi vệ sinh, em ngồi đây ngoan ngoãn đợi anh có biêt không?"

Tôi chọc nhẹ vào tay anh:

" Tạ Vân Cơ anh say rồi à?"

Anh nhìn tôi, ánh mắt mơ màng:

" Không, anh không say?"

Anh giai à, hình như không ai say mà nhận mình say đâu.

Nhìn bộ dạng đi xiệu vẹo của anh ấy, tôi không yên tâm nên đi theo đến phòng vệ sinh. Trong lúc đợi tôi lấy điện thoại ra kể khổ với Đào Đào nhân tiện hỏi cô ấy về vụ tỏ tình Thẩm Dịch. Tôi không hề có một lí ức nào về vụ này. Bởi vì, Thẩm Dịch chỉ là bạn cùng lớp với tôi, tôi cũng chả có cảm tình gì với cậu ta cả, hơn nữa dù có chơi thật hay thách thì tôi cũng không tỏ tình với người mà tôi không thích.

Đào Đào nghe tôi kể xong, cười khà khà:

" Chị em tốt, mị hiểu mà, trong lòng bạn chỉ có anh Tạ hàng xóm mà thôi."

Cái quỷ gì vậy?

" Dương Đào Đào cậu chú ý trọng điểm cho mình. Nãy giwof mình bảo mình thích Tạ Vân Cơ khi nào hả? Cậu nghe rõ chưa?"

" Nghe rõ rồi."

Bỗng nhiên phía sau tôi vang lên giọng khong vui của Tạ Vân Cơ.

Anh ấy từng bước đi tới, lạnh lùng nhìn tôi:

" Nói đi, vậy em thích ai? Thẩm Dịch à?"

Tôi theo bản năng lùi lại, bực bội lẩm bẩm:

" Sao anh hung dữ vậy? Em cũng đâu có nói là thích Thẩm Dịch?"

" Vậy em trả lời đi em thích ai?"

Thích ai ư? Bõng nhiên gương mặt Tạ Vân Cơ hiện ra trong đầu tôi, tôi giật mình vội lắc đầu.
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 10


10.

Tạ Vân Cơ mất kiên nhẫn, tay nhéo nhéo cằm tôi:

" Trả lời anh đi."

Tôi nhìn anh ấy, có lẽ bởi đang say nên lời nói anh lạnh lùng hơn thường ngày, giọng điệu ép buộc khiến tính tình tôi nổi lên:

"Có gì đâu chứ? Chẳng lẽ em không thể thích tất cả mọi người?"

"Không thể."

"Vậy anh nói xem, anh cảm thấy em nên thích ai? Chẳng nhẽ là anh à?"

" Thích anh không được à?"

Xung quanh bỗng dưng im lặng. Tôi nhìn chằm chằm Tạ Vân Cơ, không biết từ khi nào anh trai hàng xóm mà tôi luôn theo đuôi đã trở thành một người đàn ông trưởng thành và chín chắn như này.

Thấy tôi sững sờ, anh khẽ thở dài.

"Em vẫn thích anh như một người anh trai đúng không?"

"Doanh Doanh, anh sợ người khác chăm sóc em không được tốt."

Chưa bao giờ tôi thấy dáng vẻ anh bất lực như thế. Ánh mắt anh tràn ngập cô đơn. Chẳng lẽ là vì tôi?

Tôi cúi đầu, giọng nghẹn nghẹn:

" Anh à, em lớn rồi không còn nhỏ nữa"

Em không còn là cô bé theo đuôi anh nữa.
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 11


11.

Tôi đưa anh về phòng nghỉ. Nhìn dáng vẻ say ngủ của anh tôi chợt nhớ về hai năm trước, cũng tại căn phòng này tôi cũng ngắm anh như thế.

Hai năm trước vì anh muốn học song bằng nên đã ra nước ngoài trao đổi. Trước hôm lên máy bay, anh dẫn tôi đi chơi, tôi vui vẻ cầm tay anh chơi hết trò này đến trò khác, phấn khích đập tay anh. Tạ Vân Cơ mỉm cười nuông chiều, tay xoa đầu tôi:

" Doanh Doanh, nhớ lời anh dặn, anh đi du học rồi, em ở nhà..."

"Rồi rồi, anh đã dặn em cả mấy trăm lần rồi, em sẽ chăm sóc mình tốt mà."

" Vật nhỏ vô lương tâm" anh cười bất lực, ngập ngừng một lúc" Còn nữa, không được yêu sớm biết chưa? Chú tâm học hành."

Ngày anh bay, tôi cố tỏ ra bình thường, nhưng khi bóng anh khuất sau cửa an ninh tôi bỗng cảm thấy mất mát. Sau đó tôi tự an ủi bản thân rằng anh không có ở đây tôi sẽ càng tự do, thích làm gì thì làm không có ai ngăn cản cả.

" Khát quá..."

Anh cau mày, khó chịu nằm trên giường. Tôi vội rót nước đưa cho anh. Khi cúi xuống để nâng anh dậy thì bỗng dưng anh mở mắt nhìn chằm chằm tôi.

Tôi giật mình, theo bản năng bước về sau mấy bước nhưng anh khẽ siết eo, kéo tôi về phía mình. Trong nháy mắt, tôi bị anh đ è xuống giường.

" Sao hôm nay lại mơ chân thực thế nhỉ?" Anh nhíu mày, ngón tay cái chạm nhẹ vào môi tôi, ngẩn người rồi khẽ lẩm bẩm:

" Sao mềm thế?"

Nói xong anh ngẩng đầu chạm vào môi tôi.

" Ngọt quá..."

Khi môi anh chạm vào, tôi cảm giác đầu mình muốn nổ tung. Tôi vội vàng đẩy anh ra. Bị tôi đẩy ra, Tạ Vân Cơ không vui liếc tôi, đôi mắt anh chứa những h@m muốn mơ hồ. Tôi chưa bao giờ thấy dáng vẻ đó của anh, như kiểu hận không thể nuốt tôi vào bụng. Tay anh ôm chặt tôi hơn tôi thử đẩy ra nhưng không được.

Tay kia của anh nhéo cằm tôi, giọng khàn khàn hỏi:

" Em không thích à?"

Nói rồi anh nhếch miệng, cúi xuống lại khẽ chạm vào môi tôi, giọng đầy mãn nguyện:

" Nhưng mà anh thích thế."
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 12


12.

Một cảm giác là lạ bao trùm cả người tôi. Tôi thôi vùng vẫy, khẽ nhắm mắt mặc anh dẫn dắt. Nhưng mà giây tiếp theo, Tạ Vân Cơ gục đầu vào vai tôi, ngủ ngon lành. Tôi không thể tin được nhìn sang anh ấy, thật sự, ngủ???? Tôi bực mình đẩy mạnh anh ra. Anh khẽ cau mày nhưng không tỉnh lại, đôi môi vẫn còn ánh nước. Nhớ lại cảnh khi nãy mặt tôi bỗng đỏ bừng, ba chân bốn cẳng chạy vội về phòng.

Tôi vội trùm chăn kín người, tim vẫn còn đập thịch thịch.

Trời ạ, hôm nay, tôi, đã, thật, sự, hôn, Tạ, Vân, Cơ, rồi.

Nhưng mà tôi không thấy phản cảm tý nào thậm chí... thậm chí... tôi còn có... một chút, chỉ là một chút xíu thích thích.

Tôi bàng hoàng đối mặt sự thật mà hai năm qua tôi luôn cố tránh tôi hình như thích Tạ Vân Cơ rồi, không phải thích giống kiểu như anh trai với em gái mà là...

Nhưng mà anh ấy vẫn chỉ coi tôi là con nhóc luôn lẽo đẽo theo đuôi anh mà thôi.

Hôm nay anh ấy uống nhiều như thế, mai tỉnh lại cũng không nhớ được chuyện tối nay đâu. Vậy nếu tối nay, người đưa anh về không phải tôi mà là một chị gái nào khác anh cũng như vậy ư?

Nghĩ đến sau này anh kết hôn, sẽ thân mật với một người phụ nữ khác tôi thấy thật khó chịu.

" Gía như... giá như mình làm vợ của anh ấy thì tốt nhỉ?"

Tôi ngượng ngùng khi trong đầu nảy ra ý tưởng như vậy, vội chụp lấy con gấu bông, ôm chặt nó, lăn lộn trên giường.
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 13


13.

Đang suy nghĩ lung tung thì điện thoại báo có cuộc gọi video.

Tôi lật đật ngồi dậy mở điện thoại, thì ra là của Đào Đào. Sorry hảo tỷ muội, mị quên béng mất.

Tôi vội vàng chấp nhận, vừa kết nối cuộc gọi thì thấy mặt Đào Đào choán hết cái màn hình:

"Doanh Doanh, bạn hay lắm, buôn chuyện nửa chừng rồi cúp máy, mất tăm tích luôn."

"Xin lỗi chị em, nãy mình đau bụng quá nên mới treo."

"Vậy à, có sao không? Mình thấy mặt bạn đỏ quá."

" Ừm không sao, mình đỡ rồi. Cậu gọi cho mình có chuyenj gì thế?" Tôi vội vàng trả lời tay khẽ vuốt tóc chỉ sợ Đào Đào nhìn ra điều gì bất thường.

" À, vụ tỏ tình ấy, bỗng dưng mình nhớ ra, hình như vụ đó là mình làm. Hì hì."

Cái gì cơ????

Tất cả những gì tôi gặp phải hôm nay đều do cậu ta làm ư????

" Dương Đào Đào hôm nào gặp mình sẽ thịt cậu."

" Doanh Doanh đáng yêu, lúc đó mình say quá, mới chọn thách. Lúc vội vàng mình cầm nhầm điện thoại cậu để ở túi mình. Ai bảo hai cái điện thoại giống nhau quá làm mình... làm mình..."

" Cậu giết mình rồi. Đêm nay mình phải trải qua những gì cậu không thể tưởng tượng được đâu."

" Ý cậu là sao? Đêm nay còn xảy ra chuyện gì mà cậu không kể với mình ư?"

"Không hề." Tôi như chạm phải bỏng, vội vàng bật dậy phủ nhận:

"Không có chuyện gì cả."

"Ồ..." Đào Đào kéo dài giọng, hiển nhiên không tin lời tôi nói.

"Nhân tiện, Đào Đào mình có chuyện muốn thỉnh giáo. Tạ Vân Cơ trước giờ lúc nào cũng đối xử với mình như một cô nhóc. Bây giờ mình không muốn thế, phải làm gì để thay đổi đây?"

Đào Đào cười một tiếng:

" Hơi khó đấy. Cậu thử nghĩ mà xem, anh ấy nhìn cậu lớn lên từ nhỏ, có bao nhiêu chuyện xấu hổ có khi cậu không có ấn tượng gì nhưng anh ấy vẫn còn nhớ, chưa kể nhìn dáng vẻ cậu có khác gì học sinh cấp 3 không hả?"

"Thì vì vậy mình mới nhờ cậu tư vấn mà."

Đào Đào trầm ngâm một lúc sau đó dặn tôi:

" Vậy từ giờ cậu phải hành động giống người lớn hơn nữa còn thay đổi cả gu ăn mặc với cách trang điểm cho trưởng thành hơn đi."

Sau khi cúp máy, tôi lấy quyển sổ ghi lại vài chiêu mà Đào Đào truyền thụ. Nghĩ đến biểu cảm của Tạ Vân Cơ khi tôi dùng mấy chiêu này bỗng dưng mặt tôi lại nóng bừng.
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 14


14.

Sáng hôm sau,

Mặc dù đêm qua tôi ngủ muộn nhưng sáng dậy tôi không thấy mệt. Tôi nhảy khỏi giường nhanh chóng thay đồ. Theo lời chỉ bảo của Đào Đào nay tôi quyết định mặc váy body, vừa khoe được eo lại còn khoe được cả chân nữa. Perfect!

Khi xuống cầu thang, tôi thấy Tạ Vân Cơ đang lúi húi chuẩn bị đồ ăn trong bếp.

Nghĩ đến nụ hôn tối qua tôi không thể giả vờ như không có gì xảy ra được, khụ, giờ nên bắt chuyện kiểu gì đây nhỉ?

Đúng rồi, rót cho anh một cốc sữa, chắc là sẽ dễ bắt chuyện hơn nhỉ? Nghĩ là làm, tôi vội vàng chạy về phía tủ lạnh. Hôm qua tôi thấy anh ấy đặt sữa vào trong đây mà nhỉ? Sao không có????

Tôi định lấy mấy món đồ khác ra để tìm thì đột nhiên có một bàn tay giơ qua đầu tôi, dễ dàng cầm lấy hộp sữa mà tôi đang tìm.

" Để anh giúp em."

Tôi giật mình quay người lại thì gương mặt của anh gần như dính sát vào mặt tôi. Tim tôi lỡ vài nhịp, cả người mát thăng bằng ngã sang một bên.

Thấy thế anh giữ lấy tôi, tay tôi vô thức đặt lên ngực của anh ấy. Tôi vội vàng bỏ tay ra, nhưng không nghĩ đến mình vừa bỏ tay ra thì cả 2 chúng tôi cùng mất đà cuối cùng khung cảnh hết sức xấu hổ, tôi đè lên người anh. Ngực Tạ Vân Cơ khẽ rung lên, anh nhìn tôi cười sung sướng.

" Em đứng lên có được không?Không là anh hôn em đấy"
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 15


15.

Tôi bỏ chạy.

Đúng thế, khi vừa được anh đỡ dậy, tôi đã chạy một mạch ra đầu ngõ. Sao anh lại hỏi tôi câu đấy, trực tiếp làm có hơn không?

Tôi ảo não thầm phỉ nhổ bản thân không biết cố gắng thì có điện thoại đến, là số lạ.

" Alo, ai đấy ạ?"

"Là tôi."

" Ai vây? Thẩm Dịch, là cậu sao? Có chuyện gì thế?"

"Không có gì không gọi được cho cậu sao?"

"Cậu đừng đùa nữa, có chuyện gì vậy?"

Thẩm Dịch thu lại điệu bộ cợt nhả vừa nãy, cậu ta lảng sang truyện khác:

" Chẳng là sắp sinh nhật em tôi nhưng mà tôi không biết con gái thích gì nên muốn nhờ cậu giúp đỡ. "

Nghĩ việc này chẳng có gì to tát với cả cũng nhân tiện giải thích với cậu ta vụ tỏ tình hôm trước nên tôi đã đồng ý.

" Vậy cậu gửi vị trí đi, tôi sang đón."

" Không cần phiền phức vậy đâu, gặp ở trung tâm thương mại nhé."

Tôi vội vàng chạy đi, sợ Tạ Vân Cơ lo lắng nên gửi tin nhắn cho anh bảo mình đến trung tâm thương mại chọn quà cho em gái Thẩm Dịch.

Thật ra tình huống khi nãy quá xấu hổ nên tôi mới bỏ chạy, mặc dù hôm qua chúng tôi có hôn nhau rồi nhưng dù sao anh cũng đang say chứ bây giờ cả hai đều tỉnh táo tôi không thể bình tĩnh được. Với cả, tôi vẫn chưa xác định được tình cảm Tạ Vân Cơ dành cho tôi là gì, anh ấy cứ luôn miệng gọi tôi là nhóc con, thật sự vẫn coi tôi là cô bé hàng xóm ư?

Ở trung tâm thương mại, sau khi gặp Thẩm Dịch tôi nghiêm túc giải thích toàn bộ vụ tỏ tình.

" Trùng hợp như thế à?"

Thấy cậu ta có vẻ khôn tin tôi vội vàng bổ sung:

" Toàn bộ sự thật là như vậy. Nếu cậu không tin,tôi có thể bảo Đào Đào gọi điện."

"Cậu gấp như vậy làm gì cơ chứ? Tôi cũng có nói là mình không tin đâu?"

" Đi thôi, coi như đê trả công cho cậu, tôi mời cậu ăn gì đó nhé."

" Chuyện nhỏ thôi, không cần phải làm thế đâu."

"Vậy coi như là đền bù tinh thần cho tôi đi? Ăn xong coi như huề, chúng ta chưa có chuyện gì nhé."

Cậu ta nói đến bước này tôi từ chối thì chứng tỏ tôi hẹp hòi rồi. Tôi đành gật đầu đồng ý.

Thẩm Dịch đưa tôi đến quán của người quen.

" Nhà hàng của người quen, mùi vị khá được. Cậu đợi tôi đi gọi món."

Bạn của Thẩm Dịch ý vị nhìn chúng tôi:

" Bạn gái à?"

" Anh Lưu đừng đùa, chỉ là bạn học thôi."

Sau khi ăn xong, Thẩm Dịch đi tính tiền. Một lát sau cậu ta quay lại, nói với tôi:

" Máy thanh toán có lỗi, cậu đợi một chút tôi đi rút tiền. Ở yên đây đợi tôi nhé."

Tôi gật đầu rồi quay ra nghịch điện thoại. Cậu ta vừa đi thì có một chai bia đưa ra trước mặt tôi:

" Em gái làm một chai chứ?"

Tôi ngước lên nhìn thấy gương mặt của anh Lưu khi nãy, anh ta đang nhìn chằm chằm vào tôi, trong phòng lúc này chỉ có tôi và anh ta khiến tôi hơi sợ hãi.

"Xin lỗi, em không biết uống."

Nói rồi tôi đứng dậy định đi ra khỏi phòng.

Anh ta chặn trước mặt tôi, cười xấu xa:

" Sao em vội vậy, không đợi Thẩm Dịch à?"

Trong lòng tôi nơm nớp lo sợ nhưng ngoài mặt cố tỏ ra trấn tĩnh, làm bộ như không có gì:

"Không cần, tý nữa cậu ấy còn quay lại tiếp chuyện anh mà. Em có việc rồi, đi trước ạ."

Hắn ta cũng không giả vờ nữa, nặng nề đặt chai bia xuống:

" Anh chỉ cần em tiếp thôi."

Nói rồi hắn vòng tay định ôm tôi, thấy bộ dáng đó tôi buồn nôn, vội vàng hất cả bát mì nóng về phía hắn rồi chạy vụt ra cửa, chỉ cần ra khỏi phòng tôi có thể gọi nhân viên đến cứu. Cuối cùng khi chạm đến tay nắm cửa, nước mắt tôi trào ra, sắp thoát rồi. Cố lên Khương Doanh. Nhưng sau đó một cơn đau nhói kéo tôi về hiện thực. Tôi bị hắn ta tóm rồi.
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 16


16.

Hắn ta nắm tóc tôi giật ngược tôi lại. Tôi điên cuồng kêu cứu, vùng vẫy không ngừng. Động tĩnh lớn như vậy sao không có ai đến cứu tôi. Khi hắn lấy chai rượu dí sát vào mặt tôi thì "Đùng" một tiếng, cửa phòng bị đá tung ra. Một giây sau, tay cầm chai bia của hắn bị đá văng xa, chai bia ơi xuống vỡ tan tành. Ngửi thấy hương thơm quen thuộc, tôi không kìm được bật khóc. Tạ Vân Cơ cẩn thận ôm lấy tôi, dịu dàng hỏi xem tôi có bị thương ở đâu không, tôi vùi vào ngực anh, nức nở nói không sao.

Anh dìu tôi lên ghế, khoác áo lên vai tôi, nhẹ nhàng an ủi:

"Doanh Doanh đừng sợ, ngồi đây để anh dạy cho gã kia một bài học nhé."

Nói rồi anh kéo tên họ Lưu kia ra ngoài cửa, tiếng r3n rỉ cầu xin tha thứ vang lên. Mặc dù như vậy tôi thấy rất hả dạ, nhưng nhìn Tạ Vân Cơ âm trầm như thế tôi sợ có án mạng xảy ra nên vội vàng gọi cảnh sát đến giải quyết rồi kéo anh đi. Khi chúng tôi vừa bước ra khỏi cửa thì thấy Thẩm Dịch:

"Có chuyện gì vậy Khương Doanh? Sao nhìn cậu... Cậu không sao chứ?"

Tạ Vân Cơ không nói gì tiến đến đấm cậu ta:

"Sao cậu dám để Doanh Doanh một mình ở đây hả?"

Thẩm Dịch đau đớn rít một tiếng định tiến lên hỏi thì cảnh sát đến. Tạ Vân Cơ giải thích tình huống với cảnh sát, càng nghe mặt của Thẩm Dịch càng tái xanh. Như nhớ ra điều gì, cậu ta quay người lại nhưng không còn nhìn thấy tên bồi bàn dẫn cậu ta thanh toán đâu cả. Đến lúc này dù có ngốc đến đâu thì cậu ta cũng biết mình bị tên họ Lưu đó đưa vào tròng. Sau khi nắm được tình huống, cảnh sát yêu cầu chúng tôi về sở để làm biên bản.

Có lẽ vì vừa nãy quá sợ hãi nên khi vừa đứng dậy tôi suýt ngã, tôi lặng lẽ níu tay Tạ Vân Cơ, ngại ngùng thì thầm:

" Anh ơi, chân em tê quá."

Anh ấy nhẹ nhàng xoa đầu tôi, hơi khom người xuống:

" Không sao, lên đây đi. Anh cõng em."

Vô số hình ảnh hiện lên trong tâm trí tôi, cũng bóng dáng đó, cõng tôi từ hồi nhà trẻ đến khi cấp hai, chàng trai lúc nào cũng đứng ở cổng trường đợi tôi " Doanh Doanh, để anh cõng em về nhà."
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 17


17.

Trên đường về, tôi hỏi Tạ Vân Cơ sao lại xuất hiện đúng lúc vậy, nhớ lại lúc đó, anh xuất hiện không khác gì một vị thần, bước ra khỏi hào quang tiến về phía tôi.

" Em quên à, sợi dây chuyền anh đeo cho em có định vị, hơn nữa còn liên kết với điện thoại của anh."

Đúng nhỉ? Sao tôi lại quên mất vụ này. Chắc là lúc giằng co tôi vô tình ấn vào mà không biết.

" Vậy... anh theo dõi em à, tại vì khoảng cách từ nhà mình đến trung tâm thương mại cũng không gần mà." bằng không sao anh có thể đến nhanh như vậy?

Mặt anh khẽ đỏ, ngập ngừng giải thích:

" Ừ thì, em đột nhiên bỏ chạy còn nói là đi ra ngoài cùng với thằng nhóc họ Thẩm kia nên anh hơi lo,,, sau khi nhận được tín hiệu của vòng cổ anh gọi vào máy em thì tắt máy nên mới chạy vội vào."

Nghe vậy tôi vội mở điện thoại ra, nó sập nguồn từ lúc nào rồi, chắc đêm qua tôi không sạc đây mà. Về đến cửa nhà, cả hai chúng tôi cùng đưa tay ra mở cửa, hai tay chạm vào nhau khiến chúng tôi rụt lại như bị điện giật.

"Anh..."

"Em..."

Má, nhìn góc này sao nhìn anh ấy đẹp trai vậy? Thấy dáng vẻ ngơ ngẩn của tôi, anh như nhận ra gì đó, khẽ mỉm cười. Anh ấy nhập mật khẩu mở cửa:

"Mời công chúa."

Tôi cong môi, trong lòng thấy ngọt ngào. Cảm giác xung quanh tràn ngập bong bóng màu hường. Tôi quyết định rồi tối nay sẽ tỏ tình với anh. Khi tôi vừa bước vào thì " Đoàng" pháo giấy ở đâu rơi xuống, giữa tiếng ồn ào cả 4 người trong phòng đồng thanh hét lên:

" Surprise!"

Tôi và anh ngạc nhiên khi thấy bố mẹ mình về từ lúc nào

"Bố, mẹ!"
 
Thanh Mai Trúc Mã - Thiên Tiên Cuồng Túy
Chương 18


18.

Tôi dẫn bố mẹ về nhà. Trở về phòng tôi lăn lộn trên giường. Nghĩ về khung cảnh vừa nãy tôi thầm thấy may mắn chúng tôi không làm ra hành động gì bất thường.

Điện thoại rung lên là tin nhắn xin lỗi của Thẩm Dịch.

Tôi đáp không sao cả, chỉ mong cậu ta sau này kết bạn nhớ cẩn thận không lại giao du với một đám người xấu.

Có lời mời kết bạn, tôi mở ra hóa ra là Thẩm Giai, chị của Thẩm Dịch. Chắc nghe chuyện xảy ra với tôi ngày hôm nay nên chị ấy xin lỗi tôi sau đó an ủi và để tạ lỗi thì đã gửi cho tôi 2 cái túi Hermès.

"À còn chuyện này nữa, chị nghe nói em là bạn gái của Tạ Vân Cơ, có chuyện này chị muốn kể cho em, hi vọng em sẽ thích."

Nói rồi chị ấy gửi cho tôi một đường link, tôi thích thú click vào. Hóa ra là truyện ngắn mà Tạ Vân Cơ viết. Một cậu bé phải lòng tiểu thanh mai của mình. Trong chuyện, cậu bảo vệ cô bé đó đến khi trưởng thành, là câu chuyện của chúng tôi đúng không?

Tạ Vân Cơ vội vàng chạy vào phòng tôi, anh hổn hển hỏi:

" Thẩm Giai có gửi cho em cái gì kì quái không? Em đọc rồi à?"

" Không có, sao vậy anh?" tôi chớp chớp mắt giả ngu.

"Không có gì đâu, đưa điện thoại cho anh để anh xóa nó đi."

"Đây ạ." Tôi mỉm cười ngoan ngoãn đưa điện thoại cho anh.

Anh lập tức đưa tay ra nhận nhưng như chợt hiểu ra điều gì, tai anh đỏ lên:

"DoanH Doanh em đọc rồi à?"

Không đợi anh nói xong, tôi vươn tay ôm cổ anh, in lên trên môi anh một dấu hôn:

"Anh à, sao này muốn hôn em thì không cần phải say đâu."
 
Back
Top Bottom