Ngôn Tình "Thanh Mai" Mỏi Mệt

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
868,826
0
0
AJFCJaXu6EQ1i2-CLpnaUvbJrkNlGf7_AoEVHKXJGTzHxAghXgIexZ4B1B5PqKnPi_VdE4MBA1zaazKBIwXTjJJvGRMCkkHbJJrsMv4CskUqHjlFzNcbKLtudauIouvTT_XbIfMkLd5dmAZ7wGAxLqRsGm6k=w215-h322-s-no

"Thanh Mai" Mỏi Mệt
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

“THANH MAI” MỎI MỆT

Tác giả: 十四棋
Biên tập: Mỏng
Thể loại: Hiện đại, gương vỡ không lành.

Năm thứ ba kết hôn với "trúc mã" của tôi.

Tôi tình cờ thấy một bài đăng của anh.

Trong bài viết, anh nói mình buộc phải chia tay người mình yêu, bất đắc dĩ phải cưới cô em "thanh mai" chơi thân từ bé.

Và tôi tình cờ là "thanh mai" trong câu chuyện ấy.

Một câu chuyện cũ với kết BE, trở ngại ngăn cách nam nữ chính.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thủ Tướng Mời Xem Đơn Ly Hôn
  • Lâu Ngày Mới Thấy Lòng Người
  • Mối Tình Dễ Thương Của Chanh Chanh
  • Hoàng Tử Mỗi Ngày Hăm Hở Tiến Liên
  • Hóa Ra Bản Vương Mới Là Thế Thân
  • Chỉ Dịu Dàng Với Mỗi Em
  • "Thanh Mai" Mỏi Mệt
    Chương 1


    1.

    Trò hề phát sinh khi tôi đến công ty tìm Chu Mục.

    Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra. Tiếng mắng chửi xen lẫn tiếng đánh đấm vang lên.

    Giọng của mẹ Chu Mục. “Chu Mục đã kết hôn, sao cô lại quay về!? Mẹ cô đã cướp bố Chu Mục, cô lại quay về cướp con trai tôi sao? Đồ khốn kiếp này!”

    Đây là lần đầu tiên tôi thấy mẹ Tống, người cả đời nhã nhặn trọng thể diện lại cuồng loạn như vậy.

    Còn Chu Mục thì bảo vệ người trong lòng thật chặt, tựa như bảo vệ một vật quý báu nhất trên đời.

    Tôi muốn lên tiếng gọi anh: “Chu…” thì bị ai đó đẩy một cái, cánh tay va vào góc bàn, lời gọi chưa dứt đã chuyển thành tiếng kêu đau: “A!”

    Chu Mục nhìn về phía tôi, vội vã đẩy người trong lòng ra như định đến đỡ tôi. Chỉ là ngay giây sau đó, thấy mẹ Tống vớ được một chậu cây mọng nước, anh lập tức không hề do dự xoay người, lại bảo vệ cô gái kia.

    Chậu hoa đập chính xác vào đầu anh. M.á.u trên đầu Chu Mục rơi xuống trong nháy mắt.

    Xung quanh náo loạn cả lên. Tôi nghe tiếng mẹ Tống đau lòng gọi tên anh: “Tiểu Mục!”

    Cô gái trong lòng anh giọng nức nở: “Anh không sao chứ, A Mục?”

    Còn có tiếng Chu Mục như thở dài, giọng rất nhẹ, rất nhẹ: “Em không sao là tốt rồi…”

    2.

    Trò hề kết thúc bằng việc Chu Mục bị đập bất tỉnh được đưa đến bệnh viện.

    Trước khi rời đi, anh kéo tay tôi, cuối cùng chỉ hạ giọng gọi: “Tiểu Tân…”

    Mẹ Tống nói về nhà sẽ giải thích với tôi, bảo tôi đến bệnh viện thăm Chu Mục trước.

    Chạng vạng tối. Khi tôi đến, Trình Chi, bạn của Chu Mục đang đứng trước cửa phòng bệnh. Vừa thấy tôi, anh ấy định lên tiếng thì tôi đã siết chặt cổ tay anh ấy. Anh ấy bị đau nên im lặng.

    Cửa phòng bệnh khép hờ. Tôi nghe thấy giọng nữ nũng nịu bên trong: “Anh nếm thử một miếng đi, em cố ý học để làm cho anh~”

    Mặt Chu Mục thả lỏng, khẽ thở dài: “Vi Vi, em không cần…”

    Lời còn chưa dứt, mắt cô gái đã rưng rưng, khiến người ta đau lòng. Chu Mục ngậm miệng, ngoan ngoãn nuốt muỗng cháo cô ấy đút.

    Nếu tôi nhìn không nhầm thì trên mặt anh thoáng hiện vẻ đau đớn.

    Bị bỏng rồi.

    “Vi Vi” thoạt nhìn có vẻ không giống người biết chăm sóc người khác.

    Trình Chi dùng tay kia kéo góc áo tôi, mặt ủ rũ.

    Tôi thả lỏng bàn tay đang siết tay anh ấy ra, chỗ xương cổ tay anh ấy đã đỏ ửng. “Xin lỗi…”

    “Không sao, chị dâu, ừm, cô ấy là… anh Mục…”

    “Tôi biết.”

    Anh ấy ngẩn người, còn định nói gì thêm. Tiếng trong phòng bệnh chợt lớn lên, hình như Trần Vi đang khóc.

    “Vì em không yên tâm về anh! Anh vì em mà bị thương, chẳng lẽ ngay cả tư cách quan tâm anh em cũng không có sao! A Mục. Chúng ta rõ ràng, rõ ràng… yêu nhau như thế.”

    Trong phòng có tiếng vải cọ sát nhau, hình như Chu Mục đang ôm lấy cô ấy. Âm thanh trong phòng bệnh lại hạ thấp xuống, như đôi tình nhân đang thì thầm.

    “Chị dâu.” Trình Chi lại gọi tôi, giọng run run, “Chị đừng khóc.”

    Sờ lên mặt, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống. Thật mất mặt. Tôi cúi đầu, che đôi mắt đẫm lệ của mình.

    “Tôi đi trước.”

    3.

    Ba năm trước tôi kết hôn với Chu Mục.

    Khi đó tôi học xong về nước, ba mẹ tổ chức tiệc chào mừng.

    Chu Mục lái xe đến đón tôi. Tiếng nhạc trong xe không làm giảm bớt sự e dè giữa chúng tôi sau ba năm không gặp.

    Cùng với cảm giác hơi thấp thỏm khi ở một mình với người mình đã yêu thầm nhiều năm.

    Trên đường đi, chúng tôi trò chuyện câu có câu không.

    Khi chuẩn bị xuống xe, dây an toàn lại không mở ra được. Tôi luống cuống tay chân.

    Chu Mục bật cười khẽ, cúi người mở giúp tôi. Hương đàn hương nhẹ nhàng quẩn quanh nơi chóp mũi. Người tôi cứng đờ.

    Chu Mục ngước lên thấy phản ứng của tôi thì giơ tay xoa xoa đầu tôi: “Mấy năm không gặp, sao lại xa lạ vậy? Khi còn bé không phải nói sẽ lấy anh sao?”

    Chu Mục rất ít khi đùa như thế này. Mặt tôi đỏ như sắp bốc cháy, tim như muốn nhảy khỏi lồ ng ngực.

    Cảm giác không thực này tiếp tục kéo dài đến tận bữa tiệc.

    Anh cầm hoa, bày tỏ trước mặt bố mẹ hai bên. Dưới ánh đèn rực rỡ, chàng trai tôi đã yêu thầm hơn mười năm, khóe mắt nụ cười đầy dịu dàng.

    “Cuối cùng anh chờ được đến khi em quay lại. Tiểu Tân.”

    Giấc mơ vô số lần thời thiếu nữ cứ vậy mà thành hiện thực.

    Lúc đó tôi nghĩ. Chắc hẳn mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới này.

    4.

    Cuộc sống sau kết hôn cũng xem như ngọt ngào. Chu Mục rất biết chăm sóc người khác.

    Nước đường đỏ trong kỳ kinh nguyệt, đổ bệnh thì chăm sóc bên cạnh một bước không rời, sinh hoạt hàng ngày chu đáo tỉ mỉ quan tâm.

    Tôi chỉ nghĩ, anh đối xử với tôi tốt như vậy. Tôi cũng muốn đối xử với anh tốt hơn thế.

    Sau này tôi mới biết, đây đều là do anh vì Trần Vi mà mài giũa tính tính tốt đến vậy.

    Nếu không có bài đăng mà bạn tôi tình cờ lướt thấy chia sẻ lại. Có lẽ cả đời tôi chẳng hay biết gì.

    5.

    “Tôi yêu con gái của ‘người thứ ba’ của bố mình, tôi nên làm gì đây?”

    “Tôi biết là không nên, nhưng tôi không thể kiểm soát được lòng mình.”

    “Em ấy rất đáng yêu, như một đứa trẻ vậy. Em luôn ôm tôi làm nũng, nói muốn ở bên tôi cả đời.”

    “Chuyện của chúng tôi bị mẹ phát hiện, bà không đồng ý chúng tôi ở bên nhau.”

    “Tôi và W ở bên nhau, mẹ tôi làm ầm lên đòi tự sát, ép chúng tôi chia tay.”

    “Tôi không muốn làm mẹ đau lòng. Nhưng cũng không muốn làm W khổ sở.”

    - -- “Chủ bài (đăng) điên rồi sao? Mẹ anh phải khổ sở biết bao nhiêu?”

    - -- “Ủng hộ chủ bài, yêu nhau sao phải chia tay?”

    “Mẹ ép quá tàn nhẫn. Bà cầm dao hỏi tôi, rốt cuộc là cần W hay cần bà.”

    “Trong khoảnh khắc ấy, bỗng nhiên tôi phát hiện hình như mẹ đã già đi rất nhiều.”

    “Tôi không thể có lỗi với mẹ.”

    - -- “Còn W thì sao! Không phải anh nói muốn ở bên cô ấy cả đời sao?”

    - -- “Đừng làm mẹ anh đau lòng nữa.”

    “Tôi chia tay với W.”

    “Mẹ tôi vẫn lo lắng, bà thúc giục tôi mau kết hôn.”

    “Cô em gái hàng xóm chơi thân từ bé đi du học đã về, mẹ em thường nói, em rất thích tôi.”

    “Mẹ tôi bảo tôi nhanh chóng kết hôn.”

    “…”

    “Tôi cầu hôn với ‘thanh mai”.

    - -- “? Chủ bài, anh đang làm gì vậy??”

    - -- “Chủ bài, người anh có lỗi lại nhiều thêm một người.”

    - -- “W thì thế nào! Người anh có lỗi nhất chính là cô ấy.”

    - -- “Đừng BE, đừng BE, đừng BE huhuhu.”

    Bài đăng cuối cùng này kết thúc ở chủ bài trả lời một câu hỏi.

    Anh ấy nói hôm nay anh kết hôn. Sau này sẽ là chồng người khác.

    Có người hỏi anh: Vậy W thì sao? Anh còn yêu cô ấy không?

    Anh nói ---

    Yêu.

    Ngày trả lời là lúc 10:15 sáng ngày 14 tháng 7 năm XX.

    Ngày đó là hôn lễ của tôi với Chu Mục.

    10 giờ sáng.

    Tôi ngồi trong phòng, mặc váy cưới xinh đẹp, trang điểm cẩn thận.

    Bạn thân tôi đứng cạnh cửa, chờ chú rể đến chặn cửa.

    Lúc ấy tôi nghĩ.

    Tôi sắp lấy người mà tôi đã thích mười năm.

    Thật tốt.
     
    "Thanh Mai" Mỏi Mệt
    Chương 2


    6.

    Ngày hôm đó rất khuya mà Chu Mục chưa về. Khi tôi đọc xong bài đăng, nước mắt đã rơi đầy mặt.

    Không khí trong phòng chợt như rất loãng, khiến tôi không thở nổi.

    Tôi muốn xuống công viên dưới lầu hít thở không khí. Bóng cây lay động. Phía xa có bóng người quen thuộc.

    Chu Mục đứng dưới ánh đèn đường, Trần Vi đang ngước lên nói chuyện với anh. Hai người đứng thật gần.

    “Vi Vi. Không thể thế này được. Anh đã… đã kết hôn… Cô ấy là người rất tốt, anh không thể phụ lòng cô ấy.”

    Ánh đèn đường mờ mờ chiếu lên gương mặt Trần Vi làm những đường nét trên gương mặt cô ấy dịu đi.

    Cô ấy như muốn khóc, lại ra vẻ mạnh mẽ, cố kìm nén không cho nước mắt rơi xuống.

    “Em biết. Nhưng em không quên được anh nên mới muốn về nước. Đi làm ở công ty anh, mỗi ngày được nhìn thấy anh đã là quá tốt. Em không nên tham lam. A Mục…

    Em sẽ kiềm chế bản thân.”

    Câu cuối cùng giọng lạc đi. Nước mắt Trần Vi cũng rơi xuống vào đúng giây phút đó.

    Tôi có thể nhìn thấy ánh mắt đau lòng của Chu Mục rất rõ ràng. Ngay lúc chính bản thân anh còn chưa kịp nhận ra thì anh đã ôm Trần Vi vào lòng an ủi.

    Thật quen thuộc.

    Vì khi tôi khóc, anh cũng từng nhiều lần ôm tôi vào lòng như thế. Nhẹ nhàng lau nước mắt tôi, dỗ dành tôi.

    Sau mỗi lần buồn, tôi luôn nhận được quà của Chu Mục. Tựa như đứa trẻ.

    Tôi luôn nói: “Lần sau không cần đâu.”

    Anh chỉ biết ôm tôi, mỉm cười dịu dàng: “Có thể làm Tiểu Tân vui vẻ thì anh làm gì cũng được.”

    Tiếng gió rít bên tai nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng tim mình vỡ vụn.

    Ngày hôm đó.

    Tôi từ hận không thể lập tức chạy đến chất vấn Chu Mục cho đến khi một mình suy sụp khóc to. Lại đến khi bình tĩnh chọn đi con đường khác.

    Tác thành cho hai người yêu nhau?

    Trên đời sao có chuyện tốt như vậy.

    7.

    Từ bệnh viện ra về, tôi không về nhà mà lái xe đến nhà ba mẹ tôi.

    Mẹ ra mở cửa hơi ngạc nhiên, rồi cười: “Sao con về đột ngột vậy?”

    Tôi cười khẽ: “Tự nhiên nhớ ba mẹ.”

    Mẹ nhìn ra sau lưng tôi: “Chu Mục đâu? Nó không về cùng con sao?”

    “Anh ấy nằm viện ạ.”

    “Nằm viện? Có chuyện gì sao?”

    “Bị đập trúng đầu một chút, bác sĩ nói không sao ạ.” Tôi giấu chuyện mẹ Tống.

    “Sao con không ở chăm nó?” Mẹ cười ranh mãnh.

    Trước giờ bà luôn biết rõ, biết tôi thích Chu Mục nhưng giả vờ không hay, còn âm thầm “bán đứng” tôi trước mặt Chu Mục.

    “Bạn học Tiểu Tân, yêu thầm bao năm cuối cùng cũng như ước nguyện. Phải nắm chắc trong tay nha.”

    Không phải. Không phải được như ước nguyện. Tôi cũng là mới biết được điều đó.

    Tôi đã nghĩ mình thật may mắn. Nhưng chỉ là Chu Mục không cưới được người anh thương thì “tạm chấp nhận”.

    Từ nhỏ tôi đã thích Chu Mục.

    Ba mẹ luôn bận rộn. Khi Chu Mục tan học về nhà sẽ thấy tôi ngồi xổm ở cửa chờ ba mẹ, anh ấy sẽ dẫn tôi về nhà. Dạy tôi làm bài tập, hoặc cùng xem manga anime với tôi.

    Hôm đó đến tận khuya mà ba mẹ vẫn chưa về. Tôi ngủ quên trong phòng Chu Mục lúc đang đọc truyện tranh, tiếng sấm vang rền làm tôi tỉnh giấc, tia chớp rạch qua bầu trời.

    Tôi vừa gặp ác mộng, lại bị tiếng sấm làm giật mình, òa khóc gọi ba mẹ.

    Chu Mục từ phòng bên cạnh lao vào, đánh rơi một chiếc dép lê.

    “Tiểu Tân!”

    Mặt tôi tèm lem nước mắt nước mũi, Chu Mục không nhịn được bật cười. Anh lấy khăn ướt lau mặt cho tôi, vừa lau vừa trấn an: “Không sao không sao. Chỉ là nằm mơ thôi.”

    Nhưng anh càng dỗ, tôi càng khóc to.

    Sau đó khóc đến mệt thì ngủ thiếp đi. Tôi vẫn nắm chặt tay Chu Mục không buông. Tôi nhớ anh đứng bên cạnh giường, nói anh sẽ ở bên cạnh tôi.

    “Anh sẽ luôn ở cạnh em sao?”

    “Phải.”

    “Sẽ mãi mãi ở bên cạnh em sao?”

    “Phải.”

    Thật ra tôi sớm biết, những gì thuận miệng nói ra không đáng tin.

    Nhưng nếu tình cảm có thể kiềm chế được, tôi cũng sẽ không như con thiêu thân đâm đầu vào lửa, yêu anh nhiều năm như vậy.

    8.

    Tôi không đến bệnh viện thăm Chu Mục nữa. Khi anh hỏi, tôi chỉ nói mình về nhà ba mẹ.

    Vết thương trên đầu Chu Mục không nghiêm trọng, mấy ngày sau thì được xuất viện.

    Đúng dịp hôm đó là Tết tây, anh lái xe đến đón tôi về nhà ăn tối. Anh đứng ở cửa, thân như ngọc trúc, nhìn thấy tôi thì mắt lộ ý cười. Dịu dàng, giống như trước đây.

    “Hôm nay Tiểu Tân xinh quá.”

    Chu Mục không bao giờ tiếc lời khen tôi.

    Trước đây tôi còn thấy ngượng, nhưng nghe lâu ngày thì ngược lại thấy tự tin hơn. Cũng ngày càng thích anh hơn.

    Tôi cụp mắt tránh ánh mắt anh. “Đi thôi.”

    Chu Mục hơi ngạc nhiên. Sau đó lễ phép chào tạm biệt ba mẹ tôi.

    Mẹ Tống khi bình tĩnh lại thì vẫn là người ôn hòa. Chuyện hôm đó bà không muốn nói thêm, tôi cũng giả vờ quên mất.

    Bà thấy tôi thì rất vui, kéo tay tôi: “Tiểu Tân, mẹ mua cho con mấy cái vòng tay dây chuyền, con đến thử xem. Nhà bếp để hai người họ lo là được rồi.”

    Chu Mục giúp tôi treo áo khoác lên giá, cười nói với tôi: “Em đi với mẹ đi.”

    Đồ trang sức mẹ Tống mua sáng lấp lánh, dưới ánh đèn sáng rực có phần lóa mắt. Bà giúp tôi thử từng món, món nào cũng khen: “Rất hợp.”

    Thử xong món cuối cùng thì cơm cũng đã làm xong.

    Trên bàn ăn, hòa thuận vui vẻ. Tựa như dưới một lớp mây mù, mọi người đều che giấu điều gì đó.

    Có tiếng gõ cửa. Tôi nhanh chân hơn Chu Mục, ra mở cửa.

    Bên ngoài là một vị khách không mời mà đến…

    Trần Vi.

    9.

    Trần Vi có vẻ vội vàng, trên thái dương còn lấm tấm mồ hôi.

    Tôi còn đang sững sờ, Chu Mục đã đi tới: “Tiểu Tân…”

    “Chu Mục!”

    Ngay khi Trần Vi nhìn thấy Chu Mục ở phía sau tôi thì nước mắt rơi xuống.

    “Anh đi đâu vậy? Xuất viện cũng không nói với em một tiếng, anh có biết em lo lắng đến thế nào không?”

    Tôi quay sang nhìn Chu Mục.

    Anh ngoài mặt giữ vẻ trấn tĩnh, ho nhẹ một tiếng.

    “Chu Mục.” Tôi nhìn anh, “Cô ấy là ai vậy?”

    Chu Mục không đáp.

    Trần Vi sốt ruột đẩy tôi ra, chạy về phía anh. Bố mẹ chồng ở bên bàn ăn cũng đã thấy Trần Vi.

    Tôi thấy mặt mẹ Tống lập tức biến sắc, “Cô…”

    Bố Chu ngồi bên cạnh lập tức giữ chặt bả vai bà lại: “Đây là con gái người bạn của bố. Trước kia là bạn thân của Tiểu Mục.”

    “Thật ạ?” Tôi cười cười. Tôi và Chu Mục thanh mai trúc mã hơn mười năm. “Con chưa từng gặp cô ấy.”

    “À… là quen biết trong mấy năm con ở nước ngoài.”

    Tôi cười, không vạch trần lời nói dối của ông.

    “Nếu đến rồi thì cùng ăn bữa cơm đi.” Bố Chu nói, lại lấy thêm một ghế dựa, một bát cho Trần Vi.

    Vốn dĩ là gia đình đoàn viên, lại có người ngoài chen vào không hiểu nổi.

    Trần Vi ngồi cạnh Chu Mục. Trước mặt mẹ Tống làm trò liên tục gắp đồ ăn cho anh, thái độ thân mật.

    Khi cô ta lại gắp một đũa nấm chuẩn bị bỏ vào chén Chu Mục thì bị tôi ngăn lại. “Anh ấy không thích ăn món này.”

    Tôi nhìn Trần Vi, mặt thản nhiên, tiện thể còn kẹp đi phần cà rốt mà cô ta vừa gắp cho Chu Mục: “Anh ấy dị ứng cà rốt.”

    Nụ cười trên mặt Trần Vi cứng đờ.

    Không khí cũng đông cứng lại.

    “Không sao.” Chu Mục lên tiếng, phá vỡ bầu không khí xấu hổ. Như để thể hiện rằng anh thật sự không bận tâm, anh còn gắp cho Trần Vi một đũa tôm hấp.

    Trong bài viết kia có nhắc, đó là món ăn W thích nhất.

    Vẻ bối rối của Trần Vi biến mất, ngược lại vui vẻ hẳn lên. “Anh còn nhớ món em thích nhất…”

    Chu Mục đột nhiên như ý thức được gì, cũng gắp cho tôi một đũa. “Tiểu Tân, em nếm thử món này, rất ngon.”

    Nhưng tôi không thích. Tôi thích ăn cay mặn, thích món hầm dầu mỡ, thích thịt nướng. Chỉ không thích hấp luộc suông.

    Tôi nhìn Trần Vi chấm nước chấm, cắn miếng tôm, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc. Tôi bỗng nhận ra, người được yêu chiều luôn không sợ hãi.

    Giống như Chu Mục đối với Trần Vi.

    Giống như tôi đối với Chu Mục.

    Đồ ăn trong miệng trở nên khó nuốt trôi, thậm chí nhìn những món khác cũng không còn khẩu vị gì. Tôi buông chén đũa xuống: “Tối con còn có việc, con đi trước.”

    “Đi đâu? Có cần anh đưa em không?” Chu Mục hỏi.

    Tôi nhìn về phía anh, khóe mắt thoáng nhìn thấy dưới bàn, tay Trần Vi chậm rãi phủ lên tay anh.

    “Không cần.”

    Tôi đứng dậy rời đi.

    10.

    Tôi gọi điện thoại rủ bạn ra ngoài uống rượu.

    Uống được nửa chừng, mắt lờ mờ say, Triệu Tranh chống cằm hỏi tôi: “Sao vậy? Gần đây có chuyện gì không vui sao?”

    Tôi im lặng, tự rót đầy hết ly này đến ly khác cho mình.

    “Tiểu Tân, với điều kiện của mày thì không nói tới việc cuộc sống thành công thì cũng xem như được trời ưu ái. Rốt cuộc thì còn gì buồn phiền?”

    Tôi nói không nên lời.

    Triệu Tranh cũng không hỏi thêm, chỉ cùng tôi uống rượu.

    Tôi ôm bồn cầu trong WC nôn hai lần, say đến bất tỉnh nhân sự. Hoàn toàn không hay biết việc Triệu Tranh điện thoại gọi Chu Mục đến.

    Khi Chu Mục đến quán bar đón tôi thì tôi đã đứng dưới cột đèn trước cửa như pho tượng gỗ. Nhưng trong phút giây nhìn thấy anh, nước mắt bỗng rơi xuống.

    Chu Mục ngẩn người, lấy khăn giấy trong túi ra. Lúc anh lau nước mắt cho tôi, tôi không tránh né, chỉ ngơ ngẩn nhìn anh.

    “Anh giống người tôi thích.”

    Chu Mục cười khẽ: “Thật à? Người em thích tên gì?”

    “Chu Mục.”

    Anh lại bật cười, tựa như đóa quỳnh nở rộ trong đêm. Tôi nhìn anh, chỉ thấy đầu choáng váng, muốn nói hết những điều chưa nói.

    “Anh biết không? Tôi thích anh ấy lâu rồi, rất lâu rất lâu rất lâu. Nhưng mà không dám nói với anh ấy.”

    “Rất lâu là bao lâu? Là năm nay hay mấy năm?” Chu Mục nói một con số.

    Tôi đếm đầu ngón tay tính toán, nghĩ ngợi, đếm đếm, rồi lại đếm, cả buổi sau mới tính xong.

    “… Mười năm.”

    Ngọn đèn trên đầu chiếu xuống làm những sợi tóc Chu Mục như trong suốt. Gương mặt đẹp đẽ kia ngẩn ra.

    “Anh không tin sao?”

    Anh lắc đầu.

    Tôi tức giận lấy di động mở một album bí mật ra. Trong hơi men, tôi nhập nhầm mấy lần, cuối cùng vào được, câu hỏi bảo mật được đặt ra cách đây nhiều năm.

    - --Nguời tôi thích là?

    Thời thiếu nữ ngu ngốc.

    Tôi nhập vào hai chữ.

    Gương mặt non nớt của Chu Mục xuất hiện trước mắt hai chúng tôi.

    “Anh xem đây.” Tôi chỉ một tấm. “Đây là tôi tìm thấy trên trang web của trường.”

    Ảnh chụp Chu Mục đang tham gia cuộc thi chạy đường dài.

    Tôi phóng to tấm ảnh, tìm được chính mình bị che khuất trong đám đông.

    “Anh ấy tham gia thi chạy cự ly dài, tôi muốn mang nước cho anh ấy nhưng xung quanh quá đông người, tôi chen không được, cuối cùng không đưa được nước, chỉ nhìn thấy anh ấy nhận nước của một cô gái khác. Lúc đó thực sự rất buồn. May mà sau này tìm thấy trên web trường tấm ảnh này. Tuy là không đưa được nước nhưng chúng tôi ở chung một khung hình.”

    Tôi cười, nhớ lại mình lúc đó như con ngốc, ôm chặt chai nước cả ngày không buông. Tựa như mua được chiếc bánh kem mình thích nhất, sau khi về nhà lại thấy chiếc bánh đã bị va đập mà biến dạng.

    Thất vọng một ngày, lại tìm thấy bức ảnh trên website thì lại đầy máu sống lại…

    Ít nhất, tôi đã được ghi lại trong khoảnh khắc anh giành được giải thưởng.

    “Còn cái này nữa! Tôi tìm thấy trong album của mẹ.”

    Sinh nhật năm tôi 10 tuổi, Chu Mục đến chúc mừng. Chúng tôi nắm tay nhau biểu diễn cho người lớn xem. Chu Mục mặc bộ vest, tôi mặc chiếc váy xòe xinh xắn. Hai người đứng chung thành một đôi.

    “Sau này tôi lấy bức ảnh này làm ảnh nền trên vòng bạn bè. Bạn bè đều nói tôi khi còn bé rất dễ thương. Tôi nghĩ, nếu ngày nào đó anh ấy thấy thì sao? Tôi nên nói dối anh là vì bức ảnh đó rất đáng yêu, hay là nên thẳng thắn thú nhận [vì muốn anh biết] [vì thích anh]. Nhưng anh ấy không hề phát hiện ra.”

    Mười năm thật dài, thật lâu. Nhưng chuyện vụn vặt này tôi vẫn nhớ rành mạch từng việc một.

    Nói mãi không hết. Nói đến miệng khô lưỡi khô cũng không nói hết mười năm yêu thầm này của tôi.

    Nói mãi đến khi người trước mặt đột nhiên ôm tôi vào lòng.

    Cái ôm của Chu Mục mang hơi ấm, xuyên qua quần áo truyền đến, không chỉ là nhiệt độ cơ thể anh mà còn nhịp tim áy náy, cùng tâm trạng không ổn định của anh.

    Anh ôm tôi thật chặt. Tay lại hơi run run. “Anh yêu em.”

    Hơi thở người đàn ông phả bên tai mang theo hơi nóng cùng giọng mũi nhè nhẹ: “Tiểu Tân. Anh cũng yêu em.”

    Tôi được Chu Mục ôm vào lòng. Nước mắt trên mặt đã sớm khô, gió lạnh thổi bay phần lớn cơn say. Tôi ngẩng lên nhìn ánh sáng chói lòa trên đầu.

    Thật lâu thật lâu. Cuối cùng mới khẽ lên tiếng.

    “… Đồ dối trá.”

    Chu Mục. Anh là đồ dối trá.
     
    "Thanh Mai" Mỏi Mệt
    Chương 3


    11.

    Thức dậy với cơn đau đầu như búa bổ.

    Chu Mục nghe tiếng động, xuất hiện ở cửa phòng ngủ: “Tiểu Tân, anh nấu canh giải rượu cho em.”

    Tôi xoa xoa huyệt Thái dương, đáp lời.

    Rửa mặt xong ngồi vào bàn thì bữa sáng và canh giải rượu đã sẵn sàng. Tôi uống hết chén canh mới nhận ra anh để viên kẹo bên cạnh.

    “Tiểu Tân.” Chu Mục từ trên lầu đi xuống, cầm cà vạt nhìn tôi mỉm cười.

    Tôi sững người, rồi cầm lấy thắt lại giúp anh. Chu Mục nhân cơ hội cúi đầu hôn lên trán tôi, ghé vào tai tôi thì thầm: “Chờ anh về.”

    Tựa như khi chúng tôi mới cưới.

    Trong lúc tôi ngây người thì Chu Mục đã ra cửa.

    Anh đi chưa bao lâu, một cuộc điện thoại lạ gọi đến. Tôi nghe máy.

    Giọng nói quen thuộc ở bên đầu dây kia. Là Trần Vi. Cô ta hẹn gặp tôi.

    Trên đường đi, tôi nghĩ đến vô số lời mở đầu của Trần Vi.

    Ví dụ như trong tiểu thuyết mà diễu võ giương oai nói với tôi: “Anh ấy chỉ yêu mình tôi.”

    Ví dụ như vênh váo tự đắc yêu cầu tôi tự mình rời đi.

    Nhưng không phải.

    Trần Vi đến trước tôi, nhìn thấy tôi thì chào hỏi, rồi nói với tôi về chuyện của cô ta và Chu Mục.

    “Tôi và Chu Mục ở bên nhau hai năm, anh ấy đối xử với tôi rất tốt. Thật ra tôi vẫn biết thân phận của anh ấy.

    Khi còn bé tôi luôn ghen ghét anh ấy, anh ấy có gia đình hoàn mỹ, bố mẹ đều rất yêu anh ấy. Mẹ tôi không quan tâm tôi, mãi đến khi bà ấy quen với chú Chu. Đôi khi ông ấy đến sẽ mang cho tôi vài món quà nhỏ. Nhưng tôi biết, đó chỉ vì ông ấy yêu mẹ tôi thôi.

    Mãi đến khi tôi và Chu Mục ở bên nhau. Anh ấy luôn chăm sóc tôi, lo lắng tôi ăn có ngon không, ngủ có yên không, sẽ nói với tôi ‘không sao, có anh ở đây’, sẽ giúp tôi giải quyết những rắc rối…

    Anh ấy như món quà mà trời ban cho tôi sau những năm cô độc.

    Tôi cũng cho rằng mình sẽ mãi mãi ở bên anh ấy. Cho đến khi mẹ anh ấy phát hiện. Bà ấy đòi tự tử, ép Chu Mục rời xa tôi…”

    Trần Vi dừng lại, giọng đột ngột kích động lên: “Anh ấy đã rời bỏ tôi.”

    Ánh mắt cô ta lại nhìn sang tôi, giọng biến thành thê lương: “Cô trả anh ấy lại cho tôi được không. Cầu xin cô, tôi thật sự rất yêu anh ấy. Thật sự.”

    Nước mắt cô ta rơi lã chã xuống bàn.

    Vẻ than thở khóc lóc nhưng còn mang theo niềm kiêu hãnh của người được yêu.

    Tôi không nói gì. Đưa tay chạm lên ngực mình, cảm thấy không còn đau như trước kia nữa.

    “Tại sao cô không nói với anh ấy? Bảo anh ấy ly hôn, bảo anh ấy ở bên cạnh cô.”

    Trần Vi sửng sốt, nước mắt treo trên lông mi không rơi xuống được.

    “Anh ấy… tôi không muốn làm anh ấy khó xử.”

    Tôi cười, bình thản nhìn cô ta: “Cô thật sự yêu Chu Mục sao?”

    “Thật.” Cô ta đáp chém đinh chặt sắt.

    Tôi lại cười: “Vậy cô nói tôi nghe, Chu Mục thích ăn gì nhất?”

    Trần Vi sững sờ, há miệng rồi rồi ngậm lại nhưng không thốt ra được lời nào.

    Nếu thật sự yêu nhau như thế. Tại sao một người luôn quẩn quanh do dự không tiến lên, một bên hoàn toàn không hay biết gì.

    Có lẽ tôi cười quá càn rỡ nên Trần Vi hơi xấu hổ, bực bội. Vẻ nhu nhược đáng thương thu lại: “Tống Tân, nếu cô cứ nhất quyết phải như thế thì đừng trách tôi. Anh ấy không thể buông bỏ tôi.”

    12.

    Trần Vi thuộc phái hành động.

    Chu Mục hôm nay tan tầm về trễ, trên người còn mang theo hương đào mà tôi từng ngửi thấy trên người Trần Vi.

    Tôi rúc trên sô pha xem anime, Chu Mục thay giày muốn đến ôm tôi. Tôi nghiêng người tránh đi.

    Tình cờ trên phim là cảnh nữ chính tỏ tình với nam chính, nam chính ngập ngừng, nữ chính hỏi vì sao nam chính rốt cuộc là có yêu mình hay không.

    Tôi nhìn Chu Mục, anh hơi cụp mắt, bên trong mắt anh chỉ có mình tôi. Giống như khi còn nhỏ, sau giờ học anh cùng tôi làm bài tập, xem hoạt hình.

    “Chu Mục.” Tôi nói nghiêm túc, “Từ trước đến nay em luôn cảm thấy nếu kết hôn thì nhất định phải lấy người mình yêu.”

    Chu Mục cười, cúi xuống bế tôi lên khỏi sô pha. Anh hơi ngước lên nhìn tôi, ánh mắt chân thành. “Tiểu Tân. Anh đã cưới người anh yêu.”

    Tôi cụp mắt.

    Nói dối.

    13.

    Trần Vi cũng không biến mất trong thế giới của tôi. Cho dù bề ngoài Chu Mục đã cố gắng hết sức để duy trì vẻ bình tĩnh thì cô ta vẫn ngày càng quá đáng.

    Nửa đêm di động Chu Mục đổ chuông. Tôi ngủ mơ mơ màng màng bị làm thức giấc. Khi mở mắt đã thấy Chu Mục vội vàng mặc quần áo.

    Anh thấy tôi thức giấc thì áy náy: “Xin lỗi Tiểu Tân, làm em thức giấc rồi, anh có việc gấp phải ra ngoài một lát. Em cứ ngủ trước đi.”

    Tôi gật đầu, mở to mắt nhìn anh biến mất khỏi phòng. Tiếng cửa đóng sầm lại dưới lầu. Không còn buồn ngủ chút nào.

    Thật ra tôi nghe thấy tiếng Trần Vi. Nũng nịu, yếu ớt, khóc lóc nói rằng bên ngoài có ai đó đang gõ gõ cửa sổ.

    “Em rất sợ. A Mục, anh đến ở cùng em được không? Một mình em thật sự rất sợ, lỡ có người làm gì em…”

    Trẻ con còn biết, gặp vấn đề khó khăn thì gọi cảnh sát, cô ta lại chọn tìm chồng người khác.

    14.

    Dự báo thời tiết nói năm nay tuyết đầu mùa sẽ đến sớm, tôi với Chu Mục vốn đã hẹn nhau ngày đó cùng ăn tối.

    Giữa trưa đến công ty tìm anh, anh lại ngập ngừng muốn nói lại thôi.

    “Chu Mục. Hôm nay em có người bạn từ nước ngoài về, mấy năm rồi không gặp. Có thể tối nay chúng ta không thể đi ăn cùng nhau…”

    “Không sao.” Chu Mục cười, tôi lại đọc được vẻ thở phào nhẹ nhõm trên mặt anh: “Tối anh đến đón em, các em định đi đâu?”

    Tôi báo một địa chỉ. Chu Mục gật đầu.

    Nơi tôi đến là nhà hàng trên quảng trường trung tâm thành phố. Vị trí bên cạnh cửa sổ kính kéo dài từ trần đến tận sàn, trong sảnh có người chơi piano, tiếng đàn như nước chảy róc rách.

    Nhiều năm không gặp nhưng tôi và Trình Tư không xa lạ, Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện không ngừng.

    Chạng vạng tối, tuyết bắt đầu rơi.

    Trình Tư ngạc nhiên vui vẻ kêu lên: “Mới về nước đã gặp tuyết đầu mùa, số mình may thật.”

    Tôi mỉm cười, nhìn về phía quảng trường.

    Trên đường phố có không ít người qua lại, vài đôi tình nhân nắm tay nhau. Giữa những bông tuyết bay lả tả, một cô gái mạnh dạn hôn lên môi bạn trai mình.

    Tôi nhìn, lại chợt sững người.

    Máy sưởi trong nhà hàng mở hết công suất, tôi lại như rơi vào hầm băng, cứng đờ cả người.

    “Sao vậy?” Trình Tư thấy ánh mắt tôi nhìn theo qua. Khi nhìn thấy đôi tình nhân đang hôn nhau kia thì hiểu ra trong nháy mắt, bật cười: “Nghe nói những cặp đôi hôn nhau trong ngày tuyết đầu mùa thì sẽ hạnh phúc cả đời. Tiểu Tân, có phải cậu nhớ chồng không? Làm khó cậu trong thời điểm lãng mạn thế này mà lại đến đi cùng mình.”

    Tôi ngây người một lúc. Nhìn đôi tình nhân thân mật kia cuối cùng tách ra, tay trong tay đi trên con đường đầy tuyết.

    Hơn nửa ngày sau mới nói: “Đó chính là chồng mình.”

    15.

    Khi tôi đang ở trên máy bay thì Chu Mục gửi tin nhắn, lúc tôi xuống máy bay mới thấy. Điện thoại có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, tin nhắn chưa đọc. Tính thời gian thì chắc ở trong nước đang là rạng sáng.

    Thực tế thì trước đây cũng như thế này. Anh ấy không tìm thấy tôi thì sẽ sốt ruột.

    Tôi đang xin đi công tác đột xuất.

    Sau khi tạm biệt Trình Tư thì xin đi công tác ngay, vội vàng đến mức không thu xếp hành lý. Chưa đến mười ngày nửa tháng sẽ không quay về.

    Tôi trả lời tin nhắn Chu Mục, nói với anh tôi đang đi công tác.

    Bên kia trả lời trong vài giây:

    - -- Vậy được rồi.

    - -- Em quay về sớm.

    Tốc độ Trần Vi nhanh hơn tôi tưởng.

    Gần như ngày hôm sau là có tin nhắn đến.

    Là một bức ảnh selfie trong gương của cô ta, người đang quấn khăn tắm.

    Là phòng tắm nhà tôi.

    Tôi nhanh tay lưu lại.

    Cô ta lại lập tức thu hồi về.

    - -- Đừng làm việc vô ích.

    - -- Tôi sẽ không đề cập việc ly hôn.

    - -- Đề nghị cô cố gắng hơn phía Chu Mục.
     
    "Thanh Mai" Mỏi Mệt
    Chương 4


    16.

    Khi dự án hoàn thành thì đã là hơn nửa tháng sau. Nhịp sống của tôi dần quay lại như trước kia.

    Ngày tôi về nước, Chu Mục đến sân bay đón tôi. Mười mấy ngày không gặp, giữa chúng tôi như có một vách ngăn thật dày.

    Trên đường đi anh là người nói suốt dọc đường, tôi chỉ câu được câu không đáp lại. Mắt nhìn chăm chăm vào di động trả lời tin nhắn cho đồng nghiệp.

    “Tiểu Tân. Gần đây em… có việc gì sao?”

    Tôi vừa định lên tiếng thì điện thoại di động của anh chợt reo lên. Có lẽ do bị chạm nhầm loa ngoài nên khi vừa kết nối, giọng nói Trần Vi vang lên trong không gian nhỏ hẹp bên trong xe cực kỳ rõ ràng.

    Giọng cô ta mang theo năm phần men say, nhè nhè nhão nhoẹt gọi tên Chu Mục:

    “A Mục… Em ở quán bar uống hơi nhiều, anh có thể đến đón em không? Em chóng mặt đau đầu, chân cũng mềm đi rồi, có người cứ nhìn em hoài…”

    Tôi ngước mắt lên thấy Chu Mục đang nhìn tôi qua kính chiếu hậu, vẻ căng thẳng: “Xin lỗi, anh…”

    “Anh đi đi.” Tôi cắt ngang lời từ chối chưa thành lời của anh. Nhìn thẳng vào mắt anh trong kính chiếu hậu, vẻ điềm tĩnh.

    “Tiểu Tân! Cô ấy…” Chu Mục lo lắng muốn giải thích.

    “Em biết, con gái của người bạn.”

    Tôi mở cửa, bước thẳng xuống xe: “Em còn phải về công ty, anh đi đón cô ấy đi.”

    Chu Mục về nhanh hơn tôi nghĩ.

    Tôi vừa dọn toàn bộ đồ đạc từ phòng ngủ chính sang phòng ngủ cho khách.

    “Tiểu Tân, anh đưa cô ấy về xong là về ngay… Em đây là…?”

    “Chia phòng ngủ. Gần đây em hơi mất ngủ, sau này chúng ta ngủ riêng đi.”

    17.

    Công việc của tôi nhiều lên, về đến nhà luôn là đêm khuya. Chu Mục sẽ đợi tôi, đèn trong nhà luôn sáng đến khi tôi về.

    Thấy tôi vào nhà, anh hỏi tôi: “Em có đói không, có muốn ăn khuya không?”

    Tôi lắc đầu, đi ngang anh đi thẳng vào phòng, cũng không muốn trò chuyện với anh.

    Tôi có thể cảm nhận ánh mắt Chu Mục phía sau lưng tôi, mang theo sự khó hiểu và tủi thân. Nhưng tôi không muốn dành bất kỳ năng lượng nào để nghĩ đến chuyện của anh và Trần Vi.

    Tình hình như vậy cứ kéo dài liên tục đến khi tôi và Chu Mục tham dự bữa tiệc. Tôi khoác tay anh đi giữa mọi người. Nhờ phúc Chu Mục mà tôi tiếp xúc được mấy khách hàng lớn tiềm năng.

    Khi giới thiệu tôi, Chu Mục nói: “Đây là người tôi yêu.”

    Người ta sẽ khen ngợi chúng tôi xứng đôi, tôi chỉ hơi tựa vào vai Chu Mục, cười thẹn thùng.

    “Hai người rất tình cảm.”

    Tôi vẫn cười.

    Sau buổi tiệc, ngay khi bước lên xe, tôi lập tức buông tay Chu Mục.

    Vẻ mặt anh hơi sững sờ, cánh tay vẫn duy trì tư thế để tôi khoác tay. Anh đứng yên một chỗ, nhìn tôi: “Tiểu Tân…”

    Khi chạm đến vẻ mặt bình thản, lãnh đạm của tôi thì anh ngưng tiếng.

    Tôi mệt mỏi dựa vào cửa sổ ghế sau.

    “Sao em… không ngồi ghế phụ lái?”

    Tôi xoa xoa huyệt thái dương, trả lời cho có lệ: “Không muốn ngồi.”

    Quãng đường về nhà yên lặng.

    Tôi thay giày chuẩn bị về phòng.

    “Tiểu Tân. Em mất ngủ đã khá hơn chút nào chưa?”

    Tôi không quay đầu lại, trả lời: “Không.”

    Tay tôi bỗng nhiên bị người nắm lấy. Chu Mục nắm rất chặt, đầu ngón tay dùng sức đến run run. “… Tiểu Tân.”

    “Em nói cho anh. Em nói cho anh biết rốt cuộc là thế nào được không? Tại sao vừa về thì chia phòng ngủ, vì sao càng ngày về nhà càng muộn, vì sao ở ngoài thì giữ vẻ thân mật nhưng về nhà không nói chuyện với anh chỉ một giây, vì sao… Giống như em không yêu anh.”

    “Buông tay.” Tôi bình tĩnh.

    Chu Mục buông tay ra.

    Xương cổ tay tôi đã đỏ một mảng. Tôi xoa xoa tay, cơn đau dịu đi. Tôi đối mặt với Chu Mục, nhìn thẳng vào mắt anh mà hỏi ngược lại anh: “Anh không có gì muốn thẳng thắn sao?”

    “Cái gì?”

    Tôi nhìn chăm chăm vào mắt anh một lúc lâu.

    “Ví dụ như… Khi tuyết đầu mùa rơi, hôn người mình thích thì sẽ hạnh phúc cả đời?”

    Sắc mặt Chu Mục trắng bệch, sống lưng cũng rũ xuống từng chút một, thật lâu sau mới khẽ nói: “… Em nhìn thấy?”

    Trần Vi đã chọn vị trí dễ thấy nhất.

    “Em muốn không thấy cũng khó.” Tôi nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

    “Chu Mục. Ngày đó em uống say, nói với anh em thích anh đã mười năm. Cuối cùng anh ôm lấy em nói yêu em, tâm trạng so với hai năm trước anh trả lời người khác trên bài rằng anh yêu Trần Vi... Có giống nhau không?”

    “Không giống!” Anh cuống cuồng lên tiếng, muốn biện giải cho mình. “Anh chỉ là…”

    Tôi cười, đóng cửa phòng ngủ lại. Không nghe lời anh nói.

    Tôi đã không còn cần đáp án.

    Chu Mục.

    18.

    Tôi không đề cập việc ly hôn với Chu Mục.

    Anh đối xử với tôi ngày càng tốt, cũng quấn lấy tôi nhiều hơn.

    Làm bữa sáng trước khi đi làm, khi tan sở sẽ đón tôi, mua hoa cho tôi, mua món tôi thích ăn, mua đủ món quà mà tôi thích.

    Đồng nghiệp trong công ty trêu đùa: “Chị Tân, chồng chị yêu chị như vậy, chị có bí quyết gì không?”

    Tôi chỉ cười.

    Thỉnh thoảng Trần Vi sẽ gọi điện thoại đến, anh sẽ cúp máy không dấu vết.

    Ngày nọ Trần Vi đột ngột tìm đến cửa. Vẫn là quán café dạo trước.

    Vẻ thong dong lần trước mất hết, hoàn toàn không còn khí thế kiêu ngạo khiêu khích tôi.

    “Cô đã làm gì?” Trần Vi nhìn tôi chằm chằm, bàn tay siết chặt cốc đến đốt ngón tay trắng bệch.

    Tôi nhấp ngụm café, mỉm cười nhìn cô ta: “Tôi không làm gì cả.”

    Chỉ là đã nói với anh tôi từng yêu anh nhiều như thế nào. Sau đó lại lập tức bứt ra rời đi mà thôi.

    Tại sao phải ly hôn để thành toàn cho họ?

    Một người cầu mà không được, một người muốn cứu vãn không được.

    Như vậy không phải càng tốt sao.

    “Tống Tân! Anh ấy không yêu cô! Người anh ấy yêu là tôi! Là tôi!”

    Trần Vi mất bình tĩnh, phẫn nộ hét vào mặt tôi. Nhưng mà lặp đi lặp lại, nhấn mạnh như thế lại không thấy được mấy phần tự tin.

    “Thế à.” Tôi buông café đứng dậy. “Vậy thuyết phục Chu Mục ly hôn với tôi đi. Cô làm được sao, Trần Vi?”

    19.

    Chu Mục hẹn tôi Lễ tình nhân ra ngoài. Tôi đồng ý, địa điểm là nhà hàng hôm trước.

    Khi Chu Mục đến, anh hơi sững người trong giây lát, rồi lại âm thầm che giấu. Anh đặt hộp quà xuống: “Lần trước anh thấy, rất hợp với em.”

    “Cảm ơn.”

    Tôi mở hộp quà, bên trong là sợi dây chuyền kim cương màu hồng xa xỉ.

    “Xin lỗi, thời gian qua bận quá nên chưa chuẩn bị quà cho anh.

    “Không sao.” Chu Mục cười, vẻ lấy lòng, “Hôm nay em có thể đi cùng anh là món quà tốt nhất…”

    Lời anh nói bị vùi lấp trong rượu vang đỏ đột ngột đổ xuống. Chiếc áo sơ mi trắng vấy bẩn, chất lỏng màu đỏ chảy từ tóc nhỏ xuống bàn. Tôi mở máy ảnh, nhắm vào người đối diện.

    “Chu Mục!” Trần Vi ném ly rượu trong tay xuống đất vỡ vụn ra. Giọng cô ta sắc nhọn mà thê lương buồn bã:

    “Anh dành ngày Lễ tình nhân với cô ta! Tại sao anh không chịu trả lời tin nhắn của em! Có phải anh thay lòng đổi dạ rồi không! Có phải, có phải anh… thật sự yêu cô ta!...”

    Chu Mục không nói gì, đứng dậy nhận khăn mặt do nhân viên phục vụ đưa tới, lau rượu vang trên mặt mình.

    Những ánh mắt tò mò từ bốn phương tám hướng vây quanh chúng tôi. Tôi ung dung ngồi ở chỗ của mình, nhìn trò khôi hài này.

    “Xin lỗi.” Chu Mục phớt lờ cô ta, nhìn tôi, “Tiểu Tân, có chút chuyện ngoài ý muốn.”

    Nhân viên phục vụ bên cạnh bắt đầu cản Trần Vi.

    “Em đừng giận, anh sẽ bù…”

    “Tống Tân!” Ánh mắt Trần Vi bỗng chuyển sang tôi: “Cô cố ý! Cô cố ý đúng không? Cô cố tình nhắn cho tôi biết, cố tình làm tôi tức giận, cố tình để tôi đến tìm cô, sau đó xấu mặt!”

    Cô ta càng nói càng tức tối, cầm chai rượu trên bàn ném thẳng vào người tôi.

    Trong chớp mắt, có người chắn trước mặt tôi. Tiếng va đập mạnh khiến người ta giật mình. Tôi được Chu Mục ôm vào lòng. Nghe nhịp tim đập mạnh mẽ từng tiếng từng tiếng của anh.

    Nhưng tôi vô cảm.

    Trần Vi bị ngăn lại ở đó, tay vẫn còn giữ nguyên tư thế ném chai rượu.

    Chu Mục quay người, nhanh chóng tát cô ta một cái thật mạnh.

    “Tôi không thay lòng đổi dạ. Trần Vi. Cô ấy mới là vợ tôi.”

    Quần chúng vây xem tặc lưỡi hít hà, tôi nghe ai đó nói khẽ, Trần Vi đồ điên khùng. Làm kẻ thứ ba còn dám đến nhảy nhót trước mặt chính chủ.

    Mặt Trần Vi tái nhợt nhìn Chu Mục, khóc không ngừng.

    Trò hề này cuối cùng đã bình ổn lại sau khi Trần Vi bị nhân viên phục vụ mời ra ngoài.

    Tôi cũng không còn tâm trạng ăn uống, Chu Mục cũng nhếch nhác.

    Cứ thế rời đi.

    20.

    Khi đứng ở cửa chờ xe, Chu Mục xin lỗi tôi: “Xin lỗi Tiểu Tân. Anh hẹn em ra ngoài lại gặp phải chuyện không hay. Nếu em có thời gian… Ngày mai chúng ta lại…”

    “Ngày mai không rảnh.” Tôi ngắt lời anh.

    Không khí bỗng như loãng hơn.

    Tôi kéo thanh tiến trình của video vừa rồi. Khi ngước lên thì thấy Chu Mục vẫn đang nhìn tôi. Vết bẩn loang lổ trên áo sơ mi, tóc anh rũ xuống, đôi mắt phượng đẹp hơi nhíu lại. Ánh mắt như đang có sóng ngầm mãnh liệt, lại như ánh sáng vụn vỡ.

    Tôi thấy đuôi mắt anh có vệt đỏ.

    Giọng anh run rẩy như vỡ ra: “Vì sao em không tức giận?”

    Tôi quen biết Chu Mục hơn 20 năm, đuổi theo anh hơn mười năm. Anh luôn dịu dàng, luôn điềm tĩnh, luôn tự chủ. Như một người anh lớn đáng tin cậy.

    Anh tiến lên một bước, nắm cổ tay tôi nhưng không dám dùng sức. Bóng người đổ xuống, lung lay như tòa tháp thủy tinh sắp đổ.

    “Cô ấy nói địa chỉ là do em gửi. Tiểu Tân, tại sao em không tức giận?

    Em trách anh được không? Em mắng anh, trách anh, gây gổ ầm ĩ một trận với anh.

    Em muốn gì anh đều cho em…

    Xin em.”

    Anh gục đầu lên vai tôi, đầu vai có cảm giác ẩm ướt truyền tới.

    “Xin em, Tiểu Tân. Cái gì cũng được, sao cũng được. Chỉ cần em đừng không cần anh…”

    Gió cuối đông phả vào mặt còn se se lạnh. Mùi đàn hương trên người Chu Mục bao phủ tôi. Anh ôm thật chặt, hơi thở nóng hổi vẫn phả vào cổ áo tôi.

    Nhưng tôi vẫn duy trì tư thế cứng đờ như người gỗ.

    Chu Mục không chịu buông tay. Tôi biết anh chờ tôi lên tiếng.

    Nhưng tôi không nói một lời.
     
    "Thanh Mai" Mỏi Mệt
    Chương 5


    21.

    Ngày hôm sau, Chu Mục vẫn như không có gì, sáng sớm dậy làm bữa sáng cho tôi.

    Tôi đi vội nên không để ý.

    Khi đến công ty, anh lại gọi thức ăn giao đến cho tôi.

    Đồng nghiệp bước vào phòng tôi thì ch ảy nước miếng: “Chị Tân, bữa sáng này chị ăn hết không?”

    Tôi cười hỏi cô ấy: “Em đói không? Có muốn ăn một ít không?”

    Mắt cô ấy sáng lên: “Cảm ơn chị Tân!”

    Khi ghé đến thì thấy tờ giấy ghi chú đính kèm trên hộp đồ ăn, Chu Mục ghi chú dặn tôi ăn uống đầy đủ. Cô ấy vừa định lên tiếng thì tôi đã đi trước một bước, kéo tờ giấy xuống ném đi.

    Cô ấy lập tức im lặng, tập trung ăn.

    Tan tầm Chu Mục lại đến đón tôi. Giống như anh không có công việc.

    Xe ngừng ở cửa công ty lại làm một số đồng nghiệp ngưỡng mộ tôi có người chồng tốt.

    Tôi chào tạm biệt họ rồi kéo cửa sau ngồi vào.

    Chu Mục đưa cho tôi bình giữ nhiệt đựng lê chưng đường phèn: “Hôm qua nghe em ho khan.”

    “Cảm ơn.” Tôi nhận rồi tiện tay đặt bên cửa xe.

    Hai chúng tôi duy trì vẻ hòa bình bề ngoài như không có chuyện gì phát sinh.

    Mãi khi về đến nhà. Khi xuống xe Chu Mục không đi theo, đến lúc tôi vào đến cửa nhà anh mới lên lầu, tay cầm bình giữ nhiệt ban nãy anh đưa tôi.

    “À, xin lỗi. Em đặt ở cửa xe nên sơ ý quên mất.”

    Chu Mục không nói gì, đứng dưới cầu thang ngước lên nhìn tôi. Anh đứng ngược sáng, gương mặt chìm trong bóng tối, không nhìn rõ thần sắc trên mặt.

    Rất lâu sau, tôi mới nghe anh lên tiếng:

    “Tiểu Tân. Em không đề cập việc ly hôn là vẫn còn quan tâm anh, đúng không?”

    Tôi dời tầm mắt khỏi gương mặt anh, nhìn vào khoảng không.

    “Sai rồi.” Tôi cười trả lời.

    Vì sao cứ nhất quyết phải hỏi?

    Vì sao cứ phải để tôi nói thẳng ra rằng tôi không còn yêu anh nữa?

    Người trưởng thành trong lòng biết rõ còn tấm màn che giữ thể diện, vì sao cứ một hai phải xé rách nó đi?

    Thế giới người trưởng thành có quá nhiều lợi ích liên quan.

    Tình yêu của tôi dành cho Chu Mục đã chết vào ngày tôi đọc xong bài đăng của anh.

    Vứt bỏ tình yêu. So sánh giữa việc giữ cuộc hôn nhân này và ly hôn thì cái nào có lợi cho tôi hơn.

    Chu Mục có thể mang đến cho tôi những mối quan hệ, tài nguyên… là lý do tôi lưu lại.

    Thương nhân chạy theo lợi ích.

    Nếu tình cảm cần sự chân thành không vụ lợi thì sau khi tình cảm biến mất, tôi đối với Chu Mục chỉ còn tính toán.

    Tôi nhìn Chu Mục, mỉm cười. Ánh mắt không trốn tránh.

    “Em chỉ tận dụng tối đa nó. Anh không hiểu sao Chu Mục? Cuộc hôn nhân của chúng ta đã sớm không còn tình yêu.”

    Còn lại chỉ là bằng mặt không bằng lòng, là tính toán, là tiếc nuối hối hận.

    Chu Mục lảo đảo.

    Tôi nghĩ anh sẽ tức giận. Rất tức giận. Nhưng không.

    Dường như anh hít sâu một hơi, cố gắng cưỡng ép nuốt xuống mọi cảm xúc. Giọng anh thật nhẹ, tựa như con bướm chao cánh, khẽ khàng đến mức không cần dùng sức là có thể bẻ gãy.

    “Không sao… Không sao. Chỉ cần em không đề cập ly hôn…”

    “Hiện giờ thì không.” Tôi cười. Không hề thương tình mà bẻ gãy cánh bướm. “Chờ đến khi em gặp được người em động lòng thì không chắc.”

    “Không được! Không thể!” Chu Mục suy sụp trong nháy mắt.

    “Tiểu Tân. Anh yêu em. Em không thể yêu người khác. Tiểu Tân…”

    Tôi không có hứng thú xem anh nổi điên, mở cửa đi vào. “Chu Mục, đừng nổi điên.”

    22.

    Tình cảm không thể kiểm soát. Nhưng mà sau khi tổn thương, nắm mãi không buông không có nghĩa lý gì.

    Mười năm yêu Chu Mục tôi không thể giả được. Nhưng tôi hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

    So với việc yêu người khác, càng cần yêu bản thân trước tiên.

    Nếu thực sự yêu anh đến mất lý trí, tôi đã không do dự khi chọn tương lai của mình khi đi du học.

    Đường tình gập ghềnh, vấp ngã là điều khó tránh khỏi.

    Nhưng tôi sẽ luôn có can đảm để yêu lần nữa cùng quyết tâm không quay đầu.

    Bởi vì tôi…

    Luôn luôn yêu bản thân mình nhất.
     
    "Thanh Mai" Mỏi Mệt
    Chương 6: Hoàn


    Ngoại truyện.

    1.

    Khi Chu Mục bị sốt cao, anh điện thoại cho Tống Tân. Gọi hết cuộc này đến cuộc khác, bên kia chỉ là âm thanh: “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”

    Anh cúp máy, rồi lại gọi, cúp máy rồi lại gọi. Nhưng vẫn không gọi được.

    Cuối cùng sốt đến mơ hồ, di động rơi trên sàn nhà, không biết cuối cùng đã gọi được hay chưa.

    Khi tỉnh lại là đang ở bệnh viện. Chu Mục mở mắt nhìn bức tường trắng xóa, ngẩn người hồi lâu.

    Bên cạnh có người lên tiếng, “Anh tỉnh rồi.”

    Là Tống Tân.

    Cô vươn tay sờ trán anh, rót cho anh ly nước. Chu Mục nhất thời ngẩn ngơ, tưởng mình đang mơ. Đến khi trên trán có cảm giác lạnh lẽo.

    Anh muốn nói chuyện nhưng cổ họng đau buốt. Nhận ly nước của Tống Tân, uống vào mới dễ chịu hơn.

    Đã lâu rồi anh không thấy Tống Tân như thế này.

    Trong nhà, hai người như hai khách trọ không thân. Mặc dù Tống Tân đối xử hòa nhã với anh nhưng anh biết, đó chỉ là phép lịch sự của cô với người không thân thiết.

    “Tiểu Tân…” Anh vội lên tiếng, muốn hỏi xem có phải cô nhận được điện thoại của anh không. Có phải cô đưa anh đến bệnh viện hay không. Có phải cô đã ở bên cạnh giường anh chờ thật lâu không.

    Nhưng anh chưa kịp nói tiếp thì Tống Tân đã hỏi: “Anh có đói không? Muốn ăn gì?”

    “… Canh sườn heo.”

    Anh cố ý.

    Trước kia lúc Tống Tân bệnh, anh cũng sẽ nấu canh sườn cho cô. Sau đó Tống Tân ì èo đòi học, nói khi anh bệnh cô có thể chăm sóc anh thật tốt.

    Anh không lay chuyển được nên đành dạy cô. Anh cố ý nhắc đến để gợi lại chút hồi ức.

    Bàn tay gõ trên màn hình Tống Tân không dừng, gật gật đầu. “Em đã đặt rồi, có lẽ một lát sẽ giao.”

    Chu Mục hơi sửng sốt. Là anh hy vọng xa vời, còn tưởng cô ấy sẽ nấu cho anh.

    Tống Tân đứng dậy: “Có việc gì thì ấn chuông đầu giường, đồ ăn sẽ giao đến nhanh thôi.”

    Chu Mục nhìn cô ngơ ngẩn. “Em muốn đi đâu sao?”

    “Chiều nay còn có cuộc họp, em đi trước.” Tống Tân khẽ gật đầu, đi ra cửa.

    Chu Mục muốn gọi cô, đầu óc sau cơn sốt không minh mẫn lắm, anh kéo góc áo Tống Tân.

    Tống Tân quay lại nhìn anh.

    “Em có thể… ở lại đây với anh không?” Anh biết mình nói sai rồi vì sắc mặt Tống Tân lập tức thay đổi.

    Nhưng cô vẫn rất đúng mực: “Xin lỗi, cuộc họp này rất quan trọng.”

    Cuộc họp nào quan trọng hơn người bệnh? Anh muốn hỏi cô.

    Anh muốn nói, trước kia em không như thế này.

    Anh muốn nói, trước kia rõ ràng em từng nói sẽ chăm sóc anh thật tốt.

    Anh còn muốn nói, rõ ràng em nói, rõ ràng em nói…

    Em yêu anh.

    Nhưng cái gì anh cũng không nói nên lời.

    Lý trí còn sót lại khiến anh nhớ, đầu sỏ phá hủy tất cả mọi thứ chính là anh.

    Anh buông lỏng tay. “Xin lỗi. Em đi đi.”

    2.

    Lúc đầu Chu Mục tưởng chỉ cần hai người không ly hôn là được. Chỉ cần họ vẫn là vợ chồng thì anh còn thời gian có thể cứu vãn. Dù sao thì trước đây cô đã yêu anh như vậy.

    Sau này anh mới biết mình đã sai.

    Tống Tân không tiếp nhận những điều tốt của anh.

    Trước mặt người ngoài, họ vẫn là đôi vợ chồng yêu thương nhau, chỉ là sau khi đóng cửa lại thành đôi bạn cùng phòng lịch sự.

    Chu Mục làm bữa sáng cho Tống Tân, cô không ăn; tặng quà cho cô thì thỉnh thoảng cô đáp lễ, lại như chọn ngẫu không hề có thành ý.

    Anh nghĩ không sao, một ngày nào đó anh có thể làm Tống Tân động lòng.

    Nhưng anh càng đối xử tốt với cô, cô càng lạnh nhạt.

    Từ tiệc tùng hoặc từ nhà ba mẹ về là thời điểm Chu Mục thấy khổ sở nhất. Bởi vì lúc ấy là sự chênh lệch lớn nhất.

    Một giây trước còn ý cười tươi tắn, giây sau đã buông lỏng tay anh, chỉ có khuỷu tay còn vương độ ấm.

    Thật ra anh từng gây gổ, số lần suy sụp cũng không ít. Anh nói Tống Tân mắng anh, anh nắm tay Tống Tân tự tát lên mặt mình, anh đỏ hoe mắt van xin Tống Tân hãy trách mình.

    Nhưng Tống Tân không nói một lời, rút tay khỏi tay anh. Khẽ thở dài nói: “Đừng làm loạn.”

    Ánh mắt bình tĩnh.

    Anh như tên tội phạm không nơi trốn chạy. Từ đầu đến cuối đều là anh vô cớ gây rối.

    Chính giây phút đó anh mới hiểu được, hối hận và đau khổ là vô dụng. Tống Tân sẽ không quay đầu lại.

    Cho nên sau này anh vẫn nghĩ, chỉ cần Tống Tân không ly hôn là được.

    Cho dù chỉ là lợi dụng anh, cho dù chỉ là tính kế anh, cho dù không có tình cảm cũng không thành vấn đề.

    Chỉ cần cô nguyện ý ở bên cạnh anh, chỉ cần cô vẫn là vợ trên danh nghĩa của anh…

    Là đủ.

    3.

    Nhưng câu nói kia giống như thanh gươm Damocles* treo trên đầu Chu Mục.

    Anh không biết khi nào thì thanh gươm đó rơi xuống.

    Không lúc nào không sợ hãi nó sẽ rơi xuống.

    Anh không thể, không thể chấp nhận nhất là…

    Cô ấy yêu người khác.

    +++
     
    Back
    Top Dưới