Ngôn Tình Thanh Dung Tử Diệp

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 20: Chương 20


Lâm Vũ nhìn Tĩnh Chi nước mắt rơi xuống rồi chàng nhẹ nhàng với với cô: “ Chi Nhi...Sao muội lại ngốc đến vậy chứ, sao muội lại ngốc như vậy...Muội sao lại nỡ bỏ ca ca một mình chứ, huynh chỉ còn có muội là muội muội ruột thôi, vì sao muội lại bỏ huynh chứ?!!.”
Tĩnh Chi nhìn Lâm Vũ mỉm cười rồi đưa tay lên sờ má Lâm Vũ, lau nước mắt cho chàng và nói: “ Ca...Đừng khóc, sau khi muội đi...huynh nhất định phải chăm sóc cho bản thân mình, đừng có chuyện gì cũng tự mình làm, muội thật sự không muốn thấy huynh buồn một chút nào cả!!.”
Tĩnh Chi nói xong thì bàn tay nàng nhẹ nhàng rơi xuống, đôi mắt nhắm lại, khóe miệng nàng vẫn mỉm cười.

Lâm Vũ đau lòng vừa khóc vừa hét lớn: “ Chi Nhi...Muội đừng bỏ ca ca lại một mình mà, muội đi rồi ca biết sống sao đây Chi Nhi!!!.”
Lâm Vũ nhẹ nhàng đặt Tĩnh Chi nằm cạnh Mục Thanh rồi lạnh lùng đứng dậy, tức giận hét lớn rồi giết hết tất cả phản binh.

Thanh Dung nghe thấy tiếng hét của Lâm Vũ thì quay lại, nàng ngơ ngác nhìn Lâm Vũ đang điên cuồng chém giết, rồi quay qua nhìn Tĩnh Chi và Mục Thanh, nàng không đến không thành lời, Dung Thành đứng bên cạnh chỉ biết an ủi nàng.

Tử Diệp đau lòng nhìn Mục Thanh và Tĩnh Chi rồi ngước mắt lên nhìn lên cung điện, đôi mắt phẫn nộ hiện lên, chàng ra lệnh cho quân của mình giết hết tất cả những người tạo phản rồi còn mình thì tiến tới cung điện.
Thanh Dung như người mất hồn đi tới chỗ Thanh Dao rồi nghẹn lời nói: “ Tỷ...tỷ!.”
Thanh Dao nghe thấy tiếng của Thanh Dung, quay qua nhìn thấy nàng thì ngơ ngác làm rơi kiếm xuống đất, đứng khóc lớn rồi nói: "Đáng lẽ muội không nên gả tới đây!"
Thanh Dung đau lòng nhìn Thanh Dao rồi nói: "Tỷ tỷ, tỷ dừng lại đi có được không, từng người từng người bên cạnh muội đều bỏ muội mà đi rồi, muội không muốn mất thêm tỷ nữa tỷ tỷ!."
Thanh Dao khóc lớn rồi nói với nàng: "Dung Nhi, tỷ rất thương muội, tỷ không muốn muội phải có một cuộc sống như tỷ, tỷ không muốn muội dẫm lên vết xe đổ của tỷ, tỷ không muốn muội phải sống trong đau khổ giống như tỷ...tỷ xin lỗi!!.”

Thanh Dao quay qua nhìn Lục Đình với đôi mắt dịu dàng rồi nói: "Lục Đình…chàng biết không, trước khi gả tới đây thiếp từng có người mà thiếp rất rất yêu...!!.”
Thanh Dao đang nói thì quay xuống nhìn về phía Lâm Vũ đang chém giết ở dưới, nước mắt nàng rơi xuống, Thanh Dao quay lại nhìn Lục Đình rồi nói tiếp: “ Người đó cũng có mặt ở đây...huynh ấy là người mà cả đời này muội thấy có lỗi nhất.

Chàng biết vì sao không?.

Vì chính người của chàng đã giết muội muội của A Vũ, bây giờ huynh ấy lại phải chịu cảm giác này thêm một lần nữa.

A Đình thiếp yêu chàng, nhưng thiếp không thể chấp nhận được rằng là...!từng người từng người mà thiếp trân trọng, yêu thương lại bị chính người của Bắc Dung các người g**t ch*t, ngay cả đệ đệ của thiếp cũng bị đệ đệ chàng chính tay g**t ch*t, muội muội của thiếp cũng bị đệ đệ của chàng làm đau khổ!!."
Thanh Dung nghe xong thì ngồi khụy xuống khóc lớn, Tử Diệp đi lên nghe hết tất cả những lời mà Thanh Dao nói, chàng cảm thấy tội lỗi quay qua nhìn Thanh Dung.

Thuận Khang nhân cơ hội không ai để ý thì liền ra lệnh các phản binh b*n r* hàng ngàn mũi tên về phía Lục Đình, Thanh Dung và Dung Thành, Tử Diệp và những người khác dùng kiếm để né mũi tên, Lục Đình cầm kiếm rồi nắm lấy tay Thanh Dao đỡ mũi tên, một mũi tên từ phía tên phản binh b*n r* về hướng của Lục Đình, chàng lúc đó không để ý, Thanh Dao nhìn thấy liền lấy thân mình đỡ cho chàng, mũi tên đâm vào ngực, Lục Đình thấy vậy hoảng hốt đỡ nàng,Thuận Khang sau đó liền bị người của Tử Diệp bắt lại, tất cả phản binh đều bị bắt và g**t ch*t.

Thanh Dung quay qua nhìn thấy thì hoảng hốt chạy tới bên cạnh Thanh Dao.
Thanh Dao vừa khóc vừa cười, nàng nôn ra máu rồi nở nụ cười tươi dịu dàng nhìn chàng rồi nói: "Lục Đình, chọn yêu chàng là một quyết định mà thiếp chưa bao giờ hối hận, thiếp xin lỗi chàng!.”
Thanh Dao đưa tay sờ lên má chàng, chưa đụng vào mặt thì nàng đã ngừng thở, bàn tay rơi xuống Lục Đình liền nắm lấy tay nàng, chàng gào khóc hét lớn tên nàng: " Dao Nhi!!!."

Thanh Dung vừa khóc vừa nói: “ Tỷ tỷ!!.”
Những kí ức vui vẻ của hai người hiện về, chàng nhớ đến lần đầu tiên mình gặp Thanh Dao gặp nhau, lúc đó Thanh Dao vô tình lướt qua chàng trong lúc nhập cung, Lục Đình nhìn nàng chăm chú, khi đó chàng vẫn còn là thái tử.
Lục Đình ngây thơ quay qua hỏi nô tài: “ Người đó là ai vậy?.”
Tên nô tài liền trả lời: " Bẩm thái tử, hình như người đó là nhị công chúa Thanh Hà, là thái tử phi tương lai của người."
Khoảnh khắc Thanh Dao đứng trước mặt chàng với đôi mắt to tròn của nàng, cảnh hai người vui vẻ bên nhau hiện lên, cảnh lúc chàng ốm nàng là người bên cạnh chăm sóc cho chàng, cảnh hai người cùng nhau đứng bên cạnh hồ nước ngắm trăng, Thanh Dao dơ tay lên trời nhẹ nhàng quay qua nhìn Lục Đình và dịu dàng nói: " A Đình, sau này chàng lên làm hoàng thượng thì đừng phong thiếp làm hoàng hậu có được không?.”
Lục Đình ngạc nhiên hỏi: “ Vì sao?!.”
Thanh Dao nhẹ nhàng đáp lại: “ Thiếp muốn sống một cuộc đời vô lo vô nghĩ, thiếp không muốn phải cai quản hậu cung, An Linh cô ấy làm tốt hơn thiếp nên chàng hãy để cô ấy làm hoàng hậu có được không?."
Lục Đình nhìn lên bầu trời rồi nói: "An Linh, cô ấy đúng là rất tốt nhưng nàng mới là chính thê là thê tử của ta, nếu sau này ta lên làm hoàng đế thì nàng sẽ phải chịu thiệt!."
Thanh Dao liền mỉm cười đáp lại: " Tuy thiếp sẽ không được đứng cạnh chàng, cũng sẽ không được cùng chàng gánh vách mọi thứ, nhưng chỉ cần chàng luôn yêu thương, bên cạnh, bảo vệ thiếp thì cho dùng như thế nào cũng đáng cả!!.”
Chàng mỉm cười quay qua nhìn nàng, nắm lấy hai bàn tay nàng mỉm cười, dịu dàng nói: "Nàng yên tâm Lý Lục Đình ta cả đời này sẽ không phụ nàng, ta sẽ luôn ở bên cạnh nàng!."
Chàng nhớ lại những khoảnh khắc đó rồi khóc lớn, ôm nàng vào lòng, khóc không thành tiếng: " Dao Nhi sao nàng lại ngốc đến như vậy, vì sao nàng lại ngốc đến như vậy, ta...ta chưa bao giờ trách nàng, ta chưa từng trách nàng mà Dao Nhi, Dao Nhi nàng mau tỉnh dậy đi mà, ta chưa cho phép nàng bỏ ta mà Dao Nhi!!."
Thanh Dung khóc không thành tiếng, Dung Thành đi tới an ủi nàng rồi ôm nàng vào lòng.

Lâm Vũ từ dưới đi lên, trên người chàng toàn là vết thương, còn có một mũi tên đâm xuyên qua người, Lâm Vũ mặc kệ đau đớn mà rút mũi tên ra rồi ngồi khụy xuống, Thanh Dung quay qua nhìn thấy chàng thì lo lắng chạy tới quỳ xuống bên cạnh Lâm Vũ.

Thanh Dung vừa khóc vừa nói: “ A Vũ...huynh làm sao vậy nè, huynh làm gì mà bị thương nhiều như thế này chứ?!.”
Lâm Vũ mỉm cười lau nước mắt cho Thanh Dung rồi nói: “ Dung Nhi đừng khóc nữa, muội khóc sẽ rất xấu, huynh cũng mệt rồi...huynh muốn ngủ, sau đó sẽ mơ một giấc mơ thật dài, mơ về những hồi ức của chúng ta!.”
Thanh Dung nghe xong thì mếu mặt khóc rồi liên tục lắc đầu, Lâm Vũ đưa tay ra, đưa về hướng của Thanh Dao rồi mỉm cười nói: “ Dao...Nhi!.”
Chàng nói xong thì nhắm mắt lại, dựa vào người Thanh Dung, Thanh Dung đau lòng khóc lớn, nàng khóc như một đứa con nít, khóc đến nổi không phát ra tiếng.
Tử Diệp đi tới ngồi bên cạnh Lục Đình an ủi chàng, đột nhiên Lục Đình đột nhiên nôn ra rất nhiều máu, Tử Diệp nhìn thấy hoảng lốt lo lắng.
Thuận Khang thấy vậy liền cười lớn rồi nói: “ Cuối cùng độc tính cũng phát tác rồi!.”
Dung Thành nghe thấy thì đi tới túm áo tên thừa tướng, khuôn mặt tức giận trừng mắt hét lớn: "Thuốc giải đâu!!."
Thuận Khang liền cười nhếch mép nói: "Hứ, làm gì có thuốc giải, đây là độc do Minh Lãng điều chế, độc mà hắn điều chế thì sẽ không có thuốc giải!."
Thanh Dung nghe xong thì bất ngờ ngạc nhiên nhìn Thuận Khang sau đó liền bật cười, nàng vừa cười vừa khóc.

Lục Đình nắm lấy tay Tử Diệp lắc đầu rồi cố gắng nói: "A Diệp, Dung Thành, huynh không cần thuốc giải làm gì cả, trẫm tự biệt sức khỏe của mình bây giờ như nào?.

A Diệp đệ có thể thay huynh bảo vệ Bắc Dung được không…Ca ca giao cả Bắc Dung này cho hai đệ.!”
Nước mắt Tử Diệp rơi xuống, đôi mắt đau lòng nhìn Lục Đình.

Lục Đình liền nói lớn: “ Truyền ý chỉ của trẫm, nay trẫm truyền ngôi cho Ninh Diệp Vương, ngũ hoàng tử Lý Tử Diệp, giao quyền quản lý quân lệnh và binh phù cho Quảng Thành Vương, thất hoàng tử Lý Dung Thành phò tá bên cạnh tân đế.

Phong Triệu An Nhiên làm hoàng hậu cai quản hậu cung!."
Tử Diệp và Thanh Dung nghe xong thì như sét đánh ngang tai, Tử Diệp liền ấp úm nói: “ Hoàng huynh…đệ không muốn lấy…Triệu An Nhiên!!.”
Lục Đình nôn ra máu rồi tiếp tục nói: “ A Diệp...chỉ khi đệ lấy An Nhiên thì vị trí của đệ mới có thể giữ vững, trẫm cũng biết An Nhiên muội ấy từ nhỏ đã rất thích đệ, tuy tính muội ấy kiêu ngạo, nhưng lại rất lương thiện.

Tử Diệp đệ có thể đồng ý với ca ca được không, coi như là tâm nguyện cuối cùng của ca ca có được không...?!.”
Nước mắt Tử Diệp rơi xuống chàng im lặng một hồi rồi mới trả lời: “ Đệ...đệ...đồng ý!.”.

Truyện Teen Hay
Thanh Dung nghe xong thì ngơ người ra nhìn chàng, Dung Thành quay qua nhìn nàng.

Lục Đình liền nhìn tể tướng và thái phó nói: "Tể tướng...thái phó, trẫm tin hai khanh sẽ giúp trẫm phò tá đệ ấy.

Tể tướng trẫm giao cho khanh nắm giữa cấm quân.

Dung Thành, Tử Diệp ca mệt rồi, giúp nhị ca bảo vệ tốt Bắc Dung!."
Lục Đình mỉm cười vui vẻ nằm lên người Thanh Dao, nhắm mắt ra đi, Tử Diệp bật khóc lớn rồi hét: "Ca Ca!.".
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 21: Chương 21


Dung Thành nhìn thấy cũng đau lòng nhắm mắt lại, những giọt nước mắt từ khóe mắt chàng rơi xuống.

Người đời trên thế gian luôn truyền tai nhau một lời đồn, đồn rằng gia tộc hoàng thất họ Lý ai cũng đều là kẻ si tình đến nổi khiến người ta đau lòng.
Tể tướng lạnh lùng nói: “ Người đâu mau đưa thái úy vào đại lao đợi ngày thẩm vấn!.”
Thuận Khang được đưa đi, Thanh Dung nhẹ nhàng đặt Lâm Vũ nằm xuống rồi quay xuống nhìn tất cả những người đã hy sinh đăng nằm ở dưới, trong đó có cả những người mà nàng yêu thương nhất.

Thanh Dung nhìn về phía Minh Lãng và Luân Nguyệt, rồi quay sang nhìn Tĩnh Chi và Mục Thanh, nàng đau đớn nhóm mắt lại khóc, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống.

Thanh Dung cũng dần dần nhắm mắt lại rồi ngã xuống, Dung Thành chạy nhanh tới đỡ nàng.
Sau khi về Khang Nghi Điện, Thanh Dung nằm hôn mê bất tính, nàng đang nằm mơ một giấc mơ rất đẹp, trong mơ nàng nhìn thấy phụ hoàng, mẫu hậu, ca ca tỷ tỷ, Lâm Vũ, Tĩnh Chi, Tĩnh Yên, tất cả mọi người đều đang quây quần bên cạnh, cùng nhau ngồi trên bàn ăn dùng bữa, cười nói vui vẻ.

Nhưng đột nhiên tất cả từng người, từng người dần dần tan biến.
Thanh Dung hoảng sợ la hét, kêu tên từng người: “ Phụ Hoàng, mẫu hậu, A Dục, A Tỷ, Tĩnh Yên, Tĩnh Chi, Lâm Vũ...mọi người đừng bỏ rơi muội mà!.”
Thanh Dung từ trong giấc mơ bật tỉnh dậy, Dung Thành ngồi ngủ bên cạnh canh nàng, nghe thấy tiếng động liền tỉnh dậy nhìn thấy Thanh Dung đang đau lòng ngồi khóc, Dung Thành dịu dàng ngồi lên giường ôm nàng vào lòng an ủi, Thanh Dung ôm lấy Dung Thành khóc nức nở.

Thanh Dung vừa khóc vừa nói: "A Thành, tất cả...tất cả mọi người đều rời xa ta, tất cả đều bỏ ta lại một mình rồi!."
Dung Thành vỗ về nàng dịu dàng nói: "Dung Nhi nàng còn có ta mà, ta sẽ không bỏ nàng đâu, ta sẽ mai ở bên cạnh nàng!."
Thanh Dung nghe xong ôm chặt chàng, nhắm mắt lại, Dung Thành dịu dàng mỉm cười an ủi nàng.

Thanh Dung từ đầu đến cuối nàng chưa mặc một bộ y phục nào giống nhau, mỗi ngày một bộ y phục khác nhau, họa tiết của từng bộ y phục cũng khác nhau, vô cùng đẹp, Dung Thành và nàng ăn mặc giản dị màu trắng đi tới chính điện.

Đi tới điện tất cả mọi người ai cũng mặc áo tang, đứng dưới điện trước quan tài của Lục Đình và Thanh Dao.
Công công đọc di chiếu mà Lục Đình để lại: "Phụng thiên thừa vận, hoàng thượng chiếu viết: “ Nay trẫm truyền lại ngôi vị cho Ninh Diệp Vương ngũ hoàng tử Lý Tử Diệp cai quản Bắc Dung, giao quyền cho Quảng Thành Vương, thất hoàng tử Lý Dung Thành phò tá cho tân đế, nắm giữ binh phù và quân lệnh, ban hôn Hòa Dung quận chúa Triệu An Nhiên làm hoàng hậu của tân đế, giao cấm quân cho tể tướng quản lý, mong thái phó và tể tướng có thể giúp tân đế và phò tá, khâm thưởng.

Tiếp chỉ."
Tử Diệp quỳ xuống tiếp chỉ, chàng quay xuống đứng trên điện uy nghiêm cầm di chiếu, nhìn về phía Thanh Dung.

Tất cả mọi người đi lên thắp nhang cho Lục Đình và Thanh Dao, đến lượt Thanh Dung và Dung Thành, hai người lòng đau như lửa cắt đi tới thắp nhang, Thanh Dung đứng không vững, Dung Thành liền đỡ nàng, Tử Diệp nhìn thấy vậy liền nhìn Thanh Dung, chàng nhìn thấy nàng ngày càng tiều tụy, gầy đi rất nhiều.

Sau khi từ chính điện quay về, Thanh Dung và Dung Thành cùng với Tử Diệp tới thiên lao.

Thuận Khang bị nhốt riêng trong một căn phòng, thị vệ ở đó mở cửa ra.
Ông ngồi yên một chỗ rồi ngước đầu lên nhìn thấy ba người.

Cả ba người bước vào, Hạo Hiên ra lệnh cho các thị vệ gần đó rời đi, rồi Hạo Hiên đóng cửa lại canh ở ngoài, Thanh Dung lạnh lùng đi tới gần hỏi: “ Tại sao ông phải làm như thế?!.”
Thuận Khang nhìn Thanh Dung chăm chú rồi mỉm cười nói: "Công chúa, cô thật sự rất giống mẫu hậu cô, từ khuôn mặt, cử chỉ và tính cách của cô bây giờ thật sự rất giống với nàng ấy!."
Thanh Dung ngơ ngác nhìn Thuận Khang rồi tức giận nói: “ Tại sao ông lại biết rõ mẫu hậu ta tới vậy, tại sao trong căn phòng đó lại có tranh chân dung của mẫu hậu ta, rốt cuộc ông là ai cơ chứ?!."
Thanh Dung vừa hỏi ông ta đã câm nín, nụ cười dịu dàng hiện lên trên khuôn mặt ông, Thuận Khang nhẹ nhàng nói: “ Mẹ cô và ta đều người của Nguyệt Lãng Cóc, nếu tính theo vai vế thì ta chính là sư thúc của cô!.”
Thanh Dung nghe xong thì bất ngờ mở to hai mắt nhìn Thuận Khang rồi nói: “ Không thể nào!.”
Thuận Khang dịu dàng mỉm cười nói: “ Nàng ấy là sư muội của ta, cũng là người ta yêu nhất, nhưng từ khi phụ hoàng cô xuất hiện thì mọi thứ đều thay đổi, nàng ấy đã yêu hắn, sau đó đồng ý trở thành hoàng hậu của Thanh Hà, lần cuối cùng ta và nàng ấy gặp nhau có lẽ là vào ngày nàng ấy trở thành hoàng hậu."
Thuận Khang hai mắt rưng rưng, nước mắt rơi xuống: "Ta đã dành cả đời để yêu nàng ấy, vì sao...đến cuối cùng ta nhận lại được gì cơ chứ, nếu lúc đó phụ hoàng cô không xuất hiện thì bây giờ có lẽ đã khác rồi!."
Thuận Khang rút ra một con dao găm rồi tự vẫn, Thanh Dung ngạc nhiên rồi quỳ xuống hỏi ông: “ Ông mau nói cho ta biết, vì sao các người lại làm như vậy, ông mau nói đi chứ!!.”
Thuận Khang nói nhỏ với Thanh Dung: “ Chiếc vòng tay mà mẹ cô tặng...trong đó chứa một bí mật rất lớn...sau này...cô nhất định phải tìm Mạc Khúc...ông ta sẽ nói cho cô biết!.”

Thuận Khang trước khi chết trong mắt ông vẫn hiện lên hình ảnh của mẫu hậu Thanh Dung lúc trẻ, ông hình thấy bà đang đứng nhìn mình dịu dàng mỉm cười, Thuận Khang vui vẻ cười tươi đưa tay ra với lấy rồi nói: “ Chiêu...Hoa!.”
Sáng hôm sau là ngày tân đế đăng cơ, buổi biểu diễn được diễn ra rất long trọng, Tử Diệp ăn mặc cao quý uy nghiêm từng bước bước lên ngồi trên chiếc ghế dành cho hoàng thượng.

Tất cả đều quỳ xuống bái, hô to: “ Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế!."
Sau khi Tử Diệp trở thành hoàng thượng, kiểu tóc của chàng cũng được thay đổi, mái tóc búi nửa đầu giờ đây đã được búi lên hết, ánh mắt của chàng cũng đã trở nên lạnh lùng.

Thanh Dung quay trở về phủ công chúa, dọn dẹp phòng của Tĩnh Chi và Lâm Vũ thì nhìn thấy những món đồ cũ, nàng liền nhớ lại những hồi ức lúc trước, nàng ngồi dưới đất khóc trong đau khổ, khóc nức nở như một đứa con nít.
Hôm sau là ngày thành hôn của An Nhiên và Tử Diệp, tất cả mọi người đều vui vẻ ăn mặc tôn quý, sang trọng.

An Nhiên được các thị nữ mặc hỉ phục cho mình, vẻ mặt nàng lúc đó vô cùng vui vẻ, Tử Diệp thì được các nô tài khoác áo ngoài của hỷ phục lên, vẻ mặt chàng lạnh lùng không một chút biểu cảm nào.

Có mặt tất cả các hoàng thân quốc thích tới, Thanh Dung ngày hôm đó khoác lên mình bộ y phục màu tím vô cùng đẹp và cao quý, nàng ngồi xuống bàn Băng Nhi trang điểm và vẽ lên trán nàng một bông hoa màu đỏ.

Dung Thành đứng ngoài đợi, nhìn thấy Thanh Dung từ trong phòng bước ra vô cùng xinh đẹp, tà áo dài cọ sát với mặt đất.
Dung Thành đứng nhìn nàng tới ngơ người, Băng Nhi phải gọi liên tục: “ Điện hạ...điện hạ...vương gia!.”
Dung Thành nghe thấy liền bình thường lại, chàng đưa tay ra cho Thanh Dung khoác tay, cả hai người cùng nhau tới chính điện.

Tất cả đi vào điện ngồi, An Nhiên mặc trên mình bộ hỷ phục màu đỏ thẫm, nàng xinh đẹp bước vào, trên tay cầm cây quat, sau chiếc quạt đó là một khuôn mặt vui vẻ, Tử Diệp khuôn mặt lạnh lùng không nở một nụ cười gì nhìn xuống phía Thanh Dung, trên khuôn mặt Thanh Dung một chút biểu cảm nào, ánh mắt nàng lạnh lùng ngước lên nhìn về phía Tử Diệp.

An Nhiên từ ngoài bước vào chính điện, Tử Diệp lạnh lùng đi xuống đưa tay ra để An Nhiên đặt lên, An Nhiên nhìn thấy thì vui vẻ đặt tay mình lên tay Tử Diệp.

Hai người cùng nhau đi vào điện, tất cả mọi người đều vui vẻ nhìn, Thanh Dung lạnh lùng nhìn hai người, An Nhiên và Tử Diệp đi tới trước điện bái đường thành thân.
Thái hậu ngồi trên ghế mỉm cười, vui thay cho hai người, nhìn qua ghế của vui đôi mắt rưng rưng mỉm cười, nghĩ trong đầu: “ "A Đình, cuối cùng tâm nguyện của chàng cũng được hoàn thành, nhưng chỉ tiếc là...chàng không được chính mắt nhìn thấy đệ ấy thành thân!."
(Thừa An Linh - Thái hậu Bắc Dung Quốc)
Thanh Dung nhìn qua phía An Linh thấy nàng có vẻ rất muốn khóc, nhưng lại hạnh phúc vui mừng thay Tử Diệp, khuôn mặt lạnh lùng của nàng nhìn An Linh sau đó quay qua chỗ khác.
Tử Diệp và A Nhiên bái đường, công công nói lớn: "Nhất bái thiên địa...nhị bái cao đường...phu thê giao bái!."
Tử Diệp cầm lấy quạt trên tay An Nhiên rồi đưa cho thị nữ đứng bên cạnh, cả hai cầm ly rượu hợp cẩm rồi cùng nhau nâng lên uống dưới sự chứng kiến của mọi người, cả hai người ngồi ở vị trí cao nhất.
Tể tướng vui vẻ đứng dậy, cầm ly rượu chúc mừng: "Hoàng Thượng nay người đã đăng cơ, mong người có thể bảo vệ tốt cho Bắc Dung và thần cũng giao Nhiên Nhi cho người, mong hoàng thượng có thể chăm sóc tốt cho con bé!."
Tử Diệp cầm ly rượu lên uống rồi nói: "Nhạc phụ, người yên tâm trẫm sẽ chăm sóc tốt cho hoàng hậu."
Tể tướng nghe xong cũng nở nụ cười tươi.

Thanh Dung vui vẻ mỉm cười với Dung Thành, Tử Diệp ở trên nhìn xuống, đôi mắt tuy không biểu hiện ra nhưng bàn tay lại nắm chặt, An Nhiên cười vui vẻ quay qua nhìn chàng thì thấy lòng bàn tay chàng nắm chặt, nụ cười nàng liền dập tắt, quay qua nhìn theo hướng đôi mắt của Tử Diệp, nhìn thấy Thanh Dung đang vui vẻ cười nói với Dung Thành, nàng quay qua nhìn Tử Diệp với đôi mắt tuổi thân..
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 22: Chương 22


Tử Diệp liền đứng lên cầm ly rượu cố tình mời Dung Thành: “ Thất đệ, đây là ly rượu ta mời đệ, mong sau này đệ có thể giúp đỡ trẫm!."
Dung Thành cũng vui vẻ cầm ly rượu lên đáp lễ: "Ngũ ca, huynh khách sáo rồi, chúng ta đều là huynh đệ một nhà hết mà."
Thanh Dung ngồi nhìn với ánh mắt lạnh lùng.

Dung Thành vừa ngồi xuống thì Thanh Dung cố tình nhẹ nhàng ho, chàng thấy vậy liền lo lắng, Băng Nhi đứng bên cạnh đưa cho nàng khăn tay để che, Dung Thành quay qua phía Băng Nhi lấy áo choàng, choàng lên cho nàng, Thanh Dung mỉm cười nhìn chàng.
Dung Thành ấm áp dịu dàng hỏi: "Dung Nhi nàng thấy không khỏe trong người sao?"
Thanh Dung nhẹ nhàng trả lời: "Thiếp không sao, chỉ là bị cảm lạnh một chút thôi mà."
Tử Diệp ngồi nhìn với đôi mắt đầy sự phẫn nộ.

Đêm động phòng An Nhiên cầm quạt ngồi trên giường đợi chàng.

Tử Diệp chàng từ ngoài cửa bước vào, chàng uống say đến nỗi đi không vững rồi nằm xuống giường, An Nhiên bỏ quạt xuống quay qua đỡ chàng nhưng lại bị chàng nhìn nhầm mình thành Thanh Dung, Tử Diệp nhìn cô với ánh mắt si tình.
Sau đó chàng liền thốt lên: “ Dung Nhi...nàng đừng bỏ ta có được không?!.”
An Nhiên nghe thấy thì nụ cười trên mặt nàng liền dập tắt, Tử Diệp nhào tới ôm lấy nàng rồi hôn nàng, hai hàng nước mắt của An Nhiên chảy ra, sau đó cả hai người động phòng.

Sáng hôm sau là ngày đầu tiên An Nhiên được gả vào cung, tất cả các vương phi, phu nhân của các quan thần tới Hòa An Điện (Cung điện của hoàng hậu) để bái kiến, tất cả mọi người đang ngồi cười nói vui vẻ thì Thanh Dung lạnh lùng từ ngoài bước vào, nàng mặc một bộ y phục màu xanh lá nhạt nhìn rất dịu dàng và xinh đẹp.

Nàng vừa bước vào thì bất cả đang cười nói liền im lặng một cách lạ thường.
Một người trong đám phu nhân liền nói với giọng: “ Sao Quảng Thành vương phi lại tới trễ như thế chứ?!.”
Thanh Dung lơ lời nói cũng người đó rồi đứng trước mặt An Nhiên bái kiến: “ Thần thiếp tới trễ xin hoàng hậu nương nương thứ lỗi!.”
(Hạ Tuyết - Thị nữ thân cận của Triệu An Nhiên)
Hạ Tuyết bước lên một bước rồi nói: “ Ngày đầu tiên vương phi đã tới trễ như vậy thì những ngày sau sẽ như nào?!.”
An Nhiên mỉm cười dịu dàng nói: “ Tới trễ cũng tới trễ rồi, bây giờ để cô dâng trà coi như tạ lỗi đi.”
Hạ Tuyết kêu thị nữ bưng ra một chén trà nóng, Thanh Dung cầm lấy rồi đi tới trước mặt An Nhiên dâng lên cho cô, An Nhiên liền cầm chén trà của mình ở trên bàn từ từ thổi rồi uống, mặc kệ Thanh Dung đang đứng dâng trà.
An Nhiên uống xong thì đặt chén trà xuống lạnh lùng nói với Thanh Dung: “ Nếu cô đã gả tới đây thì là vương phi của Bắc Dung, chứ không còn là An Hà công chúa của Thanh Hà, cô nên nhớ bây giờ chức vị của ta lớn hơn cô, nếu lần đầu đã tới trễ như vậy thì sau này như nào?!.”
An Nhiên tức giận hất mạnh chén trà trên tay Thanh Dung, khiến nàng té xuống đất trà nóng liền đổ hết lên tay rồi chén trà cũng bị vỡ, Thanh Dung đau đớn nhẫn nhịn.

An Nhiên kiêu ngạo nhìn Hạ Tuyết, Hạ Tuyết nhìn lại cô như đã hiểu ra gì đó, liền nhìn Thanh Dung với ánh mắt khinh bỉ rồi đi tới gần nàng đạp mạnh vào tay nàng, vô tình khiến tay Thanh Dung bị đâm vào mảnh vỡ.
Hạ Tuyết liền lùi lại rồi giả bộ như không biết gì nói: “ Aaa, nô tỳ xin lỗi vương phi!.”
Băng Nhi không chịu nỗi cảnh Thanh Dung bị bắt nạt, cô liền tức giận đi tới tát Hạ Tuyết một cái mạnh khiến Hạ Tuyết ngã xuống đất, Băng Nhi trừng mắt lên nhìn Hạ Tuyết rồi tức giận nói lớn: " Lúc tiên đế còn sống, người còn phải nể mặt vương phi nhà ta vài phần, mà nay các người lại dám hùa nhau bắt nạt tỷ ấy, rốt cuộc các người muốn cái gì!"
Băng Nhi tức giận chửi, không ai dám nói một câu nào, Dung Thành đang bàn chiến sự tiện đi ngang qua đón Thanh Dung về điện, chàng nghe thấy tiếng của Băng Nhi thì liền bước vào, nhìn thấy Thanh Dung đang ngồi dưới đất, tay lại còn chảy máu, dưới đất có vài mảnh vỡ của chén trà.

Dung Thành lo lắng chạy vào nhìn thấy Thanh Dung như thế chàng đau lòng nắm lấy bàn tay của nàng, Thanh Dung đau đớn nhăn mặt.
An Nhiên liền đứng lên mỉm cười nói như chưa có chuyện gì: “ Không biết ngọn gió nào đưa Quảng Thành Vương điện hạ tới Hòa An Điện của bổn cũng vậy?!.”
Dung Thành lạnh lùng đáp lại: “ Bổn vương chỉ tình cờ đi ngang qua nên tiện tới đón vương phi của ta thôi, nhưng không ngờ lại nhìn thấy cảnh vương phi của bổn vương bị các người ức h**p, bắt nạt.

Nếu người mà còn bắt nạt thể tử bổn vương một lần nào nữa thì ta sẽ không để yên cho người đâu hoàng hậu nương nương!.”
Dung Thành nhẹ nhàng bế Thanh Dung lên rồi quay người rời đi, chàng vừa đi ra ngoài thì nhìn thấy Tử Diệp lạnh lùng đứng ở ngoài, rồi chàng đi tới nói: “ Hoàng thượng, người nên quản lại hoàng hậu của mình đi!.”
Dung Thành nói xong thì lạnh lùng rời đi, Thanh Dung nằm trong vòng ôm của Dung Thành liếc nhìn Tử Diệp sau đó quay mặt vào trong lòng Dung Thành, Tử Diệp nắm chặt hai lòng bàn tay rồi tức giận bước vào trong.

Tất cả các phu nhân vương phi nhìn thấy chàng liền cúi người bái kiến rồi quay người lui xuống, Tử Diệp đi tới trước mặt An Nhiên, tức giận tát nàng một cái rất mạnh khiến cho An Nhiên đang đứng liền té xuống đất, Hạ Tuyết nhìn thấy liền chạy tới đỡ nàng nhưng lại bị nàng hất ra.
An Nhiên ấm ức sờ lên má mặt mình vừa khóc vừa nói: “ Chàng tát thiếp, chàng vậy mà dám tát thiếp, thiếp là thê tử, là hoàng hậu của chàng đó Lý Tử Diệp, chàng vậy mà vì cô ta mà đánh thiếp!!.”
Tử Diệp tức giận ngồi xuống ghế, cúi xuống sát mặt nhìn An Nhiên với ánh mắt căm ghét rồi nâng cằm nàng lên nói: “ Triệu An Nhiên, để trẫm nói cho cô biết, nếu cô còn dám đụng vào Thanh Dung một lần nào nữa thì trẫm chắc chắn sẽ không để yên cho cô đâu.

Vốn dĩ lấy cô là vì nguyện vọng cuối cùng của hoàng huynh, nên cô đừng ảo tưởng là ta yêu cô, cô nên yên phận làm tốt vai trò của một hoàng hậu đi!!.”
An Nhiên bật cười lớn, vừa khóc vừa ấm ức nói: "Từ nhỏ thiếp đã rất rất thích chàng, thiếp và chàng cùng nhau lớn lên, vì sao chứ? Vì sao? Thiếp có gì không bằng cô ta chứ, vì sao chàng lại không yêu thiếp.

Rốt cuộc cô ta hơn thiếp ở đâu chứ?!!.”

Tử Diệp tức giận hất cằm cô ra rồi nói: “ Nàng ấy hơn cô về mọi mặt!.”
An Nhiên nghe xong thì tuyệt vọng khóc lớn, Tử Diệp đứng lên rời đi, nhưng trước khi chàng bước ra khỏi cửa, An Nhiên đã hỏi một câu khiến chàng đứng lại: “ Rốt cuộc...từ trước tới giờ...chàng có từng yêu thiếp dù chỉ là...một chút không?!.”
Tử Diệp lạnh lùng trả lời: "Chưa từng!"
Chàng nói xong thì rời đi, An Nhiên nhăn mặt khóc rồi hét lớn, Hạ Tuyết nhìn nàng mà lo lắng đau lòng thay nàng, cô ôm An Nhiên vào lòng.

An Nhiên đau đớn ôm Hạ Tuyết khóc lớn trong vô vọng.
Dung Thành vội vàng bế Thanh Dung chạy vào cung Khang Nghi Điện rồi hét lớn: “ Mau gọi thái y, mau lên!.”
Dung Thành nhẹ nhàng đặt nàng ngồi xuống giường rồi tới tủ lấy một lọ thuốc bôi cho nàng, Thanh Dung vì quá đau nhăn mặt rồi rút tay lại, Dung Thành ngước mắt lên nhìn chàng mà sót, chàng dịu dàng thổi cho nàng để đỡ đau.

Băng Nhi dẫn thái y đi vào, Dung Thành liền đứng dậy.
Một lúc sau thái y băng bó lại vết thương cho nàng rồi quay qua nhìn Dung Thành nói: “ May mà vương gia kịp thời bôi thuốc cho vương phi, nên may mắn không để lại sẹo!.”
Băng Nhi tiễn thái y rời đi, Dung Thành dịu dàng ngồi bên cạnh nàng rồi vuốt tóc nàng dịu dàng nói: “ Dung Nhi, sau này ta sẽ bảo vệ nàng, sẽ không để ai bắt nạt hay ức h**p nàng nữa.”
Thanh Dung nghe xong thì cảm động trước những lời nói của chàng, nàng ngây người nhìn chàng không rời mắt rồi mỉm cười nói: “ Được.”
Buổi tối, An Nhiên ngồi trước gương nhìn bản thân mình trong gương.

Hạ Tuyết đi tới cầm hũ thuốc bôi vào chỗ nàng bị Tử Diệp tát.

An Nhiên lạnh lùng nói: “ Hạ Tuyết!!.”
Hạ Tuyết nhìn nàng liền hiểu ra, cô đáp lại: “ Nô tỳ đã rõ!.”

Nước mắt An Nhiên rơi xuống, nàng tức giận nói: “ A Diệp, là chàng ép thiếp!.”
Ngày hôm sau, Tử Diệp ở trong thử phòng duyệt tấu chương, chàng xem hết tấu chương này tới tấu chương khác đến nỗi tức giận ném hết xuống đất rồi nói lớn: “ Vì sao các lão già đó cứ hết chuyện này lại đến chuyện khác chứ!!.”
( Chương Ngụy - Chương Công Công - Công Công bên cạnh Tử Diệp)
Chương Ngụy bước vào lượm hết tất cả tấu chương đặt lên bàn rồi nói: “ Hoàng thượng, người bớt giận, người cần gì phải tức giận vì mấy lão già đó!.”
Tử Diệp chống hai tay cúi mặt xuống rồi nói: “ Chương Ngụy, ngươi pha giúp trẫm chén trà khác đi, chén trà này nguội rồi.”
Tử Diệp ngồi nhớ lại cảnh khi nhìn thấy Thanh Dung nằm trong vòng tay của Dung Thành, chàng tức giận nắm chặt hai bàn tay lại.

Tử Diệp liền nhớ tới Mục Thanh rồi nghĩ trong đầu: “ Mục Thanh, nếu huynh còn sống chắc chắn huynh sẽ giúp ta đúng không.

Ta thật sự mệt lắm rồi!.”
Tử Diệp đột nhiên nhớ tới mẫu hậu mình rồi khóc như một đứa con nít, chàng vừa khóc vừa nói: “ Mẫu hậu, nhi thần mệt rồi, nhi thần thật sự rất mệt rồi, giá như người còn ở bên cạnh con thì tốt rồi!.”
Tử Diệp nhớ lại lúc mình còn nhỏ ở bên cạnh mẫu hậu mình, nhớ lại lúc bà chăm sóc cho chàng vui đùa bên chàng.

Chàng nhớ lại nghẹn lòng mà khóc, nhìn chàng vô cùng tội nghiệp và đau sót.

An Nhiên từ ngoài bước vào đưa điểm tâm cho chàng, thì thấy Tử Diệp đang ngồi khóc, chàng vội vàng lo lắng chạy tới bên cạnh chàng.
An Nhiên dịu dàng hỏi: “ A Diệp...chàng làm sao vậy?!.”.
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 23: Chương 23


Tử Diệp liền quay qua ôm nàng khóc lớn, chàng khóc như một đứa trẻ.

An Nhiên mỉm cười nhẹ, dịu dàng vỗ về chàng.

Ở Cung Khang Nghi Điện Thanh Dung và Dung Thành đang cùng nhau dùng bữa, Dung Thành nhẹ nhàng gắp đồ ăn cho nàng rồi nói: “ Dung Nhi, ngày mai là tết nguyên tiêu rồi...nàng có thể cùng ta ra ngoài không?!.”
Thanh Dung nhìn Dung Thành rồi mỉm cười nhẹ nói: “ Được, thiếp đi cùng chàng.”
Dung Thành vui vẻ nhìn nàng cười tươi rồi gắp đồ ăn cho nàng, cả hai vui vẻ ngồi ăn.
Tối tết nguyên tiêu, Thanh Dung và Dung Thành cùng nhau đi dạo trên phố, cả hai người vui vẻ bên cạnh nhau, Thanh Dung mặc một bộ y phục màu đỏ rất đẹp, còn Dung Thành thì mặc một bộ y phục màu xanh trời nhạt, cả hai người khoác lên mình chiếc áo choàng lông màu trắng.

Hai bên đường tấp nập người, cả hai người cùng nhau xem những người ở ngoài phố biểu diễn rồi cười vui vẻ.
Dung Thành quay qua nhìn Thanh Dung dịu dàng nói: “ Dung Nhi, ta đưa nàng tới một nơi.”
Thanh Dung dịu dàng gật đầu, Dung Thành nắm lấy tay nàng đưa nàng tới một nơi.

Cả hai người đi tới một ngọn núi, đứng cạnh vách núi, ở nơi đó có thể mình thấy mọi thứ ở dưới Kinh Thành, những ánh đèn vàng lấp lánh ở dưới thật sự rất đẹp.

Từ đằng sau lưng có một chiếc mũi tên bắn về phía hai người, Dung Thành nghe thấy tiếng liền kéo nàng về phía mình để né mũi tên.

Cả hai người quay lại nhìn thấy thấy có một đám thích khách.
Dung Thành lạnh lùng hỏi: “ Các ngươi là ai?!.”
Một tên trong đám đó liền nói: “ Quảng Thành vương phi, người đừng trách bọn ta, là do người đắc tội quá nhiều người mà thôi!.”

Thanh Dung nghe xong liền lạnh lùng nhìn hắn và nói: “ Triệu An Nhiên!.”
Đám thích khách liền xông lên, Dung Thành tiến tới đánh nhau với bọn họ, Thanh Dung đang định rút kiếm ra thì bị một thêm hất thuốc mê vào mặt, nàng vội vàng lấy tay che lại nhưng không kịp, hai mắt hoa lại.

Dung Thành quay qua nhìn thấy nàng bị vậy muốn chạy tới nhưng lại bị một đám thích khách cảng lại, Thanh Dung bị bắt lại rồi kề kiếm vào cổ.
Tên đứng đầu uy h**p chàng, nói: “ Nếu ngươi bỏ kiếm xuống, ta sẽ thả cho cô ta!.”
Dung Thành hoảng hốt quay lại nhìn nàng, rồi ném kiếm xuống nói: “ Được ta bỏ xuống...người đừng làm nàng ấy bị thương!.”
Thanh Dung tui bị hạ thuốc mê, nhưng nàng vẫn nghe thấy, nước mắt nàng rơi xuống, giọng nói yếu ớt thốt lên: “ Dung...Thành...đừng mà!.”
Dung Thành vì lo lắng cho nàng nên đã bị trúng kế, chàng bị đánh lén rồi bị đâm, bị chém từng nhát vào người, Dung Thành ngã nằm xuống đất đau đớn.

Tên đứng đầu thấy vậy thì vui vẻ rồi đẩy nàng xuống vách núi.
Dung Thành thấy vậy thì hét lớn: “ Dung Nhi!.” Sau đó chàng liền ngất xỉu.

Đám thích khách đấy liền rời đi để một mình Dung Thành nằm bất tỉnh dưới đất.
(Lý Hồng Tuyết - An Lạc trưởng công chúa Bắc Dung Quốc)
Trên phố Hồng Tuyết đang cùng hai thị nữ của mình vui vẻ đi chơi ở trên phố.

Nàng là một cô công chúa kiêu ngạo, hoạt bát, thân thiện, xinh đẹp.

Nàng đang chạy tung tăng ở trên phố thì không cẩn thận đụng trúng người khác rồi làm rớt ngọc bội của người đó.
Hồng Tuyết liền nói: “ Xin lỗi!.” Rồi cả hai người liền cúi xuống lượm ngọc bội lên, vô tình chạm tay nhau và đụng đầu vào nhau, Hồng Tuyết ngây thơ ngước mắt lên nhìn.

Người đó là một người vô cùng tuấn tú, đẹp trai nhưng lại có dáng vẻ lạnh lùng.
(Hàn Minh Dương - Lục Đệ Tử Của Nguyệt Lãng Cóc)
Cả hai người ngây người nhìn nhau, Minh Dương lạnh lùng nhặt lên rồi đứng dậy, Hồng Tuyết ngại ngùng đứng dậy nhìn chàng rồi nói: “ Ta...ta xin lỗi, huynh không sao chứ!.”
Minh Dương lạnh lùng đáp lại: “ Không sao!.” Chàng nói xong thì quay người rời đi, Hồng Tuyết nhìn theo bóng lưng của chàng rồi mỉm cười.
Thị nữ bên cạnh đi tới đứng gần nàng, nói: “ Công chúa đã xin lỗi rồi mà hắn còn như vậy, đúng là người thô lỗ mà!.”
Hồng Tuyết vẫn nhìn theo bóng lưng chàng không rời mắt, sau đó nàng liền cúi xuống thì nhìn thấy vẫn còn một nửa chiếc ngọc bội, Hồng Tuyết nhẹ nhàng lượm lên rồi nắm chặt trong lòng bàn tay.

Phía Thanh Dung nàng hét lớn rồi tỉnh dậy, nàng mơ hồ quay qua nhìn thấy có bóng dáng rất quen thuộc, nàng liền mở to mắt ra thì nhìn thấy Tử Diệp.

Tử Diệp đang ngồi nướng gà, cả người đang đang ở trong một hang động.
Thanh Dung ngồi dậy bình tĩnh hỏi: “ Tại sao ngươi lại ở đây?!.”
Tử Diệp liền đáp lại: “ Có lẽ nàng rất thất vọng vì là ta!.”
Quay lại lúc Thanh Dung rớt xuống vách núi, Tử Diệp là người không do dự nhảy xuống, chàng ôm chặt nàng trong lòng rồi dùng người của mình đỡ nữa những cành cây nhọn, cả hai người rơi xuống một chân núi một cái mạnh nằm ở dưới đấy.

Tử Diệp mặc kệ đau đớn mà cố gắng đứng dậy bế Thanh Dung đi.

Còn người của Dung Thành chạy tới thấy chàng đang nằm bất tỉnh dưới đất, liền vội vàng đưa chàng về.
Tử Diệp nhìn thấy gà đã chín, liền xé cái đùi đi tới đưa cho Thanh Dung, Thanh Dung nhìn chàng với ánh mắt ghét bỏ rồi hết ra, khiến đồ ăn rơi xuống.

Thanh Dung lạnh lùng nói: “ Người tránh ra, ta không cần ngươi quan tâm!.”
Tử Diệp nhìn Thanh Dung rồi đau lòng nói: “ Nàng...thật sự hận ta đến vậy sao?!.”
Thanh Dung liền tức giận nói lớn: “ Đúng! Ta thật sự rất hận ngươi!.”
Nước mắt Tử Diệp rơi xuống, chàng đi tới ôm nàng từ sau lưng, nói: “ Dung Nhi...rốt cuộc ta phải làm như thế nào thì nàng mới tha thứ cho ta chứ?!.”
Khuôn mặt Thanh Dung đau lòng nhìn lên bàn tay của chàng, giọt lệ từ khóe mắt nàng rơi xuống, Thanh Dung thở ra rồi dùng sức buông tay của Tử Diệp ra rồi đẩy chàng ra.

Tử Diệp đau khổ nhắm mắt lại, chàng rút ra một con dao găm, rồi đi tới nắm lấy tay Thanh Dung, Tử Diệp dịu dàng nhìn nàng mỉm cười và đặt con dao vào tay nàng.

Tử Diệp nắm lấy tay nàng đang cầm con dao đưa lên trước ngực mình.
Tử Diệp vừa khóc vừa mỉm cười nhìn nàng nói: “ Chỉ cần nàng tha thứ cho ta, thì nàng muốn ta làm gì cũng được!.”
Thanh Dung bật khóc, bàn tay nàng run rẩy, đôi mắt ướt đỏ nhìn Tử Diệp rồi rút tay lại, nàng ném mạnh con dao xuống đó quay người chạy ra chỗ khác khóc lớn.

Tử Diệp lặng lẽ nhắm hai mắt lại, nước mắt chàng rơi xuống, chàng ngồi xuống lấy tay che mặt lại rồi khóc lớn.
Dung Thành từ trong cơn hôn mê tỉnh dậy, hét lớn: “ Dung Nhi!.”.
Băng Nhi đi vào cầm chén thuốc tới, Dung Thành nhìn thấy cô liền hỏi: “ Dung Nhi đâu...nàng ấy đâu rồi?!.”
Băng Nhi nhìn Dung Thành rồi lạnh lùng đáp: “ Vương gia...nô tỳ đã cho tất cả người của phủ công chúa đi tìm rồi!.”
Dung Thành yếu ớt nằm trên giường, trên người chàng đầy vết thương đến nổi không ngồi dậy, chàng mặc kệ đau đớn mà ngồi dậy.

Băng Nhi nhìn thấy vậy thì thương xót, nói: “ Vương gia vết thương của người rất nặng, bây giờ người không thể đi lại được!.”
( Nhất Hiên - thị vệ thân cận của Dung Thành)
Băng Nhi thấy khuôn mặt xa lạ đi vô, cô lạnh lùng hỏi: “ Ngươi là ai?.”
Nhất Hiên nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng, đáp lại: “ Ta là thị vệ thân cận của vương gia mới hoàn thành nhiệm vụ trở về.”
Dung Thành nhìn thấy Nhất Hiên thì đưa tay ra nói: “ Nhất Hiên, cuối cùng ngươi cũng về rồi, mau...mau đưa bổn vương đi tìm nàng ấy, bổn vương phải đi tìm Dung Nhi, nàng ấy đang đợi ta, nàng ấy đang đợi ta đón nàng ấy về!.”
Nhất Hiên không trả lời Dung Thành, chàng dùng tay đánh ngất Dung Thành.

Băng Nhi đứng bên cạnh nhìn thấy thì không ngờ vào mắt mình, nàng cười nhếch mép.
Băng Nhi nhìn Nhất Hiên rồi nói: “ Ngươi ở bên cạnh vương gia đi, ta đi tìm công chúa!”
Băng Nhi nói xong thì rời đi, Nhất Hiên quay người lại nhìn bóng lưng của nàng.

Thanh Dung và Tử Diệp hai người mỗi người ngồi một hướng, Thanh Dung đang trầm lặng suy nghĩ thì nghe thấy tiếng Băng Nhi gọi mình: “ Công chúa! Công chúa! Công chúa, người ở đâu?!.”
Thanh Dung nghe thấy thì chạy ra hét lớn: “ Băng Nhi, ta ở đây!.”
Băng Nhi nghe thấy thì chạy tới nhào vào lòng Thanh Dung, cô vui vẻ ôm chặt nàng rồi nói: “ Công chúa, em thật sự rất lo cho người, thấy người không sao em thật sự rất mừng!.”
Thanh Dung mỉm cười nhìn Băng Nhi rồi dịu dàng nói: “ Không sao rồi!.”
Băng Nhi quay qua nhìn thấy Tử Diệp thì lạnh lùng nhìn rồi nhìn Thanh Dung hỏi: “ Công chúa, sao hắn lại ở đây?!.”
Thanh Dung nhẹ nhàng nói: “ Là hắn cứu ta!.”
Tử Diệp bước ra, sắc mặt chàng nhợt nhạt, thị vệ và binh lính trong cung chạy tới.

Hạo Hiên đi tới đỡ chàng rồi lo lắng hỏi: “ Hoàng thượng! Người không sao chứ?!.”
Tử Diệp yếu ớt nói: “ Trẫm...không sao!.” Vừa nói xong thì chàng ngất xỉu ngã xuống, thị vệ đi tới đỡ chàng.

Thanh Dung nhìn thấy vết máu lớn ở sau lưng chàng thì ngạc nhiên, nàng lo lắng muốn đi tới cạnh chàng, nhưng nàng phải kiềm chế bản thân.

Tử Diệp sau khi được đưa về cung chữa trị, An Nhiên ở đứng bên cạnh lo lắng nhìn.
An Nhiên nhìn Tử Diệp rồi hỏi thái y: “ Chàng ấy sao rồi?.”
Thái y cất đồ rồi đứng dậy bẩm báo: “ Hoàng hậu, người yên tâm hoàng thượng chỉ là bị thương ngoài da, mất máu nhiều nên mới ngất xỉu thôi, chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là sẽ khỏe lại.”
An Nhiên nhẹ nhàng đáp: “ Được rồi, ngươi lui xuống đi!.”.
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 24: Chương 24


An Nhiên với vẻ mặt lo lắng ngồi bên cạnh chàng, lấy khăn tay ra lau mồ hôi cho Tử Diệp, nàng dịu dàng ân cần chăm sóc cho chàng.

Thanh Dung sau khi hồi về cung, nàng liền chạy tới phòng của Dung Thành, vừa bước tới cửa phòng, nhìn thấy chàng nằm trên giường người toàn vết thương, Thanh Dung lo lắng đi tới.
Nàng dịu dàng gọi tên chàng: “ Dung Thành...Dung Thành.”
Dung Thành nghe thấy tiếng gọi của nàng, chàng mơ hồ tỉnh dậy nhìn thấy Thanh Dung thì vội vàng ngồi dậy ôm thấy nàng vào lòng, mặc kệ vết thương có đau cỡ nào.

Chàng ôm chặt nàng vào lòng, Thanh Dung dịu dàng vỗ về, nàng nhẹ nhàng buông ra rồi đỡ chàng nằm xuống.
Thanh Dung nhìn chàng với ánh mắt trìu mến rồi dịu dàng nói: “ Thiếp về rồi, trên người chàng còn vết thương, đừng cử động mạnh, nằm xuống nghỉ ngơi đi.

Thiếp về phòng thay y phục rồi quay lại với chàng nha.”
Dung Thành nghe thấy thì nhẹ lòng, mỉm cười nhìn nàng rồi đáp lại: “ Được, nghe nàng cả.”
Thanh Dung mỉm cười nhìn chàng rồi đứng dậy quay người rời đi.

Sau khi quay trở về phòng sắc mặt nàng liền thay đổi.

Băng Nhi đi tới nói: “ Công chúa, nước tắm đã được chuẩn bị rồi.”
Thanh Dung nhẹ nhàng cởi y phục ra, nàng bước vào chiếc bồn tắm lớn rồi ngồi xuống, nàng lặng lẽ nhắm mắt rồi.

Băng Nhi giúp nàng tắm rửa rồi nhìn nàng hỏi: “ Công chúa...vì sao?...!lúc đó bệ hạ lại ở cùng người chứ?!.”
Thanh Dung lạnh lùng trả lời: “ Chính hắn là người cứu ta!.”
Băng Nhi liền đáp lại: “ Nhưng nếu bị truyền ra ngoài việc người và hoàng thượng ở bên cạnh nhau cả đêm thì chắc chắn mọi người sẽ bàn tán về người đó công chúa.

Truyền tới tai Triệu An Nhiên kia thì cô ta chắc chắn sẽ không để yên cho người đâu!.”
Thanh Dung nghe xong thì mở hai mắt lên, nàng dịu dàng trả lời: “ Họ bàn tán thì cứ cho họ bàn tán, mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi...ta cũng không muốn nhắc lại nữa!.”
Thanh Dung mặc lên bộ y phục xinh đẹp và tao nhã dịu dàng.

Nàng đi tới phòng của Dung Thành, trên tay còn bưng một bát thuốc tới, Thanh Dung nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh chàng rồi ân cần đút từng muỗng thuốc cho chàng.

Thanh Dung ở bên cạnh chăm sóc Dung Thành cả đêm, cho tới lúc chàng chìm vào giấc ngủ, nàng cảm thấy mệt mỏi nên đã cúi đầu nằm bên cạnh chàng, khi trời sáng Dung Thành tỉnh dậy nhìn thấy nàng đang ngồi ngủ bên cạnh mình, chàng nhẹ nhàng mỉm cười nhìn nàng.

Khuôn mặt xinh đẹp ấy khiến vạn người mê, Dung Thành nhẹ nhàng hôn trộm lên trán nàng, Thanh Dung sau đó liền mơ hồ tỉnh dậy.
Dung Thành thấy vậy thì bất ngờ, chàng ngồi thẳng dậy như không có chuyện gì nói: “ Nàng dậy rồi.”
Thanh Dung nhìn thấy thì ngồi thẳng dậy, rồi đi tới bàn rót nước đưa cho chàng, nói: “ Vết thương của chàng chưa khỏi hẳn đừng nên cử động nhiều, nàng xuống đi.”
Dung Thành nắm lấy ta Thanh Dung dịu dàng trả lời: “ Ta không sao, nàng yên tâm, mấy ngày nay ta cứ nằm trong phòng cũng thấy rất ngột ngạt, khó chịu!.”
Thanh Dung dịu dàng đặt tay còn lại của mình lên tay của Dung Thành rồi nhẹ nhàng nói: “ Được, thiếp không ép chàng nằm một chỗ nữa, nhưng chàng cũng đừng cử động mạnh quá đó, thiếp đi xuống bếp làm ít đồ ăn cho chàng.”

Dung Thành mỉm cười gật đầu, Thanh Dung đứng dậy rồi quay người đi.

Việc Tử Diệp và Thanh Dung ở cùng nhau đã truyền khắp hoàng cung, tất cả thị nữ, nô tài, thị vệ thi nhau truyền tai những tin đồn ấy.
An Nhiên đang đi dạo ngoài ngự hoa viên thì vô tình nghe thấy thì tức giận nói: “ Các ngươi đứng lại, vừa nãy các ngươi nói cái gì?!.”
Tất cả những người đó hốt hoảng quỳ xuống, nói: Hoàng hậu nương nương tha mạng, ở kinh thành đã đồn khắp nơi chuyện hoàng thượng bị thương là vì Quảng Thành vương phi, còn nói là...là...”
An Nhiên tức giận hét lớn: “Nói cái gì? Mau nói đi chứ!.”
Thị nữ đó hoảng hốt nói: “ Là hai người họ đã ở bên cạnh nhau cả đêm, nương nương tha mạng, nương nương tha mạng!.”
An Nhiên tức giận nói: “ Từ nay về sau, bổn cung mà còn nghe bất cứ tin đồn nào liên quan tới họ thì các ngươi cứ chờ mất cái đầu này đi!.”
Các cung nữ đó sợ hãi chỉ biết rung rẫy.

An Nhiên tức giận quay người đi tới thư phòng, nàng ngang nhiên bước vào, Tử Diệp đang ngồi phê duyệt tấu chương.
An Nhiên bước vào đập mạnh hai tay xuống bàn: “ Rốt cuộc chàng đang làm cái gì vậy hả, tại sao đêm đó chàng lại ở cùng cô ta.

Chàng có biết là tin đồ đã bị truyền khắp kinh thành này rồi không, cô ta là thê tử của đệ đệ chàng đó, mặt muội của hoàng thất chàng rốt cuộc để đâu!!.”
Tử Diệp lạnh lùng ngước mắt lên nhìn An Nhiên, nói: “ Nếu không vì một số chuyện ngoài ý muốn thì nàng ấy đã là thê tử của trẫm rồi.

Chuyện của trẫm không cần cô lo, cô cứ yên phận ở trong Hòa An Điện làm hoàng hậu của mình đi!.”

An Nhiên nghe xong thì nhăn mặt nói: “ Chàng nói như thế là sao? Hoàng hậu...chàng tưởng thiếp cần cái chức hoàng hậu này lắm sao? Thứ thiếp cần là trái tim của chàng, là con người của chàng, chàng có hiểu không Tử Diệp?!.”
Tử Diệp không quan tâm tới những lời An Nhiên nói, chàng lạnh lùng kêu: “ Chương Nguy, mau đưa hoàng hậu về cung!.”
Chương Ngụy cùng hai thị nữ bước vào, hai thị nữ đó kéo tay An Nhiên, nhưng lại bị nàng hất ra, tức giận nói lớn: “ Tránh ra, bổn cung không cần các ngươi đưa ta đi.

A Diệp thiếp nói cho chàng biết, con người ai cũng có giới hạn của nói, chàng đừng ép thiếp phải làm những chuyện mà làm hại người khác!.”
Chương Ngụy nghe xong thì nhăn mặt lại khó xử nhìn An Nhiên nói nhỏ: “ Nương nương, người bớt nói vài lời được không?!.”
Tử Diệp nghe thấy những lời An Nhiên nói thì chàng tức giận ném mạnh quyển tấu chương trên tay xuống đất, hét lên: “ Cô đừng tưởng trẫm không biết những kẻ thích khách đêm đó là do cô cử đi, nếu cô không muốn trẫm phế cô thì cô yên phận ở trong Hòa An Điện đi!.”
An Nhiên nghe xong thì giọt lệ nàng rơi xuống, nàng hét lớn đáp lại: “ Chàng phế đi, chàng phế thiếp đi, thiếp là hoàng hậu do tiên hoàng đích thân sắc phong chàng dám phế thiếp!.”
Tử Diệp nghe xong thì càng thêm tức giận chàng hét lớn: “ Mau đưa hoàng hậu về cung Hòa An, không có lệnh của trẫm thì không được để hoàng hậu bước chân ra khỏi Hòa An Điện, cũng không được cho bất kỳ ai đến thăm!.”
An Nhiên được đưa đi.

Thanh Dung đang ở trong bếp nấu cháo cho Dung Thành.

Nhất Hiên từ ngoài bước vào, đi tới nói nhỏ vào tai Dung Thành, chàng nghe xong thì hai mắt mở to, khuôn mặt nghiêm túc, tức giận.

Thanh Dung từ ngoài cầm theo chén cháo bước vào.
Nàng đi tới đặt chén cháo lên bàn ở đầu giường rồi ngồi xuống, nói: “ Thiếp nấu cho chàng ít cháo, chàng ăn xong rồi uống thuốc.”
Dung Thành mỉm cười nhìn nàng rồi quay qua liếc mắt nhìn Nhất Hiên ra lệnh cho chàng lui xuống.

Chàng và Băng Nhi đi ngang qua nhau, Băng Nhi liền quay lại nhìn chàng thì thấy trên vai chàng vết máu đang chảy ra.

Nhất Hiên lạnh lùng bước vào phòng đóng cửa lại rồi ngồi xuống bàn, Băng Nhi đi tới gõ nhẹ vào cửa, chàng đứng dậy đi ra mở cửa thì thấy Băng Nhi.

Băng Nhi cầm hộp thuốc giơ lên rồi mỉm cười, Nhất Hiên thấy vậy thì quay người ngồi vào bàn rồi cầm ly trà lên uống, Băng Nhi đi vào đặt hộp thuốc lên bàn, rồi tới bên cạnh chàng kéo cổ áo ra.
Nhất Hiên không hiểu liền dùng lực nắm chặt lấy cổ tay chàng rồi lạnh lùng nói: “ Cô đang làm gì vậy?!.”
Băng Nhi dịu dàng nói: “ Ta thấy vết thương của huynh đang chảy máu ra nên chỉ là muốn băng bó lại cho huynh thôi.”
Nhất Hiên nghe xong thì buông tay nàng ra, Băng Nhi mỉm cười nhìn chàng rồi mở hộp thuốc ra lấy lọ thuốc và cuộn băng quấn.

Nàng quay qua vén y phục chàng xuống thì thấy một vết thương do kiếm chém mà thành, máu ở vết thương liên tục chảy ra.
Băng Nhi nhìn thấy mà xót, nàng cầm lấy lọ thuốc đổ vào vết thương, dịu dàng nói: “ Huynh cố chịu một tí!.” Thuốc được đổ vào vết thương, Nhất Hiên mắt hai mắt rồi nắm chặt lòng bàn tay.
Băng Nhi đặt lọ xuống xuống rồi nhẹ nhàng cầm cuộn băng lên băng bó cho chàng, rồi nàng dịu dàng nói: “ Huynh cũng nên lo cho bản thân mình, đừng lúc nào cũng lo lắng cho người, vết thương cũng nên được chữa trị rồi băng bó lại.

Y phục của huynh ta thấy cũng bị rách rồi, lát nữa huynh thay bộ khác đi rồi để ta vá lại giúp huynh.”
Nhất Hiên nghe xong thì quay qua nhìn Băng Nhi rồi nhẹ nhàng nói: “ Vì sao lại tốt với ta như vậy?!.”
Băng Nhi nhìn chàng ngây người ra một lúc rồi đáp lại: “ Chúng ta đều là bên cạnh điện hạ và vương phi cũng là người một nhà, nên chăm sóc cho nhau là chuyện bình thường thôi.”
Nhất Hiên nhìn Băng Nhi với đôi mắt dịu dàng, Băng Nhi nhẹ nhàng ân cần băng bó lại vết thương.

Thanh Dung cùng Băng Nhi đi dạo trên phố, nàng đi tới Ngạn Xuân Các ( Ngạc Xuân Các là quán ăn, quán trọ nổi tiếng nhất kinh thành) cả hai người bước vào được tiểu nhị của quán dẫn tới một phòng thượng hạng, nàng cùng Băng Nhi bước vào rồi đóng cửa lại, nàng và Băng Nhi đi tới ngồi vào bàn.
Minh Dương lạnh lùng ngồi xuống trà rồi nói: “ Cuối cùng muội cũng tới rồi thập thất.”
Thanh Dung nhìn Minh Dương rồi hỏi: “ Lục sư huynh, huynh định vào hoàng cung thật sao?!.”.
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 25: Chương 25


Minh Dương đặt chén trà xuống rồi nhìn Thanh Dung nói: “ Đúng, đây vốn là chủ kiến của sư phụ, huynh sẽ vào cung của An Lạc trưởng công chúa, Lý Hồng Tuyết làm ứng cử cho việc chọn hộ vệ lần này!.”
Thanh Dung liền đáp: “ Còn Tuyết Nhi tỷ thì sao?!.”
Minh Dương lấy từ trong người ra một bức thư đặt trước mặt Thanh Dung rồi nói: “ Muội ấy không chịu đi theo ta, con bé muốn ở Tuyết Thành đợi Lục Dương quay trở về!.:
Thanh Dung mở thư của Tuyết Nhi gửi ra đọc: “ Dung Nhi, tỷ đã biết mọi chuyện ở kinh thành rồi, thật không ngờ mọi chuyện lại thành ra như này, có lẽ cuối tháng tỷ sẽ tới kinh thành với muội hãy đợi tỷ, muội phải hứa với tỷ là nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân mình.

Hàn Tuyết Nhi.”
Thanh Dung quay qua nhìn Minh Dương rồi nói: “ Lục sư huynh muội cầu xin huynh, huynh đừng vào cung có được không?.

Muội đã mất đi tất cả người thân, những người bên cạnh muội rồi, muội xin huynh mà, muội không muốn mất thêm bất kì ai nữa đâu!!.”
Minh Dương nhìn Thanh Dung với ánh mắt dịu dàng, đưa tay lên vuốt tóc nàng rồi nhẹ nhàng nói: “ Dung nhi à...Một khi chúng ta đã đi lên con đường này thì không thể quay lại nữa rồi!.”
Thanh Dung nhìn Minh Dương rồi nước mắt nàng rơi xuống: “ Nhưng mà...”
Minh Dương mỉm cười nhẹ nhìn nàng rồi lấy tay lau nước mắt cho nàng Ở trong cung, Dung Thành tức giận bước nhanh tới thư phòng, chàng đi vào cầm kiếm chĩa vào hướng.

Tử Diệp nhìn thấy chàng thì lạnh lùng đứng dậy đi tới trước mặt Dung Thành.
Dung Thành tức giận đặt kiếm lên cổ chàng rồi hét lớn: “ Rốt cuộc phải làm sao người mới tránh xa khỏi Dung Nhi đây, tại sao ngươi cứ năm lần bảy lượt đeo bám theo nàng ấy vậy?!.”
Tử Diệp nhìn Dung Thành với vẻ mặt kiêu ngạo rồi nói: “ Thất đệ à, đệ nói sai rồi, nàng ấy vốn là người của trẫm mà, sao lại gọi là trẫm đeo bám nàng ấy!.”

Chương Ngụy và Hạo Hiên cùng các thị vệ, nô tài khác đi vào nhìn thấy.

Chương Ngụy liền hốt hoảng nói: “ Quảng Thành Vương điện hạ, người đang làm cái gì vậy, người có biết chĩa kiếm vào hoàng thượng là có tội đi không, mau bỏ kiếm xuống đi!.”
Dung Thành tức giận hét lớn: “ Nàng ấy là thê tử của ta, vì sao lại trở thành người của ngươi được?!.”
Tử Diệp nhìn Dung Thành rồi cười đáp lại: “ Thế thì người không biết rồi, khi trẫm còn ở biên cương thì trẫm đã quen nàng ấy rồi!.”
Triệu Duy nghe thấy trong cung có chuyện thì liền chạy vào, ông đi tới thư phòng nhìn thấy Dung Thành đang đặt kiếm lên cổ Tử Diệp thì hét lớn: “ Quảng Thành Vương điện hạ, người có biết người đang làm gì không hả?!.

Mau bỏ kiếm xuống!.”
Nước mặt Dung Thành rơi xuống, chàng nhìn Tử Diệp với ánh mắt căm hận rồi nghẹn lời nói: “ Vì sao...các người ai ai...cũng lừa bổn vương?!.”
Triệu Duy nắm chặt lấy tay của Dung Thành khiến chàng thả kiếm xuống, rồi đá nhẹ vào đằng sau đầu gối khiến chàng quỳ xuống.

Triệu Duy liền trầm giọng ra lệnh: “ Người đâu?.

Quảng Thành Vương dám mạo phạm hoàng thượng, tội đáng muôn chết, đưa vào thiên lao đợi này xử lý!.”
Dung Thành được các thị vệ đưa đi, chàng cười lớn rồi nhắm mắt lại, giọt lệ từ khóe mắt chàng chảy xuống.Triệu Duy tức giận nói Tử Diệp: “ Hoàng thượng! Chuyện người và Quảng Thành vương phi là như thế nào vậy?!.”
Tử Diệp quay người ngồi vào bàn rồi đáp lại: “ Nhạc phụ đại nhân người không cần phải lo những chuyện này, không phản người đang rất bận nhiều công việc ở quân doanh sao, sao bây giờ người lại có thời gian rảnh vào cung vậy?!.”

Triệu Duy nhìn Tử Diệp tức giận hỏi: “ Hoàng thương, thần nghe tin người cấm túc Nhiên Nhi ở trong cung của nó, không cho ra ngoài.

Thần kính trọng người vì người kà hoàng thượng, nhưng nếu người đối xử tệ bạc với con bé thì cho dù là cái mạng già này ta cũng không để yên đâu!!.”.

||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y |||||
Ông nói xong thì tức giận quay người rời đi, Triệu Duy đi tới Hòa An Điên nhưng lại bị lính canh tranh lại, nói: “ Tể tướng đại nhân, không có lệnh của hoàng thượng bất cứ ai cũng không được vào!.”
Triệu Duy tức giận hét lớn: “ Tránh ra, nếu hoàng thượng có trách phạt thì nói là ta tự ý xông vào!.”
Triệu Duy từ ngoài bước vào nhìn thấy An Nhiên đang ngồi thẫn thờ, nuốt không nổi đồ ăn, ông liền đau lòng kêu: “ Nhiên Nhi!.”
An Nhiên thì thấy ông thì vội vàng đặt đũa xuống rồi chạy nhanh nhào vào lòng ông, nàng nàng khóc nức nở, nói: “ Phụ thân, cuối cùng người cũng tới rồi, con thật sự rất nhớ người, con muốn về nhà, con muốn về nhà, con không muốn làm hoàng hậu gì đó nữa!!.”
Triệu Duy nhìn thấy mà lòng đau như cắt, ông xót xa nhìn con gái mình đến nỗi rơi nước mắt, Triệu Duy ôm chặt nàng vào lòng vỗ về rồi dịu dàng nói: “ Nhiên Nhi ngoan, đừng khóc nữa, từ nay phụ thân sẽ ở bên cạnh con, phụ thân sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương con nữa đâu, ngoan đừng khóc nữa!!.”
An Nhiên được Triệu Duy ôm gọn trong vòng tay, nàng khóc nức nở như một đứa con nít.

Thanh Dung sau khi quay về cung thì nhận được tin Dung Thành bị nhất vào thiên lao, nàng hoảng hốt làm rơi chén thuốc xuống đất rồi quay người chạy nhanh tới chỗ của Tử Diệp.

Nàng bước vào thư phòng với ánh mắt lạnh lùng rồi quỳ xuống trước mặt Tử Diệp,

Tử Diệp liền chạy nhanh tới đỡ nàng đứng dậy không cho nàng quỳ.Tử Diệp vội vàng nói: “ Dung Nhi, nàng đang làm cái gì vậy mau đức lên!.”
Thanh Dung không chịu đứng dậy, lạnh lùng nói: “ Ngươi thả Dung Thành ra thì ta đứng dậy!.”
Tử DIệp nghe xong thì buông tay, thất vọng lùi về sau vài bước rồi đứng thẳng nhìn nàng đáp lại: “ Thì ra là nàng tới đây vì hắn, nàng thật sự yêu hắn rồi sao?!.”
Thanh Dung ngước mắt lên nhìn chàng, đôi mắt nàng rưng rưng nước mắt, nói: “ Đúng...người ta yêu bây giờ chính là chàng ấy...!.”
Tử Diệp tức giận đi tới cúi xuống bóp mạnh hai vai nàng rồi hét lớn: “ Nàng nói lại một lần nữa cho ta, nàng có dám nói lại một lần nữa không Dương Thanh Dung?!.”
Nước mắt nàng rơi xuống, Thanh Dung vẫn lạnh lùng nhìn Tử Diệp rồi nói: “ Người bây giờ Dương Thanh Dung ta yêu chính là chàng ấy!.”
Tử Diệp nghe xong thì tuyệt vọng đứng thẳng dậy quay lưng lại, nước mắt chàng rơi xuống.

Thanh Dung nắm chặt hai lòng bàn tay lại, vẻ mặt nàng khóc chịu.
Nàng nhẹ nhàng đứng dậy rồi đi tới gần Tử Diệp nói nhỏ với chàng: “ Giờ hợi đêm nay...tại căn nhà tranh đó, không gặp không về, ta đợi chàng!.”
Thanh Dung nói xong liền quay người rời đi, Tử Diệp quay người lại nhìn theo bóng lưng của nàng, nước mắt chàng rơi xuống.

Thanh Dung cùng Nhất Hiên và Băng Nhi đi tới thiên lao tìm Dung Thành, thị vệ canh gác mở cửa cho nàng.

Thanh Dung quay lại kêu: “ Nhất Hiên ngươi và Băng Nhi ở ngoài canh đi, đừng cho bất kỳ ai tới gần!.”
Cả hai người nghe xong thì đứng trước phong Dung Thành bị giam canh, Thanh Dung nhẹ nhàng bước vào, Dung Thành nhìn thấy nàng thì lạnh lùng như nói: “ Sao nàng còn tới đây làm gì?!.”
Dung Thành đi tới gần ngồi xuống trước mặt nhìn Dung Thành rồi nói: “ Chàng làm sao vậy A Thành, vì sao chàng lại tới tìm hắn chứ, vì sao...?!.”
Dung Thành nghe xong thì lườm Thanh Dung rồi đứng dậy hất nàng lùi về sau, chàng tức giận hét lớn: “ Nếu như bổn vương không tới tìm hắn, thì làm sao biết thời gian qua các người lừa dối bổn vương như thế nào?!!.”
Thanh Dung ngơ ngác nhìn Dung Thành rồi đáp: “ Thiếp lừa chàng chuyện gì cơ chứ?!.”

Dung Thành nhìn thẳng mặt Thanh Dung, tức giận nói: “ Hắn nói...nàng vốn đã là người của hắn, còn nói là trước lúc nàng gả cho bổn vương thì nàng với hắn đã ở bên nhau rồi!.”
Thanh Dung nghe xong thì ngạc nhiên, nàng đứng ngơ người ra, nước mắt nàng rơi xuống, hét lớn: “ Chàng tin hắn mà không tin thiếp...chàng đi tới hỏi hắn nhưng vì sao lại không hỏi thiếp, hắn nói gì thì chàng cũng tin hay sao?.

Chàng có biết thiếp hận hắn đến cỡ nào hay không?.

Chàng có biết hắn là người g**t ch*t ca ca thiếp hay không?.

Chàng có biết hắn là người ép phụ hoàng, mẫu hậu thiếp đau khổ đến chết hay không?!!.”
Dung Thành sau khi nghe Thanh Dung nói thì chàng bất ngờ ngước mắt lên nhìn nàng, rồi chàng đi tới đặt hai tay mình lên vai nàng nhẹ nhàng nói: “ Dung Nhi...ta xin lỗi nàng, là ta không hỏi nàng trước mà tự ý đi hỏi hắn, ta biết ta sai rồi ta xin lỗi nàng!.”
Thanh Dung lấy tay lau nước mắt rồi đẩy chàng ra, nàng lùi về sau nhìn chàng rồi dịu dàng nói: “ Chàng không biết thì không phải lỗi của chàng, chàng cứ ở đây đi, đợi thiếp cứu chàng ra!.”
Thanh Dung nói xong thì lạnh lùng quay người rời đi.

Màn đêm buông xuống tại phủ công chúa, Thanh Dung ở trong phòng tắm rửa sạch sẽ, nàng mặc một bộ y phục màu trắng vàng nhạt giản dị, xinh đẹp, mái tóc cũng được thả xuống, nàng lấy chiếc ngọc bội long phụng từ ngăn tủ ra rồi đeo lên eo.

Băng Nhi khoác áo choàng lên cho nàng rồi giúp nàng đeo khăn che mặt lên.
Băng Nhi nhìn Thanh Dung với đôi mắt buồn, nói: “ Tỷ tỷ...thật sự phải làm như vậy sao...?!.”
Thanh Dung quay lại nhìn Băng Nhi rồi nhẹ nhàng đặt tay lên má cô, dịu dàng đáp: “ Ta thật sự không còn cách nào nữa rồi...em yên tâm, ở trong phủ đợi ta!.”.
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 26: Chương 26


Thanh Dung nói quay người rời đi, nàng đi ra khỏi phủ rồi leo lên ngựa cưỡi chạy đi, Thanh Dung đi tới ngôi nhà tranh mà trước đây đã cùng Tử Diệp ở, nàng bước vào nhìn thấy căn nhà không có nổi một hạt bụi, những ngọn nến được thắp sáng.

Thanh Dung cởi áo choàng và tháo khăn che xuống, nàng cầm bình rượu lên xuống rồi múa một điệu múa rất đẹp.
Tử Diệp đi từ ngoài vào, chàng khoác trên mình bộ y phục màu trắng xanh lục nhạt và chiếc áo choàng lông, mái tóc chàng búi nửa đầu nhìn rất giản dị, chàng từ ngoài mở cửa bước vào rồi đóng lại, chàng nhìn Thanh Dung với ánh mắt say đắm, nàng đi tới đứng trước mặt Tử Diệp.

Tử Diệp dịu dàng sợ lên má nàng rồi nói: “ Dung Nhi...nàng say rồi!.”
Thanh Dung nhìn Tử Diệp với ánh mắt trìu mến rồi dịu dàng nói: “ Cuối cùng...chàng cũng tới rồi A Diệp!.”
Thanh Dung nhón chân lên hôn lên môi chàng, Tử Diệp mở to tròn hai mắt rồi hôn mạnh lấy nàng, chàng dịu dàng bế Thanh Dung lên rồi đi tới giường, cả hai người cùng nhau trải qua một đêm xuân.

Sáng hôm sau Thanh Dung mơ màng mở mắt ra nhìn thấy mình đang nằm trong vòng tay của Tử Diệp, nàng nhẹ nhàng đưa tay lên sờ lên sóng mũi của chàng.
Tử Diệp liền dịu dàng nói: “ Nàng vẫn còn yêu ta đúng không?!.”
Thanh Dung nghe xong thì rút tay lại ngồi dậy, đi xuống giường mặc y phục vào, nàng lạnh lùng nói: “ Ta đã cho ngươi tất cả rồi...Bây giờ ngươi có thể thả Dung Thành ra chưa?!.”
Tử Diệp ngồi dậy nhìn Thanh Dung nói: “ Được, ta thả hắn!.”
Thanh Dung nghe xong thì mở cửa rời đi.

Tử Diệp sau khi về cung thì truyền lệnh thả Dung Thành ra, Thanh Dung ở trong Khang Nghi Điện đợi Dung Thành, sau khi nàng nghe được tin Dung Thành được thả ra thì vội vàng chạy ra ngoài sân nhìn thấy Dung Thành đang đi tới.

Thanh Dung vội vào chạy nhanh nhào vào lòng chàng.
Dung Thành dịu dàng nói: “ Dung Nhi ta về rồi!.”
Thanh Dung nhắm hai mắt lại, nước mắt nàng rơi xuống, nàng đau lòng nói: “ Thiếp bảo rồi, thiếp chắc chắn sẽ cứu chàng ra mà!.”
Thanh Dung quay về phòng, cởi y phục ra bước vào bồn tắm rồi ngồi xuống, nàng nhắm chặt hai mắt lại, những giọt lệ từ khóe mắt rơi xuống, Thanh Dung nhớ lại cảnh đêm đó nàng ở cùng Tử Diệp, rồi chìm bản thân mình xuống nước.

Một hồi sau Thanh Dung ngoi lên, nàng khóc đến nỗi không thành tiếng.
Sau khi tắm xong, Băng Nhi giúp Thanh Dung mặc y phục lên, nàng dịu dàng nhìn Băng Nhi qua gương nói: “ Chuyện này...em đừng nói cho bất cứ ai...cứ coi như là...chưa có chuyện gì xảy ra đi!.”
Băng Nhi nhìn Thanh Dung rồi đau lòng nói: “ Nhưng mà tỷ...!.”
Thanh Dung quay lại nhìn Băng Nhi, nàng nhẹ nhàng đưa tay lên sờ lên má Băng Nhi, dịu dàng nói: “ Băng Nhi...tỷ có kêu thị nữ trong cung làm cho muội mấy bộ y phục mới rồi, lát nữa họ sẽ mang tới cho em.

Bây giờ tỷ luôn coi muội là muội muội của mình, tỷ không muốn em phải chịu khổ hay bị ai bắt nạt cả!.”
Băng Nhi nghe xong thì bước tới ôm Thanh Dung rồi khóc, Thanh Dung nhẹ nhàng an ủi.

Buổi tối, Thanh Dung mặc một bộ y phục giản dị, mái tóc dài được thả xuống, trên đầu chỉ cài mấy cây trâm.

Nàng thẫn thờ nhìn lên mặt trăng tròn.

Dung Thành từ đằng sau nhẹ nhàng đi tới ôm eo nàng.
Vòng ôm ấm áp đó khiến Thanh Dung cảm thấy nhẹ lòng, nàng mỉm cười nhẹ rồi đặt tay lên tay chàng, nói: “ Dung Thành...Lỡ như...thiếp làm gì sai có lỗi với chàng thì chàng có tha thứ cho thiếp không?!.”
Dung Thành ôm chặt nàng vào lòng rồi nhắm mắt mỉm cười, dịu dàng nói: “ Dù nàng có làm gì sai...Thì ta cũng sẽ tha thứ cho nàng!.”
Cả hai người buổi tối đi dạo ngoài phố, trên phố đầy ắp những tiếng cười, nói vui vẻ.

Dung Thành nắm lấy tay Thanh Dung đi tới một quán hoành thánh bên đường.

Cả hai người xuống, Dung Thành quay qua kêu ông chủ: “ Ông chủ cho hai bát, một bát không hành ngò.

Ông chủ liền đáp lại: “ Được có liền.”
Thanh Dung nhìn chàng với vẻ mặt bất ngờ rồi hỏi: “ Sao chàng biết thiếp không ăn được hành ngò?.”
Dung Thành nhìn Thanh Dung dịu dàng đáp lại: “ Ta từng nghe Băng Nhi nói nàng không thích ăn, chỉ cần ngửi thấy là sẽ khó chịu.”
Ông chủ bưng hai bát ra rồi vui vẻ nói: “ Có rồi đây, mời hai vị ăn ngon miệng.”
Dung Thành mỉm cười đáp: “ Đa tạ ông chủ.” Chàng nhìn qua Thanh Dung dịu dàng nói: “ Dung Nhi, nàng ăn thử đi, ông chủ ở đây làm rất ngon đó!.”
Thanh Dung mỉm cười nhẹ rồi cúi người ăn một miếng, nàng vừa nếm thì hai mắt mở to, ngơ ngác nói: “ Mùi vị này…thật sự rất giống…với mẫu hậu làm!.”
Dung Thành nghe xong thì ngơ người, rồi chàng liền dịu dàng nói với Thanh Dung: “ Nếu đã giống với mùi vị mẫu hậu nàng làm…thì sau này ta thường xuyên đưa nàng tới đây ăn.

Còn nếu nàng đã nhớ nhà…thì ta sẽ cố gắng lập công để đưa nàng về nhà, về nơi nàng được sinh ra!.”
Thanh Dung nghe xong thì ngạc nhiên nhìn chàng, giọt nước mắt từ khóe mắt nàng rơi xuống, nàng xúc động đáp lại: “ A Thành…cảm ơn chàng!.”
Sau khi ăn xong cả hai người đi lên tường thành nơi cao nhất Kinh Thành, nàng đi lên nhìn thấy ánh trăng tròn sáng trên bầu trời đầy sao sáng, nàng đưa tay ra giơ lên giống như muốn nắm lấy những chòm sao ấy.

Dung Thành nhìn nàng mỉm cười tươi, Thanh Dung quay qua nhìn chàng mỉm cười nhẹ, Dung Thành nhìn nàng rồi nhẹ nhàng cúi người xuống gần định hôn nàng, nhưng Thanh Dung liền lùi về sau né.

Dung Thành đứng thẳng quay đầu qua chỗ khắc khó xử.

Thanh Dung ấp úm nói: “ Thiếp xin lỗi!.”
Dung Thành quay qua mỉm cười nhìn nàng rồi dịu dàng nói: “ Không sao, ta đợi nàng…ta sẽ đợi nàng…đợi đến một người nào đó nàng chấp nhận ta!.”
Thanh Dung nghe xong thì mỉm cười tươi nhìn chàng, khóe mắt nàng ướt rồi rơi lệ, Dung Thành nhẹ nhàng đưa tay lên sờ má nàng rồi lau nước mắt.
An Nhiên và An Linh đang cùng nhau dùng bữa, An Nhiên vừa đút miếng cá vào miệng mình thì liền cảm thấy buồn nôn.

Hạ Tuyết liền cầm bình đi tới bên cạnh nàng, An Nhiên lấy tay áo che lại rồi ói vào bình, sau đó nàng lấy khăn lau miệng.

An Linh nhìn thấy thì lo lắng hỏi: “ An Nhiên muội sao vậy, người đâu truyền thái y!.”
Một lát sau thái y đi tới rồi ngồi bắt mạch cho An Nhiên, sau khi bắt mạch xong ông vui vẻ nhìn An Nhiên rồi đứng dậy nói: “ Chúc mừng nương nương, là hỉ mạch, người đã có thai được ba tháng rồi.”
An Nhiên nghe xong thì vui mừng không giấu được nụ cười trên mặt mình, nàng quay qua nhìn An Linh cười tươi.

An Linh vui vẻ nói: “ Được rồi, bổn cung biết rồi ngươi lui xuống đi, lát nữa tới chỗ Hạ Tuyết nhận thưởng đi!.”

An Linh nắm lấy tay An Nhiên dịu dàng nói: “ Nhiên Nhi cuối cùng muội cũng có thái rồi, Tử Diệp biết tin cách sẽ vui lắm, để bổn cung cho người nói với đệ ấy.” Nàng quay qua nhìn thị nữ bên cạnh rồi nói.

Một hồi sau phía Tử Diệp cũng nhận được tin An Nhiên có tin, Tử Diệp sau khi biết tin thì không hề có chút biểu cảm nào, chàng chỉ kêu Chương Ngụy vào rồi lạnh lùng nói: “ Hoàng hậu có thai rồi thì mang chút đồ tẩm bổ cho cô ta đi, bảo cô ta có thai rồi thì đừng đi đứng lung tung!.”
Chương Ngụy nghe xong liền đáp lại: “ Bệ hạ, người như vậy có hơi phũ phàng không, như vậy sẽ khiến nương nương đau lòng đó.”
Tử Diệp nghe xong thì trừng mắt nhìn Chương Ngụy, chàng cầm cây bút đang viết trên tay mình ném về phía Chương Ngụy, lạnh lùng nói: “ Ngươi đi đi, đừng có mà lắm miệng, cẩn thận trẫm đánh ngươi bây giờ!.”
Thanh Dung đang ngồi cắm hoa ở trong phòng thì Băng Nhi từ ngoài đi vào, nàng nói nhỏ vào tai Thanh Dung, Thanh Dung nghe xong thì mở tròn hai mắt, khuôn mặt ngạc nhiên của nàng nhìn Băng Nhi, rồi đau lòng nói: “ Đến cuối cùng...!ta vẫn không thể thay đổi được tất cả!.”
Nàng nói xong thì giọt nước mắt từ từ rơi xuống.

Dung Thành bị triệu gấp lên triều, chàng từ ngoài bước vào, Tử Diệp ngồi ở trên ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống chàng rồi nói: “ Nguyên Bá, khanh nói lại những gì mình vừa nói với trẫm đi!.”
(Nguyên Bá - Lại Bộ Thị Lang Bắc Dung Quốc)
Nguyên Bá đứng ra thẳng thắn nói: “ Quảng Thành Vương điện hạ dám chĩa kiếm về phía là đã mắc tội khi quân phạm thương, lại còn chĩa kiếm vào hoàng thượng tội đáng muôn chết, xin hoàng thượng hạ lệ xử phạt!.”
Dung Thành lạnh lùng nhìn Nguyên Bá rồi nói: “ Thế ông nói xem nên xử phạt như nào? Ông đừng quên chính hoàng thượng là ngươi hạ lệnh thả ta ra!.”
Nguyên Bá quay lại nhìn Tử Diệp rồi thưa: “ Xin hoàng thượng xử phạt Quảng Thành Vương!.”
Các quan thần khác cùng nhau bước ra hô lớn: “ Khẩn cầu hoàng thượng xử phạt Quảng Thành Vương!.”
Chỉ có Triệu Duy và Thừa Hàn đứng trầm lặng nhìn Tử Diệp.

Thanh Dung từ ngoài bước vào nói lớn: “ Ai dám động vào chàng ấy!.”
Tử Diệp nhìn thấy Thanh Dung thì đứng dậy mở to mắt nhìn nàng, Dung Thành quay người lại nhìn nàng rồi nói: “ Dung Nhi, sao nàng lại tới đây?!.” Thanh Dung đi tới lạnh lùng đứng bên cạnh Dung Thành nói: “ Ta xem kẻ nào dám động vào chàng!.”
Dung Thành dịu dàng nói với Thanh Dung: “ Sao nàng không ở trong điện mà lại tới đây chứ Dung Nhi!.” Nàng quay qua nhìn chàng mỉm cười trả lời: “ Thiếp chỉ có thể bảo vệ chàng nốt lần này thôi, về sau chàng nhất định phải bảo vệ ngược lại thiếp có biết không?!.”.
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 27: Chương 27


Nguyên Bá quay lại nhìn Thanh Dung kiêu ngạo chỉ tay vào nàng nói: “ Cô chỉ là một vương phi lại dám ở trên điện ăn nói ngỗ nghịch như vậy trước mặt hoàng thượng.

Người đâu đưa cô ta ra ngoài!.”
Tử Diệp trừng mắt nhìn Nguyên Bá mạnh giọng nói: “ Ai dám động vào nàng ấy!.”
Triệu Duy nhìn lên Tử Diệp rồi trầm giọng kêu: “ Bệ hạ!.” Các quan thần ở dưới tiếp tục cùng nhau nói lớn: “ Khẩn cầu bệ hạ xử lý Quảng Thành Vương điện hạ và Quảng Thành Vương Phi!!.”
Tử Diệp ném mạnh ly trà xuống được hét lớn: “ Được...được, các ngươi đây là đang ép trẫm có đứng không?!.”
Các đám lão thần sợ hãi quỳ xuống nói: “ Chúng thần không dám!.”
Tử Diệp tức giận nói lớn: “ Được lắm, người đâu lôi Quảng Thành Vương xuống đánh hai mươi trượng, thu hồi binh phù và quân lệnh, sau khi phạt trượng xong đày tới Tây Thành làm huyện quan, quản lý Tây Thành, không có thánh chỉ của trẫm tuyệt đối không được quay về Kinh Thành.

Còn về Quảng Thành Vương phi ăn nói ngỗ nghịch trước điện.

đưa về Khang Nghi Điện suy ngẫm không có lệnh của trẫm, tất cả người trong cung Khang Nghi không được bước ra ngoài dù chỉ là nửa bước, không cho bất kỳ ai tới thăm!.”
Thanh Dung nghe xong thì ngơ ngác, ngạc nhiên nhìn Dung Thành.

Thị vệ từ ngoài bước vào đưa Dung Thành đi, Thanh Dung tức giận hét lớn: “ Ta xem ai dám đưa chàng ấy đi, nếu các ngươi đụng vào một sợi tóc của chàng thì đừng chắc tại sao Thanh Dung ta không khách sáo! Thanh Dung quay qua trừng mắt nhìn Nguyên Bá rồi lạnh lùng nói lớn: “ Ông nói ta chỉ là một vương phi, được để ta nói cho ông biết.

Thứ nhất, ta tuy gả tới đây là một vương phi nhưng xuất thân của ta vốn dĩ là An Hà công chúa tôn quý nhất Thanh Dung.

Thứ hai, cho dù ta có gả tới đây thì thân phận hay là xuất thân của ta vẫn cao hơn các ngươi.

Thứ ba, vì sao ta lại gả tới đây? Cũng chả phải là vì sự hòa bình, vì sự yên ổn cho các ngươi sao!.”
Thanh Dung nói xong thì đám lão thần không dám hé nửa lời, Dung Thành quay lại nhìn rồi dịu dàng nắm lấy tay nàng mỉm cười nói: “ Dung Nhi ngoan, sau này ở Kinh Thành nàng phải tự bảo vệ mình, đừng để ai bắt nạt!.”
Thanh Dung nghe xong thì nhăn mặt, nước mắt nàng rơi xuống, Dung Thành mỉm cười nhìn nàng rồi được đưa đi.

Thanh Dung sau khi quay về cung Khang Nghi thì bị nhốt lại cánh cửa cung cũng bị khóa, nàng đang đi ngoài sân thì bị hoa mắt rồi ngất xỉu.

Sau khi nàng tỉnh dậy thì nhìn thấy Băng Nhi ở bên cạnh đang chăm sóc cho mình, nàng lấy chiếc khăn trên đầu mình xuống.
Băng Nhi lo lắng ngồi xuống nói: “ Công chúa, cuối cùng tỷ cũng tỉnh rồi, muội thật sự rất lo lắng cho tỷ.”
Thanh Dung yếu ớt hỏi: “ Ta làm sao vậy nè?.”
Băng Nhi liền ngập ngừng, tránh né, ấp úm nói: “ Tỷ...tỷ...có thai rồi!.”
Thanh Dung nghe xong thì ngạc nhiên ngơ người ra hỏi: “ Bao lâu rồi?!.”

“ Đã một tháng rưỡi rồi.” Băng Nhi nói xong thì nắm lấy tay Thanh Dung lo lắng nói: “ Tỷ nhất định phải chăm sóc tốt cho mình...và cả đứa nhỏ trong bụng mình nữa, muội đi nấu cháo với canh an thai cho tỷ, ở đây đợi muội, đừng làm chuyện gì dại dột đó!.”
Băng Nhi nói xong thì đứng dậy quay người đi, Thanh Dung nằm ấm ức khóc lớn, nàng vừa khóc vừa nói: “ Vì sao chứ, vì sao thứ ta không mong muốn nhất lại tới chứ, vì sao chứ?!.”
( Tây Thành - Bắc Dung)
Dung Thành trên đường vào Tây Thành, chàng nhìn thấy hai bên đường phố cũng không được náo nhiệt như ở Kinh Thành, trên đường còn có những người ăn xin.

Sau khi tới phủ huyện quan thì nhìn thấy nơi đó là giống như một căn phủ bị bỏ hoang, xung quanh còn có đầy mạng nhện và cây cỏ mọc dại héo úa.

Nhất Hiên quay qua nhìn Dung Thành rồi nói: “ Điện hạ...đây vốn dĩ là một căn phủ bỏ hoang mà!.”
Dung Thành liền lạnh lùng đáp: “ Được rồi đừng than vãn nữa, Tây Thành vốn dĩ là nơi quanh năm bị quân địch coi là nơi vui chơi, căn phủ này thì đã là gì?.

Nếu ngươi thấy đi cùng bổn vương khổ quá thì quay về Kinh Thành đi!.”
Nhất Hiên nghe xong thì quỳ xuống trả lời: “ Điện hạ! Nhất Hiên đã từng nói cho dùng người có đi đâu thì thuộc hạ sẽ luôn đi theo sau người!.” Dung Thành liền mỉm cười nhẹ rồi đỡ Nhất Hiên đứng dậy, nói: “ Được rồi, chúng ta đi vào dọn dẹp thôi.”
Cả hai người mở cửa phủ bước vào.

Thanh Dung ở trong cung ngồi thẫn thờ nhìn ra bên ngoài, Băng Nhi đi vào trên tay còn bưng bát cháo và bát canh an thai, cô đi tới đứng canh Thanh Dung rồi đặt hai bát đó lên bàn.

Thanh Dung quay qua nhìn Băng Nhi rồi vội vàng nói: “ Băng Nhi lát nữa ta sẽ về ăn, muội ở đây đợi ta, ta cần phải tới một nơi!.”
Thanh Dung nói xong thì vội đứng dậy mở cơ quan của mật thất rồi rời đi.

Nàng đi tới căn nhà tranh nhẹ nhàng bước vào thì nhìn thấy Tử Diệp đang ngồi ở trong thẫn thờ cầm bức tranh chân dung của nàng, xung quanh còn có mấy vò rượu, Tử Diệp không để ý có người tới, chàng ngây ngốc nhìn rồi nói: “ Dung Nhi...nàng biết không? Hôm nay lúc ở trên triều nàng liên tục bảo vệ hắn thật sự khiến ta rất tức giận, nàng có biết bây giờ ta thật sự rất muốn nàng quay trở về bên cạnh ta không? Nàng có biết lúc nào ta cũng rất nhớ nàng không? Ta thật sự không muốn làm hoàng đế gì nữa, ta chỉ muốn quay lại thời gian trước kia thôi, ta chỉ muốn làm A Diệp của nàng thôi!.”
Thanh Dung nghe xong thì những giọt nước mắt to đậu trên khóe mắt nàng liên tục rớt xuống, nàng dịu dàng đi tới đứng trước mặt chàng, Tử Diệp nhìn thấy nàng thì liền đặt bức tranh xuống rồi đứng dậy đặt hai tay lên vai nàng rồi ôm chặt lấy nàng vào lòng mỉm cười nói: “ Dung Nhi, là nàng sao, thật sự là nàng sao, không phải ta đang tưởng tượng đó chứ?!.”
Thanh Dung dịu dàng cười tươi rồi đáp: “ Không phải tưởng tượng đâu, là ta!.”
Tử Diệp nhẹ nhàng buông nàng ra, hai tay đặt lên vai nàng rồi vừa khóc vừa nói: “ Dung Nhi ta thật sự không muốn làm hoàng đế gì nữa, ta thật sự rất rất mệt rồi.

Hay là ta cùng nàng rời khỏi nơi này có được không, quay về sống cuộc sống trước kia có được không?!.”
Thanh Dung đau lòng nhìn Tử Diệp, nước mắt nàng rơi xuống, nàng cố gắng mỉm cười rồi đưa hai tay lên sờ má rồi lau nước mắt cho chàng, nàng dịu dàng đáp lại: “ Ta có thai rồi!.”
Tử Diệp nghe thấy nàng nói xong thì ngạc nhiên khuôn mặt vui vẻ cúi xuống áp tai vào bụng nàng cười đến ngây ngốc, Thanh Dung đau lòng ngước đầu lên cố kìm nén lại, rồi nàng cúi xuống nhìn chàng nhẹ nhàng đặt tay lên đầu chàng v**t v* rồi nói: “ Chưa nghe được gì đâu, nó còn rất nhỏ, chỉ mới được một tháng rưỡi thôi!.”
Tử Diệp vui vẻ đến hóa ngốc, chàng ngước đầu lên nhìn Thanh Dung rồi vui vẻ nói: “ Là con của ta và nàng thật sao?.”
Thanh Dung mỉm cười gật đầu, nàng dịu dàng nói: “ Nếu nó sinh ra là con trai thì ta muốn nó phải là vị hoàng đế tương lai của Bắc Dung, còn nếu là con gái thì phải là vị công chúa tôn quý nhất Bắc Dung, chàng có đồng ý không?!.”
Tử Diệp nghe xong thì liền gật đầu rồi đáp: “ Được Được.” Sau đó chàng thấy có gì đó không đúng liền ngơ người nhìn nàng rồi hỏi: “ Hỏi đồng ý…cho ta một cơ hội rồi sao?!.”
Thanh Dung mỉm cười đáp: “ Đúng, nhưng không phải lúc này, phải đợi đứa nhỏ này ra đời đã!.

Sau đó Thanh Dung liền do dự hỏi: “ Chàng có thể…cho Dung Thành quay trở lại Kinh Thành không?!.”

Tử Diệp nghe xong liền ngơ người, chàng đứng dậy nhìn Thanh Dung rồi đáp: “ Được, nhưng phải đợi lúc nàng sắp sinh thì ta sẽ truyền hắn quay về!.”
Thanh Dung ngoan ngoãn gật đầu, nằm dựa vào lòng Tử Diệp, nước mắt nàng rơi xuống, nàng nghĩ thầm trong đầu: “ Dung Thành, xin lỗi, chỉ có thể làm như vậy thì chàng mới được quay về Kinh Thành!.”
Tử Diệp ôm nàng vào lòng cười tươi nói: “ Đợi tới lúc nàng quay về bên cạnh ta, ta sẽ cho nàng một buổi lễ sách phong long trọng nhất từ trước tới này!.”
Thanh Dung sau khi quay trở về cung, nàng suy sụp ngồi xuống đất khóc lớn, nàng khóc nức nở đến nghẹn lời.

Băng Nhi từ ngoài đi vào, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Thanh Dung không đến nổi như vậy sau khi Thanh Dao và tất cả mọi người ra đi.

Băng Nhi chỉ đứng nhìn cô mà không đến an ủi, cô muốn để Thanh Dung khóc hết ra để lòng nàng không còn thấy đau nữa, cô đứng nhìn Thanh Dung, những giọt lệ từ từ chảy xuống.

Tiếng khóc của Thanh vang vọng khắp căn phòng.
Tử Diệp ở trong phòng vui đến nổi khi quay về cung lúc nào cũng cười.

An Nhiên từ ngoài đi vào, Hạ Tuyệt bưng chén canh hoa đào đi bên cạnh An Nhiên.

Tử Diệp nhìn thấy nàng thì nụ cười liền dập tắt, An Nhiên vui vẻ đi tới đứng cạnh Tử Diệp rồi quay qua Hạ Tuyết cầm lấy chén canh đặt lên bàn rồi nói: “ Hoàng thượng thần thiếp đã đích thân nấu canh hoa đào cho người, người nếm thử xem.”
Tử Diệp lạnh lùng đáp: “ Cứ để đó đi, lát nữa trẫm sẽ uống!.”
An Nhiên liền nhìn chàng, thấy mồ hôi đang chảy trên trán chàng thì nhẹ nhàng lấy khăn tay ra lau cho chàng rồi nói: “ Có phải chàng còn tức giận việc Quảng Thành Vương và Quảng Thành Vương phi không? Thiếp thấy cô ta đúng là không có phép tắc gì hết, hay là để thiếp kêu các ma ma dạy cho cô lễ nghi, chàng thấy sao?!.”.
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 28: Chương 28


Tử Diệp nghe thấy những lời An Nhiên nói thì tức giận hất nàng một cái mạnh khiến nàng té xuống đất, chàng hét lên: “ Tránh ra người không có phép tắc là cô thì đúng hơn, thân là hoàng hậu mà những lời như thế này cũng nói ra được, trẫm thấy cô mới là người cần học lễ nghi, phép tắc!!.”
Hạ Tuyết nhìn thấy An Nhiên như vậy thì hoảng hốt chạy tới đỡ nàng, nói: “ Nương nương, người không sao chứ!.”
An Nhiên khuôn mặt đau đớn, nàng sờ vào bụng mình rồi ngất đi.

Chương Ngụy từ ngoài chạy vào nhìn thấy vậy liền hét lớn: “ Truyền thái y, mau truyền thái y!!.”
Sau khi tới y tới, ông ngồi bắt mặt cho An Nhiên rồi đứng dậy quay qua nhìn Tử Diệp, bẩm: “ Bẩm bệ hạ, may là nương nương không sao, chỉ là bị kinh hãi nên động thai khí mà thôi, bây giờ thần sẽ kê cho nương nương vài đơn thuốc để an thai!.”
Tử Diệp lạnh lùng đáp: “ Được rồi lui đi.” Chàng đi tới cạnh giường ngồi xuống nhìn An Nhiên lạnh lùng nói: “ Từ nay cô đừng đi đâu lung tung nữa, bụng cũng càng ngày càng lớn rồi, cứ ở lại điện đi, mỗi bữa trưa ta sẽ tới dùng bữa cùng cô!.”
Chàng nói xong sau đó rời đi.

Ở Nguyệt Tuyết Điện, Minh Dương đang đứng cùng hàng với những người cùng ứng tuyển cho chọn thị vệ lần này, Hồng Tuyết từ trong điện bước ra, nàng mặc một bộ y phục màu hồng trắng, nhìn nàng thật sự rất xinh đẹp, Minh Dương nhìn thấy nàng thì ngơ người ra.

Hồng Tuyết nhìn thấy Minh Dương thì vui vẻ chạy tới, nàng cúi sát mặt vào chàng rồi hỏi: “ Là huynh sao? Huynh cũng tới đây hả?!.”
Minh Dương ngơ người nhìn nàng rồi cúi đầu xuống lùi về sau một bước, nói: “ Công chúa, có lẽ người nhận nhầm người rồi, thuộc hạ đây là lần đầu tiên gặp người!.”
Hồng Tuyết cầm nửa miếng ngọc bội giơ lên trước mặt rồi cười tươi nói: “ Sao hả, lần thứ hai gặp lại bổn công chúa mà huynh không nhớ ta là ai sao!.”
Minh Dương lạnh lùng đứng thẳng người lên rồi nói: “ Thôi ta không giỡn với cô người nữa, mau trả ngọc bội lại đây!.”
Hồng Tuyết nghe xong thì mỉm cười tươi nắm lấy ngọc bội trên tay rồi nói: “ Nếu huynh làm thị vệ bên cạnh bổn công chúa thì ta sẽ trả lại cho huynh.” Hồng Tuyết nói xong thì quay qua nói với Sương Nhi: “ Đưa những người khác lui xuống đi, ta chọn huynh ấy rồi.”
Sương Nhi gật đầu rồi dẫn những người khác rời đi, chỉ có một mình Minh Dương là ở lại, Hồng Tuyết cười tươi đi vài vòng nhìn chàng rồi đứng trước mặt chàng hỏi: “ Huynh...tên gì?.”
Minh Dương lạnh lùng trả lời: “ Hàn Minh Dương!.” Hồng Tuyết liền mỉm cười vui vẻ nói với chàng: “ Hàn Minh Dương, bổn công chúa muốn...sau này huynh nhất định phải luôn luôn ở bên cạnh bảo vệ ta, không được rời xa ta dù chỉ một chút!.”
Dung Thành sau khi tới Tây Thành mấy tháng, chàng ở đó cứ cách vài ba bữa là sẽ phát cháo và gạo cho người dân ở đó, làm một huyện quan được nhiều người yêu mến, chàng và Thanh Dung liên tục gửi thư qua lại hỏi thăm nhau.

Thời gian trôi qua cũng đã bốn tháng, bụng của Thanh Dung và An Nhiên cũng ngày một lớn, Thanh Dung cũng đã được thả ra, nàng đang ngồi dùng bữa cùng Băng Nhi thì nhận được tin Dung Thành đang trên đường trở về cung, nàng nghe xong thì vui vẻ đứng dậy, Băng Nhi đi lấy áo choàng lông khoác lên cho nàng, nàng trời đang đổ tuyết lớn, Thanh Dung ôm chiếc bụng với của mình đi nhanh tới cửa hoàng cung.

Cánh cửa hoàng cung vừa mở ra thì nàng nhìn thấy Dung Thành, đôi mắt hạnh phúc của nàng hiện lên, nàng cười tươi rồi chạy tới, Dung Thành nhìn thấy Thanh Dung thì cũng vui vẻ chạy tới ôm nàng vào lòng.
Dung Thành dịu dàng, ấm áp nói: “ Dung Nhi, ta quay trở về rồi.”
Thanh Dung vui đến ch** n**c mắt, hai má nàng đỏ hồng, nàng vui vẻ nói: “ Cuối cùng chàng cũng về rồi, cuối cùng cũng về rồi!!.”
Dung Thành nhẹ nhàng vui nàng ra, chàng chưa vui vẻ bao lâu thì cúi xuống thấy bụng Thanh Dung, chàng ngơ người ra nhìn rồi thẫn thờ, Thanh Dung thấy vậy liền tránh né ôm bụng mình lùi về sau.

Sau khi quay về cung, Dung Thành cười lớn như một người ngốc, rồi chàng hói: “ Đã bao nhiêu tháng rồi?!.”
Thanh Dung ấp úm nói: “ Đã...Được...Năm tháng rưỡi rồi...!!.” Thanh Dung liền đứng dậy đi tới cạnh Dung Thành giải thích: Dung Thành, chàng nghe thiếp nói...Lúc đó vì muốn cứu chàng...!.” Nàng chưa kịp nói hết câu thì Dung Thành đã tức giận hét lên: “ Rốt cuộc các người còn lừa dối bổn vương bao nhiêu chuyện nữa chứ?!.”
Thanh Dung nghe xong thì vừa khóc vừa nói, nàng ấm ức hét lớn: “ Nếu không phải vì cứu chàng thì ta có cần làm phải làm đến nước này hay không? Nếu không phải vì sợ chàng xảy ra chuyện thì ta có cần làm như vậy hay không? Vì cứu chàng ta đã làm hết những gì ta có thể làm vậy mà bây giờ chàng lại quay qua trách ta!!.”
Dung Thành tức giận quay lại trừng mắt nhìn nàng rồi hét lớn: “ Thế thì lúc đó nàng đừng cứu ta, cứ mặc kệ ta đi!!.”
Thanh Dung nghe xong thì ngạc nhiên, nàng ngơ người ra nhìn Dung Thành rồi quay lưng lại lạnh lùng nói: “ Chúng ta hòa ly đi!.”

Dung Thành nghe thấy nàng nói như vậy thì bất ngờ, ngơ người hỏi: “ Nàng đang nói cái gì vậy hả?!.” Rồi chàng liền hét lớn: “ Nàng có biết mình đang nói cái gì không hả?!.”
Thanh Dung cảm thấy mệt mỏi ôm bụng ngồi xuống giường rồi lạnh lùng nhìn Dung Thành nói: “ Nếu chàng đã cảm thấy ta lừa chàng nhiều chuyện như vậy thì chúng ta hòa ly đi, coi như là… chúng ta giải thoát cho nhau!!.”
Dung Thành liền đi tới ngồi xuống trước mặt nàng vừa khóc vừa nói: “ Dung Nhi, ta...ta sai rồi, ta cầu xin nàng đừng có bỏ ta có được không, nàng đừng có bỏ ta có được không, ta mặc kệ đứa nhỏ này là của ai, chỉ cần nàng ở bên cạnh ta thì sẽ coi nó là con của ta và nàng có được không, nàng đừng hòa ly với ta mà!.”
Thanh Dung nhìn Dung Thành mà đau lòng, nước mắt nàng liên tục rơi xuống, nàng đưa tay lên sờ lên má chàng rồi nói: “ Như vậy sẽ khiến chàng cảm thấy rất ấm ức, thiếp không làm được!.”
Dung Thành như một đứa con nít, chàng liền đáp: “ Ta mặc kệ có ấm ức cỡ nào chỉ cần được ở cạnh nàng là ta đã thấy vui rồi!.”
Thanh Dung nghe xong thì đưa tay lên sờ má nàng, đôi mắt đau lòng của nàng nhìn chàng, khung cảnh lúc này chỉ khiến người ta nhìn vào là cảm thấy đau lòng.

Buổi tối hôm ấy, Tử Diệp và An Nhiên đang ngồi cùng nhau dùng bữa, Tử Diệp lạnh lùng gắp miếng thịt để vào chén An Nhiên rồi nói: “ Cô ăn nhiều vào, dạo này trẫm thấy cô ăn rất ít.”
An Nhiên thấy Tử Diệp đối xử tốt với mình, nàng mừng thầm rồi đáp lại: “ Mấy bữa nay thiếp cảm thấy không muốn ăn gì hết, còn mấy tháng nữa là đứa nhỏ này được ra đời ra, nếu là con trai thì chắc chắn sẽ rất giống chàng.”
An Nhiên nói xong thì ngước mặt lên nhìn Tử Diệp, Tử Diệp làm ngơ như không nghe thấy gì hết, sau đó chàng bỏ đũa xuống đứng dậy nói: “ Cô cứ từ từ mà ăn!.”
Chàng nói xong thì quay người rời đi.

Hôm sau ở Nguyệt Tuyết Điện, Hồng Tuyết đang vui vẻ chơi đá cầu với các thị nữ khác, vì vui quá nàng không để ý có cục đá dưới hân liền dẫm lên rồi khiến mình bị trẹo chân, Hồng Tuyết ngã nhào người về trước, Minh Dương liền nhanh chân chạy ra đỡ nàng, Hồng Tuyết nhào vào người Minh Dương ôm lấy chàng, cả hai người ngơ người ra nhìn nhau, bốn mắt nhìn nhau.

Hồng Tuyết hai má ửng hồng, nàng dịu dàng mỉm cười, Minh Dương chớp mắt rồi bình tĩnh bế nàng vào trong rồi nhẹ nhàng đặt nàng xuống.

Chàng dịu dàng cởi giày và vớ nàng ra, đôi chân trắng trẻo, thon thả của nó nhìn thật sự rất đẹp, Minh Dương nhẹ nhàng nắm lấy cổ chân của nàng xoay nhẹ rồi quay người đi ra ngoài lấy một nắm tuyết đi vào chườm lên cho nàng, Minh Dương dịu dàng ân cần khiến Hồng Tuyết đỏ mặt.
Thanh Dung đang nằm ngủ trong phòng thì mơ thấy ác mộng, nàng mơ thấy đưa nhỏ trong bụng mình không còn nữa, Thanh Dung hoảng hoảng hốt ngồi dậy, nàng thở gấp, mồ hôi nhể nhại.

Băng Nhi từ ngoài đi vào nhìn thấy nàng như vậy liền đi tới ngồi cạnh nàng, dịu dàng lấy khăn ra lau mồ hôi cho nàng, lo lắng hỏi: “ Công chúa, tỷ làm sao vậy!.”
Thanh Dung vừa khóc vừa quay qua nói với Băng Nhi: “ Băng Nhi...tỷ gặp ác mộộng, trong mơ tỷ mơ thấy đứa nhỏ trong bụng tỷ không còn nữa, nó không còn nữa!.”
Băng Nhi ôm nàng vào lòng rồi nhẹ nhàng an ủi vỗ về, nói: “ Không sao, chỉ là ác mộng thôi, không phải đứa nhỏ còn đây sao, có em đây không sao!.”
Ở Thanh Hà Quốc, từ khi trận chiến tạo phản ở Bắc Dung, tất cả mọi người đều mất Nguyên Phong như một kẻ mất hồn, từ ngày chàng nhận được tin Tĩnh Chi không còn thì Nguyên Phong như một các xác không hồn, chàng ngày đêm chìm đắm vào rượu, chỉ biết ngắm nhìn Tĩnh Chi qua bức tranh chân dung, Nguyên Phong ngồi thẫn thờ nói: “ Nếu như...lúc đó nàng chịu ở lại với trẫm...thì có lẽ mọi chuyện sẽ không thành ra như vậy!.”
Những giọt nước mắt lăn trên má chàng, thái hậu từ ngoài bước vào nhìn thấy cảnh như vậy tức giận nói: “ Phong Nhi, con mà cứ tiếp tục như vậy thì Thanh Hà chắc chắn sẽ bị hủy hoại trong tay con đó, con thân là thánh thượng là vua một nước lại đi buồn bã, u sầu vì một nữ nhân, có đáng không?!!.”.
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 29: Chương 29


Nguyên Phong quay qua trừng mắt nhìn Thuần Hoa rồi đứng dậy, chàng tức giận ném mạnh vò rượu xuống đất khiến nó bể thành nhiều mảnh, hét lớn: “ Mẫu phi…con chẳng qua chỉ là công cụ để thay người nắm giữ vương quyền mà thôi! Con vốn không muốn làm hoàng đế gì hết! Chính người! Chính người là người đã hủy hoại con, chính người đã ép con thành ra như thế này!!.”
Thuần Hoa nghe thấy thì liền lập tức tát chàng một cái mạnh rồi nói lớn: “ Phong Nhi! Nếu không phải vì con thì bổn cung có cần phải làm như thế này hay không?!.”
Nguyên Phong lập tức hét lớn đáp lại: “ Con vốn không cần người làm gì hết! Trẫm vốn không muốn làm hoàng đế gì hết! Thứ con cần chẳng qua chỉ là sự tự do mà thôi, con chỉ muốn được làm một hoàng tử tự do tự tại chứ không phải lúc nào cũng phải làm theo ý của người!!.”
Nguyên Phong nói xong thì liền khóc lớn, chàng ấm ức nói: “ Mẫu phi...người có biết cảm giác mất đi người mình yêu là như nào không? Cảm giác đó nó đau lắm! Người căn bản không hiểu thế nào là yêu bởi vì trong lòng người chỉ có quyền lực, chỉ có vương quyền mà thôi!!!.”
Thuần Hoa nghe xong thì tức giận tát Nguyên Phong một cái mạnh rồi nói lớn: “ Phong Nhi! Bổn cung nói lại một lần nữa nếu con muốn Thành Hà Quốc này bị hủy trong tay con thì con cứ tiếp tục làm như này đi! Con đừng quên di nguyện cuối cùng của tiên hoàng là gì?!.” Sau đó bà lạnh lùng nói: “ Tháng sau Bắc Dung mở đại tiệc lớn mời các nước tới.

Nếu như con muốn đi thăm người muội muội đó của con, thì tốt nhất con hãy tỉnh táo lên cho bổn cung!.”
Nguyên Phong nghe xong gượng cười nói: “ Đến cuối cùng con chỉ là công cụ trong tay người mà thôi!.”
Ngày hôm đó cuối cùng cũng tới, ngoài Thanh Hà ra thì còn có Tây Vực, Mông Cổ.

Thanh Dung nghe tin Nguyên Phong lần này đích thân tới, nàng vui vẻ đứng đợi ở trước điện, khi nhìn thấy từ xa Nguyên Phong đang đi tới, nàng vui vẻ chạy nhanh tới rồi hét lớn: “ Tứ ca!.”
Nguyên Phong nghe thấy tiếng gọi của Thanh Dung thì ngước mắt lên nhìn, chàng vui vẻ chạy nhanh tới mở rộng vòng tay ôm lấy nàng, nói với giọng như sắp khóc: “ Dung…Nhi! Cuối cùng ta cũng gặp được muội rồi, huynh thật sự rất nhớ muội!!.”

Thanh Dung như một đứa con nít vừa khóc vừa nói: “ Tứ caaa! Cuối cùng…muội cũng gặp được huynh rồi! Dung Nhi thật sự rất nhớ huynh! Muội mệt lắm rồi! Muội muốn về nhà, muội muốn về nhà!!.”
Nguyên Phong nghe xong thì không kìm được nước mắt, chàng ôm chặt Thanh Dung trong lòng, ấm áp dịu dàng an ủi nàng: “ Dung Nhi ngoan, tứ ca đây rồi, huynh sẽ không để ai bắt nạt muội nữa, huynh sẽ bảo vệ muội, đợi muội sinh đứa nhỏ này ra ta sẽ đưa cả hai mẹ con muội quay về Thanh Hà!!.”
Thanh Dung nàng nghe thấy Nguyên Phong nói như vậy thì liên tục gật đầu, nàng khóc trong vòng tay ấm áp của Nguyên Phong.

Dung Thành đứng từ xa nhìn thấy nàng đau lòng như vậy lòng chàng cũng đau thay, chàng nắm chặt lòng bàn tay rồi quay người rơi đi.

Hôm sau chàng và Thanh Dung cùng với Nguyên Phong ở Khang Nghi Điện chuẩn bị tới chính điện thì từ ngoài có một cô gái mặc y phục Tây Vực chạy vào, trên mặt cô còn hiện vẻ mặt vui vẻ.
(Hà Hương Nhi - Công chúa Tây Vực)
Hương Nhi vui vẻ chạy nhanh tới ôm Dung Thành rồi nói: “ Dung Thành ca ca! Cuối cùng cũng được gặp huynh rồi, huynh có biết là Hương Nhi rất nhớ huynh không?!.”
Dung Thành liền ngơ ngác quay qua nhìn Thanh Dung rồi cố gắng dùng lực buông Hương Nhi ra, Thanh Dung nhìn Dung Thành với ánh mắt lạnh lùng sau đó quay qua nhìn Nguyên Phong dịu dàng nói: “ Ca! Chúng ta đi trước đi, đừng làm phiền họ!.”
Nàng nói xong thì Nguyên Phong gật đầu rồi rời đi, Dung Thành buông Hương Nhi ra rồi lạnh lùng nói: “ Công chúa xin tự trọng! Cô là công chúa một nước mà lại chạy tới thân thiết với một nam nhân đã có thê tử thì mọi người chắc chắn sẽ bàn tán về người!.”
Hương Nhi nghe xong thì nhăn mặt quay đầu lại nhìn theo bóng lưng của Thanh Dung rồi mếu mặt nhìn Dung Thành đáp: “ Nếu không phải vì cô ta thì có lẽ bây giờ muội mới chính là thê tử của huynh, huynh có biết là sau khi muội nhận được tin huynh thành hôn thì muội thật sự rất buồn!.”
Dung Thành lạnh lùng nhìn Hương Nhi nói: “ Công chúa, bổn vương tin sau này cô sẽ gặp được một người thật sự đối xử tốt với cô, vậy nên...cô đừng thích ta nữa!.”

Dung Thành nói xong liền quay người rời đi, Hương Nhi ấm ức nhìn theo bóng lưng của Dung Thành, nàng nắm chặt hai lòng bàn tay lại, nước mắt rồi xuống đau lòng nói: “ Nhưng cả đời này ta chỉ thích huynh mà thôi!.”
Ở Tuyết Thành, Tuyết Nhi vừa mở cửa quán ra thì nhìn thấy một nam nhân anh tuấn đứng trước mặt mình, người đó đang nhìn nàng rồi cười với nụ cười rất hạnh phúc, người này chính là Lục Dương cửu đệ tử của Nguyệt Lãng Cóc.
( Lạc Lục Dương - Cửu Đệ Tử Của Nguyệt Lãng Cóc)
Lục Dương tiến lên ôm chặt Tuyết Nhi vào lòng, Tuyết Nhi ngơ ngác, đôi mắt nàng dần dần ướt rồi từng giọt nước mắt chảy xuống, nàng vẫn không ngờ được người mà bao nhiêu năm nay mình chờ đợi lại đang đứng trước mặt mình.
Tuyết Nhi đưa tay lên ôm chàng rồi vui mừng nói: “ Lục...Dương! Cuối cùng đệ cũng đã quay trở về rồi! Đệ có biết đã bảy năm rồi, đã bảy năm rồi ta thật sự rất nhớ đệ!.”
Lục Dương dịu dàng buông nàng ra rồi đưa hai tay đặt lên má nàng, nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, ấm áp nói: “ Sư tỷ! Ta về rồi! Sau này ta sẽ không đi đâu nữa, ta sẽ ở bên cạnh tỷ!.”
Tuyết Nhi vui vẻ cười rồi nhìn Lục Dương với ánh mắt đầy hạnh phúc.

Trong cung Thanh Dung và Nguyên Phong cùng nhau bước vào chính điện, nàng quay qua nhìn Nguyên Phong nói: “ Ca...muội muốn ngồi với huynh!.”
Nguyên Phong vui vẻ gật đầu rồi đáp: “ Được!.”
Nàng cùng Nguyên Phong đi tới ngồi vào chỗ, Dung Thành từ ngoài bước vô nhìn thấy nàng ngồi cạnh Nguyên Phòng thì im lặng không nói gì lặng lẽ bước vào chỗ ngồi của mình.

Bước tiệc bắt đầu.

Hương Nhi cùng với ca ca của mình là nhị hoàng tử Tây Vực.
( Hà Kỳ Quang - Nhị Hoàng Tử Tây Vực)
Cả hai người cùng nhau đứng trước điện cúi đầu hành lễ: “ Bái kiến thánh thượng!.”
Kỳ Quang nhìn có vẻ ngoài anh tuấn và thông minh, còn Hương Nhi thì vừa có vẻ ngoài xinh đẹp lại hoạt bát thông minh.

Kỳ Quang tiến lên một bước rồi nói: “ Lần này ngoài việc nghị hòa với Bắc Dung thì phụ vương thần còn muốn cùng với Bắc Dung liên hôn, ý của thánh thượng như thế nào?.” Tử Diệp cười rồi đáp: “ Thế thì lại còn tốt, không biết lần này quốc vương Tây Vực chọn ai để liên hôn?!.”
Kỳ Quang liền vui vẻ nói: “ Chính là tam muội của thần Hà Hương Nhi tam công chúa Tây Vực!.”
Thanh Dung vừa nghe xong thì ngạc nhiên ngước mắt lên nhìn thẳng Dung Thành, chàng vừa ngước lên thì thấy chàng nhìn mình, nàng liền quay mặt sang chỗ khác.

Hương Nhi liền kiêu ngạo tiến lên nói: “ Thánh thượng thần xin mạo muội nói, lần này thần muốn chọn Quảng Thành Vương điện hạ làm phu quân!.”
Ngoài Tử Diệp ra thì tất cả mọi người nghe xong liền ngạc nhiên thì thầm nói: “ Chuyện này là như thế nào chứ! Không phải điện hạ đã có vương phi rồi sao?!.”
Kỳ Quang nghe xong thì bất ngờ tức giận quay qua nhìn Hương Nhi trầm giọng nói: “ Hương Nhi muội có biết mình đang nói gì không hả? Điện hạ đã có vương phi rồi làm sao muội có thể chọn được!!.”
Hương Nhi kiêu ngạo đáp lại: “ Muội mặc kệ! Cho dù có vương phi rồi thì sao! Muội cũng có thể làm trắc phi của ngài ấy!.” Tất cả nghe thấy lời nàng nói thì ngác nhiên, Kỳ Quang tức giận nói: “ Muội thân là công chúa Tây Vực làm sao có thể làm trắc phi được chứ!!.”

Hương Nhi quay lên nhìn Tử Diệp nói: “ Thánh thượng ý thần đã quyết, xin người tác thành!.”
Tử Diệp đắc ý trả lời: “ Được! Nếu công chúa đã quyết tâm như vậy thì trẫm tác thành cho cô.

Truyền lệnh của trẫm phong tam công chúa Tây Vực Hà Hương Nhi làm trắc phi của Quảng Thành Vương, hai ngày sau lập tức cử hành hôn lễ!.”
Dung Thành nghe xong thì rất tức giận, nhưng chàng chỉ biết nhẫn nhịn.

Kỳ Quang tức giận quay người ngồi vào chỗ, Hương Nhi đi theo chàng rồi ngồi cạnh nói nhỏ: “ Ca...không phải huynh từng nói muốn thấy muội hạnh phúc ở bên cạnh người muội thích hay sao? Huynh ấy chính là người muội thích!.”
Kỳ Quang đau lòng quay qua nhìn muội muội mình rồi dịu dàng nói: “ Nhưng muội làm trắc phi sẽ khiến muội rất ấm ức và tuổi thân đó muội muội ngốc à!.”
Hương Nhi như muốn khóc nhưng nàng vẫn cố gắng gượng cười rồi dịu dàng nói: “ Ca...huynh yên tâm muội sẽ không để ai ức h**p muội đâu!.”
Tử Diệp vui vẻ quay qua nhìn Nguyên Phòng cầm ly rượu lên mời rồi nói: “ Nay hai nước Dung Hà chúng ta cũng đã hòa bình được một thời gian, ta muốn hai nước chúng ta vẫn có thể tiếp tục mãi mãi hòa bình như vậy!.”
Nguyên Phong cầm ly rượu lên rồi vui vẻ nói: “ Ta cũng muốn hai nước Dung Hà có thể tiếp tục hòa bình để bách tính có thể sống một cuộc sống vui vẻ, ta mong hai nước Dung Hà vẫn sẽ tiếp tục hòa bình!.”
Nguyên Phong nói xong thì cả hai người cùng nhau nâng ly uống, Thanh Dung quay qua nói nhỏ với Nguyên Phong: “ Ca! Muội thấy hơi khó chịu, muội muốn ra ngoài đi dạo một tí!.”
Nguyên Phong quay lại nhìn Thanh Dung rồi dịu dàng đáp lại: “ Được, muội nhớ phải đi đứng cẩn thận, có gì thì lập tức kêu Băng Nhi quay lại báo cho huynh.”.
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 30: Chương 30


Nguyên Phong quay lại nhìn Thanh Dung rồi dịu dàng đáp lại: “ Được, muội nhớ phải đi đứng cẩn thận, có gì thì lập tức kêu Băng Nhi quay lại báo cho huynh.”
Thanh Dung nghe xong thì nhẹ nhàng gật đầu, Băng Nhi đỡ nàng đứng dậy rồi cùng nàng đi ra nàng.

Hương Nhi nhìn thấy Thanh Dung đi ra ngoài, ánh mắt này đầy sự bí ẩn nhìn nàng.

Thanh Dung và Băng Nhi đi dạo trên hành lang rồi tâm sự.
Thanh Dung dịu dàng nói: “ Băng Nhi em có thế A Phong thay đổi rất nhiều không? Ta thấy huynh ấy đã không còn hoạt bát như xưa nữa rồi!.”
Băng Nhi nhìn Thanh Dung rồi đáp lại nàng: “ Công chúa...thánh thượng đã lên ngồi cũng được hơn một năm rồi, người làm sao có thể giống trước kia được nữa chứ!.”.
Thanh Dung nghe xong thì ngơ ngác, nàng đứng lặng người một lúc rồi nói: “ Đã hơn một năm rồi sao? Nhanh thật đó, mới đấy mà ta đã ở Thanh Hà được hơn một năm rồi!.”
Hương Nhi và thị nữ của mình từ xa đi tới, trên khuôn mặt nàng lại một khuôn mặt chán ghét và căm ghét, nàng kiêu ngạo nói: “ Nếu cô nhớ nhà rồi thì quay về Thanh Hà đi nhường lại chức Quảng Thành Vương Phi cho bổn công chúa!.”
(Hồng Hoa - Thị nữ thân cận của Hương Nhi)
Thanh Dung nghe thấy thì quay người nhìn nàng, cả bốn người đứng trên bậc cầu thang dài.

Thanh Dung lạnh lùng nhìn Hương Nhi rồi đáp: “ Nếu cô muốn thì lấy đi ta cho cô, ta cũng đã quá mệt mỏi với các thân phận Quảng Thành Vương Phi này lắm rồi!.”
Hương Nhi nghe xong thì tức giận đi tới trước mặt Thanh Dung hét lớn nói: “ Cô tưởng ta không muốn sao? Cô tưởng ta muốn làm trắc phi lắm sao? Không phải vì ta quá yêu huynh ấy thì ta cũng không cần hạ mình để làm một trắc phi thấp kém đâu! Cô có biết là ta có thể nhìn thấy được là huynh ấy thật sự rất yêu cô không? Từ ánh mắt và cử chỉ của huynh ấy thể hiện rất rõ ngay cả ta còn nhìn ra! Ta không hiểu cô có điểm gì tốt mà lại khiến huynh ấy yêu cô đến như vậy!.”

Thanh Dung vẫn ngây người ra nhìn Hương Nhi mà không có một chút biểu cảm nào mà lạnh lùng nói: “ Chàng ấy không nên yêu ta tới vậy!.”
Thanh Dung đi tới gần Hương Nhi nói nhỏ vào tai nàng: “ Ta nói cho cô biết một bí mật, đứa nhỏ này không phải là con của chàng!.” Thanh Dung nói xong thì quay người rời đi, Hương Nhi nghe thấy thì ngạc nhiên, nàng đi tới kéo Thanh Dung lại hỏi: “ Cô nói rõ cho ta biết, rốt cuộc là như nào chứ?!.”
Hương Nhi vì dùng lực quá mạnh nên đã khiến Thanh Dung trượt chân lăn xuống những bậc cầu thang.

Băng Nhi liền hét lớn: “ Công chúa!.” Nàng hoảng hốt chạy xuống.

Hương Nhi nhìn thấy thì hoảng hốt ngơ người ra rồi ấp úm nói: “ Ta...ta không cố ý!.”
Ở chính điện có một thị vệ vội vàng chạy vào báo cáo: “ Bệ hạ! Công chúa Tây Vực và Quảng Thành Vương Phi đang cãi nhau ở ngoài, công chúa đã đẩy vương phi đã xuống cầu thang!.”
Nguyên Phong và Tử Diệp, Dung Thành vừa nghe thấy thì hoảng hốt đứng dậy chạy đi, cả ba người vừa chạy ra ngoài thì thấy Thanh Dung đang lăn xuống bậc cầu thang cuối cùng, nàng nằm bất tỉnh dưới đất, Băng Nhi thì hoảng hốt lo lắng ngồi cạnh nàng.

Cả ba người đồng loạt kêu lên: “ Dung Nhi!.” Rồi cùng nhau chạy tới, Nguyên Phong chạy tới đó nhìn thấy Thanh Dung như vậy chàng sửng sốt ngồi lên nằm vào lòng mình rồi run rẩy nói không thành lời: “ Tiểu...Dung...Nhi! Muội làm sao vậy nè?.”
Thanh Dung mơ hồ tỉnh dậy mỉm cười nhẹ rồi nói: “ Ca...cứu muội, cứu đứa nhỏ!!.”
Nàng nói xong thì ngất trong lòng Nguyên Phong, Nguyên Phong đau lòng hét lớn: “ Mau truyền thái y! Mau truyền thái y!!.”
Dung Thanh ngơ người nhìn nàng rồi tức giận hét lớn hỏi Hương Nhi: “ Rốt cuộc cô đã làm gì nàng ấy?!.”
Hương Nhi hoảng sợ không nói lời nàng chỉ biết đứng cạnh Kỳ Quang.Nước mắt Tử Diệp rơi xuống, chàng ngồi bên cạnh Thanh Dung, Tử Diệp ôm lấy nàng từ tay Nguyên Phong khóc như một đứa con nít rồi nói nhỏ vào tai nàng: “ Dung Nhi...!Con của chúng ta sẽ không sao đâu! Con của chúng ta sẽ không sao đâu!.”

Nguyên Phong đưa tay ra thì thấy trên tay mình toàn là máu, Tử Diệp nhìn thấy thì hoảng hốt hét lớn: “ Mau truyền thái y!!.”
Sau khi Thanh Dung được đưa về Khang Nghi Điện, tất cả thái y và bà mụ thay nhau đi tới đi lui ra vào phòng của nàng, từ người từ người cầm ra những chậu nước toàn là máu.

Giọng hét của Thanh Dung vừa nghe thôi đã cảm thấy đau đớn.

Tử Diệp ở ngoài xử lý tra hỏi Hương Nhi.
Tử Diệp nhìn Hương Nhi với ánh mắt lạnh lùng rồi nói: “ Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?!!.”
Hương Nhi hoảng sợ ấp úm nói: “ Ta...ta không có đẩy cô ta!...Ta chỉ là muốn hỏi rõ ràng rốt cuộc cô ta nói đứa nhỏ trong bụng không phải là con của điện hạ là như thế nào thôi!...Không ngờ!!.”
Nguyên Phong và Dung Thành nghe xong thì ngạc nhiên.

Hương Nhi hoảng sợ đến phát khóc nàng ngồi khụy xuống khóc lớn, nàng vừa khóc vừa nói: “ Ta...Ta thật sự không có đẩy cô ta! Ta không có đẩy cô ta mà!!.”
Kỳ Quang đau lòng đi tới ôm nàng vào lòng rồi an ủi nói: “ Không sao! Không sao!.”
Kỳ Quang liền nhìn Tử Diệp rồi nói: “ Bệ hạ! Hương Nhi đã sợ hãi đến như vậy rồi! Chuyện này chắc chắn không phải con bé làm!.”
Nguyên Phong lạnh lùng nói lớn: “ Băng Nhi!.”

Băng Nhi lạnh lùng bước ra nói: “ Chính mắt nô tỳ thấy là Hà Hương Nhi đi tới kéo tay công chúa rồi khiến tỷ ấy ngã, lăn xuống cầu thang!.”
Băng Nhi vừa nói xong thì nghe thấy hét thảm thiết của Thanh Dung thì nàng lo lắng chạy vào.

Thái y từ trong đi ra nói: “ Bẩm bệ hạ, thánh thượng, điện hạ! Vương Phi có khả năng cao là đã sinh non, đến bây giờ đứa nhỏ vẫn chưa ra, nếu để lâu thêm tí nữa thì cả hai mẹ con đều không giữ được!.”
Nguyên Phong hét lớn: “ Ông nghe kỹ cho ta bằng mọi giá ông phải cứu cả hai mẹ con muội ấy!.” Từ ngoài điện Tuyết Nhi và Lục Dương lạnh lùng bước vào.
Tuyết Nhi và Lục Dương đi tới bái kiến: “ Thánh thượng!.”
Nguyên Phong nhìn thấy họ rồi nói: “ Tuyết Nhi! Lục Dương!.”
Lục Dương nhìn Nguyên Phong rồi đáp: “ Điện hạ! Bây giờ muội không có thời gian nói chuyện với huynh, lập tức truyền lệnh cho tất cả thái y lui xuống!.”
Tử Diệp lo lắng nhìn Tuyết Nhi rồi nói: “ Rốt cuộc cô muốn làm gì?!.” Tuyết Nhi lạnh lùng nhìn Tử Diệp và đáp: “ Nếu như ngươi còn muốn cứu muội ấy thì lập tức truyền lệnh!!.”
Tuyết Nhi nói xong thì cùng Lục Dương bước nhanh vào phòng, Lục Dương đi vào lạnh lùng nói: “ Tất cả các ngươi mau ra ngoài hết!.”
Có một thái y định đi lên phản bát lại thì Chương Ngụy chạy vào kêu bọn hạ ra ngoài hết, chỉ để lại Băng Nhi và một ma ma ở lại.
Lục Dương đi tới lấy một viên thuốc cho vào miệng Thanh Dung rồi nói: “ Tiểu Dung Nhi muội phải cố gắng lên cho ta!.”
Tuyết Nhi nhìn ma ma rồi: “ Tiếp tục đi!.”
Thanh Dung mơ màng mở mắt ra yếu ớt nói: “ Sư...tỷ...tỷ hãy giúp muội...cứu đứa nhỏ...!.” Nàng chưa nói hết lời thì đau đớn hét lớn.

Tiếng khóc trẻ con kêu lên, tất cả mọi người ở ngoài đều lo lắng chạy ra trước cửa.

Thanh Dung đã xin ra một tiểu công chúa, nàng chưa kịp nhìn mặt con mình thì đã bị Băng Nhi bế đi, cô đi tới mở cửa mật thất ra thì Minh Dương đứng ở bên trong, Băng Nhi đưa đứa nhỏ cho chàng rồi bế lấy đứa bé trai đã ngừng thở trên tay chàng, Minh Dương bế đứa nhỏ đi, Băng Nhi quay người đóng mật thất lại rồi đi ra ngoài mở cửa.

Tử Diệp nhìn thấy thì liền lo lắng hỏi: “ Nàng ấy sao rồi?!.”
Băng Nhi nhìn đứa bé rồi đau lòng nói: “ Là một đứa bé trai...nhưng nó đã...!.”
Dung Thành và Nguyên Phong chạy nhanh vào, Dung Thành đau lòng chạy vào trong nhìn thấy Thanh Dung nằm bất tỉnh ở trong, nước mắt chàng chảy xuống, chàng ấp úm ngồi cạnh nàng nói: “ Dung...Nhi! Dung Nhi nàng tỉnh dậy đi mà...Dung Nhi ta xin nàng đó nàng hãy tỉnh dậy đi mà!.”
Tử Diệp ở ngoài ôm lấy đứa nhỏ, hai tay chàng run rẩy, nước mắt chàng rơi xuống, chàng từ từ bước vào trong nhìn thấy Thanh Dung nằm bất tỉnh trên giường mồ hôi nhễ nhại, chàng liền dịu dàng nói: “ Dung Nhi!.”
Thanh Dung ở trong tâm trí nghe thấy giọng của Tử Diệp đang gọi mình, nàng mơ hồ tỉnh dậy đưa tay về phía chàng rồi ngất đi.

Từ đó trở đi, Thanh Dung đã nằm hôn mê suốt một tháng, Tử Diệp như sống trong đau khổ.

Hương Nhi cũng đã được gả vào Khang Nghi Điện làm trắc phi, nhưng từ khi nàng gả vào thì chưa một ngày nào Dung Thành gặp nàng, Dung Thanh chỉ ngày đêm bên cạnh chăm sóc cho Thanh Dung.

Bỗng một hôm, Thanh Dung từ trong cơn hôn mê tỉnh dậy, nàng đứng dậy nhìn thấy mọi thứ xung quanh trở nên im lặng một cách kì lạ.

Nàng đi tới mở cửa sổ ra thì thấy ngoài trời nắng rất đẹp, những tia nắng chiếu vào nàng làm cho Thanh Dung trở nên nổi bật.
Dung Thành từ ngoài mở cửa bước vào trên tay còn cầm bát thuốc, Thanh Dung nghe thấy tiếng động thì quay lại nhìn, Dung Thành vừa nhìn thấy nàng thì bất ngờ, chàng làm rơi chén thuốc xuống vội vàng chạy tới ôm nàng rồi vừa khóc vừa cười, nói: “ Dung Nhi! Cuối cùng nàng cũng tỉnh rồi, nàng có biết thời gian qua nàng làm ta thật sự rất sợ hay không? Ta sợ rằng nàng sẽ mãi mãi không tỉnh dậy nữa!.”
Thanh Dung lạnh lùng buông Dung Thành ra rồi nhìn chàng nói: “ Chúng ta hòa ly đi!.”
Thanh Dung nói xong thì quay người đi tới bàn của mình lấy ra một bức hưu thư rồi đưa cho Dung Thành, Dung Thành như chết lặng nhìn bức hưu thư, đôi tay chàng run rẩy đưa lên cầm lấy, nước mắt chàng rơi xuống rồi đau lòng nói: “ Thì ra cho dù ta có cố làm gì thì cũng không có được trái tim của nàng!.”.
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 31: Chương 31


Dung Thành đi tới bàn cầm bút lên rồi ký, giọt nước mắt chàng rơi xuống tờ hưu thư, chàng ký xong rồi gấp lại đưa cho Thanh Dung, Thanh Dung cầm lấy rồi lạnh lùng rời đi.

Tin nàng và Dung Thành hòa ly đã rất nhanh được truyền khắp kinh thành, Thanh Dung cũng dọn về phủ công chúa, buổi tối nàng ngồi thẫn thờ ở xích đu rồi nhìn lên bầu trời đầy sao.
Tuyết Nhi và Lục Dương đi tới đứng trước mặt nàng, Tuyết Nhi dịu dàng nói: “ Đứa nhỏ...tỷ đã đưa nó về Thanh Hà rồi, tỷ đã nhờ ca ca đưa nó tới Nguyệt Lãng Cóc cho Nguyên Chiêu chăm sóc rồi muội yên tâm.”
Thanh Dung nghe thấy Tuyết Nhi nhắc đến con mình thì liền ngước mắt nhìn Tuyết Nhi rồi vội vàng hỏi: “ Con bé có giống muội không? Nó có khỏe không?!.
Lục Dương đi tới gần xoa đầu nàng rồi dịu dàng đáp: “ Con bé rất khỏe mạnh, mặc dù sinh non nữa vẫn rất khỏe, nó thật sự rất giống muội, tất cả trên khuôn mặt nó đều rất giống muội!.”
Thanh Dung vừa nghe xong thì khuôn mặt hạnh phúc của nàng hiện lên, rồi nàng lấy ra từ trong tay áo chiếc vòng cổ rất đẹp rồi đưa cho Tuyết Nhi và nói: “ Tỷ giúp muội đeo lên cho con bé có được không?.” Tuyết Nhi mỉm cười nhìn Thanh Dung rồi gật đáp: “ Con bé vẫn chưa có tên, muội hãy đặt tên cho nó đi!.”
Thanh Dung ngồi suy nghĩ rồi mỉm cười nói: “ Tịch...Dao! Từ nay con bé sẽ tên chính là Nguyên Tịch Dao, còn tên mụ sẽ là Linh Nhi!.” Nàng đặt tên cho đứa nhỏ xong thì quay qua nhìn Lục Dương rồi dịu dàng nói: “ Cửu sư huynh! Huynh có thể nhân Linh Nhi làm đồ đệ được không?.”
Lục Dương và Tuyết Nhi nghe xong thì ngạc nhiên nhìn nàng, Lục Dương liền hỏi Thanh Dung: “ Vì sao muội lại muốn ta làm sư phụ của con bé?.”
Thanh Dung liền mỉm cười đáp: “ Vì chỉ có huynh mới có thể bảo vệ con bé được mãi mãi, muội giao con bé cho hai người, hứa với muội sau này khi Linh Nhi lớn, hai người đừng kể với nó nghe về cha mẹ nó, cứ nói...cha mẹ nó mất rồi!.”

Tuyết Nhi nghe xong thì lập tức hỏi nàng: “ Vì sao muội không muốn nó biết cha mẹ mình là ai chứ?!.”
Thanh Dung nhìn Tuyết Nhi rồi đau lòng nói: “ Muội không muốn nó biết được nó chính là sự sai lầm của mẹ nó mà có, muội không muốn nó biết mình là công chúa, muội chị muốn nó là sống một cuộc sống bình thường mà thôi! Vậy nên hai người hãy giúp muội giữa bí mật này có được không?!.”
Lục Dương liền đáp: “ Được, ta sẽ giúp muội!.”
Đêm hôm đó Thanh Dung lén vào cung, nàng đi tới Hàm Nghi Điện thì nhìn thấy Tử Diệp đang ôm một bài vị nằm say sỉn trên đất, Thanh Dung đi tới ngồi xuống nhìn chàng, nàng vén mái tóc của chàng ra rồi cầm lấy bài vị trên tay chàng trên bài vị không có chữ nào, Tử Diệp liền vừa khóc vừa lẩm bẩm: “ Phụ hoàng xin lỗi! Là phụ hoàng không bảo vệ được cho hai mẹ con con! Tất cả đều là lỗi của ta!.”
Thanh Dung đau lòng nhìn chàng, hai hàng nước mắt chảy xuống dịu dàng nói: “ Tất cả đều không phải lỗi của chàng! Chàng đừng tự trách mình nữa!.”
Tử Diệp nghe thấy giọng của Thanh Dung thì liền ngước lên nhìn nàng, chàng liền ôm chặt lấy nàng rồi vừa khóc vừa nói: “ Dung Nhi! Cuối cùng nàng cũng tỉnh rồi! Ta còn tưởng nàng sẽ cùng con của chúng ta bỏ ta mà đi chứ! Tất cả đều là lỗi của ta! Là ta không bảo vệ tốt cho con trai của chúng ta! Là ta hại nàng!.”
Thanh Dung nghe thấy Tử Diệp nói là con trai thì nàng ngơ người ra rồi bật cười, khuôn mặt dần mếu lại, những giọt nước mắt rơi xuống, nàng cố gắng gượng cười rồi ôm lấy Tử Diệp dịu dàng an ủi nói với chàng: “ A Diệp! Tất cả đều không phải do chàng, có trách thì chắc nó tới không đúng lúc thôi! Lý Tử Diệp...ta đồng ý...vào cung ở bên cạnh chàng!.”
Tử Diệp nghe thấy như vậy thì nhẹ nhàng buông nàng ra, chàng ngơ người hỏi: “ Nàng nói lại một lần nữa có được không?!.”
Thanh Dung mỉm cười tươi rồi nói: “ Thiếp muốn ở bên cạnh chàng!.”
Thanh Dung vừa nói dứt câu thì Tử Diệp dùng lực hôn mạnh lấy nàng, cả hai cùng nhau thân mật với nhau, từng lớp y phục được ném ra.

Sáng hôm sau Tử Diệp cho truyền thánh chỉ: “ Phụng thiên thừa vận! Hoàng đế chiếu viết An Hà công chúa Thanh Hà có công sinh được hoàng tử, nhưng hoàng tử không may sinh non nên đã qua đời, nay trẫm sắc phong làm An Hà công chúa làm Chiêu Dung quý phi cho phép được ở trong Thanh Nguyệt Điện, ban cho nghìn lượng vàng, năm hộp trân châu, mười tấm vải lụa! Khâm thưởng!.”
Thanh Dung sau khi tỉnh dậy nàng ngồi dậy nhìn thấy xung quanh toàn là thị nữ, trên tay còn bưng những bộ y phục, trang sức cao quý.

Họ nhìn thấy Thanh Dung đã tỉnh liền đồng loạt nói: “ Thỉnh an quý phi nương nương!.”
Tuy Thanh Dung được phong làm quý phi nhưng những ân huệ mà nàng nhận được từ Tử Diệp lại không khác gì hoàng hậu.

An Nhiên khi nhận được tin nàng tức giận đi tới thư phòng tìm chàng, nàng ôm chiếc bụng to bước vào thư lòng rồi tức giận nói: “ Hoàng thượng rốt cuộc...chàng đang làm cái quái vậy hả! Thanh Dung cô ta từng là thê tử của đệ đệ chàng đó! Chàng phong nàng ta làm quý phi khác gì chàng khiến cả hoàng thất này mất mặt! Chàng còn cho cô ta dọn tới Thanh Nguyệt Điện ở! Chàng có biết nơi đó là dành cho ai không hả? Nơi đó từng là cung điện của Minh Nguyên hoàng hậu người được Khang đế sủng ái nhất không hả? Ngay cả thiếp cùng chưa từng được đặt chân vào đó, chàng cho cô ta tới đó ở khác gì chàng đang khiến mọi người coi thường thiếp!.”
[ Minh Nguyên hoàng hậu là mẫu hậu của Tử Diệp/ Khang đế là tôn hiệu của tiên đế trước kia khi qua đời cũng là phụ hoàng của Tử Diệp]
Tử Diệp nghe xong thì mặt không biểu cảm nhìn An Nhiên rồi lạnh lùng nói: “ Chuyện trẫm muốn làm thì cả đời này cô cũng không cản được! Tốt nhất cô đừng xen vào chuyện của trẫm! Ta nghe nói cô cũng đã sắp tới ngày sinh rồi thì đừng đi đâu lung tung, người đâu đưa hoàng hậu quay về cung!.”
An Nhiên vừa nghe xong thì ngạc nhiên, vì nàng tức giận quá độ nên đã khiến bụng đau.

Hạ Tuyết cúi xuống thì nhìn thấy dưới chân nàng đang chảy máu ra, cô liền hoảng hốt nói: “ Nương nương...người đang chảy máu!.”
An Nhiên nhìn xuống chân mình thì đau đớn hét lên.

Tử Diệp nhìn thấy vậy liền hét lớn: “ Chương Ngụy mau cho truyền thái y!.”
An Nhiên ở trong phòng la hét thảm thương, tiếng hét vừa nghe thôi đã cảm thấy đau lòng.

Triệu Duy sau khi nhận được tin An Nhiên sinh thì ông lập tức vào cung đi tới trách vấn Tử Diệp: “ Bệ hạ! Thần năm lần bảy lượt nhịn người vì người là hoàng thượng một nước! An Nhiên đáng lẽ vài ngày nữa mới sinh nhưng người lại khiến con bé tức giận đến nỗi phải sinh sớm! Nếu con bé mà có chuyện gì xảy ra thì thần sẽ lấy thân phận là nhạc phụ của người để đòi công bằng lại cho con gái thần!.”
Thanh Dung từ ngoài bước vào mặc một bộ y phục xẻ tay áo màu vàng ánh kim sang trọng, kiểu tóc của nàng cũng đã được thay đổi thành kiểu búi rồi khác cài dây đeo trán và những cây trâm tua rua rất đẹp.

Nàng bước vào đứng cạnh Tử Diệp rồi nhìn chàng, Triệu Duy vừa nhìn thấy Thanh Dung thì liền biểu hiện khuôn mặt khóc chịu đi qua chỗ khác, ông đi tới trước cửa đứng ngồi không yên đi tới đi lui.

Từ bên trong vọng ra tiếng hét đau đớn, Hạ Tuyết từ bên trong bước ra ngoài, trên tay nàng còn ôm một đứa nhỏ.
Triệu Duy vui vẻ đi tới bế đứa bé lên, Hạ Tuyết vẻ mặt vui vẻ quỳ xuống nói: “ Chúc mừng bệ hạ, tể tướng nương nương đã sinh được một vị hoàng tử!.”
Thanh Dung vừa nghe xong thì ngước mắt lên nhìn đứa nhỏ, rồi nàng trìu mến dịu dàng nhìn đó, đôi môi nàng mỉm cười nhẹ, Tử Diệp quay qua dịu dàng an ủi nàng.

Đột nhiên từ bên trong truyền ra tiếng hét của một thị nữ: “ Nương nương!.”
Tất cả vừa nghe thấy thì liền bước vào nhìn thấy thái y đang bắt mạch cho nàng, thái y bắt mạch xong thì liền đi tới quỳ xuống trước mặt Tử Diệp nói: “ Bệ hạ! Nương nương...sắp không ổn rồi!.”
Triệu Duy và Tử Diệp, Thanh Dung nghe xong thì bất ngờ, Triệu Duy đi tới ngồi cạnh nàng rồi đưa đứa nhỏ cho nàng nhìn, ông đau lòng nói: “ Nhiên Nhi, đây là con trai của con.”
An Nhiên nhìn thấy đứa bé thì hạnh phúc mỉm cười đưa tay ra sờ lên má nó dịu dàng nói: “ Đứa nhỏ thật sự rất giống chàng ấy.”
Thanh Dung quay qua nhìn Tử Diệp rồi đưa ánh mắt về hướng An Nhiên như muốn chàng đi tới chỗ cô, Tử Diệp nghe lười Thanh Dung đi tới ngồi xuống nhìn nàng, An nhiên vừa nhìn thấy Tử Diệp thì cười tươi nói: “ A Diệp...chàng thấy không? Thằng bé thật sự rất giống chàng! Thiếp muốn chàng đặt cho thằng bé một cái tên.”
Tử Diệp nhìn An Nhiên với đôi mắt có chút đau lòng rồi quay qua nhìn đứa nhỏ nhẹ nhàng nói: “ Tư...Thần, chi bằng đặt cho thằng bé là Tư Thần, thông minh lanh lợi.”
An Nhiên nghe xong thì mỉm cười nói: “ Tư Thần...!.”.
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 32: Chương 32


An Nhiên liền quay qua nhìn Thanh Dung rồi yếu ớt nói: “ Nguyên Thanh Dung...mặc dù ta rất ghét cô...nhưng ta tự biết sức khỏe của mình bây giờ như thế nào...cô có thể giúp ta chăm sóc và nuôi Thần Nhi không? Coi như là...bù đắp cho đứa con đã mất của cô!.”
Thanh Dung nghe xong thì ngạc nhiên, nàng từ từ bước tới nói: “ Cô đừng có nói gì hết, mau mau khỏe để tự chăm sóc cho con của mình đi! Nếu không...sau này...nó lớn lên ta sẽ cho nó biết mẹ của sinh nó ra rồi bỏ nó lại một mình đó!.”
An Nhiên nghe xong thì cười tươi, đáp: “ Ta biết cô không ác như vậy đâu.” Rồi An Nhiên quay qua nhìn Triệu Duy, những giọt nước mắt của nàng liền chảy ra, Triệu Duy nhìn con gái mình như vậy, ông liền không kìm được nước mắt, An Nhiên ngoan ngoãn nói với ông: “ Phụ thân...!thứa cho con gái...bất hiếu vì không thể hiếu thuận với người, con gái đã khiến người lo lắng nhiều rồi.

Cha...người hứa với con nhất định phải chăm sóc tốt cho mình nha!.”
An Nhiên nói với ông xong thì nhìn Tử Diệp vừa khóc vừa yếu ớt nói: “ A Diệp...Nếu có kiếp sau, thiếp không muốn gặp lại chàng nữa!.” Rồi nàng nhìn đứa con của mình dịu dàng mỉm cười v**t v* má nó rồi nói hai từ: “ Tư...Thần!.”
Nàng nói xong thì mỉm cười nhắm hai mắt lại, ngừng thở, đứa nhỏ như biết được mẹ nó không còn thì khóc lớn, tất cả mọi người xung quanh đều đau buồn, ngay cả Tử Diệp và Thanh Dung cũng đau lòng không kìm được nước mắt mà khóc.

Ở trong thâm tâm An Nhiên nói với đứa nhỏ: “ Tư Thần! Mẫu hậu không thể ở bên cạnh chăm sóc cho con, dõi theo con từng ngày được rồi, con hãy hứa nói mẫu hậu là phải mạnh mẽ lớn lên nha, mẫu hậu yêu con rất nhiều, con của mẹ!.”
Tử Diệp nhìn An Nhiên rồi đau lòng nói: “ Nếu có kiếp sau, xin cô đừng gặp một người giống như ta, mà hãy gặp một người yêu cô thương cô và luôn coi cô là người quan trọng nhất.”
Tang lễ của An Nhiên tất cả mọi người đều rất đau buồn.

An Nhiên được lấy truy hiệu Hòa Dung quận chúa của nàng làm tôn hiệu Hòa Dung Hiếu Đoan hoàng hậu.

Từ khi An Nhiên mất Triệu Duy đưa Hạ Tuyết và Tư Thần về phủ, ông không cho bất kỳ ai động vào Tư Thần và gửi tấu chương xin được tới quân doanh, Tử Diệp cũng hiểu được mà duyệt cho ông, ông đưa cả Hạ Tuyết và Tư Thần đi cùng.

An Nhiên qua đời thì Hạ Tuyết cũng như đã trưởng thành và hiểu chuyện lên rất nhiều.
Tử Diệp và Thanh Dung cung không dám giành Tư Thần về vì biết đó chính là hy vọng cuối cùng để Triệu Duy sống, sau khi An Nhiên qua đời ông đã như phát điên và muốn g**t ch*t Tử Diệp và Thanh Dung, nhưng vì con gái mình mà ông đã không làm như vậy.

Sau hai ngày An Nhiên qua đời Thanh Dung cũng được phong lên làm Chiêu Dung hoàng hậu, bữa lễ sắc phong của nàng được tổ chức rất long trọng, Tử Diệp đã tổ chức cho nàng một buổi lễ sắc phong rất long trọng mà trước đây chưa từng có.
Thanh Dung mặc bộ y phục dành cho hoàng hậu, bộ y phục ấy có màu đỏ được thiết kế tinh xảo, mái tóc cũng được búi gọn, trên đầu còn có dây đeo trán và những cây trâm khác, trong đó có cây trâm mà Tử Diệp tặng nàng, giữa trán còn cá một đóa hoa sen, lớp trang điểm của nàng cũng không quá đậm, nhìn rất nhẹ nhàng giản dị nhưng lại tôn lên vẻ cao quý sang trọng, thật sự phải nói màu đỏ rất hợp với nàng.
Thanh Dung ngồi trên một chiếc kiệu rất xa hoa, nàng được khiên tới trước điện, rồi bước xuống đi từng bước từng bước lên những bậc cầu thang vừa dài vừa cao, Tử Diệp đang đứng ở trên với vẻ mặt vui vẻ đợi nàng.

Khi tới chỗ chàng, Tử Diệp đưa tay ra nắm lấy tay nàng rồi vẻ mặt vui vẻ cùng nàng ngắm nhìn các triều thần đang quỳ ở dưới.
Buổi tối hôm đó Nhất Hiên đứng ở ngoài cửa phòng Dung Thành gõ cửa rồi nói: “ Điện hạ! Điện hạ!...”
Nhất Hiên gọi mãi mà không thấy Dung Thành hồi đáp, Hương Nhi liền đi tới đẩy cửa ra thì nhìn thấy chàng đang say nằm ngủ trên sàn, nàng liền lo lắng tới hỏi: “ A Thành! Chàng tỉnh dậy đi! Sao lại say tới mức này chứ?.”
Hương Nhi quay qua nói với Nhất Hiên: “ Nhất Hiên mau, mau đỡ điện hạ lên giường, ta đi nấu canh giải rượu cho người.”
Nhất Hiên nghe lệnh rồi đi tới đỡ chàng lên.

Dung Thành trong mơ nằm mơ thấy Thanh Dung bỏ rơi chàng cho dù chàng có cầu xin tới chỗ nào thì cô cũng bỏ đi, rồi chàng còn mơ thấy chính tay nàng đã cầm kiếm g**t ch*t mình.

Hương Nhi từ ngoài bưng bát canh giải rượu xuống đặt lên bàn rồi quay qua nhìn chàng, thấy Dung Thành vẽ mặt khóc chịu, mồ hôi chảy nhễ nhại, nàng liền dịu dàng lấy khăn ướt lau mặt cho nàng thì thấy trán chàng rất nóng.

Hương Nhi liền quay mặt nhìn ra ngoài nói lớn: “ Mau truyền thái y!.”
Thái y được đưa tới, ông ngồi bắt mạch cho Dung Thành một hồi rồi cất đồ đứng dậy bẩm với Hương Nhi: “ Bẩm trắc phi, điện hạ chẳng qua chỉ bị cảm phong hàn không có gì đáng lo ngại, chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là sẽ hết, bây giờ thần sẽ đi kê đơn thuốc cho người!.”
Hương Nhi nghe xong thì gật đầu đi tới ngồi cạnh Dung Thành, lấy khăn ướt lau mặt cho chàng rồi dịu dàng nói: “ Sao chàng lại phải khổ như vậy chứ!.” Rồi nàng đưa tay sờ má chàng và nói tiếp: “ Rõ ràng ta và chàng gặp nhau trước mà vì sao chàng lại không thích ta chứ A Thành!.”
Hồi ước lúc trước hiện về cảnh lần đầu Hương Nhi và Dung Thành gặp nhau, năm đó nàng vẫn còn là thiếu nữ mười sáu tuổi, Trong một lần nàng cùng với phụ vương mình tới Bắc Dung chơi, vì tính cách nàng tinh nghịch không chịu ở yên một chỗ, khi ấy nàng đang muốn leo tường đi ra ngoài thì không cần thật ngã xuống đất, ngã xuống trước mặt Dung Thành.

Hương Nhi nhìn thấy có một bàn chân rồi ngước mắt lên nhìn thấy chàng, nàng xấu hổ ngồi dậy nhưng thấy chân mình bị trật liền đau đớn kêu lên.

Dung Thành thấy nàng như vậy thì rồi ngồi xuống trước mặt nàng rồi nói: “ Cô nương, cô đang chơi trốn tìm hả?!.”
Hương Nhi nhìn thấy Dung Thành anh tuấn như vậy xấu hổ che mặt rồi cười tủm tỉm nhưng nàng lại nghe được những lời như vậy nụ cười trên mặt nàng liền dập tắt, nàng quay qua nhìn Dung Thành với khuôn mặt ghét bỏ rồi trầm giọng nói: “ Ngươi nói ai đang chơi trốn tìm! Ngươi không thấy bổn công chúa bị ngã hay sao?!.”
Hương Nhi nói xong thì quay mặt qua chỗ khác với khuôn mặt tức giận ghét bỏ nói thầm với bản thân: “ Ở đây mà là Tây Vực là ta ngoạm ngươi, xé ngươi thành trăm mảnh rồi!.”
Những hành động đáng yêu dễ thương của nàng khiến Dung Thành nhìn thấy rồi cười tươi, rồi đặt tay lên đầu nàng xoay mặt nàng về phía mình rồi nói: “ Cô đường đường là công chúa của Tây Vực mà lại trèo tường như vậy, nhìn cô này người ta nhìn vào còn tưởng cô đang bỏ trốn đó.”
Hương Nhi bướng bỉnh khó chịu hất tay Dung Thanh ra rồi lườm chàng nói: “ Ngươi im đi! Ai nói bổn công chúa bỏ trốn chứ, chỉ là ta ở trong đây không có ai chơi nên muốn ra ngoài tham quan tí thôi!.”
Dung Thành nhìn cô rồi bật cười nói: “ Nếu cô muốn đi tới vậy thì ta đưa cô đi.” Hương Nhi vừa nghe chàng nói dứt câu thì mở to hai mắt nhìn chàng ngây thơ hỏi: “ Thật sao?!.”
Dung Thành cười tươi gật đầu, rồi đột nhiên Hương Nhi ủ rủ cúi đầu xuống nói: “ Nhưng mà...chân ta bị trật rồi!.”

Dung Thành liền dịu dàng mát xa cổ chân cha nàng rồi bẻ một cái, Hương Nhi hét lên “ Aaa!.” Rồi Dung Thành nhìn nàng và hỏi: “ Cô cử động coi còn đau không?.”
Hương Nhi nhìn Dung Thành rồi xoay nhẹ cổ chân mình thì cảm thấy không còn đau nữa, cô ngước mặt lên nhìn Dung Thành mỉm cười, Dung Thành nhẹ nhàng quay lưng lại rồi nói: “ Lên đi, ta cõng cô.”
Hương Nhi vừa nghe xong thì mở to hai mắt, khuôn mặt ngại ngùng, hai má đỏ ửng của nàng hiện lên, nàng dịu dàng leo lên lưng chàng, Dung Thành cõng cô đứng dậy đi tham quan một vòng hoàng cung.

Cứ như thế Hương Nhi cũng ngày càng thích Dung Thành, cả người vui đùa cùng nhau cho đến khi Hương Nhi quay về Tây Vực.

Ngày Hương Nhi quay về Tây Vực cô đã khóc rất nhiều mà khóc chịu đi, Dung Thành phải tới an ủi cô và cho cô một viên kẹo và dịu dàng nói: “ Đừng khóc nữa ngoan, sau này khi nào muội tới Bắc Dung chơi tiếp thì ta đưa muội đi ăn và đi chơi có được không?.”
Hương Nhi ngoan ngoãn gật đầu, cứ như thế mà đã mấy năm nàng và chàng không còn gặp nhau nữa.

Quay về hiện tại, Dung Thành đã hôn mê ba ngày rồi, ba ngày này Hương Nhi lúc nào cũng ở bên cạnh chăm sóc chàng, đút thuốc cho chàng, nàng ở bên cạnh chàng đến nỗi đã mấy ngày không ngủ rồi.

Hương Nhi từ ngoài bước vào bưng bát thuốc thì thấy Dung Thành tỉnh dậy, nàng vui mừng vội vàng chạy tới đặt bát thuốc xuống rồi đỡ chàng rồi ngày, Dung Thành nhìn Hương Nhi rồi hỏi: “ Bây giờ là giờ nào rồi?.”
Hương Nhi dịu dàng trả lời: “ Bây giờ đã là giờ tuất rồi, A Thành chàng có biết là chàng khiến thiếp lo lắng lắm không? Chàng đã sốt rất cao lại còn hôn mê ba ngày, chàng thật sự làm thiếp rất sợ!!.”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Đau Đến Mấy Vẫn Yêu

2.

Có Một Dị Tộc Giữa Các Cậu
3.

Người Tình Trong Gương
4.

Thợ Sửa Giày
=====================================
Dung Thành như nhớ ra gì đó liền hỏi: “ Dung Nhi đâu? Nàng ấy đâu?!.”
Hương Nhi liền ấp úm nói: “ Chàng...quên rồi sao? Chàng và cô ta đã hòa ly rồi.

Bây giờ cô ta đã là...!Chiêu Dung hoàng hậu của Bắc Dung rồi!.”
Dung Thành nghe xong thì ngạc nhiên nhìn Hương Nhi, cái tin ấy như tia sét đánh ngang tai chàng, tim chàng liền nhói lên rồi chàng vội vàng bước xuống giường chạy đi.

Dung Thành hét lớn: “ Nhất Hiên! Tới hậu cung!.”.
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 33: Chương 33


Trên đường đi Dung Thành lạnh lùng hỏi Nhất Hiên: “ Dung Nhi được dọn tới ở cung nào!.”
Nhất Hiên liền đáp: “ Là Thanh Nguyệt Điện!.”
Chàng nghe xong thì đôi mắt đầy tức giận, trên tay còn cầm theo kiếm, những bước đi mạnh mẽ, Dung Thành bước vào Thanh Nguyệt Điện, chàng đẩy cửa bước vào phòng Thanh Dung thì thấy nàng ăn mặc giản dị đang ngồi trước gương chải tóc chuẩn bị đi ngủ.

Dung Thành tức giận đi tới nắm chặt lấy tay nàng rồi kéo nàng đi, Băng Nhi đi tới cản chàng lại như bị Nhất Hiên chặn lại.
Thanh Dung vùng vẩy hét lớn: “ Lý Dung Thành rốt cuộc huynh đang làm cái gì vậy hả! Huynh có biết đây là đâu không hả? Chúng ta đã hòa ly rồi! Ta và huynh bây giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào hết! Huynh mau buông ta ra!.”
Dung Thành liền mất bình tĩnh quay lại nhìn Thanh Dung rồi hét vào mặt nàng: “ Ta vốn dĩ chưa kí vào tờ hưu thư đó nên bây giờ nàng vẫn là thê tử của ta!.”
Thanh Dung nàng đây là lần đầu tiên thấy Dung Thanh phát điên như thế này, nàng ngơ ngác nhìn chàng.

Nàng ấp úm kêu: “ Băng...Băng Nhi!.”
Băng Nhi vừa nghe thì hiểu ý nàng, cô vội vàng chạy tới bàn mở tủ lấy bức hưu thư ra rồi mở ra nhìn thấy dưới tờ hưu thư chỉ có duy nhất một câu: “ Nàng mãi mãi là thê tử của Lý Dung Thanh ta!.”

Băng Nhi nhìn thấy thì ngạc nhiên quay qua nhìn Thanh Dung vừa nói vừa lắc đầu: “ Công...chúa...!.”
Thanh Dung nhìn thấy như vậy thì nàng ngơ người chết lặng, rồi quay qua nhìn Dung Thanh nhăn mặt lại lạnh lùng nói: “ Huynh lừa ta?!.”
Dung Thành tức giận hét lớn: “ Ta không lừa nàng, là do nàng không mở ra xem mà thôi! Bây giờ nàng vẫn là thê tử của Lý Dung Thành ta chứ không phải là hoàng hậu gì đó!.”
Thanh Dung rơi nước mắt rồi hét lớn, dùng lực hất mạnh tay Dung Thành ra rồi tức giận nói: “ Bây giờ ta đã là hoàng hậu của Bắc Dung rồi! Ta đã không còn là Quảng Thành Vương Phi huynh nữa! Dung Thành bây giờ huynh nghe rõ cho ta! Nguyên Thanh Dung ta cho dù là trước kia hay bây giờ thì ta chưa từng yêu huynh, thứ tình cảm ta dành cho huynh chỉ là sự thương hại mà thôi! Vậy nên huynh hãy buông tha cho ta đi!.”
Dung Thành nghe xong thì như tia sét đánh ngang tai, chàng vẫn không tin vào mắt mình, lắc đầu nói: “ Ta không tin! Ta không tin nàng nói dối! Nàng nói dối!.”
Dung Thành tức giận nắm chặt lấy tay nàng rồi kéo nàng đi, Băng Nhi chạy theo nhưng bị Nhất Hiên cản lại rồi điểm huyệt cô khiến cô đứng yên, chàng mỉm cười nhìn nàng rồi dịu dàng nói: “ Muội hãy ở đây một lát có được không? Ta xin lỗi những chỉ có làm như vậy mới có thể bảo vệ được muội an toàn!.”
Nhất Hiên nói xong thì quay người rời đi, Băng Nhi đứng yên nhìn theo bóng lưng chàng, những giọt lệ từ khóe mắt nàng rơi xuống.

Tin Dung Thành tới Thanh Nguyệt Điện đã được truyền tới tai hoàng cung,Tử Diệp vừa nhận được tin thì nổi cơn phẫn nộ, chàng tức giận triệu tập binh linh tới Thanh Nguyệt Điện.

Tử Diệp hoảng hốt chạy nhanh tới tìm Thanh Dung, chàng vừa chạy tới thì nhìn thấy Dung Thanh đang kéo Thanh Dung đi còn nàng thì đang cố vùng vẩy.

Tử Diệp lạnh lùng nói: “ Ngươi mau thả nàng ấy ra!.”
Dung Thanh cũng không thu kém gì trầm giọng lại nói: “ Nàng ấy là thê tử của ta!.”
Tử Diệp tức giận hét lớn: “ Nàng ấy chưa từng yêu ngươi! Người nàng ấy yêu từ đâu đến cuối đều là trẫm!.”
Dung Thành ngơ người ra, Tử Diệp lạnh lùng đi tới nhẹ nhàng nắm lấy tay Thanh Dung đưa nàng đi, Thanh Dung liền buông tay Dung Thành ra rồi đi cùng Tử Diệp, Dung Thành ngơ người ra rồi chàng như phát điên lên hét lớn: “ Ta căn bản chưa ký vào bức hưu thư đó! Chỉ cần ngày nào mà ta còn chưa ký thì nàng ấy mãi mãi vẫn là thê tử của Lý Dung Thành ta!.”
Thanh Dung nhìn thấy như vậy thì đau lòng đến bất lực, Nhất Hiên liền đi tới nói: “ Điện hạ chúng ta mau rút lui thôi! Binh lính đã bao vây cả hoàng cung này rồi!.”
Từ đằng xa có rất nhiều binh lính chạy tới, tất cả đứng về phía Tử Diệp rồi giơ cung ra chĩa về phía Dung Thành, Dung Thành mỉm cười nói nhỏ với Nhất Hiên: “ Đã đi tới bước đường này thì bổn vương không còn đường lui nữa rồi.

Nhất Hiên nếu ngươi muốn đi thì đi đi!.”
Nhất Hiên liền quỳ xuống nói với Dung Thành: “ Điện hạ! Thuộc hạ đã từng thề cả đời này sẽ mãi mãi trung thành với người, thuộc hạ nguyện sống chết cùng người!.”
Thanh Dung nhìn thấy như vậy thì ngơ ngác nhìn Tử Diệp rồi nói: “ A Diệp chàng đang làm cái gì vậy hả? Chàng mau hạ lệnh cho bọn họ lui hết đi có được không? Người đó là đệ đệ ruột của chàng đó!.”
Tử Diệp lạnh lùng giơ tay lên cao ra lệnh bắn cung rồi quay qua nhìn Thanh Dung dịu dàng nói: “ Dung Nhi...nàng luôn bảo ta phải nhịn, nhưng ta thật sự nhịn hết nổi rồi! Sức khỏe của nàng dạo này không tốt mau quay về cung nghỉ ngơi đi! Người đâu mau đưa hoàng hậu về cung điện!.”

Tất cả binh lính cầm cung đi lên đứng phía trước mặt Tử Diệp rồi thay nhau b*n r* hàng trăm mũi tên, Dung Thành và Nhất Hiên đùng kiếm để đỡ tên, nhưng đỡ được tên này thì có mũi tên khác được b*n r*, cả hai người đều bị mũi tên bắn vào người.
Thanh Dung bị đưa đi, nàng vùng vậy hất các thị nữ ra rồi chạy tới quỳ xuống hét trong tuyệt vọng cầu xin Tử Diệp: “ A Diệp! Ta cầu xin chàng mau tha cho họ đi mà! Không phải chàng đã từng hứa với ta là sẽ không giết huynh ấy hay sao? Chàng mau ra lệnh dừng lại đi có được không Tử Diệp! Coi như ta cầu xin chàng đó A Diệp!.”
Thanh Dung như muốn phát điên hét đến khàng cả cổ họng.

Dung Thành và Nhất Hiên bị rất nhiều mũi tên đâm vào người, Thanh Dung liền quay lại nhìn Dung Thành mếu mặt rồi liền chạy ra, nàng đứng trước Dung Thành tránh cho chàng, Tử Diệp thấy vậy liền hạ lệnh ngừng bắn, như vẫn có vài mũi tên vẫn được b*n r*, Dung Thành liền nhanh chân kéo tay Thanh Dung lại rồi chạy tới đứng trước mặt nàng đỡ mũi tên thay nàng.

Thanh Dung nhìn thấy thì ngạc nhiên mở to hai mắt.

Nhất Hiên đứng trụ không nổi liền chống kiếm quỳ xuống rồi nôn ra máu.
Vừa hay lúc đó Băng Nhi vừa được giải huyệt chạy tới nhìn thấy cảnh như thế này nàng hét lớn chạy nhanh về phía Nhất Hiên: “ A Hiên!.” Nàng chạy tới quỳ xuống trước mặt chàng rồi vừa khóc vừa nói: “ Nhất Hiên huynh làm sao vậy nè, sao lại chảy nhiều máu như thế này cơ chứ?!!.”
Băng Nhi mất hết bình tĩnh, nàng nhìn thấy những cây tên đâm xuyên người Nhất Hiên, nàng đau lòng khóc nức nở đưa tay hai bàn tay run rẩy lên v**t v* chàng rồi lau máu trên mặt chàng vừa khóc vừa nói: “ Sao lại nhiều mũi tên như này chứ? Sao lại chảy nhiều máu như này chứ? Nhất Hiên huynh làm sao vậy nè!.”
Những giọt nước mắt của Băng Nhi rơi xuống, Nhất Hiên mỉm cười nhìn nàng rồi đưa tay đầy máu của mình sờ lên má nàng dịu dàng nói: “ Băng Nhi...hứa với ta...hãy chăm sóc tốt cho bản thân mình!.”
Nhất Hiên nói xong thì mỉm cười nhắm mắt lại, ngừng thở, Băng Nhi lúc này như tuyệt vọng, nàng vừa khóc nức nở vừa hét lớn: “ A Hiên! Huynh mau tỉnh lại cho ta, muội cầu xin huynh mau tỉnh lại đi mà! Muội còn chưa kịp nói với huynh là muội thích huynh mà! Huynh mau tỉnh lại cho muội, muội chưa cho phép huynh chết thì không được chết! Nhất Hiên huynh mau tỉnh dậy cho ta! Muội cầu xin huynh đó huynh mau mở mắt ra cho muội đi mà A Hiên!.”

Nàng nói xong thì hét lớn khóc không thành lời.

Dung Thành cũng đứng không trụ nổi nữa, chàng ngã xuống, Thanh Dung liền chạy tới đỡ lấy chàng rồi run rẩy nói không thành lời, từng giọt nước mặt nàng chảy xuống tay chàng, Dung Thành mỉm cười đưa tay đầy máu đặt lên má Thanh Dung lau nước mắt cho nàng rồi ói ra máu mỉm cười nói: “ Dung...Nhi! Đến cuối cùng thì...ta thật sự...vẫn không có được trái tim của nàng!.”
Thanh Dung vừa khóc vừa nói: “ Dung Thành! Huynh đừng nói như vậy mà! Huynh chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu mà!.”
Dung Thành nhìn nàng rồi mỉm cười hạnh phúc.

Hương Nhi từ đằng xa hoảng hốt chạy tới, đập vào mắt nàng là khung cảnh tàn khóc như này, những giọt nước mắt của nàng chảy xuống, Hương Nhi hét lớn: “ Dung Thành!.”
Nàng chạy tới đẩy Thanh Dung ra rồi ôm lấy Dung Thành đặt chàng nằm vào trong lòng mình, nàng khóc lớn ấp úm nói: “ Thiếp đã bảo là chàng đừng có đi mà chàng lại không nghe! Bây giờ chàng như thế này thiếp biết phải làm sao chứ?! Thiếp đưa chàng về nhà, chàng đừng có ngủ đó! Thiếp sẽ đưa chàng về nhà!.”
Thanh Dung nhìn Hương Nhi như vậy thì nàng lại càng cảm thấy đau lòng và tội lỗi.

Dung Thành mỉm cười nắm láy tay Hương Nhi dịu dàng nói: “ Hương Nhi! Xin lỗi muội vì ta không thể cho muội được sống một cuộc sống hạnh phúc! Nếu như lúc đó muội không gặp ta thì có lẽ bây giờ muội có thể gặp được người thật sự yêu muội! Hứa với ta sau khi ta mất...muội hãy quay về Tây Vực sống thật tốt, tìm một người yêu muội, có thể bảo vệ muội cả đời có được không?!!.”.
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 34: Chương 34


Hương Nhi nghe thấy những lời Dung Thành nói như vậy nàng đau lòng rồi liên tục lắc đầu đáp lại: “ A Thành chàng đừng có nói như vậy mà! Chàng sẽ không có chuyện gì hết! Chàng đừng bỏ thiếp mà! Hà Hương Nhi thiếp đã thề cả đời này chỉ yêu một mình chàng thôi! Chàng mà bỏ thiếp lại một mình thì thiếp biết phải làm sao đây chứ! Lý Dung Thành chàng nghe rõ cho thiếp, thiếp không cho phép chàng chết! Chàng nhất định phải sống cho thiếp!!
Hương Nhi vừa nói dứt câu thì hai mắt Dung Thành nhắm lại ngừng thở, Hương Nhi nhìn thấy như vậy thì suy sụp tinh thần, nàng như muốn phát điên hét lớn.

Khuôn cảnh lúc này nhìn rất tàn khóc, một khung cảnh sáu người nhưng chỉ có năm người là đau lòng.
Thanh Dung đau lòng đứng dậy rồi ngoảnh đầu lại nhìn Tử Diệp, nàng nhìn chàng với ánh mắt vừa đau khổ vừa căm hận rồi lạnh lùng nói: “ Lý Tử Diệp! Chàng lại một lần nữa giết đi những người bên cạnh ta rồi!!.”
Thanh Dung nói xong thì ngất xĩu, Tử Diệp vội vàng chạy tới đỡ nàng, Băng Nhi và Hương Nhi nhìn như hai cái xác không hồn, cả hai người ngồi thẫn thờ ôm người mình yêu trong lòng.

Thanh Dung thì chìm vào cơn hôn mê, nàng nằm mơ thấy ác mộng, nàng mơ thấy tất cả mọi người đang chỉ trích bản thân mình vì đã yêu sai người mà hại chết những người thân bên cạnh.
Thanh Dung nắm chặt hai tay, Tử Diệp nằm ở bên cạnh canh nàng, chàng thấy nàng như vậy thì lo lắng gọi tên nàng: “ Dung Nhi...!Dung Nhi nàng làm sao vậy? Dung Nhi!.”
Thanh Dung liền bật tỉnh dậy, nàng ngồi dậy nhìn xung quanh rồi nhìn Tử Diệp, Thanh Dung nhìn thấy Tử Diệp thì hoảng hốt sợ hãi lùi về sau.

Tử Diệp nhìn thấy như vậy thì ngơ ngác hỏi nàng: “ Dung Nhi nàng làm sao vậy hả?!.”
Thanh Dung mất bình tĩnh hét lớn: “ Chàng tránh xa ta ra! Chàng có biết bây giờ chỉ cần nhìn thấy chàng là ta lại cảm thấy sợ hãi và ghê tởm ám ảnh mà thôi!.”
Tử Diệp nghe thấy những lời này của Thanh Dung thì sững sờ, chàng lặng người một hồi rồi dịu dàng nhìn nàng nói: “ Chắc là nàng mới mơ thấy ác mộng tỉnh dậy nên mới vậy thôi...!Ta sẽ đi nấu thuốc cho nàng, nàng ở đây đợi ta, đừng đi đâu hết nha, ta sẽ quay lại liền!.”

Thanh Dung nhìn thấy Tử Diệp như vậy thì nàng đau lòng nằm xuống co người lại khóc nức nở.

Một hồi sau Thanh Dung đi chân đất chạy ra khỏi phòng, nàng chạy về phía phòng của Băng Nhi, Thanh Dung nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra thì nhìn thấy Băng Nhi đang ngồi dưới đất ôm bộ y phục Nhất Hiên lúc trước nhờ cô vá lại.

Băng Nhi ngồi thẫn thờ như người mất hồn, từng giọt nước mắt của cô liền tục rơi xuống.
Thanh Dung nhìn thấy vậy thì đau lòng, nàng đi tới ngồi cạnh cô rồi nhẹ nhàng đưa tay ra lau nước mắt cho cô rồi dịu dàng gọi Băng Nhi: “ Băng Nhi! Băng Nhi...!.”
Băng Nhi đau lòng quay qua nhìn Thanh Dung, cô khóc đến sưng cả hai mắt, vừa khóc vừa nhìn Thanh Dung đau khổ nói: “ Tỷ...! Nhất Hiên chết rồi! Huynh ấy không còn nữa rồi! Huynh ấy bỏ muội rồi!.”
Thanh Dung đau lòng ôm Băng Nhi vào lòng dịu dàng vỗ về, Băng Nhi khóc nức nở như một đứa con nít, tiếng khóc của cô vang vọng khắp phòng.

Băng Nhi vừa khóc vừa nói: “ Muội còn chưa kịp nói với huynh ấy là muội thích huynh ấy mà, muội chưa kịp nói cho huynh ấy biết mà, Nhất Hiên chết rồi muội biết phải làm sao đây! Bây giờ chỉ cần muội nhắm mắt lại là sẽ nhớ tới hình ảnh lúc đó của huynh ấy!.”
Tử Diệp sau khi cầm chén thuốc quay về phòng thì không thấy Thanh Dung đâu hết chàng hoảng hốt làm rớt bát thuốc xuống đất rồi quay người chạy đi tìm Thanh Dung.

Khi chạy tới phòng Băng Nhi Tử Diệp nhìn thấy Băng Nhi đang ngủ Thanh Dung đang dịu dàng đắp chăn cho cô.

Thanh Dung quay qua nhìn thấy chàng thì lạnh lùng bước ra và đóng cửa lại.
Nàng nhìn Tử Diệp với ánh mắt lạnh lùng và hỏi: “ Sức khỏe của nàng bây giờ rất yếu sao nàng còn...đi chân đất chứ! Nàng bị sao rồi ta biết phải làm sao?!”
Thanh Dung nghe xong thì lơ Tử Diệp quay người rời đi, nàng đi chưa được bao nhiêu bước thì ngất xĩu, Tử Diệp vội vàng đi tới đỡ nàng rồi bế nàng quay về phòng.
Ở KhangNghi Điện, Hương Nhi ngồi thẫn thờ trước quan tài của Dung Thành rồi đốt tiền giấy cho chàng [ Bài vị: Lý Dung Thành - Quảng Thành Vương ] cả Khang Nghi Điện giờ chỉ còn là một mình Hương Nhi.

Hương Nhi khóc lớn rồi tự nói với bản thân mình: “ A Thành! Chàng chết vì cô ta có đáng không chứ? Vì sao chàng lại nỡ lòng bỏ thiếp một mình? Vì sao cơ chứ...thiếp luôn ở bên cạnh chàng mà, Chàng chết rồi thiếp biết phải làm sao bây giờ!.”
Hương Nhi đau lòng khóc nức nở trước bài vị của Dung Thành rồi nói một câu: “ Thiếp mới là người thật lòng yêu chàng mà!.”
Nói xong nàng dịu dàng mỉm cười, nàng đứng dậy đi tới nhìn Dung Thành đang nằm trong quan tài rồi dịu dàng nói: “ Đợi thiếp, thiếp sẽ tới tìm chàng!.”
Hương Nhi nói xong thì nhẹ nhàng v**t v* Dung Thanh, Hương Nhi lấy từ trong tay áo ra một con dao găm rồi tự cắt cổ tay tự vẫn, nàng ngồi xuống dựa vào quan tài.

Đến cuối cùng Hương Nhi vẫn muốn được ở bên cạnh Dung Thành, tình yêu nàng dành cho chàng thật sự rất lớn.

Trước khi nhắm mắt lại thì khuôn mặt của nàng vẫn hiện lên sự hạnh phúc, nhìn vào như thế này thật sự rất khiến người ta đau lòng.
Hồng Hoa từ ngoài bước vô nhìn thấy như vậy thì hoảng sợ hét rồi: “ Aaaa! Công chúa!.”

Thanh Dung ở Thanh Nguyệt Điện nhận được tin Hương Nhi cũng vì cái chết của Dung Thành mà tự vẫn, nàng nằm trên giường như người mất hồn.

Thanh Dung lần này như bị sụp đỗ, trên mặt nàng bây giờ chỉ còn lại là sự đau khổ.

Tử Diệp từ ngoài bước vào thì Thanh Dung liền nhắm mắt lại, nàng không muốn nhìn thấy chàng.
Tử Diệp đặt chén thuốc xuống bàn rồi ngồi cạnh nàng dịu dàng nói: “ Dung Nhi mấy ngày này nàng cứ ở trong phòng nghỉ ngơi đi, thái y bảo sức khỏe của nàng dạo này không tốt, nàng đừng đi lung tung nữa, lát nữa khi nào nàng dậy thì nhớ uống thuốc nha, ta đi nấu cho nàng một ít đồ ăn nàng thích.”
Tử Diệp đứng dậy quay người rời đi, vẻ mặt Tử Diệp lúc này rất buồn bã, sau khi chàng rời đi thì Thanh Dung mở mắt ra quay qua nhìn theo bóng lưng chàng, nước mắt nàng chảy ra.

Thanh Dung nhăn mặt lại rồi lạnh lẽ khóc, nàng lấy tay che mặt rồi khóc không thành lời.
Cứ như thế mà thời gian trôi qua cũng được một năm, suốt một năm qua Thanh Dung chưa từng bước ra khỏi Thanh Nguyệt Điện, nàng cứ thế mà ở trong cung điện chăm sóc cho Băng Nhi.

Từ lúc Nhất Hiên mất thì Băng Nhi đã không mở miệng nói lời nào, nàng cứ như người mất hồn suốt ngày chỉ biết ôm bộ y phục của Nhất Hiên ở bên cạnh mà đau khổ khóc ngày ngày, còn Tử Diệp thì đã một năm không gặp Thanh Dung rồi, Thanh Dung một năm trước đã ra lệnh đóng cửa cung lại không cho bất kì ai ra vào vì nàng không muốn nhìn thấy Tử Diệp.

Tử Diệp ngày ngày chỉ biết đứng ngoài cửa cung chờ đợi Thanh Dung tha thứ cho mình.

Mỗi đêm chàng sẽ tự lẻn vào trong nhìn trộm Thanh Dung.
Vào buổi tối Thanh Dung ngồi dưới đất uống say rồi tự nói chuyện một mình: “ Ta đúng thật là vô dụng mà! Ngay cả việc báo thù cho ca ca cũng làm không xong! Ngay cả việc tìm ra kẻ thù cũng bị mất manh mối! Ngay cả việc bảo vệ những người bên cạnh cũng làm không được! Ngay cả đứa con của mình cũng không giữ được! Rốt cuộc ta sống trên thế gian này làm gì cơ chứ?! Rốt cuộc vì sao ông trời lại đối xử tệ bạc với ta như vậy cơ chứ?!!.”

Thanh Dung vừa nói vừa khóc, nàng uống say rồi tự trách mình.

Tử Diệp từ ngoài bước vào đi tới trước mặt Thanh Dung, Thanh Dung nhìn thấy chàng thì liền đứng dậy, Tử Diệp nhìn thấy nàng đi đứng không vững liền đi lên đỡ nàng.

Thanh Dung mơ màng nhìn Tử Diệp rồi đặt hai tay lên má chàng nói: “ Là chàng sao A Diệp! Chàng có biết ta nhớ chàng cỡ nào không hả? Ta thật sự rất nhớ chàng, nhưng ta không biết dùng cách nào để đối mặt vào chàng cả! Trong suốt một năm nay ta thật sự rất nhớ chàng! Thật sự thật sự rất nhớ chàng!.”
Tử Diệp nghe thấy những lời Thanh Dung nói như vậy thì trong lòng chàng rất vui vẻ, chàng mỉm cười nhìn nàng dịu dàng nói: “ Dung Nhi à, ta cũng rất nhớ nàng, nàng có biết lúc nào ta cũng đợi nàng đợi nàng gặp ta không hả?!.”
Thanh Dung mơ màng nhìn chàng rồi mỉm cười, nàng nhón chân lên hôn Tử Diệp.

Tử Diệp liền nhắm mắt lại ôm chặt lấy eo nàng rồi bế nàng lên, đi tới giường nhẹ nhàng đặt nàng xuống.

Tấm màn cũng được thả xuống, từng lớp áo được ném xuống đất.
Sáng hôm sau, sau khi tỉnh dậy Thanh Dung mơ màng mở mắt nhìn thấy Tử Diệp đang nằm cạnh mình, nàng liền hoảng hốt ngồi dậy hét lớn: “ Vì sao chàng lại ở đây!.”
Tử Diệp ngồi dậy nhìn Thanh Dung rồi nói: “ Tối qua nàng xuống say, cửa phòng lại mở ra hết là ta đỡ nàng lên giường.”
Thanh Dung né tránh ánh mắt của Tử Diệp rồi đuổi chàng đi: “ Chàng mau rời khỏi đây! Mau lên!.”
Tử Diệp liền nắm lấy tay nàng ôm nàng vào lòng rồi dịu dàng nói: “ Dung Nhi ta thật sự rất nhớ nàng, nàng đứng né tránh ta nữa được không ta thật sự biết sai rồi mà, nàng tha thứ cho ta có được không?!.”.
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 35: Chương 35


Thanh Dung nghe xong thì tức giận đẩy Tử Diệp ra rồi nói: “ Chàng luôn miệng nói yêu ta nhưng chàng chưa từng nhìn lại những chuyện mà chàng đã làm với ta! Chàng luôn miệng nói sẽ cho ta một cuộc sống hạnh phúc nhưng chàng luôn khiến ta đau khổ!.”
Tử Diệp nghe xong thì khuôn mặt tội lỗi nhìn nàng nói: “ Dung Nhi ta thật sự...thật sự biết lỗi rồi, ta viết ta làm như vậy là sai nhưng lúc đó ta thật sự không thể kiểm soát được bản thân mình!!.”.

Thanh Dung đôi mắt đau lòng nhìn Tử Diệp rồi quay mặt qua chỗ khác cố kìm lại nước mắt và đáp: “ Tử Diệp...! Chàng đã giết đi bao nhiêu mạng người rồi...Những người chàng giết đều là người thân của ta! Chàng có thấy từ khi ta ở bên cạnh chàng thì từ lúc đó ta đều phải sống trong đau khổ và hận thù không hả?! Chàng có biết là ngày nào ta cũng cảm thấy tội lỗi với họ không hả?! Chuyện của ta và Dung Thanh vốn đã kết thúc rồi nhưng vì sao chàng lại vì ghen tuông mà không thể kiểm soát bản thân mà giết huynh ấy cơ chứ?!.”
Thanh Dung nhìn Tử Diệp với ánh mắt vừa đau lòng lại vừa tức giận, nàng nhăn mặt rồi khóc và nói lớn: “ Vì sao cơ chứ? Vì sao ta đã không muốn hận chàng rồi nhưng chàng lại cứ ép ta phải hận chàng, ghét chàng, muốn giết chàng cơ chứ!!!.”
Nàng nói xong thì thở gấp liên tục, rồi lạnh lùng nhìn Tử Diệp nói tiếp: “ Đối với chàng...ta thật sự quan trọng đến vậy sao?!.”
Tử Diệp hai mắt ướt lệ dịu dàng mỉm cười nhìn Thanh Dung rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng hai hàng nước mắt rơi xuống, nói: “ Đúng! Đối với ta nàng thật sự rất quan trọng, ta thật sự rất sợ mất nàng, nàng là người mà cả đời này ta coi như là mạng sống của mình!.”
Thanh Dung nghe xong thì nước mắt rơi xuống, nàng ngơ người nhìn người chàng người đang ở trước mặt mình thật sự rất khác biệt so với lúc phát điên, Thanh Dung nhìn Tử Diệp liên tục lắc đầu rồi hất tay chàng ra hét lớn nói: “ Chàng nói dối, tất cả đều là lừa dối mà thôi! Chàng mau ra khỏi phòng ta mau! Ta không muốn nhìn thấy chàng nữa!.”
Tử Diệp thấy Thanh Dung mất bình tĩnh như vậy chàng sợ nàng tức giận quá sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe nên nhẹ nhàng nói với nàng: “ Được được ta đi, nàng đừng tức giận như vậy sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe đó, ta đi liền.”
Tử Diệp nói xong thì bước xuống giường cầm lấy chiếc áo choàng được treo trên kệ khoác lên rồi rời đi, chàng nhẹ nhàng đóng cửa lại, Thanh Dung ở trong phòng như sụp đổ, nàng vừa khóc vừa nói: “ Vì sao? Vì sao chàng lại cứ phải đối xử với ta dịu dàng như vậy chứ? Vì sao cơ chứ?!.”
Thanh Dung nằm khóc trong sự bất lực, tối đến nàng ngồi trước gương chải tóc, mái tóc dài đen óng mượt, Thanh Dung ăn mặc giản dị mái tóc đen dài được thả ra trên đầu không cài cây trâm nào, nàng mặc một bộ y phục màu vàng nhạt, nàng dịu dàng đứng dậy đi ra ngoài đứng trước bờ hồ, nàng đi chân không nhìn mọi thứ xung quanh rồi mỉm cười một cái nhẹ sau đó liền nhảy xuống hồ.

Thanh Dung tự chìm bản thân xuống nước, trên khuôn mặt nàng hiện lên vẻ mặt như đã được giải thoát.

Có một thị nữ đi ngang qua nhìn thấy vậy hoảng hốt hét lớn: “ Aaaaa! Hoàng hậu nương nương nhảy hồ tự vẫn rồi! Người đâu!.”
Tiếng hét vang vọng khắp cung điện, Tử Diệp ở thư phòng nhận được tin như vậy thì chàng hoảng hốt chạy tới Thanh Nguyệt Điện.

Tử Diệp vừa chạy tới nước mắt chàng rơi xuống chạy hét lớn nói: “ Dung Nhi nàng tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì cho ta!.”
Tử Diệp vừa chạy tới bờ hồ nơi nàng nhảy xuống thì chàng liền không do dự gì mà cởi áo choàng ra nhảy xuống cứu nàng.
Chàng cố gắng bơi tới gần Thanh Dung rồi với tay nắm lấy tay nàng sau đó liền hôn nàng để chuyền không khí.

Sau khi Thanh Dung được đưa lên bờ thì Tử Diệp liên tục hô hấp cho Thanh Dung rồi ép hết nước trong người nàng ra, chàng vừa khóc vừa nói: “ Dương Thanh Dung nàng nghe kỹ cho ta nàng nhất định không được chết! Ta chưa cho phép nàng chết thì nàng không được chết nàng có nghe thấy không hả! Nếu như nàng mà chết thì ta sẽ bắt tất cả chết cùng nàng nàng có nghe thấy không hả Dung Nhi!.”
Tử Diệp ôm Thanh Dung vào lòng rồi khóc lớn như một đứa con nít, hét lớn: “ Mau truyền thái y! mau truyền thái y!!.”
Tất cả thái y đều đứng ngồi không yên đi tới đi lui thay phiên nhau bắt mạch cho nàng nhưng ai nấy cũng nhìn nhau với vẻ mặt khó xử mà lắc đầu.

Tử Diệp nhìn thấy vậy thì tức giận đẩy họ ra rồi đi tới giường ngồi bên cạnh Thanh Dung nhìn nàng tức giận quay sang chửi họ: “ Một đám vô dụng các ngươi rốt cuộc là các ngươi đang làm gì vậy hả?! Rốt cuộc là hoàng hậu của trẫm bây giờ như thế nào?!!!.”
Có một tên thái y từ xong đám cúi đầu hoảng sợ nói: “ Bệ hạ cho dù bây giờ người có giết thần hay có làm gì thần thì thật cũng không thể cứu được nương nương!!! Bởi vì...nương nương đã...không còn hơi thở nữa rồi!!.”
Tử Diệp nghe xong thì tức giận hét lớn: “ Câm miệng! Làm sao nàng ấy có thể tắt thở chứ! Một đám vô dụng các người! Người đâu mau kéo hết ra ngoài đánh mười trượng!.”

Tử Diệp vừa hạ lệnh thì đám thái y bị thị vệ kéo hết ra ngoài, chàng quay qua nhìn Thanh Dung rồi vừa khóc vừa nói: “ Dung Nhi nàng tuyệt đối không được chết! Nàng có nghe thấy không hả? Ta không cho phép nàng bỏ rơi ta một mình!.”
Băng Nhi từ ngoài hốt hoảng chạy vào nhìn Thanh Dung đang nằm bất tỉnh trên giường cô như suy sụp hoàn toàn, vừa khóc vừa đi tới cạnh nàng, nhưng những bước chân của Băng Nhi lại không hề vững.

Băng Nhi đi tới quỳ xuống vừa khóc vừa nói: “ Công chúa! Em xin lỗi! Em xin lỗi! Tỷ mau tỉnh lại đi mà! Tỷ từng nói sẽ không bỏ em lại một mình cơ mà!.”
Băng Nhi liền nhớ ra gì đó, cô lấy ra lọ thuốc từ trong tay áo rồi lấy một viên bỏ vào miệng Thanh Dung cố gắng để nàng nuốt viên thuốc xuống.

Đây là lọ thuốc mà Tĩnh Chi đưa cho Băng Nhi.

Quay về lúc Tĩnh Chi điều chế thuốc đưa cho Băng Nhi.
(Nguyệt Lãng Cóc - Thanh Hà Quốc)
Băng Nhi từ ngoài bước vào phòng Tĩnh Chi rồi hỏi: “ Chi Nhi tỷ, tỷ gọi muội tới có chuyện gì hả?.”
Tĩnh Chi dịu dàng mỉm cười rồi đứng dậy đi tới đưa cho Băng Nhi một lọ thuốc và nói: “ Đây là loại thuốc ta mới điều chế, em cầm thấy và dùng trong lúc khẩn cấp nhất, nó có thể giúp em giữ được hơi thở một đến hai ngày, nhưng em phải nhớ chỉ nên dùng vào lúc cần thiết nhất bởi vì trong lọ thuốc này chỉ có đúng năm viên mà thôi!.”
Băng Nhi nhìn vào lọ thuốc rồi ngước mặt lên nhìn Tĩnh Chi gật đầu mỉm cười.

Quay về hiện tại, Băng Nhi lau hết nước mắt đi ngồi bên cạnh Thanh Dung rồi kêu người lấy cuộn châm cứu ra, nàng lạnh lùng nghiêm túc lấy từng cây châm cứu châm vào từng huyệt đào vào từng đầu ngón tay Thanh Dung.
Tử Diệp nhìn thấy như vậy thì liền nhìn Băng Nhi nói: “ Rốt cuộc ngươi đang làm cái gì vậy hả?!.”
Băng Nhi tức giận nhìn Tử Diệp hét lớn: “ Nếu ngài còn muốn cứu tỷ ấy thì làm ơn đừng có làm phiền ta!.”
Băng nhi vừa nói xong thì bầu không khí trở nên căng thẳng không ai dám phát ra tiếng động.

Trong lúc Băng Nhi châm cứu cho Thanh Dung thì Tử Diệp đi tới bàn làm việc của nàng nhìn thấy bức thư nàng để lại, chàng liền ngồi xuống cầm lên đọc.
Nội dung trong thư khiến Tử Diệp chưa đọc đã phải rơi nước mắt: “ A Diệp...có lẽ sau khi chàng đọc được bức thư này thì thiếp đã đi tới một nơi rất xa mà chàng không thể tìm thấy rồi.

Chàng có biết không, chàng là người mà thiếp yêu nhất cũng là người mà thiếp hận nhất.

Thiếp đã có rất nhiều lần muốn giết chàng rồi nhưng mà...thiếp không làm được, bởi vì thiếp đã thật sự rất yêu chàng rồi.

Nhiều lúc thiếp thật sự không có cách nào để đối diện với chàng sau bao nhiêu chuyện mà chàng gây ra.

Có lẽ bây giờ hình phát thiếp dành cho chàng chính là chàng mãi mãi không còn nhìn thấy thiếp nữa!.”

Tử Diệp đọc xong thì quay qua nhìn Thanh Dung rồi khóc nức nở như một đứa con nít và tự ngồi trách bản thân: “ Vì sao? Vì sao chứ? Dung Nhi vì sao nàng có thể nhẫn tâm với ta như vậy chứ?!.”
Băng Nhi từ trong phòng đi ra đứng trước mắt Tử Diệp lạnh lùng nói: “ Nếu ngài còn muốn cứu tỷ ấy thì đêm nay buộc phải lập tức đưa tỷ ấy tới Nguyệt Lãng Cóc.

Chỉ có cóc chủ mới có thể cứu tỷ ấy! Bây giờ ta chỉ có thể giúp tỷ ấy giữ lại một chút hơi thở cuối cùng mà thôi!.”
Tử Diệp vừa nghe xong thì ra lệnh lập tức chuẩn bị xe ngựa đưa Thanh Dung trở về Thanh Hà, chàng giao toàn bộ quyền cho Thừa Hàn và Triệu Duy quản lý mọi chuyện trong triều.

Tử Diệp quay qua nhìn Chương Ngụy và nói: “ Chương Ngụy ngươi hãy ở trong cung quan sát bọn họ giúp trẫm, trẫm giao trọng trách này cho người!.”
Tử Diệp quay người lại nhìn Thừa Hàn rồi nói: “ Thượng thư lần này trẫm giao hết toàn quyền cho khanh và tể tướng, trẫm mong khanh có thể cố gắng hết sức bảo vệ Bắc Dung.

Việc trẫm rời Bắc Dung một thời gian đừng truyền ra ngoài, nếu mọi người có hỏi thì cứ nói rằng vì hoàng hậu lâm bệnh nặng nên hoàng thượng đau lòng tột độ bệnh cũ tái phát.

Còn về tể tướng khanh thay trẫm nói với ông ấy, ông ấy chắc bây giờ không muốn gặp mặt trẫm đâu! Lần này ngoài việc cứu hoàng hậu ra trẫm còn phải tìm ra hung thu đứng sau hại chết tiên hoàng và Khang Trạch Vương.

Các khanh là người mà bây giờ trẫm đặt hết hy vọng của Bắc Dung!!.”.
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 36: Chương 36


Chương Ngụy vừa nghe thấy như vậy thì liền quỳ xuống đáp lại: “ Bệ hạ! Thuộc hạ muốn đi cùng người! Thanh Hà không hề hòa bình như những gì chúng ta nghĩ đâu! Từ sau khi Dương Nguyên Phong lên làm hoàng đế thì Thuần Thị thái hậu Thanh Hà liên tục nhúng tay vào triều chính bà ta đã điều khiển cả Thanh Hà rồi, Thanh Hà bây giờ mới là nơi đáng sợ nhất! Bệ Hạ thuộc hạ cầu xin người hãy cho thuộc hạ đi theo để bảo vệ người!.”
Tử Diệp nghe xong thì mỉm cười rồi đặt tay lên vai Chương Ngụy nói: “ Đó chính là lý do vì sao trẫm muốn ngươi ở lại để bảo vệ Bắc Dung.

Ngươi yên tâm trẫm sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.

Được rồi ở lại mạnh khỏe trẫm đi đây!.”
Chương Ngụy nghe xong thì ngơ người, hắn như hiểu rằng lần này Tử Diệp đi vốn đã không còn hy vọng còn sống để quay trở về.

Chương Ngụy quay lại nhìn theo bóng lưng của Tử Diệp rồi từng giọt nước mắt rơi xuống, hắn cúi đầu xuống đập đầu và nói lớn: “ Điện hạ! Nô tài chờ người quay trở về!.”
Khung cảnh này dường như rất quen thuốc, hình ảnh lúc này nó giống như lúc Tử Diệp còn là ngũ hoàng tử của Bắc Dung, chàng cùng Mục Thanh rời phủ đi ngao du thiên hạ.

Tử Diệp bế Thanh Dung lên xe ngựa.

Băng Nhi thì buộc lá thư vào chân bồ cầu rồi thả nó đi sau đó vội vàng ngồi lên xe ngựa.

Hạo Hiên cũng ngồi vào bên còn lại để đánh xe ngựa.

Cả bốn người lén lút rời khỏi cung bằng cổng sau.
Tử Diệp ở bên trong xe ngựa ôm Thanh Dung dựa vào lòng mình rồi nhẹ nhàng nói nhỏ với nàng: “ Dung Nhi nàng nhất định phải cố gắng đợi ta, ta chắc chắn sẽ cứu nàng và giúp nàng tìm ra kẻ đứng sau!.”

Xe ngựa rất nhanh đã rời khỏi kinh thành, Tử Diệp ngồi nghĩ trong lòng một hồi vẫn quyết định tới quân doanh, chàng nói với Hạo Hiên chạy xe ngựa về phía quân doanh.
Tử Diệp lạnh lùng nói: “ Băng Nhi ngươi vào trong chăm sóc cho Dung Nhi, ta cần phải đi gặp một người!.”
Xe ngựa dừng ngay trước cửa quân doanh.

Tử Diệp lạnh lùng bước xuống chàng lấy khăn che mặt mình lại rồi kêu quay qua nhìn Hạo Hiên nói: “ Ngươi đưa lệnh bài tướng quân cho ta!.”
Hạo Hiên lấy lệnh bài từ trong người ra đưa cho Tử Diệp.

Tử Diệp cầm lấy rồi lạnh lùng đi tới trước mặt binh lính dơ lệnh bài ra, lính canh gác thấy vậy liền cho chàng bước vào.

Chàng đi thẳng vào quân doanh chủ soái nhìn thấy Triệu Duy và Hạ Tuyết đang vui vẻ chơi với Tư Thần.

Tử Diệp vừa nhìn thấy Tư Thần thì dịu dàng mỉm cười, đứa nhỏ nhìn thấy chàng thì vui vẻ cười tươi.
Triệu Duy vừa nhìn thấy Tử Diệp thì liền trở nên nghiêm túc, nụ cười của ông cũng dập tắt.

Triệu Duy quay qua nhìn Hạ Tuyết nhẹ nhàng nói: “ Tuyết Nhi con đưa Thần Nhi ra sau chơi một lát đi.”
Hạ Tuyết dịu dàng đáp: “ Vâng nghĩa phụ.”
Rồi cô bế Tư Thần đi ra phía sau bình phong, Tử Diệp luôn nhìn theo Tư Thần, sau khi Tư Thần được đưa đi thì chàng quỳ xuống giống như hối lỗi, từng giọt nước mắt chàng rơi xuống, giọng nghẹn ắng cố gắng nói: “ Nhạc...!À không sư phụ!.”
Triệu Duy vừa nghe Tử Diệp gọi mình bằng sư phụ ông liền cười lớn rồi nhìn Tử Diệp bằng ánh mắt tức giận lạnh lùng nói: “ Bệ hạ! Ta tưởng người quên mất mình còn có một người sư phụ như ta chứ! Nếu hôm nay người đã gọi ta là sư phụ rồi thì ta cũng không khách sáo đâu! Hôm nay ngươi tới tìm ta có có chuyện gì?!.”
Tử Diệp ngước lên nhìn Triệu Duy rồi nói: “ Sư phụ...người có thể giúp con bảo vệ Bắc Dung được không?!.”
Triệu Duy vừa nghe xong thì không hiểu Tử Diệp đang nói gì, còn liền đi tới hỏi: “ Ý người là sao?!.”

Tử Diệp nhìn Triệu Duy với khuôn mặt tội lỗi, từng giọt nước mắt chàng cứ liên tục rơi, ấp úm nói: “ Thanh Dung nàng ấy sắp...sắp...không xong rồi...Con phải đưa nàng ấy quay về Thanh Hà rồi tiện đó tìm ra hung thủ đứng sau hai chết hoàng huynh và lục đệ.

Con cầu xin người cầu xin người hãy bảo vệ Bắc Dung trong thời gian con không ở Bắc Dung.

Con đã giao toàn bộ quyền cho người và thượng thư rồi!.

Sư phụ...nếu như con không thể quay về...xin người hãy phò tá đưa Thần Nhi lên làm hoàng đế!!.”
Tử Diệp nói xong thì liền tục đập đầu, Triệu Duy cố kìm nén cảm xúc rồi tức giận cúi xuống túm lấy cổ áo Tử Diệp hét lớn: “ Lý Tử Diệp ngươi nghe ra cho vi sư, ngươi đã không bảo vệ được cho Nhiên Nhi thì ta không cho phép ngươi không có trách nhiệm bảo vệ cho Bắc Dung và Tư Thần!!.”
Ông đang nói thì đột nhiên nghẹn lời lại, nước mắt rơi xuống, ông nhăn mặt lại cố gắng nói: “ Vi sư...chỉ tạm thời...nắm quyền thay ngươi mà thôi! Đợi ngươi quay trở về ta sẽ trả lại cho ngươi!.”
Ông nói xong thì hất Tử Diệp ra đứng quay lưng lại lau nước mắt lạnh lùng nói: “ Ngươi đừng tưởng ta đồng ý làm như vậy là vì ngươi! Ta chỉ vì Nhiên Nhi và Tư Thần của ta mà thôi! Hạ Tuyết con bế Tư Thần ra đây!.”
Tử Diệp lấy tay lau nước mắt đi rồi mỉm cười đứng dậy, chàng đi tới đứng trước mặt Hạ Tuyết mỉm cười nhìn Tư Thần, chàng lấy từ trong người ra một miếng ngọc bội, Tử Diệp nắm chặt lấy hai bên của ngọc bội rồi bẻ đôi nó ra.

Chàng lấy một nửa đưa cho Tư Thần sau đó dịu dàng bế đứa nhỏ lên rồi nhẹ nhàng nói: “ Phụ hoàng cho con một nửa miếng ngọc bội đồng tâm này, con nhất định phải giữ kĩ nó nha, phụ hoàng xin lỗi con vì không thể đối xử tốt với mẫu hậu con và con, phụ hoàng thật sự xin lỗi con!.”
Chàng nói xong thì ôm chặt đứa nhỏ vào lòng dịu dàng hôn vào má đứa nhỏ sau đó liền bế Tư Thần đưa cho Hạ Tuyết.

Tử Diệp nhìn Tư Thần lần cuối rồi mỉm cười quay người đi, trước khi chàng rời đi có quay lại nhìn Triệu Duy và nói: “ Sư phụ sau khi con đi xin ngươi hãy giữ bí mật chuyện con rời khỏi Bắc Dung.

Đồ đệ bất hiếu nếu như có kiếp sau con sẽ quay lại báo đáp công ơn người!.”

Chàng nói xong thì rời đi.

Triệu Duy chỉ biết cố gắng kìm chế cảm xúc của mình, Tử Diệp bước lên xe ngựa rồi nhanh chóng chạy tới Thanh Hà.

Trên xe ngựa chàng lấy ra miếng ngọc bội còn lại rồi dịu dàng nhìn Thanh Dung đang nằm trong lòng mình dịu dàng nói: “ Dung Nhi, miếng ngọc bội còn lại này ta sẽ dành cho con của chúng ta.”
Thanh Dung đang chìm đắm trong giấc mộng của chính bản thân mình, nàng đang chìm đắm vào sự hạnh phúc không có đau khổ, nổi loạn, chiến tranh ngược lại thì chỉ toàn là tiếng cười vui vẻ của sự hạnh phúc.

Chiếc xe ngựa đang đi được nữa đường thì đột nhiên gặp thích khách.

Một đám áo đen từ trên cay bay xuống vay quanh chiếc xe ngựa.
Tử Diệp thấy xe đang đi thì đột nhiên dừng lại, chàng liền hỏi: “ Hạo Hiên, sao lại dừng lại?!.”
Hạo Hiên liền ghé đầu vào trong nói nhỏ: “ Thiếu gia đang có người muốn chặn đường chúng ta!.”
Băng Nhi khuôn mặt lạnh lùng đặt tay ra sau lưng nắm lấy cây roi của mình, còn Hạo Hiên đã chuẩn bị tư thế cầm lấy thanh kiếm.

Ở trong xe ngựa, Tử Diệp đặt Thanh Dung lên lưng mình rồi lấy khăn quấn chặt nàng vào người mình sau đó cõng nàng lên.

Chàng hạ lệnh chuẩn bị đánh, chiếc xe ngựa cũng kẻ địch bị kéo thành từng mảnh.

Tử Diệp dùng nội công của mình đẩy nhảy ra khỏi xe ngựa.
Cả ba người đứng chụm lại với nhau.

Đám sát thủ liền cùng nhau nhào lên Tử Diệp một tay thì ôm lấy Thanh Dung còn một tay thì nắm chặt lấy thanh kiếm, chàng dùng lực phi lên chém chết từng tên, từng nhát kiếm đều rất mạnh mẽ và dứt khoát.

Băng Nhi sau bao nhiêu năm được Thanh Dung rèn luyện thì võ công của cô cũng không thua kém gì đám sát thủ, công cùng Hạo Hiên hợp lực g**t ch*t từng tên.

Tử Diệp điên cùng chém giết.

Tuy chàng cõng Thanh Dung ở trên lưng nhưng không hề khiến chàng bị cản trở, tới khi còn duy nhất một tên cuối cùng.
Tử Diệp lạnh lùng chĩa kiếm vào hắn lạnh lùng hỏi: “ Kẻ nào phái ngươi tới?!.”
Tên sát thủ đó liền cắn thuốc độc tự vẫn.

Hạo Hiên liền đi tới gần lục soát trên người hắn coi có vật gì đáng nghi không thì liền phát hiện lệnh bài trên lệnh bài có ghi [Thiên Nghi Sát]
Băng Nhi vừa nhìn thấy thì liền mở to mắt ra rồi nói: “ Thiên Nghi Sát?!.”
Tử Diệp nghe thấy vậy thì liền quay qua nhìn Băng Nhi và hỏi: “ Cô biết chiếc lệnh bài này?.”
Băng Nhi gật đầu rồi quay qua nhìn Tử Diệp đáp: “ Chắc các người cũng biết là tên Thuận Khang kia là nghe lệnh từ người khác, người mà hắn nghe lệnh chính là Sát Chủ của Thiên Nghi sát mà kẻ đó chính là Trịnh Thuận thái phó của Thanh Hà!.”
Tử Diệp vừa nghe thấy tên của Trịnh Thuận thì liền nói: “ Quả nhiên là ông ta!.” Băng Nhi nhìn Tử Diệp rồi nói tiếp: “ Sau khi Thuận Khang chết mà không nói ra sự thật, công chúa đã nhờ ta thông báo với người trong cóc điều tra thì phát hiện ra là do người trong Sát ra lệnh.

Thiên Nghi Sát là nơi mập thám làm việc tìm hiểu, điều tra tất cả những việc trong thiên hạ.

Nó vốn là tổ chức do tiên hoàng và tiên hoàng hậu bí mật lập ra nên rất ít người biết tới, vì tin tưởng Trịnh Thuận nên họ đã giao cho ông ta làm Sát Chủ.

Nhưng ta không biết từ khi nào trong Thiên Nghi Sát lại có nhiều sát thủ võ công cao cường như vậy.

Những cao thủ như vậy vốn chỉ có ở Nguyệt Lãng Cóc mà thôi!!.”.
 
Thanh Dung Tử Diệp
Chương 37: Chương 37


Tử Diệp nghe xong liền hiểu, nói: “ Vậy thì rõ rồi, sau khi tiên hoàng và tiên hoàng hậu qua đời ông ta đã hoàn toàn nắm dữ Thiên Nghi Sát làm của riêng cho mình nhằm mục đích tạo phản...!.”
Tử Diệp đang nói thì đột nhiên có một mũi tên được b*n r* với lực rất mạnh.

Băng Nhi nhìn thấy mũi tên bắn về phía Thanh Dung thì cô liền vội vàng chạy tới đỡ lấy mũi tên, mũi tên được bắn vào phần vai của Băng Nhi.
Hạo Hiên liền đi tới đỡ lấy cô, Băng Nhi hơi thở gấp gáp nói: “ Mau rời khỏi đây đi! Đám sát thủ đó...!chưa hoàn toàn đi hết đâu!!.”
Cô vừa nói xong thì ngất đi.

Hạo Hiên đặt cô lên vai rồi cõng cô.

Hạo Hiên cùng Tử Diệp cõng Thanh Dung và Băng Nhi chạy đi.

Từ trong đám cây có một bóng người nam nhân bước ra.

Nước mắt của hắn rơi xuống.
Hắn dịu dàng nói: “ Băng Nhi, xin lỗi muội!.”
Tử Diệp và Hạo Hiên đã đưa Thanh Dung và Băng Nhi trốn ở trong một hang đá, bên cạnh còn có một hồ nước chảy từ ngoài vào.

Tử Diệp dịu dàng đặt Thanh Dung xuống rồi sờ lên má Thanh Dung dùng giọng ấm áp nói: “ Dung Nhi, nàng hãy cố gắng đợi ta, cho dù có chết ta chắc chắn cũng phải cứu được nàng.”
Tử Diệp nói xong thì nhẹ nhàng đặt Thanh Dung dừa vào tường rồi đứng dậy đi tới xem Băng Nhi như thế nào.

Lúc Tử Diệp quay người đi thì từ khóe mắt Thanh Dung đã rơi nước mắt.
Tử Diệp hỏi Hạo Hiên: “ Cô ta sao rồi?!.”
Hạo Hiên dùng lực đè vai Băng Nhi xuống rồi rút mũi tên ra khỏi người Băng Nhi, máu từ vết thương chảy ra rất nhiều.

Hạo Hiên nhìn thấy trong máu có màu đen liền quay qua nhìn Tử Diệp nói: “ Thiếu gia, trong tên đó độc!.”
Tử Diệp vừa nghe xong thì không biết làm gì, chàng liền nhìn Hạo Hiên nói: “ Bây giờ ngươi cố gắng bằng mọi giá cầm máu và khống chế chất độc giúp cô ta, chúng ta lập tức tới Nguyệt Lãng Cóc thôi không còn nhiều thời gian nữa rồi!.”
Bên phía Nguyệt Lãng Cóc nhận được thư của Băng Nhi.

Có một nữ đệ tử cầm lá thư lên rồi thả bồ câu đi.
(Nguyên Chiêu - Thập Đệ Tử Của Nguyệt Lãng Cóc)
Nguyên Chiêu mở ra đọc liền bất ngờ, cô liền quay người chạy nhanh vào phòng đưa cho Lục Dương và Tuyết Nhi nói: “ Trong thư Băng Nhi có nói là Thanh Dung chỉ còn một chút hơi thở nữa thôi, bọn họ hiện tại đang đưa muội ấy về Cóc, nói chúng ta phải lập tức kêu sư phụ xuất quan để cứu muội ấy!.”
Đứa nhỏ trong tay Tuyết Nhi đột nhiên khóc lớn, Tuyết Nhi vội vàng nhẹ nhàng dỗ đứa nhỏ, đứa bé này chính là con của Thanh Dung và Tử Diệp.

Lục Dương quay qua nhìn Tuyết Nhi và nói: “ Tuyết Nhi muội và Nguyên Chiêu ở đây chăm sóc cho Linh Nhi đi, ta sẽ đi tới động tìm sư phụ xin người xuất quan.”
Lục Dương chạy tới nơi Mạc Khúc bế quan, chàng đứng ở trước cửa quỳ xuống nói lớn: “ Sư phụ! Dung Nhi...muội ấy...!sắp không xong rồi! Con khẩn cầu người dừng bế quan để ra ngoài cứu muội ấy.

Khắp thiên hạ này chỉ có người mới có thể cứu tiểu thập thất thôi!.”
Mạc Khúc ở bên trong bế quan nhiều năm, tóc ông giờ đây cũng đã bạc trắng hết.

Ông đang ngồi bế quan thì dần dần thả lỏng người ra rồi mở mắt, những giọt nước mắt từ khóe mắt ông chảy ra.

Mạc Khúc từ từ bước, cánh cửa được mở rộng, ánh nắng mặt trời chiếu vào người ông, đã nhiều năm chưa nhìn thấy ánh mặt trời nên mắt ông không được tốt lắm, ông dùng tay che ánh nắng rồi đặt hai tay ra sau nhìn Lục Dương.
Lục Dương nhìn thấy ông xuất quan thì lòng vừa vui vẻ lại vừa thương xót, chàng dập đầu nói: “ Sư phụ, Dung Nhi muội ấy đang được đưa về cóc, con cầu xin người xin người hãy cứu muội ấy!.”
Mạc Khúc cùng Lục Dương đi tới phòng, Tuyết Nhi đang bế đứa nhỏ dỗ dành nó thì quay người lại nhìn thấy Mục Khúc đã rời quan, nàng vui vẻ bế đứa nhỏ chạy tới vui vẻ nói: “ Sư phụ cuối cùng người cũng ra rồi, đồ nhi thật sự đợi người rất lâu rồi!.”
Mạc Khúc dịu dàng mỉm cười xoa đầu cô rồi ông quay qua nhìn đứa nhỏ trên tay Tuyết Nhi hỏi: “ Đứa nhỏ này là ai?!.”
Tuyết Nhi nhìn đứa nhỏ rồi đáp: “ Nó chính là...con gái của...thập thất!.”
Mạc Khúc phì cười, đôi mắt ướt đẫm lệ của ông hiện ra, ông nói: “ Quả thật ta đã bế quan rất lâu rồi, đến cả Dung Nhi đứa bé mà ta nuôi lớn dạy dỗ ngày nào giờ cũng đã có con rồi.

Nếu như...Yên Nhi còn sống thì chắc con của con bé cũng sẽ xinh đẹp như này!.”

Tuyết Nhi và Lục Dương nghe thấy câu nói này của Mạc Khúc thì chạnh lòng quay sang nhìn ông rồi nhẹ nhàng nói: “ Sư phụ...”
Mạc Khúc nói xong thì quay người rời đi, ông đi về phòng của mình đóng cửa lại, ông đi tới ngồi vào bàn làm việc rồi trầm mặt lại, từng giọt nước mắt rơi xuống, ông vừa khóc vừa đau khổ nói: “ A...Vũ, Chi...Nhi vì sao đến hai con cũng bỏ phụ thân mà đi chứ, còn một mình ta thì ta biết sống như nào đây? Vì sao những đứa con của ta đều lần lượt rời xa ta chứ?!!.”
Đám của Tử Diệp cũng đã đưa Thanh Dung và Băng Nhi tới trước đường vào cóc, nhưng nhìn từ ngoài vào trong thì Nguyệt Lãng Cóc không khác gì một cấm địa, bởi vì đường đi vào toàn là sương mù và dây leo bao phủ, chỉ có một bia đá to ở ngoài ghi là Nguyệt Lãng Cóc.
Hạo Hiên quay qua hỏi Tử Diệp: “ Thiếu gia, người có chắc đây là Nguyệt Lãng Cóc không vậy?.”
Tử Diệp liền trầm mặt một lát rồi đáp lại: “ Ta chắc chắn, bởi vì trước đây Dung Nhi từng kể cho ta nghe sơ qua về Nguyệt Lãng Cóc.

Nguyệt Lãng Cóc tuy bề ngoài không khác gì một khu rừng bỏ hoang nhưng bên trong lại là một cạnh vật rất đẹp, nếu chúng ta cứ tự ý mà xông vô sẽ bị chất độc từ làng sương mù này thổ ra.

Người của cóc sẽ có một cây sáo riêng để mở ra lối đi!.”
Tử Diệp nói xong thì lấy từ trong người một cây sáo trắng nhỏ, chàng cầm lên rồi nhớ lại lúc Thanh Dung đưa cho chàng.

Lúc ấy nàng và Tử Diệp đang vui vẻ hạnh phúc ngồi bên cạnh nhau dưới ánh trăng.
Thanh Dung lấy từ trong người ra một cây sáo màu trắng nhỏ giơ lên trước mặt nói với Tử Diệp: “ A Diệp, đây là cây sáo của Nguyệt Lãng Cóc bọn ta, chỉ có đệ tử trong cóc mới có cây sáo này, trên mỗi cây sáo của các đệ tử sẽ có khắc tên của họ.

Bây giờ thiếp đưa cho chàng, nếu như sau này chàng có gặp khó khăn thì nhất định phải tới Nguyện Lãng Cóc và thổi vào cây sao này nó sẽ mở đường cho chàng vào cóc.

Chàng phải hứa với ta một điều nhất định không được làm mất cây sáo này, bởi vì một khi cây sáo này rơi vào tay kẻ xấu thì nó sẽ trở thành một mối đe dọa tới cóc!.”
Quay về hiện tại, sau khi Tử Diệp thổi vào cây sáo thì sương mù liền tản ra tạo thành một lối đi.

Hạo Hiên nhìn thấy vậy thì quay qua nhìn Tử Diệp vui mừng sau đó họ liền bước vào trong.
Bên trong cóc Nguyên Chiêu và Tuyết Nhi cũng nghe được tiếng chuông reo báo động có người bước vào cóc cô liền quay qua nhìn Tuyết Nhi và nói: “ Có người vào cóc! Đệ muội ra xem thử!.”
Tuyết Nhi liền gật đầu rồi dịu dàng nói: “ Muội mang theo vài đệ tử đi!.”
Nguyên Chiêu gật đầu sau đó quay người rời đi, cô dẫn đệ tử trong cóc đi ra.

Bên đám Tử Diệp đi chưa được nửa đường thì đột nhiên làng sương mù lại xuất hiện ngày càng nhiều, Hạo Hiên và Tử Diệp đều cảm thấy hoa mắt và chóng mặt rồi liền ngất đi.

Nguyên Chiêu dẫn đệ tử trong cóc ra thì nhìn thấy hai người họ nằm dưới đất cùng với Băng Nhi và Thanh Dung, sau khi Tử Diệp ngất đi vẫn không buông Thanh Dung ra, chàng vẫn ôm chặt lấy nàng.

Nguyên Chiêu nhìn thấy Thanh Dung thì vô cùng lo lắng, cô đi tới đưa tay đặt lên mạch cổ Thanh Dung coi mạch đập của nàng như nào.
Rồi cô quay qua nói các đệ tử: “ Mau! Mau đưa họ vào cóc!.”
Sau khi Thanh Dung được đưa vào có Mạc Khúc nhìn thấy nàng thì ông thật sự rất đau lòng, ông đuổi hết tất cả đệ tử ra ngoài chỉ để một mình ông ở trong phòng chữa trị cho Thanh Dung thôi.

Mạc Khúc sờ lên má nàng rồi dịu dàng nói: “ Dung Nhi con chịu khổ rồi.”
Về phía Băng Nhi, Nguyên Chiêu và Lục Dương đang cố gắng giải độc cho cô.

Nguyên Chiêu nhìn vị trí mà Băng Nhi bị mũi tên bắn rồi nói với Lục Dương: “ Cửu sư huynh, muội cứ cảm thấy vị trí bị bắn này không đúng lắm, giống như...tên sát thủ bắn mũi tên này là cố tình bắn lệch, chứ không thì vị trí bị bắn trúng không phải là vai mà là tim!!.”
Lục Dương nghe xong thì liền thấy có gì đó cấn cấn và không đúng rồi quay qua nhìn Nguyên Chiêu nói: “ Không chỉ vậy! Loại độc mà Băng Nhi trúng ta cũng thấy rất quen giống như đã từng thấy ở đâu đó rồi!.”.
 
Back
Top Bottom