Linh Dị Thanh Đao Sắc Bén Nhất - 人间废料

Thanh Đao Sắc Bén Nhất - 人间废料
Chương 20


Việc lột da người sống đầy dơ bẩn được giao cho ta. Ta lấy vải che mắt đôi mẫu tử, rồi dùng rìu tước từng mảnh da mỏng.

Tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng khắp núi rừng. Chỉ trong bảy ngày, liền một người cưỡi ngựa già từ đỉnh núi lao xuống, ánh mắt rực lửa, quấn khăn vàng trên đầu.

Binh lính mai phục đã chuẩn bị sẵn, vây kín hắn lại. Yến Từ giương cung, nheo mắt trái.

Một mũi tên bén nhọn bay vút qua, xuyên thẳng n.g.ự.c trái của nam nhân, hắn trợn trừng mắt, rồi ngã thẳng từ trên lưng ngựa xuống đất.

Không có tiếng reo hò, không có tiếng binh lính vỗ tay, khi Yến Từ hạ cung xuống, thứ chào đón hắn là sự im lặng ch chóc.

"Hoan hô đi nào!" Hắn ném kiếm cho ta, nhìn quanh những gương mặt đầy phẫn nộ, "Các ngươi không muốn làm kẻ ác, liền đã có kẻ làm thay.”

Ta rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm lạ lẫm không thuận tay, phải c.h.é.m nhiều nhát mới chặt được đầu của đôi mẫu tử xuống.

Ngân Đào thấy bộ dáng ta gi*t người, nàng rất khổ sở, thề sẽ không bao giờ yêu Yến Từ nữa và cũng không nói chuyện cùng ta, ta cũng rất khổ sở.

Có lẽ dáng vẻ vung kiếm của ta khiến cho người ta sợ hãi, ngay cả Lâm Yến Ca cũng mấy ngày liền không còn gây khó dễ cho ta.

Ta còn rất nhiều thời gian, thắp hương tụng kinh niệm Phật:

"Nhất thiết hữu vi pháp.

Như mộng, huyễn, bào, ảnh

Như lộ diệc như điện

Ưng tác như thị quán."*

*Bài kệ này có nguồn gốc từ kinh Kim Cang, một bộ kinh quan trọng trong Phật giáo Đại thừa, khuyến khích người tu hành thấy rõ sự vô thường và hư ảo của mọi hiện tượng, từ đó không bị vướng mắc, giải thoát khỏi khổ đau và đạt đến giác ngộ.

Yến Từ giơ tay xoa đầu ta, hắn nói: "Còn bái Phật làm gì? Người nên thắp hương bái Phật là Trương Ngộ, chứ không phải ngươi."

Chiến sự thắng lợi, lại nghỉ ngơi chỉnh đốn ba ngày rồi mới về Yến Đô lĩnh thưởng. Yến Từ không thể chờ thêm được nữa, không thể chờ thêm để tiễn Trương Ngộ về nơi chín suối.

47

Trước khi lẻn vào lều của Trương Ngộ, ta tìm Lâm Yến Ca và ra thủ ngữ: "Điện hạ bảo vương phi đến gặp ngài ấy sau canh ba."

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Nàng ta vui vẻ đồng ý. Ta bưng chậu nước nóng đến, quỳ gối trước mặt nàng, tận tâm tận lực rửa chân cho nàng.

Làn da thật mềm mại, ta thật sự hâm mộ với nàng ta, hâm mộ sự ngây thơ mù quáng và sự ngốc nghếch vụng về buồn cười ấy.

Màn đêm buông xuống, Trương Ngộ cùng Yến Từ uống rượu mừng chiến thắng, cả hai đều say khướt, rồi ai về lều nấy nghỉ ngơi.

Trăng sáng thưa sao, tiếng côn trùng kêu rả rích, Trương Ngộ ngáy như sấm, ta bò ra từ dưới giường, áp lưỡi rìu lên cổ hắn.

Ta nhẹ nhàng duỗi tay đánh thức hắn, hắn kinh hoàng tỉnh dậy, ta đưa ngón trỏ lên môi, ra hiệu giữ im lặng.

"Là Yến Từ sai ngươi đến?" Hắn trấn tĩnh lại, khẽ giọng đàm phán với ta: "Hắn trả ngươi bao nhiêu? Ta trả gấp đôi."

Ta chậm rãi lắc đầu, ra hiệu cho hắn chìa tay ra, rồi dùng tay phải của mình, viết chậm rãi trong lòng bàn tay hắn.

"Trương thúc, đã lâu không gặp." Đầu ngón tay ta lướt qua lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi của hắn, từng nét chữ một: "Ta đã lớn rồi."

"Ngươi làm sao còn sống..." Chưa kịp nói hết câu, đầu hắn đã lìa khỏi cổ, lăn lông lốc xuống dưới giường.

Ta luồn tay vào trong chăn gấm, v**t v* từng ngón tay vẫn còn ấm của hắn, suy nghĩ một lát, rồi cuối cùng quyết định không nghiền nát thành thịt.

Đồ đê tiện! Ta hung hăng đạp mạnh vào cái đầu lăn lóc, phủi phủi xiêm y nhiễm máu, im lặng cười điên cuồng.
 
Thanh Đao Sắc Bén Nhất - 人间废料
Chương 21


Sau canh ba, ta ngẩng đầu đi báo cáo với Yến Từ. Hắn tiến sát lại gần ta, hít ngửi mùi m.á.u tanh đậm đặc trên áo choàng của ta.

Không biết từ khi nào, mùi này lại khiến hắn say mê. Hắn gối đầu lên đùi ta, tinh tế v**t v* từng ngón tay của ta.

Chính lúc này, Lâm Yến Ca vén màn lều lên, đứng sững tại chỗ, quên cả phản ứng.

Nàng nhìn thấy Yến Từ gối đầu trên đùi ta, hít ngửi loạn xạ như một con chó, còn ta ngồi ngay ngắn trên ghế, tay xách đầu của Trương Ngộ.

Chỉ trong nháy mắt, nàng ta quay đầu bỏ chạy, nhưng Yến Từ đã bật dậy túm chặt mái tóc dài của nàng, kéo ngược vào trong.

Chưa kịp thét lên, miệng Lâm Yến Ca đã bị áo choàng của ta bịt chặt. Yến Từ ngồi xổm trước mặt nàng, lau đi những giọt nước mắt kinh hoàng của nàng ta.

"Vì sao vậy? Yến Ca?" Hắn hỏi:"Ta đã bảo ngươi không cần chạy lung tung, sao ngươi lại không nghe?"

Lâm Yến Ca điên cuồng lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào ta. Yến Từ theo ánh mắt nàng nhìn qua, chạm mắt ta: "Lại đây."

Ta tiến lại gần. Yến Từ nâng tay, bóp lấy cổ họng Lâm Yến Ca, ra hiệu cho ta lấy chiếc áo choàng đang nhét trong miệng nàng ra.

49

Lâm Yến Ca nôn khan hai tiếng, ánh mắt nhìn bọn ta như đang nhìn hai con thú.

"Ta sẽ không la hét, cũng sẽ không nói ra ngoài, ta thề." Nàng vội vã nói, giọng đầy khẩn thiết: "Là nàng, nàng ta bảo ta đến."

Yến Từ liếc ta một cái, nói một câu "ta biết rồi" nhưng tay vẫn không nới lỏng khỏi cổ họng nàng.

"Ta là nữ nhi độc nhất của Lâm Quốc Kiêu, là nữ nhi của một tướng quân. Ngươi không thể gi*t ta, Yến Từ. Nếu ta ch, cha ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!"

Yến Từ rũ mắt nhìn nhìn nàng ta: "Yến Ca, ngươi có phải rất sợ ta hay không, cảm thấy ta thật ghê tởm, thật đê tiện?"

Nàng điên cuồng lắc đầu, cơ thể lại run rẩy, lén lùi lại về phía sau một chút. Yến Từ mỉm cười: "Ngươi nói dối, mà ta ghét nhất là kẻ nói dối."

Tiếng xương cốt gãy vang lên, đầu Lâm Yến Ca nặng nề gục xuống, nước mắt vẫn rơi xuống vạt áo.

Yến Từ quay lại nhìn ta, tháo dải lưng quanh eo xuống, quất mạnh vào ta vài cái: "Ngươi gấp gáp đến mức ép ta gi*t nàng sao!"

Một khi đã quyết định, Yến Từ tất nhiên đã chuẩn bị đường lui. Ta ngoan ngoãn quỳ xuống, cúi đầu chịu phạt.

Sau khi xả hết cơn giận, hắn ngồi xổm xuống ôm chặt lấy thân ta, như muốn nuốt chửng ta vào trong lồng ngực: "Ta rất vui, chúng ta đúng là một cặp tiện nhân trời sinh."

50

Ta cẩn thận lột da mặt Lâm Yến Ca, ngâm vào dược liệu, rồi chế nó thành một chiếc mặt nạ.

Khoác lên bộ lụa gấm vóc, thắt chặt đai lưng thêu vàng, đeo mặt nạ làm từ da mặt mỹ nhân, ta nắm tay Ngân Đào, chậm rãi bước lên xe ngựa.

Đêm qua, phó tướng Trương Ngộ sau khi uống say đã sinh tà tâm, thấy sắc nổi lòng tham, lẻn vào lều doanh của vương phi, định c**ng b*c nàng.

Đồ tể Quan Kỳ vì bảo vệ sự trong sạch của vương phi, đã c.h.é.m đứt đầu Trương Ngộ, tự biết tội mình không thể dung thứ, vì không muốn liên lụy đến Thập Tam Điện hạ nên đã tự lột da mặt, muốn bò ra rời khỏi lều doanh, cuối cùng bởi vì mất m.á.u quá nhiều nên đã c.h.ế.t ở ngoài doanh trại.

Vương phi Lâm Yến Ca tính tình chính trực cương liệt, để bảo vệ danh tiết đã cắn lưỡi tự sát. Tuy được cứu chữa kịp thời, nhưng nàng đã cắn nát đầu lưỡi, không thể mở miệng nói chuyện được nữa.

Bên trong xe ngựa, Yến Từ tựa vào vai ta ngủ. Ngân Đào ở bên ngoài khóc nức nở. Ta vén rèm xe lên nhìn nàng.

Nàng hoảng sợ, đưa mu bàn tay lau nước mắt, định dùng tay tự tát mình. Ta từ trong xe vươn tay ra, nắm lấy cổ tay nàng, nhẹ nhàng lắc đầu.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Ta thực sự muốn nói chuyện với nàng, muốn bảo Ngân Đào đừng khổ sở, Thập Tam Điện hạ đã ngủ rồi, hãy nhân cơ hội này đếm lông mi của ngài ấy đi.

Tiếc là nàng chỉ lo khóc, mà ta cũng không thể mở miệng nói chuyện với nàng. Buông rèm xe xuống, ta cảm thấy đôi mắt cay xè, chua xót, nhưng không thể rơi nước mắt.

Nghe nói nước mắt của con người là có giới hạn. Nếu trước kia đã khóc quá nhiều, thì về sau sẽ không còn một giọt nước mắt nào nữa.
 
Thanh Đao Sắc Bén Nhất - 人间废料
Chương 22


Khi quân đội đến Thanh Châu, thứ nghênh đón Yến Từ là những bắp cải thối của bá tánh nơi đây.

Hắn ngồi trên lưng ngựa, giống như năm ấy từng hãm hại Yến Thanh, sống lưng hắn thẳng tắp, lù lù bất động đối mặt với những lời chửi rủa.

"Tay sai hôn quân! Ngươi sẽ gặp báo ứng! Cả đời này ngươi chắc chắn sẽ không được ch tử tế!"

"Nếu tiên đế còn sống, nếu tiên đế còn sống... các ngươi, lũ sâu bọ này, sao có thể thao túng giang sơn Đại Yến!"

"Đồ mặt người dạ thú, đến cả người già, phụ nữ, hài tử cũng không tha, đúng là quái vật."

Tiếng chửi rủa nghe thật chói tai, ta cảm thấy nhàm chán, nên nhảy xuống xe ngựa, đi vài ba bước rồi leo lên con ngựa lớn của Yến Từ.

Lời nói đêm đó của hắn đúng thật không tệ lắm. Ta và hắn, thực sự là một cặp đê tiện trời sinh.

Một cây cải thối ném trúng sống mũi Yến Từ.

Hắn ghìm cương dừng lại, cụp mắt xuống:

"Ngươi có biết, vì sao ngươi có thể ném cây lá cải này vào ta không?"

"Ta nhận lệnh tiêu diệt quân Hộ Điền, nhưng kỵ binh của ta chưa bao giờ dẫm lên ruộng của bá tánh."

"Yến Đế muốn Kinh Châu và Thanh Châu chuyển đổi từ trồng lúa sang trồng dâu tằm. Ruộng lúa ở Kinh Châu bị quan binh huyện giẫm nát, rồi lại bị quân Hộ Điền chiếm dụng."

"Vậy nên sao Thanh Châu các ngươi lại có thể may mắn thoát nạn?" Hắn vung roi quất ngựa: "Bởi vì ta đang ở đây! Yến Từ ta đang ở đây!"

Bá tánh im nín thin thít, nhường đường cho xe ngựa, đoàn kỵ binh chạy. Yến Từ thúc ngựa phi nhanh, ta ôm lấy eo hắn, nhìn dây mũ miện bay trong gió.

Tua rua đỏ buộc trên cán rìu đã được tháo xuống, buộc trên eo ta, tắm dưới ánh nắng trông đỏ tươi rực rỡ.

52

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Chiến thắng trở về. Yến Đế không thu lại binh phù của Yến Từ, mà để lại cho hắn.

Đại Yến loạn trong giặc ngoài, loạn trong thì giao cho Yến Từ, giặc ngoài thì để cho Yến Trạm. Yến Trạm xuất chinh ra biên cương, cùng Lâm tướng quân chống địch.

Cuối cùng quyền lực chỉ còn một bước đến gần, Yến Từ trở về Yến Đô, để tiện cho Yến Đế triệu gọi bất cứ lúc nào.

Còn ta, sau hai năm hầu hạ Lâm Yến Ca, trở thành Lâm Yến Ca, không cần tốn nhiều sức, dễ dàng kế thừa mọi thứ của nàng.

Chỉ trừ một điều duy nhất, là những lá thư mà người cha tướng quân gửi nàng từ ngoài biên cương.

Yến Từ chưa bao giờ nghi ngờ sự ngu ngốc của ta, luôn nghĩ ta mù chữ. Hắn thường sai ta mài mực, rồi bắt chước chữ viết của Lâm Yến Ca để hồi âm.

Nói dối.

Đó là sở trường của hắn. Lời nói dối của hắn còn rẻ tiền hơn cả nước mắt của hắn.

Mà ta thì trồng tú cầu, rung cây quế, làm dầu thơm, nấu cá lư, đôi khi cảm thấy ngứa tay, ta còn mua nửa con lợn về để chặt.

Để không làm kinh động bọn tôi tớ, thú vui tiêu khiển này luôn diễn ra vào ban đêm, mà Yến Từ là khán giả duy nhất của ta.

Năm tháng trôi qua, chúng ta cấu kết với nhau làm việc xấu, cùng cho nhau tìm niềm vui, dùng tham vọng để tô vẽ lên cuộc đời một cách đầy sống động.
 
Thanh Đao Sắc Bén Nhất - 人间废料
Chương 23


Yến Đế lâm bệnh nặng, triều đình bề ngoài có vẻ gió êm sóng lặng, nhưng bên trong đã bắt đầu cuộn sóng ngầm. Tuy nhiên, không một ai hành động, mọi người đều đang chờ đợi.

Vào một ngày sương giá, sau khi hạ triều, Yến Từ nói với ta: "Chúng ta đều rất giỏi nói dối, phải không?"

Cơn bệnh đa nghi của Yến Từ lại tái phát. Ta biết hắn sắp giao phó cho ta một nhiệm vụ quan trọng. Hắn muốn dùng ta, nên phải cẩn thận dò xét.

Hắn nghi ngờ ta.

Trên triều, hắn nghe được tiếng đồn, rằng kẻ cùng thê nhi bị thiêu sống, Yến Lễ, nữ nhi hắn có thể vẫn còn sống.

Năm xưa, Yến Đế cấu kết với phó tướng, cướp lấy giang sơn của huynh trưởng Yến Lễ. Thê nhi của Yến Lễ bị thiêu sống, tướng mạo hoàn toàn thay đổi.

Nữ hài đã ch đó gọi là Yến Thiên Thu, nếu nàng còn sống, thì có lẽ tuổi tác cũng không khác ta là bao.

Ta định dùng tay ra thủ ngữ, định nói rằng nếu muốn buộc tội thì có thiếu gì lý do, nhưng cuối cùng ta vẫn đổi lại thành những cử chỉ ngốc nghếch, dùng ngôn ngữ đơn giản:

"Ngươi nghi ngờ ta vô căn cứ."

Yến Từ đưa tay vuốt lọn tóc lòa xòa bên tai ta, giọng nói ôn nhu: "Sinh thần của ngươi sắp tới rồi, đúng không?"

Lúc nào cũng vậy, những lời mở đầu bí hiểm, chẳng ăn nhập gì, nhưng nhiều năm gắn bó đã khiến ta ngay lập tức hiểu ý hắn.

Yến Từ muốn kiểm tra xem ta có giả mạo thân phận không, hắn sẽ dùng lý do tặng quà sinh nhật để thử lòng ta.

54

Thậm chí không kịp đợi đến sinh thần của ta, sau tối hôm đó, Yến Từ đã gấp không chờ nổi mà muốn đưa cho ta một món quà lớn.

Hắn hỏi ta gia đình của cữu cữu ta có còn ở Yến Đô không. Ta đáp là còn. Hắn liền muốn ta khai địa chỉ.

Hắn dẫn ta lẻn vào nhà mà ta nói là của cữu cữu. Trên căn nhà nhỏ mới xây thêm một gác mái, ngoài ruộng có một con bò già mới mua, cảnh tượng rất đầm ấm.

Đôi phu thê đang ngủ say trong phòng, tiếng hô hấp nặng nề, giống như luồng gió ấm thoát ra từ bếp lò giữa mùa đông.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Hôm ấy, tuyết rơi đầu mùa, còn nửa tháng nữa mới đến sinh nhật ta. Yến Từ đứng phía sau ta, khoanh tay: "Quan Kỳ, đến mở quà của ngươi đi."

Ta siết chặt cán rìu, giơ cao lưỡi rìu lên, nhưng hắn bất ngờ đưa tay ra ngăn lại: "Chờ đã."

"Ngươi từng nói với ta, hai người này đã bán ngươi vào cung để đổi lấy vinh hoa phú quý. Nếu một nhát rìu chặt ch, chẳng phải quá tiện nghi cho họ sao?"

"Kiên nhẫn nào" Yến Từ nói nhỏ, "Nhận được món quà lớn thì phải từ từ mở chứ."

55

Lúc nửa đêm canh ba, ta dùng rìu khẽ cắt lớp da trên mặt người nữ nhân, làm bà ta đau đớn tỉnh giấc.

"…Quan Kỳ?" Có vẻ bà ta nhận ra ý đồ của ta, đau đớn cầu xin tha mạng liên tục: "Máu mủ… ruột thịt… tạm tha cho chúng ta đi…"

Nam nhân béo trắng phau cũng bị đánh thức, hoảng sợ đến mức tiểu tiện ra quần, nửa ngày không nói nổi một lời.

Hồi lâu, ông ta mới trấn tĩnh lại chút ít: "Người là vị chủ nhân nào trong cung, mà lại để nô tài tàn sát bá tánh, không sợ hủy hoại thanh danh của chính mình sao?"

"Truyền ra ngoài?" Yến Từ đứng bên cạnh ta, cười khẩy: "Ch rồi thì còn truyền ra được sao?"

Ta đã gi*t lợn nhiều năm. Người khác thường dùng d.a.o gi*t lợn, nhưng mình ta lại thích dùng rìu. Ta thích mài nó sáng bóng, vung lên uy phong lẫm liệt, ánh thép lóe lên lạnh lẽo.

Bất kể là lợn hay là người, là thiện hay là ác, đều không thoát khỏi lưỡi rìu của ta.

Không biết vì sao, ngay thời điểm giơ rìu lên, đột nhiên tai ta ong ong, tiếng như d.a.o cứa vào đĩa sứ, khiến màng nhĩ ta đau nhói.

Chùm tua rua đỏ trên cán rìu đung đưa, ta nhìn sang người phụ nữ kia, thấy bà ta thong thả gật đầu một cách rất chậm rãi.

Tay cầm rìu, vai tựa, chân ta đứng vững, đầu gối chùn xuống, một nhát c.h.é.m vang lên âm thanh sắc lạnh, rền rĩ như tiếng nhạc.

Lúc buông rìu xuống, mới phát hiện lòng bàn tay chính mình ướt đẫm mồ hôi, nhơ nhớp, thật ghê tởm.

Nhìn qua xác người trên giường đã nát từng mảnh, ta quay sang nhìn Yến Từ. Hắn nhặt cái xẻng sắt từ góc phòng lên, gật đầu ra hiệu.

Gi*t người chặt đầu, A Di Đà Phật!

Chôn ngay tại chỗ, thiện tai, thiện tai!
 
Thanh Đao Sắc Bén Nhất - 人间废料
Chương 24


Sau chuyện này, Yến Từ ngừng nghi kỵ ta, hắn tin chắc rằng ta không phải là Yến Thiên Thu.

Rốt cuộc, ta thực sự tên là Quan Kỳ, thực sự có một người cữu cữu và thẩm thẩm sống ở Yến Đô và ta thực sự đã băm họ ra từng mảnh.

Yến Từ không còn hoài nghi nữa, cuộc sống lại tiếp tục trôi qua như thường lệ, trong sự bình lặng pha chút ấm áp.

Giờ đây, Yến Đế giống như ngọn đèn cạn dầu, mà Yến Từ thì nắm trong tay binh quyền, dã tâm ngút trời. Ta biết, Yến Từ đang chờ một thời cơ thích hợp.

Ta nghĩ, có lẽ Yến Từ sẽ không bao giờ biết rằng, ta cũng đang chờ một thời cơ thích hợp.

Phủ đệ trong mùa đông khá yên tĩnh, trong thư phòng, lò than vẫn như thường lệ kêu tí tách. Đã nhiều năm trôi qua kể từ khi ta mài mực cho hắn trong cung, nhưng trong buổi chiều tĩnh lặng như thế này, ta vẫn không thể tránh khỏi việc ngủ gật.

Khi tỉnh dậy, Yến Từ đã đặt lưới sắt lên lò than, nướng khoai mật kêu xèo xèo. Ta đưa tay chộp lấy, bị bỏng giật nảy lên, rồi lại vươn tay nhéo miết vành tai lạnh lẽo của Yến Từ, bị hắn vỗ một cái, ta mới chịu dừng.

Mấy ngày liền làm lụng vất vả, ban đêm, Yến Từ nằm gục trên bàn ngủ thiếp đi. Ta rút d.a.o găm, đặt lên sau gáy hắn, nhưng hơi thở hắn vẫn đều đều, êm ái.

Sau khi chắc chắn Yến Từ không giả vờ ngủ, ta nhẹ nhàng rút tờ giấy dưới cánh tay hắn, đọc lướt qua.

Hằng ngày, Yến Từ xử lý rất nhiều thư từ, mỗi một bức thư ta đều xem kỹ càng.

Mùa đông khắc nghiệt sắp đến, chiến sự Tây Bắc căng thẳng, Yến Đế lệnh cho Yến Từ gấp rút hộ tống lương thảo tiếp viện biên cương, cùng Lâm tướng quân và Yến Trạm chống giặc.

Thế nhưng, Yến Từ đã sớm thông đồng với sơn tặc trên con đường phải đi qua, thuê chúng diễn một vở kịch lớn.

Hắn sẽ sai tâm phúc hộ tống 20 xe đầy rơm đến biên cương, tâm phúc sẽ hiệp trợ bọn sơn tặc đã bị mua chuộc để cướp đi 20 xe rơm này.

Còn lương thảo và quần áo mùa đông, Yến Từ sẽ âm thầm hộ tống đến doanh trại riêng mà hắn đã bí mật nuôi dưỡng binh mã.

Trong khi Yến Đế bệnh nặng trong cung, biên cương khói lửa triền miên, loạn trong giặc ngoài, đây chính là cơ hội để Yến Từ tiến thẳng vào Yến Đô, dẫn quân bình định Yến cung.

Hắn muốn dùng vật tư cứu viện để củng cố binh lực, nhân lúc cung cấm yếu thế, chiếm lấy giang sơn cho riêng mình.

Dù Yến Từ đã dần trưởng thành và cánh cũng dần cứng cáp, nhưng nhìn quanh những người hắn mà hắn dùng, không ai đáng tin hơn ta.

Ta đặt lại những bức thư vào vị trí cũ, ngồi xuống ghế nhỏ, lặng lẽ nhấm nháp củ khoai mật đã nguội.

Chưa đầy nửa tháng, quả nhiên Yến Từ giao cho ta nhiệm vụ hộ tống 20 xe rơm rạ đến biên cương, cùng sơn tặc diễn một vở kịch.
 
Thanh Đao Sắc Bén Nhất - 人间废料
Chương 25


Đêm trước khi khởi hành, trời không mưa bão, nhưng Yến Từ vẫn giữ ta lại ngủ trong phòng hắn, đầu gối trên đùi ta, rồi cất giọng hát:

"Ngài chớ qua sông, ngài đi qua sông. Qua sông mà ch, trách ngài sao đây?"

Cùng hổ bắt tay, liều mạng đánh cược, lần này ta đi, không biết có còn trở về được hay không.

Yến Từ lo lắng cho ta.

Trong nỗi lo ấy, phần lớn có lẽ là lo ta sẽ đi Tây Bắc vạch trần âm mưu của hắn.

Hắn hé miệng, một con bọ cạp nhỏ từ miệng bò ra, hắn ngậm con bọ cạp đỏ, ra hiệu cho ta há miệng.

Hắn nắm lấy cổ áo ta, buộc ta không thể không cúi xuống. Đã quen biết nhiều năm, đây lại là nụ hôn đầu tiên của bọn ta.

Theo nụ hôn ấy, con bọ cạp chui vào cổ họng ta, khiến thực quản đau mà nóng rát, nhưng đôi môi hắn lại lạnh lẽo.

Một nụ hôn thật vấn vương, càng triền miên, càng nguy hiểm trí mạng. Lúc dừng lại, giữa đôi môi của bọn ta còn dính sợi tơ mỏng như mạng nhện.

Yến Từ nói, hắn đã gieo loại cổ độc vào ta.

Mẫu cổ ở trong người hắn, tử cổ trong người ta. Nếu hắn ch, ta cũng sẽ ch.

Ta là Quan Kỳ. Trước đây, ta là thiếu nữ bị bán vào Yến cung, là kẻ câm không biết chữ, dốt dặc cán mai, giờ ta còn là đồng phạm gắn kết vào sinh ra tử với hắn.

Yến Từ tin tưởng ta, hoàn toàn không chút nghi ngờ. Ngày hôm sau, hắn phái một đội binh tinh nhuệ hộ tống ta cùng vật tư gấp rút tiếp viện biên cương.

Hắn đích thân khoác áo choàng lông thỏ lên người ta, kéo tay ta chạm vào nốt chu sa giữa chân mày hắn, rồi nói: "Quan Kỳ, ta sẽ cầu nguyện với Phật Tổ, mong ngài phù hộ cho ngươi đi đường thuận lợi, bình an vô sự. Khi ngươi trở về, chúng ta cùng đi trả lễ."

59

Sau nửa tháng dầm mưa dãi nắng, ta đeo mặt nạ của Lâm Yến Ca, cùng đội binh tinh nhuệ này tiếp viện biên cương.

Đêm khuya, hành quân đến khu rừng rậm gió lạnh thổi vù vù, sự mệt mỏi sau nhiều ngày hành trình khiến trên mặt các binh lính lộ rõ vẻ uể oải. Ta nhìn về phía thủ lĩnh đội binh.

"Chúng ta nghỉ ngơi một lát rồi xuất phát tiếp", ta ra thủ ngữ. Hắn miễn cưỡng hiểu ý ta, rồi gật đầu đồng ý.

Là nữ nhân duy nhất trong chuyến đi toàn những người cao lớn thô kệch, suốt mấy ngày nghỉ ngơi vừa qua, ta là người đảm nhận việc nấu ăn, tối nay cũng không ngoại lệ.

Ta dùng đậu nành lên men và thịt muối nấu một nồi nước sốt đậm đà thơm phức. Không ai biết, ta đã bỏ thuốc mê vào nồi nước sốt đó.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Đám lính với bộ dạng lôi thôi, đầy râu ria cám ơn lia lịa rồi ngấu nghiến ăn cùng khoai lang, sau đó đắp chăn ngủ ngon lành.

Ngay cả bốn, năm người canh gác cũng không thoát khỏi cơn buồn ngủ, họ ngủ gục trước những chiếc xe ngựa.

Ta đưa hai ngón tay vào miệng, thổi một tiếng còi chim bồ câu sắc bén. Lập tức, trong khu rừng, lửa bùng lên, một đám sơn tặc cầm đuốc hò hét kéo đến, bao vây 20 xe rơm rạ và hơn 30 binh lính đã bị ta chuốc mê.

Ta bước chậm rãi ra khỏi đám lính bị hạ gục, tay vẫn cầm chiếc rìu, rồi đập mạnh xuống một chiếc xe ngựa. Rơm rạ tả tơi đổ xuống từ vách xe bị đập vỡ, ngay sau đó là những thỏi vàng lấp lánh.

Tiếng thở phì phò vang lên, có kẻ nhìn chằm chằm vào số vàng, có kẻ nhìn vào ta, nhưng ta là tâm phúc của Yến Từ, không ai dám động vào.
 
Thanh Đao Sắc Bén Nhất - 人间废料
Chương 26


"Kiểm tra trước, rồi chuyển đi." Thủ lĩnh sơn tặc quay lại hô lớn, ra lệnh: "Xuống ngựa, làm việc!"

Vạn lượng vàng. Đây là thù lao mà Yến Từ đã thỏa thuận với tên thủ lĩnh sơn tặc. Hai mươi xe rơm vốn nhẹ bẫng, nhưng các bao tải bên trong chứa đầy vàng, nên dù kéo bằng ngựa, cũng phải tốn kha khá sức, trông như đang chở vật tư.

Dù là vạn lượng vàng, nhưng 40 tên sơn tặc lực lưỡng cơ bắp rắn chắc cũng phải đi đi lại lại mất đến mấy chục lượt mới vận chuyển hết.

Giữa trời đông giá rét, đám người này vì số vàng mà mệt đứt hơi, khát khô cả cổ, mồ hôi nhễ nhại khắp người.

Đồng tiền làm mờ con mắt, chẳng ai chú ý đến ta. Họ thoáng nhìn thấy ta ngồi xổm bên dòng suối đóng băng mài băng tuyết chơi đùa, chỉ nghĩ rằng ta đang gi*t thời gian.

Bỗng nhiên hương rượu thơm lừng tỏa ra, tất cả sơn tặc đều quay đầu lại, nhìn về phía nắp bình rượu đang được mở trong tay ta.

Đó là rượu ta lấy xuống từ xe ngựa, Yến Từ chu đáo chuẩn bị mười bình rượu quế hoa ủ lâu năm cho binh lính.

Còn thừa một bình đầy nguyên, ta ném đá vừa bào vào trong rượu, hương thơm ngào ngạt, vừa lạnh vừa ngọt.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Tiếng nuốt nước bọt vang lên hết đợt này đến đợt khác. Ta khẩn trương đậy nắp bình lại, tên thủ lĩnh sơn tặc chưa động tĩnh, nhưng đám lâu la của hắn đã không chờ nổi nữa.

"Đại ca!" Một tên gào lên: "Ở đây không phải có rượu sao! Mỗi người uống một ngụm, cũng chẳng mất thời gian đâu!"

"Đúng vậy! Con mụ này còn cho đá bào vào nữa, định ăn mảnh một mình à? Đợi thêm nữa thì đá tan hết, rượu không còn ngon đâu!"

Có người dẫn đầu, tiếng ủng hộ vang lên. Tên thủ lĩnh sơn tặc quát lớn "Im miệng!", rồi thúc ngựa đến trước mặt ta.

"Ngươi uống trước đi!" Hắn đặt lưỡi d.a.o bên cổ ta, đôi mắt sắc bén như diều hâu nhìn chằm chằm: "Hay là ngươi không dám uống?"

61

Ta dùng muôi gỗ múc rượu thơm nồng, uống liền ba muôi gỗ. Đang định uống tiếp thì có kẻ tiếc rượu hô ngừng lại.

Tên thủ lĩnh sơn tặc ra lệnh cho người canh chừng ta, xem liệu sau một canh giờ nữa, ta có còn sống hay không.

Tiếng hô hào vang vọng trong rừng, làm hàng trăm con quạ đen hoảng loạn vỗ cánh bay lên trời.

Ước chừng một canh giờ trôi qua, ta vẫn ngồi trước xe ngựa, nhàm chán đung đưa chân.

Đám sơn tặc bắt đầu sốt ruột, một tên háu đói thò tay vào bình, uống một ngụm lớn rồi thốt lên: "Thơm, thơm quá!"

Những kẻ khác nhìn mà phát thèm, thấy vàng sắp chuyển xong, liền chen chúc nhau lên cướp rượu uống.

Rượu quế hoa ủ 50 năm, đời người có bao nhiêu lần 50 năm để chờ đợi, phải kiên nhẫn tới mức nào mới có thể tạo ra thứ báu vật hiếm có này.

Do phân chia không đều, vài tên sơn tặc đánh nhau đến mức đ.â.m ch một người, khiến tên thủ lĩnh bực bội phiền phức không chịu nổi.

"Đủ rồi! Đủ rồi!" Hắn vứt d.a.o xuống đất, sải bước nhanh đến chỗ ta, giơ cao bình rượu, nói lớn: "Ta chia, ai cũng có phần!"
 
Thanh Đao Sắc Bén Nhất - 人间废料
Chương 27


Nửa ngọn núi tràn ngập hương rượu nồng nàn, cho đến khi giọt rượu cuối cùng bị l.i.ế.m sạch.

Tên thủ lĩnh sơn tặc là người uống nhiều nhất, hắn lảo đảo đi đến chỗ đám quan binh, định theo lệnh của Yến Từ mà gi*t người diệt khẩu, nhưng rồi hắn lại ngã quỵ xuống.

Tứ chi co giật, miệng sùi bọt mép, thanh đao sắt lớn đeo trên lưng rơi xuống đất với tiếng "keng", và rồi tuyết bắt đầu rơi.

Nửa khắc sau, tuyết rơi dày đặc phủ kín đống xác ch, những kẻ sơn tặc đều mắt trợn trừng, mặt mày tím tái, ch cứng trong khu rừng.

Còn lại vài tên toàn thân yếu ớt, thoi thóp, ta liền cầm rìu lên, đi từng bước đến c.h.é.m từng tên.

Rượu này quả thực đủ đậm đà, đến nỗi bước chân ta cũng trở nên nhẹ bẫng. Nhờ men rượu, ta c.h.é.m vô cùng tận hứng.

Không ai có thể thoát, từng tên một đều được kiểm tra. Kẻ nào chưa ch thì coi như đang giả vờ ch.

"Ngươi... hạ độc vào rượu..." một tên đàn ông đỏ ngầu mắt nhìn chằm chằm vào chiếc rìu ta giơ cao, "Tại sao... ngươi... không trúng độc..."

Vì ta đã hạ thuốc vào đá bào. Đám ngốc các ngươi chờ càng lâu, thuốc độc càng thấm vào rượu.

Đi theo bên cạnh Yến Từ, ta đã học được quá nhiều việc. Không biết hắn có hối hận hay không, hối hận vì đã nuôi dưỡng một con sài lang ác độc đầy tham vọng như ta.

Yến Từ, ngươi đã chúc ta đi đường thuận lợi, bình an vô sự, cảm ơn ngươi, ta nhất định sẽ như ngươi mong muốn.

63

Sau khi c.h.é.m xong tên sơn tặc cuối cùng, ta quay lại đám quan binh vẫn còn đang mê man, tìm kiếm tên tuổi trên những tấm hiệu thân phận của họ.

Tất cả những cái tên xuất hiện trong thư của Yến Từ, bất kỳ ai có liên quan đến hắn, đều phải ch.

Trước mặt ta là biển m.á.u núi xác, xương thịt vỡ vụn khắp nơi. Ta nhặt một cành cây khô, nhúng vào vũng m.á.u nóng hầm hập và viết chữ trên nền tuyết trắng xóa.

Cho đến khi trời hửng sáng, mê dược tan đi, có người từ từ tỉnh lại. Hắn nhìn quanh, sắc mặt trắng bệch.

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

"Đừng! Đừng gi*t——" Thấy toàn thân ta nhuốm đầy máu, hắn như nhìn thấy Diêm Vương. Không chờ hắn cầu xin tha mạng, ta đã nắm lấy cổ áo hắn.

Như lôi một con lợn, ta lôi tên đại hán cao bảy thước đến trước dòng chữ viết bằng m.á.u trên tuyết:

[Yến Từ cấu kết với sơn tặc, mưu đồ soán ngôi... Ta là mật thám của Yến Trạm cài vào bên cạnh Yến Từ... Bọn sơn tặc đã bị ta tiêu diệt hoàn toàn. Giờ hãy cử một người về Yến Đô báo tin rằng vật tư đã bị cướp... Những người còn lại, lập tức hộ tống ta đến biên cương]

Nhiều năm trước, có một thư đồng tên Văn Mục, nét chữ tiểu khải hoa mai của hắn độc nhất vô nhị, trong cả Yến Cung không ai sánh được.

Không ai biết rằng, tên đồ tể gi*t heo Quan Kỳ cũng biết viết, hơn nữa còn viết đẹp hơn bất kỳ ai.

Đó là nhờ mẫu thân nàng từng nắm tay nàng, từng nét từng chữ dạy nàng viết. Chữ của mẫu thân nàng còn đẹp hơn nhiều, chỉ là bà đã bị thiêu ch.

Ta cưỡi lên con tuấn mã, không cần phải quát to, chỉ cần vung cao roi ngựa là nó liền tung vó phi chạy như điên.

Ta theo đường núi mà lao xuống, phóng tầm mắt nhìn về phía xa, hàng nghìn hộ dân chen chúc dưới chân núi, màn đêm buông xuống, khói bếp lượn lờ, đèn nhà rực sáng, gió lạnh như d.a.o cứa vào da thịt, nhưng m.á.u trong ta sôi sục, n.g.ự.c ta nóng ran.

Suốt một đêm phi nhanh, mặt trời dần lên cao, ánh hào quang chiếu sáng con đường phía dưới chân núi. Ta giơ cao roi ngựa:

Chạy! Chạy về phía con đường hào quang vạn trượng của ta!
 
Back
Top Dưới