Ngôn Tình Thanh Cung Bí Sử

Thanh Cung Bí Sử
Chương 80: C80: Đêm dài


Đêm dài đằng đẵng, Trường Xuân cung tịch mịch vắng vẻ, chỉ có vài ba nội giám đứng lặng như tượng gỗ, đứng thành hàng trước điện gác đêm. Hi Quý nhân và Cát Quý nhân cùng ở Trường Xuân cung. Cát Quý nhân ngồi trên giường, vây quanh là hàng lớp chăn hoa. Hi Quý nhân ngồi trên sạp cạnh đấy, cẩn trọng lột vỏ kim quất, bảo: “Cô bỏ công sức lao xuống hồ như vậy, Vạn Tuế gia còn không đụng đến một sợi tóc của Quý phi, xem ra lần này cô thảm hại rồi”

Cát Quý nhân “hừ” một tiếng, tóc mây xõa dài ra hai bên tựa suối, sấn y màu xanh ngọc dưới ánh nến mập mờ như mặt hồ xuân lấp lánh dưới ánh trăng. Nàng ta nghịch lọn tóc, hầm hực đáp: “Cũng không hẳn là thua thảm hại, qua chuyện lần này có lẽ Vạn Tuế gia đã có chút dao động. Chỉ cần chúng ta tiếp tục gây chuyện cho Quý phi, chuyện của chúng ta dự tính nhất định sẽ thành”

Hi Quý nhân lấy từng múi quất ra, từ tốn cho vào miệng, nàng ta hơi hạ giọng, nói: “Cô nghĩ xem rối cuộc họ có thâm thù đại hận gì mà cần phải nhờ đến chúng ta thế”

Cát Quý nhân luồn ngón tay trắng như ngọc qua lọn tóc đen như mun, càng tô đậm thêm bàn tay trắng nõn của nàng ta. Khóe miệng Cát Quý nhân nhoẻn lên, một đường cong tuyệt hảo. Đôi môi căng mọng nhẹ nhàng nói: “Ai thèm để tâm họ có thù hận gì chứ. Chuyện này nàng ta có lợi, chúng ta cũng có lợi, thì cứ xem như tự giúp thân mình thôi”

Hi Quý nhân thầm cười, một tên tiểu thái giám chạy vào trong. Hắn lúi cúi thỉnh an, tiến đến đưa hai tay dâng lên Hi Quý nhân một mẫu giấy được cuộn tròn tỉ mỉ. Nàng ta đưa tay nhận lấy, liếc nhìn tên tiểu thái giám. Song, lấy túi vải thêu lưu đỏ trên bàn lấy ra ít bạc vụn đặt vào tay tiểu thái giám. Hắn vừa nhận được bạc, miệng liền cười tươi như hoa, thưa: “Tiểu chủ của chúng nô tài bảo lần này nếu không thành, thì tiểu chủ của nô tài và các tiểu chủ sẽ không gặp nhau nữa”

Nói xong, tiểu thái giám liền lui ra. Hi Quý nhân mở mảnh giấy ra, xem qua một lượt nội dung bức thư, lại đưa cho Cát Quý nhân, bảo: “Lần này phải lôi kéo hai người còn lại rồi”

Ánh trăng như dịu dàng soi xuống nơi gác son, dưới mái hiên bằng đá lưu ly vàng óng của Trữ Tú cung. Lan Nhi ngồi cùng Như Uyển trên sạp, bên cửa sổ. Dưới ánh nến mập mờ, qua từng lớp mành thuỷ mặc rủ xuống, dáng người ân cần ngồi bên ánh đèn hiện lên. Lan Nhi cẩn trọng luồng từng mũi kim xuyên qua tấm lụa mịn như da người. Từng đường kim mũi chỉ đâm xuống đều tỉ mỉ, dứt khoát. Mũi kim lệch hướng đâm vào đầu ngón tay Lan Nhi, dòng máu nóng đỏ thẫm tuôn ra. Như Uyển trông thấy liền giật mình, cầm lấy tay nàng, ân cần bảo: “Tỷ tỷ, tỷ chảy máu rồi”

Lan Nhi giật mình mới cảm thấy ngón tay đau nhói. Như Uyển dịu dàng giúp nàng làm máu không chảy ra nữa. Như Uyển nhìn Lan Nhi, đôi mắt hiền lành, long lanh tựa hồ, nàng ta dịu dàng hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ đang nghĩ đến Vạn Tuế gia sao”

Lan Nhi khẽ gật đầu, nàng nghĩ đến những chuyện đã xảy ra, trong lòng không khỏi ưu buồn: “Uyển Nhi, vừa rồi có phải Vạn Tuế gia không tin tỷ không”

Như Uyển mỉm cười dịu dàng lắc đầu, bảo: “Nếu Vạn Tuế gia không tin tỷ thì làm sao lại cho qua chuyện này chứ”. Truyện Dị Năng

Lan Nhi đặt khăn thêu dở trên bàn, nàng khép hai chân lên sạp, chống tay lên cằm, suy nghĩ một lúc, trong lòng thoáng hiện lên nỗi buồn không nguôi: “Uyển Nhi à, có phải tình cảm của bất cứ ai trong thiên hạ này, dần lâu đều sẽ phai nhạt đi không”

Như Uyển hơi sững người, nàng xua tay đuổi hết người trong điện đi. Nàng ta nắm lấy tay Lan Nhi, dịu dàng xoa nhẹ lên mu bàn tay trắng nõn. Ánh mắt Như Uyển trong veo, mờ ảo tựa sương khói, nàng ta nhìn thẳng vào Lan Nhi, nói: “Tỷ tỷ, tỷ đừng lo nghĩ chuyện của Vạn Tuế gia nữa… Người là bậc đế vương là người đứng đầu thiên hạ… dù có thế nào cũng không thể nào đem tình cảm đặt vào một ai đó được…”

“Tỷ làm sao mà không biết được chứ”, Lan Nhi ngưng một lát, nàng hơi xúc động, nói: “Chỉ là bản thân tỷ vẫn cố chấp cho rằng mình vẫn nắm giữ trái tim đế vương, tỷ sai rồi đúng không”

Như Uyển chỉ biết im lặng nhìn Lan Nhi, nàng ta đến gần dịu dàng an ủi Lan Nhi. Trong ánh đèn mờ ảo, như đang chôn vùi hai nữ nhân chốn thâm cung sâu thẳm.

Canh ba, ánh đèn trong Dưỡng Tâm điện vẫn chưa tắt. Hoàng đế vẫn còn phê duyệt tấu chương, hàng hàng lớp lớp tấu chương chất cao như núi. Cứ như là chẳng bao giờ có thể xử lí tất cả vậy. Trịnh Thân vương Đoan Hoa vẫn còn ở trong cung, ông ta cùng Di Thân vương Tải Viên được Hoàng đế mời ở lại trong đêm. Di Thân vương ngồi lặng dưới ánh đèn mờ ảo, ông ta muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Trịnh Thân vương bị sự yên tĩnh này làm cho phát cáu. Ông ta đứng bật dậy, vén áo, quỳ xuống cung kính thưa: “Vạn Tuế gia, chuyện lần này kì thực không thể để lâu được hơn nữa ạ. Nghĩa quân của An Cát Lợi và Phú Lang Sa đã gần tiến đến kinh thành rồi, chúng ta không nhanh chóng giải quyết chuyện này thì không được đâu ạ”

Hoàng đế đặt mạnh cây bút bằng ngà voi khảm vàng ở đỉnh đầu trên tay, gằn giọng bảo: “Trẫm đương nhiên muốn giải quyết chuyện này chứ! Khanh muốn trẫm làm thế nào đây, chúng ta cũng từng đem quân đi dẹp loạn rồi. Kết quả thế nào đây, không những không đuổi được đám người Tây Dương đó đi, chúng ta còn phải cắt đất bồi thường. Khanh còn muốn đánh sao?”

Trịnh Thân vương vẫn không chịu ngưng, tiếp tục nói: “Nhưng Vạn Tuế gia, chúng sắp đánh đến đây rồi. Chúng ta phải làm sao đây”

Di Thân vương ngồi cạnh, lần chuỗi hạt trên tay, có chút rụt rè nói: “Lần đánh ở Đại Cô Khẩu quân ta thắng trận, Vạn Tuế gia thấy điều kiện thuận lợi nên cho huỷ Thiên Tân ước. Do đó, An Cát Lợi và Phú Lang Sa mới nổi giận mà muốn… muốn khởi binh gây sự”

Hoàng đế giận tái mặt, hắn đến chỉ thẳng tay vào mặt Di Thân vương, quát: “Vậy khanh cho rằng những chuyện hôm nay là do trẫm hay sao”

Di Thân vương sợ hãi, lúi cúi quỳ xuống dập đầu: “Vi thần không dám”

Cả gian phòng rơi vào tĩnh lặng, một viên thị vệ hấp tấp chạy vụt vào điện. Hắn nhanh chóng thỉnh an rồi thưa: “Hồi Vạn Tuế gia, hơn vạn binh sĩ quân ta đã thiệt mạng rồi ạ. Hiện nghĩa quân đã đến gần lắm rồi ạ”

Trịnh Thân vương và Di Thân vương nghe đến đây liền hoảng sợ, luống cuống đi qua đi lại trong điện. Hoàng đế ôm đầu suy nghĩ một lát lệnh: “Mau gọi Cung Thân vương đến đây”

“Cung Thân vương” ba chữ này vừa phát lên, Trịnh Thân vương và Di Thân vương sửng sốt không thôi. Trịnh Thân vương, tiến đến gần Hoàng đế, nói: “Vạn Tuế gia, người gọi Cung Thân vương đến làm gì ạ? Cung Thân vương bị người giam lỏng bấy lâu nay, nay người cho gọi ngài ấy đến, chỉ sợ ngài ấy vì chuyện tư mà từ bỏ chuyện công”

Di Thân vương cũng tiếp lời: “Phải thưa Vạn Tuế gia, Cung Thân vương bị giam lỏng nhiều năm, trong lòng không khỏi sinh hận. Nếu lần này lại dùng đến người này chỉ sợ là rước họa”

Hoàng đế mặc kệ những lời của hai người họ. Lát sau, Cung Thân vương cũng đến. Đã nhiều năm từ khi Khang Từ Thái hậu hoăng, Hoàng đế và Cung Thân vương mới có dịp gặp lại nhau. Hắn vẫn cung kính, quỳ xuống thỉnh an Hoàng đế. Hoàng đế xua tay ra hiệu hắn đứng dậy, nói: “Nhiều năm không gặp đệ khác đi nhiều rồi nhỉ”

Cung Thân vương vẫn quỳ dưới sàn, cung kính đáp: “Vi thần vẫn vậy thôi, Vạn Tuế gia lâu ngày không gặp thần nên mới thấy lạ lẫm”

Hoàng đế đến đỡ lấy Cung Thân vương dậy, phủi bụi trên gối cho hắn, nói: “Chuyện xưa đã qua, nay đừng nhắc lại nữa. Nay trẫm có chuyện muốn dùng đến khanh”

Cung Thân vương, cung kính chắp tay chờ lệnh. Hoàng đế trông thấy thế, nói tiếp: “Quốc gia lâm nguy, trẫm hiện tại chỉ có khanh là huynh đệ thân thiết nhất. Chúng ta cũng xem như là cùng một mẹ nuôi dưỡng. Nay Quốc gia gặp nạn, trẫm chỉ tin khanh”, nói đoạn hắn quay sang đặt vào tay Cung Thân vương một vật, nói: “Đây là ấn phù có hiệu lệnh như long phù của trẫm, khanh hãy ở lại trấn thủ kinh thành. Trẫm tin tưởng ở khanh”

Trịnh Thân vương và Di Thân vương hai mắt trợn tròn không ngờ đến chuyện Hoàng đế đã làm. Cung Thân vương tuân mệnh, quỳ xuống lĩnh chỉ.

Tháng 9 năm Hàm Phong thứ 10, Hàm Phong đế cùng gia quyến chạy nạn khỏi Bắc Kinh đến Nhiệt Hà Hành cung. Cung Thân vương được giao phó ở lại trấn giữ kinh thành.

…•…

…Hết Tập 80…
 
Thanh Cung Bí Sử
Chương 81: C81: Nhiệt hà


Nhiệt Hà hành cung nằm ở phía Bắc, cách Tử Cấm Thành mấy trăm dặm. Đoàn xe hoàng gia từ Bắc Kinh đến Nhiệt Hà cũng đã chập tối. Nhiệt Hà hành cung tuy so với Viên Minh Viên nhỏ hơn rất nhiều. Nhưng cảnh sắc nơi đây và các cảnh trong hành cung cũng không nhỏ. Lan Nhi được phân bố ở Thiên Địa Nhất Gia Xuân các là đại điện trong Ngũ Xuân chi sủng điện. Vừa đến tẩm điện, cả người Lan Nhi đã rã rời. Cảnh Điềm đến trước đã trải niệm sẵn cho nàng ngủ. Lan Nhi đến ngồi trước gương đồng. Liên Anh nhanh nhạy đến cạnh tháo trang sức trên búi tóc xuống cho nàng. Chiếc trâm cuối cùng trên búi tóc được tháo ra, mái tóc xanh dài thẳng tựa suối buông xuống nhẹ như tơ.

Từng lớp trang điểm nặng nề được rửa sạch. Giờ đây người trong gương hiện tại mới chính là Lan Nhi thật sự. Nàng nhìn vào bản thân trong gương đồng, bên khoé mắt nàng đã hiện lên những vết chân chim của sự bào mòn của thời gian. Lan Nhi trông thấy bản thân trong lòng tự cảm thấy đau. Nàng còn quá trẻ, sao lại thành ra thế này. Nàng cười khổ, nói với Liên Anh: “Liên Anh, ngươi nhìn xem, bản cung chỉ mới hai mươi bảy tuổi thôi mà, sao trông bản cung lại già như thế”

Liên Anh cúi đầu cung kính thưa: “Chủ tử còn trong tuổi xuân sắc, làm gì có chuyện già đi chứ”

Khoé môi Lan Nhi nhếch lên, cười nhạt bảo: “Nếu vậy thì Vạn Tuế Gia đã đến đây đêm nay rồi, “Ngũ Xuân Chi Sủng” cái gì chứ. Vốn dĩ cũng chỉ có Tứ Xuân. Vạn Tuế gia chỉ muốn bản cung không đụng đến họ nên mới tặng một tự “Xuân” cho ta mà thôi”

Liên Anh im lặng không đáp, hắn nhẹ nhàng cầm chiếc lược gỗ son khảm xà cừ hình hoa mẫu đơn chải lên mái tóc mây dài mượt của Lan Nhi. Nàng mệt mỏi nằm lên chiếc giường xa lạ, cũng đã dần quen được với những đổi thay này. Cuộc sống hoàng cung này thật quá khắc nghiệt. Những ngày dài trôi qua tưởng chừng như vô nghĩa. Những tháng ngày sống trong phập phồng lo sợ. Những tháng ngày sống trong cái sự bào mòn của thời gian. Lan Nhi nằm dài trên giường không thể ngủ, nàng nghĩ đến Hoàng đế. Người đàn ông này đã khiến nàng phải tranh giành đấu đá không biết bao nhiêu lần. Nhưng cũng chẳng thể nào có thể buông bỏ. Lan Nhi nhìn lên tấm màn tơ treo bên giường, hoa văn thanh phượng mẫu đơn nàng vẫn hay dùng. Trong lòng nàng nổi lên một vài suy nghĩ xa xôi, nàng tự hỏi: “Những gì hôm nay ta đã làm qua, liệu trong đó ta đã làm sai điều gì hay không? Ta sai rồi phải không?”

Nàng ngồi bật dậy, đến bên gian phía Tây, ngồi cạnh bên chiếc giường nhỏ của Tải Thuần. Cậu đã say vào giấc tự bao giờ. Lan Nhi dịu dàng đang bàn trắng thon dài trắng như ngọc vuốt lên đôi má căng mọng ửng hồng của Tải Thuần. Nàng bất giác mỉm cười, tựa đầu vào người Tải Thuần, nàng hơi gồng lại để bản thân không ngã hẳn vào người cậu, khoé mắt như ứ lệ: “Thuần Nhi à, sau này dù thế nào con vẫn phải bảo vệ ngạch nương nhé. Ngạch nương sợ rằng Hoàng A mã của con không thể bảo vệ được chúng ta nữa rồi. Chúng ta phải tự bảo vệ nhau thôi”

Sương đêm giăng kín cả vườn, từng hàng cây đan xen vào nhau tựa tấm lụa thuỷ mặc. Liễu rủ người xuống dòng sông nhỏ chảy qua, trong đêm mờ ảo chỉ còn mập mờ những con đom đóm nhỏ bé, cẩm tú cầu trong vườn như khép lại trong đêm. Trăng lên đến đỉnh đầu, Mẫu Đơn Xuân các đèn vẫn chưa tắt. Ánh đèn dầu mập mờ soi rọi bên ô cửa sổ. Bốn nữ nhân vận sấn y ngồi bên sạp. Cát Quý nhân ngồi tựa người vào gối hoa, nâng tách trà uống vào một ngụm nhỏ, nói: “Bốn người chúng ta cũng xem như là ở cùng chung một thuyền. Hôm nay tôi mời các cô đến cũng như muốn giúp các cô”

Khánh Quý nhân lần chuỗi ngọc bích trên tay, từ từ đáp: “Chuyện tốt gì đây, cô còn tìm đến chúng tôi sao. Không phải bây giờ cô bận bịu lắm sao. Vạn Tuế gia không đến chỗ của Quý phi thì cũng đến đây, chúng tôi cả tháng không biết có gặp được Vạn Tuế gia không nữa”

Cát Quý nhân cười khẩy, đáp: “Cô không muốn giống tôi sao”

Khánh Quý nhân ngưng lại một nhịp, song lại nói: “Chuyện tốt vậy, chắc cũng không dễ dàng gì nhỉ”

Hi Quý nhân ngồi cạnh, phẩy phẩy chiếc quạt tròn thêu hoa văn chim én đậu cành hạnh, cười bảo: “Cô cứ yên tâm, chúng tôi làm chuyện này chỉ có lợi mà thôi”

Khánh Quý nhân đặt tách trà xuống, vuốt vuốt tà áo bên ghế, lạnh lùng bảo: “Chuyện tốt gì thì cứ nói đi”

Cát Quý nhân hơi cúi người về trước, khẽ giọng: “Các cô cứ giúp tôi hạ bệ Hoàng hậu và Quý phi…”

“Bụp” một tiếng, Lục Quý nhân đứng bật dậy, nói: “Chuyện tốt vậy tôi đành nhường lại cho các cô vậy, xin phép về trước”, nói xong nàng ta đi liền một mạch ra ngoài.

Hi Quý nhân và Cát Quý nhân liếc nhìn Lục Quý nhân đầy khinh bỉ. Hai người họ nhìn Khánh Quý nhân, cúi đầu vào thì thầm với nhau.

Mặt trời ló dạng sau chân đồi, từng áng cây ngọn cỏ như được tươi tỉnh trở lại. Theo lệ thường, các phi tần phải đến chỗ Hoàng hậu thỉnh an. Lan Nhi dậy từ sớm, ngồi trước gương đồng, cơn mệt mỏi, uể oải từ đêm qua vẫn còn vương vấn trong người. Nàng ngồi thẳng lưng, Liên Anh theo thường lệ hầu chải tóc cho nàng. Thải Châu mang vào chậu gỗ đựng dầu hoa quế, Liên Anh cẩn trọng nhúng lược ngà vào nước dầu hoa quế, ân cần chải lên tóc cho Lan Nhi. Ngón tay Liên Anh thanh thoát như con thoi, đan xen qua từng lọn tóc đen nháy. Lát sau, một búi tóc vân kế đơn giản được vấn lên. Hắn tỉ mỉ chọn từng món trang sức cài lên tóc cho Lan Nhi, một bộ dao phượng hoàng bằng đồng mạ vàng, hai mắt đính ngọc lục bảo, đoá hoa tử đằng cài bên tóc mai. Cảnh Điềm mang đến một bộ hộ giáp dài ba tấc bằng bạc tráng men xanh, đeo vào đầu ngón tay đã nuôi dài.

Lan Nhi từ tốn đứng dậy đến Hoàng hậu điện. Khi nàng đến, các phi tần khác đều đã đến đông đủ. Như Uyển cũng đã giữ sẵn cho nàng một chỗ cao nhất cạnh nàng ta. Lan Nhi bước vào, chúng phi tần đồng loạt đứng dậy hành lễ. Lan Nhi chẳng mấy để tâm đi thẳng vào chỗ ngồi. Nàng chưa ngồi bao lâu, Hoàng hậu đã chuẩn bị xong. Hoàng hậu ngồi vào chính ỷ cho các phi tần thỉnh an. Nàng ta vẫn luôn giữ nét mặt đoan chính của bản thân, từ tốn bảo: “Hiện nay trong triều chiến sự triền miên, nên các lễ tiết trong cung đều được cắt giảm. Chuyện này Quý phi cũng đã thông qua rồi nhỉ”

Lan Nhi cụp hai mắt, lạnh nhạt đáp: “Vâng. Hoàng hậu nương nương bận tâm nhiều rồi. Thần thiếp giúp người lo chuyện hậu cung, người cứ an tâm mà an nhàn sống qua ngày, cần gì bận tâm đ ến chuyện nhỏ nhặt này làm gì”

Hoàng hậu cười nhạt, bộ diêu phượng hoàng nhả ngọc nhẹ đung đưa: “Quý phi nói phải, bản cung phải an nhàn sống qua ngày vậy”

Ngọc Tần nhìn Tứ xuân, họ như đã nhìn thấu nhau đồng loạt gật đầu. Hi Quý nhân đứng dậy, khuỵu người cung kính thưa: “Hoàng hậu nương nương đức cao vọng trọng, lo nghĩ chuyện công. Chủ tử nương nương chỉ muốn giúp đỡ Quý phi, người cần gì phải nói lời khó nghe thế”

Lan Nhi liếc mắt nhìn Hi Quý nhân, nàng ta có chút rụt rè, đứng không vững. Khóe miệng nàng nhếch lên, cười bảo: “Chuyện này còn có chỗ cho Quý nhân ngươi lên tiếng sao? Thân phận của ngươi là gì mà dám ở đây chất vấn bản cung”

Cát Quý nhân đứng dậy, khuỵu người, cung kính đáp: “Quý phi nương nương, chúng thiếp chẳng qua chỉ muốn góp ý. Nếu người nghe không lọt tai, chúng thiếp không dám nói nữa”

Hoàng hậu trông thấy sự tình hỗn loạn, vội vờ che miệng cười nhạt một cái, hoàn lại nét mặt chính trực ban đầu, nói: “Chỉ là chuyện nhỏ, các muội không cần phải to tiếng với nhau như thế. Được rồi, bản cung lẽ ra không nên nói đến chuyện này. Thôi hôm nay đến đây thôi, tất cả lui hết đi”

Chúng phi tần đồng loạt đứng dậy, Lan Nhi cùng Như Uyển rời khỏi Hoàng hậu điện. Cả hai đi bộ một đoạn dài bên vườn. Ngọc Tần đi từ phía sau chạy lên đến trước Như Uyển, nói: “Uyển Tần tỷ tỷ, muội có vài chuyện muốn thỉnh giáo tỷ. Tỷ có tiện đi với muội một đoạn không”

Như Uyển nhìn sang Lan Nhi một cái. Lan Nhi khẽ gật đầu, nàng ta mới rời đi. Nàng tiếp tục dạo quanh vườn cùng vài tuỳ tùng. Đến ngã rẽ, lại chạm mặt bọn người Cát Quý nhân. Họ cung kính hành lễ, Lan Nhi chỉ xua tay qua loa, muốn rời đi. Cát Quý nhân lại kéo nàng lại, kênh kiệu nói: “Quý phi nương nương, chuyện vừa rồi chúng thiếp có nói gì sai mong Quý phi thứ lỗi”

Lan Nhi không thèm nhìn lấy nàng ta một cái, lạnh lùng đáp: “Được rồi! Được rồi! Bản cung còn có việc, lui ra đi”

Khánh Quý nhân trông thấy dáng vẻ vội vàng của Lan Nhi, nàng ta nghênh giọng bảo: “Quý phi nương nương nghe chuyện vừa rồi không vui. Không lẽ là chạm đến tim đen nên tự thấy áy ngại sao”

Lan Nhi đứng khựng lại, mặc kệ sự ngăn cản của Đức Hải mà hùng hổ đi về phía đám người Cát Quý nhân.

…•…

…Hết Tập 81…
 
Thanh Cung Bí Sử
Chương 82: C82: Đại hoả


Đức Hải níu chặt lấy vạt áo Lan Nhi. Nàng thẳng thừng đẩy mạnh hắn ra. Lan Nhi đứng trước đám người Cát Quý nhân, nhẹ nhàng mỉm cười, từ tốn nói: “Cô vừa nói gì, nói lại cho bản cung nghe xem nào”

Dáng vẻ hùng hồn của Lan Nhi, khiến Khánh Quý nhân có chút rụt rè, hơi co người lại. Hi Quý nhân luồng tay ra sau lưng Khánh Quý nhân như trấn an. Nàng ta mới nghênh nghiệu đáp: “Quý phi thật sự nghe không rõ sao? Để tần thiếp nhắc lại cho người”

Lan Nhi hơi nghiêng đầu, cười nhạt. Nàng ta trông thấy thế, nói tiếp: “Tần thiếp nói Quý phi bị những lời của Hi Quý nhân chạm đến tim đen, nên tự cảm thấy tủi nhục…”

Một tiếng “bốp” vang lên, dấu năm ngón tay hiện lên trên mặt Khánh Quý nhân. Nàng ta giật mình la lên một tiếng. Sau đấy, thanh âm trầm ấm, pha lẫn chút giận dữ vang lên: “Quý phi!”

Lan Nhi giật bắn người, liền quay người về sau. Là Hoàng đế, hắn đã đứng đấy từ khi nào. Tất cả đồng loạt quỳ xuống thỉnh an. Hoàng đế tiến đến bên cạnh Khánh Quý nhân, dịu dàng xoa lên vết đỏ trên mặt nàng ta. Lan Nhi trông thấy trong lòng càng thêm giận. Nhưng tai họa sắp ập đến, nàng cắn chặt răng chịu đựng. Khánh Quý nhân mếu máo kể lể một lúc lâu, Hoàng đế mới quay sang Lan Nhi, nghiêm trọng nói: “Quý phi, nàng muốn gì đây”

Lan Nhi sợ hãi, chỉ dám quỳ dưới đất, cúi gầm mặt, thưa: “Vạn Tuế gia, họ bất kính với thần thiếp, thiếp chỉ ra tay giáo huấn nàng ta thôi”

“Giáo huấn”, Hoàng đế nhẹ cười, nói: “Từ khi nào trong cung cho phép trừng phạt trên mặt các cung tần vậy, là nàng đã ra quy định đó sao”

Lan Nhi ngớ người, không biết phải trả lời thế nào. Nàng biết bản thân đã không còn đường lui, chỉ đành im lặng chờ lệnh phạt. Hoàng đế thấy nàng không nói thêm gì, ban lệnh: “Quý phi tính tình nóng nảy, vậy hãy về chép một trăm lần kinh thư đi”, lời còn chưa dứt đám người Cát Quý nhân đã thầm cười với nhau. Hoàng đế lại quay sang bảo với họ: “Còn các nàng, các nàng buông lời bất kính như vậy với Quý phi, các nàng cũng phải chép kinh thư ba ngày sau đem đến Yên Ba Trí Sảng điện ”

“Chép…chép kinh thư?”, cả đám bọn họ ngơ người ra một lúc. Hoàng đế không để tâm đi liền một mạch. Lan Nhi cười khẩy, đứng dậy, phủi lớp bụi dính trên tà áo, nghênh giọng: “Các muội cũng về chép kinh thư đi, kẻo lại không kịp”

Như Uyển chạy từ đường bên đến cạnh Lan Nhi, nàng ta vừa đến đã hấp tấp hỏi: “Tỷ tỷ, chuyện gì vậy. Muội vừa thấy Vạn Tuế gia đi ra từ lối này, người có vẻ giận lắm”

Lan Nhi liếc nhìn đám người Cát Quý nhân, nói: “Bị kẻ gian làm hại thôi”

Màn đêm như cơn vũ bão, xâm chiếm cả bầu trời. Dưới ánh đèn mập mờ của Hải Đường Xuân các. Ngọc Tần ngồi trên sạp cạnh cửa sổ, gió dịu dàng thổi qua làm lưu tô lụa màu lục thẫm trên búi tóc nàng ta bay vào mặt. Hi Quý nhân, Cát Quý nhân cùng Khánh Quý nhân đều chăm chú chép kinh thư. Cát Quý nhân hầm hực chép kinh. Nàng ta không nhịn được mà ném bút đi. Ngọc Tần trông thấy liền cười nhẹ, bảo: “Chỉ chép một ít kinh thư các cô đã chịu không nổi rồi sao”

Cát Quý nhân liếc nhìn Ngọc Tần, nàng ta đến cạnh Ngọc Nhi, giận dữ đáp: “Cô thì hay rồi nhỉ, bày ra đủ chuyện thế này. Rốt cuộc cũng chỉ mình chúng tôi chịu. Thật không biết có nên tiếp tục tin tưởng cô hay không nữa”

Ngọc Tần đặt tách trà gốm sứ thanh hoa xuống bàn, ngồi nghiêm nghị, bảo: “Cô không thấy thái độ của Vạn Tuế gia đã bắt đầu thay đổi rồi sao?”

Hi Quý nhân ngồi cạnh đó suy ngẫm một lát, nói: “Thay đổi sao… không phải chúng tôi vẫn bị phạt sao”.

Khóe miệng Ngọc tần nhếch lên một đường cong tuyệt hảo, đôi môi căng mọng nhẹ mấp mái: “Nếu như lúc trước Quý phi ngang ngược lộng hành thế nào. Vạn Tuế gia cũng nhắm mắt cho qua. Nhưng lần này lại trách phạt nàng ta, chứng tỏ vị trí của nàng ta trong lòng Vạn Tuế gia đã lung lay”

Khánh Quý nhân ngẩng đầu nhìn hai người còn lại, nói: “Cô thật sự nghĩ cách này có thể hiệu quả sao”

Ngọc Tần cười thản nhiên đáp: “Nếu còn không chắc, cô có dám thử một lần nữa không”

Nhiệt hà trong những ngày sương giáng tựa bức tranh thuỷ mặc. Màn sương giăng qua từng hàng liễu rủ bóng bên những con kênh uốn lượn quanh co. Một chiếc lá rơi xuống mặt hồ, trôi theo dòng thuỷ lưu tựa một chiếc thuyền nhỏ vượt sông lớn. Màn sương giăng dày đặc càng khiến trước mắt dần mù mịt mờ ảo. Yên Ba Trí Sảng điện là nơi ở của Hoàng đế, trong những ngày gần đây điện các này như chưa một ngày ngơi nghỉ. Ánh đèn vẫn luôn hiện hữu trong điện. Các quân cơ đại thần đứng đầy trước sân điện từ sớm. Hoàng đế chỉnh trang lại xiêm y, liền cho các đại thần vào điện. Hoàng đế ngồi nghiêm trang trên chính ỷ, dõng dạc nói: “Trịnh Thân vương, chuyện trẫm bảo Di Thân vương và Binh bộ Thương Thư Mục Khấm đi cầu hòa với Phú Lang Sa và An Cát Lợi thế nào rồi”

Trịnh Thân vương khiêm tốn, cúi đầu cung kính thưa: “Hồi Vạn Tuế gia… người Tây Dương vẫn quyết không lui binh…”

Hoàng đế giận dữ đập mạnh xuống bàn, quát: “Quá đáng! Chúng còn muốn gì nữa đây, bồi thường chúng ta cũng đã bồi thường rồi. Không lẽ còn muốn cả đế vị này hay sao”

Tất cả quần thần đều im phăng phắc, Trịnh Thân vương cúi đầu, thưa: “Vạn Tuế gia… xin hãy bớt nóng giận, đừng để hại sức khoẻ”

Hoàng đế nắm chặt tay thành hình nắm đấm, hận không thể lập tức đá phăng bọn Tây Dương ra khỏi Đại Thanh. Hoàng đế xoa xoa thái dương, thở dài một hơi, nói: “Được rồi, các khanh lui đi, ở lại cũng chẳng giúp thêm được gì”

“Ầm” một tiếng, một viên thị vệ hấp tấp chạy vào điện. Các đại thần trông thấy, có người liền mắng: “Vô phép! Ngươi biết tự ý xông vào đại điện là tội gì hay không”

Tên thị vệ lúi cúi tạ lỗi, vội vã nói: “Vạn Tuế gia thứ tội, thần có chuyện cấp báo ạ”

Hoàng đế chán nản thở dài, xua tay: “Nói đi”

Tên thị vệ nuốt vào một ngụm nước bọt lớn, run rẩy thưa: “Hồi Vạn Tuế gia… người Tây Dương đã… đã… thêu cháy Viên Minh Viên và Di Hoà viên rồi ạ…”

Như một tiếng nổ bùm bên tai, Hoàng đế sốc đến hai mắt trợn tròn. Các quân cơ đại thần cũng hoảng loạn: “Viên Minh Viên là hành cung từ đời Thánh Tổ đến nay, sao chúng có thể làm vậy chứ”

Hoàng đế như có thứ gì nghẹn lại ở cổ họng, khó khăn lắm mới có thể nói được một câu: “Vậy… đã cháy… cháy được bao nhiêu rồi…”

Thị vệ kia mếu máo đáp: “Hồi Vạn Tuế gia… tin tức bị giáng đoạn trên đường đi, lúc hay tin Viên Minh Viên đã cháy hơn tám phần rồi ạ”.

Hoàng đế vừa nghe đến, liền đầu óc chao đảo, ngất xỉu ngay tại chỗ. Các quân cơ đại thần hốt hoảng chạy đến đỡ lấy hắn.

Lát sau, Lan Nhi cũng biết tin. Nàng vội vã chạy ngay đến Yên Ba Trí Sảng điện. Hoàng hậu và các phi tần khác nghe tin cũng vội chạy đến. Lan Nhi ngồi cạnh bên giường, Hoàng đế nằm trên giường thiếp đi. Hoàng hậu đứng trước các phi tần trấn an: “Các muội đừng chớ lo lắng, Vạn Tuế gia chỉ nhất thời không thể kiềm chế nên mới ngất đi, các muội tụ tập ở đây như vậy cũng không lợi ích gì, cứ trở về đi. Bản cung sẽ có người thông báo tình hình”

Các phi tần dù có lo lắng nhưng cũng chỉ đành ra về. Chỉ có Lan Nhi đứng lại, Hoàng hậu nhìn thấy Lan Nhi không rời đi, liền hỏi: “Quý phi, muội sao lại còn ở đây”.

Lan Nhi hơi khuỵu người, đáp: “Thần thiếp là Quý phi cai quản hậu cung, Vạn Tuế gia gặp chuyện đương nhiên thiếp không thể ngoảnh mặt làm ngơ được”

Hoàng hậu đứng dậy, nghiêm nghị bảo: “Bản cung là Hoàng hậu, dù muội có quyền quản lý hậu cung, nhưng bản cung vẫn là người đứng đầu hậu cung”.

Lan Nhi vội cười khẩy, nghênh nghiệu nói: “Cuối cùng Hoàng hậu cũng chịu nói lên tiếng lòng của mình rồi sao? Thần thiếp cứ tưởng chỉ có hai ta thì người vẫn giữ lớp mặt nạ đó cơ chứ”

Hoàng hậu cười phì, đáp: “Bản cung trước giờ vẫn luôn nói những lời từ tận đáy lòng, chỉ có muội mới là kẻ gian trá”

Lan Nhi định tiếp lời Hoàng hậu, nhưng nàng chợt nghe tiếng Hoàng đế ho. Nàng và Hoàng hậu vội vã chạy đến bên giường.

…•…

…Hết Tập 82…
 
Back
Top Dưới