Khác Thanh âm từ linh hồn

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
351070357-256-k209254.jpg

Thanh Âm Từ Linh Hồn
Tác giả: AnLynn12
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một thế giới kỳ lạ nơi con người có thể biến thành vũ khí và có người sử dựng những vũ khí là con người ấy.

Họ được gọi là Weapon ( vũ khí) và Meister ( người điều khiển).

Một ngôi trường đã được mở ra cho họ.

Đây là nơi đào tạo, dậy dỗ những người như họ.

Nhân vật chính của chúng ta là một cô gái với khả năng kì lạ hiếm thấy.

Hành trình rèn luyện và trưởng thành để trở thành một người thi hành tài giỏi bắt đầu từ đây.

Mong mọi người đón xem và ủng hộ mình



souleater​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BHTT - EDIT HOÀN] SAU KHI TRỞ THÀNH ĐẠI HỘ -...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • TINH LẠC NGƯNG THÀNH ĐƯỜNG (Quyển 1) - Nhất Độ Quân Hoa
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Hình xăm Thanh Long
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Thanh Xuân
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM/EDIT/HOÀN] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • /GL/ABO/PO18/ Cao Lãnh Tình Địch Thành Ta Lão Công...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Thanh Âm Từ Linh Hồn
    chương 1: Lễ nhập học


    - Wowww !!

    Nơi này tuyệt thật.

    Từ giờ đây sẽ là nơi mình học tập trong suốt 5 năm sao ?

    - Cô cảm thấy thích thú với khung cảnh trước mắt.

    Một ngôi trường rộng lớn và kỳ bí.

    Một nơi mà những kẻ như cô ở khắp mọi nơi.

    Không phải lo lắng việc bị kỳ thị bởi những người khác.

    Cũng không phải lo mình sẽ làm tổn thương người khác bằng khả năng của mình.

    Cô thấy mình thật may mắn khi đã nhập học tại ngôi trường này.

    Cô nhìn tờ hướng dẫn cho lính mới.

    Trong đó có ghi cô sẽ phải tập trung tại sân trường để tham dự lễ nhập học.

    Nhìn qua nhìn lại cô vẫn thấy nơi này quá rộng.

    Dù có chỉ dẫn tới sân trường ở đâu nhưng cô vẫn chật vật để tìm đường.

    - Mệt quá...

    Mình kiệt sức rồi...

    Tại sao nơi này lại rộng thế cơ chứ ?!

    - Co bực bội hét lớn.

    Cô đã đi lòng vòng nơi này khá lâu rồi đấy!!!

    Tại sao cô vẫn chưa tìm ra cơ chứ ?

    Biết thế này cô đã đi cùng cô bạn thân của mình rồi.

    Nhớ lại kí ức hôm qua làm cô tức tới ói máu. / Tớ sẽ tự mình tới đó sau.

    Cậu cứ đi trước đi. / Những lời mà cô nói hôm qua, giờ cô thấy hối hận rồi.

    - Học sinh mới sao ?

    - Một giọng nói dễ thương vang bên tai làm cô giật mình la lớn.

    - Aaaaaaaaaa.....

    - Tiếng hét của cô to tới mức làm cô gái bên cạnh phải bịt tai lại.

    Cô gái ấy cau mày tỏ vẻ khó chịu.

    Hình như cô giận rồi thì phải.

    - V- Vâng...

    Em là học sinh mới!

    - Cô căng thẳng tức mức nói lắp.

    - Hể ?

    Bị lạc đường sao ?

    - Cô gái này dễ thương quá.

    Mái tóc đỏ xoăn nhẹ dài tới ngang hông.

    2 lọn tóc tết nhỏ phía trước.

    Làn da trắng tới mức cảm tưởng có thể nhìn xuyên thấu.

    Thân hình nhỏ nhắn, mang lại cảm giác nhỏ nhẹ.

    Khuôn mặt trái xoan cùng đôi mắt như viên đá ngọc bích.

    Tròng mắt cổ cũng thật đặc biệt.

    Một mặt trăng khuyết hướng lên.

    Cô có cảm giác đôi mắt ấy dường như đang phát sáng vậy.

    Nơi này quả thật là học viện tử thần nhỉ ?

    Vẻ đẹp phi thực tới mức khó tin.

    - Vâng...

    Em vẫn chưa tìm thấy nơi tập trung.

    - Cô tuyệt vọng khóc thành một dòng.

    Cô thật sự đã tưởng mình không thể tìm thấy nơi tập trung rồi chứ.

    Thật may vì giờ đây cô đã có một vị cứu tinh.

    À không, nói gọi là nữ thần chứ.

    - Nếu vậy em hãy đi theo con đường này, đi qua một hành lang rồi rẽ phải là tới.

    - Cổ tận tình chỏ chỗ cho cô.

    Cảm động trước sự nhân hậu của vị nữ thần ấy.

    Cô cúi người một góc 90 độ bày tỏ lòng cảm ơn.

    - Em cảm ơn rất nhiều ạ!!!!

    Chị là vị cứu tinh của em !!!

    - Sau khi biết được đường đi, cô nhanh chóng chạy ngay tới nơi tập trung.

    Thật may cho cô vì bây giờ mọi người vẫn còn chưa tới đủ.

    Một cô giáo từ từ tiến lại chô cô.

    Trên tay cô ấy là một dang sách gì đó và những cái bẳng tên thì phải.

    - Em là học sinh mới sao ?

    Là Weapon hay Meister ?

    - A...

    Dạ.

    Em là Weapon ạ !!

    Rất vui được gặp cô.

    - Cô cúi đầu chào hỏi vị giáo viên ấy
     
    Thanh Âm Từ Linh Hồn
    Chương 2


    - Nếu vậy đeo cái này vào đi.

    - Nói rồi cô giáo đưa cho cô một cái bẳng tên có ghi chứ Weapon.

    Cô nhận lấy nhanh chóng cài lên áo mình rồi đứng ra cho tập trung.

    Sau vài phút chờ đợi, lễ nhập học đã bắt đầu.

    Cô giáo ban nãy lên bục phát biểu đôi lời.

    Cô cảm thấy hơi buồn ngủ vì bài phát biểu dài ấy.

    - Như các em đã biết, các tử thần thường đi thành cặp với nhau.

    Đó là việc vô cùng cần thiết cho các em.

    Nhất là đối với những Weapon chư thành thạo.

    Sẽ rất nguy hiểm nếu đi một mình.

    Vì thế lựa chọn cộng sự cho mình là điều thiết yếu.

    Cô cảm thấy tò mò về cộng sự.

    Liệu cô có gặp được cộng sự hợp ý không nhỉ ?

    Không biết cộng sự của cô ra sao nhỉ ?

    Lỡ như cô được tranh giành bởi các chành trai thì sao ?

    Tưởng tượng thôi mà đã chảy nươc miếng rồi.

    - Tôi phải nhắc nhở các em trước.

    Việc lựa chọn cộng sự cho mình không phải cứ làm cho có là được.

    Vì nếu chọn cộng sự không phù hợp với sóng linh hồn của mình thì hậu quả rất khôn lường.

    Tiếp theo đây tôi sẽ cho các em thấy thế nào là tương thích sóng linh hồn với nhau.

    Hai em lên đi.

    - Vâng ~ - giọng nói dễ thương ấy.

    Cô ngay lập tức chú tâm vào cái người đang bước lên bục.

    Đúng là nữ thần rồi.

    Không ngờ cô lại được xem cô ấy biểu diễn đấy.

    Cứ như mơ vậy.

    Cô chắc chắn sẽ khắc ghi khoảng khắc này vào đầu mình.

    Đâu thể bỏ lỡ cơ hội được xem nư thần biểu diễn được.

    Cô hừng hực khí thế xem rất chăm chú.
     
    Thanh Âm Từ Linh Hồn
    chương 3


    (Chương 1 và chương 2 mình viết dưới góc nhìn của một nhân vật phụ.

    Giờ mới tới góc nhìn của nữ chính nè.)

    Tôi bước lên bục vì lời gọi của cô giáo.

    - Vâng ~ - từ trên bục nhìn xuống, tôi có thể thấy rõ tường gương mặt một.

    Để xem nào... năm nay chỉ có hơn 20 người thôi sao ? có vẻ số lượng càng ngày càng ít đi nhỉ ?

    A...

    Một gương mặt lúc nãy tôi mới thấy.

    Tôi mỉm cười nhìn cô bé ấy kèm cái vẫy tay nhẹ nhàng.

    Cô bé ấy có " Thanh âm " tuyệt đấy chứ.

    Có lẽ tương lai sẽ rộng mở với cô bé ấy nhỉ ?

    - Đây đàn anh, đàn chị của các em.

    Weapon Liam Calliope, và Meister Luna Calliope.

    - Cô giáo giới thiệu tên của chúng tôi rồi mới bảo chúng tôi bắt đầu.

    - Hai em bắt đầu đi.

    - Vâng - Tôi nhìn Liam rồi dơ tay ra giữa không trung.

    Chẳng cần nói gì em ấy cũng có thể hiểu ý tôi.

    Cơ thể em ấy phát ra ánh sáng trắng, rồi cả người em ấy trở thành một cây lưỡi hái dài trong tay tôi.

    Một cây lưỡi hái đen từ đầu tới chân.

    Tô điểm thêm là một mặt trăng khuyết màu vàng và chiếc cánh thiên thần nhỏ nhắn gắn vào mặt trăng.

    - Khác với đồ vật, Weapon cũng là con người.

    - Cô giáo tiếp tục giải thích với lính mới.

    - Nếu có thể đồng bộ tâm hồn và hơi thở thì không cần dùng sức...

    - Tôi tung em ấy xoay một vòng trên không trung.

    Đặt cây lưỡi hái cân bằng trên mu bàn tay, tôi tiếp tục câu nói còn dang dở khi nãy.

    - Cũng có thể chuyển động.

    - Liam bắt đầu quay vòng quanh tay tôi, rồi tiếp đến quanh người tôi.

    Tôi và Liam biểu diện thêm lúc nữa rồi kết thúc bằng một trận gió lớn.

    Nâng vạt váy lên làm động tác chào hỏi của quý tốc thời xưa, và một nụ cười duyên trên môi.

    Học sinh mới đơ ra một lúc rồi vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

    Âm thanh ở nơi này thật ồn ào làm sao.

    Tôi không thích điều này tí nào.

    Nhưng vẫn phải cố thôi.

    Vì đây là lời nhờ vả từ cô giáo mà.
     
    Thanh Âm Từ Linh Hồn
    Chương 4


    Rời khỏi nơi tập trung của học sinh mới, tôi cùng Liam tới điểm hẹn của chúng tôi.

    Ở đó đang có người chờ chúng tôi tới.

    Những người bạn mang "thanh âm " tuyệt vời và dễ chịu.

    Tôi thích những " Thanh âm " của những người quan trọng ấy nhất trên trần đời.

    - A!!

    Leon, Finn!!

    - Thấy bóng dáng họ từ xa, tôi ngay lập tức chạy tới ôm lấy cậu ấy.

    Leon cũng nhẹ nhàng nhấc bổng tôi lên.

    Cách biệt về chiều cao giữa 4 chúng tôi là quá lớn. mấy người họ cao hơn tôi hẳn 1 cái đầu lận.

    Việc tôi bị bế bổng lên như một đứa nhóc đã trở thành việc thường ngày.

    - Màn trình diễn lúc nãy của em tuyệt lắm đấy!

    - Finn nháy mắt, dơ ngón cái lên khen tôi.

    Không quá ngạc nhiên khi biết anh ấy quan sát tôi từ một góc nào đó mà tôi không nhận ra.

    - Em cảm ơn.

    - Tôi vui vẻ mỉm cười đáp lời.

    - Vậy chúng ta đi chơi nhé ?

    Cậu đã rất ngóng tới hôm nay để được ra phố xem lễ hội mà.

    - Cậu ấy nhẹ nhàng đặt tôi xuống đất.

    - Ừm.

    Đi thôi.

    Cùng nhau, bốn người chúng tôi tới lễ hội.

    Hôm nay, ngày nhập học của học sinh mới, thành phố này sẽ tổ chức lễ hội trong vòng 3 ngày để chào đón học sinh mới.

    Năm ngoái tôi đã không thể tham gia bởi sốt cao.

    Vì thế mà tôi phải tận hưởng lễ hội đầu tiên trong đời hết mình mới được.

    - Đây là lần đầu tiên em tới một lễ hội phải không Luna ?"

    - Vâng!

    Lễ hội thật tuyệt.

    Thật nhiều "thanh âm" tuyệt diệu.

    Thật nhiều khung cảnh mới lạ.

    Người cũng nhiều nữa. những âm thanh của sự hạnh phúc, vui vẻ và rất tích cực.

    Nhưng đâu đó nơi đây vẫn lẫn chút âm thanh của "bóng tối".

    Tôi không thích những âm thanh ấy.

    Nó thật đen tối, đau đớn và cô độc.
     
    Back
    Top Dưới