Ngôn Tình Thẳng Nữ Sắt Thép, Chó Con Bị Chọc Khóc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thẳng Nữ Sắt Thép, Chó Con Bị Chọc Khóc
Chương 20


Biên tập: Nhã.<b>
“Buổi tối ngày 29, tức 2 ngày trước khi bọn tôi nhận phòng Makerspace, từ tám giờ tối đến chín giờ có một đội gồm 5 học sinh đã đến phòng 505 thay mới đổi cũ, em nói có đúng không thầy Viên?”

Phó Khả Dịch đi tới đặt cặp sách xuống rồi lấy máy tính xách tay từ trong cặp ra.

Trong phòng Makerspace, tất cả mọi người đều nhìn cậu.

Viên Quang Quốc quay đầu lại, ông có một dự cảm không lành về chuyện này.

“Đừng có nói lung tung, học sinh ở phòng 505 không có chìa khóa phòng.” Cô Dương đứng ra nói thay,

“Học sinh không có nhưng mấy người có mà.”

“Em có ý gì?”

“Ý em rõ thế còn gì nữa?”

Vừa nãy Đường Miểu giằng co với Viên Quang Quốc, bây giờ đến phiên Phó Khả Dịch giằng co với cô Dương nào đó, bầu không khí căng thẳng ở Makerspace vẫn tiếp tục.

“Nói thì phải có bằng chứng, không được há mồm đổi trắng thay đen.” Cô Dương kia chỉ có thể hít một hơi thật sâu, làm nghề giáo nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên cô gặp phải một đứa học sinh ngỗ ngược như này, trong mắt nó không coi giáo viên ra gì.

“Vậy là cô muốn bằng chứng à?”

Phó Khả Dịch nhìn về phía Viên Quang Quốc, người đứng kia vẫn bình tĩnh thong dong như cũ.

Cậu chỉ đàn bật mở laptop lên rồi nhấn vào mục video giám sát, trong video giám sát có sự hiện diện của một số sinh viên ra vào phòng 505.

Học sinh bên phòng 504 đứng ngoài cửa hoảng loạn.

“Sao bảo video kia xóa rồi? Tại sao nó lại xuất hiện ở đây hả?”

“Xóa rồi, xóa thật rồi mà, do đích thân học trưởng A Lực xóa, xóa cả video gốc trên máy tính cơ mà.”

“Lần này lão Viên bị vả mặt rồi.”

“Lão Viên cũng keo kiệt thiệt mà, trả lương cho học sinh quá ít, mà trong khi đó học sinh cũng kiếm về được kha khá tiền, đã thế còn tham ô tài nguyên trường học.”

Mấy học sinh xì xào bàn tán, âm lượng lời nói không to lắm nên Viên Quang Quốc cũng không nghe được, nếu như lão ta nghe được nhất định sẽ tức chết.

Lúc này Viên Quang Quốc mặc một chiếc bành tô dài màu đen, thân hình và gương mặt gầy gò, ông nhìn video trong máy tính, tuy rằng ngạc nhiên, nhưng nét mặt vẫn rất bình tĩnh.

Mà cô Dương – người có cấp bậc thấp hơn đỏ hết cả mặt: “Này… Làm sao có thể…”

Đường Miểu và Hứa Hải Bình đứng một bên cũng cảm thấy kinh ngạc, cái video này…

Không biết Phó Khả Dịch đi đâu lấy được, hơn nữa còn nhanh như vậy.

“Thầy Viên à, thầy nói xem đây là ý của thầy hay là ý của học sinh thầy?” Phó Khả Dịch chất vấn.

Có video, có bằng chứng nên Viên Quang Quốc không còn lời nào để nói.

Thật ra tham ô mấy cái máy tính của trường không tính là chuyện gì lớn, nhưng bị học sinh làm ầm như vậy sẽ không có lợi lộc gì, nhất là khi người sai còn là giáo viên.

“Cô Dương và tôi sẽ điều tra rõ ràng chuyện này.”

Sau khi bị vả mặt, Viên Quang Quốc nhanh chóng ra khỏi Makerspace, học sinh đứng ở của cũng tự động nhường đường, và cô Dương nào đó phải chạy theo sau.

Giáo viên đi rồi, mười mấy học sinh vây xem vẫn còn đang nghị luận ầm ỉ.

“Ý của ông ý có vậy thôi à, không có sự đồng ý của ông thì nào có học sinh nào dám lấy chìa khóa đổi máy?”

“Má ơi, giáo viên này cũng ghê gớm quá.”

“Lão Viên nổi tiếng keo kiệt mà cậu không biết à?”

Thấy mấy vị học trưởng phòng 504 còn chưa đi, Phó Khả Dịch liền giơ ngón tay giữa lên với họ: “Hài lòng không mấy anh học trưởng?”

Mấy nam sinh liếc mắt nhìn nhau, sau đó họ rời đi, trước khi đi học trưởng phòng bên còn giơ ngón tay cái lên, tâm phục khẩu phục nói: “Bay cũng được quá!”

Hắn quả thực là người đã xóa video giám sát, bao gồm cả video gốc, tên nhõi khóa dưới không biết dùng cách gì mà khôi phục được video gốc, thật sự khiến người ta quá bất ngờ.

Chờ mọi người đi rồi Hứa Hải Bình mới đi tới chỗ máy tính tua lại video: “Khả Dịch cậu cũng tài đấy, cậu lấy video giám sát này ở đây thế?”

Phó Khả Dịch cười nhạt: “Em tìm thấy nó trong máy tính phòng giám sát.”

Nghiêng đầu nhìn Đường Miểu, vừa hay Đường Miểu cũng nhìn cậu.

Hai mắt đối nhau, chỉ trong một giây hai người lập tức rời mắt, bầu không khí lập tức trở nên kỳ lạ.

“Quản lý cho em vào phòng giám sát luôn?” Hứa Hải Bình lại hỏi.

Cậu không muốn giải thích thêm nên Phó Khả Dịch đã gật đầu: “Vâng, thừa dịp quản lý không để ý lẻn vào.”

“Như vậy cũng được luôn? Cái thầy Viên kia chắc tức chết mất.” Hứa Hải Bình cười nhạo: “Chẳng ngờ bọn họ còn giữ lại bằng chứng, tôi cứ tưởng bọn họ đã xóa sạch rồi.”

Phó Khả Dịch khẽ mím môi.

Đúng là đã xóa sạch, để khôi phục lại số liệu cậu đã phải ngồi bận rộn ở thư viện từ sáng sớm đến xế chiều đấy, cơm trưa cũng chưa ăn được miếng nào luôn.

Ngoảnh đầu nhìn Đường Miểu một chút, cô đang ngồi viết phần mềm trước máy tính.

Ài, cậu cực khổ mệt ngọc cần cù chăm chỉ như vậy cũng không biết vì ai.

Chạng vạng, Hứa Hải Bình có việc rời khỏi phòng Makerspace trước, chẳng mấy chốc phòng Makerspace chỉ còn lại mình Đường Miểu và Phó Khả Dịch.

Trong chốc lát máy tính của Đường Miểu chết, cô cáu kỉnh khởi động lại máy, cô biết Phó Khả Dịch vẫn luôn nhìn cô.

—— Cho em một chút thời gian.

—— Em sẽ tìm bằng chứng cho chị.

—— Nếu mà tìm được thì chị phải khen em đàng hoàng đấy.

Đó là những gì cậu đã nói với cô ngày hôm qua, và cậu thực sự làm được.

“Cảm ơn nhé.”

Đường Miểu không nhìn cậu.

“Có mỗi vậy thôi ạ?”

“Chứ còn gì nữa?”

“Không phải chứ?”

“Chị phải khen đàng hoàng cơ mà?”

“Cậu rất thông minh.”

Lại là câu này, nội tâm Phó Khả Dịch sụp đổ.

Thấy cậu rầu rĩ không vui mở sách, Đường Miểu cười một tiếng: “Đàn em, thật ra em rất đẹp trai, chắc em được rất nhiều em gái theo đuổi nhì?”

Quào ——

Không ngờ Đường Miểu sẽ nói những lời như thế này!

Chị đang trêu chọc cậu đấy à?

Tim bắt đầu đập loạn lên rồi.

“Đúng là có rất nhiều bạn nữ tỏ tình với em, nhưng mà em cự tuyệt hết rồi.” Phó Khả Dịch nghiêm túc trả lời, nhưng hình như cậu không hài lòng với câu trả lời của chính mình, vậy là cậu lại nói thêm: “Em không phải loại người tùy tiện hẹn hò với các bạn nữ, em phải hẹn hò với người em thích, xong rồi mới….”

Có vẻ như câu trả lời như vậy cũng không ổn nên cậu lại đổi giọng: “Ừm, trước đây em chưa yêu đương, em cho rằng cho dù mình có lên đại học cũng không cần phải tìm bạn gái, nhưng mà bây giờ em cần phải tìm chị ạ.”

Hình như càng nói càng loạn, lỗ tai Phó Khả Dịch đỏ lên.

“Ồ.” Đường Miểu nhìn cậu rồi tiếp tục viết số hiệu: “Cậu không cần nói nhiều như vậy.”

Phó Khả Dịch sửng sốt: “Nhưng vừa nãy chị….”

“Không phải cậu muốn tôi khen cậu sao?”

“??”

Ơ thế là chị khen cậu rồi tiện đường trêu chọc cậu luôn hả, chỉ vì cậu đòi chị khen mà chị làm thế?

Chị là tra nữ sao?

Tim lại bắt đầu rung động trước lời trêu đùa bông đùa của cô, lúc này tim cậu đập rộn lên.

Đặt cuốn sách trên tay xuống, Phó Khả Dịch gãi gãi lông mày: “Chị ơi, phim 《 Truyền thuyết hacker 》sắp công chiếu rồi, chị định đi xem không?”

“《 Truyền thuyết hacker 》sắp chiếu rồi?”

《 Truyền thuyết hacker 》là một bộ phim nói về cuộc đại chiến của gián điệp hacker, trailer rất hot, hầu như những ai có hứng thú với máy tính đều mong chờ ngày bộ phim ra mắt, Đường Miểu cũng không ngoại lệ.

Thấy phản ứng của cô, cậu liền biết cô nhất định muốn đi xem, vậy là mắt Phó Khả Dịch sáng hẳn lên: “Em có mua vé xem phim, tối mai chúng ta đi xem đi.”

Nhìn Phó Khả Dịch, Đường Miểu im lặng một chút rồi mới mở lời từ chối: “Không cần đâu, cậu tự đi xem đi.”

Cô định đi xem một mình.

“Chị không thích bộ phim này hả?”

“Không phải.”

“… Thế thì sao chị không đi?”

Đường Miểu không nói gì, tay lại tiếp tục biết mã trên bàn phím máy tính.

Phó Khả Dịch có chút mất mát khi bị từ chối: “Nếu mai chị không rảnh thì chúng ta có thể đổi ngày mà, em lúc nào cũng rảnh hết.”

“Cậu cứ đi xem đi, không cần phải xem xét đến tôi, tạm thời tôi chưa muốn đi.”

Cậu nhìn chị, chị thì nhìn máy tính, trong ấn tượng của cậu thì sự chú ý của chị luôn dành cho máy tính, chị rất ít khi nhìn cậu.

Có lẽ là cậu hiểu được mức độ si mê của cô đối với lập trình, bởi lẽ cậu cũng đã từng si mê như cô, nhưng cậu và cô đi theo những hướng khác nhau

Chị am hiểu về viết chương trình phần mềm, có thể sau này chị sẽ trở thành một kỹ sư phần mềm xuất sắc.

Mà thứ cậu am hiểu là phát hiện lỗ hở của người lập trình, tiến vào xâm nhập kho dữ liệu.

Nếu như muốn dùng phép loại suy để hình dung hướng nghiên cứu của họ, thì kỹ sư phần mềm sẽ giống với việc một kiến trúc sư xây ra nhà đẹp, phần lớn hacker thuộc dạng muốn vào nhà mà không cần chìa khóa, khó nói ai mạnh hơn ai, vì họ giỏi ở các lĩnh vực khác nhau.

Buổi tối, Phó Khả Dịch quay về ký túc xá, thay vì đi tắm như thường ngày thì cậu lại ngẩn người ngồi ở bàn học.

Cậu cầm điện thoại trên tay, mở khóa màn hình, lướt tới lướt lui.

Cao Hồng Bảo đang chơi game, vừa xong trận đang được nghỉ một lúc.

Thấy Phó Khả Dịch có vẻ không vui bèn hỏi: “Hot boy Phó làm sao đấy?”

“A Bảo này.” Phó Khả Dịch mím môi: “Phái nữ sẽ có những biểu hiện gì khi không có hứng thú với mình?”

“Mày hỏi đúng người rồi đấy.” Cao Hồng Bảo cười khẽ, cho đến tận này số lần cậu bị gái từ chối đếm nhiều không xuể: “Bình thường mày gửi tin nhắn cho người ta thì người ta trả lời rất muộn, mày ra ám hiệu ngầm với người ta thì người ta vờ như không biết, mày nói muốn đi xem phim với người ta thì người ta chê không muốn đi.”

Phó Khả Dịch: “…”

Cái quần què vậy mà… Trúng hết luôn ạ.

Thế là có một cuốn sách đáp thẳng vào gáy Cao Hồng Bảo.

“Mày im mồm đi!”

“Mẹ – thằng chó Phó Khả Dịch này! Mày bị bệnh à!”

Phó Khả Dịch đi tắm, Tô Luân trở lại phòng ngủ: “Này mai đi xem phim không?”

Cao Hồng Bảo: “Đi xem phim gì?”

“《 Truyền thuyết hacker 》, rủ nhóm chị Thiến Thiến đi cùng đi, tôi bao vé phim.”

“Ù ôi, phòng ngủ chúng ta có nhiều thần tài ghê.”

Mặc dù Phó Khả Dịch chưa bao giờ đề cập đến nghề nghiệp của bố mẹ mình với mọi người trong ký túc xá, nhưng dựa vào cách ăn mặc chi phí ăn uống của cậu, thì nhà cậu ắt cũng có điều kiện, mà Tô Luân đã kể cho mọi người nghe về gia đình mình, bố cậu ta đang điều hành một công ty hậu cần, có của ăn của để cậu và Phó Khả Dịch thường mời mọi người trong ký túc xá đi ăn, vì vậy quan hệ giữa mọi người trong ký túc xá rất tốt.

“Thế mày có đi không.”

“Đi chứ.”

Rủ rê Cao Hồng Bảo xong Tô Luân lại đến cửa phòng tắm í ới với Phó Khả Dịch.

“Khả Dịch, đi coi 《 truyền thuyết hacker 》không?!”

“Không đi!”

Giọng Phó Khả Dịch vang lên cùng tiếng nước chảy.

Tô Luân ngạc nhiên, hình như cậu nghe được cả mùi thuốc súng trong giọng thằng bạn mình.

“Mày không có hứng thú với 《 truyền thuyết hacker 》à?”

“Không có hứng thú.”

Tô Luân lại về phòng hỏi Cao Hồng Bảo: “Thằng giở trời kia sao vậy?”

“Đây nghĩ là bị đàn chị Đường Miểu ngược.”

“Haha ——”

Mười hai giờ khuya Tô Luân nằm trên giường gửi tin nhắn cho Hạ Thiến Thiến.

Tô Luân: Khả Dịch không đi.

Hạ Thiến Thiến: Em ấy không rảnh à?

Tô Luân: Nếu chị Đường Miểu đi thì chắc cậu ấy mới đi.

Hạ Thiến Thiến: Đường Miểu không đi cùng bọn chị, cậu ấy đi với một bạn nam trong lớp rồi.

Tô Luân: Khó trách, ha ha ha.

Hạ Thiến Thiến: Khó trách cái gì?

Tô Luân: Không có gì (mặt đáng iu)

Trong box chat của ký túc xá nam sinh.

Tô Luân: Vãi bìu, chị Đường Miểu có niềm vui khác rồi! Khả Dịch hết đường!

Hà Cao Phi: Biến gì thế?

Cao Hồng Bảo: Chị Đường Miểu có bạn trai hở?!

Tô Luân: Chị Hạ bảo chị ấy đi xem phim 《 truyền thuyết hacker 》với bạn nam khác trong lớp.

Mọi người nhìn về phía giường Phó Khả Dịch, trong đêm tối, điện thoại di động của cậu vẫn còn sáng, hiển nhiên cậu đã đang lướt điện thoại.

Không biết cậu có đọc được tin nhắn không?

“Khả Dịch ơi?”

Tô Luân thăm dò gọi một tiếng.

Đầu bên kia bận.

Cao Hồng Bảo kêu to: “Khả Dịch à?”

“Tao chưa chết!”

Ồ… Đã đọc tin nhắn.

Ba bạn nam trong phòng ngủ bảo trì yên lặng.<b>Hết chương 20!</b>
 
Thẳng Nữ Sắt Thép, Chó Con Bị Chọc Khóc
Chương 21


Biên tập: Nhã.

Makerspace.

Nhìn đồng hồ treo tường, giờ đã quá mười hai giờ trưa.

Hứa Hải Bình duỗi người ra sau, cổ hắn thực sự rất đau nên hắn lại vặn trái vặn phải vài lần.

Hứa Hải Bình đeo kính gọng đen, khuôn mặt vuông vức, có thể là do thường xuyên thức khuya viết số hiệu, nên mặt hắn quanh năm có mụn, da cũng tương đối xỉn màu, nhưng với tư cách là trạch nam thì hắn không cần quá để ý đến ngoại hình.

Viết một phần mềm thật sự là chuyện không dễ dàng, đôi khi ngay cả một chương trình nhỏ cũng có thể không vận hành được do các ti tỉ loại bug, đôi khi còn không có thời gian tìm bug nhưng vẫn lỗi không vận hành được.

Hắn nhìn Đường Miểu, cô nàng vẫn đang chuyên chú viết chương trình, vẻ mặt cực kỳ chăm chú.

“Đường Miểu.”

“Gì vậy?”

“Hôm qua học trưởng phòng 402 nói với tôi Phó Khả Dịch đã đột nhập vào máy tính trong phòng giám sát để tìm đoạn video đã bị xóa kia. Cửa phòng giám sát có camera ghi lại, Phó Khả Dịch đứng ở cửa một lúc rồi mới rời đi, có khả năng là cậu nhõi kia còn lợi hại hơn chúng ta.”

Động tác tay Đường Miểu hơi ngừng lại: “Ừ.”

Hứa Hải Bình thực sự rất đói nên chỉ đành cầm cặp hỏi: “Có đi ăn cơm không?”

“Ông đi trước đi, tôi vẫn chưa làm xong.”

“Buổi chiều làm tiếp không được hả?”

“Không được.”

“Được rồi thế tôi đi trước đây.”

“Ừ.”

Hứa Hải Bình đi tới cửa, tự nhiên nghĩ đến cái gì liền quay người bảo: “Buổi tối nhất định phải rảnh đấy, chúng ta phải đi xem 《 truyền thuyết hacker 》đừng có quên!”

Đường Miểu giơ tay tỏ vẻ OK.

Trạch nam và trạch nữ, tổ hợp hai người đi xem 《 truyền thuyết hacker 》 quá hợp.

Hứa Hải Bình vừa đi, trong phòng Makerspace chỉ còn lại có mình Đường Miểu, trong phòng có thể nghe được tính bàn phím và tiếng đồng hồ treo tường.

Sau khi viết xong một phần mềm nhỏ hệ thống lại báo lỗi, sửa bug nhiều lần mãi chương trình mới khởi động thành công.

Nhìn đồng hồ bây giờ đã là gần hai giờ chiều, căn tin trong trường chắc cũng không còn cơm canh gì, Đường Miểu chỉ đành lôi bánh bao và nước lạnh trong cặp đối phó qua bữa.

Giải quyết xong cơm chưa, thực sự quá buồn ngủ nên cô đã nằm úp mặt xuống bàn.

Lúc mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ thì chợt có người đẩy cửa tiến vào.

Ý thức nói bản thân mình phải tỉnh lại, nhưng cơ thể lại không nghe lời nên cô cứ vậy chìm trong mơ.

Bỗng nhiên trên người ấm áp đến lạ kỳ, hình như có người cầm áo đắp lên người cô.

Chiếc áo kia có mùi hương rất quen thuộc, nó quanh quẩn bên chóp mũi cô.

Mọi thứ đều quá mức yên tĩnh, có thể người trong mơ kia đã đi, cũng có thể người kia chưa đi.

Lại qua một lát, tự nhiên có một thứ gì đó mềm mại áp sát bên mặt cô, có nhịp thở nhẹ nhàng, có hơi ấm của cơ thể, đợi đến lúc nó rời đi chỉ còn cảm giác lành lạnh.

Hình như có người hôn cô rồi…

Khi tỉnh lại trong phòng makerspace không có ai, nhưng trên người cô có thêm một chiếc áo khoác nam, chiếc áo này là của Phó Khả Dịch.

Cậu đã tới đây.

Nhìn đồng hồ đã sắp hai rưỡi chiều, cô nên lên lớp rồi.

Chiều nay có lớp liên quan đến đồ họa máy tính, là lớp chuyên ngành của những người theo học phần mềm công nghệ.

Lúc đi vào lớp, Hạ Thiến Thiến đã vẫy tay chào cô từ xa: “Miểu Miểu ra đây ngồi đi nè!”

Đường Miểu đi qua.

Mấy nữ sinh nhường chỗ cho Đường Miểu ngồi, Từ Ưu Nhã hỏi: “Gần đây cậu bận gì vậy hả? Hết trưa rồi tối chẳng thấy bóng cậu ở ký túc.”

“Phải làm một phần mềm.”

Đường Miểu vừa đáp vừa lấy sách bút từ trong cặp ra.

“Bảo mà tớ đoán hơi bị đúng đấy.”

Từ năm nhất Đường Miểu đã thích viết chương trình, bình thường không viết chương trình thì cũng tháo máy tính để xem cấu trúc bên trong, Hạ Thiến Thiến thì chưa bao giờ gặp một cô gái nào như Đường Miểu, cuộc sống đại học của cô cứ vậy trôi qua, nhàm chán lại không thú vị.

Từ Ưu Nhã: “Giáo viên tới rồi, tớ sợ nhất là lúc thầy gọi tớ trả lời đáp án.”

Hoàng Vận: “Tớ cũng sợ.”

Đường Miểu: “Không biết thì nói bừa.”

Hạ Thiến Thiến: “Vậy thì mất mặt lắm.”

Sau ba tiết học, học sinh trong lớp lần lượt rời khỏi lớp.

“Có một cuộc họp ngắn trong lớp phần mềm dành cho sinh viên năm nhất, ai trong mấy cậu muốn đi cùng tớ?” Hạ Thiến Thiến hỏi.

Từ Ưu Nhã: “Tớ đi tớ đi, tớ muốn đi gặp đàn em của tớ.”

Hoàng Vận nhìn thời gian trên điện thoại, còn một lúc nữa mới đến giờ ăn, cô bảo: “Vậy tớ cũng đi cùng, dù sao thì nhà ăn vẫn chưa mở.”

“Miểu Miểu có muốn đi cùng không?” Từ Ưu Nhã hỏi.

“Có.” Đường Miểu đáp ứng.

Hạ Thiến Thiến quay đầu nhìn Đường Miểu, Đường Miểu cũng nhìn cô, bầu không khí giữa hai người rất khác lạ không nói rõ được, cũng không hiểu vì sao lại khác lạ.

“Trời ạ, cậu vậy mà bằng lòng đi theo bọn tớ?” Từ Ưu Nhã kinh ngạc.

Trước kia Đường Miểu kiểu gì cũng sẽ từ chối, chủ yếu là bởi vì cô không muốn lãng phí thời gian vào những chuyện thế này.

Ba người cùng nhau đi đến phòng học 404 của tòa nhà giảng dạy, các bé năm nhất giờ mới tan học, họ đang đợi Hạ Thiến Thiến đến họp lớp.

Bởi vì sắp tan học nên trong phòng có chút ồn ào, hơn nữa nam sinh năm nhất lớp phần mềm ó hơi hoạt bát hiếu động, bầu không khí phòng học càng thêm sôi nổi.

Đường Miểu và bọn Hạ Thiến Thiến đến hành lang phòng học 404, ngó vào trong phòng học, thứ đầu tiên cô nhìn thấy là Phó Khả Dịch ngồi ở hàng sau phòng.

Áo khoác của cậu vẫn còn ở makerspace, bây giờ cậu chỉ mặc một chiếc áo hoodie, bên trong là áo sơ mi denim, cổ áo còn lộ ra ngoài, trông cậu mặc rất mỏng, trời đông mặc như vậy sẽ thấy lạnh.

Không giống như nhiều nam sinh hay đùa giỡn linh tinh, cậu chỉ ngồi một chỗ cúi đầu, như là đang nhìn điện thoại dưới bàn, như là đang ngẩn người, mặc dù toàn bộ bạn học đang chào hỏi Hạ Thiến Thiến, nhưng cậu không buồn ngẩng đầu.

“Chào chị ạ!”

“Chị Hạ! Chị tới rồi đấy à.”

“Chị Hạ ơi, bạn Tô Luân bảo bạn ý nhớ chị!”

“Ôi lời ơi! Em cũng thế! Em cũng thế!”

“Đừng đùa nữa! Muộn rồi nên mọi người tranh thủ trật tự đi nào!” Hạ Thiến Thiến cười nhìn mọi người: “Dựa theo yêu cầu của trường học, hôm nay tôi có mặt ở đây là để nói cho các em biết về sự nguy hiểm khi vay tiền trực tuyến. Gần đây, có rất nhiều sinh viên đại học đã nhảy lầu vì không trả được nợ, chắc mấy em cũng nghe kể rồi đúng không…”

Hạ Thiến Thiến nói chuyện với tân sinh trong phòng học; Đường Miểu, Từ Ưu Nhã và Hoàng Vận thì đứng ngoài hành lang.

“Bé Tô Luân hình như đang theo đuổi Thiến Thiến.” Nhìn Tô Luân và Hạ Thiến Thiến đang ở trong phòng, Từ Ưu Nhã hạ giọng nói chuyện phiếm.

Hoàng Vận cũng hạ giọng theo: “Ừ, bộ nước thần SK-II của Thiến Thiến là do Tô Luân tặng.”

“Còn cơ mà.”

“Còn cái gì nữa?”

“Còn bộ son môi mười hai hộp nhà Mac nữa, cái đó cũng là do Tô Luân mua, Thiến Thiến chưa nói cho chúng ta biết thôi.”

“Sao cậu biết hả?”

“Thì hôm trước lúc mấy đứa bọn mình đi ăn ở căng tin Tô Luân hỏi Thiến Thiến có thích son môi không thây? Ý tứ rõ ràng thế còn gì.”

“Được rồi, thế Thiến Thiến có thích Tô Luân không?”

“Không biết, nhưng mà người yêu cũ của Thiến Thiến thường có điều kiện rất tốt, Tô Luân ngoại trừ hơi nhỏ tuổi thì tất cả đều phù hợp với tiêu chí của cậu ấy.”

Từ Ưu Nhã và Hoàng Vận tán nhảm với nhau, còn Đường Miểu vẫn rất yên lặng, cô không thích tán nhảm, nhất là mấy chuyện của người khác, cô không hiếu kỳ nên cũng chả buồn hỏi.

Nhìn về phía phòng học, trong lúc vô tình cô lại nhìn thấy Phó Khả Dịch.

Cậu ngẩng đầu nhìn Hạ Thiến Thiến sau đó nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, vốn chỉ vô tình nhìn thoáng qua, nhưng khi nhìn thấy Đường Miểu ánh mắt cậu lại đờ ra.

Hai người nhìn nhau, dừng khoảng chừng ba giây, Phó Khả Dịch là người cúi đầu trước, sau đó mất tự nhiên vuốt tóc.

Nhìn bộ dạng mất tự nhiên bất an của cậu, Đường Miểu mới dám xác định.

Thằng nhõi này thật sự đã hôn cô rồi.

Sau khi Hạ Thiến Thiến đọc tài liệu mà trường gửi cho các tân sinh viên nghe, liền tuyên bố cuộc họp kết thúc.

Rất nhanh các nam sinh nữ sinh lũ lượt rời khỏi phòng học, khi nhìn thấy đám người Đường Miểu ai cũng tự giác chào.

Trong phòng học Tô Luân đang nói chuyện với Hạ Thiến Thiến, Cao Hồng Bảo đứng bên cạnh trêu ghẹo vài câu, có mấy bạn nam đứng nhìn, còn Phó Khả Dịch thì lại đứng sau Cao Hồng Bảo.

Cậu không để ý đến cuộc trò chuyện của các bạn nam với Hạ Thiến Thiến, cậu chỉ để ý đến Đường Miểu qua khung cửa sổ lớp học, đợi khi Đường Miểu nhận ra được ánh mắt của cậu thì cậu lại nhẹ nhàng dời tầm mắt đi.

Một lát sau, Hạ Thiến Thiến bước ra khỏi lớp cùng với mấy nam sinh khác.

Mấy nam sinh đi xuống lầu sẽ phải đi ngang qua Đường Miểu nên có vài nam sinh cao lớn nhanh chân ra chào cô trước.

“Chào chị ạ.”

Cao Hồng Bảo chào trước, mấy nam sinh sau cũng nhao nhao chào theo, chỉ có Phó Khả Dịch đi ở sau không nói gì, cũng không nhìn các chị.

Sau khi Từ Ưu Nhã chào hỏi xong, các nam sinh mới đến hành lang.

Phó Khả Dịch đi sau cùng, lúc đi ngang qua Đường Miểu cậu nhướng mắt nhìn Đường Miểu, nhìn xong cũng không thể hiện gì chỉ lặng lẽ rời đi cùng các nam sinh.

Trên thực tế thì cái nhìn của cậu rất mờ ám, Từ Ưu Nhã đứng cạnh thấy hết, thấy không sót một thứ gì.

“Miểu Miểu à cậu đến số rồi, em Phó hình như để ý đến cậu lắm.” Từ Ưu Nhã cười nói.

Hoàng Vận: “Em ý để ý đến Miểu Miểu rồi?”

Đường Miểu: “…”

Hạ Thiến Thiến đi tới chợt dừng chân.

“Đi thôi, đi ăn cơm.”

Nói xong Đường Miểu liền rời đi.

Từ Ưu Nhã và Hoàng Vận cười hì hì theo sau: “Miểu Miểu, cậu em Phó hình như thích cậu lắm rồi đấy, lần này cậu đừng đanh thép nữa, phải cố đối xử tốt với đàn em đẹp trai nha.”

“Đúng vậy, nghe nói là hotboy mới bầu của trường mình đấy, tướng mạo và khí chất rất rất đặc biệt.”

“Ha ha…”

Đường Miểu khoác balo về makerspace sau bữa tối ồn ào có phần quái dị.

Đêm nay cô muốn đi xem 《 truyền thuyết hacker》, bộ phim bắt đầu lúc bảy giờ hai mươi, bây giờ cô phải quay lại makerspace đợi Hứa Hải Bình đi cùng cô. Trong lúc chờ thì cô có thể ngồi gỡ lỗi code chương trình hôm nay.

Vị trí tòa thí nghiệm ở trường học tương đối vắng vẻ, sinh viên cũng không hay đến chỗ này, Đường Miểu đến tòa thí nghiệm với vài cơn gió lạnh đáp mặt.

Makerspace 505 ở tầng năm, cửa mở làm cô tưởng Hứa Hải Bình ở bên trong, nhưng mà không phải.

Là cậu em khóa dưới nào đó.

Cậu nhóc đã mặc áo khoác, cậu đang ngồi trước bàn lật từng trang sách, cứ mấy giây lại lật sang trang khác, hình như cậu không đọc sách.

Sau khi biết cậu hôn mình, Đường Miểu không biết phải đối mặt với cậu như thế nào, vì vậy cô quyết định mở máy tính chuyên tâm chạy thử code chương trình, hai người bọn cứ vậy, cứ yên lặng ngồi trong cái không gian 20 mét vuông.

Trạng thái im lặng kỳ lạ này kéo dài khoảng hai mươi phút, mãi cho đến khi chuông điện thoại Đường Miểu reo lên.

“Alo.”

“Ông đến rồi à?”

“Ừ, giờ tôi xuống luôn.”

Cúp điện thoại, Đường Miểu tắt máy tính đứng dậy.

Suy nghĩ một chút, Đường Miểu đành phải phá vỡ sự im lặng kỳ lạ này, cô bảo: “Trước khi đi nhớ đóng kỹ cửa.”

Nhưng cậu không trả lời.

Makerspace vẫn yên tĩnh như trước.

Đường Miểu không do dự nữa, ngay lúc cô sắp rời đi thì người nào đó đã nắm chặt lấy cổ tay cô.

“Chị đi đâu vậy?”

Cậu chịu nói chuyện rồi.

Quay đầu nhìn đã thấy cậu đứng ngay bên mình, khuôn mặt điển trai tỏa nắng lúc này có chút u ám tối tăm.

Đường Miểu ngỡ ngàng: “Tôi ra ngoài một lúc.”

Cậu lắc đầu, vẻ mặt vô cùng khó coi: “Chị gạt em, rõ ràng chị bảo không đi xem phim thì vì sao lại đồng ý đi cùng với người khác?”

Giọng cậu rất gần, Đường Miểu có thể cảm nhận được cảm xúc suy sụp trong giọng cậu.

“Là do chị thích anh ta hay chỉ đơn giản là không thích em?”

Đường Miểu: “…”

Cô không biết phải trả lời như thế nào.

Thấy chị không trả lời, cậu tiếp tục nói: “Là vì em nhỏ tuổi sao? Nhưng mà em đã mười tám rồi, chị cũng chả lớn hơn em là bao.”

Im ắng.

Cậu đang chờ đợi câu trả lời từ chị.

Hết chương 21!
 
Thẳng Nữ Sắt Thép, Chó Con Bị Chọc Khóc
Chương 22


Biên tập: Nhã.

Tay cô bị cậu nắm chặt, chặt tới nỗi nếu hôm nay cô không cho cậu một lời giải thích hợp lý thì cậu sẽ không để cô rời đi.

Nam sinh trước mắt nói bản thân mình đã mười tám tuổi rồi, nhưng vẻ ngoài cậu không ngô nghê trẻ con giống với những cậu nam sinh mới bước vào trường, dáng người cao đẹp, đường nét ngũ quan rất xuất sắc, người đẹp cảnh vui, nhất là lúc cậu cười rộ lên, nhìn rất ngọt ngào.

“Không phải là do tôi không thích cậu, cũng không phải là do cậu còn nhỏ tuổi, chỉ là tôi thấy cậu không nên lãng phí tâm tư công sức của mình vào tôi thôi.” Đường Miểu nói.

Cho nên là chị đang từ chối cậu đúng không?

Sắc mặt Phó Khả Dịch lộ rõ vẻ u sầu, Đường Miểu không đành lòng nên nói: “Hẳn là cậu thừa biết tôi không giỏi quan tâm đến tâm trạng của phái nam, nếu như tôi và cậu… Đến cuối cùng thì người thất vọng sẽ chỉ là cậu thôi.”

“Chị chỉ không giỏi quan tâm đến tâm trạng của em thôi, chị chỉ biết quan tâm đến tâm trạng của phái nam khác, chị không muốn em thất vọng nên từ chối em, thế sao chị là không từ chối người khác vì sợ người khác thất vọng chứ!”

Nhìn cậu giờ có vẻ hơi kích động.

Đường Miểu: “??”

Cô quan tâm đến tâm trạng của người khác lúc nào vậy?

Có lẽ cậu đã nhận ra lời nói của mình quá mức kích động, nên Phó Khả Dịch cố kiềm lại cơn nóng của mình, tay phải cậu lôi ngón áp út của cô ra rồi bảo: “Đây là điều em muốn, em không sợ chị làm em thất vọng hay gì.”

Cho nên giờ cậu có ý gì? Cậu có hiểu những gì cô vừa muốn nói vừa không không?

Có phải ý cậu là muốn ở bên cô mặc kệ kết quả ra sao đúng không…

Bỗng nhiên chuông điện thoại reo lên, may mà có nó đã đánh vỡ bầu không khí quái dị ở đây.

Đường Miểu nghe điện thoại, đầu ngón tay cô trượt khỏi bàn tay cậu.

“Alo?”

“Giờ tôi đến luôn.”

“Ừ, tạm biệt.”

Cúp điện thoại, Đường Miểu nghiêm túc nói: “Chuyện để sau hẵng nói, tôi đi trước nhé.”

Nhưng mà lúc cô vừa định xoay người rời đi thì người nọ lại kéo cổ tay cô bảo: “Chị vẫn còn muốn đi xem phim với người kia hả?”

Cô đi xem phim với Hứa Hải Bình thì có vấn đề gì hả?

Đường Miểu: “Ừm, thì sao?”

Cô đáp lại rất hùng hồn, Phó Khả Dịch buồn bực: “Chị đừng đi với anh ấy, để em đi với chị cho.”

“Không cần đâu, cậu đi xem với bạn học hoặc bạn cùng phòng cậu đi.”

Nói xong, Đường Miểu đẩy tay cậu ra trực tiếp đi thẳng về phía cửa, Phó Khả Dịch đứng ở phía sau đỏ mắt: “Đường Miểu!”

Không ai trả lời cậu hết.

“Nếu chị mà bước chân ra khỏi cửa thì sau này em không thèm đến phòng Makerspace nữa.”

Đến chỗ đó chủ yếu là vì chị, chỉ đơn giản là vì chị.

Đường Miểu dừng chân, quay đầu nhìn, bốn mắt nhìn nhau.

Một giây sau.

Đường Miểu một chân giẫm ra khỏi cửa thật.

Cậu ở trong cô ở ngoài.

Phó Khả Dịch: “…”

“Cậu muốn đi muốn ở không phải chuyện do tôi quyết định.”

Nói xong, Đường Miểu đi luôn.

Đi rồi.

Chị ấy đi rồi.

Đi thật luôn kìa.

Tức chết mất thôi! Tức đến mức muốn nổ tung luôn rồi…

Sau khi vơ vét hết đống sách giáo khoa trên bàn, tiếng loạch xoạch qua đi, toàn bộ bài chuyên ngành từ năm nhất đến năm tư rơi hết xuống mặt đất.

Tìm nữ sinh bình thường để yêu đương không tốt hơn à? Vì sao cứ phải tìm người như chị vậy?!

Ngồi trên ghế im lặng, cậu chống tay trên bàn khó chịu vò đầu bứt tóc, mặt mày cậu chắc giờ đã đen như đít nồi.

Không biết im hơi lặng tiếng bao lâu, cuối cùng cậu cũng chịu khom người nhặt đống sách vở rơi trên mặt đất lên, sau đó cậu chàng một mình mang hết đống sách rời khỏi makerspace.



Mười giờ rưỡi tối, Cao Hồng Bảo và Hà Cao Phi trở lại phòng ngủ.

“Phim này cũng thú vị ghê gớm, cái đoạn Jack Chris xông vào căn cứ bên địch ý, tao nhìn mà cũng mướt mồ hôi hộ.”

“Ừ, hiếm có bộ nào hay như bộ này, nhưng mà hình như các nữ sinh không thích xem những thứ này lắm.”

“Ai biết được. mấy chị khóa trên cũng nói phim hay đồ mà? Cả chị Đường Miểu cũng…”

Nói đến Đường Miểu, Cao Hồng Bảo dò la tình hình trong phòng ngủ một chút, thấy Phó Khả Dịch không có mặt mới dám nói: “Mà nhé ngay cả người lạnh lùng cô quạnh như chị Đường Miểu cũng đã đi hẹn xem phim cùng bạn khác phái, thế có nghĩa là gì, nghĩa là phim ổn đấy.”

“Chị Đường Miểu là ai chứ? Là kẻ mới học năm nhất đã viết được con game vượt ngục đấy, ắt hẳn chị là người thích xem những loại phim bom tấn công nghệ cao kiểu này.”

“Nói cũng đúng.”

Hai người đang nói chuyện thì Phó Khả Dịch di chuyển tấm chăn trên giường, ánh mắt hai bạn nam sinh trong phòng thẳng tắp.

Trước kia trời vừa tối hot boy Phó sẽ không cánh mà bay, vậy mà giờ đây lại buồn bực cuộn mình trong chăn…

Ký túc xá nam sinh có cấu trúc trên dưới, phía dưới là bạn học và tủ quần áo, phía trên sẽ là giường ngủ, thế nên ban nãy hai người họ mới không để ý đến Phó Khả Dịch đang nằm trên giường.

Hình như họ lại nói những điều không hay khiến kẻ nào đó sầu tình nghe được rồi.

Cao Hồng Bảo tằng hẳng nói sang chuyện khác: “Đêm nay Tô Luân làm màu thành công lắm, chàng ta lái hẳn BMW đi đón đàn chị ý, hai đứa bọn tao chỉ có ngồi xe điện chở gió tây bắc về, nó ấy hả có hơi chút trọng sắc khinh bạn.”

Hà Cao Phi cười: “Ai nói với bay là cậu ta trọng sắc khinh bạn hả, biết cách hài lòng với thứ mình có đi, vé xem phim lần này bay có phải bỏ tiền ra đâu.”

“Cũng đúng, dù sao thì đây muốn trở thành một cô em cơ, muốn được hưởng tý cảm giác theo đuổi.”

“Mày mau qua đây, tao giúp mày cắt hai hòn bi trước.”

“Chào bé bi.”

“Tao chưa gặp phải thằng đàn ông nào mà không có bi.”

“Nhưng mà các cô bạn trong khoa chúng ta cũng là những người đang được săn đón nhiều nhất đấy, dù sao thì nam thừa nữ thiếu, hoàn cảnh khắc nghiệt.”

Hai người nói chuyện phiếm một lúc, định bụng câu chuyện kia đã đi đến hồi kết, Cao Hồng Bảo lấy một bộ quần áo để thay sau tắm, cậu chàng đến bên giường hỏi Phó Khả Dịch.

“Khả Dịch, anh muốn dùng dầu gội đầu nhập khẩu của cậu.”

“Chim cút!”

“Ôi…”

Cuối cùng thì người ta vẫn đang giận…

Cao Hồng Bảo và Hà Cao Phi nín cười nhìn nhau, sau đó ai bận việc nấy.

Không có việc gì thì không nên đi chọc tổ ong vò vẽ.

Một lúc lâu sau Phó Khả Dịch đứng lên từ trên giường, mặt mày vẫn đẹp trai lắm, chỉ có mỗi tóc hơi rối thôi.

Cậu miễn cưỡng cầm điện thoại nhìn, nhìn rồi lại buồn bã cất điện thoại đi.

“Cao Phi, tên đàn ông kia có vẻ ngoài như thế nào vậy?”

Hỏi đến thì thờ ơ, chỉ có trời mới biết cậu để bụng đến cỡ nào.

Hà Cao Phi đang nói chuyện phiếm với cô bạn gái qua mạng của mình, nhất thời không phản ứng kịp: “Người đàn ông nào cơ?”

“Người đi xem phim cùng đàn chị ý.”

“Đàn chị nào cơ?”

“….”

Thằng chó này cố ý à?

Không thấy hôm nay cậu không muốn nhắc đến tên của cô chị thẳng nữ kia à? Một chữ cũng không buồn nhắc đến nhé.

Cầm điện thoại giết thời gian, Hà Cao Phi bên kia mãi mới phản ứng kịp: “À, mày nói đàn chị Đường Miểu đó hả?”

Chẳng ai đáp lời cả.

Người nào đó hình như đang xem điện thoại, trông chẳng để ý nhưng lại dựng thẳng lỗ tay trực nghe nói.

“Anh học trưởng kia nhìn bình thường lắm, viền mắt đen, lông mày rậm, mũi thô, trên mặt còn có mụn.”

Cái mô tả này thì chỉ có mỗi học trưởng Hứa Hải Bình thôi…

Hứa Hải Bình là phiên bản nam của Đường Miểu, hai người đều có thuộc tích cách biệt người khác phái.

Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì trên đời này có hàng vạn nam sinh có viền mắt đen, mày rậm mũi thô, trên mặt có mụn, thì chị Đường Miểu vẫn từ chối cậu như thường, hôm nay chị vẫn vì một người khác mà từ chối cậu.

Không thèm hỏi nữa Phó Khả Dịch cập nhật wechat:

———— Không có yêu cầu, tôi cần tìm một người để yêu.

Chưa đầy hai phút mà vòng bạn bè đã om sòm lên, có người còn trả lời bình luận ngay lập tức.

—— bé, bé, bé, bé ngọt ngào lắm.

—— chọn em đi anh, em siêu ngọt ngào.

—— xác nhận ánh mắt, em là của anh nà.

Tin nổi không, hơn mười cái bình luận đầu toàn là đực rựa.

Mấy thằng khứa cợt nhả.

Cái thứ học viện kế tin chết tiệt.

Quả nhiên sau đó Phó Khả Dịch không đến makerspace nữa, cậu chàng dọn sạch đống sách của mình, dọn sạch đến độ không còn cuốn nào.

Nhìn vào vị trí của c* em Phó Khả Dịch, bỗng nhiên Hứa Hải Bình thấy có hơi trống trống.

“Đàn em không đến thật à?”

Đường Miểu tiếp tục viết số hiệu: “Ừ.”

“Sao lại thế?”

“Không biết.”

“Sao không hỏi?”

“Không có gì để hỏi, đấy là tự do của cậu ấy.”

“…”

Phó Khả Dịch đi thì makerspace quá trống vắng, đã yên tĩnh nay còn yên tĩnh hơn.

Sau câu chuyện của Viên Quang Quốc, vẫn chẳng thấy ai mang máy tính về qua đây, máy tính trong phòng makerspace này còn thường xuyên bị treo.

Hỏi Viên Quang Quốc và cô Dương về vấn đề này thì lần nào cũng kêu đang xử lý, nhưng cuối cùng thì lại chẳng có động tĩnh gì hết.

Buổi trưa, Đường Miểu và Hứa Hải Bình cùng nhau đi căn tin, hai người đi cùng nhau, nên gọi thêm mấy phần thức ăn chay.

Trường học có tổng cộng năm cái căn tin, Đường Miểu tới căn tin gần tòa dạy học nhất, tiết kiệm chút thời gian ăn trưa, một đống nam nữ sinh tan học ùa vào đây, cũng chưa đến mười phút mà gần như bàn trong căn tin đã bị chiếm gần hết.

“Cô nói xem cái phần mềm chỉ có hai người chúng ta làm thì đến bao giờ mới xong?”

“Không nói rõ được, bởi vì chúng ta không đủ nhân viên, bây giờ thứ thiếu nhất chính là nhà thiết kế giao diện người dùng.”

Phần mềm này phải có trang web, mà giao diện mặt mũi trang web cần có người chuyên nghiệp đến làm.

Hai người tiếp tục ăn cơm, nội dung nói chuyện chỉ có vỏn vẹn cái đề tài liên quan đến phần mềm.

Bên kia, đám nam sinh năm nhất vừa tan học, Phó Khả Dịch cùng mấy đứa đi vào căn tin.

Nhìn thức ăn trong phần nấu ăn, Cao Hồng Bảo nói: “Ngày hôm nay phải ăn gì đây? Đây chính là câu hỏi rối rắm nhất trong ngày.”

Ánh mắt Tô Luân không rời khỏi điện thoại: “Thật ra thì ăn gì cũng được, chủ yếu là được ăn cơm cùng người thì mới ngon miệng.”

“Vâng vâng vâng, mày chỉ nên ngồi ăn với chị Hạ để tròn vị thôi.”

“Chậc chậc, nếu chị ý mà ở đây thì tao chắc chắn ai kia sẽ đi tìm người ta.”

Phó Khả Dịch đi ở phía sau, hôm nay cậu mặc một chiếc áo hoodie màu trắng đi kèm với áo jacket cao bồi trông cũng rất đẹp trai, mà chiếc áo jacket cao bồi này rất đặc biệt, nó là mẫu mới trên thị trường.

Hướng mắt lên trên, là mái tóc đã nhuộm đen, thoạt nhìn từ bên mặt, bên tai, chiếc cổ trông rất gọn gàng sạch sẽ.

Kế bên cậu có một bàn nữ sinh, sau khi các bạn khác phái nhìn thấy cậu đều cúi đầu nói chuyện gì đó, đây là phản ứng thường thấy của các cô gái khi nhìn thấy những anh chàng đẹp trai.

Xếp hàng mua cơm.

Bỗng nhiên, Cao Hồng Bảo đụng vào vai Phó Khả Dịch: “Chị Đường Miểu của mày kia?”

Phó Khả Dịch sững sờ, không mặn không nhạt đáp: “Của tao lúc nào?”

Tuy mồm nói thế nhưng vẫn vô thức nhìn về phía Cao Hồng Bảo chỉ.

“Tao nhớ mặt thằng kia lắm, chính là cái thằng lần trước đi xem phim điện ảnh cùng chị Đường Miểu, tao nghĩ thằng kia là kiểu học sinh giỏi khoa kỹ thuật.”

Phó Khả Dịch: “??”

Người đàn ông kia không phải Hứa Hải Bình?

Bọn họ không đi cùng nhau? Vậy là cậu có thể gọi cho cô rồi đúng không?

Nếu hai người nhàm chán kia yêu nhau thì…

——————–

Hết chương 22!
 
Thẳng Nữ Sắt Thép, Chó Con Bị Chọc Khóc
Chương 23


Biên tập: Nhã.

Ngày hôm nay lạnh hơn hẳn so với mọi ngày, mặc dù trong phòng ngủ có mở hệ thống sưởi nhưng vẫn tốn rất nhiều sức để lết dậy.

Đường Miểu nằm lì trên giường đúng 10 phút, cuối cùng cũng vội vàng ngồi dậy thay quần áo đi.

Ngày hôm nay thứ bảy, cô có thể phải nán lại ở makerspace cả ngày, mà makerspace lại không có hệ thống sưởi, vì vậy có nhét thêm một bộ quần áo vào cặp sách của mình.

Sáng sớm mùa đông luôn u ám hơn bình thường, Đường Miểu mua một cốc sữa đậu nành nóng cùng hai cái bánh bao rồi đến thẳng tòa thí nghiệm.

Trên đường đi đến tòa thí nghiệm có một cây đa lớn, cây đa quanh năm xanh tốt, dưới gốc còn có chút ít lá rụng, đâu đây dưới tán cây có một cậu chàng đẹp trai cao to đứng ở đó.

Cậu chàng kia mặc một chiếc áo lông dài màu đen, bên trong là áo len cao cổ màu trắng nhạt, cổ áo len được vén lên che khuất cả mặt, dường như chỉ để lộ mỗi cặp mắt đào hoa cùng hàng lông mày đen nhánh, phía sau cậu đeo ba lô, hai tay sợ lạnh đút túi, lúc này cậu đang nhìn Đường Miểu đến gần mình.

Đường Miểu biết đó là ai, không nhìn mặt, chỉ cần nhìn đôi mắt kia, nhìn hình thể và khí chất cũng đủ để biết cậu là đàn em khóa dưới nói muốn có tình yêu mà không sợ thất vọng.

Cô không biết liệu cậu có đứng đợi mình không, Đường Miểu lặng thinh chẳng nói gì hết, nhưng lúc đi qua tán cây đa cô cố tình thả chậm bước chân mình lại.

Nếu cậu muốn đợi cô thì có thể bảo cô dừng lại.

Nhưng mà khi sượt qua người rồi mà cậu cũng không cất lời gọi cô, nên cô cũng không dừng lại, hai người không ai nhìn ai.

Đạp lên một tầng lá rụng thật dày, tốc độ chân Đường Miêu lại như thường.

“Chị có muốn em quay về không?”

Giọng cậu vang lên từ phía sau.”

Dậy sớm vào sáng thứ bảy, rồi lại ngớ ngẩn đứng ở ven đường, cậu vậy mà lại đứng ở đây đợi chị đến.

Đường Miểu vẫn tiếp tục đi: “Nếu cậu muốn thì về.”

“Em hỏi chị cơ mà, em hỏi là chị có muốn em quay về không?”

“Tôi không quyết định được cho cậu.”

Lại là câu này, chị lại như vậy rồi…

“Thế em cho chị quyết định.” Giọng Phó Khả Dịch rất bình tĩnh, còn rất kiên nhẫn hỏi cô thêm lần nữa: “Chị có muốn em ở lại với chị không?”

Đường Miểu quay đầu nhìn, cậu đứng ở sau, cách cô khoảng một thước, rất gần, đôi mắt đào hoa xinh đẹp của người kia tự nhiên có phần ủ dột không nói rõ được.

Thấy Đường Miểu không muốn trả lời, cậu liền tiến gần hai bước: “Có phải chị chê em phiền đúng không?”

Chẳng ai trả lời cậu cả.

Giận quá.

“Nếu chị thấy phiền thì nói với em một câu, em là người trọng thể diện, chị nói xong đảm bảo sau này em sẽ không chạm mặt chị nữa.”

Khí lạnh sớm mai khiến vẻ mặt hai người trông thật nhợt nhạt.

Một lúc sau, thấy Đường Miểu hé miệng muốn nói gì đó, cậu tưởng chị muốn cậu chim cút thật nên Phó Khả Dịch nhanh chóng che miệng chị lại: “Im lặng, không được nói gì hết.”

Đường Miểu: “??”

Sao tính khí đàn em lại thất thường vậy.

Sáng sớm quá lạnh, mặt cô gần như sắp hóa thành băng, lúc tay Phó Khả Dịch che miệng Đường Miểu, cái cảm giác này như kiểu chạm vào một que kem vào ngày hè.

Cậu chàng lôi một cái khăn quàng cổ màu đen từ trong cặp sách ra để quàng cổ cho cô, còn đặc biệt lưu ý quấn chặt miệng cô, tại cậu sợ cô mở miệng sẽ nói ra điều gì đó rất đáng sợ.

“Muốn nhìn thái độ của chị khó lắm, em không muốn nói chuyện với chị đâu.”

“…”

Xong còn khéo tay quàng vai cô đến makerspace, tính tình thiếu gia của Phó Khả Dịch vẫn còn hiện rõ trên gương mặt cậu.

Trong makerspace, Hứa Hải Bình vẫn chưa đến, bên trong chỉ có Đường Miểu và Phó Khả Dịch.

Đường Miểu mở máy tính như thường, sau đó cô ăn bánh bao uống sữa đậu nành, Phó Khả Dịch cũng mở máy tính xách tay của mình, cậu còn chưa ăn sáng nên lúc thấy Đường Miểu đang ăn bánh bao bèn lấm la hỏi: “Chia em một ít đi chị.”

Đường Miểu liếc mắt nhìn cậu, thuận tay ném cái bánh bao còn lại cho cậu.

Nhưng cậu không nhận cái bánh bao nguyên mà lại đi bẻ nửa miếng bánh báo còn dở trên tay của Đường Miểu: “Đàn chị vất vả rồi ạ, vừa viết số hiệu vừa phải đề phòng đàn em, tiêu hao nhiều trí lực như vậy thì phải ăn nhiều một chút nhé.”

Người này lời trong lời ngoài toàn gai là gai, Đường Miểu đành lấy lại cái bánh bao, cô uống một ngụm sữa đậu nành, chuẩn bị viết code.

Khăn quàng trên cổ quá vướng nên cô đã tháo xuống trả lại cho người nào đó.

Cô đặt chiếc khăn bên cạnh bàn cậu, sau đó ngồi trước máy tính mở trình soạn thảo code, không biết ai kia vô tình hay cố ý mà tay đảo qua đã khiến khăn rơi xuống.

Cô tháo khăn trả cho cậu, mà hình như cậu mất hứng không vui.

OK, đó là khăn của cậu, cậu thích ném đi đâu thì ném.

Mười phút sau, Hứa Hải Bình tới, đã vậy còn dẫn theo một nam sinh khác đến.

Cậu nam sinh kia tên là Chu Đồng Vũ, vẻ ngoài nhìn rất thanh tú, tóc, mặt, cách ăn mặc đều gọn gàng sạch sẽ, dáng cười cũng rất trong.

Thấy Phó Khả Dịch có mặt ở đây, Hứa Hải Bình rất kinh ngạc sau đó mới Chu Đồng Vũ đến bên cạnh Đường Miểu: “Đường Miểu, cậu em này là Chu Đồng Vũ, là sinh viên năm nhất, chuyên ngành thiết kế công nghiệp, cậu nhóc chắc cũng có thể thiết kế giao diện người dùng cho chúng ta đấy.”

Nhìn vào mặt Đường Miểu, Chu Đồng Vũ lễ phép cười bảo: “Chào chị ạ, em là Chu Đồng Vũ, em có nghe tiền bối Hứa giới thiệu về phần mềm mà mọi người định làm, em cũng rất muốn tham gia hạng mục này, mặc dù chuyên ngành của em là thiết kế công nghiệp, nhưng em vẫn có chút ít kiến thức về thiết kế giao diện người dùng ạ.”

Nụ cười của cậu nhóc trước mặt quá mức chân thành, Đường Miểu kiên nhẫn hỏi: “Cậu học năm nhất à?”

Nói thật thì thay vì chờ đợi một người mới từ từ trưởng thành, thì Đường Miểu tình nguyện bỏ tiền để thuê một nhà thiết kế giao diện người dùng chuyên nghiệp làm.

Chỉ là Đường Miểu đã quên mất rằng lúc đầu cô cũng đã để Phó Khả Dịch – một tay mơ – tham gia, không hiểu lúc đấy cô nghĩ gì mà lại đồng ý cho một cậu ấm tham gia vào hạng mục này nữa.

“Vâng.” Chu Đồng Vũ cười mỉa: “Nhưng mẹ em là giáo viên dạy nghề ở trường dạy nghề, bà ấy là giáo viên dạy môn này luôn ý ạ, thế nên từ nhỏ em đã học được chút ít kiến thức, có lúc bà ấy bận quá liền để em phụ giúp bà ấy nhận đơn đặt hàng thiết kế giao diện người dùng cho khách.”

Hứa Hải Bình bên cạnh cũng lên tiếng nói đỡ: “Đường Miểu thằng oắt này cũng được lắm, tôi có xem qua thiết kế của nó rồi.”

Hứa Hải Bình đã lên tiếng thì Đường Miểu có còn gì để nói đâu.

“Vậy cậu có thể thiết kế biểu tượng phần mềm không?”

Chu Đồng Vũ nở nụ cười: “Dạ được ạ.”

Hứa Hải Bình vỗ vỗ bả vai cậu: “Máy tính ở chỗ này cái dùng được cái không, cậu dùng thì dùng không thì gắng mang cái laptop của mình đi.”

Phó Khả Dịch ngồi đối diện với cậu, chàng ta nhấn nút xóa sạch phần code mình vừa viết trên máy tính đi.

Cậu em năm nhất, vẻ ngoài mi thanh mục tú, mấu chốt là luôn cười với Đường Miểu, tên này thật sự rất phiền phức.

“Chị Đường Miểu.” Chu Đồng Vũ sau khi nhận được nhiệm vụ không hề rời đi, vẫn ngồi bên cạnh Đường Miểu: “Trước em với chị đã gặp nhau rồi, chắc do chị không nhớ em thôi.”

Ngẩng đầu lên, chàng trai trước mắt nở nụ cười rạng rỡ.

Đường Miểu: “Gặp lúc nào?”

Phó Khả Dịch ở bên hơi nheo mắt.

Thằng em khóa dưới này đang muốn trêu chọc Đường Miểu?

“Hai tháng trước, ngay sau đợt huấn luyện quân sự của sinh viên năm nhất, em có lén nuôi một con chó Chihuahua ở ký túc xá. Hôm đó trời mưa xong con oắt này nhân lúc em không để ý đã chạy loạn, sau đó không may rơi xuống cống nước, may mà có chị nhặt nó lên.”

Hình như có chuyện như thế thật.

Lần đó trong trường đang thi công một đoạn đường, nắp cống thoát nước bị bật ra, con chó kia đang giãy giụa nằm trong cống bẩn, lúc đó trời còn đang mưa, nước mưa gần như phủ kín người con chó, mà con chó cũng đang rất vùng vẫy trong nước.

Dọc đường có rất nhiều sinh viên đứng xem, có người định vươn tay tóm lấy chú cún nhưng tiếc là chẳng ai với tới.

Lúc đó Đường Miểu tình cờ đi ngang qua, chính cô là người đã đi dép lê xuống cống bế con chó lên.

Chu Đồng Vũ – người đang chạy khắp nơi tìm chó, cuối cùng cũng đã tìm thấy con Chihuahua trên hành lang văn hóa trường học.

Cậu thấy bé chó bẩn nhà mình đang chạy lon ton bên cạnh Đường Miểu, mà quần áo của Đường Miểu cũng không sạch sẽ lắm, cô cầm ô che cho Chihuahua, một người một chó đi cùng nhau, khỏi cần nói cũng biết cảnh tượng kia có bao nhiêu ấm áp đáng iu.

“Chihuahua là tên của loài thôi, tên của nó là Người Nhà Quê[1], sau khi chị cứu nó em đã âm thầm để nó nhận chị làm chị ruột.”

Chu Đồng Vũ cười rất vô hại, Đường Miểu bị lóa mắt trước nụ cười thanh tú sạch sẻ của cậu.

Vì vậy, bây giờ cô có thêm một em chó?

Tiếng Phó Khả Dịch gõ bàn phím bên cạnh hơi to…
 
Thẳng Nữ Sắt Thép, Chó Con Bị Chọc Khóc
Chương 24


Biên tập: Nhã.

Buổi trưa, Chu Đồng Vũ mang Người Nhà Quê đến makerspace.

Mọi người mới ăn cơm, buổi trưa có chút ít thời gian nghỉ ngơi, vì vậy Đường Miểu ngồi chơi với Người Nhà Quê trong makerspace, còn Chu Đồng Vũ kéo một cái ghế đẩu ngồi bên cạnh Đường Miểu.

Người Nhà Quê rất nhỏ, cả người không tới hai mươi cm, Đường Miểu có thể bế nó bằng một tay: “Mày nhỏ thật.”

Ý cười trên mặt Chu Đồng Vũ càng đậm khi nhìn thấy màn Đường Miểu và Người Nhà Quê đang đùa nghịch với nhau, cậu bảo: “Hình thể của con chó Chihuahua nào cũng nhỏ như vậy.”

“Ừm.”

“Người Nhà Quê, đây là chị Đường Miểu đấy, mày có nhớ chị ấy là ai không hả?”

Người Nhà Quê gật gù đắc ý, cũng không biết nó đang muốn biểu đạt điều gì.

“Có lẽ nó nghe không hiểu những gì mà cậu nói.” Đường Miểu bảo.

“Không phải đâu, nó thông minh lắm đấy, bây giờ nó đang rất thích chị.”

Người Nhà Quê nằm gọn trong lòng Đường Miểu, Chu Đồng Vũ duỗi tay xoa đầu nó.

“Sao cậu lại biết nó thích tôi?” Đường Miểu duỗi tay vuốt v3 bộ lông mềm mại của nó, Đường Miểu cười nhạt: “Tôi thấy nãy giờ nó toàn nằm sấp, cũng chẳng thấy nó nhảy cẫng lên mừng mà?”

“Nó để chị ôm thì có nghĩa là nó rất thích chị, không tin thì chị cứ để nó chọn đi.”

Đường Miểu còn chưa kịp phản ứng, Chu Đồng Vũ đã đặt Người Nhà Quê lên bàn, sau đó lôi Hứa Hải Bình đang ngồi sửa máy tính sang.

“Người Nhà Quê mày chọn đi, mày muốn chơi với ai hả?”

Người Nhà Quê nhìn Hứa Hải Bình mặt đầy mụn, rồi lại quay ra nhìn Đường Miểu da trắng mịn màng, quả quyết nhấc chân chạy về phía Đường Miểu.

“Gâu gâu gâu.”

Chu Đồng Vũ cười cười: “Quả nhiên Người Nhà Quê thích chị gái ruột nhà nó hơn.”

Hứa Hải Bình – kẻ bị một con chó chê không cần – dở khóc dở cười: “Kéo tôi qua chỉ để tổn thương tôi?”

Đường Miểu cũng cười, cô sờ đầu Người Nhà Quê xem như là khen thưởng cho việc nó chọn đúng người.

Phó Khả Dịch ngồi đối diện nhìn cô cười: “…”

Chị ruột nhà cơ đấy.

Cho cô và chó có quan hệ với nhau mà cô không thấy kỳ hả?

“Chị ơi, chị qua đây một chút đi.” Phó Khả Dịch gọi Đường Miểu.

Đường Miểu đang vừa cười vừa đùa với chó, nhưng sau khi nghe thấy tiếng cậu nụ cười liền biến mất, chị hỏi: “Làm sao vậy?”

Nhìn đi, đây là phân biệt đối xử, địa vị của cậu thậm chí còn không cao bằng một con chó.

Phó Khả Dịch: “Mã chương trình em viết luôn báo lỗi, chị ra xem giúp em với.”

Đường Miểu đi qua ngồi ở bên cạnh cậu, kéo chuột nhìn mã số trong máy tính.

Sau một lúc cô bảo: “Ký hiệu này sai rồi.”

Thấy cậu không phản ứng. Đường Miểu nghiêng đầu nhìn cậu, cậu cũng đang nhìn cô.

Môi cậu mím lại, ánh mắt cậu rất nhạt, thế nhưng không hiểu vì sao Đường Miểu lại có thể cảm nhận được sự không vui và tâm trạng bất mãn của cậu.

“Còn sai ở đâu nữa không ạ?” Cậu hỏi lại.

Đường Miểu: “Tự cậu chạy trước đi.”

“Chị bất công quá.”

Đường Miểu: “?”

Cô bất công lúc nào, cô có thiên vị ai à?

Còn chưa hiểu cậu muốn nói gì thì khuôn mặt tuấn tú kia đã ghé sát vào, các đường nét trên khuôn mặt của cậu bất thình lình hiện ra.

“Cậu em khóa dưới kia có đẹp không?” Cậu nh0 giọng hỏi cô, âm lượng nhỏ tới mức chỉ có hai người bọn họ nghe được.

Khi cậu ghé sát, Đường Miểu lùi lại: “Nhìn cũng được.”

“Cho nên chị thấy cậu ta đẹp trai?”

“Đúng vậy.”

Thế mà chị lại thừa nhận…

Thật sự thừa nhận tên nam sinh trông giống tiểu bạch kiểm kia đẹp trai…

“Chị đi đi.”

Đường Miểu sững sờ, bước ngoặt này có phải hơi nhanh không?

Cậu em này…

Vừa định rời đi, thì cổ tay cô lại bị giữ lại.

“Tối nay em không đến đâu.”

Lại nữa rồi.

Lần trước cậu nói không đến makerspace nữa, bây giờ lại nói tiếp.

Đường Miểu: “Tùy cậu.”

“Em xin chị nghỉ một buổi.”

Thì ra là xin nghỉ.

“Ừ.”

Đường Miểu mở máy tính bắt đầu làm việc, Phó Khả Dịch không nhìn Đường Miểu nữa mà quay ra nhìn con chó Chu Đồng Vũ đang ôm trong lòng, hai người nhìn nhau, trong không khí có một loại cảm giác quái dị không nói nên lời.

Một giờ rưỡi chiều, mọi người bắt đầu tiến vào trạng thái làm việc.

Bỗng nhiên, máy tính của Đường Miểu lại chết máy, từ khi cô đến makerspace thì cái máy này không biết đã chết bao nhiêu lần, Đường Miểu đã sửa nhưng thỉnh thoảng nó vẫn chết máy.

“Thầy Viên kia nói bao giờ đổi máy tính cho chúng ta?” Viên Quang Quốc không hay ở trường, cô Dương thì bảo khi nào quỹ trường xuống sẽ mua máy mới cho chúng ta.”

“Còn phải đợi quỹ trường tới mới được đổi máy?”

“Đúng vậy, nghe như kiểu đang khí trẻ con ý.”

Đường Miểu khẽ nhíu mày.

“Chỉ cần gây áp lực lên bọn họ là được mà.” Phó Khả Dịch trả lời trong khi viết code chương trình.

Từ khi Đường Miểu khen cậu đàn em kia đẹp trai, thì sắc mặt cậu đã đen thui.

“Có ý gì?” Đường Miểu hỏi.

Phó Khả Dịch: “Không có ý gì. “

Cậu không định nói nên Đường Miểu cũng không định hỏi, chuyện máy tính cô sẽ tự nghĩ cách.

Có thể cậu em nào đó nói đúng, cô cần nghĩ cách gây áp lực lên Viên Quang Quốc.

Buổi tối, Phó Khả Dịch xin nghỉ nên không đến makerspace, trong lúc đó Chu Đồng Vũ đã tiếp cận Đường Miểu vài lần, luôn hỏi ý kiến của cô về ý tưởng thiết kế giao diện phần mềm.

Thành thật mà nói thì Đường Miểu khá ngạc nhiên với khả năng thiết kế của Chu Đồng Vũ, từ khả năng sử dụng công cụ phần mềm hay tư duy thẩm mỹ đều cao hơn những gì Đường Miểu mong muốn, hơn nữa người này rất hoạt ngôn, mẩu chốt là miệng ngọt.

Cậu nói ngọt đến mức, Đường Miểu không hiểu sao lại nghĩ đến Phó Khả Dịch, người đó lúc đầu cũng dẻo miệng, lúc cười rộ lên cũng rất ngọt ngào, nhưng gần đây cậu có vẻ hơi lạnh nhạt.

Buổi tối mười một rưỡi, Đường Miểu chuẩn bị lên giường đi ngủ, nhưng mà tự nhiên chuông điện thoại lại vang lên.

Cô cầm điện thoại nhìn, đúng là tiếng điện thoại cô.

ID người gọi là một số không xác định, là ID của thành phố F.

Có chút kỳ quái, tại sao điện thoại cô lại kết nối được?

Tháng này cô chưa thanh toán tiền điện thoại, mấy tháng này cũng không dùng mạng, may mà trong ký túc xá có wifi, không ảnh hưởng đến liên lạc.

“Xin chào?”

Lúc này trong ký túc xá nữ sinh, Từ Ưu Nhã đang đắp mặt nạ, Hoàng Vận mua sách tham khảo làm tài liệu, còn Hạ Thiến Thiến đang nghe điện thoại ở ngoài ban công…

“Đường Miểu là em.”

Là giọng của Phó Khả Dịch.

“Cậu trả tiền điện thoại cho tôi à?”

“Dạ.” Bên kia trầm mặc một lúc rồi nói: “Bây giờ em đang ở trong nhà, có lẽ ngày mai em không đến được makerspace rồi.”

Ở bên kia rất yên tĩnh, có lẽ cậu đang ở trong phòng của mình.

“Bao nhiêu tiền?”

“Cái gì cơ?”

“Phí điện thoại của tôi hết bao nhiêu? Tôi trả lại cho cậu.”

“…” Bên kia khẽ cười một tiếng, giọng nói có chút chọc ghẹo: “Đường Miểu, chị đúng là không hiểu tâm tư phái nam.”

“Từ trước đến giờ tôi có hiểu đâu.”

“Được rồi, em sẽ khiến chị hiểu được.”

“Vì sao phải hiểu chứ?”

“Chị ơi chị chưa từng nghĩ đến chuyện đi tìm một người đàn ông để yêu đương, rồi kết hôn chưa ạ?”

“Tạm thời chưa nghĩ đến.”

“Sau này thì sao? Chị Đường Miêu khi gặp được một bạn nam vô cùng ưu tú, thích người ta lắm, mà kiểu hai người nói chuyện phiếm được có đôi ba câu thì phải làm sao?”

Đường Miểu: “…”

Từ trước đến nay cô chưa từng nghĩ đến cái giả thiết này.

“Cái giả thiết này làm em có hơi khó chịu, quên đi, không nói nữa, chị thích người ta, người ta nhất định sẽ rất thích chị.”

“…”

Vì sao chứ? Đường Miểu chưa bao giờ cảm thấy mình là người tốt.

“Có lẽ em sẽ không thể gặp chị cho đến thứ hai.”

“Ừ.”

“Em muốn thời gian trôi thật nhanh.”

“…”

“Ngày mai em không có ở đây, chị phải đối xử với tên kia lạnh nhạt như cách chị lạnh nhạt với em nhá? Phải học làm người công bằng.”

“?”

“Chị khen tên kia đẹp trai làm em khó chịu cả ngày.”

Chuyện này rất quan trọng?

Rất nhanh, cậu nhóc trầm mặc không nói gì nữa.

Đường Miểu hỏi: “Phí điện thoại hết bao nhiêu, để tôi trả cho cậu.”

“…” Bên kia có tiếng gì đó rơi xuống, có thể là rơi sách vở, giống như kiểu chuyện cô hỏi phí điện thoại là một chuyện rất khác người, đầu kia vang lên: “Em cúp máy đây, tạm biệt!”

Một giây sau điện thoại cúp, cứ như thể sợ cô hỏi đến cùng.

Cậu không nói thì cô có thể kiểm tra hóa đơn điện thoại.

Gọi 10086…

— Xin chào khách hàng, tính đến thời điểm hiện tại, hoá đơn cuộc gọi của ngài là 0. 55 tệ, số dư là 4946. 54 tệ.

Thế nên cậu đã nạp cho cô 5000 tệ phí điện thoại…

Đường Miểu hít một hơi thật sâu, cô phải trả 5000 tệ thế nào đây?

Ting ting có một tin nhắn hiện lên, lại là đàn em kia.

Phó Khả Dịch:【 Ảnh chụp】

Phó Khả Dịch:【 Ảnh chụp】

Phó Khả Dịch:【 Ảnh chụp】

Phó Khả Dịch:【 Ảnh chụp】

Vuốt màn hình, tất cả đều là ảnh tự chụp của cậu.

Tấm ảnh phía dưới – tấm cuối cùng, cậu nhóc nằm lì trên giường, mặt chôn trong gối đầu chỉ để lộ cặp mắt đào hoa kia nhìn thằng vào camera, trong đôi mắt lóe lên sự nóng bỏng, cách một màn hình Đường Miểu như có cảm giác cậu đang nhìn cô.

Ánh mắt chọc người, mặt bên đẹp trai, nhưng những thứ này không phải trọng điểm, trọng điểm là trong ảnh chụp cậu chàng để trần cổ, vai trần, cánh tay cũng lộ ra… Cậu không mặc quần áo, ít nhất là không mặc đồ trong.

Đây có được coi là ảnh riêng tư không?

Phó Khả Dịch: Chị nhìn em nhiều một chút đi, em đẹp hơn tên kia.

Đường Miểu: “…”

Cô rất mong cậu gỡ ảnh, đây là lần đầu tiên cô nhận được một bức ảnh đẹp trai khiêu khích như vậy từ một người khác phái, cảm thấy có chút kỳ lạ.



Buổi trưa chủ nhật, có mấy công nhân chuyên chở mang máy tính mới vào makerspace 505.

“Nào, đặt ở đây, nhẹ một chút nhẹ một chút!”

“Ở đây không đủ chỗ, anh chuyển qua bên kia đi!”

Một bác khoảng bốn mươi tuổi đang chỉ huy công nhân di chuyển máy tinh, đây là lần đầu makerspace 505 náo nhiệt như vậy.

“Mấy bạn học ơi, bây giờ các cháu không cần máy tính đúng không? Bọn bác muốn giúp mấy đứa lắp máy tính mới.” Bác nói.

Vốn tưởng lương tâm Viên Quang Quốc cuối cùng cũng trỗi dậy đổi máy tính cho họ, mấy người Đường Miểu đứng lên: “Tạm thời không cần, mọi người cứ lắp đặt đi ạ.”

Ba người đứng sang một bên, mấy bác thợ bắt đầu thi công.

Mấy bác lôi từ trong thùng giấy ra từng chiếc Mac, bọn người Đường Miểu trợn tròn mắt.

Viên Quang Quốc cái tên keo kiệt đó sao có thể sẵn sàng chi tiền mua táo cắn dở cho bọn họ…

“Bác ơi, là ai bảo bác đem những máy tính này tới đây vậy ạ?”

Bác thợ trung niên đứng thẳng, lấy ống tay áo lau mồ hôi mỏng trên trán: “Bác cũng không rõ lắm, bọn bác chỉ nghe theo sự sắp xếp của công ty thôi, nghe nói hình như là thiếu gia của một gia đình giàu có.”

Thiếu gia nhà giàu, bọn họ tiếp xúc với thiếu gia nhà giàu từ lúc nào vậy?

Đang nói chuyện thì đã có bác khuân điều hòa vào phòng 505.

Đường Miểu: “…”

Hứa Hải Bình: “?!!”

Chu Đồng Vũ: “?!!”

Người Nhà Quê: “???”

Quỷ keo kiệt Viên Quang Quốc sẽ lắp điều hòa cho bọn họ sao? Tất nhiên là không rồi…

Hỏi người lắp điều hòa là ai bảo lắp điều hòa ở chỗ này, thì câu trả lời của họ cũng không rõ ràng lắm.

Bánh từ trên trời rơi xuống sao?

Trong chốc lát, lại có người mang đến một máy lọc nước, Đường Miểu kiên nhẫn hỏi ai gửi tới, bác thợ trung niên chỉ cười tủm tỉm: “Vị khách đó mua tám cái máy tính liên tiếp, nên công ty của bọn bác tặng kèm một máy lọc nước.”

Đường Miểu: “…”

Còn rất thực dụng.

Sau khi lắp xong máy tính, điều hòa, toàn bộ nhân viên vận chuyển rời khỏi makerspace, makerspace lại khôi phục dáng vẻ yên tĩnh như thuở đầu.

Ba người ngơ ngác nhìn nhau, Người Nhà Quê nhảy cẫng lên trên bàn.

Chiếc bánh đột nhiên rơi xuống khiến mọi người cảm thấy khó xử.

“Là của Phó Khả Dịch à?” Hứa Hải Bình hỏi.

Chỉ có thể là cậu nhóc kia thôi.

So với những người khác trong trường thì đồ ăn cái mặc của cậu cao hơn mấy bậc, lấy áo khoác của cậu làm ví dụ, cái loại vải kiểu đó có mất trăm tệ cũng không mua được, trong cái makerspace này thì chỉ có cậu là kẻ cận kề cái giàu thôi.

Đường Miểu không trả lời, nhưng người đầu tiên cô nghi ngờ chính là Phó Khả Dịch.

Giúp cô nạp tiền điện thoại, cái loại nạp một lần mất hẳn năm nghìn tệ ấy, mua máy tính và lắp điều hòa hình như cũng là chuyện mà cậu có thể làm được.

Cô ngẩn người ngồi trước máy tính mới một lúc, cuối cùng Đường Miểu chủ động gửi tin nhắn cho người nào đó.

Đường Miểu: Có phải cậu mua máy tính và điều hòa cho makerspace không?

Phó Khả Dịch: Không phải em, em làm gì có tiền.

Cậu trả lời ngay tức thì.

Cậu nói mình không có tiền, nhưng Đường Miểu nào tin, mỗi lần đi ăn cơm cậu gọi rất nhiều món, xong cuối cùng sẽ chia cho cô vì không ăn hết.

Phó Khả Dịch: Chị đang nghi ngờ em đấy à? Chị không tin em sao?

Không phải, cái này thì liên quan gì đến chuyện không tin với tin?

Đường Miểu: Tôi không muốn vòng vo với cậu, mang hết đống máy tính của cậu đi, mang cả điều hòa đi nữa, phí điện thoại tôi sẽ nghĩ cách trả lại cậu sau.

Phó Khả Dịch: Tiền điện thoại cứ coi là phí chị giúp em đi.

Đường Miểu: Tôi không rảnh.

Phó Khả Dịch: Em cũng thế.

Có phải gần đây cô hòa nhã với cậu quá rồi đúng không?

Thật sự, trước kia cậu cũng không phải là kiểu con trai khó bảo như này, rõ ràng lúc đầu cậu rất biết điều.

Đường Miểu: Tôi đang cáu đấy, tốt nhất thứ hai cậu đừng về makerspace.

Người nọ không trả lời, có thể cậu đã ý thức được Đường Miểu đang cáu thật.

Cậu tiêu tiền cho cô, mà cô không thích mắc ân người khác, cậu cho tiền tài cô lấy gì đáp tạ?

Không thích thiếu nợ người khác, cũng không thích người khác thiếu nợ mình, đây là nguyên tắc trước sau như một của Đường Miểu.

Cuối cùng Đường Miểu không hề sử dụng số máy mới trong phòng, cô chỉ sử dụng máy cũ.

Hứa Hải Bình khuyên bảo: “Tôi thực sự rất thích những cái máy như này; vả lại điều hòa và máy lọc nước đều là những thứ cần thiết, chúng ta tính hết vào sổ sách, coi như là khoản đầu tư của người ta vào dự án của chúng ta.”

Đường Miểu không nói gì, tiếng gõ bàn phím cứ thế lớn dần, đây là lần đầu tiên Hứa Hải Bình thấy Đường Miểu có cảm xúc khi viết code.

Chu Đồng Vũ vừa vuốt chó vừa kéo Hứa Hải Bình sang một bên: “Đàn chị đang cáu, hai ta trốn xa một chút.”

“Yên tâm đi, Đường Miểu là một cô gái biết điều, cô ấy sẽ không giận chó đánh mèo đâu.” Hình như nghĩ đến cái gì, người khác lại nói: “Nói đi nói lại thì cái cậu Phó Khả Dịch này cũng có bản lĩnh lắm, có thể làm Đường Miểu hao tâm tốn sức cáu bẩn.”

Chọc con gái cáu giận có gì tài ba? Lời này mà để Phó Khả Dịch nghe được chắc chắn sẽ nổi giận.

Buổi trưa ngày thứ Hai.

Thường ngày Đường Miểu ở lại makerspace, buổi trưa Hứa Hải Bình phải đi gặp học trưởng nên không thể tới makerspace, còn Chu Đồng Vũ vốn muốn ở lại vun đáp tình cảm với đàn chị nhưng buổi chiều cậu lại có lớp, nên chỉ đành quay lại ký túc xá lấy sách tiện nghỉ trưa luôn.

Trước khi đi, cậu cũng mang Người Nhà Quê đang ngồi cạnh Đường Miểu đi cùng: “Người Nhà Quê, ngoan ngoãn gọi chị đi, bảo người ta đừng liều mạng như thế nữa, buổi trưa phải nghỉ ngơi thật tốt.”

Người Nhà Quê: “Gâu gâu gâu.”

Đường Miểu ôm nó đặt trên bàn phím: “Không phải liều mạng, đây là sở thích của tôi nên không có cảm giác mệt mỏi.”

Màu da Đường Miểu trắng nõn, da nhẵn nhụi, mắt đen láy, mũi cao thẳng, môi đỏ sẫm, nếu nhất định phải tìm khuyết điểm trên khuôn mặt cô thì đó hẳn là hàng lông mày, Đường Miểu chưa bao giờ kẻ lông mày, hơn nữa lông mày cô còn rất nhạt màu, may mắn thay hàng lông mày không hề ảnh hưởng đến tổng thể dung mạo của cô, cả người nhìn rất lạnh lùng kinh diễm.

Chu Đồng Vũ nhìn chằm chằm mặt cô, cười nhạt gọi: “Chị ơi.”

“Ừ?”

“Em thật sự muốn nhìn bộ dạng lúc yêu đương của chị.”

Đường Miểu: “…”

Nam sinh bây giờ….

Bọn họ lên đại học chỉ muốn yêu đương thôi à?

Vì cậy tính năng tình yêu trong phần mềm hình như rất có tiềm năng.

Không biết vì sao lại chuyển sang phần mềm, Đường Miểu ôm Người Nhà Quê đi: “Cậu về nghỉ ngơi trước đi, thời gian nghỉ trưa cũng không dài lắm đâu.”

Chu Đồng Vũ gật đầu, ôm Người Nhà Quê rời đi.

Chờ hai tên kia rời đi rồi, Đường Miểu lại đắm chìm trong từng chuỗi code…

Không biết qua bao lâu, một con mèo xông vào makerspace.

Chỉ thấy con mèo nhỏ có màu xám đậm, bộ lông cực ngắn, bộ lông màu xám của nó thực sự trông rất giống như chiếc áo khoác lông chồn của một quý cô.

Ban đầu Đường Miểu không chú ý lắm, mãi đến khi nó lon ton dưới chân Đường Miểu, còn kêu mấy tiếng meo meo đáng thương.

“Meow~”

Đường Miểu cúi đầu nhìn xuống, hóa ra là một con mèo nhỏ xinh đẹp, hình như nó khác hẳn với những giống mèo bình thường, thân thể nó tương đối tròn trịa, thoạt nhìn rất ngốc cái loại vừa ngốc vừa đáng yêu.

Đang muốn ôm thì có một bàn tay thon dài vươn ra ôm lấy nó.

Ngẩng mắt nhìn, là Phó Khả Dịch.

Mới không gặp một ngày mà cậu lại đi cắt đầu đinh, à đầu cậu còn có thêm một chiếc mũ bóng chày màu đen.

Phó Khả Dịch không nhìn cô, mà véo cổ con mèo bảo: “Chị ấy là mẹ mày, mau gọi mẹ đi.”

“Meow~”

“Ngoan quá.”

Đường Miểu: “…”

Cô có một em trai chó, bây giờ có thêm một đứa con thơ…

Nghĩ đến chuyện máy tính, Đường Miểu cũng không cho người ta sắc mặt tốt, còn làm mặt lạnh với bé mèo kia.

Thấy cô không thèm hòa nhã với mình, Phó Khả Dịch liền ôm mèo nhỏ ngồi cách xa cô một chút.

Vì vậy một người viết code, một người ngồi trêu mèo trên bàn, hai người nhìn không có miếng liên quan gì luôn.

“Meow~”

“Mày gọi ai thế hả? Chị không để ý đến mày đâu.”

“Meow~”

“Chị không để ý đến mày nên mày đừng kêu nữa, chị ý thương em trai chó kia hơn thương mày rồi.”

“Meow~ Meow~”

Một người một mèo thực sự quá ồn, Đường Miểu: “Cậu mang mình mang mèo ra ngoài.”

Phó Khả Dịch li3m khóe môi, liếc mắt nhìn Đường Miểu, sau đó dẫn con thơ của bọn họ ra chơi ngoài hàng lang makerspace.

Hết chương 24!
 
Back
Top Bottom