Linh Dị Tháng Ngày Tôi Ngụy Trang NPC Trong Trò Chơi Sinh Tồn

Tháng Ngày Tôi Ngụy Trang NPC Trong Trò Chơi Sinh Tồn
Chương 300: Đoàn khách du lịch


“Khụ, tóm lại mọi người đã đến đông đủ rồi.” Nhậm Dật Phi nói xong thì nhìn đồng hồ, “Còn 40 phút nữa sẽ tới giờ xuất phát.”

“Mọi người có thể tự giới thiệu một chút về bản thân, nhất định khán giả đang cực kỳ tò mò với thân phận các vị.”

Đâu chỉ mỗi khán giả, ngay cả nhân viên công tác bọn họ cũng tò mò muốn chết, trong tai nghe còn truyền tới tiếng đạo diễn kích động chói tai: “Mau mau mau, quay bọn họ!”

“Văn Lý.” Văn Lý mở miệng, “Giới tính nữ, thích nam, thích kiểu người ngoan ngoãn hiểu chuyện một chút.”

Chị gái này vừa nói dứt lời, kênh phát sóng trực tiếp của cô lập tức đứng hình trong chốc lát, ngay sau đó là vô số tiếng hét thất thanh vang ra từ ổ chăn: “Chị ơi nhìn em nhìn em đi! Ngoan ngoãn hiểu chuyện, nói làm gì là làm đó này!”

“Chị ơi, đừng cứng nhắc chuyện giới tính như vậy có được không, con gái tụi em cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện chứ bộ.”

Nhậm Dật Phi nghe Văn Lý nói thì hơi sửng sốt, hắn không nhịn được suy nghĩ: Boy Hoang Vu Chi Giác đều chết hết rồi à?

…… Ừ nhỉ, hình như là thế thật. Bởi vì cơ chế xét duyệt đối tượng nên người ngoan ngoãn đều đã sớm toi mạng, còn lại đều là đám trà xanh tâm cơ, không phải gu Văn Lý.

Nhưng mà làm sao để nói cho các chàng trai trong kênh phát sóng trực tiếp biết, Văn Lý thích nuôi cá đây?

“Sơn Xuyên, bạn của A Phi.” Sơn Xuyên chỉ nói ra tên mình, sau đó liền không nói chuyện nữa. Anh ta đang quan sát hai người Hạc Quân.

Người từng xem video qua màn Xuân Nhật Yến của Nhậm Dật Phi đều biết hai người đó. Hạc Quân và Khổng Tước chính là đại yêu của thế giới phó bản. Nhưng mà không nghĩ đến chuyện Nhậm Dật Phi sẽ mời hai người bọn họ tới.

Xem ra tình cảm của bọn họ rất tốt, thật sự rất thú vị.

Lúc sau Trần Thâm, Hồ Điệp, Kha Bắc đều lần lượt giới thiệu tên mình. Nghe tên bọn họ, hết Sơn Xuyên lại tới Hồ Điệp, ngay cả họ cũng không có, mọi người đều cảm thấy đây chỉ là biệt danh tạm thời, có điều cũng không ai cảm thấy khó chịu.

“Là bạn thân của ảnh đế nhưng chưa từng xuất hiện trước mặt công chúng, hẳn bọn họ là những người kín tiếng, không muốn bị người khác quấy rầy sinh hoạt cá nhân. Tôi chọn tôn trọng quyết định của bọn họ.” Dưới hoàn cảnh bị ảnh hưởng với ánh sáng nhan sắc thần tiên, nhóm khán giả hôm nay đều vô cùng dễ tính.

“Tôi có thể hỏi chút không, mọi người với thầy Nhậm là…?” Đạo diễn bên kia tai nghe hỏi một loạt vấn đề, nhân viên công tác không thể chống đỡ nổi. Bọn họ do dự ba giây giữa nhan sắc và công việc, cuối cùng kiên quyết lựa chọn không việc — Người đẹp không phải là của mình, chỉ có công việc là của mình.

“Đồng nghiệp cũ.” Trần Thâm dựa vào sô pha bọc da màu đen, hai tay choàng ngang lên đầu ghế tựa, khí thế trưởng thành mạnh mẽ quả đúng là khiến người khác run rẩy mềm chân.

“Hả?” Nhân viên công tác tưởng mình nghe nhầm, thậm chí nhóm khán giả cũng nghĩ mình gặp ảo giác.

Đồng nghiệp cũ? Không phải ảnh đế Nhậm Dật Phi đã bắt đầu đóng phim từ nhỏ, trước giờ chưa từng rời giới giải trí sao? Chẳng lẽ nhóm người này cũng là nghệ sĩ trong giới giải trí? Nhưng mà với nhan sắc của bọn họ, khí chất cũng xuất chúng thế kia, sao có thể không chút nổi tiếng, không người biết đến?

“Công việc bán thời gian.” Nhậm Dật Phi nói, “Giống như nhân viên thử nghiệm game vậy, giúp công ty nào đó chơi thử game, tìm kiếm bug.”

Văn Lý hơi mỉm cười: “Đúng, chúng tôi quen nhau khi làm việc ở đó. Hiện tại thỏ con đã đi rồi…. À, thỏ con chính là A Phi, biệt danh của cậu ấy ở đó là Thỏ Đen, giống như biệt danh “Văn Lý” của tôi vậy.”

Thỏ, Thỏ Đen?

Khán giả trong các kênh phát sóng trực tiếp lại lần nữa kích động cuốn chăn thành sâu mập: Không ngờ con người thật của ảnh đế lại đáng yêu xỉu.

Phần lớn khán giả đặt báo thức để dậy xem livestream đều là người hâm mộ của Nhậm Dật Phi. Mặc dù bọn họ đụng độ quá nhiều chiếc nhan sắc, sẽ không kiên định mà bò đầu tường, nhưng mà người đáng yêu nhất trong số đó vẫn là Tiểu Phi Phi của bọn họ, đúng vậy, chính là thỏ con!

Nhân viên công tác bừng tỉnh đại ngộ: “Nói như vậy, tất cả các anh chị đều là nhân viên kiểm soát chất lượng phần mềm game của công ty đó ư?”

Cậu nhân viên này gộp cả Hạc Quân và Khổng Tước vào cùng một nhóm, cho nên không khỏi lẩm bẩm: “Đây là kiểu công ty gì vậy trời, mắt nhìn người cũng độc đáo quá ha, hốt hết hạt giống giới giải trí đi làm công việc thử nghiệm trò chơi?”

“Có suy xét chuyện đổi nghề không ạ?” Nhân viên công tác thử vươn ngón tay, giọng nói tràn ngập mong chờ.

“Đổi nghề?” Văn Lý lắc đầu, “Đã không còn làm nhân viên thử nghiệm nữa, bây giờ có thể xem chúng tôi là nhân viên xét duyệt rồi.”

“Vẫn là công ty game kia?”

Văn Lý nén cười: “Ừ.”

“Xét duyệt các bình luận trên mạng xem có vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng này kia ấy ạ?”

“Kiểu thế.”

Nhân viên công tác lập tức bày ra vẻ mặt đáng tiếc. Những người này đủ điều kiện như vậy, sao có thể cam tâm tình nguyện làm nhân viên xét duyệt trong một công ty nhỏ tồi tàn? May mà ảnh đế của bọn họ… À không, xin lỗi, ảnh đế của bọn họ cũng từng làm nhân viên kiểm soát chất lượng game.

Cẩn thận suy nghĩ một chút, quả thật Nhậm Dật Phi có một khoảng thời gian vô cùng thê thảm. Khán giả bị người nào đó dẫn dắt lầm đường, vẫn luôn hắt nước bẩn lên người hắn, dẫn tới chuyện Nhậm Dật Phi không nhận được vai diễn, suýt chút nữa còn không trả nổi tiền thuê nhà.

Chắc chắn là khi đó.

Nhân viên công tác có thể nghĩ đến chuyện này thì đương nhiên khán giả trong phòng phát sóng cũng có thể nghĩ đến. Năm ấy rất nhiều người trong số họ còn không phải fans của Nhậm Dật Phi, thậm chí một số người đã từng anti hắn.

Chẳng qua sau này, bọn họ dần phát hiện ra người nọ không trà xanh, không đùa bỡn tình cảm người hâm mộ, làm việc nghiêm túc lại có thiên phú, cho nên không anti nổi nữa.

“Không ngờ trước kia Tiểu Phi lại cực khổ như vậy. May mắn là đã qua cả rồi, người tung tin bịa đặt cũng đã nhận kết cục tương xứng.”

Khán giả đang ám chỉ người anh kế “không chút ấn tượng” trong giới giải trí của Nhậm Dật Phi.

Bởi vì đây là một nhánh thế giới khác, cho nên anh kế hắn không tiến vào Hoang Vu Chi Giác. Có điều đường đi của đối phương trong giới giải trí cực kỳ gian khổ, không có tiền bạc, không có danh tiếng, không có tài nguyên.

Đặc biệt là khi đặt lên bàn cân so sánh với Nhậm Dật Phi, đúng là từng giây từng phút anh ta đều ăn đắng nuốt cay, chịu đựng giày vò.

“Gần đây thế nào? Có bận không?” Nhậm Dật Phi hỏi chuyện ở Hoang Vu Chi Giác.

“Vẫn ổn.” Giọng điệu Sơn Xuyên bình tĩnh như cũ. Nếu không phải hạn chế thời gian thì lúc này Sơn Xuyên đã bắt đầu pha trà, đọc sách, chơi cờ rồi.

“Một số nhân viên xét duyệt phán định tùy tiện, bị Hoang Vu Chi Giác cấm cửa vĩnh viễn, cho nên lượng công việc đột nhiên tăng lớn. Gần đây nó đang đào người từ công ty khác.” Kha Bắc ho khan hai tiếng, nói ra tình hình hiện tại.

Nhậm Dật Phi uống sữa bò: “Đã đến lúc tìm thêm nhiều người hơn.”

“Nhân viên xét duyệt tìm ra vấn đề chỉ là chuyện sớm muộn, dù sao cách tuyển người đã khác với trước đây, nhân viên được tuyển chọn cũng rất khác. Nói chung là phải tham gia cơ chế tuyển chọn bên ngoài. Đương nhiên, những quy tắc này luôn cần được hoàn thiện dần dần.”

Trần Thâm lấy một chai nước khoáng trên bàn rồi vặn nắp: “Quên cảm ơn A Phi, vì nể mặt mũi cậu nên nó mới đồng ý cho chúng tôi xin nghỉ, nếu không lúc này chúng tôi còn phải tăng ca.”

Nhậm Dật Phi cười mà không đáp.

Chỉ có người một nhà khách quý mới hiểu nhau nói gì. Người ngoài thì cho rằng bọn họ đang nói đến công ty game nào đó, cho nên bình luận chửi thầm um xùm:

Đây là công ty giẻ rách gì? Tìm nhân viên xét duyệt mà còn có thể đi đào từ công ty khác? Tiện tay làm cái thông báo tuyển dụng, tiền lương cao chút, không áp dụng chế độ 996*, không biết bao nhiêu người muốn nộp CV ứng tuyển.

<i>*Chế độ làm việc 9 giờ sáng đi làm, 9 giờ tối tan tầm, trưa và tối nghỉ ngơi một tiếng (hoặc ít hơn), làm việc tổng cộng hơn 10 tiếng và làm việc 6 ngày liên tục.</i>

40 phút không lâu lắm, mọi người tâm sự xong vài câu chuyện thì đã đến lúc xuất phát.

Bởi vì chỗ ăn ở đều do tổ chương trình sắp xếp nên bọn họ chỉ cần chuẩn bị quần áo, đồ dùng vệ sinh, sạc pin linh tinh, giống hệt như ra ngoài du lịch.

Đám người Văn Lý kéo hành lý riêng theo, bên trong đã chuẩn bị đầy đủ. Hai người Hạc Quân vốn mang gia tài là ống tay áo, giống như có thể vào núi tu hành bất kỳ lúc nào. Có điều dù sao bọn họ cũng phải mang theo hành lý ngoài thân.

May là Nhậm Dật Phi đã chuẩn bị trước.

“Hạc Quân, tôi đã chuẩn bị đồ đạc cho các ngài rồi, nếu như không thích thì mua sau vậy… Có thể mua không?” Nhậm Dật Phi kéo mấy vali từ trong phòng cho khách ra ngoài, đột nhiên nghĩ đến chuyện đó.

“Có thể.” Nhân viên công tác đáp, “Mang tiền là được, sẽ không bị thu.”

Nhậm Dật Phi nghe xong liền vui vẻ: “Vậy thì tốt rồi, tôi mang theo điện thoại với dây sạc là được.”

“Chương trình này tính đi du lịch nghỉ dưỡng thật à, thế mà cho mang tiền theo nữa, còn cho khách quý mua đồ tại chỗ.” Khán giả trong kênh phát sóng trực tiếp bàn luận sôi nổi, “Tiêu rồi, tôi có dự cảm điểm đáng xem duy nhất của chương trình là chỉ có thể ngồi l**m nhan sắc quá.”

“Lầu trên đừng quá tham lam, lão phu cho rằng có nhan sắc để l**m là quá đủ rồi.” Khán giả này đổi giọng, “Ít nhất bọn họ đẹp tự nhiên, đều để mặt mộc hết.”

“Không có filter chỉnh sửa nhan sắc, khen.”

Hạc Quân hiểu ý Nhậm Dật Phi nên trực tiếp cầm lấy vali mà đối phương chuẩn bị, không hề có cốt truyện từ chối các kiểu, có thể nhìn ra tình cảm giữa bọn họ thật sự rất tốt.

“Chắc chắn chương trình này sẽ thiếu tính vui nhộn và xung đột. Nhưng nếu có thể cùng bạn bè tốt trải qua kỳ nghỉ vui vẻ thì đã là một chuyện tốt đẹp biết mấy.” Nhân viên công tác nghĩ thầm.

Tổ xe công tác đã chờ sẵn dưới lầu, đó là một chiếc xe buýt ngồi đến ba bốn mươi người. Bây giờ nó chỉ chở mấy vị khách là họ.

Nhân viên công tác lo lắng bọn họ sẽ không được thoải mái, vì vậy đều nhìn chằm chằm 9 màn hình livestream trên một chiếc xe bảy chỗ khác, hoàn thành nhiệm vụ ghi hình chụp ảnh từ camera đang bay.

Mỗi một vị khách đều có một màn hình phát sóng trực tiếp riêng, khán giả có thể tùy ý lựa chọn xem đối tượng mình thích.

Khán giả còn tưởng rằng 9 người đó sẽ ngồi chung với nhau, ai ngờ bọn họ lại tự chọn vị trí ưng ý, cuối cùng 9 người chia làm 7 nhóm.

Nhậm Dật Phi và Salman một nhóm. Hắn vừa lên xe đã đeo bịt mắt ngủ, trên bịt mắt đen thêu mấy chữ “xin đừng quấy rầy”. Salman thì giũ một tờ báo ra, bắt đầu truyền thống đọc báo của người già.

Hạc Quân và Khổng Tước một nhóm. Hạc Quân tập trung nhìn dòng người qua lại bên ngoài xe, Khổng Tước thì chăm chú nhìn Hạc Quân đang quan sát đám người.

Năm người còn lại, mỗi người tự do ngồi một dãy ghế, tất cả đều tránh nói chuyện hàng trước hàng sau.

Người không biết còn tưởng đâu bọn họ là kẻ địch. Nhưng mà nghe đề tài tám nhảm tào lao giữa bọn họ thì rõ ràng bọn họ là bạn bè.

Lúc khán giả còn bận khó hiểu thì thanh niên lạnh lùng đang thổi kẹo cao su là Hồ Điệp bỗng ngồi thẳng dậy: “Tài xế, dừng xe.”

“Hả?” Tài xế không kịp hiểu chuyện gì.

“Rỉ dầu.” Hồ Điệp lại nói.

Nhậm Dật Phi đang đeo bịt mắt xoay người, giọng lười biếng: “Tài xế dừng xe, kiểm tra động cơ hoặc bình dầu máy một chút.”

Lần này tài xế đã hiểu ý. Mặc dù ông vẫn không thể lý giải và cảm thấy mấy người nổi tiếng này đang gây sự vô cớ kỳ cục (tài xế không để ý giới giải trí nên cho rằng bọn họ đều là người nổi tiếng), nhưng tài xế vẫn tấp xe vào lề đường.

Xe bảy chỗ phía sau lập tức dừng lại. Nhóm nhân viên công tác trên xe hai mặt nhìn nhau: “Chúng ta xuống xe không?”

“Trước tiên chờ đã.” Phó đạo diễn nói, “Cứ xem tình huống trước, nếu không phù hợp thì chúng ta xuống.”

Vì thế nhân viên công tác ở lại trên xe, chỉ để một mình tài xế xe buýt đen mặt đi xuống, bất đắc dĩ kiểm tra động cơ và bình dầu máy.

“Vấn đề gì chứ.” Tài xế nhỏ giọng chửi thầm, “Tôi mới kiểm tra xe hôm qua đây, xe có vấn đề không chẳng lẽ tôi… Đm, bình dầu máy bị thủng khi nào vậy?”

Tài xế trợn tròn mắt, ai mà ngờ hôm qua bình dầu máy bình thường mà sáng nay lại bị thủng một lỗ?

Trong khi ông vẫn không phát hiện thứ gì bất thường, thậm chí đồng hồ đo của ông cũng không nhắc nhở.

Nếu cứ chảy dầu như vậy… Động cơ!

Tài xế cầm đồ nghề vội chạy tới đầu xe buýt. Bình dầu máy sửa chút không sao song nếu liên lụy động cơ bị hỏng, dẫn tới hành trình gặp trục trặc, thậm chí khách quý xảy ra chuyện, thế thì ông hối hận cũng không kịp.

“Còn ổn còn ổn, động cơ không sao.”

Thế là tài xế liên lạc tổ công tác: “Phải yêu cầu xe khác chở khách, xe buýt của tôi gặp vấn đề rồi.”

Bên kia nói sẽ gọi người tới đón khách quý, tài xế bên này mới thở một hơi nhẹ nhõm. Ông bất giác nhìn về phía Hồ Điệp đang ngồi đằng trước, vẻ mặt thanh niên chán đời thổi bong bóng bùm bụp: “Thần tiên cmnr, đồng hồ đo còn chưa phát hiện, làm sao bọn họ lại phát hiện ra?”
 
Tháng Ngày Tôi Ngụy Trang NPC Trong Trò Chơi Sinh Tồn
Chương 301: Đoàn khách du lịch


Chẳng những tài xế muốn biết mà khán giả trước màn hình phát sóng cũng đang vò đầu bứt tai, cực kỳ tò mò. Phòng phát sóng trực tiếp của Hồ Điệp vốn có ít người, sau chuyện đó đã tăng thêm gần mười nghìn người.

Nhưng mà vị boy lạnh lùng kia vẫn trưng ra vẻ mặt không biểu tình như cũ, cậu ta bận ngồi đó thổi kẹo cao su: Nhai nhai kẹo, thổi ra, thu lại rồi nhai nhai, xong thổi tiếp… Khán giả đều xem đến nhàm chán, trong khi Hồ Điệp lại không thấy nhàm chán chút nào, vẫn ngồi thổi cao su.

Ghẹo người, nhìn một hồi quai hàm đều chua hết.

“Cậu ấy ăn kẹo cao su loại gì vậy? Nhai lâu như thế mà vẫn co dãn tốt chán ha!” Khán giả phát hiện điểm đặc biệt.

Nếu khán giả có tâm bấm giờ mà xem, chắc chắn bọn họ còn có thể phát hiện ra một chuyện càng khiến người kinh ngạc: Từng bước đi của Hồ Điệp không khác nào buộc vào dây cót, thời gian mỗi bước giống nhau như đúc, không kém một giây.

Không ai trong nhóm khách quý bên này để chuyện ngoài ý muốn đó vào lòng, bọn họ tự nhiên lên xe buýt mới, nên ngồi ở đâu thì ngồi ở đó, biểu hiện không chút ảnh hưởng. Chỉ có tổ chương trình là lập tức tiến vào trạng thái khẩn trương cao độ kể từ khi phát hiện bình dầu máy bị rỉ.

“Mới hôm qua còn tốt, tự dưng hôm nay lại bị thủng? Xưởng sửa xe nói sao?”

“Nói là do người làm.” Bên kia thông báo một đáp án không tốt lắm.

“Cmn!” Tổng đạo diễn chờ bọn họ trong thôn tức giận đến mức chửi tục, “Để tôi biết là ai làm, xem tôi có bóp ch3t hắn không?!”

“Không biết là nhắm vào chúng ta hay nhắm vào thầy Nhậm nữa?” Trợ lý đặt câu hỏi.

“Có gì khác nhau ư?” Tổng đạo diễn quay đầu, “Người là do tôi mời, tôi không thể để cậu ấy xảy ra chuyện ở đây! Nói nhân viên đi chung cảnh giác một chút.”

Thế nên nhân viên đi chung đến thôn vô cùng căng thẳng, cứ lo lắng có âm mưa gì đấy, kết quả một đường này không có chuyện gì khác xảy ra. Bọn họ đi hơn hai tiếng đồng hồ, chủ yếu nhóm khách quý đều bận ngủ, ngắm phong cảnh, ăn nhẹ, uống nước, nghe nhạc, rất ít khi giao lưu, quả thật không giống khách quý tham gia show hướng về nông thôn.

“Có độc, “ảnh tĩnh” như vậy mà tôi cũng có thể coi tới vui mắt.”

“Quá mức chân thật, tôi lên xe buýt đúng là đức hạnh đáng chết.”

Chưa từng xem chương trình giải trí của minh tinh nào giống vậy, nhóm người này hoàn toàn không có áp lực tâm lý, trước camera cũng thoải mái vô cùng. Đặc biệt là ảnh đế của bọn họ, vừa lên xe đã đeo bịt mắt ngủ say, hình ảnh phát sóng trực tiếp dường như im hơi lặng tiếng.

Xe đi vào núi, xuyên qua con đường núi mới xây, vòng qua mấy ngọn đồi, rốt cuộc cũng tới được địa điểm. Đó là một thôn nhỏ nằm sâu trong núi lớn.

“Đến nơi rồi.” Salman gọi Nhậm Dật Phi dậy.

“Ưm?” Nhậm Dật Phi kéo bịt mắt xuống rồi xoa xoa mặt, sau đó kéo màn cửa xe ra.

Đôi mắt hắn sáng ngời: “Oa, thôn này cũng được phết.”

Từ cửa sổ xe trông ra, khung cảnh mọi người nhìn thấy không phải là thôn xưa kết cấu cổ kính giống như trong thành phố, mà là những ngôi nhà hai tầng san sát được chính phủ tu sửa. Ngói đỏ, tường trắng, cổng lớn màu đen, đó là từng căn biệt thự theo mô hình nông thôn nhỏ.

Điểm khác biệt nữa so với các căn biệt thự trong thành phố chính là, từng ngôi nhà ở đây đều có sân lớn bằng xi măng, có thể dùng để phơi lương thực, còn có thể nuôi gà vịt, ngỗng lớn và chó mèo thả rông.

“Được chỗ nào?” Salman cười hỏi.

“Sân rộng nè, một nhà một cửa, vui vẻ là được. Nếu nhà chúng ta cũng có sân rộng giống vậy, em muốn nuôi bao nhiêu cá vàng là có thể nuôi bấy nhiêu cá vàng.” Nhậm Dật Phi nghĩ đến bể cá nhỏ ở trên ban công đã tủi thân giùm chúng.

Bể cá quá nhỏ! Bình quân một bé cá còn không đủ 0,1 mét vuông không gian sinh tồn.

Nếu đặt ở nơi này, như thế nào toàn bộ chúng nó cũng có đủ đường bơi.

“Có thể nuôi trong hồ của ta.” Hạc Quân đứng bên cạnh Nhậm Dật Phi, y nghiêm túc đề xuất ý kiến. Hạc Quân có một hồ tiên được tụ từ các dòng suối trên núi, tránh xa ồn ào náo nhiệt, ẩn mình trong hẻm núi sâu thẳm. Thủy chất của hồ rất tốt, có thể trực tiếp múc uống, muốn nuôi cá càng không thành vấn đề.

Vì thế Hạc Quân thả rất nhiều giống cá vào trong hồ nước kia.

Chúng ăn trùng tôm, uống nước suối đỉnh cấp, lớn lên không có thiên địch, đương nhiên mập mạp tươi ngon. Đó cũng là nguồn cá khô nhỏ mà y mang theo trong túi áo.

Cá khô nhỏ được sản xuất ở nơi khác đều không có mùi vị giống vậy.

“Không được, hồ nhà ngài quá lớn, cá vừa nhiều vừa hung. Cá nhà tôi nhát gan, vì nuôi trong nhà nên khá lưu luyến gia đình.”

“Như vậy chăng, quả thật chuyển nhà đột ngột cũng cần chút thời gian thích ứng.”

Trong lúc hai người họ nói chuyện, biểu tình ai nấy đều vô cùng nghiêm túc, giống như những gì họ nói đều là sự thật. Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp cười ha ha ha, suýt chút nữa cười ngã sấp xuống: “Nói như thật thế, làm tôi xém tin luôn.”

Tuy rằng… Lời bọn họ nói đúng là sự thật.

Đoàn người cùng nhau xuống xe, đi theo bảng hướng dẫn ven đường để đến quảng trường.

Tổng đạo diễn đã chờ ở quảng trường lớn của thôn từ lâu, đứng cạnh người ông chính là thôn trưởng. Thôn trưởng vừa thấy người tới đã niềm nở đón chào: “Cảm ơn các vị đi đường xa đến đây để tuyên truyền cho thôn chúng tôi. Hoan nghênh hoan nghênh.”

“Ngài khách sáo rồi.” Nhậm Dật Phi bắt tay với ông, sau đó hắn đi thẳng vào vấn đề trọng điểm, “Có thể nói về đặc sản thôn các vị cho chúng tôi nghe không?”

Thôn trưởng cũng không ngờ người nghe nói là nghệ sĩ nổi tiếng này lại hào sảng đến vậy.

“Khụ.” Biết xung quanh có cái gì đó gọi là phát sóng trực tiếp, thôn trưởng sửa sang lại quần áo. Ông vừa vui mừng vừa khẩn trương, bắt đầu đọc như thuộc lòng, “Khụ, bốn phía thôn chúng tôi đều là rừng núi, có dòng suối, có sơn cốc và rừng trúc nữa. Rừng trúc này…”

Thôn này tập trung chế biến cây trúc.

Trước kia khi đường sá vẫn chưa khai thông, người trong thôn đều lấy nguyên liệu tại chỗ, chế tạo cây trúc thành vật phẩm rồi đem ra ngoài bán. Bởi vậy nhà nhà đều luyện được tay nghề chế tạo trúc rất cừ. Ngay cả nhóm trẻ con cũng đều giúp gia đình mình chuốt nan tre.

Hiện tại chính phủ khai thông con đường, chế phẩm từ trúc bán ra ngoài cũng tiện, hơn nữa bọn họ còn tìm ra tác dụng mới của cây trúc. Ví như chế tạo “tiên trúc lịch”* và nuôi chuột trúc.

<i>*Một loại thuốc đun từ tre tươi, dạng lỏng, tính lạnh, giúp thanh nhiệt giải đờm, ho suyễn tức ngực,…</i>

Bây giờ các sản phẩm từ trúc đã được chất đống trong mấy nhà kho, chuột trúc cũng đều được vỗ béo, chỉ chờ ngày đem bán. Vậy nên thôn trưởng mới chờ mong tổ chương trình mang đến cho bọn họ nhiệt độ chú ý, tốt nhất là bán được vài đơn hàng.

Tuy nhóm khách quý không cần làm nhiệm vụ gì cả, cũng không cần bận rộn để sinh tồn nhưng không phải bọn họ thật sự ngồi yên không làm gì. Buổi tối sẽ có nhiệm vụ phát sóng trực tiếp bán hàng, bọn họ sẽ giới thiệu đặc sản làm từ trúc của thôn, dịch vụ giao hàng tận nơi.

“Không khí ở đây khá tốt.” Các vị khách vừa xuống xe đã cảm thấy hài lòng, quả là hơi thở “ít người sinh hoạt” khiến bọn họ cảm giác thoải mái. Bốn phía là rừng núi bao quanh, không có nhà xưởng, không khí vừa ẩm vừa mát.

“Chíp chíp.” Hạc Quân vẫy tay một cái, vài chú chim nhỏ bất đồng chủng loại lập tức bay xuống đậu trên tay y. Chúng ríu ra ríu rít chíp chíp không ngừng, sau đó bắt đầu khoe khoang giọng ca cho Hạc Quân nghe.

Khổng Tước xù lông, hắn vươn tay đuổi chúng nó bay đi chỗ khác: “Đám chim nhỏ này không thể tự lo chuyện đại tiểu tiện đâu, ngươi cần phải để ý một chút.”

“?!” Đàn chim nhỏ này đều là sinh linh thiên phú xuất chúng. Mặc dù chúng nó không biết hóa hình giống đồng loại ở thế giới yêu quái được nhưng đương nhiên chuyện nghe hiểu con người nói gì quá đơn giản. Thế nên chúng nó đều hiểu lời Khổng Tước.

“Chíp chíp chíp!”

“#&$^#@!”

“*&*^^%^^!”

Chim nhỏ tức giận đến mức chửi ầm lên, nếu không phải đánh không lại Khổng Tước thì đã xông lên đánh hắn, dùng cánh quạt hắn. Nhân viên công tác ở bên cạnh không biết chân tướng, lúc quay sang nhìn vô cùng cảm động: “Nhìn xem, đây là lần đầu tiên tôi thấy chim chóc thân thiết với một người như vậy. Con người ở cùng thiên nhiên hài hòa quá.”

Nhậm Dật Phi nhìn Khổng Tước bị đám chim đuổi theo đánh, không nhịn được ngoái đầu liếc nhìn nhân viên công tác: Anh đang nghiêm túc sao?

Buổi sáng không có chuyện gì, bọn họ tìm được nơi mình muốn ở rồi cất hành lý, sau khi vòng quanh thôn dạo chơi thì chờ ăn cơm.

Nơi ở và thức ăn đều do cư dân trong thôn cung cấp, căn nhà được lựa chọn có điều kiện khá ổn.

Bọn họ một đám 9 người, phải chia ra 5 nhà để ngủ. Chỉ có một nhà còn một phòng đơn, còn lại đều là phòng đôi.

Chỉ là công đoạn phân chia phòng ngủ thông thường, tổ chương trình không định chú trọng vào nó quá, bọn họ tính toán hoàn thành trong vòng 10 phút nữa.

Nhưng mà kế hoạch không hề theo kịp diễn biến xảy ra.

“Tôi không có thói quen ở chung với người khác.” Lúc này Hồ Điệp thân là sát thủ biểu hiện vô cùng chủ động, hơn nữa lý do cũng hợp lý hợp tình, “Cho nên gian phòng một người kia là của…!”

Một lá bài đột nhiên xẹt ngang gương mặt Hồ Điệp, sau đó hung hăng đâm vào vách tường. Chủ nhân lá bài là Văn Lý mỉm cười tủm tỉm: “Cậu nói cái gì cơ?”

Văn Lý quay đầu: “Tôi bị suy nhược thần kinh, không thể ở cùng với người khác.”

“Vậy cô càng nên ở chung với người khác để rèn luyện tính nhẫn nại. Khụ khụ khụ.” Kha Bắc ho khan, gương mặt tái nhợt ốm yếu lập tức đỏ bừng, “Sức khỏe của tôi không được tốt lắm, nửa đêm ho khan sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của người khác.”

Kha Bắc không nói thẳng là mình muốn phòng đơn, có điều ý tứ ở phòng đơn lại vô cùng rõ ràng.

Lừa quỷ đúng không, vốn dĩ không có bệnh! Đám người Hoang Vu Chi Giác liếc mắt cười lạnh.

“Tôi sao cũng được.” Lúc Sơn Xuyên nói chuyện phân chia phòng ngủ, vẻ mặt anh ta thật sự điềm nhiên, nếu không phải sau đó Sơn Xuyên thêm nửa câu sau:

“Lúc học cấp 3 tôi từng ở chung phòng với một người khác, sau đó hình như người kia chết rồi, đúng là làm người khác tiếc hận.”

Biểu tình trầm tĩnh, lời nói uy h**p, Sơn Xuyên vẫn là Sơn Xuyên kia.

Chỉ có Trần Thâm trong đám nhân viên Hoang Vu Chi Giác là người thật sự không thèm để ý chuyện ngủ nghỉ với ai. Cô cảm thấy ở cùng ai đều được, cùng nữ được, cùng nam cũng được. Thậm chí Trần Thâm còn to gan lớn mật mời Nhậm Dật Phi ở chung: “Ngày nào cũng ngủ chung với Salman, bộ cậu không thấy nhàm chán hả? Chi bằng ngủ cùng tôi một đêm?”

Cô rất muốn thử xem cảm giác ở cùng phòng với tà thần là như thế nào.

“Ặc –” Khán giả trong kênh phát sóng trực tiếp lập tức phun trà sữa lên màn hình, “Đệt.”

Không biết là nói màn hình của mình hay nói nội dung trong kênh phát sóng.

Các bạn nhỏ trong phòng phát sóng trực tiếp đều đã sợ ngây người. Quan hệ giữa ảnh đế với đám bạn thân của mình rắc rối phức tạp như thế ư? Thậm chí nhiều người não bổ đã bắt đầu nghi ngờ tất cả bọn họ đều là hậu cung ảnh đế.

Chỉ có một người nhận ra trọng điểm: “Nhưng mà Salman là ai?”

Ông chủ Lâm, cũng chính là Salman hiện tại sao có thể nhẫn nhịn? Đương nhiên không thể nhẫn nhịn!

“A Phi chỉ được ở chung phòng với một mình tôi mà thôi.” Salman không khác nào động vật ăn thịt bảo vệ thức ăn, trực tiếp đứng chắn giữa Trần Thâm và Nhậm Dật Phi.

“Chậc chậc chậc.” Trần Thâm lắc đầu, “Sao cậu có thể chịu đựng được một tên đàn ông ghen tuông thế này trong nhiều năm như vậy?”

“Anh ấy rất tốt.” Nhậm Dật Phi chỉ bật cười.

Phá án được rồi, hóa ra tổng tài Lâm Quan Nguyệt chính là “Salman”.

“Sao nghe giọng điệu trêu chọc giống kiểu trước kia bọn họ có quen biết nhau, thậm chí quan hệ cũng khá tốt vậy nhỉ?” Phía sau vế “quan hệ khá tốt” thì cần đặt thêm dấu chấm hỏi thật to, nhưng vế “có quen biết” thì chắc chắn đúng.

“Đừng nói lại là nhân viên công ty game nha má?”

Nghĩ đến khả năng này có thể xảy ra thật, khán giả không khỏi cảm thấy kính nể: Đây là công ty game gì thế? Đi ra một ảnh đế nổi danh, ra thêm một đám tuấn nam mỹ nữ, thế mà bây giờ còn ra thêm một tổng tài bá đạo?

Có lẽ người bình tĩnh nhất nhóm khách quý chính là Hạc Quân. Y cảm thấy mình ở đâu cũng đều giống nhau, màn trời chiếu đất càng không vấn đề gì. Hơn nữa Hạc Quân không ngủ được, cùng lắm là y sẽ ngồi thiền tu hành.

Về phần Khổng Tước, hắn đã kích động đến mức sắp bốc khói.

“Đạo diễn, vậy phải làm sao bây giờ?” Không hề nghĩ tới màn chia phòng ngủ đầu tiên đã trực tiếp xé rách lớp da mặt “bạn thân” của bọn họ. Nhân viên công tác cũng không biết mình nên làm gì mới đúng. Anh ta thật sự không thể lý giải chấp niệm ở phòng đơn của các vị khách.

Một phòng hai giường, dù gì cũng đâu nằm chung, đến nỗi như thế sao?

Tổng đạo diễn vuốt cằm, ông cũng không biết đây là tình huống gì, cứ cảm thấy nhóm người này có chỗ nào kỳ quặc.

“Đạo diễn.” Lúc này Nhậm Dật Phi đi qua, “Có thể sắp xếp 5 căn phòng đơn giản không?”

Tổng đạo diễn nhìn người vừa ném lá bài ban nãy, cẩn thận mở miệng: “Khoa trương như vậy à? Không phải bọn họ là bạn hả?”

“Sẽ chết người.” Nhậm Dật Phi nghiêm mặt đáp.

“… Ha ha ha ha. Không ngờ thầy Nhậm biết nói giỡn.” Tổng đạo diễn khen hắn hài hước, “Các khách quý cũng rất có cảm giác giải trí, tôi không nghĩ chuyện tranh phòng lại thú vị đến vậy. Bây giờ chỉ sợ không sắp xếp kịp nữa, cứ để họ ở thử trước đi.”

Nhậm Dật Phi: “Được thôi.”

Thử xem, xong qua đời*.

<i>*Chỗ này tác giả chơi chữ đồng âm. 试试 (shì shì) là thử xem, 逝世 (shì shì) là qua đời=)))))))))))))))</i>
 
Tháng Ngày Tôi Ngụy Trang NPC Trong Trò Chơi Sinh Tồn
Chương 302: Đoàn khách du lịch


Bởi vì tổng đạo diễn ngốc nghếch to gan nên cuối cùng đám người Hoang Vu Chi Giác vẫn không được phân chia đến các gian một người. Thế là bọn họ quyết định rút thăm xem ai sẽ ở phòng đơn.

Do đám người này không thể tin nhau được, bọn họ cố tình tìm Hạc Quân nhờ y viết giấy, sau đó phụ trách quan sát trong quá trình rút thăm để không có ai giở trò gian lận.

Tổng đạo diễn: “Không hiểu các anh chị lắm.”

Vì sao rút thăm hình thức thôi mà phải làm trịnh trọng quá vậy?

Nguyên do là tất cả mọi người (ekip chương trình) đều cảm thấy bọn họ đang chơi trò giải trí, ngoại trừ mấy người trong cuộc ra.

Kết quả Văn Lý và Trần Thâm chung phòng, Sơn Xuyên và Kha Bắc chung phòng, Hồ Điệp may mắn rút trúng phòng đơn. Bọn họ yên lặng kéo hành lý đi về các gian phòng mà người dân chuẩn bị. Mặc dù ngoài mặt Hồ Điệp vẫn lạnh lùng vô cảm, song bước chân cậu ta đều nhanh nhẹn và thoải mái rất nhiều.

“Chỉ hy vọng không xảy ra chuyện.” Nhậm Dật Phi ôm suy nghĩ lạc quan, sau đó cùng Salman đi vào gian nhà mà bọn họ sẽ ở trong hai ngày kế tiếp.

Chủ nhà là một đôi phu thê trung niên niềm nở. Sức khỏe của người phụ nữ không tốt lắm, bà ngồi xe lăn, mọi việc trong nhà đều do chồng một tay quán xuyến. Có điều khi hai người nói về cuộc sống của mình thì vẫn tràn đầy hạnh phúc và niềm tin.

“Nam Nam nhà bác học đại học ở ngoài, các cậu không biết nó đã vui thế nào khi các cậu muốn lên đây đâu. Cậu có thể cho bác xin chữ ký không?” Người đàn ông trung niên lau lau tay, ông móc ra một tờ giấy viết thư từ trong ngực áo.

“Được ạ.” Nhậm Dật Phi nhận tờ giấy. Salman đưa bút máy cho hắn ký tên. Nhậm Dật Phi còn viết mấy lời chúc bên dưới như chúc em khỏe mạnh, mỗi ngày vui vẻ, tiền đồ như gấm vân vân.

Người đàn ông trung niên vui đến mức không biết phải đặt tay nơi nào: “Tốt quá, tốt quá, cảm ơn cậu.”

Lúc sau hai người Nhậm Dật Phi mới dọn hành lý của mình đến phòng ngủ cho khách.

Phòng ngủ cho khách không lớn, bên trong đặt hai giường đơn, gối chăn đều là một màu trắng. Giữa hai chiếc giường đơn có kê một cái tủ đầu giường nhỏ, hẳn là tổ chương trình sắp đặt. Salman trực tiếp sải bước qua đó, hắn kéo tủ đầu giường sang nơi khác rồi đẩy hai giường đơn thành một giường đôi.

Khán giả trong kênh phát sóng trực tiếp lập tức phát ra tiếng cười tôi hiểu anh hiểu mọi người hiểu.

Bên này bọn họ ở phòng vô cùng thuận lợi, trong khi nơi khác thì một người phải tiếp một người. Ngay cả người mà Nhậm Dật Phi bớt lo từ đầu là Hạc Quân cũng xảy ra chút chuyện rắc rối ngoài ý muốn.

“Không cần lông ngỗng.” Y nghiêm túc nói với nhân viên công tác, “Ta không có thói quen đắp lông chim khác lên người, sẽ rất kỳ quái.”

Nhân viên công tác ngơ ngác ôm gối chăn mềm mại bằng lông ngỗng đi sang phòng khác: Nhưng mà kỳ quái chỗ nào đâu?

“Cậu ôm chăn làm gì vậy?” Đồng nghiệp của nhân viên này trông thấy, không nhịn được tò mò.

“Là như vầy nè.” Cậu ta kể hết chuyện đổi chăn cho đối phương nghe, “Tôi đi đổi với chăn bông mỏng trong phòng. Mặc dù là mùa hè nhưng mở điều hòa cả đêm dễ bị cảm lắm.”

“Cậu phụ trách bên đây còn ổn đi, chỉ có chuyện đổi chăn gối giường bình thường, tôi ở bên kia mới phiền phức.” Nhân viên công tác này thở dài một hơi.

“Sao vậy?” Mấy nhân viên đi ngang đều tò mò, “Chẳng lẽ đánh nhau thật rồi hả?”

“Không có đánh nhau.” Người nọ lắc lắc tay, “Chắc chắn các cậu sẽ không tưởng tượng ra bọn họ dùng cách gì để quyết định ai ngủ giường sát cửa sổ.”

Mọi người càng thêm tò mò: “Cách gì? Vật tay? Kéo búa bao?”

“Không phải luôn.” Trên mặt cậu ta viết mấy chữ một lời khó nói, “Bọn họ thi nhau đọc ngược Luận ngữ*, ai đọc sai trước thì thua.”

Vẻ mặt mọi người đều cứng đờ: “Đọc ngược?”

Còn không phải đọc ngược à?

<i>*Một trong bốn cuốn Tứ Thư của Khổng Tử. Có câu mình rất thích trong Luận ngữ là “己 所 不 欲,勿 施 於 人” (Kỉ sở bất dục, vật thi ư nhân): Nghĩa là những gì mình không muốn thì đừng làm (gây ra) với người khác.</i>

Người chơi Hoang Vu Chi Giác đều đến từ các thế giới khác nhau nhưng có bối cảnh văn hóa tương đồng. Càng về hiện đại thì điểm khác biệt càng lớn, song đa phần văn hóa thời cổ đều sẽ giống nhau. Vì vậy trên cơ bản, mọi người đều biết các loại sách cổ tương tự Luận ngữ. Đây cũng là đề tài tranh giường của Sơn Xuyên và Kha Bắc.

Chẳng qua nói sao thì nói, mọi người muốn so chiêu thì đọc xuôi được không, đọc ngược quả thật…

“Oách xà lách vl*, tôi đọc xuôi còn không đọc được. Có ai đang đối chiếu với Luận ngữ không? Có ai trong bọn họ đọc sai chưa vậy? Bọn họ đọc ngược quá nhanh, tôi không theo dõi kịp luôn đó.” Hormone thần kinh đám khán giả trong phòng livestream của hai vị khách này không ngừng tăng vèo vèo, còn căng thẳng hơn đương sự đang cười tủm tỉm.

<i>*Chỗ này tác giả dùng từ lóng 牛逼 plus, kiểu siêu ngầu, siêu giỏi các kiểu</i>

“Không ai đọc sai, hai người này quá kinh dị rồi, vừa nhanh vừa chuẩn.” Một khán giả có cuốn Luận ngữ gối đầu vẫn luôn chú ý kiểm tra.

“Đây là trình độ học thuộc lòng trong truyền thuyết đúng không. Hai người bọn họ rảnh rỗi tới mức nào mới có thể không tìm chuyện gì khác làm mà đi đọc ngược Luận ngữ vậy?”

Khán giả cũng rất khó hiểu, người học Luận ngữ thời buổi này vốn không nhiều, thậm chí học thuộc ngược… Là vì game không thú vị, hay vì video giải trí quá khó nuốt?

“Đợi đã! Sai rồi! Có người đọc sai một chữ rồi, có kết quả!”

Ra kết quả.

Sơn Xuyên dừng đọc, anh ta hơi mỉm cười, sau đó nhấc hành lý bỏ cạnh mép giường dựa cửa sổ: “Đa tạ.”

Kha Bắc biết bản thân mình đọc sai nơi nào, hắn vừa đọc ra miệng đã biết. Đó là một từ đa âm, trong câu này sẽ phải đọc âm khác. Kha Bắc thường xuyên phát âm sai vì thầy hắn cố tình dạy phát âm như vậy khi Kha Bắc còn nhỏ, đến khi hắn thi mới biết âm đó sai.

Nhưng mà từ này đại diện cho quá khứ Kha Bắc bị vứt bỏ, thế nên hắn chưa từng quên nó. Kha Bắc không ngừng nhớ về ký ức năm tháng kia để hấp thu năng lượng thù hận.

Người vứt bỏ hắn, người hủy diệt hắn, người trêu chọc hắn, tất cả thù hận bất lực trong quá khứ chính là chất dinh dưỡng nuôi nấng hắn trưởng thành.

“Tôi thua rồi.” Kha Bắc dứt khoát chấp nhận.

Kha Bắc tỏ vẻ dứt khoát như vậy nên ngược lại làm Sơn Xuyên khó hiểu: “Không ngờ rằng cậu sẽ mắc sai lầm tại đây.”

“Tôi biết nó sai nhưng chưa từng cố gắng sửa đúng nó.”

“Vì sao vậy?”

Kha Bắc hơi cong khóe môi, hắn không đáp lời, chỉ dùng nụ cười che giấu tất cả cảm xúc.

Sơn Xuyên thấy thế cũng không hỏi lại. Mỗi người Thập Đại đến Hoang Vu Chi Giác đều có quá khứ không muốn cho ai biết. Bình thường bọn họ sẽ không kể ra cho người khác nghe, cũng không có hứng thú lắng nghe người khác kể.

Nếu không phải mấy năm nay thường xuyên tiếp xúc thì ngay cả “vì sao vậy”, Sơn Xuyên cũng lười hỏi.

Về phần Trần Thâm và Văn Lý, bởi vì một người thích dựa cửa sổ còn một người thích dựa cửa chính nên cả hai không có gì xung đột. Có điều các cô cũng không giống nữ sinh kết bạn đi dạo, sẽ ngồi xuống nói chuyện phiếm với nhau hay chia sẻ đồ ăn vặt cùng nhau.

Văn Lý lấy ra một quyển sách đặt lên tủ đầu giường. Trần Thâm lấy điện thoại di động, bắt đầu xem tin tức. Không khí trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng lật sách và hít thở đều đều.

Mãi đến giờ ăn cơm.

Một chiếc bàn tròn đánh vecni, xung quanh đặt năm ghế dài, mỗi ghế có thể ngồi hai người. Các vị khách quý tùy ý ngồi xuống, đôi mắt quan sát hoàn cảnh bốn phía.

Nơi ăn uống nằm ở một khoảng sân rộng, bao quanh là nhà cửa được tu sửa giống nhau. Nơi này dường như là nhà văn hóa mới xây dựng trong thôn, trên các ngôi nhà đều có treo tấm biển.

“Thôn này mới được xây dựng lại nên không thích hợp phát triển du lịch lắm. Còn về tình huống cụ thể của rừng trúc, sơn cốc và sông suối vân vân, chúng tôi phải xem mới biết được.” Xét tổng thể, Nhậm Dật Phi cho rằng tiềm năng phát triển du lịch của thôn không cao, cho nên đi theo hướng quảng bá sản phẩm thủ công sẽ phù hợp hơn nhiều.

Thôi cũng xem như nhập gia tùy tục, tựa núi ăn núi ven biển ăn biển, còn tựa vào rừng trúc à, vậy thì ăn cây trúc.

“Đạo diễn, buổi chiều tôi có thể đi xem mọi người chế tạo sản phẩm từ trúc thế nào không? Nhân cơ hội bái sư học nghệ, họ sẽ không đuổi tôi đi chứ?”

Tổng đạo diễn đang ngồi ăn ở bàn khác, nhân viên công tác cũng đang ngồi quanh dùng cơm.

“Cầu mà không được. Dạy cậu miễn phí luôn.” Đạo diễn trả lời. Ngoài kia đều nói Nhậm Dật Phi lạnh lùng vô cảm, không biết cách giao tiếp, nhưng mà hôm nay gặp mặt không phải khá tốt tính hay sao?

Đạo diễn ước gì bọn họ quan sát tỉ mỉ quá trình chế tạo và sản phẩm làm ra cho camera ghi hình, tiếp cận càng nhiều khán giả càng tốt. Nếu khán giả cảm thấy hứng thú với các sản phẩm rồi chốt đơn thì tuyệt vời biết bao.

Những nơi có trúc ở phương Nam đều có thợ đan trúc. Mặc dù sản phẩm nơi này có điểm riêng biệt, song chuyện có thể bán được trên thị trường hay không lại rất khó nói.

“Thức ăn đến rồi.” Một mâm thức ăn điển hình ở các gia đình nông thôn được bưng lên: Cá kho tộ, dưa chua xào đậu hủ (đậu hủ chiên giòn), giá xào đậu, canh mướp,…

Tổ chương trình nói đồ ăn tươi mát là tươi mát thật, tất cả đều là thức ăn nhà nông, khẩu phần mỗi mâm rất nhiều, lúc nấu nướng cũng không cần chú ý tiểu tiết, rất có khí phách giang hồ.

Nhậm Dật Phi gắp một phần đậu hủ chiên được cắt thành hình tam giác, bề mặt chiên giòn đẹp mắt, nước canh hầm dưa chua với măng khô cũng rất ngon miệng, mỗi bọt khí đều mang theo hương vị nồng đậm của dưa chua.

Vị đạm của đậu hủ quả thật rất hợp với vị mặn của dưa chua, hơn nữa còn có mùi thơm của măng tươi. Ăn một ngụm nhỏ húp ít nước canh, ăn cùng cơm lại quá sảng khoái.

Ngoài ra còn có các món ăn thường thấy ở nhà như trứng vịt muối hấp, lòng trắng trứng muối giống hệt đậu phụ trắng sữa, nó bao quanh lòng đỏ trứng muối vàng, có thể tách ra ăn riêng hoặc ăn cùng nhau.

Nhậm Dật Phi chỉ thích lòng đỏ trứng muối. Hắn từng ăn trúng trứng muối Đoan Ngọ bị hư khi còn nhỏ, từ đó về sau luôn lặng lẽ vứt bỏ lòng trắng trứng.

Suy nghĩ một hồi thật có lỗi với thầy. Đáng tiếc sau khi lên cấp 2, cuộc sống thời học sinh của Nhậm Dật Phi đã thiếu đi hoạt động ngày Đoan Ngọ quan trọng.

“Ăn chậm thôi, uống chút canh.” Salman múc cho Nhậm Dật Phi một muỗng canh mướp trứng. Mướp xanh tươi, trứng vàng nhạt, rõ ràng canh nóng nhưng uống xong lại cảm thấy dễ nuốt vì “ngọt thanh”.

“Mướp giảm nhiệt.” Nhậm Dật Phi nói.

“Thì?” Salman cảm thấy nhất định vẫn còn nửa câu sau.

“Em có thể uống một xíu coca lạnh để cân bằng nhiệt độ không?”

Mướp giảm nhiệt, coca lạnh tăng nhiệt, +1 -1 bằng 0, quá đúng logic còn gì. “Bậc thầy chăm sóc sức khỏe” thế hệ mới Nhậm Dật Phi bắt đầu làm giống thao tác ngâm câu kỷ tử với rượu nho rừng.

“… Không được, giảm canxi rồi em đi không nổi bây giờ.” Salman lại múc thêm một muỗng canh mướp trả thù.

Khổng Tước ngồi một bên nhìn lén thật lâu, sau khi quan sát xong thì hắn âm thầm gật đầu: Học được rồi.

Khổng Tước vốn định chuyển cá kho tới để gắp, ai ngờ không biết hắn bổ não cái gì hay là quá khẩn trương, kết quả Khổng Tước múc một muỗng canh mướp bỏ vào chén Hạc Quân, còn học theo Salman nói: “Ăn chút mướp, giảm nhiệt.”

Hạc Quân: “…?”

Khổng Tước: “…!”

“…” Hạc Quân trầm mặc đẩy chén canh nhỏ tới trước mặt Khổng Tước, “Cỏ, ngươi ăn đi.” Thật sự là thực vật “cỏ”.

Món ăn yêu thích của Hạc Quân là cá khô nhỏ, ốc đồng và tôm. Y chỉ ăn chút canh cỏ để cân bằng chất dinh dưỡng. Trong bàn đồ ăn trước mặt, ngoại trừ gắp hai phần cá kho thì Hạc Quân chỉ gắp mỗi thứ một chút để nếm hương vị.

Canh mướp là mỹ thực đối với con người, song trong mắt Hạc Quân thì nó không khác nào một chén canh cỏ dại. Thế nên y không hiểu vì sao Khổng Tước lại đẩy cho mình chén canh cỏ dại.

Khổng Tước ngồi trên bàn mặt đỏ bừng bừng, hận không thể quay ngược thời gian.

Những người khác vẫn lo ăn cơm.

Người chơi ở Hoang Vu Chi Giác đều không kén ăn. Bọn họ có thể nuốt thứ khó ăn nhất xuống bụng mà không đổi sắc mặt, huống chi tất cả món ăn trên bàn đều nêm nếm khá ngon. Thế là khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp ngồi nhìn họ gắp trái gắp phải, không khác nào con tằm vét sạch toàn bộ bàn ăn, chỉ còn lại canh rau.

“Ăn xong rồi ạ.” Nhậm Dật Phi đặt đôi đũa lên chén, sau đó quay sang hỏi tổng đạo diễn: “Đạo diễn, nơi sản xuất trúc ở đâu vậy? Hay là mọi người đều làm việc trong nhà?”

Tổng đạo diễn nói địa chỉ sản xuất.

“Chờ đã thỏ con, tôi cũng muốn xem sản phẩm từ trúc.” Văn Lý buông đôi đũa trong tay, cô lau lau khóe miệng.

Những người khác cũng quay sang nhìn tổng đạo diễn.

“Thôn cũ còn không? Tôi muốn đi xem chút.”

“Thôn này có truyền thuyết xa xưa gì không?”

“Nơi nào có nhiều động vật tụ tập nhất?”



Cắn người miệng mềm, dùng người ngắn tay*, đi du lịch miễn phí, nói chung không cần coi trọng nhiệm vụ cũng khó coi. Có điều không phải tất cả mọi người đều cảm thấy hứng thú với công việc chế tác nên có người muốn đi dạo quanh thôn, có người muốn hiểu biết về truyền thuyết xa xưa trong thôn.

Dù sao cũng không phải chỉ có một cách thức tuyên truyền nơi này.

<i>*Cật nhân chủy nhuyễn dụng nhân thủ đoản: Ăn của người khác thì nói năng đối xử với họ cũng mềm mỏng hơn.</i>

“Có thể đi dạo vùng rừng núi quanh đây không?” Hạc Quân cũng buông đũa xuống. Y muốn tìm xem nơi này có phong cảnh nào đẹp không.

“Có thể, đương nhiên có thể.” Tổng đạo diễn vui mừng khôn xiết. Ông không ngờ các vị khách quý trước mặt lại chuyên nghiệp đến vậy.

Làm một tổng đạo diễn và người phụ trách chương trình, bản thân ông vô cùng hy vọng mỗi người bọn họ sẽ có một con đường riêng, để khán giả đi theo get được vẻ đẹp của thôn trang nhỏ này.

Rốt cuộc thì mục đích ban đầu của chương trình giải trí vốn không phải nâng cao tiếng tăm cho khách quý, mà vẫn tập trung chuyện tạo nhiệt độ quan tâm cho thôn trang nơi đây.

“Nhưng mà các cậu nhớ phải cẩn thận, nghe nói quanh đây có trộm săn bắt.”

___

Mời mọi ngừi ăn cơm nhaaaa:

365494209_832555768281453_8521724971251539711_n.png


366361861_828508631932208_8541605813402160806_n.png


365768642_609307611229174_1529820940840765652_n.png


365650622_689429596329220_483760245187517173_n.png


366086994_968811401051324_5360736891302335320_n.png


365946940_984820786180551_8785955156706008584_n.png


365913635_323536966726404_5408066811963734651_n.png


366091607_954446302299608_8943338314598542076_n.png


365454425_1179315606789879_894455356585905557_n.png


366215677_677804740463075_6242726095382401019_n.png


365563016_151234108017415_4392640204950474083_n.png


365469625_225911117091770_8034523173101570886_n.png


366027194_668033071915869_8823815419472140791_n.png


366772904_244810291252875_905506336709524547_n.png


365961703_308997004938589_165192651025894078_n.png


367561369_662919162433905_7655588782941639974_n.png


365618191_1049110239412254_2536194962504474615_n.png


366801037_831320621990754_8116146291011293462_n.png


366054456_1449195162510735_5171191306479468722_n.png


365751035_276607065083442_2883378054778027913_n.png


365473142_821845726116992_1046560438274771364_n.png


Tui bới cơm giùm mấy bà luôn nè:

366220608_239124832425386_4414839556018952106_n.png

 
Tháng Ngày Tôi Ngụy Trang NPC Trong Trò Chơi Sinh Tồn
Chương 303: Đoàn khách du lịch


Cuối cùng có 4 người lựa chọn vào núi. Tổ chương trình sắp xếp cho 3 người khác đi chung để phòng ngừa biến số.

Dẫn đầu đội ngũ là người trông coi cánh rừng. Trong cánh rừng hẻo lánh ít dấu chân người, chỉ có người trông coi dày dạn kinh nghiệm mới có thể tìm được con đường thường đi bên trong cỏ dại.

“Tổ tiên của tôi là thầy thuốc nên luôn vào núi hái thuốc. Đến thời đại của tôi thì không còn ai học làm thuốc nữa, có điều vì có kiến thức thế hệ trước để lại nên làm người giữ rừng.” Người nói chuyện là một người phụ nữ trung niên có làn da ngăm, hàng năm đều đi trên núi.

Theo truyền thống của cư dân địa phương, đáng lẽ phụ nữ sẽ không thể làm người giữ rừng. Bởi vì nghề nghiệp này kiểm tra thể lực và tâm lý, cũng yêu cầu người giữ rừng quen thuộc địa hình, hiểu biết tất cả kiến thức của rừng núi, sinh sống ngoài trời, còn có thể phân biệt động vật hoang dã thông qua phân, cặn thức ăn và dấu chân. Nhưng mà người nọ vẫn được lựa chọn nhờ vào bản lĩnh.

Người giữ rừng cầm một cây súng săn tự chế, bên trong lắp châm gây mê. Đây là vũ khí được xin trang bị cho người giữ rừng, mục đích là để uy h**p đám săn trộm.

“Ở đây có động thực vật nào quý hiếm không?” Dù sao người săn trộm cũng không thể bắt chó mèo bình thường.

Người vừa hỏi chính là Trần Thâm, lúc này cô mặc quần áo ngụy trang của quân đội, tóc thắt bím, sau lưng mang ba lô quân đội xanh, tay cầm công cụ đặc biệt, bộ dáng trông vô cùng sạch sẽ, mạnh mẽ oai hùng.

Các cô gái chàng trai trong kênh phát sóng trực tiếp của Trần Thâm đều phải hét khàn giọng, quá bén! Chỉ muốn nằm yên một chỗ đợi chị ta tới cửa.

Đi cùng Trần Thâm còn có Hạc Quân, Khổng Tước, Hồ Điệp và hai nhân viên công tác am hiểu thám hiểm ngoài trời, đồng thời có kinh nghiệm sơ cứu.

Hạc Quân đến núi sâu tìm kiếm “cảnh đẹp”, Khổng Tước đi cùng với y.

Về phần Hồ Điệp, đơn giản là cậu ta không thể đứng yên một chỗ, đôi chân như có ý thức riêng, nó nói nó muốn ra cửa để hít thở không khí trong lành.

“Lần trước lúc chúng tôi tóm được lồng sắt của tên săn trộm kia thì thấy gã bắt nhốt vài chú chim sẻ vàng. Có điều bây giờ chim sẻ vàng đều bay về phương Bắc cả, đợi sang thu đông mới quay trở lại, mọi người đừng lo.” Người giữ rừng vừa cầm gậy dò đường vừa nhắc nhở phía sau chú ý.

Bà vốn chuẩn bị xong tinh thần săn sóc nhóm “khách cưng”, ai ngờ hình như tất cả bọn họ đều có kinh nghiệm đi lại trong rừng, hoàn toàn không cần bà nhắc nhở mà ngược lại luôn làm rất tốt.

“Có phải mọi người từng học qua rồi không?” Người giữ rừng buột miệng hỏi. Nhìn bộ dáng nhẹ nhàng linh hoạt của họ, bà càng thêm nghi ngờ không biết ai mới là người giữ rừng chân chính.

Trần Thâm sửa sửa mũ, nghiêm túc đáp: “Từng học.”

Hồ Điệp đang bận vừa đi vừa thổi kẹo cao su, cậu ta nghe vậy thì thổi ra một cái bong bóng, sau đó nói: “Thực tiễn mà ra.” Một mình ở trong rừng một tháng, chỉ cần không chết thì đa số mẹo vặt sinh tồn đều có thể học được.

“Biết khá rõ.” Hạc Quân gật đầu, vẻ mặt y vô cùng ôn hòa, khiến nhóm khán giả trong phòng phát sóng lập tức l**m màn hình biểu thị lòng tôn kính.

Ngay cả khi mặc quần áo thể dục rộng rãi, Hạc Quân vẫn mang trên người khí chất thanh tao. Cứ tưởng rằng y mặc loại đồ vận động này sẽ giảm phong độ, kết quả vẫn tiên khí như cũ.

Người yêu thích mẫu hình trong trẻo lạnh lùng nhưng cao quý xuất chúng quả thật yêu Hạc Quân muốn chết.

Chỉ có Khổng Tước cạnh y là đáp lời thành thật: “Chuyện này không phải rất đơn giản sao? Là một loài động vật, vốn dĩ sinh ra đã có chút bản năng sinh tồn.”

“Thiếu gia ngốc nghếch nhà nào chui ra vậy? Không biết khiêm tốn một chút gì hết. Đáng lẽ anh ta phải nói đáp án tiêu chuẩn kiểu “Đúng vậy, tôi học rất lâu, cực kỳ nỗ lực luôn.” mới phải.” Phòng phát sóng trực tiếp của Khổng Tước thu hút rất nhiều khán giả ngạo kiều, khẩu thị tâm phi y chang hắn. Bọn họ nói lời ghét bỏ Khổng Tước song lại theo đuổi không kém một giây.

“Đợi một chút! Suỵt –” Người giữ rừng đang dò đường chợt dừng bước. Bà cẩn thận cầm gậy dẫn đường gạt đám cỏ ra, chỉ thấy bên trong có một đoạn da rắn màu xám nhạt đã lột, khi kéo ra dài gần đến hai mét.

Hai nhân viên công tác theo sau lắp bắp kinh hãi: “Vỏ rắn này là loại rắn gì? Rắn độc ư?”

Người giữ rừng cẩn thận phân biệt: “Là rắn rừng địa phương, có độc, chẳng qua loại rắn này chủ yếu đi săn các động vật nhỏ như chim tước linh tinh, độ uy h**p với con người không lớn.”

“Rắn? Ta cũng đã từng nuôi.” Khổng Tước lẩm bẩm.

“Rắn nuôi? Rắn Ngô đúng không?” Trong nước không có quá nhiều loài rắn được phép nuôi dưỡng, tương đối phổ biến có lẽ là rắn Ngô.

“… Cùng loại.” Khổng Tước sờ sờ mũi. Hắn không nói cho nhân viên công tác biết mình nuôi rất nhiều rắn đuôi chuông, nuôi từng lứa từng lứa.

Từ nhỏ Khổng Tước đã ăn rắn đuôi chuông, ăn thứ này giống như con người ăn que cay, nhiều ngày không ăn sẽ nhớ nhung buồn miệng. Vì vậy hắn quyết định nuôi một tổ cho khỏe.

Vì muốn nuôi rắn đuôi chuông cho tốt, Khổng Tước còn ra lệnh tiểu yêu nuôi chuột bạch, nuôi chúng đến lúc trắng trẻo mập mạp thì đút cho rắn đuôi chuông của hắn ăn.

Trong nhóm người không phải chỉ có một mình yêu quái Khổng Tước nuôi rắn, mà còn có tên yêu quái Hồ Điệp. Cậu ta gật gù: “Tôi cũng từng nuôi rắn, sau này thì chuyển cho người khác, trong nhà chỉ còn hai con thằn lằn và hai con rùa. Vì để chúng nó yên tâm ăn uống nên tôi còn nuôi thêm gián và tôm.”

Dường như Hồ Điệp rất thích vật nuôi của mình, khi nói đến chúng đều biết to mấy chữ “vui vẻ” trên mặt.

Mặc dù biểu tình “vui vẻ” đó chỉ là đồng tử hơi giãn rộng, giọng điệu nhanh hơn chút.

“Cậu còn nuôi cả gián?” Người giữ rừng biết gián phương Nam có thể bay vèo vèo tỏ vẻ bản thân thiếu kiến thức, không get nổi tư duy người thành phố cho lắm.

Cái loại sinh vật bay ập vào mặt mình, gián không chỉ là loài động vật ghê tởm hoặc kinh dị bình thường, mà nó… thật sự khiến người ta khó diễn tả hết nỗi sợ hãi ghê tởm.

Hồ Điệp quay đầu, cậu ta nhìn người giữ rừng bằng đôi mắt đen láy, thoạt nhìn khá vô thần: “Một loại gọi là gián anh đào, mỗi ngày cho chúng nó ăn trái cây tươi như đào và táo, chúng nó hơi kén ăn, ngay cả cà rốt cũng không ăn. Từng có một thời gian vài đứa xổng chuồng, bởi vì kén ăn nên nhịn đói chết.”

“…”

“Chỗ tôi mới có hai thằn lằn con vừa sinh, không muốn nuôi, chuyển cho dì miễn phí, rất hợp với gián anh đào đời thứ ba, mỗi ngày cho chúng nó ăn trái cây tươi là được.” Hồ Điệp tiếp tục nói, “Gần đây tôi muốn tập trung nuôi rùa đen.”

Người giữ rừng trầm mặc, bà quay đầu bước về phía trước: Vật nuôi thời buổi này còn ăn ngon hơn bà!

Hồ Điệp nhìn một vòng, ngay cả Khổng Tước cùng sở thích nuôi rắn cũng lộ ra vẻ mặt “Đừng nhìn ta, ta sẽ không nuôi chúng”.

Nhân viên công tác theo sau càng vội nhanh bước chân. Hồ Điệp đứng yên tại chỗ, cậu ta ngây người trong chốc lát: “……. Bộ gián anh đào ăn trái cây không đáng yêu hả? Thế gián Dubia thì sao? Gián mặt quỷ thì sao?”

“Cứu mạng!!!” Các chị em và nhóm nam tử hán trong phòng phát sóng trực tiếp của Hồ Điệp đã giảm chỉ số SAN* điên cuồng.

“Ồ, tôi đi hỏi thỏ con vậy.” Hồ Điệp lẩm bẩm tại chỗ, cảm thấy có lẽ thỏ con sẽ tán thưởng con cưng của cậu ta.

“Hắt xì!” Nhậm Dật Phi hít mũi, “Cứ có cảm giác sắp có chuyện xấu gì muốn tới tìm mình.”

<i>Chỉ số SAN (Sanity) (tạm dịch là sự tỉnh táo) là giá trị người chơi của board game Cthulhu Mythos. Ở một mức độ nào đó, nó có thể coi là sức mạnh tinh thần. Ví dụ nhìn thấy một số thứ siêu nhiên hoặc những thứ đáng sợ thì tinh thần bạn sẽ bị k*ch th*ch, SAN của bạn sẽ giảm xuống.</i>

Hiện tại Nhậm Dật Phi đang đứng trong xưởng thủ công nhỏ của thôn, nó là một sân rộng có mái che, một ít cây trúc đã được chặt chất đống.

“Tất cả đều do thầy chúng tôi chọn, không già không non. Cây trúc quá già sẽ không mềm, ngược lại quá non thì nhiều nước, cho nên phải chọn cây vừa phải mới được.” Thôn trưởng giới thiệu xưởng thủ công cho Nhậm Dật Phi.

Salman không đi cùng hắn. Măng khô, rau rừng và các loài nấm trong thôn rất tươi, Salman nói muốn biểu diễn một phen, thể hiện tay nghề nấu nướng cho khán giả ở bên kia màn hình cảm nhận.

Ừ… Đại khái là do Salman vẫn rất để ý chuyện fans Nhậm Dật Phi nghi ngờ hắn nấu ăn không giỏi khiến thần tượng nhà mình kén ăn.

“Như vậy cũng được, sau này nếu bọn họ mua nguyên liệu khô ở đây nấu ăn thì có thể suy xét tặng kèm công thức thực đơn.” Nhậm Dật Phi chớp mắt đã nghĩ ra thêm một cách tuyên truyền.

“Cứ gọi là “Bí kíp dạy nấu ăn của bạn trai” đi. Học theo thực đơn của anh, đảm bảo có thể thoát kiếp độc thân nhé.” Salman dõng dạc đáp lời.

“Nếu không thể thì sao? Anh định đóng gói mình chuyển cho họ luôn hả?” Nhậm Dật Phi tức giận cằn nhằn.

“Nếu không thể thì bọn họ có thể cân nhắc mua “Bí kíp làm rung động của bạn trai”, chờ anh về nhà sẽ viết nó ngay.”

Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp lập tức xuýt xoa, tiếng xuýt xoa của Nhậm Dật Phi cũng xen lẫn trong số đó.

Vì vậy hai người bọn họ chia binh hai đường. Nhậm Dật Phi ở đây bái sư học nghệ, Salman ở đó mở lớp dạy nấu ăn tại chỗ.

Nhà xưởng nhỏ thêm không ít máy móc phương tiện, nhưng dường như thợ thủ công lớn tuổi lại thích dùng phương thức thuần thủ công hơn. Họ chỉ dùng công cụ đơn giản nhất, bàn tay thô ráp cầm trúc, phán đoán rằng loại này thích hợp chế tạo cái gì bằng kinh nghiệm chính mình.

Nhậm Dật Phi ngồi xổm bên cạnh, đợi lúc thợ thủ công lớn tuổi rảnh rỗi uống nước thì mới tiến lên, hỏi: “Cháu có thể làm thử không ạ?”

Ông lão đánh giá hắn từ trên xuống dưới rồi lắc đầu: “Cậu nào giống người làm công việc này?”

Nhưng Nhậm Dật Phi vẫn kiên trì nói muốn làm thử, có lẽ ông lão cũng chừa mặt mũi cho thôn trưởng nên đáp: “Thôi được, để tôi chỉ cậu làm lồng dế.”

Thời buổi này đã không còn người chơi dế nên khi nói đến lồng dế, nét mặt ông hiện rõ vẻ hoài niệm xa xưa.

“Được ạ.”

Những sợi tre mảnh để làm lồng dế đều được chẻ sẵn, song cần phải mài nhẵn nhiều lần, nếu không sẽ dễ làm đứt tay.

Nhậm Dật Phi cầm dao gọt xuống, vậy mà hắn gọt lưu loát gốc cành trên bề mặt cây trúc giống hệt như ông lão. Đối phương thấy bộ dáng Nhậm Dật Phi rất khá nên biểu tình cũng dịu đi nhiều, bắt đầu dạy hắn cách làm lồng.

Lúc này, Sơn Xuyên và Kha Bắc đang chơi cờ với một cụ ông trong thôn.

Văn Lý thì đã xuất phát đi xem di chỉ của thôn cũ.

Tạm thời không nhắc đến hai người chơi cờ với cụ ông ở sân văn hóa và nói chuyện với cụ bà đầu thôn, Văn Lý đã tìm đến được thôn cũ. Tổ chương trình không yên tâm để cô đi một mình nên dặn một nhân viên địa phương đi theo.

Thôn cũ ở trên núi, người bình thường đi ngược lên dốc đều phải thở hồng hộc, trong khi Văn Lý lại không khác nào giẫm trên đất bằng, cô đi đến trước thôn cũ mà mặt không đỏ, cũng không thở hổn hển, chỉ có nhân viên công tác không yên tâm theo sau là đổ đầy mồ hôi.

“Cậu không sao chứ? Uống chút nước đi.” Văn Lý nhiệt tình quan tâm cậu nhân viên còn cao hơn cô một cái đầu, khiến đối phương đỏ mặt như trái cà chua chín.

“Không, không sao ạ, cảm ơn.”

“Đừng khách sáo. Tôi thường xuyên rèn luyện thân thể nên nhất thời quên mất thể lực người bình thường có giới hạn.” Văn Lý cười nói.

Cô là kiểu người đẹp lạnh lùng, đột nhiên cười rộ lên đúng là mê hoặc chết người. Đương nhiên cậu thanh niên kia không thể chống đỡ, bắt đầu nói năng lộn xộn.

“Tập thể dục, tập thể dục khá tốt. Chị Văn thích kiểu người hay tập thể dục ạ? Không không, ý của tôi là chị Văn rất thích hợp rèn luyện, rất tốt.”

“Ồ –” Phòng phát sóng trực tiếp bắt đầu ồn ào. Văn Lý không nhìn thấy nên không ảnh hưởng chủ đề bàn luận của bọn họ.

“Chị ấy thích kiểu người ngoan ngoãn nghe lời cơ, không thích người vận động.” Bọn họ còn nhớ rõ lời Văn Lý giới thiệu ban đầu. Nếu gặp một chị gái như vậy, nhất định bọn họ sẽ cưới liền!

Văn Lý nhìn làn da bánh mật của nhân viên công tác, cô âm thầm lắc đầu: Tính cách khá ổn, có điều nhan sắc không hợp gu cô.

Đúng vậy, không những Văn Lý là hải vương* mà cô còn là một hải vương nhan khống. Đối với cô mà nói, đặc điểm khác đều là thứ yếu, dù sao cô cũng không phải người thích ăn một món trong thời gian dài. Chỉ có nhan sắc không phù hợp là không thể chịu được.

“Quá đáng tiếc.” Văn Lý nghĩ, sau đó yên lặng thu lại “râu nhỏ” vươn ra.

<i>*Nôm na là kẻ thống trị hải sản=))) Không chỉ là bắt cá 2 tay nữa mà là giăng lưới bắt hết cá luôn=)))</i>

Hai người nghỉ ngơi một chút rồi mới vào thôn cũ.

Thôn cũ có lịch sử hai ba trăm năm, phần lớn kiến trúc đều được xây dựng bằng đá địa phương. Tuy rằng có nhiều nhược điểm như khó thông thoáng, khó tránh nhiệt vân vân nhưng bản thân kiến trúc cực kỳ kiêng cố.

“Hình như là một gia đình giàu có.” Văn Lý nhìn một gian kiến trúc hai tầng, vị trí địa lý khá cao, còn có vườn hoa rộng, trong vườn hoa có một cái ao tụ từ dòng suối. Mặc dù lúc này vườn hoa đã khô héo từ lâu nhưng trong ao vẫn còn một con rùa đen, không biết có phải chủ nhân cũ để lại hay không.

“Đây là nhà của bác Hà, nhưng mà đã bỏ hoang từ lâu. Đến ông ấy cũng…” Nhân viên công tác muốn nói lại thôi, “Chúng ta vẫn nên đừng vào.”

“Vì sao?” Văn Lý ngửi được mùi vị “tin tức NPC nhắc nhở” nên hỏi theo bản năng, tuy trong lòng cô đã có chút suy đoán.

Nhân viên công tác hơi do dự: “Sau khi người dân đều dọn đi, bác Hà vẫn quyến luyến nhà cũ nên ở lại một mình. Ai biết có một ngày nào đó, ông ấy… “đi” bất chợt, bởi vì ngã vào ao. Sau đó nơi này có vài, khụ, lời đồn.

Lời còn chưa nói xong, nhân viên công tác liền nghe thấy tiếng động phát ra từ trong nhà.

Cậu ta không nhịn được run rẩy lập cập. Ban ngày ban mặt, nhiệt độ cao thế này mà cậu ta lại cảm thấy lạnh, mồ hôi lạnh chảy xuống ròng ròng. Nhân viên công tác nhìn trái ngó phải: “Chắc là động vật nhỏ gì rồi, a ha ha, chúng ta đi nơi khác xem nhé?”

Văn Lý hơi phát tác bệnh nghề nghiệp. Nói cách khác, bọn họ chưa bao giờ thực sự bước ra khỏi Hoang Vu Chi Giác. Cho nên cô lập tức bật cười: “Đi cái gì? Vào trong xem.”
 
Tháng Ngày Tôi Ngụy Trang NPC Trong Trò Chơi Sinh Tồn
Chương 304: Đoàn khách du lịch


Nếu đây là phó bản của Hoang Vu Chi Giác thì nhất định chuyện bọn họ đi vào ngôi nhà từng có người chết sẽ xảy ra điềm báo nào đó. Điềm báo này sẽ phân loại thuộc tính phó bản.

Văn Lý tiến vào sân trong, vẻ mặt hơi nghiêm nghị. Cô quay đầu làm động tác yên lặng với nhân viên công tác. Nhân viên công tác phía sau lập tức đề cao cảnh giác, cậu ta muốn thể hiện chút dũng khí của mình ngay lúc cấp bách, nhưng mà đôi chân run rẩy lại sống chết không chịu bước về trước.

Trong khi cô gái trước mặt vừa tiến vào trạng thái liền quên mất sự tồn tại của người phía sau. Trong phó bản, ngoại trừ những người có quan hệ tốt nhất với cô kia thì toàn bộ người chơi khác đều tự mình lo liệu, không can thiệp chuyện riêng của nhau là tiền đề cho sự hợp tác.

Đa số bọn họ đều có thói quen hành động đơn độc, Văn Lý cũng thế. Cô nửa ngồi xổm xuống, một tay vươn ra túm lấy cây gậy gỗ, toàn bộ quá trình không hề phát ra một chút âm thanh.

Chàng trai cao lớn phía sau giống như bị không khí lây nhiễm, dù là ban ngày thì cậu ta cũng sợ hãi đến mức tạm ngưng hô hấp.

“Đó, cái đó….!” Người nọ đang muốn nói gì đó để giảm bớt bầu không khí áp lực thì Văn Lý phía trước đột nhiên quay đầu, đôi mắt sắc bén không khác nào dao nhỏ, lập tức chém bay nửa câu sau của cậu nhân viên.

“Lại là một NPC kéo chân.” Văn Lý nghĩ thầm. Cô nhấc chân đá vào cửa chính không hề do dự, cánh cửa gỗ vốn không được tu sửa nhiều năm bị tác động mạnh liền văng xuống đất. Văn Lý nhanh chóng cầm gậy gỗ vọt vào.

“Á! Hự.” Bên trong truyền ra tiếng thét lớn, sau đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất cái ầm.

Lúc này nhân viên công tác mới hoàn hồn khỏi ánh mắt đầy sát khí của Văn Lý: “Này? Ai trong đó?! Đợi tôi với.”

Nhân viên công tác chạy vào trong nhà, camera ghi hình cũng bay theo cậu ta vào trong. Chỉ thấy giữa màn bụi ngập trời, ánh sáng xuyên qua ô cửa sổ rơi xuống căn nhà tối tăm, cuối cùng dừng trên sống lưng thẳng tắp của một cô gái.

Văn Lý hơi kéo váy dài xẻ tà của mình lên, một chân mang giày da đang đạp lên đầu một người đàn ông nằm sấp trên đất. Đối phương đã bất tỉnh nhân sự, bị hung khí là một cây gậy gỗ đập vào giữa gáy, một chiêu bại trận.

Văn Lý quay đầu nhìn về phía nhân viên công tác và camera bay bay ghi hình, vẻ mặt bình tĩnh: “Bên cạnh có dây thừng, đem lại đây trói người.”

“Dạ? Vâng.” Nhân viên công tác chạy nhanh tới rồi cầm dây thừng trói người. Cậu ta vừa trói vừa nhỏ giọng hỏi, “Người này làm sao vậy?”

“Tự xem góc tường đi. Nhớ cẩn thận chút, gã có đồng bọn.” Văn Lý dứt lời đã vọt ra cửa, “Tôi đi xung quanh xem, tránh để lại hậu hoạn.”

Giết người phải bổ dao thẳng tay, đối địch phải diệt cỏ tận gốc, đây là cách sinh tồn ở Hoang Vu Chi Giác.

Nhân viên công tác nhìn về phía góc tường. Lúc này cậu ta mới phát hiện ở đó có chất mấy cái lồng, mỗi lồng đều nhốt một con chim tước xinh đẹp.

“Là săn trộm ư?!” Rốt cuộc nhân viên công tác mới hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, có điều một nghi vấn khác cũng từ từ dấy lên trong lòng cậu ta, “Làm sao chị ấy phát hiện được?”

Văn Lý đi ra ngoài, cô rũ mắt nhìn cánh tay mảnh khảnh trắng nõn của chính mình, giống hệt như mỗi ngày đều được cô bảo dưỡng tỉ mỉ. Thế mà đôi tay ấy, suýt chút nữa đã giế t chết người.

Nếu không phải âm thanh bên ngoài nhắc Văn Lý nhớ rằng đây không phải thế giới phó bản thì cây trâm trên đầu cô hẳn đã đâm vào xương sọ và cột sống, cắt đứt tủy sống của tên săn trộm.

Ở Hoang Vu Chi Giác mấy năm đã đủ thay đổi cả đời bọn họ. Thân thể trở về cuộc sống bình phàm, trong khi linh hồn vẫn xao động bất an.

“Có thể bắt đầu tập thói quen sinh sống như người bình thường.” Đây là lời nói của Nhậm Dật Phi lúc mời bọn họ đến. Văn Lý vốn cảm thấy vấn đề đó không lớn, hiện tại ngẫm lại mới tỉnh ngộ… Có lẽ cô nên xin nghỉ thêm vài lần.

“Chị Văn Lý.” Sau khi cột chắc tên săn trộm, nhân viên công tác bị dọa sợ trắng mặt chạy ra ngoài. Cả đời cậu ta chưa từng trải qua chuyện nào k*ch th*ch đến vậy, bây giờ trái tim nhỏ vẫn còn đập thình thịch.

Nói chung dù thế nào thì cậu ta cũng không muốn ở chung một phòng với tên săn trộm vô cùng nguy hiểm, cho dù lúc này đối phương đã hôn mê và bị trói gô.

“Ừm.” Văn Lý đã bình tĩnh trở lại, cô quay đầu mỉm cười một cái. Gương mặt xinh đẹp bị ánh mặt trời phủ viền vàng mỏng, nhân viên công tác lập tức giật mình, dường như không nhớ ra nổi bộ dáng hung tàn của vị cô nương này không lâu lúc trước.

“Cột chặt rồi?”

Lời nói của Văn Lý kéo nhân viên công tác về lại hiện thực. Chỉ trong hai giây mà cậu ta đã hiểu được tâm tình khiếp sợ của Hứa Tiên khi phát hiện vợ mình là xà tinh.

“Khụ, vâng vâng, tôi đã cột chặt rồi. Nhưng mà cái gì nhỉ, chị muốn báo cảnh sát không?”

Báo cảnh sát?

Văn Lý hơi sửng sốt. Hiện tại cô mới nhớ ra phản ứng đầu tiên của một người bình thường khi đối mặt với chuyện không thể giải quyết là “báo cảnh sát”.

“Cậu gọi đi.” Cô nói, “Điện thoại tôi sắp hết pin rồi.”

Nhân viên công tác lập tức báo cảnh sát. Đợi nói xong xuôi, cậu ta nhịn không được hỏi ra nghi hoặc trong lòng: “Vì sao chị biết bên trong có người vậy?”

Văn Lý nhìn gương mặt ngốc nghếch của nhân viên công tác, cô thở ra một hơi tang thương: “Dấu chân trên đất, chim kêu trong phòng.”

Manh mối rõ ràng như vậy, ở ngay trước mắt mà còn không thấy. Nếu cậu ta ở Hoang Vu Chi Giác thì đã đủ chết một trăm lần luôn.

Đương nhiên, có lẽ người này không thể vào Hoang Vu Chi Giác được. Trước kia không được, hiện tại càng không thể.

“Đúng là đồ ngốc may mắn.” Văn Lý nghĩ.

Nhưng mà cô không biết bọn họ là trường hợp báo cảnh sát báo thứ hai, bởi vì trường hợp báo cảnh sát thứ nhất là nhóm người vào núi.

Thời gian quay ngược năm phút trước, lúc đó bọn họ còn ở trong rừng rậm thì Hạc Quân là người đầu tiên phát hiện tình huống dị thường.

Đám người đang đứng giữa rừng trúc rậm rạp, chim tước tung tăng bay lên như nốt nhạc trầm bổng. Ánh sáng xuyên qua khoảng cách của lá trúc xanh, biến thành từng đợt bướm lập lòe.

Gió thổi ngang rừng trúc, vang lên những rung động mềm mại. Tiếng kêu thanh thúy của chim tước làm người ta nhớ đến tiếng “chíp chíp” đánh thức giấc mơ lúc sáng sớm.

“Trong rừng xuất hiện mùi vị vốn không nên có.” Hạc Quân ngẩng đầu nhìn về phía rừng sâu. Y ngửi được mùi kim loại, dầu máy và khói thuốc súng. Hơn nữa đàn chim chóc xung quanh cũng đột nhiên nôn nóng bất an.

“Cái gì cơ?” Người giữ rừng còn đang phân biệt tiếng chim kêu trên đầu. Mỗi một tiếng chim kêu đều khác nhau, thân là người đi rừng quanh năm nên bà có thể phân biệt rõ ràng. Người giữ rừng còn mới định nói vì sao tiếng chim kêu hôm nay lại to hơn ngày thường, chỉ sợ xảy ra tình huống gì khó nói.

“A…” Vừa ngửi được hơi thở nguy hiểm, đôi mắt vô thần ngốc nghếch của Hồ Điệp liền xuất hiện ánh sáng, giống hệt như vừa kích hoạt chốt mở thần bí.

Cậu ta quay phắt về hướng nào đó bằng tốc độ cực nhanh, đồng thời vươn tay với người giữ rừng: “Có thể cho tôi mượn súng bắn chim của dì không?”

“Súng bắn chim? Cậu nói cái này hả? Không được, đây là..” Người giữ rừng còn chưa kịp nói dứt câu, súng săn trong tay bà đã nhẹ nhàng bay qua tay Hồ Điệp vô thanh vô thức.

Cậu ta chỉ nhìn thoáng qua là đã biết loại súng săn này được sửa đổi, cũng biết đại khái về thông tin số liệu.

Hồ Điệp nâng súng, một tay mở chốt bảo hiểm bằng động tác thuần thục và cực kỳ điêu luyện.

“Đợi đã!” Người giữ rừng lập tức biến sắc. Bên trên quy định súng này không thể sử dụng dễ dàng, hơn nữa tuyệt đối không được để người khác sử dụng.

Nhưng mà hiện tại có nói cũng chậm, Hồ Điệp hơi nghiêng mặt, cậu ta nhắm hai mắt: “Suỵt ——”

Đám người nhất thời yên tĩnh hai giây, hai giây này Hồ Điệp đã đủ dùng.

“Nghe thấy rồi.” Tiếng quần áo cọ vào cỏ cây vô cùng bắt tai.

Hồ Điệp bóp cò, hai cây châm gây tê liền vụt khỏi nòng súng, sau đó bay thẳng về phía bụi cỏ trên sườn đồi nào đó, phát ra hai tiếng đinh tai.

Chẳng qua mấy người ở đây lại nghe đến ba tiếng, thậm chí tiếng súng vang dội đầu tiên còn nhanh hơn Hồ Điệp nửa giây.

“Cẩn thận! Là săn trộm!” Người giữ rừng thường xuyên tiếp xúc với đám săn trộm như hiểu ra chuyện gì. Bà vọt về phía vị khách gần nhất để kéo đối phương.

“Đừng lo lắng, không có việc gì cả.” Người giữ rừng không bị ngã, bà được Trần Thâm đỡ lấy bằng một tay.

Bởi vì Trần Thâm nhạy bén né tránh nên đạn gây tê bay tới đã đâm vào cây trúc ở sau lưng bọn họ.

“Dì đợi ở đây một lát, mọi chuyện sẽ kết thúc trong hai phút thôi.”

Nói rồi Trần Thâm buông người giữ rừng ra, vẻ ôn hòa trên mặt trực tiếp biến mất. Cô giống như báo săn mạnh mẽ, lách mình một cái liền vọt vào bụi cỏ.

“Cô phải cẩn thận….!” Tiếng gọi với theo của người giữ rừng đột ngột im bặt. Bà trông thấy Trần Thâm như chim ưng xách hai con gà con, hai tay xách hai tên săn trộm đi ra từ bụi cỏ.

Cô vứt hai tên săn trộm bị trúng châm gây tê nhưng chưa hôn mê ra đất: “Tôi dẫm vào tay bọn họ, hẳn là không sao chứ?”

Mọi người nhìn hai tên săn trộm đang kêu gào, rõ ràng đã gãy xương tay phải: “…Không sao.”

Chỉ cần không chết đều không thành vấn đề. Lỡ như chết ngang… Vậy thì cứ chết.

Trần Thâm gật đầu: “Đúng rồi. Bên kia còn có một cây súng săn, một con tê tê và hai cái ba lô leo núi.”

“Tôi đi lấy!” Rốt cuộc người giữ rừng cũng cảm thấy mình có đất dụng võ.

Lúc này hai nhân viên công tác mơ màng suốt hành trình mới hiểu ra đầu đuôi sự việc. Bọn họ suýt chút nữa rơi cằm: Nói nghệ sĩ giới giải trí chân yếu tay mềm trói gà không chặt là đây á hả?

“Chúng ta làm gì giờ?” Bọn họ liếc nhìn nhau, cảm thấy bản thân hơi dư thừa.

“Đợi, đợi đã, tôi báo cảnh sát trước.”

Bởi vì chuyện ngoài ý muốn là xuất hiện nhiều săn trộm, hai đám người không thể không tạm dừng kế hoạch ra ngoài. Bọn họ trở về thôn.

Lúc này trên mạng đã nháo nhào ầm ĩ.

“Cuối cùng bạn của Phi Phi đều là người gì vậy? Huhu vừa đẹp vừa biết đánh nhau. Chị Văn Lý thích kiểu nam sinh ngoan ngoãn đúng không? Đợi em nửa năm, em đi chuyển giới mới được.”

“Hồ Điệp cmn quá đẹp trai! Vừa mới là cục cưng nhỏ ngây thơ ngốc nghếch tìm kiếm cái lạ, giây sau cầm súng đã biến thành người săn thú!”

“A hu hu hu hu, chị Trần Thâm… Sao trên đời lại có người vừa dịu dàng, vừa mạnh mẽ, thậm chí đem lại cảm giác an toàn cho người ta thế này hu hu? Hóa ra đây là lần đầu tiên tôi biết gu tôi là chị gái lớn tuổi ngầu lòi.”

Quá ngầu có biết không! Giải quyết nhanh chóng lưu loát đám săn trộm cầm súng trong tay, có là kịch bản dàn dựng thì biên kịch cũng không dám viết!

“Công ty game kia của bọn họ ở đâu? Tôi muốn tìm một người bạn gái có thể bảo vệ tôi, chỉ cần đẹp như chị Trần Thâm là đủ.”

“Ban ngày ban mặt mà lâu trên nằm mơ gì đấy?”

“Đều tránh ra cho tôi, tôi đang rất bực, để tôi đánh hắn.”

Tổng đạo diễn ngồi trong văn phòng trông thấy hết thảy. Ông kích động đấm bàn một cái. Mặt bàn thì không có chuyện gì, chỉ có ngón tay của ông là tróc một miếng da. Đạo diễn đau đến mức kêu a a liên tục.

Trợ lý nhìn tổng đạo diễn hít hà vì mất miếng da, sau đó lại nhìn các khách quý không biến sắc mặt dù Thái Sơn có sập trong màn hình, lập tức hiểu rõ tâm tình kích động của khán giả.

Đây là cảm giác giấc mơ thành hiện thực phải không. Được rồi, không tán dóc, anh ta cũng phải theo đuổi thần tượng.

Kha Bắc và Sơn Xuyên nói chuyện với cụ bà đầu thôn. Bọn họ đã biết lịch sử của thôn, biết các danh nhân lịch sử đi ra từ thôn, sau đó cũng biết chuyện mấy người khác gặp phải đám săn trộm.

“Tiểu Bắc à, con mau đi xem bạn con đi. Làm bậy quá rồi, đám săn trộm kia quá hung ác, xấu xa thật sự!” Cụ bà gọi “Tiểu Bắc” vô cùng tự nhiên, hiển nhiên đã coi là con cháu trong nhà.

“Được.” Kha Bắc cười tủm tỉm, thuận theo lời cụ bà, “Con đi ngay đây.”

Thật ra tâm tình hắn không hề dao động chút nào, thậm chí Kha Bắc còn suy nghĩ: Vận may đám săn trộm năm nay không tốt, thế nên mới có kiếp nạn này.

Về phần Sơn Xuyên, anh ta vẫn tiếp tục chơi cờ, biểu tình bình thản như mặt hồ.

Lúc đó Salman cũng biết chuyện. Đứa nhỏ nếm đồ ăn với hắn chạy tới báo tin, Salman thuận tay thưởng nó một viên thịt xào.

“Gặp săn trộm?” Sau khi Salman hay tin thì đến lượt Nhậm Dật Phi, hắn là người cuối cùng biết chuyện.

“Mấy anh bạn săn trộm không bị sao chứ?” Nhậm Dật Phi hơi lo lắng, đừng nói có người nào đó nhanh tay vặn chết rồi nha?

“…Hả?”
 
Tháng Ngày Tôi Ngụy Trang NPC Trong Trò Chơi Sinh Tồn
Chương 305: Đoàn khách du lịch


Mấy tên săn trộm cũng không lành lặn gì, hai người gãy xương tay, một người chấn thương sọ não. Cũng may là tình huống không quá nghiêm trọng, hơn nữa vì bọn chúng dùng súng nên có thể coi hành động của nhóm khách quý là hành động tự vệ. Có điều Hồ Điệp vẫn bị chú cảnh sát dạy bảo một phen vì tự ý sử dụng vũ khí nguy hiểm.

“Nếu không biết dùng loại súng ống này thì sẽ rất nguy…” Chú cảnh sát nói một nửa thì ngừng, bởi vì hắn nhớ đến phương pháp nhắm bắn cực chuẩn của Hồ Điệp, “Khụ, tóm lại là nếu như gặp phải những tình huống thế này thì nên giả vờ không biết, cứ nhanh chóng rời khỏi hiện trường rồi báo cảnh sát sau.”

Đương nhiên Hồ Điệp không quá am hiểu chuyện giao tiếp với cảnh sát chính phủ. Cậu ta ngơ ngác nhìn chú cảnh sát, rõ ràng đã là một thanh niên trưởng thành nhưng lúc này lại có hơi ngây thơ.

“Chú cảnh sát” bằng tuổi có cảm giác không khác nào ăn h**p con nít.

Cuối cùng vẫn là Trần Thâm đứng ra nói chuyện: “Bạn của tôi là người đam mê bắn súng, tay nghề khá tốt, có chút tài năng nên cũng to gan. Ban nãy tình thế cấp bách, cho nên mới không quá chú ý.”

“Ừ ừ, lần sau nhất định nhớ phải bảo vệ bản thân trước, không đúng, không được có lần sau.”

Chú cảnh sát mang ba tên săn trộm, công cụ thu được và chim chóc quý hiếm lên xe, sau đó đạp chân ga rời đi. Trước khi đi hắn còn quay đầu nói sẽ gửi thư khen ngợi bọn họ, song bị từ chối khéo.

Mấy người ở lại trước cửa thôn hai mặt nhìn nhau: “Trở về ư?”

“Trở về đi, sắp đến giờ ăn cơm rồi, nghe nói đồ ăn buổi tối đều do Salman làm.”

Rốt cuộc thực đơn do người yêu của Tà Thần chiêu đãi vẫn là thứ hấp dẫn nhóm người Hoang Vu Chi Giác nhất. Bọn họ trở lại thôn thì bị mọi người ùa ra vây quanh, còn bị thôn trưởng lôi kéo hỏi chuyện: “Con trai lợi hại, con gái lợi hại!”

“Các cháu đều học võ phải không? Thân thủ thật tốt.”

“Chuyện này hả…” Nhóm người Văn Lý vuốt cằm, bọn họ châm chước từ ngữ, không biết nên dùng lý do gì phù hợp.

“Ồ, đây là quy định của công ty, trong thời gian nghỉ ngơi thì tích cực tập thể dục, bởi vì sẽ phải tham gia trại huấn luyện sinh tồn.” Giọng nói chậm rãi của Nhậm Dật Phi từ đâu vang lên.

Chỉ thấy trong tay hắn là một cái lồng dế, Nhậm Dật Phi bước qua ngưỡng cửa từ từ cùng với một ông cụ.

“Công ty game còn có quy định này?” Mọi người khó hiểu.

Nhậm Dật Phi ngẩng đầu nhìn không trung: “Không còn cách nào khác, khoảng thời gian tăng ca đó có quá nhiều tin tức nhân viên đột tử, cho nên mới có quy định này, để nhân viên làm việc trong văn phòng có thời gian thiêu đốt calo.”

“Vậy cũng tốt ha.” Bọn họ tưởng tượng ra khung cảnh rèn luyện tập cơ chạy bộ các kiểu.

“Còn không phải sao, ông chủ nói những người xinh đẹp càng phải tập thể dục nhiều, tránh cho ra cửa bị người khác bắt nạt. Vì vậy mấy người đẹp đều đi tập thể dục, chỉ có người xấu là ngồi yên một chỗ.”

Nhân viên văn phòng bụng phệ X:……. Bắn lén trúng đích rồi cảm ơn.

Nhậm Dật Phi chỉ giải thích có lệ nhưng mọi người đều tin lời hắn. Thế giới to lớn, chuyện lạ trên đời nào cũng có, đương nhiên có một công ty kỳ cục như vậy tồn tại cũng không khó hiểu.

Mà nhóm người Hoang Vu Chi Giác cũng tùy ý để Nhậm Dật Phi nói bậy nói bạ, bọn họ đều không mở miệng phản bác.

Thành thật mà nói, lúc nhìn thấy Nhậm Dật Phi xuất hiện, thậm chí bọn họ còn có cảm giác vừa thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Giống như đám động vật ăn thịt bọn họ vừa bị đàn động vật lông xù ăn cỏ bao vây, suốt quá trình phải cẩn thận giấu hết móng vuốt, quả thật không thoải mái chút nào, mãi cho đến lúc được người giải cứu.

Nhậm Dật Phi chỉ mỉm cười, hắn hoàn toàn hiểu được cảm giác của nhóm người Hoang Vu Chi Giác. Lúc Nhậm Dật Phi mới tiếp xúc với hệ thống đại ác nhân, mỗi lần hắn được ra ngoài đều rơi vào trạng thái lúng túng căng thẳng. Cũng may Nhậm Dật Phi còn được giải quyết mọi cảm giác hoang mang bằng cách đóng phim, chỉ có bọn họ không biết làm thế nào.

“Hay là tôi thành lập một “trại huấn luyện sinh tồn nơi hoang dã” sau khi nghỉ hưu nhỉ?” Hồ Điệp nghĩ tới cuộc sống sau khi về hưu, cậu ta thật sự không có thói quen làm nô lệ tư bản bình thường sáng đi chiều về.

Trần Thâm cười to: “Vậy chúng ta có thể liên minh với nhau.”

Cô chuẩn bị mở một câu lạc bộ bắn súng sau khi về hưu. Trần Thâm sống không có súng không khác nào thức ăn quên bỏ muối, tẻ nhạt vô vị.

“Tôi vẫn muốn mở một tiệm sách.” Văn Lý nói, cô muốn trải qua cuộc sống bình đạm đọc sách uống trà cắm hoa. Mở tiệm sách không phải vì kiếm tiền, Văn Lý chỉ muốn khiến mình bình tĩnh trở lại.

Sơn Xuyên liếc nhìn mọi người, anh ta vốn không định nói nhưng thấy bọn họ đều đang nhìn mình thì đành nói ra kế hoạch sau khi mình về hưu: “Vẽ quốc họa.”

“Ồ? Không nghe nói anh biết làm cái đó.” Đám người Trần Thâm ngạc nhiên.

“Không biết, bây giờ mới bắt đầu học.” Sơn Xuyên rất bình tĩnh, anh ta muốn tiếp xúc mọi lĩnh vực mà trước đây mình không có cơ hội tiếp xúc.

Hiện tại chỉ còn một mình Kha Bắc. Thoạt nhìn hắn ôn hòa, rất dễ dàng khiến người khác cởi bỏ mọi phòng bị. Song bản thân Kha Bắc lại là người không muốn cho người khác tiến vào thế giới của mình nhất.

“Nhiếp ảnh, nhặt đá, đi du lịch khắp nơi.” Lúc ở Hoang Vu Chi Giác, Kha Bắc vẫn luôn ở dưới lòng đất, sau khi ra ngoài thì lại muốn đi hết mọi gấm vóc non sông. Kết quả không ai để ý đến dự định “đi du lịch khắp nơi” của hắn mà chỉ để ý dự định “nhặt đá”.

“Nhặt đá? Ý là bảo vật trong khu vực khai thác mỏ sao?” Đá vũ hoa Kim Lăng, ngọc bích lụa vàng Gobi, còn có đá sáp ong, mã não Chiến quốc, đá Thanh Điền, đá Kê Huyết, đá Thọ Sơn,…

Nhặt trong nước rồi có thể ra nước ngoài nhặt tiếp, hồng ngọc Myanmar, kim cương Nam Phi, nếu đào được thứ tốt thì có khả năng người khác không đem trả lại, Kha Bắc hoàn toàn cảm thấy không thành vấn đề.

“Lần sau chúng ta hẹn thời gian đi khu khai khoáng chơi đi?” Nhậm Dật Phi đã động lòng rồi, có ai chưa từng ôm mộng săn tìm kho báu chứ?

“Vậy phiền phức A Phi.” Trần Thâm trực tiếp đồng ý, bọn họ vẫn nên đến thế giới bình thường rong chơi.

Sơn Xuyên thuận tiện đề xuất ý kiến: “Đến nơi sản sinh ra ngọc lưu ly, đá quý tốt nhất sẽ tạo ra thuốc màu tốt nhất.” Còn chưa bắt đầu học mà vị này đã chuẩn bị đốt tiền.

“Bên đó không phải chiến khu hả?” Nhắc tới lưu ly tốt nhất, đương nhiên là Afghanistan.

“Thì có sao đâu.”

“Ừ nhỉ.”

Đoàn người vô cùng náo nhiệt, đã hoàn toàn quên mất đề tài trò chuyện từ đầu. Nhân viên công tác há hốc mồm ngạc nhiên, cảm giác chính mình không có cách nào tham gia quần thể kỳ diệu này cho được.

Về phần khán giả trong các kênh livestream, bọn họ còn tưởng rằng mấy người kia nói giỡn, cho nên cũng hùa theo khán giả khác đùa vui, nói nguyện vọng sau khi mình về hưu, sẽ làm công việc gì.

“Nếu về hưu, trong tay còn có đủ tiền trợ cấp, tôi muốn xem toàn bộ phim truyền hình và phim điện ảnh mà trước kia mình không có tiền xem.”

“Tôi thì muốn học nhạc cụ, gì cũng ok hết.”

Hạc Quân ngồi một bên mỉm cười nhìn mọi người. Là một yêu linh trường thọ, y không có cảm giác thời gian trôi mãnh liệt giống vậy, cho nên Hạc Quân không hiểu tâm tình và ước nguyện của họ. Có điều y vẫn cảm nhận được không khí thoải mái mà nhóm người mang đến.

Thật sự rất thần kỳ, một đám người mang trong lòng thật nhiều vết thương, trái tim tràn ngập hơi thở thô bạo, cuối cùng lúc ngồi xuống cùng nhau lại vô cùng bình thản.

Hạc Quân nhìn về phía Nhậm Dật Phi ngồi giữa đám người: Bởi vì có cậu ấy điều hòa quan hệ sao?

Đột nhiên y biết mình phải vẽ gì rồi.

Ban đầu tổ chương nói mong là bọn họ có thể dùng cách thức gì đó tuyên truyền thôn này, Hạc Quân vốn ngay thẳng đơn thuần liền bắt đầu cân nhắc chuyện vẽ cảnh thôn.

Cổ nhân bọn họ đều như vậy, đi du lịch nơi nào mà cảm thấy thoải mái thì tức cảnh sinh tình, nếu không làm một bài thơ, thổi sáo gảy đàn thì cũng là vẽ tranh. Hạc Quân cũng giống thế.

Đáng tiếc vì chuyện săn trộm nên hôm nay y không có linh cảm sáng tác. Cứ nghĩ rằng Hạc Quân phải thất vọng, rốt cuộc hiện tại lại xuất hiện linh cảm.

“Nhưng thiếu một người.” Hạc Quân vừa mới nghĩ thầm, Salman đã từ trong bước ra.

Hắn đi đến sau lưng Nhậm Dật Phi song không nói chen vào hay lên tiếng gọi người. Salman mặc quần áo giống Nhậm Dật Phi như đúc, trên người không vương mùi khói dầu, quả thật không giống người đi ra từ nhà bếp.

Nhậm Dật Phi cũng không quay đầu lại nhưng hắn cảm giác được, thế là ngoái đầu mỉm cười với Salman. Cả hai đều không nói lời nào, vậy mà suốt quá trình đều vô cùng ăn ý.

Bữa tối hôm nay đều do Salman làm. Hắn sử dụng toàn bộ nguyên liệu của thôn: Măng tươi, rau rừng, nấm rừng, đậu hủ già, dưa muối nhà nông, lợn đen, gà nuôi trong rừng trúc, chuột trúc mập mạp, cá trong suối,…

Trước đây Salman vốn chỉ biết nấu mì ăn liền, nhiều nhất là thêm một cái trứng gà và giăm bông thôi. Nhưng rồi trải qua nhiều năm học tập, cuối cùng bây giờ Salman đã trở thành một đầu bếp tiêu chuẩn.

Nhậm Dật Phi ôm chén cơm, bởi vì muốn làm gương tốt cho người hâm mộ nên hôm nay hắn không hề kén ăn, món nào cũng ăn nhiệt tình, đương nhiên thịt kho tàu vẫn là món ăn khoái khẩu nhất.

“Nghe tổ chương trình nói lợn nơi này đều được nuôi trên núi, ăn khoai lang mà người dân nuôi trồng, lượng vận động rất hợp lý và khoa học.” Nhậm Dật Phi gắp một miếng thịt kho tàu vừa mềm vừa thơm, a một tiếng cắn xuống.

“Anh định mua ba con.” Salman lặng lẽ gắp dưa muối xào măng bỏ vào chén A Phi, “Nếu em muốn ăn thì anh nói bọn họ xử lý rồi gửi về nhà.”

“Vâng, nhưng có bao nhiêu con lớn rồi?”

“Chắc là mười mấy con.” Salman cũng không quá chú ý, thậm chí hắn còn không đi tới trại nuôi heo xem thử, lúc nấu ăn chỉ tùy tiện hỏi thêm mấy câu.

Nhậm Dật Phi đã gắp miếng thịt kho tàu giống hình mạt chược: “Mua mười con đi. Mang về làm quà tặng mọi người cũng được. Thịt này ngon hơn thịt chúng ta mua ngoài siêu thị, nghe nói là lợn lai tạo đặc biệt. Em còn tưởng chúng lớn lên chậm, sinh hoạt hợp lý thì ưu điểm ở đâu? Hóa ra là thịt ăn rất ngon miệng.”

“Thật sao? Vậy em nếm thử món tráng miệng này đi, sữa bò địa phương đó.”

Bên cạnh bát cơm của Nhậm Dật Phi còn có một bát sữa bò đông hai tầng mà người khác không có, cực kỳ thơm phức.

Trong phòng làm việc của nhân viên công tác.

“Sao rồi?” Tổng đạo diễn hỏi trợ lý.

“Chưa đến một ngày, lượng tìm kiếm của thôn đã tăng gấp sáu lần, hơn nữa có người gọi điện tới đây dò hỏi chuyện lợn đen, hình như muốn mua một con.” Trợ lý ngẩng đầu.

“Sản phẩm làm từ trúc thì sao?” Tổng đạo diễn lại hỏi.

“Ngài đừng gấp, trong thời gian một buổi chiều thôi đã có hai mươi mấy người gọi điện, bọn họ muốn đặt hàng sản phẩm từ trúc. Có một khách VIP đặt những 3000 va li nhỏ bằng trúc, nói muốn đóng gói sẵn.”

Tổng đạo diễn vươn tay vỗ vỗ cái bụng mình: “Được.”

Mới qua một ngày mà đã có người chú ý đến thôn, hơn nữa còn bắt đầu dự định mua bán, đây là dấu hiệu tốt.

Đâu chỉ là dấu hiệu tốt thôi đâu? Chương trình này đã sớm bạo đỏ.

Diện mạo mỹ nhân, khí chất xuất chúng, thân thủ nhanh nhẹn, sự tồn tại ưu tú thế kia đúng là tự mang nhiệt độ đề tài. Trong khi số lượng còn nhân 9, quả thật sinh ra là dành cho hotsearch.

Không biết có bao nhiêu người qua đường, đơn giản chỉ là lúc lướt ngang lỡ liếc mắt một cái (ảnh chụp hoặc video), cuối cùng liền mò vào xem, không thể tự kiềm chế.

“Nhân tài ưu tú thế này mà bắt bọn họ đi làm nhân viên kiểm duyệt quần què gì đấy, đúng là bị khùng.” Nhóm người đại diện có khứu giác nhanh nhạy đều đã nhìn trúng khách quý trong đó. Bọn họ không quản được Nhậm Dật Phi và Salman, thế nhưng người khác thì có thể đi? Dù sao bọn họ cũng không bóc lột nhân viên, thậm chí còn mạnh hơn một cái công ty nhỏ rách nát.

“Chờ bọn họ nghỉ việc, liền đi cạy góc tường!”

Hoang Vu Chi Giác đang vươn một sợi râu nhìn trộm:…

Mấy người mới nhỏ, mấy người mới rách!
 
Tháng Ngày Tôi Ngụy Trang NPC Trong Trò Chơi Sinh Tồn
Chương 306: Đoàn khách du lịch (Hoàn toàn văn)


Chờ đến lúc bán hàng sau khi các khách mời ăn cơm, rốt cuộc tổng đạo diễn cũng biết độ nổi tiếng mà bọn họ có được suốt một ngày hôm nay là như thế nào.

Không cần giải thích chuyên nghiệp, Nhậm Dật Phi chỉ cần cầm một cái bát ăn sữa đông hai tầng, suốt quá trình ăn không ngẩng đầu lên, thế là các nguyên liệu nấu ăn đặc sản của thôn liền được mua nhanh như nước chảy.

“Mọi người đều biết Phi Phi kén ăn, cho nên chắc chắn món sữa đông hai tầng trong bát cậu ấy phải rất ngon. Sữa đông hai tầng ngon chứng tỏ sữa bò và trứng gà địa phương ngon, chứng tỏ nguyên liệu nấu ăn của địa phương này ngon, quá hợp logic.”

Sau khi hai người Salman đi thì nhóm người Văn Lý đến. Bọn họ không biết cách bán hàng online, một đám người đứng giới thiệu từng món đồ với thái độ nghiêm túc. Có điều bởi vì đám người này quá mức xinh đẹp, giọng nói dễ nghe, mỗi người một phong cách nói chuyện nên khi giới thiệu những sản phẩm phổ thông cũng có thể nói thành tinh hoa trời đất. Thế là rất nhiều khán giả đang xem chốt đơn đặt mua.

“Linh vật ơi!” Thôn trưởng liên tục sờ mặt mình, ông cười đến mức cả khuôn mặt đều nhăn thành trái quýt.

Tuy ngày mốt bọn họ phải đi rồi song thôn trưởng tin tưởng sản phẩm của thôn, chỉ cần chất lượng sản phẩm tốt và phục vụ tận tình, nhất tình thôn của họ sẽ có khách quen.

Mãi cho đến khi Hạc Quân lên sân khấu, thôn trưởng mới “lĩnh hội” được cái gì gọi là “nhanh tay thì được, chậm tay thì mất”.

“Ta không giỏi giải thích, chi bằng vẽ mấy bức tranh để tỏ lòng biết ơn với các bạn nhỏ từ xa luôn quan tâm chúng ta.” Y nói xong thì vung tay, bàn tay không khác nào ma thuật, trên bàn liền xuất hiện vài đ ĩa thuốc màu, thuốc pha, đồ rửa, bút lông, giá bút,…

“Đcm.” Khán giả trong kênh phát sóng trực tiếp bị một chiêu này dọa cho kinh ngạc.

“Vcl.” Người hiểu biết nghệ thuật lập tức bị một đống khoáng vật rực rỡ sắc màu dọa cho mất vía.

“Đây là thuốc màu làm từ đá quý sao?” Nhậm Dật Phi đứng một bên chọt ngón tay vào màu lục, đầu ngón tay cọ xát, “Ngọc lam, đá mã châu, xà cừ, chu sa, lưu ly, hoàng ngọc,…”

Người cổ đại vẽ tranh thật là xa xỉ.

Không đúng, đại yêu cổ đại vẽ tranh thật là xa xỉ.

Hạc Quân hơi mỉm cười. Y đứng nơi đó, một tay cầm bút còn một tay giữ mép cuộn giấy bằng gỗ đỏ. Tiếp theo Hạc Quân tập trung pha thuốc màu, y không cần phác họa vì trong lòng đã có tranh, đương nhiên hạ bút rất ổn.

Người bên ngoài nhìn xem, quả thật Hạc Quân đang vẽ tranh với tốc độ “2x”. Y vẽ núi xa, sương mù dày đặc, giữa núi xuất hiện thôn xóm như ẩn như hiện, có gà gáy và chó sủa. Nhưng mà trọng điểm của tranh y là một ông lão đang cột cây cờ dưới tán cây và một bà lão xe chỉ luồn kim. Hình ảnh con người nửa hư nửa thật, mặc dù không hiểu lắm nhưng có thể biết đây là kiệt tác.

Từ lúc Hạc Quân đặt bút đến lúc thu bút mất hơn nửa tiếng, nhưng cho dù là khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp hay là mọi người ở đang ở thôn trang, bọn họ đều mang vẻ mặt vẫn chưa đã thèm.

Tổng đạo diễn ôm cái bụng phệ chạy một đường ra từ văn phòng: “Bức tranh quá ý nghĩa, không biết tôi có được vinh hạnh…”

Ông còn chưa dứt lời, Nhậm Dật Phi đã vươn tay bảo vệ bức tranh phía sau: “Nhiều nhất là giữ một bản in.” Bản gốc đừng hòng.

Hạc Quân rửa bút xong thì đặt lên giá bút. Y cười nói: “Ta có bức tranh khác tặng cho A Phi, bức này sẽ để lại cho tổ chương trình. Vất vả mọi người trèo đèo lội suối đến đây tuyên truyền.”

Tổng đạo diễn vui mừng khôn xiết, dường như muốn chạy qua đoạt tranh.

“Nếu như vậy,” Nhậm Dật Phi suy nghĩ, “Tôi viết chú giải giúp ngài nhé?”

Hạc Quân gật đầu.

Cùng lúc đó, tổng đạo diễn hét lên chói tai không khác nào bị giẫm phải ngón út: “Đừng!!!”

Đáng tiếc Nhậm Dật Phi đã cầm bút mực lên, trên giấy là rồng bay phượng múa.

Tổng đạo diễn đau đớn cõi lòng, ông đã cảm nhận được nỗi đau khi con dấu Càn Long ấn lên “Lan Đình Tự”. Chẳng qua tổng đạo diễn vẫn rất kiên cường, ông một hai phải xem “tử trạng” tác phẩm xuất sắc cho được thì mới chịu nhắm mắt, vì vậy nhích người lên: “………Ô?”

Chữ viết của Nhậm Dật Phi phong lưu tiêu sái, hắn chỉ tiện tay viết, song lại như gia tăng sức mạnh cho toàn bộ bức tranh, làm tổng thể vô cùng hài hòa.

Nội dung Nhậm Dật Phi viết cũng rất dễ hiểu, đại ý là ngày nọ tháng nọ năm nọ, đoàn người bọn họ đồng ý lời mời đến thôn. Hạc Quân có linh cảm nên vẽ tặng một bức tranh, cuối cùng hắn chú giải.

“Được rồi.” Nhậm Dật Phi gác bút, “Chỉ tiếc là thiếu mất con dấu.”

Mấy cái camera ghi hình đều vội vàng bay qua, thế là bức tranh và dòng chú giải phơi bày trước mặt khán giả cả nước. Người không hiểu thì ngây ngốc vỗ tay: “Mặc dù không hiểu lắm nhưng bộ dáng này quả thật lợi hại!”

Người chuyên nghiên cứu càng không có thời gian tám nhảm, bọn họ lo chụp hình quay video: “Tranh đẹp! Chữ đẹp!”

Mấy tấm hình đó được đăng lên diễn đàn người yêu vẽ rất nhanh, thế là lại hấp dẫn lượng lớn khán giả đi xem chương trình. Phòng phát sóng trực tiếp bỗng xuất hiện rất nhiều khán giả lớn tuổi, bọn họ bình luận bằng giọng điệu chuyên nghiệp, người trẻ tuổi đọc không hiểu gì.

Chỉ qua một ngày, chương trình phát sóng trực tiếp này liền bạo đỏ. Các chương trình khác đều không nghĩ ra lý do vì sao một chương trình không có kịch bản, không có điểm nhấn lại nổi tiếng đến thế?

Bọn họ không nhịn được bấm vào xem thử, lúc sau…

“Vận khí cứt chó!”

Chương trình này thành công vốn không phải vì quá trình thú vị hay xuất sắc thế nào, chỉ bởi vì khách mời quá xuất sắc! Nói trắng ra là bọn họ nằm yên cũng bạo!

Đúng là gian lận mà.

Nhìn đám đồng nghiệp ghen ăn tức ở không nuốt trôi cơm, tổng đạo diễn ở đây ăn nhiều thêm một chén: Đừng nói nữa, hương vị gạo địa phương đúng là rất ngon, không mềm không cứng, nước suối cũng 10 điểm.

Hai ngày tiếp theo, độ chú ý của chương trình phát sóng liên tục tăng mạnh. Trong vòng 3 ngày ngắn ngủi, từng bạn thân ảnh đế đều đã có fandom riêng mình.

Nhưng cho dù được săn đón nồng nhiệt thế nào thì chương trình cũng phải đến hồi kết.

Sau khi ăn xong bữa cơm chiều ở thôn, bọn họ đều dọn dẹp hành lý trở về.

Camera ghi hình được nhân viên thu lại, tổng đạo diễn tự mình đưa nhóm người Nhậm Dật Phi về đến tận nơi. Ông xin lỗi bọn họ về chuyện hôm đầu bị trục trặc xe buýt: “Vì chuyện nội bộ của chúng tôi nên đã gây thêm phiền phức cho các vị.”

Lúc này nhóm người Nhậm Dật Phi mới biết, hóa ra tổ chương trình nhìn như hòa hợp cũng có đấu đá ngầm.

Rốt cuộc khi Hạc Quân lên xe, y mới lấy ra bức tranh vẽ tặng Nhậm Dật Phi. Trong tranh vẽ núi xa, rừng trúc, trong rừng trúc có bảy người đang trò chuyện cùng nhau, đúng là mấy người chơi Hoang Vu Chi Giác bọn họ.

Trần Thâm, Văn Lý, Kha Bắc, Sơn Xuyên và Hồ Điệp đi qua nhìn xem, chỉ thấy ai nấy trong tranh đều thả lỏng linh hồn, ý cười đong đầy mắt.

Với tài năng vẽ tranh của Hạc Quân, có thể gọi y là đại sư được, chỉ qua vài nét bút ít ỏi đã phác họa nên khung cảnh nhóm bạn bè gặp nhau, bầu không khí gần gũi an nhàn.

“Nhưng thiếu hai người các ngài mất rồi.” Nhậm Dật Phi nhịn không được đáp, “Bằng không sau này chúng ta đến khu vực khai khoáng tìm đá quý đi, dùng đá quý tốt nhất để chế tạo thuốc màu tốt nhất. Tôi thật sự tò mò, không biết ngọc lục bảo có thể làm thuốc màu hay không.”

“Được.” Đối với một người bạn khó có được như Nhậm Dật Phi, Hạc Quân cũng vô cùng thoải mái.

Khổng Tước bên cạnh phồng hai má lên, cuối cùng bị Salman thầm mắng “đồ không có EQ”.

Salman không quá thích mấy người luôn đến quấy rầy thế giới riêng của hai người bọn họ, nhưng bên ngoài hắn vẫn lịch sự ôn hòa. Yêu một người có nghĩa là phải chấp nhận bạn bè của người ấy. Nếu ngay cả chuyện này mà cũng không biết, vậy thì còn theo đuổi được ai? Xứng đáng độc thân lâu dài.

Salman lại nghĩ đến nhóm quỷ bài thỉnh thoảng tìm tới cửa nhà của Nhậm Dật Phi, đây cũng là top những cá thể khiến người ta nhức đầu gần chết. May là hắn tự lý giải bọn họ sinh sống ở ngoài, hiện tại bên cạnh chỉ còn hai tinh linh hướng dẫn ồn ào và một nhóc con của hệ thống thư viện vũ trụ.

“Bức tranh này đặt trong nhà tôi được không, lúc nào mọi người đến cũng có thể ngắm.” Nhậm Dật Phi ôm bức tranh cuộn tròn không rời.

Hạc Quân gật đầu: “Vốn dĩ tặng cho cậu.”

Bọn họ cười nói suốt dọc đường, xe buýt cũng đã đến trước tiểu khu Nhậm Dật Phi. Lúc này trời đã sập tối.

Tạm biệt tổ chương trình rồi, bọn họ tiến vào nhà Nhậm Dật Phi. Ai ngờ vừa mới mở cửa, bên trong lại là đèn đuốc sáng trưng.

Không biết đám quỷ bài của Nhậm Dật Phi qua đây từ lúc nào. Bọn họ đều ngồi xếp hàng ở trên sô pha, đối diện bọn họ là một cô bé l0li chân ngắn lơ lửng giữa không trung —— Hoang Vu Chi Giác giả dạng.

Hạc Quân liếc mắt liền trông thấy Hạc Quy đang phồng má, gương mặt ửng hồng nhỏ nhắn giống hệt y lúc nhỏ. Bà Xuân Chi đang chăm sóc cho nó.

Nữ thần Tinh Quang nhìn thấy Nhậm Dật Phi vào cửa, cô vươn tay vẫy người: “Thật ngại quá, chúng tôi không mời mà đến.”

Đọa Thiên Sứ mặc áo choàng đỏ chuyển ánh mắt từ Hoang Vu Chi Giác sang Nhậm Dật Phi, cậu cũng gật đầu: “Tôi đang xem chương trình.”

Về phần những người khác, chẳng hạn như tinh linh ánh trăng và đám người cô Vương đều không ai mở miệng nói chuyện.

Bởi vì dù là bọn họ hay nhóm người Văn Lý đang đứng trước cửa, giờ phút này vẻ mặt ai nấy đều không mấy dễ coi. Nhìn thấy Hoang Vu Chi Giác, đương nhiên sẽ nhớ đến tháng ngày không nhìn thấy ánh sáng mặt trời.

Nhậm Dật Phi cởi giày rồi thay dép lê: “Hoang Vu Chi Giác?”

“Ò.” Hoang Vu Chi Giác nhe răng đáp.

Nhóm người Salman tiến vào phía sau. Bọn họ đều đứng trong phòng khách nhìn Hoang Vu Chi Giác, cũng không chịu ngồi xuống.

“Ngài tự mình tới đây đón người?” Nhậm Dật Phi thầm thắc mắc tầm quan trọng của nhân viên kiểm duyệt đáng sợ thế à? Không phải nói hiện tại Hoang Vu Chi Giác có mấy chục người làm nhiệm vụ câu hồi rồi đó ư? Bằng không hắn cũng ngại đi mượn 5 người từ nó, đã vậy còn mượn 3 ngày nghỉ phép.

“Ta đến vì cậu.” Hoang Vu Chi Giác đáp một câu khiến không khí trong phòng lập tức căng thẳng.

“Đến vì tôi?” Nhậm Dật Phi kéo một cái ghế từ bàn trà ra ngồi, “Gần đây tôi an phận thủ thường, đâu có làm chuyện gì đâu nhỉ.” Bộ tính kéo hắn vào Hoang Vu Chi Giác lần nữa hay sao?

Hoang Vu Chi Giác giật giật khóe mắt: Làm người rồi thì có thể lương thiện xíu được không? Đừng nhắc chuyện ngu ngốc mà nó làm năm đó có được không.

“Gần đây ta tiếp xúc với một siêu hệ thống ở thời không khác, chỗ của nó cũng có một nhóm ký chủ không muốn tiếp tục làm nhiệm vụ và đang đợi nghỉ hưu. Ta phải qua bên đó thương lượng với đối phương, để xem có cơ hội cùng hợp tác hay không.” Hoang Vu Chi Giác nói.

Nhậm Dật Phi suy nghĩ rồi hiểu ngay: Với cái tính cách thấy hệ thống yếu hơn mình là muốn cắn nuốt của Hoang Vu Chi Giác, vậy mà lần này bày đặt khách sáo, nói cái gì đi qua thương lượng?

“Ngài không đánh lại à?”

Hoang Vu Chi Giác tức nổi gân xanh: “Bởi vì ta còn nhỏ! Ta vẫn còn là một đứa con nít trong đám hệ thống!”

“…….Gì cơ?!” Nhậm Dật Phi chỉ vào nó, “Chứ không phải ngài cố tình biến thành bộ dáng này hay sao?”

Hoang Vu Chi Giác lại suýt tức hộc máu lần nữa, nó rất muốn bóp ch3t người này, thậm chí bắt đầu hoài nghi mình chạy lại đây có phải là quyết định sáng suốt không.

“Bởi vì chuyện đó nên ta cần phải rời đi một chuyến, ta không thể không tìm một người đại diện phụ trách mọi vận hành cơ bản trong lúc ta vắng mặt. Bọn họ còn chưa có năng lực như thế, có lẽ cậu có thể thử xem.”

Lúc nói đến “bọn họ”, Hoang Vu Chi Giác thoáng nhìn sang nhóm người Văn Lý, sau đó lại quay sang nhìn Nhậm Dật Phi: “Không phải cậu muốn thử xem cơ chế quản lý quy tắc song song với tính người à? Đây là một cơ hội.”

Đại diện? Mọi người trong phòng đều hơi ngạc nhiên, chỉ có Nhậm Dật Phi vẫn bình tĩnh như cũ: “Ngài không sợ tôi chơi hư nó sao?”

“Đó là bản thể của ta.” Hoang Vu Chi Giác không chút lo lắng.

“Tôi thì được lợi gì.” Nhậm Dật Phi lại nói.

Hoang Vu Chi Giác lộ vẻ mặt “cậu lại muốn lừa ai”, nó ghét bỏ: “Chứ không phải cậu đang muốn tạo ra một cái vô hạn lưu tương tự trò chơi nhỏ ư? Có cơ hội học tập tốt thế, thật sự không muốn thử?”

Lời này thật sự chạm tới suy nghĩ Nhậm Dật Phi. Hắn vươn tay sờ lên trán mình: Tuổi thọ của bọn họ quá dài, trong khi Nhậm Dật Phi lại không muốn nằm xuống là ngủ say mấy trăm năm như đám tà thần khác. Tạo ra một trò chơi vô hạn đúng là cách tuyệt vời để hắn giết thời gian.

Cơ chế vận hành của Hoang Vu Chi Giác có thể cho Nhậm Dật Phi gợi ý.

Hắn quay đầu nhìn về phía Salman. Salman chỉ mỉm cười đáp lại. Nhậm Dật Phi liền hiểu ý kiến của anh: Salman tập trung làm game thực tế ảo vì để chuẩn bị. Bọn họ đang thực nghiệm hình thức thích hợp nhất đối với trò chơi.

Có điều bọn họ sẽ không trở thành “trò chơi nhỏ”. Nhậm Dật Phi càng muốn trở thành ác mộng của đám học sinh đi học cho có —— Trường thi vô hạn thì thế nào?

Cha mẹ có thể đưa con cái mình vào học, ngược lại con cái cũng có thể đưa cha mẹ mình vào học. Bọn họ đều sẽ thật “sung sướng.”

“Được rồi.” Nhậm Dật Phi vươn tay. “Hợp tác vui vẻ.”

“Hợp tác vui vẻ.” Hoang Vu Chi Giác bất đắc dĩ đặt tay nó lên trên.

___

Tác giả có lời muốn nói:

Mấy cục cưng học sinh yếu: Hắt xì!

Truyện đến đây kết thúc rồi ạ~~~ Cảm ơn mọi người đã đi cùng tôi, mỗi ngày đều phải vui vẻ nhá~~~

Toàn văn hoàn.
 
Back
Top Dưới