[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Thăng Long, Đều Nhờ Người Mà Náo Nhiệt
Chap 60: Thiên cơ
Chap 60: Thiên cơ
"Chiêu Văn...
Ngài nghe tôi nói được không!"
Nghi hơi nâng cao giọng định bụng muốn xuống khỏi giường để chạy theo thì chân bị vướng vào tấm chăn mỏng, không may cả người lao về phía trước.
Giây phút ngay trước khi đập mặt xuống đất cũng kịp thấy Chiêu Văn lao đến đỡ nhưng không kịp, cứ thế ngã một cách không thể nào nhục nhã hơn.
"Nàng..."
Trong lúc vẫn đang bị cơn đau xâm chiếm tâm trí, Nghi có cảm giác một bàn tay đặt vào hai bên thân mình, cả người được nhấc bổng lên.
Má nó Chiêu Văn khỏe vậy!?
Tuy cơ thể này không quá nặng nhưng thiếu nữ đang độ phơi phới sao có thể nói bế lên là bế nhẹ tênh vậy được.
Chiêu Văn gấp gáp bế Nghi đặt lên giường, trước nay cũng hiếm thấy người này mất bình tĩnh như vậy phần nào khiến cô yên tâm hơn.
Một giấc mơ chẳng thể nào chân thật đến mức này, bộ não cô không có khả năng đó.
Cứ thế dưới sự buông lỏng của lí trí, Nghi vòng tay ôm lấy người đang quỳ trước mặt xem xét vết thương cho mình, trước sự ngạc nhiên đến mức mà chính cô còn cảm thấy cơ thể ngài ấy hơi cứng đờ lại.
Đây là lần đầu tiên và có lẽ cũng là lần duy nhất Nghi cho phép bản thân bước qua giới hạn của mình, bước lại gần Chiêu Văn một bước.
Thế nhưng tất cả chỉ dừng lại ở bước chân nhỏ bé này thôi, cô mãi dừng lại tại đó, không cho phép bản thân lại gần thêm dù chỉ một phân một tấc nào nữa.
"Chiêu Văn, tôi sắp phải rời đi rồi..."
Mấy ngày sau tết Đoan Dương thời tiết Đại Việt bắt đầu nóng nực khiến người ta khó mà chịu được, ấy thế nhưng Nghi vẫn thắc mắc người xưa đã lựa chọn vật liệu xây nhà hay có cách xây dựng cấu trúc nhà như thế nào mà dù bên ngoài có nắng như chảo lửa thì miễn bước vào phòng đều sẽ có cảm giác mát rượi.
Hôm nay Chiêu Văn có buổi thiết triều nên đã ra ngoài từ sớm đến ban chiều vẫn chưa quay về, Nghi đang ngồi hóng mát ở Dực Đình, lặng lẽ nhìn mặt hồ với những đóa sen nở rộ.
Nghi cũng chẳng kiểm soát được bản thân đang nghĩ gì, đôi lúc hồi tưởng lại những kỉ niệm từ lúc tới đây, đôi lúc lại nhớ đến âm thanh run run trong tiếng mẹ, tiếng khóc nấc từng hồi của Hoàng Linh.
Giữa dòng suy nghĩ cứ liên tục đan xen thành từng lớp xuất hiện mùi gỗ nhẹ nhàng vấn vít quanh người Chiêu Văn vào ngày hôm đó, khi hai người gần nhau hơn bao giờ hết.
Ngài ấy không có phản ứng gì khi cô nói sắp rời đi, nhưng Nghi vẫn nhớ như in cái ôm đáp lại dịu dàng đó, cái vuốt tóc nhẹ nhàng đến mức Nghi cảm tưởng như bản thân trở thành một thứ dễ dàng tan vỡ đến mức Chiêu Văn chẳng dám dùng sức để nắm lấy.
Khi xe ngựa của Chiêu Văn về tới, Nghi theo chân Nguyễn Tản ra cửa phủ đón thế nhưng mãi chẳng thấy ai xuống khỏi xe.
Khi Nghi lo lắng vén rèm ra thì thấy Chiêu Văn đã ngủ quên trong xe từ bao giờ.
Nghi rất ít khi nhìn ngài ấy mặc triều phục một cách nghiêm túc nhưng một khi đã thấy thì rất khó rời mắt.
Gương mặt với đường nét góc cạnh, hàng lông mày đậm với đôi mắt sáng, dù trông có phóng khoáng đến mức nào cũng không thể che giấu dòng máu hoàng tộc toát ra từ trong cốt cách xương tủy, từng cái nhíu mày, cái cử động tay đến những bước đi tưởng chừng tự tại nhưng từng bước từng bước đều được tính toán rất kĩ.
Có lẽ vì tiếng mở rèm cùng ánh sáng đột ngột khiến Chiêu Văn hơi nhíu mày có vẻ sắp tỉnh, Nghi vẫn đứng đờ người ngắm nhìn ngài ấy.
Dường như đây là lần đầu tiên hai người ở trong tình huống này, Nghi muốn bỏ tay đang nâng rèm xuống nhưng lại luyến tiếc nhìn thêm một chút rồi lại một chút nữa.
Một tấm rèm này giống như con số 700 năm ngăn cách ta và người, bỏ xuống sẽ chẳng thể bắt gặp lại dáng hình ấy thêm lần nào nữa.
Cuối cùng Chiêu Văn vẫn tỉnh, Nghi cất giọng đã trở nên run rẩy từ bao giờ "Chiêu Văn, dậy thôi, ngài về tới rồi..."
"Hôm nay có chuyện gì nghiêm trọng sao, tôi hiếm khi thấy ngài ở trong cung cả ngày như vậy?"
Nghi nhẹ tay rót một ly trà, thỉnh thoảng vẫn trộm nhìn gương mặt kia mà tự cảm thán.
"Hôm trước gặp Hưng Đạo Vương thì chắc nàng cũng đoán ra được đôi chút rồi phải không?"
Chiêu Văn với vẻ mặt mệt mỏi, cầm miếng dưa hấu trên bàn lên gặm.
Chà nói đi thì cũng phải nói lại, vương tử đào hoa bậc nhất kinh thành bị Hạ Huyền Nghi phát hiện có một thói quen ăn dưa hấu trông rất mắc cười, đúng nghĩa đen là gặm đó.
Lần nào nhìn Chiêu Văn ngồi ăn dưa hấu cũng khiến Nghi cười không ngớt.
"Vẫn là chuyện quân Thát à?"
"Phải, hôm trước có tin truyền về tình hình người Thát đang dần thâu tóm xong Trung Hoa, quan gia muốn họp các tướng lĩnh đứng đầu về việc suy nghĩ kế đánh giặc và chuẩn bị quân lương."
"Và cuối cùng thì vấn đề to lớn nhất hiện giờ vẫn là lòng người chưa về một mối, vẫn tồn tại những nghi kị lẫn nhau giữa anh em trong nhà.
Ngài đang lo cái này phải không?"
"Phải"
Nghi suy nghĩ một hồi, lặng nhìn tách trà nguội đã vơi đi quá nửa, cuối cùng đưa ra một quyết định quan trọng.
"Không biết Hưng Đạo Đại Vương còn ở kinh thành không, tôi muốn gặp ngài ấy."
Cánh cửa mở ra, vị tướng quân dày dặn kinh nghiệm với mái tóc đã điểm bạc quá nửa, đôi mắt sáng bước vào.
Nghi vô thức hít sâu một hơi, cô vẫn luôn có cảm giác từng hành động của mình luôn nằm trong tầm mắt của ngài ấy, bàn tay đặt trên đùi đã nắm chặt đến mức móng tay hằn một vết thật sâu vào da thịt mà cô vẫn không cảm thấy gì, dũng khí khi đề nghị được gặp vương ban nãy cũng tiêu tan từ bao giờ.
Bởi vì Chiêu Văn nói sáng mai vương sẽ xuất phát từ sớm để kịp tới doanh trại nên cả hai người đã ngay lập tức đến phủ Hưng Đạo Vương, tới nơi vừa vặn là bữa tối.
Anh lính thân cận của vương nói ngài muốn mời cả hai cùng ăn một bữa cơm, nói thật thì Nghi làm đách gì có can đảm đồng ý, nhưng Chiêu Văn thì có nhé, rất tự nhiên báo cho người làm thêm hai miệng ăn.
"Dân nữ đã làm phiền thời gian nghỉ ngơi của Đại Vương, mong Đại Vương không để ý."
"Chiêu Văn Vương đã hẹn thì ta không thể từ chối, ta cũng có phần bất ngờ khi biết người thực sự muốn gặp ta là vị tiểu thư đây.
Cô Nghi đúng không, không biết cô cần gặp ta có việc gì?"
Quàoooo, mình đang được trò chuyện với Đức Thánh Trần đấy, Hưng Đạo Đại Vương thực sự đang nói chuyện với mình đấy!!!
Mình phải trả lời sao cho phải phép đây!!
"Bẩm vương, là về chuyện giặc Thát."
Nói đến đây Nghi có thể cảm nhận rõ rằng không khí trong phòng ngưng lại vài nhịp, vương đã ra lệnh cho tất cả người ở lui ra ngoài, hiện chỉ còn ba người.
"Dân nữ biết nếu chỉ mình dân nữ nói ra chuyện này sẽ không ai tin vậy nên mới nhờ tới Chiêu Văn Vương để hẹn Đại Vương.
Chuyện tiếp theo dân nữ nói sẽ rất khó chấp nhận, hai vị có thể tin hoặc không nhưng dân nữ dám đảm bảo, nếu hai vị có thể dựa trên những việc dân nữ nói ra để lên kế hoạch chống lại người Mông Cổ, Đại Việt không chỉ giảm thiểu thương vong trong những cuộc giao tranh mà còn có thể tăng thêm khả năng chiến thắng nếu người Thát tràn vào nước ta."
Đại Vương thật sự đã ngồi xuống, tuy thái độ của người vẫn chưa có chút nào tin tưởng Hạ Huyền Nghi nhưng cũng có ý muốn nghe cô nói tiếp.
Chiêu Văn cũng không thể ngờ cô hẹn gặp Hưng Đạo để nói chuyện này, một dự cảm không yên bỗng dâng lên khiến vương không khỏi cảm thấy sợ hãi, sao đột nhiên nàng ấy lại muốn nói đến nó, sao không phải sớm hay muộn hơn, lẽ nào là vì không còn thời gian nữa?
Ánh mắt Chiêu Văn từ đầu đến cuối không hề rời đi khiến Nghi cảm thấy cần cổ nóng ran, không dám quay lại nhìn ngài ấy nữa, chỉ đành lấy hết bình tĩnh nói ra chuyện bản thân cần nói.
"4 năm nữa, chính xác là năm Kỷ Mão, nhà Nam Tống sẽ hoàn toàn lụn bại dưới vó ngựa người Thát, đánh dấu bằng việc Lục Tú Phu ôm Tống Thiếu Đế nhảy xuống biển tự vẫn.
Hốt Tất Liệt lập ra nhà Đại Nguyên và tính đến việc thôn tính nước ta."
Đôi tay cầm chén trà đang đưa lên khóe miệng của Đại Vương khựng lại giữa không khí, lần đầu Nghi có cảm giác áp lực đến vậy khi đối mặt với ánh mắt của người khác.
Đôi mắt sáng quắc của Đại Vương lặng lẽ thăm dò từng biến đổi nhỏ nhặt nhất trên gương mặt cô, Nghi giống như con thỏ yếu ớt đứng trước hàm răng sắc lạnh của con hổ to lớn, chỉ cần bước sai một bước sẽ tan xác máu thịt bầy nhầy.
Lúc này cô mới quay qua Chiêu Văn nhìn, muốn lấy thêm một chút dũng khí để nói tiếp nhưng ánh mắt ngài ấy cũng tràn ngập sự nghi ngờ và thảng thốt.
Nghi biết ngài ấy vẫn chưa thể tiêu hóa hết mọi thứ cô làm mấy hôm nay, cô chỉ có thể dùng ánh mắt của mình, muốn nói ngài hãy tin tôi.
Ngoài kia mới ban nãy trời quang mây tạnh nhưng lại vang lên một tiếng sấm rung chuyển trời đất.
Dường như Bắc Đẩu đang tức giận vì cô đã tiết lộ thiên cơ, có vẻ ngài ấy sẽ dùng một cách rất đau đớn để trừng phạt Nghi.
Nhưng cô chẳng quan tâm nhiều đến thế.
"Cuối năm Giáp Thân, quân Thát sẽ bắt đầu duỗi móng vuốt về nước ta, với đội quân khoảng 50 vạn quân dẫn đầu là người con trai thứ 9 của Hốt Tất Liệt, Thoát Hoan, cùng những tên tướng lĩnh giỏi nhất của chúng, đặc biệt là A Lý Hải Nha."
Rầm.
Nghi nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy một cái cây trong phủ Đại Vương bị sét đánh bốc cháy, là một trong những cái cây lớn nhất trong phủ.
Nghi biết nếu còn nói thêm thì thứ tiếp theo bốc cháy sẽ là bản thân.
"Cuối cùng... cái này...
Chiêu Văn, ngài có thể ra ngoài một chút không, chuyện này ngài không nên nghe."
Chiêu Văn tuy không giấu nổi sự thất vọng sau câu này của Nghi nhưng vẫn lựa chọn không làm khó cô, đứng dậy bước ra ngoài.
"Bẩm vương, dân nữ nói ra những chuyện này, vương có thể tin hoặc không, nhưng vương nhất định phải tin rằng mối quan hệ giữa người và anh em bên chi trưởng tuyệt đối phải được khôi phục, nếu không dù dân nữ có nói ra tất cả đường đi nước bước của người Mông Cổ thì Đại Việt cũng không thể chiến thắng trong cuộc chiến sắp tới.
Nhân dân chỉ có thể trông cậy vào hoàng tộc mà thôi.
Dân nữ hoàn toàn tin vào khả năng của Đại Vương có thể thành công đưa Đại Việt ra khỏi cảnh lầm than bởi khói lửa chiến tranh."
- "...
Và... lý do mà dân nữ không muốn để Chiêu Văn Vương nghe tiếp chính là... sau này giữa trận chiến khốc liệt sẽ không khỏi có những người sợ hãi mà quay đầu theo giặc, trong đó... có Chương Hiến hầu Trần Kiện, Chương Hoài hầu Trần Văn Lộng, và cả...
Chiêu Quốc Vương Trần Ích Tắc..."
"To gan!!!
Ngươi có biết bản thân vừa nói gì không!
Người đâu!"
Chén trà trong tay Đại Vương bị ném vỡ tan, chân của Nghi hoàn toàn nhũn ra, cứ thế quỳ sụp xuống nhưng mắt vẫn nhìn thẳng vào đôi đồng tử đen láy của người.
Cửa bị mở ra, quân lính bên ngoài xông vào trong phòng theo lệnh, Chiêu Văn cũng nghe tiếng động mà chạy vào, thấy chân Nghi quỳ rơm rớm máu trước mặt Hưng Đạo, hắn không biết chuyện gì vừa xảy ra nhưng ngay lập tức đứng chắn trước mặt cô.
"Anh Quốc Tuấn, có gì từ từ nói, nàng ấy..."
"Đệ tránh ra, đệ biết kẻ này vừa nói ra thứ báng bổ gì hay không?!..."
"Đại Vương!
Ngài muốn chém muốn giết dân nữ thế nào cũng được, nhưng chuyện dân nữ vừa nói ra tuyệt đối không được nói cho Chiêu Văn."
Nghi mặc kệ vết thương ở đầu gối đau rát, vội ngăn lại lời Hưng Đạo Vương chuẩn bị nói ra.
"Trước tiên Đại Vương có thể nghe dân nữ nói hết được không, sau đó xử trí tùy ngài.
Dân nữ cầu xin Đại Vương cho một cơ hội để giải thích."
Không biết Hưng Đạo Vương vì lời cầu xin của Nghi hay vì dáng vẻ quyết liệt đứng chắn trước cô của Chiêu Văn mà nguôi, cuối cùng chịu cho cô một cơ hội nói tiếp.
Trước khi Chiêu Văn rời đi đã quay lại lau đi mấy giọt nước mắt không biết từ bao giờ đã lăn dài trên má cô, ánh mắt ngài ấy, dường như lấp lánh ánh nước?
Nghi không biết, sự sợ hãi đã choán hết tâm trí cô.
"Ngày hôm nay dân nữ đến đây đã định sẵn chưa chắc đã sống sót để trở về, và chính bản thân dân nữ cũng không còn sống được bao lâu nữa.
Tại sao dân nữ thuyết phục Đại Vương khôi phục mối quan hệ với chi trưởng nhưng lại cho đại vương biết những người trong hoàng tộc sau này sẽ bán nước theo giặc.
Điều này chứng tỏ dân nữ không hề có ý muốn ly gián, Đại Vương có thể tin hoặc không nhưng ít nhất mong người hãy đề phòng những cái tên tôi đã đề cập tới.
Và cầu xin người hãy giữ bí mật về những gì dân nữ nói ngày hôm nay, cho dù là với quan gia, dân nữ chọn người bởi dân nữ vốn đã biết, sau này Đại Vương chính là một trong những cây cột chống trời của Đại Việt.
Tình yêu của tôi với giang sơn gấm vóc này không hề kém cạnh người thưa Đại Vương, và... dân nữ cầu xin người, đừng nói bất kỳ điều gì với Chiêu Văn, Chiêu Quốc Vương rất quan trọng với ngài ấy, dân nữ không muốn ngài ấy biết chuyện này."
Khi nói những câu này, lưng Nghi thẳng hơn bao giờ hết, cô cũng không biết bản thân tại sao có thể dùng ngữ điệu khảng khái đến vậy trước mặt Trần Hưng Đạo, nhưng biểu cảm của ngài ấy cho thấy, Hưng Đạo Vương đã thực sự bất ngờ trước khí khái này.
"Ngươi biết tội báng bổ hoàng tộc sẽ chịu hình phạt gì không?"
Tuy vẫn nói đến chuyện chịu phạt nhưng giọng của Hưng Đạo Vương rõ ràng đã dịu đi.
"Bẩm vương, cái cây trong phủ vương bị bốc cháy không phải chuyện tự nhiên mà có, đó chính là lời cảnh cáo từ quan trời đến cho dân nữ vì tội tiết lộ thiên cơ.
Thế nhưng dân nữ đã mặc kệ và nói những điều này, chứng tỏ dân nữ cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho cái chết, chỉ mong ngài hãy để tâm đến những lời ngày hôm nay.
Mong ngài có thể bảo vệ giang sơn này."
"Được.
Nhưng ngươi báng bổ hoàng tộc, tội chết có thể tha, tội sống khó thoát.
Người đâu, lôi kẻ này ra phạt 30 trượng."
"Đa tạ Đại Vương tha mạng."
Thật sự là từ thời cha sinh mẹ đẻ lần đầu Nghi trải qua cảm giác bị người ta đánh mà còn phải cảm ơn.
Đây là hình phạt mà Bắc Đẩu dành cho mình à, cũng còn may chưa bị thiên lôi đánh chết.