Ngôn Tình Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 100


Chương 100

Phượng Khương Trần có vẻ phiền muộn, thở dài thườn thượt.

Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, cùng lắm thì nàng quay trở lại chỗ ở của Vương Cẩm Lăng rồi mượn một bộ quần áo.

Nghĩ đến đây, trên khuôn mặt của Phượng Khương Trần nở một nụ cười thoải mái, lôi kéo thân thể mệt mỏi của mình rồi bắt đầu đi lên dốc.

Nàng nhớ rõ con đường mà hôm qua nàng và Lam Cửu Khánh lăn xuống dưới, bây giờ chỉ cần đi theo hướng đó trở về là được, tiện thể tìm hòm thuốc của nàng một chút.

Lăn xuống dốc thì dễ mà leo lên thì khó, may mà mấy ngày nay trời không mưa, con đường khô ráo, đi lại dễ dàng.

Khi Phượng Khương Trần sức cùng lực kiệt, cuối cùng cũng đến nơi có xe ngựa đổ nát, suốt dọc đường cũng không thấy bóng dáng của hòm thuốc.

Không tìm thấy hòm thuốc, Phượng Khương Trần cũng không còn cách nào khác, nàng nhớ rằng hôm qua nàng đã đánh mất một con dao mổ ở chỗ này.

Nàng có thể không cần lưỡi dao nhưng có thể tìm được chuôi dao là tốt nhất.

100-vut-bo.jpg


Nhưng khi Phượng Khương Trần trăm cay nghìn đắng mới đi được đến căn nhà sơ sài của Vương Cẩm Lăng, lúc này nàng mới hiểu được cái gì gọi là hãm hại người.

Huhuhu…

Nhìn cánh cửa đóng chặt, Phượng Khương Trần lập tức khóc lớn.

Hóa ra là… Sau khi xảy ra sự cố vào đêm qua, Vương Thất chạy.

nhanh trở về để tìm Vương Cẩm Lăng, gọi ám vệ bên ở bên người đi ra rồi hộ tống hai người trở về Vương gia để tránh cho việc xảy ra chuyện gì bất ngờ ở chỗ này.

Tất nhiên là Vương Thất cũng đã sắp xếp người đi tìm Phượng Khương Trần.

Chuyện phái người đi tìm Phượng Khương Trần là không thể thay đổi nhưng Vương Cẩm Lăng cũng không lo lắng cho sự an toàn của Phượng Khương Trần một chút nào, dù sao thì Phượng Khương Trần cũng có cao thủ ở bên cạnh bảo vệ.

Có vẻ cái người tên là Lam Cửu Khanh rất quen thuộc với Phượng Khương Trần, có hắn ở đó thì chắc chắn Phượng Khương Trần sẽ không có chuyện gì.

Nhưng sự việc cũng không phải như vậy…

Chuyện của Lam Cửu Khanh và Phượng Khương Trần không phải là như vậy.

Lúc này Phượng Khương Trần thực sự vừa mệt lại vừa khát, rất muốn mắng ông trời.

Nhưng dù có mệt hay khát, nàng cũng chỉ có thể nhịn xuống mà chống đỡ, lê đôi chân để tiếp tục bước vào trong thành.

Nàng cũng không muốn ở một mình nơi hoang dã này, mặc dù nàng biết một chút kỹ năng phòng thân nhưng ở một nơi hoang vu hẻo lánh như thế này, một chút kỹ năng đó của nàng cũng không đủ.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 101


Chương 101

Nếu gặp phải những thứ như thú dữ thì không sao, cùng lắm thì chết thảm thôi nhưng nếu như gặp cướp hay người xấu gì đó thì sẽ rất thảm, thật sự là sống không bằng chết.

Trong đời trước, Phượng Khương Trần đã chứng kiến rất nhiều phần tử vũ lực và phạm pháp này bắt phụ nữ để hưởng thụ. Nàng tin bọn giặc cướp đối xử với nữ nhân đều như nhau, nàng cũng không muốn rơi vào kết cục sống không bằng chết đó.

Việc đi bằng hai chân để trở về thành cũng không dễ dàng gì, Phượng Khương Trần dựa vào cột cửa rồi nghỉ ngơi một lúc, cảm thấy sức lực của mình đã hồi phục được một chút liền đứng dậy, lấy một lọ đường glucose để bổ sung năng lượng và nước trong cơ thể, đồng thời lấy la bàn từ bên trong ra, chuẩn bị trở về thành.

Hệ thống trí năng chuẩn bị cho bác sĩ quân y chắc chản sẽ không thiếu những thứ như la bàn, bác sĩ quân y không thể so sánh được với bác sĩ bình thường, bác sĩ quân y không ở trên chiến trường thì cũng là ở nơi hoang dã, rất hiếm khi xuất hiện trong thành phố.

Có đôi khi còn tham gia cứu chữa ở trong rừng rậm, trong rừng rậm không có la bàn, trừ phi là người chuyên nghiệp, nếu không thì sẽ không bao giờ tìm được phương hướng.

Phượng Khương Trần từng làm việc trong rừng rậm Vân Nam. Nơi đó bọn buôn m* t** hoành hành, hầu như người nào cũng có súng, lực lượng vũ trang rất mạnh.

Đồng thời, có rất nhiều người buôn lậu và nhập cư bất hợp pháp ở nơi đó, một số kẻ vi phạm pháp luật và thậm chí một số gián điệp đến từ một số quốc gia cũng ưa thích nơi đó, lợi dụng nơi đó để thực hiện một số giao dịch xấu xa.

Đất nước có một bộ phận bộ đội đặc chủng ở chỗ đó, Phượng Khương Trần từng là một bác sĩ quân y được sắp xếp đến khu quân đội đó. Mặc dù hầu hết thời gian nàng đều ở hậu phương, nhưng thỉnh thoảng lực lượng y tế không đủ, nàng cũng sẽ tiến lên để giúp đỡ và hoạt động ở xung quanh rừng rậm.

Sau khi uống hết một lọ đường glucose, Phượng Khương Trần cảm thấy thể lực của nàng đã khôi phục được một chút liền bước về phía hoàng thành.

Nàng phải vào trong thành trước khi trời tối, nếu không thì một nữ tử mặc áo trong và một thân một mình ở ngoài thành như thế này rất dễ khiến người ta phạm tội.

Lúc này, dường như ông trời đã nghe thấy lời cầu nguyện của Phượng Khương Trần, cách thời gian đóng cửa thành còn có hai khắc.

thời gian, cuối cùng thì Phượng Khương Trần cũng đi đến cổng thành.

Toàn thân đều là bụi bẩn, đầu tóc bù xù, mồ hôi nhễ nhại và khuôn mặt nhợt nhạt, khi Phượng Khương Trần vừa đi đến nơi đông người thì lập tức khơi dậy sự tò mò của người qua đường.

Nữ nhân này là ai?

“Cô nương này là con cái nhà ai thế? Tại sao lại ở ngoại thành một mình, nhìn dáng vẻ này của nàng không phải là bị người ta làm hại rồi chứ?” Một tên có vẻ ngoài lưu manh nheo mắt lại rồi đánh giá Phượng Khương Trần.

“Miệng chó không thể mọc được ngà voi, cái miệng bẩn thỉu của ngươi đừng có mà ăn nói lung tung, làm hại đến thanh danh của một cô nương, có lẽ là do người ta gặp phải chuyện gì đó đấy”

Một ông lão tốt bụng lên tiếng khuyên bảo, không những thế mà còn bước tới hỏi Phượng Khương Trần: “Cô nương, lão đầu ta có thể giúp gì không?”

Suốt dọc đường đều nghe thấy những lời nghị luận bàn tán, Phượng Khương Trần giả vờ như không nghe thấy, chợt nghe có người muốn giúp nàng nên dừng lại, nàng mỉm cười cảm ơn ông lão: “Cảm ơn ông, không cần đâu ạ, ta sắp về đến nhà rồi.”

Nói xong liền nhoẻn miệng cười rồi rời đi rất nhanh, giống như chim nhạn lướt thoáng qua, không có vẻ chật vật một chút nào.

“Cô nương này cười lên thật là xinh đẹp” Sau khi Phượng Khương Trần rời đi một lúc lâu rồi ông lão mới hoàn hồn.

“Trông rất tốt, tại sao ta lại cảm thấy cô nương này rất quen nhỉ?”

Có người gật đầu đồng ý, nhìn bóng lưng của Phượng Khương Trần, suy nghĩ cẩn thận, có phải đã nhìn thấy cô nương này ở đâu đó rồi không, nghĩ cả nửa ngày rồi người nọ vỗ đầu.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 102


Chương 102

“Ồ, ta nhớ rồi, cô nương này chính là Phượng tiểu thư, Phượng Khương Trần, các ngươi có nhớ sáng hôm đó Phượng tiểu thư cũng như thế này không, nhưng mà ở bên cạnh còn có một nha hoàn, trên người cũng không mặc nhiều như vậy. Hôm nay…”

“A, nghe ngươi nói như vậy, ta mới nhớ ra sáng hôm đó ta cũng có ở đây, đúng đúng đúng, là Phượng tiểu thư, cô nương vừa nãy chính là Phượng tiểu thư, ta nhớ hôm đó Phượng tiểu thư cũng cười như thế này, nhìn cực kỳ đẹp.”

“Cái gì? Là Phượng tiểu thư thật sao?”

“Không phải đâu, mới chưa đầy nửa tháng, sao Phượng tiểu thư lại…

“Không thể nào, nhất định không phải là Phượng tiểu thư”

“Ta dám cược cô nương vừa rồi chính là Phượng tiểu thư. Nếu như không tin thì chúng ta mau đi theo nhìn một chút xem.”

Tất cả mọi người đều muốn vào thành, nhưng bọn họ còn phải xách đồ hoặc đẩy hàng hóa, không thể đi nhanh như vậy được.

Nhưng mà không, khi bọn họ nghe thấy thế thì tất cả mọi người đều tăng tốc độ, hai ba bước đã đuổi kịp Phượng Khương Trần.

“Các ngươi có biết không, cô nương kia chính là Phượng tiểu thư”

Có người bắt chuyện với người ở phía trước.

“Cái gì? Phượng tiểu thư? Tại sao nàng lại ở đây?”

“Không phải đâu, sao Phượng tiểu thư lại gặp phải chuyện như vậy?”

“Nhìn tình hình này thì chắc là đúng đến tám phần rồi, không biết Phượng tiểu thư rời thành từ lúc nào. Nhìn dáng vẻ của nàng thì dường như nàng đã ở bên ngoài cả đêm, tám chín phần là thanh danh bị hủy rồi!

“Thật là nghiệp chướng, không có cha không có nương thật sự rất đáng thương, gặp phải chuyện như vậy cũng không có ai đứng ra vì nàng”

“Thật là xấu hổ, ta thấy Phượng tiểu thư đã như vậy rồi thì nên đâm đầu mà chết đi để giữ lại sự trong sạch. Ngươi nhìn xem, còn sống như vậy cũng chỉ có thể bị mất mặt xấu hổ”

Phía sau Phượng Khương Trần ngày càng có nhiều người, những người đi trước nàng cũng lần lượt dừng lại khi nghe thấy những lời bàn tán từ phía sau. Một số người bước nửa bước chân vào cổng thành nghe thấy tin này thì rút trở về.

Cái gì? Phượng tiểu thư xuất hiện ở cổng thành trong tình trạng lộn xộn?

Tin tức này thật là… Tin tức bắt đầu bùng nổ.

Không có rút chân về, những người bước chân vào hoàng thành lập tức xoay người lại, đứng ở cổng thành không chịu rời đi.

Chuyện này vô cùng náo nhiệt, nhìn xem một chút, sau khi trở về có thể kể chuyện cho những người bên ngoài nghe.

Khuôn mặt của Phượng Khương Trần đen lại, mím chặt miệng, không nói gì mà còn thản nhiên đi về phía cổng thành.

Nàng cảm thấy dáng vẻ bề ngoài của bản thân rất lộn xộn nhưng nàng không muốn cái tên “Phượng Khương Trần” trở nên thấp kém được.

Ngay khi cái tên “Phượng Khương Trần” được phát ra, nàng lại trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý của những người ở trong thành, nàng không thể phủ nhận, huống chi nàng cũng không muốn phủ nhận.

Phủ nhận, nàng vào thành bằng cách nào đây.

Khi đến cổng thành, đám người đang xem náo nhiệt lập tức lui lại, chủ động để Phượng Khương Trần đi phía trước…

Nhìn thấy Phượng Khương Trần từ xa, những người lính giữ cổng thành rất tò mò, nhưng vì vẫn còn nhiệm vụ nên bọn họ không dám lộn xôn, hiện giờ người đã đến trước mặt bọn họ, bọn họ đương nhiên không bỏ qua cơ hội này.

Keng… Hai thanh trường thương chặn đường Phượng Khương Trần, người lính thủ thành ra vẻ không rõ hỏi: “Cô nương muốn vào thành sao? Cô nương là người ở đâu, nếu như cô nương là người kinh thành, mời đưa ra điệp bài xác nhận thân phận, nếu như là người bên ngoài, xin mời cô nương đưa công văn ra vào thành.”
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 103


Chương 103

Vương triều Đông Lang quản lý dân cư rất chặt chẽ, mỗi một sinh linh ra đời, bắt buộc phải đến quan phủ báo cáo chuẩn bị, đăng ký, rồi nhận điệp bài. Tấm thẻ này xác nhận thân phận chính xác rõ ràng, phía trên viết chỗ ở của ngươi cùng gia tộc, giống thẻ căn cước thời hiện đại, nhưng thực dụng hơn thẻ căn cước nhiều.

Tại Vương triều Đông Lang, hoặc rộng ra tại đại lục Cửu Châu, mỗi người vừa ra đời đã có điệp bài của mình, không có điệp bài ngươi chính là kẻ tị nạn, mà người tị nạn không được phép vào thành thị, thậm chí còn có thể bị truy sát.

Người trong thành ra vào thành phải đăng ký, người bên ngoài muốn ra vào thành, nhất định phải có công căn đã xác nhận của quan phủ.

Tuy có vẻ rườm rà, nhưng đã đảm bảo vấn đề an ninh công cộng trong thành thị và giảm số lượng người tị nạn phạm tội. Đây là một phương pháp tốt để quản lý về phần nhân sự trên đại lục này.

Cho dù nô lệ không có thân phận chứng minh, thì bọn họ đã có chữ “Tiện” được khắc trên ngực, dấu ấn này là dấu ấn nhận dạng của bọn họ.

Nô lệ bình thường được nuôi nhốt chung với nhau, còn có người trông coi bọn họ. Mệnh tiện không chỉ không có tự do, còn phải gánh lấy lượng công việc chồng chất lên nhau.

Chu Hằng là người trốn khỏi khu nô lệ, không biết hắn trà trộn vào trong thành như thế nào.

103-vut-bo.jpg


Thừa nhận một cách dễ dàng như thế, Phượng Khương Trần này do không thẹn với lương tâm hay rận nhiều không sợ ngứa?

Bọn họ nhớ rõ, lúc trước Phượng Khương Trần không dễ nói chuyện như vậy, nàng chắc chắn dốc sức che dấu thân phận của mình.

Mọi người ngươi xem ta, ta nhìn ngươi, trong giây lát không biết nói gì.

Phượng Khương Trần lạnh lùng nhìn qua đoàn người đang xem náo.

nhiệt, mãi tới khi đám người đó cúi đầu xuống, nàng mới từ tốn hỏi: “Vậy ta vào thành được không?”

“Chuyện này, không có thẻ bài thì không được” Người lính gác thành thấy Phượng Khương Trần dường như không quan tâm tới thanh danh của mình, những vấn đề hắn đã nghĩ lúc trước để làm khó nàng cũng không có cơ hội dùng, đành phải khô khan trả lời.

“Thật sao, nếu như ta nhất định phải vào thành thì sao?” Phượng Khương Trần nhẹ nhàng vuốt lại phần tóc rối bời trên trán, đôi mắt đen láy nhìn thẳng tới ánh mắt tránh né của người lính gác cổng.

Trên thực tế, không phải Phượng Khương Trần không quan tâm thanh danh của mình, mà chuyện đã đến ngày hôm nay, sớm muộn cũng bị người ta cố tình bới móc ra. Thay vì đợi người ta chủ động công kích nàng, không bằng thể hiện thái độ bản thân ngay từ đầu.

Lúc này Phượng Khương Trần quần áo không chỉnh tê, nhưng nàng quang minh chính đại, đường đường chính chính đi vào thành, nàng không phải dấu diếm điều gì cả.

Cùng một sự kiện, chỉ cần đổi một góc độ khác, thì nói hiệu quả chắc chắn sẽ không giống nhau.

Phượng Khương Trần hiểu điểm này tương đối rõ, ở thời hiện đại, nàng đã thấy rất nhiều người làm công tác truyền thông dùng một cây bút ghì chết người khác.

Người lính gác cổng bị Phượng Khương Trần trừng như thế cũng không dám gây khó dễ cho nàng, lập tức nói: “Phượng tiểu thư nếu có ý muốn vào thành, chỉ cần mời người trong nhà Phượng tiểu thư đưa tấm điệp thẻ tới, hoặc mời một người trong nội thành đảm bảo cho cô, chứng minh thân phận của Phượng tiểu thư, tiểu thư có thể vào thành”
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 104


Chương 104

Nhắc tới hai dùng được.

Trong kim thành không ai không biết, không ai không hiểu, Phượng gia suy tàn, toàn bộ Phượng gia chỉ còn lại Phượng Khương Trần, ai có thể cầm điệp thẻ tới chứng minh thân phận của nàng.

Mà mời người trong nội thành đứng ra đảm bảo, người này không phải nhờ bừa ai cũng có thế, ít nhất cũng phải là người có danh tiếng trong thành, mới khiến người khác tin tưởng thân phận Phượng Khương Trần, mà người như thế sao Phượng Khương Trần có thể quen biết được.

Đương nhiên, cũng không phải người lính gác thành cố ý gây khó dễ cho Phượng Khương Trần, mà đó là chức trách của họ.

Vốn tưởng rằng không có chuyện gì để xem, khi người lính gác thành nói vậy thì đám người hóng chuyện nhao nhao nói.

“Này, ngươi có từng nghe thấy Thất công tử nhà Vương gia có quan hệ tình cảm với Phượng Khương Trần không?”

“Thật sao? Tại sao ta lại nghe nói là Đại công tử nhà họ Tô.”

“Đại công tử nhà họ Tô đâu ra, rõ ràng là Tam thiếu gia nhà họ Tạ”

“Vậy người kia rốt cuộc là ai?”

Mọi người rổm rả thảo luận, giọng nói lớn đến mức Phượng Khương Trần không thể giả vờ mình không nghe thấy.

n pháp, nhưng trên thực tế chỉ có một biện pháp Nàng nén trợn mắt xúc động, có lòng tốt thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mọi người, nâng cao giọng n‹ ã thế, có thể phiền mọi người làm một chuyến đến vương phủ, thông báo cho Thất công tử phủ Vương Gia, Phượng Khương Trần đã trở về”

Gì mà Tô Vân Thanh lẫn Tạ Tam, giờ đều không nhờ được, chỉ có Thất công tử phủ Vương gia muốn cầu cạnh nàng sẽ ngoan ngoãn tới đón nàng mà thôi.

“Thì ra là Thất công tử, đáng tiếc, một người tốt như Thất công tử tại sao lại vừa ý Phượng Khương Trần như này”

“Tiếc cái gì mà tiếc, Thất công tử không lấy Phượng tiểu thư đâu.

Với gia cảnh nhà Phượng tiểu thư, sao có thể gả vào Vương phủ”

Chỉ cần chuyện liên quan tới Phượng Khương Trần, mọi người đều có thể nói hai ba câu.

Người lính gác thành nghe xong, do dự không biết có nên hay không nên đến Vương phủ.

Vương phủ không phải nơi bọn họ có thể dây vào.

Người lính gác thành cắn răng, trao đổi qua với huynh đệ bên cạnh, chuẩn bị phái người tới vương phủ hỏi thăm, mà ngay lúc bọn họ chuẩn bị đi, lại phát hiện…

Cửa thành vốn dĩ ngay ngắn trật tự bởi vì sự xuất hiện của Phượng Khương Trần mà có rất nhiều người tụ tập vây xem, thời gian mới qua một chén trà, bên trong ba tầng, bên ngoài ba tầng vây lại khiến bọn họ lách ra không nổi.

“Xong rồi” Người gác thành nhũn chân.

Ba người đàn ông nghe thấy cái tên này có biểu cảm không giống nhau.

Đông Lăng Tử Lãng không giấu được sự chán ghét nhưng vì để duy trì khí chất vương giả của mình, hắn không nói gì chỉ hơi nhíu mày.

Đông Lăng Vũ Cửu thể hiện ra vẻ mặt không liên quan, trên đời này không có tên của bất kỳ người phụ nữ nào có thể khiến hắn lộ ra vẻ xúc động.

Vũ Văn Nguyên Hòa biểu lộ vẻ mặt tò mò.

Phượng Khương Trần là một cái tên nổi tiếng vang dội, không ai không biết. Phải biết răng khi chiến thắng trở về, hoàng thành vốn là nơi hắn có thể hô mưa gọi gió. Nhưng không ngờ có một người còn nổi tiếng hơn, áp chế uy danh của hắn xuống.

Vừa về đến kinh thành thì hắn đã nghe thấy cái tên này.

Phượng Khương Trần trong mắt những đạo sĩ kia là biểu thị cho sự đồi phong bại tục. Nhưng trong lòng Vũ Văn Nguyên Hòa – vị tướng quân nơi chiến trường máu lửa thì nàng là một người nữ tử thần kỳ.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 105


Chương 105

Trên thế giới này, người có thể khiến cho Vũ Văn Nguyên Hòa dùng từ ‘thần kì” để nói về không nhiều, mà Phượng Khương Trần lại là người đầu tiên được hắn gọi là ‘nữ tử thần kỳ”.

Phải biết rằng, mặc dù tuổi của Vũ Văn Nguyên Hòa không lớn nhưng đã là danh tướng trong tứ quốc, nắm trong tay binh quyền. Đông Lăng Tử Lãng muốn lên ngôi thì ngoài việc có được sự ủng hộ của Đông Lăng Vũ Cửu thì bắt buộc phải đạt được sự ủng hộ của vị Vũ Văn tướng quân này.

Gia tộc Vũ Văn chín đời đều là con một, ai ai cũng đều là minh tướng, gần nhất có thể kể đến tiền triều.

Vũ Văn Nguyên Hòa mười một tuổi đã ra chiến trường, mười ba tuổi dẫn binh, mười lăm tuổi đã chiến đấu một trận với Tây Lăng ở Sông Hoài, chỉ dùng năm mươi nghìn nhân mã đánh bại một trăm ba mươi nghìn nhân mã của Tây Lăng, nổi danh chỉ sau một trận chiến.

Mặc dù có tiếng tăm lẫy lừng nhưng Vũ Văn Nguyên Hòa không hề kiêu ngạo, không phải là người không biết trời cao đất dầy. Một vài chuyện kia giữa Phượng Khương Trần và Đông Lăng Tử Lãng, Vũ Văn Nguyên Hòa đương nhiên là có biết đến, nếu như là bình thường dựa vào năng lực quan sát của mình chắc chăn hắn sẽ không tham gia vào, nhưng hôm nay…

Mọi chuyện diễn ra trong phạm vi quản lí của hắn, hơn nữa Cửu Hoàng thúc cũng ở đây, hắn không thể không nhúng tay vào.

“Cửu Hoàng thúc, Thất hoàng tử, chúng ta cũng đi đến phía trước xem một chút chứ?”, Vũ Văn Nguyên Hoa hỏi, tuyệt đối không cho.

người khác từ chối.

Đông Lăng Vũ Cửu không để ý còn Đông Lăng Tử Lãng không muốn người khác biết điều hắn để ý, chỉ có thể gật gật đầu.

Vũ Văn Nguyên Hòa dẫn theo một nhóm binh lính đi về phía trước, khi ba người bọn họ đến nơi, cổng thành gần như đã khôi phục như cũ.

Bất kể là ở nơi nào, người dân đều sẽ sợ quan binh, chỉ cần có quân đội xuất hiện thì bách tính cũng không dám làm loạn.

Ba người còn cách cửa thành khoảng mấy chục mét thì đã có một binh sĩ tỉnh mắt phát hiện ra, hắn ta liền quỳ xuống.

“Tham kiến Cửu vương gia, thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế. Tham kiến Lãng vương điện hạ, thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế”

Cái gì, Vương gia ư?

Bách tính trong và ngoài thành vừa nghe thấy vậy đến đầu cũng không dám ngẩng lên, ngay lập tức quỳ xuống hô to không đồng đều.

Phượng Khương Trần ngơ ngác, Cửu vương gia, là ai vậy? Nàng ngẩng đầu nhìn hướng mấy người đi đến, lúc này mới biết người mà những người kia gọi là Cửu vương gia chính là Cửu hoàng thúc.

Đông Lăng Vũ Cửu là thái tử và là hoàng thúc của Đông Lăng Tử Lãng nhưng không phải là hoàng thúc của hoàng đế. Bên ngoài vẫn có nhiều người gọi hắn là Cửu vương gia. Chỉ là hoàng thượng coi trọng Đông Lăng Vũ Cửu, cái tên Cửu hoàng thúc cũng là do hoàng thượng nói ra. Đây là một loại tôn trọng đối với Đông Lăng Vũ Cửu, không giống với các hoàng tử và thân vương khác.

Các quan viên Đông Lăng đều gọi Đông Lăng Vũ Cửu là Cửu hoàng thúc để biểu thị thân phận của Đông Lăng Vũ Cửu tôn quý hơn Đông Lăng Tử Lãng. Còn những binh sĩ bình thường không biết điều này, chỉ gọi hắn là Cửu Vương gia.

Những binh sĩ bình thường và bách tính sẽ quỳ xuống theo bản năng khi gặp quý tộc, đây là một loại phục tùng, từ hàng nghìn năm trước đều như vậy, nhưng Phượng Khương Trần lại không có sự phục tùng như vậy.

Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều đã quỳ xuống, Phượng Khương Trần mới phản ứng lại, châm chậm quỳ xuống, trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý.

Cho đến khi sắp quỳ xuống thì Đông Lăng Vũ Cửu đột nhiên mở miệng: “Miễn lễ”

He he… Phượng Khương Trần dừng lại động tác đang quỳ xuống và đứng dậy.

Nếu như không phải là Đông Lăng Vũ Cửu từ đầu đến cuối đều không nhìn nàng, Phượng Khương Trần sẽ hoài nghỉ răng lời này của hắn là nói cho nàng nghe.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 106


Chương 106

Biết được người đến là ai, trong mắt Phượng Khương Trần lóe lên vẻ u buồn, đứng yên tại chỗ, cúi đầu xuống, thu lại vẻ kiêu ngạo.

Nàng, không muốn cho Cửu hoàng thúc nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của mình.

Hai lần, hai lần nàng và Cửu hoàng thúc gặp mặt đều là khi nàng đang trong lạng nhếch nhác nhất.

Thật tiếc khi thượng đế không nghe thấy lời cầu nguyện của Phượng Khương Trần. Ngay khi nàng cố gắng thu mình lại để mọi người không phát hiện ra sự tồn tại của mình thì Vũ Văn Nguyên Hòa đã đi đến trước mặt nàng.

“Ngươi chính là Phượng Khương Trần?” Câu hỏi của Vũ Văn Nguyên Hòa không hề có chút ác ý nào mà chỉ thuần túy là sự tò mò.

Nếu như là bình thường, Phượng Khương Trần đối với những người như vậy không phải là thích cũng không tính là ghét, nhưng hôm nay…

Phượng Khương Trần thật muốn đấm ai đó.

Người đàn ông này cũng thật là quá không có mắt quan sát rồi, không nhìn thấy nàng đang cố gắng trốn sao, chết tiệt.

Mặc dù rất tức giận nhưng Phượng Khương Trần không dám phát ra tại chỗ.

Người có thể đứng bên cạnh Đông Lăng Vũ Cửu và Đông Lăng Tử Lãng tuyệt đối không phải nhân vật bình thường, người như vậy nàng không dám đắc tội.

“Bẩm đại nhân, dân nữ chính là Phượng Khương Trần”, Phượng Khương Trần nhẹ nhàng khom gối, tỏ ra là một người lương thiện trong sáng.

Đông Lăng Tử Lãng khinh thường hừ một tiếng.

Giả tạo, giả tạo, giả tạo.

Phượng Khương Trần ngươi là loại người như thế nào, Đông Lăng Tử Lãng ta còn không biết sao!

Phượng Khương Trần mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, bỏ qua vẻ chế giễu trong mắt Đông Lăng Tử Lãng. Kiếp trước nàng và Đông Lăng Tử Lãng có thù, kiếp này đã định là bọn họ không thể có mối quan hệ tốt đẹp được.

Lại nói, nàng không thèm quan tâm đến ánh nhìn của Đông Lăng Tử Lãng, nàng cũng không phải là vị hôn thê của hắn, nàng chỉ quan tâm đến cách nhìn của Đông Lăng Vũ Cửu, chỉ tiếc…

Cửu hoàng thúc hoàn toàn không để Phượng Khương Trần vào mắt, một nam nhân to đùng như Phượng Khương Trần trở nên vô hình.

Trong lòng Phượng Khương Trần có một chút chua xót nhưng nhiều hơn là cảm giác thư thái.

Nàng và Cửu hoàng thúc là hai người có khoảng cách rất xa, một người trên trời một người dưới đất. Cửu hoàng thúc là mây trên trời còn nàng chỉ là ao dưới đất, hai người không thể gặp được nhau.

Nghĩ đến đây, Phượng Khương Trần đã bình tĩnh hơn rất nhiều, nàng kìm nén lại những suy nghĩ không nên có trong lòng, không còn bối rối nữa. Nàng quang minh chính đại đứng đó, nhìn thẳng vào Vũ Văn Nguyên Hòa.

Trong binh pháp có nói, cách phòng thủ tốt nhất chính là tấn công.

Nếu đã không thể trốn được thì quang minh chính đại cắt đứt những suy nghĩ không nên có trong lòng cũng tốt.

Rất tò mò phải không?

Rất muốn nhìn đúng không?

Vậy thì hãy cố gắng mà nhìn cho đủ đi.

Sau này mà muốn nhìn, tỷ đây sẽ thu phí.

He he…

Đối mặt với ánh mắt kiêu ngạo của Phượng Khương Trần, Vũ Văn Nguyên Hòa thu lại ánh mắt, có chút xấu hổ không nói thành lời: “Phượng tiểu thư đang muốn vào thành sao?”

Nhìn quần áo trên người Phượng Khương Trần.

Hắn rất tò mò nhưng không tiện hỏi, rất có phong độ của người quân tử.

Thôi được, Vũ Văn Nguyên Hòa hắn từ trước đến nay cũng không tự nhận mình là một người quân tử, nếu không hắn cũng không ngăn Phượng Khương Trần tại đây.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 107


Chương 107

“Rõ ràng biết rồi còn hỏi”, giọng điệu của Phượng Khương Trần có chút tức giận, thi thoảng lại liếc trộm qua Đông Lăng Vũ Cửu, liền phát hiện ra ánh mắt của Đông Lăng Vũ Cửu đang nhìn ánh hoàng hôn xa xăm.

Đông Lăng Tử Lãng không muốn quan tâm đến Phượng Khương Trần, sợ ảnh hưởng đến phong độ của bản thân. Nhưng nghe thấy lời Phượng Khương Trần nói, hắn không nhịn được liền nói: “Phượng Khương Trần, ai cho phép ngươi nói chuyện như vậy”, dù nói thế nào thì Phượng Khương Trần cũng từng là vị hôn thê của hắn, có quan hệ với Đông Lăng Tử Lãng hắn, nếu như Phượng Khương Trần nói những lời vô văn hóa vậy thì cũng sẽ khiến hắn mất mặt.

“….”, Phượng Khương Trần liếc mắt nhìn Đông Lăng Tử Lãng, mím chặt môi không nói gì.

Đông Lăng Vũ Cửu vẫn không quan tâm đến Phượng Khương Trần, còn Vũ Văn Nguyên Hòa lại cười cười, đứng sang một bên xem náo nhiệt.

Có vẻ như Lãng Vương rất không muốn gặp Phượng Khương Trần.

107-vut-bo.jpg


không nói thì thôi, một khi vừa nói sẽ khiến cho người khác tức chết hoặc là sẽ khiến cho Đông Lăng Tử Lãng tức chết.

“À, Lãng vương điện hạ hỏi nhưng lại không có ai cho phép ta trả lời”, Phượng Khương Trần trả lời với vẻ mờ mịt.

Rõ ràng biết là nàng đang giả vờ nhưng không có cách nào vạch trần…

Đông Lăng Tử Lãng hít một hơi thật sâu, nói với chính mình nhất định không cần tức giận với nữ nhân như Phượng Khương Trần. Một khi so đo tính toán với nàng, hắn sẽ rơi vào cái bẫy của nàng.

Sau khi bình tĩnh lại, Đông Lăng Tử Lãng mới tỏ ra vô cùng uy nghiêm nói: “Bản vương hỏi ngươi, còn cần ai cho phép ngươi đáp sao?”

Phượng Khương Trần liếc mắt nhìn Lãng Vương sâu kín một cái, oan ức nói: “Vừa rồi không phải Lãng Vương bệ hạ nói ‘Phượng Khương Trần, ai cho phép ngươi nói chuyện như vậy’. Cho nên không có người cho phép, Khương Trần không dám nói”

“Xì..” Nếu không phải Lãng Vương đã đen cả khuôn mặt, Vũ Văn Nguyên Hòa thật sự muốn cười lớn ra tiếng.

Phượng Khương Trần này thật sự quá thú vị rồi. Sao lại có người thú vị như vậy chứ.

Vũ Văn Nguyên Hòa cười một tiếng, bóc trần toàn bộ lửa giận của Đông Lăng Tử Lãng đang kìm nén, ánh mắt nhìn Phượng Khương Trần hận không thể chế nhạo.

Một tiếng cười này của Vũ Văn Nguyên Hòa, khiến cho Đông Lăng Tử Lãng nhớ tới chuyện ở hoàng cung Phượng Khương Trần kháng cự dưới thân hắn, uy h**p hắn.

Đây là sự sỉ nhục đối với một nam nhân. Mỗi lân nghĩ đến một màn đó, Đông Lăng Tử Lãng hận không thể chém Phượng Khương Trần thành nghìn mảnh.

Đông Lăng Tử Lãng trừng mắt nhìn Phượng Khương Trần một cái.

Phượng Khương Trần ngươi kiêu ngạo đúng không? Hôm nay ta phải giẫm nát thói kiêu ngạo của ngươi ở dưới lòng bàn chân.

“Phượng Khương Trần, quỳ xuống” Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, Đông Lăng Tử Lãng lập tức ra lệnh cho Phượng Khương Trần.

Có thể quang minh chính đại làm nhục Phượng Khương Trần, cơ hội tốt như vậy, Đông Lăng Tử Lãng nhất định sẽ không bỏ qua.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 108


Chương 108

“Vâng, bệ hạ” Phượng Khương Trần rất phối hợp, trên mặt không có chút xíu vẻ không phục nào.

Quyết định ở hoàng thành kiếm sống, Phượng Khương Trần đã thuyết phục chính mình phải quen với các quy tắc của thế giới này.

Quỳ, chính là một chuyện nàng nhất định phải học được. Bất kể nàng có thể chấp nhận hay không, nàng nhìn thấy người nên quỳ thì đều phải quỳ xuống, trong lòng có bài xích đi nữa, trên mặt cũng không thể biểu hiện ra ngoài.

Sự phối hợp của Phượng Khương Trần khiến cho Đông Lăng Tử Lãng cảm giác sâu sắc rất không thú vị, nhưng hắn lại không thể mượn nó để làm gì cả, đành phải đặt trọng điểm lên chuyện khi nào Phượng Khương Trần ra khỏi thành. Bởi vì ra khỏi thành thì làm sao có thể một mình lộn xộn xuất hiện ở trong này, ở ngoài thành gặp phải chuyện gì rồi.

Được rồi, hỏi một đống lớn, trọng điểm là hỏi Phượng Khương Trần đã gặp phải chuyện gì.

Nghe được câu hỏi của Đông Lăng Tử Lãng, Đông Lăng Vũ Cửu hơi quay đầu, dường như cũng đang đợi câu trả lời của Phượng Khương Trần, đáng tiếc…

Phượng Khương Trần đã làm cho tất cả mọi người đều thất vọng rồi. Bất kể Đông Lăng Tử Lãng hỏi cái gì nàng cũng chỉ nói một câu không biết. Rõ ràng đang nói dối, nhưng thái độ lại rất thản nhiên, ánh mắt trong sáng, chính trực cực kỳ.

Cho dù Đông Lăng Tử Lãng cố ý toát ra vẻ uy nghiêm của hoàng thất, cho dù Vũ Văn Nguyên Hòa cố ý phóng ra sát khí, gương mặt của Phượng Khương Trần vẫn không đổi sắc.

Nói giỡn à, nàng chính là bác sĩ quân y đã từng trải qua huấn luyện phản thẩm vấn đấy. Đừng nói lấy khí thế đè ép nàng, dù có dùng hình nàng cũng không sợ. Đối mặt với tra hỏi bức cung, những lời nói dối của Phượng Khương Trần nàng cũng đều có thể vượt qua được sự kiểm tra của máy phát hiện nói dối.

Tra hỏi bức cung, nhục hình bức cung, những thứ này nàng đều nhìn thử qua rồi. Đương nhiên những loại luật hình bức cung b**n th** đó nàng biết một ít, nhưng chưa từng nhìn thấy bao giờ.

Bởi vì huấn luyện viên huấn luyện bọn nàng nói, một khi gặp phải loại bức cung b**n th** tra tấn người, các bạn có hai sự lựa chọn, một là nói ra tất cả những gì mình biết, hai là lựa chọn tự sát.

Mà trong hai loại phương pháp, huấn luyện viên đề nghị bọn nàng lựa chọn phương pháp sau. Bởi vì rơi vào trong tay loại b**n th** đó, sống còn đáng sợ hơn chết.

Nào biết, năm đó học ở hiện đại không được dùng đến, ở cổ đại nàng lại dùng tới từng cái một rồi. Không dùng để đối phó kẻ địch, mà dùng để đối phó kẻ bạc tình Đông Lăng Tử Lãng này.

Đông Lăng Tử Lãng hỏi hồi lâu, cái gì cũng không hỏi ra được. Mà mặc kệ hắn hỏi như thế nào, Phượng Khương Trần vẫn mang một dáng vẻ thờ ơ lạnh nhạt, bình tĩnh tự nhiên.

Nhìn thấy gương mặt bình tĩnh kia của Phượng Khương Trần, Đông Lăng Tử Lãng lập tức cảm thấy trong lòng vô cùng tức giận mà không có chỗ phát. Hắn hỏi không được một câu nào vì vậy dứt khoát không hỏi nữa, phất ống tay áo, mặc cho Phượng Khương Trần quỳ ở đó, tiếp tục đi tuần tra với Đông Lăng Vũ Cửu và Vũ Văn Nguyên Hòa.

Phượng Khương Trần nhìn thấy Đông Lăng Tử Lãng đi rồi, cũng chuẩn bị đứng dậy rời đi, nào biết nàng mới hơi cử động một cái, đã có thị vệ tiến lên.

Cộp… Một thanh giáo dài đặt ở trên cổ của Phượng Khương Trần: “Lãng Vương có lệnh, không có mệnh lệnh của Lãng Vương, Phượng tiểu thư không được đứng lên”

Nói cách khác là, nếu như Đông Lăng Tử Lãng quên đi mất sự tồn tại của Phượng Khương Trần, thì Phượng Khương Trần nàng phải quỳ đến chết sao?

Phượng Khương Trần gật đầu một cái, tỏ vẻ nghe được, rất phối hợp quỳ xuống, nhân tiện điều chỉnh tư thế một chút, tránh cho quỳ lâu, tổn hại sức khỏe.

Không quỳ cẩn thận thì như thế nào, đao đặt ở trên cổ, Phượng Khương Trần nàng có kiêu ngạo hơn nữa cũng không thể khinh thường mạng sống của mình. Đông Lăng Tử Lãng là hoàng tử, muốn đối phó với nàng đương nhiên là có cách.

Mà đây cũng chính là một trong những nguyên nhân nàng không dám rời khỏi kinh thành. Ở kinh thành này, nói thế nào Phượng Khương Trần nàng cũng coi như là một ‘người nổi tiếng, Đông Lăng Tử Lãng hoặc là kẻ đứng sau màn muốn giết nàng cũng phải cân nhắc hậu quả một chút.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 109


Chương 109

Nhưng ở ngoài kinh thành, Đông Lăng Tử Lãng có thể không dấu vết xóa sổ sự tồn tại của nàng, hơn nữa cũng sẽ không bị người ta phát hiện được.

Ngoài cổng thành người đến người đi, Phượng Khương Trần mặc một bộ trung y cứ như vậy quỳ gối ở nơi đó, người qua đường hết lần này đến lần khác chỉ trỏ. Vốn dĩ bọn họ không biết cổng thành đã xảy ra chuyện gì, nhìn thấy Phượng Khương Trần quỳ ở nơi đó cũng từng người bắt đầu hỏi thăm.

Vì thế, quần áo của Phượng Khương Trần lại xộc xệch lần nữa. Tin tức từ ngoại thành trở về kinh thành giống như bay, thổi tới mọi ngóc.

ngách của hoàng thành.

Có một số dân chúng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhìn thấy Phượng Khương Trần quỳ ở chỗ đó, lại có thị binh trông chừng, cho rằng nàng đã phạm tội gì đó. Vì vậy lá gan của bọn họ cũng lớn hơn, cầm rau thối, đồ đạc trong tay ném về phía Phượng Khương Trần.

Bộp… Phượng Khương Trần bị dọa nhảy dựng, nghiêng người một cái tránh đi, đối phương ném vào khoảng không, Phượng Khương Trần ngây ngốc ngay tại trận.

Những người khác nhìn thấy thị vệ không ra tay ngăn cản cũng không có trách mắng, vì thế bọn họ cũng mạnh dạn bắt đầu ném theo.

Lúc Phượng Khương Trần còn chưa kịp phản ứng lại, bộp bộp bộp…

rau thối, bánh bao, trứng gà các loại, một thứ lại một thứ đã chào hỏi với cơ thể Phượng Khương Trần rồi.

Phượng Khương Trần ngơ ngác nhìn mọi người, không tránh không né, nàng không thể tin được có một ngày mình lại gặp phải chuyện như vậy, phải đối mặt với loại công kích nhục nhã này.

Phượng Khương Trần rất muốn đứng dậy, xông đến trước mặt Đông Lăng Tử Lãng, hỏi hắn rốt cuộc muốn như thế nào, muốn Phượng Khương Trần nàng làm sao hắn mới vừa lòng?

Nhưng binh lính phía sau lại không cho nàng cơ hội. Nàng vừa nhúc nhích, ngọn giáo dài đã đặt ở trên cổ của nàng rồi.

Mà sau khi xác định Phượng Khương Trần sẽ không lộn xộn nữa, bốn tên binh lính canh chừng Phượng Khương Trần lại rất ăn ý với nhau lui về phía sau một bước, để tránh bị gặp họa.

Phượng Khương Trần quỳ ở tại chỗ như vậy, mặc cho dân chúng ném đồ…

Phượng Khương Trần có thể tránh được một lần, cũng tránh không thoát hai lần.

Bộp bộp bộp…

Chẳng mấy chốc, quần áo của Phượng Khương Trần đã bị dính đầy mùi rau thối, trên người cũng bị đập đến đau nhức, mà quan trọng nhất không phải là đau đớn trên cơ thể, mà là loại khó chịu và tủi nhục trong lòng.

Điều này đã giãm đạp tôn nghiêm của Phượng Khương Trần ở dưới chân, hung hăng chà đạp rồi.

Phượng Khương Trần tức giận đến mức toàn thân phát run, hận không thể mổ xẻ Đông Lăng Tử Lãng ra ngay lập tức.

Nỗi nhục nhã ngày hôm nay, Phượng Khương Trần nàng sẽ suốt đời không quên.

Lớn đến như vậy, sống qua hai đời, lần đầu tiên nàng gặp phải chuyện nhục nhã như vậy. Nếu như, nếu như không phải nàng có đủ kiên cường, nàng đã hoàn toàn không thể tiếp tục sống được nữa, cho dù sống tiếp cũng không còn mặt mũi để gặp người khác.

Phượng Khương Trần nắm chặt năm tay, kìm nén cơn tức giận sắp bùng nổ của mình.

Đối mặt với hành động của những dân chúng không biết gì, Phượng Khương Trần không hề né tránh, mà thẳng sống lưng mặc cho những người này ném đồ vào mình. Đối mặt với vẻ mặt xem thường của những dân chúng không biết gì, Phượng Khương Trần không hề hèn yếu, mà tràn đây ngạo nghễ nhìn lại.

Đông Lăng Tử Lãng có thể giãm đạp lên tôn nghiêm của nàng, nhưng không thể mài mòn được sự kiêu ngạo từ trong xương tủy của Phượng Khương Trần nàng.

Bộp… Một quả trứng gà đập vào trên trán của Phượng Khương Trần, lòng đỏ và lòng trắng trứng một đường chảy xuống má, chất lỏng lạnh lẽo khiến cho Phượng Khương Trần lạnh đến run rẩy.

Phượng Khương Trần không khóc cũng không oán hận, nàng lặng lế đưa tay phải lên nhẹ nhàng lau chùi, nhân tiện nhìn thoáng qua người cầm trứng gà nhằm vào nàng.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 110


Chương 110

Một tiểu nữ hài thắt bím tóc sừng dê, dáng vẻ khoảng năm sáu tuổi, trông rất ngây thơ dễ thương.

Một tiểu nữ hài? Ngây thơ không biết gì, nàng có thể tha thứ.

Phát hiện Phượng Khương Trần nhìn nàng ấy, tiểu nữ hài bị dọa hoảng sợ, vội vàng trốn ra sau lưng của mẫu thân, sợ hãi nhìn Phượng Khương Trần, trong đôi mắt long lanh ướt át lộ ra vẻ lo lắng và sợ sệt.

Phượng Khương Trần biết tiểu nữ hài này chẳng qua là bị người lớn đầu độc, chơi vui mà thôi. Nàng ấy hoàn toàn không hiểu được ném trứng gà vào nàng có nghĩa là gì.

Phượng Khương Trần lắc đầu, thản nhiên cười một tiếng với tiểu nữ hài: “Đường sợ, tỷ tỷ không có việc gì.”

Nói xong, còn đẩy mấy sợi tóc sang hai bên, lộ ra cái trán, để cho tiểu nữ hài nhìn rõ ràng nàng không bị thương.

Một quả trứng gà đập đau không phải là cái trán của nàng, mà là trái tim của nàng, tôn nghiêm của nàng…

Đối mặt với sự thân thiện của Phượng Khương Trần, lá gan của tiểu nữ hài cũng trở nên lớn hơn, lặng lẽ đi đến trước mặt mẫu thân, nghển cổ lên nhìn Phượng Khương Trần, xác định mình không phạm vào lỗi đánh người ta bị thương, giết người, mở lộ ra một nụ cười e lệ rụt rè.

Phượng Khương Trần cũng đáp lại bằng một nụ cười thân thiện.

Giữa một mảnh hỗn loạn, nụ cười đó hiện ra vẻ hồn nhiên mà tốt đẹp, so với tiên tử lẻ loi lạc lõng, Phượng Khương Trần càng chân thực hơn.

Bởi vì một nụ cười này của nàng khiến cho mọi người đều sững sờ rồi. Ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, rau thối, trứng gà trên tay, làm sao cũng không ném tiếp được.

“Phượng tiểu thư, xin, xin lỗi, tiểu hài tử không hiểu chuyện, thân của đứa nhỏ rõ ràng bị sự bình tĩnh của Phượng Khương Trần làm cho hồ đồ rồi, thật lâu sau mới phản ứng lại, ôm đứa trẻ vội vàng xin lỗi.

110-vut-bo.jpg


mặt đồng tình nhìn Phượng Khương Trần.

Các nàng ấy đều biết Phượng Khương Trần không sai, nhưng người sai là ai?

Người sai lại là ai?

Đông Lăng Tử Lãng có sai sao? Ở địa vị của hắn, hắn không sai, hắn xuất thân hoàng thất, được yêu thương sủng ái vô cùng, không g**t ch*t Phượng Khương Trần đã là may mắn của Phượng Khương Trần rồi.

Đối mặt với sự đồng tình rẻ mạt của những người này, Phượng Khương Trần chỉ hờ hững nhắm hai mắt lại.

Nàng có thể tha thứ cho tiểu nữ hài không biết gì kia, nhưng không thể tha thứ cho sự thiếu hiểu biết của những người lớn này.

Đã là người lớn, vậy thì nên trả giá cho những chuyện mà bản thân mình làm.

Nàng không oán hận những người này, nhưng nàng cũng không thể tha thứ cho những người này.

Nàng có lòng nhân từ của người làm thầy thuốc, nhưng nàng không phải là thánh mẫu, không có tấm lòng của thánh mẫu. Người đã từng làm tổn thương nàng, cho dù xuất phát từ nguyên nhân gì, nàng đều không tha thứ.

Phượng Khương Trần cứ lặng lẽ quỳ gối tại chỗ như vậy, hai đầu gối tê dại, Phượng Khương Trần âm thầm xoa nhẹ, nàng cũng không hy vọng bởi vì một lần quỳ này mà bản thân bị lưu lại bệnh căn gì.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 111


Chương 111

Sắc trời tối dần rồi, người vây xem cũng từ từ tản đi, chẳng mấy chốc ở cổng thành người đến người đi chỉ có lại một mình Phượng Khương Trần cô đơn lẻ loi quỳ ở nơi đó.

Gió thổi tới, Phượng Khương Trần chỉ mặc bộ trung y đã lạnh đến phát run, hai hàm răng trên dưới va vào nhau phát ra tiếng ‘cập cập”.

Khi Vương Thất nhận được tin tức chạy tới thì nhìn thấy Phượng Khương Trần đang quỳ ở trong gió lạnh, cả người run rẩy.

“Dừng xe, dừng xe, mau dừng xe” Vương Thất bất chấp hình tượng quý công tử, nửa người thò ra khỏi cửa sổ xe, ra hiệu cho phu xe nhanh chóng dừng lại.

“Hí..” Phu xe kéo dây cương một cái, con tuấn mã hí lên một tiếng, giãm vô số bước ở ngay tại chỗ khiến cho bụi đất bay lên tung tóe rồi mới dừng lại.

Không đợi xe ngựa dừng lại vững vàng, Vương Thất đã nhảy xuống, chạy tới chỗ Phượng Khương Trần. Nhưng hắn ta còn chưa tới gần, đã bị thị vệ ở phía sau Phượng Khương Trần ngăn lại rồi.

“Vương công tử, Vương gia có lệnh, bất kỳ ai cũng không được tới gần Phượng Khương Trần”

“Phượng Khương Trần, ngươi thế nào rồi?” Vương Thất bị ngăn ở bên ngoài, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng, lại giống như sét đánh đùng đoàng chất vấn binh lính ngăn cản hắn ta: “Vương gia, vị Vương gia nào? Ta đi tìm hắn”

Ngây người ở ngoài trời một đêm không ngủ, lại đi một ngày đường, Phượng Khương Trần vốn đã mệt mỏi không chịu nổi, sau đó bị quỳ như thế này, lại bị người ta ném trứng gà, rau thối, có thể nói tâm thần của Phượng Khương Trần đều kiệt quệ rồi. Lúc này nàng còn có thể quỳ thẳng người, hoàn toàn là dựa vào một hơi mạnh mẽ chống đỡ.

Một hơi kiêu ngạo, một hơi oán hận.

Phượng Khương Trần sớm đã có chút mơ hồ rồi, đầu óc mê man hỗn loạn, bên tai vẫn có tiếng vo ve quanh quẩn, âm thanh gì nàng cũng nghe không rõ ràng, mãi đến khi giọng nói của Vương Thất truyền đến, nàng mới nghe rõ.

Yếu ớt vô lực mở mắt ra, Phượng Khương Trần nhìn Vương Thất rồi nở một nụ cười còn khó coi hơn so với khóc: “Đừng lo lắng, ta không sao đâu.”

Vẫn còn có người nhớ đến nàng, loại cảm giác này thật tốt. Ít nhất ở cái thế giới xa lạ này, không phải chỉ có một mình nàng, nàng không cô đơn.

“Đồ ngốc, ngươi cũng đã trở thành cái dạng này rồi còn nói không sao” Vương Thất tức đến giậm chân.

Sao Phượng Khương Trần này lại giống như đại ca ngốc nghếch kia của hắn ta chứ. Dù có chuyện lớn đến đâu, bị thương đau đớn thế nào, khi có người hỏi đến, đầu tiên sẽ giương lên một nụ cười trấn an, rồi nói một câu “ta không sao”.

Không sao, không sao mới có quỷ đấy.

Loại lời nói lừa gạt này lừa gạt người khác còn được, muốn lừa Vương Cẩm Hán hắn ta, kiếp sau cũng không có khả năng đâu.

Vương Thất là một thư sinh nho nhã yếu đuối, lúc này lại tức giận đến đạp thật mạnh một cước vào người tên binh lính đang ngăn cản hắn ta. “Vương gia, vị Vương gia nào hạ lệnh”

Binh lính biết thân phận của Vương Thất, không dám mạo phạm đến thất công tử của Vương gia, cứng rắn chịu đựng một đạp, đau đến hít một hơi, nhưng dù là như vậy vẫn không nhúc nhích đứng yên tại chỗ, ngăn cản Vương Thất, vẻ mặt khổ não nói: “Hồi thất công tử, là Lãng Vương điện hạ”

Binh lính tỏ vẻ mình rất oan uổng, thật sự rất oan uổng. Hắn ta chẳng qua chỉ phụng mệnh làm việc thôi mà.

“Lãng Vương, thất hoàng tử?” Vương Thất cảm thấy sức lực trên người đều biến mất rồi.

Lãng Vương, đó chính là Vương gia tay nắm thực quyền, là hoàng tử được đương kim hoàng thượng sủng ái nhất, cực kỳ có khả năng là hoàng đế tiếp theo của Đông Lăng. Người như vậy, cho dù là Vương gia cũng không dám đắc tội.

“Vâng, thất hoàng tử Lãng Vương điện hạ” Binh lính nhắc lại một lần nữa, đồng thời trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn ta biết Vương Thất sẽ không tiếp tục gây phiền phức cho mình nữa.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 112


Chương 112

Quả nhiên, Vương Thất vô lực hạ thấp vai xuống. “Phượng Khương Trần, xin lỗi, ta không giúp được ngươi rồi. Có điều, ngươi đừng lo lắng, †a ở chỗ này với ngươi, đợi Lãng Vương bệ hạ tới rồi, ta nhất định sẽ giúp ngươi cầu xin hắn”

Nghe được lời nói của Vương Thất, Phượng Khương Trần cũng không cảm thấy thất vọng.

Nàng chỉ gật đầu đáp lại. Sao Vương Thất có thể vì nàng mà đi đắc tội với Đông Lăng Tử Lãng chứ. Đổi lại là nàng, nàng cũng sẽ không làm Vậy.

Đông Lăng Tử Lãng không phải là người khác, hắn là người kế vị tương lai. Đừng nói tới Vương Thất, cho dù là gia chủ Vương gia ở chỗ này cũng không dám đắc tội với hắn.

Ngay khi Vương Thất chỉ có thể bó tay, lại có hai chiếc xe ngựa chạy đến cổng thành.

Hai chiếc xe ngựa một trước một sau dừng lại, Tô Vân Thanh và Chu Hùng hai người nhảy xuống xe ngựa, chạy đến chỗ Phượng Khương Trần, trên mặt hai người đều lộ ra vẻ lo lắng nông đậm, vừa chạy vừa hỏi.

“Phượng Khương Trần, ngươi làm sao vậy? Không có chuyện gì chứ” Chu Hùng chỉ mải chú ý lo lắng cho thân thể của Phượng Khương Trần.

Hắn biết rất rõ, trong khoảng thời gian này Phượng Khương Trần bận rộn như thế nào, cũng không biết thân thể của nữ nhân này không thể chịu đựng được.

Một đêm hôm qua trở về, nếu không phải Vương Thất truyền tin tức đến, nói Phượng Khương Trần sẽ không có chuyện gì, có lẽ Chu Hùng sẽ bất chấp nguy hiểm suốt đêm ra khỏi thành đi tìm nàng rồi.

Vốn tưởng rằng có người của Vương gia ở đây, Phượng Khương Trần sẽ không sao. Không ngờ tới buổi chiều hôm nay hắn lại nhận được tin tức Phượng Khương Trần quỳ ở cổng thành.

Chu Hùng bị dọa sợ, chẳng thèm đếm xỉa gì nữa, giống như bị điên chạy tới cổng thành, chạy một hồi lâu mới nhớ ra thuê xe còn nhanh hơn.

“Phượng Khương Trần, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi? Từ từ, sao ngươi lại quỳ ở chỗ này? Ngươi đắc tội với ai rồi?” Mặc dù Tô Vân Thanh lo lắng, nhưng hắn lại rất rõ ràng, muốn cứu được Phượng Khương Trần đi, thì nhất định phải biết rõ nàng đã đắc tội với người nào.

Biết được đắc tội với ai rồi, mới có thể đúng bệnh hốt thuốc.

Xem xem là nhận lỗi xin lỗi, hay là tìm một người có quyền thế hơn so với đối phương ra mặt giải quyết công bằng.

Đáng tiếc, Phượng Khương Trần một câu cũng không trả lời, Chu Hùng và Tô Vân Thanh càng lo lắng hơn rồi.

Trời tối đen, bọn hắn ở chỗ xa không nhìn được dáng vẻ của Phượng Khương Trần, cho rằng Phượng Khương Trần nhiều nhất là bị phạt quỳ. Nhưng khi bọn hắn đi tới gần mới phát hiện, lúc này Phượng Khương Trần thê thảm và nhếch nhác cỡ nào.

Y phục trên người sớm đã không nhìn ra được màu sắc ban đầu, trên người đều là rau thối, trái cây, trứng gà thối, thoạt nhìn cả người còn thảm hại hơn so với tên ăn mày, trên người tản mát ra mùi chua thối.

Nhưng ngay cả trong hoàn cảnh như vậy, Phượng Khương Trần vẫn quỳ thẳng tắp, không hề nhúc nhích…

” Đây rốt cuộc là chuyện như thế nào, Phượng Khương Trần sao lại biến thành bộ dạng như này? Ngươi nói “Tô Vân Thanh nhất quyết không thể tin những gì hắn nhìn thấy.

Nữ tử nhếch nhác trước mặt này, cùng nữ tử ở nhà xác ngày hôm đó, kiêu ngạo tự tin kia là cùng một người sao?

“Tỷ…Ánh mắt Chu Hằng đỏ lên, nước mắt cứ như vậy rơi xuống.

Thân cũng là tiện dân trong một khoảng thời gian, hắn cũng chưa từng chịu sự nhục nhã như vậy.

Phượng Khương Trần, tỷ tỷ của hắn chợt nhận ra, lần đầu tiên gặp mặt, không hỏi nguyên nhân liền ra tay cứu hắn, một người tốt như vậy rốt cuộc là ai, nhãn tâm đối đãi với một nữ tử yếu đuối như vậy.

Không nghe được câu trả lời của Phượng Khương Trần, lại bị binh lính ngăn cản, Tô Vân Thanh cùng Chu Hằng liền đi hỏi Vương Thất.

Vương Thất vẻ mặt chán chường, mệt mỏi nói ra bốn chữ:” Lãng vương điện hạ. “
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 113


Chương 113

Lãng vương?

Cùng lúc Tô Vân Thanh và Chu Hằng đều im lặng, bất lực nhìn đối phương.

Lãng vương điện hạ, Lãng vương điện hạ.

Vị hôn phu trước của Phượng Khương Trần, rầm rộ ồn ào chuyện từ hôn.

Phượng Khương Trần rơi vào tay hắn, bọn họ ngay cả thương tình tha thứ cũng không thể, lại còn tìm một người quyền thế hơn hẳn, vậy chỉ có…

Thái tử, hoặc là Cửu Hoàng thúc.

Nhưng bản thân thái tử lúc này khó bảo đảm, làm sao có thể vì một Phượng Khương Trần mà đắc tội Đông Lăng Tử Lãng.

Về phần Cửu Hoàng thúc?

Cầu xin hắn còn không bằng đi cầu xin hoàng thượng, khả năng có lẽ cao hơn.

Cuộc đời của Cửu Hoàng thúc chán ghét nhất là nữ nhân, hắn làm sao có thể bởi vì một nữ nhân, mà lại bạc tình với Đông Lăng Tử Lãng.

Ân oán giữa Đông Lăng Tử Lãng cùng Phượng Khương Trần, trên dưới hoàng thành không ai biết không ai hiểu, tình huống như vậy, không có người nào thay Phượng Khương Trần ra mặt.

“Giải quyết như thế nào”

Ba người đàn ông ba chân bốn cảng chạy tới, lúc này lại bất lực.

Phượng Khương Trần quỳ tại chỗ, thân thể suy yếu không vững mà lung lay.

Lời của Tô Vân Thanh và Chu Hăng nàng đều nghe được, chỉ là nàng không thể mở miệng trả lời.

Phượng Khương Trần biết mình bị bệnh, sốt cao cộng thêm mệt mỏi quá độ, thể lực cạn kiệt.

Nhưng biết thì thế nào, đừng nói nàng hiện tại không có khí lực, cho.

dù có khí lực nàng cũng không có biện pháp chữa bệnh cho mình.

Người chữa bệnh không thể tự chữa bệnh!

Nghe được âm thanh lo lắng của Tô Vân Thanh và Chu Hằng, nghe được ba người này, cảm thấy bất lực khi nghe Đông Lăng Tử Lãng muốn nàng quỳ ở chỗ này, trái tim đau đớn của Phượng KhươngTrần.

Nước mắt, từ khóe mắt của Phượng Khương Trần tuôn ra.

Găng chịu cả ngày, không muốn để cho người ta nhìn thấy vẻ mặt yếu ớt của nàng, nhưng nhìn thấy ba người Chu Hằng, nàng rõ ràng biết người có lỗi là Đông Lăng Tử Lãng, nhưng vẫn còn ở chỗ này không chịu đi, cuối cùng nàng không chịu được nữa, mặc cho nước mắt rơi xuống.

Đông Lăng Tử Lãng, xin chúc mừng, ngươi đã gieo thành công một hạt giống hận thù trong trái tim ta.

Đông Lăng Tử Lãng, ngươi biết đấy, Phượng Khương Trần ta là người đơn giản, ta chỉ muốn cuộc sống đơn giản nhất, ta chán ghét thù hận, không thích âm mưu tính kế, không muốn hận, cũng không muốn trách móc.

Cho dù xảy ra chuyện như vậy vào ngày đại hôn, ta cũng không nghĩ tới sẽ oán ai hận ai, nhiều nhất chỉ muốn biết được người đứng sau chuyện này, tránh chuyện tương tự lại xảy ra lần nữa.

Đông Lăng Tử Lãng, Phượng Khương Trần ta rất rõ ràng, chuyện ta tỉnh lại ở ngoại ô vào ngày đại hôn, cho dù không phải ngươi động thủ, cũng có liên quan đến ngươi, nhưng mặc dù như vậy, ta cũng không nghĩ tới hận ngươi, ta cũng không nghĩ tới trả thù, ta chỉ muốn sống sót, sống thật tốt, như vậy mà thôi.

Nhưng hôm nay, Phượng Khương Trần ta hận ngươi.

Ngươi cho ta hiểu, trên thế gian này, ta hèn mọn thấp kém bao nhiêu, ngươi chỉ cần nhẹ nhàng vẫy tay, là có thể phá hủy những nỗ lực trước đây của ta, toàn bộ đều đập nát.

Đông Lăng Tử Lãng, cầu nguyện đi, cầu nguyện lên trời đừng cho.

Phượng Khương Trần ta cơ hội, một khi ta có cơ hội, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, ba người Chu Hằng cứ như vậy đứng chờ một bên nhìn.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 114


Chương 114

Ngay khi Phượng Khương Trần cảm thấy một giây sau mình sẽ ngã xuống, Đông Lăng Tử Lãng xuất hiện…

Tuần tra xong an ninh hoàng thành, đoàn người Đông Lăng Vũ Cửu, Đông Lăng Tử Lãng cùng Vũ Văn Nguyên Hòa lần nữa trở lại cửa thành, chuẩn bị trở về hoàng cung.

Vừa mới từ trên tường thành đi xuống, Vũ Văn Nguyên Hòa liền thấy Phượng Khương Trần quỳ ở nơi đó, một quệt khó hiểu trong mắt, lập tức lại gật đầu.

Thì ra là bút tích của Lãng vương điện hạ, khó trách hôm nay Lãng vương lại không phiền chán, hỏi phòng vệ cổng thành một lần, nhìn một lần, thì ra là ở chỗ này để trừng trị Phượng Khương Trần, muốn làm nàng xấu hổ.

Vũ Văn Nguyên Hòa đến gần nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Phượng Khương Trần, trong lòng kinh hãi, dừng lại, hơi xa ra khỏi Đông Lăng Tử Lãng, yên lặng liếc nhìn Đông Lăng Tử Lãng, liền cúi đầu, không nói gì nữa.

Trong lòng thầm nghĩ: “sau này nhất định phải tránh xa Lãng vương này một chút, Lãng vương này tâm địa hẹp hòi, trước mặt mọi người, làm nhục danh dự thể diện của một nữ tử như vậy, thật sự không phải là việc của một quân tử, lỡ mình xảy ra sai lâm rơi vào tay hắn, nhất định sẽ chết rất thảm”

Đánh chết Đông Lăng Tử Lãng cũng không ngờ, vốn tưởng rằng Vũ Văn tướng quân rất giỏi tranh giành, lại bởi vì chuyện Phượng Khương.

Trần, mà có cái nhìn không tốt về hắn, cho nên khi tranh đoạt ngôi vị hoàng trừ, Vũ Văn tướng quân này, ai cũng không giúp, dứt khoát trung lập, hại hắn mất một người giúp sức.

Đương nhiên, nếu Vũ Văn Nguyên Hòa biết, chuyện Phượng Khương Trần chống lại m*nh c*n tử của Đông Lăng Tử Lãng, uy h**p Đông Lăng Tử Lãng, Vũ Văn Nguyên Hòa tuyệt đối sẽ không nghĩ như vậy, nhưng tiếc là Lãng Vương điện hạ sẽ không đem chuyện mất mặt như vậy nói ra.

Ba người Đông Lăng Tử Lãng xuất hiện, Chu Hằng, Tô Vân Thanh và ‘Vương Thất liền xông lên phía trước, thị vệ nhìn thấy Tô gia đại công tử, Vương gia thất công tử, nên cũng không dám ngăn cản, dưới ánh mắt ra hiệu của Vũ Văn Nguyên Hòa, để cho ba người thuận lợi thông qua tầng phòng ngự.

Ầm ầm…

Cách mười bước, ba người rất cung kính quỳ xuống:” nhìn Cửu Hoàng thúc, Lãng vương điện hạ, Vương gia thiên tế thiên tế thiên thiên tế, chào Vũ Văn tướng quân”

Ranh giới giữa dân và quan là rất rõ ràng, cho dù là xuất thân từ Vương Thất của Thế gia, nhìn thấy hoàng thân quý tộc cũng phải quỳ xuống như nhau.

Đương nhiên, bình thường đại quan dưới tam phẩm, cũng không dám chịu lễ của Vương Thất.

“Miễn lễ.Đông Lăng Vũ Cửu là người tôn quý nhất trong ba người, dĩ nhiên lời này là do hẳn nói.

Nhưng ba người Chu Hằng lại không đứng dậy, sau khi dập đầu tạ lễ Đông Lăng Tử Lãng, lại một lần dập đầu bái lậy Đông Lăng Tử Lãng: “Phượng Khương Trần trẻ người non dạ, đụng phải điện hạ. Xin điện hạ nể mặt Phượng tướng quân và Phượng phu nhân đã chết, xin nương tay cho Phượng Khương Trần một mạng sống. “

Lời này do Tô Vân Thanh nói, đối với chuyện Phượng phu nhân cứu được mẹ của Đông Lăng Tử Lãng, cũng chính là chuyện của đương kim hoàng hậu, Tô Vân Thanh cũng biết, lúc này hắn hy vọng có thể khiến cho Đông Lăng Tử Lãng đ*ng t*nh mà buông tha Phượng Khương Trần.

114-vut-bo.jpg


Chu Hằng nhẹ nhàng nói, cho dù hắn mở miệng, cũng sẽ không có người, chỉ có ở phía sau dập đầu cầu xin tha thứ.

Đông Lăng Tử Lãng nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Phượng Khương Trần, thù hän trong lòng hắn đã sớm tiêu tan không ít, hắn cũng không phải thật lòng muốn Phượng Khương Trần chết, lại nhìn Tô Vân Thanh cùng Vương Thất van xin, liền thuận thế mà xuống: Nếu là Phượng Khương Trần xông vào bổn vương, các ngươi thay nàng làm cái gì, để cho nàng tự mình đi tới. “
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 115


Chương 115

Ba người Vương Thất nghe xong, trên mặt vui mừng, vội vàng dập đầu cảm tạ, liền Phượng Khương Trần đi tới…

Ý nghĩa trong lời nói của Đông Lăng Tử Lãng rất rõ ràng, chỉ cần Phượng KhươngTrần dập đầu nhận tội, Đông Lăng Tử Lãng sẽ không so đo với nàng, nhưng Phượng Khương Trần sẽ đồng ý sao?

Vũ Văn Nguyên Hòa nhìn nữ tử thê thảm lại kiêu ngạo kia…

Phượng Khương Trần có đồng ý không?

Không hỏi Phượng Khương Trần, không ai biết cả.

Đông Lăng Tử Lãng cho phép Vương Thất và Tô Vân Thanh được đi tới trước mặt Phượng Khương Trần, khuyên Phượng Khương Trần đi nhận tội với Đông Lăng Tử Lãng, nhưng Phượng Khương Trần lại giống như không nghe thấy, quỳ tại chỗ như vậy, không nhúc nhích.

Không đồng ý, cũng không cự tuyệt, cứ như vậy quỳ xuống, giống như không có tri giác.

Sắc mặt Đông Lăng Tử Lãng càng khó coi, Vũ Vân Nguyên Hòa một câu cũng không dám nói. Hắn đã cảm giác được hơi thở lạnh buốt phảng phất trên người của Cửu Hoàng thúc.

Hắn biết rất rõ rằng Cửu Hoàn thúc cực kì không hài lòng với sự sắp xếp ngày hôm nay. Cửu Hoàng thúc chưa bao giờ can dự vào việc chính trị, chứ đừng nói đến việc đánh nhau giữa các hoàng tử.

Hôm nay xuất hiện cùng Đông Lăng Tử Lãng, để tạo động lực cho Đông Lăng Tử Lãng, điều đó hoàn toàn là vì giữ thể diện cho hoàng thượng, nhưng không ngờ Thất hoàng tử này lại một chút đạo lý cũng không hiểu, cho rằng Cửu Hoàng thúc cho dù quý là hoàng thúc chỉ tôn, cũng là một vương gia vô binh vô quyền, cũng không đáng để lôi kéo.

Tuy rằng bên ngoài tình huống, quả thật giống như những gì Đông Lăng Tử Lãng nghĩ, nhưng Vũ Văn Nguyên Hòa cũng không cho rằng, Cửu Hoàng thúc lại đơn giản như bề ngoài.

Phải biết rằng, đương kim Hoàng thượng chính là giãm lên thi thể huynh đệ ruột thịt của mình, mới leo lên ngôi vua.

Tiên hoàng năm đó tổng cộng có mười hoàng tử, có tới bảy vị có tư cách tranh ngôi vị hoàng đế, nhưng cuối cùng toàn bộ đều chết thảm trong tay đương kim Hoàng thượng, thậm chí ngay cả Thập hoàng tử vừa mới sinh ra, Hoàng thượng cũng không buông tha.

Lúc ấy, Cửu Hoàng thúc cũng vừa tròn một tuổi, nhưng hắn lại sống Sót.

Có thể sống sót trong thời thế loạn lạc như vậy, cho dù Cửu Hoàng thúc đơn giản, nhưng thế lực sau lưng hắn cũng không đơn giản, phải biết rằng năm đó Hoàng thượng cũng không phải là người nhân từ gì.

Đáng tiếc, Đông Lăng Tử Lãng nhìn không hiểu, hoặc là toàn bộ vương triều Đông Lăng, ngoại trừ Hoàng thượng ra, không ai có thể hiểu được Cửu Hoàng thúc rốt cuộc là ai.

Mọi người đều cho rằng, Cửu Hoàng thúc có được như ngày hôm nay, tất cả đều là bởi vì Hoàng thượng sủng ái, Hoàng thượng thích hoàng đệ này, mới có Cửu hoàng thúc vinh dự của ngày hôm nay, lại không biết là người vô tình nhất của đế vương gia, mà trong đế vương gia vô tình nhất chính là Hoàng thượng.

Đương kim Hoàng thượng ngay cả nhỉ tử ruột của mình cũng có thể lo liệu, làm sao có thể mặc kệ Cửu Hoàng thúc, nếu không phải không có biện pháp, Cửu Hoàng thúc đã sớm chết.

Ngay khi Vũ Văn Nguyên Hòa bùi ngùi thở dài, Vương Thất cùng Tô Vân Thanh đến phục lệnh.

Hồi bẩm Lạc Vương điện hạ, Phượng Khương Trần đã ngất xỉu, xin Lạc vương điện hạ khai ân, Phượng Khương Trần ngày khác sẽ chịu tội

“Ngất xiu? Đông Lăng Tử Lãng cắn chặt bốn chữ này, Nhất Liễm Hàn Sương.

Ai nấy đều mở to hai mắt ra nói để cho qua chuyện sao?

“Thưa điện hạ, Phượng Khương Trần thật sự đã ngất xỉu, điện hạ có thể phái người xem xét, thảo dân không dám nói nhảm” Vương Thất đáp lại cây ngay không sợ chết đứng, nữa phần không có vết tích bịa đặt.

Phượng Khương Trần tuy rằng quỳ ở nơi đó, nhưng bất luận bọn họ gọi thế nào, cũng không lên tiếng, lúc Đông Lăng Tử Lãng chưa tới, Chu Hằng cùng Tô Vân Thanh gọi nàng, nàng cũng không nhúc nhích.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 116


Chương 116

Vương Thất có thể khẳng định, Phượng Khương Trần cho dù không ngất xỉu, tình hình lúc này cũng không tốt, chỉ sợ nàng ngoại trừ quỳ thẳng, ngay cả động cũng không thể động.

Phượng Khương Trần kêu ngất.

Trong tình huống như vậy, không phải là ngất xỉu thì là gì?

Không ai quy định rằng ngất xỉu nhất định phải nằm trên mặt đất, phải không?

Kiểm tra? Đương nhiên phải kiểm tra rồi.

Đông Lăng Tử Lãng đưa mắt nhìn thị vệ phía sau, thị vệ vừa mới bước ra một bước, Đông Lăng Vũ Cửu lại đột nhiên ho nhẹ một tiếng, thị vệ sợ tới mức không dám làm bừa, chân trái cứng đơ lơ lửng giữa không trung.

Tử Lãng, đừng làm mất thể thống hoàng gia.Đông Lăng Vũ Cửu vẫn như trước không coi ai ra gì, nói một câu như vậy, cũng không thấy Phượng Khương Trần, xoay người rời đi.

Vũ Văn Nguyên Hòa nhìn tình huống này, khiển trách Đông Lăng Tử Lãng một tiếng, rồi cũng bỏ đi theo.

Tuy nói, hôm nay hắn và Cửu Hoàng thúc đều là cùng Đông Lăng Tử Lãng mà đến, nhưng hôm nay trên danh nghĩa lão đại lại là Cửu Hoàng thúc, Cửu Hoàng thúc đi rồi, hắn dĩ nhiên cũng phải đi theo.

Huống chỉ ở lại đây làm gì? Nhìn Lạc vương mất mặt, Lạc vương cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.

Đông Lăng Tử Lãng ngơ ngác đứng tại chỗ, ánh mắt rơi vào bóng lưng Đông Lăng Vũ Cửu.

Cửu Hoàng thúc mở miệng khiển trách hắn?

Cửu Hoàng thúc từ trước đến nay không thích quản chuyện của người khác nhưng lại mở miệng khiển trách hắn, cả nữa ngày Đông Lăng Tử Lãng không có cách nào từ phục hồi tinh thần sau đả kích này.

Phải biết răng, trong mắt Đông Lăng Vũ Cửu, chính là ba nước phái quân lên phương Bắc, cũng là việc nhàn rỗi, hắn không hề quản.

Ngược với biểu cảm bị đả kích của Đông Lăng Tử Lãng, vẻ mặt của Vương Thất và Tô Vân Thanh lại rất vui mừng, hai người nhỏ giọng nhắc nhở:”Điện hạ, Phượng Khương Trần nàng…”

“Cút..” Đông Lăng Tử Lãng vung tay áo, rời đi.

Trên đường đi, hắn cản thận suy nghĩ một chút, chuyện hôm nay hắn cũng không làm sai, cũng không quá đáng, Cửu Hoàng thúc không lý lẽ mà tức giận.

Phượng Khương Trần có lỗi trước, về mặt tình cảm hẳn nghiêm khắc trừng trị Phượng Khương Trần đều đúng, như vậy Cửu Hoàng thúc vì sao lại tức giận?

Là vì Phượng Khương Trần?

Đông Lăng Tử Lãng nghĩ cũng không muốn liền phủ định, điều đó là không có khả năng, đừng nói Cửu Hoàng thúc không biết Phượng Khương Trần, cho dù quen biết, Cửu Hoàng thúc cũng sẽ không bởi vì một nữ nhân mà ra mắng hắn, Cửu Hoàng thúc nổi danh chán ghét nữ nhân.

Suy nghĩ nửa ngày, Đông Lăng Tử Lãng chỉ có thể quy cho, Cửu hoàng thúc bất mãn phụ hoàng ép hắn đi ra tuần tra hoàng thành an ninh Càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng này, Đông Lăng Tử Lãng quyết định quay lại xin lỗi Đông Lăng Vũ Cửu.

Đông Lăng Tử Lãng đi, Vương Thất cùng Tô Vân Thanh, Chu Hằng cũng không băn khoăn, ba người vội vàng chạy tới bên cạnh Phượng Khương Trần, không để ý đến bụi bẩn và mùi khó chịu trên người Phượng Khương Trần, đưa tay muốn ôm Phượng Khương Trần lên.

Ba người đàn ông đồng thời đưa tay, ba đôi tay đụng vào nhau, đồng thời co rúm trở về.

Ba người nhìn ta, ta nhìn ngươi, do dự một chút đang chuẩn bị đi ôm, Phượng Khương Trần luôn ngậm miệng không nói gì đột nhiên mở miệng. “Chu Hằng, đỡ ta một cái”

Nói xong, chậm rãi giơ tay phải lên.

Nàng sốt cao không ngừng, thể lực rất yếu, cũng không hoàn toàn mất đi ý thức, lúc trước chỉ là không muốn để ý tới Đông Lăng Tử Lãng mà thôi.

Được rồi, tỷ, tỷ cẩn thận một chút. Chu Hằng quỳ lên trước, cố ý nhấn mạnh chữ “tỷ”, để Tô Vân Thanh và Vương Thất hiểu được, trong này người có tư cách ôm Phượng Khương Trần nhất chính là người đệ đệ này.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 117


Chương 117

Vương Thất và Tô Vân Thanh nhìn tình huống này cũng ngoan ngoãn lui ra, để Chu Hằng cái “đệ đệ” này đỡ, chứ không để cho một nam nhân lộn xộn nào đỡ.

Trong mắt Tô Vân Thanh và Vương Thất, cả hai chúng ta đều là loại nam nhân lộn xộn.

Phượng Khương Trần khoác lên Chu Hằng, rất cố gắng đứng dậy, nhưng vừa mới đứng lên, hai chân mềm nhũn lại ngã xuống tỷ.”

May mà Chu Hằng phản ứng nhanh, một tay giữ lại Phượng Khương Trần, băng không Phượng Khương Trần lại phải chịu đau rồi.

Phượng KhươngTrần không cự tuyệt, dựa vào Chu Hắng, lẩm bẩm một tiếng, nói cái gì Chu Hằng cũng không nghe rõ, bởi vì hẳn đụng phải Phượng Khương Trần, đã bị nhiệt độ thân thể nàng dọa sợ.

“Tỷ, trên người nóng quá, tỷ sốt rồi à?”

“Đúng vậy, đi và mời các đại phu.”

Lúc này đây, Chu Hằng nghe rõ, Tô Vân Thanh và Vương Thất cũng nghe rõ.

Nghe Chu Hằng nói, hai người liên chạy tới.

Nhanh, nhanh, ngươi ôm Phượng Khương Trần lên xe ngựa, ta đi tìm đại phu, chúng ta chia nhỏ hành động, chúng ta sẽ gặp nhau trong Phượng phủ.Tô Vân Thanh lúc này cũng không để ý đến Vương Thất, chỉ huy Vương Thất cùng Chu Hằng ôm Phượng Khương Trần lên xe ngựa, tự mình lên xe ngựa đi tìm đại phu.

” Được rồi. Chu Hằng cũng hoảng hốt tay chân.

Hắn chưa từng thấy qua bộ dạng suy yếu như vậy của Phượng Khương Trần.

Nhưng…

Chu Hằng và Vương Thất đều là người chưa từng ôm con gái, cả nửa ngày cũng không biết làm sao có thể ôm Phượng Khương Trần lên.

Phượng Khương Trần mơ mơ màng màng, lại mơ hồ biết được chỗ khó khăn của hai người này, mặc dù miệng lưỡi đều khô, nhưng vẫn mở miệng chỉ huy.

Tay trái đặt dưới xương bả vai, tay phải đặt ở góc chân, ôm mạnh”

Tiêu chuẩn ôm công chúa, đáng tiếc Phượng Khương Trần không có cách nào phối hợp, Chu Hằng chỉ có thể khổ một chút.

Ta biết rồi. Chu Hằng rất phối hợp, một tay ôm Phượng Khương Trần lên, chẳng qua khoảnh khắc đứng dậy, mặt mày hơi nguệch ngoạc.

Thì ra, cái ôm này đụng đến vết thương của hẳn.

“Để ta làm.” Vương Thất vừa nhìn, muốn chạy đến giúp, nhưng Chu Hằng lại không buông tay, liền ôm Phượng Khương Trần đi về phía xe ngựa.

Vương Thất không có cách nào giành với Chu Hằng, đành phải khuyên Chu Hảng đặt Phượng Khương Trần lên xe ngựa Vương gia, dù sao xe ngựa Vương gia thoải mái hơn.

Chu Hằng không cự tuyệt.

Ba người lăn qua lăn lại một phen, rốt cục cũng lên xe ngựa, không cần ra lệnh, giương roi ngựa liền chạy tới Phượng phủ…

Thân thể Phượng Khương Trần vốn rất yếu, chẳng qua ngày thường Phượng Khương Trần mang một bộ dáng cường tráng, hơn nữa y thuật của nàng vốn không tệ, cho nên là không có người nghĩ tới Phượng Khương Trần thân thể không tốt.

Nhưng lúc này đây sinh bệnh, mọi người cuối cùng cũng hiểu được thầy thuốc không thể tự cứu mình là như thế nào, chỉ một cơn sốt mà suýt nữa đã mất mạng.

Ba ngày liên tục sốt không ngừng, đại phu nói nếu như không hạ sốt, thì cho dù có cứu sống được, đầu óc cũng sẽ bị hỏng, về sau sẽ bị ngu ngốc.

Ngu ngốc, Phượng Khương Trần như vậy mọi người sao có thể chấp nhận được?

Ba người Chu Hằng, Tô Vân Thanh cùng Vương Thất sốt ruột vô cùng, Tô Vân Thanh đã đưa tất cả đại nha hoàn bên cạnh mình đến Tô phủ để chăm sóc cho nàng, nhưng dù vậy, Phượng Khương Trần vẫn là không có dấu hiệu tỉnh lại.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 118


Chương 118

Thỉnh thoảng có tỉnh lại, thì cũng chỉ nói những câu bọn họ nghe.

không hiểu, cái gì mà: “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ” “Không phụ kỳ vọng của ngài” “Cảm ơn ngài đã quan tâm”

“Công tử, công tử, không ổn rồi, Phượng cô nương lại nôn thuốc ra nữa rồi” Hai mắt đại nha hoàn bên cạnh Tô Vân Thanh hõm sâu, bước chân đi không thực, có thể thấy được mấy ngày nay nàng ta đã vất vả như thể nào.

“Tại sao lại nôn ra, mau đi nấu, múc lại một chén cho ta, bất cứ giá nào cũng phải để Phượng cô nương uống hết thuốc” Khoé miệng Tô Vân Thanh lo lắng.

Không phải hắn không mời đại phu có y thuật tốt, mà thật sự là do Phượng Khương Trần không hợp, bất kể đại phu nào đến bốc thuốc, nàng cũng không uống được nôn ra.

Mỗi ngày đều phải chuẩn bị cho nàng mười loại thuốc, nếu có nàng có thể uống được một loại cũng là tốt lắm rồi Người bệnh như vậy, đúng là làm đại phu phải đau đầu “Dạ, công tử” Nha hoàn gật đầu, vội vàng xoay người đến phòng bếp, bước chân quýnh lên giãm phải vạt váy, cả người liền ngã về phía trước.

“Cẩn thận” Vương Thất một tay vừa vặn giữ chiếc hộp, một tay đỡ nha hoàn.

“Đa tạ Vương công tử” Nha hoàn hoảng hồn chưa kịp bình tĩnh, ngẩng đầu lên thấy gương mặt Vương Thất thanh quý như lan, khuôn mặt xinh đẹp đỏ lên, e thẹn nói lời cảm ơn.

Nào biết Vương Thất chẳng them liếc nhìn nàng ta một cái, ôm cái hộp vào trong phòng.

“Đông…..”

Vương Thất đem cái hộp ném lên trên bàn: “Ta tìm được hộp thuốc của Phương Khương Trần, ngươi xem thử trong này có cái gì chữa được bệnh cho nàng không?

“Hộp thuốc của Phượng Khương Trần sao?” Tô Văn Thanh vội vàng đi tới, nhìn hộp trang sức nhỏ trên bàn.

Phượng Khương Trần đây là ngốc hay lười biếng, lại có thể thoải mái dùng hộp đựng trang sức lấy ra đựng thuốc như vậy.

“Đúng vậy, ngày đó ở trong rừng xảy ra một trận hỗn loạn, cũng đã quên đi tìm, ta thấy Phượng Khương Trần uống thuốc không được, nghĩ nàng có thể uống được thuốc trong cái hộp này, liền phái người đi tìm, hôm nay cuối cùng cũng tìm được rồi”

.
118-vut-bo.jpg


Một cái rương trang sức nhỏ được Phượng Khương Trần chia làm hai tầng, mỗi tâng chia thành vô số ô có kích thước khác nhau.

“Cách bố cục đa bảo sao?” Trong mắt Tô Vân Thanh lóe lên một tia sáng, phát hiện những ô vuông này có thể điều chỉnh những vật được đặt trong đó.

Như vậy sẽ bảo đảm những vật ở bên trong tựa chắc vào nhau, không bị hư hỏng mỗi khi va đập.

Phượng Khương Trần để ở bên trong lưỡi dao, nhíp, băng vải, thuốc viên và thuốc nước, tất cả đều chưa động đến.

“Hoá ra, nàng cũng cẩn thận như vậy” Tô Vân Thanh ở tán thưởng trong lòng.

Tán thưởng thì tán thưởng, chuyện nên làm thì vẫn phải làm, Tô Vân Thanh chỉ vào hòm thuốc hướng Vương Thất, hỏi: “Mấy thứ này, ngươi biết dùng như thế nào không?”

Vương Thất vội vàng lắc đầu, hắn ở trên đường cũng mở ra nhìn, lưỡi dao thuốc viên gì đó không nói, ở trên chỉ có những đường cong cong xoắn xoän, hắn không thể hiểu được.

Hoá ra, Phượng Khương Trần vì phòng ngừa thuốc viên sẽ bị người khác nhận ra, nên đã dán hết các kí tự tiếng Trung mà chỉ đánh dấu tiếng Anh ở mặt trên.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 119


Chương 119

Như vậy, Phượng Khương Trần có thể nhận ra được nhưng người khác thì lại không thể.

“Làm sao bây giờ? Hay là để đại phu đến xem” Tô Vân Thanh hỏi ý kiến Vương Thất.

“Nếu không, hỏi Chu Hằng thử, hắn là đệ đệ Phượng Khương Trần, nói không chừng có thể biết được một ít” Vương Thất cảm thấy, đại phu có thể cũng không biết.

Gòn lai lịch Chu Hằng thì sao?

Tô VânThanh cùng Vương Thất ngày hôm sau liền phái người đi điều tra, kết quả là không tìm được người này, Chu Hằng lần đầu tiên ở xuất hiện ở kinh thành, đã gặp Phượng Khương Trần.

Chu Hành là biểu đệ bà con xa với Phượng Khương Trần, hắn chắc là một lưu dân, đương nhiên nhìn bộ dáng Chu Hành, có thể thấy xuất thân của hắn không kém, một người như vậy được Phượng Khương Trần nhặt được không biết là hoạ hay phúc.

Bất quá, điểm này Tô Vân Thanh cùng Vương Thất biết là được, cũng không có nói ra. Hai người không hẹn mà cùng đến Thuận Thiên phủ y chào hỏi, nếu Phượng Khương Trần đưa cho Chu Hằng một thẻ bài, thì để bọn họ không phải khó xử, thay Chu Hằng nhận lấy một thân phận.

Chu Hành cùng đại phu rất nhanh đã tới, nhìn thấy hòm thuốc, Chu Hằng chán nản lắc đầu: “Tỷ tỷ không bao giờ cho người khác đụng vào hộp thuốc của mình, mấy thứ này của tỷ tỷ, ta cũng không hiểu”

“Thật tinh diệu, đây là chiết xuất từ ma phí tán, nho một giọt thôi cũng có có thể để bằng một chén thuốc.. Cái này thuốc viên, hương vị thuốc thơm hơn rất nhiều, đáng tiếc lão phu học y cũng đã năm mươi năm, cũng không biết thuốc viên này là dùng cái gì để điều chế ra, phải điều chế như thế nào mới có để viên thuốc trắng được như tuyết. Tô công tử, không biết có thể cho lão phu một viên, để ta nghiền nát xem dược tính của nó được không?”

Hai mắt lão đại phu sáng lên, ông ta chạm vào lần lượt các loại thuốc của Phượng Khương Trần trong hộp thuốc, trực tiếp bỏ qua các dụng cụ, cuối cùng cầm lấy một bọc thuốc viên màu trắng, như thế nào.

cũng không chịu buông tay, đáng thương cầu xin Tô Vân Thanh.

“Ta cho ngươi nghiền nát nó, ngươi có thể xác định dược tính của nó sao?”

“Cái này, lão phu cũng không dám bảo đảm” Ánh mắt lão đại phu né tránh, có vài phần ngượng ngùng.

Ôi… Y thuật của ông ta bị người hoài nghi, nhưng ông lại vô không có cách chứng minh.

“Nếu không thể xác định, vậy không cần phải thử, mỗi mộ thuốc ở đây đều giá trị vạn kim” Tô Văn Thanh không quan tâm đến ý nguyện của lão đại phu, một tay đem thuốc viên cầm trở về.

Những viên thuốc của Phượng Khương Trần rất cổ quái, mặc dù hắn không hiểu về y thuật, nhưng dựa vào ánh mắt của lão đại phu, hắn có thể chắn chắn nó rất có sức hấp dẫn với thầy thuốc.

Vật này một khi truyền ra ngoài, Phượng Khương Trần sẽ gặp nguy hiểm.

Sắc mặt Tô Vân Thành biến đổi, Vương Thất liền hiểu, gật đầu mạnh với Tô Vân Thanh: “Trừ ta ta, không có người thứ hai biết.”

Tô Văn Thanh gật gật đầu, không nhanh không chậm nói với Tôn đại phu: “Tôn đại phu, ngươi là lão đại phu của Tô phủ, ta tin tưởng ngươi hẳn là nên biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói”

Tô Vân Thanh “Bang” một tiếng, đem hòm thuốc của Phượng Khương Trần đóng lại, vẻ mặt nghiêm khắc nhìn Tôn đại phu.

Sự hưng phấn của Tôn đại phu, nháy mắt giống như bị gội một gáo nước lạnh, Tôn đại phu vội vàng thu hồi tâm mắt từ hộp thuốc của Phượng Khương Trần, sợ hãi nói: “Công tử yên tâm, lão phu hiểu rõ. Lão phu tuổi đã lớn, đi lại không tiện, cũng xin công tử, lão phu đây không có công lao cũng có khổ lao, chấp nhận cho lão phu ở lại Tô phủ.”

Tôn đại phu này cũng là một người tuyệt vời, Tô Văn Thanh vừa lòng gật gật đầu, có qua cũng có lại nói: “Tôn đại phu yên tâm, Tô Văn Thanh vân luôn nhớ đến tình cũ, con trai ngươi ta sẽ sắp xếp cho hắn vào trường tư thục, ta sẽ thông báo cho hắn một tiếng, cũng sẽ cho hắn nhập hộ bộ, ngươi cứ yên tâm làm việc ở Tô phủ.

“Đa tạ công tử, đa tạ công tử” Tôn đại phu run run rẩy rẩy chắp tay thi lễ, hai mắt càng thêm sáng ngời.

Người sống một đời, còn không phải là để lại những thứ tốt cho con cháu sao, được dựa vào Tô phủ, Tôn gia từ đây có thể đi lên huy hoàng.

Hắn có thể ở lại Tô phủ, còn có thể dốc lòng nghiên cứu y thuật…

“Ngươi có thể lui xuống” Tô Vân Thanh xua xua tay, không để ý đến Tô đại phu.
 
Back
Top Bottom