Ngôn Tình Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 299


Chương 299

Hội thơ ngày kia, hắn cũng sẽ tham gia.

Hắn hi vọng ngày đó người có thể nêu cao tên tuổi không chỉ có hắn, mà còn có Phượng Khương Trần.

Hội thơ, ở vương triều Đông Lăng cũng chẳng phải cái gì hiếm có khó tìm, rất nhiều tài tử tài nữ muốn mượn thơ đánh bóng danh tiếng, một lần xưng danh thiên hạ cũng không ít.

Giống như Vương Thất và Tạ Tam vậy, chính là dựa vào hội thơ mà nổi danh.

Chỉ có điều, trước đây Phượng Khương Trần vốn không có tư cách nhận được lời mời mọc tham gia hội thơ.

Hội thơ, là đá lót đường các gia tộc có gia thế lớn, các nhà quyền quý thường dùng để trải đường cho con cái mình. Nữ tử không nơi nương tựa như Phượng Khương Trần, đừng nói bản thân nàng không có tài học hành, cho dù có thì sao? Ai sẽ cho nàng cơ hội thi triển tài năng chứ?

Lần này Tạ gia gửi thiếp mời cho Phượng Khương Trần, không phải là vì nàng chữa khỏi mắt cho Vương Cẩm Lăng, cũng không phải vì người của Tạ gia muốn Phượng Khương Trần xấu mặt, mà là…Tạ gia đã biết chuyện Phượng Khương Trần cứu được Đông Lăng Tử Lãng, đồng thời biết được sau khi Đông Lăng Tử Lãng tỉnh lại, câu đầu tiên hắn hỏi chính là: “Phượng Khương Trần đâu? Nàng ấy ở đâu?”

Chuyện này, muốn giấu người khác thì dễ, nhưng không dễ gì giấu nổi Tạ gia, dù nói thế nào thì Tạ gia vẫn còn có một quý phi trong cung.

Tạ gia chính là nhận được tin tức quý phi nương nương mấy đêm liền truyền ra, mới có thể để Tạ Tam mới sáng sớm đã đến đưa thiệp mời cho Phượng Khương Trần.

299-vut-bo.jpg


gian các kiểu Tạ gia đều đã thử, nhưng vẫn không có tác dụng gì.

Từ trên xuống dưới Tạ gia đều sốt ruột đến độ xoay mòng mòng.

Quý phi nương nương bây giờ đúng là được sủng ái, nhưng nữ nhân trong hậu cung không có con trai kề bên mình thì có thể được sủng tới khi nào?

Các nữ tử trẻ trung vào cung sau đó, người sau trẻ đẹp hơn người trước, người còn có thể được chia mấy phần sủng ái đây.

Tuy nói là bây giờ các hoàng tử đều đã trưởng thành rồi, nhưng cũng không chứng tỏ hoàng tử được sinh hạ vào lúc này không còn cơ hội bò lên vị trí trên cao kia.

Hiện nay hoàng thượng mới chỉ đầu tứ tuần, thân thể khỏe mạnh, nếu như không có gì bất trắc xảy ra, thì hoàng thượng tiếp tục ngồi ở ngôi vị hoàng đề này thêm mười mấy năm nữa cũng không thành vấn đề gì lớn.

Tạ quý phi nu như sinh ra hoàng tử, cũng sẽ vì tuổi còn nhỏ, không dễ gì bị hoàng thượng ngờ vực, mà mười mấy năm sau, hoàng tử lớn rồi đồng nghĩa với việc có cơ hội tranh giành vị trí kia.

Đừng thấy bây giờ hoàng thượng coi trọng Lăng vương, một khi thái tử chết đi, Lăng vương trở nên lớn mạnh, thì hoàng thượng sẽ đề phòng hắn thôi.

Nhà đề vương vô tình, hoàng thượng nâng đỡ Lăng Vương, chẳng qua là để đối phó với thái tử, thăm dò Cửu hoàng thúc mà thôi.

Đừng xem đó chỉ là một cái hội thơ nho nhỏ, bên trong đó ẩn chứa huyền cơ đây.

Phượng Khương trần nếu cứ dây dưa mãi đến hoàng thắt, thì sẽ không có cách nào tránh được.

Vương Cẩm Lăng mong muốn Phượng Khương Trần tiến vào cái vòng này, chỉ có như thế nàng mới có thể nhìn thấy rõ ràng, mới có thể càng ngày càng tiến xa hơn.

Phượng Khương Trần muốn mượn đó bước vào thế giới này, Tạ phủ muốn qua lại thân thiết với nàng, mượn y thuật của nàng để Tạ gia càng thêm phú quý.

Mỗi người đều có tính toán của riêng mình, chỉ cần trù tính cho tốt, thì đối với tắt cả mà nói ai cũng được lợi.

Thế gia, hoàng quyền, trước đây Vương Cẩm Lăng mắt mù sẽ không thèm quan tâm tới, nhưng bây giờ mắt hắn đã sáng lại rồi, không thể sống cuộc sống nhàn nhã như trước kia nữa rồi.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 300


Chương 300

Hắn là đại công tử của Vương gia, hắn vừa sinh ra trên cõi đời này đã hưởng thụ vinh hoa phú quý mà cái họ “Vương” này mang đến, cũng như vậy, hắn cũng phải trả một cái giá cho cái họ này.

Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một mặt vinh hoa cả đời của công tử thế gia, có ai biết hắn phải bỏ ra bao nhiêu vì cái họ này đâu.

Vương Cẩm Lăng khuyên bảo vẫn khá là hiệu quả, Phượng Khương Trần suy nghĩ một hồi, cũng không gạt bỏ, cục diện dần dần được tháo gỡ rồi, cuộc sống của nàng sẽ càng ngày càng tốt, hội thơ gì gì dó, tóm lại là trốn không thoát đâu.

Nếu như đã quyết định tham gia hội thơ của Tạ gia tổ chức, Phượng Khương Trần đương nhiên sẽ không quái đản khác người nữa, rời khỏi chỗ Vương Cẩm Lăng, nàng đi tới phòng khách, mong là Tạ Tam vẫn còn ở đó.

“Chu Hằng, ngươi lại đi nói với Phượng Khương Trần một tiếng, hội thơ này rất quan trọng, mời nàng nhất định phải tham gia.”

Tạ Tam dáng vẻ hết sức vội vàng.

“Chu Hằng, hay là để ta gặp Phượng Khương Trần một lát, để ta khuyên nàng ấy, hội thơ này đối với nàng ấy thật sự rất quan trọng. Bát luận là Phượng Khương Trần đối với Tạ gia có ý kiến gì đi chăng nữa, ta cũng không hi vọng nàng vì vậy mà sẽ bỏ lỡ có hội khôi phục thanh danh của mình. Phải biết rằng lần này Phượng Khương Trần từ chối Tạ gia thì sẽ không có người nào dám mời Phượng Khương Trần tham gia hội thơ nữa đâu.”

Tạ Tam đẩy thiệp mời đến trước mặt Chu Hằng, ánh mắt mang theo sự khẩn cầu.

Nếu không phải bản thân hắn biết Tạ gia đuối lý với Phượng Khương Trần, hắn đường đường là Tạ gia tam công tử sao có thể khiêm nhường đến độ này.

“Tam công tử, tỷ tỷ ta rơi xuống nước bị cảm lạnh rồi, không tiếp khách được.” Chu Hằng từ chối đúng mực, đồng thời đẩy thiếp mời trở lại.

“Hội thơ vì Vương Cẩm Lăng, bảy ngày sau mới cử hành, bảy ngày sau Phượng Khương Trần có bị bệnh gì thì cũng khỏi rồi.” Tạ Tam buồn bực gần chết.

Đây cũng may là hắn, đổi lại là người khác đến, nghe Phượng Khương Trần nói không chịu đi, chắc chắn sẽ lập tức cầm thiếp ra về, cũng chẳng thèm để ý tới Phượng Khương Trần đâu.

Hội thơ, không phải ai cũng có thể vào, chỉ riêng việc để người ta đến đưa thiếp mời đã là một loại tán thành rồi.

Lời này tuy không dễ nghe, Tạ gia gửi thiệp mời cho Phượng Khương Trần đã là cho nàng thể diện rồi, nếu không với thanh danh của nàng và tình hình của Phượng gia, dù cho Phượng Khương Trần chữa khỏi mắt cho Vương Cẩm Lăng, cũng không có đủ tư cách tham dự hội thơ.

“Tam công tử, tỷ tỷ ta tỷ ấy…”

“Đa tạ Tam công tử, hội thơ bảy ngày sau ta sẽ tham gia đúng giờ.” Phượng Khương Trần đi ra, lấy đi thiếp mời trên bàn.

“Tỷ tỷ?” Chu Hằng nghi hoặc, mới bỏ ra có nhiêu đó công sức mà Phượng Khương Trần đã thay đổi chủ ý rồi.

“Ta tự có chừng mực.”

“Tỷ đừng miễn cưỡng bản thân.” Chu Hằng lấy ánh mắt làm ám hiệu, nói.

Phượng Khương Trần cười một tiếng, không nói nhiều lời.

Có nỗ lực nào mà không phải miễn cưỡng chứ, Tạ phu nhân gửi thiếp mời cho nàng, chắc hẳn sẽ không gây khó dễ cho nàng, Tạ phu nhân dù sao cũng không giống An Yên công chúa, ngạo mạn tự cho mình là đúng.

“Phượng Khương Trần ngươi đừng suy nghĩ nhiều, trên hội thơ sẽ không có người gây khó dễ với ngươi đâu.” Tạ Tam thấy Phượng Khương Trần đồng ý, thở dài một hơi nhẹ nhõm.

“Mong là vậy.” Phượng Khương Trần không nói ra sự mong chờ này, Tạ phu nhân làm, cũng không có nghĩa là người khác sẽ không gây sự với nàng.

Kiếm chuyện với nàng chắc chắn là phải kiếm, có điều nàng cũng sẽ không để trong lòng, có khó cũng không qua được cái khó ở lễ hội hoa đào.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 301


Chương 301

“Ngươi yên tâm, có ta và Vương Thất ở đây, còn có đại công tử Vương gia cũng sẽ đi, ba người chúng ta làm chỗ dựa cho ngươi, ai dám bắt nạt ngươi chứ. Phượng Khương Trần, ta nói cho ngươi nghe, ở trên hội thơ…”

“Rầm rầm rầm…”

Tạ Tam đang chuẩn bị nói cho Phượng Khương Trần nghe một vài việc trên hội thơ, thi bị tiếng đập cửa chặn ngang.

“Kiểu người gì thế? Sao lại bạo lực thế chứ?”

Tạ Tam không vui vẻ gì phải dừng lại, Chu Hằng cũng đi ra ngoài, còn chưa đi ra đến ngưỡng cửa, đã nghe thấy tiếng “Bịch” một tiếng, cửa lớn Phượng phủ trực tiếp bị đá mở ra.

= Phượng Khương Trần mặt mũi tối sầm.

Bạo lực như thế, trừ Vũ Văn Nguyên Hòa ra chắc chắn không còn kẻ thứ hai.

Quả nhiên, Vũ Văn Nguyên Hòa mặc thường phục vội vội vàng vàng đi vào, bên cạnh hắn còn có một người đàn ông trung niên, phía sau còn có một thiếu niên chừng hai mươi tuổi.

Hai người này đi đường cũng thật là oai vệ, vừa nhìn là biết là lính, nhìn vẻ ngoài bọn họ chắc hẳn là cha con.

“Phượng Khương Trần, ngươi ở đây à? Sao đập cửa cả nửa ngày mà vẫn không ra mở cửa?” Vũ Văn Nguyên Hòa đi vào, không khách khí gì chỉ trích nàng.

‘Vũ Văn Nguyên Hòa hoàn toàn không coi mình là người ngoài.

Chu Hằng lặng lẽ rớt nước mắt…

Vũ Văn tướng quân, ngài cũng phải cho người ta cơ hội chứ.

“Vũ Văn Nguyên Hòa, ngươi tìm ta à?” Phượng Khương Trần cũng không khách khí với hắn làm gì, hỏi thẳng vào vần đề.

“Không phải ta tìm ngươi, là bọn họ.” Vũ Văn Nguyên Hòa chỉ chỉ người bên cạnh.

“Phượng cô nương.” Hai người chào hỏi Phượng Khương Trần một câu.

“Binh lính của ngươi hả?” Phượng Khương Trần có phần tò mò.

“Ngươi nhìn kiểu gì thế, vị này chính là Vệ tướng quân, năm xưa cùng phụ thân ngươi chỉnh chiến ở Tây Lăng, bây giờ ở lại kinh thành, làm việc ở Binh bộ.”

Nói cách khác, là một tướng quân có danh nhưng không có quyền.

Nghĩ cũng phải, tướng sĩ chỉnh chiến Tây Lăng cũng Phượng tướng quân, hoặc là tử trận, hoặc là đã bị giáng chức, Vệ tướng quân này tám chín phần cũng là người bị hại trong việc này.

“Bái kiến Vệ tướng quân, Khương Trần mắt mũi vụng về không nhận ra tướng quân, xin tướng quân bỏ quá cho.” Phượng Khương Trần vội vàng hành lễ xin lỗi.

Chỉ là nàng không hiểu, Vũ Văn Nguyên Hòa đưa Vệ tướng quân này đến nhà nàng là có chuyện gì?

Có liên quan gì đến cha nàng sao?

Phượng Khương Trần dùng ánh mắt dò hỏi Vũ Văn Nguyên Hòa, Vũ Văn Nguyên Hòa chỉ biết lắc đầu.

Cũng không biết, là nói nhìn nhưng không hiểu được ý trong ánh mắt của Phượng Khương Trần, hay là nói hắn không liên can gì…

“Phượng tiểu thư quá lời rồi, đều do ta bao năm nay chưa từng tới Phượng phủ, phượng tiểu thư không nhận ra ta cũng không có gì lạ, lần này ta tới là…” Nói tới đây, Vệ tướng quân hơi lúng túng.

Phượng Khương Trần là cô nhi, lúc nàng gặp khó khăn hắn biết chứ, nhưng chưa bao giờ từng nghĩ sẽ giúp nàng một tay, bây giờ có việc phải cầu xin người ta, nhưng nhắc đến phần tình nghĩa khi xưa quả thực là có hơi vô sỉ.

Haizz…

Nàng quả nhiên là nghĩ ngợi nhiều quá rồi.

Gần đây nghe được nhiều người nhắc đến phụ mẫu đã mắt của mình, hại nàng cũng đa nghỉ hơn.

“Vệ tướng quân, ngài có chuyện gì cứ nói thẳng, không sao đâu.”

Nhìn dáng vẻ này của Vệ tướng quân, chính ông ta cũng sống không được tốt cho lắm, không giúp được nàng cũng là chuyện dễ hiểu.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 302


Chương 302

Mà cho dù trải qua những ngày tốt lành thì cũng lại làm sao, người ta cũng không có trách nhiệm phải giúp được nàng.

Giúp đỡ là chuyện tình cảm, không giúp cũng là chuyện đương nhiên thôi.

Dù sao cũng là võ tướng, trong bụng cũng không có mấy phần tâm địa gian xảo, ngay tức khắc nói ra thỉnh cầu của mình.

Vệ phu nhân bị bệnh mắt, muốn mời Phượng Khương Trần khám giúp cho.

Bệnh mắt?

Phượng Khương Trần hỏi máy câu bề bệnh trạng, đại khái có thể đoán ra được là bệnh đục thủy tinh thể, nhưng vẫn muốn tận mắt xem xét, vậy mới có thể xác định chính xác được.

“Vệ tướng quân, bệnh tình của phu nhân, ta đại khái là hiểu rồi. Ngài xem khi nào rảnh thì đưa phu nhân đến Phượng phủ, để ta khám xem, khám xong mới có thể quyết định được. Vệ tướng quân có thể yên tâm, không kể đến giao tình của Vệ tướng quân và phụ thân ta, chỉ dựa vào việc Vệ tướng quân là người Vũ Văn tướng quân đưa tới, Khương Trần cũng sẽ tận tâm.”

Nàng đúng lúc mượn cơ hội này, lập ra quy tắc, đó chính là trừ phi bệnh nặng đến nỗi không dậy nỗi thì Phượng khương Trần nàng sẽ không đến tận nhà khám bệnh.

Tới nhà người, quá phiền toái, đi đi về về làm chậm trễ thời gian của nàng, nàng cũng không phải thái y đặc biệt vì mấy người mà phục vụ.

“Đa tạ Phượng tiểu thư, ta đi về sẽ đưa phu nhân ta tới ngay, chỉ là tiền khám bệnh…” Vệ tướng quân có phần hỗ thẹn, gương mặt ngăm đen thoát đỏ lên.

Vũ Văn Nguyên Hòa nhìn ra cái gọi là sầu não đó, hắn ghét nhất là người không dứt khoát, trực tiếp cướp lời, nói: “Phượng Khương Trần, Vệ tướng quân xin ta, một là để ta đưa ông ấy tới đây xin ngươi chữa bệnh, hai là tiền chẩn bệnh của ngươi cao quá. Một nghìn lượng vàng không phải là số tiền người bình thường có thể gánh được, đặt tiền khám cao như thế, ngươi cho rằng ai ai cũng là Tô Văn Thanh với Vương Cẩm Lăng chắc, trong nhà nhiều tiền không có chỗ để? Một câu thôi, tiền khám bệnh có thể bớt chút được không?”

Hoàn toàn không coi Phượng Khương Trần là người ngoài, Phượng Khương Trần cũng không để tâm, nàng vui vẻ nói với Vũ Văn Nguyên Hòa: “Có thể chứ, nể mặt mũi Vũ Văn tướng quân vậy, một trăm lượng có được không?”

Phượng Khương Trần thật ra cũng không xem trọng chuyện này lắm, lúc đó chẳng qua là thuận miệng nói ra, vậy mà Tô Văn Thanh thực sự đem tới một nghìn lượng vàng thật.

Trên mặt hai cha con Vệ tướng quân vẫn toát ra vẻ khó khăn, nhưng rồi cũng cắn răng gật đầu: “Đa tạ Phượng tiểu thư, buổi chiều ta sẽ đưa phu nhân ta tới, cùng với một trăm lượng vàng.”

“Vệ tướng quân ngài hiểu lầm rồi, ta nói không phải là một trăm lượng vàng, là một trăm lượng bạc. Còn chuyện tiền khám bệnh, cứ đợi ta xác định là có thể chữa được, chữa khỏi rồi hẵng tính.”

“Một trăm lượng bạc? Không phải chứ, Phượng Khương Trần ngươi lấy có tí tiền như vậy thôi à?” Người thốt ra câu này không phải ai khác, chính là Tạ Tam.

“Từ một nghìn lượng vàng biến thành một trăm lượng bạc, nữ nhân này cũng phá gia bại sản quá rồi.

“Không được à? Ta vui vẻ là được, dù sao nhận bao nhiêu tiền là việc của ta. Nhưng mà Tạ gia các ngươi muốn tìm ta khám bệnh thì không được cái giá này đâu.” Phượng Khương Trần phòng bị từ trước.

Mỗi người mỗi cảnh.

Ở hiện đại xảy ra tai nạn, tiền bồi thường cho người nước ngoài là hơn mười triệu, bồi thường cho nhân dân trong nước chỉ có một triệu, thậm chí là mấy trăm nghìn.

Đều là sinh mệnh như nhau, nhưng những người khác nhau thì cái gái cũng khác nhau, nàng thu tiền khám bệnh đương nhiên cũng là nhìn người mà thu rồi.

Người có tiền thì cứ ra sức lột, ai bảo các người cho rằng tính mạng của mình quý giá lắm cơ.

Người nghèo, có tiền hay không cũng không sao cả, dù sao nàng không phải là mở bệnh viện rồi nuôi một đám bác sĩ, vả lại dược phẩm đều ở trong túi trị liệu thông minh, nàng không mát phí tổn gì cả.

Tạ Tam đầy mặt buồn bực, nhưng không nói thêm gì nữa.

Phượng Khương Trần cũng im lặng, không khám bệnh cho người nhà họ Tạ, đã là nể tình lắm rồi.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 303


Chương 303

“Một trăm lượng bạc? Phượng tiểu thư, tiểu thư không gạt chúng ta đấy chứ?” Vệ tướng quân vẫn còn bình thường, nhưng con trai của ông ta thì không giữ được bình tĩnh, hỏi lại lần nữa.

Như thế này thì chênh lệch nhiều quá rồi.

“Lừa ngài ta kiếm được tiền sao? Giao tình của ta với Vũ Văn tướng quân ra sao chứ, nếu như không phải là sợ không lấy tiền khám bệnh, mọi người sẽ không vui thi ta trực tiếp không cần nữa rồi.”

Phượng Khương Trần tâng Vũ Văn Nguyên Hòa lên tận mây, Vũ Văn Nguyên Hòa nghe được vui ra mặt, ra ngoài không phải là cần thể diện sao, thề thì Phượng Khương Trần sẽ cho hắn thể diện cực lớn luôn.

“Vệ tướng quân, ta đã nói rồi, không cần lo lắng đâu, bệnh mắt của phu nhân ngài, Phượng Khương Trần nhất định có thể trị khỏi được mà.”

“Vũ Văn Nguyên Hòa, ngươi đừng có nói lung tung, trước khi chưa xem xét kỹ tình hình của Vệ phu nhân, ta không dám hứa chắc đâu. Ta là đại phu chứ không phải thần tiên.” Phượng Khương Trần vội vàng ngắt lời.

Nàng nhủ thầm trong lòng nỗi băn khoăn của Vương Cẩm Lăng đúng là chuẩn mà.

Những người ở bên ngoài kia hoàn toàn có thể lợi dụng y thuật của nàng mà tâng bốc nàng rồi giết nàng, thổi phồng nàng lên không có gì là không làm được, sau đó đem một bệnh nhân sắp chết đến nơi rồi cho nàng chữa trị…

Cha con Vệ tướng quân chỉ nói Phượng Khương Trần khiêm tốn, vội vã khen ngợi: “Y thuật của Phượng Khương Trần tiểu thư bọn ta tuyệt đối tin tưởng, chỉ cần Phượng tiểu thư chịu giúp phu nhân ta chữa trị đã là tốt lắm rồi.”

Phượng Khương Trần cau mày.

Sợ nhất chính là loại cảm giác người khác hoàn toàn tin tưởng mình này, đem tính mạng giao vào tay mình, nhưng kết quả lại không được như mong muốn…

Đang định mở miệng giải thích, trước cửa lại một trận huyên náo, Phượng Khương Trần đi ra xem, chỉ thấy một người đàn ông mang dáng dấp quản gia, đưa theo tám thị vệ đi về phía Phượng phủ.

“Phượng Khương Trần, ngươi lại chuốc lấy phiền phức gì rồi à?” Vũ Văn Nguyên Hòa chỉ chỉ tình cảnh bên ngoài.

“Không có.” Phượng Khương Trần rất chắc chắn lắc đầu.

Chuyện xảy ra ở trong cung hôm trước, không phải là nói không có chuyện gì xảy ra sao, trang phục của mấy người này cũng không giống quan sai.

“Không có? Thế đám hung thần ác sát này là cái gì?” Vũ Văn Nguyên Hòa nghĩ đến hôm qua Phượng Khương Trần vào cung, đôi đồng tử trở nên căng thẳng.

Liên quan gì đến việc ngươi vào cung à?

Hôm qua đã xảy ra chuyện gì, Vũ Văn Nguyên Hòa cũng mù tịt, chỉ biết là nàng vào cung thôi.

Phượng Khương Trần liền lắc đầu lia lịa.

“Người đến rồi, hỏi thì biết ngay thôi, nhìn bọn họ hẳn không phải là người trong cung.”

Phượng Khương Trần vừa tiến lên thì người có vẻ là quản gia kia liền vội nói: “Phượng tiểu thư, làm phiền tiểu thư rồi, tôi là quản gia của phủ Lăng Vương, phụng mệnh Lăng Vương, xin mời Phượng tiểu thư đi theo chúng tôi một chuyến đến phủ Lăng Vương.

Nhìn thì có vẻ khách khí, thực ra là không cho Phượng Khương Trần có chỗ từ chối.

“Lăng Vương? Ngài ấy mời ta?” Phượng Khương Trần khó hiểu.

Đông Lăng Tử Lãng bị thương nặng thế vậy mà đã tỉnh rồi, còn xuất cung rồi hả?

Quản gia gật đầu, sợ Phượng Khương Trần không tin, còn lấy ra lệnh bài của phủ Lăng vương: “Phượng tiểu thư không tin thì có thể hỏi Vũ Văn tướng quân đây.”

“Đúng rồi, đúng là lệnh bài phủ Lăng vương.” Vũ Văn Nguyên Hòa gật đầu đáp.

“Nếu đã như vậy thì đi thôi.” Dù sao không từ chối được, hà tất phải xoắn xuýt, bộ dạng kia của Đông Lăng Tử Lãng cũng chẳng thể làm gì được nàng.

“Vệ tướng quân, chúng ta đổi sang ngày mai đi, buổi sáng ngày mai ta ở Phượng phủ chờ ngài.”

“Được. Làm phiền Phượng tiểu thư rồi.” Vệ tướng quân âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ông ta sợ Phượng Khương Trần một đi không trở lại, nghe thấy như thế yên tâm hơn nhiều.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 304


Chương 304

“Ta là đại phu, đây là chuyện ta nên làm. Chu Hằng, chuyện trong nhà giao cho đệ đấy, bắt lấy thời gian trùng tu đi, nếu như thiếu người có thể tìm Vũ Văn tướng quân, ngài ấy có vẻ rảnh lắm.”

Phượng Khương Trần hoàn toàn không biết hai chữ “khách khí” viết như thế nào…

Nàng mặc dù không phải thương nhân, không biết tranh từng tác lợi, nhưng hời của Vũ Văn Nguyên Hòa không chiếm chính là ngớ ngắn, dù sao Vũ Văn Nguyên Hòa cũng không xem nàng là người lạ, nàng cũng không tính toán với Vũ Văn Nguyên Hòa rõ ràng quá làm gì…

Vũ Văn Nguyên Hòa vồn là muốn làm bộ làm tịch, để Phượng Khương Trần sốt ruột thử xem sao, nhưng mắt thấy Phượng Khương Trần có vẻ mặt cười như không cười, nghĩ đến Phượng Khương Trần vừa “nể” mặt hắn, giảm tiền khám bệnh từ một nghìn lượng vàng xuống còn có một trăm lượng bạc, những lời chuẩn bị nói ra lại đổi thành: “Không thành vấn đề, có cái gì ta có thể giúp thì cứ nói.”

“Chu Hằng, nghe thấy chưa? Tuyệt đối đừng khách sáo với Vũ Văn tướng quân.” Phượng Khương Trần nháy mắt với Chu Hằng.

Xây phòng phẫu thuật cần rất nhiều thợ, nàng không muốn truyền ra nhiều lời đồn, để Vũ Văn Nguyên Hòa dẫn binh đến là tốt nhất, đến lúc cần chỉ cần hạ lệnh cắm khẩu cũng tiện hơn.

Hiển nhiên, Chu Hằng cũng biết điều đó, gật đầu.

“Tỷ tỷ yên tâm đi, đệ sẽ làm thật tốt, tỷ đi sớm về sớm, bọn đệ chờ tỷ về.” Đi đến phủ Lăng vương, bọn họ chung quy vẫn không yên tâm được, lo sợ Phượng Khương Trần lại chịu khổ.

“Yên tâm, ta chẳng máy chốc sẽ trở về thôi.” Lăng Vương phủ cũng chẳng phải là địa ngục trần gian, nàng đi vào còn có thể cụt tay mắt chân được chắc.

Vũ Văn Nguyên Hòa cay mắt phần tự tin này của Phượng Khương Trần, rất không nễ tình nói: “Ngươi chắc chắn đến vậy à? Lặc Vương sẽ để ngươi dễ dàng quay về?”

Khu khu…

Quản gia phủ Lăng Vương cũng không nễ tình gì cả mà chặn họng hắn, mặt lên án nhìn về phía Vũ Văn Nguyên Hòa.

Tướng quân, ngươi bôi bác thanh danh Lăng Vương, Lăng Vương sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.

“Ha ha ha, ta nói đùa ấy mà, Khương Trần, ngươi đi sớm về sớm nha.” Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi. Vũ Văn Nguyên Hòa không chùn tay tẹo nào đẩy Phượng Khương Trần vào hồ lửa.

“Đồ bạn bè giả dối, ta sao lại quen biết ngài chứ.”

Phượng Khương Trần lắc lắc đầu, bày ra vẻ mặt đã chịu đả kích lớn, ánh mắt lại ánh lên nét cười quỷ dị, tư thế chúng ta sang năm tính sổ với nhau.

Vũ Văn Nguyên Hòa nhớ tới những thủ đoạn máu tanh của Phượng Khương Trần, trên người rét run, vội vã tiên lên nhận lỗi…

Quản gia phủ Lăng Vương cà tám hộ vệ, trên mặt co rút cực độ, muốn cười mà không dám cười.

“Giả bộ cái gì, buồn cười thì cứ cười đi.” Vũ Văn Nguyên Hòa tối sầm mặt mày, ác liệt quét qua một đám người, giữ gìn uy phong của đại tướng quân là hắn đây.

Đáng tiếc…muộn rồi.

Mọi người cúi đầu, né tầm nhìn của Vũ Văn Nguyên Hòa, tiếp tục nhịn cười.

Vũ Văn Nguyên Hòa àI Danh tướng của Đông Lăng đánh đâu thắng đó, không gì là không thể phục, biết bao nhiêu nam nhi sùng bái hắn, khâm phục hắn, trong mắt nam nhi Đông Lăng, Vũ Văn Nguyên Hòa tướng quân chính là thần tượng của bọn họ.

Nhưng hôm nay nhìn thấy, cái người gọi là thần tượng hóa ra cũng không khác người bình thường là bao.

Vũ Văn Nguyên Hòa nghiến răng nghiền lợi, đanh muốn ra tay đắm bẹp người ta, Phượng Khương Trần lại đi cũng người của phủ Lăng Vương mắt rồi.

Làm con trai hoàng đế đúng là tốt thật, trong thành vốn không cho phép phi ngựa, nhưng có lệnh của Đông Lăng Tử Lãng đám người bọn họ vậy mà có thể ở giữa phố thúc ngựa lao nhanh.

Đây là lần đầu tiên Phượng Khương Trần đến phủ Lăng Vương, cách hai thế gia Vương, Tạ ở đường Ô Y có hai con phố.

Ở đường Ô Y có nhà họ Vương, Tạ, Thúc, Ôn, mà còn toàn phủ thân vương, phủ quận vương, thậm chí phủ đệ của bốn đại quốc công cũng ở đây, nhà giàu mọc san sát nhau, bắt mắt nhất vẫn là phủ đệ của Cửu hoàng thúc.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 309


Chương 309

Đông Lăng Tử Lãng nếu như thật sự đã thấy hết rồi, thì căn bản không có khả năng buông tha cho nàng.

Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào. Phượng Khương Trần ngươi nhất định phải bình tĩnh. Đông Lăng Tử lãng hôm qua thế nào ngươi biết rõ đấy, hắn không thể nào tỉnh táo được, cho dù có tình cờ tỉnh lại cũng không thể thấy được toàn bộ, đây chắc chắn là hắn đang lừa ngươi.

Đúng, nhất định là như vậy.

Tuyệt đối không thể đề mình bị lửa được.

Phượng Khương Trần lặng lẽ hít sâu một hơi, đè lo lắng trong lòng xuống, nở nụ cười xinh đẹp: “Nếu như bị đám thái y đó nhìn thấy, ta sẽ để bụng, nhưng Lăng Vương điện hạ thì sao? Khương Trần thật sự không để tâm, Lăng Vương ngài cũng sẽ không cướp được bát cơm của Khương Trần, cũng sẽ không đi học y.”

“Hóa ra là ngươi lo có người cướp bát cơm của ngươi.” Sự thất vọng hiện lên trong mắt Đông Lăng Tử Lãng rất rõ ràng.

Phượng Khương Trần không chịu nói bí mật của nàng cho hắn biết.

“Đương nhiên, Khương Trần còn phải dựa vào cái nghề này để nuôi gia đình.” Phượng Khương Trần từ từ trấn tính trở lại.

Hiện tại nàng về cơ bản có thể khẳng định, Đông Lăng tử Lãng là đang lừa nàng.

Có điều, xảy ra chuyện này, nàng trái lại cũng không thể gây mê toàn thân cho Đông Lăng Tử Lãng, tránh hiềm nghỉ giấu đầu hở đuôi.

Phượng Khương Trần nghĩ ngợi một hồi, khâu vết thương có vẻ sẽ không làm lộ ra cái gì, nhưng kim và chỉ khâu đều đã bị hoàng thượng tịch thu rồi, nàng khâu trước mặt Lăng Vương cái gì cũng không có.

Hắn không phải là thấy được rồi sao? Hôm nay sẽ để hắn xem đến đủ thì thôi.

Có vài bí mật có thể che giấu cả đời, nhưng có một vài lại không thể.

309-vut-bo.jpg


dùng máu cứu hắn, mở miệng nói: “Phượng Khương Trần, bổn vương nạp ngươi làm phi, có bổn vương nuôi ngươi, ngươi không cần lo vấn đề nuôi cả nhà nữa.”

Thời cơ mà mắt đi thì một đi không trở lại nữa.

Phượng Khương Trần cầm lấy bông xoa xoa, cắm kim tiêm vào đùi Đông Lăng Tử Lãng.

“Thứ gì thế?” Đông Lăng Tử Lãng mở bừng mắt ra, Phượng Khương Trần đem băng vải trên ống tay áo mở ra bịt cái xi lanh nho nhỏ lại.

“Lăng Vương ngài nói cái gì cơ?” Phượng Khương Trần vừa tiêm thuốc mê vào, vừa đánh lạc sự chú ý của Đông Lăng Tử Lãng.

“Bổn vương nạp ngươi làm phi.” Đông Lăng Tử Lãng lặp lại lần nữa.

Đông Lăng Tử Lãng đã sớm đau đến chết lặng, sau khi kim đâm xuống rồi cũng không thấy đau nữa, tuy hắn muốn nhìn rõ xem rốt cục là có chuyện gì, nhưng lại bị Phượng Khương Trần chặn lại.

Nạp?

Phương Khương Trần rút kim ra, ánh mắt của Đông Lăng Tử Lãng rơi vào trên tay Phượng Khương Trần, muốn xem cảnh cứu chữa, nhưng Phượng Khương Trần lại rất có cá tính quay người lại, đưa lưng về phía Đông lăng Tử Lãng.

“Lăng Vương, cưới là thê, nạp là thiếp. Lăng Vương điện hạ ngài đây là muốn nạp Khương Trần làm trắc phi?”

“Đúng vậy.”

Chẳng lẽ, Phượng Khương Trần muốn làm Lăng Vương chính phi.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 310


Chương 310

Quả thực là mơ tưởng hão huyền.

Trước đây không thẻ, hiện tại lại càng không có khả năng này…

Thiếp?

Chẳng nhẽ mặt của Phượng Khương Trần ta giống tiểu tam lắm sao?

Phượng Khương Trần đứng bên cạnh giường, từ trên cao nhìn xuống Đông Lăng Tử Lãng.

Trong mắt Đông Lăng Tử Lãng không có chút tình yêu nào, nạp nàng làm thiếp cũng chỉ là một loại ban ơn, hoặc nói chính xác ra thì nó phải gọi là một loại thủ đoạn lợi dụng.

Một đứng một nằm, mạnh yếu phân rõ, dường như Phượng Khương Trần có xu thế đè ép Đông Lăng Tử Lãng. Thấy tình huống không ổn lắm, Phượng Khương Trần vội thu lại khí thế, nói lời từ chối đầy bình tĩnh: “Lăng Vương, Khương Trần không làm thiếp được không?”

“Không làm thiếp? Vậy ngươi muốn lên làm Lăng Vương phi hay sao?” Đông Lăng Tử Lãng giận dữ hỏi.

Nữ nhân không biết tự lượng sức mình!

“Khương Trần không dám vọng tưởng!” Phượng Khương Trần xoay người, rút ống tiêm ra, sau đó lấy một cái kẹp nhỏ, chuẩn bị rửa sạch miệng vết thương của Đông Lăng Tử Lãng.

“Biết bản thân đang vọng tưởng là tốt rồi! Phượng Khương Trần, với thân phận của ngươi, đến cả làm trắc phi cũng không đủ tư cách!” Trắc phi cũng được viết rõ trong sách, có quyền hạn nhát định, địa vị gần với chính phi. Ngày sau nếu hắn đăng cơ, Phượng Khương Trần cũng có thể được phong phi, đứng đầu một cung.

“Khương Trần biết, nên mới không dám trèo cao. Điện hạ, Khương Trần muốn giúp người rửa sạch miệng vết thương, người đừng phân tâm.” Nói xong, nàng cũng yên lặng không nói gì nữa.

Đông Lăng Tử Lãng đối mặt với một nữ nhân mềm mại dịu dàng, muốn giận cũng không giận được, hết lần này tới lần khác định nói gì đó rồi lại thôi.

Phải làm sao mới có thể ép Phượng Khương Trần gật đầu?

Chuyện này cũng khiến Lăng Vương hắn quá mắt mặt rồi.

Đông Lăng Tử Lãng thở phi phì, không nói gì cả. Phượng Khương Trần cũng không để chuyện này trong lòng. Đông Lăng Tử Lãng chỉ là bất chợt nảy ra ý nghĩ này nên mới nhắc đến, dù nàng có đồng ý với hắn, thì ải hoàng hậu kia nàng cũng không thể qua được.

Phượng Khương Trần ghé vào bên giường, ánh sáng yếu ớt của căn phòng không đủ để cho mắt nàng nhìn rõ, sau khi thực hiện vài thao tác thì nàng từ bỏ, đành phải ngồi vào cạnh giường của Đông Lăng Tử Lãng để thấy rõ hơn.

Đông Lăng Tử Lãng đang định quát Phượng Khương Trần thất lễ, nhưng lời chỉ vừa đến miệng, bắt gặp ánh mắt chăm chú của Phượng Khương Trần, lẫn vẻ mặt cẩn thận tỉ mỉ mà nghiêm túc của nàng, hắn đành nuốt ngược trở lại, tiếp tục nhìn nàng như thế…

Không biết là do hiệu quả của thuốc gây tê hay là hiệu quả từ mỹ nhân mà Phượng Khương Trần đã rửa sạch sẽ toàn bộ miệng vết thương của Đông Lăng Tử Lãng, song hắn vẫn không hề phát hiện.

Đông Lăng Tử Lãng cứ như bị mắt hồn, trong mắt hắn, trừ Phượng Khương Trần ra thì chẳng còn thầy được gì nữa.

Vốn Phượng Khương Trần vẫn còn phòng bị Đông Lăng Tử Lãng, song cũng nghiêm túc rửa sạch miệng vết thương, căn bản không có hơi sức suy nghĩ mấy chuyện khác, càng không có suy nghĩ muốn báo thù, thầm mong nhanh chóng giảm bớt đau đớn vì vết thương cho hắn. Rửa sạch miệng vết thương xong, nàng khâu lại, bội thuốc, hoàn toàn không kiêng dè gì Đông Lăng Tử Lãng, tiếc là Đông Lăng Tử Lãng vẫn chưa nhìn thấy như cũ.

Gần hai khắc sau, Phượng Khương Trần đã giúp Đông Lăng Tử Lãng băng bó lại xong một lần nữa.

Nàng nhìn tình trạng miệng vết thương, do dự không biết có nên bôi cho Đông Lăng Tử Lãng một chút thuốc giảm nóng hay không, nhưng ngẫm lại rồi cũng bỏ qua. Đó là sở trường trên phương diện Trung y, nàng cũng đừng bắt chó đi cày, xen vào việc của người khác.

“Điện hạ, miệng vết thương băng bó xong rồi. Mấy ngày nữa ngươi phải chú ý nhiều thêm một chút, đừng khiến miệng vết thương lại nứt ra nữa. Ngươi hãy ăn ít mấy món tanh cay, đầy dầu mỡ. Miệng vết thương không nên dính phải nước, cứ cách ba ngày ta sẽ lại đến đổi cho ngươi một lần thuốc. Mấy ngày tiếp có thể cũng sẽ có một phần tiền, mong điện hạ chấp nhận cho…”

Thói quen của thầy thuốc luôn là dặn dò đủ thứ, cũng không quan tâm Đông Lăng Tử Lãng có nghe được hay không, Phượng Khương Trần vẫn cẩn thận nhắc chuyện công việc lại lần nữa.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 311


Chương 311

Nếu là trước kia, chắc chắn Đông Lăng Tử Lãng sẽ cắt ngang đầy không kiên nhẫn, nhưng hôm nay lại chẳng biết vì sao, khi nghe thấy những lời quan tâm dặn dò này của Phượng Khương Trần, lòng hắn lại thấy ấm áp.

Cho đến nay, chưa từng có ai suy nghĩ điều gì cho hắn, cũng chưa từng có ai quan tâm những chuyện này của hắn. Mẫu hậu của hắn chỉ biết nói: “Hoàng nhi, con phải cố gắng đề phụ hoàng con thích con, như vậy con mới giành được vị trí đó!”

“Hoàng nhi, con làm rất tốt, nếu so với Thái tử, con mới là người hợp ngôi vị đó hơn!”

“Hoàng nhi, chỉ cần con ngồi lên vị trí đó rồi, con sẽ chính là người tôn quý nhát thiên hạ. Đến lúc đó, con muốn cái gì cũng sẽ có!”

Mà hắn cũng đặt mục tiêu trở thành leo thẳng lên vị trí kia.

Vốn hắn cho là bản thân không cần những thứ này, nhưng mãi đến hôm nay hắn mới hiểu, thì ra có người đơn thuần quan tâm và nhắc nhở như vậy lại là một cảm giác thật tốt!

Giờ phút này, hắn đã quên mắt nữ tử tên Tây Lăng Dao Hân kia, đã quên mắt nữ tử cao quý mà tao nhã đó, cũng đã quên mắt một khắc hắn nhìn thấy Tây Lăng Dao Hân mà động lòng.

Hẳn chỉ nhỡ rõ Phượng Khương Trần, người đang cho hắn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc giản đơn này.

Phượng Khương Trần không có nhiều tâm tự như Đông Lăng Tử Lãng vậy, nàng làm xong việc thì dọn dẹp đồ đạc rời đi.

Đông Lăng Tử Lãng muốn mở miệng giữ người lại, nhưng hắn chẳng biết phải lấy lý do gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn Phượng Khương Trần đi mắt, tự an ủi bản thân.

Không sao, ba ngày sau Phượng Khương Trần sẽ còn quay lại nữa.

Hắn biết Phượng Khương Trần không hợp với mình, nhưng hắn tham luyến nhu tình giây phút ấy, tham luyến loại ấm áp mà chỉ người thường mới có được kia.

Nhìn theo bóng hình Phượng Khương Trần rời đi, Đông Lăng Tử Lãng nắm cổ tay trái, ngón cái lại khe khẽ lướt qua trên mặt miệng vết thương, v**t v* qua lại, trong lòng tính rằng bản thân có thể nạp Phượng Khương Trần làm trắc phi.

Hắn có thể lập một chính phi, ba trắc phi. Lây ra một vị trắc phi để thỏa mãn sự mong đợi kia trong lòng mình, dường như cũng không phải chuyện gì quá nan giải.

Đông Lăng Tử Lãng nhắm mắt lại, nghĩ đến những chướng ngại có thể gặp khi lập Phượng Khương Trần làm trắc phi, cả những biện pháp giải quyết.

Về phần sự từ chối của Phượng Khương Trần, Đông Lăng Tử Lãng chẳng hề để trong lòng.

Hắn muốn nạp, Phượng Khương Trần phải đồng ý!

Nàng trở lại Phượng phủ mà không hao không tổn gì, Vũ Văn Thanh và Chu Hùng cũng không hỏi Phượng Khương Trần đã gặp chuyện gì ở Lăng Vương phủ, lại vô cùng vui vẻ mà nói phải làm một bữa cơm thật no nê, chúc mừng thật tốt, Phượng Khương Trần cũng để mặt bọn họ.

Không biết Vũ Văn Thanh lấy từ đâu ra một vò rượu, khăng khăng lôi kéo Phượng Khương Trần phải cùng uống với mình.

Phượng Khương Trần không lay chuyển được hắn ta, đành phải làm theo.

Cũng may tửu lượng của thân thể này thật sự không tôi, kết quả Vũ Văn Thanh uống đến say túy lúy, còn Phượng Khương Trần vẫn tỉnh táo như trước. Đây cũng là bệnh chung của người làm bác sĩ, dù có uống rượu cũng không uống nhiều, sợ gặp phải tình huống cần khám gắp hay gì đó, nếu họ uống say, tất sẽ xảy ra chuyện.

Vũ Văn Thanh uống rượu xong thì y hệt một đứa nhỏ, cứ lôi kéo Phượng Khương Trần, không ngừng kể lễ rằng dẫn binh bên ngoài vắt vả đến mức nào, rồi hắn ta mang cái họ nhà Vũ Văn thì mệt mỏi biết bao nhiêu. Hoàng thành này chỉ biết có mấy quan văn cầm bút, dẫn ra hà khắc với quân võ, binh sĩ của hắn ta ăn không đủ no, mặc không đủ ấm như thế nào. Mùa đông lớn họ cũng chỉ có độc một cái áo, một chén cháo loãng.

Binh sĩ trên chiến trường không được chữa trị kịp thời, binh sĩ thương tật cũng không được trợ cấp đầy đủ.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 312


Chương 312

“Phượng Khương Trần, ngươi nói xem rốt cuộc là chuyện gì vậy? Bọn họ ở đây phong hoa tuyết nguyệt, chúng ta bên ngoài liều chết liều sống bảo vệ bờ cối, rồi kết quả thì sao? Chúng ta nắm đầu, chảy lệ nóng để đổi được sự yên ổn của Đông Lăng, nhưng lại chẳng chiếm được nửa phần vinh dự, thậm chí ngay cả cuộc sống cũng không được bảo đảm!” Nói đến đây, Vũ Văn Thanh đã trực tiếp bật khóc: “Phượng Khương Trần, bây giờ ta trở về là có thể được phong tước. Vốn ta cũng mong mình được phong tước, luôn nghĩ đến nó, vậy chắc chắn ta có thể giành dụm được một ít tiền tài cho các tướng sĩ của mình, báo đáp được xứng đáng những điều mà họ đã phải trả, nhưng kết quả thì sao? Hoàng thượng hắn nghi ky ta, hắn bao vây ta, hắn không cho ta lại dẫn binh đánh giặc, hắn sợ ta có công muốn làm phản, sợ ta đoạt mắt thiên hạ!”

“Ha ha ha! Phượng Khương Trần, ngươi nói xem đây là cái quái gì vậy? Bọn Hoàng thượng không hề quan tâm tàn binh bị thương trên chiến trường, chỉ một lòng sợ hãi ta sẽ phản bội hắn!”

“Này Vũ Văn Thanh, đừng nói lung tung mấy lời này!” Phượng Khương Trần sợ hãi, vội vã liếc mắt nhìn Chu Hùng, bảo hắn mau lên mà giúp đỡ, chặn cái miệng của Vũ Văn Thanh lại.

Ở đây cũng không phải nơi được nói năng tùy tiện, máy lời này đã khiến Vũ Văn Thanh đáng để chết một trăm lần…

Vũ Văn Thanh ghé vào trên vai Phượng Khương Trần, dù có bị đẩy bị kéo đi như thế nào, hắn ta cũng không chịu buông tay. May mà Phượng Khương Trần cũng không phải “kiều nữ” yếu đuối, bằng không thật sự sẽ bị hắn ta đẩy cho ngã lăn ra sàn.

“Phượng Khương Trần, ta khổ quá mà, ta thật sự rất khổ! Ba mươi vạn đại quân, vậy mà bên trên chỉ cho ta có lương thảo và binh khí của ba vạn binh lính! Lương thảo cho một năm còn chưa đủ dùng trong một tháng. Chỉ có một chút đồ như vậy, bảo ta phải làm như thế nào… mới không làm thất vọng những huynh đệ đã theo giúp ta, vào sinh ra tử? Ngươi nói đi, xem ta phải giải thích với bọn họ như thế nào?”

Vốn Vũ Văn Thanh là người có vẻ bề ngoài vô cùng kiên cường, lúc này hắn ta đã gỡ bỏ tất cả lá chắn phòng vệ bên ngoài, lập tức chỉ giống như một người bình thường vậy. Hắn ôm lầy Phượng Khương Trần mà khóc to, giải tỏa toàn bộ áp lực và bắt lực ở trong lòng.

Quân đội chênh lệch gấp mười lần. Đừng nói gì gia cảnh vốn nghèo khó của nhà Vũ Văn, dù cho nhà Vũ Văn có giàu có hơn, họ cũng chỉ có thể bổ khuyết nhát thời, chứ không lắp tạm được cả đời!

Một chiêu này thật độc ác!

Không có tiền, thủ hạ của Vũ Văn Thanh cũng không còn gì nữa, có thể nghe lời hắn ta được sao?

“Phượng Khương Trần, ngươi nói đi, ta phải làm sao bây giờ? Cái ăn của hai mươi bảy vạn con người đang đặt ở trên người ta, ta nhắm mắt lại cũng nhìn thấy hình ảnh bọn họ vì đói mà chết thẳng ở đó, ta thì mở to mắt mà nhìn ánh mắt vô cùng tin tưởng của bọn họ. Phượng Khương Trần, ngươi giúp, giúp ta với, ngươi thông minh như vậy, giúp, giúp ta được không?”

Vũ Văn Thanh trở nên cầu xin đầy bắt lực…

Bức một người vốn mạnh mẽ, đầy uy danh trở thành như thế này, Hoàng thượng kia cũng có tài thật!

Phượng Khương Trần mở mắt ra, nhìn lên ánh trăng trên bầu trời.

Giúp? Bảo nàng phải giúp thế nào đây?

Phượng Khương Trần thở một hơi thật dài. Cùng với Chu Hằng, hai người nửa đỡ nửa kéo, đưa được Vũ Văn Thanh về lại phòng khách của nhà họ Phượng. Sau khi sắp xếp xong cho con ma men, hai người mệt đến mức người đỗ đầy mồ hôi.

“Tỷ tỷ, tỷ sẽ giúp hắn ta sao?” Vừa đi ra, Chu Hằng đã hỏi ngay vấn đề này.

Tú tài tạo phản, ba năm há có thể. Nhưng võ quan có binh quyền trong tay thì không giúp như vậy. Trong lòng Hoàng thượng, võ quan nắm giữ binh quyền tuyệt đối là cái gai trong mắt.

Mấy năm nay, Hoàng thượng vẫn không động thủ với nhà Vũ Văn bọn họ, là vì Hoàng thượng vẫn còn cần nhà Vũ Văn, nhưng bây giờ…

Cân bằng của Tứ quốc hiện tại chỉ còn tính bằng giây, mà Cửu thành cũng kiềm chế lẫn nhau. Sự tồn tại của nhà Vũ Văn vốn đã không còn giá trị gì nữa.

“Thỏ khôn chết, chó săn bị mổ làm thịt; chim bay cao hết, cung tốt tất bỏ.”

Hoàng thượng sẽ không nương tay với nhà Vũ Văn bọn họ, cũng không để một phần ba binh quyền cả nước tiếp tục ở trong tay nhà Vũ Văn Thanh.

Giúp? Chẳng ai có thể giúp được bọn VTT, đó không chỉ còn là vấn đề tiền bạc.

Phượng Khương Trần bật cười nhìn Chu Hằng: “Chu Hằng, từ đâu mà đệ cho là ta sẽ giúp hắn?”

Nàng chỉ là thầy thuốc, chẳng phải chuyện gia quân sự, càng không phải thương nhân, hay là một chính khách gì đó.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 313


Chương 313

“Nhưng Vũ Văn tướng quân đã xin tỷ giúp đỡ mà? Không phải bởi vì tỷ có thế giúp hắn hay sao?” Chu Hằng không hiểu vì sao bản thân cứ cảm thấy Phượng Khương Trần hệt như một bảo tàng, trên người đầy rẫy những bí mật họ chưa biết.

“Vũ Văn tướng quân là vì uống rượu rồi nên mới nói ra như vậy, hẳn chuyện đó đã khiến hắn ta ưu phiền rất lâu, để trong lòng mãi thấy khó chịu, tựa vào cảm giác say mới dốc hết toàn bộ buồn khổ. Hắn ta chỉ đang muốn tìm người nói một câu mà thôi.” Phượng Khương Trần đi về phía trước hai bước, rồi hệt như nghĩ đến gì đó, nàng khựng lại: “Chu đệ, đệ đừng nghĩ quá nhiều. Chuyện đã xảy ra buổi tối hôm nay, đệ hãy coi như chưa từng xảy đến.

Ta không hy vọng ngày sau sẽ xuất hiện lời đồn gì đó không an toàn.”

Đối với Chu Hằng, việc nhỏ thì Phượng Khương Trần hoàn toàn tin tưởng, nhưng chuyện lớn thì nàng lại gánh không nỗi sự mạo hiểm đó.

Thân phận của Chu Hằng là một bí mật, mà bắt cứ ai có bí mật, thì đều nguy hiểm.

“Yên tâm đi, đệ sẽ không làm chuyện gì khiến tỷ thấy thương tâm!” Đây là hứa hẹn của Chu Hằng.

“Ta sẽ nhớ kỹ lời của đệ!” Phượng Khương Trần nhanh chóng đi mắt.

Ánh trăng rọi xuống sân, chiếu vào trên người nàng. Chu Hằng vẫn đứng yên tại chỗ, ngay lúc hắn chuẩn bị rời đi, hắn lại phát hiện ra rằng sau lưng mình có người.

“Vũ Văn tướng quân, ngươi đã đứng ở đây từ khi nào vậy?” Chu Hằng sợ đến mức đi về phía trước một bước, ôm lấy ngực.

Nam nhân này đúng thật là “Xuất quỷ nhập thần”, không uống rượu thì thôi, sao mà đến chút mùi rượu cũng không nghe được vậy?

“Lúc ngươi đang nhìn Phượng Khương Trần mà thất thần đấy!” Vũ Văn Thanh như đứng trên cao mà nhìn xuống Chu Hằng, dường như muốn nhìn thấu cả hắn: “Chu Hằng, rốt cuộc ngươi là ai2”

“Đêm nay ngươi uống rượu giả điên cũng là để biết ta là ai?” Chu Hằng hỏi đầy phòng bị.

“Rốt cuộc ngươi là ai?” Vũ Văn Thanh tiến lên mấy bước, dùng khí thế mạnh mẽ mà áp đảo Chu Hằng.

Chu Hằng không gánh nỗi cỗ sát khí này, không kìm được mà cười khổ một tiếng:”Vũ Văn tướng quân à, tạm thời ngươi đừng làm ta sợ. Tạm thời thân phận của ta chưa thể nói, nhưng ta dám cam đoan, rằng ta không có ác ý gì, ít ra là đối với các ngươi!”

“Ngươi không phải người Đông Lăng!” Thân là tướng quân, Vũ Văn Thanh luôn rất mẫn cảm với những chuyện này.

Hắn ta lo rằng Chu Hằng là mật thám, nhưng nhìn biểu hiện của Chu Hằng ngày hôm nay, hắn ta lại thấy không phải.

Chu Hằng gật đầu: “Ta không phải người Đông Lăng, nhưng xin Vũ Văn tướng quân yên tâm cho. Ta không có ý đồ gì với Đông Lăng cả, cũng không phải mật thám chỉ hết! Nếu ta là mật thám, ta sẽ không ở lại Phượng phủ.”

Vũ Văn Thanh đánh giá Chu Hằng. Thấy vẻ mặt hắn rất thản nhiên, bèn gật đầu: “Phượng Khương Trần tin tưởng ngươi, ta cũng sẽ tin ngươi một lần.”

Vũ Văn Thanh tin tưởng, rằng Phượng Khương Trần giết người không chớp mắt kia sẽ không nuôi một con sói dữ bên người.

“Vậy Văn tướng quân ngươi thì sao? Hôm nay ngươi uống rượu giả điên là có ý đồ gì? Ngươi thật sự nghĩ Khương Trần có thể giúp ngươi sao?” Hai nam nhân đều muốn bảo hộ Phượng Khương Trần, thành ra lại quay sang phòng bị lẫn nhau.

“Chuyện của ta chẳng can hệ gì đến ngươi cả!” Vũ Văn Thanh tỏ vẻ dù hắn ta có tin tưởng Chu Hằng, thì hắn ta vẫn không thích người này, bộ dạng không muốn nói chuyện thêm nhiều nữa, quay người bước đi.

Chu Hằng vội vã ngăn lại: “Sao lại không can hệ đến ta? Ngươi có biết nếu chuyện này trở nên không tốt, ngươi sẽ hại Khương Trần bị Hoàng thượng để mắt, rồi ngươi đang khiến Khương Trần rơi vào nguy hiểm không?”

“Khương Trần? Sao vậy? Không gọi tỷ tỷ nữa à?” Vũ Văn Thanh nhìn Chu Hằng đầy châm chọc.

Mở miệng ngậm miệng toàn tỷ với đệ, lầy danh nghĩa đệ đệ ở lại bên cạnh Phượng Khương Trần, thật là khiến người ta chán ghét!

Chu Hằng quay mặt đi, nói với vẻ cứng miệng: “Đó là chuyện của ta, không can hệ đến ngươi!”
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 314


Chương 314

“Chuyện gì có quan hệ với Phượng Khương Trần thì chính là chuyện của ta. Chu Hằng, ngươi không xứng với Phượng Khương Trần, đừng si tâm vọng tưởng!” Vũ Văn Thanh nói lời cảnh cáo.

“Ta không xứng, vậy người thì xứng phải không?” Chu Hằng cũng không cam yếu thế mà châm chọc lại, trên người thấp thoáng hơi thở tôn quý mà người bình thường không có.

“Chu Hằng, mặc ngươi có tin hay không! Trong mắt ta, Phượng Khương Trần chỉ là một bằng hữu.” Hắn ta đã sớm nhận định, rằng Phượng Khương Trần vốn là người của Cửu Hoàng thúc.

Hôm nay mượn rượu giả điên, vốn cũng chỉ muốn cậy được miệng Phượng Khương Trần, để Cửu Hoàng thúc hiểu được tình cảnh của hắn ta. Chỉ cần Cửu Hoàng thúc đưa tay ra giúp đỡ bản thân, thì từ nay về sau, Vũ Văn Thanh hắn sẽ nhận định Cửu hoàng thúc là người quan trọng nhát.

Vũ Văn Thanh chưa bao giờ nghĩ Phượng Khương Trần có thể giúp đỡ hắn. Nếu toàn bộ bàn tay của mọi người giúp được hắn ta ở Đông Lăng vương triều đều được đưa đến đây, thì sự lựa chọn của hắn ta vẫn là Cửu hoàng thúc.

Tất nhiên, nếu Cửu Hoàng thúc không có năng lực này, thì cũng không xứng đáng để hắn ta nhận chủ.

Mạng của ba mươi vạn con người, lưng hắn ta gánh không nỗi.

Vũ Văn Thanh nhanh chóng rời đi.

Dưới ánh trăng, Chu Hằng vẫn đứng đó, nhìn theo bóng Vũ Văn Thanh quay người về phòng. Hắn lắc lắc đầu, cũng xoay người trở lại phòng của chính mình.

Mỗi người, đều không ai đơn giản!

“Đi hết rồi, còn muốn nhìn nữa không?” Lam Cửu Khánh đi ra khỏi chỗ tối, đi đến nơi Phượng Khương Trần cũng đang tránh trong một chốn tương tự, trên mặt là một nụ cười tán thưởng.

Phượng Khương Trần này coi như có chút đầu óc, không phải người mù quáng dễ tin.

“Ngươi nói xem, người bên cạnh ta, vì sao chẳng có ai đơn giản vậy?” Phượng Khương Trần cũng không kinh ngạc trước sự xuất hiện của Lam Cửu Khánh.

Trước đó nàng đã thấy rồi, Lâm Cửu Khánh cũng không giấu nàng.

“Ngươi cũng không đơn giản.”

Vật hợp theo loài, người hợp theo bảy.

“Cũng có lý, tôi cũng không quan tâm bọn họ đơn giản hay không, chỉ cần họ không có ý hãm hại ta là được!” Phượng Khương Trần gật đầu thật mạnh.

Bắt kể là Vũ Văn Thanh hay Chu Hằng, hai người họ đều đang bảo hộ nàng bằng chính cách của họ.

Nghĩ thông rồi, Phượng Khương Trần cũng lười suy tư nữa. Lúc này nàng mới sực nhận ra, vì sao nam nhân trước mặt này lại đến nữa?

“Ngươi đến đây làm gì? Bị thương?”

Lâm Cửu Khánh buồn bực đến sắp hộc máu. Sao mà cứ ba ngày là hai bữa hắn lại bị thương được? Cứ tìm tới Phượng Khương Trần là nhất định sẽ bị thương sao?

“Ngươi không bị thương thì tới tìm ta làm gì? Lâm Cửu Khánh, không có chuyện gì thì đừng có đến làm phiền ta. Ta không có thời gian mà chơi đùa với ngươi.” Phượng Khương Trần lập tức không nề mặt, lời lẽ nghiêm khắc từ chối.

Lâm Cửu Khánh là người trong giang hồ, không quan tâm này nọ. Tuy nàng là nữ tử không bị lễ giáo thế tục ảnh hưởng, nhưng cũng không có nghĩa là Lâm Cửu Khánh có thể không tôn trọng nàng, có ý khinh thường nàng.

Quan trọng là nàng không có ý gì khác với Lâm Cửu Khánh.

Lâm Cửu Khánh đã hiểu, trong mắt chợt thoáng qua tia thất vọng, lập tức thu liễm lại, nói với vẻ mặt không chút thay đổi: “Phượng Khương Trần, ta đã cứu ngươi một lần, ngươi thiếu ta một ân tình!”

“Ngươi còn muốn đòi lại ân tình? Được thôi, ta nhớ rõ ngươi muốn ta giúp ngươi cứu một người. Đó là ai?” Phượng Khương Trần biết người Lâm Cửu Khánh nói chín là người nàng từng giúp một lần lúc trên đường vào biệt viện Hoàng gia.

Nói đến chính sự, sắc mặt Phượng Khương Trần tốt hơn nhiều lắm.

Chỉ cần Lâm Cửu Khánh không bắt nàng làm mấy chuyện kỳ quặc khó hiểu là được.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 315


Chương 315

Lâm Cửu Khánh lắc lắc đầu: “Ta không cần ngươi giúp ta cứu người, ta muốn ngươi mượn được một món đồ này cho ta.”

Ánh trăng chiếu vào trên cái mặt nạ màu bạc, cả người Lâm Cửu Khánh nhanh bị một tầng hàn quang bao phủ, khiến khoảng cách của hai người như nhích lại gần hơn.

“Mượn cái gì?” Phượng Khương Trần cũng âm thầm thở phào. Chuyện này dễ hơn cứu người nhiều.

“Ngươi hãy cho ta mượn vũ khí ngươi dùng để giết người ở Biệt viện Hoàng gia!”

“Cái gì?” Phượng Khương Trần trừng lướn mắt, liên tục lui về phía sau, mãi đến khi đụng phải vách tường rồi nàng mới hồi hồn lại: “Ngươi, ngươi nhìn thấy rồi?”

Không ngờ nàng lại không phát hiện ra có người ẩn náu.

Phượng Khương Trần ảo não đến cực điểm.

Lâm Cửu Khánh gật gật đầu.

“Còn ai nữa không? Trừ ngươi và ta ra, bên cạnh ta còn có ai giám thị nữa không?” Phượng Khương Trần đưa tay ra phía sau lưng, lặng lẽ khởi động túi chữa bệnh trí năng, chuẩn bị lấy thứ bên trong ra.

Giết hắn! Giết người nam nhân biết bí mật của nàng này!

Lâm Cửu Khánh, đừng trách ta. Ta không muốn giết ngươi, là ngươi chọc vào ta trước, ta chỉ đang tự bảo vệ mình.

Một thứ gì đó được Phượng Khương Trần nắm vào tay, im lặng không tiếng động.

Động tác rất nhỏ nhưng nó lại không tránh được ánh mắt của Lâm Cửu Khánh. Trước khi Phượng Khương Trần chuẩn bị ra tay, Lâm Cửu Khánh cười lạnh một tiếng, nhanh chóng tiến lên, giam Phượng Khương Trần vào giữa vách tường và lòng hắn.

Động tác nhanh đến mức Phượng Khương Trần trở tay không kịp.

“Phượng Khương Trần, đừng ra oai với ta!” Sát khí bắt đầu tỏa ra từ người Lâm Cửu Khánh.

“Đồ đê tiện!” Phượng Khương Trần không thể nhúc nhích, chỉ có thể trừng mắt nhìn Lâm Cửu Khánh, lén lút thu vũ khí lại.

Đúng là một tên nam nhân phiền phức, không dễ chơi.

“Phượng Khương Trần, ngươi đừng giấu nữa, trừ ta ra thì không có bất cứ kẻ nào bên ngoài biết.” Tay trái hắn đặt trên tường, tay phải lại thủ sẵn ở thắt lưng của Phượng Khương Trần.

“Buông tay!” Trong lòng Phượng Khương Trần biết không ổn, bèn cúi người một cái, ra tay rất nhanh.

Khuỷu tay nàng đập một cái vào nơi xương sườn của Lâm Cửu Khánh.

“Cũng mạnh lắm, tiếc là hôm nay ngươi đã đụng phải ta.” Chân phải Lâm Cửu Khánh nhắc lên, vừa đưa ra đã đẩy được tay Phượng Khương Trần trở về.

Xoạc, Phượng Khương Trần ngã lại về tường, nhưng Lâm Cửu Khánh cũng không buông tha, đè thẳng xuống, mục tiêu chính là cảnh tay Phượng Khương Trần đang đặt giữa hai người.

Không, tay của ta.

Mặt Phượng Khương Trần trở nên trắng bệnh, trong mắt ngập tràn sợ hãi. Nàng vội vã rụt hai tay lại, nhưng đã không kịp nữa rồi…

Nàng không dám la to lên, vì nàng biết, một khi nàng la lên, nàng sẽ kinh động đến bọn Chu Hằng, Vương Cẩm Lăng và Vũ Văn Thanh. Đến lúc đó, người chết sẽ không còn là một mình nàng nữa.

“Tha cho ngươi lần này.” Lâm Cửu Khánh đột ngột thay đổi phương hướng, trực tiếp đánh vào mặt tường sau lưng Phượng Khương Trần.

Bùm một tiếng, Phượng Khương Trần có thể chắc chắn, rằng chân của Lâm Cửu Khánh đã bằầm rồi.

Phượng Khương Trần không tin nổi, không ngờ người nam nhân này lại buông tha nàng. Vừa định nói lời tạ ơn, Phượng Khương Trần chợt phát hiện ra bản thân đã bị Lâm Cửu Khánh giữ lại. Sau lưng là vách tường, phía trước là Lâm Cửu Khánh, nàng đã không còn chỗ trốn nữa.

“Phượng Khương Trần, đừng hòng ra oai với ta! Lần sau ngươi sẽ không còn vận khí tốt như vậy đâu!”
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 316


Chương 316

Hơi thở nóng rực phả vào mặt nàng, mang theo sự bá đạo và cuồng vọng khủng khiếp. Không biết vì đâu, Phượng Khương Trần cứ cảm thấy rằng hương vị này rất quen thuộc.

Nhưng Lâm Cửu Khánh cũng không cho nàng cơ hội suy nghĩ nhiều, trực tiếp động thủ đoạt thứ trong tay nàng.

“Thứ này dùng như thế nào?” Không ngờ Lâm Cửu Khánh lại có vẻ như người “không ngại học hỏi”, tự mình đùa nghịch máy lần, sau khi không tìm ra được cách, hắn lại tự chỉa hết lên đầu Phượng Khương Trần.

“Ngươi đừng làm bậy!” Bị người ta chỉa súng vào, cảm giác này thật sự không ổn.

“Dạy ta cách sử dụng.” Lâm Cửu Khánh lại không thể biết có gì không hợp lý.

Phượng Khương Trần nhướng mày, nhìn cây súng trên trán, cuối cùng đành thỏa hiệp: “Ngươi trước đặt nó xuống đã.”

Nàng rất sợ cây súng này nổ lung tung, rồi nàng sẽ bắt hạnh chết thảm. Đúng là bị kịch!

“Dạy ta cách sử dụng!” Lâm Cửu Khánh không hề thỏa hiệp.

Phượng Khương Trần bèn lắc đầu ngay không nghĩ ngợi gì: “Không dạy được. Ngươi muốn giết ai, ta giúp ngươi, coi như ta trả ơn cứu mạng cho ngươi.”

Nàng không thể đưa súng cho Lâm Cửu Khánh, càng không thể dạy hắn cách sử dụng. Cây súng này là thứ phòng thân lợi nhát cho nàng, Lâm Cửu Khánh học xong cách dùng rồi, còn có thể trả lại cho nàng sao?

Nàng tin Lâm Cửu Khánh là quân tử, đã đồ rồi thì khó mà dậy, nên thà là nàng mạo hiểm.

“Chỉ với ngươi? Mơ huyền!” Lâm Cửu Khánh cự tuyệt ngay không hề suy nghĩ.

Nơi hắn muốn đến vô cùng nguy hiểm, không cần thiết để Phượng Khương Trần gặp nguy hiểm.

Phượng Khương Trần khẽ thở phào. Nàng biết nam nhân trước mặt này không có ác ý, cũng lập tức thu lại suy nghĩ muốn giết đối phương. Nàng đưa tay lên dời nòng súng đi.

Bị súng chỉa vào thật sự rất đáng sợ, nàng cứ luôn cảm thấy lúc nào cái mạng nhỏ của mình cũng khó mà giữ được.

“Đừng nhìn ta như vậy. Dù ngươi có biết dùng thứ này, thì trong phút chốc ngươi cũng không sử dụng thành thạo được. Hẳn ngươi đang vội làm việc, đưa ta đi theo, ta sẽ giữ bí mật này thay ngươi!”

Lúc nói chuyện, tay phải Phượng Khương Trần nhanh chóng đánh úp về phía Lâm Cửu Khánh, luồng vào trong tay của hắn, đoạt cây súng lại: “Lâm Cửu Khánh, chúng ta đều là người có bí mật. Chúng ta đã biết bí mật của nhau, vậy sẽ không lo có ai bị bắn đứng ai nữa!”

“Tay ngươi nhanh nhẹn thật đấy!” Lâm Cửu Khánh không hề bực bội, trái lại còn rất hâm mộ.

Đôi tay như vậy, có lẽ rất hợp để giết người.

“Bình thường bình thường, đứng thứ ba ở Đông Lăng thôi!” Phượng Khương Trần huơ huơ cây súng trong tay: “Lâm Cửu Khánh, hôm nay ngươi muốn giết bao nhiêu người?”

Phượng Khương Trần đang đánh giá xem đạn của mình có đủ dùng hay không.

“Ngươi quan tâm vậy à?”

“Ta phải mua chuộc ngươi, giúp ngươi làm tốt chuyện này, ngươi hãy giúp ta bảo vệ bí mật này cho tốt!”

Trao đổi lợi ích. Sự thật chính là như: vậy đấy!

Nàng và Lâm Cửu Khánh chính là như vậy.

“Ngươi cho là ta sẽ bị ngươi mua chuộc sao?” LCT cười lạnh đầy khinh thường.

Hắn cho là Phượng Khương Trần không ngu ngốc, thì ra nàng vẫn là người ngu ngốc như vậy.

“Sẽ không, nhưng ngươi sẽ không tiết lộ bí mật của ta, nếu không ngươi cũng chẳng đợi đến ngày hôm nay. ta giúp ngươi làm chuyện này, coi như ta trả cho ngươi ơn cứu mạng.” Trước đó nàng đã bối rối nên mới muốn giết người diệt khẩu.

Giết Lâm Cửu Khánh?

Chưa nói nàng không có khả năng làm được, mà dù nàng có giết rồi, thì Tô Vân Thanh cũng không tha cho nàng.

“Ngươi thông minh lắm!” Đó là đánh giá của Lâm Cửu Khánh dành cho Phượng Khương Trần.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 317


Chương 317

Phượng Khương Trần cười khổ: “Không thông minh, một bé gái mồ côi như ta có thể sống sót như thế nào? Lâm Cửu Khánh, ta không muốn biết ngươi muốn làm gì, ngươi chỉ cần nói cho ta biết, ngươi muốn ta giết bao nhiêu người?”

Nếu phải giết thiên quân vạn mã, vậy chỉ bằng nàng sớm hết hy vọng, chỉ cho Lâm Cửu Khánh cách sử dụng rồi coi như chưa từng có cây súng này. Dù sao Lâm Cửu Khánh cũng chỉ có thể dùng được một thời gian.

“Mười. Ta muốn ngươi giết mười tên cao thủ võ lâm.” Lúc này Lâm Cửu Khánh mới nói thật rõ.

Có lẽ hắn nên giống như Tô Văn Thanh, tin tưởng nữ này nhân một lần.

Mười người, nàng cóc sợ.

“Không thành vần đề. Chỉ cần ngươi che giấu cho ta, ta cam đoan không có gì là không thể giải quyết!”

“Phượng Khương Trần, mạnh miệng thì ai cũng nói được!” Lâm Cửu Khánh biết khả năng sát thương của thứ vũ khí này, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng thoải mái của Phượng Khương Trần, hắn vẫn cảm thấy không tin.

“Ta sẽ dùng sự kiện thực tế chứng minh. Lâm Cửu Khánh, ngươi nên đi nhanh đi, bằng không trời sẽ sáng mắt. Đêm tối gió mát chính là thời cơ giết người tốt nhất!” Không phải Phượng Khương Trần hiếu chiến, mà nếu trời sáng rồi, nàng có muốn làm gì cũng không còn tiện.

“Nếu có chết, ngươi cũng đừng trách ta!” Lâm Cửu Khánh chưa từng thấy có nữ nhân nào không sợ chết.

“Không trách, ngươi nhớ chôn ta là được, ta cũng không muốn phơi thây hoang dã.” Có chung một bí mật với nhau, khoảng cách giữa hai người cũng sẽ được kéo gần hơn.

Ít ra Phượng Khương Trần cũng không đối địch với Lâm Cửu Khánh như trước nữa.

Quan trọng là Lâm Cửu Khánh quá mạnh, bảo nàng đối đầu thì chỉ bằng nàng giao hảo.

“Nếu ngươi đã nôn được chết như vậy, vậy đi thôi!” Lâm Cửu Khánh ôm ly thắt lưng Phượng Khương Trần, vận khởi khinh công, cưỡi trăng mà đi.

Tuy Phượng Khương Trần đã có chuẩn bị từ sớm, nhưng một khắc được ôm bay lên kia, nàng vẫn thấy hoảng sợ, suýt nữa nàng đã la to lên thành tiếng, hai tay siết chặt vào áo Lâm Cửu Khánh.

Trời ạ, thì ra cái thứ gọi là khinh công này thật sự dùng tốt như vậy!

Gió lướt qua bên tai nàng, Phượng Khương Trần cảm giác như cả người mình bay lên, tiếp đó thì căng thẳng muốn giết người cũng giảm nhẹ đi không ít.

Lâm Cửu Khánh cúi đầu là thấy ngay khóe miệng hơi vễnh lên kia của Phượng Khương Trần, hắn bèn thầm nhẩm một câu: “Nữ nhân kỳ lạ.”

Hai người rời khỏi thành rất nhanh. Tại trạm canh khác, Lâm Cửu Khánh thổi một hồi huýt sáo, chỉ thầy một con tuần mã đen bóng phi ra từ trong rừng.

“Chỉ có một con ngựa, ngươi và ta cưỡi chung.”

“Được.” Xuất môn ra ngoài cũng chỉ có thể nghe theo. Dù sao Lâm Cửu Khánh cũng không phải đang hỏi ý nàng, mà là đang báo cho nàng biết.

Có khinh công trác tuyệt tốt thật, Lâm Cửu Khánh hoàn toàn không cần đạp bàn gì đó, ôm Phượng Khương Trần nhảy phốc lên lưng ngựa, tư thế kia trông vô cùng đẹp mắt.

Tiếc là không có ai tung hô hắn.

Phượng Khương Trần còn chưa ngồi vững, Lâm Cửu Khánh đã giục ngựa chạy như điên. Vì thế, nàng có thể thầy hắn rất vội vã, vội vã đi cứu người.

Ư… Phượng Khương Trần cảm thầy cơm mình ăn buổi tối lẫn rượu mình đã uống sắp trào ra ngoài cả rồi. Dạ dày nàng vô cùng khó chịu, trạng thái này cũng nàng cũng không hợp đánh đấm.

“Lâm Cửu Khánh, ngươi đi chậm một chút, cho ta ngồi vững đã. Thế này ta thấy rất không thoải mái!”

“Nữ nhân, ngươi thực phiền toái.” Lâm Cửu Khánh giận dữ trả lời, lại chậm tốc độ lại, ôm chặt Phượng Khương Trần để nàng không bị xóc.

Haizz…

Cuối cùng cũng ngồi ổn, Phượng Khương Trần khẽ thở dài.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 318


Chương 318

Gió đêm thổi khiến cả người nàng lạnh toát. Phượng Khương Trần tự rúc bản thân mình vào trong lòng Lâm Cửu Khánh.

Lâm Cửu Khánh không chỉ không cự tuyệt mà còn vô cùng phối hợp.

Khụ khụ…. Nếu Tô Vân Thanh nhìn thấy, hẳn mắt cũng lồi ra ngoài mắt.

Cửu Khánh, không phải ngươi ghét nữ nhân lắm sao?

Cửu Khánh, không phải ngươi không thích chung đụng với người khác sao?

Rốt cuộc Phượng Khương Trần là ai mà đáng để ngươi ngoại lệ liên tục với nàng như vậy? Thậm chí ngươi còn để lộ một mặt không người nào biết trước mặt nàng…

Đêm tối, căn bản Phượng Khương Trần không biết bọn họ đã đi đến nơi nào, chỉ biết là họ cứ không ngừng đi về phía trước, về phía trước…

Một lúc lâu sau, bọn họ mới ngừng lại ở chân núi.

“Đi, theo ta lên núi!”

“Lên núi? Bây giờ?” Phượng Khương Trần nhìn quang cảnh một mảnh tối đen như mực này, ngờ là bản thân nghe nhầm.

Hành quân buổi đêm kị nhất là leo núi, không nhìn rõ ràng, sẽ rất dễ gặp chuyện không may.

Nhưng Phượng Khương Trần đã quên mắt hiện đại không giống với cổ đại, cũng vì ở hiện đại thì không có võ lâm cao thủ…

Lâm Cửu Khánh không hề để ý nàng, trực tiếp ôm lây Phượng Khương Trần, vận khí rồi phóng lên trên núi. Đồng thời hắn bắt đầu nghỉ ngờ không biết bản thân đã quyết định sai hay không, vì hắn phải dẫn theo một trói buộc.

Lâm Cửu Khánh cười khổ.

Không ngờ Lâm Cửu Khánh hắn mà cũng có một ngày thiếu lý trí như thế này.

Hầu như chân hai người đều không chạm đất, bay thẳng lên trên đỉnh núi. Trên đỉnh núi có một căn nhà tranh nhỏ đèn đuốc sáng trưng. Bên ngoài căn nhà nhỏ đó có tám tên cao lớn đang bảo vệ, không nhìn rõ là bên trong có gì.

“Tám tên này ta sẽ giải quyết, ngươi cần giết mười người ở bên trong.”

Phượng Khương Trần đã sớm trở nên bình tĩnh. Nghe thấy lời của Lâm Cửu Khánh, nàng gật đầu mặt không chút thay đổi: “Ra tay đi!”

Lời nàng lưu loát rõ ràng, thật khiến người ta nghi ngờ không biết liệu nàng có phải nữ nhân không.

“Ngươi nắm chắc mấy phần?” Lâm Cửu Khánh có tin tưởng Phượng Khương Trần, nhưng người bên trong kia là huynh đệ vào sinh ra tử với hắn. Hắn có thể mạo hiểm bỏ qua mạng của mình, nhưng không thể lầy mạng của huynh đệ ra mạo hiểm.

“Ngươi che cho ta, đừng để bọn chúng đến gần ta, thì ta đã có bảy phần chắc chắn rồi.” Đó là nhược điểm của nàng. Một khi bị tiếp cận, nàng sẽ hoàn toàn không có khả năng phản kích.

“Được! Phượng Khương Trần, ta tin ngươi!”

Lâm Cửu Khánh trực tiếp đứng dậy trong bóng tối, lại dặn dò một câu:”Chính ngươi phải cẩn thận, tìm cơ hội tốt!”

“Không thành vấn đề.”

Võ công cao tới đâu thì có làm sao? Nàng cầm súng, đứng ở một nơi bí mật gần đó đối phó với một đám người chỉ biết dùng vũ khí lạnh, phần thắng chắc chắn là cao.

“Kẻ nào?” Người thủ vệ bên ngoài cũng không ngu ngốc. Lâm Cửu Khánh và Phượng Khương Trần vừa động, đối phương phát hiện ra ngay. Hai tên vọt vào trong nhà báo cáo, hai tên lại lầy ngọn đuốc trên cửa xuống đi tìm, còn lại bốn tên thì nhìn chằm chằm, bắt động.

“Người lấy mạng các ngươi.” Lâm Cửu Khánh rút kiếm tiến lên. Phượng Khương Trần không nhìn rõ hắn ra chiêu như thế nào, nàng chỉ thoáng thấy một mảnh máu phụt qua trước mắt nàng.

Sinh mệnh chính là yếu ớt như thế.

Nàng hao phí tâm lực mới có thể cứu được một mạng người, còn hắn thì sao?

Chỉ cần nhắc nhẹ một tay lên, là có thể chấm dứt một mạng người.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 319


Chương 319

Tất nhiên nàng cũng không cho là giết người thì có gì sai, chỉ giống như chiến tranh thôi, không có ai đúng hay sai cả. Lập trường của ngươi sẽ quyết định, rằng phía đối diện ngươi chính là kẻ địch, có đôi khi giết người ở phía đối diện cũng là đang cứu người.

Nàng không phải thần, nàng không có tâm hồn bác ái, nàng chỉ phải đứng ở phía bên người của mình mà sống sót.

Sát thủ bảo vệ nhanh chóng ngã xuống đất, Lâm Cửu Khánh lao vào trong nhà tranh.

“Lâm Cửu Khánh, cuối cùng ngươi cũng đến!” Một giọng nói già nua the thé vang lên.

“Dạ Thành thật to gan! Nói với Dạ Diệp, Lâm Cửu Khánh ta sẽ lấy lại cho bằng hết sự công bằng!” Trong lời Lâm Cửu Khánh có lửa giận được kìm nén.

Sau khi Lâm Cửu Khánh đi vào chưa lâu, Phượng Khương Trần cũng đi tới cửa, lặng lẽ nhìn vào bên trong.

Ông trời của tôi ơi.

Thủ pháp tra tấn người ở cổ đại này thật sự không phải là b**n th** bình thường!

Ở giữa nhà tranh có một cái đĩa xoay hình vòng, trên có một nam tử bị xích lại toàn thân. Người này l** th*, nằm hình chữ đại, tay chân bị cột vào trên đĩa. Trên mặt, trên tay, trên người đều toàn phi tiêu nhỏ, còn vòng xoay đang tiếp tục xoay…

Luyện kỹ năng à?

Như vậy không chỉ là tra tấn mà còn là làm nhục người khác nữa.

Dù sao cũng không có ai chịu nồi việc phải l** th* trước mặt cả đám người. Hơn nữa, xem ra người này có quen biết với Lâm Cửu Khánh, hẳn cũng không phải người đơn giản.

Khụ khụ, may mà Phượng Khương Trần là bác sĩ, coi như đã gặp nhiều kiểu người l** th* toàn thân thế này, nên có nhìn cũng không xấu hổ, vì Phượng Khương Trần hoàn toàn không cảm thấy gì cả.

Trong lúc giải phẫu, có mấy ai không phải bị l*t s*ch sẽ, để mặt bác sĩ xử lý. Còn cả khi giải phẫu xác người nữa, ngươi còn phải mặc quần áo vào cho xác chết sao?

Đối với lõa nam và vân vân, Phượng Khương Trần hoàn toàn không có hứng thú. Hứng thú của nàng chính là lấy được mạng của mười, trong số mười hai người trước mặt, bao gồm cả Lâm Cửu Khánh đối diện, biến mắt.

Tuy không phải là lần đầu nàng giết người, nhưng lần nào cũng là bị ép buộc. Chủ động giết người như thế này, thật sự đây là lần đầu Phượng Khương Trần làm thật.

Phượng Khương Trần im lặng suy nghĩ, rằng phải hành động như thế nào mới biết. Thật ra nàng rất muốn vui vẻ mà vọt vào trong, bắn phá một trận, giết hết kẻ địch, nhưng nàng biết…

Đó chỉ là phim truyền hình thôi, hơn nữa trên tay người ta cũng không phải là cây súng nhỏ có chút sức mạng này, mà ít nhất cũng là súng máy, thì mới có thể bắn liên tục được.

Vậy nên căn bản Phượng Khương Trần không có ý muốn vọt vào. Nàng tránh ở cửa, lấy súng nhắm vào bên trong.

Không thể không bảo là trời giúp nàng, người bên trong cứ đứng thành một hàng như thế, đứng đối diện với Lâm Cửu Khánh. Không khí hai bên vô cùng căng thẳng, rất có cảm giác đánh đắm.

Cơ hội tốt như thế, tất nhiên Phượng Khương Trần sẽ không bỏ qua. Sau khi suy nghĩ một chút, xác định nếu nàng nỗ súng liên tục, ít nhất cũng có thể đánh trúng năm, chỉ là cô cũng muốn đi qua cửa, đi về phía bên kia…

Nếu đứng ở đó vẫn không nhúc nhích thì hỏng, ngay cả bắn bia cũng làm không tốt thì nàng không còn mặt mũi gì nữa.

Sau khi Phượng Khương Trần chuẩn bị xong, Lâm Cửu Khánh đã có tính toán trong lòng, tiến lên động thủ.

Hai người lần đầu tiên liên thủ, thứ gọi là ăn ý thật sự chẳng được chút gì, mà Lâm Cửu Khánh lại đã quen một mình một thân.

“Cộp…” Phượng Khương Trần mở chốt bảo vệ ra.

Lâm Cửu Khánh thầm nghĩ một cái, không tốt.

OKT này, sợ việc chưa đủ thất bại hay sao, mà chưa bắt đầu đã khiến hành tung bại lộ.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 320


Chương 320

“Tiếng động gì vậy?” Quả nhiên, sát khí của mười người Dạ Thành lập tức tăng lên, rút đao ra chuẩn bị tiên hạ thủ vi cường.

Nhưng mà… chậm rồi.

Phượng Khương Trần rút súng, lao ra khỏi góc tối.

“Bùm!” Cò súng bóp vào.

“Ha ha ha, Lâm Cửu Khánh ngươi cho người ném pháo đấy à? Tính hù dọa ai vậy?” Người của Dạ Thành kiêu ngạo nói, nhưng giây tiếp theo…

Hắn chỉ cảm thấy mi tâm đau đớn.

Phụt…

Một đóa huýt hoa tràn ra từ mi tâm hắn, hai mắt hắn trừng lớn như trâu. Hắn chỉ kịp rống lên một tiếng rồi ngã xuống.

Hoàn hào!

Lâm Cửu Khánh thầm khen trong lòng, đồng thời cũng bắt đầu hành động.

“Sao lại thế này?” Người của Dạ Thành luồng cuống, vội vã ngẩng lên.

Phượng Khương Trần ở phía sau đã đi vào từ cửa, hai tay cầm súng, vẻ mặt nghiêm túc, sát khí mười phần.

Phượng Khương Trần không quan tâm bọn chúng, lập tức bóp cò súng, đồng thời chạy nhanh sang một sườn bên khác.

Đông tác hệt như hồ đen lạnh như băng, cắn nuốt hết tính mạng mười kẻ Dạ Thành, ai cũng chỉ kịp a lên một tiếng rồi ngã xuống.

“Bùm..

“Bùm..

Năm phát súng liên tiếp bắn trúng mi tâm đối phương.

Không còn cách nào, di chứng đánh đắm xưa cũ khiến Phượng Khương Trần cảm thấy cách nhanh nhất mà hữu hiệu để bắn chết người chính là headshot, một phát đi đời cho bớt việc, chẳng cần phải lo người nọ có đứng dậy phản kích nữa không.

Trong nháy mắt, năm cao thủ Dạ Thành ngã xuống đất, khiến Dạ Thành bắt đầu trở nên luống cuống, nhưng bọn chúng lấy lại tinh thần rất nhanh, cùng lúc công kích về phía Lâm Cửu Khánh.

Cuộc chiến mở màn từ phát súng của Phượng Khương Trần.

Trong nháy mắt, nàng đã tiêu diệt được năm chủ lực của đối phương, Lâm Cửu Khánh cũng ứng đối dễ dàng hơn, nhưng Phượng Khương Trần lại trở nên khó nhọc.

Trước đó bọn chúng là bia ngắm đứng yên cho nàng bắng, nhưng bây giờ chúng đã di chuyển, nàng cũng không dám bắn súng bậy bạ, mà tránh vào bên cửa, nhìn tình huống bên trong cũng không chuẩn xác.

Phượng Khương Trần cắn chặt răng, quyết định vọt vào trong. Bây giờ nàng và Lâm Cửu Khánh là hai con châu chấu cùng đậu trên một sợi thừng, nàng chỉ có thể lựa chọn liều mạng vì Lâm Cửu Khánh…

Phượng Khương Trần nhìn thoáng qua tình huống bên trong, phát hiện bọn họ đang cùng xông lên. Lâm Cửu Khánh lấy một địch bảy, mặc dù ở vào hạ phong, nhưng trong nửa khắc nhất thời thì không chết được.

Phượng Khương Trần cũng không do dự, nhìn trúng được một chỗ trống, xoay người chạy ngay về phía đó. Tuy không thể có sự thuận lợi bắn được liên tục như ban nấy, nhưng ít ra cô có thể nhân cơ hội bắn được một hoặc hai người.

Nhưng nàng đã coi nhẹ sự nhạy bén của cao thủ võ lâm lẫn sự phòng bị người Dạ Thành dành cho nàng.

Nàng mới vừa nhắc chân thì đã bị phát hiện, một cây phi tiêu nhỏ lập tức sượt qua ót nàng…

Chuyện đã trải qua trên chiến trường khiến Phượng Khương Trần không kịp nghĩ nhiều, phản xạ có điều kiện bắt đầu phát ra, thoát khỏi công kích.

Ập một tiếng, để bảo vệ chỗ hiểm, một khắc Phượng Khương Trần ngã người xuống kia, nằm xuống tại chỗ, thuận tay xả súng về phía đối phương. Tuy nhiên, vì không kịp nhắm, đạn chỉ bắn được vào đùi đối phương.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 321


Chương 321

Lâm Cửu Khánh không phải một người lương thiện, thấy tình cảnh như vậy thì kiếm trong tay bèn lướt qua thật nhanh, người vừa trúng đạn lập tức ngã xuống đắt.

Lúc này mới con như phối hợp hoàn hảo.

Tiếc là Phượng Khương Trần không cảm thấy vui vẻ chút nào. Ngay một khắc nàng ập xuống kia, nàng mới phát hiện ra…

Mẹ kiếp, đây căn bản không phải là trên chiến trường. Thứ bay đến không phải là lựu đạn mà là dao, nàng nằm xuống trên mặt đất để làm gì? Bắn thẳng ra là được rồi? Ập xuống thế này đúng là đau chết cô.

Phượng Khương Trần lăn tại chỗ ba vòng mới ngừng lại. Cô đang chuẩn bị đứng dậy thì phát hiện ra dường như hai tên tiền vào thông báo cho cô chỉ là một quả hồng mềm, cầm đao chuẩn bị đến chém cô.

Lâm Cửu Khánh phát hiện ra. Tuy hắn cũng có khả năng bảo vệ được Phượng Khương Trần, nhưng hắn cũng không làm như vậy, vì hắn muốn xem thử, rằng rốt cuộc Phượng Khương Trần có năng lực cùng tiến cùng lùi với hắn hay không.

Nếu nàng có năng lực này, vậy sẽ không cần hắn bảo hộ, còn nếu không, sự bảo hộ của hắn cũng không có ý nghĩa gì, chỉ bằng cho người chết sớm thêm một chút.

Không hề khiến Lâm Cửu Khánh thất vọng, khi hai tên kia cách Phượng Khương Trần chỉ còn hơi mười bước, chúng đã bị Phượng Khương Trần gạt cho ngã, một phát súng vào ngực.

Căn bản là những kẻ này không biết sức sát thương của súng, rất không phòng bị cây súng trong tay nàng.

Phượng Khương Trần đứng dậy nói với Lâm Cửu Khánh: “Lâm Cửu Khánh, ngươi cẩn thận một chút cho ta, đừng để bị trúng.”

Đạn thì không có mắt. Đánh tới đánh lui với đám người này, nàng thật sự bị hoa mắt rồi, Phượng Khương Trần cũng không cần đánh trúng chỗ hiểm, chỉ cần bắn được đối phương là tốt rồi.

“Vụt” Một phát bắn vào nơi lành, nhưng dù giây lát không thể chết, thì vẫn còn Lâm Cửu Khánh ở đây, để hắn thuận tay bổ cho một kiếm.

Người Dạ Thành cũng không hề ngu ngốc. Sau khi có mấy kẻ ăn mệt, ba kẻ còn lại đã thông minh hon: “Mọi người cần thận một chút, tránh khỏi ám khí của xú nữ nhân kia!”

Vậy nên.

“Âm!”

Một phát bắn bị hụt.

Trong dự kiến.

Những người này đều là cao thủ có danh có tiếng, muốn tránh máy viên đạn này cũng không khó, chẳng qua bọn chúng quá bận rộn: Vừa phải tránh Phượng Khương Trần, vừa phải đối phó với Lâm Cửu Khánh, không khỏi phải dốc hết sức.

Phượng Khương Trần nhìn Lâm Cửu Khánh lấy một địch ba, tranh phong không tệ thì cũng không sốt ruột. Nàng chọn một vị trí an toàn để chuẩn bị bắn lén.

Cũng không ngờ chuyện này lại khiến đám người Dạ Thành hiểu lầm hoàn toàn.

“Đi, giết con ả thối tha kia, ám khí của nó hết dùng được rồi!” Trong ba tên có người thấy vậy bèn tiến lên ngăn chặn công kích của Lâm Cửu Khánh, nói với đồng lõa.

Mười đại cao thủ của Dạ Thành, lầy Bộ Kinh Vân để dụ Lâm Cửu Khánh đến đây, kết quả thì sao?

Không những không bắt sống được Lâm Cửu Khánh, chưa vạch được mặt nạ của hắn, thì toàn quân đã gần bị diệt, mặt mũi Dạ Thành chẳng còn bao nhiêu nữa.

“Được!”

Dưới sự che chở của đồng lõa, một người bức ra, hai người còn lại hoàn toàn không phải đối thủ của Lâm Cửu Khánh.

“Thiên đường có đường ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại vào. Nếu ngươi muốn chết, ta sẽ thanh toàn ngươi.”
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 322


Chương 322

“Bùm!”

Phượng Khương Trần nổ súng ngay lập tức, một phát đánh gục người tiếp cận mình, đồng thời lại chạy sang mấy bước về phía bên trái, lại nổ súng, đánh trúng cổ tay của tên còn lại.

Nhân lúc người bận phải giải quyết. Lâm Cửu Khánh quyết đoán ra tay, một kiếm đâm trúng ngực đối phương, người còn lại của Dạ Thành lập tức lao lên, nào biết Phượng Khương Trần đã sớm đến gần, bắn một phát vào đầu hắn.

Phóc! Đầu hắn vỡ ra, não lộ ra, Lâm Cửu Khánh biến sắc vội rút kiếm về, phi thân thối lui để tránh máy thứ tởm lợm này. Nhân cơ hội này, hắn liếc nhìn Phượng Khương Trần một cái, lại phát hiện nàng còn chẳng hề mở mắt một chút nào.

Rốt cuộc nữ nhân này là ai?

Lúc động thủ cứu người thì trông đáng kính như vậy, nhưng khi giết người lại máu lạnh vô tình như thế.

Nữ nhân này, thật sự mâu thuẫn.

“Xong rồi. Lâm Cửu Khánh, ơn cứu mạng của ngươi ta đã trả hết!” PLT thu súng lại đứng dậy.

Sức sát thương của vật này quá cao, nàng thật sự sợ Lâm Cửu Khánh sẽ có ý gì, định giết người cướp của.

“Ừ.” Lâm Cửu Khánh lên tiếng, cũng không nói thêm nữa.

Lá gan Phượng Khương Trần cũng rất lớn, hắn rất ghét những nữ nhân nhát gan.

Tắt nhiên không thể không nói rằng biểu hiện hôm nay của Phượng Khương Trần khiến hắn rất kinh ngạc. Một nữ nhân mà có thể làm được như vậy, thật sự là không dễ dàng.

Nếu hôm nay không có Phượng Khương Trần, hắn hoàn toàn có thể một mình trở ra, nhưng muốn cứu người thì rất khó.

Thập đại cao thủ của Dạ Thành liên thủ, hắn không được mấy phần chiến thắng.

Phượng Khương Trần nhìn Lâm Cửu Khánh đi về phía nam nhân bị cột trên vòng xoay, biết đó là người hắn cần cứu, nàng cũng không hỏi nhiều, đi ngay đến một hướng khác, nhặt viên đạn bắn hụt kia lên, sau đó cũng thu dọn những vỏ đạn bị rơi trên mặt đất. Phàm là còn dấu vết gì đó, nàng cũng phải cố hết sức dọn dẹp hết, máy thứ như thế này vẫn không nên để bị lộ thì hơn. Sau đó nàng lại lầy dao phẫu thuật ra, gắp viên đạn ra khỏi thi thể. Lúc phát hiện ra còn một tên vẫn chưa chết, nàng trực tiếp đưa giao cắt thẳng cỗ họng hắn.

Nhìn hết đám người đã chết này, Phượng Khương Trần còn suy nghĩ không biết có nên lợi dụng những nội tạng của máy tên này hay không. Nhưng khi nghĩ đến việc Lâm Cửu Khánh vẫn còn ở đây, nàng vẫn bỏ đi, vì cho dù có lấy ra thì nàng cũng không dùng ngay được, nội tạng nhiều nhát chỉ có thể giữ được một tháng, nàng vẫn không nên lãng phí thì hơn.

Đào hết từng viên đạn một ra, Phượng Khương Trần lấy vải trắng lau thật sạch rồi thu về.

Lâm Cửu Khánh cứu Bộ Kinh Vân xuống khỏi vòng xoay, đang định tìm một bộ quần áo để thay cho hắn thì chạm phải Phượng Khương Trần, hắn khựng hành động lại như bị điểm huyệt.

“Phượng Khương Trần, ngươi đang làm gì?” Không phải nữ nhân này có sở thích phanh thây chứ?

Ánh mắt Lâm Cửu Khánh nhìn Phượng Khương Trần có phần quỷ dị.

“Lấy lại ám khí.” Phượng Khương Trần cũng không ngẩng đầu lên, chuyên tâm gắp đạn ra.

Đạn ở giữa trán thì không sao, phiền phức nhất chính là viên đạn vừa bắn văng não kia ra, nàng tìm hết nửa ngày cũng không tìm được, hơn nữa còn bị lẫn giữa đám óc, nàng nhìn không được rõ.

Lúc Bộ Kinh Vân đi đến thì thấy Phượng Khương Trần đang cầm dao nhỏ lục lọi trong đám óc người.

“Cửu Khánh, nữ nhân này là ai?” Sắc mặt Bộ Kinh Vân trắng bệch, hắn cảm thấy có phần muốn nôn.

Đây là nữ nhân sao? Chém chém rất… tởm lợm.

“Ngươi không cần biết, mặc quần áo vào đi.” Không hiểu vì sao Lâm Cửu Khánh cảm thấy khó chịu khi Phượng Khương Trần nhìn Bộ Kinh Vân đang l** th*, trực tiếp bước đến chỗ một cái xác, lột quần áo hắn ra rồi đưa đến cho Bộ Kinh Vân.

Tất nhiên Phượng Khương Trần đã sớm biết tình huống của Bộ Kinh Vân, không hề ngẩng đầu lên nhìn, vẫn chuyên tâm vùi vào gắp đạn.

Vắt vả lắm nàng mới tìm được viên đạn đã dính đầy óc người kia, Phượng Khương Trần khẽ thở phào, lau khô nó rồi đứng dậy hỏi: “Có thể đi được chưa?”
 
Back
Top Bottom