Ngôn Tình Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 200


Chương 200

Cửu Hoàng thúc muốn giết một người, không cần lý do.

Đông Lăng Vũ Cửu cũng không cần câu trả lời của Lục Thiếu Lâm, sắc mặt lạnh nhạt nhìn thoáng qua Phượng Khương Trần, Đông Lăng Vũ Cửu buông chén trà xuống: “Lục đại nhân muốn thẩm án thì tiếp tục xét xử đi, bổn vương không cản trở lục đại nhân làm việc.”

Vâng… Lục Thiếu Lâm thở phào nhẹ nhõm, trong lòng An Yên cũng vui mừng, nhìn bộ dạng này xem ra Cửu Hoàng thúc thật sự có đi ngang qua.

Nhưng, hai ngươi vui mừng quá sớm, Đông Lăng Vũ Cửu nói không làm phiền, nhưng người lại không nhúc nhích, ngồi ở đó, hình như đang chờ cái gì đó.

Lục Thiếu Lâm vốn định đứng dậy, cung kính tiễn Cửu Hoàng thúc rời đi, nhưng vừa nâng nửa người dậy, lại phải quỳ xuống một tiếng rằm.

Cửu Hoàng thúc, thúc ơi!

200-vut-bo.jpg


có thể ảnh hưởng đến việc xử án của Lục đại nhân, bổn vương tin rằng, bắt luận là ai ở đây, Lục đại nhân đều có thể công bằng thẩm án, Lục đại nhân, ngươi nói bổn vương nói đúng không?”

Đúng vậy, hạ quan nhất định phải xử lý vụ án một cách công bằng. Lục Thiếu Lâm như muốn chết.

Nói chuyện với Huyết Y Vệ về hai chữ “công bằng”, đây không phải là làm mắt mặt sao?

Người ngoài không biết, Cửu Hoàng thúc còn có thể không biết, Huyết Y Vệ là cái gì? Huyết Y Vệ nói rất dễ nghe, quyền thế ngập trời, sự thực đó chính là một con chó dưới tay Hoàng thượng, Hoàng thượng muốn Huyết Y Vệ cắn ai, Huyết Y Vệ liền cắn người đó.

Bằng chứng? Lời khai?

Dưới hình phạt nặng nề, hắn muốn bao nhiêu bằng chứng lời khai thì sẽ có bấy nhiêu.

Quan chức cấp cao cũng bị đè chết, chứ đừng nói là Cửu Hoàng thúc trên vạn người dưới một người mở miệng.

Lục Thiếu Lâm là lão quan trường, biết rất rõ Cửu Hoàng hôm nay tới Huyết Y Vệ tuyệt đối không phải trùng hợp, hắn đến để chống lưng cho Phượng Khương Trần.

Lục Thiếu Lâm không chút lưu tình nhìn Phượng Khương Trần, thầm bái phục nàng.

Mấy ngày nay, Vương gia, Vũ Văn tướng quân cùng Tô gia, khắp nơi tìm người thay Phượng Khương Trần nói chuyện, hắn biết điều đó, chỉ là Lục Thiếu Lâm như thế nào cũng không ngờ tới, ba nhà này lại có thể làm lay động Cửu Hoàng thúc.

Thời gian sinh mệnh đều như vậy.

Phượng Khương Trần này không chỉ nhân duyên tốt, mà mệnh cũng tốt, Cửu Hoàng thúc sớm không đến, muộn không đến, đúng lúc An Yên công chúa đang dùng hình phạt đối với nàng ta.

Lục Thiếu Lâm biết Cửu Hoàng thúc là bảo vệ Phượng Khương Trần, liền lập tức sai người, đem Phượng Khương Trần từ trên giá hình buông xuống.

Tay chân của Phượng Khương Trần bị bó, huyết khí không thông, vừa mới từ trên giá hình xuống, chân mềm nhũn, cả người liền ngã xuống đất, may mà tiểu thái giám phía sau Đông Lăng Vũ Cửu phản ứng nhanh, vội vàng tiền lên đỡ một cái: “Phượng cô nương cẩn thận.”

Phượng Khương Trần nhìn thái giám cười nhẹ nói cảm ơn, liền tiến lên thêm một bước, quỳ xuống dưới Đông Lăng Vũ Cửu: “Khương Trần chào Cửu Hoàng, thiên tế thiên tế thiên thiên tế.

Cái quỳ lần này, Phượng Khương Trần thật lòng thật dạ, nửa phần miễn cưỡng cũng không có.

Hôm nay nếu như không có Cửu Hoàng thúc, nàng thật sự đã bị phế.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 201


Chương 201

Đông Lăng Vũ Cửu phất phát tay, ngay cả ánh mắt cũng không nhìn Phượng Khương Trần.

Chẳng qua, đây cũng là bình thường, Cửu hoàng thúc người như thế nào, làm sao có thể để máy chuyện trần tục như vậy vào trong mắt.

Cửu Hoàng thúc nguyện vì chuyện của Phượng Khương Trần, đích thân đến Huyết Y Vệ, Phượng Khương Trần nên đốt hương cao.

Mồ hôi lạnh trên trán Lục Thiếu Lâm bớt đi vài phần, lệnh cho Huyết Y Vệ, đem một phạm nhân khác mang tới.

Thanh âm kéo dây xích ào ào truyền đến, Phượng Khương Trần ngắng đầu nhìn người đó nhìn qua hơn ba mươi tuổi, rất cường tráng, vẻ mặt dữ tợn, mình đầy sát khí, một thân đầy máu, trên tay đều có xiềng xích, đi giống như lão nhân bảy tám mươi tuổi, chậm chạp mà nặng nề.

Có thể nhìn ra hắn ở Huyết Y Vệ, cũng không được đãi ngộ tốt.

Người ta nói mọi thứ đều từ tâm mà ra, lời này thật đúng là có lý, vẻ mặt người này trông rất xấu xa.

Hắn đi vào phòng hình sự, cơ thể hơi rung rung, hình như sợ hãi, sau khi xiềng xích được tháo ra, một tiếng rằm quỳ xuống.

Hô to, chào tất cả mọi người.

Cứ thế quỳ xuống, trên đầu gối của hắn có một bãi máu.

Phượng Khương Trần quỳ ở một bên, trong lòng âm thầm mừng rỡ, mình không bị tra tắn, hình phạt của Huyết Y Vệ này, thật không phải người bình thường có thể chấp nhận được.

Chiếc lược sắt phía sau lưng nàng vừa rồi, nàng liền cảm thấy phía sau nóng bỏng đau đón, tóc tai toàn thân đều dựng thẳng đứng lên.

Nơi này dù sao cũng không phải do nha môn phụ trách, không có chuyện tạo án khởi binh, hơn nữa có Cửu Hoàng thúc ở đây, Lục Thiếu Lâm cũng không dám thẩm vần.

Sau khi mọi người đến, Lục Thiếu Lâm liền đứng ở chỗ Đông Lăng Vũ Cửu giơ tay hỏi.

Tiền Tắn và xem người đang ở bên cạnh ngươi là ai. Đông Lăng Vũ Cửu ở đây, Lục Thiếu Lâm cũng không dám đùa giỡn.

Phạm nhân được gọi tên là Tiền Tắn, vẻ mặt hung hãn trừng mắt nhìn Phượng Khương Trần, nếu không biết còn tưởng hai người này có thù sâu oán nặng gì.

Đại nhân, chính là nàng ta, nàng ta tự xưng là Thiên Kim Phượng phủ, cho tiểu nhân một ngàn lượng vàng, để tiểu nhân mai phục ở đó, xem mọi cử chỉ hành động của công chúa. Đại nhân, tiểu nhân bị oan, tiểu nhân nếu biết, người này muốn giết lại chính là công chúa điện hạ, đừng nói một ngàn lượng vàng, dù cho một vạn lượng tiểu nhân cũng không dám làm.”

Nói xong, liền dập đầu, bộ dạng rất hối hận.

Màn trình diễn này rất tuyệt vời, ngay cả Phượng Khương Trần cũng phải tin ba phần.

“Phượng Tú, ngươi có gì muốn nói không? Lục Thiếu Lâm lại nói.

Trong lòng hắn thực sự không có cách nào tốt, cho dù Cửu Hoàng thúc xuất hiện, cũng không thay đổi được sự thật.

Dù sao, đây là hộp sắt, mà hoàng hậu nương nương đã tự tay bố trí, tuy rằng có chút vội vàng, nhưng cũng không thể chịu nỗi gia quyền.

Nói? Nói cái gì?

Nói rằng nàng ta bị oan, nói rằng nàng ta bị gài bẫy? Có ích không?

Phượng Khương Trần rất hoài nghi.

Cửu Hoàng thúc nhúng tay vào, chỉ cho nàng một cơ hội, cũng không có nghĩa là nàng liền vô tội.

Nhưng làm thế nào nàng có thể chứng minh mình vô tội?

Phượng Khương Trần suy nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ ra, nàng làm sao có thể chứng minh sự trong sạch của mình.

Mặc dù thủ đoạn của đối phương thô thiển, chứng cứ càng bỉ ổi, nhưng lại làm cho nàng có miệng mà lại không thể giải thích, bởi vì một trong những có quyền lực hiện nay là hoàng thất công chúa.

Đối với Hoàng gia đây không phải chuyện nhỏ, chuyện liên quan đến sự an nguy của công chúa đương triều, tuyệt đối là thà giết nhầm còn hơn bỏ sót.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 202


Chương 202

Suy nghĩ nửa ngày, Phượng Khương Trần cũng chỉ để bộc bạch nói thẳng: “Cửu Hoàng thúc, đại nhân.

Công chúa và Khương Trần, người trên trời kẻ dưới biển, làm sao Khương Trần có thể không biết tự lượng sức mình, ngông cuồng vọng tưởng, đi ám sát công chúa. Công chúa và Khương Trần cũng không duyên không thù, Khương Trần căn bản không có động cơ giết công chúa.

Hơn nữa, mọi người cũng biết Phượng phủ nghèo đến mức nào, làm sao có thể lầy đâu ra một nghìn lượng vàng.

Nếu vụ ám sát này thật sự là do KhươngTrần an bài, như vậy vì người cuối cùng trúng mũi tên ngầm này lại là ta, mọi người ở đây đều nhìn thấy, Tôn Tú bởi vì cứu ta đến bây giờ sống chết còn không rõ.

Điểm cuối cùng, nơi đó là biệt viện hoàng gia, không phải cửa lớn Phượng phủ, nều Phượng Khương Trần có bản lĩnh sắp đặt người vào biệt viện hoàng gia, thì đã không rơi vào tình cảnh như bây giờ.”

Ánh mắt nàng sáng rực, nhìn An Yên công chúa, như muốn nhìn thầu qua một thứ gì đó của nàng.

Không cần biết vì sao Cửu Hoàng thúc lại ra mặt giúp nàng, Cửu Hoàng thúc đã đến rồi, nàng cũng không muốn bỏ qua cơ hội này, Cửu Hoàng thúc là người duy nhất có thể đem nàng rời khỏi nơi này.

Nếu việc thành, nàng có thể rời khỏi đại lao Huyết Y Vệ này.

Còn thất bại, nàng sẽ ở lại đây mãi mãi, trở thành một Văn Khương tiếp theo, muốn sống không được, muốn chết không xong.

Nghe Phượng Khương Trần giải bày, Lục Thiếu Lâm gật đầu: “Phượng cô nương nói có lý.”

Lúc Lục Thiếu Lâm nói lời này, lén lén nhìn thoáng qua Đông Lăng Vũ Cửu, lại phát hiện Đông Lăng Vũ Cửu sắc mặt vẫn cứ như trước, một chút biểu cảm cũng không có, Lục Thiếu Lâm không cho phép Đông Lăng Vũ Cửu có ý gì, lau mồ hôi lạnh, triệu Tiền Tắn vào: “Tiền Tắn mạnh dạn bước vào, ngươi to gan dám vu khống Phượng Tú, còn không mau nói sự thật, rốt cuộc người nào sai khiến ngươi.”

“Đại nhân, tiểu nhân thật sự là do Phượng Tú sai khiến, tiểu nhân có chứng cứ, lúc đó Phượng Tú cho tiểu nhân một thanh tiểu đao rất kỳ quái, thanh đao nhỏ đó có thể chứng minh thân phận của Phượng Tú.

Tiền Tần khấu đầu lạy liên tục, rồi lại bẻ sang một chuyện khác.

Một con dao?

Không đúng, chắc là con dao phẫu thuật bị mắt lần cuối cùng của nàng.

Thảo nào nói là nhân chứng, vật chứng đều có, quả là rất đầy đủ.

Sắc mặt Phượng Khương Trần không còn máu, trong mắt hiện lên một tia bi thương bắt lực.

Trong mắt An Yên công chúa lại hiện lên một tia vui mừng.

Xem ra, con dao nhỏ đó thật sự là của Phượng Khương Trần, khi người đó đem tiểu đao này đưa cho.

nàng, nàng còn không hề hoài nghỉ, quả nhiên…

Quan sát rất nhanh liền cầm tiểu đao của Tiền Tần nói.

Phượng Tú, ngươi nhìn cho kỹ càng, thứ này chính là của ngươi. Lục Thiếu Lâm nói chuyện đâu ra đấy.

Nhưng Phượng Khương Trần lại từ trong giọng điệu của hắn nghe ra, muốn nàng phủ nhận điều đó.

Phủ nhận, làm thế nào để phủ nhận, con dao phẫu thuật này, nhìn vào toàn bộ đại lục Cửu Châu, ngoại trừ nàng sẽ không bao giờ có bất cứ ai có nó, nàng không thể phủ nhận, vừa nhìn đã nhận ra, cuối cùng thấy nàng có tật giật mình muốn nhận tội.

Phượng Khương Trần đang muốn thừa nhận, Đông Lăng Vũ Cửu lại thản nhiên mở miệng: “phải thì phải, không phải thì không phải, lừa gạt bổn vương sẽ không có kết quả tốt.”

Đừng nói Phượng Khương Trần không có ý phủ nhận, giờ phút này cho dù có, cũng có thể thay đổi.

Phượng Khương Trần gật đầu: “bẩm Cửu Hoàng thúc cùng đại nhân, thanh đao này đúng là của Phượng Khương Trần, nhưng tuyệt đối không phải do Phượng Khương Trần đưa cho Tiền Tắn, ta làm sao có thể đem loại tiểu đao này cho người ta, tiểu đao này cũng không có cách nào giết người. Hơn nữa, nếu ta thực sự muốn, làm thế nào ta có thể sử dụng tên thật của mình, để lại bằng chứng quan trọng như vậy, nó không phải quá rõ ràng để người khác bắt được mình sao?”
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 203


Chương 203

An Yên công chúa thấy Đông Lăng Vũ Cửu không nói giúp gì giúp Phượng Khương Trần, to gan chen nói một câu, muốn thăm dò phản ứng của Đông Lăng Vũ Cửu “ có lẽ ngươi cố làm ra vẻ huyền bí, muốn mượn cơ hội này đánh lừa mọi người, Phượng Khương Trần ngươi vẫn luôn rất thông minh.”

Nói xong, An Yên công chúa vô vọng nhìn về phía trước, An Yên nhìn Đông Lăng Vũ Cửu hành lễ nói: “Hoàng thúc, An Yên sẽ khắc phục.”

“Được!” Đông Lăng Vũ Cửu cũng không quát lớn nói một tiếng.

An Yên công chúa vẻ mặt vui mừng, hành lễ liền lui xuống.

Lục Thiếu Lâm đang bị An Yên công chúa áp đảo tinh thần đến đau đầu.

Hắn thật sự khó xử, cũng không thể không làm.

Lục Thiếu Lâm chỉ có thể kiên trì, lại hỏi Tiền Tần, gặp Phượng Khương Trần khi nào và ở đâu, nói một cách cụ thể là như nào, làm thế nào ngươi lại trà trộn vào được biệt viện hoàng gia.

Tiền Tần cần thận trả lời từng câu một, Phượng Khương Trần biết rõ đối phương đang hãm hại nàng, nhưng Tiền Tắn kia nói có căn cứ hẳn hoi, nàng ngoại trừ nói miệng tranh cãi vài câu, căn bản không có một chút chứng cứ có lợi.

Mỗi câu hỏi và câu trả lời, tất cả lời khai đều cực kỳ bắt lợi cho Phượng Khương Trần, Tiền Tấn khăng khăng với Phượng Khương Trần, bắt luận hỏi thế nào cũng không buông lỏng, còn Đông Lăng Vũ Cửu từ đầu đến cuối đều không một tiếng ho, dường như thật sự không gây ảnh hưởng đến Lục đại nhân xử án.

Nửa canh giờ sau, những gì nên hỏi đầu đã hỏi, Lục Thiếu Lâm dâng lời khai từ hai phía đến trước mặt Đông Lăng Vũ Cửu.

“Mời Cửu Hoàng thúc xem qua.”

Tiền Tần nhất quyết nói, chính là Phượng Khương Trần ra lệnh cho hắn ám sát An Yên công chúa, và đưa một con dao phẫu thuật cùng một ngàn lượng vàng làm chứng.

Phượng Khương Trần không thừa nhận, nhưng lại không tìm được nhân chứng vật chứng để chứng minh cho mình.

Vụ án này, căn bản không có gì đề xét xử.

Đông Lăng Vũ Cửu không nhìn lời thú tội trước mặt, khẽ giương mí mắt hỏi: “Lục đại nhân, Huyết Y Vệ cứ như vậy thẩm án sao?”

Lời nói có sự bất mãn.

“Vâng, vâng.”

Đương nhiên không phải, nếu điềm đạm như vậy, thì không cần phải gọi Huyết Y Vệ. Nhưng Lục Thiếu Lâm không hiểu được Đông Lăng Vũ Cửu là có ý gì, không dám nói lung tung.

“Bổn vương ngược lại không biết, thủ pháp xử án của Huyết Y Vệ lại nhẹ nhàng như vậy, Huyết Y Vệ bình thường đều xét xử án như thế, vậy những hình phạt này đều là bày ra dọa người sao?” Đông Lăng Vũ Cửu chỉ tay vào hàng loạt các hình phạt khác nhau trên bàn, còn có cả tra tấn đẫm máu, liền rùng người.

“xào xào Lục Thiếu Lâm hít một hơi, hai chân mềm nhũn, liền quỳ xuống: “xin Cửu Hoàng thúc thứ tội, hạ quan biết sai rồi.”

Lục đại nhân, trước giờ xét xử vụ án như thế nào, thì hôm nay cứ làm như vậy, đừng vì bổn vương ở đây mà phá hư phép tắc của Huyết Y Vệ, nếu Hoàng thượng biết, sẽ trách cứ bổn vương. Cửu Hoàng thúc không nhẹ cũng không nặng nói.

Một câu nghe có vẻ ngẫu nhiên lại khiến Lục Thiếu lâm ướt đẫm cả lưng.

Cửu Hoàng thúc đang cảnh cáo hắn, Huyết Y Vệ là làm việc cho Hoàng thượng, chứ không phải làm việc cho Hoàng hậu.

Thở ra… Lục Thiếu Lâm cũng hiểu được đạo lý này, nhưng đối phương là vợ cả của chủ tử hắn, đương triều quốc mẫu. Hơn nữa tất cả chứng cứ trong vụ án này đều không có lợi cho Phượng Khương Trần, làm sao hắn có thể phản án.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 204


Chương 204

Trong lòng Lục Thiếu Lâm thật sự căm ghét Cửu Hoàng thúc ra mặt, Lục Thiếu Lâm vẻ mặt thống khổ nói: “Hạ quan hiểu được, hạ quan sẽ xét xử vụ án này thêm một lần nữa, chỉ là… từ trước đến nay Huyết Y Vệ thẩm án đều đẫm máu, hạ quan sợ dọa Cửu Hoàng thúc cùng An Yên công chúa.”

Đây là tiêm phòng ngừa, đương nhiên Lục Thiếu Lâm càng hy vọng hai người này nhanh chóng đi, như vậy hắn làm việc cũng thuận tiện hơn.

“Không sao, hôm nay bổn vương muốn học hỏi tài năng của Huyết Y Vệ một chút, nhưng đừng để cho bổn vương thất vọng.”

An Yên công chúa suy nghĩ một chút, cũng cười nói: “Có Hoàng thúc ở đây, An Yên không sợ.”

Nói xong, ngoan ngoãn đi lên, kéo gần khoảng cách giữa mình và Đông Lăng Vũ Cửu, mượn cơ hội này nói cho Lục Thiếu Lâm biết, nàng là cháu gái ruột của Cửu Hoàng thúc, Cửu Hoàng thúc cho dù giúp đỡ, cũng nên giúp đứa cháu gái này.

Hạ quan tuân mệnh. Lục Thiếu Lâm run rẫy đứng lên, trong lòng khổ sở, chuyện sau lưng này hắn không thể làm.

Nhìn Phượng Khương Trần và Tiền Tấn quỳ trước mặt Cửu Hoàng thúc, vẻ mặt Lục Thiếu Lâm càng méo mó hon, ai sẽ là người bị tra tấn?

Vấn đề này Lục Thiếu Lâm cũng không rõ lắm, hắn đơn giản là không muốn quan tâm đến nó, muốn vứt nó cho những người ở phía dưới giải quyết.

Đặc quyền của người ở bề trên là gì? Là có thể để người khác chịu tiếng xấu cho mình, chỉ tay năm ngón sai người khác làm việc.

“Áp giải phạm nhân lên!” Dáng vẻ của Lục Thiếu Lâm vô cùng uy nghiêm, hắn ta chỉ huy quan sai với khí thế mạnh mẽ, nếu so sánh với Cửu Hoàng thúc còn có phần nhỉnh hơn.

Quan sai tiền lên, quay đầu nhìn bên trái một cái, bên phải một cái, thầm mong Lục Thiếu Lâm có thể chỉ điểm cho mình rằng phải áp giải người nào ra.

Nhưng Lục Thiếu Lâm lúc này lại giở thói lưu manh, ngắng đầu nhìn lên trời.

Lục Thiếu Lâm thực sự là một người không đáng tin cậy, hai tên quan sai lại tiếp tục hy vọng mà nhìn vào Cửu Hoàng thúc và An Yên công chúa, họ mong muốn có thể từ nét mặt của hai người này mà ngộ ra được điều gì đó nhưng đáng tiếc là không ai có đủ can đảm để nhìn thẳng vào mặt của người trong hoàng thất cả, vậy nên họ không thể làm gì khác ngoài…

Họ cắn răng đoán bừa, tiến về phía Phượng Khương Trần, đưa nàng đến giá tra tắn duy nhất trong căn phòng.

Phượng Khương Trần không phản kháng lại quan sai, cũng không nhìn sang Đông Lăng Vũ Cửu, nàng biết những chuyện tiếp theo đây sẽ không phải là chuyện mà nàng có thể nhúng tay vào.

Đông Lăng Vũ Cửu cầm tách trà lên, khẽ nhấp một ngụm, lúc tứ chỉ của Phượng Khương Trần chuẩn bị bị buộc lại, Đông Lăng Vũ Cửu không nhanh không chậm nói: “Lục đại nhân, bản vương có chuyện này rất khó hiểu, ngươi làm sao mà ngồi lên được ghề tổng chỉ huy Huyết Y Vệ này vậy?”

“Ngài…”

204-vut-bo.jpg


hãn của Lục Thiếu Lâm dọa cho sợ mất mật.

Rõ ràng hai tên này đã bị Lục Thiếu Lâm đưa ra làm tắm bình phong chắn đạn.

“Đúng vậy, đúng vậy, là thuộc hạ ngu dốt, mong đại nhân rộng lòng bỏ qua, không trách kẻ ngu dại chúng tôi.” Hai tên quan sai vội vã xin tha, dưới ánh mắt nguy hiểm của Lục Thiếu Lâm, họ nhanh chóng đưa Phượng Khương Trần xuống, còn liên tục nói lời xin lỗi.

Phượng Khương Trần lắc đầu, không nói gì cả.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 205


Chương 205

Từ thời điểm Cửu Hoàng thúc xuất hiện, nàng đã biết ngày hôm nay bản thân sẽ an toàn, nghe được Cửu Hoàng thúc thẳng thắn tỏ ý bảo vệ nàng như vậy, trong lòng tựa như có một dòng nước ấm chảy qua.

Nàng len lén liếc nhìn Đông Lăng Vũ Cửu một cái, lại phát hiện Cửu Hoàng thúc căn bản không nhìn mình, trong lòng có chút thất vọng, nhưng cũng chỉ có thể cúi đầu che giấu cảm xúc của mình.

Ở trước mặt Cửu Hoàng thúc, sự tự ti của cô dâng lên mạnh mẽ.

Cửu Hoàng thúc thật sự quá hoàn mỹ, hoàn mỹ đến độ nàng không thể với tới.

Tình huống lúc này hoàn toàn khác xa so với những gì An Bình công chúa tưởng tưởng, nàng ta tức giận đến mức bẻ gãy móng tay, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh như thường, không hề lộ ra bất cứ một biểu cảm dư thừa nào.

Nhìn Phượng Khương Trần đứng ở đó, mãi vẫn không chịu quỳ, An Yên công chúa giận không thể tát cho nàng một cái, nàng ta hướng về phía Phượng Khương Trần nói: “Phượng Khương Trần, ai cho ngươi đứng, còn không mau quỳ xuống!”

Phượng Khương Trần đảo cặp mắt, không phản kháng lại nàng ta, đang định quỳ xuống thì Đông Lăng Vũ Cửu phát tay một cái: “Bỏ đi, đừng đáy để Lục đại nhân thẩm án là được rồi!”

Lúc này, phạm nhân Tiền Tiến đã bị trói lên giá tra tắn.

Hắn ta đã đoán được số mệnh của mình rồi, tuy rất sợ hãi nhưng không dám hé răng phát ra tiếng nào, chỉ là toàn thân cong lên một cách kì quái, dường như hắn ta rất sợ giá tra tắn này.

Cũng phải thôi, thế gian này làm gì có ai không sợ giá tra tắn của Huyết Y Vệ.

“Cửu hoàng thúc, ngài xem chúng ta sẽ dùng dụng cụ tra tấn nào trước?” Lục Thiếu Lâm bị Đông Lăng Vũ Cửu quát một cái gì lá gan trở nên nhỏ hơn rồi.

Vậy mà Đông Lăng Vũ Cửu cũng không chừa lại mặt mũi cho hắn ta, lạnh lùng nói: “Chuyện này mà còn phải hỏi bản vương sao? Vậy thì làm sao mà giữ được chức tổng chỉ huy Huyết Y Vệ đây?”

Vẻ mặt Lục Thiếu Lâm đầy đau khổ, thầm nghĩ trong lòng: “Chẳng phải là ta sợ làm ngài không hài lòng sao?”

“Nếu không thì dùng roi trước được không?” Lục Thiếu Lâm không dám tự ý hành động, hỏi lại y.

“Ừm.” Đông Lăng Vũ Cửu lên tiếng.

An Yên công chúa đứng ở phía sau thì tức giận đến mức cả mặt đều nhăn nhó.

Nàng thực sự không ngờ được, Cửu hoàng thúc lại có thể quang minh chính đại bênh vực Phượng Khương Trần như vậy.

Thực sự là…

Quá đáng giận rồi.

Chẳng lẽ hết lần này tới lần khác như vậy, nàng không thể làm được gì sao, thân phận của Cửu hoàng thúc cao quý hơn nàng, đến cả địa vị của nhà Cửu hoàng thúc cũng cao hơn địa vị của nhà nàng, nàng thực sự không thể phản kháng lại hắn.

An Yên chỉ có thể giận giữ siết chặt tắm khăn tay, hung dữ trợn mắt nhìn Lục Thiếu Lâm, muốn nhắc nhở hắn phải thông minh lên một chút, đừng quên sự tình mà Hoàng hậu nương nương giáo phó.

Lục Thiếu Lâm yên lặng cúi đầu, tránh ánh mắt của An Yên công chúa, tự mình hành động, cắm lấy roi da quất lên người phạm nhân kia.

“Bộp… Bộp…”

Mỗi roi quất xuống là mỗi lần da tróc thịt bong, dù không tới mức làm máu chảy nhưng một nam nhân như hắn ra vẫn lớn tiếng hét to.

“Ầm.”

Đây chính là sự khác thường của cây roi, dù đánh tróc da tróc thịt nhưng cũng không quá đau, chỉ khi đánh đi đánh lại nhiều lần, để những vét hằn đỏ chồng chéo lên nhau thì lúc đó mới đau thật sự.

Mỗi roi da quất xuống, vùng da thịt như muốn nát ra vậy, đau không gì tả xiết, thậm chí còn khiến cho người ta muốn chết.

Đánh liên tiếp mười roi, Lục Thiếu Lâm ngừng lại thở hỗn hển.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 206


Chương 206

“Đại nhân, ta khai, ta khai, là Phượng Tú, Phượng Tú đã sai ta đi ám sát công chúa.” Khuôn mặt của Tiền Tiền ướt đẫm nước mắt, thể thảm không thể tả được.

“Tiếp tục đánh.” Đông Lăng Vũ Cửu ra lệnh.

“Vâng.” Lục Thiếu Lâm thở hồn hền, tiếp tục quất roi xuống, tiếng kêu thảm thiết vang lên không dút, Phượng Khương Trần không đành lòng nhìn cảnh tượng này, ánh mắt tránh né.

“Phượng Khương Trần, ngươi quay lại bản vương xem.”

Phượng Khương Trần vội vã quay đầu, phát hiện Cửu hoàng thúc vẫn không nhìn mình nhưng không hiểu tại sao, nàng lại tuân theo mệnh lệnh đó, nhìn chằm chằm hắn.

Lại thêm mười roi nữa, trán Lục Thiếu Lâm đã đổ đầy mò hôi, Tiền Tiến vẫn như cũ, khẳng định Phượng Khương Trần là người sai hắn làm.”

Lục Thiếu Lâm không thèm để ý tới hắn ta, chuẩn bị dụng Lược hình để tra tắn hắn ta.

“Ta khai, ta khai mà, đại nhân, ta khai mà đại nhân.” Toàn thân người cao lớn của Tiền Tiến không một chỗ nào lành lặn, hắn nói những lời này e là nước mắt nước mũi đã trộn hết vào nhau.

“Được, là ai đã sai khiến ngươi ám sát công chúa?” Lục Thiếu Lâm đưa chiếc lược sắt quét qua quét lại ở trước gương mặt đang hoảng hốt của Lục Thiếu Lâm, sức uy h**p vô cùng lớn.

Tiền Tiến khó khăn nói, da thịt lúc này của hắn ta đau rát tới mức không còn cảm giác nữa rồi.

Hắn ta run rấy, trong mắt lóe lên vài phần bi thương, nhắm mắt nói: “Phượng Tú, là Phượng Tú.”

“Tên khốn nhà ngươi, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt… Được, không để ngươi nếm mùi lợi hại thì ngươi sẽ không thể biết được trời cao đất dày là gì!”

Lục Thiếu Lâm mà còn không rõ ý của Đông Lăng Vũ Cửu thì chức tổng chỉ huy Huyết Y Vệ này, hắn ta không cần làm nữa rồi.

Nhưng đúng lúc này, Cửu hoàng thúc lại lên tiếng: “Được rồi, Lục đại nhân, Huyết Y Vệ muốn mau chóng phá án nhưng cũng cần chú ý các hình thức tra tấn, cũng không thể bẻ cong thành thẳng, ép phạm nhân nhận tội thế được, nhỡ họ tự sát thì sao? Mau… Đi cắt lưỡi hắn, phòng trường hợp hắn cắn lưỡi tự sát.”

Phụt… Nửa câu đầu còn ra tiếng người, nửa câu sau thì có gì đó sai sai?

Cắt đầu lưỡi?

Phượng Khương Trần mạnh mẽ nuốt một ngụm nước bọt, len lén đưa mắt nhìn Cửu hoàng thúc.

Nàng cũng không biết bản thân nên vui hay nên buồn nữa.

Vui vì Cửu hoàng thúc quan tâm đến chuyện của nàng, còn buồn… vì thời đại này quá hung ác, thực sự vô cùng đáng sợ.

Mạng người rốt cuộc cũng chỉ rẻ mạt đến vậy mà thôi!

“Vâng, Cửu hoàng thúc.” Lục Thiếu Lâm không có phản ứng gì khác thường, ở Huyết Y Vệ chuyện cắt lưỡi là rất bình thường.

Hai tên quan sai tiến lên, cạy mở hàm răng của Tiền Tiến, đồng thời lấy ra một chiếc kéo sắt.

Ựm… Cơn buồn nôn của Phượng Khương Trần lập tức kéo đến, nàng theo bản năng muốn nhắm mắt lại, nhưng Cửu hoàng thúc như đã đoán được từ trước, hắn mở miệng nói: “Phượng Khương Trần, mở to mắt nhìn.”

“Vâng, Cửu hoàng thúc.” Phượng Khương Trần lên tiếng, cố gắng đè nén cơn buồn nôn lại, mở to hai mắt nhìn.

Nàng biết Cửu hoàng thúc làm vậy không phải là để hành hạ nàng, Cửu hoàng thúc chỉ muốn nàng thấy được rõ những quy tắc của thế giới này, thấy rõ những thủ đoạn của giới quyền quý.

Chuyện này thực sự có lợi cho nàng.

“Ưm ưm…” Tiền Tiến bị người ta đè lên, phát ra âm thanh r*n r* trầm thấp như một con thú bị mắc bẫy, hắn nhìn về phía An Yên công chúa, ánh mắt đầy vẻ bi thương, âm thầm cầu xin.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 207


Chương 207

Hắn chỉ là một quân cờ, một quân cờ tép riu.

Cho nên…

Sẽ không ai để ý tới sống chết của hắn…

Trong mắt những người quyền quý, quân cờ chính là dùng để hy sinh.

Tiếng kéo sắt mở ra, trái tim Phượng Khương Trần cũng đập lỡ một nhịp, nàng hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào nó không chớp mắt…

Phượng Khương Trần hiểu, nếu như hôm nay không phải Cửu hoàng thúc tới cứu nàng thì người bị đánh đập, bị cắt lưỡi chính là nàng.

“Xoẹt…” Một tên quan sai dùng lực, đóng kéo sắt lại.

Máu từ trong miệng Tiền Tiến chảy ra, dù bị trói, Tiền Tiền vẫn đau đớn vặn vẹo thân mình trên giá tra tần, khiến nó lắc lư theo cơ thể của hắn, từng tiếng, từng tiếng k** r*n vang lên đứt quãng…

Ôi… Phượng Khương Trần vội vàng giơ tay che lấy miệng.

Nàng cảm thấy bản thân mình cũng tính là to gan, người chết người sống nàng đều không sợ, thế nhưng…

Cảnh tượng này thật sự quá tàn khốc, nàng cảm thấy cả người dâng lên một cảm giác lạnh lẽo.

Trái lại là Cửu hoàng thúc và An Yên công chúa, một người thì tỏ vẻ không quan tâm, một người thì tràn đầy phẫn nộ.

Phượng Khương Trần hít sâu một hơi, tự nói với chính mình, nhìn thêm vài lần sẽ quen thôi, cho dù thói quen này cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.

Phù phù… Phượng Khương Trần cố gắng hít thở đều để điều chỉnh lại cảm xúc của mình, một lúc sau, khi nhìn Tiền Tiến, vẻ mặt nàng đã bình tĩnh trở lại.

Lúc này, Huyết Y Vệ đang cầm máu trong miệng Tiền Tiến, mà bây giờ Phượng Khương Trần mới phát hiện ra, cái gọi là cắt lưỡi chính là xẻ lưỡi làm hai, nhìn y như lưỡi rắn vậy.

Mà nàng lại bỏ lỡ ánh mắt bình tĩnh lóe lên sự tán thưởng của Cửu hoàng thúc.

Đầu lưỡi bị cắt chứ không phải bị rút, Tiền Tiền vẫn có thể nói, chẳng qua là mỗi lần mở miệng sẽ phải chịu đựng cảm giác đau đớn mà thôi.

Lục Thiếu Lâm hỏi lại một lần nữa, là ai sai khiến hắn ám sát Phượng Khương Trần.

Tiền Tiến có chút do dự, bập bõm kêu tên Phượng Khương Trần, ánh mắt oán hận như muốn g**t ch*t Phượng Khương Trần hàng trăm hàng ngàn lần.

Phượng Khương Trần cười lạnh một tiếng, không nói lời nào, bởi vì ở đây nàng không có quyền lên tiếng.

Quả nhiên, Đông Lăng Vũ Cửu lại một lần nữa lên tiếng: “Lục đại nhân, nghe nói đao phủ của Huyết Y Vệ thi hành các hình phạt lăng trì rất tốt, sau khi cắt bỏ toàn bộ da thịt trên người phạm nhân vẫn có thể giữ lại hơi thở cho phạm nhân, đúng không?”

“Thưa Cửu hoàng thúc, hạ quan đang chuẩn bị thi hành hình phạt lăng trì với tên Tiền Tiến này, đao phủ sắp tới rồi.” Lục Thiếu Lâm vừa nghe đã hiểu ý, hoàn toàn không cần Cửu hoàng thúc phải nhiều lời.

“Ý này của Lục đại nhân rất hay đáy.” Đông Lăng Vũ Cửu gật đầu với vẻ mặt tán thưởng.

Đây chính là cái gọi là phúc hắc, vô liêm sỉ.

Phượng Khương Trần vô cùng bội phục.

Thủ đoạn của Cửu hoàng thúc này đúng là…

“Cửu hoàng thúc…” An Yên công chúa lúng túng mở miệng, dáng vẻ không đồng tình.

Cửu hoàng thúc cũng không hề nể mặt mẫu hậu, rõ ràng biết Phượng Khương Trần là người mà mẫu hậu nàng muốn xử lý, vậy mà vẫn kiên quyết làm như vậy… thật là khiến người ta tức giận.

Cửu hoàng thúc nhàn nhạt nhìn thoáng qua An Yên công chúa rồi nói: “Sao hả? An Yên sợ sao? Đừng sợ, có Cửu hoàng thúc ở đây.”

“An, An Yên…” An Yên công chúa có chút khó nói nên lời.

Nàng sợ cái gì chứ, nhưng rõ ràng lúc trước đã dùng lý do này mà giữ lại được.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 208


Chương 208

Đông Lăng Vũ Cửu nhẹ nhàng chớp mắt một cái, lại nói tới chuyện khác: “An Yên, bổn vương nghe nói con mang theo nhân sâm trăm năm và thái y tới đúng không?”

“Thưa Cửu hoàng thúc, đúng vậy.” An Yên công chúa có chút dự cảm chẳng lành, Cửu hoàng thúc muốn nhằm vào nàng sao.

“An Yên quả nhiên thông mình, nếu đã như vậy thì bảo thái y mang nhân sâm trăm năm tới đây, tránh để Tiền Tiến chết, đến lúc đó chết không đối chứng thì không hay rồi.” Đông Lăng Vũ Cửu phát phát tay, ý bảo thái giám hắn mang theo bên người tự mình đi làm.

Đây là… không cho An Yên công chúa cơ hội để từ chối.

Khăn tay trong tay An Yên công chúa đã bị xoắn đến rồi rít lại.

Khực… Lại một móng tay bị bẽ gãy.

208-than-y.jpg


Quả nhiên cũng chỉ có Cửu hoàng thúc mới có thể nói ra những lời như vậy, nều đổi là Phượng Khương Trần nàng nói thì chắc chắn sẽ chẳng có ai thèm quan tâm.

Rất nhanh, mọi thứ đã được chuẩn bị xong, thái y cũng đi theo đao phủ tiến vào, hai người cần thận quỳ xuống trước mặt Đông Lăng Vũ Cửu.

Đông Lăng Vũ Cửu bình thản nói: “Ừm, đừng có làm chết người, tên phạm nhân này chính là thủ phạm ám sát công chúa, nếu như hắn chết bổn vương sẽ hỏi tội các ngươi.”

“Vâng vâng vâng.” Thái y và đao phủ vội vàng dập đầu liên tục.

Tiền Tiến đã bị dọa vỡ mật, liên tục lắc đầu, khuôn mặt ác độc kia đã bị thay thế bằng vẻ mặt đáng thương, chịu đựng đau đớn, mơ mơ màng màng nói: “Ta khai, ta khai, là công…”

Vẻ mặt An Yên công chúa căng thẳng, đang chuẩn bị bước lên phía trước quát lớn thì Đông Lăng Vũ Cửu lại nhanh hơn nàng một bước.

Bang… Ấm trà nhanh chóng bay tới, lao thẳng vào miệng Tiền Tiến.

Phượng Khương Trần đứng đó rất gần, nàng có thể nghe thấy những tiếng răng bị rụng của Tiền Tiến, mà ấm trà kia vừa đúng trúng vào trong miệng của Tiền Tiến, không tiến không lùi.

“Dùng hình trước, bây giờ bổn vương không muốn nghe.” Đông Lăng Vũ Cửu nói.

An Yên công chúa nhẹ nhàng thở ra một hơi, lúc này nàng đã không còn tâm tư để trừng trị Phượng Khương Trần nữa rồi, chỉ lo nghĩ xem mình nên thoát thân thế nào.

Ngộ nhỡ, Tiền Tiến khai ra nàng và mẫu hậu, với tính tình của Cửu hoàng thúc, chuyện này chỉ sợ sẽ chẳng lành.

Phượng Khương Trần vẫn im lặng không lên tiếng, chỉ cố gắng ép buộc bản thân mình xem dùng hình.

Nàng và Tiền Tiến giống nhau, đều bị người khác nắm giữ vận mệnh trong tay.

Đao phủ thuần thục lấy một loạt dụng cụ đếo gọt ra đặt lên mặt bàn, to có, nhỏ có, dài có ngắn có, mỏng có dày có, đủ mọi thể loại.

Thấy những dụng cụ đẽo gọt này , Phượng Khương Trần lại càng thêm bội phục, lăng trì cũng phải có kỹ thuật, nếu như người này ở hiện đại, chắc chắn sẽ là một tay giỏi ở khoa ngoại.

Phượng Khương Trần là bác sĩ khoa ngoại, nàng rất hiểu biết vị trí và mạch máu trên cơ thể người, nhưng nàng không tin là có thể l*t s*ch da thịt của con người mà vẫn có thể giữ lại hơi thở của người đó.

Lăng Trì cũng không phải là chuyện đơn giản!

Đao phủ bắt đầu từ cánh tay Tiền Tiến trước, một đao vừa hạ xuống, một miếng thịt trong suốt đã được cắt từ trên người xuống.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 209


Chương 209

Phương Khương Trần liều mạng hít sâu một hơi, thở thật mạnh.

Nàng không thể nôn, cũng không thể ngắt xỉu.

Nàng là bác sĩ, tự mình ra tay giải phẫu thi thể còn không nhíu mày một cái, chững chuyện này có tính là gì đâu chứ.

Không sợ, không sợ, Phương Khương Trần, ngươi coi như người trên giá hình chết rồi đi.

Thế nhưng, người chết sẽ không ngừng đau khổ vặn vẹo như vậy sao? Người chết sẽ không ngừng k** r*n thảm thiết như vậy sao?

Cho dù có là người chết, cũng sẽ không đến nỗi tàn nhẫn như vậy chứ?

Trong đầu Phượng Khương Trần đột nhiên lại lóe lên một suy nghĩ chính nghĩa, nàng tự chỉ trích chính mình: “Phượng Khương Trần, ngươi là bác sĩ, người nhìn thấy loại chuyện lấy mạng người kinh khủng như thế này xảy ra ngay trước mặt mình mà lại không ngăn cản sao?”

“Phượng Khương Trần, bọn họ rõ ràng đang coi rẻ nhân quyền, ngươi không thể ngồi yên không thèm để ý, đây là muốn hành hạ tới chết, là hành vi b**n th**.”

Nhưng trong đầu lại có một âm thanh khác đầy chế giễu vang lên: “Phượng Khương Trần, ngươi đang ở thời đại nào, ở thời đại này thì ngươi phải tuân thủ quy tắc của thời đại đó, đừng vọng tưởng bản thân có thể khiêu chiến được với uy quyền của hoàng thất, ngươi đã quên vì sao mình lại rơi vào tình cảnh này rồi hay sao?”

“Phượng Khương Trần, người đó hãm hại ngươi, sao hắn không chịu hình, lẽ nào ngươi vĩ đại đến mức có thể hy sinh thân mình đi cứu kẻ thù hay sao?”

Không, nàng không hề vĩ đại như vậy.

Phượng Khương Trần nắm chặt tay lại, tự nói với chính mình không cần có gánh nặng tâm lý, không cần tự trách, không cần khổ sở, khi nàng cố gắng xây dựng tâm lý thì Đông Lăng Vũ Cửu lại lên tiếng…

“Phượng Khương Trần, bổn vương khuyên ngươi một câu.”

Giọng nói này đã giải cứu Phượng Khương Trần ra khỏi nỗi đau, nàng đã quên khuấy chuyện của Tiền Tiến mà đặt hết toàn bộ tâm tư vào lời Đông Lăng Vũ Cửu vừa nói.

Lời khuyên, Cửu hoàng thúc sẽ cho cô lời khuyên thế nào?

Nàng rất chờ mong.

Phượng Khương Trần vội vã quỳ gối về phía Đông Lăng Vũ Cửu, cảm kích nói: “Khinh Trần quỳ tạ ơn Cửu hoàng thúc, xin Cửu hoàng thúc dạy bảo.”

Cái tạ ơn này không chỉ cảm tạ lời khuyên của Cửu hoàng thúc, mà còn cảm ơn ân cứu mạng của Cửu hoàng thúc.

Đông Lăng Vũ Cửu không kêu Phượng Khương Trần đứng dậy, mặc dù nói chuyện với Phượng Khương Trần nhưng ánh mắt chưa từng dừng trên người nàng, sự lạnh lùng cao quý đó khiến hắn tách biệt với người đời.

“Phượng Khương Trần, ngươi hãy nhớ kỹ lời bổn vương nói, đứng trước quyền lực tuyệt đối, mọi âm mưu, quỷ kế đều trở nên vô ích, cái gọi là trắng đen, đúng hay sai chỉ do một câu nói của người nắm quyền. Sau này nhớ thu hồi những trò khôn vặt của ngươi, đừng ra mặt lung tung khi mình không có năng lực, tính mạng của người không quyền không thế là thứ không đáng giá nhát trên thế gian này.”

Giống như tình huống hôm nay, An Yên công chúa mạnh hơn Phượng Khương Trần rất nhiều, vì thế An ‘Yên công chúa có thể mặc sức đùa bỡn nàng, giáng tội nàng, xem như đã nễ mặt nàng lắm rồi.

An Yên công chúa muốn giết Phượng Khương Trần chỉ cần một câu nói mà thôi, nhưng vì một số người và một số sự việc, An Yên công chúa không thể làm quá khó coi.

Tương tự thế, hắn cứu Phượng Khương Trần chẳng phải vì có chứng cứ chứng minh nàng không tham gia vụ ám sát, cũng không phải vì hắn tin Phượng Khương Trần sẽ không ám sát An Yên công chúa.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 210


Chương 210

Phượng Khương Trần có làm hay không, trong mắt hắn điều đó không quan trọng. Bởi vì hắn nói Phượng Khương Trần, dù nàng không làm cũng là có làm, hắn nói Phượng Khương Trần không làm thì kể cả nàng có làm cũng là không làm.

Đây chính là quyền lực, hắn ngồi ở đây chứng tỏ mình có thể thay đổi càn khôn, hắn có khả năng đưa ra quyền quyết định.

Phượng Khương Trần quỳ ở đó không nhúc nhích, nàng nghiêm túc nghe những lời này. Một lúc sau, nàng mới lấy lại tinh thần bái tạ Cửu hoàng thúc: “Khinh Trần xin lắng nghe, cảm ơn Cửu hoàng thúc đã chỉ dạy.”

Lòng tốt cũng cần phải có năng lực, thương người ai cũng làm được, nhưng những lời đồng cảm trên môi chẳng có giá trị gì cả.

“Ừm, nhớ kỹ là được rồi!” Đông Lăng Vũ Cửu gật đầu.

Phượng Khương Trần này rất dễ dạy, không uỗng phí hắn nói nhiều lời như thề.

Đông Lăng Vũ Cửu và Phượng Khương Trần người hỏi người trả lời cũng không né tránh An Yên công chúa và Lục Thiếu Lâm, hai người họ rất bình tĩnh, vì họ đã thắm nhuần đạo lý này.

Có quyền thì tiếng nói mới có trọng lượng, có điều sức mạnh của họ đều phụ thuộc vào hoàng thượng, do hoàng thượng quyết định.

Lục Thiếu Lâm và An Yên công chúa chẳng quan tâm tới những lời này, thứ họ để ý là thái độ của Cửu hoàng thúc với Phượng Khương Trần.

Cửu hoàng thúc cho người khác lời khuyên hay dạy dỗ người khác, trông có vẻ rất không hài lòng với ngươi. Tuy nhiên Lục Thiếu Lâm và An Yên công chúa hiểu, Cửu hoàng thúc chịu mở miệng dạy dỗ ngươi tức là đã coi trọng ngươi, nghĩ rằng ngươi là một người dễ dạy bảo.

Nhìn khắp đại lục Đông Lăng xem, có bao nhiêu người ước được Cửu hoàng thúc dạy dỗ hoặc cho một số lời khuyên.

Phải biết rằng, những năm gần đây hoàng thượng luôn muốn phế bỏ thái tử nhưng vẫn do dự chưa ra tay, không phải vì hoàng thượng nhân từ, mà là Cửu hoàng thúc đã nói sẽ dạy thái tử làm vua như thế nào.

Vì bài học như vậy nên hoàng thượng lần lữa mãi chưa ra tay, thái tử là người Cửu hoàng thúc muốn che chở, đây cũng chính là do hoàng thượng muốn Đông Lăng Tử Lãng thân thiết với Cửu hoàng thúc.

Mà bây giờ, Phượng Khương Trần cũng là người Cửu hoàng thúc muốn che chở.

Lục Thiếu Lâm và An Yên công chúa biết điều này, về sau không thể dễ dàng xúc phạm Phượng Khương Trần nữa.

An Yên công chúa tức giận tới tim, gan, phổi cũng đau, Lục Thiếu Lâm may mắn hơn mình vì không dùng hình với Phượng Khương Trần.

Phượng Khương Trần đứng lên, khi quay người liền thấy thịt trên tay phải của Tiền Tiến đều bị cắt xuống từng miếng từng miếng mỏng như cánh ve.

Lúc này, Phượng Khương Trần không có cảm xúc gì, nét mặt lãnh đạm như thể không nhìn thầy nỗi đau đớn của Tiền Tiến.

“Vương gia?” Lục Thiếu Lâm là người có mắt nhìn, thấy tình hình như vậy bèn bước lên với vẻ mặt nịnh nọt muốn nhờ Đông Lăng Vũ Cửu chỉ ra bước tiếp theo nên làm thế nào.

“Cứ xử theo trình tự thẩm án của Huyết Y Vệ, bổn vương không cản trở Lục đại nhân xử án nữa.”

Một câu nói rất vô sỉ, nhưng hắn có quyền nói thế.

Đó là sức mạnh của quyền lực.

Phượng Khương Trần đã hiểu điều này.

An Yên công chúa máy lần muốn mở miệng, rồi cuối cùng lại kiềm chế.

Nàng ta xin Cửu hoàng thúc sẽ không làm quá mọi chuyện, ít nhất chuyện này không liên quan tới nàng và mẫu hậu.

“Dùng hình phạt in dấu!” Lục Thiếu Lâm vung tay lên, đao phủ lui xuống, Huyết Y Vệ tiến lên.

Sắt nóng nung đỏ được hơ qua hơ lại trong bồn sắt, sai nha chọn lựa một hồi, cuối cùng chọn một mỏ hàn to bằng bàn tay trẻ con.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 211


Chương 211

*“Ứ, ứ, ứ…” Miệng Tiền Tiến bị nắp ấm trà chặn lại không thể nói nên lời, chỉ có thể phát ra tiếng như dã thú đang gầm nhẹ, máu và nước miếng chảy xuống tí tách, hai mắt đã sớm mắt tiêu cự, chẳng còn thần sắc gì.

Nhưng mà dù vậy, người trong sân cũng không bỏ qua cho hắn ta.

Trong mắt Lục Thiếu Lâm, đây chỉ là một hình phạt nhỏ, chưa có phạm nhân nào vượt qua được sự tra tấn của Huyết Y Vệ, còn Cửu hoàng thúc thì sao?

Phượng Khương Trần không đoán được suy nghĩ của Cửu hoàng thúc, ánh mắt của hắn quá thanh tịnh, mà ánh mắt một người quá trong suốt và thâm thúy sẽ làm người ta không hiểu được.

Giống như ánh mắt của Lam Cửu Khánh, đối mặt với ánh mắt sâu thẳm của y, Phượng Khương Trần cũng không nhìn thầu.

Có điều cá nhân Phượng Khương Trần nghĩ rằng Cửu hoàng thúc không phải là một người khát máu, hắn muốn thông qua sự việc của Tiền Tiến làm nàng hiểu được rằng, trong tình huống không có sức mạnh thì phải tuân thủ quy tắc của thế gian, đừng để rơi vào kết cục giống như Tiền Tiền.

Phải biết rằng đâu phải lần nào cũng đều may mắn như vậy.

*Xèo..” Huyết Y Vệ cầm thanh sắt ấn vào xương của Tiền Tiến.

“Huhuhu…” Tiền Tiến đau đớn giãy giụa, đầu không ngừng đập vào khung tra tấn.

Đây là nỗi đau đến tận cùng, muốn dùng nỗi đau khác để thay thế.

Một mùi khét bay tới khiến người khác buồn nôn..

Ọe…oe…

Tiếng nôn mửa vọng tới là của thái y do An Yên công chúa dẫn đến.

Ngày thường, thái y này hành tẫu trong thái y viện, là thân tín của hoàng hậu và An Yên công chúa, hoàn toàn chưa từng nhìn thấy những trường hợp như thế này.

Quá đẫm máu, quá tàn nhẫn!

Phượng Khương Trần không có cười nhạo, chỉ liếc nhìn đối phương bằng ánh mắt đồng tình!

Phượng Khương Trần biết sau khi rời khỏi nơi này, tiền đồ của vị thái y này xem như mắt hết. Hoàng hậu và An Yên công chúa sẽ không làm mắt lòng Cửu hoàng thúc chỉ vì một thái y.

Vi mình đã sớm có chuẩn bị, hơn nữa lời nói của Cửu hoàng thúc cũng có tác dụng. Phượng Khương Trần chẳng còn khó chịu như lúc trước mà chỉ lặng lẽ quan sát, như thể đang nhìn chuyện gì đó không dính dáng tới mình.

*“Xèo…” một tiếng, Huyết Y Vệ bỏ thanh sắt đó vào trong nước đề hạ nhiệt.

Chẳng có gì bắt ngờ khi trên xương tay của Tiền Tiến xuất hiện một vết lõm màu đen, hơn nữa trên vết lõm màu đen đó còn đang bốc khói.

Huyết Y Vệ cầm lấy thanh sắc thứ hai, lúc này ngay cả An Yên công chúa ở một bên cũng không nhịn được bắt đầu nôn ọe: “Hoàng thúc ơi, An Yên sợ…”

Không biết là thật hay giả, dù sao gương mặt nàng ta tái nhọt, trông có vẻ rất yếu ớt.

Đông Lăng Vũ Cửu gật đầu, phát tay nói: “Vậy đến đây thôi!”

Người cứng cỏi trên thế gian này quá ít, phần lớn sau khi trải qua màn tra trấn của Huyết Y Vệ, ngươi bảo hắn nói cái gì, hắn sẽ nói cái đó, nhưng Huyết Y Vệ chẳng thích làm thế.

Huyết Y Vệ thích dùng hình xong, sẽ hỏi lại ngươi.

Hôm nay Tiền Tiến này xem như gặp may.

Chẳng qua, thằng nhóc này có biết cách nắm chặt vận may này không?

Nếu như hắn nói sai, thì xui xẻo chỉ mình hắn nhận lấy.

Thủ đoạn của Huyết Y Vệ rất tàn nhẫn, nhưng hiệu quả làm việc của họ lại rất cao.

Chẳng máy chốc đã áp giải Tiền Tiền đến nơi.

Lúc này đây, Tiền Tiến trông chẳng khác nào một con chó chết nằm bắt động trên mặt đát.

Không cần Đông Lăng Vũ Cửu phải nói nhiều, Lục Thiếu Lâm đã ra lệnh cho người lấy nắp ấm trà trong miệng Tiền Tiến ra.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 212


Chương 212

“Phạm nhân Tiền Tiến, ai đã xúi giục ngươi ám sát công chúa?” Lục Thiếu Lâm hỏi lại một lần nữa, trong thâm tâm cũng thấp thỏm không liệu tên Tiền Tiến này có ngu muội đến mức khai ra những điều không nên nói hay không, nếu như vậy thì những người trong phòng hình phạt đều chịu cảnh chôn theo.

May sao những Lục Thiếu Lâm đã lo lắng dư thừa, cho dù Tiền Tiến bị cực hình tra tấn thừa sống thiếu chết nhưng hắn cũng biết nếu khai ra An Yên công chúa thì chỉ có nước chết thảm hơn, bèn chật vật lên tiếng: “Tiểu nhân không ám sát công chúa, người tiểu nhân ám sát là Phượng cô nương. Sau khi không thành công thì ôm lòng oán hận nên mới dụ dỗ Phượng cô nương, muốn nhân cơ hội này để hại chết Phượng cô nương…”

Rất tốt!

Đông Lăng Vũ Cửu gật đầu, tỏ vẻ hài lòng.

Lục Thiếu Lâm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng vụ án này cũng được khép lại.

An Yên công chúa cũng bớt được phần nào thấp thỏm, không khai nàng ra là chuyện tốt.

Lời khai của Tiền Tiến làm cho ai nấy vui mừng, Lục Thiếu Lâm lập tức sai người viết lại lời khai, dâng hai tay lên trước mặt Đông Lăng Vũ Cửu: “Mời Cửu hoàng thúc xem qua.”

“Không cần nữa, chuyện liên quan đến sự an toàn của An Yên công chúa, đưa An Yên công chúa xem là được.”

Phượng Khương Trần cúi đầu để che giấu ý cười trong mắt.

Cửu hoàng thúc làm thế này là muốn dồn An Yên công chúa vào chân tường, ép An Yên công chúa gỡ tội cho nàng.

Nhưng nàng thì lấy làm thích thú.

An Yên công chúa run lên vì tức giận, nhưng vẫn buộc phải làm theo.

Nói thế nào đi chăng nữa thì hôm nay Cửu hoàng thúc cũng đã vớt vát lại thể diện cho mẫu hậu và nàng.

212-vut-bo.jpg


hung thủ ám sát An Yên công chúa vậy, ấy thế mà…

Điều này sẽ trở thành sự thật, trở thành lý do đề kết thúc vụ án.

An Yên công chúa hít một hơi thật sâu, xoa dịu cơn tức giận trong lòng, cố gắng hết sức để giọng nói bớt sắc bén.

“Cũng may là Cửu Hoàng điều tra rõ ràng, nếu không thì quả thật An Yên sẽ hiểu lầm Phượng Tú mắt, Lục đại nhân, cho phạm nhân điểm chỉ đi.”

Không cần nhờ đến thị vệ, An Yên công chúa đập tờ khai xuống bàn trước mặt Lục Thiếu Lâm.

Lục Thiếu Lâm cũng không dám hé răng kể khổ, chỉ biết gật đầu, khom lưng lùi ra sau, nắm lấy tay Tiền Tiến điểm chỉ lên tờ khai.

Vụ án đã được khép lại.

“Không cần giữ mạng lại.” Đông Lăng Vũ Cửu lên tiếng quyết định số phận của Tiền Tiến.

Không nhỗ cỏ tận gốc, đến khi gió xuân thổi qua lại sinh sôi nảy nở, Tiền Tiến không chết thì vụ án này chưa thực sự giải quyết ổn thỏa.

“Rõ.” Lục Thiếu Lâm không nói gì thêm, đâm thẳng một nhát đao vào ngực Tiền Tiến.

Phụt… Khi rút thanh đao ra, máu bắn tung tóe, với kinh nghiệm đầy mình, Lục Thiếu Lâm tránh được, không hề dính một giọt máu.

Còn trong mắt Tiền Tiến cũng hiện lên sự nhẹ nhõm khi được giải thoát.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 213


Chương 213

Sống trong Huyết Y Vệ còn khốn khổ hơn là chết.

An Yên công chúa không cam tâm, thậm chí nàng còn không có cơ hội để lật ngược tình thế, chỉ có thể buông xuôi cho chuyện này kết thúc như vậy.

Đông Lăng Vũ Cửu cũng không ở đây làm người khác chướng mắt, hắn đứng dậy: “An Yên, Lục đại nhân đã xét xử xong vụ án, con hãy cùng với bổn vương trở về cung thôi.”

Rõ ràng là không thể nào từ chối.

“Vâng thưa Cửu hoàng thúc.” An Yên ngoan ngoãn vâng lời, nhưng lửa giận trong lòng đang cuồn cuộn trào dâng.

Thì ra Cửu hoàng thúc vẫn coi Phượng Khương Trần là bảo bối, nên mới đề phòng nàng đến mức độ này.

Đông Lăng Vũ Cửu vừa đứng dậy, tiểu thái giám đã bước tới, cầm lấy ấm trà và tách mà Đông Lăng Vũ Cửu dùng mang đi, đến bên chiếc chậu sắt có thanh sắt đang cháy, đập mạnh chén và ấm trà vào trong đó.

Tiếng ngọc vỡ tan vang lên giòn giã.

Tiếp đó, thái giám gạt Huyết Y Vệ sang một bên, lấy nắp ấm trà dính máu và đập luôn vào chậu sắt cháy rực.

Hai tiếng nỗ khiến tất cả mọi người có mặt đều sửng sốt, nhưng tên thái giám vẫn làm như thể không có chuyện gì to tát, và vốn dĩ phải xử lí như thề.

*Đi thôi.” Đông Lăng Vũ Cửu cất bước.

Lục Thiếu Lâm cùng đám Huyết Y Vệ đang chuẩn bị quỳ xuống tiễn Đông Lăng Vũ Cửu và An Yên công chúa, nhưng Phượng Khương Trần đã đi trước những người khác một bước và quỳ xuống trước mặt Đông Lăng Vũ Cửu: “Cửu hoàng thúc, Phượng Khương Trần cầu xin ngài một điều.”

Khi nói những lời này, phía sau lưng của Phượng Khương Trần ướt đẫm, vết thương thắm đẫm mồ hôi, cảm giác đau rát ấy khiến nàng càng thêm căng thẳng.

Cửu hoàng thúc dừng bước lại, cúi xuống nhìn Phượng Khương Trần: “Cầu xin bổn vương? Ngươi có tư cách để cầu xin bổn vương ư? Phượng Khương Trần, lá gan của ngươi hơn lớn thì phải.”

Hắn không thích những người được đằng chân lân đằng đầu. Lời cầu xin của Phượng Khương Trần khiến hắn cảm thấy bực bội.

Từ lúc bước vào đến giờ, thái giám kề cận bên Đông Lăng Vũ Cửu không hé răng nửa lời, nhưng lúc này hắn ta đã bước tới và đỡ Phượng Khương Trần lên: “Phượng Tú, hãy cư xử đúng mực.”

Đó là lời cảnh tỉnh và cũng là lời khuyên bảo.

“Cửu hoàng thúc, Khương Trần cầu xin ngài.” Thế nhưng Phượng Khương Trần không chịu dừng lại.

Bởi vì Cửu hoàng thúc là người duy nhất nàng có thể cầu xin sự giúp đỡ, biết rõ sẽ chọc giận đối phương nhưng nàng cũng không còn cách nào khác nữa.

Nàng nhất định phải hoàn thành được chuyện đã hứa với Văn Khương.

Văn Khương không phải ai khác.

Nếu như không có Cửu hoàng thúc, nàng cũng sẽ rơi vào kết cục giống như Văn Khương.

Văn Khương là lịch sử của nàng, nàng phải học hỏi từ lịch sử và không bao giờ phạm phải sai lầm tương tự nữa.

“Phượng Khương Trần, ngươi to gan thật, hãy nói đi, có chuyện gì?” Đông Lăng Vũ Cửu nhắm mắt lại, thể hiện rõ ràng cho Phượng Khương Trần thấy rằng cho dù hắn có nghe cũng sẽ không giúp đâu.

Phượng Khương Trần thất vọng tràn trề, chán nản cất tiếng: “Cửu hoàng thúc, Khương Trần muốn đưa một phạm nhân ra khỏi Huyết Y Vệ, xin Cửu hoàng thúc khai ân.”

Phạm nhân bị An Quốc Công tống vào chỉ có Đông Lăng Vũ Cửu lên tiếng thì Huyết Y Vệ mới chịu để cho nàng đưa đi.

Đông Lăng Vũ Cửu thật sự không muốn quan tâm, nhưng nghĩ đến…

Cuối cùng vẫn hỏi: “Người chết hay người sống.”

Phượng Khương Trần không hiểu, Đông Lăng Vũ Cửu đang nói với nàng rằng có thể đưa được người ra ngoài, nhưng buộc phải là người chết.

Hắn đã quá ôm đồm khi giang tay bảo vệ Phượng Khương Trần, hắn sẽ không bao giờ can thiệp vào chuyện của Huyết Y Vệ vì một lời cầu xin của Phượng Khương Trần thêm một lần nữa.

Phải biết rằng Huyết Y Vệ là người của hoàng thượng.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 214


Chương 214

Phượng Khương Trần vốn tưởng không còn hy vọng gì nữa, nhưng khi nghe Đông Lăng Vũ Cửu nói vậy, mắt nàng sáng lên, giọng nói của nàng vang vọng hơn bao giờ hết: “Bảm Cửu hoàng thúc, là một người chết.”

Đông Lăng Vũ Cửu gật đầu: “Lục đại nhân.”

Nói xong lập tức bỏ đi.

Vậy là đồng ý hay không đồng ý?

Phượng Khương Trần không hiểu nồi, nhưng nhìn dáng vẻ của Đông Lăng Vũ Cửu, nàng lại không dám bước tới.

An Yên công chúa đi theo sau Đông Lăng Vũ Cửu, lúc đi còn cố ý nắn ná vài bước, khi lướt ngang qua Lục Thiếu Lâm thì cười khẩy một tiếng chỉ đủ cho hai người có thể nghe thấy: “Cửu hoàng thúc nói không sai, bổn cung cũng rất nghi ngờ khả năng của tổng chỉ huy sứ như Lục đại nhân”

Nói dút lời liền ngạo nghễ bỏ đi…

Tất nhiên, vẫn không quên đưa mắt trao cho Phượng Khương Trần một cái nhìn cảnh cáo.

Phượng Khương Trần, đừng tưởng rằng có Cửu hoàng thúc bảo vệ thì bổn cung không thể làm gì được ngươi, sớm muộn gì bổn cung cũng lầy mạng của ngươi.

Phượng Khương Trần đứng tại chỗ cười mều xệch, nàng thực sự không hiểu rốt cuộc mình đã làm gì đắc tội với An Yên công chúa, tại sao An Yên công chúa lại phải dồn nàng vào chỗ chết…

Cửu hoàng thức và An Yên công chúa rời đi khiến Huyết Y Vệ nhanh chóng lấy lại tinh thần, đương nhiên đây chỉ là sự bình tĩnh bên ngoài mà thôi.

Trước khi An Yên công chúa rời đi, những lời mà nàng để lại khiến Lục Thiếu Lâm không khỏi chột dạ.

Ngay khi hắn đang lo lắng về mũ ô sa và tính mạng của mình thì Phượng Khương Trần-người đáng lẽ phải đi rồi bỗng nhiên nhanh chóng quay trở lại.

“Ngài Lục, ta muốn đem tù nhân trong lao đi. Nhưng họ nói rằng họ cần công văn của ngài.”

Không còn cách nào khác, câu trả lời của Cửu hoàng thúc quá mơ hồ, nàng muốn nhân lúc này cáo mượn oai hùm một phen.

Khi thực lực của bản thân không đủ thì phải biết tận dụng tình thế, mà suy cho cùng Cửu hoàng thúc chính là một hậu thuẫn tốt.

Vẻ mặt Lục Thiếu Lâm lạnh lùng, đằng đằng sát khí.

Tên khốn nạn nào dám quấy rầy hắn rồi lại muốn nghĩ đường thoát thân chứ?

Tuy nhiên khi ánh mắt hắn quay sang nhìn Phượng Khương Trần, vẻ tức giận nhanh chóng biến mát, lập tức mang theo ôn nhu cùng thoải mái.

Sao lại không nghĩ tới cơ chứ? Không phải đây chính là hậu thuẫn tốt nhất sao? Chỉ cần dỗ dành Phượng Khương Trần thật tốt, để nàng có thể nói tốt cho hắn vài câu trước mặt Cửu hoàng thúc là được rồi.

“Khương Trần vẫn chưa rời đi hả?”

Giọng nói nhẹ nhàng đó khiến Phượng Khương Trần dựng tóc gáy, nhưng ngay lập tức nàng hiểu được suy nghĩ của Lục Thiếu Lâm.

Sức mạnh của quyền lực, Cửu hoàng thúc nói đúng, chỉ có sức mạnh mới có thể quyết định tắt cả.

Phượng Khương Trần mỉm cười dè dặt, giữ khoảng cách giữa hai người và nói lại với khí lực mạnh mẽ không thể phủ nhận.

“Ngài Lục, ta muốn mang những tù nhân đó đi.”

“Không có gì, ta sẽ nhờ người sắp xếp và đưa họ rời đi an toàn.” Lục Thiếu Lâm nhanh chóng hứa hẹn.

“Không cần. Ta sẽ tự mình tới đón, ngài chỉ cần chuẩn bị công văn và người đó cho ta.” Phượng Khương Trần nhàn nhạt từ chối.

Nàng không muốn những tên lính canh của Huyết Y Vệ chạm vào Văn Khương một lần nữa.

Mặc dù khi ở nhà lao hắn cũng được đối xử tương đối tử tế nhưng nàng thực sự không thích nơi này.

Nơi này là ngục tối, trong cuộc đời nàng nhát định sẽ không không bao giờ đến một lần nào nữa.

Tuy nhiên nàng vẫn rất tò mò về lý do tại sao mẹ mình lại được Huyết Y Vệ đưa tới chỗ này, tất nhiên là … Nàng cũng sẽ không hỏi Lục Thiếu Lâm chuyện này, lúc đó Lục Thiếu Lâm chỉ là một tên lính nhỏ, chắc hẳn khi đó cũng không rõ chuyện này.

“Được rồi Khương Trần, ta sẽ đi cùng với ngươi nhé?” Mặc dù Lục Thiếu Lâm đang hỏi nhưng hắn đã nhanh chân đi trước dẫn đường.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 215


Chương 215

Người đó đã không ở đây kể từ khi Lục Thiếu Lâm nhận chức tổng chỉ huy.

May mắn thay cách bố trí của các lính canh mặc đồ Huyết Y Vệ cũng rất đồng bộ nên nhà giam màu vàng phía sau nhanh chóng được tìm thấy.

Trên đường đi Lục Thiếu Lâm tiếp tục nói chuyện với Phượng Khương Trần, hắn nghĩ tới việc cố gắng thiết lập một mối quan hệ tốt với nàng rồi nhờ nàng nói giúp mình đôi câu trước mặt Cửu hoàng thúc.

Phượng Khương Trần khéo léo đối phó với Lục Thiếu Lâm hết câu này tới câu kia rồi thầm nghĩ: Thực sự là ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây.

Năm ngày trước, chính nàng cũng giống như Lục Thiếu Lâm này, cố hết sức tìm cách giao hảo để bớt khổ sở khi ở đây, hiện tại thì sao?

Họ vẫn là hai người của năm ngày trước, nhưng vai trò đã hoàn toàn đảo ngược.

Đáng tiếc là đoạn đường này không đủ dài, khi tới phòng số 96, Phượng Khương Trần lịch sự cắt ngang lời của Lục Thiếu Lâm: “Sư phụ Lục, xin hãy bồ trí người đi vào kiểm tra xem tù nhân đã chết chưa?”

Đây là những lời nói thật, dù cho lính của Huyết Y Vệ có đứng canh thì tù nhân chết hay không bọn chúng cũng không để tâm tới, thậm chí có những người chết rồi, xác bốc mùi mới được phát hiện ra.

“Không, không, ta tin vào ngươi-Phượng Khương Trần.” Lục Thiếu Lâm xua tay lần nữa, cho rằng Phượng Khương Trần muốn bắt sống người này.

Đáng tiếc Phùng Khánh Ngọc không cảm kích, nàng gật đầu nói: “Ngài Lục, tốt nhất cứ cho người đi kiểm tra. Cửu hoàng thúc đã nói rồi, mọi việc vẫn phải làm theo quy trình của Huyết Y Vệ, nếu không làm gương thì người ta cũng có thể dễ dàng phá vỡ các quy tắc của Huyết Y Vệ đó.”

Phượng Khương Trần quyết định mang Cửu hoàng thúc ra để nói chuyện.

Ngay lập tức đôi mắt của Lục Thiếu Lâm đã sáng hơn, và hắn biết rằng chỉ cần Phượng Khương Trần buông tay, tính mạng của hắn sẽ được cứu.

Nhìn thấy Phượng Khương Trần vẫn khăng khăng, Lục Thiếu Lâm không nói nhiều, lập tức kêu người đi tới kiểm tra.

Không biết là vì sự xuất hiện của Cửu hoàng thúc và An Yên công chúa hay là bởi vì Lục Thiếu Lâm nóng nảy mà hôm nay hiệu quả làm việc của Huyết Y Vệ cao chưa từng có.

Không lâu sau lính canh vội vàng chạy tới, còn chưa kịp thở gấp đã vội vàng báo cáo. Sau nhiều lần xác nhận Văn Khương đã chết, hắn đồng ý cấp giấy chứng tử, Lục Thiếu Lâm cũng đưa ra một văn bản chính thức để người nhà có thể đưa thi thể đi.

Mọi thứ được thực hiện theo đúng quy trình.

Nếu tương lai khi An Yên công chúa muốn điều tra về chuyện này cũng không thể tóm được bắt kỳ sơ hở nào.

Cơ thể Văn Khương không còn nguyên vẹn, một nửa thịt trên người đã bị cháy và một nửa đã thối rữa, nhưng vì thời tiết không quá nóng nên mùi không khó chịu.

Thấy tình hình này, Lục Thiếu Lâm nhiệt tình nói sẽ sắp xếp người đưa ra ngoài cho Phượng Khương Trần, nhưng Phượng Khương Trần từ chối.

Phượng Khương Trần cầm lấy chiếc áo khoác do Lục Thiếu Lâm đưa, cần thận quấn lầy Văn Khương, cúi xuống và ôm hắn vào lòng.

Hành động này khiến vết thương trên lưng nàng nhanh chóng nứt ra, một dòng máu nóng âm thầm trào ra khỏi miệng vết thương ấy. Phượng Khương Trần thở hắt ra rồi phớt lờ cơn đau.

Văn Khương, một thiếu niên mà chỉ có trọng lượng của một đứa trẻ, trên cơ thể ngoại trừ xương thì không có một nửa thịt.

“Tiểu Khương, để tỷ đưa đệ đi chơi.”

Phượng Khương Trần cúi đầu và lẫm bẩm. Nàng bước từng bước một ra khỏi nhà lao. Nếu không có Văn Khương, nàng đã có thể rời đi từ lâu rồi.

Nhìn thấy cửa càng ngày càng gần, Lục Thiếu Lâm lo lắng đến mức mồ hôi trên trán túa ra.

Phượng Khương Trần này thật sự rất thông suốt, nói rất nhiều nhưng lại không chịu hứa thật, Lục Thiếu Lâm tức giận đến mức cảm thấy mình sắp ói ra máu.

Sau khi Phượng Khương Trần đến cửa, nàng dừng lại, tay vẫn ôm Văn Khương, chỉ hơi cúi người cảm ơn Lục Thiếu Lâm.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 216


Chương 216

Nàng biết từ xưa đến nay Diêm vương là kẻ phiền phức còn tiểu quỷ thì khó đối phó, Lục Thiếu Lâm nói gì cũng là nhân vật có chức có quyền, cho dù mượn sức mạnh của Cửu hoàng thúc thì nàng cũng không được động chạm tới hắn ta.

Lục Thiếu Lâm vội vàng nói: “Không có gì, không có gì. Trong tầm khả năng của ta.”

Phượng Khương Trần đứng dậy và nói một cách chân thành: “Cảm ơn ngài Lục đã chiếu cố, trong những ngày tháng ta ở đây, nếu không có Lục thúc nâng đỡ chắc hẳn Phượng Khương Trần ta sẽ không bao giờ nhìn thấy bầu trời nữa. Xin Lục thúc đừng lo, ta sẽ nhớ những gì ngài đã làm. Nhất định sẽ nói tốt cho Lục thúc trước mặt Cửu hoàng thúc. Nhưng ta cũng khó có thể dám chắc kết quả sẽ như ngài muốn.

Ngoài ra nếu Lục thúc muốn cái gì cứ nói với ta, ta sẽ nhanh chóng giao cho tâm phúc của ngài. Ngài có thể yên tâm một điều Phượng Khương Trần ta vừa là thái y vừa là người của ngài. Ta biết phải làm gì và sẽ không bao giờ mang đến rắc rối cho Lục thúc. Vừa rồi trong nhà giam có rất nhiều người đang bàn tán nên Khương Trần cũng không dám nói thêm với ngài, mong ngài lượng thứ cho ta.”

Sau khi nàng nói vài câu, cả hai đều cảm thấy vô cùng vui vẻ, dù sao chỉ cần thái độ nhiệt tình kính cẩn của Phượng Khương Trần là đủ rồi.

Còn về số phận của Lục Thiếu Lâm? Cũng còn cần dựa vào quyết định của Hoàng Đề.

Lục Thiếu Lâm có vẻ vui mừng, liên tục gật đầu ngậm lấy câu gọi cháu gái Phượng Khương Trần trên miệng. Hắn biết không có ai tới đón nàng nên nhanh chóng sai người chuẩn bị xe ngựa cho Phượng Khương Trần.

Phượng Khương Trần không từ chối, tiếp tục quay lại cảm ơn một lần nữa.

Đón nàng? Làm sao có thể có người tới đón nàng được chứ? Sau khi rời khỏi hang hỗ của đám Huyết Y Vệ này mà có bao nhiêu người có thể thở và còn sống mà trót lọt ra ngoài. Xe ngựa đến, Phượng Khương Trần đưa Văn Khương lên ngồi trên đó. Nàng muốn hắn được thoải mái và dễ chịu trong khi rời khỏi nơi này.

Cửu hoàng thúc đi tới tìm nên những người đó cũng hiểu nàng cần trực tiếp đi ra khỏi thành, trước tiên lo tang lễ bởi đó là chuyện không thể để lâu….

Nhưng Phượng Khương Trần không biết rằng chân trước nàng vừa rời đi khỏi chỗ Huyết Y Vệ thì chân sau đã có kẻ ngầm liên lạc với một băng nhóm trong hoàng thành.

Một âm mưu chống lại Phượng Khương Trần, bởi Phượng Khương Trần không xuất hiện kịp thời nên những rắc rối sẽ ngày càng tăng lên.

Ngồi trong xe ngựa của Huyết Y Vệ nên khi ra khỏi thành, không ai dám chặn đường kiểm tra xe của nàng. Cũng không ai biết về việc Phương Khương Trần đang di chuyển ra bên ngoài thành. Sau khi Phượng Khương Trần chôn Văn Khương xong, lúc nàng quay trở lại thành thì trời đã sẩm tối.

Sau khi người đánh xe đưa Phượng Khương Trần đến lối vào của phủ liền nhanh chóng rời đi.

Không biết có phải do Phượng Khương Trần lọt vào tay Huyết Y Vệ không mà cả phủ vốn tấp nập người qua lại giờ bỗng hiu quạnh không một bóng người. Cứ như thể một phủ hoang đã bỏ lâu ngày vậy.

Từng ô cửa số dày bụi, nhìn cả phủ suy tàn và vô hồn như đang nói với cả thế giới rằng chủ nhân của Phượng Phủ đã biến mắt và Phượng phủ chính thức lụi dần từ đây…

Đứng ở cổng của Phượng phủ, Phượng Khương Trần nhìn lên tắm bảng có chữ “Phượng phủ”, nàng chỉ cảm thấy chua xót không nói nên lời, ánh mắt nhanh chóng nhìn đi nơi khác. Dù đổ nát hay suy tàn đến đâu thì đây vẫn là nhà của nàng, nơi nàng tìm được cảm giác thân thuộc và cho nàng biết rằng nàng vẫn còn sống, vẫn còn tồn tại ở thế giới này.

Bước vào Phượng phủ, Phượng Khương Trần có cảm giác như được tái sinh một lần nữa. Với niềm vui và lòng biết ơn, Phượng Khương Trần từng bước từng bước tiến vào bên trong của phủ.

Sau khi bị Phượng Khương Trần đá mạnh, cánh cửa trong phủ kêu cót két như muốn rụng ra. Tuy vậy nàng cũng không để tâm tới, dù sao cũng sẽ không có ai tới Phượng phủ nữa đâu.

Bước đi trong Phượng phủ vắng lặng, cảm giác cô đơn đã mắt từ lâu lại ập đến.

Trước kia cũng có một người tên Chu Hằng trong Phượng phủ nhưng bây giờ chỉ còn lại một mình nàng, mọi chuyện lại bắt đầu trở về con số 0, mọi cố gắng trước đây của nàng đều trở nên vô ích.

Nàng cố nở một nụ cười an ủi, gạt đi nỗi cô đơn trong lòng rồi âm thầm cổ vũ bản thân.

“Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.”

“Phượng Khương Trần, hôm nay là một ngày mới.”
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 217


Chương 217

Nhìn bàn ghế bám đầy bụi, Phượng Khương Trần lấy nước lau bàn ghế, sau đó đun nước tắm, thay quần áo, đương nhiên không quên chữa trị vết thương sau lưng.

Sau khi làm tất cả những điều này, Phượng Khương Trần mới nhận ra mình đang đói và cả ngày hôm nay nàng chưa được ăn gì. Nhưng trong phủ giờ không còn gì ăn cả. Trời đã tối, dù không muốn ra ngoài nhưng cũng không thể cố quên đi cơn đói, Phượng Khương Trần phát hiện ra một lượng bạc được giấu trong tủ.

Một lượng bạc, đây là toàn bộ của cải của nàng, Tô Vân Thanh đưa một ngàn lượng vàng, nàng đưa cho người khác để đánh cuộc, còn lại đưa cho Chu Hành.

Thật tội nghiệp!

Phượng Khương Trần cong môi khóa cửa phòng, trước khi đi còn nghĩ đến phòng giải phẫu do nhà họ Vương xây dựng, trong lòng có chút do dự, Phượng Khương Trần tiền thêm hai bước.

Hai căn phòng nhỏ được ngăn cách bởi một bức bình phong, mười sáu chiếc đèn lồng của cung điện, cửa số kính mà nàng muốn, giường mồ và bàn mỗ có thể di chuyển được.

Tất cả mọi thứ đã được thực hiện như ý muốn của nàng.

Phượng Khương Trần gật đầu hài lòng.

Ngày mai nàng sẽ tới kiểm tra cho Vương Cẩm Lăng, nếu có thể tiền hành phẫu thuật cấy ghép càng sớm càng tốt.

Nàng hy vọng rằng đôi mắt của Vương Cẩm Lăng có thể nhìn thấy càng sớm càng tốt, hắn hãy thay Văn Khương nhìn thấy thế giới tươi đẹp này.

Phượng Khương Trần đóng cửa phòng phẫu thuật, xoay người đi về phía cửa, vừa tới tiền sảnh liền nghe thấy tiếng cửa cót két chờ mở.

Lần này là ai vậy?

Phượng Khương Trần quay lại và trốn sau cánh cửa.

“Ta cảm thấy rằng vấn đề này không đơn giản như bề ngoài. Ngươi nói xem, muộn không tới, sớm không tới, lại tới vừa khớp vào chiều nay chứ?” Đây là giọng của Tô Văn Thanh.

“Thực sự là kỳ quái. Có người nhìn thấy chân trước Cửu hoàng thúc và An Yên công chúa đi ra từ Huyết Y Vệ, chân sau đã đồn thổi tứ tung mọi chuyện rồi.” Vũ Văn Nguyên Hòa liếc nhìn Tô Văn Thanh bên cạnh.

“Nhìn ta làm gì. Ta không biết, mấy tin tức này không nằm trong phạm vi quản lý của ta.” Tô Vân Thanh nói với giọng tức giận khi bước vào.

“Cửu hoàng thúc và An Yên công chúa đã làm gì khi họ đến chỗ Huyết Y Vệ chứ? Có vẻ như tin đồn bắt đầu tung ra chỉ nửa giờ sau khi họ rời khỏi nơi của Huyết Y Vệ.” Tuy nhiên trong năm ngày này, Chu Hằng nhanh chóng gầy rộc đi. Mới nuôi được chút thịt lại tụt xuống mắt rồi.

Biết là ai đến, Phượng Khương Trần thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cảm thấy có chút ấm áp.

Nàng tưởng rằng những người này đã biến mắt, nhưng thật không ngờ…

Tại thời điểm này những người này vẫn chưa rời bỏ nàng, quả thật rất xứng đáng với sự tín nhiệm trước giờ của nàng.

“Nói những điều này bây giờ có ích lợi gì? Nhà họ Vương lần này coi như hết rồi. Dù Cửu hoàng thúc và An Yên công chúa có làm gì ở Huyết Y Vệ đi chăng nữa thì cũng vô nghĩa. Đừng quên rằng Phượng Khương Trần đã ở lại Huyết Y Vệ năm ngày, Ngay cả khi Phượng Khương Trần còn sống cũng vô ích thôi, đôi mắt của Vương Kim Lăng không thể chữa khỏi được.

Dưới chiêu bài y thuật, danh tiếng lừa người của Vương gia và Phượng Khương Trần đã lan rộng, toàn bộ hoàng thành không ai là không biết. Ngay cả khi Phượng Khương Trần có sống sót trở về, hoàng thành này cũng không có chỗ đứng của nàng ấy nữa.” Vũ Văn Nguyên Hòa thở dài nói.

Họ Vương quả thật có chút máu mặt, nhưng cũng vô cùng phiền phức, rốt cuộc cũng không nhịn được mà phải chửi thê.

“Ta thực sự muốn cảm ơn Vương Kim Lăng về chuyện này. Lúc này hắn vẫn đứng lên nói thay Phượng Khương Trần. Phải biết rằng nhà họ Vương đang chuẩn bị đẩy mọi chuyện lên đầu Phượng Khương Trần, hơn nữa còn muốn báo cáo Phượng Khương Trần nữa đó.” Đôi mắt của Tô Vân Thanh đen như gấu trúc chứng tỏ rằng mấy ngày nay hắn ngủ không được ngon.

Chu Hằng cũng thở dài: “Nói cái này bây giờ có ích lợi gì, chuyện bên phía Huyết Y Vệ không có được một chút tin tức, cũng không biết Phượng Khương Trần ở bên đó đã xảy ra chuyện gì.”

Vừa nói ba người vừa đi về phía đại sảnh, cả con đường đều là bóng tối nhưng ba người đi lại rất thuần thục như thể đã đi rất nhiều lần.

“Ta ở đây.” Phượng Khương Trần bước ra từ sau cánh cửa, âm trầm lên tiếng.

“Kẻ nào đó?”

Phản ứng đầu tiên của Tô Văn Thanh và Chu Hằng là hét lên, còn Vũ Văn Nguyên Hòa là rút kiếm ra, khi nhìn thấy người trước mặt, họ lập tức vui sướng nhảy dựng lên.

“Phượng Khương Trần? Đó là ngươi, thực sự là ngươi sao?” Tô Vân Thanh chạy tới và nắm lấy tay Phượng Khương Trần nhìn một cách ngắn ngơ, “Phượng…Phượng… Ngươi đi từ chỗ Huyết Y Vệ ra mà vẫn còn sống ư? Thật không vậy? Hay ngươi là ma? Là ma ư?”

“Tay của ta còn ấm, làm sao có thể là ma được.” Khóe môi Phượng Khương Trần nở nụ cười nhưng ánh mắt nhanh chóng lấp lánh hơi nước.

“Đúng, đúng, tay của ngươi thật ấm, còn sống là tốt rồi, là tốt rồi.” Tô Văn Thanh hai mắt đỏ hoe.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 218


Chương 218

Vũ Văn Nguyên Hòa cất gươm nên bước tới nên chậm hơn một bước, vẻ mặt không thể che giấu được sự ngạc nhiên: “Phượng Khương Trần, ngươi làm được rồi. Thật kinh ngạc khi ngươi vẫn có thể sống sót sau khi vào Huyết Y Vệ đáy.”

Tuy Chu Hằng phản ứng chậm hơn nhưng cũng nhanh chóng đẩy Tô Văn Thanh ra và ôm lầy Phượng Khương Trần: “Sư tỷ, tỷ vẫn còn sống đúng không? Tuyệt vời, tỷ không sao rồi, bình an vô sự rồi. Đệ đang nằm mơ sao?”

Bị Chu Hằng đầy ra khiến vẻ mặt Tô Văn Thanh trầm mặc, còn Chu Hằng vẫn luôn miệng gọi tỷ liên hồi.

“Không sao, ta còn sống trở ra. Mấy ngày nay làm cho đệ lo lắng rồi.” Phượng Khương Trần vỗ vỗ lưng Chu Hằng, chờ sau khi tâm trạng Chu Hằng ổn định mới bước tới chào hỏi Vũ Văn Nguyên Hòa và Tô Vân Thanh: “Mấy ngày nay, ta đã gây họa cho các ngươi rồi.”

Từ cuộc trò chuyện của họ, Phượng Khương Trần hiểu bọn họ không liên lạc được với Cửu hoàng thúc, cũng không biết nàng đã thoát khỏi chỗ của Huyết Y Vệ.

Sao có thể chứ?

Cửu hoàng thúc muốn tự mình cứu nàng ư?

Phượng Khương Trần lắc đầu và loại trừ khả năng này.

Nếu Cửu hoàng thúc muốn cứu nàng, cũng sẽ không đợi đến năm ngày rồi mới ra tay.

Ở lại Huyết Y Vệ năm ngày giống như ở trong địa ngục năm ngày, nếu nàng không tìm được cách luồn lách với Lục Thiếu Lâm, nếu Phượng Khương Trần nàng là kẻ vô dụng, thì năm ngày sau đã chết rồi. Tới cứu còn có ích lợi gì?

Nghĩ đến đây, Phượng Khương Trần càng cảm thấy sợ hãi.

Cũng may là nàng biết cách chữa bệnh, nếu không thì cuộc đời nàng coi như xong rồi.

“Ngươi nói gì vậy chứ? Chúng ta đâu có giúp được gì đâu.” Lúc này Vũ Văn Nguyên Hòa cảm thấy khá áy náy.

Rốt cuộc trong số những người mà Phượng Khương Trần quen biết thì hắn là một quan chức trong triều, thậm chí còn nắm giữ chức không nhỏ nhưng cũng không giúp đỡ Phượng Khương Trần.

“Ta biết ngươi đã làm rất nhiều điều vì ta, ta vẫn nên tạ ơn ngươi một câu. Phượng Khương Trần ta không phải người không biết trên dưới.” Không giúp không có nghĩa là không được cảm kích, Phượng Khương Trần là người rất rõ ràng về điều này.

218-vut-bo.jpg


Cũng không biết Vũ Văn Nguyên Hòa, Tô Vân Thanh và Chu Hằng mặc y phục thế nào mà y phục người nào người nấy nhăn nhúm như dưa muối, mặt mày lắm lem, quầng mắt xanh lè, trông cũng giống như vừa mới ra khỏi nhà lao.

Còn Phượng Khương Trần thì sao? Khuôn mặt nàng hồng hào, nét mặt tươi tỉnh và tràn đầy năng lượng.

Làm sao có thể tưởng tượng đây mới là người vừa ra khỏi nhà lao chứ?

“Phượng Khương Trần, ngươi có chắc ngươi vừa thoát ra khỏi Huyết Y Vệ không? Tại sao y phục của ngươi vẫn còn nguyên vẹn sáng sủa vậy?” Vũ Văn Nguyên Hòa không thể tin được những gì mình nhìn thấy.

Huyết Y Vệ đã trở thành một nỗi sợ, vậy mà Phượng Khương Trần có thể nguyên vẹn phần chấn mà rời khỏi đó.
 
Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ
Chương 219


Chương 219

Mặc dù đã nhìn thấy Phượng Khương Trần đứng ở trước mặt nhưng mấy người bọn họ vẫn muốn hỏi hình phạt mà Phượng Khương Trần phải chịu khi ở chỗ của Huyết Y Vệ. Nàng thoát khỏi đó mà vẫn còn sức đứng nói chuyện, thậm chí còn sáng sủa rạng ngời khiến bọn họ ai nấy đều không khỏi ngạc nhiên.

Vậy mà nàng lại không bị tra tấn ở trong nhà lao của Huyết Y Vệ.

Chúa ơi!

“Ngươi, ngươi không bị tra tắn ở trong ngục của Huyết Y Vệ sao?” Tô Văn Thanh cùng Chu Hằng cũng có phản ứng lại, há to miệng hỏi lớn.

Phượng Khương Trần gật đầu.

“Làm sao có khả năng, ta không tin. Phượng Khương Trần, có phải ngươi đang nói dối chúng ta không?

Hay là ngươi không phải Phượng Khương Trần? Nói đi, ngươi là ai mà dám mạo danh?”

Trong suốt chiều dài lịch sử của triều đại, không có một người nào là không bị Huyết Y Vệ tra tắn, ngay cả các hoàng thân quốc thích tiền vào Huyết Y Vệ cũng phải đổ máu tả tơi.

Vậy mà Phượng Khương Trần này lại phá vỡ lịch sử đó.

Quá trâu bò rồi.

Có lẽ nào những gì đã xảy ra với Phượng Khương Trần không thể suy luận được theo lẽ thường không?

Sự khiếp sợ trong mắt ba người Vũ Văn Nguyên Hòa đã lấy được cảm tình của Phượng Khương Trần.

Có lẽ nàng cũng không hề vô dụng giống như lời Cửu hoàng thúc đã nói đến vậy, ít nhất thì nàng còn có bản lĩnh vẫn sống sót nguyên vẹn trở về từ đại lao Huyết Y Vệ đó, không phải sao?

Phượng Khương Trần khẽ nhếch khóe miệng, tìm về một chút tự tin nho nhỏ, cười nói: “Các ngươi đừng đoán mò nữa, ta là Phượng Khương Trần, cam đoan không phải giả, còn về phần không bị chịu hình thì đó là do mệnh ta tốt mà thôi.”

Đúng vậy, mệnh nàng tốt, thông thạo y thuật. Mệnh tốt mới gặp được Cửu hoàng thúc.

Dưới sự chờ mong của cả ba người, Phượng Khương Trần đem hết những chuyện đã xảy ra trong mấy ngày nay ở đại lao Huyết Y Vệ kể ngắn gọn lại chỉ trong một lần.

Chỉ nói đã giúp Lục Thiếu Lâm chữa một căn bệnh kín, cụ thể là bệnh gì thì nàng không nói, cũng chính bởi vì nguyên nhân này, Lục Thiếu Lâm mới không dùng hình với nàng.

Về sau An Yên công chúa muốn dùng hình tra tấn nàng, nhưng tình cờ đúng lúc đó Cửu hoàng thúc xuất hiện, cuối cùng dưới sự trợ giúp của Cửu hoàng thúc, nàng đã được phán vô tội.

Tuy rằng Phượng Khương Trần còn nguyên vẹn ra được đến ngoài này, nhưng nghe Phượng Khương Trần kể xoay quanh câu chuyện trong ngục, ba người vẫn cứ phải không ngừng lau mồ hôi.

Mặc dù ra ngoài an toàn là thế, nhưng trong năm ngày này Phượng Khương Trần cũng đã phải trải qua một khoảng thời gian không dễ dàng gì.

“Thì ra là Cửu hoàng thúc cứu ngươi, chẳng trách, nhìn khắp cả vương triều Đông Lăng, ngoài Hoàng Thượng ra, cũng chỉ có Cửu hoàng thúc mới có thể cứu ngươi, lúc trước ra cũng đã tính tới chuyện đi tìm Cửu hoàng thúc, nhưng lại không thấy người đâu cả.”

Vũ Văn Nguyên Hòa dường như đang suy nghĩ điều gì đó, liếc sang Phượng Khương Trần, nhìn bộ dạng này của Phượng Khương Trần, có vẻ như chỗ dựa không nhỏ chút nào.

Đương nhiên, thực lực của chính bản thân nàng cũng không hề kém, bằng không nàng đã không đợi được cho đến lúc Cửu hoàng thúc tới.

“Có điều, vì sao Cửu hoàng thúc lại ra tay cứu ngươi chứ? Chẳng lẽ ngươi và Cửu hoàng thúc có giao tình?” Vũ Văn Thanh vô cùng khó hiểu, nếu sự thật là như thế, vậy tại sao ngày đó khi Phượng Khương Trần phải quỷ gối trước cổng thành, lại không thấy Cửu hoàng thúc ra tay cứu giúp.

Giao tình? Khi ở trong hoàng cung Cửu hoàng thúc có tặng nàng một bộ xiêm y, cái này có tính được không?

Không tính, ít nhất Cửu hoàng thúc cũng sẽ không vì chuyện này mà cứu nàng.

Phượng Khương Trần lắc lắc đầu: “Sao ta có thể có giao tình với Cửu hoàng thúc chứ, còn về phần Cửu hoàng thúc vì sao muốn cứu ta thì ta cũng không biết.”

Nàng cũng muốn biết là vì cái gì, chí ít đã đến mức này, nàng còn có khả năng biết được bản thân mình có phải có thể thổ lộ tình cảm rồi hay không, có phải có thể kỳ vọng rồi hay không.
 
Back
Top Bottom