Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 5940: tượng gỗ


Y Phú Quốc sửng sốt, Ngô Bình có tìm ông ta giúp đâu, mà đang giúp ông ta đấy chứ.

Ông ta vội hỏi: “Tiểu Bình, người bạn ở tỉnh kia của cháu là?”

Ngô Bình: “Ông ấy là ai không quan trọng, quan trọng là trong tay ông ấy có một đoạn công trình đường cao tốc, cần một doanh nghiệp trình độ cao. giúp đỡ”.

Y Phú Quốc vội gật đầu: “Không thành vấn đề, bao nhiêu cây số?”

Ngô Bình: “Với khả năng của công ty chú thì có thể nhận được bao nhiêu?”

Y Phú Quốc: “Một ngàn km thì không thành vấn đề, nếu nhiều hơn cũng có thể nhận được”.

Ngô Bình gật đầu: “Vậy một ngàn cây số”.

Y Phú Quốc sửng sốt, tỷ suất lợi nhuận của nhà thầu đường cao tốc khá cao, không dưới ba mươi phần trăm. Thậm chí nhà thầu có thể bao thầu từng đoạn, chỉ riêng lấy tiền của nhà thầu thứ hai thôi cũng đã có thể kiếm được bộn tiền.

“Tiểu Bình, có thể thế thật sao? Cháu đừng đùa với chú nhé”.

Ngô Bình cười nói: “Đương nhiên không đua ạ”.

Không lâu trước đây Ngô Bình vừa nghe Cổ Thanh Liên nói đến công trình này, lúc đó Cổ Thanh Liên còn hỏi cậu có hứng thú làm không, mặc dù lợi nhuận trung bình nhưng kiếm tiền rất ổn định.

Cậu gọi một cuộc điện thoại, chưa đến năm phút người phụ trách ở bộ phận liên quan bắt đầu gọi cho công ty Y Phú Quốc, hỏi họ có muốn hợp tác không.

Y Phú Quốc nhận được điện thoại vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, ông ta biết thiếu niên trước mặt mình này cực kỳ không tầm thường, ông ta vội nói: “Tiểu Bình, cháu đã giúp đỡ chú rất nhiều, cháu muốn chú cảm ơn cháu thế nào, cháu chỉ cần nói thôi”.

Ngô Bình cười nói: “Chú khách sáo rồi ạ, chuyện nhỏ thôi, không đáng nhäc đến đâu. Đường cao tốc phải sang năm mới chính thức thi công, trước đó chú còn phải giúp cháu một việc”.

Y Phú Quốc cười nói: “Tiểu Bình cứ nói, dù cháu muốn đầu của chú, chú cũng đem xuống cho cháu”.

Ngô Bình bật cười nói: “Cháu không muốn đầu chú đâu. Bên tỉnh có một khu vực, cháu muốn xây một sơn trang, chú là một chuyên gia trong ngành công trình, có thể giúp cháu lập kế hoạch không?”

Y Phú Quốc nói: “Chuyện này dễ thôi, công ty chú có bộ phận chuyên xây dựng các tòa nhà cao cấp, chuyện của cháu cứ giao cho họ làm, chú đảm bảo sẽ làm cho sơn trang của cháu trở nên đẹp đế và chắc chắn".

Ngô Bình: “Vâng, chú bảo người của bộ phận đó liên hệ với cháu, cháu dẫn họ đến đó tham quan”.

Y Mị cười nói: “Ngô Bình, cậu giúp nhà tôi việc lớn như thế, tôi không có gì để cảm ơn cậu, tặng cậu món đồ quý giá của tôi nhé”.

Ngô Bình cảm thấy có hứng thú: “Ồ, gì thế?”

Y Mị kéo cậu vào trong phòng mình, mở ngăn kéo ra, lấy một chiếc túi vải từ bên trong ra, mở túi vải ra, bên trong có một con rối hình người bằng gõ màu đen, mặt ngoài tượng gỗ khắc đầy phù văn.

Ngô Bình nhận lấy tượng gõ, lập tức cảm nhận được sức mạnh đặc biệt phong ấn nó, trong tượng gỗ này hình như tiềm ẩn sức mạnh cực kỳ lớn.

Cậu hỏi: “Thứ này ở đâu thế?”

Y Mi nói: “Khi tôi còn rất nhỏ, có một lần phát hiện nó ở trong nhà. Sau đó bố tôi thấy nó xấu xí, không may mắn nên đã ném nó đi. Nhưng không lâu sau, nó lại xuất hiện trong nhà tôi. Tôi đã ném nó đi bảy, tám lần nhưng lần nào nó cũng sẽ quay lại, sau đó bố tôi cũng thấy nó không có hại gì, hơn nữa còn cứu mạng tôi nên ông ấy để cho tôi giữ”.

Ngô Bình nói: “Nó còn cứu mạng cô?”

Y Mi gật đầu: “Năm bảy tuổi, tôi bất cẩn rơi xuống ao, cảm giác như mình sắp chết đuối thì vào. lúc nguy hiểm nhất, tôi cảm nhận được có thứ gì đó túm lấy tôi rồi kéo tôi ra ngoài. Đến khi tôi tỉnh lại thì phát hiện tôi đang cầm tượng gõ này trong tay. Một lần khác lúc tôi mười hai tuổi, chiếc ô tô tôi đang ngồi bị tông vào đuôi, rơi xuống vực, nhưng tôi chẳng bị gì cả, thậm chí còn không bị thương ngoài da, nhưng tài xế đưa đón tôi đã chết. Lân gần đây nhất là nửa năm trước, tôi bị một con chó nhào vào cắn, kết quả tượng gỗ này bỗng rơi xuống đất, sau đó thất khiếu của con chó đó chảy máu, chết trong vài giây sau”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5941: Tạm thời tôi không có hứng thú với bí mật này


Y Mi cười nói: “Bởi vì bây giờ cậu là bạn của tôi, nên tôi mới tặng cậu”.

Ngô Bình: “Vậy cô không tặng cho bạn khác sao?”

Y Mi lắc đầu: “Tôi không có bạn bè nào khác, cậu là người bạn đầu tiên của tôi”.

Ngô Bình cảm thấy kỳ lạ: “Cô không thích làm quen bạn bè sao?”

YM úc người khác lại gần tôi hoặc nói chuyện với tôi, tôi sẽ ngửi thấy mùi rất thối, chỉ muốn nôn. Nhưng cậu thì không như vậy, dù cậu nói chuyện với tôi thế nào thì tôi đều cảm thấy rất thoải mái, thậm chí còn có thể ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt”.

Ngô Bình như nghĩ gì đó: “Trong mắt cô, người thế tục đều có chút mùi hôi”.

Y Mi cười nói: “Ngô Bình, cậu nhận lấy nó đi”.

Ngô Bình gật đầu, nói: “Vậy tôi không khách sáo nữa”.

Cậu nhận lấy tượng gõ, thì bỗng dùng lực nắm chặt, tượng gõ vỡ vụn, bên trong có vô số luồng tiên quang tuôn ra, đều chui vào trong mũi miệng Y MỊ.

Giây tiếp theo, thân thể Y Mị xảy ra thay đổi rõ rệt, thân thể cô ấy lơ lửng trên không, gân cốt và da thịt đều có thay đổi nhỏ. Da dẻ cô ấy bắt đầu thay đổi, màu tóc cũng dần dần chuyển sang màu đỏ nhạt.

Ngô Bình khế cười nói: “Bên trong tượng gỗ này phong ấn sức mạnh kiếp trước của cô. Xem ra tu vi của cô cũng rất cao”.

Cậu canh giữ trước cửa, quan sát thân thể Y Mị thay đổi từng chút một. Trong lúc đó Y Phú Quốc có đến mấy lần, cậu cũng không cho vào.

Lúc mặt trời khuất núi, Y Mị bỗng mở bừng mắt, hơi thở cô ấy trở nên thâm sâu khó lường, quanh người có từng luồng khí vận lơ lửng, lúc này ngay cả Ngô Bình cũng không nhìn ra được rốt cuộc cô ấy có tu vi gì.

Y Mị khẽ thở nhẹ, vẻ ngoài của cô ấy có sự thay đổi rõ ràng. Tướng mạo lúc trước trông bình thường thì lúc này cô ấy lại xinh đẹp như tiên tử, rung động lòng người. Nhất là vóc dáng cô ấy lại có sự thay đổi thần kỳ hơn, khiến đàn ông vừa nhìn thấy đã không thể dời mắt được.

“Cảm ơn, cậu khiến tôi nhớ ra ký ức kiếp trước sớm hơn ba năm”. Y Mị lên tiếng nói, âm thanh cũng thay đổi, trở nên uyển chuyển rung động.

Ngô Bình: “Có người muốn tìm cô, nên mới sắp xếp đợt tuyển tú. Tôi đúng lúc gặp được nên mới tìm được cô, giúp cô khôi phục ký ức”.

Y Mị nhìn Ngô Bình: “Vốn dĩ cậu có thể khống chế tôi, phải biết là không chế được một người chuyển thế thì có thể có được tài nguyên tích lũy của người đó”.

Ngô Bình cười nói: “So với việc cướp lấy tài nguyên của cô thì tôi càng muốn kết bạn với cô hơn".

Y Mị khẽ cười, nói: Cậu đúng là thú vị”.

Ngô Bình: “Hiện tại cô đã khôi phục được tu vi, thực lực lớn mạnh đủ tự bảo vệ mình rồi. Tôi không làm phiền cô nữa”.

Y Mị: “Gấp gì chứ? Cậu không muốn biết tôi là ai sao?”

Ngô Bình cười hỏi: “Cô muốn nói sao?” Y Mị nói: “Mời ngồi”.

Ngô Bình ngồi xuống, Y Mị pha cho cậu một ấm trà, nó p trước của tôi nửa đời đau khổ, không dễ dàng gì mới có được một cơ hội tu luyện thành tiên. Nhưng tôi gặp được một người đàn ông độc ác, anh ta lừa của tôi mọi thứ, còn muốn đưa tôi vào chỗ chết. Cũng may tôi nhanh trí, ngay lúc tôi bỏ mình thì đã dùng một món bảo bối bảo vệ thần hồn và tiên lực. Mà thứ anh ta muốn cũng không lấy được, trước lúc tôi chết đã giấu vào nơi tuyệt mật”.

Ngô Bình: “Cô không cần nói với tôi những chuyện này”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5942: đối phương là muốn gây chuyện với ông


Không phải cậu không có hứng thú, mà là không muốn can thiệp vào chuyện này, dù sao năm đó Y Mị cũng không thể bảo vệ được nó chứ đừng nói là cậu.

Y Mi: “Được thôi, vậy sau này lại nói với cậu”.

Sau đó cô ấy đứng dậy đi gặp mặt Y Phú Quốc, con gái thay đổi vẻ ngoài, Y Phú Quốc cũng rất kinh ngạc. Nhưng Y Mị có thể cho ra lời giải thích, chẳng mấy chốc đã tìm được lý do hợp lý.

Bây giờ Y Mị cần thích nghỉ với thân phận mới, Ngô Bình bèn tạm biệt.

Quay về nhà, Dương Quế Chỉ đúng lúc làm xong bữa tối, Ngô Bình ăn một chút, sau đó đăng ký báo danh trên mạng, trực tiếp đăng ký học tại học viện y của đại học Thần Kinh.

Sở dĩ đăng ký khoa này chủ yếu là vì bản thân Ngô Bình có y thuật không tệ, bây giờ học y cũng như hổ mọc cánh.

Buổi tối, Ngô Bình tiếp tục luyện tập Huyền Ảnh Công. Tại một tòa nhà cổ ở Trung Châu, một đám cường hào ác báo Trung Châu đang tụ tập, tổng cộng có mười bảy người, bọn họ đều đang nôn nóng đợi chờ người nào đó xuất hiện.

Trong đám người, một ông lão gầy còm tóc trắng đưa mắt nhìn bên ngoài, hỏi: “Sao Long gia còn chưa đến?”

Một người trẻ tuổi mặt trắng trong đám người cười nói: “Đừng vội, Long gia nói rồi, nhất định sẽ đến".

Nói xong, mọi người có mặt đều lên tiếng ồn ào.

“Long gia trở về từ Thần Kinh, chúng ta đã có chỗ dựa rồi! Tên họ Nghiêm kia càng lúc càng quá đáng, hiện tại miếng thịt ở mâm nào ông ta cũng ăn một miếng. Hừ, sợ là ông ta đã quên mười năm trước, Long gia mới là người nắm quyền Trung Châu chúng tai”

“Đúng vậy, tuy Long gia không ở đây mười năm, nhưng quy tắc ông ấy lập ta lúc đầu vẫn còn. Nghiêm Lãnh Thạch không nể mặt Long gia. Hừ, lần này Long gia quay về, tôi xem xem ông ta còn kiêu căng thế nào!”

Mọi người đều gật đầu, lợi nhuận của bọn họ hoặc ít hoặc nhiều đều bị Nghiêm Lãnh Thạch lấy mất một ít, kể cả xe taxi, thầu công trình, độc quyền thuốc lá, khu tổ hợp ăn chơi,.. Cái gọi là cắt đứt đường tài lộc người khác chẳng khác gì giết cha mẹ người ta, hiện tại bọn họ coi Nghiêm Lãnh Thạch là kẻ thù sống còn, chỉ hận không thể giết ông ấy ngay!

Ngay lúc này, một người đàn ông vóc dáng không cao, trông tầm ba mươi tuổi, mặc đồ vest đen, tay cầm cây gậy đen, chậm rãi đi từ ngoài vào. Sau lưng anh ta có bốn người đi theo với hơi thở mạnh mẽ.

Người này vừa xuất hiện, tất cả mọi người đều đứng dậy, đồng thanh thốt lên: “Long gia!”

Long gia khẽ gật đầu, cười nói: “Các vị, mấy năm không gặp, mọi người vẫn khỏe chứ?”

Mọi người đều tiến lên chào hỏi, hàn huyện một lúc, Long gia nói: “Mọi người tìm tôi là muốn tôi làm gì?”

Một người Long gia, Nghiêm Lanh Thạch không màng quy tắc, xâm chiếm địa bàn xung quanh chúng tôi, xin Long gia làm chủ giúp chúng tôi!”

Long gia: “Vậy mọi người có biết, tại sao Nghiêm Lãnh Thạch lại dám phá vỡ quy tắc không?”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, có người nói: “Nghe nói ông ta tìm được một chỗ dựa ở tỉnh, là nhà họ Gổ”.

Long gia lắc đầu: “Mấy hôm nay tôi vẫn luôn điều tra, phát hiện người sau lưng Nghiêm Lãnh Thạch không phải nhà họ Cổ, mà là một người trẻ tuổi. Sở dĩ nhà họ Cổ giúp Nghiêm Lãnh Thạch cũng là vì cậu ta”.

Mọi người nhìn nhau, người trẻ tuổi!

“Long gia, người đó là ai?”. Lập tức có người hỏi ngay.

Long gia: “Tôi đã cho người báo tới Nghiêm Lãnh Thạch, hẹn ông ta ra gặp mặt, nói chuyện rõ ràng. Mọi người đều lăn lộn ngoài xã hội, có chuyện gì thì cứ gặp mặt nói, nếu có thể tôi cũng muốn gặp người trẻ tuổi kia xem”.

Thật ra mọi người càng hy vọng Long gia trực tiếp ra tay, nhưng anh ta làm như vậy, mọi người

cũng không thể phản đối, vì thế có người nói: “Long gia, người trẻ tuổi kia có lai lịch thế nào?”

Long gia cười nói: “Đến lúc này rồi, cũng không giấu được nữa, tôi nghĩ cậu ta sẽ đến”.

Ngô Bình vừa điền nguyện vọng xong thì Nghiêm Lãnh Thạch gọi điện đến. Trong điện thoại, giọng điệu Nghiêm Lãnh Thạch nặng nề, nói: “Chủ nhân, Long gia muốn gặp cậu”.

Ngô Bình chưa từng nghe đến người này, bèn hỏi: “Long gia gì?”

“Là bá chủ năm đó ở Trung Châu, sau này đến thủ đô phát triển. Trước khi anh ta đi đã thiết lập địa bàn cho tất cả các thế lực, ai cũng không thể phá hoại”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5943: Long gia Trung Châu


Nghiêm Lãnh Thạch: “Con người Long gia này làm việc rất điềm tĩnh, chắc anh ta sẽ không lật mặt ngay mà sẽ tìm phương án để giải quyết”.

Ngô Bình chau mày: “Bá vương quá thời như anh ta có tư cách gì mà hoa tay múa chân với chúng ta?”

Nghiêm Lãnh Thạch: “Thực lực và năng lực của người này đều rất mạnh, hơn nữa, mặt dù anh ta không có mặt ở Trung Châu nhưng luôn lấy đủ phần của mình”.

Ngô Bình: “Hiện giờ người này đang làm gì ở 'Thần Kinh?”

“Hình như anh ta đã đu bám được một nhân vật lớn ở Thần Kinh, đang làm việc dưới trướng”. Nghiêm Lãnh Thạch nói: “Vì vậy vẫn phải nể mặt người này”.

Ngô Bình cười khẩy: “Muốn tôi nể mặt thì phải xem anh ta có bản lĩnh hay không”.

Nghiêm Lãnh Thạch cười khổ, ông ta biết thân phận của Ngô Bình, vị trí đệ tử tinh anh của Liên Sơn Tông không thua kém gì trưởng lão nòng cốt, đúng là cậu không cần phải quá coi trọng Long gia.

Có điều ông ta vẫn nói: “Cậu chủ có thể nhìn ở một góc độ khác”.

Ngô Bình: “Góc độ nào?”

Nghiêm Lãnh Thạch chậm rãi nói: “Thu phục người này”.

Ngô Bình cười, nói: “Tại sao phải thu phục anh ta?"

Nghiêm Lãnh Thạch: “Năng lực của người này rất mạnh, là một trong số rất ít người mà tôi nể phục, tâm trí của cậu chủ nên tập trung vào việc tu hành, còn chuyện ở thế tục thì nên giao cho một người khác quản lý, tôi thấy người này thích hợp”.

Ngô Bình bất chợt thấy hứng thú: “Hiếm khi có người có thể khiến cho Nghiêm Lãnh Thạch ông sùng bái như thế”.

Nghiêm Lãnh Thạch: “Thật ra người này là người có tình, có lòng nghĩa hiệp. Năm xưa vì cứu vợ con của anh em mình, anh ta đã bị người ta chặt đứt ngón tay, nhổ hết răng nhưng anh ta vẫn không chịu nói ra tung tích của vợ con của anh em mình. Hơn nữa, người này còn rất có hiếu, mỗi sáng việc đầu tiên phải làm là đến hỏi thăm bố mẹ”.

Ngô Bình vuốt cằm: “Người này thú vị đấy, ngoài việc tìm nhân vật lớn trong triều làm chỗ dựa ra, anh ta còn chỗ dựa nào khác không?”

“Chắc là hết rồi, nếu như có thì chắc anh ta đã có sự nghiệp riêng của mình rồi”. Nghiêm Lãnh Thạch nói.

Ngô Bình: “Ừ, để tôi qua gặp vị Long gia này xem thử”.

Hội quán Tứ Hải, Trung Châu.

Trước đây, hội quán Tứ Hải là chỗ thương nhân các nơi đến liên lạc và uống trà, sau này dần dần phát triển thành nơi uống rượu, nghe kịch, vô cùng náo nhiệt. Có điều, hôm nay hội quán Tứ Hải rất yên tĩnh, chỉ có hai mươi mấy người ngồi ở dưới, trong đó bao gồm cả Long gia.

Long gia tên là Liễu Kim Long, anh ta vừa uống trà vừa nói chuyện cười đùa với những người xung quanh. Lúc này, hai người họ bước vào, Ngô Bình đi phía trước, Nghiêm Lãnh Thạch đi phía sau sát bên trái cậu, cách cậu chừng năm bước chân. Nghiêm Lãnh Thạch đi theo Ngô Bình rất nhịp nhàng, Ngô Bình nhấc chân trái thì anh ta hạ chân phải, Ngô Bình nhấc chân phải thì anh ta lại hạ chân trái.

Liễu Kim Long thấy hai người họ đến thì hơi nheo mắt. Anh ta vừa nhìn là đã nhận ra Nghiêm Lãnh Thạch chỉ là tùy tùng bên cạnh Ngô Bình. Rốt cuộc người thanh niên này có lai lịch thế nào mà có thể khiến Nghiêm Lãnh Thạch nhận làm ông chủ?

Liễu Kim Long không đứng dậy mà chỉ cười, chắp tay chào: “Anh Nghiêm, mau giới thiệu cho tôi đi nào”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5944: Sau này Liễu Kim Long tôi sẽ là tùy tùng bên cạnh công tử


Chỉ một câu đơn giản nhưng lại chấn động cả đám đông, Liên Sơn Tông là tông môn nhất phẩm, thực lực của họ mạnh hơn gấp mười lần thực lực của những tông môn tam tứ phẩm. Hơn nữa, người có thể được tông môn nhất phẩm xem là đệ tử tinh anh thì nhất định phải là thiên kiêu tuyệt thế. Một khi thiên kiêu như thế được bồi dưỡng ra thì thậm chí còn có thể một mình dẫn dắt cả tông môn nhất phẩm tấn công cả đại giáo Vạn Cổ.

Thật ra người kinh ngạc nhất chính là Liễu Kim Long, nhân vật lớn ở trong kinh thành mà Liễu Kim Long nương nhờ quen biết với không ít nhân vật ở tiên giới, vì vậy anh ta hiểu rất nhiều về tiên giới, biết rất rõ đệ tử tinh anh của tông môn nhất phẩm đồng nghĩa với gì.

Anh ta vội chắp tay, nói: “Thì ra là cậu Ngô, hôm nay có thể gặp được công tử đúng là phúc ba đời của nhà tôi”.

Ngô Bình nói: “Ông Nghiêm nói các người tìm ông ấy có việc sao?”

Liễu Kim Long liền nói u Ngô, thật ra chỉ là mấy ông bạn già tụ tập nói chuyện tâm tình thôi chứ cũng không có gì”.

“Vậy sao?”, Ngô Bình nhìn sang Liễu Kim Long.

Liễu Kim Long cũng là nhân vật có tầm ảnh hưởng, nhưng Ngô Bình vừa liếc mắt là anh ta đã lạnh người, vội vã cúi đầu.

Ngô Bình: “Các người muốn bàn bạc thế nào thì cứ nói thẳng”.

Liễu Kim Long cười gượng, nói: “Cậu Ngô, gần đây anh Nghiêm mở rộng địa bàn rất mạnh, thâu tóm không ít lợi ích của mọi người, có điều mọi người đều ở Trung Châu nên chuyện gì cũng có thể thương lượng”.

Ngô Bình cười lạnh lùng: “Có gì phải thương lượng? Với cục diện trước mắt, tôi đã chừa đường sống lại cho những người đó rồi, nếu tôi muốn thì đến canh họ cũng không có mà húp đâu”.

Mọi người nghe xong thì ai cũng tức giận nhưng không dám nói, cảm thấy Ngô Bình đang h**p người quá đáng.

Liễu Kim Long im lặng một lúc rồi nói: “Thân phận cậu Ngô cao quý, đương nhiên mấy người chúng tôi không thể nào bì được với cậu. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chắc công tử cũng không thèm để tâm đến mấy thứ nhỏ nhặt đâu nhỉ?”

Câu nói đó cũng khá có lý, Ngô Bình mỉm cười: “Anh đang muốn nói gì?”

Liễu Kim Long: “Tôi từng tiếp xúc với rất nhiều người tu hành, theo như quan sát của tôi, các tu sĩ đều không quá coi trọng tiền bạc, thứ mà họ cần là quan hệ”.

Ngô Bình: “Anh nói không sai, nhưng chuyện gì cũng có mức độ, chuyện của Trung Châu phải có một người đứng ra làm chủ”.

Liễu Kim Long: “Cậu Ngô muốn thống nhất Trung Châu sao?”

Ngô Bình: “Tôi không có nhiều tâm sức đến vậy, có điều tôi có thể tìm người thay mặt mình”.

Cậu quan sát Liễu Kim Long rồi nói: “Tư chất của anh chắc cũng không tồi, nhưng có sức mạnh gì đó đang trói buộc tài năng của anh, khiến anh mãi không thể đột phá được cảnh giới, tôi nói đúng chứ?”

Mặt Liễu Kim Long biến sắc: “Công tử có thể nhìn ra được sao?”

Ngô Bình nhìn anh ta: “Anh có muốn thoát khỏi sự trói buộc đó không?”

Liễu Kim Long vô cùng kích động, hít một hơi thật sâu, rồi gật đầu mạnh.

“Công tử có thể giúp tôi sao?”

Ngô Bình: “Giúp thì được thôi nhưng không thể giúp không công được. Tôi giúp anh thoát khỏi sự trói buộc thì sau này anh phải làm việc cho tôi”.

Mắt Liễu Kim Long sáng lên, anh ta gật đầu: “Nếu công tử có thể giúp tôi giải thoát khỏi trói buộc thật sự , để tôi có thể nâng cao sức mạnh tu vi thì Liễu Kim Long tôi bằng lòng ra sức vì công tử”.

Ngô Bình ra dấu cho anh ta bước qua, đưa ngón trỏ chấm lên giữa trán anh ta, một sức mạnh huyền diệu truyền vào trong cơ thể Liễu Kim Long, sau đó, anh ta nghe thấy tiếng rắc rắc, dường như có thứ gì đó bị phá vỡ trong cơ thể. Ngay lập tức, anh ta liền cảm thấy sức mạnh đang từ từ tràn ra từ khắp các kinh mạch và huyệt vị của mình.

Anh ta vui mừng khôn xiết, quỳ lạy Ngô Bình: “Cảm ơn công tử”.

Ngô Bình: “Tư chất của anh rất tốt, tu luyện bình thường thì chẳng mấy ngày nữa sẽ có thể tiến vào bí cảnh”.

Liễu Kim Long: “Sau này Liễu Kim Long tôi sẽ là tùy tùng bên cạnh công tử”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5945: Không muộn thì tốt rồi


Ngô Bình: “Thật ra anh nói không sai, tiền không thể nào kiếm hết được, sau này sẽ do anh chịu trách nhiệm phân chia lợi nhuận ở Trung Châu”.

Liễu Kim Long: “Cảm ơn công tử đã tin tưởng”.

Sau đó, Liễu Kim Long lập tức cùng mọi người thương lượng vấn đề phân chia lợi nhuận. Trước sự điều chỉnh của anh ta, Nghiêm Lãnh Thạch nhượng lại một phần lợi nhuận, đương nhiên những người còn lại cũng nhượng lại một phần lợi nhuận cho. Ngô Bình. Không chỉ có vậy, Liễu Kim Long còn chủ động từ bỏ phần lợi nhuận của mình, thế là tất cả mọi người đều vui vẻ.

Đến khi mọi người về hết thì trời đã tối. Lúc này Ngô Bình mới hỏi Liễu Kim Long: “Thật ra anh đã bị người ta phong ấn năm khứu sáu mạch, thủ pháp của đối phương cực kỳ cao minh”.

Liễu Kim Long thở dài, nói: “Người phong ấn tu vi của tôi là sư phụ tôi. Trước lúc tôi hai mươi tuổi, tu vi tiến bộ rất nhanh, mười chín tuổi đã là luyện khí tầng mười. Nhưng lúc tôi sắp đột phá thì sư phụ tôi nhận một đồ đệ mới, sư phụ tôi nói với tôi rằng sư đệ có tư chất rất tốt, sau này nhất định sẽ là anh hùng nổi tiếng một phương. Vì vậy ông ấy đã phong ấn tu vi của tôi, để tôi không thể tiếp tục đột phá”.

Ngô Bình thắc mắc: “Việc sư phụ anh phong ấn tu vi của anh có liên quan đến sư đệ anh sao?”

Liễu Kim Long gật đầu: “Sư phụ nói có thể thành tựu sau này của tôi sẽ không thua kém sư đệ, để tôi không giành công danh với sư đệ, ông ấy quyết định phong ấn tôi mười năm”.

Ngô Bình: “Năm nay chắc anh bốn mươi tuổi rồi nhỉ? Kỳ hạn mười năm đã qua lâu rồi mà?”

Liễu Kim Long cười buồn: “Đúng vậy. Lúc sắp kết thúc thời hạn mười năm, sư đệ tốt đó của tôi đã g**t ch*t sư phụ tôi”.

Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Tại sao lại giết sư phụ?”

Liễu Kim Long: † là vì cậu ta muốn có được thần công tuyệt thế mà sư phụ chưa từng truyền dạy cho cậu ta, mặt khác, cậu ta không muốn phong ấn của tôi được gỡ bỏ, vì vậy đã giết sư phụ tôi”.

Ngô Bình nói y giờ người đó đang ở đâu?” Liễu Kim Long: “Bây giờ người đó là thủ lĩnh của ba mươi nghìn Thần Long Vệ, bảo vệ thái tử”.

Thần Long Vệ là cấm quân tinh nhuệ nhất của Đại Hạ, chịu trách nhiệm trực tiếp với hoàng đế. Người có thể trở thành thủ lĩnh Thần Long Vệ, đề đốc cấm quân thì thực lực không phải hạng thường. “Bây giờ tu vi của người đó là gì?”, Ngô Bình hỏi.

Liễu Kim Long: “Bí cảnh tầng tám, cảnh giới Bí Anh”.

Ngô Bình: “Hai người còn liên lạc không?”

Liễu Kim Long cười lạnh lùng: “Ngoài mặt cậu †a rất tôn trọng sư huynh là tôi đây, luôn quan tâm, hỏi han”.

Ngô Bình gật đầu: “Bây giờ anh có thể tiếp tục đột phá rồi”.

Liễu Kim Long: “Công tử, tôi đã từng tuổi này rồi, còn có hi vọng nữa không?”

Ngô Bình: “Tu vi của anh bị đè nén mười mấy năm cũng không phải chuyện xấu”.

Liễu Kim Long giật mình: “Tại sao?”

Ngô Bình: “Mười mấy năm nay, mặc dù anh không thể đột phá nhưng nhất định cũng nghĩ đủ mọi cách để nâng cao thể chất của mình, giúp tỉnh thần của mình vững chắc hơn, đúng không?”

Liễu Kim Long gật đầu, nói: “Đúng thế. Tôi không thể nâng cao tu vi, chỉ có thể dùng cách khác để nâng cao thực lực của mình, vì vậy tôi đã tu luyện rất nhiều công pháp lạ và tâm pháp ngoại đạo”.

Ngô Bình: “Con người khó kiềm nén được khát vọng muốn đột phá của mình, nhẫn nhịn, nghiền ngẫm mười mấy năm ở một cảnh giới, những gì mà anh trải qua đã trở thành nền tảng vững chắc để anh tu luyện bí cảnh sau này”.

Liễu Kim Long thở phào: “Không muộn thì tốt rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5946: ông ấy đang ở trong tay các người sao


Ngô Bình: “Tôi có thể luyện chế đan Nhập Bí, loại đan dược này có thể giúp anh thành công bước vào bí cảnh. Nhưng để luyện được loại đan này cần có một số dược liệu khá quý, anh cần phải tự đi tìm". Liễu Kim Long nói: “Tôi sẽ cố tìm dược liệu”.

Ngô Bình liền viết đơn thuốc, và giao cho Liễu Kim Long, không ngờ sau khi Liễu Kim Long xem thì hai mắt liền sáng rỡ, anh ta nói: “Công tử, tôi có hết những dược liệu này”.

Ngô Bình ngây người: “Anh có dược liệu sao?”

Liễu Kim Long gật đầu mạnh, nói: “Trước khi sư phụ qua đời đã để lại ám ngữ cho tôi, tôi lần theo ám ngữ, tìm đến một hang động, bên trong có cất mấy trăm cây thuốc. Sau đó, tôi từ từ tìm hiểu tên gọi và tác dụng của những loại thuốc này thì mới biết chúng rất quý giá”.

Ngô Bình: “Không ngờ sư phụ anh lại để lại cho anh cả một hang động dược liệu, lẽ nào ông ấy là một thầy luyện đan?”

Liễu Kim Long: “Sư phụ để lại một bức thư trong hang động, trong thư anh nói số dược liệu này là anh vô tình hái được khi vào trong một không gian bí mật”.

Ngô Bình hứng thú hỏi: “Không gian bí mật gì 2 Ông ấy có nói vị trí không?”

Liễu Kim Long lắc đầu: “Sư phụ chỉ nhắc sơ, không nói vị trí cụ thể, có điều...”

Anh ta suy nghĩ rồi nói: “Trong thư ông ấy có kẹp theo một tấm bản đồ, tôi cảm thấy tấm bản đồ đó rất có khả năng có liên quan đến không gian thần bí”.

Mắt Ngô Bình sáng lên, cậu nói: “Anh Liễu, anh có thể cho tôi xem tấm bản đồ đó không?”

Liễu Kim Long cười, nói: “Đương nhiên rồi, có điều tôi không mang theo bên mình, phải mất chút thời gian mới đưa cho công tử được. Thế này đi, trưa mai tôi sẽ giao cả dược liệu và bản đồ cho công tử”.

Ngô Bình vui mừng, xem ra thu phục Liễu Kim Long là việc đúng đản, có được số dược liệu này, cậu sẽ có thể luyện chế được một số đan dược.

Sau đó, cậu lại hỏi thăm tình hình tu hành của Liễu Kim Long rồi chỉ bảo anh ta vài câu, anh ta thu hoạch được rất nhiều.

Tối đó, Ngô Bình quay về nhà, đột phá tầng bốn Huyền Ảnh Công, Huyền Ảnh. Huyền Ảnh có thể tạo ra huyền cảnh, biến hư thành thật, biến thật thành hư, là một loại cảnh giới cực kỳ cao minh.

Dù Ngô Bình có tư chất siêu phàm nhưng muốn đột phá cũng không dễ dàng gì. Có điều, Huyền Không đại đạo mà cậu lĩnh ngộ được ở đảo Huyền Không có ý nghĩa rất lớn với cảnh giới Huyền Ảnh, vì vậy, đến khi trời vừa hừng sáng thì cậu đã bước đầu lĩnh hội được sự kỳ diệu của Huyền Ảnh.

Đương nhiên, hiện giờ cậu chỉ là Huyền Ảnh sơ cấp, chỉ có thể dùng nó để tạo ra huyễn cảnh, tạm thời chưa biến hư thành thật, biến thật thành hư được. Nhưng dù là như vậy thì Huyền Ảnh của cậu cũng có sức sát thương cực kỳ lớn.

Lúc này, da Ngô Bình xuất hiện một lớp sáng mỏng màu vàng, dường như có một người vô hình chồng lên người cậu. Lớp sáng mỏng đó là Huyền Ảnh mà cậu đang tu luyện, Huyền Ảnh có khả năng tấn công thật sự, có thể g**t ch*t thể xác và thần hồn của đối thủ trong vô hình và có thể tạo ra huyễn cảnh khiến đối thủ mất mạng trong trạng thái không rõ thực hư.

Ngô Bình đột phá được Huyền cảnh thì cảm thấy dường như bản thân có thể đột phá được Chân Phù cảnh của bí cảnh tầng bốn.

Đến tám giờ hơn, cậu rửa mặt, chuẩn bị đi tìm Hàn Băng Nghiên. Cậu đã hứa sẽ giúp Hàn Băng Nghiên tăng thành tích nên quyết định dùng mấy ngày mở mang đầu óc cho cô ta.

Ngô Bình vừa ra khỏi cửa thì gặp Ngô Đai Hưng mồ hôi nhễ nhại, vẻ mặt hoang mang đang từ ngoài bước vào.

“Bố, bố sao thế?”, Ngô Bình thắc mắc hỏi.

“Tiểu Bình, con mau thu dọn đồ đạc đi thôi, đi càng xa càng tốt”.

Ngô Bình chau mày: “Bố, đã có chuyện gì?”

Ngô Đại Hưng thở dài: “Bố nuôi con đắc tội với một nhân vật lớn, đã bị bắt rồi, đối phương phái người chuyển lời cho bố, nói không ai trong chúng †a có thể chạy thoát được”.

Ngô Bình biết không thể hỏi rõ được nên đã gọi điện thoại thẳng cho Âu Dương Chí Viễn. Điện thoại nhanh chóng được bắt máy, nhưng người bắt máy không phải là Âu Dương Chí Viễn.

“Tìm ai?”. Một giọng nói trầm thấp vang lên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5947: Không có quyền can thiệp


Đối phương hừ lạnh: “Thì ra cậu chính là Ngô Bình. Tốt lắm, cha nuôi cậu sống được hay không thì phải xem cậu biểu hiện thế nào!”

Ngô Bình: “Không biết cha nuôi tôi đã đắc tội gì với các người?”

Đối phương: “Cậu muốn biết thì đến đây một chuyến!”

Ngô Bình: “Được. Anh gửi địa chỉ cho tôi”.

Cúp điện thoại, chẳng mấy chốc Ngô Bình đã nhận được địa chỉ, cậu lập tức lái xe đến đó.

Hai mươi phút sau, tại một tòa nhà cao mười tầng ở Trung Châu, Ngô Bình đến sảnh tầng một. Trong sảnh có chừng bảy tám người đang ngồi, nhìn thấy Ngô Bình đi vào, bọn họ đều đứng dậy. Người đứng đầu để tóc dài, tuổi tầm ba mươi, ánh mắt sắc như ưng.

Hắn ta đánh giá Ngô Bình từ trên xuống dưới, hỏi: “Cậu là Ngô Bình?”

“Là tôi”. Ngô Bình gật đầu. Người đàn ông tóc dài nói: “Đi theo tôi”.

Bốn người dẫn Ngô Bình vào thang máy, dừng lại ở tầng tám.

Ra ngoài thang máy là một phòng khách rất lớn, lúc này trong phòng khách có chừng bốn, năm mươi người đang ngồi. Ngay chính giữa sảnh là một bàn tròn lớn, có một người đàn ông tóc đỏ đứng đó. Người đàn ông tóc đỏ mặc đồ trảng, đội mũ trằng, tay cần Tuyết liên, ánh mắt quét nhìn đám người trước mắt.

“Vài kẻ không có mắt, dám cướp đoạt danh tiếng từ thiện đường Giang Nam chúng ta, chán sống rồi!"

Những người này đều lên tiếng nói.

“Không sai! Âu Dương Chí Viễn kia lại dám lách qua từ thiện đường chúng ta, tự mình làm từ thiện, ha ha, hắn ta đúng là ăn gan hùm mài!”

“Nhất định không được bỏ qua! Tất cả những người tham gia, nhất định phải phạt nặng, nếu không sau này ai ai cũng có thể làm từ thiện cả, công việc của chúng ta sao có thể phát triển được?”

Đúng lúc Ngô Bình nghe thấy những lời này, cậu cao giọng nói: “Làm từ thiện còn phải thông qua các ông, đây là quy định do ai đặt ra?”

Vừa dứt lời, hàng trăm ánh mắt đều nhìn sang, người đàn ông tóc đỏ kia nhìn sang, lạnh lùng nói: “Cậu là ai?”

Người đàn ông tóc dài vội nói: “Phó đường chủ Mã, người này chính là người đứng sau Âu Dương Chí Viễn, tên Ngô Bình”.

Người đàn ông tóc đỏ cười lạnh: “Thì ra người †o gan lớn mật kia là cậu!”

Ngô Bình: “Chúng tôi làm từ thiện, sao lại là to gan lớn mật?”

Người đàn ông tóc đỏ gẵn từng câu từng chữ: “Làm từ thiện ở Giang Nam này, bắt buộc phải thông qua từ thiện đường Giang Nam, chuyện này cậu không biết sao?”

Ngô Bình cười lạnh: “Từ thiện đường Giang Nam thì tôi từng nghe nói, nhưng theo tôi biết, nó chỉ là một tổ chức tư nhân, không có quyền can thiệp vào chuyện người khác làm từ thiện!”

Người đàn ông tóc đỏ cười nhếch môi: “Không có quyền can thiệp?”. Hắn ta vẫy tay.

Hai người đàn ông cao lớn kéo Âu Dương Chí Viễn ra. Gương mặt Âu Dương Chí Viễn sưng phù, tay cũng bị gấy một ngón, cả người không thể đứng thẳng.

“Cậu xem cho rõ đi, đây chính là kết cục khi đối đầu với từ thiện đường chúng tôi!” Người đàn ông tóc đỏ hung hăng nói.

Ánh mắt Ngô Bình lạnh lẽo, cậu bước mấy bước tiến đến trước mặt Âu Dương Chí Viễn, vung tay lên, hai tên cao to kia lập tức ngã xuống đất như bị say rượu.

“Cha nuôi, cha không sao chứ?”, cậu thấp giọng nói.

Mắt Âu Dương Trí Viên sưng lên chỉ hé mở được một đường, ông ấy khế cười khó coi: “Tiểu Bình, cha không sao. Đám người này đột nhiên bắt cha, cha không kịp báo cho con”.

Ngô Bình khẽ gật đầu: “Cha nuôi, chuyện còn lại cứ giao cho con xử lý, cha cứ ngồi yên”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5948: Là nhà họ Cừu


Âu Dương Chí Viễn nhìn người đàn ông tóc đỏ, nói: “Là hắn ta dẫn theo hai thuộc hạ đánh cha”.

Ngô Bình đứng dậy đi về phía người đàn ông tóc đỏ, hắn ta lấy một cây súng ra hét lên: “Đứng lại!”

Giây tiếp theo, tay hắn ta bỗng chốc tê rần, súng rơi xuống đất, Ngô Bình thì đã đi đến trước mặt hẳn ta, vung tay nắm tóc hắn ta, sau đó tát liên tục vào miệng hắn ta, tuy cậu không dùng pháp lực nhưng mỗi cái tác đều đánh rất mạnh.

Mấy cái tát giáng xuống, mặt người đàn ông tóc đỏ đã sưng phù lên, vừa đen vừa đỏ.

“Cậu dám đánh tôi!” Hắn ta nghiến răng: “Tôi sẽ khiến cậu sống không bằng chết, cậu và người nhà, bạn bè, người bên cạnh cậu đều phải chết!”

Ngô Bình đánh một quyền vào bụng hắn ta, một quyền này dùng cả bí lực, trực tiếp đánh vào ruột hắn ta. Người đàn ông tóc đỏ lập tức đau đến cong người, sắc mặt tái nhợt, cả người đổ đầy mồ hôi lạnh.

Đánh người này một trận, Ngô Bình nói: “Hiện tại tôi không cần biết tại sao các người lại động đến cha nuôi tôi, cũng không có hứng thú muốn biết, tiếp theo, tôi sẽ loại bỏ từ thiện đường Giang Nam chống lưng của anh!”

Hiện trường còn lại mấy chục người, bọn họ. đều kinh sợ nhìn Ngô Bình. Ngay cả phò đường chủ cũng bị đánh rồi, bọn họ càng không dám chọc tức Ngô Bình!

“Ông qua đây”. Ngô Bình ngoắc tay với một ông lão chừng sáu mười.

Ông lão lo sợ chậm rãi đi đến, cúi đầu nói: “Cậu có gì dặn dò?”

Ngô Bình hỏi: “Tổng bộ từ thiện đường Giang Nam ở đâu?”

Ông lão nói: “Ở Hổ Thành”.

Hổ Thành là một trong những thành phố có kinh tế phát triển nhất ở Giang Nam, ở đó có phong cảnh đặc sắc của Giang Nam, đồng thời cũng là nơi có ngành công nghiệp giải trí phát triển nhất tỉnh Giang Nam hay thậm chỉ là trên toàn quốc.

Ngô Bình gật đầu, sau đó cậu đá một chân vào người đàn ông tóc đỏ dưới đất, ông ta lập tức không còn đau đớn nữa, hơn nữa còn khôi phục chút tinh thần.

“Anh tên gì?”

Người đàn ông tóc đỏ không dám mạnh miệng, ngoan ngoãn đáp: “Mã Gia Thăng!”

Ngô Bình: “Anh là gì trong từ thiện đường Giang Nam? Phụ trách chuyện gì?”

“Tôi là phó đường chủ, phụ trách nghiệp vụ từ thiện ở Trung Châu, cùng với mở rộng khu vực ngoài Giang Nam”.

“Mỗi năm từ thiện đường Giang Nam các anh thu được bao nhiêu tiền quyên góp?”

Mã Gia Thăng im lặng mấy giây rồi nói: “Mỗi năm hơn mười tỷ, năm ngoái thu được mười bảy tỷ bốn trăm triệu”.

“Từ thiện đường Giang Nam thành lập bao lâu, tổng cộng thu được bao nhiêu tiền?”

Mã Gia Thăng: “Thành lập chín mươi năm trước, là một chỉ nhánh của từ thiện đường Đại Hạ”.

Ngô Bình: “Chín mươi năm, các người thu được bao nhiêu tiền?”

Mã Gia Thăng: “Thời kỳ đầu không có nhiều tiền, nhưng lúc đó đầu tư rất nhiều xí nghiệp. Trải qua nhiều năm như vậy, tiền lời cũng rất khả quan. Trước mắt thì toàn bộ tài sản từ thiện đường Giang Nam quản lý vượt hơn một nghìn ba trăm tỷ”.

Ngô Bình cười lạnh: “Một tổ chức từ thiện nhỏ mà nắm tài sản đến hơn một nghìn ba trăm tỷ”.

Mã Gia Thăng: “Đây đều thuộc về ngân sách từ thiện”.

“Mỗi năm các anh bỏ ra bao nhiêu tiền làm từ thiện?”

Mã Gia Thăng: “Mỗi năm bỏ ra một phần trắm ngân sách làm từ thiện. Năm ngoái thì bỏ ra hơn bảy trăm triệu làm từ thiện”.

“Có hàng nghìn tỷ, mà mỗi năm các anh chỉ bỏ ra bảy trăm triệu. Con số này còn không bằng một phần hai mươi số tiền mà anh có được trong năm đó nữa”. Ngô Bình cảm thấy tam quan như sụp đổ.

Mã Gia Thẳng: “Có những lúc sẽ nhiều, ví dụ như năm trước nữa đã bỏ ra hai tỷ tư”.

Ngô Bình cười lạnh: “Mấy chuyện này, người bên ngoài biết không?”

Mã Gia Thăng lắc đầu: “Chỉ có vài lời đồn, còn tình hình thực tế thì người ngoài không thể biết được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5949: Ông là ai


Ngô Bình chau mày hỏi: “Nhà họ Cừu dựa vào đâu mà đòi khống chế Từ Thiện Đường?”

Mã Gia Thăng: “Con gái nhà họ Cừu là bà hai của tổng đường chủ Phác Thái Long của tổng đường Từ Thiện”.

Ngô Bình: “Phác Thái Long dựa vào đâu mà cai quản tổng đường Từ Thiện?”

Mã Gia Thăng: “Phác hoàng phi xuất thân từ nhà họ Phác, rất được hoàng đế cưng chiều”.

Ngô Bình thở dài: “Hoàng thân quốc thích đúng là nằm ngửa cũng có thể kiếm được tiền”.

Mã Gia Thăng: “Thiên hạ này đều là của hoàng đế Đại Hạ, chuyện này chẳng phải rất bình thường sao?”

Ngô Bình tiếp tục hỏi: “Quyên góp cho mấy người là người như thế nào?”

Mã Gia Thăng: “Cá nhân quyên góp rất ít, chỉ chiếm hai ba phần trăm, nguồn quyên góp chủ yếu đến từ các doanh nghiệp lớn nhỏ trong tỉnh Giang Nam. Mỗi năm những công ty và doanh nghiệp này đều quyên góp cho Từ Thiện Đường một khoản, vì chỉ cần quyên góp thì sẽ có thể tích lũy được điểm đóng góp cho xã hội”.

Ngô Bình: “Điểm tích lũy đóng góp cho xã hội? Thứ đó quan trọng lắm sao?”

Mã Gia Thăng: “Đương nhiên là quan trọng rồi. Điểm tích lũy đóng góp cho xã hội có thể giảm tiền thuế. Hơn nữa, doanh nghiệp với quy mô khác nhau đều bắt buộc phải có được mức điểm tích lũy cống hiến cho xã hội nhất định, nếu không thì sẽ bị phạt nặng. Cứ thiếu một điểm thì sẽ bị phạt một triệu, nhưng nếu như quyên góp cho Từ Thiện Đường của chúng tôi thì cứ quyên một triệu, sẽ được sáu điểm tích lũy, vẫn rất hợp lí”.

Ngô Bình: “Theo lý mà nói thì tiền của Từ Thiện Đường là tài sản của xã hội, nhà họ Cừu có thể dùng được sao?”

Mã Gia Thăng chớp mắt nói: “Hầu hết những chức vụ từ lớn đến nhỏ ở Từ Thiện Đường đều do. người nhà họ Cừu nắm giữ, vì vậy, trên thực tế, Từ Thiện Đường là của nhà họ Cừu. Bất kể là việc mua sắm hay sử dụng vốn đều do người nhà họ Cừu quyết định. Mười năm trở lại đây, nhà họ Cừu đã mở hơn cả trăm công ty phụ thuộc Từ Thiện Đường, tất cả đều mang lại lợi nhuận”.

Ngô Bình tiếp tục hỏi: “Tài sản đứng tên nhà họ Cừu có nhiều không?”

“Chắc cũng hơn trăm tỷ, tôi cũng không rõ lắm”.

Ngô Bình nhìn anh ta chằm chắm: “Anh có quan hệ thế nào với nhà họ Cừu?”

Mã Gia Thăng: “Dì tôi gả vào nhà họ Cừu, có được quan hệ đó nên tôi mới có thể làm được phó đường chủ. Có điều tôi không có thực quyền gì, mọi chuyện lớn nhỏ đều phải nghe theo sự sắp xếp của nhà họ Cừu”.

Ngô Bình: “Ai quy định tất cả tiền quyên góp đều phải đưa cho nhà họ Cừu?”

Mã Gia Thăng: “Không ai quy định cả, nhưng nhà họ Cừu có chỗ dựa nên làm việc rất bá đạo, hơn nữa, mọi thế lực ở tỉnh Giang Nam đều nể mặt nhà họ, lâu dần, mọi người đều không dám quyên cho nhà khác nữa”.

Ngô Bình nhấc bổng Mã Gia Thăng lên, nói: “Anh dẫn tôi đi gặp nhà họ Cừu”.

Mã Gia Thăng ngơ ngác: “Cậu muốn đến nhà họ Cừu sao?”

Ngô Bình: “Vừa hay tôi cũng muốn làm từ thiện, nhưng lại không có kinh nghiệm gì, nhà họ Cừu khống chế Từ Thiện Đường của Giang Nam, vừa hay tôi mượn tay nhà họ Cừu, làm chút việc thiện”.

Mã Gia Thăng vội nói: “Tôi khuyên cậu đừng đi vì nhà họ Cừu có mời về rất nhiều cao thủ bảo vệ”.

Ngô Bình không quan tâm đến anh ta, quay sang hỏi Âu Dương Chí Viễn: “Bố nuôi, con đưa bố về dưỡng thương trước. Bố nghỉ ngơi cho khỏe, đợi tin của con”.

Cậu nói xong thì dẫn theo Mã Gia Thăng và Âu Dương Chí Viễn bay lên cao. Cậu đưa Âu Dương Chí Viễn về chỗ mình ở trước, sau đó lại đưa Mã Gia Thăng đến Hổ Thành, gặp nhà họ Cừu.

Mã Gia Thăng bay trên không trung thì vừa k*ch th*ch vừa sợ hãi, đến khi hai người họ đến bầu trời trên đầu Hổ Thành, Ngô Bình đang định đáp đất thì nhìn thấy một chiếc bóng bay từ dưới đất lên, ngưng tụ thành một khuôn mặt người khổng lồ, chặn trước. mặt Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5950: Nhan Tướng Quốc


Cậu nhận ra được người chặn đường mình có tu vi không quá cao, chỉ là Bí Thai cảnh.

Khuôn mặt khổng lồ lớn tiếng đáp: “Nhà họ Nhan của Hổ Thành, Nhan Tướng Quốc”.

Ngô Bình giật mình, cậu từng nghe người ta nói ở một số thành phố có lịch sử lâu đời đang dần dần hình thành một số thế gia tu hành có thế lực siêu mạnh. E rằng nhà họ Nhan này là một thế lực lớn sống ở Hổ Thành.

Thế gia ở những chỗ này đều có trách nhiệm giữ đất, giữ thành, hễ có tu sĩ nào vào thành thì nhất định phải hỏi rõ ràng trước.

Ngô Bình: “Thì ra là ông Nhan, nghe danh từ lâu. Tôi là đệ tử tinh anh của Liên Sơn Tông, Ngô Bình, đến Hổ Thành có chút việc”.

Khuôn mặt khổng lồ đó vừa nghe thấy Ngô Bình là đệ tử tinh anh của đại tông hạng nhất thì liền thu nhỏ lại, Nhan Tướng Quốc cũng trở nên khách sáo. hơn, nói: “Không ngờ là cậu Ngô, không biết cậu ghé thăm nên không đón tiếp từ xa”.

Ông ta nói xong thì liền có một bóng người từ dưới bay lên, đó là một người đàn ông trung niên, ông ta cười hehe đi về phía Ngô Bình, chắp tay hành lễ và nói: “Cậu Ngô”.

Ngô Bình: “Ông Nhan, lần này tôi đến Hổ Thành mà không báo trước, thật sự xin lỗi”.

Nhan Tướng Quốc cười, nói: “Đâu có, nếu có việc cần nhà họ Nhan tôi ra mặt thì xin cậu cứ nói”.

Ngô Bình: “Vậy thì cảm ơn nhiều”.

Nhan Tướng Quốc: “Nếu cậu không chê thì mời cậu đến phủ uống chén trà”.

Nếu Hổ Thành không có nhà họ Nhan thì Ngô Bình có thể lập tức ra tay, nhưng nếu như có nhà họ Nhan ở đây, cậu không thể không cân nhắc về thái độ của nhà họ Nhan, cậu lập tức nói: “Được, vậy thì xin làm phiền rồi”.

Ngô Bình và Mã Gia Thăng cùng đến nhà họ Nhan, Nhan Tướng Quốc dâng trà và tiếp chuyện với Ngô Bình một cách rất khách sáo.

Mã Gia Thăng không dám nói chuyện, nhưng sau khi biết được thân phận của Nhan Tướng Quốc thì khuôn mặt liền đầy vẻ sợ hãi. Mặc dù nhà họ. Cừu có quan hệ thân thích với vua nhưng so với nhà họ Nhan thì thật sự chẳng là gì.

Theo như anh ta được biết, thật ra Hổ Thành này là đất mà Đại Hạ ban cho nhà họ Nhan, nhà họ Nhan mới là chủ nhân thật sự của Hổ Thành. Nhà họ Cừu có bá đạo, huênh hoang thế nào thì khi gặp nhà họ Nhan cũng phải trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn, không dám ngông cuồng.

Ngô Bình cười, nói: “Ông Nhan, gia tộc của ông sống ở Hổ Thành bao lâu rồi?”

Nhan Tướng Quốc cười, nói: “Tính từ đời đầu tiên thì đã hơn tám trăm năm mươi năm rồi”.

Ngô Bình: “Nói vậy thì bắt đầu từ tiền triều, nhà họ Nhan đã ở đây rồi”.

Nhan Tướng Quốc gật đầu: “Đúng vậy”.

Ngô Bình quyết định đi thẳng vào vấn đề, hỏi: “Ông Nhan có biết nhà họ Cừu không?”

Nhan Tướng Quốc: “Có phải là nhà họ Cừu quản lý Từ Thiện Đường đó không?”

Ngô Bình gật đầu: “Không sai, chính là nhà họ Cừu đó”.

Nhan Tướng Quốc gật đầu: “Đương nhiên là biết, nhà họ Cừu đó cũng có chút quan hệ trong triều, vì vậy kiếm được không ít tiền, có điều người nhà họ Cừu đều là phàm phu tục tử, trong mắt chúng tôi họ chẳng đáng là gì”.

Ngô Bình: “Không sai, có nhiều tiền hơn nữa cũng chỉ là phù du, chớp mắt cũng thành cát bụi”.

Nhan Tướng Quốc: “Lần này cậu đến Hổ Thành là vì nhà họ Cừu sao?”

Ngô Bình: “Thật không dám giấu, nhà họ Cừu vô cớ đánh đập một trưởng bối của tôi, tôi đến để dạy dỗ người nhà họ Cừu”.

Nhan Tướng Quốc im lặng vài giây rồi nói:

Theo lý thì đây là chuyện riêng của cậu, nhà họ Nhan tôi không tiện hỏi, có điều người nhà họ Cừu này cũng có chút quan hệ, nếu cậu động đến họ thì đồng nghĩa với việc đắc tội với hoàng thân của Thần Kinh, chắc hoàng gia cũng sẽ không bỏ qua đâu. Nhưng tha lỗi cho tôi nói thẳng, Đại Hạ có thể đứng vững giữa các cường quốc lớn, và gìn giữ được hơn bảy trăm năm chứng tỏ có một thế lực vô cùng lớn mạnh đứng phía sau ủng hộ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5951: dân không đấu với quan, phàm không đấu với tiên


Ngô Bình: “Hoàng đế biết chuyện này, xử lý thế nào?”

Nhan Tướng Quốc: “Hoàng đế là người thông minh, người tài giỏi bên cạnh vô số, tôi nghĩ ông ấy sẽ cho cậu một câu trả lời thuyết phục”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, vậy nghe theo ông Nhan”.

Mã Gia Thăng ở bên cạnh nghe lén khế thở phào, anh ta thực sự sợ Ngô Bình trực tiếp chém giết, vậy thì không cách nào thu dọn được rồi!

Lúc này Ngô Bình đá chân Mã Gia Thăng một cái, nói: “Anh quay về báo với nhà họ Cừu, nói bổn công tử đã đến Hổ Thành!”

“Vâng vâng, tôi lập tức đi báo ngay!

Mã Gia Thăng hoảng sợ chạy ra khỏi Nhan phủ, người nhà họ Nhan cũng không ngăn lại, Nhan Tướng Quốc nói: “Công tử, thân phận cậu cao quý, sau này những chuyện nhỏ như vậy cứ trực tiếp gặp người đứng đầy bọ họ. Đám người này như ếch ngồi đáy giếng thôi, không biết gì cả, không biết cậu mạnh thế nào. Nhưng chủ tử và chỗ dựa của bọn họ thì khác, út nhiều cũng có chút mắt nhìn”.

Ngô Bình gật đầu: “Ông Nhan nhắc nhở cũng đúng”.

Nhan Tướng Quốc viết một bức thư, ném lên không, thư tự động bay đi. Sau đó, ông ấy tiếp tục nói chuyện với Ngô Bình.

Ở bên kia, Mã Gia Thăng như chạy trốn xông vào nhà họ Cừu. Anh ta cũng xem như là khách quen của Cừu phủ, người làm, bảo vệ cũng không ngăn anh ta.

Lúc này, người nhà họ Cừu đều đang tập trung họp, các thành viên chủ chốt đều có mặt, trong đó có cả người đứng đầu nhà họ Cừu, Cừu Linh Quân.

Cừu Linh Quân thấy Mã Gia Thăng vội vàng lao vào, bất giác khế nhíu mày, nhưng vẫn kiên nhẫn nói: “Gia Thăng, chuyện gì mà lại hoảng sợ như vậy?”

Mã Gia Thăng thở gấp gáp, nói: “Dượng! Xảy ra chuyện rồi, cháu đi dạy dỗ cái tên Âu Dương Chí Viễn kia, không ngờ người sau lưng ông ta lại là cao nhân. Người đó là đệ tử tinh anh của tông gì đó, đến cả người đứng đầu nhà họ Nhan cũng rất khách sáo với cậu tai”

Thông tin khác thì không quan trọng, nhưng “người đứng đầu nhà họ Nhan” lại khiến Cừu Linh Quân lập tức căng thẳng, ông ta vội nói: “Người nhà họ Nhan sao lại can thiệp vào?”

Mã Gia Thăng kể lại chỉ tiết chuyện xảy ra, Cừu Linh Quân nghe xong thì vừa sợ vừa bực, tức giận nói: “Trước khi cháu động đến người ta, tại sao không điều tra cho rõ ràng?”

Dân gian có câu: dân không đấu với quan, phàm không đấu với tiên!

Người phàm như anh ta dù có quyền có thế thì có là gì đâu chứ? Tiên gia thủ đoạn nhiều vô kể, giơ tay nhấc chân cũng có thể khiến kẻ phàm phu tục tử mất mạng!

Vẻ mặt Mã Gia Thăng khổ sở: “Dượng à, cháu cũng không ngờ ông ta lại có lai lịch lớn như vậy, nếu không có đánh chết cháu cũng không dám đắc tội với ông tai”

Cừu Linh Quân chắp tay sau lưng đi qua đi lại.

Lúc này, một ông lão nói: “Cũng may người này nghe theo lời khuyên của nhà họ Nhan, không trực tiếp ra tay. Nếu không nhà họ Cừu cũng xong rồi!”

Cừu Linh Quân gấp gáp, ông ta hỏi: “Chú hai, chú nghĩ hoàng đế sẽ xử lý chuyện này thế nào?”

Ông lão khẽ thở dài: “Chú biết Liên Sơn Tông, nghe nói là tông môn hạng nhất của Tiên Giới. Thế lực như vậy rất đáng sợ. Mà người này lại là đệ tử tỉnh anh của Liên Sơn Tông, e rằng không phải người chúng ta có thể đụng đến. Nhưng dù sao hoàng đế cũng có uy nghiêm của hoàng đế, chú nghĩ cũng sẽ không quá đáng đâu”.

Sau đó ông ta lại nhắc nhở: “Trong số các cao thủ chúng ta mời đến, không phải có ông Mặc có đạo hành rất cao sao?”

Cừu Linh Quân võ đầu: “Đúng rồi, mau mời ông Mặc đến!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5952: Ông Mặc


Ông Mặc khẽ cười: “Có nghe nói. Miễn cưỡng cũng xem như tông môn nhất phẩm. Nhưng truyền thừa của Liên Sơn Tông có hạn, đời này rất khó xuất hiện thiên kiêu đỉnh cao”.

Cừu Linh Quân: “Trước mắt nhà họ Cừu chúng ta đã đắc tội với một đệ tử tinh anh của Liên Sơn Tông. Ông Mặc nghĩ xem chúng ta nên đối phó thế nào?”

Vẻ mặt ông Mặc có chút nghiêm trọng, nói: “Đệ tử tinh anh của tông môn hạng nhất không kém gì đệ tử tinh anh của giáo lớn vạn năm. Đắc tội với nhân vật như vậy, chắc chắn rất phiền phức!” Cừu Linh Quân thở dài: “Ai nói không phải chứ!”

Ông Mặc di chuyển vài bước tại chỗ, nói: “Thứ cho tôi nói thẳng, người như vậy, nhà họ Cừu không gây chuyện nổi, cuối cùng chắc chắn phải xin lỗi bồi thường, còn người ta có chấp nhận hay không thì cũng chưa chắc”.

Vẻ mặt Cừu Linh Quân u sầu: “Chẳng lẽ đệ tử tỉnh anh khó giải quyết đến vậy sao?”

Ông Mặc: “Tuy Liên Sơn Tông không tính là đứng đầu trong các tông môn hạng nhất, nhưng thực lực không hề yếu. Theo tôi biết, bọn họ cũng chỉ có một, hai vị đệ tử tinh anh thôi. Những đệ tử tỉnh anh này gần như có thể có được tài nguyên tu luyện của cả tông, lại thêm thiên phú bất phàm, tốc độ tu hành của bọn họ cực kỳ nhanh. Thông thường chỉ trong thời gian ngăn thì đệ tử tinh anh có thể trưởng thành! Một đệ tử tinh anh sẽ có tiềm lực vô biên. Cậu ta có thể là cao thủ thần thông, cũng có thể trở thành đại năng đạo cảnh”.

Sắc mặt Cừu Linh Quân càng trở nên khó coi, đừng nói đến đạo cảnh, cho dù tu sĩ thần thông thôi cũng không phải là người mà nhà họ Cừu dám đắc tội.

“Nói như vậy, chúng tôi chỉ có thể nghe theo số trời, để mặc cậu ta xử lý sao?”, Cừu Linh Quân không cam tâm hỏi.

Ông Mặc khẽ thở dài, nói: “Mọi người không phải tử thù, không cần phải dùng đến chiêu hiểm”

Nói đến đây, ông ta bỗng nghĩ đến gì đó, mắt sáng lên, nói: “Đúng rồi, gia chủ, nhiều năm trước, chẳng phải nhà họ Cừu có được một món bảo bối sao?”

Cừu Lin Quân nheo mắt: “Ông Mặc cũng biết chuyện này?”

Ông Mặc cười nói: “Tôi ở nhà họ Cừu ba năm, ít nhiều cũng có nghe nói”.

Cừu Linh Quân: “Bảo bối này có liên quan gì đến chuyện này? Trừ phi, ông muốn tôi tặng bảo bối này cho tên họ Ngô kia, để cậu ta bớt giận?”

Ông Mặc nói: “Theo tôi biết, bảo bối kia rất nguy hiểm, không phải sao? Nếu tặng bảo bối cho người này, đối phương bởi vậy mà chết...”

Cừu Linh Quân suy nghĩ trong lòng, món bảo bối kia của nhà họ Cừu quả thật rất nguy hiểm, nhưng nếu lấy ra thì ông ta vẫn có phần không nỡ.

Ông Mặc nói: “Gia chủ, thứ cho tôi nói thẳng. Chuyện này đến tôi cũng biết thì người ngoài ít nhiều gì cũng biết đôi chút. Với thế lực của nhà họ Cừu, chỉ sợ không giữ nổi bảo bối này, bảo bối này ät sẽ đổi chủ”.

Cừu Linh Quân cũng là người thông minh, ông †a suy nghĩ một lúc rồi nói: “Tuy nói như vậy, nhưng nhỡ đâu cậu ta có thể hàng phục được bảo bối thì sao?”

Ông Mặc lắc đầu: “Không thể! Bảo bối đó chính là chân linh của Bạch Hổ trong Tứ Tượng tạo thành, đừng nói cậu ta là đệ tử tinh anh tông môn, mà cho dù là thiên kiêu trong mười người đứng đầu ở Tiên Giới cũng chưa chắc có cơ hội hàng phục được Hổ Linh!”

Cừu Linh Quân bất giác có chút nghi ngờ, ông Mặc này biết chuyện quá cặn kẽ!

Ông ta không nhịn được đánh giá ông Mặc: “Ông Mặc, ông đến nhà họ Cừu tôi ba năm, không phải là vì món bảo bối này mà đến đấy chứ?”

Ông Mặc khẽ cười: “Quả thật trước khi đến tôi có nghe nói đến tin đồn về bảo bối này. Nhưng tốt xấu gì người bên ngoài cũng không biết được bảo. bối này là vật do chân linh của Bạch Hổ tạo thành”.

“Vậy sao ông Mặc biết được?”, Cừu Linh Quân hỏi.

Ông Mặc nói: “Gia tộc tôi đã từng truy tìm tung tích vật này cả nghìn năm, tôi cũng mới xác định nó ở nhà họ Cừu trước đó không lâu”.

Lúc này Cừu Linh Quân lại cảnh giác: “Quả nhiên anh đến là vì bảo bối!”

Ông Mặc cười nói: “Gia chủ, nếu tôi thật sự muốn lấy bảo bối, anh cảm thấy nhà họ Cừu có thể bảo vệ nổi không?”

Nghĩ đến tu vi cao thâm của người này, Cừu Linh Quân giật mình, hỏi: “Ông không muốn bảo bối?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5953: Cậu Ngô thấy rồi thì tự nhiên biết thôi


Cừu Linh Quân im lặng một lúc, hỏi: “Nói như vậy, tôi chỉ cần đưa cậu ta đến gần bảo vật thì cậu ta chắc chắn sẽ chết”.

Ông Mặc: “Không sai! Người này mà chết thì dù là Liên Sơn Tông cũng sẽ không nói gì”.

Cừu Linh Quân: “Nhưng nếu như vậy, tin tức bảo. vật sẽ bị lan truyên nhanh chóng”.

Ông Mặc lạnh nhạt nói: “Gia chủ, vừa nấy tôi cũng đã nói, nhà họ Cừu không giữ nổi bảo vật này. Sau chuyện này, không bằng giao nó cho tại hạ, tại hạ sẽ đưa ra một điều kiện khiến nhà họ Cừu hài lòng!”

Cừu Linh Quân suy nghĩ chốc lát rồi nói: “Trước mắt cũng chỉ đành như vậy”.

Lúc này ở Nhan phủ, Ngô Bình rất nhanh đã nhận được tin tức của hoàng đế. Dù sao Ngô Bình cũng là đệ tử tinh anh của tông môn nhất phẩm, hoàng đế biết chuyện thì cũng khá coi trọng, lập tức hạ chỉ.

Nhan Tướng Quốc nhận thánh chỉ thì liếc nhìn, sau đó giao cho Ngô Bình.

Ngô Bình lướt nhìn thư của hoàng đế, hoàng đế yêu cầu nhà họ Cừu vĩnh viễn rút khỏi việc quản lý Từ Thiện Đường Giang Nam, đóng cửa toàn bộ công ty có liên quan, nghiêm trị nhân viên có dính líu. Ngoài ra, nhà họ Cừu còn phải xin lỗi bồi thường với Ngô Bình cho đến khi Ngô Bình hài lòng mời thôi.

Đọc xong thư của hoàng đế, Ngô Bình nói: “Bệ hạ nói như vậy khiến tôi rất hài lòng, có phải tôi có thể đưa ra bất kỳ điều kiện gì không?”

Nhan Tướng Quốc cười ha ha, nói: “Cậu Ngô, bệ hạ đây là đã nể mặt cậu rồi. Tôi nghĩ, có phải cậu cũng nên nể mặt bệ hạ không?”

Ngô Bình ừ một tiếng: “Ông Nhan yên tâm, điều kiện của tôi sẽ không quá đáng”.

Nhan Tướng Quốc: “Tôi nghĩ nhà họ Cừu chẳng mấy chốc sẽ cử người đến thôi”.

Quả nhiên, mười phút sau, Cừu Linh Quân đích thân đưa các nhân vật chủ chốt nhà họ Cừu đến xin gặp Ngô Bình.

Trong sảnh Nhan phủ, cuối cùng Cừu Linh Quân cũng gặp được Ngô Bình, ông ta bước lên trước, kính cẩn nói: “Bái kiến cậu Ngôi!”

Ngô Bình: “Người của ông đánh đập giam giữ một bề trên của tôi. Tôi vốn nghĩ hôm nay sẽ san bằng nhà họ Cừu, nhưng do ông Nhan nói giúp cho. các người nên các người mới có thể ở đây gặp tôi”.

Cừu Linh Quân vội vàng kính cẩn thi lễ với Nhan Tướng Quốc: “Cám ơn ông Nhan!”

Nhan Tướng Quốc: “Cừu gia chủ, ý chỉ của bệ hạ có lẽ ông cũng nhận được rồi, nên làm gì thì không cần tôi nói chứ?”

“Vâng vâng, Linh Quân! Đã hiểu!”. Nói xong ông ta lại thi lễ với Ngô Bình: “Cậu Ngô, bệ hạ yêu cần nhà họ Cừu tôi rút khỏi việc quản lý Từ Thiện Đường, xin lỗi rồi bồi thường cho cậu, đây đều là chuyện nên làm. Tiểu nhân suy đi nghĩ lại, nuốn dùng một món bảo bối cầu mong cậu Ngô tha thứ!”

Nghe thấy có bảo bối, Ngô Bình chợt động lòng, hỏi ông ta: “Bảo bối gì?”

Cừu Linh Quân nói: “Món bảo bối này rất quý giá, ngay cả tu sĩ đạo cảnh nhìn thấy cũng phải động lòng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5954: Chỉ có một bảo vật kia thôi


Ngô Bình lập tức nói: “Được. Nếu bảo bối kia thật sự quý giá như ông nói, tôi có thể bỏ qua chuyện cũ”.

Cừu Linh Quân vui mừng: “Cảm ơn cậu! Cậu Ngô, bây giờ tôi dẫn cậu đi?”

Ngô Bình nói với Nhan Tướng Quốc: “Ông Nhan, vẫn phải làm phiền ông, đi cùng tôi đến nhà họ Cừu một chuyến”.

Nhan Tướng Quốc cười nói: “Đương nhiên!”

Vì thế, một nhóm người hùng hổ đến nhà họ Cừu. Trong một sân viện nhỏ ở nhà họ Cửu, vừa đến sân viện Ngô Bình đã phát hiện sân viện này không hề đơn giản, bên trong lại có sắp đặt pháp trận thần niệm bảo vệ.

Lúc này Cừu Linh Quân đi đến góc tường, lấy ra mấy viên gạch xanh lam từ bên trong.

Mấy viên gạch được lấy ra, pháp trận trong sân viện lập tức ngừng lại, nhóm Ngô Bình cảm nhận rõ rệt, bên dưới sân viện có động ngầm.

Cừu Linh Quân mời Ngô Bình đến thư phòng, rồi nhấn vào công tắc ẩn. Sau đó, một mặt tường di chuyển sang bên cạnh, để lộ một cầu thang đi xuống bên dưới.

“Cậu Ngô, món bảo bối này không nhỏ, tôi chỉ dẫn một mình cậu xuống thôi”.

Ngô Bình gật đầu, cậu to gan lớn mật, cho dù đối phương có cái bãy thì cậu cũng không sợ. Vì thế hai người một trước một sau đi xuống bên dưới.

Cầu thang này được xây rất dốc, đi xuống dưới chừng hai mươi mất mét thì tiến vào một đường hầm rộng.

Cừu Linh Quân vẫn giữ thái độ cung kính, giải thích với Ngô Bình: “Cậu Ngô, con đường này là do một phú thương triều đại trước xây dựng. Lúc đó binh mã loạn lạc, nhỡ đâu có cướp bóc xâm nhập thì chủ nhân có thể dẫn theo người nhà chạy trốn từ bên dưới”.

Ngô Bình ừ một tiếng, cảm thấy ở đây rất thoáng gió, bèn hỏi: “Đường hầm dẫn đến đâu?”

Cừu Linh Quân: “Dãn đến một sơn động ẩn sau một ngọn núi. Trong sơn động có đủ vật tư, có thể cung cấp cho cả trăm người sống trong đó qua mấy tháng”.

Ngô Bình: “Trí tuệ người xưa quả là khiến người ta khâm phục”.

Đi trong đường ngầm chừng hơn hai mươi dặm thì xuất hiện một thềm đá hướng lên trên. Đi theo đến chừng hai trăm mét, Ngô Bình đã đến sườn núi. Sườn núi được chia cắt thành các khu vực khác nhau, khu vực này dự trữ một lượng lớn các vật dụng hàng ngày, ví dụ như đồ hộp, nước tinh khiết, bánh quy, rau muối...

Đi qua khu vực này, một cánh cửa sắt lớn đã đập vào mắt, trên cửa có khóa đồng. Trông thì khóa này có vẻ đã lâu rồi chưa được mở, bên trên có một lớp bụi dày đặc.

Cừu Linh Quân lấy chìa khóa ra mở khóa đồng, cười nói: “Cậu Ngô, bảo bối này có linh khí, tôi là cơ thể người phàm, không thể đến quá gần, cậu tự mình vào trong quan sát vậy”.

Ngô Bình đáp lại rồi hỏi: “Bên trong ngoài bảo. bối này còn có thứ gì khác không?”

Cừu Linh Quân läc đầu: “Chỉ có một bảo vật kia thôi, không có vật gì khác”.

Ngô Bình đẩy cửa bước vào, sau cánh cửa là một con đường đá khá rộng, cậu không nhanh không chậm đi hết con đường mười mấy mét, rồi lại rẽ phải đi mười mấy mét, đến cuối con đường là một cánh cửa đá, cậu khẽ đẩy, cánh cửa đá đã mở ra, bên trong có một hầm đá rất lớn.

Cậu tiến vào hầm đá, vừa đi mấy bước thì dưới chân bỗng xuất hiện mấy luồng sáng trằng. Luồng sáng trảng này là một luồng năng lượng nào đó, nó giống như tia chớp, thoáng chốc đã xuyên vào người Ngô Bình, tiến vào thần hồn!

Chỉ trong chốc lát, thần hồn và thân thể Ngô Bình đều tê cứng, đứng nguyên tại chỗ. Sau đó, cậu cảm thấy càng lúc càng có nhiều luồng sáng trắng tiến vào thân thể và thần hồn cậu. Thế nhưng, cậu cũng không cảm thấy có nguy hiểm gì, cũng không cảm thấy khó chịu, trái lại thân thể và thần hồn cậu lại rất thích luồng năng lượng này, hai bên có độ tương thích cực cao.

Khoảng chừng năm phút sau, Cừu Linh Quân vẫn đang vểnh tai nghe động tĩnh cuối cùng cũng to gan đi vào. Đi đến hầm đá, ông ta nhìn thấy Ngô Bình bất động đứng tại chỗ, quanh người được bảo. phủ bởi một luồng sáng trẳng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5955: Bạch Hổ Tiên Kiếm


Khi năng lượng trằng bạc càng lúc càng nhiều, cơ thể và thần hồn của Ngô Bình cũng dần cảm nhận được sự uy h**p đến tính mạng. Chính vào lúc đó, giữa hư không bỗng có một loại sức mạnh huyền diệu xuyên qua, sức mạnh đó nhẹ nhàng cân bằng đặc tính băng lạnh của năng lượng trắng bạc, giúp Ngô Bình dễ dàng hấp thụ nó hơn.

Một tiếng đồng hồ trôi qua, gần như tất cả năng lượng trăng bạc đều đã bị Ngô Bình hấp thụ, cơ thể cậu không còn tê dại nữa cậu từ từ lắc nhẹ cổ, sau đó nhìn lên trên chiếc bàn đá dài ở cách đó không xa, trên bàn có đặt một chiếc hộp dài gần một mét rưỡi, rộng hơn ba mươi centimet, bên ngoài chiếc hộp được bao bọc bởi ánh sáng bạc. Hơn nữa, ánh sáng đó còn ngưng tụ thành hình dạng phù văn, lơ lửng xung quanh chiếc hộp ngọc, dịch chuyển từ từ.

Ngô Bình bước thật nhanh qua, mở chiếc hộp ngọc ra, một luồng kiếm qua liền đập vào mắt và bị cậu dùng một chưởng đánh tan. Nếu không nhờ một tiếng trước đó cậu hấp thụ đủ năng lượng trằng bạc thì luồng kiếm quang này đã có thể lấy mạng cậu rồi.

Kiếm quang tan biến, Ngô Bình phát hiện thật ra chiếc hộp dài là một hộp kiếm, bên trong có chứa một thanh kiếm dài cũ kĩ cán kiếm là đầu hổ, trên lưỡi kiếm có tiên văn lúc ẩn lúc hiện. Ngoài thanh kiếm dài ra còn có một miếng ngọc được đặt bên dưới kiếm.

Ngô Bình quan sát một lát rồi đưa tay cầm thanh kiếm lên, cậu vừa chạm vào thanh kiếm thì liền có năng lượng lạnh buốt vô tận truyền vào cánh tay, may mà trước đó cậu đã hấp thụ đủ năng lượng tương tự, hơn nữa trong cơ thể cũng có năng lượng thần bí khắc chế được những kẻ xâm lược này nên cậu không cảm thấy có gì bất ổn.

Cậu cất kiếm rồi lại cầm miếng ngọc lên, trong miếng ngọc có cất một số tin tức, Ngô Bình truyền năng lượng hấp thụ được vào trong thì miếng ngọc liền phát ra ánh sáng trắng, rất nhiều tin tức chạy vào trong biển ý thức của Ngô Bình.

Một lúc sau, Ngô Bình bỗng lẩm bẩm: “Thì ra là Bạch Hổ Tiên Kiếm”.

Thanh kiếm này tên là Bạch Hổ Tiên Kiếm, được tạo ra từ chân linh Bạch Hổ, sức sát thương đáng sợ vô cùng. Trong miếng ngọc ghi lại một bộ kiếm pháp, tên là kiếm pháp Bạch Hổ Trảm Tiên, uy lực của kiếm pháp này kinh thiên động địa, là kiếm pháp vô địch.

Những lời Cừu Linh Quân nói đều không sai, đấy là bảo bối cực kỳ quý giá, là thứ mà tu sĩ đạo cảnh nhìn thấy đều phải động lòng. Có điều Cừu Linh Quân cũng không chịu an phận, ông ta đưa cậu đến đây chắc cũng là vì muôn mượn sát khí của Bạch Hổ Tiên Kiếm hại chết cậu.

Cậu cười lạnh lùng, cất cả miếng ngọc và hộp đựng kiếm vào, sau đó đi ra ngoài.

Cừu Linh Quân đã đợi rất lâu, ông ta định chờ thêm mười phút nữa sẽ vào trong xem lại thử, nhưng lúc ông ta đang mừng thầm, tưởng đâu diệu kế đã thành công thì Ngô Bình bỗng đẩy cửa bước ra ngoài.

Lúc Cừu Linh Quân nhìn thấy Ngô Bình thì mặt liền trắng bệch, run run nói: “Cậu Ngô, cậu không sao à?”

Ngô Bình cười khẩy: “Đương nhiên là tôi không sao rồi, ông tưởng đâu một thanh kiếm cỏn con mà có thể hại chết được tôi sao?”

Cừu Linh Quân quỳ xuống một cái “thịch”, nói: “Cậu không sao thì tốt, lúc nãy tôi vào trong quan sát, thấy cậu đứng im không động đậy, tôi cảm thấy vô cùng lo lắng, muốn ra ngoài tìm người giúp đỡ nhưng lại sợ làm hại đến an toàn tính mạng của cậu, nên...”

Ngô Bình bình thản đáp: “Ông không cần phải giải thích, thực tế thế nào thì cả tôi và ông đều biết rõ. Có điều, thứ này đúng thật rất quý, tôi có thể tha chết cho ông nhưng bắt đầu từ bây giờ, nhà họ Cừu ông hãy từ bỏ Từ Thiện Đường, giao nó lại cho bố nuôi tôi quản lý đi. Ngoài ra, tiền của nhà họ Cừu có được bao năm nay cũng phải được giao ra một nửa, nửa còn lại cũng đủ để người nhà họ Cừu tiếp tục làm người giàu có”.

Cừu Linh Quân mới sợ đến chết đi sống lại, còn tưởng Ngô Bình muốn g**t ch*t mình, giết sạch cả nhà họ Cừu, giờ nghe cậu nói vậy thì liền thở phào, nói: “Cậu nhân từ, cảm ơn cậu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5956: Đã đem đồ đến chưa


Cừu Linh Quân liền nói: “Vâng, tôi và cậu Ngô đã thương lượng với nhau như thế”.

Nhan Tướng Quốc gật đầu: “Ừm, vậy thì tốt”. Ngô Bình cũng không sợ nhà họ Cừu hối hận, cậu và Nhan Tướng Quốc đã cùng nhau rời khỏi, về lại nhà họ Nhan.

Nhan Tướng Quốc thấy sắp đến giờ trưa nên muốn giữ Ngô Bình lại ăn cơm nhưng cậu đã hẹn trước với Liễu Kim Long, rất muốn đến xem thử số dược liệu đó nên cuối cùng đã chào tạm biệt và rời khỏi nhà họ Nhan.

Có điều, cậu có ấn tượng khá tốt với Nhan Tướng Quốc, hai bên cũng xem như đã là bạn của nhau, và đã hẹn hôm khác đến nhà nhau thăm hỏi.

Ngô Bình về đến nhà thì thấy Liễu Kim Long đang chờ mình trong phòng khách, Ngô Đại Hưng đang nói chuyện với ông ta.

Liễu Kim Long từng là Long gia, địa vị rất cao, có điều trước mặt Ngô Đại Hưng, ông ta vẫn tỏ ra vô cùng cung kính.

“Đã đem đồ đến chưa?”, Ngô Bình hỏi.

Liễu Kim Long liền đứng dậy, nói: “Cậu Ngô, đồ nằm hết đây rồi”.

Trên sàn đặt rất nhiều thùng giữ nhiệt, sau khi mở ra, mỗi thùng đều có chứa hai ba hộp ngọc, mỗi hộp đều có một cây thuốc.

Ngô Bình chỉ mở một thùng trong số đó ra, phát hiện cây thuốc trong hộp ngọc ít nhất cũng là dược liệu tứ phẩm, hơn nữa vẻ ngoài còn khá tốt, cậu nói với vẻ rất hài lòng: “Không tồi, quay về đợi tin tốt đi, trong vòng ba ngày tôi sẽ đưa đan dược đến”.

Liễu Kim Long vui mừng, nói: “Cảm ơn cậu, bản đồ được để chung với dược liệu, cậu giữ kỹ nhé”.

Ngô Bình cầm bản đồ lên nhìn sơ qua, không có phát hiện gì nên cất vào trước.

Dương Quế Chỉ thấy sắp tới giờ cơm nên đã xuống bếp nấu thức ăn trước, Ngô Bình bèn giữ Liễu Kim Long lại ăn cơm. Liễu Kim Long khách sáo, không từ chối được nên đã ở lại cùng ăn cơm với họ.

Ngô Bình mở một chai rượu, hai người cùng uống vài ly thì Liễu Kim Long nói: “Cậu Ngô, nghe nói ông Âu Dương gặp chuyện, cậu đã ra mặt giải quyết sao?”

Ngô Đại Hưng cười, nói: “Bố nuôi con đã về nhà rồi, không sao cả, Tiểu Bình, con đã giải quyết thế nào thế?”

Liễu Kim Long cũng tò mò, hóng tai nghe.

Ngô Bình: “Người ra tay là người của Từ Thiện Đường ở Giang Nam, Từ Thiện Đường đó là do nhà họ Cừu quản lý. Con bắt phó đường chủ của họ, bảo đưa con đến nhà họ Cừu ở Hổ Thành và định cho nhà họ Cừu này một trận, nhưng con vừa đến Hổ Thành thì đã gặp được Nhan Tướng Quốc, thế gia tu hành ở đó.

Liễu Kim Long nghe thấy Nhan Tướng Quốc thì tái mặt, nói: “Tu vi của người đó cực kỳ cao, học vấn uyên thâm, e là không dễ đối phó”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5957: Hoàng Long sơn trang


Liễu Kim Long vội nói: “Vâng, nhất định Kim Long sẽ không để cậu thất vọng”.

Liễu Kim Long ăn cơm xong thì đứng bên ngoài chờ, còn Ngô Bình thì tự nhốt mình trong phòng, bắt đầu luyện chế Nhập Bí Đan. Cậu đã có dược liệu do Liễu Kim Long cung cấp, sau khi chuẩn bị đầy đủ thì bắt đầu bắt tay vào luyện chế mẻ thứ nhất. Trong đầu cậu có rất nhiều kinh nghiệm cũng như những thứ mà người khác không lĩnh hội được, mẻ thứ nhất đã luyện được bốn viên đan dược thượng phẩm cấp năm.

Ngô Bình biết Nhập Bí Đan này là vật báu vô giá với thế tục nên lập tức lấy một viên tặng cho Liễu Kim Long. Liễu Kim Long cầm viên đan dược, xúc động đến run lên cả người, lẩm bẩm: “Đây chính là Nhập Bí Đan sao?”

Ngô Bình cười, nói: “Không sai, chính là Nhập Bí Đan. Uống nó vào thì nhất định anh sẽ có thể nhẹ nhàng bước vào Bí Cảnh”.

Liễu Kim Long: “Gậu, tôi nghe nói đan dược cũng có phẩm cấp, không biết đây là đan dược loại gì?”

Ngô Bình gật đầu: “Đây là đan dược thượng phẩm cấp năm”.

Liễu Kim Long vui như mở cờ trong bụng, đan dược thượng phẩm, theo như anh ta được biết, ở tiên giới, đan dược thượng phẩm cũng là thứ cầu cũng không được nên thường nhà nào có đan dược thượng phẩm cũng để dành dùng, nếu muốn mua đan dược thượng phẩm thì chỉ có thể đến hội đấu giá mua với giá cao.

“Kim Long thật không biết làm sao để báo đáp đại ơn đại đức của cậu”. Liễu Kim Long xúc động, nói.

Ngô Bình: “Anh là người của tôi, đương nhiên tôi sẽ không để anh thiệt thòi”.

Liễu Kim Long liền nói: “Thưa cậu, năm xưa lúc tôi ở Trung Châu có một mặt bằng kinh doanh, sau đó tôi đến thủ đô thì không sống ở đó nữa. Môi trường ở đó khá tốt, là nơi tôi đã lựa chọn kỹ lưỡng. Tôi thấy cậu vừa cần tu luyện vừa cần luyện đan, còn phải thường xuyên gặp bạn bè nên sống ở đây sẽ không tiện. Nếu cậu không chê, có thể chuyển đến biệt thự của tôi để ở”.

Ngô Bình hỏi: “Biệt thự của anh ở đâu?” Liễu Kim Long nói: “Hoàng Long sơn trang”.

Ngô Bình nghe đến cái tên Hoàng Long sơn trang thì hai mắt liền sáng lên. Lúc cậu còn rất nhỏ, cậu đã nghe nói đến đại danh của Hoàng Long sơn trang, chỉ là không ngờ chủ nhân của Hoàng Long sơn trang lại là Liễu Kim Long.

“Để tôi ở vậy còn anh và người nhà của anh phải thế nào?”, cậu hỏi.

Liễu Kim Long cười, nói: “Gần sơn trang còn có mấy biệt thự nữa, tôi tìm đại một cái để ở là được. rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, vậy tôi không khách sáo với anh nữa”.

Liễu Kim Long: “Vậy tôi sẽ đi sắp xếp ngay”.

Ngô Bình vỗ nhẹ lên vai anh ta, nói: “Ừ, luôn tiện hãy đột phá đi. Có vấn đề gì thì hãy đến tìm tôi”.

“Vâng”.

Sau khi Liễu Kim Long đi thì Ngô Bình nói: “Bố, bố và mẹ ở đây đã không còn an toàn nữa, con muốn đổi chỗ ở".

Ngô Đại Hưng cười, nói: “Được, bố mẹ nghe con hết”.

Dương Quế Chi: “Tiểu Bình, con định chuyển đi đâu?”

Ngô Bình nói: “Hoàng Long sơn trang, bố biết mà”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5958: Trấn thủ quán ăn


Dương Quế Chỉ: “Tiểu Bình, vậy không tốt lắm đâu. Chỗ tốt như thế chúng ta sao có thể ở không không được”.

Ngô Bình không nói nhiều, chỉ nói: “Đương nhiên không phải ở không thôi, bố mẹ, hôm nay chúng ta thu dọn, sáng mai chuyển nhà”.

Hai mắt Ngô Đại Hưng sáng rỡ, gật đầu nói: “Ừm, ngày mai chuyển nhà”.

Ngô Bình vừa nói xong chuyện chuyển nhà thì chiều đó cô và dượng đã dắt nhân viên trong tiệm chạy đến, lái theo chiếc xe tải nhẹ để giúp họ chuyển nhà.

Cả nhà bận rộn hết một buổi chiều thì mọi thứ cũng được thu dọn gần hết, họ đã mất hai lượt di chuyển đến Hoàng Long sơn trang.

Đến chuyến xe cuối cùng, Dương Quế Chỉ đã bổ một quả dưa hấu to để đãi mọi người ăn. Ngô Bình thấy Ngô Ngọc Thu mồ hôi nhẽ nhại thì cười, nói:

“Cô à, nhà hàng đã ổn định chưa?”

Nhờ có sự giúp đỡ của Ngô Đại Hưng, Ngô Ngọc Thu đã mua lại nhà hàng bên cạnh với giá hơn sáu triệu. Sau khi mở rộng nhà hàng thì tuyển thêm hai đầu bếp, mở tiệm nướng ngoài trời ở trước cổng, doanh thu hàng ngày cũng tầm hai mươi ngàn, lợi nhuận cũng được sáu bảy ngàn.

Ngô Ngọc Thu cười, nói: “Ổn định lâu rồi, tuần trước đã tu sửa xong, đã kinh doanh được mấy ngày rồi.

Ngô Đại Hưng cười, nói: “Làm ăn đắt khách lắm, xem ra nhà hàng còn phải mở rộng thêm nữa”.

Ngô Đại Hưng gật đầu, nói: “Cô cứ tích lũy kinh nghiệm trước, sau này con sẽ tìm cho cô một tiệm lớn hơn”.

Ngô Ngọc Thu liền phất tay: “Tiệm này đã đủ lớn rồi, cô dượng còn làm không hết việc mà. Tiểu Bình, cô biết giờ con có tương lai, nhưng cô không có tham vọng gì, thế này đã tốt lắm rồi”.

Trương Bảo Tùng thì thở dài: “Cửa hàng mới mở còn chưa biết có làm ăn được nữa không, nói gì đến cửa hàng lớn”.

Ngô Bình nghe xong thì liền hỏi: “Dượng, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”

Ngô Ngọc Thu không muốn thêm rắc rối cho Ngô Bình, liền vội nói: “Không có gì, chỉ là bận quá thôi, con người dượng con không thích quá náo nhiệt, nên không quen lắm”.

Ngô Bình lắc đầu: “Cô, có chuyện gì mà không thể nói với con được? Cô không nói thì con vẫn có thể nghe nóng được như thường”.

Ngô Ngọc Thu thấy Ngô Bình nghiêm túc thì thở dài, nói: “Sau khi mở cửa hàng mới, việc làm ăn bỗng nóng lên hừng hực. Mấy ngày đầu cũng không có gì nhưng mấy ngày gần đây bỗng có bọn lưu manh thường xuyên đến làm loạn, còn hay có bên phòng cháy chữa cháy và công thương đến gây rắc rối nữa. Lúc thì phạt tiền, lúc thì tạm dừng hoạt động để điều chỉnh, sáng nay vừa mới nhận được thông báo tạm dừng hoạt động đấy, cũng không biết muốn giày vò đến bao lâu nữa”.

Ngô Bình cười, nói: “Cô, cô đừng lo, chuyện nhỏ thôi mà, để đó con giúp cô giải quyết, thế này đi, chúng ta chuyển nhà trước, tối con sẽ đến quán”.

Ngô Ngọc Thu: “Tiểu Bình, kệ họ đi con, bất quá thì không làm nữa thôi”.

Ngô Bình: “Đang làm ăn tốt, tại sao lại không. làm nữa? Không những phải làm mà còn phải làm lớn hơn, mạnh hơn”.

Cậu cười lạnh lùng: “Con cũng muốn xem thử tên nào không có mắt dám động đến cô của Ngô Bình này”.

Sau đó, cậu như nhớ ra điều gì, hỏi: “Cô, khu nhà cô ở cũng khá cũ kĩ rồi, sau này cô chuyển đến đây ở đi".

Ngô Đại Hưng vừa nghe thì liền nói: “Đúng đấy Ngọc Thu, chỗ này cách nhà hàng cũng gần nữa, sau này hai đứa chuyển đến đây ở thì vừa hay luôn”.

Dượng Trương Bảo Tùng liền nói: “Anh cả, không được đâu. Anh và Tiểu Bình đã giúp bọn em trả mấy triệu rồi, bọn em không thể đến đây ở được”.

Ngô Bình: “Dượng, chúng ta là người một nhà, đừng khách sáo”.

Tất cả mọi thứ đều được chuyển đến Hoàng Long sơn trang, bố mẹ cậu ở lại sắp xếp đồ đạt còn cậu thì theo xe của Ngô Ngọc Thu, về lại nhà hàng. Nhà hàng đã đóng cửa, trước cửa đậu đầy xe, rất lộn xộn, trong đó còn có mấy chiếc xe rác, mùi hôi bay khắp nơi.

Ngô Bình vừa thấy là nhận ra có người cố ý gây rắc rối cho cô mình. Lúc này, Trương Ngọc Tùng mới gọi người mở cửa tiệm, chuẩn bị cho việc buôn bán buổi tối.

Ngô Ngọc Thu hơi lo lắng, nói: “Tiểu Bình, hay là bỏ qua đi. Ngộ nhỡ họ lại đến gây rắc rối thì sẽ làm con bị thương mất.

Ngô Bình cười, nói: “Cô, họ không làm con bị thương được đâu, yên tâm đi”.

Ngô Bình bắt một cái ghế ngồi giữa cửa, sau đó lấy điện thoại ra gọi. Cậu gọi cho Nghiêm Lãnh Thạch trước sau đó gọi cho Hoàng Diên Lãng.

Trước cửa nhà hàng có một mảnh đất trống, rộng gần mười mét, dài hơn hai mươi mét, vốn dĩ buổi tối sẽ đặt rất nhiều bàn, tối đến gió sông thổi mát lạnh, rất sảng khoái, nhưng lúc này lại có hai chiếc xe chở toàn mấy thứ vớ vẩn, trong đó có một chiếc còn chặn ngay trước cửa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5959: chắc ông sẽ thích đấy


Người đến nhận được chỉ thị của thị trưởng thành phố, có chỗ dựa vững chắc, lập tức gật đầu: “Cậu yên tâm, nhất định sẽ tuân thủ theo lời dặn của cậu”.

Thế là mười mấy chiếc xe kéo bắt đầu di chuyển, kéo đi bốn chiếc xe sang, hai chiếc xe bán tải và một chiếc xe thương mại trước cửa đi trước, trong lúc đó có người vội vàng chạy đến lái hai chiếc xe chở rác đi.

Khi còn lại những chiếc xe cuối cùng, lại có vài chiếc xe khác chạy đến, mười mấy người lên xuống xe, vội vã đi đến, người dẫn đầu là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, bụng phệ, bệnh mũi đỏ, đầu hói, gã hét lên: “Ai dám động đến xe của tôi!”

Thế nhưng người kéo xe dường như không nghe. thấy, tiếp tục kéo xe ra ngoài, đầu trọc tức giận muốn tiến đến ngăn lại.

Lúc này Ngô Bình đứng lên nói: “Là ông cố ý chặn trước nhà hàng mà nhỉ?”

Đầu trọc nghiêng đầu nhìn Ngô Bình, lạnh lùng nói: “Là ông đây đấy thì sao?”

Ngô Bình bình thản nói: “Không sao, tôi chỉ hỏi vui thôi”.

Đầu trọc hừ một tiếng rồi nói: “Nói cho các người biết, họ hàng thân thích của tôi làm việc ở cơ quan công thương, nếu chọc vào tôi thì nhà hàng của các người đừng mong có thể kinh doanh nữa”.

“Lớn lối đấy, họ hàng của ông tên gì, ông dám nói không?”, lúc này thị trưởng thành phố Hoàng Diên Lãng đến. Ông ta chỉ dẫn theo hai người đi thẳng đến trước mặt đầu trọc này.

Do đứng ngược sáng nên đầu trọc không nhận ra Hoàng Diên Lãng, gã hừ một tiếng nói: “Nói ra thì chỉ khiến ông sợ thôi, họ hàng của tôi là người phụ trách thứ hai của bên Công Thương, tên Hầu Trình”.

Hoàng Diên Lãng hỏi thư ký bên cạnh: “Có người tên Hầu Trình này không?”

Thư ký vội nói: “Thị trưởng, có người này nhưng không phải người phụ trách, chỉ là một đội trưởng kiểm tra công thương thôi”.

Hoàng Diên Lãng lạnh lùng nói: “Một đội trưởng mà cũng dám kiêu căng, lập tức lập án điều tra, xử lý nghiêm người này”.

“Vâng”, thư ký nói.

Đầu trọc dụi mắt, lúc này mới nhận ra người nọ chính là thị trưởng thành phố Hoàng Diên Lãng, gã sợ đến mức run lên, sắc mặt tái nhợt, lớn tiếng nói: “Thị trưởng, tôi không biết ông đến, tôi...”

Hoàng Diên Lãng phớt lờ lời gã n¡ bắt cái tên phá hoại xã hội này lại, nhất định phải điều tra cho kỹ”.

Cũng không biết từ đâu mà có một đám người cầm súng thật đạn thật lao ra lập tức đè đám người này xuống đất, sau đó bắt hết lên xe cảnh sát.

Sau đó Hoàng Diên Lãng mỉm cười đi đến chỗ Ngô Bình, Ngô Bình giả vờ không quen ông ta, chỉ nói với Trương Bảo Tùng và Ngô Ngọc Thu: “Cô, chú, đây là thị trưởng thành phố chúng ta. Thị trưởng thành phố tình cờ đi ngang qua đây, biết chúng ta bị kẻ xấu bắt nạt nên ra mặt cho chúng ta”.

Hoàng Diên Lãng cười nói: “Đúng thế. Ông chủ Trương, tôi cũng vừa mới biết chuyện của các ông, tôi cảm thấy rất áy náy, thế mà lại để chuyện này xảy ra, đây là do tôi sơ suất".

Ngô Bình nói: “Thị trưởng Hoàng, nếu ông đã đến thì hay là vào trong ngồi chút đi, nhà hàng của cô tôi có không ít món đặc sản, chắc ông sẽ thích đấy".

Tất nhiên Hoàng Diên Lãng sẽ nể mặt Ngô Bình, cười nói: “Vậy thì tôi không khách sáo”.

Nghe nói thị trưởng thành phố đến, trừng trị kẻ ác, những người bên dưới lập tức cử người đưa tin đến, ai chụp hình thì chụp, ai viết bản thảo thì viết, lập tức chuyện này được đưa lên top tìm kiếm thịnh hành.

Cùng lúc đó một thế lực ngầm địa phương đã bị chính phủ bắt sạch băng hết, bắt được năm mươi bảy người có liên quan, trừng phạt hai mươi lăm người giữ chức vụ trong chính phủ.

Một phòng VỊP trang nhã, Ngô Ngọc Thu đem trà và vài hoa quả điểm tâm đến, Hoàng Diên Lãng nói chuyện với Ngô Bình.

“Cậu Ngô, con gái tôi đã hồi phục rất nhiều rồi, cũng may nhờ có chiêu thức thần kỳ của cậu”.

Ngô Bình: “Chuyện nhỏ thôi, thị trưởng Hoàng đừng khách sáo”.

Ngừng một chốc, cậu nói: “Tôi đã tiếp quản Từ Thiện Đường Giang Nam rồi, sau này muốn Từ Thiện Đường mở rộng công việc thì không thể không có sự phối hợp với các ông”.

Hoàng Diên Lãng mừng thầm, ông ta biết rất rõ lai lịch của Từ Thiện Đường, Ngô Bình thế mà lại thu mua nó, có thể thấy khả năng của cậu mạnh thế nào.
 
Back
Top Dưới