Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 5740: ý tôi là thứ còn sống


Buổi trưa tan học, ba người Ngô Bình đến căn tin ăn cơm. Vừa mới ra khỏi phòng học mấy bước, Ngô Bình đã nghe đến đẳng sau có người gọi mình: "Ngô Bình, lâu rồi không gặp".

Ngô Bình dừng lại, quay đầu thấy một nữ sinh đi về phía mình. Cậu gần như không nhận ra cô ta chính là An Na. Hồi đó, An Na cũng không coi là đẹp, nhưng bây giờ cô ta trang điểm lên, vẻ ngoài vậy mà có thể cho tám, chín điểm. Hơn nữa, dáng người cũng không tệ.

"An Na", Ngô Bình nhàn nhạt chào hỏi. Bên cạnh An Na có một nam sinh cao 1m78,

trông hơi gầy, khuôn mặt dài, mắt một mí, để tóc dài, đeo một chuỗi khuyên tai bằng vàng.

Nam sinh kia thấy Ngô Bình thì cười, cố ý lớn tiếng nói: "An Na, đây là cái tên yếu sinh lý đã theo đuổi em hồi cấp hai hả?"

An Na cong môi cười, gật đầu: "Đúng vậy. Rõ ràng là chỗ kia không được, vậy mà dám theo đuổi em. Haiz, đúng là can đảm ghê".

Học sinh xung quanh đều dừng chân chuẩn bị xem trò hay.

Thực ra, Ngô Bình cũng không tính để ý đến An Na, nhưng hai người kia lại lần lượt chế giễu mình đã khiến cậu tức giận. Ngô Bình đi về phía nam sinh tóc dài kia, vỗ vỗ vai cậu ta nói: "Cậu đang nói bản thân đó hả?"

Ngô Bình vừa vỗ hai cái, nam sinh đã cảm thấy bụng dưới của mình co rút lại, cùng với đó là một cảm giác kỳ lạ.

Đúng lúc này, thắt lưng của cậu ta bỗng lỏng lẻo, quần áo trong người lập tức rớt xuống đất. Từ đấy, nửa người dưới của cậu ta cũng hoàn toàn lộ ra trước mặt mọi người.

Mọi người sửng sốt, sau đó các nữ sinh hét toáng lên xoay người đi. Nhưng ngay sau đó, tiếng hét biến thành từng tiếng hô nhỏ.

"Á đù, cậu ta không có cái kia!", một nữ sinh buột miệng thốt ra.

Hóa ra, Ngô Bình thi triển bí lực khiến thứ đó của cậu ta thụt vào trong cơ thể nên bên ngoài mới không nhìn thấy.

An Na cũng sợ ngây người, bạn trai mình vẫn bình thường mà, sao thứ kia lại bỗng dưng biến mất rồi?

Nam sinh hoảng sợ, vội vàng kéo quần lên, mặt mày trắng bệch vươn tay xuống sờ, chỉ cảm thấy không sờ được gì. Cậu ta lập tức hét thảm, trực tiếp té xỉu.

Có người gọi điện thoại, mấy giây sau, An Na hốt hoảng đi đến bệnh viện với bạn trai.

Sau chuyện này, mọi người đương nhiên sẽ không tin tưởng lời nói trước đó của An Na. Ngô Bình chơi bóng lợi hại như vậy thì sao khả năng kia lại không được chứ? Chắc chắn là An Na kia tìm một tên không được nên mới cố tình nói lên người khác. Dù sao, người không chiếm được sẽ sinh ra lòng ghen ghét.

Sau khi ăn cơm ở căn tin, Nghiêm Lãnh Thạch gọi đến hỏi Ngô Bình chiều có rảnh hay không, ông lớn trong tỉnh kia sẽ đến vào buổi chiều.

Ngô Bình nói có, hẹn lúc ba giờ chiều.

Buổi chiều luyện bóng một lát, Ngô Bình bèn gọi xe đi đến nhà họ Nghiêm, đến nơi thì vừa đúng ba giờ.

Nghiêm Hiếu Văn đứng chờ ở cửa, Ngô Bình vừa tới thì đã được mời đến phòng khách.

Lúc này, trong phòng khách nhà họ Nghiêm đang có một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi đang ngồi. Vừa vào, Ngô Bình đã ngửi thấy một mùi hôi cơ thể. Mùi kia nồng tựa như cá ươn khiến người ta mắc ói.

Nghiêm Lãnh Thạch vội vàng giới thiệu: "Ông Thạch, tôi xin giới thiệu với ông chàng trai này chính là thần y Ngô".

Ông Thạch kia đứng dậy gật đầu chào: "Thần y Ngô, nghe nói y thuật của cậu cực kỳ phi phàm nên tôi đặc biệt đến chào hỏi".

Ngô Bình gật đầu: "Nào có".

Cậu ngồi xuống đối diện ông Thạch, đánh giá ông ta một lượt.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5741: Vậy sao?


Ông Thạch ngẫm nghĩ rồi nói: “Không có, mặc. dù tôi cũng ăn gà cá thịt trứng nhưng đều là đồ chín".

Ngô Bình: “Côn trùng gì đó... thôi bỏ qua”.

Ông Thạch như nghĩ đến điều gì hỏi: “Tôi từng ăn trứng của một loài chim, sinh trưởng trong một hòn đảo, mùi vị rất mới lạ”.

Ngô Bình gật đầu: “Các loại trứng chim mà ông ăn bị ô nhiễm và chứa độc tố. Chất độc này kết hợp với tuyến thể của ông sẽ tạo ra mùi hôi”.

Hai mắt ông Thạch phát sáng, Ngô Bình là bác sĩ đầu tiên tìm ra nguyên nhân bệnh của ông ta, ông ta vội hỏi: “Thần y Ngô, có dễ chữa không?”

Ngô Bình: “Tôi kê một đơn thuốc, trước tiên ông cứ uống hai ngày. Hai ngày sau nếu không có mùi hôi nữa thì tốt, nếu vẫn còn thì ông lại đến tìm tôi”.

Ông Thạch mừng rỡ: “Cảm ơn thần y Ngô”.

Ngô Bình kê một đơn thuốc rồi nói lại cách sắc thuốc.

Tiễn ông Thạch này đi xong, Nghiêm Lãnh Thạch hơi không an tâm, ông ta hỏi: “Chủ nhân, phương thuốc này có thể chữa được cho ông ta thật sao?”

Ngô Bình: “Chín mươi chín phần trăm là chữa được, dù không hết tôi cũng có thể châm cứu cho ông ta”.

Nghiêm Lãnh Thạch thở phào: “Vậy thì tốt”.

Sau đó ông ta nói: “Chủ nhân, tôi đã biết chuyện hôm qua rồi. Cậu hai nhà họ Vương bị thiêu chết, đó là do hắn tự chuốc lấy”.

Ngô Bình: “Tôi nghe nói nhà họ Vương này cực kỳ kiêu căng, chỗ dựa của họ là gì thế?”

Nghiêm Lãnh Thạch: “Thực lực của gia chủ nhà họ Vương không hề yếu, chỉ đứng sau tôi thôi. Ngoài ra, anh hai của gia chủ nhà họ Vương — Vương Hạo Dã làm quan chức ở thủ đô nên thế lực của nhà họ Vương rất lớn”.

Nói đến đây ông ta nói: “Vương Hạo Dã này suýt nữa tiêu đời vào nửa năm trước vì đối thủ bên giới chính trị của ông ta mạnh hơn. Tiếc là đối thủ

của ông ta đột nhiên lâm bệnh nặng, nghe nói người đó đã không sống được trong bao lâu nữa”.

Ngô Bình: “Bệnh gì thế?”

Nghiêm Lãnh Thạch: “Hình như là bệnh nan y”.

Ngô Bình không hỏi thêm gì nữa, cậu cũng không muốn quan tâm mấy chuyện bao đồng này.

Ngay lúc này, cậu nhận được một cuộc điện thoại, đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói khàn khàn: “Bố mẹ cậu đang ở trong tay tôi, tôi cho cậu nửa tiếng để đến địa điểm này”.

Nói rồi đối phương bèn cúp máy, sau đó gửi một tin nhắn địa chỉ.

Nghiêm Lãnh Thạch ở bên cạnh cũng nghe thấy, ông ta lập tức nói: “Tôi đi với chủ nhân”.

Trong mắt Ngô Bình đầy vẻ tức giận, cậu nói: “Ừ, ông cũng đi đi”.

Địa chỉ được gửi đến là một khu bảo tồn thiên nhiên, ở đây thường không có ai. Có khoảng hơn chục người đứng trên đỉnh của một ngọn núi ở khu vực bảo tồn, Ngô Đại Hưng và Dương Quế Chi cũng ở đó, hai người đều bị điểm huyệt, thân thể cứng đờ quỳ trên dưới đất, không thể động đậy.

Lúc này quản gia Củng cũng ở trong đó, ông ta thản nhiên nói: “Ông hai, tôi đã kiểm tra camera rất cẩn thận, sự việc rất rõ ràng là lúc xe của cậu chủ sắp tông vào thì cửa đột nhiên bị đá văng từ bên trong, sau đó xe của cậu chủ bay lên, tông vào trên cột rồi nổ tung”.

Ông hai này mặt khá tròn, vóc người hơi mập, ông ta lạnh lùng nói: “Nếu đã thế thì không cần nói nữa, người đó vừa đến thì giết hẳn, trả thù cho con trai của tôi”.

Quản gia Củng: “Người này có chút quan hệ với Nghiêm Lãnh Thạch”.

Ông hai Vương cười nhạo: “Vậy thì thế nào? Hôm nay người tôi mời đến là ông Hồ ở tỉnh. Thực lực của ông Hồ đã đạt đến Bí Cảnh tầng ba, mạnh hơn Nghiêm Lãnh Thạch đó nhiều”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5742: Cậu dám!


Đúng lúc này, hai bóng người nhảy l*n đ*nh núi, chính là Ngô Bình và Nghiêm Lãnh Thạch.

Nhìn thấy Nghiêm Lãnh Thạch, ông hai Vương nhíu mày: “Nghiêm Lãnh Thạch, ông nhất định phải xen vào chuyện này à?”

Nghiêm Lãnh Thạch lạnh nhạt nói: “Có chuyện gì mà không thể ngồi xuống nói chuyện? Tôi biết rõ nguyên nhân hậu quả của sự việc, là con trai ông lái xe với tốc độ cao, cái chết của cậu ta là do cậu ta tự chuốc lấy, không thể trách người khác”.

Ông hai Vương hừ một tiếng: “Nếu ông nhất quyết muốn xen vào thì đừng trách tôi không khách sáo! Ông Hồi”

Ông Hồ đó bước đến, từng bước đi của ông ta đều khiến đá trên đỉnh núi rung chuyển.

Nghiêm Lãnh Thạch và ông Hồ này có quen biết, ông ta nói: “Hồ Tế Châu, chuyện này có liên quan gì đến ông”.

Hồ Tế Châu khế cười: “Nghiêm Lãnh Thạch, tôi được người khác tín nhiệm thì nên làm tròn trách nhiệm. Bây giờ ông lùi ra, tôi có thể xem như ông không đến”.

Ngô Bình không quan tâm đám người này, đi thẳng về phía Ngô Đại Hưng và Dương Quế Chỉ.

Hồ Tế Châu hừ một tiếng: “Cậu xem tôi là không khí à?”, nói rồi đánh một chưởng vào Ngô Bình.

Đòn tấn công vừa được tung ra, Ngô Bình biến mất ngay tại chỗ. Ngay sau đó một bóng người mờ ảo xuất hiện sau lưng Hồ Tế Châu.

“Phụt!"

Một chưởng đập mạnh vào lưng ông ta, Hồ Tế Châu nôn ra nội tạng đã nát vụn, sau đó toàn thân ông ta vặn vẹo, cơ thể không ngừng co rút lại, cuối cùng xương cốt gãy vụn co rút thành một khối hình cầu, máu rỉ ra liên tục, hơn nữa ông ta không chết, mà không ngừng hét lên thảm thiết.

Chiêu mà Ngô Bình sử dụng là một chiêu thức cực kỳ độc ác, có thể khiến cơ thể co lại thành quả cầu, phải chịu sự đau đớn tột cùng. Cậu hận đám người đã ra tay với bố mẹ mình này nên cậu vừa đến đã ra tay với chiêu tàn nhẫn nhất.

Nhìn thấy đám cao thủ Hồ Tế Châu chỉ một chưởng đã bị đánh thành bộ dáng quỷ dị này, ngay cả Nghiêm Lãnh Thạch cũng giật mình, hồi lâu cũng không nói được lời nào.

Ông hai Vương run lên, vô thức lùi ra sau lưng quản gia Củng.

Sắc mặt quản gia Củng khá khó coi, dù thế nào ông ta cũng không ngờ ông Hồ mạnh như thế lại thất bại hoàn toàn, khiến họ rơi vào tình cảnh nguy hiểm.

Quản gia Củng không hổ là người từng gặp nhiều sóng gió, ông ta nhìn Hồ Tế Châu, khen ngợi: “Bản lĩnh hay đấy, bái phục”.

Nghiêm Lãnh Thạch: “Ông hai Vương, người ông tìm đến đã xong đời rồi, tiếp theo ông định làm sao đây?”

Ông hai Vương lạnh nhạt nói: “Người này rất có tiếng ở ngoài tỉnh, không ngờ thực lực lại yếu đến thế, đúng là tốn nhiều tiền vô ích”.

Sau đó ông ta chắp tay với Ngô Bình nói: “Tôi nghĩ chuyện hôm nay đến đây thôi”.

“Đến đây thôi?”, Ngô Bình cười nhạo: “Ông động vào bố mẹ tôi, chỉ một câu nói nhẹ nhàng đã muốn tôi bảo qua cho ông à?”

Nói rồi Ngô Bình cởi bỏ điểm huyệt cho bố mẹ, sau khi đứng lên, Ngô Đại Hưng nói: “Tiểu Bình, đám người này đã bắt bố mẹ đến đây”.

Ngô Bình gật đầu nói: “Bố đừng sợ, mọi chuyện đã có con rồi”.

Cậu đi thẳng về phía ông hai Vương khiến ông ta hoảng sợ lùi về phía sau đến khi không thể lùi được nữa.

Ông ta cực kỳ lo lắng, vệ sĩ bên cạnh cũng đều đứng trước mặt ông ta.

Ngô Bình vung tay lên, sức mạnh đáng sợ lan tràn, đám người này đồng loạt bị đẩy bay ra xa như diều đứt dây, còn cậu thì dễ dàng bước đến trước. mặt ông hai Vương.

Ông hai Vương run giọng nói: “Có gì từ từ nói”.

Ngô Bình vỗ lên người ông ta mấy mươi cái, sau đó rụt tay lại, cậu lạnh nhạt nói: “Tôi đã đặt cấm chế trên người ông, sau này cứ cách một tiếng đồng hồ thì ông sẽ có cảm giác sống không bằng chết”.

Ông hai Vương vừa ngạc nhiên vừa tức giận: “Cậu dám!”

Ngô Bình cười mỉa: “Các ông là người ra tay trước nên đừng trách tôi dùng thủ đoạn cực đoan. Ông quay về suy nghĩ cho tôi lời giải thích hợp lý đi, nếu tôi không hài lòng thì đây mới chỉ là bắt đầu thôi”.

Nói rồi Ngô Bình dẫn bố mẹ xuống núi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5743: Vậy thì đến xem thử


Nghiêm Lãnh Thạch vui mừng: “Vâng, tôi sẽ quay về thu xếp ngay”.

Ngô Bình đưa bố mẹ về nhà xong thì cứ thấy nhà mới không được an toàn, thế là cậu bảo bố mẹ tạm thời nghỉ làm và cùng nhau đi du lịch. Cậu sợ bố mẹ không biết ngoại ngữ, giao tiếp khó khăn nên đã trả phí cao để thuê một hướng dẫn viên nữ biết sáu ngoại ngữ.

Sau đó thu dọn hành lý ngay trong ngày, lên lịch trình sẵn sàng sáng sớm mai xuất phát, bay thẳng ra nước ngoài.

Ngô Bình biết được sự quan trọng của thực lực, tối đó cậu không ngủ mà tiếp tục tu luyện bí ấn. Sáng sớm hôm sau, hướng dẫn viên nữ đó đến, đấy là một cô gái tầm hai mươi tuổi, rất xinh đẹp, mới đi làm được nửa năm, tốt nghiệp học viện hàng đầu quốc gia, đại học Thủ đô.

Ngô Bình lái xe đưa hướng dẫn viên nữ và bố mẹ ra sân bay, chờ đến lúc máy bay cất cánh.

Bố mẹ đi rồi Ngô Bình mới thở phào, trước khi họ về, cậu có thể rảnh tay xử lý công việc của mình.

Buổi sáng cậu không lên lớp mà đến thẳng nhà Nghiêm Lãnh Thạch.

Nghiêm Lãnh Thạch cũng đang đợi cậu, vừa nhìn thấy thấy cậu thì cười, nói: “Chủ nhân, ông Thạch chỉ mới uống một ngày thuốc mà đã hồi phục khá nhiều rồi. Bây giờ cơ thể ông ấy gần như không còn mùi hôi nữa, chất lượng giấc ngủ cũng được nâng cao rất nhiều”.

Ngô Bình: “Uống thêm vài hôm nữa chắc sẽ bình phục”.

Nghiêm Lãnh Thạch gật đầu: “Chủ nhân. Tôi đã cho người liên lạc với đối thủ của nhà họ Vương rồi, người đó tên Trương Tỉnh, là địa vị khá cao, có chỗ dựa rất lớn, là con rể của một nhà có gia thế hoàng tộc. Nhà họ Trương đã trả lời, đồng ý cho chúng ta thử. Tôi đã hẹn thời gian rồi, chiều ngày mốt chúng †a hãy đến nhà họ Trương”.

Ngô Bình: “Sau khi Trương Tỉnh này bị bệnh, chắc có không ít bác sĩ giỏi tự tìm đến nhỉ?”

Nghiêm Lãnh Thạch: “Đúng vậy, nhưng cuối cùng thì mấy danh y tứ phương đó cũng phải bó tay. Sở dĩ Trương Tỉnh vẫn chưa chết là do có một bác sĩ thật sự rất lợi hại ở bên cạnh, người đó là thần y diệu thủ, y thuật bất phàm. Nhà họ Trương đồng ý cho chúng ta thử chắc cũng là vì có suy nghĩ kiểu thử thử cũng chẳng mất gì”.

Ngô Bình: “Không sao, chỉ cần trị khỏi bệnh cho ông ta thì họ sẽ biết được y thuật của tôi”.

Nghiêm Lãnh Thạch: “Vâng. Chủ nhân cũng nên đề phòng người nhà họ Vương một chút, tôi nghe nói tối qua ông hai Vương đau đớn la hét suốt cả đêm, chắc nhà họ Vương sẽ đến tìm cậu ngay thôi”.

Ngô Bình: “Nếu không muốn đau thì phải xem biểu hiện của nhà họ Vương rồi”.

Nghiêm Lãnh Thạch: “Nhà họ Vương cho rằng mình có chỗ dựa lớn nên không xem ai ra gì, e rằng sẽ không chịu khuất phục đâu. Tôi đoán chắc nhà họ Vương sẽ tìm người lợi hại hơn đến đối phó với chủ nhân”.

Ngô Bình: “Không sao, tôi đợi”.

Quả nhiên, hai người họ nói chuyện chưa bao lâu thì Nghiêm Lãnh Thạch đã nhận được điện thoại của nhà họ Vương. Ông ta ngắt điện thoại xong thì nói: “Chủ nhân, nhà họ Vương hẹn cậu và tôi tối nay gặp nhau ở Túy Tiên Lâu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5744: Đứng lên đi


Nghiêm Lãnh Thạch hơi lo lắng, nói: “Chủ nhân, mặc dù chúng ta không cần sợ nhà họ Vương, nhưng nếu nhà họ Vương thật sự tìm cao thủ Bí Cảnh tầng năm trở lên đến thì e rằng chủ nhân sẽ gặp nguy hiểm”.

Ngô Bình bình thản đáp: “Không sao, bây giờ tôi cũng đang rảnh, trước khi đến giờ hẹn, tôi muốn thăng cấp tu vi lên chút nữa”.

Thật ra Nghiêm Lãnh Thạch cũng tò mò, rốt cuộc tu vi của Ngô Bình là gì, ông ta hỏi: “Chủ nhân, giờ cậu là Bí Cảnh tầng mấy?”

Ngô Bình: “Nói chính xác thì tu vi của tôi đang nằm giữa Luyện Khí và Bí Cảnh”.

Nghiêm Lãnh Thạch ngơ ra: “Nghĩa là sao?”

Ngô Bình nói: “Giữa Luyện Khí và Bí Cảnh còn có hai cảnh giới là Bí Ấn và Thiên Bí. Bây giờ tôi đang thuộc cảnh giới bí ấn, hấp thụ bí lực của thiên địa, ngưng tụ thành ấn ký, ấn ký có thể nâng cao uy lực của bí lực lên gấp nhiều lần, và còn có thể tích tụ bí lực”.

Nghiêm Lãnh Thạch ngơ ngác: “Không ngờ lại còn có cảnh giới cao thâm đến vậy. Nghe có vẻ như cảnh giới bí ấn này cũng không thua gì cảnh giới bí pháp”.

Ngô Bình: “Bí ấn có ích rất nhiều cho việc tu luyện bí chú, bí kỹ, bí pháp về sau. Đương nhiên, thần kỳ nhất vẫn là Thiên Bí”.

Nghiêm Lãnh Thạch tò mò, lập tức hỏi: “Xin chủ nhân giải thích thêm thiên bí là gì?”

Ngô Bình: “Thiên bí là cảm ứng bí lực tối cao, bí lực của trời”.

Nghiêm Lãnh Thạch ngây ra: “Hình như bí lực này có cấp thấp, trung cấp, cao cấp, huyền cấp và thần cấp, lẽ nào trên nữa còn có bí lực của trời sao?”

Ngô Bình: “Bí lực thần cấp rất hiếm thấy, nhưng thiên hạ ít nhất cũng có mấy chục loại bí lực thần cấp. Còn bí lực chỉ thiên thì chỉ có một loại, hơn nữa, chỉ có số ít tu sĩ có thể cảm nhận được, trong số cả trăm vạn tu sĩ có thể lĩnh hội được trên ba loại bí lực cấp thần mới có một người có bí lực cấp thiên”.

Nghiêm Lãnh Thạch bất ngờ há hốc mồm, đối với ông ta mà nói, bí lực cao cấp là thứ không thể nào với tới được, vì bí lực cao nhất mà ông ta luyện được cũng chỉ là bí lực trung cấp. Vậy mà chủ nhân trước mặt ông ta đây lại muốn lĩnh hội bí lực cấp thiên, một loại bí lực còn mạnh hơn cả bí lực cấp thần.

Ngô Bình: “Thật ra bí lực cấp thiên không được xem là bí lực, nó là một loại mật mã thiên đạo, nắm được nó thì có thể nâng cao được tất cả sức mạnh. Chẳng hạn tôi nằm được bí lực cấp thiên thì có thể gia tăng sức mạnh của bí lực cấp thần, khiến uy lực của nó tăng gấp hơn mười lần”.

Nghiêm Lãnh Thạch cảm thán: “Tiềm năng của chủ nhân khiến Lãnh Thạch được mở mang tầm mắt. Đời này Lãnh Thạch có thể làm trâu làm ngựa cho chủ nhân là may mắn mười kiếp của mình”.

Ngô Bình bình thản đáp: “Lão Nghiêm, ông cố gắng làm việc, sau này tôi sẽ không bạc đãi ông đâu”.

Nghiêm Lãnh Thạch quỳ xuống đất: “Vâng, nhất định tôi sẽ trung thành với chủ nhân đến chết mới thôi”.

Ngô Bình: “Đứng lên đi”.

Vì Ngô Bình có hẹn với Hàn Băng Nghiên đến tham gia cuộc thi chọn đá ngọc thô nên tầm chín giờ, cậu đã lái xe đến nhà họ Hàn. Sau đó cậu và Hàn Băng Nghiên, gọi thêm Từ Kiêu nữa, cùng nhau đến Đổ Thạch Thành.

Cứ ba năm là Đổ Thạch Thành lại tổ chức thi chọn đá ngọc thô một lần, nếu những người tham gia có thể dùng số tiền nhất định mua được đá quý, phỉ thúy với giá trị cao nhất thì sẽ giành được giải nhất.

Quy mô của cuộc thi chọn đá ngọc thô này rất lớn, chia thành rất nhiều đội thi riêng với mấy chục nghìn người tham gia. Muốn trở thành người chiến thẳng trong mấy chục nghìn người đó là một điều rất khó.

Ba người Ngô Bình đến Đổ Thạch Thành thì cùng nhau đăng ký, phí đăng ký là hai trăm tệ. Sở dĩ thu phí ghi danh là để chọn lọc, tránh để những người rảnh rỗi đến quấy rối.

Ba người họ ghi danh xong thì mỗi người cầm một tờ phiếu mua hàng ba mươi nghìn, tấm phiếu mua hàng đó chỉ có thể dùng trong Đổ Thạch Thành, ngọc mua được cũng không thuộc về cá nhân nào, chỉ được giữ tạm thời thôi. Đương nhiên, nếu như giành được giải thì không chỉ có thể chính thức có quyền chọn ngọc mà còn có thể lấy được tiền thưởng.

Ba người họ lấy được phiếu mua hàng thì lập tức vào khu bán ngọc, ở đó có phỉ thúy, bạch ngọc, có loại đã được gia công, cũng có loại chưa gia công, giá cả có cao có thấp, thấp cũng mấy triệu, cao cũng trên cả trăm triệu.

Đương nhiên, phiếu mua hàng ba mươi nghìn trong tay của Ngô Bình cũng không thể mua được loại ngọc quá tốt.

Mấy người họ đến khu vực mười lăm của khu chọn đá ngọc thô, ngọc ở chỗ này thường không quá một trăm nghìn, số lượng nhiều và khá rẻ, rất nhiều người tham gia đều lựa ngọc ở đây.

Lúc này, app của cuộc thi chọn đá ngọc thô mà họ tải xuống đã bắt đầu phát trực tiếp, nữ MC xinh đẹp cười, nói: “Các bạn chơi và các khán giả thân mến, cuộc thi chọn đá ngọc thô sắp sửa bắt đầu, tiếp theo tôi xin tuyên bố quy tắc..."
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5745: Được, vậy đi theo tớ


Ở khu vực số mười lăm, Ngô Bình thuận tay lấy một miếng đá thô trị giá hai mươi tám nghìn tệ, cầm trên tay ước lượng, bí lực thẩm thấu qua lớp vỏ đá, các thông tin bên trong có thể hiện ra trong đầu cậu. Đây là một khối đá thô rất bình thường, chất liệu ngọc bên trong có màu trắng đục, là loại mềm dẻo. Những thứ được làm từ ngọc bích này có giá trị không cao, được rao bán khắp nơi trên mạng, giá trị từ mấy mươi đến mấy nghìn.

Cứ thế chọn ra mấy khối, kết quả cậu đều không hài lòng, thế là tay phải cậu đè xuống đất, bí lực lan truyền ra xung quanh, bao phủ gần hết chất liệu ngọc ở khu mười lăm.

Bí lực thẩm thấu vào trong đó, cậu lập tức phát hiện được mấy chục khối ngọc có chất lượng tốt, nhất là một khối đá thô trông không có gì nổi bật, giá chỉ có mười hai nghìn tệ nhưng bên trong lại có một khối băng khối băng chủng ngọc lục bảo to bằng quả óc chó, chuyện này rất hiếm khi xảy ra, trong mấy triệu khối đá cũng chưa chắc có thể có một khối như vậy.

Ngô Bình lập tức mua ngay khối đá thô này, cậu vẽ một đường trên đó, sau đó nhờ ông chủ cắt ra.

Cắt một mặt khối đá thô để lộ ra một đốm nhỏ màu xanh nhỏ, từ giữa ra ngoài dần trở nên nhạt, nhìn thấy màu xanh đậm này, ông chủ ngạc nhiên nói: “Màu xanh này đẹp quá, đúng là băng chủng”.

Băng chủng này không đồng đều, càng ra ngoài càng đục, lại cắt mở mặt thứ hai ra, kết quả lại nhìn thấy màu xanh lục. Lúc này ông chủ đã có thể chắc chăn bên trong có một khối ngọc thạch đỉnh cấp, ngọc lục bảo băng chủng thượng hạng, ông ta thốt lên: “Cậu nhóc, cậu phát tài rồi đấy”.

Ngô Bình cười nói: “Ông chủ, cho tôi một mức giá đi”.

Ông chủ gật đầu, ông ta tìm một người đến bàn bạc, cuối cùng báo giá ba triệu rưỡi.

Ngô Bình nói: “Được, tôi bán lại khối đá thô này cho ông chủ”, thật ra cậu muốn nhận được nhiều phiếu mua hàng hơn để có thể chọn những đá thô lớn và quý giá hơn.

Ông chủ vui mừng khôn xiết, khối đá thô này chắc chăn sẽ mang lại một số tiền khá lớn cho ông ta. Thế là ông ta vui vẻ đưa cho Ngô Bình một phiếu mua hàng trị giá ba triệu rưỡi.

Thấy Ngô Bình lập tức chọn được một khối đá, Hàn Băng Nghiên còn vui hơn cả cậu, cười nói: “Anh Bình, anh lợi hại thật đấy, cũng chọn cho em một cái được không?”

Ngô Bình cười nói: “Đương nhiên là được”.

Cậu kéo Hàn Băng Nghiên đi mấy bước, chọn cho cô một khối đá thô lớn bằng quả dưa, giá trị hai mươi chín nghìn chín trăm chín mươi chín tệ.

Khối đá thô này được mở ra, bên trong có một nửa là Băng Chủng, mặc dù không phải là màu xanh đồng đều hết nhưng màu sắc cũng rất đẹp, nhất là hoa văn nổi ở bên trong, nếu làm thành vòng tay sế cực kỳ đẹp.

Ông chủ đánh giá khối đá thô này, sau đó báo. giá hai triệu ba trăm nghìn tệ.

'Từ Kiêu không ngồi yên được nữa: “Đệch, anh Bình đỉnh quá vậy, tớ cũng muốn”.

Ngô Bình cười nói: “Được, vậy đi theo tớ”.

Không lâu sau, Từ Kiêu được Ngô Bình giúp tìm được một khối đá, trị giá một triệu năm trăm nghìn tỆ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5746: Năm trăm triệu


Trong khu chứa đá thô, từ khu một đến khu hai lăm, đá thô ở khu 1 là đắt nhất. Ở khu 1, đá thô tốt nhất có giá trị hàng chục triệu tệ, mười phút trôi qua, Ngô Bình sắp bắt đầu vòng lựa chọn thứ hai.

Lần này cậu dùng đến cách cũ, cũng xác định mười mấy khối đá thô. Cậu tìm được một khối đá thô cao nửa người, được dán giá hai triệu bốn trăm tám mươi tám nghìn tệ.

Bề ngoài khối đá thô này có vết nứt nhưng nếu nhìn vào bên trong qua vết nứt thì không thể phát hiện được màu xanh lục. Nếu không có vết nứt này, giá trị của khối đá thô này chắc chắn phải lên đến chục triệu tệ.

Ngô Bình cầm đá thô lên, nói với ông chủ: “Tôi mua cái này”.

Cậu vẽ một đường rồi bảo ông chủ mở ra, sau đó lại chọn khối đá thô thứ hai. Đá thô thứ hai có trị giá chín trăm tám mươi nghìn tệ, khối ngọc bên trong cũng khá tốt.

Khi hai khối đá thô được mở ra, miếng đầu tiên là một viên ngọc lục bảo thủy tinh, theo ước tính sơ bộ, đá thô toàn màu xanh này nặng ít nhất sáu mươi kilogram. Ông chủ ngạc nhiên thốt lên liên tục, loại ngọc lục bảo thủy tinh này được bán lẻ trên thị

trường với giá hàng chục nghìn tệ một gram. Hơn nữa khối lượng càng nặng thì giá càng cao.

Ngô Bình: “Ông chủ, khối đá thô này bao nhiêu tiền?”

Ông chủ nói: “Năm trăm triệu, tôi có thể mua nó.

Ngô Bình lắc đầu: “Tôi không bán đá thô này, ông mở khối đá thô thứ hai giúp tôi”.

Khối đá thô thứ hai là ngọc lục bảo băng chủng, khoảng bốn mươi lăm kilogram, trị giá cũng lên đến cả trăm triệu tệ.

Sau đó Ngô Bình cũng chọn cho Hàn Băng Nghiên và Từ Kiêu mỗi người một khối, giá cả đều là một triệu. Sau khi khối đá thô của họ được mở ra, giá trị cũng lên đến mấy chục triệu tệ.

Miếng của Hàn Băng Nghiên có giá hơn bảy mươi triệu, còn của Từ Kiêu là hơn năm mươi triệu.

Lúc này còn hơn mười phút nữa mới hết một tiếng đồng hồ, Ngô Bình không đi chọn đá thô nữa, sau khi có vài người đăng tải thông tin liên quan lên mạng, lập tức có nhân viên lập tức đến xác nhận.

Sau khi xác nhận một lần, nhân viên cười nói: “Thưa cậu, theo quy tắc thì phải tiến hành niêm phong các khối đá thô tại hiện trường rồi cất vào kho”.

Ngô Bình cũng không có ý kiến với việc này, dù sao đồ này cũng là của bên tổ chức, sau khi có được thứ tự thì họ mới có thể lấy được mấy khối ngọc này.

Các nhân viên lái xe đến để vận chuyển đá thô đi.

Ba người tìm được một sạp bán đồ uống, vừa uống nước vừa đợi kết quả bên kia.

Năm phút, mười phút, mãi đến thời hạn một tiếng đồng hồ, họ cũng không nhận được tin tức gì.

Từ Kiêu nhíu mày nói: “Không đúng, đáng lẽ chúng ta ở trong số ít đứng đầu, sao vẫn chưa nhận được bất kỳ tin tức nào vậy?”

Lúc này, trên truyền hình trực tiếp, người dẫn chương trình nữ ni nh thưa quý vị, kết quả vòng bảng của cuộc thi cược đá thô đã có, tôi sẽ công bố mười người đứng đầu mỗi nhóm”.

Mấy người Ngô Bình ở nhóm thứ bảy, đợi mãi cuối cùng cũng đến nhóm thứ bảy. Người dẫn chương trình công bố: Nhóm thứ bảy, vị trí đứng đầu là cô Hồ, số đuôi chứng minh thư là 1533, tổng giá trị ngọc thạch đã mua là ba triệu sáu trăm bảy mươi nghìn tệ.

Nghe đến kết quả này, Từ Kiêu lập tức nói: “Chỉ một khối đá thô của chúng ta đã là mấy chục triệu tệ, sao vị trí đầu tiên chỉ có ba triệu sáu trăm bảy mươi nghìn tệ vậy?”

Sắc mặt Ngô Bình cũng khá khó coi, nói: “Đá thô mà chúng ta chọn quá tốt nên đã khơi lên lòng tham của vài người”.

Cậu hỏi Hàn Băng Nghiên: “Băng Nghiên, anh nhớ rằng em có quay lại toàn bộ quá trình nhỉ?”

Hàn Băng Nghiên gật đầu: “Ừ, một mình anh Bình chọn lựa nên em rảnh rỗi lấy điện thoại quay lại đây này”.

Ngô Bình nhận lấy điện thoại của Hàn Băng Nghiên, mở video ra xem lướt qua, lạnh nhạt nói: “Có quay là được, đám người này tưởng rằng lừa tiền của chúng ta dễ lắm đấy?”

Cậu uống một hớp nước, sau đó gọi điện thoại cho ông Thạch.

Đầu bên kia điện thoại, ông Thạch cảm thấy vô cùng cảm kích: “Thần y Ngô, tôi đã đỡ hơn nhiều rồi. Ha ha, hôm qua tôi còn đến nhà tắm công cộng, không ai ngửi thấy mùi cơ thể của tôi nữa. Thần y Ngô, tôi định đích thân đến nhà cậu để cảm ơn, không biết mấy ngày nay cậu có thời gian không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5747: Chúng tôi chính là luật


Sau khi gọi điện cho ông Thạch, chưa đến năm phút sau đã có người gọi điện đến: “Là cậu Ngô đúng không, tôi là phóng viên đài truyền hình tỉnh Trung Châu, tôi tên Châu Mẫn. Tôi đang ở nơi thi đấu cược đá ngọc thô, cậu đang ở đâu, tôi lập tức đi tìm

Ngô Bình: “Tôi ở chỗ quầy nước giải khát”.

Sau đó, có mấy cuộc gọi từ bên truyền thông đến, Ngô Bình bảo bọn họ cùng đến.

Đồng thời, còn có cả bộ Công thương, bốn cơ quan chức năng tư pháp địa phương Trung Châu gọi đến, đều nói muốn cử người qua.

Phải biết rằng, cuộc thi cược đá ngọc thô này được phát sóng trực tiếp, bao gồm các đài truyền hình lớn, các nền tảng truyền thông, tất cả đều tiến hành đồng bộ. Bọn họ nhận được tin thì lập tức biết được đây là một tin tức lớn, lần lượt bỏ ra nhân lực lớn, chuẩn bị phát tin này.

Mười phút sau, mười bảy nền tảng truyền thông lớn nhỏ xuất hiện, Ngô Bình tiếp nhận phỏng vấn và câu hỏi của bọn họ.

Châu Mãn là người đặt câu hỏi đầu tiên: “Xin hỏi, cậu là người dự thi sao?”

Ngô Bình lấy phiếu báo danh của mình rồi nói: “Tôi là một học sinh cấp ba, tên Ngô Bình, nghe nói đến cuộc thi cược đá ngọc thô bèn đến tham gia cùng hai bạn học. Chúng tôi khá may mắn, trước. tiên mua được miếng ngọc mấy triệu, đem bán đi rồi lại mua hai miếng, tổng giá trị chừng sáu bảy trăm triệu. Nhưng sau khi gửi lên cho ban tổ chức cuộc thi thì tên không lọt nổi top mười của nhóm. Theo tôi biết, người đứng đầu trong nhóm thứ bảy có vật phẩm trị giá mấy triệu mà thôi, không thể so được với tôi. Hai người bạn của tôi cũng gặp tình trạng tương tự, tôi nghi ngờ có người đã bôi đen ngọc của chúng tôi!”

Châu Mãn hỏi tiếp: “Bạn học Ngô, vậy cậu có chứng cứ không?”

Ngô Bình gật đầu, đưa đoạn video cho mọi người đang ngồi, để bạn họ tự dùng điện thoại của mình phát sóng trực tiếp.

Quá trình ghi lại rất chỉ tiết, bao gồm tảng đá đầu tiên Ngô Bình mua được, rồi bán đi, cuối cùng lại đi đến khu thứ nhất mua hai miếng. Lời của ông chủ giải thích và quá trình mở đá cũng được ghi âm.

Lúc này, cơ quan chức năng liên quan cũng đã đến, tiến hành dò hỏi Ngô Bình.

Ngay lúc này, một nhóm nhân viên công tác mặc đồng phục chạy đến, người đứng đầu đeo kính, vóc dáng cao lớn, anh ta lạnh lùng nói: “Các anh đang làm gì vậy? Mau giải tán, không được gây chuyện ở đây!”

Châu Mẫn nói: “Chúng tôi nghe nó cuộc thi cược ngọc của các anh có gian lận, đang phỏng vấn người liên quan, đây là quyền lợi của chúng tôi, các anh không có quyền can thiệp!”

Người này hừ lạnh một tiếng, vươn tay nắm lấy máy quay, đập mạnh nó xuống đất.

Châu Mẫn tức giận: “Các anh thật quá đáng!”

“Quá đáng sao? Đây mới là quá đáng!”. Nói rồi, người này lại vươn tay tát một cái khiến Châu Mẫn ngã ra đất.

Người của các nền tảng truyền thông lớn nhỏ khác lần lượt lùi lại, nhưng máy quay trong tay bọn họ không hề tắt, quay lại toàn bộ mọi thứ.

Một người thuộc cơ quan tư pháp đứng ra, lạnh lùng nói: “Hành vi của các anh đã vi phạm pháp. luật, tôi khuyên các anh lập tức dừng ngay hành vi vi phạm pháp luật!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5748: Rốt cuộc cậu muốn thế nào?


Rất nhiều người đều đang quay sóng trực tiếp, cảnh này khiến không ít người sững sờ, sau đó rất nhiều bình luận xuất hiện, công kích kẻ đấm đánh người này.

Hiện trường hỗn loạn, hai bên đánh nhau, nhưng người của bên truyền thông và các cơ quan đều không phải đối thủ, bị đánh phải lùi về sau.

Trong lúc hỗn hoạn, Ngô Bình âm thầm ra tay, đám kẻ hung hăng bên ban tổ chức đều ngã xuống đất, ai ai cũng sùi bọt mép, bất động năm đó.

Chuyện này nhanh chóng hot trên mạng, càng lan càng lớn, trong tỉnh và thành phố lần lượt gọi điện đến, cuộc thi cược ngọc buộc phải ngừng.

Lúc này, trong một tòa nhà năm tầng ở Đổ Thạch Thành, tám người phụ trách đang đứng bên trong, sắc mặt ai cũng khó coi. Trong đó, có hai người cúi thấp đầu, không ngừng lau mồ hôi lạnh.

“Các anh to gan lắm, dám giở trò với miếng ngọc trị giá mấy trăm triệu, ai cho các người cái gan đó?”. Một người trung niên tức giận quát lớn.

Thì ra, hai người phụ trách này khi biết được. Ngô Bình và mấy người Hàn Băng Nghiên mua được nguyên liệu có trị giá mấy trăm triệu thì lập tức nổi lòng tham. Bọn họ biết nhóm Ngô Bình đều là học sinh, dễ bắt nạt, vì vậy mới treo đầu dê bán thịt chó, đổi ngọc của ba người Ngô Bình thành viên đá bình thường, sau đó giữ lấy mấy khối ngọc kia làm của riêng.

Chuyện như vậy không phải bọn họ chưa từng làm, cho nên cũng không có áp lực tâm lý. Nếu mấy người Ngô Bình dám làm lớn chuyện thì cứ cử người qua, bắt rồi đánh bọn họ một trận, sau đó đe dọa vài câu là xong chuyện. Dù sao, bọn họ đều là người có quyền có thế, hắc bạch đều biết, người bình thường ai dám gây chuyện?

Nhưng bọn họ không ngờ, Ngô Bình không phải người bình thường, chỉ trong thời gian ngăn ngủi dã điều động một lượng lớn người từ truyền thông và cơ quan chức năng điều tra chuyện này.

“Xin lỗi chủ tịch, chúng tôi sai rồi”. Một người trong đó lập tức xin lỗi.

Chủ tịch lạnh lùng nói: “Chuyện đã lớn như vậy, bây giờ cổ phiếu tập đoàn cũng rớt xuống tám phần trăm. Tám phần trăm, là mấy chục tỷ đấy! Hai tên khốn các anh, vì mấy trăm triệu, mà khiến tập đoàn tổn thất mấy chục tỷ, đáng chết!”

Một thành viên nữ lên tiếng: “Chuyện đã như vậy, cũng không cách nào giải quyết, chỉ có thể đẩy hai người này ra, sau đó tuyên bố thanh minh, chuyện này là hành vi cá nhân của bọn họ, ban tổ chức cuộc thi cược ngọc cũng không biết chuyện”.

Người trung niên thở dài: “Tạm thời chỉ có thể như vậy thôi. Nhưng, chỉ xin lỗi không thì sợ là sẽ không khiến mọi người vừa lòng.

Thành viên nữ nói: “Vậy thì lại bồi thường một trăm triệu cho đối phương, đồng thời cho phép đối phương chọn một nguyên liệu từ Cửu Ngũ Các”.

Người trung niên có chút xót tiền, ngọc từ Cửu Ngũ Các rẻ nhất cũng trên trăm triệu. Nhưng so với cổ phiếu và danh dự tập đoàn thì ông ta không thể không làm như vậy.

Chuyện ồn ào hơn một tiếng đồng hồ thì Ngô Bình nhận được điện thoại.

“Bạn học Ngô Bình, tôi là thư ký chủ tịch tập đoàn Vương Đạo, tôi họ Viên. Chuyện này là do sai lầm của nhân viên chúng tôi, có nhân viên tự mình đổi ngọc của các cậu. Bây giờ, chuyện đã điều tra rõ ràng, chúng tôi lập tức trả lại ngọc cho ba người, đồng thời sẽ bồi thường xin lỗi. Xin hỏi hiện giờ ba người có thời gian hay không, chủ tịch của chúng tôi sẽ đích thân gặp mặt mọi người.

Ngô Bình nói: “Có thể”.

Mười phút sau, ba người Ngô Bình đã đến một tòa nhà năm tầng. Trong phòng khách tầng một, bọn họ nhìn thấy một người trung niên rất có khí chất.

Người trung niên bước đến, cười nói: “Ba bạn trẻ, chuyện xảy ra trước đó, tôi rất tiếc, cũng rất xin lỗi! Tôi họ Vương, là Vương Truyền Phong, là chủ tịch tập đoàn Vương Đạo”.

Ngô Bình chợt động lòng: “Chủ tịch Vương là người của Ngũ gia Trung Châu?”

Vương Truyền Phong này cười nói: “Đúng vậy, không ngờ cậu Ngô lại nhận ra tôi”.

Ngô Bình thản nhiên nói: “Tôi không nhận ra ông, chỉ là vừa mới có chút chuyện không vui với nhà họ Vương. Nhà họ Vương các ông mời một cao thủ đến đối phó với tôi, kết quả bị tôi đánh bại”.

Vương Truyền Phong chợt suy nghĩ trong lòng, ông ta cũng xem như là một trong số những nhân vật trụ cột của nhà họ Vương, lập tức nhíu mày nói: “Người đụng xe kia chính là cậu?”

Ngô Bình: “Là tôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5749: Ừ, tốt lắm


Ngô Bình: “Đá thô của bọn tôi có giá bảy trăm triệu, yêu cầu của tôi không cao, tập đoàn Vương Đạo các người bồi thường gấp đôi là được”.

“Không thể!”, Vương Truyền Phong sầm mặt nói: “Bảy trăm triệu là tiền các cậu kiếm lời thôi, thế mà còn dám đòi bảy trăm triệu”.

Ngô Bình: “Không bồi thường cũng được, sau này danh dự của tập đoàn sẽ mất hết, tôi xem ai còn dám đến mua đá thô của các người”.

Sắc mặt Vương Truyền Phong khá khó coi: “Cậu trai, nhà họ Vương không phải là nơi mà ai cũng có thể chọc vào, cậu chắc chắn muốn làm thế?”

Ngô Bình khinh thường nói: “Ông hai nhà họ Vương các ông bị tôi dùng thủ đoạn trừng phạt, mỗi ngày đều đau đến sống không bằng chết, ông còn nói chuyện với tôi như thế sao?”

Vương Truyền Phong hít sâu một hơi rồi nói: “Tôi nghĩ với chuyện xảy ra trước đây thì mọi người có thể ngồi xuống từ từ nói chuyện. Tôi sẽ thuyết phục anh hai mình để anh ấy buông bỏ mối hận. Người đã chết rồi, có dây dưa thêm cũng chẳng có ích gì. Cậu nghĩ sao?”

Ngô Bình: “Bớt nói mấy lời vô ích với tôi đi. Một tỷ tư đấy, trả lại đá thô cho tôi, đền bù thêm bảy trăm triệu tệ”.

Vương Truyền Phong nhìn Ngô Bình, lạnh lùng nói: “Được, đưa cậu bảy trăm triệu tệ”.

Rất nhanh, đá thô của mấy người Ngô Bình được đưa đến, đồng thời Vương Truyền Phong đã ra lệnh cho người chuyển bảy trăm triệu tệ vào tài khoản mà Ngô Bình cung cấp, tài khoản này là của một công ty do Nghiêm Lãnh Thạch đứng tên, tài khoản cũng do ông ta cung cấp.

Sau khi nhận được tiền, Ngô Bình lập tức dẫn người đi khỏi đó.

Lúc này hai chân Từ Kiêu vẫn còn mềm nhữn, cậu ta hít sâu một hơi nói: “Anh Bình, chúng ta đi nhanh thôi, đó là nhà họ Vương ở Trung Châu đấy, chúng ta không chọc vào nổi đâu”.

Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Tại sao phải đi? Nếu chúng ta đã đến Đổ Thạch Thành rồi thì mua thêm vài khối đá thô nữa chứ”.

Sau đó cậu nói với Hàn Băng Nghiên: “Băng Nghiên, có phải nhà em mở cửa hàng trang sức không? Anh mua thêm đá ngọc thô cao cấp, sau đó gia công thành trang sức, gửi bán trong cửa hàng nhà cô”.

Hàn Băng Nghiên cười nói: “Được chứ”.

Trước tiên Ngô Bình đến khu một, nơi đó còn có mấy chục khối đá thô mà cậu thấy chất lượng khá tốt nhưng vẫn chưa kịp mua. Mấy đá thô này giá rẻ nhất này cũng phải hơn mấy trăm nghìn tệ, cậu đã chỉ hơn một trăm ba mươi triệu tệ để mua thêm mười ba khối đá thô.

Sau đó cậu lại đến khu hai, khu ba, khu bốn, bỏ ra hơn hai trăm bốn mươi lăm triệu mua được tám mươi bảy khối đá thô ở ba khu này.

Ngoài những khu vực này, đá thô tốt nhất trong Đổ Thạch Thành được đặt ở một nơi gọi là Cửu Ngũ Các, trong đó chỉ có hơn một trăm đá thô nhưng giá của mỗi khối đá thô đều hơn một trăm triệu tệ.

Cửu Ngũ Các không phải là nơi người nào cũng có thể vào được, chỉ có những khách hàng đã chi tiêu hơn năm mươi triệu tệ ở Đổ Thạch Thành mới có thể vào trong.

Tất nhiên Ngô Bình có đủ tư cách đó, cậu đã mua đá thô hết mấy tỷ tệ.

Đi vào Cửu Ngũ Các, khách bên trong không nhiều, ngoài ba người Ngô Bình, bên trong chỉ có vài người khác, những người còn lại đều là nhân viên phục vụ.

Đá thô trong Cửu Ngũ Các đều rất lớn, khối nhỏ nhất cũng cao hơn một mét, nặng hơn một tấn.

Ngô Bình thẩm thấu bí lực vào lòng đất, sau đó tiến vào từng khối đá thô trong Cửu Ngũ Các. Sau chưa đầy nửa phút, Ngô Bình đã hoàn toàn biết được tình hình của mấy đá thô này.

Cậu bước đến trước một khối đá thô cao gần hai mét, nặng năm tấn, phát hiện đá thô này được niêm giá là bốn trăm tám mươi triệu tệ.

Ngô Bình ấn vào đá thô, võ nhẹ một cái rồi nói: “Tôi mua khối đá thô này”.

Người bán hàng cả kinh, lập tức nói: “Cậu tinh mắt thật đấy, khối đá thô này tên “Đại Thiên Vương”, là một viên đá thô cao cấp được phát hiện ở Myanmar vào ba mươi lắm năm trước, từng được một số nhà sưu tập cất giữ”.

Ngô Bình: “Các cô có dịch vụ đưa hàng đến tận nhà không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5750: Cậu Ngô có ý gì


Ngô Bình dùng số dư trong tài khoản chỉ hết trả bốn trăm tám mươi triệu tệ, sau đó lại bước đến khối đá thô thứ hai. Khối đá thô này không bằng khối đá thô thứ nhất, hơn nữa giá cũng cao hơn nhưng chất lượng phỉ thúy bên trong cũng khá tốt, giá trị tối thiểu cũng có thể gấp ba hoặc gấp năm lần.

Khối đá thô này lớn hơn, tổng giá trị là chín trăm chín mươi chín triệu tệ, tên của nó cũng rất bá đạo, tên là Ngọc Hoàng Đại Đế, là khối đá thô đắt nhất ở đó.

Ngô Bình không có đủ tiền, thế là cậu bèn liên lạc với Nghiêm Lãnh Thạch, bảo ông ta chuẩn bị một tỷ. Chẳng mấy chốc tài khoản công ty mà cậu dùng đã có thêm một tỷ tệ tiền mặt.

Thấy Ngô Bình đứng trước đá thô nghiên cứu, nhân viên bán hàng phấn khích hỏi: “Cậu cũng muốn mua khối đá thô này sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Tôi mua”.

Ngô Bình vừa thanh toán tiền, tập đoàn Vương Đạo đã bảo một giám đốc đến hiện trường. Thấy Ngô Bình mua một lượt cả đống đá thô hơn một tỷ tệ, giám đốc này cười nói: “Cậu Ngô đúng là hào phóng, sau này cậu nhất định phải đến đây nhiều hơn đấy”.

Ngô Bình “ừ” một tiếng: “Đương nhiên rồi, sau này tôi không còn tiền tiêu nữa thì lại đến chỗ các người dạo một vòng”.

Giám đốc sửng sốt: “Cậu Ngô có ý gì?”

Ngô Bình không giải thích nói: “Đưa hàng đến địa chỉ tôi đã báo, tôi đích thân đi áp tải”.

Cậu không yên tâm để tập đoàn Vương Đạo vận chuyển thứ đồ đắt như vậy, nên cậu phải đích thân đi theo.

Lúc này chủ tịch Vương Truyền Phong cũng nhìn thấy cảnh Ngô Bình mua đá thô trong camera giám sát, ông ta lạnh nhạt nói: “Bây giờ chẳng phải đã kiếm lại được bảy trăm triệu tệ đã đưa cho hắn đó sao?”

Hai khối đá thô này được mua lại vào mười mấy năm trước đó, lúc đó giá cũng không nhiều tiền như vậy, chỉ có hơn năm trăm triệu tệ.

Một ông lão chuyên về cược ngọc nói: “Chủ tịch, người này chọn ngọc rất chính xác, tôi nghĩ cậu ta chọn hai khối đá này vì đã chắc chắn bên trong có đá quý”.

Vương Truyền Phong: “Tôi và ông đều biết rõ giá trị của thứ bên trong những khối đá thô không hề quý trọng như giá tiền của nó. Chính vì thế, chúng ta mới bán đá ngọc thô, chứ không phải bán phỉ thúy”.

Ông lão nói: “Nhưng trước đó người này chỉ bỏ ra ba mươi nghìn mà lại chọn được phỉ thúy đáng giá mấy trăm triệu tệ, khả năng này khiến người ta kinh ngạc đấy”.

Vương Truyền Phong: “Chắc là may mản thôi, thần tiên cũng khó đoán được đâu là phỉ thúy, câu này không phải nói bừa”.

Lại nói đến mấy người Ngô Bình đi theo xe rời khỏi Đổ Thạch Thành, chiếc xe lái thẳng đến một nhà kho của nhà họ Hàn. Các biện pháp an ninh trong nhà kho này rất tốt, rất nhiều đồ trang sức bằng vàng và ngọc bích được cất trong đó, nơi này được xây dựng theo tiêu chuẩn của kho tiền ngân hàng.

Hàn Chí Thành đã đợi ở bên trong, thấy Ngô Bình vận chuyển mấy khối đá thô đến, ông ấy ngạc. nhiên hỏi: “Đá thô lớn như vậy, ba đứa đến Đổ Thạch Thành đấy à?”

Hàn Băng Nghiên hào hứng kể lại chuyện đã xảy ra, nghe xong, Hàn Chí Thành cảm thấy thật khó tin. Ông ấy dựa vào tiền bạc mà bố mình để dành được, phấn đấu tận ba mươi năm mới có được sự giàu sang hôm nay. Mà Ngô Bình trước mặt lại chỉ đến Đổ Thạch Thành một chuyến là đã kiếm được mấy tỷ, đúng là truyền kỳ!

Hàn Chí Thành lại nghĩ đến phương diện khác: “Tiểu Bình này, nhà họ Vương là một thế lực đáng sợ, đắc tội với nhà họ Vương e là...”

Ngô Bình nói: “Chú Hàn yên tâm, cháu có tính toán riêng của mình”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5751: Giang Nam Ngũ Tà


Vì ngọc thạch của Ngô Bình có giá trị mấy trăm triệu, Hàn Chí Thành không có nhiều tiền mặt đến thế nên ông ấy đã không mua.

Ngô Bình mở hai mươi khối đá thô, phỉ thúy bên trong khá tốt. Hàn Chí Thành đánh giá hai mươi phỉ thúy ngọc thạch này có giá trị trên cả trăm triệu. Thế là Ngô Bình đã bán số ngọc đó cho Hàn Chí Thành với giá một trăm triệu.

Từ Kiêu từ một học sinh cấp ba, chớp mắt đã trở thành triệu phú, cậu ta cứ nghĩ răng mình đang năm mơ, đến khi cầm trên tay tấm chỉ phiếu của Hàn Chí Thành mới hoan hô, nhảy cẵng lên.

Ngô Bình cười, nói: “Từ Kiêu, cậu mau về nhà, nói cho cô chú biết tin tốt này đi”.

Từ Kiêu cười hehe: “Hơn năm mươi triệu, phải mất bao lâu tôi mới tiêu hết đây?”

Ngô Bình: “Trông cậu kìa, chỉ được có vậy thôi”.

Từ Kiêu: “Anh Bình, là cậu giúp tớ chọn ngọc, chúng ta chia đôi mỗi người một nửa đi”.

Ngô Bình cầm một tấm phỉ thúy và nói: “Tớ cần chia đôi với cậu sao? Cậu lấy hết đi”.

Sau khi Từ Kiêu rời đi, Ngô Bình cất đá thô vào kho nhà họ Hàn, sau đó đến tìm Nghiêm Lãnh Thạch, chuẩn bị tối nay cùng ông ta đi gặp người nhà họ Vương.

Lúc đến nhà Nghiêm Lãnh Thạch, ông ta có vẻ hơi căng thẳng, Ngô Bình vừa đến thì ông ta liền nói: “Cậu chủ, tôi vừa nhận được tin, nhà họ Vương đã tìm được Quỷ Đạo Nhân, một người trong Giang Nam Ngũ Tà”.

Ngô Bình: “Giang Nam Ngũ Tà là người thế nào? Thực lực ra sao?”

Nghiêm Lãnh Thạch: “Giang Nam ngũ tà là năm cao thủ lớn của Giang Nam, thực lực đều mạnh hơn tôi. Trong đó Qủy Đạo Nhân giỏi bí thuật quỷ đạo, chắc là cao thủ Bí Cảnh trên tầng năm”.

Ngô Bình: “Vẫn còn sớm, tôi đột phá trước đã”.

Cậu tìm một nơi yên tĩnh ở nhà họ Nghiêm, bắt đầu lĩnh hội bí lực cấp thiên. Bí lực cấp thiên này cực kỳ khó lĩnh hội, nhưng lúc cậu tu luyện, trong người có một loại sức mạnh kỳ diệu xuất hiện, giúp cậu nhanh chóng cảm nhận được bí lực cấp thiên, sau đó thử hấp thụ bí lực này.

Nghiêm Lãnh Thạch và Nghiêm Hiếu Văn đều canh gác bên ngoài khuôn viên, nơi Ngô Bình tu luyện.

Nghiêm Hiếu Văn nhìn vào trong chằm chằm, cảm thấy có một luồng năng lượng cực kỳ vi diệu tồn tại giữa trời đất, mang theo khí thế của thiên đạo từ từ thành hình. Hắn ta không có tu vi gì nhưng lúc này cũng cảm nhận thấy một loại uy nghiêm khó lường.

So với hắn ta thì khả năng cảm ứng của Nghiêm Lãnh Thạch mạnh hơn gấp trăm lần, sắc mặt ông ta trắng bệch, miệng lẩm bẩm: “Bí lực cấp thiên mạnh thật, trước loại sức mạnh này, công lực bố khổ luyện mấy chục năm đều không đáng là gì”.

Nghiêm Hiếu Văn tò mò hỏi: “Bố, bí lực cấp thiên là gì?”

Nghiêm Lãnh Thạch: “Có nói con cũng không hiểu, tóm lại, đấy là một loại sức mạnh mạnh hơn gấp ngàn vạn lần so với bí lực mà bố tu luyện”.

Nghiêm Hiếu Văn giật mình, sức mạnh của một người mạnh hơn của người khác bốn năm lần đã ghê gớm lắm rồi, chênh lệch đến cả ngàn vạn lần thì còn chịu nổi sao?

Sau gần hai tiếng đồng hồ, luồng khí tức đặc biệt đó bỗng biến mất rồi cửa vườn mở, Ngô Bình bước ra ngoài.

Lúc này, Ngô Bình uy nghiêm và chín chắn hơn trước đó, Ngô Bình trước đó khiến người ta có cảm giác mặc dù mạnh nhưng lại chỉ là một cậu học sinh, còn bây giờ, không còn ai cảm thấy cậu giống học sinh nữa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5752: Cậu biết lôi pháp sao?


Nghiêm Lãnh Thạch: “Cậu chủ, có thể cho tôi được mở rộng tầm mắt không?”. Ông ta rất muốn biết bí lực cấp thiên rốt cuộc mạnh cỡ nào.

Ngô Bình gật đầu, hơi dùng lực, đánh ra một chưởng, chưởng ấn màu đen liền xuất hiện như một tia chớp, giáng lên hòn non bộ cao hơn ba mét ở cách đó mấy chục mét.

Một âm thanh nặng nề vang lên, phía trên hòn non bộ liền xuất hiện một chưởng ấn rất sâu. Nghiêm Lãnh Thạch vội đến chỗ hòn non bộ để kiểm tra, kết quả vừa sờ vào thì hòn non bộ đã biến thành tro bụi.

Ông ta thốt lên kinh ngạc, nói: “Chưởng lực hư không mạnh quá đi mất”. Ông ta tự nhận nếu như chưởng đó đánh lên người mình thì nhất định ông ta sẽ bị đánh chết.

Sau đó, Ngô Bình giãm nhẹ chân phải xuống đất, xung quanh liền xuất hiện mấy chục ấn bí lực, kết hợp với nhau thành một sát trận, dường như tất cả các loại sức mạnh trong trời đất đều quy tụ về phía cậu, mạnh đến mức Nghiêm Lãnh Thạch cũng cảm thấy không thể nào đánh bại.

“Đấy là chân phù của Bí Cảnh tầng bốn sao?”, ông ta lẩm bẩm.

Ngô Bình: “Không phải chân phù, là bí ấn. Khi được bí lực cấp thiên gia tăng sức mạnh, chúng trở nên mạnh như chân phù. Đương nhiên, nếu như tôi thăng cấp tới cảnh giới Chân Phù chân phù của tôi còn mạnh hơn thế này”.

Nghiêm Lãnh Thạch vui mừng nói: “Với thực lực bây giờ của cậu chủ, đừng nói Bí Cảnh tầng năm, dù là Bí Cảnh tầng sáu thì cũng chưa chắc là đối thủ của cậu”.

Ngô Bình liếc nhìn thời gian rồi nói: “Sắp đến giờ rồi, chúng ta xuất phát thôi”.

Hai bên hẹn nhau ở Túy Tiên Lâu, sau khi hai người họ đến thì phát hiện người ở Túy Tiên Lâu đều bị điều đi hết, chỉ có vài người ngồi ở sảnh lớn, ngoài cửa cũng có hai người đang đứng canh.

Quản gia Củng đứng dậy, nói: “Hai vị, gia chủ của chúng tôi đang đợi trên lầu”.

Nghiêm Lãnh Thạch gật nhẹ đầu, mời Ngô Bình đi trước, cả hai lần lượt lên lầu.

Trên lầu hai có một phòng nhỏ, hiện có bảy, tám người đứng canh ở hành lang. Hai người họ rế cua rồi vào trong phòng nhỏ. Trong phòng có bốn người đang ngồi, trong đó có ông hai Vương, bên cạnh ông ta là một người trung niên rất uy nghiêm.

Nhưng người khiến Ngô Bình chú ý là một thanh niên mặt vàng, mặc đồ màu đen, hắn ta ngồi ở góc phòng, dường như hòa làm một với không gian nên rất khó nhận ra.

Lúc này, ông hai Vương đang phát bệnh, trán toát mồ hôi lạnh, ông ta nghiến răng đến mức chảy máu. Ngô Bình vừa đến thì ông ta liền gắn giọng nói: “Cậu đến rồi, đến đúng lúc lắm”.

Người trung niên khí thế bên cạnh ông ta bình thản đáp: “Anh Nghiêm, anh nhất định muốn xen vào chuyện này sao?”

Nghiêm Lãnh Thạch nói: “Gia chủ Vương, tôi nhất định phải nhúng tay vào”.

Người trung niên là gia chủ của nhà họ Vương, tên Vương Truyền Tông.

Vương Truyền Tông thở dài, nói: “Này c** nh*, thằng hai nhà tôi bị cậu hại ra thế này, cậu đúng thật là độc ác mà”.

Ngô Bình: “Chỉ mới là bắt đầu thôi, nếu như nhà họ Vương các ông vẫn ngông cuồng như thế thì người tiếp theo sẽ là ông”.

Vương Truyền Tông tối sầm mặt: “Láo xược”.

Ngô Bình: “Đừng nói nhảm nữa, ông tìm tôi đến đây, chẳng phải cũng đã mời cao thủ đến đối phó với tôi sao? Nói nhiều như vậy làm gì? Bảo ông ta ra đây đi”. Cậu vừa nói vừa nhìn sang đạo nhân mặt vàng đó.

Vương Truyền Tông bình thản nói: “Nếu cậu muốn chết thì tôi sẽ cho cậu được toại nguyện”.

Đạo nhân mặt vàng ngồi im không động đậy, chỉ nở nụ cười xấu xa, trong căn phòng nhỏ bỗng có một luồng gió thổi qua, sau đó, một luồng âm khí màu xám từ dưới đất dâng lên, xộc vào mũi Ngô Bình.

Ngô Bình nhìn thấy luồng âm khí đó thì đã biết sự lợi hại của nó, cậu giơ tay phải bấm ấn, trước mặt liền xuất hiện một ấn phù màu vàng to bằng mặt người, xoay tròn và phát ra lôi quang màu tím.

Lôi quang đánh lên âm khí khiến âm khí bốc khói, có tiếng kêu thảm thiết của phụ nữ phát ra từ bên trong.

Đạo nhân mặt vàng run rẩy và thét lên: “Cậu biết lôi pháp sao?”

Ngô Bình nắm bắt cơ hội, tung một đấm về phía xa, ba quyền ấn lao vút như tia chớp, chặn đứng mọi lối thoát của người đàn ông mặt vàng.

Đạo nhân mặt vàng vội né người qua trái, vừa hay trúng chiêu ở ngực, ngực lõm xuống một lõ. Hắn ta rên lên một tiếng rồi ngã rầm xuống đất như một cái xác.

Trước sự chứng kiến của mọi người, thất khứu Quỷ Đạo Nhân chảy máu, hai mắt trợn trắng, ông ta chết rồi.

Ngô Bình cũng hơi bất ngờ trước thực lực của mình, không ngờ có thể g**t ch*t Quỷ Đạo Nhân chỉ bằng một chưởng. Người đó là cao thủ Bí Cảnh tầng năm - cấp bậc cảnh giới Bí Thiên, thế mà lại bị cậu đánh chết bằng một quyền, xem ra thứ mà cậu tu luyện mạnh hơn rất nhiều so với người thường.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5753: Cậu đừng mơ


Vương Truyền Tông trợn tròn mắt, lập tức nói: “Cậu Ngô, có gì thì từ từ nói. Nhà họ Vương tôi hô mưa gọi gió ở Trung Châu, trở thành bạn với nhà họ Vương chỉ có lợi chứ không có hại gì với cậu”.

Nhưng Ngô Bình không thèm nghe những lời ông ta, bước đến túm lấy cổ đối phương, vỗ mười mấy cái lên người ông ta thi triển cấm chế cực kỳ bá đạo.

Vương Truyền Tông biết e là mình cũng sẽ giống thằng hai, mỗi ngày đều phải trải qua trong sự giày vò đau đớn, ông ta hoảng sợ đến nỗi sắc mặt trắng bệch, cả người run rẩy.

Ông hai nhà họ Vương quỳ rạp xuống đất, nước mắt nước mũi ròng ròng: “Tôi sai rồi, cậu hãy tha cho tôi đi! Hai ngày nay tôi thật sự cảm thấy khó chịu còn hơn cái chết, cầu xin cậu, tha cho tôi một lần, tôi nhất định sế báo đáp cậu”.

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Lỗi là ở nhà họ Vương, muốn tôi giải bỏ cấm chế cho tôi cũng đơn giản thôi, từ nay về sau nhà họ Vương chỉ tuân theo lệnh của tôi, cung phụng tôi như chủ”.

“Cậu đừng mơ!”, Vương Truyền Tông nghiêm giọng nói: “Căn cơ của nhà họ Vương thâm hậu hơn những gì cậu biết, cậu đợi đấy”.

Ngô Bình lạnh nhạt cười nói: “Được, vậy tôi đợi”.

Vương Truyền Phong của tập đoàn Vương Đạo cũng có mặt ở đó, ông ta vội bước đến nói: “Anh ba, thật ra hai bên cũng không có ân oán gì lớn cả, không cần phải trở thành kẻ thù của nhau”.

Ông ta chắp tay lại với Ngô Bình: “Cậu Ngô, nhà họ Vương tôi không phải là người dễ bắt nạt, yêu cầu trước đó của cậu quá đáng lắm đấy, chúng tôi không thể đồng ý được. Tôi thấy hay là thế này, nhà họ Vương tôi sẵn sàng xin lỗi và đền tội với cậu, cậu rộng lượng một chút, mọi người không truy cứu chuyện này nữa, cậu thấy thế nào?”

Nghe nói thế, Nghiêm Lãnh Thạch nói: “Chủ nhân, tôi nghĩ nếu nhà họ Vương chịu trả giá thì tha cho họ một lần cũng không sao”.

Nghiêm Lãnh Thạch có suy xét của riêng ông †a, đầu tiên, thế lực của nhà họ Vương quả thật rất mạnh, nếu trở mặt hoàn toàn thì sau này phải đối mặt với sự trả thù của những người khác trong nhà họ Vương.

Ngô Bình “ừ” một tiếng: “Vậy phải xem nhà họ Vương sẵn sàng trả cái giá nào nữa”.

Nghiêm Lãnh Thạch: “Chủ nhân, nhà họ Vương có hai công ty có khả năng kiếm tiền nhất ở Trung Châu, một là tư cách bán thuốc lá, một là công ty taxi lớn nhất toàn thành phố, còn có rất công thương nghiệp, chẳng hạn như cửa hàng, mỏ vàng, tập đoàn Vương Đạo,...”

Nghe nói nhà họ Vương cũng có công ty taxi, Ngô Bình hỏi: “Công ty taxi của nhà họ Vương có bao nhiêu xe vậy?”

Nghiêm Lãnh Thạch: “Lớn hơn công ty của tôi, có tất cả ba mươi lăm triệu chiếc xe taxi”.

Ngô Bình khá ngạc nhiên, nói thế tức là chỉ một công ty taxi, mỗi năm nhà họ Vương có thể thu nhập được hai tỷ tệ.

Nghiêm Lãnh Thạch: “Chủ nhân, tôi nghĩ để nhà họ Vương giao công ty taxi và quyền kinh doanh thuốc lá là được”.

Ngô Bình nhìn Nghiêm Lãnh Thạch hỏi: “Thuốc lá này kiếm được nhiều tiền không?”

Nghiêm Lãnh Thạch: “Năm ngoái, toàn thành phố đã bán được hai mươi bảy tỷ thuốc lá, trong đó năm mươi phần trăm là thuế, gia thành chỉ có một nửa, còn có mười lăm phần trăm là các phí vận chuyển, ba mươi phần trăm còn lại là lợi nhuận ròng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5754: Băng Nghiên, xe mới mua sao?


Ngô Bình nhìn Vương Truyền Tông: “Vương Truyền Tông, ông nghe rồi chứ? Nếu nhà họ Vương đồng ý nhượng quyền kinh doanh thuốc lá và công ty taxi thì tôi có thể tha cho ông một mạng”.

Vương Truyền Tông cười mỉa: “Không thể”.

Vương Truyền Phong cũng nhíu mày nói: “Cậu Ngô, anh Nghiêm, điều kiện hai người đưa ra hơi quá, nhà họ Vương tôi không chấp nhận”.

Ngô Bình nói: “Không chấp nhận cũng chẳng sao, hôm khác chúng ta gặp lại”, nói rồi cậu không nói gì thêm nữa, bảo Nghiêm Lãnh Thạch rời khỏi đó.

Sau khi hai người họ đi, Vương Truyền Tông tức giận đấm một cái xuống đất nói: “Dùng đến “Tiên Sát Lệnh”, mời tiên sư ra mặt”.

Vương Truyền Phong thở dài nói: “Chủ nhân, năm đó tiên sư năm chỉ cho chúng ta một Tiên Sát Lệnh thôi, cho nhà họ Vương chúng ta sử dụng để bảo vệ tính mạng, nếu không gặp tai họa lớn gì thì tốt nhất không nên sử dụng”.

Hai mắt Vương Truyền Tông đỏ ngầu: “Lế nào bây giờ không phải là vấn đề sống chết đó sao? Hắn lại dám có ý định với công ty taxi và quyền kinh doanh thuốc lá, hắn thật đúng là bắt nạt người quá đáng! Nếu nhà họ Vương không đánh trả, sau này ai cũng có thể bắt nạt chúng ta”.

Vương Truyền Phong thở dài, ông ta cũng không còn cách nào tốt hơn, chỉ đành nói: “Vậy thì mời tiên sư xuống núi”.

Trên đường về, Nghiêm Lãnh Thạch trông có vẻ hơi lo lắng.

Ngô Bình hỏi: “Ông Nghiêm, ông đang lo gì thế?”

Nghiêm Lãnh Thạch: “Tôi từng nghe nói nhà họ Vương có được một Tiên Sát Lệnh. Tôi lo nếu nhà họ Vương bị ép đến đường cùng, họ sẽ dùng Tiên Sát Lệnh đó, mời cao thủ đối phó với chúng ta”.

Ngô Bình: “Tiên Sát Lệnh này có thể mời được cao thủ cỡ nào?”

Nghiêm Lãnh Thạch: “Cảnh giới Bí Anh, thậm chí là cao thủ mạnh hơn”.

Ngô Bình cũng không hoảng hốt, cậu gật đầu:

“Cường giả Bí Anh quả thật không dễ đối phớ”.

Nghiêm Lãnh Thạch: “Chủ nhân, nếu cậu chính thức bước vào Bí Cảnh, có phải có thể đối đầu với cường giả Bí Anh không?”

Ngô Bình: “Chắc là không khó, ông không cần lo chuyện này, đến lúc đó lại nói”.

Nghiêm Lãnh Thạch gật đầu: “Tập đoàn Vương Đạo do nhà họ Vương nắm quyền có tổng tài sản hơn năm trăm tỷ tệ, là một tập đoàn lớn mạnh, chỉ một mình chúng ta thôi thì không thể làm gì được. Nếu nhà họ Vương sử dụng Tiên Sát lệnh vẫn không thể làm gì chủ nhân, đồng thời lúc này đối thủ của Vương Hạo Dã đang cố gắng phát triển ở đây, vậy thì nhà họ Vương chắc chắn sẽ từng bước bị xâm chiếm”.

Suy nghĩ ban đầu của Ngô bình không phải là vì thu mua sản nghiệp của nhà họ Vương, nhưng sự việc đã đến nước này, mọi chuyện đều cứ để tự nhiên, cậu không cần, người khác cũng sẽ cần.

Bố đã đi du lịch ở nước ngoài, Ngô Bình cũng không về nhà mà ở lại nhà họ Nghiêm.

Ngày hôm sau vẫn là cuối tuần, nhưng cậu phải về trường huấn luyện, vì hai ngày sau còn phải thách đấu với đội trường mạnh nhất cả tỉnh.

Đến sân tập, màn thể hiện của Ngô Bình thậm chí còn tốt hơn lúc trước, cậu đã trở thành linh hồn của đội bóng. Nhiều nữ sinh trong trường chạy đến xem họ tập luyện, thỉnh thoảng còn võ tay cổ vũ, còn có vài nữ sinh can đảm tặng hoa cho Ngô Bình.

Trong giờ nghỉ trưa, Hàn Băng Nghiên lái một chiếc xe thể thao đến, chiếc xe thể thao rất ngầu, được trang bị siêu pin hai mươi lắm độ và một động cơ V8, tăng tốc 1.8 giây trên một trăm kilomet, có thể đạt tốc độ tối đa bốn trăm kilomet mỗi giờ.

Vẻ ngoài chiếc xe thể thao cũng rất ngầu, âm thanh cũng mê người, Ngô Bình nhìn thấy nó, hai mắt không khỏi sáng lên.

“Băng Nghiên, xe mới mua sao?”

Hàn Băng Nghiên cười nói: “Hôm qua bố em thu hết phỉ thúy của em nên em đã vòi ông ấy mua cho em một chiếc xe”, nói rồi cô đưa chìa khóa cho Ngô Bình.

“Anh Bình, đây là quà sinh nhật em tặng cho anh”, cô ấy cười nói.

Ngày mốt là sinh nhật Ngô Bình, ngay cả cậu cũng đã quên mất chuyện này, không ngờ Hàn Băng Nghiên lại nhớ.

Ngô Bình cười nói: “Anh đang định mua một chiếc xe, cảm ơn em, Băng Nghiên”.

Hàn Băng Nghiên: “Cảm ơn làm gì, tiền mua xe là anh giúp em kiếm mà”.

Ngô Bình bước lên xe, Hàn Băng Nghiên dạy một hồi, sau đó cậu khởi động xe, lái vào đường cao tốc trên cao quanh thành phố.

Ngô Bình đã tròn mười tám, hơn nữa một năm trước đã lấy được bằng lái xe nên cậu cũng có thể lái xe.

Đây là xe mui trần, chạy không nhanh, gió thổi tung mái tóc dài của Hàn Băng Nghiên, cô ấy cười lên, trên má xuất hiện lúm đồng tiền.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5755: Dừng tay


Nói là muốn xem phỉ thúy nhưng hai người họ vốn không hề vào nhà kho, họ ăn chút trái cây, xem ti vi một lát rồi Hàn Băng Nghiên liền ngồi vào lòng Ngô Bình.

Một lát sau, cảm xúc của Ngô Bình dâng cao rồi cả hai cùng vào phòng ngủ.

Đấy là lần đầu tiên của Hàn Băng Nghiên, từ lúc mới bắt đầu còn bỡ ngỡ, đến sau đó thích ứng dần, Ngô Bình cũng cố gắng nhân nhượng, cả hai cùng chìm đắm trong thế giới riêng, không thể thoát ra.

Đến chập tối, hai người mới quyến luyến ra khỏi phòng, lúc này Hàn Băng Nghiên đi đứng không được tự nhiên vì dù gì cô cũng mới trở thành phụ nữ.

Sau nửa tiếng, vợ chồng Hàn Chí Thành quay về, họ đi cả ngày nên đều rất mệt mỏi.

Ngô Bình không làm phiền họ nữa, ăn cơm tối xong thì chào tạm biệt.

Sáng sớm hôm sau, Ngô Bình và Đào Thành đi tới trung tâm tỉnh, tham gia cuộc thi toán của tỉnh Giang Nam.

Ngô Bình phát huy rất tốt, nộp bài trước nửa tiếng, lúc ra khỏi trường thi, cậu chào tạm biệt Đào. Thành và thầy dạy toán rồi lên xe của Nghiêm Lãnh Thạch, đến sân bay.

Máy bay cất cánh, bay hơn một tiếng đồng hồ thì đáp xuống kinh thành.

Thủ đô còn được gọi là thần kinh, là thành phố siêu lớn với dân số trên cả trăm triệu người, kinh tế phồn hoa, quý tộc, hoàng tộc và những nhà giàu có đều tập trung hết ở đây.

Người cầm quyền hiện tại được người dân gọi là Thiên Thăng Đế, kế vị đã hơn ba mươi năm, văn võ song toàn, uy chấn bốn phương.

Mặc dù quốc gia này do vua cai trị nhưng phương thức quản lý cực kỳ hiện đại, người dân bình thường vẫn có một số quyền lợi. Đương nhiên, đối với hoàng tộc và quý tộc thì những quyền lợi đó không đáng là gì.

Hai người họ vừa xuống máy bay thì liền có một chiếc xe hơi đến đón họ đến một căn nhà rất lớn.

Căn nhà đó rộng đến mười mẫu, nằm ở trung tâm của thần kinh. Thần kinh có thể nói là tấc đất tấc vàng, căn nhà mười mẫu có giá trị ít nhất cũng hai tỷ.

Họ vừa vào nhà thì có một quản gia bước đến, cười, nói: “Ông Nghiêm, cậu Ngô, ông chủ nhà tôi đang được ngự y chẩn trị, mời hai người đợi một

lúc”.

Nghiêm Lãnh Thạch vội nói: “Không sao, chúng tôi ở bên ngoài đợi”.

Họ đợi hơn một tiếng đồng hồ, Ngô Bình bắt đầu thấy khó chịu, mấy lần định bỏ đi nhưng Nghiêm Lãnh Thạch đã khuyên cậu ở lại.

Cuối cùng, quản gia đó xuất hiện lần nữa nói: “Hai vị, sau khi được chẩn trị, tinh thần của ông chủ nhà chúng tôi không được tốt lắm, e rằng hôm nay không thể gặp hai vị được, hay là ngày mai hai vị lại đến?”

Ngô Bình đứng dậy, bình thản nói: “Ngày mai tôi sẽ không đến nữa đâu. Người sắp chết rồi mà còn làm ra vẻ trước mặt tôi, xem ra chán sống rồi”.

Cậu nói xong thì quay đầu bỏ đi, quản gia biến sắc, ông ta giận dữ nói: “Cậu thật to gan, dám nguyền rủa ông chủ nhà tôi”.

Ngô Bình cười lạnh lùng: “Ông chủ nhà ông không qua nổi tối nay đâu, nếu tối nay ông ta không chết thì ngày mai tôi đưa đầu cho ông cắt”.

Cậu nói vậy làm Nghiêm Lãnh Thạch giật mình, vội vàng nói: “Cậu chủ, sao cậu biết?”

Ngô Bình nói: “Người sắp chết sẽ có tử khí toát ra. Tôi đứng xa mười dặm cũng có thể ngửi thấy tử khí của đối phương, hơn nữa, sau khi được vị ngự y đó chẩn trị, tử khí còn trở lên nồng nặc hơn”.

Quản gia giận dữ: “Hỗn xược, người đâu!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5756: Cậu chủ, không vứt thứ đó đi sao?


Quản gia vội cúi đầu, quay đầu hướng về người đang đến.

“Cậu chủ”.

Một người đàn ông tầm ba mươi bước nhanh ra, anh ta không quan tâm đến quản gia mà đi đến trước mặt Ngô Bình, chắp tay chào: “Tôi là Trương Khôi Tinh. Lúc nãy cậu nói là ngửi thấy tử khí sao?”

Ngô Bình: “Không sai, ông Trương là bệnh nhân, đương nhiên tử khí là của ông ta rồi, vì vậy tôi mới nói ông ta không sống qua được hôm nay”.

Cậu chủ Trương Khôi Tinh đó im lặng một lúc rồi nói: “Mời hai vị vào phòng khách nói chuyện”.

Trương Khôi Tinh mời hai người họ vào phòng khách xong thì cho người dâng trà, anh ta thở dài, nói: “Cậu nói đúng, lúc nấy vị ngự y đó đã cố gắng hơn một tiếng đồng hồ, nhưng tình hình của bố tôi càng xấu hơn. Ngự y nói e rằng bố tôi không cầm cự qua được đêm nay”.

Quản gia đứng bên cạnh tái mặt, ông ta không hề biết chuyện này, không ngờ tình hình của ông chủ lại nghiêm trọng đến vậy.

Trương Khôi Tinh đứng dậy, hành lễ với Ngô Bình: “Cậu không nhìn thấy bệnh nhân mà lại phán đoán chuẩn như vậy, thiết nghĩ y thuật của cậu rất giỏi. Không biết bố tôi có còn cứu được nữa không?”

Ngô Bình: “Phải xem thì mới biết được”. “Vậy thì phiền cậu rồi, mời”.

Ngô Bình được đưa vào phòng bệnh, trên giường bệnh có một người đàn ông tâm hơn năm mươi tuổi, ốm tong teo, hai mắt hõm vào trong, khí tức yếu ớt, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đứt hơi.

Ngô Bình liếc sơ là biết tinh khí của bệnh nhân đã cạn. Cậu bắt mạch, rồi lại quan sát mặt của bệnh nhân, sau đó suy nghĩ một lát rồi hỏi Trương Khôi Tinh: “Ông Trương bắt đầu bị bệnh từ lúc nào?”

Trương Khôi Tinh thở dài: “Một năm trước đã phát hiện ra tế bào ung thư, vốn dĩ không coi trọng lắm, vì đối với người bình thường mà nói, ung thư là bệnh nan y nhưng gia đình như chúng tôi có thể tìm được y bác sĩ giỏi nhất, thường thì đều có thể trị khỏi được. Nhưng điều khiến người ta không ngờ được là bệnh của bố tôi càng chữa càng nặng, người cũng càng lúc càng yếu”.

Ngô Bình bình thản nói: “Đây không phải là ung thư mà là trúng tà”.

Trương Khôi Tinh giật mình: “Trúng tà sao?”

Ngô Bình: “Là tà túy, loại tà túy này có thể hút cạn nguyên khí tinh huyết của con người, hơn nữa, càng dùng đồ bổ thì nó hấp thụ càng mạnh”.

Trương Khôi Tinh liền gật đầu: “Đúng, đúng vậy, trước đây bố tôi từng dùng nhân sâm, linh chỉ, nhưng mỗi lần uống thì cơ thể đều trở nên yếu hơn”.

Ngô Bình: “Vậy thì đúng rồi, muốn trị loại tà túy này không khó”.

Trương Khôi Tinh vểnh tai hỏi: “Có thể trị được đúng không?”

Ngô Bình: “Anh cho người tìm một con gà trống đen sống trên mười năm, một con chó đực đen sống trên hai mươi năm, lấy nửa ký máu chó, ba lạng máu gà. Sau đó tìm thêm bốn lạng bột chu sa, hai lạng bột hùng hoàng, nửa ký rượu ủ một trăm năm. Ngoài ra, tìm thêm một cây bút bùa và một tờ giấy bùa”.

Trương Khôi Tinh liền nói với quản gia: “Mau đi chuẩn bị đi”.

Thế lực của nhà họ Trương rất lớn, chưa tới nửa tiếng đồng hồ họ đã chuẩn bị đầy đủ những thứ Ngô Bình cần và đưa đến cho cậu.

Ngô Bình trộn lẫn máu, chu sa và hùng hoàng lại với nhau, dùng bút bùa viết ba lá bùa. Sau đó dán một tấm lên ngực Trương Tỉnh và một tấm lên lòng bàn chân.

Ba lá bùa bỗng bắt đầu phát sáng, cậu rút ra một cây kim, châm lên ngực Trương Tỉnh, một tia khí màu đen như mực bay ra, quấn thành một thứ rất kỳ lạ trong không trung.

Mười phút sau, không còn khí đen bay ra khỏi ngực nữa, Ngô Bình mới dùng một chiếc bình đựng hết khí đen trong không trung lại và phong ấn chúng lại. Sau đó cậu nhấn nhẹ vài cái lên người Trương Tỉnh, ông ta bắt đầu mở mắt, câu đầu tiên ông ta nói là: “Đói quá”.

Ngô Bình liền dặn: “Nấu một chén cháo, cho ông ta húp chút cháo loãng. Ba tiếng sau mới cho ông ta dùng đồ bổ”.

“Vâng”. Quản gia liền làm theo.

Tinh thần của Trương Tỉnh khá tốt, ông ta nhìn Ngô Bình, hỏi: “Cậu trai, cậu đã cứu tôi sao?”

Ngô Bình cười, nói: “Ông Trương, ông đại nạn không chết, ắt có hậu phúc”.

Trương Tỉnh thở dài: “Mặc dù tôi yếu nhưng tôi biết hết những chuyện xảy ra lúc nãy, cả những chuyện mọi người nói với nhau. Tiểu thần y, cậu cứu tôi một mạng, nhất định Trương Tỉnh tôi sẽ báo đáp hậu hĩnh”.

Ngô Bình nói: “Ông Trương nghỉ ngơi đi, ngày mai tôi sẽ kê thêm đơn cho ông để giúp ông điều dưỡng”.

Trương Khôi Tinh: “Thần y Ngô, tôi đã cho người sắp xếp phòng, mời hai vị về phòng nghỉ ngơi, lát nữa chúng tôi sẽ đãi tiệc mời hai vị”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5757: Tôi có thể thử


Nghiêm Lãnh Thạch sửng sốt: “Luyện chế đan dược?

Sau khi Ngô Bình đột phá Luyện Khí tầng mười hai, một số kiến thức về luyện đan lũ lượt xuất hiện trong đầu cậu. Bây giờ nhìn thấy mấy tai họa này, những thông tin liên quan sẽ hiện ra đầy đủ hơn, cậu nghĩ mình có thể thử luyện chế một số loại đan dược.

Ngô Bình gật đầu: “Tôi có thể thử”.

Nghiêm Lãnh Thạch mừng rỡ nói: “Nếu chủ nhân có thể luyện chế được đan dược thì chắc chăn sẽ trở thành người được mọi người kính trọng nhất”.

Ngô Bình: “Tôi còn chưa chính thức bắt tay vào. luyện đan, bây giờ nói mấy thứ này vẫn hơi sớm”.

Vào buổi tối, Trương Khôi Tinh tổ chức một bữa tiệc cho hai người họ. Sau khi uống vài ly, Ngô Bình nói: “Cậu Trương chắc cũng biết về Vương Hạo Dã nhỉ?”

Trương Khôi Tinh đổi sắc nói: “Tại sao thần y Ngô lại nhắc đến người này?”

Ngô Bình: “Dạo này tôi có chút mâu thuẫn với nhà họ Vương”.

Trương Khôi Tinh: “Hai năm nay, người này tìm được một chỗ dựa, cực kỳ kiêu ngạo. Nếu không phải bố tôi bị bệnh thì đã chỉnh đốn ông ta từ lâu rồi”.

Nghiêm Lãnh Thạch: “Căn cơ của nhà họ Vương ở Trung Châu, nếu nhà họ Trương muốn động vào nhà họ Vương thì bọn tôi cũng muốn giúp một tay”.

Trương Khôi Tinh: “Vương Hạo Dã không đáng để lo, nhưng hai năm trước ông ta dựa dẫm vào một nhân vật tầm cỡ ở trong triều - Đế sư Du Giản, bố tôi muốn động vào ông ta thì phải xem ý của Đế sư”.

Nghiêm Lãnh Thạch: “Nói thế, nếu Đế sư muốn bảo vệ Vương Hạo Dã thì nhà họ Trương không thể động vào ông ta?”

Trương Khôi Tỉnh: “Có thể hiểu như thế, dù sao Vương Hạo Dã và nhà họ Trương không có thù hận gì lớn, để loại bỏ ông ta mà đắc tội với Đế sư thì không đáng”.

Ngô Bình hỏi: “Vương Hạo Dã này tiếp cận với Đế sư thế nào vậy?”

Trương Khôi Tinh: “Nghe nói cô con gái mà Đế sư yêu thương nhất mắc một căn bệnh lạ. Vương Hạo Dã đã mời một cao thủ đến để giảm bớt các triệu chứng cho con gái Đế su”.

Ngô Bình: “Nói thế tức là con gái Đế sư vẫn chưa hồi phục”.

Trương Khôi Tinh: “Đúng thế, chỉ là giảm bớt đau đớn thôi”.

Nói đến đây mắt anh ta sáng lên hỏi: “Thần y Ngô, y thuật của cậu cao như thế, sao không đi thử?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5758: Vị này là Ngô Bình


Bữa tiệc tối kết thúc, Ngô Bình về lại căn phòng của mình tu luyện. Đến nửa đêm, cậu cảm thấy

mình đã hoàn thành tầng mười hai Luyện Khí, thế nên bèn thử đột phá Bí Cảnh.

Bí Cảnh tầng một là cảnh giới Bí Chú, cần phải tu luyện Bí Chú.

Trước khi tu luyện Bí Chú thì phải học thuộc lòng toàn bộ mẫu chú, sau đó chọn đoạn phù hợp với bí lực của mình từ trong đó để tăng cường nó.

Cùng một bí lực, những người khác nhau có thể tạo ra bí chú và bí thuật khác nhau. Cũng giống như cùng một loại thuốc màu, các họa sĩ khác nhau có thể tạo ra những bức tranh với phong cách hoàn toàn khác nhau.

Học thuộc mẫu chú mất khoảng mười ngày, Ngô Bình chỉ mất nửa buổi tối đã thuộc được một đoạn ngắn. Một đoạn chú này có bảy đoạn là có phản ứng với bí lực mà cậu hấp thu, tức là cậu có thể tu luyện được bảy loại bí chú.

Sáng hôm sau, Ngô Bình lại đến thăm Trương Tỉnh, sức khỏe của Trương Tỉnh đã tốt hơn rất nhiều, thế nên Ngô Bình kế cho ông ta một đơn thuốc để uống trong một thời gian, nếu không có gì bất thường, ông ta sẽ hồi phục trong khoảng một tuần.

Buổi chiều, Trương Khôi Tinh gửi tin tức đến, nói rằng anh ta đã hẹn với Du Hân, lát nữa Du Hân sẽ đến đây, vì được Trương Khôi Tinh giới thiệu nên Du Hân cực kỳ xem trọng, cũng đích thân đến.

Một tiếng sau, Trương Khôi Tinh xuất hiện cùng một cô gái khoảng hai bảy, hai tám tuổi. Vừa nhìn thấy người này, Ngô Bình đã biết trong ba hồn bảy vía của cô ta đã bị mất một hồn một vía.

Nhưng có cao nhân cho cô ta một hồn một vía, chỉ là một hồn một vía đó không phải là của cô ta nên cô ta vẫn còn vấn đề rất nghiêm trọng.

'Tròng mắt Du Hân hơi đục, không thích ánh sáng, giọng nói cũng khá yếu, hơn nữa sắc mặt trắng bệch.

Còn có một người đàn ông ba mươi tuổi đi theo bên cạnh Du Hân, nhìn thấy anh ta, Trương Khôi Tinh vội nói: “Anh Quốc Văn, anh cũng đến à”.

Người này là anh trai của Du Hân - Du Quốc Văn, con trai của Đế sư, mặc dù không có chức vụ chính thức nhưng lại có sức ảnh hưởng lớn ở Thần Kinh, thường được quan chức các cấp đến thăm hỏi.

Du Quốc Văn cười nói: “Anh Khôi Tinh, tôi nghe em gái tôi nói anh có một vị thần y, thậm chí đã chữa khỏi bệnh cho chú Trương. Nghe vậy nên tôi đã đi theo đến đây, không biết vị nào là thần y Ngô?”

Trương Khôi Tinh giới thiệu với anh ta: “Vị này là Ngô Bình, thần y Ngô”.

Du Quốc Văn chắp tay lại nói: “Thần y Ngô”. Ngô Bình: “Không dám nhận chữ thần y”.

Du Quốc Văn: “Thần y Ngô không cần khiêm tốn, cậu có cách chữa được bệnh cho em gái tôi không?”

Ngô Bình lại nhìn Du Hân hỏi: “Có phải cô ấy bị mất một hồn một vía không?”

Du Quốc Văn gật đầu: “Thần y Ngô quả là thần y, chỉ nhìn thoáng qua là biết được rồi. Đúng thế, lúc trước em gái tôi bị một tên yêu quái làm hại, mất đi hồn vía. Sau đó mặc dù có một cao thủ cho nó mượn hồn vía nhưng vẫn không giống người bình thường”.

Ngô Bình: “Có điều bất thường cũng khó tránh khỏi. Dù mượn hồn phách có thể giúp cô ấy hồi phục một chút nhưng làm thế chẳng khác nào uống thuốc độc để giải khát. Thời gian lâu dần, cô ấy sẽ xuất hiện các triệu chứng của bệnh tâm thần phân liệt”.

Du Quốc Văn biến sắc: “Tâm thần phân liệt? Sẽ rất nghiêm trọng à?”

Ngô Bình: “Rất khó nói, kết quả tốt nhất là trở thành một người khác, kết quả tồi tệ nhất là cô ấy sẽ trở thành một con quái vật như dã thú. Đến lúc đó, các vị chỉ có thể nhốt cô ấy lại”.

Du Quốc Văn siết chặt năm đấm: “Cái người lần trước chữa trị kia không nói với tôi những điều này”.

Ngô Bình: “Nhưng bây giờ các anh đã tìm đến tôi, cũng không muộn”.

Mắt Du Quốc Văn sáng lên: “Nói thế tức là cậu có cách chữa cho em gái tôi?”

Ngô Bình: “Tất nhiên”.

Cậu bước đến trước mặt Du Hân hỏi: “Du Hân, tiếp theo cô cần phải phối hợp với tôi”.

Mặc dù Du Hân không được bình thường nhưng vẫn có thể hiểu được ý của Ngô Bình, cô ta gật đầu: “Được, thần y Ngô”.

Ngô Bình bảo cô ta ngồi xuống, sau đó đốt một cây nhang ở bên cạnh rồi niệm bí chú. Bí chú này bắt nguồn từ bí lực cao cấp, được diễn sinh từ nó, tên là Bí Chú Chiêu Hồn.

Một tay cậu ấn l*n đ*nh đầu của Du Hân, tay còn lại không ngừng bấm ra một pháp quyết kỳ diệu. Sau khi niệm chú hơn nửa phút, trong phòng xuất hiện một làn gió mát thổi vào người Du Hân.

Ngay lúc ấy ở một ngôi chùa ngoài ngoại ô, một cái chuông đồng bị phong ấn bỗng tự kêu vang lên. Sau ba tiếng chuông liên tục, chuông đồng nứt ra, một tia sáng bay ra ngoài.

Lúc này một hòa thượng béo chạy ra ngoài, nhìn thấy chuông đồng bị hỏng bèn hét lên: “Kẻ nào dám đối đầu với ta?”

Bên này, tay phải Ngô Bình đặt hẳn lên đầu Du Hân rồi ấn một cái. Động tác này là đang trục xuất hồn phách được mượn, ấn một cái lên đầu là để đưa hồn phách được gọi đến vào trong người cô ta.

Ba hồn bảy vía hợp lại làm một, sắc mặt Du Hân tốt hơn rất nhiều, cảm giác có vẻ bất thường đó lập tức biến mất.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5759: Vậy thì tôi yên tâm rồi


Du Quốc Văn này cũng là một cao thủ, anh ta luôn điều tra tung tích của kẻ làm hại em mình nhưng tiếc là mãi vẫn chưa có tung tích. Lần này tên yêu quái yêu nghiệt gì đó tự tìm đến, đương nhiên anh ta sẽ không bỏ qua.

Du Quốc Văn đằng đăng sát khí rời khỏi đó, chưa đến mười lăm phút thì anh ta đã quay lại, kéo theo một tên hòa thượng mập không rục rịch nỗi.

Du Quốc Văn cười nói: “Thần y Ngô, tôi đã bắt được yêu tăng rồi”.

Ngô Bình: “Cậu Du đúng là có thực lực phi phàm, khiến người ta bội phục”.

Du Quốc Văn: “Thần y Ngô, bệnh của em gái tôi đã khỏi, đại ơn của cậu thật không có lời nào nói hết, sau này tôi sẽ đến tận nhà để cảm tạ”.

Du Quốc Văn phải đi xử lý yêu tăng nên đã gấp gáp đưa Du Hân rời khỏi.

Sau khi hai anh em họ đi khỏi, Trương Khôi Tinh cười: “Thần y Ngô đã trị khỏi bệnh cho Du Hân, đế sư cũng không còn là chỗ dựa của Vương Hạo Dã nữa, nhà họ Trương tôi có thể ra tay rồi”.

Ngô Bình: “Cậu Trương, tốt nhất nên giao sản nghiệp của nhà họ Vương ở Trung Châu lại cho Nghiêm Lãnh Thạch quản lý”.

Trương Khôi Tinh gật đầu: “Chuyện đó là đương nhiên rồi, thật ra lợi nhuận nhà họ Vương thu được ở Trung Châu phải giao nộp lên trên ít nhất một nửa. Đến lúc đó, các vị chỉ phải giao nộp ba phần lợi nhuận, số còn lại sẽ thuộc về các vị”.

Nghiêm Lãnh Thạch: “Cảm ơn cậu chủ Trương”.

Ngô Bình: “Không biết nhà họ Trương định đối phó với nhà họ Vương thế nào?”

Trương Khôi Tỉnh bình thản đáp: “Nếu như đã ra tay thì phải khiến nhà họ Vương mãi mãi không trở mình được”.

Ngô Bình: “Vậy thì tôi yên tâm rồi”.

Tối đó, Du Quốc Văn lại đến, đem theo một ít lễ vật. Trương Khôi Tinh nhân cơ hội bày tiệc rượu, nói chuyện của Vương Hạo Dã. Du Quốc Văn gọi điện cho Đế sư, sau khi anh ta quay lại thì nói: “Người do Vương Hạo Dã tìm đến suýt chút NỮA đã hại chết em gái tôi, chúng tôi quyết định mặc kệ. Các anh muốn xử lý thế nào thì nhà họ Du tôi cũng không nhúng tay vào”.

Trương Khôi Tinh: “Sau này Nghiêm Lãnh Thạch sẽ quản lý chuyện làm ăn của nhà họ Vương, nhà họ Du sẽ được chia một phần rưỡi trong tổng lợi nhuận thu được”.

Du Quốc Văn cười: “Tôi tặng một phần rưỡi này cho Thần y Ngô”.

Ngô Bình biết đó là thứ để duy trì quan hệ hai bên, cậu cười nói: “Cậu Du không cần khách sáo, nếu như anh không nhận lợi ích này thì trong lòng ông Nghiêm sẽ thấy bất an”.

Du Quốc Văn: “Nếu như vậy thì tôi nhận một phần vậy”.

Sáng hôm sau, Ngô Bình chào tạm biệt Trương Khôi Tinh rồi cùng Nghiêm Lãnh Thạch về tỉnh Giang Nam.

Sở dĩ cậu phải đi tỉnh là vì có hai việc cần làm, một là trường số 1 của Trung Châu muốn thách đấu với đội tuyển trường mạnh nhất trong tỉnh, việc thứ hai là Ngô Bình muốn đến gặp cô cả Cổ Thanh Liên của nhà họ Cổ, giao lưu kiếm thuật với cô ta.

Thật ra Ngô Bình đã quen biết với Đế sư và nhà họ Trương, hai nhà này cũng có thể giúp đỡ ông Thạch tiến thân, chỉ là việc giao lưu với cô cả họ Cổ đã được lên lịch rồi, không tiện hủy bỏ.

Hai giờ chiều, trận thi đấu với đội mạnh nhất tỉnh bắt đầu. Đương nhiên, lần này vẫn không có chuyện gì ngoài ý muốn, Ngô Bình dẫn dắt đội trường số 1 Trung Châu hạ đối thủ, thắng với tỷ số 1 trăm năm mươi chín, tám mươi, dẫn trước đối phương rất xa.

Trường số 1 Trung Châu thăng được trận này thì cũng giành được vé vào cuộc thi bóng rổ cấp ba toàn quốc.

'Tối hôm đó, Ngô Bình và các đồng đội ở cùng một khách sạn, tối đó mọi người cùng uống rượu, hát karaoke.

Hôm sau, những người còn lại về Trung Châu trước, Ngô Bình thì tiếp tục ở lại, vì hôm nay cậu phải gặp Cổ Thanh Liên.

Trong phòng khách sạn, Nghiêm Lãnh Thạch cho người đem đến cho cậu mấy bộ đồ, Ngô Bình chọn bộ đồ màu đen để thay, sau đó có thợ trang điểm đến, giúp cậu làm tóc.
 
Back
Top Dưới