Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 5680: “Nhiều nhất là ba tháng”.


Vương Thế An nhìn ông ta hỏi: “Cuối cùng ai sẽ thẳng?”

Liễu Tam Tương lắc đầi ới công lực của tôi thì không thể xem quá nhiều, không đoán được”.

Ngô Bình: “Xem ra người sống lại ở thế tục không chỉ có một mình tôi, còn có không ít nhân vật tâm cỡ”.

Liễu Tam Tương nhìn chằm chằm nhân thư hồi lâu, vẻ mặt rất phức tạp nói: “Tình hình không ổn rồi! Tôi loáng thoáng nhìn thấy không ít cái tên khá có danh tiếng, lẽ nào họ. cũng muốn sống lại ở thế tục?”

Vương Thế An: “Nhiều người sống lại như thế là vì điều gì?”

Liễu Tam Tương: “Người có mạnh đến đâu, sau khi sống lại thì khí vận sẽ trở nên yếu đi, rất dễ bị người mạnh hơn g**t ch*t, sau đó hấp thụ vận mệnh của người đó. Cũng như thế, người sống lại cũng vì vận mệnh của mình không vững chắc, có thể dễ dàng hấp thu khí vận của người khác”.

Vương Thế An khẽ cười: “Thế nên mọi người cắn nuốt khí vận lẫn nhau?”

Liễu Tam Tương: “Tôi không có thêm lời giải thích hợp lý nào hơn nữa, có lẽ vẫn còn nguyên nhân sâu xa”.

Vương Thế An hỏi Ngô Bình: “Cậu định bao giờ bắt đầu sống lại? Tôi nghĩ không thể đợi thêm nữa”.

Ngô Bình: “Còn phải đợi thêm nữa, tôi phải säp xếp ổn thỏa mọi thứ mới được”.

Vương Thế An: “Phải mất bao lâu?”

Ngô Bình: “Nhiều nhất là ba tháng”.

“Được, ba tháng sau chúng ta sẽ hành động”.

Ngày hôm sau, Ngô Bình đến Ất Mộc Linh Giới, trong Ất Mộc Linh Giới có rất nhiều dược liệu quý hiếm, anh cũng không khách sáo sử dụng dược điển Đại Ngàn thu thập các loại dược liệu, sau đó cất vào trong dược điển.

Anh vừa hái thuốc vừa luyện đan, chạy qua chạy lại giữa Thái Ất Đan Uyển và Đan Đạo Viện.

Ba tháng thoáng chốc trôi qua, Ngô Bình đã hoàn toàn ổn định tu vi của mình, mấy người Đường Băng Vân cũng lần lượt rời xuất quan, đều đã đột phá đến Thần Thông cấp tám, cấp chín, thậm chí cấp mười.

Đồng thời, trong ba tháng qua, anh cũng đã xây dựng xong Đan Đạo Viên, với sự cố gắng của anh, Đan Đạo Viện đã có thể sánh ngang với các thầy luyện sư ở Thượng phủ, thậm chí còn vượt qua bọn họ nhiều điểm.

Ngày hôm đó Ngô Bình đã thông báo riêng cho Nguyên Thủy Sơn và Thái Ất Hoàng Triều, nói rằng anh sẽ bế quan để tu luyện đến Đạo Cảnh, anh vốn dĩ luôn như thế nên mọi người đều nghĩ chuyện đó rất bình thường.

Muốn đạt đến Đạo Cảnh, ngắn thì vài tháng, lâu thì vài năm, Ngô Bình vừa lúc có thể tìm lý do để thoái thác với người ở hai bên.

Ngô Bình cũng đặc biệt thông báo cho Nguyệt Thanh Ảnh, Hạ Tử Trần, Lý Thuần Như để họ giúp anh chăm lo cho gia đình. Có ba nhà này, cộng với Nguyên Thủy Sơn, gia tộc của Ngô Bình chắc chẳn là một trong những thế lực có sức ảnh hưởng nhất trong cõi Chân Thủy Tiên Giới, đám người bình thường kia không dám khiêu khích.

Sau khi dặn dò người nhà, Ngô Bình biến mất, trước khi đi cũng mà không mang theo bất cứ thứ gì, tất cả bảo vật, thậm chí cả dược điển Đại Ngàn đều được giao lại cho Đường Tử Di cất giữ.

Rất nhiều người đều biết chuyện Ngô Bình bế quan, cũng không ai nghỉ ngờ gì, Đan Đạo Viện vẫn vẫn tiếp tục hoạt động, Thái Ất Đan Uyển cũng vẫn như trước, chẳng qua thỉnh thoảng người nhà Ngô Bình lại phái người đem vài đan dược đi.

Số đan dược này đều là do Ngô Bình luyện chế trước, sau đó dùng Vạn Hóa Thần Hồ sao chép lại.

Hôm đó Ngô Bình và Vương Thế An lặng lẽ đến một ngôi nhà ở thế tục, Liễu Tam Tương đứng trước mặt hai người họ, ông ta đặt tay lên Nhân Thư, Nhân Thư phát ra hai luồng sáng, đánh vào trên người hai người họ.

Dưới ánh đèn sáng chói, thân hình Ngô Bình dần biến thành một thiếu niên tuấn tú mười bảy tuổi, Vương Thế An cũng biến thành một thiếu niên mười lăm tuổi.

Sau khi thay đổi diện mạo, ký ức của một người khác xuất hiện trong đầu Ngô Bình, đồng thời ký ức của chính anh dần biến mất. Cùng lúc đó anh phong ấn toàn bộ sức mạnh của bản thân vào trong Thần Môn.

Không biết qua bao lâu, trước mặt Ngô Bình tối đen, sau đó ngất đi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5681: Sống lại thành thiếu niên


Từ lúc dậy thì, nơi “ấy” của Ngô Bình luôn không ổn, kích thước khá nhỏ, chỉ bằng của một cậu nhóc năm tuổi. Vì thế Ngô Bình luôn rất tự ti, khi đi vệ sinh luôn phải đi một mình, tính cách càng thêm quái gở.

Tuy trông bề ngoài của Ngô Bình cũng khá tuấn tú, trong trường cũng được kha khá cô em thầm thương trộm nhớ nhưng cậu hoàn toàn không dám chấp nhận tình cảm của ai. Mỗi lần thấy bạn bè dẫn gái về ngủ qua đêm, cậu chỉ biết hâm mộ và khát khao.

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng của bố cậu - Ngô Đại Hưng: “Tiểu Bình, dậy đi con, đồ ăn nguội cả rồi!”

Ngô Bình đáp một tiếng, thay quần áo rồi nhanh chóng đánh răng rửa mặt, sau đó xuống ăn sáng.

Gia cảnh của Ngô Bình không mấy khá giả, bố là tài xế taxi, năm năm trước bị tai nạn giao thông, phải chữa hết mấy. trăm nghìn, thêm cái bệnh khó nói của Ngô Bình thì họ chỉ còn cách bán nhà. Hiện tại họ đang sống nhờ ngôi nhà hai phòng một sảnh của cô Ngô Bình.

Ngồi xuống ghế, trên bàn có bày một đĩa đồ lòng, một phần canh xương sườn, thêm đĩa trứng gà mới luộc, một phần sủi cảo hấp. Mẹ cậu là Dương Quế Chỉ còn đang bận rộn trong bếp, bà muốn hâm nóng đồ ăn thừa hôm qua để lót bụng với chồng.

Ngô Bình đẩy đĩa đồ lòng sang cho Ngô Đại Hưng: “Bố ơi, con không đói, bố ăn đi!”

Ngô Đại Hưng ừ một tiếng rồi nói: “Tiểu Bình, ngày mai có kỳ thi khảo sát tổ chức toàn thành, con phải thi tốt cho bố mẹ nở mày nở mặt đó!”

Thành tích của Ngô Bình không tệ, luôn nằm trong top. 100 của trường. Trường cấp ba số 1 Trung Châu của cậu luôn là top ba trường điểm của thành phố, một trắm người hạng đầu gần như đều sẽ thi đậu đại học hạng một. Đương nhiên, nếu muốn thi đỗ hai trường đứng đầu thì phải vào top 50 lận.

Ngô Bình: “Bố yên tâm, con sẽ cố hết sức!”

Do yếu sinh lý nên Ngô Bình luôn rất tự ti, bù lại cậu đồn hết tâm sức và thời gian vào việc học, nhờ đó mà việc học của cậu luôn khá tốt, đứng trong top ba của lớp, bố mẹ luôn tự hào vì chuyện này.

Ăn xong hai cái sủi cảo, húp thêm nửa chén canh, Ngô Bình chợt thì thầm với Ngô Đại Hưng: “Bố ơi, cái đó của con hình như phát triển rồi á!”

Tình huống của con trai thế nào, Ngô Đại Hưng rõ hơn ai hết, hai năm nay nhà họ tìm người chữa bệnh, hốt thuốc khắp nơi, tiền tốn không biết bao nhiêu nhưng tác dụng lại chẳng được là mấy.

Nghe Ngô Bình nói xong, Ngô Đại Hưng còn chưa kịp phản ứng, hỏi ra: “Cái gì phát triển?”

Ngô Bình nhìn xuống chỗ kia của mình: “Là chỗ đó đó!”

Ngô Đại Hưng giật mình, sau đó đứng bật dậy, lôi Ngô Bình vào trong phòng.

Sau vài phút, ông ấy vui mừng đi ra, vào phòng bếp, báo. †in vui cho vợ. Dương Quế Chỉ nghe xong, hai vợ chồng ôm nhau khóc khiến Ngô Bình hoảng sợ.

Lúc này, điện thoại Ngô Bình vang lên, cậu liếc mắt một cái thì thấy là Từ Kiêu - bạn ngồi cùng bàn gọi. Tính cách cậu hướng nội, ít bạn bè, Từ Kiêu lại nằm trong số người ít ỏi đó. Thậm chí cậu còn kể chuyện mình bị yếu sinh lý cho Từ Kiêu nghe, cậu ta vẫn luôn giữ bí mật giúp cậu.

“Alo, Từ Kiêu!”

Bên kia nói: “Ngô Bình, hoa khôi Giang Nhu của lớp nhờ tớ nhắn với cậu là trưa nay hẹn cậu đi coi phim. Má ơi, cậu hên quá, hoa khôi cũng muốn hẹn hò với cậu cơ đấy!”

Nếu là trước đây, Ngô Bình nhất định sẽ do dự, dù gì mặt kia của cậu không ổn, hẹn đi chơi thì làm ăn được gì? Nhưng hiện tại đã khác trước, cậu đã khôi phục năng lực đàn ông, còn gì để do dự nữa chứ?

Anh lập tức nói: “Được, cậu báo cho Giang Nhu là tớ sẽ tới!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5682: “Nhưng tớ tức lảm, muốn thẳng lại!”


Ngô Bình cúp điện thoại, Ngô Bình xin Ngô Đại Hưng hai trăm đồng rồi đi tìm Từ Kiêu.

Hơn mười phút sau, tại một quán net, Ngô Bình thấy Từ Kiêu, cậu ta đã mở máy, mua hai phần đá bào, là vị mà Ngô Bình thích.

'Từ Kiêu cao một mét tám lăm, vóc dáng to con, có chút béo, vẻ ngoài thật thà, là kiểu con gái rất thích. Nhưng Ngô Bình biết cậu bạn này tinh ranh vô cùng, trong bụng toàn mưu mô, vẻ ngoài chất phác chỉ là ngụy trang.

“Ngô Bình, cậu nói năng lực gì thế?”, cậu ta hỏi ngay.

Ngô Bình nói chỉ tiết cho Từ Kiêu nghe, Từ Kiêu theo cậu vào WOG, sau khi trở về thì ánh mắt hoàn toàn thay đổi: “Trời ơi, to hơn cả tớ nữa! Cậu phẫu thuật à?”

Ngô Bình bĩu môi: “Phẫu thuật gì chứ! Chính nó tự phát triển!"

Từ Kiêu gãi đầu: “Vậy là của tớ vẫn còn lớn được phải không?”

Ngô Bình: “Chắc thế, dù sao của tớ cũng khá lớn!”

Sau khi “thổ lộ tâm sự”, Từ Kiêu nói: “Trương Siêu lớp kế bên đã thắng của tớ một nghìn tệ vào hôm qua, nay lại gửi tin hỏi tớ có dám chơi một ván nữa không!”

Ngô Bình nhíu mày, cậu biết Từ Kiêu chơi PUBG, còn thường xuyên PK gì đó với người ta, một lần như vậy là mấy. trăm hoặc hơn nghìn tệ, thắng nhiều thua ít.

“§kill của Trương Siêu khá dữ, cậu đừng cá cược với nó nữa, một nghìn này mời tớ ăn ngon không phải lợi hơn à?”, Ngô Bình khuyên.

'Từ Kiêu: “Nhưng tớ tức lảm, muốn thẳng lại!”

Ngô Bình thấy khuyên không được thì nói: “Vậy được rồi, chúng ta đánh hai ván cho nóng người trước đãi”

Hai người mở trò chơi, bắt đầu chơi game. Hai tay nắm chuột và bấm bàn phím, Ngô Bình thì như nắm chắc thẳng lợi trong tay.

Mới chơi chưa được năm phút, Ngô Bình đã xử được bảy mạng. Từ Kiêu là đồng đội liên tục hét lên: “Má ơi, Ngô Bình, sao tự dưng cậu chơi pro quá vậy? Cậu có biết vừa nấy cậu đã giết được ai không? Là một streamer PUBG rất giỏi, tớ biết anh ta đói”

Ngô Bình cũng cảm thấy trình độ chơi game của mình nâng cao rất nhiều, như được ông bà độ vậy: “Có thể là do trạng thái tớ đang tốt!”

Mười phút, Ngô Bình đã giết mười mạng, cũng nhờ sự cứu viện của cậu mà Từ Kiêu mới sống được tới giờ. Ván này, đối thủ của họ khá mạnh, hai đội trong đó rõ ràng có trình độ chuyên nghiệp.

Tiến vào vòng cuối, Ngô Bình đã giết được hai mươi lăm mạng, Từ Kiêu giết sáu, trừ hai người, trong vòng cuối còn ba nhóm khác, một nhóm ba người, nhóm bốn người và một phe một mình.

'Từ Kiêu hưng phấn: “Ngô Bình, giờ cậu chơi game giỏi quá, ván này chúng ta có cơ hội ăn gà rồi!”

Ngô Bình gãi đầu: “Chắc được, tớ cảm thấy trình độ bên kia cũng tạm thôi”.

“Tạm? Tớ đã nói với cậu chưa, mấy người này toàn dân chuyên nghiệp đó”, cậu ta nói xong, Ngô Bình cũng bắn chết người chơi một mình kia.

Cuộc chiến trở nên gay cấn, tam phương hỗn chiến, nhóm bốn người bị diệt toàn đội, nhóm ba người thì chết một. Hiện tại chỉ còn hai phe, mỗi phe hai người, khu an toàn cũng không ngừng thu hẹp.

Vị trí của Ngô Bình khá bất lợi, cậu nói với Từ Kiêu: “Cậu lao ra, tớ ngắm bản đối phương”.

'Từ Kiêu cắn răng: “Được, tớ tin tưởng cậu!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5683: Hẹn hoa khôi đi coi phim


Ngô Bình cũng cảm thấy trình chơi game của mình tăng lên rất nhiều, nghĩ rồi đồng ý: “Lỡ mà thua thì chúng ta cũng cưa đôi”.

'Từ Kiêu lập tức liên lạc với Trương Siêu: “Trương Siêu, tao. coi tin nhắn rồi, hiếm khi mày thắng tao được một lần, lần này mà thua lại chẳng phải là cụt hứng nữa à, tao để mày vui vẻ vài ngày đó!”

Trương Siêu bên kia: “Từ Kiêu, độ dày của mặt mày tăng lên rồi à! Mày tự tin như vậy, dám cá thêm tiền không?”

Từ Kiêu: “Được, mày muốn chơi bao nhiêu?”

Trương Siêu: “Trong tay tao còn bốn nghìn, chơi hết, mày dám không?”

Từ Kiêu: “Có gì mà không dám? Ông mày chơi hết tiền lì xì hai năm luôn nè mày!”

Nghe nói hai bên chơi tận bốn nghìn, Ngô Bình nói: “Từ Kiêu, chơi thế có nhiều quá không?”

'Từ Kiêu: “Yên tâm, chỉ bằng trình của cậu, phát huy bình thường là đánh cho Trương Siêu té đái rồi!”

Cá cược của song phương khá đơn giản: Hai bên cùng tiến vào trò chơi, ai sống lâu hơn, lấy được nhiều mạng hơn thì thắng.

Như vậy, số mạng mà họ bản được và thời gian sống còn có liên quan trực tiếp với nhau, giết địch càng nhiều, thời gian sống càng lâu.

Hai người đổi vị trí, Ngô Bình dùng tài khoản của Từ Kiêu để chơi. Cậu không biết rằng lúc này, Trương Siêu cũng nhường chỗ cho một cao thủ lợi hại mà cậu ta mới tìm được để chiến với Từ Kiêu.

Dù gì cũng tới tận bốn nghìn, Trương Siêu không dám chắc nên gọi ra người bạn chơi PUBG giỏi nhất để giành lấy bốn nghìn trong tay Từ Kiêu.

Trò chơi bät đầu, Ngô Bình đã tìm được cảm giác, trình độ hơn xa ván vừa rồi, không tới năm phút đã đoạt chín mạng, tới khi vào vòng cuối đã giết được hai mươi bảy người.

Nhưng cao thủ mà Trương Siêu mời tới cũng chẳng vừa, sống được tới tận vòng cuối. Có điều tên này không quá may män, đồng đội chết dần, cuối cùng bị người ta cho nổ chết bằng lựu đạn.

Ngô Bình tiếp tục chơi, dùng sức một người, thành công ăn gà.

Sau ván này, phía Trương Siêu choáng váng. Nhưng cậu ta cũng là người giữ chữ tín, lập tức gửi cho Từ Kiêu bốn nghìn.

Sau khi chuyển khoản, Trương Siêu không cam lòng: “Từ Kiêu, tối nay dám chơi ván lớn hơn không, mười nghìn!”

Từ Kiêu định đồng ý nhưng Ngô Bình không ngừng lắc đầu, cậu đành phải nói: “Thôi, tớ sợ tối nay tình hình không tốt, hôm khác đi”.

Bốn nghìn vừa giành được, Từ Kiêu chia cho Ngô Bình hai nghìn, cậu ta cười ni Mẹ nó, nay cậu nghệ quá nha, tớ cảm thấy cậu livestream cũng được rồi đó!”

Ngô Bình: “Thời gian đâu mà live, mai là thi toàn thành, không biết đề thi khó cỡ nào!”

'Từ Kiêu: “Yên tâm đi, thành tích của cậu tốt, người lo lắng nên là tớ nè!”

Hai người chơi thêm vài ván là tới giờ cơm, họ cùng ăn mì.

Lúc ăn, Ngô Bình hỏi: “Giang Nhu nói gì với cậu?”

Từ Kiêu: “Có gì đâu, chỉ là rủ cậu đi xem phim. Nhưng tớ cảm thấy cậu ấy có ý với cậu!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5684: Vậy giờ tớ mời cậu coi


Từ Kiêu cười: “Vậy thì cậu sai rồi! Mấy cô gái như Giang Như càng coi trọng tiềm lực và đạo đức. Ngô Bình, tớ cảm thấy cậu rất thông minh, đây có thể là một trong những nguyên nhân Giang Nhu bị cậu thu hút. Đương nhiên cậu cũng bảnh trai phết, là hotboy lớp mình mà”.

Ngô Bình: “Ôi vãi, cậu khen làm tớ ngượng quá!”

Từ Kiêu thở dài: “Hầy, thời này theo đuổi con gái khó quá, biết bao giờ mới có gái cua tớ nhỉ!”

Ăn bữa trưa xong, Ngô Bình về nhà một chuyến, giao một nghìn cho mẹ.

Hoàn cảnh gia đình không tốt, bố cậu chạy taxi cả tháng mới được có sáu nghìn, mẹ cũng chỉ có tiền lương hơn bốn nghìn, trừ hết chỉ phí và tiền nợ thì nhà họ chẳng còn bao. nhiêu.

Dương Quế Chỉ còn hỏi là tiền từ đâu ra, Ngô Bình cũng đáp là mình bán đồ trong game kiếm được.

Cách giờ coi phim còn lâu, Ngô Bình ngồi làm thêm bài tập. Khi mở sách giáo khoa, cậu phát hiện trí nhớ của mình tốt hơn rất nhiều, thêm nữa là những đề số học và vật lý làm cậu đau đầu kia, cậu đều biết làm, trong đầu nảy ra nhiều phương pháp giải.

Ngô Bình cảm giác như mình đang mơ vậy, cậu lấy đề số học trong đề đại học năm ngoái ra, làm thử một lần, không ngờ hai mấy phút sau, cậu đã hoàn thành, so chiếu đáp án có. sẵn thì được 148 điểm.

Nên biết là đề số học trong kỳ thi năm trước rất khó, thủ khoa thành phố năm ngoái cũng chỉ đạt 139 điểm. Nhiều thí sinh đậu hai trường đứng đầu đều không đạt tới 110 điểm nữa là. Còn phần đông thí sinh thì đều dưới 90.

Ngô Bình cũng bị chính mình dọa sợ rồi. Chuyện gì xảy ra thế? Chỗ kia không chỉ phát triển bình thường mà não cậu cũng thông minh hơn.

Ba giờ chiều, Ngô Bình có mặt ở cửa ra vào của rạp phim, cậu vừa tới đã thấy Giang Nhu.

Giang Nhu là bạn gái xinh nhất lớp, nhưng thường ngày cô ta khá kiêu kỳ, không để ý đám nam sinh, rất nhiều bạn học nam từng theo đuổi cô ta nhưng kết cục đều thất bại.

Giang Nhu xinh đẹp, mặt trái xoan, mắt to, da trằng, cột tóc đuôi ngựa, toàn thân tỏa ra hơi thở xuân thì.

Ngô Bình có chút ngại ngùng, tiến lên chào: “Giang Nhu!”

Giang Nhu đánh giá cậu, cười nói: “Muốn hẹn cậu ra ngoài khó thật đó, may mà tớ thành công”.

Ngô Bình gãi đầu: “Tớ mua vé xem phim rồi, cậu muốn ăn gì, tớ đi mual”

Giang Nhu xem giờ rồi nói: “Không cần, tớ cá cược với người khác thôi. Mấy bạn nữ trong lớp đều nói không ai hẹn được cậu đi chơi, tớ không tin mới thử một lần”.

Ngô Bình ngẩn ra, sau đó lại cười: phim, cậu bắng lòng chứ?”

Vậy giờ tớ mời cậu coi

Giang Nhu có chút do dự, cảm thấy mình làm vậy không tốt nên mới thở dài: “Được thôi, nhưng tớ sẽ không làm bạn gái cậu đâu, chúng ta chỉ coi phim chung thôi”.

Ngô Bình: “Biết rồi!”

Hai người vào rạp, trong rạp đang chiếu một bộ phim viễn tưởng, nhân vật có pháp thuật, bay tới bay lui, trong cốt truyện chính có xen kẽ câu chuyện tình yêu.

Thấy thần tiên trong phim thi triển pháp thuật, dùng bùa chú, trong đầu Ngô Bình đột nhiên xuất hiện vài ký ức. Cậu vừa coi phim vừa vô thức vận hành nguyên khí trong cơ thể.

Phim chiếu được nửa, trong cơ thể cậu đã có một đoàn khí không ngừng di chuyển, càng ngày càng mạnh. Phim chiếu xong, cậu đã luyện khí thành công, sức mạnh thể chất cũng nâng lên rất nhiều.

Hai người ra khỏi rạp phim, Giang Nhu nhìn Ngô Bình đang tươi cười: “Ngô Bình, chúng ta là người của hai thế giới, tốt nhất cậu nên bỏ ý nghĩ theo đuổi tớ đi!”

Ngô Bình nhìn Giang Nhu: “Vì sao? Vì bố cậu làm trong cơ quan nhà nước?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5685: Phát huy như thường


Ngô Bình về nhà ăn cơm tối xong thì tiếp tục luyện tập với khí tức trong cơ thể. Dường như cậu sinh ra đã biết nên luyện tập như thế nào, tiến bộ rất nhanh. Đến mười hai giờ tối, cậu bắt đầu cảm thấy mình đã thay da đổi thịt, cứ như biến thành một người khác hoàn toàn, nhẹ nhàng đấm một đấm đã có thể đấm nát một tảng đá, còn có thể đánh ra được chưởng ảnh từ xa, để lại dấu tay rất sâu trên bức tường bê tông cách đó hơn mười mấy mét.

Ngô Bình liên tục nghiên cứu và thích nghỉ với cơ thể mới này, mãi đến hơn bốn giờ sáng mới đi ngủ.

Sáng hôm sau, Ngô Bình đến trường, cậu đọc qua một lượt sách lịch sử, ngữ văn rồi lướt qua vài bộ đề.

Lúc đang giải đề, tự dưng cậu cảm thấy có người đang tiến gần đến bên cạnh mình, sau đó gõ nhẹ lên bàn.

Ngô Bình ngoảnh đầu nhìn thì thấy đó là Hoàng Thiếu Vệ, một thiếu gia nhà giàu trong lớp.

“Có chuyện gì sao?”, cậu hỏi.

Hoàng Thiếu Vệ nhìn cậu chăm chăm và hỏi: “Tối qua cậu đi xem phim với Giang Nhu hả?”

Đúng là có chuyện đó, Ngô Bình không phủ nhận, nói: “Đúng vậy, mà sao cơ?”

Hoàng Thiếu Vệ giật nhẹ mắt, nghiến răng nói: “Lá gan của cậu cũng lớn đấy, bạn gái của Hoàng Thiếu Vệ tôi mà cũng dám động đến, có tin tôi cho người xử cậu không?”

Ngô Bình nhìn nằm đấm của mình nói: “Được thôi, cậu chọn thời gian đi, tôi muốn xem thử cậu định xử tôi thế nào”.

Hoàng Thiếu Vệ hơi bất ngờ, trong ấn tượng của cậu ta, Ngô Bình là một người khá nhút nhát và lầm lì, sao lại dám cãi lại cậu ta? Cậu ta không nghĩ gì nhiều, cười khẩy rồi nói: “Được, cậu ngon đấy, vậy cứ đợi mà xem”.

Giang Nhu đứng gần đó nhìn thấy hết mọi chuyện, có điều cô ta không hề nói gì mà quay đi đọc sách ngay.

Chín rưỡi là bắt đầu thi, thi ngữ văn trước, đề thi không quá khó, nhưng nếu muốn được điểm cao thì lại không dễ, thường thì làm được một trăm ba mươi trên một trăm năm mươi đã là khá lắm rồi.

Lúc này Ngô Bình rất tỉnh táo, cầm bút viết liên tục không ngừng, đặc biệt là phần thi viết, viết hay đến nỗi bản thân cũng thấy rất hài lòng.

Vốn dĩ cậu đã học rất khá, thuộc top ba của lớp, giờ lại không biết vì lý do gì, đầu óc thoáng đạt thêm rất nhiều nên khi giải đề cứ như hổ thêm cánh.

Kết thúc thời gian thi thì cũng đã mười một giờ rồi, thầy giáo cho mọi người về luôn và báo chiều sẽ thi toán.

'Từ Kiêu bước qua hỏi: “Ngô Bình, làm bài thế nào?” Ngô Bình hỏi: “Cậu thì sao?”

'Từ Kiêu thở dài: “Tớ nghĩ nhiều nhất chỉ được một trăắm điểm, có rất nhiều câu đọc mà chẳng hiểu gì”.

Ngô Bình võ nhẹ lên vai cậu ta: “Không sao, cậu đã cố gắng lắm rồi”.

Từ Kiêu thét lên: “Á điều, cậu đang an ủi tớ hay là cười nhạo tớ hả?”

Hai người họ choàng vai bá cổ ra khỏi lớp, chuẩn bị ra cửa hàng thức ăn nhanh ngoài trường để ăn gì đó, nhưng vừa đi được mấy bước thì có bốn học sinh cao to tiến lại gần, vừa nhìn là biết học sinh bên khối thể dục thể thao.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5686: “Chưa, nhưng có mấy câu cô đã từng giảng qua”.


Hoàng Thiếu Vệ sầm mặt: “Từ Kiêu, chuyện này không liên quan gì đến cậu, cút sang một bên đi”.

'Từ Kiêu trừng mắt: “Đệch, Ngô Bình là anh em của tôi, cậu muốn xử cậu ấy thì phải qua được ải của tôi”.

Ngô Bình cảm động, đây là lý do cậu muốn kết bạn với Từ Kiêu, nghĩa khí, bằng lòng gánh vác thay anh em.

Cậ 'Từ Kiều, tớ vừa học được mấy chiêu quyền pháp, đúng lúc có thể thử xem hiệu quả thế nào”.

kéo Từ Kiêu về lại, cười, nói:

Từ Kiêu hơi bất ngờ, cậu ta quá hiểu Ngô Bình, mặc dù đẹp trai nhưng lại không có bao nhiêu sức lực, càng không thể nào đánh nhau. Cậu ta vẫn còn muốn nói thêm gì đó nhưng Ngô Bình đã bước đến trước mặt Hoàng Thiếu Vệ, lạnh lùng nói: “Cậu muốn chơi thế nào?”

Hoàng Thiếu Vệ bất giác lùi lại một bước, cậu ta cảm thấy hôm nay Ngô Bình rất có khí thế, lập tức nói: “Tôi đã nói rồi, xử cậu!”. Cậu ta vung tay, ba học sinh thể dục xông lên.

“Bụp”.

Ngô Bình khom người, đánh một quyền lên bụng của học sinh thể dục chạy lên đầu tiên làm cậu ta rên một tiếng rồi ngã xuống đất, co rút người lại.

Hai người còn lại đang định đưa tay ra bắt lấy Ngô Bình thì đã bị cậu gạt chân, ngã lăn hết ra đất, cả hai đau đớn hét lên.

Hoàng Thiếu Vệ ngơ người ra, cậu ta không ngờ người mình tìm đến giúp đỡ lại bị giải quyết trong tích tắc.

Ngô Bình nhìn Hoàng Thiếu Vệ chăm chäm rồi lạnh lùng. nói: “Người cậu tìm đến không ổn lảm, hay là cậu lên đi?”

Hoàng Thiếu Vệ nuốt nước bọt, lập tức cười huề, nói: “Ngô Bình, tôi chỉ đùa với cậu thôi, bạn bè cả, sao tôi có thể xử cậu được? Cậu hiểu nhầm rồi”.

'Từ Kiêu trợn tròn mắt, bước qua giơ ngón cái lên khen: “Ngô Bình, được đấy. Tớ cũng chưa chắc đánh lại ba người này, không ngờ cậu lại đánh bại hết chỉ trong vài giây”.

Ngô Bình vuốt mũi: “Tớ có luyện tập mà”.

Sau đó cậu đá Hoàng Thiếu Vệ một cái: “Nếu cậu không phục thì sau này cứ gọi người đến”.

Hoàng Thiếu Vệ vội nói: “Không dám nữa đâu, không dám nữa”.

Đến trưa, hai người họ ăn vớ vẩn vài thứ rồi về lại trường chuẩn bị cho đợt thi buổi chiều.

Vẫn chưa bắt đầu thi toán là đã phát kết quả bài thi ngữ văn lúc sáng, lúc Ngô Bình nhận bài, phát hiện mình đạt điểm rất cao - 145 điểm, trong đó bài tập làm văn được tròn điểm.

Lúc phát bài, một cô gái trẻ tầm hai mươi mấy tuổi đứng ở cửa vẫy tay gọi Ngô Bình: “Ngô Bình, em đến văn phòng một lát”.

Cô gái đó là cô giáo ngữ văn của Ngô Bình, tên Hứa Á Bình, vẫn chưa kết hôn, là cô giáo trẻ và xinh đẹp nhất trong số các cô giáo.

Lúc đến văn phòng, Hứa Á Bình mỉm cười, nói: “Ngô Bình, lần này em thi tốt lắm, em có từng làm qua đề thi này chưa?”

Ngô Bình lắc đầu: “Chưa, nhưng có mấy câu cô đã từng giảng qua”.

Hứa Á Bình gật đầu: “Đúng vậy, thành tích lần này của em rất xuất sắc, có thể nói là phát huy vượt mức bình thường, nhưng em đừng kiêu ngạo, cố gảng giành học bổng lần này của trường nhé”.

Ngô Bình biết chuyện học bổng, hàng năm trường học đều trích một khoản tiền thưởng làm học bổng để khích lệ học sinh. Nhưng chỉ có những học sinh lọt vào top một trăm toàn thành phố thì mới có tư cách nhận học bổng. Cụ thể là top ba toàn thành phố sẽ nhận được học bổng một trăm nghìn, top mười sẽ được năm mươi nghìn, top năm mươi sẽ được mười nghìn, top một trăm sẽ được hai nghìn.

Trình độ giáo dục của trường số 1 khá tốt, thường thì sẽ có khoảng mười mấy học sinh lọt top một trăm; ba, bốn người lọt được top năm mươi còn top mười và top ba thì hơi khó nói, lúc có lúc không. Vì vậy, trường rất coi trọng top ba và top mười, thưởng nóng ngay một trăm nghìn và năm mươi nghìn.

Trung Châu là một thành phố lớn với hơn hai ngàn vạn dân, người có thể lọt top một trăm ở nơi này thì phải nói là người giỏi nhất trong những người giỏi, nếu lọt top mười, học sinh đó có thể chọn bất cứ trường top nào để theo học.

“Cô yên tâm, em sẽ cố gắng”. Ngô Bình nói.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5687: Một trò chơi kiếm bảy mươi nghìn


Buổi thi bắt đầu, thầy giáo toán đặc biệt đi đến chỗ của Ngô Bình, quan sát anh làm bài, thầy nhìn mười mấy phút thì mặt nở nụ cười, vỗ nhẹ vai Ngô Bình với vẻ rất mãn nguyện.

Bốn mươi phút sau, Ngô Bình không chỉ làm hết tất cả các câu hỏi mà còn kiểm tra một lượt, sau đó nộp bài sớm vì ngồi chờ quá chán.

Thầy dạy toán mỉm cười, gật đầu, nói: “Ngô Bình, em khoan hãng đi, để thầy sửa bài cho em tại đây luôn”.

Các thầy cô thường rất nhiệt tình với các học sinh ưu tú, Ngô Bình chỉ đành quay lại chỗ ngồi, đợi kết quả chấm bài của thầy.

Vì đây là cuộc thi tìm kiếm “thiên tài” toàn thành phố, để tránh bị nghi ngờ, thầy dạy toán gọi thêm hai thầy giáo khác nữa đến cùng chấm bài. Đáp án bài thi toán khá khách quan, đúng là đúng, sai là sai.

Chưa đến mười phút đã có kết quả, lần này Ngô Bình được tròn điểm, 150 điểm.

Mấy thầy cô đều rất vui, một trong số đó nói với thầy dạy toán: “Ngô Bình sáng dạ hẳn, nếu thi đại học mà cũng phát huy tốt được thế này thì nhất định sẽ là con ngựa chiến của trường ta”.

Mọi người nghe thấy thành tích của Ngô Bình thì ai cũng nhìn cậu với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, chỉ có Giang Nhu là không có biểu cảm gì. Theo cô ta thì dù thành tích có giỏi đến đâu, họ vẫn không phải người của cùng một thế giới. Khoảng cách giữa họ không thể nào dùng tiền bạc hay thành tích có thể bù đắp được.

'Tan học, Từ Kiêu hẹn Ngô Bình ra ngoài đánh game, Ngô Bình vui vẻ đồng ý.

Cậu có một nghìn, không chỉ mời Từ Kiêu đánh game mà còn mời cậu ta ăn thức ăn nhanh.

Ngô Bình đang chơi thì cảm giác có người đứng phía sau, 'Từ Kiêu ngoảnh lại nhìn rồi nói: “Trương Siêu, mày cũng đến chơi điện tử hả?”

'Trương Siêu cầm xấp tiền, cũng tầm mười, đập lên bàn máy tính, hỏi: “Từ Kiêu, lần trước mày thẳng tao bốn nghìn, tao không phục, hôm nay tao tìm cao thủ đến đánh với mày, dám chơi không?”

'Từ Kiêu nhìn chăm chăm vào mười nghìn đó, cười, nói: “Trình độ của tao chỉ đến đó, nếu mày thật sự muốn chơi thì tao sẽ để Ngô Bình thay tao đánh một ván, nếu thua tao trả mày mười nghìn, dám chơi không?”

Ngô Bình không muốn cược với đối phương, nhưng Từ Kiêu đã mở lời nên cậu cũng ngại từ chối, chỉ đành nói: “Được, tớ thay cậu đánh một ván”.

Hai bên tự mở máy, ngồi đối diện nhau, bắt đầu trò chơi.

Sau khi chơi mấy ván PUBG, trình độ của Ngô Bình lại tiến

bộ rõ rệt, đặc biệt là khả năng nả là trúng, trong tích tắc đã đạt đến cảnh giới xuất thần nhập quỷ.

Trò chơi bắt đầu được bảy phút mà Ngô Bình đã giành được mười chín điểm. Người được Trương Siêu mời đến cũng rất giỏi, được mười hai điểm, nhưng dù gì vẫn kém hơn Ngô Bình.

Đến phút thứ mười hai, Ngô Bình được ba mươi bốn điểm, người của Trương Siêu bị một nhóm người bao vây trong một căn phòng, tình hình rất khó khăn, mà cậu ta thì mới chỉ có hai mươi mốt điểm.

Lúc vào đến vòng cuối, Trương Siêu chỉ còn lại một người, bên đội Ngô Bình thì còn đến hơn ba người, hai đồng đội cũng giúp ích rất nhiều, họ không ngừng yểm hộ cho Ngô Bình, thành công hạ được hai tiểu đội khác.

Phía Trương Siêu thì không được may mắn như thế, họ bị một đội gồm bốn người đánh, mặc dù trước khi chết cũng đánh chết được hai người của đối phương nhưng cuối cùng vẫn bị loại.

Đội Ngô Bình nhanh chóng giành được phần thắng, ăn được gà.

Dù xét về số lượng đầu người hay về thời gian chơi thì Ngô Bình đều chiếm ưu thế. Trương Siêu thua khâm phục khẩu phục, giơ ngón trỏ lên khen Ngô Bình: “Ngô Bình, không ngờ cậu lại ăn gà giỏi thế, sao hả? Có hứng thú hợp tác. không?”

Ngô Bình nhìn cậu ta, hỏi: “Hợp tác thế nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5688: “Tối nay có kèo không?”


Trương Siêu: “Những vụ tớ tham gia đều từ mười nghìn trở lên, cậu thắng một ván thì ít nhất cũng được bốn nghìn, nhiều thì cũng được hơn mười nghìn”.

Từ Kiêu liền hỏi: “Ngô Bình rất bận, không thể gọi đâu có đó được”.

Trương Siêu cười, nói: “Chuyện này không thành vấn đề, chúng ta có thể chỉ tham gia cược vào ban đêm. Thật ra ban đêm mới có nhiều người chơi nhất, ban ngày ngược lại không có bao nhiều”.

Ngô Bình: “Thẳng tớ lấy sáu phần, thua tớ chịu một nửa”.

Trương Siêu hơi bất ngờ, cậu ta không ngờ Ngô Bình lại dám chịu chia tiền khi thua cược. Mặc dù cậu chơi rất khá nhưng người giỏi vẫn còn có kẻ giỏi hơn mà, khó tránh sẽ có lúc thua.

“Được, thằng chia bốn sáu, thua chia đôi”. Cậu ta sảng khoái đồng ý.

Ngô Bình: “Tối nay có kèo không?”

Trương Siêu: “Nửa tiếng sau có một kèo, tổng cộng có năm nhóm tham gia, mỗi nhà cược ba mươi nghìn, gộp lại là một trắm năm mươi nghìn.

Ngô Bình: “Nhiều người chơi vậy sao? Thế chia tiền kiểu gì?

Trương Siêu giải thích: “Người đứng nhất lấy hết tiền, nếu. không có người đứng nhất thì người đứng nhì lấy hết tiền”.

Ngô Bình: Nói vậy một ván có thể kiếm một trăm haimươi nghìn rồi?”

Trương Siêu: “Không sai, chỉ cần cậu đứng nhất thì sẽ có thể chia được bảy mươi hai nghìn”.

Ngô Bình gật đầu: “Biết rồi”.

Cậu gọi một ly cà phê rồi bảo Từ Kiêu mua một bao cau, sau đó vừa nhai cau vừa hút thuốc.

Trương Bình mỉm cười, ngồi sang một bên, chờ trò chơi bắt đầu.

Nửa tiếng sau, Ngô Bình đăng nhập vào tài khoản game. do Trương Siêu cung cấp, ba người cùng đội với cậu đều là đàn em của Trương Siêu, trình độ cũng khá nhưng vẫn chưa thể tính là cao thủ.

Trò chơi bắt đầu, nhóm bốn người đáp xuống một con hẻm nhỏ, chỗ này đông người nhất, tỷ lệ chết cũng cao nhất, thử thách kỹ thuật nhất.

Ngô Bình vừa đáp đất thì đã giành được một cây súng ngắn, “bùm, bùm” hai phát, bắn chết hai đối thủ đang tay không.

Nhờ có sự yểm hộ của cậu, các đồng đội cũng giành được vũ khí và tấn công đối thủ.

Khoảng hai mươi mấy người đáp xuống đầu hẻm, sau một hồi đánh nhau quyết liệt, phía Ngô Bình chết mất một người, họ lấy được hai mươi mốt đầu người, trong đó Ngô Bình lấy được mười tám.

Trương Siêu ngồi trước máy tính, căng thẳng nảm chặt hai tay, cậu ta nhìn thấy Ngô Bình thao tác xuất thần thì không kiềm được, buột miệng khen hay.

Sau khi quét hết trang bị có trong hẻm, ba người họ lái xe mang theo nhiều vũ khí lợi hại, tiến đến địa điểm thứ hai.

Năm đội tham gia đều rất mạnh, đến vòng cuối, cả năm đội đều có mặt, nhưng có đội chỉ còn một, nhóm thì còn đầy đủ thành viên. Nhưng xét về đầu người thì đội Ngô Bình nhiều nhất, họ giết được đến ba mươi chín người.

Đội thứ hai cũng không tồi, giết được hai mươi bảy mạng.

Ngô Bình tìm đến một chỗ cao, bắt đầu tấn công đối thủ dưới sự yểm trợ của hai đồng đội ở hai bên. Bên dưới là một bình nguyên, kẻ địch rất khó ẩn nấp, mỗi người bị nả một phát súng, cậu nhanh chóng tiêu diệt được hai tiểu đội.

Sau đó, ba bên đấu với nhau, trong hai đồng đội của cậu có một người bị thương, một người chết, còn cậu thì cũng thành công g**t ch*t được kẻ địch cuối cùng, nhẹ nhàng ăn được gà.

“Thắng rồi”. Trương Siêu hét lên, chuyển ngay cho Ngô Bình bảy mươi hai nghìn.

Ngô Bình nhìn số tiền vào tài khoản trên điện thoại, cảm giác như đang nằm mơ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5689: Tình cờ gặp được hoa khôi trường


Ngô Bình cười nói: “Mười ngàn này cậu cứ giữ hết đi, tớ vẫn có thể kiếm nữa”.

Từ Kiêu cười "hì hì" nói: “Bạn hiền, vậy tớ đây sẽ không khách sáo nữa”.

Ngô Bình nghĩ đến tối còn một trận chiến ác liệt nữa bèn nói với Từ Kiêu: “Đi, đi ăn xiên nướng, uống bia nào”.

'Từ Kiêu ngẩn người: “Uống bia vào có ảnh hưởng đến sự. phát huy của cậu không?”

Ngô Bình cười đáp: “Không sao, uống ít mà”.

Gần quán cà phê internet còn có một quán nướng, hai người gọi vài món nướng vừa uống vừa nói chuyện phiếm. Ngô Bình sợ người nhà lo bèn gọi cho bố mẹ một cuộc nói là đang đi chơi với Từ Kiêu, trễ chút mới về.

Hai vợ chồng Ngô Đại Hưng biết hôm nay con trai vừa thi xong, có lẽ cần xả stress một chút nên cũng không nói thêm gì, chỉ dặn nhớ về sớm.

Uống được hai chai bia thì bên cạnh có hai nam sinh và nữ sinh đến ngồi. Hai cô gái kia trông rất xinh, xinh hơn cả Giang Nhu một chút. Hai chàng trai kia cũng là nhân vật làm mưa làm gió trong trường, một người là Trần Mậu Tông có thành tích đứng nhất trường, người còn lại lại là Chu Minh Lượng - con trai hiệu trưởng.

Hai cô gái, một cô mặc váy đỏ để tóc dài, một cô để tóc ngắn tới tai mặc quần đùi áo ngắn tay.

Ngô Bình đương nhiên biết hai người, vì cô gái tóc dài là hoa khôi trường tên Hàn Băng Nghiên, là người đẹp nhất trường, độ nổi tiếng còn lớn hơn cả Giang Nhu.

Cô gái tóc ngắn cũng khá nổi tiếng, tuy vẻ ngoài có thua Hàn Băng Nghiên một chút, nhưng cũng thuộc dạng gái xinh. Cô ta tên là Trương Lệ Phỉ, là bạn gái của Chu Minh Lượng.

Trước đó, trong trường đã xảy ra một chuyện chấn động. Đó chính là Trần Mậu Tông - người đứng đầu khối 12 đã cua được Hàn Băng Nghiên, hai người đi đâu cũng có đôi. Chuyện này đã khiến rất nhiều bạn nam bị đả kích, đau lòng không thôi.

'Từ Kiêu thấy mấy nhân vật nổi tiếng kia thì bĩu môi: “Trần Mậu Tông kia trông y như con khỉ, thua xa “anh” Bình nhà ta. Anh Bình, hồi sau cậu nhớ cua đổ hoa khôi cho tớ. Vậy là tớ có bà chị dâu là hoa khôi rồi”.

Ngô Bình trợn trắng mắt: “Năm mơ đấy à, hoa khôi người ta mà nhìn trúng tớ chắc?”

'Từ Kiêu mặt dày nói: “Trời, không thử sao biết? Nào,

chúng ta qua chào hỏi đi”.

Cậu ta nói xong bèn kéo Ngô Bình đi qua mời bia hai hoa khôi trường.

Mấy người Hàn Băng Nghiên thấy có người đến đều hơi bất ngờ. Tuy mọi người học chung trường, nhưng họ cũng không thân với Ngô Bình và Từ Kiêu. Dù sao họ cũng chẳng phải người cùng hội cùng thuyền.

'Từ Kiêu cười nói: “Chào người đẹp Hàn, người đẹp Trương, xin tự giới thiệu một chút, tụi này là lớp 3 khối 12. Đây là Ngô Bình bạn tôi, còn tôi là Từ Kiêu. Thấy mọi người ăn đồ nướng ở đây, chúng tôi bèn đến chào hỏi”.

Hàn Băng Nghiên nghe nói là cùng khối bèn cười: “Cảm ơn”, sau đó giơ ly bia lên.

Trần Mậu Tông và Chu Minh Lượng chỉ lạnh nhạt liếc hai người Ngô Bình một cái rồi chào hỏi vài câu.

Từ Kiêu nói nhiều, cậu ta bưng ly bia mãi không uống, cười bảo: “Trần Mậu Tông này, không phải tôi nói điêu chứ anh Bình nhà tôi lần này nắm rõ đề, chưa biết chừng vượt được cậu đó”.

Trần Mậu Tông là một người cực kỳ tự cao, mục tiêu của cậu ta là ngôi trường đứng đầu cả nước nên đến giờ đều chẳng coi học sinh trong trong trường ra gì. Cậu ta nghe Từ Kiêu nói vậy thì cười khẩy: “Vậy hả?”

Câu “Vậy hả” khiến Từ Kiêu cực kỳ khó chịu, hỏi: “Trần Mậu Tông, không biết bài thi ngữ văn hôm nay cậu được bao. nhiêu điểm?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5690: “Nói vậy là mày đồng ý"


Trần Mậu Tông nghe thấy điểm Ngô Bình cao như vậy, phản ứng đầu tiên là không tin, mặt mày bình tĩnh nói: “Gian lận chỉ là chiêu nhất thời, khi thi đại học là không được. Lỡ bị bắt được thì cấm thi cả đời đó”.

Từ Kiêu nổi giận: “Cậu nói gì vậy! Anh Bình nhà tôi giỏi như thế, cần gian lận chắc?”

Ngô Bình vội vàng nằm lấy Từ Kiêu nói: “Xin lỗi nhé, mấy. người cứ tiếp tục đi”.

Hai người quay trở về chỗ ngồi của mình, Từ Kiêu vẫn mặt mày khó chịu nói: “Mẹ nó, có gì hơn người chứ. Anh Bình, lần này cậu phải thi cao hơn cậu ta, cho cậu ta biết bên ngoài còn có người giỏi hơn mình rất nhiều”.

Hai người đi rồi, Chu Minh Lượng mới nhỏ giọng nói: “Mậu Tông, nếu lần này cậu ta lọt top 3 toàn thành thì sẽ dìm cậu xuống”.

Hàn Băng Nghiên nghe vậy cười bảo: “Vậy càng tốt, sau này Mậu Tông sẽ có động lực để tiến bộ thêm”.

Trần Mậu Tông lạnh lùng nói: “Cậu ta chưa từng lọt top 10 của khối, lần này bỗng dưng thi tốt như vậy. Mấy người tin đây là tự cậu ta thì sao?”

Chu Minh Lượng cau mày: “Lẽ nào giống như lời cậu, Ngô Bình gian lận?”

Trần Mậu Tông: “Dù sao thì tôi không tin cậu ta có thể thi được điểm cao hơn mình”.

Bấy giờ, có mấy thanh niên tay trần, trước ngực và sau lưng đều là hình xăm đủng đỉnh đi tới. Bọn họ ngồi xuống đã để ý đến hai người đẹp Hàn Băng Nghiên và Trương Lệ Phi. Một tên vừa cao vừa mập trong số đó bước đến trực tiếp chuyển ghế đến ngồi cạnh Hàn Băng Nghiên, sáp tới nói: “Người đẹp, làm quen nhé”.

Hàn Băng Nghiên lập tức định đứng lên lại bị gã giơ tay. nằm lấy cổ tay ngọc ngà, cô ta biến sắc, quát: “Thả rai”

Trần Mậu Tông và Chu Minh Lượng đều giật mình, quát: “Anh làm gì vậy!”

Gã nháy mắt, mấy tên đăng sau lập tức đứng lên vòng ra sau Trần Mậu Tông và Chu Minh Lượng. Bọn họ đều là dân giang hồ, có người còn gây ra án mạng, sát khí trên người họ lập tức dọa Trân Mậu Tông và Chu Minh Lượng chôn chân tại chỗ.

Trên trán Trần Mậu Tông toát ra mồ hôi lạnh nói: “Mấy anh ơi, bạn gái của tôi nhát gan, mọi người đừng làm cô ấy sợ".

Gã kia cười ha ha: “Nhát gan hả? Tao thích người nhát gan. Sao, trao đổi nhé, đêm nay để bạn gái mày đi theo tao?”

Trần Mậu Tông đang không biết đáp kiểu gì thì vai cậu ta lập tức bị người ta đè xuống, sức lực rất mạnh.

Chu Minh Lượng lớn tiếng nói: “Mấy anh này, bố tôi là hiệu trưởng số 1, tôi...”

“Chát!"

Một tên bên cạnh giơ tát một cái lên mặt cậu ta, quát: “Hiệu trưởng chó má gì chứ! Đại ca của anh Đao tụi tao là Tôn Nha Nội!"

'Tên của Tôn Nha Nội khiến lòng Chu Minh Lượng trùng xuống. Cậu ta biết lai lịch của Tôn Nha Nội, là cậu ấm nhà một ông lớn trong tỉnh ủy. Đừng nói bố cậu ta là hiệu trưởng, dù là người đứng đầu thành phố gặp ông ta thì cũng phải ngoan ngoãn gọi một tiếng cậu Tôn!

Trần Mậu Tông vừa thấy Chu Minh Lượng bày ra thân phận cũng không có tác dụng thì mặt mày trắng bệch, vô thức nói: “Anh này, chuyện gì cũng từ từ”.

Gã kia cười nói: “Xem ra mấy người không biết sự lợi hại của ông đây rồi, mấy anh em, kéo xuống, đãi tụi nó một trận ra trò đi!”

Trần Mậu Tông cảm thấy người đằng sau định kéo mình ra ngoài bèn vội la lên: “Thưa anh, chuyện gì cũng dễ nói chuyện mài”

Gã đàn ông nhướn mày, cười hỏi: “Nói vậy là mày đồng ý"

Trần Mậu Tông ngó Hàn Băng Nghiên, cần răng đáp: “Tôi có thể để bạn gái mình uống mấy ly với anh”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5691: Luyện khí hậu kỳ


Người đàn ông ngây ra, sau đó cười khẩy, nói: “Nhóc con, mày muốn lo chuyện bao đồng sao?”

Ngô Bình nhìn gã chăm chăm: “Đây là bạn học của tao, không thể nói là chuyện bao đồng”.

Người đàn ông vò đầu, cười “phì”, sau đó xòe tay với đồng bọn. Hai người đàn ông đầu trọc cao to đi về phía Ngô Bình, đưa tay định tát lên mặt cậu, muốn cho cậu bài học.

Ngô Bình đã luyện khí thành công, cậu lùi về sau theo bản năng, đồng thời giơ chân đá về phía một trong hai người đàn ông đầu trọc. Động tác của cậu như đã ăn sâu vào xương cốt, không cần suy nghĩ đã có thể thi triển.

“Bụp”. 'Tên đầu trọc vạm vỡ bị đá ngã, phèo bọt mép, co giật.

Người đàn ông giật mình, đứng bật dậy, nhìn Ngô Bình chằm chằm, hỏi: “Nhóc con, mày từng luyện võ à?”

Ngô Bình không trả lời thẳng mà lạnh lùng hỏi: “Mày nghĩ sao?”

Người đàn ông hạ giọng hỏi: “Sư phụ của mày là ai?”

Ngô Bình làm gì có sư phụ, cậu nói với vẻ khinh thường: “Mày không xứng được biết”.

Người đàn ông nghiến răng, nói: “Tao thử với mày”.

Thử tức là hai bên bắt tay nhau và sau đó có thể lập tức biết được đối phương mạnh đến đâu.

Ngô Bình đâu hiểu thử là thế nào, có điều cậu cũng hiểu đại khái được ý của đối phương, cậu học theo đối phương, đưa tay ra, hai bàn tay tiếp xúc với nhau, người đàn ông liền cảm thấy như chạm phải điện, nội công thâm hậu của Ngô Bình khiến gã tê buốt cả người.

Mặt gã tái mét, gã vội vã rụt tay lại, sau đó đứng thẳng lên, cung kính hành lễ với Ngô Bình: “Xin lỗi, tôi không biết cậu là cao thủ luyện khí hậu kỳ, lúc nấy đã thất lễ rồi”.

Ngô Bình và Từ Kiêu đều ngây ra, luyện khí hậu kỳ? Cao thủ?

“Lúc nãy là tôi không đúng, tôi xin lỗi”. Người đàn ông đó quay sang phía Hàn Băng Nghiên, cúi người và nói xin lỗi.

Sau đó, người đàn ông lo lắng nhìn sang Ngô Bình, dáng vẻ như đang chờ bị trừng phạt.

Ngô Bình tăng hẳng, nói: “Hôm nay bỏ qua vậy”.

Người đàn ông nhẹ nhõm, không uống rượu nữa mà vội vã dắt theo đàn em rời khỏi quán nướng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5692: “Chuyện gì mà vội thế?”


Nhưng khi cậu và Từ Kiêu vừa mới ngồi xuống thì Hàn Băng Nghiên đã cầm ly rượu tiến qua, ngồi xuống bên cạnh Ngô Bình, mỉm cười, nói: “Cậu đã cứu tôi, tôi phải mời cậu mấy ly mới được”.

Từ Kiêu cười: “Chuyện đó là tất nhiên rồi”. Cậu ta nói xong thì rót đầy bia cho Ngô Bình.

Ngô Bình gật đầu, cụng ly với Hàn Băng Nghiên rồi uống cạn.

Sắc mặt Trần Mậu Tông ngồi bên bàn bên cạnh rất phức †ạp, cậu ta biết những việc mình làm lúc nãy đã khiến Hàn Băng Nghiên thất vọng về mình. Cậu ta hít một hơi thật sâu rồi cũng đến bên cạnh Ngô Bình, nâng ly và nói: “Ngô Bình, cảm ơn cậu đã ra tay lúc nấy”.

Hàn Băng Nghiên bỗng nhìn sang cậu ta, lạnh lùng nói: “Trần Mậu Tông, chuyện này không liên quan gì đến cậu, không cần phải cảm ơn thay tôi”.

Trần Mậu Tông thở dài, nói: “Băng Nghiên, lúc nãy cậu cũng thấy tình hình rồi đấy, đến cả Minh Lượng cũng hết cách, tôi chỉ đành giả vờ để kéo dài thời gian...”

“Cậu không cần phải giải thích”. Hàn Băng Nghiên không. muốn nghe Trần Mậu Tông nói dù chỉ là một chữ: “Gần đây mọi người đều nói cậu đã cua được tôi, nhưng thực tế là tôi chỉ đồng ý ra ngoài ăn cơm, xem phim với cậu thôi, tôi làm vậy là để hiểu thêm về cậu. Bây giờ tôi đã hiểu về cậu đủ rồi, sau này cậu đừng đến tìm tôi nữa”.

Vẻ mặt Trần Mậu Tông khó chịu, cậu ta nhìn Hàn Băng Nghiên một lúc rồi lại nhìn sang Ngô Bình, sau đó lạnh lùng nói: “Tôi hiểu rồi”. Cậu ta nói xong thì bỏ đi.

Chu Minh Lượng gọi mấy tiếng nhưng cậu ta không chịu đứng lại. Chu Minh Lượng läc đầu rồi cũng kéo theo Trương Lệ Phỉ qua ngồi chung, cười hì hì, kính rượu Ngô Bình: “Ngô Bình, tôi cũng kính cậu một ly”.

Chu Minh Lượng là con trai hiệu trưởng trường số 1, hiểu biết rộng, đương nhiên cậu ta biết cái gì là luyện khí hậu kỳ. Cả Trung Châu, người có tu vi đạt đến luyện khí hậu kì cũng chỉ khoảng hai trăm, không ai trong số họ không phải là người có máu mặt.

Chuyện làm cậu ta bất ngờ hơn là Ngô Bình lại còn rất trẻ, phải biết rằng, thường thì cao thủ luyện khí hậu kỳ trẻ nhất cũng phải hai lăm, hai sáu tuổi, có người thậm chí còn ba mươi, bốn mươi tuổi. Mà Ngô Bình thì chỉ mới có mười bảy tuổi, nhất định là sẽ rất có tiền đồ xán lạn.

Chu Minh Lượng uống mấy ly thì gợi mở chủ đề: “Ngô Bình, không ngờ cậu lại thi được tròn điểm môn toán, lợi hại. Đề thi lần này khá khó, ngoài cậu ra chỉ có m*nh tr*n Mậu Tông vượt mức 140 điểm”.

Hàn Băng Nghiên: “Ngô Bình, thành tích tổng hai môn của cậu cao hơn Trần Mậu Tông mười mấy điểm, nhất định tổng điểm sẽ cao hơn cậu ta”.

'Từ Kiêu: “Đương nhiên rồi, anh Bình của tôi chưa nghiêm túc thi đó, nhất định hai môn ngoại ngữ và tự chọn ngày mai sẽ được điểm tối đa”.

Mô hình thi đại học hiện giờ theo hình thức 3 + 3, ba môn đầu là chỉ ngữ văn, toán, ngoại ngữ, ba môn sau là chỉ ba môn tự chọn, có thể tùy chọn ba trong số các môn: địa lý, hóa, vật lý, lịch sử, sinh vật, chính trị.

Ngô Bình nghiêng về lý nên cậu chọn ba môn vật lý, hóa và sinh vật, trước đây ba môn ngày được gọi là nhóm khoa học tự nhiên. Ba môn cộng lại 300 điểm, tổng cộng là 750 điểm.

Chu Minh Lượng nâng ly, nói: “Nào, chúng ta chúc Ngô Bình đạt điểm tối đa trước”.

Hàn Băng Nghiên uống mấy ly thì cười, hỏi: “Ngô Bình, tại sao người lúc nấy lại sợ cậu? Gã còn nói cậu là luyện khí hậu kỳ gì đó, có thể giải thích thêm với tôi không?”

Ngô Bình nói: “Tôi cũng không hiểu lắm, có thể là có liên quan đến việc luyện công của tôi”.

Chu Minh Lượng cười hehe: “Mặc dù tôi chưa từng luyện nhưng tôi cũng biết đôi chút. Trên đời có một nhóm người nâng cao thực lực, nâng cao tuổi thọ bằng cách tu hành, họ được gọi là tu sĩ. Giai đoạn đầu của tu sĩ gọi là cảnh giới luyện thể, sau đó đến luyện khí. Người bình thường nỗ lực có thể đạt đến hiệu quả luyện thể nhất định. Nhưng luyện khí thì khác, có rất ít người có thể luyện khí, người có thể đạt đến luyện khí hâu kỳ thì càng hiếm hơn. Trong mấy vạn người mới có một cao thủ luyện khí hậu kỳ”.

Hàn Băng Nghiên tròn mãi lột người trong số mấy chục nghìn người à? Tỷ lệ này cũng suýt soát với tỷ lệ chọi khi thi vào mấy trường danh tiếng rồi”.

Chu Minh Lượng cười, nói: “Không thể so sánh như thế, thi đậu vào trường điểm chưa chắc đã có tương lai, nhưng nếu như là luyện khí hậu kỳ thì nhất định là tinh anh trong số tinh anh”.

'Từ Kiêu gãi đầu, nhìn Ngô Bình, nói: “Được lảm anh Bình, cậu lại không kể cho tớ biết chuyện này, đúng là chân nhân bất lộ tướng”.

Ngô Bình: “Tớ cũng chỉ luyện đại thôi, không ngờ lại có được chút thành tích”. Thật ra bản thân cậu cũng thấy bất ngờ, tự dưng trong đầu có mấy thứ đó, sau đó luyện đại mà thành.

Ngô Bình uống rượu một lúc, thấy không còn sớm nữa thì nói: “Tớ có chút hôm khác chúng ta lại tụ tập”.

Hàn Băng Nghiên cười, hỏi: “Chuyện gì mà vội thế?”

'Từ Kiêu cười, nói: “Cũng không có gì, chúng tôi có hẹn đi ăn gà”.

Mắt Hàn Băng Nghiên sáng lên, cô ta nói: “Ăn gà hả? Tôi cũng thích, hơn nữa tôi bản cũng được, có thể đi cùng không?”

Ngô Bình và Từ Kiêu nhìn nhau rồi nói: “Vậy thì đi cùng”.

Chu Minh Lượng còn có việc nên cùng với Trương Lệ Phỉ về trước, ba người Ngô Bình thì đến quán cà phê net.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5693: Ván cuối cùng


Sau một trận chiến đấu quyết liệt, Ngô Bình dân tiêu diệt đối thủ, đội của cậu vẫn còn hai người, thành công giành được giải nhất.

Trò chơi kết thúc chưa được hai phút thì điện thoại của cậu liền có thông báo nhận được một trăm hai mươi nghìn chuyển khoản từ Trương Siêu.

Ngô Bình nhìn tin nhắn thì không dám tin đó là sự thật, số tiền này kiếm được hơi dễ dàng.

Mười mấy phút trước Hàn Băng Nghiên đã chơi xong, liên tục đứng phía sau, quan sát động tác của Ngô Bình. Động tác của Ngô Bình khiến cô ta vô cùng bất ngờ, trò chơi vừa kết thúc thì cô ta liền nói: “Bình thần, cậu giỏi quá”.

Trong lòng cô ta, kỹ thuật chơi game của Ngô Bình như thần nên mới bất giác gọi cậu là “Bình Thần”.

Ngô Bình vươn hông mệt mỏi nói: “Không còn sớm nữa, chúng ta về thôi”.

Từ Kiêu liền biết ý, nói: “Nhà tôi gần, tôi về trước đây, tạm biệt”.

Bây giờ Ngô Bình cũng không thể để Hàn Băng Nghiên về nhà một mình nên đã gọi một chiếc xe, đưa cô ta về nhà trước. Taxi dừng trước một khu nhà giàu có tiếng, Hàn Băng Nghiên vẫy tay, mỉm cười với cậu: “Bình Thần, mai kéo tớ l*n đ*nh ăn gà nhé”.

Sau khi chào tạm biệt Hàn Băng Nghiên, Ngô Bình lại bảo taxi chở cậu về nhà.

Lúc này, Ngô Đại Hưng vẫn chưa ngủ, ông ấy vừa chạy taxi về, đang ngồi trên ghế sofa xem tivi.

Ông ấy thấy con trai về thì vui vẻ hỏi: “Tiểu Bình, con với Từ Kiêu đã đi đâu chơi thế?”

Ngô Bình ngồi xuống bên cạnh: “Đi đánh game một lúc thôi”.

Sau đó cậu chuyển một trăm nghìn vừa nhận được cho. Ngô Đại Hưng.

Ngô Đại Hưng nhận được tiền thì ngây ra rồi căng thẳng hỏi: “Tiểu Bình, tiền này ở đâu ra?”

Ngô Bình cười, nói: “Đây là tiền học bổng của trường, vì lần này con đứng nhất toàn thành phố”.

Thật ra vẫn còn mấy môn nữa chưa thi, giờ nói đứng nhất toàn thành phố thì hơi sớm. Có điều Ngô Đại Hưng không rành những chuyện đó, ông ấy chỉ biết chuyện thi cử bắt đầu chứ không biết cuộc thi vẫn chưa kết thúc.

“Giải nhất toàn thành phố? Thật vậy sao?”, Ngô Đại Hưng nhảy cẵng lên, bất ngờ và vui mừng hỏi lại.

Ngô Bình cười, nói: “Đương nhiên là thật rồi, môn toán của con được điểm tối đa, ngữ văn được 145 điểm, ngoại ngữ và ba môn khác cũng suýt soát điểm tuyệt đối. Thành tích như vậy mà không muốn đứng nhất cũng khó”.

Ngô Đại Hưng vui mừng khôn xiết, chạy vào phòng ngủ, kéo Dương Quế Chỉ đang ngủ dậy, cùng chia sẻ niềm vui với ông ấy.

Hai vợ chồng quá vui mừng, cả đêm không ngủ được, mãi đến bốn giờ sáng mới chợp mắt.

Hôm sau lại tiếp tục thi, sáng thi ngoại ngữ và sinh vật, chiều thi vật lý và hóa học.

Trước đây thành tích ngoại ngữ của Ngô Bình đã rất khá, hầu như đều trên 135 điểm. Lần này môn cậu ôn luyện nhiều nhất cũng là môn ngoại ngữ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5694: Ngoại ngữ chắc được điểm tuyệt đối


Ngô Bình thi xong môn sinh vật, vừa ra khỏi phòng thi thì đã thấy Hàn Băng Nghiên đứng ngoài cửa vẫy tay chào mình. Học sinh của lớp mười một và mười hai đều ngơ ngác, chuyện gì thế kia? Hoa khôi của trường tìm Ngô Bình làm gì?

“Ngô Bình, trưa nay đi ăn chung không?”, Hàn Băng Nghiên cười, hỏi.

Ngô Bình gật đầu: “Được, cậu muốn ăn gì, tôi mời”.

Hàn Băng Nghiên chớp mắt: “Đường Tây Tử có một nhà hàng ngon lắm, chỉ là giá cả hơi đắt”.

Ngô Bình cười, nói: “Cậu cứ gọi”. 'Từ Kiêu vốn định đi theo ăn chực nhưng vì hạnh phúc của

bạn bè, cậu ta chỉ đành căn răng không lên tiếng, giương mắt nhìn Ngô Bình và Hàn Băng Nghiên rời đi.

Ngô Bình và Hàn Băng Nghiên đi bên nhau, cười cười nói nói, Giang Nhu bắt gặp cảnh đó thì ngây ra, nhưng sau đó liền cười nhạt như không có chuyện gì. Trong mắt cô ta, Hàn Băng Nghiên và cô ta cũng không thuộc cùng một thế giới.

Bày trí của nhà hàng ở đường Tây Tử khá tốt, Hàn Băng Nghiên gọi hai món, Ngô Bình cũng gọi hai món, sau đó họ vừa ăn vừa nói chuyện.

“Bình Thần, hôm nay thi thế nào?”

Ngô Bình: “Ngoại ngữ chắc được điểm tuyệt đối, sinh vật cũng cỡ đó”.

“Woa, không hổ là Bình Thần, giỏi quá, tôi lấy nước thay rượu, mời cậu một ly”.

Ngô Bình ăn nửa chừng thì nhận được tin nhắn của Trương Siêu.

“Một giờ chiều có một trận, tổng tiền cược là bốn trăm năm mươi nghìn, cậu có hứng thú không?”

Hai giờ chiều đã phải thi rồi, thời gian hơi gấp gáp. Ngô Bình suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Được, nhưng thời gian không nằm trong thỏa thuận trước đó của chúng ta, nếu thẳng tôi phải được chia tám phần”.

Trương Siêu suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Được”.

Cậu ăn xong thì đi về trường trước đi”.

Băng Nghiên, tôi có chút việc, cậu

“Ừ, chiều gặp”.

Cậu đến quán net trước mặt trường, vừa đúng một giờ, Trương Siêu đã mở máy sẵn cho cậu và đăng nhập vào tài khoản game.

Cậu ngồi vào, cuộc chiến liền bắt đầu.

Lần này tiền cược nhiều, cao thủ cũng nhiều, còn có kẻ nhăm vào Ngô Bình. Ba tiểu đội vây đánh họ, băn nhau rất khốc liệt. Đến vòng cuối, Ngô Bình chỉ còn một đồng đội, còn đối phương thì lại còn hai đội với đầy đủ người, tình hình không khả quan.

Trương Siêu hơi lo lắng, hỏi: “Sao hả, có tự tin không?”

Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Lo gì. Bây giờ tôi đã không còn là đối tượng họ nhằm vào nữa, ngược lại thoải mái hơi trước”.

Đúng vậy, trong vòng cuối, hai đội còn đủ người lập tức bị những đội khác vây giết, hiện trường rất hỗn loạn.

Ngô Bình đứng ngoài nhìn, thỉnh thoảng lại chêm vào, lén giết một bên có thực lực khá mạnh. Khi khu vực an toàn càng lúc càng thu hẹp, Ngô Bình g**t ch*t ba đối thủ bằng ba phát súng, cuối cùng hai đánh một, nhẹ nhàng ăn được gà.

“Phù, thắng rồi”. Trương Siêu thở phào.

Cậu ta cười, nói: “Cậu mạnh lắm, bây giờ đã có chút danh tiếng rồi. Sau này sẽ càng lúc càng khó, đương nhiên số tiền cũng sẽ càng lúc càng cao”.

Cậu ta nói xong thì chuyển ngay cho Ngô Bình ba trăm sáu mươi nghìn.

Lúc này, Ngô Bình đã có hơn bốn trăm năm mươi nghìn, số tiền này đủ để cậu chỉ tiêu rồi, cậu nói: “Sau này tôi sẽ không tham gia nữa”.

"Trương Siêu ngây ra: “Tại sao?”

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Trước đây tham gia là vì thiếu tiên, giờ tôi đã không thiếu tiền nữa”.

Trương Siêu chau mày: “Ngô Bình, chuyện làm ăn dễ kiếm tiền như vậy mà cậu nói bỏ là bỏ sao?”

Ngô Bình nói: “Người giỏi ắt có người giỏi hơn, tôi không thể thắng mãi, cậu cũng không thể kiếm được tiền mãi, phải biết dừng đúng lúc”.

Trương Siêu thấy cậu kiên quyết như vậy thì cũng không khuyên nữa: “Thôi được. Nếu như cậu nghĩ thông suốt thì có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào”.

Ngô Bình chơi hết ván thì liền quay lại trường, cậu về đến chưa tới mười phút thì bài thi môn vật lý bät đầu.

Vật lý và hóa học vốn là hai môn sở trường của Ngô Bình, cộng thêm việc đầu óc cậu được cải thiện nữa nên phát huy làm bài rất tốt.

Hàn Băng Nghiên thi xong thì lại sang tìm cậu, nói muốn mời lại Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5695: Đứng đầu toàn thành


Dưới tán một gốc cây quế, từng làn hương quế lượn lờ. Ngô Bình nâng khuôn mặt xinh đẹp của Hàn Băng Nghiên lên rồi đến gần khẽ hôn một cái.

Ngô Bình chỉ định khẽ hôn rồi ngừng, ai biết Hàn Băng Nghiên bỗng nhiên ôm lấy cậu, cả hai dính sát vào nhau. Nhỏ đến lớn, Ngô Bình chưa từng trải qua chuyện nào tuyệt vời như này, chỉ cảm thấy cơ thể Hàn Băng Nghiên vừa mềm lại thơm. Bản năng nguyên thủy dồn nén trong người cậu chợt bị thả ra, đè Hàn Băng Nghiên lên cây.

Hàn Băng Nghiên khế suyễn một hơi, mặc kệ bàn tay của Ngô Bình lần mò trên người mình. “Ngô Bình, chỉ có thể sờ, không thể làm cái khác nha”, cô †a nhỏ giọng ghé vào tai Ngô Bình nói.

Sắc mặt Ngô Bình đỏ lựng, cảm giác có một nguồn năng lượng không chỗ xả, chỉ có thể ôm chặt lấy Hàn Băng Nghiên.

Mười mấy phút sau, mắt thấy thời gian tự học sắp đến, Hàn Băng Nghiên khế hôn một cái lên mặt Ngô Bình: “Ngô Bình, chúng ta về thị

Hai người không ở chung một khu lớp học, Ngô Bình đưa cô ta trở về trước, sau đó mới về lớp mình.

Cậu vừa đi xuống tòa nhà đã bị bốn nam sinh bao vây, hung dữ nhìn chằm chằm mình. Một người trong đó quát: “Nhóc con, mày can đảm đấy, dám tơ tưởng Hàn Băng Nghiên!”

Ngô Bình liếc bọn họ, chắc hẳn đều là học sinh lớp 12. Tuy vẻ mặt họ nhìn rất dữ dăn, nhưng khí thế lại chẳng đủ.

Cậu không nói gì, đi tới lan can thang lầu, vươn tay năm lấy, lan can được làm từ ống thép thoáng chốc bị Ngô Bình nặn ra dấu năm ngón tay.

Mấy người kia thấy vậy đều sợ ngây người, đây mà là người sao? Tên dẫn đầu lập tức lùi lại mấy bước, mặt mày trằng bệch run rẩy nói: giáo viên đó!”

Mày đừng có làm liều, tao sẽ méc giáo viên đó

Ngô Bình khinh bỉ nói: “Chỉ với mấy tên ăn hại các người, một chưởng của tao thôi cũng đủ để đánh chết một thằng rồi, cút ngay!”

Bốn nam sinh quay đầu bỏ chạy, sợ Ngô Bình đuổi theo. đánh họ.

Thời gian tự học đến chín giờ rưỡi mới kết thúc, trước khi tan học, các giáo viên sẽ trả hết bài thi hôm nay lại. Ngoại ngữ Ngô Bình được 149 điểm, điểm tối đa sinh vật là 100 thì cậu được 99 điểm, vật lý đạt điểm tối đa, hóa học được 97 điểm!

Cuối cùng, tổng điểm Ngô Bình đạt tới 740! Mà dựa theo dữ liệu các giáo viên nhận được, người đứng thứ hai toàn thành phố cũng chỉ thi được 719 điểm. Ngô Bình còn nhiều hơn người đứng thứ hai tận 21 điểm!

Trong trường, Trần Mậu Tông cũng nhận được thành tích, vật lý của cậu ta cũng không được tốt, ngoại ngữ chỉ đạt 131, tổng được 680 điểm, ít hơn Ngô Bình cả 61 điểm! Đứng thứ 28 toàn thành phố, cách top 10 cả một đoạn.

Thành tích vừa được công bố, cả trường đều chấn động, ngay cả hiệu trưởng cũng tự mình chạy đến một chuyến ca ngợi Ngô Bình một phen, khen cậu là tấm gương của cả trường.

Vừa kết thúc tiết tự học, Hàn Băng Nghiên vẫn đến tìm Ngô Bình, hai người ăn chút ăn khuya rồi ai về nhà người nấy.

Sau khi về nhà, Ngô Bình đưa bài thi cho bố mẹ xem. Cậu đã thực hiện được lời khoác lác với bố lúc trước, lấy được vị trí đứng đầu toàn thành.

Đêm đó, Ngô Đại Hưng cực kỳ vui vẻ, ngay cả xe taxi cũng không chạy, mua một bình rượu ngon về muốn Ngô Bình uống cùng mình một chút.

Nhưng mà, Ngô Đại Hưng mới uống được hai ly thì sắc mặt bỗng vàng như nến, trên trán toát ra từng giọt mồ hôi to như hạt đậu, đôi tay ôm ngực, vẻ mặt đau đớn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5696: “Chúc mừng!”


Ngô Đại Hưng đau đớn hét lên một tiếng, sắc mặt lại trở nên bình thường, cái cảm giác đau thắt ngực cũng biến mất.

Hai phút sau, ông ấy đứng lên, kinh ngạc nói: “Không sao, Tiểu Bình, sao con làm được?”

Ngô Bình khẽ thở phào đáp: “Bố, bố đừng uống rượu nữa. Ban nấy, bố là bị nhồi máu cơ tim, làm con sợ muốn chết”.

Ngô Đại Hưng läp bắp hoảng sợ: “Bố bị nhồi máu cơ tim á”

Ngô Bình gật đầu: “Nhưng không sao, uống thuốc là được”.

Lúc này, trong đầu của cậu chợt xuất hiện vô số cách điều trị. Tuy Ngô Bình cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ, nhưng trước mắt chữa bệnh cho bố quan trọng hơn nên tạm thời cũng không nghĩ nhiều.

Cậu chạy suốt đêm đến tiệm thuốc mua thuốc về nấu, mãi đến khi Ngô Đại Hưng uống xong Ngô Bình mới yên tâm.

Tri thức về y học xuất hiện lúc đó cũng khiến Ngô Bình càng hiểu hơn về cơ thể con người, điều này đã giúp cho sự tu luyện của cậu rất nhiều. Đêm đó, trong đầu Ngô Bình đã xuất hiện pháp môn Luyện Khí.

Luyện Khí chia làm mười tầng, nhưng sau mười tầng còn có hai cảnh giới che giấu là Luyện Khí tầng mười một và Luyện Khí tầng mười hai!

€ó điều, lúc trước Ngô Bình chưa tu luyện cảnh giới Tôi Thể đã trực tiếp luyện ra chân khí. Điều này khiến cậu vô cùng khó hiểu. Theo nhận thức từ bé đến lớn, Ngô Bình biết không đặt vững nền móng thì mai sau chắc chẳn sẽ xảy ra vấn đề.

Thế nên, sau khi suy nghĩ một hồi, cậu quyết định bắt đầu tu luyện lại từ cảnh giới Tôi Thể.

Trong đầu Ngô Bình, cảnh giới Tôi Thể có mười tầng lần lượt là luyện da, luyện cơ, luyện máu, luyện xương, luyện tủy, luyện khiếu, tiểu luyện hình, đại luyện hình, nhật nguyệt song luyện, thiên địa tinh luyện.

Đêm đó, cậu cứ theo thứ tự luyện da, luyện cơ, luyện máu, luyện xương. Lễ ra khi tu luyện những tầng ấy thì cần phải có thảo dược riêng, nhưng mỗi khi Ngô Bình tu luyện tới giai đoạn nào thì trong cơ thể sẽ tự động xuất hiện một sức mạnh thần bí giúp cậu nhanh chóng đạt tới cực hạn.

Ngày hôm sau, Ngô Bình vừa dậy đã cảm thấy mình cao. lên. Vì thế, cậu chạy đến chỗ bình thường hay đo chiều cao đo. Trước đó, Ngô Bình cao khoảng 1m74, giờ lại được 1m78, đi giày vào là được 1m8.

Ngô Bình vừa mừng vừa sợ, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Dù sao, cậu mới mười bảy tuổi, vẫn còn đang trong độ tuổi cao lên.

Sau khi ăn sáng xong, Ngô Bình vui vẻ đến trường. Vừa vào cổng trường, cậu kinh ngạc phát hiện một dải băng rôn màu đỏ treo ở cổng, bên trên ghi: Chúc mừng học sinh Ngô Bình của trường đạt được thành tích đứng đầu toàn thành phố trong lần thi lần này!

Ngô Bình nhìn băng rôn mà có chút ngây người, trường học cũng khoa trương quá rồi!

Bấy giờ, cậu cảm thấy sau lưng có người, quay đầu lại thì thấy là Giang Nhu và một nữ sinh khác.

“Chúc mừng!”, Giang Nhu nhàn nhạt nói.

Ngô Bình “ừ” một tiếng: “Cảm ơn”.

Lúc này, một chiếc xe thương vụ dừng lại trước cổng trường. Hàn Băng Nghiên đeo cặp sách bước xuống rồi vẫy. tay với Ngô Bình: “Ngô Bình!”

Ngô Bình gật đầu: “Chào buổi sáng, Băng Nghiên”.

Hàn Băng Nghiên ngó băng rôn, bụm miệng hô nhỏ: “Oa! Đứng đầu toàn thành phố, giỏi ghê luôn!”

Giang Nhu khế cười nói: “Đi nhanh lên, không thì sẽ bị vây xem đớ”.

Hàn Băng Nghiên thấy dáng vẻ thờ ơ của Giang Như thì hơi khó chịu hỏi: “Giang Nhu, lần này cậu thi thế nào?”

Giang Nhu nhàn nhạt đáp: “Cũng được, 634 điểm. Tôi khác các cậu, với tôi thì thành tích tốt cũng được mà không tốt cũng chẳng sao”.

Hàn Băng Nghiên bĩu môi: “Đúng vậy, có một số người vẫn luôn nói mình khác với người ta nên đương nhiên không cần học tập rồi”.

Giang Nhu cũng không tính toán với cô ta, cười nhạt rồi tiếp tục đi về phía trước.

Hàn Băng Nghiên kéo lấy cánh tay Ngô Bình cười nói: “Ngô Bình, cậu giỏi như vậy, sau này phải dạy tớ đó. Tớ không làm nổi đứng đầu toàn thành phố, nhưng chắc đứng nhất lớp cũng được mà nhỉ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5697: Đây là con trai hai người đúng không?


Trên chiếc xe thương vụ kia, tài xế lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh của Ngô Bình.

Trong khu biệt thự của người giàu ở Trung Châu, một người đàn ông trung niên nhìn bức ảnh được gửi đến trên điện thoại không khỏi cau mày. Nam sinh trong ảnh trông cực kỳ điển trai, cao khoảng 1m8, vẻ ngoài cũng ổn. Nhưng trông cách ăn mặc thì chắc hẳn là sinh ra trong một gia đình bình thường.

Bên cạnh có một người phụ nữ trung niên chăm sóc da dẻ vô cùng tốt bước đến ngó rồi cười bảo: "Ánh mắt của Băng Nghiên càng ngày càng tốt. Lần trước, Trần Mậu Tông kia trông y như con khỉ. Còn chàng trai này đẹp trai chưa kìa, nước da hay vóc người đều rất tốt".

Người đàn ông và người phụ nữ trung niên kia chính là bố mẹ Hàn Băng Nghiên, họ vẫn luôn để ý đến tình hình của con gái ở trong trường. Lần trước qua lại với một người tên là Trần Mậu Tông, nhưng họ lại cũng không mấy hài lòng.

Lúc này, tài xế lại gửi đến một tin nhắn: thưa sếp, chàng trai này tên Ngô Bình, là học sinh có số điểm cao nhất toàn thành phố trong cuộc thi lần này, được 740 điểm.

Người phụ nữ nhìn thấy tin nhắn đó bèn cười nói: "Chu choa, còn là thủ khoa cơ đấy. Chí Thành, em cảm thấy đứa nhỏ này ổn đó. Nếu Băng Nghiên thích cậu ta thì có thể thử quen nhau xem sao".

Hàn Chí Thành "hừ” một tiếng: "Thành tích tốt thì có tác dụng gì? Công nhân trong công ty anh có ba người là thủ khoa thành phố, một thủ khoa cấp. tỉnh, không phải là vẫn làm công cho anh?"

Người phụ nữ cười nói: "Hồi đó chẳng phải anh cũng dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng sao? Sao giờ lại khinh bỉ những chàng trai sinh ra trong gia đình thường vậy?"

Hàn Chí Thành thở dài: "Thời đại giờ khác rồi. Hồi xưa, người ở tầng dưới chót còn có cơ hội bò lên. Giờ lại rất khó, không có ô dù hay quý nhân giúp đỡ thì người thường khó mà bộc lộ tài năng”.

Người phụ nữ lại bảo: "Anh có thể làm quý nhân của người ta mà".

Hàn Chí Thành: "Vậy phải xem cậu ta có đáng để anh dẫn dắt không!"

Người phụ nữ: "Hay là đêm nay hẹn cậu ta đến trong nhà chơi. Chúng ta cũng tiện thể xem thử đứa nhỏ này rốt cuộc là người thế nào?”

Hàn Chí Thành gật đầu: "Cũng được. Anh thấy Băng Nghiên rất quan tâm cậu ta, vậy gọi về nhà xem thử'.

Buổi sáng giải đề thi, Ngô Bình cũng không quá chú ý lắng nghe, một mình ôn tập.

Giữa trưa tan học, cậu đang định về nhà ăn cơm lại bỗng nhận được điện thoại của mẹ. Trong điện thoại, Dương Quế Chỉ vội vàng nói: "Tiểu Bình, trưa học xong thì đến nhà cô con đi. Bố mẹ đều không có ở nhà, cần phải đi ra ngoài hai người".

Ngô Bình lén nghe thấy đầu bên kia có tiếng cãi cọ ầmï, giờ thính lực của cậu rất tốt nên nghe thấy có ngư ời đang quát mảng đe dọa.

Ngô Bình thầm nghĩ sau đó mở miệng đồng ý, nhưng vừa cúp điện thoại đã chạy về nhà. Cậu phải về xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Vừa về nhà, đã thấy dưới lần đậu hai chiếc xe việt dã, trên mỗi chiếc đều có vài người ngồi.

Ngô Bình nhìn thoáng qua rồi nhanh chân lên lầu.

Đến trước cửa nhà, chỉ thấy cửa mở toang, một đám người đứng trong phòng khách hút thuốc, Ngô Đại Hưng bị hai người đè dưới đất, mặt dán sát sàn nhà, khóe miệng đổ máu. Dương Quế Chi té ở góc tường, trên mặt xanh xanh tím tím, tóc bị lôi kéo rối tung.

Ngô Đại Hưng cố sức vùng vẫy, nhưng hai gã đàn ông cao to lại đè chặt khiến ông ấy không thể nhúc nhích.

Một người đàn ông đeo kính ngồi trên sô pha, bắt chéo chân lạnh lùng nói: "Ba trăm nghìn tệ tiền lời kia, hai người định khi nào thì trả?"

Ngô Đại Hưng cả giận nói: "Tôi đã sớm trả hết tiền rồi, không còn nợ mấy người nữa!"

Người đàn ông đeo kính cười lạnh một tiếng, phát hiện Ngô Bình tiến vào bèn hỏi: "Đây là con trai hai người đúng không?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5698: Cậu chủ Mã


Sắc mặt Ngô Bình hết sức khó coi đi đến bên cạnh Ngô Đại Hưng, một tay một người vậy mà lại trực tiếp xách hai gã đàn ông kia lên rồi ném thẳng về phía cửa sổ.

"Xoảng!"

Sau khi luyện tủy, sức lực của cậu cực kỳ lớn, nhịp tim mỗi lần đập đều vô cùng mạnh mẽ, chỉ một nhịp đã có thể ném bay một người.

Hai gã đàn ông kia va bể cửa sổ rớt thẳng từ tầng bốn xuống đất, vừa hay nện xuống hai chiếc xe việt dã kia khiến đỉnh xe lõm thành hai cái hố to, kính cũng vỡ vụn.

Người đàn ông đeo kính thấy vậy sợ ngây người, gã đứng bật dậy xông tới cửa sổ ngó xuống. Thấy chiếc xe việt dã trị trí cả triệu tệ của mình bị nện nát bét thì giận giữ hét: "Lần này, các người ít nhất cũng phải đền cho tôi năm triệu tệ!"

Gã còn chưa nói xong đã cảm thấy tóc bị người †a nắm lấy, sau đó cả người treo không ngoài cửa sổ, bất cứ lúc nào cũng sẽ rớt xuống. Cơn đau cùng nỗi sợ hãi khiến gã phát ra tiếng hét chói tai y như một mụ đàn bà.

Ngô Bình lạnh lùng hỏi: "Tại sao lại đánh bố mẹ tôi?"

Người đàn ông đeo kính vội đáp: "Nhà cậu thiếu tiền tôi không trả, tôi tới đòi nợ!"

Ngô Đại Hưng đứng lên nói: "Tiểu Bình, hồi đó chính là tên này vi phạm giao thông, hại bố đâm hỏng xe của gã. Chiếc xe kia của gã hơn mười triệu tệ, cuối cùng chỉ phí sửa chữa tốn hơn ba triệu tệ. Bảo hiểm chỉ có thể chỉ trả hai triệu, còn lại hơn một triệu, bố mẹ bán nhà trả. Giờ đã trôi qua mấy năm, không ngờ họ lại đến đòi nợi"

Ngô Bình tức giận hỏi: "Nếu chúng tôi đã trả tiền, vậy sao còn đến?"

Gã run rẩy đáp: "Đừng kích động. Tôi nhớ lộn, nhà cậu quả thật đã trả xong hết rồi".

Dương Quế Chỉ lại nói: "Tiểu Bình, hắn ta là cảm thấy nhà ta hiền lành dễ bắt nạt, cố tình đến lừa tiền của chúng ta. Vả lại, tai nạn xe cộ hồi đó là do hắn †a gây ra, nhưng lại mua được cảnh sát giao thông đẩy hết trách nhiệm lên bố mẹ".

"Thật vậy hả?", Ngô Bình nặng nề hỏi. Người đàn ông đeo kính vội đáp: "Đúng vậy, đều là lỗi của tôi. Cậu thả tôi xuống, lỡ tôi mà té xuống thì không chết cũng tàn phế mất".

Ngô Bình lạnh lùng bảo: "Vậy trả hết tiền bồi thường mà bố tao đưa cho mày lại, không được thiếu đồng nào. Đúng rồi, còn cả tiền lời nữa. Một năm tính 20%, ba năm là 60%, tổng cộng năm triệu tệ!"

Cậu cực kỳ hận đám người đã đánh bố mẹ mình và cũng không định tha cho họ một cách dễ dàng.

Gã đeo kính sợ chết nên luôn miệng đồng ý.

Ngô Bình: "Bảo người của mày mang tiền đến, tao muốn tiền mặt".

"Được, được, tôi sẽ bảo người đi lấy ngay".

Gã lập tức gọi tới mấy người bị dọa choáng váng, bảo họ đi ngân hàng rút tiền.

Đến tận giờ, Ngô Bình mới ném gã xuống đất rồi giãm lên má phải gã, dùng chân nghiền khiến tên đeo kính đau đến nỗi hét thảm như tiếng giết heo.

"Đau quá..."

Ngô Bình hỏi: "Mày tên gì?"

"Tôi tên Mã Thiếu Uy".

Tuy Ngô Đại Hưng khá kinh ngạc trước sức chiến đấu của Ngô Bình, nhưng vẫn nhỏ giọng nói: “Tiểu Bình, nhà họ Mã là một gia tộc khá có thế lực ở vùng này, có khôi tài sản cả tỷ. Mã Thiếu Uy kia là cậu chủ nhà họ Mã".

Ngô Bình: "Bố, chúng ta không cần phải sợ họ, người nên sợ là họ mới đúng!"

Trong khoảng thời gian này, cậu thường xuyên lên mạng tìm kiếm những thông tin liên quan đến tu luyện, cũng coi như có một ít hiểu biết nhất định với giới tu hành. Người thường và người tu hành rất ít tiếp xúc, Luyện Khí hậu kỳ như cậu, ở trong phạm vi cả tỉnh đã là rất lợi hại rồi. Thế nên, cậu mới chẳng hề e sợ nhà họ Mã kia.

Đúng lúc này, dưới lầu vang lên tiếng xe cứU thương, hai đàn em rớt xuống được xe chở đi. Tuy không chết, nhưng chắc chẳn sẽ bị tổn thương nội tạng.

Lại qua hơn nửa tiếng, người của Mã Thiếu Uy mới mang năm triệu tiền mặt chạy đến. Ngô Bình đếm sơ một lượt rồi gật đầu nói: "Tiền này, là mày nợ nhà tao".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5699: Anh, tiền này ở đâu ra vậy?


Ngô Bình: “Năm trăm nghìn này không cần đưa vội, ngày mai tao đến nhà họ Mã để lấy”.

Mã Thiếu Uy ngây người, không hiểu ý Ngô Bình là thế nào.

Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Mày cút đi được rồi”.

Mã Thiếu Uy vội vàng đưa người rời đi, sau khi xuống lầu, Mã Thiếu Uy căm hận liếc nhìn chiếc xe địa hình đang tan nát kia, thấp giọng nói: “Quay về! Nói chuyện này cho bố tao!”

Trên lầu, vợ chồng Ngô Đại Hưng cảm thấy như nằm mơ vậy, đến bây giờ vẫn còn sửng sốt.

“Tiểu Bình, sao con lợi hại vậy, thoáng chốc đã đánh bại bọn họ . Ngô Đại Hưng hỏi con mình.

Ngô Bình cười nói: “Con vấn lén luyện công, đánh nhau cũng này nọ lắm”.

Dương Quế Chỉ thì lại lo lắng Mã Thiếu Uy sẽ báo thù, bèn nói: “Tiểu Bình, chúng ta đừng nên xung đột với người ta, dù sao đó cũng là nhà giàu có quyền có thế. Mấy ngày tới, con cứ đến nhà cô con tránh tạm đi”.

Nhắc đến cô của mình, trong lòng Ngô Bình lại cảm thấy ấm áp. Từ sau khi trong nhà xảy ra chuyện thì đều là cô của cậu cứ bận tới bận lui, ngay cả căn nhà này cũng là do cô cho bọn họ mượn ở. Sau khi lên cấp ba, cứ cách hai ba hôm cô lại cho cậu tiền tiêu vặt, giày thể thao hơn một nghìn trên chân cậu cũng là do cô mua.

Ngô Bình: “Mẹ, không sao đâu”.

Cậu nhìn đồng hồ: “Bố à, buổi chiều chúng ta đi xem nhà. Sau đó cùng đến thăm cô đi”.

Ngô Đại Hưng nhìn năm triệu tiền mặt dưới đất, vẫn không dám tin nổi, nói: “Khoản tiền này, nhà họ Mã chắc chăn sẽ không đưa cho chúng ta một cách dễ dàng”.

Ngô Bình: “Không cần quan tâm mấy chuyện đó, cứ mua nhà trước đã”.

Cách trường cấp ba số 1 không xa có một tòa nhà bảy tầng, hoàn cảnh không tệ. Ngô Băng tìm môi giới, cùng Ngô Đại Hưng chọn một ngôi căn hộ cũ có diện tích khoảng một trăm sáu mươi mét vuông, ba phòng ngủ, hai sảnh, hai nhà vệ sinh.

Căn nhà mới được tu sửa hơn một năm, vốn dĩ cùng để làm nhà tân hôn, nhưng hai vợ chồng chủ đều làm việc ở thủ đô, chuẩn bị mua nhà ở bên đó nên muốn bán căn nhà ở Trung Châu này.

Đồ dùng điện tử trong nhà vẫn chưa từng dùng đến, Ngô Bình và Ngô Đại Hưng xem qua, đều cảm thấy rất hài lòng, lập tức muốn mua nhà. Giá trị căn nhà là bốn triệu rưỡi, dùng năm triệu mua đứt vẫn còn dư.

Ngoài ra, Ngô Bình lại bỏ ra hai trăm bốn mươi nghìn mua hai chỗ đậu xe, tổng cộng là bốn triệu bảy trăm bốn mươi nghìn.

Ký hợp đồng mua nhà xong thì mới bốn chiều giờ, hai bố con lại mua trái cây đến nhà cô của Ngô Bình.

Cô của Ngô Bình tên Ngô Ngọc Thu, kinh doanh một nhà hàng nhỏ. Nhà hàng buôn bán cũng khá tốt, mỗi năm có thể kiếm được ba, bốn trăm nghìn tiền lại.

Bọn họ đến nhà hàng thì thấy một người phụ nữ chừng bốn mươi đang ngồi sau quầy tính toán sổ sách. Giờ này, trong tiệm không có nhiều khách, chỉ có một nhân viên tạp vụ đang dọn vệ sinh.

“Cô àI"

Nghe thấy tiếng gọi, Ngô Ngọc Thu ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ vui cười: “Tiểu Bình, anh hai, hai người đến rồi à?”

Bà ấy đứng dậy nhận lấy trái cây trong tay Ngô Bình, cười nói: “Hai người vào bên trong ngồi đi. Tiểu Bình có đói không, cô bảo nhà bếp làm chút đồ ăn cho cháu”.

Ngô Bình cười nói: “Cháu không đói. Dượng đâu ạ”

Ngô Ngọc Thu: “Đi nhập hàng rồi”.

Nói rồi mọi người tiến vào trong một căn phòng nhỏ bên trong, không gian không lớn, nhưng được quét dọn sạch sẽ.

Ngô Ngọc Thu lấy một ít đồ ăn vặt cho Ngô Bình, rồi lại rót chén trà cho anh trai, nói: “Anh hai, hôm nay anh không đi chạy xe sao?”

Ngô Đại Hưng: “Hôm nay nghỉ ngơi nên cùng Tiểu Bình đến thăm em. Dạo này làm ăn ổn chứ?”

Ngô Ngọc Thu: “Cũng khá tốt, bận mệt cả người, em cũng muốn tìm nhân viên phụ”.

Ngô Đại Hưng gật đầu, lấy hai, ba trăm nghìn còn lại từ trong túi bỏ lên bàn, nói: “Ngọc Thu, tiền này dùng mấy năm rồi, vẫn chưa trả cho em nên hôm nay...”

Thấy nhiều tiền như vậy, Ngô Ngọc Thu kinh ngạc: “Anh, tiền này ở đâu ra vậy?”

Ngô Bình cười nói: “Cô à, đây là tiền học bổng, cháu thi lần này đứng nhất thành phố, được thưởng một trăm nghìn”.
 
Back
Top Dưới