Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 5660: “Cậu Thiên là ai?”


Vào trong Đại Ngũ Hành giới, anh truyền tiên tiên lực vào. trong chìa khóa, một tia sáng xuất hiện chỉ dẫn phương hướng cho anh.

Anh độn một khoảng thì thấy một quầng sáng, quầng sáng này vốn dĩ đã ẩn đi nhưng khi Ngô Bình cầm chìa khóa tới gần thì nó bỗng nhiên phát sáng.

Ngô Bình đi vào trong quầng sáng, thấy được cánh cửa cổ xưa, anh đẩy cửa vào, người đã tiến vào thế giới khác.

Anh phát hiện hiện thế giới này tràn ngập khí tức hỗn độn, anh có hơi bất ngờ, chẳng lẽ đây là thế giới Hỗn Độn?

Qua cửa, hắn thấy một căn nhà nhỏ đang đóng.

Ngô Bình mở cửa nhà, anh thấy trên chiếc bàn giữa nhà có một quyển bút ký mà trên cái ghế kế bên lại là một xác khô, đoán chừng là một người đàn ông trung niên.

Ngô Bình mở bút ký, bên trong ghi chép khá nhiều thứ, anh đọc qua một lần là biết được tình huống đại khái.

Hóa ra cái gọi là bảo tàng chính là thế giới Hỗn Độn được phát hiện này.

Vì thế giới Hỗn Độn này vô cùng bí mật, trừ Thái Nhất Môn thì không có người nào khác biết được. Thái Nhất Môn bị các thế lực lớn cùng nhau tiêu diệt, cuối cùng chỉ còn môn chủ sống sót.

Môn chủ cũng tự biết ngày sống của mình không còn dài nên trước khi chết đã lưu lại bút ký, ghi chép toàn bộ những thành tựu của Thái Nhất Môn, mong người tìm tới bảo tàng sẽ xây dựng lại môn phái này.

Ngô Bình thở dài, anh cúi người làm lễ với cái xác: “Tiền bối yên tâm, tôi nhất định sẽ xây dựng lại Thái Nhất Môn!”

Trong tay xác khô có một chiếc nhãn, toàn bộ tài sản của Thái Nhất Môn đều nằm trong đó, Ngô Bình lấy nhãn rồi rời khỏi thế giới Hỗn Độn.

Kế tiếp, anh cần chuẩn bị cho chuyện của mình, việc thăm dò nơi này tạm thời sẽ không làm. Chờ anh tu thành, tiến vào Đạo Cảnh rồi thăm dò cũng không muộn.

Ngô Bình về lại Đại Ngũ Hành giới, anh lại đi gặp mấy người Tả Thiên Thu, sau đó trân trọng giao Thái Nhất Đạo Điển cho Mạc Thiên Sầu và Tả Thiên Thu, coi như báo đáp ân tình họ giúp đỡ trước đây.

Ngồi ở Thái Chân Môn một hồi, Ngô Bình cũng tạm biệt hai người. Từ lúc anh tiến vào Thiên Khuyết này cũng đã được một tháng, hiện tại đã có thể đi khiêu chiến cao thủ trên bảng Đại Tiên.

Ngô Bình thúc giục thẻ bài trong tay, quang ảnh chuyển động, Ngô Bình lập tức biến mất.

Giây sau, anh đã xuất hiện trong một sân nhỏ, một người đàn ông trung niên tiến tới cười nói: “Cậu Ngô, tôi tên Trương Miễn, chịu trách nhiệm hướng dẫn cậu tham dự khiêu chiến bảng Đại Tiên”.

Ngô Bình gật đầu: “Khiêu chiến bảng Đại Tiên cũng có người hướng dẫn à?”

Trương Miễn cười nói: “Cũng không phải! Chỉ có người đứng đầu bảng Tiểu Tiên là cậu mới được hướng dẫn thôi”.

Ngô Bình: “Vậy ông sẽ hướng dẫn tôi cái gì?”

Trương Miễn: “Chủ yếu như là cách nâng cao tỷ lệ thăng, chọn mục tiêu khiêu chiến thích hợp!”

Ngô Bình: “Tôi muốn khiêu chiến từ hạng 300 đến 100”.

Trương Miễn: “Được, nhưng tôi đề nghị cậu nên bắt đầu từ hạng 300”.

Ngô Bình: “Vì sao?”

Trương Miễn cười: “Một là vì nếu khiêu chiến từ thứ tự thấp nhất thì tỷ lệ thắng sẽ cao hơn, thêm nữa là một khi thẳng, cậu sẽ nhận được phần thưởng, đương nhiên là cậu còn có thể cá cược”.

Ngô Bình lại không quá muốn như vậy, anh có bảo tàng của Thái Nhất Môn, giá trị hàng tỷ, không thèm đếm xỉa tới chút tiền kia, nên nói: “Không cần, tôi trực tiếp khiêu chiến hạng 100 luôn”.

Trương Miễn giật mình: “Cậu Ngô, cậu cũng biết là trắm hạng đầu trên bảng Đại Tiên gần như đều là Đạo Cảnh chứ?”

“Thì sao?”, Ngô Bình thản nhiên: “Tôi muốn khiêu chiến cao thủ như vậy”.

Sắc mặt Trương Miễn có chút khó coi: “Cậu Ngô, tôi cũng nói thật với cậu, chúng tôi sắp xếp như thế là theo lệnh của bên trên”.

Ngô Bình nhíu mày: “Ý ông là aï?”

Trương Miễn ngạo mạn nói: “Đương nhiên là thế lực thành lập Thiên Khuyết!”

Ngô Bình: “Hóa ra Thiên Khuyết là công cụ kiếm tiền, không tham gia cũng chẳng sao”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5661: Đứng thứ ba bảng Đại Tiên


Ngô Bình thản nhiên: “Tôi không có thời gian “phối hợp diễn xuất” với mấy người, ông muốn thì làm theo lời tôi, không thích thì tôi đi”.

Trương Miễn thấy Ngô Bình kiên quyết thì thở dài: “Cũng được, cậu đợi một lát, tôi đi sắp xếp!”

Trương Miễn rời đi, dọc theo một con đường đầy sương mù, tiến vào một tòa nhà, tới trước mặt một thanh niên, bất đắc dĩ nói: “Thưa cậu, người nọ không chịu phối hợp, vừa lên đã muốn khiêu chiến hạng 100!”

Người đối diện đang chải lông cho một con mèo màu trằng, mười ngón tay thon dài, mặt trắng không râu, có vài nét khá nữ tính, âm thanh nhu mị: “Vậy bảo hạng ba ra đánh thay hạng 100, cho hắn ta biết hậu quả của việc không nghe lời”.

Trương Miễn nói: “Thưa cậu, người hạng ba nổi tiếng là tàn nhẫn, nếu hẳn ra tay, ngưới mới chắc chẳn sẽ chết”.

Thanh niên cười nói: “Chết thì chết thôi, kẻ không nghe lời, giữ lại làm chỉ?”

Trương Miễn đành phải đáp: “Vâng, thuộc hạ lập tức thu xếp”. Ngô Bình đợi khoảng một tiếng mới thấy Trương Miễn quay về, ông ta nói:“Cậu Ngô, tí nữa sẽ bắt đầu khiêu chiến, cậu hãy đợi ở đây, tới giờ tôi sẽ tới tìm cậu”.

Ngô Bình: “Khiêu chiến ai?”

Trương Miễn nhìn anh một cái rồi nói:"'Theo yêu cầu của cậu thì là hạng 100 trên bảng Đại Tiên”.

Đối phương đi rồi, Ngô Bình đứng đợi. Anh chờ gần bốn tiếng, Trương Miễn mới quay lại cười nói: “Cậu Ngô, chuẩn bị cả rồi, cậu có thể lên đánh bất cứ khi nào”.

Ngô Bình không muốn tốn thêm thời gian: “Vậy bắt đầu luôn đi!”

Trương Miễn mở ra một cánh cửa phòng: “Cậu Ngô, vào là sẽ thấy võ đài ngay”.

Ngô Bình phát hiện khắp nơi này đều là loại cửa truyền tống, đây là một loại trận pháp truyền tống, cũng không phải thời không bình thường. Anh đẩy cửa ra, quả nhiên là thấy ngay một võ đài khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung đẳng. sau cánh cửa. Giống với lần trước, chung quanh có mây mù lượn lờ, loáng thoáng thấy được rất nhiều người xem.

Đứng ở cửa, Ngô Bình hỏi: “Bên ngoài náo nhiệt nhỉ, đều là người tham gia cá cược phải không!”

Trương Miễn cười nói úng vậy, hơn nữa, chỉ có khách quý mới được xem cuộc chiến”.

Ngô Bình: “Tôi có thể tham gia cái này không?”

Trương Miễn: “Tất nhiên có thể. Nhưng mà hạn mức cá cược khá cao, thấp nhất cũng phải trăm tỷ tiền đại đạo”.

Ngô Bình: “Người có tiền cũng nhiều nhỉ, làm sao để tham gia?”

Trương Miễn: “Cậu lên võ đài thì sẽ có người đến giúp đỡ.

Ngô Bình gật đầu, đi vào rồi bay lên võ đài.

Anh vừa đáp đất thì một tu sĩ mập đi tới, mặt mày phúc hậu, cười ha hả chào anh: “Chào cậu, nghe nói cậu cũng. muốn tham gia cá cược?”

Ngô Bình: “Đúng vậy!”

'Tu sĩ mập: “Thưa cậu, vì cậu khiêu chiến người trong trăm hạng đầu mạnh nhất của bảng Đại Tiên nên tỷ lệ cược sẽ rất cao, trước là 1:9, sau đó sẽ có thay đổi nhưng tỷ lệ chỉ dao động từ 1:8 đến 1:10”.

Ngô Bình: “Có hạn chế tiền cược không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5662: “Anh biết tu vi của tôi?”


'Tu sĩ mập giật thót, hắn ta không ngờ Ngô Bình lại mang theo nhiều tiền như vậy. Nên biết là những người coi võ đài đều là các thế lực lớn, nhưng số người có thể lấy ra mười lãm nghìn tỷ cũng không bao nhiêu, thường chỉ có mấy nghìn tỷ mà thôi.

Hản ta lấy ra khế ước, để Ngô Bình ký tên ngay tại chỗ, sau đó Ngô Bình giao ra mười lăm nghìn tỷ tiền đại đạo.

Cảnh này bị những khán giả chung quanh nhìn thấy hết, họ đều cảm thấy không thể tin nổi.

“Mấy người có thấy không vậy? Cái tên bảng Tiểu Tiên kia cược bản thân thẳng, lấy ra được mười lăm nghìn tỷ luôn á. Chậc chậc, hiện tại, tu sĩ bên dưới giàu có tới thế à?”

“Dù sao hẳn cũng là người đứng đầu bảng Tiểu Tiên, có chút tiền cũng đâu có gì lạ. Chỉ là đáng tiếc, hẳn muốn khiêu chiến hạng 100 kìa”.

“Hạng 100 thôi mà, chẳng lế người này có gì đặc biệt?”

“Mọi người chưa biết sao? Sau lưng hẳn không có chỗ dựa, trận này sẽ thua thôi”.

Những người còn lại đều hiểu: “Hóa ra là một mình tới, vậy thì chết chắc rồi”.

Ngô Bình ở trên võ đài chờ nửa tiếng, tu sĩ mập mới quay "Thưa cậu, tỷ lệ cược đã được xác định, 1:8.6”.

Ngô Bình gật đầu hỏi: “Khi nào bắt đầu?”

Tu sĩ mập: “Lập tức!”

Tu sĩ mập vừa đi thì một tia sáng rơi xuống, vị trí khác của võ đài đã có người.

Kẻ kia mang sắc mặt tái nhợt, trong ánh mắt là tia khinh miệt. Nhìn kẻ nọ Ngô Bình chỉ biết đối phương dịch dung, gương mặt thật không phải như thế.

Anh biết, e rằng có kẻ cố tình gài mình, người tỷ thí với anh hiện tại có thực lực vượt xa hạng 100 bảng Đại Tiên.

Nhưng Ngô Bình cũng không để bụng, anh đến đây vốn là để khiêu chiến cao thủ đứng đầu bảng Đại Tiên, ai quan tâm đối phương có thứ tự thế nào, anh đánh tất, hơn nữa còn sẽ đả bại đối phương. Sự tự tin này bắt nguồn từ thực lực mạnh mẽ và Dương Thần chí tôn mới ngưng tụ khi vừa đột phá đại thần kiếp.

Ngô Bình nhìn đối thủ: “Anh không cần che giấu thực lực, thi triển thực lực của Đạo Cảnh tầng ba ra đi”.

Người kia giật mình: “Anh biết tu vi của tôi?”

Ngô Bình bình thản: “Tôi còn biết anh không phải hạng 100 nữa kìa”.

Đối phương cười lạnh: “Người sắp chết thì nói nhiều vậy làm gì?”

“Ngô Bình - quán quân bảng Tiểu Tiên khu Thanh Long khiêu chiến Thạch Dã - hạng 100 bảng Đại Tiên”.

Dứt lời, tay Thạch Dã bỗng vươn ra trước, Ngô Bình cũng cảm giác được một sức mạnh khá lợi hại đang nhầm vào. ngực, vị trí trái tim của mình.

Anh không hề hoang mang, nhẹ nhàng tránh đi một trảo kia, sức mạnh đối diện tức khắc vỡ vụn. Sau đó, anh cũng vươn một trảo, ngực, bụng của Thạch Dã bị mở bung ra ngay. tại chỗ, tim gan phèo phổi đều lòi hết ra ngoài, rớt xuống đất. Sau một giây ngẩn ngơ, người này hét một tiếng thảm thiết.

Ngô Bình vừa sử dụng một loại thần thông thượng cổ kỳ dị, có thể sao chép thần thông của đối phương, đồng thời gia tăng uy lực lên gấp mấy lần, từ đó đánh chết đối thủ. Anh vừa sao chép chiêu đào tim của đối thủ, kết quả là giết đối thủ chỉ trong giây lát.

Hiện trường bỗng dưng yên tĩnh, chẳng ai ngờ được Ngô Bình lại chỉ dùng một chiêu là đánh chết hạng 100.

'Trên khán phòng, một thanh niên đứng bật dậy, là cậu Thiên kia. Người ra trận là cao thủ mạnh nhất của hẳn, vì để ngụy trang thành hạng 100, tên kia còn cố ý áp chế tu vi. Nhưng hành động này lại hại chết chính chủ khi hẳn ta bị Ngô Bình đánh chết tươi, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.

Sau khi Ngô Bình đánh chết đối thủ, một giọng nói vang lên: “Ngô Bình thắng!”

Ngô Bình: “Tôi có điều muốn nói!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5663: Nhà họ Thiên nhận sai


“Đúng là Liễu Vọng Tinh, nói vậy người bị Ngô Bình đánh bại là người xếp thứ ba trên bảng Đại Tiên rồi?”

Ngô Bình: “Người đó là ai? Chắc mọi người đều quen hắn ta”.

Giọng nói đó: “Người đó là người xếp thứ ba trên bảng Đại Tiên, Liễu Vọng Tinh”.

Ngô Bình: “Nói như vậy thì người bị tôi đánh bại là người thứ ba trên bảng Đại Tiên. Vậy phải tặng cho tôi phần thưởng khi đánh bại được người xếp thứ ba trên bảng Đại Tiên mới đúng chứ”.

“Được, vậy thì tính theo mức đánh bại được người thứ ba”. Đối phương biết lỗi sai thuộc về ban tổ chức nên liền đồng ý ngay..

Cậu chủ Thiên đó nghiến răng, gẵn từng chữ với vẻ mặt rất khó coi: “Xử hắn ta cho tôi ngay”.

Một người bên cạnh hẳn ta đứng lên, lạnh lùng nói: “Cậu chủ yên tâm, hẳn ta dám làm vậy thì đã là tự tìm đường chết, tôi sẽ không để hẳn ta sống sót rời khỏi đây đâu”.

Sau đó có người đưa tiền thắng cược cho Ngô Bình, một trăm hai mươi chín nghìn tỷ tiền Đại Đạo. Đương nhiên, phần thưởng dành cho người đánh thằng được người xếp thứ ba cũng rất nhiều, bao gồm một trăm nghìn tỷ tiền Đại Đạo và một chiếc áo pháp khí Đạo Cảnh, ngoài ra anh sẽ còn thay thế Liễu Vọng Tinh, trở thành người xếp thứ ba trên bảng Đại Tiên. Hơn nữa, anh còn có thể tiếp tục thách thức hai người phía sau.

Ngô Bình nhận lấy tiền rồi cao giọng nói: “Có người muốn mượn tay người xếp thứ ba g**t ch*t tôi trên võ đài, tôi cần Thiên Khuyết cho tôi một câu trả lời về chuyện này, nếu không thì uy tín của Thiên Khuyết để đâu?”

Hội trường bắt đầu có người bàn luận, đúng vậy, đối phương làm như vậy đã phá hỏng quy tắc, làm ảnh hưởng đến lợi ích của rất nhiều người.

Một người trung niên tóc bạc xuất hiện trên võ đài, lớn tiếng nói: “Các vị, nhà họ Thiên nhất định sẽ cho mọi người câu trả lời thỏa đáng về chuyện ngày hôm nay”.

Ngô Bình hỏi: “Ông là ai?”

Người đàn ông trung niên nói: “Tôi là quản gia của nhà họ Thiên - Thiên Phong”.

Ngô Bình: “Nhất định là ông biết được người đứng phía sau là ai, tôi hi vọng ông sẽ giao hẳn ta ra”.

'Thiên Phong nghe vậy thì bất giác cười khẩy: “Giao ra sao? Chỉ với câu nói này của cậu hả?”

Ngô Bình: “Ông không giao ra cũng được, vậy chứng tỏ nhà họ Thiên bao che cho kẻ có lỗi, làm sai mà lại không bị phạt, nhất định chuyện này sẽ còn xảy ra nữa. Sau này, còn có ai tin tưởng để nhà họ Thiên các ông làm nhà cái cược võ đài? Còn ai tin vào tính công bằng của Thiên Khuyết nữa?”

Thiên Phong giận dữ: “Hỗn láo, nhà họ Thiên là để cậu phê bình sao? Cậu thật to gan”.

Ngô Bình: “Sao hả? Làm sai mà còn không cho người khác nói à? Nhà họ Thiên các ông uy phong thật đấy”.

Cuối cùng thì cậu chủ Thiên đó cũng không ngồi yên được nữa, hẳn ta nhảy ra võ đài, chỉ vào mặt Ngô Bình, nói từng chữ một: “Mày là cái thá gì, là tao muốn g**t ch*t mày đó, thì đã sao, không phục à?”

Người đó ngông cuồng tột độ, hoàn toàn không xem Ngô Bình ra gì.

Ngô Bình thở dài, nói: “Xem ra là nhà họ Thiên các người đã âm thầm giở trò với võ đài, không biết đã lén kiếm chát được bao nhiêu rồi, cũng không biết đã có bao nhiêu người vì sự vô sỉ của các người mà thua đến trẳng tay”.

Mọi người ở hội trường ai cũng khó chịu, sở dĩ họ chịu bỏ ra mấy nghìn tỷ, mấy trăm tỷ là vì họ tin tưởng nhà họ Thiên. Nhưng chuyện này khiến họ nghỉ ngờ những trận cá cược trước đây, giống như những gì Ngô Bình nói, trước đây nhà họ Thiên đã bày ra bao nhiêu vụ việc tương tự thế này rồi, kiếm được bao nhiêu tiền của họ?

“Nhà họ Thiên nhất định phải cho chúng tôi câu trả lời”.

“Không sai, từ đầu đến giờ tôi đã cược tám nghìn tỷ tiền Đại Đạo ở đây, các người đã dùng thủ đoạn tương tự ăn chặn bao nhiêu tiền rồi? Tôi rất nghi ngờ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5664: “Cậu có thể đi được rồi”.


Cậu chủ Thiên tức đến trợn tròn mắt, nói với vẻ nham hiểm: “Nhóc con, mày biết mà đang làm gì không?”

Ngô Bình cười khẩy: “Anh chính là cậu chủ Thiên đúng không? Trước đây phái người bảo tôi nghe theo sự sắp xếp của các người, giúp các người kiếm tiền nhưng tôi không nghe, nên anh muốn hại chết tôi. Ha ha, các người kiếm tiền nhờ Thiên Khuyết theo cách này sao?”

Cậu chủ Thiên tức giận, nói: “Mày muốn chết mà”. Hắn ta nói xong thì đưa tay ra tóm lấy Ngô Bình.

Hắn ta là cậu chủ của nhà họ Thiên, đương nhiên thực lực rất mạnh, nhưng dù có mạnh đến đâu thì cũng không thể bì được với thiên kiêu siêu cấp trên bảng Đại Tiên, vì vậy, theo Ngô Bình thấy thì đòn đó của hắn ta có rất nhiều sơ hở.

“Ọc".

Ngô Bình đấm lên mặt hẳn ta làm móp cả mặt, răng cũng gãy hết.

Thiên Phong giận dữ: “Hỗn láo”. Sau đó cũng ra tay với Ngô Bình.

Sau khi Ngô Bình ngưng tụ dương thần thì có thể giết được tu sĩ bình thường mà không cần phải mượn ngoại lực, Thiên Phong đó chỉ là Đạo Cảnh tầng bốn, sao có thể là đối thủ của Ngô Bình?

“Ầm!."

Ngô Bình đấm bay Thiên Phong, sau đó đưa chân giẫm lên đầu ông ta, lạnh lùng nói: “Đồ rác rưởi, dám ra tay với tôi, ai cho ông dũng khí đó vậy?”

“Dừng tay”.

Một người đàn ông xuất hiện trên võ đài không biết từ lúc. nào.

Cậu chủ Thiên bị đánh tả tơi nhìn thấy người đó thì vội nói: “Cha, tên này đánh con”.

Người đàn ông lạnh lùng nhìn cậu chủ Thiên, cậu chủ Thiên liên cúi đầu, không dám nói gì thêm.

Người đàn ông nhìn sang Ngô Bình, nói: “Tôi là gia chủ nhà họ Thiên, Thiên Thẳng Uy. Chuyện này đúng là lỗi của nhà họ Thiên, cậu muốn thế nào?”

Ngô Bình: “Rất đơn giản, cho nhà họ Thiên các người hai sự lựa chọn, một là bồi thường cho tôi một khoản tiền, cũng không cần nhiều, tôi chỉ cần một nghìn tỷ tiền Đại Đạo thôi. Lựa chọn thứ hai là để cậu chủ Thiên lên võ đài đánh với tôi một trận công bằng, không màn sống chết”.

Cậu chủ Thiên tái mặt, một nghìn tỷ là con số quá lớn, nhưng bảo hẳn ta lên võ đài thì hẳn ta lại không dám. Lúc nấy Ngô Bình vừa ra tay thì hẳn ta đã biết mình không phải đối thủ của anh, nếu phải lên võ đài thật thì hẳn ta sẽ chết chắc.

Thiên Thắng Uy lạnh lùng đáp: “Được, cho cậu một nghìn tỷ”. Ông ta quăng túi tiền qua cho anh.

Ngô Bình liếc nhìn sơ số lượng rồi lạnh lùng đáp: “Được, chuyện này kết thúc ở đây, tôi sẽ không truy cứu nữa. Xin gia chủ Thiên để tôi về, tôi sợ ở lại đây thì nhà họ Thiên các ông sẽ trả thù tôi”.

Thiên Thằng Uy chỉ tay, một cánh cửa liền xuất hiện trước mặt Ngô Bình, ông ta nói: “Cậu có thể đi được rồi”.

Ngô Bình chắp tay chào mọi người xung quanh: “Các vị, hẹn gặp lại”. Anh nói xong thì đi vào trong.

Sau khi vào trong cửa thì anh đã ra khỏi Thiên Khuyết.

Anh ra khỏi Thiên Khuyết thì lập tức quay về núi Nguyên Thủy, tìm gặp Giang Sơ Nhan, hỏi về tình hình của nhà họ Thiên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5665: Nguyên Thủy Thượng Cảnh


Ngô Bình khẽ thở dài: “Xem ra tôi phải đề phòng nhà họ Thiên”.

Giang Sơ Nhan: “Công tử có dự định gì?”

Ngô Bình: “Tôi muốn đưa người nhà tôi đến một nơi an toàn, chỉ cần họ an toàn, tôi không còn gì lo lắng cả”.

Giang Sơ Nhan: “Vậy an toàn của công tử thì thế nào?”

Ngô Bình cười nói: “Dù đối phương là tầng bảy Đạo Cảnh, tôi cũng có thể chạy thoát, tôi không sợ chúng đối phó với tôi”. Giang Sơ Nhan: “Nếu là như thế thì tôi có ý này”. Ngô Bình hỏi: “Ý gì?”

Giang Sơ Nhan: “Mặc dù chuyện này khiến nhà họ Thiên rất khó chịu nhưng họ chắc sẽ không làm lớn chuyện, cùng lắm là họ sẽ âm thầm sát hại công tử. Nếu như thế, công tử có thể đưa người nhà đến không gian tầng hai trong Nguyên Thủy Tiên Giới”.

Ngô Bình: “Còn có không gian tầng thứ hai?”

Giang Sơ Nhan cười nói: “Thật ra ban đâu Nguyên Thủy Tiên Giới là do Nguyên Thủy Đạo Quân tạo ra, cũng chính là không gian mà chúng ta đang ở bây giờ. Sau đó tiến cảnh giới Hỗn Độn thì cơ bản đã mở ra không gian tầng thứ hai, được. gọi là Nguyên Thủy Thượng Cảnh, tương ứng, nơi chúng ta đang ở gọi là Nguyên Thủy Hạ Cảnh”.

Ngô Bình: “Những người sống ở Nguyên Thủy Thượng Cảnh đều là các nhân vật tầm cỡ sao?”

Giang Sơ Nhan lắc đầu: “Không hẳn, chẳng qua chỉ là môi trường ở Thượng Cảnh tốt hơn nên càng dễ có thiên tài. Theo thời gian, nơi đó sinh ra rất nhiều thế lực siêu cấp, tất nhiên bất kể thế lực có mạnh đến đâu cũng không thể so sánh với sức ảnh hưởng của Nguyên Thủy Sơn”.

“Thượng Cảnh cũng có một Nguyên Thủy Sơn?”

Giang Sơ Nhan: “Nguyên Thủy Sơn là cách gọi của người bên ngoài, nội bộ chúng ta gọi là Thượng phủ và Hạ phủ. Chúng ta là Hạ phủ, Nguyên Thủy Thượng Cảnh là Thượng phủ. Thượng phủ và Hạ phủ không nối liên với nhau nhưng về mặt thực lực thì Thượng phủ mạnh hơn”.

Ngô Bình: “Hai bên có liên hệ với nhau nhiều không?”

Giang Sơ Nhan: “Không hẳn là nhiều, chỉ có khi có chuyện trọng đại, hai bên mới gặp mặt nhau, thật ra anh có thể hiểu là hai tông môn có mối quan hệ họ hàng”.

Ngô Bình gật đầu: “Nói như thế, bên Thượng phủ chưa chắc sẽ nhận ra thân phận của tôi”.

Giang Sơ Nhan: “Cũng không thể nói là không nhận ra, chẳng qua sẽ không xem anh là người nhà của mình. Đương nhiên, nếu công tử có thể vượt qua vài lần đánh giá của Thượng phủ thì cũng sẽ có địa vị phi thường, được Thượng. tôn trọng”.

Ngô Bình cười khổ: “Đứng thứ ba trên bảng Đại Tiên cũng không được sao?”

Giang Sơ Nhan: “Đương nhiên là được nhưng vẫn chưa đủ. Người được kính trọng nhất bên Thượng phủ thật ra là thầy luyện đan, vì Thượng phủ có rất nhiều dược liệu nên được gọi là trấn thuốc. Thật ra Nguyên Thủy Đạo Tôn cũng là một thầy luyện đan, thế nên Thượng phủ vẫn luôn coi trọng thầy luyện đan”.

Ngô Bình: “Thật kỳ lạ, tại sao Hạ phủ không có nhiều thầy luyện đan?”

Giang Sơ Nhan: “Thượng và Hạ có sự khác biệt, hơn nữa Thượng phủ cũng không mong Hạ phủ vượt qua họ về mặt này”.

Ngô Bình: “Xem ra tôi phải đến Nguyên Thủy Thượng Cảnh một chuyến”.

Giang Sơ Nhan: “Vừa lúc tôi theo lệnh đến Thượng Cảnh mua đan dược, đi cùng đi”.

Ngô Bình: “Đi mau đan dược sao? Đan dược ở Hạ phủ đều được mua từ Thượng phủ à?”

Giang Sơ Nhan: “Đan dược cao cấp một chút đa phần đều đến từ Thượng phủ, dù sao cũng là cùng huyết thống, giá cả sẽ rẻ hơn một chút”.

Ngô Bình: “Lần này cô muốn mua đan dược thế nào?”

Giang Sơ Nhan: “Số lượng khá lớn, tôi sang đó đặt trước, phải mất khoảng nửa năm mới có thể cung ứng toàn bộ đan dược, hơn nữa bình thường rất khó giao toàn bộ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5666: “Đây là lối ra vào duy nhất của hai bên sao?”


Giang Sơ Nhan: “Đúng thế, vì nếu bán nó ở nơi khác, giá sẽ cao hơn một nửa so với khi bán cho Hạ phủ, thế nên có những người ở Thượng phủ sẽ kiếm lời từ trong đó, bán lại những viên thuốc vốn định bán cho chúng tôi cho các thế lực khác”.

Ngô Bình: “Nghe ý của cô thì mặc dù Thượng phủ không muốn nhưng vẫn phải bán đan dược cho Hạ phủ”.

Giang Sơ Nhan: “Đây là nguyên tắc đã có từ lúc đầu, mặc dù Thượng phủ không muốn nhưng cũng phải làm thế, nếu không là làm trái tổ huấn”.

Ngô Bình: “Cô cho tôi xem đơn hàng, nếu có thể thì Viện Đan Đạo chúng ta sẽ nhận toàn bộ đơn hàng này”.

Mắt Giang Sơ Nhan sáng lên, lấy một đơn hàng ra cho Ngô Bình xem.

Anh đọc lướt qua rồi nói: “Chỉ cần có đủ dược liệu thì tôi có thể cung ứng đan dược trong này”.

Giang Sơ Nhan cười nói: “Vậy chúng ta không đi đặt đan dược nữa, đi đặt dược liệu, thế nào?”

Ngô Bình: “Ừ, trước đó tôi vẫn còn đang suy nghĩ phải làm sao mới có thể vực dậy Viện Đan Đạo, đơn hàng này của cô đến thật đúng lúc”.

Giang Sơ Nhan: “Thật ra đây không phải là chuyện tôi làm, chỉ là tôi được đính hôn với công tử nên các trưởng lão mới cho tôi cơ hội lần này. Thật ra các trưởng lão cũng nghẹn một bụng tức, mong đan dược của Viện Đan Đạo có thể vượt qua Thượng phủ”.

Hai người bàn bạc với nhau, buổi chiều đế Nguyên Thủy Thượng Cảnh.

Lối vào của Nguyên Thủy Thượng Cảnh là một tòa cổng rất lớn, Ngô Bình bước đến trước đó thì nhìn thấy có không ít người đi ra đi vào, khá náo nhiệt.

Ngô Bình nói: “Đây là lối ra vào duy nhất của hai bên sao?”

“Còn hai cổng nữa, ở nơi khác. Chúng ta đi thôi”.

Đến tòa cổng, Giang Sơ Nhan chỉ trình thân phận của mình ra là được phép thông qua.

Đi qua sáu tầng, là một con đường bình thường làm bằng thủy tinh, đi được mười mấy bước, phía trước có luồng sáng. Bước vào luồng sáng thì phát hiện bên ngoài là một tòa cổng khác.

Khí tức nơi này rõ là khác với Hạ cảnh, trong không khí có từng khí tức hỗn độn, xem ra sau khi Nguyên Thủy Đạo Tôn lĩnh ngộ hỗn độn, trong không gian thứ hai mới mở này cũng có năng lượng hỗn độn.

Mắt Ngô Bình sáng lên nói: “Nơi này đúng là tốt hơn hạ cảnh nhiều, không hổ là thế giới linh đài cho đại tài Hỗn Độn mở ra”.

Lúc này phía trước có mấy tu sĩ phụ trách kiểm tra người đi vào, sau khi nhìn thấy Giang Sơ Nhan, một người trong đó lập tức bước đến cười hỏi: “Cô Giang đến lần này có nhiệm vụ gì à?”

Giang Sơ Nhan nói: “Sư huynh Dương, chúng tôi nghe theo lệnh đến mua một chút dược liệu”.

Vị sư huynh Dương này tỏ ra nịnh bợ cười nói: “Cô Giang, phía sau là phòng nghỉ của chúng tôi, đến đó ngồi một lát đi”.

Giang Sơ Nhan: “Không làm phiền đâu, tôi và Ngô công tử còn có việc phải làm”.

Sư huynh Dương này nhìn Ngô Bình, nói: “Nhìn có vẻ lạ, tên gì đấy?”

Ngô Bình nói: “Ngô Bình, viện chủ Viện Đan Đạo ở núi Nguyên Thủy”.

Đối phương sửng sốt, sau đó bật cười: “Viện Đan Đạo? Anh đùa tôi đấy à, Hạ phủ các anh có Viện Đan Đạo từ bao. giờ thế?”

Ngô Bình: “Vừa mới xây dựng, do tôi toàn quyền phụ trách”.

Sư huynh Dương nhìn Ngô Bình đánh giá rồi hỏi: “Anh là thầy luyện đan?”

Giang Sơ Nhan: “Viện chủ Ngô không chỉ là thầy luyện đan giỏi, mà còn là cường giả đứng thứ ba bảng Đại Tiên”.

Sư huynh Dương này khiếp sợ đến mức lảo đảo, sắc mặt trắng bệch, giọng nói cao thêm vài tông: “Đứng thứ ba bảng Đại Tiên?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5667: Vạn Phúc Thần Thổ


Ngô Bình và Giang Sơ Nhan đi tới, người trẻ tuổi bên cạnh sư huynh Dương hỏi: “Anh Dương, người đứng thứ ba trên bảng Đại Tiên rất lợi hại à?”

Sư huynh Dương nhìn hẳn ta hỏi: “Thế Đạo Cảnh tầng tám có lợi hại không?”

Người này nói: “Đương nhiên là có, dù Thượng phủ có nhiều cao thủ nhưng Đạo Cảnh tầng tám cũng có được bao nhiêu người”.

Sư huynh Dương: “Người ta có thể dễ dàng giết Đạo Cảnh tầng tám đó, cậu nói coi có lợi hại không?”

Người này nghe xong, trên trán toát mồ hôi lạnh, chém giết được cả cường giả Đạo Cảnh tầng tám, đúng là đáng sợ.

Kiểm tra xong, hai người Ngô Bình bay lên không.

Bay được một khoảng, phía trước mặt họ xuất hiện một thành thị khá lớn.

Ngô Bình hỏi: “Sơ Nhan, đây là nơi nào?”

Giang Sơ Nhan: “Thành thị nhỏ thế này thì có rất nhiều ở Thượng cảnh”.

Ngô Bình: “Trong không khí tràn ngập mùi dược liệu, nơi này có không ít dược liệu nhỉ, chúng ta xuống xem một chút đi"

Giang Sơ Nhan gật đầu: “Cũng được. Tuy nơi này không phải là nơi tập kết dược liệu chính nhưng vẫn có chút danh tiếng”.

Cô nói cho Ngô Bình biết thành này tên là thành Kim Ngưu, trước khi thành này được xây dựng thì từng có một con trâu vàng khổng lồ hiện ra gần đó.

Đi vào đường phố thành Kim Ngưu, Ngô Bình thấy ngựa xe như nước, người đi trên đường hầu hết có thể chất và thiên phú mạnh hơn người của Nguyên Thủy Hạ Cảnh khá nhiều, điều này xảy ra là do chịu ảnh hưởng của khí tức Hỗn Độn.

Hai người nhanh chóng vào một cửa hàng dược liệu, chọn lựa dược liệu có sẵn, đặc biệt ưu tiên những loại cần thiết cho việc luyện đan.

Đây là cửa hàng dược liệu lớn nhất của thành này, trừ vài loại có sẵn thì còn có danh sách ghi chép trên một tấm bảng băng ngọc.

Khách mua chỉ cần ghi dược liệu mình cần lên tấm bảng, sau đó trên bảng sẽ xuất hiện số lượng và giá cả tương ứng với dược liệu đó.

Ngô Bình nhìn một chút rồi hỏi nhân viên: “Tiểu nhị, gọi ông chủ các người ra đây!"

Tiểu nhị nhìn Ngô Bình thấy anh rất có khí thế thì biết không phải nhân vật tầm thường, lập tức đáp: “Vâng, xin quý khách chờ chút!”

Không lâu sau, một người đàn ông trung niên bước nhanh tới, chắp tay từ xa: “Quý khách có gì cần dặn dò?”

Ngô Bình đưa danh sách dược liệu đã chuẩn bị trước cho. đối phương: “Mong ông chủ xem thử, đây là những dược liệu tôi cần”.

Ông chủ coi qua, bên trên viết tên của hơn bảy trăm loại, ông ta cười nói: “Cửa hàng nhỏ này có thể cung cấp toàn bộ, quý khách không cần đi đến cửa hàng khác tìm đâu ạ”.

Ngô Bình: “Không thành vấn đề, cho tôi giá cả của chúng luôn”.

Ông chủ: “Quý khách cần bao nhiêu?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5668: “Vậy cô cảm thấy nơi nào hợp để định cư?”


Giang Sơ Nhan có chút khó hiểu: “Công tử, mua hết ở đây à? Sao không tới chợ đầu mối dược liệu lớn hơn?”

Ngô Bình: “Chúng ta mua đa phần là loại quý giá, số lượng có hạn. Chúng ta mua nhiều, Thượng phủ sẽ bị thiếu, nên là chỉ có thể mua cho đủ thôi, tránh cho việc giá cả sẽ bị đội lên".

Giang Sơ Nhan: “Vẫn là công tử nghĩ chu đáo nhưng quy mô cửa hàng này có hạn, có lẽ sẽ phải đợi lâu”.

Ngô Bình: “Lâu một chút cũng không sao, vì quy mô có hạn nên tạm thời sẽ không khiến đám dân buôn chú ý”.

Một lát sau, ông chủ quay lại cười nói: “Tôi đã liên lạc cho mấy tiệm lớn, họ đang gấp rút giao dược liệu tới”.

Ngô Bình hỏi: “Cần tốn bao lâu?”

Ông chủ: “Cũng sắp tới giờ cơm tối, chúng ta vừa ăn vừa chờ được không? ăn xong thì dược liệu cũng đã đưa tới”.

Ngô Bình: “Phiền ông chủ tốn kém rồi!”

“Quý khách khách sáo quá, cậu đến chỗ chúng tôi mua dược liệu là đã cho chúng tôi cơ hội làm ăn rồi”, ông chủ vội đáp.

Ông chủ mời Ngô Bình và Giang Sơ Nhan tới tửu lầu đối diện, vừa ăn cơm vừa nói chuyện. Thức ăn nơi này khác với Hạ Cảnh, hương vị độc đáo, Ngô Bình ăn không dừng miệng.

Ăn cơm xong thì họ uống trà, dược liệu liên tục được đưa tới.

Ông chủ nói: “Quý khách, vị nhiều loại dược liệu phải gom gấp nên cần trả tiền mặt, cửa hàng đang không có nhiều tiền mặt như thế nên không biết quý khách có thể trả trước một chút không?”

Ngô Bình cũng thoải mái: “Không thành vấn đề”.

Cứ thế, tiền trao cháo múc, tổng ngạch là năm mươi tám nghìn tỷ tiền đại đạo.

Tới khi trời tối, toàn bộ dược liệu đã đủ, Ngô Bình cất toàn bộ rồi đi về với Giang Sơ Nhan.

Ra khỏi cửa hàng, Giang Sơ Nhan cười nói: “Hiện tại chúng ta về à?”

Ngô Bình: “Không cần gấp gáp! Nếu đã tới đây thì tôi muốn đi tham quan xung quanh. Nếu hoàn cảnh tốt, tôi muốn đón người nhà tới nơi này ở”.

Giang Sơ Nhan nói: “Nguyên Thủy Hạ Cảnh có phúc địa, động thiên, Thượng Cảnh này cũng thế. Nhưng động tiên ở đây được gọi là thánh địa, thần thổ, Thượng phủ nằm ở một thánh địa gọi là Thực Thủy Thánh Địa. Anh có thể đón người nhà tới thánh địa hay thần thổ để ở”.

Ngô Bình: “Vậy thánh địa nơi này chäc cũng giống động tiên ở Nguyên Thủy Hạ Cảnh nhỉ, toàn bộ đều bị các thế lực chiếm giữ à?”

Giang Sơ Nhan gật đầu: “Đúng vậy, dù là ở đâu thì những người mạnh nhất luôn là những kẻ chiếm cứ tài nguyên tốt nhất. Nhưng sức ảnh hưởng của Thượng phủ vượt xa Hạ phủ. Hạ phủ cần dựa vào sự thống trị của Hoàng triệu, Thượng phủ lại có thể trực tiếp thống trị tất cả các thế lực, dù lớn hay nhỏ thì đều phải nộp thuế cho Thượng cung”.

Ngô Bình: “Vậy cô cảm thấy nơi nào hợp để định cư?”

Giang Sơ Nhan nghĩ ngợi rồi đáp: “Tôi cảm thấy nơi thích hợp để định cư là Vạn Phúc Thần Thổ - một trong bốn Đại Thần Vực. Vạn Phúc Thần Thổ sinh ra rất nhiều thiên tài và nhân vật lớn, hơn nữa, thế lực cai trị nơi này rất lương thiện, dân địa phương có cuộc sống sung túc, không lo cơm áo gạo tiên, là vùng đất lành hiếm thấy”.

Ngô Bình nghe xong thì mắt sáng lên: “Không tệ, vậy tới Vạn Phúc Thần Thổ xem một chút đi”.

Giang Sơ Nhan: “Vạn Phúc Thần Thổ có một điểm tối cần là người có tài có đức thì sẽ được cấp một nơi an cư”.

Ngô Bình hứng thú hỏi: “Thế nào là có đức, thế nào là có tài?”

Giang Sơ Nhan: “Có đức là chỉ đạo đức cao quý, họ hàng hay hàng xóm đều lương thiện, người người ở quanh đó năm trăm dặm đều khen ngợi, người như vậy mới được gọi là có đức hạnh. Có tài đơn giản hơn, chỉ cần sở hữu năng lực nào đó vô cùng xuất sắc thì là có tài, ví dụ như có luyện đan hay thiên phú tu hành cao, hoặc y thuật phi phàm này nọ”.

Ngô Bình cười nói: “Xem ra thân phận thầy luyện đan của tôi có tác dụng rồi”.

Giang Sơ Nhan đề nghị: “Vạn Phúc Thần Thổ có tổ chức chuyên để khảo hạch trình độ thầy luyện đan, anh có thể đi tới đó để khảo hạch, lấy được danh hiệu thầy luyện đan Kim Đỉnh. Nhờ đó anh sẽ được vô số người kính ngưỡng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5669: Chuyển nhà sang đất lành


Hai người đi đến một thành trấn không lớn lắm với dân số mấy trăm nghìn người, được vài thôn làng bao bọc xung quanh.

Màn đêm buông xuống nhưng cuộc sống về đêm trong thành phố cực kỳ phong phú, có không ít người tụ tập lại cùng nhau ăn cơm, đánh bài, nhảy múa.

Ngô Bình cười nói: “Cuộc sống của con người nơi này quả thật rất an nhàn”.

Anh biến thành một ông lão, lảo đảo bước đi trên con phố. Đột nhiên anh nghiêng người ngã xuống đất rồi bất động.

Có mấy người đang đánh bài ở cách đó không xa vội vàng chạy đến, đỡ anh dậy, sau đó nhỏ giọng gọi anh.

“Ông cụ, ông không sao chứ?”, một người trong đó hỏi.

Ngô Bình mở mắt ra nói: “Ai trong các cậu đụng vào tôi làm cho ngã, các cậu phải chịu trách nhiệm”.

Mấy người này nhìn nhau, họ sống hơn nửa đời người rồi mà lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy, người nói đó kiên nhẫn khuyên: “Ông cụ, tự ông ngã xuống chứ có ai đụng vào ông đâu, có phải ông ngã bị đập đầu xuống đất nên không nhớ được phải không?”

Ngô Bình: “Đúng thế, bây giờ tôi ngã khiến đầu óc không. còn minh mẫn, các cậu phải bồi thường cho tôi”.

Mọi người đều biết mình gặp phải chuyện không hay nên không những không lo lắng mà còn kiên nhãn giải thích cho. Ngô Bình hiểu, có người còn đem đồ uống đến cho Ngô Bình, có thể thấy những người này rất chân thành và chất phác.

Lúc này Ngô Bình mới đứng dậy, vỗ đầu nói: “Cảm ơn mọi người, tôi không sao rồi”, sau đó lấy vài viên đan dược ra chia cho những người này. Không đợi họ còn chưa kịp phản ứng, anh đã biến mất không thấy đâu.

Về đến chỗ Giang Sơ Nhan đứng, anh cười nói: “Người dân ở đây đúng là rất tốt”.

Giang Sơ Nhan: “Công tử, nơi này vẫn chỉ là một nơi nhỏ trong Vạn Phúc Thần Thổ, những nơi lớn hơn thì sẽ sầm uất hơn, cũng an toàn hơn”.

Ngô Bình: “Nơi này rất tốt, ngược lại những nơi quá lớn dễ thấy, tôi thấy có không ít đồ ăn ngon. Đi thôi, chúng ta đi ăn thử”.

Hai người tìm một nơi ăn cơm, Ngô Bình còn uống một bình rượu. Ở bên cạnh cũng có vài thực khách, thế là Ngô Bình chào một người lớn tuổi trong đó.

“Chú ơi, cháu là thầy luyện đan, muốn thử trình độ của mình, không biết phải đến nơi nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5670: “Tôi là Lý Huyền Bình”.


Nói rồi một tu sĩ mặc đồ vàng bước vào, ông lão lập tức nói: “Cậu nhìn xem, nói đến là đến, người đó là một trong ba thầy luyện đan, thầy luyện đan Phùng”.

Ngô Bình bước đến chào hỏi, thầy luyện đan Phùng rất khách sáo, nghe nói Ngô Bình muốn kiểm tra bèn nói: “Anh bạn học thuật luyện đan ở đâu thế?”

Ngô Bình: “Tự học”.

Người này nghe xong thì lắc đầu: “Không có người dạy, e là cậu khó mà trở thành thầy luyện đan”.

Ngô Bình cười nói: “Không biết, danh hiệu thầy luyện đan ở bên ngoài có được công nhận ở Vạn Phúc Thần Thổ không?”

Thầy luyện đan Phùng: “Đương nhiên có thể, ước mơ của tôi là trở thành một thầy luyện đan Nhất Đỉnh”.

Trò chuyện với anh ta một lúc, Ngô Bình biết các thầy luyện đan ở đây cũng giống thầy luyện đan bên ngoài, thế là anh lập tức lấy huy hiệu thầy luyện đan Tam Đỉnh của mình ra nói: “Thầy luyện đan Phùng, tôi là thầy luyện đan Tam Đỉnh”.

Thầy luyện đan Phùng khá ngạc nhiên, sau đó cúi người thật thấp: “Chào thầy luyện đan Tam Đỉnh”.

Ngô Bình: “Đừng khách sáo, tôi đến đây là vì mong người nhà có thể an cư ở đây”.

Thầy luyện đan Phùng cười nói: “Đó là vinh hạnh của nơi đây, anh tên là gì?”

Ngô Bình: “Tôi là Lý Huyền Bình”.

Trò chuyện với nhau về vài kinh nghiệm trong phương diện luyện đan, thầy luyện đan Phùng vô cùng ngạc nhiên, cực kỳ bái phục Ngô Bình.

Ngô Bình hỏi thăm về giá nhà ở đây thì biết những ngôi nhà nằm trên núi là đắt nhất, một căn nhà tiện nghỉ nhất được bán với giá hàng trăm triệu tiền Tiên. Tiền Tiên là tiền tệ được người dân ở đây sử dụng nhiều nhất, còn tiền Đại Đạo, chỉ có những người có tu vi cao mới biết sử dụng.

Tối đó, thầy luyện đan Phùng sắp xếp một nơi ở cho Ngô Bình và Giang Sơ Nhan. Thế là Ngô Bình nhân cơ hội luyện chế một ít đan dược, vì anh biết ngày mai chắc chắn sẽ có rất nhiều nhân vật nổi tiếng trong vùng đến tìm mình, xin anh luyện chế một ít đan dược.

'Thoáng chốc đã sang ngày hôm sau, sáng sớm Ngô Bình đi xem nhà với Giang Sơ Nhan, cuối cùng anh chọn một căn biệt thự trong núi có phong cảnh tuyệt đẹp, tiêu tốn hơn năm trăm bảy mươi triệu tiền Tiên.

Biệt thự kiểu này đã thuộc hàng đầu trong toàn thị trấn nhỏ. Đương nhiên cũng có những căn nhà đắt tiền hơn căn nhà này, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Ngô Bình vẫn chọn căn nhà này, anh nghĩ người nhà sống ở đây không nên quá phách lối mà cũng không thể quá khiêm tốn, căn nhà này là thích hợp.

Mua nhà xong, Ngô Bình lập tức quay về Nguyên Thủy Hạ Cảnh, đưa hết người nhà đến nơi ở mới.

Vừa sắp xếp xong mọi chuyện đã có người báo, nói là vài danh nhân và quý tộc địa phương đến thăm, quả nhiên sau khi biết tin Ngô Bình là một thầy luyện đan, những người này đều đến nhờ anh luyện chế đan dược. Anh đã chuẩn bị trước nên tặng đan dược đã luyện chế trước đó cho họ, mọi người đều cảm động rơi nước mắt.

Hai ngày liên tục Ngô Bình đều luyện chế đan dược cho. các thương nhân và quý tộc giàu có ở địa phương, làm quen với không ít người có máu mặt ở bản địa.

Chỉ vài ngày ngắn ngủi, Ngô bình đã làm quen với người ở đây.

Bảy ngày sau, Ngô Bình và Giang Sơ Nhan lại quay về Nguyên Thủy Sơn, bắt tay vào lập ra Viện Đan Đạo.

Viện Đan Đạo do Ngô Bình thành lập, Ngô Bình đã mua đủ số dược liệu cho đan dược mà Giang Sơ Nhan đặt mua trước đó, thế là anh dốc sức luyện chế nó, tạo ra công việc kinh doanh đầu tiên của Viện Đan Đạo.

Với đơn đặt hàng này, Viện Đan Đạo không chỉ có giá cả thấp hơn Nguyên Thủy Thượng Phủ rất nhiều, mà chất lượng cũng cao hơn, cơ bản đều là đan dược bậc một, thậm chí là đan dược thượng phẩm.

Muốn lập ra Viện Đan Đạo thì Ngô Bình cũng cần một nhóm thầy luyện đan. Nguyên Thủy Sơn cấp một nhóm thầy luyện đan cho anh, Ngô Bình bắt đầu bắt tay vào việc đào tạo.

Để các thầy luyện đan khác nhau chuyên môn luyện chế một loại đan dược nào đó.

'Thoáng chốc lại thêm năm ngày nữa trôi qua, cuối cùng Viện Đan Đạo cũng chính thức thành lập, cùng lúc đó các thế lực lớn nhỏ của Nguyên Thủy Sơn, thậm chí cả hoàng triều Nguyên Thủy đều lần lượt đặt mua đan dược.

Ngô Bình đáp ứng không xuể, các đơn đặt hàng mà anh nhận được đa phần không thể làm hết, anh chỉ có thể liên tục luyện chế đan dược mỗi ngày, sử dụng chiếc hồ lô Vạn Hóa Thần để sao chép đan dược.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5671: Lùi để tiến


Hôm nay, Ngô Bình vừa chỉ bảo cho mấy thầy luyện đan xong thì Giang Sơ Nhan đã vội vàng đến tìm anh với vẻ mặt rất khó coi: “Công tử, có thể Nguyên Thủy Sơn đã hối hận”.

Ngô Bình hơi thắc mắc: “Hối hận chuyện gì?”

Giang Sơ Nhan: “Hai viện bốn tông cùng đưa ra yêu cầu, cướp đi tư cách quản lý viện Đan Đạo của anh, họ còn yêu cầu được nhận đan dược miễn phí từ viện Đan Đạo nữa”.

Ngô Bình nghe xong thì bất giác cười khẩy: “Tôi vừa mới bồi dưỡng cho các thầy luyện đan xong thì đám người này đã chạy đến hái quả rồi, thật không có chút kiên nhẫn nào”.

Giang Sơ Nhan thở dài, nói: “Bọn họ là một đám ngu, nếu không nhờ công tử ra mặt thì chẳng ai có khả năng sáng lập ra viện Đan Đạo. Hơn nữa, nếu viện Đan Đạo mà không có công tử thì chẳng đáng giá một xu”.

Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Bọn họ không ngốc, chỉ là họ không muốn tôi hưởng lợi một mình thôi”.

Giang Sơ Nhan: “Công tử, nhất định không được đồng ý chuyện này với bọn họ, nếu không thì chắc chắn đám người này sẽ được nước lấn tới”.

Ngô Bình hỏi: “Tám vị trưởng lão nói thế nào?”

Giang Sơ Nhan: “Trong số tám vị trưởng lão có sáu vị đến từ hai viện bốn tông, e rằng họ đã thay đổi thái độ từ sớm rồi.

Ngô Bình nói: “Xem ra tôi phải đến gặp mặt họ trước đã”.

Giang Sơ Nhan đến chưa được một lúc thì bên các trưởng lão đã phái người đến, muốn Ngô Bình qua đó một chuyến.

Nguyên Thủy Sơn, viện trưởng lão.

Mấy vị trưởng lão đều có mặt, Ngô Bình vừa đến thì vị trưởng lão nữ đó đã đi thẳng vào vấn đề, nói: “Cậu Ngô, mấy ngày nay viện Đan Đạo làm việc rất tốt, chúng tôi đều rất vui. Có điều hai viện bốn tông đều cảm thấy viện Đan Đạo báo giá quá cao, vì vậy..."

Ngô Bình lập tức nói: “Nếu giá cao thì không thành vấn đề, sau này hai viện bốn tông mua đan dược có thể trả giá gốc”.

Các trưởng lão đều bất ngờ, họ đều không ngờ Ngô Bình lại dễ nói chuyện đến thế. Một vị trưởng lão khác nói: “Cậ Ngô có thể làm như vậy khiến chúng tôi rất khâm phục, có điều, chúng tôi đã tìm được người khác cho vị trí quản lý viện Đan Đạo, chúng tôi sẽ giữ lại vị trí phó viện trưởng cho cậu”.

Ngô Bình nói: “Các vị trưởng lão không cần phải giữ lại bất cứ vị trí nào cho tôi, dù gì thì tôi cũng đã bồi dưỡng được các thầy luyện đan mới, sau này mọi người chỉ cần đưa dược liệu thì sẽ có thể luyện đan liên tục”.

Các trưởng lão hơi bất ngờ, một trưởng lão tóc bạc hỏi: “Cậu Ngô, phải chăng cậu không đồng tình với cách làm của chúng tôi, vậy nên mới muốn rút khỏi viện Đan Đạo?”

Ngô Bình mỉm cười, nói: “Sao có thể chứ, nguồn lực để xây dựng nên viện Đan Đạo đều do Nguyên Thủy Sơn cung cấp, tôi chỉ bồi dưỡng sơ cho các thầy luyện đan thôi, đâu có công lao gì, đương nhiên cũng không dám giành công. Hơn nữa, tôi còn phải quản lý Thái Ất Đan Uyển và còn phải chăm lo cho việc kinh doanh đan đạo của mình, vì vậy sức lực chỉ có hạn, vừa hay có thể giao lại viện Đan Đạo cho người có năng lực hơn quản lý”.

Các trưởng lão nhìn nhau, sao họ có thể không nhìn ra Ngô Bình đang muốn dứt ra hẳn, họ bỗng thấy căng thẳng, trưởng lão nữ nói: “Cậu Ngô, chuyện đâu còn có đó mà”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5672: “Vậy ý của cậu chủ là?”


Trưởng lão tóc bạc cười, nói: “Cậu Ngô, có phải phía

Thượng Phủ từng mời cậu qua đó không?”

Ngô Bình vội nói: “Không có, tôi chỉ đến dạo chơi thôi, không thân với Thượng Phủ”.

Anh càng nói như vậy thì mấy vị trưởng lão lại càng cảm thấy Thượng Phủ muốn lôi kéo Ngô Bình. Trưởng lão râu lấm tấm bạc nói: “Cậu Ngô, về chuyện này đương nhiên chúng tôi sẽ đứng về phía cậu, hôm nay tìm cậu đến chỉ là muốn thương lượng với cậu thôi. Thế này nhé, ngày mai chúng tôi sẽ báo kết quả thảo luận cuối cùng với cầu, cậu thấy thế nào?”

Ngô Bình cười, nói: “Các trưởng lão không cần phải vậy đâu, tôi ủng hộ hoàn toàn mọi quyết định của mọi người”.

Anh càng khách sáo thì các trưởng lão càng cảm thấy Ngô Bình đã quyết tâm rời bỏ. Sau khi Ngô Bình bỏ đi thì tám vị trưởng lão lại bắt đầu bàn bạc lại.

“Tôi đã nói rồi mà, Hạ Phủ chúng ta vốn không đủ năng lực xây dựng viện Đan Đạo, nếu không nhờ cậu Ngô thì viện Đan Đạo chỉ là ý tưởng. Bây giờ viện Đan Đạo vừa mới có chút danh tiếng thì các người lại nhòm ngó, cứ muốn chia lợi ích. Giờ thì hay rồi, ép cậu ấy đi, viện Đan Đạo cũng sắp tiêu đời”.

“Dù cho cậu ta có ra đi thì cũng chưa chắc viện Đan Đạo. đã sụp đổ, cậu ta là người được Nguyên Thủy Sơn chúng ta bồi dưỡng ra, cậu ta có nghĩa vụ giúp chúng ta kinh doanh tốt viện Đan Đạo”.

Trưởng lão lên tiếng trước đó cười nhạt: “Bồi dưỡng sao? Ông bồi dưỡng cậu ấy thứ gì? Đại hội quần hùng hay là xếp hạng trên Thiên Khuyết, hay là cậu ấy giúp chúng ta giành lấy Ất Mộc linh giới?”

Mọi người đều im lặng, đúng vậy, những gì Ngô Bình mang lại cho Nguyên Thủy Sơn nhiều hơn nhiều so với những gì Nguyên Thủy Sơn cho anh, hành động trước đó của họ thật sự đúng là vô ơn bạc nghĩa lắm.

Vị trưởng lão nữ đó nói: “Thật ra trong lòng mọi người đều biết rõ, nếu như người này trưởng thành thì nhất định tương lai sẽ có thành tựu hơn chúng ta, vì vậy mọi người đều muốn khống chế Ngô Bình. Nhưng bây giờ xem ra suy nghĩ của mọi người đều đã sai, người này quá giỏi, không phải người mà chúng ta có thể khống chế được. Nếu chúng ta dồn ép quá thì sẽ ép cậu ta đi mất, cuối cùng đầu quân cho Thượng Phủ. Mọi người đều biết rất rõ, ưu điểm lớn nhất của Thượng Phủ so với chúng ta là có nhiều thiên tài và nhiều thầy luyện đan hơn chúng ta. Biết đâu sự xuất hiện của Ngô Bình có thể thay đổi được cục diện này”.

“Ừ, đúng vậy”. Trưởng lão tóc bạc nói: mới gặp được một nhân vật thế này, tuyệt đối không được vì sự tham lam và ích kỉ của mình mà ép cậu ấy đi. Nếu cậu ấy đi mất thì chẳng phải chúng ta sẽ thiệt hại càng nhiều hơn sao?”

Một trưởng lão khác: “Ý của ông là chúng ta giao hết quyền hành cho cậu ta phát huy sao?”

“Tôi thấy được. Sự có mặt của cậu ấy sẽ chỉ mang lại lợi ích cho chúng ta. Mọi người đều là người thông minh, không nên tự đấu đá nhau trong lúc này, để Thượng Phủ được hưởng lợi”.

Trưởng lão nữ nói: “Tôi đề nghị chúng ta có thể cho Ngô. Bình quyền và lợi ích nhiều hơn, vậy thì mới có thể giữ chân cậu ấy được. Dù gì thì mọi người đều biết rõ, Hạ Phủ chúng ta không thể cho cậu ấy nhiều bằng Thượng Phủ”.

Các trưởng lão đó có thể đứng ở vị trí cao như thế chứng †ỏ họ đều là người thông minh, họ nhanh chóng hạ quyết tâm, giao quyền cho Ngô Bình nhiều hơn, để anh phát triển viện Đan Đạo.

Ngô Bình không ngờ những người này lại thương lượng nhanh đến thế, anh quay về chưa được bao lâu thì các trưởng lão đã cho người đến mời anh qua lại. Lần này, tám trưởng lão. đều thống nhất để Ngô Bình giữ chức viện chủ viện Đan Đạo và giao cho anh nhiều quyền lực hơn.

Khi tin tức được truyền ra, hai tông bốn viện đều bất ngờ, rất nhiều người trong những thế lực đó đã khổ cực nỗ lực cả nửa tháng nhưng kết quả lại bị Ngô Bình nhẹ nhàng hóa giải, tất cả các trưởng lão đều đứng về phía anh.

Một người đàn ông áo tím của Hàn Tông, một trong bốn tông của Nguyên Thủy Sơn biết được tin thì lạnh lùng nói với vẻ mặt rất khó coi: “Tên Ngô Bình này thú vị đó, không ngờ lại có thể thuyết phục được viện Trưởng Lão, ai mà ngờ chẳng những lật đổ được anh ta mà ngược lại còn giao cho quyền hành lớn hơn”.

Một người có vẻ như quản gia đứng sau lưng anh ta nói: “Cậu chủ, kẻ đó có giỏi thế nào thì cũng chỉ là một con người, không có căn cơ gì ở Nguyên Thủy Sơn hết. Chúng ta muốn khử anh ta chẳng phải là chuyện rất dễ dàng sao?”

Người đàn ông áo gấm liếc quản gia, nói: “Nếu như anh †a dễ đối phó đến vậy thì tôi đã không thuyết phục viện Trưởng Lão rồi”.

Quản gia đảo mắt, nói: “Nghe nói người này đã tham gia Thiên Khuyết và còn xếp thứ hạng rất cao, tôi nghĩ có thể tìm nhà họ Thiên giúp đỡ, giải quyết anh ta ngay trên lôi đài”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5673: Vũ trang đầy đủ


Quản gia chớp mắt nói: “Cậu chủ, người này cực kỳ mạnh, chỉ sợ không dễ gì chịu đầu hàng”.

Người đàn ông áo gấm cười nham hiểm: “Nếu dễ đầu hàng như vậy, tôi còn đợi đến ngày hôm nay à? Nhưng ông nói một câu khá đúng, người này không có lai lịch gì, tôi có trăm phương nghìn kế để hän khuất phục, dù sao ai cũng đều có điểm yếu cả thôi”.

Quản gia: “Ý cậu chủ là?”

Người đàn ông mặc áo gấm: “Tôi đã biết viện Trưởng Lão. không đáng tin cậy nên luôn bí mật sai người theo dõi Giang Sơ Nhan. Giang Sơ Nhan rất thân thiết với Ngô Bình, đi theo cô ta là biết được tung tích của Ngô Bình. Ông đoán xem, người của tôi đã phát hiện ra điều gì?”

Quản gia vội hỏi: “Cậu chủ, đã phát hiện ra cái gì?”

Người đàn ông mặc áo gấm: “Ngô Bình này định cư ở Vạn Phúc Thần Thổ của Nguyên Thủy Thượng Cảnh, hẳn đưa cả nhà đến đó sống. Theo những gì người của tôi quan sát mấy ngày nay, người này rất coi trọng tình thần và người nhà, nếu chúng ta có thể khống chế người nhà hản thì cũng có thể khống chế được hắn”.

Mắt quản gia phát sáng: “Ý hay”.

Người đàn ông áo gấm: “Chuyện này giao cho ông giải quyết, nhất định phải làm cho ổn thỏa”.

Quản gia cười nói: “Cậu chủ yên tâm”.

Sau khi về đến nhà, Ngô Bình lại cảm thấy không yên tâm, anh cứ có cảm giác chuyện này vẫn chưa kết thúc. Thế là anh thi triển một thần thông thượng cổ, tên là Đại Chiêm Bặc Thuật.

Chiêm Bặc này vừa được thi triển, anh cũng biến sắc. Kết quả mà quẻ bói hiển thị là người nhà anh sẽ gặp nguy hiểm cực lớn, chuyện này sẽ xảy ra trong thời gian tới.

Anh nheo mắt lại, vừa xảy ra chuyện ở viện Đan Đạo, người nhà lại gặp nguy hiểm, anh không cần nghĩ nguyên nhân trong đó cũng biết.

Vẻ mặt anh dẫn trở nên lạnh lùng, lẩm bẩm: “Nếu các người đã muốn chết thì tôi sẽ thành toàn cho các người”.

Một thời gian nữa trôi qua, anh sẽ lại tái sinh, trước lúc đó anh chắc chắn phải chuẩn bị thật kỹ, cuộc phản công lần này cũng là lời cảnh cáo nghiêm khắc với những người có ý định với người nhà của anh.

Sau khi xem quẻ, Ngô Bình giả vờ bế quan luyện đan nhưng thật ra anh đã lặng lẽ quay lại Nguyên Thủy Thượng Cảnh. Chỉ có một mình Giang Sơ Nhan biết chuyện này, thậm chí anh còn không nói cho Giang Sơ Nhan biết tại sao anh phải giấu hành động của mình.

Sau khi về đến nhà, Ngô Bình vừa tu luyện vừa chỉ dạy. cho các thành viên trong gia đình của mình cách tu hành. Sau khi uống viên đan Nghịch Thiên Cải Mệnh do anh luyện chế, mọi người đều chăm chỉ luyện tập trong chiều không gian, có thể là tiến triển cực kỳ nhanh. Anh đoán nhiều nhất là ba tháng họ sẽ lần lượt đạt được thành công, đến lúc đó đều có thể một mình đối mặt rồi.

Nhưng chỉ những thứ này vẫn chưa đủ, Ngô Bình phải làm đến mức cẩn thận không có sơ suất mới được. Thế nên ngày nào anh cũng ra ngoài một chuyến để mua lá bùa, pháp khí.

Thứ Ngô Bình mua nhiều nhất đều là bùa, pháp bảo dùng một lần, hơn nữa thấp nhất cũng là do tu sĩ tầng tám Đạo Cảnh luyện chế, còn thấp hơn nữa thì anh không đụng đến.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5674: Anh không chỉ mua bùa chú


Sau khi Ngô Bình đưa ra yêu cầu của mình, chủ tiệm biết mình gặp được khách hàng lớn nên lập tức mời anh lên tầng cao nhất, đồng thời lấy bùa chú quý giá của tiệm ra.

Mười hai lá bùa lần lượt được đặt trước mặt Ngô Bình, trong số những bùa chú này có sáu lá bùa là do cường giả Đạo Cảnh tầng tám luyện chế, bốn lá bùa là do cường giả Đạo Cảnh tầng chín luyện chế và hai lá là do Đạo Cảnh tầng mười luyện chế.

Tuy nhiên, mặc dù uy lực của bùa chú có chút liên quan đến cảnh giới của người luyện chế nhưng giá trị của nó lại liên quan đến tác dụng của nó nhiều hơn. Mọi người đã thống nhất chia bùa chú thành ba loại: bùa chú thấp cấp, bùa chú trung cấp và bùa chú cao cấp.

Uy lực của bùa chú trong đó đã khá tốt rồi, tu sĩ dưới Đạo Cảnh tầng bốn rất khó để luyện chế ra bùa chú cao cấp.

Mà trên bùa chú cao cấp lại có hai loại nữa là địa cấp, thiên cấp, mỗi loại đều phân thượng phẩm, trung phẩm, hạ phẩm, còn bùa chú cực phẩm và tuyệt phẩm thì hiếm có.

Trong mười hai là bùa này có ba lá là bùa chú thượng phẩm và địa cấp, còn một lá là bùa chú địa cấp cực phẩm, uy lực của những là bùa này thậm chí có thể uy h**p đến cao thủ như Ngô Bình, anh vô cùng hài lòng, lập tức mua hết toàn bộ. Bốn lá bùa này tiêu tốn hết hàng chục tỷ tiền Đại Đạo của anh.

Cứ thế, anh thỉnh thoảng sẽ đến các cửa hàng lớn để mua, cuối cùng mua được hơn năm trăm lá bùa chú địa cấp và mười bảy bùa chú thiên cấp.

Anh không chỉ mua bùa chú mà còn mua pháp khí, sát trận, con rối.

Trong đó thứ làm anh cảm thấy hài lòng nhất là con rối, về lý thuyết con rối có thể mạnh đến vô cực, thậm chí có thể đạt đến mức độ của cường giả Đạo Cảnh tầng mười.

Trong các cấp bậc của con rối, thực lực của con rối cấp mười đã có thể so với tu sĩ Đạo Cảnh tầng một, cấp mười hai tương đương với tu sĩ Đạo Cảnh tầng hai, con rối cấp hai mươi tương ứng với tu sĩ Đạo Cảnh tầng năm.

Thế là Ngô Bình đã một mạch mua hết một nghìn con rối cấp hai mươi, trăm năm mươi con rối cấp hai mươi bốn, ba mươi con rối cấp hai mươi tám và bốn con rối cấp ba mươi. Những con rối này đều có khả năng phòng thủ và sức chiến đấu mạnh mẽ, hơn nữa chúng còn có thể tự mình tạo ra đại trận để cùng nhau chống lại kẻ địch mạnh.

Có thể nói nhiều con rối mạnh như thế đã có thể dùng để †ạo ra một đội quân cực mạnh rồi.

Nhưng Ngô Bình vẫn chưa hài lòng, anh lại đã bỏ ra một số tiền rất lớn để mua ba đại trận tuyệt thế, một sát trận, một đại trận vây hãm, một đại trận phòng thủ. Ba đại trận đều là có cấp bậc cường giả Hỗn Độn, tất nhiên giá cũng rất cao. Ba đại trận đã tiêu tốn hàng chục tỷ tiền Đại Đạo của anh.

Ngoài những thứ này, Ngô Bình còn tìm được không ít pháp khí, bùa chú lợi hại trong bảo vật của điện Thái Ất Tiên.

Chỉ năm ngày ngắn ngủi, Ngô Bình đã xây dựng nơi gia đình mình sinh vững chắc như vàng, không ai có thể phá được.

Chỉ là người ngoài không hề biết mọi sự thay đổi ở đây. Mấy ngày nay, xung quanh đều liên tục có người ra vào, âm thầm theo dõi tình hình trong nhà Ngô Bình.

Bảy ngày sau, bốn nữ tì của Lý phủ ra ngoài mua đồ, mấy người canh ở bên ngoài chờ mấy ngày không thấy có người ra, lần này gặp được nữ tì, họ lập tức định ra tay, cũng may biết được một tí tin tức về liên quan đến nhà họ Lý từ nữ tì.

Bốn nữ tì lên xe ngựa đi ra ngoài, họ không có tu vi, đi lái xe cũng chỉ là một tu sĩ bí cảnh.

Xe ngựa vừa chạy được một đoạn, một người xuất hiện ở phía trước, người này mặc đồ đen, che mặt nhưng khí tức trên người rất mạnh, là cao thủ Thần Thông cấp bảy.

Người che mặt lạnh lùng nói: “Người trên xe, không muốn chết thì ngoan ngoãn xuống xe”.

Người lái xe là một ông lão nhà họ Lý, từng là binh lính dưới trướng Ngô Bình, ông ta gặp cao thủ nhưng vẻ mặt không đổi, lạnh nhạt nói: “Cậu muốn thế nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5675: Bắt Hàn Tông ra mặt


Bùa mà người đánh xe ngựa dùng là sát phù cao cấp, được đích thân Ngô Bình luyện chế, sau đó dùng Vạn Hóa Thần Hồ sao chép ra, tặng cho mỗi người trong gia đình, đến cả người giúp việc cũng có vài tấm.

Thực lực của Ngô Bình vượt mặt cao thủ Đạo Cảnh, mặc. dù bùa được anh luyện chế là bùa chú cao cấp nhưng uy lực không hề yếu, các tu sĩ Đạo Cảnh tầng bốn trở xuống mà gặp phải thì đều phải chết, dù cho là Đạo Cảnh tầng bốn và tầng năm thì cũng rất dễ phải chịu thiệt khi gặp phải mấy sát phù này.

Thật ra xung quanh còn có các cao thủ khác, họ nhìn thấy cảnh này thì đều giật mình. Một cao thủ Đạo Cảnh tầng năm liền ra tay, ngưng tụ đạo lực bá đạo lại thành một bàn tay lớn, tóm chặt lấy người đánh xe ngựa.

Lúc bàn tay đó chỉ còn cách xe ngựa mười mấy mét thì bỗng có khí tức khủng khiếp bộc phát ra từ bên trong xe ngựa, một luồng sát quang màu tím đen vút ra, chém đứt bàn tay lớn rồi sau đó theo dấu khí tức, g**t ch*t cao thủ Đạo Cảnh tầng năm đang ẩn nấp cách đó mấy chục mét.

Thì ra trên chiếc xe ngựa đó còn có một bùa chú địa cấp có tác dụng phòng ngự và giết người.

Những người xung quanh sợ đến thót tim, cái quái gì thế, mấy người hầu tép riêu cùng một người đánh xe ngựa yếu đuối, sao có thể có sát phù mạnh đến thế bên mình? Lẽ nào trong xe ngựa còn có một nhân vật vô cùng quan trọng, chỉ là họ không biết mà thôi?

Khi tin tức được truyền đi, quản gia chịu trách nhiệm về chuyện này cũng đã xuất hiện, ông ta nhìn chiếc xe ngựa từ phía xa, vẻ mặt thất thần, hỏi: “Các người làm việc kiểu gì thế hả? Bảo đi bắt vài kẻ ăn người ở về hỏi chuyện mà cũng không làm được, đúng là đồ ngu”.

Vị quản gia đó là một nhân vật quyền lực ở Hàn Tông, rất được cậu chủ nhà họ Hàn coi trọng, vì vậy đã được phái đến để thực hiện nhiệm vụ này.

Những người đó bị mảng cho một trận thì đều cảm thấy uất ức, một người trong số đó nói: “Quản gia, không phải chúng tôi không chịu ra sức mà là trong xe ngựa có sát phù rất lợi hại, không chừng còn có cao thủ ở bên trong. Thậm chí tôi còn nghỉ ngờ, có thể Ngô Bình đã biết chuyện này nên mới cố tình phái sát thủ đến giết chúng ta”.

Quản gia mắng: “Vớ vẩn, chuyện này chỉ có tôi biết, đến cả mấy người các người cũng không được biết chỉ tiết, sao anh ta có thể biết được?”

Sau đó ông ta nói: “Thả những người đó đi đi, chờ tỉ

Thế là đích thân quản gia ở lại chủ chốt, nhưng đợi gần nửa ngày mới có một nhóm người khác ra ngoài.

Lần này là thợ chăm hoa của nhà họ Lý, nhà họ Lý trồng rất nhiều hoa, mấy thợ trồng hoa này phải ra ngoài mua phân bón và một ít công cụ.

Hai thợ trồng hoa không được ngồi xe ngựa mà chỉ cưỡi hai con lừa ra khỏi cửa, vừa đi vừa cười nói vui vẻ.

Quản gia nhìn thấy hai thợ trồng hoa đó thì liền hạ lệnh: “Đi, bắt người về cho tôi, mặc dù họ là người làm nhưng chắc. chăn sẽ biết rất rõ tình hình trong nhà Ngô Bình”.

Lần này là cao thủ Đạo Cảnh tầng sáu ra tay, anh ta là người được quản gia bồi dưỡng ra, là cao thủ có thực lực mạnh nhất.

Cao thủ đó thi triển đạo thuật, mặt đất bỗng biến dạng, mặt đất xung quanh hai thợ trồng hoa trong phạm vi mấy trăm mét trở lại bỗng sụt lún, nuốt chửng lấy hai người họ.

Quản gia nhìn thấy cảnh đó thì lạnh lùng nói: “Chẳng phải rất nhẹ nhàng sao?”

Ông ta vẫn chưa nói dứt câu thì bỗng có một con hổ dữ từ trong cát lún xông ra, hai thợ trồng hoa ngồi trong bụng hổ, bọn họ chỉ huy con hổ nhẹ nhàng nhảy ra khỏi vùng cát lún và nhanh chóng bổ về phía cao thủ vừa ra tay với họ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5676: “Có chuyện gì thế?”


Một tiếng nổ lớn vang lên, bàn tay thủy tỉnh khổng lồ nát vụn, một cây kim nhỏ màu đỏ đâm vào giữa trán cao thủ đó, anh ta trợn mắt, vẻ mặt vô cùng bất ngờ, sau đó thì cứng đờ, ngã xuống đất và chết.

Quản gia dựng tóc gáy, nếu chuyện những người làm nữ trước đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn thì chuyện lần này đã chứng minh, không thể đụng đến người nhà của Ngô Bình.

Ông ta liền hét lớn: “Mau đi thôi”.

Quản gia và những người khác nhanh chóng rời khỏi đó, họ chạy được một lúc thì quản gia bỗng thấy không ổn, sao những người này đều không nói gì?

Lúc ông ta định thần lại thì mặt liền biến sắc vì ông ta phát hiện những người khác đều đã biến thành những cái xác, ai cũng mặt mày bầm tím, hai mắt đen ngòm, vô cùng kỳ dị.

Dù gì thì quản gia cũng là người tu hành nhưng ông ta lại sợ đến mất vía, hét lớn lên, quay đầu bỏ chạy và tông phải một người.

Lúc ông ta bình tĩnh lại thì mới nhận ra Ngô Bình đang đứng cách đó không xa, nhìn ông ta chằm chäm băng ánh mắt nguy hiểm.

“Ngô... Cậu Ngô”.

Quản gia run rẩy nói, và chợt nhận ra tất cả đều là kế hoạch của Ngô Bình, anh đã sớm dự tính được mọi thứ.

Ngô Bình hỏi: “Ông là người của ai?”

Quản gia nuốt nước bọt, nói: “Cậu Ngô, sao cậu lại ở đây?

Ngô Bình cười nhạt: “Ông không nói thì tôi vẫn có thể tra ra được. Nhưng quyết định nói hay không nói lại có ý nghĩa rất lớn với ông, vì nói thì sẽ được sống mà không nói thì sẽ chết”.

Quản gia hít một hơi thật sâu, ông ta không phải quá trung thành với Hàn Tông, hơn nữa, người trước mặt ông ta quá khủng khiếp, ông ta tự thấy mình không phải đối thủ nên liền nói: “Tôi là quản gia của nhà họ Hàn, tên là Hàn Tam Lập”.

Ngô Bình: “Là Hàn Tông muốn đối phó với tôi sao?”

Quản gia: “Nói đúng hơn là cậu chủ nhỏ của Hàn Tông chúng tôi, Hàn Thiên Kiều. Hàn Thiên Kiều rất được gia chủ Hàn Tông cưng chiều, hơn nữa, cậu ấy cũng có thiên phú, vì vậy ngoài tông chủ ra thì trong tông cậu ấy là lớn nhất”.

Ngô Bình nói: “Được, ông cùng tôi đến viện Trưởng Lão, nói lại chuyện đó một lần nữa, tốt nhất là ông hãy ngoan ngoãn nghe lời, vì dù cho ở viện Trưởng Lão thì tôi vẫn có thể giết ông”.

Anh nói xong thì tóm lấy tóc của quản gia, quản gia liền biến thành một cái tấm da người, bị anh cầm theo, bay về viện Trưởng Lão. Thủ đoạn biến người thành da là một chú pháp tà môn, tên là chú lột da, có thể lột da của con người và phong ấn linh hồn của đối phương, là chú pháp lấy gậy ông đập lưng ông.

Sau khi Hàn Tam Lập biến thành da người thì cảm giác mình đã hoàn toàn trở thành con rối của Ngô Bình, bảo ông ta làm gì thì ông ta buộc phải làm cái đó.

Ở viện Trưởng Lão, Ngô Bình đi thẳng vào trong, sau đó gõ mạnh vào cái chuông lớn bên trong, chiếc chuông đó dùng để tập hợp các vị trưởng lão lại. Ngoài các trưởng lão ra, trừ khi có chuyện lớn gì xảy ra, nếu không thì không ai dám gõ chuông, nhưng giờ Ngô Bình lại là người gõ.

Chưa đầy một phút, tám vị trưởng lão và rất nhiều nhân vật nòng cốt của Nguyên Thủy Sơn đã đến. Họ nhìn Ngô Bình và da người Hàn Tam Lập.

“Có chuyện gì thế?”. Một trưởng lão khó chịu hỏi, là tông chủ của Hàn Tông, cũng là một trong tám vị trưởng lão, tên là Hàn Băng Tàm.

Ngô Bình nói: “Hàn Tam Lập, ông hãy kể lại tình hình đi”.

Hàn Tam Lập kể lại sự thật, mọi người nghe xong thì bất giác nhìn nhau, sao lại xảy ra chuyện như thế, lá gan của Hàn Thiên Kiều cũng lớn thật.

Vẻ mặt của Hàn Băng Tàm rất khó coi, lúc đầu ông ta cùng các trưởng lão khác thương lượng muốn tước đoạt quyền lực của Ngô Bình là vì nghe lời của Hàn Thiên Kiều. Chỉ là ông ta thật sự không ngờ con trai út của mình lại có gan to bằng trời như thế.

Ngô Bình nhìn Hàn Băng Tàm rồi lạnh lùng nói: “Hàn trưởng lão, việc liên quan đến Hàn Tông của ông, ông muốn xử trí thế nào tôi cũng không có ý

Mặc dù anh nói với vẻ rất khách sáo nhưng ai cũng có thể nhận ra, nếu như Hàn Băng Tàm không cho anh được câu trả lời thì nhất định anh sẽ không bỏ qua.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5677: Hàn Thiên Kiều bị bỏ rơi


Ngô Bình chỉ cười, không nói gì, vì anh biết rõ viện Trưởng Lão không phải của riêng Hàn Tông.

Quả nhiên vị trưởng lão nữ đó liền hạ giọng nói: “Trưởng lão Hàn, con trai ông làm ra chuyện thế này, tốt nhất ông nên có câu trả lời thỏa đáng, nếu không thì Nguyên Thủy Sơn sẽ loạn mất, ai cũng có thể muốn làm gì thì làm sao?”

Hàn Băng Tàm bước về trước, tát Hàn Thiên Kiều một bạt tai làm anh ta văng ra xa, miệng đầy máu rồi lạnh lùng nói: “Khốn nạn, ai cho con cái gan đó hả?”

Hàn Thiên Kiều được cưng chiều từ nhỏ, muốn gì được nấy, không coi ai ra gì, chưa từng bị cha mình đánh bao giờ. Bạt tai đó của Hàn Băng Tàm khiến anh ta ngây người ra cả buổi lâu vẫn chưa phản ứng kịp.

Hàn Băng Tàm đánh Hàn Thiên Kiều xong thì nói với Ngô Bình: “Cậu Ngô, xin lỗi, tôi không hề biết chuyện này. Thế này nhé, cậu muốn xử lý nó thế nào tôi cũng sẽ phối hợp”.

Hàn Băng Tàm là người thông minh, chọn cách lùi để tiến, để Ngô Bình tự chọn nên xử lý thế nào.

Ngô Bình mỉm cười, nói: “Trưởng lão Hàn, dù tôi muốn xử lý thế nào ông cũng phối hợp hết sao?”

Hàn Băng Tàm trịnh trọng gật đầu: “Đương nhiên rồi”.

Ngô Bình thở dài: “Thôi được. Con người Hàn Thiên Kiều này làm việc không tính đến hậu quả, rất dễ gây rắc rối cho Hàn Tông các ông, dù là vì muốn tốt cho Nguyên Thủy Sơn hay là vì tương lai của Hàn Tông thì tôi cũng đề nghị Hàn Tông nên trục xuất anh ta ra khỏi nhà, cắt đứt quan hệ với anh ta mãi mãi. Đương nhiên, đấy chỉ là đề nghị của tôi thôi”.

Hàn Băng Tàm sầm mặt, đề nghị của Ngô Bình nghe có vẻ không gây hại gì, chỉ là cät đứt quan hệ mà thôi, không có quan hệ cha con thì Hàn Thiên Kiều vẫn có thể dùng tiền của của Hàn Tông. Nhưng lòng người là một thứ rất kì lạ, lâu dần, người Hàn Tông sẽ dần xem Hàn Thiên Kiều như người ngoài, dù gì thì đến cả cha ruột của anh ta cũng từ bỏ anh ta thì anh †a còn có giá trị gì nữa?

Hàn Băng Tàm liếc nhìn Ngô Bình và nói: “Được, tôi sẽ lập tức tuyên bố với bên ngoài, cắt đứt quan hệ cha con với Hàn Thiên Kiều, sau này tất cả mọi thứ của tôi đều sẽ không dính dáng gì đến nó nữa”.

Hàn Thiên Kiều nghe thấy câu nói đó thì ngớ người ra, hét lớn: “Bố, bố nói gì thế, bố muốn cắt đứt quan hệ với con sao?”

Hàn Băng Tàm lạnh lùng nhìn con trai với ánh mắt đầy thất vọng. Ông ta cưng chiều cậu con trai này từ nhỏ nên anh †a mới muốn gì được nấy, vô pháp vô thiên.

“Thiên Kiều, từ nay về sau, bố không còn là bố của con nữa, con cũng không còn là con trai của ta nữa".

Hàn Thiên Kiều giận dữ hét lên: “Chỉ vì một câu nói của anh ta sao? Anh ta là cái thá gì, chỉ là một người ngoài vừa mới đến Nguyên Thủy Sơn thôi, sao bố có thể đối xử với con như thế?”

Vị trưởng lão nữ đó lạnh lùng nói: “Ngô Bình không phải người ngoài, cậu ấy là trưởng lão của viện Trưởng Lão, còn là viện trưởng viện Đan Đạo, địa vị của cậu ấy không thấp hơn tám trưởng lão ở đây. Cậu làm chuyện như thế với một trưởng lão, thật sự là đại nghịch bất đạo, viện trưởng Ngô không lấy mạng cậu đã là nể mặt Hàn Tông rồi”.

Hàn Băng Tàm nói: “Con hãy về đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5678: “Tao không tin”.


Ngô Bình: “Vậy thì tốt quá, khi nào tôi có thể vào?”

Trưởng lão nữ nói: “Bây giờ cũng được, đây là chìa khóa để vào Ất Mộc Linh giới, có nó thì cậu có thể ra vào bất cứ lúc nào”.

Những người khác không có chìa khóa, muốn ra vào linh giới thì chỉ có thể đi bằng đường chuyên biệt, bị kiểm tra và thẩm vấn, quá trình rất phức tạp.

Ngô Bình nhận lấy chìa khóa và nói: “Được”.

Mặt khác, Hàn Thiên Kiều giận đến run người, lập tức. trì một nhóm cao thủ đến Nguyên Thủy Thượng Cảnh. Bây giờ việc anh ta muốn làm nhất là giết hết cả nhà Ngô Bình, để anh phải đau khổ và hối hận, vậy mới có thể giải tỏa được nỗi hận trong lòng anh ta.

Sau khi Ngô Bình có được chìa khóa, anh không đến Ất Mộc Linh giới mà về Vạn Phú Thần Thổ trước.

Đúng như anh dự đoán, anh về đến nhà chưa được một tiếng đồng hồ thì có hai mươi mấy cao thủ xông vào.

Trong số họ, người mạnh nhất là một cao thủ Đạo Cảnh tầng bảy, cũng là một nhân vật có máu mặt. Những người này vẫn chưa biết có chuyện gì xảy ra với Hàn Thiên Kiều, vừa nghe anh ta nói phải đến giết người thì đã chạy đến đây rồi.

Hàn Thiên Kiều đứng ngoài cửa nhà họ Lý, lạnh lùng nói: “Giết cho tôi, không chừa một ai”.

Nhưng đám người này vừa xông vào nhà họ Lý thì đại trận phòng hộ đã khởi động, cao thủ Đạo Cảnh tâng bảy đó lập tức bị nổ thành tro, những người khác cũng bị đại trận g**t ch*t.

Hàn Thiên Kiều đứng bên ngoài trận ngớ người ra, chuyện gì thế kia? Sao trong nhà anh lại có đại trận đáng sợ đến thế?

Lúc này anh ta bỗng nghe thấy tiếng Ngô Bình từ phía sau.

“Anh cũng tàn nhẫn đấy, đáng tiếc thực lực quá kém, cũng quá ngu xuẩn”. Ngô Bình lạnh lùng nói, anh chắp hai tay sau lưng, lạnh lùng nhìn đám người đột nhập vào nhà mình không ngừng bị sát trận g**t ch*t.

Hàn Thiên Kiều lạnh người, nhưng anh ta cố trấn tĩnh, nói: “Mày biết tao sẽ đến sao?”

Ngô Bình: “Tư duy của đồ đần độn như anh không khó đoán".

Hàn Thiên Kiều hừm lên: “Tao nói cho mày biết, những người mày giết đều là cao thủ của Hàn Tông tao, Hàn Tông sẽ không buông tha cho mày đâu”.

Ngô Bình thở dài, hỏi: “Anh có biết cắt đứt quan hệ với Hàn Tông đồng nghĩa với việc gì không?”

Hàn Thiên Tông lớn tiếng hừm: “Tao nói thật với mày, dù có như vậy thì tao vẫn có thể sống rất tốt, tao muốn gì bố tao đều sẽ cho tao”.

Ngô Bình: “Đương nhiên rồi, dù gì thì anh cũng là con trai của ông ta, ông ta vẫn sẽ cho những gì nên cho. Chỉ là anh đã bỏ quên mất một chuyện, khi không còn là con trai của Hàn Băng Tàm nữa thì nếu như tôi có g**t ch*t anh, ông ta cũng sẽ không nói gì. Từ khi ông ta tuyên bố cắt đứt quan hệ với anh thì anh đã bị bỏ rơi rồi”.

Hàn Thiên Kiều như bị dội nước lạnh, buốt cả người, hét lớn theo bản năng: “Mày nói bậy”.

Ngô Bình: “Nếu anh chịu dừng lại thì biết đâu ông ta sẽ tiếp tục bồi dưỡng anh, giúp anh tự xây dựng thế lực ở bên ngoài. Nhưng anh quá ngu ngốc, không ngờ lại còn muốn ra tay với người nhà của tôi. Anh làm như vậy đồng nghĩa với việc dập tắt mọi hi vọng của ông ta với anh, chỉ còn lại tuyệt vọng mà thôi”.

Hàn Thiên Kiều nhổ nước bọt: “Tao không tin”.

“Trưởng lão Hàn, ông không ra đây sao?”, Ngô Bình bỗng nhìn về phía gần đó và hỏi. Hàn Băng Tàm từ hư không bước ra, nhìn con trai mình với ánh mắt đầy thất vọng.

Hàn Thiên Kiều ngớ người, vội nói: “Bố, thì ra bố cũng có mặt".

Hàn Băng Tàm không để ý đến anh ta, ông ta hỏi Ngô Bình: “Tất cả những hành vi của tên khốn này sẽ không ảnh hưởng đến quan hệ của viện trưởng Ngô và Hàn Tông chúng tôi chứ đúng không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5679: Sống lại ở thế tục


Hàn Băng Tàm: “Nó là con rơi của em gái tôi, là cháu trai của tôi. Sau khi sinh ra nó, em ấy đã tự sát. Tôi không muốn em gái bị tổn thương bởi cái danh chưa kết hôn nên đã nói với bên ngoài nó là con trai của tôi. Từ nhỏ, tôi rất cưng chiều nó là để nó có thể sống hạnh phúc. Giờ xem ra tôi đã sai rồi, nó giống hệt bố ruột của nó, đều là những kẻ vô pháp vô thiên”.

Hàn Thiên Kiều ngơ ngác: “Không thể nào! Bố, bố gạt con, con là con trai của bổ”.

Hàn Băng Tàm vẫn mặc kệ anh ta, hỏi Ngô Bình: “Viện chủ Ngô, cậu có muốn biết bố ruột của nó là ai không?”

Ngô Bình hỏi: “Ai?”

Hàn Băng Tàm: “Tả Lăng Hư, người đã sáng lập Lăng Hư Tiên Giới, là cao thủ hàng đầu trên bảng Đại Tiên Thiên Khuyết năm đó. So với anh ta, cao thủ đứng đầu bảng Đại Tiên hiện giờ hệt như là một dưới đất, một trên trời”.

Ngô Bình có thể nhận ra mặc dù Hàn Băng Tàm thất vọng với đứa cháu trai này nhưng ông ta vẫn không muốn anh ta chết, thế nên ông ta nói ra bố ruột của anh ta - Tả Lăng Hư cao thủ hàng đầu của bảng xếp hạng Đại Tiên, hy vọng Ngô Bình sẽ kiêng dè một chút.

Ngô Bình: “Nói như thế, Tả Lăng Hư biết mình có một đứa con trai thế không?”

Hàn Băng Tàm: “Dĩ nhiên biết chứ, cứ cách một khoảng thời gian là ông ta sẽ đến thăm con trai mình”.

Ngô Bình: “Vậy tại sao em gái ông lại tự sát?”

Hàn Lăng Tàm khẽ thở dài: “Vì lúc đó Tả Lăng bỏ rơi nó, nó yêu người ta rất nhiều, không thể chấp nhận được hiện thực”.

Ngô Bình giơ tay lên đánh một chưởng lên Hàn Thiên Kiều, anh ta trợn to mắt, một lúc sau cơ thể biến thành tro tàn, bay theo gió.

Thấy cháu mình bị giết, sắc mặt Hàn Băng Tàm trở nên khó coi nhưng cũng không có hành động gì quá khích, chỉ nói: “Tôi bái phục!”, nói rồi ông ta xoay người rời đi, cũng mặc kệ những cao thủ Hàn Tông bị đại trận nổ chết kia.

Sau khi đại trận giết hết những kẻ xâm phạm kia, Ngô Bình đến một sân nhỏ, Vương Thế An và Liễu Tam Tương đều đang ở bên trong, họ đã biết chuyện xảy ra bên ngoài.

Vương Thế An nói: “Nếu tôi là cậu thì sẽ không giết anh ta, người có thể mở ra Tiên Giới đầu không phải mạnh bình thường”.

Liễu Tam Tương: “Nhưng nếu công tử không giết anh ta, sau này làm sao còn chỗ đứng ở Nguyên Thủ Tiên Giới? Anh đánh tôi một cái, tôi phải trả lại anh, nếu không mọi người có thể bắt chước người này”.

Vương Thế An: “Nhưng trên đời này không có nhiều cường giả giống Tả Lăng Hư”.

Ngô Bình: št thì cũng đã ồi, có nói nhiều cũng vô ích. Ít nhất Tả Lăng Hư này sẽ không đến gây phiền phức cho. tôi trong thời gian ngắn”.

Liễu Tam Tương: “Công tử biết?”

Ngô Bình: “Tôi bói một quẻ, tính được hiện giờ Tả Lăng Hư đang ở thế tục”.

Liễu Tam Tương nói: “Một cường giả sáng lập ra Tiên Giới như ông ta chạy đến thế tục làm gì? Lẽ nào...”
 
Back
Top Dưới