Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 5600: Khiêu chiến người đứng thứ hai Thiên Khuyết


Giết Phương Thiên Hoá xong, áo giáp Đạo cảnh trên người Ngô Bình cũng không chịu được sức mạnh khủng khiếp ấy nên đã vỡ vụn, vậy là phí mất một món pháp khí Đạo cảnh.

Nguyệt Thanh Ảnh: “Anh Bình, Thạch Trung Kiếm chết rồi, Thạch Thị sẽ loạn lắm, chắc chẳn giặc ngoài sẽ tấn công, chúng ta nên về thôi”.

Họ đã đi hơn nửa tháng, sau khi về Thiên Nguyên thì mới biết là đã có rất nhiều chuyện xảy ra.

Thạch Trung Kiếm vừa chết, không có cường giả trấn thủ nên Thạch Thị đã loạn cào cào, các thế lực xung quanh thi nhau ra tay, Lệ Thị, Thường Thị và Hà Thị thuộc bốn gia tộc lớn cũng lần lượt tấn công.

Trong đó, Hà Thị được lão tổ giúp sức, năm chỉ cũng hợp lực với nhau nên đã chiếm được một nửa địa bàn của Thạch Thị, số còn lại thì chia đều cho nhà họ Lệ và nhà họ Thường. Cả Thiên Nguyên gần như đã tôn Hà Thị lên làm vua.

Sau khi chiếm thêm được địa bàn, Hà Thị đã sai người xây một căn nhà rộng lớn trên đỉnh Thanh Nhất - một nơi có vị trí đẹp nhất Thiên Nguyên, đây sẽ là nơi sinh sống của Ngô Bình và Hà Tử Trần.

Bên dưới đỉnh này là thành Thanh Thiên - thành lớn nhất của Thiên Nguyên.

Thành này không thuộc về bất kỳ gia tộc nào, mà là một khi vực chung của bốn gia tộc lớn, nơi đây rất an toàn, địa thế lại đẹp nên phát triển rất tốt.

Nhưng sau khi Hà Thị trỗi dậy thì thành này đương nhiên sẽ dần mang nhiều nét riêng của họ hơn.

Cảnh sắc ở thành Thiên Nguyên khác Thần Châu, Ngô Bình đã ở trên đỉnh Thanh Nhất chơi một ngày rồi cung cố tu vi. Anh vừa tiến vào cảnh giới Thần Môn nên cần làm quen với trạng thái, hấp thu và luyện hoá sức mạnh to lớn trong duy độ cao để chính thức tạo bước chuẩn bị cho cảnh giới Vạn Tương.

Ngô Bình ở trên đỉnh này năm ngày, anh lại tu luyện được thêm vài thần thông, tinh thuật và dung nhập chúng thành thuật Huyền Áo, từ đó nâng cao lực chiến đấu lên thêm một bậc.

Hôm nay, Hà Tử Trần đã đến. Mấy hôm trước, cô ấy bận rộn chuyện của Hà Thị nên không có thời gian ở cạnh Ngô Bình, giờ mới rảnh để đến tìm anh

“Anh Bình, hôm nay Thiên Khuyết mở đấy, sẽ có tám người được vào, anh có đi không?”

Ngô Bình: “Tám người này đều là tu sĩ của Thiên Nguyên à”

Hà Tử Trần: “Có bốn người ở ngoài, bốn người của Thiên Nguyên".

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Sớm muộn cũng phải đi, để xem các thanh niên thiên tài trong thiên hạ thế nào nào”.

Thiên Khuyết nằm ở một khe núi, nơi đây từng do bốn gia tộc lớn cùng quản lý, nhưng giờ Thạch Thị không còn nữa nên sẽ do ba nhà Hà, Thường và Lệ trông coi.

Hiện giờ, người ở đây đông như biển, bầu không khí vô cùng náo nhiệt, nhiều thương lái cũng đến bán buôn.

Thấy có nhiều người như vậy, Ngô Bình không nhịn được hỏi: “Sao đông thế?”

Hà Tử Trần cười nói: “Thiên Khuyết mở là việc trọng đại, không ít tu sĩ sẽ đến xem náo nhiệt, cũng có môn phái đến †ìm đệ tử có tư chất siêu việt để tuyển chọn”.

Lúc này, lối vào của Thiên Khuyết đã có mấy tu sĩ thanh niên rồi, Lệ Cửu Tiết cũng có mặt trong đám này. Xem ra anh ta đang chờ Thiên Khuyết mở, vẻ mặt anh ta có vẻ kiêu căng cùng một chút lo lắng.

Hà Tử Trần: “Nửa tiếng nữa là Thiên Khuyết sẽ mở”.

Ngô Bình cười nói: “Thế cứ bình tĩnh, đi kiếm cái gì ăn đã”.

Có không ít các quán ăn ở đây, Ngô Bình tìm một quán bán lòng rồi ngồi ăn với Nguyệt Thanh Ảnh và Hà Tử Trần. Sau đó, anh lại ăn thêm vài quán nữa, mùi vị đều rất được.

Thấy sắp đến giờ, anh mới lau miệng rồi đi tới lối vào. Thiên Khuyết. Người phụ trách của Hà Thị đã nhận ra anh nên nhanh chóng tiến lên chào hỏi: “Ngô công tử, còn vài phút nữa là Thiên Khuyết mở rồi, anh đến đúng lúc lắm ạ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5601: “Số 176 lên đây đê!”


Ngô Bình thấy lạ, tại sao đi đâu anh cũng gặp người của hoàng triều Thái Sử thế nhỉ.

Hứa Thiên Châu cười nói: "Lệ công tử, anh quen anh ta à?"

Lệ Cửu Tiết có vẻ phức tạp đáp: “Anh ấy là Ngô Bình - người đứng đầu đại hội quần hùng, hơn nữa còn là thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh".

Hứa Thiên châu nghe xong thì vẻ cao ngạo đã biến thành ngại ngùng, người đứng đầu đại quần hùng ư? Hắn chấp tay nói: “Thì ra là Ngô công tử, tôi thất lễ rồi!”

Ngô Bình: “Không sao!"

Lệ Cửu Tiết ho khan một tiếng rồi nói: “Anh Ngô, nghe nói Hà Thị đã mua được khá nhiều đan dược nhất phẩm của anh, không biết tôi có thể mua một ít được không?”

Ngô Bình nhìn anh ta rồi nói: “Chuyện này để sau đi”.

Lệ Cửu Tiết: “Được, chờ rời khỏi Thiên Khuyết rồi tính nhé”.

Sau đó, anh ta tiến lại gần Ngô Bình rồi nói: “Ngô công tử, nghe nói lần này Thiên Khuyết mở sẽ có ít nhất 300 nghìn người tham gia tuyển chọn. Thực lực của anh phi phàm như vậy, nhất định có thể tiến vào tốp mười và có tư cách khiêu chiến bảng Tiểu Tiên".

Ngô Bình: “Đều là người trẻ hết à?”

Lệ Cửu Tiết: “Ừm, tất cả người vào Thiên Khuyết đều không được quá 200 tuổi”.

200 tuổi với tu sĩ mà nói thì vẫn là trẻ, dưới 100 thì như thiếu niên.

Trong lúc họ đang nói chuyện thì cửa Thiên Khuyết chợt mở, một tia sáng màu tím bản ra.

€ó người nói: “Các công tử, có thể vào rồi”. Mọi người ùa vào trong.

Không gian vặn vẹo, các sức mạnh giáng xuống, tất cả bọn họ đều bị cuốn lất rồi đến những nơi khác nhau.

Không lâu sau, Ngô Bình thấy mình đang đứng ở một quảng trường rộng lớn, có khoảng 300 người ở đây, chắc là một nhóm nhỏ.

Bầu trời có màu tím và rất cao, mặt trời toả sáng, phía xa xa là hư không, không có cảnh sông nước gì hết.

Ngô Bình quan sát một lát thì thấy những người này đều đến từ các Tiên Giới khác nhau, ai cũng không hề đơn giản, trong đó người có tu vi thấp nhất cũng ngưng tụ được thần anh rồi, có người tu vi còn cao đến tầng thứ chín, thứ mười Thần Thông.

Lúc này có một giọng nói vang lên bên tai mọi người: “Vòng tuyển chọn bắt đầu! Sau đây, mỗi người sẽ có một số. Ai lấy được số thì có thể tuỳ ý khiêu chiến một người. Chủ động khiêu chiến m In thì đương nhiên được một điểm, nếu đánh bại đối thủ thì được cộng hai điểm, còn thua thì không được điểm, hoà thì được một điểm, thời gian giới hạn trong hai tiếng. Hết giờ, mười người có điểm cao nhất sẽ được khiêu chiến cao thủ trên bảng Tiểu Tiên”.

“Bắt đầu!”

Sau đó, trên áo mỗi người đều xuất hiện một con số, Ngô Bình là số 9.

Anh đang định khiêu chiến một người thì có người ở cạnh bước tới nói: “Số 9, tôi muốn khiêu chiến anh”.

Người đó vừa nói xong thì có một cột đá nhô lên giữa, cả hai nhảy lên rồi bắt dầu tỉ thí.

Giao đấu kiểu này chẳng khó gì với Ngô Bình, anh đánh bại người kia băng một chưởng, người đó hộc máu rồi lập tức mất lực chiến đấu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5602: Diệp Thiên Kình đầu bảng Tiểu Tiên


“Được!”

Uỳnh!

Một nằm đấm bay ra, số 176 đã bị đánh bay, cơ thể nát bét, bị thương rất nặng.

Ngô Bình ra tay quá nhanh, gần như chỉ mất một đến hai chiêu là có thể giải quyết được một vòng đấu. Anh nhảy †ừ cột này sang cột khác, mỗi khi đánh bại một người, con số trên tay trái của anh lại tăng thêm ba điểm.

Lúc trước ở đây có 300 người, nhưng giờ hầu hết đã bị thương hoặc bỏ mạng, số người còn trụ lại ngày một ít. Khi Ngô Bình khiêu chiến người thứ 100 thì chỉ còn hơn chục. người trên quảng trường này đang chiến đấu thôi.

Số người ít dần, khi Ngô Bình khiêu chiến đến người thứ 120 thì không còn ai để đánh nữa rồi, đa phần họ đều đã bị khiêu chiến hoặc bị thương.

Một trong các quy tắc của vòng tuyển chọn là người đã bị thương có thể từ chối khiêu chiến của người khác, cũng có thể từ bỏ trận đấu.

Sở dĩ tình trạng này xuất hiện cũng là có liên quan đến Ngô Bình, thực lực của anh quá mạnh, hơn nữa lại hạ gục đối thủ quá nhanh. Những người bị anh đánh bại đều có thực lực tương đối mạnh, vậy mà họ cũng đã bị giảm thực lực chiến đấu nên vòng tuyển chọn mới kết thúc sớm hơn.

Lúc này có một tiếng chuông vang lên tuyên bố vòng tuyển chọn kết thúc, điểm của Ngô Bình là cao nhất, tổng là 362 điểm. Người thứ hai kém anh rất xa, chỉ có 205 điểm còn người thứ ba là 187 điểm.

Vì thế, Ngô Bình đã thành công tiến vào tốp mười, sau đó vô vàn tia sáng chiếu xuống, tất cả những người bị chết, bị thương hoặc không lọt vào tốp mười đều biến mất trước mặt bọn họ.

Chỉ còn mười người ở lại, đó chính là tốp mười của vòng tuyển chọn, sau đó lại có một giọng nói vang lên.

“Người đứng đầu sẽ nhận được hai cơ hội khiêu chiến tốp 300 trên bảng Tiểu Tiên, đồng thời có phần thưởng khiêu chiến nhân đôi”.

“Người thứ hai và thứ ba cũng nhận được một cơ hội khiêu chiến tốp 300 của bảng Tiểu Tiên và phần thưởng khiêu chiến nhân đôï”.

“Người thứ tư đến người thứ mười nhận được một cơ hội khiêu chiến tốp 300 trên bảng Tiểu Tiên".

Ngô Bình không ngờ mình có đến hai cơ hội, hơn nữa còn có phần thưởng khiêu chiến nhân đôi.

Uỳnh!

Một tấm bảng to oành màu vàng rơi từ trên cao xuống, tấm bảng này cao vạn trượng, rộng 3000 trượng, bên trên có tên của 500 người người được viết bằng chữ vàng, đó chính là tốp 500 của bảng Tiểu Tiên!

“Bảng Tiểu Tiên!”

Chín người khác đều ngạc nhiên hô lên, sau đó căng thẳng tới mức nuốt nước miếng.

Chỉ có Ngô Bình là bình tĩnh như không, anh nhìn tên trên bảng, tên của người trên cùng là to nhất gần như chiếm một phần năm của bảng! Tên của người thứ hai thì nhỏ hơn nhiều, hơn nữa cũng không sáng băng. Cứ thế, càng về sau thì chữ càng nhỏ. Sau tốp 300 thì tên của mọi người đều cực. kỳ nhỏ, phải nhìn kỹ thì mới thấy rõ là viết gì.

“Tôi muốn khiêu chiến người thứ 299, Ngư Phục Sinh!”, một tu sĩ cạnh đó đứng thứ bảy lên tiếng.

“Được!"

Một cái tên trên bảng phát sáng, một tia sáng chiếu. xuống che phủ tu sĩ kia, sau đó cả tỉa sáng và người đó đều biến mất, rõ ràng, anh ta đã được đưa đến một nơi khác.

Những người còn lại không đưa ra quyết định nhanh như vậy, ai nấy đều tập trung nhìn lên bảng với vẻ căng thẳng rồi không ngừng tính toán. Hầu hết họ chỉ có một cơ hội, nếu thất bại thì sẽ bị đưa đi, vậy là coi như công cốc. chuyến này.

Ngô Bình nhìn lên bảng, anh có hai cơ hội khiêu chiến nên quyết định sẽ chọn người thứ nhất và thứ hai Ngô Bình nói: “Tôi muốn khiêu chiến người thứ hai là Trác Thanh Lân!”

Nghe thấy thế, tám người khác đều kinh ngạc rồi lần lượt khuyên anh.

“Anh này, anh hãy nghĩ cho kỹ. Người đứng thứ hai trên bảng Tiểu Tiên gần như đã ở bảng Đại Tiên rồi. Anh khiêu chiến họ thì chẳng khác nào khiêu chiến cường giả trên bảng Đại Tiên đâu”.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Tôi nghĩ kỹ lắm rồi”.

“Duyệt!”

Một tia sáng chiếu xuống mang Trác Thanh Lân đi, sau đó có năm chiếc nhãn rơi xuống quanh lôi đài, trong mỗi chiếc nhãn đều chứa rất nhiều tiền Đại Đạo.

Ngô Bình không chút khách sáo mà giơ tay nhận hết, sau đó anh chäp tay hỏi: “Trận khiêu chiến tiếp theo vẫn ở đây ư2"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5603: Lẽ ra anh chưa đủ tư cách cho tôi khiêu chiến đâu


Một giọng nói vang lên, sau đó lại có một tia sáng chiếu xuống rồi cuốn Ngô Bình đi mất.

Vài phút sau, Ngô Bình đã xuất hiện trên một lôi đài khổng lồ có đường kính vài trăm mét, xung quanh đều là mây, hình như trên các đám mây ấy có rất nhiều người đang ngồi quan sát.

Ngô Bình thấy rất ngạc nhiên, không hiểu sao có nhiều. người xem tỉ thí thết

Nhưng anh không biết là chỉ có người đứng trong tốp mười như anh mới thu hút nhiều người tới xem và cá cược.

Anh vừa xuất hiện, đã có một giọng nói vang lên bên tai: “Tiểu tử, đánh cho cẩn thận đấy, tôi cược cậu rồi. Nếu cậu đánh thắng người đứng thứ hai này thì tôi sẽ thưởng cho. cậu một tỷ tiền Đại Đạo”.

Một giọng nói khác: “Cậu bạn, lão phu cược cậu thẳng đấy nên đánh đấm cẩn thận vào. Cậu mà thẳng thì tôi sẽ chia cho cậu một phần tiền cược, hơn nữa còn tiếp tục cược cậu thẳng ở ván sau”.

Trong vài phút ngắn ngủi, đã có năm người thầm liên lạc với Ngô Bình và nói là cược anh thẳng.

Song, anh cũng nghe thấy một vài giọng nói khó chịu.

“Người qua vòng tuyển chọn thôi mà dám khiêu chiến người đứng thứ hai, đúng là chán sống rồi mài”

“Thật! Người thứ hai biết mình bị một tên mới qua vòng tuyển chọn khiêu chiến thì kiểu gì cũng giết tên này ngay. Không sau này ai cũng đòi khiêu chiến thì hắn sẽ phiền chết mất".

“Ha ha, như thế cũng hay, ít ra cũng khá thú vị!”

Rõ ràng những người này cố ý nói to cho Ngô Bình nghe thấy.

Ngô Bình chẳng thèm bận tâm đến mấy lời nói đó, anh đứng yên tại chỗ rồi chờ đối thủ xuất hiện.

Khoảng năm phút sau, có một người đàn ông đáp từ trên cao xuống, hắn mặc một bộ đồ ngủ, tay đang cầm chén rượu, trên mặt còn vệt son của phụ nữ.

Rõ ràng trước đó, hắn đang hưởng thụ, nhưng người trên bảng có thể bị khiêu chiến bất cứ lúc nào nên hẳn buộc phải tới. Chính vì thế nên hắn đang nhăn nhó mặt mày, sau đó lườm Ngô Bình rồi nói: “Phá hỏng mộng đẹp của tôi, tôi sẽ cho cậu chết dần chết mòn, chuẩn bị hưởng thụ cảm giác đau đớn đi”.

Ngô Bình nhìn người đó thì thấy hän ở tầng thứ mười Thần Thông, đã trải qua đại thần kiếp, thân anh cũng đã trưởng thành và hóa thành dương thần.

Dương thần là mở đại đạo, điều kiện cần thiết để tiến vào Đạo cảnh, không có dương thần thì không thể đột phá Đạo cảnh được.

“Anh nghĩ nhiều rồi, hôm nay tôi sẽ giành vị trí trên bảng Tiểu Tiên của anh!”

Người kia tên là Trác Thanh Lân, hắn cười nói: “Cũng cứng miệng đấy, tôi thích!”

“Khiêu chiến bắt đầu!” Một giọng nói như tiếng chuông vang lên, sau đó Trác

Thanh Lân đã biến mất, chỉ còn một cơn gió thoảng thổi trên lôi đài.

Ngô Bình nhằm mắt lại, sau đó chợt tung một quyền ra, 'Trác Thanh Lân đã xuất hiện trở lại, quyền vừa rồi của Ngô. Bình đã đấm trúng vai hắn.

Đòn tấn công của Ngô Bình có sức lực lớn, lực kình mạnh nên vai của Trác Thanh Lân đã gãy, hẳn đau đớn kêu lên.

Ngô Bình thừa thẳng xông lên, tiếp tục tung thêm một chưởng và hai quyền nữa.

Bụp!

Chưởng thứ nhất của anh va chạm với tay trái của Trác Thanh Lân, kết quả là cổ tay của hän đã gãy. Sau đó hắn trúng thêm một chưởng vào ngực và một đòn vào bụng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5604: Tam Áo hợp nhất


Nghe thấy Ngô Bình định khiêu chiến người đứng thứ nhất, mọi người chẳng ngạc nhiên chút nào, dẫu sao anh cũng hạ được người thứ hai một cách nhẹ nhàng, giờ khiêu chiến tiếp người thứ nhất cũng là chuyện hiển nhiên.

Lúc này, giọng nói kia lại vang lên: “Cậu có nửa tiếng để nghỉ ngơi”.

Ngô Bình: “Xin hỏi, phần thưởng khi đánh bại người đứng thứ nhất là gì?”

Giọng nói kia: “Phần thưởng nhân đôi, cậu có thể nhận được 200 tỷ tiền Đại Đạo, một món chú pháp cấp thượng phẩm và một bộ võ kỹ cấp thượng phẩm”.

Ngô Bình từng nghe có người bảo chú pháp và võ kỹ chia thành các cấp như thiên, địa, thần và linh. Mỗi cất chia tiếp thành thượng, trung phẩm, trong đó chú pháp, võ pháp cấp địa đã là giới hạn của tu sĩ Thần Thông rồi. Cấp cao hơn thường chỉ có cường giả Đạo cảnh mới thi triển được.

Nhưng chú pháp và võ pháp cấp thượng phẩm cũng rất hiếm, uy lực của chúng để để giết tu sĩ cảnh giới Thần Thông cùng cấp, nếu gặp cường giả Đạo cảnh cũng có lực. sát thương nhất định.

Lúc này chợt có một giọng nói vang lên bên tai Ngô Bình: “Người đứng đầu bảng Tiểu Tiên cũng là người đứng thứ 154 trên bảng Đại Tiên. Họ đều là thiên kiêu trong giới tu hành nên thực lực rất mạnh, vì thế giờ cậu học chú pháp và võ kỹ thượng phẩm để nhanh chóng nâng cao thực lực”.

Ngô Bình biết người này muốn anh thằng nên mới nhäc nhở, vì thế anh đã yêu cầu lấy phần thưởng. Ngay sau đó đã có một chiếc nhẫn ngọc rơi xuống tay anh, bên trong nó có phần thưởng khi anh đánh thăng người đứng thứ hai trên bảng Tiểu Tiên, gồm 200 tỷ tiền Đại Đạo và một môn chú pháp và một môn võ kỹ thượng phẩm.

Ngô Bình không lãng phí 30 phút nghỉ ngơi mà lập tức. ngồi xuống lĩnh ngộ chú thuật.

Chú thuật này có tên là Kim Thân Chú, sau khi thi triển thì tu sĩ sẽ biến thành trạng thái kim thân. Nhờ đó mà có thể tăng lực chịu thương tổn lên cao gấp năm lần, đồng thời chỉ cần lực tấn công của đối thủ không mạnh hơn mức chịu đựng của chú thuật khoảng ba lần thì người thi triển sẽ không bị thương.

Ngoài ra, sau khi kim thân bị tấn công còn có thể sinh ra hiệu quả dịch chuyển, người thi triển sẽ lách ra sau đối thủ và tránh được nhiều đòn tấn công

Nhưng chỉ sử dụng được chức năng này trong một khoảng thời gian, thời gian cụ thể là bao lâu phụ thuộc vào thể chất của mỗi người, có người được vài tiếng, người chỉ được vài phút.

Sau khi hiểu về hiệu quả của Kim Thân Chú, Ngô Bình không khỏi ngạc nhiên, hiệu của của chú thuật cấp địa đã nghịch thiên vậy rồi, thế chú thuật cấp thiên còn mạnh tới đâu?

Anh nhanh chóng tu luyện, sau đó thân, niệm và ngôn đã hợp nhất thành công, nhờ có kinh nghiệm tu luyện phong. phú nên loáng cái, anh đã luyện xong.

15 phút sau, cơ thể của Ngô Bình đã biến thành màu vàng nửa trong suốt, làn da cũng hình thành một màng chắn chú lực hình cầu.

Thấy thế, mọi người ở xung quanh đều hô lên.

“Mới 15 phút mà đã luyện thành chú pháp cấp thượng phẩm rồi, tư chất tốt chưa từng thấy luôn!”

“Đúng là tu sĩ khiêu chiến người đứng đầu có khác, tôi thấy cậu ấy nảm gần chắc phần thẳng rồi”.

Luyện thành Kim Thân Chú xong thì Ngô Bình tiếp tục tu luyện võ kỹ kia. Võ kỹ này có tên Thất Tinh Quyền, khi thi triển cần mượn sức mạnh của bảy vì sao để tạo ra đòn tấn công mạnh nhất.

Nghe nói võ kỹ này rất khó tu luyện, dù người có tư chất cực tốt tiếp xúc cũng mất nửa năm cho đến một, hai năm. Dẫu sao có thể cảm nhận và hấp thu được tinh lực cũng không phải chuyện dễ.

Song, Ngô Bình không hề gặp khó khăn này, anh nhanh chóng cảm nhận được bảy vì sao ngay, sau đó anh sử dụng tỉnh lực có sẵn trong người để thi triển võ kỹ.

Uỳnh!

Một tiếng động mạnh vang lên, dưới chân Ngô Bình xuất hiện một bản đồ thất tinh giăng khäp lôi đài, trên cao cũng xuất hiện ảo ảnh của các vì sao lượn quanh người anh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5605: “Chém!”


“Tôi thấy còn hơn ấy, cậu ấy mới luyện thành thôi, nếu thuần thục rồi thì khéo cường giả tầng thứ tư Đạo cảnh cũng không chịu nổi! Xem ra Diệp Thiên Kình mệt rồi đây!”

Ngô Bình diễn tập thêm vài lần võ kỹ và chú pháp thì Diệp Thiên Kình mới xuất hiện. Hăn mặc áo xanh, dáng người dỏng cao, gương mặt tuấn tú đang mỉm cười: “Đã bảy năm rồi không có ai khiêu chiến tôi, cậu là người đầu tiên suốt bảy năm qua đấy, khá lắm!”

“Bắt đầu!", giọng nói kia vang lên.

Ngô Bình nhìn cao thủ có tên là Diệp Thiên Kình thì thấy khí tức của hẳn rất quen.

Đúng lúc này, Diệp Thiên Kình đã chỉ tay lên cao rồi thờ ơ nói: “Thiên Tỉnh!”

Ngay sau đó đã có hơn 700 vì sao toả sáng ở trên trời, chúng tạo thành các chùm sáng rồi hình thành một thanh trường kiếm ánh sáng trên đỉnh đầu Diệp Thiên Kình và toả ra khí thế mạnh mẽ.

“Quá đỉnh! Diệp Thiên Kình đã dung hợp tinh thuật cấp bốn với kiếm đạo thành Thiên Tinh Trảm rồi, chäc người khiêu chiến sẽ thua thôi”.

“Diệp Thiên Kình xuất thân từ thế gia kiếm đạo, thuật phi kiếm của hắn rất chuẩn xác, thêm tu vi cao hơn người khiêu chiến nữa nên hẳn năm đến 60 phần trăm thằng lợi rồi”.

Diệp Thiên Kình vừa ra tay thì Ngô Bình cũng rút một thanh trường kiếm ra, anh sử dụng thuật Thân Áo tên là Phi Tỉnh Thích.

Thuật Thân Áo này là một thuật anh dung hợp từ một tỉnh thuật cấp năm và kiếm thuật nên lực sát thương rất khủng.

“Chém!”

Diệp Thiên Kình giơ tay lên, thanh trường kiếm kia đã bay tới tấn công Ngô Bình. Song, anh chợt biến mất, chỉ còn một vì sao bay tới va chạm với thanh kiếm kia.

Cheng!

Kiếm tinh vỡ nát rồi hoá thành các vì sao, sau đó Ngô Bình cũng biến mất, vì anh đã xuất hiện sau lưng Diệp Thiên Kinh.

Diệp Thiên Kình giật mình, sau đó giơ tay phải lên tạo quyết thì chợt có một thanh kiếm bay từ sau lưng ra rồi chém lên người Ngô Bình. Kim Thân Chú của Ngô Bình đã được khởi động, nó đã đỡ đòn này thay anh, sau đó anh đã lách sang một bên.

“Kim Thân Chú!”, Diệp Thiên Kình cau mày: “Được lắm, nhưng tiếc là cậu không thi triển thuật này lâu được đâu, sát trận Cửu Tỉnh, kết trận!”

Hắn điểm tay một cái, chín ngôi sao trên trời đều phát sáng, lại có một thanh kiếm tinh ngưng tụ trong tay hẳn, thanh kiếm bản ra 3000 sát quang rồi tấn công Ngô Bình.

“Thiên Tinh Trảm! Đây là tuyệt học mà hăn từng dùng để đánh bại người đứng đầu bảng Tiểu Tiên”, có người hô lên. Đối diện với đòn tấn công ấy, Ngô Bình tiếp tục thi triển

Kim Thân Chú, các sát quang rơi xuống người anh thì đều bị cản lại, không thể gây tổn thương cho anh.

“Cái gì? Cậu ta đã dùng Kim Thân Chú hai lần rồi, sao làm được thế?”, có người kinh hãi nói.

Diệp Thiên Kình híp mắt lại: “Cũng có chút tài lẻ đấy, nhưng tôi không tin cậu thi triển được ba lần, Tam Thiên Tinh Lạc, mởi"

Cả bầu trời sang rung chuyển, 3000 vì sao rơi xuống, giữa chừng đã tạo thành một thanh kiếm khổng lồ rồi tấn công Ngô Bình.

Ngô Bình chẳng thèm nhìn lên rồi di chuyển tiếp bảy bước, sau đó anh tung một quyền ra. Quyền này có Thân Áo, Thần Áo và Huyền Áo hợp nhất rồi dung nhập vào võ kỹ Thất Tinh Quyền của anh.

Phụt!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5606: Đá Thần Minh cực phẩm


Ngô Bình chỉ vung nhẹ tay phải lên rồi đập lên không trung, sau một tiếng động lớn, 3000 vì sao đã tản ra rồi hoá thành nhiều ánh sáng rồi rơi xuống như mở một bữa tiệc lửa.

Cảnh vật im lìm, tất cả đều thấy không thể tin được. “Sao cậu ấy làm được vậy nhỉ? Tam Thiên Tinh Lạc mạnh hơn Thất Tinh Trảm nhiều, thế mà cậu ấy vẫn phá giải một

cách dễ dàng!”, có người nhận xét.

“Hình như người này đã nằm rõ mọi tài năng về sao trời, Diệp Thiên Kình như múa rìu qua mắt thợ rồi!”

“Giờ cậu ấy đứng đầu bảng Tiểu Tiên rồi, kiểu gì cũng khiêu chiến bảng Đại Tiên tiếp, lần này chúng ta đến xem quá là ý nghĩa luôn”.

Diệp Thiên Kình đã thua, giọng nói kia tuyên bố: “Khiêu chiến thành công, người đứng đầu bảng Tiểu Tiên sẽ là Ngô Bình!”

Ngô Bình hỏi: “Phần thưởng khi khiêu chiến thẳng là gì?”

“Phần thưởng nhân đôi, nhận được 400 tỷ tiền Đại Đạo và một môn chú pháp và một môn võ kỹ cấp thiên hạ phẩm”.

Nhận thưởng xong, lại có người ném cho Ngô Bình bảy, tám cái túi tiền, bên trong chứa đầy tiền. Họ đều đặt anh thẳng nên đã kiếm được kha khá, vì thế muốn tặng anh một ít.

“Tôi tiếp tục khiêu chiến bảng Đại Tiên được không?”

“Hôm nay chỉ tổ chức bảng Tiểu Tiên thôi, bảng Đại Tiên thì phải chờ một tháng nữa”.

Giọng nói ấy vừa dứt, đã có một miếng ngọc bội xuất hiện trong tay Ngô Bình, giọng nói kia vang lên tiếp: “Một tháng nữa, cậu hãy cầm miếng ngọc bội này đến Thiên Khuyết!”

Dứt lời, có một tia sáng cuốn lấy Ngô Bình rồi đưa anh rời đi.

Ngô Bình đã xuất hiện trước cửa Thiên Khuyết.

Nguyệt Thanh Ảnh và Hà Tử Trần tiến lên hỏi: “Anh không sao chứ?”

Ngô Bình cười đáp: “Không!”

Hà Tử Trần mong chờ hỏi: “Anh có lấy được thứ hạng nào không?”

Ngô Bình nhìn hai cô gái rồi cười nói lai em đoán xem”.

Hà Tử Trần: “Chắc chản anh lọt vào tốp mười”. Nguyệt Thanh Ảnh: “Không, phải là tốp ba”.

Ngô Bình: “Ừm, cũng khá chuẩn, anh đứng đầu bảng Tiểu Tiên rồi”.

Nguyệt Thanh Ảnh và Hà Tử Trần đều kinh ngạc, đứng đầu bảng Tiểu Tiên! Quá khủng khiếp!

Lệ Cửu Tiết ở cách đó không xa chạy tới, sau đó híp mắt hỏi: “Anh Ngô giành được vị trí thứ nhất ư? Giỏi quá! Bảng này phủ rộng khắp hơn chục Tiên Giới mà anh Ngô đứng đầu được, đúng là đỉnh của đỉnh!”

Hà Tử Trần cười nói: “Anh Bình, chúng ta về thôi!”

Sau khi về chỗ ở của Ngô Bình, Hà Tử Trần sai người chuẩn bị tiệc để cô ấy và Nguyệt Thanh Ảnh chúc mừng anh.

Ngày hôm sau, Ngô Bình lại tiếp tục luyện chế Thượng Bí Đan và Bí Thần Đan, trước khi rời khỏi nhà họ Hà, anh phải luyện chế xong hết số đan dược mà nhà họ Hà cần trong năm nay.

Loáng cái ba ngày đã trôi qua, Ngô Bình đã luyện chế được một ít đan dược, sau đó dùng Vạn Hoá Thần Hồ để nhân bản.

Anh đã tạo được Thần Môn, tu vi tăng cao nên hiệu quả sử dụng Vạn Hoá Thần Hồ đã tăng lên gấp bội, tốc độ nhân bản cũng tăng cao, đương nhiên cũng tốn nhiều tiền Tiên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5607: Chưa có cường giả nào đến cướp Động Thiên ở đây à?


'Thần Môn mà anh hấp thu được chỉ là hình thức ban đầu, sau này sẽ cần một lượng lớn đá Thần Minh để hoàn thiện. Hoàn thiện xong, anh có thể hấp thu sức mạnh trong không gian vô thượng ấy để bồi dưỡng cho người thân cùng bạn bè của mình. Các sức mạnh cấp cao này có thể nhanh chóng bồi dưỡng ra thiên tài và hỗ trợ họ trong việc tu hành.

Anh ở nhà vài hôm, Ngô Bình đã đến thỉnh giáo Nguyệt Đông Thăng xem có thể mua đá Thần Minh tốt ở đâu. Nguyệt Đông Thăng nói trong mười đại Tiên Giới thì chỉ có Tiên Giới Thái Ất mới có đá Thần Minh tốt nhất.

Loại đá này chia thành đá thường, đá trân phẩm và đá cực phẩm. Đá Thần Minh rất đắt, một viên loại thường cũng có giá cả chục tiền Tiên, hơn nữa phải dùng nhiều nên hầu hết các tu sĩ đều chỉ mua được loại thường.

Giá đá trân phẩm thì đắt hơn một chút, số lượng hạn chế nên một viên có giá hơn một triệu, vì thế cực ít người mua nổi.

Đá loại cực phẩm thì còn hiếm nữa, rất ít thế lực năm giữ tài nguyên này nên người ngoài có tiền cũng không mua được. Nhưng một viên cực phẩm có giá trị băng cả 500 viên loại thường nên cũng không tốn cho lắm.

Nghe Nguyệt Đông Thăng nói, đá Thần Minh cực phẩm của Tiên Giới Thái Ất khó mua được bằng tiền, mà phải đổi bằng các vật trân quý.

Theo ghi chép các giao dịch trong lịch sử thì một viên đá Thần Minh cực phẩm có giá không dưới 100 triệu tiền Tiên.

Ngô Bình mở Thần Môn chí tôn nên sẽ tốn đá Thần Minh hơn Thần Môn bình thường rất nhiều, ít cũng phải cỡ 500 tỷ đến cả nghìn tỷ viên đá loại thường! Đổi sang đá Thần Minh cực phẩm thì sẽ khoảng một đến hai tỷ viên, tính ra sẽ là một số tiền rất lớn.

Sau khi chuẩn bị xong, Ngô Bình đã một mình đến Tiên Giới Thái Ất băng trận pháp vận chuyển.

Anh đáp từ trên cao xuống một vùng hoang vắng, anh vừa đến thì đã thấy bị một luồng lực tinh thần khoá chặt.

Anh híp mắt lại rồi nhanh chóng mặc Thất Thần Giáp cùng đeo nhãn Cửu Long lên. Áo giáp Đạo cảnh trước đó đã bị hỏng, nhưng vẫn còn Thất Tinh Giáp và nhẫn Cửu Long, vì thế anh vẫn phát huy được lực chiến đấu ngang tầng thứ bảy Đạo cảnh.

“Gào!"

Một con khỉ trắng to đùng bay từ xa tới, nó cao cả trăm trượng, quanh người đây cương khí màu vàng, nơi nó đi qua núi lở đất mòn, trăm thú đều bỏ chạy.

Ngô Bình đứng yên tại chỗ, thần anh mặc Thất Thần Giáp bay ra rồi thi triển thuật Thân Áo và lao về phía con khỉ trằng.

Uỳnh!

Thần anh của Ngô Bình đã có cơ thể thật, nó läc người một cái rồi hoá thành người khổng lồ, uy lực áo thuật mà nó thi triển rất khủng khiếp, nó đánh con khỉ lộn nhào chỉ bằng một quyền. Nhưng thực lực của con khỉ cũng không vừa, lỗ mũi nó phun lửa rồi lại tấn công thần anh.

Thực lực của con khỉ rất mạnh, cuối cùng Ngô Bình phải dùng tới thuật Huyền Áo thì mới miễn cưỡng đánh bại nó được. Anh khoá tay con khỉ sau lưng rồi dí mặt nó xuống đất, sau đó lạnh giọng hỏi: “Mày đã phục chưa?”

Con khỉ bị đánh rụng nửa hàm răng, miệng nó méo xệch, xương cốt không biết đã gãy bao cái nên gật đầu ngay.

Ngô Bình nới lỏng tay, nó nhảy lên rồi lao tới nói: “Con người kia, người không được xông vào địa bàn của ta”.

Bấy giờ, Ngô Bình mới phát hiện ở đây có linh khí dồi dào, trật tự mạnh mẽ, so ra còn hoàn hảo hơn động Thanh Linh mà anh từng ở.

Anh hỏi: “Mày biết nói tiếng người thì xem ra đã giao lưu với con người rồi”. Con khỉ: “Ta là chủ của Động Thiên Diệu Hoa, thường ngày hay có con người đến nhưng đều bị ta đuổi đi hết”.

Ngô Bình nhỡ trong Tiên Giới Thái Ất có không ít nơi chưa được khai phá, đương nhiên cũng gồm Động Thiên và phúc. địa.

Anh hỏi: “Chưa có cường giả nào đến cướp Động Thiên ở đây à?”

Con khỉ: “Từng có một người không biết tự lượng sức. mình đến, nhưng đã bị đại ca của ta đánh chết rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5608: Phúc địa Thương Lãng, đại bàng cánh vàng


Ngô Bình: “Ba nơi có gần nhau không?”

“Cũng không xa, cho nên nếu có ai dám đến cướp Động Thiên của ta thì đại ca ta sẽ đến giúp ngay”.

Nghe thấy vậy, Ngô Bình thờ ơ nói: “Thế thì đại ca của ngươi đang đến hả?”

Khỉ trắng: “Đúng vậy, nếu ngươi còn không đi thì đại ca ta sẽ đến ngay đó”.

Ngô Bình cười khẩy: “Ta vừa để lộ chút sơ hở, ngươi đã tấn công liền, có tin ta giết ngươi luôn không?”

Khỉ trắng sợ hãi nói: “Ngươi đừng làm vậy, chúng ta không có thâm thù cừu hận, có nhất thiết phải thế không?”

Ngô Bình: “Không muốn chết cũng được thôi, hãy nói cho ta biết đại ca của ngươi có điểm yếu gì không?”

Khỉ trắng tức giận nói: “Ta thà chết cũng không nói, thích giết thì ngươi giết đi!”

Ngô Bình thấy hơi ngạc nhiên, con khỉ trắng này là một con hung thú nhưng lại rất có tình nghĩa, anh gật đầu nói: “Ngươi không nói thì thôi, ta chỉ tình cờ đi qua đây thôi, tạm biệt!”

Dứt lời, anh đang định bỏ đi thì chợt có một người đàn ông xuất hiện bên cạnh, người này có gương mặt quái gở, đôi mắt thì như mắt chim.

Người đàn ông nói: “Anh bạn nán lại đã”.

Nhìn thấy người đó, con khỉ trắng vui mừng g:

Người đàn ông này chính là con đại bàng cánh vàng, y cười nói: “Tam đệ, quả nhiên ta không nhìn nhầm đệ, đệ sống rất tình nghĩa, đúng là huynh đệ tốt của ta!”

Ngô Bình quan sát con đại bàng cánh vàng đã hoá thành người này rồi hỏi: “Anh gọi tôi lại để trả thù cho nó à?"

Con đại bàng bật cười nói: “Anh bạn hiểu lầm rồi, ban nãy anh đã tha cho tam đệ của tôi, cũng không ép đệ ấy nói chuyện mà đệ ấy không muốn nên tôi thấy anh là người trượng nghĩa”.

Ngô Bình: “Trượng nghĩa gì đâu, chỉ là tôi thấy nó có tình có nghĩa nên không muốn làm khó nó thôi”.

Đại bàng: “Anh bạn, tôi cảm nhận được khí tức nồng mùi dược liệu trên người anh, anh biết luyện đan à?”

Cảnh giới của con đại bàng này rất cao, nó đã là cường giả tầng thứ chín Đạo cảnh rồi, hơn nữa còn có khả năng nhạy bén bẩm sinh, vừa nhìn đã đoán Ngô Bình là một thầy luyện đan.

Ngô Bình cũng không giấu giếm: “Anh cũng tinh mắt đấy, tôi là thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh”.

Đại bàng vô cùng kinh ngạc nói: “Không ngờ anh lại giỏi thế, thật vinh hạnh! Xin hỏi quý danh của anh?”

Ngô Bình: “Tôi là Ngô Bình”.

Đại bàng: “Thầy Ngô, tôi đang tu luyện công pháp vô thượng của loài chúng tôi, tên là Phượng Hoàng Thiên Kinh. Hiện giờ, tôi đang muốn đột phá lên thêm một cảnh giới nữa, nhưng dù có cố đến mấy cũng không thành công. Phượng Hoàng Thiên Kinh có viết về một loại đan dược tên là Phượng Hoàng Đan, nếu có nó thì khả năng cao là tôi có thể đột phá”.

Ngô Bình: “Anh định nhờ ta luyện đan cho à?”

Đại bàng: “Đúng vậy, không biết thầy Ngô có thể giúp tôi được không?”

Ngô Bình: “Sao tự nhiên tôi phải giúp anh chứ?”

Đại bàng cánh vàng: “Đương nhiên tôi sẽ trả công cho. anh, phúc địa Thương Lãng của tôi là phúc địa cấp một - một trong những phúc địa tốt nhất ở Tiên Giới Thái Ất, trong đó có vô vàn thiên tài địa bảo! Nếu anh chịu giúp tôi thì tôi sẽ tặng anh phúc địa ấy".

Ngô Bình nói: “Sau khi đột phá rồi thì thực lực của ngươi sẽ mạnh hơn, sao ta biết ngươi có nuốt lời không. Vì thế, tốt nhất ngươi hay lấy thứ gì đó thực tế hơn ra trao đổi đi”.

Đại bàng cánh vàng ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi có thể giao. Thiên Thược của phúc địa cho anh”. Ngô Bình cũng từng nghe nói Động Thiên và phúc địa đều
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5609: “Có hàng mẫu đấy không?”


Ngô Bình suy nghĩ thì thấy mối làm ăn này cũng ổn nên hỏi: “Anh có phương thức luyện đan không?”

Đại bàng cánh vàng vội nói: “Có! Hơn nữa, tôi đã gom đủ dược liệu rồi!”

Nói rồi, y lấy phương thức luyện chế ra rồi đưa cho Ngô Bình.

Ngô Bình nhìn xong thì biết loại đan dược này cực khó luyện, ít cũng là đan dược cấp 20. Với cảnh giới hiện giờ thì chắc anh sẽ rất tốn sức.

Anh hỏi: “Khi nào ngươi cần?”

Đại bàng cánh vàng: “Tốt nhất trong vòng một năm”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, ta sẽ đưa đan dược cho ngươi đúng hẹn”.

Đại bàng cánh vàng mừng rỡ: “Thầy Ngô, vậy là anh có thể luyện chế Phượng Hoàng Đan đúng không?”

Ngô Bình: “Ừm, có thể thử”.

Đại bàng cánh vàng cúi gập người hành lễ: “Phiền thầy Ngô rồi!”

Ngô Bình: “Chúng ta giao dịch sòng phẳng, không cần cảm ơn đâu”.

Đại bàng cánh vàng cười nói: “Thầy Ngô, anh đột nhiên đến đây có việc gì không?”

Ngô Bình: “Cũng không có gì, tôi đến mua đá Thần Minh cực phẩm”.

“Đá Thần Minh?”, đại bàng cánh vàng ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi với Giao tiên sinh ở Động Thiên Song Long là bạn cũ, ở đó có đá Thần Minh cực phẩm đấy”.

Ngô Bình sáng mắt lên: “Hả, người đó có chịu bán không?”

Đại bàng cánh vàng: “Người bình thường mua thì chắc là không, nhưng nếu là tôi thì chắc được”.

Ngô Bình: “Vậy phiền anh đi hỏi hộ tôi xem người đó có bán đá không, tôi muốn mua số lượng lớn”.

Đại bàng cánh vàng hỏi: “Thầy Ngô cần bao nhiêu?” Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Ít nhất là hai tỷ viên”.

Đại bàng cánh vàng ngẩn ra: “Nhiều thế ư! Chắc ở đó không có nhiều vậy đâu, chờ một chút, để tôi đi hỏi”.

Dứt lời, y đã hoá thành một tia sáng vàng rồi biến mất.

Khoảng 15 phút sau, có một tia sang đáp từ trên cao xuống, đại bàng cánh vàng đã xuất hiện, y cười nói: “Thầy Ngô, họ bảo chỉ có hơn một tỷ viên thôi, 6000 tiền Đại Đạo một viên. Lẽ ra nếu nể mặt tôi thì họ có thể giảm xuống thành 5000, nhưng gần đây cũng có người đến thu mua nên giá hơi cao một chút”.

Ngô Bình: “Có người muốn mua ư? Họ có mua nhiều không?”, anh nghĩ có người cũng cần dùng đá Thần Minh cực phẩm để hoàn thiện Thần Môn giống mình.

Đại bàng cánh vàng: “Tôi hỏi rồi, người đó đòi mua hơn tỷ viên. Nhưng chưa tới tìm Giao tiên sinh mà đang đi hỏi thăm chỗ mua”.

Ngô Bình gật đầu: “Có hàng mẫu đấy không?”

Đại bàng cánh vàng lấy một viên đá to như nắm đấm 20 mặt ra, nó toả ra một khí tức huyền diệu cùng bảy tia sáng.

Ngô Bình cầm lấy quan sát thì thấy đúng là đá Thần Minh cực phẩm.

Anh gật đầu nói: “Tôi mua hết”, nói rồi, anh lấy tiền ra cho vào một chiếc nhãn trữ đồ rồi đưa cho đại bàng cánh vàng.

Đại bàng cánh vàng thấy hơi ngạc nhiên, không ngờ Ngô Bình lại có nhiều tiền như vậy nên gật đầu nói: “Xin chờ một lát, tôi đi rồi về ngay”.

Loáng cái, y đã quay lại và đưa cho Ngô Bình hơn chục tỷ viên đá Thần Minh cực phẩm.

Ngô Bình thấy không có vấn đề gì thì cất chúng đi, sau đó gật đầu nói: “Vẫn chưa đủ, tôi cần đi mua tiếp”.

Đại bàng cánh vàng: “Thầy Ngô, tôi đã hỏi Giao tiên sinh rồi, ông ấy bảo người bán đá Thần Minh toàn ở chợ Đông Khư”.

Ngô Bình hỏi thăm về vị trí của chợ này, sau đó tạm biệt đại bàng cánh vàng rồi rời đi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5610: Thiên Kiêu Đan đổi đá Thần Minh


Sau khi đáp xuống, Ngô Bình đã hỏi một tu sĩ qua đường: “Anh bạn, xin hỏi ở đâu bán đá Thần Minh?”

Người kia nhìn Ngô Bình rồi chỉ vào vách tường cao nhất rồi nói: “Lên đó mà xem”.

Ngô Bình cảm ơn, sau đó bay lên vách tường ấy.

Đến nơi, anh nhìn thấy có một toà lầu ba tầng, bên ngoài cửa bày một chiếc bàn, hiện giờ đang có người ngồi ở đây, phía đối diện cho mấy chục người vây quanh nói gì đó.

Anh đi tới thì thấy người đó cười nói: “Quy định của Thần Minh Các chúng tôi xưa nay vẫn thế, dùng vật đổi vật. Muốn mua đá Thần Minh cực phẩm thì phải lấy bảo bối cực phẩm ra trao đổi”.

Có một tu sĩ trong đám đông hỏi: “Dùng thẳng tiền không được à?”

Người kia cười đáp: “Không phải là không được, nhưng giá hơi cao đấy”.

“Báo giá đi”, tu sĩ kia vội hỏi.

Người kia: “Một viên đá Thần Minh cực phẩm có giá 10 nghìn tiền Đại Đạo”.

Mọi người xung quanh đều hít vào hơi lạnh, 10 tiền Đại Đạo không phải con số lớn với những người ở đây, nhưng nếu họ muốn mua một triệu đến hai triệu viên thì sao? Thế không phải là mấy chục tỷ tiền Đại Đạo rồi à? Nhiều tiền thế thì đâu phải ai cũng mua nổi.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi lấy Thiên Kiêu Đan do mình luyện chế ra đặt lên bàn và hỏi: “Viên đan dược này có được tính là bảo bối không?”

Người kia cầm viên Diệp Phi Nhiên lên xem rồi hỏi: “Cậu giới thiệu chút được không?”

Ngô Bình: “Đây là Thiên Kiêu Đan do thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh luyện chết Uống nó vào thì có thể tăng tư chất và căn cốt, sau đó người bình thường cũng có thể trở thành thiên kiêu”.

Người kia ngạc nhiên nói: “Trên đời có đan dược như vậy ư!"

Người đó suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Cậu bán viên này bao nhiêu?”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Người bán thích mua bao nhiêu thì mua”.

Anh giơ viên đan dược lên rồi cao giọng nói: “Tôi sẽ đấu giá viên Thiên Kiêu Đan cực phẩm này tại đây, giá khởi điểm

là 500 triệu tiền Đại Đạo! Ai trả cao nhất thì được”.

Giọng nói của anh rất vang, người ở cả chợ Đông Khư đều nghe thấy rồi lũ lượt kéo nhau đến xem.

Sau khi nghe về hiệu quả của Thiên Kiêu Đan, ai cũng sáng mắt lên rồi đua nhau trả giá.

“Tôi trả 500 triệu tiền Đại Đạo”. “Tôi 600”. “700”.

Giá liên tục tăng lên, loáng cái đã chạm ngưỡng 1.5 tỷ, cuối cùng đã được bán cho người trả 7.8 tỷ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5611: “Tôi được mở mang †ầm mắt rồi!"


Người kia ngạc nhiên nói: “Cậu có nhiều vậy ư?”

Ngô Bình: “Tôi cần một chút thời gian để chuẩn bị”.

Người kia ngẫm nghĩ rồi nói: “Mời cậu vào các bàn chuyện”.

Ngô Bình được mời vào trong Thần Minh Các, một tu sĩ trung niên mặc đồ màu xanh bước ra, rõ ràng ông ấy đã biết hết chuyện xảy ra bên ngoài nên rất lịch sự nói: “Chắc công tử là thầy luyện đan đúng không? Tôi xin tự giới thiệu, tôi là các chủ của Thần Minh Các, tên là Hứa Giang Hà”.

Ngô Bình: “Đúng vậy, tôi là thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh, sư phụ là thầy luyện đan Cửu Kim Đỉnh”.

Nghe thấy thế, tu sĩ kia lập tức đứng hình rồi ngạc nhiên nói: “Thầy luyện đan Cửu Kim Đỉnh!”

Ngô Bình: “Sao? Ông không tin à?”, nói rồi, anh lấy huy hiệu thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh của mình ra.

Hứa Giang Hà nhìn xong thì vội cười nói: “Sao tôi không tin chứ! Tôi chỉ ngạc nhiên quá thôi”.

Thật ra, ông ấy đang thấy vô cùng chấn động, thầy luyện đan Cửu Kim Đỉnh! Trời ơi, tưởng chỉ có trong truyền thuyết thôi chứ.

Ngô Bình: “Sư phụ đã cho tôi khá nhiều đan dược, nhưng tôi không thể tuỳ ý bán ra ngoài. Vì thế chỉ có thể lấy các đan dược cấp thấp như Thiên Kiêu Đan ra để trao đổi với các ông”.

Nghe thấy Ngô Bình gọi Thiên Kiêu Đan là đan dược cấp. thấp. Hứa Giang Hà càng bối rối hơn, ông ta ho khan một tiếng rồi nói: “Thầy Ngô, cậu có thể cho tôi xem ít đan dược cấp cao được không?”

Ngô Bình đã lấy được khá nhiều đan dược trong động Kim Đỉnh, trong đó đan dược tốt nhất đã trên cấp 20, vì thế anh đã lấy nó ra.

Viên đan dược không có hình dạng bình thường, mà có hình người cao nửa mét đang ngồi xếp bằng trong hư không, bên ngoài có chín tầng sáng bao quanh. Hơn nữa, nó còn liên tục phát ra tiếng niệm chú thần kỳ, khiến người khác nghe. xong là cảm thấy vui vẻ.

Hứa Giang Hà ngẩn ra nhìn viên đan dược rồi run giọng hỏi: “Thầy Ngô, đây là đan dược gì và có công dụng thế nào?”

Ngô Bình: “Nó là Huyền Hoàng Đại Đạo Đan, giúp người uống truy tìm nguồn gốc của Đại Đạo, muốn uống nó thì phải từ tầng thứ chín Đạo cảnh trở lên”.

Hứa Giang Hà hít sâu một hơi nói: “Tôi được mở mang †ầm mắt rồi!"

Ngô Bình cất đan dược đi rồi nói: “Các chủ Hứa, chúng ta bàn vụ trao đổi đi”.

Hứa Giang Hà cười nói: “Được, thầy Ngô chúng tôi muốn 500 viên Thiên Kiêu Đan của cậu. Nhưng cậu có thể đưa thêm cho chúng tôi ít đan dược cấp cao hơn được không?”

Ngô Bình: “Được thôi, các chủ muốn đan dược thế nào?”

Hứa Giang Hà cười nói: “Đan dược mà mọi người ở Tiên Giới Thái Ất ao ước nhất đương nhiên là Tiên Thiên Đại Diễn Đan đã thất truyền 3000 năm nay. Nghe nói uống nó vào thì có thể bù đắp tiên thiên khiếm khuyết, loại bỏ những di chứng trên con đường tu luyện”.

Ngô Bình cười nói: “Nói vậy thì các chủ có phương thức. luyện chế đúng không?”

Hứa Giang Hà gật đầu: “Đúng, thậm chí tôi còn gom đủ dược liệu rồi”.

Ngô Bình: “Đan dược này chỉ sư phụ tôi mới luyện chế được, để tôi hỏi người đã”.

Hứa Giang Hà nói ngay: “Được, tôi chờ tin của thầy Ngô”.

Ngô Bình: “Ông cứ đưa phương thức luyện chế cùng dược liệu cho tôi, như thế sư phụ tôi mới biết mình có luyện chế được hay không”.

“Được ạ”, Hứa Giang Hà lấy rồi đưa cho Ngô Bình ngay.

Ông ấy cười nói: “Thầy Ngô, vì nhiều đá Thần Minh quá nên chúng tôi cùng cần chuẩn bị một chút. Hiện giờ, tôi chỉ đang có hơn 300 triệu viên thôi, cậu lấy trước tạm nhé”.

Ngô Bình: “Được, tôi sẽ trả trước một nghìn tỷ tiền Đại

Đạo”. Hứa Giang Hà xua tay: “Không cần đâu, chúng tôi tin cậu mà. Khi nào cậu mang đủ Thiên Kiêu Đan đến rồi tôi sẽ đưa nốt đá cho”.

Ngô Bình gật đầu: “Thế cũng được”.

Lấy đá xong, Ngô Bình hỏi: “Tôi nghe nói còn có một người đang thu mua rất nhiều đá Thần Minh cực phẩm, người đó đã đến đây chưa?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5612: Hoàn thiện Thần Môn


Sau đó, Ngô Bình đã chắp tay cáo từ.

Sau khi rời khỏi chợ Đông Khư, anh lại đến Động Thiên Diệu Hoa để tìm con khỉ trắng.

Khỉ trằng thấy anh trở lại thì vội nói: “Thầy Ngô, sao anh lại về đây?”

Ngô Bình: “Khi, ta cần tìm một nơi để luyện đan, ở đây có tiện không?”

Ngô Bình được đại bàng cánh vàng kính trọng nên con khỉ trắng cũng phục tùng anh tuyệt đối, nó nói: “Tiện chứ, mời đi theo tôi”.

Nó dẫn anh đến một hang núi, sau đó ấn tay một cái, phía trước xuất hiện một màn sáng, cả hai đi vào đó thì chính thức tiến vào Động Thiên Diệu Hoa.

Cảnh vật bên trong hoàn toàn khác, so ra còn đẹp hơn Động Thiên Thanh Linh nhiều, diện tích cũng lớn hơn.

Ngô Bình cười nói: “Khi, Động Thiên này đẹp thật đấy, chắc có nhiều sinh linh ở đây lắm nhỉ?”

Khi trắng: “Đúng thế, vì vậy đại ca không muốn Động Thiên bị con người chiếm đóng. Nếu như vậy thì sinh linh ở đây sẽ bị tiêu diệt hết mất”.

Ngô Bình gật đầu: “Đúng, con người mà đến thì họ sế không cho phép các sinh linh mạnh mẽ tồn tại”.

Anh tìm một hang đọng rồi thu dọn sơ qua một chút, sau đó bắt đầu luyện đan.

Đầu tiên, anh luyện chế Thiên Kiêu Đan. Vì phải có một lượng Thiên Kiêu Đan nhất định thì mới dùng Vạn Hoá Thần Hồ để nhân bản được.

Anh luyện chế một lèo năm lò và được 15 viên cực phẩm. Đến lò thứ sáu thì mới đột phá thêm một bậc là tuyệt phẩm.

Sau đó, anh bỏ 17 viên Thiên Kiêu Đan cực phẩm vào trong Vạn Hoá Thần Hồ để nhân bản. Sau khi bỏ cả đống tiền "Tiên vào, cứ năm tiếng, Vạn Hoá Thần Lò lại nhân bản được một lần. Cũng có nghĩa là anh chỉ cần luyện chế 30 lần thì sẽ có đủ 500 viên, nhưng quá trình này cũng mất hơn chục ngày.

Luyện đan xong, anh lấy phương thức luyện chế Tiên Thiên Đại Diễn Đan ra để luyện chế thử. Đan dược n ày quý hơn Thiên Kiêu Đan của anh, nó thuộc cấp 15 đến 16.

Anh đã có phương thức luyện chế cùng được liệu nên bắt tay vào làm ngay. Lò thứ nhất đương nhiên là thất bại, nhưng anh đã có được kinh nghiệm nên bảt đầu lò thứ hai luôn.

Lò này anh đã luyện chế được năm viên Tiên Thiên Đại Diễn Đan tứ phẩm.

Anh vẫn chưa hài lòng với kết quả này nên đã nghiên cứu thật kỹ phương thức. Mãi một ngày sau, anh mới luyện tiếp lò thứ ba.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5613: “Chỗ ông vẫn còn đá Thần Minh đúng không?”


Ngô Bình có thần anh lớn mạnh nên thử luôn. Khoảng hơn ba ngày sau, anh đã học thành. Mỗi khi anh niệm chú đều thấy các vận may trong không gian đều đổ dồn vào mình, khiến cơ thể cùng tinh thần của anh đều có sự thay đổi kỳ diệu.

Anh cảm nhận một lát rồi lại thử truyền Thất Phúc Hưng Vận Chú vào trong đan dược để nâng cao hiệu quả của nó.

Cách làm này cần rất nhiều thử nghiệm, dù trình luyện đan của Ngô Bình cực cao thì lần đầu vẫn thất bại, đan dược đã mất hết tác dụng.

Lần thứ hai, anh mưới miễn cưỡng truyền chú thuật vào đan dược, cấp bậc của nó đã tăng thêm.

Lần thứ ba, chú thuật cùng đan dược đã dung hợp hoàn hảo, Ngô Bình đã luyện chế được hai viên Tiên Thiên Đại Diễn Đan cực phẩm.

Thời gian còn lại, anh bắt đầu hấp thu đá Thần Minh để hoàn thiện Thần Môn.

Bây giờ, tuy anh có Thần Môn chí tôn, nhưng nó là hình thái đầu chứ không phải thực thể. Việc anh cần làm bây giờ là dùng đá Thần Minh để tạo ra Thần Môn.

Chuẩn bị xong, anh lấy đá Thần Minh cực phẩm ra để hấp thu.

Thần Môn của anh bay ra, vô vàn đá Thần Minh cực phẩm bay vào, sau đó chuyển hoá thành các sức mạnh thần kỳ và dung nhập vào Thần Môn.

Cùng lúc đó, Ngô Bình cũng thúc giục các pháp thuật, thần thông, áo thuật và tinh thuật mà mình tu luyện để khäc trận văn phù văn lên Thần Môn.

Tác dụng của Thần Môn không chỉ là kết nói với sức mạnh của không gian duy độ cao, mà còn có thể đưa sức mạnh của người tu hành vào trong không gian ấy để rèn luyện và nâng cấp.

Đó chính là việc mà Ngô Bình đang muốn làm, anh cần đưa mọi phép thần thông của mình vào trong không gian duy độ cao để rèn luyện và nâng cấp. Bởi sau nâng cấp, các tài năng của anh sẽ mạnh hơn gấp ba đến năm lần.

Đá Thần Minh hao dần, các tài năng của Ngô Bình cũng đã được khắc lên Thần Môn, khiến uy thế của nó tăng mạnh. Cùng lúc đó, các thần thông của Thần Môn cũng tự động được kích hoạt, sau đó được Ngô Bình lĩnh ngộ và trở thành của anh.

Chờ khi 500 viên đan dược được nhân bản xong thì Ngô Bình cũng đã hấp thu hết số đá Thần Minh mình có! Số đá này khiến Thần Môn chân thực hơn, anh cũng học được các pháp thuật và thần thông của nó.

“Đúng là Thần Môn chí tôn có khác, các tài năng đều bức người. Cái hiếm hơn là các tài năng này còn kết nối với nhau, có thể tổ hợp thành một tuyệt học cấm thuật bất cứ lúc nào”.

Ngô Bình bắt đầu thäăc mắc không biết ai đã tạo ra Thần Môn này.

Hôm đó, anh mang đan dược quay lại chợ Đông Khư và đến tìm các chủ Hứa Giang Hà của Thần Minh Các.

Đã hơn 10 ngày trôi qua, Hứa Giang Hà đã chuẩn bị xong số đá mà Ngô Bình cần, hai bên cùng trao đổi với nhau.

Giao dịch xong, Ngô Bình lấy Tiên Thiên Đại Diễn Đan nhị phẩm và tứ phẩm do mình luyện chế ra rồi nói: “May quá sư phụ tôi đã luyện chế được, ông ra giá đi”.

Hứa Giang Hà mừng rỡ nói: “Tứ phẩm thì tôi mua 30 tỷ Đại Đạo một viên, nhị phẩm thì 150 tỷ một viên”.

Tiên Thiên Đại Diễn Đan đã thất truyền, giờ cũng chỉ có mình Ngô Bình luyện chế được nên rất quý, nhưng Hứa Giang Hà mua với giá không cao lảm.

Ngô Bình gật đầu: “Sau này, tôi có thể cung cấp số lượng lớn Tiên Thiên Đại Diễn Đan nhị phẩm cho ông”.

Hứa Giang Hà vội nói: “Thế thì tốt quá, cậu có bao nhiêu tôi cũng mua hết".

Ngô Bình: “Chỗ ông vẫn còn đá Thần Minh đúng không?”

Hứa Giang Hà cười nói: “Vì bị cậu mua hết rồi nên chúng tôi đã chuẩn bị vượt mức thêm 300 triệu viên cực phẩm”.

Ngô Bình: “Tôi lấy hết, ngày mai tôi sẽ lại mang bốn viên Tiên Thiên Đại Diễn Đan nhị phẩm đến”.

Vậy là Ngô Bình đã mua hơn hai tỷ viên đá cực phẩm, sắp đủ rồi.

Anh rời đi, vừa bay lên cao thì cảm thấy có người bám theo. Anh không hề trốn chạy mà bay tới một vùng hoang vu rồi dừng lại.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5614: Lời mời của tam hoàng tử


Ngô Bình nhìn tu sĩ thanh niên đó thì thấy gương mặt của hẳn biến hoá liên tục, chắc cũng là cao thủ cảnh giới Vạn Tương tầng thứ chín Thần Thông. Hơn nữa, hai tuỳ tùng đi cùng hắn rõ ràng đã là cường giả Đạo cảnh. Đi ra ngoài mà có vệ sĩ là cường giả Đạo cảnh thì chứng tỏ người này có lai lịch rất lớn, hản không coi Ngô Bình ra gì cũng là điều dễ hiểu. Dãu sao trông anh cũng có tu vi kém hắn, bên cạnh cũng không cao thủ bảo vệ.

“Anh định ăn cướp à?”, Ngô Bình hỏi. Tu sĩ thanh niên cười khẩi ướp? Mọi địa phận trên đời đều thuộc về vua chúa. Ở Tiên Giới Thái Ất này, bổn hoàng tử thích gì thì phải có nấy”.

Ngô Bình ồ lên nói: “Ra anh là hoàng tử của hoàng triều Thái Ất, bảo sao mà ngông thế. Nhưng tôi không phải người của Tiên Giới này nên thân phận của anh không doạ được tôi đâu. Bây giờ, tôi cũng cho anh một cơ hội, mau quỳ xuống dập đầu xin lỗi thì có lẽ tôi sẽ tha cái tội vô lễ cho anh”.

Tu sĩ thanh niên kia là hoàng tử nên rất ngang ngược ở đây, hẳn chưa từng bị người khác nói vậy bao giờ nên lập tức biến sắc mặt nói: “Giết nó đi!”

Ngay sau đó, hai cường giả Đạo cảnh ở phía sau đã ra tay, họ tung chưởng ra từ hai phía. Hai chưởng ấn đen ngòm khổng lồ đã xuất hiện trên không, đồng thời tấn công Ngô Bình. Đây là một phép thần thông tà môn tên là U Minh Thủ Ấn, một chưởng này có thể g**t ch*t thần anh của người khác.

Ngô Bình thi triển Kim Thân Chú, thủ ấn kia rơi xuống người anh thì ánh sáng vàng loé lên, còn Ngô Bình không hề hấn gì. Hai cường giả kia ngẩn ra, họ là đại thần thị vệ trong hoàng cung, chẳng những có tu vi cao, mà tài giết chóc cũng không ai bằng, tại sao người này lại không hề hấn gì?

Ngô Bình khinh bỉ nói vậy thôi à? Để tôi cho các người xem thế nào mới là thần thông nhé!”

“Đại nội thị vệ mà có chút bản lĩnh

Uỳnh!

Anh giơ tay phải lên tung một chưởng lên cao, chưởng này che khuất mặt trời, sau đó bùng cháy, sấm chớp kéo đến, phù văn phát sáng, không gian vặn vẹo, trời đất như bay màu.

“Cái gì! Bảo vệ hoàng tử!”, một người trong số đó thấy không ổn nên gào lên.

Song đã muộn, ngay khi chưởng kia ập xuống đã khoá chặt họ, khiến họ không thể cử động. Thần thông mà Ngô Bình tu luyện đến từ Thần Môn nên rất đáng sợ.

Rắc!

Sau chưởng đó, hai cường giả kia đã như cái bánh rán, xương cốt gấy hết, nội tạng nổ tung và chết ngay tắp lự.

Một chiêu hạ được hai thị vệ hoàng cung có cảnh giới tầng thứ nhất Đạo cảnh, vị hoàng tử kia đã nghệt mặt ra, một lát sau mới run rẩy nói: “Anh đừng làm bậy!”

Ngô Bình đi về phía sau, anh tiến một bước thì hoàng tử kia lùi một bước, cuối cùng hẳn đã giơ một lá bùa ra rồi nói: “Đây là sát phù do cường giả tầng thứ tám Đạo cảnh tạo ra, anh còn tiến thêm một bước nữa thì tôi sẽ giết anh”.

Ngô Bình biết hẳn chỉ doạ mình, vì nếu lá bùa ấy có thể giết anh thì hắn đã thi triển nó lâu rồi, chứ không cầm rồi doạ như thế.

“Thử đi xem nao!”, Ngô Bình thờ ơ nói: “Tôi có thể giết anh trong lúc đạo phù hoạt động, hơn nữa cao thủ tầng thứ năm Đạo cảnh trở lên tôi đã từng giết rồi, thì sợ quái gì một lá bùa vớ vẩn chứ?”

Hoàng tử kia có tính cách hống hách, nhưng thật sự chưa từng trải qua nguy hiểm bao giờ, càng chưa từng gặp phải một đối thủ đáng ghờm như Ngô Bình nên đảo mắt nói: “Anh bạn, có gì chúng ta bình tĩnh nói”.

Ngô Bình: “Bình tĩnh nói ư? Cũng được, trước đó anh chuẩn bị cướp đồ của tôi, điều này khiến tôi rất tổn thương, anh định đền bù thế nào?”

Theo Ngô Bình thấy, so với việc giết một hoàng tử của hoàng triều Thái Ất thì thà anh tranh thủ kiếm một món còn hơn, dẫu sao loại rác rưởi này mai sau cũng không thể đe doạ được gì tới anh, tha cho hắn cũng được.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5615: “Tạm thời mới có hơn tỷ viên thôi”


Hoàng tử kia nhìn ngó xung quanh rồi nói: “Đá Thần Minh không phải cho tôi dùng, mà là thái tử”.

Ngô Bình: “Cho thái tử ư? Vậy anh là em trai của thái tử à”

Tên kia hừ một tiếng: “Coi vậy đi, chúng tôi chỉ giúp đỡ lần nhau thôi. Thời gian hoàng đế tại vị sắp hết, sau đây sẽ chọn ra một min quân mới, vì thế thái tử và năm hoàng tử cạnh tranh với nhau rất gay gắt.

Thực lực của chúng tôi ngang nhau, nhưng dẫu sao thái tử vẫn là thái tử, anh ta mới là chính thống, đương nhiên tôi phải đứng về phe anh ta rồi”.

“Anh kiếm đá Thần Minh về cho thái tử dùng à?”, Ngô Bình hỏi.

Hoàng tử läc đầu: “Không, ngũ hoàng tử có thiên bẩm phi phàm, tuy tu luyện hơi chậm nhưng mục đích lại là tạo Thần Môn chí tôn! Thái tử biết chuyện nên đã lệnh cho chúng tôi đi mua hết đá Thần Minh chí tôn, như vậy thì ngũ hoàng tử sẽ không tu luyện được”.

Ngô Bình: “Nếu ngũ hoàng tử có tư chất tốt như vậy thì kiểu gì hoàng đế chẳng trọng dụng”.

Hoàng tử: “Hoàng đế lú lẫn lâu rồi, có màng chuyện gì nữa đâu. Không thì thái tử đã bị ngũ hoàng tử thay thế lâu rồi”.

Ngô Bình: “Anh đã tìm được bao nhiêu đá Thần Minh cực phẩm rồi?”

Hoàng tử: “Tạm thời mới có hơn tỷ viên thôi”.

“Đưa tôi hết đi”, Ngô Bình thờ ơ nói.

Hoàng tử tái mặt, nhưng sau một thoáng do dự thì vẫn ngoan ngoãn đưa đá cho Ngô Bình.

Anh kiểm tra xong thì gật đầu nói: “Nể tình chỗ đá này nên tôi sẽ tha cho anh một mạng, biến đi!”

Hoàng tử không nhúc nhích mà nhìn Ngô Bình nói: “Huynh đài, cảnh giới của anh không băng tôi nhưng sao thực lực lại mạnh thế. Tôi cảm thấy tư chất của anh còn hơn ngũ hoàng tử. Giờ thái tử đang cầu hiền tài, nếu anh chịu đầu quân thì nhất định sẽ được trọng dụng”.

Ngô Bình không có hứng với cạnh tranh trong hoàng cung nên nói: “Không có hứng”.

Hoàng tử: “Hoàng triều Thái Ất có 49 Tương chí tôn mạnh nhất, anh giỏi vậy lẽ nào không muốn lĩnh ngộ à?”

Ngô Bình giao động, mỗi mọt thần thông của cảnh giới Vạn Tương đều sinh ra một loại hình tượng, nhưng các hình tượng này không cố định. Thế gian có các hình tượng chí tôn, nhưng tư duy của con người không thể tưởng tượng được, chỉ có thể mô phỏng theo và gọi đó là Tương chí tôn.

Đương nhiên Tương chí tôn này không phải ai cũng lĩnh ngộ được, thường thì chỉ có ai có Thần Môn chí tôn mới đủ tư cách lĩnh ngộ thôi.

Dưới Tương chí tôn còn có Tương đế hoàng, Tương vương hầu, sau đó là từ cấp cửu phẩm đến nhất phẩm.

Thấy Ngô Bình có vẻ do dự, hoàng tử nói: “Anh bạn, Tương chí tôn trên đời chỉ có 108 loại, mà nhờ cơ duyên nên hoàng triều Thái Ất đã có 49 loại. Thực lực của anh mạnh vậy, lại đi khắp nơi thu thập đá Thần Minh thì chắc đang ngưng tụ Thần Môn chí tôn đúng không? Thần Môn chí tôn kết hợp với Tương vô thượng thì thành tựu sau này của anh sẽ vô hạn!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5616: Thần Môn viên mãn, không gian vô thượng


Ngô Bình thờ ơ nói: “Tôi giúp anh thì được lợi lộc gì?”

Người kia nói: “Tôi là tam hoàng tử, so về thực lực thì tôi chỉ sau mỗi thái tử và ngũ hoàng tử thôi. Nếu anh giúp tôi thì tôi có thể cho anh một phần tài nguyên của hoàng triều để giúp anh nhanh chóng tiến bộ. Ví dụ như Tương chí tôn, hoặc tôi sẽ tìm thần hoả vô thượng để giúp anh có dương thần chí

tôn”. Ngô Bình hào hứng nói: “Anh có thông tin về thần hoả à?”

'Tam hoàng tử cười nói: “Đương nhiên, tư chất của ngữ hoàng tử rất tốt nên thái tử luôn phải đề phòng, vì thế đã tìm hiểu về tài nguyên tu luyện Thần Môn chí tôn. Tuy thái tử chưa tìm được thần hoả, nhưng đã có manh mối rồi”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Anh cần tôi làm gì?”

Tam hoàng tử: “Tạm thời thì chưa cần làm gì, anh chỉ cần tăng tu vi thôi. Chờ khi ngũ hoàng tử và thái tử đều bị thương thì anh sẽ ra tay giúp tôi”.

Ngô Bình: “Nếu một trong hai người đó thắng thì anh định thế nào?”

Tam hoàng tử: “Ngũ hoàng tử không đơn giản, thái tử thì càng khó đối phó. Họ cạnh tranh với nhau thì kết quả sẽ là một mất, một bị thương. Nếu thái tử thua thì tôi có thể tiếp quản luôn vị trí của anh ta. Nếu ngũ hoàng tử thua thì tôi cũng có thể tiếp quản thế lực của nó. Vì dù ai trong số họ thua thì thế lực phía sau cũng mất đi chỗ dựa, vì thế sẽ cần người kế nhiệm. Chỉ có như vậy thì họ mới không bị loại trừ. Đến lúc đó, có thêm anh hỗ trợ thì chắc chắn tôi có thể đánh bại phe. thẳng và giành ngôi hoàng đế”.

Ngô Bình: “Tu vi của hoàng đế chắc cũng không thấp, tại sao không tiếp tục đương vị?”

'Tam hoàng tử thờ ơ nói: “Hoàng đế bị trúng lời nguyền, tuổi thọ có hạn, cùng lảm chỉ sống được hai năm nữa”.

Ngô Bình suy nghĩ rồi nói: “Được, chờ khi anh cần tôi thì cứ gọi, tôi sẽ giúp anh giành ngôi vị hoàng đế”.

Tam hoàng tử mừng rỡ nói: “Tốt, nói lời giữ lời!”

Tam hoàng tử và Ngô Bình trò chuyện thêm một lúc thì anh đã nằm rõ phần nào tình hình của người này. Sau đó, anh tạm biệt tam hoàng tử rồi về Động Thiên Diệu Hoa tiếp tục luyện đan.

Ngày hôm sau, anh đã mang nốt số đan dược còn lại tới cho Hứa Giang Hà, sau đó thì trở về nhà ở Tiên Giới Nguyên Sử.

Vừa về Thần Châu, anh đã cảm thấy bầu không khí có gì đó là lạ. Anh đến tìm Nguyệt Thanh Ảnh để hỏi thì mới biết Ma Môn lại tấn công rồi. May mà lần này, Nguyệt Thị đã đoàn kết nên không bị ảnh hưởng nhiều.

Ngô Bình chạy ngay đến chiến trường thì thấy Ma Môn đang bao vây một pháo đài phòng ngự của Nguyệt Thị. Lúc. này đang có rất nhiều cao thủ của Nguyệt Thị ở đây, đến Nguyệt Tổ và Nguyệt Đông Thăng cũng đang chỉ huy tại chỗ.

Nhìn thấy Ngô Bình, Nguyệt Đông Thăng mừng rỡ nói: “Tiểu Ngô, cháu về đúng lúc quá”.

Ngô Bình: “Bác Nguyệt, tình hình sao rồi?”

Nguyệt Đông Thăng thở dài nói: “Ma Môn đang liên tục. đưa con rối đến đây. Bác nhận được tin không biết họ đã dùng cách gì mà có thể tạo ra được 30 nghìn con rối! Thực lực của chúng ngang với cường giả tầng thứ tám và chín Thần Thông, trong đó con mạnh nhất còn ngang với cao thủ tầng thứ nhất, thứ hai Đạo cảnh! Giờ bác đang lo chúng mà phát động tổng tấn công thù Nguyệt Thị không cầm cự được mất”.

Ngô Bình: “Các thế lực lớn khác của Thần Châu đâu? Họ có động tĩnh gì không ạ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5617: "Có cháu ở đây, bác cũng thấy đỡ áp lực”.


Ngô Bình: “Nguyệt Tổ và chủ của Ma Môn ai có thực lực. mạnh hơn ạ?”

Nguyệt Đông Thăng: “Ngang nhau thôi, nhưng nếu không đường cùng thì lão tổ không ra tay đâu. Thứ mà Nguyệt Thị phải đối mặt không chỉ là Ma Môn, sự uy h**p mạnh nhất với chúng ta chính là các thế lực lớn khác của Thần Châu”.

Ngô Bình: “Nếu Ma Môn ra tay thì cháu có thể giúp nhà mình một chút”.

Nguyệt Đông Thăng cười nói: "Có cháu ở đây, bác cũng thấy đỡ áp lực”.

Ngô Bình lại đến nói chuyện với Nguyệt Tổ rồi mới về nhà.

Lâu rồi không về nên anh quyết định sẽ ở nhà với mọi người vài hôm, đồng thời tiếp tục hấp thu đá Thần Minh cực phẩm để hoàn thiện Thần Môn.

Thời gian cứ thế trôi qua, loáng cái đã nửa tháng. Trong thời gian này, Ngô Bình lại hấp thu thêm rất nhiều đá Thần Minh và kích hoạt được nhiều thần thông hơn. Cùng lúc đó, anh cũng sửa đổi các thần thông của mình rồi đưa chúng vào. trong Thần Môn để rèn luyện.

Lúc này, Thần Môn đã được anh hoàn thiện gần xong. Anh định tu luyện tiếp cho xong thì Nguyệt Thị truyền tin đến báo Ma Môn lại tấn công.

Ngô Bình nhận được tin thì vội đến hiện trường ngay, chỉ thấy các cao thủ của Ma Môn đang vây đánh pháo đài, Nguyệt Đông Thăng dẫn đầu đánh bất phân thẳng bại với bên kia.

So ra thì cao thủ Đạo cảnh của Ma Môn nhiều hơn. Nguyệt Tổ chưa ra tay, chỉ đứng quan sát trên pháo đài, vì chủ của Ma Môn cũng chưa ra tay.

Hiện giờ, một mình Nguyệt Đông Thăng đánh ba người, tuy có pháp khí Đạo cảnh hộ thân nhưng ông ấy cũng phải lùi lại liên tục và đã bị thương.

Đúng lúc này, một bóng người đáp xuống, sát quang bùng nổ, ba cao thủ Ma Môn tấn công ông ấy đã bị giết mất một. Hai người còn lại thì biến sắc mặt rồi lùi lại.

Tiếc là đã muộn, Ngô Bình sấn tới, thuật Huyền Áo đã giết hai tên kia ngay tắp lự.

Sự xuất hiện của anh đã khiến các thủ khác của Ma Môn sợ hãi, một trưởng lão của Ma Môn hét lên, tất cả quân của họ đã lùi lại.

Nguyệt Đông Thăng cũng lệnh cho quân mình không đuổi theo, mà nhanh chóng thu binh.

Trở lại pháo đài, Nguyệt Đông Thăng vừa trị thương vừa nói: “Tiểu Ngô, thực lực của cháu đã tăng lên không ít, xem ra sau khi ngưng tụ được Thần Môn, cháu đã có thực lực ngang Đạo cảnh rồi”.

Ngô Bình: “Mấy người kia đều ở tầng một, tầng hai Đạo. cảnh nên giết họ không khó. Nếu ở tầng thứ tư trở lên thì không dễ vậy đâu ạ”.

Nguyệt Đông Thăng cười nói: “Điểm phi thường nhất của cháu là tiềm lực vô hạn, bác không thể tưởng tượng nổi mười năm nữa thì cháu sẽ mạnh đến mức nào”.

Ngô Bình: “Bác quá khen ạ”.

Nguyệt Tổ chợt hỏi: “Tiểu Ngô, Phá Cảnh Đan có tiến triển gì không?”

Ngô Bình: “Muốn luyện chế được đan dược ấy thì tu vi của cháu cần đạt đến tầng thứ mười Thần Thông”.

Nguyệt Tổ gật đầu: “Chắc không lâu nữa đâu”.

Sau đó, lão lấy một bộ giáp màu đen ra rồi nói: “Đây là chiến giáp ma thần Đạo cảnh, mặc xong thì có thể phát huy thực lực của tầng thứ chín Đạo cảnh. Với tu vi của ta thì không dùng được, ta tặng nó cho cậu đấy”.

Ngô Bình biết còn phải đối đầu với Ma Môn tiếp nên không khách sáo mà nhận luôn.

Vì Ma Môn có thể tấn công bất cứ lúc nào nên Ngô Bình đành tu luyện luôn tại đây.

Vài ngày sau, Thần Môn của anh đã viên mãn, nó đã có thực thể. Sau một tiếng nổ vang, trong Thần Môn đã xuất hiện một không gian, anh đặt tên cho nó là không gian vô thượng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5618: Một mình xông vào Thiên Ma Cốc


Nguyệt Đông Thăng thoáng vẻ do dự, sau khi suy nghĩ một lát thì nói: “Thiên Ma Cốc là thánh địa của Ma Môn, một trong những nơi khởi nguồn của ma tu.

Thật ra không chỉ có tu sĩ Ma Môn, mà còn có nhiều tu sĩ Tiên đạo khác muốn vào đó tìm tòi, hi vọng có thể tìm thấy công pháp hay bảo bối gì đó. Nhưng không may là hầu hết các tu sĩ Tiên đạo vào đó xong đều không thể trở ra được nữa. Tiểu Ngô, bác khuyên cháu không nên đi, nơi đó thật sự rất nguy hiểm”.

Ngô Bình cười nói: “Bác Nguyệt yên tâm, cháu chỉ vào trong đó xem thế nào thôi, chứ không tham đồ ở bên trong đâu”.

Thấy Ngô Bình kiên quyết như vậy, Nguyệt Đông Thăng đành nói: “Thế thì cháu phải thật cẩn thận, nghe nói có một cao thủ Ma đạo đang bế quan tu luyện bên trong đấy”.

Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Bên trong có cao thủ Ma đạo ư? Sao họ vào trong được?”

Nguyệt Đông Thăng cười trừ: “Họ đều có thực lực phi phàm nên vào trong rồi mà Nguyệt Thị cũng không hay biết gì, hoặc là những người đã ở bên trong từ trước khi Nguyệt Thị nằm quyền quản lý nơi này. Mà dù là ai thì chúng ta cũng không nên dây vào”.

Ngô Bình gật đầu: “Cháu biết rồi”.

Sau đó, anh đã hỏi đường đi rồi đi tới Ma Thiên Cốc. Nơi đây là một thung lũng rộng lớn dài hơn ba nghìn dặm, chỗ rộng nhất lên tới hơn một trăm dặm.

Thời tiết bên trong chỉ có một mùa là mùa xuân, trăm hoa đua nở, linh duộc sinh sôi, không hề giống địa bàn của Ma Môn chút nào.

Ngô Bình đáp xuống đầu thung lũng, sau đó quan sát xung quanh nhưng không phát hiện ra những thứ kiểu như truyền thừa của Ma đạo. Song lại có mấy cây dược liệu thu hút sự chú ý của anh, vì thế anh đã đi hái chúng.

Lúc anh vừa khom lưng xuống thì nhìn thấy dưới bãi cỏ chôn một gương mặt người. Gương mặt này đã mọc đầy rêu, gần như đã bị bùn đất che phủ, vì Ngô Bình định hái dược liệu đúng chỗ này nên mới tình cờ nhìn thấy.

Đôi mắt của người này như hai viên ngọc, đồng tử có một màu đen như mực, miệng thì há, gương mặt thì có vẻ như rất đau đớn.

Ngô Bình híp mắt lại, lẽ nào đây là người sống? Anh đào bên dưới lên để lộ ra cả cái đầu, nhưng chỉ có đúng cái đầu mà thôi, bên dưới không có thân thể.

Khi tay anh chạm vào cái đầu, một chuỗi phù văn màu đen như được kích hoạt, chúng lúc nhúc những con kiến bò lên tay anh.

Ngô Bình vừa nhìn đã biết đây chính là một chú thuật tà môn, nhưng anh không hề sợ hãi mà mặc cho chúng chui vào người mình, thậm chí còn chui cả vào Thần Môn.

Thần Môn chí tôn rất mạnh, các chú thuật kia vừa tiến vào đã bất động một chỗ ngay, không lâu sau thì đã chuyển từ màu đen sang vàng, rõ ràng đã bị Thần Môn đồng hoá.

Khi tất cả chú thuật tiến vào Thần Môn, nó cũng đã bị luyện hoá hết và trở thành một trong các tài năng của Ngô Bình.

Bấy giờ anh mới kinh ngạc phát hiện ra rằng Thần Môn còn có thể luyện hoá được sức mạnh dị chủng! Đương nhiên đây là tác dụng đặc biệt của Thần Môn chí tôn, mà chắc các Thần Môn khác không có được.

Sau khi bị luyện hoá, chú thuật kia dã biến thành một phù văn kỳ lạ vặn vẹo, nó được khắc lên Thần Môn và trở thành một phần sức mạnh của Thần Môn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5619: “Ông bị nhốt ở đây bao lâu rồi?”


“Chú thuật này thú vị đấy!”, Ngô Bình lẩm bẩm. Anh tiếp tục lên đường, loáng cái đã phát hiện ra ba cái đầu ở chung một chỗ, chúng đều bị chôn một nửa dưới đất, vẻ mặt đều có vẻ đau đớn, đồng tử thì vẫn đen ngòm.

Ngô Bình chạm vào chúng, lần này đã có nhiều sức mạnh chú thuật tiến vào cơ thể anh hơn, sau đó bị Thần Môn chí tôn hấp thu hết.

Rõ ràng chú thuật lần này cao thâ hơn chú thuật bannayx, vì nó thuộc sức mạnh chú thuật cấp cao. Sau khi bị luyện hoá, nó cũng đã biến thành phù văn.

Đây là một loại chú thuật suy yếu, nó có thể biến vạn vật trở nên yếu ớt, từ mười xuống còn một phần thức lực.

*Ít thì đây cũng phải là chú thuật cấp thiên hạ phẩm”, Ngô Bình nghĩ thầm, vì chú thuật cũng là một phần của chú pháp.

Anh đi tiếp chục dặm nữa thì nhìn thấy một cảnh tượng hãi hùng. Có đến hàng trăm gương mặt chất đống thành hình chữ Kim. Có gương mặt khóc, có gương mặt cười, có cái thì gào thét, đủ các hình thái.

Giờ thì Ngô Bình đã hiểu, mặt người càng nhiều thì chú thuật càng khủng khiếp. Anh không khỏi thấy tò mò, Thần Môn chí tôn của mình không rõ có thể luyện hoá được nhiều chú thuật mạnh hơn không.

Những gương mặt này hầu hết đều đã tiếp xúc với người biết chú thuật, sau đó cứ thế truyền cho nhau, cuối cùng đều bỏ mạng và chất đống như bây giờ.

Sáu một hồi đản đo, Ngô Bình vẫn giơ tay chạm vào một mặt người. Đây là một gương mặt nữ, tuy khi còn sống cô ấy rất xinh đẹp, nhưng giờ gương mặt mếu máo nhìn thế nào cũng thấy kinh.

Lần này, phù văn màu đen lại bò lên người như bầy kiến, sau đó chui vào trong mắt anh rồi nhanh chóng bò vào Thần Môn.

Sức mạnh chú thuật này quá mạnh, ánh sáng Thần Môn của Ngô Bình đã bị áp chế, nó có sức mạnh ăn mòn rất lớn nên muốn tự khắc bản thân trong Thần Môn.

Đúng lúc này, thần anh của Ngô Bình bảt đầu phát uy. Thần Môn chí tôn phát sáng, phù văn chú thuật kia lập tức bị áp chế và co thành một khối chống lại uy áp của Thần Môn.

Sau nửa tiếng luyện hoá, Thần Môn liên tục thị uy, chú thuật cuối cùng đã hàng phục và ngoan ngoãn bị khắc lên Thần Môn.

Chú thuật này có sức mạnh ăn mòn, có thể ăn mòn vạn vật. Khi nó ăn mòn đối thủ, người thi triển có thể đoạt mệnh đối thủ.

Ngô Bình luyện hoá chú thuật ấy xong thì có một con rắn trắng to như cánh tay toàn thân phủ đầy phù văn bò nhanh tới rồi cắn vào chân anh.

Ngô Bình đã phát hiện ra nó từ trước nên đạp thẳng vào đầu nó, khi hai bên va chạm, nhờ chú thuật ăn mòn giúp sức nên lực sinh mệnh của con rắn kia đã bị Ngô Bình hấp thu và trở thành một phần lực sinh mệnh của anh, giúp lực sinh mệnh của anh tăng lên rất nhiều.

Ngô Bình thấy hơi ngạc nhiên, không biết con rắn này ở đâu ra.

Anh đang thấy lạ thì chợt nghe thấy có tiếng kêu đau đớn ở cách đó không xa, âm thanh này rất nhỏ nhưng anh vẫn nghe thấy được.

Anh tăng tốc đi thêm vài dặm nữa thì nhìn thấy có một người đang bị hút vào một vách đá, vách đá này như có lực hút, nó đã phong ấn người này ở đây, giờ chỉ có mặt người đó. là thò ra ngoài, cụ thể là đôi mắt và cái mũi, còn các bộ phận khác đã bị vách đá nuốt chứng rồi.

Con mắt kia nhìn thấy Ngô Bình xong thì như liều mạng vùng vẫy, sau đó đã thò được cái miệng ra nói: “Cứu tôi với!”

Ngô Bình phát hiện người này có tu vi không thấp, ít cũng là cường giả tầng thứ năm Đạo cảnh, nhưng không biết tại sao lại bị vách đá hút vào trong.
 
Back
Top Dưới