Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 5480: Đột phá Thần Thông


Đã là cửa hàng đan dược thì không thể thiếu đan dược. được, thấy đan dược sắp bán hết, Ngô Bình lập tức đi ra phía sau để dùng Vạn Hoá Thần Hồ nhân bản đan dược.

Anh vừa nhân bản được một lô thì Đào Như Tuyết vội vã đi tới nói: “Huyền Bình, có mấy loại đan dược đang các các khách hàng đang muốn mua nhiều, anh xem có luyện chế nhiều được không?”

Ngô Bình cầm lấy xem thì thấy có bảy loại, nhưng yêu cầu về cấp bậc không cao, hầu hết đều là đan dược cấp bảy và tám, chỉ có hai loại cấp chín và mười.

Anh nói: “Em ra bảo với họ là chiều có thể đến lấy hàng”.

Ngô Bình đóng cửa lại rồi lấy dược liệu ra bät đầu luyện đan.

Lượng đan dược được nhiều người đặt nhất là cấp bảy, anh chỉ mất hơn 20 phút là luyện xong. Lần thứ nhất cho ra năm viên cực phẩm, sau đó anh tiến hành nhân bản chúng.

Cùng lúc đó, anh tiếp tục luyện chế lò thứ hai.

Cứ thế, đến chiều là anh đã luyện chế xong bảy lò đan dược và nhân bản hàng loạt.

Do sử dụng Vạn Hoá Thần Hồ quá nhiều nên Ngô Bình cảm thấy tiền Tiên của mình vơi đi kha khá, số tiền cho vào trước kia đã hết sạch rồi. Anh đành cho thêm 100 triệu tiền Tiên vào tiếp.

Buổi chiều, anh ra cửa hàng thì vẫn thấy đông kín người mua, mọi người chen chúc nhau nhưng chỉ có một số ít mua được đan dược, dẫu sao đan dược của anh cũng không rẻ, không phải ai cũng có thể mua được.

Anh quan sát kỹ càng, hễ thấy đan dược nào sắp hết là sẽ đi nhân bản ngay. Chờ đến chiều tối thì tất cả đan dược đều đã được bán hết, cửa hàng cũng đóng cửa, tắt đèn.

Cửa vừa đóng, Đường Tử Di và Đào Như Tuyết đã nhanh chóng tính toán sổ sách, sau một hồi bấm lách cách thì tổng thu chi một ngày đã có.

Ngày đầu khai trương, họ đã bán được tống là hơn 3700 viên đan dược, trong đó nhiều nhất là đan dược cấp sáu, tiếp theo đến cấp bảy. Đan dược bán được nhiều tiền nhất là ba viên Cự Thần Đan và hai viên Hoán Thế Đan.

Cuối cùng, nhờ năm viên đan dược quý hiếm mà ngày đầu mở bán của cửa hàng đã thu về 2000 tỷ tiền Tiên. Khách hàng đều rất hài lòng, dẫu sao đan dược cực phẩm và tuyệt phẩm cũng không dễ mà gặp được.

Thấy thế, Ngô Bình cười nói: “Cũng ổn đấy nhỉ. Nhưng nếu bán kiểu này thì tốn dược liệu lắm, chúng ta cần nghĩ cách để tích trữ nhiều dược liệu hơn”.

Đào Như Tuyết từng quản lý cửa hàng đan dược nên đưa ra kiến nghị: “Huyền Bình, chúng ta có thể dán thông báo thu mua được liệu quý với giá cao không?”

Ngô Bình nói: “Đây cũng là một cách hay, ngày mai làm thử luôn xem hiệu quả thế nào”.

Liên tục luyện đan khiến Ngô Bình đã mệt nhoài, tối nay anh tính sẽ nghỉ ngơi nên đến phòng của Đường Tử Di.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5481: “Như thế cũng hợp lý”.


Chưa đến nửa tiếng sau, bí thần của anh đã ổn định ở cảnh giới Âm Dương. Sau đó, anh lại ngồi xếp băng thêm nửa tiếng. Lúc này, anh cảm thấy sức mạnh trong cơ thể mình bắt đầu co sự thay đổi diệu kỳ. Bí thuật, bí lực mà anh tu luyện bắt đầu chuyển hoá thành năng lượng cao hơn, đó là Thần Thông!

Cảnh giới đầu tiên của Thần Thông là Động Pháp. Cảnh giới này sẽ dung hợp bí lực mà anh tu luyện trước đó với trật tự của tự nhiên, từ đó tu luyện ra pháp thuật thật sự.

So với bí thuật thì pháp thuật có uy lực mạnh hơn, hạn mức cũng cao hơn. Nhưng pháp thuật chỉ là một bước chuyển tiếp, cuối cùng vẫn phải luyện nó thành thần thông, vì thế mới có câu pháp thuật và thần thông không thể tách rời.

Cảnh giới Động Pháp là một giai đoạn đặt nên móng, pháp thuất nắm được càng nhiều thì pháp lực càng mạnh. Chờ khi đến cảnh giới Chân Pháp, người có pháp lực càng mạnh thì tài năng càng nhiều.

Cùng là tu sĩ cảnh giới Chân Pháp nhưng sẽ có thực lực cách xa nhau, đương nhiên điều này cũng liên quan đến bí thần của mỗi người. Có người không có bí thần nên khi thi triển pháp lực cũng bình thường, người có bí thần thì sẽ có pháp lực khá mạnh. Nhưng Ngô Bình đã có bí thần chí tôn nên anh có thể thi triển pháp lực vô hạn, vì thế anh có thể tu luyện nhiều pháp thuật hơn, gần như không gì là không thể.

Song, pháp thuật và thần thông trên đời được chia thành các cấp như cấp thấp, cấp trung, cấp cao, cấp thánh và cấp. thiên. Tu sĩ trong thiên hạ bị hạn chế tiềm lực nên hầu hết chỉ †u luyện được pháp thuật cấp thấp, chỉ có một phần một nghìn người tu luyện được pháp thuật cấp trung. Còn pháp. thuật cấp cao thì cần có bí thần thì mới tu luyện được. Cấp. thánh và cấp thiên thì khỏi phải bàn, thường chỉ ai có thượng bí thần và bí thần truyền kỳ mới có thể tu luyện.

Loáng cái, Ngô Bình đã tiến vào cảnh giới Động Pháp.

“Xem ra mình phải tới động Thái Chân một chuyến để xem không gian thứ tám có bảo bối hay công pháp nào để tu luyện không”.

Sau khi đột phá, Ngô Bình đi đến cửa hàng thì thấy hôm nay khách không đông như hôm qua. Tuy nhiên vẫn có không ít người, đan dược được bán rất nhanh. Vì thế, anh lại nhanh chóng đi vào luyện chế và nhân bản đan dược.

Khác với hôm qua là Đào Như Tuyết đã cho người dán hai thông báo. Một cái viết thông tin thu mua dược liệu, một cái ghi nhận đặt hàng đan dược. Ai muốn đặt hàng thì cần cung cấp dược liệu, ngoài ra hiện tại cửa hàng chỉ nhận đơn đan dược trên cấp 11.

Tình hình buổi chiều khá hơn một chút, nhờ kiến nghị của Đào Như Tuyết mà cửa hàng bắt đầu hạn chế đan dược bán ra, mỗi loại đều có một hạn mức cụ thể mỗi ngày.

Đến tối, tuy mức tiêu thụ kém hôm qua, nhưng vẫn đạt một nghìn tỷ tiền Tiên, vì hôm nay họ lại bán được hai viên Cự Thần Đan.

Lúc tính sổ sách, Đào Như Tuyết đưa một đơn đặt hàng cho Ngô Bình rồi nói: “Hôm nay cửa hàng nhận được đơn này, dược liệu đã có nên anh cứ làm luôn thôi”.

Ngô Bình nhìn qua thì thấy có 13 loại đan dược, trong đó khó nhất là đan dược đứng thứ 19 trên bảng Linh Đan, còn dễ nhất là một viên đan dược cấp 11.

“Toàn đan dược khó luyện chế đấy, mình sẽ thu phí thế nào?”

Đào Như Tuyết: “Họ chỉ lấy một viên đan dược thôi và trả giá bằng một nửa giá ngoài thị trường, số đan dược còn lại sẽ thuộc về chúng ta”.

Ngô Bình gật đầu nói: “Như thế cũng hợp lý”.

Đường Tử Di: “Huyền Bình, mấy ngày tới, anh phải giúp bọn em tăng tu vi, không ra ngoài em thấy lo lắm”.

Ngô Bình: “Có chuyện gì à?”

Một hầu gái nói: “Lão gia, chiều này phu nhân ra ngoài mua đồ đã bị một công tử áo vàng trêu chọc, may mà người mình kịp báo danh là người của đan đường Lý Thị, không thì không biết đã có chuyện gì rồi”.

Ngô Bình sa sầm mặt nói: “Biết đó là ai không?”

Cô hầu gái: “Không ạ, nhưng nô tì nghe người xung quanh gọi đó là Lưu công tử, chắc là con hộ giàu có nào đó ở đây”.

Ngô Bình: “Lát anh sẽ đến hỏi thăm Lưu phủ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5482: Mười hạt Thần Thông


Ngô Bình thờ ơ nói: “Ông đang làm gì vậy?”

Lưu Tả lau mồ hôi trên trán rồi nói: “Thầy Lý, con trai tôi không biết trời cao đất dày là gì nên hôm nay đã bất kính với phu nhân của cậu. Tôi về nhà mới biết chuyện nên đã đánh cho nó một trận ngay, giờ thì lôi nó đến nhận tội, xin thầy Lý cứ trừng trị”.

Ngô Bình là thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh, một viên đan dược của anh có thể bán ra với giá hàng trăm tỷ, có thể nói là không một ai ở cái đất Giang Nam Thành này oách hơn anh, vậy mà con trai ông ấy dám đắc tội với người này, đúng là chán sống rồi mà.

Cái khác thì không nói, nhưng chỉ cần Ngô Bình nói một câu là nhà họ Lưu bất kính với mình, đảm bảo ngay trong hôm nay sẽ có người san bằng nhà họ ngay, sau đó xách đầu của ông ấy đến giao cho Ngô Bình ở đan đường Lý Thị.

Ngô Bình nói: “Tôi cũng vừa mới biết chuyện xong, xem ra công tử nhà ta thường xuyên làm chuyện như vậy”.

Công tử áo vàng đang bị trói liên tục dập đầu xuống đất rồi run rẩy nói: “Thầy Lý, tiểu nhân biết lỗi rồi, tiểu nhân sẽ chịu phạt ạ”.

Ngô Bình hỏi Đường Tử Di: “Tử Di, em quyết định đi”. Khi ấy, tên công tử áo vàng này chỉ buông những lời suồng sã, nhưng sau khi nghe Đường Tử Di báo thân phận thì

đã chạy mất dép.

Đường Tử Di nói: “Nếu Lưu gia chủ đã chủ động đến xin lỗi thì mình bỏ qua chuyện này đi anh”.

Lưu Tả thở phào một hơi rồi nói: “Cảm ơn phu nhân khai ân. Nhưng tôi vẫn không thể dễ dàng tha cho thằng súc sinh này được, khi vê nhất định tôi sẽ trừng trị nó nghiêm khắc”.

Ngô Bình cũng chỉ cần thái độ này thôi, đó là phải biết thành khẩn nhận sai, làm được vậy thì anh sẽ bỏ qua.

Lưu Tả lấy một tờ giấy vàng ra rồi giơ lên cho Ngô Bình bằng hai tay: “Thầy Lý, đây là bảo bối mà tổ tiên Lưu Thị tôi để lại, nghe nói là sách về luyện đan của một đại năng đan đạo thời thượng cổ để lại, tổng cộng có bảy trang, tôi đang giữ một trang”.

Sách luyện đan là một cách truyền thừa của thầy luyện đan, chỉ có thầy luyện đan đủ kinh nghiệm và lai lịch thì mới có thể hiểu được sự kỳ diệu trong đó, nếu không đạt đủ điều kiện thì có cũng như không.

Ngô Bình nhận lấy thì thấy có một luồng sức mạnh kỳ diệu tiến vào trong cơ thể mình rồi lại trở ra. Ngay sau đó, tờ giấy đã hoá thành một điểm sáng rồi chui vào lòng bàn tay anh.

Điểm sang đó di chuyển đến trước bí thần rồi hoá thành một cảm ngộ ký ức tu hành. Các ký ức này có lợi rất nhiều cho Ngô Bình, vì nó là toàn bộ cảm nhận tu hành cùng kinh nghiệm từ tầng thứ nhất lên tâng thứ ba của Thân Thông.

Các kinh nghiệm này không dùng để tu hành, mà để giải quyết các vấn đề khó trong luyện đan. Đan dược do các thầy luyện đan luyện chế sẽ phù hợp với tu sĩ ở một cảnh giới nào đó, tác dụng của đan dược thường là đột phá cảnh giới hoặc củng cố tu vi. Nếu một thầy luyện đan có cảnh giới không đủ thì sẽ không thể luyện chế được một số đan dược nhất định. Nhưng nếu Ngô Bình có được những kinh nghiệm ở các cảnh giới này thì anh hoàn toàn có thể luyện chế đan dược cho các cảnh giới cao hơn.

Loáng cái, anh đã tiếp thu được kinh nghiệm của rất nhiều cảnh giới.

Lưu Tả mừng rỡ nói: “Thầy Lý có thể hấp thu sách luyện đan ngay được, quá đỉnh!”

Ngô Bình: “Thứ này rất quan trọng với tôi, cảm ơn ông”.

Lưu Tả: “Thầy Lý có thể tha mạng cho con trai tôi là Lưu Tả tôi cảm kích lắm rồi, đây chỉ là chút lòng thành thôi ạ”.

Ngô Bình cũng không định lấy không của người ta nên: “Tôi đã nhận thứ này của ông, sau này ông có thể nhờ tôi luyện chế cho ba lò đan dược bất kỳ”.

Lưu Tả kinh ngạc nói: “Thầy Lý, chuyện này...” Ngô Bình: “Đừng khách sáo, ông đáng nhận được mà”.

Lưu Tả nuốt nước miếng rồi dè dặt hỏi: “Tôi có thể xin một lò Cự Thần Đan cho con trai không?”

Ông ta đã nghe nói về Cự Thần Đan rồi, nó có giá những vài trăm tỷ lần! Ông ấy biết đây là một đòi hỏi rất quá đáng, nhưng vì con trai mình, ông ấy đành muối mặt đi xin vậy.

Ngô Bình cười nói: “Được chứ, tôi đang có sẵn Cự Thần Đan đây, tôi tặng ông hai viên nhé?”

Lưu Tả mừng rỡ nói: “Vâng, cảm ơn thầy Lý”. Hai bố con họ vội hành lễ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5483: “Thần Thông Thái Cổ ư?”


Ngô Bình gật đầu: “Ừ, mọi người đã quen với công việc của đan đường rồi nên bố sẽ đi có việc mấy hôm”.

Ngày kia sẽ diễn ra đại hội giao lưu cửu tông, anh và Thần Bằng sẽ đến Tiên Giới Nguyên Sử. Mục đích anh đi chuyến này là để thử tiếp xúc với đan dược trong năm thần lò. Nhưng trước khi đi, anh quyết định sẽ quay lại Thái Chân Động để tiến vào không gian thứ tám.

Thu xếp xong công việc gia đình, Ngô Bình đã quay lại Cửu Dương Cảnh bằng cánh cửa vận chuyển, sau đó lại từ đó đến Đại Ngũ Hành Giới.

'Từ Cửu Dương Cảnh về vũ trụ Đạo cảnh tầng thứ chín, Ngô Bình cảm thấy sức mạnh của mình tăng lên không ngừng, thực lực rõ ràng mạnh hơn rất nhiều lần so với tu sĩ cùng cảnh giới ở đây.

Anh về tới vườn thuốc, Liễu Tam Tương cười nói: “Xem ra công tử lại đột phá rồi”.

Ngô Bình: “Tôi vừa tiến vào cảnh giới Thần Thông, ông Liễu, mấy nữa ông tới Cửu Dương Cảnh với tôi nhé?”

Liễu Tam Tương: “Cũng được, dù gì ở đây cũng nhàn nên chán lắm”.

Hắc Tướng cũng nói: “Chủ nhân, tiểu nhân cũng đi”.

Ngô Bình: “Cửu Dương Cảnh là thời không có duy độ cao, anh có thích ứng được không?”

Häc Tướng: “Chủ nhân, tôi cũng từng đến đó rồi, chỉ vài hôm là quen thôi”.

Ngô Bình gật đầu: “Ừ, thế thì cùng đi”.

Băng Ngọc cũng cuống lên nói: “Công tử, mọi người đi rồi thì em phải làm sao? Hay cho em đi với nhé?”

Ngô Bình cười nói: “Cũng được, nhưng cô phải uống viên đan dược, không thì sẽ không thể chịu được sức ép ở đó”.

Băng Ngọc vui mừng nói: “Cảm ơn công tử”. Sau đó, anh đã đến Thái Chân Động.

Ngô Bình vừa vào đã thấy tiếng của Uyển Nhi vang lên bên tai mình.

“Chúc mừng công tử đã đột phá lên Thần Thông, giờ công tử có thể vào tầng thứ tám của Thái Chân Động rồi”.

Ngô Bình: “Uyển Nhi, tầng này có công pháp tu hành của cảnh giới Thần Thông không?”

Uyển Nhi: “Truyền thừa của tầng thứ tám có bộ Thái Nhất Đạo Điển, bên trong có công pháp tu luyện của cảnh giới Thần Thông. Ngoài ra, tầng này có có một món bảo bối là Thái Nhất Đạo Phù”.

Ngô Bình: “Nội dung kiểm tra của tầng này là gì?”

Uyển Nhi: “Rất đơn giản, kiểm tra bí thần có đạt đến cấp truyền kỳ hay không”.

Ngô Bình cười nói: “Bí thần truyền kỳ ư? Nếu là bí thần chí tôn hoàng kim thì sao?”

Uyển Nhi: “Nếu thế thì có thể được đặc cách nhận thêm một phần thưởng nữa là mười hạt giống của Thần Thông Thái Gổ'.

Ngô Bình: “Thần Thông Thái Cổ ư?”

Uyển Nhi: “Đúng vậy, trật tự đại đạo trong mười Thần Thông Thái Cổ này có tính biệt lập nên chỉ có thể do một người hấp thu luyện hoá. Người đời sau không thể cảm ngộ được nên muốn có được chúng thì chỉ còn cách nhận truyền thừa qua hạt giống Thần Thông”.

Ngô Bình: “Thế tầng thứ chín thì sao? Khi nào tôi mới được vào đó?”

Uyển Nhi: “Hoàn thành xong kiểm tra ở tầng tám thì được vào tầng chín”.

Ngô Bình sáng mắt lên hỏi: “Tâng này có gì?” Uyển Nhi nói: “Anh sẽ nhận được một chìa khoá để mở kho báu, nhưng tu vi của anh phải đạt đến tầng thứ mười

Thần Thông thì mới có cơ hội mở được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5484: 12 đạo lực, Thái Nhất Đạo Kiếm


Ngô Bình: “Phần thưởng thêm là gì?”

“Còn phải xem anh hấp thu được bao nhiêu sức mạnh, hấp thu càng nhiều thì phần thưởng càng quý”.

Ngô Bình gật đầu: “Bắt đầu thôi!"

Anh vừa nói dứt câu thì có một tia sáng quét qua cơ thể, sau đó Uyển Nhi nói: “Chúc mừng công tử, anh đã có bí thần bí tôn hoàng kim nên đã thông qua kiểm tra”.

Cô ấy vừa nói xong thì có một bộ sách và một đạo phù xuất hiện trước mặt Ngô Bình, đó chính là Thái Nhất Đạo Điển và một Thái Nhất Đạo Phù, Ngô Bình nhanh chóng nhận lấy ngay.

Ngay sau đó, mười hạt giống Thần Thông Thái Cổ to như năm đấm đã xuất hiện. Ngoài mặt của các hạt giống này có phù văn do sức mạnh của trật tự ngưng tụ thành nên rất kỳ diệu.

Uyển Nhi: “Các hạt giống Thần Thông Thái Cổ này có thể. giúp công tử cảm ngộ pháp thuật và ngưng tụ thần thông”.

Ngô Bình cất hạt giống đi rồi nói: "Vào tiếp không gian thứ chín thôi”.

Anh vừa nói xong thì không gian xung quanh đã thay dổi, 12 đao phù xuất hiện, chúng có màu sắc khác nhau và đang toả ra uy lực bức người.

Uyển Nhi nói: “Anh có thể chọn một đạo phù bất kỳ để nhận uy lực của nó”.

Ngô Bình hít sau một hơi rồi giơ tay lấy đại một cái, ngay sau đó đạo phù này đã hoá thành một tia sáng rồi chui vào đỉnh đầu anh, sau đó hoá thành một luồng sức mạnh lớn tiến vào cơ thể và thần hồn của Ngô Bình.

Sau đó, Ngô Bình cảm thấy vẫn ổn nên đã chỉ tiếp vào đạo phù thứ hai, quy trình ban nấy đã lặp lại.

Cứ thế, anh đã liên tục hấp thu mười đạo phù, bấy giờ mới thấy người mình hơi phồng lên, điều này chứng tỏ anh sắp đạt đến giới hạn rồi.

Anh chỉ tiếp vào một trong hai đạo phù còn lại, đạo phù thứ 11 rơi xuống, anh nhíu mày rồi thấy người mình đã đạt đến giới hạn, không thể hấp thu thêm sức mạnh được nữa.

Uyển Nhi nói: “Anh đã đạt đến giới hạn rồi, không thể hấp. thu thêm được đâu, đừng mạo hiểm”.

Ngô Bình mỉm cười nói: “Chưa chắc”.

Anh uống một viên đan dược giúp tăng tiềm lực, khiến thực lực của anh tăng thêm một bậc trong thời gian ngắn.

Quả nhiên, vừa uống đan dược vào xong, cảm giác khó chịu ban nãy của Ngô Bình đã biến mất, sau đó anh chỉ tiếp vào đạo phù thứ 12 rồi hấp thu nốt sức mạnh của nó.

Sau khi hấp thu 12 đạo phù, một chiếc chìa khoá màu vàng đã xuất hiện trước mặt Ngô Bình, nó dùng để mở kho báu của Thái Nhất Môn.

Uyển Nhi: “Công tử hãy giữ chiếc chìa khoá cẩn thận, ngoài ra anh đã hấp thu được 12 đạo phù nên sẽ nhận được phần thưởng cao nhất là Thái Nhất Đạo Kiếm”.

Cô ấy vừa nói dứt câu thì có một đường kiếm loé xuống rồi xuất hiện trước bí thần của Ngô Bình. Thanh đạo kiếm này là một loại sức mạnh rất lớn, nó có thể biến thành các loại binh khí khau nhau, ví dụ như kiếm bay hay lá chẳn.

Ngô Bình sáng mắt lên nói: “Kiếm tốt!”

Uyển Nhi: “Thái Chân Động đã hoàn thành sứ mệnh, sau khi công tử đi, nơi này sẽ đóng cửa vĩnh viễn”.

Ngô Bình nói: “Uyển Nhị, vậy là sau này chúng ta không thể gặp lại nữa à?”

Uyển Nhi cười nói: “Uyển Nhi chỉ là một ý chí ở đây thôi, nếu sau này công tử có thể kế thừa ngôi vị của Thái Nhất Môn thì Uyển Nhi sẽ rất vui mừng”.

Ngô Bình thở dài nói: “Tạm biệt”.

Sau đó, anh đã bị một luồng sức mạnh đẩy ra ngoài và đứng bên ngoài Thái Chân Động. Cùng với đó là một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa lớn đã đóng lại mãi mãi, mặt đất lún xuống, Thái Chân Động chìm xuống dần, nước tăng lên và nơi đây đã biến thành một hồ nước.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5485: “Cậu cần bao nhiêu?”


Tả Thiên Thu cau mày: “Một bóng người ư? Lẽ nào người đó đã vào được tầng thứ chín và nhận được truyền thừa hoàn chỉnh rồi?”

Mạc Thiên Sầu tỏ vẻ khó tin: “Không thể nào! Đến Thái Chân Đại Đế cũng chỉ vào được tầng thứ bảy thôi, trên đời làm gì có ai vào được tầng thứ chín chứ?”

Tả Thiên Thu thở dài nói: “Dù có người vào tầng thứ chín hay không thì Thái Chân Động cũng sụp đổ rồi”.

Sau đó, ông ấy nhìn chằm chằm vào Ngô Bình: “Huyền Bình, tiếc là con không thể đi tiếp được vì sau này không còn cơ hội nữa rồi”.

Không phải Ngô Bình không tin tưởng hai người này, chỉ là anh e có hậu hoạ, lỡ để lộ tin tức, không biết sẽ có bao nhiêu người muốn cướp chiếc chìa khoá kia cùng các bảo bối của anh. Vì thế, sau khi ngẫm nghĩ anh quyết định sẽ không nói. Còn Tả Thiên Thu và Mạc Thiên Sầu thì đương nhiên anh sẽ không bạc đãi họ, sau này anh sẽ bù đắp cho họ sau.

Ngô Bình cười nói: “Sư tôn, tất cả là do duyên phận, mất đi chưa chắc đã là chuyện xấu, có được cũng không hẳn là chuyện tốt".

Tả Thiên Thu gật đầu: “Thái Chân Động mất thì cũng mất rồi, con đến đúng lúc lắm, ta và chưởng môn có việc quan trọng cần bàn với con đây”.

Ngô Bình: “Vâng”.

Tả Thiên Thu: “Thái Chân Môn có truyền thừa hoàn chỉnh, nhưng Đại Ngũ Hành Giới cũng chỉ là thế giới linh đài Đạo. cảnh tầng thứ chín thôi, chúng ta cần phát triển tiếp, tốt nhất là có thể khai tông lập phái ở vũ trụ Đạo cảnh tầng thứ mười”.

Ngô Bình: “Sư tôn và chưởng môn quyết định sẽ đi đâu am

Tả Thiên Thu: “Đến Tiên Giới Thái Ất, ở đó có rất nhiều khu vực chưa khai phá nên thích hợp với chúng ta”.

Ngô Bình: “Gia đình của đệ tử cũng vừa chuyển đến đó xong, theo đệ tử thấy thì đúng là nơi đó thích hợp với Thái Chân Môn”.

Tả Thiên Thu: “Muốn cảm rễ ở Tiên Giới Thái Ất thì cần có một người mạnh mẽ trấn thủ. Huyền Bình, thực lực của con đủ mạnh để làm được rồi đó”.

Ngô Bình đồng ý ngay: “Con sẽ nhận nhiệm vụ này”.

Tả Thiên Thu rất hài lòng: “Chúng ta sẽ cho một đệ tử đến đó trước, giờ chúng ta sẽ chính thức phong cho con làm trưởng lão đứng đầu của Thái Chân Môn, con sẽ phụ trách toàn bộ công việc của Thái Chân Môn ở Tiên Giới Thái Ất".

Ngô Bình nói: “Sư tôn, thành lập một chi nhánh không phó, nhưng phát triển môn phái cần nhiều tài nguyên, mọi người định đưa con bao nhiêu ạ?”

Mạc Thiên Sầu cười nói: “Cậu cần bao nhiêu?”

Ngô Bình: “Chi nhánh của ta cần phải tuyển chọn đệ tử ở khắp nơi nên sẽ cần chỉ tiêu nhiều. Có đệ tử rồi thì cần phải bồi dưỡng, khoản này cũng tốn không kém”.

Mạc Thiên Sầu: “Tôi sẽ đưa một nửa thu nhập của môn phái cho cậu, cậu thấy được chưa?”

Ngô Bình cười hỏi: “Một nửa là bao nhiêu ạ?” Mạc Thiên Sầu: “Chúng ta là môn phái lớn nên cũng nhiều sản nghiệp, thu nhập mỗi năm cũng cỡ bốn, năm trăm tỷ tiền Tiên”.

Số tiền này không phải con số lớn với Ngô Bình, nhưng cái anh cần là thái độ của Mạc Thiên Sầu nên nói: “Vậy mỗi năm chưởng môn hay đưa cho đệ tử 200 tỷ, thiếu đâu thì đệ tử sẽ bù”.

Tả Thiên Thu nghiêm túc nói: “Huyền Bình, chuyện này rất quan trọng. Chỉ cần chúng ta có chỗ đứng vững chắc ở Tiên Giới Thái Ất thì sau này sẽ có tiền đồ tươi sáng”.

Ngô Bình: “Sư tôn, người có muốn đến đó luôn không ạ?”

Tả Thiên Thu cười đáp: “Rảnh thì ta sẽ đến, nhưng chuyện này không gấp được, cứ thực hiện dần dần thôi”.

Đúng lúc này, Ngô Bình đã cảm thây có gì đó là lạ, anh biết người lần trước lại đến truy sát mình rồi nên nói: “Sư tôn, chưởng môn, đệ tử phải ra ngoài có chút việc ạ”.

Dứt lời, anh biến mất luôn.

Mạc Thiên Sầu cười nói: “Hình như thực lực của cậu ấy không kém gì chúng ta nữa rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5486: Cây Xà Thần


Ngô Bình vừa xuất hiện ở một vùng hoang vu thì có một tu sĩ trẻ tuổi đến, người này cầm theo một quang phù. Hiện giờ, quang phù này đang phát sáng, chắc hắn đã tìm thấy Ngô Bình nhờ vào nó.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Anh cũng kiên nhẫn thật đấy, quyết thủ ở Đại Ngũ Hành Giới chờ tôi cho bằng được”.

Người đàn ông: “Thời gian qua, tôi luôn ở trong Thiên Khanh nên cũng đã có chút thu hoạch, còn tìm anh thì là việc tiện tay thôi”.

Ngô Bình: “Anh tìm tôi vì món bảo bối đó hả?”

Người đàn ông: “Đó là máu thịt của thần linh, là bảo bối dùng để luyện chế thần đan thì sao hạng người như anh được phép giữ nó? Mau đưa nó đây cho tôi, tôi sẽ tha cho anh một mạng”.

Ngô Bình: “Là tôi phát hiện ra nó trước, tại sao phải đưa cho anh?”

Người đàn ông cười mia: “Ở thế giới này, ai mạnh thì người đó làm vua. Tôi mạnh hơn anh nên tôi nói gì anh phải làm nấy, không thì sẽ phải chết”.

“Anh mạnh hơn tôi ư? Ai bảo thế? Anh tự nhận à?”, Ngô Bình tỏ vẻ coi thường.

Người thanh niên bình thản nói: “Nếu anh đã không biết trân trọng cơ hội thì giờ Hoàng Đô tôi sẽ tiễn anh lên đường luôn”.

Dứ lời, Hoàng Đô điểm tay phải, một cánh cửa đen kịt dán đầy phù văn trên khung xuất hiện ở phía trước. Sau đó, cánh cửa bay về phía Ngô Bình và sinh ra một lực hút rất mạnh. Đây là một phép thần thông mà Hoàng Đô tu luyện, nó có tên là cánh cửa tử thần. Ai bị cánh cửa này hút vào thì cả thiên bẩm và vận khí đều bị người sở hữu cánh cửa hấp thu hết.

Cánh cửa tử thần lơ lửng trên đỉnh đầu Ngô Bình, song anh vẫn bình thản nhìn nó rồi nói: “Dựa vào chút tài mọn này mà định luyện hoá tôi, đang nằm mơ giữa ban ngày đấy à?”

Hoàng Đô lạnh giọng nói: “Cánh cửa này có thể hấp thu mọi sinh vật của đất trời, cảnh giới của anh kém tôi thì sao chống lại nó được!”

“Thế à?”, nói xong, Ngô Bình phóng một trong 12 loại sức mạnh vừa hấp thu ra, nó biến thành hai bàn tay khổng lồ rồi †úm lấy cánh cửa tử thần, đập qua đập lại.

Uỳnh!

Một tiếng động vang lên, cánh cửa đã bị vỡ làm đôi, Hoàng Đô hét lên rồi lùi lại.

Ngô Bình tiến nhanh tới gần hẳn rồi tung một quyền vào. giữa mặt, Hoàng Đô đã bị đánh bay ra xa, khi đáp đất thì làm bụi bay trẳng xoá, ngay sau đó hắn đã chuồn mất.

Ngô Bình nhíu mày nói: “Thấy đánh không lại nên chuồn, thôi thì cũng thông minh”.

Anh không quan tâm đến Hoàng Đô nữa mà định sẽ quay lại Thiên Khanh. Đó là một vùng bảo địa, thực lực của anh đã tăng lên không ít, có thể xuống sâu hơn chút nữa để tìm tòi rồi.

Vừa vào Thiên Khanh, anh đã đi sâu độ sâu 5000 mét, đây cũng vị trí sâu nhất mà anh xuống lần trước.

Anh mở Đại Thiên Dược Điển ra thì xung quanh xuất hiện rất nhiều điểm sáng, anh đi tìm từng cái một rồi hấp thu. Chất lượng của các dược liệu này đều khá cao, so ra còn quý hơn cả dược liệu ở Cửu Dương Cảnh và Động Thiên Thanh Linh.

Ngô Bình vừa hái thuốc vừa đi xuống sâu hơn, 6000 mét, 7000 mét. Từ 7000 mét trở xuống thì dược liệu ngày càng. chân quý hơn, vớ đại một cây cũng là linh dược cấp 12, 13 và bắt đầu xuất hiện chân dược.

Càng xuống sâu thì diện tích càng thu hẹp dần và lượng duộc liệu càng ít đi. Không lâu sau, Ngô Bình đã tìm thấy một cây chân dược cấp năm, anh vừa hái nó thì chợt nghe thấy có tiếng nói vang lên.

“Sư thúc, đây là chân dược cấp mười ư? Tại sao con thấy nó bình thường thế?”

Ngô Bình lập tức thi triển bùa ẩn thân rồi lặng lẽ tiến gần về phía phát ra tiếng nói. Loáng cái, anh đã nhìn thấy có ba nam hai nữ đang đứng cạnh một cây chân dược cấp mười.

Cây chân dược này trông chẳng khác gì một cái cây bình thường, lá hình tròn, vỏ cây khô quất, lá còn bị sâu ăn thủng lỗ chỗ.

Người lên tiếng là một người thanh niên.

Một người phụ nữ trung niên nói: “Cây chân dược này biết cách cải trang, chúng ta chỉ đang nhìn thấy ảo ảnh thôi, chứ hình dáng thật sự của nó thì khác”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5487: “Đừng khách sáo”.


Người đàn ông tái mặt nói: “Sư thúc, chuyện gì vậy ạ?” Người phụ nữ trầm giọng nói: “Đừng cử động!”

Chờ mọi người bình tĩnh lại, con rắn không còn quấn chặt nữa. Trong đó có một cô gái áo trắng rất xinh đẹp, cô ấy khẽ hỏi: “Mẹ, sao con không nhìn thấy gì?”

Người phụ nữ thở dài nói: “Nhu Nhi, đừng sợ, mẹ sẽ nghĩ cách".

Ngô Bình cười thầm, bà ấy đòi nghĩ cách thế nào? Anh thoáng do dự rồi lặng lẽ tiến tới gần, sau đó rút Thái Nhất Đạo. Kiếm ra chém đứt con rẳn quấn lấy Nhu Nhi, sau đó nhanh chóng kéo cô ấy về phía mình.

Sau khi thoát khỏi cái cây, cô gái ngạc nhiên nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Anh là ai?”

Ngô Bình: “Thế mà cũng hỏi, tôi là người cứu cô đấy”.

Cô gái bình tĩnh lại rồi nói: “Công tử, xin anh hãy cứu mẹ tôi”.

Ngô Bình: “Không phải sợ, họ sẽ không chết ngay được

đâu. Tôi hỏi cô, các người là ai? Sao dám chạy xuống chỗ sâu thế này?”

Cô gái: “Chúng tôi là người của vũ trụ chính, mẹ tôi là trưởng lão của Minh Nguyệt Tông, còn lại là sư huynh và sư thúc của tôi”.

Ngô Bình: “Mẹ cô có tu vi thế nào?”

“Tu sĩ cảnh giới Thần Môn”.

Cảnh giới Thần Môn là tầng thứ tám của Thần Thông, so ra còn cao hơn Tả Thiên Thu hai bậc. Tiếc là bà ấy đã gặp phải chân dược cấp mười vô cùng khó chơi.

“Minh Nguyệt Tông ở đâu?”, Ngô Bình hỏi tiếp.

Cô gái: “Ở Tiên Giới Nguyên Sử, đó là môn phái bảy sao”.

Ngô Bình: “Môn phái bảy sao ư? Ở đó chia cấp môn phái theo sao à?”

Cô gái gật đầu: “Đúng thế, tất cả các môn phái đều được hoàng triều Thái Sử sắc phong, sao càng cao thì địa vị càng lớn".

Ngô Bình: “Hoàng triều Nguyên Sử khống chế cả Tiên Giới

Nguyên Sử

Cô gái: “Gần như thế, hoàng thất của hoàng triều thật ra là hậu duệ của Nguyên Sử Đạo Tôn, vì thế không ai có thể khiêu chiến quyền uy của họ”.

Ngô Bình nghĩ tới một chuyện nên hỏi: “Cô có biết Ngạo 'Thế Đan Tông không?”

Cô gái gật đầu: “Có, đó cũng là một môn phái cấp bảy. Nơi đó rất giỏi luyện đan, tầm ảnh hưởng còn cao hơn Minh Nguyệt Tông của chúng tôi một chút”.

Ngô Bình gật gù: “Cô chờ đấy, tôi sẽ đi cứu mẹ cô”. Dứt lời, anh tiếp tục vung kiếm chém rằn. Người phụ nữ có thực lực phi phàm, vừa thoát một cái là bà ấy chạy ra xa ngay.

“Cảm ơn công tử đã ứng cứu”, tuy hơi kinh ngạc, nhưng bà ấy vẫn cảm ơn Ngô Bình.

Ngô Bình: “Đừng khách sáo”.

Người phụ nữ: “Tôi là Hàn Tố Lan - trưởng lão của Minh Nguyệt Tông, đây là Liễu Tâm Nhu, con gái tôi”.

Liễu Tâm Nhu bước tới hỏi: “Mẹ không sao chứ ạ?”

Hàn Tố Lan: “Mẹ không sao, con chờ đây nhé, mẹ đi cứu sư huynh và sư thúc của con”.

Dứt lời, bà ấy lấy một đạo phù ra rồi vung lên, ngay sau đó thì biến mất. Tiếp theo, bà ấy đã cứu nốt mấy người còn lại, nhưng những người này đều đã bị rằn độc hút quá nhiều tinh khí nên giờ đang hôn mê.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5488: Đến tận nơi khiêu chiến


Ngô Bình hỏi: “Hàn trưởng lão biết đây là chân dược gì không?

Hàn Tố Lan đáp: “Đây là cây Xà Thần, quả của nó là quả Xà Thần. Rắn bình thường mà ăn được quả này thì sẽ lập tức. tiến hoá thành xà yêu, ngoài ra quả Xà Thần còn là chân dược cấp mười nên có rất nhiều công dụng”.

Ngô Bình ngoảnh ra nhìn thì thấy trên đỉnh cây Xà Thần đã kết bảy trái, trông quả này giống quả táo, nhưng có màu lam và được rất nhiều rắn ở phía dưới bảo vệ.

Hàn Tố Lan: “Công tử trông không giống tu tĩ ở Đại Ngũ Hành Giới”.

Ngô Bình: “Tôi là đệ tử của Ngạo Thế Đan Tông”.

Hàn Tố Lan sáng mắt lên: “Ra là thầy luyện đan của Ngạo. Thế Đan Tông, hân hạnh!”

Ngô Bình: “Để tôi đi thử xem có hái được quả ấy không nào”.

Dứt lời, anh thi triển đạo lực màu xanh lam của 12 đạo lực, có thể đã như một làn khói rồi bay lên trên ngọn cây. Anh vươn tay hái hết cả bảy trái Xà Thần, sau đó làn khói biến mất, còn Ngô Bình đã quay về chỗ cũ.

Thấy thế, Hàn Tố Lan tròn mắt ra nhìn rồi nói: “Độn thuật của công tử thật thần kỳ, tôi từng thấy đại năng Đạo cảnh thi triển, đúng kiểu đi không ai biết, đến không ai hay”.

Ngô Bình lấy một trái Xà Thần ra rồi nói: “Quả này do mọi người phát hiện nên tôi tặng mọi người một quả”.

Hàn Tố Lan vội nói: “Thế này thì ngại quá, công tử đã cứu mạng chúng tôi, tôi cảm kích còn không kịp, sao giờ dám lấy thứ quý giá thế này”.

Ngô Bình cười nói: “Gặp gỡ là duyên, vậy là chúng ta có duyên với nhau rồi'.

Liễu Tâm Nhu nhận lấy quả Xà Thần rồi nói: “Công tử, 'Tâm Nhu sẽ ghi nhớ mãi ơn của công tử”.

Ngô Bình nói: “Tôi phải xuống dưới xem tiếp, tạm biệ nói rồi, anh hoá thành một làn khói rồi biến mất.

Liễu Tâm Nhu ngẩn ngơ nhìn rồi nói: “Mẹ ơi, con quên không hỏi tên anh ấy rồi”.

Hàn Tố Lan: “Nếu đã có duyên thì chắc chẳn sẽ gặp lại, tìm được quả thần, chúng ta có thể về bẩm báo rồi”.

Về phần Ngô Bình, anh tiếp tục đi xuống sâu bên dưới để tìm kiếm, ở đây có lượng lớn chân dược nên lấy được cây nào. là anh lấy bằng hết.

Loáng cái, anh đã xuống tới vị trí sâu 8000 mét, anh bắt đầu cảm thấy sức ép cực lơn ở đây, sức mạnh trong cơ thể gần như không thể thi triển được nữa. May mà anh có 12 loại đạo lực nên sức ép cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến anh.

Sau khi Ngô Bình hái được cả trăm cây chân dược và bảy, tám mươi cây linh dược cấp 12 ở đây, Thiên Khanh chợt có một luồng khí tức kh*ng b*. Ngô Bình có dự cảm không lành nên nhanh chóng rời đi.

Anh vừa đi không lâu thì có một cái bóng màu đen xuất hiện, bóng này cao hơn chục mét, có ba đầu sáu tay.

Một tu sĩ tầng thứ mười cảnh giới Thần Thông trốn ở phía xa, bóng đen đã bổ nhào tới, tu sĩ kia hét lên thảm thiết rồi toàn thân bốc cháy.

Ngô Bình rời khỏi Thiên Khanh xong mới thở phào một rồi lẩm bẩm: “Không lẽ có sinh vật đáng sợ nào đó ở dưới

Anh lắc đầu rồi quay về Thái Chân Môn.

Anh vừa về thì đã thấy có cả đống người cùng một hàng thi thể lạnh băng xếp trước cửa Thái Chân Môn. Mạc Thiên Sầu đang đứng cạnh cửa cau có mặt mày, đứng cạnh ông ấy là một cậu thiếu niên khoảng 17, 18 tuổi đang nhìn nhóm người kia băng đôi mắt sắc lạnh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5489: “Ai mà hò hét ở Thái Chân Môn ta thế hả?”


“Ai mà hò hét ở Thái Chân Môn ta thế hả?”

Một giọng nói vang lên, mọi người nhìn sang thì thấy là Ngô Bình đã về.

Vậu thiếu niên kia trông thấy Ngô Bình thì sáng mắt lên rồi gọi: “Sư huynh”.

Ngô Bình gật đầu, anh có ấn tượng với cậu thiếu niên này, hình như là đệ tử chân truyền Chu Thanh của Mạc Thiên Sầu. Cậu ấy có tư chất rất tốt, tuổi còn trẻ mà đã là tu sĩ Bí cảnh hậu kỳ rồi.

Hỉ chưởng môn cau mày nói: “Tôi đang nói chuyện với Mạc chưởng môn, cậu là cái thá gì mà chen lời vào hả?”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Chưởng môn có việc thì đệ tử cũng phải tham gia chứ”,

Anh nhìn ba thi thể kia rồi hỏi cậu thiếu niên Chu Thanh: “Có chuyện gì thế?”

Chu Thanh đáp: “Thưa sư huynh, em và một sư tỷ ra ngoài thì ba người này thấy sư tỷ xinh đẹp nên đã nổi ý đồ xấu, định giết em ở chỗ vắng để bắt sư tỷ đi. Em đã liều mạng phản công và giết bọn họ. Em đã bẩm báo chuyện này với trưởng lão ngay sau khi về rồi ạ”.

Ngô Bình cười lạnh: “Đệ tử của Kim Lân Môn đúng là lũ vô dụng, ba người mà không đánh được một sư đệ của tôi, thế mà còn mặt dày đến đây ăn vạ?”

Hỉ chưởng môn tức tối nói: “Cậu ta nguy biện, rõ ràng là cậu ta đã giết ba đệ tử của tôi vô cớ”.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Đệ tử vô sỉ, chưởng môn còn bất nhân hơn. Được rồi, không cần nói nhiều nữa, thích thì dùng vũ lực luôn đi”.

Dứt lời, anh nhìn sang Mạc Thiên Sầu thì thấy ông ấy gật đầu. Chuyện này khó mà nói lý được, cuối cùng vẫn phải dùng tới nắm đấm thôi.

Hỉ chưởng môn vừa vùng tay lên thì đã có một tu sĩ ở phía sau bước ra, người này có gương mặt đen như đít nồi, đứng một chỗ trông như cái cột sắt.

Hỉ chưởng môn: “Vậy thì cứ theo quy tắc của giới tu hành đi, đây là đệ tử Lục Sơn của chúng tôi, chỉ cần các người đánh bại cậu ấy thì chuyện này coi như xong, còn nếu thua thì phải giao hung thủ ra đây”.

Ngô Bình phát hiện người này là cao thủ tầng thứ tư Thần Thông, đã có pháp thai và thực lực rất mạnh.

Anh thờ ơ nói: “Được thôi, để tôi”.

Hai người cùng tiến lên rồi dừng lại khi cách nhau chừng. mười bước.

Hỉ chưởng môn cười mỉa: “Trận này là đấu sinh tử, cậu hãy nghĩ cho kỹ”.

Ngô Bình: “Ông đánh giá anh ta cao quá rồi đấy, tôi sẽ hạ anh ta trong ba chiêu”.

Hỉ chưởng môn hừ lạnh nói: “Ngông cuồng! Lục Sơn, hãy dạy cho hắn một bài học hay chưởng môn”.

“Xin chưởng môn cứ yên tâm!”, Lục Sơn tiến lên, đột nhiên có một trận pháp xuất hiện dưới chân Ngô Bình, bên trong có rất nhiều vết nứt, một ngọn lửa bùng từ dưới lên.

Đối diện với ngọn lửa kh*ng b* này, Ngô Bình chẳng có hành động gì, anh đã có đạo lực hộ thân thì sao trận pháp cỏn con này làm gì anh được.

Anh giơ tay phải lên rồi nắm lấy, một bàn tay khổng lồ được ngưng tụ từ pháp lực đã xuất hiện rồi đập mạnh xuống.

Bàn tay này to như hai cánh cửa nên đập xuống rất mạnh.

Lục Sơn giơ cả hai tay lên đỡ, một tiếng động lớn vang lên, anh ta đã bị đè bẹp, đầu vỡ, lục phủ ngũ tạng nát bét.

Ngô Bình còn định làm thêm phát nữa, Hỉ chưởng môn hét lên rồi chạy tới đỡ Lục Sơn dậy, sau đó lườm Ngô Bình.

Ngô Bình nói: “Ông lườm gì tôi? Không phục à?” Mạc Thiên Sầu cười lớn nói: “Hỉ chưởng môn, theo luật thì chuyện này xong rồi đúng không?”

Hỉ chưởng môn hít sâu một hơi rồi nói: “Kim Lân Môn nhận thua, nhưng sau này đệ tử của Thái Chân Môn ra ngoài thì phải cẩn thận đấy”.

Ngô Bình cười khẩy: “Sau này đệ tử ở Thái Chân Môn ra ngoài mà có làm sao thì tôi sẽ tính hết lên đầu Kim Lân Môn. Nếu có một đệ tử của chúng tôi bị thương thì tôi sẽ giết một đệ tử của bên ông, ông mà giết một đệ tử của bên tôi thì tôi sẽ giết mười người bên ông”.

“Hỗn láo!", Hỉ chưởng môn nổi giận, mắt như sắp phun ra lửa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5490: Đến Tiên Giới Nguyên Sử


Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, Hỉ chưởng môn lập tức nói: “Tôi nóng quá mất khôn, dẫu sao tôi và Mạc chưởng môn cũng là chỗ quen biết, chúng ta nên giữ hòa khí”.

Ngô Bình thu tay rồi nói: “Người không muốn giữ hòa khí là ông đấy”.

Hỉ chưởng môn cười trừ nói: “Tại lúc nãy tôi nóng quá, giờ đã bình tĩnh lại rồi”.

Mạc Thiên Sầu cười lớn nói: “Đúng thế, tôi và Hỉ chưởng môn quen biết đã lâu. Thôi bỏ qua chuyện này đi”.

Ngô Bình liếc nhìn Hỉ chưởng môn một cái rồi nói: “Chưởng môn, vậy đệ tử xin phép”.

Ngô Bình quay về vườn thuốc rồi nói với Hăc Tướng và Băng Ngọc: “Hai người chuẩn bị đi, lát chúng ta sẽ đến Cửu Dương Cảnh”.

Sau đó, anh đến chào Tả Thiên Thu rồi dẫn Häc Tướng và Băng Ngọc quay lại Cửu Dương Cảnh.

Đây là lần đầu Häc Tướng và Băng Ngọc đến chỗ ở của Ngô Bình tại Ngạo Thế Đan Tông ở Cửu Dương Cảnh, Ngô Bình đã giới thiệu cho mọi người làm quen với nhau.

Hồ Tông Linh cười nói: “Hắc Tướng sư đệ, cô Băng Ngọc, sau này có chuyện gì thì cứ nói với tôi, tôi rất quen thuộc với nơi này”.

Ninh Chức Tuyết cũng nói: “Đúng thế, có gì thì mọi người cứ bảo với ông Hồ”.

Ngô Bình: “Mọi người cứ làm quen với nhau đi”.

Ngô Bình dặn dò xong thì tới gặp Thần Bằng.

Ngô Bình đã rời đi một thời gian, Thần Băng vẫn luôn chờ †in của anh. Đến nay mới thấy anh về nên cười nói: “Đến đúng lúc lắm, chuẩn bị một chút đi, ngày mai chúng ta sẽ xuất phát đến đại hội giao lưu”.

Ngô Bình: “Tông chủ, chỉ có một mình đệ tử thôi ạ?”

'Thần Bằng: “Thường sẽ dẫn thêm ba đến bảy đệ tử, ngoài cậu ra tôi còn chọn thêm ba người nữa”.

Dứt lời, ông ấy cho người gọi ba người khác đến. Không. lâu sau, có hai nữ một nam đến đại sảnh, họ cung kính nói: “Tông chủ, sư huynh!”

Thần Băng: “Ngô Bình, để tôi giới thiệu...”

Trong hai đệ tử nữ thì có một cô mặc váy đỏ, một cô mặc. váng trăng, cả hai đều xinh đẹp như hoa và được tuyển chọn qua rất nhiều người. Đệ tử nữ mặc váy trăng tên là Chu Vũ Linh, người sao thì tên vậy, linh khí đồi dào, đôi mắt to tròn, buộc tóc đuôi ngựa hai bên trông rất đáng yêu.

Nữ đệ tử váy đỏ tên là Diệp Tử Vi, mặt trái xoan, tóc dài như thác, dáng người dỏng cao, xinh đẹp giỏi giang.

Cuối cùng là một đệ tử nam có gương mặt vuông, mũi củ tỏi, lông mày dặm, anh ta chắp tay rồi chào hỏi với Ngô Bình: “Sư huynh, tiểu đệ là Vũ Đại Cường, có gì thì sư huynh cứ căn dặn, tiểu đệ sẽ nghe lời tuyệt đối”.

Ngô Bình gật đầu: “Sư đệ quá lời rồi”. Diệp Tử Vi cười nói: “Sư huynh, tuy lần này là bốn người đi, nhưng sư huynh sẽ là thủ lĩnh, anh chỉ đâu thì bọn em đánh đó”, giọng nói của cô ấy rất dễ nghe.

Chu Vũ Linh nói; “Sư huynh, nếu chúng em có làm gì sai thì anh cứ mắng nhé ạ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5491: “Đến đỉnh Tiêu Dao thì kiểu gì cũng cá cược tiền".


Ngô Bình nghe xong thì gật gù nói: “Đúng là họ đều rất xuất sắc”.

Thần Băng cười lớn nói: “Huyền Bình, trong đại hội không chỉ có nhân tài của Ngạo Thế Đan Tông, mà còn có thiên kiêu của các môn phái khác nữa, khéo sẽ gặp kẻ phá đám nên tôi mới gọi ba người này đi cùng, có thêm cậu nữa thì tôi yên tâm lắm rồi”.

Ngô Bình: “Tông chủ bảo sẽ có người phá đám là sao?”

Thần Bäng: “Là các môn phái có quan hệ cạnh tranh với Ngạo Thế Đan Tông ta, họ thường cử các thiên kiêu đến tham dự đại hội, sau đó chiếm hết hào quang của đệ tử bên ta”.

Ngô Bình cười nói: “Có mấy người mà chèn ép được đệ tử của một môn phái thì e là rất khó”.

'Thần Bằng: “Đúng là rất khó, cho nên nếu có người phá đám thì nhất định là thiên kiêu trong các thiên kiêu, chúng ta không thể coi thường”.

Ngô Bình: “Tông chủ, sẽ có các hoạt động gì ạ?”

Thần Băng: “Nhiều lắm, các đệ tử sẽ tập trung lại với nhau thành một nhóm nhỏ, cũng có nhiều người sẽ tổ chức tỉ thí, ai thẳng sẽ được thưởng. Thậm chí còn có đấu lôi đài, chỉ cần có người đủ tài thì chäc chăn sẽ tỏa sáng trong đại hội”.

Vũ Đại Cường cười nói: “Sư huynh, hoạt động chính là xem mắt”.

Ngô Bình sững người: “Xem mắt ư?”, anh lại nhìn sang Thần Băng, trước ông ấy đâu nhắc đến vụ này.

Thần Bằng giaie thích: “Đại Cường bảo là xem mắt cũng đúng, các đệ tử nữ xinh đẹp và xuất sắc nhất ở Tiên Giới Nguyên Sử đều sẽ đến đại hội này. Họ thường xuyên tham gia các hoạt động thế này, nhưng muốn hớp hồn của họ thì không hề dễ đâu nhé”.

Ngô Bình gẩy mũi, mục đích lần này anh đi là vì năm thần lò, chứ không hứng thú với vụ này nên đương nhiên sẽ không. quan tâm.

Sau đó, anh về nhà tu luyện, sáng hôm sau, anh cùng nhóm Chu Vũ Linh đã đến Tiên Giới Nguyên Sử cùng Thần Bằng.

Sau khi đến nơi, Ngô Bình cảm thấy môi trường ở đây không khác Tiên Giới Thái Ất là bao. Anh đang ở khu của Ngạo Thế Đan Tông, nhìn ra xa có thể thấy các đỉnh núi san sát, trên đỉnh nào cũng có linh khí dồi dào, dược liệu trồng bạt ngàn. Nhưng tại ngọn núi mà họ đang đứng này thì không có nhiều người.

Vũ Đại Cường cười nói: Tông chủ, đây chính là chỗ ở của mình ạ?”

Thần Bằng gật đầu: “Ngày kia, đại hội mới chính thức bắt đầu nên trong thời gian này mọi người cứ đi làm quen với nơi này đi, tiện thể giao lưu với các sư huynh đệ trong môn phái”.

Lúc này, có một tu sĩ trung niên mặc đồ của trưởng lão rồi cười nói với Thần Băng: “Sư huynh, lâu rồi không gặp”.

Thần Băng gật đầu: “Sư đệ, đến ba năm không gặp rồi đấy nhỉ, cứ như đệ lại tự do tự tại”.

Sau đó, ông ấy giới thiệu với nhóm Ngô Bình: “Đây là trưởng lão áo tím của Ngạo Thế Đan Tông, tên là Phương Huyền Kính”.

Mọi người lập tức hành lễ, Phương Huyền Kính cười nói: “Sư huynh, các sư huynh đệ đều đang ở đỉnh Tiêu Dao, mới mọi người qua đó”.

Thần Bằng nói: “Được, nhưng bọn tôi mới đến, cần tìm người chỉ đường”.

Phương Huyền Kính cười nói: “Chuyện này đơn giản, để em gọi Cát Giai”.

Nói rồi, ông ấy lấy một bùa chú ra, ngay sau đó có một tu sĩ thanh niên xuất hiện, người này có gương mặt đẹp cùng làn da trắng như con gái: “Sư tôn tìm con có việc gì ạ?”

Phương Huyền Kính nói: “Cát Giai, đây là đồng môn của chúng ta ở Cửu Dương Cảnh, con hãy tiếp đón họ rồi dẫn mọi người đi tham quan quanh đây”.

Cát Giai: “Vâng, con sẽ tiếp đón mọi người chu đáo”, dứt lời, anh ấy tự giới thiệu mình với mọi người.

Sau đấy, Thần Băng đã bị Phương Huyền Kính lôi đi, họ đã lâu không gặp nên có nhiều việc để nói.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5492: Ba cô gái tuyển chồng ở đỉnh Ngọc Hoa


Vũ Đại Cường hào hứng hỏi: “Họ chơi gì thế ạ?” Cát Giai: “Mạt chược Tiên Giới”.

Chu Vũ Linh nói: “Thế thì thua được bao nhiêu chứ, sư huynh đừng lo”.

Cát Giai thở dài: “Không chỉ có họ đánh mạt chược đâu, còn có tu sĩ của các môn phái khác. Một ngày họ có thể đánh thua hết lợi nhuận của một tháng thậm chí là một năm của môn phái đấy”.

Nhóm Chu Vũ Linh há hốc miệng, thua hết lợi nhuận cả năm của môn phái ư? Thì mà chơi to thết

Vũ Đại Cường chớp mắt rồi nói với Ngô Bình: “Sư huynh, hay mình cũng làm vài ván đi?”

Ngô Bình: “Chơi mạt chược thì lúc nào chơi chẳng được, nếu đã đến đây rồi thì mình nên đi làm quen với hoàn cảnh ở đây để tránh sai sót trước đã”.

Cát Giai: “Đúng đấy, để tôi giới thiệu trước, tôi là Cát Giai, thầy luyện đan Lục Hoàng Đỉnh của Ngạo Thế Đan Tông”.

Vũ Đại Cường cười nói: “Cát sư huynh, tiểu đệ là Vũ Đại Cường, là thầy luyện đan Tam Hoàng Đỉnh”.

Nghe thấy thế, Cát Giai thoáng tỏ vẻ coi thường, với anh ta mà nói thì để mộ tử Tam Đỉnh tới tham gia đại hội có vẻ hơi bỡn cợt thì phải.

Chu Vũ Linh: “Cát sư huynh, tiểu muội là Chu Vũ Linh, thầy luyện đan Ngũ Bạch Đỉnh”.

Diệp Tử Vi: “Em là Diệp Tử Vi, thầy luyện đan Tứ Hoàng Đỉnh, xin sư huynh chỉ bảo”.

Cát Giai không đánh giá cao về thực lực của ba người này, dẫu sao anh ta cũng là thầy luyện đan Lục Hoàng Đỉnh rồi. Với trình độ này thì anh ta đã được coi là một người có địa vị cao trong môn phái. Hơn nữa, anh ta tin rằng mình sẽ tăng thành Thất Bạch Đỉnh trong một đến hai năm nữa.

Cuối cùng, Cát Giai nhìn sang Ngô Bình rồi cười nói: “Còn cậu thì sao?”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Ngô Bình, Lục Tử Đỉnh”.

Cát Giai sững người, sau đó buột miệng nói: “Không thể nào! Thực lực mạnh nhất ở Ngạo Thế Đan Tông là Hoàng sư huynh, anh ấy cũng mới là Lục Thanh Đỉnh thôi, sao cậu lại mạnh hơn anh ấy được?”

Nghe thấy thế, Chu Vũ Linh nói: “Cát sư huynh, nhưng đó là sự thật. Ngô sư huynh không chỉ có tài luyện đan cao siêu, mà còn đứng đầu tiên lôi nữa”.

Cát Giai vẫn có vẻ không tin, dẫu sao thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh cũng là ước mơ không thể thực hiện được của anh ta. Tuy anh ta là một người tự phụ, nhưng vẫn biết là mình chẳng thể có cơ hội tiến vào cấp này. Tử Đỉnh và Thanh Đỉnh có vẻ chỉ cách nhau một bước nhỏ, nhưng thực chất lại rất xa. Lục Tử Đỉnh là thầy luyện đan có cấp bậc ngang với tông chủ, đã từng có khá nhiều người đến được cấp Lục Thanh Đỉnh, nhưng Lục Tử Đỉnh thì cực ít. Cả Ngạo Thế Đan Tông chắc chỉ được một, hai người thôi.

Cát Giai có tin hay không, Ngô Bình không quan tâm, vì điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh.

Song, Vũ Đại Cường lại cuống lên nói: “Cát sư huynh, Ngô sư huynh là thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh thật đấy, chuyện này cả môn phái bọn đệ đều có thể chứng minh được”.

Cát Giai cười phá lên nói: “Chắc cậu ấy là Lục Tử Đỉnh ở chỗ của mọi người thôi”, ý của anh ta vẫn là không công nhận trình độ của Ngô Bình.

Anh ta nói thế thành ra lại khiến Chu Vũ Linh thấy hơi hoài nghị, vì dẫu sao họ cũng chưa được thấy tài luyện đan của Ngô Bình bao giờ, tất cả chỉ là nghe nói mà thôi nên cô ấy cũng nhìn sang anh.

Còn Diệp Tử Vi thì tin tưởng Ngô Bình tuyệt đối, cô ấy biết rõ tính trung thực của bài kiểm tra. Nếu Ngô Bình đã qua thì chắc chẳn không thể là giả nên cười nói: “Cát sư huynh, cách đây không lâu, có một viên Cự Thần Đan được bán đấu giá, anh có biết chuyện này không?”

Cát Giai ngẫm nghĩ rồi nói: “Có, sao? Viên Cự Thần Đan ấy có liên quan đến mọi người à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5493: “Họ muốn chung chồng nên mới ở đỉnh Ngọc Hoa mà”.


Ngô Bình: “Đúng thể”.

Vũ Đại Cường: “Sư huynh, anh còn Cự Thần Đan không? Lấy ra cho Cát sư huynh xem đi”.

Thật ra Ngô Bình vẫn còn, lần này đến tham dự đại hội, anh không cần phải giấu tài nên lấy luôn một viên ra.

Ngay sau đó, Cát Giai đã trợn tròn mắt, sau đó cẩn thận cầm lấy viên đan dược. Sau một hồi ngắm nghía, anh ta lẩm bẩm: “Đan dược tốt! Đến thầy luyện đan giỏi nhất ở đây khéo. cũng không làm được”.

Tuy Cát Giai không muốn tin trình độ của Ngô Bình, nhưng sự thật đã bày ra trước mắt, có muốn không tin cũng khó.

“Sư đệ đúng là nhân tài, bái phục!”, Cát Giai nói.

Ngô Bình: “Sư huynh quá khen!”

Cát Giai ổn định lại cảm xúc rồi mới nói: “Hôm nay được làm quen với Ngô huynh đúng là thu hoạch lớn nhất của tôi, để tôi dẫn anh đến một nơi”.

Ngô Bình cười hỏi: “Cát huynh định dẫn tôi đi đâu?”

Cát Giai: “Có mấy thiên chỉ kiêu nữ ở đỉnh Ngọc Hoa, các sư huynh của chúng ta đến đó mà toàn bị đuổi về, họ bảo là không qua được thử thách. Chuyện này đã khiến Ngạo Thế Đan Tông ta mất hết thể diện, nhưng Ngô huynh có trình luyện đan tài ba như vậy, chắc chẳn có thể l*n đ*nh ấy được để gặp ba mỹ nữ kiêu ngạo kia”.

Ngô Bình không có hứng thú với chuyện này, mỹ nữ mỹ niếc cái gì, anh chỉ muốn đi xem năm thần lò thôi.

Anh đang định từ chối thì Cát Giai lại nói: “Ngô huynh, ba người đẹp này đều là người có lai lịch, nghe nói họ đều có bảo. bối tặng kèm, ai có thể thông qua khảo hạch của họ thì sẽ nhận được ba món bảo bối”.

Nghe thấy có bảo bối, Ngô Bình hỏi: “Bảo bối gì thế?”

Cát Giai: “Một lò luyện đan thượng cổ, nghe đâu không kém gì mấy lò luyện đan tốt nhất của chúng ta đâu. Còn có một viên đan dược bị phong ấn, nghe nói chưa ai có thể chinh phục được nên đành phong ấn lại. Cuối cùng là một ruộng thuốc”.

Ngô Bình: “Một ruộng thuốc ư? Ruộng thuốc mà cũng mang theo người được à?”

Cát Giai cười nói: “Ruộng thuốc đó là một Động Thiên, bên trong có nhiều dược liệu lắm. Ngô huynh, huynh thấy sao, có muốn thử không? Vừa có người đẹp, vừa có bảo bối đấy”.

Ngô Bình cười nói: “Cát huynh, mục đích họ làm vậy là gì?”

Cát Giai cười phá lên: “Đương nhiên là tìm được một đức lang quân như ý rồi”.

Ngô Bình lắc đầu: “Ba người cùng tìm ư? Nhỡ họ đều ưng một người thì làm thế nào?”

Cát Giai: “Họ muốn chung chồng nên mới ở đỉnh Ngọc Hoa mà”.

Ngô Bình ngẩn ra, ba cô gái chung một người đàn ông ư?

Cát Giai: “Ngô huynh đừng ngạc nhiên, họ cùng vào sinh ra tử nên vô cùng thân thiết, vì thế mới quyết định có chung chồng. Tôi mà được hưởng cái phúc này thì có chết cũng đáng”.

Ngô Bình cười hỏi: “Cát huynh từng thử rồi à?”

Cát Giai nghe xong thì tỏ vẻ lúng túng nói: “Tôi bị đuổi ngay vòng gửi xe, kể ra cũng thấy hơi xấu hổ”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Đã có người ngoài thử chưa?”

Cát Giai: “Ngô huynh cứ đi thì biết, dưới đỉnh Ngọc Hoa người đông như biển, rất nhiều người muốn thử nhưng hầu hết đều không đủ tư cách, thậm chí còn không có cơ hội lên núi”.

Nghĩ tới lò luyện đan và ruộng thuốc, Ngô Bình hơi giao. động, anh ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Được, vậy chúng ta đến đó xem sao”.

Sau đó họ cưỡi độn quang bay đến đỉnh Ngọc Hoa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5494: Lên thẳng một mạch


Vũ Đại Cường chẹp miệng nói: “Tốp mười cơ à! Hay đấy! Sư huynh, anh nhất định phải chinh phục được họ nhé”.

Diệp Tử Vi lườm Vũ Đại Cường rồi hỏi Cát Giai: “Cát sư huynh, nội dung khảo hạch họ đề ra là gì?”

Cát Giai đáp: “Tôi chỉ biết vòng đầu là uống thuốc độc thôi”.

Vũ Đại Cường trợn mắt nói: “Cái gì? Uống thuốc độc ư? Họ định hại chết người à?”

Cát Giai lắc đầu: “Các chất độc này có tính tương sinh tương khắc, vì thế nếu uống theo thứ tự thì người uống sẽ không bị gì, nhưng muốn làm được điều này thì cần có hiểu biết thật sâu rộng về độc tố, hơn nữa còn phải tính được hiệu quả sinh ra từ cách sắp xếp tổ hợp”.

Chu Vũ Linh: “Cát sư huynh, đã có ai qua vòng này chưa?”

Cát Giai định nói là chưa, đột nhiên trong đám đông ồ lên, một người trong số đó nói: “Có người qua vòng này rồi, là đệ tử của Dược Vương Các, siêu quá!”

Cát Giai hơi cau mày nói: “Chúng ta đã để người của Dược Vương Các dẫn trước, nếu người mình vẫn không qua được vòng này thì sẽ bị họ vượt mặt mất”.

Vũ Đại Cường nằm chặt tay nói: “Sư huynh, trông cậy cả vào anh đấy”.

Ngô Bình gẩy mũi nói: “Để tôi thử”.

Mọi người vừa đáp xuống núi thì thấy có cả đống người bị chặn ở ngoài, mấy cô nha hoàn ở trong đang giữ ổn định trật tự.

Đột nhiên có một người nói: “Tại sao tôi không được lên?”

Một nha hoàn cười nói: “Xin lỗi công tử, muốn lên núi thì buộc phải có tu vi từ tâng thứ tám Bí cảnh, hoặc là thầy luyện đan Tứ Bạch Đỉnh trở lên”.

Nghe thấy thế, người kia hừ một tiếng, nhưng không nói gì nữa vì biết mình không đủ tiêu chuẩn.

Vì có ngưỡng này nên hầu hết mọi người đều bị chặn ở ngoài và chủ có thể đứng nhìn thôi.

Ngô Bình bước tới, Vũ Đại Cường lập tưc hô to: “Tránh ra, tránh ra nào, thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh đây”.

Câu nói của anh ta rất có hiệu quả, mọi người vừa kinh ngạc vừa nhanh chóng tránh ra nhường đường, vô số ánh mắt đổ dồn về phía Ngô Bình. Song, anh vẫn thản nhiên bước tới chỗ mấy cô nha hoàn rồi gật đầu nói: “Tôi lên được chứ?”

Nha hoàn kia cười hỏi: “Xin hỏi tu vi của công tử”. Ngô Bình: “Tầng thứ nhất cảnh giới Thần Thông”.

Nha hoàn: “Ban nãy có người nói công tử là thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh ạ?”

Ngô Bình: “Đúng”.

Cô nha hoàn lập tức cười tươi như hoa nói: “Mời công tử lên núi!”, dứt lời, cô ấy còn đưa cho anh một thẻ bài màu tím.

“Công tử cầm cái này thì có thể tham gia ba vòng đầu”.

€ó người hỏi: “Có phải dù trượt vòng đầu thì vẫn được. sang vòng sau không?”

Nha hoàn nói: “Đúng thế, đây chính là công dụng của thẻ

tím". Mọi người đều bực mình nói: “Dựa vào đâu chứ? Thật là không công bằng!”

Nha hoàn kia cười nói: “Vì công tử đây là thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5495: “Không tin à?”


Ngô Bình bước lên các bậc đá, anh vừa đi được một đoạn thì tới một vùng đất bằng phãng. Cũng có mấy nha hoàn ở đây, một trong số đó nói: “Công tử, đây là vòng một, thử độc. Trước mặt công tử đang có mười chất độc, anh cần tự phân biệt và uống chúng. Chỉ cần uống xong hết mà không bị trúng độc thì sẽ qua vòng”.

Ngô Bình nhìn các chất độc ở phía trước, gần như dạng nào cũng có, từ thuốc nước, thuốc khói, bột, ánh sáng, nói chung đủ mọi hình dạng.

Anh quan sát một lát rồi đổ một chất độc dạng bột vào chất độc ánh sáng, ngay sau đó chất độc ánh sáng đã phát sáng cao hơn rồi chuyển từ màu lục sang lam. Anh uống luôn, sau đó lại hít chất độc dạng khói và uống các chất độc khác.

Các nha hoàn cũng phát sợ với hành động của Ngô Bình, sao anh có thể uống tuỳ ý như vậy?

Song, điều khiến họ ngạc nhiên là Ngô Bình uống hết các. chất độc xong lại chẳng hề hấn gì, ngược lại còn chuyến hoá chất độc thành chín loại dược lực có lợi cho cơ thể.

Đương nhiên vẫn còn chút chất độc, nhưng không đủ mạnh để gây nguy hiểm gì. Một lát sau, có hai lưồng khói màu vàng phun ra từ mũi Ngô Bình, đó chính là khí độc tàn dư.

“Rất tốt, các chất độc này được tách từ một viên đan dược ra. Nhưng viên đan dược ấy có khiếm khuyết, không thì các chất độc này còn nguy hiểm hơn nhiều”.

Nghe thấy Ngô Bình nói vậy, các nha hoàn đều sáng mắt lên, một người nói: “Công tử đã qua vòng này nên sẽ nhận được một thẻ màu tím”.

Ngô Bình lại nhận thêm một tấm thẻ màu tím nữa, anh hỏi: “Hai cái thì có tác dụng gì?”

Một nha hoàn nói: “Công tử mà tích được ba thẻ thì có thể lên thẳng đỉnh núi để gặp các cô nương ạ”.

Ngô Bình gật đầu nói: “Vậy sang vòng hai thôi”.

Nha hoàn kia nói: vòng này ạ”.

Công tử, đang có một công tử khác ở

Ngô Bình nhớ tới đệ tử của Dược Vương Các gì đó nên nói: “Ừ”.

Anh lại đi thêm hơn trắm mét đến một vùng đất băng phẳng thứ hai. Lúc này, có một người đàn ông đang ngây ngẩn đứng nhìn một lò luyện đan.

Có mấy luồng năng lượng đang vận chuyển trong lò, có thể thấy đan dược sắp được luyện xong rồi, nhưng lại bị ngưng ngay bước mấu chốt nhất.

Trông thấy Ngô Bình, một nha đầu bước tới nói: “Công tử, khảo hạch của vòng này là lấy được đan dược từ trong lò ra, nhưng chỉ có đúng một cơ hội thôi”.

Người đang đứng trước lò có dáng người không cao, da thì trắng, giờ đang chăm chú nghiên cứu cách lấy đan dược ra.

Ngô Bình nghe xong thì tiến lên quan sát trước, sau đó tung một chưởng vào thên lò, người kia bực mình nói: “Đừng có gây r‹

Song, ngay sau đó, nắp lò đã mở, Ngô Bình kết 36 loại đan quyết bằng hai tay, ba luồng đan khí đã năm gọn trong lòng bàn tay anh và biến thành ba viên đan dược.

Các nha hoàn đều vui tới mức vỗ tay rồi nói: “Chúc mừng công tử đã qua vòng hai”.

Đệ tử của Dược Vương Các nhăn mặt hỏi: “Còn lò nào khác không?”

Nha hoàn nói: “Xin lỗi Ngôn công tử, chỉ có một cái này thôi”.

Ngôn công tử tức tối nhìn Ngô Bình: “Anh không biết thế nào là thứ tự trước sau à?”

Ngô Bình bình thản nói: “Anh có đứng thêm cả vạn năm thì cũng không lấy đan dược ra được đâu. Chẳng lế anh định bắt tôi chờ anh ngần ấy năm à?”

Ngôn công tử nổi giận nói: “Tôi sắp nghĩ ra cách rồi”.

Ngô Bình: “Thế à? Nếu anh mà cố lấy đan dược ra thì sẽ bị phản phệ đấy”.

Ngôn công tử cười mỉa: “Bị đan dược phản phệ ư? Đúng là nực cười!”

“Không tin à?”, Ngô Bình nằm tay lại, đan dược toả sáng rồi bay lên một đỉnh núi.

Đan khí như đao đã chém đỉnh núi thành hai, mãi sau một nửa đỉnh đã trượt xuống tạo thành một tiếng động lớn.

Cảnh tượng này khiến Ngôn công tử phải ngây người rồi nói: “Không thể nào!”

Ngô Bình: “Đây là một viên Kiếm Khí Đan, là đan dược dành cho kiếm tu tu luyện”.

Nha đầu kia cười nói: “Công tử đã nhìn thấu được lai lịch của viên đan dược này nên sẽ nhận được một thẻ tím”.

Ngô Bình đã có đủ ba thẻ nên cười nói: “Tôi được lên thẳng rồi đúng không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5496: Gặp ba người đẹp


Ngô Bình nhìn thấy con sư tử vàng ấy thì không hề sợ hãi, thậm chí lúc anh đi qua người nó còn giơ tay xoa đầu nó nữa.

Con sư từ khẽ gầm lên một tiếng, tuy không vui nhưng. không có ý phản kháng, vì Ngô Bình đã thầm nói với nó là: “Tiểu sư tử, ngươi ăn nhiều đan dược đến mức hỏng hết cả người rồi, khi nào rảnh ta sẽ điều trị cho ngươi”.

Anh đi vào trong thì nhìn thấy có ba cô gái vô cùng xinh đẹp đứng đó, họ đều nhìn anh với vẻ thích thú.

Ba cô gái này đều mặc đồ màu trảng, dung mạo đẹp tuyệt trần, Ngô Bình nhìn thấy một cái là không thể dời mắt.

Đối diện với anh nhìn của anh, hai trong ba cô gái ngại ngùng quay đi, chỉ có cô đứng giữa bình thản nói: “Công tử tên gì?”

Ngô Bình: “Tại hạ là Ngô Bình”.

Cô gái này trông rất phóng khoáng, khí chất toát lên vẻ cao quý như một nữ hoàng, cô ấy nói: “Công tử đã lấy được ba thẻ tím thì chứng tỏ thực lực và trí tuệ đều vô song”.

Ngô Bình nói: “Quá khen, tôi đến là vì nghe nói ở đây có một lò luyện đan thượng cổ và một ruộng thuốc. Vì tính tò mò nên muốn đến xem sao”.

Cô gái cười nói: “Công tử muốn xem chúng thì buộc phải được cả ba chúng tôi cho phép đã”.

Ngô Bình gẩy mũi nói: “Vậy các cô có đồng ý không?”

Cô gái không trả lời mà hỏi ngược lại: “Công tử là thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh ư?”

Ngô Bình: “Ừm, tạm thời là vậy”.

Cô gái cười hỏi: “Tại sao lại là tạm thời? Lẽ nào sau này không phải nữa ư?”

Ngô Bình: “Sau này tôi sẽ là thầy luyện đan Thất hoặc Bát Tử Đỉnh".

Cô gái ngẩn ra, Bát Tử Đỉnh!

Cô gái ở bên trái có gương mặt trái xoan nhỏ nhắn, dáng người yểu điệu, đôi mắt trong như nước, cô ấy khẽ hỏi: “Công. tử là thây luyện đan Lục Tử Đỉnh thì chắc chắn đã luyện chế rất nhiều đan dược phi phàm đúng không?”

Ngô Bình: “Có thể coi là vậy”.

Nói rồi, anh lấy một viên Cự Thần Đan ra. Trông thấy viên đan dược này, cả ba cô gái đều tỏ vẻ kinh ngạc.

Cô gái đứng bên phải trông rất đoan trang hỏi: “Đây là Cự Thần Đan ư?”

Ngô Bình: “Cô nương thật tinh mắt, nó chính là Cự Thần Đan”.

Cô gái bên phải cảm thán: “Cách đây không lâu, có hai viên Cự Thần Đan bán đấu giá được 500 tỷ, lẽ nào chính là nó?”

Ngô Bình: “Đúng vậy”.

Ba cô gái nhìn nhau cười, cô đứng giữa nói: “Công tử muốn xem lò luyện thượng cổ thì cũng được, nhưng xem xong thì anh phải luyện chế vài lò đan dược giúp chị em chúng tôi, được không?”

Ngô Bình: “Được thôi, nhưng các cô phải tự chuẩn bị dược liệu”.

Cô gái: “Đương nhiên rồi”.

Ngô Bình: “Chỉ cần có dược liệu thì tôi luyện đan lúc nào cũng được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5497: “Chỉ cần đến cảnh giới ấy là tôi lấy được”.


Ngô Bình: “Ra là Nguyệt cô nương, hân hạnh”.

Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Sau này công tử có thể thường xuyên đến Thần Châu chơi”.

Cậu nói này có nghĩa là cô ấy đã cho cả hai cơ hội để trở nên thân thiết hơn.

Cô gái bên trái cười nói: “Công tử, tôi là Hà Tử Trần, xuất phân từ Hà Thị ở Thiên Nguyên, gia tổ là một trong các nguyên lão”.

Thiên Nguyên là một nơi gần như có thể sánh ngang với Thần Châu, nghe nói là nơi mà Tiên Giới Nguyên Sử gần với thiên đạo nhất nên đã sinh ra rất nhiều thiên kiêu.

Ngô Bình: “Hà cô nương, tôi nghe danh Thiên Nguyên đã lâu, nếu có cơ hội thì chắc chắn sẽ đến”.

Cô gái bên phải cười nói: “Tôi là Lý Thuần Như, đến từ Lý Thị ở Đông Hải, bố tôi là chưởng môn của Tiên Kiếm Môn”.

Ngô Bình thầm nghĩ lại thêm một thế lực lớn nữa, Đông Hải cũng thần bí và lớn mạnh hệt như Thiên Nguyên, mà mạnh nhất ở đó là Tiên Kiếm Môn. Thực lực của kiếm tiên ở đó rất mạnh".

Ngô Bình không ngờ thế lực đứng sau cả ba cô gái này đều lớn như vậy.

“Tôi cũng đã nghe đại danh của Tiên Kiếm Môn rồi, hân hạnh!", Ngô Bình nói.

Nguyệt Thanh Ảnh nói: “Công tử, lò luyện ở chỗ tôi, mời!”

Cô ấy vung tay lên, một lò luyện cao 20 mét đã xuất hiện ở phía trước. Bên ngoài lò có khắc các đường vân trận pháp. kỳ diệu, khí tức mạnh mẽ của nó khiến Ngô Bình cũng phải vô thức lùi lại.

Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Đây là... lò luyện đan Đạo. cảnh!”

Lò luyện cũng có thứ bậc, nhưng khác biệt lớn nhất giữa chúng là lò luyện phi Đạo cảnh và lò luyện đan Đạo cảnh.

Lò luyện đan Đạo cảnh có thể luyện chế ra trật tự đại đạo nên vô cùng chân quý, đến Ngạo Thế Đan Tong cũng không có lò luyện kiểu này, vì rất khó để tạo ra nó.

Đương nhiên lò luyện Đảo cảnh cũng có thể luyện chế ra đan dược đại đạo.

Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Công tử, trong lò luyện này đã có một viên đan dược, anh có thể lấy nó ra được không?”

Ngô Bình tỏ vẻ đắn đo rồi nói: “Tạm thời tôi chưa làm được, muốn lấy viên đan dược kia ra thì tôi cần luyện đến cảnh giới Thần Anh đã”.

Nguyệt Thanh Ảnh ngạc nhiên nói: “Cảnh giới Thần Anh thì có thể lấy ra được ư?”, cô ấy cứ tưởng chỉ có thầy luyện đan Đạo cảnh thì mới làm được.

Ngô Bình gật đầu: “Chỉ cần đến cảnh giới ấy là tôi lấy được”.

Nguyệt Thanh Ảnh cảm thán: “Xem ra thực lực của công tử đã đạt đến trình độ đáng kinh ngạc rồi, đây là điểm giới hạn trong mỗi bước tu luyện, Thần Châu chúng tôi chỉ có vài người được như công tử thôi”.

Ngô Bình cười nói: “Quá khen!”

Nguyệt Thanh Ảnh lại vung tay lên, một lò luyện cao hơn ba mét khác lại xuất hiện. Chất lượng của lò này vẫn tốt hơn tất cả lò mà Ngô Bình có.

Anh sáng mắt lên nói: “Lò tốt, tuy không bằng lò Đạo. cảnh, nhưng cũng không kém hơn là bao”.

Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Công tử, anh hãy dùng lò này rồi luyện chế vài đan dược giúp chúng tôi”.

Ngô Bình: “Được”.

Lý Thuần Như vung tay lên, một cánh cửa màu xanh xuất hiện trước mặt mọi người, cô ấy nói: “Công tử, đây là ruộng thuốc của tôi, sau cánh cửa này có một không gian, dược liệu đều ở trong đó”.

Dứt lời, cô ấy lấy một phương thức luyện chế ra rồi nói: “Mời công tử xem”.

Ngô Bình cầm lấy xem rồi nói: “Đây là đan dược cấp 12, tôi luyện được”.

Lý Thuần Như lập tức bước vào cánh cửa, ngay sau đó đã lấy đủ dược liệu mang ra cho Ngô Bình để anh luyện đan luôn.

Ngô Bình tìm một căn phòng yên tĩnh rồi bắt tay vào làm.

Ba cô gái đã sang phòng khác chờ, để tránh làm phiền anh.

Nguyệt Thanh Ảnh cười hỏi: “Các chị em, mọi người thấy Ngô công tử thế nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5498: Quyết định của ba người đẹp


Ngô Bình tập trung luyện đan, nửa tiếng sau, anh đã cầm ba viên đan dược ra ngoài rồi cười nói: “Tôi đã luyện chế xong Hạo Thiên Đan rồi”.

Ba cô gái đều đứng lên nhìn, Nguyệt Thanh Ảnh sáng mắt lên, cô ấy nhận lấy viên đan dược rồi khen ngợi: “Tài luyện đan của công tử đúng là phi thường, mới lò đâu đã cho ra đan dược thượng thượng phẩm rồi”.

Ngô Bình: “Nếu tôi luyện lại thì sẽ có cơ hội đạt đến cực. phẩm”.

Lý Thuần Như cười nói: “Vậy phiền công tử một lát nữa luyện lại giúp chúng tôi một lò”.

Ngô Bình: “Được”.

Hà Tử Trần: “Công tử vừa luyện đan xong nên chắc cũng mệt rồi, mời đến đại điện nghỉ ngơi”.

Ba cô gái mời Ngô Bình vào trong một phòng khách mang phong cách cổ xưa. Vừa vào, Ngô Bình đã thấy ở ngay. giữa căn phòng có một cuốn sách lụa đang toả ra khí tức. thiên đạo”.

Ngô Bình hỏi: “Các cô nương, đây là thứ gì?”

Nguyệt Thanh Ảnh đáp: “Đây là một thánh chỉ mà năm xưa Thiên đế để lại. Thánh chỉ này kết nối với đại đạo, chỉ cần viết tên của mình lên đó thì sẽ nhận được sắc phong của trời đất và trở thành cường giả Đạo cảnh tầng thứ ba trở lên”.

Ngô Bình vô cùng kinh ngạc: “Còn có món bảo bối này nữa ư?”

Nguyệt Thanh ảnh: “Đây là bảo bối của gia tộc, chúng tôi không thể sử dụng, mà chỉ có thể hưởng khí tức toát ra từ nó thôi”.

Ba cô gái nói xong thì đều lần lượt lấy cớ có việc để rời đi.

Ngô Bình nhìn thánh chỉ đó mà thấy Thiên đế thật phi thường, chỉ một thánh chỉ mà có thể khiến người ta đột phá đại đạo, vậy cảnh giới của Thiên đế phải đến trình độ nào rồi? Tâng thứ mười Đạo cảnh hay còn cao hơn?

Nhưng anh không hề có suy nghĩ chiếm nó làm của riêng, dẫu sao đây cũng không phải đồ của anh.

Tại một căn phòng khách, Lý Thuần Như nói: “Chị đoán xem Ngô công tử có lấy pháp chỉ đi không? Dẫu sao nếu có nó thì anh ấy có thể đột phá Đạo cảnh mà, một lợi ích tốt như vậy đến mình còn không từ chối được nữa mà”.

Nguyệt Thanh Ảnh: “Ai mà biết được, hi vọng anh ấy sẽ không khiến chúng ta thất vọng”.

Ngô Bình ngồi uống trà trong phòng khách, thấy các cô gái vẫn chưa quay lại, anh quyết định lấy lò luyện đan ra rồi tiếp tục luyện lò Hạo Thiên Đan thứ hai. Lần này, anh đã có kinh nghiệm từ lần trước nên đã cho ra thành phẩm là đan dược cực phẩm.

Hạo Thiên Đan là đan dược cấp 12, tác dụng của nó là giúp tu sĩ cảnh giới Thần Thông có thể cảm nhận được sức mạnh của thiên đạo rồi tạo dựng nền móng để chính thức tiến vào cảnh giới này.

Nửa tiếng sau, ba cô gái mới trở lại, thấy Ngô Bình đang luyện đan, họ nhìn nhau rồi mỉm cười.

Một lát sau, Ngô Bình đã luyện đan xong, thành quả là ba viên đan dược cực phẩm.

Nguyệt Thanh Ảnh nghiêm túc nói: “Trình độ của công tử chắc chắn đã vượt qua cấp Lục Tử Đỉnh rồi”.

Ngô Bình cũng không giấu giếm: “Lúc kiểm tra ở môn phái, tôi đã là thầy luyện đan Kim Đỉnh rồi. Nhưng tông chủ sợ tôi còn trẻ mà đã có thành tựu như thế dễ khiến người ta sinh lòng ghanh ghét nên mới tuyên bố ra ngoài tôi là thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh".

Hà Tử Trần hô lên: “Thầy luyện đan Kim Đỉnh ư! Trong lịch sử chưa từng có thầy luyện đan nào đạt đến cấp này cả, công tử đúng là thiên kiêu trong các thiên kiêu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5499: “Để tôi thử”.


Mục đích anh đến đây là vì lò luyện đan và vườn thuốc. nên hỏi luôn: “Lý cô nương, tôi thường xuyên cần dùng đến dược liệu, có thể cho tôi xem ruộng thuốc của cô được. không?”

Lý Thuần Như cười đáp: “Được chứ, miễn không phải cô phẩm thì công tử muốn lấy dược liệu nào cũng được”.

Ngô Bình: “Tôi sẽ không lấy không của cô đâu, thế này đi, sau này cô cần luyện chế đan dược gì thì cứ bảo tôi, nếu làm được thì tôi sẽ không từ chối”.

Lý Thuần Như sáng mắt lên, cô ấy biết mình hời to rồi nên nói: “Công tử không cần khách sáo vậy, riêng sáu viên Hạo. Thiên Đan này cũng rất có giá trị rồi. Đương nhiên sau này chắc chản tôi vẫn sẽ đến làm phiền công tử, ai bảo anh là thầy luyện đan Kim Đỉnh cơ chứ”.

Ngô Bình mỉm cười rồi cùng vào ruộng thuốc với Lý Thuần Như, để xem có dược liệu nào mình cần hay không.

Không gian trong ruộng thuốc khá rộng, cũng không biết có bao nhiêu cây dược liệu nhưng Ngô Bình nhìn thì thấy linh dược, chân dược đều đủ cả. Anh không hề tham lam, mỗi khi gặp dược liệu hiếm cũng chỉ hái một, hai cây thôi.

Hai người đang hái thuốc trong ruộng thì Hà Tử Trần cười nói: “Chị, nếu Nguyệt Thị biết chị tìm được một chàng rể là thầy luyện đan Kim Đỉnh, chắc người trong gia tộc sẽ cười không khép miệng lại được đâu nhỉ”.

Nguyệt Thanh Ảnh liếc xéo cô ấy: “Em thì không chắc? Hà Thị ở Thiên Nguyên mà biết em sắp lấy một thầy luyện đan Kim Đỉnh chắc sẽ đánh trống khua chiêng để cả Thiên Nguyên đều biết”.

Hà Tử Trần phì cười: “Chưa gì đã bàn tới chuyện cưới xin rồi, ai biết công tử có ưng mình hay không”.

Nguyệt Thanh Ảnh thở dài nói: “Chị thấy hình như anh ấy không có hứng thú với chúng ta, mà chỉ thích lò luyện đan với ruộng thuốc thôi”.

Hà Tử Trần ưỡn ngực ra nói: “Chúng ta có cả sắc lẫn vóc, trừ khi anh ấy bị mù, không thì chắc chắc cũng thích chị em chúng mình”.

Nguyệt Thanh Ảnh chán nản nói: “Thần Châu, Thiên Nguyên, Đông Hải đều đang đối mặt với nguy cơ lớn, nếu Ngô. công tử thành người của mình thì biết đâu chúng ta lại có cơ hội trở mình”.

Hà Tử Trần: “Chị, khi nào đại hội giao lưu kết thúc, em định mời công tử đến Thiên Nguyên chơi”.

Nguyệt Thanh Ảnh nói: “Đến Thần Châu đã, chị là lớn nhất đấy".

Hà Tử Trần bĩu môi: “Được rồi”.

Nguyệt Thanh Ảnh: “Em và Thuần Như về nhà trước đi, chờ bên chị xong thì chị sẽ dẫn công tử đến chỗ em”.

Hà Tử Trần nói: “Chị mời công tử đến Thần Châu là có mục đích gì à?”

Nguyệt Thanh Ảnh: “Đương nhiên là để chinh phục anh ấy! Người đàn ông của Nguyệt Thanh Ảnh phải là kiểu như Ngô công tử, nếu lần này chúng ta để vụt mất anh ấy thì mai này không còn cơ hội nữa đâu. Thần Châu có rất nhiều tài nguyên, nếu anh ấy lấy chị thì sẽ được hưởng toàn bộ tài nguyên của Nguyệt Thị, chị tin anh ấy sẽ động lòng”.

Hà Tử Trần: “Chị đừng tự tin quá, công tử là thầy luyện đan Kim Đỉnh đấy. Sau này, anh ấy còn là Thất Kim Đỉnh, Bát Kim Đỉnh hay thậm chí là Thập Kim Đỉnh đấy”.

Nguyệt Thanh Ảnh: “Cho nên chúng ta phải tranh thủ tóm được anh ấy trước khi anh ấy mạnh mẽ hơn”.

Hà Tử Trần gật đầu: “Thiên tổ bảo bọn mình đến đây để tìm cơ duyên lớn, lẽ nào chính là Ngô công tử?”

Nguyệt Thanh Ảnh cười nói ờ xem ra thì khả năng cao là vậy rồi, nếu đã là cơ duyên lớn thì biết đâu lại giúp chúng ra vượt qua được nguy cơ”.

Hơn một tiếng sau, Ngô Bình và Lý Thuần Như mới ra ngoài. Ngô Bình đã hái hơn một nghìn cây dược liệu, anh định đưa cho Lý Thuần Như một ít tiền nhưng cô ấy không nhận, ngoài ra còn để lại phù thư và bảo sau này nếu cần thì anh cứ đến mà lấy.

Thấy họ đã ra, Nguyệt Thanh Ảnh nói: “Công tử là thầy luyện đan Kim Đỉnh nên nhất định có thể luyện chế được đan dược này”.

Dứt lời, cô ấy đưa phương thức thứ hai cho Ngô Bình.

Đó là một loại đan dược cấp 15, độ khó của đan dược này cao hơn cấp 12 rất nhiều.

Ngô Bình nhìn xong thì nói: “Để tôi thử”.
 
Back
Top Dưới