Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 5320


Cây ăn quả này cao khoảng nửa mét, bên trên mọc ra bảy quả có màu sắc khác nhau, tỏa ra mùi hương khá nồng.

Ngô Bình dứt khoát đào cả chỗ đất đó lên rồi cho vào chiếc nhẫn chứa đồ.

Vừa đào cây ăn quả đó xong thì nghe thấy đằng xa có người nói: “Mau cút đi, nếu không sẽ cho các người đẹp mặt”.

Ba người quay đầu lại nhìn, đằng xa có bảy người đi đến, mắt phát sáng.

Nhìn thấy chúng, Khuất Đại Thắng trở nên hung dữ nói: “Sư huynh, là bọn chúng! Người của Đao Tiên Môn”.

Ngô Bình nói: “Chúng đến đúng lúc đấy”.

Advertisement

Đám người này bước đến gần phát hiện không còn cây ăn quả chỗ đấy nữa bèn hỏi Ngô Bình: “Vừa rồi bọn mày đang làm gì đấy? Có phải đã tìm thấy Dược Vương rồi không?”

Ngô Bình nói: “Đúng thế, tôi vừa hái mất Dược Vương rồi”

Đám người này vui mừng khôn xiết, Dược Vương là vật vô giá, lấy được Dược Vương thì chúng có thể ăn cả đời. Một tu sĩ dáng người cao lớn dẫn đầu lạnh lùng nói: “Đám người bọn mày, tạo nên nói là bọn mày gặp may hay gặp xui nữa đây? Lúc trước tìm được bảo dược thì lại thuộc về bọn tao, bây giờ tìm được Dược Vương lại gặp bọn tao. Ha ha…”

Khuất Đại Thắng nghiêm giọng nói: “Các người đừng ăn h**p người quá đáng”.

Người này hừ một tiếng: “Ăn h**p bọn mày thì thế nào? Trước đó tao giết vài người trong số bọn mày, bọn mày có thể làm gì được tao?”

Ngô Bình: “Còn kiêu ngạo nữa à, nhưng sau này các anh không còn cơ hội kiêu ngạo nữa đâu”.

Anh vừa dứt lời, một ảo ảnh xuất hiện trước mặt người này, hắn chưa kịp phản ứng thì đầu đã bị đập biến thành cả trăm mảnh. Những người khác đều kinh hãi, lần lượt né tránh, tiếc là không có tác dụng, một bóng người nhanh như chớp lắc vài cái, tất cả chúng đều chết rất thảm, đầu đều bị đập nát.

Ngô Bình ra tay rất tàn nhẫn, vì anh biết dù hôm nay có giao nộp Dược Vương cho đám người này thì chúng cũng sẽ giết người diệt khẩu. Huống gì trước đó chúng đã giết rất nhiều đệ tử của Thái Chân Môn, anh nhất định phải trả thù này.

Sau khi giết hết đám người này, Ngô Bình bảo Khuất Đại Thắng đào đất chôn người, tiện thể lục soát trên chúng, những thứ tìm được trên người chúng đều là của ba người họ, Ngô Bình chỉ lấy ba cây bảo dược trong số đó. Ba cây bảo dược đều là do chúng đi cướp về, một cây trong đó là của mấy người Khuất Đại Thắng.

Đã trả được thù, Ngô Bình nói với ba người: “Mọi người về trước đi, tôi đi xuống dưới tìm xem thử có gì”.

Mấy người Khuất Đại Thắng hiểu ý anh, họ đi theo chỉ thêm vướng víu thế là đành gật đầu đi về theo đường cũ.

Sau khi ba người đi rồi, anh hải một quả màu xanh trên cây xuống ăn để cảm nhận dược lực của nó. Dược lực của quả này rất mạnh, nếu dựa theo tiêu chuẩn của vũ trụ chính thì ít nhất cũng là linh dược cấp năm.

“Dược Vương này tựa hồ đã trải qua biến dị kỳ diệu nào đó, khí tức này giống hệt với dược ở vũ trụ chính. Nếu có cơ hội, mình sẽ đem chúng đến vũ trụ chính để trồng, không biết sẽ có hiệu quả thế nào?”

Anh tiếp tục đi sâu vào Thiên Khanh, đến khoảng một ngàn năm trăm mét, áp lực nơi này mạnh hơn, tuy anh vẫn có thể chịu được nhưng cũng cảm thấy hơi khó chịu rồi.

Anh lại phát hiện ở đây có hai cây Dược Vương, hơn nữa do vấn đề áp lực nên anh không gặp phải tu sĩ nào khác.

Đi một vòng, anh lại đến khu vực khoảng hai ngàn mét.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5321


“Thú vị đấy”, một nữ tu sĩ trung niên mặt tái nhợt nói.

Họ đang ngồi trên hai tảng đá, xung quanh còn năm người khác nữa. Giữa năm người này có một tảng đá nửa trong suốt, bên trong có thứ gì đó phát sáng, còn có tiếng tim đập. Rõ là bảy người này đều đang bảo vệ tảng đá nửa trong suốt này.

Ngô Bình nhìn thấy có người ở đây thì làm như không thấy ai, tiếp tục đi xuống dưới, anh muốn đến những nơi sâu hơn ở Thiên Khanh xem thế nào.

“Đứng lại, đã cho cậu đi rồi à?”, đột nhiên một người đàn ông có gương mặt giống như đầu lâu người, vóc dáng gầy gò lạnh lùng nói. Hắn mặc một bộ đồ màu đen, trên đó có vẽ hình xương cốt, như thế hắn lại càng giống một bộ xương khô.

Ngô Bình đứng lại hỏi: “Ông tìm tôi có việc gì à?”

Người đàn ông mặt giống đầu lâu cười mỉa: “Gặp bọn này rồi mà cậu còn có thể sống sót ra khỏi đây được à?”, nói rồi hắn búng tay phải một cái, một quả cầu lửa bay đến rơi về phía Ngô Bình.

Advertisement

Nhìn thấy cảnh tượng này, năm người đều mặt không cảm xúc, chỉ có một nữ đạo sĩ trẻ tuổi xinh đẹp, mặc đồ trắng khẽ vung tay lên, một sức mạnh bay ngọn lửa. Ngọn lửa bị văng ra xa mấy chục mét rồi nổ tung, tạo ra vùng thiêu đốt có đường kính bảy tám mét, đá tảng và cây cỏ bên trong đều bị thiêu rụi.

Người đàn ông có bộ mặt xương khô tức giận nói: “Tiên cô, cô dám xen vào chuyện của tôi à?”

Đạo cô trẻ tuổi thờ ơ nói: “Anh ấy không đắc tội với ông, hà cớ gì ông đòi giết người ta?”

Tên bộ mặt xương khô cười mỉa: “Hôm nay, tôi nhất định phải giết hắn, để tôi xem cô có bảo vệ hắn được không”.

Tên béo kia nói: “Ninh tiên tử, đây là chuyện của Lý Cốt Tiên, cô đừng xen vào thì hơn”.

Đạo cô: “Tôi có quy tắc riêng của mình, không cần anh phải dạy”.

Tên béo nhún vai: “Thế tôi đành xem kịch hay vậy”.

Ngô Bình rất ngạc nhiên, anh không ngờ lại gặp tu sĩ của vũ trụ chính ở đây, đã thế còn là một người vô cùng lương thiện. Anh chắp tay lại rồi cười nói: “Cảm ơn tiên tử đã có ý giúp đỡ, nhưng một mình tôi có thể giải quyết tên vô dụng này được”.

Nói rồi, anh nhảy lên. Nhưng anh vừa nhảy lên được nửa mét thì đã xuất hiện ngay cạnh tên có bộ mặt xương khô rồi.

Lý Cốt Tiên sững người rồi quay lại tung một chú đấm định tấn công Ngô Bình, nhưng phản xạ của anh cực nhanh, anh đã túm lấy cổ hắn rồi bẻ ngoặt.

Rắc!

Đầu Lý Cốt Tiên nghẹo sang một bên, Ngô Bình tung tiếp vài cú đấm khiến hắn hắny thêm hơn chục đốt xương, sau đó chốt hạ bằng một nhát đao xuyên thẳng vào tim hắn.

Anh đã sống ở vũ trụ chính một thời gian nên cũng hiểu được phần nào về nơi này, Cốt Tiên gì đó này cũng mới ở tầng thứ ba Bí cảnh thôi thì sao đọ lại anh được? Huống hồ đây còn là sân nhà của anh, hắn còn bị hạn chế tu vi.

Sáu người khác đều kinh ngạc trước thực lực mạnh mẽ của Ngô Bình.

Đánh chết tên mặt xương khô xong, Ngô Bình đã lấy chiếc nhẫn trữ đồ của hắn trước mặt mọi người, sau đó chắp tay với tiên cô: “Tiên tử, cảm ơn cô lần nữa”.

Đạo cô vô cùng ngạc nhiên, cô ấy nói: “Công tử chờ đã”.

Ngô Bình dừng bước rồi hỏi: “Tiên tử có gì chỉ bảo?”

Đạo cô: “Anh vẫn định đi tiếp à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5322


Đạo cô: “Chắc nơi này cũng giống thế tục của vũ trụ chính, nhưng nếu đi tiếp thì cứ cách một nghìn mét sẽ lại có thêm một duy độ, không phải ai cũng đi được đâu”.

Ngô Bình: “Các cô cũng không đi được à?”

Đạo cô: “Chúng tôi đi rồi, cũng thập tử nhất sinh đấy, rất khó sống sót trở về”.

Ngô Bình nghe xong thì gật gù: “Cảm ơn tiên tử đã nhắc nhở, tôi sẽ cố không đi xuống quá ba nghìn mét”.

Đúng lúc này, tảng đá nửa trong suốt ở giữa đám đông chợt loé lên tia sáng chói mắt, bề mặt của nó cũng bắt đầu xuất hiện vết nứt.

Ngay sau đó, cả sáu người kia cùng bổ nhào về phía nó.

Ngô Bình nhìn thấy đạo cô xinh đẹp thì cũng muốn giành, vì thế cũng nhào theo. Anh vốn ở gần, tốc độ lại nhanh nên đã là người đầu tiên đến gần tảng đá.

Advertisement

Lúc này, tảng đá đã nổ tung, một trái tim như thuỷ tinh vẫn đang đập thình thịch bay ra, Ngô Bình bắt lấy trái tim ấy rồi chuồn mất.

Ngoài đạo cô ra thì ai cũng cất giọng chửi bới rồi vội vàng đuổi theo, nhưng Ngô Bình đã biến mất dạng rồi.

Đạo cô ngây người nhìn mọi người cứ thế biến mất dần, một lát sau, cô ấy thở dài rồi định quay người bỏ đi.

“Tiên tử”.

Đột nhiên, có giọng nói của Ngô Bình vang lên sau lưng cô ấy.

Đạo cô ngoảnh lại thì thấy tay phải Ngô Bình đang cầm trái tim thuỷ tinh rồi đưa cho mình.

Cô ấy ngẩn ra hỏi: “Anh tặng tôi à?”

Ngô Bình: “Tôi thấy tiên tử rất coi trọng nó nên đã giành giúp tiên tử”.

Đạo cô vừa mừng vừa bất ngờ: “Công tử, đây là trái tim thiên địa, là bảo bối vô thượng chỉ Thiên Khanh mới có thể sinh ra được. Giờ anh tặng tôi làm tôi không biết phải nghĩ thế nào”.

Ngô Bình cười nói: “Tiên tử đừng khách sáo, cô không nói thì tôi cũng chẳng biết nó là cái gì”.

Đạo cô: “Công tử, tôi là Ninh Chức Tuyết, cả đời này tôi sẽ không quên ân đức của công tử”.

Ngô Bình: “Ninh tiên tử đừng khách sáo, nếu đây đã là bảo bối thì tại sao chỉ có mấy người tranh giành?”

Ninh Chức Tuyết: “Muốn thấy nó thì phải có duyên, chúng tôi cũng tình cờ gặp thôi, chứ không phải có thông tin từ trước”.

Ngô Bình nhìn quanh rồi nói: “Tôi đã lừa họ đi hết rồi, nhưng khéo lát lại quay lại đấy. Chỗ này không thích hợp để nói chuyện, nếu tiên tử không vội thì có thể đến chỗ tôi ngồi uống trà”.

Ninh Chức Tuyết có ấn tượng rất tốt với Ngô Bình nên gật đầu nói: “Vậy phiền công tử rồi”.

Hai người quay lại rìa Thiên Khanh, sau đó tới vườn thuốc của Thái Chân Môn.

Đến nơi rồi, Liễu Tam Tương đã tránh mặt nên Băng Ngọc phải ra phục vụ trà nước. Bây giờ, cô ấy đã được Ngô Bình cho phép ra vào vườn thuốc.

Ninh Chức Tuyết nhìn thấy dược liệu ở đây thì nói: “Không ngờ công tử cũng có vườn thuốc, chắc chắn cũng là một dược sư hay thầy luyện đan”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5323


Ngô Bình: “Có, tiên tử cần luyện chế đan dược gì?”

Ninh Chức Tuyết vội lấy các dược liệu tích trữ của mình ra, tổng cộng có 27 vị thuốc, sau đó lại đưa một phương thức luyện đan cho Ngô Bình.

Anh đọc xong thì biết đây là một loại đan dược tăng cảm ngộ tu hành cùng tinh thần lực cùng nhiều tác dụng khác.

Anh ngẫm nghĩ rồi nói: “Để tôi thử”.

Ninh Chức Tuyết: “Phiền công tử, đan dược này rất quan trọng với tôi”.

Ngô Bình gật đầu rồi hỏi: “Trái tim thiên địa có tác dụng gì?”

Ninh Chức Tuyết: “Nó được đại năng cảnh giới Thần Thông luyện vào trong cơ thể nên có đạo thể. Khi có đạo thể rồi thì sẽ dễ tiến vào cảnh giới Võ Đạo hơn”.

Advertisement

Ngô Bình: “Vậy thì đúng là vật báu rồi”.

Ninh Chức Tuyết có vẻ ngại ngùng: “Công tử, nó vốn là của anh mà”.

Ngô Bình cười nói: “Tôi còn cách cảnh giới Thần Thông xa lắm, có nó cũng chẳng để làm gì. Chờ khi tôi cần dùng đến thì chắc chắn tôi sẽ có thứ còn tốt hơn nó”.

Ninh Chức Tuyết cảm thán: “Công tử là người tốt, giới tu hành đã không còn nhiều người lương thiện như vậy nữa”.

Ngô Bình cười nói: “Tiên tử quá khen, cô nghỉ ngơi đi, tôi đi thử luyện chế đan dược đã”.

Anh đến chỗ luyện đan thì thấy Liễu Tam Tương đang chờ mình ở đây.

“Ông Liễu, sao ông lại ở đây?”, anh hỏi.

Liễu Tam Tương: “Công tử, sao công tử lại tặng trái tim thiên địa cho cô ấy? Tuy đạo cô này rất xinh đẹp, nhưng cũng không thể tặng người ta đồ quý vậy được”.

Ngô Bình cười nói: “Sao, ông cũng thích nó à?”

Liễu Tam Tương: “Nếu công tử tặng tôi thì đương nhiên tôi sẽ rất vui”.

Ngô Bình: “Giờ tôi không tặng ông được, nhưng Thiên Khanh đã có thứ này thì kiểu gì cũng có vật báu khác, nếu tìm được thì tôi sẽ tặng ông luôn, được không?”

Liễu Tam Tương vẫn thấy tiếc: “Đó là trái tim thiên địa đấy, nếu mang nó đến vũ trụ chính thì người ta tranh nhau toác đầu chảy máu. Nói thật chứ, công tử tặng nó cho đạo cô ấy chẳng khác nào hại người ta”.

Ngô Bình: “Hại ư? Nhưng tôi nghe cô ấy bảo để cho đại năng Thần Thông dùng mà, chắc trong nhà cô ấy có đại năng cảnh giới Thần Thông, thế thì nguy hiểm gì?”

Liễu Tam Tương: “Chỉ e đại năng Thần Thông nhà cô ấy không còn mạng mà dùng thôi”.

Ngô Bình cau mày: “Gì mà nghiêm trọng thế”.

Liễu Tam Tương: “Còn hơn ấy chứ”.

Ngô Bình trầm mặc một lát rồi nói: “Nếu đúng như ông nói thì hoá ra là tôi hại người nhà cô ấy à?”

Liễu Tam Tương: “Nhưng công tử đã tặng người ta rồi thì sao mà đòi lại được”.

Ngô Bình: “Đương nhiên”.

Liễu Tam Tương: “Nhưng công tử có thể giữ cô ấy lại”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5324


Bụp! Ngô Bình đá cho Liễu Tam Tương một cú.

Liễu Tam Tương: “Tôi đùa thôi mà, thật ra chuyện này đơn giản thôi, chỉ cần bảo cô ấy giữ bí mật là được. Công tử hãy bảo cô ấy tuyệt đối không được cho ai khác biết trước khi người nhà cô ấy có thể luyện hoá thứ này. Ngoài ra, khi luyện hoá cũng phải tuyệt đối giữ bí mật, không được để người thứ ba biết”.

Ngô Bình gật đầu: “Đành phải vậy thôi, tôi luyện đan đây”.

Ngô Bình cũng không biết tên của loại đan dược cấp bảy này, vì trên phương thức luyện chế không viết, vì thế anh đành tự đặt cho nó là Tam Cửu Thuỷ Hoả Đan. Cần 27 dược liệu để luyện chế đan dược này, trong đó nước và lửa đại diện cho hai dược liệu chính.

Những trải nghiệm ở vũ trụ chính đã giúp ích rất nhiều cho tài luyện đan của Ngô Bình, chỉ một loáng sau, anh đã luyện xong lò thứ nhất.

Hiệu quả của lò này khá lý tưởng, thành phẩm là ba viên đan dược cấp bảy thượng phẩm.

Advertisement

Sau đó, anh luyện tiếp lò thứ hai. Chất lượng ở lò này đã cao hơn, thành phẩm là bốn viên đan dược cấp bảy thượng thượng phẩm.

Dược liệu của Ninh Chức Tuyết đủ để luyện chế ba lò đan dược, anh luyện chế tiếp thì được bốn viên đan dược cấp cực phẩm.

Khi Ngô Bình luyện đan xong thì đã là hơn một giờ sáng, Ninh Chức Tuyết vẫn đang chờ tin của anh.

Thấy anh xuất hiện cùng ba bình đan dược trong tay, Ninh Chức Tuyết sáng mắt lên rồi đứng dậy hỏi: “Công tử, thành công rồi ư?”

Ngô Bình cười nói: “Ninh tiên tử, tôi đã luyện chế ba lò đan dược. Lò thứ nhất có ba viên cấp bảy thườn phẩm, lò thứ hai là bốn viên cấp bảy thượng thượng phẩm, lò cuối là bốn viên cấp bảy cực phẩm”.

Ninh Chức Tuyết gần như không dám tin vào tai mình: “Cực phẩm ư? Tài luyện đan của công tử đúng là thiên hạ vô song”.

Gia tộc của cô ấy ở vũ trụ chính cũng có chút tiếng tăm, vì thế Ninh Chức Tuyết đã từng gặp không ít nhân vật lớn, song thầy luyện đan giỏi như Ngô Bình thì vẫn là người đầu tiên.

Ngô Bình: “Quá khen”, nói rồi, anh đưa đan dược cho cô ấy.

Ninh Chức Tuyết vội nói: “Tôi không cần hết, tôi chỉ lấy một nửa thôi, còn đâu công tử giữ lại đi ạ”.

Ngô Bình cười nói: “Tuy đan dược này cũng tốt, nhưng sau này tôi vẫn luyện chế tiếp được. Thế này đi, tôi chỉ giữ lại hai viên cực phẩm thôi”.

Ninh Chức Tuyết thấy Ngô Bình kiên quyết như vậy thì đành nói: “Cảm ơn công tử”.

Ngô Bình hỏi: “Tiên tử định cho ai uống đan dược này?”

Ninh Chức Tuyết: “Công pháp mà đạo quán chúng tôi tu luyện gặp vấn đề, cứ tu luyện đến một giai đoạn nhất định thì sẽ xuất hiện nguy hiểm. Đan dược này có thể hoá giải được các vấn đề khó mà chúng tôi gặp phải trong tu luyện, vì thế tôi định cho các sư tỷ muội dùng”.

Ngô Bình gật đầu: “Ra là vậy, hay tiên tử uống thử luôn đi”.

Ninh Chức Tuyết cười nói: “Tôi phải mang về cho sư phụ chia”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5325


Ninh Chức Tuyết ngẩn ra, sau đó tỏ vẻ kích động, cô ấy biết Ngô Bình nghĩ cho mình nên khẽ gật đầu: “Công tử, tôi không biết phải cảm ơn công tử thế nào nữa”.

Ngô Bình cười phá lên: “Kiểu gì sau này cô cũng có cơ hội cảm ơn tôi, giờ uống đan dược đi”.

Ninh Chức Tuyết uống một viên, lập tức có tia sáng lấp lánh trên mặt cô ấy đến hơn chục phút. Vài tiếng sau, toàn thân cô ấy đã bình thường trở lại, nhưng khí tức đã thuần khiết hơn, khí chất cũng có sự thay đổi.

Cuối cùng, cô ấy mở mắt ra rồi vui mừng nói: “Tôi cảm thấy các vấn đề trong tu hành nhiều năm qua đã được giải quyết rồi”.

Ngô Bình: “Thế thì tốt”.

Sau đó, anh nhắc lại lời của Liễu Tam Tương: “Ninh tiên tử, ban nãy sau khi nghe cô bảo trái tim thiên địa rất quý, tôi có mấy lời muốn nói”.

Advertisement

Ninh Chức Tuyết: “Vâng”.

Ngô Bình nghiêm túc nói: “Thứ đó quá quý nên chắc chắn có nhiều người muốn tranh giành. Nếu tin cô đang giữ nó lộ ra thì giới tu chân trong thiên hạ sẽ như bùng nổ. Đến lúc đó, với thực lực hiện giờ, tiên tử có bảo vệ được nó không?”

Nghe xong, Ninh Chức Tuyết tái mặt, rõ ràng là cô ấy không thể.

Ngô Bình: “Đương nhiên gia tộc nhà tiên tử không muốn để mất vật báu này, nếu có nhiều người biết khéo nội bộ còn lục đục, vớ vẩn còn gây hoạ diệt môn”.

Ninh Chức Tuyết thở dài: “Công tử nói đúng, đúng là quá nguy hiểm”.

Ngô Bình: “Vì thế, tiên tử phải giữ bí mật về nó. Trước khi cường giả cần thứ này có thể luyện hoá được nó thì cũng không nói cho người đó biết. Lúc luyện hoá được rồi thì cũng phải tiến hành ở một nơi bí mật”.

Ninh Chức Tuyết nghe xong thì cảm kích nói: “Cảm ơn công tử đã nhắc nhở, tôi vui quá mà quên mất những chuyện này. Giờ xem ra tôi chưa thể mang nó đi được”.

Ngô Bình: “Không mang đi được ư?”

Ninh Chức Tuyết gật đầu: “Tôi muốn để tạm nó ở đây, nhờ công tử trông giúp”.

Ngô Bình cười nói: “Cô không sợ tôi chiếm làm của riêng à?”

Ninh Chức Tuyết cười nói: “Đây là địa bàn của công tử, nếu công tử muốn thì nó đã thuộc về anh rồi. Huống hồ, tôi rất tin tưởng công tử”.

Chính Ngô Bình đã tặng cô ấy thứ này thì chẳng lý gì cô ấy lại không tin anh.

Ngô Bình nghĩ thấy cách này cũng hay nên nói: “Được rồi, khi nào đại năng kia có thể luyện hoá được nó thì cô hãy đến lấy, như vậy sẽ an toàn hơn”.

Ninh Chức Tuyết: “Vâng, khi nào thời cơ chín muồi, tôi sẽ nói với sư bá”.

Ngô Bình: “Cao thủ đó là sư bá của cô à?”

Ninh Chức Tuyết gật đầu: “Sư bá của tôi là quán chủ của Khôn Ninh Quán, cường giả cảnh giới Thần Thông tầng thứ bảy. Nhưng tu vi của sư bá đã đứng yên rất lâu rồi, nếu người có được bảo bối này thì chắc sẽ đột phá tiếp”.

Ngô Bình: “Tiên tử, Khôn Ninh Quán là thế lực lớn lắm à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5326


Họ trò chuyện thêm một lát thì Ninh Chức Tuyết đưa trái tim cho Ngô Bình: “Công tử, tôi phải về để đưa đan dược cho sư bá rồi”.

Ngô Bình: “Để tôi tiễn tiên tử”.

Ninh Chức Tuyết đi rồi, Liễu Tam Tương mới xuất hiện rồi nói: “Công tử để cô ấy đi thế à? Tôi còn tưởng cô ấy sẽ ở lại với công tử một thời gian cơ”.

Ngô Bình: “Mới gặp thì sao tôi giữ cô ấy lại được, vả lại sao tôi phải giữ cô ấy ở lại chứ?”

Liễu Tam Tương: “Tôi thấy vận mệnh của cô ấy với công tử dính lấy nhau ghê lắm, giữ người ta lại cũng hay mà”.

Ngô Bình: “Ông Liễu, ông biết cả trò này à?”

Liễu Tam Tương: “Không thì sao tôi lại nói như ban nãy, tôi với cô ấy có quen biết gì đâu”.

Advertisement

Ngô Bình: “Sau này tôi với cô ấy liên quan gì đến nhau?”

Liễu Tam Tương tỏ vẻ thần bí: “Công tử hỏi làm gì, đến lúc đó sẽ biết thôi. Còn bây giờ, công tư mau tăng tu vi đi”.

Ngô Bình lấy được cảnh giới ẩn dấu đó ở tầng thứ sáu của Thái Chân Động, cảnh giới này ở giữa tầng bảy và tám.

Nhưng hiện giờ, anh vẫn đang tu luyện cảnh giới Bí Phủ nên cần hoàn thiện nó trước.

Xong xuôi, anh sẽ dốc toàn lực để hoàn thiện tầng thứ chín.

Ngô Bình vừa bế quan được vài ngày thì nhóm Khuất Đại Thắng đến, anh đã ra ngoài cổng vườn thuốc để gặp họ.

Khuất Đại Thắng cúi người chào rồi nói: “Sư huynh, chuyện anh đại thắng Đao Tiên Môn đã truyền khắp môn phái, các sư huynh đệ đều vô cùng bái phục. Trưởng lão ghi công bảo sư huynh đã lập được đại công nên tối nay mọi người định tổ chức một bữa tiệc mừng công để chúc mừng anh”.

Ngô Bình vốn không thích tham gia tiệc tùng kiểu này, nhưng thấy ánh mắt mong chờ của nhóm Khuất Đại Thắng thì mềm lòng nói: “Được rồi, tôi sẽ đến”.

Khuất Đại Thắng: “Vâng, để em về báo các các sư huynh khác”.

Họ đi rồi, Băng Ngọc cười nói: “Em vừa ra ngoài đã nghe thấy có rất nhiều người ca tụng chiến tích của công tử và bảo sau này có chỗ dựa rồi”.

Mỗi môn phái đều cần có một đệ tử đứng đầu có thực lực mạnh và có tinh thần trách nhiệm, phải vậy thì môn phái mới phát triển nhanh chóng và có nhiều nhân tài trỗi dậy. Bây giờ, Ngô Bình chính là đệ tử dẫn đầu đó.

Hắc Tướng: “Đúng thế, sau này các môn phái mạnh hơn có gặp đệ tử của Thái Chân Môn ta thì cũng phải biết điều, cân nhắc đủ điều mới dám hành động”.

Ngô Bình: “Hắc Tướng, trước tôi chưa có đệ tử đứng đầu nào à?”

Hắc Tướng: “Đâu phải ai cũng làm được như chủ nhân đâu, từ đời đệ tử dẫn đầu trước đến nay cũng đã hơn 300 năm rồi”.

Ngô Bình: “Giờ người đó sao rồi?”

Hắc Tướng: “Người đó không đột phá được cảnh giới Thần Thông nên đã chết rồi. Từ đó trở đi, tuy Thái Chân Môn có thêm vài thiên kiêu nữa xuất hiện, song không thể trở thành đệ tử đứng đầu được”.

Ngô Bình tu luyện thêm một lát cho đến tối, sau đó dẫn Hắc Tướng và Băng Ngọc đi dự tiệc.

Hôm nay, tất cả các đệ tử có địa vị trong môn phái đều đến, mọi người cùng nhau chúc mừng Ngô Bình. Các trưởng lão chính cũng có mặt nên buổi tiệc rất long trọng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5327


Mạc Thiên Sầu thở dài nói: “Ngày xưa đệ tử mà có một sư huynh thế này thì đâu phải khổ như giờ”.

Thái Chân Lão Tổ: “Nhưng nếu không có những vất vả ấy thì sao được làm chưởng môn như nay?”

Chưởng môn cười nói: “Sư bá nói phải”.

Tả Thiên thu: “Ta không ngờ Ngô Bình lại đột phá nhanh như vậy”.

Chưởng môn: “Giờ công pháp của chúng ta không còn sai sót như trước nữa nên cậu ấy đột phá nhanh cũng là bình thường. Ngô Bình đúng là phúc tinh của chúng ra, có công pháp hoàn chỉnh rồi thì chúng ta cũng có thể tiến vào hàng môn phái hạng nhất”.

Tả Thiên Thu: “Ngô Bình chỉ ở đây tạm một thời gian thôi, sau này chắc chắn cậu ấy sẽ đến vũ trụ chính”.

Chưởng môn: “Đúng vậy, từ xưa đến nay, nhân vật lớn nào chẳng thành danh ở vũ trụ lớn. Chắc chắn cậu ấy cũng không ngoại lệ. Chỉ mong cậu ấy có thể đi xa hơn, nếu tạo dựng được chỗ đứng ở vũ trụ chính thì Thái Chân Môn mình cũng có chỗ dựa”.

Advertisement

Tả Thiên Thu: “Muốn đi xa thì phải dựa vào sức mình, chúng ta cũng cần nhanh chóng nâng cao thực lực”.

Ngô Bình đã uống không biết bao nhiêu rượu nên giờ đã ngà say.

Cuối cùng, Hắc Tướng và Băng Ngọc đã vượt vòng vây của rất nhiều đệ tử nữ khác để đưa anh về vườn thuốc.

Vừa vào trong, Băng Ngọc đã hậm hực nói: “Các đệ tử nữ ấy như muốn ăn tươi nuốt sống công tử ý”.

Hắc Tướng cũng đã uống khá nhiều: “Không trách họ được, cô ngày nào cũng được kè kè bên cạnh chủ nhân, họ thì đến cơ hội lại gần cũng không có. Nay hiếm lắm mới có cơ hội thì phải tranh thủ chứ”.

Băng Ngọc đỏ mặt nói: “Hắc Tướng, tôi không có suy nghĩ gì đâu, chỉ muốn ở cạnh hậu hạ công tử thôi”.

Hắc Tướng: “Được hầu hạ công tử là phúc lớn rồi, cô còn muốn gì nữa?”

Băng Ngọc lườm Hắc Tướng, sau đó quay đi chuẩn bị canh giải rượu cho Ngô Bình.

Lâu rồi Ngô Bình không uống tới bến như này nên chẳng muốn nhúc nhích, anh cứ thế nằm trên giường ngâm nga rồi ngủ biến lúc nào không hay.

Sáng sớm hôm sau, anh tỉnh dậy rửa mặt thì nhìn thấy Hắc Tướng đã biến thành một con chó lớn đang nằm ngủ say sưa. Còn Băng Ngọc thì bưng nước súc miệng đến cho anh rồi nói: “Công tử dậy rồi ạ”.

Ngô Bình: “Tửu lượng của Hắc Tướng kém thế à mà say thế kia”.

Băng Ngọc thầm nghĩ hôm qua Ngô Bình còn say hơn, nhưng vẫn nói: “Vâng, sao bằng công tử được ạ”.

Ngô Bình rửa mặt xong thì Băng Ngọc đưa cho anh một tấm thiệp rồi nói: “Có người mang cái này đến từ sáng sớm, để mời công tử tham gia đấu lôi đài hàng quý”.

Ngô Bình cầm lấy xem thì biết kiểu khiêu chiến này rất nguy hiểm, tầng thứ nhất Bí Cảnh có thể khiêu chiến tầng thứ năm, có khi khiêu chiến cả cảnh giới Thần Thông.

Nhưng thấy tiền thưởng hấp dẫn nên anh nói với Băng Ngọc: “Bảo với họ là bảy ngày sau, tôi sẽ đến tham gia”.

Băng Ngọc: “Vâng”.

Muốn khiêu chiến vượt cấp thì thực lực phải mạnh, Ngô Bình nhanh chóng tập trung tu luyện. Sau đó, anh đã mất ba ngày để hoàn thiện tầng thứ chín.

Bí Phủ viên mãn thì thực lực của anh sẽ tăng vọt.

Ngày hôm sau, Ngô Bình tiếp tục đột phá cảnh giới Bí Thai.

Giai đoạn đầu của cảnh giới này lấy Bí Phủ làm gốc, tạo một môi trường tốt để ngưng tụ bí thai. Nếu bước này làm không tốt thì gần như không thể ngưng tụ bí thai được.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5328


Đúng lúc này, trái tim thiên địa ở bên cạnh Ngô Bình chợt rung nhẹ, sau đó bảo các sinh ra một lực hút, hút trái vào trong. Sau đó, trái tim đã hoá thành một luồng linh quang và dung hợp với ánh sáng.

Thình thịch!

Tiếng tim đập vang lên, Ngô Bình cảm thấy sức mạnh quanh cơ thể mình nhanh chóng tuôn vào bí phủ, gần như moi rỗng cơ thể anh.

Các sức mạnh này tích tụ lại với nhau rồi hình thành một bào thai nửa trong suốt, trong đó có một trái tim đang đập. Cùng lúc đó, các tầng của bảo tháp đều có một sức mạnh kỳ diệu đang trỗi dậy và không ngừng tiến vào trong bào thai.

Bào thai này chưa phải bí thai thật sự, nhưng vì được bí lực của bí phủ liên tục rót vào nên nó đã nhanh chóng trở thành bí thai đúng nghĩa.

Ngô Bình ngẩn ra, anh không ngờ bí phủ lại tự động hấp thu trái tim thiên địa, anh biết ăn nói với Ninh Chức Tuyết sao đây?

Advertisement

Điều khiến anh ngạc nhiên hơn là mình vừa tiến vào cảnh giới Bí Thai thì đã có hình thức ban đầu cần thiết rồi.

“Sao bảo trái tim thiên địa chỉ cường giả Thần Thông mới luyện hoá được? Thế sao mình làm được vậy nhỉ?”, anh lẩm bẩm.

Sau đó, Liêu Tam Tương đi tới rồi nhìn Ngô Bình, cười nói: “Chúc mừng công tử đã nhưng tụ được bí thai”.

Ngô Bình vội nói: “Ông Liễu, tôi đang định đi tìm ông đây. Ban nãy tôi bất cẩn nên đã luyện hoá trái tim thiên địa mất rồi. Sao ông bảo chỉ cường giả Thần Thông mới luyện hoá được nó?”

Liêu Tam Tương giải thích: “Bí phủ của công tử là chín tầng bảo các, chỉ công tử mới hiểu được sự kỳ diệu của nó, cho nên luyện hoá trái tim thiên địa cũng có gì là lạ đâu”.

Ngô Bình: “Giờ tôi phải nhanh chóng ngưng tụ bí thai, không biết bí thai đã hấp thu trái tim thiên địa rồi thì sẽ thế nào nhỉ?”

Liêu Tam Tương hỏi: “Công tử, cảnh giới ẩn giữa tầng thứ bảy và tầng thứ tám là gì?”

Ngô Bình: “Cảnh giới đó sẽ dùng nhiều cách khiến bí thai lớn mạnh hơn. Khi bí thai đủ mạnh rồi thì tám tầng bí anh mới mạnh được, từ đó sẽ có cơ hội trở thành bí thần”.

Bí thần là cách gọi sau khi bí anh trưởng thành, hơn nữa sẽ có tên gọi khác nhau dựa vào kích thước của bí thần. Dưới một thước là tiểu bí thần, từ một đến ba thước là đại bí thần, trên ba thước đến dưới chín thước là thượng bí thần, trên chín thước là bí thần truyền kỳ, trên nữa vẫn còn bí thần chí tôn và hoàng kim.

Ngưng tụ bí thai không khó, khiến bí thai thành bí anh mới khó. Song, để bí anh trưởng thành còn khó hơn gấp trăm nghìn lần. Thường thì trong vài chục nghìn tu sĩ Bí Anh mới có một người có bí anh trưởng thành bí thần.

Những cường giả có bí thần sẽ có một tên gọi riêng là Thượng Quân.

Hiếm có tu sĩ nào có đại bí thần, cả Đại Ngũ Hành Giới từ xưa đến nay còn chưa có mấy, chứ đừng nói đến bí thần chí tôn với hoàng kim ở phía sau.

Nghe Ngô Bình nói vậy, Liêu Tam Tương cười nói: “Tôi rất mong được nhìn thấy dáng vẻ sau khi thành bí thần của công tử”.

Sau đó, Ngô Bình đã cùng cố tu vi, loáng cái đã tới cuộc đấu lôi đài.

Hôm nay, Ngô Bình dẫn Hắc Tướng và Liêu Tam Tương trở lại Tiên Lôi.

Khác với lần trước, lần này tiên lôi nằm ở trong một cung điện rộng lớn hơn trên không trung, chỉ có những người từng tham gia lúc trước và có thứ hạng thì mới đủ tư cách vào đây.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5329


Ngô Bình vào trong xong thì có một người đàn ông mặc trường bào màu bạc tiến lên nghênh đón: “Ngô công tử, tôi là người chỉ dẫn cho cậu ở tiên lôi, tôi tên là Trác Phi. Tôi sẽ phụ trách sắp xếp sàn đấu và đưa ra kiến nghị hợp lý cho công tử”.

Ngô Bình: “Ông Trác, ông thấy tôi nên khiêu chiến cao thủ cấp nào?”

Trác Phi: “Giờ tu vi của công tử ở cấp nào?”

Ngô Bình: “Cảnh giới Bí Thai sơ kỳ”.

Trác Phi: “Dựa trên biểu hiệu ở lần trước của công tử thì có thể khiêu chiến vượt hai cấp, có thể chọn cao thủ tầng thứ chín Bí Thai”.

Ngô Bình: “Nhiều người khiêu chiến vượt hai cấp không?”

Trác Phi: “Không nhiều, chỉ chiếm năm phần trăm thôi, tỉ lệ thành công khi khiêu chiến vượt cập là khoảng 37 phần trăm”.

Advertisement

“Thế chắc cũng được quan tâm lắm nhỉ?”

“Vâng, ví dụ cường giả đứng thứ mười trên bảng Bí Phủ như công tử mà khiêu chiến vượt cấp thì sẽ nhận được nhiều sự chú ý lắm”.

Ngô Bình: “Ông nghĩ có bao nhiêu tiền Tiên đặt cược cho trận của tôi?”

Trác Phi: “Theo tình hình của lúc trước thì ít cũng phải cả chục triệu”.

Nghe thấy thế, Ngô Bình cười nói: “Vậy thì tôi sẽ chiến đấu thật mạnh mẽ, giờ tôi nên chọn ai nhỉ?”

Trác Phi: “Cho chắc thì công tử nên chọn cường giả không thuộc cảnh giới Ngũ Hành, nhưng nếu thế thì sẽ được ít người chú ý. Nếu công tử tự tin thì cứ khiếu chiến trong tốp một trăm cường giả cảnh giới Ngũ Hành, cấp càng cao thì càng thu hút sự chú ý của người khác”.

Ngô Bình hỏi: “Nếu khiêu chiến cao thủ trong tốp mười của bảng Ngũ Hành thì sao?”

Trác Phi ngẩn ra, Ngô Bình mới đứng thứ mười trên bảng Bí Phủ mà đã đòi khiêu chiến tốp mười của bảng Ngũ Hành ư?

Một lát sau, Trác Phi nói: “Như thế rất nguy hiểm, nhưng sẽ thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Nếu công tử làm được thì sẽ có cả trăm triệu tiền đặt cược”.

Ngô Bình: “Ông thấy tôi khiến chiến người đứng thứ mấy thì thích hợp?”

Trác Phi: “Thứ mười!”

Ngô Bình quan sát một lát thì thấy người đứng thứ mười trên bảng Ngũ Hành tên là Nguỵ Phong, người này đã ở vị trí này hơn ba tháng và đánh thắng rất nhiều người, cũng khiêu chiên rất nhiều cao thủ và chưa từng thất bại.

“Ông Trác, tôi chọn Nguỵ Phong”.

Trác Phi gật đầu: “Được, công tử chờ một lát, tôi sẽ đi thu xếp. Nếu người đó đồng ý, tên của hai người sẽ xuất hiện trên màn hình tinh thể”.

Phía trên cao nhất của cung điện có một màn hình tinh thể cực lớn, trên đó sẽ hiện thi tên của người giao đấu.

Trác Phi đi rồi, Liêu Tam Tương nói: “Tiên lôi này thu hút rất nhiều nhà già của vũ trụ chính, muốn lấy được tiền của họ rất khó, công tử cẩn thận đấy”.

Ngô Bình: “Ừm, tôi sẽ cố hết sức”.

Một lát sau, trên màn hình tinh thể đã xuất hiện tên của Ngô Bình và Nguỵ Phong. Một người đứng thứ mười trên bảng Bí Phủ, một người đứng thứ mười trên bảng Ngũ Hành, cách nhau hai cảnh giới.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5330


Ngô Bình: “Có nghĩa là đặt ba triệu sẽ được hơn chục triệu về tay hả!”

Anh sáng mắt lên, sau đó lấy va triệu tiền Tiên ra đưa cho Hắc Tướng: “Đặt tôi thắng”.

Đặt xong, Ngô Bình chậm rãi đi tới sàn đấu khổng lồ lơ lửng trên cao. Lúc này, có một người đàn ông mặc đồ trắng đang đứng ở đây, chuẩn bị tiếp nhân khiêu chiến của anh.

Khi bay qua người Trác Phi, Ngô Bình hỏi: “Có bao nhiêu tiền đặt cược rồi?”

Trác Phi: “10 triệu tỷ tiền Tiên đặt Nguỵ Phong thắng, chỉ có gần 50 triệu đặt công tử thắng thôi”.

Ngô Bình cười nói: “Cũng được đó!”, nói rồi, anh nhảy lên lôi đài.

Advertisement

Người đàn ông áo trắng này chính là Nguỵ Phong - cao thủ đứng thứ mười trên vảng Ngũ Hành, anh ta có gương mặt tuấn tú, dáng người dỏng cao, eo dắt một thanh bảo kiếm.

Nguỵ Phong thấy Ngô Bình đã lên thì gật đầu chào anh rồi nói: “Anh Ngô, anh có thể đứng vị trí thứ mười trên bảng Bí Thai đúng là hiếm có. Giờ anh khiêu chiến tôi, tôi sẽ dốc toàn sức chiến đấu, sống chết ra sao chưa ai biết được”.

Ngô Bình cũng chắp tay nói: “Anh Nguỵ, nghe danh đã lâu. Tôi khiêu chiến vượt cấp với anh không phải là coi thường anh, mà vì anh đủ mạnh để đánh với tôi. Anh cứ việc dồn hết sức, tôi sẽ không khiến anh phải thất vọng đâu”.

Nguỵ Phong gật đầu: “Nếu vậy thì mời!”

Dứt lời, gương mặt tuấn tú của Nguỵ Phong nổi sát ý, tay phải anh ta đã chạm vào chuôi kiếm.

Ngay khi anh ta cầm lấy kiếm, cả lôi đài đã bị một luồng sát khí bức người bao phủ, đây chính là sát khí kiếm đạo.

Ngô Bình sáng mắt lên, anh biết thực lực của người này rất mạnh, hơn nữa đã lĩnh ngộ được kiếm đạo.

Ngô Bình rút thanh đoản kiếm mà mình đã mua ở hội giao dịch của vũ trụ chính ra. Bên trong thanh kiếm này có năm hạt châu với những màu sắc khác nhau.

Khi anh cầm vào chuôi kiếm, một luồng sức mạnh đã tuôn ra, lưỡi kiếm bắt đầu loé sáng, sau đó có một đường kiếm màu tím xuất hiện bổ sung phần bị gãy của thanh kiếm, biến nó thành một thanh kiếm hoàn chỉnh.

Ngô Bình sững sờ, không ngờ thanh kiếm này có thể tự khôi phục nguyên trạng.

Anh chĩa mũi kiếm về phía Nguỵ Phong, một đường kiếm vừa tinh thuần vừa mạnh mẽ đã xuất hiện, hoàn toàn áp đảo kiếm ý của Nguỵ Phong.

Nguỵ Phong biến sắc mặt nói: “Hay!”

Dứt lời, anh ta vung kiếm lên, 300 đường kiếm xuất hiện trên cao rồi đồng loạt tấn công Ngô Bình.

Anh ta vừa thi triển bí thuật ngũ hành của cảnh giới cùng tên, nếu tiến bộ thêm một bước nữa ở cảnh giới này thì sẽ thi triển được Âm Dương Ngũ Hành Thuật.

Đối mặt với các đường kiếm ấy, Ngô Bình không hề nao núng, anh khẽ vung thanh kiếm trong tay lên, một đường kiếm khí chém về phía Nguỵ Phong. Với Ngô Bình mà nói thì nhiều đường kiếm khí không nói nên được điều gì cả, chỉ cần kiếm khí của anh đủ mạnh và mạnh thì đối thủ vẫn phải phòng ngự.

Vù!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5331


Chúng nhanh chóng kết thành một tấm lá chắn che trước người Nguỵ Phong, sau đó đường kiếm của Ngô Bình đã lao tới.

Cheng!

Ngay sau đó, đã có ít nhất 200 đường kiếm bị chém gãy.

Nguỵ Phong hít sâu một hơi rồi nói: “Quá đỉnh! Mưa kiếm, rơi!”

Đột nhiên có vô vàn các đường kiếm xuất hiện quanh người Nguỵ Phong, sau đó rơi xuống trông như một cơn mưa kiếm.

Thấy thế, Ngô Bình không thể tránh né, mà anh cũng không có ý định này. Anh tung một chưởng lên cao, bí thanh chưa thành hình đã toả ra một luồng sức mạnh kỳ diệu, tạo thành một tấm lá chắn cực dày trước người Ngô Bình.

Advertisement

Cơ mưa kiếm rơi xuống tấm lá chắn như lửa gặp băng đá nên lập tức tắt ngay.

Sau đó, tất cả các đường kiếm rơi xuống người Ngô Bình đều biến mất.

Nguỵ Phong vô cùng kinh ngạc, thấy cơn mưa kiếm của mình cũng không làm gì được Ngô Bình, anh ta lập tức hét lên: “Vạn kiếm quy nhất!”

Lần này, quanh người anh ta xuất hiện thêm nhiều đường kiếm hơn. Chúng hoá thành cả trăm nghìn thanh kiếm ở trên không. Sau đó, tất cả hợp nhất thành một, loáng cái đã biến thành một thanh kiếm khỏng lồ dài hơn chục mét, rộng cả chục mét, mũi kiếm chĩa thẳng xuống người Ngô Bình.

Phải biết rằng từng đường kiếm đều là sức mạnh mà Nguỵ Phong tích luỹ hàng ngày, giờ anh ta đã phóng hết tất cả ra với mong muốn hạ Ngô Bình trong một chiêu.

Đối mặt với đường kiếm ấy, Ngô Bình cũng nghiêm túc hơn. Uy lực của đòn tấn công này mạnh hơn thực lực bình thường của Nguỵ Phong cả trăm lần, anh ta đã chính tung đòn sát thủ.

Anh hít sâu một hơi rồi khẽ điểm thanh trường kiếm lên cao, một đường kiếm như vì sao bay lên rồi va chạm với đường kiếm khổng lồ kia.

Cheng!

Một tiếng động lớn vang lên, thanh kiếm khổng lồ dừng lại, không tiếp tục rơi xuống nữa.

Ngô Bình lạnh mặt nói: “Phá!”

Uỳnh!

Đường kiếm khổng lồ đã bị phá rồi bắt đầu vỡ vụn, cuối cùng hoá thành mây khói.

Tuy vậy, nhưng Nguỵ Phong lại bình tĩnh một cách lạ thường. Anh ta thở dài một hơi rồi nói: “Đúng là núi cao còn có núi cao hơn, tôi thua rồi, tôi thua tâm phục khẩu phục”.

Anh ta biết rõ Ngô Bình vẫn chưa dốc toàn lực, không thì anh ta đã thua từ trước rồi.

Ngô Bình: “Anh Nguỵ quá khen!”

Nguỵ Phong chắp tay rồi quay người rời đi.

“Cái gì, cậu ta thắng ư!”, các người chơi của vũ trụ chính ngồi ở các hàng ghế ở phía xa đều hô lên.

Rất nhiều người đã cược thua ở trận này.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5332


Loáng cái, Hắc Tướng đã nhăn nhở đi về rồi nói: “Công tử, mình đặt có ba triệu mà giờ được hơn mười triệu lận”.

Ngô Bình cười nói: “Ừm”, sau đó, anh lấy 20 nghìn ra đưa cho Trác Phi.

Ông ấy mừng rỡ nói: “Cảm ơn công tử”.

Ngô Bình hỏi: “Tiếp theo, ông thấy tôi nên khiêu chiến người đứng thứ mấy?”

Trác Phi: “Người thứ nhất trên bảng Ngũ Hành! Trận này chắc chắn sẽ thu hút người xem hơn trận trước, vì thế tiền đặt cược cũng sẽ cao hơn”.

Ngô Bình: “Hôm nay, tôi được khiêu chiến mấy trận?”

Advertisement

Trác Phi: “Hai ạ, lần khiêu chiến sau phải chờ ít nhất ba tháng nữa”.

Ngô Bình: “Ừm, vậy chọn người đứng đầu đi!”

Người đứng đầu bảng Ngũ Hành tên là Đinh Phụng Nguyên.

Mười phút sau, trên màn hình tinh thể lỏng đã hiện lên tên của Ngô Bình và người anh muốn khiêu chiến là Đinh Phụng Nguyên - người đứng đầu bảng Ngũ Hành.

Đúng như Trác Phi đoán, trận khiêu chiến này đã có tỉ lệ cược cao hơn, những người chưa tham gia đặt cược vòng trước thì đều đặt cả khoản lớn vào trận này.

“Thực lực của Đinh Phụng Nguyên phải gọi là nghịch thiên, hắn đã từng khiêu chiến cường giả đứng thứ sau trên bảng Âm Dương, hơn nữa còn đánh bại người đó! Nếu Ngô Bình đánh bại hắn thì chứng tỏ cậu ta có thực lực khiêu chiến người đứng thứ ba trên bảng Âm Dương, nhưng rõ ràng đây là điều không thể!”

“Khiêu chiến vượt ba cảnh giới, lại còn chọn người đứng trong tốp ba thì đúng là khó mà thành công được”.

“Vượt ba cảnh giới khó hơn vượt hai cảnh giới nhiều, ha ha, tên họ Ngô này đã bị thắng lợi làm mù mắt rồi. Trận trước tôi đã thua khá nhiều, trận này phải gỡ lại mới được”.

Hầu hết mọi người đều không đánh giá cao Ngô Bình, nhưng cũng có người nghĩ anh có cơ hội chiến thắng.

“Tôi cứ thấy Ngô Bình này chưa dùng hết sức, khéo trận này có thể kiếm được bộn tiền đấy, tôi cược cậu ta thắng”.

“Cậu ta đánh thắng Nguỵ Phong quá dễ, khéo cũng đánh bại được Đinh Phụng Nguyên đấy. Tỉ lệ cược của cậu ta đã lên một ăn năm hai rồi, ha ha, nếu chúng ta thắng thì giàu to luôn”.

Ngô Bình cũng bảo Hắc Tướng đi đặt mình thắng, hơn nữa lần này anh còn đặt 10 triệu. Nếu anh thắng tiếp trận này thì có thể kiếm được hơn 50 triệu.

Hắc Tướng đi đặt tiền cược xong thì Ngô Bình cũng nhảy lên lôi đài.

Anh vừa lên thì Định Phụng Nguyên cũng xuất hiện. Hắn cao trên hai mét, cánh tay vừa to vừa dài, mũi to miệng rộng, mái tóc thì có màu xám nhạt rồi buộc ở sau gáy. Hắn mặc một chiếc áo da màu lam, tay cầm một thanh đại cao dài hơn ba mét, trên lưỡi đao có các hình vẽ con người đang vặn vẹo, đó đều là linh hồn của những người đã chết dưới lưỡi đao này, sau đó bị phong ấn bên trong mãi mãi.

Định Phụng Nguyên cười nhếch miệng nói: “Tiểu tử, mới cảnh giới Bí Phủ mà đã dám khiêu chiến người đứng đầu bảng Ngũ Hành là tôi, cậu cũng to gan đấy”.

Ngô Bình cười nói: “Anh cũng kém gì đâu, dám nhận lời khiêu chiến của tôi”.

Định Phụng Nguyên: “Ừm, nể tình tôi sắp kiếm được một khoản lớn sau trận này nên tôi cho cậu lộng ngôn một chút”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5333


Ngô Bình cảm thán: “Anh vay được tiền nhưng tôi thì không, song anh không nên làm vậy đâu, vì anh thua chắc rồi, nếu thua cả trăm triệu thì cả đời anh cũng không trả nổi đâu”.

Định Phụng Nguyên cười phá lên: “Tôi thích cậu rồi đấy, nào, nếm thử một đao của tôi đây!”

Anh ta lập tức ra tay rồi chém một đao xuống, đường đao nhanh như điện.

Cheng!

Không ngờ thanh đoản kiếm của Ngô Bình đã chặn được đường đao của Định Phụng Nguyên, tất cả mọi người đều xem đến nín thở.

Bụp!

Advertisement

Ngô Bình nhấc chân đá bay Định Phụng Nguyên, anh ta đau đến mức nhăn mặt rồi gầm lên: “Dám che giấu thực lực à!”

“Anh cũng nếm thử một kiếm của tôi đây!”, Ngô Bình tung người lên, người kiếm hợp nhất, hoá thành cơn gió nhẹ rồi biến mất. Lúc này, anh đang thi triển bí thuật cấp thần có tên là Khinh Phong 12 Trảm! Anh đã biến thành cơn gió và tung ra 12 đường kiếm với uy lực mạnh mẽ.

Khi mới kn môn bí kỹ này, Ngô Bình chưa thể phát huy hết uy lực của nó. Nhưng giờ, anh đã ở cảnh giới Bí Thai sơ kỳ nên đã có thể tăng lực sát thương của nó lên tối đa.

“Người đâu rồi?”, tất cả người xem đều ngẩn ra, đến tu sĩ cảnh giới Thần Thông cũng không thể phát hiện ra dấu vết của Ngô Bình. Hiện giờ, anh như đã biến thành một cơn gió nhẹ, không thể chạm tới.

Định Phụng Nguyên cầm chặt đao, hắn phóng hết thần thức ra để tìm vị trí của Ngô Bình.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, áo của Định Phụng Nguyên chợt bị rách một mảng, máu tươi chảy ra, hắn vội vàng lùi lại.

Lại thêm một cơn gió thổi qua đỉnh đầu Định Phụng Nguyên, hắn thấy da đầu mình tê rần, một chùm tóc rơi xuống, gồm cả lớp da đầu nhuốm máu.

Lúc nay, Định Phụng Nguyên đã có vẻ sợ hãi, hắn vứt đao rồi hét lên: “Tôi thua rồi!”

Không gian chợt vang lên giọng của Ngô Bình: “Tôi vừa thi triển bí kỹ này nên chưa thể dừng lại được, anh mau nhảy khỏi lôi đài đi!”

Định Phụng Nguyên nghe xong thì nhảy luôn, sau đó cả lôi đài đã bị chem tơi tả rồi sụp đổ.

Tất cả mọi người đều trố mắt ra, phải biết là lôi đài vô cùng kiên cố, bên trên còn có trận pháp phòng ngự nên rất khó bị tổn hại như bây giờ.

“Quá đỉnh! Đỉnh thật sự!”, người đặt Ngô Bình thắng khen ngợi: “Đúng là mình có con mắt tinh tường”.

“Cậu ta thi triển bí kỹ đáng sợ quá!”, người tinh mắt khác nói.

“Đánh bại cao thủ đứng đầu bảng Ngũ Hành thì cậu ta đứng đầu các tu sĩ dưới cảnh giới Âm Dương rồi”.

“Ai biết được cậu ta có thể khiêu chiến tu sĩ trên bảng Âm Dương hay không!”

Sau khi lấy tiền cược xong, Ngô Bình lập tức dẫn Hắc Tưởng rời đi. Dẫu sao mang nhiều tiền thế này trên người cũng không an toàn, anh phải lượn nhanh thôi.

Nhưng không ai dám có ý đồ cướp của anh, anh là người đứng đầu trong số các tu sĩ dưới cảnh giới Âm Dương nên đã khiến nhiều người phải khiếp sợ. Đến cường giả cảnh giới Thần Thông cũng cảm thấy anh thâm sâu khó lường nên không dám có ý đồ gì hết.

Hai người nhanh chóng trở lại Thái Chân Môn, trên đường về, có một người đã xuất hiện ở phía trước.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5334


Bóng người đó tiến lại gần rồi đứng cách bọn họ chừng mười bước. Đó là một người đàn ông mặc hí phục, khí tức toả ra rất mạnh, chắc là tu sĩ cảnh giới Âm Dương.

Hắc Tướng cười mỉa: “Dám có ý đồ xấu với công tử nhà ta, các hạ cũng to gan đấy”.

Ngô Bình: “Nhìn cho rõ đi, đó là tu sĩ của vũ trụ chính đó”.

Hắc Tướng sững người: “Tu sĩ của vũ trụ chính ư?”

Tu sĩ mặc hí phục đóng vai phò mã trong vợ kịch nên đang mặc đồ màu đỏ, anh ta cười nói: “Cũng tinh mắt đấy. Lẽ ra tôi không có hứng thú gì với đám nô tài như các người đâu, nhưng cậu đang có khá nhiều tiền, mà tình cờ gần đây tôi lại đang thiếu tiền nên đành ra tay với cậu vậy”.

Ngô Bình: “Anh tưởng một tu sĩ ở tầng thứ mười Bí cảnh như anh có thể đánh bại tôi à?”

Advertisement

Tu sĩ kia cười nói: “Đến tu sĩ đứng đầu bảng Âm Dương cũng không là gì với tôi cả thì cậu là cái thá gì chứ?”

Ngô Bình nhăn mũi: “Ông Liễu, giao cho ông xử lý đó”.

Đúng là thực lực của người này rất mạnh, dẫu sao cũng là tu sĩ của vũ trụ chính, tu sĩ của Đại Ngũ Hành Giới không thể so bì được. Nhưng mới tầng thứ mười Bí cảnh gì làm được trò trống gì? So với Liễu Tam Tương thì chỉ là con muỗi thôi, ông ta chỉ bóp một cái là chết.

Rắc!

Một bàn tay chợt thò ra trong không khí, sau đó bóp lấy cổ của tu sĩ kia. Nụ cười trên mặt anh ta cứng đờ, sau đó há miệng định nói gì đó nhưng cổ đã bị bẻ gãy rồi.

Sau đó, thi thể của anh ta bốc cháy thành tro.

Cùng lúc đó, có một cái khuy cài rơi vào tay Ngô Bình. Nó có màu vàng nhạt, bên trong có một không gian rộng gấp năm lần cái túi thứ nguyên của anh. Bên trong cái khuy này có khá nhiều đồ, tất cả đều là của tên tu sĩ kia.

Ngô Bình liếc nhìn rồi nói: “Tôi bảo này ông Liễu, sau này ông đi chặn đường cướp của đi, với thực lực của ông thì mấy mà thành đại gia đâu”.

Liễu Tam Tương không hiện ra mà chỉ nói: “Công tử, chúng ta nên khiêm tốn một chút. Chẳng qua tại tên này hãm quá nên tôi mới phải ra tay thôi”.

Ngô Bình: “Ừm, về thôi”.

Cuối cùng họ cũng bình an về tới Thái Chân Môn, Ngô Bình vừa về thì đã môn phái đã nhao lên. Sau hai trận khiêu chiến vượt cấp thành công, Ngô Bình đã chứng minh thực lực của mình là vô địch dưới cảnh giới Thần Thông, giờ ai dám coi thường Thái Chân Môn nữa?

Ngô Bình hỏi Hắc Tướng: “Có thể mua dược liệu của vũ trụ chính ở đâu?”

Với tài năng hiện giờ thì dược liệu ở đây chưa đủ với Ngô Bình, anh muốn luyện chế đan dược của vũ trụ chính để nâng cao trình luyện đan.

Hắc Tướng: “Chủ nhân, tốt nhất là đến thực địa của Cửu Dương Cảnh”.

Ngô Bình: “Thực địa ư?”

Hắc Tướng: “Vâng, quy luật ở dây thông với vũ trụ chính, hầu hết là tu sĩ của vũ trụ chính sống ở đó. Thường thì người của Đại Ngũ Hành Giới như mình không thể đến đó đâu, vì rất nguy hiểm”.

Ngô Bình gật đầu: “Có cơ hội thì tôi sẽ đến đó xem sao”, anh đã có khá nhiều tiền rồi nên có thể đi mua thêm dược liệu để luyện đan.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5335


Đến bước này, Ngô Bình biết mình cuối cùng cũng có thể tu luyện cảnh giới Ẩn Tàng rồi. Tu luyện cảnh giới này có thể cường hoá bí thai, giúp nó đạt đến cực hạn và thăng hoa!

Cách này gọi là Cửu Chuyển Luyện Thai Pháp. Trong đó, bí thai tam chuyển có thể g**t ch*t bí thai bình thường do đại đa số người ngưng tụ, bí thai tứ chuyển là một trong hàng triệu! Bí thai ngũ chuyển, trăm năm mới xuất hiện một lần! Bí thai lục chuyển, nghìn năm mới có một lần! Bí thai thất chuyển, trước nay chưa ai có! Bí thai cửu chuyển, về sau sẽ không ai có!

Nhưng mỗi một lần chuyển của Cửu Chuyển Luyện Thai Pháp đều cần rất nhiều vật quý giá. Tỷ như lần chuyển đầu tiên đã cần đến rất nhiều linh dược của vũ trụ chính, thuốc trong tay Ngô Bình vẫn chưa đủ.

Vì tu luyện, anh quyết định đến Cửu Dương Cảnh một chuyển để mua đan dược. Hơn nữa, trong một lần đi này, anh phải mua đủ tất cả dược liệu từ nhất chuyển đến tam chuyển!

Cửu Dương Cảnh nằm ở phía Đông đại thế giới Ngũ Hành, giữa biển trời mênh mông, vị trí của nó vô cùng bí mật, rất ít người có thể phát hiện. Nghe nói chỉ có những người có duyên mới có cơ hội bước vào Cửu Dương Cảnh.

Không ai trong số những người xung quanh Ngô Bình từng đi Cửu Dương Cảnh, nên anh đành tự mình tìm hiểu.

Advertisement

Có một quốc gia gần biển tên là Tứ Hải. Thủ đô của nước Tứ Hải chỉ cách bờ biển vài trăm dặm nên được gọi là Hải Đô.

Hải Đô có dân số mấy chục triệu, nếu tính cả những thành phố nhỏ xung quanh dựa vào nó để sinh tồn thì dân số có thể lên tới hàng trăm triệu.

Hải Đô phát triển sầm uất do ở đây có một chợ phiên rất lớn, tên là chợ Đại Hải. Chợ Đại Hải được tổ chức bảy ngày một lần. Rất nhiều lái buôn trên biển sẽ đến đây buôn bán, tấp nập cực kỳ.

Lúc này, Ngô Bình đang ở một quán trọ khá sang trọng ở Hải Đô. Quán trọ này sang trọng đến mức chỉ chấp nhận tiền tiên, người bình thường không thể nào sống ở đây. Tất nhiên, điều kiện của quán trọ này cũng rất tốt, gian phòng nào cũng có trận pháp có thể trực tiếp liên lạc với thời không của vũ trụ chính. Sống ở đây có thể hấp thụ các loại năng lượng của vũ trụ chính, nâng cao tu vi.

Một buổi tối ở đây có giá một nghìn tiền tiên.

Ngô Bình trả tiền xong, vừa vào phòng ngồi xuống thì nghe tiếng gõ cửa. Cửa mở ra, một người ăn mặc như chưởng quỹ kính cẩn nói với anh: “Làm phiền anh rồi”.

Ngô Bình hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Người này cười đáp: “Thưa anh, quán có vé đến Cửu Dương Cảnh, anh có cần mua không?”

Ngô Bình thấy hơi lạ, bèn hỏi: “Làm sao anh biết tôi muốn đến Cửu Dương Cảnh?”

Người này cười ha ha: “Dễ đoán mà. Anh trọ ở quán này, chứng tỏ anh là tu sĩ rất giàu. Mười người giàu từ bên ngoài đến đây thì hết tám, chín người muốn đến Cửu Dương Cảnh thử vận may rồi. Nên tôi thường sẽ đến hỏi khách, hỏi mười người thì có ít nhất tám người muốn đến Cửu Dương Cảnh”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Chẳng phải người ta bảo đến Cửu Dương Cảnh cần phải có cơ duyên sao? Vé của anh có sử dụng được không?”

Người này cười nói: “Có thể nói vậy. Đường đến Cửu Dương Cảnh bị một thế lực lớn chiếm độc quyền, chỉ có người của họ mới vào được, người bên ngoài muốn vào đó phải trả tiền. Quán mới thuận tiện giúp thế lực này bán vé, thu chút tiền công thôi”.

Ngô Bình hỏi: “Có vé này là được vào Cửu Dương Cảnh?”

“Dĩ nhiên. Có vé là được vào”.

“Bán thế nào đây?”, Ngô Bình hỏi.

“Năm mươi nghìn tiền tiên một vé”, đối phương đáp.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5336


Ngô Bình hỏi: “Để vào Cửu Dương Cảnh chỉ có một con đường ấy thôi sao?”

“Tuy rằng không chỉ có một con đường, nhưng những con đường khác đều rất khó tìm, quả thật cần đến cơ duyên. Trước đó anh nói ‘cần cơ duyên mới có thể vào Cửu Dương Cảnh’ là ám chỉ những con đường khác”.

Ngô Bình chẳng muốn thử cái cơ duyên gì đấy. Anh vẫn mua một vé dù giá khá đắt.

Nhận tiền xong, người này nói: “Thưa anh, Cửu Dương Cảnh vô cùng nguy hiểm, nên không nhiều người dám đến đó. Nhưng phàm là người đi đến đó đều có thực lực rất mạnh. Anh nhất định phải cẩn thận”.

Ngô Bình hỏi: “Anh có biết mỗi ngày có bao nhiêu người vào Cửu Dương Cảnh không?”

“Khó nói, lúc đông thì một ngày vài trăm người, lúc vắng thì vài chục người. Tính trong một năm nay thì đã có ba mươi, bốn mươi nghìn người vào đó rồi”.

Ngô Bình híp mắt lại. Một năm có ba mươi, bốn mươi nghìn người, thế thì tiền vé thu được lên đến một, hai tỷ tiền tiên!

Advertisement

Sau khi đối phương rời khỏi, Ngô Bình quan sát vé trong nay. Đây là một tấm thẻ làm bằng kim loại, to bằng bàn tay, bên trên có khắc ký hiệu và phù văn, cầm rất nặng tay.

Anh không vội đi ngay, muốn đến chợ Đại Hải xem trước.

Thay đồ xong, anh đi đến chợ Đại Hải. Chợ Đại Hải là chợ phiên ngoài trời quy mô lớn, bán mọi thứ, nhưng phần lớn là đồ liên quan đến người tu hành.

Anh đến ven chợ đã nhìn thấy dòng người qua lại tấp nập, trải dài tít tắp. Một quầy ở gần anh bán đao kiếm, xa hơn chút nữa là quầy bán đan dược.

Đan dược cấp hai được đặt tuỳ tiện dưới đất và rao bán như thế.

Ngô Bình không khỏi cảm thán, tu chân của thế giới này thật nhiều!

Anh từ rìa đi vào trong, dạo hồi lâu mà vẫn không tìm được thứ mình cần, ví dụ như linh dược của vũ trụ chính. Đang định rời đi, anh chợt nghe phía sau có người trò chuyện.

“Hình như đi về phía trước thêm chút nữa mới đến quầy thuốc. Nghe bảo hôm nay nhập thêm rất nhiều dược liệu mới, nhưng phẩm chất không dễ phán đoán”.

“Ừ, lát nữa chỉ đành thử vận may thôi”.

Ngô Bình thoáng giật mình, bèn thả chậm tốc độ để bám theo hai người này, muốn xem họ định đi đến đâu.

Đi được mười mấy phút, hai người họ bước vào một căn nhà ba tầng được xây tạm. Nhà có diện tích hơn trăm mẫu, không có cửa sổ, chỉ có một lối vào và một lối ra.

Thấy hai người bước vào, Ngô Bình cũng đi đến lối vào. Đã có một hàng người rất dài xếp trước lối vào, chốc chốc lại phải dừng.

Ngô Bình ước tính, nếu cứ chờ như thế thì anh phải chờ ít nhất nửa giờ. Đúng lúc này, có người bước đến hỏi anh: “Anh muốn mua số không?”

Ngô Bình hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

Người này cười toe toét: “Một vị trí trong hai mươi người đầu tiên, một trăm tiền tiên”.

Ngô Bình không muốn chờ, bèn đáp: “Mua một số”.

Sau khi nhận tiền, đối phương đưa Ngô Bình đến đầu hàng, vỗ vai một trong số đó. Người này bèn rời đi, để Ngô Bình vào thế chỗ vừa để trống.

Những người xung quanh đã quen với chuyện này, không ai nói gì.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5337


Gã này cười khẩy: “Không cần biết anh có phải mua bằng tiền hay không, quy tắc ở nơi này là không được chen hàng. Anh quay về xếp hàng lại đi”.

Ngô Bình biết mình bị người ta chơi khăm, bèn bảo: “Nói thẳng đi, cần bao nhiêu tiền?”

Gã này mỉm cười, tỏ vẻ “anh biết điều đấy”, đoạn giơ lòng bàn tay ra: “Đưa thêm một trăm nữa, tôi cho anh vào trong”.

Ngô Bình lấy ra một trăm tiền tiên, đập vào lòng bàn tay gã. Cú đập này khiến gã lấy tiền tê dại cả người, chỉ biết đứng im tại chỗ. Sau khi Ngô Bình rời đi khoảng nửa phút, cơ thể gã bỗng nhiên phồng to rồi “bùm” một tiếng, nổ thành một màn sương máu!

Ngô Bình tiến vào tầng một, phát hiện ánh sáng trong này rất tối, trước mỗi quầy hàng đều thắp một ngọn đèn không mấy sáng sủa.

Người ở tầng một rất nhiều. Có nhiều quầy hàng, trước mỗi quầy đều có không ít người đang đứng. Anh nhìn kỹ hơn, thấy một số hàng hoá được quầy hàng bày biện thật sự là dược liệu của vũ trụ chính. Tất nhiên, đa số chỉ là cỏ bình thường của vũ trụ chính, không tính là dược liệu.

Advertisement

Anh đi đến trước một quầy hàng, thấy tất cả cỏ dại từ vũ trụ chính đều được đặt trên đó. Song cỏ dại ở đây cũng toả ra khí tức mãnh liệt, tạo cho người ta cảm giác “linh khí rất mạnh”. Dân địa phương rất khó phân biệt đây là cỏ hay là thuốc.

Thấy Ngô Bình chú ý đến dược liệu của mình, chủ quầy bèn cười nói: “Anh xem đi, chỗ tôi toàn là dược liệu thượng hạng, giá cả lại rẻ, một cây chỉ có giá năm mươi tiền tiên thôi”.

Ngô Bình nghĩ bụng, có bán năm hào tôi cũng không mua! Anh khẽ gật đầu, đi dọc theo con đường nhỏ ở giữa quầy hàng. Đi con đường này rất khó thấy được linh dược thật sự, đa số là cỏ dại hoặc là hoa, quả bình thường.

Anh đi từ đầu này đến đầu bên kia, tuy cũng nhìn thấy vài vị thuốc, nhưng chúng đều rất bình thường, không lọt vào mắt anh. Ngô Bình không khỏi thất vọng. Nơi quỷ quái này e là chẳng có linh dược thật sự, đến đây đúng là phí thời gian.

Khẽ lắc đầu, anh chuẩn bị rời khỏi đây, ngay cả tầng hai cũng chẳng buồn lên.

Khi vòng trở về, anh đi một con đường khác, hai bên có những quầy hàng lớn nhỏ tương tự, sản phẩm được bán đa số là hoa, cỏ bình thường.

Đi được nửa đường, anh chợt ngửi thấy một mùi thơm nhẹ, bèn dừng lại ngó quanh quất. Sau đó anh phát hiện mùi hương toả ra từ một quầy hàng cách đây hai con đường.

Ngay lập tức, anh khẽ tung người bay lên rồi đáp xuống trước quầy hàng ấy. Lúc này có mười mấy người đang đứng trước quầy hàng và trả giá với chủ quầy.

Ngô Bình nhanh chóng quét mắt nhìn quanh, phát hiện có một đoá hoa kém nổi bật trong một bụi cỏ dại. Hoa màu vàng kim, toả ra mùi thơm nồng. Ngoài hương hoa, nó chẳng mọc chiếc lá nào, chỉ có thân cây to bằng ngón tay, trên thân có đường vân màu vàng sẫm rất mờ.

Anh lấy bừa một nhúm cỏ dại, trong đó bao gồm cả cây hoa này, đoạn hỏi: “Chủ quầy, cái này bao nhiêu tiền?”

Chủ quầy liếc qua rồi đáp: “Một nghìn đi”.

Ngô Bình hỏi: “Tôi mua nhiều, bán rẻ một tí nhé. Năm trăm, được không?”

Chủ quầy vốn chỉ bán cỏ dại, vờ kiên trì một hồi, cuối cùng cũng bán với giá năm trăm tiền tiên.

Ngô Bình cất hoa vào nhẫn chứa đồ rồi đi tiếp. Nhưng anh không phát hiện được linh dược nào vừa ý ở tầng một nữa.

Anh vốn định rời đi. Nhưng việc phát hiện cây hoa kia đã làm anh hứng thú trở lại, quyết định lên tầng hai xem thử.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5338


Lên cầu thang là đến tầng hai. Không ngờ ở đây vẫn có người thu tiền. Họ bảo người bình thường không được vào tầng hai, muốn vào thì phải trả một nghìn tiền tiên.

Ngô Bình lười dông dài, đưa tiền rồi vào tầng hai.

Quầy hàng ở tầng hai ít hơn ở tầng một đến tám mươi phần trăm. Tuy ở đây cũng có nhiều linh dược giả, nhưng linh dược thật sự quả thật nhiều hơn không ít.

Anh dạo một vòng, chọn mua được mấy chục cây linh dược. Giá cũng không quá cao, loại rẻ thì vài trăm tiền tiên, loại đắt thì vài chục nghìn tiền tiên. Có điều, phẩm cấp của số linh dược này đều không cao, cao nhất chỉ là linh dược cấp bốn.

Cuối cùng, anh lên đến tầng ba. Muốn vào tầng ba vẫn phải trả tiền, lần này họ thu ba nghìn tiền tiên.

Chỉ có hơn một trăm quầy hàng trên tầng ba, nằm rải rác ở khắp nơi. Không nhiều người đến đây. Dù sao thì cũng chẳng mấy ai muốn bỏ ra vài nghìn tiền tiên để xem náo nhiệt.

Advertisement

Sau khi dạo quanh một vài quầy hàng, Ngô Bình phát hiện một trong những quầy hàng đó bày bán vài củ trông như củ gừng, đã nảy mầm.

Thấy Ngô Bình ghé xem, người chủ quầy đã lâu không có khách đến mua lập tức cất lời: “Anh bạn, đây là linh hoa của vũ trụ chính. Mua về chỉ cần thả vào nước, nó sẽ mọc lá trong vòng từ ba đến năm ngày, sau đó nở hoa”.

Ngô Bình nhìn thoáng qua, cảm thấy có gì đó không ổn, bèn dùng năng lực nhìn thấu vạn vật để quan sát. Anh phát hiện trong củ ẩn chứa hai mươi không gian thứ nguyên, mỗi không gian đều chứa đựng một loại dược lực.

Không ngờ trong củ lại có không gian thứ nguyên! Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy loại thuốc này. Dù là linh dược cấp mười cũng không thể chứa không gian đâu nhỉ?

Anh điềm tĩnh hỏi: “Đây là gừng sao? Bao nhiêu tiền một cân?”

Chủ quầy không hề tức giận, cười nói: “Anh lại đùa rồi, đây làm sao là gừng được, là linh hoa đấy”.

“Vậy anh có bao nhiêu?”, Ngô Bình hỏi: “Tôi thích trồng hoa cỏ lắm, để tôi về trồng thử”.

Chủ quầy cười đáp: “Cũng không có nhiều”, nói đoạn bèn lấy ra một ít từ trong chiếc túi bên cạnh.

Ngô Bình đếm qua, có khoảng năm, sáu mươi củ, nhưng chỉ có ba củ trong số đó có chứa không gian thứ nguyên. Anh đoán, có lẽ linh dược này cố tình sinh trưởng trong số hoa củ này để không bị thiên địch phát hiện.

Ngô Bình gật đầu: “Được, tôi mua hết. Anh tính bao nhiêu tiền?”

Sau một hồi trả giá, cuối cùng anh mua toàn bộ số củ ấy với giá mười lăm nghìn tiền tiên.

Lấy hàng xong, anh lại đến quầy hàng khác. Đúng lúc này, anh nhìn thấy phía xa có ai đó đang cuộn một gói đồ, phăm phăm đi ra với vẻ tức giận, còn rống lên với người khác: “Đồ mù, không biết nhìn bảo vật, bây giờ anh muốn mua thì tôi cũng không bán đâu!”

Người đó đi ra ngoài, lúc lướt ngang qua Ngô Bình, anh ngửi được một mùi đắng rất lạ. Anh bèn giật mình gọi lại, cười hỏi: “Ông chủ, là bảo vật gì vậy, có thể cho tôi xem thử không?”

Đối phương quan sát Ngô Bình một lúc: “Anh biết nhìn hàng chứ?”

Ngô Bình cười đáp: “Biết nhìn hay không, lát nữa anh sẽ rõ ngay”.

Người này suy nghĩ vài giây, sau đó lại trải gói đồ ra đất, bên trên có một cây nhân sâm rất lạ. Nhân sâm này do năm cây nhân sâm cùng sinh trưởng và kết hợp lại mà thành, hơn nữa, mỗi một cây nhân sâm đều có hình người. Ở giữa nhân sâm mọc ra chồi non, mùi vị đắng toả ra từ đó.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5339


Chủ quầy kia rất vui mừng, cười nói: “Anh quả nhiên biết nhìn hàng. Thế này đi, một giá một, năm trăm nghìn tiền tiên”.

Thấy có người vây quanh mình, anh không trả giá nữa, đáp ngay: “Được, tôi mua với giá năm trăm nghìn”.

Hai bên một tên giao tiền, một tay giao hàng. Sâm vừa đến tay anh, đã có một ông lão râu trắng bước đến: “Cậu nhóc à, cậu bị lừa rồi. Thứ này không phải là nhân sâm thật mà là sâm nhân tạo do con người trồng, có thể mua được dễ dàng ở vũ trụ chính, không đáng tiền”.

Ngô Bình đáp: “Có phải là sâm nhân tạo hay không thì tôi cũng đã mua rồi, cũng hết cách”.

Ông lão cười bảo: “Thế này đi, cậu bán nó lại cho tôi”.

Ngô Bình cười hỏi: “Ông muốn mua?”

Advertisement

Ông lão đáp: “Ừm. Tôi thấy cậu đáng thương quá. Thế này nhé, tôi trả năm nghìn tiền tiên, cậu bán nó cho tôi”.

Ngô Bình lắc đầu: “Nhưng tôi đã mua nó với năm trăm nghìn, tôi sẽ không bán lại”.

Ông lão cười nói: “Xem ra cậu không biết tôi”.

Ngô Bình chớp mắt: “Lẽ nào ông là nhân vật lớn gì à?”

Ông lão lộ vẻ đắc ý: “Cũng không hẳn là nhân vật lớn gì. Nhưng ở chợ Đại Hải này, không ai không dám trái lời tôi nói”.

Ngô Bình hỏi: “Vậy ý của ông là?”

“Bán sâm cho tôi với giá năm nghìn tiền tiên, tôi bảo đảm cậu có thể an toàn rời khỏi đây”.

Ngô Bình hỏi: “Nếu tôi không bán thì không thể an toàn rời khỏi đây sao?”

Ông lão cười hề hề, tuy không hề nói gì nhưng tỏ rõ ý này: Không bán lại sâm cho tôi với giá rẻ thì đừng hòng sống sót rời khỏi nơi này!

Ngô Bình gật gù: “Con người tôi chẳng có ưu điểm gì ngoài to gan. Nếu ông không sợ chết thì cứ gây sự với tôi đi”. Dứt lời, anh quay người đi thẳng.

Rời khỏi chợ Đại Hải, anh cố ý đi theo hướng vắng vẻ, chẳng bao lâu sau đã đến một nơi không người.

Chỉ giây lát sau, ông lão đã dẫn theo hai tuỳ tùng xuất hiện. Hai tuỳ tùng này đều là cao thủ Bí cảnh tầng bảy. Có họ bên cạnh, ông ta rất tự tin, cười bảo: “Sao nào, tôi nói được làm được đấy. Bây giờ thì ngay cả năm nghìn tiền tiên, cậu cũng không lấy được đâu, còn mất luôn cái mạng cỏn con của mình!”

Ngô Bình đáp: “Tôi có thể không giết ông, nhưng ông phải dùng tiền đổi mạng. Ông huênh hoang như vậy, chắc hẳn kiếm được nhiều tiền lắm nhỉ? Lấy ra hết đi!”

Ông lão sửng sốt, sau đó nổi giận: “Cậu đang ăn nói ngông cuồng gì vậy? Cướp tiền của tôi? Cậu có năng lực này sao? Lên, tẩn nó một trận cho tôi!”

Hai cao thủ Bí cảnh tầng bảy lập tức xông lên. Nhưng họ còn chưa đến gần Ngô Bình đã bị một sức mạnh vô hình từ phía trên trấn áp.

“Ầm!”

Cơ thể cả hai lún xuống lòng đất, bị một sức mạnh kỳ lạ áp chế đến mức không thở nổi, chẳng mấy chốc đã bất tỉnh rồi chết.
 
Back
Top Dưới