Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 5180


Các tiêu sư giận dữ, Ngô Bình nói: “Chúng tôi là tiêu cục nào liên quan gì đến anh, chẳng lẽ anh định cướp của chúng tôi sao?”

Người kia cười ha ha: “Vậy phải xem tâm trạng ông đây, tâm trạng ông đây không tốt, nói cướp thì sẽ cướp đấy!”

Ngô Bình bưng chén trà uống một ngụm, vẻ mặt vẫn vô cảm.

Người này áp sát, nhổ nước bọt vào chén trà của Ngô Bình, lạnh lẽo nói: “Ông đây hỏi anh đấy, các anh là người tiêu cục nào?”

“Phù!”

Ngực người này đột nhiên bị đánh một quyền, sau đó Ngô Bình nắm tóc anh ta đi ra tới cửa, rồi một cước đá bay cả trăm mét, thi thể nặng nề rơi mạnh xuống đất ở phía xa.

Advertisement

Đá chết đối phương, anh lại đi đến bàn đối diện, một chân đá ngã bàn, canh cơm rượu đổ đầy lên đám người, ai ai cũng chửi mắng nhảy dựng lên ra tay với Ngô Bình.

Ngô Bình lao qua đá một cước, thoáng chốc, người của ba bàn đều bị anh đánh ngã dưới đất, người bị thương nhẹ nhất cũng gãy một cánh tay và một chân.

Tất cả mọi người đều đứng dậy, ánh mắt kinh sợ nhìn quái vật này.

Ngô Bình quét mắt nhìn bọn họ, nói: “Bây giờ các anh còn muốn biết tôi là của tiêu cục nào không?”

Không ai dám lên tiếng, thậm chí không ai dám ngẩng đầu, bọn họ chỉ nhìn xuống đất.

Ngô Bình hừ lạnh: “Một đám phế vật, giả vờ là ông này ông kia. Còn dám gây chuyện với tôi nữa, ông đây đánh các ngươi chết hết!”

Anh tiếp tục quay về vị trí của mình, bảo các tiêu sư mau chóng ăn cơm.

An xong, anh nhìn ngựa mà đám người kia cưỡi rất khỏe mạnh, ít nhất là tốt hơn xe của bọn họ rất nhiều, vì vậy cho người cột ngựa của bọn chúng vào xe hàng mình, rồi cho mỗi người chọn một con ngựa.

Người bên trong vẫn còn đang đau đớn r*n r*, thấy ngựa mình bị lấy đi thì cũng bất lực, mãi đến khi nhóm người Ngô Bình đi xa rồi mới dám mắng mấy câu.

“Tên khốn nạn kia, sao phải kiếm chuyện với cái tên sát tinh này chứ!”. Có người tức giận nói.

“Rốt cuộc người này lai lịch thế nào, thực lực cũng quá kinh khủng. Các anh nói xem, có phải chính anh ta đã cướp mấy dược liệu kia không?”

“Không thể đâu? Bọn họ phải áp hàng, nếu cướp dược liệu, thì dược liệu phải giấu ở đâu?”

“Đám người đó đúng là khả nghi, lập tức quay về tông bẩm báo, cử cao thủ đi điều tra bọn họ!”. Một người trong đó nói.

Đổi ngựa, tốc độ nhóm Ngô Bình nhanh hơn không ít, đến khi trời tối, đã đi thêm được mấy trăm dặm. Lân này, bọn họ trú ở một thôn trang, tìm một nhà dân xin tá túc.

Ban đêm, Ngô Bình bắt đầu lợi dụng rất nhiều dược lực trong thân thể kia, bắt đầu luyện đan. Từ trong cả nghìn loại thuốc kia, anh lấy ra một trăm lẻ sáu loại, lần lượt điều chỉnh, chậm rãi ngưng tụ thành một luồng dược khí trong thân thể.

Luồng dược khí này có sự thay đổi kỳ lạ, khi toàn bộ dược lực đã đạt đến yêu cầu thì Ngô Bình lập tức đưa ra khỏi cơ thể, thông qua cách ngưng tụ giữa hai bàn tay.

Hai tay anh tạo đủ loại đan quyết, sức mạnh huyền diệu tác dụng lên đan khí. Đan khí bắt đầu co lại, cuối cùng ngưng tụ thành ba viên đan dược lớn bằng hạt đậu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5181


Anh nói: “Dùng đan dược này, sau đó đột phá đến Bí Cảnh tầng một”.

Đại tiêu sư này tên Mã Bảo Thắng, anh ta nhận đan dược bằng hai tay, không dám tin là thật, run giọng nói: “Tiêu sư Ngô, đan dược này thật sự cho tôi sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Nền tảng anh không tệ, cộng thêm Luyện Khí cấp mười đã nhiều năm, là người duy nhất phù hợp điều kiện. Nuốt xuống đi, tôi muốn xem hiểu qua thử”.

Mã Bảo Thắng nuốt xuống đan dược, sau đó ngồi xếp bằng dưới đất, cảm nhận dược lực. Mấy phút sau, một luồng năng lượng vận chuyển trong thân thể anh ta, chính là bí lực.

Bí lực này lập tức trợ giúp Mã Bảo Thắng tiến vào trạng thái huyền diệu. Ngô Bình lập tức niệm chú một tràng dài bên cạnh tai anh ta, giúp anh ta tu luyện Bí Cảnh.

Đến khi trời sáng, cuối cùng Mã Bảo Thắng cũng tìm được thần chú tương ứng với hai loại bí lực bản thân tu luyện, anh ta lập tức luyện tập cực khổ.

Advertisement

Nhưng sau khi trời sáng, đội tiêu sư lại chạy gấp rút, Ngô Bình bèn anh ta ngồi trên xe áp hàng tu hành.

Cứ như vậy chớp mắt đã ba ngày, trong ba ngày đó, cuối cùng Mã Bảo Thắng đã chính thức trở thành tu sĩ Bí Chú Cảnh, trở thành nhân vật chỉ một trong mười vạn người.

Mà mấy ngày nay, Ngô Bình cũng tu luyện Bí Pháp thứ hai, Ngũ Hành Độn Địa Thuật.

Ngũ Hành Độn Địa Thuật này, chỉ cần dùng thì có thể trong thời gian ngắn chạy thoát được mấy trăm dặm thậm chí là hơn nghìn dặm, hơn nữa lúc chạy trốn còn có thể mang theo vật phẩm và người khác.

Hôm nay, mọi người đường trên đường, bỗng nhìn thấy phía sau có mười mấy người bay trên không về phía bọn họ.

Lúc này, Ngô Bình vừa mới tu luyện thành công Ngũ Hành Độn Địa Thuật, anh quay đầu nhìn, lập tức vung tay, một luồng sáng vàng bao phủ cả đội tiêu sư.

Giây tiếp theo, đội tiêu sư bỗng nhiên không thấy đâu, mấy phút sau, đội tiêu sư đã xuất hiện trên con đường cách đó tám trăm dặm.

Các tiêu sư há hốc mồm, tiêu sư lớn tuổi kích động nói: “Độn Thuật, đây là Độn Thuật! Tiêu sư Ngô, anh đúng là thần mà!”

Ngô Bình thản nhiên nói: “Đối phương trong thời gian ngắn sẽ không đuổi kịp, chúng ta đi lên tìm chỗ nghĩ ngơi trước đã”.

Ở bên kia, sau khi đám người đuổi đến nơi nhóm Ngô Bình biến mất, ai ai cũng kinh ngạc. Dẫn đầu là một tu sĩ Thần Thông, ông ta nhíu mày, nói: “Vừa nãy mới chớp vàng một cái, ánh ta đã không thấy dấu rồi, chẳng lẽ là Độn Thuật?”

Người bên cạnh nói: “Diệp trưởng lão, nhiều người và vật chuyển đi như vậy, cho dù là người cũng không thể làm được đúng chứ? Đám người này rốt cuộc là ai, sao lại có năng lực như vậy!”

Diệp trưởng lão hừ lạnh: “Bất kể là ai, người dám động đến Thiên Tướng Tông chúng ta, đều phải trả giá, tiếp tục đuổi!”

Đội tiêu sư của Ngô Bình lại đi thêm mấy chục dặm, thì thấy một thành phố nhỏ, tuy không lớn nhưng thứ gì cũng có.

Sau khi đội tiêu sư vào thành, Ngô Bình nhìn thấy trên đường phố rất náo nhiệt, hơn nữa chuyện khiến anh bất ngờ là nơi này có một tiệm thuốc rất lớn.

Hôm nay trên người anh có hơn nghìn vạn Linh Tê, đúng lú có thể dùng để mua ít dược liệu. Anh đưa đội tiêu sư dừng lại ở nhà nghỉ cách đó không xa, bảo nhân viên cho ngựa ăn cỏ uống nước, các tiêu sư ăn uống nghỉ ngơi, còn anh thì cả người phong trần mệt nhọc đi đến tiệm thuốc.

Tiệm thuốc này có không ít linh dược, nghe khách bên trong nói chuyện, anh mới biết tiệm thuốc này thuộc thế gia luyện đan nhà họ Diệp.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5182


Dạo một vòng, anh mua mười mấy loại dược liệu rồi rời đi. Quay về nhà nghỉ, anh bảo các tiêu sư ra ngoài dạo một vòng, thám thính tình hình nhà họ Diệp.

Một tiếng sau, tiêu sư chếnh choáng say quay về, nói đơn giản với Ngô Bình những gì nghe ngóng được.

Nhà họ Diệp là thế gia luyện đa, ba trăm năm trước đã có một thầy luyện đan, một trăm năm trước lại có một vị. Thầy luyện đan đầu tiên tuy đã qua đời, nhưng hậu sinh khả úy, người thứ hai là một thầy luyện đan cấp bốn!

Thiên hạ hiện tại, đa phần thầy luyện đan là cấp một hoặc hai, thầy luyện đan cấp bốn rất rất hiếm có. Bởi vì thầy luyện đan cấp bốn có thể luyện chế được đan dược trân quý. Đây cũng là nguyên do mà nhà họ Diệp có thể đứng vững mấy trăm năm, thành lập Diệp Thành.

Đan sư cấp bốn đã có thể luyện chế rất nhiều đan dược, bọn họ thường sẽ có loại đan dược đặc thù của riêng mình. Nhà họ Diệp chỉ dựa vào một đan sư cấp bốn mà kiếm được gia sản hàng trăm triệu.

Advertisement

Ngày nay, nhà họ Diệp đã mở hơn một trăm hiệu thuốc và hai mươi lăm cửa hàng đan dược ở nhiều nơi. Chỉ riêng những cơ sở này có thể mang lại hàng tỷ đồng tiền Linh cho nhà họ Diệp mỗi năm.

Sau khi nhà họ Diệp có tài nguyên liền bắt đầu dốc sức bồi dưỡng con cháu, hiện tại nhà họ Diệp có mười lăm đan sư cấp một, năm đan sư cấp hai, hai đan sư cấp ba. Những đan sư này đều là những cỗ máy kiếm tiền, hàng năm mang lại khối tài sản khổng lồ cho nhà họ Diệp.

Sau khi nghe tình hình của nhà họ Diệp, Ngô Bình nói: "Xem ra ngay cả đan sư cấp một cũng có địa vị rất cao, hàng năm có thể kiếm được rất nhiều tiền".

Tiêu sư già: "Đúng vậy, thế giới này thiếu rất nhiều đan sư, chỉ cần là đan sư, đi tới nơi nào cũng sẽ nổi tiếng".

Ngô Bình: "Trong thành này có đan đường không?"

Tiêu sư già: "Thành phố này quá nhỏ, không có đan đường".

Ngô Bình gật đầu: "Ông lại đi điều tra một chút, trong tay tôi có một loại đan dược có thể giúp đột phá Bí cảnh, xem giúp tôi có thể bán nó hay không".

Tiêu sư già: "Ngô tiêu đầu, cậu có bao nhiêu đan dược?"

Ngô Bình suy nghĩ một lúc: "Ông cứ nói có năm viên cả thảy và sẽ bán cho đến khi hết".

Tiêu sư già: "Được. Loại đan dược này nhất định sẽ cháy hàng, bán cũng dễ".

Tiêu sư già đi hỏi chuyện mua bán, Ngô Bình ở lại quán trọ, nỗ lực tu luyện Bí cảnh tầng thứ tư.

Tầng thứ tư của Bí cảnh được gọi là cảnh giới Chân Phù. Ở tầng này cần dùng tất cả các bí pháp đã tu luyện để ngưng tụ thành chân phù, cất vào trong cơ thể. Khi được sử dụng, chân phù sẽ giải phóng pháp lực thuần túy. Thậm chí, nếu chân phù đủ mạnh, có thể trong nháy mắt bộc phát ra bí pháp mạnh gấp mười lần thông thường!

Ngoài việc ngưng tụ chân phù, còn có thể sử dụng chân phù để vẽ bùa. Chân phù số lượng có hạn, nhưng số lượng bùa có thể vẽ ra không hạn chế. Cho nên tu sĩ cảnh giới Chân Phù vô cùng đáng gờm, trong tay bọn họ có thể có rất nhiều sát phù và các loại bùa phòng ngự.

Hiện tại, Ngô Bình mới chỉ lĩnh hội được hai loại bí pháp. Một là thuật Đại Thuấn Sát, hai là thuật Ngũ Hành Độn Thổ. Hai bí thuật này, một để trốn thoát và một để giết kẻ thù, vậy là đủ cho anh.

Lúc này, trong cơ thể anh đã tích tụ một lượng đáng kể pháp lực, những pháp lực này cô đọng lại, từ từ chuyển hóa thành một tấm bùa đầy sát khí, đó chính là Đại Thuấn Sát chân phù.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5183


Ngay khi anh ngưng tụ ra Đại Thuấn Sát chân phù, tiêu sư già cũng đã quay lại, ông ấy cười nói: "Ngô tiêu đầu, tôi đã tìm được người mua, tôi hẹn gặp ông ta ở một nhà hàng".

Ngô Bình gật đầu: "Giá khoảng bao nhiêu?"

Tiêu sư già duỗi ra năm ngón tay, cười nói: "Đối phương nói nếu đan dược là thật, cho dù là đan phẩm kém nhất thì cũng nguyện ý trả năm mươi nghìn tiền Linh!"

Ngô Bình: "Năm mươi nghìn tiền Linh không nhiều, đan dược của tôi chắc chắn phải đắt hơn thế".

Tiêu sư già: "Ngô tiêu đầu, thời gian hẹn là tối nay, vẫn còn một hoặc hai giờ nữa".

Ngô Bình: "Được, vậy đến lúc đó ông hãy đi cùng tôi".

Advertisement

Tiêu sư già: "Được".

Vừa lúc đến giờ cơm tối, sau khi sắp xếp bữa ăn cho các tiêu sư, Ngô Bình và tiêu sư già đi đến một nhà hàng cách đó không xa.

Tầng một của nhà hàng vắng vẻ không có khách hàng. Ngô Bình và tiêu sư già được mời lên tầng ba ngay khi vừa bước vào.

Có hai người đang ngồi trên tầng ba, một người tầm tuổi trung niên và một người thanh niên. Người đàn ông trung niên nhìn thấy tiêu sư già thì cười nói: "Hai vị, mời ngồi".

Ngô Bình ngồi xuống còn tiêu sư già đứng bên cạnh anh.

Người đàn ông trung niên cười nói: "Tôi họ Chung, nghe lão đây nói cậu có một loại đan dược có thể giúp đột phá Bí cảnh, tôi rất có hứng thú nên đã hẹn gặp cậu ở đây để xem đan dược cậu có trong tay".

Ngô Bình: "Được thôi, có điều giá trước ông đưa ra quá thấp. Đan dược của tôi là đan thượng phẩm, chỉ có năm mươi nghìn tiền Linh thì không mua được".

Vừa nói, anh vừa lấy ra một cái bình ngọc đặt lên bàn.

Người đàn ông trung niên hai tay cầm lấy bình ngọc, mở nắp, đổ ra một viên đan dược. Ông ta ngửi ngửi, cẩn thận quan sát một hồi rồi cười nói: "Loại đan dược này tác dụng nhất định phải dùng mới biết, không biết liệu tôi có thể thử thuốc không?"

Ngô Bình: "Đương nhiên, viên đan dược đầu tiên này, tôi tính cho ông giá một trăm nghìn tiền Linh".

Người đàn ông trung niên cau mày: "Người anh em, giá đó quá cao. Nếu như đan dược của cậu không có tác dụng tốt, tôi trả từng đó tiền chẳng phải là lỗ nặng sao?"

Ngô Bình đáp: "Nếu ông đến đây để mua đan dược thì hẳn ông phải là một chuyên gia. Ngay cả khi ông không phải là chuyên gia, xung quanh ông cũng nhất định phải có một chuyên gia, cho nên đừng nói rằng ông đang ở thế bất lợi. Đến giờ, đan dược của tôi thế nào chắc ông cũng đã rõ mười mươi rồi".

Người đàn ông trung niên cười "ha ha" nói: "Xem ra anh bạn rất có lòng tin vào đan dược của mình. Được, viên này tính giá một trăm nghìn tiền Linh, giá cả số đan dược còn lại thì bàn sau".

Ông ta lập tức ra lệnh cho người thanh niên bên cạnh nuốt viên đan dược. Người thanh niên nuốt xuống, sau đó ngồi xếp bằng để cảm nhận dược lực của nó. Chẳng mấy chốc, anh ta bước vào một trạng thái huyền diệu. Là một tu sĩ luyện Khí cấp mười, anh ta biết trạng thái này rất hữu ích cho việc hấp thụ bí lực và tu luyện bí chú.

Sau mười lăm phút, người thanh niên đột nhiên bắt đầu tụng thần chú. Ngô Bình phát hiện ra rằng câu thần chú mà anh ta niệm không hoàn chỉnh mà chỉ là một đoạn nhỏ, hơn nữa một số chỗ trong đoạn này phát âm vẫn còn sai.

Nhưng dù vậy, chàng trai trẻ nhanh chóng tu luyện được bí chú đầu tiên của mình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5184


Người đàn ông trung niên cười nói: "Công hiệu thần kỳ như vậy, một trăm năm mươi nghìn tiền Linh cũng không đắt, không biết cậu lấy được đan dược này ở đâu?"

Ngô Bình: "Đan dược ở đâu ra là chuyện của tôi, ông không cần nghe ngóng".

Người đàn ông trung niên gật đầu: "Vậy được, tôi không hỏi nữa. Nhưng sau này nếu tôi muốn mua những loại đan dược khác, cậu có thể cung cấp chúng cho tôi không?"

Ngô Bình: "Hiện tại trong tay tôi chỉ có loại đan dược này, về phần sau này có thể hợp tác hay không thì còn phải xem duyên phận".

Người đàn ông trung niên nói: "Được, bốn viên đan dược còn lại tôi muốn mua hết, tổng cộng là bảy trăm nghìn tiền Linh. Đây là phiếu tiền, xin mời nhận lấy".

Người đàn ông trung niên vui vẻ lấy ra một tờ phiếu tiền trị giá bảy trăm nghìn tiền Linh đặt lên bàn. Sau khi kiểm tra phiếu tiền, tiêu sư già cất nó đi trước.

Advertisement

Ngô Bình lấy ra bốn viên đan dược còn lại, đặt lên bàn rồi đứng dậy rời đi.

Sau khi rời khỏi nhà hàng, Ngô Bình và tiêu sư già rẽ vào một con hẻm. Đi được một lúc, bốn bóng người xuất hiện trước ngõ, mỗi người đều toát ra sát khí.

Ngô Bình nói với tiêu sư già: "Ông nhìn thấy chưa, bọn họ đã lên kế hoạch từ sớm rồi".

Tiêu sư già cả giận nói: "Mấy kẻ này đúng là không biết giữ chữ 'tín'!"

Những người đối diện không nói gì, lặng lẽ rút vũ khí ra, cùng nhau xông về phía hai người Ngô Bình. Bốn người này đều là cao thủ Bí cảnh tầng thứ tư trở lên, mỗi người đều có thủ đoạn rất lợi hại.

Ngô Bình sử dụng Đại Thuấn Sát chân phù, trong con hẻm đột nhiên dâng lên một màn sương mù, ẩn phía sau là một đạo sát quang lập lòe. Sau đó, bốn cái đầu lần lượt rơi xuống đất, những kẻ này đã bị Ngô Bình chém chết khi còn chưa kịp ra tay!

Ngô Bình thậm chí không thèm nhìn lại mấy cái xác mà lập tức bỏ đi cùng tiêu sư già. Vài phút sau khi họ rời đi, người đàn ông trung niên xuất hiện trong con hẻm cùng với mấy tên tùy tùng. Ông ta liếc nhìn mấy thi thể trên mặt đất, mặt biến sắc, nghiến răng nói: "Đối phương là cao thủ hàng đầu!"

Phía sau có một người hỏi: "Chú Hai, đối phương có phải là tu sĩ cảnh giới Thần Thông không?"

Người đàn ông trung niên lắc đầu: "Khó nói, nhưng thực lực của hắn ta chắc chắn phải ở tầm đó!"

"Làm sao bây giờ, có đuổi theo nữa không?", một người hỏi.

Gã đàn ông trung niên: "Yên tâm đi, người của bọn chúng nhất định còn ở trong thành. Phái người đi truy lùng tung tích của bọn chúng, trên người kẻ này nhất định không chỉ có một loại đan dược, nhất định phải tra khảo xem những đan dược này từ đâu tới. Nếu không phải hắn luyện chế, vậy ai là người luyện chế".

"Đúng vậy! Chỉ cần có thể khống chế một đan sư, nhà họ Chung tương lai sẽ phát triển thịnh vượng!"

Sau khi trở lại khách đ**m, tiêu sư già lau mồ hôi nói: "Ngô tiêu đầu, thực lực của cậu quá kinh khủng. Tôi cảm thấy bọn họ đều là cao thủ Bí cảnh, vậy mà một chiêu của cậu cũng đỡ không nổi!"

Ngô Bình không ngại nói ra sự thật với tiêu sư già: "Bí lực mà họ tu luyện quá thấp cấp, những câu bí chú mà họ tu luyện cũng không đầy đủ, thậm chí còn có sai sót. Vì vậy, mặc dù tôi mới đang ở Bí cảnh tầng thứ tư nhưng đám người này kém xa tôi về sức mạnh".

Tiêu sư già cảm thán: "Cậu có thực lực mạnh như vậy, cần gì ở lại tiêu cục này kia chứ. Tiêu cục này chỉ là một vũng nước nhỏ, sao có chỗ cho chân long như cậu vẫy vùng?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5185


Các tiêu sư khác không biết về việc Ngô Bình bán đan dược, anh cũng không định nói cho họ biết. Sau khi trở lại khách đ**m, anh tiếp tục ngưng tụ ra Ngũ Hành Độn Thổ chân phù.

Sáng hôm sau, Ngô Bình và đoàn xe hộ tống tiếp tục lên đường. Nhưng bọn họ vừa rời khỏi thành không bao lâu thì xung quanh đã xuất hiện hơn chục cao thủ Bí cảnh! Lần này, người đàn ông trung niên họ Chung cũng xuất hiện.

Người đàn ông trung niên cười nói: "Thì ra anh bạn lại là một tiêu đầu".

Ngô Bình lạnh lùng nói: "Ông ngày hôm qua đã phái người định giết tôi để cướp của, giờ lại dẫn người tới đây. Ông cho rằng dùng một đống rác rưởi như vậy có thể đối phó với tôi sao?"

Gã đàn ông trung niên hừ lạnh một tiếng: "Tôi biết cậu rất mạnh. Nhưng cậu nhìn cho rõ, trong tay tôi có một món pháp khí!"

Vừa nói, trong tay gã đàn ông trung niên xuất hiện một tấm gương, kích thước bằng lòng bàn tay, tỏa ra ánh sáng vàng nhàn nhạt.

Advertisement

Ngô Bình thở dài: "Vì chút đan dược mà ngay cả pháp khí cũng lôi ra rồi. Nói cho tôi biết, ông muốn gì?"

Vừa nói, anh vừa âm thầm kích hoạt chân phù. Sau khi tu luyện cả đêm hôm qua, anh đã tích được rất nhiều pháp lực trong chân phù, vì vậy bây giờ anh còn mạnh hơn trước.

Gã đàn ông trung niên lạnh lùng nói: "Để người của tôi trói cậu lại, sau đó cậu đi cùng tôi đến một nơi. Chờ đến nơi, chỉ cần cậu nói ra những đan dược này xuất xứ từ đâu, chúng tôi sẽ không làm khó dễ cậu".

Ông ta vừa dứt lời, xung quanh đột nhiên nổi lên sương mù. Gã đàn ông trung niên hơi ngạc nhiên, đang tự hỏi vì sao lại xuất hiện sương mù thì một đạo sát quang đã tới gần.

Ông ta chỉ kịp xoay chiếc gương sang một bên thì đã bị Ngô Bình chém bay đầu. Chiếc gương thần trong tay ông ta bị Ngô Bình lấy đi. Những người còn lại không có pháp khí, vì vậy họ đương nhiên không phải đối thủ của anh. Trong vòng chưa đến mười giây, tất cả mười mấy cao thủ Bí cảnh ở đó đều ngã xuống trong vũng máu!

Ngô Bình quay lại ngồi trên lưng ngựa, bình thản như thể anh chưa bao giờ động thủ. Tuy nhiên, hiện giờ trong tay anh có thêm chiếc gương thần.

Mặc dù các tiêu đầu đã quen với điều này, nhưng họ vẫn vô cùng sốc.

Ngô Bình sai người khám xét các xác chết và tìm thấy một số phiếu tiền, bùa và vũ khí tốt. Anh chỉ lấy phiếu tiền và để các tiêu sư chia nhau phần còn lại.

Đoàn hộ tống tiếp tục đi về phía Tây, lần này đi được hơn trăm dặm thì lại có một đám người đuổi tới muốn giết bọn họ.

Ngô Bình quan sát và phán đoán rằng nhóm người này đến từ Thiên Tương Tông. Bọn họ đã đuổi theo đoàn hộ tống cả ngày lẫn đêm và bây giờ mới đến được đây.

Anh không khỏi phì cười, nói: “Những kẻ này thật là kiên trì, vậy chúng ta chơi đùa cùng bọn chúng một chút”, nói xong anh vung tay lên, kích hoạt Ngũ Hành Độn Thổ chân phù.

Có được chân phù, thuật độn thổ của anh càng trở nên kỳ diệu hơn. Ánh sáng màu vàng lóe lên, tất cả mọi người biến mất tại chỗ. Vài phút sau, đoàn hộ tống đã xuất hiện cách đó hàng nghìn dặm!

Nhóm người đuổi giết đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, một người trong số chúng cũng dùng bùa độn thổ để tiếp tục đuổi theo hướng đoàn hộ tống. Tuy nhiên, tác dụng của lá bùa này rõ ràng không tốt bằng của Ngô Bình.

Khi họ xuất hiện ở một nơi khác, họ mới đi được có bảy trăm dặm và còn cách đoàn hộ tống của Ngô Bình hơn ba trăm dặm!

“Đáng chết!”, tay thủ lĩnh của đoàn người truy đuổi tức đến hộc máu gầm lên: “Tiếp tục đuổi theo!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5186


Ngô Bình đã nghe danh nhà họ Diệp từ lâu, đồng thời cũng biết nhà họ Diệp có đan sư nên lập tức đưa đoàn hộ tống đến Diệp thành.

Trước khi trời tối, đoàn hộ tống cuối cùng cũng vào được Diệp Thành. Thành phố này lớn hơn thị trấn nhỏ trước đó gấp mười lần, thương mại ở đây rất phát triển, có thể nhìn thấy những xe chở dược liệu được đưa vào thành phố.

Đoàn hộ tống ở lại trong một gia đình giàu có. Gia đình giàu có này rất hiếu khách, gia chủ đã sai người hầu chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn.

Đây là gia tộc họ Quý và chủ gia đình là một ông già ngoài sáu mươi tuổi.

Vào buổi tối, Ngô Bình đến dự tiệc. Vị tiêu sư già và một số tiêu sư khác cũng tham dự. Con trai và cháu trai của gia chủ nhà họ Quý cũng tới.

Sau ba ly rượu, Ngô Bình nói: "Ông Quý, tôi nghe nói gia tộc nhà họ Diệp ở Diệp thành có rất nhiều đan sư".

Advertisement

Ông Quý cười và nói: "Đương nhiên. Diệp thành trong những ngày đầu tiên chỉ là một trang viên nhỏ. Sau đó, nhờ có gia tộc họ Diệp phát triển nên dần dần trở thành Diệp thành hiện tại".

Ngô Bình: “Diệp thành có thuộc phạm vi ảnh hưởng của Thiên Tương Tông không?”

Ông Quý: "Mặc dù nó nằm ở vùng biên giới, nhưng vẫn có thể coi là địa bàn của Thiên Tương Tông. Nhưng Diệp thành nằm dưới sự quản lý của nhà họ Diệp, Thiên Tương Tông sẽ không can thiệp, và cũng không đủ sức để can thiệp".

Ngô Bình: "Ồ, vậy thì tại sao tôi lại nghe nói rằng Thiên Tương Tông đã cướp dược liệu nhà họ Diệp vận chuyển?"

Ông Quý đáp: "Đây là chuyện bình thường. Nhưng nói chung, Thiên Tương Tông không dám làm điều gì quá trắng trợn. Bởi vì họ đã động đến đồ của nhà họ Diệp, nhà họ Diệp nhất định sẽ trả đũa. Mặc dù thực lực tổng thể của nhà họ Diệp không bằng Thiên Tương Tông, nhưng nó không phải là thế lực mà Thiên Tương Tông có thể tùy tiện bắt nạt".

"Thì ra là như vậy. Ông Quý, Diệp thành này hẳn là có đan đường, bên trong có bao nhiêu loại đan dược?"

Ông Quý cười nói: "Đương nhiên là có. Trong đó có mấy trăm loại đan dược, thậm chí còn có một ít đan dược quý hiếm, ngày mai tôi sẽ phái người dẫn cậu đi một vòng".

Ngô Bình: "Được, vậy ngày mai tôi đi xem một chút".

Lúc này, một người hầu vội vàng chạy tới, lo lắng nói: "Ông chủ, không ổn rồi. Tiểu thiếu gia lại luyện đan nữa, lò luyện đan dường như sắp nổ tung rồi! "

Ông Quý lo lắng đến mức suýt nữa nhảy dựng lên, chửi bới: "Mẹ kiếp! Nó cưỡi ngựa xem hoa học luyện đan ở nhà họ Diệp có mấy ngày, làm sao có thể biết luyện đan được cơ chứ? Giờ thì xong rồi, lò luyện đan này là do tổ tiên truyền lại!"

Mấy người nhà họ Quý đã đứng dậy và chạy đến đó, Ngô Bình cũng đi theo và an ủi: "Ông Quý, đừng lo lắng, tôi biết một số nguyên tắc luyện đan, có lẽ tôi có thể giúp được".

Ông Quý vui mừng khôn xiết, vội nói: "Tốt lắm! Người anh em, đi theo tôi xem một chút, tốt nhất là phải giữ được cái lò!"

Ngô Bình đi theo đến một tiểu viện, cửa đang mở toang, khói dày đặc từ trong nhà bốc lên. Bên ngoài ngôi nhà, một cậu bé mười lăm, mười sáu tuổi đang ho, có vẻ như bị ngạt khói.

Ông Quý đá cậu ta một cái, mắng: "Thằng khốn kiếp, ai bảo mày đụng vào lò luyện đan? Tao đánh chết mày!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5187


Anh lập tức đi tới chỗ lò luyện đan, dùng hai tay vỗ mấy cái, sau đó dập tắt lửa, mở lò và lấy dược liệu bên trong ra.

Vài phút sau, làn khói dày đặc biến mất và Ngô Bình cũng bước ra ngoài.

Ông cụ Quý đi vào xem xét lò luyện đan, phát hiện lò luyện đan không có chuyện gì mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cảm tạ Ngô Bình, nói: "Người anh em, cũng may là có cậu, nếu không tên cẩu tử nhà tôi đã phá hỏng lò luyện đan của tôi rồi".

Ngô Bình cười nói: "Xin đừng khách sáo. Đúng rồi, lò luyện đan của ông là do tổ tiên truyền lại sao? Tôi cảm thấy chất lượng không tồi".

Ông cụ Quý: "Đúng vậy. Tổ tiên của tôi từng gặp một đan sư. Sau đó, đan sư cất giữ lò luyện đan ở đây nhưng vĩnh viễn không quay trở lại. Lò luyện đan này đã trở thành gia bảo của nhà họ Quý tôi. Mấy năm trước, tôi đã lên kế hoạch để bán nó, có người ra giá một triệu tiền Linh nhưng tôi cũng không nỡ bán".

Ngô Bình: "Quả thực trả một triệu tiền Linh thì ít quá, lò luyện đan này chí ít phải hai triệu tiền Linh".

Advertisement

Ông cụ Quý cười nói: "Sau này tôi cũng nghĩ thông, vậy thà rằng không bán giữ nó lại coi như gia bảo".

Cậu thiếu niên mặt mày đen nhẻm đi tới, nói: "Ông nội, cháu muốn trở thành đan sư!"

Ông cụ Quý nói bằng giọng khinh bỉ: "Mày mà cũng muốn làm đan sư? Sau này tha cho ông mày đi, còn dám làm loạn nữa, ông đánh gãy chân!"

Cậu thiếu niên không phục, nói: "Để trở thành một đan sư, cháu cần phải luyện tập".

Ngô Bình nói: "Luyện đan nhất định phải có kỷ luật, ngẫu nhiên luyện chế rất dễ giết người. Vừa rồi lò luyện đan rất nguy hiểm, nếu không có tôi ở đây thì nhất định nó sẽ nổ tung".

Thiếu niên liếc nhìn Ngô Bình, hỏi: "Anh là ai?"

“Hỗn xược!”, ông cụ Quý tiến lên đá cho cậu ta một cước: “Đây là khách quý của nhà ta!”

Cậu bé khịt mũi: "Ông nội, dù sao cháu cũng phải trở thành luyện đan sư".

Ngô Bình cười và nói: "Cậu muốn học luyện đan sao? Tôi có thể dạy cậu một số điều cơ bản".

Cậu thiếu niên sững lại: "Anh biết luyện đan sao?"

Ngô Bình: "Có biết một chút".

Cậu thiếu niên nghi hoặc: "Vậy anh làm sao chứng minh anh là đan sư?"

Ngô Bình đáp: "Chứng minh rất dễ dàng, tôi thấy cậu bỏ vào lò không ít dược liệu, cho nên tôi sẽ dùng chính dược liệu đó luyện chế một loại đan dược".

Vừa nói, anh lại bước vào phòng, ông cụ Quý và những người khác tò mò đi theo.

Khói trong phòng đã tiêu tán, trên kệ bên cạnh có một số dược liệu, trong đó có hai cây linh dược.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5188


Hóa ra cậu ta đã tận mắt nhìn thấy đan sư của nhà họ Diệp luyện đan. Họ cũng sử dụng một kỹ thuật tương tự, nhưng nó kém tao nhã và nhịp nhàng hơn nhiều so với kỹ thuật của Ngô Bình.

Ngô Bình cho từng loại dược liệu vào lò rồi điều khiển ngọn lửa. Hai tay anh kết thành ấn, cũng không biết dùng cách gì mà ngọn lửa dưới đáy lò đột nhiên hóa thành hình hoa sen, chia làm ba tầng.

Không đến ba mươi phút, Ngô Bình dùng lòng bàn tay đập vào lò luyện đan. Lập tức, một luồng đan khí ba màu bay ra, anh liền nắm lấy trong tay, hai tay kết ấn và ngưng tụ đan khí thành bốn viên đan dược.

Đan dược này to bằng hạt đậu, tỏa ra mùi dược liệu nhàn nhạt.

Lúc này, người nhà họ Quý đều sững người, cậu thiếu niên kia thì kích động đến quỳ trên mặt đất cầu xin: "Trình độ luyện đan của anh quá đỉnh, xin hãy dạy em thành đan sư với!"

Advertisement

Ngô Bình đưa một viên đan dược cho cậu thiếu niên, cười nói: "Loại đan dược này có thể rèn luyện thân thể và cường hóa tinh thần, hãy cầm lấy".

Sau khi uống đan dược, cậu thiếu niên cảm thấy một năng lượng bí ẩn lưu thông trong cơ thể, giúp ích rất nhiều cho cơ thể và tinh thần của cậu ta. Cậu ta mừng rỡ nhảy cẫng lên, kích động nói: "Đan dược quá tốt!"

Ông cụ Quý vội vàng hành lễ với Ngô Bình: "Ngô đan sư, trước đây tôi không biết cậu là một đan sư, vì vậy tôi đã sơ suất, xin hãy tha thứ cho tôi!"

Ngô Bình cười nói: "Ông Quý không cần nói như vậy, tôi sẽ ở lại Diệp Thành mấy ngày, hi vọng có thể mượn cái lò luyện đan này".

Ông cụ Quý cười nói: "Trong thời gian tiên sinh ở lại đây, xin cứ dùng lò luyện này tùy ý, dùng bao lâu cũng được!"

Ông ấy quá hiểu giá trị của một đan sư. Việc cho Ngô Bình sử dụng lò luyện đan của ông ấy chắc chắn sẽ có lợi.

Đêm đó, Ngô Bình đã dạy cậu thiếu niên một số điều cơ bản về luyện đan. Cậu bé đã học rất chăm chỉ và ghi lại từng thứ một.

Sáng sớm hôm sau, Ngô Bình đưa theo mấy tiêu sư ra ngoài mua dược liệu. Tuy nhiên, trước khi đi mua dược liệu, anh đã đến đan đường của nhà họ Diệp ở Diệp thành để xem họ luyện chế các loại đan dược nào.

Có rất nhiều khách hàng trong đan đường nhà họ Diệp, nhưng hầu hết họ đều chỉ đến để xem, dù sao không phải ai cũng có thể mua được những viên đan này.

Đan đường nhà họ Diệp được chia thành ba tầng. Những viên đan phổ biến nhất được đặt ở tầng một, những viên đan quý hơn được đặt ở tầng hai và những viên đan quý nhất được cất giữ ở tầng ba.

Ngô Bình đến đan đường, đầu tiên anh đi dạo một vòng ở tầng một và thấy rằng chúng đều là những viên đan bình thường. Đây thậm chí không thể được coi là đan dược mà giống như thang thuốc được đun sôi ở nhà và uống.

Sau đó, anh lên tầng hai. Tầng thứ hai chất đầy đan dược, nhưng Ngô Bình cũng không cảm thấy những đan dược này có chất lượng và tác dụng quá nổi bật.

Cuối cùng, anh lên tầng ba. Đan dược tầng ba không nhiều, chỉ có mười mấy loại, nhưng mỗi loại giá cả đều hơn mấy vạn tiền Linh. Đây không phải giá mà người bình thường có thể mua được.

Một tiểu nhị đi theo anh suốt chặng đường, giới thiệu nhiều loại đan dược khác nhau. Nhìn thấy Ngô Bình đã lên đến tầng ba, cậu ta mừng thầm và nói: "Thưa tiên sinh, đây đều là tinh hoa đan dược của đan đường chúng tôi và chỉ những người như tiên sinh mới đủ sức mua".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5189


Ngoài ra, ngoại trừ phẩm cấp, đan dược còn có chất lượng không giống nhau, chia làm chín loại: hạ hạ phẩm, hạ phẩm, trung hạ phẩm, trung phẩm, trung thượng phẩm, thượng phẩm, thượng thượng phẩm. cực phẩm và tuyệt phẩm.

Nhìn thấy hạ hạ phẩm luyện hình đan cấp hai đã bán hơn mười nghìn tiền Linh, anh lập tức biết mình đã bán Nhập Bí Đan với giá quá rẻ.

Anh hỏi: "Đan dược nào đắt nhất ở đây?"

Tiểu nhị hai mắt sáng như đèn pha, nói: "Nơi này có Bí Lực Đan giúp người sử dụng cảm nhận được bí lực, còn có Đại Bí Đan trợ giúp người sử dụng đột phá Bí cảnh!"

Ngô Bình nhìn vào cái gọi là Bí Lực Đan, đó là một viên đan dược cấp bốn hạ phẩm. Anh quan sát đan dược, trong viên đan này ẩn chứa một loại bí lực, đại khái là dựa vào bí lực này để cảm ứng được bí lực. Viên đan này có giá một trăm tám mươi nghìn tiền Linh!

Viên đan còn lại cũng kém xa so với đan dược của anh, tác dụng của nó không bằng một phần mười đan dược do anh luyện chế. Nhưng chỉ một viên đan dược như vậy mà giá cao tới ba trăm nghìn tiền Linh!

Advertisement

Dựa theo tiêu chuẩn nơi này, Nhập Bí Đan của anh ít nhất là đan dược cấp năm, hơn nữa còn là thượng phẩm!

Đó là anh còn không có lò luyện đan tử tế để luyện chế, nếu như có lò luyện đan, hiệu quả so với Nhập Bí Đan hiện tại còn tốt hơn nhiều!

Ngô Bình suy nghĩ một chút, nói: "Tôi muốn cả hai viên",

Sau khi tiêu hết bốn trăm tám mươi nghìn tiền Linh, Ngô Bình cầm hai viên đan rồi rời đi. Ngay khi ra ngoài, anh nuốt đan và phân tích dược lực của nó.

Chờ khi Ngô Bình đến hiệu thuốc rồi thì đã phân tích hai loại đan dược đâu ra đấy.

Đến nơi, anh bắt đầu mua dược liệu, sau đó chuẩn bị đi về để luyện Đại Bí Đan và Bí Lực Đan.

Hai loại đan dược này cần hơn 50 loại dược liệu, anh đã mua đủ cho mười lò. Cuối cùng đi thanh toán thì cũng mới hết gần 400 nghìn tiền Linh. Số tiền này còn chưa bằng tiền anh mua đan dược.

“Xem ra ở bất kỳ đâu, đan dược cũng là ngành cá kiếm nhất”, Ngô Bình lẩm bẩm.

Các tiêu sư vác dược liệu về nhà họ Quý, ông cụ Quý đã bày xong tiệc từ lâu, sau đó đã tiếp đãi bọn họ hơn hôm qua rất nhiều.

Sau khi ăn no uống say, Ngô Bình đã đến phòng luyện đan. Đây là phòng do ông cụ Quý dặn người làm riêng nên được đặt ở một nơi yên tĩnh trong viện, ngoài còn có rừng trúc nên rất khó bị người khác quấy rầy.

Ngô Bình gọi thiếu gia nhà họ Quý đến, sau đó bảo cậu ta làm đan đồng cho mình rồi tiện thể dạy cậu ta luyện đan luôn.

Lò thứ nhất, anh sẽ luyện Bí Lực Đan. Điểm quan trọng của đan dược này không phải là dược liệu, mà là bí lực. Trong lúc luyện chế, Ngô Bình cần truyền bí lực của mình vào, ngoài ra còn cần lưu lại bí văn.

Bí văn thật ra chính là sự biến tướng của bí chú. Tác dụng nó tương tự như bí chú, thêm công dụng của dược liệu nữa thì có thể khiến người ta dễ dàng cảm nhận được bí lực, sau đó hấp thu và luyện hoá nó.

Thậm chí, sau này khi tiến vào Bí cảnh rồi, cũng có thể dễ dàng tu luyện ra bí chú.

Ngô Bình luyện lò này đầu tiên để lấy kinh nghiệm, sau đó liên tục điều chỉnh tỉ lệ dược liệu. Nhưng bí văn hơi phức tạp, anh đã thử vài lần nhưng đều thất bại. Đến lần thứ ba mới miễn cưỡng thành công.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5190


Cậu thiếu niên sáng mắt lên hỏi: “Tiên sinh, anh thành công rồi ạ?”

Ngô Bình gật đầu: “Cấp bốn thượng phẩm”.

Cậu thiếu niên hít vào một hơi lạnh: “Cấp bốn, còn cực phẩm?”

Cậu thiếu niên này tên là Thanh Quan, Ngô Bình cười nói: “Thanh Quan, sao mà cậu ngạc nhiên thế!”

Thanh Quan hào hứng nói: “Tiên sinh, anh có biết đan dược mà thầy luyện đan giỏi nhất của nhà họ Diệp luyện chế ra ở cấp nào không?”

Ngô Bình: “Không”.

Advertisement

Thanh Quan: “Tôi nghe nói đan dược mà chủ nhà ấy tâm đắc nhất cũng chỉ là cấp bốn hạ phẩm thôi! Viên đan dược tốt nhất mà ông ta luyện chế cũng chỉ là thượng phẩm! Điều này có nghĩa là trình luyện đan của tiên sinh đã hơn gia chủ nhà họ Diệp rồi”.

Ngô Bình cười nói: “Tại sao lại so tôi với ông ta? Ông ta chỉ là một thầy luyện đan cấp bốn, hơn nữa còn khó mà tiến bộ tiếp được”.

Nghe thấy thế, Thanh Quan ngẩn ra rồi nói: “Thế tiên sinh định làm thầy luyện đan cấp mấy?”

Ngô Bình: “Đương nhiên là người giỏi nhất trong thiên hạ rồi”.

Thanh Quan chấn động nói: “Tiên sinh giỏi quá!”

Ngô Bình: “Cậu hãy về nghiền ngẫm những kiến thức tôi vừa dạy, giờ đi nghỉ đi!”

“Vâng”, Thanh Quan khom người rồi lui ra ngoài.

Thanh Quan vừa rời khỏi rừng trúc đã bị quản gia gọi tới: “Tiểu thiếu gia, lão gia gọi cậu đấy”.

Thanh Quan đến viện của ông cụ Quý, ông ấy vội vàng hỏi: “Thanh Quan, tiên sinh luyện đan chưa?”

Thanh Quan gật đầu, sau đó đầy kính nể nói: “Ông ơi, trình luyện đan của tiên sinh khéo còn hơn gia chủ nhà họ Diệp”.

Ông cụ Quý chấn động nói: “Thanh Quan, chuyện này con không được nói với người ngoài, đến bố con cũng không được kể, chúng ta phải giữ bí mật cho tiên sinh”.

Thanh Quan cảm thấy hơi lạ nên hỏi: “Ông ơi, tại sao không được kể cho người khác ạ, đây là chuyện vui mà”.

Ông cụ Quý đã sống lên lão nên cực hiểu lòng người: “Con nghĩ đi, nếu nhà họ Diệp biết ở đây có một thầy luyện đan tài ba thì họ sẽ làm gì?”

Thanh Quan ngẫm nghĩ rồi nói: “Chắc chắn họ sẽ đến tìm rồi đòi tỉ thí trình luyện đan”.

Ông cụ Quý cười lạnh: “Tỉ thí cái con khỉ! Nếu ta mà là nhà họ Diệp thì ta sẽ có hai sự lựa chọn, một là bắt người kia trở thành thành viên của nhà họ Diệp, nhưng chuyện này khó mà làm được. Thứ hai, ta sẽ đuổi thầy luyện đan đó đi hoặc là giết luôn, không thể để người đó làm ảnh hưởng đến lợi ích của nhà họ Diệp”.

Thanh Quan sững người: “Nhà họ Diệp sẽ làm vậy ạ? Họ thật nhỏ nhen!”

Ông cụ Quý đập vào đầu cháu mình rồi hỏi: “Tiên sinh dạy con luyện đan rồi à?”

Thanh Quan gật đầu: “Vâng, tiên sinh dạy hay lắm, con nghe xong là hiểu ngay. Tiên sinh bảo hai hôm nữa sẽ đích thân dạy con luyện đan”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5191


Thanh Quan đi rồi, ông cụ Quý gọi quản gia tới rồi hỏi: “Trong nhà giờ còn bao nhiêu tiền?”

Quản gia: “Lão gia, không tính ruộng điền cùng nhà cửa thì mình còn hơn năm triệu tiền Linh”.

Ông cụ Quý gật đầu: “Ông hãy rút bốn triệu đi mua linh dược, hôm nay đi luôn”.

Quản gia ngẩn ra: “Lão gia, tại sao lại mua linh dược ạ?”

Ông cụ Quý cười nói: “Ông không cần biết, đi đi”.

Quản gia là người rất trung thành nên không hỏi thêm nữa mà lên ngựa đi lấy tiền rồi chạy đi mua linh dược ngay.

Advertisement

Lúc này, Ngô Bình vừa hoàn thành xong lò Bí Lực Đan thứ tư. Lần này, bí văn đã hoàn thiện hơn, dược lực cũng hơn một bậc.

Khi mở lò, có sáu tia sáng bay ra, Ngô Bình bắt lấy rồi ngưng tụ chúng thành sáu vien đan dược.

Nhìn đan dược trong tay, anh mỉm cười nói: “Cấp bốn cực phẩm, tốt lắm!”

Sau đó, anh lại luyện chế thêm một lò nữa. Lần này, anh đã khắc ba loại bí văn lên đan dược. Điều này có nghĩa là uống nó vào, người uống có thể hấp thu ba loại bí lực.

Thành phẩm là năm viên đan dược, anh quan sát một lát rồi cười nói: “Cấp năm thượng thượng phẩm”.

Ngô Bình luyện chế một lèo năm lò, anh bắt đầu thấy mệt nên chuẩn bị ngồi nghỉ.

Một tiêu sư chờ bên ngoài nhìn thấy Ngô Bình đi ra thì vội chạy lại nói: “Tiêu đầu, tổng tiêu đầu gửi thư đến”.

Ở thế giới này có một món pháp khí có thể vận chuyển thư xuyên không gian, nhanh chóng gửi cho người nhận.

Người bình thường không thể sử dụng pháp khí này được, nhưng tiêu cục Uy Hổ thì có một cái chuyên dùng để truyền tin.

Ngô Bình cầm lấy phong thư rồi mở ra thì thấy có đến sáu trang. Đại ý là tiêu cục vẫn bình thường, gần đây mới nhận hai chuyến hàng lớn và kiếm được khá nhiều tiền. Sau đó đến lời cảm ơn Ngô Bình, đồng thời hỏi anh tình hình ở bên này.

Ngô Bình có thể cảm nhận được sự quan tâm cùng nhớ nhung của Hàn Tuyết Kỳ qua bức thư này. Đọc xong, anh quay lại phòng viết thư hồi âm, kể lại tình hình ở đây cùng những lời hỏi han quan tâm.

Viết xong, anh bảo tiêu sư kia đi gửi thư.

Tiêu sư đó nhận sư xong thì nói: “Tiêu đầu Ngô, tổng tiêu đầu bảo gì thế? Nói là nhớ anh à?”

Ngô Bình đá người đó một cái: “Hỏi vớ vẩn, đi đi!”

Người kia chạy mất dép ngay.

“Xem ra phải tăng tốc đi gửi hàng cho xong thôi’, anh rất muốn biết bên trong hàng mình đang vận chuyển có thứ gì.

Sai người đi gửi thư xong, Ngô Bình nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục luyện chế Nhập Bí Đan.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5192


Có kinh nghiệm của hai lần trước rồi, Ngô Bình đã đạt thành công lớn ở lò thứ ba, thành phẩm là năm viên đan dược cấp sáu thượng thượng phẩm.

Anh định luyện chế tiếp lò thứ tư thì trời đã sáng, anh gọi ông cụ Quý tới để nghe về chuyện tiêu thụ đan dược.

Thấy Ngô Bình định bán đan dược, ông cụ Quý nói: “Tiên sinh, đây là địa bàn của nhà họ Diệp, nếu muốn bán đan dược thì tốt nhất là đến nơi khác. Cách đây gần 1000 dặm có một thành tên là Đại Vũ, anh họ của tôi làm kinh doanh ở đó. Mỗi năm đều bán đấu giá rất nhiều món đồ. Nếu đan dược của cậu có thể mang đến đó đấu giá thì chắc chắn sẽ được giá cao hơn”.

Ngô Bình gật đầu: “Đến lúc đó, phải nhờ anh họ của ông rồi”.

Ông cụ Quý cười nói: “Nếu tiên sinh tin tưởng tôi thì tôi sẽ cho người mang đan dược đến đó cho anh họ tôi bán đấu giá”.

Ngô Bình: “Đương nhiên là tôi tin ông rồi”.

Advertisement

Vì thế, anh đã lấy năm viên Bí Lực đan cấp bốn thượng phẩm cùng bốn viên Nhập Bí Đan cấp năm thượng phẩm ra đưa cho ông cụ Quý rồi nói: “Đấu giá hoai loại này trước”.

Sau đó, anh nói cho ông cụ Quý biết công dụng cùng cấp bậc của đan dược. Nghe xong, ông cụ Quý vô cùng kinh ngạc: “Tài luyện đan của tiên sinh đã hơn vị kia của nhà họ Diệp rồi”.

Ngô Bình: “Bán đấu giá chín viên này xong, tôi sẽ xem xét việc hợp tác với anh họ ông”.

Ông cụ Quý cười nói: “Được, tôi sẽ cho người đi ngay!”

Xong xuôi, Ngô Bình lại đến hiệu thuốc để mua thêm dược liệu.

Lúc về, anh thấy trong phòng luyện đan đã có thêm không ít dược liệu, có mấy loại anh vừa đi mua nhưng không có. Anh hỏi Thanh Quan: “Các dược liệu này ở đâu ra thế?”

Thanh Quan: “Tiên sinh, là ông nội tôi sai người đi mua ở bên ngoài đấy ạ, họ vừa mang về xong. Đây là dược liệu cho tôi luyện tập”.

Ngô Bình cười nói: “Xem ra ông cậu rất hi vọng vào cậu đấy. Được rồi, hôm nay tôi sẽ dạy cậu luyện đan”.

103641-0.jpg


Hai viên đan dược một to một nhỏ, hơn nữa còn là cấp bất nhập phẩm. Tuy thế nhưng với một người mới học như Thanh Quan thì cũng là điều đáng mừng rồi.

Tiếp đó, Thanh Quan đã tập trung luyện chế loại đan dược này, từ đó đã học thêm được mấy loại thủ pháp để hoàn thiệt các chi tiết nhỏ.

Ngô Bình cũng bắt đầu luyện chế lò Nhập Bí Đan thứ tư. Lần này, anh đã luyện chế được năm viên cấp năm cực phẩm. Lò thứ năm sau đó thì cũng như vậy.

Anh vừa dạy Thanh Quan vừa luyện đan nên không biết trời đã tối từ bao giờ.

Ăn tối xong, ông cụ Quý vui vẻ đến tìm Ngô Bình: “Tiên sinh, buổi đấu giá rất thành công, cả chín viên đan dược đều bán hết veo”.

Ngô Bình hỏi: “Giá thế nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5193


Loáng cái đã kiếm được tám triệu, Ngô Bình vui mừng nói: “Được lắm, sau này tôi sẽ đến thành Đại Vũ”.

Thanh Quan chạy tới rồi hào hứng nói: “Ông ơi, hôm nay con đã luyện thành mấy lò đan dược”, nói rồi, cậu ta đưa đan dược ra cho ông cụ Quý xem.

Ông cụ Quý cười đến không khép miệng được: “Tốt, Thanh Quan giỏi lắm! Sau này, chắc chắn cháu sẽ thành thầy luyện đan”.

Tối đó, Ngô Bình lại luyện chế thêm ba lò Bí Lực Đan và ba lò Nhập Bí Đan. Anh định trước khi trời sáng, anh độn thổ đến thành Đại Vũ.

Nhưng ngay khi Ngô Bình chuẩn bị nghỉ ngơi thì bên ngoài cổng nhà họ Quý chợt vang lên tiếng bước chân dồn dập, quản gia nhà họ vội vàng ra mở cửa, ngay sau đó đã có một tốp người xông vào.

“Chủ nhà này đâu, ra đây nói chuyện”, người đi đầu cất giọng ngông nghênh.

Advertisement

Ông cụ Quý bị tỉnh giấc, sau đó dẫn người ra xem có chuyện gì. Khi ông ấy nhìn thấy người đến mặc đồ có ký hiệu của nhà họ Diệp thì lập tức chắp tay nói: “Các vị đêm khuya đến thăm, không biết có gì chỉ dạy?”

Người đi đầu trông rất to con, gã hỏi ông cụ Quý: “Có người ở gần đây bảo có mùi đan dược toả ra ở trong nhà ông, nói mau, có phải ông ăn trộm đan dược của nhà họ Diệp không?”

Mấy ngày qua, nhà họ Diệp đã luyện chế khá nhiều đan dược nên mùi thơm đã bay xa, khiến người ở bên ngoài ngửi thấy. Có người xấu tính đã mách lẻo với nhà họ Diệp nên mới có chuyện này.

Diệp Thành là địa bàn của nhà họ Diệp, nhà họ bàn bạc xong thì nghĩ đã có người ăn trộm đan dược nhà mình, đã thế còn luyện ra mùi thơm hơn, vì thế họ mới đến nhà họ Quý ngay trong đêm để điều tra.

Ông cụ Quý xua tay nói: “Cả nhà tôi đều ăn ở thật thà thì sao dám ăn trộm đan dược? Thật ra là cháu tôi từng học luyện đan ở nhà họ Diệp nên đang thử luyện đan ở nhà, nó đã làm hỏng không biết bao nhiêu dược liệu rồi. Haizz, không ngờ vì thế mà khiến nhà họ Diệp hiểu lầm”.

Người kia hỏi: “Nhà ông có người học luyện đan ở nhà họ Diệp ư?”

“Vâng”, ông cụ Quý đáp.

Người kia có vẻ không tin lắm nên nói: “Dẫn tôi đi xem”.

Ông cụ Quý gọi Thanh Quan tới, sau đó dẫn họ tới phòng luyện đan. Lúc này, Ngô Bình đã về phòng nghỉ ngơi, chứ không ở đây.

Sau khi vào trong phòng, quả nhiên bọn họ đã trống thấy rất nhiều bã dược liệu cùng khá nhiều dược liệu chất đống trên giá.

Cuối cùng, người kia nhìn vào lò luyện đan rồi hỏi: “Lò này ở đâu ra?”

Ông cụ Quý: “Do tổ tiên nhà tôi để lại, nhiều người biết chuyện này lắm ạ”.

Người kia cười lạnh: “Tổ tiên để lại cái gì, tôi thấy ông lấy trộm của nhà họ Diệp thì có”.

Ông cụ Quý vội xua tay: “Không, đây là bảo bối gia truyền của nhà tôi mà”.

Đương nhiên người kia biết đây là đồ của nhà họ Quý, nhưng gã đã nhìn thấy và muốn chiếm cái lò này làm của riêng nên một mực nói: “Người đâu, mang cái lò này đi!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5194


“Các người quá đáng rồi đấy!”, Thanh Quan nổi giận rồi bước lên cãi lý, nhưng đã bị một người giơ đao kề lên cổ.

Ông cụ Quý chạy lên cản thì bị đâm một đao vào bụng.

“Ông ơi!”, Thanh Quan hét lên.

Tiếng động ở đây đã làm kinh động tới Ngô Bình. Anh vừa đến thì đã thấy ông cụ Quý nằm trong vũng máu, Thanh Quan thì ôm ông mình rồi khóc nức nở.

Anh sầm mặt xuống rồi tiến lên kiểm tra vết thương, nhưng ông cụ Quý đã bị thương nặng, không thể cứu được nữa.

Ông cụ Quý nắm chặt lấy tay Ngô Bình rồi nói: “Tiên sinh, nhờ cậu dẫn con và cháu tôi rời khỏi đây, sau đó đến thành Đại Vũ tìm anh họ tôi”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Ông yên tâm, tôi sẽ làm”.

Ông cụ Quý thở dài rồi nhắm mắt.

Bố của Thanh Quan cũng đã đến, sau đó lập tức đòi liều mạng với nhóm người kia, nhưng đã bị Ngô Bình cản lại, anh nói: “Ông trông Thanh Quan đi, để tôi xử lý họ”.

Anh bước lên trước, người kia trừng mắt lườm anh rồi hỏi: “Cậu là ai?”

Ngô Bình thờ ơ đáp: “Tôi là người qua đường nên xin ở lại”.

Người kia hừ lạnh nói: “Bớt lo luyện bao đồng, biến đi!”

Ngô Bình: “Các người đang tự sát đấy”.

Tên kia nổi giận: “Cậu nói gì? Cậu tưởng mình là cái thá gỉ hả, giết nó!”

Nhà họ Diệp luôn rất ngông, họ lập tức xách đao lên. Nhưng Ngô Bình chỉ lách người vài cái, họ đã trúng đòn rồi ngã xuống, ai cũng bị thương nặng, chưa kịp hiểu gì thì đã mất mạng. Chỉ còn tên đi đầu vẫn sống, nhưng khắp các lỗ đều chảy máu.

Ngô Bình xách cổ gã lên rồi nói: “Nhà họ Diệp đúng là vô pháp vô thiên, người nhà họ Quý không thể chết vô cớ vậy được, tôi muốn hỏi chủ nhà họ Diệp xem ông ta dạy dỗ kẻ dưới thế nào”.

Ra khỏi cửa là anh xách cổ người kia bay vút lên cao, sau đó tiến về phía nhà họ Diệp.

Anh chỉ đi ngang qua đây, chứ không muốn có xung đột với ai, thậm chí dù anh bán đan dược cũng định tới thành Đại Vũ.

Nhưng anh không ngờ nhà họ Diệp lại giết ông cụ Quý chỉ để cướp lò luyện đan. Mấy ngày qua, ông cụ đã tiếp đãi anh rất nhiệt tình, hai người cũng có chút giao tình. Giờ bạn mình bị giết, sao anh có thể khoanh tay đứng nhìn được.

Người kia bị Ngô Bình xách cổ bay lên cao thì lên tục la hét trong sợ hãi. Ngô Bình bay tới khoảng không của nhà họ Diệp, ai cũng nghe thấy tiếng gào thét của tên kia nên chạy hết ra xem.

Nhà của nhà họ Diệp nối liền san sát, ít cũng có hơn nghìn người ở đây. Ngô Bình đứng trên cao nhìn xuống thì thấy một đại viện lớn nhất vẫn đang sáng đèn.

Anh vừa đáp xuống, đã có nhiều hộ vệ xuất hiện xung quanh, một người lạnh giọng hỏi: “Cậu là ai? Sao lại xông vào đây?”

Ngô Bình ném người kia xuống đất rồi cao giọng nói: “Chủ nhà họ Diệp đâu, bò ra đây!”

Nghe thấy thế, nhà họ Diệp đều sững sờ, không biết ai to gan mà dám lộng ngôn như vậy, lẽ nào chán sống rồi?
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5195


Ngô Bình đá tên nằm dưới đất một cái rồi nói: “Nhà các người vô pháp vô thiên, tuỳ tiện giết người cướp của. Bạn tôi là ông cụ Quý đã bị tên này giết hại, đã thế gã còn đòi cướp lò luyện đan mà tổ tiên nhà ông ấy để lại. Tôi đến hỏi xem nhà các ông dạy dỗ hạ nhân thế nào”.

Người đàn ông trung niên cau mày: “Nhà tôi làm gì không cần người khác dạy! Giết có mấy người thôi mà, gì mà làm quá lên thế!”

Ngô Bình: “Ý của ông là nhà ông quyền to thế mạnh nên muốn làm gì thì làm hả?”

Người đàn ông: “Thế giới này là vậy đó, nắm đấm quyết định mọi thứ”.

Ngô Bình: “Nếu ông đã nói vậy thì hôm nay tôi sẽ cho các người biết thế nào là lễ độ!”

Người đàn ông sững sờ rồi bật cười nói: “Cậu định làm gì chúng tôi với chút tu vi ít ỏi ấy?”

Advertisement

Uỳnh!

Ngô Bình tung người lên cao rồi lấy một mặt gương ra. Chiếc gương này chính là pháp khí mà anh cướp được từ kẻ địch, người đó chưa kịp dùng thì đã bị anh giết.

Anh truyền pháp lực vào, chiếc gương lập tức chiếu sáng xuống người đàn ông. Ông ta không ngờ Ngô Bình lại có pháp khí nên không kịp né, đành dùng toàn lực để ngưng tụ thành một tấm lá chắn che trước người.

Gương chiếu sáng xuống tấm lá chắn rồi đập thủng nó, sau đó đánh trúng người đàn ông. Ông ta hét lên đau đớn rồi hoá đá rồi vỡ tan tành.

Đây là lần đầu Ngô Bình dùng chiếc gương này, anh cũng không ngờ nó có khả năng hoá đá kẻ thù.

“Cái gì?”, thấy người đàn ông đã bị giết, những người khác đều hốt hoảng rồi hô lên.

Ngô Bình chiếu gương khắp xung quanh, nó chiếu xuống ai là người đó hoá đá rồi vỡ tan.

Loáng cái, các cao thủ của nhà họ Diệp đã chết như ngả dạ, có người gầm lên: “Dừng tay!”

Mười phù quang bay từ xa tới, sau đó kết thành một đại trận trên không rồi nổ tung, hoá thành một tấm lưới lửa ụp xuống người Ngô Bình.

Người ra tay là cường giả ở tầng thứ 10 Bí cảnh, vừa tấn công đã tung sát chiêu.

Ngô Bình ngưng tụ chân phù xong thì cũng có thời gian vẽ bùa chú, vù thế đã tích được khá nhiều bùa. Anh vung tay lên, bảy lá bùa bay ra rồi bùng nổ trong không trung, sau đó hoá thành một tấm màn chắn.

Hai bên va chạm, một tiếng động lớn vang lên.

Một người đàn ông trung niên khác bay tới rồi nhìn Ngô Bình bằng đôi mắt đầy sát khí: “Súc sinh, ta phải giết ngươi!”

Ngô Bình cười lnahj: “Ông là gia chủ của nhà họ Diệp hả?”

Người đàn ông lạnh giọng nói: “Ta là Diệp Thành Quân - gia chủ của nhà họ Diệp, ngươi chờ chết đi”.

Ông ta vung tay phải lên, năm phù quang bay ra rồi kết thành sát trận ở trên cao. Vô vàn sát quang xoay trong rồi hoá thành các quả cầu lửa tấn công Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5196


Diệp Thành Quân ngẩn ra ở trên cao, không biết Ngô Bình đã đi đâu.

Trong lúc ông ta đang nghi hoặc thì chợt thấy phần cổ trống trải, sau đó ông ta đã nhìn thấy lưng mình, tầm nhìn cũng kéo gần với cơ thể.

Một cái đầu rơi từ trên cao xuống, sau đó đến thi thể của Diệp Thành Quân rơi theo. Tận khi chết rồi, ông ta cũng không rõ vì sao mình chết! Phải biết rằng ông ta đã là cường giả tầng thứ mười Bí cảnh, nắm giữ rất nhiều tài năng mà vẫn không có cơ hội thi triển khi đối diện với Ngô Bình.

Các quả cầu lửa liên tục rơi xuống, khiến cả viện chìm trong biển lửa. Còn Ngô Bình không biết đã đi đâu.

Anh phóng thần niệm ra để lục tìm đồ của nhà họ Diệp, nếu anh đã ra ta thì phải luyện triệt để, vơ vét sạch nhà họ, khiến họ không thể trở mình được nữa.

Cuối cùng, anh đã tìm thấy một lò luyện đan chất lượng khá tốt trong một phòng luyện đan, ít cũng tốt hơn lò luyện của nhà họ Quý, vì nó thuộc cấp thượng phẩm rồi.

Advertisement

Anh còn tìm thấy rất nhiều linh dược quý trong kho thuốc của nhà họ Diệp, anh lấy mấy cái túi lớn rồi nhét hết dược diệu vào, sau đó khiêng cả lò luyện đi cùng.

Sau khi mang các thứ về nhà họ Quý, anh quay lại nhà họ Diệp để bắt mấy quản gia nhà họ, gặng hỏi nơi cất tiền, sau đó đi làm thêm quả nữa. Tiện thể, anh còn đập vỡ hết các lò luyện đan còn lại của nhà họ Diệp.

Khi mặt trời lên cao, nhà họ Diệp đã cháy lớn, tất cả vật quý cũng tiêu tan. Đương nhiên, Ngô Bình cũng đã lấy đi không ít đồ.

Người nhà họ Diệp gào khóc, nhưng không thể cứu vãn được gì, đành nhìn cả gia tộc bị chôn vùi.

Trả thù cho ông cụ Quý xong, người nhà họ Lý đã mang theo của cải rồi cùng Ngô Bình đến thành Đại Vũ.

Sau khi rời khỏi thành, Ngô Bình đã thi triển thuật độn thổ, bọn họ nhanh chóng tới gần thành Đại Vũ rồi đi vào trong thành.

Bố con Thanh Quan đã tới tìm anh họ của ông cụ Quý, người đó cũng khá có thế lực ở thành này nên đã nhanh chóng thu xếp chỗ ở cho họ và ngỏ ý sẽ chăm sóc cho họ.

Anh họ của ông cụ Quý trông không già lắm, thoạt nhìn chỉ khoảng 50 tuổi, ông ấy để đầu trọc, mặc đồ màu đen, gương mặt khá uy nghiêm. Người này họ Phùng, tên là Phùng Tuấn Bảo.

Phùng Tuấn Bảo thu xếp cho người nhà họ Quý xong thì chuẩn bị một căn nhà để nhóm củ Ngô Bình ở.

Sau đó, ông ấy đã mời anh đến nhà mình rồi nhiệt tình tiếp đón: “Không ngờ em họ của tôi lại bị người ta giết như vậy, may mà có tiên sinh đã ra tay trả thù giúp”.

Ngô Bình: “Tôi đã hứa với ông cụ Quý là đưa người nhà của ông ấy đến thành Đại Vũ, sau này phiền ông để mắt tới họ”.

Phùng Tuấn Bảo: “Đương nhiên rồi”.

Hai người trò chn một lát rồi nói vào chuyện chính, Phùng Tuấn Bảo: “Lần trước, đan dược mà em họ tôi nhờ tôi đấu giá là của tiên sinh ạ?”

Ngô Bình gật đầu: “Đúng thế, lần này tôi đến đây cũng để bàn chuyện hợp tác”.

Phùng Tuấn Bảo vội hỏi: “Tiên sinh đang có bao nhiêu đan dược?”

Ngô Bình: “Mấy chục viên”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5197


Phùng Tuấn Bảo kích động tới mức toàn thân run rẩy: “Đan dược cấp bốn cực phẩm và cấp sáu thượng thượng phẩm ư! Trời ơi, tiên sinh là thầy luyện đan cấp sáu ạ?”

Ngô Bình cười nói: “Tôi chưa đi kiểm tra cấp bậc thân phận thầy luyện đan, nhưng đúng là tôi có thể luyện chế được đan dược cấp sáu”.

Phùng Tuấn Bảo hít sâu một hơi: “Tiên sinh, tôi sẽ chuẩn bị đấu giá ngay. Tiên sinh tạm thời cứ ở lại đây, có gì cần thì cứ sai người đến gọi tôi là được”.

Ngô Bình gật đầu: “Khi đến đây, tôi nhìn thấy thành này cũng có đan đường và hiệu thuốc, mấy hôm tới tôi muốn đi tham quan, tiện thể luyện chế thêm mấy lò đan dược”.

Anh đã lấy được khá nhiều linh dược và lò luyện đan của nhà họ Diệp, vừa hay có thể luyện chế mấy loại đan dược mới.

Phùng Tuấn Bảo nghe xong thì vội nói: “Tiên sinh, vừa hay tôi đang có mấy phương thức luyện đan, không biết tiên sinh có hứng thú không?”

Advertisement

Ngô Bình cười hỏi: “Thế à, đưa tôi xem nào”.

Phùng Tuấn Bảo: “Tiên sinh chờ một lát, tôi sẽ đi lấy ngay”.

Đây là các phương thức luyện đan mà Phùng Tuấn Bảo thu thập được và luôn coi như bảo bối, chưa từng nói cho ai biết hay cho ai xem. Nhưng Ngô Bình không phải người bình thường, anh là một thầy luyện đan cực giỏi nên đã đủ tư cách được ông ấy chia sẻ.

Loáng cái, Phùng Tuấn Bảo đã mang bốn phương thức luyện đan đến rồi đưa cho Ngô Bình bằng hai tay.

Ngô Bình đọc lướt nhanh qua rồi khẽ sưng sờ. Bốn phương thức luyện đan này có hai cái là đan dược cấp bảy, một loại là đan dược cấp tám, cuối cùng là một đan dược cấp chín. Điều này có nghĩa là chỉ thầy luyện đan cấp bảy trở lên mới có thể luyện chế được các loại đan dược này.

Phùng Tuấn Bảo nhìn vẻ mặt của Ngô Bình, thấy anh không có thái độ gì thì không nhịn được hỏi: “Tiên sinh, các phương thức này thế nào?”

Ngô Bình không trả lời, mà hỏi ngược lại: “Ông đã gặp thầy luyện đan cấp bảy bao giờ chưa?”

Phùng Tuấn Bảo cười ngượng lắc đầu: “Thầy luyện đan cấp bảy quá cao quý nên sao tôi gặp được. Nhưng tôi biết hoàng triều Bách Nạp ở phía Tây có một thầy luyện đan cấp bảy, người này rất được coi trọng, đến hoàng đế còn phải nể mặt phần nào”.

Ngô Bình: “Trong các phương thức ông đưa cho tôi, đan dược thấp nhất đã là cấp bảy nên hơi khó luyện chế”.

Phùng Tuấn Bảo đầy vẻ mong chờ: “Tiên sinh có làm được không ạ?”

Ngô Bình lấy một phương thức luyện đan ra rồi hỏi: “Ông có thể tìm được các dược liệu này cho tôi không?”

Phùng Tuấn Bảo cười nói: “Tôi đã bắt đầu thu thập dược liệu của hai đan dược cấp bảy này từ mười năm trước, hiện giờ đã gom đủ một loại, loại kia thì vẫn thiếu hai vị thuốc”.

Ngô Bình thoáng ngạc nhiên: “Gom đủ được một loại thôi cũng là siêu rồi, số dược liệu của ông đủ luyện mấy lò?”

Phùng Tuấn Bảo: “Bốn đến năm lò”.

Ngô Bình gật đầu: “Tôi có thể thử, nếu thành công thì tôi sẽ đưa cho ông ba viên”.

Phùng Tuấn Bảo kích động nói: “Được ạ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5198


Phùng Tuấn Bảo cười nói: “Vâng, tôi sẽ sai người mang dược liệu đến ngay”.

Một lát sau, Phùng Tuấn Bảo đã đi ngay. Nửa tiếng sau, ông ấy đã đích thân mang dược liệu tới.

Tiễn Phùng Tuấn Bảo đi rồi, Ngô Bình đi tới một căn phòng yên tĩnh. Anh lấy lò luyện đan lấy được của nhà họ Diệp ra rồi bắt đầu rửa lò và làm ấm, chuẩn bị luyện chế một loại đan dược cấp bảy.

Nhà Phùng Tuấn Bảo giàu thế này mà mất mười năm mới thu thập đủ dược liệu, chứng tỏ đan dược này rất quý.

Ngô Bình không muốn lãng phí dược liệu nên trước khi luyện đan, anh đã nghiên cứu rất kỹ, đan dược này có tên là Bí Thai Đan.

Nó là bước chuẩn bị để ngưng tụ bí thai cho tầng thứ bảy Bí Anh của Bí cảnh. Nếu ngưng tụ bí anh thành công thì có thể trực tiếp hấp thu sức mạnh của vũ trụ chính, từ đó trở thành một đại cao thủ thật sự.

Advertisement

Nhưng Bí Thai cực khó tu luyện. Từ xưa đến nay, trong gần 400 tu sĩ tầng thứ bảy của Bí cảnh, chỉ có một người có thể kết thành bí thai.

Vì thế cảnh giới Bí Thai là niềm ao ước của tất cả tu sĩ tầng thứ bảy Bí cảnh. Trong khi đó, Bí Thai Đan có thể gia tăng tỉ lệ thành công cho quá trình này.

Tu sĩ bình thưởng chỉ có một phần bốn trăm phần trăm tỉ lể thành công, nhưng uống Bí Thai Đan vào rồi thì tỉ lệ thành công sẽ được nâng lên là một phần mười phần trăm.

Dù Ngô Bình chưa tu luyện đến cảnh giới Bí Thai, nhưng anh đã có hiểu biết rất rõ về cảnh giới này.

Sau hai, ba tiếng suy ngẫm, anh mới bắt đầu luyện chế lò đầu tiên.

Rất nhanh, anh đã hoàn thành xong lò đầu. Tuy thành công, nhưng thành phẩm chưa được như ý, chỉ có ba viên đan dược cấp bảy trung phẩm.

Anh suy nghĩ thêm rồi điều chỉnh lại tỉ lệ của dược liệu, tăng thêm hai trình tự. Kết quả là thành phẩm của lò thứ hai là bốn viên cấp bảy thượng phẩm.

Anh biết rõ vì mình chưa đến tầng thứ bảy Bí Cảnh nên không thể luyện chế đan dược này quá hoàn hảo được, cùng lắm chỉ đạt đến cấp thượng thượng phẩm thôi, chứ tuyệt phẩm hay cực phẩm là điều không thể.

Quả nhiên, lò thứ ba đã cho ra bốn viên đan dược thượng thượng phẩm.

Luyện xong lò thứ ba, Ngô Bình thấy đã đến sáng hôm sau, anh mở cửa đi ra rồi sai người đi gọi Phùng Tuấn Bảo.

Phùng Tuấn Bảo mừng rỡ: “Quá tốt rồi!”

Thật ra đừng nói là trung phẩm, dù là hạ phẩm hay thậm chí thấp hơn một cấp nữa thì Phùng Tuấn Bảo vẫn chấp nhận được, dẫu sao đây cũng là đan dược cấp bảy.

Ngô Bình đưa chiếc bình có ba viên đan dược cho Phùng Tuấn Bảo rồi nói: “Tôi cho ông ba viên đúng như đã hứa”.

Phùng Tuấn Bảo nhận lấy rồi nói: “Cảm ơn tiên sinh”.

Ngô Bình: “Buổi bán đấu giá tiến hành đến đâu rồi?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5199


Phùng Tuấn Bảo: “Có một ít dược liệu cùng mấy bình đan dược đựng đan dược chưa rõ tên của vũ trụ chính. Nhưng một khi mở các bình đan dược ấy ra thì phải uống đan dược ở bên trong ngay, không thì sẽ mất dược lực”.

Ngô Bình nổi hứng: “Thế tôi phải đến xem mới được”.

Phùng Tuấn Bảo đi rồi, Ngô Bình đến đan đường ở đây trước. Đan đường của thành Đại Vũ không phải của nhà họ Diệp, mà thuộc một thế gia luyện đan khác. Thầy luyện đan của thế gia này giỏi hơn thầy luyện đan của nhà họ Diệp, là một thầy luyện đan cấp năm.

Ngô Bình vẫn mua ba viên đan dược mang về nghiên cứu, sau đó đến hiệu thuốc mua ít dược liệu.

Khi anh về đến nhà thì buổi đấu giá cũng sắp diễn ra, vì thế anh cùng Phùng Tuấn Bảo đã đến đó.

Buổi đấu giá diễn ra ở một toàn nhà cao bảy tầng, diện tích mỗi tầng đều đủ chứa cả nghìn người. Lúc này, buổi đấu giá được tổ chức từ tầng một lên tầng ba, người đến tham gia đã đông nghịt.

Advertisement

Đương nhiên, ngoài hoạt động đấu giá ở các tầng bên dưới ra, thì tầng bốn đến tầng bảy cũng bán nhiều đồ vật, từ bí phù, pháp khí, cho đến đan dược, dược liệu và cả công pháp.

Phùng Tuấn Bảo là một trong những người tổ chức nên ông ấy được ngồi ở vị trí trong phòng bao trên tầng ba, có thể quan sát hết toàn cảnh buổi đấu giá ở bên dưới.

Không gian trong phòng này rất rộng, có hai cô gái đẹp phục vụ trà nước cho họ.

Sau đó, người dẫn chương trình đã lên sân khấu khuấy động không khí, sau bài diễn thuyết mở màn, anh ta nói: “Sau đây, chúng ta sẽ đến với vật phẩm đấu giá đầu tiên, đó là một thanh đoản kiếm đến từ vũ trụ chính”.

Có người bế một cái khay có vải đỏ che bên trên tới, sau đó để lên bàn.

Người dẫn chương trình vén cái khăn ra, để lộ một phần ba của thanh trường kiếm, lưỡi kiếm loé sáng, toả ra sát khí lạnh lẽo.

Trông thấy nó, Ngô Bình lắc đầu, không có cảm xúc gì.

Phùng Tuấn Bảo: “Tiên sinh có thích thanh kiếm này không? Nếu thích thì tôi sẽ mua”.

Trước đó, Ngô Bình đã có một con dao găm của vũ trụ chính rồi, chất lượng của nó hơn thanh đoản kiếm này nhiều nên nah nói: “Thanh kiếm này chỉ là một thứ bình thường ở vũ trụ chính, đương nhiên nếu có người dùng nó để giết người thì uy lực cũng khá mạnh, nhưng chưa đủ tầm với tôi”.

Phùng Tuấn Bảo gật đầu: “Tiên sinh thật tinh mắt”.

Mọi người bắt đầu trả giá, Ngô Bình hỏi Phùng Tuấn Bảo: “Ông có biết mấy nơi hư thực giao thoa ở thế giới này không?”

Phùng Tuấn Bảo: “Có, đi thêm vài nghìn dặm về phía Tây sẽ tới một khu rừng nguy hiểm tên là Hồng Nguyệt Nguỵ Lâm. Với chúng ta mà nói thì đây là một nơi vô cùng nguy hiểm, từng có không biết bao người chôn xác ở đó. Nhưng ở đó cũng không thiếu đồ quý, đến người của vũ trụ chính còn tới tìm kiếm nữa mà. Đương nhiên chúng ta không thể so với người của vũ trụ chính được”.

Ngô Bình thầm nghĩ người của vũ trụ chính cũng bình thường thôi, khi ở vũ trụ Minh Cổ, anh đã từng giết tu sĩ của vũ trụ chính rồi.

“Tu sĩ ở mình mà vào đó thì sẽ có ảnh hưởng không tốt à?”

Phùng Tuấn Bảo: “Vâng, nhưng cụ thể ra sao thì tôi không rõ, chỉ có đích thân vào trải nghiệm thì mới biết được”.
 
Back
Top Dưới