Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 4740


Thạch Trường Dã đến bên cạnh con lợn rừng, bổ đầu chúng ra rồi lấy ra một viên ngọc màu xám to bằng hạt đậu xanh, anh ta nói: “Giết quái vật ngoài việc có được sức mạnh thì còn có thể có được loại nguyên đan này. Loại nguyên đan giống như loại màu xám này là tiền tệ mạnh, có thể dùng như tiền.

Ngô Bình: “Vậy một viên nguyên đan có thể đổi được bao nhiêu tiền vàng?”

Thạch Trường Dã cười, nói: “Ít nhất cũng được ba ngàn tiền vàng, loại to hơn chút có thể đổi được trên một vạn”.

Advertisement

Anh tiến tới một bước, nói: “Trên loại đan xám này còn có đan trắng, đan xanh lam, đan tím, đan vàng. Nếu kích thước bằng nhau thì giá trị của đan trắng gấp năm lần đan xám, đan xanh lam thì gấp năm lần đan trắng, cứ vậy mà tính lên”.

Mắt Ngô Bình sáng lên, anh lập tức lấy đan xám trong người những con sói còn lại, cất hết vào túi.

Advertisement

Thạch Trường Dã: “Tôi không dám qua bên thung lũng, khuyên cậu cũng nên cẩn thận một chút”.

Ngô Bình cảm ơn, mỉm cười rồi nói: “Tôi vẫn muốn đến xem thử”.

Thạch Trường Dã thấy anh kiên quyết như vậy thì liền đi trước dẫn đường, Ngô Bình đi về phía thung lũng theo sự chỉ dẫn của anh ta.

Trên đường đi, anh lại giết thêm bảy tám con quái vật, đến khi đến bên ngoài thung lũng thì thực lực đã được tăng lên hơn gấp đôi.

Anh đến trước thung lũng, nhìn sơ qua thì thấy khắp nơi trong thung lũng đều là dược liệu, trong đó có mấy loại anh cần.

Mắt anh sáng lên, anh bước nhanh qua, nhưng khi anh vừa đến thung lũng thì liền có một con hươu trắng từ bên cạnh nhảy ra. Con hươu đó rất kì lạ, đôi mắt màu xám, móng màu bạc, cả người trắng như tuyết, cao hơn năm mét. Nó bay lên cao, đá về phía Ngô Bình ở dưới.

Không ngờ cú đá đó cũng có chút màu sắc võ đạo, dường như Ngô Bình không thể nào né tránh, chỉ có thể chịu một đá của nó.

Lúc móng của con hươu còn cách Ngô Bình nửa mét thì Ngô Bình đã lộn người trên không trung, cưỡi lên trên lưng con hươu trắng.

Hươu trắng cả kinh, cố gắng nhảy lên để hất Ngô Bình ra. Nhưng Ngô Bình ôm quá chặt, hô hấp của nó dần trở nên chật vật. Sau khi nhảy mười mấy lần mà vẫn không thể hất anh ra, nó dần dần lực bất tòng tâm, hai chân quỳ xuống đất.

Lúc này Ngô Bình mới thả lỏng hơn, lạnh lùng nói: “Tốt nhất ngươi nên yên lặng một chút, bằng không ta chỉ đành giết ngươi”.

Hươu trắng vô cùng hung dữ, hoàn toàn không nghe lời anh, vừa lấy lại được chút sức lực đã điên cuồng nhảy lên giãy giụa. Ngô Bình chỉ có thể tiếp tục ôm chặt cổ nó.

Sau năm lần liên tục, hươu trắng thôi cáu kỉnh, khi Ngô Bình thả ra lần thứ hai, nó rốt cuộc cũng không phản kháng nữa, chỉ ngoái đầu trừng mắt nhìn anh đầy hung hăng.

Ngô Bình thử một hồi mới nhảy từ lưng hươu xuống, đoạn vỗ đầu nó, nói rằng: “Đừng ngoan cố. Còn bướng nữa thì ta chỉ đành giết ngươi thôi. Ta giết ngươi rất dễ dàng đấy, ngươi biết mà”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4741


Trong thung lũng rõ ràng không chỉ có một con quái vật hươu trắng, nhưng có lẽ là do quá nghi ngờ, dù Ngô Bình đang cưỡi trên lưng hươu trắng, mà nó lại không có phản kháng gì.

Cuối cùng Ngô Bình cũng tìm được vị trí có dược liệu. Anh quay người nhảy xuống, hái một chiếc lá rồi bỏ vào miệng nhai, cảm nhận dược lực của nó.

Không thể không nói, thung lũng này tựa như một vùng đất linh vậy. Ở đây, dược liệu mạnh hơn dược liệu ngoài kia rất nhiều, và có cả những dược liệu mà anh cần.

Advertisement

Ngô Bình đã tìm dược liệu khắp thung lũng như thế. Sau khi trời tối, anh đã tìm ra tất cả dược liệu cần thiết để đột phá Tôi Thể tầng tám.

Ở nơi này, anh đã tìm đủ dược liệu cần thiết để mở ra ba “nhãn” của tầng tám Tôi Thể. Sau đó anh vỗ vỗ con hươu trắng, bảo nó đưa mình rời khỏi đây. Từ đầu đến cuối, quái vật ở đây không hề ra tay với Ngô Bình.

Advertisement

Ra khỏi thung lũng, Ngô Bình tìm một thung lũng lân cận, g**t ch*t một con quái vật gấu ở đó rồi chiếm hang ổ của nó.

Anh đốt lửa trong hang, bắt đầu sắc thuốc, lần lượt cho bảy loại dược liệu vào nồi thuốc. Sau khi cho loại cuối cùng vào, anh đếm đến năm mươi rồi đột ngột bưng nồi thuốc đang sôi ùng ục lên, một hơi uống cạn.

Hết cách, bây giờ anh không thể luyện đan, chỉ đành dùng phương pháp thô sơ này để có thể phát huy tối đa công hiệu của dược liệu.

Sau khi anh uống thuốc, con hươu trắng kia cứ ngồi ở cửa hang mà nhìn anh chằm chằm, tựa như đang kiếm tìm sơ hở của anh, một khi có cơ hội là chạy trốn ngay, sau đó tìm thời cơ giẫm chết loài người đáng ghét này.

Cuối cùng, Ngô Bình cũng nhắm mắt lại. Hươu trắng đang định đứng dậy thì bỗng cảm nhận được luồng khí tức khủng khiếp toả ra từ cơ thể Ngô Bình. Không khí xung quanh đều ngưng tụ, một trường lực đáng sợ xuất hiện và khoá chặt lấy nó!

Hoá ra, Ngô Bình đã nhờ dược lực để đột phá Tôi Thể tầng tám, mở ra nhãn đầu tiên. Nhãn này có thể kiểm soát sức mạnh, khiến sức mạnh hình thành quy luật tự chủ. Lúc này, sức mạnh của anh không còn là sức mạnh đơn thuần nữa, mà gần như là pháp lực!

Sau hơn một giờ ổn định, Ngô Bình tiếp tục sắc thuốc, chuẩn bị mở nhãn thứ hai.

Cuối cùng hươu trắng đã ngoan ngoãn hơn. Nó cảm nhận được loài người này tiến bộ cực kỳ nhanh, nên không dám manh động nữa.

Hai giờ sau, nhãn thứ hai mở ra. Lúc này, hươu trắng cảm thấy đôi mắt của loài người trước mặt nó có tử quang nhàn nhạt. Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, nó sẽ có cảm giác cả cơ thể cứng còng lại.

Hoá ra nhãn thứ hai có thể nâng cao nhãn lực của Ngô Bình, giải ph*ng t*nh thần lực thông qua đôi mắt, gây ảnh hưởng đến kẻ địch. Dĩ nhiên điểm mạnh nhất của nhãn thứ hai nằm ở chỗ, nó có thể tính toán và vạch ra kế hoạch chiến đấu một cách chính xác, từ đó nâng cao đáng kể tỷ lệ giành phần thắng.

Trước khi trời sáng, Ngô Bình đã mở ra nhãn thứ ba. Nhãn này cực kỳ phi thường, có thể giúp Ngô Bình mượn dùng sức mạnh của bên ngoài để tấn công kẻ địch.

Khi có được nó, nếu Ngô Bình muốn ẩn náu, anh có thể hoà làm một thể với đất, với gió, với nước, kẻ thù khó mà phát hiện ra.

Sau khi trời sáng, Ngô Bình nghỉ ngơi một lát rồi lại trở vào thung lũng kia, tiếp tục tìm dược liệu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4742


Ngô Bình quan sát con dê núi. Anh có thể phán đoán thực lực của dê núi ít nhất phải mạnh hơn hươu trắng gấp hai, ba lần. Chân của con dê núi này còn tiến hoá thêm gai xương khá giống lưỡi lê, có thể làm người ta bị thương.

“Be…”

Dê núi cất tiếng kêu, bất thình lình lao về phía Ngô Bình cùng cặp sừng sắc nhọn bằng tốc độ cực kỳ nhanh.

Advertisement

Anh nghiêng người né tránh. Lúc dê núi chạy ngang qua anh, một chân của nó đột ngột vung ra, gai xương bay thẳng vào ngực của Ngô Bình.

Ngô Bình lại tránh đòn, sau đó túm chặt đuôi nó. Dê núi đau đớn dùng chân sau đá anh, kết quả là bị Ngô Bình chém đứt cả hai chân. Nó đau đến mức lăn lộn trên mặt đất.

Advertisement

Ngô Bình chẳng hề thông cảm, tiến đến đâm thêm hai nhát nữa, g**t ch*t con dê.

Vào giây phút dê núi chết đi, một luồng sức mạnh xuất hiện trong cơ thể Ngô Bình. Sự xuất hiện của luồng sức mạnh này đã khiến Ngô Bình nhận ra, các “quan” và “nhãn” mà anh đã mở đều có thể kiểm soát dễ dàng những luồng sức mạnh từ bên ngoài này.

Sau đó, anh lấy ra một nguyên hạch màu xanh lam, to bằng hạt lạc từ trong sọ của dên núi. Thứ này có thể bán lấy tiền, anh phải để dành.

Sau khi anh giết dê núi, những con quái vật đang rình rập đều trở nên ngoan ngoãn hơn. Ngô Bình tiếp tục hái thuốc.

Trong thung lũng có mấy chục nghìn loại dược liệu, có thể mở toàn bộ mười hai nhãn. Thế là trong ngày hôm nay, anh lại mở ra ba nhãn.

“Nhãn” mở ra được càng nhiều, khả năng kiểm soát sức mạnh và gia tăng sức chiến đấu của anh càng rõ rệt. Anh cũng phát hiện ra, khi “nhãn” tăng lên, tốc độ biến mất của những sức mạnh bên ngoài trong cơ thể anh cũng sẽ chậm lại.

Cứ thế, anh lại trải qua hai ngày nữa.

Ngày thứ tư đến thung lũng, cuối cùng Ngô Bình cũng đả thông nhãn thứ mười hai. Toàn bộ mười hai nhãn đã được mở ra, anh cảm thấy xiềng xích giam cầm sức mạnh trong cơ thể mình đều được giải phóng, anh thấy rất thư thái.

“Quả nhiên là lợi ích rất lớn. Tiếp theo mình phải đột phá tầng chín Tôi Thể thôi!”

Tầng tám Tôi Thể cần mở mười hai “nhãn”, còn tầng chín cần mở ba “môn”.

Ba môn này, một cái nằm ở đỉnh đầu, một cái ở ngựa, một cái ở vị trí đan điền. Ba môn có những công dụng khác nhau, ở đỉnh đầu gọi là thiên môn, ở ngực gọi là phong môn, ở đan điền gọi là mệnh môn.

Muốn mở ba môn này cũng cần đến dược liệu, mà dược liệu cần dùng còn cao cấp hơn. Thế là anh cưỡi hươu trắng, tiếp tục đi đến nơi xa hơn tìm dược liệu.

Bây giờ anh đã là Tôi Thể tầng tám, hươu trắng càng không dám phản kháng nữa. Nó ngoan ngoãn nghe lời, anh bảo gì thì nó làm nấy.

Cứ như vậy, Ngô Bình đã đi khắp vùng núi hoang sơ, cứ đi được một đoạn sẽ gặp phải quái vật. Vậy nên một ngày anh giết đến hai mươi mấy con quái vật, sức mạnh trong cơ thể đã tăng gấp ba lần ban đầu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4743


Đến dưới sườn núi, Ngô Bình phát hiện quanh đây còn có người khác, mà không chỉ một người, họ đứng thành từng nhóm tụm ba tụm năm, nhưng không một ai lên núi cả.

Ngô Bình nhìn quanh quất rồi đi về phía ba người gần mình nhất. Ba người này gồm hai nam một nữ, tuổi tác còn trẻ, có lẽ đều là người săn quái của cảnh giới Tôi Thể. Cô gái mặc một chiếc quần da bó sát, chân dài, buộc tóc đuôi gà, hông giắt hai thanh đoản đao, sau lưng đeo một cây cung tên.

Thấy Ngô Bình đột nhiên đến gần, ba người họ lập tức lộ vẻ cảnh giác, tay nắm chặt vũ khí.

Vậy nên khi chỉ còn cách họ năm mét, anh dừng lại, ôm quyền chào: “Chào các vị”.

Advertisement

Một người đàn ông để ria mép cất tiếng hỏi: “Có chuyện gì?”

Ngô Bình hỏi: “Tôi muốn hỏi thăm một chút, tại sao gần đây có nhiều người săn quái như vậy?”

Advertisement

Ria mép đáp: “Trên núi có quái vật cấp bảy đang bị thương, mọi người đều muốn giết nó”.

Cô gái tiếp lời: “Người trên núi đều đã chết. Tuy nó là quái vật cấp bảy đã bị thương, nhưng không phải Pháp Sư bình thường nào cũng đấu lại được”.

Ngô Bình hỏi: “Nếu đó đã là quái vật cấp bảy, tại sao vẫn có nhiều người tôi luyện tham gia như thế?”

“Lòng tham. Tất cả mọi người đều cho rằng vận may sẽ đến, chúng tôi cũng vậy”, cô gái nhìn anh. Cô ấy có dung mạo đẹp như tranh nhưng vẫn không kém phần khí khái, khiến người ta có ấn tượng rất sâu đậm.

Ngô Bình vẫn chưa ngu ngốc đến mức nghĩ mình có thể đối chọi với yêu quái cấp bảy. Đừng nói là cấp bảy, dù là cấp sáu, anh cũng không phải đối thủ.

Khẽ thở dài, anh quay lưng rời đi, nhưng mới được mấy bữa đã nghe cô gái kia hỏi: “Đến cũng đến rồi, anh không muốn hóng chuyện vui à?”

Ngô Bình đứng lại rồi hỏi: “Chuyện vui gì?”

Cô gái đáp: “Có bốn Pháp Sư đã mang theo một món sát khí rất lợi hại lên núi, có lẽ lát nữa sẽ ra tay”.

Ngô Bình nói: “Bốn vị Pháp Sư cộng thêm sát khí, chắc hẳn vẫn có cơ hội giành phần thắng, dù gì con quái vật đó cũng bị thương rồi”.

Ánh mắt của cô gái chưa từng rời khỏi Ngô Bình. Trên thế giới này, phụ nữ luôn ngưỡng mộ kẻ mạnh. Kẻ mạnh có thể cho họ cảm giác an toàn. Hơn nữa, phụ nữ càng có tầm nhìn, càng thích kẻ mạnh.

“Anh là Tôi Thể tầng mấy?”, cô gái ấy hỏi.

Ngô Bình không muốn làm người khác kinh hãi, bèn đáp: “Tầng năm”.

Ba người nhìn nhau, lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Người đàn ông mặt dài lên tiếng: “Tôi Thể tầng năm, anh không phải đang khoác lác đấy chứ?”

Khó trách anh ta lại nghi ngờ, dù sao thì Tôi Thể tầng năm rất khó, ba người họ cũng chỉ mới đến tầng ba thôi.

Ngô Bình nói: “Anh bảo tôi khoác lác thì cứ xem là vậy đi”, anh không cần sự công nhận của họ.

Cô gái cất lời: “Tôi tin. Xin tự giới thiệu, tôi tên là Tiểu Vũ. Hai người này là Trảm Lãng và Trùng Huy”.

Trùng Huy chính là người để ria mép, còn Trảm Lãng là người mặt dài vừa chất vấn Ngô Bình. Hai người này đều không chào đón Ngô Bình, dù sao bọn họ cũng không quen biết nhau.

Ngô Bình giới thiệu: “Tôi là Ngô Bình”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4744


Tiểu Vũ đáp trả: “Mọi người đều cần làm quen. Ban đầu anh cũng là người mới đấy thôi?”

Trùng Huy cho biết: “Tôi cũng vậy, hiện giờ số lượng người của chúng ta đã đủ rồi, không cần người ngoài gia nhập”.

Đúng lúc này, trên đỉnh núi đột nhiên phát ra tiếng gầm phẫn nộ, rồi trời long đất lở, mặt đất rung chuyển. Sau đó có một người đàn ông bị gãy một cánh tay, toàn thân bê bết máu vừa lao xuống vừa hét lớn: “Bẫy, lần này là bẫy!”

“Ầm ầm ầm!”

Advertisement

Bỗng có một lượng lớn quái vật xuất hiện từ bốn phương tám hướng, chí ít cũng phải mấy nghìn con, chỉ trong chốc lát đã bao vây đám người ở sườn núi.

Vị tu sĩ bị gãy tay vừa xuống núi không lâu thì đột nhiên ngã xuống đất, máu không ngừng chảy ra từ thất khiếu, có lẽ sẽ không thể sống tiếp nữa.

Advertisement

Tiểu Vũ biến sắc: “Quái vật cấp bảy là giả, là bọn quái vật ở nơi này muốn giết chúng ta!”

Ngô Bình rất kinh ngạc: “Đám quái vật này còn biết giăng bẫy ư?”

Tiểu Vũ đáp: “Trí tuệ của quái vật cấp sáu không thua kém người bình thường, quái vật cấp bảy dĩ nhiên còn kinh khủng hơn. Vậy nên chuyện này cũng không có gì đáng ngạc nhiên”.

Họ đang nói chuyện thì quái vật trên núi gầm một tiếng thật lớn, quái vật dưới núi lập tức lao tới.

Tiểu Vũ trầm giọng: “Kết trận!”

Ba người lập tức đứng thành ba góc, bày ra tư thế phòng thủ.

Ngô Bình vẫn chưa chính thức gia nhập cùng họ, vả lại cũng không có hứng thú. Anh chỉ lấy thanh trường đao ra và đứng phòng bị tại chỗ.

Có từ vài trăm đến một nghìn người săn quái dưới núi, nhưng đối mặt với mấy nghìn quái vật, họ nhanh chóng rơi vào thế hạ phong. Bọn quái vật này còn vô cùng thông minh, mười mấy con tạo thành một nhóm, chuyên tấn công những người ở một mình hoặc nhóm ít người, cố gắng tiêu diệt những lực lượng sống càng nhiều càng tốt.

Ngô Bình chỉ có một mình nên lập tức bị mười mấy con quái vật xông tới giết. Tiểu Vũ muốn giúp nhưng lại bị Trảm Lãng và Trùng Huy kéo ra sau.

Tiểu Vũ giận dữ nói: “Anh ấy chết không có lợi gì cho chúng ta”.

Trảm Lãng hờ hững đáp: “Sống đến cuối cùng trước đã rồi hẵng tính”.

Ngô Bình giơ đao lên. Một con quái vật cấp ba xông đến đầu tiên, đao quang loé lên, đầu của nó đã đứt lìa.

Tôi Thể tầng tám, trừ phi là quái vật cấp năm, bằng không sẽ không thể gây uy h**p đến anh.

“Bịch bịch bịch!”

Anh đi những bước kỳ lạ, một nhát một con, chỉ trong chưa đầy mười giây, mười mấy con quái vật đều bị anh giải quyết sạch, con mạnh nhất là quái vật cấp bốn!

Giết xong đám quái vật này, thực lực của Ngô Bình đã tăng thêm ba mươi, bốn mươi phần trăm,

Đám Trảm Lãng đều sửng sốt, vẻ mặt khó tin. Tiểu Vũ cười nói: “Anh ấy không phải Tôi Thể tầng năm, ít nhất phải là tầng sáu!

Cô ấy lập tức tách hai người kia ra, đi đến trước mặt Ngô Bình, cười bảo: “Thực lực của anh mạnh thật đấy!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4745


Quái vật nhìn hai người họ, không ngừng có quái vật mới lao đến giết, nhưng kết quả đều bị g**t ch*t. Lượng quái vật do Ngô Bình giết càng lúc càng nhiều, mười con, năm mươi con, một trăm con! Thực lực của anh đã tăng lên gấp ba lần so với lúc mới đến dưới núi!

Nhưng những người còn lại không may mắn như vậy. Liên tục có người săn quái bị quái vật giết, những người săn quái còn lại không đoàn kết, tự mình tác chiến, thế là bị tiêu diệt từng người một.

Trùng Huy và Trảm Lãng gia nhập nhóm khác, vừa đánh vừa lùi.

Advertisement

Ngô Bình vốn muốn đột phá vòng vây, nhưng có quá nhiều quái vật xung quanh, chẳng bao lâu sau anh lại bị đẩy lùi.

Nhờ sự bảo vệ của anh, Tiểu Vũ vẫn luôn rất an toàn, không hề bị thương.

Lùi mãi lùi mãi, họ đã đến chân núi, sau lưng chính là núi. Lúc này, toàn bộ người săn quái đã tử trận một nửa, phần lớn những người còn sống cũng bị thương, tình thế rất xấu.

Advertisement

Tiểu Vũ thở dài: “E rằng hôm nay sẽ không ai có thể sống sót trở ra”.

Ngô Bình nheo mắt, hỏi Tiểu Vũ: “Ban nãy người chạy xuống núi có lẽ là một trong bốn vị Pháp Sư nhỉ?”

Tiểu Vũ gật đầu: “Ừ. Bốn Pháp Sư cộng thêm món sát khí, dù quái vật cấp bảy có thắng cũng sẽ chịu tổn thất rất nặng nề. Món sát khí đó vô cùng lợi hại, do một kẻ mạnh đã vượt qua cảnh giới Pháp Sư tạo ra”.

Ngô Bình giật mình: “Nghĩa là, quái vật cấp bảy trên núi có khả năng đã bị thương nặng?”

Tiểu Vũ đáp: “Rất có thể”.

Ngô Bình lập tức kéo cô ấy chạy lên núi. Hành động này làm Tiểu Vũ sợ hãi: “Không thể lên núi đâu!”

Ngô Bình nói: “Giết quái vật cấp bảy, giành lấy sức mạnh của nó!”

Tiểu Vũ cả kinh: “Anh điên rồi sao?”

Ngô Bình đáp: “Cô nhìn xuống chân núi đi, mấy nghìn con quái vật. Chúng ta có mạnh đến mấy cũng không xông ra ngoài được. Dù sao cũng phải chết, chi bằng liều một phen!”

Anh vừa đi lên núi vừa quan sát dược liệu xung quanh, chẳng mấy chốc đã phát hiện vài cây. Khi đến sườn núi, anh đi vòng quanh núi. Cùng lúc ấy, những người ở dưới núi cũng bị ép chạy lên núi.

Sau khi đi một vòng, Ngô Bình đã thu thập đủ dược liệu. Bây giờ anh không kịp sắc, đành bỏ thẳng vào miệng nhai. Chẳng bao lâu sau, anh đã cảm thấy vị trí đan điện bắt đầu phồng lên. Anh lập tức khoanh chân ngồi xuống, thừa cơ đột phá.

Trong cơ thể của anh đã tập hợp sức mạnh gấp mấy lần bản thân, lúc này tất cả đều dồn về vùng bụng và hoà cùng dược lực.

Sau đó cơ thể anh tạo ra một âm thanh rất lớn, núi non khẽ rung chuyển, mệnh môn mở ra, anh chính thức bước vào tầng chín Tôi Thể!

Mệnh môn vừa mở, tất cả sức mạnh mà anh hấp thụ trước đó đều đổ vào đó.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4746


Ngô Bình gật đầu: “Ừ, Tôi Thể tầng chín. Tôi còn phải giết thêm một số quái vật để nâng cao thực lực. Cô trốn trước đi, lát nữa tôi sẽ đến tìm cô”.

Tiểu Vũ cũng hiểu, khi đã có mệnh môn, hiệu suất hấp thụ năng lượng của Ngô Bình càng cao, năng lượng mất đi sẽ càng ít, giới hạn trên của năng lượng mà anh có thể hấp thụ còn tăng lên đáng kể.

Đã đạt tầng chín Tôi Thể, Ngô Bình có thể phát huy đao thuật và bộ pháp mạnh hơn, anh lập tức lao về phía quái vật như một làn khói nhé.

Advertisement

“Vụt vụt vụt!”

Bóng người vút qua, đã có ba con quái vật cấp bốn bị giết. Bây giờ anh chuyên chọn quái vật trên cấp bốn, đã là Tôi Thể tầng chín rồi, hiệu quả của quái vật cấp thấp đối với anh cũng có hạn thôi.

Tình hình dưới kia cực kỳ gay go, lượng người chết càng lúc càng nhiều. Sau một lượt chém giết, Ngô Bình đã lấy mạng hơn bốn mươi con quái vật cấp bốn, mười mấy con quái vật cấp năm, thậm chí còn giết được hai con quái vật cấp sáu.

Advertisement

Thế là sau lần giết quái này, thực lực của anh đã tăng gấp đôi. Anh lập tức lên núi lần nữa để tìm con quái vật cấp bảy kia.

Lúc này, khu vực gần đỉnh núi đã bị san bằng, mặt đất bị cháy đen, thậm chí đá cũng rạn nứt vỡ vụn. Có một con vượn núi cực lớn đang nửa nằm trên mặt đất. Nó cao hơn mười mét, cánh tay trái bị gãy, ngực phải bị nổ thủng một lỗ máu, hai mắt cũng mù loà. Xung quanh nó có hàng trăm thi thể nằm la liệt, trong đó bao gồm ba kẻ mạnh cấp Pháp Sư.

Có điều vết thương của nó đang hồi phục rất nhanh. Là quái vật cấp bảy, khả năng phục hồi của nó vô cùng khủng khiếp.

Chẳng bao lâu sau, Ngô Bình đã đến gần con vượn núi. Thính lực của vượn núi vô cùng nhạy. Ngay lập tức, nó hơi nghiêng tay, vung cánh tay phải lên rồi đánh về vị trí Ngô Bình.

Ngô Bình hơi nghiêng người, sau đóng dốc hết sức vung đao.

Thực lực của con quái vật này đã giảm sút đáng kể, chỉ còn hai mươi phần trăm, nhất là nó còn mù hai mắt, không thể nhìn thấy kẻ địch.

“Phụt!”

Ngay khi chạm đất, tay của con vượn khổng lồ liền bị Ngô Bình chém gãy. Nó đau đớn gầm thét, đoạn nhảy lên cao, giẫm xuống vị trí của Ngô Bình.

Ngô Bình đột ngột bắn lên, mũi đao hướng lên trên, nhắm chuẩn xác vào cằm của con vượn khổng lồ.

Một kẻ hướng xuống, một người hướng lên. Một âm thanh trầm thấp vang lên, đao đã đâm vào cằm của vượn khổng lồ.

Con vượn khổng lồ gào thét thảm thiết, dùng cánh tay gãy đập về phía Ngô Bình. Thế là Ngô Bình đu ra phía sau đầu vượn khổng lồ, rút một thanh đoản kiếm khác rồi đâm nó hai nhát.

Lực sinh mệnh của vượn khổng lồ quá mạnh, thế mà vẫn chưa chết.

Ngô Bình khẽ cau mày, đáp xuống mặt đất. Lúc này, anh phát hiện có một thanh trọng kiếm màu vàng kim ở bên cạnh một thi thể. Kiếm dài hơn ba mét, khí tức sắc bén.

Đôi mắt sáng rực lên, anh bèn chộp lấy thanh trọng kiếm rồi chém về phía vượn khổng lồ một lần nữa.

Con vượn khổng lồ bị mù, đầu lại trúng đòn mấy lần liền, lúc này đã phát điên, hai chân giẫm đạp lung tung. Ngô Bình tránh tới tránh lui trên mặt đất, tìm cơ hội thích hợp để chém vào bắp chân nó.

“Phụt!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4747


Sau khi chém chết quái vật cấp bảy, một luồng sức mạnh khủng khiếp rót vào cơ thể anh, tiến vào mệnh môn. Lúc này, thực lực của anh đã tăng gần bốn lần so với trước khi giết vượn khổng lồ! Sau đó, anh cảm nhận được mệnh môn hấp thụ no đầy sức mạnh.

Rồi anh đào được nguyên hạch của con vượn khổng lồ. Nguyên hạch màu tím, to bằng nắm tay.

Cất nguyên hạch vào, anh lục soát các thi thể, tìm được chút ít của cải, bèn cho hết vào một chiếc túi lớn.

Advertisement

Anh vác túi đi tìm Tiểu Vũ, nhờ cô ấy tạm thời trông coi. Còn anh thì xách thanh trọng kiếm màu vàng kim kia lao xuống núi, tiếp tục giết quái vật.

Lần này, anh chuyên tìm quái vật cấp năm và cấp sáu để giết. Nhờ sức mạnh hấp thụ được từ vượn khổng lồ, bây giờ anh có thể dễ dàng g**t ch*t quái vật cấp sáu.

Advertisement

Quái vật cấp cao chết ngày một nhiều, cộng thêm việc không còn lời hiệu triệu từ quái vật cấp bảy vượn khổng lồ, những con quái vật cấp bốn, cấp năm thi nhau bỏ chạy.

Cục diện trận chiến lập tức thay đổi. Những người săn quái bắt đầu phản công.

Giết chóc được nửa giờ, quái vật đã chạy mất sạch. Còn Ngô Bình đã lấy được một lượng lớn nguyên hạch của quái vật cấp bốn, cấp năm, thậm chí là cấp sáu.

Hiện tại mọi người đều tìm Ngô Bình, nhưng anh đã biến mất.

Lúc này, Ngô Bình đã đến tìm Tiểu Vũ. Sau khi anh hái thêm dược liệu, hai người rời đi từ phía bên kia ngọn núi. Những người còn lại l*n đ*nh núi, sau khi nhìn thấy thi thể của quái vật cấp bảy, ai nấy đều sững sờ. Là Ngô Bình giết ư?

Ngô Bình tìm con hươu trắng. Hai người cùng cưỡi nó, tiếp tục đi về phía trước.

Tiểu Vũ cười hỏi: “Anh Ngô đã lấy được nhiều nguyên hạch như vậy, hay là chúng ta đến thành phố gần đây để đổi chút đồ đi?”

Ngô Bình hỏi: “Gần đây có thành phố à?”

Tiểu Vũ gật đầu, vừa chỉ về một phía vừa nói: “Đi về hướng đó thêm hơn một nghìn dặm sẽ đến thành Võ Lăng. Thành Võ Lăng là thành phố hạng trung, có vài triệu người sống ở đó”.

Ngô Bình gật đầu: “Ừ, chúng ta đến đó xem thử”.

Tiểu Vũ ngồi trước, cơ thể nép vào lòng Ngô Bình. Ở thế đạo này, giữa nam và nữ chẳng quanh co nhiều, thích nhau thì ở bên nhau thôi.

Ngô Bình mới hỏi: “Tiểu Vũ, kẻ mạnh nhất ở thành Võ Lăng có cảnh giới gì?”

Tiểu Vũ đáp: “Chắc là Pháp Sư. Trên Pháp Sư là Truyền Thuyết, nghe nói đã từng xuất hiện cách đây rất lâu, nhưng đã chết rồi”.

Ngô Bình hỏi: “Sao lại chết?”

Tiểu Vũ nói: “Không rõ nữa. Chuyện này cách xa chúng ta quá. Anh Ngô này, anh đã là Tôi Thể tầng chín, sau này chắc chắn có thể trở thành Pháp Sư, sau đó vươn lên cảnh giới cao hơn!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4748


Con hươu trắng di chuyển rất nhanh, mỗi ngày đi nghìn dặm, đến khi trời tối đã đi được một nửa chặng đường. Ngang qua một thành phố đổ nát, Ngô Bình quyết định nghỉ chân qua đêm ở đây, tiện thể đột phá tiếp.

Thành phố này có quy mô rất lớn, kéo dài cả trăm dặm, hẳn đã từng rất sầm uất. Nhưng bây giờ nó lại trở nên đổ nát hoang tàn, ngay cả bóng ma còn chẳng thấy.

Ngô Bình tìm thấy một ngôi nhà dân rộng rãi, rồi quét dọn phòng khách. Đã lâu rồi không có ai sống ở đây, khắp nơi đều là lá khô, mạng nhện, phân động vật, u ám vô cùng. Có mấy gian phòng còn có xương khô, không biết đã chết bao lâu rồi.

Advertisement

Tiểu Vũ dọn mạng nhện và rác, tìm được một tấm chăn ở phía sau, bèn trải lên mặt đất. Họ sẽ ngủ ở đây một đêm, ngày mai lại lên đường.

Ngô Bình tìm được một chiếc nồi đất. Anh ngồi kế bên nhóm lửa, chuẩn bị sắc thuốc. Trước đó anh đã mở mệnh môn, tiếp theo sẽ mở phong môn.

Advertisement

Anh đã gom đủ dược liệu, bây giờ lần lượt cho vào nồi, sau đó một hơi uống cạn thuốc. Nhờ dược lực, một luồng sức mạnh cuồn cuộn từ trong mệnh môn đã rót vào kinh phế của anh, sau đó đổ về vị trí phong môn. Cần sức mạnh rất lớn để mở phong môn, trước đó Ngô Bình đã giết rất nhiều quái vật, bây giờ những sức mạnh này đều tụ hội về, giúp anh mở ra phong môn.

“Ầm!”

Cơ thể phát ra sức mạnh cực lớn, phong môn đã mở. Chỉ trong chớp mắt, Ngô Bình cảm giác được một mối liên hệ nhất định đã được thiết lập giữa anh và linh khí trời đất. Phong môn trong cơ thể anh là một cơn lốc nhỏ, quay rất ổn định. Lúc này, anh cảm thấy tức ngực nên bèn thở ra. Anh vừa thở, vô số cơn lốc nhỏ đã được thổi ra, lao ra khỏi căn nhà rồi bay lên trời.

Một cảnh tượng khiến anh kinh ngạc đã xảy ra. Sau khi bay lên trời cao, những cơn lốc nhỏ này đã bắt đầu khuếch đại. Bên trong nó có một loại cơ chế rất linh hoạt, có thể hấp thụ linh khí từ đất trời.

Nửa phút sau, anh lại hít vào một hơi, cơn lốc trong không khí như được triệu hồi, lập tức mang theo linh lực bay ngược trở lại, tiến vào phổi của anh. Linh lực trong đó được giải phóng, tiến vào cơ thể Ngô Bình.

“Hoá ra đây là điều bí ẩn của phong môn!”, Ngô Bình bật cười. Những linh lực này lưu chuyển một vòng trong cơ thể rồi tiến vào mệnh môn của anh, sau đó thấm ra, nuôi dưỡng toàn thân.

Thông qua phong môn, Ngô Bình hấp thụ linh khí đất trời bằng cách hít thở, cảm thấy kỳ diệu vô cùng.

Sau nửa đêm, Tiểu Vũ đã ngủ say, Ngô Bình đột nhiên mở choàng mắt. Không biết tự khi nào, ở cửa đã xuất hiện một bầy quái vật, chừng hai mươi mấy con. Bọn chúng đều bị linh lực của Ngô Bình hấp dẫn đến đây, con nào cũng đứng nhìn anh từ xa, ánh mắt tràn đầy vẻ tham lam.

Ngô Bình cười khẩy, vẫy tay phải một cái, linh lực liền ngưng tụ thành một bàn tay lớn, bay về phía quái vật ở ngoài cửa. Đám quái vật sợ hãi liền quay đầu bỏ chạy, nhưng bàn tay lớn kia có tốc độ cực nhanh, vừa tóm được con quái vật lợn rừng liền khiến nó nổ tung tại chỗ.

Sau đó bàn tay linh lực liên tục ra tay, chỉ trong chốc lát đã b*p ch*t mười mấy con. Những con quái vật còn lại chạy bán sống bán chết, không dám quay lại nữa.

Tiểu Vũ giật mình tỉnh giấc, nhìn bàn tay linh lực đang phát sáng giữa không trung, kinh ngạc kêu lên: “Linh lực! Anh đã mở phong môn rồi sao?”

Ngô Bình đáp: “Tiểu Vũ, anh không ngờ phong môn lại có tác dụng kỳ diệu như vậy, có thể hấp thụ linh lực của đất trời”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4749


Tiểu Vũ lắc đầu: “Cảnh giới của Pháp Sư là cảm ứng những quy luật tự nhiên, hiệu quả tạm ổn. Nhưng anh Ngô sở hữu linh lực thì khác hẳn, anh có thể sử dụng linh lực, điều khiển trật tự, muốn làm gì tuỳ thích”.

Ngô Bình nói: “Anh chỉ còn thiếu thiên môn. Chắc hẳn khi mở thiên môn sẽ có thu hoạch khác nữa”.

Tiểu Vũ tiếp lời: “Em từng đọc một quyển sách cổ có nhắc đến thiên môn. Thiên môn dùng để khai thông thiên ý, chỉ có ‘cảnh giới Thông Thiên’ trên Pháp Sư mới miễn cưỡng làm được. Tu sĩ của cảnh giới Thông Thiên được gọi là Thiên sư, có thể mượn thiên ý hành sự”.

Ngô Bình bảo: “Xem ra, bình thường tu sĩ đều phải tu luyện Tôi Thể tầng chín viên mãn rồi mới có thể tiếp tục tu luyện”.

Advertisement

Tiểu Vũ đáp: “Đúng vậy, nhưng không phải ai cũng làm được, dù sao thì Tôi Thể tầng chín cũng rất khó. Vậy nên dần dần đã có người dùng thủ đoạn, từ Tôi Thể tầng ba, tầng năm, tiến thẳng đến cảnh giới Nguyên Thần. Chính ra, anh mới là tu sĩ chính thống hoàn chỉnh”.

Hai người đang trò chuyện thì ngoài cửa đột nhiên vẳng đến tiếng khóc đầy thê lương và oán hận. Tiếng khóc lúc xa lúc gần, có khi vang ngay bên tai, có khi lại gần như không nghe thấy.

Advertisement

Tiểu Vũ lập tức biến sắc, thì thào nói: “Anh Ngô à, có thể có ma quái!”

“Ma quái?”, Ngô Bình hỏi: “Cũng là quái vật sao?”

Tiểu Vũ giải thích: “Sau khi con người chết đi, có thể biến thành ma. Nếu ma dị hoá thì sẽ thành ma quái. Ma quái khó đối phó nhất, vô hình vô chất…”

Nói đến đây, đôi mắt cô ấy bỗng sáng rỡ: “Anh đã khai phá linh lực, thế thì không cần sợ nữa. Ma quái cũng sợ linh lực”.

Ngô Bình hơi cau mày, nói vọng ra ngoài: “Cút ra xa, đừng làm ồn đến tôi!”

Nói xong, một bóng phụ nữ liền xuất hiện trong sân, quay lưng với Ngô Bình, tiếng khóc kia càng lớn.

Ngô Bình cười khẩy, vẫy tay một cái, một bàn tay liền bay ra. Nó to bằng tấm ván cửa, đè bóng ma kia xuống đất.

“Ầm ầm ầm!”

Anh đập ma nữ xuống đất mấy cái liền, ma nữ choáng váng nói: “Xin tha mạng. Tôi biết lỗi rồi!”

Ngô Bình thu tay về, tóm ma nữ lại gần, nhận thấy cơ thể đối phương bán trong suốt, vẻ ngoài thanh tú, nhưng gương mặt trắng bệch, còn thè lưỡi ra.

Anh cau mày, vươn tay kéo mạnh lưỡi ma nữ rồi thả ra.

“Tách!”

Lưỡi có tính đàn hồi nên đập mạnh vào mặt ma nữ, khiến ma nữ đau đớn hét lên.

“Đừng thè lưỡi nữa”, anh quát mắng.

“Vâng”, ma nữ vội vàng cúi đầu, vẻ mặt rất sợ hãi.

Ngô Bình hỏi: “Cô ở đây khóc la cái gì?”

Ma nữ nói: “Thật ra vì có ít người đến đây quá, thấy có người xuất hiện, tôi rất vui nên muốn thu hút sự chú ý của anh thôi”.

Ngô Bình hỏi: “Cô là ma ở đây à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4750


Ma nữ đáp: “Đúng thế. Đứng sau tất cả khu vực an toàn đều có một quái vật lợi hại. Những khu vực an toàn này cũng giống như chuồng cừu, chuồng lợn vậy, khi quái vật cần ăn thì sẽ ăn khu vực ấy, sau đó nguỵ trang thành cảnh xâm lược của một lượng lớn quái vật”.

Ngô Bình nhìn sang Tiểu Vũ: “Em có từng thấy khu vực an toàn nào đột nhiên biến mất chứ?”

Sắc mặt của Tiểu Vũ rất tệ. Cô ấy khẽ gật đầu: “Mấy năm gần đây, em biết mười mấy khu vực. Những khu vực an toàn này đều biến mất trong một đêm”.

Ngô Bình lại hỏi ma nữ: “Quái vật bảo vệ các cô trông như thế nào? Là quái vật cấp mấy?”

Advertisement

Tiểu Vũ nói: “Chuồng nuôi chúng tôi, là quái vật cấp chín, trông như một con rắn, nhưng lại có một gương mặt người rất đẹp. Chúng tôi gọi nó là quái vật rắn mặt người”.

Ngô Bình cau mày, thực lực bây giờ của anh chỉ ngang ngửa quái vật cấp sáu, bảy. Anh chắc chắn không đấu lại quái vật cấp chín.

“Thế con quái vật đó sống ở đâu?”, anh hỏi.

Advertisement

Ma nữ đáp: “Một nơi rất xa, nếu anh cần, tôi có thể đưa anh đến đó”.

Ngô Bình đáp: “Tạm thời không cần”.

Anh hỏi ma nữ thêm vài câu nữa: “Cô tên gì?”

“Tôi là Thiện Đoá”.

“Thiện Đoá, tôi sẽ không truy cứu chuyện hôm nay, cô đi đi”.

Thiện Đoá vẫn đứng im, đoạn cất lời: “Anh có thể đưa tôi rời khỏi đây không?”

Ngô Bình thấy hơi lạ: “Tại sao phải rời khỏi đây?”

Thiện Đoá khẽ thở dài: “Ở đây buồn chán quá. Tôi đã không nói chuyện với con người một trăm năm rồi”.

Ngô Bình liếc Tiểu Vũ một cái, Tiểu Vũ cũng cảm thấy cô ta hơi đáng thương bèn nói: “Anh Ngô, hay là dẫn cô ta theo đi. Dù sao, quỷ cũng không chiếm diện tích, dùng cái chai là chứa được rồi”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Được rồi, Thiện Đóa, sau này cô ngoan ngoan chút, không thì tôi sẽ giết cô”.

Thiện Đóa: “Cảm ơn công tử!”

Một đêm không nói chuyện, hôm sau hai người một quỷ tiếp tục lên đường, cuối cùng đến giữa trưa thì đến thành Võ Lăng.

Đến bên ngoài thành Võ Lăng thì Ngô Bình phát hiện có mười mấy đoàn lái buôn đang chạy đến từ xa, mục tiêu là thành Võ Lăng.

Sau khi đến cổng thành, Ngô Bình giao mười đồng tiền vàng đã được cho vô.

Trong thành đường phố rộng mở cùng với đủ loại cửa hàng ở hai bên. Ngô Bình cưỡi hươu trắng đã thu hút rất nhiều sự chú ý, dù sao cũng chẳng có mấy ai có thể khiến quái vật làm vật cưỡi.

Giờ đây, hươu trắng cực kỳ ngoan ngoãn, nó chậm rãi dạo bước. Đi được một đoạn thì Tiểu Vũ chỉ vào một cửa hàng thu mua nguyên hạch nói: “Anh Ngô, có thể bán nguyên hạch rồi”.

Ngô Bình hỏi: “Tiểu Vũ, tiền của thành Võ Lăng là gì?”

Tiểu Vũ: “Là tiền linh. Ở trên chợ, một tiền linh có thể đổi được mười nghìn tiền vàng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4751


Ngô Bình lấy nguyên hạch cấp thấp ra trước, có hơn một trăm và tất cả đều là màu xám. Mấy thứ này không đáng giá, chỉ bán được 120 tiền linh. Anh lại lấy ra bạch hạch, khoảng 200 miếng, bán được hơn 1300 tiền linh. Cuối cùng, Ngô Bình mới lấy ra một phần lam hạch, có khoảng 100 miếng, bán được 5600 tiền linh.

Trong tay anh còn có đôi chút tử hạch, nhưng Ngô Bình không có lấy ra. Cuối cùng, toàn bộ nguyên hạch đã bán được tổng cộng sáu ngàn mấy tiền linh.

Số tiền sáu ngàn tiền linh cũng khá lớn, dù sao một tiền linh đã tương đương với mười nghìn tiền vàng.

Sau đó, Ngô Bình lại đi đến hiệu cầm đồ. Khi vây bắt quái vật cấp bảy đã chết rất nhiều cao thủ, những của cải trên xác của họ đều bị anh chôm hết. Mà chúng lại không tiện mang theo bên người nên anh định bán hết đi.

Advertisement

Ông chủ tiệm cầm đồ là một người đàn ông trung niên đầu trọc, thấy Ngô Bình đổ ra nhiều thứ như vậy, ánh mắt lập tức đăm đăm. Ông ta không khỏi liếc anh một cái rồi cười hỏi: “Khách quan chuẩn bị bán bao nhiêu tiền?”

Ngô Bình: “Ông là ông chủ, ông cho cái giá đi”.

Advertisement

Ông chủ đứng lên đi mấy bước rồi nói: “Tất cả những thứ này cộng lại được ba nghìn tiền linh. Đây là giá cao nhất rồi”.

Ngô Bình biết giá trị của mấy thứ này, ít nhất cũng phải năm nghìn, ba nghìn quá ít nên anh bèn lắc đầu: “Ba nghìn quá ít”.

Đầu trọc cau mày: “Cả cái thành Võ Lăng này chỉ có tôi là có thể nuốt trọn hết chúng”.

Ngô Bình cột miệng túi lại, nói: “Bỏ đi, tôi đến thành phố khác vậy”.

Đầu trọc cười hỏi: “Nhiều đồ vậy, chắc hẳn đã chết rất nhiều người nhỉ?”

Ngô Bình nhướng mày: “Chết hay chưa cũng không liên quan đến ông”.

Đầu trọc khẽ thở dài: “Nếu đến, tốt nhất là để lại đi. Tôi lại trả cho cậu thêm một trăm tiền linh”.

Ngô Bình: “Xin lỗi, ít nhất cũng phải bốn nghìn năm trăm”.

Đầu trọc nhìn anh: “Thật sự không bán?”

Ngô Bình: “Không bán”.

Đầu trọc bỗng nhiên vỗ tay, thoáng chốc đã có bốn người đàn ông cao to đi ra từ sau cửa hàng rồi nhanh chóng bao vây lấy Ngô Bình và Tiểu Vũ.

Ngô Bình cau mày: “Ông chủ, ông làm gì vậy?”

Đầu trọc cười lạnh: “Tiệm cầm đồ này của chúng tôi chính là do thành chủ mở, đồ của cậu phải bán ở đây! Không thì, e rằng cậu chẳng đi ra khỏi cửa hàng này được đâu”.

Ngô Bình thở dài: “Nói vậy, ông định dùng sức mạnh à?”

Đầu trọc: “Nếu cậu cứ cứng đầu thì tôi chỉ có thể xin lỗi”.

Lúc này, trong đầu Ngô Bình chợt vang lên giọng nói của nữ quỷ Thiện Đóa: “Công tử, tiệm cầm đồ này giàu ghê, còn có một phần đặt dưới lòng đất nữa!”

Trong lòng Ngô Bình chợt nảy ra một ý, quay đầu hỏi Tiểu Vũ: “Người mạnh nhất trong thành Võ Lăng này có thắng nổi anh không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4752


Ngô Bình nhỏ giọng nói: “Anh trở về đột phá Thiên Môn trước, sau đó lại đến cướp cái tiệm cầm đồ đó. Anh thấy đằng sau bọn họ có hơn mười thùng tiền linh”.

Tiểu Vũ cong môi cười: “Ông chủ kia đúng là mắt kém ghê, chẳng nhận ra sự lợi hại của anh Ngô gì hết”.

Sau khi đổi tiền linh xong, Ngô Bình lại đến một tiệm thuốc bắc, bên trong có đủ loại dược liệu, chắc phải mấy chục ngàn loại. Anh cũng tìm được hai mươi bảy dược liệu mình cần và hết tổng cộng hơn ba trăm tiền linh.

Advertisement

Kế tiếp, bọn họ đến một khách sạn ở trọ rồi ăn một bữa ở nhà hàng gần đó.

Ăn uống no nê xong, Ngô Bình lập tức trở về khách sạn tu luyện, lợi dụng linh lực luyện đan. Anh không có lò luyện đan nên chỉ có thể dùng tay không luyện đan. Tuy hiệu quả không được tốt bằng lò luyện đan, nhưng lại mạnh hơn là nấu dược.

Advertisement

Chẳng mấy chốc, anh đã luyện ra ba viên đan dược rồi một ngụm nuốt xuống, tiếp tục đột phá Thiên Môn.

Thiên Môn cần dùng phong môn và mệnh môn làm nền móng và dùng phương pháp đặc biệt để mở ra. Điều này với Ngô Bình biết luyện đan cũng không quá khó khăn.

Lúc anh đang tu luyện, Tiểu Vũ bèn ra ngoài mua mấy cuốn sổ tay tu luyện lần lượt là sổ tay tu luyện cảnh giới Nguyên Thần và Pháp Sư. Chúng đều là loại trọn bộ bìa cứng nên có giá rất cao, toàn hơn trăm tiền linh.

Tiểu Vũ vừa vào khách sạn đã cảm thấy choáng váng, đầu óc thoáng chốc trống rỗng. Đợi đến khi cô ấy hoàn hồn lại bèn vội vàng xông vào trong nhà.

Lúc này, Ngô Bình vừa mở ra Thiên Môn. Nó vừa được mở, ý thức của anh đã nối liền với thiên ý của Sâm La Giới. Tuy kết nối ấy rất mơ hồ, nhưng lại vô cùng có ích với anh. Thông qua sự kết nối thiên ý, Ngô Bình có thể biết được sự biến đổi của quy tắc trong đất trời một cách chính xác rồi kịp thời điều chỉnh.

Thiên Môn vừa mở còn có một luồng sức mạnh thiên đạo chui vào trong đầu, tẩm bổ cho thần hồn của anh.

Tu luyện một lát, Ngô Bình bèn mở mắt ra thì thấy Tiểu Vũ đang ở trước mặt mình.

Ngô Bình mỉm cười, nói với Tiểu Vũ: “Lát nữa, em hãy ra khỏi thành trước, đến ngọn núi phía nam cách thành năm mươi dặm đợi anh”, trước đây hai người từng đi ngang qua ngọn núi đó nên Tiểu Vũ hẳn là nhớ.

Tiểu Vũ gật đầu: “Anh Ngô, phải cẩn thận đó!”

Ngô Bình rời khỏi nơi trọ, đi đến cửa hàng mua sáu cái túi trước, mỗi một túi đều có thể đựng được mấy trăm nghìn Tiền linh.

Lúc này, cửa hàng đã đóng, thị vệ tuần tra nghiêm ngặt, toàn bộ cửa sổ đều làm bằng sắt thần, cửa dày chừng nửa mét, dưới đất đều là sắt nóng chảy, lúc này dù là một chuột cũng không thể vào được cửa hàng.

Ngô Bình sử dụng linh lực, nhẹ nhàng bay lên đáp xuống trên nóc cửa hàng. Trên mái nhà, có hai cao thủ cảnh giới Nguyên Thần trấn giữ, từ trên cao nhìn xuống, vì vậy khi Ngô Bình vừa xuất hiện thì bọn họ đã chú ý, lập tức bay qua.

“Vù!”

Ngô Bình biến thành cái bóng mờ, nghe thấy hai tiếng “bịch bịch”, hai pháp sư đã chưa nhìn thấy bóng người đã bị đánh ngã dưới đất, ngất xỉu.

“Ầm!”

Anh vốn dĩ không định lặng lẽ đi qua, mà một cước đạp vỡ mái nhà, đi thẳng xuống dưới. Anh đến tầng một, linh lực lan ra thông qua hai chân, rất nhanh đã tìm được chỗ lắp cơ quan. Anh đi qua, đánh một quyền xuống đất, trực tiếp đánh vỡ cơ quan, để lộ một cái động đi xuống.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4753


Lúc này, bên ngoài sớm đã loạn cả lên, một nhóm cao thủ lao ra, bay đến mái nhà, dưới đất cũng xuất hiện rất nhiều cao thủ, đang chuẩn bị chặn anh ở ngay lối vào. Thế nhưng, ngay khi Ngô Bình lao ra, một luồng linh lực sôi sục, mười mấy người xung quanh tựa như bị nổ tung bay ra, có mấy người lập tức rơi vào hôn mê.

Ngô Bình như một con chim ưng, giang cánh bay thẳng lên trời. Cách dùng linh lực có rất nhiều, khi linh lực sôi sục dưới chân, thì anh đã có thể bay trên không rồi.

“Rầm!”

Advertisement

Mọi người trên mái nhà đều cảm thấy có một cơn gió lướt ngang mặt, sau đó một bóng người bay đến. Trong số bọn họ, chỉ có pháp sư mới có thể bay được, lúc này chỉ đành giương mắt nhìn theo, vượt ngoài tầm tay.

Ngay lúc này, dưới đất truyền đến tiếng gào thét: “Dám cướp tài sản của thành chủ, ngươi to gan lắm, xuống đây cho ta!”

Vị pháp sư này mặc bộ đồ trắng, bay lên không, thế nhưng chuyện khiến hắn ta thất vọng là hắn ta càng bay thì Ngô Bình lại càng xa, hắn ta bay không nhanh bằng đối phương!

Advertisement

Ngô Bình càng bay càng cao, càng bay càng xa, rất nhanh sau đó, pháp sư đuổi theo anh cũng biến thành một chấm đen nhỏ.

Trời cao rất mát, anh khẽ ngâm hát mấy câu, đáp xuống thành Nam. Bên ngoài thành Nam, hươu trắng đang đợi anh, anh treo bốn túi lớn lên lưng hươu trắng, sau đó ôm theo rương nhỏ chạy đi.

Khi người của cửa hàng đều điên tiết, một lúc lâu cũng không biết phải làm sao, chỉ có thể cử người đi báo với thành chủ. Nhưng khi thành chủ biết tin thì Ngô Bình đã không biết tung tích nơi nào rồi.

Trên một ngọn núi ở thành Nam, Tiểu Vũ lo lắng đợi tin, cô ấy không chắc Ngô Bình có thể thành công hay không, cũng không biết anh có gặp nguy hiểm gì không, trong lòng lo lắng không yên.

Ngay lúc này, cô ấy nhìn thấy một con hươu trắng cao lớn gấp rút chạy đến, Ngô Bình ngồi trên đó, còn có bốn cái túi lớn và một cái rương nhỏ.

Tiểu Vũ vui mừng, cười nói: “Anh Ngô, em biết anh không sao mà!”

Ngô Bình cười nói: “Lên đi, Võ Lăng Thành không thể ở được nữa, chúng ta phải đổi nơi khác mới được”.

Tiểu Vũ ngẫm nghĩ nói: “Từ chỗ này đi tiếp về phía Nam mấy nghìn dặm, có một thành lớn hơn, tên thành Vân Đô. Thành Vân Đô có mấy nghìn vạn nhân khẩu, cao thủ cũng nhiều, buôn bán cũng phát triển hơn. Nhưng, em cũng chưa từng đến thành Vân Đô, chỉ là nghe người ta nhắc đến mấy lần”.

Ngô Bình: “Tại sao em không đến đó? Bởi vì đường xa sao?”

Tiểu Vũ: “Vân Đô phân chia giai cấp rõ ràng, nếu không thực lực không tiền, rất khó ổn định ở bên đó”.

Ngô Bình vỗ vào bốn cái túi lớn: “Chúng ta có gần bốn triệu tiền linh, đủ tiêu xài cả đời”.

Tiểu Vũ nhìn rương nhỏ hỏi: “Anh Ngô, trong này cũng là Tiền linh sao?”

Ngô Bình mở ra cho cô nhìn, khi Tiểu Vũ nhìn thấy tiền tệ xanh vàng bên trong, cô ấy kinh ngạc nói: “Đây là Tiền Lam Thiên!”

Ngô Bình thấy cô ấy kích động thì cười hỏi: “Tiền Lam Thiên này rất đáng giá sao?”

Tiểu Vũ gật đầu thật mạnh: “Đương nhiên! Một tiền Lam Thiên, có thể đổi được một nghìn tiền linh! Một rương nhỏ này, ít nhất cũng một trăm nghìn Tiền Lam Thiên, tương đương một trăm triệu tiền linh!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4754


Hươu trắng đi rất nhanh, đến khi trời sáng, đã đi được hơn nghìn dặm.

Hươu trắng cũng khá mệt, Ngô Bình bèn tìm một chỗ trên sườn núi khuất gió nghỉ ngơi, gần đó có nước nguồn, cũng cho hươu trắng uống ít nước.

Tiểu Vũ trải thảm xuống, lấy một ít đồ ăn mua ở Vũ Lăng Thành ra dùng.

Ngô Bình đút hươu trắng ăn một ít lương khô, rồi lại cho nó ăn ít cỏ, anh hỏi Tiểu Vũ: “Tiểu Vũ, thế giới này tồn tại lâu rồi sao?”

Advertisement

Nghe thấy anh hỏi, Tiểu Vũ chợt ngây người, nói: “Có lẽ là rất lâu rồi nhỉ? Dù sao nói đến tổ tiên em thì có thể mấy chục cái thời đại rồi”.

Ngô Bình: “Sao em lại trở thành người săn quái vật?”

Advertisement

Tiểu Vũ: “Lúc nhỏ cha dạy em tu luyện. Đến khi em đạt đến Tôi Thể, thì bắt đầu thử ra ngoài. g**t ch*t quái vật đầu tiên, em cảm nhận được có sức mạnh tiến vào thân thể, em trở nên mạnh hơn. Kể từ đó, em không dừng lại được, dần dần trở thành người trong top mười người săn quái”.

Ngô Bình: “Quả thực một khi đã nếm thử vị ngọt, thì sẽ không dễ gì quay lại được”.

Tiểu Vũ nói: “Trước mặt có một tòa thành nhỏ, nhà em ở trong đó. Anh Ngô, anh đến nhà em ở hai ngày đi, em sẽ chiêu đãi anh thật chu đáo”.

Ngô Bình cười nói: “Được thôi, đúng lúc anh ở bên đó đột phá đến cảnh giới Nguyên Thần”.

Anh đã đến Tôi Thể cấp chín, tiếp tục nữa sẽ là cảnh giới Nguyên Thần.

Chưa ăn được mấy miếng cơm thì có một đám quái vật xông đến, hình dạng trông giống bạch tuộc, nhưng có thể chạy nhảy trên mặt đất, thực lực rất mạnh, thuộc quái vật cấp bốn. Tên lợi hại trong đó đã đạt đến quái vật cấp năm và cấp sáu.

Mới đầu, những quái vật này đều nhìn chằm chằm Ngô Bình và Tiểu Vũ, chuẩn bị ăn sạch bọn họ và hươu trắng, trở thành bữa sáng. Thế nhưng, sau khi Ngô Bình ra tay, đám quái vật đã hối hận, quái vật cấp sáu mạnh nhất quay đầu bỏ chạy, nhưng không thể thoát khỏi truy sát của Ngô Bình.

g**t ch*t mười mấy con quái vật, đám còn lại lập tức chạy tán loạn. Lúc này, Ngô Bình nhìn thấy hươu trắng cũng đã ăn no, nên tiếp tục lên đường, đến qua nhà Tiểu Vũ trước.

Nơi Tiểu Vũ ở tên là thành Tứ Phương. Diện tích thành Tứ Phương không lớn, mấy chục vạn nhân khẩu, nhỏ hơn Võ Lăng Thành nhiều.

Đến lúc hoàng hôn, thành Tứ Phương đã nằm trong tầm mắt hai người. Thế nhưng, lúc này thành Tứ Phương nghi ngút khói, một vùng hỗn loạn, cổng thành căn bản không có ai ra vào.

Tiểu Vũ thấy vậy, thân thể cứng đờ, qua mấy giây, cô ấy như phát điên lao về phía thành Tứ Phương, Ngô Bình cũng vội đi theo.

Đến trước thành thì thấy bên ngoài tường thành đều là thi thể, đa số đều không nguyên vẹn, có người chỉ còn lại tay, có người chỉ còn lại một cái đầu, máu me khắp nơi.

Tiểu Vũ như người mất hồn, từng bước chậm rãi đi vào. Trong thành, khắp nơi đều là máu và xương cốt, có nhà còn đang bốc cháy. Rõ ràng, nơi này đã không còn là khu an toàn nữa, tất cả mọi người đều đã bị quái vật g**t ch*t.

“Hu hu…”

Tiểu Vũ quỳ sụp xuống đất, nén giọng khóc, vô cùng bi thương.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4755


Tiểu Vũ ngừng khóc, đứng dậy đi đến bên cạnh Ngô Bình, ánh mắt đầy căm hận, cô ấy thấp giọng nói: “Anh Ngô, chắc bọn chúng là hung thủ!”

Ngô Bình khẽ động trong lòng: “Quái vật cấp chín?”

Tiểu Vũ: “Tòa thành này rất nhỏ, bọn chúng cao nhất chỉ là quái vật cấp tám”.

Quái vật cấp tám sao? Ngô Bình nheo mắt, Tôi Thể cấp chín, cộng thêm hấp thụ nhiều sức mạnh quái vật như vậy, anh có tự tin đấu với quái vật cấp bảy một trận. Nhưng đối phương là hai tên quái vật cấp tám, thực lực cao hơn một cấp độ, trận chiến này e rằng rất nguy hiểm!

Advertisement

Tiểu Vũ: “Anh Ngô, anh dùng tốc độ nhanh nhất bỏ chạy đi, em ở lại giữ chân bọn họ. Sau này, anh Ngô nhất định phải thay Tiểu Vũ em báo thù!”

Cô ấy hiểu rõ, hai người ở lại đây liều mạng thì ai cũng không thoát được, nhưng nếu cô ấy có thể kiềm chân chúng được một lúc, Ngô Bình sẽ có khả năng thoát khỏi nơi này.

Advertisement

Ngô Bình rất cảm động, trong thời khắc sinh tử Tiểu Vũ vẫn bảo vệ anh, thật sự rất hiếm có!

Anh khẽ cười, xoa nhẹ đầu cô ấy, nói: “Tiểu Vũ, nếu bọn chúng là hung thủ, anh Ngô sẽ thay em báo thù!”

Anh tiến lên trước hai bước, nói: “Thì ra quái vật cũng có thể nói tiếng người”.

Tên quái vật sói lông đen cười lạnh: “Các ngươi chẳng qua chỉ là đồ ăn của chúng ta mà thôi, chúng ta nắm vững ngôn ngữ của các ngươi thì có gì kỳ lạ chứ?”

Ngô Bình lại tiến trước mấy bước, nói: “Người trong thành này, đều là do mày giết?”

Tên quái vật sói lông đen khinh thường nói: “Đúng vậy. Nơi này, chỉ là đồ ăn chúng ta nuôi nhốt, lúc cần thì sẽ ăn sạch bọn chúng”.

Ngô Bình tức giận nói: “Bọn mày xem loài người là lương thực?”

“Đây chẳng phải là lẽ thường sao? Các ngươi nhỏ bé như vậy, ngoài trừ mấy tên mà các ngươi gọi là người săn quái ra, thì đám còn lại chẳng chịu nổi một đòn!”

Ngô Bình ném đao trong tay về phía bọn chúng, linh lực trong cơ thể dần dần chuyển động, anh thi triển một chiêu Kỷ Nguyên tất Sát Thuật, thoáng chốc đã tăng cao sức mạnh thân mình lên gấp mười!

Nhìn thấy Ngô Bình ném đao đi, tên quái vật sói lông đen xem thường nói: “Thế nào, không định phản kháng sao? Nhưng dù các ngươi có phản kháng hay không, ta đều sẽ ăn sạch các ngươi. Thịt ngươi đầy tinh khí, nhất định sẽ rất ngon”.

“Vậy mày cắn một miếng thử xem!”

“Rầm!”

Ngô Bình chuyển động, lao về phía quái vật sói lông đen như tia chớp, khi thân thể anh vừa va chạm với tên quái vật sói lông đen, tên quái vật sói vung mạnh tay, trực tiếp đánh bay Ngô Bình.

Thân thể Ngô Bình bay đi mấy trăm mét như viên đạn, còn va vào Tiểu Vũ, sau đó va chạm vào một toàn nhà tạo thành cái động lớn.

Tên quái vật sói lông đen cười ha ha: “Tên loài người đáng thương, ngươi còn dám ra vẻ với ai, ai cho ngươi cái gan đó vậy?”

Trong căn phòng bụi mù trời, Ngô Bình và Tiểu Vũ một lúc lâu sau vẫn chưa ra.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4756


Lúc này, Ngô Bình dùng hết sức sử dụng linh lực, ôm Tiểu Vũ bay đi. Bên tai Tiểu Vũ chỉ toàn tiếng gió, mắt cũng không mở lên nổi.

Qua mười mấy phút đồng hồ, Ngô Bình dừng lại, hai người đi đến một ngọn núi nhỏ ở ngoại thành.

Thả Tiểu Vũ xuống, Ngô Bình cười nói: “Tiểu Vũ, em ở đây đợi anh, anh nhất định sẽ cầm theo đầu hai tên súc sinh kia đến gặp em!”

Advertisement

Tiểu Vũ khóc như mưa, lắc đầu nói: “Anh Ngô, em không báo thù nữa, anh đừng đi”.

Ngô Bình cười nói: “Không giấu gì em, thật ra anh đến từ thế giới bên ngoài. Nếu sức mạnh anh không bị hạn chế, thì một tay anh cũng có thể đè chết bọn chúng vạn lần rồi. Nhưng không sao, bây giờ thực lực anh cũng xem như không yếu, nhưng anh có bản lĩnh, vẫn có thể giết được bọn chúng. Tiểu Vũ, em phải tin anh, ngoan ngoãn ở đây đợi anh về”.

Tiểu Vũ ôm chặt Ngô Bình: “Anh Ngô, anh nhất định phải cẩn thận!”

Advertisement

Ngô Bình cầm hai thanh đao, quay ngược về thành Tứ Phương, nhưng đi được một đoạn, anh quan sát hoàn cảnh xung quanh, sau đó sắp xếp một sát trận đơn giản xung quanh, tiếp đó thì ẩn thân, thân thể dung hợp làm một với cảnh vật xung quanh.

Chưa đến mấy phút, có một loại sức mạnh như thần niệm càn quét xung quanh. Thế nhưng đối phương không phát hiện ra Ngô Bình, bởi vì Ngô Bình ẩn thân cực kỳ tốt.

Sau đó, tên quái vật sói lông đen kia đã xuất hiện gần đó, vẻ mặt khinh thường, ánh mắt nhìn xung quanh, nói: “Tên loài người, ta biết ngươi đang ở gần đây, tuy ta không thăm dò được ngươi, nhưng ta ngửi được mùi của ngươi, ngươi trốn không nổi đâu. Ngoan ngoãn đi ra làm thức ăn cho ta, ta sẽ cho ngươi chết an bình”.

Rất nhanh sau đó, nó đã tiến vào khu vực Ngô Bình sắp đặt, vừa đi vào, quái vật sói lông đen đã cảm thấy kỳ lạ, nó cảm nhận được nơi này ngập tràn sát khí, giống như đất trời đều có địch ý với nó vậy.

“Vù!”

Lúc này, mặt đất bỗng lóe lên ánh đao, một thanh đoản kiếm như đã thêm ý chí Thiên Ý đâm về phía cổ nó.

Quái vật sói long đen là quái vật cấp tám, thực lực hùng mạnh, nhưng trước mặt Thiên Ý, thì nó vô cùng nhỏ bé. Ngô Bình mở Thiên Môn, khơi thông Thiên Ý, có thể mượn sức mạnh đất trời trong chốc lát, làm tê liệt ý thức kẻ địch. Chỉ trong chớp mắt đối với anh mà nói cũng đã đủ rồi.

“Phù!”

Kiếm quang lóe lên, đầu quái vật sói lông đen đa xbij chém xuống. Thế nhưng, quái vật cấp tám chính là quái vật cấp tám, trước khi chết, một tay nó vồ lấy người Ngô Bình.

“Roạt!”

Vừa vồ đến, xương sườn Ngô Bình đã bị gãy năm chiến, da thịt xé toạc, người cũng bị đánh bay mấy chục mét.

Đầu sói rơi xuống, sức mạnh đất trời hùng mạnh tiến vào thân thể anh. Đây là sức mạnh của quái vật cấp tám, có nó xuất hiện, khiến thực lực Ngô Bình tăng vọt lên!

Hấp thụ xong sức mạnh quái vật cấp tám, vết thương của Ngô Bình khôi phục lại nhanh chóng, không lâu sau, toàn bộ đã lành lại. Tôi Thể cấp chín, thể chất của anh rất khác với người thường, chút vết thương này đối với anh mà nói chẳng tính là gì.

“Ầm!”

Lúc này, một tên quái vật sói lông trắng từ trên trời đáp xuống, nó nhìn thi thể sói đen dưới đất, lạnh lùng nhìn Ngô Bình, nói rõ từng câu từng chữ: “Anh, đáng chết!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4757


“Rầm!”

Lần đầu va chạm, Ngô Bình lùi về sau hai bước, tên quái vật sói lông trắng thì vẫn đứng bất động tại chỗ, nó lại gào lên một tiếng, tiếp tục chém giết Ngô Bình.

Lần này, Ngô Bình khẽ nghiêng người, ra tay.

“Rầm!”

Advertisement

Tên quái vật sói lông trắng bị đánh một chưởng vào bụng, đau đớn cúi lưng.

“Bốp!”

Advertisement

Ngô Bình lại đánh một chưởng vào đầu nó, tên quái vật sói lông trắng ngất đi.

Bên dưới, anh dùng hết toàn lực thi triển võ kỹ, với tình hình thực lực hai bên chênh lệch không quá lớn, tên quái vật sói lông trắng hoàn toàn không phải đối thủ của cao thủ võ đạo như anh.

Một kiếm chém vào đầu quái vật sói lông trắng, anh lại hấp thụ một ít năng lượng. Sau đó, anh cầm theo hai cái đầu, đi gặp Tiểu Vũ.

Nhìn thấy đầu của quái vật sói, Tiểu Vũ dùng kiếm chém mấy cái, sau đó lấy ra hai nguyên hạch màu vàng từ bên trong giao cho Ngô Bình.

Xử lý xong thi thể của quái vật sói, hai người lại nghỉ ngơi ở gần đó.

Sau khi trời tối, Ngô Bình bắt đầu tiến đến Nguyên Thần Cảnh.

Tu luyện Nguyên Thần khá khó, nhưng Ngô Bình đã mở Thiên Môn, ý chí tinh thần đều rất mạnh, không bao lâu anh đã đột phá thành công, một luồng nguyên thần ngưng tụ thành hình trong đầu, sau đó lao ra khỏi Thiên Môn, tiếp nhận tẩy rửa từ Thiên Ý.

Nguyên Thần Cảnh có năm tầng cấp, hiện tại Ngô Bình chỉ là tiến vào Nguyên Thần tầng một, nhưng anh lại có thu hoạch rất lớn, lúc này anh đã hiểu đại khái biến hóa Thiên Đạo của thế giới này.

“Trông dáng vẻ thì biến hóa của Thiên Ý Sâm La Giới và đại tai họa cũng rất giống nhau. Cũng có nghĩa, sau khi xảy ra đại tai họa, trên thế giới sẽ xuất hiện rất nhiều quái vật! Có những quái vật, thậm chí là do loài người biến thành!”

Sau khi ngưng tụ Nguyên Thần thành công, trời cũng đã sáng, vì vậy Ngô Bình gọi Tiểu Vũ cùng lên đường, đi đến Thành Vân Đô.

Trời tối không bao lâu, hai người đã đến trước cổng thành của thành Vân Đô. Cổng thành thành Vân Đô cao mấy trăm mét, dày ba mươi mét, trên tường thành có nỏ và cung tên khổng lồ, còn có rất nhiều binh sĩ thị vệ.

Nhìn thấy những binh sĩ này, Ngô Bình rất bất ngờ: “Những binh sĩ này đều để phòng ngừa quái vật sao?”

Tiểu Vũ lắc đầu: “Là dùng để đề phòng bản thân loài người. Trong hoang dã, có vài người săn thú đã thành lập tổ chức quân sự, bọn họ thường tiến vào trong thành cướp bóc”.

Ngô Bình nhíu mày: “Người săn thú vào thành cướp bóc sao?”

Tiểu Vũ: “Trong mắt bọn họ, người của khu an toàn chính là rác rưởi, là lương thực của quái vật, cướp tài sản của những thứ rác rưởi này cũng là lẽ đương nhiên”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4758


Nói rồi, hai người đi vào thành Vân Đô. Vừa vào thành, thì đã bị yêu cầu nộp một trăm Tiền linh làm phí vào thành. Phí dùng như vậy, người bình thường căn bản không thể chịu nổi, nên trong thành Vân Đô đều không có người nghèo.

Đi vào trong thành, bên trong quả nhiên xa hoa hơn Võ Lăng nhiều, hoàn toàn là hai thế giới.

Ngô Bình: “Tiểu Vũ, anh muốn tạo một cái lò luyện đan. Có lò luyện đan thì anh có thể luyện chế được đan dược cảnh giới Nguyên Thần và cảnh giới Pháp Sư, nhanh chóng nâng cao thực lực”.

Advertisement

Tiểu Vũ: “Ồ. Anh Ngô, anh đã hấp thụ sức mạnh hai quái vật cấp tám, chắc chắn phải nhân cơ hội đột phá, trở thành Pháp Sư!”

Ngô Bình: “Nguyên Thần năm tầng này, có người nào tu luyện đến tầng cuối cùng không?”

Advertisement

Tiểu Vũ nói: “Đa phần người Tôi Thể chỉ có ba bốn tầng, Nguyên Thần thì càng không được. Nhiều nhất là Nguyên Thần tầng một, Nguyên Thần tầng hai xem như là cao thủ rồi, Nguyên Thần tầng ba đã là đỉnh cao rồi. Còn về Nguyên Thần tầng bốn, nghe nói mấy trăm năm mới xuất hiện một lần. Tầng năm thì trong lịch sử nghe nói chưa có ai đạt được cả”.

Ngô Bình: “Cảnh giới Nguyên Thần dễ tu luyện, nhiều nhất hai ba ngày là có thể hoàn thành. cảnh giới Pháp Sư sau đó mới thú vị. Theo anh thấy, tu sĩ từ Pháp Sư tầng bốn trở đi, mới thật sự xứng đáng gọi là Thượng Pháp Sư”.

Vốn dĩ, Pháp sư tầng thứ nhất là cảm ngộ tự nhiên, tầng thứ hai thì gián tiếp mượn vật bên ngoài khai thông Thiên Ý, tầng thứ ba học niệm chú, tầng thứ tư mới là ngưng tụ pháp lực. Chỉ có Pháp Sư sở hữu pháp lực thì mới được xem là Pháp Sư chân chính. Tầng cuối cùng, là phải kết hợp pháp lực và nguyên thần, ngưng tụ thành pháp thần! Tầng này là khó nhất, vì vậy trong lịch sử gần như chưa ai đạt đến tầng cấp này.

Đi một lúc trong thành Vân Đô, Ngô Bình cảm thấy nó giống như một đô thị lớn vậy, xa hoa, sầm uất, đồng thời lại rất lạnh nhạt. Cứ đi một đoạn như vậy, anh lại nhìn thấy mấy thi thể không nguyên vẹn bị kéo ra. Mọi người xung quanh đã quen với chuyện này, đều không nhìn qua.

Tiểu Vũ thấp giọng nói: “Anh Ngô, những thi thể này đều bị quái vật cắn. Có những quái vật cấp cao sống trong thành, được những hộ nhà giàu trong thành xem như khách quý, phải cung cấp thức ăn cho bọn chúng”.

Ngô Bình tức giận nói: “Có quái vật sống trong thành?”

Tiểu Vũ ra hiệu cho anh nhỏ giọng một chút: “Anh Ngô, thành lớn giống như thành Vân Đô, bình thường đều có quái vật. Nhưng quái vật này, thấp nhất cũng là cấp bảy”.

Ngô Bình: “Tại sao quái vật phải ăn người, mà không ăn quái vật khác?”

Tiểu Vũ: “Tôi nghe nói, quái vật ăn người, cũng giống như người có được sức mạnh khi g**t ch*t quái vật vậy”.

Ngô Bình suy nghĩ: “Ăn thịt người càng mạnh thì sức mạnh có được càng mạnh?”

Tiểu Vũ: “Hình như là vậy. Cho nên, có những quái vật mạnh chỉ ăn thịt những loài người mạnh mà thôi”.

Ngô Bình lập tức lắc đầu: “Mặc kệ những chuyện này, chúng ta cứ tìm nơi ở trước đã”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4759


Sau khi đột phá đến cảnh giới Nguyên Thần, anh liền nhân cơ hội tiến đến tầng thứ nhất của cảnh giới Pháp Sư, lĩnh ngộ tự nhiên. Mà Nguyên Thần tầng năm và Thiên Môn giúp anh dễ dàng đột phá.

Trời chạng vạng tối, anh đem theo vật liệu đi tìm thợ rèn tốt nhất thành Vân Đô, cửa tiệm binh khí Thiên Phong.

Cửa tiệm binh khí Thiên Phong này chủ yếu chế tạo binh đao, nhưng cũng nhận một vài đơn khác. Cửa tiệm rất lớn, đều là những thợ rèn có kinh nghiệm dày dặn hơn trăm người, trợ thủ lên đến mấy trăm.

Advertisement

Ngô Bình đến phòng khách của cửa tiệm binh khí, lập tức có một chưởng quầy đi đến, cười nói: “Quý khách, đã muộn vậy rồi, cửa tiệm sắp đóng cửa rồi”.

Ngô Bình nói: “Tôi muốn gặp ông chủ các anh”.

Advertisement

Anh nghe ngóng rồi, ông chủ cửa tiệm binh khí này rất lợi hại, mọi người gọi là “Thánh thủ thần búa”, không có thứ gì ông ta không làm được. Ngay cả một vài quái vật hùng mạnh cũng từng đến tìm ông ta chế tạo dụng cụ đặc thù.

Chưởng quầy cười nói: “Ông chủ chúng tôi không có ở đây, chi bằng ngày mai quý khách quay lại?”

Ngô Bình lập tức cầm túi lớn sau lưng ném xuống đất, bên trong đều là Tiền linh, anh thản nhiên nói: “Ở đây có hơn một triệu Tiền linh. Làm ra được đồ tôi muốn thì khoản tiền này thuộc về các người”.

Chưởng quầy nhìn cái túi, mắt bỗng sáng lên, ông ta cười “ha ha”: “Vậy quý khách đợi một lát, tôi lập tức đi mời ông chủ”.

Nhìn thấy tiền, chưởng quầy này đã mau chóng mời đến một người trung niên vóc dáng thấp vé. Tay trái người đàn ông nâng một chén trà, vừa uống trà vừa chầm chậm đi đến.

Ông ta nhìn Ngô Bình, gương mặt mập mạp khẽ tươi cười, nói: “Tại hạ là Kim Tam Kỳ! Quý khách hào phóng như vậy, muốn làm đồ gì?”

Ngô Bình lấy ra một bản vẽ, đây là thứ anh đã chuẩn bị ở quán trọ, tổng cộng có hơn một trăm phần, cấu tạo và hình thái mỗi loại khác nhau, vật liệu cũng không giống.

Kim Tam Kỳ liếc nhìn, vẻ mặt bỗng chốc kỳ quái: “Thứ cậu muốn làm quá phức tạp, cho dù tôi làm ra, cũng chưa chắc cậu có thể lắp ráp được”.

Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Đó là chuyện của tôi, chỉ cần ông làm ra được những thứ này, những chuyện khác không liên quan đến tiệm ông”.

Kim Tam Kỳ lại nhấp một ngụm trà, nói: “Tạo ra thứ này, tôi phải dùng toàn bộ nhân công, vất vả làm trong ba ngày. Cửa tiệm này của tôi, thu nhập mỗi ngày chừng hai mươi vạn Tiền linh, cậu bao tiệm ba ngày, tôi phải lấy của cậu ít nhất sáu trăm nghìn. Nhưng, bao tiệm sẽ ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của tôi, tôi còn phải thu thêm phí, cậu đưa tôi một trăm vạn đi”.

Ngô Bình nói: “Tiền linh trong túi có hơn một triệu, các ông làm xong thì toàn bộ là của ông”.

Kim Tam Kỳ khẽ cười: “Không vấn đề. Để lại vật liệu, ba ngày sau cậu đến lấy đồ”.

Ngô Bình bỏ vật liệu xuống, cười nói: “Vất vả rồi, ba ngày sau tôi lại đến”.

Quay về quán trọ, Ngô Bình vẫn tu luyện như cũ. Buổi tối, anh đã đột phá đến Nguyên Thần tầng ba, tầng thứ hai đối với anh mà nói quá dễ dàng, anh căn bản không cần dựa vào vật dụng như pháp trượng, cũng có thể khơi thông đất trời, bởi vì anh đã mở Thiên Môn.

Tầng thứ ba, là niệm chú, chuyện này đối với anh không khó, dựa vào Thiên Ý, còn có linh lực, anh vừa học niệm chú đã biết.
 
Back
Top Dưới