Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 4660


Võ Nguyên Tiên là một cưởng giả cấp Đạo Tổ, từng đi theo Đại Đạo Quân nhiều năm và cùng vào sinh ra tử, vì thế ông ta rất có uy với tam quân.

Ông ta dẫn đại quân bay tới khoảng không của Lý phủ, đang chuẩn bị hạ lệnh tấn công thì nhìn thấy Ngô Bình đang luyện binh.

Luýc này, anh đang huấn luyện cho hơn mười nghìn cấm quân, mỗi người đều có khí tức mạnh mẽ, trong đó có một số người còn mạnh hơn Võ Nguyên Tiên.

Advertisement

Điều đáng sợ hơn là người huấn luyện họ trông cảnh giới không cao, nhưng tất cả mọi người đều phục tùng và cung kính anh tuyệt đối.

Võ Nguyên Tiên đã có nhiều kinh nghiệm đánh trận nên con mắt rất tinh, ông ta hít vào một hơi lạnh rồi nói: “Lui binh!”

Võ Nguyên Tiên rút rồi, Ngô Bình mới nhìn lên khoảng không ở phía Tây rồi tỏ vẻ khinh bỉ.

Advertisement

Tối đó, đế quốc Thiên Đỉnh đã cử sứ thần đến phong Ngô Bình làm Thiên Võ Vương, nhưng khu vực phân cho anh lại là ở Doanh Châu xa xôi.

Nhận thánh chỉ sắc phong xong, Đường Băng Vân cười mỉa: “Đế quốc Thiên Đỉnh thông minh thật, chưa kể Doanh Châu là vùng hẻo lánh khó phát triển, mà bản thân nó cũng chỉ là một nước thuộc địa. Chúng ta đến đó có khác nào chiếm đóng Doanh Châu cho Thiên Đỉnh đâu”.

Ngô Bình bật cười nói: “Thật ra Doanh Châu cũng không đến nỗi nào”.

Đường Băng Vân hỏi: “Anh nói vậy là sao?”

Ngô Bình lấy một tấm bản đồ ra rồi chỉ vào vị trí của Doanh Châu, sau đó di chuyển dần về phía Đông: “Vùng biển này là một trong các cấm địa, nghe nói có đây có Binh tộc đang say giấc”.

Đường Băng Vân: “Cấm địa ư? Em nghe nói cấm địa rất nguy hiểm, nước Long ngày xưa hay đế quốc Thiên Đỉnh của bây giờ đều từng cử người đến đó thám thính”.

Ngô Bình: “Cấm địa này vốn thuộc đại lục Côn Luân, có Binh tộc sinh sống ở đây. Trước kia, thực lực của anh có hạn nên không thể tìm thấy gì, nhưng giờ anh đã là Thánh Hoàng rồi nên kiểu gì cũng có thu hoạch”.

Đường Băng Vân ngẫm nghĩ rồi nói: “Như thế cũng tốt, chúng ta cứ chiếm Doanh Châu trước, sau đó nếu có thể lợi dụng Binh tộc thì có thể lấy Doanh Châu làm gốc rồi đánh chiếm địa bàn lớn hơn”.

Ngô Bình: “Địa bàn lớn hay nhỏ cũng được, nhưng chúng ta buộc phải có thực lực đủ mạnh để tự bảo vệ mình. Đại kiếp sắp đến rồi, khi ấy không biết sẽ có chuyện gì xảy ra, chúng ta cần chuẩn bị trước thì mới yên tâm được”.

Đường Băng Vân: “Trước khi mình đến đó, em nghĩ cần kiểm tra đã”.

Ngô Bình: “Ừ, vài hôm nữa anh sẽ đến Doanh Châu, nếu có thể khống chế được Doanh hoàng là tốt nhất, không được thì đành dùng vũ lực vậy”.

Lúc này, Tư Không Vũ đã tới, ông ta đang nắm quyền quản lý quân đội của đế quốc Thiên Võ.

“Bệ hạ, mạt tướng nghĩ chúng ta nên xuất binh tấn công luôn Thiên Đỉnh, sau đó khống chế cả đại lục, rồi người sẽ là Hoàng đế”.

Ngô Bình xua tay: “Đại kiếp sắp đến rồi, không ai biết mình có bảo vệ được quốc gia hay không, cách tốt nhất bây giờ là thành lập một môn phái hoặc tồn tại dưới dạng thế gia”.

Tư Không Vũ: “Nhưng chúng ta có rất nhiều quân lính, không việc gì phải sợ Thiên Đỉnh”.

Ngô Bình: “Không phải sợ, mà là không cần thiết đối đầu với họ. Không Vũ, rồi sẽ đến lúc cho ông ra tay mà”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4661


Ngô Bình: “Thời cơ chưa đến, đành để họ ôm bực trong người vậy”.

Ngô Bình ở lại nhà vài hôm để luyện đan rồi sai người mang đến Đan Hoàng Các. Ba ngayd sau, anh đã hoá thành một tu sĩ bình thường và xuất hiện ở Doanh Châu.

Doanh Châu được rất nhiều đảo bao quanh, diện tích của nơi này rất lớn, nó nằm ở phía bắc của biển đông. Do đại lục Hồng Hoang đã thống nhất nên diện tích của Doanh Châu càng lớn hơn, dạo này còn có thêm nhiều đảo nữa.

Advertisement

Ngô Bình vừa đặt chân đến một thành trì ở phía Tây Doanh Châu thì Hoshi đến tìm. Thì ra mấy tháng trước, Hanami Tsukihime đã sai cô ấy đến đây thăm dò tình hình và mua ít tài sản.

Ngô Bình: “Hoshi, giờ Doanh Châu thế nào?”

Hoshi: “Chủ nhân, giờ Doanh Hoàng đang có quyền uy mạnh chưa từng có, không một ai dám chống lại anh ta. Nhưng nửa năm trở lại đây, Doanh Hoàng ngày càng bạo ngược, hở chút là giết người, đến phi tử trong cung cũng bị anh ta giết không ít, hoàng tử cũng chết mất một phần ba rồi, còn số lượng đại thần chết thì nhiều không đếm xuể. Bây giờ, ai cũng thấy bất an, chỉ sợ bị anh ta giết”.

Advertisement

Ngô Bình: “Bạo ngược ư? Sao bảo anh ta là minh quân cơ mà?”

Hoshi: “Nhưng giờ anh ta lại như một tên bạo chúa rồi ạ”.

Ngô Bình híp mắt lại: “Nếu tự nhiên thay tính đổi nết như vậy thì hay thật”.

Hoshi: “Chủ nhân đến để thăm dò Doanh Châu ạ?”

Ngô Bình: “Ừ. À, nghe nói bốn đại học viện đều rất nổi tiếng và có lịch sử lâu đời, chúng ta đến đó xem đi”.

Hoshi cười nói: “Vâng, hầu hết người bên ngoài đều đến đây vì hâm mô các học viện này. Hiện nay, bốn đại học viện có rất nhiều thiên tài. Miền Tây này có học viện Vạn Đạo, viện trưởng là một cường giả cấp Đạo Tổ”.

Ngô Bình: “Ừ, chúng ta đến đó thôi”.

Hoshi dẫn Ngô Bình đi tới cổng của học viện Vạn Đạo, ngay trước cổng học viện là một quảng trường được lát bằng ngọc thạch.

Nhìn các học viên ra vào, Ngô Bình thấy hơi ngưỡng mộ: “Doanh Châu đã tồn tại nhiều năm nên có nền móng vững chắc, các học trò này đều rất khá”.

Thật ra đế quốc Thiên Võ cũng dùng cách tương tự, đó là xây dựng học quán, học cung, nhưng do các biến động gần đây nên quy chế hơi ngắt quãng.

Hoshi: “Chủ nhân, thật ra bốn đại học viện mới chính thức quản lý Doanh Châu. Doanh hoàng hiện giờ chính là thế lực được bốn đại học viện cùng bầu ra. Học viện hoàng gia cũng là bốn đại học viện cùng bỏ vốn bỏ người ra xây dựng nên vẫn thuộc quyền quản lý của họ”.

Ngô Bình: “Vậy thì Doanh Hoàng chỉ là một con rối thôi à”.

Hoshi: “Không phải con rối, Doanh Hoàng là người đại diện cho lợi ích của bốn đại học viện, vì vốn Doanh Hoàng cũng là lợi ích chung của bốn học viện”.

Ngô Bình: “Thế thì chỉ cần khống chế được bốn học viện này thì cũng xử được luôn Doanh Hoàng rồi”.

Hoshi gật đầu: “Đúng vậy, nhưng cường giả ở các học viện này đông lắm nên muốn khống chế được họ là rất khó”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4662


Hoshi: “Chủ nhân không biết đấy thôi, học phủ Truyền Kỳ muốn chiếm bốn đại học viện này lâu rồi, hai bên còn cá cược với nhau. Điều này khiến bốn đại học viện thấy rất áp lực, vì thế mới muốn nhanh chóng nâng cao thực lực”.

Ngô Bình chớp mắt: “Tuyển giáo viên hả? Tốt rồi, mình có thể truyền thụ võ đạo cho họ”.

Anh chợt nhớ đến lời của A Kỳ, đó là tích công đức qua việc truyền thụ võ đạo. Hiện giờ có một học viện đang bày trước mặt mình, đây chẳng phải cơ hội tốt cho anh hay sao?

Advertisement

“Chắc tôi sẽ thử”.

Hoshi ngẩn ra: “Chủ nhân, người muốn làm giáo viên ạ? Thế có khác gì dùng dao mổ trâu giết gà?”

Advertisement

Ngô Bình: “Thánh Hoàng dạy dỗ thiên hạ cũng là việc nên làm mà”.

Vì thế, Ngô Bình đã đi đến cửa Tây của học viện, cửa này không lớn, nhưng có người trông coi.

Nhìn thấy Ngô Bình và Hoshi, người đó hỏi: “Hai vị đến có việc gì?”

Ngô Bình: “Ứng tuyển giáo viên”.

Người kia gật đầu: “Muốn làm giáo viên của học viện thì phải xuất sắc mọi mặt, vì thế cần tham gia khảo hạch. Phí tham gia do thí sinh tự lo. Đương nhiên, nếu qua được vòng cuối thì sẽ được miễn phí”.

Ngô Bình: “Được”.

Người kia gật đầu, sau đó ngoảnh lại nói gì đó, một cô gái mắc sườn xám màu đen đã đi ra, cô ấy có làn da trắng cùng gương mặt xinh đẹp: “Chào anh, tôi là Hương Nguyên Thể, giáo viên thực tập”.

Ngô Bình: “Tôi là Ngô Bình”.

Hương Nguyên Thể: “Anh Ngô, mời anh đi theo tôi vào kiểm tra”.

Ba người vừa đi vừa nghe Hương Nguyên Thể giới thiệu về các vòng thi. Các vòng đều rất đơn giản, thứ nhất là kiểm tra kiến thức, tiếp đến là lực chiến đấu. Phần học thức có thể chọn tu hành, luyện đan, dùng đốc hoặc y thuật, nhưng hầu hết mọi người đều chọn tu hành. Cũng có nhiều giáo viên thiên tài chọn nhiều hạng mục kiểm tra hơn, như thế thì điểm cũng cao hơn.

Thực lực thì cũng không phức tạp, chỉ cần khiêu chiến con rối Tiên Võ, có thể khiêu chiến con rối ở cấp càng cao thì thực lực càng mạnh.

Trong đó, điểm học thức trên 60, lực chiến đấu trên 50 là có thể trở thành giáo viên thực tập. Sau một năm khảo sát toàn diện, giáo viên thực tập có thể trở thành giáo viên các cấp theo trình độ của mình.

Hương Nguyên Thể: “Anh Ngô, thật ra lần khảo hạch này rất quan trọng, nó sẽ quyết định sau này anh có thể trở thành giáo viên ở cấp nào”.

Ngô Bình: “Không biết giáo viên có mấy cấp?”

Hương Nguyên Thể: “Ba, là sơ cấp, trung cấp và cao cấp, sau đó đến giáo viên trình độ mấy sao. Hiên giờ, giáo viên bốn sao là cấp cao nhất, hơn nữa chỉ có đúng một người. Ngoại lệ duy nhất thì có viện trưởng, vì viện trưởng là giáo viên năm sao rồi. À, khảo hạch của bốn đại học viện đều giống nhau nên cấp bậc của giáo viên sẽ có hiệu nghiệm ở cả bốn học viện và học viện hoàng gia. Ngoài ra, học phủ Truyền Kỳ cũng dựa vào hệ thống cấp giáo viên của chúng ta để xét duyệt tuyển chọn giáo viên. Ví dụ như trước kia, đã từng có một giáo viên ba sao và hai giáo viên hai sao đến đó rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4663


Ngô Bình chỉ vào y đạo, sau đó đứng lên bục đó. Một quyển sách lớn mở ra trước mặt anh, trên đó xuất hiện các câu hỏi. Các câu hỏi này rất dễ với Ngô Bình nên anh hạ bút trả lời ngay.

Tốc độ viết của Ngô Bình rất nhanh, bút vừa chạm giấy đã viết ra cả tỷ con chữ. Sau đó, cuốn sách phát ra ánh sáng vàng rồi ngưng tụ thành các điểm sáng trên cao, điều này chứng tỏ đáp án của anh là chính xác.

Hoshi hỏi Hương Nguyên Thể: “Đúng rồi nhỉ?”

Hương Nguyên Thể ngẩn ra nhìn Ngô Bình rồi gật đầu nói: “Đúng rồi, hơn nữa đáp án còn chuẩn hơn cả đáp án gốc, vì thế được điểm tuyệt đối là 10 + 2”.

Advertisement

Sau đó, Ngô Bình lại trả lời câu hỏi cho chín câu còn lại, chỉ có duy nhất một câu anh được 10 điểm, ngoài ra đều được 12 điểm hết. Nên anh đã có tổng cộng 118 điểm.

Hương Nguyên Thể vô cùng kinh ngạc, cô ấy cảm thán: “Giỏi quá! Trong lịch sử, số điểm cao nhất của y đạo là 87, vậy mà anh Ngô đã được 118 điểm”.

Advertisement

Ngô Bình: “Giờ đến luyện đan”, nói rồi, anh đi sang bục thứ hai.

Hoshi: “Nếu tham gia thêm phần khác của học thức thì có được cộng dồn điểm vào không?”

Hương Nguyên Thể: “Học viện sẽ chọn ra phần có điểm cao nhất làm chính, điểm của các phần khác là phụ. Điểm phụ chỉ được cộng một nửa thôi. Ví dụ, điểm phụ là 100 thì cuối cùng chỉ được cộng thêm 50 điểm. Ví dụ cụ thể hơn, một người có điểm chính là 80, điểm phụ là 60 thì điểm cuối cùng sẽ là 80 cộng 30 là 110”.

Loáng cái, Ngô Bình đã thi xong phần luyện đan và giành được 120 điểm. Sau đó, điểm tu tiên của anh là 112 điểm, võ đạo là 117 điểm, dị thuật là 95 điểm, chú thuật là 71 điểm.

Kiểm tra kết thúc, điểm số cuối cùng của Ngô Bình là 315 điểm. Số điểm cao nhất trong lịch sử là 127, cách Ngô Bình rất xa.

Hương Nguyên Thể cười nói: “Anh đã phá kỷ lục, chúc mừng! Tiếp theo, chúng ta sẽ kiểm tra thực chiến”.

Bọn họ cùng đi vào một đại điện, Hương Nguyên Thể nói: “Kiểm trả thực chiến rất đơn giản, anh sẽ chọn một con rối ở các cấp rồi tiến hành tỉ thí với nó”.

Có 100 thẻ bài dựng thẳng trong đại điện, đại diện cho các con rối từ cấp một đến cấp 100, con rối ở các cấp khác nhau thì điểm cũng khác nhau.

Ví dụ đánh thắng con rối cấp 10 thì được 40 điểm, con rối cấp 50 thì được 150 điểm.

Ngô Bình nhìn ngay về phía con rối cấp 100, theo hướng dẫn thì con rối cấp này có thực lực ngang với Đạo Tổ, nếu đánh bại nó thì sẽ nhận được điểm tuyệt đối là 500.

Ngô Bình thấy mình không cần nhiều điểm đến vậy nên đã chỉ vào con rối cấp 92: “Nó”.

Thực lực của con rối cấp 92 ngang với cấp Đạo Tổ bình thường.

Trận chiến bắt đầu, một con rối cao ba mét cầm một đao một kiếm đi ra, nó vừa ra tay một cái thì đã ăn ngay một quyền của Ngô Bình vào ngực.

Rắc!

Một tiếng động vang lên, toàn thân con rối bốc khói đen và ánh chớp, đầu nó ngoẹo sang một bên, không còn lực chiến đấu nữa.

Hương Nguyên Thể nhìn đến ngẩn người: “Ôi…”

Ngô Bình: “Giờ tôi qua rồi chứ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4664


Hương Nguyên Thể thu xếp cho Ngô Bình và Hoshi vào một tiểu viện, rót nước pha trà cho họ xong thì mới đi gặp các nguyên lão của học viện.

Học viện Vạn Đạo có mười nguyên lão, các nguyên lão này đều do gia chủ của các thế gia có nền mòng vững chắc đảm nhiệm. Số điểm của Ngô Bình đã khiến họ phải khiếp sợ, giờ họ và viện trưởng đều đang chờ tin.

Hương Nguyên Thể vô cùng căng thẳng, cô ấy cũng ít khi gặp các nguyên lão, nói gì đến tất cả nguyên lão và viện chủ.

Advertisement

Cô ấy dè dặt đi vào điện Nguyên Lão rồi hành lễ, nói: “Viện trưởng, các nguyên lão, có một tu sĩ trẻ tuổi tên là Ngô Bình đã giành được 640 điểm trong phần thi tuyển chọn giáo viên ạ”.

Viện trưởng là một người phụ nữ mặc váy đỏ, tuổi không quá lớn, trông còn trẻ hơn cả Hương Nguyên Thể. Cô ấy cười nói: “Tôi đang lo về vụ cá cược với học phủ Truyền Kỳ vào năm sau, kết quả đã có một giáo viên thiên tài đến, rõ là ông trời muốn chúng ta thắng rồi”.

Một người đàn ông trung niên mặt vuông đầy uy nghiêm nghiền ngẫm nói: “Nếu cậu ta giỏi vậy thì sao không đến học phủ Truyền Kỳ luôn? Tôi nghĩ nên điều tra về cậu ta”.

Advertisement

Một ông lão để râu bật cười, gương mặt gầy gò già nua đầy nếp nhăn: “Tôi nghĩ không cần đâu, dù cậu ta đang tính toán điều gì thì giờ cũng có lợi với chúng ta thôi. Hãy giao các học trò xuất sắc cho cậu ta và cho mấy thầy trò một thời gian. Nếu đúng là cậu ta có tài thì chúng ta sẽ dốc toàn lực bồi dưỡng. Người như vậy sau này sẽ có thành tựu lớn, giờ chúng ta kết giao cũng là việc tốt”.

Viện trưởng gật đầu: “Dịch trưởng lão nói đúng, tôi cũng đồng ý”, giọng nói của cô ấy rất êm tai.

Trưởng lão mặt vuông nói: “Chúng ta có mấy học viên xảy ra vấn đề trong tu luyện và đang bị nhốt dưới lòng đất còn gì, tôi nghĩ nên giao họ cho cậu ta”.

Dịch trưởng lão cau mày nói: “Thạch trưởng lão, thứ chúng ta cần là học viên có thực lực mạnh, ông giao mấy người kia cho cậu ấy để phí thời gian à?”

Thạch trưởng lão: “Tôi không nghĩ vậy, nếu cậu ta vừa có tài vừa có thực lực thì hãy để cậu ta thể hiện. Biết đâu, cậu ta sẽ khiến chúng ta ngạc nhiên thì sao!”

Viện trưởng váy đỏ cười nói: “Thạch trưởng lão nói cũng có lý. Theo quy trình bình thường thì giáo viên thực tập cần được quan sát một thời gian thì mới có thể trở thành giáo viên chính thức. Thế này đi, nếu anh ta có thể bồi dưỡng được những kẻ phát điên và vô tri ở dưới lòng đất thì chúng ta sẽ cho anh ta thân phận giáo viên chính thức luôn”.

Thạc trưởng lão ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Viện trưởng, nếu khảo hạch giáo viên của cậu ta đạt đến cấp mấy sao thì mình cũng cho luôn ư?”

Viện trưởng: “Đương nhiên, nếu đã là nhân tài thì chúng ta sẽ phá lệ rồi đề bạt anh ta, như thế anh ta mới đồng ý bồi dưỡng thêm nhiều nhân tài hơn cho chúng ta”.

Thạch trưởng lão: “Được rồi, vậy thì làm theo ý của viện trưởng”.

Viện trưởng nói với Hương Nguyên Thể: “Lát nữa cô hãy dẫn Ngô Bình đến phòng làm việc gặp tôi”.

“Vâng ạ”, Hương Nguyên Thể lui ra ngoài.

Hương Nguyên Thể quay lại chỗ Ngô Bình rồi nói với giọng cung kính: “Chúc mừng anh Ngô, viện trưởng và các nguyên lão rất tán thưởng anh. Anh nghỉ ngơi một lát đi, sau đó tôi sẽ dẫn anh đi gặp viện trưởng”.

Ngô Bình gật đầu nói: “Phiền cô rồi”.

Hương Nguyên Thể: “Việc nên làm thôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4665


Hương Nguyên Thể bình thản cúi người chào rồi lui ra ngoài, đồng thời đóng cửa lại.

Ngô Bình nhìn cô gái trông mới khoảng 18 tuổi ấy rồi nói: “Tham kiến viện trưởng”.

Cô gái vừa trẻ vừa đẹp lên tiếng: “Anh là Ngô Bình hả? Khá lắm, tuổi trẻ tài cao, có bạn gái chưa?”

Ngô Bình: “Tôi có rồi”.

Advertisement

Cô gái này chính là viện trưởng, cô ấy gập sách lại, đôi chân thon dài gác lên bàn, lưng dựa ra phía sau ghế rồi cười nói: “Tôi tự giới thiệu nhé, tôi là Lệ Hồng - viện trưởng của học viện Vạn Đạo”.

Ngô Bình nhếch khoé miệng, cái tên này chỉ người xưa lắm mới dùng thôi.

Advertisement

“Rất vinh hạnh khi được gặp viện trưởng Lệ Hồng”.

Lệ Hồng: “Thầy Ngô, học viện rất tán thưởng tài năng và kiến thức của thầy. Chúng tôi đã bàn bạc và quyết định giao cho anh một nhiệm vụ khá khó nhằn. Việc học của trường đôi lúc rất khó, nhiều học viên không chịu được nên đã biến thành vô tri, thậm chí là điên dại. Các học trò này thật ra đều rất giỏi, vì thế học viện không nỡ bỏ họ, mà nhốt ở dưới lòng đất, hi vọng có thể chữa trị được cho họ”.

Ngô Bình hỏi: “Có nhiều không?”

Lệ Hồng: “Mấy nghìn năm qua, đã có đến hơn 500 người rồi, họ đều đang trong trạng thái say ngủ nên cơ thể không bị già đi”.

Ngô Bình không chút do dự: “Để tôi thử”.

Lệ Hồng cười nói: “Nếu anh thành công thì tôi sẽ cho anh tham gia khảo hạch cấp bậc của giáo viên, kết quả ra cấp nào thì anh sẽ là giáo viên cấp ấy”.

Ngô Bình: “Cảm ơn viện trưởng”.

Lệ Hồng: “Việc nên làm thôi, lát Hương Nguyên Thể sẽ dẫn anh đi tập huấn. Vài hôm nữa, anh có thể xuống dưới lòng đất thực hiện nhiệm vụ”.

Sau đó, hai người nói chuyện thêm một lúc thì Ngô Bình ra về.

Hương Nguyên Thể vẫn chờ ở bên ngoài, thấy anh đi ra thì nói: “Thầy Ngô, giờ anh cũng là giáo viên thực tập giống tôi, vì thế sẽ phải tham gi huấn luyện tập thể từ ba đến mười ngày”.

Ngô Bình hỏi: “Huấn luyện chung với các giáo viên thực tập khác à?”

“Đúng thế, hiện giờ đang có 15 giáo viên thực tập, tính thêm anh nữa là 16”.

Ngô Bình thật sự không muốn lãng phí thời gian nên hỏi: “Tôi không tham gia được không?”

Hương Nguyên Thể cười nói: “Đây là yêu cầu của học viện, không tham gia không được”.

Ngô Bình bó tay nói: “Được rồi, tôi đi gặp Hoshi đã, sau đó sẽ đi với cô”.

Anh về gặp Hoshi rồi bảo cô ấy về Bổn Đảo trước, còn mình thì đến nơi tập trung huấn luyện.

Khu huấn luyện nằm ở ngọn núi phía sau học viện với phạm vi rất lớn. Bây giờ đang có 15 giáo viên thực tập đang đứng trầm ngâm trước một pho tượng ở trong một đại viện dưới chân núi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4666


Ông láo đặt quân cờ xuống rồi gật đầu nói: “Ừ, cô phổ biến cho cậu ấy biết nội dung của khoá huấn luyện đi rồi bảo cậu ấy đi cảm ngộ tượng Thánh Sư”.

Thật ra Ngô Bình vừa đến đây thì đã để mắt đến pho tượng ấy rồi. Trên pho tượng này có các khí tức Thánh Sư, Thiên Thánh mới có thể được gọi là Thánh Sư. Nhưng pho tượng này chưa đạt đến trình độ Thánh Sư thật sự, cùng lắm chỉ là Bách Thánh thôi.

Hương Nguyên Thể vội nói: “Vâng”.

Sau đó, cô ấy nói với Ngô Bình: “Thầy ngô, pho tượng này là một vị Thánh giả thời cổ đại, có tên là Chí Thành. Ông ấy có hơn trăm đệ tử, ai cũng có thành tựu rất lớn và được coi là tấm gương của van thế. Khi ông ấy giảng bài thì đến một hòn đá vô tri cũng được khai sáng”.

Advertisement

Ngô Bình: “Tôi cần làm gì?”

Hương Nguyên Thể: “Giờ anh cần cảm ngộ đạo Chí Thành”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Được”.

Anh đi đến gần pho tượng thì thấy vị trí tốt nhất đã thuộc về người khác, vì thế anh đành đứng sang bên cạnh rồi quan sát pho tượng này.

Pho tườn toả ra khí tức Chí Thành, anh có thể cảm nhận được nhưng thấy nó vẫn có chút khuyết điểm, vì thế đã kết hợp chúng với cảm nhận của mình rồi giao lưu với tượng thánh.

Gần chục phút sau, khí tức của pho tượng chợt trở nên mạnh mẽ hơn, sau đó toả ra thánh quang huy hoàng.

Ông lão đang chơi cờ kinh ngạc đến mức run lên, quân cờ trong tay rơi xuống đất, ông ấy nói: “Thăng cấp ư?”

Con khỉ lông đỏ thốt ra tiếng người: “Cái gì thăng cấp?”

Ông lão nhìn chằm chằm vào tượng thánh rồi nói: “Tượng thánh thăng cấp rồi, cảnh giới trước đó của nó là Bách Thánh, nhưng bây giờ đã là Thiên Thánh rồi, chứng tỏ nó đã là một Thánh sư thật sự”.

Ngô Bình nhìn pho tượng rồi cười nói: “Tuy ông chết đã lâu, nhưng tinh thần vẫn ở nhân gian. Nay may có tôi chỉ dẫn đấy, đừng bỏ lỡ dịp tốt”.

Pho tượng cao cả trăm mét đột nhiên nứt ra, sau đó chầm chậm hành lễ với Ngô Bình.

Ngô Bình đi tới rồi giơ tay đỡ nó dậy: “Đạo Chí Thành của ông cũng có chỉ dẫn với tôi”.

Anh vừa nói xong thì pho tượng toả sáng rồi thu nhỏ lại, biến thành một người đá cao hai mét rồi tiếp tục quỳ lạy Ngô Bình.

Anh nói: “Ngươi cần thời gian để cảm nhận, kiếm chỗ nào mà bế quan đi”.

Người đá lạy anh thêm cái nữa rồi lui ra ngoài.

Tất cả mọi người đều ngẩn ra, một giáo viên thực tập đờ đẫn nhìn Ngô Bình rồi tức tối quát: “Anh đã thi triển yêu thuật gì mà dám vô lễ với tượng thánh thế hả?”

Ngô Bình lắc đầu: “Nếu không bị mù, chắc anh cũng biết tôi đã chỉ dẫn cho tượng đá, đây chính là đạo Chí Thành mà tôi cảm ngộ được”.

Ông lão tóc hoa râm vội đi tới rồi vái lạy Ngô Bình: “Ban nãy tôi đã thất lễ, tôi là Trương…”

Ngô Bình xua tay: “Khỏi cần giới thiệu, huấn luyện xong chưa?”

Ông lão nói: “Còn một cuốn kinh văn nữa, cậu phải cảm nhận được nội dung trong đó mới được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4667


Ngô Bình thoáng ngạc nhiên nói: “Sách Nữ Oa? Sao một vật quý thế này lại ở đây?”

Ông lão: “Đây là bảo vật mà Doanh Châu khai quật được, có giáo viên nào lĩnh hội được đạo Chí Thành hoàn chỉnh thì mới được biết đến sự tồn tại của nó”.

Ngô Bình: “Đã ai lĩnh hội cuốn sách này chưa?’

Advertisement

Ông lão lắc đầu: “Đó là một điều xa vời, chỉ cần hiểu được ý nghĩa của một, hai chữ trong đây thôi đã quá giỏi rồi! Người thành lập ra học viện Vạn Đạo cũng chỉ lĩnh hội được một chữ “vạn” thôi, cuối cùng đã trở thành Đại Đạo Quân”.

Ngô Bình: “Lĩnh hội có một chữ mà thành Đại Đạo Quân, sách Nữ Oa thần kỳ thế à?”

Anh đang định mở cuốn kinh thư ra thì ông lão nói: “Tốt nhất cậu nên đọc theo hàng, nếu đọc lướt hết một lượt thì không chịu được đâu”.

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Ông đứng ra sau đi”.

Ông lão vội vàng đứng về phía đối diện Ngô Bình, anh vung tay lên, sách Nữ Oa đã mở ra ở trên không, hơn 8000 con chữ đều chứa đầy sự ảo diệu như một cuốn thiên thư.

Các con chữ này thật ra rất khó nhận biết, may mà Ngô Bình đã tu luyện Thái Nhất Hoàng Cực Kinh và nhận được truyền thừa của nhân tổ Khoa Phụ, thêm truyền thừa của Tam Hoàng và thể chất Chân hoàng cùng sức mạnh nhân tổ. Tất cả mọi thứ tổng hợp lại đã khiến Ngô Bình vừa nhìn thấy sách Nữ Oa thì đã cảm thấy rất thân quen, khí tức của cuốn sách cũng sinh ra cộng hưởng với khí tức của anh.

Uỳnh!

Trời đất khẽ rung chuyển, tất cả con chữ trong sách Nữ Oa đều bay lên rồi tiến về phía Ngô Bình, sau đó thấm vào da và đầu của anh.

Trong đầu anh đã xuất hiện các thông tin. Nữ Oa là một cường giả siêu cấp được sinh ra vào thời đầu Hồng Hoang, tuy rất mạnh nhưng lại cô đơn, ngoài giết chóc và chiến đấu ra thì bà không có người thân hay bạn bè gì cả.

Vì vậy, khi kỷ nguyên này mở ra, bà đã dùng máu, thần hồn vô thượng của chính mình, cùng sức mạnh lớn nhất của các sinh linh mạnh nhất mà mình lấy được trong bảy vũ trụ, ngoài ra còn có thánh ý của trời đất và thiên tài địa bảo thi triển bí thuật vô thượng để tạo ra những con người đầu tiên, những người này được gọi là sơ tổ, số lượng khoảng hơn nghìn.

Nội dung chính trong sách có nhắc đến Thái Nhất Chân Hoàng Kinh, nói rằng nếu tu luyện nó thì sẽ khiến Chân Nhân thái cổ sau này khôi phục lại trạng thái của sơ tổ thời xưa.

Song, điều phi thường nhất là cách mở sức mạnh của các sinh linh mạnh nhất trong bảy vũ trụ, đến sơ tổ cũng không thi triển được bảy loại sức mạnh này, cần phải có một cách đặc biệt mới làm được.

Ngô Bình cảm nhận hết con chữ trong sách Nữ Oa xong thì vung tay lên, cuốn sách rơi xuống.

Ông lão ngẩn ra, không ngờ Ngô Bình đã hấp thu hết chữ trong sách.

Ngô Bình: “Tôi qua vòng này chưa?”

Ông lão lẩm bẩm: “Qua rồi, đương nhiên qua rồi”.

Ngô Bình gật đầu rồi ra ngoài nói với Hương Nguyên Thể: “Dẫn tôi đi gặp họ”.

Hương Nguyên Thể vẫn chưa biết có chuyện gì xả ra nên nhìn về phía ông lão, ông ấy nói: “Cậu ấy qua hết các vòng rồi”.

Hai người đi tới một ngọn núi, bên dưới núi có một hang động, từ đó đi sâu xuống thêm nữa thì Ngô Bình nhìn thấy hết mật thất này đến mật thất khác.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4668


Hương Nguyên Thể gật đầu: “Vâng”.

Ngô Bình về tiểu viện trò chuyện với Hoshi một lát, không lâu sau, Hương Nguyên Thể đã đưa người lên mặt đất và chuyển đến một quảng trường.

Thấy có nhiều đệ tử bị phong ấn như vậy, không ít giáo viên và học trò đều chạy tới xem.

“Chuyện gì thế nhỉ?”, có học trò ngạc nhiên hỏi: “Sao những người này lại bị phong ấn trong thuỷ tinh?”

“Anh không biết à? Họ đều từng là các học viên thiên tài, nhưng vì tu luyện có vấn đề, song học viện không nỡ vứt bỏ họ nên mới thống nhất với nhau là phong ấn họ dưới lòng đất”.

Advertisement

“Thế sao giờ lại lôi họ lên đây?”

“Nghe nói có một giáo viên thực tập sẽ cứu hơn 500 học viên này”.

“Một giáo viên thực tập mà làm được ư?”, các giáo viên và học trò đều có thái độ nghi ngờ.

Advertisement

Một lát sau, Ngô Bình mới thong dong bước ra rồi búng tay một cái, tất cả thuỷ tinh đều nứt ra, người bên trong vẫn say ngủ.

“Dậy đi!”

Ngô Bình khẽ hô lên một tiếng, tất cả mọi người tỉnh dậy. Có nhiều người lập tức rơi vào trạng thái điên cuồng, nhưng đã bị anh niệm chú ngay.

Nghe thấy thế, mọi người đều bình tĩnh lại, vẻ điên cuồng đã biến mất. Sau đó, Ngô Bình vung tay lên, hơn 500 người này đều đã biến mất, vì được anh đưa vào sào huyệt tà ma để chữa trị.

Nơi này không chỉ có thể nâng cao thực lực, mà còn biết chữa bệnh, tốc độ còn nhanh hơn cả y tiên là anh.

Những người đó vào trong sào huyệt tà ma xong thì Ngô Bình đã kéo nhanh dòng chảy thời gian, loáng cái, bọn họ đã trải qua quãng thời gian điều trị mấy tháng.

Anh lại vung tay lên, tất cả mọi người xuất hiện trở lại. Anh đã nói cho họ biết tình hình từ trong sào huyệt tà ma rồi nên khi ra ngoài, họ lập tức quỳ xuống bái lạy ngay: “Thầy Ngô!”

Ngô Bình gật đầu: “Bây giờ, vấn đề của mọi người đã được giải quyết, sau này hãy đi theo tôi rồi chăm chỉ tu luyện. Nhưng mọi người đã bị phong ấn quá lâu nên hãy về nhà chào người thân cái đã, ngày mai quay lại đây rồi tôi sẽ chính thức truyền thụ công pháp cho”.

Mọi người đều nói cảm ơn rồi lần lượt rời đi.

Các học viên và giáo viên khác đều ngẩn ra, Ngô Bình chỉ vung tay lên một cái là hơn 500 học trò kia đã khỏi bệnh luôn rồi ư? Anh làm thế nào vậy?

Ngô Bình nói với Hương Nguyên Thể: “Mai gặp lại”.

Hương Nguyên Thể: “Vâng”.

Ngô Bình dẫn Hoshi rời đi, quay về Bổn Đảo.

Lần này, Ngô Bình đã tranh thủ nâng cao cảnh giới và thực lực cho cả Hanami Tsukihime, Shimizu, Hoshi, Miyo và Sanamoba, khiến họ không chỉ có thể chất Chân Nhân thái cổ, mà còn đạt đến ch Thánh Nhân, tất cả đều tu hành con đường tu tiên Nhân đạo, cuối cùng đều tiến vào cảnh giới Chân Tiên.

Sanamoba từng là đệ nhất mỹ nhân của Đông Doanh, tư chất cũng rất tốt nên thành tựu của cô ấy là cao nhất trong mấy cô gái.

Tối đến, Sanamoba là người đầu tiên đi ra, tu vi của cô ấy đã tăng lên rất nhiều nên vội vàng hành lễ với Ngô Bình: “Cảm ơn chủ nhân”.

Ngô Bình: “Đừng khách sáo, cô ngồi uống với tôi vài chén”.

Lạc Trường Sinh vốn đang ngồi uống với Ngô Bình, nhưng chợt đứng dậy ra về, nói là về với vợ. Tuy ông ta đã nhiều tuổi, nhưng cách đây không lâu lại cưới thêm bảy bà vợ, vì thế ngày nào cũng chạy hết phòng nọ sang phòng kia.

Ông ta đi rồi, chỉ còn Ngô Bình và Sanamoba ở trong phòng. Sanamoba rất bạo, cô ấy đi ra phía sau Ngô Bình rồi ôm lấy anh, nói: “Chủ nhân, đêm nay để Sana hầu hạ người nhé ạ?”

Ngô Bình cười nói: “Cũng được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4669


Sau khi biết chỗ ở của Tam hoàng gia, Ngô Bình lập tức đến đó ngay để cứu em gái của Sanamoba. Cô gái này tên là Sanamira, năm nay 17 tuổi - độ tuổi đẹp nhất của người con gái. Sanamoba nói cô gái này còn xinh đẹp hơn mình, từ nhỏ đã được gia đình yêu thương, chiều chuộng.

Nhà chú của Sanamoba đều đã mất cả, chỉ còn mỗi Sanamira còn sống, vì thế Sanamoba không muốn cô ấy xảy ra chuyện nên mới nhờ Ngô Bình đi cứu.

Ngô Bình phóng thần niệm ra thì phát hiện có một người đàn ông trung niên đang bàn chuyện quan trọng với vài người khác trong mật thất. Tuy họ đã lập cấm chế, nhưng cấm chế ấy không có tác dụng với Ngô Bình nên anh vẫn nghe rõ cuộc trò chuyện của họ.

Advertisement

Một người nói: “Hoàng đế thay tính đổi nết ghê qua, người mà tôi cài cắm cạnh hoàng đế quan sát và đoán chắc hoàng đế bị một sức manh tà ma nào đó khống chế rồi, Doanh Hoàng hiện giờ đã không còn là Doanh Hoàng của ngày xưa nữa”.

Người thứ hai nói: “Người của tôi cũng nhìn ra điều này, thậm chí không ít đại thần cũng biết, nhưng vấn đề bây giờ là chúng ta không có chứng cứ, huống hồ thực lực của Doanh Hoàng quá mạnh, nội vệ và võ tướng cũng trung thành với ông ta nên mình khó đảo chính lắm”.

Advertisement

Người khác nói: “Nhưng nếu chúng ta tìm được bằng chứng khiến tất cả mọi người đều biết ông ta không phải Doanh Hoàng thì khéo mình có cơ hội lật đổ anh ta để lập một vị vua mới đấy”.

Ngô Bình nhíu mày, xem ra đúng là Doanh Hoàng có vấn đề thật.

Đúng lúc này, có một luồng khí tức rất mạnh xuất hiện, một bàn tay đã phá cấm chế, cửa lớn bị đẩy mở, một người đàn ông mặc đế phục xuất hiện trước mặt mấy người kia.

“Bệ hạ…”, bọn họ kinh hãi, ai nấy đều tái mét mặt.

Người đến trông rất oai phong anh tuấn, tuổi ngoài 20, chưa đến 30, anh nhìn quanh mọi người một lượt rồi lạnh giọng nói: “Quả nhiên các người đã phát hiện ra, đúng thế Doanh Hoàng đã bị ta xử lý rồi, ta đã hấp thu ký ức của hắn”.

Mấy người kia đưa mắt nhìn nhau rồi lần lượt lùi lại.

“Doanh Hoàng” cười phá lên nói: “Các người không chạy thoát được đâu, chết hết đi!”

Hắn há miệng ra, năm tia sáng đen bay ra ngoài rồi chui vào miệng của năm người đàn ông kia. Ngay sau đó, cả năm người đều tỏ vẻ đau đớn rồi ngã vật xuống đất.

Vài phút sau, mắt họ chợt biến thành màu đen, sau đó cả năm cùng đứng dậy rồi hành lễ với Doanh Hoàng.

Doanh Hoàng nói: “Hấp thu ký ức của mấy người này xong thì các ngươi sẽ thay thế vị trí của họ”.

“Vâng”, năm người bị hoán đổi linh hồn đồng thanh đáp.

Ngô Bình lắc đầu, anh không muốn lo chuyện bao đồng, nhưng đang định rời đi thì Doanh Hoàng chợt ngoảnh lại rồi cười nói: “Xem đủ rồi à?”

Ngô Bình không hề ngạc nhiên, vì anh không che giấu thân phận, hơn nữa chắc Doanh Hoàng này cũng đã bày binh bố trận sẵn nên phát hiện ra anh cũng là chuyện bình thường.

Anh bước vào phòng rồi nói: “Tà ma nhà ngươi cũng giỏi đấy, dám nhập vào cả Doanh Hoàng, ngươi ở đâu?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4670


Anh bắt lấy bàn tay ấy rồi kéo mạnh, một cái bóng cùng màu đã bị kéo ra khỏi miệng của Doanh Hoàng.

Đây là một tà ma có cấp bậc rất cao, nhưng với Ngô Bình thì nó chỉ như một con kiến hôi thôi.

“Ta đã không muốn dây với ngươi rồi, nhưng chính ngươi đòi chết đấy nhé”, dứt lời, anh ném hắn vào trong sào huyệt tà mà rồi luyện hoá thành sức mạnh, đồng thời hấp thu luôn ký ức của hắn.

Advertisement

Các tà ma còn lại đều kinh hãi rồi quay đầu bỏ chạy, nhưng đã bị Ngô Bình đánh ngã rồi xử lý hết.

Sào huyệt tà ma lúc này đã có cấp rất cao, có thể sinh ra tà ma mới, hơn nữa những tà mà này còn chịu khống chế của Ngô Bình.

Advertisement

Vì thế, anh chỉ cần động tinh thần một cái đã có năm con tà ma trong sào huyệt bay ra rồi lần lượt tiến vào trong năm người kia, các tà ma này đều đã có ký ức của chủ thể.

Sau đó, anh lại nhìn về phía xác của Doanh Hoàng, sau đó lách người một cái và biến thành hình dạng của người này: “Hay mình đóng giả Doanh Hoàng luôn nhỉ, làm thế khéo còn dễ hơn”.

Nghĩ vậy, anh đã hấp thu ký ức của Doanh Hoàng.

Ký ức của Doanh Hoàng khiến Ngô Bình hiểu rõ thêm rất nhiều chuyện. Ví dụ, ngoài mặt thì Doanh Châu là một quốc gia, nhưng thật ra nó chỉ là một môn phái tu hành, bao gồm cả bốn đại học viện và học viện hoàng gia, đây cũng chỉ là một cơ quan thuộc môn phái này thôi.

Môn phái này có tên là Doanh Tông, ngày xưa có khoảng một triệu đệ tử. Khi Hồng Hoang thống nhất, số lượng đệ tử của môn phái này đã tăng lên chóng mặt. Môn phái này đã uỷ nhiệm cho các trưởng lão thành lập hoàng triều, thống nhất Doanh Châu để bồi dưỡng nhân tài cho Doanh Tông.

Lâu dần, bên ngoài không còn biết đến Doanh Tông nữa, mà chỉ biết Doanh Châu và Doanh Hoàng thôi.

Nhưng gần đây đã có nhiều sự thay dổi, Doanh Tông từng là một phần của Doanh Hải Tông, về sau đã bị tách làm ba. Một phần ở đại lục Hồng Hoang và có tên là Tây Hải Tông và Bắc Hải Tông, trong đó Bắc Hải Tông có thế lực mạnh nhất, Tây Hải Tông thì yếu hơn. Nhưng hai môn phái này đều mạnh hơn Doanh Tông, dẫu sao Doanh Tông cũng nằm ở đại lục Côn Luân - một nơi không thể so với đại lục Hồng Hoang được.

Sau khi Hồng Hoang thống nhất, Bắc Hải Tông và Tây Hải Tông đều muốn chiếm Doanh Tông, nhưng ba phe đã chia tách nhiều năm, ngoài cùng chung truyền thừa ra thì đã không còn liên quan quá nhiều đến nhau nữa nên đương nhiên Doanh Tông không đồng ý.

Cùng lúc đó, Bắc Hải Tông và Tây Hải Tông lại có quan hệ đối đầu rất gay gắt và đều muốn cắn nuốt nhau nên đã tranh đấu nhiều năm. Bắc Hải Tông muốn chiếm Doanh Tông, Tây Hải Tông đã gây khó dễ mà âm thầm giúp Doanh Tông, điều này khiến cả ba phe đều rất loạn. Thêm tầm ảnh hưởng của đế quốc Thiên Đỉnh gần đây, Doanh Tông ngày càng khó sống.

Trong đó, còn có một tin khiến Ngô Bình vô cùng kinh ngạc. Người thành lập Doanh Hải Tông đã nhận được truyền thừa của Nữ Oa. Hiện giờ, có rất nhiều truyền thừa của Nữ Oa ở trong Bắc Hải Tông và Tây Hải Tông, Ngô Bình cảm thấy rất hào hứng với điều đó.

Tiếp nhận các ký ức xong, Ngô Bình lại đi tìm Sanamira đang say ngủ rồi đưa cô ấy về chỗ của Sanamoba.

Sanamira còn ít tuổi, nhưng đã vô cùng xinh đẹp, trong lúc đang mơ màng, cô ấy vừa mở mắt ra đã nhìn thấy chị họ Sanamoba của mình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4671


Ngô Bình gọi mấy cô gái đến rồi nói: “Vừa hay mọi người cũng xuất quan, tu vi đã ngang với Đạo Tổ, tôi vừa tiếp nhận ký ức của Doanh Hoàng nên định đóng giả người này, mọi người thấy sao?”

Hanami Tsukihime cười nói: “Đương nhiên chúng em sẽ ủng hộ anh hết mình”.

Shimizu: “Nếu công tử là Doanh Hoàng thì chúng em có thể cùng đến đó hỗ trợ công tử việc quản lý”.

Advertisement

“Thật ra tình hình của Doanh Châu rất phức tạp, chúng ta cứ được bước nào hay bước ấy thôi. Tôi sẽ về hoàng cung trước, ngày mai sẽ hạ chỉ cử người đến đón mọi người vào cung rồi lần lượt sắc phong phi tần, võ tướng để làm việc cho tôi”.

Hanami Tsukihime cười nói: “Thế em làm hoàng phi nhé”.

Advertisement

Shimizu: “Công tử, tôi cũng làm phi tử”.

Hoshi và Miyo đưa mắt nhìn nhau: “Chúng tôi sẽ làm võ tướng”.

Sanamoba: “Em cũng thế”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, mọi người chuẩn bị chút đi rồi chờ người đến đón”.

Sau khi Ngô Bình nói vài lời bí mật với các cô gái, không lâu sau đã quay lại hoàng cung ở Doanh Châu. Lúc này anh đã biến thành dáng vẻ của Doanh Hoàng, còn có được tất cả ký ức của Doanh Hoàng, thế nên giọng nói và mọi cử chỉ của anh đều giống hệt với Doanh Hoàng.

Khi Ngô Bình đến hoàng cung, vừa đáp xuống đất, bên cạnh đã có bốn thị vệ xuất hiện. Tu vi của mấy thị vệ này rất cao, cung kinh nói: “Bệ hạ”.

Ngô Bình gật đầu, đang định quay đi thì một tiếng sấm bỗng vang lên trên bầu trời, sau đó anh cảm nhận được nguồn sức mạnh kỳ lạ bỗng xuất hiện trong người mình, sức mạnh vốn dĩ của anh bị áp chế, vài nguồn năng lượng không thuộc về anh lại lớn dần lên. Cùng lúc đó thân hình và diện mạo của anh cũng cố định, không thể khôi phục lại hình dáng ban đầu. Thậm chí những ký ức mà anh lấy của Doanh Hoàng cũng bắt đầu phản khách thành chủ, muốn chiếm lấy ý thức của anh.

Ngô Bình ngạc nhiên thốt lên: “Chuyện gì thế này!”

“Ầm!”

Bầu trời lại xuất hiện thêm một sấm sét, ý thức của anh trở nên mơ hồ, cũng may thực lực của anh khá mạnh nên rất nhanh đã tỉnh táo lại, nhưng ý thức của Doanh Hoàng lại bắt đầu ảnh hưởng đến anh, cảm xúc cũng bắt đầu ảnh hưởng đến Ngô Bình.

Ngô Bình nhanh chóng bình tĩnh lại, anh cảm nhận kỹ lại sức mạnh này thì nhận ra đó là một lời nguyền cực kỳ mạnh mẽ, lời nguyền này đáng lẽ là dùng cho Doanh Hoàng, nó là một lời nguyền bất tử. Doanh Hoàng bị hại, lời nguyền sẽ dùng ký ức của anh ta làm gốc để tái sinh ra một Doanh Hoàng mới. Vì Ngô Bình có được ký ức của Doanh Hoàng, đồng thời biến thành hình dạng của anh ta, dẫn đến lời nguyền này tác động trực tiếp đến anh.

Càng khiến anh ngạc nhiên hơn là lời này vẫn che lấp vận mệnh và số mệnh của anh bằng vận mệnh và số mệnh của Doanh Hoàng. Bây giờ anh gần như biến thành Doanh Hoàng hoàn toàn.

Cũng may là thực lực của Ngô Bình rất mạnh, lời nguyền không thể xóa đi ý chí của anh, hơn nữa không thể trấn áp được sức mạnh của anh.

Dù như thế, Ngô Bình vẫn cảm thấy đau đầu, vì sau khi biến thành Doanh Hoàng, thực lực của anh lại giảm đi rất nhiều, không thể làm được rất nhiều việc.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4672


Ngô Bình nhận ra ý chí của Doanh Hoàng bắt đầu phát huy tác dụng, điều này ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của anh, tay anh bất giác lật một thẻ bài lên.

Cung nhân vui mừng nói: “Bệ hạ, là Mộc phi”.

Cứ thế Ngô Bình được cung nhân dẫn đến một cung viện khác, cung viện đã mở sẵn cửa, nền đất được lót thảm đỏ, có cả lồng đèn treo trước cửa.

Advertisement

Ngô Bình vừa bước vào, một người phụ nữ mặc đồ trong cung lộng lẫy bước đến nghênh đón, cô ta dịu dàng cúi chào Ngô Bình trước, sau đó khẽ nói: “Thần thiếp, cung nghênh Hoàng thượng”.

Ngô Bình “ừ” một tiếng, theo ký ức của Doanh Hoàng, hắn chưa từng gặp người được gọi là Mộc phi này, một là anh ta không qua đêm trong cung nhiều, hai là phi tần trong cung quá nhiều, anh ta chưa từng chạm vào một nửa người trong số đó.

Có thể nhìn ra được tâm trạng của Mộc phi này rất vui mừng, cô ta vào cung đã ba năm, hôm nay là lần đầu tiên được lật thẻ bài.

Advertisement

Ngô Bình có thể cảm nhận được ý thức của Doanh Hoang không có nhiều hứng thú với vị Mộc phi này, nhưng hắn là một hoàng đế rất có hiếu, rất vâng lời Thái hậu.

Cung nữ bên ngoài đóng cửa lại, Mộc phi cởi áo khoác ngoài cho Ngô Bình.

Lúc này trong thời không duy độ cao nào đó, một bức tượng giống hệt Ngô Bình đang lơ lửng giữa không trung, có mười Thần tộc đang ngồi khoanh chân lại xung quanh, họ niệm chú để tác động ảnh hưởng lên bức tượng.

Bề ngoài của bức tượng vốn dĩ có một ngọn lửa sinh mệnh đang cháy, nhưng ngọn lửa sinh mệnh đó bỗng tắt đi, bức tượng vốn dĩ sinh động cũng trở thành một hòn đá bình thường.

“Ừ, chuyện gì thế?”, một Thần tộc đang niệm chú chợt trầm giọng hỏi.

Một Thần tộc khác: “Xảy ra chuyện như vậy chỉ có một khả năng, người này đã không còn tồn tại”.

“Không thể nào! Hiện giờ người này là Chân Hoàng của tộc người, sẽ không dễ chết, chắc chắn đã xảy ra vấn đề gì đó, lập tức phái người thuộc hạ điều tra xem, phải điều tra rõ ràng”.

Nếu Ngô Bình có mặt ở đó, anh sẽ phát hiện Thần tộc đang tiêu phí vận may và số mệnh của anh bằng cách độc ác nhất. Nếu để mặc họ thi triển thì Ngô Bình sẽ đột ngột qua đời trong vòng một năm.

Ngay khi ngọn lửa sinh mệnh bên ngoài bức tượng biến mất, Ngô Bình lại cảm nhận được, khẽ giật mình, lập tức biết được tình hình đại khái, anh lẩm bẩm: “Thế mà lại có người âm thầm hại mình, tôi sẽ nhớ món nợ này”.

Mộc phi: “Hoàng thượng, giờ nghỉ ngơi được chưa?”

Ngô Bình muốn từ chối nhưng ý thức của Doanh Hoàng lại bắt anh giơ tay lên rồi nhẹ nhàng ôm Mộc phi.

Ngô Bình rất bất lực, anh có thể áp chế ý chí của Doanh Hoàng nhưng như thế sẽ vô cùng rắc rối, anh dứt khoát mặc kệ, dù sao cũng là ngủ với người phụ nữ của mình, anh lại chẳng bị thiệt gì.

Một tiếng sau, Mộc phi mồ hôi đầm đìa, gương mặt xinh đẹp phủ một lớp hồng phấn.

Sau đó cung nhân thay đồ cho Ngô Bình, anh lại quay về tẩm cung.

Ngô Bình thử nói chuyện với Doanh Hoàng, anh hỏi: “Không ngờ lại có lời nguyền Bất Tử, sức mạnh của lời nguyền này rất mạnh, là ai làm?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4673


Doanh Hoàng ngạc nhiên: “Thánh Hoàng! Chân Hoàng!”

Ngô Bình: “Bây giờ anh vẫn còn cảm thấy oan ức sao?”

Doanh Hoàng nói: “Không biết Thánh Hoàng đến, lúc nãy ta đã đắc tội rồi”.

Ngô Bình: “Không sao, lời nguyền này chỉ có thể tạm thời áp chế tôi, qua khoảng thời gian nữa tôi sẽ có thể khôi phục bình thường. Đến lúc đó tôi sẽ có cách chuyển hết ký ức ra ngoài rồi giúp anh sống lại”.

Advertisement

Doanh Hoàng: “Cảm ơn Thánh Hoàng”.

Sau khi biết thân phận của Ngô Bình, Doanh Hoàng vô cùng cung kính với anh, không dám làm trái lời dù chỉ một chút, Ngô Bình cực kỳ hài lòng.

Advertisement

Anh nói: “Tôi muốn bàn bạc với anh là sau đây tôi muốn khống chế cơ thể mình lần nữa. Trong khoảng thời gian này, anh chỉ có thể chịu chút uất ức rồi, tạm thời đi vào trạng thái ngủ đông”.

Doanh Hoàng biết không đánh lại Ngô Bình bèn nói: “Ta sẽ phối hợp, nhưng ta còn một vài rắc rối cần Thánh Hoàng giúp ta giải quyết”.

Ngô Bình biết ký ức của hắn, bèn hỏi: “Ý anh là mấy lời đe dọa đó sao?”

Doanh Hoàng: “Đúng thế thưa Thánh Hoàng. Tà ma mà nhập vào người ta trước kia chính là thủ đoạn của sư huynh ta. Hắn khống chế tà ma, âm mưu hại ta, chỉ là hắn không ngờ ta bẩm sinh đã có lời nguyền bất tử, càng muốn hại ta, ta sẽ càng trở nên mạnh hơn”.

Ngô Bình: “Ồ, có người hại anh, anh sẽ trở nên mạnh hơn?”

Doanh Hoàng gật đầu: “Đúng thế, không giấu gì ngươi, sau khi ta tại vị đã sống lại bảy lần, mỗi lần sống lại, thực lực của ta sẽ cao hơn một chút”.

Ngô Bình: “Vậy anh có biết lời nguyền này đến từ đâu không?”

Doanh Hoàng: “Ta không rõ lắm, nhưng có lẽ mẫu thân của ta biết”.

“Ý anh là Thái hậu sao?”, Ngô Bình hỏi.

Doanh Hoàng gật đầu: “Đúng thế, Thánh Hoàng bệ hạ”.

Ngô Bình suy nghĩ một lát rồi nói: "Bây giờ anh phải đi hỏi rõ ràng, rốt cuộc lời nguyền bất tử của anh từ đâu mà đến”.

Doanh Hoàng nói: "Bây giờ có lẽ mẫu ta đang niệm Phật, không tiện làm phiền cho lắm”.

"Niệm Phật?", Ngô Bình nhướng mày, "Mẹ anh là Phật tu?"

Doanh Hoàng: "Mẹ ta quả thực có chút pháp lực, nhưng từ nhỏ đến lớn, bà ấy chỉ từng thi triển hai lần. Một lần là lúc ta bị thương, lần khác là Doanh tông có người gây bất lợi cho ta”.

Ngô Bình: "Kết quả thế nào?"

Doanh Hoàng: "Lần đầu tiên, ta đã sống lại sau khi mất đi ý thức. Lần thứ hai, đám người của Doanh tông bị thương vong hơn nửa, từ đó về sau cũng không dám ngang nhiên gây bất lợi cho ta nữa”.

Ngô Bình: “Bởi vậy có thể thấy được, thực lực của mẹ anh thâm sâu khó lường, nếu không sẽ không thể bảo vệ anh chu toàn được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4674


Ngô Bình: "Bà ấy là mẹ của anh, có gì mà phải sợ? Bây giờ anh đi gặp bà ấy rồi nói anh vừa chết một lần, bây giờ được sống lại, vì vậy trong lòng có vài thắc mắc muốn hỏi bà ấy”.

Doanh Hoàng trầm ngâm một lát: "Được, ta đi hỏi đây”.

Không bao lâu sau, Ngô Bình đã đến nơi ở của Thái Hậu, Ngọc Khôn Cung.

Advertisement

Đến trước cửa, Ngô Bình đã nghe thấy tiếng niệm Phật tịnh tâm thư thái, anh tỉ mỉ lắng nghe một lúc, đang định mở cửa thì tiếng niệm Phật dừng lại, một giọng nói dịu dàng hiền từ vang lên.

"Thuần Nhi, vào đi”.

Advertisement

Doanh Hoàng tên là Đoàn Thuần, nghe vậy bèn đẩy cửa đi vào.

Đi vòng vo mấy lượt thì đến một gian phòng, trong phòng thờ cúng một pho tượng phật, cao tầm năm thước. Trước Phật có một người phụ nữ trung niên đang quỳ trên đất, tay trái cầm tràng hạt, tay phải gõ mõ.

Ngô Bình đi vào, bà nghiêng người cười hỏi: "Thuần Nhi, muộn thế này rồi, con có chuyện gì sao?"

Lúc này Doanh Hoàng Đoàn Thuần mở miệng nói: "Mẫu hậu, trước đây con bị ma ám, người biết không?"

Thái Hậu hơi kinh ngạc: "Lần trước gặp con, mẹ không thấy có gì khác thường, lúc đó con bị ám rồi sao?"

Doanh Hoàng gật đầu: "Yêu ma đó rất mạnh, ngay cả con cũng không thể chống lại được, tất nhiên người không thể nhìn ra được”.

Thái Hậu khẽ thở dài: "Vậy yêu ma đó được giải trừ chưa?"

Doanh Hoàng: "Yêu ma đó đã chiếm đoạt ký ức của con, thật ra con đã chết rồi, nhưng sau đó lại sống lại”.

Thái Hậu thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt”.

Doanh Hoàng: "Mẹ, lời nguyền bất tử trên người con xuất hiện từ khi nào vậy ạ?"

Sắc mặt Thái Hậu cứng đờ, một lúc lâu sau mới khẽ thở dài: "Nếu con đã hỏi thì mẹ sẽ nói cho con biết. Lời nguyền bất tử của con có liên quan đến thân thế của con”.

Doanh Hoàng sững sờ: "Thân thế của con?"

Thái Hậu: "Vậy có lẽ con cũng nhớ, từ khi con còn nhỏ, con rất ít khi gặp cha của con. Mà anh ấy nhìn thấy con cũng sẽ rất khách sáo. Giữa hai cha con không hề có tình phụ tử mà người bình thường nên có”.

Doanh Hoàng suy nghĩ một lúc, đúng thật là như thế, mối quan hệ giữa anh ta và cha vô cùng xa lạ, thậm chí lúc gia đình tụ họp tổ chức tiệc tùng, anh ta cũng không tham gia.

Thái Hậu: "Anh ấy cũng không phải là cha ruột của con, thân phận thật sự của anh ấy chỉ là một nô bộc bên cạnh cha con”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4675


Doanh Hoàng và Ngô Bình đều cảm thấy bất ngờ, hậu duệ của Thiên Đế!

Thái Hậu: "Đối với con mà nói, hậu duệ của Thiên Đế cũng không phải chuyện tốt, trái lại sẽ gây nguy hiểm cho con. Nhưng tổ tiên của con là một Thiên Thánh, trong người con đang chảy huyết mạch của Thiên Thánh, vì vậy con đã được định trước sẽ có tiền đồ rộng mở”.

Doanh Hoàng: "Mẹ, vì vậy nguyên nhân con bất tử là liên quan đến huyết mạch Thiên Thánh?"

Thái Hậu gật đầu: "Huyết mạch của Thiên Thánh, đồng nghĩa là cơ thể bất tử, người khác muốn hại chết con rất khó. Nhưng sức mạnh này càng ngày càng yếu, kém xa so với trước khi, bởi vì huyết mạch của Thiên Thánh đang không ngừng bị pha loãng”.

Advertisement

Doanh Hoàng: "Mẹ, vậy bây giờ cha con đang ở đâu?"

Thái Hậu khẽ thở dài: "Anh ấy bị người ta bắt rồi rút hết huyết mạch của Thiên Thánh, chết rất thảm thương. Cha con để bảo vệ hai chúng ta mà chưa từng xuất hiện”.

Advertisement

Trong lòng Doanh Hoàng tràn ngập sự căm phẫn: "Là ai hại chết cha con?"

Thái Hậu trầm ngâm một lúc rồi nói: "Là một thế lực lớn của thiên ngoại, gia tộc Hắc Đột”.

Hắc Đột? Doanh Hoàng nheo mắt lại: "Con nhớ rồi!"

Thái Hậu: "Thuần Nhi, lúc cha con đi, có để lại vật này, bảo ta tặng cho con. Anh ấy nói là vật này ẩn chứa bí mật, chỉ có người mang huyết mạch Thiên Thánh mới có thể mở nó ra. Lúc đầu cha con cũng từng định mở nó, nhưng không thành công”.

Nói xong, bà lấy một chiếc hộp rồi mở ra, bên trong có một chiếc ấn nhỏ màu xanh ngọc, thoạt nhìn có vẻ đơn giản cổ xưa, dường như cũng không có gì đặc biệt.

Doanh Hoàng nhận lấy chiếc ấn nhỏ, anh nói: "Mẹ, thù của cha, con chắc chắn sẽ báo!"

Thái Hậu thở dài: "Con đã lớn rồi, ta tôn trọng sự lựa chọn của con”.

Hai mẹ con nói chuyện một lúc xong thì Đoàn Thuần đứng dậy rời đi.

Trở lại tẩm cung, anh ta hỏi Ngô Bình: "Thánh Hoàng bệ hạ, người có thể nhìn ra được chiếc ấn này có bí ẩn gì không?"

Ngô Bình: "Tạm thời chưa nhìn ra”.

Đoàn Thuần: "Thù của cha, bất luận thế nào, ta cũng sẽ trả!"

Ngô Bình: "Anh có huyết mạch của Thiên Thánh, chỉ cần chuyên tâm tu luyện, sớm muộn gì cũng sẽ có thành tựu lớn”.

Đoàn Thuần: "Nhưng ta không thể đợi được nữa, Thánh Hoàng bệ hạ, người có thể giúp ta không?"

Ngô Bình: "Anh muốn tôi giúp anh thế nào?"

Đoàn Thuần: "Thay ta báo thù cho cha!"

Ngô Bình: "Thù giết cha của anh không cần phải nóng lòng nhất thời. Tôi thấy, không bằng thống nhất Doanh Tông trước”.

Doanh Hoàng: "Ở Doanh Tông, tiếng nói của ta cũng không có trọng lượng cho lắm, việc thống nhất Doanh Tông này vẫn nên giao cho người nắm quyền làm đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4676


Ngô Bình gật đầu: "Tất nhiên anh có thể”.

Doanh Hoàng thở dài: "Nhưng bây giờ ngay cả thân xác, ta cũng không còn nữa”.

Ngô Bình: "Thân xác của anh đã được chuyển hóa thành năng lượng, tất nhiên tôi cũng có thể biến năng lượng thành cơ thể anh. Cơ thể anh sau khi khôi phục, thậm chí còn mạnh hơn trước đây”.

Advertisement

Doanh Hoàng mừng rỡ: "Bệ hạ, người chịu giúp ta rồi sao?"

Ngô Bình: "Đương nhiên tôi sẽ không vô cớ giúp anh, anh phải thay tôi làm một số chuyện”.

Advertisement

Doanh Hoàng vội vàng nói: "Tất cả nghe theo sự sắp xếp của bệ hạ”.

Ngô Bình: "Tiếp theo, tôi sẽ giúp anh khôi phục lại cơ thể. Sau đó tôi sẽ kiểm soát Doanh Tông, tiếp đó khống chế Đông Hải tông và Tây Hải tông”.

"Còn anh thì không được xuất hiện với thân phận Đoàn Thuần, vứt bỏ tất cả những gì đã từng có. Coi như là đền bù, tôi sẽ giúp anh nâng cao tu vi, cho đến khi anh có thể báo thù cho cha anh”. Ngô Bình đưa ra phương án của mình.

Doanh Hoàng nói: "Ta đồng ý. Dù sao nếu như bệ hạ không giúp ta thì ta cũng chẳng là gì cả”.

Ngô Bình: "Bây giờ tôi muốn anh từ bỏ quyền kiểm soát cơ thể này, tất cả nghe theo sự phân phó của tôi”.

"Vâng”. Doanh Hoàng vô cùng phối hợp, lập tức đồng ý.

Ý chí của Doanh Hoàng tiến vào trạng thái hôn mê, không còn cản trở đến hành động của Ngô Bình.

Lúc này Ngô Bình sử dụng sức mạnh của sào huyệt tà ma, chuyển hóa ngược lại sức mạnh đã hấp thụ trước đó, định hình lại thân thể của Đoàn Thuần. Quá trình này khá chậm rãi, cần có thời gian mới có thể hoàn thành được.

Đến ngày thứ ba, Ngô Bình truyền lệnh, cho người đưa Lạc Mộng Trần, Shimizu, Sanamoba, Hoshi, Miyo của Bổn Đảo cùng vào cung.

Trong triều, Ngô Bình theo lệ muốn nó rõ chuyện sắc phong cho các đại thần nghe, ngoài dự đoán của Ngô Bình, anh vừa nói muốn sắc phong quý phi thì các đại thần lập tức nhảy ra phản đối.

“Bệ hạ! Theo quy tắc của Doanh Tôn, phi tần hoàng cung chỉ có thể chọn trong Doanh Tôn. Bên Doanh Tông đã chuẩn bị ba nghìn tú nữ cho hoàng thượng, nhất định sẽ có người hợp ý với bệ hạ”.

Chuyện này, thì lúc trước Doanh Hoàng đều không quan tâm, nhưng Ngô Bình lại rất không vui, anh đưa phụ nữ của mình đến cũng không được? Làm hoàng đế như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì.

“Ý trẫm đã quyết, các ngươi đừng nói nữa”. Anh lạnh lùng nói, bắt ép hạ chỉ sắc phong.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4677


Mọi người đưa mắt nhìn nhau, thầm nói sao có thể chứ! Vị trí tông chủ Doanh Tông này, sao để hoàng đế lấy được chứ?

Những người này tuy không nói thẳng lời trong lòng, nhưng Ngô Bình biết bọn họ nghĩ gì, anh cười lạnh một tiếng: “Ta nhớ Doanh Tông có một quy tắc, nếu trưởng lão thì có thể thách đấu với tông chủ, thách đấu thành công thì có thể thay thế”.

Advertisement

Lời này vừa thốt ra, mọi người đều kinh sợ, thách đấu tông chủ? Doanh Hoàng điên rồi sao?”

“Bệ hạ, thần vẫn khuyên người suy nghĩ kỹ trước khi hành động! Thực lực tông chủ, sớm đã là cấp bậc đạo tổ rồi! Kinh nghiệm đầy mình, lại kinh thiên động địa…”

Advertisement

Ngô Bình: “Ta đã dám thách đấu ông ấy, chứng tỏ thực lực ta trên ông ấy. Chuyện sắc phong tướng quân này cứ quyết định như vậy, sau khi sắc phong, ta sẽ đi thách đấu với tông chủ!”

Quả nhiên, mọi người trong điện không ai dám phản đối, suy cho cùng Doanh Hoàng đã điên rồi, chẳng ngờ lại muốn đi thách đấu với tông chủ. Tông chủ là người thế nào? Viện chủ của bốn học viện hợp sức cũng không phải đối thủ của ông ấy, người như vậy lại là người mà anh muốn thách đấu thì có thể đấu thành công sao?

Trong các đại thần, không thiếu gì người hả hê nhìn người gặp họa, bởi vì nếu Doanh Hoàng thách đấu thất bại thì vị trí hoàng đế này chắc chắn cũng không thể ngồi được, cuối cùng người được lợi chính là mấy người bọn họ.

Cuối cùng, Ngô Bình vẫn sắc phong Lạc Mộng Trần làm quý phi, sắc phong Shimizu làm quý phi. Hoshi và Miyo phong làm tả tướng quân, hữu tướng quân, còn Sanamoba được phong làm thượng tướng quân! Tả tướng quân dẫn binh năm trăm nghìn, hữu tướng quân cũng dẫn binh năm trăm nghìn, còn thượng tướng quân thì dân binh ba triệu!

Chuyện trong triều, rất nhanh đã truyền đến Doanh Tông.

Doanh Tông - thế lực tông môn duy nhất của Doanh Châu, có đến trăm vạn môn đồ. Dựa vào cơ chế tuyển chọn hiệu suất cao, mỗi năm bốn học viện lớn đều không ngừng đưa nhân tài đến. Bốn học viện lớn chỉ có những học viên có tư chất tốt, mới có cơ hội chính thức gia nhập Doanh Tông. Nhiều năm nay, sức ảnh hưởng của Doanh Tông trải khắp các ơi, đệ tử trong tông có đến tám phần đến từ các khu vực ngoài Doanh Châu, có thể nói là nhân tài hội tụ.

Doanh Hoàng cũng chính là do Doanh Tông nâng đỡ, là người làm việc cho Doanh Tông mà thôi, với tư cách là Đoàn Thuần, cũng chủ là một vị trưởng lão trong Doanh Tông mà thôi. Toàn bộ Doanh Tông, thượng trưởng lão chỉ có ba mươi hai người. Các trưởng lão lãnh đạo trên thượng trưởng lão mới là nhân vật quan trọng chân chính nắm giữ quyền lực Doanh Tông, trong đó, tông chủ cũng là một trong những trưởng lão lãnh đạo.

Lúc này, bốn vị trưởng lão lãnh đạo học viện tập trung, sau lưng bọn họ đều có một đại gia tộc cổ xưa truyền thừa, chính vì có gia tộc giúp đỡ, nên bọn họ mới có thể trở thành nhân vật lãnh đạo quan trọng hiện nay.

Tông chủ Doanh Tông là một người đàn ông trông hơn bốn mươi, tóc ông ta bạc trắng, xõa trên vai, mặc áo bào xám nhạt, tay phải có một ngón tay ngọc màu tím, ngón tay cái không ngừng miết vào đó.

“Các vị sư đệ, tiểu tử Đoàn Thuần kia không biết có phải đầu óc điên loạn rồi không, mà công khai tuyên bố muốn thách đấu với tôi, đoạt lấy chức vị tông chủ, mọi người biết chuyện này không?”

Quan hệ bốn vị lãnh đạo không hẳn là tốt, cũng không phải là xấu, lúc có chuyện lớn thì có thể đoàn kết, nhưng nếu nội bộ lục đục thì cũng rất cao tay. Nghe tông chủ hỏi, ba người đều lắc đầu, tỏ ý không biết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4678


Tông chủ cười lạnh: “Cậu ta không điên, hôm nay vừa sắc phong ba tướng quân và hai vị hoàng phi. Một tên điên sẽ không có tâm tư sắc phong hoàng phi và tướng quân đâu!”

Một trưởng lão mắt trái có hai đồng tử nói: “Tông chủ trở thành đạo tổ đã được một thời gian rồi, Đoàn Thuần kia không biết sống chết đến thách đấu, vậy thì không nương tay, cứ giải quyết cậu ta là xong!”

Tông chủ nhìn trưởng lão hai đồng tử, nói: “Sư đệ Hạ, cậu bảo tôi đánh chết Đoàn Thuần?”

Advertisement

Lãnh đạo Hạ kia nói: “Tên này đại nghịch bất đạo, lấy hạ phạm thượng, nên giết là tốt nhất, nếu không sau này mọi người cũng không thể an ổn”.

Advertisement

Một vị lãnh đạo cuối cùng thì đầu trọc, dáng người rất lớn, ông ta cười ha ha: “Tôi thấy không nhất định phải g**t ch*t tên này đâu nhỉ? Trưởng lão thách đấu tông chủ, đây là quy tắc đã định ra từ lây, Đoàn Thuần có quyền thách đấu. Nếu tôn chủ vì vậy mà giết cậu ta, khó tránh khiến người ta nói ra nói vào”.

Tông chủ ừ một tiếng: “Lãnh đạo Lực nói đúng, vậy dạy dỗ cậu ta chút là được”.

Vị tông chủ của Doanh Tông này tên Kỳ Thiên, năm đó là một nhân vật truyền kỳ ủ Doanh Tông, năm ấy mười tám đã trở thành nhân vật xuất chúng trong các đệ tử, hai mươi lăm tuổi trở thành Thiên Tiên, sau đó một bước lên mây, nhanh chóng đã trở thành tông chủ mới.

Kỳ Thiên không chỉ có tư chất tốt, mà bản lĩnh cũng cao minh, dưới sự quản lý của ông ta, thế lực Doanh Tông không ngừng lớn mạnh, ngay cả lúc mạnh nhất của Tiên Quốc, cũng không thể chiếm được Doanh Châu, mà còn phải duy trì quan hệ tốt.

Nghe thấy suy nghĩ của ba vị lãnh đạo, Kỳ Thiên khẽ cười: “Tôi có thể ngồi lên vị trí này, thì không sợ người khác thách đấu. Có điều tôi là tông chủ, bị một thượng trưởng lão nhảy ra khiêu khích, chuyện truyền đi, khó tránh bị người khác nói”.

Lãnh đạo Hạ khẽ hắng giọng: “Vậy thì dễ xử lý, Doanh Tông chúng ta cao thủ như mây, cứ nói ai đánh bại Đoàn Thuần thì sẽ là Doanh Hoàng mới”.

Nghe ông ta nói như vậy, mấy người còn lại đều im lặng. Qua một lúc, Kỳ Thiên nói: “Doanh Hoàng là do đích thân tông chủ năm đó chỉ định, nguyên nhân trong đó, chúng ta cũng không biết”.

Lãnh đạo Hạ: “Lão tông chủ đã quy tiên nhiều năm, bây giờ chúng ta mới là lãnh đạo”.

Kỳ Thiên khẽ thở dài: “Được thôi, vậy cứ làm theo ý lãnh đạo Hạ”.

Lãnh đạo Hạ: “Chuyện này, cứ để tôi xử lý!”

Hoàng cung Doanh Châu, sau khi bãi triều, Ngô Bình bắt đầu nâng cao tu vi bản thân. Sức mạnh của anh tuy đã bị phong ấn, nhưng sức mạnh của Đoàn Thuần vẫn còn, anh muốn tiến thêm một bước nâng cao thực lực bản thân trên nền tảng sức mạnh của Đoàn Thuần.

Tu vi Đoàn Thuần cũng không thấp, là cấp bậc Đại Đạo Quân, hơn nữa nền tảng của gã cũng rất tốt, anh chỉ cần điều chỉnh đôi chút, thì có thể sử dụng võ kỹ hùng mạnh mà anh đã học, áo thuật đẳng cấp .
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4679


Đệ tử tầm thường bình thường cũng không thể thăng cấp được, chỉ có rất ít người có thiên phú không tệ, mới có hội thăng cấp trở thành đệ tử sơ cấp. Số lượng đệ tử sơ cấp cũng đến trăm vạn, đệ tử cấp sao cũng sẽ không ngừng xuất hiện từ trong số đó, mà chỉ có đệ tử cấp sao mới là nền tảng thật sự của Doanh Tông.

Đệ tử cấp sao, từ một sao đến năm sao, vượt qua năm sao mới là đệ tử tinh anh. Đệ tử cấp sao của Doanh Tông có hơn một vạn người, trong đó một sao, hai sao là nhiều nhất, đệ tử năm sao thì đã là rất hiếm có. Số lượng đệ tử tinh anh lại càng ít hơn, cả tông chỉ có hai mươi người, hơn nữa mỗi năm khi có một đệ tử tinh anh xuất hiện thì sẽ có một đệ tử tinh anh ban đầu mất tư cách tinh anh.

Ngô Bình nhắm vào Doanh Tông, chính là nhìn trúng mấy trăm đệ tử này!

Advertisement

Anh vừa đến Doanh Tông, đã có một bóng người lướt đến ngăn cản anh, không cho anh vào cổng tông. Người đến tu vi không thấp, cũng là một Đại Đạo Quân, nhưng trên người có kiếm khí nặng nề, trông có vẻ là kiếm tiên!

“Đoàn Thuần, muốn đi qua, anh phải đánh bại tôi mới được”. Người này nói, tuổi anh ta không quá lớn, gương mặt ốm gầy, ánh mắt bén như đao kiếm.

Advertisement

Ngô Bình: “Đồ Hồ Dã, anh là thá gì mà dám cản tôi?”

Trong ký ức có Đồ Hồ Dã, người này vốn là một đệ tử tinh anh, lúc trước vừa mới thăng cấp lên thượng trưởng lão.

Đồ Hồ Dã cười lạnh: “Đoàn Thuần, năm đó chúng ta cũng từng động thủ, chưa lần nào anh thắng cả, thế nào, làm Doanh Hoàng mấy năm, đã tự tin rồi sao?”

Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Bây giờ anh lui xuống, sẽ tránh được con đường chết!”

Đồ Hồ Dã hừ mạnh: “Ra tay mới biết được!”

Sau lưng anh ta đột nhiên xuất hiện tám thanh kiếm tiên, thân kiếm rung chuyển, chém về phía Ngô Bình.

Nhìn thấy tám luồng kiếm quang, Ngô Bình chỉ đơn giản đánh một quyền, một quyền vừa tung ra, không gian sôi sục, tám thanh kiếm tiên bỗng nhiên yên lặng dừng lại trên không, đồng thời, một quyền khác của anh lại đánh về phía Đồ Hồ Dã.

“Rầm!”

Âm thanh vang vọng, ngực Đồ Hồ Dã bị đánh lõm xuống, mắt trợn tròn.

“Rầm!”

Đồ Hồ Dã từ trên không rơi xuống, nặng nề rơi xuống đất, không thể động đậy.

Ngô Bình cũng không quan tâm đến anh ta, bay thẳng về phía đại điện lãnh đạo. Thế nhưng, anh bay được nửa đường thì lại có một vị trưởng lão ngăn anh lại, đối phương thấp giọng nói: “Đoàn Thuần, anh mau rút lui đi, nếu không đừng tránh trưởng lão này ra tay vô tình!”

Ngô Bình cách không đánh ra một chưởng, trưởng lão vừa định ngăn cản thì ấn chưởng của Ngô Bình đã biến mất. Giây tiếp theo, sau lưng anh ta đã bị trúng một chưởng, miệng phun ra máu. Sau đó Ngô Bình lại đánh thêm hai quyền, đánh bay trưởng lão cấp Đạo Tổ này rơi vào bụi rậm.
 
Back
Top Dưới