Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 4600


Chó lông vàng nói: “Tôi vốn chỉ là chó hoang, mạo hiểm để đổi lấy thực lực như bây giờ, cũng đáng”.

Ngô Bình bảo: “Vậy sau này ngươi cứ theo ta đi”.

Chó lông vàng phủ phục dưới đất: “Vâng, chủ nhân!”

Môn chủ Ngũ Đế Môn khóc trong đau khổ, cơ thể ông ta đang già đi rất nhanh. Không còn tu vi, ông ta sẽ nhanh chóng biến thành một ông lão bình thường.

Advertisement

“Lý Huyền Bình, cậu ác độc lắm!”, ông ta mắng mỏ Ngô Bình: “Cậu dám tráo đổi mọi thứ của tôi với một con chó!”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Tôi không giết ông, ông nên cảm kích tôi mới phải”.

Advertisement

Dứt lời, anh nhìn về phía đại trưởng lão: “Từ nay trở đi, ông là môn chủ mới của Ngũ Đế Môn”.

Đại trưởng lão biết rằng không còn hy vọng gì nữa, môn chủ đã xong đời, bây giờ chỉ có thể đi theo Ngô Bình, vội đứng dậy rồi cúi người thật sâu trước mặt anh: “Vâng!”

Khi họ nói chuyện, môn chủ ban đầu của Ngũ Đế Môn đã biến thành bộ xương khô, kiệt sức mà chết.

Sau khi xử lý thi thể, đại trưởng lão tuyên bố với mọi người rằng chưởng môn đã chết vì tẩu hoả nhập ma trong lúc luyện công, bản thân sẽ tạm thời đảm nhiệm chức chưởng môn.

Ngô Bình đang rất có hứng thú với bộ giáp Thập Bát Hoán Thiên. Anh hỏi: “Áo giáp này có từ đâu vậy?”

Đại trưởng lão đáp: “Đây là báu vật trấn môn của Tương Thiên Môn, một trong năm thế lực lớn. Món đồ này có thể hoán đổi mọi thứ của hai người”.

Ngô Bình nói: “Đây là đồ tốt”. Dứt lời, anh cất áo giáp vào.

Đại trưởng lão lên tiếng: “E rằng lát nữa Tương Thiên Môn sẽ đến lấy lại bộ giáp Thập Bát Hoán Thiên”.

Ngô Bình bảo: “Không sao. Nếu có ai đến thì bảo người đó gặp tôi”.

Đại hội Thiên Kiêu sắp bắt đầu rồi. Ngô Bình sẽ đại diện Ngũ Đế Môn tham gia đại hội lần này.

Nhóm người họ chuẩn bị rời đi thì một chiếc chuông vàng khổng lồ từ trên trời rơi xuống, bao trùm cả đỉnh núi mà Ngô Bình đang ở. Bầu trời lập tức tối sầm, sức ép khủng khiếp khiến tất cả đều vô cùng khó chịu, ngay cả hít thở cũng khó khăn.

Một giọng nói sắc lạnh cất lên: “Người của Ngũ Đế Môn đúng là vô dụng, có chút chuyện mà cũng làm không xong!”

Nghe thấy giọng nói này, đại trưởng lão biến sắc ngay: “Là chuông Thần Ma của Thần Ma Tông! Người vừa lên tiếng là tông chủ của Thần Ma Tông, Bá Thế!”

Ngô Bình vẫn không đổi sắc mặt, hờ hững nói: “Chỉ một cái chuông vớ vẩn này mà muốn giam giữ tôi? Các người nghĩ sao vậy?”

Bá Thế lạnh lùng nói: “Một khi tiếng chuông vang lên, vạn vật đều bị huỷ diệt. Các người sẽ phải chết ở trong đó, biến thành lực hỗn mang!”

Ngô Bình đáp trả: “Tôi không nghĩ thế!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4601


Lúc này, bên ngoài chuông Thần Ma, một đám tu sĩ đang quan sát tình hình bên trong chuông với vẻ mặt rất tệ.

“Chết tiệt! Trong tay cậu ta có Phòng giác của Thiên Giác Môn! Có nó, chuông Thần Ma sẽ không làm đối phương bị thương được!”

“Không ngờ tên đời đầu này lại khó đối phó như vậy, không chỉ lấy đi giáp Thập Bát Hoán Thiên mà còn lấy được cả Thiên giác!”

Ngô Bình vừa thổi Phòng giác vừa lấy ra một chiếc tu và cực kỳ sắc nhọn, thổi cả hai cùng lúc.

Advertisement

Tiếng tù và cất lên, một luồng sát quang liền bay đến, đánh thẳng vào chuông Thần Ma.

“Keng!”, một tiếng động lớn vang lên, chuông Thần Ma đã xuất hiện vết nứt.

Advertisement

Nhìn thấy vết nứt ấy, Ngô Bình quyết đoán đặt Phòng giác xuống và chuyên tâm thổi chiếc tù và bén nhọn kia.

“Keng keng keng!”

Ba đòn liên tiếp, chuông Thần Ma vỡ tan thành vô số mảnh, Ngô Bình từ bên trong xông ra, vung nắm đấm về phía đám tu sĩ nọ.

“Không ổn, chạy mau!”, có người hét to.

Nhưng đã quá muộn, cú đấm của Ngô Bình vung tới rất nhanh, ban đầu thì nhỏ, dần dần về sau thì to bằng quả núi, đấm thẳng vào người đám tu sĩ.

“Phụt!”

Cú đấm này có sức sát thương rất khủng khiếp. Phần lớn những tu sĩ này đều bê bết máu, số còn lại bị đấm văng ra, nôn đầy máu tươi.

Nhận thấy không thể đấm chết toàn bộ tu sĩ mà vẫn còn ba người sống sót, Ngô Bình khá bất ngờ: “Xem ra ba người đều là tu sĩ cảnh giới Thiên Đế. Thế thì nhận thêm một đòn của tôi vậy!”

“Cậu bạn, gượm đã”, một ông lão trong số họ đột nhiên hét lên.

Cú đấm của Ngô Bình ngừng lại giữa không trung. Anh lạnh lùng hỏi: “Ông muốn nói gì?”

Ông lão hít một hơi sâu: “Tôi là môn chủ của Tương Thiên Môn, còn vị này là tông chủ của Thần Ma Tông. Ban nãy là lỗi của chúng tôi, mong cậu thứ lỗi. Nếu cậu có thể tha cho chúng tôi một lần, chúng tôi chắc chắn sẽ hỗ trợ cậu gia nhập vào tầng lớp quyết sách!”

Ngô Bình cười khẩy: “Ông cảm thấy tôi sẽ tin các ông sao?”

Bá Thế kia vội lên tiếng: “Cậu bạn à, năng lực của cậu tuyệt đối cao hơn chúng tôi. Có một đồng minh mạnh như vậy, chúng tôi cầu còn không được! Dĩ nhiên, cậu cũng phải đồng ý thay thế địa vị của thế lực khác chứ không phải là ba nhà chúng tôi!”

Ngô Bình bảo: “Các ông không có tư cách bàn điều kiện với tôi! Không muốn chết thì tỏ rõ thành ý đi!”

Anh hoàn toàn không tin mấy câu này. Chỉ cần lợi ích, không cần hứa hẹn.

Ba người nhìn nhau. Bá Thế hỏi: “Cậu muốn thành ý như thế nào?”

Ngô Bình nói: “Không bao lâu nữa, tôi sẽ rời khỏi nơi này, nên tôi không có hứng thú làm ăn ở đây, càng không cần phải kéo bè kết phái. Ba vị đưa cho tôi ‘bánh vẽ’, còn chẳng bằng cho tôi chút lợi ích thực tế”.

Bá Thế hỏi: “Vậy rốt cuộc là cậu muốn thứ gì?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4602


Bá Thế lên tiếng: “Chúng tôi có thể đồng ý với điều kiện của cậu. Nhưng nếu cậu đã không có hứng thú trở thành người quyết sách, vậy thì dứt khoát đừng tham gia đại hội người mới lần này nữa. Nếu cậu không tham gia, năm thế lực chúng tôi sẽ thể hiện thành ý như nhau”.

Ngô Bình nói: “Tôi tham gia đại hội người mới vì động Nhân Cực”.

Bá Thế bảo: “Chuyện này chúng tôi có thể quyết định, mời cậu vào động Nhân Cực, cậu ở lại bao lâu cũng không thành vấn đề”.

Advertisement

Ngô Bình cho hay: “Phần thưởng của đại hội người mới cũng rất hậu hĩnh”.

Một người khác liền cất lời: “Chỉ cần cậu không tham gia đại hội người mới nữa, chúng tôi có thể thưởng gấp đôi!”

Advertisement

Ngô Bình bật cười: “Xem ra các vị đều là người thông minh. Được, chúng ta nhất trí với nhau như thế đi”.

Dứt lời, anh trở về viện, ba người kia cũng đi liên hệ với hai thế lực còn lại.

Chưa đầy nửa giờ, năm người lại đến tìm Ngô Bình. Hai bên thống nhất điều kiện thêm lần nữa, họ cũng mang phần thưởng nhiều gấp đôi phần thưởng đại hội người mới đưa cho Ngô Bình.

Sau đó Bá Thế dẫn đường cho Ngô Bình đến động Nhân Cực. Động Nhân Cực này do năm thế lực lớn cử người cùng trông coi. Ngoại trừ người đạt hạng nhất của đại hội người mới, chỉ có những nhân vật đỉnh cấp như họ hoặc thân truyền dòng chính mới có cơ hội vào động Nhân Cực khám phá.

Động Nhân Cực nằm ở lưng chừng một ngọn núi lớn. Khi đi đến, Ngô Bình nhìn thấy tuyết phủ dày trước cửa hang động, tựa như đã lâu lắm rồi không có ai đến đây.

Anh hỏi: “Bá Thế, ông biết bao nhiêu về động Nhân Cực?”

Bá Thế nói: “Những sự tồn tại hàng đầu trong lịch sử Nhân tộc đều có thu hoạch trong động Nhân Cực. Năm xưa tôi cũng từng vào đó, tiếc là tư chất có hạn, thu hoạch không nhiều, nhưng cũng đủ giúp tôi tu luyện đến cảnh giới Thiên Đế”.

Ngô Bình đáp: “Thế thì tôi càng phải đi một chuyến”.

Dứt lời, anh đi thẳng vào động Nhân Cực.

Anh vừa vào không lâu, những người có quyền quyết định của bốn thế lực còn lại đều đến nơi. Năm người quyết sách lạnh lùng nhìn vào cửa động. Bá Thế bảo: “Tôi đã nói mà, cậu ta chắc chắn sẽ vào trong. Động Nhân Cực có sức hút quá lớn đối với thiên kiêu như cậu ta, nhất định cậu ta sẽ vào khám phá thử”.

Một người khác tiếp lời: “Động Nhân Cực luôn là chốn thập tử nhất sinh. Xưa nay chỉ có mười mấy người có thể bình yên ra khỏi đó. Tôi không tin cậu ta sẽ là một trong số đó”.

Bá Thế nói: “Tốt nhất là cậu ta không bao giờ trở ra. Mà dù có ra cũng chẳng sao, chúng ta cùng lắm chỉ tổn thất một chút của cải thôi. Nếu có thể trở ra từ động Nhân Cực thì cậu ta chắc chắn sẽ trở về thế giới ban đầu của mình trong tương lai, sẽ không ảnh hưởng nhiều đến chúng ta.

Lúc này, Ngô Bình đã tiến vào động Nhân Cực. Động Nhân Cực này chỉ là một sơn động bình thường, có điều hang động rất rộng lớn, chẳng nhìn thấy được điểm cuối. Vách đá hai bên sơn động khắc hoạ đủ loại công pháp, bí thuật, truyền thừa, còn có một lượng lớn kinh nghiệm tu hành. Rất rõ ràng, mấy thứ này đến từ những người khác nhau, có người có cảnh giới thấp, có người thì cảnh giới cao, chằng chịt chi chít, nhìn qua không thấy được điểm cuối.

Bắt đầu từ bức khắc hoạ đầu tiên, Ngô Bình xem rất kỹ, không bỏ qua chi tiết nào, rồi ghi nhớ vào lòng, từ từ tiêu hoá. Anh không vội vàng, xem cả công pháp do người có cảnh giới thấp hơn mình sáng tạo, đọc cả kinh nghiệm tu hành của người có cảnh giới cao hơn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4603


Đi thêm nghìn dặm nữa, hai bên sơn động đã trống không, chẳng còn nhìn thấy khắc hoạ gì nữa. Lúc này, trong đầu anh ngập tràn đủ loại ý nghĩ kỳ lạ, công pháp tu hành, và những thứ mà anh vẫn luôn suy ngẫm từ trước đến nay.

Anh khoanh chân ngồi xuống, không nghĩ đến chuyện đột phá, cũng không nghĩ đến việc làm cách nào để tăng cường thực lực. Anh chỉ muốn sắp xếp mọi thứ, hoàn thành mục tiêu của mình, đó là tập hợp điểm mạnh của các trường phái, tái thiết con đường tu tiên. Bước đầu tiên của chuyện này chính là tìm ra con đường tu tiên thích hợp cho tất cả Nhân tộc!

Trong động không có sách lịch, Ngô Bình lĩnh ngộ chẳng màng thời gian. Đến khi anh mở mắt ra, toàn bộ năng lượng trong cơ thể đều biến đổi diệu kỳ, bất luận chúng là gì, đều được đưa vào chi nhánh của tiên đạo. Vô số chi nhánh ngược dòng tụ hội, hình thành mạch nhánh, rồi hướng lên trên tạo thành mạch chủ, chính là tiên đạo!

Advertisement

Ngô Bình khẽ mỉm cười, dùng ngón tay làm cọ, khắc vẽ lên vách hang động, mạch lạc rõ ràng, tư duy trôi chảy, ý chí kiên định. Anh vừa viết vừa điều chỉnh, khí tức trên người càng lúc càng lờ mờ ẩn hiện.

Advertisement

Anh viết suốt chín ngày chín đêm, nội dung có chữ có tranh, có phù văn có lời chú, tập hợp điểm mạnh của hàng trăm trường phái, trích ra tinh hoa của hàng vạn phương pháp. Khi anh viết đến đoạn giữa và sau, khí tức trên người đã thăng hoa, anh từ cảnh giới Thiên Đế thăng cấp thành cảnh giới Vô Pháp mà không hề hay biết.

Cảnh giới Vô Pháp, vô pháp vô thiên! Những sức mạnh từng biến mất trong cơ thể anh, cảnh giới Đại Thánh, quả vị Chân Hoàng, công pháp vô địch, thể chất nghịch thiên, thần hồn tối thượng, vân vân, đều lần lượt xuất hiện trở lại! Sau đó, chúng đã kết hợp hoàn hảo với cơ thể hiện tại của anh!

Khí tức của Ngô Bình tăng vọt, sức mạnh của thế giới ban đầu mà sức mạnh tu được của thế giới này đều quay về con đường tu tiên!

Anh cười thật to, tốc độ viết cũng nhanh hơn. Chữ ở trên vách đá trở nên khó đọc như sách trời, tu sĩ bình thường không thể nào hiểu nổi. Một lát sau, chữ do anh viết ra đã vô hình vô chất, chỉ có ý chí tối thượng của anh khắc lên vách đá. Chỉ những người có vận khí và có duyên mới có thể lĩnh ngộ sự huyền diệu của nó!

Vài ngày sau, Ngô Bình ngừng viết, khí tức quanh người ngưng luyện lần nữa, một luồng khí tức chí thánh chí tôn được giải phóng, bay ra khỏi động Nhân Cực, lên đến chín tầng mây!

Trời đất lập tức rung chuyển, vô vàn tu sĩ đều nhảy lên cao sau đó hoảng hốt nhìn về phía động Nhân Cực, dường như ai cũng đã bị hấp dẫn rồi bay hết về đó.

Đã hơn một năm kể từ khi Ngô Bình đến động Nhân Cực, đại hội người mới cũng đã kết thúc từ lâu, nhóm Bá Thế cũng nghĩ là Ngô Bình sẽ không bao giờ quay lại được nữa nên cũng đã quên anh.

Nhưng họ không thể ngờ là bây giờ động Nhân Cực lại phát ra khí tức chí thánh làm rung chuyển đất trời như vậy.

Một tu sĩ cảnh giới Thiên Đế lẩm bẩm: “Chắc chắn trong động Nhân Cực có thứ mà mình cần, mình phải vào đó mới được”, sau đó, hắn không màng tới sự ngăn cản của người thân mà đi ngay.

Có người thứ nhất thì sẽ có người thứ n, cứ thế các tu sĩ thi nhau bay vào đó. Nhưng khi họ bay vào bên trong động Nhân Cực thì họ không hề chú ý đến những bức khắc mà Ngô Bình đã thấy, ngược lại họ đi thẳng vào trong rồi tới phần mà Ngô Bình viết. Nhờ thế mà họ không bị chìm đắm trong các công pháp và thần thông mà các tu sĩ xưa để lại, không thì họ sẽ bị trầm mê trong đó và không bao giờ có thể ra ngoài được, sau đó cứ vậy mà chết già ở đây.

Tu sĩ cảnh giới Thiên Đế nhìn con đường tu tiên Nhân đạo mà Ngô Bình sáng lập ra rồi nói: “Đây chính là cách tu luyện có thể khiến mình đi tới cảnh giới cao nhất, tốt quá, tốt quá rồi!”

Tin tức nhanh chóng lan rộng, ngày càng có nhiều tu sĩ đến đây hơn, năm thế lực quyết sách lớn cũng không thể ngăn cản, vì người quá đông, cao thủ nhiều không đếm xuể.

Trong số này không thiếu các cường giả cấp Nghịch Thiên sơ đại, một khi Ngô Bình dẫn đường chỉ lối cho họ thì các thiên tài này sẽ nhanh chóng đột phá ngay. Cường giả Thiên Đế nhìn thấy con đường tu tiên đầu tiên đã cảm nhận được điều kỳ diệu chỉ sau vài tiếng đồng hồ, sau đó lại cảm nhận Thánh đạo trong Thánh đường của Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4604


Số lượng Thánh Nhân mà vượt quá một nghìn thì chính là cảnh giới Thiên Thánh, từ xưa đến nay chưa từng có ai đạt đến cảnh giới này! Hiện giờ, Ngô Bình có một cảm giác rất kỳ diệu, thánh đường của anh bắt đầu có sự thay đổi, hư không vô tận bên ngoài thánh đường đang biến thành một vũ trụ nhỏ! Khi vũ trụ cỡ nhỏ này được sinh ra, sức mạnh trong cơ thể của Ngô Bình lập tức có sự thay đổi về chất.

Uỳnh!

Vũ trũ này toả ra một sức mạnh kinh thiên động địa, nó không màng đến quy luật và đại đạo của tự nhiên, mà đứng độc lập và đi trên con đường riêng! Bây giờ, Ngô Bình mới chính thức đột phá cảnh giới Vô Pháp.

Tâm trí của anh tiến vào vũ trụ này và cảm nhận sức mạnh diệu kỳ của nó, sau đó thử đưa séc mạnh ấy vào con đường tu tiên.

Advertisement

Ngô Bình đang cảm ngộ thì người bên ngoài vẫn đang điên cuồng tu hành và đi vào thánh đường.

Phải biết rằng độ khó khi trở thành Thánh Nhân không kém cảnh giới Cực Áo là bao, thậm chí còn dễ hơn, điều này khiến các cao thủ vào động Nhân Cực rất dễ đột phá. Sau đó, họ lại tiếp tục đột phá lên Đại Thánh.

Advertisement

Số lượng Đại Thánh cứ thế tăng lên cho tới con số mười nghìn.

Khi số lượng đạt đến đủ mười nghìn thì là cảnh giới cuối cùng của Đại Thánh, hay còn gọi là cảnh giới Vạn Thánh mà xưa nay chưa ai từng đột phá được.

Đây lại là một cửa ải, khi Ngô Bình đột phá đến đây thì trong vũ trụ nhỏ lại sinh ra một sự thay đổi lạ khác, khiến vũ trụ càng hoàn hảo hơn, hình thành nhiều không gian đa duy hơn.

Thánh đường của Ngô Bình chính là điểm trung tâm của vũ trụ nhỏ, thần hồn của anh cũng đã dần ăn ý với vũ trụ.

Lúc này, anh lờ mờ cảm nhận được cảnh giới hiện tại của mình chắc là một cảnh giới cực kỳ cao thâm trong con đường tu tiên, khả năng cao đã trên cả cảnh giới Đại Đạo Tôn rồi.

Cứ thế, Ngô Bình đã thuận lợi đột phá lên Thánh Vương.

Khi anh đột phá xong thì đã quay lại ngọn núi mà mình ở.

Sáu cô gái vẫn luôn chờ anh ở đây trong hơn một năm qua, thấy anh bình an trở về, ai cũng vui mừng.

Ngô Bình vừa về thì người của năm thế lực quyết sách lớn cũng đã đến chúc mừng, đồng thời mang theo các vật báu, của quý của mình đến tặng anh.

Bây giờ, đến tên mù cũng có thể thấy Ngô Bình đã là người mạnh nhất hiện giờ, năm thế lực quyết sách lớn không là gì với anh nữa. Chỉ cần anh thích thì địa bàn của cả Nhân tộc sẽ thuộc về anh ngay, còn ai dám tranh giành chứ?

Ngô Bình thoải mái nhận hết quà luôn, chờ về thế giới cũ, những thứ này rất có tác dụng với anh.

Bá Thế nói: “Sau khi thương lượng thì năm nhà chúng tôi đã cùng đưa ra quyết định là tôn cậu lên làm Đại đế của Nhân tộc, để dẫn chúng tôi cùng chống lại các tộc mạnh mẽ khác”.

Ngô Bình lập tức từ chối, anh nói: “Tôi đã viết con đường tu tiên Nhân đạo lên động Nhân Cực rồi, ai trong số các người đủ tư chất thì đều có thể học được. Chỉ cần học được những thứ tôi để lại thì dù đối thủ có mạnh đến mấy thì các người cũng đánh bại được. Tôi đã ở lại đây lâu rồi, giờ phải về thôi. Nhưng sau này, nếu mọi người gặp chuyện nguy hiểm đến diệt vong thì có thể dùng lá bùa này để liên lạc với tôi, tôi sẽ đến ứng cứu”.

Dứt lời, anh bỏ một ngọc phù lại rồi vung tay, cùng sáu cô gái rời khỏi thế giới này.

Có một cánh cửa sáng xuất hiện trước mặt họ, bảy người xuyên qua nó xong thì bước trên đám mây màu vàng rồi chầm chậm đáp xuống một đại lục.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4605


Cùng kỳ: “Chủ nhân đừng lo, mọi người trong nhà không làm sao cả, chúng chỉ đổi chỗ thôi”.

Ngô Bình thở phào một hơi, chỉ cần người nhà anh không sao, cung điện và đế quốc biến mất cũng được.

“Dẫn ta đến gặp mọi người”.

Cùng kỳ đi trước dẫn đường, họ bay một đoạn thì Ngô Bình phát hiện khu vực này đã không nhìn thấy bóng dáng của con người nữa, ngược lại toàn là Yêu tộc.

Advertisement

Không biết họ bay bao xa thì đã băng qua một rặng núi cực cao, sau đó đã nhìn thây thôn trấn cùng thành phố có rất nhiều con người sinh sống. Tuy độ phồn hoa không bằng trước kia, nhưng quy mô cũng không đến nỗi nào.

Ngô Bình và cùng kỳ đáp xuống một trang viên rộng lớn, có rất nhiều nhà cửa ở đây, tuy lối kiến trúc không bằng cung điện ngày xưa, nhưng cũng giống đến bảy, tám phần.

Advertisement

Ngô Bình vừa đáp xuống một đại viện thì Đường Tử Di đã đi ra, nhìn thấy chồng mình, cô ấy rơm rớm nước mắt rồi chạy lại ôm anh.

Ngô Bình thở phào một hơi rồi hỏi: “Tử Di, anh rời đi bao lâu rồi?”

Đường Tử Di: “Một tháng chín ngày”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Mới hơn một tháng ư?”, anh nhớ mình sống ở thế giới kia đã nhiều năm rồi.

Đường Tử Di: “Dù mới chỉ hơn một tháng, nhưng ở đây đã có sự thay đổi rất lớn. Đại Thiên Tôn đã đánh thắng trận và khống chế một Khuyên Giới khác”.

Ngô Bình kinh ngạc hỏi: “Đại Thiên Tôn lại chiếm được thêm một Khuyên Giới ư?”

Đường Tử Di: “Vâng, sau đó Đại Thiên Tôn đã giao đại lục Hồng Hoang cho con trai mình quản lý. Người này đã xây dựng đế quốc Thiên Đỉnh và tự nhân là Đại đế Thiên Đỉnh. Sau khi Đại đế lên ngôi, đại lục Hồng Hoang bắt đầu thay đổi, cùng lúc đó có nhiều yêu binh tấn công đế quốc Thiên Võ và các nước xung quanh. Chúng quá đông, cao thủ lại nhiều nên chúng ta không thể phản kháng được, từ đó đành tạm rời bỏ đất nước rồi chuyển đến đây”.

Ngô Bình cau mày: “Yêu tộc và Đại đế Thiên Đỉnh có quan hệ với nhau à?”

“Nghe nói đế quốc Thiên Đỉnh đã được Yêu tộc ủng hộ, nhưng em cũng không chắc lắm”.

Ngô Bình: “Các nước khác thì sao?”

Đường Tử Di: “Giờ ở cả đại lục Hồng Hoang chỉ có một đế quốc là Thiên Đỉnh thôi, các thế lực khác đều phải tuân theo và trở thành nước thuộc địa. Thiên Đỉnh đã cử đại quân đến chiếm đóng các nước để tác oai tác quái, hở cái là giết người. Nhiều Hoàng đế của các nước cũng bị giết, trong hoàng cung máu chảy thành sông”.

Ngô Bình nhíu mày: “Đế quốc Thiên Đỉnh đối xử với dân chúng thế nào?”

Đường Tử Di: “Với dân thì không đến nỗi, tuy các quán lại rất tàn nhẫn, nhưng chỉ ra tay ác độc với ai không nghe theo họ thôi. Ai nghe lời thì không cao cả”.

Ngô Bình: “Mọi người không sao là tốt rồi, anh thấy sống ở đây cũng ổn”.

Đường Tử Di cười nói: “Huyền Bình, ai đứng sau lưng anh kia?”

Ngô Bình lập tức giới thiệu, sau đó kể qua về thế giới mình từng sống cho Đường Tử Di nghe.

Cô ấy cảm thán: “Đại Thánh kiếp nguy hiểm quá”.

Nhóm Xuân Tinh vội tiên lên hành lễ: “Tham kiến chủ mẫu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4606


Y Na và An Điệp Y gọi Đường Tử Di là chị, Đường Tử Di nhanh chóng đi xếp chỗ ở cho họ.

Vì xa nhà đã lâu nên Ngô Bình đến gặp bố mẹ, ông bà và các cô chú luôn.

Các con anh lâu không được gặp bố nên Ngô Bình ở lại chơi với chúng một lúc lâu. Trong lúc đó, anh đã thả con chó lông vàng ra. Nó và môn chủ của Ngũ Đế Môn đã đổi tu vi cho nhau nên tuy chỉ là một con chó, nhưng thực lực của nó rất mạnh, không thua gì Đạo Tổ.

Con gái Lý Tiểu Tiên của anh và Đào Như Tuyết đã hiểu chuyện rồi, cô bé rất thích con chó này, vì thế cưỡi nó chạy loạn khắp nhà, làm người hầu sợ đến mức chạy tán loạn.

Advertisement

Thấy Lý Tiểu Tiên có thú cưng chơi cùng, Lý Thuần Thuần tỏ vẻ không vui, vì thế Ngô Bình đã thả Kỳ lân vương ra.

Nó bị nhốt trong Động Thiên đã lâu nên đã ngoan ngoãn phục tùng Ngô Bình. Vừa được ra ngoài, nó đã nịnh nọt nói: “Tiểu nhân tham kiến chủ nhân”.

Advertisement

Ngô Bình: “Kỳ lân vương, từ nay trở đi ngươi hãy làm thú cưỡi cho con gái Lý Thuần Thuần của ta, nhớ phải nghe lời con bé, không thì ta rút gân ngươi đấy”.

Kỳ lân vương nói: “Vâng, tiểu nhân sẽ nghe lời cô chủ nhỏ ạ”.

Mấy bố con chơi với nhau đến khi trời tối, Ngô Bình bảo bọn trẻ về phòng nghỉ ngơi.

Tối đó, anh đến phòng của Đường Tử Di. Con gái Lý Tử Huyền của hai người đã sang với ông bà nội nên hai vợ chồng có không gian riêng tư.

“Tử Di, trong quá trình chuyển đến đây có chuyện gì không?”

Đường Tử Di: “Bọn em đã dẫn rất nhiều người dân đi, nhưng chỉ là dân chúng thuộc đế đô thôi. Nhiều nơi khác em chỉ có thể cử binh sĩ đến bảo vệ. May mà có Hoàng Nhi, cô bé vạch một đường kiếm trên không doạ cho đại tướng của Yêu tộc sợ chết khiếp, không dám quá đáng với mình nữa. Vì thế cuối cùng dân chúng vẫn bình an đến đây. Cũng may có thánh binh của anh, mỗi thánh binh có thể dẫn cả triệu người dân đi”.

Ngô Bình: “Cũng may!”

Đường Tử Di: “Huyền Bình, anh có dự định gì không? Mình sẽ khôi phục đế quốc Thiên Võ chứ?”

Ngô Bình: “Thôi, làm Hoàng đế mệt lắm, thà anh giành thời gian ấy tu hành cho xong”.

Đường Tử Di: “Tuy đế quốc Thiên Võ mất rồi, nhưng vẫn cần cho người của đại lục Hồng Hoang thấy được thực lực của chúng ta. Mấy hôm trước, Đại đế Thiên Đỉnh đã cử sứ giả đến thương lượng, nói là muốn phong anh làm một tiên hầu”.

Ngô Bình cười mỉa: “Hắn là cái thá gì mà dám phong chức tước cho anh?”

Đường Tử Di: “Vì thế, em đã từ chối rồi, chồng em đâu phải người mà ai muốn phong gì cũng được”.

Ngô Bình trầm ngâm nói: “Nơi này nhỏ quá, sống tạm còn được, chứ ở lâu thì không ổn, đến lương thực cũng không có đủ mà ăn”.

Đường Tử Di: “Đúng thế, nhưng giờ cả đại lục Hồng Hoang đều thuộc quyền quản lý của đế quốc Thiên Đỉnh rồi, em cũng không biết phải làm thế nào nữa”.

Ngô Bình: “Nếu không được thì chuyển vào trong vũ trụ nhỏ của anh, họ đều là người bình thường, có nhiều đến mấy thì anh cũng nuôi được”.

Đường Tử Di tò mò hỏi: “Vũ trụ nhỏ ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4607


Ngô Bình vỗ tay một cái, Đường Tử Di đã biến mất. Ngay sau đó, cô ấy đã xuất hiện trong một vũ trụ mênh mông có rất nhiều sao và mây. Cô ấy bay tới biển sao, xuyên qua vô vàn hằng tinh thì nhìn thấy một tinh cầu cực kỳ hoàn hảo, hình dạng của nó giống trái đất ngày xưa, nhưng diện tích thì lớn hơn.

Cô ấy đáp xuống một bãi cỏ ở đây, mặt trời chiếu sáng, không khí trong lành, hơn nữa quy luật đại đạo còn hoàn chỉnh.

“Nơi này đẹp quá!”, Đường Tử Di cảm thán.

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Đây là vũ trụ do anh tạo ra, dù hầu hết là ảo ảnh, nhưng trật tự đại đạo hoàn chỉnh, không biết người dân Thiên Võ có vui khi anh chuyển họ đến đây sống không nhỉ?”

Đường Tử Di: “Sao lại không vui? Đây là chốn bồng lai tiên cảnh, đến em còn thích mà”.

Advertisement

Ngô Bình: “Thế thì tốt, chờ anh tu sửa nơi này lại một chút rồi sẽ đón người dân đến đây. Đương nhiên họ sẽ không sống ở đây mãi, khi tu vi cao lên thì có thể ra ngoài tu hành”.

Đường Tử Di cười nói: “Huyền Bình, nơi này có thể chứa được bao nhiêu người?”

Ngô Bình: “Nghìn tỷ người vô tư, nếu đông quá thì sang tinh cầu thứ hai. Ví dụ đều là người tu vi thấp thì ít nhất vũ trụ này có thể chịu tải được cả chục nghìn tinh cầu”.

Đường Tử Di mừng rỡ nói: “Thế thì có gì phải lo nữa, cứ chuyển hết người dân đến đây là được. Đại kiếp sắp đến rồi, chỉ có ở đây thì họ mới được an toàn”.

Ngô Bình thở dài nói: “Nhưng nếu chuyển nhiều người vào vũ trụ của anh quá thì vận mệnh của anh cũng sẽ nối liền với họ, đó là luật nhân quả”.

Đường Tử Di ngạc nhiên hỏi: “Ý là họ vào trong vũ trụ của anh rồi thì sẽ ảnh hưởng đến anh ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Đương nhiên, vận mệnh của họ sẽ liên quan đến vận mệnh của anh. Ví dụ, nếu trong số họ có nhiều người mệnh ểu, lẽ ra phải chết trong đại kiếp, nhưng vì vào trong vũ trụ của anh nên mới được sống. Như vậy thì anh sẽ phải chịu nạn thay họ, chịu những kiếp nạn không thuộc về mình”.

Đường Tử Di vội nói: “Thế thì bỏ đi, không thể để họ ảnh hưởng đến anh được”.

Ngô Bình cười nói: “Đây chỉ là cách tạm thời thôi, chờ chúng ta tìm được nơi thích hợp, anh sẽ trả họ về đây”.

Đường Tử Di: “Nếu họ ở đó trong một thời gian ngắn thì có ảnh hưởng gì đến anh không?”

Ngô Bình: “Chắc không nhiều, chỉ một chút thôi”.

Đường Tử Di thở phào một hơi: “Thế thì được”.

Ngô Bình: “Tử Di, anh đã tìm ra con đường tu tiên Nhân đạo ở thế giới kia, sau này em có thể tu hành đạo Tiên thích hợp với Nhân tộc rồi”.

Đường Tử Di cười nói: “Em tu tiên rồi mà, hơn nữa cũng sắp thành Đạo Tổ rồi”.

Ngô Bình xua tay: “Không giống nhau, Tiên đạo mà em tu luyện đến cuối sẽ thành Tiên tộc hoặc không thể tiến bộ tiếp. Em nhìn các Đạo Tôn bây giờ đi, họ đều là cường giả kỷ nguyên, nhưng thật ra đã thành Tiên tộc rồi, chứ không phải Nhân tộc đâu”.

Đường Tử Di: “Thế thì có khác biệt gì? Chỉ cần thực lực tăng lên là đạt mục đích rồi mà?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4608


Ngô Bình: “Đó là một cách Tiên tộc khiến Nhân tộc tu tiên, chờ thời cơ chín muồi, Nhân tộc sẽ thành Tiên tộc hết. Tiên tộc càng đông thì một ngày nào đó Tiên tộc thật sự sẽ xuất hiện và khống chế tất cả chúng ta”.

Đường Tử Di: “Vậy thì chứng tỏ Tiên tộc vẫn tồn tại”.

Ngô Bình: “Đúng, hơn nữa còn đông là đằng khác. Nếu không, cách truyền thụ Tiên đạo của họ sẽ không có ý nghĩa gì”.

Advertisement

“Huyền Bình, sao anh biết những chuyện này?”

Ngô Bình: “Anh đã cảm ngộ được Tiên đạo trong động Nhân Cực ở thế giới kia, sau đó nghiên cứu kỹ về Tiên đạo, cuối cùng đã phát hiện ra điều kỳ diện của nó. Nhân tộc tu luyện Tiên đạo của Tiên tộc, lâu dần sẽ hình thành dấu ấn nô lệ trong nhận thức của mình. Sau này, khi Tiên tộc xuất hiện, họ có thể thông qua dấu ấn ấy để thống trị toàn bộ cường giả Nhân tộc. Đến lúc đó, cả Nhân tộc sẽ trở thành nô lệ của Tiên tộc”.

Advertisement

Đường Tử Di tái mặt nói: “Đáng sợ quá! Huyền Bình, thế con đường tu tiên Nhân đạo mà anh cảm ngộ được không có dấu ấn ấy chứ?”

Ngô Bình gật đầu: “Con đường tu tiên Nhân đạo của anh thích hợp với Nhân tộc hơn. Không chỉ giúp người bình thường có thể dễ dàng tu luyện, mà còn giúp tăng nhanh tốc độ đột phá. Cùng một cảnh giới, nếu ai tu luyện con đường của anh thì sẽ có thực lực đè bẹp một người khác cùng cảnh giới”.

Đường Tử Di bật cười nói: “Huyền Bình, anh giỏi quá!”

Ngô Bình lắc đầu: “Anh có được thành tựu như ngày hôm nay là nhờ kinh nghiệm và dạy dỗ tiếp thu từ các bị tiên hiền trong lịch sử. Đạo Chân Nhân, Thánh Nhân đều là con đường mà họ từ mày mò ra, không có họ thì anh không tìm ra được con đường này đâu”.

“Thế cảnh giới của con đường tu tiên Nhân đạo cũng tương tự như bây giờ hả anh?”

Ngô Bình: “Luyện khí, luyện thần, Nhân Tiên, Địa Tiên chỉ có một chút khác biệt là tăng thêm vài cảnh giới. Còn Thiên Tiên, Đại La Kim Tiên ở phía sau thì khác hẳn luôn”.

Đường Tử Di: “Chỉ cần chúng ta tìm thấy đường là được rồi, sau này có thể cho nhiều người khác tu luyện”.

Ngô Bình: “Chuyện này tạm thời cần giữ bí mật, chúng ta chỉ có thể truyền cho người mà mình tín nhiệm thôi”.

Đường Tử Di như có điều suy nghĩ: “Anh nói đúng, vì con đường này ảnh hưởng đến kế hoạch của Tiên tộc”.

Ngô Bình: “Vào thời mạnh nhất mà Thần tộc còn không tiêu diệt được Tiên tộc, chứng tỏ là Tiên tộc rất mạnh. Trước đó, anh đã vào Thượng Thiên Giới và Trung Thiên Giới. Ở đó cũng có vài cách truyền thừa của Tiên tộc. Giờ nghĩ lại chắc cũng là Tiên tộc cố ý”.

Đường Tử Di: “Huyền Bình, em nhớ anh từng bảo Trung Thiên Giới muốn tách Tiên đạo ra khỏi Tiên tộc, để vạn tộc đều có thể tu luyện được. Suy nghĩ này cũng giống anh còn gì?”

Ngô Bình thở dài nói: “Sao mà giống được? Truyền thừa của Trung Thiên Giới là muốn vạn tộc đều trở thành Tiên tộc, sau đó tu luyện Tiên đạo của Tiên tộc, thứ họ thay đổi là người tu luyện. Còn cái anh thay đổi là công pháp Tiên đạo, để công pháp thích ứng với các tộc người khác nhau. Ví dụ, con đường tu luyện Tiên đạo mà anh sáng tạo ra chính là để công pháp thích hợp với Nhân tộc chúng ta”.

Đường Tử Di hiểu ra: “Ra là vậy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4609


Ngô Bình gật đầu: “Khi vạn giới có thể tu luyện Tiên đạo, anh sẽ theo đuổi cảnh giới này, giúp Nhân đọc áp đảo trật tự của vũ trụ. Điều này ngày xưa Tiên tộc đã muốn làm rồi, nhưng không thành công”.

Đường Tử Di: “Xem ra anh vẫn phải đến Thượng Thiên Giới rồi”.

Ngô Bình: “Cũng không vội, anh vừa về nên chưa hiểu rõ về sức mạnh của mình lắm. Hơn nữa, con đường tu tiên Nhân đạo của anh cũng cần được nghiệm chứng giai đoạn cuối, chờ anh làm xong nốt đã”.

Advertisement

Dứt lời, anh nhớ đến Kim Song Nhi nên nói: “Anh còn phải đến Nữ Oa Giới nữa, trước đó anh đang ở cùng Kim Song Nhi, sau đó tự dưng biến mất, cô ấy không biết nên chắc đang lo lắm”.

Đường Tử Di: “Đúng là anh nên đi, hôn sự của anh với cô ấy cũng nên tiến hành thôi. Cách đây không lâu, Vương Mẫu còn sai người đến hỏi tung tích của anh, xem ra cũng đang lo lắng cho anh đấy”.

Ngô Bình gật đầu: “Tử Di, anh tu luyện đã nhé”.

Advertisement

Nói rồi, anh ngồi xếp bằng xuống và cảm nhận sức mạnh không người mình có gì khác với vùng đất Vĩnh Hằng hay không. May mà, sức mạnh anh tu hành ở đó chỉ mất một chút, hầu hết vẫn còn. Vì anh đã tiến vào cảnh giới Vô Pháp nên có thể áp đảo trật tự đất trời.

Lúc này, Núi thần ở cạnh Đường Tử Di lao ra rồi tiến vào vũ trụ của Ngô Bình. Nó lơ lửng ở rìa vũ trụ rồi cảm thán: “Ngươi mở được cả vũ trụ cho bản thân, siêu quá! Tu vi thế này thì chắc hậu kỳ ta mới theo kịp”.

Ngô Bình: “Núi thần, ngày trước ngươi cũng từng mở được vũ trụ à?”

Núi thần: “Tu hành đến giới hạn thì khác đường cũng sẽ chung đích, tất cả các sinh linh tu luyện đến cảnh giới như ngươi thì đều có hướng đi na ná nhau. Nhưng vũ trụ của ta khác ngươi, không oách như ngươi đâu”.

Ngô Bình: “Giời ta có thể so với cường giả Kiên kỷ nguyên chưa?”

Thần núi: “Cường giả kỷ nguyên có dấu ấn kỷ nguyên, nhưng ngươi không có, vì thế ta không đánh giá ngươi bằng trình độ của cường giả kỷ nguyên được. Thật ra ngươi còn mạnh hơn họ nhiều”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Ta mạnh hơn ư?”

Thần núi: “Đúng, cường giả kỷ nguyên cần mượn con dấu kỷ nguyên để giúp mình mạnh mẽ hơn, nhưng ngươi thì không cần”.

Ngô Bình: “Được rồi, ta sẽ coi đây là một lời khen”.

Thần núi: “Ban nãy nghe hai người nói định chuyển dân chúng vào vũ trụ của ngươi, ta khuyên ngươi không nên làm thế. Vận mệnh của bao nhiêu người gộp lại thì ngươi sẽ khó mà tải được, vớ vẩn là chết như chơi đấy”.

Ngô Bình: “Ta biết, nhưng nếu không làm thế thì biết sắp xếp thế nào? Chẳng lẽ ngươi có cách hay hơn à?”

“Có”, Thần núi: “Ta có thể mở một thế giới, ngươi muốn chuyển bao nhiêu người vào cũng được”.

Ngô Bình: “Ngươi mở được thế giới ư?”

Thần núi: “Ta có thể mờ được một đại lục Hồng Hoang khác, giống không khác chút gì luôn, được chưa?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4610


Nói xong, Ngô Bình bay vút lên cao rồi nhìn xuống dưới, nói: “Ở khu vực này có cả trăm triệu người, ngươi hãy cho họ vào thế giới của ngươi trước”.

Thần núi gật đầu, một tia thần quang bay ra rồi lơ lửng trên không.

Ngô Bình động thần niệm một cái, trong đầu mọi người đều vang lên giọng nói của anh: “Ta là Đại đế Thiên Võ, đất nước không còn nữa nên ta sẽ đưa mọi người đến một nơi an toàn, vì thế đừng hoảng loạn”.

Anh vừa nói xong thì Thần núi đã phóng rất nhiều tia thần quang ra, mọi người dân ở dưới mặt đất đều bay lên rồi tiến vào trong Thần núi.

Advertisement

Ngô Bình cũng đi vào đó theo, trong Thần núi có một thế giới rất rộng, anh đáp xuống một đại lục na ná đại lục Hồng Hoang, thậm chí đến môi trường cũng giống y hệt.

Mọi người dân được đưa đến đây một cách an toàn, trước khi họ đáp xuống đất thì bên dưới đã có nhiều ngôi nhà cao lớn xuất hiện, các thành trì nổi lên, thôn xóm cũng được hình thành.

Advertisement

Người dân vào ở trong nhà mới với đầy đủ thiết bị gia đình. Bên ngoài thành trì đã xuất hiện ruộng đất để họ cày cấy.

Ngô Bình thấy mọi người dân đều rất hài lòng nên cười nói: “Được lắm, đúng là cường giả sống qua nhiều kỷ nguyên có khác”.

Thần núi: “Ta cũng đón những người khác tới đây nhé”.

Dứt lời, Thần núi đã chuyển thêm nhiều người vào đây, hầu hết mọi người ở bên ngoài đều đã được đón vào đây.

Khi người dân ổn định chỗ ở xong, Thần núi chợt phóng ra một luồng khí tức kỳ diệu, nó như dung hợp với một sức mạnh nào đó. Một tiếng sau, Thần núi đã được bao trùm bởi thần quang, khi thần quang biến mất, một cô gái xinh đẹp mặc váy tím xuất hiện.

Cô ấy đi đến trước mặt Ngô Bình rồi cười nói: “Chủ nhân”.

Ngô Bình vẫn còn ngỡ ngàng: “Sao ngươi lại biến thành nữ?”

Thần núi: “Đây không phải ý của tôi, mà là tâm ý của người dân”.

Ngô Bình: “Được rồi, tuỳ ngươi”.

Thần núi: “Xin chủ nhân đặt tên cho tôi, sau này tôi cũng có thể xuất hiện trên đời rồi”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Lấy tên là Lý Thần Sơn đi”.

Thần núi cười nói: “Cảm ơn chủ nhân, sau này tôi sẽ tên là Lý Thần Sơn”.

Lúc này, Ngô Bình không còn phải lo về người dân nữa, vì thế anh thấy nhẹ người hẳn: “Lý Thần Sơn, sau này cô hãy trông nhà cẩn thận cho tôi”.

Lý Thần Sơn: “Tuân lệnh!”

Ngô Bình về nhà rồi tiếp tục tu luyện, hiện giờ anh đã tiến vào cảnh giới Thánh Vương, anh là người đầu tiên từ xưa đến nay có thể làm được điều này nên có nền móng rất vững chắc.

Cảnh giới Thiên Thánh được gọi là Thánh sư, cảnh giới Thành Thánh là Thánh Tôn, thật ra bây giờ, thực lực của Ngô Bình đã trên Thánh Vương rồi. Nhưng dẫu sao cảnh giới này cũng có điểm kỳ diệu nên anh quyết định sẽ tu luyện đến cuối.

Thánh Vương có ba cảnh giới là Thánh Minh, Thánh Vệ và Giáo Hoá.

Cảnh giới Thánh Minh giúp tu sĩ đạt đến trình độ cao thâm trong lý giải về trật tự vũ trụ và vạn vật trên đời. Thế giới này không còn nhiều thứ có thể khiến Thánh Vương nghi hoặc nữa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4611


Tỏng đó thực lực của thánh vệ nhất đẳng tương đương với cường giả cấp Đại Thánh, thánh vệ nhị đẳng thì ở tầm giữa Đại Thánh và Thánh Nhân, còn tam đẳng thì có thực lực ngang với Thánh Nhân.

Thật ra bước này rất khó, Thánh Vương từ xưa đến nay chỉ bồi dưỡng ra được ba đến năm thánh vệ thôi, nhiều lắm thì cũng trên chục người. Dẫu sao thánh vệ cũng có tu vi ngang với Thánh Nhân hoặc Đại Thánh, hơn thánh binh nhiều.

Song, mọi thứ vẫn rất đơn giản với Ngô Bình.

Lúc này, anh gọi Đường Băng Vân đến. Cô ấy đã đột phá cảnh giới Chân VƯơng, giờ cũng là một Đại Thánh, kiêm thủ lĩnh cấm quân.

Advertisement

“Huyền Bình, có chuyện gì vậy?”

Ngô Bình: “Băng Vân, anh chuẩn bị biến một phần cấm quân thành thánh vệ”.

Advertisement

Đường Băng Vân nhìn anh rồi cười nói: “Anh đột phá Thánh Vương rồi à??”

Ngô Bình gật đầu: “Anh định bồi dưỡng ba nghìn thánh vệ tam đẳng trước”.

Đường Băng Vân: “Được, có các thánh vệ này rồi thì chúng ta không sợ bất kỳ kẻ thù nào nữa, để em đi chọn”.

Cấm quân hiện có mấy trăm nghìn người, tuy đế quốc Thiên Võ không còn nữa, nhưng tổ chức vẫn còn nên họ vẫn một lòng trung thành với Ngô Bình.

Đường Băng Vân đã chọn ra ba nghìn người xuất sắc và tin tưởng nhất rồi dẫn đến cho Ngô Bình. Anh vung tay lên, tất cả họ đã được đưa vào sào huyệt tà mà.

Nơi này kết hợp với bản lĩnh Thánh Tôn của anh có thể biến những cấm quân này thành thánh vệ. Nhưng thời gian chuyển hoá hơi lâu, cần nhẫn nại chờ đợi.

Cùng lúc đó, những người từng tu luyện trong sào huyệt của tà ma trước đó cũng được Ngô Bình gọi ra. Thời gian qua, họ đã tiến bộ nhanh chóng và trở thành quân của nhà họ Lý anh.

Lúc này, trời đã sáng. Ngô Bình bay lên cao rồi phóng thần niệm ra thì thấy trên biển có một hòn đảo lớn. Môi trường của đảo này khá lý tưởng, tiếc là có quá nhiều yêu khí và bị một Yêu hoàng chiếm đóng.

Anh nói với Đường Tử Di: “Tử Di, anh thấy hòn đảo kia khá được, chúng ta chuyển nhà đến đó, sau này anh là đảo chủ, còn bọn em là đảo chủ phu nhân”.

Đường Tử Di cười nói: “Được, nhưng trên đảo ấy có Yêu hoàng, thực lực mạnh lắm. Nghe đâu còn có quan hệ thân thiết với Đại đế Thiên Đỉnh”.

Ngô Bình cười khẩy: “Quan hệ thân thiết ư? Thế thì anh càng phải đi gặp”.

Ngay sau đó, anh đã xuất hiện trên đảo này, hòn đảo rất lớn.

Anh vừa đến, đã có một luồng yêu khí ngất trời xông tới, một con Yêu long lạnh lùng nói: “Ai dám x*m ph*m l*nh th* của Yêu hoàng ta?”

Ngô Bình: “Yêu hoàng như ngươi đáng thương thế, không có đứa thuộc hạ nào à?”

Yêu hoàng tức giận nói: “Hỗn láo! Ta mới đến đây nên chưa kịp dẫn quân theo”.

Ngô Bình: “Ta đến nói cho ngươi biết là ta cho ngươi một ngày để rời đi, không thì ta sẽ làm thịt ngươi. Lớp da rồng của ngươi được phết đấy, có thể làm thành nhiều bộ giáp”.

Yêu hoàng nổi điên: “Chán sống rồi hả!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4612


Yêu hoàng cắn răng nói: “Ngươi quá đáng rồi đấy!”

Ngô Bình: “Đảo này cũng đâu phải của ngươi, trước đây có người dân sống ở đây mà giờ không còn một ai, chắc người đã giết hết họ rồi chứ gì?”

Yêu hoàng hừ nói: “Một lũ kiến hôi thôi mà, ta không thèm giết, nhưng hạn cho chúng phải rời khỏi đây trong ba ngày”.

Đúng là Ngô Bình không ngửi thấy mùi máu tanh thật, anh ngạc nhiên nói: “Yêu long như ngươi mà không có máu tàn sát, làm ta ngạc nhiên đấy”.

Advertisement

Yêu hoàng nói: “Ta đã nói rồi, ta không thèm giết lũ kiến hôi ấy”.

Ngô Bình: “Ngươi rõ thuộc Long tộc cơ mà, sao lại biến thành Yêu thế này?”

Yêu hoàng cười mỉa: “Vì nếu ta vẫn là một con rồng thì sẽ bị anh ruột của ta g**t ch*t”.

Advertisement

Ngô Bình: “Ngươi nói vậy là sao?”

Yêu long: “Ta không có hứng nói chuyện với ngươi, nếu ngươi muốn chiếm nơi này thì ta cho luôn”, nói rồi, nó định bỏ đi.

“Khoan đã!”, Ngô Bình nói: “Ta đổi ý rồi, ngươi không được đi”.

Yêu long nổi giận: “Ngươi tưởng ta sợ ngươi à? Cùng lắm thì ta liều mạng”.

Ngô Bình: “Ngươi không phải liều mạng, mà là tự sát. Đừng nói là ngươi, đến Thần tộc đến đây cũng chết dưới tay ta thôi”.

Yêu long tức tối lườm Ngô Bình rồi hỏi: “Rốt cuộc ngươi muốn gì?”

Ngô Bình: “Ta chỉ tò mò về lai lịch của ngươi”.

Yêu long trầm mặc rồi nói: “Ngươi có biết Đông Hải Long Cung không?”

Ngô Bình: “Có”.

Yêu long: “Đó là anh cả của ta”.

Ngô Bình: “Anh ngươi là Tổ long mà ngươi lại là Yêu hoàng, sao kém cỏi thế!”

Yêu long nổi giận nói: “Ngươi có biết hắn từng huỷ long châu của ta không? Không có long châu thì ta chỉ có thể chuyển sang tu Yêu thôi”.

Ngô Bình gật đầu: “Ra là vậy, xem ra là anh ngươi đã hại ngươi”.

Yêu long: “Nói mấy chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì, dẫu sao ta cũng không đánh lại được hắn”.

Ngô Bình: “Chưa chắc, nếu có ta giúp thì ngươi sẽ hồi phục tu vi của Long tộc nhanh thôi”.

Yêu long cười khẩy: “Không thể nào!”

Ngô Bình búng tay một cáu, một con Hoàng Long xuất hiện trước mặt anh. Tiểu hoàng long ngày xưa giờ đã lớn lắm rồi, so ra còn oai phong hơn cả con Yêu long.

Cảm nhận được huyết mạch cự long thuần khiết từ hoàng long, Yêu long vô cùng kinh ngạc, nó chầm chậm quỳ xuống đất tỏ ý hàng phục Hoàng Long.

Hoàng Long: “Chủ nhân, con rồng này vô dụng rồi, nó không có long châu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4613


Ngô Bình: “Nó không giết người dân vô tội ở đây coi như cũng tích được ít công đức, tôi định cho nó một phần thưởng”.

Hoàng Long: “Được ạ, tôi có thể khôi phục long châu cho nó và cho nó có huyết mạch tinh thuần hơn. Con rồng kia, sau này ngươi phải đi theo và làm người hầu cho ta, ngươi có đồng ý không?”

Yêu long mừng rõ: “Tiểu nhân đồng ý”.

Hoàng Long: “Ngươi tên gì?”

Advertisement

Yêu long: “Tiểu nhân là Ngao Văn Tinh”.

“Ừm, Ngao Văn Tinh, chuẩn bị xong chưa?”, sau đó Hoàng Long nhả ra một luồng khí sáng bao trùm Ngao Văn Tinh.

Ngô Bình mặc kệ chúng rồi bay đi tiếp, loáng cái đã đến Doanh Châu.

Advertisement

Doanh Châu an phận ở một góc nhưng không có sự thay đổi gì, mà vẫn giữ dáng vẻ trước đó. Nhưng mặt biển quanh đây đã rộng hơn, đương nhiên gần đây cũng có nhiều đảo hơn.

Anh đến Doanh Châu để tìm Hanami Tsukihime. Sau lần từ biệt trước, đã nhiều ngày họ không gặp nhau.

Anh đáp xuống Bổn Đảo, đảo này từng do Trần Nhược Nhàn chiếm đóng, sau đến nhóm Lạc Trường Sinh và Hanami Tsukihime.

Ngay khi đến nơi, Ngô Bình đã liên lạc với Hanami Tsukihime.

Không lâu sau, một bóng dáng xinh đẹp đã bay tới rồi nhào vào lòng Ngô Bình.

“Huyền Bình”.

Ngô Bình cười nói: “Hanami, mấy ngày qua em vẫn ổn chứ?”

Hanami Tsukihime gật đầu: “Vâng, chị Trần đã giao Bổn Đảo cho ông cố quản lý”.

Ngô Bình: “Thế thì tốt, anh đến xem mọi người thế nào”.

Hanami Tsukihime cười nói: “Chúng ta về nhà đã rồi nói”.

Họ đến Lạc phủ thì Lạc Trường Sinh nhanh chóng ra nghênh đón. Đương nhiên còn có Shimizu, Hoshi và Miyo.

Mọi người trò chuyện một lát thì Hanami Tsukihime nói: “Huyền Bình, anh còn nhớ nhẫn hoàng Beni không?”

Ngô Bình gật đầu: “Cô ấy ở Nhẫn giới vẫn khoẻ chứ?”

Hanami Tsukihime: “Nhẫn giới trước đó chỉ là một góc của núi băng. Giờ mọi thứ đã thay đổi, Nhẫn giới cũng rộng hơn nhiều, có nhiều cao thủ Nhẫn đạo lắm”.

Ngô Bình: “Thế à? Sao em lại nhắc đến cô ấy?”

Hanami Tsukihime: “Khoảng nửa tháng trước, Sanamoba đã cử một tì nữ đến báo là giờ mình đang gặp khó khăn nên có hỏi thăm về anh”.

Ngô Bình: “Thế ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4614


Chờ họ ra ngoài thì đã là cao thủ cảnh giới Thánh Nhân, thực lực ngang với Đại Đạo Quân.

“Cả hai cô cùng đi đi, nhớ chú ý an toàn”.

Hai cô gái mừng rỡ rồi đi ngay.

Lúc này đã đến giờ cơm chiều, trời cũng đã tối. Tối nay, Hanami Tsukihime không đến phòng Ngô Bình, mà gọi Shimizu đến phục vụ anh.

Advertisement

Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Hanami đâu?”

Shimizu cúi đầu đáp: “Công tử chê Shimizu ạ?”

Ngô Bình cười nói: “Làm gì có người đàn ông nào chê phụ nữ đẹp, chỉ là hôm nay tôi muốn ở cùng Hanami”.

Advertisement

Shimizu: “Tiểu thư đang bận bế quan tu hành nên không tiện cho chuyện nam nữ”.

Ngô Bình: “Nên cô ấy bảo cô đến thay à?”

Shimizu: “Nếu công tử không chê thì là vinh dự của Shimizu”.

Ngô Bình không còn gì để nói nữa nên đành vừa hưởng thụ được Shimizu hầu hạ vừa suy nghĩ bước tiếp theo. Cục diện hiện giờ rất phức tạp, Đại Thiên Tôn không còn màng tới chuyện ở đây nữa, mà để con trai mình tự tung tự tác.

Khi trời sáng thì Miyo đã về, nhưng Hoshi thì chưa.

Trên người cô ấy có vết thương, Ngô Bình sầm mặt hỏi: “Có chuyện gì thế? Ai đã đánh cô?”

Miyo tái mặt nói: “Chủ nhân, chúng tôi đến gặp Sanamoba thì đã gặp thượng thần Huyền Thiên”.

Thượng thần Huyền Thiên? Ngô Bình hừ lạnh nói: “Tôi biết người này, chính lão đã đánh cô à?”

Miyo lắc đầu: “Là cao thủ cạnh người đó. Hình như thượng thần biết tôi là người của chủ nhân nên chỉ giữ Hoshi lại, còn thả tôi về báo tin”.

Ngô Bình cười lạnh: “Lão muốn bắt tôi ra mặt đây mà, được, tôi sẽ đi”.

Miyo: “Chủ nhân, ba thượng thần đều ở đó, phía sau họ còn có một Vô Thượng Thần rất lợi hại”.

Ngô Bình: “Vô Thượng Thần cái gì, chỉ là một tu sĩ ở ẩn thôi. Được rồi, cô đi theo tôi”.

Nói rồi, anh vung tay lên, hai người đã xuất hiện ở lối vào Nhẫn giới. Lúc này, có hơn trăm tu sĩ đang đứng ở đây, hơn nữa bên ngoài lối vào cũng có một đại điện.

Miyo nói: “Chủ nhân, giờ muốn vào Nhẫn giới thì phải nộp tiền”.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Ai dám lấy tiền của tôi?”, anh giơ tay lên đẩy mộ cái, lới vào của Nhẫn giới đã sụp đổ, để lộ ra một vòng xoáy thời không rộng lớn, sau đó anh và Miyo cứ thế đi vào trong.

Loáng cái, họ đã đến Nhẫn giới, nhưng nơi này đã rộng hơn trước kia rất nhiều. Có thể cảm thấy có rất nhiều cao thủ mạnh mẽ trỗi dậy.

Hai người đáp xuống một khu vực hoang vắng, đang định đi tìm Hoshi thì có một nam một nữ mặc áo bào trắng bay từ xa tới rồi dừng trước mặt Ngô Bình. Người đàn ông có gương mặt trắng như thoa bột, đôi mắt màu xanh, mũi cao nhọn, thoạt nhìn trông rất lạ.

Người đàn ông: “Tôi phụng mệnh thượng thần Huyền Thiên đến dẫn các hạ đến Huyền Thiên Cung”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4615


Khi họ vào bên trong cung điện thì xung quanh chợt phát sáng, có bốn bóng người cao lớn xuất hiên rồi nhìn chằm chằm vào Ngô Bình và tạo sức ép với anh.

Song, Ngô Bình chỉ lắc người một cái đã trở nên vô cùng to lớn, khiến bốn người kia bỗng nhỏ bé trước mặt anh.

Ngô Bình nhìn từ trên cao xuống, khí thế mạnh mẽ của anh khiến bốn cường giả kia phải dần khom lưng, sau đó ngoan ngoãn quỳ xuống đất.

“Các người muốn gặp tôi?”, anh bình tĩnh hỏi.

Advertisement

Bốn người kia vốn định thị uy với Ngô Bình, ai dè anh lại mạnh quá nên ai nấy đều tái mặt, một người trong đó nói: “Đại sư Lý, cậu còn nhớ Khương Hoa Dương không?”

Ngô Bình hỏi: “Ông chính là bố của Khương Hoa Dương, ông nội của Khương Ngọc Lương?”

“Đúng vậy”, người đàn ông vội nói, ông ta không muốn tiếp tục quỳ dưới đất nữa.

Advertisement

Nhưng Ngô Bình không cho ông ta được như ý, anh cười nói: “Ra là lão tổ nhà họ Khương, ha ha, tu vi của ông cũng khá đấy”.

Người đàn ông: “Tiểu nhân là Khương Thiên Lan”.

Ngô Bình: “Khương Thiên Lan, các ông nhốt Hoshi ở đâu?”

Khương Thiên Lan vội đáp: “Thưa đại sư, cô ấy ở đằng sau, chúng tôi tiếp đãi cẩn thận, mục đích là mong được gặp đại sư”.

Ngô Bình: “Thế à? Ông muốn gặp tôi hả?”

“Không, là Khương Hoa Dương”.

Ngô Bình ừm một tiếng rồi nói: “Ông chính là thượng thần Huyền Thiên à?”

Khương Thiên Lan: “Đúng, người ngoài thường gọi tại hạ như vậy”.

Ngô Bình: “Ba người kia là Tam Thượng Thần của Đông Doanh đấy hả?”

Khương Thiên Lan: “Dạ, chúng tôi là đồng môn”.

“Sư phụ của các người là Vô Thượng Thần hả?”

Khương Thiên Lan: “Vâng, sư phụ chúng tôi cũng đang ở gần đây”.

Ngô Bình: “Dẫn tôi đi gặp người đó”.

Ngô Bình không có hứng thú với mấy người này, anh muốn đi gặp Vô Thượng Thần kia.

Khương Thiên Lan tỏ vẻ khó xử, nhưng sau khi nhìn Ngô Bình thì vội nói: “Sư phụ đang bế quan nên để ngày mai được không ạ?”

Ngô Bình: “Được”.

Lúc này, Hoshi đã được dẫn đến. Nhìn thấy Ngô Bình, cô ấy mừng rỡ rồi chào: “Chủ nhân”.

Ngô Bình: “Hoshi, họ không làm gì cô chứ?”

Hoshi lắc đầu: “Vâng ạ”.

Ngô Bình: “Dẫn tôi đi gặp Sanamoba”.

Chuyện hôm nay bắt nguồn từ Sanamoba nên đương nhiên anh phải đi gặp cô ấy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4616


Một người phụ nữ thở dài nói: “Cậu ta muốn gặp sư phụ mình làm gì nhỉ?”

Một người đàn ông khác: “Nếu để cậu ta nhìn thấy chân thân của sư phụ thì kế hoạch bao năm qua của chúng ta hỏng bét”.

Khương Thiên Lan ngẫm nghĩ rồi nói: “Thực lực của cậu ta quá mạnh, tôi nghĩ rồi, chắc chỉ còn cách dùng thần lò mới đối phó được thôi”.

Ba người kia đưa mắt nhìn nhau, người phụ nữ nói: “Sư huynh, thần lò để mình đối phó sư phụ mà, còn thiếu một bước cuối nữa, giờ mà dùng nó thì có ảnh hưởng đến hiệu quả về sau không?”

Advertisement

Khương Thiên Lan: “Nhưng để cậu ta gặp sư phụ, nhỡ cậu ta giúp lão ấy thì mình còn thảm hơn”.

Người phụ nữ nghiến răng: “Tuy lão già ấy đã bị chúng ta trấn áp, nhưng tạm thời mình chưa thể giết lão được. Đành giải quyết tên này trước vậy, không nó phá hỏng chuyện tốt của mình mất”.

Hoshi dẫn Ngô Bình đến một trạch viện, nơi này nằm trong một thành phố rất lớn. Đến đây rồi, Ngô Bình phát hiện nơi này đã bị hạ cấm chế, trong bất xuất, ngoại bất nhập. Người hạ cấm chế ở đây có thực lực khá mạnh, ít cũng ở cấp Đại Đạo Quân.

Advertisement

Nhưng cái cấm chế cỏn con này không thể làm khó Ngô Bình được. Anh đi thẳng tới, khi còn cách nó chừng mười bước thì nó tự sụp đổ vì không chịu được khí thế của anh.

Sau một tiếng động lớn, Ngô Bình mở cửa đi vào.

Anh vừa mở cửa thì đã nhìn thấy Sanamoba dẫn các tì nữ ra nghênh đón. Nhìn thấy Ngô Bình, cô ấy vội hành lễ: “Đại sư Lý”.

Ngô Bình: “Sanamoba, nghe nói cô gặp chuyện phiền phức, dẫu sao chúng ta cũng là bạn nên tôi đến xem có chuyện gì. Ban nãy, tôi thấy có người hạ cấm chế bên ngoài, ai làm thế?”

Sanamoba thở dài nói: “Đại sư, là Khương Ngọc Lương muốn tôi làm tiểu thiếp của hắn nhưng tôi không đồng ý, nên hắn đã sai người hạ cấm chế để ép tôi phải theo hắn”.

Ngô Bình: “Khương Ngọc Lương ư? Tôi biết hắn, ban nãy còn gặp lão tổ nhà hắn đấy”.

Sanamoba kinh ngạc hỏi: “Anh gặp thượng thần Huyền Thiên rồi ư?”

Ngô Bình: “Thượng thần quái gì, lũ tu sĩ tu luyện tà môn mạt đạo thì có”.

Sanamoba cảm thán: “Anh khinh họ vì anh có thực lực cao”.

Sanamoba mời Ngô Bình vào trong nhà rồi lấy trà bánh ra tiếp đãi.

Ngô Bình vừa ngồi xuống đã nghe thấy có người hét lên ở bên ngoài: “Ai dám phá cấm chế thế hả?”

Giọng nói này nghe rất quen, Ngô Bình nói: “Là Khương Ngọc Lương”.

Quả nhiên Khương Ngọc Lương đã dẫn theo một đống người đạp cửa đi vào, khi nhìn thấy Ngô Bình đang ngồi ở đây, hắn lập tức cười nói: “Đại sư Lý”, nói rồi, hắn định đi về phía Ngô Bình.

Ngô Bình hất tay, Khương Ngọc Lương đứng yên tại chỗ, dù có đi thế nào cũng không lại gần anh được.

Khương Ngọc Lương vừa sợ vừa kinh hãi nói: “Đại sư, chúng ta lâu lắm mới gặp lại, tiểu đệ chỉ muốn chào hỏi thôi mà”.

Ngô Bình: “Tôi không có người anh em như cậu, ban nãy tôi đã gặp Khương Thiên Lan rồi, ông ta rất cáo, rõ ràng cậu đã thừa hưởng gen này của ông ta”.

Khương Ngọc Lương cười ngượng: “Đại sư đừng nói thế, Khương Ngọc Lương rất kính trọng anh ạ”.

Ngô Bình nhìn hắn rồi nói: “Đừng phí lời nữa, giờ tôi hỏi cậu, cậu phải trả lời thật”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4617


Sau đó, anh hỏi: “Lần trước tôi đến Nhẫn giới, nhà họ Khương các cậu đã không nói thật. Giờ tôi hỏi lại, tại sao nhà họ Khương lại ở đây, có ý đồ gì không?”

Khương Ngọc Lương đảo mắt, nói: “Nhẫn Giới này, chỉ là cách gọi một nước của Đông Doanh, tên thật sự của nó là “Thiên Bảo Giới”. Trong Thiên Bảo Giới có rất nhiều bảo bối. Nhà họ Khương chúng ta đến đây, chính là vì một món bảo bối tên “Lò thần” mà tới”.

Ngô Bình: “Lò thần?”

Khương Ngọc Lương: “Lò thần có thể luyện hóa vạn vật khắp đất trời, luyện ra năng lượng thuần túy nhất, Thiên Tiên Thần Năng. Nghe nói, Thuở đầu Thần tộc vốn không quá mạnh, không phải là đối thủ của Tiên tộc. Sau này, Tiên tộc dựa vào Lò thần, tinh luyện ra một vài thần năng, do đó thực lực tăng lên nhanh chóng, cuối cùng mới xưng bá kỷ nguyên”.

Advertisement

Ngô Bình: “Nếu nó đã trân quý như vậy thì sao Thần tộc lại để nó ở đây?”

Khương Ngọc Lương: “Thật ra thuở ban đầu, Thần tộc bị Tiên tộc áp chế gắt gao, cũng chính là lúc đó, Thần tộc đã đánh mất Lò thần! Lò thần biến mất không dấu, mãi đến khi tổ phụ tôi phát hiện ra tung tích của nó”.

Ngô Bình: “Các người đã tìm được Lò thần rồi?”

Advertisement

Khương Ngọc Lương: “Không sai. Lò thần đã tìm được, chỉ là chúng tôi không cách nào sử dụng nó được, vì vậy đối với nhà họ Khương tôi mà nói nó cũng không có tác dụng gì cả”.

Hắn nói tiếp: “Thầy luyện đan Lý, anh là thầy luyện đan rất cao minh, không biết Lò thần này có hữu ích cho anh không?”

Ngô Bình: “Có hữu dụng hay không thì xem qua mới biết được”.

Khương Ngọc Lương: “Lần trước, tôi nhờ anh luyện chế một vài đan dược. Lần này, anh có thể phải giúp tôi luyện chế nhiều hơn chút”.

Ngô Bình: “Không dám”.

Khương Ngọc Lương nghiêng người: “Thầy luyện đan Lý, chúng ta đi xem Lò thần trước đi, mời!”

Ngô Bình: “Không vội, cậu quay về trước, ngày mai lại đến tìm tôi”.

Khương Ngọc Lương cười nói: “Cũng được, ngày mai tôi đến mời thầy luyện đan Lý”.

Sau khi Khương Ngọc Lương đi, anh cười lạnh một tiếng, nói với Tinh Dã: “Xem ra người nhà này vẫn chưa từ bỏ ý đồ, còn muốn gài bẫy tôi”.

Hiện tại anh là Thánh Vương cảnh giới Thánh Minh, Khương Ngọc Lương vừa xuất hiện, anh đã biết phía sau sẽ có nguy hiểm.

Tinh Dã: “Chủ nhân, hây là không cần đi nữa”.

Ngô Bình nói: “Bọn họ muốn gây khó cho tôi, chỉ là mơ tưởng, cuối cùng không những không hại được tôi, mà còn giúp tôi hoàn thiện”.

Sanamoba: “Nói chung Thầy luyện đan Lý nhất định phải cẩn thận!”

Ngô Bình: “Sanamoba, cô ở nơi này cũng lâu rồi, chắc chắn hiểu rõ Nhẫn Giới này”.

Sanamoba: “Nơi này, đúng là được gọi là Thiên Bảo Giới, chỉ là rất nhiều nơi của nó đều có cấm chế, không ai có thể phá giải được”.

Ngô Bình: “Ồ, tình hình bên trong cấm chế, mọi người không thấy được?”

Sanamoba gật đầu: “Đúng vậy. Những nơi tương tự có rất nhiều. Thời gian trước, có một lượng lớn cao thủ tiến vào Thiên Bảo Giới, ý định phá vỡ một vài cấm chế, nhưng cuối cùng đều thất bại”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4618


Hôm đó, Ngô Bình đã hiểu đôi chút về Thiên Bảo Giới hiện tại nhờ Sanamoba, đợi đến khi sắc trời tối dần, anh nói: “Sanamoba, cô đưa tôi đến nơi có cấm chế xem thử”.

Sanamoba gật đầu: “Được!”

Lúc hoàng hôn xế chiều, Ngô Bình đã đến trước một ngọn núi tỏa ra ánh sáng vàng. Cách chân núi chừng mười dặm, có một cấm chế rất mạnh, bất kỳ sinh linh nào cũng không thể tiến vào. Nhưng người bên ngoài có thể nhìn thấy, số lượng lớn sinh linh sinh sống bên trong cấm chế.

Sanamoba: “Nơi này chính là một nơi cấm chế có tiếng, được gọi là núi Kim Quang”.

Advertisement

Lúc này, Ngô Bình phát hiện xung quanh núi Kim Quang có hơn nghìn tu sĩ, bọn họ đều thử phá vỡ cấm chế, tiến vào trong núi Kim Quang, nhưng không một ai thành công.

Ngô Bình vừa đến đã nhìn thấy một nhóm người đi đến, có tám người, người đứng đầu cầm một thanh đao đầu quỷ, lớn tiếng nói: “Này, muốn thử phá vỡ cấm chế thì phải nộp tiền”.

Advertisement

Ngô Bình nhíu mày: “Nộp tiền? Núi Kim Quang này là nhà các anh sao?”

Người kia khoanh tay: “Không sao, núi Kim Quang này chính là nhà chúng ta!”

“Xấc xược!”, Ngô Bình trợn mắt, áp lực kinh khủng đè xuống, tám người này đều quỳ xuống đất, thất khiếu chảy máu, ai ai cũng hoảng sợ.

“Không biết cao nhân đến, tiểu nhân đáng chết, mạo phạm đến cao nhân!”

Ngô Bình: “Tôi hỏi anh, có người tiến vào núi Kim Quang không?”

Người kia lắc đầu: “Chưa từng có ai thành công”.

“Vậy ngươi biết, cấm chế này sinh ra thế nào không?”

Đối phương nói: “Nghe một vài người danh tiếng nói chuyện, nói Thiên Bảo Giới là nơi chứa kho báu của Thiên Đình”.

“Thiên Đình?”, Ngô Bình khá bất ngờ: “Bọn họ còn nói gì?”

“Tiểu nhân chỉ biết như vậy thôi”.

Ngô Bình không quan tâm hắn, đi thẳng đến gần cấm chế. Bên cạnh cấm chế này, anh vừa mới tiếp xúc đã có một luồng sức mạnh gấp mười lần anh hình thành, bay thẳng về phía anh.

Luồng sức mạnh bay đến, nửa anh đã tê dại, trong lòng kinh hãi.

Thế nhưng, sức mạnh đàn hồi này lại kích động đến kiếm Thiên Đế trên người anh. Luồng sức mạnh xao động mấy vòng lại bị kiếm Thiên Đế hấp thụ sạch.

Mắt Ngô Bình sáng lên, anh lấy kiếm Thiên Đế ra, đâm mũi kiếm về phía cấm chế. Lần này vừa tiếp xúc với cấm chế, cấm chế lại tự tách thành một con đường, Ngô Bình dễ dàng đi vào. Sanamoba cũng vội đi theo.

Xuyên qua cấm chế, con đường đó cũng biến mất, mọi người xung quanh cũng ngây người.

“Có người xuyên qua cấm chế rồi!”. Lúc này, hơn nghìn người kia đều xông qua, còn lần lượt thông báo cho người khác.

Ngô Bình không quan tâm mấy người đó, anh xuyên qua cấm chế thì cảm nhận được trong núi Kim Quang có ẩn chứa một luồng sức mạnh đặc biệt, luồng sức mạnh có sức hút rất lớn đối với anh.

Sanamoba kinh ngạc thốt lên: “Chúng ta đi vào thôi!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4619


Anh vét châu chấu xuống, muốn bắt con gà vàng, gà vàng gáy một tiếng, bỗng tung hai cánh lao về phía anh, móng vuốt sắc nhọn.

Ngô Bình dùng một tay nắm lấy cổ nó, hai chân con gà vàng giãy loạn, lại tỏa ra ánh sáng vàng, tạo ra vết nứt sâu dưới mặt đất.

Anh cảm nhận, sức mạnh gà vàng rất mạnh, so với châu chấu kia còn mạnh hơn gấp trăm lần. Nhưng sức mạnh anh còn lớn hơn, gà vàng có liều mạng thế nào cũng vẫn bị anh kiềm chế.

Vẻ mặt Sanamoba kinh sợ, nói: “Một con gà mà đã mạnh vậy rồi?”

Advertisement

“Rắc!”

Ngô Bình bẻ gãy cổ gà vàng, sau đó nướng ăn tại chỗ. Anh cũng không bỏ muối, mà chỉ làm vị gà nguyên bản.

Advertisement

Thịt gà vào miệng đã hóa thành một luồng sức mạnh hung hãn lại kỳ lạ, chạy loạn xạ trong thân thể. Nhưng thân thể anh rất nhanh đã hấp thụ sạch sức mạnh này.

Nhắm mắt cảm nhận một lúc, anh nói: “Con gà vàng này vì hấp thụ một loại năng lượng nên đã biến thành dáng vẻ như vậy”.

Sanamoba: “Xem ra có liên quan đến ngọn núi này”.

Ngô Bình: “Chúng ta lên núi xem xem”.

Hai người leo lên núi, đi được đoạn thì một con rắn vàng lao đến, muốn giết Ngô Bình nhưng lại bị một kiếm của anh chém giết, sau đó nuốt sống gan rắn. Như dự đoán của anh, trong gan rắn có chứa một loại năng lượng kỳ lạ mà mạnh mẽ!

Lúc này, anh phát hiện ra một gốc thảo dược, thảo dược cũng có màu vàng, anh nếm thử, cảm nhận dược lực của nó. Một lúc sau, anh cảm khái nói: “Thảo dược cũng vậy. Đi, l*n đ*nh núi!”

Đến giữa lưng chừng núi, các loại sinh linh thảo dược sắc vàng càng lúc càng nhiều, hơn nữa trong không khí còn xuất hiện một luồng sáng vàng nhàn nhạt. Càng l*n đ*nh núi, luồng sáng vàng này càng đậm.

Sanamoba: “Những luồng sáng vàng này, chính là thứ chúng ta thấy từ bên ngoài sao?”

Ngô Bình “ừ” một tiếng: “Có lẽ những sinh linh này chính là hấp thụ năng lượng của luồng sáng vàng này”.

Rất nhanh chóng, anh đã lên đến đỉnh núi. Đỉnh núi không lớn, một tảng đá màu vàng cao hơn một mét, tỏa ra làn sương mù vàng nồng đậm. Sương mù vàng trôi xuống bên dưới, bị ánh sáng chiếu vào tỏa ra vô vàn luồng sáng vàng.

Lúc này, một con khỉ vàng, cao cỡ chừng một người, đang dựa vào trên tảng đá vàng kia nằm ngủ.

Ngô Bình và Sanamoba vừa đến, khỉ vàng bỗng mở mắt, đôi con ngươi cũng màu vàng, nó rống lên, rồi lao về phía Ngô Bình.

Ngô Bình đẩy Sanamoba ra, đấu với khỉ vàng. Vừa động tay, Ngô Bình đã cảm nhận được sức mạnh kinh người của khỉ vàng, sức mạnh thậm chí còn vượt hơn anh đôi chút, nhưng vẫn còn thiếu sót về võ đạo.

Chỉ có mỗi sức mạnh, đương nhiên không đánh được Ngô Bình. Đấu được dăm ba chiêu, Ngô Bình dùng một quyền đánh ngã khỉ vàng, khỉ vàng ra sức giãy dụa, những có làm gì cũng không thoát ra được, dần dần bình tĩnh lại.

Ngô Bình: “Ta thả ngươi ra, đừng làm bậy, nếu không ta đánh chết ngươi”.

Giọng điệu anh bình thản, nhưng khỉ vàng lại tin, nó hoàn toàn bình tĩnh lại, Ngô Bình quả nhiên buông tay ra.

Đứng dậy, khỉ vàng khẽ nuốt nước bọt, nói tiếng người: “Ngươi là sinh linh đầu tiên vào nơi này”.

Ngô Bình: “Ngươi đang dùng cổ ngữ”.
 
Back
Top Dưới