Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 4500


Ngô Bình: “Thánh Vương cơ à, siêu thế!”

Kim Song Nhi cười nói: “Có gì đâu, anh chẳng là Đại Thánh còn gì? Hơn nữa nếu anh muốn đột phá thì đã thành Thánh Vương lâu rồi”.

Ngô Bình: “Không nói thế được”.

Lúc này, Kim Song Nhi chợt thở dài rồi nói: “Hai người chị kia của em đều đối xử với em tốt lắm, nhưng hình như hai anh rể có ý thù địch với anh”.

Advertisement

Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Tại sao?”

Kim Song Nhi: “Anh rể cả của em là thiên kiêu của Thần tộc, hai rể thứ hai là thiên kiêu của Yêu tộc, còn anh là Nhân tộc. Nếu họ mà biết thì chắc chắn sẽ nhắm vào anh”.

Ngô Bình: “Cái đấy anh không sợ, vì họ không đánh lại anh được đâu”.

Advertisement

Kim Song Nhi: “Ừm, cho nên em mới dám dẫn anh đi. Nhưng làm thế này thì e em sẽ có mâu thuẫn với các chị mất”.

Kim Song Nhi cười nói: “Song Nhi, em có huyết mạch của Thần, cũng có huyết mạch của Yêu, ngoài ra còn có huyết mạch của Chân Nhân thái cổ sơ đại, đúng ra tư chất của em tốt lắm đấy”.

Kim Song Nhi: “Chính vì thế nên từ nhỏ em đã tu luyện công pháp của ba phe, nhưng tu luyện nhiều rồi lại không biết phải đi theo phe nào”.

Ngô Bình: “Anh nghĩ em có thể tu luyện công pháp của anh”.

Kim Song Nhi nhìn anh: “Đi theo con đường của anh ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Anh đang tìm một con đường tiên, con đường mà mọi sinh linh đều đi. Một khi anh tìm ra được thì em cũng có thể tu luyện”.

Kim Song Nhi cười nói: “Thế thì em sẽ chờ tin tốt của anh”.

Sau đó, hai người cùng đến núi Thiên La. Núi Thiên La nằm ở một thời không thần bí cao duy độ nào đó, chỉ có tu sĩ được phép thì mới có thể vào được.

Khi hai người đến nơi, Kim Song Nhi điểm tay một cái, không gian lập tức gợn sóng, một bức tường tinh thể xuất hiện, hai người dễ dàng đi xuyên qua.

Sau đó, họ đã tiến vào một thế giới ảo diệu. Bầu trời ở đây có màu bạc, mặt đất màu tím xám, không gian như vô tận, nhìn không thấy điểm cuối.

Ngay khi đến đây, Ngô Bình đã có một cảm giác quen thuộc lạ kỳ như được trở về nhà.

Anh ngẩn ra rồi lẩm bẩm: “Khí tức ở đây… quen quá!”

Kim Song Nhi cười nói: “Anh thấy quen cũng là bình thường, vì anh là Chân Hoàng mà. Đây chính là nơi Nữ Oa tạo ra Chân Nhân thái cổ, sau này được người ta gọi là Nữ Oa Giới”.

Ngô Bình ngạc nhiên: “Đây là Nữ Oa Giới ư?”

Kim Song Nhi gật đầu: “Đúng thế, nhưng chỉ là một phần thôi. Nữ Oa Giới hoàn chỉnh đã bị tiêu diệt trong trận đại chiến rồi, nơi này chắc chỉ còn là một phần năm”.

Ngô Bình chậm rãi quỳ xuống rồi chạm tay xuống đất, một cảm giác huyết mạch tương thông trỗi dậy, hệt như một đứa trẻ được quay về trong lòng mẹ.

Kim Song Nhi ngẩn ra nhìn anh rồi nói: “Lần đầu tiên bố em đến đây cũng giống anh, ông cũng quỳ xuống rồi chạm tay xuống đất”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4501


Ngô Bình mừng rỡ: “Nữ Oa từng sống ở đây ư? Tốt quá, nhất định anh phải đến đó xem”.

Hai người và đi thì có ba nam một nữ đi tới, trông dáng vẻ của họ thì cũng là người ở bên ngoài tới giống Ngô Bình.

Bốn người đó nhìn thấy Ngô Bình xong thì đưa mắt nhìn nhau, sau đó đi theo anh và Kim Song Nhi.

Khoảng cách rút ngắn, một người thanh niên mặc đồ đen hỏi: “Này, hai người có biết núi Thiên La ở đâu không?”

Advertisement

Ngô Bình: “Chúng tôi cũng đang đến đó”.

Người đàn ông quan sát anh rồi hỏi: “Anh cũng đến chúc thọ Minh Đà Thánh Vương à?”

Ngô Bình: “Ừm”.

Advertisement

Người đàn ông: “Thế mình đi chung đi”.

Ngô Bình không quen họ nên nói: “Thôi, tốt nhất là đường ai nấy đi”.

Người đàn ông: “Anh không biết chứ Nữ Oa Giới nguy hiểm lắm, có rất nhiều ma quỷ ở đây, hai người đi riêng mà gặp chúng là toi đời đấy”.

Ngô Bình ngoảnh lại hỏi Kim Song Nhi: “Song Nhi, thật à?”

Kim Song Nhi gật đầu: “Ngày xưa Ma tộc xâm nhập nên đã có nhiều Chân Nhân thái cổ biến thành ma cương, chúng bất tử, thực lực lại mạnh nên vẫn còn nhiều lắm”.

Cô ấy vừa nói xong thì ngọn núi phía trước chợt rung lên, sau đó là một tiếng động mạnh, một bàn tay màu xanh thò từ dưới đất lên, sau đó có một người khổng lồ cao nghìn trượng đứng dậy, ma khí bao quanh người đó, đôi mắt thì phun ra lửa rồi lạnh lùng nhìn tất cả mọi người.

Người đàn ông nói chuyện với Ngô Bình nhìn thấy con quái vật ấy một cái là biến sắc mặt rồi hô lên: “Rút mau!”

Ngay sau đó, nhóm của bọn họ đã bay lên cao rồi tránh ma cương kia ra thật xa.

Nhưng họ vừa bay lên thì ma cương đã há miệng ra rồi hút vào, một lực hút khủng khiếp sinh ra, tất cả những người kia đã bị nó hút vào miệng.

Cô gái hét lên thất thanh với vẻ đầy tuyệt vọng, tay chân khua múa loạn xạ rồi van xin Ngô Bình: “Cứu tôi với!”

Ngô Bình giơ tay phải chộp lên không, một lực hút tương tự sinh ra, bốn người kia đã dừng lại trên không.

Ma cương thấy một con người nhỏ bé dám chống lại mình thì càng tăng thêm lực hút hơn, nhưng dù nó có làm gì thì bốn người kia cũng không nhúc nhích.

Bốn người đó sợ đến mức tè ra quần rồi thi nhau hô lên: “Mạnh nữa lên anh gì ơi!”

“Đến đây!”, Ngô Bình kéo tay lại, bốn người kia đã được kéo gần về phía anh rồi ngã xuống đất.

Họ nằm im dưới đất rồi nhìn anh với vẻ cảm kích.

“Nhất định chúng tôi sẽ báo đáp ơn cứu mạng”, người đàn ông bắt chuyện với Ngô Bình nói.

Ngô Bình: “Các người lùi lại đi”.

Bốn người đó nhanh chóng trốn ra phía sau Ngô Bình, cô gái dịu dàng nhắc nhở: “Anh ơi, ma cương này mạnh lắm, anh phải cẩn thận đấy”.

Ngô Bình tiến lên rồi hoá thành một người khổng lồ cao ba nghìn mét, so ra còn mạnh hơn ma cương kia.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4502


Nó chợt rơi lệ rồi há miệng ra, sau đó run rẩy nói bằng giọng của con người: “Tiểu nhân… tham kiến… Đại Thánh”.

Ngô Bình thở dài, biết nó đã nhớ lại ký ức lúc trước, nhưng ma tính vẫn còn. Anh đi tới gần ma cương rồi ấn tay l*n đ*nh đầu ma cương, sau đó dùng thánh lực để gột rửa linh hồn cho nó.

Ma cương tỏ vẻ đau đớn, hai tay nắm chặt bất động.

15 phút sau, Ngô Bình mệt mỏi buông tay, để hồi phục ý thức cho ma cương này, anh đã tiêu hao rất nhiều sức lực.

Advertisement

Ngay khi anh buông tay ra, ma cương đã quỳ xuống đất rồi hôn lên chân anh: “Ngô Hoàng, cuối cùng tiểu nhân cũng chờ được đến ngày này, hu hu…”

Đến một Chân Hầu mà cũng phải bật khóc nức nở, bao nhiêu ngày trở thành ma cương là bấy nhiêu ngày ông ấy sống trong dằn vặt, sống không bằng chết. Ông ấy chỉ mong một ngày nào đó sẽ có cường giả Nhân tộc đến cứu mình. Nhưng ông ấy cũng biết đây chỉ là vọng tưởng, nào ngờ hôm nay lại gặp được một Chân Hoàng.

Mấy người đứng sau Ngô Bình đều nghệt mặt ra, ma cương đã hồi phục rồi ư? Ngô Bình làm thế nào vậy? Hơn nữa, ma cương này còn gọi anh là Chân Hoàng.

Advertisement

Ngô Bình thờ ơ nói: “Đứng dậy đi!”

Người khổng lồ Chân Hầu chậm rãi đứng dậy rồi ngẩng lên nhìn Ngô Bình.

“Ông tên gì?”

Chân Hầu: “Ngô Hoàng, tiểu nhân là Dạ Thú”.

Ngô Bình hỏi: “Dạ Thú, ở Nữ Oa Giới này có bao nhiêu ma cương, ông có biết không?”

Dạ Thú: “Ngô Hoàng, có vài chục nghìn ma cương ạ”.

Ông ở cảnh giới Chân Hầu rồi nhỉ? Thế ma cương mạnh nhất ở đây có tu vi cấp nào rồi?”

Dạ Thú: “Cấp Chân Tổ ạ”.

Ngô Bình thoáng kinh ngạc, Chân Tổ giống Tổ Long, đều là nhân vật mạnh nhất trong tộc của mình. Trên cấp Chân Hoàng nên được gọi là Chân Tổ.

“Nếu thế thì sao vẫn có người sống ở đây được?”

Dạ Thú: “Ngô Hoàng, Chân Tổ luôn ở trạng thái ngủ say, ngoài Chân Tổ ra, vẫn còn một Chân Hoàng và tám Chân Vương đã biến thành ma cương”.

Ngô Bình: “Các ma cương khác đều giống ông hả? Có thể hồi phục được không?”

Dạ Thú: “Tiểu nhân không rõ, có nhiều người đã bị ma niệm khống chế, còn tiểu nhân thì luôn đấu tranh với nó, cố giữ lại một tia lý trí”.

Ngô Bình gật đầu: “Ông tạm thời vào trong Động Thiên của tôi điều dưỡng đi. Nhiều năm trôi qua đã khiến cơ thể ông thoái hoá rồi, cần tu luyện lại”.

“Vâng”.

Ngô Bình vung tay lên rồi ném Dạ Thú vào Động Thiên của mình, sau đó dùng sào huyệt tà ma để trị thương cho ông ấy.

Sau đó, anh đã khôi phục lại dáng vẻ bình thường, bốn người lúc trước đều quỳ xuống nói: “Tham kiến Ngô Hoàng”.

Thời nay, đến Chân Nhân thái cổ còn hiếm, ấy vậy mà lại có Chân Hoàng. Chân Hoàng sánh ngang với Thánh Hoàng và Đại Đạo Tôn, thậm chí còn có tư cách được gọi là cưởng giả kỷ nguyên.

Ngô Bình: “Không cần đa lễ, đứng dậy đi, chúng ta cùng đi thôi!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4503


Ngô Bình cố tình bay chậm để vừa đi vừa thưởng thức phong cảnh ở đây. Anh bay được một đoạn thì chợt đáp xuống đất, đây là một ngọn núi nhỏ, trên cây ở đây có đầy quả dại.

Ngô Bình hái một quả ăn thử thì thấy không ngon, nhưng dược lực lại rất mạnh.

Anh cười nói: “Đây là quả quê, ăn ngon lắm”, nói rồi, anh cũng hái cho Kim Song Nhi một quả, sau đó hái tiếp cất đi để mang về nhà ăn.

Khi họ chuẩn bị đi tiếp thì cô gái của nhóm kia chợt lấy bản đồ ra nói: “Chân Hoàng, phía trước là địa bàn của Kỳ lân vương, chúng ta nên đi đường vòng”.

Advertisement

Ngô Bình: “Kỳ lân vương thì ghê lắm à?”

Cô gái: “Nghe nói nó là cường giả kỷ nguyên, nếu có người đi vào địa bàn của nó thì sẽ bị giết ngay”.

Advertisement

Ngô Bình cười khẩy: “Để tôi xem nó mặt ngang mũi dọc thế nào”.

Bốn người kia đầy vẻ lo lắng, thật sự không muốn tham gia vụ này vì quá nguy hiểm. Nhưng nhớ tới sức mạnh ban nãy của Ngô Bình, người đàn ông cắn răng nói: “Chúng tôi đi cùng Chân Hoàng”.

Ngô Bình cười nói: “Không sợ à?”

Cô gái chớp mắt: “Có Chân Hoàng rồi thì chúng tôi không sợ”.

Ngô Bình cười phá lên rồi cất bước đi thẳng.

Họ đi được một đoạn thì anh thấy không khí ở đây có một mùi đặc biệt, đây chính là mùi mà Kỳ lân vương phóng ra, nó có tác dụng mê hoặc con mồi. Các sinh linh khác mà ngửi thấy thì sẽ lập tức bỏ chạy hoặc ngoan ngoãn đi đến cạnh Kỳ lân vương để nó ăn thịt.

Ngô Bình cho những người khác uống một viên đan dược có tác dụng tránh mê hoặc rồi đi tiếp.

Mùi hương ngày càng nồng, họ đi thêm hơn trăm dặm thì Ngô Bình dừng lại rồi nhìn lên trước.

Một con dã thú xuất hiện, nó trông không giống kỳ lân bình thường, đầu giống con bò, người như con hổ, vó giống ngựa, toàn thân có màu lam xám, cái đuôi rực lửa, đỉnh đầu mọc sừng rồng.

Đây chính là Kỳ lân vương, vai nó chỉ cao nửa mét, người dài hơn mét, nhìn như con chó to.

Gầm!

Nó gầm lên giận dữ như lời cảnh báo.

Ngô Bình ngẩn ra rồi bật cười nói: “Ra là kỳ lân con, bố mẹ mày đâu?”

Kim Song Nhi như nhớ ra điều gì đó nên vội nói: “Huyền Bình, em nghe bố kể về Kỳ lân vương rồi, hình như nó đã chuyển thế”.

Ngô Bình: “Chuyển thế ư?”

Kim Song Nhi: “Chính là lột xác. Cứ ba nghìn năm, Kỳ lân vương lại lột xác một lần. Sau đó, thực lực của nó sẽ mạnh lên. Nhưng mười năm đầu tiên sau khi lột xác, Kỳ lân vương sẽ biến thành kỳ lân nhỏ. Chắc nó mới lột xác chưa lâu nên chưa khôi phục thực lực”.

Ngô Bình bật cười, anh bắt lấy con kỳ lân, nó vung cái vuốt lên, tuy con này còn nhỏ, nhưng cái vuốt của nó hoàn toàn có thể giết được Đạo Tôn.

Song, Ngô Bình đã tránh được và túm ngay lấy cổ nó.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4504


Kỳ lân vương đứng người, con người này dám tét mông nó, đúng là to gan lớn mật!

“Gào!”

Nó lại gầm lên.

Advertisement

Chát!

Ngô Bình lại đập vào đầu nó rồi mắng: “Ngoan đi!”

Nói rồi, anh ném nó vào trong Động Thiên.

Advertisement

Anh vừa định đi tiếp thì Kim Song Nhi nói: “Huyền Bình, chắc sào huyệt của Kỳ lân vương ở gần đây, nó đã sống ở đây nhiều năm, kiểu gì cũng có nhiều vật quý, hay mình đi tìm đi?”

Ngô Bình đã bắt được cả Kỳ lân vương thì đến sào huyệt của nó cũng không phải việc quá đáng: “Được, đi thôi”.

Họ đi thêm mấy chục dặm thì nhìn thấy một hang động lớn, phía trước hang có rất nhiều xương thú. Đã vào đây rồi thì hung thú có mạnh đến mấy thì cũng phải quay đầu bỏ chạy thôi, chứ đừng nói là đến gần đây tham quan.

Đương nhiên Ngô Bình không sợ, anh đi đến gần hang rồi thò đầu vào nhìn. Hang này rất sâu, vì thế anh bảo mọi người chờ bên ngoài, còn mình thì đi vào trong.

Sau hai ngã rẽ, anh cảm thấy nơi này rất lạnh. Anh vừa đi thêm một đoạn thì đã vào một địa động rộng lớn, ở đây có rất nhiều thịt khô. Trên các miếng thịt đều có ghi chú về thời gian, miếng gần đây nhất cũng đã vài trăm năm, hơn nữa bên ngoài còn bôi một lớp giống muối và hương liệu. Vì thế chúng vẫn ăn được, đã thế càng để lâu càng ngon.

Ngô Bình sáng mắt lên nói: “Con Kỳ lân vương này cũng sành ăn đấy!”

Vì thế, anh đã cất hết chỗ thịt khô ấy đi.

Anh đi tiếp đến huyệt động thứ hai, ở đây có yêu đan và châu báu, xem ra con Kỳ lân vương này đã giết không ít Yêu tộc.

Số lượng yêu đan lên đến hơn 1000 viên, trong đó yêu đan yếu nhất cũng là cấp Yêu Hoàng, nói chung toàn đồ quý.

Ngô Bình cười nói: “Nhiều yêu đan thế này cơ à!”

Anh cất hết yêu đan đi, thấy phía sau vẫn còn đường nên anh lại đi tiếp. Loáng cái, anh đã đến hang động thứ ba, không gian ở đây nhỏ hơn một chút, nhưng có mấy chục loại quả.

Các loại quả này dù đã để từ rất lâu nhưng không bị hỏng, vì chúng là thiên tài địa bảo.

Rõ ràng, các loại quả này có vị trí đặc biệt còn hơn cả yêu đan với Kỳ lân vương.

“Ừm, toàn thánh dược với thần dược cả”.

Ngô Bình hài lòng cất chúng đi, khi nhìn tiếp ra phía sau thì thấy đã hết đường.

Anh chuẩn bị rời đi chợt khựng lại, không biết Kỳ lân vương còn thứ gì khác nữa không, vì thế anh chui xuống lòng đất, dưới này toàn dung nham với đất đá.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4505


Anh sầm mặt hỏi: “Là anh giết họ à?”

Người thanh niên đang nói chuyện với Kim Song Nhi đi giày da và mặc giáp, tuy miệng cười nhưng ánh mắt rất lạnh.

Kim Song Nhi cũng có vẻ giận dữ đang định cãi nhau với hắn, nhưng có một cô gái đứng sau người thanh niên, cô ta ăn mặc diêm dúa, gương mặt lại khá giống Kim Song Nhi.

Người đàn ông nghe thấy tiếng Ngô Bình thì ngoảnh lại nhìn anh: “Ra vẫn còn người sống ở đây, đúng là tôi đã giết họ, cậu thì chuẩn bị đi”.

Advertisement

Kim Song Nhi nhăn mặt nói: “Anh rể, anh ấy là Huyền Bình - chồng sắp cưới của em”.

Người thanh niên cau mày: “Em định lấy Nhân tộc ư?”, nói rồi, hắn lắc đầu, như thể không thể hiểu tại sao Kim Song Nhi lại chọn lựa như vậy.

Advertisement

Kim Song Nhi: “Nhân tộc thì làm sao? Bố em cũng là Nhân tộc mà”.

Tên này không phải con người, mà là một thiên kiêu của Thần tộc, khí tức của hắn rất mạnh, hắn nhìn Ngô Bình rồi nói: “Cậu vào hang của Kỳ lân vương chắc chắn có thu hoạch rồi, mau đưa đây cho tôi”.

Ngô Bình nhìn bốn thi thể dưới đất rồi nói: “Họ không đắc tội với anh, sao anh lại giết họ?”

Người thanh niên cười phá lên: “Tôi chẳng may giẫm trúng mấy con kiến thôi mà, nên chúng có làm gì tôi hay không thì tôi cũng không quan tâm”.

Kim Song Nhi thở dài nói: “Huyền Bình, em xin lỗi vì đã không cản được anh ấy”.

Ngô Bình lắc đầu: “Thần tộc luôn coi mình là nhất, ai cũng mắc bệnh thần kinh nên không nghe ai khuyên đâu”.

Người đàn ông nổi giận: “Con người hèn mọn, cậu biết tôi là ai không hả?”

Cô gái đứng sau tên kia lạnh mặt nói: “Song Nhi, em cho cậu ta biết thân phận của anh rể em đi”.

Kim Song Nhi cau mày: “Chị hai, tốt nhất chị nên cản chồng mình lại, anh ấy không phải đối thủ của Huyền Bình đâu”.

Cô gái tỏ vẻ khinh bỉ: “Không phải đối thủ ư? Anh ấy đứng thứ bảy trên bảng thiên kiêu của Thần tộc, vậy mà em dám nói không đánh lại một Nhân tộc à?”

Kim Song Nhi thở dài nói: “Chị, em không đùa đâu, chị trông chồng mình cho cẩn thận, nhỡ anh ấy làm Huyền Bình nổi giận thì hậu quả khó lường đấy”.

Đương nhiên Kim Song Nhi biết sức mạnh của Ngô Bình nên mới nói vậy.

Người đàn ông nổi giận ngất trời: “Kim Song Nhi, cô đang xỉ nhục tôi đấy à? Được, giờ tôi sẽ giết nó luôn, để cô biết thế nào là thiên kiêu của Thần tộc”.

Uỳnh!

Hắn vừa cất bước thì đã có ba nghìn thần ma xuất hiện sau lưng, khí tức của con nài cũng mạnh.

“Thấy sao hả? Sức mạnh của các thần ma này đều tương đương với Đạo Quân của Nhân tộc đấy, giờ cậu còn nghĩ mình thắng được tôi nữa không?”

Có rất nhiều tia sáng xuất hiện phía sau Ngô Bình, tương trưng cho các tuyệt học kỷ nguyên, mỗi tuyệt học đều chứa sức mạnh có thể g**t ch*t một Đạo Tôn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4506


Ngô Bình cười mỉa: “Nể tình anh là anh rể của Song Nhi, không tôi đã đấm vỡ đầu anh rồi”.

Thiên kiêu kia càng thêm nhăn nhó mặt mày.

Chị của Kim Song Nhi còn khó chịu hơn, cô ta vừa tỏ vẻ coi thường Ngô Bình, nghĩ anh không xưng với em gái mình. Nhưng thoắt cái, người đàn ông của cô ta đã sợ đến tái mét mặt, đúng là mất hết thể diện”.

“Cậu đừng có ngông”, cô chị không nhịn được nói.

Advertisement

Chát!

Ngô Bình tát cho cô ta một cái rồi hỏi: “Thế tôi làm vậy thì được gọi là gì?”

Chị của Kim Song Nhi sững người: “Cậu dám đánh tôi!”

Advertisement

Chồng chị Kim Song Nhi trừng mắt lườm cô ta như muốn nói: cô mà nói thêm câu nữa thì tôi cũng tát cô đấy!

Ngô Bình: “Tôi nói rồi, tôi không giết anh là nể mặt Song Nhi. Nhưng nếu các người không biết điều thì đừng trách tôi”.

Chị của Kim Song Nhi cảm thấy rất nhục nhã, một Nhân tộc mà cô ta coi thường dám huênh hoang vậy sao?

Kim Song Nhi chán nản nói: “Chị, em biết chị rất kiêu ngạo, nhưng chị chưa đủ trình để ra vẻ với Ngô Bình đâu, đến bố mình gặp anh ấy còn phải nể nữa mà”.

Cô chị ngẩn người: “Bố cũng phải nể cậu ta ư?”

Kim Song Nhi không giải thích mà nói: “Lát chị sẽ biết”, sau đó, cô ấy kéo Ngô Bình đi tiếp.

Vợ chồng cô chị lẽo đẽo theo sau.

“Cậu ta giỏi lắm à?”, cô chị không nuốt trôi cục tức nên lén hỏi chồng mình.

Chồng cô ta nhăn mặt nói: “Nếu cậu ta không mạnh thì anh rút lui làm gì? Khi cậu ta phóng khí tức ra, anh thấy mình như sắp chết đến nơi. So với cậu ta thì anh chỉ là một con kiến thôi”.

Cô chị biến sắc mặt: “Thế thì mạnh thật!”

Tên kia gật đầu: “Ừ, anh đoán cậu ta phải là cao thủ cấp Thánh Vương rồi”.

“Thế thì cũng cấp với bố mình à?”, cô chị sững sờ, cuối cùng đã hiểu tại sao Kim Song Nhi lại nói vậy, bố họ cũng phải nể Ngô Bình.

Ngô Bình cố ý đi chậm, khi họ đến núi Thiên La, các khách khứa khác gần như đã đến đủ. Bọn họ nhanh chóng đáp xuống trước một đại điện trên núi.

Cung điện này rất rộng, nhưng giờ cũng chật kín người, họ đều đến để chúc thọ Minh Đà Thánh Vương - bố của Kim Song Nhi.

Kim Song Nhi tươi cười bước vào cùng Ngô Bình, có một lối đi ở giữa đại điện, khách khứa đứng hai bên. Có hai người đang ngồi ở cuối đầu bên kia, một người là Minh Đà Thánh Vương, người còn lại là Vương Mẫu.

Kim Song Nhi dâng một hạt châu lên bằng hai tay rồi cười nói: “Song Nhi tặng quà mừng thọ cho bố ạ”.

Nói rồi, cô ấy đưa hạt châu cho người hầu của Minh Đà Thánh Vương, sau đó cùng Ngô Bình đi tới cạnh Minh Đà Thánh Vương và Vương Mẫu.

Minh Đà Thánh Vương có mái tóc hoa tiêu, gương mặt không còn trẻ trung nữa, nhưng rất hiền hoà.

Ngô Bình hành lễ: “Lý Huyền Bình tham kiến Thánh Vương, Vương Mẫu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4507


Kim Song Nhi cười nói: “Bố không phát hiện ra Huyền Bình có gì là lạ ạ?”

Minh Đà Thánh Vương cười nói: “Cậu ấy là Đại Thánh chứ gì?”

Kim Song Nhi cười hì hì: “Vâng, Huyền Bình và bố cùng đi chung con đường”.

Minh Đà Thánh Vương nói: “Nếu không thế thì cậu ấy đã chẳng ở đây”.

Advertisement

“Cuối cùng tam muội cũng tìm thấy ý trung lang rồi à?”

Mọi người nhìn qua thì thấy có một nam một nữ đi từ bên ngoài vào. Cô gái rất xinh, còn người đàn ông thì mọc đầy vảy vàng trên mặt, khí tức Yêu tộc lộ ra rõ ràng.

Advertisement

Kim Song Nhi nhỏ giọng nói: “Huyền Bình, đây là chị cả và chồng chị ấy”.

Người đang nói chính là chồng chị cả của Kim Song Nhi, gã bước nhanh tới trước mặt Minh Đà Thánh Vương và Vương Mẫu, sau đó cố ý đứng chắn trước mặt Ngô Bình rồi nói: “Con rể tham kiến nhạc phụ, nhạc mẫu đại nhân, đây là quà của con ạ”.

Gã dâng một cái đàn cổ lên bằng hai tay, thấy thế, Minh Đà Thánh Vương ngạc nhiên hỏi: “Đây là thứ gì vậy?”

Chồng chị cả cười nói: “Nhạc phụ đại nhân, đây chính là đàn Nữ Oa mà người xưa mô phỏng lại. Tuy không bằng đàn Nữ Oa thật, nhưng cũng có uy lực nhất định”.

Minh Đà Thánh Vương vui vẻ nói: “Được lắm, con thật có lòng!”

Sau đó, tên kia nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Quà của cậu đâu?”

Ngô Bình: “Quà của tôi không thấy được”.

Chồng chị cả cười khẩy: “Không thấy được ư? Chắc chưa chuẩn bị chứ gì, lần đầu ra mắt mà lại không có quà, đúng là kém!”

Vương Mẫu cau mày nói: “Thất Lang, Song Nhi đã tặng quà rồi”.

Chị cả chợt cười nói: “Tam muội, chồng tương lai của em căn cơ quá!”

Ngô Bình mặc kệ họ rồi nói với Minh Đà Thánh Vương: “Thánh Vương, một nửa cơ thể của người đang suy kiệt, tình hình này ít cũng kéo dài một trăm năm rồi phải không ạ?”

Nghe thấy thế, mọi người đều ngẩn ra, không biết Ngô Bình định làm gì, nhưng Minh Đà Thánh Vương chợt nói: “Đúng, vừa tròn 100 năm đây, sao cậu biết?”

Ngô Bình: “Con là một y tiên nên đương nhiên có thể phát hiện ra. Đạo của Thánh Vương có thiếu sót, khiến cơ thể của người hình thành hai luồng sức mạnh, một luồng sống, một luồng chết. Hơn nữa nếu con đoán không nhầm thì hai luồng sức mạnh trong cơ thể người ngày càng xung đột với nhau. Nếu cứ để như vậy thì chắc chắn người sẽ chết trong vòng 100 năm nữa”.

Tất cả mọi người đều sững sờ khi nghe thấy vậy.

Minh Đà Thánh Vương vẫn bình thản hỏi: “Thế cậu có cách chữa trị không?”

Ngô Bình cười đáp: “Đó chính là quà mừng thọ của con”.

Sau đó, Minh Đà Thánh Vương không thể kiềm chế cảm xúc được nữa mà hỏi: “Cậu có cách ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Xin Thánh Vương tới một nơi yên tĩnh rồi mình nói chuyện tiếp ạ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4508


“Thì ra tu hành của Minh Đà Thánh Vương có vấn đề, hơn nữa chỉ sống được 100 năm nữa, bất ngờ thật đấy!”

“Người này to gan thật, dám nói chuyện bí mật ấy ra trước mặt bao người thế này, không sợ Thánh Vương giận rồi giết luôn sao?”

“Người ta đã dám nói ra thì chắc chắn phải có cách chữa trị”.

Advertisement

Đủ mọi lời bàn tán phát ra, chồng chị cả hừ lạnh nói: “Việc tu hành của Thánh Vương có vấn đề mà cậu ta đòi chữa được à?”

Chị cả cũng nổi giận nói: “Đúng thế, chắc chắn là chém gió thôi, lát mà không chữa được thì ăn đủ”.

Advertisement

Kim Song Nhi cau mày nói: “Chị cả, nếu Huyền Bình chữa được thì là chuyện tốt mà”.

Chị cả lườm cô ấy: “Em ngốc lắm, cậu ta là tên lừa đảo đấy, chỉ có em mới tin”.

Vương Mẫu: “Đừng nói nữa, cứ chờ thì biết thôi”.

Minh Đà Thánh Vương mời Ngô Bình sang một phòng khác xong thì nói: “Huyền Bình, tôi rõ cơ thể của mình nhất, hai sức mạnh đang tranh đấu với nhau ngày càng kịch liệt. Tôi đang dùng phần lớn sức mạnh để áp chế chúng, cậu nói không sai, chưa tới một trăm năm nữa tôi sẽ không khống chế được chúng nữa. Vì càng ngàng chúng càng mạnh hơn”.

Ngô Bình: “Hai nguồn sức mạnh này có liên quan đến đạo của Thánh Vương, nếu muốn tôi chữa trị, Thánh Vương phải truyền thụ đạo của người cho con biết”.

Minh Đà Thánh Vương gật đầu: “Đạo của tôi tên là Sinh Tử, Sinh Tử giống như âm dương, vạn vật trên đời đều có thể chia làm sinh - tử, sống – chết, sống là linh, chết hóa vật. Chỉ cần có thể vận chuyển hai năng lượng Sinh - tử này thì có thể tạo ra sinh vật, thu hoạch sinh mệnh, cường hóa bản thân, làm người khác suy yếu”.

Sau đó ông ấy truyền hết toàn bộ pháp thần truyền của đạo mình cho Ngô Bình.

Sau khi lĩnh hội được đại đạo của đối phương, Ngô Bình cũng có chút thu hoạch, đồng thời anh cũng phát hiện ra vấn đề mà đạo của anh đang gặp phải, chính là thiếu phương tiện quy định sống và chết.

Vì tu luyện quá lâu, trong người Minh Đà Thánh Vương có thêm một loại năng lượng Tử vong và một năng lượng Sinh, mỗi khi giết một người, năng lượng Tử vong mạnh hơn một chút, khi ông ấy cứu một người, năng lượng Sinh trở nên mạnh hơn.

Dần dà hai năng lượng này tự có ý thức của mình, đều muốn mở rộng địa bàn của mình. Hơn nữa chúng tương sinh tương khắc, trở thành khắc tinh của nhau, đều muốn tiêu diệt đối phương.

Nhưng hai sức mạnh đấu tới đấu lui lại ngày càng mạnh, về sau ngay cả Minh Đà Thánh Vương cũng dần dần không thể áp chế được, khi ông ấy là Đại Thánh thì không sao, nhưng một khi đã trở thành Thánh Vương thì hai sức mạnh biến chất.

Giờ đây trong người Minh Đà Thánh Vương, hai nguồn năng lượng đã lần lượt mở ra một thế giới, đó là thế giới Tử Vong và thế giới Trường Sinh. Hai thế giới lại lần lượt sản sinh ra rất nhiều sinh vật, chúng không ngừng chiến đấu chém giết để thôn tính thế giới của nhau, độc chiếm sức mạnh và cơ thể của Minh Đà Thánh Vương.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4509


Ngô Bình cười nói: “Thật ra đây cũng là kiếp Thánh Vương, một khi vượt qua được thì không còn xa nữa là có thể trở thành Thánh Hoàng”.

Minh Đà Thánh Vương cúi người với Ngô Bình: “Cảm ơn đã chỉ bảo”.

Ngô Bình đáp trả: “Thánh Vương khách sáo rồi, con không dám nhận”.

Khi hai người quay lại đại điện, những lời bàn tán đã biến mất, mọi người đều nhìn Minh Đà Thánh Vương muốn biết kết quả thế nào”.

Advertisement

Minh Đà Thánh Vương cười nói: “Con rể tương lai này của tôi đã nghĩ giúp cho tôi cách chữa trị, để các vị phải lo lắng rồi, tôi xin mời các vị một ly”.

Anh rể cả sửng sốt, lẽ nào cậu ta có cách thật sao?

Advertisement

Kim Song Nhi cười nói: “Huyền Bình, anh giỏi quá”.

Ngô Bình nói: “Chuyện nhỏ ấy mà”.

Chị cả lạnh lùng nói: “Tốt nhất là cậu không lừa gạt gì bố, bằng không tôi sẽ không bỏ qua cho cậu”.

Ngô Bình trước giờ không để tâm đến họ, nghe cô ta liên tục nói móc mỉa bèn nói: “Lẽ nào chị biết nhiều hơn Thánh Vương?”

Chị cả nổi giận nói: “Cậu dám nói chuyện với tôi thế à?”

Ngô Bình: “Chị chẳng qua chỉ gả cho một tên vô dụng Yêu tộc tôi, ai cho chị tự hào như thế vậy?”

Anh rể cả tức giận: “Cậu nói ai vô dụng?”

Ngô Bình cười nói: “Nếu tai anh không có vấn đề chắc hẳn biết người tôi nói là anh”.

“Cậu muốn chết!”

Hắn vừa định ra tay, Ngô Bình nói: “Đây là nơi tổ chức tiệc mừng thọ, đánh nhau chảy máu không hay chút nào. Hay là thế này nhé, tôi sẽ ở lại Nữ Oa Giới vài ngày, sau hôm nay hoan nghênh các người đến khiêu chiến với tôi bất cứ lúc nào. Đến lúc đó tôi cũng sẽ cho anh biết rõ bản thân anh vô dụng đến mức nào”.

Người anh rể đó tức giận đến mức sắp thổ huyết, hắn hung hăng trợn mắt nhìn Ngô Bình: “Được thôi, đến lúc đó tôi sẽ khiến cậu sống không bằng chết”.

Anh rể thứ hai ở cách đó không xa nhìn thấy anh rể cả nghiến răng nghiến lợi, nở nụ cười mỉa. Sở dĩ hắn đến muộn là vì chặn đường anh rể cả trên đường đi, sau đó cố ý tạo gây mâu thuẫn khiến anh rể này nhắm ngay vào Ngô Bình.

Vương Mẫu không quan tâm đến tranh đấu của hai người, thế giới này chỉ có cường giả mới là tôn thánh, không hề có đạo lý gì cả, Minh Đà Thánh Vương càng làm như không thấy.

Bữa tiệc tiếp tục diễn ra, khách mời đến từ khắp nơi lần lượt đem quà của mình lên tặng.

Đến khi bữa tiệc kết thúc đã muộn rồi. Minh Đà Thánh Vương và Vương Mâu chủ trì bữa tiệc gia đình, nói là tiệc gia đình nhưng quy mô lại không hề nhỏ, có đến mấy trăm người tham gia.

Đi ăn bữa tiệc này, Ngô Bình đã quen được với không ít người.

Anh rể cả uống khá nhiều rượu, càng nhìn Ngô Bình càng cảm thấy chướng mắt, hắn cười mỉa: “Một tên tạp chủng loài người dám khiêu chiến với Yêu thần, đúng là chán sống rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4510


Bị gọi là Báo tinh, anh rể cả tức giận nói: “Này thằng kia, tao muốn nuốt sống mày”.

Ngô Bình tiến đến một bước, cả người bay lên giữa không trung, sau đó anh rể đó cũng bay lên không trung, yêu khí chuyển động quanh người, khí tức đáng sợ.

Hắn là cường giả cấp Yêu thần, xếp thứ bảy trong gia tộc, gọi là Báo Thất Lang.

Advertisement

Hai người đến giữa không trung, Minh Đà Thánh Vương đặt ly rượu trong tay, cười hỏi: “Tố Nga, bà nghĩ ai sẽ thắng?”

Vương Mẫu: “Xác suất thắng của Huyền Bình cao hơn, nhưng thực lực của Thất Lang cũng không yếu kém, dù sao cũng là cường giả cấp Yêu thần, hơn nữa trước đó còn vừa nhận được cơ duyên”.

Minh Đà Thánh Vương: “Ý bà là Thất Lang đã luyện hóa được Long Nguyên sao?”

Advertisement

Vương Mẫu: “Không sai, chính là Long Nguyên đó, Vạn linh đều có thể hóa rồng, có được Long Nguyên thì kiến cũng có thể thành rồng. Có điều với thế lực và cảnh giới của Thất Lang, e rằng không thể luyện hóa được Long Nguyên, nhiều nhất cũng chỉ có thể lợi dụng sức mạnh của nó”.

Minh Đà Thánh Vương: “Dù chỉ là lợi dụng thì cũng đã rất giỏi rồi. Long tộc đã biết chuyện Long Nguyên, nhất định họ sẽ nghĩ hết mọi cách để giành lấy thứ này”.

Vương Mẫu: “Đúng vậy, vì vậy tốt hơn hết Thất Lang có thể luyện hóa được Long Nguyên trong thời gian ngắn nhất, sau đó biến thành long tổ. Nếu không thì rất có khả năng sẽ bị Long tộc cướp mất”.

Lúc này Báo Thất Lang lạnh lùng nói: “Cậu dám thách thức tôi, gan cũng lớn đó”.

Ngô Bình: “Anh dám chấp nhận sự thách thức của tôi, cũng dũng cảm lắm đó”.

Báo Thất Lang hừ lớn một tiếng: “Cậu thật quá ngông cuồng”.

Ngô Bình: “Đừng nói dông dài nữa, ra tay đi”.

Anh ta vừa dứt lời thì xông về phía Ngô Bình, hai người đánh xáp lá cà, toàn dùng quyền cước. Thể chất của Báo Thất Lang vô cùng cường tráng, vì anh ta vốn có huyết mạch mạnh nhất, động tác nhanh nhạy, sức mạnh vô biên.

“Ầm”.

Lần đụng độ đầu tiên, Ngô Bình và Báo Thất Lang đều bị đánh lùi về sau, mặt Ngô Bình không chút cảm xúc, còn Báo Thất Lang thì bỏ bừng. Anh ta vẫn còn đang trong quá trình loại bỏ tác động từ chiêu đó của Ngô Bình với mình. Xét cao thấp của đòn này thì thực lực của Ngô Bình mạnh hơn nhiều so với Báo Thất Lang.

“Sao hả? Đánh nữa thôi?”, Ngô Bình lên giọng.

Báo Thất Lang thầm thấy kinh hãi, nhưng lại sợ xấu hổ nên nói: “Tôi sợ cậu chắc? Tiếp đi”.

“Ầm”.

Báo Thất Lang biến thành một con báo khổng lồ, mắt sáng như sao, cơ thể cao ngàn trượng, vung móng vuốt, vồ về phía Ngô Bình.

Ngô Bình cũng biến thành một người khổng lồ cao mấy ngàn trượng, đá qua một đá.

Một âm thanh lớn vang lên, con báo bị Ngô Bình đá văng, nhưng cẳng chân anh cũng bị báo vồ chảy máu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4511


Báo Thất Lang giận dữ nói: “Không phục, tiếp đi”.

Anh ta điên cuồng hú lên, một luồng sức mạnh đáng sợ bỗng toát ra từ khắp cơ thể, khiến khí tức của anh ta lập tức tăng lên mấy lần.

Vương Mẫu thở dài: “Cuối cùng thì Thất Lang cũng đã dùng đến sức mạnh của Long Nguyên rồi”.

Advertisement

Ngô Bình nheo mắt: “Không ngờ anh còn có tuyệt chiêu, tốt lắm, tôi sẽ dùng hết sức mình đánh với anh một trận”.

“Ầm”.

Advertisement

Anh biến thành một người khổng lồ cao vạn trượng, thi triển võ học mạnh nhất, đấm một đấm về phía Báo Thất Lang.

Báo Thất Lang không sợ, nhào qua, người và báo giằng co với nhau. Khi hai bên gặp nhau, Ngô Bình cảm giác được một luồng sức mạnh kỳ dị đập vào cơ thể anh. Anh giật mình, đấy là gì?

Chính vào lúc anh nghĩ mình sắp bị đánh bại thì năng lượng cửu sắc trong cơ thể anh bỗng tuôn ra, chạy vào trong cơ thể của Báo Thất Lang, biến thành vô số tia sáng, quấn chặt lấy một viên ngọc đang phát sáng.

Báo Thất Lang ngơ ngác, lập tức hống lên giận dữ: “Cậu dám ăn cắp Long Nguyên của tôi”.

Anh ta muốn dốc sức phản kháng nhưng đáng tiếc đã quá muộn rồi, Long Nguyên bị kéo vào trong cơ thể Ngô Bình, nằm trong đan điền của anh.

Báo Thất Lang không còn Long Nguyên thì khí tức liền yếu đi, bị Ngô Bình đấm văng ra xa.

“Trả Long Nguyên lại cho tôi”. Anh ta giận dữ hét lên, liều mạng xông qua.

Lúc này, sức mạnh Long Nguyên bị những tia sáng cửu sắc lấy ra, sau đó truyền vào trong cơ thể Ngô Bình khiến khí tức của anh cũng lập tức tăng vọt.

Báo Thất Lang đơ người, dừng tấn công, nhìn Ngô Bình bằng ánh mắt vô cùng căm phẫn.

Ngô Bình rất khó xử, anh vốn không muốn cướp thứ đó đi, nhưng năng lượng cửu sắc trong cơ thể không chịu sự khống chế của anh, cứ nhìn thấy là muốn nuốt chửng.

Ngô Bình chẳng buồn giải thích, hỏi: “Anh còn muốn đánh nữa không?”

Vẻ mặt Báo Thất Lang rất khó coi, anh ta biết e là hôm nay không thể giành lại được Long Nguyên nên chỉ nghiến chặt răng nói: “Tôi với cậu chưa xong đâu”.

Ngô Bình: “Báo tinh, anh nên biết, là do anh chọc tôi trước, nếu anh còn không chịu thôi thì tôi sẵn sàng tiếp bất cứ lúc nào. Có điều, tôi cảnh cáo anh, lần sau anh còn chọc đến tôi thì tôi sẽ đánh chết anh”.

Báo Thất Lang tức đến run người nhưng lại không nói được lời phản bác nào, vì bây giờ Ngô Bình thật sự có năng lực đánh chết anh ta.

Chị cả đột nhiên chạy đến bên cạnh Vương Mẫu, khóc lóc xin: “Cha, mẹ, hai người xem cậu ta đi! Không ngờ lại cướp đi Long Nguyên của Thất Lang, xin cha mẹ hãy làm chủ cho Thất Lang”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4512


Vương Mẫu thản nhiên đáp: “Thất Lang và Huyền Bình đều là con rể của mẹ, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, mẹ không thể thiên vị ai. Nếu Thất Lang có bản lĩnh thì có thể giành lại Long Nguyên, nhưng nếu không giành lại được thì chỉ có thể chấp nhận thôi”.

Kim Song Nhi nói: “Mẹ nói đúng ạ. Loại báu vật của trời đất này vốn giành cho người có duyên”.

Chị cả giận dữ nói: “Kim Song Nhi, em có còn là em gái của chị không?”

Advertisement

Kim Song Nhi: “Chị cả, nếu không phải lúc nãy anh rể cứ muốn nhằm vào Huyền Bình thì có chuyện đánh nhau lúc nãy không? Nếu không có trận đánh lúc nãy thì anh ấy có bị mất Long Nguyên không? Lẽ nào tất cả những chuyện này không phải là do chị cả và anh rể tự chuốc lấy sao?”

Lúc này Ngô Bình đã đáp xuống đất, chắp tay thưa với Vương Mẫu và Minh Đà Thánh Vương: “Lúc nãy Huyền Bình nhất thời không kiềm chế được, xin hai trưởng bối bỏ qua cho”.

Minh Đà Thánh Vương cười, nói: “Huyền Bình, con là Chân Hoàng, không cần phải nhịn nhục bất cứ cao thủ nào, nếu con không ra tay thì ngược lại cha sẽ xem thường con”.

Advertisement

Vương Mẫu cười, nói: “Huyền Bình, hiếm khi con mới đến Nữ Oa giới, hãy ở lại đây vài hôm với Song Nhi đi. Nữ Oa giới là nơi được Thái Cổ chân nhân tạo ra từ thời sơ khai, chỗ này là đất mẹ của tất cả nhân tộc, con là Chân Hoàng, biết đâu ở đây lại càng dễ đột phá hơn”.

Ngô Bình: “Vâng”.

Ngô Bình vừa đánh nhau với Báo Thất Lang xong nên không tiện tiếp tục ở lại đó, Kim Song Nhi liền kéo anh đến một cung điện yên tĩnh, tạm thời ở lại đó.

“Huyền Bình, đây là nơi trước đây em sống”.

Hai người họ vừa mới đến trước điện thì có hai người hầu ra đón, họ nhìn thấy Kim Song Nhi thì vô cùng vui mừng: “Cô hai, cô quay về rồi à”.

Kim Song Nhi gật đầu: “Đây là Lý Huyền Bình, chồng sắp cưới của tôi”.

Người hầu vội cung kính chào: “Chào cậu chủ”.

Ngô Bình cười, nói: “Song Nhi, không gian nơi em ở khá đấy, lúc nhỏ em ở đây sao?”

Kim Song Nhi gật đầu: “Đúng vậy, trước mười hai tuổi em đều ở đây, sau mười hai tuổi em mới ở cùng với mẹ”.

Ngô Bình vào trong điện thì lại nhìn thấy thêm rất nhiều người hầu.

Họ vừa ngồi xuống thì cô hầu trước đó liền chạy lại, nói: “Cô hai, có Công tử Khương đến thăm ạ”.

Kim Song Nhi nghe nhắc đến Công tử Khương thì liền nói với vẻ mặt bất lực: “Cứ nói không có tôi ở đây”.

Cô hầu: “Nhưng công tử Khương nói anh ấy biết cô ở đây”.

Ngô Bình thấy Kim Song Nhi khó xử thì hỏi: “Song Nhi, vị công tử Khương đó là ai?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4513


Kim Song Nhi nói: “Thực lực của anh ta cũng thường thường thôi nhưng trên người anh ta lại có một pháp bảo thời kì Thái Cổ chân nhân tên là Tam Hoàng Chân Giáp. Anh ta mặc Tam Hoàng Chân Giáp lên người thì sẽ có được thực lực của Chân Hoàng”.

Ngô Bình hứng thú: “Tam Hoàng Chân Giáp đó có lai lịch thế nào?”

Kim Song Nhi: “Là món đồ được ba vị Chân Hoàng liên thủ tạo ra, nghe nói là để đối phó với một cao thủ siêu cấp của thần tộc”.

Ngô Bình: “Bảo bối tốt vậy mà lại rơi vào tay một Chân Vương”.

Advertisement

Kim Song Nhi: “Tam Hoàng giáp có uy lực rất mạnh nên dù là cha em cũng phải nể Bích Huyết Chân Vương mấy phần”.

Chính vào lúc đó, có người lớn tiếng bên ngoài điện: “Song Nhi, anh biết em có ở đây”.

Advertisement

Sau đó là tiếng hỗn loạn của những người hầu, tiếp đó nữa thì có một người đàn ông xông vào. Người đó trông rất đạo mạo nhưng dáng vẻ lại rất nóng vội. Lúc anh ta nhìn thấy Kim Song Nhi đang ở cùng với Ngô Bình thì vẻ mặt liền thay đổi, giận dữ nói: “Song Nhi, anh ta là ai?”

Kim Song Nhi kiên quyết nắm chặt lấy tay Ngô Bình, nói: “Khương Linh Tiên, đây là chồng sắp cưới của tôi, sau này anh đừng đến tìm tôi nữa”.

Khương Linh Tiên giận dữ: “Anh có chỗ nào không bằng anh ta? Song Nhi, chúng ta lớn lên cùng nhau, tại sao em lại không chọn anh mà lại chọn một người bình thường như thế?”

Ngô Bình chau mày: “Anh bị mù sao? Nếu tôi là người thường thì cha anh là đồ bỏ”.

Khương Linh Tiên cười lạnh lùng: “Tôi đã nghe ngóng về anh, cũng chỉ là giỏi đánh nhau chút thôi, trong mắt tôi, anh chẳng là gì cả”.

Ngô Bình: “Vậy sao? Nói vậy thực lực của anh rất mạnh rồi?”

Khương Linh Tiên: “Đương nhiên, tôi có lòng tin đánh bại được anh”.

Khương Linh Tiên đó lớn lên trong sự che chở của cha mình, chưa từng chịu khổ, chưa từng chịu phạt, hơn nữa, những người xung quanh đều nhường anh ta, vì vậy anh ta luôn cảm thấy bản thân rất giỏi, ít nhất thì những người cùng tuổi đều không phải là đối thủ của mình.

Ngô Bình: “Nếu anh đã tự tin đến thế, vậy anh có dám đánh cược với tôi không?”

Khương Linh Tiên liền hỏi: “Cược gì?”

Ngô Bình cười, nói: “Chúng ta đánh với nhau một trận, nếu tôi thua thì tôi sẽ rời khỏi Nữ Oa giới ngay lập tức, không quay lại nữa, còn nếu anh thua thì anh phải tặng Tam Hoàng Chân giáp cho tôi, thế nào hả?”

Khương Linh Tiên vừa nghe anh nhắc đến Tam Hoàng Chân giáp thì dù cho đầu óc anh ta có đơn giản thế nào thì cũng phải cảnh giác: “Anh nhòm ngó đến Tam Hoàng Chân giáp nhà tôi sao?”

Ngô Bình: “Chẳng phải anh nói có thể nhẹ nhàng đánh bại tôi sao? Nếu anh đã tự tin đến thế thì sao chúng ta lại không cược một ván?”

Chuyện liên quan đến Tam Hoàng Chân giáp nên Khương Linh Tiên không dám đồng ý, anh ta đảo mắt, nói: “Được, có điều Tam Hoàng Chân giáp không có trên người tôi, để tôi về lấy”.

Anh ta nói xong thì quay đầu bỏ đi, giống như về để lấy Tam Hoàng Chân giáp thật.

Kim Song Nhi nói dỗi: “Huyền Bình, nếu anh thua thì anh sẽ rời khỏi Nữ Oa giới thật sao?”

Ngô Bình: “Đương nhiên rồi, nói phải giữ lời, có điều chắc chắn anh sẽ dắt theo em cùng đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4514


Kim Song Nhi: “E rằng anh ta sẽ không đến nữa đâu, Bích Huyết Chân Vương sẽ không lấy Tam Hoàng Chân giáp ra đặt cược đâu”.

Ngô Bình: “Anh ta không đến thì càng tốt, sau này sẽ không đến làm phiền em nữa”.

Về phần Khương Linh Tiên, Ngô Bình không quan tâm lắm. Họ nói chuyện với nhau một lúc thì anh ngồi xếp bằng lại, cảm nhận Long Nguyên trong cơ thể.

Lúc này, năng lượng cửu sắc vẫn không ngừng hấp thụ năng lượng từ Long Nguyên, sau đó truyền vào trong cơ thể anh. Cùng lúc đó, anh truyền năng lượng của Long Nguyên vào trong sào huyệt tà ma.

Advertisement

Anh có thể cảm nhận được năng lượng của Long Nguyên có thể giúp cho các sinh linh tiến hóa mạnh hơn, nếu như sào huyệt tà ma có được loại năng lượng này thì nhất định có thể tạo ra được những chiến sĩ mạnh hơn.

Luồng sức mạnh đó tràn đầy trong cơ thể Ngô Bình, anh cảm thấy dường như mình đã chạm đến một quy tắc nào đó. Sau đó, anh đã bị một luồng sức mạnh đáng sợ giữ chặt, dù thực lực của anh rất mạnh nhưng gặp phải luồng sức mạnh này, anh vẫn không đáng là gì cả.

Advertisement

Anh giật mình, theo những gì Phong Văn Kính nói, anh biết kiếp đại thánh đã đến, anh sắp bị đưa đến vùng đất vĩnh hằng để rèn luyện.

Anh mở miệng định báo cho Kim Song Nhi nhưng không nói nên lời.

Tiếp ngay đó, bên cạnh anh xuất hiện một cánh cửa thời không khổng lồ, một lực hút xuất hiện, lập tức hút anh vào trong.

Anh cảm nhận được cơ thể mình đang xoay với tốc độ cao trong thời không thần bí, cùng lúc đó, anh còn cảm nhận được thời gian đang quay ngược, cơ thể anh dần thả lỏng, hai mươi lăm tuổi, hai mươi bốn tuổi, hai mươi ba tuổi...

Khi cơ thể anh cân bằng lại thì anh đã quay về dáng vẻ của thời thiếu niên khi mới mười sáu tuổi, người gầy gò, chỉ cao một mét bảy, quần áo trên người cũng không vừa nữa, trở nên rộng thùng thình.

Cùng lúc đó, khả năng cảm nhận, thị lực đều quay về như thời thiếu niên.

Anh đưa mắt nhìn quanh, phát hiện mình đang ở trong một thôn núi nhỏ, trong thôn có mấy chục hộ gia đình. Lúc này đang là tờ mờ sáng, người trong thôn đều đang ngủ, không gian rất yên tĩnh.

Anh quan sát một lúc thì thấy thôn núi nhỏ này được bao bọc bởi núi, phía xa có một ít ruộng.

“Đây là vùng đất vĩnh hằng sao?”. Anh lẩm bẩm.

Sau đó, anh nắm chặt nắm đấm, cảm thấy mười ngón tay tê dại, luồng sức mạnh đáng sợ đó đã biến mất hoàn toàn, bây giờ anh là một thiếu niên mười sáu tuổi bình thường.

Anh ngồi trên một cối xay trước cửa thôn, lòng rối bời.

Tiếp theo đây anh nên làm sao? Không có thực lực, trở thành một thiếu niên trói gà không chặt, làm sao sinh tồn trên thế giới này?

Anh nhớ lại lời của Phong Văn Kính, rất nhiều cao thủ đã ở lại chỗ này mãi mãi, sinh con đẻ cháu, người trong thôn này có khả năng là hậu thế của một vị cao thủ nào đó.

Anh ngồi hơn một tiếng đồng hồ thì trong thôn bắt đầu có tiếng người vang lên. Có một người đàn ông hơn ba mươi tuổi vác cuốc ra đồng. Lúc anh ta đi ngang qua cối xay thì đột nhiên ngây ra, nhìn Ngô Bình ngơ ngác.

Ngô Bình vội đứng dậy, nói: “Chào chú, chú có có nghe hiểu được lời tôi nói không?”

Người đàn ông nói: “Thiếu niên, cậu là người ở đâu?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4515


Ngô Bình hiện vẫn chưa hiểu rõ về người ở đây nên liền gật đầu: “Đúng vậy ạ, tôi sống trong thành”.

Người đàn ông cười, đưa tay vào miệng lớn tiếng huýt gió, người trong làng nhanh chóng tỉnh giấc, mười mấy người đàn ông chạy đến.

Người đàn ông đó cười nói với mọi người: “Cậu nhóc này từ trong thành đến đây, ăn mặc sang trọng, thiết nghĩ trên người có không ít tiền, chúng ta g**t ch*t cậu ta rồi chia tiền được không?”

Mọi người nghe xong thì đồng ý ngay, ai cũng nhìn anh chằm chằm với ánh mắt sáng rực như thể anh là một miếng thịt mỡ.

Tuy Ngô Bình không có tu vi, nhưng vẫn còn đầu óc và kinh nghiệm. Anh bỗng nở nụ cười, vừa cười vừa lắc đầu.

Advertisement

Tên nói muốn giết anh cau mày hỏi: “Nhóc con, mày cười cái gì?”

Ngô Bình: “Tôi cười sao mấy người lại có thể ngu như vậy cơ chứ”.

“Mày dám bảo tao ngu?”. Tên kia nổi giận, bước tới tát một cái lên mặt Ngô Bình khiến khóe miệng anh chảy máu.

Advertisement

Ngô Bình vẫn cười lạnh: “Nếu các người không ngu thì đã cử người gửi tin cho nhà tôi. Nhà tôi cực kỳ giàu, các người cứ ra giá thoải mái, người nhà tôi đều sẽ đồng ý”.

Đám người kia nghe thấy thế đều ngây ngẩn cả người, đúng vậy, sao không lợi dụng thằng nhóc này để tống tiền nhà cậu ta?

Lúc này, có người coi như có chút đầu óc nói: “Nhưng cứ vậy thì người nhà mày sẽ thông qua cơ quan nhà nước đến bắt chúng ta”.

Ngô Bình nói: “Tôi có thể viết một bức thư, bên trong nói tôi lạc đường, rất cần tiền. Các người cử một người đưa đến nhà tôi, nhà tôi đương nhiên sẽ cho mấy người một số tiền. Cứ thế, các người vừa lấy được tiền cũng sẽ không bị chính quyền truy nã, đẹp cả đôi đường”.

Cái tên “thông minh” kia gật đầu lia lịa: “Đề nghị được đấy. Nhóc con, mày phối hợp tụi tao như vậy có phải là vì muốn tụi tao tha cho mày một mạng không?”

Ngô Bình: “Tất nhiên rồi. Các người không giết tôi thì tôi có thể vẫn luôn viết thư cho người nhà lấy tiền. Đương nhiên, các người tốt nhất là khách sáo với tôi chút, có vậy tôi mới đòi nhiều tiền được”.

Một gã đàn ông to con hỏi: “Nhóc con, trong nhà của mày có bao nhiêu tiền?”

Thực ra, Ngô Bình cũng không biết tiền của nơi này là gì, song vẫn lộ ra vẻ khinh bỉ hỏi: “Số tiền lớn nhất mà mấy người gặp được trong đời này là bao nhiêu?”

Một tên khác đáp: “Nếu nói gặp được nhiều tiền nhất thì đương nhiên là tôi. Lúc tôi hai mươi lăm tuổi, có lần vào thành làm công đã gặp được cả mười tinh tệ!”

Người xung quanh đều trầm trồ kinh ngạc.

“Mười tinh tệ á! Một tinh tệ thôi đã đổi được tám trăm tiền vàng rồi đó”.

“Đúng vậy, một tiền vàng cũng đủ nhà chúng tôi ăn ba năm luôn rồi”.

Ngô Bình nghe đám người kia bàn tán, trong lòng cũng biết số tiền lớn nhất mà họ thấy đa số chính là tiền vàng. Hơn nữa, một tiền vàng đã đủ người một nhà ăn ba năm, sức mua còn không tệ.

Anh bèn nói: “Nhà tôi cũng không nhiều tinh tệ, đôi khi có tiền vàng. Tôi viết một bức thư, bảo trong nhà gửi năm trăm tiền vàng trước đã”.

Tất cả mọi người vừa nghe có thể có năm trăm tiền vàng lập tức phấn khích. Nếu chia cho mọi người thì cũng đủ mỗi gia đình sống được mười mấy năm!

Lúc này, tên “Thông minh” kia hỏi: “Lỡ trong nhà mày hỏi sao không quay về thì tụi tao phải trả lời kiểu gì?”

Ngô Bình: “Người nhà tôi rất ít quan tâm đến tôi, các người chỉ cần nói tôi thích ở đây săn thú, còn thích một cô gái trong thôn các người là được”.

Bọn họ đều gật đầu, cảm thấy cách đó của Ngô Bình hoàn mỹ không chút sơ suất.

Tên “Thông minh” cười nói: “Cậu trai trẻ, cậu phối hợp như vậy, chúng tôi sẽ không đối xử tệ với cậu, mời vào nhà ngồi”.

Chẳng mấy chốc, Ngô Bình đã được mời vào trong một căn nhà lớn, chủ nhân của nó là một ông lão hơn sáu mươi tuổi. Ông ta nổi tiếng nhất thôn, thường thì chuyện lớn đều do ông ta quyết định.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4516


Bọn họ nghe thấy Ngô Bình nói vậy đều lộ ra vẻ mặt kỳ lạ.

Anh thầm nhủ thôi xong, lẽ nào người ở thế giới này không thích đọc sách?

Quả nhiên, có người nói: “Cha cậu thật thú vị, đọc sách là không có tiền đồ nhất vậy mà ông ta lại bảo cậu đọc sách”.

Ngô Bình: “Tôi không biết chữ nên cha muốn ta đọc sách nhiều chút để biết chữ”.

Advertisement

Chúng nhân nói: “Vậy thì có gì, chúng tôi cũng không biết chữ. Trong cả thôn, chỉ có tộc trưởng biết mấy chữ”.

Ngô Bình nghĩ bụng: Hóa ra cũng không biết chữ, vậy dễ làm rồi.

Vì thế, anh nhìn về phía ông lão: “Nói vậy, vị này chắc chính là tộc trưởng rồi?”

Advertisement

Ông lão gật đầu: “Tôi là tộc trưởng của thôn”.

Ngô Bình cười hỏi: “Tộc trưởng, ông biết bao nhiêu chữ? Có nhiều bằng tôi không?”

Thực ra, biết được mấy con chữ là điều ông lão kiêu ngạo nhất, cũng là lý do ông ta vẫn luôn đảm nhận chức tộc trưởng trong thôn, nghe vậy bèn nói: “Cũng không nhiều, chắc hơn mười chữ, có thể viết một bức thư đơn giản”.

Ngô Bình giơ ngón tay cái lên: “Tộc trưởng đúng là thông minh, tôi chỉ biết hơn năm mươi chữ. Lát nữa viết thư, tôi phải học hỏi ông rồi”.

Tộc trưởng gật đầu: “Không thành vấn đề, cậu biết năm mươi chữ, tôi biết hơn trăm chữ, gộp lại cũng không ít. Chúng ta có thể bàn bạc với nhau để biết”.

Mọi người bàn bạc một hồi rồi nhốt Ngô Bình vào một căn phòng, bên trong có mấy quyển sách cũ rách, một quyển là địa chí, mấy quyển còn lại đều là mấy cuốn sách linh tinh. Có điều, trong đó lại có một tấm bản đồ khu vực lân cận, khiến Ngô Bình như nhặt được vàng.

Tất cả mọi người rời khỏi, anh mở bản đồ ra xem thì phát hiện tuy những con chữ đó có sự khác biệt với thế giới của mình nhưng vẫn có thể nhận ra, nhìn mấy lần cũng thích ứng với những con chữ khác thường ấy.

Trên bản đồ chỉ rõ cách nơi này trăm dặm có một ngôi trấn nhỏ, vượt qua một ngọn núi là đến. Cách trấn nhỏ ba trăm chín mươi dặm về phía đông có một ngôi thành nhỏ tên Chương Thành. Từ nơi này mà muốn đến Chương Thành thì phải đi hơn năm trăm dặm, nếu đi bộ thì những thôn dân kia cũng phải mất mười ngày nửa tháng.

Xem xong bản đồ, anh lại nghiên cứu địa chí và mấy quyển sách linh tinh kia. Chẳng mấy chốc, anh đã học được chữ viết của nơi này.

Đến trưa, Ngô Bình đẩy cửa ra, một người chuyên trông chừng anh ngồi xổm ở cửa hỏi: “Cậu nghĩ xong rồi à?”

Ngô Bình nói: “Tôi đã viết xong thư rồi”. Anh nói xong bèn đưa một bức thư chỉ có mấy chục chữ nhưng lại vẽ lung tung rất nhiều đưa cho người kia.

Người nọ vội vàng cầm đi đưa cho tộc trưởng xem, ông ta có thể nhận ra vài con chữ rồi dựa vào kinh nghiệm suy đoán Ngô Bình đúng là đang bảo người nhà gửi tiền cho mình bèn gật đầu bảo: “Giết con dê, hầm hai con gà đãi cậu trai kia”.

Tộc trưởng biết, sau này Ngô Bình sẽ là cây rụng tiền của họ nên chỉ có hầu hạ cậu ta sướng mới có thể không ngừng tống tiền người nhà cậu ta.

Ngô Bình vừa đến thế giới này, trong bung rỗng tuếch nên đã sớm đói. Khi đồ ăn được bưng lên, anh bèn cầm một cái đùi dê lên gặm. Nó chỉ dùng tương ướp, mùi vị lại khá ngon. Ăn xong đùi dê, anh lại ăn hết nguyên con gà và một đống thịt khô.

Tộc trưởng già cười khà khà nhìn anh ăn no, sau đó hỏi: “Nhóc con, bức thư kia, cậu muốn đưa đến đâu?”

Ngô Bình đã sớm xem xong bản đồ nên nói: “Đưa đến Chương Thành, các người biết chỗ đó không?”

Tộc trưởng già và mấy người còn lại liếc nhau, đều thấy được nét cười trong mắt đối phương.

Tộc trưởng nói: “Đương nhiên là chúng ta biết Chương Thành, là tòa thành cách nơi này gần nhất. Nhà cậu là gia đình giàu có trong Chương Thành đúng không?”

Trên cuốn địa chí có ghi bốn họ Hạ, Hoàng, Ngô, Liễu trong Chương Thành là những gia tộc có quyền thế nhất. Trong đó, họ Hoàng am hiểu buôn bán.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4517


Tộc trưởng thấy ngọc bội vô cùng phi phàm thì cười nhận lấy rồi đưa cho một người bên cạnh nói: “Cậu cầm nó và thư, cưỡi con lừa duy nhất trong thôn đến Chương Thành một chuyến”.

Người nọ gật đầu, giơ tay nhận lấy rồi đứng dậy chuẩn rời đi.

Ngô Bình hỏi: “Tộc trưởng, chuyến này các người muốn đi bao lâu? Có thể đi nhanh một chút không?”

Tộc trưởng cười nói: “Con lừa đi không nhanh, nên ít nhất cũng phải mất mười ngày”.

Advertisement

Ngô Bình: “Mười ngày cũng được, nhưng tôi không muốn ngồi đợi, có thể tìm mấy người lên núi chơi với tôi không?”

Tộc trưởng cười đáp: “Đương nhiên là được, cậu thích đi đâu thì tôi có thể cử người đi với cậu”.

Advertisement

Cứ thế, Ngô Bình dẫn theo bốn gã thợ săn to con trong thôn đi thẳng đến một ngọn núi hoang ở phía đông. Anh cũng không muốn thật sự leo núi, mà là tìm thử xem nơi này có thảo dược hay không.

Bỗng dưng đi đến thế giới này, tu vi mất hết, không có sức bảo vệ mình. Mà muốn nhanh chóng tăng thực lực lên thì có thể tìm được thảo dược.

Tuy bốn gã thợ săn đầu óc ngu si nhưng đều là những thợ săn giỏi. Chưa đi được bao xa, họ đã bắt được ba con gà rừng và một con heo rừng.

Đi đến giữa sườn núi, Ngô Bình bỗng dừng lại. Anh thấy một cây hoa màu tím mọc giữa một đống cỏ dại, cũng không bắt mắt. Ngô Bình đếnngửi thử thì lập tức sáng mắt, hỏi muốn một con dao từ một tay thợ săn.

Thợ săn không muốn cho anh, nhưng thấy dáng vẻ gầy yếu của Ngô Bình cũng thả lỏng cảnh giác, rút dao để xuống bên cạnh Ngô Bình.

Ngô Bình cầm lấy dao, cẩn thận đào đất. Chẳng mấy chốc, anh đã đào ra một cái củ màu trắng giống cục đá tỏa ra một mùi thơm ngát dưới gốc cây hoa màu tím kia.

Mặc dù thợ săn thường xuyên đi lại trong núi, nhưng đến giờ vẫn không chú ý tới loại hoa màu tím kia, chứ đừng nói đến rễ cây của nó. Một tên thợ săn hỏi: “Nhóc con, đó là thứ gì?”

Ngô Bình cười đáp: “Thứ này có thể nấu cháo uống, khá là thơm”.

Thợ săn cười: “Thứ gì cũng không bằng bỏ thêm một miếng thịt”.

Ngô Bình không để ý tới gã, dùng vải gói kỹ củ rồi tiếp tục lên đường.

Lần này, anh thấy được một cây thấp bé trong khe đá, trên cây tràn đầy quả trông như những trái nho to mọng màu đen, từng chùm từng chùm, tổng cộng mười chùm.

Ngô Bình hái xuống một chùm ngắm nghía rồi hái hết xuống bỏ vào cái rổ trên người.

Thợ săn hỏi: “Này, đây là một loại quả dại. Chúng tôi gọi nó là quả ê răng, cực kỳ chua, cậu ăn nó làm gì?”

Ngô Bình cười nói: “Tôi thích đồ chua”.

Cứ thế, cả buổi chiều anh đều quanh quẩn trên núi và tìm được mười bảy loại dược liệu. Anh định tìm tiếp nhưng các thợ săn đã săn được rất nhiều con mồi, thật sự không xách nổi nữa nên Ngô Bình chỉ đành trở về.

Sau khi trở về và ăn một bữa tối phong phú với tộc trưởng, anh bèn về phòng. Trước khi trở về, anh muốn một cái ấm nấu thuốc và một vài dụng cụ đơn giản.

Đóng cửa phòng, anh cắt nát mười hai loại dược liệu bỏ vào thùng gỗ rồi đổ đầy nước sôi. Đợi đến khi nước ấm, Ngô Bình bèn ngâm mình bên trong, sau đó lần lượt ăn mấy loại trái cây, củ dược liệu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4518


Tộc trưởng ở ngoài cửa nghe lén một hồi, chỉ nghe thấy tiếng nào ào ào nên cho rằng Ngô Bình đang tắm bèn lắc đầu lẩm bẩm: “Người trong thành đúng là bày vẽ, trước khi ngủ còn phải tắm rửa”.

Khi nước trong thùng lạnh đi, Ngô Bình bèn bước ra. Lúc này, làn da của anh đều đỏ bừng, trong cơ thể có vài luồng dược lực lao nhanh.

Anh lại ăn một cái rễ cây rồi khoanh chân ngồi xuống luyện khí.

Advertisement

Trước đó, Ngô Bình đã thử luyện khí ở thế giới này và khó khăn hơn thế giới kia. Nếu không dùng sức mạnh bên ngoài thì hoàn toàn không thể thành công luyện khí trong thời gian ngắn. Vì vậy, anh đã dùng sức mạnh của dược liệu đã luyện khí. Chỉ có luyện khí thì mới có thể đối phó với đám thôn dân dã man kia.

Ngô Bình cố gắng kiểm soát dược lực vận chuyển trong kinh mạch, đợi đến hừng đông anh mới miễn cưỡng đả thông kinh mạch đầu tiên. Tuy chỉ có một cái lại khiến Ngô Bình thay da đổi thịt, sức lực và ngũ giác lục thức cũng mạnh hơn rất nhiều.

Advertisement

Sau hừng đông, khi anh vừa đẩy cửa ra thì gã đàn ông to con trông chừng ngoài cửa chợt sửng sốt, đánh giá Ngô Bình từ trên xuống dưới vài lần mới nói: “Lạ ghê, sao tôi cứ cảm thấy cậu như thay đổi thành người khác vậy”.

Ngô Bình cười nói: “Có thể là do tôi tắm rửa đó. Hai ngày không tắm, trên mặt có bụi”.

Gã gãi đầu: “Hóa ra là vậy”.

Ngô Bình duỗi eo hỏi: “Buổi sáng ăn cái gì?”

Gã đàn ông đáp: “Buổi sáng chúng ta không ăn, giữa trưa cùng nhau ăn”.

Ngô Bình “Ồ” một tiếng: “Vậy làm phiền anh bảo bốn anh trai hôm qua đến đây, tôi muốn lên núi đi dạo”.

Gã đàn ông kia nói: “Được, tôi đi gọi họ tới”.

Một lát sau, bốn gã thợ săn hôm qua đều đến. Họ tức tối nhìn Ngô Bình, một người nói: “Nhóc con, cậu có bớt đi không. Lẽ nào ngày nào cũng bắt chúng tôi lên núi với cậu hả?”

Ngô Bình: “Mấy anh trai, bình thường các người không đi săn hả? Một khi như vậy, tôi và các anh cùng nhau đi săn không được sao?”

Ngô Bình vừa nói ngược lại thì họ chợt cảm thấy khác hẳn. Trước đó là họ lên núi cùng Ngô Bình, giờ lại là Ngô Bình đi theo họ lên núi săn thú.

Bốn gã đàn ông anh nhìn tôi, tôi nhìn anh đều cảm thấy để Ngô Bình đi theo lên núi săn thú cũng không sao. Vì thế, một người trong đó mở miệng nói: “Được rồi, vậy lát nữa cậu đi theo chúng tôi lên núi”.

Khi mặt trời lên cao một chút, sương mù tan đi, bốn người bèn vào núi. Ngô Bình đi theo sau bốn người kia, khiêng con mồi giúp họ.

Lần này, họ thay đổi một ngọn núi khác. Ngô Bình vừa đi vừa tìm kiếm thảo dược. Cách làm ngày hôm qua mang lại hiệu quả khá tốt, anh đã luyện khí thành công, mở ra được một cái kinh mạch. Hôm nay, Ngô Bình muốn tìm kiếm nhiều thảo dược hơn để đả thông thêm nhiều kinh mạch.

Ngô Bình đã nhìn kỹ rồi, toàn bộ thôn không ai đạt tới luyện khí cả. Chỉ cần anh có thể đả thông ba cái kinh mạch thì cả thôn cộng lại cũng không phải đối thủ của mình!

Anh đã đả thông kinh mạch nên sức lực cũng mạnh hơn rất nhiều, đi lại trong núi như bay, bốn gã thợ săn không để ý, Ngô Bình đã biến mất. Họ lập tức hoảng sợ vội vàng tìm kiếm khắp nơi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4519


Tộc trưởng đứng ở cửa thôn chờ họ, thấy Ngô Bình biến mất thì hoảng sợ hỏi: “Thằng nhóc kia đâu?”

Đám thợ săn đồng loạt thở dài, một người mở miệng: “Để cậu ta chạy mất rồi”.

Tộc trưởng đang định chửi bọn họ bỗng ngây người, ánh mắt nhìn về phía sau đám thợ săn.

Advertisement

Chỉ thấy, Ngô Bình khiêng một cái túi lớn bước đi như bay xuống núi rồi tiến đến trước mặt tộc trưởng, nhếch miệng cười: “Tộc trưởng, tôi và bốn anh kia đi lạc, may mà tôi nhớ đường tự mình trở về được”.

Tất cả mọi người đều ngây người, nghĩ bụng lẽ nào tên nhóc kia bị úng não? Nếu đã chạy thì sao còn trở về?

Ngô Bình nói: “Tộc trưởng, có thể chuẩn bị một cái thùng gỗ lớn hơn cho tôi không? Tôi muốn tắm bồn!”

Advertisement

Ngây người một lúc, tộc trưởng nặn ra nụ cười, nói: “Không thành vấn đề! Chàng trai như cậu là người có danh dự, rõ ràng có thể bỏ chạy, nhưng cuối cùng cậu vẫn quay về. Tôi quyết định, kể từ bây giờ, chúng ta không coi chừng cậu nữa”.

Rõ ràng tộc trưởng không phải có lòng nhân từ, mà là cảm thấy Ngô Bình đủ thông minh, chắc chắn sẽ không bỏ trốn, nếu không anh sẽ không quay về.

Ngô Bình cười nói: “Cám ơn tộc trưởng. Nếu tôi đã đồng ý giúp mọi người kiếm tiền thì sẽ không bỏ đi trước”.

Thậm chí tộc trưởng cũng có phần cảm động, ông ta khẽ vỗ vai Ngô Bình: “Anh đúng là đứa trẻ tốt”.

Những người khác cũng rất cảm động, thậm chí cảm thấy Ngô Bình càng lúc càng nhìn thuận mắt.

Vì vậy, Ngô Bình được đổi sang một căn sân viện lớn hơn. Để chăm sóc tốt cho Ngô Bình, tộc trưởng cử ra vài người đến chăm sóc cho anh.

Sân viện rất rộng, vốn dung là để dùng khi cháu trai tộc trưởng lấy vợ, hiện tại thì tạm thời để cho Ngô Bình.

Rất nhanh sau đó, một cái thùng gỗ lớn nhất trong cả thôn, là dụng cụ tắm rửa do một thợ mộc trong thôn mới làm ra, được đưa vào trong sân viện Ngô Bình.

Có một thím đến nấu nước cho Ngô Bình, sau đó lại quét dọn sân viện, làm cho anh cả một bàn đồ ăn ngon miệng.

Thím ấy thực ra không quá lớn tuổi, cũng chỉ hơn ba mươi, vừa sinh đứa thứ tư, thân thể thím ấy cao lớn, làm việc nhanh nhẹn, Ngô Bình gọi thím ấy là thím Chu.

Lần này, Ngô Bình hái được hơn trăm gốc dược liệu, anh chọn ra một vài loại bỏ vào trong nước nấu. Đồng thời, anh lại lây sra mười ba loại dược liệu, dùng chậu thuốc để nấu, nấu thành nước dịch thì đổ vào trong chén.

Đợi nước sôi, anh cũng không hề tắt lửa, mà trực tiếp ngâm hẳn vào nước sôi. Nước rất nóng, nhưng chân khí trong cơ thể anh rất ít, có thể chống chọi với nhiệt độ này dễ dàng.

Ngâm một lúc, anh uống chén thuốc đầu tiên, sau đó nhắm mắt vận luyện.

Nửa tiếng sau, anh gọi thím Chu đến. Thím Chu là phụ nữ đã sinh con, cũng không có hứng thú gì với thiếu niên như Ngô Bình, thím ấy hỏi: “Công tử, cậu cần gì?”

Ngô Bình: “Thím Chu, thím nhìn thấy nồi thuốc kia không? Tôi đã thêm nước, thím đun sôi thuốc, sau đó đổ vào chén bưng lên cho tôi”.
 
Back
Top Dưới