Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 4100


Kẻ còn lại hoảng hốt, quay đầu bỏ chạy nhưng bị Ngô Bình chưởng một phát, sức mạnh Xích Minh ngưng kết thành một chưởng ấn màu đỏ, đánh lên lưng ông ta, hình thành một dấu tay máu rõ ràng.

Kẻ này thét lên rồi ngã xuống đất, co quắp vài cái, chết!

Anh vội đỡ Trương Định Nhất dậy, mặt mày anh ta tái mét, đã bị trọng thương. Ngô Bình nói: "Tôi lập tức chữa trị cho anh!"

Advertisement

Trương Định Nhất cười khổ: "Vô ích thôi, người hoà hợp đã bị thương, không thể chống lại, anh không chữa được đâu".

Ngô Bình cả kinh: "Không thể chữa được sao?"

Advertisement

Trương Định Nhất: "Dù có thể chữa được cũng vô cùng khó, thế nên tôi không sống được nữa rồi".

Ngô Bình thử chữa vết thương cho anh ta nhưng đã dùng hết cách mà không có chút hiệu quả nào. Sắc mặt anh khó coi: "Phái Hoàng Long cố tình giăng bẫy chúng ta, đáng chết!"

Trương Định Nhất thở dài: "Anh Ngô, mong anh có thể đi tới cuối cùng. Còn nữa, ở đây tôi có bố mẹ, phiền anh chăm sóc nhiều hơn", nói xong anh ta nghiêng đầu, chết.

Ngô Bình thở dài, lấy điện thoại của Trương Định Nhất gọi cho bố mẹ anh ta, báo địa chỉ cho họ tới đón. Sau đó anh lục soát trên người hai kẻ của phái Hoàng Long đã chết, tìm được một chiếc nhẫn chứa đồ, sau đó rời đi.

Trở về nhà, Tô Tuệ thấy anh không vui thì hỏi: "Tiểu Bình, em sao vậy? Đói không, chị dâu nấu cơm cho em ăn".

Ngô Bình: "Không sao đâu chị dâu, em hơi mệt, muốn ngủ một giấc trước".

Trở về phòng, anh chìm vào suy tư. Chuyện của Trương Định Nhất khiến anh hiểu thế giới này rất tàn khốc, có rất nhiều người muốn g**t ch*t những người hoà hợp khác, tình cảnh bây giờ của anh rất nguy hiểm!

"Trương Định Nhất nói đúng, tiếp theo mình phải khiêm tốn, nếu không sẽ bị kẻ xấu phát hiện. Anh Trương, tôi nhất định sẽ trả thù cho anh!"

Anh lấy chiếc nhẫn chứa đồ kia ra, mở ra thấy bên trong có một số linh thạch và một pháp khí cấp thấp. Anh không có hứng thú gì với pháp khí, lập tức lấy linh thạch ra tu luyện.

Đại đạo ở đây hoàn chỉnh, linh thạch cũng quý giá hơn linh thạch ở Khuyên giới, hiệu quả tu hành tốt hơn nhiều.

Chẳng mấy chốc anh đã hấp thu hết sạch mấy khối linh thạch, chân lực trong cơ thể cuối cùng cũng tăng lên một ít, nhưng vẫn kém xa sức mạnh Xích Minh.

Đúng lúc này, anh cảm nhận được hai luồng thần thức đang tới gần, anh lập tức thu lại khí tức, giả vờ như một người bình thường đang nằm trên giường, không cử động gì. Rất nhanh, thần thức đã quét qua, anh đợi một lát mới đứng dậy.

"Chắc chắn là người của phái Hoàng Long. Thực lực của mình bây giờ giết Địa Tiên không khó, nhưng nhỡ gặp cường giả trên đó thì phiền to. Bỏ đi, nâng cao tu vi trước, đợi đến khi luyện thành Bản Nguyên Kinh tầng hai rồi tới phái Hoàng Long báo thù!"

Sau đó, mỗi ngày Ngô Bình đón Vân Sinh tan học, tiện thể ôn tập lại kiến thức cấp ba, để chuẩn bị thi vào trường đại học của La Phi Phi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4101


Chớp mắt đã qua nửa tháng, hôm nay anh đang ở nhà tu luyện thì La Phi Phi gọi điện thoại tới, nói anh chàng nhà giàu cho mượn tiền muốn gặp cô ấy.

Ngô Bình biết người này, họ Chu, tên Chu Ỷ, bố mẹ khá giàu có. Trong trường những cô gái nào xinh đẹp, anh ta đều đã từng theo đuổi. Nhưng người này rất trăng hoa, ngủ với con gái nhà người ta xong thì mấy ngày sau đã chán, chia tay thay bồ mới.

Chu Ỷ đồng ý cho La Phi Phi mượn hai triệu khiến anh rất bất ngờ. Tuy tên họ Chu này giàu có nhưng cũng không đến mức vung hai triệu để đổi lấy một cô bạn gái. Bình quân số tiền anh ta tiêu cho mỗi cô gái chỉ tầm một trăm nghìn thôi.

Anh tới trường, La Phi Phi đang đứng trước cổng trường đợi anh, cô ấy lo lắng nói: "Tiểu Bình, Chu Ỷ đang ở khách sạn, bảo em qua đó".

Advertisement

Ngô Bình thản nhiên nói: "Trả tiền cho anh ta là được rồi, đừng lo, chúng ta cùng đi".

Hai người tới khách sạn đối diện trường. Tới trước số phòng đã hẹn, nhấn chuông hai giây cửa đã mở, hai gã đàn ông lực lưỡng quan sát Ngô Bình và La Phi Phi ngoài cửa, một gã nói: "Đã bảo cô tới một mình cơ mà?"

Ngô Bình đẩy cửa ra, lạnh lùng nói: "Chu Ỷ đâu, tôi tới trả tiền cho anh ta".

Advertisement

Vừa hay bây giờ anh đang có hai triệu.

Cửa mở ra, Chu Ỷ kia đang ôm một cô gái trẻ trung ngồi trong phòng khách, nghe Ngô Bình nói thì cười nhạt: "Thằng nhóc, tao thiếu hai triệu đó sao? Thứ tao cần là La Phi Phi, mày biết điều thì cút đi, đừng để tao khiến mày chết không toàn thây!"

Ngô Bình bước vào trong, nhìn chằm chằm Chu Ỷ: "Tôi trả hai triệu cho anh rồi, lấy không lấy thì tuỳ. Sau này đừng làm phiền Phi Phi, nếu không tôi sẽ khiến anh phải hối hận đấy!"

Chu Ỷ tức giận, anh ta vỗ bàn: "Đánh nó cho tao!"

Hai gã đàn ông lực lưỡng vừa định ra tay thì đã bị hai quyền của Ngô Bình đánh ngã, sau đó anh bước tới bên cạnh Chu Ỷ đang ngơ ngác, hỏi: "Còn ai không? Hai tên này không đủ cho tôi đánh".

Chu Ỷ vừa kinh ngạc vừa tức giận: "Thằng nhóc, tao chưa từng chịu thiệt bao giờ, mày đợi đấy!"

Ngô Bình vỗ vai anh ta: "Tôi hiểu y thuật, cơ thể anh có bệnh, chút nữa sẽ vừa lạnh vừa nóng, người đau nhức khó chịu. Anh không muốn đau đớn thì tới tìm tôi mua thuốc. Một toa thuốc một triệu, uống liên tục ba ngày sẽ trị khỏi".

Nói xong anh để mặc Chu Ỷ ngơ ngác đứng đó, dẫn La Phi Phi rời đi.

Ra khỏi khách sạn, La Phi Phi lẩm bẩm: "Tiểu Bình, anh làm vậy được không? Nhà họ Chu có thế lực, nhỡ đâu gây rắc rối cho anh thì không hay".

Ngô Bình: "Anh ta không những sẽ không gây phiền phức cho anh mà còn phải tới cầu cứu anh! Phi Phi, em đi học đi".

Đưa La Phi Phi về trường, anh đang định đi thì có mấy người lạ mặt bao vây anh lại, một người hỏi: "Anh tên Ngô Bình phải không?"

Ngô Bình hỏi: "Tôi là Ngô Bình, các anh là ai?"

Đám người này nhìn nhau, một người nói: "Lưu Thế Dũng ở trấn Bạch Dương là do anh đánh đúng không?"

Ngô Bình thản nhiên nói: "Lưu Thế Dũng à? Hắn đánh chết anh trai tôi, nhưng nghe nói sau đó đã bị cảnh sát bắt đi rồi mà".

Một người cười khẩy: "Thằng nhóc, cậu đừng diễn nữa! Đi theo bọn tôi!"

Ngô Bình rất cảnh giác: "Sao tôi phải đi với các anh?"

Người này đưa ra thẻ chứng nhận: "Chúng tôi là ban điều tra chuyên án, nghi ngờ cậu phạm tội giết người, đi theo chúng tôi!"

Ngô Bình thản nhiên nói: "Chuyện không có chứng cứ thì đừng nói bừa".

Người này cười nhạt: "Chúng tôi phá án không cần chứng cứ!"

Ngô Bình đảo mắt, hỏi: "Các anh định làm gì tôi?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4102


Người phụ nữ: "Con đường thứ hai, bọn tôi gặp một chút rắc rối, cậu giỏi đánh nhau như vậy thì cậu đi giải quyết rắc rối này cho bọn tôi".

Ngô Bình: "Giải quyết ai?"

Người phụ nữ: "Một tên điên luyện công đến tẩu hoả nhập ma, võ lực kinh người. Trước đây để bắt ông ta, bọn tôi có đến ba người chết bốn người bị thương. Lần này, bọn tôi lại nhận được tin tức về vị trí của ông ta, chuẩn bị tới truy sát ông ta".

Advertisement

Ngô Bình cười nhạt: "Các người đánh không lại ông ta thì bảo tôi tới chịu chết à?"

Người phụ nữ: "Giết được ông ta thì cậu hết tội. Thậm chí sau này có nhiệm vụ bọn tôi có thể hợp tác với cậu".

Advertisement

Ngô Bình suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Bao giờ xuất phát?"

"Bây giờ", người phụ nữ nói: "Mục tiêu ở gần đây, cậu có hai mươi phút để chuẩn bị".

Ngô Bình không nói thêm gì, xe đã lăn bánh, lái ra ngoài thành. Nửa tiếng sau, xe lái vào một thôn hẻo lánh, trong thôn có một con đường xuyên suốt từ đầu đến cuối thôn, phía Đông thôn là đập chứa nước, thế nên không có đường.

Xe dừng lại trước thôn, người phụ nữ nói: "Bên đập nước có một căn nhà xây bằng gạch đỏ, cậu nhìn là sẽ nhận ra ngay. Mục tiêu đang ở trong đó, cậu vào giải quyết ông ta. Thành công thì cậu có thể đi".

Ngô Bình không vội xuống xe, nói: "Cho tôi xem ảnh của ông ta trước được không, tránh nhầm người khác".

"Không cần đâu. Ông ta là cao thủ, vừa gặp cậu sẽ nhận ra ngay", người phụ nữ từ chối: "Đúng rồi, nếu cậu bị ông ta giết thì tôi sẽ cho người nhà cậu một số tiền".

Ngô Bình gật đầu, chậm rãi đi vào trong thôn.

Mấy phút sau, anh đã tới gần đập nước phía Đông thôn. Quả nhiên ở đây có một ngôi nhà xây bằng gạch đỏ, phía trước buộc một con chó nhà, nó đang lù rù phơi nắng.

Ngô Bình đi về phía căn nhà gạch, con chó nhà sủa tượng trưng vài tiếng nhưng sau đó thì không thèm đếm xỉa tới anh nữa.

Anh đẩy cửa ra, nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang cắt cà rốt và thịt dê trong nhà, xem ra ông ta đang định hầm canh.

Ngô Bình vào nhà, người đàn ông không hề bất ngờ, ông ta hỏi: "Có chuyện gì không?"

Ngô Bình nhìn ông ta, cười nói: "Không có gì, ngửi thấy mùi thịt, cho tôi một bát được không?"

Người đàn ông cười nói: "Được, cậu đợi đi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4103


Ngô Bình: "Tôi phạm tội giết người, đám người này tự xưng là ban điều tra chuyên án gì đó, bảo tôi tới giết ông. Còn nói chỉ cần giết được ông thì tội của tôi sẽ được xoá sạch".

Người đàn ông: "Sao cậu không tin họ?"

Ngô Bình: "Tôi quen biết với những người làm nhà nước, bọn họ không giống, giống đám sát thủ chuyên nghiệp hơn".

Advertisement

Người đàn ông cho rau củ vào nồi xào vài cái, sau đó cho thịt và nước vào, đậy nắp nồi lại: "Bọn chúng là một nhóm chuyên xử lý rắc rối cho người khác, người có thể mời chúng ra tay đều là kẻ quyền quý".

Ngô Bình: "Ông đắc tội với ai à?"

Advertisement

Người đàn ông thản nhiên nói: "Tôi làm quân sư cho người nọ hai mươi lăm năm, bày mưu tính kế, giúp ông ta từng bước có được địa vị ngày hôm nay. Nhưng bây giờ bên cạnh ông ta có một người thông minh hơn giúp ông ta, thế nên ông ta không cần đến tôi nữa. Tôi từ chức về quê, ông ta đã đồng ý rồi, nhưng lại âm thầm phái người tới giết tôi".

Ngô Bình: "Thế thì không nhất thiết phải giết ông đâu nhỉ? Dù sao ông cũng đã theo ông ta nhiều năm như vậy, không có công lao cũng có khổ lao mà".

Người đàn ông nói: "Tôi đã biết quá nhiều bí mật của ông ta, tôi không chết, sao ông ta yên lòng cho được?"

Ngô Bình: "Ông có thể chạy trốn từ đập nước, tôi giúp ông kéo dài thời gian".

Người đàn ông hơi bất ngờ, ông ta nhìn Ngô Bình: "Tôi và cậu mới gặp nhau lần đầu, sao cậu lại giúp tôi?"

Ngô Bình cười nói: "Tôi có hứng thú với bí mật của người kia".

Người đàn ông cười phá lên: "Không trốn được rồi, buổi sáng đã có mấy chiếc chiến thuyền trong đập nước, tôi mà lặn xuống nước thì bọn chúng lập tức dùng cánh quạt ở mũi thuyền để xoáy chết tôi".

Ngô Bình cười nói: "Kỳ lạ, rõ ràng bọn chúng có thể tự giết được ông, sao cứ muốn tôi phải ra tay?"

Người đàn ông trung niên: "Vì cậu là người ngoài cuộc. Cậu giết tôi thì bọn chúng có vô số lý do để giải thích với người ngoài. Người đó cũng sẽ không bị gắn cái danh ác là giết công thần".

Ngô Bình nói: "Ông đáng thương thật đấy. Thế này đi, tôi còn một cách có thể giúp ông giả chết, nhưng ông phải phối hợp với tôi".

Người đàn ông ngẩn người: "Có thể giả chết sao?"

Ngô Bình gật đầu: "Đúng vậy, sau khi giả chết, tôi có thể khiến ông sống lại, hơn nữa còn không làm hại đến cơ thể".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4104


Người đàn ông gật đầu: "Cảm ơn, nếu tôi không chết thì sau này cái mạng này là của cậu".

Ngô Bình cười: "Sẽ hơi đau đấy", nói rồi anh giơ tay điểm vài huyệt trên người ông ta.

Bỗng chốc, người đàn ông không còn chút khí tức nào, cơ thể mềm oặt, nằm xuống đất.

Advertisement

Anh vứt thi thể người đàn ông sang bên cạnh rồi nhìn nồi canh thịt dê. Sau đó anh ra khỏi nhà, vẫy tay với đám người ở phía Tây thôn.

Xe lái tới, người phụ nữ dẫn theo mấy tên thuộc hạ tới kiểm tra, lúc thấy ông ta đã tắt thở, không còn nhịp tim và biểu hiện sống nào thì người phụ nữ cười hỏi: "Sao cậu giết được ông ta?"

Advertisement

Ngô Bình: "Đánh vài chưởng. Công phu của người này cũng tạm, không lợi hại như cô nói".

Người phụ nữ cười: "Khá lắm. Cậu đào một cái hố trong sân rồi chôn ông ta đi".

Ngô Bình: "Chuyện của tôi xong rồi chứ?"

Người phụ nữ: "Đúng vậy, từ bây giờ chuyện cậu giết người đã được xoá sạch dấu vết".

Ngô Bình cười nói: "Thế thì tốt. Trong nồi vẫn đang nấu một ít thịt dê, tôi ăn xong rồi mới đi, các vị đi thong thả".

Người phụ nữ nhìn anh một cái, nở nụ cười quái dị rồi cả đoàn người lên xe rời đi.

Xe lái đi được một đoạn, tài xế nói: "Chị đại, thằng nhóc này còn chưa biết đã bị chị hạ độc luôn cơ".

Người phụ nữ vứt điếu thuốc dành cho phụ nữ ra ngoài cửa sổ, nói: "Cậu ta còn sống được ba tiếng nữa, chúng ta không cần đợi đâu, đi luôn đi".

Xe đi xa, Ngô Bình điểm vài huyệt trên cơ thể người đàn ông trung niên, ông ta mở trừng mắt, hít sâu vào một hơi rồi từ từ ngồi dậy.

Ông ta nhìn Ngô Bình: "Cảm ơn đã cứu mạng!"

Ngô Bình: "Người phụ nữ kia rất ác độc, thuốc cô ta hút có kịch độc, nếu tôi không thể giải được độc thì chỉ còn sống chưa tới ba tiếng đồng hồ nữa thôi".

Người đàn ông trung niên hoảng hốt: "Cậu có thể giải được không?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4105


Gia Cát Tinh: "Nếu cậu có khả năng giết được bọn chúng thì tôi có thể dẫn cậu tới sào huyệt của chúng, giải quyết trọn ổ chúng luôn".

Ngô Bình cười nói: "Những người thông minh như các anh đều bạo lực vậy à?"

Gia Cát Tinh thản nhiên nói: "Bạo lực luôn là thủ đoạn làm việc hiệu quả nhất".

Advertisement

Ngô Bình suy nghĩ: "Được. Chúng ta ăn thịt trước đã, sau đó tôi luyện công một chút rồi chúng ta tới tìm bọn họ".

Chẳng mấy chốc nồi canh thịt dê đã hết, tay nghề của Gia Cát Tinh rất khá, anh ăn được hai bát, con chó nhà cũng ăn được một bát to.

Advertisement

Ăn xong, Ngô Bình ngồi xếp bằng tu luyện bên đập nước. Anh cảm thấy mình sắp khôi phục được Xích Minh Bản Nguyên Kinh tầng hai rồi. Quả nhiên, khoảng ba tiếng đồng hồ sau, năng lượng tồn trữ trong cơ thể đồng loạt phóng ra, sức mạnh Xích Minh hoà vào cơ thể và tinh thần của anh, mỗi một tế bào đều tràn ngập sức mạnh Xích Minh!

Lại qua một tiếng nữa, Ngô Bình mở mắt ra, cười một tiếng dài: "Cảm giác có võ lực mạnh thật tốt!"

Gia Cát Tinh cũng đã nhận ra gì đó, ông ta hỏi: "Cậu Ngô, tu vi của cậu hình như đã tiến bộ rất nhiều?"

Ngô Bình cười đáp: "Bây giờ, ngay cả khi gặp một Thiên Tiên, tôi cũng dám đấu tay đôi".

Gia Cát Tinh hai mắt sáng lên: "Nếu đã như vậy thì phải lập tức hành động, diệt trừ tổ chức sát thủ này".

Ngô Bình: "Sào huyệt của bọn chúng nằm ở thành phố này sao?"

Gia Cát Tinh: "Tôi biết rất rõ đám người này, sau khi hành động, bọn chúng sẽ ở lại thành phố của địa phương nghỉ ngơi vài ngày. Nếu tôi đoán không sai, bọn chúng hẳn là đang ở trong sào huyệt tạm thời này".

Ngô Bình: "Gia Cát Tinh, anh từng thấy qua tiên nhân ở thế giới này sao?"

Gia Cát Tinh: "Đúng vậy. Nhưng tiên nhân bình thường rất ít quan tâm đến chuyện trong thiên hạ. Họ cao cao tại thượng và coi chúng ta như những con kiến".

Ngô Bình: "Người anh thấy là Địa Tiên hay là Thiên Tiên?"

Gia Cát Tinh đáp: "Tôi từng thấy qua một vài Địa Tiên, cũng từng thấy qua Thiên Tiên. Tôi không nhìn rõ dung mạo của Thiên Tiên vì cách rất xa, nhưng có thể cảm nhận được khí tức đáng sợ của họ”.

Ngô Bình: "Thiên Tiên thật sự rất mạnh, cho dù muốn tới gần bọn họ thôi cũng khó”.

Sau vài câu chuyện phiếm, Ngô Bình mượn một chiếc xe máy trong làng, chở Gia Cát Tinh ra khỏi làng và đi lên thành phố.

Xe máy dừng ở phía sau một tòa chung cư, Gia Cát Tinh nói: "Nếu không có gì đặc biệt, bọn họ hẳn là ở lầu ba”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4106


Ngô Bình liếc nhìn lên tầng ba và chỉ với một cái nhún nhẹ, anh đã vào được tầng ba qua một cửa sổ. Vừa đi vào, anh phát hiện đây là phòng tắm, mở cửa ra là một phòng khách lớn, người phụ nữ lúc trước cùng thuộc hạ đang nói chuyện trong phòng khách.

Tiếng bước chân làm cả bọn giật mình quay lại. Khi nhìn thấy Ngô Bình, người phụ nữ đột ngột ngồi dậy và hét lên: "Cậu vẫn chưa chết?"

Ngô Bình bình thản đáp: “Độc của cô không giết được tôi”, vừa nói, anh vừa đi thẳng về phía bọn bọ.

Advertisement

Hai kẻ nhặt súng lên, chĩa họng súng đen ngòm về phía Ngô Bình, lạnh lùng nói: "Đừng nhúc nhích!"

Ngô Bình phất tay một cái, súng trong tay bọn họ vặn vẹo biến dạng khiến bọn họ sợ hãi ném xuống đất.

Advertisement

Người phụ nữ cau mày nói: "Xem ra chúng tôi đã đánh giá thấp cậu rồi!"

Ngô Bình đáp: "Xin lỗi, nhưng hôm nay các người nhất định phải chết”, nói xong, anh tung chưởng lên không trung, một chưởng ấn màu đỏ thẫm bao trùm cả căn phòng, lao về phía đám người kia.

"Bùm bùm bùm!"

Đám người này thậm chí còn không kịp phản ứng thì đã bị nổ tung, cả căn phòng be bét máu thịt, mùi hôi tanh nồng nặc xộc lên.

Sau khi giết những kẻ này, Ngô Bình quay trở lại chỗ cũ. Anh nhảy lên xe máy, khởi động xe và quay về biệt thự Ngư Châu.

Thấy khách đến nhà, Tô Tuệ nhanh chóng mang trái cây ra để tiếp đãi. Có điều, Gia Cát Tinh lúc này không có tâm trạng để ăn, nói: "Một khi đám người này chết, người kia nhất định sẽ tiếp tục điều tra, rất có khả năng sẽ tra được tới cậu”.

Ngô Bình: "Tôi nhất định phải kín tiếng, càng ít lộ liễu càng tốt, cho nên tôi rất có hứng thú với chủ cũ của anh. Giờ anh hãy nói về người đó đi”.

Gia Cát Tinh gật đầu, lập tức giải thích ngắn gọn về đối phương.

Người đàn ông này tên là Trương Quán Hầu, lúc hai mươi tuổi vẫn là một chàng trai nghèo ở nông thôn, nhưng ông ta đẹp trai bẩm sinh, vì vậy được một cô gái giàu có yêu mến và kết hôn với cô gái này. Mười năm ở nhà giàu, ông ta đã mở rộng tài sản của gia đình này lên gấp ba mươi lần, đồng thời thâu tóm mọi tài sản.

Năm thứ mười một, vợ và bố mẹ vợ của ông ta cùng chết trong một vụ tai nạn giao thông.

Năm thứ hai sau khi vợ qua đời, ông ta kết hôn với con gái của một chính trị gia. Với sự giúp đỡ của Trương Quán Hầu, bố vợ ông ta đã lên tới đỉnh cao và hiện là một trong số ít chính trị gia lẫy lừng trong nước. Mà Trương Quán Hầu cũng càng làm càng lớn, có được rất nhiều tài nguyên độc quyền, trở thành đại gia hàng đầu cả nước.

Cuối cùng, Gia Cát Tinh nói: "Trương Quán Hầu năm nay năm mươi tám tuổi, sức khoẻ có vấn đề nên càng ngày càng làm chuyện kỳ quái, thậm chí bắt đầu theo đuổi trường sinh bất lão”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4107


Ngô Bình: "Nơi này có lẽ không nhiều cao thủ thực sự. Mà ví dụ như có thần tiên hay chân tiên thì tôi cũng có đủ sức mạnh rút lui an toàn”.

Gia Cát Tinh gật đầu: "Được! Chúng ta chuẩn bị đi, hai ba ngày nữa gặp Trương Quán Hầu!"

Ngô Bình: "Anh định dùng thủ đoạn gì để tiếp cận ông ta?"

Advertisement

Gia Cát Tinh nói: “Trương Quán Hầu ba ngày một lần sẽ đến chùa Xuân Thu ở kinh đô uống thuốc luyện khí để nâng cao thể chất và kéo dài tuổi thọ. Chỉ cần chúng ta đến chùa Xuân Thu, nhất định sẽ gặp Trương Quán Hầu. Đến lúc đó cậu có thể sớm lẻn vào, tìm một chỗ trốn, chờ Trương Quán Hầu xuất hiện”.

Ngô Bình: "Tốt!"

Advertisement

Gia Cát Tinh nói: “Cậu Ngô, nếu cậu cần tiền thì tôi có rất nhiều, xin cậu tùy ý sử dụng”.

Ngô Bình cười hỏi: "Anh có bao nhiêu tiền?"

Gia Cát Tinh: "Tôi làm việc cho Trương Quán Hầu mấy chục năm, còn có mấy chục tỷ tiền gửi. Số tiền này đều ở ngân hàng tư nhân nước ngoài, chỉ cần cậu cần, tôi gọi một cuộc điện thoại là có thể chuyển tiền sang cho cậu”.

Ngô Bình: "Tôi hiện tại không có nhiều chỗ để tiêu tiền. Thế này thì sao, anh chuyển hai trăm triệu cho tôi trước có được không?”

Gia Cát Tinh lập tức gọi điện, trong vòng mười phút, tài khoản của Ngô Bình đã nhận được tin nhắn, anh cười nói: "Số tiền chuyển khoản lớn như vậy, tôi sợ họ sẽ kiểm tra”.

Gia Cát Tinh: "Việc đó không phải lo, tôi chuyển tiền dưới danh nghĩa giao dịch".

Sau đó, Ngô Bình sắp xếp cho Gia Cát Tinh ở khách sạn đối diện, dùng chứng minh thư của La Phi Phi để nhận phòng. Sau đó, anh đến trường đón La Phi Phi.

Vừa bước vào lớp, anh liền nhìn thấy một nam sinh ngồi bên cạnh La Phi Phi, cười nói với cô. La Phi Phi mất kiên nhẫn và quay mặt đi để đọc sách.

Ngô Bình đi tới ngồi xuống bên cạnh nam sinh, vỗ vai cậu ta hỏi: "Tôi cho phép cậu ngồi đây chưa?"

Nam sinh quay mặt sang, nhướng mày: "Anh là ai?"

Ngô Bình nắm lấy cổ tay nam sinh, dùng sức một chút mà khiến cậu ga đau đến đổ mồ hôi đầm đìa, hét lớn: “Buông ra!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4108


Nam sinh sợ đến mức bắt đầu cắm đầu chạy. Kì lạ là khi cậu ta chạy, cơn ngứa biến mất. Tuy nhiên, chạy được vài bước thì khắp người cậu ta nóng ran, đến sân vận động, cậu phải cởi hết quần áo ra vì như vậy cậu mới thấy thoải mái.

Do đó, cảnh tượng một nhóm bảo vệ và giáo viên trong sân vận động đuổi theo một học sinh không mặc quần áo đang chạy lung tung ngay lập tức thu hút nhiều người xem.

Sau khi dạy dỗ nam sinh làm phiền La Phi Phi Ngô Bình mỉm cười và nói: "Phi Phi, ngày mai chúng ta cùng đến nhà em nhé?"

Advertisement

La Phi Phi mỉm cười đáp: "Được! Vừa hay là ngày mai nhà em có một bữa tiệc, ông và bà cũng ở đó”.

Ngô Bình: "Thật sao? Vậy anh phải chuẩn bị vài món quà mới được”.

Advertisement

La Phi Phi: "Không cần cầu kì đâu, chỉ một món quà là được rồi”.

Ngô Bình: "Sao làm thế được? Đây là lần đầu ra mắt của anh, vì vậy cần trịnh trọng chút mới được".

La Phi Phi nói: "Được, vậy em nghe anh”.

Đêm đó, Ngô Bình vẫn tu luyện. Ngày hôm sau, anh và La Phi Phi sẽ đến nhà cô ấy.

Bố của La Phi Phi tên là La Phổ và mẹ là Nhiếp Anh. Gia đình họ gia cảnh rất tốt, hơn nữa La Phi Phi lại xinh đẹp nên có thể tìm được một người bạn trai rất tốt theo điều kiện của mình.

Nhưng La Phi Phi lại yêu Ngô Bình, điều này khiến La Phổ lo lắng đến bạc tóc. Ông ấy đã gặp riêng Ngô Bình vài lần và đề nghị anh chia tay La Phi Phi.

Ngô Bình đương nhiên không nhượng bộ, ngay cả khi bị La Phổ đe dọa, anh vẫn nói không. Cuối cùng, La Phổ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc gây áp lực lên La Phi Phi.

Sáng sớm, Ngô Bình đến cửa hàng ô tô trước, mua một chiếc SUV trị giá hơn một triệu tệ. Sau đó họ còn cùng nhau đi mua quà, đến hơn mười một giờ mới đến nhà họ La.

Nhà La Phổ có ba anh em, ông ấy là thứ hai. Nhưng xét về trình độ phát triển, bất luận là anh cả hay em út đều có địa vị xã hội cao hơn La Phổ.

Trong số đó, người con thứ ba kinh doanh và có tài sản ròng hàng chục triệu. Người anh cả thì làm quan, giờ đã là trưởng phòng, nắm trong tay quyền lực rất lớn.

Trong khi đó, La Phổ là một người rất ham đọc sách, đang giảng dạy tại một trường đại học nhưng thu nhập của ông ấy không cao. Hơn nữa, vợ ông ấy xuất thân không tương xứng với vợ của anh trai và em trai mình.

Bố của La Phổ là một người truyền thống, vì vậy ông coi thường con trai thứ hai của mình. Không chỉ vì La Phổ không thành đạt bằng anh em mình mà còn bởi ông ấy chỉ sinh con gái mà không sinh được con trai.

Nhà họ La hàng quý đều họp mặt, luân phiên tổ chức tại nhà ba người con trai. Lần này, vừa vặn là ở nhà La Phổ. Ông cụ La, anh cả, chú ba và cả những người khác trong gia tộc đều tới.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4109


Mọi người đang ngồi trò chuyện trong phòng khách, ông cụ La hỏi: "La Phổ, Phi Phi đâu? Con bé không ở nhà à?"

La Phổ vội vàng nói: "Bố, dạo này Phi Phi khá bận với kỳ thi. Nhưng con đã nói với nó rồi, nó nói sẽ đến ngay”.

Con gái của chú La Phi Phi, một cô gái với mái tóc gợn sóng cong môi nói: "Chú hai, không phải Phi Phi lại trượt môn nữa nên không dám về nhà đấy chứ?"

Advertisement

Người nói chuyện là cô con gái út của chú, tên là La Hạnh.

Nhiếp Anh vừa bưng đến hai đĩa trái cây sấy khô. Bà ấy nghe cháu chồng nói vậy thì lập tức không vui, thẳng thừng nói: “Mặc dù điểm của Phi Phi nhà bác chỉ ở mức trung bình nhưng con bé vẫn rất nghiêm túc trong học tập. Nếu không thì nó đã không vượt qua kỳ thi đại học rồi”.

Advertisement

Những lời của Nhiếp Anh khiến cô gái vừa nói cảm thấy rất khó chịu. Điểm thi đại học của cô ta thực sự không bằng La Phi Phi nên đang học ở một trường cao đẳng. Nhiếp Anh này rõ ràng đang chế giễu cô.

Dì ba là một phụ nữ trung niên có làn da trắng nõn, thân hình đầy đặn, dì cười “he he” nói: “Con gái ấy mà, điểm tốt hay kém không quan trọng, sau này con gái ai cũng sẽ kết hôn. Hạnh Nhi không vào được trường tử tế nào, nhưng bạn trai của nó rất giỏi. Hạnh Nhi, hãy nói cho mọi người biết bạn trai của con làm gì”.

La Hạnh cười nói: "Anh ấy tên là Hứa Lượng, cha mẹ anh ấy kinh doanh lớn, tài sản trị giá mấy chục triệu. Anh ấy hiện đang điều hành một công ty mỗi năm lãi hàng triệu tệ”.

Dì ba cười nói: "Thằng nhóc này có triển vọng thật đấy. Các cháu gái, tìm bạn trai nhất định phải sáng mắt ra. Không thể tìm những kẻ ở dưới đáy xã hội, học thức không có mà bản lĩnh cũng không nốt”, dì ba vừa nói vừa liếc xéo Nhiếp Anh.

Những lời này đã đánh trúng gót chân Ashin của Nhiếp Anh. Điều khiến bà ấy xấu hổ nhất chính là người bạn trai mà La Phi Phi của bà đã kết giao.

Lúc này, Nhiếp Anh cảm thấy lồng ngực như nghẹn lại, muốn nói gì đó phản bác nhưng lại không tìm được lời nào để phản bác.

Vừa lúc đó, chuông cửa vang lên.

La Phổ vội vàng mở cửa, và ngay khi cửa mở ra, La Phi Phi và Ngô Bình bước vào.

“Chào chú, chào cô”, Ngô Bình mỉm cười chào hỏi, trên tay cầm theo rất nhiều quà tặng.

Thấy người tới là Ngô Bình, La Phổ sắc mặt không tốt, tiến lên một bước, thấp giọng hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"

La Phi Phi vội vàng ôm lấy cánh tay anh, nũng nịu nói: "Bố, sao bố có thể hỏi như vậy, Tiểu Bình tới thăm bố. Bố nhìn xem, anh ấy mua nhiều quà như vậy. Còn có loại trà mà bố thích nữa”.

Vì sự có mặt của người nhà, La Phổ không thể nổi giận, đành phải để Ngô Bình vào.

Cô cả nhìn Ngô Bình cười nói: "Đây là bạn trai của Phi Phi sao?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4110


Ngô Bình cười nói: "Cô à, con nghe Phi Phi nói cô đang dùng mỹ phẩm của nhãn hiệu này. Con không hiểu nhiều nên đã mua bộ tốt nhất của họ”.

Nhiếp Anh ngay lập tức cảm thấy Ngô Bình không quá khó chịu nữa, bà ấy nói "ừm" và cầm một chiếc túi khác lên xem. Chiếc túi này, bà ấy cũng nhận ra, là của một thương hiệu nổi tiếng quốc tế, giá của nó là hơn tám mươi nghìn tệ.

La Phi Phi: "Mẹ, con biết túi của mẹ đã lâu không thay, nên con cùng Tiểu Bình chọn cái này, mẹ có thích không?"

Advertisement

Nhiếp Anh vội vàng nói: "Phi Phi, những thứ này quá đắt, Ngô Bình lấy tiền từ đâu?"

Ngô Bình cười nói: "Cô ơi, nhà máy của gia đình cháu di dời, được đền bù mấy trăm căn nhà và mấy chục triệu tiền mặt, tiêu ít tiền này cũng chẳng là gì”.

Advertisement

Mọi người đều bị sốc, cái gì? Được đền bù hàng trăm căn nhà, hàng chục triệu tiền mặt? Thằng nhóc này nói bậy bạ!

Ngô Bình nói điều này để giải thích nguồn gốc của số tiền trong tay. Dù sao nhà họ La cũng không biết nhiều về anh lắm. Cho nên dù anh nói nhà mình có một nhà máy thì những người này cũng không tra ra được.

La Phổ cũng rất ngạc nhiên, ông ấy nói: "Ngô Bình, nhà cậu có nhà máy sao?"

Sự nghi ngờ của ông ấy không phải là không có lý, dù sao gia đình Ngô Bình trước đây cũng nghèo, anh chưa bao giờ nói về nhà máy gì cả.

Ngô Bình giải thích: "Vâng chú, nhà máy của gia đình cháu đã ngừng hoạt động cách đây năm năm và đang trong tình trạng bỏ hoang. Tuy nhiên, trên huyện phát triển bất động sản ở đó, tình cờ thu hồi đất nhà máy của gia đình cháu”.

La Phổ "ồ" lên một tiếng và hỏi: "Được đền bù hàng trăm ngôi nhà, giá nhà của cậu cũng không rẻ phải không?"

Ngô Bình: "Không sai. Những căn nhà này có thể trị giá khoảng một trăm triệu tệ”.

Mọi người đưa mặt nhìn nhau thất thần, chàng trai này chính là thiếu gia nhà giàu!

Nhiếp Anh mời Ngô Bình vào phòng khách ngồi, bà ấy cười nói: "Ngô Bình, để tôi giới thiệu với cậu, đây là ông nội của Phi Phi..."

Sau một số lời giới thiệu, không ai dám đánh giá thấp Ngô Bình, ngay cả ông cụ La cũng rất lịch sự.

Ngô Bình lúc này mới nghĩ tới điều gì đó, nói: "Ông nội, nghe nói ông thích thờ Phật, nên cháu đặc biệt mua cho ông một tượng Phật bằng vàng, cháu sẽ khiêng lên”.

Ông cụ sửng sốt, cái gì mà Phật vàng? Ông ấy run rẩy hỏi: “Tượng Phật vàng nặng bao nhiêu?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4111


Ngô Bình đưa tay ấn vào bức tượng đồng, sức mạnh Xích Minh tác động lên bức tượng đồng, khiến các nguyên tử đồng thay đổi và dần dần biến thành các nguyên tử vàng. Không khí xung quanh tụ lại và thúc đẩy sự biến đổi của đồng.

Trong khoảng hai phút, tượng Phật bằng đồng biến thành một tượng Phật bằng vàng ròng, và đó là vàng ròng có độ tinh khiết gần 100%!

Ngô Bình khiêng tượng Phật vàng lên lầu, mỗi bước anh đi, sàn nhà khẽ rung chuyển.

Advertisement

Khi anh trở lại nhà họ La lần nữa, mắt người nhà họ La suýt nữa nhảy ra ngoài khi nhìn thấy bức tượng Phật bằng vàng sáng chói.

Ngô Bình cẩn thận đặt nó lên chiếc bàn gỗ chắc chắn, cười nói: "Ông nội, ông xem có thích không”.

Advertisement

Ông cụ La nhanh chóng đứng dậy, dùng cả hai tay đỡ nó. Tượng Phật thực sự nặng tới mấy trăm cân nên ông ấy không thể nhấc nổi!

Ông ấy xúc động nói: “Tiểu Bình, món quà này đắt quá, ông không nhận được”.

Ngô Bình cười nói: "Ông nội, ông là ông nội của Phi Phi, cũng giống như ông nội của cháu vậy. Đây là chút lòng hiếu thảo của cháu và Phi Phi, xin ông hãy nhận lấy”.

La Phổ cũng sửng sốt, sờ sờ tượng Phật, ho khan một tiếng hỏi: "Ngô Bình, tượng Phật vàng này nặng bao nhiêu? Có phải tốn nhiều tiền lắm không?"

Ngô Bình cười nói: "Khoảng một trăm sáu mươi cân”.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, một trăm sáu mươi cân thì riêng giá vàng đã hơn tám mươi triệu. Nếu tính cả giá gia công thì nói trăm triệu cũng không quá!

Nhìn thấy con rể tương lai sắp đưa món quà trăm triệu cho bố vợ, Nhiếp Anh không thể ngồi yên, vội nói: “Tiểu Bình, thật ra chú La của con cũng sùng bái đạo Phật..."

Ngô Bình ngay lập tức nói: "Vậy thì hay quá. Hôm sau, con cũng sẽ tặng chú một tượng Phật vàng”.

Gia đình anh cả và chú ba của nhà họ La sắp phát điên rồi, không phải nói tượng Phật này một hai trăm triệu sao? Làm sao có thể cho đi hàng trăm triệu một cách tùy tiện như vậy? Có phải Ngô Bình vẫn chưa thể hiện hết tài lực của mình?

Ngay cả La Phổ cũng nghĩ đến điểm này, và ông ấy đang nghĩ xem nên hỏi như thế nào. Lúc này, Ngô Bình đưa thẻ ngân hàng cho Nhiếp Anh, cười nói: "Cô, vì cháu mà gia đình mình đã bị bàn ra tán vào rất nhiều. Cháu cũng đã khiến cô chú lo lắng. Số tiền này là tiền tiêu vặt mà cháu và Phi Phi biếu cô chú. Cũng không nhiều lắm, chỉ mười triệu thôi, chú thích mua gì cũng được ”.

La Phổ vội vàng nói: "Tiểu Bình, số tiền này chú không thể nhận được. Cháu và Phi Phi vẫn còn trẻ, có rất nhiều việc phải dùng đến tiền”.

Ngô Bình: "Chú, chú đừng khách sáo, cháu và Phi Phi không thiếu tiền”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4112


Khi anh rời khỏi nhà họ La, La Phi Phi tiễn anh ra cửa.

Đi xuống lầu, La Phi Phi trợn mắt nhìn anh, hỏi: "Không phải anh mua tượng đồng sao? Làm sao biến thành vàng được vậy?"

Ngô Bình cười và nói: "Vốn dĩ nó là vàng, nhưng em không biết đó thôi”.

Advertisement

La Phi Phi: "Cho ông nội em một trăm triệu, anh thực sự rất hào phóng”.

Ngô Bình: "Anh nghe em nói ông nội không coi trọng bố em lắm, cũng không yêu thương em như những đứa cháu gái khác. Bây giờ anh tặng ông ấy một tượng Phật vàng, ông ấy tương lai sẽ ưu ái em hơn. Anh sẽ không bao giờ để cho em phải chịu thiệt thòi nữa”.

Advertisement

La Phi Phi vô cùng hạnh phúc, cô mỉm cười nói: "Tiểu Bình, em cảm thấy khoảng thời gian này giống như một giấc mơ vậy”.

Ngô Bình mỉm cười và nói: "Trong tương lai, giấc mơ của em sẽ còn đẹp hơn thế này”.

La Phi Phi nhào vào lòng anh, nhẹ nhàng nói: "Thật ra, anh không cần giàu có thì chúng ta vẫn có thể ở bên nhau, chỉ cần bình yên là được rồi”.

Ngô Bình đáp: "Chúng ta không chỉ sống bình yên mà còn có thể sống tiêu diêu tự tại. Phi Phi, sắp tới anh phải rời đi vài ngày. Nếu anh không ở đây, em phải chăm chỉ học hành đấy nhé".

La Phi Phi hoảng sợ: "Tiểu Bình, anh đi đâu vậy?"

Ngô Bình: "Lâu lắm mới gặp được một người bạn, đến nơi anh sẽ gọi cho em”.

La Phi Phi bĩu môi: "Anh không thể đưa em đến đó cùng sao?”

Ngô Bình cười nói: "Tạm thời thì chưa được”.

La Phi Phi khẽ thở dài: "Vậy được”.

Sau khi tạm biệt La Phi Phi, Ngô Bình lái xe về nhà.

Anh đưa cho chị dâu Tô Tuệ một cuốn sổ tiết kiệm, trong đó có hai mươi triệu nhân dân tệ. Số tiền này đủ để chị dâu sống thoải mái đến cuối đời. Ngoài ra, anh còn gọi cháu trai của mình đến và nói chuyện với cậu ấy rất lâu.

Vân Sinh không còn trẻ nữa, cậu ấy rất hiểu chuyện, không ngừng gật đầu khi nghe Ngô Bình nói.

Ngày hôm sau, Ngô Bình đến khách sạn, nhìn thấy Gia Cát Tinh, anh nói: "Hãy chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta sẽ rời đi trong đêm”.

Gia Cát Tinh cảm thấy có chút kỳ lạ: "Cậu Ngô, sao lại là ban đêm?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4113


Ngô Bình cười đáp: "Rồi anh sẽ biết”.

Ngô Bình tu luyện cả ngày, đến khi trời tối, anh và Gia Cát Tinh đến ban công, dưới chân họ hình thành một đám mây đỏ và họ bay lên.

Gia Cát Tinh vô cùng kinh ngạc, lẩm bẩm nói: "Thần tiên, việc này chỉ có thần tiên mới làm được!"

Advertisement

Ngô Bình: "Kỳ thực, với khả năng của tôi bây giờ, có gọi là thần tiên cũng không sai. Gia Cát tiên sinh, đứng vững nhé”, anh nói xong, tốc độ di chuyển của họ đột nhiên tăng nhanh, biến thành một đạo hồng quang bay về phía thủ đô.

Cả hai hạ cánh gần chùa Xuân Thu ở thủ đô. Có một khách sạn ở đây, cách chùa Xuân Thu hơn mười dặm, vì vậy họ đặt phòng ở trong khách sạn này.

Advertisement

Ngay khi đến đó, Ngô Bình bắt đầu ngồi thiền. Trời vừa sáng, anh hỏi: "Khi nào Trương Quán Hầu sẽ đến chùa Xuân Thu?"

Gia Cát Tinh: "Có lẽ là ngày kia”.

Ngô Bình: "Tối nay tôi sẽ đi thăm dò trước".

Gia Cát Tinh: "Cậu hãy cẩn thận một chút, chủ nhân chùa Xuân Thu cũng là cao nhân”.

Ngô Bình hờ hững đáp: "Không sao đâu”.

Nói xong, anh bay đi.

Vài phút sau, anh xuất hiện trong hoa viên của chùa Xuân Thu. Anh đi trong bóng tối và dạo quanh chùa Xuân Thu vào đêm hôm đó. Quả thật có hai người tu vi khá cao trong chùa, nhưng họ vẫn không thể phát hiện ra Ngô Bình.

Sáng sớm hôm sau, anh lại lẻn vào chùa Xuân Thu rồi nấp sau pho tượng.

Nơi này rất ít được quét dọn và kiểm tra, bụi bặm bám rất nhiều nên ở đây tương đối an toàn.

Lúc bình minh, anh nghe thấy ai đó vào chùa để dọn dẹp và nói chuyện.

Mười giờ sáng, có tiếng bước chân dồn dập, từ trong phòng truyền ra giọng nói của thầy chùa: "Ông Trương!"

Sau đó giọng của một người đàn ông trung niên vang lên: "Thầy Vân, chiều nay tôi có chút việc, xin hãy nhanh lên một chút”.

Thầy Vân đáp: "Được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4114


Sau khi quan sát một lát, anh im lặng đáp xuống. Ngay khi anh đáp xuống phía sau cao thủ kia, người kia đột nhiên quay lại và tung chưởng tấn công anh.

Ngô Bình không né tránh, để cho cao thủ kia đánh mình. Sức mạnh Xích Minh dội lại khiến cánh tay của người đàn ông bị gãy với một tiếng "cạch", anh ta choáng váng ngất đi.

Trương Quán Hầu đột nhiên mở mắt ra, ngay khi ông ta định mở miệng nói, khuôn mặt Ngô Bình đã đến gần, đôi mắt anh đỏ rực. Khoảnh khắc tiếp theo, ý thức của ông ta bắt đầu mơ hồ và nhanh chóng bị Ngô Bình kiểm soát.

Nửa canh giờ sau, anh nói: "Trương Quán Hầu, từ nay về sau, tôi là chủ nhân của ông. Ông phải vô điều kiện phục tùng mệnh lệnh của tôi, trung thành với tôi”.

Advertisement

Trương Quán Hầu nói: "Vâng, chủ nhân”.

Nói xong, ông ta đứng dậy đi tới trước mặt cao thủ bị thương, dùng dao găm đâm vào tim anh ta. Sau đó, ông ta giải thích: "Chủ nhân, như vậy sẽ không có người nghi ngờ chủ nhân nữa”.

Advertisement

Ngô Bình: "Đúng vậy. Ông cứ nói tôi là cao thủ núp trong bóng tối bảo vệ ông. Còn người này bị kẻ thù của ông mua chuộc để giết ông, nhưng tôi đã kết liễu hắn”.

Trương Quán Hầu: "Quả là một lý do hoàn hảo”.

Ngô Bình: "Thầy Vân một lát nữa sẽ trở lại, chúng ta trở về chỗ của ông trước, sau đó ông hãy dùng Gia Cát Tinh”.

Trương Quán Hầu mặc dù đã bị kiểm soát, nhưng trí tuệ của ông ta vẫn không giảm sút. Ông ta hỏi ngay: "Chủ nhân, Gia Cát Tinh vẫn còn sống sao?"

Ngô Bình: "Gia Cát Tinh chưa chết, hiện tại là người của tôi”.

Trương Quán Hầu: "Tôi có một quân sư bên cạnh. Túc trí đa mưu không thua Gia Cát Tinh lại không có tâm cơ nên dễ dàng kiểm soát hơn”.

Ngô Bình: "Người đó có thể giữ lại”.

Không lâu sau, thầy Vân trở lại và hơi sốc khi nhìn thấy xác chết trên mặt đất.

Trương Quán Hầu bình thản nói: "Thầy Vân, đừng hoảng sợ. Người này là một kẻ phản bội và đã bị người của tôi kết liễu. Hãy cho người xử lý cái xác. Tôi còn có một số việc phải làm, chúng tôi sẽ đi trước”.

Sau khi rời khỏi chùa Xuân Thu, đoàn xe đi xuống núi. Khi đi ngang qua khách sạn, Ngô Bình gọi Gia Cát Tinh lên xe, họ cùng nhau đến biệt thự Quán Thiên, nơi ở của Trương Quán Hầu.

Biệt thự Quán Thiên này là nơi ở của Trương Quán Hầu, biệt thự này rất rộng, bên trong có ba ngọn đồi, trồng rất nhiều loại hoa và cây lạ. Trong số đó, Trương Quán Hầu sống trên một ngọn đồi ở giữa.

Khi tới đây, Ngô Bình cảm thấy nơi đây được xây dựng như một cung điện, Trương Quán Hầu này quả là biết hưởng thụ.

Đến một tòa nhà cổ, Trương Quán Hầu yêu cầu những người còn lại lui xuống, chỉ còn lại Ngô Bình và Gia Cát Tinh ở lại.

Trương Quán Hầu: "Mệnh lệnh của chủ nhân là gì?"

Ngô Bình: "Trương Quán Hầu, mọi người đều nói ông rất có quyền lực, cho nên tôi giao cho ông làm một số việc”.

Trương Quán Hầu: "Chủ nhân, xin cứ nói”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4115


Ngô Bình: "Tôi đang ở cảnh giới Thiên Tiên. Nhưng sau khi đột phá, tôi sẽ ở cảnh giới Chân Tiên, thậm chí là cao thủ Đại La”.

Trương Quán Hầu: "Thật đáng ngưỡng mộ. Với sức mạnh như vậy, chủ nhân chắc chắn sẽ có thể thống trị thiên hạ”.

Ngô Bình cười đáp: "Tôi không quan tâm đến việc thống trị thiên hạ, tôi chỉ muốn yên lặng tu luyện mà không bị người khác quấy rầy”.

Trương Quán Hầu suy nghĩ một lúc: "Điều này thì dễ thôi. Trong tương lai, tôi sẽ rời khỏi ngọn núi này, nhường lại nó làm chỗ tu luyện cho chủ nhân”.

Advertisement

Ngô Bình: "Cái đó thì không cần, tôi lúc trước đã nói rồi, chỉ cần giúp tôi tìm kiếm thật nhiều tài nguyên tu luyện”.

Trương Quán Hầu: "Vâng, tôi đã hiểu”.

Advertisement

Anh bảo Trương Quán Hầu lui xuống, đi làm việc của mình.

Gia Cát Tinh: “Chủ nhân, tôi không ngờ mọi việc lại thuận lợi như vậy”.

Ngô Bình: "Anh hãy tiếp tục giúp Trương Quán Hầu, ông ta sẽ trọng dụng anh trong tương lai”.

Gia Cát Tinh cười nói: "Tôi làm người chạy việc vặt ở bên cạnh cậu còn hơn”.

Ông ta không ngốc, hiện tại Ngô Bình là chủ nhân của Trương Quán Hầu, tội gì không đi theo Ngô Bình?

Ngô Bình: "Được, tuỳ ông chọn”.

Sau khi Gia Cát Tinh lui xuống, Ngô Bình tiếp tục tu luyện. Giờ anh chỉ muốn tìm đường về nên phải tìm cách tăng tu vi của Ngô Bình ở thế giới này càng sớm càng tốt.

Mấy ngày liền anh đều ở trên núi tu luyện, không bị ai làm phiền.

Đến ngày thứ tư, sức mạnh Xích Minh trong cơ thể anh chấn động, đột phá lên tầng thứ ba - Xích Minh Thất Sát Ấn.

Thất Sát Ấn của anh nhanh chóng hoàn thiện, một khi thi triển thì Đại La Kim Tiên cũng khó mà đỡ nổi.

Nếu tu tiên đã khó thì thà rằng tu luyện Xích Minh Bản Nguyên Kinh để tăng cường sức mạnh.

Ngày thứ mười sau khi Ngô Bình tới thủ đô, La Phi Phi gọi điện tới. Hoá ra lần trước sau khi Chu Ỷ quay về được mấy hôm thì bị ốm, trong người lúc nóng lúc lạnh vô cùng khó chịu.

Chịu đựng vài hôm, bác sĩ vẫn không chữa được mới nhớ ra Ngô Bình nên đi cầu cứu La Phi Phi.

Ngô Bình đã chuẩn bị từ sớm, trước khi đi có để lại một ít thuốc. Anh bảo La Phi Phi đưa thuốc cho Chu Ỷ, mỗi túi một triệu tệ. Chu Ỷ để thoát khỏi đau đớn chỉ đành cắn răng trả tiền, hơn nữa còn mua liền ba túi.

Ngay sau khi cúp điện thoại của La Phi Phi, Trương Quán Hầu đến gặp anh và nói: "Chủ nhân, năm ngày trước, có người đã phát hiện ra một hang động lớn ở giữa núi. Theo chữ viết trên vách hang, có khả năng là một động tiên”.

Ngô Bình hai mắt sáng lên: "Tốt lắm, tôi lập tức đi nơi đó!"

Vì hang động nằm trong rừng nguyên sinh và khoảng cách rất xa nên Ngô Bình không dẫn theo bất kỳ ai mà tự mình bay thẳng đến đó.

Mười phút sau, anh đến gần mục tiêu và nhanh chóng phát hiện ra cửa hang.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4116


Có người nói: "Vâng, chúng tôi đã kiểm tra. Có một bức tường đồng chắn ngang, vì vậy chúng tôi đã dùng axit để ăn mòn, nhưng bức tường đồng không bị hư hại chút nào. Sau đó, tôi đã thử nhiều cách nhưng vẫn không ăn thua”.

Ngô Bình lại hỏi: "Còn ai biết chuyện xảy ra ở bên này không?"

Người kia nói: "Là một người trong núi phát hiện ra hang động. Chúng tôi đã cho người đó một số tiền lớn, anh ta sẽ không dám nói linh tinh, nếu không sẽ phải trả lại tiền”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: "Mọi người ở bên ngoài canh, tôi đi vào xem một chút”.

Anh bước vào trong hang và thấy bên trong đầy những tảng đá hỗn độn. Đường rất khó đi và hang động có dấu vết trước đó từng bị sụp xuống.

Advertisement

Anh đi xuống hàng chục mét, nhìn thấy một cái hố hình vuông bên trái. Sau khi đi vào hố vuông và đi bộ hơn trăm mét, anh bước vào một khu vực có không gian rộng hơn.

Nơi này ba mặt đều là tường đá, nhưng một mặt là kim loại, trên đó có rất nhiều dấu vết bị đốt và đóng băng. Chỉ là kim loại quá chắc nên không bị hư hại gì cả.

Anh nghiên cứu một hồi, sau đó vươn tay ấn vào tường, sức mạnh Xích Minh truyền vào trong đó. Chẳng mấy chốc, bức tường bắt đầu biến dạng và vặn vẹo, cuối cùng xuất hiện một cái động và anh bước vào.

Bên trong hang động là một cung điện lớn. Cung điện này có lẽ từng bị chủ nhân của nó luyện thành pháp bảo. Nó liền thành một khối nên không có lối vào. Bằng cách nào đó, nó đã bị chôn vùi trong núi một thời gian dài.

Cung điện rất lớn, đồ vật bên trong rất nhiều. Anh đi tới chỗ một cây ngọc trụ, trên cây ngọc trụ có ba ô, mỗi ô đều có một đồ vật.

Trên ô đầu tiên có một lọ thuốc tiên. Sau khi Ngô Bình mở ra, anh ngửi nó và cười nói: "Đây là Đại La Kim Đan. Sau khi uống nó, có thể trở thành một Đại La Đạo Quân!"

Trong ô thứ hai có một cuốn sổ. Anh mở ra xem các ghi chép bên trong. Ngô Bình nhận ra chủ sở hữu của nơi này cũng là một người hoà hợp, tên là Khuất Thiên Nộ.

Khuất Thiên Nộ cũng giống như Ngô Bình, ông ấy đã đến thế giới nơi Ngô Bình đang ở và trở thành người hoà hợp mạnh nhất ở đó rồi trở về thành công.

Trở lại nơi này, tu vi của ông ấy tăng lên rất nhiều, tạo nên một thời đại tu luyện thịnh vượng. Tuy nhiên, cũng có những chủng tộc mạnh mẽ như thần thánh, ác quỷ, trong thế giới này.

Trong thế giới của Ngô Bình, ma tộc cũng mạnh, nhưng không phải tộc mạnh nhất. Ở đây thì ngược lại, ma tộc là mạnh nhất ở đây. Ma tộc thống trị thế giới rộng lớn hơn bên ngoài.

Trong sách cũng mô tả quá trình đấu tranh của Khuất Thiên Nộ với ma tộc khiến người ta phải khâm phục. Thế giới mà Ngô Bình đang sống là một vùng đất sạch được bảo vệ bởi sức mạnh tối cao của ông ấy. Bên ngoài thế giới này đầy rẫy quái vật và loài người chỉ là thức ăn cho ma tộc.

Sau khi đọc sách, anh khẽ thở dài và mở ô thứ ba.

Trong ô này có một lọ tiên dược và một tờ giấy ghi chú. Như trong tờ giấy, uống viên đan dược này có thể trực tiếp trở thành người hoà hợp mạnh nhất, rút ngắn quá trình phát triển. Tuy nhiên, Khuất Thiên Nộ cũng nhắc nhở rằng phương pháp này rất nguy hiểm, rất có khả năng sẽ chết vì không chịu nổi sức mạnh của thuốc.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4117


Ở góc bàn có một viên đá màu đỏ tím trông như tinh thể, rất đẹp.

Anh cầm viên tinh thể lên, vô số đường tinh thể màu đỏ tím đột nhiên nhô ra khỏi viên tinh thể, mạnh mẽ xâm nhập vào cơ thể anh. Sau khi chống cự một lát, trong lòng anh đột nhiên chấn động, bởi vì anh cảm giác được đường tinh thể không có địch ý.

Đồng thời, nó cũng đánh thức sức mạnh tinh thể đang ngủ yên trong cơ thể anh. Các dòng tinh thể không ngừng tràn vào, khi sức mạnh tinh thể trong cơ thể anh dâng trào, toàn bộ tinh thể biến thành bột.

Advertisement

Đường tinh thể trong cơ thể anh càng ngày càng mỏng, một chia làm mười, mười chia thành trăm. Cuối cùng, một đường tinh thể kết nối tất cả các tế bào và trở thành con đường sức mạnh giữa các tế bào.

Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là với sự trợ giúp của các đường tinh thể, Ngô Bình có thể nhanh chóng hoàn thành cấu trúc của trạng thái tinh thể.

Trước đó, Ngô Bình đã hoàn thành sức mạnh tinh thể cấp 20. Bây giờ với sự trợ giúp của đường tinh thể, anh đã khôi phục đến cấp 20 của sức mạnh tinh thể chỉ trong vài giờ.

Advertisement

Hơn nữa tiếp đó anh còn có thể tiếp tục đột phá cấp 21, cấp 22.

Thoáng cái đã qua ba ngày, sức mạnh tinh thể của anh đã đạt tới cấp 60. Nếu tiếp tục sẽ có rất nhiều khó khăn, hiện tại anh không có thời gian tiếp tục tu luyện lên cao nữa.

Sau khi đạt đến sức mạnh tinh thể cấp 60, anh đã có thể kết tinh sức mạnh. Anh kết tinh pháp lực và sức mạnh thần thông để nâng cao uy lực của chúng.

Ví dụ, bây giờ anh có thể kết tinh sức mạnh Xích Minh của mình. Thông qua kết tinh, sức mạnh Xích Minh của anh có thể bùng phát thành sức sát thương mạnh mẽ trong nháy mắt, cao hơn gấp mười lần, thậm chí hàng chục lần so với trước khi kết tinh!

Đồng thời, sức mạnh tinh thể cấp 60 cũng rất hữu ích cho việc tu luyện Xích Minh Bản Nguyên Kinh của Ngô Bình.

Sau vài ngày không ra ngoài, anh quyết định quay lại khu biệt thự Quán Thiên trước.

Khi anh trở lại khu biệt thự, anh nhìn thấy một nhóm người nằm trên mặt đất trong sân, có nhiều bác sĩ đang điều trị vết thương cho họ.

Ngô Bình gọi Trương Quán Hầu lại và hỏi: "Tại sao lại có nhiều người bị thương như vậy?"

Trương Quán Hầu: "Thưa chủ nhân, đây là lính tinh nhuệ thuộc quyền chỉ huy của tôi. Có một cuộc xung đột với kẻ thù nổ ra ngày hôm qua, nó đã dẫn đến thương vong nghiêm trọng".

Ngô Bình: "Không phải bên cạnh ông có cao thủ sao?"

Trương Quán Hầu: "Thương vong là không thể tránh khỏi".

Ngô Bình: "Vậy thì thế này nhé, ông chọn hai mươi người tới, tôi có thể đề cao tu vi của họ".

Trương Quán Hầu vui mừng khôn xiết: "Tốt quá! Tôi sẽ đi dẫn người tới ngay!"

Khoảng mười phút sau, Trương Quán Hầu bước vào với hai mươi người đàn ông.

Ngô Bình nhìn bọn họ, sau đó vươn tay vỗ một cái. Với sức mạnh tinh thể cấp 60, anh có thể dễ dàng biến đổi thể chất của người khác, cho phép một số loại sức mạnh tinh thể của riêng anh xuất hiện trong cơ thể đối phương.

Ngay lập tức, ba loại sức mạnh tinh thể xuất hiện trong cơ thể người này, có thể được sử dụng để phòng thủ, tấn công, nâng cao tốc độ và phản xạ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4118


Cứ như vậy, anh vỗ mọi người, một số sức mạnh tinh thể được thêm vào cơ thể họ.

Sau ba giờ, những người này đã quen với sức mạnh tinh thể và lần lượt đứng dậy.

Trương Quán Hầu ngay lập tức tìm thấy một nhóm người mạnh mẽ tương đương vừa nãy để thử nghiệm. Kết quả khi đánh nhau, đám người này xương cứng như thép, cơ bắp cứng như sắt, đứng yên cũng khó mà bị thương. Hơn nữa, họ có thể làm người khác bị thương nặng chỉ với một cú đẩy. Đồng thời họ di chuyển nhanh như chớp, rất khó để chống lại.

Advertisement

Trương Quán Hầu vui mừng khôn xiết và nói: "Chủ nhân, có họ thì dù tôi có làm hoàng đế cũng không khó!"

Ngô Bình: "Ông không có mệnh làm hoàng đế, lực lượng này là để bảo vệ ông".

Trương Quán Hầu lập tức nói: "Vâng, tiểu nhân hiểu".

Advertisement

Ngô Bình trở lại núi để tu luyện và tiếp tục tu hành Xích Minh Bản Nguyên Kinh.

Dưới sự trợ giúp của sức mạnh tinh thể, anh nhanh chóng đột phá đến tầng thứ tư, hai ngày sau đạt đến tầng thứ năm, sau đó liên tục đột phá, tầng sáu, tầng bảy, một tháng sau đột phá tầng cuối cùng.

Xích Minh Bản Nguyên Kinh cuối cùng cũng viên mãn, Ngô Bình chậm rãi mở mắt ra, lẩm bẩm nói: "Không biết phần thưởng của Tiểu Lê là cái gì?"

Giờ khắc này, anh cảm giác toàn thân tràn ngập sức mạnh to lớn, thực lực hiện tại của anh hầu như không yếu hơn so với trước khi đến thế giới song song này.

Đột nhiên anh cảm thấy có người ở ngoài cửa, vì vậy anh đi ra ngoài để kiểm tra. Anh liền thấy Gia Cát Tinh đứng bên ngoài với vẻ mặt lo lắng, như thể đã chờ đợi rất lâu.

Ngô Bình hỏi: "Có chuyện gì?"

Gia Cát Tinh nhìn thấy anh thì thở phào nhẹ nhõm: "Công tử, cậu cuối cùng cũng xuất hiện rồi! Ba ngày trước, hai mươi cao thủ mà cậu đào tạo đều bị một nhân vật rất lợi hại giết. Người đó còn tuyên bố, bảo Trương Quán Hầu giao ra đầu của mình trong vòng ba ngày, nếu không sẽ giết hết cả nhà Trương Quán Hầu. Hôm nay là ngày cuối cùng, nếu cậu không đi ra thì tôi chỉ có thể xông vào".

Ngô Bình: "Là ai mà ngang ngược như vậy?"

Gia Cát Tinh cười khổ: "Nói là phái Hoàng Long gì đó, tự xưng mình là thiếu chưởng môn. Hắn đánh chết một thuộc hạ của Trương Quán Hầu, Trương Quán Hầu liền sai người đi giết hắn, kết quả là lại bị giết".

Ngô Bình cười lạnh: "Lại là phái Hoàng Long. Hay lắm, vừa hay tôi cũng định tìm chúng!"

Anh đứng dậy tới chỗ ở của Trương Quán Hầu. Trương Quán Hầu thì lại không hề sốt ruột, vì ông ấy hiểu rõ sự mạnh mẽ và đáng sợ của Ngô Bình hơn Gia Cát Tinh nhiều. Phái Hoàng Long đó chẳng là cái thá gì đối với Ngô Bình.

"Chủ nhân, người xuất quan rồi sao?"

Ngô Bình: "Tu vi tăng mạnh. Người đó vẫn chưa đến sao?"

Trương Quán Hầu: "Chắc là sắp rồi. Tôi lại mong hắn tới, để xem hắn bị chủ nhân đánh chết như thế nào".

Gia Cát Tinh: "Dù sao cũng là một môn phái tu hành, không thể coi thường".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4119


Ngô Bình: "Bởi vì tôi không cho ông ấy chết".

Thanh niên nhìn Ngô Bình, cười lạnh: "Anh là cái thá gì vậy?"

Ngô Bình: "Tôi chính là người mà anh không chọc vào nổi".

Thanh niên tỏ vẻ khinh miệt: "Thế sao? Tôi thấy anh chính là kẻ sắp phải chết đấy!"

Advertisement

"Ầm!"

Hắn vừa nói xong thì Ngô Bình đột nhiên xuất hiện cách hắn nửa mét, hai người mặt đối mặt, khí tức đáng sợ khiến thanh niên kinh hãi, mãi chẳng nói được câu nào.

Advertisement

Ngô Bình lạnh nhạt nói: "Đưa tôi đến phái Hoàng Long, tôi muốn gặp chưởng môn của các người".

Thanh niên cố tỏ vẻ bình tĩnh, nói: "Anh là cái gì mà đòi gặp chưởng môn chúng tôi, anh mà cũng xứng sao?"

"Rắc rắc!

Đột nhiên cánh tay phải của hắn biến thành tinh thể, sau đó biến thành bụi bay xuống đất.

Thanh niên hoàn toàn không thấy đau, khi hắn thấy ống tay áo trống rỗng mới phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Ngô Bình: "Đừng kêu nữa. Kêu nữa thì tôi sẽ biến cái chân ngắn nhất của anh thành bụi đấy".

Thanh niên lập tức ngậm miệng, run rẩy nói: "Tiểu nhân lập tức dẫn đường cho thượng tiên!"

Ngô Bình quay đầu liếc nhìn Trương Quán Hầu: "Tôi phải đi một khoảng thời gian".

Nói xong, anh kéo tên thanh niên, đi tới hướng phái Hoàng Long.

Tại phái Hoàng Long có một thanh niên đang ngồi trong điện Hoàng Long tu luyện. Bên cạnh hắn có một ông già đang cung kính ngồi đó, ông già là chưởng môn của phái Hoàng Long, được xưng là Hoàng Long chân nhân.

Hoàng Long chân nhân tu vi không yếu, nhưng trước mặt người thanh niên, ông ta lại như một đứa cháu trai, vô cùng cung kính lễ độ.

"Công tử, dùng kế sách của người, chúng ta đã giết ba người hòa hợp, chắc là trong thời gian ngắn sẽ không có người hòa hợp xuất hiện đúng không?"

Thanh niên thản nhiên nói: "Lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, người hòa hợp bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện".

Hoàng Long chân nhân: "Vâng".

Lúc này, hai bóng người đáp xuống đại sảnh, một là Ngô Bình, một là thanh niên kia.

Người thanh niên vừa nhìn thấy Hoàng Long chân nhân lập tức kêu lên: "Bố ơi!"

Hoàng Long chân nhân kinh ngạc, nhưng ông ta không di chuyển, bởi vì Kinh công tử trước mặt ông ta đang nghiêm mặt, nhìn chằm chằm vào người lạ kia.
 
Back
Top Dưới