Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 4000


Trong lòng Ngô Bình có ý tưởng: “Tôi đưa hai người qua bên kia!”

Nói xong, anh bảo Nguyên Hạc chờ tại chỗ, mình thì đưa hai mẹ con tới sân nhỏ trong Ngũ Hành giới, để cho họ tạm thời ở đây.

Lão Hoàng thấy cặp mẹ con này thì ngạc nhiên nhưng không hỏi nhiều.

Ngô Bình nói với Trần Nhược Nhàn: “Chăm sóc tốt cho họ nhé!”

Advertisement

Trần Nhược Nhàn gật đầu: “Anh yên tâm!”

Vào một thế giới xa lạ, cô bé vô cùng tò mò.

Ngô Bình dặn dò vài câu rồi quay về thành Thượng Nguyên.

Advertisement

Nguyên Hạc đang dùng bữa, chỉ mới thoáng chốc mà toàn bộ đĩa trên bàn đều trống trơn, Ngô Bình cười: “Nguyên Hạc, cậu ở cạnh sư tổ bao lâu rồi?”

Nguyên Hạc vừa ăn vừa nói: “Sư huynh, tôi theo sư tổ đã tám trăm năm!”

Ngô Bình trợn to mắt: “Tám trăm năm?”

Nguyên Hạc cười nói: “Đúng vậy, ta theo sư tổ khi mới mười sáu, từ đó đến giờ vẫn giữ vẻ ngoài này, không hề già yếu!”

Ngô Bình: “Chả trách cậu có thể tu thành chân tiên, theo sư tổ tám trăm năm, chỉ bảo vài câu thôi là cậu có thể đột phá rồi!”

Nguyên Hạc thở dài, đặt đũa xuống: “Sư huynh có điều không biết. Tư chất của ta chỉ thuộc dạng khá mà thôi, trở thành chân tiên là thành tựu cao nhất rồi”.

Ngô Bình cũng hiểu, nếu tư chất Nguyên Hạc tốt thật thì Huyền Đô lão tổ đã thu làm đồ đệ rồi, chứ không phải làm đồng tử bên người thế này.

Ngô Bình: “Tôi nghe sư tổ nói trên đại thế giới Thái Thanh của chúng ta còn một đại thế giới Thương Thanh nữa à?”

Nguyên Hạc: “Đúng vậy, lúc trước Nguyên Thủy đạo quân biến ra tam thanh, biến thành ba đại thế giới. Truyền thừa của lão quân tới từ đại thế giới Thượng Thanh”.

Ngô Bình: “Phải làm sao mới vào được đại thế giới Thượng Thanh?”

Nguyên Hạc: “Có cửa vào bí mật nhưng cũng có quy định đối với người vào, thế nên người đi không bao nhiêu”.

Ngô Bình: “Nguyên Thủy đạo nhân là nhân vật cỡ nào?”

Nguyên Hạc: “Là thiên tài dung hợp tiên đạo với văn minh tu hành còn lại, nghe nói từng chém chết cường giả trên bảng Kỷ Nguyên!”

Ngô Bình hiểu ra, bảng kỷ nguyên là bảng xếp hạng những người mạnh nhất trong kỷ nguyên nào đó, có thể chém chết cường giả kỷ nguyên thì ông ấy hẳn là một cường giả siêu cấp.

“Hiện tại Nguyên Thủy đạo nhân ở đâu?”

“Không biết, chắc là ngoài khuyên giới, cũng có thể là đi vũ trụ khác”.

Ngô Bình: “Tam Thanh của Nguyên Thủy đạo nhân có gì khác?”

Nguyên Hạc: “Cảnh giới Thái Thanh chủ yếu là tu tiên, là bước chuyển từ người thành tiên. Cảnh giới Thượng Thanh là tiên biến thành Chân Nhân, cảnh giới Ngọc Thanh là Chân Nhân trở thành Thánh Nhân”.

Ngô Bình: “Thế chẳng lẽ Tiên, Chân, Thánh nối liền?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4001


Nguyên Hạc: “Tôi từng theo sư tổ tới đó vài lần, tu sĩ đều có tu vi cá nhân cao, xuất hiện rất nhiều Thái Cổ Chân Nhân. Nhưng sư tổ nói họ khác Thái Cổ Chân Nhân bình thường, hơn nữa, cảnh giới Thượng Thanh cạnh tranh vô cùng kịch liệt, tu vi yếu thì không có địa vị gì”.

Ngô Bình: “Có vẻ thế giới Thượng Thanh không có tiếp xúc gì với bên ngoài?”

Nguyên Hạc: “Phải, thường thì tu sĩ từ đại thế giới Thái Thanh lên đại thế giới Thượng Thanh sau đó từ Thượng Thanh lên Ngọc Thanh, còn ngược hướng thì ít lắm”.

Nguyên Hạc: “Phải rồi, thiên đạo của đại thế giới Thượng Thanh là là đầy đủ nên chịu ảnh hưởng khuyên giới rất nhỏ!”

Advertisement

Ngô Bình giật mình: “Ảnh hưởng rất nhỏ sao? Khó trách sao không có người chịu rời đi!”

Nguyên Hạc: “Thế nên người thường đi sang đó sẽ bị áp chế rất nhiều. Nghe nói lên đại thế giới Ngọc Thanh sẽ hoàn toàn không bị khuyên giới ảnh hưởng nữa”.

Advertisement

Ngô Bình: “Hèn chi mà Đại Thiên Tôn coi trọng đại thế giới Thái Thanh như vậy”.

Nguyên Hạc: “Đại Thiên Tôn muốn tiên giới trở thành địa phương duy nhất để thiên tiên ký thác linh đài, nhưng ý tưởng này quá phi thực tế, nơi tốt hơn tiên giới thì rất nhiều, ví dụ như đại thế giới Thái Thanh này cũng đã tốt hơn tiên giới rồi, nên Đại Thiên Tôn mới muốn nhét nó vào trong tiên giới, giúp nâng cao tầm ảnh hưởng của tiên giới”.

Hai người đang nói chuyện thì cửa bỗng bị đá văng, một tu sĩ trung niên xông vào, nhìn chằm chằm Ngô Bình: “Mày giấu hai mẹ con kia đi đâu rồi?”

Ngô Bình biết hắn nói ai nên đáp: “Tôi đia đi đâu thì liên quan gì anh!”

Người đàn ông cười lạnh: “Mày có biết đắc tội cô Niên thì hậu quả thế nào không?”

Ngô Bình: “Vậy anh biết hậu quả đắc tội tôi chưa?”

Nguyên Hạc đứng lên, lạnh lùng nói: “Mở mắt chó ra mà nhìn đi, người trước mặt là thiên kiêu của tiên giáo Thái Thanh, nhận được sự ưu ái của Huyền Đô lão tổ, sao dám vô lễ thế hả?”

Người đàn ông trung niên đang ngạo mạn, nghe thế thì hốt hoảng. Hắn chưa thấy thì cũng từng nghe nói là người có địa vị cao nhất trong tiên giáo Thái Thanh chính là Huyền Đô lão tổ, là sư tổ của cậu cả.

Hắn vội nói: “Kẻ hèn không biết. Xin các vị tha thứ!”

Nguyên Hạc: “Mấy người đối xử với hai mẹ con kia quá đáng rồi đấy, chuyện này dừng tại đây. Nếu còn không thôi, chúng ta cứ tới chỗ Huyền Đô lão tổ phân phải trái đúng sai!”

Người đàn ông trung niên chảy mồ hôi lạnh khắp người: “Vâng, tôi rõ rồi!”, sau đó hắn chạy mất.

Đối phương vừa đi, Ngô Bình nói: “Không dạy cô ta bài học thì trong lòng chẳng thoải mái chút nào!”

Nguyên Hạc: “Không cần sư huynh phải ra tay, Niên Thành Uy sẽ tự tới nhận lỗi!”

Ngô Bình: “Ồ, hắn sẽ tới xin lỗi?”

Nguyên Hạc: “Sư huynh, anh không biết địa vị của mình ở tiên giáo Thái Thanh sao? Lúc nãy tại sao tôi lại ngăn cản anh? Niên Thành Uy so với anh giống như tạp dịch so với đệ tử tinh anh. Cho dù hắn có một trăm lá gan cũng không dám đắc tội với sư huynh”.

Ngô Bình: “Bây giờ tôi lợi hại vậy sao?”

Nguyên Hạc cười nói: “Người có địa vị cao nhất ở tiên giáo Thái Thanh là ai? Đương nhiên là Huyền Đô lão tổ, ngay cả lão nhân gia người còn coi trọng anh như vậy, đệ tử nào có thể so sánh?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4002


Nguyên Hạc: “Mặc dù có hơi quá, nhưng lời tôi nói là sự thật”.

Ngô Bình: “Nguyên Hạc, tôi thấy cậu làm việc khá ổn trọng, có muốn theo tôi không?”

Nguyên Hạc cười nói: “Sư huynh, tôi không có tu vi cũng không không có tư chất. Vì gì lại được anh coi trọng”.

Ngô Bình: “Tôi sẽ hỏi ý sư tổ trước, nếu lão nhân gia đồng ý, tôi sẽ dẫn cậu theo. Nếu cậu chấp nhận, tôi đảm bảo sau này cậu sẽ trở thành Đạo Quân”.

Advertisement

Nguyên Hạc run lên: “Sư huynh, là thật sao?”

Ngô Bình: “Cậu nghe đến Đạo Quân Đan chưa? Tôi cũng vừa luyện chế xong”.

Nguyên Hạc kích động đến phát run: “Được! Chỉ cần lão tổ nguyện ý buông tay, tôi nhất định sẽ đi theo sư huynh!”

Advertisement

Ngô Bình: “Được rồi, mau ăn đi, ăn xong đi tham gia khảo thí”.

Dùng qua cơm, cả hai lại đi dạo một vòng mới đến nơi khảo thí.

Lúc này, cách nơi khảo thí không xa, một người đàn ông chắp tay sau lưng đứng trên đỉnh một tòa cao ốc, nhìn Ngô Bình đi vào.

Người phụ nữ phía sau hắn nói: “Anh, không phải anh muốn đến xin lỗi cậu ấy sao?”

Người đàn ông có mặt chữ điền, mày rậm, tướng mạo tuấn tú. Hắn là Niên Thành Uy, anh cả nhà họ Niên, người đang đứng sau lưng hắn là cô Niên.

Niên Thành Uy: “Để xem cậu ta có thật sự như lời đồn, nắm giữ nhiều tư chất siêu cấp không đã”.

Cô Niên: “Hừ, cũng chẳng có gì ghê gớm, chưa chắc đã mạnh hơn anh”.

Niên Thành Uy: “Nhất định là mạnh hơn anh, nhưng mạnh hơn bao nhiêu thì anh cũng không biết”.

Cô Niên: “Mạnh hơn một chút thì có là gì”.

Hiện tại, con rối Tiên Tôn cấp vô thượng được đặt trong động thiên. Tiếng chiêng vừa vang lên, Ngô Bình lập tức ra tay.

Thực lực của con rối Tiên Tôn thật sự rất mạnh. Nếu là lúc trước khi Ngô Bình chưa thành Thánh, ít nhất cũng phải ba trăm đến năm trăm chiêu mới phân thắng bại, hơn nữa chưa chắc đã thắng. Bây giờ anh chỉ dùng mười chiêu đã đánh đánh bay con rối bằng một cú đấm.

Nếu không phải sợ làm hỏng con rối, một quyền này đã đánh nó không còn đường lui. Cho dù vậy, y giáp trên người con rối cũng bị rách tả.

Nó nặng nề rơi xuống đất, rất lâu sau mới chậm đứng dậy.

Tiếng chiêng lại vang lên, khảo thí kết thúc, phụ trách khảo nghiệm tu sĩ cười nói: “Chúc mừng Tiên Tôn, cậu chính thức có được danh hiệu Vô Thượng Tiên Tôn”.

Ngô Bình: “Ồ, danh hiệu này có lợi gì không?”

Người này nói: “Người nắm giữ danh hiệu Vô Thượng Tiên Tôn sẽ nhận được bổng lộc của Tiên Tôn nhất phẩm, chọn một Thiên Vực làm thái ấp. Hơn nữa còn có thể trực tiếp đi gặp Đại Thiên Tôn, tham gia nghị sự triều đình”.

Ngô Bình: “Xem ra vinh dự Vô Thượng Tiên Tôn nhận được khá lớn”.

Người nọ nói: “Đương nhiên, dù sao cũng là Vô Thượng Tiên Tôn duy nhất tại đương thế”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4003


Nguyên Hạc vui vẻ nói: “Chúc mừng sư huynh đã là Vô Thượng Thiên Tôn đương thời đầu tiên”.

Đúng lúc này, một tu sĩ bước tới, từ xa đã khom người hành lễ với Ngô Bình: “Bái kiến sư huynh Lý!”

Ngô Bình nhìn đối phương hỏi: “Anh là ai?”

Người tới chính là Niên Thành Uy, hắn đáp: “Tôi là Niên Thành Uy, hành vi trước đó của em gái tôi có chút quá đáng. Sau khi biết chuyện, tôi đã nghiêm khắc trừng phạt”.

Advertisement

Nói xong, hắn nghiêm khắc nhìn đứa em gái bên cạnh: “Hương Vân, còn không mau xin lỗi Lý công tử?”

Niên Hương Vân quỳ xuống đất: “Lý công tử, tôi biết sai, xin anh tha thứ”.

Advertisement

Quả nhiên, đúng như Nguyên Hạc suy đoán, Niên Thành Uy sẽ đến đây xin lỗi. Anh thản nhiên nói: “Bỏ đi, chuyện cũng qua rồi. Tôi đã đưa hai mẹ con kia đến nơi khác, hy vọng về sau các người sẽ không gây khó dễ cho họ”.

Cô Niên: “Tôi không dám”.

Niên Thành Uy cười nói: “Sư huynh, tiểu đệ biết huynh tới thành Thượng Nguyên, bằng không nhất định sẽ thiết đãi hai vị”.

Ngô Bình: “Sau này còn nhiều cơ hội. Anh Niên, tôi còn phải đi gặp sư tổ, không trò chuyện được lâu”.

Thế là, anh từ biệt anh em Niên gia, bay về tiên giáo Thái Thanh.

Anh vừa đi, Niên Hương Vân nói: “Anh, cậu ta lại là Vô Thượng Tiên Tôn”.

Niên Thành Uy nhẹ thở dài: “Chênh lệch quá lớn. Năm đó anh khảo thí cũng chỉ đạt Tiên Tôn nhất phẩm. Nếu hắn là Đế phẩm, anh còn dám so tài. Nhưng là Vô Thượng thì giống như ánh đèn với mặt trời, không thể so sánh”.

Niên Hương Vân thở dài: “Cậu ta mạnh vậy sao?”

Niên Thành Uy: “Hương Vân, tốt nhất em đừng chọc tới hai mẹ con kia, càng không được chọc giận người này. Có khả năng cao cậu ta là nhân vật số một tiên giáo Thái Thanh”.

Niên Hương Vân run rẩy: “Em nhớ rồi”.

Gặp lại Huyền Đô lão tổ, lão tổ cười nói: “Vô Thượng Tiên Tôn, không tệ! Trương Ngọc Hoàng lúc trước cùng lắm chỉ tới truyền kỳ mà thôi. Huyền Bình, quả nhiên con không làm lão tổ ta thất vọng”.

Phiêu Miểu Đạo Quân: “Sư tôn, còn có mấy ngày, chi bằng để Huyền Bình đi cung Bát Cảnh thử một lần đi?”

Huyền Đô lão tổ gật đầu, nói: “Huyền Bình, cung Bát Cảnh là nơi Chứng Đạo của sư tôn ta - Thái Thượng Lão Quân, con cũng đi đi. Có thể đạt được chừng nào đều tùy vận khí của con”.

Ngô Bình: “Vâng!”

Nguyên Hạc dẫn Ngô Bình tới đại điện. Đại điện có hình bát giác, đại diện cho tám phương vị. Điện cao trăm mét, vừa vào trong đã cảm nhận được khí tức huyền diệu.

Nguyên Hạc không đi vào mà nói: “Sư huynh, anh tự mình lĩnh hội, tôi đứng bên ngoài chờ”.

Vừa vào cửa, cửa điện lập tức đóng 'rầm'. Xung quanh bỗng chốc vang lên vô số tiên âm.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4004


Hiểu rõ ý nghĩa tiên âm, toàn bộ tiên âm tức khắc tụ hợp vào thần hải của anh. Ngưng kết thành một tiên kinh cực lớn, tên là Thái Thanh đạo kinh.

Cung Bát Cảnh lập tức chấn động, sau đó cửa điện rộng mở, Ngô Bình tỏa ra tiên quang tám màu sắc, rảo bước ra ngoài.

Bên ngoài cửa điện không chỉ có Nguyên Hạc mà còn có mấy nhân vật trọng yếu như Phiêu Miểu Đạo Quân, Huyền Đô lão tổ, Thần Võ Đạo Quân, Thanh Dương Đạo Quân.

Advertisement

Huyền Đô lão tổ thấy tiên quang trên người Ngô Bình, cười nói: “Xong rồi!”

Ngô Bình khom người hành lễ, nói với mọi người: “Đệ tử may mắn không làm nhục mệnh”.

Advertisement

Huyền Đô lão tổ nói: “Huyền Bình, trừ Lão Quân ra, con là người thứ hai hiểu được đại đạo Thái Thượng!”

Ngô Bình: “Sư tổ, đệ tử cần bế quan vài ngày”.

Lão tổ Huyền Đô: “Ừm, đến điện Tử Quang của ta đi”.

Vì thế, Ngô Bình đã đến điện Tử Quang bế quan một mạch ba ngày.

Trong thời gian đó, anh đã lĩnh ngộ hết Thái Thượng Đạo Kinh, kết hợp với thông tin của chủng tiên cùng tình trạng của bản thân, loáng cái đã có một hệ thống tu hành được hình thành.

Thái Thượng Đạo Kinh sẽ biến con người thành thần tiên. Tiên ở đây đã được bóc thuộc tính huyết mạch với Tiên tộc, trở thành một hình thái sinh mệnh cao cấp hơn. Vì thế nó khác với tiên của chủng tiên khác, có nét tương tự với Vạn Tiên Quy Thánh Quyết của Thánh Tiên Tông.

Thái Thượng Đạo Kinh không có yêu cầu quá nhiều với Địa Tiên, song với Hư Tiên, Thần Tiên, Chân Tiên của giai đoạn Thiên Tiên thì nó lại có sự thay đổi to lớn, cụ thể là tăng thêm nhiều cảnh giới.

Ví dụ, Hư Tiên, Thần Tiên, Thiên Tiên đều được chia thành ba cảnh giới nhỏ, nhưng Hư Tiên trong Thái Thượng Đạo Kinh lại chia thành sáu cảnh giới nhỏ, vậy là gấp đôi rồi.

Thần Tiên cũng có năm cảnh giới, cuối cùng là Chân Tiên thì có nhiều nhất là chín cảnh giới, hay còn được gọi là chín cấp Chân Tiên, mỗi khi vượt qua một cấp lại tiến gần đến Chân Nhân hơn.

Ngô Bình không còn thời gian để tu luyện tiếp nữa, vì thời gian tỉ thí với Trương Ngọc Hoàng đã đến, vì vậy anh đã rời khỏi điện Tử Quang.

Mọi người đã chờ sẵn bên ngoài, lão tổ Huyền Đô nói: “Đại Thiên Tôn yêu cầu tỉ thí sẽ diễn ra ở ngoài Khuyên giới, vì thế chúng ta không thể đi cùng con được rồi”.

Ngô Bình cau mày: “Vị trí cụ thể là ở đâu ạ?”

Phiêu Miểu Đạo Quân: “Một tinh cầu dành cho Thần tộc phạm tội bị lưu đày, con đến đó rồi, chẳng những phải đánh bại đối thủ, mà còn phải đối diện với nguy hiểm ở đó”.

Lão tổ Huyền Đô: “Đại Thiên Tôn nghĩ làm vậy thì Trương Ngọc Hoàng có thể phát huy được ưu thế, nhưng ông ta đâu biết rằng con đã gia nhập một môn phái ngoài Khuyên giới từ lâu”.

Ngô Bình: “Sư tổ, nếu con thắng thì Đại Thiên Tôn có giữ lời hứa không ạ?”

Lão tổ Huyền Đô: “Nhất định ông ta sẽ giữ lời, không thì sau này còn ai nể phục nữa?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4005


Lão tổ Huyền Đô: “Đến giờ thì đôi bên sẽ tự đưa người của nhau đến đó, còn chúng ta chỉ có thể theo dõi mọi chuyện ở tinh cầu ấy qua một pháp khí thôi”.

Trong lúc họ nói chuyện, lão tổ Huyền Đô lấy một cái gương ra, nó bay lên cao rồi phóng ra một màn sáng, trên đó hiển thị một tinh càu màu xám. Tinh cầu này được một trăm cái khoá sắt khổng lồ khoá chặt trong hư không.

Thấy thế, Ngô Bình nói: “Sư tổ, tinh cầu này bị trói rồi”.

Lão tổ Huyền Đô: “Ừ, cho nên con đến đó xong thì sức mạnh cũng bị hạn chế nhiều đấy, gần như sẽ thành người bình thường luôn. Đương nhiên, Trương Ngọc Hoàng cũng thế”.

Advertisement

Ngô Bình: “Gì mà phải phức tạp thế nhỉ, cứ đấu một trận bình thường không phải nhanh hơn sao!”

Lão tổ Huyền Đô: “Chuyện này có liên quan đến nhiều vấn đề, ai cũng có chủ đích riêng. Huyền Bình, con chuẩn bị xong chưa?”

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Sư tổ, con xuất phát lúc nào cũng được ạ.”

Ngay sau đó, lão tổ Huyền Đô đã vung tay lên, Ngô Bình lập tức biến mất. Anh xuyên qua hành lang thời không, không biết bao lâu sau đã rơi từ trên cao xuống mặt đất.

Mặt đất ở đây là nham thạch rất cứng, sức mạnh quanh người anh cũng bị áp chế đến 90 phần trăm, giờ anh chỉ sử dụng được chưa đến một phần một trăm công lực.

Lúc này, anh mới thấy thánh thể của mình phát huy tác dụng lớn, tuy có bị hạn chế sức mạnh đến đâu, anh cũng có thể hành động thoải mái.

Mặt đất là nham thạch màu đỏ, nhiệt độ rất cao, nếu có một miếng thịt đặt lên thì chỉ vài phút thôi là chín.

Ngô Bình đi chân trần nên lập tức lao đi nhanh như bay, sau đó đi tìm một nơi có môi trường thích hợp hơn, vì nơi này quá nóng.

Lúc này, lão tổ Huyền Đô đã nhìn thấy Ngô Bình qua gương, anh đang bay rất nhanh trên nền nham thạch nóng cháy nên nhìn không rõ lắm.

Lão tổ Huyền Đô bật cười nói: “Thực lực của Huyền Bình còn mạnh hơn ta nghĩ. Tại một nơi có đại đạo hoàn chỉnh, hơn nữa thực lực còn bị hạn chế tối đa mà thằng bé vẫn có thể bùng nổ sức mạnh như vậy, đúng là hiếm thấy”.

Phiêu Miểu Đạo Quân: “Nếu là con, khéo đi lại còn khó”.

“Hơn thế, những sinh linh sinh sống ở đây đều khiến Thần tộc phải dè chừng, Huyền Bình còn phải đề phòng chúng”.

Trong lúc họ nói chuyện, lại có một bóng người rơi từ trên cao xuống. Hắn đáp mạnh xuống đất rồi chậm rãi đứng dậy. Ngay khi rơi xuống đất, quanh người hắn đã bốc lên ngọn lửa thần màu tím, sau đó hắn cũng bay vút lên cao.

Thấy thế, lão tổ Huyền Đô nhăn mặt nói: “Hắn có huyết mạch Cổ Thần đấy”.

Huyết mạch Cổ Thần là chỉ huyết mạch Thần tộc của kỷ nguyên trước, không phải huyết mạch do kỷ nguyên này sinh ra. Huyết mạch Cổ Thần đã trải qua thử thách đại kiếp của kỷ nguyên nên đã mạnh hơn, nó thuộc giới quý tộc của Thần tộc.

Phiêu Miểu Đạo Quân: “Xem ra Trương Ngọc Hoàng đang che giấu thực lực, Đại Thiên Tôn cũng giấu kỹ thật”.

Lão tổ Huyền Đô: “Đúng như ta dự liệu, chúng ta cũng không phải lo, tư chất của Huyền Bình cũng không thua kém gì hắn đâu”.

Tuy Ngô Bình đang chạy, nhưng tốc độ của anh còn nhanh hơn Trương Ngọc Hoàng, trong khi anh chỉ sử dụng sức của mình mà thôi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4006


Sau đó anh đáp xuống đất, cuối cùng cũng rời khỏi nơi nóng cháy, tới một bãi cỏ thưa thớt.

Có rất ít cỏ ở đây, vì lượng nước hạn chế nên mặt đất nửa sa mạc nửa nham thạch.

Ngô Bình hít sâu một hơi rồi lại nhảy lên cao cả chục nghìn mét. Khi đứng trên cao, anh đã quan sát xung quanh, nhờ con mắt nhìn xuyên thấu vạn vật mà anh đã nhìn rõ mọi thứ.

Advertisement

Anh phát hiện khoảng hơn 300 dặm ở phía trước có một trấn nhỏ, điều này khiến anh khá bất ngờ, vì ở một nơi quỷ quái như này cũng có thị trấn.

Anh nhanh chóng di chuyển tới gần đó, ngoài trấn có một con sông nhỏ, nước sông có màu ngọc bích, có bầy cá màu đỏ như lửa đang bơi dưới nước.

Anh đi tới gần sông, chuẩn bị vớt nước rửa mặt.

Advertisement

Đột nhiên, có một giọng nói ở phía đối diện vọng tới: “Không muốn chết thì đừng có chạm vào nước ở đây”.

Ngô Bình ngẩn lên thì nhìn thấy một cô gái trông rất quỷ dị đang đứng ở bờ bên kia. Cô ấy rất xinh, nhưng có tới ba mắt, khi nhìn sẽ tạo cảm giác chồng chéo rất khó chịu.

Ngô Bình mặc kệ cô ấy rồi vốc nước lên uống. Nước này còn độc hơn a xít, nó lập tức ăn mòn cổ họng và thực quản của anh.

Song, cơ thể anh có khả năng phòng độc rất mạnh nên đã xử lý chất độc trong nước ngay, sau đó chuyển hoá nó thành nước tinh khiết.

Cô gái ngẩn ra, nói đúng hơn thì cô ấy không phải con người, mà thuộc kiểu sinh vật giống người.

Ngô Bình: “Ngon phết!”

“Cậu thú vị đấy!”, cô ấy nói.

Ngô Bình: “Xin hỏi đây là nơi nào?”

Cô gái: “Đây là trấn Xích Nham”.

Ngô Bình: “Trên người cô có cả khí tức của yêu lẫn thần, lẽ nào cô mang huyết mạch thần yêu à?”

Cô gái: “Thần yêu? Nếu tôi là thần yêu thì sao lại bị trấn áp ở đây chứ, tôi chỉ là một món đồ thí nghiệm thất bại thôi”.

Dứt lời, cô ấy giơ tay lên lau mặt, ba con mắt đã biến thành hai con mắt, hơn nữa trông cô ấy đã xinh hơn rất nhiều: “Tôi tự giới thiệu, tôi là Văn”.

Ngô Bình: “Chào chị Văn”.

Cô gái bật cười: “Cậu gọi tôi là chị á? Ha ha, hay đấy!”

Ngô Bình: “Chị Văn, tôi nghe nói ở đây có nhiều cường giả bị lưu đày lắm đúng không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4007


Văn đáp: “Nếu cậu không mù thì chắc cũng đã thấy các khoá sắt bên ngoài rồi, Thần tộc đã thiết lập đại trận ở đây, người lưu vong bị đày đến đây rồi thì thực lực sẽ bị hạn chế”.

Ngô Bình hỏi thẳng: “Chị Văn, trấn phía trước có nguy hiểm không?”

Văn cười khẩy: “Ở đây thì nếu không bị sinh vật khác ăn thịt thì mình phải ăn thịt chúng nó, cậu thử nói xem có nguy hiểm không?”

Advertisement

Ngô Bình ngạc nhiên: “Ăn lẫn nhau thế à?”

Văn: “Chắc cậu cũng cảm nhận được không hề có bất kỳ sức mạnh nào ở đây rồi đúng không!”

Advertisement

Vừa đến, Ngô Bình đã biết điều này rồi, anh không thể hấp thu bất kỳ sức mạnh nào ở đây cả, vì vậy muốn nâng cao thực lực thì chỉ còn cách ăn thịt sinh linh khác thôi.

Anh thở dài nói: “Thế thôi tôi không đến đó nữa vậy”.

Văn: “Dù gì cậu cũng đã gọi tôi một tiếng là chị, tôi sẽ bảo vệ cậu”.

Ngô Bình sáng mắt lên: “Chị Văn sẽ che chở cho tôi ư?”

Văn hừ một tiếng: “Đó là vì tôi đang vui thôi, chứ không thì tôi đã xơi tái cậu rồi”.

Ngô Bình cười nói: “Chị Văn, chị xinh thế này thì đừng ăn thịt tôi, chứ há ngoác miệng ra thì trông xấu lắm”.

Văn bị chọc cười: “Cũng được, tạm thời tha cho cậu”.

Ngô Bình bật người lên rồi nhảy sang bên kia sông, đáp xuống trước mặt Văn, anh lấy một quả hạnh ra nói: “Chị Văn nếm thử đi”.

Đây là quả hạnh mà Hạnh Tổ cho anh, nó chứa rất nhiều sức mạnh. Văn ngửi thấu mùi thơm của nó xong thì sáng mắt lên rồi ăn luôn, thậm chí còn không nhả hạt.

Ực!

Cô ấy vừa ăn hết quả hạnh thì làn da đã ánh lên linh quang, Văn ngạc nhiên nói: “Cậu lấy quả này ở đâu đấy? Tôi thấy hệt như ăn quả bàn đào ý”.

Ngô Bình cười nói: “Chị Văn cũng biết quả bàn đào à?”

Văn: “Vớ vẩn, ở Thần giới có ai không biết quả ấy?”

Ngô Bình: “Quả hạnh này là quả của cây hạnh duy nhất dưới nhân gian nên dược lực của nó còn mạnh hơn cả bàn đào”.

Văn tỏ vẻ khó hiểu rồi nói: “Cậu có bị hâm không mà lại tặng một quả hạnh quý giá như thế cho một người không biết là địch hay bạn như tôi?”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Còn lâu tôi mới hâm, tôi có thể nhìn thấu nội tâm của người khác, hơn nữa tôi có thể cảm thấy chị là người tốt”.

Văn chợt nhảy dựng lên: “Cậu nói cậu nhìn xuyên thấu cái gì hả?’
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4008


Ngô Bình đi theo sau cô ấy tới trấn Xích Nham. Khi họ vừa đi tới giáp trấn thì có một con quái vật thân người đầu hổ nhảy ra, đôi mắt đỏ ngàu của nó nhìn chằm chằm vào Ngô Bình rồi nói: “Chậc chậc, con người cơ à, lâu lắm ta không ăn thịt con người rồi. Văn, cô nhường nó cho ta đi”.

Văn tức giận mắng: “Cút!”

Con quái vật đầu hổ cười lớn: “Văng, chúng ta có thực lực ngang nhau nên đừng đánh đấm làm gì, làm thế thành ra lại cho bọn khác làm ngư ông đắc lợi, đúng không?”

Văn lầm lì nói: “Hổ Xương, ta bảo ngươi cút đi, không nghe thấy à?”

Advertisement

Quái vật tên Hổ Xương khẽ gầm lên: “Văn, tôi phải ăn tên này bằng được”.

Uỳnh!

Advertisement

Văn bị kích động nên lập tức lao lên rồi khôi phục hình dạng vốn có, sáu con mắt liên tục tạo ra hoan cảnh để đấu với Hổ Xương.

Ngô Bình đứng bên cạnh quan sát, anh cảm thấy công phu của Văn rất bình thường, nhưng con hổ kia còn kém hơn. Nếu là anh thì chỉ cần một chiêu thôi cũng đã hạ được nó rồi.

Anh đứng một bên cổ vũ: “Chị Văn cố lên, đánh chết nó đi!”

“Im mồm! Gào nhức cả đầu!”, Văn mắng Ngô Bình.

Ngô Bình lập tức im ngay, anh đảo mắt rồi đá một hòn đá trúng đầu Hổ Xương.

Hổ Xương mất trọng tâm nên ăn ngay một chưởng của Văn vào tim, sau đó cô ấy đã móc tim của nó ra.

Một cảnh tượng đầy máu me xuất hiện, Văn bò lên người Hổ Xương rồi hút cạn máu của nó. Xong xuôi, cô ấy xách thi thể của nó lên rồi quay lại nói: “Đi sát tôi vào, không thì tôi không bảo vệ được cậu đâu”.

Ngô Bình tỉnh bơ hỏi: “Chị Văn, thực lực của con hổ này đứng thứ mấy trong trấn?”

Văn: “Trấn này nhỏ nên nó đứng trong tốp mười đấy”.

Ngô Bình: “Thế đứng đầu là ai?”

Văn: “Thần đầu chó”.

Vừa nhắc đến thần đầu chó, mắt Văn đã ánh lên tia thù hận, cô ấy nói: “Nó đã ăn con của tôi, con bé mới có ba tuổi rưỡi”.

Ngô Bình trầm mặc, tại một tinh cầu cá lớn nuốt cá bé thế này thì kẻ yếu khó mà tồn tại được.

Văn dẫn Ngô Bình đến một biệt viện nhỏ ở phía Bắc của trấn. Cô ấy mở cửa ra, bên trong trồng đầy hoa, ngoài ra cô ấy còn nuôi mấy con gà và một con lợn.

Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Oa, chị Văn, chị còn trồng hoa cơ à, sao bảo nơi này không có linh khí?”

Văn ném thi thể của Hổ Xương xuống đất rồi nói: “Tôi dùng thi thể làm phân bón”.

Ngô Bình lập tức thấy buồn nôn: “Ra thế”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4009


Nói rồi, anh lấy thịt rồng khô ra đưa cho Văn: “Chị Văn, chị nếm thử đi, đây là thịt tôi sấy khô, ngon phết đấy”.

Văn ngẩn ra một lúc rồi vô thức nhận lấy miếng thịt, đã lâu rồi cô ấy không ngửi thấy mùi hương thơm nồng này nên không nhịn được nhảy nước miếng rồi cắn ngay một miếng, đúng là mùi vị rất ngon.

Loáng cái, cô ấy đã ăn hết cả miếng thịt to tướng.

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Chị Văn, chị sống cũng vất vả quá!”

Văn: “Ở đây thì sống được thôi đã là tốt lắm rồi”.

Advertisement

Lúc này, nhóm lão tổ Huyền Đô đang quan sát tình hình của Ngô Bình qua tấm gương. Thấy anh gọi một con quái vật là chị, Thần Võ Đạo Quân nói: “Thằng nhóc này đang làm gì vậy?”

Lão tổ Huyền Đô: “Đây chính là điểm thông minh của Huyền Bình, nó mới đến đây, không thể tuỳ tiện đi tới mọi nơi được, mà phải kết giao với một người bản địa để thăm dò tình hình trước đã”.

Phiêu Miểu Đạo Quân: “Đúng thế, mối nguy hiểm trên tinh cầu này không chỉ là Trương Ngọc Hoàng, mà còn có các sinh lịnh lưu vong mạnh mẽ ở đây. Huyền Bình muốn sống thì phải hiểu về nơi này”.

Nguyên Hạc: “Sư huynh rất giỏi, anh ấy đã lấy được sự tin tưởng của nữ quái vật kia”.

Lão tổ Huyền Đô cười nói: “Chắc Huyền Bình cũng có tính toán riêng, chúng ta cứ xem tiếp đi”.

Ngô Bình lấy một ít gạo tiên ra cho gà ăn, thấy thế, Văn trợn tròn mắt: “Cho gà ăn gạo này thì phí quá”.

Ngô Bình: “Không sao, tôi còn nhiều lắm, tha hồ mà ăn”.

Khác với các sinh linh lưu vong ở đây, Ngô Bình có rất nhiều lương thực.

Văn: “Khi cậu sống lâu ở một nơi thì dù có nhiều tích luỹ đến mấy thì cũng có ngày hết”.

Ngô Bình: “Không, tôi sẽ nhanh chóng rời khỏi đây thôi”.

“Rời khỏi đây?”, Văn cười lạnh: “Tôi chưa nghe thấy có ai đến đây rồi mà sống sót rời đi cả”.

Ngô Bình chỉ cười chứ không giải thích.

Cộc cộc.

Đột nhiên có sinh linh gõ cửa, âm thanh rất lớn, tỏ rõ vẻ vô lễ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4010


Thần đầu chó có mình người đầu chó, người cao gần ba mét, lông đen dài mọc kín thân, đôi mắt của nó như cái chuông đồng trông rất đáng sợ.

Văn tiến lên chặn trước mặt nó rồi nhe răng ra, cổ gọng phát ra tiếng gầm khẽ: “Thần đầu chó, ra ngoài ngay! Không thì ta sẽ liều mạng với ngươi đấy”.

“Liều mạng? Cô nhắm có làm được không?”, thần đầu chó cười lạnh rồi tiếp tục cất bước.

Như thể nhớ đến cô con gái đã mất, làn da của Văn chợt nổi lên phù văn màu đen, khí tức của cô ấy cũng trở nên kh*ng b* hơn.

Advertisement

Thần đầu chó tức giận nói: “Định dùng sức mạnh cấm kỵ à? Vô dụng thôi, tôi cũng có”.

Dứt lời, đôi mắt của nó loé lên tia sáng màu đỏ rồi nhìn chằm chằm vào Văn.

Advertisement

Uỳnh!

Hai sinh linh va chạm với nhau rồi nhanh chóng giao đấu vài chục chiêu, nhưng không lâu sau, Văn đã kêu hự một tiếng rồi bị thần đầu chó đánh bay, phần ngực đã rỉ máu.

Thần đầu chó giẫm một chân lên đầu cô ấy rồi lạnh giọng nói: “Kẻ yếu mà dám khiêu chiến kẻ mạnh à? Chết đi!”

Nó nhấc chân lên định giẫm nát đầu Văn, nhưng ngay giây phút ấy chợt có một đường kiếm loé sáng, thần đầu chó chưa hiểu chuyện gì thì cái đầu đã lìa khỏi cổ, máu tươi phun ra.

Ngô Bình vẩy máu dính trên thanh kiếm đi rồi nói: “Thần đầu chó cái quái gì, cũng chỉ là rác rưởi thôi”.

Văn sững sờ nhìn anh rồi nói: “Cậu giấu tài đấy à?”

Ngô Bình cười he he rồi vội đỡ Văn dậy, nói: “Chị Văn, chị không sao chứ? Tôi có thuốc đây, để tôi điều trị cho chị”.

Anh thoa thuốc lên vết thương, không lâu sau, vết thương của Văn đã lành lại như chưa từng bị làm sao.

Văn kinh ngạc nói: “Thuốc này hay thế, cậu lấy đâu ra đấy?”

Ngô Bình: “Tôi tự chế đấy, bao giờ về, tôi sẽ để lại cho chị một ít”.

Văn trầm mặc một lát rồi thở dài nói: “Thực lực của cậu mạnh thật, hạ được thần đầu chó trong một chiêu luôn, thế sao vẫn đi theo tôi?”

Ngô Bình: “Tôi đã nói rồi mà, ngay khi nhìn thấy chị, tôi đã thấy chúng ta có duyên rồi”.

Văn cúi đầu xuống: “Cậu có gì thì cứ nói luôn đi”.

Ngô Bình cười nói: “Chị Văn, chẳng giấu gì chị, là tôi cố ý đến đây đấy”.

Văn trợn tròn mắt: “Cậu cố ý đến đây ư? Cậu điên rồi à?”

Ngô Bình: “Tôi sẽ quyết đấu với một người, hắn cũng đến tinh cầu này rồi. Tôi sẽ đánh bại hắn thôi, nhưng trước đó tôi cần sống sót ở đây đã. Nhưng tôi không hiểu gì về nơi này cả, vì thế hi vọng chị Văn có thể giúp tôi nhanh chóng thích ứng với cuộc sống ở đây”.

Văn gật đầu: “Dám tới đây quyết đấu với người khác thì cậu là quái vật rồi!”

Ngô Bình cười nói: “Chị Văn, nói không phải phét chứ, trong các thiên kiêu của Nhân tộc thì tôi đứng thứ hai, không ai dám nhận thứ nhất”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4011


Văn không hề ngạc nhiên nói: “Tôi có thể cảm nhận nếu cậu không là Thánh Nhân thì không thể có thực lực mạnh đến vậy được”.

Cô ấy ngẫm nghĩ rồi nói tiếp: “Trước đó, cậu đã hỏi tôi về thần yêu, chắc cậu biết thần yêu là gì rồi đúng không?’

Ngô Bình: “Ừ, tôi có biết một chút. Thần yêu có ưu điểm của thần, yêu và cả người nên rất mạnh”.

Advertisement

Văn: “Tôi chính là một vật thí nghiệm thất bại”.

Cô ấy kể tiếp: “Tuy thế, nhưng tôi vẫn kế thừa được vài thứ của Yêu tộc và Thần tộc, cho nên Thần tộc không muốn bỏ tôi đi mà đày tôi đến đây, để tôi tiếp tục tiến hoá và cắn nuốt các sinh linh khác”.

Advertisement

Ngô Bình: “Thần tộc cho các sinh linh khác đến đây để nuôi thần yêu ư?”

Văn: “Nói chính xác hơn thì tinh cầu này chỉ có một thần yêu thật sự thôi, chúng tôi đều là vật đi săn của nó. Bây giờ, tôi vẫn sống là vì tôi quá yếu, thần yêu không thèm ăn thịt”.

Ngô Bình cau mày: “Có thần yêu thật ở đây à?”

Văn: “Nuôi một thần yêu tốn rất nhiều tài nguyên, thần yêu ở đây vẫn còn nhỏ, nếu muốn trưởng thành thì cần chờ thêm vài trăm năm nữa. Trong thời gian này, Thần tộc sẽ liên tục tống các tu sĩ Thần tộc, Yêu tộc và Nhân tộc đến đây cho nó ăn. Thần yêu có một năng lực là hễ ăn được sinh linh nào thì nó sẽ hấp thu sức mạnh của sinh linh ấy. Chính nhờ khả năng này mà thần yêu mới lớn lên không ngừng”.

Ngô Bình gật đầu: “Tôi hiểu rồi”.

Văn: “Thế nên tôi khuyên cậu đừng đi lung tung, hãy đi tìm người kia để quyết đấu rồi mau chóng rời khỏi đây”.

Ngô Bình cười nói: “Chị Văn, nếu tôi đã đến đây rồi thì sẽ đi gặp con thần yêu đó”.

Văn trầm mặc rồi nói: “Thần yêu là cường giả siêu cấp mà Thần tộc đã tốn rất nhiều thời gian và tài nguyên để chế tạo ra, vì thế luôn có cường giả âm thầm bảo vệ nó. Nếu cậu muốn đối phó nó thì gần như là không thể đâu. Đương nhiên nếu cậu thật sự có thể giết được nó thì khéo sẽ có được năng lực của nó đấy”.

Ngô Bình sáng mắt lên: “Hả, tôi có thể lấy được sức mạnh của thần yêu ư?”

Văn gật đầu: “Trong người thần yêu có một hạt châu, hạt châu này được hình thành từ tất cả sứ mạnh và năng lực của thần yêu nên có tên là Thần Yêu Đan. Nếu cậu giết được thần yêu và uống viên đan dược ấy thì sẽ có được toàn bộ sức mạnh của nó”.

Ngô Bình như có điều suy nghĩ, Đại Thiên Tôn chọn nơi này làm địa điểm tỉ thí lẽ nào cũng có liên quan đến Thần Yêu Đan?

Cùng lúc đó, lão tổ Huyền Đô nghe thấy điều này đã biến sắc mặt rồi nói: “Hoá ra Đại Thiên Tôn có ý đồ với thần yêu, ông ấy muốn Trương Ngọc Hoàng uống được viên đan dược ấy”.

Thánh Dương Đạo Quân nói: “Sư tôn, Trương Ngọc Hoàng mà uống Thần Yêu Đan vào thì sẽ còn mạnh hơn cường giả siêu cấp của Thần tộc”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4012


Nguyên Hạc: “Lão tổ, sư huynh là Tiên Tôn vô thượng, không ai ở kỷ nguyên này có thể đánh bại, con tin anh ấy sẽ không làm chúng ta thất vọng”.

Ngô Bình và Văn xử lý thi thể của thần đầu chó, anh hỏi: “Chị Văn, con thần đầu chó này cũng là thần yêu à?”

Văn: “Ừ, nó là Thần tộc mới sinh, nhưng không được Thần tộc công nhận nên mới bị đày đến đây. Năm xưa, đồng loại của nó có cả chục nghìn con cơ, mà giờ còn mỗi nó thôi”.

Advertisement

Ngô Bình tò mò hỏi: “Tại sao Thần tộc không công nhận?”

Văn: “Thần tộc cũng có nhiều loại, thần đầu chó là loại có thực lực quá yếu, hơn nữa vẻ bè ngoài lại xấu xí, vì thế Thần tộc đã mở cuộc họp cấp cao và đưa ra quyết định loại bỏ”.

Advertisement

Ngô Bình: “Chị Văn vừa bảo nó là Thần tộc mới sinh à? Thần tộc được sinh ra thế nào vậy?”

Văn: “Thần tộc sẽ để lại cách tu hành của mình ở các tộc, nếu có sinh linh nào tu luyện đến một cảnh giới nhất định thì sẽ được xin gia nhập thần tịch”.

Ngô Bình: “Nếu Nhân tộc tu luyện công pháp của Thần tộc thì cũng được như thế à?”

Văn nhìn anh: “Đương nhiên, theo tôi biết thì Thần tộc có rất nhiều thần nhân, họ là Nhân tộc chứ ai. Nhưng thần nhân không có địa vị cao trong Thần tộc đâu, chỉ ở mức trung đẳng thôi”.

Ngô Bình: “Tôi có nghe về chuyện này rồi, vì thế Thần tộc mới kéo dài mãi không đứt, qua mấy kỷ nguyên rồi vẫn ngày càng mạnh hơn”.

Văn: “Thần tộc được sinh ra vào kỷ nguyên này thì được gọi là tân thần, thường thì họ không có địa vị quá cao đâu, hơn nữa còn không thể trở thành tu sĩ nòng cốt của Thần tộc. Các Thần tộc tồn tại qua một, hai kỷ nguyên sẽ được gọi là cổ thần, họ có nền móng vững chắc nên mạnh hơn tân thần nhiều. Tiếp đến những Thần tộc trải qua ba kỷ nguyên thì được gọi là thượng thần, hiện nay họ đều là tầng lớp thống trị, hầu hết đều có xuất thân ở gia tộc thượng thần”.

Nghe xong, Ngô Bình nói: “Thần tộc đã mạnh vậy rồi, tại sao còn tạo ra thần yêu làm gì?”

Văn thở dài nói: “Mỗi kỷ nguyên đều sinh ra một bá chủ mới, Thần tộc cũng phải thay thế Tiên tộc chứ? Tầng lớp quản lý của họ biết không có sinh linh nào làm bá chủ được mãi nên buộc phải có sự chuẩn bị từ trước. Dù họ chèn ép Nhân tộc hay tạo ra thần yêu thì mục đích cũng vì thế thôi”.

Văn nói tiếp: “Trong cơ thể tôi vẫn còn hai mật mã sinh mệnh cực hạn, vì tư chất của tôi không đủ nên không thể phá giải và hấp thu chúng được. Kiểu gì cũng có ngày tôi bị sinh linh khác ăn thịt, khi ấy sức mạnh trong người cũng bị nó hấp thu hết. Thay vì làm lợi cho đứa khác, thà tôi tặng cho cậu còn hơn”.

Ngô Bình sững người: “Tặng tôi ư?”

Văn gật đầu: “Ừ, tặng cậu đấy. nếu cậu có thể phá giải được hai mật mã ấy thì sẽ có thêm hai thiên bẩm sinh mệnh mới. Nhưng chuyện này khó lắm, vì cậu là Nhân tộc mà”.

Ngô Bình nhìn Văn rồi nói: “Chị cho tôi chúng rồi thì có bị ảnh hưởng gì không?”

Văn cười nói: “Không, vì trước giờ tôi có phá giải được chúng đâu. Trái lại, mất chúng rồi thì thần yêu sẽ không nhắm tới tôi nữa, tôi càng an toàn hơn”.

Ngô Bình: “Thế thì tốt”.

Sau đó, anh hỏi: “Trong người của các sinh linh khác cũng có mật mã tương tự à?”

Văn lắc đầu: “Ít sinh linh có lắm, hầu hết các vật thử nghiệm thất bại như tôi đều bị ăn thịt hết rồi. Tôi còn sống là may lắm đấy, tôi đoán chắc có chưa đến mười sinh linh có mật mã trong người như tôi ở đây”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4013


Ngô Bình nói: “Cảm ơn chị Văn”.

Văn hỏi: “Nếu không chê thì tôi nhận cậu làm em nhé. Em trai, em có rượu không?”

Ngô Bình cười đáp: “Có chứ ạ”.

Advertisement

Anh chẳng những có rượu mà còn có cả mồi nhắm cực ngon. Loáng cái, Ngô Bình đã bày ra một bàn tiệc nhỏ rồi nói: “Chị Văn, em mời chị một chén”.

Sau vài chén rượu, Văn cười nói: “Vì là vật thí nghiệm nên chị không biết thú vui trong đời là gì. Mãi mới có một đứa con thì lại không bảo vệ được nó”.

Cô ấy bật cười rồi thò tay vào ngực móc tim ra, máu tươi bắn tung toé, cô ấy lấy một luồng sáng ra, ẩn trong đó có hai màu sắc toả ra khí tức bức người.

Advertisement

Ngô Bình kinh hãi nói: “Chị Văn, chị làm gì thế?”

Văn nói: “Chị đã sống đủ rồi, trước khi chết được quen một cậu em như em là chị cũng thấy được an ủi phần nào. Mật mã sinh mệnh không thể rời khỏi cơ thể, hơn nữa trừ khi chị chủ động giao nộp, không thì các sinh linh khác cũng không thể lấy được chúng”.

Ngô Bình lặng người nói: “Chị Văn, sao chị phải làm thế? Em có thể đưa chị ra ngoài và sống một cuộc sống mà chị hằng mơ ước”.

Văn lắc đầu: “Chị không muốn đi đâu cả, chị vốn không nên xuất hiện trên cõi đời này. Cậu em, em là người đầu tiên có thiện chí với chị, cảm ơn nhé”.

Dứt lời, hơi thở của Văn yếu dần, dù Ngô Bình dùng y thuật thế nào thì cũng không thể cứu sống được cô ấy.

Vài phút sau, cuối cùng cô ấy đã trút hơi thở cuối cùng. Ngô Bình cảm thấy rất bi thương, anh đã xây mộ cho cô ấy luôn ở đây.

Anh vái lạy trước mộ rồi khởi động khả năng nhìn xuyên thấu quan sát luồng thần quang kia thì thấy bên trong có những thông tin phức tạp, chỉ có thể chất cực mạnh và trí thông minh cực cao thì mới có thể hiểu được.

Đây chính là hai loại trạng thái sinh mệnh cực kỳ cao cấp, một trạng thái yêu đạo, một trạng thái Thần tộc, hai trạng thái này đã hợp nhất thành một luồng thần quang.

Ngô Bình chợt nhớ tới Thái Thanh Đạo Kinh có nhắc đến bước nhảy vọt của sinh mệnh là quá trình con người biến thành tiên. Luồng thần quang này có gợi ý rất lớn cho anh.

Tiên trong Thái Thánh Đạo Kinh không phải một trạng thái cố định, nó là một bước tiến bộ trong nền móng của con người.

Ngô Bình ngẫm nghĩ một lát rồi hấp thu luồng thần quang ấy vào trong cơ thể, sau đó bắt đầu lý giải điều kỳ diệu của nó.

Thần quang vừa tiến vào ý thức của anh thì đã biến thành một quả cầu thuỷ tinh lập thể, quả cầu này có bảy tầng sáng đại diện cho bảy mật mã, nó chứa một vật quan trọng nhất ở bên trong, và anh buộc phải lý giải từng mật mã một thì mới lấy được thứ bên trong.

Thứ này rất thần bí và mạnh mẽ, đến con mắt nhìn thấu vạn vật của anh cũng không nhìn rõ được. May mà anh vẫn nhìn rõ bảy tầng mật mã ở bên ngoài.

Khi anh đang nghiền ngẫm tầng mật mã thứ nhất thì cảm thấy chỉ cần phá giải được nó thì có thể nhận được những lợi ích.

Anh cứ thế ngồi nghiên cứu hai ngày liền, cuối cùng nhờ khả năng nhìn thấu vạn vật mà anh đã tìm thấy điểm đột phá rồi phá giải được mật mã này ngay. Một tầng thần quang ở ngoài cùng đã thâm nhập vào tế bào và thần hồn của anh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4014


Có một tia thần quang bay nhanh về phía Ngô Bình, trong thần quang ấy có một sinh linh hình người nhưng có cái đầu nhọn hoắt, mắt và tay rất dài, chân lại ngắn toẳn.

Uỳnh!

Sinh linh ấy bay lại gần Ngô Bình rồi tấn công anh.

Ngô Bình tung quyền phản công, hai quyền pháp va chạm, anh bị đánh bay, còn sinh linh kia đứng im bất động trên không trung.

Advertisement

Ầm!

Nó tỏ vẻ hung ác, bàn tay phải chợt nổ tung, sau đó đến xương của cả cánh tay cũng gãy vụn.

Ngô Bình đã dùng kình lực kh*ng b* vào quyền ban nãy để phá huỷ cơ thể của sinh linh kia.

Advertisement

“Nhân tộc mà mạnh vậy ư?”, nó hét lên rồi quay đầu bỏ chạy.

“Chạy nổi không?”

Ngô Bình hừ lạnh rồi biến thành một tia chớp bay đến trước mặt sinh linh đầu nhọn rồi bóp cổ nó.

Sinh linh kia lập tức bất động rồi gào lên: “Đừng giết ta!”

Ngô Bình: “Không giết ngươi cũng được, nhưng sao ngươi biết ta ở đây?”

Sinh linh đầu nhọn: “Là Thần tộc trú đóng ở đây bảo ta tới, nói là chỉ cần giết ngươi thì sẽ được rời khỏi đây”.

Ngô Bình: “Thần tộc ở đây ư? Họ biết ta à?”

Sinh linh đầu nhọn: “Ngươi vừa tới thì họ đã biết rồi”.

Ngô Bình: “Ngươi là thứ gì? Tân thần à?”

Sinh linh đầu nhọn: “Ta từng là tân thần, vì chọc giận một thế gia cổ thần nên cả tộc đã bị đày đến đây”.

Ngô Bình: “Ngươi vốn là gì?”

Sinh linh đầu nhọn: “Chúng ta vốn là tộc Đạp Thiên để ghi danh vào thần tịch, ai ngờ lại thành ra thế này”.

Ngô Bình: “Tộc Đạp Thiên? Tên tộc hoành tráng quá nhỉ!”

Sinh linh đầu nhọn: “Chúng ta từng mạnh đến độ có thể khiêu chiến cả Thần tộc. Nhưng tiếc là về sau đã bị giết hại gần hết, chỉ còn lại vài người. Để bảo vệ mình, chúng ta đành chọn gia nhập thần tịch. Cứ tưởng như vậy sẽ bình an, nào ngờ vẫn khó thoát khỏi cái chết”.

Ngô Bình: “Ngươi là thành viên duy nhất của tộc Đạp Thiên ư?”

Sinh linh đầu nhọn thở dài nói: “Đúng thế, ta là người cuối cùng rồi, mọi người đều đã bị cường giả giết hết”.

Ngô Bình: “Đáng thương thật, ngươi đi đi!”

Sinh linh đầu nhọn thoáng vẻ ngạc nhiên, nó cứ ngỡ Ngô Bình sẽ giết mình, nhưng trầm mặc một lát rồi hỏi: “Với thực lực này, chắc chắc các hạ là cường giả đỉnh cấp của Nhân tộc đúng không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4015


Ngô Bình: “Đạp Thiên Chi Ngấn ư? Là gì thế?”

Sinh linh đầu nhọn: “Tộc Đạp Thiên chúng ta vốn là một tộc nhỏ bé, về sau tổ tiên của chúng ta đã lĩnh ngộ được Đạp Thiên Chi Ngấn, bấy giờ mới trở thành một tộc mạnh mẽ. Nếu các hạ có thể lĩnh ngộ được nó thì cứ làm”.

Dứt lời, sinh linh đầu nhọn đưa một thứ trông như viên gạch trong suốt cho Ngô Bình, trên mặt nó có một bức vẽ kỳ diệu, Ngô Bình chỉ nhìn một cái đã thấy hoa mắt ngay.

Advertisement

Đưa nó cho anh xong thì sinh linh đầu nhọn hành lễ rồi quay đầu bỏ đi với vẻ rất thê lương.

Ngô Bình khẽ thở dài một hơi rồi cất thứ đó đi, sau đó lẩm bẩm: “Nếu đã bị phát hiện rồi thì mình chẳng cần trốn nữa, không biết Trương Ngọc Hoàng đang ở đâu đây?”

Advertisement

Ở một nơi cách Ngô Bình vài triệu dặm có một người đàn ông mặc áo bào tím đang vung tay lên, mấy chục sinh linh mạnh mẽ đều bị đánh bay, sau đó đã bị hắn hấp thu hết.

Lúc này, một bóng người trong suốt xuất hiện bên cạnh hắn và nói: “Chủ nhân, các sinh linh này quá yếu, giết chúng cũng không có ý nghĩa gì, chúng ta tiếp tục vào sâu bên trong để tìm các sinh linh mạnh hơn thôi”.

Trương Ngọc Hoàng: “Đúng thế, các sinh linh này không giúp ích gì cho ta hết, ta muốn củng cố thần huyết thì tốt nhất là giết được con thần yêu đó”.

Người trong suốt: “Chủ nhân, thần yêu để cuối đi ạ, người cần hấp thu vài sức mạnh rồi xử lý Lý Huyền Bình trước. Tên này có thể trở thành Tiên Tôn vô thượng thì kiểu gì cũng có điểm hơn người. Chủ nhân trừ khử hắn xong thì có thể hấp thu vận mệnh của hắn và phát hiện ra điều bí mật của hắn”.

Trương Ngọc Hoàng tỏ vẻ khinh thường nói: “Cũng được, ta sẽ cử lý hắn trước cho đỡ vướng tay vướng chân”.

Ngô Bình đang bay trên không để thăm dò tinh cầu này, đột nhiên anh phát hiện bên dưới có một thôn làng, hơn nữa toàn là con người sinh sống ở đây.

Điểm khác lạ là thể chất của những người này đều khá mạnh, nhưng lại không phải Chân Nhân thái cổ.

Ngô Bình đáp xuống cổng làng thì chợt có hai bóng người bay tới trước mặt anh, họ là hai người đàn ông một trung niên, một thanh niên.

Người đàn ông trung niên nhìn Ngô Bình rồi sững người, sau đó hỏi: “Cậu là Nhân tộc à?”

Ngô Bình: “Đúng, mọi người cũng là Nhân tộc à?”

Người thanh niên nói: “Chúng tôi từng là thần nhân, nhưng sau đã bị lưu đày đến đây”.

Ngô Bình híp mắt lại: “Thần tộc à? Cách người từ bỏ nhân tịch và trở thành tu sĩ tân thần chứ gì, tôi biết rồi”.

Người thanh niên hỏi người đàn ông trung niên: “Bố, có cần giết cậu ta không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4016


Người đàn ông trung niên thở dài nói: “Ban nãy bố con tôi đã thất lễ, nhưng ở các nơi quái quỷ này thì chúng tôi làm gì cũng phải cẩn trọng. Nhận được đồ ăn của cậu, chúng tôi rất cảm kích, nếu cậu không chê thì mời vào trong làng ngồi chơi”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Được, vậy xin làm phiền!”

Người thanh niên tò mò quan sát Ngô Bình rồi hỏi: “Nhân tộc các anh và thần nhân chúng tôi hình như cũng không có gì khác biệt”.

Ngô Bình: “Thì vốn bản chất là giống nhau mà”.

Advertisement

Người đàn ông trung niên: “Mời cậu!”

Đi qua cổng làng, Ngô Bình lấy kẹo ra chia cho đám trẻ con, đứa bé thì ba, bốn tuổi, lớn thì chưa tới mười tuổi. Lần đầu tiên được ăn kẹo nên đứa nào cũng tròn mắt, không biết đây là thứ gì mà ăn ngon thế!

Advertisement

Người thanh niên tiếp tục tò mò hỏi: “Đây là gì thế?”

Ngô Bình lấy một cái đưa cho anh ta rồi nói: “Kẹo, anh ăn thử đi”.

Người thanh niên lớn bằng ấy rồi nhưng chưa ăn kẹo bao giờ, nhưng vừa nếm thử một cái thì lập tức ngạc nhiên nói: “Ngon quá!”

Người đàn ông trung niên cảm thán: “Sau này không được ăn lại nữa thì xem con làm thế nào”.

Người thanh niên: “Cứ biết bây giờ đã, sau này quan trọng gì ạ”.

Người đàn ông trung niên mời Ngô Bình tới một căn nhà, có một người phụ nữ đang phơi quần áo trong sân, thấy người lạ tới, bà ấy vội vàng bảo vệ lũ trẻ ở bên cạnh.

Người đàn ông trung niên: “Không sao, đây là khách”.

Họ đi vào một căn phòng khách rất rộng, nhưng trang trí rất đơn sơ, nền nhà bằng đá thạch, chỉ có bộ bàn ghế đơn giản.

Người đàn ông trung niên: “Cậu bạn, tôi là Tào Phi, cậu tên gì?”

Ngô Bình: “Tôi là Lý Huyền Bình, đến từ Khuyên giới”.

Người đàn ông trung niên có vẻ ngạc nhiên nói: “Cậu đến từ Khuyên giới ư? Nhưng tôi thấy thực lực của cậu hơn tu sĩ của Khuyên giới nhiều”.

Ngô Bình cười nói: “Đúng là tôi mạnh hơn tu sĩ bình thường ở Khuyên giới thật”.

Tào Phi nói: “Sao cậu lại đến đây, đây là nơi Thần tộc nhốt các tội phạm lưu vong nên nguy hiểm lắm”.

Ngô Bình không giấu giếm mà kể lại chuyện mình sẽ quyết đấu với Trương Hoàng Ngọc, Tào Phi nghe xong thì kinh ngạc nói: “Xem ra các cậu đều là thiên kiêu của Nhân tộc, nhưng sao lại đến đây cơ chứ?”

Ngô Bình: “Bên kia chọn địa điểm nên tôi phải theo thôi”.

Anh rất hiếu kỳ về thần nhân nên hỏi: “Ông Tào, ngày xưa sao các ông lại thành thần nhân?”

Tào Phi cười trừ đáp: “Tổ gia nhà tôi cũng từng là một thiên kiêu, người đã rời khỏi Khuyên giới và có thành tựu cực cao ở bên ngoài. Về sau, tổ gia bị Thần tộc vây nhốt, một thần vương bắt người gia nhập Thần tộc, không thì sẽ giết cả gia tộc. Cực chẳng đã, tổ gia đành phải đồng ý, sau đó chúng tôi đã trở thành thành viên của Thần tộc”.

Ngô Bình: “Thế thì thần nhân và thần bộc cũng có sự khác biệt”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4017


Tào Phi: “Tân thần chẳng có địa vị gì, bố tôi có tư chất rất tốt, tu luyện công pháp Thần tộc cũng đạt được thành tựu cao. Có lẽ vì quá tự tin nên ông đã đánh bị thương một đệ tử chính thần, kết quả cả tộc tôi bị đày đến đây”.

Ngô Bình: “Chính thần?”

Tào Phi: “Chính thần là chỉ một nhánh thần tộc có huyết mạch khá chính thống, còn như chúng tôi thì bị gọi là tạp thần. Tân thần đều là tạp thần, thậm chí có nhiều cổ thần cũng là tạp thần. Tạp thần đương nhiên có địa vị thấp hơn chính thần, tạp thần mà gặp chính thần thì không cần biết có địa vị cao đến đâu cũng phải hành lễ, không thì sẽ phạm luật”.

Ngô Bình: “Nội bộ của Thần tộc phức tạp thật, đủ các thế lực”.

Advertisement

Tào Phi: “Đúng thế, tuy Thần tộc đã bành trướng được thế lực của mình nhờ cách này, thậm chí còn xoá sổ Tiên tộc ở kỷ nguyên trước. Nhưng nó cũng có mặt xấu, đó là các tạp thần sẽ mượn thân phận Thần tộc của mình để tự phát triển, có nhiều người đã tạo dựng được thế lực mạnh lắm rồi”.

Ngô Bình cười nói: “Xem ra Thần tộc cũng không vững chãi lắm, sớm muộn cũng có ngày họ bị một thế lực nào đó phá hoại từ bên trong”.

Advertisement

Tào Phi: “Haizz, nói đúng ra thì ông tôi trở thành thần nhân cũng bởi muốn gia tộc được sống thôi”.

Ngô Bình: “Có nhiều thần nhân ở đây không?”

Tào Phi: “Cũng kha khá, người tôi biết thì có hơn chục hộ, còn không quen thì nhiều hơn”.

Ngô Bình: “Tại sao các người không bắt tay với nhau để tăng sức mạnh”.

Tào Phi lắc đầu: “Trên tinh cầu này không có tài nguyên, nếu có quá nhiều người tập trung một chỗ thì sẽ không có đủ đồ ăn. Quy luật ở đây là ăn lẫn nhau nên không hình thành bộ lạc lớn được”.

Ngô Bình gật đầu: “Ra là thế, ông Tào, các ông bị lưu đày bao lâu?”

Tào Phi cười khổ: “500 năm, nhưng chúng tôi biết rõ sẽ lâu hơn, cuối cùng sẽ chết ở đây và bị sinh linh khác ăn thịt thôi”.

Hai người trò chuyện một lát thì có người gõ cửa, người phụ nữ mở cửa ra cho một cô gái có vóc dáng nóng bỏng đi vào. Cô ấy trông chỉ khoảng 17 tuổi, tuy chỉ mặc một chiếc váy đơn giản, nhưng cũng không làm mất đi vẻ quyến rũ. Cô ấy vừa đến thì ngay Tào Phi cũng phải liếc mắt nhìn.

“Cô Lục, sao cô lại đến đây?”, Tào Phi vội đứng dậy hỏi.

Cô Lục ấy cười nói: “Chú Tào, cháu nghe Bảo Nhi nói có người cho kẹo. Cháu lớn thế rồi mà chưa được ăn kẹo bao giờ nên muốn đến xin một cây ăn thử”.

Nói rồi, cô ấy hướng ánh mắt về phía Ngô Bình rồi cười hỏi: “Là kẹo của anh phải không ạ?”

Giọng nói của cô ấy rất êm tai, đúng chất giọng đặc trưng của con gái.

Ngô Bình hỏi: “Cô muốn ăn à?”

Cô gái gật đầu: “Anh cho em một ít được không?”

Ngô Bình mỉm cười rồi lấy một túi kẹo với đủ vị ra rồi đưa cho cô ấy: “Cô mang ra ngoài ăn đi”.

Cô gái tròn mắt hỏi: “Anh cho em nhiều thế ạ?”

Ngô Bình: “Tôi vẫn còn”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4018


Tào Phi: “Đó là con gái nhà họ Lục. Nhà họ từng là truyền kỳ trong thần nhân đấy, gia chỉ trước là Lục Hồng Thánh đã giết hai Thần đế, hơn nữa họ còn là Thần đế có xuất thân từ thượng thần”.

Ngô Bình: “Chém chết thượng thần cơ à? Đúng là siêu thật, họ đã sống ba kỷ nguyên rồi nên không dễ đối phó đâu”.

Tào Phi: “Nhưng ông ấy đã phạm tội và bị Thần tộc trấn áp rồi cả tộc đã bị đày đến đây”.

Ngô Bình: “Tại sao Lục Hồng Thánh lại giết Thần đế?”

Advertisement

Tào Phi: “Cụ thể thì tôi không rõ, vì người nhà họ Lục không kể, tôi chỉ đoán là Thần tộc đã động đến giới hạn của họ, không thì ông ấy đã chẳng làm vậy”.

Ông ấy kể tiếp: “Gia chủ hiện giờ là Lục Đằng Tiêu, thực lực cũng rất mạnh. Thôn chúng tôi có thể trụ đến hôm nay cũng là nhờ người này”.

Advertisement

Ngô Bình: “Không có cách nào rời đi ư?”

Tào Phi lắc đầu: “Trên người chúng tôi đều có dấu ấn, người có dấu ấn phải có thực lực phá vỡ đại trận, không thì không thể rời khỏi đây được”.

Ngô Bình: “Tất cả người lưu vong đều có dấu ấn trên người à?”

Tào Phi: “Đúng vậy, dù người được sinh ra ở đây thì cũng thế”.

Uỳnh!

Đúng lúc này, mặt đất chợt rung lên dữ dội, Tào Phi biến sắc mặt nói: “Long Viên lại đến rồi!”

Nói rồi, ông ấy nhảy lên nóc nhà rồi nhìn về phía Đông Nam.

Ngô Bình cũng nhảy lên theo thì thấy có một con vượn khổng lồ cao mấy trăm mét đang chạy như bay từ phía Đông Nam đến, khiến mặt đất rung lên kịch liệt.

Lúc này, có một người đàn ông mặc áo màu lam bay vút lên cao, người này nhìn về phía con vượn rồi tung một chưởng ra. Một chưởng bay đi, bay càng xa thì nó càng lớn hơn, cuối cùng đã biến thành một bàn tay to cả nghìn mét rồi đánh mạnh lên người con vượn.

Nhưng con vượn chỉ lách người vài cái rồi chạy tiếp.

Người đàn ông biến sắc mặt rồi hét lớn: “Chú ý! Long Viên đã mạnh hơn, tất cả mọi người chuẩn bị chiến đấu!”

Ngô Bình phát hiện sắc mặt của Tào Phi tái mét, anh hỏi: “Con Long Viên này từng đến đây rồi à?”

Tào Phi: “Đây là lần thứ tư rồi, thực lực ngày càng mạnh hơn. Lần này, chúng tôi e sẽ có nhiều người chết, như vậy mới có thể đánh bại nó”.

Trong lúc họ nói chm có mười mấy bóng người bay từ trong làng ra, sau đó cùng tấn công con vượn với người đàn ông kia, Tào Phi cũng bay tới đó.

Cô Lục kia cũng đang đứng trên nóc nhà với vẻ đầy lo lắng. Tuy cô ấy còn trẻ, nhưng cũng đã quen với cảnh sống chết, vì gần như năm nào trong làng cũng có người tử trận.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 4019


Trong lúc hai người nói chuyện, tất cả cao thủ trong làng đều đã xông ra chiến đấu với con vượn. Thân pháp của họ linh hoạt kết thành một đại trận, có thể thấy họ thường xuyên làm việc này nên có rất nhiều kinh nghiệm.

Vì có đại trận bao quanh nên nơi này khác với bên ngoài, mọi người chỉ phát huy được một phần thực lực, chủ yếu tấn công kẻ địch bằng quyền cước và binh đao.

Uỳnh uỳnh!

Advertisement

Dáng người của Long Viên quá lớn nên di chuyển hơi bất tiện, loáng cái nó đã ăn vài chưởng vào người. Nhưng da của nó rất dày, có bị đánh thêm cũng không sao, ngược lại nó càng hung ác hơn, cánh tay vung mạnh lên đánh bay hai người.

Hai người bị nó đánh trúng đều bị gãy xương, chưa kịp kêu tiếng nào đã ngất xỉu.

“Đấm vào mắt nó!”, người đàn ông mặc áo lam hét lớn lên rồi dồn hết sức phối hợp với người khác.

Advertisement

Ngô Bình vừa nhìn đã biết moi người sắp không trụ được nữa, kiểu gì cũng có người bỏ mạng nên nói ngay: “Mọi người đứng yên, để tôi giúp”.

Dứt lời, anh bay lên cao rồi biến thành một người khổng lồ cao hơn 300 mét, chỉ cần bước vài bước là tới gần con Long Viên.

Mọi người đều kinh ngạc rồi tránh sang một bên nhìn Ngô Bình.

Long Viên cũng ngẩn ra rồi quan sát Ngô Bình, sau đó cũng phải kinh hãi bởi vóc dáng của anh, dẫu sao Ngô Bình cũng cao hơn nó một cái đầu.

Gầm!

Long Viên gầm lên rồi xông tới phía Ngô Bình thị uy.

“Mày gào cái gì hả!”, Ngô Bình tung một chưởng ra đánh rụng hết răng của nó, máu tươi b*n r* tung toé.

“Gào!”, Long Viên gào lên đau đớn.

“Vẫn còn gào được à!”, Ngô Bình tóm lấy gáy nó rồi đè xuống đất tẩn cho một trận.

Sau hơn chục quyền của anh, toàn thân Long Viên đẫm máu, nó đã ngất xỉu.

Mọi người đều sững sờ trước sức mạnh của Ngô Bình.

Người áo lam bay đến rồi rút kiếm chém đầu Long Viên, còn những người khác thì hoan hô.

Người áo lam thu kiếm lại rồi chắp tay với Ngô Bình: “Lục Đằng Tiêu tham kiến Thánh Nhân!”

Dù ông ấy có kém tinh mắt đến mấy thì cũng phát hiện Ngô Bình là Thánh Nhân, không thì anh không thể đánh lại con Long Viên này được.

Ngô Bình: “Khéo nói đấy!”
 
Back
Top Dưới