Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3960


Biết rõ vật này quý trọng nhường nào, Ngô Bình bèn nói: “Ta cũng không thể lấy không bảo vật của cô. Thế này đi, ta sẽ truyền Thái Nhất Hoàng Cực Kinh cho cô nhé”.

Dứt lời, anh truyền dạy kinh cho đối phương bằng thần niệm. Sau khi nghe xong, Mộc Thiên Tuyết vui mừng khôn xiết, rối rít cảm ơn.

Ngô Bình ngồi chưa lâu đã đứng dậy chào tạm biệt. Sau đó anh cử đại thần đến đây, chính thức sắc phong Mộc Thiên Tuyết làm Nam Hải Vương, phụ trách cai quản toàn bộ hòn đảo của Nam Hải.

Advertisement

Trong hôm ấy, chiến hạm quay về theo đường cũ, nhưng lúc về nhanh hơn lúc đi rất nhiều.

Advertisement

Sáng hôm sau, chiến hạm về đến thành Thiên Võ. Thành Thiên Võ chính là thành Thương Đế cũ, nay đã đổi vua, thành Thương Đế cũng đổi tên sang thành Thiên Võ.

Anh về hoàng cung, lập tức có đại thần nêu ý kiến: “Bệ hạ đăng cơ vài tháng rồi, đã đến lúc chọn tú nữ. Trong cung chỉ có vài vị nương nương, số lượng thật sự quá ít ỏi”.

Ngô Bình hỏi: “Các khanh định tuyển chọn tú nữ thế nào?”

Đại thần ấy đáp: “Từ thanh thiếu nữ trong độ tuổi mười lăm đến hai mươi trên toàn quốc, chọn ra những người có gương mặt và thân hình đẹp nhất. Sau ba vòng tuyển chọn, những người được ở lại sẽ được Bệ hạ đích thân xem xét, từ đó chọn ra một nhóm tú nữ hầu hạ ngài. Số còn lại sẽ trở thành cung nữ”.

Ngô Bình nói: “Không cần tuyển tú nữa, hao người tốn của. Mà trẫm cũng không cần nhiều người hầu hạ đến thế”.

Đại thần vội đáp: “Bệ hạ! Không thể bỏ lễ nghi!”

Ngay lập tức, một nhóm đại thần không ngừng khuyên can. Ngô Bình đành nói: “Thật ra trước đó trẫm đã có rất nhiều cung nữ, đủ dùng rồi”.

Đám đại thần này vẫn không từ bỏ, khăng khăng muốn xem những cung nữ ấy.

Hết cách, Ngô Bình đành gọi những thị nữ mà Linh Hy dẫn theo vào cung. Sau khi xem xét xong, các đại thần không hài lòng, liên tục bắt lỗi, bảo người này gầy quá, người nọ thiếu khí chất, người kia quá diêm dúa.

Ngô Bình bực mình, bảo họ đi tìm Đường Tử Di mà phàn nàn, sau đó lỉnh đi mất.

Chuyện tuyển tú nữ làm anh nhớ đến Hắc Thiên Giáo. Lâu rồi anh không đến đó, chẳng biết tình hình thế nào rồi. Đông Nam Á ngày xưa, nay chỉ là một khu vực rất nhỏ ở đại lục Côn Luân.

Nghĩ đến đây, anh bèn gọi người hầu ngày trước đến: “Gần đây có tin gì của Hắc Thiên Giáo không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3961


Người có nước da trắng ngần, vòng một rất đẫy đà, đi cũng không thể đi quá nhanh, trời sinh yểu điệu, chính là Ngọc Nô. Cô gái thứ ba thứ ba có làn da rất trắng, thuộc chủng người Europa, mắt màu xanh kim loại, ánh mắt dịu dàng như nước, chính là Mộc Lan. Người cuối cùng có màu da lúa mạch, nhỏ nhắn thanh tú, đến từ Lữ Tống năm xưa, dáng hình cân đối, ngũ quan sắc sảo, đôi mắt đẹp có đôi phần tinh nghịch.

Ngô Bình nói: “Thế này đi, hôm nay chúng ta sẽ quay về Hắc Thiên Giáo một chuyến”.

Bốn cô gái cả mừng. Bọn họ có rất nhiều người thân bạn bè ở đó, lòng nhung nhớ vô cùng.

Advertisement

Ngô Bình cười bảo: “Đám đại thần này phiền phức quá, kiên quyết bắt tôi tuyển tú. Tôi muốn tăng số lượng phi tần ở hậu cung để bọn họ bớt nhiều lời”.

Nói xong, anh ướm hỏi: “Tôi sẽ phong các cô làm phi tần. Các cô đồng ý chứ?”

Advertisement

Bốn cô hầu mừng rỡ: “Nô tì đồng ý. Cảm ơn ân điển của giáo chủ!”

Ngô Bình bảo: “Các cô theo tôi đã lâu, cũng nên cho các cô một chỗ dựa. Đứng dậy đi”.

Bọn họ chuẩn bị đồ đạc, Ngô Bình ăn mặc như giáo chủ Hắc Thiên năm xưa, khởi hành đến trụ sở chính của Hắc Thiên Giáo.

Hiện nay Hắc Thiên Giáo không thuộc sự cai trị của nước Long lẫn đế quốc Thiên Võ, những thế lực lân cận đều rắc rối phức tạp, mà khu vực này tên là Á Hưng.

Đến Á Hưng, Ngô Bình khó lòng phân biệt được nơi nào từng là Á Mã, nơi đâu từng là Annan. Ở đây đã đổi khác hoàn toàn. May mà thỉnh thoảng anh có liên lạc với nơi này nên biết được vị trí đại khái.

Cuối cùng, anh đã đến địa bàn của Hắc Thiên Giáo, nhận thấy Hắc Thiên Giáo hiện nằm trong một hòn đảo trên một hồ nước cực lớn.

Khi anh đáp xuống, lập tức có một nhóm người lao ra. Khi nhìn rõ người đến là ai, họ vô cùng mừng rỡ, đồng loạt quỳ xuống, cung kính nói: “Kính chào giáo chủ!”

Ngô Bình mỉm cười: “Đứng dậy đi”.

Đám người này bèn đứng lên. Ngô Bình hỏi: “Các trưởng lão có mặt ở đây không?”

Một giáo đồ đáp: “Giáo chủ, các trưởng lão đang trị thương”.

Ngô Bình ngạc nhiên: “Ô, họ bị thương ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3962


Ngô Bình đến nơi các đường chủ và trưởng lão đang trị thương. Hộ pháp Mông Trạch, Trương Tây Linh, đường chủ Phó Oánh, Đỗ Tinh, Phạm Ân Cách đều đang ở đây. Họ bị thương nặng, có người gãy tay, người thì bị kiếm đâm.

Thấy giáo chủ quay về, mọi người đều phấn khởi vô cùng, đồng loạt quỳ xuống đất. Trương Tây Linh còn khóc lóc: “Cuối cùng giáo chủ cũng về rồi!”

Ngô Bình hỏi: “Hộ pháp Trương, tôi nghe đệ tử nói mọi người vừa xung đột với Sát Thần Giáo?”

Advertisement

Trương Tây Linh thở dài: “Thực lực của Sát Thần Giáo vốn không bằng chúng ta, nhưng giáo chủ của họ có mặt ở đây. Giáo chủ thì vắng mặt, chúng thuộc hạ chỉ đành co cụm trên đảo, tự bảo vệ mình. Dù sao thời đại bây giờ cũng đã khác xưa, ngoài kia cao thủ nhiều vô kể, ngay cả một Thiên Tiên chúng tôi cũng không thể chọc vào”.

Ngô Bình nói: “Vất vả cho mọi người rồi. Để tôi trị thương giúp mọi người trước đã”.

Tuy vết thương của họ rất nặng, nhưng trong mắt Ngô Bình thì giản đơn vô cùng. Anh dễ dàng chữa khỏi cho tất cả mọi người.

Advertisement

Ai nấy đều rất đỗi kinh ngạc, thi nhau hỏi: “Y thuật của giáo chủ cao minh hơn ngày xưa rất nhiều. Bây giờ giáo chủ đang ở mức tu vi nào vậy?”

Mông Trạch hỏi. Sau khi thiên hạ đổi dời, tu vi của Mông Trạch cũng tăng vọt, đã đạt đến cảnh giới Thần Hoá. Nhưng bọn họ đều không nhìn ra trình độ tu vi của Ngô Bình.

Ngô Bình đáp: “Bây giờ tôi đang ở cảnh giới Đoạt Thiên của Địa Tiên”.

Mông Trạch cả kinh: “Cảnh giới Đoạt Thiên! Không hổ là giáo chủ, năng lực hiện tại của giáo chủ chắc có thể đấu một trận với Thiên Tiên!”

Ngô Bình cười cười, không giải thích gì thêm. Anh bảo: “Tôi đến đây để thương lượng với mọi người về việc giải tán Hắc Thiên Giáo, sau đó tôi sẽ đưa mọi người đến đế quốc Thiên Võ để làm việc bên cạnh tôi”.

Tuy tu vi không cao nhưng họ đều rất đáng tin cậy, còn có năng lực quản lý rất tốt, nếu đưa đến đế quốc Thiên Võ thì họ đều sẽ là những người hữu dụng.

Mọi người nhìn nhau, giải tán Hắc Thiên Giáo! Họ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này!

Trương Tây Linh cất lời: “Giáo chủ, nếu giải tán Hắc Thiên Giáo, các giáo đồ phải làm sao đây?”

Ngô Bình đáp: “Dễ thôi mà, đưa tất cả đến đế quốc Thiên Võ”.

Lúc này, trong đám đông có ai đó lớn tiếng nói: “Không thể giải tán Hắc Thiên Giáo, làm vậy là đi ngược ý chỉ của thần Hắc Thiên!”

Ngô Bình nhìn về phía người vừa nói. Đối phương rất trẻ, độ hai mươi tuổi, xem ra là nhân tài mới được đề bạt. Ngô Bình bèn hỏi: “Đó là người của ai vậy?”

Trương Tây Linh lúng túng đáp: “Giáo chủ, đó là thuộc hạ của tôi, tên Nạp Đô, làm việc nghiêm túc, rất có năng lực, dạo trước còn được sự công nhận của thần Hắc Thiên”.

Câu nói này khiến Ngô Bình rất bất ngờ. Được thần Hắc Thiên công nhận chứng tỏ thần Hắc Thiên đã tìm được người đại diện mới. Một năm qua anh lạnh nhạt với thần Hắc Thiên, không liên lạc gì cả, xem ra đối phương đã tìm người đại diện mới rồi.

Anh bèn hỏi những người khác: “Ai muốn đi thì đứng phía sau tôi. Ai không muốn đi, tôi tuyệt đối không miễn cưỡng”.

Nạp Đô cao giọng: “Chúng tôi đều là tín đồ trung thành của thần Hắc Thiên. Tận tâm và cống hiến mới có thể được thần Hắc Thiên ban ơn!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3963


Trương Tây Linh là người thứ ba bước ra, nhìn sang Nạp Đô với vẻ mặt phức tạp, đoạn nói: “Trương Tây Linh này luôn ủng hộ mọi quyết định của giáo chủ”.

Lâm Nhu và Chu Mi nhìn nhau mỉm cười, đoạn cất lời: “Chúng tôi đương nhiên cũng đứng về phía giáo chủ”.

Trước kia, Ngô Bình đưa Lâm Nhu và Chu Mi đến Hắc Thiên Giáo. Khoảng thời gian này, họ đã trở thành cốt cán của Hắc Thiên Giáo, đều có thân phận trưởng lão.

Advertisement

Ngô Bình cười hỏi: “Mọi người tin tưởng tôi đến vậy ư?”

Phạm Ân Cách và Đỗ Tinh cũng đứng ra. Phạm Ân Cách nói: “Những cái khác thì tôi không rõ, nhưng kỹ thuật luyện đan của giáo chủ là vô địch thiên hạ, thuộc hạ vẫn muốn đi theo học hỏi giáo chủ”.

Đỗ Tinh tiếp lời: “Một ngày là giáo chủ, suốt đời là giáo chủ”.

Advertisement

Ngô Bình đáp: “Cảm ơn sự tin cậy của mọi người dành cho tôi. Hãy trở về chuẩn bị, dẫn theo người nhà, lát nữa cùng tôi đi đến đế quốc Thiên Võ”.

Mọi người trở về chuẩn bị, có điều Lâm Nhu và Chu Mi cũng không có thứ gì ở đây, có thể đi ngay, không cần chuẩn bị.

Lâm Nhu hỏi: “Ngô Bình, chỗ chúng tôi không nhạy tin tức, chẳng biết tình hình ngoài kia thế nào. Tôi nghe nói nước Viêm Long không còn nữa, bây giờ là nước Long?”

Lâm Nhu từng học cùng trường với Ngô Bình. Trước đó cô ấy bị Quỷ Long Vương đả thương, Ngô Bình đã chữa trị cho Lâm Nhu và cứu cả sư tỷ Chu Mi của cô ấy. Sau đó hai người họ gia nhập Hắc Thiên Giáo, làm việc giúp Ngô Bình.

Ngô Bình đáp: “Ừ, hiện giờ thế lực của nước Long khá lớn. Mọi người chưa từng rời khỏi nơi này sao?”

Lâm Nhu nói: “Bố mẹ người nhà tôi đều ở đây cả, dĩ nhiên là không quay về. Sư tỷ vẫn luôn ở bên cạnh tôi”.

Ngô Bình bảo: “Khi đến đế quốc Thiên Võ, hai người tới Côn Luân Kiếm Cung tu luyện một thời gian trước nhé”.

Lâm Nhu cười hỏi: “Sao hả, cảm thấy năng lực hiện tại của tôi chưa đủ à?”

Thật ra Lâm Nhu không hề yếu, đã sắp đột phá cảnh giới Long Môn rồi.

Ngô Bình nói: “Còn kém xa lắm. Để làm việc cho tôi, hai người ít nhất phải sở hữu năng lực của Chân Tiên”.

Lâm Nhu và Chu Mi đưa mắt nhìn nhau. Chu Mi trợn mắt nhìn anh: “Cậu đùa gì vậy, chúng tôi mà có năng lực của Chân Tiên thì đã đi đánh giết bốn phương từ lâu rồi”.

Ngô Bình mỉm cười: “Ấn tượng của cô về thế giới bên ngoài vẫn còn dừng ở thời điểm trước đây. Bây giờ Chân Tiên ở khắp nơi, Hư Tiên cũng có rất nhiều”.

Lâm Nhu hỏi: “Mà sao tôi chưa từng nghe đến đế quốc Thiên Võ nhỉ? So với nước Long thì sao?”

Ngô Bình trả lời: “Đế quốc Thiên Võ mới thành lập thôi, diện tích có lẽ bằng một nửa nước Long, binh mã hùng mạnh. Đặc biệt hơn, Hoàng đế của họ là một vị Thánh nhân. Ít nhất về điểm này, nước Long không thể so bì với họ”.

Lâm Nhu kinh ngạc: “Thánh nhân!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3964


Lâm Nhu hỏi: “Tại sao phải đến đế quốc Thiên Võ, cậu có bạn bè ở đó à?”

Ngô Bình cười bảo: “Tôi và Hoàng đế khá thân thiết, có thể sắp xếp chức vụ giúp hai người”.

Anh không nói mình chính là đại đế Thiên Võ, dù sao hiện giờ mọi chuyện cũng chưa chắc chắn. Có những chuyện nên để trở về rồi hẵng nói với họ.

Advertisement

Lâm Nhu hỏi tiếp: “Thật à? Thế tôi muốn làm nữ tể tướng có được không?”

Ngô Bình đáp: “Dĩ nhiên là được rồi. Dù chị muốn trở thành Hoàng quý phi, tôi cũng giúp được”.

Advertisement

Lâm Nhu đảo mắt nhìn anh: “Thôi đi!”

Chu Mi cười bảo: “Cậu Ngô cừ thật, không ngờ cậu còn là bạn của Thánh nhân”.

Ngô Bình nói: “Nơi này cách biên giới đế quốc Thiên Võ không xa lắm, ước chừng hơn mười nghìn dặm. Không bao lâu nữa, nơi này cũng sẽ trở thành lãnh thổ của đế quốc Thiên Võ!”

Chu Mi: "Thế lực mạnh nhất trong khu vực này là một thế lực được gọi là 'Thánh Tiên Tông', tông chủ của họ nghe đồn là bán thánh. Đế quốc Thiên Võ muốn nuốt chửng nơi này, tôi e rằng phải qua được ải Thánh Tiên Tông này trước".

Nhưng Lâm Nhu lập tức nói: "Nếu là nước Long, điều đó chắc chắn sẽ không xảy ra. Nhưng nếu là đế quốc Thiên Võ, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn".

Ngô Bình: "Tại sao lại như vậy?"

Lâm Nhu: "Tôi nghe nói rằng người sáng lập Thánh Tiên Tông là một vị thánh, ông ấy đã để lại một đạo thánh chỉ. Bất cứ ai có thể luyện thành công pháp mà ông ấy để lại sẽ là chủ nhân thực sự của Thánh Tiên Tông. Hoàng đế Thiên Võ không phải cũng là một vị thánh sao? Để cho hoàng đế tu luyện loại công pháp đó, như vậy chẳng phải đã trở thành tông chủ Thánh Tiên Tông rồi sao?"

Ngô Bình kinh ngạc: "Còn có chuyện này sao?"

Lâm Nhu: "Một thời gian trước, tôi có quen biết với một đệ tử của Thánh Tiên Tông, anh ấy đã nói với tôi về điều đó".

Chu Mi cười nói: "Là La Ngọc sao? Anh ta rõ ràng có ý với muội, không có việc gì là lại chạy tới tìm muội".

Ngô Bình: "Cái gì, có người theo đuổi Lâm trưởng lão của chúng ta sao?"

Lâm Nhu trừng mắt nhìn sư tỷ: "Sư tỷ, không phải tỷ cũng vậy sao? Nạp Đô kia cứ vài bữa lại đến tặng quà cho tỷ".

Chu Mi: "Tặng là việc của anh ta, nhưng tỷ đâu có thích. Tỷ không có hứng thú với anh ta".

Ngô Bình đã cứu mạng Chu Mi, nhưng thái độ của Nạp Đô với Ngô Bình hôm nay khiến Chu Mi chán ghét.

Lúc này, Ngô Bình thả Nhân Bì Viêm Dương ra, anh nói: "Viêm Dương, bây giờ Hắc Thiên Giáo đã không còn, để ta giúp ngươi loại bỏ những tà ma còn sót lại".

Viêm Dương vẫn ở trong trạng thái ngủ sâu, vừa tỉnh dậy liền nghe nói Ngô Bình muốn giúp mình diệt trừ tất cả tà ma thì trong lòng vui mừng khôn xiết: "Đa tạ thượng tiên!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3965


Nói xong, anh vươn tay chỉ vào không trung, giúp Viêm Dương mọc ra một cơ thể mới có xương có thịt. Cơ thể mới này còn rất phi phàm, các khiếu đã được đả thông, hình dạng hoàn mỹ, thể chất còn tốt hơn cả đại đa số các thiên tài.

Một ánh hào quang lóe lên, Viêm Dương biến thành một chàng trai tuổi ngoài hai mươi cường tráng, cao hơn 1.9 mét. Viêm Dương thử nắm chặt nắm đấm, trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc và vui mừng, vội vã cúi đầu nói: "Đa tạ thượng tiên.Từ nay về sau, thượng tiên chính là chủ nhân cơ thể mới của Viêm Dương!"

Ngô Bình cười nói: "Đứng lên đi. Sau này ngươi nên cố gắng tu luyện, đừng lãng phí thân thể tốt như vậy".

Advertisement

“Vâng!” Viêm Dương đáp ngay.

Chu Mi và Lâm Nhu đều sững sờ, Chu Mi nói: "Cậu Ngô, sao cậu có thể làm được việc thần kỳ như vậy? Sao có thể khôi phục cơ thể cho anh ấy một cách kì diệu đến vậy!"

Ngô Bình: "Thực ra tôi cũng khá lợi hại mà".

Advertisement

Lâm Nhu đảo mắt chán chường nhìn anh: "Cậu lợi hại như vậy, tại sao không giúp chúng tôi nâng cao tư chất?"

"Được." Tay trái và tay phải của Ngô Bình lần lượt vỗ vào đầu Chu Mi và Lâm Nhu, một lực đạo thần bí xâm nhập vào cơ thể họ. Trong giây tiếp theo, hai cô gái cảm thấy cơ thể và linh hồn của họ đang bị lực đạo này biến đổi, khiến họ không khỏi ngạc nhiên và thích thú. Hai cô gái lập tức ngồi xuống tu luyện.

Thấy ba người bọn họ đều đang tu luyện, Ngô Bình lặng lẽ đi ra khỏi đại điện.

Khi Ngô Bình đi ra khỏi điện, anh nhìn thấy một nhóm người đang vây quanh đó và nhìn anh bằng ánh mắt thù địch.

Ngô Bình lạnh giọng hỏi: "Các người ở đây làm gì?"

Một giáo đồ nói: "Ngô tiên sinh, cậu đã không còn là giáo chủ nữa. Tân giáo chủ bảo chúng tôi trông chừng cậu. Cậu không thể đưa bất kỳ thành viên Hắc Thiên Giáo nào đi!"

Ngô Bình hờ hững đáp: "Ồ, tôi không thể đưa người đi? Nạp Đô nói như vậy sao?"

Một người tức giận quát: "Câm miệng! Cậu mà cũng dám gọi tên giáo chủ?"

Ngô Bình cảm thấy rất buồn cười, Nạp Đô này lấy đâu ra tự tin mà dám đối xử với anh như vậy?

Với một cái vung tay của Ngô Bình, tín đồ vừa hét vào mặt anh khựng lại như một pho tượng đá và ngã xuống đất.

Những người còn lại kinh hãi lần lượt lui về sau, không dám tới gần Ngô Bình.

Ngô Bình mặc kệ bọn họ, đi thằng ra ngoài. Anh đi dạo một vòng đảo, phát hiện nơi này môi trường cũng khá tốt. Có điều đảo không lớn, trên đảo dân cư cũng không nhiều.

Khi quay lại lần nữa, anh thấy đàn tế lớn nhất của Hắc Thiên Giáo đã được thắp sáng. Nạp Đô đang đứng giữa đàn tế, một lực đạo đáng sợ màu đen từ một không gian nào đó đang xâm nhập vào cơ thể hắn ta. Đôi mắt Nạp Đô giờ đã chuyển sang màu mực.

Xung quanh đàn tế, Trương Tây Linh và những người định rời đi cùng Ngô Bình bị trói tay chân và quỳ bên ngoài đàn tế.

Ngô Bình cau mày, hỏi: "Nạp Đô, anh đang làm gì vậy?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3966


Nạp Đô hừ lạnh một tiếng: "Hiện tại không quỳ, sau này muốn quỳ cũng không có cơ hội!"

Nói xong, Nạp Đô nhìn về phía Chu Mi, hỏi: "Chu Mi, cô có nguyện ý làm thiếp của tôi không?"

Chu Mi tức giận quát: "Anh nằm mơ đi!"

Nạp Đô điên tiết: "Nếu cô không chịu nghe lời, tôi chỉ có thể hi sinh cô!"

Advertisement

Nói xong, hắn niệm chú, giây tiếp theo, một đạo hắc quang rơi vào người Chu Mi.

Ngô Bình đột nhiên xuất hiện bên cạnh Chu Mi. Anh vung tay một cái, hắc quang bị đánh tan. Ngô Bình thản nhiên nói: "Thần Hắc Thiên, chẳng phải ta đã giữ thể diện cho ngươi rồi sao?"

Advertisement

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, anh đang nói chuyện với thần Hắc Thiên?

Trên tế đàn, một đạo hắc quang rơi xuống, mơ hồ xuất hiện một bóng người. Từ người này phát ra thanh âm trầm thấp, tựa hồ có thể xuyên thấu linh hồn.

“Thực lực của ngươi đã rất mạnh, sợ ngươi sau này không cần đến ta nữa. Cho nên ta lại bổ nhiệm một người phát ngôn mới", đây là giọng thần Hắc Thiên.

Các tín đồ vui mừng khôn xiết, lần lượt quỳ trên mặt đất, run rẩy nói: "Thần Hắc Thiên, chúng tôi là tín đồ trung thành nhất của thần!"

Nhưng thần Hắc Thiên không để ý đến họ, trong mắt hắn giờ chỉ có Ngô Bình.

Ngô Bình: "Ngươi chọn người phát ngôn mới thì không sao, nhưng lại chọn một tên ngốc, hắn dám khiêu khích ta”.

Thần Hắc Thiên: "Hắn chỉ là không biết ngươi lợi hại như thế nào”.

Ngô Bình: "Thần hắc Thiên, đại lục Côn Luân này, sau này ngươi đừng đặt chân đến nữa".

Thần Hắc Thiên trầm mặc chốc lát: "Ngươi muốn trở thành kẻ địch của ta?"

Ngô Bình: "Điều đó tùy thuộc vào cách ngươi lựa chọn. Nếu ngươi muốn làm kẻ thù thì ta cũng không ngại”.

Thần Hắc Thiên: "Ừm, ta có thể từ bỏ đại lục Côn Luân”.

Dứt lời, hắc quang biến mất, tế đàn cũng tối lại. Thần lực trên người Nạp Đô biến mất, đồng tử của hắn cũng trở lại bình thường.

Nạp Đô choáng váng, hắn nhìn lên trời và hét lên: "Thần Hắc Thiên, ông ở đâu? Thần Hắc Thiên!"

Ngô Bình: "Đừng hét nữa, không có sự cho phép của tôi, sức mạnh của hắn sẽ không bao giờ đi vào đại lục Côn Luân này nữa”.

Nạp Đô dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Ngô Bình: "Anh làm thế nào vậy? Anh làm sao có thể uy h**p thần Hắc Thiên. Đó là thần Hắc Thiên vạn năng kia mà!"

Ngô Bình nhìn các tín đồ và nói: "Các người đã nghe rõ và thấy rõ chưa? Thần Hắc Thiên sẽ không bao giờ đến nữa. Thay vì tin vào một vị thần không giúp ích gì cho các người, các người có thể tin vào tôi!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3967


Lâm Nhu mỉm cười và nói: "Được, vậy chúng ta sẽ xây dựng lại Thánh Thiên Giáo".

Kế hoạch đã thay đổi, mọi người sẽ tiếp tục ở lại và quản lý Thánh Thiên Giáo.

Ngô Bình đã hỏi về tình hình xung quanh đây, thế lực mạnh nhất trong khu vực này là Thánh Tiên Tông. Nếu kiểm soát được Thánh Tiên Tông thì coi như kiểm soát được nơi này.

Rất khó để các tín đồ đột nhiên thay đổi tín ngưỡng mà họ tin tưởng, nhiều người ban đầu không thể chấp nhận điều đó, nhưng dần dần họ cũng sẽ quen. Trên thực tế, mọi người đều không có cái gọi là lòng trung thành với thần Hắc Thiên, họ chỉ muốn lấy được thứ gì đó từ thần Hắc Thiên, ví dụ như sức mạnh hay tuổi thọ.

Advertisement

Bây giờ, Thánh Thiên Giáo mới cũng mạnh mẽ như thần Hắc Thiên và cũng có thể cung cấp cho họ những gì họ cần, vậy tại sao không tin vào tín ngưỡng mới?

Đêm đó, Ngô Bình tu luyện trong chính điện, tiếp tục lĩnh ngộ sức mạnh tinh thể cấp hai mươi mốt. Càng về sau, tu luyện sức mạnh tinh thể càng khó. Anh đã dốc toàn lực nhưng mãi đến rạng sáng mới đột phá được.

Advertisement

Không lâu sau khi mặt trời mọc, Mông Trạch chạy tới và nói: "Giáo chủ, Sát Thần Giáo lại tấn công chúng ta, muốn chiếm đảo của chúng ta!"

Ngô Bình đáp: "Ông tự mình giải quyết những vấn đề nhỏ như vậy đi, chiếm luôn cả Sát Thần Giáo đi".

Trương Tây Linh cười khổ nói: "Giáo chủ, thực lực của chúng ta có hạn, chỉ sợ không đáp ứng được yêu cầu của giáo chủ".

Ngô Bình đáp: "Không đánh được thì dùng binh".

Nói xong, anh vươn tay tóm lấy khoảng hai trăm Chu Tước vệ - một trong tứ ngoại vệ của đế quốc Thiên Võ tới trợ giúp.

Khi các vệ binh nhìn thấy Ngô Bình thì vội vàng quỳ xuống đất: "Bệ hạ!"

Ngô Bình đáp: "Các ngươi nghe theo lệnh của ông ấy, đi chinh phạt một tông giáo".

“Vâng!” Hai trăm vệ binh đồng thanh nói.

Trương Tây Linh ngẩn người, lắp bắp hỏi: "Giáo chủ, bọn họ gọi giáo chủ là bệ hạ sao?"

Ngô Bình cười nói: "Tôi không chỉ là giáo chủ của ông mà còn là hoàng đế của đế quốc Thiên Võ. Thôi, chuyện sau này hãy nói, ông đi bình định Sát Thần Giáo, để tín đồ của bọn họ tin vào tín ngưỡng của chúng ta đi".

"Được! Tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!" Trương Tây Linh lớn tiếng nói.

Vệ binh Chu Tước mặc dù không phải là nội vệ, càng không phải là cận vệ, nhưng sức chiến đấu vẫn rất mạnh. Ngoài ra, chỉ riêng trang bị lợi hại của họ thì đám người của Sát Thần Giáo không thể so sánh được.

Không đến một giờ sau, Trương Tây Linh trở lại, mỉm cười nói: "Giáo chủ, tôi đã quét sạch Sát Thần Giáo và chiếm được sào huyệt của bọn chúng!"

Ngô Bình: "Còn lại ông hãy tự sắp xếp".

"Vâng!"

Trương Tây Linh tiết lộ tin tức khiến Lâm Nhu và Chu Mi nhanh chóng chạy tới. Hai cô gái nhìn anh với vẻ mặt phức tạp.

Lâm Nhu: "Hóa ra cậu chính là Thiên Võ đại đế, Thiên Võ đại đế chính là cậu!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3968


Ngô Bình: "Làm thừa tướng của Thiên Võ thì tu vi của chị còn quá thấp. Trước tiên chị phải trở thành Chân Tiên đã".

Chu Mi mỉm cười và nói: "Tiểu Nhu, chị nói không sai mà. Sức mạnh của giáo chủ đã vượt qua sức tưởng tượng của hai ta".

Ngô Bình: "Ồ, Chu Mi, chị nói như vậy từ khi nào?"

Advertisement

Lâm Nhu: "Ngày hôm qua, ngày hôm qua khi cậu đối đầu với thần Hắc Thiên khiến chúng tôi đều khiếp sợ. Chậc chậc chậc chậc, khó trách cậu lại tự tin như vậy, hóa ra ai kia giờ đã là thánh nhân!"

Ngô Bình: "Thần Hắc Thiên này rất nguy hiểm. Tôi không để hắn vào đại lục Côn Luân nữa chính là để đề phòng".

Anh dừng lại một lát rồi nói với Lâm Nhu: "Tôi có một nhiệm vụ cho chị đây".

Advertisement

Lâm Nhu rất tò mò: "Nhiệm vụ gì?"

Ngô Bình: "Thánh Tiên Tông không phải có một chàng trai thích chị sao? Chị nhờ anh ta giúp đỡ, nói mình có một anh trai tư chất không tệ, hi vọng có thể đến Thánh Tiên Tông tu luyện".

Lâm Nhu: "Giáo chủ đại nhân, cậu là một vị thánh, sao phải đi đường vòng như vậy? Nếu tôi là cậu, tôi sẽ trực tiếp đến Thánh Tiên Tông xin tu luyện công pháp của họ rồi thay thế tông chủ của họ".

Ngô Bình: "Không được, làm thế này sẽ càng danh chính ngôn thuận, nếu không đám người ở đó sẽ bài xích tôi. Tôi còn muốn khống chế Thánh Tiên Tông, cho nên nhất định phải bỏ chút công sức".

Lâm Nhu đáp: "Được rồi, tôi sẽ liên lạc với người đó. Nhưng tại sao cậu lại là anh trai tôi, làm em trai tôi không được sao?"

Ngô Bình: "Chị có một người anh trai là thánh nhân thì chắc chắn sẽ không bị thiệt mà?"

Lâm Nhu cười "he he" đáp: "Nhưng nếu có em trai thánh nhân, chẳng phải càng có uy hơn sao?"

Ngô Bình: "Đừng nói nhảm nữa, mau liên lạc đi".

Lâm Nhu sau đó đã liên lạc với đệ tử của Thánh Tiên Tông tên là La Ngọc kia.

Đúng như tên gọi, La Ngọc đẹp trai như ngọc. Từ khi gặp Lâm Nhu, anh ta luôn ngưỡng mộ cô và thường xuyên tìm cách tiếp cận. Nhưng tiếc là Lâm Nhu không có hứng thú với anh ta. Khi Lâm Nhu nói rằng cô ấy có chuyện muốn nhờ, La Ngọc vô cùng vui mừng và chạy đến Hắc Thiên Giáo ngay.

Trong hoa viên của Hắc Thiên Giáo, Lâm Nhu kéo tay Ngô Bình và nói: "La Ngọc, đây là anh trai tôi, anh ấy tên là Lâm Tiểu Bình".

La Ngọc vội vàng chắp tay chào: "Hân hạnh được gặp Lâm đại ca".

Ngô Bình cười đáp: "Cậu là La Ngọc phải không? Được lắm, đúng là có khí phách của người tài".

La Ngọc cười đáp: "Lâm đại ca quá khen rồi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3969


La Ngọc đương nhiên không tin, năm đó anh ta còn tưởng rằng mình cực kỳ tài giỏi, nhưng suýt chút nữa đã bị loại trong kỳ thi tuyển đệ tử. Cuối cùng nếu không phải vì đẹp trai mà được thêm điểm, tông chủ có lẽ đã không giữ anh ta lại.

Có điều, anh ta đương nhiên không thể từ chối, nói: "Nếu như đại ca tự tin về năng lực của mình thì tốt rồi, tôi có thể dẫn anh ấy tới tham gia kỳ thi đầu vào".

Ngô Bình hỏi: "Người anh em, nội dung khảo hạch của Thánh Tiên Tông là gì vậy?"

Advertisement

La Ngọc: "Thánh Tiên Tông khảo hạch không giống với những môn phái khác, chúng tôi sẽ kiểm tra 'thánh căn' và 'tiên căn'".

Ngô Bình: "Tiên căn thì tôi đã biết, nhưng thánh căn là gì?"

Advertisement

La Ngọc cười nói: "Thánh căn chính là căn cốt để thành thánh. Thánh căn càng tốt, người thành thánh càng dễ dàng. Thánh Tiên Tông là tu tiên và tu thánh song hành, hai quá trình tu luyện này bổ trợ và thúc đẩy lẫn nhau".

Ngô Bình thoáng ngạc nhiên: "Tu thánh và tu tiên kết hợp, quả thực là thú vị. Có điều, sau cùng quá trình tu luyện này sẽ đi đến đâu?"

La Ngọc: "Theo lời sư tổ của chúng tôi thì hai quá trình này có thể diễn ra song song. Có thể vừa là thánh nhân, vừa là tu sĩ Tiên Đạo, gọi là thánh tiên!"

Ngô Bình thầm nghĩ: “Thánh - tiên cùng song hành, chẳng phải giống như mình bây giờ sao?” Vì vậy, anh càng nóng lòng muốn xem công pháp của Thánh Tiên Tông, muốn biết vị tiền bối kia năm xưa đã tu luyện như thế nào.

Anh liền hỏi: "Người anh em, tôi nghe nói Thánh Tiên Tông có một loại công pháp, ai có thể tu luyện thành công sẽ trở thành tông chủ, có chuyện như vậy sao?"

La Ngọc mỉm cười: "Đúng vậy. Thánh Tiên Tông có một công pháp cốt lõi, nhưng nó mơ hồ đến mức ngay cả tông chủ hiện tại cũng không thể tu luyện được. Nếu bất kỳ đệ tử nào có thể luyện công pháp này, thì có thể ngay lập tức trở thành tông chủ mới. Mọi người cũng sẽ tâm phục khẩu phục”.

Lâm Nhu: "Tông chủ hiện tại đồng ý từ bỏ quyền lực sao?"

La Ngọc cười nói: “Có thể luyện công pháp này chứng tỏ tư chất của đệ tử đó không thua gì sư tổ. Tông chủ dù có tham quyền thế nào cũng không muốn tranh đoạt với tổ tông. Hơn nữa, Thánh Tiên Tông muốn phát triển, thì phải sinh ra một thiên tài khác xuất sắc như sư tổ năm xưa”.

Ngô Bình: "Thánh Tiên Tông hiện có bao nhiêu thánh nhân?"

Nghe câu hỏi này xong, La Ngọc không khỏi xấu hổ bởi vì hiện tại Thánh Tiên Tông chỉ có một vị tông chủ là bán thánh, còn lại những người khác còn lâu mới được làm thánh nhân.

Anh ta ho khan một tiếng nói: "Toàn bộ Thánh Tiên Tông đều dốc toàn lực, hi vọng một vị thánh nhân mau chóng xuất hiện”.

Nói đến thánh nhân, ánh mắt La Ngọc sáng lên, nói: "Lâm đại ca, chỉ có tu luyện đến mức trở thành thánh nhân thì mới có thể phát huy uy lực cực đại của bộ công pháp đó. Một khi thành công rồi, sẽ có cơ hội tìm được con đường phục hưng nhân tộc!"

Ngô Bình: "Ồ, sư tổ đã nói vậy sao?"

La Ngọc: "Ừm, câu nói này được sư tồ khắc ở trên vách tường của đại điện để khích lệ các thế hệ đệ tử Thánh Tiên Tông nỗ lực tu luyện, hy vọng có thể sinh ra một vị Thánh Tiên chân chính!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3970


Ông cụ nói: “Chàng trai trẻ, cậu tên là gì?”

Ngô Bình: “Thưa cụ, tôi tên Lâm Tiểu Bình”.

Ông cụ: "Cậu đặt tay lên Thánh Hoàng Châu, như vậy là có thể khảo nghiệm tư chất của cậu”

Advertisement

Ngô Bình giơ tay ấn lên Thánh Hoàng Châu, cảm giác được một lực đạo thần bí khiến anh vô cùng thoải mái tiến vào trong cơ thể. Sau đó, anh cảm thấy trong cơ thể cũng sinh ra một lực đạo, cộng hưởng với năng lượng của Thánh Hoàng Châu.

Kết quả, Thánh Hoàng Châu bắt đầu phát sáng. Đầu tiên là ánh sáng trắng, sau đó là ánh sáng xanh, ánh sáng vàng, ánh sáng tím, ánh sáng vàng kim, cuối cùng là mười màu sắc, vô cùng lộng lẫy.

Ông cụ run lên, đôi môi run rẩy nói: "Vương cấp? Không đúng, là thánh căn cấp hoàng!"

Advertisement

Lực đạo này không ngừng lưu chuyển trong cơ thể Ngô Bình, những ánh sáng kỳ dị đủ màu sắc biến thành thánh quang thuần khiết, sau đó không ngừng rót vào cơ thể Ngô Bình.

Sau khi Ngô Bình hấp thụ tất cả thánh quang, anh cảm thấy cảnh giới Thánh Nhân của mình trở nên ổn định hơn. Cùng lúc đó, Thánh Hoàng Châu cũng mất đi ánh sáng và phát ra mấy tiếng “rắc rắc”. Trên bề mặt của nó xuất hiện những vết nứt mờ.

Ngô Bình vô cùng xấu hổ, vội vàng nói: "Thưa cụ, thực xin lỗi, là tôi đã làm vỡ Thánh Hoàng Châu”.

Ông cụ vội vàng phất phất tay, cười đến híp mắt, nói: "Không sao, không sao, cho dù cậu phá vỡ một vạn Thánh Hoàng Châu, Thánh Tiên Tông cũng không để bụng".

Ông cụ lại nhìn Ngô Bình và hỏi: "Lâm Tiểu Bình, cậu đến từ đâu?"

Ngô Bình nói: “Tôi đến từ đế quốc Thiên Võ”.

Ông lão đáp: “Ra là đế quốc Thiên Võ. Tôi từng nghe nói đây là một nước lớn vừa trỗi dậy, vừa mở rộng hải phận hàng triệu dặm, rất đáng ngưỡng mộ”.

Ngô Bình cười bảo: “Ông cũng biết chuyện này sao?”

Ông lão cười nói: “Biết, dĩ nhiên là biết. Thế tên thật của cậu là gì?”

Ngô Bình sững ra: “Ông biết tôi dùng tên giả sao?”

Ông lão cười đáp: “Tư chất của cậu tốt như thế, còn đến từ đế quốc Thiên Võ, chắc chắn sẽ dùng tên giả”.

Ngô Bình cũng không giấu giếm nữa: “Tôi là Ngô Bình”.

Ông lão hỏi: “Ngô Bình? Hình như tôi có ấn tượng, chẳng lẽ cậu chính là Ngô Bình từng đến nước Long uy h**p thái tử nước Long?”

Ngô Bình rất kinh ngạc: “Ông biết cả chuyện này ư?”

Ông lão cười nói: “Xem ra tôi không nhớ nhầm. Ngô Bình, đi thôi, để tôi đưa cậu đi kiểm tra tiên căn. Nếu tiên căn của cậu cũng ưu tú thì có thể trực tiếp tu luyện công pháp sư tổ để lại”.

Ngô Bình hỏi: “Ông lão à, công pháp sư tổ để lại tên gì vậy?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3971


Ông lão cười bảo: “Quả nhiên cậu rất am hiểu. Đúng vậy, Vạn Tiên Quy Thánh Quyết đã có ý thức, thuộc công pháp thiên phẩm thượng đẳng. Nếu cậu tu luyện thành công, sau này sẽ không còn người thứ hai có thể tu luyện nó nữa”.

Ngô Bình hỏi: “Ông lão này, tôi mới đến đây thôi, ông không sợ tôi học được công pháp rồi đi mất sao?”

Ông lão nói: “Cậu đi mất thì có sao đâu? Chỉ cần công pháp này có truyền thừa, sứ mệnh của tôi xem như đã đạt được rồi”.

Advertisement

Ngô Bình giật thót: “Ông là?”

Ông lão cười đáp: “Tôi là người bảo vệ công pháp, họ Thạch. Người của Thánh Tiên Tông đều gọi tôi là lão Thạch”.

Ngô Bình gật gù: “Hoá ra là lão Thạch”.

Advertisement

Lão Thạch có vẻ rất vui, kéo Ngô Bình đến một đại điện khác. Ở đại điện có mấy vị trưởng lão. Thấy lão Thạch xuất hiện, họ đều rất kinh ngạc vì xưa giờ ông lão chưa từng đến đây, sao hôm nay lại đến nhỉ?

Một trưởng lão hỏi: “Lão Thạch, sao hôm nay lại có thời gian ghé chơi thế?”

Lão Thạch đáp: “Tôi không rảnh rỗi ghé chơi đâu, đi kiểm tra cho Ngô Bình ngay đây”.

Ở môn phái, lão Thạch có địa vị rất cao. Mấy người kia không dám chậm trễ, vội vàng mời Ngô Bình vào điện. Bên trong có một viên châu, tên là tiên đạo châu, có thể kiểm tra tiên căn bằng nó.

Trong sự chứng kiến của mọi người, Ngô Bình đặt tay lên tiên đạo châu. Ngay lập tức, tiên đạo châu sáng rực lên, không ngừng thay đổi ánh sáng.

Vài phút sau, một hư ảnh cao lớn xuất hiện trên tiên đạo châu, cực kỳ tôn quý, tựa như bậc Đế vương trên trời vậy.

Ai nấy đều sững sờ khi thấy cảnh tượng này. Lão Thạch cười bảo: “Tiên căn thái thượng, không sai rồi!”

Ngô Bình nhấc tay lên, ánh sáng của viên châu lập tức biến mất. Anh hỏi: “Lão Thạch à, tôi có thể đi lĩnh ngộ Vạn Tiên Quy Thánh Quyết rồi chứ?”

Lão Thạch cười ha ha: “Dĩ nhiên là được. Tôi đưa cậu đi”.

Các trưởng lão rất đỗi ngỡ ngàng, vội vàng đi theo sau, bàn tán rôm rả.

“Trời ạ! Tiên căn thái thượng đấy, tư chất này chưa từng xuất hiện đâu. Mà cậu ta đã kinh động lão Thạch trước, chắc hẳn Thánh căn cũng phi thường”.

“Ha ha, Thánh Tiên Tông cuối cùng cũng sản sinh một thiên kiêu tuyệt thế rồi, lập tức sai người báo cho tông chủ!”

“Tôi thấy không cần vội, cứ chờ xem người này có thể lĩnh ngộ Vạn Tiên Quy Thánh Quyết hay không. Nếu làm được thì mới là thiên kiêu tuyệt thế thật sự!”

Chẳng bao lâu sau, Ngô Bình đã được đưa vào đại điện. Trong điện có bia đá cực lớn, bia cao ba trăm mét, rộng một trăm mét, bên trên khắc đầy chữ và hình.

Lão Thạch cất lời: “Đây là bia đá có khắc công pháp do sư tổ tự tay viết. Cậu xem có thể lĩnh ngộ hay không. không cần lĩnh ngộ toàn bộ, chỉ cần lĩnh ngộ được một, hai phần thôi là có thể trở thành kẻ mạnh vô địch thiên hạ rồi!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3972


Ăn được mười mấy quả hạnh, anh bỗng ngừng nhai, tựa như hoá đá vậy, ngồi im bất động.

Một giờ, hai giờ, đến khi trời tối, anh mới tiếp tục ăn, tựa như không nhận ra mình đã dừng lại rất lâu vậy.

Nhưng ăn chưa được mấy miếng, anh lại bất động.

Ngô Bình không biết lúc này ngoài điện đã chật kín người. Tin tức về sự ra đời của một thiên tài siêu cấp đã được lan truyền đi, ngay cả tông chủ cũng đến.

Advertisement

Lão Thạch đóng cổng lại rồi ngồi trước cổng điện, không cho phép ai vào trong quấy rầy Ngô Bình.

Tông chủ là một người đàn ông trung niên, cười hỏi: “Lão Thạch, đệ tử ở bên trong có Thánh căn thế nào?”

Lão Thạch đáp: “Thánh căn cấp hoàng, tiên căn thái thượng. Tông chủ, rất có thể cậu ấy sẽ lĩnh ngộ được Vạn Tiên Quy Thánh Quyết. Sau này Thánh Tiên Tông chúng ta chắc chắn sẽ trỗi dậy!”

Advertisement

Song tông chủ chẳng lấy làm vui mừng, khẽ thở dài: “Nhưng liệu chúng ta có bồi dưỡng được một thiên tài như vậy không?”

Lão Thạch cau mày: “Tông chủ có ý gì? Lẽ nào tông chủ không muốn môn phái ta hùng mạnh hơn?”

Tông chủ trả lời: “Dĩ nhiên là muốn. Nhưng lai lịch cậu ta có vấn đề”.

Rồi tông chủ gọi La Ngọc đến hỏi: “La Ngọc, cậu bảo cậu ta tên Lâm Tiểu Bình, là anh trai của bạn cậu?”

La Ngọc tái mặt: “Vâng, tông chủ, là Lâm Tiểu Bình”.

Tông chủ nói: “Nhưng theo nguồn tin của tôi, người bạn Lâm Nhu của cậu chỉ có em trai chứ không có anh”.

Lão Thạch lên tiếng: “Tôi biết chuyện này. Tên cậu ấy không phải Lâm Tiểu Bình mà là Ngô Bình, một nhân vật lẫy lừng ở phương Bắc”.

Tông chủ nói: “Lão Thạch à, người như vậy, e là chúng ta không giữ được”.

Lão Thạch cau mày: “Tông chủ, bất luận có giữ được hay không thì cậu ấy cũng là thiên kiêu có một không hai. Chúng ta kết mối giao hảo với cậu ấy cũng không có tổn hại gì cả”.

Tông chủ nói tiếp: “Nhưng công pháp của chúng ta không thể tuỳ tiện để người ngoài học”.

Lão Thạch nghiêm nghị: “Theo ý của sư tổ, công pháp này ai cũng học được, không phải là tài sản riêng của Thánh Tiên Tông. Hơn nữa, năm xưa sư tổ sáng lập Thánh Tiên Tông cũng chỉ vì để thuận tiện cho việc truyền thừa công pháp, không phải sao?”

Tông chủ thở dài: “Lão Thạch, bây giờ tôi phải vào trong hỏi rõ cậu ta”.

Lão Thạch trầm giọng: “Không được! Ai muốn vào trong thì phải bước qua xác của tôi!”

Tông chủ sa sầm mặt: “Lão Thạch, người này rất có khả năng là gián điệp. Bản tông chủ không thể để cậu ta ăn cắp công pháp tối thượng của môn phái. Lão Thạch, ông vui lòng tránh ra, bằng không tôi chỉ đành dùng vũ lực”.

Lão Thạch cười khẩy: “Mã Chiêm Nguyên, tuy anh là Bán Thánh, nhưng tôi không sợ anh đâu!”

“Thế sao?”, tông chủ Mã Chiêm Nguyên bỗng đưa tay ra chưởng, một luồng Thánh quang loé lên, phá vỡ tiên lực hộ thân của lão Thạch rồi đập mạnh vào ngực.

“Phụt!”’
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3973


Mã Chiêm Nguyên cảm thấy một luồng sức mạnh rất lớn đang khống chế mình, biến sắc thốt lên: “Cậu là Thánh nhân!”

Ngô Bình giơ tay còn lại ra, tát mạnh vào mặt đối phương: “Ra tay với một ông lão mà cũng xứng làm Bán Thánh sao?”

Đỡ lão Thạch dậy, anh hỏi: “Lão Thạch, ông không sao chứ?”

Advertisement

Lão Thạch nhìn anh, khấp khởi hỏi: “Ngô Bình, cậu lĩnh ngộ được bao nhiêu phần?”

Ngô Bình cười đáp: “Ông vào đó xem là biết ngay mà”.

Lão Thạch nén đau, vội vã xông vào đại điện, thấy chữ và hình vẽ trên bia đá đã biến mất toàn bộ. Chỉ có một khả năng là đã có người tiếp thu và hiểu được toàn bộ nội dung trên bia đá. Người đó chính là Ngô Bình!

Advertisement

Lão Thạch cười to: “Tốt quá rồi, tốt quá rồi. Cuối cùng tôi cũng có thể nghỉ ngơi rồi”.

Dứt lời, khí tức của lão Thạch bỗng nhiên trở nên vô cùng yếu ớt, mắt chầm chậm nhắm nghiền.

Ngô Bình cả kinh, vội chạy đến xem, phát hiện lão Thạch đã qua đời! Thật ra lão Thạch sẽ không chết, nhưng hẳn là ông lão đã sống đủ rồi, một khi hoàn thành sứ mệnh sẽ lập tức rời khỏi thế giới này.

Những người xung quanh đều im lặng. Ngô Bình quay người lại, lạnh nhạt nói: “Tông chủ Mã thật không có lòng độ lượng!”

Bây giờ Mã Chiêm Nguyên cực kỳ kiêng dè Ngô Bình, trầm giọng nói: “Cậu bạn, cậu đã học được công pháp tối thượng của chúng tôi, có thể đi rồi đấy!”

Ngô Bình đáp trả: “Đi? Quy tắc do sư tổ đặt ra chẳng phải là ai học được công pháp sẽ trở thành tông chủ sao?”

Mã Chiêm Nguyên biến sắc: “Vậy cậu cũng phải hỏi xem chúng tôi có đồng ý hay không”.

Ngô Bình cười bảo: “Tại sao họ lại không đồng ý?”

Dứt lời, anh trầm giọng nói: “Các vị đồng môn, tuy tôi dùng tên giả, nhưng đã vượt qua kiểm tra nhập môn, hiện giờ cũng là một thành viên của Thánh Tiên Tông. Nếu mọi người đồng ý đưa tôi lên làm tông chủ, tài nguyên của mọi người sẽ tăng gấp đôi, còn nhận được đan dược mà trước nay mọi người chưa từng có”.

Anh nói tiếp: “Ngay tại đây, tôi cũng không che giấu thân phận nữa. Tôi là Hoàng đế Lý Huyền Bình của đế quốc Thiên Võ, Thánh nhân đương thời. Hiện nay đế quốc Thiên Võ hùng mạnh hơn nước Long, tương lai của nó thậm chí sẽ mạnh hơn cả Tiên quốc ngày xưa. Mọi người thử nghĩ xem, đi theo một vị tông chủ như vậy hay đi theo một kẻ hẹp hòi thiển cận như Mã Chiêm Nguyên sẽ có tiền đồ hơn?”

Mọi người đều chấn động. Đáp án chính xác của câu hỏi này đã quá rõ ràng. Đi theo Ngô Bình tất nhiên sẽ có tiền đồ hơn.

Thấy mọi người đều dao động, anh bèn nói: “La Ngọc, lại đây”.

La Ngọc liếc nhìn Mã Chiêm Nguyên rồi cắn răng đi đến trước mặt Ngô Bình, cung kính đáp: “Thánh nhân”.

Ngô Bình bảo: “Tôi sẽ lấy cậu làm ví dụ, để các trưởng lão và đệ tử thấy được bản lĩnh của tôi”.

Dứt lời, anh chưởng l*n đ*nh đầu La Ngọc, một luồng sức mạnh diệu kỳ liền rót vào cơ thể đối phương. Không đến nửa khắc sau, La NgọcLa Ngọc đã thay da đổi thịt.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3974


La Ngọc đáp: “Thưa Thánh nhân, là tiên căn thuần cửu phẩm”.

Ngô Bình nói: “Tiên căn thuần cửu phẩm là kém nhất trong tiên căn thuần. Bây giờ cậu vào kiểm tra lại xem”.

Nói xong, anh phất tay một cái, mọi người đã đến tiên điện kiểm tra tiên căn.

La Ngọc nghiến răng, đặt tay lên tiên đạo châu.

Advertisement

Ngay lập tức, tiên đạo châu sáng bừng, trưởng lão phụ trách kinh ngạc thốt lên: “Tiên căn thuần tam phẩm!”

Ngô Bình cười nói: “Từ cửu phẩm lên tam phẩm, cũng khá ổn. Đây chỉ là hiệu quả sơ bộ, chờ cơ thể cậu thích ứng với trạng thái bây giờ, sẽ có thể đạt đến tiên căn thuần nhị phẩm, thậm chí là tiên căn thuần nhất phẩm”.

Advertisement

Ai nấy đều ngưỡng mộ vô cùng. Chưởng một cái thôi đã biến thành tiên căn thuần tam phẩm, quá thần kỳ!”

Ngay lập tức, có một trưởng lão nòng cốt đứng ra: “Thánh nhân mới là niềm hy vọng của Thánh Tiên Tông. Tôi bằng lòng xem ngài là tông chủ!”

Một người đã tỏ thái độ, những trưởng lão còn lại cũng thi nhau đứng ra, sau đó là các đệ tử.

Cuối cùng, đứng sau Mã Chiêm Nguyên chỉ còn không đến hai mươi người, đều là họ hàng hoặc người chia sẻ lợi ích với Mã Chiêm Nguyên.

Sắc mặt của Mã Chiêm Nguyên rất tệ: “‘Đại đế Thiên Võ, cậu làm vậy là rất quá đáng”.

Ngô Bình hờ hững đáp: “Lắm lời thật. Bây giờ ông đi được rồi đấy, Thánh Tiên Tông không còn quan hệ gì với ông nữa”.

Mã Chiêm Nguyên tự biết mình không phải đối thủ của Ngô Bình, nghiến răng nói: “Thế gian bé nhỏ lắm, sau này chúng ta sẽ còn gặp lại!”

“Đi thong thả”, Ngô Bình bảo: “Ông không còn là người của Thánh Tiên Tông nữa, giao toàn bộ tài nguyên của Thánh Tiên Tông ra đây”.

Mã Chiêm Nguyên cả giận: “Ức h**p người khác quá đáng!”

Ngô Bình lãnh đạm nói: “Nhanh lên đi”.

Không còn cách nào khác, Mã Chiêm Nguyên đành giao nộp pháp khí chứa đồ trên người mình và các món đồ giấu ở động thiên.

Ngô Bình có năng lực nhìn thấu vạn vật nên có thể thấy rõ mọi thứ, Mã Chiêm Nguyên không thể giữ lại món đồ nào, ngay cả một viên linh thạch cũng phải giao ra.

Cuối cùng, đám người này chẳng mang theo được gì, ảo não rời đi.

Sau khi đã quen với các vị trưởng lão, Ngô Bình vẫn duy trì cơ cấu tổ chức ban đầu.

Thánh Tiên Tông có sức ảnh hưởng rất lớn ở đây, là vị bá chủ không hề gây tranh cãi của khu vực này.

Đến sảnh tông chủ, Ngô Bình mở cuộc họp đầu tiên, người của cả môn phái đều đến. Cuộc họp lần này là quá trình giúp Ngô Bình hiểu được người của Thánh Tiên Tông, cũng là cơ hội để họ hiểu anh hơn.

Ngô Bình trò chuyện với mấy vị trưởng lão nòng cốt một lúc, bèn cười hỏi: “Mọi người có yêu cầu gì với vị tông chủ mới này không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3975


Trưởng lão này bèn nói về tình hình của Hắc Ma Tông. Hoá ra phía Bắc của Thánh Tiên Tông là một khu vực nằm ở góc giữa nước Long và đế quốc Thiên Võ, Hắc Ma Tông toạ lạc ở đó. Diện tích khu vực này rộng gấp đôi địa bàn của Thánh Tiên Tông.

Người của Hắc Ma Tông tu luyện công pháp ma đạo, kẻ mạnh vô số, tự xưng có ba vạn tu sĩ ma đạo, vượt xa Thánh Tiên Tông. Chính vì thế, bao năm qua, Thánh Tiên Tông đã nhiều lần bị Hắc Ma Tông áp chế, chết rất nhiều đệ tử thiên tài.

Vị trưởng lão này bảo: “Tông chủ, theo tin tức chúng tôi có được, bây giờ Hắc Ma Tông đang cấu kết với nước Long, có ý đồ thôn tính địa bàn của Thánh Tiên Tông, sau đó cùng nước Long phân chia đều khu vực này”.

Advertisement

Ánh mắt Ngô Bình tối lại: “Ồ, cấu kết với nước Long? Đây là chuyện khi nào?”

Trưởng lão đáp: “Ít nhất cũng một tháng rồi”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Được. Với cương vị tông chủ, ngọn lửa đầu tiên của tôi sẽ dùng để đốt cháy Hắc Ma Tông!”

Anh hỏi: “Hắc Ma Tông có bao nhiêu cao thủ của cảnh giới Đại La?”

Các trưởng lão nói Hắc Ma Tông chỉ có mỗi tông chủ là kẻ mạnh cấp Đại La Kim Tiên, nhưng thực lực có lẽ mạnh hơn các Đại La Kim Tiên bình thường khác rất nhiều. Ngoài ra còn có bốn Bán Bộ Đại La, và hơn năm mươi tu sĩ cấp Chân Tiên”.

Ngô Bình gật gù: “Ồ, xem ra không thể coi thường thực lực của Hắc Ma Tông”.

Anh trầm ngâm: “Giết địch phải bắt kẻ cầm đầu trước. Mấy hôm nữa, bản tông chủ sẽ bắt tông chủ của bọn chúng, trút giận cho mọi người!”

Tất cả mọi người nghe thấy tông chủ mới nói vậy đều vô cùng phấn chấn. Đã bao nhiêu năm rồi, trước mặt Hắc Ma Tông, tông chủ của Thánh Tiên Tông chưa bao giờ có khí phách như Ngô Bình!

Các trưởng lão thậm chí còn nhớ lại cảnh bi thảm khi bị Hắc Ma Tông đàn áp hết lần này đến lần khác. Ví dụ như một năm trước, một nữ đệ tử của Thánh Tiên Tông lần lượt bị bốn nam đệ tử của Hắc Ma giáo làm nhục, sau đó bị bốn kẻ đó tra tấn đến chết. Trước những việc làm xấu xa của Hắc Ma Tông, tông chủ Mã Chiêm Nguyên chỉ nói ngoài miệng chứ hoàn toàn không làm gì kẻ sát nhân.

Một ví dụ khác, hơn ba năm trước, một số đệ tử của Thánh Tiên Tông đã phát hiện ra một loại tiên dược, kết quả là người của Hắc Ma Tông đã trực tiếp g**t ch*t và làm bị thương một số đệ tử của Thánh Tiên Tông và lấy đi tiên dược. Nhưng Thánh Tiên Tông vẫn không làm gì, bởi vì đánh không lại, cũng không dám đánh!

Hầu hết các đệ tử của Thánh Tiên Tông đều bị các đệ tử của Hắc Ma Tông bắt nạt. Đặc biệt là các nữ đệ tử của Thánh Tiên Tông thường xuyên bị các nam đệ tử của Hắc Ma Tông quấy rối vì họ rất xinh đẹp. Hơn nữa, Hắc Ma Tông thường xuyên cướp đoạt địa bàn của Thánh Tiên Tông, mấy trăm năm qua, Thánh Tiên Tông đã mất đi một phần năm địa bàn.

Một vị trưởng lão đột nhiên đứng lên: "Tông chủ! Thuộc hạ xin liều mạng, nguyện cùng tông chủ đi diệt trừ oai phong của Hắc Ma Tông!"

Ngô Bình nói: "Sao lại phải liều mạng? Có bổn tông chủ ở đây, Hắc Ma Tông chẳng là cái thá gì".

Một vị trưởng lão khác nói: "Tông chủ, Hắc Ma Tông đã chiếm đoạt hai bảo địa của Thánh Tiên Tông chúng ta, đến giờ vẫn chưa trả lại, chúng ta nhất định phải thu hồi bảo địa!"

Ngô Bình hỏi: "Là bảo địa gì?"

Trưởng lão nói: "Thưa tông chủ, một chỗ là bảo địa để tiên dược sinh trưởng, gọi là Thanh Phong cốc, một chỗ là bảo địa tu luyện, gọi là Không Linh sơn".

Ngô Bình: "Mã Chiêm Nguyên đúng là vô dụng, yên tâm đi, hôm nay bổn tông chủ sẽ đoạt lại hai chỗ này, trong các người ai nguyện ý cùng bổn tông chủ đi lấy lại bảo địa?"

Các trưởng lão lần lượt đứng dậy và tất cả đều muốn đi theo.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3976


Thanh Phong cốc này quanh năm như mùa xuân, bởi vì linh khí Mộc dồi dào, gió trong cốc có màu xanh nhạt, đây là nguồn gốc của tên gọi Thanh Phong cốc.

Thanh Phong cốc đẹp như tranh vẽ, khi Ngô Bình đến lối vào, anh không kìm được mà nói: "Thật sự là một nơi tốt, nơi này có phải luôn thuộc về Thánh Tiên Tông chúng ta không?"

La Ngọc cũng ở trong số hai mươi đệ tử, hắn nói: "Tông chủ, nơi này vẫn luôn là của chúng ta, gần trăm năm trước mới bị Hắc Ma Tông cướp đi".

Advertisement

Ngô Bình hít thật sâu để cảm nhận không khí nơi này, anh cảm thán: "Linh khí Mộc nồng đậm như vậy, không hổ là bảo địa".

“Các ngươi đang làm gì?”. Đột nhiên, bốn tu sĩ từ trong sơn cốc lao ra, cả người tràn đầy tà khí, con ngươi chúng đỏ sẫm, thoạt nhìn không phải người tốt.

Ngô Bình lạnh nhạt nói: "Các người là cái thá gì mà dám quát to trước mặt bổn tông chủ! Quỳ xuống!"

Advertisement

"Bụp! Bụp!"

Bốn ma tu lần lượt quỳ trên mặt đất, mỗi người đều lộ ra vẻ hoảng sợ, chuyện gì xảy ra vậy?

Ngô Bình hỏi một người trong số họ: "Có bao nhiêu người của Hắc Ma Tông trong cốc này?"

Đệ tử bị hỏi không muốn trả lời, lại không khống chế được miệng mình, đành ngoan ngoãn nói: "Mười lăm người".

Ngô Bình: "Đi gọi những người còn lại tới".

Ma tu đứng dậy, cơ thể không chịu kiểm soát mà cất bước.

Không đến mấy phút, hơn chục đệ tử khác cũng bị gọi tới, họ kinh ngạc nhìn đám người Ngô Bình, có người hỏi: "Thánh Tiên Tông các người thật to gan, ai cho các ngươi xông vào nơi đây?"

Ngô Bình nói: "Từ nay về sau, Thanh Phong cốc sẽ là địa bàn của Thánh Tiên Tông chúng ta, nếu người của Hắc Ma Tông dám đặt chân đến đây nửa bước, nhất định giết không tha!"

Một đám ma tu nhìn nhau, họ tự hỏi người này điên rồi sao? Hắn không biết sự chênh lệch thực lực giữa Thánh Tiên Tông và Hắc Ma Tông sao?

Đột nhiên, một nữ đệ tử đi cùng chỉ vào một ma tu, nói: "Tông chủ, chính là hắn! Hắn là một trong bốn nam đệ tử của Hắc Ma Tông đã giết Lư sư tỷ!"

Sắc mặt ma tu biến đổi, trong lòng kêu lên không ổn.

Ngô Bình nhìn nữ đệ tử: "Ngươi chắc chắn chứ?"

Nữ đệ tử gật đầu: "Lúc ấy chúng đệ tử cách đó không xa, đã nhìn thấy bọn họ bắt Lư sư tỷ".

Sắc mặt Ngô Bình lạnh xuống, nhìn chằm chằm ma tu, hỏi: "Ngươi cũng có tham gia vào chuyện ngày đó đúng không?"

Sắc mặt nam đệ tử xám xịt, chậm rãi gật đầu. Thực ra gã muốn lắc đầu, nhưng thân thể lại không thể khống chế được.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3977


Mười bốn người liền rời khỏi Thanh Phong cốc nhanh như bay.

Hai mươi đệ tử Thánh Tiên Tông liền nhao nhao hoan hô: "Tông chủ uy vũ! Tông chủ oai phong!"

Mười trưởng lão cũng rất vui mừng, đã lâu họ không được nở mày nở mặt như vậy, tất cả nỗi uất ức trong lòng đều được giải tỏa trong chốc lát. Thậm chí có hai trưởng lão còn trực tiếp thăng cấp, đột phá cảnh giới cao hơn.

Advertisement

Ngô Bình cười nói: "Xem ra mọi người đã được hả giận rồi, còn đột phá ngay tại đây nữa chứ. Thanh Phong cốc này từ nay về sau sẽ là của Thánh Tiên Tông chúng ta".

Anh đi vào Thanh Phong cốc, trong cốc có rất nhiều tiên dược và thần dược, chủng loại đa dạng, số lượng cũng bạt ngàn. Anh mở đôi mắt nhìn thấu vạn vật, liền phát hiện trong Thanh Phong cốc có một khe hở thời không, khe hở này liên kết với một thời không tràn đầy linh khí Thanh Mộc.

Anh không khỏi bật cười, hỏi: "Các người vẫn chưa nghiên cứu kỹ nơi đây đúng không?"

Advertisement

Một trưởng lão nói: "Thưa tông chủ, chúng tôi chỉ biết đây là một bảo địa, không nghĩ nhiều".

Ngô Bình: "Nó không chỉ là bảo địa, nó còn liên kết với một thời không kỳ diệu".

Nó xong anh nhìn mọi người, cười hỏi: "Các người có muốn đi tới đó nhìn ngắm thứ mới lạ không?"

Mọi người vui mừng, nữ đệ tử chỉ ra hung thủ hỏi: "Tông chủ, người có thể mở thời không này ra sao?"

Ngô Bình: "Có thể". Dứt lời anh liền đưa tay ra, vạch một cái thật mạnh. Một tiếng "roẹt" vang lên, trong không trung hiện ra một đường sáng màu xanh. Đường sáng này từ từ mở ra, biến thành một cánh cổng. Đằng sau cánh cổng là một thế giới màu lục, trong đó tràn đầy các loại thực vật.

"Đây...chẳng lẽ là 'Dược Thần Giới' trong truyền thuyết sao?", một trưởng lão hỏi.

Ngô Bình: "Ồ, Dược Thần Giới sao?"

Trưởng lão nói: "Thưa tông chủ, nghe đồn nơi này từng có người phát hiện ra một thế giới kỳ lạ, gọi là Dược Thần Giới. Trong Dược Thần Giới có đủ loại thực vật, quý giá nhất chính là các loại cây thuốc. Đáng tiếc sau đó, không ai tìm thấy Dược Thần Giới nữa. Không ngờ rằng tông chủ lại tìm thấy lối vào của Dược Thần Giới".

Ngô Bình: "Chúng ta đi vào xem một chút đi!"

Họ tiến vào cánh cổng màu xanh lá cây, xung quanh tràn ngập linh khí Thanh Mộc chất lượng cao, vô cùng dồi dào. Ngoài linh khí Thanh Mộc còn có những năng lượng thần kỳ khác có lợi cho sự phát triển của thực vật.

"Kẻ nào xông vào Dược Thần giới?". Đột nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu mọi người.

Ngô Bình giật mình: "Xin lỗi, chúng tôi chỉ là tới đây xem thử, không có ác ý, xin hỏi các hạ là ai?"

Giọng nói tiếp tục vang lên: "Ta là Dược Thần chốn này!"

Ngô Bình liền thấy hứng thú: "Tiền bối liệu có phải là thiên ý của Dược Thần Giới?"

Giọng nói vang lên: "Cậu có thể nghĩ như vậy".

Ngô Bình: “Xin lỗi, đã làm phiền tiền bối.” Nói xong, anh liền đi ra khỏi cánh cổng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3978


Ngô Bình: "Không sai, đây chính là đá thần, vật này vô cùng quý giá, có tác dụng tốt đối với sự sinh trưởng của thực vật, cho dù là một loại cỏ bình thường, chỉ cần được nó nuôi dưỡng thì đều có thể sinh trưởng thành tiên dược".

Quả nhiên, anh vừa đưa đá thần ra, Dược Thần lập tức nói: "Cậu bạn, bán cho ta viên đá thần này được không?"

Ngô Bình nhìn đá thần, lập tức lắc đầu: "Đương nhiên không được. Đá thần là bảo vật vô giá, vô cùng quan trọng đối với tôi".

Advertisement

Dược Thần đã sống không biết bao nhiêu năm nên lập tức hiểu ý của Ngô Bình, nói: “Cậu bạn, nếu cậu bằng lòng đưa cho ta viên đá thần này, ta có thể cho cậu thời gian một ngày. Trong vòng một ngày, mọi người có thể hái thuốc tùy ý muốn trong Dược Thần Giới".

Ngô Bình: "Một ngày sao? Thời gian quá ít".

Vừa nói, anh lại lấy ra một tảng đá thần khác lớn gấp mười lần, hỏi: "Tiền bối, người cảm thấy tảng đá thần này thế nào?"

Advertisement

Giọng Dược Thần run run: "Tảng đá thần lớn quá!"

Ngô Bình: "Tiền bối, chúng ta giao dịch đi. Tôi đưa hai tảng đá thần cho Dược Thần giới. Đổi lại, tôi hi vọng mỗi tháng một lần được vào Dược Thần Giới hái thuốc".

Dược Thần trầm ngâm một lúc, nói: "Một tháng một lần cũng được, nhưng thời gian nhất định phải có hạn".

Ngô Bình: "Tất nhiên. Mỗi lần tôi tuyệt đối sẽ không thu thập các loại thảo mộc quá một ngày".

Dược Thần suy nghĩ, không khỏi thấy hơi do dự, nhưng nhìn thấy tảng đá thần lớn như vậy, cuối cùng nói: "Được. Nhưng ta chỉ cho cậu mười năm, mười năm sau, cậu nhất định phải đưa ta nhiều đá thần hơn, sau đó mới có thể tiếp tục hái thuốc".

“Không thành vấn đề", Ngô Bình cũng rất vui vẻ, lập tức đồng ý.

Anh để đá thần vào Dược Thần giới, cười nói với đám người đang ngơ ngác: "Ngơ ra đấy làm gì, vào hái thuốc đi. Yên tâm, chúng ta còn có cả ngày mà".

Bằng cách này, Ngô Bình đã được sự cho phép của Dược Thần, anh mang theo ba mươi thuộc hạ vào Dược Thần Giới để hái thuốc.

Anh mở hết thần niệm, tìm được những loại thuốc quý hiếm có thể giúp ích cho mình. Trong đầu anh hiện ra vô số đơn thuốc, có thể dùng để hái thuốc dựa theo các đơn thuốc.

So ra, những trưởng lão và đệ tử còn lại đều hái thuốc mà chẳng suy nghĩ gì, họ chọn thứ tốt và chọn thứ vừa mắt.

Một giờ sau, Ngô Bình đã thu thập xong dược liệu mà anh muốn, anh nói với mọi người: "Được rồi, lần này kết thúc, chúng ta đi ra ngoài".

Sau khi mọi người đi ra khỏi Dược Thần giới, Ngô Bội nói với Dược Thần: "Tiền bối, người có thể chỉ cho tôi cách mở đường hầm thời không đến nơi này không?"

Đường hầm thời không thực chất là một tổ hợp dữ liệu, nhờ đó có thể thực hiện định vị không gian và thời gian. Đương nhiên, cũng chỉ có cường giả như Ngô Bình mới có thể mở ra đường hầm thời không.

Dược Thần: “Được". Dược Thần lập tức truyền một chuỗi dữ liệu mã hóa cho Ngô Bình. Tuy nhiên, phần dữ liệu này chỉ có giá trị trong mười năm và nó sẽ hết hạn sau mười năm.

Ngô Bình: "Cảm ơn tiền bối".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3979


Ngô Bình: "Tuy rằng không còn linh khí, nhưng nơi này có mọc rất nhiều linh dược, vẫn là bảo địa".

Dừng một chút, anh nói: "Kế tiếp, chúng ta đi đến bảo địa thứ hai!"

Bảo địa thứ hai mà Hắc Ma Tông chiếm giữ được gọi là núi Không Linh. Núi Không Linh là một ngọn núi cao hơn 3.000 mét, ngọn núi này rất kỳ lạ, những người tu luyện trên núi sẽ không bao giờ tẩu hỏa nhập ma. Nếu gặp phải đại kiếp tâm ma cũng có thể dễ dàng vượt qua tại ngọn núi này. Ngọn núi này từng trở thành thánh địa của Thánh Tiên Tông, đệ tử thường xuyên tới đây tu hành.

Advertisement

Nhìn thấy núi Không Linh, Ngô Bình liền quan sát nó từ trên cao, với sự trợ giúp của con mắt nhìn thấu vạn vật, anh ngay lập tức phát hiện ra lý do tại sao núi Không Linh lại kỳ diệu như vậy. Hóa ra núi Không Linh không tồn tại đơn lẻ, nó tạo thành một thế trận hoành tráng với hơn một trăm ngọn núi xung quanh! Tuy nhiên, trong tất cả các ngọn núi, chỉ có núi Không Linh là vẫn còn dấu vết của linh khí, năng lượng của những ngọn núi khác đã mất từ lâu, vì vậy nó không huyền diệu như núi Không Linh.

Anh hỏi: "Nơi này có lai lịch như thế nào?"

Advertisement

Có trưởng lão nói: "Tông chủ đúng là tinh tường. Thời thái cổ, nơi này từng có một tông môn vô cùng mạnh. Ngay cả Thiên Đạo Môn với tông chủ vô cùng mạnh mẽ hiện giờ cũng không thể sánh bằng".

Ngô Bình: "Ồ, tông môn đó tên là gì?"

Trưởng lão này nó: "Theo sách cổ ghi chép, tông môn mạnh mẽ này tên là Thiên Thánh Môn!"

Ngô Bình kinh ngạc: "Thiên Thánh Môn! Nói thế thì tông môn này có một nghìn vị Thánh Nhân sao?"

Trưởng lão cười nói: "Thiên Thánh là cách nói quá thôi, không đến một nghìn, nhưng cũng có đến vài trăm. Hơn nữa vị mạnh nhất đã đạt đến Thánh Hoàng".

Ngô Bình gật đầu: "Nếu đã từng có Thánh Hoàng thì đó quả thực là một tông môn siêu phàm!"

"Đáng tiếc, các vị thánh mất dần, Thiên Thánh Môn cũng biến mất, chỉ để lại truyền thuyết".

Ngô Bình: "Thế lực lớn như vậy có gốc rễ thâm sâu, không thể nào không để lại thứ gì".

Ngay lúc này, một luồng sức mạnh to lớn bao phủ mọi người, một giọng nói sang sảng như sấm chớp vang lên trên đỉnh đầu.

"Thánh Tiên Tông các người càng ngày càng to gan, đã chiếm Thanh Phong cốc lại còn tới núi Không Linh, coi khinh Hắc Ma Tông này chắc?"

Giọng nói vang lên, cùng lúc đó một cường giả giáng xuống. Sau lưng người này có ảo ảnh Ma Tôn lơ lửng, khí tức đáng sợ. Luồng sức mạnh đến từ thời không thần bí không ngừng dồn vào ảo ảnh, ảo ảnh lại chuyển nó thành sức mạnh thực, dồn vào trên người cường giả.

Người này cao nghìn thước, mũi rồng mắt báo, mái tóc dài màu đỏ máu, bên hông giắt một thanh rìu lớn, toàn thân cơ bắp gồ lên, thể hiện sức bộc phát mạnh mẽ.

Thấy người này, có trưởng lão nhắc nhở: "Tông chủ, người này là tông chủ Hắc Ma Tông, Lôi Cuồng Sơn. Người này có thể chất đáng sợ, Mã Chiêm Nguyên từng đấu với lão ta một lần, kết quả bị đánh gãy mười ba cái xương, mà lão ta chẳng hề hấn gì".

Vẻ mặt Lôi Cuồng Sơn hung ác, lão ta nhìn Ngô Bình chằm chặp, hỏi: "Ngươi chính là tông chủ mới?"
 
Back
Top Dưới