Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2840


Ngô Bình bảo tất cả mọi người lần lượt đi qua trước mặt mình, anh sẽ xem họ có thích hợp để tu luyện không, cụ thể là xem họ có tư chất hay vận khí không. Nếu thiếu một trong hai cũng không được.

Anh thi triển đôi mắt vận mệnh rồi nhìn l*n đ*nh đầu mỗi người thì thấy họ có số mệnh khác nhau. Những ai có vận mệnh tốt, tư chất ổn thì đi tới khu vực chuyên môn. Những ai tư chất tốt, vận mệnh bình thường hoặc cả vận mệnh và tư chất đều bình thường thì sang một chỗ riêng. Số còn lại thì tập trung ở khi vực số ba.

Advertisement

Trong đó, những người có tư chất tốt và vận mệnh cũng tốt chỉ có 76 người - được gọi là căn cốt thượng thà, có một trong hai cái tốt thì chiếm hơn 700 người - được gọi là căn cốt trung thừa, số còn lại thì chỉ được gọi là căn cốt hạ thừa.

Với những người có căn cốt hạ thượng, Ngô Bình phát cho họ mỗi người một cuốn chỉ dẫn tu hành do mình viết, sau này có thể đi được đến đâu là phụ thuộc vào vận may của họ. Nếu có ai trong số họ đạt được thành tựu thì sẽ nhận được nhiều tài nguyên hơn.

Advertisement

Người có căn cốt trung thừa thì vừa nhận được chỉ dẫn tu hành, vừa được Ngô Bình luyện đan và giảng dạy theo định kỳ cho.

Được đãi ngộ tốt nhất là người có căn cốt thượng thừa, Ngô Bình sẽ thường xuyên dạy cho họ, đan dược dành cho họ cũng là loại cực tốt. Nếu họ có thắc mắc gì về tu hành thì có thể hỏi anh bất cứ lúc nào.

Trên hòn đảo có rất nhiều toà nhà, Ngô Bình chọn một nơi làm phòng học. Chiều hôm nay, anh sẽ dạy buổi đầu tiên. Đệ tử thượng thừa ngồi nghe giảng trong phòng học, đệ tử trung thừa thì đứng, còn đệ tử hạ thừa thì chỉ được xem lại video ghi hình sau khi lớp học xong.

Trong lúc Ngô Bình đang giảng bài thì có hai cô gái xinh đẹp xuất hiện ở cửa phòng học, họ yên lặng lắng nghe anh giảng. Buổi này, Ngô Bình giảng về nền tảng trong tu hành và cách hít thở.

Anh đã có nghiên cứu sâu rộng về cách hít thở nên từng câu từng chữ đều rất sắc bén.

“Cách hít thở trông có vẻ đơn giản, nhưng thật ra lại rất khó. Thông qua các cách hít thở khác nhau, sức mạnh mà chúng ta hấp thu từ tự nhiên cũng khác. Ở các giai đoạn khác nhau thì cách hít thở cũng có tác dụng khác nhau”.

Một đệ tử thượng thừa hỏi: “Tông chủ, cách hít thở có thể khiến người ta bị thương không ạ?

Ngô Bình: “Cách hít thở được hiểu là công pháp bổ trợ, khi chúng ta xuất chiêu hay thi triển thần thông đều phải cần kết hợp với cách hít thở. Các em nhìn đây…”

Ngô Bình bước lên trước nửa bước, sau đó tung sáu quyền ra, chúng như được ấn vào không khí, quyền ấn mãi không biến mất.

Anh hỏi: “Các em có nhìn ra gì không?”

Một đệ tử ngồi gần đó nhất nói: “Tông chủ, lúc người tung sáu quyền ấn này ra, quyền thứ nhất hít thở xen kẽ với cái chớp mắt đầu tiên, quyền thứ hai là cái chớp mắt thứ hai, đến quyền thứ sau thì là thời gian hít thở sắp hết”.

Ngô Bình hài lòng nói: “Đúng thế, tung quyền vào các nhịp thở khác nhau cũng cho ra hiệu quả khác nhau. Như các em đã thấy, trong sáu quyền vừa rồi thì quyền ấn thứ nhất có vẻ non trẻ như em bé mới sinh. Quyền thứ hai có uy lực mạnh hơn rất nhiều, như một thiếu niên 15 tuổi, có sức mạnh nhất định nhưng chưa viên mãn. Quyền thứ ba sức mạnh ngang với trai tráng 25 tuổi, lực ổn định”.

Có đệ tử hỏi: “Tông chủ, tại sao tung đòn ở các tiết điểm khác nhau lại có khoảng cách lớn vậy ạ?”

Ngô Bình cười nói: “Điều này cho ta thấy sức mạnh bên trong của con người đều có quy luật nhất định, cách hít thở chính là nhịp tiến độ của con người. Ví dụ, tôi gặp đối thủ rồi tung một quyền thật nhanh ra. Trước khi ra đòn, tôi đã điều chỉnh hơi thở rồi thì sẽ khiến lực của quyền ấy đạt đến trạng thái mà tôi muốn. Thậm chí khi thi triển các công pháp hay võ kỹ khác nhau cũng cần nhịp tiến độ khác nhau, như thế mới phát huy được uy lực mạnh nhất”.

Ngô Bình giảng thẳng vào trọng tâm, các đệ tử nghe xong là hiểu ngay, sau đó tu luyện sẽ dẽ dàng hơn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2841


Cô gái mặc váy vàng còn lại cười nói: “Anh ta còn trẻ thế mà đã là tông chủ rồi, đương nhiên phải có điểm hơn người chứ”.

Cô gái váy đỏ: “Chu Chân Nhi, Lâm Tích Quân tôi chấm tông chủ này rồi đấy, cô đừng có mà tranh với tôi”.

Chu Chân Nhi cười nói: “Cô đừng có tự sướng nữa, tông chủ không thèm để mắt đến cô đâu”.

Các đệ tử đi rồi, Ngô Bình cũng cầm tài liệu giảng dạy rồi bước nhanh ra ngoài, nhưng vừa ra đến cửa, anh đã bị hai cô gái đẹp quấn lấy.

Advertisement

Một cô váy đỏ, một cô váy vàng, cả hai đều đẹp hết chỗ chê. Cô gái váy đỏ có khí chất hơn một chút, còn cô gái váy vàng thì có nét cổ điển hơn.

Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Hai cô là?”

Advertisement

Cô gái váy đỏ cười nói: “Tông chủ Lý, em là Lâm Tích Quân”.

Cô gái váy vàng: “Tông chủ, em là Chu Chân Nhi”.

Ngô Bình chào lại: “Chào hai cô, hai cô tìm tôi có việc gì không?”

Lúc này, Lý Thanh Đế chạy tới rồi cười nói: “Tông chủ, Lâm Thị và Chu Thị muốn liên hôn với Lý Thị chúng ta”.

Ngô Bình lập tức nhớ ra rồi nói: “Liên hôn cũng được”.

Sau đó, anh kéo Lý Thanh Đế tới rồi nói: “Hai cô nhìn đi, đây là phó tông chủ, truyền nhân của Thanh Đế, tên là Lý Thanh Đế, hai cô thấy anh ta thế nào?”

Lý Thanh Đế vội nói: “Tông chủ, tôi có vợ rồi mà”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Tôi cũng thế, nhưng đàn ông thì năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường, anh cứ lấy thêm vài cô nữa đi”.

Chu Chân Nhi nói: “Tông chủ, nhưng em phải lấy anh cơ”.

Lâm Tích Quân cũng nói: “Em cũng thế”.

Ngô Bình đẩy Lý Thanh Đế ra rồi nói: “Xin lỗi, tôi có người yêu rồi”.

Lâm Tích Quân cười nói: “Tông chủ vừa nói đàn ông năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường cơ mà?”

Ngô Bình nói: “Hai cô đều là con gái nhà quyền quý, từ nhỏ đã được dạy dỗ đàng hoàng, sao cứ đòi lấy tôi thế?”

Chu Chân Nhi: “Lý do lớn nhất là vì liên hôn, hai nhà chúng ta kết thành thông gia sẽ có lợi ích rất lớn cho nhau, hơn nữa em rất khâm phục tông chủ”.

Lâm Tích Quân: “Lý do của em cũng thế, nhưng nhà họ Lâm em sẽ tuyển một trăm chàng rể, sau đó chọn ra một người xuất sắc nhất để nhận truyền thừa của gia tộc”.

Chu Chân Nhi cười lạnh nói: “Truyền thừa mạnh nhất cái quái gì, rõ là tà pháp của Huyết tổ thôi mà?”

Lâm Tích Quân tức giận nói: “Chu Chân Nhi, Thiên Huyết Kinh không không phải tà pháp, mà là một công pháp vô thượng mở khoá huyết mạch”.

Chu Chân Nhi hừ nói: “Thế thì có gì hay? Nhà họ Chu tôi cũng có truyền thừa vô thượng đấy, tên là Thần Lực Kinh, nó có thể ở khoá sức mạnh! Nếu tôi liên hôn với Lý Thị thì tông chủ Lý sẽ được lĩnh ngộ môn công pháp này”.

Lâm Tích Quân: “Nực cười! Thần Lực Kinh của nhà cô từ thời Tiên Quốc đã không có ai tu luyện được, chứng tỏ là có vấn đề rồi”.

Chu Chân Nhi cau mày nói: “Thiên Huyết Kinh nhà cô thì khác đấy? Cứ luyện đến cảnh giới Chân Huyết là chết vì nổ banh xác còn gì. Vì thế nên nhà cô cũng có nhiều người chết lắm đúng không?”

Hai bên tranh cái gay gắt, Ngô Bình vội nói: “Này hai cô, kể ra cũng trùng hợp, tôi cũng có một cô bạn gái họ Chu, một cô họ Lâm, vì thế dù liên hôn thì tôi cũng có người để chọn rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2842


Lý Thanh Đế nói: “Hai cô này, tông chủ nhà tôi còn bận việc, hay tối mai Lý Môn sẽ tổ chức tiệc rồi mời hai cô đến tham dự, có gì thì mai mình nói tiếp được không?”

Cuối cùng cũng đuổi được hai cô gái đi, Lý Thanh Đế cười nói: “Sức hấp dẫn của tông chủ quá mạnh!”

Ngô Bình lừ mắt với anh ta, Lý Thanh Đế lập tức ngậm miệng.

Ngô Bình không ở lại đây nữa, mà dặn dò vài câu xong ra rời khỏi đảo rồi về nhà luôn.

Advertisement

Chu Thanh Nghiên ở trong một toà nhà màu đỏ, người nhà của cô ấy cũng ở đây, gồm ông nội, bố và cả chú của cô ấy.

Chu Thanh Nghiên không hề rảnh rỗi, cô ấy quan tâm đến tình hình ở nước Đông Tinh, giờ đang liên lạc với người trú đóng bên ấy qua mạng internet.

Advertisement

Đột nhiên có một người công nhân chạy tới màn hình rồi nói: “Cô Chu, tôi có một phát hiện quan trọng”.

Chu Thanh Nghiên hỏi: “Phát hiện gì thế?”

“Lúc tôi đang đào tinh trần thì tìm thấy ba cục đá to như quả dưa hấu toả sáng, tôi nghĩ đây là một thứ bảo bối gì đó nên đã giao nộp cho quốc gia”.

Chu Thanh Nghiên: “Mau chụp ảnh cho tôi xem”.

“Vâng”.

Chu Thanh Nghiên cầm điện thoại chạy đi tìm Ngô Bình, anh vừa về nhà, Ngọc Nô đang thay đồ cho anh.

“Chồng, anh xem này!”, Chu Thanh Nghiên chạy vào rồi giơ ảnh trong điện thoại cho Ngô Bình xem.

Trên bức ảnh là một cục đá to như quả dưa hấu, bên ngoài sáng lấp lánh, bên trong có năng lượng màu vàng di chuyển.

Thấy thế, Ngô Bình sáng mắt lên: “Tinh hạch đấy”.

Chu Thanh Nghiên cười nói: “Cuối cùng cũng đào được rồi”.

Ngô Bình: “Thanh Nghiên, chúng ta phải đến Đông Tinh một huyến, một là để lấy tinh hạch, hai là xem tình hình bên đó thế nào”.

Chu Thanh Nghiên: “Giờ đi luôn ạ?”

Ngô Bình bảo Ngọc Nô thay đồ cho mình và Chu Thanh Nghiên, sau đó anh cầm tay cô ấy rồi hoá thành một đường kiếm bay tới Đông Tinh.

Loáng cái, họ đã đến nơi. Khi vừa vào địa phận Đông Kinh, Ngô Bình chợt dừng lại rồi nhìn chằm chằm ra phía xa, có một không gian gập sắp mở ở đó, có linh khí đang tràn ra.

Chu Thanh Nghiên phát hiện đã đến Đông Tinh nên nói: “Nhanh quá!”

Ngô Bình: “Thanh Nghiên, chúng ta đi lấy tinh hạch đã”.

Cô ấy gật đầu, hai người đáp xuống phủ nguyên soái. Ngô Bình là thống lĩnh ba quân của nước Đông Tinh nên có địa vị rất cao, tinh thạch được cất ở đây và có người trông coi.

Hai người vừa đáp xuống thì đã nhìn thấy một tốp tu sĩ mặc đồ đen đang chém giết các hộ vệ trong phủ, họ hành động rất nhanh, sức thì mạnh nên chỉ một quyền đã đánh chết được một hộ vệ.

Các hộ vệ ra sức phản kháng, nhưng tiếc là họ quá yếu nên vừa lên đã bị đánh chết ngay.

“Chết tiệt!”, Ngô Bình nổi giận rồi vung tay lên chém xuống, một đường kiếm tách làm 30, sau đó chém chính xác vào 30 người áo đen kia.

Họ đều mang huyết thống Âu Mỹ nên thực lực rất mạnh, nhưng chưa là gì với Ngô Bình cả, tất cả đều bị hạ gục, chỉ còn đúng một người gắng gượng được, nhưng tay trái đã lìa khỏi cơ thể, máu tươi chảy ra.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2843


Người này gần như lún xuống đất, xương cốt toàn thân gãy vụn, nội tạng chảy máu.

Ngô Bình lật người hắn lại rồi hỏi: “Anh là ai? Đến đây làm gì?”

Người đó nhìn Ngô Bình rồi nói: “Chúng tôi là tín dân của thượng đế, giáo hội sẽ không tha cho các người đâu”, dứt lời, người đó đã tắt thở.

Advertisement

Song, Ngô Bình vỗ vào người vài cái thì hắn lại tỉnh dậy, sau đó ngẩn ra rồi nói: “Cậu cứu sống tôi à?”

Ngô Bình: “Tôi chưa cho anh chết, thì anh chưa được chết, nói đi rồi tôi sẽ cho anh chết thoải mái”.

Advertisement

Người này cắn mạnh vào lưỡi rồi hộc máu ra, sau đó bị sốc vì mất nhiều máu.

Ngô Bình lại ấn tay vài cái, lưỡi hắn mọc lại, máu cũng ngừng chảy, vì thế hắn tiếp tục sống lại lần nữa.

Người này tuyệt vọng nói: “Cho tôi chết đi mà!”

Ngô Bình hết kiên nhẫn nên điểm luôn vào mi tâm để đọc ký ức của tên đó. Ngay sau đó, anh đã biết lý do, cuối cùng cho hắn được chết như ý nguyện.

Tất cả những người này đều thuộc giáo hội Bắc Âu, họ nhận lệnh đến đây cướp tinh hạch, còn tại sao họ làm vậy thì chính người những này cũng không biết.

Điều trị cho những người bị thương xong, Ngô Bình mới đi xem ba khối tinh hạch, chúng đều to như quả dưa hấu, bên trong có một sức mạnh bị phong ấn, ba sức mạnh với ba màu sắc khác nhau là vàng xanh, tím đỏ và trắng bạc.

Ngô Bình cất tinh hạch đi, sau đó đi xem tình hình ở mỏ với Chu Thanh Nghiên, ngày nào các công nhân cũng khai thác và mang tinh trần từ đây về.

Chu Thanh Nghiên hỏi: “Chồng, có tinh hạch rồi thì bỏ tinh trần đi à?”

Ngô Bình: “Bỏ sao được, tinh trần có nhiều công dụng lắm, có thể bán được ối tiền đấy. Hơn nữa, các công nhân ở đây sống bằng nghề khai thác tinh trần, nếu mình dừng khai thác thì họ sẽ thất nghiệp”.

Chu Thanh Nghiên: “Không đâu anh, chúng ta đã xây dựng rất nhiều nhà máy ở đây, thiếu gì việc cho họ đâu”.

Họ quay về phủ nguyên soái, các vết máu đã được lau sạch, người bị thương cũng đã được khiêng đi.

Ngô Bình đang định lấy tinh hạch ra để nghiên cứu thì đột nhiên cảm thấy gì đó nên bay lên trên cao.

Một người phụ nữ bay từ phía xa đến, cô ấy để trân trần, mặc áo giáp màu trắng, sau lưng có một đôi cánh màu bạc, khi xoè ra thì đôi cánh dài đến ba mét.

Thấy thế, Ngô Bình nghĩ ngay đến thiên sứ ở trong phim. Nhưng khi anh nhìn kỹ rồi mới biết cô gái này không phải thiên sứ thật, mà là một người đột biến gen. Nói đúng hơn thì cô ấy là một sản phẩm do đột biến gen tạo thành.

Cô gái dừng lại trên không trung rồi nhìn Ngô Bình bằng ánh mắt lạnh lùng rồi nói: “Giết tín dân của giáo hội thì phải chết”.

Dứt lời, cô ta tấn công ngay, đôi cánh vỗ mạnh rồi hoá thành tia sáng màu bạc lao về phía Ngô Bình.

Hai bên vừa va chạm, Ngô Bình đã thấy thể chất của cô gái rất mạnh, nếu cứ đối đầu trực diện kiểu này, Ngô Bình sẽ không chiếm được ưu thế.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2844


Sulia thản nhiên nói: “Người phàm kia, bỏ cuộc đi, sau đó theo tôi về giáo hội chịu tội”.

Ngô Bình chầm chậm đứng dậy, sau đó phủi bụi trên người rồi lo lắng hỏi Chu Thanh Nghiên: “Thanh Nghiên, em có sao không?”

Chu Thanh Nghiên thở phào nói: “Chồng ơi, anh cẩn thận cô ta đấy”.

Advertisement

Ngô Bình ngâng lên nói: “Chắc chắn cô là một sản phẩm kỹ thuật mới nhất của nước Mễ, nói thật thì cô rất mạnh, nhưng tiếc là so với tôi thì cô còn non và xanh lắm”.

Dứt lời, Ngô Bình giậm chân rồi bay đến gần Sulia, cô ta lập tức tấn cong, nhưng tốc độ của anh quá nhanh nên đã tát một cái lên mặt cô ta.

Advertisement

Chát!

Sulia bị tát bay xa mấy mét, cô ta ngẩn ra định phản công lại. Nhưng đột nhiên cảm thấy mình rơi vào một lực tràng rất mạnh, đây chính là lĩnh vực tuyệt đối của Ngô Bình.

Ầm!

Ngô Bình tung một quyền đấm gãy ba xương sườn của Sulia, cô ta hét lên đau đớn, khoé miệng ứa máu.

Uỳnh!

Quyền thứ hai của Ngô Bình khiến tay trái của Sulia rời ra, để lộ hình dạng của máy móc, bây giờ cô ta không còn sức để phản kháng, đành để mặc cho Ngô Bình muốn làm gì thì làm.

Sau đó, Ngô Bình đánh cho Sulia lên bờ xuống ruộng.

Anh lấy máu của cô ta, sau đó cảm thấy vên trong có một loại sức mạnh của kim loại, anh nhanh chóng hấp thu sức mạnh ấy để lò luyện Võ Đạo phân tích nó.

Sau đó, anh lấy một con dao ra rồi rạch lấy một cái xương sườn của Sulia để nghiên cứu, bên ngoài cái xương này có phù văn màu bạc, trong xương cũng có sức mạnh cùng màu.

Sulia vô lực phản kháng, nói: “Giết tôi đi!”

Ngô Bình: “Tại sao tôi phải giết cô? Cơ thể của cô rất có giá trị nghiên cứu đấy”.

Sulia: “Sư tôn nghiêm của tôi không cho phép anh làm vậy”.

Ngô Bình cười lạnh: “Thiên sứ? Cô chỉ là một món đồ người không ra người, quái vật không ra quái vậy thôi”.

Nói rồi, anh móc mắt trái của Sulia, con ngươi của cô ta rất chắc, giống một hòn bi thép, nhưng kết cấu của nó tinhxa ỏ hơn.

Một lát sau, anh lại trả con mắt về vị trí cũ, sau đó dùng hai tay ấn lên trán Sulia, một luồng thần niệm đã tiến vào bên trong.

Anh đang thi triển Khối Lỗi Thuật, nguyên thần Đế của anh quá mạnh, thần hồn của Sulia vốn còn yếu nên đã bị khóng chế ngay.

Ngô Bình thả lỏng tay, sau đó thu lĩnh vực tuyệt đối lại. Cơ thể của Sulia nhanh chóng hối phục lại như ban đầu, trông không có gì thay đổi cả.

Ngô Bình: “Sulia, giáo hội cử cô đến vì tinh hạch à?”

Sulia gật đầu: “Đúng thế, giáo hội đã bồi dưỡng các chiến sĩ mang sức mạnh tinh hà, nếu có tinh hạch thì có thể khiến họ mạnh hơn”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2845


Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Pha loãng một giọt ra uống là có thể mở được sức mạnh tinh hà ư?”

Sulia gật đầu: “Đúng thế, độ tinh thuần của loại thuốc ấy rất cao, nếu không pha loáng thì cơ thể người sẽ không chịu được”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Cô có lấy được thuốc ấy không?”

Sulia: “Được, nhưng nếu làm vậy thì sẽ gây xung đột”.

Advertisement

Ngô Bình: “Không sao, tôi đi cùng cô”.

Sulia gật đầu: “Tuân lệnh”.

Ngô Bình hỏi rõ về tình hình của giáo hội Bắc Mỹ, sau đó cùng Sulia đến đó lấy nước thuốc.

Advertisement

Khi sắp bay đến khoảng không của nước Mễ, Ngô Bình phát hiện ở đây cũng có không gian gập sắp mở, các không gian này toả ra linh khí dị chủng, khác hoàn toàn với linh khí ở Viêm Long.

Anh hỏi: “Sulia, trong các không gian gập này có thứ gì?”

Sulia: “Nơi mà hậu duệ của thần Titan sống”.

Ngô Bình: “Titan ư? Hai bên còn qua lại với nhau không?”

Sulia: “Những người mang dòng máu của thần từ đó ra ngoài đều dần trở thành người thống trị của nước Mễ”.

Khi gần tới giáo hội, Sulia nhìn rồi nói: “Có vài vị thần ở đây, tôi khuyên chủ nhân nên chờ vài ngày cho họ rời đi rồi hãy hành động”.

Ngô Bình gật đầu: “Cũng được, chúng ta kiếm chỗ nào ở trước đã”.

Không lâu sau, hai người đã đáp xuống một khách sạn ở Florida. Ngô Bình là Long chủ nên có thân phận quan trọng, anh lấy luôn hộ chiếu ra rồi làm thủ tục nhận phòng.

Anh đặt một phòng hướng biển, chỉ cần mở cửa sổ ra là có thể ngắm nhìn phong cảnh rất đẹp.

Ngô Bình ngắm biển một lát thì có người đến gõ cửa, sau đó mang đồ vào cho anh, đó là một chiếc điện thoại và sim mới.

Anh lắp sim vào xong thì nhận được ngay điện thoại của Tư Đồ Hạo Thiên - chịu trách nhiệm quản lý phân bộ Hắc Thiên Giáo ở Bắc Mỹ.

Tư Đồ Hạo Thiên là con rối của anh nên rất nghe lời, Ngô Bình muốn làm gì ở nước Mễ đương nhiên phải thông qua ông ta.

“Giáo chủ có cần thuộc hạ đến đó không ạ?”, Tư Đồ Hạo Thiên hỏi, dù ông ta đã là con rối của Ngô Bình, nhưng trí tuệ và kinh nghiệm sống vẫn còn y nguyên.

Ngô Bình: “Không, tiện thể tôi cũng muốn đi dạo loanh quanh”.

Linh khí hồi phục, tất cả mọi nơi đều có sự thay đổi nên anh muốn đi dạo một chút.

Ngắt máy xong, Ngô Bình mở Thiên Kiêu Bảo Sách ra, vẫn có rất nhiều người thêm anh vào danh sách bạn tốt, nhưng anh mặc kệ. Anh chỉ trò chuyện với vài người bạn thân lúc trước một lát rồi kiểm tra thứ hạng của mình.

Lần trước, anh chưa ngưng tụ được nguyên thần Đế, cũng chưa tiến vào Thần Biến. Nhưng bây giờ, nguyên thần của anh đã mạnh hơn nhiều nên chắc chắn thứ hạng cũng phải tăng lên.

Thiên Kiêu Bảo Sách quét một hồi thì hiện ra một màn sáng, trên đó hiện thị Ngô Bình đã từ vị trí thứ 17 nhảy lên vị trí thứ năm.

Sau đó, bảng Nhân Hoàng xuất hiện, anh cũng đứng ở vị trí thứ 11 rồi.

Ở bảng Nguyên Thần, anh đứng thứ năm, điều này chứng tỏ Ngô Bình đã là một trong năm người mạnh nhất từ xưa đến nay ở giai đoạn Nguyên Thần.

Lúc này, Nam Cung Nguyệt - người từng mua đan dược của anh gửi một tin nhắn đến: “Chúc mừng anh Lý, bái phục!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2846


Ngô Bình hỏi: “Mạng Tiên là cái gì?”

Nam Cung Nguyệt: “Anh Lý không biết à? Mạng Tiên là một hệ thống mạng mà Tiên Giới dùng mười đại trận hạt nhân để tạo nên, sau đó phóng tới vạn giới, sử dụng tiện lắm”.

Ngô Bình: “Làm thế nào thì đăng nhập được vào đó?”

Nam Cung Nguyệt: “Anh Lý chờ chút, tôi gửi cho anh cái này”.

Advertisement

Loáng cái, Thiên Kiêu Bảo Sách đã gửi đến một tia sáng, sau đó có một ngọc bàn xuất hiện. Lúc này, Nam Cung Nguyệt đã nói cho Ngô Bình biết cách sử dụng.

Ngô Bình nghe xong thì giơ tay ấn vào ngọc bàn, nó loé sáng, sau đó tạo thành hình ảnh của một cô gái xinh đẹp mặc váy đỏ có giọng nói rất ngọt ngào.

“Chào mừng sử dụng mạng Tiên, đang trong quá trình quét năng lượng, xin chờ”.

Advertisement

Cô gái xinh đẹp chớp mắt như người thật rồi nói: “Môi trường sử dụng rất tốt, mời đăng nhập”.

Tiếp đó, cô ấy lại nói: “Chào anh, tôi là Tiên Nhi - trợ thủ của anh. Muốn sử dụng mạng Tiên thì anh phải đăng ký”.

Ngô Bình nói: “Thế thì đăng ký đi”.

Tiên Nhi gật đầu rồi cười nói: “Được, mời anh thông báo họ tên và thân phận”.

Ngô Bình hỏi: “Có cần phải nói tên thật không?”

Tiên Nhi: “Có”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi là Trương Tiểu Bình, năm nay 23 tuổi, rất đẹp trai, tính tình hiền hoà, là một tu sĩ Địa Tiên Thần Biến”.

Tiên Nhi cười nói: “Vâng, Tiên Nhi đã ghi lại thông tin liên quan, bắt đầu đăng ký”.

Một lát sau, cô ấy nói: “Đăng ký thành công, sau này Tiên Nhi có thể gọi anh là Tiểu Bình được không?”

Ngô Bình: “Được”.

Tiên Nhi: “Tiểu Bình, anh muốn sử dụng mạng Tiên thường xuyên thì phải nạp phí”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Còn phải nạp tiền ư?”, nhưng anh nghĩ lại thì thấy cũng bình thường, kết nối mạng bình thường cũng phải trả tiền mà.

“Đúng vậy, thành viên của mạng Tiên gồm hội viên sơ kỳ, hội viên cấp trung, hội viên cao cấp và hội viên chí tôn. Trong đó, hội viên sơ kỳ có thể đọc tin, trao đổi tin, nhưng quyền hạn không nhiều, giá đương nhiên cũng rẻ, mỗi ngày cần 500 tiền bùa”.

Ngô Bình: “Một ngày mà những 500 tiền bùa, đắt thế?”

Tiên Nhi cười nói: “Không đắt đâu ạ, có mạng Tiên rồi thì việc tu hành sẽ tiện hơn rất nhiều. Trên đây có rất nhiều công pháp tu luyện đã thất truyền”.

Ngô Bình hỏi: “Hội viên trung cấp thì sao?”

Tiên Nhi: “Hội viên trung cấp mỗi ngày phải nạp 15 tiền báu, hội viên cấp này sẽ được nhận nhiều thông tin hơn, ngoài ra còn có thể tiến hành mua bán trên mạng Tiên”.

Ngô Bình: “Hội viện cao cấp có quyền hạn gì?”

Tiên Nhi: “Hội viên cao cấp phải nạp 300 tiền báu mỗi ngày, vì thế có thể tham gia đấu giá, mua vật phẩm hiếm có, xem được những thông tin đắt giá. Đồng thời còn có thể mở cửa hàng trên mạng Tiên, ngoài ra còn được giảm phí làm thủ tục”.

Ngô Bình câm nín, còn phí làm thủ tục nữa, đúng là tận thu.

Anh hỏi tiếp: “Nốt hội viên chí tôn đi”.

Tiên Nhi: “Hội viên cấp này được miễn phí làm thủ tục, nhưng mỗi ngày phải nạp 1000 tiền báu”.

Ngô Bình: “Mỗi ngày một nghìn, một năm là mấy trăm nghìn, mẹ ơi!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2847


giọng nói cũng dễ nghe hơn.

Ngoài ra, ngọc bàn của anh nhấp nháy vài cái rồi cũng thay đổi, phù văn trên bề mặt rắc rối hơn, cấm chế bên trong cũng cao cấp hơn.

Sau khi nâng cấp, Tiên Nhi cười nói: “Tiểu Bình, cảm ơn anh đã trở thành hội viên cao cấp của mạng Tiên. Bây giờ, Tiên Nhi có thể chính thức phục vụ Tiểu Bình được rồi”.

Advertisement

Ngô Bình chớp mắt nói: “Tiên Nhi, có ảnh của người đẹp không?”

Tiên Nhi cười nói: “Tiên Nhi không phải người đẹp ư?”

Ngô Bình: “Người đẹp không mặc đồ ấy”.

Advertisement

Tiên Nhi đỏ mặt nói: “Tiểu Bình, không ngờ anh háo sắc như vậy”.

Ngô Bình nghiêm túc nói: “Tôi chỉ muốn kiểm tra tính năng của mạng Tiên thôi”.

Tiên Nhi bĩu môi, sau đó vung tay lên, rất nhiều trang mạng xuất hiện, ở đó có rất nhiều ảnh của người đẹp.

Đương nhiên không phải Ngô Bình chỉ muốn xem ảnh người đẹp, hơn cả là anh muốn thử tinh năng của trang này.

“Tiên Nhi, trên này có người nổi tiếng không?”

Tiên Nhi: “Người nổi tiếng là gì ạ?”

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Kiểu mạng Tiên nổi lên thì khiến nhiều người biết đến họ ấy, họ sẽ có tầm ảnh hưởng nhất định trên trang”.

Tiên Nhi: “Tiên Nhi hiểu rồi, Tiểu Bình đang nói đến danh nhân trên mạng Tiên, cái này thì có”.

Ngô Bình: “Trên này có nơi kết bạn không?”

Tiên Nhi: “Trang có rất nhiều tính năng và trang web chuyên biệt, đương nhiên cũng có trang kết bạn”.

Nói rồi, Tiên Nhi mở hơn trăm trang web lên, Ngô Bình nhìn lướt rồi phát hiện cũng không khác mạng xã hội bình thường là mấy, nhưng tính năng của mạng Tiên mạnh hơn thôi.

Xem xong một hồi thì Ngô Bình bảo Tiên Nhi mở trang mua sắm.

Đây là một trang web chuyến bán bùa chú, chủ của các cửa hàng đều chứng thực bằng tên thật, hầu hết là trưởng lão hoặc đệ tử của các môn phái.

Ngô Bình xem xong thì thấy ở đây bùa chú nào cũng có, ví dụ như bùa chú cấp Đại La Kim Tiên hay cấp Địa Tiên cũng không thiếu.

Sau đó, anh chọn được một bùa chú Tiên Thiên có tên là Thiên Canh Đãng Ma Phù có giá là 3000 tiền báu.

“Tiên Nhi, tôi mua cái này”, anh nói.

Tiên Nhi: “Tiểu Bình, anh phải đăng ký tài khoản mua bán”.

Ngô Bình: “Được”.

Tiên Nhi nhanh chóng đăng ký tài khoản mua bán và thẻ tín dụng cho Ngô Bình, nếu độ tín dụng của anh đủ cao thì có thể mua trước rồi trả tiền sau. Độ tín dụng càng cao thì đồ mua được càng đắt.

Ngô Bình nạp vào 100 nghìn tiền báu, sau đó ngọc bàn loé sáng, bùa chú Tiên Thiên kia đã xuất hiện trên không trung.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2848


Sau đó, anh vào một trang bán đan dược, đan dược ở đây cũng có đủ loại, có viên lên tới cả chục triệu tiền báu, cũng có viên chỉ đáng giá vài nghìn tiền bùa.

Anh thử mua vài viên đan dược, sau đó phân tích dược tính của chúng. Nếu là anh không thể luyện chế được thì lại trả hàng.

Ngô Bình vào tiếp trang dược liệu, dược liệu ở đây cũng có đủ loại, anh cần gì là Tiên Nhi tìm cho anh ngay.

Advertisement

Anh ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Tiên Nhi, đăng ký một tài khoản bán đan dược cho tôi”.

Sau một vài thao tác của Tiên Nhi, Ngô Bình cũng có một cửa hàng của riêng mình, anh đặt tên cho nó là Hàng đan dược của Tiểu Bình.

Advertisement

Tiếp theo, anh cho Sinh Mệnh Đan và Nguyên Anh Đan lên kệ, ngoài ra còn giới thiệu về công dụng, dược tính và các thông tin liên quan của chúng.

Tiên Nhi nói nếu bán hàng ở đây thì trang sẽ thu mười phần trăm làm phí giao dịch. Nhưng may sao, người mua sẽ phải trả phí này.

Ngô Bình vừa cho đan dược lên kệ thì đã có người mua ngay một viên Nguyên Anh Đan. Giá của nó là 100 tiền báu, Sinh Mệnh Đan thì rẻ hơn là 20 tiền bùa.

Anh đặt Nguyên Anh Đan lên mặt ngọc bàn, ánh sáng loé lên, đan dược lập tức biến mất.

Người mua uống xong thì lập tức đặt một đơn hàng lớn, mua một lèo 300 viên.

Ngô Bình không còn nhiều Nguyên Anh Đan nên bán 300 viên xong, anh phải gỡ đan dược này xuống luôn. 30 nghìn tiền báu đã chuyển vào tài khoản của anh, nếu cần thì có thể đổi ra tiền mặt.

Đương nhiên chí phí chuyển đổi cũng khá cao, mất một phần trăm phí.

Xem xong cửa hàng, Ngô Bình lại chuyển sang các trang kiểu diễn đàn. Có nơi dành cho các thầy luyện đan, nơi thì toàn cao thủ phù đạo.

Đương nhiên cũng có trang chỉ toàn nói chuyện phiếm, ví dụ như trang chém gió, trang tiếu lâm.

Ngô Bình hỏi: “Có phát trực tiếp không?”

Tiên Nhi: “Có, Tiểu Bình muốn xem phát trực tiếp gì?”

“Người đẹp không mặc đồ”, anh nói.

Tiên Nhi: …

Ngô Bình: “Tôi đùa đấy, tôi xem linh tinh thôi”.

Tiên Nhi mở ra mấy trăm trang, Ngô Bình chọn bừa một cái.

Trang này tạp thành một không gian lập thể, người xem có thể ngồi đối diện rồi trò chuyện với người phát trực tiếp.

Có một cô gái vô cùng xinh đẹp đang phát trực tiếp ngồi đánh đàn và hát ở đâu đó, bên dưới có không ít tài khoan không tiếc tiền mà cà tiền cho cô gái này.

Người dùng của mạng Tiên rất thực tế, không có quà cáp gì hết, thích thì cho thẳng tiền luôn.

Cô gái này tên là Ngọc Như tiên tử, rất xinh, hát cũng hay nên được rất nhiều nam tu yêu thích.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2849


Lúc này, ngọc bàn loé sáng, cả khách sạn đã thay đổi. Anh xuất hiện trong một cung điện rộng lớn, tiên tử Ngọc Như đang ngồi đàn hát ở đây. Xung quanh anh là rất nhiều người thanh niên đang chăm chú dõi cô ấy.

Vì anh chưa tặng tiền nên cách tiên tử khá xa.

Sau đó, anh nhìn thấy có một nam tu vừa nhìn tiên tử Ngọc Như vừa uống rượu, đã thế còn ngâm thơ.

Advertisement

Người đó ngâm hết bài thơ thì có người cười nhạo: “Nghèo hèn còn bày đặt xem phát trực tiếp, biến đi, Ngọc Như tiên tử không hoan nghênh anh đâu”.

Advertisement

Người ngân thơ nổi giận nói: “Ngọc Như tiên tử là người trượng nghĩa, không phải thứ mà các người có thể bỏ tiền ra là mua được đâu. Tuy tôi không có tiền, nhưng trong lòng tôi có tiên tử, trong lòng tiên tử cũng có tôi. Dẫu sao tôi đã viết cho tiên tử hơn 3000 bài thơ rồi”.

Ngô Bình hỏi tên mắng người ngâm thơ: “Này anh bạn, anh đập vào đây bao nhiêu tiền rồi?”

Người đó: “Tôi chuẩn bị 1 triệu tiền báu, nhưng phải chờ một lát nữa mới có”.

Ngô Bình tỏ vẻ coi thường, thế mà còn dám mắng người khác là nghèo hèn.

Anh xem một lúc thì thấy cách hơi xa nên vung tay ném một nghìn tiền báu vào, tiền báu rơi thẳng vào hộp bên cạnh tiên tử. Vì thế cô ấy đã chú ý đến Ngô Bình rồi mỉm cười với anh.

Ngay sau đó, Ngô Bình phát hiện mình đã đứng gần tiên tử hơn hẳn.

Bây giờ, anh mới nhìn thấy có năm cái ghế trước mặt tiên tử, mỗi ghế đều sáng lấp lánh, mỗi ghế đều có một người thanh niên ngồi, họ đang mỉm cười thưởng thức tài đàn hát của Ngọc Như tiên tử.

Anh hỏi người bên cạnh: “Anh bạn, năm chiếc ghế ở trên đầu sao lại khác ghế của chúng ta thế?”

Người đó nhìn Ngô Bình rồi nói: “Đó là năm người tặng tiền nhiều nhất, ngày nào họ cũng chi hơn 50 nghìn tiền báu. Người chi cao nhất lên đến 300 nghìn”.

Ngô Bình trợn tròn mắt, thầm thấy thật lãng phí. Nếu đổi là anh thì chắc chắn không có chuyện ném tiền qua cửa sổ như thế, trừ khi người kia là vợ anh.

Ngô Bình xem một lát rồi thoát khỏi trang phát trực tiếp này, sau đó bảo Tiên Nhi tìm trang bán đấu giá.

Sau đó, Ngô Bình đã tìm thấy một trang đấu giá đan dược, nhưng giá vào cửa của nơi này khá cao, muốn tham gia đấu giá thì phải nạp trước 1000 tiền báu để thế chấp. Sau khi mua đồ thì số tiền đặt cọc sẽ được trả lại, nếu không mua gì thì coi như mất số tiền ấy.

Ngô Bình chủ yếu chỉ đến xem thường thì đan dược của Tiên Giới sẽ bán được bao nhiêu tiền thôi nên vui vẻ nộp tiền cọc ngay, sau đó mở chế độ xem toàn cảnh.

Cảnh vật xung quanh anh lại thay đổi, hiện anh đang đứng trong một đại diện, xung quanh có các bóng người mờ ảo nhìn không rõ mặt. Tuy nhiên anh lại có thể nhìn rõ tất cả những gì diễn ra trên bục đấu giá.

Hiện tại, có một cô gái đang đứng trên đó, cô ấy rất xinh, khí chất thì cao quý, cô gái cười nói: “Thưa các vị, buổi đấu giá hôm nay chuẩn bị bắt đầu. Chủ yếu chúng ta sẽ đấu giá đan dược và dược liệu. Sau đây, chúng ta sẽ bắt đầu với món đầu tiên”.

Có người mang một cái hộp ngọc tới, bên trong có một viên đan dược to như hạt đào, có hai vầng sáng hình rồng uốn quanh phía trên đan dược, trông chúng sống động như rồng thật.

Cô gái nói: “Đây là mọt viên Long Tinh Đan, được luyện thành từ tinh khí của hai con chân long cùng nhiều dược liệu quý khác. Uống đan dược này vào thì sẽ có được sức mạnh của rồng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2850


Một người khác cười lạnh nói: “Thế anh là Nhân Vương hay Nhân Hoàng?”

Người kia không nói gì nữa, trên đời có rất ít Nhân Vương, còn Nhân Hoàng thì hình như chưa từng xuất hiện.

Cô gái nói: “Mọi người nói đều có lý, đây là đan dược mà một gia tộc đan dược của thời thượng cổ luyện chế cho Nhân Hoàng, vì thế đúng là nó thích hợp nhất với Nhân Hoàng. Đương nhiên, ở đây hiện giờ không có Nhân Vương hay Nhân Hoàng nào. Tuy nhiên, dù chỉ hấp thu được một chút sức mạnh từ đan dược thì nó cũng giúp ích rất lớn cho chúng ta phải không ạ?”

Sau đó, cô ấy công bố giá: “Một viên Long Tinh Đan đế phẩm có giá khởi điểm là một triệu tiền báu, mỗi lần tăng giá ít nhất là 50 nghìn tiền báu”.

Advertisement

Ngô Bình có chút dao động, nhưng một triệu tiền báu thì đắt quá.

“Một triệu”, lập tức có người ra giá.

Advertisement

“Một triệu 50 nghìn”, người khác lên tiếng.

Cứ thế, giá của viên đan dược đã được đẩy lên cao, từ một triệu thành một triệu rưỡi.

Ngô Bình nhẩm tính, gộp cả hơn một triệu anh lấy được ở nhà họ Nguỵ thì hiện giờ anh đang có khoảng hơn một triệu sáu tiền báu.

“Long Tinh Đan này có tác dụng với mình hơn gấp một trăm lần người khác, mua cũng không sợ hố”, anh cắn răng rồi trả giá: “Một triệu năm trăm năm mươi nghìn”.

Đây đã là một con số rất cao rôi, hiện trường im lặng, không còn ai ra giá tiếp nữa.

Cô gái mỉm cười nói: “Chúc mừng anh đã đấu giá được một viên Long Tinh Đan. Phí giao dịch là 100 nghìn nên tổng cộng của anh hết một triệu sáu trăm năm mươi nghìn tiền báu”.

Ngô Bình tiếc đứt ruột, vì trả xong tiền mua viên đan dược này thì anh không còn bao nhiêu tiền báu nữa.

Anh cho tiền vào tài khoản rồi chuyên cho bên đấu giá, khi ấy có tia sáng loé lên, viên Long Tinh Đan đã xuất hiện trước mặt Ngô Bình.

Anh cầm viên đan dược lên thì thấy bên trong nó chưa sức mạnh rất đáng sợ, với thực lực của anh hiện giờ thì chỉ miễn cưỡng uống được nó thôi.

“Đan dược mạnh quá, trình độ của thầy luyện đan này chắc chắn hơn mình”, anh vô cùng khâm phục.

Sau khi tiêu hết cả đống tiền, Ngô Bình đã thoát khỏi mạng Tiên.

Anh vừa thoát ra thì điện thoại nhận được một tin nhắn: “Bạn mình ơi, cậu đến nước Mễ rồi à?”

Ngô Bình thấy tên người gửi rất quen, anh nghĩ lại một lát thì mới nhớ ra đây là bạn học thời cấp hai của mình.

Thời anh học cấp hai rất thịnh hành mốt ra nước ngoài du học, vì thế rất nhiều bạn học của anh đã sang Mỹ học. Khi ấy, riêng trường anh đã có hơn ba mươi người xuất ngoại.

Các bạn học sang nước ngoài rồi thì hầu như đều mất liên lạc, ví dụ như người vừa nhắn tin cho anh này là một cô gái tên là Hoàng Nhiễm, ấn tượng trong anh về cô ấy rất mơ hồ. Anh chỉ nhớ cô ấy rất xinh mà thôi.

Ngô Bình lấy làm lạ, không biết tại sao cô ấy lại biết anh đến nước Mễ.

Anh hỏi: “Hoàng Nhiễm, sao cậu biết mình đang ở nước Mễ?”

Hoàng Nhiễm cười nói: “Vì mình dùng tín năng mới của hộp thư, chỉ cần có bạn học ở gần mình trong phạm vi 100 km, mình sẽ nhận được thông báo”.

Hai người đúng là bạn thân của nhau, cách đây nửa năm, chính Hoàng Nhiễm đã chủ động gửi kết bạn với Ngô Bình. Anh cũng không biết tại sao cô ấy lại biết số mình nữa. Nhưng sau khi anh đồng ý kết bạn, cô ấy không nhắc nên anh cũng không hỏi.

“Ra là thế, đúng là mình đang ở nước Mễ”.

Hoàng Nhiễm: “Tốt quá! Cuối cùng cũng gặp được một người bạn cũ, chúng mình hình như không ở xa nhau đâu, để mình đi tìm cậu”.

Ngô Bình: “Thôi để mình đi, cậu gửi địa chỉ cho mình đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2851


Ngô Bình bảo Tư Đồ Hạo Thiên chuẩn bị một chiếc xe, tài xế là một chàng trai ngoài 20 tuổi, biết Ngô Bình có thân phận cao quý nên rất kính trọng anh.

Ngô Bình nói cho anh ta biết địa chỉ, tài xế lập tức đi ngay.

Trên đường đi, người tài xế nói: “Anh ơi, nơi anh định đến có an ninh không tốt lắm, ở đấy có nhiều thành phần xấu lắm”.

Ngô Bình: “Là sao?”

Advertisement

Tài xế: “Ở bên này thu thuế ở khu người giàu rất cao, vì thế mọi người sống ở đấy đều trả nhiều tiền để tình hình trị an được ổn định. Còn ở các khu ổ chuột thì người dân gần như không đóng thuế, ngược lại còn được nhận trợ cấp xã hội. Trị an kém nên người có tiền đều chuyển đi hết, cứ thế khu vực sống cũng ngày càng kém đi”.

Chiếc xe chạy vào khu dân cư, tốc độ giảm hẳn, còn người tài xế thì có vẻ lo lắng.

Ngô Bình nhìn qua cửa kính thì thấy có nhiều người đi lại trên phố như các thây ma, họ bước đi chậm chạp, đôi mắt thì lờ đờ.

Advertisement

Anh cau mày nói: “Những người này là ai thế?”

Tài xế: “Nghiện đấy anh, giờ nước Mễ không quản lý hàng cấm nữa rồi, vì thế ngày càng nhiều người dùng ma tuý, ít cũng một phần ba khu này dùng đấy”.

Người tài xế chỉ lên phía trước rồi nói: “Bên đó là chợ ma tuý, bán hàng 24/7, còn chích giúp bọn nghiện nữa”.

Ngô Bình khó hiểu hỏi: “Để đất nước toàn con nghiện thế này thì bên trên có lợi lộc gì?”

Tài xế: “Họ đều nói thế giới đang thay đổi, trong đó nước Mễ là thay đổi mạnh nhất. Người giàu bây giờ đều mua thuốc trường sinh bất lão. Một số còn mua cả những thứ thuốc giúp cơ thể trở nên mạnh mẽ hơn. Mà sau khi trở nên mạnh hơn, bọn họ sẽ trở thành quý tộc, thậm chí chẳng khác nào thánh thần ở nước Mễ.

“Còn những người nghèo dưới đáy xã hội thì đã không còn giá trị gì với nước Mễ nữa rồi. Tốt nhất là họ chết đi, như vậy sẽ để lại nhiều không gian hơn”.

Rất nhanh sau đó, chiếc xe đi tới một con phố trông khá sạch sẽ, dừng trước một toà nhà. Thảm cỏ trước nhà được cắt tỉa rất gọn gàng.

Ngô Bình xuống xe, tài xế đi sau xách đồ.

Anh báo tên, cửa phòng mở ra, một người phụ nữ tầm hai mươi tuổi hơi mập mạp ra đón anh. Khi nhìn thấy Ngô Bình, người này hơi sững lại. So với cậu nam sinh gầy gò trong trí nhớ thì Ngô Bình đã thay đổi rất nhiều, khí chất hoàn toàn khác trước đây.

Ngô Bình cười nói: “Hoàng Nhiễm không nhận ra mình nữa à?”

Hoàng Nhiễm vội vã đi tới, nhiệt tình ôm lấy anh: “Ngô Bình, giờ cậu đẹp trai quá. Sớm biết thế này năm xưa mình đã theo đuổi cậu”.

Ngô Bình cười ha ha đáp: “Khi xưa cậu là tiểu thư cành vàng lá ngọc, mình đâu có dám với cao”.

Hoàng Nhiễm mời Ngô Bình đi vào trong nhà. Cách bài trí bên trong thể hiện rõ đây là một căn nhà mang phong cách nước Mễ điển hình. Một đứa trẻ hơn hai tuổi mang dòng máu lai đang chơi trong phòng khách. Nhìn thấy Ngô Bình, đứa bé mỉm cười ngọt ngào gọi hai tiếng “chú ơi”.

Ngô Bình cười hỏi: “Con gái cậu đây sao? Đáng yêu quá!”

Hoàng Nhiễm cười đáp: “Con bé tên là Alice”

Ngô Bình: “Thế chồng cậu đâu?”

Hoàng Nhiễm: “Tối anh ấy mới về nhà, công việc khá vất vả”.

Họ nói chuyện vài câu, Hoàng Nhiễm lấy ra một loại giấy tờ gì đó, đưa cho Ngô Bình xem: “Ngô Bình, cậu xem cái này đi”.

Ngô Bình liếc nhìn, đây là phiếu đăng ký tham gia thử nghiệm khoa học. Sau khi đăng ký thành công sẽ nhận được hai trăm nghìn đô tiền thưởng.

Ngô Bình hơi ngạc nhiên: “Tiền thưởng nhiều vậy á?”

Hoàng Nhiễm gật đầu: “Ngô Bình, cậu có hứng thú tham gia không? Nếu cậu đồng ý thì lúc điền phiếu đăng ký, hãy điền tên mình là người giới thiệu nhé. Bởi vì như vậy mình có thể nhận được một trăm nghìn đô phí giới thiệu. Đương nhiên mình sẽ không nhận cả mà sẽ chia cho cậu một nửa là năm mươi nghìn đô”.

Ngô Bình lập tức hiểu ra tại sao cô bạn cũ này lại đột nhiên rủ mình tới nhà chơi. Những thí nghiệm như này anh đương nhiên không hứng thú nên đáp: “Hoàng Nhiễm, hai ngày nữa mình phải về nước rồi, chỉ sợ không giúp được cậu”.

Hoàng Nhiễm không khỏi thất vọng, cúi đầu ủ rũ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2852


Ngô Bình cau mày: “Nhưng thế này cũng không phải cách. Cho dù cậu có kiếm được hai triệu đô thì chồng cậu cũng chơi sạch”.

Hoàng Nhiễm năm xưa xinh đẹp bao nhiêu giờ đã hơi phát tướng, gương mặt nhìn như một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi, sức khoẻ tinh thần thì rất tệ.

Hoàng Nhiễm vừa khóc vừa nói: “Vậy mình phải làm sao đây? Con mình còn nhỏ vậy, nó không thể không có bố. Nếu không phải vì con thì mình đã tìm đến cái chết rồi”.

Đúng lúc này trước nhà có tiếng ô tô, sau đó là tiếng bước chân nặng nề. Một gã đàn ông người Âu Mễ mặt mày xám ngoét đi vào. Thấy Hoàng Nhiễm đang ngồi cạnh Ngô Bình trong phòng khách, gã lập tức nổi điên.

“Khốn kiếp! Con đàn bà hạ đẳng, mày đang chim chuột với nó sao?”, nói rồi hắn đi tới nắm tóc Hoàng Nhiễm, sau đó dùng lực định đập đầu cô ấy xuống bàn.

Advertisement

Đột nhiên, gã đàn ông dừng tay. Ngô Bình đã kịp thời ấn vai hắn ta, khiến xương vai gã đàn ông còn kêu răng rắc. Mặt gã đàn ông lộ vẻ đau đớn, một chân quỳ sụp xuống sàn, đau đến nỗi không thể nói thành lời.

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Đánh như vậy có thể khiến vợ anh mất mạng đấy”.

Nói rồi anh đưa tay vỗ lên lưng người đàn ông mấy cái, gã lập tức ho dữ dội rồi bắt đầu nôn oẹ, nôn đến khi mềm nhũn người không còn chút sức lực nào nữa mới thôi.

Advertisement

Hoàng Nhiễm thấy vậy vội hỏi: “Ngô Bình, chồng mình sao vậy?”

“Không sao cả, mình chỉ giúp loại bỏ độc dược từ ma tuý. Sau này anh ta sẽ không nghiện lại nữa”.

Hoàng Nhiễm sững sờ: “Cai nghiện sao?”

Ngô Bình gật đầu, anh lấy ra một tờ chi phiếu một triệu đô đặt lên bàn rồi nói: “Bạn học cũ, mình chỉ giúp được cậu đến đây. Sau này hãy sống cho tốt nhé”.

Đặt tờ chi phiếu xuống rồi anh đưa tay vuốt tóc cô bé, sau đó đi ra khỏi nhà Hoàng…

Khi Hoàng Nhiễm định thần lại rồi đuổi theo thì Ngô Bình đã lên xe đi mất rồi.

Khi quay về nhà, Hoàng Nhiễm nhìn tấm chi phiếu mà bật khóc nức nở.

Chồng cô ấy lúc này đã hồi phục trở lại, gã lập tức vơ lấy tờ chi phiếu chạy ra ngoài định đi mua ma tuý!

Hoàng Nhiễm hét lên rồi đuổi theo nhưng gã chồng đã chạy mất dạng.

Gã chồng này tên là Will, hắn lao vào trong chợ đen bán ma tuý, lấy ra toàn bộ số tiền lẻ còn sót lại trên người. Giờ gã có tờ chi phiếu một triệu đô trong tay thì tiêu hết chút tiền lẻ này cũng chẳng sao.

Vừa lấy được ma tuý, gã lập tức chạy sang bên cạnh hít một hơi. Thế nhưng vừa hít một hơi gã đã cảm thấy vô cùng khó chịu, đau đớn lăn ra đất co giật. Cảm giác đau đớn này còn khó chịu hơn gấp trăm lần cảm giác khi lên cơn vật thuốc!

“Mẹ kiếp! Sao có thể như vậy?”, gã kinh ngạc hít thêm một hơi nữa nhưng kết quả lại càng đau đớn hơn, cảm giác như sắp chết đi vậy!

Thực ra việc cai nghiện về mặt sinh lý không khó. Những kẻ hút ma tuý như Will không bỏ được là do sự phụ thuộc về mặt tinh thần.

Mười mấy phút sau, gã quay về nhà, nhìn thấy vợ mình tiều tuỵ, đầu óc gã đột nhiên tỉnh táo trở lại. Gã ôm lấy Hoàng Nhiễm, khóc nức nở: “Em yêu, anh sai rồi, sau này anh sẽ không bao giờ đụng vào thứ đó nữa!

Bé con thấy bố mẹ mình khóc thì cũng oà khóc theo. Will ôm lấy hai mẹ con rồi cũng khóc thành tiếng như trẻ con.

Trên đường về nhà, tâm trạng Ngô Bình có chút nặng nề. Anh nói: “Tư bản không có nhân tính, những người này đã không còn giá trị đối với bọn họ, cho nên sớm muộn cũng bị loại bỏ”.

Tài xế thở dài đáp: “Tôi nghe nói những gã tư bản giàu có đã chuyển tới Thiên Đường sinh sống rồi”.

“Thiên Đường?”, Ngô Bình không khỏi ngạc nhiên.

Tài xế: “Đúng, chính là Thiên Đường”.

Ngô Bình như thể nghĩ ngợi gì đó, sau đó đột ngột bảo tài xế: “Quay lại đi”.

Tài xế ngẩn người ra nhưng vẫn quay lại như anh bảo.

Ngô Bình bảo tài xế dừng xe trước cổng chợ đen mua bán ma tuý. Sau đó mỗi khi có khách vào mua, anh lại tìm cách vỗ vài cái vào người họ.

Những người này đều giận dữ muốn đánh Ngô Bình nhưng ngay lập tức bị anh vả cho lệch mặt.

Chợ đen này hoạt động sôi nổi nên mỗi phút đều có mấy người vào. Cứ như vậy, Ngô Bình đứng đó năm tiếng, giúp hàng nghìn người bỏ ma tuý.

Những người này mà hít ma tuý vào là lập tức co giật vô cùng đau đớn.

Tài xế kia vô cùng khâm phục, tấm tắc khen: “Tiên sinh, anh đúng là lòng dạ Bồ Tát. Nếu là tôi thì tôi đã mặc kệ bọn họ rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2853


Sau đó Ngô Bình lên xe quay về khách sạn.

Anh không biết rằng mâu thuẫn giữa dân thường và tư bản nước Mễ đã lên tới đỉnh điểm. Trong lúc anh giúp đỡ hàng nghìn người cai nghiện, có người đã đăng đoạn CCTV quay hình anh lên mạng.

Chưa tới nửa tiếng, số người xem đã lên tới một triệu. Khi Ngô Bình về tới khách sạn và mở điện thoại ra thì video đó đã đứng đầu top thịnh hành. Lượng người phát lại video trên thế giới lên tới hơn một trăm ba mươi triệu người, mà sau đó số lượng này tiếp tục tăng.

Advertisement

“Thiên sứ giáng trần cứu giúp những người lầm đường lạc lối”.

“Lợi hại, chàng trai này chỉ cần ba giây là chữa khỏi cho một người nghiện”.

Advertisement

Người ta còn chèn thêm vô số biểu ngữ, khẩu hiệu khiến video càng lúc càng hot, được chia sẻ rầm rộ.

Ngô Bình lướt mạng, nhìn thấy video mình chữa bệnh cho mọi người.

Một tổ chức tôn giáo trong dân gian thậm chí còn nhận anh là thần của họ, gọi là “thần Chính Nghĩa”, là đại diện của chính nghĩa ở chốn trần gian.

Chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi mà giáo phái Chính Nghĩa đã được thành lập, còn Ngô Bình chính là thần Chính Nghĩa. Ban đầu tín đồ chỉ có vài trăm người, sau đó tăng lên hàng nghìn người!

Nhìn thấy video này, anh biết mình lại gặp rắc rối rồi. Quả nhiên, Sulia đi vào phòng, nói: “Chủ nhân, chúng ta bị một đám cao thủ bao vây rồi”.

Ngô Bình đứng dậy, đáp: “Hiện giờ vẫn chưa được để lộ thân phận của cô, tôi sẽ ra ngoài dụ bọn chúng đi trước. Ngày kia chúng ta gặp mặt tại đây”.

Sulia gật đầu: “Vâng”.

Sau đó, một đạo kiếm quang lao vào trong khách sạn, mười mấy luồng khí tức hùng mạnh lao vào truy sát Ngô Bình. Có điều tốc độ của anh quá nhanh, chẳng mấy chốc đã bỏ xa đám người kia.

Không lâu sau, anh đã tới vùng trời trên biển Thái Bình Dương. Thấy những người kia không đuổi theo được, Ngô Bình lơ lửng trên không trung một lát, định bụng lát nữa sẽ âm thầm quay lại nước Mễ.

Đúng lúc này, từ mặt biển đột nhiên có một cái xúc tu lao lên, cuộn chặt lấy anh.

Đó là xúc tu của một con bạch tuộc khổng lồ, các giác hút bên trên xúc tu của nó hút chặt lấy Ngô Bình, sau đó kéo anh xuống nước.

Ngô Bình vẫn rất bình tĩnh, con bạch tuộc này đáng sợ nhưng vẫn không làm gì được anh.

Con bạch tuộc không ăn thịt anh mà lôi anh xuống độ sâu hàng mấy nghìn mét. Đến đây, Ngô Bình nhìn thấy một cung điện nguy nga tráng lệ. Nhìn cung điện này không cũ, kiến trúc đều là của thời kì cận đại. Có điều, ai lại đi xây cung điện ở dưới đáy đại dương chứ?

“Đoàng!”

Anh một chưởng đánh gãy xúc tu của con bạch tuộc, xúc tu của nó rơi xuống trước cửa cung điện. Cửa điện đang đóng nhưng bên trong có một luồng năng lượng kì lạ đang luân chuyển.

Anh chạm vào cửa, sau đó dùng lực ấn thì một tiếng “cạch” vang lên, cửa lớn mở ra, một bóng người vụt lao ra.

Ngô Bình theo bản năng đưa quyền lên đỡ, một tiếng nổ inh tai vang lên, người kia bị đánh lui còn Ngô Bình cũng lùi về sau mấy bước.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2854


Ngô Bình tò mò nhìn lại người này, anh đáp: “Tôi bị con bạch tuộc kia lôi xuống đây, không có ý x*m ph*m l*nh th* của các người. Ngược lại thì anh tự nhiên tấn công tôi, có phải rất quá đáng không?”

Người đàn ông hừ một cái đáp: “Anh đẩy cửa nhà tôi thì đương nhiên tôi sẽ coi anh là kẻ xâm lược”.

Ngô Bình nhìn ngó xung quanh, cười hỏi: “Không đánh thì sao quen biết được chứ, chúng ta kết bạn nhé?”

“Ai thèm kết bạn với anh?”, người kia trợn mắt: “Mau rời khỏi đây, nếu không tôi sẽ g**t ch*t anh!”

Advertisement

Ngô Bình cười lạnh: “Anh mà đủ sức giết tôi thì giờ tôi đã là bộ xương rồi”.

Người đàn ông kia đột ngột phất tay, anh cảm nhận được bốn lực đạo âm thầm hình thành trong lòng biển, ập về phía anh từ bốn phía. Ngô Bình lập tức tạo trường lực xung quanh mình, lập tức xung quanh anh sóng yên biển lặng, mấy luồng lực đạo kia biến mất.

Advertisement

Người đàn ông thấy mấy chiêu tấn công của mình đều vô hiệu thì không khỏi kinh ngạc: “Kungfu của anh là gì vậy?”

Ngô Bình đáp: “Đừng có nhờn, còn dám tấn công một lần nữa là tôi sẽ giết anh”.

Nói dứt lời, một tia kiếm quang bay ra, lao đi trong nước như một tia chớp dưới lòng đại dương, tốc độ cực nhanh.

Khi kiếm quang quay lại, tất cả xúc tu của con bạch tuộc rụng xuống!

Người đàn ông kia kinh ngạc, bất giác lùi về sau mấy bước.

Ngô Bình: “Vẫn không muốn mời tôi vào uống chén trà sao?”

Người đàn ông kia bất lực, đánh không lại nên đành phải phục tùng. Anh ta né sang một bên, nói: “Vào đi”.

Bên trong đại điện cũng có bàn ghế và các vật dụng khác, cũng có cả đồ trang trí, hơn nữa mọi thứ còn rất đẹp.

Ngô Bình hỏi người đàn ông: “Chỉ có mình anh ở đây sao?”

Người đàn ông: “Tạm thời chỉ có mình tôi đã thức tỉnh”.

“Thức tỉnh?”, Ngô Bình hỏi lại.

Người đàn ông: “Trước đây tôi cũng là con người như anh, sau đó thức tỉnh dòng máu của hải thần nên mới biến hình thành thế này”.

Ngô Bình: “Hoá ra là người của hải tộc, vậy tôi phải xưng hô ra sao?”

Người đàn ông: “Tôi tên là Mĩchael”

Ngô Bình: “Vậy tôi sẽ gọi tắt là Mike. Mike, người nhà anh cũng đang thức tỉnh sao?”

Người đàn ông gật đầu: “Họ cần thời gian để thức tỉnh, tôi chỉ đến đây trước, xây sẵn lâu đài chờ thời kỳ đại dương tới”.

Ngô Bình: “Thời kỳ đại dương?”

Michael đáp: “Nơi này trong tương lai có thể mở ra tất cả không gian gấp của đại dương”.

Ngô Bình hỏi: “Đại dương bên trong đó rộng lắm sao?”

Michael: “Rộng vô bờ bến! Ký ức của tổ tiên cho chúng tôi biết ở trong đó có rất nhiều sinh vật khổng lồ và bá đạo”.

Hai người họ đang nói chuyện thì một quả cầu thuỷ tinh đột nhiên xuất hiện bên ngoài cung điện và phát sáng.

Michael kinh ngạc, hô lên: “Quỷ nước đến rồi!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2855


Ngô Bình tò mò nhìn những sinh vật này, hỏi: “Thứ quái quỷ gì đây?”

Michael vô cùng căng thẳng: “Lạ quá, sao hôm nay bọn chúng đến đông như vậy? Bình thường chỉ có ba hoặc năm con, hôm nay tận mấy trăm con? Xong đời rồi, chúng ta sẽ bị quỷ nước ăn thịt mất!”

Advertisement

Ngô Bình vẫn bình chân như vại, anh đáp: “Sợ cái gì chứ, bọn chúng đánh không lại chúng ta”.

Michael thì sắp khóc đến nơi rồi: “Lần trước chỉ có năm con mà tôi còn suýt bị chúng xé xác. Lát nữa ra tay anh sẽ biết sự lợi hại của chúng!”

Advertisement

Đột nhiên, một con quỷ nước hoá thành một ánh sáng đen, lao vút đi như một tia sét giữa lòng đại dương, tới trước mặt Ngô Bình. Sau đó nó há cái miệng rộng định táp vào cổ anh.

Ngô Bình dùng quyền đánh vào mình nó, con quỷ nước kêu lên thảm thiết rồi phát nổ!

Michael rất kinh ngạc, Ngô Bình cũng ngạc nhiên không kém bởi anh biết quyền ban nãy mạnh đến mức nào, vậy mà chỉ miễn c**ng g**t được một con quỷ nước. Điều khiến anh càng ngạc nhiên hơn là những con quỷ nước này giống như một dạng sinh mệnh rất đặc biệt, cùng loại với loại hồn phách mà anh đang tu luyện!

Anh lập tức lấy ra lò luyện minh thần, cười nói: “Phát tài rồi!”

Michael còn chưa kịp phản ứng lại thì Ngô Bình đã tóm lấy một con quỷ nước, ném vào trong lò luyện. Lò luyện minh thần khẽ lắc lư, sau đó phun ra một viên đan Sinh Mệnh, lại còn thêm hàng trăm viên Nguyên Anh Đan. Ngoài ra, còn có mười viên đan màu xanh lá, bên trong có hồn lực rất mạnh, cho nên Ngô Bình gọi nó là Phách Lực Đan.

Anh thu lấy đan dược, lại ném thêm con quỷ thứ hai vào lò luyện. Từ khi uống Thiên Phách Châu, trải qua quá trình thần biến, giờ sức mạnh của anh vô cùng dồi dào, hồn thể cũng rất mạnh nên dù quỷ nước có mạnh vẫn không đủ để anh xem là đối thủ.

Một đám quỷ nước cùng lao về phía anh, Ngô Bình tay đấm chân đá túi bụi, liên tục ném thêm quỷ nước vào trong lò luyện. Mười lăm phút sau, đám quỷ nước còn lại thấy không đánh lại nên vội vã rút lui.

Thế nhưng Michael không những không vui mà gương mặt còn lộ vẻ kinh hãi, nói: "Chúng ta mau đi thôi, chắc chắn lát nữa vua quỷ nước sẽ tới!"

Ngô Bình hỏi: "Vua quỷ nước? Rất lợi hại sao?"

Michael không nói hai lời, lập tức bơi ra phía xa nhưng bị Ngô Bình kéo giật lại. Michael không bơi được, kêu ầm lên: "Anh làm cái quái gì thế hả? Tôi không muốn ở lại chờ chết!"

Ngô Bình mỉa mai: "Hải tộc hèn vậy sao? Anh không cần ra tay, cứ ở đằng sau làm chó xem tát ao thôi là được rồi".

Micheal sắp khóc đến nơi rồi: "Đại ca, tôi không mạnh như anh, cũng không tự tin như anh. Anh tha cho tôi đi, tôi còn chưa có bạn gái, tôi không muốn chết..."

Michael còn chưa nói hết câu thì đột nhiên dừng lại, bởi có một con quỷ nước khổng lồ vừa xuất hiện. Con quỷ nước này có hai đầu, một trái một phải. Nó có sáu cái chân, bò như một con nhện, sáu cái tay đều cầm một loại vũ khí. Con quỷ nước này phải cao tới năm mét, dù đứng ở xa cũng cảm nhận được sức mạnh kinh hoàng của nó.

Michael lẩm bẩm: "Thôi rồi, cụ đi một sải, giờ muốn chạy cũng không chạy được nữa rồi!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2856


Ngô Bình lập tức bơi tới, nhặt lấy vua quỷ nước lúc này đã được chặt ra thành nhiều khúc, ném vào lò luyện minh thần. Lò luyện lại rung lắc một lát, sau đó phun ra hàng triệu viên đan Sinh Mệnh, hơn ba mươi nghìn viên Anh Nguyên Đan và một nghìn năm trăm viên Phách Lực Đan màu tím.

Michael lúc này đứng như trời trồng, kinh ngạc thốt lên: “Anh mạnh quá!”

Ngô Bình: “Thì tôi đã nói rồi, vua quỷ nước cũng chỉ đến thế mà thôi”.

Advertisement

Michael lúc này đã rất kính nể Ngô Bình, nói: “Anh bạn, tôi có thể biết tên của anh không?”

Ngô Bình: “Tôi tên Trương Tiểu Bình”.

Advertisement

Michael: “Anh Trương là tu sĩ của nước Viêm Long sao?”

Ngô Bình đáp: “Không sai”.

Michael gật đầu: “Tu sĩ của Viêm Long và tu sĩ của chúng tôi có hai hệ thống tu hành khác nhau”.

Ngô Bình đáp: “Ừm, có lẽ là hai nền văn minh tu hành khác nhau”.

Michael như thể nghĩ ra chuyện gì đó, anh ta lấy ra một quả cầu thuỷ tinh rồi hỏi: “Trương, đây là quả cầu bản đồ toàn cảnh lục địa mà năm xưa tôi có được, anh muốn xem không?”

Ngô Bình khá hứng thú, anh đáp: “Được”.

Michael đặt tay lên quả cầu, bên trong quả cầu hiện lên vô số quang ảnh, trong nước hình thành một bản đồ lập thể vô cùng lớn.

Tấm bản đồ dần thu nhỏ lại, sau đó Ngô Bình nhìn thấy một đại dương rất rộng lớn. Bên trong đại dương đó có bốn mảnh lục địa, trong đó có một mảnh lớn nhất. Ở phía Bắc lục địa này có một lục địa hẹp khác, diện tích chỉ khoảng một phần mười lục địa rộng lớn ban nãy. Ở phía Tây lục địa lớn là một lục địa trông khá giống hình hồ lô, diện tích khoảng một phần ba lục địa lớn. Ở phía Đông là một quần đảo rất lớn, diện tích khoảng một phần hai mươi lục địa lớn. Xung quanh quần đảo lớn có rất nhiều đảo nhỏ phân tán xung quanh. Sau cùng, phía Nam là một lục địa trông như hình trăng non, diện tích khoảng một phần tư lục địa lớn.

Michael chỉ vào lục địa hình quả hồ lô, nói: “Đây là lục địa của phương Tây, Viêm Long là lục địa ở giữa, có diện tích lớn nhất”.

Ngô Bình vô cùng ngạc nhiên: “Thật không ngờ thế giới bên dưới lại rộng lớn như vậy!”

Michael vẽ lên một vòng tròn nhỏ ở lục địa giữa, to chừng một phần ba lục địa đó rồi nói: “Đây là phạm vi ảnh hưởng của Đại Thương”.

Ngô Bình kinh ngạc: “Đại Thương chỉ chiếm một phần ba diện tích lãnh thổ thôi sao?”

Michael gật đầu, lại vẽ thêm một vòng tròn nữa, to bằng hai phần ba diện tích lãnh thổ rồi nói: “Đây là Tiên quốc”.

Ngô Bình: “Xem ra ngay cả thời Tiên quốc cũng cũng chưa thể kiểm soát được toàn bộ đại lục”.

Michael: “Thế giới chúng ta đang sống là thế giới được hình thành trên đại lục hồng hoang từ cuộc đại rung chấn phân chia đại lục lần đầu tiên”.

Ngô Bình: “Lục địa của Viêm Long gọi là gì vậy?”

Michael: “Ở giữa là đại lục Côn Luân, phía Bắc là đại lục Tuyết Nguyên, phía Tây là đại lục Song Tử, phía Nam là lục địa Tân Nguyệt. Còn phía Đông là châu Doanh”.

Ngô Bình: "Xem ra chúng ta mới khám phá được một phần rất nhỏ của những không gian gấp".

Michael: "Đương nhiên, anh nhìn xem bốn lục địa này mặc dù diện tích lớn nhưng cộng lại vẫn không bằng một phần mười diện tích đại dương. Khi nào toàn bộ đại dương xuất hiện thì không gian mới được mở ra toàn bộ".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2857


Michael lấy ra một quả cầu thuỷ tinh màu xanh to cỡ nắm đấm, nói: "Sau này chúng ta có thể liên lạc bằng thứ này".

Ngô Bình nhận lấy quả cầu thuỷ tinh, đáp: "Vậy tôi không phiền anh nữa, cáo từ".

Michael vội nói: "Tôi không thích bị gọi là Mike, gọi tôi là Michael đi".

Advertisement

Giọng Ngô Bình từ phía xa vọng lại: "Được nha Mike".

Sau khi ra khỏi biển, Ngô Bình âm thầm quay lại nước Mễ, anh tìm tạm một khách sạn để ở rồi liên lạc với Sulia. Không lâu sau, Sulia đã có mặt ở khách sạn.

Advertisement

Hỏi ra mới biết mấy kẻ lần trước vẫn còn lởn vởn quanh đó nên tốt nhất là đợi thêm vài ngày nữa.

Trong lúc rảnh rỗi, Ngô Bình lên mạng đọc tin tức. Kết quả anh phát hiện số lượng tín đồ của giáo phái Chính Nghĩa trên toàn cầu đã vượt mốc một trăm triệu người!

Kết quả này thật đáng kinh ngạc, khiến anh không khỏi thảng thốt. Ngô Bình nghĩ ngợi một lát rồi quyết định sẽ hành động.

Người lãnh đạo của giáo phái Chính Nghĩa hiện tại là một người đàn ông tên là Edward. Người này năm mươi lăm tuổi, trước kia là một kỹ sư phần mềm có thu nhập cao. Ông ấy cũng có một gia đình hạnh phúc, hai đứa con một trai một gái và một người vợ hiền lành dịu dàng.

Thế nhưng, nửa năm trước con trai ông ấy nghiện ma tuý rồi chết vì sốc thuốc. Vợ ông ấy cũng bị giết trong một cuộc xả súng trên phố. Còn cô con gái tham gia cuộc thử nghiệm thuốc gì đó của nhà nước rồi biến thành thứ không giống con người.

Ông ấy vô cùng tuyệt vọng trước thế giới, trước đất nước này. Ngày hôm đó, Edward định tự sát bằng súng nhưng đột nhiên lại xem được đoạn phim Ngô Bình cứu chữa những con nghiện ma tuý.

Edward cảm động trước tấm lòng và tài năng của Ngô Bình. Ông ấy cảm thấy Thượng Đế có thể đã từ bỏ loài người nhưng vẫn có người như Ngô Bình cứu giúp họ!

Đặc biệt là khi anh ung dung đi ra khỏi vòng vây của đám cảnh sát. Hình ảnh ung dung tiêu sái đó cao lớn và vĩ đại như một vị thần.

Cho nên, sau khi giáo phái Chính Nghĩa tuyên bố Ngô Bình là thần Chính Nghĩa của họ thì Edward lập tức xin gia nhập giáo phái này. Sau đó ông ấy còn dùng những kỹ năng IT của mình để tuyên truyền rộng rãi cho giáo phái. Cho nên, ông ấy nhanh chóng trở thành thành viên chủ chốt của giáo phái này.

Edward lúc này đang ở trong một công xưởng bỏ hoang, hai tay ông ấy gõ bàn phím. Ông ấy đang định viết ra một phần mềm cho các tín đồ của giáo phái sử dụng, như vậy sẽ tiện liên lạc và giao lưu hơn.

Edward đã năm mươi lăm tuổi rồi, thời gian không tha cho ai cả nên làm việc liên tục được hai ngày như ông ấy đã là ý chí sắt đá lắm rồi. Có điều giờ ông ấy cũng đã thấy rất mệt mỏi.

Đúng lúc này, trong đầu ông ấy đột nhiên vọng lên một giọng nói ấm áp mà lại rất quyền uy, khiến ông ấy cảm thấy rất thoải mái khi nghe thấy.

"Edward".

Edward sững người, đưa mắt nhìn quanh rồi hỏi: "Ai đó?"

Giọng nói kia lại vang lên: "Ông có thể coi tôi là thần Chính Nghĩa".

Edward mừng rỡ, quỳ sụp xuống đất: "Cuối cùng thì thần cũng tới rồi!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2858


Đó là một viên Nguyên Anh Đan, Edward lại nuốt viên đan này vào bụng. Dược lực rất mạnh khiến cơ thể ông ấy không chịu nổi. Thế nhưng có một sức mạnh huyền diệu bảo vệ ông ấy cho tới khi dược lực của Nguyên Anh Đan phát huy hết.

Sau cùng, Ngô Bình cho ông ấy viên đan thứ ba, đó là một viên Phách Lực Đan màu xanh.

Advertisement

Sau khi uống ba viên đan, Edward trở thành một người đàn ông chỉ chừng hai mươi tuổi sức lực dồi dào. Ông ấy cảm kích dập đầu lạy tạ: "Đa tạ ân đức của thần!"

Ngô Bình: "Edward, lát nữa sẽ có người cho ông một trăm tài khoản ngân hàng, trong mỗi tài khoản có một tỷ đô. Ông dùng số tiền này xây dựng giáo phái, giúp mọi người vượt qua khó khăn”.

Advertisement

Nói rồi, anh còn cho Edward thêm một triệu viên đan Sinh Mệnh rồi nói: "Những viên đan Sinh Mệnh này ông cũng hãy chia cho những người cần".

Sau khi dặn dò xong, Ngô Bình liền nhờ Lý Mai, Tư Đồ Hạo Thiên và những người khác lập một trăm tài khoản ngân hàng rồi gửi vào đó một trăm tỷ đô để giao cho Edward.

Edward có tiền, lại có đan Sinh Mệnh trong tay nên giáo phái lớn mạnh như diều gặp gió. Chẳng mấy chốc nó đã trở thành một giáo phái có hơn năm trăm triệu tín đồ trên toàn thế giới.

Khi về đến khách sạn, Ngô Bình lên mạng của Tiên Giới rao bán Nguyên Anh Đan. Loại đan dược này được bán với giá một trăm đồng tiền bảo một viên. Giá trị của ba mươi nghìn viên Nguyên Anh Đan là ba triệu đồng tiền bảo!

Cũng giống như lần trước, Nguyên Anh Đan vừa được rao bán là đã có rất nhiều đơn đặt hàng. Chưa tới nửa ngày, đan dược của Ngô Bình đã bán hết.

Sau đó anh đi dạo xung quanh các cửa hàng lớn thì phát hiện loại đan dược bán chạy và cháy hàng nhất là Tam Tai Đan.

Tam Tai Đan là một bộ ba viên đan dược có tác dụng giúp hư tiên chống chọi lại với thiên lôi, âm hoả và nghiệp phong. Có điều luyện loại đan này cực khó, tỷ lệ thành công thấp nên rất khan hiếm, có tiền cũng khó lòng mua được. Mà có mua được thì chất lượng đan kém, thường chỉ là đan tam hoặc tứ phẩm nên hiệu quả có hạn.

Ngô Bình nhận thấy đây chính là thời cơ kinh doanh. Giờ trong tay anh có nhiều tiền nên quyết định bỏ tiền để mua một lượng lớn dược liệu luyện Tam Tai Đan. Anh quyết tâm sẽ dành thời gian luyện số lượng lớn loại đan này để kiếm một núi tiền.

Ba loại đan thuộc bộ Tam Tai Đan là Hoá Lôi Đan, Tịnh Hoả Đan, Tức Phong Đan. Dược liệu để luyện cũng không dễ mua, giá cũng đắt. Sau cùng, anh mua một trăm bộ dược liệu luyện đan như vậy, hết tổng cộng ba trăm năm mươi nghìn đồng tiền bảo.

Ngô Bình trước đó đã có kinh nghiệm luyện Cửu Lôi Kiếp Đan mà Hoá Lôi Đan này cũng là loại đan dược gần giống vậy. Cho nên anh sẽ luyện Hoá Lôi Đan đầu tiên.

Luyện đan đương nhiên không thể ở khách sạn, cho nên anh tìm một công xưởng bỏ hoang rồi bảo Sulia canh gác cho mình.

Lô đan đầu tiên đã thành công, là đan nhất phẩm. Lô thứ hai còn thành công hơn, đan vương phẩm. Đến lô thứ ba thì là đan đế phẩm!

Hai ngày sau đó, Ngô Bình luyện ra mười lô Hoá Lôi Đan, mỗi lô được bốn viên, vậy là tổng cộng bốn mươi viên.

Luyện đan cực tốn sức, luyện đến lô thứ mười là anh đã thấy oải rồi.

Trong các cửa hàng đan dược lớn, giá bán của Hoá Lôi Đan là hơn mười nghìn đồng tiền bảo, mà đó chỉ là đan tứ phẩm. Nếu là đan nhị phẩm thì giá lên tới bốn năm mươi nghìn đồng tiền bảo. Nhất phẩm thì chỉ mua được trong các phiên đấu giá, giá về tay thường không dưới một trăm năm mươi nghìn tệ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2859


Ngô Bình nghĩ ngợi một lát rồi đáp: "Tôi muốn đấu giá Hoá Lôi Đan vương phẩm, đan dược này giúp chống chịu thiên lôi kiếp. Dược lực chia làm năm luồng, một luồng chính và bốn luồng bổ trợ. Giá khởi điểm là ba trăm nghìn đồng tiền bảo, mỗi lần tăng giá không được dưới hai mươi nghìn đồng tiền bảo, thời gian đấu giá là ba phút. Sau khi hết thời gian sẽ bán cho người trả giá cao nhất".

Tiên Nhi hí hoáy một hồi thì mặt hàng này đã xuất hiện trên kệ. Trước đó anh bán một lượng lớn Nguyên Anh Đan nên cửa hàng của anh trở nên rất hot, có hàng chục nghìn người đang thăm cửa hàng của anh.

Hoá Lôi Đan vừa lên kệ, trang mạng liền chủ động gợi ý mặt hàng này cho người xem. Cho nên chẳng bao lâu sau, cửa hàng nhỏ của Ngô Bình đã có số người tham quan kỷ lục là trên ba trăm nghìn người.

Ngô Bình thấy đã đến lúc nên nói: "Tiên Nhi, bắt đầu đấu giá đi".

Advertisement

Khi đồng hồ đếm ngược bắt đầu điểm, lập tức có người trả giá.

"Ba trăm nghìn đồng!

Advertisement

"Ba trăm hai mươi nghìn đồng!"

"Ba trăm năm mươi nghìn đồng!"

Sau mười lần trả giá, giá đã lên tới năm trăm nghìn đồng, nhưng cuộc đấu giá vẫn tiếp diễn!

Sau cùng, khi thời gian đấu giá kết thúc, viên đan dược được bán với giá sáu trăm sáu mươi nghìn đồng!

Ngô Bình rất hài lòng, anh bảo Tiên Nhi thông báo giờ này ngày mai sẽ có Hoá Lôi Đan đế phẩm!

Sau đó, anh out khỏi mạng.

Sulia nói: "Chủ nhân, người đã đi rồi, nửa tiếng sau hành động".

Ngô Bình: "Ừm, cô muốn tôi phối hợp thế nào?"

Sulia: "Chủ nhân hãy đột nhập vào nhà kho chứa tiêu bản ADN của chúng. Đó là nơi tối quan trọng nên chúng sẽ dồn toàn lực ngăn cản anh. Đến luc đó, nội bộ sẽ không được canh gác cẩn mật, tôi sẽ nhân cơ hội lấy đồ".

Ngô Bình gật đầu: "Được!"

Trong trụ sở của giáo hội, một pháo đài có lính canh gác nghiêm ngặt, hai mươi tư lính canh lực lưỡng đang trực. Trong pháo đài là kho ADN tối quan trọng và một số thứ quý giá khác cũng được đặt trong kho.

Ngô Bình đứng trên một cái cây cách pháo đài mấy nghìn mét, anh liếc nhìn rồi lấy ra sách Thần Ma.

Anh đang định hành động thì cảm thấy bên cạnh mình có thêm một người khác. Anh quay đầu lại thì sợ hãi giật nảy mình. Người này là một người đàn ông trông có vẻ vô hại, gương mặt tuấn tú.

Ngô Bình: “Đại ca Thi, người dọa người sẽ dọa chết người đấy”.

Thi Hoàng: “Ta không phải người”.

Ngô Bình: “…”

Thi Hoàng hỏi: “Bên trong là thứ gì? Ta cảm thấy khí tức của chúng rất hợp khẩu vị của ta”.

Ngô Bình: “Là gen của các sinh vật dũng mãnh”.

Anh nói xong thì động lòng, nói: “Đại ca Thi, nếu ông thích thì cầm đi, tôi giúp ông”.

Thi Hoàng nói: “Được”.

Ông ta đang định hành động thì bị Ngô Bình kéo lại: “Đại ca Thi, ông luôn theo dõi tôi sao?”
 
Back
Top Dưới