Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2660


Có thể lĩnh hội thêm ba loại nên anh bắt đầu lựa chọn. Chẳng bao lâu sau, anh đã tìm được một tấm bia có phù ấn Kiếm Đạo, phía trên ghi chép lại phù ấn Kiếm Đạo. Phù ấn này có thể kết hợp với công pháp kiếm đạo của anh để tạo ra hiệu quả thần kỳ, uy lực cực lớn.

Là đệ tử của Thục Sơn kiếm phái, anh từng tu luyện Thiên Cực Kiếm Kinh, nên đã được phù ấn này hấp thụ và bắt đầu lĩnh hội.

Mất một ngày rưỡi, anh mới thành công ngưng tụ phù ấn Kiếm Đạo.

Advertisement

Với loại phù ấn thứ tư, anh chọn phù ấn Đại Hư Không. Phù ấn này có thể sử dụng sức mạnh hư không để sát thương kẻ địch, vừa có thể dùng sức mạnh hư không để thi triển độn hành hư không. Đặc biệt là phù ấn Đại Hư Không cực kỳ phù hợp để ám sát đối thủ.

Phù ấn này khiến anh mất gần hai ngày để lĩnh ngộ.

Advertisement

Loại thứ năm là phù ấn Thiên Cơ. Phù ấn này có ích cho việc xem bói, lĩnh hội nó mất đến ba ngày.

Vậy là Ngô Bình đã ở sau cánh cổng thứ bảy mười mấy ngày. Đến khi anh trở ra, Hoàng Văn Hạ vẫn đang canh giữ ở cổng.

Lần thứ hai gặp Ngô Bình, khí tức quanh người anh đã khiến Hoàng Văn Hạ cảm thấy ngạt thở. Anh ta vội cúi người thật sâu: “Anh Ngô!”

Ngô Bình gật đầu: “Cảm ơn anh Hoàng đã canh cổng giúp tôi”.

Hoàng Văn Hạ cười nói: “Anh Ngô khách sáo rồi. Có thể làm việc cho anh là vinh hạnh của tôi”.

Ngô Bình khẽ mỉm cười, bèn chỉ vào giữa lông mày Hoàng Văn Hạ, dùng thần niệm để truyền thông tin tương ứng của văn bia trên một trong mười hai tấm bia ban đầu cho anh ta.

Hoàng Văn Hạ vừa nhận được thông tin đã biết đây là một vận may lớn. Anh ta rất cảm kích và quỳ xuống vái lạy ngay tai chỗ.

“Cảm ơn ân huệ của anh Ngô!”

Ngô Bình đáp: “Đi đi. Có sự hỗ trợ của tôi, anh nhất định sẽ lĩnh hội được phù ấn đó”.

Khi trở về phòng đá, những người anh từng quen đều chẳng còn một ai. Anh cũng không nán lại, lập tức rời khỏi nhà giam.

Trở lên mặt đất, anh quyết định về nhà một chuyến.

Mọi thứ ở nhà đều bình thường, thay đổi lớn nhất đến từ cây hoè tiên và cây đào tiên.

Vì đây là vùng đất phong thuỷ, linh khí hội tụ, cộng thêm đất thần mà Ngô Bình đã chôn xuống, cây đào tiên và cây hoè đều sinh trưởng rất nhanh.

Cây đào tiên đã cao đến hơn ba mét, cành lá xanh tươi. Lúc này quả đào đã mọc đầy cành, anh đếm thử, thấy đã có hơn một trăm quả.

Ngô Bình không trở về, chẳng ai dám hái số đào ấy. Chỉ có Hỉ Bảo thèm quá nên lén ăn vài quả.

Nhìn thấy tình trạng của đào tiên, anh cười bảo: “Ngươi sắp biến hình rồi?”

Biến hình là một cửa ải cực kỳ khó khăn đối với tinh linh cây cỏ, biến hình thành công tương đương với tu vi của Chân quân Anh Biến. Từ đó đặt chân vào con đường tu hành, đi tu luyện công pháp của loài người.

Giọng của cây đào tiên vang lên: “Chủ nhân, còn một thời gian nữa mới đến lúc biến hình, nhưng cũng sắp rồi ạ”.

Ngô Bình gật đầu bảo: “Đến lúc ấy, ta sẽ giúp ngươi một tay”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2661


Cây hoè này đã được nối với một phần linh căn thiên địa, dẫn đến việc nảy sinh biến đổi, nên biến hình sớm hơn đào tiên.

Phần rễ của cây hoè tiên phát ra linh quang, ngưng tụ thành hình dạng một cô gái, xinh đẹp yêu kiều, mặc váy màu xanh lá. Lạ là vẻ ngoại này có bảy phần giống Vũ Phi.

Anh cười hỏi: “Cô biến hình dựa theo dáng hình của Vũ Phi ư?”

Cô ấy quỳ lạy trên mặt đất: “Cậu chủ, em thấy cô Vũ Phi rất xinh đẹp nên mới thay đổi dựa theo ngoại hình của cô ấy”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Ừ, cũng được. Nhưng sau khi biến hình thì tạm thời không thể thay đổi nữa”.

Cô gái đáp: “Vâng, mong cậu chủ đặt tên cho em”.

Advertisement

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi bảo: “Cô vốn là cây cỏ, lấy họ Mộc đi. Tên là Mộc Linh nhé”.

Mộc Linh mừng rỡ đáp: “Cảm ơn cậu chủ đã ban tên!”

Ngô Bình nói: “Đứng dậy đi, sau này là người một nhà rồi”.

Mộc Linh đứng dậy, tựa như một cô hầu vậy, không rời Ngô Bình nửa bước. Điều này khiến đám tôi tớ như Mộc Lan không còn việc gì để làm, không khỏi có ý kiến với cô ấy.

Ngô Bình tiếp tục đi kiểm tra nhân sâm. Không ngoài dự liệu, toàn bộ nhân sâm anh trồng đã trở thành sâm vua rồi!

Anh nhổ một cây nhân sâm lên rồi đến phòng luyện đan dược.

Anh nợ người khác rất nhiều đan dược, chẳng hạn như những người bạn mà anh đã kết giao ở bảo sách thiên kiêu. Đan dược mà họ cần vẫn chưa giao, anh phải luyện chế trước một ít.

Ba ngày liền, anh luyện đan ở nhà, thỉnh thoảng nghiên cứu năm loại phù ấn mà mình mới học được.

Ngô Bình phát hiện sự xuất hiện của năm loại phù ấn khiến khí tức của anh trở nên vững chắc hơn. Sự vững chắc này khiến xiềng xích đang kìm hãm huyết mạch anh dần dần lỏng đi.

Anh có cảm giác một khi xiềng xích này được phá giải, cảnh giới Nhân Vương của anh sẽ viên mãn. Sắp tới anh sẽ có thể thăng lên cảnh giới Đế!

Nhưng xiềng xích này chỉ mới lỏng ra, vẫn cần một thời gian nữa mới phá bỏ được. Về việc sẽ mất bao lâu thì anh cũng không chắc chắn, chỉ đành đi bước nào hay bước ấy.

Mấy ngày nay, tu vi của Hỉ Bảo tiến bộ rất nhanh. Cậu bé đã cao đến một mét rưỡi, trông như trẻ con mười một, mười hai tuổi.

Tu luyện công pháp vu đạo, thực lực của Hỉ Bảo hiện nay không hề yếu hơn Chân quân. Mấy ngày Ngô Bình ở nhà đã bảo cậu bé phải xuống tầng hầm bế quan, không đột phá thì không được ra ngoài chơi.

Hỉ Bảo không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ bố nuôi Ngô Bình, đành ngoan ngoãn bế quan. Lần bế quan này mà đột phá thì thực lực của cậu bé sẽ không kém gì Tiên quân Bất Tử!

Những ngày này, Ngô Bình đã trả xong nợ của bảo sách thiên kiêu, kiếm được chín mươi lăm nghìn tiền báu.

Hôm nay, Lý Đông Hưng ghé thăm anh: “Huyền Bình à, ngày mốt là đại hội dòng họ Lý, chúng ta phải chuẩn bị đấy”.

Bây giờ Ngô Bình mới nhớ ra chuyện đại hội này, bèn cười đáp: “Nhanh thật đấy”.

Lý Đông Hưng nói: “Ừ, thời gian được đẩy lên sớm hơn. Nhánh của chúng ta vốn dĩ sẽ cử cháu và anh cả tham gia. Nhưng hiện giờ anh cả vắng mặt, ông nội cháu bảo chú và cháu cùng đi”.

Ngô Bình trả lời: “Chú hai đi cũng tốt ạ”.

Hai chú cháu đến phòng làm việc và bàn bạc về đại hội dòng họ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2662


Lý Đông Hưng: “Ừm, nghe nói còn là Tiên Nhân của thế lực lớn”.

Nói rồi, ông ấy đưa một tờ giấy cho Ngô Bình. Anh đọc qua thì thấy đó là tờ sắp xếp hành trình và mục đích của đại hội dòng tộc.

Ngày đầu tiên của đại hội, mỗi thành viên của Lý Thị có thể kéo phiếu cho mình. Ai thân quen với nhau thì có thể mở tiệc chiêu đãi nhau để cùng kéo phiếu.

Advertisement

Ngày thứ hai, người tham gia đại hội sẽ tiến hành bỏ phiếu để chọn ra một trăm nhân vật quan trọng cho Lý Thị. Lúc bỏ phiếu, mỗi người cầm ba phiếu, cuối cùng 100 người có phiếu bầu cao nhất sẽ đắc cử.

Ngày thứ ba, 100 người được chọn sẽ tham gia một cuộc họp quan trọng để chọn ra 12 quản lý. Các quản lý này sẽ trở thành người đưa ra sách lược cho dòng tộc.

Advertisement

Ngày thứ tư, 100 người được chọn, 12 quản lý và cả các thành viên bình thường của Lý Thị sẽ cùng chọn ra tông chủ của dòng tộc. Trong đó một phiếu của tốp 100 sẽ bằng mười phiếu của thành viên bình thường, còn một phiếu của quản lý sẽ bằng một trăm phiếu của thành viên bình thường. Trong đó các thành viên bình thường chỉ có một phiếu.

Cuối cùng, ai nhận được nhiều phiếu bầu nhất thì sẽ trở thành tông chủ của Lý Thị. Tông chủ có quyền hạn cao nhất, có quyền bác bỏ tất cả quyết sách. Hơn nữa, tông chủ có thể tuyển thêm quản lý và xây dựng các chức vụ rất quan trọng.

Đọc xong, Ngô Bình nói: “Đây cũng chỉ là trò chơi của người có tiền có quyền thôi, người bình thường đi cũng chẳng để làm gì”.

Lý Đông Hưng: “Đúng thế, may mà nhà mình có cháu, không thì chắc còn chẳng lọt nổi tốp 100”.

Ông ấy nói tiếp: “Huyền Bình, cháu đọc nốt mặt sau đi”,

Ngô Bình lật ra mặt sau thì thấy vẫn còn nội dung khác, đại khái là tất cả thành viên của Lý Thị trên toàn thế giới đều có thể tham gia môn phái của Lý Thị, vào đó rồi thì sẽ được môn phái bảo vệ.

Ngô Bình: “Họ định biến Lý Thị thành một môn phái tu hành à?”

Lý Đông Hưng: “Chú cũng nghe họ bàn nhau thế. Huyền Bình, họ đã tính hết cho tương lai rồi, chắc chắc họ cũng đã chọn xong tốp 100 người quan trọng và quản lý rồi đúng không?”

Ngô Bình cười lạnh nói: “Dù đã chọn hay chưa thì cháu vẫn phải giành bằng được chức tông chủ”.

Lý Thị có hơn 100 triệu người trên khắp thế giới, nếu có thể trở thành tông chủ của Lý Thị thì địa vị của Ngô Bình ở Hạ Giới sẽ rất vững chãi.

Lý Đông Hưng: “Huyền Bình, chú nghe họ nói các dòng tộc khác cũng đang tổ chức các hoạt động tương tự, có dòng tộc còn làm xong rồi cơ”.

Ngô Bình: “Chuyện này cháu lường trước rồi. Sau này linh khí hồi phục, nhiều không gian mở ra, thế giới sẽ hỗn loạn, chỉ có các nhân tài lập thành đoàn thể mới sống sót được. Không chỉ các dòng tộc khác, mà các khu vực hay đoàn thể khác cũng xảy ra tình trạng tương tự. Ví dụ những người luyện công sẽ xây dựng môt đoàn thể võ học, ai làm giáo viên sẽ thành lập một đoàn thể giáo viên, ai làm nghề cho thuê thì sẽ thành lập đoàn thể cho thuê. Nhưng rõ ràng họ vẫn chưa cảm nhận được những thứ này nên mưới hành động chậm như thế”.

Anh thở dài rồi nói tiếp: “Sẽ có nhiều người chết lắm, cũng sẽ có nhiều người khác bước vào thế giới của chúng ta”.

Lý Đông Hưng: “Huyền Bình, chú đã giao việc kinh doanh cho người khác quản lý rồi. Sắp tới, chú sẽ ở lại đây. À, ngày mai Hoằng Đào cũng tới đấy”.

Ngô Bình: “Mấy ngày tới, cháu sẽ điều chỉnh sức khoẻ cho chú”.

Hai người nói chuyện thêm một lúc thì Lý Đông Hưng đi chào chị dâu.

Nghĩ đến đại hội dòng tộc, Ngô Bình lập tức đổ hết thu hoạch ở dưới hầm ra rồi chọn lựa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2663


Đồ ở tầng thứ năm có giá trị hơn, tiền bùa nhiều hơn, tiên thạch cũng cao cấp hơn, pháp khí hoàn chỉnh thì có bảy món, khí vật thì cũng hoàn hảo hơn. Trong đó, có hơn 5000 tiền bùa, 315 khối tinh thạch, bảy món pháp khí, món kém nhất cũng ở cấp bảy, ngoài ra còn có một món cấp mười.

Món bảo vật cấp mười này là một cái gậy một đầu to một đầu nhỏ có tên là Phá Thiên, khi cầm rất nặng.

Advertisement

Vì vội vã nên Ngô Bình không có nhiều thu hoạch ở tầng thứ sau, trong đó nhiều nhất là 125 đồng tiền hình rồng, bên trên có khắc bùa chú, ngoài ra còn có bốn lá bùa chú nguyên vẹn, ba loại vật liệu và hai món pháp khí.

Bốn lá bùa đều ở cấp thần, một lá bùa độn thổ, hai lá bùa sát, một lá bùa phòng ngự. Tuy chúng chưa bằng Thái Ất và Tử Vi, nhưng cũng thuộc loại hiếm có.

Advertisement

Ba vật liệu là một Ngũ Hành Thần Kim to như cái khay, một cái có tên Tử Lôi Tiên Đồng to như thùng nước bằng đồng đỏ. Cuối cùng là một khối gỗ dài ba mét to như cánh tay có tên là Thông Thiên Thần Mộc. Cả ba vật liệu này đều là bảo vật vô giá.

Hai món pháp khí chính là pháp khí Thiên Tiên. Món thứ nhất là một cuốn tập có 12 trang, trong đó có bảy trang phong ấn một thần ma nên được gọi là Thần Ma Sách.

Thần Ma Sách này dùng để phong ấn yêu ma quỷ quái. Sau khi phong ấn, nó sẽ luyện hoá chúng cho chủ nhân sử dụng. Khi thi triển cần thả thần ma ra để chiến đấu với kẻ địch.

Pháp khí thứ hai là môt chiến xa phủ kín bùa chú và biết bay, ngoài ra còn không sợ sấm sét, nước lả, bên trên có trận pháp phòng ngự. Chỉ cần truyền tiên lực hay bỏ tiên thạch vào là có thể khởi động được.

Chiến xa này rất cổ rồi, nó cao năm mét, rộng ba mét, dài một mét, không gian bên trong rất rộng, phía dưới có bốn bánh xe, có một người vàng điều khiển ở một đầu, bên rìa thì là các con rối.

Thực lực của các con rối này rất mạnh, mỗi con đều có một phép thần thông, tay cầm vũ khí nên có thể hạ được cả tu sĩ Thiên Tiên bán bộ. Kể cả tu sĩ Hư Tiên xuất hiện thì chúng cũng đánh bại được ngay.

Phân loại xong, Ngô Bình lẩm bẩm: “Có Ngũ Hành Thần Kim, Tử Lôi Tiên Đồng, mình có thể tạo ra Ngũ Hành Phên Thiên Ấn rồi”.

Sau đó, anh cho hết các nguyên liệu vào tranh luyện khí, cùng đó còn truyền một luồng thần niệm vào, cứ thế tiên khí đã nhận anh làm chủ.

Tranh luyện khí phát ra một tia sáng mạnh, sau đó Ngô Bình cảm thấy thần niệm của mình bị tiêu hao rất nhiều. Ánh sáng càng mạnh thì anh càng cần truyền nhiều thần niệm vào.

Năm phút sau, tranh luyện khí chợt bay lên cao rồi bốc cháy, trong ánh lửa màu vàng có lẫn tia sáng ngũ sắc.

Đó là một kim ấn to như cái nhà, trên đó phủ kín bùa chú. Có năm con rồng lượn quanh trên đại ấn ấy, chúng là Thanh Long, Bạch Long, Hắc Long, Hoàng Long và Xích Long.

Lúc này, Ngô Bình và Ngũ Hành Phiên Thiên Ấn đã hoà làm một, anh giơ tay lên, một đại ấn to như bàn tay đã rơi xuống tay anh.

Anh nâng nó lên rồi cười nói: “Bảo bối đây rồi, nếu mình dốc hết sức để thi triển nó thì tu sĩ Thiên Tiên cũng phải chết”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2664


Một lát sau, Ngô Bình dậy vươn vai rồi ôm quả trứng đứng dậy. Sau đó, anh tỏ vẻ ngạc nhiên, vì mình mới ngủ một giấc thôi mà một nút thắt của huyết mạch đã được mở rồi.

Lúc này, Ngô Bình cảm thấy hình như mình có thêm một nhân cách nữa. Vào lúc cần, anh có thể cử nhân cách này ra, nó là một nhân cách rất lý trí và vô tình, là nhân cách hoàn hảo cho việc tu luyện vì không có một khuyết điểm nào.

Rõ ràng nếu có nhân cách thế này hỗ trợ trong việc tu hành thì sẽ không có một sai sót nào hết.

Advertisement

Mãi sau, Ngô Bình mới hoàn hồn rồi lẩm bẩm: “Đúng là huyết mạch của Đạo Quân vô thượng có khác, mạnh quá!”

Anh không thèm ăn sáng, mà lập tức thả nhân cách ấy ra, để nó cảm ngộ năm phù ấn.

Advertisement

Tuy Ngô Bình đã học thành năm phù ấn này rồi, nhưng anh còn muốn hoàn thiện thậm chí là sửa đổi để chúng mạnh hơn. Nhứng muốn làm được vậy thì cần có trí tuệ phi phàm cùng khả năng lý luận tài tình.

Phù ấn mà Ngô Bình chọn là Đại Hư Không Phù Ấn. Phù ấn này có thể tạo ra kết giới hư không, thần quyền hư không, hoặc thi triển độn pháp hư không, tóm lại là rất thần kỳ.

Tuy Ngô Bình đã học thành nhưng mới chỉ là bước đầu, tiếp theo anh phải nắm rõ và học được cái tinh tuý của nó thì mới phát huy được nhiều hơn dựa trên nền tảng sẵn có.

Nhân cách thái thượng vừa xuất hiện, Ngô Bình cảm thấy tâm mình vững như núi, không còn nghĩ đến chuyện gì khác ngoài tu luyện. Nhân cách này lập tức sử dụng năng lực cảm ngộ và tất cả tài nguyên dùng được.

Một chuyện thần kỳ đã xảy ra, hình như nhân cách này rất được Đạo Chủng yêu thích, nó đã toả một luồng đạo lực tinh thuần để truyền vào cơ thể Ngô Bình, hỗ trợ thêm cho anh cảm ngộ Đại Hư Không Phù Ấn.

Quá trình này kéo dài tới tận tối, trước đó Ngô Bình mới hiểu về phù ấn này được khoảng 30 phần trăm. Nhưng nhờ nhân cách này mà giờ anh đã hiểu đến 90 phần trăm rồi! Mà mười phần trăm còn lại, anh cũng sớm chinh phục được thôi.

“Siêu thật!”, Ngô Bình cảm thán, anh biết sau này mình tu luyện sẽ nhàn hơn rồi.

Anh ra khỏi phòng rồi bảo Lina làm đồ ăn, ăn uống xong, anh ngồi yên như đang cảm ngộ.

Sau khi mở được nhân cách này, cảnh giới hiện tại của anh gần như viên mãn, sau đó anh có thể đột phá cảnh giới Nhân Tiên, cảnh giới Đế rồi.

Cái chính của cảnh giới Đế là làm được những việc khó mà xưa nay chưa ai làm được, đi trên con đường chưa có ai đặt chân qua. Dùng sức lực và trí thông minh của một người để tạo ra một đường lối mới. Cùng với sự tiến bộ trong tu hành, còn đường ấy sẽ ngày càng rộng mở hơn, cuối cùng biến thành đại đạo.

Rõ ràng đây là một việc cực kỳ khó, từ xưa đến nay mới chỉ có vài người làm được. Họ chính là Tam hoàng ngũ đế và được nhiều người ca tụng.

Ngô Bình biết cảnh giới này không dễ mà đột phá được, anh cần có cơ duyên và thời gian nên không thể gấp gáp.

Tối đó, Ngô Bình không hề nghỉ ngơi hay luyện đan, mà gọi hai con chó đen đến, sau đó bảo chúng ngủ với quả trứng. Anh muốn xem thứ này có gì hay ho.

Sáng hôm sau, Ngô Bình và Lý Đông Hưng đã lên đường. Họ không đi máy bay, mà dùng pháp thuật để đến Hải Thành.

Đại hội dòng tộc của Lý Thị tổ chức ở một hòn đảo du lịch của Hải Thành. Điều trùng hợp là đây là đảo mà nhà Nhậm San San khai thác.

Giờ đảo đã xây xong, hàng năm đều có khá nhiều người đến du lịch, trên đảo có khách sạn bảy sao, bãi cát và nhiều khu vui chơi giải trí.

Những người tổ chức đại hội của dòng tộc Lý Thị đã bao trọn cả hòn đảo trong một tuần. Trong thời gian này, tất cả hoạt động của họ sẽ tổ chức trên đảo.

Ngô Bình biết tham gia đại hội này thì không thể khiêm tốn được, vì nếu anh làm vậy thì người khác sẽ coi thường anh. Cho nên có gì thì phải phô ra hết, để người khác biết được khả năng của mình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2665


Họ đáp xuống một sân bóng, nơi đây đã được cải tạo thành một nơi dã ngoại lộ thiên.

Thấy nhóm Ngô Bình đáp từ trên cao xuống, những người đã đến trước đều tỏ vẻ kinh hãi, không biết ai mà phô trương thế.

Chiến xa đáp xuống, có mấy người chạy tới, chắc là nhân viên phục vụ, một chàng trai hỏi: “Thưa anh, vì anh không đáp xuống sân bay nên phải đăng ký đã ạ”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Ừm”.

Anh xuống xe rồi vung tay, một màn sáng hạ xuống, ngay sau đó nó đã biến thành một cung điện bằng gỗ.

Đây là cung điện mà Lỗ Mộc Trực tặng cho Ngô Bình, có thể dùng khi đi dã ngoại, nó là một cung điện đơn giản, tuy diện tích không lớn, nhưng dùng tạm thì cũng được.

Advertisement

Tuy thế, nhưng cung điện này cũng rộng hơn 1000 mét vuông, hơn nữa còn có ba tầng.

Nhóm Lina lập tức dọn đồ vào trong, sau đó nhanh chóng bày tiệc.

Chờ Ngô Bình đăng ký xong thì đã có một tấm biển dựng cạnh ngôi nhà, bên trên viết: Lý Huyền Bình, Lý Đông Hưng đại diện cho Lý Thị ở Vân Đông.

Có không ít người đứng từ xa quan sát.

“Thì ra là Lý Thị ở Vân Đông, bảo sao mà hoành tráng thế. Tôi nghe nói nhà họ Lý ở Vân Đông có quan hệ mật thiết với Tiên Giới. Cách đây không lây, hình như các thế lực ở Vân Đông đều phải đến nhà họ xin lỗi vì dám đào mả tổ của họ lên đấy”.

“Đúng rồi, tài sản của nhà họ Lý thì khỏi phải bàn, nghe đâu là một con số không đếm nổi, giàu nứt đố đổ vách! Mà Lý Niệm Tổ có sư phụ là một cao nhân ở Tiên Giới, chắc là Thiên Tiên”.

“Chậc! Thiên Tiên cơ à! Bảo sao mà chi của Lý Vân Đẩu lại mạnh thế”.

Rõ ràng những người này đều không biết nhiều về Ngô Bình, mà chỉ nghe đồn thổi thôi.

Ngô Bình mặc kệ họ, anh vào đại điện rồi bắt đầu luyện đan. Đúng thế, anh phải luyện đan để mọi người ở đây đều ngửi thấy hương thơm của đan dược.

Ngay khi Ngô Bình mở lò rồi lấy một viên đan dược ra, đã có người đứng ngoài hô lên: “Lý Huyền Bình, chủ nhà tôi muốn mời cậu qua chơi”.

Lý Dư đứng ở cửa rồi lạnh giọng nói: “Chủ nhà anh muốn gặp chủ nhân của tôi thì tự đến mà gặp”.

Lý Dư đã được Ngô Bình dặn phải tỏ ra lạnh lùng, cậu ta làm rất tốt, mặt mũi hằm hằm với người khác ngay.

Người kia nói: “Chủ nhân là tôi là tướng ở biên cương đấy”.

Lý Dư cười lạnh: “Có tí chức ấy thì chưa đủ trình xách dép cho chủ nhân nhà tôi đâu”.

Thật ra thân phận Lý Huyền Bình của Ngô Bình không toả sáng ở quá nhiều nơi, thân phận đáng nói nhất chỉ là anh có một vị sư tổ là Chân Tiên thôi.

Người kia vẫn không chịu yếu thế: “Không nể mặt chủ nhân nhà tôi là có chuyện đấy”.

Lý Dư cau mày nói: “Biến!”

Người kia tức giận bỏ đi, còn Ngô Bình đã luyện xong lò đan dược đầu tiên. Hiệu quả của Trường Sinh Đan này cao hơn Trường Sinh Tán nhiều, nó được làm từ sâm vương, Sinh Mệnh Đan và hơn chục loại dược liệu khác.

Uống đan dược này vào thì có thể sống đến 300 tuổi mà không bệnh tật gì, ngoài ra nó còn có thể bồi bổ thể chất, khiến những người không thích hợp tu luyện cũng có cơ hội bước đi trên con đường này.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2666


Ngô Bình cất đan dược vào trong bình, một long vệ đi vào bẩm báo: “Long chủ, đây là một cuốn sách đang được bán với giá rất cao ở bên ngoài, thuộc hạ thấy rất hay nên mua một quyển”.

Ngô Bình mở sách ra thì thấy mặt đầu là giấy trắng, sau đó là một hàng chữ được in rất cẩu thả.

“Trong đây có tên của 237 người nhân vật lớn của dòng tộc Lý Thị và được phân chia rõ ràng, có nó rồi, người sẽ biết cần phải lấy lòng ai”.

Advertisement

Thấy thế, Ngô Bình cười nói: “Người viết cuốn sách này chắc không phải người bình thường, khả năng cao cũng có tên trong sách”.

Anh giở sang trang thứ hai thì phát hiện các nhân vật lớn ở đây được chia thành các tầng lớp như chính phủ, thương nhân, người giang hồ và cao thủ tu chân.

Advertisement

Ngô Bình giở hết năm hàng phân loại này nhưng cũng không thấy tên của mình đâu, xem ra nếu người viết cuốn sách này không quên anh thì là cố ý không viết.

Lý Dư nói: “Chủ nhân là đại gia của Vân Đông và cả nước, tiền bạc không đếm xuể, vậy mà không có tên trong bảng thương nhân, trong khi bảng này chỉ có 50 người”.

Ngô Bình cười nói: “Mấy người thử xem, các thương nhân có số có má ở đây cần gì nhất?”

Long vệ đáp: “Hầu hết thương nhân không phải người tu hành nên sẽ muốn được sống lâu, sức khoẻ tốt và kinh doanh phát đạt”.

Ngô Bình gật đầu: “Họ đã được ghi tên vào đây thì chứng tỏ là kinh doanh rất lớn, vì thế thứ họ cần nhất sẽ là tuổi thọ và sức khoẻ. Lý Dư, cậu hay đến chào hỏi 50 người theo danh sách này rồi tặng cho họ mỗi người một viên Sinh Mệnh Đan”.

Lý Dư biết Sinh Mệnh Đan rất quý nên nói: “Chủ nhân, mình tặng không cho họ ạ?”

Ngô Bình: “Ừm, tặng không thôi. Sau đó, cậu hãy bảo với họ, tôi đang có một loại đan dược cao cấp hơn là Trường Sinh Đan, nếu ai muốn thì phải bỏ tiền ra mua”.

Lý Dư gật đầu: “Vâng, tôi đi ngay”.

Ngô Bình lại giở tiếp sang bảng các nhân vật trong giang hồ, họ đều là các anh hùng ở một phương, nắm giữ trật tự thế giới.

Ngô Bình lấy một khúc gỗ ra rồi tung một quyền lên mặt gỗ, sau đó anh lấy thêm 20 khúc gỗ nữa ra rồi lặp lại hành động tương tự, cuối cùng sai long vệ mang đến tặng cho 20 nhân vật lớn trong giang hồ kia.

Xong xuôi, anh mới về đi nghỉ.

Lý Triệu Dân có khối tài sản khổng lồ trong nước, ước tính đã hơn 300 tỷ, năm nay ông ấy đã 89 tuổi, sang năm là 90 tuổi rồi.

Con người sống đến 90 tuổi thì tuổi thọ cũng không còn bao nhiêu nữa, vì thế mấy năm qua, ông ấy luôn đau đáu tìm linh dược kéo dài tuổi thọ, tuy đã tốn không ít tiền và gặp được nhiều cao nhân, nhưng hiệu quả vẫn không cao.

Thật ra ông ấy đã gặp khá nhiều cao nhân rồi, nhưng những người đó không định đưa linh dược thật cho ông ấy, vì nếu Lý Triệu Dân được trường sinh bất lão rồi thì sao họ kiếm tiền từ ông ấy được nữa?

Vì thế, thuốc mà Lý Triệu Dân dùng chỉ có tác dụng trong một thời gian ngắn, khi một tuần khi một tháng, sau đó cơ thể ông ấy lại quay lại dáng vẻ già nua trước đó.

Lý Triệu Dân đứng thứ nhất trong danh sách, ông ấy rất mong chờ đại hội dòng tộc này, vì hi vọng sẽ gặp được một tiên nhân thật sự, sau đó xin được một viên thuốc Sinh Mệnh.

Lúc này, Lý Triệu Dân đang ở trong một căn lều sang trọng, bên trong có ti vi, điều hoà thậm chí còn có phòng nghỉ, bên ngoài thì cơ hơn chục người hầu kẻ hạ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2667


Lý Triệu Dân không hề ngạc nhiên, vì từ lúc ông ấy đến cho tới giờ, liên tục có người xin gặp. Dẫu sao ông ấy cũng là người đứng đầu danh sách, người khác muốn lấy lòng ông ấy cũng là chuyện bình thường.

Ông ấy hỏi: “Ai thế?”

Quản gia: “Trưởng tôn của Lý Vân Đẩu ở Vân Đông, tên là Lý Huyền Bình”.

Advertisement

Lý Triệu Dân giật mình rồi ngồi thẳng dậy nói: “Nhà Lý Vân Đẩu giàu hơn tôi nhiều, không biết đến tìm tôi làm gì?”

Quản gia: “Lão gia, họ mang một viên thuốc đến”

Advertisement

“Thuốc ư? Thuốc gì?”, Lý Triệu Dân rất mẫn cảm với từ này nên hỏi ngay.

Quản gia: “Tôi hỏi thì họ bảo là Sinh Mệnh Đan”.

Lý Triệu Dân suýt nữa nhảy dựn lên rồi nói: “Mau mời vào!”

Tuy Sinh Mệnh Đan mới chỉ được bán đấu giá trên trang của Thần Huy một lần, nhưng hiệu quả rất thần kỳ, Lý Triệu Dân đã nghe nói đến tên của loại đan dược này từ lâu, sau đó chỉ muốn đổi một nửa gia sản của mình để lấy nó. Tiếc là người mua được thuốc rồi thì không chịu bán cho ai khác nữa.

Lý Dư đi vào, bình thường Lý Triệu Dân chỉ ngồi tiếp khách, nhưng lần này đã đứng dậy với vẻ mặt tươi cười, còn mắt thì không dời khỏi chiếc bình đan dược mà Lý Dư cầm.

Lý Dư rất kiêu căng, cậu ta nói: “Ông là Lý Triệu Dân à?”

Trước đó, nếu ai dám có thái độ thế này với mình, Lý Triệu Dân sẽ trở mặt mà đuổi ngay, nhưng lần này ông ấy vẫn vui vẻ nói: “Vâng, cậu là Lý Huyền Bình ư?”

Lý Dư: “Cậu chủ nhà tôi sai tôi mang tặng ông một viên Sinh Mệnh Đan. Đan dược này có thể giúp ông sống đến 150 tuổi mà không bệnh tật gì. Ông uống đi”.

Một người xa lạ mang một viên thuốc đến bảo một đại gia giàu có uống ngay. Nếu vị đại gia kia không bị hâm thì chắc chắn sẽ phải nghi ngờ.

Song, Lý Triệu Dân không hề đắn đó mà nhận lấy bình đan dược, sau đó đổ ra cẩn thận rồi hỏi: “Uống thế nào ạ?”

Lý Dư cười nói: “Như ăn kẹo thôi”.

Lý Triệu Dân bỏ luôn đan dược vào miệng, quản gia muốn ngăn nhưng không kịp nữa, chỉ còn biết nhắc nhở: “Lão gia ơi, không thể ăn vậy…”

Song, Lý Triệu Dân vừa ăn đan dược đã thấy có một luồng nhiệt nóng chảy xuống dạ dày, ngay sau đó một năng luồng rất thoải mái đã chảy khắp người ông ấy.

Lý Dư thấy ông ấy uống đan dược rồi thì nói: “Ba tiếng nữa, ông sẽ trẻ lại. Tác dụng của đan dược này có hạn, giờ cậu chủ tôi đang có một viên Trường Sinh Đan quý giá hơn. Nó có thể giúp người ta sống đến 300 tuổi mà không bệnh tật gì”.

Dứt lời, Lý Dư bỏ đi luôn.

Lý Triệu Dân thoải mái nằm trên sofa rồi nói: “Mau đi pha nước, tôi phải tắm”.

Các đại gia khác cũng nhận được Sinh Mệnh Đan do Lý Dư mang đến, sau đó không chút chần chừ mà uống ngay. Nguyên nhân rất đơn giản, vì danh tiếng của Lý Vân Đẩu như một ngọn núi lớn, khiến họ tin tưởng hoàn toàn.

Lý Vân Đẩu là ai? Là hội trưởng của thương hội Nam Dương, hội trưởng của thương hội Vân Đông, đã thế còn có một người con trai nhận Chân Tiên làm sư phụ, một người như thế khiến ai cũng phải ngưỡng mộ.

Mặt khác, 20 long vệ đã chia nhau đi tới các chỗ của các nhân vật lớn trong giang hộ, họ đều không đơn giản, ai nấy đều có tu vi khá cao.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2668


Cũng có người không hiểu được ý nghĩa quyền ấn của Ngô Bình, nhưng họ đã lăn lộn trong giang hồ nhiều năm nên đương nhiên vẫn biết quyền ấn này không bình thường, vì thế đều trao đổi với nhau.

Lý Nguyên Sơ là một nhân vật giang hồ lớn ở Tây Nam. Tây Nam là địa bàn của Đường Môn, nhưng Lý Nguyên Sơ vẫn độc chiếm được một khu vực.

Đường Môn muốn làm gì trong địa bàn của ông ấy đều cần xin phép, nếu không Lý Nguyên Sơ cũng sẽ cho biết tay.

Advertisement

Lý Nguyên Sơ có địa vị như vậy cũng nhờ biết Cửu Lộ Nga Mi Tán thủ xuất quỷ nhập thần. Ngày xưa, Đường Thiên Tuyệt từng đến so tài cùng, nhưng cũng không thể chiế thế thượng phong được.

Tu vi của Lý Nguyên Sơ đã đến cảnh giới Địa Tiên Thuần Dương, vì thế ông ta khá kiêu ngạo. Khi nhìn thấy khúc gỗ mà Ngô Bình cho người mang đến, ông ấy tỏ vẻ coi thường.

Advertisement

Nhưng vừa nhìn một cái thì ông ấy đã hoảng sợ ngay. Một lát say, ông ấy chợt quỳ trước khúc gỗ rồi bái lạy, như thể khúc gỗ ấy có thể quyết định sự sống chết của mình.

Lý Nguyên Sơ là người có phản ứng nhanh nhất, ông ấy thay đồ rồi đến gặp Ngô Bình ngay. Nhưng vừa đi được một lúc thì ông ấy đã gặp một quyền sư khác tên là Lý Ngọc Sơn. Lý Ngọc Sơn không nhận ra được sự lợi hại của khúc gỗ nên đang định sang hỏi Lý Nguyên Sơ.

Hai người gặp nhau, Lý Ngọc Sơn vội chào: “Anh Nguyên Sơ”.

Lý Nguyên Sơ đứng lại: “Ngọc Sơn, chú đi đâu đấy?”

Lý Ngọc Sơn lất khúc gỗ a nói: “Cháu của Lý Vân Đẩu sai người mang khúc gỗ này đến chỗ em. Em nhìn mãi mà không hiểu gì, chỉ đoán là nó không đơn giản thôi nên định mang sang nhờ anh xem hộ”.

Lý Nguyên Sơ nhìn trái ngó phải rồi kéo Lý Ngọc Sơn ra một chỗ vắng người, sau đó trầm giọng nói: “Đây là quyền ấn trong truyền thuyết đấy. Bên trong có ý nghĩa võ học, tuy tôi không thể hiểu được, nhưng tôi biết nó rất đáng sợ”.

Lý Ngọc Sơn ngạc nhiên: “Ghê thế cơ ạ?”

Lý Nguyên Sơ thở dài nói: “Có thể hiểu là, trong phạm vi một trăm bước, chủ của quyền ấn này có thể dễ dàng đánh chết chúng ta”.

Lý Ngọc Sơn chấn động: “Mạnh thế ạ?”

Lý Nguyên Sơ: “Vì thế tôi đang đi gặp người đó đây. Tôi muốn xem có phải cậu ta là người tung quyền ấn này không. Nếu đúng thì sau này tôi có chỗ dựa rồi”.

Lý Ngọc Sơn kinh ngạc nói: “Anh định nương nhờ Lý Huyền Bình ư?”

Lý Nguyên Sơ: “Đúng thế, người có võ công thế này chắc chắn mai sau sẽ là một bậc võ tiên chí tôn, bất kể là người ở Tiên Giới hay Địa Tiên Giới cũng đều kém xa cậu ấy”.

Lý Ngọc Sơn: “Nhưng anh cũng thấy rồi đấy, rõ ràng dòng tộc đang áp chế chi nhà Lý Huyền Bình mà, họ còn không được đề tên vào sách”.

Lý Nguyên Sơ cười lạnh nói: “Cần gì có tên trong sách”.

Nói rồi, ông ấy đi về chỗ của Ngô Bình luôn.

Anh đang uống trà, còn long vệ thì vào bẩm báo: “Cậu chủ, Lý Nguyên Sơ xin gặp”.

Ngô Bình nhớ Lý Nguyên Sơ đứng thứ ba trong sách nên gật đầu: “Cho ông ấy vào”.

Lý Nguyên Sơ vừa vào đã chú ý ngay đến Ngô Bình. Anh chỉ ngồi một chỗ, không bày ra tư thé gì, cũng không có khí thế nào, nhưng càng nhìn lại càng thấy thâm sâu khó lường.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2669


Lý Nguyên Sơ nói ngay: “Tôi sẽ ủng hộ hết mình”.

Ngô Bình: “Công pháp ông đang luyện có vấn đề đấy, ông luyện sai rồi, đến đây tôi bảo cho”.

Sau đó, Ngô Bình chỉ nói vài câu đơn giản, nhưng Lý Nguyên Sơ cảm thấy vô cùng sâu xa, dường như sương mù đã được xua đi, tương lai của ông ấy đã tươi sáng hơn.

Advertisement

Ông ấy vừa kinh ngạc vừa thán phục: “Cảm ơn cậu đã chỉ dẫn”.

Ngô Bình: “Mấy nữa, tôi sẽ truyền cho ông một công pháp võ thuật thật sự”.

Lý Nguyên Sơ chấn động, cúi xuống bái lạy Ngô Bình rồi cảm ơn anh liên tục.

Advertisement

Sau đó, các nhân vật trong giang hồ khác cũng đến xin gặp Ngô Bình. Cuối cùng đã có 13 trong số 20 người đến, những người còn lại không hiểu sự lợi hại của anh, hoặc đã trao đổi lợi ích với người khác nên không xuất hiện.

Còn 50 đại gia thì đều lần lượt tới gặp Ngô Bình, vì không ai có thể chối từ trước sức hấp dẫn của việc trường sinh bất lão.

Sau khi vào trong cung điện rồi, ai cũng nhìn Ngô Bình với vẻ mong chờ.

Long vệ bê một cái lò luyện ra, bên trong chứa đầy Sinh Mệnh Đan, Ngô Bình nói: “Thưa các vị, tôi muốn trở thành tông chủ trong đại hội lần này. Hi vọng mọi người sẽ ủng hộ tôi, tôi sẽ cho mỗi người thò tay vào trong cái lò này một lần để bốc Sinh Mệnh Đan, bốc được bao nhiêu thì tuỳ mọi người”.

Mọi người đều đã cảm nhận được sự thần kỳ của Sinh Mệnh Đan, ví dụ như Lý Triệu Dân, bây giờ trông ông ấy chỉ khoảng 50 tuổi, ông ấy run giọng hỏi: “Có thật không? Chúng tôi được bốc thoải mái ư?”

Ngô Bình: “Chờ tôi lên làm tông chủ rồi, tôi sẽ tặng cho mỗi người ba viên Trường Sinh Đan”.

Mọi người mừng quýnh, sau đó không chút khách sáo mà thò tay vào trong lò để bốc đan dược. Có người tay to bốc được cả trăm viên, ai tay bé thì cũng được vài chục viên.

Lúc này, bầu trời chợt tối sầm, bên ngoài có tiếng huyên náo, hình như đã xảy ra chuyện lớn gì đó.

Vì thế, Ngô Bình đã đi ra ngoài xem. Anh nhìn thấy có một con thuyền bay khổng lồ dài gần nghìn mét rộng 500 mét đang bay đến như một con cá voi.

Khi mọi người nhìn thấy con thuyền tiên ấy thì đều sững sờ, rốt cuộc lại ai đến đây?

Lý Nguyên Sơ nhìn thấy con thuyền đó thì chợt nghĩ so với trình độ võ thuật của Ngô Bình thì con thuyền này chỉ như một món đồ chơi thôi.

“Thưa cậu, chắc là Lý Ngạo Tiên - người đứng đầu danh sách tu chân trong sách đến đấy”, ông ấy nói.

Ngô Bình cười nói: “Lý Ngạo Tiên ư? Thú vị đấy!”

Anh tung một quyền lên không trung, Đại Hư Không Phù Ấn bùng nổ uy lực, một bàn tay khổng lồ xuất hiện bên mé thuyền, đó chính là Hư Không Đại Thủ Ấn!

Người lái thuyền sợ xanh mắt, vội vàng lái thuyền sang hướng khác, không dám đối đầu với đại thủ ấn.

Một giọng nói tức giận trên thuyền vọng xuống: “Ai ra tay thế hả?”

Ngô Bình thờ ơ đáp: “Các người che mất mặt trời rồi”.

Người trên thuyền càng điên tiết hơn rồi quát xuống: “Đúng là nực cười!”

Tuy tức là thế, nhưng sự khủng khiếp từ quyền ấn của Ngô Bình vẫn khiến cho chủ con thuyền sợ hãi, cuối cùng đành đánh thuyền sang rìa đảo, không dám lại gần khoảng không của Ngô Bình, để tránh che mất ánh sáng mặt trời của anh.

Mọi người ở đây đều được phen kinh hãi, con thuyền tiên của Lý Ngạo Tiên đã bị một chưởng của Lý Huyền Bình ép lui.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2670


Có một người phụ nữ ngồi trước mặt hắn, cô ấy nói: “Sư đệ, không ngờ Lý Thị lại có một nhân vật tài giỏi như thế. Chưởng ấn ban nãy có chứa thần lực hư không đấy, nếu chúng ta không né được là con thuyền nổ tung rồi”.

Lý Ngạo Tiên trầm giọng nói: “Sư tỷ, em không nuốt trôi cục tức này được, em phải giết nó”.

Người phụ nữ thở dài nói: “Người có tài như vậy thì cậu nghĩ mình có đấu lại được không? Tuy La Thiên Tông của mình là tông phái hạng nhất, nhưng có nhiều thế lực mạnh hơn chúng ta lắm. Vì thế khi chưa biết người đó là ai, cậu đừng ra tay liều lĩnh”.

Lúc này, cả hòn đảo đều nhao lên.

Advertisement

“Xem ra tin đồn là thật, sư tổ của Lý Huyền Bình là Chân Tiên đấy, không thì sao cậu ta dám ngông nghênh bắt Lý Ngạo Tiên rời thuyền đi chỗ khác như thế?”

“Ừm, Lý Huyền Bình này ghê thật, tốt nhất chúng ta đừng chọc vào cậu ta”.

Advertisement

“Ban nãy là tiên thuật à? Chắc tu vi của Lý Huyền Bình cũng do vị Chân Tiên kia truyền thụ cho đấy”.

“Kiểu này có hai ứng cử viên sáng giá cho vị trí tông chủ rồi, nhưng xem chừng Lý Ngạo Tiên kém hơn Lý Huyền Bình rồi”.

Thấy con thuyền kia đã bay ra xa, Ngô Bình bay về phía nó, anh muốn xem Lý Ngạo Tiên này có lai lịch thế nào.

Con thuyền trôi nổi trên không, chợt có một người đáp xuống rồi nói: “Lý Huyền Bình xin gặp”.

Nghe thấy có giọng nói, người phụ nữ bước ra boong thuyền, cô ấy mặc váy xanh, dung nhan tuyệt sắc, khí chất cao quý, tu vi cũng rất cao, đã ở cảnh giới Hư Tiên rồi.

“Cậu là?”, cô gái lịch sự chào Ngô Bình.

Ngô Bình cười nói: “Tôi là Lý Huyền Bình - đệ tử của tiên điện Thiên Võ”.

Cô gái nghe thấy thế thì kinh ngạc rồi vội hành lễ: “Ra ra người của tiên điện Thiên Võ, Hàn Linh Vi có lời chào”.

Ngô Bình: “Ra là Hàn tiên tử. Không biết tiên tử thuộc môn phái nào?”

Hàn Linh Vi cười đáp: “Tôi là đệ tử của La Thiên Tông”.

Ngô Bình ồ lên một tiếng: “Ban nãy thuyền của các cô che mất ánh sáng ở chỗ tôi”.

Lúc này, Lý Ngạo Tiên cũng đi ra, nghe thấy giọng của Ngô Bình, hắn méo miệng nói: “Anh bá đạo quá đấy!”

Ngô Bình liếc nhìn hắn rồi nói: “Làm sao? Anh không phục hả?”

Lý Ngạo Tiên cũng định cãi lại vài câu nhưng không dám, vì tiên điện Thiên Võ là một thế lực rất lớn, La Thiên Tông không thể bì kịp.

Hàn Linh Vi không giận mà nói: “Không biết cậu ở dưới, chúng tôi đắc tội rồi”.

Ngô Bình ừm một tiếng: “Cô nói chuyện dễ nghe đấy”.

Anh quan sát cô gái một lát rồi nói: “Hình như tu hành của Hàn tiên tử có vấn đề đúng không?”

Hàn Linh Vi ngạc nhiên hỏi: “Mời cậu vào trong nói chuyện”.

Lần này, đến Lý Ngạo Tiên cũng không được vào, chỉ có Ngô Bình và Hàn Linh Vi ở trong phòng.

“Cậu có thể phát hiện ra vấn đề trong tu hành của tôi ư?”, Hàn Linh Vi hỏi với vẻ căng thẳng. Đúng là cô ấy đang gặp vấn đề, hơn nữa còn là vấn đề lớn. Cô ấy đã nhờ nhiều cao nhân giúp, nhưng ai cũng bó tay.

Ngô Bình gật đầu: “Thần cung của cô tăm tối, vô cùng thiếu tự tin nên khi tu luyện chắc chắn luôn thấy lo sợ lôi kiếp sẽ đến rồi mọi thứ tan thành mây khói. Nỗi sợ này đã ảnh hưởng đến việc tu hành của cô, sau đó hoá thành tâm ma. Cùng lắm mà nửa năm nữa, cô sẽ bị tẩu hoả nhập ma, đến lúc đó thì ta tai hoạ cùng đến tìm cô một lúc, khiến cô hồn bay phách tán”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2671


Hàn Linh Vi thở dài nói: “Ngày xưa, tôi đã dùng một cách khá tiêu cực để đột phá lên Thiên Tiên. Tuy đã thành công nhưng nền móng không chắc, chỉ như một ngọn cỏ dại, chỉ cần gió lớn thổi tới sẽ bị bay mất”.

Cô ấy vội hỏi: “Cậu Lý có thể nhìn ra vấn đề của tôi, không biết có cách gì giúp tôi không?”

Ngô Bình cười nói: “Cách thì có, cô sợ vì thiếu tự tin. Chỉ cần chuẩn bị đủ những thứ để đối mặt với tam tai thì cảm giác lo sợ ấy tự khắc biến mất thôi”.

Hàn Linh Vi cười trừ: “Chỉ có đại giáo mới có cách để đối phó với tam tai, tuy La Thiên Tông của chúng tôi cũng có các pháp khí và đan dược, nhưng chưa đến lượt tôi sử dụng”.

Advertisement

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Tam tai mà cô cần phòng bị gồm Thiên lôi, Âm hoả và Nghiệp phong. Cô mới thành Hư Tiên nên sẽ đối mặt với Thiên lôi đầu tiên”.

Hàn Linh Vi gật đầu: “Đúng, cứ ba trăm năm sẽ có một kiếp nạn, đầu tiên sẽ là thiên lôi”.

Advertisement

Ngô Bình: “Cô có thể uống Cửu Lôi Kiếp Đan để hoá giải thiên kiếp”.

Ngô Bình đã từng luyện chế Cửu Lôi Kiếp Đan, nó không chỉ có tác dụng với cảnh giới Địa Tiên đối phó với lôi kiếp, mà còn ứng phó được với cả thiên kiếp nữa.

Hàn Linh Vi: “Cửu Lôi Kiếp Đan ư? Ở Tiên Giới có người bán đấy, nhưng giá cao lắm, hơn nữa chỉ xuất hiện trong các buổi đấu giá thôi, mà nó vừa xuất hiện thì sẽ có nhiều đại giáo lớn mua ngay, nói chung không tới lượt tôi”.

Ngô Bình bật cười nói: “Tôi đã mở truyền thừa huyết mạch của lão quân nên cũng biết về đan đạo. Tôi có thể thử luyện chế Cửu Lôi Kiếp Đan”.

Hàn Linh Vi ngẩn ra, sau đó mừng rỡ nói: “Cậu có thể luyện chế đan dược ấy ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Tôi chắc chắn khoảng 70 phần trăm”.

Hàn Linh Vi cúi lạy nói: “Xin cậu luyện chế một viên cho tôi! Chúng ta có thể bàn bạc giá cả”.

Ngô Bình cười nói: “Hàn tiên tử, không biết Cửu Lôi Kiếp Đan ở Tiên Giới có giá thế nào?”

Hàn Linh Vi: “Ít nhất là 20 nghìn tiền báu”.

Ngô Bình nói: “Ừm, chúng ta coi như là bạn rồi, nếu tôi luyện chế thành công thì chỉ lấy của cô đúng 20 nghìn thôi”.

Hàn Linh Vi mừng rỡ, nhiều năm qua cô ấy đã tích được khá nhiều tiền, nếu chỉ là 20 nghìn tiền báu thì vô tư.

“Cảm ơn cậu Lý, tôi sẽ không bao giờ quên ơn của cậu”.

Ngô Bình cười nói: “Hàn tiên tử đừng khách sáo, à tiên tử quen Lý Ngạo Tiên à?”

Hàn Linh Vi nói: “Đó là sư đệ của tôi, quan hệ cũng khá thân thiết. Lần này, cậu ấy xuống Hạ Giới để tranh vị trí tông chủ, tôi đến để hỗ trợ”.

Ngô Bình: “Trùng hợp thế, tôi cũng muốn làm tông chủ”.

Hàn Linh Vi cười nói: “Nếu thế thì đương nhiên Lý Ngạo Tiên không thể tranh với cậu được”.

Điều Ngô Bình muốn chính là câu nói này: “Ừm, tiên tử gọi anh ta vào đây, tôi muốn nói chuyện với anh ta”.

Lý Ngạo Tiên đi vào, nhưng không thèm nhìn Ngô Bình mà nói với Hàn Linh Vi: “Sư tỷ”.

Hàn Linh Vi: “Sư đệ, cậu Lý đây là thiên tài của tiên điện Thiên Võ, cậu không tranh được vị trí tông chủ với cậu ấy đâu”.

Lý Ngạo Tiên suýt nữa tức nổ phổi: “Sư tỷ, tại sao chứ? Em đã phải chuẩn bị cả ba năm cho ngày hôm nay đó”.

Hàn Linh Vi lạnh mặt nói: “Sao? Cậu định không nghe lời tôi hả?”

Lý Ngạo Tiên kìm chế cơn giận rồi nói: “Nhưng em không thể hiểu được”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Có gì đâu mà anh phải đắn đo thế? Thực lực của anh kém tôi, hẫu thuẫn cũng thua tôi, tiền đồ không sáng bằng tôi, thế anh định tranh với tôi kiểu gì?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2672


Ngô Bình cười lạnh: “Cảnh giới cao thì có tác dụng quái gì, tôi chỉ cần ba chiêu là đánh bại anh. Nếu anh không phục thì chúng ta tỉ thí. Nếu tôi không thể đánh bại anh trong ba chiêu thì tôi sẽ dâng chức tông chủ cho anh bằng cả hai tay, được chưa?”

Lý Ngạo Tiên lay động, dẫu sao hắn cũng là Tiên Quân Bất Tử! Còn Ngô Bình thì khí tức còn chẳng có nguyên anh, chứng tỏ chưa đến cảnh giới Chân Quân. Tuy ban nãy, anh tung ra một thủ ấn hư không rất đáng sợ, nhưng thế thì đã sao? Với tài năng của Tiên Quân Bất Tử thì hắn có thể g**t ch*t Ngô Bình ngay.

“Được, là anh nói đấy nhé”, hắn trầm giọng nói.

Ngô Bình: “Từ từ đã, tôi còn phải ra thêm điều kiện, nếu anh thua thì định thế nào?”

Advertisement

Lý Ngạo Tiên hừ lạnh nói: “Tôi mà thua thì tuỳ anh xử trí”.

Ngô Bình: “Thế thì nói làm gì. Thế này đi, nếu anh thua thì sau này phải làm đàn em của tôi, tôi bảo sao thì anh phải làm vậy”.

Advertisement

Lý Ngạo Tiên cười khẩy nói: “Được, tôi thua thì sẽ làm thuộc hạ cho anh”.

Ngô Bình: “Được rồi, ra đây với tôi”.

Hai người bay ra ngoài rồi đứng trên mặt biển. Hàn Linh Vi cũng đi theo, thật ra cô ấy thấy hơi lo lắng, nếu một trong hai người kia bị thương thì cô ấy phải ra tay ngay, ngăn cản họ liều mạng chiến đấu.

Lý Ngạo Tiên đứng sừng sững trên không trung, khí tức của Tiên Quân Bất Tử bức người, hắn lạnh giọng nói: “Chắc anh chưa được biết thế nào là cảnh giới Bất Tử đúng không?”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Nói linh tinh vừa thôi, ra tay đi!”

Uỳnh!

Lý Ngạo Tiên vung tay lên rồi chộp một cái, Ngô Bình thấy tim mình đau nhói, không ngờ hắn có thể chộp trúng tim mình khi hai người đang ở cách xa nhau.

Nhưng ngay sau đó, sức mạnh của Lý Ngạo Tiên đã bị hoá giải, Hỗn Nguyên Tiên Lực của Ngô Bình rất đáng sợ, một khi nó khởi động thì sẽ phá nát mọi sức mạnh xâm nhập ngay.

Lý Ngạo Tiên rất kinh ngạc, hắn thất bại rồi ư?

Đúng lúc này, đã có một quyền ấn xuất hiện rồi ngự ngay trên mặt Lý Ngạo Tiên.

Phụt!

Lý Ngạo Tiên không thể ngờ tốc độ của con người có thể nhanh đến vậy, đã thế còn mạnh khủng khiếp! Sức mạnh ấy thông qua mặt rồi đánh vào tận trong cơ thể hắn, khiến tiên lực của hắn bị áp chế.

Sau đó, lại có một bàn tay bóp cổ hắn rồi nhấc bổng hắn lên cao. Sau đó, giọng nói của Ngô Bình vang lên: “Là tôi đánh giá anh quá cao, cứ tưởng anh sẽ trụ được khoảng ba chiêu”.

Lý Ngạo Tiên sững sờ nói: “Không thể nào! Tôi là Tiên Quân Bất Tử, cao hơn anh mấy tầng cảnh giới cơ mà”.

Ngô Bình cười khẩy: “Tướng quân cũng có chức vị cao hơn binh sĩ nhiều, nhưng vẫn có binh sĩ chém chết được tướng quân đấy thôi”.

Lý Ngạo Tiên cúi đầu xuống nói: “Tôi thua rồi”.

Ngô Bình thả hắn ra rồi nói: “Tư chất của anh cũng không đến nỗi, sau này hay đi theo tôi”.

Lý Ngạo Tiên nhăn mặt như bố mẹ mất, nhưng không còn cơ hội để hối hận nữa.

Ngô Bình vỗ vào mặt hắn rồi nói: “Tủi thân cái gì, anh cũng là con cháu của Lý Thị, lẽ nào không thấy tôi có gì lạ hay sao?”

Nói rồi, anh phóng khí tức huyết mạch Lý Thị ra. Khí tức này lập tức khiến Lý Ngạo Tiên cảm thấy mình cần phải hành lễ với Ngô Bình, hắn kinh hãi nói: “Sức mạnh huyết mạch của Lý Thị! Anh là Nhân Vương ư?”

Hàn Linh Vi cũng choáng váng, trước đó cô ấy chỉ nghĩ Ngô Bình là thiên tài thôi, không ngờ anh đã là Nhân Vương rồi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2673


Trong một dòng tộc, nếu anh mở được sức mạnh huyết mạch của tổ tiên thì sẽ được gọi là thánh tổ.

Ngô Bình: “Đứng dậy đi”.

Lý Ngạo Tiên đứng dậy rồi nói: “Cảm ơn thánh tổ!”

Ngô Bình: “Chuyện tôi là Nhân Vương anh đừng nói cho ai khác biết”.

Advertisement

Lý Ngạo Tiên: “Vâng”.

Ngô Bình hỏi: “Còn đối thủ nào cạnh tranh trong đại hội này không?”

Lý Ngạo Tiên: “Còn ạ, tôi chỉ đứng thứ hai trong cuốn sách kia thôi. Bên trên còn có một thiên tài tên là Lý Thanh Đế, người này có lai lịch thần bí, nghe đâu là tán tu. Người đứng thứ ba là Lý Hạo, đệ tử của Long Hư Sơn cũng khá là mạnh”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Ừm, xem ra Lý Thị chúng ta có không ít thiên tài nhỉ”.

Lý Ngạo Tiên: “Thánh tổ, tôi muốn tranh vị trí tông chủ là vì muốn mượn đó để vào tiên giáo Thái Thanh”.

Ngô Bình: “Sao? Thành tông chủ rồi thì được đến đó à?”

Lý Ngạo Tiên gật đầu: “Nếu trở thành tông chủ thì ít nhất sẽ trở thành đệ tử chân truyền của tiên gáo Thái Thanh”.

Ngô Bình: “Tiên giáo này có quan hệ thế nào với Lý Thị ta?”

Lý Ngạo Tiên: “Giáo chủ thời đầu của tiên giáo Thái Thanh là thái thượng lão quân - tổ tiên của Lý Thị ta. Để bày tỏ lòng cảm kích với lão quân, hàng năm thần giáo đều thu nhận các thành viên của Lý Thị vào tiên giáo Thái Thanh. Nếu thánh tổ đã mở được huyết mạch của lão quân thì đến đó rồi, kiểu gì cũng được làm đệ tử tinh anh!”

“Họ có thực lực thế nào?”

Lý Ngạo Tiên: “Mạnh lắm ạ, họ là một trong các thế lực lớn của Tiên Giới, cả khu vực đều được lão quân khai phá. Đến đại thiên tôn cũng không dám làm gì tiên giáo Thái Thanh”.

Ngô Bình: “Thế thì đúng là mạnh thật!”

Lý Ngạo Tiên: “Thánh tổ, chỉ có ai mở được huyết mạch của Lý Thị thì mới tu luyện được các công pháp cao cấp của tiên giáo Thái Thanh. Vì thế, các nhân vật nòng cốt của tiên giáo đều mang họ Lý”.

Ngô Bình cười nói: “Vậy thì Lý Thị chúng ta nắm quyền ở đó à?”

Lý Ngạo Tiên: “Có thể nói vậy cũng được”.

Sau đó, Hàn Linh Vi đã mời hai người họ vào trong trò chuyện.

Hàn Linh Vi cười nói: “Thực lực của cậu Lý mạnh quá, sư đệ Ngạo Tiên cũng là thiên tài của môn phái mà cũng không đỡ nổi một quyền của cậu”.

Ngô Bình: “Tôi là Nhân Vương nên chính tôi đã là một cảnh giới mạnh rồi, có gì lạ đâu”.

Hàn Linh Vi bảo người mang trà bánh lên, đó đều là đồ của Tiên Giới. Ngô Bình ăn thấy ngon nên xin Hàn Linh Vi thêm một ít để mang về cho người nhà.

Hàn Linh Vi rất hào phóng, lập tức sai người chuẩn bị cả túi lớn cho Ngô Bình mang về.

Rời khỏi đó rồi, Ngô Bình về cung điện của mình. Anh vừa về thì đã thấy có cả đống người đến chào hỏi.

“Cậu Huyền Bình”, một người trong số đó lịch sự nói với Ngô Bình: “Tôi thay mặt cho 150 thành viên của Lý Thị bày tò lòng trung thành với cậu”.

Sau đó, lại có người khác nói: “Cậu Huyền Bình, tôi thay mặt cho 13 con cháu của Lý Công bày tỏ lòng trung thành với cậu”.

Thì ra những người này thấy Ngô Bình có sức mạnh kh*ng b*, hơn nữa lại tinh thông luyện đan, lại là đồ tôn của Chân Tiên nên đều đổi ý và quay sang bỏ phiếu cho anh.

Ngô Bình cười nói: “Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, tôi có ít Sinh Mệnh Đan đây, tôi sẽ cho mỗi người mười viên”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2674


Các long vệ thống kê lại thì thấy có 1515 người đến lấy Sinh Mệnh Đan. Đương nhiên, đấy là chưa tính các thương nhân và người trong giang hồ ủng hộ Ngô Bình.

Ngô Bình lại luyện thêm vài lò Sinh Mệnh Đan nữa trong cung điện.

Không biết trời đã tối từ khi nào, tối nay chính là cơ hội tốt để các thành viên của Lý Thị giao lưu với nhau. Ngô Bình cũng không ngoại lệ, anh bảo Lina chuẩn bị hơn chục bàn tiệc để ai đến cũng có thể nhập tiệc.

Đột nhiên có một long vệ tới báo: “Cậu chủ, có một ông ăn xin một mình chiếm hẳn một bàn, ra vẻ lắm ạ!”

Advertisement

Ngô Bình vừa nghe đã thấy kỳ lạ: “Ăn xin ư? Kệ cho ông ta ăn, hết đồ ăn thì lại mang lên tiếp”.

Nửa tiếng sau, long vệ lại đến báo: “Cậu chủ, người đó bảo ăn không no được”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Ăn bao nhiêu rồi?”

Advertisement

“Bốn bàn tiệc rồi ạ”, long vệ nói: “Có cần đuổi ông ta đi không ạ?”

Ngô Bình cười lạnh: “Cậu bảo Lina nướng thịt thú mà tôi chuẩn bị đi, để tôi xem ông ta ăn được bao nhiêu”.

Long vệ lui xuống, nửa tiếng nữa lại chạy đến báo: “Cậu chủ, hình như người đó ăn no rồi, giờ đòi gặp cậu chủ”.

Ngô Bình ừm một tiếng: “Tôi cũng muốn gặp cái người có sức ăn khủng khiếp ấy”.

Anh đi ra bên ngoài cung điện thì nhìn thấy có một ông ăn xin mặt mày vàng vọt, dáng người thấp lùn, quần áo đầy mảnh vá đang ngồi một mình một bàn.

Nhìn thấy Ngô Bình đi ra, ông ta cười nói: “Cậu chịu gặp tôi rồi à?”

Ngô Bình ngồi xuống đối diện ông ta sau đó quan sát rồi nói: “Ăn ngon không?”

Ông ăn xin cười nói: “Cũng được”.

Ngô Bình: “Ông muốn gặp tôi à?”

Ông ăn xin gật đầu nói: “Tôi đến để nhắc cậu một câu, cậu sắp gặp nguy hiểm đến tính mạng. Tốt nhấ trong đêm nay hãy rời khỏi đây, không thì đến mai muốn đi cũng không được”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Ông đang nhắc nhở hay đe doạ tôi đấy?”

Ông ăn xin cười phá lên: “Tuỳ cậu muốn nghĩ sao thì nghĩ, tôi chỉ nói vậy thôi”.

Ngô Bình: “Nói cho tôi biết người đe doạ tôi là ai đi”.

Ông ăn xin cười nói: “Có nói hay không thì có gì khác nhau đâu. Cậu và người đó vốn không cùng một thế giới”.

Ngô Bình: “Cứ nói đi, nếu đúng là người đó mạnh như vậy thì tôi rút luôn cũng được”.

Ông ăn mày gật đầu: “Được, nể tình cậu chuẩn bị rất nhiều đồ ăn cho tôi nên tôi sẽ tiết lộ một chút cho cậu”.

Ông ta ngập ngừng một lát rồi nghiêm mặt nói: “Người đó tên là Lý Thanh Đế, đã nhận được truyền thừa của Thanh Đế. Thế lực sau lưng người đó cậu không thể đối đầu được đâu”.

Ngô Bình: “Truyền thừa của Thanh Đế ư? Không biết thực lực của người đó ra sao?”

Ông ăn xin: “Cảnh giới Nhân Vương”.

Ngô Bình ờ một tiếng: “Ra là Nhân Vương”.

Ông ăn xin: “Sư phụ của người đó có thực lực rất mạnh nên cậu đừng dây vào”.

Ngô Bình: “Sư phụ người đó là Chân Tiên à?”

Ông ăn xin ngẩn ra nói: “Chắc thế”.

Ngô Bình: “Sư phụ của người đó dám đối đầu với tiên điện Thiên Võ không?”

Ông ăn xin nghệt mặt ra, sau đó trầm mặc rồi nói: “Chắc là không, tiên điện Thiên Võ là một thế lực rất lớn, Chân Tiên cũng không dám động tới”.

Ngô Bình: “Thế thì sao tôi phải sợ người đó?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2675


Ông ăn xin nhìn thấy tấm lệnh bài thì vội nói: “Đây là?”

Ngô Bình: “Tôi là đệ tử cuối cùng ở Hạ Giới mà tiên điện Thiên Võ thu nhận, ông về bảo với Lý Thanh Đế là giờ có hai lựa chọn, một là hợp tác với tôi, hai là cút!”

Ngô Bình đã biết tiên điện Thiên Võ là một nơi như thế nào thông qua nhóm chat của Thiên Kiêu Bảo Sách. Người ở nhóm đều là thiên tài, lực chiến đấu rất mạnh, nhưng đến Chân Tiên cũng không dám vớ vẩn với tiên điện Thiên Võ.

Hơn nữa đệ tử của tiên điện Thiên Võ luôn rất hống hách và khoa trương, không màng đạo lý, chỉ có đọ nắm đấm! Ngô Bình làm vậy cũng coi như truyền thừa tính cách từ nơi này.

Advertisement

Ông ăn xin ngẩn ra rồi thở dài nói: “Được, nhất định tôi sẽ chuyển lời đến Lý Thanh Đế”.

Ngô Bình: “Ông tên gì?”

Advertisement

Ông ăn xin đã ngoan hơn hẳn, sau đó lễ phép đáp: “Tôi là Lý Sĩ Thành, là người trong giang hồ, biết một chút về bói toán”.

Ngô Bình cười nói: “Ông biết reo quẻ ư? Hay đấy, reo cho tôi một quẻ xem nào”.

Lý Sĩ Thành vội xua tay nói: “Thôi, tôi không dám!”

Lý Sĩ Thành vừa đi không lâu thì lại có một người thanh niên đến chào Ngô Bình. Người này mặc đồ màu xanh, khoảng 20 tuổi, khí chất rất phi phàm.

Khi hai người đứng một chỗ, Ngô Bình có thể dễ dàng cảm nhận được luồng khí tức Nhân Vương của người đó! Nhưng khí tức của Ngô Bình còn mạnh hơn người thanh niên, người này mới đột phá lên Nhân Vương, trong khi Ngô Bình đã ở cảnh giới Nhân Vương viên mãn rồi.

Người này chính là Lý Thanh Đế, anh ta ngạc nhiên nói: “Anh cũng ở cảnh giới Nhân Tiên rồi ư!”

Ngô Bình: “Mời ngồi!”

Hai người ngồi đối diện nhau, sau đó cùng quan sát người kia.

Ngô Bình mở lời trước: “Lý Thanh Đế, tại sao anh muốn làm tông chủ?”

Lý Thanh Đế: “Tôi là tán tu nên muốn tìm một chỗ dựa. Vì thế tôi phải là tông chủ thì mới gia nhập tiên giáo Thái Thanh được”.

Ngô Bình: “Anh là Nhân Vương thì chứng tỏ rất mạnh, kiểu gì các thế lực lớn chẳng mời chào”.

Lý Thanh Đế lắc đầu: “Khác nhau chứ, tôi đã mở huyết mạch của Lý Thị, chỉ cần vào được tiên giáo Thái Thanh thì tôi có thể nhận được truyền thừa vô thượng của lão quân. Các thế lực khác đều coi trọng xuất thân, dù tôi có giỏi đến mấy thì cũng không thể bì với thiên kiêu của họ được”.

Ngô Bình: “Ra là vậy”.

Lý Thanh Đế: “Nhưng bây giờ tôi quyết định từ bỏ”.

Ngô Bình: “Hả? Vì tôi có xuất thân từ tiên điện Thiên Võ ư?”

Lý Thanh Đế cười nói: “Đương nhiên là không, tuy tiên điện Thiên Võ lợi hại thật đấy, nhưng tôi không sợ đâu. Tôi bỏ cuộc vì anh mạnh hơn tôi. Tiềm lực của anh cũng lớn hơn tôi, Lý Thị có một nhân tài như anh xuất hiện, tôi cũng thấy vinh hạnh”.

Ngô Bình: “Anh không muốn gia nhập tiên giáo Thái Thanh nữa à?”

Lý Thanh Đế: “Muốn vào đó cũng không nhất thiết phải trở thành tông chủ, tôi chỉ cần thi triển thực lực Nhân Vương của mình thì cũng có thể được nhận, chỉ là trình tự sẽ hơi rắc rối một chút”.

Ngô Bình: “Lợi ích khi trở thành tông chủ đâu chỉ có vậy”.

Lý Thanh Đế: “Sao cơ?”

Ngô Bình: “Linh khí ở Hạ Giới đang hồi phục, không gian gập mở ra, nếu có thể trở thành tông chủ của Lý Thị thì chẳng khác nào có thêm 100 triệu người ủng hộ sau lưng mình, tôi sẽ có phúc cùng hưởng có hoạ cùng chia với họ”.

Lý Thanh Đế: “Có thêm nhiều người ủng hộ thì sao nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2676


Ngô Bình: “Hai chúng ta cùng một dòng tộc, nếu anh nhường vị trí tông chủ cho tôi thì đương nhiên tôi sẽ có quà cảm ơn anh”.

Ngô Bình búng tay, một luồng sức mạnh thần kỳ chui vào người Lý Thanh Đế. Ngay sau đó, anh ta đã cảm thấy người mình có thêm một năng lượng thần kỳ, đó là có thể tiến vào trạng thái lĩnh ngộ bất cứ lúc nào.

Lý Thanh Đế vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, sau đó bái lạy nói: “Cảm ơn anh, tôi sẽ không bao giờ quên ơn này”.

Ngô Bình cười nói: “Có gì đâu, anh chỉ cần đừng hận tôi là được rồi”.

Advertisement

Lý Thanh Đế vội nói: “Không dám!”

Advertisement

Sau đó, anh ta lấy một cái ngọc bàn trong nhẫn trữ đồ ra rồi cung kính đưa cho Ngô Bình: “Anh Huyền Bình, đây là truyền thừa còn sót lại của Thanh Đế, sư phụ và tôi chỉ lĩnh ngộ được một phần nhỏ của nó. Anh có tư chất hơn tôi nên chắc chắn sẽ có thu hoạch nhiều hơn”.

Ngô Bình thoáng ngạc nhiên nói: “Anh cho tôi lĩnh ngộ ư? Thứ này quý giá quá!”

Lý Thanh Đế cười nói: “Ngọc bàn này tôi chỉ cho anh mượn thôi, khi nào đại hội kết thúc thì tôi sẽ đến lấy về. Trong thời gian này, anh có thể lĩnh ngộ được bao nhiều thì phải xem bản lĩnh của anh thôi”.

Ngô Bình cười nói: “Cảm ơn anh”, Ngô Bình không khách sáo mà nhận luôn.

Lý Thanh Đế ngồi thêm một lát rồi ra về.

Tối đó, Lý Thanh Đế và Lý Ngạo Tiên đã ngầm ủng hộ Lý Huyền Bình lên làm tông chủ thông qua các thuộc hạ, tin này vừa được tung ra, mọi người đều vô cùng chấn động.

Lý Thanh Đế và Lý Ngạo Tiên đều ủng hộ Ngô Bình ư? Chuyện gì thế này?

Tất cả thời gian còn lại của tối hôm đó được Ngô Bình dùng để lĩnh ngộ nội dung trong chiếc ngọc bàn. Đây là truyền thừa của Thanh Đế nên có tên là Thanh Đế Kinh. Thanh Đế Kinh được viết bằng chữ thần thượng cổ nên rất khó đọc. Chữ thần này có một điểm đặc biệt là nếu không hiểu và lý giải được ý nghĩa của nó thì sẽ không thể ghi nhớ trong đầu được, có xem cũng vô dụng. Chỉ khi hiểu được ý cảnh mà nó biểu đạt thì mới có thể ghi nhớ nội dung.

Để lĩnh ngộ Thanh Đế Kinh, Ngô Bình đã điều động nhân cách thái thượng ra để dốc toàn lực.

Thời gian cứ thế trôi qua, khi mặt trời ló dạng, anh chợt mở mắt rồi lẩm bẩm: “Thanh Đế Kinh này thần kỳ thật!”

Đây không chỉ là một bộ công pháp, mà còn có nội dung liên quan đến y học và ý nghĩa của sinh mệnh, ngoài ra còn có luyện đan, luyện thuốc và ý nghĩa linh hồn.

Có một đêm mà phải lĩnh ngộ biết bao nhiêu nội dung nên Ngô Bình đã mệt lả, anh lập tức nằm xuống nghỉ ngơi.

Nửa tiếng sau, Lý Dư đi vào báo: “Chủ nhân, bắt đầu bỏ phiếu rồi ạ”.

Hôm nay là ngày thứ hai của đại hội, năm nghìn người sẽ cùng bỏ phiếu, mỗi người có ba phiếu để chọn ra một trăm nhân vật quan trọng.

Có hơn chục cái hòm bỏ phiếu khổng lồ trên đảo, mỗi người đều nhận được ba phiếu. Thời gian bỏ phiếu chỉ có một tiếng là từ chín đến mười giờ sang. Muốn bỏ phiếu cho ai thì chỉ cần viết tên người đó lên phiếu là xong.

Mười giờ sáng, tất cả mọi người đã bỏ phiếu xong, một đoàn người đến mở hòm phiếu ra rồi kiểm phiếu tại chỗ. Trước mỗi hòm phiếu đều có ba nhóm người ngồi ghi chép để tránh xảy ra sai sót.

Nghe thấy tên của mình vang lên liên tục, Ngô Bình biết chắc chắn mình sẽ lọt tốp 100 này nên về nghỉ ngơi luôn.

Hai giờ chiếu, Lý Dư lại đến báo: “Chủ nhân, người đang dẫn đầu với hơn 9700 phiếu”.

Ngô Bình ừm một tiếng rồi nói: “Người thứ hai là ai?”

Lý Dư: “Là Lý Thanh Đế với hơn 1500 phiếu, thứ ba là Lý Thừa Trạch với hơn 1400 phiếu”.

Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Lý Thừa Trạch ư? Sao nghe tên quen thế nhỉ”.

Lý Dư cười nói: “Ông ấy là nhân vật lớn thứ ba cả nước hiện giờ ạ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2677


Sau đó, cậu ta nói tiếp: “À chủ nhân, người đã là nhân vật quan trọng của Lý Thị rồi nên chiều phải tham gia một buội gặp mặt đấy ạ”.

Ngô Bình gật đầu: “Tôi biết rồi, đến giờ thì gọi tôi”.

“Vâng”.

Lý Dư đi rồi, Ngô Bình tiếp tục luyện quyền rồi đi tham dự buổi gặp gỡ.

Advertisement

Địa điểm tổ chức buổi gặp nằm ở một khách sạn sang trọng bảy sao trên đảo, Ngô Bình dẫn long vệ đến cửa thì thấy người qua kẻ lại ở đây như mắc cửi, các nhân vật quan trọng của Lý Thị đều ăn mặc rất lịch lãm.

Có mấy người đàn ông mặc trang phục thời Đường đứng ở cửa, họ mỉm cười đón các nhân vật quan trọng đến, họ chính là người khởi xướng lên đại hội dòng tộc, hay chính là người tổ chức.

Mấy người đó nhìn thấy Ngô Bình thì đều khom người nói: “Chào cậu Huyền Bình”.

Advertisement

Ngô Bình đang nhận được số phiếu bầu cao nhất, hơn nữa còn khiến hai người đang được ủng hộ nhất là Lý Thanh Đế và Lý Ngạo Tiên phải nhượng bộ. Tuy họ đều là người có địa vị cao trong xã hội, nhưng vẫn biết mình còn thua xa tiềm lực của chàng trai này.

Ngô Bình cười đáp: “Chào các vị”.

Sau khi hàn huyên đôi điều, anh được mời vào trong. Lý Thanh Đế và Lý Ngạo Tiên đều đã ở đây, thấy anh đến, cả hai bọn họ đều bước tới trò chuyện với anh.

Ba nhân vật trong giới tu chân tụ tập một chỗ, lập tức khiến các nhân vật quan trọng yên tâm hẳn. Ba người này vui vẻ với nhau như vậy thì quá tốt rồi, điều này có lợi rất lớn với Lý Thị.

Một ông lão tóc hoa râm xuất hiện rồi nói: “Cậu Huyền Bình”.

Ngô Bình nhìn ông lão này thì thấy rất quen, sau khi nghĩ kỹ lại thì mới nhớ ra đây là một trong các trụ cột của Thiên Kinh.

Ngô Bình vội nói: “Chào ông!”

Ông lão tên là Lý Kiến Thiết, tên bình thường nhưng con người không hề đơn giản chút nào.

Lý Kiến Thiết cười nói: “Huyền Bình, chúng ta ra chỗ khác nói chuyện được không?”

Ngô Bình: “Được thôi”.

Bên cạnh có vài phòng nhỏ, Ngô Bình và Lý Kiến Thiết đi tới đó ngồi, Lý Thừa Trạch đang chờ sẵn ở đây.

Lý Kiến Thiết giới thiệu cho hai người làm quen, sau đó nói: “Thừa Trạch, Huyền Bình là niềm kiêu hãnh của Lý Thị chúng ta, sau này Lý Thị có thể phất lên được hay không là nhờ cả vào cậu ấy”.

Ngô Bình xua tay: “Ông quá khen, tôi nào được như vậy”.

Lý Thừa Trạch cười nói: “Huyền Bình, nghe nói sư tổ của cậu là Chân Tiên à?”

Ngô Bình đáp: “Đúng”.

Lý Thừa Trạch và Lý Kiến Thiết nghe xong thì vẫn chấn động, tuy họ đã biết Chân Tiên Lữ Thuần Dương là ai rồi.

Lý Thừa Trạch nói: “Tôi nghe Ngạo Tiên bảo cậu còn là đệ tử của tiên điện Thiên Võ”.

Ngô Bình: “Có thể coi là vậy”.

Lý Kiến Thiết: “Huyền Bình, thật ra kế hoạch của bọn tôi không có cậu. Cậu chen ngang vào thế này đã làm loạn hết kế hoạch của chúng tôi, nhưng như thế cũng hay, có một thiên kiêu như cậu trấn thủ thì Lý Thị mới có thể đứng vững trước sóng gió sắp tới được”.

Lý Thừa Trạch: “Chúng tôi và Thanh Đế, Ngạo Tiên đã nói chuyện với nhau rồi, ai cũng nghĩ nên chuyển Lý Thị sang thành một tông phái tu hành, tạm thời lấy tên là Lý Môn. Những ai có tư chất tốt đều sẽ được gia nhập môn phái”.

Ngô Bình: “Nhưng mọi người có nghĩ đến chuyện cần bao nhiêu tài nguyên để thành lập môn phái không?”

Lý Thừa Trạch: “Chúng tôi có nghĩ chứ, cho nên chúng tôi đã có một cơ hội chọn tài nguyên trong quốc khố”.

Ngô Bình: “Vậy là quốc gia cũng tham gia vào công cuộc thành lập môn phái của Lý Thị ư?”

Lý Thừa Trạch cười nói: “Hai chúng tôi ở đây không phải là minh chững rõ ràng nhất sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Lý Môn có được lợi ích như vậy thì chắc cũng phải có nhiệm vụ gì đó”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2678


Lý Thừa Trạch nói: “Huyền Bình, cậu còn bấm ra được gì khác không?”

Ngô Bình: “150 năm tới, thực lực của Viêm Long sẽ không ngừng tăng lên. Sau đó, sẽ có hơn 300 năm bấp bênh, may là nền tảng của nước ta vững chắc. Nhưng 500 năm sau đó sẽ tăng trưởng vượt trội, thế lực của nước Viêm Quốc sẽ không còn hạn chế ở Hạ Giới nữa. 200 năm cuối cùng thì vận mệnh quốc gia suy yếu và sụp đổ”.

Lý Kiến Thiết cảm thán nói: “Cậu nói giống hệt những người trước đó, nhưng thông tin của cậu chi tiết hơn. Không ngờ cậu còn là cao nhân reo quẻ đấy”.

Advertisement

Ngô Bình: “Quyết định của hai người là đúng đắn, chúng ta nên ràng quốc Lý Môn với quốc gia, như sẽ mới phát triển lâu dài được”.

Lý Kiến Thiết gật đầu: “Đúng vậy, chúng tôi tìm cậu cũng để bàn chuyện này đây”.

Ngô Bình: “Tôi đồng ý”.

Advertisement

Hai người kia đưa mắt nhìn nhau, Lý Thừa Trạch nói: “Huyền Bình, còn một việc nữa. Lý Môn có tài nguyên rồi, nhưng không có công pháp tu chân theo hệ thống, cậu có cách gì hay không?”

Ngô Bình cười nói: “Chuyện này đơn giản, tôi sẽ lên giáo án tu hành cho các đệ tử của Lý Môn, đảm bảo không bao lâu nữa sẽ có rất nhiều nhân tài nổi lên”.

Hai người kia mừng rỡ rồi liên tục nói cảm ơn.

Đúng lúc này, chợt có tiếng ồn ào ở bên ngoài, sau đó có người gào lên.

Ba người vội vàng chạy ra xem thì thấy có ba người đi vào trong sảnh rồi cãi vã với người khác.

“Không có Lý Thị ở Bắc Châu chúng tôi mà các người cũng dám tổ chức đại hội dòng tộc à?”, người lên tiếng là một cậu thanh niên khoảng 30 tuổi có khí tức rất mạnh, ngoài ra đã là Tiên Quân cảnh giới Âm Dương.

Theo sau hắn ta là hai người đàn ông trung niên đều có tu vi cảnh giới Tiên Quân, hơn nữa trên người cả ba người này đều có một luồng khí tức kỳ lạ.

Nhóm Ngô Bình vừa tới, mấy người tranh cãi với họ đã lui xuống, có người chạy đến mách: “Cậu Huyền Bình, mấy người này không có tên trong danh sách nhưng cứ đòi vào ạ”.

Ngô Bình gật đầu rồi tiến lên hỏi: “Anh là ai?”

Người thanh niên lừ mắt nhìn anh rồi lạnh giọng nói: “Cậu là quản lý à?”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Có chuyện gì thì anh cứ nói với tôi”.

Người thanh niên hừ lạnh nói: “Nếu cậu là quản lý thì gọi hết mọi người ra đây, sau đo chọn tôi làm tông chủ”.

Ngô Bình bất ngờ giơ tay đẩy đầu của người thanh niên, hắn ta không né kịp nên tức tối nói: “Cậu làm gì thế hả?”

Ngô Bình: “Tôi thử xem đầu anh có bị úng nước không ấy mà”.

Người thanh niên sa sầm mặt rồi gào lên: “Mày chán sống rồi hả!”

Hắn ta tung ngay một quyền về phía Ngô Bình, quyền đó khiến ý thức của Ngô Bình trở nên đình trệ.

Song, kiếm hồn và Hỗn Nguyên Tiên Lực của anh không cần anh chỉ huy cũng tự động phản đòn lại người đó.

Uỳnh!

Ngô Bình tung một quyền thật mạnh vào ngực của người thanh niên.

Hắn ta bị đánh cho nát người, đến nguyên anh cũng bị moi ra, không còn lại gì hết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2679


Anh tóm ngay lấy một người rồi hỏi: “Nói ngay, người vừa bị tôi đánh chết đã dùng chiêu gì mà khiến đầu óc tôi trống rỗng như vậy?”

Người bị Ngô Bình tóm cổ thấy mình đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc, nên không còn nhớ việc bảo vệ bí mật gia tộc nữa mà nói luôn: “Đó là Lệnh Thần Thuật! Tuyệt kỹ độc môn của nhà họ Lý ở Bắc Châu”.

Lệnh Thần Thuật?

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Các người có biết cách thi triển nó không?”

Người kia vội lắc đầu: “Tôi không biết, chỉ có ba đời gia chủ biết thôi”.

Advertisement

Một người khác thấy Ngô Bình cau mày thì sợ anh giết mình nên nói: “Gia chủ sắp đến rồi ạ”.

Ngô Bình: “Hả? Thế thì tốt!”

Mọi người thấy Ngô Bình hạ gục hết đám người đến gây rối thì thở phào một hơi, nếu đến Ngô Bình cũng không làm gì được thì nguy to.

Đúng lúc này, có một người đàn ông trung niên đi từ bên ngoái vào. Ông ta có dáng người cao lớn, mặc đồ màu xám, mặt mày uy nghiêm, khi thấy đống máu dưới đất thì ông ta gào lên: “Cậu chủ đâu?”

Một người vội nói: “Gia chủ, cậu chủ bị người này giết rồi”.

Người đàn ông giận dữ nhìn Ngô Bình rồi lạnh giọng nói: “Cậu dám giết con trai tôi, chán sống rồi đúng không?”

Ngô Bình cười khẩy nói: “Là con trai ông ra tay trước, tôi chỉ phản đòn theo bản năng thôi, hắn ta chết chưa hết tội đâu”.

Người đàn ông hét lên rồi bay tới tấn công Ngô Bình. Anh đã chuẩn bị trước nên thi triển ý nghĩa Chấn Ấn để tấn công thần hồn của ông ta.

Người đàn ông mới đi được ba bước thì đã đứng im bất động.

Ngô Bình bước tới rồi điểm vào mi tâm của ông ta, sau đó hỏi: “Ông biết Lệnh Thần Thuật không?”

Người đàn ông đã bị thôi miên, ý thức trở nên mơ hồ nên đã bị Ngô Bình khống chế, ông ta đáp: “Có”.

“Ông học Lệnh Thần Thần ở đâu?”

“Ở đây”, ông ta lấy một cái mai rùa to như bàn tay ra, bên trong mai rùa có chi chít chữ.

Ngô Bình liếc nhìn rồi nói: “Ông đã luyện thành chưa?”

Người đàn ông: “Trong lịch sử của nhà tôi mới có bốn người luyện thành, nhưng chỉ luyện được cơ bản thôi. Môn pháp thuật này khó lắm”.

Ngô Bình lấy kim châm cứu ra rồi c*m v** đầu ông ta, sau đó niệm thần chú, để biến ông ta thành con rối của mình.

Một lát sau, anh nói: “Từ giờ trở đi, ông hãy trấn thủ ở đảo này, không được đi đâu hết”.

“Vâng”, người đàn ông đáp.

Ai nấy đều khiếp đảm trước tài năng của Ngô Bình và thấy sự lựa chọn của mình là đúng đắn.

Lúc này, Lý Thừa Trạch bước ra nói: “Các vị, chúng ta đã chọn ra được 100 nhân vật quan trọng. Lát nữa, chúng ta sẽ mở một tiệc trà để cùng trò chuyện”.
 
Back
Top Dưới