Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2620


Thiên chủ Thanh Tuyết: “Khi nào tôi bắt đầu bước vào giai đoạn Long biến, kiểu gì cũng có người đến hãm hại, đến lúc ấy cậu phải bảo vệ tôi đấy”.

Ngô Bình: “Biết rồi, tôi sẽ mời bạn tôi đến bảo vệ cô”

Thiên chủ Thanh Tuyết cười nói: “Có thêm một người bạn như cậu làm tôi yên tâm bao nhiêu”.

Advertisement

Ngô Bình: “Long biến xong chắc thực lực của cô không kém gì Thiên Tiên đâu nhỉ?”

Thiên chủ Thanh Tuyết: “Long biến chỉ là tạo dựng nền móng thôi, muốn bùng nổ thực lực thì phải chờ đến cảnh giới Động Thiên”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Cô yên tâm, chuyện ngày mai cứ giao cho tôi”.

Ngô Bình rời khỏi nhà của Thiên chủ Thanh Tuyết xong thì đi gom dược liệu ngay, anh dùng máu rồng làm thuốc dẫn, sau đó đã luyện chế ra một lò đan dược k*ch th*ch tiềm năng có tên là Âm Dương Đại Tiềm Năng Đan. Loại đan dược này có thể k*ch th*ch tiềm lực của người khác lên cao gấp mười lần.

Ngô Bình luyện chế được ba viên đan dược, sau đó anh lấy hai viên cùng một viên Thần Linh Đan, hai viên Nguyên Anh Đan rồi đưa cho Thiên chủ Thanh Tuyết.

“Nếu uống một ciên Đại Tiềm Năng Đan xong mà không có tác dụng thì cô có thể uống thêm Nguyên Anh Đan và Thần Linh Đan, chờ thực lực hồi phục rồi hãy uống tiếp viên Đại Tiềm Năng Đan thứ hai, như vậy sẽ có cơ hội hơn”.

Thiên chủ Thanh Tuyết vô cùng cảm kích, nhưng không lên tiếng cảm ơn mà nói: “Tôi biết rồi”.

Ngô Bình nghỉ ngơi một lát, sau khi trời sáng thì anh đến chùa Đại Thiền để mời đại sư Liễu Duyên tới, sau đó lại đến tiên cảnh Thái Thanh để mời Long Thanh Khâm. Có hai vị cao thủ này thêm đại cần Côn Ngô nữa thì đó ai làm gì được Thiên chủ Thanh Tuyết.

Long Thanh Khâm cười nói: “Ai đột phá cảnh giới mà cần cả hai chúng tôi bảo vệ một lúc thế này?”

Ngô Bình: “Một người bạn có tư chất phi phàm của tôi”.

Liễu Duyên: “Nhị đệ, chỉ là cảnh giới Long Môn thôi mà, làm gì mà quan trọng hoá vấn đề lên thế?”

Ngô Bình: “Đúng là cảnh giới này không có gì, nhưng cô ấy muốn Long biến”.

Long Thanh Khâm tò mò hỏi: “Long biến ư? Là muốn biến thành rồng á?”

Liễu Duyên đã biết nên nói: “Long biến chắc giống Thánh biến của phật môn đúng không?”

Ngô Bình: “Các cách tu luyện trên đời đều có liên quan đến nhau nên đương nhiên hai cách trên cũng có điểm trùng hợp. Nhưng Long biến không phải biến thành rồng, mà là khiến tiềm năng trong cơ thể trở nên mạnh mẽ như rồng, từ đó sẽ có tiềm lực vô hạn và tiềm năng bất tận”.

Long Thanh Khâm: “Mạnh như rồng ư? Thế thì lợi hại thật! Bạn của anh đúng là không đơn giản!”

Liễu Duyên: “Cho nên khi cô ấy đột phá sẽ có nhiều quỷ thần ganh ghét và muốn hãm hại”.

Ngô Bình: “Đúng thế, cho nên tôi mới mời hai người đến hỗ trợ”.

Long Thanh Khâm cười nói: “Đương nhiên là được, nhưng anh đã tìm thấy dược liệu để luyện chế Thuần Huyết Đan mà tôi nhờ chưa?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2621


Ngô Bình, Long Thanh Khâm và Liễu Duyên chia nhau đứng ở ba vị trí để bảo vệ cô ta.

Không lâu sau, có một đám mây đen cực lớn đã che lấp cả bầu trời. Sau đó như có tiếng ma quỷ gào khóc truyền từ phía xa đến.

Âm thanh này xuất hiện ở khắp mọi nơi, sau đó tiến vào thần hồn của Thiên chủ Thanh Tuyết, khiến cô ta rất nhức đầu.

Advertisement

Đột nhiên có tiếng thiền kinh vang lên, đó là Ngô Bình đang thi triển Bàn Nhược Thiền Công, để áp chế những âm thanh của tà môn mạt đạo.

Bấy giờ, Thiên chủ Thanh Tuyết mới uống một viên Âm Dương Đại Tiềm Năng Đan để bắt đầu vượt cảnh giới.

Ngô Bình nhìn thấy cô ta không ngừng tích tụ sức mạnh trong cơ thể.

Advertisement

Một phút, mười phút, ba mươi phút, Thiên chủ Thanh Tuyết vẫn ngồi im bất động. Nhưng thật ra cơ thể cô ta hiện giờ đang có sự thay đổi rất lớn.

Đột nhiên có một cái móng vuốt khổng lồ màu đen có đầy vẩy bay tới, phía sau nó là một bóng đen to lớn lúc ẩn lúc hiện.

“Biến!”

Liễu Duyên hừ một tiếng rồi hô lên, một bàn tay phật màu vàng đã chặn cái móng vuốt ấy lại, hai bên va chạm với nhau trên không trung.

Tiếp đó, lại có một đường kiếm bay từ đâu tới với sát khí ngất trời.

Long Thanh Khâm hét lên rồi biến ra một cái móng rồng với long uy đáng sợ để cản đường kiếm ấy lại.

Phía Nam lại vang lên tiếng trống, mỗi tiếng trống như đang đập vào tim người ta, khiến ai cũng muốn phát điên.

Ngô Bình híp mắt lại, sau đó dốc toàn lực thi triển thần bùa Thái Ất rồi hét lên: “Phá!”

Ngay sau đó đã có một đường kiếm còn sáng hơn ánh mặt trời dài cả chục nghìn mét đã bay về phía Nam. Đường chém này vượt qua cả nghìn cây số để chém tới một hòn đảo ở Nam Hải.

Lúc này, có một ông lão không rõ theo đạo nào đang ở đây. Ông ta mặc quần áo rách rưới, cổ treo đầy đầu lâu khô, trước mặt ông ta có một cái trống đang bay lơ lửng, ông ta đang tung từng cú đấm vào mặt trống.

Đột nhiên có một đường kiếm bay tới, ông lão vội né đi, nhưng cái trống đã bị đường chém bổ làm đôi.

Ông ta thở dài nói: “Thôi xong”, dứt lời, ông ta lâp tức biến mất.

Tiếp đó, lại có một đám mây đỏ bay từ phía Bắc tới, trên đó là vô vàn các con mắt màu đỏ đẫm máu, đảm bảo ai nhìn thấy cũng phải khiếp sợ.

Các con mắt này toả ra ánh sáng đỏ rồi chiếu xuống người Thiên chủ Thanh Tuyết.

Đúng lúc này, đại thần Côn Ngô đã bùng nổ, một bàn tay to lớn chộp lên không trung, đập tan đám mây đó, thậm chí còn cào một mảng lớn xuống dưới.

Đám mây vang lên tiếng hét chói tai, sau đó tan biến.

Đại thần Côn Ngô cào một mảng mấy xuống rồi bỏ vào miệng ăn ngon lành, ăn xong ông ấy cười phá lên khoái chí.

Kể ra thì chậm, nhưng thực chất mọi chuyện diễn ra rất nhanh.

Uỳnh!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2622


Ngô Bình hỏi ngay: “Bước thứ mấy đấy?”

Thiên chủ Thanh Tuyết: “Bước thứ nhất, tôi đã nhìn thấy bước thứ hai của Long biến rồi nhưng không chạm đến được. Tôi cảm thấy nó rất xa vời với mình. Chắc tôi phải tu luyện thêm chục kiếp nữa mới có thể chạm tới nó được”.

Ngô Bình trầm tư nói: “Khó thế cơ à?”

Advertisement

Thiên chủ Thanh Tuyết thờ dài nói: “Ừm, khó lắm. Nhưng cũng may là tôi chạm được đến bước thứ nhất rồi”.

Ngô Bình chưa có kinh nghiệm về vụ này nên phải hỏi thật cặn kẽ, vì mấy khi mới có cơ hội quý giá như thế.

Đương nhiên là Thiên chủ Thanh Tuyết biết sao nói vậy, kể lại toàn bộ quá trình cho Ngô Bình nghe.

Advertisement

Nghe xong, Ngô Bình cảm thán: “Long biến quả là thần kỳ, uy lực mạnh thật!”

Thiên chủ Thanh Tuyết: “Giờ tôi phải bế quan để củng cố tu vi rồi, chào mọi người!”

Ba người khác không làm phiền cô ta nữa, mà về con thuyền trên hồ rồi vừa uống trà vừa trò chuyện.

Ban nãy, Ngô Bình đã thi triển thần phù Thái Ất nên đang rất mệt, anh uống vài viên đan dược vào rồi vừa khôi phục thể lực vừa trò chuyện với hai người kia.

Song, họ mưới tán ngẫu được mấy câu thì Ngô Bình chợt ngẩn ra, anh nhắm mắt lại rồi ngồi im bất động.

Long Thanh Khâm và Liễu Duyên lập tức im lặng rồi lặng lẽ ngồi chờ. Họ biết Ngô Bình đang tiến vào trạng thái lĩnh ngộ, đây là một trạng thái rất hiếm gặp.

Cứ thế, bọn họ đã ngồi đến tận tối.

Đột nhiên Ngô Bình cử động, sau đó anh nâng cốc trà đã nguội ngắt lên miệng rồi nói: “Ơ, sao đã tối rồi? Mà sao trà nguội thế?’

Long Thanh Khâm lườm anh: “Anh vừa tiến vào trạng thái lĩnh ngộ, hại bọn tôi phải ngồi im chờ ba tiếng rồi”.

Ngô Bình cười nói: “Xin lỗi, ban nãy tự nhiên tôi lại nghĩ hình như Long biến giống cảnh giới Đế của Nhân Tiên. Cảnh giới Đế là phá bỏ xiềng xích để phong thích sức mạnh. Còn Long biến cũng tương tự như thế nên hai cái này có hiệu quả ngang nhau”.

Anh vừa nói xong thì quanh người chợt có tia sáng màu tím bao trùm, thấy thế Liễu Duyên đầy ngưỡng mộ nói: “Nhị đệ, mới thế mà cậu đã phá được xiềng xích rồi”.

Thì ra Ngô Bình đã phá được rào cản huyết mạch và có thêm một năng lực mới, vì thế có thể lĩnh ngộ được thiên phú bất cứ lúc nào và ở đâu.

Có nghĩa là dù lúc nào hay ở đâu thì anh cũng có thể nhanh chóng tiến vào trạng thái lĩnh ngộ này. Với người bình thường mà nói thì đây là trạng thái mà ai cũng muốn có, nhưng trong cuộc đời của một tu sĩ thiên tài chắc cũng chỉ có đôi lần trải nghiệm cảm giác ấy thôi.

Còn Ngô Bình thì có năng lực tiến vào trạng thái ấy mọi lúc mọi nơi, đây rõ ràng là một năng lực quá siêu phàm.

Anh vươn vai rồi nói: “Thanh Khâm, tôi đi luyện đan đây”.

Long Thanh Khâm cười nói: “Ừm, tôi và đại sư Liễu Duyên ngồi chờ ở đây nhé”.

Sau khi về nhà, Ngô Bình mới nhớ ra hôm nay là tết trung thu, cả ông nội anh và Lý Mai đều đang ở đây. Vì thế, anh tạm gác chuyện luyện đan sang một bên rồi cùng ông và chú mình uống rượu.

Đến khi mọi người về phòng nghỉ ngơi rồi thì anh mới đi luyện đan. Trong lúc luyện đan, anh lại tiến vào trạng thái lĩnh ngộ, loáng cái một lò đan dược đã xong, bốn viên đan dược đế phẩm ra lò.

Ngô Bình sáng mắt lên nói: “Tiến vào trạng thái lĩnh ngộ còn khiến đan dược mình luyện chế tăng thêm cấp bậc”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2623


Sau khi trời sáng, Liễu Duyên cũng ra về.

Sau một đêm uống đan dược, Long Thanh Khâm đã có sự thay đổi rõ ràng nên cũng chào Ngô Bình rồi về bế quan.

Liên tục tiến vào trạng thái lĩnh ngộ nên cả ngày nên Ngô Bình đã mệt lử, anh ngáp dài rồi về phòng đi ngủ. Một lát sau, Trương Lệ gọi anh ra anh cơm, anh cũng không ra mà chỉ nằm ngủ say sưa.

Khi anh mở mắt ra thì trời đã tối, anh rửa mặt rồi lẩm bẩm: “Xem ra không thể tiến vào trạng thái này thường xuyên được, vì rất tốn sức”.

Advertisement

Đột nhiên Hỉ Bảo chạy vào, thằng bé quấn dây thừng quanh cổ một con chó đen rồi cưỡi lên lưng nó như cưỡi ngựa.

Mấy hôm trước, Ngô Bình đã dẫn hai con chó đen về nhà. Hiện giờ, chúng đã trở thành vật cưỡi của Hỉ Bảo.

Advertisement

Ngô Bình nói: “Hỉ Bảo, con lại nghịch ngợm gì thế hả?”

Sau đó, Lý Thiên Thạch cũng chạy vào rồi gật đầu chào Ngô Bình: “Cậu chủ”.

Ngô Bình hỏi: “Thiên Thạch, hôm nay Hỉ Bảo có học bài không?”

Hỉ Bảo nháy mắt với Lý Thiên Thạch, nhưng cậu ấy vẫn thật thà nói: “Cậu chủ, hôm nay cậu Hỉ Bảo không học hành gì, buổi sáng thì vờn cá, chiều thì cưỡi chó”.

Ngô Bình nổi giận rồi bế Hỉ Bảo lên tét cho hai cái vào mông: “Con không chịu khó học hành thì sau lớn lên làm được cái gì hả?”

Anh ra tay rất mạnh làm Hỉ Bảo khóc toáng lên: “Con sai rồi, bố đứng đánh nữa, hu hu…”

Sau đó, Ngô Bình bỏ Hỉ Bảo xuống rồi chạy đi ăn chút gì đó.

Ăn uống no nê xong, anh mới thấy tinh thần phấn chấn hơn.

Hỉ Bảo ủ rĩ cầm sách lên đọc, còn Ngô Bình ngồi cạnh đó soạn giáo án. Dù ở học viện Võ Đạo hay Đường Môn thì giáo án của anh cũng rất quý, vì thế anh rất tâm huyết với nó, thậm chí còn tiến vào trạng thái lĩnh ngộ để viết.

Thấy đã đến trưa, Ngô Minh và Mỹ Ngọc đều đến tìm Ngô Bình.

“Anh, bọn em phải về trường rồi”, Ngô Mi nói.

Ngô Bình: “Không ở nhà chơi thêm nữa à?”

Ngô Mi: “Ngày mai, trường tổ chức cắm trại, bọn em phải đi”.

Nghe nói hai cô gái sẽ đi cắm trại, Ngô Bình hỏi: “Cắm trại ở đâu thế?”

Mỹ Ngọc: “Núi Dã Nhân ở phía Bắc Thiên Kinh”.

Ngô Bình: “Bây giờ bên ngoài đang hỗn loạn lắm, hai đứa đừng đi cắm trại thì hơn”.

Ngô Mi lườm anh: “Anh, cả lớp đều đi mà bọn em không đi thì coi sao được”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi: “Được rồi”.

Anh gọi: “Thiên Chiếu!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2624


“Chủ nhân, Lý Tố bị người ta bắt đi rồi”, đôi mắt cậu ta đỏ hoe.

Càng gặp chuyện lớn, Ngô Bình càng bình tĩnh, anh nói: “Kể tôi nghe xem nào”.

Lý Dư kể lại đầu đuôi câu chuyện. Thì ra hai con thuồng luồng đã là vua của dòng sông, không một sinh vật nào của hạ du dám đối đầu với chúng.

Advertisement

Hôm nay, hai con thuồng luồng bơi đến một nhánh sông có tên là Ngọc Thuỷ để thăm dò. Ngọc Thuỷ tập trung hơn chục con sông, diện tích lưu vực trải rộng ba tỉnh, phạm vi rất lớn nên là nhánh chính.

Hai con thuồng luồng vừa bơi đến đây thăm dò thì nhìn thấy có một lão rùa chục nghìn năm ở trong một đập nước. Con rùa già cảm nhận được ký tức của hai con thuồng luồng nên vội vàng bơi ra chào.

Advertisement

Hai bên chưa nói được mấy câu thì đã có ánh lửa rơi từ trên cao xuống, ánh lửa đó rất đáng sợ, nó vừa chạm xuống mặt nước một cái là nước ở trong đầm đã sôi sùng sục, hai con thuồng luồng và con rùa già phải nhảy lên cao ngay.

Chúng vừa bay lên cao thì thấy đã có hai tu sĩ tài giỏi chờ bắt mình. Lý Tố biết không thể đánh lại được họ nên đã liều mình chống trả, mặc cho bản thân bị thương nặng nên đã đánh bại được một người, để Lý Dư có thể chạy trốn.

Lý Dư biết phải về báo cho Ngô Bình ngay, vì thế bỏ Lý Tố lại đó rồi chạy thật nhanh về nhà bẩm báo.

Ngô Bình bỏ các thứ trong tay xuống rồi nói: “Mau dẫn đường”.

Lý Dư và Lý Tố đều là thuộc hạ của anh, đánh chó phải ngó mặt chủ, huống chi chúng còn là thuồng luồng?

Một người một thuồng luồng đi tới con sông lớn, họ vừa đi được một đoạn thì thấy có một cơn gió đen cuốn tới. Hai bên vừa gặp mặt thì cơn gió đen đã dừng lại, một người đàn ông mặc áo bào đen bước ra.

Người đó nhìn thấy Lý Dư thì cười nói: “Mày chạy nhanh đấy, ra đây cho tao!”

Hắn chộp tay, một pháp lực kh*ng b* đã ngưng tụ thành một bàn tay lớn rồi vồ về phía Lý Dư, hoàn toàn phớt lờ Ngô Bình.

Lý Dư đứng im bất động, sau đó nhìn người đàn ông như thể hắn đã chết rồi.

Ngô Bình bay lên cao rồi tung một quyền ấn về phía người đàn ông, bàn tay khổng lồ và quyền ấn va chạm rồi nổ tung. Nhưng quyền ấn của Ngô Bình vẫn lao đi tiếp và đập trúng vào ngực người đàn ông.

Phụt!

Mấy tầng phòng ngự của người đàn ông đều bị phá vỡ, hắn rơi xuống sông như một quả bom.

Ngô Bình nhìn xuống sông rồi nói: “Giả chết mà làm gì, lên đây!”

Người đàn ông bay lên, sau đó vô cùng kinh hãi nhìn Ngô Bình: “Cậu là ai?”

Ngô Bình: “Tôi là người sắp đánh chết anh, trước khi chết có gì muốn nói không?”

Người đàn ông hừ lạnh nói: “Đúng là cậu rất mạnh, nhưng tôi là người của Tiên Giới! Cậu chỉ là một tu sĩ của Hạ Giới thôi, có đọ lại được với môn phái của Tiên Giới không?”

Ngô Bình: “Thế à? Ông thử nói tên môn phái mình đi, để tôi hỏi sư tôt”.

Người đàn ông giật mình, nghi ngờ Ngô Bình có lai lịch lớn, hắn nói: “Tôi là Hoàng Kinh - đệ tử của Kim Đỉnh Tông”.

Ngô Bình: “Kim Đỉnh Tông? Chắc là môn phái tầm phào rồi”.

Hoàng kinh cau mày: “Tuy Kim Đỉnh Tông chỉ là môn phái hạng hai, nhưng không ai được phép xỉ nhục”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2625


Chỉ có môn phái hạng nhất mới có Chân Tiên, một Chân Tiên có thể dễ dàng tiêu diệt cả một môn phái hạng hai, thậm chí là hạng nhất.

Ngô Bình: “Kim Đỉnh Tông phải không? Tôi nhớ rồi đấy!”

Hoàng kinh tái mặt nói: “Bảo sao thực lực của cậu lại mạnh thế, ra là có sư tổ là Chân Tiên”.

Ngô Bình: “Các người dám động tới thuồng luồng của nhà tôi, to gan nhỉ!”

Advertisement

Hoàng kinh thầm thấy xui xẻo, cứ tưởng xuống Hạ Giới rồi thì đệ tử của môn phái hạng hai như họ có thể tung hoành thiên hạ, ai dè vừa đặt chân xuống đây đã gặp ngay cao thủ.

Hắn tiến lên hành lễ: “Xin hỏi họ tên của cậu”.

Advertisement

Ngô Bình: “Tôi họ Lý”.

“Ra là cậu Lý”, Hoàng kinh nói: “Trước đó, chúng tôi không biết hai con thuồng luồng này là của cậu nên mới đắc tội”.

Nói rồi, hắn thầm truyền âm đi, ngay sau đó Lý Tố đã được một tu sĩ mặc áo xanh đưa đến.

Hoàng kinh nói: “Sư đệ, mau thả con thuồng luồng ấy ra”.

Tu sĩ áo xanh lạnh lùng nói: “Sư huynh, mãi mình mới bắt được nó, sao lại thả?”, nói rồi, người đó lừ mắt nhìn Ngô Bình.

Hoàng kinh: “Sư tổ của cậu Lý đây là Chân Tiên đấy”.

Nghe thấy thế, tu sĩ áo xanh ngẩn ra, phản ứng không kém Hoàng kinh là bao. Người đó gần như thả Lý Tố ra ngay lập tức mà không hề do dự.

Lý Tố đã bị thương nặng, toàn thân nhuốm máu, ngoài ra còn bị tổn thương nguyên khí.

Cô ấy đi tới cạnh Ngô Bình rồi hành lễ: “Chủ nhân”.

Ngô Bình lấy hai viên đan dược trị thương ra cho cô ấy uống.

Sau đó, anh lạnh lùng nói với hai người của Kim Đỉnh Tông: “Hai người đã đánh thuồng luồng nhà tôi bị thương, giờ tính thế nào đây?”

Hai người đó liếc nhìn nhau, Hoàng kinh nói: “Cậu Lý, cậu muốn chúng tôi bồi thường thế nào?”

Ngô Bình: “Tôi nghe nói vừa nãy các người đang lùng giết con rùa già đúng không?”

Hoàng kinh: “Đúng vậy”.

Ngô Bình: “Nó đang tu luyện ở đầm nước, có đắc tội gì với các người đâu?”

Hoàng kinh: “Chuyện là thế này. Mấy hôm trước, chúng tôi tình cờ phát hiện trên mai của con rùa già ấy có mấy chữ thần rất kỳ diệu. Vì thế, hai chúng tôi mới muốn bắt nó để nghiên cứu mấy chữ ấy”.

Ngô Bình: “Hai người thả con rùa ấy ra, tôi sẽ bỏ qua chuyện đánh thuồng luồng nhà tôi”.

Người mặc áo xanh nói ngay: “Không được!”

Ngô Bình cười lạnh: “Không đồng ý cũng được, nhưng hai người sẽ không được đi đâu hết”.

Nói rồi, anh thi triển Hỗn Nguyên Tiên Lực rồi tấn công hai người đó.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2626


Hoàng kinh thở dài: “Nếu giết người thì cậu nghĩ tôi có phải nhịn nhục vậy không?”

Tu sĩ áo xanh: “Sư huynh, ý anh là chúng ta bắt tay lại cũng không phải đối thủ của cậu ta ư?”

Hoàng kinh: “Tuy chúng ta đều là Tiên Quân, nhưng thực lực của cậu ta chắc chắn phải cao hơn. Ban nãy, cậu ta mới đánh anh một quyền thôi mà đã phá vỡ ba tầng hộ thể của anh rồi, anh còn suýt bị thương nặng đấy. Hơn nữa, cậu ta còn là đồ tôn của Chân Tiên, kiểu gì trên người chẳng có bảo bối hộ thân. Nhỡ cậu ta lấy sát bùa Chân Tiên ra thì đến tông chủ cũng không cứu được mình đâu”.

Advertisement

Tu sĩ áo xanh: “Sư huynh, nhỡ cậu ta bịa ra chuyện có sư tổ là Chân Tiên thì sao?”

Hoàng kinh: “Nếu cậu ta không phải đồ tôn của Chân Tiên thì sao có thể mạnh vậy được? Đã thế còn nhận hai con thuồng luồng làm thuộc hạ nữa?”

Advertisement

Tu sĩ áo xanh không nói gì nữa, vì thấy lời của sư huynh mình có lý.

“Coi như lần này mình xui vậy, hi vọng sau này không gặp lại cậu ta nữa”, Hoàng kinh chán nản nói. Những người ở Tiên Giới là vậy, nếu chọc phải người mạnh hơn thì mình phải khúm núm.

Hai người của Kim Đỉnh Tông đi rồi, Ngô Bình mới đáp xuống lưng con rùa già, quả nhiên anh nhìn thấy chi chít chữ ở đây. Nhưng nét chữ đã rất mờ, gần như sắp biến mất rồi. Anh nhanh chóng ghi nhớ các con chữ bằng nhãn lực của mình rồi hỏi: “Ông rùa, các con chữ trên lưng ông ở đâu ra thế?”

Thật ra tu vi của ông rùa già không thua gì hai con thuồng luồng, ông ấy nói tiếng người: “Thưa cậu, tôi đã sống ở Ngọc Thuỷ hơn 13 nghìn năm rồi. 12 nghìn năm trước, khi tôi còn chưa có trí tuệ, một cơn sóng thần đã đẩy tôi tới một động phủ dưới lòng đất. Có một tấm bia đá ở đây, mặt bia có mấy con chữ. Tôi đọc xong mấy con chữ ấy thì thấy đầu óc sáng suốt. Vì thế, tôi đã lăn người trên tấm bia ấy để in các con chữ lên mai rùa”.

Ngô Bình: “Chữ ông in là chữ thần thượng cổ đấy”.

Ông rùa hỏi: “Chữ thần thượng cổ gì cơ?”

Ngô Bình: “Chữ tiên có nguồn gốc từ chữ thần thượng cổ”.

Ông rùa: “Những chữ này có nghĩa là gì?”

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Chắc là một phép thần thông thượng cổ”.

Anh hỏi: “Động phủ đó giờ còn không?”

Ông rùa: “Mấy nghìn năm trước, lối vào đã bị đá lấp kín rồi”.

Ngô Bình: “Không sao, ông cứ nói cho tôi biết vị trí đi, tự tôi đi tìm”.

Ông rùa: “Được, cậu đi theo tôi”.

Ông rùa bơi đi rất nhanh, làm dòng nước cuộn dâng các con sóng lớn. Sau khi bơi vào trăm cây số, nó đã bơi vào một con sông nhỏ.

Sau đó, ông rùa nói: “Phía trước là bùn đất, động phủ bị chặn lối vào rồi”.

Ngô Bình khởi động khả năng nhìn xuyên thấu thì lập tức phát hiện vị trí của động phủ ngay. Nơi đó cách lòng sông hơn 50 mét, thần niệm không thể tiến tới được, hèn chi mà không có ai phát hiện ra.

Anh đáp xuống chỗ bùn đất đó rồi thi triển thuật Địa Độn, ngay sau đó đã độn thổ xuống lối vào của động phủ. Cánh cửa đã đổ nên anh có thể dễ dàng đi vào ngay.

Trong đây toàn là bùn vàng, anh tìm môt vòng mới nhìn thấy tấm bia đá. Gọi là tấm bia, chứ thật ra nó là một khối ngọc thần.

Anh nhìn các chữ thần trên đó rồi sáng mắt lên ngay. Sau khi đọc hết bản hoàn chỉnh, Ngô Bình nói: “Là Đại Mệnh Vận Thuật! Trên đời có loại pháp thuật kỳ diệu này ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2627


Ngô Bình ghi nhớ toàn bộ phép thần thuật này, sau đó chuyển luôn tấm bia thần vào không gian trữ đồ.

“Chắc không chỉ có mỗi tấm bia này chứ, mình phải tìm tiếp mới được”.

Anh tìm thật kỹ xung quanh, nhưng tiếc là ngoài tấm bia ra thì thật sự không còn gì nữa.

Advertisement

Ngô Bình đi thêm một vòng rồi ngoi lên, sau đó nói với ông rùa: “Nơi này không còn an toàn với ông nữa đâu, đã giúp thì giúp cho chót, tôi sẽ dẫn ông về Đông Hoàng tu dưỡng, ông đồng ý không?”

Ông rùa mừng rỡ: “Cảm ơn cậu, tôi đồng ý”.

Advertisement

Ông rùa đến Đông Hồ cái là lặn sâu xuống đáy ngay.

Lý Dư và Lý Tố đều bị thương không nhẹ, Ngô Bình xử lý vết thương cho hai người xong thì trời cũng đã tôi.

Hỉ Bảo đã ngủ từ lâu, hôm nay phải học nhiều nên thằng bé đã mệt lử.

Lý Thiên Thạch đi tới rồi lặng lẽ ngồi cạnh Ngô Bình.

Ngô Bình: “Thiên Thạch, đã quen với việc làm một con người chưa?”

Lý Thiên Thạch: “Cũng tạm ạ, tôi biến thành người rồi cũng tiện cho việc tu luyện hơn”.

Ngô Bình: “Nhắc đến tu hành, tôi có nhiều công pháp lắm, không biết thể chất thai đá như cậu có học được không”.

Lý Thiên Thạch: “Thể chất của tôi giống hệt con người, con người học được thì tôi cũng học được”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Chờ tôi đến học viện Võ Đạo rồi, tôi sẽ chính thức nhận cậu làm đệ tử”.

Lý Thiên Thạch: “Cậu chủ dạy tôi luôn đi”.

Ngô Bình: “Vội gì, cậu giống hệt con người rồi thì một khi tu luyện sẽ nhanh chóng thành Địa Tiên thôi”.

Hai người đang nói chuyện thì bùa tin tức sáng lên, là Thần Chiếu truyền tin đến.

Anh hỏi: “Thần Chiếu, có chuyện gì thế?”

Thần Chiếu nói rất nhỏ: “Chủ nhân, có chuyện rồi. Các học sinh cắm trại trên núi, xung quanh chợt xuất hiện rất nhiều yêu ma quỷ quái, tôi sợ cô chủ gặp chuyện nên phải báo cho chủ nhân ngay”.

Ngô Bình không dám lơ là mà bay đến đó ngay.

Núi Dã Nhân là một ngọn núi ở phía Bắc của Thiên Kinh. Đi tiếp thì sẽ tới một hoang mạc và đồng hoang.

Ngọn núi này có hơn 1300 mét, bên dưới là Hắc Long Giang. Phong cảnh ở đây khá đẹp, đã từng được khai phá thành danh lam thắng cảnh. Nhưng không biết tại sao, đang khai phá được một nửa thì dừng lại, đến nay ở đây vẫn còn những công trình đang dở dang.

Ngô Bình bay lên cao rồi nhìn xuống dưới thì quả nhiên đã thấy có quỷ khí bao quanh núi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2628


Khi cô bé nhìn thấy là ông anh trai quý hoá của mình thì giật bắn mình: “Anh, sao anh lại đến đây?”

Ngô Bình giành lấy gói quà vặt trên tay Ngô Mi, sau đó ăn ngon lành rồi nói: “Anh không được đến à?”

Mỹ Ngọc ngồi cạnh đó cười nói: “Anh Ngô Bình, anh đến chẳng đúng lúc gì cả”.

Ngô Mi đỏ mặt rồi lườm Mỹ Ngọc.

Advertisement

Ngô Bình nhìn cậu nam sinh kia, cậu ấy có vẻ lúng túng rồi mỉm cười gật đầu với anh.

Ngô Mi ngượng ngập giới thiệu: “Anh, đây là Tả Linh Phong - bạn của em”.

Advertisement

Ngô Bình ừm một tiếng: “Hai đứa nói chuyện tiếp đi, cứ kệ anh”.

Ngô Mi tức điên người, Ngô Bình ngồi như ông Phật thế này thì bọn cô nói chuyện kiểu gì?

Mỹ Ngọc hiểu nỗi lòng của Ngô Mi nên khoác tay Ngô Bình rồi kéo anh sang một bên: “Anh Ngô Bình, ở kia có nhiều bạn nữ lắm, chúng ta sang đó ngồi đi”.

Ngô Bình nói với Tả Linh Phong: “Đi với tôi không?”

Tả Linh Phong cười nói: “Lát em sang ạ”.

Sau khi được Mỹ Ngọc kéo ra đây, Ngô Bình phát hiện cô ấy không hề lừa mình, có hai cô gái cực xinh đang ngồi ở đây, so ra họ cũng không thua kém gì Mỹ Ngọc cả.

Nhưng một cô mặc đồ thể thao trong số đó buộc tóc đuôi ngựa mặt lạnh như núi tiền. Cô mặc váy tím thì xoã tóc, mặt sầm sì như bị ai nợ tiền.

Ngoài ra còn có ba cậu nam sinh và hai cô gái khác đang ngồi trò chuyện quanh đống lửa này.

Ngô Bình đi đến làm hai cô gái đẹp chú ý, nhưng họ chỉ nhìn anh chứ không nói gì.

Một cậu nam sinh mặt đầy mụn đang vừa cậy mụn, vừa nói chuyện với một cô gái bên cạnh, chọc cho cô gái cười phá lên.

Ngô Bình cười nói: “Này cậu em ăn cay vừa thôi, không là sẽ để lại sẹo đấy”.

Cậu trai kia hỏi: “Trông cậu lạ thế, không phải lớp bọn này đúng không?”

Mỹ Ngọc nói: “Đây là anh trai của Ngô Mi, tối nay anh ấy đến đây chơi”.

Cậu trai kia ồ lên rồi nói: “Ra là anh trai của Ngô Mi”.

Đôi bên chào hỏi với nhau rồi cậu trai tiếp tục trêu chọc cô gái bên cạnh. Một lát sau, hai người đã đi tới một nơi vắng vẻ, không rõ định làm gì.

Ngô Bình lấy một miếng thịt thú ra rồi dùng dao cắt thành từng miếng nhỏ để nướng. Nướng xong, anh đưa cho Mỹ Ngọc ăn. Thịt thú chứa tinh khí nên có mùi thơm đặc biệt, hai cô gái đẹp cũng phải suýt xoa.

Mỹ Ngọc vừa ăn vừa nói: “Anh Ngô Bình ơi, thịt này ngon thật đấy”.

Ngô Bình: “Đương nhiên, thịt của mãnh thú đấy”.

Cô gái đẹp mặt lạnh lên tiếng trước: “Ra là người đồng đạo”.

Ngô Bình chớp mắt: “Đồng đạo gì?”

Cô gái: “Anh đừng giả vờ nữa, nếu đã là người tu hành thì chắc anh cũng biết chúng ta đang gặp nguy hiểm chứ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2629


Ngô Bình: “Mọi người đều là bạn học của Ngô Mi nên đương nhiên tôi sẽ không khoanh tay đứng nhìn”.

Cô gái đẹp ấy quay mặt đi với vẻ coi thường, đó là vẻ mặt của thần tiên trên trời nhìn xuống nhân tài nhân gian, một vẻ coi thường hay thậm chí là không thèm để mắt tới.

Thật ra nếu không phải Ngô Bình nướng thịt mãnh thú thì cô ta còn chẳng thèm liếc anh đến một cái.

Cô gái xinh đẹp mặc váy tím lạnh giọng nói: “Đoá Lan, nói chuyện với cái loại mồm mép tép nhảy này làm gì, thà suy nghĩ xem lát phải chạy thoát thân thế nào còn hơn”.

Advertisement

Cô gái xinh đẹp mặt lạnh nhìn cô gái váy tím rồi nói: “Tôi còn tưởng Diệp Thanh Vũ cô không sợ chết”.

Cô gái tên là Diệp Thanh Vũ cười lạnh nói: “Dàn trận ác chiếc thế này chắc là cường giả Quỷ đạo ra tay rồi, hơn nữa còn bày binh bố trận từ trước. Thứ khiến họ hao tâm tổn trí như vậy chắc chắn là món đồ của cô rồi”.

Advertisement

Đoá Lan thờ ơ nói: “Chưa biết được, bảo bối của cô cũng thua kém gì của tôi đâu, khéo thứ chúng muốn là đồ của cô đấy”.

Tuy hai cô gái này đang nói chuyện, nhưng những người khác không hề nghe thấy gì, vì họ dùng thuật truyền âm. Đương nhiên Ngô Bình vẫn có thể nghe thấy.

Anh cười nói: “Bảo bối gì thế? Cho tôi xem với được không?”

Đoá Lan tỏ vẻ ngạc nhiên, thuật truyền âm của cô ta rất cao minh, đến Địa Tiên cũng không nghe lén được, Ngô Bình làm thế nào vậy?

Diệp Thanh Vũ lừ mắt với Ngô Bình: “Tên ngông nghênh kia, anh nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi rồi thì phải chết đầu tiên”.

Ngô Bình tò mò: “Sao tôi lại là người chết đầu tiên?”

Diệp Thanh Vũ: “Nếu lũ ma quỷ xông ra, tôi sẽ không cứu anh đâu”.

Ngô Bình thở dài nói: “Vì tôi nghe thấy hai cô nói chuyện nên hai cô định thấy chết không cứu à?”

Diệp Thanh Vũ lạnh giọng nói: “Nghe lén người khác nói chuyện thì phải lãnh hậu quả thôi”.

Mỹ Ngọc chợt hừ nói: “Hai người đánh giá mình cao quá rồi đấy, anh Ngô mới không thèm cứu hai người. Khi gặp nguy hiểm, chính hai người mới phải xin anh ấy cứu đấy”.

Đoá Lan nhìn Mỹ Ngọc rồi nói: “Mỹ Ngọc, cô chỉ là người bình thường thì sao hiểu được thế giới của chúng tôi?”

Mỹ Ngọc định nói Ngô Bình cũng là người tu hành, song nghĩ lại thì thấy nói với hai người này cũng chẳng để làm gì.

Cô ấy nói với Ngô Bình: “Anh Ngô, loại nấm lần trước còn không ạ?”

“Còn”, Ngô Bình nói rồi lấy một ít nấm ra nướng cho cô ấy ăn.

Mùi nấm rất thơm, Đoá Lan và Diệp Thanh Vũ lại nhìn sang với vẻ kinh ngạc.

“Anh có nhiều đồ quá nhỉ”, Đoá Lan nói. Thật ra cô ta cũng muốn nếm thử, nhưng tiếc là ban nãy mới châm chọc Ngô Bình rồi nên ngại không dám mở lời.

Mỹ Ngọc: “Cô có muốn ăn thử nấm mà anh Ngô nướng không?”

Đoá Lan tỏ vẻ lúng túng, tuy muốn ăn nhưng không muốn thừa nhận nên lạnh giọng nói: “Tôi chỉ thấy tò mò thôi”.

Một lát sau, Ngô Mi và cậu trai kia cũng đến đây ngồi, Ngô Mi nói: “Anh, nướng cho bọn em với”.

Ngô Bình liếc mắt rồi nói: “Muốn ăn thì tự đi mà nướng”.

Ngô Mi ôm lấy tay anh rồi lắc lắc: “Anh em là số một!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2630


Tả Linh Phong ngồi luôn xuống cạnh Ngô Mi, sau đó còn gật đầu với Diệp Thanh Vũ và Đoá Lan.

Hai cô gái kiêu căng này cũng gật đầu chào lại, xem ra cũng khá tôn trọng Tả Linh Phong.

Ngô Bình lấy hạt dưa được rang với linh dược ra, hạt dưa này rất ngon, anh chia cho Mỹ Ngọc và Ngô Mi một ít, còn những người khác thì không.

Advertisement

Tả Linh Phong ngửi thấy mùi thơm của hạt dưa thì thèm thuồng nói: “Anh ơi, cho em một ít được không?”

Ngô Bình: “Chúng ta thân lắm à?”

Advertisement

Tả Linh Phong: “Thì mình biết nhau rồi mà anh”.

Da mặt Tả Linh Phong rất dày, cậu ta thò tay sang lấy hạt dưa trong tay Ngô Bình luôn.

Ngô Mi lừ mắt, Ngô Mi nói: “Có ít hạt dưa thôi mà, sao anh ki bo thế!”

Ngô Bình thở dài nói: “Ngô Mi, cậu ta rất bình thường, tương lai không có gì nổi trội đâu, anh không đánh giá cao”.

Nghe thấy thế, Tả Linh Phong ngẩn ra: “Anh có thể nhìn thấy tư chất của em ư?”

Ngô Bình cười lạnh: “So với người bình thường thì tư chất của cậu thuộc loại khá, nhưng so với thiên tài thì còn kém xa”.

Tả Linh Phong thơt dài: “Đúng ạ, nhưng em luôn rất cố gắng”.

Ngô Bình: “Nếu cố mà có tác dụng thì làm gì có người thất bại trên đời, có nhiều chuyện cần dựa vào thiên bẩm lắm”.

Đoá Lan cười lạnh: “Nực cười! Có người dám nói tư chất của Tả Linh Phong kém kìa! Với khối tài sản, tài nguyên hiện tại, đừng nói là Tả Linh Phong, đến người bình thường cũng có thể đột phá Tiên Quân! Theo tôi thấy, Ngô Mi mới không xứng với Tả Linh Phong”.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Em gái tôi mà lấy tu sĩ thì ít cũng là cấp thiên kiêu”.

Đoá Lan thở dài: “Sao tôi lại gặp loại hống hách như anh nhỉ!”

Ban nãy, tuy Ngô Mi đấu khẩu với anh mình, nhưng giờ nghe thấy có người chê Ngô Bình, cô bé lập tức xù lông nhím: “Đoá Lan, cậu kiêu vừa thôi. Cậu tưởng tôi không biết cậu là tu sĩ à? Tưởng tôi không biết cô gia nhập một thế lực của Côn Luân chắc?”

Ngô Mi có một người anh như Ngô Bình nên hiểu rất rõ về giới tu hành. Hơn nữa, Ngô Bình đã giúp cô bé đả thông linh khiếu và thần khếu, chỉ cần cô bé muốn là có thể tu hành được ngay.

Đoá Lan lạnh giọng nói: “Cậu là người đầu tiên trong lớp dám nói chuyện với tôi kiểu ấy đấy”.

Ngô Mi lạnh lùng nói: “Sao thế? Cậu định đánh tôi à? Thử xem, anh tôi tát một cái là cậu chết ngay!”

Đoá Lan híp mặt lại, nhiệt độ xung quanh chợt giảm mạnh.

“Được rồi”, Tả Linh Phong xua tay: “Chúng ta là bạn cùng lớp, đừng làm không khí căng thẳng thế. Hơn nữa, giờ chúng ta đang bị bao vây, thà nghĩ cách thoát thân còn hay hơn đó”.

Ngô Bình cười phá lên nhìn Ngô Bình rồi nói: “Không uổng công anh thương em, vào lúc mấu chốt vẫn nhớ phải dựa vào anh”.

Ngô Mi bĩu môi: “Anh không biết đấy thôi, hai cậu ấy suốt ngày giả làm thần nữ, em nhìn phát mệt lên được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2631


Diệp Thanh Vũ lạnh giọng nói: “Anh nói như thể mình là Nhân Tiên và hiểu về tu hành hơn chúng tôi ấy nhỉ?”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Nếu nói về tu hành thì kiến thức của cả hai cô gộp lại rồi nhân với một trăm cũng không bằng một phần nghìn của tôi đâu”.

Cuối cùng, Tả Linh Phong cũng phải lạnh mặt nói: “Này anh, tôi đã nể mặt anh lắm rồi mà anh cứ lấn tới mãi thế. Những người có thân phận như chúng tôi không phải ai thích nói gì là nói đâu”.

Advertisement

Ngô Mi nổi giận: “Này Tả Linh Phong, cậu giỏi nhỉ, dám ăn nói với anh tôi thế à!”

Tả Linh Phong cười nói: “Ngô Mi, trước đó tôi thấy cậu có tư chất tốt nên có ý mời cậu gia nhập Tả Thị rồi l*m t*nh nhân của tôi. Nhưng giờ xem ra, ông anh hâm dở của cậu đã phá hỏng cơ duyên ấy rồi”.

Advertisement

Ngô Mi: “Cậu coi chuyện bảo tôi l*m t*nh nhân là cơ duyên ư? Tả Linh Phong, cậu đánh giá mình hơi cao rồi đấy, cậu tưởng Ngô Mi tôi sẽ xem trọng một tên ẻo lả như cậu à?”

Tả Linh Phong ngẩn ra, sau đó sa sầm mặt nói: “Cậu nói gì?”

Ngô Mi: “Chúng ta quen nhau chưa tới một tuần, cậu vừa chuyển trường đến đã lân la hỏi xin tôi số điện thoại, tôi biết cậu có ý đồ gì đó, nhưng không rõ cậu muốn gì ở tôi nên vẫn luôn thầm theo dõi cậu đấy”.

Tả Linh Phong vỗ tay nói: “Thông minh! Tôi tưởng cậu là người bình thường nên không phát hiện ra cơ”.

Ngô Mi: “Mấy ngày qua, tôi đã lờ mờ đoán ra ý đồ của cậu rồi”.

Ngô Mi lấy một miếng ngọc bội ra, đây là bùa hộ thân mà Ngô Bình cho cô bé.

Tả Linh Phong cau mày: “Ra là cậu biết rồi”.

Ngô Mi: “Lần nào cậu cũng vô tình hoặc cố ý nhìn nó, tôi có dốt đến mấy cũng phải biết thôi”.

Ngô Bình cười nói: “Anh còn tưởng em thích cậu ta thật đấy”.

Ngô Mi: “Anh nghĩ gu của em thấp thế à?”

Hai anh em kẻ tung người hứng, làm cho Tả Linh Phong tức điên lên, cậu ta nói: “Hai người cứ ngông đi, lát ma quý đánh vào, tôi xem các người định đối phó thế nào”.

Đoá Lan: “Tả Linh Phong, cậu có cách ứng phó chưa?”

Tả Linh Phong: “Lát nữa khi ma quỷ ập vào, chúng ta phải chạy thoát thân ngay, còn những người khác thì kệ họ, sống chết có số rồi”.

Ngô Mi hừ nói: “Trách nhiệm của tu sĩ các người đấy à?”

Tả Linh Phong thờ ơ nói: “Toàn lũ phàm phu tục tử thì sống thêm cũng có ích gì cho đời!”

Nghe thấy thế, Ngô Bình cười lạnh nói: “Đúng là ngu xuẩn!”

Tả Linh Phong cau mày: “Họ Ngô kia, nếu anh còn nói thêm một câu nữa thì đừng trách tôi là ác”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2632


Lúc này, đến người bình thường cũng có thể nhìn thấy các bóng ma và nghe thấy tiếng khóc của chúng nên ai cũng khiếp đảm. Vì thế, khi Ngô Mi gọi họ tới, ai cũng nhanh chóng chạy lại ngay.

Ngô Bình quan sát thì thấy có khoảng hơn 100 người và ai cũng đang vô cùng hoảng sợ.

Ngô Bình bảo họ ngồi vây xung quanh mình rồi nói: “Chào các bạn, anh là anh trai của Ngô Mi. Mọi người đừng sợ, anh sẽ bảo vệ mọi người an toàn”.

Advertisement

Lời nói của anh như có mê lực thần kỳ, mọi người nghe xong thì đều bình tĩnh lại, bao sợ hãi đều tan biến hết.

Có người hỏi: “Anh ơi, ban nãy có chuyện gì thế ạ? Có ma thật hả anh?”

Advertisement

Ngô Bình: “Có người định hại các em”.

Một bạn gái đeo kính hỏi: “Ai thế ạ?”

Ngô Bình: “Các em có thể đỗ vào một trường đại học hàng đầu thế này chứng tỏ đều là các nhân tài từ các tỉnh và thành phố. Với người tu hành bọn anh mà nói thì một người thông minh chứng tỏ tư chất cũng tốt, hồn vía của những người như vậy cũng vững hơn người bình thường”.

Anh nhìn cô gái đeo kính rồi nói: “Ví dụ như em nhé, hồn vía của em mạnh hơn người bình thường ba lần. Vì em thông minh nên có thể đỗ vào trường mà người khác phải nỗ lực rất nhiều mới đỗ được”.

Ngô Mi: “Anh, anh nói lan man gì thế, rốt cuộc là ai muốn hại bọn em?”

Ngô Bình: “Bình tĩnh, mình bàn về nguyên nhân trước rồi nói đến hậu quả sau. Vì hồn vía của các em đều rất mạnh nên đã trở thành nguyên liệu tốt cho các tà ma. Ví dụ, nếu chúng hấp thu được hồn vía của các em để tạo thành ác quỷ thì sẽ tốt hơn hồn vía của người bình thường”.

Mọi người đều lạnh sống lưng, ác quỷ ư?

Ngô Bình: “Được rồi, anh chỉ nói qua vậy thôi. Bây giờ, các em cứ nghỉ ngơi đi, việc còn lại thì giao cho anh”.

Dứt lời, anh lẩm bẩm gì đó, ngoài Ngô Mi và Mỹ Ngọc ra thì tất cả mọi người đều ngủ say hết.

Lúc này, phía trước dâng lên quý khí dày đặc, có một tướng quân mặc áo giáp thời cổ bước ra từ trong màn sương. Ông ta cưỡi trên một con đại mã, đôi mắt phun lửa rồi trầm giọng nói: “Biến ngay, không thì cũng bay màu luôn đấy”.

Ngô Bình bay lên cao rồi nói: “Ông là ai của địa phủ? Mau báo danh!”

Ngay khi nhìn thấy quỷ khí, Ngô Bình đã đoán là trò của địa phủ. Bây giờ nhìn thấy quỷ tướng này, anh càng chắc chắn hơn.

Quỷ tướng hừ nói: “Nếu cậu đã biết chúng tôi đến từ địa phủ thì sao không mau biến đi?”

Ngô Bình cau mày: “Tôi hỏi mà ông không nghe thấy à? Ông là ai?”

Quỷ tướng gào lên: “Đáng chết, giết!”

Ông ta gầm lên rồi hoá thành một tia sáng màu đen khua múa thanh đại đao rồi chém về phía Ngô Bình với khí thế rất mạnh.

Tả Linh Phong nhìn thấy thế thì cười khẩy nói: “Thực lực của quỷ tướng này ngang với Tiên Quân rồi, không biết tên kia tiếp được mấy chiêu?”

Cheng!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2633


Anh vừa thu đan dược vừa hỏi: “Còn nữa không?”

Nhóm Tả Linh Phong thấy thế thì trố mắt ra nhìn, Ngô Bình không sao, đã thế còn luyện chế quỷ tướng luôn ư?

“Chết tiệt!”

Advertisement

Quỷ khí lại cuộn dâng, một bóng ma khổng lồ cao hơn ba mét xuất hiện, trông nó như một ngọn núi với uy thế bức người. Bóng ma mặc bảo giáp màu đen, tay trái cầm một cái búa, còn đôi mắt thì phun ra ngọn lửa màu xanh.

Vù vù!

Advertisement

Cái búa với đường kính nửa mét xoay tròn trên không trung, sau đó đập mạnh về phía Ngô Bình.

Ngô Bình đứng yên bất động, bùn đất bên dưới chợt bay lên, sau đó hoá thành một bàn tay to bằng đá rồi đỡ lấy cái búa ấy. Một tiếng động lớn vang lên, bàn tay đá bắt lấy cái búa rồi dùng sức bóp chặt.

Rắc!

Cái búa đã bị bóp nát thành các mảnh vụn rồi rơi xuống đất, bàn tay to nắm chặt thành quyền, sau đó tấn công bóng ma kia theo hướng từ dưới lên trên.

Uỳnh!

Ngay sau đó, một nửa người của bóng ma đã lún xuống đất.

Ầm!

Sau quyền thứ hai, hai cánh tay giơ lên để đỡ của bóng ma đã gãy nát, bàn tay khổng lồ tóm lấy bóng ma rồi ném nó vào trong lò luyện Minh Thần.

Cái lò run lên, lại có hơn chục viên Nguyên Anh Đan và cực nhiều Sinh Mệnh Đan bay ra.

“Cậu định đối đầu với địa phủ hả?”, một giọng nói vang lên, một ông lão bước ra trong làn sương mờ.

Phía sau ông lão này là một màn sáng màu đên, có rất nhiều tiếng quỷ khóc vang lên ở đó, người bình thường mà nghe thấy chắc sẽ chết tại chỗ ngay. Thiên Tiên nghe thấy cũng khó mà chịu nổi.

Ngô Bình cau mày nói: “Tôi sẽ bảo vệ những người này đến cùng”.

Ông lão mỉm cười nham hiểm: “Nếu cậu đã muốn chết thì tôi sẽ cho được toại nguyện”.

Ông ta búng tay phải, có một ánh sáng màu vàng nhạt pha đen bay về phía Ngô Bình. Trong ánh sáng ấy phong ấn ba nghìn tà ma cực mạnh.

Ánh sáng rơi xuống người Ngô Bình, ba nghìn tà ma đã hoá thành một đại quân hung ác rồi tấn công kiếm hồn của anh.

Tuy kiếm hồn của Ngô Bình mạnh, nhưng bị ba nghìn tà ma tấn công cùng một lúc thì cũng khó mà địch lại nổi.

Tuy nhiên, anh không hề lo lắng chút nào, thậm chí còn không thèm phản kháng, để mặc cho đám tà ma khống chế cơ thể mình.

Một khi tà ma giành được thế chủ động thì chúng sẽ rất hống hách, chúng bật cười khoái chí, vì đã chiếm được thần khiếu và cơ thể của Ngô Bình.

Thấy Ngô Bình đột nhiên đứng im bất động, Tả Linh Phong không còn thấy chấn động nữa, thay vào đó là cười trên nỗi khổ của người khác: “Đánh thắng những người trước đó thì sao nào? Cuối cùng vẫn bị ta ma nhập thôi, anh ta xon đời rồi!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2634


Diệp Thanh Vũ thở dài một hơi, sau đó bay đáp xuống cạnh Ngô Bình. Cô ta lắc nhẹ tay một cái, lập tức có một luồng sáng xanh chiếu xuống người anh. Đây là bí thuật độc môn của Diệp Thanh Vũ, nó khiến tâm chí của người khác thnah tỉnh, không còn bị tà ma khống chế.

Tả Linh Phong nói vọng ra từ phía xa: “Diệp Thanh Vũ, tôi thấy cậu đừng phí sức làm gì, không ai cứu được anh ta nữa đâu”.

Diệp Thanh Vũ không nghe, vẫn tiếp tục chiếu sáng cho Ngô Bình. Trán cô ta loáng cái đã mướt mồ hôi, rõ ràng cách làm này cực kỳ tốn sức.

Ngô Bình đang mặc kệ cho tà ma nhập thì chợt thấy có một luồng sức mạnh dễ chịu xâm nhập vào kiếm hồn, khiến anh tỉnh táo hơn nhiều. Anh ngẩn ra, vì không biết ai đã ra tay cứu mình.

Advertisement

Đúng lúc này, các tà ma đã di chuyển tới chỗ của Đạo Chủng, khi chúng nhìn thấy Đạo Thụ thì đều ngẩn ngơ vì không biết đó là gì.

Uỳnh!

Ngay sau đó, Đạo Thụ đã bùng nổ, nó vươn rất nhiều cành cây ra rồi đâm vào các tà ma. Trên các cành cây có bùa chú sáng lấp lánh.

Advertisement

Tà ma nào bị đâm trúng thì sẽ hét lên, sau đó bị cành cây hấp thu. Loáng cái, ba nghìn tà ma đã bị Đạo Thụ xơi tái hết.

Ông lão kia chợt hét lên thảm thiết, tất cả các lỗ trên người đều bốc khói đen: “Cậu là ai hả?”

Ngô Bình mở đôi mắt sáng rực ra rồi lạnh giọng đáp: “Ông chọc vào nhầm người rồi!”

Ngô Bình vung tay lên, thi triển thần bùa Tử Vi, một luồng khí tức khủng khiếp xuất hiện, quỷ khí ở xung quanh đều biến mất, các tà ma khác cũng bốc hơi hết.

Ông lão rít lên rồi chui xuống lòng đất, nhưng tiếc là đã chậm một bước nên bị sức mạnh của thần bùa Tử Vi quét qua, khiến nửa người nổ tung, vì thế chỉ có một nửa thân thể trốn thoát.

Sau đó, cả ngọn núi đã yên tĩnh trở lại, con trùng lại cất tiếng kêu như bình thường.

Ngô Bình quan sát cơ thể mình thì thấy sau khi xơi tái ba nghìn tà ma xong, Đạo Thụ vân chuyển hồn lực ra ngoài. Các hồn lực này tiến vào Hỗn Nguyên Tiên Lò rồi trở thành một phần của nó.

Diệp Thanh Vũ ngạc nhiên nói: “Anh không sao ư?”

Ngô Bình cười nói: “Cảm ơn Diệp tiên tử đã ra tay hỗ trợ, tôi xin giới thiệu, tôi là Ngô Bình - đại đệ tử của kiếm phái Thục Sơn”.

“Cái gì? Anh chính là đệ tử số một của kiếm phái Thục Sơn ư?”, Diệp Thanh Vũ chấn động, gương mặt tỏ vẻ không thể tin được.

Ngô Bình gật đầu: “Đúng vậy”.

Anh đi đến gần các sinh viên rồi vung tay, tất cả bọn họ đều tỉnh lại. Họ nhìn trái ngó phải thì thấy sương mù đã tan, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ngô Bình cười nói: “Các em nhóm lửa tiếp đi, an toàn rồi!”

Tả Linh Phong và Đoá Lan ở phía xa khiếp sợ trước thực lực của Ngô Bình, anh chẳng những không sợ tà ma, mà còn tiêu diệt hết cả đống, rốt cuộc làm thế nào vậy?

Diệp Thanh Vũ lại khôi phục vẻ lạnh lùng rồi nói: “Rõ ràng anh tự cứu mình được thì tại sao lại phí pháp lực của tôi?”

Ngô Bình thầm nghĩ anh nào có nhờ cô ta giúp chứ? Nhưng người ta đã có lòng giúp mình nên anh cố cười nói: “Là lỗi của tôi, Diệp tiên tử, tôi tặng cho viên Nguyên Anh Đan này coi như xin lỗi nhé”.

Diệp Thanh Vũ nhìn thấy Nguyên Anh Đan thì ngạc nhiên hỏi: “Đan dược anh vừa luyện chế đấy à?”

Ngô Bình gật đầu: “Đây là Nguyên Anh Đan, tôi thấy cô đang ở cảnh giới Địa Tiên sơ kỳ, vừa ngưng tụ được nguyên thần, nếu uống đan dược này vào thì sẽ có hỗ trợ nhiều lắm”.

Diệp Thanh Vũ mừng rỡ: “Cảm ơn anh”.

Cô ta không khách sáo mà nhận lấy đan dược luôn.

Ngô Bình lại ra đống lửa ngồi nướng thịt và nấm, lần này anh đã chia cho cả Diệp Thanh Vũ.

Diệp Thanh Vũ đã thân thiện hơn, tuy vẫn còn vẻ lạnh lùng, nhưng miệng vẫn ăn không ngưng nghỉ, dẫu sao thịt thú cũng rất ngon.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2635


Tả Linh Phong sầm mặt nói: “Anh Ngô, nhà họ Tả chúng tôi cũng là một thế lực lớn ở Côn Luân nên anh không doạ được tôi đâu”.

Uỳnh!

Cậu ta vừa nói dứt câu, mặt đật đã có một cái gai bằng đá ngoi từ dưới mặt đất lên, sau đó xuyên thủng một bên chân của cậu ta.

Tả Linh Phong hét lên đau đớn rồi nhảy dựng lên.

Advertisement

Ngô Bình: “Đây là cảnh cáo, nếu cậu còn không đi thì lần sau tôi sẽ đâm chết cậu luôn”.

Tả Linh Phong trừng mắt lườm Ngô Bình, biết mình không đánh lại được anh nên đành lết cái chân bị thương rời đi.

Advertisement

Đoá Lan cũng không dám lại gần, mà ngồi ở phía bên kia đống lửa. Song, cô ta vẫn dựng thẳng tai lên để nghe xem Ngô Bình và Diệp Thanh Vũ đang nói gì.

Ngô Bình: “Sao Diệp tiên tử lại đi học?”

Diệp Thanh Vũ: “Gia tộc nhà tôi nghe thấy tin học viện Võ Đạo sẽ tuyển thẳng một vài sinh viên của Hoa Thanh làm học viên của mình”.

Ngô Bình: “Vì thế cô muốn thử vận may à?”

Diệp Thanh Vũ gật đầu: “Tư chất của tôi cũng không phải xuất sắc nên phải nắm bắt cơ hội này, hi vọng được vào học viện”.

Ngô Bình: “Chắc nhà cô cũng có thế lực ở Côn Luân, thế tại sao vẫn muốn vào học viện Võ Đạo?”

Diệp Thanh Vũ thở dài nói: “Anh không biết à? Các lãnh đạo cấp cao ở Viêm Long đã thoả thuận với các thế lực lớn ở Tiên Giới rồi. Các thế lực lớn sẽ cử cao thủ vào các bộ máy nhà nước của Viêm Long. Đến lúc đó, các thế lực nhỏ như chúng tôi phải làm sao đây? Tôi muốn vào học viện Võ Đạo với hi vọng kiếm được một vị trí nho nhỏ trong bộ máy chính phủ, như vậy thì tương lai mới đỡ mịt mù”.

Ngô Bình: “Có chuyện này ư!”

Diệp Thanh Vũ: “Hình như các thế lực của Tiên Giới coi trọng dưới này lắm, toàn các nhân vật lớn xuống đây thôi. Một khi linh khí phục hồi, sẽ toàn tu sĩ Thiên Tiên trấn thủ Viêm Long”.

Ngô Bình: “Ra là vậy”.

Anh hỏi: “Nhưng chỉ vào đại học Hoa Thanh thì khéo cô cũng không thành học sinh của học viện được đâu”.

Diệp Thanh Vũ: “Tôi cũng biết hi vọng rất mong manh, nhưng vẫn phải thử chứ”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Sắp tôi, tôi sẽ dến dạy ở Bắc Viện. Là giáo viên nên tôi có thể viết thư giới thiệu cho cô, có thư giới thiệu của tôi rồ thì cô có thể tìm giáo viên mà mình thích rồi học theo người đó”.

Diệp Thanh Vũ trố mắt ra nói: “Anh là giáo viên của Bắc Viện ư?”

Nghe thấy thế, Đoá Lan nhảy dựng lên, cái gì! Ngô Bình là giáo viên của Bắc Viện sao?

Ngô Bình cười nói: “Trông tôi không giống giáo viên à?”

“Không không, thầy Ngô là Thần Quân, thực lực lại mạnh, làm giáo viên là quá hợp lý rồi”, Diệp Thanh Vũ vội sửa lại lời nói, cách xưng hô cũng thay đổi luôn.

Ngô Mi chớp mắt nói: “Anh làm trợ giảng à?”

Diệp Thanh Vũ nghiêm túc nói: “Không phải trợ giảng, mà là giáo viên! Cả Bắc Viện chỉ có hơn 50 giáo viên thôi”.

Sau đó, cô ta lễ phép hỏi: “Không biết thầy Ngô là giáo viên mấy sao ạ?”

Ngô Bình: “Tạm thời là bốn sao”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2636


Cô ta hít sâu một hơi rồi nói tiếp: “Học trò Diệp Thanh Vũ tham kiến thầy Ngô”, giờ chỉ còn cách này mới có thể bày tỏ lòng kính trọng của cô ta với Ngô Bình thôi.

Ngô Bình: “Đừng đa lễ, cô thuộc thế lực nào của Côn Luân?”

Diệp Thanh Vũ: “Học trò là người của nhà họ Diệp ở Dược Thần Cảnh”.

Ngô Bình: “Dược Thần Cảnh ư? Tôi nghe nói ở đó có nhiều dược liệu lắm”.

Advertisement

Diệp Thanh Vũ: “Vâng ạ, nhưng sau khi bị nhiều người hái thì giờ cũng không còn nhiều nữa, chỉ còn vài nơi có thôi. Nhưng đó đều là những nơi nguy hiểm, đã chôn vùi không biết bao nhiêu cao thủ nên giờ không còn ai dám vào nữa”.

Ngô Bình: “Vậy ư? Có cơ hội tôi phải đến xem sao mới được”.

Advertisement

Diệp Thanh Vũ vội nói: “Nếu thầy đến thì học trò sẽ dẫn đường”.

Ngô Bình cười nói: “Ừm, đến lúc đó phiền Diệp tiên tử”.

Lúc này, Đoá Lan đang vô cùng hối hận, cô ta cắn răng đi tới cạnh Ngô Bình rồi hành lễ: “Tham kiến thầy Ngô”.

Ngô Bình liếc nhìn cô ta rồi nói: “Có chuyện gì?”

Đoá Lan nói: “Đoá Lan mặt dày tới xin thầy Ngô một bức thư giới thiệu ạ”.

Lúc nói ra câu này, giọng của Đoá Lan run lên, vì trước đó cô ta đã để lại ấn tượng xấu cho Ngô Bình, nhưng cô ta vẫn phải thử vì biết đâu bức thư giới thiệu của Ngô Bình lại thay đổi được vận mệnh của gia tộc nhà cô ta.

Ngô Bình không đồng ý, nhưng cũng không từ chối, anh hỏi: “Cô là người của thế lực nào?”

Đoá Lan vội đáp: “Học trò là đệ tử của Ngọc Hư Cung, nhà ở Ngọc Hư Tiên Cảnh”.

Ngô Bình sáng mắt lên nói: “Ngọc Hư Cung ư? Thế cô có biết Chu Nguyên Thông không?”

Đinh Mặc là anh kết nghĩa của Ngô Bình, trên đó anh còn một người anh kết nghĩa nữa là Chu Nguyên Thông - đệ tử của Ngọc Hư Cung.

Đoá Lan ngẫm nghĩ rồi nói: “Sư huynh Chu Nguyên Thông ạ? Học trò từng gặp một lần, nhưng sư huynh là đệ tử chân truyền của Ngọc Hư Cung nên học trò cũng ít khi gặp”.

Ngô Bình hỏi: “Cô là đệ tử gì?”

Đoá Lan: “Học trò chỉ là đệ tử ngoại viện thôi ạ”.

Ngô Bình: “Hình như Ngọc Hư Cung rất kín tiếng, không hay giao du với bên ngoài”.

Đoá Lan: “Vâng, Ngọc Hư Cung trấn thu Hư Tiên Giới nên hay qua lại với Ngọc Hư Cảnh Thiên thôi”.

Ngô Bình: “Ngọc Hư Cảnh Thiên à? Xem ra Ngọc Hư Cung cũng có lai lịch phết nhỉ!”

Đoá Lan: “Vâng, Ngọc Hư Cung có rất nhiều truyền thừa cổ xưa”.

Ngô Bình: “Nếu cô đã là đệ tử của Ngọc Hư Cung thì tại sao còn muốn gia nhập học viện Võ Đạo?”

Đoá Lan thở dài nói: “Đệ tử ngoại viện của Ngọc Hư Cung không được học các công pháp cấp cao, hơn nữa còn thường xuyên bị bắt nạt. Các sư tỷ rất hay bắt nạt học trò, trong một lần nóng giận, học trò đã xung đột với một sư tỷ, sau đó bị trưởng lão ngoại viện đuổi khỏi Ngọc Hư Cung”.

Ngô Bình: “Ừm”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2637


Ngô Mi bực mình nói: “Khóc cũng vô dụng thôi, anh tôi không giúp cậu đâu”.

Diệp Thanh Vũ không đành lòng, nhưng bản thân cô ta có được thư giới thiệu cũng nhờ vận may nên không thể nói giúp Đoá Lan được.

Ngô Bình chợt nghĩ đến một chuyện rồi hỏi: “Là ai tổ chức buổi cắm trại hôm nay?”

Ngô Mi: “Là Âm Tiểu Niên, à mà cậu ta đâu mất rồi?”

Advertisement

Những người khác cũng ngó nghiêng tìm kiếm, nhưng không thấy bóng dáng Âm Tiểu Niên đâu.

Ngô Bình: “Khỏi phải tìm nữa, Âm Tiểu Niên này chắc là đồng bọn của địa phủ rồi. Cậu ta cố ý tổ chức buổi cắm trại này để hại mọi người”.

Advertisement

Ngô Mi tức giận mắng: “Khốn kiếp, uổng công bọn em tin tưởng cậu ta”.

Diệp Thanh Vũ: “Là chúng ta sơ ý”.

Sau đó đã có mấy bóng người đáp xuống, đó là các long vệ.

Ngô Bình: “Có việc gì à?”

Một long vệ nói: “Long chủ, thư ký Hảo bảo chúng thuộc hạ đến”.

Ngô Bình híp mắt lại: “Có chuyện gì?”

Long vệ đáp: “Thiên Long đang thay đổi cơ cấu nên tất cả các thành viên cũng được thay đổi ạ”.

Ngô Bình: “Bao gồm cả quản lý à?”

Long vệ: “Vâng, quản lý đã được thay một nửa rồi, giờ sẽ đến quản lý cấp cao”.

Quản lý cấp cao thì đương nhiên là vị trí Long chủ của Ngô Bình.

Anh nói: “Đúng như tôi đoán, nhưng không ngờ lại nhanh thế”.

Long vệ: “Long chủ, giờ chúng ta phải làm sao?”

Ngô Bình: “Nghe lệnh thôi chứ sao. À, cậu bảo các anh em bị thay thế là tôi sẽ thành lập ngoại viện của Thục Sơn nên giờ đang rất cần người. Nếu họ muốn thì có thể đến đó, đãi ngộ vẫn thế, hơn nữa công việc còn nhàn hơn trước”.

Các long vệ sáng mắt lên rồi hỏi: “Long chủ, thuộc hạ có được không ạ?”

Ngô Bình cười nói: “Được chứ, dẫu sao việc của ngoại viện cũng nhiều lắm”.

Long vệ: “Vâng, thuộc hạ hiểu rồi, thuộc hạ sẽ đi làm ngay”.

Các long vệ rời đi, Diệp Thanh Vũ nói: “Hoá ra thầy Ngô còn là Long chủ của Thiên Long”.

Ngô Bình thở dài nói: “Sắp không còn nữa rồi, cô cũng thấy đấy, người của tôi đang bị thay rồi. Chắc không lâu nữa, tôi cũng bị gạch tên luôn”.

Đoá Lan: “Long chủ chỉ là một chức vụ nhỏ, thầy Ngô bỏ đi cũng được”.

Ngô Bình nhìn cô ta rồi hỏi: “Sao cô lại nói thế?”

Đoá Lan: “Thầy Ngô là giáo viên bốn sao của học viện Võ Đạo, địa vi cao, sau này sẽ thống trị thiên hạ nên sẽ cần nhiều cao thủ. Đến lúc đó, ít nhất thầy cũng là nhân vật lớn của một phương”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2638


Đoá Lan sáng mắt lên nói: “Nếu vậy thì chắc chắn mấy nữa thầy Ngô sẽ tham dự đại hội võ lâm và trở thành võ lâm chí tôn! Sau đó, sẽ lên làm viện trưởng”.

Ngô Bình híp mắt lại nói: “Gì cơ? Cô nghĩ tôi sẽ làm viện trưởng ư?”

Đoá Lan: “Sớm muộn chức vị viện trưởng cũng thuộc về thầy. Nếu học trò mà là viện trưởng thì cũng sẽ đoán ra được điều này, sau đó tôn trọng và để thầy làm viện phó chẳng hạn”.

Advertisement

Ngô Bình: “Cô là phụ nữ mà cũng suy tính sâu xa quá nhỉ!”

Đoá Lan cúi đầu nói: “Học trò chỉ tính tiền đồ hộ thầy thôi ạ”.

Advertisement

Ngô Mi: “Anh tôi đâu cần làm viện trưởng, chỉ cần thực lực đủ mạnh thì chẳng phải lo gì hết”.

Tuy Ngô Mi không phải người tu hành, nhưng lại nói đúng trọng tâm, chứng tỏ cô bé có cái nhìn sâu xa hơn Đoá Lan.

Ngô Bình cười phá lên nói: “Tiểu Mi nhà mình tinh phết nhỉ! Dù có là kế hoạch hay âm mưu nham hiểm đến mấy thì cũng thua thực lực hết”.

Họ trò chuyện thêm một lúc nữa thì cũng đã tối, Ngô Bình dựng lều cho Ngô Mi và Mỹ Ngọc, còn mình thì ngồi xếp bằng ở một nơi yên tĩnh để tu luyện.

Diệp Thanh Vũ cũng đang ngồi tu luyện ở cách đó không xa, còn Đoá Lan thì vẫn chưa từ bỏ ý định nên vẫn thập thò gần đó.

Sau khi trời sáng, các bạn học đều dậy rồi nhóm lửa nấu nướng, chuẩn bị các hoạt động tiếp theo.

Họ không hề biết hôm qua Ngô Bình đã cứu mạng mình, mà chỉ thấy anh rất thần bí thôi.

Trời vừa sáng, Ngô Bình đã chuẩn bị xong bữa sáng cho Ngô Mi và Mỹ Ngọc, sau đó mới rời đi. Trước khi đi, anh đã đưa thư giới thiệu mà mình viết cho Diệp Thanh Vũ.

Cuối cùng thì Đoá Lan cũng không có được thứ mình muốn, cô ta nén giận rồi quay sang kết thân với Ngô Mi. Nhưng Ngô Mi không thích cô ta nên toàn né tránh.

Thiên Long đang thay đổi nhân sự nên Ngô Bình buộc phải xuất hiện, vì thế sáng nay anh đã có mặt ở tổng bộ Thiên Long. Vừa vào trong, anh đã thấy có ít nhất một phần ba người ở đây đã bị thay thế.

Những người đó nhìn thấy Ngô Bình thì vẫn tỏ vẻ kính trọng như thường.

“Long chủ, tôi là Lục Đại Phương - thư ký mới của anh”, môt người thanh niên xuất hiện rồi tự giới thiệu.

Ngô Bình gật đầu: “Ừm”.

Sau đó, anh nhìn thấy Hoa Giải Ngữ đang bê một giấy đi ra, anh cười hỏi: “Giải Ngữ, giờ cô định đi đâu?”

Hoa Giải Ngữ: “Long chủ, tôi bị đuổi rồi, giờ phải cuốn gói về nhà thôi”.

Ngô Bình: “Tôi đang thiếu một thư ký, giờ tôi dùng thân phận cá nhân để mời cô làm thư ký riêng cho tôi”.

Hoa Giải Ngữ cười nói: “Long chủ, lương của tôi cao lắm đấy”.

Ngô Bình: “Tôi sẽ trả lương cho cô cao hơn ở đây”.

Hoa Giải Ngữ cười híp mắt rồi nói: “Cảm ơn Long chủ”.

Ngô Bình: “Nơi này không còn thuộc về chúng ta nữa rồi, đi thôi!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2639


Hoa Giải Ngữ thở dài nói: “Đây là người phụ trách sắp tới của Thiên Long, chủ nhiệm Thôi Bính Huy”.

Thôi Bính Huy nói: “Chào Long chủ”.

Ngô Bình cười đáp: “Chào chủ nhiệm Thôi, không biết nhiệm vụ và chức trách của ông là gì?”

Advertisement

Thôi Bính Huy: “Hỗ trợ các công việc thường ngày của Long chủ, đồng thời nhận lệnh từ cấp trên”.

Ngô Bình: “Giờ tôi vẫn là Long chủ đúng không?”

Advertisement

Thôi Bính Huy: “Đương nhiên, hiện giờ thì cậu vẫn là người phụ trách của Thiên Long”.

Ngô Bình gật đầu: “Chủ nhiệm Thôi, tôi có việc nhờ ông giúp đây. Tà ma đã xuất hiện ở một nơi, ông có thể trấn áp nơi đó giúp tôi được không?”

Thôi Bính Huy không nghĩ nhiều, ông ta cũng từng xử lý việc liên quan đến tà ma rồi nên nói ngay: “Được”.

Ngô Bình nói với Hoa Giải Ngữ: “Hoa Giải Ngữ, cô phải tuân thủ quy định, giờ đi tiếp nhận điều tra đi, tôi và chủ nhiệm Thôi phải đi làm nhiệm vụ rồi”.

Hoa Giải Ngữ không biết Ngô Bình định làm gì, nhưng vẫn nghe lời: “Vâng”.

Ngô Bình vung tay lên, một luồng sức mạnh kết nối anh với Thôi Bính Huy lại, sau đó hai người bay lên cao rồi tiến về phía đảo Thanh Long.

Hiện nay, Kim Huyền Bình đã nhận được tin tình báo của Ngô Bình, hi vọng ông ấy có thể ở lối đi của tà ma.

Kim Huyền Bạch đang ngồi uống trà và trò chuyện với các thuộc hạ thì nhân được tin của Ngô Bình, ông ấy suy nghĩ rồi nói: “Mở đại trận”.

Thì ra đảo Thanh Long có khe hở không gian nên có thể chủ động mở thông đạo. Nhưng họ rất ít khi làm vậy, tổng cộng chưa quá ba lần. Dẫu sao phòng ngự tà ma đã đủ mệt lắm rồi, ai rảnh đâu mà mở cửa mời chúng đến.

Nhưng Kim Huyền Bạch khá hiểu Ngô Bình, biết anh sẽ không vô cớ mở lối vào cho tà ma.

Loáng cái, đã có một khe hở cực lớn xuất hiện trên bầu trời của đảo Thanh Long. Khe hở này đen kịt, nối liền với một thế giới lạ lẫm.

Thôi Bính Huy theo Ngô Bình đến đây xong thì có một dự cảm không lành, ông ta nói: “Long chủ, chúng ta…”

Ngô Bình hô lên: “Chủ nhiệm Thôi, hôm nay ông hãy chỉ huy Thanh Long Quân dốc toàn lực đối phó”.

Dứt lời, anh léo Thôi Bính Huy rồi lao về phía khe hở, tới thế giới của tà ma.

Đây không phải lần đầu, Ngô Bình đến thế giới của tà ma nên anh đã hiểu một phần về nơi này. Vừa vào trong, anh đã xông về phía một tà ma đang ngẩn ngơ rồi chém giết.

Thôi Bính Huy vô cùng căng thẳng, hét lớn lên và bắt đầu chống trả tà ma đang tấn công mình. Thực lực của người này chỉ mới là Địa Tiên sơ kỳ, sức chiến đấu có hạn, vừa xông lên là đã bị tà ma khống chế.
 
Back
Top Dưới