Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2080


Về sau, Yên Li đã được các cao thủ của Thánh Vu Môn cứu ra rồi trốn tới một nơi không ai biết để chuyên tâm tu luyện. Bây giờ, cô ta xuất hiện là để vực dậy Thánh Vu Môn và trả thù nhà họ Dạ.

Cô ta kể, ngày Thánh Vu Môn bị tấn công, có khá nhiều người dân địa phương đã nhân cơ hội đó vào môn phái hôi của, rất có thể Quỷ Long Vương cũng là một trong số đó.

Nghe đến đây, Ngô Bình nói: “Nhà kia có thể tiêu diệt được Thánh Vu Môn, chứng tỏ có thực lực rất mạnh”.

Advertisement

Yên Li lạnh giọng nói: “Dù có mạnh đến đâu thì tôi cũng sẽ giết cho bằng được”.

Ngô Bình gật đầu: “Đúng, Hắc Thiên Giáo sẽ ủng hộ cô”.

Advertisement

Một lát sau, anh nói tiếp: “Chắc không chỉ có cô là cao thủ của Thánh Vu Môn đúng không?”

Yên Li: “Đương nhiên! Nhĩ lão và tứ quái đều còn cả, họ sẽ giúp tôi dựng lại môn phái”.

Ngô Bình: “Tôi cũng mong thánh nữ có thể làm được. Vậy tôi sẽ không lấy bộ xương thuỷ tinh ở chỗ của Quỷ Long Vương nữa”.

Không phải là Ngô Bình hào phóng, mà là các lời nguyên ấy rất quỷ dị, dù anh có lấy được thì cũng chưa chắc đã dùng được.

Yên Li thấy hơi bất ngờ, cô ta nghi hoặc hỏi Ngô Bình: “Giáo chủ Ngô đúng là đối tượng hợp tác lý tưởng!”

Ngô Bình cười nói: “Quá khen”.

Sau đó, anh nói với Chu Mi: “Chu trưởng lão, cô dẫn Yên Li trưởng lão đến đó đi”.

Chu Mi không muốn cho lắm, dẫu sao suýt nữa Yên Li cũng đã huỷ dung của cô ấy, nhưng Ngô Bình đã hạ lệnh thì cô ấy phải nghe theo thôi.

Sau khi Yên Li và Chu Mi đi rồi, Ngô Bình ăn bữa sáng do Lina chuẩn bị, sau đó về trang viên Lý Thị.

Ngày mai, anh phải tới tham gia sự kiện của tổng thương hội Nam Dương với ông nội, vì thế cần chuẩn bị một chút, để hỗ trợ ông giành được chức hội trưởng.

Lý Vân Đẩu đang ngồi câu cá, Lý Niệm Tổ móc mồi câu, hai bố con song kiếm hợp bích nên đã câu được khá nhiều cá.

Ngô Bình ngồi xuống bên cạnh rồi nói: “Ông ơi, cho cháu hỏi về quy tắc tuyển chọn hội trưởng của tổng thương hội Nam Dương”.

Lý Vân Đẩu cười nói: “À, để ông nói cho nghe”.

Lý Vân Đẩu nói, bầu chọn của thương hội Nam Dương do các thành viên lý sự và tinh anh tổ chức. Một phiếu của người lý sự tương đương với một trăm phiếu của các thành viên tinh anh.

Ai có tổng phiếu bầu cao nhất thì sẽ được chọn làm hội trưởng, ví dụ như hội trường trước đã có tổng 1350 phiếu bầu.

Hội trưởng có quyền lực rất lớn, như chỉ đạo hội phó làm việc, bổ nhiệm vị trí cho các thành viên, ngoài ra còn có quyền thêm hoặc loại trừ các thành viên mới cũ. Đương nhiên quyền hành lớn nhất là thuộc về ngân hàng Nam Dương.

Ngân hàng này có vốn cả chục nghìn tỷ, còn hội trưởng lại có tầm ảnh hưởng nhất định với ngân hàng. Song, nếu có quyết sách quan trọng nào đó thì cần tất cả thành viên lý sự cùng thông qua.

Nghe thấy thế, Ngô Bình cảm thấy quyền lực của chức hội trưởng này rất lớn, nếu không chọn được người tài đức thì hỏng ăn ngay.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2081


Khi các oan hồn tàn sát khắp nơi, Ngô Bình đã dẫn Lạc Di đi để bảo vệ hắn. Anh đã cho người hộ tống Lạc Di về Jawa, để di rời tài sản. Đương nhiên anh không lấy hết, vì vẫn còn người ghen ghét với khối tài sản này nên anh chỉ lấy một phần nào đó thôi”.

Lý Vân Đẩu thở dài nói: “Đời người dù huy hoàng đến mấy thì cũng có lúc chết thôi”.

Ngô Bình cười nói: “Ông đừng như vậy, giờ ông khoẻ mạnh như một người 40 tuổi nên côn đến chuyện sống chết làm gì”.

Advertisement

Đúng là bây giờ, Lý Vân Đẩu rất trẻ trung, để không bị lộ sự thay đổi, thậm chí ông ấy còn phải trang điểm để mình trông già với đúng tuổi thật.

Ông ấy cười nói: “Cháu nói đúng”.

Advertisement

Ngô Bình nghiêm túc nói: “Ông nghĩ trong 20 lý sự, sẽ có mấy người bỏ phiếu cho ông ạ?”

Lý Vân Đẩu lắc đầu: “Lòng người khó đoán, ông cũng không biết. Nhưng ông chắc được khoảng bảy phiếu thôi”.

Ngô Bình: “Vậy là còn 13 phiếu nữa, rất có thể sẽ thuộc về bb”.

Lý Vân Đẩu: “Không mười ba thì cũng phải mười phiếu”.

Ngô Bình: “Chuyện này dễ mà, tối nay ông hãy mở tiệc rồi mời các lý sự đến nhà mình đi ạ”.

Lý Vân Đẩu cười nói: “Tiểu Bình, cháu định làm gì?”

Ngô Bình: “Con người ai cũng cầu sức khoẻ và tiền tài, họ đã có tiền rồi thì giờ chỉ cần sức khoẻ thôi. Nếu thế thi cháu sẽ tặng cho mỗi người một ít thuốc, giúp họ sống lâu trăm tuổi mà không bệnh tật gì”.

Lý Vân Đẩu xua tay: “Không cần làm thế đâu, thà cháu dùng chỗ thuốc ấy bồi dưỡng cho người mình còn hơn”.

Ngô Bình: “Ông, thật ra không tốn kém gì đâu, cháu làm loáng cái là có ngay mà”.

Lý Vân Đẩu ngẫm nghĩ rồi nói: “Được rồi, ông nghe theo cháu”.

Vì thế, Ngô Bình đã dành cả buổi chiều để luyện chế Bồi Nguyên Tán và 50 viên Tiểu Luyện Hình Đan. Đan dược và thuốc này mà kết hợp với nhau thì sẽ có hiệu quả rất tốt. Nó có tác dụng tăng tuổi thọ, đảm bảo các lý sự kia sẽ không từ chối.

Còn Lý Vân Đẩu đã cho người đi đưa thiệp mời cho các lý sự.

Bốn giờ chiều, có người hớt hải tới báo: “Hỏng rồi lão gia ơi, các lý sự đến nhà ta đều bị người khác chặn đường, không thể tới đây được”.

Lý Vân Đẩu cau mày: “Ai dám chặn đường họ?”

Ngô Bình hỏi: “Họ bị chặn ở đâu?”

Người đó đáp: “Ngay cửa sân bay ạ, chúng thuộc hạ đi hỏi thì là bb đã mượn lực của Á Mã để cản họ tới dự tiệc. Hình như còn có nhiều cao thủ nữa, kiểu này thì không lý sự nào lọt được đâu ạ”.

Lý Vân Đẩu: “Không ngờ bb lại ra tay trực tiếp như thế”.

Ngô Bình cười lạnh: “Cháu còn làm trực tiếp hơn ông ta nhiều, để cháu đi xem thế nào”.

Ngô Bình bay lên cao rồi lao ra ngoài.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2082


Thấy Ngô Bình tự thò mặt đến, một người đàn ông cao gầy chặn trước mặt anh rồi nói: “Cậu Lý, cậu không nên đến đây”.

Ngô Bình: “Tôi đến mất rồi”.

Người đàn ông cao gầy và vài người khác nháy mắt với nhau, hắn cường thế nói: “Cậu Lý, tôi khuyên cậu nên ra về, không thì đừng trách tôi ra tay”.

Advertisement

Ngô Bình: “Anh thử xem”.

Người đàn ông cao gầy bị chọc giận, lập tức tấn công Ngô Bình, bàn tay gầy guộc của hắn chộp về phía anh như thanh sắt.

Nhưng đột nhiên, hắn chìm vào một không gian u tối, cùng với đó là một cảm giác sợ hãi đến tột độ, hắn hét lên rồi ngã xuống đất.

Advertisement

Những người khác ngẩn ra vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Ngô Bình mặc kệ họ, mà chậm rãi đi về phía năm lý sự kia rồi cười nói: “Thưa các vị, tài xế của nhà họ Lý chúng tôi đang chờ ở bên ngoài, mời mọi người lên xe”.

“Không ai được đi đâu hết!”, một người thanh niên cao giọng quát.

Ngô Bình quay lại rồi nhìn chằm chằm vào hắn ta, sức mạnh của Hạo Thiên Võ Hồn xâm nhập vào linh hồn của người đó, hắn ta hét lên rồi đổ uỳnh xuông đất, sùi bọt mép.

Năm vị lý sự hoảng hốt, gì thế này? Ngô Bình là thần tiên ư?

Năm bọn họ rời khỏi đây cùng sự kính nể Ngô Bình, các nhân viên và tài xế của nhà họ Lý đã chờ sẵn bên ngoài để mời các lý sự lên xe rồi tiến về nhà họ Lý.

Ngô Bình ở lại san bay, một lát sau lại có thêm vài vị lý sự xuất hiện, vì có anh ở đây nên không ai dám chặn đường họ hết.

Hai tiếng sau, có một ông lão xuất hiện ở lối ra, ông ấy chống gậy gỗ, phần đầu gậy gắn đầu chim, mỗi khi ông ấy bước đi, cái gậy đều vang lên tiếng kêu.

Ông lão đứng nhìn Ngô Bình từ phía xa, một người thanh niên đứng sau ông ấy nói: “Cậu Lý, đây là đại sư Tổ Minh – thầy bùa số một của Đông Nam Á! Nếu cậu còn không đi thì đừng trách ông ấy ra tay”.

Ngô Bình liếc nhìn ông lão đó rồi khinh bỉ nói: “Thế à? Thế bảo ông ta đánh bại tôi đi, để tôi xem bùa chú của ông ta lợi hại thế nào!”

Hình như ông lão đã nổi giận, ông ấy hét lên rồi lẩm bẩm gì đó, sau đó bắn tay ra. Ngay sau đó, Ngô Bình đã nhìn thấy 13 âm hồn tấn công về phía mình.

Anh cười lạnh một tiếng, võ hồn lao ra khỏi cơ thể rồi phản công lại 13 âm linh kia. Võ hồn của anh được sức mạnh nuôi dưỡng nên vừa mạnh vừa ý chí, mấy âm linh tầm thường này sao đọ được.

Võ hồn bắt lấy một âm linh rồi xé rách nó, âm linh ấy kêu gào thảm thiết, sau đó võ hồn cứ thế tấn công hết âm linh này đến âm linh khác.

Chỉ vài phút sau, 13 âm linh đã bị giết sạch. Phải biết rằng thực lực của mỗi một âm linh đều có thể khiến tu sĩ cảnh giới Địa Tiên phải đau đớn và bị giết trong nháy mắt.

Ông lão kia hoảng hồn, mặt nghệt ra.

Võ hồn của Ngô Bình quay lại đứng trước mặt anh rồi nhìn ông ta bằng ánh mắt khinh thường.

Ông lão run rẩy rồi chợt quỳ xuống đất, Ngô Bình không thèm lấy mạng ông ta mà gọi võ hồn về.

Người thanh niên đứng sau ông lão cũng đần mặt ra, sau đó chợt phản ứng lại rồi quay đầu bỏ chạy.

Ông lão bò dậy rồi đi tới gần Ngô Bình, sau đó lễ phép chào hỏi: “Tham kiến Chân Quân”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2083


“Về bảo với Bối Thế Hầu là đừng chọc vào tôi!”

Ông lão vội nói: “Vâng, tôi sẽ chuyển lời”.

Ông lão đi rồi, Ngô Bình lại chờ thêm nửa tiếng nữa để đón ba vị lý sự khác. Cuối cùng có tất cả 12 vị lý sự tới Á Mã rồi cùng về trang viên nhà họ Lý. Tính thêm hai vị lý sự ở Á Mã và Lý Vân Đẩu nữa là 15 người.

Advertisement

Ngô Bình thấy đã sắp đến giờ dự tiệc nên cũng về trang viên luôn.

Còn ông lão kia thì nhanh chóng rời khỏi sân bay, vừa lên xe đã hộc máu. Ban nãy, giáng đầu mà ông ta phóng ra đã bị Ngô Bình tiêu diệt, ông ta đã bị thương nặng, tu vi giảm mất mười năm.

Advertisement

Người thanh niên kia cũng lên xe rồi tức tối hỏi: “Đại sư, rốt cuộc cậu ta là người thế nào mà đến ông cũng bại trận vậy hả?”

Ông lão ngẩng đầu lên tức giận nhìn người thanh niên: “Rõ ràng các người bảo cậu ta chỉ giỏi đánh đấm thôi cơ mà, sao cậu ta lại đến cấp Chân Quân rồi hả?”

Người thanh niên: “Chân Quân gì cơ?”

Ông lão hậm hực nói: “Là cậu ta có thể khiến nhà họ Bối các người biến mất ngay chỉ với một câu nói! Sang Viêm Long thì những người cấp Chân Quân cũng được cung phụng như các thần tiên trên trờ, nhà các người thì giỏi rồi, dám chọc giận vào một người như vậy!”

Chân người thanh niên mềm nhũn, nhà họ Bối xong đời rồi.

Vài phút sau, hai người đã lên trực thăng rồi bay tới Sư Thành, ở đó cũng là nhà của nhà Bối Thế Hầu.

Vừa tiếng sau, Bối Thế Hầu đang ngồi chờ tin trong nhà. Dù thế nào thì ông ta cũng phải ngồi được vào ghế hội trưởng, chỉ cần làm được vậy thì tất cả tiền của ngân hàng Nam Dương sẽ chảy vào túi của ông ta. Lúc này, dù có ai lên kế hoạch ngăn cản mình, ông ta cũng phải tiêu diệt kẻ đó, nhà họ Lý cũng không ngoại lệ.

Đột nhiên có tiếng động vang lên bên ngoài, sau đó con trai của ông ta là Bối Tiểu Soái đi vào, tiếp đó là tới ông lão kia đang bước đi xiêu vẹo.

Bối Thế Hầu đứng dậy đón tiếp, sau đó ngạc nhiên hỏi: “Đại sư, người bị thương à?”

Bối Tiểu Soái không giấu được sợ hãi nói: “Bố ơi, mình chọc vào nhầm người rồi”.

Bối Thế Hầu cau mày: “Con đang nói gì thế? Nhầm gì cơ?”

Ông lão thở dài nói: “Người ta nhờ tôi chuyển lời đến ông là đừng có động vào nhà họ Lý”.

Bối Thế Hầu cười lạnh nói: “Thế ư? Ai nói vậy?”

Ông lão: “Một vị Chân Quân!”

Bối Thế Hầu cứng người như đã bị đóng băng, sau đó hàm răng va vào nhau, ông ta run giọng hỏi: “Cậu ta là Chân Quân ư?”

Ông lão gật đầu: “Để hạ cậu ta ngay bằng một đòn, tôi đã huy động 13 âm hồn, mỗi linh hồn đều có trình độ ngang với một cao thủ của Đông Nam Á, nhưng đều bị cậu ta tiêu diệt trong nháy mắt. Nguyên Anh của cậu ta đứng trước mặt tôi, làm tôi sợ phát khiếp! Lúc đó, tôi còn phải quỳ rạp người bái lạy”.

Bối Thế Hầu sầm mặt hỏi: “Có thể giết được Chân Quân không?”

Ông lão nhìn Bối Thế Hầu như nhìn một kẻ điên: “Thứ cho tôi nói thẳng, người này mà nổi giận thì nhà họ Bối các ông chết hết là cái chắc. Đừng nói là Chân Quân, đến Chân Nhân thôi cũng có thể khiến nhà ông biến mất rồi! Hơn nữa, sau lưng cậu ấy còn có thế lực rất mạnh, chúng ta không biết được đâu. Tôi nghi cậu ta đến từ Địa Tiên Giới của Viêm Long, nếu đúng là thế thì càng không được động vào”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2084


Bối Thế Hầu trầm ngâm một lát rồi nói: “Nếu tôi có thể mời cao thủ của Tiểu Tây Thiên thì sao?”

Ông lão thở dài một hơi: “Đúng là Tiểu Tây Thiên có rất nhiều cao thủ, nhưng ít nhất ông phải mời được một vị la hán xuống núi, mà như thế sẽ cực kỳ tốn kém. Hơn nữa, nếu thất bại thì sẽ phải đối mặt với nguy hiểm bị tiêu diệt cả gia tộc. Ông Bối, ông thấy thế có đáng không?”

Bối Thế Hầu nổi giận: “Tôi không phục! Tôi làm ăn bao năm nay thì mới có địa vị và tiền tài như hiện giờ, lẽ nào lại phải chùn bước vì nhà họ Lý?”

Advertisement

Ông lão xua tay: “Ông quyết định thế nào cũng không liên quan đến tôi, tôi xin phép!”

Ông lão không muốn dây vào Ngô Bình nên lập tức rời đi luôn. Ông ta vừa đi, Bối Tiểu Soái đã thầm thì với bố mình: “Bố ơi, hay chúng ta chịu nhường một bước”.

Advertisement

Chát! Bối Thế Hầu tát cho con trai mình một cái.

Sau đó, ông ta lạnh giọng nói: “Bố sẽ không bao giờ chịu cúi đầu!”

Trong đầu ông ta nhanh chóng nảy ra một kế sách, ông ta nói: “Chuẩn bị xe đi Á Mã”.

Bối Tiểu Soái ôm mặt hỏi: “Bố, đến nhà họ Lý xin lỗi ạ?”

Bối Thế Hầu cười lạnh nói: “Bố đến gặp một vị trưởng lão của Hắc Thiên Giáo, ông ấy rất có thế lực ở trong giáo phái. Bố tin Hắc Thiên Giáo sẽ có cách giúp chúng ta”.

Vì thế, hai bố con Bối Thế Hầu đã lái xe đến Á Mã. Bối Thế Hầu quen biết rộng, trong đó ông ta có quen một vị trưởng lão của Hắc Thiên Giáo tên là Bảo Đại Sơn.

Bảo Đại Sơn nghe nói Bối Thế Hầu sắp đến thì hẹn ông ta gặp nhau ở một khách sạn, Bảo Đại Sơn biết Bối Thế Hầu có chuyện nhờ mình.

Một tiếng sau, hai người đã gặp mặt.

Bối Thế Hầu ội nói: “Bảo trưởng lão, lâu lắm mới gặp. Hôm nay tôi hẹn ông ra đây là có việc cần nhờ”.

Hiện nay, Hắc Thiên Giáo đã là thế lực hàng đầu ở Đông Nam Á, vì thế Bối Thế Hầu có thái độ rất cung kính với vị trưởng lão này.

Bảo Đại Sơn thờ ơ hỏi: “Nói đi, ông Bối định nhờ tôi việc gì?”

Bối Thế Hầu nói: “Nhà họ Lý hay chính Lý Vân Đẩu có một người cháu trai có thực lực rất mạnh, tôi muốn nhờ Bảo trưởng lão xử lý tên đó giúp”.

Bảo Đại Sơn nghe thấy nhà họ Lý thì giật bắn mình, nghe Bối Thế Hầu kể xong, Bảo Đại Sơn hỏi lại với thái độ kỳ quái: “Người ông định giết là Lý Huyền Bình à?”

Bối Thế Hầu gật đầu: “Đúng, chỉ cần ông làm được, nhất định tôi sẽ hậu tạ”.

Bảo Đại Sơn gật đầu nói: “Được, tôi nhận vụ này. Ông chờ một lát, tôi sẽ giới thiệu vài cao thủ cho ông làm quen”.

Bối Thế Hầu mừng rỡ rồi đồng ý ngay.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2085


Một người khác đáp: “Đến rồi, người nhà họ Bối đông quá, từ già đến trẻ hơn trăm người, muốn giết hết thì cần mất chút thời gian”.

Người khác nói: “Nhà họ Bối có nhiều của cải lắm, tịch thu hết về cho Hắc Thiên Giáo thôi. À, nhà họ còn có nhiều phụ nữ đẹp, nhớ mang về cho giáo chủ chọn. Nếu giáo chủ không thích thì đến lượt chúng ta”.

Advertisement

Bối Thế Hầu nghe thấy có gì đó sai sai, sau đó dựng tóc gáy lên rồi run giọng hỏi Bảo Đại Sơn: “Bảo trưởng lão, ông… các ông đang nói gì thế?”

Bảo Đại Sơn lừ mắt nhìn ông ta rồi nói: “Bối Thế Hầu, lát ông đi tắm đi rồi chúng tôi sẽ tế sống ông. Khi tế sống, sẽ có người dùng dao lột từng lớp da của ông rồi cắt từng miếng thịt, sau đó moi hết lục phủ ngũ tạng ra, ông sẽ bị chia ra thành nhiều miếng nhỏ. Đây là một môn nghệ thuật, ông yên tâm, nể tình chúng ta có quen biết, tôi sẽ tìm một người có tay nghề tốt nhất”.

Advertisement

Bối Thế Hầu quỳ xuống đất nói: “Bảo trưởng lão, xin hãy nói cho tôi biết lý do”.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Đối đầu với nhà họ Lý chính là đối đầu với Hắc Thiên Giáo, ông xong đời rồi!”

Bối Thế Hầu vội nói: “Tôi sai rồi, tôi sẽ đến nhà họ Lý để xin lỗi ngay, xin các vị hãy cho tôi một cơ hội”.

Các trưởng lão thương lượng một chút, cuối cùng Bảo Đại Sơn nói: “Được, ở đây cũng gần nhà họ Lý, chúng tôi sẽ cho người đi cùng ông. Nếu ông không được nhà bên đó tha thứ thì nhà ông chuẩn bị bốc hơi khỏi nhân gian đi”.

“Vâng vâng, nhất định tôi sẽ xin lỗi thật chân thành”, Bối Thế Hầu sợ suýt tè ra quần, ông ta nhanh chóng rời khỏi khách sạn rồi tới trang viên nhà họ Lý.

Ngô Bình về nhà thì thấy các vị lý sự đang cười nói vui vẻ, Lý Vân Đẩu vội gọi anh tới.

Ông ấy mỉm cười rồi giới thiệu với mọi người: “Thưa các vị, đây là Lý Huyền Bình - cháu trai của tôi. Huyền Bình, cháu chào mọi người đi”.

Ngô Bình tiến lên mời rượu từng người một, sau đó lấy Bồi Nguyên Tán và Tiểu Luyện Hình Đan ra nói: “Thưa các vị, đây là Bồi Nguyên Tán mà nhà họ Lý mua được, uống nó vào thì sẽ kéo dài tuổi thọ, sống đến trăm tuổi mà không bệnh tật gì. Ngoài ra, chúng tôi còn tặng thêm cho mỗi vị mười viên Tiểu Luyện Hình Đan, ba tháng uống một viên sẽ rất có lợi cho sức khoẻ”.

Ai nấy đều vui mừng và nói cảm ơn.

Ngô Bình lại đi chúc rượu thêm một vòng nữa, có người nói: “Cậu Lý đúng là tuổi trẻ tài cao, đại hội ngày mai, nhất định chúng tôi sẽ bầu ông Lý làm hội trưởng mới, nhưng…”

Thấy ông ấy có vẻ do dự, Ngô Bình hỏi: “Có gì xin ông cứ nói thẳng”.

Người đó thở dài: “Bối Thế Hầu rất hống hách, tôi lo ngày mai ông ta sẽ giở trò để bắt chúng tôi bỏ phiếu cho mình”.

Ngô Bình: “Chuyện này thì mọi người cứ yên tâm, ngày mai tôi cũng sẽ đến đó, chắc chắn Bối Thế Hầu không dám làm gì đâu. Hơn nữa, sau khi ông tôi lên nhận chức, việc đầu tiên chúng tôi làm là đuổi Bối Thế Hầu ra khỏi thương hội, đồng thời xử lý nghiêm những việc ông ta từng làm”.

Tuy anh nói là vậy, nhưng mọi người vẫn còn lo lắng, có người nói: “Bối Thế Hầu và phe quân phiệt thân nhau lắm, nhất định ông ta sẽ trả thù”.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Tôi đảm bảo với mọi người là ông ta không dám!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2086


Ngô Bình không hề ngạc nhiên. Nếu ông lão kia đã nói anh là Chân Quân thì chắc chắn Bối Thế Hầu sẽ hoảng sợ. Ông ta quen nhiều phe quân phiệt thì đã sao, một khi Chân Quân nổi giận, cả gia tộc của ông ta sẽ bị tiêu diệt.

Anh nói với mọi người: “Bối Thế Hầu đến rồi, để tôi bắt ông ta đảm bảo với mọi người nhé?”

Mọi người kinh ngạc, sao Bối Thế Hầu lại đến đây? Chuyện gì vậy?

Advertisement

Bối Thế Hầu dẫn con trai mình đi vào phòng tiệc, ông ta nhìn thấy Lý Vân Đẩu thì quỳ xuống rồi khóc lóc thảm thiết.

“Ông Lý, tôi sai rồi! Năm xưa, tôi không nên đánh ông, cũng không nên lật đổ ông, tôi sai rồi, tôi xin lỗi!”

Nói rồi, ông ta dập đầu xuống đất.

Advertisement

Ngô Bình nhìn ông ta rồi nói: “Ngày trước, ông đánh ông nội tôi bằng tay nào?”

Bối Thế Hầu giơ tay phải lên: “Tay này ạ”.

Ngô Bình: “Phế nó đi”.

Bối Thế Hầu cắn răng, sau đó cầm một con dao lên, định chém phăng cánh tay đó.

Lý Vân Đẩu cản lại: “Thôi được rồi”.

Bối Thế Hầu ngước lên nhìn rồi nói: “Ông Lý, tôi biết lỗi thật rồi”.

Lý Vân Đẩu thở dài rồi nói với Ngô Bình: “Tiểu Bình, tha cho Bối Thế Hầu lần này đi”.

Lý Vân Đẩu đã nhiều tuổi nên không muốn thấy cảnh máu me nữa.

Ngô Bình nói: “Ông tôi đã tha cho ông, nhưng tôi thì chưa. Mấy năm trước, ông đã vơ vét không ít tiền của ngân hàng Nam Dương, tôi cho ông ba ngày để trả lại hết tiền, nếu không làm thì biết hậu quả thế nào rồi đấy”.

Bây giờ Bối Thế Hầu chỉ cần được sống nên đồng ý hết mọi điều kiện: “Vâng, tôi sẽ làm ngay”.

Ngô Bình: “Ở đây đều là các lý sự, mai là đại hội, ông có định đe doạ họ không?”

Bối Thế Hầu sắp khóc đến nơi: “Không, tôi không dám. Mai tôi cũng bầu ông Lý lên làm hội trưởng”.

Mọi người ngẩn ra, Bối Thế Hầu bị làm sao vậy? Tại sao lại sợ nhà họ Lý thế?

Ngô Bình nhìn chằm chằm vào Bối Thế Hầu rồi nói: “Lý sự Bồi, nghe nói ông thân với quân phiệt các nước lắm hả?”

Bối Thế Hầu vội nói: “Cũng bình thường thôi ạ, chỉ là mua bán qua lại, tôi làm giúp họ ít vật tư quân dụng thôi”.

Ngô Bình: “Ông nhập hàng từ đâu?”

Bối Thế Hầu: “Tôi có bạn ở nước La Sát, ở đó thì chỉ cần có tiền là làm được vũ khí, hơn giá còn rẻ”.

Ngô Bình: “Mời ông ngồi!”

Sau đó, buổi tiệc tiếp diễn trong bầu không khí gượng gạo. Bối Thế Hầu ngồi thêm một lúc thì ra về, đương nhiên ông ta không về nhà, mà quay lại khách sạn kia.

Các vị trưởng lão của Hắc Thiên Giáo vẫn đang ở đây, Bối Thế Hầu vội nói: “Nhà họ Lý đã tha cho tôi rồi, xin các vị cũng tha cho tôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2087


Bối Thế Hầu thầm thấy may mắn, may mà ông ta quay xe nhanh, không thì cả gia tộc liên luỵ rồi.

Ngày hôm sau, Ngô Bình không đến tham gia đại hội thương nghiệp Nam Dương, 20 lý sự đều bỏ phiếu cho Lý Vân Đẩu.

Chiều hôm đó, Ngô Bình chào ông nội và Lý Mai, sau đó về Viêm Long. Ở đây đã có Hắc Thiên Giáo bảo vệ, còn Lý Vân Đẩu đã được lên làm hội trưởng, vì thế sẽ không có thế lực nào dám gây bất lợi cho nhà họ Lý nữa.

Advertisement

Chiều muộn cùng ngày, Ngô Bình đã xuất hiện ở cổng nhà, anh còn chưa đi vào sân thì đã bị cây hoè thu hút sự chú ý. Cành gỗ chiết trên cây đã trở thành một thân cây cứng cáp, hoa đã héo hết, trên cây chi chít quả màu tím đỏ, mùi thơm ngào ngạt, hình như đã chín rồi.

Ngô Bình giơ tay lên, một quả to như hạt đào màu tím rơi xuống tay anh. Anh đưa lên mũi ngửi thì thấy rất thơm nên cắn luôn một miếng.

Advertisement

Thịt quả ngọt thanh, vừa vào miệng đã tan ngay, anh tròn măt ngạc nhiên nói: “Bảo dược!”

Được gọi là bảo dược thì thường rất quý giá, nhiều khi có tiền cũng không mua được.

Anh ngẩng đầu lên đếm thì thấy trên cây có 24 quả, tính cả quả anh vừa ăn thì là 25.

Đúng lúc này, có một con thuồng luồng nhảy từ trên cây xuống, đó chính là Lý Dư, nó nói: “Chủ nhân về rồi ạ”.

Ngô Bình: “Ờ, này nhớ trông các quả cẩn thận, đừng để bị trộm mất”.

Lý Dư: “Chủ nhân, ngay hôm quả này mọc ra, đã có không ít người tu hành lởn vởn ở đây, nhưng đều bị tôi và Thần Chiếu đuổi đi hết rồi”.

Ngô Bình: “Hả? Họ là ai thế?”

Lý Dư: “Tăng nhân, đạo sĩ già trẻ lớn bé, nói chung là đủ thể loại”.

Thần Chiều mở cửa nói: “Chủ nhân, dạo này có nhiều người tu hành ở đây lắm”.

Ngô Bình không lấy làm lạ, có Đông Hoàng ở đây thì thêm người đến cũng là chuyện bình thường.

Anh vào nhà thì thấy Đông Hoàng đang được Ann chải lông cho, nhìn thấy Ngô Bình, nó híp mắt lại.

“Sư phụ”, Ann chạy ra đón rồi vui vẻ nói: “Em lại đột phá rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Tốt, tiếp tục cố gắng”.

Trương Lệ nghe thấy tiếng con trai thì chạy ra hỏi: “Tiểu Bình, bố con không về cùng à?”

Ngô Bình: “Bố con còn bận việc, à vài hôm nữa bà sẽ đến nhà mình chơi đấy mẹ”.

Trương Lệ vui vẻ nói: “Tốt quá rồi, Tiểu Bình, hay mình chuyển nhà đi”.

Nhà mới đã xây xong, lắp đặt trang thiết bị cũng hoàn tất nên họ vào ở lúc nào cũng được.

Ngô Bình gật đầu: “Vâng, mai chuyển luôn ạ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2088


Ngô Bình gật đầu: “Tốt, tối nay chuyển đi, tôi sẽ tìm vị trí cho cô”.

Sau đó, Ngô Bình lái xe khắp Vân Đỉnh một vòng, anh đã lên kế hoạch chuẩn bị xây công ty ô tô năng lượng mới ở đây, ngoài ra còn chuyển tập đoàn Lý Thị, tập đoàn Miêu Dược và công ty thuốc Long Huy đến nữa.

Nếu thế thì anh cần khảo sát phong thuỷ ở nơi này, dẫu sao hầu hết sản nghiệp của anh cũng sẽ ở đây.

Thành phố Vân Đỉnh có giao thông thuận lợi, vận tải đường thuỷ dễ dàng vì gần biển, vận tải đường bộ thì có đường cao tốc, ngoài ra còn có bốn tuyến đường sắt.

Advertisement

Địa thế của nơi này cũng rất đẹp, các ngọn núi đơn lập không ảnh hưởng đến giao thông. Ngoài ra, còn có một hồ Nguyệt Lượng rất lớn.

Sau khi đi một vòng, Ngô Bình bay lên cao để quan sát bao quát, bấy giờ anh mới phát hiện Vân Đỉnh có phong thuỷ rất tốt.

Advertisement

Nhưng anh vẫn chưa hài lòng, vì dù thế thì nơi này cũng chưa xứng để trở thành nơi quan trọng của khu kinh tế mới.

Ngô Bình nhanh chóng nghĩ ra một kế hoạch, anh chuẩn bị đi tìm La Duy Khang để bàn bạc.

Anh đáp xuống một công viên, sau đó chuẩn bị đi tới nhà La Duy Khang. Anh lấy điện thoại ra để hỏi xem ông ấy đang ở đâu.

Điện thoại chưa kết nối, anh đã nghe thấy có tiếng hai người đàn ông nói chuyện sau hòn non bộ.

“Thấy thế nào? Xinh không?”

Một người đáp: “Được đấy, hàng cực phẩm luôn, điều tra gia cảnh chưa?”

Người kia: “Rồi, xuất thân bình thường thôi, làm việc ở một công ty. Ừm, hình như cô ta có bạn trai rồi, nhưng không hay gặp nhau”.

“Ờ, thế bạn trai cô ta có lai lịch thế nào?”

“Tên Ngô Bình, người ở huyện, tao chưa tra”.

“Tra nhanh đi, nếu không có vấn đề gì thì chiến thôi. Hàng cực phẩm thế này mà đưa sang bên kia, đảm bảo kiếm cho mình được bộn tiền”.

Người đó nói: “Được, để tao tra luôn”.

Nghe họ nhắc đến Tô Phi, Ngô Bình đứng lại, anh vòng qua hòn non bộ thì thấy có hai người thanh niên đang ăn đồ ăn nhanh dưới đất.

Nhìn thấy Ngô Bình, một người trong số đó lừ mắt: “Nhìn cái gì mà nhìn?”

Ngô Bình nói: “Tôi là bạn trai của Tô Phi, hai người tìm tôi à?’

Hai người đó ngơ ngác nhìn nhau, sau đó bỏ đồ ăn xuống rồi bao vây Ngô Bình, một tên lạnh giọng nói: “Thằng kia, sau này cấm mày lo chuyện của Tô Phi nữa, rõ chưa?”

Ngô Bình: “Anh đang doạ tôi đấy à?”

“Đúng! Đang doạ mày đấy”, hắn giơ tay vỗ vào mặt Ngô Bình, song mới giơ tay ra đã cứng hết người lại.

Hắn hoảng sợ nói: “Tao làm sao thế này?”

Tên còn lại há hốc miệng nhìn: “Mày… một nửa người của mày vừa đen vừa tím, bị trúng độc à?”

Người đó hét lên thảm thiết rồi ra sức thu tay lại, nhưng chợt ngã xuống đất.

Tên còn lại bước giật lùi, sau đó cảnh giác nhìn Ngô Bình: “Là mày làm đúng không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2089


Đối phương gào lên thảm thiết: “Tha cho tôi đi, tôi sẽ nói hết!”

Ngô Bình đứng trước mặt người này, lãnh đạm bảo: “Nói rõ hơn đi”.

Đối phương bèn thuật lại mọi chuyện hai năm rõ mười. Hoá ra, hai người này thuộc một tổ chức buôn người. Chúng thường ra tay với những phụ nữ trẻ đẹp, dùng ma tuý khống chế họ, sau đó đưa họ ra ngoài biên giới hoặc vùng biển quốc tế rồi thực hiện các cuộc giao dịch thể xác.

Advertisement

Xinh đẹp lại trẻ trung, những người phụ nữ này có thể giúp chúng mỗi ngày kiếm được rất nhiều tiền, một năm có lợi nhuận cả triệu bạc, thậm chí là cả chục triệu nếu đạt chất lượng cao. Đến lúc kiếm đủ tiền rồi, những người phụ nữ ấy không còn trẻ nữa thì chúng vẫn có thể bán họ đến nơi xa hơn, kiếm thêm khoản tiền cuối cùng.

Kết cục của những người phụ nữ này thường rất thê thảm, có gần ba mươi phần trăm chết do bệnh tất. Những người sống sót sẽ bị bán đến nơi xa hơn, tiếp tục chịu khổ sở.

Advertisement

Ngô Bình nổi giận, không ngờ lại một bọn người điên rồ đến vậy. Anh hỏi: “Các người đã khống chế Tô Phi?”

“Còn đang ở giai đoạn điều tra, chưa ra tay. Anh bạn à, tôi khuyên anh đừng can thiệp vào. Ông chủ của chúng tôi có thế lực rất lớn, không phải là người anh có thể động vào”.

Ngô Bình híp mắt: “Ồ, ông chủ các anh là ai?”

Người ấy đáp: “Hằng năm, ông chủ của chúng tôi sẽ chọn lứa phụ nữ chất lượng nhất và đưa họ đến các câu lạc bộ, tặng cho quan chức và đại gia hưởng dụng. Anh có thể hiểu được quyền lực của những người này lớn đến mức nào rồi đấy. Anh thả tôi ra, tôi sẽ xem như mọi chuyện chưa từng xảy ra”.

Ngô Bình cười khẩy: “Đưa tôi đi tìm ông chủ của các người!”

Người này nhìn Ngô Bình: “Anh muốn gặp ông chủ chúng tôi?”

Ngô Bình đáp: “Đúng thế, anh dẫn đường”.

Người này ngẫm nghĩ rồi đáp: “Được. Ông chủ chúng tôi đang ở Vân Đỉnh, tôi đưa anh đi!”

Thực chất người này đang cười khẩy trong lòng, bên cạnh ông chủ có rất nhiều cao thủ, Ngô Bình đến đó chắc chắn sẽ chết, không ai cứu được!

Ngô Bình và người nọ bắt taxi đến một khách sạn ở Vân Đỉnh. Đến tầng tám khách sạn, người này gõ cửa một căn phòng.

Cửa mở ra, một gã đàn ông cao to vừa nhìn vừa cau mày hỏi: “Anh là ai?”

Người này vội lánh sang một bên, hô lên: “Đây là bạn trai của mục tiêu. Xử đi!”

Gã đàn ông cao to lập tức lao ra, toan khống chế Ngô Bình, song anh đã đá ngay vào người gã. Sức của anh quá mạnh, gã đàn ông nặng hơn một trăm ký bị anh đá văng mười mấy mét, cơ thể đập mạnh vào tường rồi bất tỉnh.

Ngô Bình bước vào trong, nhìn thấy vài người đứng ở phòng khách, có một người đàn ông tóc dài chừng ba mươi tuổi ngồi trên xô pha. Thấy thuộc hạ bị đá văng đi, người đó bật dậy, lạnh lùng nhìn Ngô Bình chằm chằm.

Phòng có năm người, trong đó có bốn người đã chĩa súng vào Ngô Bình.

Người đàn ông tóc dài chậm rãi ngồi xuống, đanh giọng bảo: “Nhóc con, đánh giỏi đấy. Đến đây, đánh tiếp đi!”

Người nó nghĩ rằng, đứng trước nòng súng, kẻ đánh giỏi đến mấy cũng phải chịu thua!

Ngô Bình đáp: “Được!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2090


Mười mấy phát đạn bắn vào vai, ngực, đầu Ngô Bình. Nhưng những viên đạn này còn chẳng công phá được cương khí hộ thân của anh, cuối cùng đều rơi xuống đất, không thể gây ra bất kỳ thương tổn gì cho anh.

Bốn tay súng đều sững sờ. Chuyện gì thế này? Anh không sợ súng ư?

Ngô Bình đi đến trước mặt người đàn ông tóc dài rồi đấm thẳng vào vai đối phương.

“Rắc!”

Advertisement

Người đàn ông tóc dài không có tu vi, vai lập tức lún xuống, miệng không ngừng nôn ra máu. Ngô Bình đã đấm nát phổi phải của người này và khiến đối phương gần như ngất xỉu.

“Anh chính là ông chủ?”

Người đàn ông tóc dài không thể nói chuyện nữa. Được Ngô Bình vỗ vài cái lên người, đối phương mới có thể mở miệng, lập tức rống lên: “Dám động đến người của hội Kim Long, mày chết chắc rồi!”

Advertisement

Ngô Bình cau mày: “Hội Kim Long?”

“Đúng thế! Chắc chắn mày đã từng nghe tên. Bây giờ dừng tay còn kịp đấy!”, người đàn ông tóc dài đe doạ.

Ngô Bình hỏi: “Ra là không phải ông chủ. Nói, ông chủ các người đang ở đâu?”

Người đàn ông nhìn anh chằm chằm: “Muốn gặp ông chủ của bọn tao ư? Được, tao sẽ nói địa chỉ cho mày biết!”

Ngay lập tức, người này nói ra một địa chỉ ở Thiên Kinh.

Ngô Bình vẫy tay một cái, mấy tay súng kia đều gục xuống đất, mắt trợn ngược và sùi bọt mép. Bọn họ đã biến thành những kẻ ngốc!

Ra khỏi khách sạn, anh lo cho an nguy của Tô Phi, bèn gọi cho cô ấy. Điện thoại được bắt rất nhanh, âm thanh kinh ngạc vừa vui mừng của Tô Phi vọng ra: “Ngô Bình!”

Ngô Bình cười nói: “Tô Phi, mình đang ở Vân Đỉnh, có rảnh ra gặp mình không?”

Tô Phi cười đáp: “Đúng lúc mình không đi làm. Cậu đang ở đâu vậy, mình đến tìm cậu”.

Ngô Bình nói: “Để mình đón cậu. Cậu đang ở nhà à?”

Tô Phi trả lời: “Mình đang ở nhà hàng Thất Độ, dùng bữa với hai người bạn. Cậu sang đây nhé”.

Ngô Bình cười hỏi: “Dùng bữa với bạn à, liệu mình có quấy rầy cậu không?”

“Không đâu, cậu đến đi. Bọn mình sắp ăn xong rồi”, cô ấy vội đáp.

Ngô Bình đồng ý.

Lúc này, ở nhà hàng Thất Độ, Tô Phi cúp máy xong thì gương mặt thanh tú ngập tràn vẻ hồi hộp. Hai cô nàng ngồi đối diện Tô Phi, tuy rằng dung mạo không sánh bằng cô ấy, nhưng đều là những người đẹp có thể chấm mười điểm.

Một cô gái mặc váy ôm cười bảo: “Hiếm thấy thật, cô Tô cũng có lúc hồi hộp đấy. Lẽ nào là bạn trai?”

Tô Phi đỏ mặt: “Không phải mà. Là bạn mình thôi. Mình không đi cùng các cậu nữa nhé, ngày mai lại gặp nhau”.

Cô nàng mặt tròn tóc ngắn cười nói: “Ái chà, trọng sắc khinh bạn à, bạn trai vừa đến là vứt bỏ bọn mình? Không được nhé!”

Tô Phi vội vã chắp tay, mỉm cười xin xỏ: “Hai chị gái tốt bụng ơi, hôm nay mình có việc thật mà. Hôm nào mình tặng hai người gói làm đẹp đắt tiền nhất nhé”.

Hai cô gái bật cười. Một gói làm đẹp như vậy có giá đến mấy chục nghìn tệ, Tô Phi thật chịu chi.

Cô nàng tóc ngắn nói: “Thấy cậu chân thành như vậy nên bọn mình đồng ý. Có điều bọn mình phải gặp bạn trai cậu. Mình muốn xem thử đó là anh chàng nào mà lại khiến người đẹp Tô Phi mê mẩn thế này”.

Tô Phi đảo mắt nhìn họ, nói bằng giọng bất lực: “Rồi, cho các cậu gặp đấy”.

Ngô Bình bắt taxi, chẳng mấy chốc đã đến nhà hàng Thất Độ. Đây là một nhà hàng có phong cách hiện đại, thức ăn khá ngon, không gian cũng đẹp.

Tô Phi đang chờ ở sảnh. Đứng cạnh cô ấy là hai người đẹp nọ. Nhác thấy Ngô Bình, Tô Phi vội tiến đến, cười nói: “Lâu rồi không gặp cậu!”

Ngô Bình cười đáp: “Đúng lúc mình đang làm chút chuyện ở Vân Đỉnh nên tranh thủ đến gặp cậu. Họ là bạn cậu à?”

Hai cô nàng ấy đang quan sát Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2091


Tô Phi nói: “Khả Nhi, Tiểu Mạt, bọn mình đi trước nhé”.

Hai cô gái tiễn Tô Phi và Ngô Bình rời đi. Mai Khả Nhi chợt nuốt nước bọt, mắt còn dõi theo bóng dáng Ngô Bình.

Dương Mạt lườm đối phương: “Không phải chứ, cậu cũng mê mẩn rồi?”

Mai Khả Nhi bảo: “Cậu không nhìn thấy sao? Dáng anh ấy đẹp như vậy, vòng eo chắc chắn rất cường tráng. Anh ấy mà là bạn trai mình thì tốt quá”.

Advertisement

Dương Mạt đảo mắt: “Nằm mơ đi. Người ta có chủ rồi”.

Cả hai cười cười nói nói rồi quay lại tiếp tục dùng bữa.

Advertisement

Ngô Bình và Tô Phi đến một quán trà gần đó. Ngô Bình có đem trà theo, thậm chí còn đem cả nước và trà cụ. Anh vừa bày đồ ra, chủ quán trà đã biết đây là chuyên gia về trà đạo, bèn dặn mọi người đừng quấy rầy.

Đun sôi nước, Ngô Bình cười hỏi: “Cậu đổi chỗ làm rồi à?”

Tô Phi gật đầu: “Ừ. Giờ mình đang làm ở một công ty rất lớn”.

Ngô Bình hỏi: “Công ty nào thế?”

“Bất động sản Nam Sơn, cậu từng nghe tên chưa?”, cô ấy hỏi.

Ngô Bình thấy khá quen, ngẫm kỹ lại mới nhận ra đây là công ty do nhà họ Lý mở. Lý Mai đã thu mua một lượng lớn đất đai của Vân Đỉnh, chính là do công ty này phụ trách vận hành.

Anh cười bảo: “Đãi ngộ chắc là rất tốt nhỉ?”

Tô Phi cười đáp: “Ừ. Vân Đỉnh là thành phố tuyến hai, tuyến ba, nhưng tiền lương và phúc lợi của công ty bất động sản Nam Sơn còn tốt hơn cả thành phố tuyến một. Hơn nữa còn không cần tăng ca, mỗi ngày chỉ làm việc năm giờ”.

Ngô Bình nói: “Cũng bình thường mà. Bất động sản Nam Sơn có vốn hùng hậu, còn vừa nuốt được mấy miếng đất cả nghìn tỷ”.

Tô Phi hỏi: “Cậu cũng biết à?

Ngô Bình đáp: “Công ty lớn như vậy, dĩ nhiên là mình biết rồi. Vừa rồi hai cô gái xinh đẹp đó đều là đồng nghiệp của cậu, họ ở phòng nào thế?”

“Ừm, chúng mình đều làm ở phòng quảng cáo. Hai người họ là tài nữ tốt nghiệp Đại học Thiên Kinh đấy. Họ giỏi hơn mình nhiều”, Tô Phi nói.

Ngô Bình bảo: “Cậu cũng giỏi mà”.

Dứt lời, nước sôi lên, anh rót nước ra pha trà. Hương thơm của trà lập tức toả ra khắp nơi. Đôi mắt xinh đẹp sáng rực, Tô Phi khẽ kêu lên: “Trà thơm quá. Cậu mua ở đâu thế?”

Ngô Bình bật cười. Trà này được anh lấy từ Thục Sơn kiếm phái, ở Vô Tương phong cũng rất ít người có thể uống được.

“Bạn tặng đấy. Nếu cậu thích uống, mình sẽ tặng cậu nửa cân”.

Tô Phi xua tay: “Không cần đâu. Trà này chắc hẳn rất đắt”.

Ngô Bình đặt một hũ lá trà lên bàn: “Bạn tặng mà, không đáng bao nhiêu đâu”.

Tô Phi rất vui: “Cảm ơn cậu. Vậy mình không khách sáo nữa nhé”.

Ngô Bình hỏi vào vấn đề chính: “Gần đây có người lạ nào liên lạc với cậu không?”

Tô Phi tò mò: “Sao lại hỏi vậy?”

Ngô Bình đáp: “Mình nghe bạn bảo rằng có một băng nhóm tội phạm đang nhằm vào cậu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2092


Lúc này, trời đã tối hẳn. Quán trà đột nhiên yên ắng, không nghe thấy bất cứ âm thanh gì. Nay cả con phố gần quán trà cũng yên tĩnh hẳn.

Chẳng biết từ khi nào, đã có một màn sương bao trùm ngoài cửa sổ, phạm vi ngoài mười bước sẽ không nhìn thấy rõ.

Mở cửa sổ ra, Ngô Bình cao giọng: “Lén lén lút lút không có gì hay ho cả. Lên đây đi!”

Advertisement

Màn sương trên phố liền cuộn trào rồi xuất hiện hai bóng người. Họ rảo bước cực nhanh, trong nháy mắt đã đi đến dưới quán trà. Rồi Ngô Bình nghe thấy tiếng bước chân lên cầu thang.

Tiếng bước chân không nhanh, từng bước đều vững vàng. Cuối cùng anh cũng thấy họ. Là hai cao thủ Địa Tiên cảnh giới Thuần Dương, một người mặc đồ trắng, một người mặc đồ xám.

Advertisement

Sau khi hai người họ đến nơi thì đứng ở hai bên cầu thang, như thể đang đợi ai đó. Vài giây sau, tiếng bước chân lại vang lên. Một cậu trai chừng mười hai, mười ba tuổi bước lên, mặc áo choàng màu vàng, để đầu đinh, ánh mắt cực kỳ lạnh lùng.

Người đó đi từng bước một, như người lớn vậy, đi thẳng đến ngồi đối diện Ngô Bình. Ngửi được mùi trà, người đó khen ngợi: “Trà ngon”.

Ngô Bình đáp: “Cứ tự nhiên”.

Người mặc áo vàng tự rót cho mình một mén, nhấp được ngụm nhỏ, vừa ôm chén bằng cả hai tay vừa nói: “Còn tưởng là tu sĩ cao cường đến mức nào, dám chọc đến chúng tôi. Xem ra anh còn chẳng phải Địa Tiên nhỉ?”

Ngô Bình bảo: “May là tôi vẫn chưa phải là Địa Tiên, nếu không thì các người đã mất mạng rồi”.

Cậu trai đặt chén trà xuống: “Anh quỳ xuống dập đầu ba cái, tôi có thể tha cho anh. Nhưng từ nay về sau, anh phải bán mạng vì tôi”.

Ngô Bình cười khẩy: “‘Dáng người thấp bé mà trình độ khoác lác thì cao quá nhỉ”.

Cậu trai khẽ thở dài: “Nếu anh muốn chết thì tôi sẽ cho anh toại nguyện”.

Người áo trắng và người áo xem đồng loạt hành động, một trái một phải đè lên vai Ngô Bình. Nhưng đột nhiên, có hai luồng sấm sét đánh vào người họ.

Một tiếng nổ “lách cách” vang lên. Hai Địa Tiên Thuần Dương bị bao trùm bởi một tấm lưới sấm sét, trong nháy mắt đã bị thiêu rụi, biến thành hai cái xác khô!

Cậu trai rùng mình, đứng phắt dậy, nhìn chằm chằm vào Ngô Bình như thấy ma: “Anh… biết pháp thuật?”

Ngô Bình đáp: “Đừng sợ. Ngồi xuống”. Anh xua tay về phía đối phương.

Cậu trai không ngồi, sắc mặt rất tệ: “Tôi đã đánh giá thấp anh rồi! Nhưng vô ích thôi, dù anh giết được họ thì cũng không phải là đối thủ của chúng tôi!”

Ngô Bình nói: “Thế thì gọi người đến đây tiếp đi. Nhưng nhắc nhở cậu một câu, tốt nhất là gọi tu sĩ cảnh giới Linh Biến trở lên, nếu không thì vô vị quá!”

Cậu trai giận run người: “Được! Anh chờ đấy!”

Rồi cậu trai đi đến cửa sổ, ra hiệu bằng tay. Giây tiếp theo, một luồng gió lạnh thổi vào, có một bà lão lưng gù chống gậy đầu quỷ xuất hiện. Bà lão tóc bạc da nhăn, mặc đồ đen toàn thân, gậy đầu quỷ có một cái chuông kêu leng keng.

Nhìn thấy cậu trai, bà lão liền quỳ xuống, kính cẩn nói: “Kính chào cậu Tinh”.

Cậu trai bảo: “Hai tên vô dụng này bị anh ta giết rồi. Bà đừng làm tôi mất mặt đấy!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2093


Tuy bà lão là Địa Tiên nhưng vẫn bị cú đấm này làm cho bất tỉnh. Người giấy trong không trung mất kiểm soát, thi nhau rơi xuống đất

Ngô Bình thờ ơ bảo: “Cái gọi là ‘cao thủ’ của cậu là những kẻ thế này à? Tiếp tục gọi người đến!”

Gương mặt cậu Tinh bắt đầu tái đi. Ba cao thủ đã thất bại, sao Ngô Bình lại mạnh đến thế?

Advertisement

Cậu trai cắn răng, lại làm vài cử chỉ trước cửa sổ. Ngay lập tức, một mũi tên từ xa bắn tới với tốc độ cực nhanh.

Ngô Bình còn không thèm nhìn, vươn tay tóm lấy sợi lông trên mũi tên, đoạn hất tay một cái. Mũi tên lập tức bay ngược về, trong màn sương vọng đến tiếng kêu la thảm thiết. Xem ra mũi tên của anh đã bắn trúng một ai đó.

Cậu Tinh đột nhiên bật cười: “Anh bạn, rốt cuộc anh là ai?”

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Chẳng phải các người đã điều tra tôi rồi ư, sao còn chưa biết tôi là ai?”

Cậu Tinh đáp: “Chúng tôi chỉ biết anh là Long chủ. Ngoài Long chủ, anh còn có thân phận nào nữa?”

“Quan trọng lắm sao?”, Ngô Bình lãnh đạm bảo: “Chúng ta bắt đầu ra tay rồi, bây giờ đã đi đến tình thế đánh đến chết mới thôi”.

Cậu Tinh vội vàng đề nghị: “Xin hãy nói thân phận thật sự của anh!”

Ngô Bình bèn nói: “Cậu nói trước đi”.

Cậu Tinh trả lời: “Nói cho anh biết cũng không sao. Tôi là người của điện Kiếm Thần! Bố tôi là Kiếm Thần đương thời!”

Ngô Bình hơi bất ngờ, điện Kiếm Thần? Đó là đâu?

Thấy vẻ ngờ vực của Ngô Bình, cậu ta nói: “Anh không biết cũng bình thường. Điện Kiếm Thần chúng tôi rất khiêm tốn, không nhiều người biết. Tất nhiên, trong vài năm nữa, người trong thiên hạ đều sẽ nghe danh điện Kiếm Thần chúng tôi!”

Ngô Bình hỏi: “Điện Kiếm Thần ở Địa Tiên Giới à?”

Cậu Tinh lắc đầu: “Tuy điện Kiếm Thần cũng ở Côn Lôn nhưng không nằm ở Địa Tiên Giới các anh. Chúng tôi ở Linh Bảo Động Thiên”.

Ngô Bình biết Côn Lôn không chỉ có một không gian gấp. Xem ra Linh Bảo Động Thiên là một không gian gấp khác, trong đó có thế lực tên là điện Kiếm Thần.

Cậu Tinh hỏi: “Anh bạn, bây giờ có thể nói cho tôi biết thân phận của anh rồi chứ?”

Ngô Bình đáp: “Ngô Bình, đệ tử ưu tú của Thục Sơn kiếm phái”.

Cậu Tinh kinh ngạc: “Không ngờ anh là người của Thục Sơn kiếm phái! Thảo nào lại mạnh như vậy!”

Rồi cậu ta thở dài: “Thôi, như vậy thì điện Kiếm Thần của tôi đành nhịn!”

Ngô Bình cười khẩy: “Cậu sợ rồi à?”

Cậu Tinh hừ giọng: “Nếu thật sự phải so sánh thì điện điện Kiếm Thần của tôi không yếu hơn Thục Sơn kiếm phái, chẳng qua không cần gây xung đột vì những chuyện nhỏ nhặt này”.

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Các người làm chuyện ác ở thế tục, quỷ thần cũng khó dung tha. Tôi chắc chắn sẽ xử lý chuyện này!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2094


Ngô Bình: “Điện Kiếm Thần các người cần những cô gái đó để làm gì?”

Cậu Tinh: “Linh Bảo Động Thiên được phát triển khá muộn, đất rộng mà lại neo người. Vì thế chúng tôi muốn chuyển thêm nhiều người vào đó để trong động có nhiều sinh khí hơn”.

Ngô Bình: “Chuyển người vào bên trong? Vậy tại sao lại phải chọn các cô gái xinh đẹp?”

Advertisement

Cậu Tinh: “Linh Bảo Động Thiên là mảnh đất được ban phúc lành, các cô gái ở trong đó đều không xấu. Nếu tôi chuyển những cô gái xấu vào thì đàn ông trong đó sẽ không chịu lấy họ”.

“Các người cần nhiều người ở trong đó làm gì?”, Ngô Bình hỏi tiếp.

Advertisement

Cậu Tinh: “Linh Bảo Động Thiên có không ít khoáng sản quý giá, những khoáng sản này phải có sức người mới khai thác được nên chúng tôi rất cần người lao động”.

Ngô Bình bắt đầu hứng thú: “Là khoáng sản gì vậy?”

Cậu Tinh biết mình đã lỡ miệng, đáp: “Tóm lại là những thứ có tác dụng với người tu hành”.

Ngô Bình thấy cậu ta không nói thì cũng không hỏi nữa. Anh đáp: “Hội Kim Long làm việc ác, tôi chắc chắn sẽ trừng phạt bọn họ. Tốt nhất cậu nên giữ lời hứa, đừng bao che cho bọn họ”.

Cậu Tinh: “Đương nhiên!”

Ngô Bình tranh thủ hỏi ngay: “Ở Côn Luân ngoài Linh Động Bảo Thiên của các cậu thì còn không gian nào khác không?”

Cậu Tinh: “Đương nhiên là có, không chỉ có một động thiên. Ngoài ra còn có những nơi khác như Thủy Nguyệt Động Thiên, Thái Thanh Tiên Cảnh. Những nơi đó đều rất nổi tiếng. Có điều, rất nhiều không gian đã hoàn toàn đoạn tuyệt, cách biệt với thế giới, không giao tiếp với bên ngoài”.

Nói đến đây, cậu ta nghĩ tới một chuyện, nói: “Tôi nghe nói ở Địa Tiên Giới đang có người muốn khôi phục đại trận truyền tin để liên lạc với Tiên giới. Anh có biết chuyện này không?”

Ngô Bình biết cậu ta đang nghe ngóng tin tức nên đáp: “Không nghe nói”.

Cậu Tinh không khỏi thất vọng, nói: “Việc này vô cùng cơ mật, anh không biết cũng là chuyện thường tình”.

Nói thêm vài câu, cậu Tinh liền cáo từ. Sau đó có người tới vận chuyển những thi thể đi, ám khí dần tan đi, con phố có sinh khí trở lại.

Ngô Bình thu lại bộ đồ uống trà, rời khỏi quán trà.

Ngô Bình vốn đã có thể đi mây về gió, thế nhưng Âm Dương Pháp Bào trên người anh vốn đã có thể bay được, hơn nữa tốc độ rất nhanh nên thuận tiện hơn trước rất nhiều.

Chỉ trong nháy mắt, anh đã về đến nhà, đứng trước cây hoè già.

Ngày mai là chuyển nhà mới rồi, tối nay anh phải tìm chỗ mới để trồng cây hoè này.

Anh vỗ nhẹ vào thân cây, nói: “Đi cùng ta”.

Lúc này đã là khoảng mười giờ tối, trên đường đã không còn ai. Mặt đất khẽ rung chuyển, Ngô Bình nhìn thấy cây hoè đã tự động ngắt mất phần lớn bộ rễ.

Ngô Bình ôm lấy thân cây, nhẹ nhàng dùng lực kéo lên khiến cả cây hoè rời khỏi mặt đất. Anh ôm lấy cây hoè bay lên không trung, đi về hướng nhà mới.

Khi tới phía trên nhà mới, Ngô Bình hạ thấp độ cao, đưa mắt tìm kiếm vị trí trồng cây mới. Ngắm nghía một lúc, anh thấy ở trong vườn hoa có một khoảng trống nên đáp xuống vị trí đó.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2095


Ngô Bình: “Lát nữa ta sẽ chuyển cả Nhị Đào qua đây làm bạn với ngươi”.

Cây hoè hỏi: “Chủ nhân, Nhị Đào là ai?”

Ngô Bình cười đáp: “Nó là một cây đào tiên, nó hơi đần một chút”.

Advertisement

Cây hoè khúc khích cười đáp: “Nếu cậu ta tới đây được thì tốt quá”.

Ngô Bình sai Viêm Dương đào một cái hố sâu hơn sáu mét, sau đó ném xuống hố hai mươi viên tiên thạch rồi đổ một lớp đất dày chừng một mét lên rồi lại ném xuống hai mươi viên tiên thạch tiếp.

Khi hố đất chỉ còn sâu ba mét so với mặt đất, Ngô Bình lấy ra một ít bùn mùi rất lạ. Anh nói: “Theo sách cổ ghi chép, loại bùn Bổ Thiên Thần này là loại dinh dưỡng tốt nhất cho cây cối, chỗ bùn này cho ngươi đó”.

Advertisement

Cây hoè vô cùng cảm động: “Cảm ơn ân huệ của chủ nhân”.

Ngô Bình: “Ngươi đừng khách sáo với ta làm gì, cố gắng kết nhiều quả cho ta là được”.

Sau khi lấp thêm chỗ bùn đó lên, Ngô Bình mới đặt cây hoè vào bên trong, sau đó lấp đất kín cái hố.

Sức sống của cây hoè vô cùng mạnh, chẳng mấy chốc đã mọc lại bộ rễ, không ngừng đâm sâu xuống đất tới tận độ sâu mấy chục mét. Sau đó, bộ rễ còn lan rộng ra theo chiều ngang, khiến thân cây đứng vững trên mặt đất.

Lần đổi vị trí này không chỉ đem lại môi trường sống tốt hơn cho cây hoè mà Ngô Bình còn cho nó chỗ bùn quý giá nên cây hoè trong tương lai sẽ còn phát triển mạnh hơn trước.

Trên cây hoè lúc này đã có hai quả chín, Ngô Bình hái xuống rồi cưỡi gió đạp mây bay về Vân Kinh.

Tại Vân Kinh, biệt thự số một vịnh Bạch Long.

Ngô Bình hạ cánh trên tầng thượng, sau đó đẩy cửa bước vào nhà.

Đường Tử Di lúc này đang luyện công cùng Đường Tử Yên trong phòng khách. Nhìn thấy dáng vẻ nghiêm trang của cô, Ngô Bình không khỏi bật cười, hỏi: “Em đang vận công đấy à?”

Đường Tử Di nghe thấy giọng anh thì vội vã chạy tới, cười nói: “Sao anh lại đến đây?”

Ngô Bình: “Mang đồ ăn ngon cho bọn em”.

Nói rồi, anh đưa hai quả màu đỏ cho hai chị em.

Đường Tử Yên tò mò hỏi: “Anh rể, đây là cái gì vậy?”

Ngô Bình: “Một loại quả tiên, anh cũng không biết tên nhưng hiệu quả của nó còn tốt hơn đào tiên. Sau này anh sẽ nghiên cứu dược tính của nó xem có dùng để điều chế đan dược được không”.

Vừa nghe thứ này còn tốt hơn đào tiên, hai chị em họ đương nhiên không khách sáo, lập tức ăn ngay. Vị quả rất ngon, sau khi ăn xong thì cảm thấy trong người đang có sự thay đổi kỳ diệu.

Ngô Bình đáp: “Đừng lãng phí dược lực, mau vận công để điều tiết đi”.

Hai cô gái lập tức ngồi xuống hít thở, hấp thụ tối đa dược lực thần kỳ trong quả tiên này.

Đợi khi đã xong xuôi, thấy không có vấn đề gì nên Ngô Bình đi lên sân thượng tìm cây đào tiên.

Anh hỏi: “Nhị Đào, đổi nhà cho mày, có muốn đi không?”

Đào tiên: “Tất cả nghe theo chủ nhân sắp xếp”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2096


Nói với đào tiên mấy câu xong anh lại đi tới phòng của đại thần Côn Ngô, nói: “Đại thần, dậy đi”.

Mấy giây sau, đại thần Côn Ngô mới mở mắt ra: “Nhóc con, có việc gì mà gọi tôi dậy?”

Ngô Bình đáp: “Có thứ đồ tốt cho ông”.

Ngô Bình gọi Viêm Dương rồi ra lệnh: “Thả nó ra đi”.

Advertisement

Viêm Dương liền thả thần ma bắt được từ chỗ Watanabe ra. Một luồng ánh sáng vụt lên không trung, thần ma tìm cách chạy trốn

Đại thần Côn Ngô hét lên một tiếng, một ánh sáng vàng vụt qua tóm gọn lấy thần ma.

Advertisement

Ăn xong thần ma, khí tức của đại thần Côn Ngô mạnh lên tới 30%. Ông ấy vui mừng nói: “Tốt lắm, cậu cố gắng tìm giúp tôi những thứ như thế này, đối với tôi đây là món đại bổ”.

Ngô Bình cười đáp: “Đại thần, còn có thứ tốt hơn cơ”.

Thế rồi, anh lấy ra tàn hồn của vị cổ thần, nói: “Đại thần có biết thứ này không?”

Đại thần Côn Ngô trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào luồng sáng, lẩm bẩm: “Đây là… tàn hồn của cổ thần. Thần vị của ông ấy còn cao hơn tôi, vị thần này là ai?”.

Mấy giây sau, đại thần Côn Ngô rùng mình, nói: “Nhóc con, cậu lập được đại công rồi, thứ này cực kỳ có ích đối với tôi!”

Ngô Bình đáp: “Không cần khách sáo, hai chúng ta hợp tác cùng có lợi”.

Đại thần Côn Ngô: “Cậu ra ngoài cho tôi chút thời gian nhé. Tôi sẽ dốc toàn lực luyện hoá rồi hấp thụ tàn hồn này!”

Ngô Bình: “Được, xong việc thì bảo tôi”.

Anh quay lại phòng khách hướng dẫn Đường Tử Di luyện công. Khoảng hai tiếng sau, trong đầu Ngô Bình vọng tới tiếng gọi của đại thần Côn Ngô: “Mau tới đây!”

Ngô Bình vội vã lao vào phòng, anh nhìn thấy đầu đại thần Côn Ngô bị một luồng thần quang bao vây, vẻ mặt vô cùng đau đớn.

Ngô Bình kinh ngạc hỏi: “Ông bị sao vậy?”

Đại thần Côn Ngô đáp: “Tàn hồn này quá mạnh, nó sắp nuốt chửng tôi đến nơi rồi! Mau giúp tôi!”

Ngô Bình hạn hán lời: “Đại thần, ông chơi không lại người ta thì từ từ rồi tính”.

Sau đó anh nói tiếp: “Hơn nữa tu vi của tôi thấp, sao giúp nổi ông?”

Đại thần Côn Ngô: “Cho tôi mượn Đạo Chủng của cậu một lát!”

Ngô Bình sững lại: “Cho mượn kiểu gì?”

“Lại đây”, đại thần Côn Ngô tiếp: “Ấn tay cậu l*n đ*nh đầu tôi là được”.

Ngô Bình hơi do dự, không biết làm vậy có nguy hiểm không. Anh nói: “Đại thần, đừng có lừa tôi đấy!”

Đại thần Côn Ngô thở gấp: “Mau mau mau, nếu muộn nữa là nó nuốt mất tôi đấy!”

Ngô Bình nghiến răng: “Được, tôi sẽ tin ông lần này!”

Anh đặt tay lên đầu đại thần Côn Ngô, sau đó cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp đi vào cơ thể mình. Sức mạnh này rất bá đạo, vừa vào trong cơ thể là muốn nuốt võ hồn của anh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2097


Ngô Bình giận dữ quát: “Lão tặc già, ông lừa tôi!”

Đại thần Côn Ngô bình thản đáp: “Nhóc con, cậu sợ gì chứ. Đạo Chủng trong người cậu cực kỳ lợi hại, tàn hồn này không làm gì được cậu đâu”.

Vừa dứt lời thì một tiếng nổ “đoàng” vang lên, trận pháp trong người Ngô Bình đã bị phá vỡ. Võ hồn của Ngô Bình bị uy h**p, vội vã chạy xuống dưới đan điền, ở dưới đó có Đạo Chủng!

Advertisement

Luồng sức mạnh kinh hoàng kia đuổi đến nơi nhưng nó vừa tiếp xúc với Đạo Chủng là ở khu vực đan điền của Ngô Bình xuất hiện một tấm lưới phát sáng, chặn luồng sức mạnh kia lại.

Đại thần Côn Ngô vội vã nói: “Để lại cho tôi một ít!”

Thế nhưng muộn rồi, tấm lưới phát sáng kia vừa biến mất thì luồng sức mạnh đã bị nuốt vào trong Đạo Chủng. Mọi thứ yên bình trở lại như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Advertisement

Đại thần Côn Ngô thở dài nói: “Haizzz, cậu được hưởng lợi rồi!”

Ngô Bình trợn mắt, đáp: “Đại thần, ông đánh không lại người ta thì đừng có trách Đạo Chủng!”

Đại thần Côn Ngô nói bằng giọng thù hằn: “Nhóc con, cậu hời lớn rồi. Đạo Chủng hút lấy nó xong chắc chắn sẽ sinh ra Tiên Thiên Thần Thông cực mạnh!”

Ngô Bình mặc kệ đại thần Côn Ngô trách móc, nói với Đường Tử Di vài câu rồi đưa đào tiên đi khỏi đó.

Về tới nhà mới, anh đem đào tiên trồng ở vị trí cách cây hoè không xa. Anh cũng chôn tiên thạch và bùn thần ở dưới. Đào tiên thấy vậy thì thích đến nỗi toàn thân rung rung.

Trồng xong đào tiên, ở phía Đông trời đã hưng hửng sáng.

Trời vừa sáng, Ngô Bình bắt đầu chuyển nhà. Tần Nhược Vũ, Trương Bửu Thắng và một vài người khác đến giúp. Thực ra cũng không có nhiều đồ đạc cần chuyển, chỉ cần chuyển đi một số vật dụng dùng hàng ngày. Còn nội thất và đồ điện đều dùng đồ mới.

Đến trưa, việc chuyển nhà đã gần xong. Ngô Bình mời những người tới giúp ăn cơm. Lina đã trở về nên đương nhiên hôm nay cô ấy sẽ là bếp trưởng.

Ngô Bình chém gió phần phật với mọi người rằng bất kể họ muốn ăn gì Lina cũng có thể nấu ra được.

Trương Bửu Thắng cười gian xảo: “Tiểu Bình, tôi muốn ăn ba ba ba trăm năm tuổi om với xì dầu”.

Ngô Bình cười đáp: “Có ngay!”

Anh đi tới bên hồ dặn dò, Lý Dư lập tức bơi tới vịnh Bạch Long, sau đó đi vào dòng sông lớn.

Không tới mười phút sau, Lý Dư miệng ngậm một con ba ba ngoi lên. Con ba ba này nặng gần mười lăm cân, đã sống dưới con sông này ít nhất năm trăm năm. Nó rất hung hãn, đã ăn không biết bao nhiêu cá tôm. Nhưng đứng trước mặt Lý Dư thì nó còn không động đậy nổi. Giao long là vua dưới nước, một con ba ba đương nhiên huyết thống và vai vế đều kém xa.

Ngô Bình giao con ba ba cho Lina, cười nói: “Loại ba ba này là ngon nhất đấy”.

Nhìn thấy con ba ba, Trương Bửu Thắng mắt chữ o miệng chữ a, thốt lên: “Ôi mẹ ơi, cậu đào đâu ra con ba ba này vậy hả?”

Ngô Bình cười đáp: “Trong ao nhà tôi có nuôi, lát nữa ăn thử xem có ngon không nhé”.

Tần Nhược Vũ cười nói: “Anh Thắng, ngạc nhiên chưa? Đã nói kiểu gì anh Ngô Bình cũng có cách mà”.

Hoá ra hai người này đã đánh cược với nhau. Trương Bửu Thắng sẽ nói tên một món ăn rồi xem Ngô Bình có làm được hay không. Tần Nhược Vũ đã cược Ngô Bình chắc chắn sẽ làm được còn Trương Bửu Thắng thì cược ngược lại. Bên cược thua sẽ phải uống hết sáu chai bia.

Trương Bửu Thắng có chơi có chịu, chưa ăn cơm đã nốc hết sáu chai bia. Cho nên, lúc ăn cơm liên tục chạy vào nhà vệ sinh xả lũ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2098


Ngô Bình hỏi Mỹ Ngọc: “Sắp tới cô sẽ tới Hoa Thanh nhập học sao? Cô chọn chuyên ngành gì vậy?”

Mỹ Ngọc cười đáp: “Anh Ngô Bình, tôi sẽ học y học lâm sàng”.

Ngô Bình gật đầu: “Không tồi, học y cũng thú vị lắm”.

Ngô Mi: “Anh, em và chị Mỹ Ngọc đã bàn bạc rồi, bọn em sẽ tới đại học Hoa Thanh xem xét địa bàn trước”.

Advertisement

Ngô Bình đáp: “Xem cái gì mà xem, lúc ở Thiên Kinh không phải em đã đi tới đó ít nhất ba lần rồi sao?”

Ngô Mi: “Em đi rồi nhưng chị Mỹ Ngọc đã đi đâu. Anh, cho em đi đi mà”.

Ngô Bình cười lạnh: “Đừng có lươn. Thành thật khai báo đi, em đi Thiên Kinh làm gì?”

Advertisement

Ngô Mi chớp chớp mắt đáp: “Anh, anh thông minh thật đấy”.

Ngô Bình trừng mắt: “Bớt thảo mai thảo quả đi”.

Mỹ Ngọc phì cười: “Anh Ngô Bình, Tiểu Mi muốn đi tham gia hội trại hội hoạ dành cho thanh thiếu niên ở Thiên Kinh với tôi”.

Ngô Bình hỏi: “Mỹ Ngọc biết vẽ tranh sao?”

Ngô Mi: “Anh không biết sao? Tranh chị ấy vẽ đẹp đỉnh luôn, em là người khuyên chị ấy tham gia hội trại này đấy. Em nghĩ chị ấy chắc chắn sẽ được giải”.

Ngô Bình nghe xong liền gật đầu đáp: “Được, hai ngày nữa anh đi cùng hai đứa”.

Ngô Mi và Mỹ Ngọc nhìn nhau cười tươi rói rồi đập tay ăn mừng.

Trong lúc chuyện phiếm, Ngô Binh hỏi thăm tình hình Trương Bửu Thắng và Tần Nhược Vũ. Trương Bửu Thắng nhờ có Ngô Bình giúp đỡ mà tìm được rất nhiều công trình để làm. Hiện giờ đội thợ xây công trình của cậu ta đã lên tới hơn ba trăm người.

Gia đình Tần Nhược Vũ cũng nhận được những công việc sửa chữa, lắp đặt. Vì có khoản tiền trả trước nên nhà họ Thái đã trả được hết nợ, hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của nợ nần.

Hai người họ đều vô cùng biết ơn Ngô Bình, không ngừng rót rượu kính anh.

Bữa cơm hôm đó kéo dài đến tận bốn giờ chiều.

Sau khi khách khứa về không lâu, Chu Nhược Tuyết bỗng nhiên đến thăm anh. Cô ấy từ tỉnh quay về thăm Ngô Bình.

“Nhược Tuyết, có việc gì sao?”, thấy Chu Nhược Tuyết mặt mày nhợt nhạt chạy đến đó, Ngô Bình vội vã hỏi.

Chu Nhược Tuyết gật đầu đáp: “Ngô Bình, vụ án anh giao cho em, em không tiếp tục điều tra được nữa”.

Ngô Bình: “Sao vậy?”

Chu Nhược Tuyết nói giọng căm hận: “Có kẻ trực tiếp gọi điện cho cấp trên của em bắt bọn em ngừng cuộc điều tra, chuyển sang cho bọn họ tiếp quản”.

Ngô Bình gật đầu: “Không nằm ngoài dự đoán của anh, em không cần tức giận, bọn chúng không chạy được đâu”.

Ngô Bình cười nói: “Em chưa ăn cơm sao? Lina, làm giúp tôi vài món nhậu để tôi uống vài ly với Nhược Tuyết”.

Chu Nhược Tuyết tâm trạng không tốt. Đồ ăn chưa lên cô ấy đã uống hai chai bia rồi.

Ngô Bình nhìn cô ấy, hỏi: “Ngoài việc đó ra còn việc gì khiến em tức giận sao?”

Chu Nhược Tuyết cúi đầu đáp: “Em đã điều tra ra manh mối về tổ chức Quần Phong rồi”.

Ngô Bình rất ngạc nhiên, Quần Phong là một tổ chức buôn ma tuý rất lớn. Một phần ba lượng ma tuý đang lưu thông trong nước đến từ tổ chức này. Ban đầu, cái chết của bố Chu Nhược Tuyết cũng chính là do tổ chức này ra tay.

Anh vội vã hỏi: “Em tìm ra được những manh mối gì?”

Chu Nhược Tuyết: “Rất ít, em rất muốn tiếp tục điều tra nhưng cấp trên bắt đóng vụ án này lại. Em không thể hiểu nổi! Lẽ nào đến cả cấp trên của em cũng bị bọn chúng mua chuộc rồi?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2099


Chu Nhược Tuyết lái xe từ tỉnh về huyện Minh Dương nên giờ vô cùng mệt. Cô ăn cơm xong, nói chuyện với Trương Lệ vài câu rồi đi nghỉ ngơi. Ở nhà mới của Ngô Bình có rất nhiều phòng nên Trương Lệ chọn cho cô ấy một căn phòng rất đẹp rồi bảo cô vào đó ngủ một giấc

Về khuya, Ngô Bình ngồi thiền dưới gốc cây hoè hít thở. Từ sau khi Đạo Chủng hút được tàn hồn của cổ thần, anh cảm thấy Đạo Chủng trở nên yên lặng khác thường, như thể đang ấp ủ cho một sự thay đổi lớn nào đó.

Đêm càng lúc càng khuya, xung quanh yên lặng như tờ. Ngô Bình lấy ra một viên tiên thạch rồi hút tiên khí ở trong đó.

Advertisement

Tiên thạch khác với linh thạch. Tiên thạch chia làm hai loại, một loại là do Thiên tiên dùng bí thuật ngưng tụ mà thành, một loại là do Thiên tiên sau khi chết đi ngưng tụ lại mà thành. Trong đó, loại tiên thạch đầu tiên là quý giá nhất. Nó là thứ có tiền cũng không mua được.

Số tiên thạch Ngô Bình đang có, một phần là của người đi trước để lại, ví dụ như khối tiên thạch màu vàng tím trong tay anh.

Trong tiên thạch này có tiên lực. Bình thường mà nói, chỉ có Địa tiên mới có thể chất chịu được tiên lực. Có điều trong người Ngô Bình có linh mạch, có thể dễ dàng tiếp nhận tiên lực. Khả năng này khiến Chân quân còn phải ngưỡng mộ anh.

Advertisement

Hai tay anh nắm chặt tiên thạch, một luồng tiên lực đi qua hai tay anh, vào trong hệ thống linh mạch. Đầu tiên nó đi vào Đạo Chủng, bị Đạo Chủng thanh lọc rồi mới nhả ra, cho nó đi vào linh mạch để nuôi dưỡng từng tế bào!

Ban đầu khi Kiều Bộ Tiên thăng cấp thành Địa tiên, muốn hút tiên lực trong một viên tiên thạch mà phải cẩn thận từng chút một, tốn rất nhiều thời gian. Thế nhưng Ngô Bình thì lại vô cùng dễ dàng làm được, chưa tới một phút đã luyện hoá xong một khối tiên thạch.

Sau đó anh tiếp tục luyện hoá tới khối thứ hai, cũng chỉ cần gần một phút là xong. Sau đó là khối thứ ba, thứ tư, mãi đến hết khối thứ ba mươi thì các tế bào trong cơ thể anh mới ngừng hấp thụ tiên lực.

Sau khi hút đủ tiên lực, Ngô Bình ngồi yên lặng tu luyện. Nhờ một lượng lớn tiên lực nuôi dưỡng tế bào mà những thay đổi thần kỳ trong cơ thể anh bắt đầu diễn ra.

Khi bình minh của ngày mới ló rạng, Ngô Bình đột nhiên mở mắt. Lúc này trong cơ thể anh tràn trề sức mạnh. Anh vội vã muốn tìm cách để giải toả bớt nguồn năng lượng trong người.

Ý niệm này có nghĩa là anh sắp đột phá cảnh giới thứ năm của Nhân tiên – cảnh giới Cực! Mà mục tiêu của cảnh giới Cực là ngưng tụ “pháp” rồi sau cùng là tạo ra Pháp Bàn.

“Pháp” là chỉ tiêu chuẩn, quy phạm, phương pháp đúng đắn để tu luyện. Bất kể là việc gì cũng cần có pháp mới thành công.

Trong cơ thể Ngô Bình có nhiều nguồn năng lượng. Chín linh khiếu đều mang những năng lượng khác nhau, sáu thần khiếu cũng vậy, cộng thêm tiên lực mà anh hút được và cả võ hồn của anh,…

Trước đây những năng lượng này chưa thể hoà hợp với nhau. Giống như một đội ngũ mà mỗi binh sĩ lại đi một hướng nên sức mạnh không thể tập trung vào một chỗ khiến lực chiến giảm sút đáng kể.

Ngô Bình hiện giờ muốn tìm một phương pháp để liên kết tất cả các nguồn năng lượng lại với nhau để sức mạnh quy về một mối! Đây chính là “pháp” mà anh đang theo đuổi!

Sau đó, khi có được “pháp” rồi anh sẽ thi triển và tạo thành Pháp Bàn. Pháp Bàn giống như bộ tư lệnh của sức mạnh trên người anh vậy. Nó sẽ điều khiển tất cả năng lượng để chúng phối hợp ăn ý với nhau

Việc lĩnh ngộ cảnh giới Cực không thể hoàn thành trong một sớm một chiều. Ngô Bình hiện giờ đã nghĩ ra cách, việc còn lại là kiên trì rèn luyện theo phương pháp đó. Không ngoài dự kiến, trong một tháng anh có thể ngưng tụ Pháp Bàn, trở thành Võ quân!

Ăn sáng xong, Ngô Bình và Chu Nhược Tuyết ngồi ô tô đi tới Thạch Thành.

Ngô Bình lái xe của Chu Nhược Tuyết. Đó là một chiếc ô tô động cơ hỗn hợp, vừa có thể chạy xăng vừa có thể chạy bằng điện sản xuất trong nước. Chiếc xe này có thể tăng tốc trong vòng sáu giây, cảm giác khi lái cũng rất thích, đặc biệt là khi đi qua những khúc quanh, bốn bánh xe đều có thiết bị nhỏ giúp chuyển hướng và điều chỉnh tốc độ khiến xe cua rất mượt. Phải biết, thông thường chỉ có xe nhập khẩu giá bốn năm trăm nghìn tệ mới có thể đạt được cảm giác khi lái như vậy. Chiếc xe như thể bị hút xuống, bám rất chắc vào mặt đất.
 
Back
Top Dưới