Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1800


Ngô Bình kêu lên thảm thiết, anh cảm giác như trong bụng mình đang có hàng chục bàn tay cào cấu vào từng khúc ruột, đau đến không chịu nổi.

Anh bắt đầu nôn oẹ, miệng chửi mắng: “Khốn kiếp! Có gan thì ngươi đi xuống dưới thử xem!”

Thần Bất Tử cười lạnh đáp: “Này loài người, giờ đã biết sự lợi hại của ta chưa? Lập tức ngừng phản kháng, ngoan ngoãn trở thành một bộ phận của ta, ta sẽ cho ngươi cùng hưởng vinh quang của thần!”

Advertisement

Thần Bất Tử vô cùng đắc ý, Ngô Bình tiếp tục dùng võ hồn đánh vào bên trong. Đối phương lập tức nấp vào đan điền.

Ở đan điền có một cái cây nhỏ, lúc này đã ra cành, ra lá. Lá của nó trong suốt và lấp lánh. Thần Bất Tử đi vào địa bàn của nó, cái cây vẫn im lìm không phản ứng gì.

Advertisement

Cho đến khi võ hồn của Ngô Bình lại ra tay, trong lúc thần Bất Tử đang bận ứng phó với võ hồn Đại La thì cái cây nhỏ chớp thời cơ để ra tay. Toàn bộ lá của nó lắc lư tạo ra lực hút dữ dội.

Thần Bất Tử tránh được quyền ý nhưng lại đụng phải cái cây nhỏ. Trong nháy mắt, nó bị hút vào trong một vòng xoáy năng lượng.

Sau đó Ngô Bình nghe thấy một tiếng thét chói tai. Vài giây sau thì mọi thứ yên ắng trở lại.

Anh thở phào nhẹ nhõm, Đạo Chủng lại không làm anh thất vọng.

Lúc này người anh vẫn còn đau. Ngô Bình nằm vật ra giường không động đậy nổi, thi thoảng rên hừ hừ.

Lúc này, anh cảm thấy cái cây nhỏ đang rung rinh. Rễ của nó nhanh chóng lan rộng c*m v** sâu trong đan điền rồi tiếp tục vươn ra. Bộ rễ của nó chạm vào Linh Khiếu và Thần Khiếu của anh.

Trong Linh Khiếu và Thần Khiếu của anh có Ất Mộc Linh Lực, Kim Cương Nhẫn Lực, Thuần Dương Tiên Lực, U Minh Quỷ Lực, Hậu Thổ Nguyên Lực, Đại La Thiên Lực. Sáu loại năng lượng này không ngừng bị Đạo Chủng hút lấy bằng bộ rễ của mình.

Hút được sáu loại năng lượng, Đạo Chủng như thể có sự thay đổi. Có vẻ như sau khi hút được thần Bất Tử kia, Đạo Chủng bắt đầu có khả năng hút năng lượng cao cấp.

Nửa tiếng trôi qua, cơ thể Ngô Bình mới dần bình thường trở lại. Anh ngồi dậy nhìn xác Đoàn Long mà không khỏi thở dài.

Ba tiếng sau đó nhanh chóng trôi qua. Cánh cửa sắt tự động mở ra, Ngô Bình đi ra khỏi mật thất rồi gọi cho Diệp Thiên Tông.

Chỉ vài phút sau, Diệp Thiên Tông đưa người tới. Sau khi hỏi rõ đầu đuôi xong, Diệp Thiên Tông không khỏi sợ hãi.

“Sư đệ, may mà mạng cậu lớn, có cách đối phó với tà ma! Nếu cậu có mệnh hệ gì thì anh không biết ăn nói sao với sư phụ”.

Hoá ra Ngô Bình đã cải biên một chút, gọi thần Bất Tử kia là tà ma để Diệp Thiên Tông dễ hiểu hơn.

“Giờ người đã chết rồi, em có bị tính vào tội mưu sát không?”, anh bất lực hỏi.

Diệp Thiên Tông cười hi hi đáp: “Đoàn Long bị tà ma khống chế muốn sát hại cậu, cậu chỉ tự vệ chính đáng thôi. Như vậy là hợp tình hợp lý không ai có thể bắt bẻ được”.

Chỉ một lát sau, lại một tốp người đi tới điều tra hiện trường. Dấu vết vật lộn rất rõ ràng trên mặt đất và cả trên tường. Mọi thứ bao gồm cả bùa thần Kim Giáp đã sử dụng cũng được thu lại làm vật chứng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1801


Về đến nhà Diệp Thiên Tông, anh còn chưa ngồi nóng chỗ thì đã bị triệu tập. Anh bị gọi tới một cơ quan nào đó ở Thiên Kinh. Ngô Bình đi vào cơ quan đó rồi vào một căn phòng trên tầng ba.

Đó là một căn phòng không có cửa sổ, Ngô Bình ngồi trên ghế, trước mặt anh là một cái bàn. Đằng sau bàn là một người đàn ông và một người phụ nữ trung niên.

Người đàn ông hỏi: “Ngô Bình, cậu có thể thuật lại những việc đã diễn ra không?”

Advertisement

Ngô Bình liền kể lại đầu đuôi sự việc. Người đàn ông kia chăm chú lắng nghe rồi hỏi: “Sao cậu có thể phán đoán được rằng Đoàn Long đã bị tà ma nhập?”

Ngô Bình: “Tôi có nhiều kinh nghiệm đối phó với tà ma trước đó”.

Advertisement

"Cậu nói tà ma đó vô cùng mạnh, cậu phải dùng tới ba lá bùa thần Kim Giáp mới khống chế được. Chúng tôi đã tham khảo ý kiến của các chuyên gia về bùa thuật, họ nói nếu cùng lúc dùng ba lá bùa Kim Giáp này thì uy lực đủ để trấn áp một Chân quân. Đối phương mạnh đến vậy, sao cậu lại giữ được mạng?"

Ngô Bình: "Tôi không yếu, nếu chỉ luận quyền thuật thì mặc dù tôi không phải đối thủ của nó, nhưng nó cũng không đủ sức đánh chết tôi".

Người phụ nữ trung niên bên cạnh cười lạnh: "Nói láo! Tu vi của cậu cùng lắm chỉ là Võ thần, làm sao có thể chịu nổi một đòn của Chân quân chứ?"

Ngô Bình liếc nhìn người phụ nữ này rồi hỏi: "Chị có từng nghe nói đến Kim Cương Bất Hoại Thần Công của chùa Đại Thiền chưa?"

Người phụ nữ: "Có từng nghe nói, lẽ nào cậu luyện loại thần công này?"

Ngô Bình: "Thật ngại quá, tôi đã luyện tới tam trọng của Kim Cương Bất Hoại Thần Công, chính là cảnh giới Thần Quỷ Trường Vực".

Hai người kia đưa mắt nhìn nhau, người đàn ông trung niên hỏi tiếp: "Vậy cậu giết tà ma bằng cách nào?"

Ngô Bình lật bàn tay lại, một quả cầu Lôi Hoả xuất hiện trong lòng bàn tay anh. Anh nói: "Là nhờ có nó".

Hai người kia nhìn quả cầu, cảm nhận được sức mạnh kinh hoàng của nó.

Cứ thẩm vấn như vậy hai tiếng đồng hồ, sau đó người đàn ông nói: "Ngô Bình, chúng tôi hỏi xong rồi. Cậu chờ ở đây một chút, có người muốn gặp cậu".

Sau khi hai người kia đi khỏi, lại có một người thanh niên đi vào. Người này tay cầm chiếc cốc giữ nhiệt, mỉm cười nói với Ngô Bình: "Xin chào, tôi tên là Thành Ngư. Cậu có thể gọi tôi là Tiểu Thành".

Ngô Bình: "Không phải cuộc thẩm vấn đã kết thúc rồi hay sao?"

Thành Ngư mỉm cười đáp: "Tôi không tới để thẩm vấn cậu. Thiên Long hiện giờ như con rồng mất đầu, cậu là tổ trưởng của Hắc Thạch, hơn nữa sức mạnh hơn người. Cho nên cấp trên hy vọng cậu có thể tạm thời tiếp nhận vị trí thủ lĩnh của Thiên Long".

Ngô Bình giờ bận muốn xỉu, anh không hề hứng thú với vị trí này. Anh lập tức đáp: "Xin lỗi, tôi từ chối".

Người thanh niên kia sững lại: "Cậu từ chối?"

Ngô Bình: "Đúng vậy".

Người thanh niên kia thổi thổi vào trong cái cốc rồi hỏi: "Tổ trưởng Ngô, cậu có biết thủ lĩnh của Thiên Long có quyền lực lớn thế nào không?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1802


Ngô Bình: "Không cần tới ba ngày, tôi không hứng thú với vị trí này".

Thành Ngư thở dài đáp: "Cứ suy nghĩ một chút đi. Cậu cần biết có rất nhiều người muốn ngồi lên vị trí này".

Dừng lại một chút, Thành Ngư nói tiếp: "Đúng rồi, là thủ lĩnh Thiên Long thì mỗi năm cậu sẽ được vào kho của nhà nước một lần để chọn ba món đồ mà cậu thấy cần thiết".

Advertisement

Ngô Bình sững lại: "Kho của nhà nước?"

Thành Ngư: "Đúng vậy, chính là kho của nhà nước. Từ khi nhà Tần thành lập cái kho này đã tồn tại rồi. Vô số những món bảo vật qua từng triều đại đều lưu trữ ở đây. Chỉ có những tu sĩ làm việc công mới được phép vào đây".

Advertisement

Anh ta giải thích tiếp: "Thủ lĩnh của Thiên Long có cấp bậc tương đương Quốc sĩ cấp ba”.

Ngô Bình suy nghĩ một lát rồi đáp: "Để tôi suy nghĩ một chút".

Người thanh niên kia cười đáp: "Được, tôi đợi tin của cậu".

Sau khi ra khỏi toà nhà, Ngô Bình vừa ra ngoài đã thấy Diệp Thiên Tông chờ sẵn. Ông ấy đã chờ ở đó hơn một tiếng.

"Sư đệ, họ làm gì cậu vậy?", Diệp Thiên Tông vội vã hỏi.

Ngô Bình lắc đầu: "Không sao cả. Sư huynh, họ muốn em làm thủ lĩnh Thiên Long nhưng em từ chối rồi".

Diệp Thiên Tông thiếu điều nhảy dựng lên: "Cái gì? Cậu từ chối sao?"

Ngô Bình: "Em không muốn hao tâm tổn sức".

Diệp Thiên Tông cười khổ: "Sư đệ à, xem ra cậu chưa hiểu rõ quyền lực của vị trí đó lớn thế nào. Thủ lĩnh của Thiên Long còn có cấp bậc cao hơn anh nữa. Anh mặc dù cai quản Thần Võ Ti nhưng không được coi là Quốc sĩ, Thủ lĩnh Thiên Long thì khác. Ngồi vào vị trí đó nghĩa là em sẽ có được đãi ngộ và đặc quyền của một Quốc sĩ”.

Ngô Bình hỏi: "Nói vậy thì chắc cũng không có nhiều Quốc sĩ nhỉ?"

Diệp Thiên Tông: "Theo anh được biết thì số lượng Quốc sĩ tính cả còn sống và đã chết đều chưa tới một trăm người. Mặc dù em chỉ là Quốc sĩ cấp ba nhưng đã là hiếm có lắm rồi. Lương bổng của Quốc sĩ sẽ thanh toán bằng tiền bùa, còn được vào kho của nhà nước chọn bảo vật. Đỉnh nhất là Quốc sĩ có quyền hưởng tài nguyên trong nước. Tức là ví dụ nếu em phát hiện ra mỏ khoáng sản thì lập tức có quyền sở hữu mỏ khoáng sản đó!"

Diệp Thiên Tông: "Đương nhiên, cậu chỉ là thủ lĩnh tạm thời cũng có nghĩa là thân phận Quốc sĩ này cũng chỉ là tạm thời, trừ khi cậu trở thành thủ lĩnh đích thực".

Ngô Bình chớp mắt đáp: "Vậy em cứ làm tạm vài hôm xem thế nào đã nhỉ?"

Diệp Thiên Tông: "Cứ nghe lời anh làm cho tốt, chắc chắn không lỗ đâu!"

Lúc này đã gần chín giờ sáng, thánh tổ Thanh Môn hẹn anh mười giờ gặp mặt ở Đường Lâu nên Ngô Bình và Diệp Thiên Tông đi thẳng tới Đường Lâu.

Ngô Bình có ba mươi phần trăm cổ phần ở Đường Lâu, anh chính là ông chủ ở đây. Cho nên anh vừa tới, mấy vị quản lý đều thi nhau ra đón.

"Cậu chủ Ngô!"

Ngô Bình: "Tôi tới gặp một người, mọi người không cần theo tôi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1803


"Chủ nhân", Diệp Thần cung kính chào hỏi. Khí tức của cậu ấy đã mạnh hơn trước rất nhiều.

Ngô Bình cười đáp: "Được lắm, quả nhiên tôi đã không nhìn lầm cậu. Để tôi truyền thêm cho cậu một bộ phương pháp hít thở, một bộ Đoàn Thể Thuật. Cậu phải chăm chỉ tập luyện nhé!"

"Vâng!", Diệp Thần cúi người cảm ơn anh.

Advertisement

Diệp Thần học rất nhanh, Ngô Bình dạy vài lần là cậu ấy đã thuộc, chạy ra một góc tiếp tục tập luyện.

Thấy sắp đến giờ hẹn, Ngô Bình đi tới đại sảnh nơi anh hẹn gặp thánh tổ Thanh Môn.

Advertisement

Ngoài dự đoán của anh, trong đại sảnh chỉ có ba người. Trong đó có một người ngồi trên ghế còn hai người đứng đằng sau. Người đang ngồi đeo một chiếc mặt nạ bạc, dáng người dong dỏng cao, mặc Đường phục màu trắng.

Thấy Ngô Bình tới, người đang ngồi đứng dậy chắp tay: "Cậu chủ Ngô!"

Ngô Bình đáp lễ: "Anh chính là thánh tổ Thanh Môn?"

Đối phương đáp: "Thanh Môn Trình Thương Ngô".

Ngô Bình đáp: "Mời Trình môn chủ ngồi".

Hai bên ngồi xuống, Ngô Bình nói: "Trình môn chủ hẹn tôi ra đây không biết có gì chỉ dạy?"

Trình Thương Ngô cười đáp: "Cũng không có ý gì khác, chỉ là muốn kết bạn mà thôi".

Ngô Bình cười ha ha đáp: "Tôi thậm chí còn không biết Trình môn chủ mặt mũi ra sao nên kết bạn thì thôi bỏ qua đi".

Trình Thương Ngô do dự một lát, sau đó đưa tay tháo mặt nạ xuống. Sau đó, Ngô Bình nhìn thấy một gương mặt vô cùng anh tuấn, có lẽ cũng chỉ chừng ngoài hai mươi tuổi. Trình Thương Ngô rõ ràng là nam giới nhưng đường nét còn đẹp hơn cả nữ giới.

Thấy vẻ mặt sững sờ của Ngô Bình, Trình Thương Ngô đáp: "Bởi lẽ đó nên tôi mới muốn che giấu tướng mạo của mình, chỉ là không muốn khiến cậu chủ Ngô phân tâm".

Ngô Bình ho khan một tiếng rồi đáp: "Trình môn chủ nghĩ nhiều rồi, nam giới có dung mạo đẹp cũng không có gì sai cả".

Trình Thương Ngô cười đáp: "Cậu chủ Ngô, tôi sẽ không vòng vo nữa, xin cho phép tôi nói thẳng. Cậu chủ Ngô trong lúc giận dữ đã huỷ đi cơ nghiệp gây dựng nhiều năm của Thanh Môn ở Viêm Long. Tôi tới gặp cậu chủ Ngô là muốn xin cậu nương tay".

Ngô Bình: "Nương tay? Ban đầu khi Lâm Lãnh Thiền muốn giết tôi, sao không nương tay với tôi?"

Trình Thương Ngô: "Ân oán giang hồ chỉ cần ngồi xuống bàn bạc là có thể hoá giải. Ban đầu là do Thanh Môn chúng tôi không đúng, chúng tôi có thể bù đắp cho cậu chủ Ngô".

Ngô Bình đáp: "Vậy tôi muốn được bồi thường toàn bộ địa bàn, sản nghiệp của Thanh Môn ở Viêm Long".

Trình Thương Ngô cười đáp: "Đương nhiên là được".

Câu nói này khiến Ngô Bình không khỏi ngạc nhiên. Anh còn nghĩ Trình Thương Ngô này sẽ tiếp tục kì kèo mặc cả với anh nhưng không ngờ anh ta lại đồng ý luôn!

Anh nói: "Như vậy là Thanh Môn đồng ý từ bỏ lợi ích của mình ở Viêm Long?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1804


Trình Thương Ngô: "Thanh Môn không muốn từ bỏ thị trường Viêm Long vì đây hiện là thị trường lớn nhất thế giới. Hy vọng cậu chủ Ngô có thể giơ cao đánh khẽ cho chúng tôi sau này được ở lại Viêm Long phát triển".

Ngô Bình: "Xin lỗi, chuyện này không phải chuyện tôi có thể tự quyết định".

Trình Thương Ngô: "Tôi biết con gái của Kim thần tướng cũng tham gia việc này, nhưng nếu cậu chủ Ngô đồng ý tha cho chúng tôi thì cô Lam có lẽ cũng sẽ không truy cứu thêm chuyện này nữa".

Advertisement

Ngô Bình nghi hoặc: "Tại sao Thanh Môn cứ phải ở lại Viêm Long này?"

Trình Thương Ngô: "Vì Thanh Môn bắt nguồn từ Viêm Long nên đương nhiên không thể từ bỏ mảnh đất vàng này".

Advertisement

Ngô Bình biết anh ta không nói thật, nhưng anh cũng không để ý. Đối phương đã đồng ý từ bỏ sản nghiệp hiện có ở Viêm Long, vậy thì anh cũng không thiệt hại gì.

"Vậy được", anh đáp.

Trình Thương Ngô cười đáp: "Cậu chủ Ngô quả là người rộng lượng, Thương Ngô xin đa tạ".

Nói thêm đôi câu chuyện phiếm rồi Trình Thương Ngô cũng cáo từ.

Lúc tiễn đối phương ra về, Ngô Bình mở mắt thấu thị quan sát người thanh niên này. Anh phát hiện ở vị trí huyệt Linh Đài của Trình Thương Ngô có một hình người nhỏ trông y hệt anh ta đang ngồi ở đó!

Ngô Bình kinh ngạc, trong đầu thầm kêu lên: Linh hồn sơ sinh!

Linh hồn sơ sinh là thứ chỉ có Chân quân mới có được, lại thêm việc tu vi của Trình Thương Ngô này không hề cao nên anh đoán chắc là do linh hồn sơ sinh chiếm đoạt thân xác của người khác để trùng sinh. Tu vi của nó sẽ mau chóng hồi phục trở lại.

Ngô Bình không nói ra chuyện này, chỉ âm thầm đưa mắt nhìn theo Trình Thương Ngô.

Trình Thương Ngô vừa đi khỏi thì Diệp Thiên Tông bước ra hỏi: "Sư đệ, hai bên bàn bạc ổn thoả rồi sao?"

Ngô Bình gật đầu: "Thanh Môn đồng ý cho em toàn bộ cơ nghiệp hiện có, nhưng họ cũng sẽ tiếp tục phát triển những sản nghiệp khác ở Viêm Long chứ không rời khỏi đây".

Diệp Thiên Tông cũng cảm thấy kỳ lạ: "Điều kiện của họ chỉ có vậy sao?"

Ngô Bình: "Đúng vậy".

Diệp Thiên Tông như thể suy nghĩ gì đó rồi đáp: "Chắc chắn còn có uẩn khúc gì đó".

Ngô Bình: "Sư huynh, thánh tổ Thanh Môn này không đơn giản, em nghi ngờ đây có thể là một người đoạt xác!"

Diệp Thiên Tông hoảng hốt: "Người đoạt xác?"

Ngô Bình gật đầu: "Hơn nữa trước khi đoạt xác, người này ít nhất phải có tu vi là Chân quân, lợi hại hơn Lạc Trường Sinh nhiều".

Diệp Thiên Tông nghiêm mặt lại đáp: "Sư đệ, vậy thì chuyện hôm nay quả thực nguy hiểm. Nhỡ đâu hắn ta lên cơn giận dữ rồi giết người thì hai chúng ta đều chỉ có nước chết".

Ngô Bình đáp: "Hắn cũng không dám làm vậy đâu. Với loại quái vật già đời này trừ phi là gặp nguy hiểm về tính mạng, nếu không chắc chắn sẽ không dám để lộ thân phận. Dù gì thì linh hồn sơ sinh là món đồ tốt, ai cũng muốn có!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1805


Linh hồn sơ sinh của Chân quân có rất nhiều công dụng, không chỉ dùng để luyện ra pháp khí cho tà đạo được, mà nếu trực tiếp hút nó thì sẽ có tác dụng khiến cơ thể mạnh hơn.

Trong thế giới thiếu thốn tài nguyên tu luyện như hiện tại, những kẻ như Trình Thương Ngô đúng là một miếng thịt béo bở mà rất nhiều kẻ tu luyện muốn vồ lấy!

Diệp Thiên Tông không hiểu biết nhiều về linh hồn sơ sinh nên hỏi: "Sư đệ, cậu nói xem những linh hồn sơ sinh đi cướp xác này, tu vi của chúng trong tương lai có bị ảnh hưởng không?"

Advertisement

Ngô Bình: "Ảnh hưởng thì chắc chắn là có nhưng nếu biết cách ứng phó thì vấn đề sẽ không nghiêm trọng. Có điều những linh hồn sơ sinh này có tu vi càng cao càng dễ bị phát hiện. Một khi bị phát hiện, kết cục thường rất thê thảm".

Advertisement

Diệp Thiên Tông: "Bảo sao Trình Thương Ngô này khép nép như vậy, hoá ra là không dám gây chuyện lớn!"

Ngô Bình: "Em nghi ngờ người này ngồi lên vị trí thánh tổ của Thanh Môn chỉ là cái cớ để mượn thế lực của Thanh Môn làm việc cho mình".

"Làm việc gì vậy?", Diệp Thiên Tông tò mò hỏi.

Ngô Bình: "Linh hồn sơ sinh này không biết đã sống bao nhiêu năm rồi. Những chuyện nó biết, những tài nguyên nó tích luỹ được nhiều đến mức không thể tưởng tượng nổi! Nhưng muốn tìm lại những nguồn tài nguyên trước kia thì chắc chắn sẽ cần rất nhiều nhân lực và vật lực. Cho nên việc lên làm thánh tổ rồi mượn thế lực của Thanh Môn chính là một sự lựa chọn hoàn hảo!"

Diệp Thiên Tông gật đầu: "Sư đệ nói phải. Nếu anh là kẻ đó thì chắc chắn cũng sẽ chọn sống ẩn dật không gây chú ý".

Ngừng lại một lát, Diệp Thiên Tông lại lo lắng hỏi: "Nhưng sư đệ à, liệu hắn ta có ghi thù với cậu không? Đã là cao thủ thuộc hàng Chân quân, nhỡ đâu hắn hồi phục được tu vi thì búng tay một cái cũng có thể giết cậu".

Ngô Bình cười đáp: "Sư huynh, đến lúc đó thì em đã mạnh hơn hắn rồi!"

Diệp Thiên Tông sáng mắt lên, cười đáp: "Là do anh cao tuổi nên hồ đồ đó, sư đệ nói phải! Với tư chất của cậu thì chẳng mấy chốc sẽ thành Địa Tiên, vượt qua hắn không phải chuyện khó!"

Nói chuyện một lúc, Diệp Thiên Tông liền cáo từ trước. Ngô Bình chẳng mấy khi đến Đường Lâu nên quyết định ở lại đó một thời gian.

Đến buổi trưa, Ngô Bình gọi người thân tới Đường Lâu ăn cơm, nhân tiện đưa họ đi chơi ở sòng bạc. Ở Đường Lâu còn có rất nhiều dịch vụ như xông hơi trị liệu, mát xa,... rất phù hợp để nghỉ ngơi thư giãn.

Ông bà ngoại không thích mấy chỗ như sòng bạc nên tới rạp phim xem phim, tận hưởng không gian hai người. Ngô Bình liền đưa Ngô Mi và Trương Lệ đi lượn quanh sòng bạc.

Ngô Mi đầu óc nhanh nhạy nên nảy số rất nhanh. Cô bé chơi mấy ván bài poker, nhờ tài tính toán thần sầu mà thua ít thắng nhiều. Trong một tiếng mà cô bé kiếm được mấy chục nghìn tệ.

Trương Lệ cũng ở đó chơi vài ván xong thì chán nên chạy tới chỗ spa.

Sau khi Trương Lệ đi khỏi, Ngô Mi đột nhiên hạ giọng nói nhỏ: "Anh, anh có phát hiện ra không?"

Ngô Bình: "Phát hiện ra chuyện gì cơ?"

Ngô Mi: "Dạo này mẹ đặc biệt rất thích ăn diện, trang điểm. Tuần trước mẹ còn bảo em giúp mẹ chọn quần áo và son môi nữa".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1806


Ngô Mi đột nhiên thu lại xấp thẻ poker trên bàn rồi cúi đầu nói: "Em không muốn chơi nữa".

Ngô Bình vội vã hỏi: "Ngô Mi em sao vậy?"

Ngô Mi ngẩng mặt lên, mắt đã đỏ hoe đáp: "Anh, em nhớ bố".

Advertisement

Câu nói của cô bé khiến lòng anh chua xót. Đúng vậy, chẳng lẽ anh không nhớ bố? Khi còn nhỏ, bố là chỗ dựa an toàn nhất, vững chãi nhất của Ngô Bình. Khi anh lớn hơn một chút thì bố cố gắng hết sức để đáp ứng mọi nguyện vọng của anh.

Giờ anh càng lớn, càng giỏi giang thì lại càng thường xuyên nhớ bố hơn. Người đàn ông ấy bình phàm giản dị, không giỏi thể hiện tình cảm nhưng lúc nào cũng âm thầm hy sinh tất cả cho gia đình.

Advertisement

"Anh, anh lợi hại như vậy, liệu có cách nào đưa bố trở về bên cạnh chúng ta được không?", Ngô Mi nhỏ tiếng nói, nhưng rõ ràng cô bé cũng biết đây là chuyện không thể nào.

Ngô Bình nghe xong thì lắc đầu ngay: "Tiểu Mi, người thường sau khi chết đi, hồn phách sẽ đi vào luân hồi. Hiện giờ bố trông như thế nào, chỉ sợ không ai..."

Chưa nói xong câu thì Ngô Bình đột nhiên nheo mắt lại, nhanh chân bước về phía thư phòng.

Ngô Mi đuổi theo hỏi: "Sao vậy anh?"

Ngô Bình đáp: "Tiểu Mi, em đi tìm mẹ đi, anh có việc phải làm".

Ngô Mi rất nghe lời, gật đầu rồi đi tìm Trương Lệ.

Ngô Bình lấy ra đồng tiền phép gieo một quẻ. Lần gieo quẻ này, anh lờ mờ nhìn thấy sơ đồ quẻ tượng thứ tư. Đột nhiên anh sáng mắt lên, lẩm bẩm: "Hồn phách của bố vẫn còn, hơn nữa còn rất toàn vẹn!"

Ngô Bình không khỏi nghĩ tới tổ chức bí mật của Địa Phủ kia. Nếu nhờ Đế Tân giúp đỡ, không biết có thể tìm thấy hồn phách của bố anh hay không?

Anh lấy trong người ra một cây hương, đốt lên rồi niệm một đoạn chú. Hương này là Đế Tân đưa cho anh, nói khi nào có việc gấp thì có thể dùng nó để triệu hồi ông ấy.

Sau khi đốt hương được năm phút, một luồng gió âm thổi vào phòng rồi một bóng người mờ mờ xuất hiện. Đó chính là Đế Tân.

"Cậu tìm tôi có việc gì sao?", giọng Đế Tân có vẻ hơi mất kiên nhẫn.

Ngô Bình: "Đế Tân, tôi muốn nhờ ông giúp một việc. Bố tôi đã mất nhiều năm, tôi không biết hồn phách của ông ấy có còn hay không. Liệu ông có thể giúp tôi điều tra chuyện này không?"

Đế Tân: "Bố cậu là người thường hay người tu luyện?"

Ngô Bình: "Bố tôi chỉ là người thường".

Đế Tân cười lạnh: "Người thường sau khi chết hồn phách không thể tồn tại đến bây giờ".

Ngô Bình: "Tôi đã gieo quẻ rồi, quẻ nói hồn phách của bố tôi vẫn còn, hơn nữa còn rất toàn vẹn. Tôi nghi ngờ bố tôi đã bị thu nạp vào Địa Phủ của các ông".

Đế Tân không khỏi kinh ngạc: "Còn có chuyện như vậy sao? Nhưng ở Địa Phủ có tới hàng chục tỷ âm hồn, muốn tìm một hồn phách như vậy không khác gì mò kim đáy bể".

Ngô Bình: "Tôi có một cách! Tôi có thể tạo ra một loại hương dẫn hồn, chỉ cần đốt nó lên là sẽ tìm thấy vị trí của bố tôi!"

Đế Tân: "Nếu có hương dẫn hồn thì tôi có thể giúp cậu chuyện này".

Ngô Bình: "Được! Mấy ngày nữa phiền ông tới đây thêm một chuyến, đến lúc đó tôi sẽ đưa hương cho ông!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1807


Sau khi Đế Tân đi khỏi, Ngô Bình lập tức bắt tay vào làm hương dẫn hồn.

Loại hương dẫn hồn này cần khá nhiều nguyên liệu quý hiếm nên anh đã huy động lực lượng của Hắc Thiên Giáo để tìm kiếm trên phạm vi toàn cầu.

Sau khi gửi tin đi, anh đeo lên chiếc mặt nạ Hắc Thiên rồi hỏi: "Thần Hắc Thiên, nếu như có hồn phách hoàn chỉnh thì với sức mạnh của ngươi, có thể giúp một người sống lại không?"

Advertisement

Thần Hắc Thiên: "Nếu hồn phách hoàn chỉnh thì có thể chế tạo một cơ thể mới cho nó. Việc này một Thiên Tiên bình thường cũng làm được".

Nói đến đây, hắn nhìn Ngô Bình rồi nói: "Trong tay ta vừa hay có một Linh Minh Thánh Thể, là báu vật vô giá. Nếu như ngươi có thể hiến tế thêm ba linh hồn thì ta có thể cho ngươi báu vật này".

Advertisement

Ngô Bình ngạc nhiên: "Linh Minh Thánh Thể? Ngươi có nó thật sao?"

Thần Hắc Thiên phất tay một cái, trong không gian Hắc Thiên đột nhiên xuất hiện một cơ thể người. Cơ thể đó cao chừng mét chín, gương mặt anh tuấn, tóc đen, mắt xanh, da dẻ mịn màng, cơ thể hoàn mỹ theo tỷ lệ vàng.

Thấy cơ thể này khác xa so với bố mình, anh hỏi: "Có sửa được không?"

Thần Hắc Thiên: "Đương nhiên là được. Linh Minh Thánh Thể này có thể biến hoá tuỳ ý".

Ngô Bình thở dài đáp: "Ba hồn phách thì đắt quá. Hai thôi có được không?"

Thần Hắc Thiên: "Ta trước nay rất công bằng, nói ba thì chỉ có thể là ba".

Ngô Bình đành nhún vai: "Được rồi, ba thì ba".

Thế rồi anh gọi Viêm Dương tới. Viêm Dương đã quen với không gian Hắc Thiên, ngoan ngoãn nhả ra một tà ma.

Tà ma kia vừa xuất hiện liền bị thần Hắc Thiên treo trên không trung rồi hiến tế.

Sau đó, Viêm Dương tiếp tục nhả ra tà ma thứ hai, thứ ba.

Tính đến nay, Viêm Dương đã hiến tế tổng cộng năm tà ma mà không gặp khó khăn gì.

Viêm Dương nói với Ngô Bình: "Thượng tiên, sức mạnh hiện giờ của tôi đã hồi phục lại là cảnh giới bảy của Địa Tiên, hơn nữa cảnh giới còn đã viên mãn!"

Ngô Bình gật đầu, nói với thần Hắc Thiên: "Giờ Linh Minh Thánh Thể này thuộc về ta".

Thần Hắc Thiên: "Đương nhiên. Trong thánh thể có một Tiên Thiên Thánh Hồn, cho hồn phách người phàm vào đó, hồn và xác sẽ hoà hợp với nhau, nâng cao chất lượng hồn thể".

Ngô Bình đương nhiên hiểu chuyện này. Nếu bố anh có thể hồi sinh nhờ cơ thể này thì sẽ có hồn thể vô cùng mạnh mẽ!

Anh hỏi: "Thần Hắc Thiên, làm thế nào để thay đổi ngoại hình của thánh thể?"

Thần Hắc Thiên: "Cái này dễ thôi, ngươi dùng Thần niệm tác động vào Tiên Thiên hồn lực, nó sẽ nghe theo ngươi".

Ngô Bình gật đầu, sau đó mang Linh Minh Thánh Thể ra ngoài. Sau đó anh ấn vào lông mày của thánh thể, truyền Thần niệm của mình vào trong đó.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1808


Ngô Bình rất hài lòng, anh tiếp tục điều chỉnh lại một số đặc điểm nhỏ theo trí nhớ của anh. Hai tiếng sau, Linh Minh Thánh Thể đã hoàn toàn giống hệt bố của Ngô Bình!

“Hoàn hảo”, anh khẽ mỉm cười, chuẩn bị thu lại Thần niệm.

Thế nhưng, Thần niệm của anh quay lại thì kéo luôn cả Tiên Thiên Thánh Hồn cũng ra theo, đi luôn vào trong võ hồn của anh.

Advertisement

Ngô Bình thất kinh: “Toang rồi!”

Anh cố gắng ép thánh hồn kia đi ra nhưng không hề có kết quả gì. Anh đành vội vã cầu cứu thần Hắc Thiên: “Thần Hắc Thiên, ta không cẩn thận mà hợp nhất Tiên Thiên Thánh Hồn vào võ hồn của mình rồi!”

Advertisement

Thần Hắc Thiên rất bình thản đáp: “Không sao. Có hay không có Tiên Thiên Thánh Hồn này đều không ảnh hưởng đến hiệu quả hoàn hồn. Hơn nữa nếu không có Tiên Thiên Thánh Hồn này thì hồn và thể xác sẽ hoà vào nhau thuận lợi và triệt để hơn nữa”.

Tảng đá trong lòng Ngô Bình cuối cùng cũng được đặt xuống, anh nói: “Vậy thì được rồi!”

Hai ngày sau đó, Ngô Bình đều ở lại Đường Lâu vừa canh giữ Linh Minh Thánh Thể vừa chờ thuộc hạ tìm về những nguyên liệu cần thiết.

Cuối cùng, chiều ngày thứ hai thì các loại nguyên liệu được gửi từ khắp nơi trên thế giới đã đến tay anh, anh lập tức bắt tay vào việc làm hương dẫn hồn. Quá trình không hề phức tạp, chỉ khoảng một tiếng rưỡi là đã hoàn thành. Anh làm tổng cộng ba cây hương to cỡ ngón tay út. Mỗi cây hương dài khoảng nửa mét.

Làm xong, anh lập tức triệu hồi Đế Tân rồi giao ba cây hương cho ông ấy: “Trăm sự xin nhờ vào ông”.

Đế Tân đáp: “Hãy chờ tin tôi”.

Dứt lời, Đế Tân hoá thành một làn gió âm rồi tan biến mất.

Lúc này Ngô Bình đứng ngồi không yên, anh đi vào phòng khách sạn. Ông bà ngoại đang xem tivi còn Trương Lệ và Ngô Mi đang ngồi cạnh nhau nói chuyện gì đó.

Mấy ngày nay Ngô Bình bảo người nhà ở lại khách sạn. Chuyện bố sống lại, anh phải thông báo trước với họ.

“Tiểu Bình, con ăn cơm chưa?”, Trương Lệ hỏi.

Ngô Bình ngồi xuống bên cạnh, ôm lấy vai mẹ rồi cười hỏi: “Mẹ, con nghe nói mẹ có bạn trai?”

Trương Lệ gõ nhẹ lên trán Ngô Bình đáp: “Con nói linh tinh gì vậy? Mẹ bao nhiêu tuổi rồi, làm gì còn tâm trạng đi tìm bạn trai hả?”

Ngô Mi lập tức hỏi ngay: “Thế sao dạo này đột nhiên mẹ thích trang điểm rồi ăn mặc chỉn chu vậy?”

Trương Lệ cười đáp: “Dạo này mẹ liên lạc lại với bạn bè năm xưa. Mẹ đã hẹn các cô chú tháng sau sẽ họp mặt nên mới muốn ăn diện một chút rồi học người ta cách trang điểm”.

Ngô Bình thở phào nhẹ nhõm, vậy thì dễ giải quyết rồi! Nhỡ đâu bố anh quay lại mà mẹ lại có bạn trai thì đúng là rắc rối to!

Anh cười nói: “Mẹ, bạn học của mẹ con có quen không?”

Trương Lệ: “Đều là bạn từ thời cấp ba, hồi đó mẹ học đại học ở Vân Kinh nên con không biết các cô chú đó đâu”.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Mẹ học đại học ở Vân Kinh sao? Sao mẹ không học ở trong huyện?”

Ông ngoại Ngô Bình đáp: “Lúc đó ông đi làm ở Vân Kinh, mãi về sau mới về huyện Minh Dương”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1809


Bà ngoại nhìn ông ngoại rồi nói: “Tiểu Bình, khi đó ông ngoại cháu đắc tội với lãnh đạo nên mới bị điều về vùng nông thôn như huyện Minh Dương. Ông bà bắt buộc phải làm gián đoạn việc học của mẹ cháu để làm thủ tục chuyển trường nên thành tích học tập của mẹ cháu mới tụt dốc không phanh. Nếu không thì con gái bà thông minh như vậy, làm gì có chuyện không đỗ đại học?”

Những chuyện từ thời xa xưa này giờ Ngô Bình mới biết. Anh ngạc nhiên hỏi: “Ông ngoại, ông đắc tội với lãnh đạo nào vậy? Là ai mà bắt nạt người khác quá đáng vậy?”

Advertisement

Ông ngoại khẽ thở dài đáp: “Chuyện của mấy chục năm về trước rồi còn nhắc làm gì nữa!“

Bà ngoại nói bằng giọng uất hận: “Sao lại không nhắc? Nếu không phải vì kẻ ác độc tên Uông Hán Sinh đó thì nhà chúng ta đâu có phải cực khổ bao nhiêu năm như vậy”.

Advertisement

Ngô Bình lập tức hỏi: “Bà ngoại, vậy bà nói cháu nghe rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì”.

Bà ngoại liền kể lại chuyện năm xưa cho Ngô Bình nghe.

Khi đó, ông ngoại Ngô Bình là Trương Thế Văn làm trong một nhà máy gang thép. Ông ấy làm trong bộ phận vật tư, trưởng bộ phận tên là Uông Hán Sinh.

Thời đó vẫn còn là thời kinh tế thị trường, thu nhập của người dân rất thấp. Những người vào được nhà máy thép, có công ăn việc làm ổn định như vậy là rất may mắn.

Có một lần, trong giờ làm mà Uông Hán Sinh bỏ ra ngoài đánh bài khiến một lô vật tư đắt đỏ bị trộm mất, thiệt hại lên tới hơn bảy mươi nghìn tệ.

Phải biết rằng vào thời đó số tiền này phải mua được hai căn nhà lớn ở Vân Kinh!

Sau khi xảy ra việc đó, Uông Hán Sinh nửa đêm gọi Trương Thế Văn đến văn phòng của ông ta rồi bảo Trương Thế Văn nhận tội thay. Ông ta nói nhất định sẽ bồi thường, lại còn uy h**p nếu không chịu làm theo thì sẽ đuổi ông ngoại Ngô Bình ra khỏi nhà máy thép.

Trương Thế Văn chỉ là một nhân viên nhỏ không dám đắc tội với Uông Hán Sinh nên chỉ đành đồng ý.

Cứ như vậy, Trương Thế Văn nhận lỗi lớn này, sau đó bị nhà máy đuổi việc. Lúc đó, Uông Hán Sinh phủi sạch tay khỏi chuyện này. Ông ta chuyển hộ khẩu của Trương Thế Văn về vùng nông thôn, sau đó cho ông ấy công việc kế toán.

Thời đó Trương Thế Văn đi làm ở nhà máy lương tháng một trăm mười tệ. Còn công việc kế toán kia chỉ được có mười mấy tệ, chất lượng cuộc sống rớt xuống thảm hại!

Vì vậy, họ không thể không chuyển trường cho con gái Trương Lệ.

Nói đến đây, bà ngoại thở dài nói: “Uông Hán Sinh khi đó hứa hẹn ngon ngọt, nói rằng sau khi việc qua rồi sẽ chuyển hộ khẩu của ông cháu về lại như cũ. Nhưng chờ đợi ròng rã năm này sang năm khác vẫn không có động tĩnh gì. Mãi về sau, ông bà đành ở lại đây”.

Ngô Bình cau mày: “Họ Uông này đúng là sống quá lỗi!”

Ông ngoại thở dài: “Chuyện từ thời kim cổ nào rồi, đừng nhắc nữa”.

Ngô Bình: “Ông ngoại, cháu nhất định sẽ giúp ông xả giận!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1810


Ngô Bình phát hiện, sau khi trở thành Võ Thánh, sự thay đổi lớn nhất của anh là tâm cảnh. Gặp bất cứ chuyện gì, anh cũng có thể giữ bình tĩnh và lý trí, hơn nữa khả năng tư duy cũng tốt hơn, tinh thần sáng tỏ, không bị quấy nhiễu.

Buổi tối, Ngô Bình đang ngồi trong phòng thì chợt có tiếng gió thổi. Anh mở mắt ra thì thấy Đế Tân đang cầm một quả cầu sáng rồi nói: “Trời không phụ lòng người, tôi đã tìm thấy hồn phách cậu cần rồi”.

Ngô Bình mừng rỡ rồi nhập lấy nói: “Cảm ơn”.

Advertisement

Đế Tân: “Vận khí của hồn phách này được đấy, nó bị hút vào một cây hoa dưỡng hồn, vì thế đã sống ở địa phủ nhiều năm. Nhưng nó chưa hề mất chút sức mạnh nào, trái lại còn mạnh hơn trước nhiều”.

Ngô Bình giơ quả cầu sáng lên rồi ấn vào Linh Minh Thánh Thể. Linh Minh Thánh Thể chấn động nhưng không hề phản ứng lại.

Advertisement

Anh không hề lo lắng mà lấy một viên Hoàn Hồn Đan ra rồi nhét vào miệng Linh Minh Thánh Thể. Vài giây sau, Linh Minh Thánh Thể bắt đầu phát sáng, các dây thần kinh được kích hoạt, bắt đầu vận chuyện trong cơ thể, sau đó tới tim và đại não.

Ngô Bình bình tĩnh chờ đợi, nửa tiếng sau, Linh Minh Thánh Thể cuối cùng đã hô hấp, ban đầu hô hấp còn yếu, sau đã ổn định dần.

Đế Tân hỏi: “Mượn xác hoàn hồn à?”

Rõ ràng ông ta không hề biết đây là Linh Minh Thánh Thể.

Ngô Bình: “Kiểu như vậy”.

Dứt lời, anh giơ tay ấn vài cái vào Linh Minh Thánh Thể, mắt nó mở ra, sau đó lộ ra vẻ nghi hoặc và mơ hồ.

Ngô Bình: “Hồn phách ở địa ngục nhiều năm rồi, e là trí nhớ cũng không còn bao nhiêu”.

Sau đó, anh tiến lại gần rồi lên tiếng: “Bố, con là Tiểu Bình đây”.

Linh Minh Thánh Thể nhìn Ngô Bình, sau đó ánh mắt dần trở nên sáng ngời, ông ấy mở miệng nói: “Tiểu... Bình…”

Ngô Bình mừng rỡ rồi gật đầu thật mạnh: “Vâng, con là Tiểu Bình. Bố còn nhớ con không?”

Ngô Chấn Đông xoa đầu rồi đáp: “Đầu bố trống rỗng, nhưng bố vẫn biết con là con trai bố”.

Đế Tân nói: “Thôi tôi không làm phiền nữa”, dứt lời, ông ta hoá thành làn gió rồi bay đi.

Ngô Bình gọi Ngô Mi và Trương Lệ đến, hai mẹ con vừa nhìn thấy Ngô Chấn Đông đã không kiềm chế được cảm xúc, Trương Lệ chạy tới ôm chầm lấy chồng mình rồi bật khóc.

Ngô Chấn Đông khẽ ôm lấy vợ mình rồi mỉm cười nói: “Tiểu Lệ, đây là đâu?”

Ngô Bình cười nói: “Đây là khách sạn bố ạ, nhà chúng ta đang đi du lịch”.

Ngô Chấn Đông: “Du lịch ư? Không được… Bố còn phải đi làm kiếm tiền mua nhà cho con”.

Ngô Bình cảm động, bố anh không còn nhớ nhiều chuyện nữa, nhưng vẫn đau đáu chuyện mua nhà cho anh. Anh vội nói: “Bố ơi, nhà mình có nhà rồi, không cần mua nữa. Sau này, bố mẹ cứ yên tâm an hưởng tuổi già, không cần làm gì hết”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1811


“Hôn mê ư?”, Ngô Chấn Đông lại vỗ vào đầu mình rồi lẩm bẩm: “Ừ nhỉ, bố bị xe đâm, mà này người gây tai nạn không chạy mất đấy chứ? Đã đền tiền chưa?”

Ngô Bình và Trương Lệ mỉm cười nhìn nhau, anh nói: “Họ đã đền tiền rồi ạ”.

Ngô Chấn Đông dần nhớ lại mọi chuyện, sau đó thích ứng với cơ thể hiện tại rồi đứng dậy.

Trương Lệ: “Chấn Đông, chúng ta đi gặp bố mẹ thôi”.

Advertisement

Ngô Chấn Đông gật đầu: “Bố cũng đi du lịch à?”

Trương Lệ: “Cả bố lẫn mẹ luôn, tôi dẫn ông đi”.

Advertisement

Ngô Bình và Ngô Mi ở lại, họ biết cần thêm thời gian để thích ứng với cuộc sống.

“Anh, anh giỏi thế!”, Ngô Mi nhìn Ngô Bình với vẻ sùng bái.

Ngô Bình: “Do bố gặp may, hồn phách vẫn còn hoàn chỉnh, hơn nữa còn mạnh hơn xưa. Nếu không dù anh có phép thần thông biến hoá cũng không giúp bố sống lại được”.

Ngô Mi: “Anh, người chết rồi mà vẫn giữ được hồn phách hoàn chỉnh ư?”

Ngô Bình: “Đương nhiên là không, hầu hết đều tiêu tán hết, nhưng không biết tại sao hồn phách của bố lại xuống địa phủ rồi sống nhờ trên một cây hoa dưỡng hồn”.

Ngô Mi: “Em xem phim cũng thấy có chuyện chết đi sống lại, nhưng hầu hết đều có tác dụng phụ, không biết bố mình có bị không nhỉ?”

Nghe thấy thế, Ngô Bình nói: “Có chứ, nhưng em yên tâm, anh sẽ cho bố uống thuốc để điều chỉnh sức khoẻ”.

Ngô Mi thở phào: “Thế thì tốt rồi! Đến giờ, em thấy vẫn như đang nằm mơ ấy”.

Ngô Bình xoa đầu cô bé: “Tiểu Mi, sau này bố còn làm em ngạc nhiên nhiều”.

Ngô Mi ngẩn ra: “Có phải anh lại giấu em chuyện gì không?”

Ngô Bình mỉm cười thần bí: “Đến lúc đó rồi em sẽ biết”.

Hai người trở lại phòng khách, Ngô Chấn Đông đang tay bắt mặt mừng nói chuyện với ông ngoại, xem ra ký ức của ông ấy vẫn còn nguyên.

“Tiểu Bình, mau lại đây”, ông ngoại vẫy tay gọi Ngô Bình.

Ngô Bình đi tới rồi nói: “Cháu biết ông muốn hỏi gì, nhưng lão thần tiên đã bảo cháu không được tiết lộ cho mọi người biết nên nhà mình cũng đừng kể cho ai”.

Ông ngoại gật đầu nói: “Ông nhớ rồi, sau này chúng ta sẽ chuyển đến một nơi xa lạ để sống, như vậy sẽ không ai phát hiện ra Chấn Đông”.

Ngô Bình cũng có suy nghĩ ấy nên nói: “Hay cháu mua nhà ở Thiên Kinh, nhà mình tạm thời lên đó sống?”

Trương Lệ cười nói: “Cũng được”.

Ngô Chấn Đông ngẩn ra: “Mọi người đang nói gì thế, nhà ở Thiên Kinh đắt lắm, sao chúng ta mua nổi?”

Ngô Mi cười nói: “Bố ơi, bố là con nhà giàu đấy”.

Ngô Chấn Đông chỉ vào mình: “Bố là con nhà giàu ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1812


Nói rồi, Ngô Bình đưa một chiếc thẻ cho Ngô Chấn Đông rồi nói: “Bố, trong thẻ này có 10 triệu, bố cầm lấy để tiêu vặt ạ. Nếu thiếu thì bố cứ bảo Tiểu Mi đưa thêm, ông cho em ấy một cái thẻ không hạn mức, muốn rút bao nhiêu tiền cũng được”.

Ngô Bình đẩy hết sự giàu sang của nhà mình là nhờ ông nội, để tránh phải giải thích nhiều.

Ngô Chấn Đông cảm thán nói: “Cứ như mơ ấy, trước đây bố còn phát rầu vì chuyện mua nhà, giờ thì tốt rồi, có hẳn 10 triệu để tiêu vặt”.

Advertisement

Ngô Bình: “Bố ơi, con sẽ nhờ người chuẩn bị cho bố một thân phận mới, bố sẽ lấy tên Lý Niệm Tổ ạ”.

Ngô Chấn Đông gật đầu: “Ừ, bố cũng phải nhận lại tổ tiên chứ”.

Advertisement

Sau khi giúp bố mình sống lại, Ngô Bình rất phấn chấn. Tối đến, anh bảo Lina chuẩn bị tiệc, để đãi bố mình.

Cả nhà ngồi quây quần bên mâm cơm ấm cúng, ai cũng rất vui, ông ngoại Ngô Bình uống say rồi vừa khóc vừa cười. Ngô Mi cũng uống rượu, há má đỏ bừng, mắt hoa lên nên về phòng nghỉ trước.

Sau đó Trương Lệ cũng gục, Ngô Bình và Ngô Chấn Đông đi tới phòng tâp của Đường Lâu.

Ngô Chấn Đông hỏi: “Tiểu Bình, mình đến đây làm gì?”

Ngô Bình: “Trong thời gian bố hôn mê, con vẫn giúp bố tập thể dục. Giờ con muốn thử xem thể lực của bố thế nào”.

Ngô Chấn Đông cười nói: “Thử kiểu gì?”

Ngô Bình giơ bàn tay phải lên rồi nói: “Bố dùng hết sức đấm vào lòng bàn tay con đi”.

Ngô Chấn Đông gật đầu, sau đó lùi lại một bước rồi đấm thật mạng vào tay Ngô Bình. Sau đó, người Ngô Bình đã phải chấn động, với thực lực hiện giờ mà người anh vẫn rung lên.

Đó là do Ngô Chấn Đông chưa biết võ thuật, nếu ông ấy luyện võ thì đảm bảo uy lực còn mạnh hơn nhiều.

Ngô Bình sáng mắt lên, Linh Minh Thánh Thể mạnh thật! Một chưởng đánh bừa thôi mà cũng khiếp đảm đến vậy!

Anh lại thử sức bật, tốc độ chạy của Ngô Chấn Đông, kết quả khiến anh vô cùng bất ngờ. Ngô Chấn Đông chỉ bật nhẹ cũng nhảy cao năm, sáu mét! Ông ấy chạy một trăm mét chỉ mất có 3 giây.

Ngô Chấn Đông cũng bất ngờ với thực lực của mình rồi hỏi: “Tiểu Bình, bố bị làm sao thế nhỉ?”

Ngô Bình: “Bố đừng lo, con đã cho bố uống thuốc biến đổi gen nên sức khoẻ và tốc độ của bố nhanh hơn người bình thường thôi”.

Ngô Chấn Đông: “Thuốc biến đổi gen ư?”

Ngô Bình: “Vâng, nó làm gen của con người mạnh hơn”.

Hai bố con thử nghiệm vài khả năng xong thì Ngô Bình nói: “Bố ơi, giờ con sẽ dạy cho bố một bài tập thể dục, bố học nhé?”

Ngô Chấn Đông cười nói: “Ừ, bố mới tỉnh lại nên cần tập luyện nhiều hơn”.

Vì thế, Ngô Bình đã truyền cho Ngô Chấn Đông một phương thức hít thở để ông ấy luyện tập. Điều khiến Ngô Bình ngạc nhiên là Ngô Chấn Đông chỉ cần nghe một lần và tập ba lần là đã có thể làm tốt ngay.

Thấy bố mình tu luyện thần tốc như vậy, Ngô Bình không khỏi cảm thán, tư chất của bố anh quá khủng, khéo còn hơn cả anh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1813


Ngô Chấn Đông: “Ngủ làm gì, bố không thấy mệt chút nào. Tiểu Bình, cách hít thở của con hay thật đấy, bố thấy khí tức đang lưu chuyển trong người luôn, đó là khí công à?”

Ngô Bình cười đáp: “Kiểu như thế ạ”.

Hai người về phòng, Ngô Bình vừa định đi ngủ thì nhận được điện thoại từ số lạ, là Thành Ngư gọi tới.

Advertisement

Thành Ngư cười hỏi: “Đội trưởng Ngô, cậu đã suy nghĩ xong chưa?”

Ngô Bình biết anh ta hỏi về chuyện thủ lĩnh của Thiên Long nên trả lời ngay: “Tôi đồng ý”.

Advertisement

Thành Ngư vui vẻ nói: “Đội trưởng Ngô đúng là người thông minh, không làm chúng tôi thất vọng. Mười giờ sáng nay, chúng ta gặp nhau ở tổng bộ của Thiên Long nhé”.

Ngô Bình: “Được, tôi sẽ tới đúng giờ”.

Thành Ngư: “Đội trưởng Ngô, thủ lĩnh của Thiên Long là một vị trí rất cao quý. Vì thế, chúng tôi phải thử thách cậu, hoi vọng cậu sẽ phối hợp”.

Ngô Bình: “Đương nhiên rồi”.

Sau đó, Ngô Bình đi dạo vài vòng Đường Lâu với Ngô Chấn Đông, đến hơn chín giờ, anh mới đến tổng bộ Thiên Long.

Anh đã từng đến đó mấy lần nên rất thông thuộc đường đi.

Thành Ngư đã đến từ trước, ngoài ra còn có hơn 20 người khác. Xem ra họ đều là các nhân vật chủ chốt của tổ chức, ví dụ như các đội trưởng, nhân viên tình báo hoặc người phụ trách mảng tài chính.

Thành Ngư cười nói: “Đội trưởng Ngô, còn chờ mỗi cậu thôi đó, ngồi đi”.

Ngô Bình gật đầu, sau đó ngồi xuống một vị trí. Anh thấy mọi người ở đây vẫn chưa biết anh sẽ làm gì ở Thiên Long, vì ánh mắt của họ chỉ tập trung vào Thành Ngư.

Thành Ngư: “Thưa các vị, thủ lĩnh Đoàn Long của chúng ta đã bị tà ma chiếm thân thể nên đã hi sinh vì nước. Chúng ta đều vô cùng tiếc thương, nhưng tổ chức không thể một ngày thiếu thủ lĩnh. Vì thế, hôm nay tôi mời mọi người đến đây để đầu thủ lĩnh mới”.

Một người đàn ông râu quai nón cười phá lên nói: “Nếu bầu thủ lĩnh mới thì tôi xin đề cử đội trưởng Trần Tố”.

Một người đàn ông ngoài 40 mặc đồ màu trắng chợt xua tay nói: “Anh Dương, để thành chủ nói đã, anh đừng chen lời”.

Người đàn ông râu quai nón cười trừ: “Được rồi, mời thành chủ nói tiếp”.

Thành Ngư không giận mà nói: “Thủ lĩnh mới do thành viên của tổ chức bầu chọn, cuối cùng sẽ do thần tướng quyết định. Mọi người hãy bàn với nhau xem chọn ai đi”.

Mọi người lập tức bàn tán xôn xao, chọn người này người kia.

Ngô Bình ngồi im lặng một bên. Anh phát hiện hình như mọi người ở đây chia làm ba phe, phe thứ nhất theo đội trưởng đội tình báo là Trịnh Hoài. Phe thứ hai theo Trần Tố của tổ hành động Bắc Mỹ, phe còn lại theo La Quan Tân - quản lý hậu cần và kho.

Cả ba người này đều không hề đơn giản, tin tức của đội tình báo rất nhạy, đội hậu cần thì quản lý việc chi tiêu và kho hàng của tất cả mọi người, đội còn lại thì có thực lực mạnh nhất và từng coi Đoàn Long và con át chủ bài.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1814


Nghe thấy thế, tất cả mọi người đều đổ dồn sự chú ý về Ngô Bình, có người khinh bỉ, người nghi hoặc, người tò mò.

Người đàn ông râu quai nón nói: “Cậu là cái thá gì?”

Ngô Bình nhìn anh ta rồi nói: “Tôi có thể đánh bại ông bằng một tay và một chiêu”.

Advertisement

Người đó là cao thủ cảnh giới Võ Vương, ngoài ra còn là đội trưởng đội ở Tây Bắc, anh ta lạnh giọng nói: “Thế ư? Cậu đang nằm mơ đấy à?”

Ngô Bình: “Không tin thì lên thử đi!”

Advertisement

Người đàn ông râu quai nón bước lên rồi cười lạnh nói: “Để tôi xem, tên chém gió như cậu định đánh bại tôi kiểu gì”.

Nhưng anh ta còn chưa nói hết câu thì đã thấy Ngô Bình biến mất rồi.

Ngay sau đó, người đàn ông râu quai nón đã phải cả kinh rồi nhảy lên, nhưng đã muộn, môt bàn tay thò từ bên hông lên đã đánh vào thắt lưng ông ta.

Ông ta kêu hự một tiếng rồi ngã xuống, mắt trắng dã, miệng sùi bọt mép, toàn thân run rẩy.

Mọi người xung quanh được phen trố mắt ngạc nhiên, họ không nhìn rõ Ngô Bình biến mất thế nào và xuất hiện sau lưng người đàn ông râu quai nón ra sao.

Người đàn ông râu quai nón hỏi: “Cậu dùng võ công gì vậy?”

“Có nói thì ông cũng không biết đâu”’, Ngô Bình đáp rồi liếc nhìn những người khác: “Còn ai không phục thì có thể khiêu chiến tôi”.

Thành Ngư cười khà khà: “Để tôi giới thiệu, đây là Ngô Bình - đội trưởng của Hắc Thạch”.

Đội trưởng Trần Tố của Bắc Mỹ đứng dậy rồi nói: “Trần Tố của đội Bắc Mỹ xin thỉnh giáo”.

Ngô Bình nhìn người đó rồi hỏi: “Ông là đệ tử của chùa Đại Thiền à?”

Trần Tố ngẩn ra, rất ít người biết lai lịch của ông ấy, sao Ngô Bình biết vậy? Vì thế, ông ấy hỏi: “Đúng, sao đội trưởng Ngô biết?”

Ngô Bình: “Ông đã luyện Cầm Long Thủ và Kim Cương Chưởng của chùa Đại Thiền nên tôi mới đoán thế. Nhưng tiếc là ông luyện cả hai môn võ công ấy đều có vấn đề rồi”.

Hai môn võ công này là niềm kiêu hãnh suốt đời của Trần Tố nên ông ấy lập tức nổi giận: “Cậu bảo hai môn công pháp của tôi có vấn đề ư? Vỡ vẩn, đến thầy tôi nhận xét tôi luyện rất tốt nữa là!”

Ngô Bình lắc đầu: “Vậy chứng tỏ là họ đều luyện sai hết”.

Trần Tố tức đến bật cười, Ngô Bình vừa coi thường ông ấy, còn khinh luôn cả sư phụ ông ấy: “Vậy là đội trưởng Ngô cũng luyện hai công pháp trên đúng không?”

Ngô Bình: “Không tin lời tôi à? Vậy ông hãy thi triển Cầm Long Thủ để tỉ thí với tôi đi”.

“Được, xin thỉnh giáo!”, nói rồi, Trần Tố quặp tay lại rồi tấn công Ngô Bình.

Ngô Bình học Cầm Long Thủ từ Chu Truyền Anh, anh nhanh chóng thi triển rồi khoá một cánh tay của Trần Tố lại. Trần Tố kinh ngạc, định vùng ra, nhưng chợt thấy tay mình đau nhói, sau đó toàn thân tê dại, không thể cử động.

Ông ấy vừa tức vừa sợ: “Cậu!”

Ngô Bình: “Cầm Long Thủ là một môn công pháp thực hiện khả năng cầm, tóm, rèn luyện sự biến hoá, nhưng ông lại luyện thành ngạnh công”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1815


Ngô Bình nới lỏng tay, cánh tay bị tê của Trần Tố đã bình thường trở lại, ông ấy hỏi Ngô Bình: “Cầm Long Thủ có 24 thức, tư chất của tôi có hạn nên mới học được 21 thức, ba thức cuối cố lắm mà vẫn chưa được, xin đội trưởng Ngô chỉ bảo”.

Trần Tố đang thăm dò Ngô Bình, vì ba thức cuối của Cầm Long Thủ bị thiếu sót nên muốn học được là rất khó, gần như chưa ai luyện thành được.

Ngô Bình: “Ba thức cuối có vấn đề, tôi có thể dạy ông Cầm Long Thủ Tam Thức hoàn chỉnh”.

Advertisement

Nói rồi, Ngô Bình khom người xuống rồi bật dậy, ai cũng thấy trông anh như cao lớn hơn, đôi tay như hai con rồng nhỏ, biến hoá khôn lường.

Advertisement

Ngô Bình vừa thi triển vừa giải thích: “Cầm Long Thủ, tên sao thì động tác vậy, lực phải mạnh như bắt rồng. Nhưng rồng ở đây không phải rồng trong thần thoại, mà là rồng trong cơ thể người.

Trần Tố như được thức tỉnh nên sáng mắt nói: “Đội trưởng Ngô, có thể thử vài chiêu với tôi không?”

Ngô Bình gật đầu. Lần này, Trần Tố dùng thuật đánh du kích với bước chân linh hoạt, cố né Ngô Bình.

Song, lần nào Ngô Bình cũng tóm trúng điểm xuất lực của ông ấy rồi hạ gục.

Hai người so hơn chục chiêu, cuối cùng Trần Tố đã lĩnh ngộ được hàm ý của Cầm Long, ông ấy vừa cảm kích vừa khâm phục, sau đó bái lạy Ngô Bình: “Cảm ơn đội trưởng Ngô đã chỉ dẫn, tôi hiểu rồi”.

Thành Ngư cười nói: “Đội trưởng Trần, cậu ngô là đại tông sư võ thuật, anh may mắn lắm mới được cậu ấy chỉ bảo đấy nhé”.

Mọi người cả kinh, Ngô Bình là đại tông sư võ thuật ư!

Trần Tố chấn động rồi run giọng nói: “Đại tông sư có thể cho tôi cảm nhận một chút quyền ý của người không?”

Ngô Bình: “Được!”

Ngô Bình chưa cử động, nhưng đã có một quyền ý cuồn cuộn ập tới, mọi người ở đây như con thuyền nhỏ lênh đênh trên sóng lớn, vô cùng khiếp đảm.

Trịnh Hoài của đội tình báo ngạc nhiên nói: “Võ Thánh! Cậu ấy là Võ Thánh!”

Thì ra chỉ cần Ngô Bình thi triển quyền ý thì trong quyền ý của anh sẽ tự động toả ra một luồng thánh ý! Đây là một cảm giác rất khó hình dung, như khí chất của một người, cảm nhân được nhưng không thể hình dung được.

Đương nhiên những người khác cũng cảm nhận được và lộ ra vẻ khó tin, Võ Thánh thật ư!

Tầng thứ nhất của cảnh giới Nhân Tiên là Võ Vương, tầng thứ hai là Võ Thần, tầng thứ ba là Võ Thánh. Trở thành Võ Thánh thì võ lực sẽ cao hơn, mà với các võ giả mà nói thì võ lực tăng thêm một chút chính là tăng thực lực rất nhiều.

Thành Ngư cũng thấy kinh ngạc, ông ấy không hề biết Ngô Bình đã là Võ Thánh.

Ngô Bình thu quyền ý lại rồi nói: “Luyện quyền thì phải luyện tâm trước, tâm không mạnh thì sao có thể điều khiển võ lực”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1816


Sau đó, anh ta nói tiếp: “Thủ lĩnh, nước Đông Doanh sẽ cử một đoàn khảo sát đến, nhiệm vụ tiếp đãi sẽ là của tổ chức ta”.

Ngô Bình: “Đoàn khảo sát ư? Khảo sát cái gì?”

Trịnh Hoài đáp: “Thưa thủ lĩnh, họ lấy danh nghĩa sang khảo sát dự án thể thao của chúng ta, nhưng thực chất trong đoàn này có rất nhiều người biến đổi gen có thực lực mạnh. Mục đích thật sự của họ là tranh giành một bí cảnh sắp mở ở Thái Bình Dương với nước ta”.

Advertisement

Ngô Bình hỏi Thành Ngư: “Tranh kiểu gì?”

Thành Ngư: “Nước mình đã tiến hành bàn bạc với các nước khác và đưa ra quyết định, hai bên sẽ cử sáu người tham gia thi đấu, rồi quyết định danh sách những người được đi vào bí cảnh”.

Advertisement

“Trong bí cảnh ấy có cái gì?”, Ngô Bình hỏi.

Thành Ngư: “Tôi cũng không rõ, nhưng dù có cái gì thì chúng ta cũng phải cố phải có nhiều người vào đó”.

Ngô Bình: “Tổng là bao nhiêu người vào?”

Thành Ngư: “36, Viêm Long và Mễ Quốc đều có sáu người rồi. Ngoài ra, Đông Doanh có hai người, châu Europa có ba người, bán đảo có một người. Còn chín người nữa thuộc các thế lực tu hành. Vì thế, các nước vẫn đang tranh giành sáu vị trí cuối cùng này”.

Ngô Bình: “Sáu vị trí còn lại không thể dành cho Thiên Long hết được à?”

Thành Ngư: “Không, Thiên Long chỉ cần hai vị trí thôi”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Một người có được tham gia nhiều vòng thi không?”

Thành Ngư: “Được”.

Ngô Bình: “Vậy thì dễ rồi, hai vòng này để tôi”.

Trịnh Hoài vội nói: “Không được đâu thủ lĩnh, Mễ Quốc có đoàn phân tích đặc biệt, thủ lĩnh đánh một trận xong là họ có thể dựa vào số liệu phân tích để mô phỏng lại lực chiến đấu của người, sau đó huấn luyện cho người của họ”.

Ngô Bình cười lạnh: “Kệ họ, trước mặt thực lực chân chính, mọi chiêu trò đều vô dụng”.

Thành Ngư: “Mọi người cứ bàn cách đánh thắng hai trận ấy đi, tôi không làm phiền nữa”.

Nói rồi, anh ta đi luôn, giao mọi việc lại cho Ngô Bình.

Ngô Bình ngồi bạc bạc với mọi người một lúc, sau đó được Trịnh Hoài dắt đi tham quan tổng bộ.

Thiên Long là một tổ chức rất lớn, tổng thành viên khắp thế giới là hơn 70 nghìn người ở khắp các quốc gia. Họ có mạng lưới tình báo rất mạnh, lực lượng hậu cần hùng dũng và số lượng thành viên đông đảo.

Nơi đầu tiên Ngô Bình đến là trung tâm chỉ huy. Chỉ khi nào Thiên Long gặp các chuyện khá lớn thì mới cần tới đây, vì một khi khởi động trung tâm chỉ huy thì đến Võ Thần Ti cũng sẽ dốc toàn lực phối hợp.

Trung tâm chỉ huy có bộ phận xử lý thông tin lớn nhất toàn cầu, có thể điều động các vệ tinh ngoài vũ trụ, khởi động hơn một nghìn điểm tình báo khắp toàn cầu, nghe trộm ở tất cả các khu vực trên thế giới.

Hiện giờ, trung tâm chỉ huy đang vận hành, vì đoàn khảo sát của Đông Doanh đang ở trong nước, họ cần giám sát những người này mọi lúc mọi nơi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1817


Trông cô ấy rất oai phong, gương mặt xinh đẹp, dáng người cao ráo, tóc ngắn, hơn nữa còn biết võ công, là một cao thủ cảnh giới Thần.

Ngô Bình gật đầu: “Thư ký Hoa, trước kia cô là thư ký của Đoàn Long phải không?”

Hoa Giải Ngữ: “Thưa thủ lĩnh, tôi là thư ký dự bị, sau khi anh lên nhận chức thì tôi được chọn ngẫu nhiên làm thư ký cho anh. Đương nhiên cũng cũng có thể chọn người khác làm thư ký”.

Advertisement

Ngô Bình: “Không cần đâu, ai cũng như nhau thôi. Tôi kể cho tôi nghe về tình hình gần đây của Thiên Long đi”.

Hoa Giải Ngữ lập tức thông báo: “Vâng. Gần một tháng qua, chúng ta đã ngăn chặn được 1575 người nhập cư trái phép, đánh bại 157 các đoàn thể hoạt động trái phép trong nước, các nhóm nhỏ đã có 55 lần ra nước ngoài làm nhiệm vụ…”

Advertisement

Ngô Bình nghe cô ấy nói hết năm phút, cô ấy nói rất nhanh nhưng mạch lạc và dễ hiểu, giúp anh nhanh chóng hiểu rõ tình hình hiện giờ của Thiên Long.

Sau đó, Hoa Giải Ngữ nói tiếp: “Thủ lĩnh, hiện giờ chúng ta có ba việc gấp nhất. Đầu tiên là đoàn khảo sát Đông Doanh, thứ hai là một thành viên tình báo xuất sắc của chúng ta đã bị Mễ Quốc bắt. Thứ ba là Thiên Long đang thiếu tài nguyên tu hành, trong khi đó giá mua tài nguyên đã cao hơn hẳn năm ngoái”.

Ngô Bình: “Chuyện đoàn khảo sát thì tôi biết rồi, nhưng một thành viên của chúng ta bị Mễ Quốc bắt thì xảy ra khi nào?”

Hoa Giải Ngữ: “Thành viên này có biệt danh là Linh Xà, anh ta trà trộn vào đoàn kế hoạch Tạo Thần của Mễ Quốc với thân phận là một nhà khoa học và trở thành một nhân viên nghiên cứu chính của kế hoạch. Ba tiếng trước, Linh Xà đã bị lộ thân phận, sau đó bị Mễ Quốc nhốt vào căn cứ bí mật để tra hỏi. Mễ Quốc có rất nhiều các kỹ thuật tra hỏi tiên tiến, chúng ta đang lo Linh Xà không cầm cự được lâu”.

Ngô Bình: “Linh Xà rất quan trọng với chúng ta à?”

Hoa Giải Ngữ: “Vâng, Linh Xà nắm các số liệu nghiên cứu của Mễ Quốc, những số liệu ấy rất quan trọng với chúng ta! Hơn nữa, Linh Xà là công thần, chúng ta phải cứu anh ta”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: “Có tra ra được vị trí của Linh Xà không?”

Hoa Giải Ngữ gật đầu với một nhân viên kỹ thuật gần đó, trên màn hình lập tức xuất hiện một bản đồ vệ tinh. Trên đó cho thấy Linh Xà đang ở một nơi nào đó thuộc Thái Bình Dương, song ở đó không có đảo, mà chỉ toàn là biển.

Ngô Bình liếc nhìn rồi hỏi: “Cô bảo chi phí mua tài nguyên tu hành rất lớn, thế nó là cái gì?”

Hoa Giải Ngữ: “Là dược liệu, đan dược, công pháp, bùa chú, binh khi, trong đó tốn nhất là dược liệu, bao gồm cả thuốc đột biến gen ạ”.

Ngô Bình cau mày: “Thuốc đột biến gen? Mua ở đâu thế?”

Hoa Giải Ngữ: “Các chợ đen trên toàn cầu ạ, nhưng không phải là loại thuốc tốt nhất”.

Ngô Bình: “Phí mua tài nguyên năm ngoái là bao nhiêu?”

Hoa Giải Ngữ: “Hơn 850 tỷ ạ, nhưng năm nay đã hơn 2000 tỷ rồi”.

Ngô Bình giật thót mình: “Gì mà cao thế?”

Song, anh ngẫm nghĩ rồi lại nói: “Chỉnh lại hoá đơn nửa năm nay rồi đưa cho tôi”.

Hoa Giải Ngữ: “Vâng, tôi sẽ đi làm ngay”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1818


Bây giờ, thủ lĩnh mới định tự đi cứu người ư?

Trịnh Hoài vội nói: “Thủ lĩnh, một mình cậu đi sẽ rất nguy hiểm, tốt nhất nên dẫn thêm người rồi lên kế hoạch cụ thể”.

Ngô Bình: “Không kịp đâu, bên kia sẽ nhanh chóng tra ra được tin tình báo mà họ cần, tôi phải đến đó nhanh nhất có thể”.

Advertisement

Dứt lời, anh cầm lấy máy định vị rồi mở cửa sổ, nhảy thẳng xuống.

Từ đây cách mặt đất mấy chục mét, nhưng Ngô Bình vừa nhảy xuống một cái đã biến mất ngay.

Advertisement

Mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau, thủ lĩnh mới mạnh quá! Dám đi cứu người một mình.

Loáng cái, Ngô Bình đã ngồi trên Nhân Vì rồi bay vút lên cao.

Không lâu sau, anh đã xuất hiện trên mặt biển, sau đó vừa xem máy định vị, vừa chỉ hướng cho Viêm Dương bay. Viêm Dương có thực lực rất mạnh nên tốc độ bay cũng nhanh. Cuối cùng, chưa đến nửa tiếng sau, Ngô Bình đã xuất hiện ở gần Linh Xà.

Anh lập tức khởi động thần niệm, ra đa cũng đang tìm kiếm trong phạm vi 100 km. Vài phút sau, anh đã phát hiện ra điểm bất thường, khoảng hơn 100 mét bên dưới biển có một toà kiến trúc.

Nơi này được xây cố định tại một rạch đá ngầm, quy mô rất lớn, bên tron có hơn nghìn người đang hoạt động. Ngô Bình biết ngay đây là căn cứ bí mật của Mễ Quốc.

Anh nhảy ngay xuống biển, gần lối vào gắn đầy máy cảm ứng, một khi có động vật sống tới gần, nó sẽ cảnh báo ngay.

Ngô Bình khởi động khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy có một con đường cách rạch đá ngầm khoảng hơn chục mét, anh nói ngay với Viêm Dương: “Chúng ta đi theo hướng đó cứu người”.

Viêm Dương gật đầu rồi cuộn tròn người lại, sau đó phi thẳng tới đó.

Ầm!

Một tiếng động lớn vang lên, mảng đá phía đó vỡ nát, khối kim loại bên dưới bị xỏ xuyên rồi lộ ra một hang động có đường kính nửa mét.

Ngô Bình lập tức xông vào, nước biển cũng chảy vào theo, chuông cảnh báo vang lên, anh thi triển Thần Quỷ Trường Vực để bảo vệ cơ thể rồi chảy theo dòng nước.

Ở nơi này thiết kế rất nhiều cửa thoát hiểm, một khi có nước chảy vào, các cửa sẽ đóng chặt. Nhưng Ngô Bình dùng kiếm Hắc Long để cạy ra.

Vì thế nước biển vẫn chảy vào trong, phá hỏng hết cửa này đến cửa khác, cho tới khi vào phòng điều khiển.

Tất cả trang thiết bị ở đây đều có khả năng chống nước, vì thế dù bị ngấm nước biển thì quá trình vận hành cũng không bị ảnh hưởng gì. Mọi người ở đây thì đều chết chìm trong nước, với áp lực nước mạnh thế này thì khó có ai chịu nổi.

Ngô Bình đã nhìn thấy Linh Xà trên màn hình camera, anh ta khoảng hơn 30 tuổi, dáng người cao gầy, hiện đang bị trói trên một chiếc giường, có ai đó chuẩn bị tiêm cho anh ta.

Ngô Bình nhanh chóng ghi nhớ vị trí rồi cưỡi Viêm Dương đi, bức tường sắt cứng đến mấy cũng bị Viêm Dương xuyên thủng như tờ giấy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1819


Đúng lúc này, có một bóng đen lướt tới, một cú đấm sượt qua. Ngô Bình nhanh chóng tung quyền đánh trả.

Uỳnh!

Một tiếng động mạnh vang lên, hai người tách nhau ra.

Advertisement

Ngô Bình ngạc nhiên vì người này rất mạnh.

Anh nhìn thì thấy đó là một người thanh niên châu Europa, lông tóc toàn thân đều có màu vàng, dáng người cao hơn hai mét, tay dài qua gối, mắt xanh.

Rõ ràng hắn cũng rất ngạc nhiên, vì hắn là cường giả đã dùng thuốc đột biến gen, đã thế còn tấn công Ngô Bình một cách bất ngờ mà vẫn không làm gì được anh.

Advertisement

Nước biển bẳ đầu tràn vào đây, Ngô Bình gẩy ngón tay, vơ tiếp các lọ thuốc vào trong nhẫn trữ đồ.

Người đàn ông tóc vàng nổi giận rồi hét lên, sau đó tiếp tục tấn công anh.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Không biết thân biết phận”, nói rồi, anh thi triển Thần Long Băng Thiên.

Bụp!

Người đàn ông tóc vàng bị đánh bay mấy chục mét rồi ngã mạnh xuống một đống máy móc, sau đó há miệng hộc máu.

Thấy tuyệt kỹ của mình không đánh chết được hắn, Ngô Bình hơi ngạc nhiên, nhưng anh mặc kệ, sau đó vơ thêm các lọ thuốc đang trong quá trình nghiên cứu khác vào nhẫn trữ đồ, sau đó ra ngoài theo dòng nước chảy.

Ngô Bình nhanh chóng xông ra căn cứ đáy biển rồi ngoi lên mặt nước. Nhân Bì nhả Linh Xà ra, sau đó hai người cùng ngồi trên Nhân Bì rồi rời khỏi nơi đó.

Linh Xà đã hôn mê, Ngô Bình cho anh ta uống ít thuốc rồi truyền ít Thuần Dương Tiên Lực vào.

Cứ thế, khi Nhân Bì bay về tổng bộ Thiên Long thì Linh Xà đã dần tỉnh táo lại. Anh ta mở mắt thì phát hiện mình đang đứt trên nóc nhà, đối diện với một người thanh niên xa lạ.

Anh ta cảnh giác hỏi: “Cậu là ai?”

Ngô Bình cười đáp: “Linh Xà, anh đừng sợ, tôi là Ngô Bình - thủ lĩnh mới của Thiên Long. Chúng ta đang ở tổng bộ, anh an toàn rồi”.

Linh Xà vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ: “Chúng ta về nước rồi ư? Là cậu cứu tôi à?”

Ngô Bình gật đầu: “Anh bị hôn mê, tôi vừa cứu anh, giờ anh thấy sao rồi?”

Linh Xà: “Tôi ổn, không ngờ tôi còn sống để về nước”.

Ngô Bình: “Linh Xà, anh là quốc bảo rồi đấy, xuống dưới nghỉ ngơi thôi”.

Nói rồi, Ngô Bình dẫn Linh Xà xuống một căn phòng của tổng bộ, sau đó kiểm tra cơ thể anh ta. Sau khi xác định không có vấn đề gì thì mới gọi thành viên của tổng bộ tới.

Thấy Linh Xà an toàn trở về, ai nấy đều kinh ngạc rồi tỏ vẻ khó tin.

Trịnh Hoài: “Thủ lĩnh, cậu làm thế nào vậy”.

Ngô Bình: “Cái đó không quan trọng, mau báo cho cấp trên là Linh Xà đã được cứu, để họ cho người đến đây”.

Bây giờ, Linh Xà đang cảm thấy rất ổn, gặp đại nạn mà vẫn qua khỏi, anh ta rất biết ơn Ngô Bình: “Thủ lĩnh, cảm ơn cậu”.
 
Back
Top Dưới