Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1440


Người đàn ông đứng dậy đi ra ngoài, Ngô Bình không ngăn cả.

Chu Nhược Tuyết thở dài nói: “Ngô Bình, Liễu Trọng Hiên là ai?”

“Cao thủ Tiên Thiên của tỉnh K, người nắm quyền thật sự của tỉnh”.

Chu Nhược Tuyết biến sắc mặt nói: “Thế anh phải cẩn thận đấy, người này nghe vẻ nguy hiểm lắm”.

Ngô Bình nói: “Em yên tâm, ông ta không là gì với anh đâu”.

Advertisement

20 phút sau, Triệu Học Phong đã đến, đôi bên chào hỏi vài câu rồi nói vào chuyện chính luôn: “Cậu Ngô, có nhiều chuyện nói qua điện thoại không tiện, cậu xem video này đi”.

Ngô Bình cầm lấy điện thoại rồi xem, sau đó anh đã nhìn thấy Tân Khai - em trai của Tân Nguyệt.

Tân Khai vào một người quỳ ở cổng, có một người thanh niên đang tát họ, mỗi người bị tát hơn chục cái. Tát xong, người đó vẫn chưa vui nên cầm cái mở rượu vang ở cạnh đó lên đâm vào mắt một người. Cái mở nút chai dài 20 phân, nó lập tức cắm sâu vào đầu của người kia, khiến người kia chết ngay tại chỗ.

Advertisement

Có mấy người ở phía sau lên xử lý hiện trường, Tân Khai sợ hãi rồi bị còng tay lại.

Xem xong, Ngô Bình cau mày nói: “Hung thủ là ai?”

Triệu Học Phong đáp: “Hắn tên là Liễu Thành Uy, có bố là một nhân vật lớn tên là Liễu Trọng Hiên, chắc cậu cũng nghe tên rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Bảo sao mà ngông thế, ra là con trai của vua thế giới ngầm ở Thạch Thành”.

Triệu Học Phong: “Cậu Ngô, tôi biết cậu rất giỏi, nhưng vẫn phải cẩn thận trong vụ án này”.

Ngô Bình gật đầu: “Ông Triệu, cảm ơn ông, nhưng ông cứ yên tâm, tôi có chừng mực. À, để tôi giới thiệu, đây là Chu Nhược Tuyết ở đội phòng chống tội phạm ma tuý, mong ông để mắt đến cô ấy một chút”.

Triệu Học Phong cười nói: “Hoa khôi của đội ấy đây mà, tôi nghe danh lâu rồi”.

Chu Nhược Tuyết ngại ngùng nói: “Thủ trưởng Triệu đừng nghe họ nói linh tinh ạ”.

Đôi bên trò chuyện thêm một lúc thì Triệu Học Phong ra về.

Tiễn Triệu Học Phong xong, Ngô Bình nhìn đồng hồ rồi nói: “Còn ba phút nữa”.

Một phút sau, cửa mở ra, một người đàn ông cao gầy khoảng 45 tuổi bước vào.

Ngô Bình nhìn người đó, ông ta có chiếc mũi diều hâu, mắt sâu, ông ta nhìn anh rồi chắp tay: “Cậu Ngô”.

Ngô Bình hỏi: “Ông là Liễu Trọng Hiên à?”

Người đó chính là Liễu Trọng Hiên, ông ta đáp: “Đúng”.

Ngô Bình: “Dù chúng ta mới gặp nhau lần này, nhưng tôi đã nghe danh của ông lâu rồi, anh Phúc vẫn khoẻ chứ?”

Liễu Trọng Hiên chấn động rồi nói: “Vâng”.

Ngô Bình: “Lần trước tôi đã gặp anh ta rồi, ông có biết không?”

Liễu Trọng Hiên cúi đầu xuống, mồ hôi lạnh túa ra: “Tôi có”.

Ngô Bình: “Thế thì tốt, con trai ông là Liễu Thành Uy đã đánh chết người, sau đó vu vạ cho một người tên là Tân Khai. Ông về bảo cậu ta đi đầu thú đi, đương nhiên ông có thể không đồng ý”.

Liễu Trọng Hiên run lên rồi nói: “Xin cậu yên tâm, tôi sẽ bắt nó đi đầu thú”.

“Ông về đi”, Ngô Bình xua tay, không muốn nói nhiều với ông ta.

Liễu Trọng Hiên về ngay, ông ta đi rồi, Ngô Bình lại gọi thêm mấy món nữa rồi nói: “Nhược Tuyết, ăn thôi”.

Sau đó, anh vừa ăn vừa chờ tin.

Nửa tiếng sau, Triệu Học Phong đã gọi tới rồi nói với giọng kinh ngạc: “Cậu Ngô, Liễu Thành Uy tự ra đầu thú rồi, tôi đã cho người đến nhà giam để thả Tân Khai ra. Nếu không có gì sai lệch thì ba ngày nữa, cậu ấy sẽ được thả tự do”.

Ngô Bình: “Phiền ông rồi”.

Triệu Học Phong nói: “Cậu khách sao thế, việc tôi nên làm mà”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1441


Ngô Bình thở dài hỏi: “Anh Long, anh đang đâu đấy?”

“Anh đang ở nhà khác, chú muốn đến không?”

Nhà khác thường là nơi nuôi tình nhân, đương nhiên Ngô Bình không tiện đến đó nên nói: “Thôi, rảnh thì đến đây uống với em”.

Lý Quảng Long cười nói: “Được, anh đến ngay”.

Advertisement

Một lát sau, Ngô Bình đến quán của chị Thanh, Thu Nhi và Tiểu Tân không có ở đây, vì đang bận làm việc cho công ty của Khương Đông Thăng.

Hôm nay chỉ có chị Thanh và vài nhân viên ở quán. Thấy Ngô Bình tới, chị ta vui mừng rồi xếp phòng tốt nhất cho anh.

Advertisement

Quán nay không đông lắm, chờ Lý Quảng Long đến, chị Thanh ngồi luôn xuống uống với họ mấy chén.

Ngô Bình hỏi thăm tình hình làm ăn của chị ta rồi lại hỏi chuyện của Khương Đông Thăng.

Không lâu sau, Ngô Bình nghe thấy tiếng bước chân, sau đó có một cô gái đi vào. Nhìn thấy cô ấy, Ngô Bình ngẩn ra, vì đó chính là Vạn Lộ Khả mà anh từng gặp một lần.

Vạn Lộ Khả mặc một chiếc váy dạ hội, mắt ướt, một bên má sưng vù, chiếc váy cũng rách tơi tả.

Chị Thanh kinh hãi hỏi: “Lộ Khả, em sao thế?”

Vạn Lộ Khả lạnh lùng nói: “Chị, em không sao, cho em mượn xe chị một lát”.

Sau đó, cô ấy liếc nhìn sang Ngô Bình.

“Là anh à?”, Vạn Lộ Khả ngạc nhiên hỏi.

Ngô Bình cười nói: “Chào người đẹp, chúng ta lại gặp nhau rồi, ngồi xuống làm chén không?”

Vạn Lộ Khả do dự rồi gật đầu: “Được”.

Ngô Bình rót cho cô ấy một chén rồi nói: “Cô không uống được loại rượu này ở nơi khác đâu”.

Vạn Lộ Khả rất chịu chơi, ngửa cổ uống cạn chén rượu, sau đó cô ấy hà một hơi rồi nói: “Rượu triều Minh à?”

Ngô Bình ngạc nhiên rồi dựng ngón tay cái: “Sành đấy!”

Đây là rượu mà Lạc Trường Sinh cho anh, đính là rượu ủ từ triều Minh.

Vạn Lộ Khả cười nói: “12 tuổi, tôi đã chuốc say cả ông nội rồi”.

Ngô Bình: “Nào, tôi mời cô một chén”.

Cứ thế, bọn họ uống hết rượu từ bao giờ không hay.

Vạn Lộ Khả không có tu vi, nhưng càng uống thì mắt càng sáng, không hề có dấu hiệu say chút nào.

Lý Quảng Long cũng phải ngả mũ thán phục rồi nói: “Em gái, em uống siêu thật đấy, anh phục!”

Vạn Lộ Khả thờ ơ nói: “Tiếc là đây sẽ là lần cuối cùng tôi uống rượu”.

Ngô Bình hỏi: “Cô gặp chuyện gì à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1442


Ngô Bình chỉ biết một chút về chuyện của cô ấy nên nói: “Nếu gặp chuyện gì phiền phức thì cứ nói với tôi”.

Vạn Lộ Khả thở dài: “Anh Ngô, cảm ơn anh lần trước đã cứu tôi. Nhưng lần này, không ai giúp được tôi đâu”.

Lý Quảng Long bật cười nói: “Cô em, người khác thì không, nhưng chú em anh thì vô tư nhé. Em biết chú ấy là ai không?”

Advertisement

Vạn Lộ Khả sững người: “Là ai?”

Lý Quảng Long: “Ngoài tỉnh K thì anh không dám nói, chứ nội trong phạm vi tỉnh này thì chú em của anh là số một”.

Advertisement

Ngô Bình lắc đầu: “Anh Long, đừng tâng bốc em thế”.

Vạn Lộ Khả nhìn Ngô Bình: “Anh có biết thân phận của tôi không?”

Ngô Bình gật đầu: “Tôi đã nghe kể về chuyện nhà cô rồi, ông nội cô là Vạn Trung Lương. Trước khi mất, ông ấy đã giao cho cô một phần ba tài sản, lần này cô về nước là để vực dậy Đông Sơn”.

Vạn Lộ Khả gật đầu: “Đúng, tôi cứ tưởng mình làm được, nhưng giờ mới hay mình chẳng làm được gì cả”.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Rốt cuộc là ai đã gây chuyện với nhà cô, cô biết không?”

“Còn rượu không?”, cô ấy hỏi.

Trên xe Ngô Bình còn một vò nữa, anh nhờ chị Thanh đi lấy hô rồ lại rót cho Vạn Lộ Khả.

Vạn Lộ Khả uống tiếp rồi kể: “Sau khi ông tôi mất, bà nội đã dẫn tôi ra nước ngoài. Bà bảo ông tôi bị người ta hại chết, hung thủ là một thế lực rất mạnh tên là Thần Huy”.

Thần Huy? Ngô Bình giật mình, anh từng nghe Từ Bá Nhân nhắc đến tổ chứ bí ẩn này, vì chính ông ấy cũng là một thành viên của tổ chức.

“Mục đích của họ là gì? Vì tiền ư?”, anh hỏi.

Vạn Lộ Khả gật đầu: “Bà tôi bảo ban đầu, ông tôi chính là quân cờ mà họ chọn, khi thời cơ đến, họ kiếm được một khoản, còn ông tôi thì chết thay”.

Ngô Bình như có điều suy nghĩ: “Bảo sao Thần Huy không muốn cô quay lại, chắc họ muốn lấy nốt một phần ba cổ phần của cô đấy”.

Vạn Lộ Khả nghiến răng: “Tôi không cho họ được như ý đâu”.

Dứt lời, cô ấy hỏi Ngô Bình: “Tôi sẽ tặng cổ phần cho anh, anh dám nhận không?”

Ngô Bình ngẩn ra: “Tặng cho tôi ư?”

Vạn Lộ Khả gật đầu: “Anh từng cứu tôi, hơn nữa tôi thấy anh có khả năng nắm giữ chúng”.

Ngô Bình mỉm cười nói: “Tôi có một ý kiến khác, cô có muốn nghe không?”

Vạn Lộ Khả gật đầu: “Anh nói đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1443


Vạn Lộ Khả nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh Ngô, anh giúp được tôi ư?”

Ngô Bình: “Tôi sẽ giúp cô trong âm thầm và đầu tư tiền cho cô. Ngoài ra, tôi còn mời một nhân vật lớn hợp tác với cô, tu vi của người này cao lắm, Thần Huy không dám động đến đâu”.

Ngô Bình đang nhắc đến người anh kết nghĩa Lục Nhiễm Trần của mình.

Advertisement

Vạn Lộ Khả sáng mắt lên nói: “Anh Ngô, điều kiện của anh là gì?”

Ngô Bình: “Chúng ta bắt tay mua nốt cổ phần của Giang Nam Thành, tôi bỏ tiền nên được nắm quyền, được không?”

Advertisement

Vạn Lộ Khả không chút do dự mà đồng ý ngay: “Được”.

Ngô Bình nâng chén: “Quyết định thông minh đấy, cạn!”

Lý Quảng Long nhìn mà thèm: “Không có phần của anh à?”

Ngô Bình cười nói: “Lát em sẽ cho anh thêm hai công thức thuốc nữa”.

Lý Quảng Long mừng rỡ: “Được!”

Sau đó, Ngô Bình gọi cho Lục Nhiễm Trần, điện thoại vang lên giọng ông ấy: “Gọi anh có việc gì thế? Anh đang bận lắm”.

Ngô Bình: “Có một người đẹp muốn cùng đi ăn với anh, anh đi không?”

Lục Nhiễm Trần: "Ta sẽ lập tức tới ngay".

Ngô Bình: "Đại ca, nếu anh đang bận thì không phải đến đâu".

Lục Nhiễm Trần: "Bớt phí lời đi, nổ địa chỉ".

Khoảng hai mươi phút sau, Lục Nhiễm Trần đã đến nơi. Ngô Bình giới thiệu Vạn Lộ Khả với ông ấy: "Đại ca, có chuyện này em muốn nhờ anh. Công ty của chúng ta sắp tới sẽ hợp tác với cô chủ Vạn, sau này anh hãy phụ trách đảm bảo an toàn cho cô ấy".

Lục Nhiễm Trần thấy Vạn Lộ Khả vừa trẻ vừa đẹp thì trong lòng vô cùng vui mừng, lập tức đáp: "Sư đệ yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ an toàn cho cô chủ Vạn!"

Ngô Bình: "Cô chủ Vạn, sau này có đại ca tôi rồi, sẽ không kẻ nào dám làm hại cô. Nếu có bất cứ vấn đề gì, cô cũng có thể liên lạc với tôi".

Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng ô tô phanh gấp. Nghe thấy âm thanh này, đột nhiên Vạn Lộ Khả trở nên lo lắng, nói: "Bọn chúng tìm thấy tôi rồi!"

Ngô Bình hỏi: "Ai cơ?"

Vạn Lộ Khả: "Đám người nhà họ Tiền".

Ngô Bình lập tức nhớ ra gã đàn ông tên là Tiền Tiến lần trước. Anh hỏi: "Kẻ đó tên là Tiền Tiến phải không?"

Vạn Lộ Khả: "Đúng vậy, bố hắn ta tên là Tiền Trường Hào, từng là quản gia nhà tôi. Năm đó ông nội tôi linh cảm được mình sắp có chuyện chẳng lành nên đã đem một số cổ vật quý hiếm mà mình sưu tầm được giao cho bố tôi bảo quản. Bố tôi sau đó lại đưa cho người quản gia tên Tiền Trường Hào này cất giữ. Sau này bố mẹ tôi đều mất trong tai nạn giao thông, Tiền Trường Hào đã chiếm luôn số cổ vật đó làm của riêng".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1444


Vạn Lộ Khả lạnh lùng đáp: "Tiền Tiến, những món đồ nhà họ Tiền các người trộm cắp, tôi đã đem tặng cho người khác rồi".

Tiền Tiến sững lại: "Tặng cho người khác?"

Vạn Lộ Khả đáp: "Đúng vậy, chính là anh Ngô Bình đây".

Advertisement

Ngô Bình như cười như không, đáp: "Lộ Khả, cô thực sự có ý tặng lại cho tôi sao?"

Advertisement

Vạn Lộ Khả cười đáp: "Hai chúng ta đã hợp tác thì tôi phải thể hiện chút thành ý chứ".

Vạn Lộ Khả thừa biết với khả năng của mình, chắc chắn không thể lấy lại những món cổ vật đó. Vậy thì thà làm một việc hợp tình hợp lý là tặng cho Ngô Bình còn hơn là để nhà họ Tiền được lợi. Với năng lực của Ngô Bình, nói không chừng sẽ có cách lấy lại những món đồ đó.

Ngoài ra, đây cũng là một bài kiểm tra nhỏ. Nếu đến nhà họ Tiền nhỏ nhoi mà Ngô Bình cũng không đối phó nổi thì sao có thể là đối thủ của Thần Huy?

Ngô Bình: "Cô chủ Vạn, vậy tôi sẽ không khách sáo nữa".

Anh đứng dậy, đi về phía Tiền Tiến. Lập tức hai kẻ luyện kungfu lao ra từ sau lưng Tiền Tiến. Bọn chúng đang định ra tay với Ngô Bình thì đột nhiên mặt biến sắc. Một khí tức khiến bọn chúng sợ hãi toát ra từ trên người Ngô Bình, đó chính là Quyền Ý của anh!

Lúc này, hai tên kia như chuột đồng gặp mèo hoang, không dám cử động, cơ thể không ngừng run rẩy.

Tiền Tiến chẳng có tu vi, nhưng lúc này cũng run như giẽ. Trước mắt anh ta, Ngô Bình như thần như Phật, khiến anh ta sợ hãi chỉ dám ngước nhìn.

Anh ta run rẩy hỏi: "Anh... anh là ai?"

Ngô Bình: "Tôi đương nhiên là chủ nợ của anh. Anh nghe thấy rồi đấy, cô chủ Vạn đã chuyển nhượng số cổ vật đó cho tôi".

Tiền Tiến nuốt nước bọt, đáp: "Có biết tôi là ai không cả? Bố tôi quen biết rất nhiều quan chức, anh không động vào tôi được đâu!"

Ngô Bình vỗ vỗ mặt anh ta, đáp: "Việc này không đến lượt anh quyết, đưa tôi đi gặp bố anh".

Lúc nói câu này, Ngô Bình dùng thuật thôi miên khiến đầu óc Tiền Tiến không còn tỉnh táo. Anh ta ngoan ngoãn nghe lời Ngô Bình.

Đoàn người lên chiếc xe bên ngoài, đi tới nhà họ Tiền.

Lúc này Tiền Trường Hào đang ngồi trên chiếc ghế bằng gỗ sưa, trong tay mân mê một món đồ sứ, gương mặt đầy vẻ mãn nguyện.

Mười năm trước, ông ta chỉ là một tay quản gia ở nhà họ Vạn. Nhưng tất cả những món đồ có giá trị của gia tộc này đều giao cho ông ta bảo quản. Sau này nhà họ Vạn gặp biến, ông chủ và cậu chủ đều chết nên số tài sản đó ông ta đã chiếm làm của riêng.

Ông ta đem bán một số món, kiếm được khoảng mấy tỷ tệ, sau đó dùng tiền kiếm được để làm ăn, dần gây dựng nên cơ nghiệp. Giờ nhà họ Tiền của ông ta đã là gia tộc giàu có, tài sản lên tới chục tỷ tệ!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1445


Ngô Bình cười đáp: "Quản gia Tiền, để tôi tự giới thiệu, tôi tên là Ngô Bình. Cô chủ Vạn đây đã nhượng lại số cổ vật năm xưa bố cô ấy nhờ ông bảo quản cho tôi. Tôi tới để lấy đồ".

Tiền Trường Hào thoáng sững sờ, sau đó cười lạnh đáp: "Đến lấy đồ? Cậu nghĩ mình là ai? Lập tức cút ra khỏi nhà tôi ngay! Nếu không tôi sẽ cho cậu nếm mùi đau khổ!"

Dứt lời, từ sau lưng ông ta, mười mấy tên bảo vệ, tên nào tên nấy lực lưỡng như hòn non bộ lao lên. Ông ta làm ăn lớn, mỗi năm ít cũng phải có hai tỷ tệ lợi nhuận. Cho nên, đám vệ sĩ ông ta mời đều tinh thông võ nghệ.

Advertisement

Ngô Bình mặt điềm nhiên, bước về phía trước ba bước. Mỗi bước của anh, nền đá dưới chân đều "rầm" một tiếng, sau đó là một vết chân in lên đá. Tổng cộng trên nền đá có ba vết chân sâu chừng ba milimet, vô cùng rõ ràng.

Advertisement

Phải biết rằng nền sân nhà họ Tiền dùng loại đá dày tới ba mươi milimet để lát. Ngô Bình có thể in vết chân lên nền đá, nhưng lại không làm nứt đá, điều đó khiến đám vệ sĩ kia đều vô cùng kinh ngạc.

Mười mấy tên vệ sĩ lùi về sau như một phản xạ, vẻ mặt đầy khiếp sợ. Có một tên khá to gan, lao về phía trước chắp tay nói với Ngô Bình: "Tại hạ là Đổng Đại Hải của Thạch Thành, xin hỏi quý danh của vị bằng hữu đây?"

Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Một kẻ tu luyện đến cảnh giới Khí vẫn chưa đủ tư cách để biết tên tôi. Việc ở đây không liên quan đến các người, lui xuống đi”.

Đám vệ sĩ kia không dám ho he, tên nào tên nấy vội vã “quay xe”. Chẳng còn cách nào, chênh lệch về sức mạnh là quá lớn, đối phương ít nhất cũng phải là cao thủ Tiên Thiên, có thể giết họ như giết gà. Ở lại đây thì khác nào đâm đầu vào chỗ chết.

Chỉ trong nháy mắt, đám vệ sĩ đã chuồn sạch, Tiền Trường Hào sững sờ, kinh ngạc nhìn Ngô Bình hỏi: “Cậu rốt cuộc là ai?”

Ngô Bình đáp: “Tôi họ Ngô, tên Ngô Bình”.

Tiền Trường Hào nghiến răng đáp: “Đừng có ép người quá đáng. Tôi cũng quen không ít cao nhân đâu!”

Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Ồ, vậy ông nói xem ông quen những ai?”

Tiền Trường Hào đảo mắt, đáp: “Tôi quen đệ nhất cao thủ của Thạch Thành - Chu Phật Sinh”.

Ngô Bình lắc đầu hỏi: “Chu Phật Sinh là người mạnh nhất ông có thể nghĩ ra sao? Đáng tiếc ông chọn nhầm người rồi, vài tháng trước ông ta đã bị tôi đánh đuổi khỏi Thạch Thành, giờ vẫn đang lưu lạc ở bên ngoài”.

Tiền Trường Hào kinh ngạc: “Cậu đánh đuổi Chu Phật Sinh?”

Lý Quảng Long cười lạnh: “Chu Phật Sinh là cái thá gì? Còn không xứng xách giày cho cậu ấy. Họ Tiền kia, bớt phí lời đi. Đã ăn cướp của nhà người ta lại còn định giết người diệt khẩu. Đúng là đáng chết!”

Tiền Trường Hào liên tục lùi về phía sau đáp: “Tôi sẽ báo cảnh sát!”

Ngô Bình nhìn ông ta như một kẻ thiểu năng, gằn giọng: “Ông nghĩ mình có cơ hội để báo cảnh sát hay sao?

Lý Quảng Long cười đáp: “Họ Tiền kia, chắc ông cũng biết thủ đoạn tàn độc của giang hồ rồi, đừng rượu mừng không uống lại muốn uống rượu phạt! Ngoan ngoãn phối hợp đi thì chúng tôi sẽ tha cho cái mạng chó của ông. Nếu ông vẫn không biết tốt xấu thì đừng nói là các anh em tôi, đến tôi cũng có thể xử lý ông đấy!”

Tiền Trường Hào không cam tâm, số bảo vật đó ông ta khó khăn lắm mới lấy được, sao có thể để nó dễ dàng rơi vào tay kẻ khác? Đột nhiên ông ta rút từ thắt lưng ra một khẩu súng chỉ vào Ngô Bình quát: “Đừng có qua đây, nếu không tôi sẽ bắn!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1446


Viên đạn xé gió bay tới cũng bị Ngô Bình nhanh như cắt chộp lấy. Tốc độ của anh có thể ngang với tốc độ của âm thanh, một viên đạn đương nhiên không là gì.

Anh xoè tay ra, một viên đạn nằm gọn trong lòng bàn tay. Sau đó anh búng nhẹ một cái, viên đạn lại bay đi.

“Cạch!”

Advertisement

Viên đạn va vào khẩu súng, khẩu súng lập tức rời ra thành từng mảnh linh kiện nhỏ rồi rơi xuống đất.

Tiền Trường Hào giờ đã hoàn toàn tuyệt vọng. Còn bắt được cả đạn thì đâu phải là người nữa?

Advertisement

Tiền Tiến và mấy người Lý Quảng Long cũng sững sờ. Lý Quảng Long thốt lên: “Quá đỉnh! Chú em, tay không bắt đạn mới ghê chứ!”

Ngô Bình nhìn Tiền Trường Hào: “Tôi đếm đến ba, nếu ông không chịu phối hợp thì tôi sẽ ra tay!”

Tiền Trường Hào biết mình đã cùng đường, trước mặt nhân vật đáng sợ như thế này ông ta có giở trò gì cũng vô ích. Ông ta thở dài nói: “Được, tôi sẽ đưa!”

Lý Quảng Long gọi một cuộc điện thoại, ngay lập tức có mấy chiếc xe chở hàng tới đỗ trước cửa nhà họ Tiền. Sau đó Lý Quảng Long đích thân đưa người vào trong kho lấy đồ, gói từng món lại chất lên xe.

Vạn Trung Lương năm xưa là một nhân vật có tiếng tăm, ông ấy sưu tầm rất nhiều món đồ quý giá. Ngô Bình đếm sơ sơ thấy có hơn ba nghìn món.

Nhiều đồ như vậy nên phải chuyển tới năm giờ sáng mới xong.

Trong phòng khách, Ngô Bình nói với Tiền Trường Hào: “Quản gia Tiền, ông có được cơ nghiệp như hôm nay, hẳn là đã bán đi rất nhiều món đồ rồi phải không? Nói cho tôi nghe ông đã bán bao nhiêu món, tốt nhất đừng có lừa tôi”.

Tiền Trường Hào mặt xám ngoét đáp: “Tôi đã bán hơn ba trăm món, kiếm được chừng hai tỷ”.

Ngô Bình gật đầu: “Vậy được, ông đưa tôi năm tỷ tệ, hai chúng ta coi như không ai nợ ai nữa”.

“Cái gì? Năm tỷ tệ?”, Tiền Trường Hào thiếu điều nhảy lên. Tổng gia sản của ông ta cũng chỉ có hơn mười tỷ.

Ngô Bình cười lạnh: “Sao vậy? Không muốn sao?”

Tiền Trường Hào sao đó lại cúi đầu cắn răng đáp: “Tôi sẽ đưa”.

Thực ra nhà họ Tiền không có nhiều tiền mặt đến vậy, trong nháy mắt lấy ra năm tỷ là chuyện không tưởng. Cho nên ông ta đưa trước một tỷ tệ tiền mặt, số vàng bạc châu báu trị giá năm trăm triệu tệ. Số tiền còn lại thì thế chấp tài sản đứng tên nhà họ Tiền.

Những sản nghiệp này gồm có cổ phần ……..

Những việc vụn vặt đó anh nhờ Đường Tử Di tới xử lý nốt giúp.

Đường Tử Di đưa tới một nhóm kế toán và luật sư chuyên nghiệp để hai bên tiến hành chuyển giao tài sản. Toàn bộ số tài sản thu được sẽ được chuyển vào công ty Bắc Thần mới thành lập của ngô Bình.

Hiện tại, toàn bộ cổ phần dự án vịnh Bạch Long, cổ phần nhà máy thuốc, cổ phần nhà máy hóa chất,… của Ngô Bình đều đã được chuyển vào công ty Bắc Thần. Pháp nhân của công ty là Đường Tử Di, đại cổ đông là Ngô My, Trương Lệ, Ngô Bình và Lục Nhiễm Trần.

Hơn ba nghìn món cổ vật còn lại, Đường Tử Di phái người đưa tới biệt thự Vân Đỉnh. Những món đồ này qua mười năm đã tăng giá lên không ít, tính sương sương cũng phải được ba bốn chục tỷ tệ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1447


Tiền Trường Hào mặt trắng nhệch đáp: “Vâng, nhất định rồi”.

buổi trưa đoàn người tới chỗ ở của Lý Quảng Long. Ngô Bình nhân cơ hội này giới thiệu cho Đường Tử Di và Vạn Lộ Khả làm quen với nhau.

“Tử Di, bọn anh đang định khởi động lại dự án khu đô thị Giang Nam Thành, nhà họ Đường có muốn tham gia không?”

Advertisement

Đường Tử Di đáp: “Không phải anh nói dự án này không làm được sao?”

Ngô Bình: “Thời thế đổi thay, khi đó không được nhưng giờ thì được”.

Advertisement

Đường Tử Di cười nói: “Nếu đã làm được thì em đương nhiên muốn tham gia”.

Ngô Bình: “Anh định chia cho em ba mươi phần trăm cổ phần, Vạn Lộ Khả hai mươi phần trăm, công ty Bắc Thần năm mươi phần trăm. Sau này sẽ phải đầu tư thêm rất nhiều tiền, nhà họ Đường xoay vốn có vấn đề gì không?

Đường Tử Di: “Không vấn đề gì. Tháng trước biệt thự Vọng Nguyệt ở Hải Thành đã khai trương, hiện đã bán bốn mươi phần trăm cổ phần, thu lại bốn mươi lăm tỷ tệ. Dự kiến tháng sau có thể thu lại khoảng một trăm mười tỷ tệ. Sau khi trả hết các khoản nợ, sẽ còn lại khoảng bảy mươi tỷ tệ”.

Ngô Bình gật đầu: “Dự án khu đô thị Giang Nam Thành là dự án lớn, ít thì cũng phải ba đến năm năm mới hoàn thành. Đến lúc đó số tiền thu được từ dự án vịnh Bạch Long đã thu lại được hết. Nhà máy thuốc cũng bắt đầu có lãi, tiền vốn đối với anh có lẽ cũng không thành vấn đề”.

Đường Tử Di cười đáp: “Không sai. Nhắc tới nhà máy thuốc, buổi chiều chúng ta tiện tới công xưởng xem đi. Nhà xưởng của chúng ta đã đến giai đoạn hoạt động thử rồi”.

Lý Quảng Long vội vã nói: “Tôi nói này người anh em, mau đưa phương thuốc mới cho tôi”.

Đường Tử Di cười đáp: “Anh Long, vốn dĩ nhà máy thuốc của chúng ta có kiếm được tiền hay không, kiếm được bao nhiêu tiền toàn bộ đều phụ thuộc vào công thức thuốc của Ngô Bình phải không?”

Lý Quảng Long cười đáp: “Đúng vậy”.

Đường Tử Di: “Nhưng Ngô Bình hiện chỉ nắm hai mươi phần trăm cổ phần, tôi thấy như vậy vẫn hơi ít. Hay là thế này đi, chúng ta mỗi người nhường lại thêm một ít cổ phần cho anh ấy?”

Lý Quảng Long cười đáp: “Không vấn đề gì. Chỉ cần có công thức thuốc tốt thì tôi có thể nhượng lại mười lăm phần trăm cổ phần”.

Đường Tử Di cười đáp: “Vậy tôi cũng nhượng lại mười phần trăm cổ phần”.

Ngô Bình lại đáp: “Cứ để như hiện tại thì tốt hơn”.

Đường Tử Di: “Không được, anh phải nắm nhiều cổ phần mới đúng”.

Lý Quảng Long cũng cười, nói: “Không sai. Người anh em, nếu như không có công thức thuốc của chú thì nhà máy không thể nào kiếm được tiền. Chú không cần phải khách sáo như vậy”.

Hai người kia cứ kiên quyết mãi nên Ngô Bình đành phải đồng ý.

Sau khi chuyển giao cổ phần, Ngô Bình nắm tổng cộng bốn mươi lăm phần trăm cổ phần. Lý Quảng Long nắm ba mươi lăm phần trăm cổ phần còn Đường Tử Di nắm hai mươi phần trăm cổ phần.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1448


Có thể trở thành một bài thuốc mà tất cả mọi người có thể sử dụng thì khó, bởi không chỉ phải đảm bảo công hiệu của thuốc mà giá cả cũng không được quá cao.

Suy nghĩ một lát, anh quyết định phát triển một phiên bản nâng cấp của phiên bản thuốc trước đó. Anh nghiên cứu một loại thuốc có tác dụng cải thiện mạch máu não khá tốt.

Advertisement

Phương thuốc ban đầu được đổi tên thành…… Phương thuốc mà Ngô Bình mới phát triển có dược lực mạnh, có tác dụng kéo dài tuổi thọ nhất định. Sử dụng lâu dài sẽ có tác dụng phòng chống tụ máu não, chảy máu não và các bệnh phổ biến liên quan đến mạch máu não thường gặp.

Advertisement

Cho nên anh đã đặt tên cho loại thuốc mới này là …… Đương nhiên, giá của loại thuốc này cũng đắt hơn, mỗi hộp khoảng hai nghìn tệ.

Sau khi viết xong công thức anh liền bảo Lý Quảng Long theo đơn mà làm thuốc, sau đó anh sẽ đích thân thử thuốc.

Trong lúc đợi Lý Quảng Long thu thập dược liệu thì anh viết phương thuốc thứ hai, thuốc này chủ yếu chữa bệnh tiểu đường tuýp hai. Thuốc có khả năng chữa khỏi hoặc ít nhất là cải thiện tình trạng của bệnh nhân.

Trên thế giới có hơn bốn trăm triệu người mắc bệnh tiểu đường, trong nước có tới hơn một trăm triệu người nên đầu ra cho loại thuốc này không thành vấn đề.

Sau khi anh viết xong công thức thuốc thứ hai, người của Lý Quảng Long đã đưa dược liệu tới. Ngô Bình lập tức lấy ra mấy loại dược liệu rồi bắt đầu phối theo tỷ lệ.

Sau mười lăm công đoạn, từ hai mươi ba loại dược liệu ban đầu đã chiết xuất ra được một ít chất lỏng. Sau đó chất lỏng này được cho vào một cái bình, đun nóng lên để các thành phần có công hiệu ở bên trong phản ứng với nhau và tạo ra dược lực cuối cùng của sản phẩm.

Cuối cùng, sau khi được đun ở nhiệt độ thích hợp, chất lỏng kia từ màu xanh lam nhạt chuyển thành màu xanh lá cây đậm, mùi thơm đậm của thuốc lan ra khắp nơi.

Ngô Bình lập tức cầm chiếc bình đựng chất lỏng kia lên, rót vào cái bát sứ đã chuẩn bị sẵn trước đó. Anh nâng bát sứ lên uống một ngụm, dược lực của thuốc nhanh chóng được hấp thu qua kinh mạch của anh.

Anh nhắm mắt lại, từ từ cảm nhận công hiệu của thuốc. Nhưng không lâu sau đó, Ngô Bình chợt cau mày lại.

Lý Quảng Long vô cùng lo lắng, hỏi: “Chú em sao vậy?”

Ngô Bình: “Hiệu quả thì có đấy, có điều kém hơn em dự định một chút. Phương thuốc này vẫn còn phải điều chỉnh”.

Sau đó, Ngô Bình đưa cho Lý Quảng Long phương thuốc chữa bệnh tiểu đường rồi bảo anh ta đi bốc thuốc. Ngô Bình thì tiếp tục nghiên cứu lại phương pháp luyện loại thuốc đầu tiên.

Trong lúc Ngô Bình đang bận bịu thì Đường Tử Di và Vạn Lộ Khả đang ở trong phòng khách bàn về dự án khu đô thị Giang Nam Thành. Hai cô gái đã bàn xong các chi tiết của dự án, giờ họ đang bắt đầu chuyển sang chủ đề mỹ phẩm và giày dép. Chẳng bao lâu sau, vợ Lý Quảng Long cũng nhập hội. Người ta nói ba người phụ nữ là thành một cái chợ quả không sai, nhà Lý Quảng Long đột nhiên náo nhiệt hẳn lên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1449


Chín giờ tối hôm đó, xưởng thuốc gửi tới một mẫu thuốc luyện theo phương pháp mà Ngô Bình chỉ.

Ngô Bình uống một ngụm, cảm thấy loại thuốc này có thể đạt tới 90% hiệu quả mà anh yêu cầu. Mặc dù chưa thể coi là hoàn hảo, nhưng vẫn nằm trong mức độ cho phép của anh.

Advertisement

Thấy Ngô Bình đã công nhận loại thuốc này, Lý Quảng Long vô cùng phấn khởi nói: “Chú em, chúng ta đã có nhà xưởng như hiện tại, giờ chỉ cần mua thêm một số máy móc là có thể sản xuất hàng loạt rồi!”

Ngô Bình: “Tiền dược liệu khá đắt, cho nên mỗi hộp bán giá hai nghìn tệ là khá hợp lý”.

Advertisement

Lý Quảng Long cười đáp: “Hiện giờ anh sẽ lập tức cho sản xuất thử, tranh thủ đến năm sau sẽ sản xuất hàng loạt. Ba tháng sau chúng ta sẽ nâng sản lượng mỗi ngày lên tới một trăm nghìn hộp".

Một trăm nghìn hộp một ngày thì doanh thu mỗi ngày sẽ là hai trăm triệu tệ, còn doanh thu một năm là bảy mươi tỷ tệ.

Lý Quảng Long vô cùng phấn khích, mắt sáng như đèn pha bởi giờ khoảng cách giữa anh ta và gia sản hàng trăm tỷ ngày càng gần hơn.

Ngô Bình: “Việc này cứ làm từ từ, không cần phải vội nâng sản lượng”.

Lý Quảng Long đáp: “Sản phẩm đời đầu của chúng ta được đánh giá rất tốt, sản phẩm mới này sau khi bán ra chắc chắn sẽ không phải lo vấn đề tiêu thụ”.

Ngô Bình: “Tạm thời chúng ta cứ làm loại thuốc số một này trước đi, còn loại thuốc tiểu đường em vẫn phải nghiên cứu điều chỉnh thêm”.

Nghiên cứu phương thuốc mới và cải tiến một phương thuốc cũ quá trình không giống nhau. Nghiên cứu thuốc mới đương nhiên có độ khó cao hơn nên cần phải nghiên cứu một thời gian nhất định.

Sau khi vất vả cả một ngày, lúc này họ mới được ăn cơm. Đường Tử Di và Vạn Lộ Khả ăn cơm cùng Ngô Bình, tranh thủ bàn với anh về dự án khu đô thị Giang Nam Thành.

Kế hoạch của Vạn Lộ Khả là cô ấy sẽ đứng ra đấu thầu hai phần ba số cổ phần còn lại của dự án Giang Nam Thành. Như vậy cô ấy sẽ có được 100 % cổ phần của dự án. Sau đó, cô ấy sẽ hợp tác với nhà họ Đường và công ty Bình Thần cùng nhau phát triển dự án này.

Thứ hai, công ty Bình Thần sẽ chiếm 50% cổ phần, tập đoàn Đường Thị chiếm 30%, còn Vạn Lộ Khả thì chiếm 20%.

Nhưng điều rủi ro nhất là trong quá trình đấu giá dự án này, tổ chức Thần Huy khó lòng để cô ấy được như ý nguyện.

Ngô Bình nói với Lục Nhiễm Trần: “Đại ca, an toàn của cô chủ Vạn phải nhờ vào anh rồi”.

Lục Nhiễm Trần: “Yên tâm đi, có ta ở đây, cô ấy tuyệt đối sẽ được an toàn”.

Ngô Bình còn phải đi trị liệu cho một bệnh nhân khác nên sáng sớm hôm sau đã từ biệt mọi người để đi về phía Lương Thành.

Lương Thành cách Thạch Thành không xa, đi theo đường thẳng thì khoảng hơn ba trăm cây số. Ngô Bình lái ô tô, buổi sáng mười giờ đã đến Lương Thành. Sau đó anh nhanh chóng gặp mặt Hồ Phi Vi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1450


Hồ Phi Vi thở dài đáp: “Từ tối hôm qua, ông nội tôi thần trí đã không còn tỉnh táo. Tôi rất sợ ông không đợi được đến lúc Ngô thần y tới”.

Ngô Bình gật đầu đáp: “Vậy chúng ta phải nhanh lên”.

Anh ngồi lên xe Hồ Phi Vi, đi về nhà họ Hồ.

Advertisement

Lương Thành là vùng trọng điểm quân sự, dân số khoảng hơn năm triệu người, khí hậu ấm ướt, địa hình phức tạp. Nơi này trước giờ vẫn luôn là vùng tranh chấp của nhiều thế lực quân sự, bất kể là xuống phía Nam hay vào phía Đông đều phải đi qua khu vực này.

Chiếc xe đi nửa tiếng đồng hồ thì tới doanh trại quân đội, đi tiếp một đoạn nữa thì tới một cái sân lớn.

Advertisement

Bên ngoài sân có binh sĩ cầm súng đứng gác trông rất trang nghiêm. Cho dù là Hồ Phi Vi cũng phải xuất trình giấy tờ mới được ra vào.

Chiếc xe đi vào trong sân rồi dừng trước một căn nhà ba tầng nho nhỏ, Hồ Phi Vi mời Ngô Bình đi vào trong căn nhà đó.

Cửa mở ra, Ngô Bình thấy bên trong phòng bài trí rất giản dị. Đập vào mắt là chiếc ghế mây, bàn gỗ, sàn nhà có lẽ đã sử dụng hàng chục năm và mấy tấm ảnh cũ treo trên tường.

Trong phòng khách có một người đàn ông đang ngồi. Người này thấy Ngô Bình đi vào thì lập tức đứng dậy nói: “Xin chào Ngô thần y. Thần y lặn lội từ xa tới, vất vả rồi”.

Hồ Phi Vi giới thiệu: “Ngô thần y, đây là bố tôi Hồ Duy Tài”.

Ngô Bình điềm đạm đáp: “Hồ tiên sinh không cần khách sáo, người bệnh đâu rồi?”

Hồ Duy Tài lập tức dẫn Ngô Bình vào trong một căn phòng ngủ. Cửa phòng mở ra, Ngô Bình lập tức ngửi thấy mùi thuốc thảo dược. Có một ông cụ đang nằm trên giường, mắt nửa nhắm nửa mở, gương mặt trông đã vô cùng già cỗi, cứ như hơn một trăm tuổi vậy.

Hồ Duy Tài hỏi: “Ngô thần y, bệnh của bố tôi còn chữa được không?”

Ngô Bình quan sát ông cụ trước mặt thì phát hiện sức sống của ông ấy dường như đã bị tiêu hao hết. Ông ấy cầm cự được đến lúc này hoàn toàn là nhờ một số loại dược liệu quý giúp sức.

Anh nắm lấy một tay ông cụ, Ất Mộc Linh Lực truyền vào kinh mạch của ông ấy, ông cụ hơi mở mắt ra.

Thấy Ngô Bình, ông ấy mỉm cười nói: “Cậu là Ngô thần y sao?”

Ngô Bình: “Ông cụ Hồ, tôi là Ngô Bình”.

Ông cụ nói: “Duy Tài, hai bố con ra ngoài trước đi”.

Hai bố con Hồ Phi Vi nghe vậy liền đứng dậy rời khỏi phòng, sau đó đóng cửa lại.

Trong phòng ngủ lúc này chỉ còn Ngô Bình và ông cụ kia.

Ông cụ Hồ: “Ngô thần y, cho phép tôi tự giới thiệu, tôi tên là Hồ Nam Thiên. Tôi từng là chỉ huy của doanh trại Thần Uy”.

Ngô Bình: “Ông cụ Hồ, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với cơ thể ông vậy? Có thể nói cho tôi biết không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1451


Ngô Bình tò mò: “Đó là nơi nào vậy?”

Hồ Nam Thiên: “Có lẽ cậu cũng nhìn ra, tôi giống như cậu cũng là Nhân Tiên. Nhưng từ năm năm trước, sau khi ra khỏi nơi đó thì tốc độ lão hóa của tôi cực kỳ nhanh, chỉ trong vòng năm năm đã chẳng khác nào ngọn đèn dầu sắp cạn”.

Dừng lại một lát, Hồ Nam Thiên nói tiếp: “Nơi đó là chúng tôi tình cờ phát hiện ra lúc đang đào hầm tên lửa. Khi tôi tới hiện trường đã đưa theo vài người lính xuống đó thăm dò. Ở bên trong rất rộng, giống như một thế giới ngầm dưới lòng đất. Ở bên trên thì mọc đầy các loại thực vật, tôi đã bảo người của mình hái một ít mang về. Đúng rồi, hai mẫu vật mà tôi đưa cho cậu chính là các loại dược liệu hái được ở đó”.

Advertisement

Ngô Bình tim đập thình thịch, hỏi: “Sau đó thì sao?”

Hồ Nam Thiên thở dài đáp: “Sau khi ra khỏi đó không lâu thì những người tôi đưa theo bắt đầu sinh bệnh, tôi cũng lâm bệnh nặng. Họ hoặc là bệnh chết hoặc là chết vì lão hoá rất nhanh. Có thể do tôi là một Nhân Tiên nên mới cầm cự được đến bây giờ”.

Advertisement

Kể xong Hồ Nam Thiên nhìn Ngô Bình, hỏi: “Ngô thần y, tôi nghe nói y thuật của cậu rất cao minh. Liệu có cách nào giúp tôi kéo dài tuổi thọ không?”

Ngô Bình suy nghĩ một lát rồi đáp: “Tôi có thể giúp ông hồi phục lại như ban đầu”.

Hồ Nam Thiên vô cùng mừng rỡ: “Thật sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Đương nhiên là thật, có điều tôi muốn đi tới chỗ ông nói một chuyến”.

Hồ Nam Thiên mặt lộ vẻ khó xử đáp: “Thực sự không dám giấu, nơi đó hiện giờ bị canh gác rất cẩn mật, đến người của tôi cũng không có cách nào vào được”.

Ngô Bình không nói gì, chỉ im lặng nhìn ông ấy.

Hồ Nam Thiên cắn răng đáp: “Có điều người của tôi phụ trách tuần tra khu vực bên ngoài, nên có thể giúp cậu lén vào trong đó. Có điều, bên trong cực kỳ nguy hiểm. Những người đi vào quá sâu đều mất mạng trong đó”.

Ngô Bình: “Nguy hiểm hay không là việc của tôi, ông chỉ cần đưa tôi vào bên trong là được”.

Hồ Nam Thiên đành đáp: “Được, vậy tôi có thể đưa thần y vào trong”.

Ngô Bình lúc này mới nói: “Bệnh của ông thực ra không khó chữa”.

Nói rồi, anh lấy từ trong tay áo ra một viên Địa Nguyên Đan cho Hồ Nam Thiên uống.

Địa Nguyên Đan này vốn có tác dụng kéo dài tuổi thọ vô cùng thần kỳ. Sau khi uống đan dược, Hồ Nam Thiên toàn thân cảm thấy có sinh khí, tóc trắng chuyển thành đen, những nếp nhăn cũng đã mở đi già nửa.

Tiếp đó, Ngô Bình thi triển một bộ Bổ Thiên Thần Trâm và dùng Ất Mộc Linh Lực lưu thông kinh mạch giúp ông ấy.

Một tiếng sau, anh đem tinh thạch linh hồn đặt vào trong tay Hồ Nam Thiên rồi bảo ông ấy tĩnh dưỡng.

Khi anh ra khỏi phòng ngủ thì hai bố con Hồ Duy Tài mới chạy tới hỏi: “Thần y, bố tôi thế nào rồi?”

Ngô Bình đáp: “Xin cứ yên tâm, cụ nhà đã qua cơn nguy kịch. Một lát nữa hai người có thể vào thăm”.

Hồ Duy Tài mừng rỡ hành lễ với Ngô Bình: “Đa tạ Ngô thần y”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1452


Chỉ khoảng mười phút sau là Hồ Phi Vi đã cho người mang tới mười mấy cái hộp. Những chiếc hộp này đều được tạc bằng ngọc trắng, kích thước khác nhau.

Ngô Bình liếc nhìn một lượt những chiếc hộp là đại khái biết bên trong có những gì. Trong những hộp này có mười ba loại dược liệu, đa số là nhân sâm và linh chi. Có lẽ Hồ Nam Thiên đặc biệt thông hiểu về hai loại dược liệu này nên mới cho người đi thu thập nhiều đến vậy.

Ngoài nhân sâm và linh chi còn có ba vị thuốc khác là quả Hỏa Linh màu đỏ tươi, quả Nguyên Linh to cỡ chừng nắm đấm và chùm quả Thanh Minh to chừng ngón tay.

Advertisement

Bên trong không có lá thuốc, có lẽ là do người lấy thuốc cảm thấy những loại quả kia đẹp hơn. Mà phán đoán của họ cũng không sai, ba vị thuốc này so với nhân sâm và linh chi còn quý hơn gấp trăm lần. So với Thiềm Thừ thì cũng là loại dược liệu quý ngang hàng.

Advertisement

Hồ Duy Tài cười nói: “Bố tôi đã dặn nếu như thần y chữa được bệnh của bố tôi thì chỗ dược liệu này toàn bộ đều tặng cho thần y”.

Ngô Bình đương nhiên không khách sáo, cười đáp: “Vậy xin đa tạ”.

Trong mười loại dược liệu còn lại có ba củ sâm vua, trong đó có một củ là sâm vua nhị phẩm. Còn cả hai cây linh chi nghìn năm, trong đó có một cây đã gần ba nghìn năm tuổi, có thể gọi là linh chi vua. Giá của nó không hề thấp hơn sâm vua nhị phẩm.

Những thứ đồ này cực kỳ quý giá, lần trước Ngô Bình mua một củ nhân sâm vua nhị phẩm về hết mười lăm tỷ tệ.

Hồ Duy Tài cười nói: “Tôi nghe nói cậu đang làm việc cho Thiên Long?”

Ngô bình đáp: “Tôi là nhóm trưởng đội Hắc Thạch của Thiên long”.

Hồ Duy Tài đáp: “Doanh trại Thần Uy của chúng tôi cũng đang chiêu mộ nhân tài. Nếu Ngô thần y có hứng thú thì có thể tới chỗ chúng tôi làm phó chỉ huy”.

Ngô Bình chớp mắt hỏi: “Phó chỉ huy tương đương với cấp bậc nào vậy?”

Hồ Duy Tài đáp: “Là thiếu đô đốc”.

Ngô Bình sáng mắt lên, thiếu đô đốc không phải một chức vụ nhỏ. Thường các chỉ huy cấp cao trong quân đội đều ở cấp bậc thiếu đô đốc này. Bên dưới thiếu đô đốc có ba mươi nghìn đến năm mươi nghìn quân.

Có điều anh chưa lập tức trả lời ngay mà chỉ nói: “Việc này để sau bàn tiếp đi”.

Lúc này cũng đã đến giờ cơm trưa. Hồ Duy Tài mời Ngô Bình xuống nhà ăn ăn cơm. Sau khi ăn cơm xong thấy cũng đã được kha khá thời gian, họ liền đấy cửa bước vào phòng ngủ.

Hồ Nam Thiên lúc này đang ngồi thiền, cửa vừa mở thì ông ấy cũng mở mắt ra. Trên bề mặt da của ông ấy có một lớp da chết, dùng tay gạt đi thì lớp da chết này sẽ rơi xuống, để lộ ra làn da mới. Hiện giờ Hồ Nam Thiên trông chỉ giống người ngoài năm mươi tuổi, đầy tinh thần và sức lực.

Hồ Duy Tài vô cùng mừng rỡ hỏi: “Bố, bố không sao rồi chứ?”

Hồ Nam Thiên cười đáp: “Đã khỏe lại hoàn toàn rồi, vô cùng tạ ơn cứu mạng của Ngô thần y”, nói rồi ông ấy hành lễ cảm ơn Ngô Bình.

Ngô Bình: “Hồ tiên sinh không cần khách sáo”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1453


Sau khi về đến nhà, anh nhìn thấy Cương Tử và Tân Nguyệt đang quét dọn. Ngô Mi và An Ogura cũng đang giúp đỡ họ.

Thấy anh trở về, Tân Nguyệt và Cương Tử vội vã chạy ra đón.

“Cậu chủ, Tân Khai đã về nhà rồi”, Tân Nguyệt cười nói.

Advertisement

Tân Nguyệt lại còn định quỳ xuống cảm ơn anh nhưng Ngô Bình vội vã dìu cô ấy đứng dậy, nói: “Tân Nguyệt, Cương Tử giống như anh em tôi, cô không cần phải làm vậy”.

Tân Nguyệt vẻ mặt đầy cảm động, đáp: “Cậu chủ Ngô, bố mẹ bảo tôi dập đầu cảm tạ cậu chủ. Họ nói chỉ có cách đó mới thể hiện được lòng biết ơn của chúng tôi”.

Advertisement

Ngô Bình đáp: “Dập đầu gì đó thì thôi bỏ qua đi".

Sau đó anh hỏi Tân Nguyệt: “Em trai cô vẫn ổn chứ?”

Tân Nguyệt gật đầu: “Nó vẫn ổn. Vốn nó muốn tới đây cảm ơn cậu chủ Ngô nhưng tôi sợ sẽ làm phiền đến cậu chủ nên bảo nó đừng tới”.

Ngô Bình nói: “Người không sao là tốt rồi”.

Phùng Chương lúc này cũng vội vã chạy tới, nói: “Cậu chủ, chị Tuyết ngày mai sẽ được nghỉ lễ. Chị ấy nói muốn sang đây đón năm mới, em có thể sang cùng được không?”

Ngô Bình đáp: “Đương nhiên là được rồi. Có điều, cậu không ở nhà cùng bố mẹ sao?”

Phùng Chương cười đáp: “Bọn họ đi du lịch rồi, nói năm nay Tết sẽ đi du lịch, nhưng em không muốn đi cùng họ”.

Ngô Bình: “Vậy thì được”.

Trời vừa tối, Lý Vân Đẩu gọi điện tới, mong Ngô Bình và Ngô Mi có thể tới Vân Đông đón tết cùng mình. Ngô Bình nghĩ lại trong nhà còn ông bà ngoại nên chỉ đồng ý mùng một sẽ tới thăm.

Nói đến việc đi Vân Đông, thực ra vẫn còn một mục đích khác, chính là chữa bệnh cho chú trẻ Lý Đông Hưng. Lúc trước, tu vi của Ngô Bình còn có hạn, không thể nào chữa được bệnh cho chú. Nhưng hiện giờ anh đã là Nhân Tiên, đã có thể giúp chú trị bệnh.

Tối hôm đó, Ngô Bình quyết định dùng những đan dược mình có trong tay để luyện đan.

Lúc này trong tay anh có nhiều nhất là nhân sâm và linh chi, hai loại dược liệu này phối hợp với một số loại dược liệu phổ thông khác là có thể luyện thành Nguyên Khí Đan.

Nếu như cho thêm một ít rượu thuốc do Dược Vương ngâm thì có thể tăng cường công hiệu luyện hình của đan dược. Mà loại đan dược này thì gọi là Tam Nguyên Đại Bổ Đan.

Tam Nguyên Đại Bổ Đan thực ra không có một phương pháp hay công thức cố định để luyện. Hiệu quả như thế nào hoàn toàn dựa vào thầy luyện đan. Đương nhiên loại đan dược này do Ngô Bình luyện thì đúng là cực phẩm bởi vì bên trong có nhân sâm và linh chi nghìn năm tuổi, lại còn có rượu thuốc quý.

Viên đan này có thể khiến cho người sắp chết hồi sinh, lấy lại sức sống.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1454


Tinh Vân Đan là báu vật luyện hình, kể cả đối với Địa Tiên cũng vô cùng có ích.

Quá trình luyện Tinh Vân Đan khá phức tạp, phải một tiếng mới luyện xong một lần. Do độ khó khá cao nên cuối cùng chỉ luyện ra được năm viên đan nhị phẩm.

Luyện mấy mẻ đan xong, Ngô Bình đã rất mệt nên về phòng nghỉ ngơi.

Advertisement

Sáng hôm sau, anh nghe An Ogura và Yozakura Tama đang luyện Đoàn Thể Thuật trong sân nên đi ra hướng dẫn.

Đến hơn chín giờ có một chiếc xe đỗ ở cổng nhà anh. Từ trên xe, một cô gái xinh đẹp bước xuống. Cô ấy mặc sườn xám màu đỏ, khí chất ngút trời. Đó chính là Đường Băng Vân.

Advertisement

Sau đó, một con vẹt và một chú chó cũng xuống xe. Đó chính là ông Hoa và Đông Hoàng.

Đông Hoàng vừa xuống xe là lao lên trên nhà. Ngô Bình xoa đầu nó, hỏi: "Đông Hoàng, mày về đây kiểu gì vậy?"

Sau đó anh liền nghe thấy giọng Đường Băng Vân: "Thế nào? Không chào đón bọn em sao?"

Ngô Bình mừng rỡ, gọi: "Băng Vân!", sau đó anh vội lao xuống nhà.

Anh thấy Đường Băng Vân đang đứng trong sân vui vẻ nhìn anh cười.

Trương Lệ và Ngô Mi nghe động cũng chạy ra xem. Thấy Đường Băng Vân tới, ai cũng vui. Họ vội vã mời cô vào trong nhà.

Nói chuyện với người nhà vài câu xong, Ngô Bình kéo Đường Băng Vân lên phòng đọc sách trên tầng.

Đường Băng Vân đỏ mặt: "Anh làm gì đấy?", cô vẫn tưởng Ngô Bình đang có ý đồ xấu xa gì.

Ngô Bình cẩn trọng lấy ra một viên Tinh Vân Đan, nói: "Băng Vân, em uống nó đi".

Đường Băng Vân cười hỏi: "Cái gì đây?"

"Là Tinh Vân Đan, còn cao cấp hơn Long Hổ Luyện Hình Đan hai bậc liền. Uống nó vào, giai đoạn luyện hình của em sẽ tiến triển nhanh hơn. Tiếp đó sẽ nhanh chóng đột phá được cảnh giới Đan Thành".

Tiên Thiên có năm cảnh giới là Bão Đan, Luyện Hình, Sinh Niệm, Đan Thành và Linh Cảm. Hiện tại có rất ít người tu luyện được tới cảnh giới Sinh Niệm, đến Đan Thành thì lại càng ít hơn nữa.

Đường Băng Vân rất vui, nói: "Chồng à, uống loại đan dược này xong có phải em sẽ nhanh chóng trở thành Địa Tiên không?"

Ngô Bình cười đáp: "Không đơn giản như vậy đâu. Những chặng đường tiếp theo sẽ không dễ dàng, ví dụ như cảnh giới Linh Cảm cuối cùng của Tiên Thiên phải có cơ duyên thì mới đột phá được".

Đường Băng Vân đáp: "Người đến được cảnh giới Linh Cảm quá ít, em cũng không quá cưỡng cầu".

Ngô Bình lại lấy ra một cái bình, nói: "Trong này có mười viên Đại Luyện Hình Đan, anh bán rẻ cho Đường Môn".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1455


Ngô Bình cười đáp: "Được, vậy giá cả do em quyết định".

Sau đó anh lấy ra một khối tinh thạch linh hồn rất to, dùng kiếm Hắc Long cắt ra một khối nhỏ cỡ ngón tay cái từ đó. Bàn tay anh nhanh thoăn thoắt đẽo gọt, bụi tinh thạch rơi xuống rồi chẳng mấy chốc đã làm xong một mặt dây chuyền nhỏ hình chiếc lá.

Tiếp đó, anh lấy trong một chiếc hộp châu báu ra một sợi dây chuyền, xỏ chiếc mặt dây chuyền kia vào rồi đích thân đeo lên cổ Băng Vân.

Advertisement

Chiếc mặt dây chuyền tiếp xúc với da, hồn lực đi vào cơ thể khiến Đường Băng Vân cảm thấy rất thoải mái.

Đường Băng Vân tròn mắt, nói: "Chồng à, khối tinh thạch này lớn quá".

Advertisement

Ngô Bình kể lại với cô chuyện mình đi tới đầm Quỷ Khiếu rồi nói: "Vận may của anh không tệ nên đã tìm thấy khối tinh thạch lớn này".

Hai người đang nói chuyện trong phòng thì ông Hoa bất thình lình lao vào, đậu trên vai Ngô Bình.

"Nhóc con, cậu luyện Hoàn Hồn Đan cho tôi chưa đấy?"

Ngô Bình cười đáp: "Lúc nào tôi luyện chẳng được".

Ông Hoa mừng rỡ: "Vậy thì quá tốt rồi! Sau khi xong việc, tôi sẽ thưởng lớn".

Ngô Bình: "Có điều muốn luyện Hoàn Hồn đan thì phải có cỏ Hoàn Hồn".

Ông Hoa: "Tôi sớm đã chuẩn bị rồi".

Nói rồi, ông Hoa bay ra ngoài. Khi quay lại, trong miệng ngậm một ít cỏ có màu xanh xám, bên trên có những đốm nhỏ.

Ngô Bình kinh ngạc: "Ông Hoa, ông lấy đâu ra cỏ Hoàn Hồn vậy?"

Đông Hoàng lúc này cũng ung dung đi vào, nhìn thấy nó, Ngô Bình liền hiểu ra vấn đề ngay. Cỏ Hoàn Hồn này là Đông Hoàng cho ông ấy.

Anh gật đầu nói: "Được rồi, ông đợi đó. Tôi lập tức đi luyện Hoàn Hồn Đan".

Hoàn Hồn Đan này luyện cũng không quá khó, khó nhất là tìm được cỏ Hoàn Hồn. Giờ đã có cỏ rồi thì Ngô Bình có thể luyện ngay.

Bên ngoài phòng luyện đan, ông Hoa lo lắng bay qua bay lại. Đường Băng Vân nói: "Ông Hoa, thuật luyện đan của Ngô Bình rất lợi hại. Không cần lo lắng quá đâu".

Ông Hoa thở dài đáp: "Có thành công hay không là phụ thuộc vào thời khắc này".

Khoảng bốn mươi lăm phút sau, Ngô Bình đẩy cửa bước ra, trong tay cầm hai viên đan. Đó chính là Hoàn Hồn Đan.

Ông Hoa bay vút lên, cười khanh khách: "Quá tuyệt!"

Ngô Bình: "Ông Hoa, số may đấy, đan nhất phẩm nhé".

Lúc này một ông cụ trông khá mập mạp đột nhiên xuất hiện. Ông ấy cúi người chào ông Hoa: "Lão gia".

Ông Hoa: "Ông Kim, lấy đan dược đi, chúng ta về Địa Tiên Giới!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1456


Đường Băng Vân khẽ thở dài: "Tu vi của ông ấy ít nhất phải là Địa Tiên cấp hai".

Ngô Bình hỏi: "Băng Vân, mai là giao thừa rồi. Em ở lại đón Tết cùng bọn anh nhé?"

Đường Băng Vân cũng đang muốn như vậy nên cười đáp: "Được, đón Tết ở Đường Môn chán lắm. Sau này em sẽ đón Tết ở nhà anh".

Advertisement

Ngô Bình cười đáp: "Được!"

Buổi chiều, Ngô Bình và Đường Băng Vân đi dạo ở ven Đông Hồ. Mỗi khi Tết đến, ở trên hồ sẽ có thuyền hát kịch. Năm nay cũng không ngoại lệ.

Advertisement

Thuyền hát kịch là do đoàn kịch bố trí sân khấu trên một chiếc thuyền lớn, cố định trong lòng hồ. Sân khấu sẽ quay về phía bờ hồ, bà con xung quanh sẽ cầm ghế ra bờ hồ ngồi xem kịch.

Thường thì đoàn kịch này sẽ do chính quyền địa phương mời tới. Lúc này, một chiếc thuyền lớn đã đỗ khá sát bờ hồ, diễn viên cũng đang chuẩn bị lên sân khấu.

Giữa chiếc thuyền và bờ hồ được nối với nhau bằng một tấm gỗ lớn, giúp mọi người đi lại được giữa thuyền và bờ.

Lúc này có không ít trẻ con chơi xung quanh đó. Có mấy đứa nghịch ngợm còn chạy hẳn lên thuyền chơi nhưng bị nhân viên trên thuyền đuổi xuống.

Ngô Bình cười nói: "Băng Vân, tối chúng ta đi xem kịch nhé".

Đường Băng Vân không thích xem kịch. Nhưng Ngô Bình đã muốn đi thì đương nhiên cô sẽ đi cùng.

Đúng lúc đó, cách đó vài chục mét có tiếng kêu thảm thiết. Một người mẹ trẻ như thể phát điên, muốn nhảy xuống hồ nhưng bị những người khác cản lại.

Có người hét lớn: "Có người ngã xuống hồ rồi, cứu với!"

Ngô Bình không nói hai lời, lập tức chạy về phía đó. Anh vừa chạy vừa cởi áo khoác ngoài. Đường Băng Vân thì chạy theo sau nhặt đồ giúp anh.

Khi Ngô Bình chạy tới chỗ người bị nạn thì trên người chỉ còn độc một chiếc quần cộc. Anh không suy nghĩ nhiều, nhảy ngay xuống dòng nước lạnh ngắt.

Hôm nay trời khá rét, chỉ có hai ba độ. Lúc này có một cậu bé chừng bốn năm tuổi đang vùng vẫy, đã uống không ít nước và sắp chìm xuống đến nơi.

Ngô Bình chân đạp nước, hai tay nâng cậu bé khỏi mặt nước mấy mét. Đường Băng Vân lúc này cũng chạy tới nơi, vội vã đón lấy cậu bé.

Những người qua đường đều vỗ tay hoan hô sự dũng cảm và sức mạnh của Ngô Bình.

Cậu bé kia không sao, có điều vẫn còn rất sợ hãi. Mẹ cậu bé vội vã cởi áo khoác khoác cho cậu rồi ôm lấy cậu bé thật chặt.

Ngô Bình đang định lên bờ thì đột nhiên nhìn thấy ở phía không xa có một con cá chép đỏ dài khoảng hơn hai mét đang nhìn về phía anh.

Thấy Ngô Bình đã phát hiện ra mình, con cá này lập tức lặn sâu xuống lòng hồ.

Ngô Bình vô cùng kinh ngạc. Ở Đông Hồ này lại có con cá lớn như vậy sao? Ngô Bình ra hiệu với Đường Băng Vân, sau đó lại lặn sâu xuống lòng hồ.

Đường Băng Vân cũng đã nhìn thấy con cá chép đỏ, cô biết Ngô Bình có hứng thú tìm hiểu con cá này nên vội vã nói: "Anh cẩn thận đấy!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1457


Đã sắp xuống tới đáy hồ, con cá kia đột nhiên dừng lại. Nó quay lại nhìn Ngô Bình.

Ngô Bình cũng dừng lại cách con cá vài mét. Anh quan sát kỹ con cá trước mặt. Nó dài khoảng hai mét rưỡi, vảy to như cái bát, râu thì cũng phải to bằng đầu ngón tay.

Đột nhiên, con cá quẫy mạnh đuôi tạo ra một làn sóng ập về phía Ngô Bình. Ngô Bình nhất thời không trụ vững, dập dềnh tại chỗ.

Advertisement

Ngô Bình nổi giận, đánh một chưởng về phía con cá. Chưởng của anh truyền đi được trong nước. Chỉ nghe một tiếng "đùng" truyền đi trong nước, con cá chép đỏ bị tróc mấy cái vảy, lộ cả phần thịt bên trong.

Con cá bị đau nên quẫy một cái rồi lại lặn tiếp xuống sâu hơn nữa. Ngô Bình bơi lại, túm lấy mang nó rồi đấm vài cái. Bị đấm vài cái, con cá trày vi tróc vảy, máu me be bét.

Advertisement

Con cá bị đánh cho sợ nên quẫy đuôi lao về phía trước. Ngô Bình cho rằng nó định chạy nên lập tức rượt theo.

Có điều, con cá chép đỏ bơi tiếp vài chục mét nữa thì dừng lại. Nó dùng đuôi quẫy mấy cái khiến không ít cát đá dưới đáy sông bụi mù lên, để lộ ra một thứ rất lớn, thoáng nhìn trông giống cái quạt khổng lồ.

Ngô Bình nhìn kỹ lại thì vô cùng kinh ngạc. Hoá ra, dưới đáy hồ có một con trai khổng lồ!

Con trai này đường kính ít nhất cũng phải hai mét, vỏ bên ngoài vô cùng nhẵn và như thể đang phát sáng.

Ngô Bình kinh ngạc, anh chưa bao giờ thấy con trai nào lớn như thế này!

Con cá chép rón rén nhìn Ngô Bình, lượn lờ cách đó không xa, thi thoảng nó lại liếc nhìn con trai siêu to khổng lồ kia.

Ngô Bình nghĩ bụng, lẽ nào con cá chép kia sợ anh nên mới đưa anh đến gặp con trai khổng lồ này?

Nghĩ vậy, anh rút ra thanh kiếm Hắc Long, chọc một cái vào con trai kia. Bị tấn công, con trai đột nhiên mở miệng ra, từ trong miệng nó phát ra ánh sáng ngũ sắc. Đó là một viên ngọc trai ngũ sắc.

Ngô Bình trợn tròn mắt, dùng niệm lực khiến viên ngọc trai to cỡ nắm đấm kia bay vào tay anh. Sau khi anh lấy ngọc, con trai kia lại ngậm miệng lại.

Ngô Bình quan sát thật kỹ, thấy vỏ ngoài viên ngọc nhẵn bóng. Anh giật mình, đây lẽ nào là Linh Châu Ngũ Hành?

Trong điển tích có ghi, có những con trai sống tới nghìn năm, vô tình nuốt được linh vật ngũ hành, sau đó sẽ hình thành nên một loại ngọc thần kỳ gọi là Linh Châu Ngũ Hành.

Linh Châu Ngũ Hành này phải khó khăn lắm mới hình thành được. Cả thời Tiên quốc chỉ phát hiện ra có hai viên. Viên thứ nhất bị Tiên quốc đại đế cất làm của riêng, viên thứ hai thì được thầy luyện đan giỏi nhất thời đó luyện thành đan dược.

Ngô Bình mừng rỡ, vẫy tay cảm ơn cá chép đỏ, sau đó bơi lên mặt nước.

Khi anh lên tới mặt hồ, bên bờ hồ vẫn có rất đông người đang đứng. Đám đông thấy Ngô Bình đi lên thì đều thở phào nhẹ nhõm.

“Cậu thanh niên, nước lạnh lắm, mau lên bờ đi”, một bác gái lớn tuổi lớn tiếng gọi.

Ngô Bình bám lấy tảng đá ven hồ leo lên. Đường Băng Vân đã chuẩn bị sẵn khăn để giúp anh lau tóc, sau đó đưa quần áo cho anh mặc lại.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1458


Đường Băng Vân mân mê viên ngọc: "Đây là cái gì vậy?"

Ngô Bình: "Là Linh Châu Ngũ Hành, là bảo vật trong số các bảo vật".

Đường Băng Vân: "Thứ này dùng để làm gì? Có ăn được không?"

Advertisement

Ngô Bình cười đáp: "Thứ này không phải dùng để ăn đâu. Ngâm thứ này vào nước, nước sẽ trở thành nước ngũ hành. Còn hiệu quả của nó thế nào thì anh cũng chưa hiểu hết được".

Đường Băng Vân mắt sáng như sao đáp: "Vậy sao? Vậy chúng ta về thử nghiệm đi!"

Advertisement

Hai người họ đang định đi về nhà thì có một Đạo sĩ đi về phía họ. Người này chừng hơn bốn mươi tuổi, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, mặc áo bào Đạo sĩ màu xám đen.

Ông ta chắp tay, nói: "Hai vị thí chủ, xin dừng bước".

Ngô Bình đứng lại, quan sát đối phương rồi cười đáp: "Xin hỏi Đạo sĩ có gì chỉ giáo?"

Vị Đạo sĩ kia khẽ mỉm cười đáp: "Ban nãy thí chủ nhảy xuống hồ cứu người. Khi thí chủ lên bờ, tôi thấy thí chủ có cầm thứ gì đó phát ra ánh sáng ngũ sắc. Có thể cho tôi mượn xem một chút không?"

Ngô Bình mỉm cười đáp: "Đạo trưởng, có lẽ ông hoa mắt rồi. Làm gì có ánh sáng ngũ sắc gì chứ?"

Đạo sĩ kia nói: "Thí chú, giúp người cũng là giúp mình".

Ngô Bình nheo mắt lại, lạnh lùng đáp: "Ông già kia, đừng có cản đường tôi!"

Thấy Ngô Bình lật mặt, Đạo sĩ này cười hi hi đáp: "Thí chủ rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Vậy thì đừng trách bần Đạo dùng thủ đoạn".

Tay phải ông ta tạo thành ấn, miệng đọc chú. Thế nhưng ông ta mới đọc được một nửa thì đã bị Ngô Bình tát đánh bốp một cái.

"Bốp!"

Đạo sĩ này đang ở cảnh giới luyện khí thành sức mạnh. Nhưng một bạt tai của Ngô Bình là đủ để ông ta suýt chầu ông vải. Ông ta ngã lộn nhào mấy vòng liền.

"Cậu là Nhân Tiên!", ông ta kinh ngạc kêu lên, sợ đến nỗi mặt biến sắc.

Đừng thấy Ngô Bình thường xuyên gặp gỡ Nhân Tiên và Địa Tiên mà coi thường, đó hoàn toàn là do vòng tròn quan hệ của anh. Chứ ở một huyện nhỏ xíu như này mà gặp được những cao thủ như vậy thì đúng là chuyện khó tin.

Ngô Bình cười lạnh: "Đạo sĩ dởm, tôi thấy tu vi ông không thấp. Ông là đệ tử của môn phái nào?"

Đạo sĩ kia ôm mặt đáp: "Bần Đạo là đệ tử của phái Linh Tiêu"

Ngô Bình: "Ông tới huyện Minh Dương làm gì hả?"

Đạo sĩ kia mắt láo liên, đáp: "Bần Đạo ngao du tứ phương, tình cờ dừng chân ở chốn này".

"Nói láo!"

Ngô Bình đá ông ta một cái, lạnh lùng nói: "Nếu ông không nói thật thì tôi phế chân ông!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1459


Đạo sĩ: "Con cá chép tinh này trốn từ sông vào đây. Vốn nó sống ở sông. Hơn một trăm năm trước, sư tổ của nhà tôi đã biết con cá này rất đặc biệt nên cứ mười năm lại phái người tới xem xét nó. Nhưng không ngờ năm nay nó lại trốn tới Đông Hồ".

Ngô Bình cau mày: “Tôi cũng nhìn thấy con cá lớn ấy. Sư tổ của ông nhắm vào nó làm gì?”

Advertisement

Đạo sĩ đáp: “Sư tổ nói con cá chép lớn ấy sắp kết đan. Lấy được yêu đan của nó là ngang ngửa với trăm năm tu hành đấy”.

Ngô Bình cười khẩy: “Quay về nói với sư tổ của ông rằng, con cá này đang ở huyện Minh Dương. Muốn động đến nó thì phải hỏi ý tôi trước!”

Advertisement

Đạo sĩ vừa nhìn Ngô Bình vừa hỏi: “Xin hỏi anh là?”

Ngô Bình trả lời: “Tôi là Ngô Bình, đang sống ở huyện Minh Dương”.

Đạo sĩ thở dài: “Ban nãy tôi đã thất lễ với anh. Tôi sẽ chuyển lời cho sư tổ của tôi”.

Ngô Bình hờ hững nói: “Xong rồi thì cút đi!”

Đạo sĩ nhảy lên một cái đã đi mất, nhanh chóng rời khỏi huyện Minh Dương.

Thấy người kia đi rồi, Đường Băng Vân bèn nói: “Em cũng nhìn thấy con cá ấy, có thể to như thế, đúng là không dễ dàng gì”.

Ngô Bình tiếp lời: “Đúng vậy. Hơn nữa nà nó đã kết đan, chẳng qua chưa viên mãn thôi”.

Đường Băng Vân kinh ngạc: “Kết đan rồi ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Tối nay anh sẽ đến đó thêm một chuyến để chỉ điểm cho con cá ngốc ấy”.

Đường Băng Vân cảm thán: “Sau khi kết đan, nó sẽ thành ngư yêu, anh phải cẩn thận nhé”.

Ngô Bình nói: “Có ra sao thì vẫn chỉ là một con cá thôi. Nếu nó dám nảy sinh ý đồ xấu, anh sẽ biến nó thành cá khô ngay”.

Về đến nhà, Ngô Bình tiếp tục chỉ điểm cho Đường Băng Vân tu luyện. Nhờ sự giúp đỡ của Ngô Bình, đến bảy giờ tối, cuối cùng Đường Băng Vân cũng tiến vào cảnh giới Đan Thành.

Đường Băng Vân tiếp tục tu hành ổn định. Ngô Bình một mình đến bên bờ Đông Hồ. Trên thuyền vẫn đang diễn ca kịch, có khá nhiều người đang xem, phần lớn là người trung niên và cao tuổi, không có nhiều người trẻ tuổi.

Anh đi đến một nơi không có ai, lặng lẽ lặn xuống nước. Giữa lòng Đông Hồ có một hòn đảo nhỏ, diện tích không lớn, chỉ chừng vài chục mét vuông.

Trèo lên đảo, anh vỗ nhẹ vào mặt nước vài cái, phát ra tần số rất đặc biệt.

Không lâu sau, một con cá chép đỏ lớn ló nửa đầu ra khỏi mặt nước, cảnh giác nhìn Ngô Bình.

Ngô Bình vừa nhìn nó vừa hỏi: “Có hiểu ta nói gì không? Hiểu thì gật đầu”.
 
Back
Top Dưới