Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1240


Thật ra Việt Linh Châu rất xinh đẹp, đôi mắt lanh lợi, nhưng vì từng chịu tổn thương lớn nên gương mặt chỉ còn vẻ thương tâm.

Cô gái gật đầu: “Anh Ngô, em biết anh là người tốt, cảm ơn anh đã giúp em”.

Ngô Bình cười nói: “Em là một cô gái tốt, đường đời còn dài, mà ai đưa em đến đây thế?”

Advertisement

Ngô Bình vừa trò chuyện, vừa thi triển thuật thôi miên. Bất giác, anh đã khiến Việt Linh Châu tiến sâu vào trạng thái bị thôi miên”.

Việt Linh Châu: “Là cô họ xa cỉa em, khi cảnh sát cứu em ra là cô đã giúp em, cô tên là Hồng”.

Advertisement

Ngô Bình nói: “Cô em là người tốt…”

Giọng nói của anh chợt trở nên kỳ lạ, tinh thần của Việt Linh Châu bất định, không lâu sau, đôi mắt của cô ấy đã mơ màng.

Ngô Bình biết thôi miên đã thành công nên hỏi: “Việt Linh Châu, từ giờ trở đi, em hãy quên tất cả những chuyện không hay xảy ra trước năm 11 tuổi đi, em hãy giữ lại những ký ức tươi vui…”

Quá trình thôi miên đang diễn ra thì chợt có hai tia sáng b*n r* từ trong mắt của Việt Linh Châu, một luồng sức mạnh tinh thần cực khủng khiếp khiến Ngô Bình lập tức bất động.

Ngay sau đó, trán anh toá mồ hôi lạnh, mặt thì tái nhợt.

Đôi mắt của Việt Linh Châu phát sáng, cô ấy nhìn Ngô Bình rồi lạnh lùng nói: “Không ngờ tôi lại bị một người phàm đánh thức”.

Ngô Bình vô cùng chấn động, anh biết người đang ngồi đối diện với mình không còn là Việt Linh Châu nữa.

“Ai?”, anh hỏi.

Việt Linh Châu nghiêng mặt sang một bên rồi lẩm bẩm: “Tôi là ai ư? Ngủ lâu quá thành ra sắp quên cả tên rồi”.

Ngô Bình: “Tại sao cô lại ở trong cơ thể của Việt Linh Châu?”

Việt Linh Châu: “Việt Linh Châu mà cậu quen chỉ là một nhân cách do tôi tạo ra thôi, người đang nói chuyện với cậu hiện giờ là nhân cách thứ nhất của tôi”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Cô tạo ra nhân cách ư?”

Người đó không muốn nhiều lời: “Giờ tôi đã bị cậu đánh thức, vậy thì đành nhập thế thôi”.

Việt Linh Châu nhìn Ngô Bình: “Cậu đã đánh thức tôi nên từ giờ trở đi, cậu sẽ là nô lệ của tôi”.

Ngô Bình trợn tròn mắt: “Nô lệ?”

Việt Linh Châu: “Đúng, được làm nô lệ cho tôi là vinh hạnh của cậu đấy”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Tôi không biết cô là cái giống gì, nhưng tôi không có hứng làm nô lệ cho ai hết!”

Việt Linh Châu thờ ơ nói: “Quỳ xuống”.

Nghe thấy thế, Ngô Bình cảm thấy người mình mất khống chế, một luồng sức mạnh kỳ quái khiến anh phải chống một gối xuống.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1241


Việt Linh Châu hừ nói: “Nhãi ranh, có biết chống đối tôi sẽ có hậu quả gì không?”

Ngô Bình cắn răng, sau đó lấy pháp ấn Tiểu Tây Thiên ra, chuẩn bị chụp vào đầu Việt Linh Châu.

Việt Linh Châu nhìn thấy cái pháp ấn ấy thì nhăn mặt rồi nói: “Cậu là người của Tiểu Tây Thiên?”

Advertisement

Ngô Bình: “Cô không cần phải biết”.

Việt Linh Châu trầm mặc một lát rồi nói: “Nếu cậu đã là người của Tiểu Tây Thiên thì tôi tha”.

Cô ấy đứng dậy rồi nói: “Tôi mới tỉnh lại nên có nhiều việc cần làm, cậu phải giúp tôi”.

Advertisement

Ngô Bình cau mày: “Sao tôi phải làm thế?”

Việt Linh Châu: “Cậu giúp tôi, đương nhiên tôi sẽ trả công”.

Cô ấy lật bàn tay, lập tức có một chiếc bình ngọc xuất hiện, bên trong đựng thứ gì đó.

“Đây là linh dịch Ất Mộc, coi như quà gặp mặt của tôi”, nói rồi, cô ấy đưa cái bình cho Ngô Bình.

Ngô Bình nhìn thứ bên trong bình, thấy đúng là linh dịch Ất Mộc thì chớp mắt hỏi: “Cô cần tôi giúp việc gì?”

“Tôi cần một thân phận có địa vị”, Việt Linh Châu nói: “Và ít tiền nhân gian nữa”.

Ngô Bình nhìn chất dịch ấy, nó có hỗ trợ rất lớn cho đào tiên của anh, vậy coi như cũng không bị thiệt: “Được, sau này cô hãy nhận là em gái của tôi”.

Việt Linh Châu gật đầu: “Được, anh họ Ngô, tôi cũng họ Ngô, sau này tôi sẽ tên là Ngô Ngạo Sương”.

Ngô Bình sững người: “Cô không dùng tên cũ à?”

Việt Linh Châu: “Việt Linh Châu chỉ là một cái tên tôi đặt cho nhân cách này thôi, Ngô Ngạo Sương mới là tên của tôi”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, Ngô Ngạo Sương, cô gọi tôi là anh đi xem nào”.

Ngô Ngạo Sương lạnh mặt nói: “Chỉ khi có người ngoài tôi mới gọi như thế thôi, còn khi ở riêng thì chúng ta xưng hô như bình thường”.

Ngô Bình nhún vai: “Tuỳ cô”.

Sau đó, anh mở cửa ra, Ngô Ngạo Sương đi ra ngoài, Đường Hồng Y hỏi: “Sao rồi?”

Ngô Bình nói: “Đường trưởng lão, sau này cô ấy sẽ tên là Ngô Ngạo Sương”.

Đường Hồng Y ngẩn ra, Ngô Ngạo Sương?

Ngô Ngạo Sương cười nói: “Cô Hồng, cháu muốn dùng tên mới này, được không ạ?”

Đường Hồng Y khẽ thở dài nói: “Cháu thích là được, giờ gọi là Ngô Ngạo Sương nhé”, sau đó bà ấy cảm ơn Ngô Bình.

Sau đó, anh nhìn sang chàng béo, người này không gặp vấn đề nghiêm trọng, cậu ta mắc bệnh tương tư.

Vì thế, Ngô Bình kê mấy toa thuốc cho cậu ta về uống, chắc sẽ có tác dụng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1242


Ngô Bình nâng chén rồi cười nói: “Hôm nay được làm quen với đại sư là vinh hạnh của tôi”.

Long Ấn cười nói: “Cậu Ngô đừng gọi tôi là đại sư, tôi không dám nhận đâu”.

Đường Thiên Hạc nói: “Tài luyện đan của cậu Ngô là vô địch, lát tôi phải thỉnh giáo tiếp mới được”.

Advertisement

Long Ấn ngạc nhiên: “Cậu Ngô còn biết luyện đan ư? Đúng là phi thường!”

Ông ấy ngẫm nghĩ rồi lấy một tấm thiệp mời bằng lá sò ra, rồi đưa cho Ngô Bình bằng hai tay: “Cậu Ngô, tháng sáu năm sau tôi sẽ tổ chức đại hội Liên Hoa, hi vọng cậu có thể đến tham dẹ”.

Advertisement

Ngô Bình nhận lấy tấm thiệp rồi mở ra xem, đây là thiệp của chùa Đại Kim Cương, trụ trì là Kim Cương Minh Vương!

Ngô Bình hỏi: “Đại hội Liên Hoa này làm gì vậy?”

Long Ấn cười đáp: “Những người tham gia đều là các thanh niên xuất sắc chưa tới 25 tuổi, chúng tôi sẽ cho họ cơ hội tới chùa Lan Kha gặp thánh tăng”.

Ngô Bình ngạc nhiên: “Được gặp thánh tăng ư?”

Long Ấn gật đầu: “Đúng, đại hội Liên Hoa được tổ chức 60 năm một lần nên rất hiếm gặp. Cậu Ngô là thiên tài tuyệt thế nên nhất định phải đi, biết đâu khi gặp thánh tăng rồi lai được người nhận làm đệ tử”.

Ngô Bình biết ông ấy có ý tốt nên nói: “Cảm ơn đại sư”.

Bữa tiệc kết thúc, Đường Băng Vân đưa ông Hoa và Đông Hoàng đến. Trước đó, vì hai người phải tham dự tiệc của Đường Môn nên Đông Hoàng và ông Hoa phải ở lại khe núi, giờ mới được đưa đến nhà của Đường Hi.

Mọi người đều đã ra về, Ngô Bình ở trong một ngôi nhà nhỏ, Đường Băng Vân trò chuyện với anh một lúc rồi đi gặp Đường Thiên Tuyệt. Giờ Đường Môn đang có nhiều chuyện phải lo nên cô ấy bận túi bụi.

Vì thế, chỉ có một người, một chó và một con vẹt ở trong nhà.

Trong một ngày mà xảy ra biết bao nhiêu là chuyện, Ngô Bình cần tĩnh tâm để tiêu hoá dần dần.

Anh đốt một nén nhang, sau đó thả lỏng người để suy nghĩ về những chuyện sắp tới. Có Đế Tân và Đường Thiên Tuyệt hẫu thuẫn, chắc chắn anh sẽ có vị trí cao trong Đường Môn.

Nhưng Đường Môn này rất nguy hiểm nên khiến anh không thoải mái, chỉ muốn không dính dáng gì tới. Nhưng nếu anh đi thì Đường Băng Vân khó mà chống chọi được.

Hương cháy hết, anh chợt hỏi ông Hoa: “Ông Hoa, ông có biết thánh tăng ở Tàng Nguyên Thượng không?”

Ông Hoa: “Cậu nói đến đại hoà thượng ở chùa Lan Kha à? Lai lịch của người này lớn đấy, từng có không ít người ở Địa Tiên Giới bị ông ấy hành cho tới bến, hận muốn chết mà cũng không dám đi báo thù”.

Ngô Bình nổi hứng: “Nói vậy là thực lực của thánh tăng rất mạnh, cảnh giới nào rồi?”

Ông Hoa: “Cảnh giới ở phật môn khác với mình, tôi nghe nói hình như ông ấy là Bồ Tát rồi”.

Ngô Bình ngạc nhiên: “Bồ Tát?”

Ông Hoa gật đầu: “Hơn nữa còn là Bồ Tát Thánh Vị. Phạm vi của cảnh giới này rộng lắm, ngang với Địa Tiên hậu kỳ đến Thiên Tiên. Cảnh giới này thuộc tầng thứ ba của phật môn, hay còn được gọi là Thánh Bồ Tát”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1243


Ngô Bình đang nói chuyện với ông Hoa thì Ngô Ngạo Sương đi vào. Nhìn thấy cô ấy, ông Hoa và Đông Hoàng đều ngẩn ra, ngay sau đó ông Hoa lập tức híp mắt lại rồi rụt cổ như đã ngủ, còn Đông Hoàng thì vùi mặt vào bụng, không dám ho he gì.

Ngô Bình cảm thấy hơi lạ, lẽ nào họ đều biết lai lịch của cô gái này?

“Có chuyện gì thế?”, anh hỏi.

Advertisement

Ngô Ngạo Sương chìa tay ra: “Cho tôi tiền”.

Bấy giờ, Ngô Bình mới nhớ ra mình từng hứa đưa tiền cho cô ấy nên hỏi: “Cô cần bao nhiêu?”

Advertisement

Ngô Ngạo Sương: “50 tỷ”.

Ngô Bình suýt nhảy dựng lên: “Cái gì? 50 tỷ ư?”

Ngô Ngạo Sương: “Ừm”.

Ngô Bình nhìn cô ấy rồi thở dài nói: “50 tỷ là nhiều lắm đấy, tôi phải chuẩn bị đã”.

Đúng là anh có tiền, nhưng hiện anh đã tiêu hơn 100 tỷ rồi, trong khi vẫn còn các khoản đầu tư cần tiền.

Vì thế, anh nói: “Cô cần nhiều tiền thế làm gì?”

Ngô Ngạo Sương: “Đương nhiên là để tiêu, cậu có đưa không?”

Ngô Bình bực mình, làm như anh nợ cô ấy vậy. Nhưng dẫu sao mình đã hứa với người ta nên không thể nuốt lời được: “Thế này đi, tôi sẽ đưa cho cô 10 tỷ trước, khi nào tiêu hết tôi lại đưa tiếp”.

Ngô Ngạo Sương đồng ý ngay: “10 tỷ thì 10 tỷ”.

Ngô Bình chuyển tiền cho Ngô Ngạo Sương xong là cô ấy đi luôn. Ngô Bình đau lòng xót của, Đông Hoàng ngẩng lên rồi đờ đẫn nhìn ra cửa.

Ông Hoa cũng mở mắt ra, không giả vờ ngủ nữa.

Ngô Bình hỏi: “Hai người biết cô ấy à?”

Ông Hoa: “Trời ơi, sao cậu lại chọc vào cô ấy hả?”

Ngô Bình ngẩn ra: “Ông biết cô ấy à?”

Ông Hoa thở dài: “Nếu tôi không nhầm thì cô ấy là…”

Đột nhiên Đông Hoàng đập cho ông Hoa một phát ngã lộn cổ, sau đó ông ấy bay lên rồi nói: “Không nói được, nói ra là phiền to”.

Ngô Bình cười lạnh: “Ông không nói thì cũng phiền rồi”.

Ông Hoa bay lên rồi nói: “Tôi không dám nói”.

Ông ấy không chịu nói thì Ngô Bình cũng không làm gì được, anh lắc đầu rồi ngồi xuống hút thuốc.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1244


Ngô Bình: “Chỉ là một nghi thức thôi mà, em đừng lo thế. À, khi nào anh được gặp hai vị lão tổ”.

Đường Băng Vân: “Đêm trăng tròn, Canh Tổ sẽ ở trạng thái tốt nhất, khi ấy chúng ta sẽ đi”.

Advertisement

Ngô Bình nhẩm tỉnh, còn hơn chục hôm nữa mới đến ngày trăng tròn: “Ừm”.

Tám giờ, Đường Băng Vân dẫn Ngô Bình đến tổng bộ của Đường Môn.

Advertisement

Đây là lần đầu tiên Ngô Bình đến đây, tổng bộ của Đường Môn nằm ở một trấn tên là Đường tại phía Bắc của Thục.

Thị trấn này toàn những ngôi nhà cổ kính, tường trắng ngói xanh, xe tiến vào đây cũng phải đi chậm hơn.

Ngô Bình phát hiện người qua lại ở đây cũng giống với những nơi khác, nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy người ở đây từ già đến trẻ, cả nam và nữ đều biết võ.

Ngô Bình cảm thán: “Xây dựng tổng bộ ở đây đúng là ý hay”.

Đường cười nói: “Anh mới chỉ thấy mặt ngoài thôi, càng đi vào trong mới là những kiến trúc lâu đời thật sự”.

Quả nhiên sau đó Ngô Bình đã thấy có một ngôi nhà cao lớn, bên ngoài có thành hào cổ kính.

Anh nói: “Băng Vân, chúng ta xuống đi bộ đi”.

Đường Băng Vân đồng ý: “Được”.

Hai người xuống xe rồi đi trên một con đường nhỏ được lát bằng đá vụn, hai bên đường trồng rất nhiều hoa, cùng với đó là các sạp hàng nhỏ, hàng ăn, cửa hàng, tiệm hoa quả, cửa hàng rượu và thuốc lá, tiệm làm đầu…

Ngô Bình cười hỏi: “Các cửa hàng này đều do thành viên của Đường Môn mở à?”

Đường Băng Vân gật đầu: “Đường Môn đông qua, nhiều người tập trung ở một nơi sẽ phát sinh nhiều nhu cầu trong cuộc sống, vì thế ngay từ đầu mọi người đã xây dựng tổng bộ thành mô hình thị trấn, tự sản tự tiêu là tiện nhất”.

“Chủ các cửa hàng ở đây đều là người nhà của thành viên thuộc Đường Môn, họ làm ăn ở đây cũng có thể tăng thêm thu nhập”.

Ngô Bình: “Thế cũng được, người về hưu hay người nhà của các thành viên đều có việc làm. Đường Môn như một xí nghiệp lớn vậy”.

Đường Băng Vân cười nói: “Đúng thế, Đường Môn cũng đầu tư vào nhiều xí nghiệp lắm, không mong kiếm được tiền đâu, chỉ cần cung cấp đủ việc cho mọi người là được rồi. Ví dụ như khách sạn, siêu thị, xưởng sắt thép, trạm thuỷ điện của tập đoàn Thục Vương ấy, cũng chỉ để cung cấp công ăn việc làm cho mọi người thôi”.

Ngô Bình khẽ thở dài: “Quy mô của Đường Môn phải như một quốc gia thu nhỏ, muốn cai trị tốt không phải chuyện dễ”.

Họ đi thêm một lúc thì có hai đứa bé khoảng 7,8 tuổi chạy từ trong một cửa hàng ra.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1245


“Cái thằng này, về học bài mau!”

Đứa bé đó bị đánh nên kêu oai oái, nhưng không hề sợ sệt, hàng xóm xung quanh bắt đầu kéo nhau ra hóng hớt.

Ngô Bình chỉ biết lắc đầu cười, hồi nhỏ anh cũng bị mẹ đuổi đánh như thế.

Advertisement

Trong số những người ra xem, có một người thu hút Ngô Bình bởi một ngón tay. Đó là một người cao tuổi, vóc dáng gầy gò, dáng người không cao, ngón tay cái đeo một chiếc nhẫn kim loại màu vàng.

Phía sau ông ấy là một cửa hàng tạp hoá, chuyên bán hạt dưa, hoa quả sấy, đồ chơi trẻ con…

Advertisement

Ngô Bình đi vào trong cửa hàng ấy, sau đó vẫy tay với đứa bé bị đánh, thằng bé đi tới hỏi: “Chú gọi cháu có việc gì thế?”

Ngô Bình cầm một món đồ chơi đắt nhất là khẩu súng mô hình lên rồi đưa cho cậu bé: “Về viết bài cho cẩn thận, chú sẽ tặng cháu món đồ chơi này”.

Cậu bé tròn mắt nhìn anh: “Chú tặng cháu ạ?”

Ngô Bình gật đầu: “Nhưng cháu phải về viết bài nhé”.

Cậu bé gật đầu thật mạnh: “Vâng, cháu về viết ngay đây”.

Người phụ nữ mập thấy hơi ngạc nhiên, sau đó vội vàng đi tới cảm ơn anh.

Ông lão cười nói: “Cậu bé này ngày nào cũng chọc cho người lớn trong nhà tức điên lên”.

Ngô Bình trả tiền món đồ chơi, sau đó cười hỏi: “Ông ơi, ông có cái nhẫn đẹp thế, chắc lâu đời lắm rồi nhỉ?”

Ông lão nhìn chiếc nhẫn trên tay rồi cười nói: “Hồi còn trẻ, ông đi khắp muôn nơi rồi mua nó ở một ngọn núi, không phải vàng cũng không phải bạc, nhưng đeo cũng khá đẹp”.

Ngô Bình hỏi: “Ông ơi, cháu rất thích sưu tầm nhẫn, ông để lại cho cháu được không?”

Có câu gừng càng già càng cay, ông lão đã trải qua nhiều phong ba trong đời nên nghe xong là biết ngay chiếc nhẫn của mình có giá trị, nếu không Ngô Bình đã chẳng muốn mua nó. Ông ấy cười lớn nói: “Chàng trai, ông đeo chiếc nhẫn này lâu lắm rồi nên định chôn cùng nó luôn, ông không bán đâu”.

Ngô Bình gật đầu: “Là cháu mạo muội”, anh mỉm cười rồi quay người rời khỏi quán.

Ngay sau đó, ông lão đã cuống lên rồi gọi: “Nhưng nếu cháu thích thì chúng ta cùng thương lượng”.

Ngô Bình đứng lại rồi nói: “Ông ơi, ông bán hàng cũng vất vả nên ông ra giá đi, đừng cao quá là được”.

Ông lão đảo mắt rồi cắn răng, sau đó giơ năm ngón tay lên: “50 nghìn”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Được, cháu đồng ý”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1246


Đường Băng Vân có vẻ ngưỡng mộ: “Anh tinh mắt thật đấy, nhớ phải tìm cho em ít đồ hay đấy”.

Ngô Bình đưa chiếc nhẫn cho cô ấy rồi nói: “Khi dùng thì vận chuyển chân khí là được. Chỉ được dùng một lần thôi nên em đừng lãng phí”.

Đường Băng Vân vui vẻ cất chiếc nhẫn đi, sau đó đi tiếp.

Advertisement

Hai người đi hết con đường mòn là tới một cây cầu bắc qua sông, cây cầu dài 30 mét, qua cầu là đến lối vào của tổng bộ Đường Môn. Hai bên là những bức tường vừa dày vừa cao, không có cổng mà có thể đi thẳng vào.

Nhưng có bốn người đang đứng ở đây, trông thấy Đường Băng Vân một cái là đứng thẳng người rồi lễ phép chào hỏi: “Cô chủ”.

Advertisement

Đường Băng Vân khẽ gật đầu: “Mọi người vất vả rồi!”

Hai người đi vào trong, sau đó Ngô Bình đã nhìn thấy một con đường rất rộng và một toà kiến trúc cỡ lớn cổ kính và mang phong cách đời Minh.

Hai bên đường là các ngô nhà lớn, cửa cao và rộng, trước cửa còn có sư tử đá oai phong lẫm liệt.

Đường Băng Vân: “Tất cả các Đường soái đều có nhà riêng ở Đường Gia Bảo, một số Đường sĩ cũng có”.

Ngô Bình cười nói: “Chờ khi nào trở thành Đường soái rồi, anh cũng có nhà ở đây à?”

Đường Băng Vân: “Đương nhiên, Đường Gia Bảo vẫn còn nhà trống để chuẩn bị cho các Đường soái mới được bổ nhiệm, đồ đạc trong nhà đều mới hết, có thể vào ở lúc nào cũng được”.

Ngô Bình: “Chắc sống ở đây an toàn lắm nhỉ?”

Đường Băng Vân cười nói: “Ừm, cao thủ của Đường Môn đều ở đây hết thì ai dám đến quấy nhiễu chứ?”

Ngô Bình gật đầu: “Được đấy, chờ anh ổn định vị trí rồi thì sẽ chuyển nhà đến đây”.

Đường Băng Vân cười nói: “Được, đến lúc ấy mình sẽ là hàng xóm của nhau”.

Ngô Bình hỏi: “Nhà em ở đâu?”

Đường Băng Vân là cháu gái của Đường Thiên Tuyệt nên đương nhiên cũng có nhà.

Cô ấy đáp: “Ngay đằng trước thôi, chờ xong nghi thức, em sẽ dẫn anh vào thăm quan”.

Hai người đi tới cuối đường thì thấy một từ đường, bên trong bày bài vị của các vị tổ tiên từ nhiều đời của Đường Môn, hiện đang có hai người trông coi ở đây.

Đường Băng Vân nhìn đồng hồ, thấy đã tám giờ bốn mươi lắm phút sáng, cô ấy nói: “Chín giờ là nghi thức bắt đầu, chúng ta chờ một lát nhé”.

Cô ấy vừa nói dứt câu thì có ba người thanh niên đi tới, đi giữa là một người thanh niên 25 tuổi, anh ta đi đến gần Đường Băng Vân rồi cười nói: “Băng Vân, em về nhà à?”

Nhìn thấy anh ta, Đường Băng Vân lập tức đen mặt: “Đường Quý, anh đến đây làm gì?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1247


Hai người đứng cạnh Đường Quý cũng hùa theo: “Đúng đấy, anh Quý chẳng tốt hơn thằng này cả trăm lần à?”

“Anh Quý là Đường soái, mà Đường Môn có mấy Đường soái trẻ tuổi thế này chứ?”

Đường Băng Vân cười lạnh: “Ngô Bình mạnh hơn anh Quý của các người cả trăm lần, biến hết đi, đừng làm tôi chướng mắt”.

Advertisement

Đường Quý lạnh mặt nói: “Đường Băng Vân, em đang chọc giận anh đấy!”

Ngô Bình cau mày, bắt đầu thấy bực: “Băng Vân bảo anh biến, không nghe thấy à?”

Advertisement

Đường Quý ngẩn ra, sau đó bật cười nói: “Thằng kia, tao biết mày rồi, nghe nói mày ngông trong buổi tiệc hôm qua lắm, nhưng thực lực của mày chưa là gì với tao đâu”.

Ngô Bình đầy vẻ khinh bỉ nói: “Mới là tu sĩ cảnh giới Luyện Khí mà dám vô lễ với tu sĩ Nhân Tiên vậy ư?”

Đường Băng Vân kéo Ngô Bình lại: “Anh ta là em trai của Đường Huyền”.

Ngô Bình cau mày: “Đường Huyền là ai?”

Đường Băng Vân thở dài một hơi: “Đường Huyền là cao thủ số một trong thế hệ trẻ của Đường Môn, ở cảnh giới Võ Thần rồi. Hơn nữa, mẹ của Đường Huyền và Đường Quý còn được người trong giang hồ gọi là Nguỵ phu nhân. Tuy bà ta mới chỉ ở cảnh giới Nhân Tiên thôi, nhưng lại thông thuộc rất nhiều thủ đoạn quỷ dị, đã từng giết được cả tu sĩ cảnh giới Địa Tiên rồi”.

Ngô Bình hừ lạnh nói: “Có mẹ ở cảnh giới Nhân Tiên, anh trai ở cảnh giới Võ Thần mà cũng dám ngông nghênh trước mặt tôi vậy ư?”

Chát!

Ngô Bình thẳng tay tát vào mặt Đường Quý.

Mặt Đường Quý nóng ran, gã bị đánh ngã xuống đất.

Bấy giờ, gã mới gào lên: “Mày dám đánh tao!”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Tôi cho anh năm phút để gọi anh trai anh tới”.

Đường Quý cắn răng: “Được, mày cứ chờ đấy”.

Đường Quý tức giận bỏ đi, nghe vẻ là đi tìm anh mình thật.

Đường Băng Vân có vẻ lo lắng nói: “Ngô Bình, thật ra chúng ta không cần xung đột với anh ta làm gì. Mẹ của Đường Huyền có địa vị đặc biệt ở Đường Môn, là người mà em đang muốn lôi kéo”.

Ngô Bình hỏi: “Đường Quý cũng họ Đường mà, sao lại theo đuổi em được?”

Đường Băng Vân lại thở dài: “Anh ta không phải họ Đường đâu, mà là họ Tiêu. Ngày xưa, khi ba mẹ con họ bị truy sát, là trưởng lão Đường Hồng Y đã cứu họ rồi cho gia nhập Đường Môn. Nguỵ phu nhân đã cho các con của mình đổi sang họ Đường để bày tỏ lòng cảm ơn, đồng thời còn ra sức giúp đỡ môn phái”.

Ngô Bình: “Nói vậy thì Đường Quý và Nguỵ phu nhân đều là người của Đường Hồng Y à?”

Đường Băng Vân: “Cũng có thể coi là vậy, nên em không muốn gây mâu thuẫn với họ. Nhưng Đường Quý rất nhì nhèo, đáng ghét lắm”.

Ngô Bình cười nói: “Muốn lôi kéo được Đường Huyền thì phải đè đầu anh ta, không thì còn lâu tu sĩ Võ Thần mới chịu cúi đầu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1248


Hai người đang nói chuyện thì Đường Quý đã quay lại, theo sau là một người đàn ông khoảng hơn 30 tuổi, cao hơn một mét chín, vai rộng hơn hẳn người bình thường.

Hai cánh tay của anh ta cũng khá dài, cơ bắp không nổi lên, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp ẩn chứa bên trong.

Ngô Bình vừa nhìn đã biết đó là cao thủ quyền pháp! Khả năng cao anh ta chuyên dùng quyền.

Advertisement

Đường Quý vừa tới đã chỉ ngay vào Ngô Bình: “Anh, là nó đánh em”.

Người đàn ông đó chính là Đường Huyền - anh trai của Đường Quý. Anh ta quan sát Ngô Bình rồi nói: “Cậu đánh Đường Quý là để dụ tôi đến đúng không? Tôi đến rồi đây”.

Advertisement

Ngô Bình liếc nhìn anh ta rồi nói: “Anh là Đường Huyền hả? Tiếc quá, một tu sĩ cảnh giới Võ Thần mà lại phải chết sớm”.

Đường Huyền biến sắc mặt nói: “Cậu nói gì?”

Ngô Bình nói: “Anh đã gặp vấn đề khi đả thông thần khiếu thứ hai, từ đó hầu như suốt ngày rơi vào ảo ảnh, còn không thể phân biệt là thật hay giả, cũng không biết là mơ hay thật, tôi nói có đúng không?”

Đường Huyền chấn động, Ngô Bình nói sai chút nào!

Anh ta híp mắt lại nói: “Tôi nghe nói có một thần y họ Ngô mới đến Đường Môn, chắc là cậu rồi”.

Ngô Bình nói: “Thần y thì không dám, tôi chỉ biết chút y thuật thôi”.

Đường Huyền trầm mặc rồi nói: “Cậu có thể vào phòng riêng nói chuyện với tôi một lát được không?”

Ngô Bình nói: “Được”.

Nhà Đường Huyền cách đây không xa, anh ta mời Ngô Bình vào nhà rồi sai người đi pha trà.

Đường Quý gọi anh mình đến trả thù hộ, nhưng giờ thì không dám nói gì, chỉ ngoan ngoãn đứng trong xó.

Đường Huyền chắp tay nói: “Thần y Ngô, cậu nói chính xác, tôi hay bị rơi vào ảo ảnh, tình trạng này đã kéo dài cả năm nay rồi, làm tôi gần như không dám đi đâu”.

Ngô Bình cười lạnh: “Thần khiếu là một bước quan trọng, anh đả thông bằng ngoại lực là sai rồi”.

Đường Huyền cúi đầu xuống: “Tôi đọc được cách ấy trong một cuốn sách cổ, ai ngờ lại thành ra thế này”.

Ngô Bình thở dài nói: “Nếu có thể đả thông cảnh giới này bằng ngoại lực thì ngoài đường đầy rẫy tu sĩ cảnh giới Võ Thần rồi”.

Đường Huyền tỏ vẻ hối hận rồi hành lễ với Ngô Bình: “Thần y Ngô, xin hỏi tình trạng của tôi có thể chữa được không?”

Gần một năm nay, Đường Huyền vô cùng đau khổ, anh ta chẳng thể phân biệt mình đang ở trong ảo ảnh hay hiện thực, điều này khiến anh ta rất rối bời.

Nếu cứ để thế này, anh ta nghĩ mình sẽ điên mất, dù không tự sát thì cũng chỉ có thể ẩn sâu trong núi, không dám đi đâu cả.

Ngô Bình nói: “Được chứ, nhưng hơi lằng nhằng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1249


“Đứng dậy đi!”, Ngô Bình nói.

Đường Quý đứng dậy, sau đó nhìn Ngô Bình rồi nói: “Thần y Ngô, mất bao lâu thì có thể chữa khỏi bệnh của anh tôi?”

Ngô Bình nói: “Giờ tôi đang bận, tối nói tiếp nhé”.

Advertisement

Đường Quý vội nói: “Vâng, thần y Ngô cứ bận việc đi ạ”.

Sắp đến chín giờ nên bọn họ đi đến từ đường.

Lúc này, có mấy người đang ở đây, gồm Đường Thiên Tuyệt, Đường Hi, Đường Thiên Hạc, Đường Thánh Khoa và Đường Thiên Tinh, toàn là tầng lớp lãnh đạo cấp cao của Đường Môn.

Advertisement

Ngô Bình chắp tay với mọi người: “Thưa môn chủ và các vị trưởng lão, tôi đến tham gia nghi thức nhập môn!”

Đường Thiên Tinh nói: “Tốt lắm! Ngô Bình, nghi thức nhập môn có ba bước, thứ nhất là tế trời, hai là bái tổ và lập lời thề”.

Nói rồi, ông ấy gọi gọi mở cửa từ đường để mọi người đi vào.

Mọi người đứng vào vị trí, Ngô Bình thấy có rất nhiều bài vị được bày ở đây, đều là các nhân vật phong vân trong từng thời kỳ lịch sử.

Để được bài bài vị ở đây thì ít nhất phải từ cấp Đường soái.

Đường Thiên Tinh nghiêm túc nói: “Nghi thứ tế trời bắt đầu!”

Có hai người khiêng một bàn chông sắt đến rồi để trước mặt Ngô Bình.

Đường Thiên tinh bình thản nói: “Mời tế trời”.

Chông rất sắc, dài hơn 20 phân, các mũi châm chỉ cách nhau hai ngón tay, cắm chi chít, nếu quỳ lên thì kiểu gì cũng bị thương.

Đường Băng Vân tức giận nói: “Lục trưởng lão, nghi thức nhập môn chứ có phạt hình phạt đâu, ông đang làm gì thế hả?”

Đường Thiên Tinh nói: “Băng Vân, cô vẫn còn trẻ nên không rõ về quy tắc của môn phái đâu”.

Đường Thiên Tuyệt nói: “Thời khi Đường Môn mới thành lập, đúng là phải dùng bàn chông trong nghi lễ gia nhập môn phái, nhưng do quá tàn khốc nên ngày càng ít dùng tới”.

Đường Thiên Tinh: “Đúng là môn chủ có khác, rất hiểu rõ quy tắc”.

Đường Băng Vân lập tức không biết phải phản bác thế nào, vì cô ấy biết quy tắc cũ này không bị ép dùng hoàn toàn, nhưng một khi đã có người nhắc đến nó thì tới môn chủ cũng không làm trái được.

Ngô Bình bình thản nói: “Nếu đã là quy tắc thì cứ theo đó mà làm”.

Anh bước tới gần bàn chông rồi quỳ xuống. Song, cảnh tưởng các mũi chông đâm da thịt anh chảy máu không hề xảy ra, đầu gối của Ngô Bình vẫn nguyên vẹn, các mũi chông không thể xuyên thủng da thịt của anh.

Đường Thiên Tinh híp mắt lại nói: “Cậu có võ công khổ luyện ư?”

Tầng thứ nhất của Kim Cương Bất Hoại Thần Công là mình đồng da sắt, tầng thứ hai là luyện lực thần hồn nên bàn chông này không là gì với Ngô Bình cả.

Ngô Bình hoàn thành xong nghi thức tế trời rồi đứng dậy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1250


Đường Thiên Tinh sáng mắt lên rồi hỏi: “Ngô Bình, tôi hỏi, cậu trả lời, rõ chưa?”

“Rồi”, Ngô Bình nói, giọng của anh bình bình, nghe không hề máy móc chút nào.

Đường Thiên Tinh: “Tôi hỏi cậu, cậu có thật lòng muốn gia nhập Đường Môn không?”

Advertisement

“Có”, Ngô Bình đáp.

“Cậu học y và võ từ ai?”

Advertisement

Nghe thấy thế, Đường Thiên Tuyệt lập tức nổi giận nói: “Dừng! Đường Thiên Tinh, câu hỏi ấy của anh không liên quan gì đến nghi thức của Đường Môn cả”.

Đường Thiên Tinh nói: “Tôi chỉ hỏi thêm vài câu thôi, có sao đâu”.

Ngô Bình cười nói: “Tôi có được truyền thừa từ Đông Phật tiên sinh”.

Đường Thiên Tinh thấy hơi thất vọng, vì có Đường Thiên Tuyệt ở đây nên ông ta không tiện hỏi nhiều nên nói: “Cậu có đồng ý hi sinh mạng sống vì lợi ích của Đường Môn không?”

Ngô Bình: “Tôi đồng ý”.

Mọi người đều tỏ vẻ kinh ngạc, một người mới gia nhập môn phái mà có thể trung thành vậy ư?

Đường Thiên Tinh cau mày, ông ta còn định hỏi tiếp, nhưng Đường Thiên Tuyệt đã lạnh giọng nói: “Đường Thiên Tinh, đủ rồi đấy, nếu anh còn hỏi tiếp thì tôi sẽ thôi miên anh, sau đó hỏi anh các câu hỏi tương tự”.

Đường Thiên Tinh biến sắc mặt, dẫu sao Đường Thiên Tuyệt cũng là môn chủ, nếu ông ấy muốn làm vậy thì không ai cản được, điều quan trọng nhất là tu vi của ông ta không bằng Đường Thiên Tuyệt.

Vì thế ông ta ho khan một tiếng rồi nói: “Thôi, nghi thức nhập môn kết thúc”.

Ngô Bình đứng dậy rồi nói: “Vậy là từ nay trở đi, tôi là tổng hộ pháp của Thiên Sát rồi đúng không?”

Đường Băng Vân cười nói: “Anh không chỉ là tổng hộ sát, mà còn là Đường soái một sao”.

Đường Thiên Tuyệt: “Ngô Bình, cháu mới gia nhập môn phái, để Băng Vân dẫn cháu đi chọn nhà”.

Ngô Bình chắp tay: “Cảm ơn môn chủ”.

Mọi người giải tán, Đường Băng Vân dẫn Ngô Bình đến một ngôi nhà lớn, đi cùng còn có Đường Thiên Hạc và Đường Huyền, cả hai đều có việc cần nhờ vả anh.

Ngô Bình rất hài lòng với căn nhà này, nó có diện tích khoảng 2000 mét vuông, có vườn hoa ở phía sau, phong cách thiết kế cũng đẹp.

“Lấy căn này đi”, sau khi đi một vòng, Ngô Bình nói.

Đường Băng Vân: “Trước đây trưởng lão Đường Tông Pháp từng ở đây nên đồ đạc cũ hết rồi, lát em sẽ bảo người thay mới hết”.

Ngô Bình hỏi: “Đường Tông Pháp là ai?”

Đường Băng Vân: “Là một nhân tài cùng thời với thiếu tôn của Đường Môn, tiếc là đã bị thiếu tôn chiếm hết ánh hào quang”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1251


Dù Đường Huyền không muốn đi, nhưng Đường Thiên Hạc có địa vị rất cao nên anh ta không thể đắc tội được.

Đường Huyền đi rồi, Đường Thiên Hạc chợt quỳ trước mặt Ngô Bình rồi thành kính nói: “Xin cậu hãy nhận tôi làm đệ tử, và truyền thuật luyện đan cho tôi”.

Ngô Bình bình thản nói: “Ông Đường làm gì thế? Tôi còn trẻ lắm, tu vi cũng có hạn, tôi không dám làm thầy của ông đâu”.

Advertisement

Đường Thiên Hạc nói: “Cậu Ngô, tôi thật lòng muốn nhận cậu làm sư phụ”.

Ngô Bình thở dài nói: “Ông ngần này tuổi rồi, còn tôi thì trẻ quá, tôi không dám nhận đệ tử kiểu này đâu”.

Advertisement

Đường Băng Vân cũng nói: “Ngô Bình, nếu Đường trưởng lão đã có chí học luyện đan như vậy thì anh đồng ý đi. Có thể không công khai thân phận thầy trò ra ngoài mà, tự biết với nhau là được rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Băng Vân nói cũng có lý, Đường Thiên Hạc, ông thấy sao?”

Đường Thiên Hạc mừng rỡ, thật ra ông ấy cũng thấy hơi ngại khi nhận một người trẻ tuổi như Ngô Bình làm thầy. Giờ Ngô Bình đồng ý không công khai mối quan hệ này thì quá tốt rồi.

Ông ấy vội vái ba lạy rồi nói: “Đường Thiên Hạc cảm ơn sư phụ!”

Ngô Bình đỡ ông ấy dậy rồi cười nói: “Đứng lên đi, từ giờ trở đi, ông sẽ là học trò luyện đan của tôi”.

Đường Thiên Hạc vui sướng nói: “Lát sư phụ hãy đến chỗ của đệ tử, gần đây đệ tử muốn luyện một lò đan dược mà mãi không thành công, nhờ sư phụ chỉ dẫn ạ”.

Ngô Bình đồng ý ngay: “Được”.

Nhà Đường Thiên Hạc cách đây hai con phố nên đi một lát là tới.

Nhà của ông ấy rất âm u, ông ấy không lập gia đình nên chỉ sống một mình trong căn nhà rộng lớn. Trong đó, thứ bắt mắt nhất là phòng luyện đan cao hơn 30 mét, nằm chính trung tâm của căn nhà.

Hai người đi đến phòng luyện đan thì thấy có người canh gác, vì bên trong có nhiều đồ quý giá nên phải có người thường xuyên trông coi.

Đường Thiên Hạc mở cửa phòng rồi nói: “Mời sư phụ”.

Ngô Bình đi vào, sau đó nhìn thấy một lò luyện đan cổ xưa, dù không bằng lò của anh, nhưng cũng khá được.

Đường Thiên Hạc lấy các cái bình ra, bên trong chứa nguyên liệu để ông ấy luyện đan rồi nói: “Sư phụ, đệ tử đang muốn luyện Nguyên Khí Đan, nhưng mãi không thành công”.

Ngô Bình: “Giờ ông luyện cho tôi xem nào”.

Đường Thiên Hạc lập tức mở lò, ông ấy làm, còn Ngô Bình thì hỏi: “Thiên Hạc, tôi nghe nói ông và Đường Thiên Du khá thân, trong thời gian môn chủ vắng mặt, ông ta định cạnh tranh vị trí môn chủ à?”

Đường Thiên Hạc ngẩn ra rồi nói: “Sư phụ nghe ai nói thế? Dù Thiên Hạc cũng có dã tâm, nhưng đệ tử biết ông ấy không đủ thực lực làm môn chủ, mà còn có Đường Thánh Khoa mà, sao đến lượt Đường Thiên Du được?”

Ngô Bình bảo: “Xem ra tin đồn là giả”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1252


Thế là anh hỏi: “Ban nãy ông bảo Đường Thiên Du không thích hợp làm môn chủ, vậy ông thấy ai phù hợp?”

Đường Thiên Hạc cười nói: “Sư phụ, tôi không quan tâm đến việc ai làm môn chủ. Chỉ cần lợi ích của tôi không bị tổn hại, ai làm môn chủ cũng được”.

Ngô Bình bảo: “Nhưng tôi lại cảm thấy ông là sự lựa chọn thích hợp nhất cho vị trí môn chủ. Đầu tiên, ông là cánh tay đắc lực của môn chủ, quản lý bao chuyện lớn nhỏ của Đường Môn. Thứ hai, tu vi của ông không kém môn chủ. Nếu ông muốn, tôi và Băng Vân có thể giúp ông một tay”.

Advertisement

Đường Thiên Hạc lại lắc đầu: “Sư phụ, thứ tôi theo đuổi là tiên đạo và đan đạo. Môn chủ xem trọng tôi, để tôi quản lý những chuyện lớn nhỏ của Đường Môn chính vì tôi không có dã tâm. Còn chuyện ai chiếm ưu thế hay yếu thế không liên quan gì đến tôi”.

Advertisement

Lúc này, ông ấy đã bắt đầu cho dược liệu vào lò. Người trong nghề vừa nhìn là biết ngay. Mới nhìn sơ qua, anh đã biết Đường Thiên Hạc chỉ hiểu một chút về đan thuật, những cái mà ông ấy học cũng không hoàn thiện, đầy rẫy lỗi sai.

Nhìn được một nửa, rốt cuộc anh cũng không nhịn nổi nữa: “Dừng!”

Đường Thiên Hạc háo hức hỏi: “Sư phụ, kỹ thuật luyện đan của tôi sai chỗ nào ư?”

Ngô Bình thở dài: “Ông ấy à, đúng là vô dụng!”

Đường đường là Địa Tiên mà bị gọi là vô dụng, Đường Thiên Hạc có mặt dày đến mấy cũng thấy ngại ngùng vô cùng. Ông ấy lúng túng hỏi: “Sư phụ, tôi tệ đến thế sao?”

Ngô Bình tắt lửa lò đan, đoạn bảo: “Ông xem tôi luyện đan, sau đó tôi sẽ dạy đan pháp chuẩn xác cho ông một cách hệ thống”.

Đường Thiên Hạc mừng rỡ: “Cảm ơn sư phụ!”

Ngô Bình nói: “Rửa lò đan”.

Nửa giờ sau, Ngô Bình đứng trước lò đan, bắt đầu đốt lửa, làm nóng lò. Anh vừa làm vừa giảng giải nguyên lý.

Đường Thiên Hạc như được tiếp thu tinh hoa, thu hoạch cực lớn, vui đến mức vừa cười tít mắt vừa khoa tay múa chân.

Khi bỏ thuốc vào, động tác của Ngô Bình rất tự nhiên, căn thời điểm chuẩn xác vô cùng.

Một giờ sau, anh chưởng một cái vào lò đan, nắp lò đan bật tung. Mười luồng khí sáng b*n r* từ bên trong, được Ngô Bình đưa tay đón lấy vô cùng đẹp mắt, biến thành mười viên đan dược tròn xoe.

Những viên đan này có màu tím bán trong suốt, toả ra mùi thuốc rất nồng, chính là nguyên khí đan mà Đường Thiên Hạc vẫn luôn muốn luyện chế.

Đường Thiên Hạc mở to mắt, nhón lấy một viên rồi uống vào. Giây lát sau, đã có một luồng nguyên khí sinh ra trong đan điền. Đôi mắt ông ấy lập tức sáng rỡ: “Sư phụ! Nguyên khí đan này tinh khiết quá! Công hiệu gấp mấy lần nguyên khí đan mà tôi từng nhìn thấy trước đây!”

Ngô Bình nói: “Đan bậc ba, cũng được”.

Đường Thiên Hạc rất kinh ngạc: “Đan bậc ba ư? Sư phụ đúng là thần!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1253


Ngô Bình nói: “Cố gắng học đi. Rồi sẽ có một ngày, ông cũng có thể luyện ra đan bậc ba”.

Dứt lời, anh đứng dậy, chuẩn bị rời đi: “Hôm nay đến đây thôi nhé. Ông cứ nghiền ngẫm thật kỹ vào”.

Đường Thiên Hạc vội vã tiễn anh ra cửa. Đến khi Ngô Bình đã khuất hẳn ở cuối con đường, ông ấy mới quay về phòng đan.

Advertisement

Đến nhà mới rồi, anh thấy Đường Băng Vân đang chờ mình về. Cô ấy hỏi: “Anh dạy ông ấy luyện đan rồi à?”

Ngô Bình gật đầu: “Chỉ điểm vài câu”.

Rồi anh thì thầm hỏi: “Băng Vân, lần trước em điều tra được người hại em có khả năng là Đường Thiên Hạc. Kết quả điều tra này có chính xác không?”

Advertisement

Đường Băng Vân đáp: “Không chính xác tuyệt đối, nhưng có độ tin cậy khoảng chín phần”.

Ngô Bình tự rót trà, lẩm bẩm: “Đường Thiên Hạc này quả là không đơn giản”.

Đường Thiên Hạc hỏi ngay: “Anh có phát hiện gì sao?”

Anh gật đầu: “Hôm nay anh quan sát ông ấy luyện đan. Ông ấy rõ ràng là người ngoại đạo. Mà em và Đường An lại từng kể rằng ông ấy giỏi luyện đan, có trình độ nhất định trong đan đạo”.

Đường Băng Vân giải thích: “Từ lúc em còn nhỏ, ông nội em đã nói rằng đan thuật của ông ấy rất lợi hại. Thi thoảng, ông ấy còn mang đan dược cho em uống nữa”.

Ngô Bình hỏi: “Hửm? Mang đan dược cho em à, còn viên nào không?”

Đường Băng Vân ngẫm nghĩ: “Anh không hỏi thì em cũng quên mất”.

Cô ấy lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ từ trong túi Bách bảo, đổ ra ba viên đan dược màu đỏ to bằng hạt đỗ xanh.

“Đây là đan trị thương mà ông ấy từng luyện chế, công hiệu tốt lắm. Lần nào em bị thương nặng cũng uống một viên”.

Ngô Bình cầm một viên đan lên xem xét, đoạn nói: “Viên đan trị thương này ít nhất phải là đan bậc năm!”

Đường Băng Vân rất kinh ngạc: “Ra là đan bậc năm, bảo sao hiệu quả tốt đến vậy”.

Ngô Bình nhìn Đường Băng Vân: “Anh bảo đảm, Đường Thiên Hạc mà anh vừa quan sát lúc nãy không thể nào đủ trình độ luyện ra đan bậc năm!”

Đường Băng Vân giật mình: “Ý anh là, người đó không phải Đường Thiên Hạc?”

Ngô Bình gật đầu: “Ít nhất là không phải Đường Thiên Hạc đã luyện đan trị thương cho em”.

Gương mặt Đường Băng Vân tái đi: “Nếu ông ta không phải Đường Thiên Hạc thì liệu có thể là ai?”

Ngô Bình híp mắt: “Không vội! Ngày mai, anh sẽ tiếp tục dạy ông ta luyện đan, từ từ tìm điểm sơ hở”.

Đường Băng Vân cảm thấy chuyện này rất hệ trọng: “Chúng ta có cần báo cho ông nội không?”

Ngô Bình lắc đầu: “Tạm thời không cần”.

Nghĩ một lúc, anh nói tiếp: “Em gọi Đường Huyền đến đây”.

Vài phút sau, Đường Huyền đã xuất hiện. Anh ta cúi chào: “Tiên sinh”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1254


Ngô Bình bắt đầu bắt tay vào điều trị, kéo dài đến tận tối. Sau nửa ngày trị liệu, Đường Huyền không còn thấy huyễn cảnh nữa, vô cùng khâm phục và biết ơn Ngô Bình.

Sau đó Ngô Bình kê một phương thuốc, bảo Đường Huyền phải uống mỗi ngày.

Advertisement

Đường Huyền rất cảm kích, rối rít cảm ơn anh.

Ngô Bình bảo anh ta về tĩnh dưỡng. Chờ đối phương đi rồi, anh bắt đầu chỉ điểm cho Đường Băng Vân tu hành cảnh giới Trúc Cơ.

Advertisement

Tuy tu vi của Đường Băng Vân cũng không yếu, nhưng để lại rất nhiều nuối tiếc.

Ví dụ như Luyện Hình của cô ấy không toàn diện, tinh thần lực hơi kém, lại càng không phải nói đến Đan Thành và Linh Cảm. Trước mắt, Ngô Bình sẽ từ từ giúp Đường Băng Vân đạt đến cảnh giới Linh Cảm. Sau đó anh sẽ giúp cô ấy thăng cấp thành Nhân Tiên!

Ở cảnh giới Trúc Cơ, Đường Băng Vân đã luyện ra thần niệm, nhưng Luyện Hình của cô vẫn chưa lão luyện. Ngô Bình đã dùng y học và công hiệu thần kỳ của chân khí Thuần dương để giúp cô ấy đả thông kinh mạch cấp bốn toàn thân và tôi luyện hình thể.

Trước đó Đường Băng Vân đã bắt đầu tu luyện đoàn thể thuật của Ngô Bình, hiệu quả rất tốt. Cộng thêm phương pháp hít thở hạ thừa, gần đây cô ấy đã tiến bộ rất nhanh.

Đêm xuống, Đường Băng Vân nằm thẳng trên giường, chỉ mặc một lớp áo lót mỏng manh. Tất nhiên, trong mắt Ngô Bình thì cô ấy có mặc quần áo hay không cũng chẳng có gì khác biệt.

Bàn tay mang theo nhiệt nóng của Ngô Bình không ngừng vỗ lên người Đường Băng Vân. Sau mỗi lần vỗ, chân khí Thuần Dương sẽ thấm vào da cô ấy, xâm nhập kinh mạch, tiếp tục tôi luyện cơ thể cô ấy.

Đôi tay Ngô Bình không ngừng vỗ thật nhanh, mỗi giây phải vỗ hơn hai mươi lần, mà mỗi lần vỗ đều nhắm chuẩn vào huyệt vị.

Nửa giờ, một giờ rồi ba giờ trôi qua. Đến hơn năm giờ sáng, đã có một luồng hơi nóng bốc thẳng lên từ đỉnh đầu Ngô Bình. Hơi nước tụ lại chứ không phân tán, khi lên đến đỉnh đã ngưng tụ thành hình dạng ba đoá hoa sen, sinh động như thật! Dưới ánh đèn, hoa sen lấp lánh bảy sắc màu, đẹp vô cùng.

Đường Băng Vân thấy rất dễ chịu. Thể chất của cô ấy không ngừng được nâng cao, trở nên mạnh hơn. Nhiều kinh mạch cấp bốn được đả thông, kinh mạch cũng ổn định hơn, xương cốt và da thịt cũng khoẻ mạnh hơn hẳn.

Lúc này cô ấy đang nằm sấp trên giường. Ngô Bình bóp vai cô ấy, đoạn bảo: “Có thể ngồi dậy rồi”.

Đường Băng Vân trở mình ngồi dậy. Đôi mắt sáng rực lên, cô ấy cảm thấy tu vi đã tăng lên rất nhiều, lần này ít nhất phải bằng nửa năm khổ luyện tu hành!

Cô ấy vui lắm, bèn ôm chầm Ngô Bình: “Anh giỏi quá. Cảm ơn chồng!”

Lẽ ra Ngô Bình sẽ ôm ấp cô ấy một chút, nhưng anh mệt quá rồi, đến nói chuyện còn chẳng buồn nói chứ đừng bàn đến những chuyện khác.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1255


Trước đây anh từng sử dụng lá ngọc và sinh lực đã tăng lên rất nhiều. Anh cũng từng dùng kiếm ngọc, nhận được một nguồn năng lượng sắc bén. Mặt dây chuyền ngọc này chắc chắn cũng có công dụng rất tốt, nên anh quyết định cho Đường Băng Vân sử dụng.

Đường Băng Vân nhìn mặt dây chuyền ngọc, tò mò hỏi: “Đây là gì thế?”

Ngô Bình mỉm cười: “Em bóp vụn nó là biết”.

Advertisement

Đường Băng Vân bóp mạnh một cái, mặt dây chuyền ngọc đã vỡ nát. Một sợi vàng rơi xuống, thấm vào da thịt cô ấy, sau đó tản vào từng tế bào.

Cô ấy cảm thấy tư duy của mình trở nên sắc bén hơn, năm giác quan và sáu thức cũng mạnh hơn. Đường Băng Vân ngạc nhiên hỏi: “Đây là gì vậy anh?”

Advertisement

Ngô Bình hỏi cảm giác cụ thể của cô ấy, gật đầu rồi giải thích: “Loại năng lượng này sẽ giúp em nâng cao tinh thần, tăng cường năm giác quan, thần niệm có lẽ cũng sẽ mạnh lên”.

Tuy Đường Băng Vân đã “sinh niệm” nhưng thần niệm rất yếu, so với Ngô Bình lúc mới ngưng tụ thần niệm còn yếu hơn nhiều.

Nhưng lúc này, cô ấy bỗng cảm thấy thần niệm của mình đã tăng mạnh, niệm lực đủ để giữ tảng đá nặng một cân lơ lửng giữa không trung.

Cô ấy kinh ngạc vô cùng: “Thần kỳ quá! Chồng ơi, rốt cuộc đây là thứ gì?”

Bây giờ Đường Băng Vân đã chấp nhận thân phận chồng của Ngô Bình nên bắt đầu gọi anh như thế.

Ngô Bình bảo: “Thỉnh thoảng mới lấy được thôi. Anh cũng không ngờ hiệu quả lại tốt như vậy. Có lẽ không lâu nữa, em sẽ có thể Đan Thành”.

Đường Băng Vân vui mừng vô cùng: “Chồng ơi, đồ tốt như vậy, sao anh không dùng?”

Ngô Bình cười: “Em hơi ngốc, tư chất lại kém, nên dùng. Anh thì khác. Thiên tài như anh đâu cần dùng đến”.

Đường Băng Vân tức tối đấm anh, nhưng hiểu rằng Ngô Bình đã từ bỏ lợi ích vì mình. Đây là tấm lòng mà anh dành cho ấy.

Ồn ào một hồi, cô ấy bỗng ôm chặt Ngô Bình, gác cằm lên vai anh, lẩm bẩm: “Anh nghĩ em có thể gặp được mẹ em không?”

“Mẹ” ở đây ám chỉ mẹ ruột của cô ấy.

Ngô Bình an ủi: “Yên tâm đi, chắc chắn em sẽ tìm được mà”.

Hai người trò chuyện âu yếm một lúc thì trời đã sáng.

Mới sáng sớm, Đường Huyền đã ghé thăm. Hôm qua, sau khi trở về, anh ta đã uống thuốc, hôm nay liền cảm thấy khá hơn nhiều. Anh ta đến đây để trực tiếp cảm ơn Ngô Bình.

Ngô Bình nói: “Nghỉ ngơi thật tốt, trong vòng một tháng đừng đánh nhau với ai. Sau khi hồi phục hẵng đến tìm tôi”.

Đường Huyền cúi người: “Cảm ơn tiên sinh”.

Rồi anh ta nói tiếp: “Tiên sinh, mẹ tôi đang chờ bên ngoài, muốn được gặp anh. Không biết tiên sinh có rảnh không?”

Ngô Bình giật mình. Phu nhân quỷ quyệt rất nổi tiếng trên giang hồ. Anh thật sự muốn gặp người này một lần, bèn bảo: “Mời vào đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1256


Đôi tay ngọc ngà đặt chiếc hộp gỗ màu đen lên chiếc bàn bên cạnh.

Ngô Bình nói: “Phu nhân khách sáo quá. Mời ngồi”.

Phu nhân quỷ quyệt Lam Thuỷ Nguyệt mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh.

Advertisement

Ngô Bình nhìn chiếc hộp gỗ, bên trong có một viên đá màu xanh ánh kim, không ngừng phát ra những tia chớp xanh vàng li ti, mang khí tức huỷ diệt.

Advertisement

Anh giật mình, bèn bảo: “Phu nhân thật khách sáo. Đều là người của Đường Môn, tôi giúp Đường Huyền là chuyện nên làm”.

Phu nhân quỷ quyệt cười nói: “Tiên sinh, chỉ là chút lòng thành, xin đừng từ chối. Lam Thuỷ Nguyệt này làm việc gì cũng phân rõ ân oán, tiên sinh có ơn với chúng tôi, tất nhiên tôi phải đền đáp”.

Ngô Bình cũng không nhiều lời nữa: “Vậy cảm ơn phu nhân”.

Anh nhìn Lam Thuỷ Nguyệt kỹ hơn, phát hiện năng lượng trong người đối phương rất hỗn loạn, có ít nhất bảy, tám loại năng lượng đang lưu chuyển.

Ngô Bình giật mình, lập tức hiểu ra Lam Thuỷ Nguyệt không chỉ đến đây tặng quà mà chắc chắn còn có chuyện nhờ vả.

Quả nhiên, Lam Thuỷ Nguyệt khẽ thở dài: “Tiên sinh có y thuật cao minh, không biết có thể xem giúp Thuỷ Nguyệt được không?”

Ngô Bình nói: “Tất nhiên là được, mời phu nhân đưa tay ra”.

Lam Thuỷ Nguyệt bèn giơ cổ tay ra, Ngô Bình bắt mạch một lúc bèn cau mày bảo: “Công pháp mà phu nhân tu luyện quá hỗn tạp, dẫn đến tình trạng xung đột giữa bảy loại chân khí trong cơ thể. Hơn nữa, vì áp chế những chân khí khác thường này, phu nhân còn tu luyện một loại công pháp rất bá đạo. Ý đồ là áp chế chúng, tiếc là lại phản tác dụng. Cuối cùng tám loại chân khí này quấy nhiễu lẫn nhau, ngày nào cũng chiến đấu với nhau trong cơ thể phu nhân. Điều này sẽ khiến phu nhân rơi vào tình trạng sống không bằng chết, có thể tẩu hoả nhập ma bất cứ lúc nào, không thể quay lại được nữa!”

Lam Thuỷ Nguyệt nghe xong lập tức cảm thấy kinh ngạc và kính phục anh, vội vã nói: “Tiên sinh thật tinh tường. Quả đúng là thế”.

Đường Huyền vội vàng quỳ xuống: “Mong tiên sinh cứu giúp mẹ tôi!”

Ngô Bình đỡ anh ta dậy, đoạn bảo: “Anh không cần làm thế, tôi sẽ cố gắng hết sức”.

Đường Huyền vô cùng cảm kích: “Cảm ơn tiên sinh! Sau này nếu tiên sinh cần gì sai bảo, Đường Huyền này bằng lòng lên núi đao xuống biển lửa, quyết không chối từ!”

Ngô Bình cười nói: “Quá lời rồi. Thật ra tôi có thể chữa trị cho phu nhân, nhưng phu nhân cần từ bỏ một số thứ”.

Lam Thuỷ Nguyệt vội hỏi: “Tiên sinh, chẳng hay tôi phải từ bỏ thứ gì?”

Ngô Bình đáp: “Tám loại chân khí, phu nhân chỉ giữ được lại hai loại, sáu loại còn lại phải loại bỏ hết”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1257


Lam Thuỷ Nguyệt thở dài thườn thượt: “Sao số của tôi lại khổ thế chứ? Năm xưa trải qua mấy lần kỳ ngộ, cứ ngỡ là vận may trời ban, nào ngờ đến cuối cùng vẫn trắng tay!”

Lòng Ngô Bình thoáng xao động: “Lẽ nào năng lượng trong cơ thể phu nhân có nguồn gốc gì đó?”

Advertisement

Lam Thuỷ Nguyệt lại thở dài, kể lại kỳ ngộ năm xưa của mình.

Advertisement

Lúc nhỏ, Lam Thuỷ Nguyệt sống trong núi lớn ở Nam Cương, leo qua một quả núi là đến nước Liêu. Bên đó là họ hàng của nhà bà ta. Hai bên thường xuyên qua lại.

Có lần Lam Thuỷ Nguyệt lên núi hái thuốc, vì tham lam nên vượt biên giới, đến nước Liêu. Đến lúc bà ta muốn về nhà thì trời đã tối. Nam Cương vô cùng nguy hiểm, đầy rẫy rắn độc, trùng độc rình rập, mèo báo to đến mức có thể ăn thịt người, lợn rừng có kích cỡ y như trâu bò vậy. Một con muỗi độc hay ong độc cũng có thể lấy mạng người.

Tuy Lam Thuỷ Nguyệt còn nhỏ tuổi nhưng rất thông minh. Bà ta cẩn thận đi theo con đường nhỏ mà con người đã đi. Con đường này tràn ngập mùi của con người, trăm thú không tiếp cận. Loài người đứng đầu muôn loài, muông thú không muốn động vào.

Lúc sắp leo qua núi, đi vào biên giới nước mình thì Lam Thuỷ Nguyệt đột ngột nghe thấy âm thanh kỳ lạ vọng đến từ phía trái, vừa giống tiếng trâu gầm, vừa giống tiếng hổ kêu.

Trẻ con rất tò mò. Tuy lý trí bảo rằng nên tránh xa âm thanh nọ, đừng qua đó, nhưng dưới sự sai khiển của lòng hiếu kỳ, bà ta đã đánh bạo đi về hướng có âm thanh.

Đi được chừng năm trăm mét, phía trước là một sườn dốc thoai thoải, trong rừng trúc rừng rậm có hai con quái vật đang giao chiến!

Sau khi nhìn rõ cảnh quái vật đánh nhau, Lam Thuỷ Nguyệt sợ đến mức không dám thở mạnh, vội bịt miệng rồi nấp sau tảng đá, không dám nhúc nhích.

Phía trước là một con vượn trắng cao hơn ba mét, lông trắng như tuyết, răng nanh dài mười mấy xen-ti-mét, đôi mắt loé lên ánh sáng đỏ như máu trong màn đêm, u ám tàn bạo!

Giao chiến với vượn trắng là rắn hổ mang chúa. Bề ngang con rắn to như thùng nước vậy, dài mười mấy mét, có vảy tím dày trên thân.

Lúc này, mãng xà đã quấn mấy vòng quanh vượn trắng. Con vượn trắng liên tục vùng vẫy, móng vuốt c*m v** đầu mãng xà, không ngừng cấu xé.

Cuộc giao đấu của chúng đã đến hồi cuối. Đầu của rắn hổ mang chúa bị vượn trắng cắn nát và hút sạch tuỷ não.

Rắn hổ mang chúa tuy không còn tuỷ não nhưng vẫn quấn chặt theo bản năng. Mắt của vượn trắng từ từ lồi ra, nó không thở nổi nữa, xương và nội tạng bị ép vụn, cuối cùng bị mãng xà siết chết.

Lam Thuỷ Nguyệt chờ hơn một giờ, sau khi chắc chắn vượn và rắn đều đã chết mới đánh bạo đến gần.

Bà ta thử sờ, thấy rắn đã chết thật, vượn cũng đã chết.

Bỗng nhiên, bà ta ngửi được mùi hương lạ. Dưới ánh trăng, Lam Thuỷ Nguyệt nhìn thấy một cái cây nhỏ mọc giữa khe đá, lấp lánh ánh sáng như sao. Cây mọc ra ba quả, chúng đều có màu trắng, mùi thơm toả ra từ chúng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1258


Bà ta sống trong núi từ bé, biết cơ thể rắn hổ mang chúa rất quý, bèn dùng dao bổ củi lấy mật rắn. Kết quả là tìm mãi chẳng thấy mật rắn, mà lại tìm được một hạt châu to bằng quả nho, màu xanh đen, có mùi thơm.

Lam Thuỷ Nguyệt tưởng hạt châu ấy là mật rắn. Người dân nơi đây có thói quen ăn sống mật rắn, cho rằng làm vậy sẽ lấy được năng lượng từ rắn, sống lâu trăm tuổi.

Advertisement

Thế nên bà ta đã nuốt thẳng hạt châu ấy. Nuốt xong, bà ta lại cảm thấy có một nguồn năng lượng xuất hiện trong cơ thể mình, không có xung đột gì với năng lượng ban nãy.

Cuối cùng, bà ta mổ bụng vượn trắng, định xẻ mấy miếng thịt để đem về nhà nấu.

Advertisement

Nhưng không ngờ bà ta lại tìm được một hạt châu màu trắng trong cơ thể con vượn. Hạt châu này cũng có mùi thơm. Chẳng biết bà ta nghĩ thế nào mà lại nuốt nó vào.

Hạt châu vào bụng đã biến thành nguồn năng lượng thứ ba. Thế là trong người Lam Thuỷ Nguyệt đã có ba loại năng lượng kỳ lạ.

Nhờ ba loại năng lượng ấy, bà ta có thiên phú tu hành rất mạnh, chẳng mấy chốc đã trở thành thợ săn mạnh nhất trại. Sau đó, bà ta được Cổ vương nhận làm đệ tử và truyền dạy cổ thuật, thế nên trong cơ thể đã tu luyện ra năng lượng thứ ba - lực tiên cổ.

Từ đó, bà ta lại tu luyện ba loại công pháp, đều là kỳ công tà môn, uy lực rất mạnh, nhưng yêu cầu đối với người tu hành cũng rất cao.

Nhờ ba loại năng lượng lúc trước, Lam Thuỷ Nguyệt tu luyện cái gì cũng nhanh. Do ba loại năng lượng không thể bị đồng hoá, cuối cùng tạo thành cục diện bây giờ.

Ngô Bình nghe kể xong, bèn cảm thán: “Vận may của phu nhân quả là khác thường. Hạt châu mà phu nhân tìm được năm xưa có lẽ là nội đan của rắn hổ mang chúa và vượn trắng. Dã thú có nội đan đã có thể gọi là yêu quái rồi. Loại quả mà phu nhân đã ăn, nếu tôi đoán không sai, có lẽ là ‘quả Thiên Tinh’ vô cùng quý hiếm. Ăn quả này, trong người sẽ sản sinh lực Thiên Tinh”.

Lam Thuỷ Nguyệt cũng thở dài: “Quả gì thì bây giờ cũng vô dụng. Để giữ mạng, tôi chỉ đành từ bỏ chúng”.

Ngô Bình hỏi: “Phu nhân có ăn cả ba quả không?”

Lam Thuỷ Nguyệt cười khổ: “Tôi mang hai quả còn lại về nhà, một quả thì cho chó nhà tôi ăn, quả còn lại thì hôm sau tôi ăn”.

Ngô Bình bó tay. Quả Thiên Tinh mà lại cho chó ăn ư?

Anh lắc đầu, hỏi tiếp: “Nếu được thì bây giờ tôi có thể giúp phu nhân loại trừ các năng lượng dư thừa. Hãy suy nghĩ thật kỹ. Tám loại năng lượng, phu nhân muốn giữ hai loại nào?”

Lam Thuỷ Nguyệt nghĩ ngợi: “Ba loại năng lượng đầu tiên không thể bị đồng hoá, hãy bỏ chúng trước đi. Năm loại còn lại, tôi chỉ muốn giữ lại loại cuối cùng tôi đã tu luyện và lực tiên cổ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1259


Lam Thuỷ Nguyệt do dự vài giây, nhưng rồi cũng đặt tay trái vào tay Ngô Bình, sau đó kêu gọi lực Thiên Tinh trong cơ thể mình. Loại sức mạnh này vô cùng bá đạo, trong nháy mắt đã khiến Ngô Bình toàn thân ngứa ngáy.

Sau đó, anh cảm nhận được một nguồn năng lượng vô cùng lớn xộc vào trong cơ thể. Đến cả năng lượng Thuần Dương mà anh tu luyện cũng chỉ cản nó lại được một lát, sau đó thì hoàn toàn bị áp đảo.

Lực Thiên Tinh này quá nguy hiểm, chứa đầy năng lực huỷ diệt. Sự xuất hiện của nó khiến Đạo Chủng cũng bị chấn động mạnh. Một lực hút khủng khiếp xuất hiện, kéo lực Thiên Tinh đó vào trong Đạo Chủng.

Advertisement

Lực này đi vào Đạo Chủng, khiến Đạo Chủng tiếp tục dao dộng dữ dội, mãi một lúc sau mới bình thường lại được.

Advertisement

Lúc này Lam Thuỷ Nguyệt chợt cảm thấy cơ thể mình như một cái lọ rỗng, lực Thiên Tinh hùng mạnh kia không còn ở trong cơ thể bà ta nữa.

Bà ta vừa vui mừng vừa kinh ngạc, nói: "Tiên sinh, sao tiên sinh làm được vậy?"

Ngô Bình không đáp vì anh đang tập trung quan sát Đạo Chủng.

Lúc này, Đạo Chủng bắt đầu nhả ra năng lượng Thiên Tinh đã được làm sạch. Nguồn năng lượng mới này vô cùng ôn hoà, Ngô Bình muốn nó đi đâu thì nó đi tới đó.

Ngô Bình giật mình, chợt nhớ tới một tuyệt kỹ tên gọi là Thiên Tinh Sát Quyền!

Thiên Tinh Sát Quyền này là một loại kungfu cao cấp của Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết, uy lực của nó rất mạnh. Ngô Bình đã luôn muốn luyện kungfu này nhưng khổ nỗi muốn luyện thì phải có lực Thiên Tinh.

Hiện giờ, trong cơ thể anh đã có thêm nguồn sức mạnh này, vậy thì cuối cùng cũng có thể luyện loại kungfu mà anh hằng mong muốn!

Trong chốc lát, Ngô Bình choàng mở mắt, nói: "Phu nhân, xin phu nhân tiếp tục kêu gọi sức mạnh từ nội đan của vượn trắng".

Lam Thuỷ Nguyệt gật đầu, bắt đầu kêu gọi năng lượng có được từ sau khi dùng nội đan của vượn trắng. Sau khi nguồn năng lượng này đi vào cơ thể Ngô Bình thì không bá đạo như lực Thiên Tinh ban nãy, nhưng nó cũng bị Đạo Chủng nuốt mất.

Sau khi hút được năng lượng này, Đạo Chủng không nhả nó ra nữa mà hấp thụ luôn!

Sau khi hấp thụ năng lượng từ nội đan của vượn trắng, Đạo Chủng nhả ra một số tạp chất. Những tạp chất này có độc, màu xanh đen. Chất độc này được bài tiết qua lỗ chân lông của Ngô Bình. Chỉ một lát sau, trên bề mặt da của anh đã xuất hiện một lớp mỏng dính dính màu đen.

Nhìn thấy cảnh này, Đường Băng Vân kinh ngạc, vội vã hỏi: "Chồng à, anh có sao không?"

Ngô Bình xua tay, nói: "Lam phu nhân, giờ xin hãy chuyển cho tôi nốt sức mạnh của rắn vua".

Lam Thuỷ Nguyệt ra sức gật đầu, sau đó truyền cho Ngô Bình sức mạnh trong nội đan của rắn vua. Đương nhiên sức mạnh này cũng bị Đạo Chủng nuốt mất.

Lần này trên bề mặt Đạo Chủng xuất hiện vết nứt nhỏ. Từ vết nứt phun ra ánh sáng bảy màu khiến cơ thể Ngô Bình cảm thấy rất dễ chịu.

Nhưng sau đó Đạo Chủng lại phun ra nhiều tạp chất hơn nữa, dẫn tới việc trên bề mặt da Ngô Bình càng có một lớp dính dính màu đen dày. Hơn nữa lần này còn có mùi rất hôi.
 
Back
Top Dưới