Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1220


Nghe vậy, Đường Băng Vân bèn lạnh lùng nói: “Long Cương, anh có gì hay để đi theo chứ? Hơn nữa, Ngô Bình chắc chắn sẽ đánh bại anh”.

Long Cương trề môi nhưng cũng không phản bác gì. Dù sao Đường Băng Vân cũng là chủ, anh ta có thể phớt lờ, nhưng không thể chống đối trực tiếp.

Advertisement

Ngô Bình phát hiện ngoài nhóm Đường Hi và Đường Hồng Y ra, trong thang máy còn có một người đàn ông trung niên nữa đang ôm một cái vali.

Thang máy vẫn đang đi xuống, Ngô Bình chắp tay nói: “Vị tiền bối này là?”

Advertisement

Đường An vội nói: “Ngô Bình, để tôi giới thiệu nhé. Vị này là trưởng lão Đường Không của Đường Môn, ông ấy là một người tinh thông bùa chú, trận pháp, học rộng tài cao”.

Đường Không nhìn Ngô Bình rồi cười nói: “Cậu Ngô, trong chiếc va li này của tôi có một viên đan dược, hi vọng cậu sẽ giành được nó”.

Ngô Bình liếc nhìn chiếc va li thì đúng là vậy, bên trong có một viên đan dược màu xanh lục.

Anh cười nói: “Nhưng phải làm thế nào?”

Đường Không: “Vẽ bùa chú thi với tôi, bùa chú của ai có hiệu quả cao hơn thì người đó thắng”.

Long Cương tỏ vẻ coi thường: “Có tác dụng gì chứ, chỉ là tiểu thuật ngoại đạo thôi”.

Đường Không hừ nói: “Có phải tiểu thuật ngoại đạo hay không thì cứ chờ đi rồi biết”.

Thang máy xuống tầng phụ thứ ba, vì hôm nay nghỉ kinh doanh nên có rất ít xe đỗ ở đây, thành ra bãi đỗ xe rất rộng.

Ở đây đèn đuốc sáng choang, Ngô Bình và Long Cương lại đi tới giữa trung tâm, những người khác cũng liên tục đi thang máy xuống, không ai muốn bỏ lỡ một trận chiếc đặc sắc như thế này.

Lần này, hai người không nhiều lời nữa mà ra tay luôn.

Long Cương tung ra những đòn tấn công rất mạnh, còn thân pháp của Ngô Bình vô cùng linh hoạt, anh thi triển Quỷ Thần Bộ, hơn nữa còn không sợ va chạm trực tiếp với Long Cương, nhưng rõ ràng anh cũng không rơi xuống thế hạ phong.

Hiện giờ, có thể nhìn thấy rõ ưu thế của quyền ý, từng chiêu thức của Ngô Bình đều rất tuyệt diệu, nhiều quá thì mạnh, ít quá thì lại yếu.

Quyền ý của anh còn chưa được viên mãn nên khi giao đấu với Long Cương, anh phải dồn hết toàn lực, đồng thời thi triển hết các bản lĩnh, kỹ xảo và trí tuệ. Nhưng phải công nhận rằng thực lực của Long Cương không thể đùa được, dù anh đã dốc hết sức, nhưng vẫn khó có thể chiếm được thế thượng phong.

Hai người giao thủ mấy chục chiêu, mọi người đứng ngoài xem đều tỏ vẻ kinh ngạc.

“Quá đã! Long Cương là sát thủ đỉnh cấp toàn thế giới, thế mà Ngô Bình vẫn trụ được đến giờ”.

“Đúng thế, nếu là tôi thì chắc không đỡ nổi một chiêu mất. Tiên Nhân đúng là lợi hại thật”, người lên tiếng là một tu sĩ cảnh giới Khí.

Một người khác nói tiếp: “Nhân Tiên là nửa người nửa tiên rồi, có Nhân Tiên còn vô cùng đáng sợ ấy. Tuy Long Cương mạnh, nhưng cũng chưa phải Nhân Tiên, cậu ta muốn đánh bại Ngô Bình cũng không phải chuyện dễ đâu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1221


Hoàng Phủ Thiên Quân: “Cao thủ trên đời đầy dãy, nhưng không phải ai cũng có thể uy h**p Hoàng Phủ Thiên Quân tôi được. Âu Dương Kim Tôn, nếu anh thấy cậu ta ngứa mắt thì có thể lên giao chiến”.

Âu Dương Kim Tôn hừ nói: “Hoàng Phủ Thiên Quân, anh biết tôi đang nói gì mà. Sang năm là ngày mở Thiên Võ Bí Cảnh của Địa Tiên Giới. Thực lực bên ngoài của chúng ta chỉ có năm mươi người thôi, vốn cạnh tranh đã rất gay gắt rồi, giờ lại có thêm Ngô Bình, chúng ta có thể bị loại mất đấy”.

Advertisement

Hoàng Phủ Thiên Quân vẫn thờ ơ nói: “Thế anh tính sao?”

“Hãy tìm cơ hội để trừ khử Ngô Bình”, Âu Dương Kim Tôn lạnh giọng nói: “Với thực lực của hai gia tộc chúng ta thì dù có giết cậu ta, Võ Thần Ti cũng không thể làm gì mình đâu”.

Advertisement

Hoàng Phủ Thiên Quân trầm mặc một lát rồi nói: “Được”.

Lúc này, Ngô Bình và Long Cương đã giao thủ được hơn trăm chiêu. Long Cương càng đánh càng hăng, hơn nữa không chỉ đơn thuần là tấn công nữa, mà bộ pháp và kỹ xảo còn điêu luyện và nhiều hơn. Bấy giờ, Ngô Bình mới ý thức được là ban đầu Long Cương chỉ che giấu thực lực.

“Có thể đánh với tôi đến tận bây giờ, chứng tỏ cậu cũng giỏi đấy”, Long Cương vừa ra tay vừa cười nói, động tác ngày một nhanh hơn.

Ngô Bình hơi đuối, thể chất của Long Cương quá mạnh, lại dày dặn kinh nghiệm chiến đấu nên tạo áp lực rất lớn cho anh. Sau hơn một trăm chiêu, tay anh bắt đầu tê dại, sức lực cũng cạn dần, tốc độ phản ứng không còn nhanh như ban đầu. Ngô Bình dần rơi vào thế yếu, muốn tiến hay lùi cũng thiếu không gian, Quỷ Thần Bộ cũng không còn linh hoạt như trước.

Long Cương thì vẫn thế, dù Ngô Bình mạnh hơn hay yếu đi, các đòn tấn công của anh ta vẫn không thay đổi, vẫn tiến hành tuần tự và mạnh mẽ hơn.

Sau khi quan sát trận đấu đến lúc này, Đường Hi thở dài nói: “Chắc cậu Ngô sắp thua rồi”.

Đường Hồng Y nói: “Chưa chắc, ông đừng quên cậu ấy là tông sư quyền ý đấy”.

Đường Hi cau mày: “Ý của bà là cậu ấy có thể bứt phá khi chịu áp lực ư?”

Đường Hồng Y: “Quyền ý luôn thay đổi, càng rèn luyện thì uy lực tạo ra càng mạnh. Rõ ràng Tiểu Ngô chỉ thiếu kinh nghiệm thực chiến thôi, sau trận đấu này, cậu ấy sẽ có rất nhiều thu hoạch”.

Âu Dương Kim Tôn cười lạnh nói: “Đúng là quyền ý rất lợi hại, nhưng Long Cương là cao thủ cảnh giới Địa Tiên, Ngô Bình không có cửa thắng đâu”.

Đường Băng Vân có vẻ lo lắng, nhưng lại nghe thấy có người nói: “Băng Vân, đừng lo lắng, nhất định Ngô Bình sẽ thắng”.

Đường Băng Vân ngoảnh lại nhìn thì thấy là Đường Thiên Hạc, cô ấy vội nói: “Ông ba, Ngô Bình đang ở thế hạ phong rồi”.

Đường Thiên Hạc mỉm cười: “Với cậu ấy mà nói thì ở thế hạ phong chưa chắc đã là xấu đâu”.

Đường Băng Vân khó hiểu hỏi: “Ông ba nói vậy là sao?”

“Con người sẽ trưởng thành nhanh hơn khi ở trong nghịch cảnh mà, cô thử nghĩ xem có cuộc đời của nhân vật lớn nào thuận buồm xuôi gió không?”, Đường Thiên Hạc nói: “Hơn nữa, tài luyện đan của cậu Ngô rất giỏi, nhất định sẽ có điểm phi thường, tôi tin cậu ấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1222


Long Cương hạ một đòn thật mạnh xuống, Ngô Bình lùi lại, cơ thể anh bắt đầu nhẹ bẫng như một quả bóng hơi, sức bật rất tốt.

Long Cương tung quyền nào ra là lực thần hồn của Ngô Bình đều có thể dễ dàng hoá giải. Cứ thế một lần, hai lần, cho tới hơn chục lần, lực thần hồn của Ngô Bình đã hoàn toàn viên mãn.

Ngay sau đó, các chiêu thức của Ngô Bình chậm dần, Ngô Bình đánh lên vai anh, anh rụt vai lại, sau đó dùng bên vai khác tấn công anh ta.

Advertisement

Bụp!

Long Cương như bị sức mạnh lơn hơn mình đánh trúng nên bay lùi ra xa.

Advertisement

Trong quá trình chiến đấu, Ngô Bình cũng liên tục rèn luyện quyền ý của mình, quyền ý của anh chưa viên mãn nên những kinh nghiệm thực chiến này rất quý báu với anh. Huống hồ, Long Cương còn là cao thủ đẳng cấp có thực lực mạnh, được đấu với anh ta là Ngô Bình được lợi rất nhiều.

Ngô Bình mỉm cười.

Long Cương cau mày: “Lấy tôi ra để luyện quyền ý ư?”

Dứt lời, Long Cương lập tức thay đổi phong cách chiến đấu. Anh ta lao tới gần Ngô Bình, sau đó tung một quyền nhanh như điện ra, diện tích va chạm rất nhỏ, nhưng nếu đánh trúng mục tiêu thì đến sắt thép cũng bị gãy.

Ngô Bình phẩy tay phải, đòn tấn công của Long Cương đã lệch hướng,sau đó anh điểm vào huyệt vị của anh ta.

Một nửa người của Long Cương tê rần, anh ta hoảng hốt rồi lùi lại. Nhưng Ngô Bình đã đuổi theo sát, Long Cương càng lùi thì anh càng tiến nên hai người vẫn duy trì khoảng cách như ban đầu.

Uỳnh!

Ngô Bình tung một chưởng ra, anh thi triển Kinh Lôi Chưởng, hơn nữa còn có lực thần hồn hỗ trợ nên uy lực mạnh hơn nhiều lần.

Long Cương bị đánh bay, còn chưa kịp phản đòn thì Ngô Bình đã tung chưởng đến tiếp.

Tình thế đảo ngược, Long Cương rơi xuống thế hạ phong và bị Ngô Bình đuổi đánh.

Lại thêm một trăm chiêu nữa, Long Cương đã bị thương khắp người, bước chân cũng mất sức hơn, khí thế rõ ràng đã yếu hơn Ngô Bình.

Ngược lại, Ngô Bình đã mạnh mẽ hơn, quyền ý thêm tinh thuần, càng đánh về sau, anh càng không hề mất sức.

Song, Long Cương chợt nhảy ra sau rồi cau mày nói: “Không đánh nữa”.

Ngô Bình cười nói: “Thế là anh nhận thua hả?”

Long Cương cười khẩy: “Cậu chưa đủ trình đánh thắng tôi đâu, nhưng tôi muốn thắng cậu thì phải thi triển đòn sát thủ, thôi coi như hoà đi”.

Ngô Bình liếc nhìn chiếc va li anh ta để dưới đất rồi nói: “Nó là của tôi”.

Long Cương thờ ơ nói: “Tuỳ cậu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1223


Ngô Bình khiêu chiến ba cao thủ đỉnh cấp của Đường Môn, kết quả là thắng hai, hoà một, điều này khiến ai cũng phải ngạc nhiên.

Đường Không cười nói: “Cậu Ngô, cậu có muốn lấy đan dược trong va li của tôi không?”

Ngô Bình: “Đương nhiên là có”.

Advertisement

Đường Không: “Thế chúng ta tỉ thí vẽ bùa chú nhé?”

Ông ấy lấy một tờ bùa chú ra, sau đó cầm bút bắt đầu vẽ, tốc độ rất nhanh, loáng cái đã xong rồi. Vẽ xong, ông ấy để bút sang mọt bên rồi dán tờ bùa chú lên lưng Long Cương.

Advertisement

Long Cương trợn tròn mắt, cảm thấy người mình tê dại, không thể cử động nên tức giận nói: “Đường Không, ông làm gì thế hả?”

Đường Không cười nói: “Nãy cậu chẳng bảo bùa chú là tiểu thuật ngoại đạo còn gì? Có giỏi thì cậu phá giải bùa chú của tôi đi”.

Ngô Bình liếc nhìn thì biết đó là bùa định thân, thật ra nó chỉ hấp thu một sức mạnh nào đó của tự nhiên rồi làm người khác bất động, nhưng đến cao thủ như Long Cương cũng không thể phản kháng được.

“Đây là sức mạnh của bùa chú, cậu thấy sao?”, Đường Không mỉm cười nhìn anh.

Ngô Bình nổi hứng, anh đã lấy được ba trong bốn cai va li rồi, chiếc va li thứ tư này đựng đan dược, nhưng anh biết luyện đan nên không thấy nó hấp dẫn lắm.

Vì thế, anh nhún vai nói: “Đường trưởng lão, tôi chỉ biết vẽ sơ sơ thôi, không thể so với ông được nên tôi nhận thua”.

Đường Không thoáng qua vẻ thất vọng rồi nói: “Tôi nhìn nhầm rồi”, dứt lời, ông ấy xách va li bỏ đi luôn.

Đường An vỗ tay rồi cười nói: “Cậu Ngô, khâm phục!”

Đường Hi nói: “Cậu Ngô, sự thật chứng minh cậu là người có thực lực nhất trong các đối tượng được chọn làm rể của Đường Môn, môn phái sẽ mời cậu dự tiệc”.

Bữa tiệc này của Đường Môn chỉ có các nhân tài mới được tham dự, hơn nữa người tham gia đều là nhân vật cấp cao của họ.

Đường Băng Vân nắm tay Ngô Bình rồi cười nói: “Mình lên trên thôi”.

Đã có người ấn thang máy, nhưng ấn mãi mà thang máy vẫn bất động. Sau đó có người hô lên rồi chỉ lên phía trước: “Gì thế kia?”

Có rất nhiều hình người da bọc xương xuất hiện trong góc tối, chúng là cương thi với hai hốc mắt đen sì, động tác của chúng rất mạnh, quỷ khí thì ngút trời.

Lại có người hô lên tiếp, vì ở một phía khác của bãi đậu xe cũng xuất hiện lũ quái vật này.

“Thứ gì vậy?”, có người hét lên.

Đường Hi cau mày: “Cương thi ư?”

Ngô Bình ngửi thấy trong không khí có mùi thối của xác chết, anh nói: “Không phải cương thi, mà là thi quỷ”.

Thi quỷ là tà ma nhập vào xác chết, sau đó tu luyện tà pháp, cuối cùng hợp nhất làm một với xác chết đó.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1224


Ngô Bình cản ông ấy lại: “Đường trưởng lão, ám khí không giết được chúng tôi, đi theo tôi”.

Dứt lời, Ngô Bình vận chuyển chân khí thuần dương, sau đó giơ kiếm Hắc Long lên chém về phía thi quỷ ở một phía.

Thi quỷ hét lên rồi tấn công anh. Ánh sáng của kiếm loé lên mang theo chân khí thuần dương chém vào con thi quỷ ấy, nó lập tức cháy đen thui.

Advertisement

Thi quỷ hét lên, mũi bốc khói đen rồi tan biến, điều này chứng tỏ tà ma bên trong nó đã bị Ngô Bình chém chết.

Advertisement

Đây chính là tiên lực thuần dương, có tác dụng chém chết tà ma.

Sau đó, Ngô Bình đã dễ dàng xử lý hết lũ thi quỷ ở phía ấy, tiếp theo anh chạy tới chỗ mọi người đang ngây ra rồi nói: “Đằng trước có thang bộ, đi theo tôi”.

Mọi người lập tức chạy theo anh về phía thang bộ, nhưng vừa đến nơi thì Ngô Bình đã cảm thấy có một luồn sức mạnh tà ác lướt qua người mình, sau đó tấn công về phía Đường Băng Vân ở gần đó.

Mắt Đường Băng Vân trợn trừng, lòng trắng đen thui, cô ấy đang vô cùng đau đớn và khó chịu. Đúng lúc này, vòng phong yêu trên cổ tay cô ấy phát sáng, nó toả ra một luồng tiên lực để khoá sức mạnh tà ác ấy lại rồi kéo vào bên trong chiếc vòng.

Trong đầu Đường Băng Vân vang lên tiếng hét, tà ma vừa xâm nhập vào đã bị hút vào chiếc vòng.

Ngô Bình kinh hãi hỏi: “Băng Vân, em không sao chứ?”

Đường Băng Vân nhìn chiếc vòng rồi nói: “Có thứ gì đó bị khoá trong chiếc vòng rồi”.

Ngô Bình cười lạnh: “Tà ma tự tìm chết!”

Anh kéo Đường Băng Vân lên thang bộ, mọi người ở phía sau cũng lũ lượt đi theo, cuối cùng họ đã lên sảnh tầng một.

Sau đó, Ngô Bình phát hiện không thấy Đường Hi và Đường Hồng Y đây, anh hỏi Đường An: “Người đâu rồi?”

Đường An: “Họ ở phía sau”.

Ngô Bình không yên tâm nên lập tức quay lại bãi đỗ xe, xuống tới tầng hai thì anh thấy Đường Hi và Đường Hồng Y đang đánh nhau.

Mắt Đường Hi đã chuyển sang màu đen, đồng tử hình chữ thập, tay lăm lăm ám khí.

Đường Hồng Y cầm kiếm rồi hỏi: “Mày là thứ gì hả?”

Đường Hi cười lạnh, không trả lời mà bắn phi đao ra tấn công Đường Hồng Y.

Bà ấy nhanh chóng múa kiếm để chống trả.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1225


Lúc này, đám thi quỷ đã xông tới thang bộ, Đường Hồng Y thấy thế thì vung kiếm lên cản, kiếm đi đến đâu, đầu thi quỷ rơi đến đấy, mùi hôi thối bốc lên, khiến người ta mắc ói.

Đường Hi cũng đã bình thường trở lại, nghĩ tới chuyện mình vừa bị tà ma cướp thân thể thì rùng mình, ông ấy cảm kích gật đầu với Ngô Bình rồi nói: “Cảm ơn cậu Ngô”.

Ngô Bình: “Không thể ở lại đây lâu, chúng ta mau lên trên thôi”.

Advertisement

Đường Hi gật đầu, sau đó vừa bắn ám khí vừa nói với Đường Hồng Y: “Rút!”

Hai người vừa đánh vừa lùi, Ngô Bình hậu thuẫn phía sau, chờ khi họ lên tới lối ra vào ở tầng một thì nhóm thi quỷ chợt lùi lại.

Đường Hồng Y thở phào một hơi rồi hỏi: “Tiểu Ngô, tại sao chúng không đuổi theo mình nữa?”

Advertisement

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Bãi đậu xe đã bị kẻ nào đó động tay chân rồi, ác khí ở đó rất mạnh, sức mạnh của thi quỷ sẽ được củng cố thêm như cá gặp nước. Nhưng trên này thì nhiều dương khí, thi quỷ sẽ thấy khó chịu như cá mắc cạn vậy”.

Đường Hồng Y gật đầu: “Tiểu Ngô, cậu hiểu biết nhiều thật đấy”.

Đường Hi cau mày nói: “Kỳ lạ thật! Tại sao thi quỷ lại tìm tới chúng ta, mục đích của lũ tà ma ấy là gì?”

Ngô Bình: “Kệ chúng, chúng ta đi lên đã”.

Sau khi quay lại sảnh tầng một, mọi người vẫn đang hoảng sợ. Khi thấy nhóm Ngô Bình trở lại an toàn, ai cũng vỗ tay.

Đường Băng Vân chạy tới ôm tay Ngô Bình rồi hỏi: “Anh không sao chứ?”

Ngô Bình lắc đầu: “Anh không sao. Băng Vân, chuyện hôm nay lạ quá!”

Đường Băng Vân: “Sao cơ?”

Ngô Bình kéo cô ấy ra một góc: “Tất cả như đã được sắp xếp từ trước vậy, trận đấu của anh và Long Cương ở bãi đậu xe ngầm, hơn nữa mục đích của tà ma kia là em, nó định đối phó anh đấy”.

Đường Băng Vân kinh ngạc: “Ý anh là có người đã tính kế mình ư?”

Ngô Bình định nói tiếp, nhưng Đường An đã đi tới: “Hai vị trưởng lão, đại trưởng lão và nhị trưởng lão tới rồi, mời!”

Đường Hi gật đầu rồi nói với Ngô Bình: “Cậu Ngô, chúng ta cùng đi”, theo quy định thì Ngô Bình sẽ được tham dự bữa tiệc.

Ngô Bình gật đầu rồi đi cùng Đường Băng Vân, anh nhỏ giọng hỏi: “Băng Vân, nhị trưởng lão chính là người bắt em trao trả quyền lực lúc ở Cảng Thành đấy à?”

Đường Băng Vân gật đầu: “Ông ta tên là Đường Thiên Vận, luôn bất hoà với ông nội em, ông ta còn là tay sai đắc lực cho Đường Thánh Khoa đấy”.

Nhắc đến Đường Thánh Khoa, Ngô Bình híp mắt lại, người thuê hội Kim Long đối phó anh lần trước chính là người này.

Ngô Bình hỏi: “Đường Thánh Khoa là đại trưởng lão à?”

Đường Băng Vân: “Địa vị của ông ta rất cao nên không có chức vụ, mọi người thường gọi là thượng trưởng lão. Đến đại trưởng lão muốn quyết định gì cũng phải xin ý kiến ông ta”.

Ngô Bình: “Ông ta có địa vị này nhờ vai vế à?”

Đường Băng Vân lắc đầu: “Là nhờ thực lực, hồi còn trẻ, Đường Thánh Khoa là nhân tài xuất chúng trong giới tu hành. Ông ta tiến vào cảnh giới Địa Tiên lâu rồi, hơn nữa còn là kiếm tiên”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1226


Đường Hi cau mày: “Cậu Ngô đã giành được ưu thế đặc biệt trong sự kiện, chúng tôi sẽ dẫn cậu ấy vào dự tiệc”.

Người đó nói: “Bữa tiệc đã bị huỷ, giờ đến cuộc họp rồi”.

Đường Hi cũng bó tay nên đành nói với Ngô Bình: “Cậu Ngô, mời cậu ngồi chờ ngoài này, lát chúng ta sẽ nói chuyện sau”.

Advertisement

Người bên cạnh thì nói: “Đường Băng Vân cũng không được vào”.

Đường Băng Vân nổi giận: “Tôi là lệnh chủ của Thiên Sát, mà cũng không có quyền tham dự cuộc họp của Đường Môn ư?”

Người đó lạnh lùng nói: “Đây là ý của thượng trưởng lão và đại trưởng lão, chúng tôi chỉ làm theo lệnh thôi, mong cô chủ thông cảm”.

Advertisement

Đường Băng Vân tức điên: “Tôi không thèm họp nữa”, dứt lời, cô ấy kéo Ngô Bình sang một bên ngồi với vẻ bực dọc.

Thấy Đường Băng Vân tức giận, Ngô Bình nói: “Băng Vân, rõ ràng họ đang chĩa vào em, kệ họ đi”.

Đường Băng Vân hậm hực: “Quá đáng! Họ không hề coi ông nội em ra gì mà”.

Lúc này, Đường Thanh Trần chợt đi ra, trông cô ấy như chỉ tìm đại một chỗ để ngồi, mắt cũng không nhìn Ngô Bình, nhưng miệng lại nói: “Cậu Ngô, Băng Vân, hai người mau đi đi, thượng trưởng lão đã hạ lệnh bắt hai người rồi”.

Đường Băng Vân phẫn nộ: “Cái gì? Bắt chúng tôi? Tại sao chứ?”

Đường Thanh Trần có vẻ sốt sắng: “Không kịp giải thích nữa đâu, tóm lại là hai người mau đi đi, không là không kịp đấy! Tôi chuẩn bị xe bên ngoài rồi, hai người xuống dưới rồi lên xe luôn”.

Ngô Bình rất bình tĩnh hỏi: “Cô Đường, tin của cô từ đâu ra vậy?”

Đường Thanh Trần thở dài: “Xem ra cậu Ngô không tin tôi rồi, ông tôi lén truyền tin ra đấy, ông đã mạo hiểm để tôi nhắc hai người”.

Đường Băng Vân đắn đo nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Có đi không anh?”

Ngô Bình lập tức đứng dậy: “An toàn là trên hết, đi!”

Hai người nhanh chóng rời đi, quả nhiên bên ngoài có một chiếc xe đang chờ họ. Tài xế là Đường Nham, cậu thiếu niên từng giả vờ bị liệt.

Đường Nham lúc này rất tuấn tú, khí chất trầm ổn, không hề giống khi trước chút nào, cậu ta nói: “Anh Ngô, tôi đưa hai người đến nơi an toàn”.

Ngô Bình và Đường Băng Vân lên xe, Đường Nham nhấn ga rồi lao đi.

Chiếc xe vừa đi được một lúc thì điện thoại của Đường Nham đổ chuông, cậu ta kết nối điện thoại với xe thì trong xe vang lên giọng của Đường Hi.

“Cậu Ngô, cậu cứ tin Đường Nham, thằng bé sẽ dẫn hai người đến nơi an toàn”.

Nghe thấy giọng Đường Hi, Ngô Bình nói: “Đường trưởng lão, đại trưởng lão thật sự muốn đối phó bọn tôi ư?”

Đường Hi: “Đúng, đại trưởng lão đã hạ lệnh rồi. Hơn nữa, họ còn muốn khống chế Băng Vân, bắt cô ấy lấy Âu Dương Kim Tôn”.

Đường Băng Vân nổi giận: “Bắt tôi lấy Âu Dương Kim Tôn ư?”

Đường Hi: “Đó là kế hoạch của họ, không thể thay đổi được. Thậm chí họ còn lên sẵn kế sách rồi, đó là khống chế tinh thần của cô trước, rồi bắt gả vào nhà Âu Dương sau”.

Đường Băng Vân giận run người, đám này thật vô sỉ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1227


Chiếc xe lao đi rất nhanh, sau đó đi vào trong khoang của một chiếc container lớn.

Đường Băng Vân cau mày: “Đường Nham, chúng ta đi đâu đây?”

Đường Nham: “Ra sân bay, hai người sẽ tới tỉnh K”.

Nửa tiếng sau, chiếc xe hàng dừng lại, khoang xe mở ra, Đường Nham lại lái xe xuống mặt đất.

Advertisement

Bọn họ xuống xe, Ngô Bình phát hiện đây đúng là sân bay cỡ nhỏ, có một chiếc máy bay cỡ trung ở đây.

Đường Nham: “Hai người lên đi”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Cảm ơn”.

Khi anh và Đường Băng Vân lên máy bay thì nhìn thấy một người đang ngồi trong khoang, mặt người đó tái nhợt nhưng vẫn mỉm cười, đó chính là Đường Thiên Tuyệt.

“Ông!”

Nhìn thấy Đường Thiên Tuyệt, Đường Băng Vân mừng rỡ rồi chạy nhanh tới.

Đường Thiên Tuyệt mỉm cười nói: “Băng Vân, ngồi xuống đi, máy bay sắp cất cánh rồi”.

Đường Băng Vân đỏ mắt nói: “Ông ơi, ông bị làm sao thế? Ông bị thương ạ?”

Đường Thiên Tuyệt xua tay: “Đừng lo, vết thương nhỏ thôi, không đáng ngại đâu”.

Sau đó, ông ấy nhìn Ngô Bình rồi cười nói: “Ngô Bình, thực lực của cháu tăng nhanh hơn ông tưởng đấy”.

Ngô Bình liếc nhìn Đường Thiên Tuyệt rồi chợt sững người hỏi: “Ông ơi, rốt cuộc đã có chuyện gì? Ông có thể kể lại không?”

Đường Thiên Tuyệt cười nói: “Chuyến hành trình này rất dài, không vội, ông sẽ kể cho cháu nghe sau”.

Ngô Bình ngồi xuống đối diện, anh nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy máy bay đang trượt trên đường băng.

Đường Thiên Tuyệt: “Ngô Bình, Băng Vân, ông tạm thời phải rời đi và tung tin mình đã chết là vì muốn những con sâu bọ muốn hại Đường Môn thò mặt ra”.

Ngô Bình: “Nói vậy là ông đã biết họ là ai rồi ư?”

Đường Thiên Tuyệt gật đầu: “Ông đã biết là ai rồi, nhưng tạm thời chưa thể ra tay được”.

Đường Băng Vân khó hiểu hỏi: “Ông ơi, thực lực của ông trên họ thì sao phải đắn đo ạ? Cứ trực tiếp xử lý luôn không được sao?”

Đường Thiên Tuyệt xua tay: “Băng Vân, cháu nghĩ mọi chuyện đơn giản quá rồi. Nội bộ của Đường Môn đấu đá lẫn nhau, tuy ông là môn chủ nhưng cũng không có tiếng nói cao nhất”.

Ngô Bình vẫn lặng lẽ quan sát Đường Thiên Tuyệt, anh phát hiện ông ấy đã bị thương khá nặng.

Anh hỏi: “Ai làm ông bị thương thế ạ?”

Đường Thiên Tuyệt thở dài đáp: “Đường Thánh Khoa”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1228


Nghe Ngô Bình nói vậy, Đường Băng Vân hoảng hốt rồi nói: “Anh nói gì thế? Ông nội là tà ma ư?”

Con ngươi của Đường Thiên Tuyệt chợt biến thành hình chữ thập, lòng trắng chuyển thành màu đen, ông ta cười phá lên: “Thằng nhãi, mày thông minh hơn tao tưởng đấy. Tao định mượn cơ thể của Đường Thiên Tuyệt để khai phá mày, không ngờ lại bị mày thăm dò trước! Mày có thể nói cho tao biết tại sao mày lại phát hiện ra không?”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Mày có quá nhiều sơ hở, tao chẳng buồn nói”.

Advertisement

Đường Thiên Tuyệt cười lớn: “Tao đánh giá mày hơi thấp rồi, mức độ uy h**p của mày với bọn tao vượt xa tính toán của bọn tao rồi”.

Ngô Bình hỏi nó: “Đường Hi là người của mày?”

Advertisement

Đường Thiên Tuyệt: “Đường Hi là người của Đường Thiên Tuyệt, tao chỉ dùng cơ thể của Đường Thiên Tuyệt để ra lệnh cho ông ta thôi, để ông ta ngoan ngoãn nghe lời”.

Ngô Bình: “Mày lừa bọn tao lên máy bay làm gì?”

Đường Thiên Tuyệt: “Để làm một giao dịch”.

“Giao dịch?”, Ngô Bình cười lạnh: “Mày là tà ma, mày nghĩ tao sẽ tin mày ư?”

Đường Thiên Tuyệt: “Nếu mày từ chối, máy bay sẽ rơi tự do xuống ngay. Dù mày ở cảnh giới Nhân Tiên rồi thì cũng không thoát chết được đâu, đương nhiên cùng chết với mày còn có Đường Thiên Tuyệt và Đường Băng Vân này nữa”.

Ngô Bình trầm mặc vài giây rồi nói: “Trước khi giao dịch, mày phải trả lời tao vài câu hỏi đã”.

Đường Thiên Tuyệt cười nói: “Được, nếu tao đã giao dịch với mày thì đương nhiên sẽ bày tỏ thành ý, hỏi đi”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Chính mày đã giết Đường Vô Mệnh đúng không?”

Đường Thiên Tuyệt: “Đúng”.

“Tà ma từng bị tao đánh và mất một hoá thân cũng là mày đúng không?”

Trong mắt Đường Thiên Tuyệt loé lên một tia hung bạo: “Đúng thế, cũng là tao! Hôm đó là tao sơ suất, không ngờ trong người mày lại có cấm chế lợi hại đến mức tao cũng không làm gì được”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Mày là tà ma của địa phủ à?”

Nó đáp: “Đúng”.

Ngô Bình còn định hỏi tiếp, nhưng tà ma đã nói: “Kết thúc hỏi đáp, giờ đến lời tao hỏi. Tốt nhất mày hãy thành thật, vì những câu hỏi này liên quan đến đánh giá của tao về mày”.

Ngô Bình: “Hỏi đi”.

Tà ma: “Mày là người của Trương Thiên Hoành?”

Ngô Bình: “Tạm thời chưa, ông ấy có lời mời, nhưng tao chưa đồng ý”.

Tà ma: “Cấm chế trong người mày là gì? Tạo sao có thể dễ dàng hạ được tao?”

Ngô Bình: “Đó là thứ mà một cường giả rất mạnh để lại, đừng nói là mày, đến tà ma mạnh hơn mày gấp chục lần cũng thế cả thôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1229


Ai ngờ tà ma lại không trả lời: “Có nói thì mày cũng không hiểu, nhưng mày có thể yên tâm, mục đích của bọn tao không phải là Đường Môn, cũng không gây nhiễu loạn nhân gian của chúng mày đâu”.

Ngô Bình: “Thế tại sao mày chỉ nhằm vào mỗi Đường Môn?”

Tà ma cười lạnh: “Mày ăn nói cho cẩn thận, là Đường Môn hay bọn tao ra tay trước?”

Advertisement

Ngô Bình ngẩn ra: “Mày nói thế là sao? Đường Môn chủ động chọc vào bọn mày ư?”

Tà ma cất tiếng cười quá lạ: “Xem ra mày không biết chuyện này, được rồi, để tao kể cho mà nghe”.

Advertisement

Nghe nó kể xong, Ngô Bình trừng mắt rồi quát: “Một lũ điên rồ!”

Thì ra năm năm trước, Đường Môn tìm thấy một địa động cổ xưa, và phát hiện rất nhiều tiên văn tiền sử ở bên trong.

Đường Môn rất coi trọng chuyện này, Đường Thánh Khoa đích thân tới dò xét. Bên trong địa động có một cánh cửa lớn màu đen bằng kim loại, Đường Thánh Khoa phải dùng nhiều cách mới mở ra được”.

Phía sau cánh cửa ấy có rất nhiều tà ma đang ngủ say, chúng đều ẩn trên người thi thể rồi say giấc.

Sau khi phát hiện ra chúng, Đường Thanh Khoa như vớ được mỏ vàng, bắt đầu dùng tà pháp định khống chế chúng làm việc cho mình.

Ban đầu, mọi việc rất thuận lợi, ông ta đã chế tạo ra một loạt khối thần và thi quỷ.

Rồi bỗng một ngày, một thân tín của Đường Thánh Khoa bất cẩn thả một tà ma chạy mất. Tà ma đó chính là con đang ngồi trước mặt Ngô Bình.

Tà ma rất bất bình trước cách làm của nhóm Đường Thánh Khoa nên đã đại khai sát giởi. Ban đầu, nó giết người của Đường Môn, sau đó dẫn đồng loại của mình rời khỏi địa động và bắt đầu du đãng khắp nơi.

Không lâu sau, chúng bị địa phủ phát hiện, diêm vương triệu tập chúng về. Sau đó, tà ma này đã có địa vị khá cao dưới địa phủ.

Địa phủ đã có kế sách đối phó với Đường Môn nên nó chủ động xin đi giết giặc, nói là muốn khống chế môn phái này thay địa phủ. Sau đó thì Đường Môn đã xảy ra nhiều chuyện liên quan đến tà ma.

Ngô Bình nghe xong thì không khỏi thở dài nói: “Nói vậy là Đường Thánh Khoa đã chọc vào bọn mày trước, chúng mày chỉ trở lại báo thù thôi?”

Tà ma nói: “Không hoàn toàn là vậy, tao nói rồi, chuyến này tao cũng đi làm nhiệm vụ cho địa phủ thôi”.

Ngô Bình nhìn nó rồi hỏi: “Xin hỏi đại danh”.

Tà ma đáp: “Cậu có thể gọi tôi là Đế Tân”.

Đế Tân? Ngô Bình ngẩn ra rồi ngạc nhiênn nói: “Thương Trụ Vương ư?”

Tà ma: “Thương Trụ là cách Chu Tặc bêu xấu tôi, nhưng thôi vì tôi thua nên phải chịu”.

Ngô Bình thấy rất khó tin: “Nói vậy thì ông chính là vua ở triều Thương, nhưng theo tôi được biết thì thời Thương cách đây không lâu lắm thì phải”.

Đế Tân cười lạnh: “Nếu tôi nói triều Thương tồn tại cả trăm nghìn năm thì cậu có tin không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1230


Ngô Bình hiểu ra, triệu Thương thật sự đã tồn tại từ rất lâu rồi ư?

Đế Tân: “Tôi biết cậu rất ngạc nhiên, nhưng đấy là sự thật. Tôi trở về nhân gian cũng thấy rất ngạc nhiên với cuộc sống hiện đại”.

Ngô Bình trầm mặc rồi hỏi: “Ông định làm giao dịch gì với tôi?”

Advertisement

Đế Tân nói: “Tôi muốn cậu đến Địa Tiên Giới để tìm mấy thứ cho tôi, mỗi khi tìm được món nào, tôi sẽ tặng cậu một bảo bối”.

Ngô Bình: “Ông có tìm nhầm người không? Chỉ có tu sĩ cảnh giới Địa Tiên mới được vào Địa Tiên Giới thôi, tôi mới là Nhân Tiên thôi”.

Đế Tân nói: “Cậu đột phá lên Địa Tiên chỉ là vấn đề thời gian thôi”.

Advertisement

Ngô Bình cười lạnh: “Ông tin tôi thế ư?”

Đế Tân: “Đại Thương lập quốc cả trăm nghìn năm, tôi đã quản lý cả trăm triệu binh lính nên mắt nhìn người chuẩn lắm. Cậu là một kỳ tài, tiền đồ chắc chắn rộng mở”.

Ngô Bình trầm mặc hỏi: “Ông muốn tìm thứ gì?”

Đế Tân nói: “Cửu đỉnh”.

Ngô Bình trợn tròn mắt: “Cửu đỉnh? Cửu đỉnh của Hà Vũ đấy ư?”

Đế Tân: “Đúng, chính là nó”.

Ngô Bình chấn động rồi hỏi: “Ông tìm nó làm gì?”

Đế Tân: “Có nó rồi, tôi có thể mở không gian bị gãy, để tìm kho báu của Đại Thương”.

Ngô Bình: “Không gian gãy ư?”

Đế Tân nói: “Có nhiều chuyện giờ cậu biết cũng vô ích nên đừng hỏi nữa”.

Ngô Bình nhún vai: “Được thôi, sao ông biết chắc chắn tôi tìm được?”

Đế Tân hừ một tiếng: “Người như cậu sớm muộn cũng trỗi dậy, trở thành ngận nhân vạn cổ. Tôi định lấy ký ức của cậu xem cậu có bó mật gì. Nhưng tiếc là trong người cậu có lạc ấn tinh mạnh của cường giả siêu cấp, nó đã chén luôn hoá thân của tôi, làm thực lực của tôi bị tổn hại nặng”.

Ngô Bình: “Hôm đó, ông giết Đường Vô Mệnh để bổ sung nguyên khí hả?”

Đế Tân thờ ơ nói: “Không chỉ để bổ sung nguyên khí, mà còn vì sự tồn tại của Đường Vô Mệnh ảnh hưởng đến kế hoạch của chúng tôi, hơn nữa ông ta là người của Đường Thánh Khoa”.

Nghe đến đây, Đường Băng Vân ngạc nhiên nói: “Không thể nào! Bác Bảy không phải là người của Đường Thánh Khoa”.

Đế Tân liếc nhìn cô ấy rồi nói: “Tôi nói cho cô biết thêm một bí mật nữa nhé, bố của cô là Đường Vô Kị đã bị Đường Vô Mệnh sát hại đấy”.

Đường Băng Vân run lên rồi tức giận nói: “Ông nói bừa! Bác Bảy là người đối xử với tôi tốt nhất, sao bác ấy lại hại chết bố tôi chứ?”

Đế Tân cười lạnh: “Tôi còn biết mẹ ruột của cô là ai đấy, có muốn nghe không?”

Đường Băng Vân nghệt mặt ra, mẹ ruột của cô ư?

Ngô Bình vỗ vai Đường Băng Vân để trấn an cô ấy: “Ông nói đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1231


Hàn Thúc Nguyệt xinh đẹp như tiên giáng trần, khiến cả hai người đàn ông mê đắm. Ba người nhanh chóng trở thành bạn của nhau, sau đó cùng đi thám hiểm, uống rượu và chu du thiên hạ.

Thời gian dần trôi, Hàn Thúc Nguyệt đã có tình cảm với Đường Vô Kị anh tuấn kiệt xuất. Đường Vô Mệnh rất thất vọng, tuy ngoài mặt vẫn vui vẻ bình thường, nhưng nội tâm thì cào xé. Ông ấy thấy nếu không có Đường Vô Kị thì Hàn Thúc Nguyệt chắc chắn sẽ yêu mình.

Advertisement

Hơn một năm sau, Đường Vô Kị và Đường Vô Mệnh cùng đi thăm dò một cổ mộ, trong đó có rất nhiều cơ quan nguy hiểm. Đường Vô Kị đi trước thăm dò, sơ ý động vào một cơ quan, mặt đất lập tức b*n r* nhiều sợi tơ quấn chân ông ấy lại, khiến ông ấy không thể di chuyển được.

Đường Vô Mệnh hoàn toàn có thể cứu ông ấy, nhưng đã không làm vậy. Đường Vô Kị gọi Đường Vô Mệnh cắt sợi tơ, nhưng Đường Vô Mệnh coi như không nghe thấy rồi chạy mất.

Advertisement

Một lát sau, có con trùng độc chui từ dưới đất lên, con nào cũng có thể cắn chết người. Vô vàn con trùng độc bò lên người Đường Vô Kị, ông ấy kêu gào thảm thiết rồi nhanh chóng bất động.

Đường Vô Mệnh lập tức rời khỏi cổ mộ, chuyến thăm dò này là họ tự hành động nên không có ai biết, Đường Vô Mệnh đã chôn sâu bí mật này trong lòng.

Sau khi Đường Vô Kị mất tích một tháng, Đường Vô Mệnh từng đi tìm Hàn Thúc Nguyệt, hi vọng có thể giành được tình yêu của cô ấy, song ông ta đã phải thất vọng, vì ngày nào cô ấy cũng phát điên lên đi tìm Đường Vô Kị.

Không lâu sau, Hàn Thúc Nguyệt phát hiện mình đã mang thai, đó là con của cô ấy và Đường Vô Kị.

Đúng lúc này, cô ấy chợt biết tin Đường Vô Kị đã được Đường Thiên Tuyệt sắp xếp cho thành hôn với một cô gái khác. Trong nỗi đau đớn, Hàn Thúc Nguyệt gần như sụp đổ, sinh con xong, cô ấy đưa cho Đường Vô Mệnh rồi bỏ đi, từ đây bặt vô âm tín.

Đường Vô Mệnh bế bé gái do Hàn Thúc Nguyệt sinh ra tới gặp Đường Thiên Tuyệt, đó chính là Đường Băng Vân.

Nghe đến đây, Đường Băng Vân không thể cầm được nước mắt: “Thì ra mẹ ruột của tôi là người khác, tại sao không có ai kể cho tôi biết?”

Cuối cùng cô ấy đã hiểu tại sao mẹ mình xa cách với mình như vậy, vì bà ấy không phải mẹ ruột của cô. Song, người đã hại chết bố cô là Đường Vô Mệnh lại rất yêu thương cô, là vì ông ta thấy áy náy ư?

Sau khi biết được sự thật, Đường Băng Vân cảm thấy rất rối bời, cô ấy nhào vào lòng Ngô Bình khóc.

Ngô Bình khẽ thở dài nói: “Ai mà ngờ Đường Vô Mệnh mà em luôn coi như bố lại hại chết bố ruột của em chứ”.

Đế Tân nói: “Đường Vô Mệnh luôn đi theo Đường Thánh Khoa, ông ta có được tu vi như bây giờ cũng nhờ đan dược mà Đường Thánh Khoa cho đấy”.

Ngô Bình: “Nếu tôi đoán không nhầm thì ông đã khống chế được một phần lãnh đạo cấp cao của Đường Môn rồi đúng không?”

Đế Tân: “Đúng, đại trưởng lão, thất trưởng lão, cửu trưởng lão đều đã bị khống chế. Tôi định khống chế cả môn phái, nhưng đã đổi ý rồi. Tôi sẽ đẩy cậu lên nắm quyền ở Đường Môn”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1232


Ngô Bình rơi vào trầm tư, hợp tác với tà ma không khác gì leo lên lưng cọp, nhưng giờ anh đang ngồi trên máy bay, nếu không đồng ý thì chỉ có nước chết thôi.

Sau một hồi suy nghĩ, anh nói: “Ông làm thế, địa phủ có đồng ý không?”

Advertisement

Đế Tân: “Lũ ngu dốt địa phủ đó tôi thừa sức đối phó. Nếu cậu đồng ý thì chờ hạ cánh rồi, cậu sẽ trở thành nhân vật nòng cốt của Đường Môn”.

Ngô Bình cười lạnh: “Hình như ông vẫn chưa nắm hết quyền hành nhỉ? Ít nhất thì chưa khống chế được Đường Thánh Khoa”.

Advertisement

Đế Tân: “Trên người ông ta có pháp bảo hộ thể nên tôi chưa làm gì được. Hơn nữa, ông ta cũng có nền móng vững chắc, muốn trừ khử ông ta gần như là không thể”.

“Ông bảo sẽ cho tôi trở thành nhân vật nòng cốt của Đường Môn ư?”, Ngô Bình hỏi.

“Vài hôm nữa là đến lễ tang của Đường Vô Mệnh, tôi sẽ phát động tà ma vào hôm đó để giết các tâm phúc của Đường Thánh Khoa. Đến lúc đó, cậu có thể đứng ra xoay chuyển tình thế và lập đại công. Đường Thiên Tuyệt cũng sẽ xuất hiện, có ông ta cùng các trưởng lão mà tôi khống chế nữa thì cậu lên ngôi là cái chắc”.

Đường Băng Vân kìm nén tâm trạng phức tạp rồi hỏi: “Ông muốn Ngô Bình làm chức vụ gì?”

Đế Tân: “Đương nhiên là thiếu tôn của Đường Môn rồi”.

Nghe thấy thế, Đường Băng Vân ngẩn ra. Thiếu tôn là chức vụ đặc biệt của Đường Môn vào thời Nguyên Đại, địa vị chỉ xếp sau môn chủ. Nếu môn chủ đi vắng thì có thể thay thế.

Thời Nguyên Đại có chức vụ này vì thời ấy rất loạn, Đường Môn cần một người vừa quyết đoán vừa có thực lực để dẫn dắt môn phái chống địch.

Thiếu tôn ngày xưa tên là Đường Thái Canh, thực lực ngang với môn chủ thời đó. Dưới sự dẫn dắt của ông ấy, Đường Môn đã phát triển nhanh chóng trong thời chiến loạn và trở thành thế lực mạnh nhất trong giang hồ.

Sau này, khi Minh Giáo lật đổ triều Nguyên, Đường Môn cũng góp công rất lớn. Số thành viên làm quan trong triều rất lớn, vang danh một thời.

Đường Băng Vân: “Chỉ e Đường Thánh Khoa không đồng ý thôi”.

Đế Tân: “Ông ta không đồng ý cũng không sao, chỉ cần có năm trong chín vị trưởng lão gật đầu là được rồi”.

Đường Băng Vân: “Ông chỉ khống chế ba vị trưởng lão thôi mà, đào đâu ra thêm hai người nữa?”

Đế Tân: “Hai người cần thuyết phục Đường Thiên Hạc, ngoài ra Đường Hi và Đường Hồng Y cũng có ấn tượng tốt với Ngô Bình, họ lại là người của Đường Thiên Tuyệt, nếu tính thế là có sáu người đồng ý rồi đấy”.

Ngô Bình thầm ngạc nhiên, Đế Tân này đúng là một bậc đế vương có khác, tính toán hơn người. Nhất định sau này anh phải đề phòng ông ta.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1233


Đường Băng Vân: “Em từng đọc ít tài liệu cổ thì ai được chọn làm thiếu tôn cũng sẽ phải hoàn thành ba nhiệm vụ của môn phái, ngoài ra ít nhất phải tu luyện thành công một tuyệt kỹ của môn phái nữa”.

Đế Tân: “Cô chỉ nói một phần thôi, ngoài ra còn cảnh giới của thiếu tôn phải từ Nhân Tiên trở lên, tiếp nữa là phải có tên trong tốp mười của bảng Nhân Tiên”.

Advertisement

Đường Băng Vân cười khổ: “Bảng Nhân Tiên? Các thiên tài Địa Tiên chiếm hết chỗ rồi còn đâu, làm gì còn ai có cơ hội đề tên lên bảng ấy nữa”.

Đế Tân: “Thiếu tôn trước đứng thứ năm đấy, chắc chắn Ngô Bình cũng làm được”.

Advertisement

Ngô Bình trầm mặc rồi nói: “Vậy là trước khi tôi tiến vào cảnh giới Địa Tiên, ông sẽ dốc hết sức hỗ trợ tôi?”

Đế Tân: “Đúng, vào Địa Tiên Giới không khó đâu. Bảng Nhân Tiên tôi vừa nhắc cũng là một cách đấy, chỉ cần cậu đề được tên lên bảng ấy là có thể thoải mái ra vào Địa Tiên Giới rồi”.

Ngô Bình nhìn Đường Băng Vân: “Em thấy giao dịch này thế nào?”

Đường Băng Vân cắn răng rồi gật đầu nói: “Được, Đường Môn đang nguy cấp, cũng chỉ còn cách đó mới khiến môn phái hồi sinh thôi”.

Ngô Bình thở dài nói: “Thế này đi, Đế Tân, tôi quyết định hợp tác với ông, ông giúp tôi củng cố địa vị ở Đường Môn, còn tôi sẽ tìm Cửu đỉnh cho ông”.

Đế Tân: “Ngoài cửu đỉnh ra, phiền cậu luyện chế ít quỷ đan cho chúng tôi. Tôi có nhiều thuộc hạ lắm, họ cần nâng cao tu vi”.

Ngô Bình nói: “Sao ông biết tôi có thể luyện chế quỷ dược?”

Đế Tân: “Tài luyện đan của cậu cao siêu thế thì quỷ đan có là gì. Cậu yên tâm, cậu luyện đan cho tôi cũng không thiệt đâu. Tôi có rất nhiều tiền bùa, tôi sẽ dựa theo giá trị của quỷ đan rồi trả thù lao cho cậu xứng đáng”.

Ngô Bình nghe thấy tiền bùa thì sáng mắt lên, trên thị trường đáng bán một lá với giá một trăm triệu đấy.

Anh nói ngay: “Được, tôi sẽ giúp ông”.

Đế Tân cười nói: “Hi vọng chúng ta hợp tác thuận lợi”.

Dứt lời, người Đường Thiên Tuyệt chợt run lên, màu đen trong mắt biến mất, ông ấy đã trở lại bình thường.

Đường Thiên Tuyệt biết rõ nội dung trò chuyện của Ngô Bình và Đế Tân, ông ấy thở dài nói: “Không ngờ ông lại bị tà ma khống chế”.

Đường Băng Vân vội hỏi: “Ông ơi, ông không sao chứ ạ?”

Đường Thiên Tuyệt xua tay: “Ông không sao, Băng Vân, Ngô Bình, may có hai đứa, không thì tà ma kia không tha cho ông đâu”.

Đường Băng Vân nói: “Ông ơi, ông không bế quan ạ? Sao lại bị tà ma khống chế?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1234


Tuy Đường Thiên Tuyệt bị khống chế, nhưng ý thức vẫn thanh tỉnh, vì vậy ông ấy vẫn biết và nghe thấy hết mọi chuyện.

Ông ấy thở dài nói: “Chuyện đến nước này thì còn làm thế nào nữa? Cháu đồng ý với Đế Tân là đúng, dẫu sao mạng sống vẫn là quan trọng nhất”.

Advertisement

Đường Băng Vân: “Ông có biết chuyện của bố cháu không ạ?”

Đường Thiên Tuyệt có vẻ phức tạp: “Ông cũng mới biết thôi, không ngờ Đường Vô Mệnh lại hại Vô Kị, là ông nhìn nhầm người”.

Advertisement

Ngô Bình: “Ông đừng đau lòng, chuyện qua rồi ạ. Giờ mình phải nghĩ cách đối phó với cục diện hiện giờ”.

Đường Thiên Tuyệt gật đầu: “Cháu nói đúng”, say đó ông ấy bảo cơ trưởng quay đầu về Thục.

Máy bay chuyển hướng, Đường Thiên Tuyệt nói: “Ngô Bình, sau khi hạ cánh, chúng ta sẽ tiến hành theo kế hoạch của Đế Tân. Ông sẽ cho cháu làm tổng hộ pháp trước, chờ xong tang lễ của Vô Mệnh, ông sẽ chính thức bổ nhiệm cháu làm thiếu tôn sau”.

Ngô Bình chắp tay: “Cảm ơn ông đã tin tưởng cháu”.

Đường Thiên Tuyệt thờ dài một hơi: “Đường Môn nguy kịch lắm rồi, nếu không cho một liều thuốc mạnh thì không qua khỏi được. Trước kia, ông còn mộng tưởng một mình mình sẽ xử lý được, nhưng giờ xem ra không thể rồi”.

Ông ấy nhìn Ngô Bình: “Ngô Bình, sau này cháu là thiếu tôn, Băng Vân làm lệnh chủ Thiên Sát. Hai đứa chỉ dưới quyền ông thôi, ông hi vọng hai đứa sẽ giúp Đường Môn phát triển vững mạnh”.

Ngô Bình vội nói: “Cháu sẽ cố hết sức ạ”.

Đường Băng Vân: “Ông yên tâm, có Ngô Bình rồi, chúng ta sẽ làm được thôi”.

Đường Thiên Tuyệt cười lớn nói: “Băng Vân, trước kia cháu còn chế chuyện hôn sự này, giờ đã hài lòng chưa?”

Đường Băng Vân đỏ mặt nói: “Ông nhắc chuyện này làm gì ạ”.

Đường Thiên Tuyệt cười phá lên.

Nửa tiếng sau, máy bay đã hạ cánh. Ba người lên xe rồi quay lại nơi diễn ra cuộc họp của Đường Môn.

Khi họ đến nơi, mọi người vẫn chưa biết vừa có một chuyện sẽ thay đổi cả Đường Môn.

Đường Thiên Tuyệt quay về làm ai cũng kinh động, các thành viên đều hành lễ, tuy trước đó họ đã nghe phong phanh tin ông ấy đã chết.

Đường Thiên Tuyệt đi thẳng vào phòng họp.

Lúc này, cuộc họp đã tới hồi kết, các vị trưởng lão đều ở đây. Đường Thiên Tuyệt vừa tới, họ đều tỏ vẻ sững sờ rồi ra đón.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1235


Chỉ các thành viên chủ chốt của Đường Môn mới được tham dự bữa tiệc này, ví dụ như Đường Thiên Tuyệt, Đường Thánh Khoa, Đường Thiên Hạc.

Bàn tiệc rất lớn, tính thêm cả Ngô Bình thì phải đến hơn hai chục người, có vài người đã biết anh, đó là Đường Hi, Đường Hồng Y, Đường An và Đường Thiên Vận.

Anh là người ngoài nên ngồi ở vị trí xa nhất, Đường Thiên Hạc vốn ngồi ở chỗ khác, nhưng vì muốn gần Ngô Bình nên đã cố tình chuyển chỗ ngồi ở phía bên phải anh.

Advertisement

Đường Thiên Hạc cười nói: “Cậu Ngô, toàn các lãnh đạo cấp cao của Đường Môn mới được ngồi ở bàn này, chủ yếu là các trưởng lão của viện trưởng lão và đường chủ của các đường”.

Ngô Bình: “Nghe nói viện trưởng lão của Đường Môn chỉ có chín người, nhưng hôm nay cũng đông vui quá”.

Advertisement

Đường Thiên Hạc: “Viện trưởng lão có hai mươi trưởng lão, trong đó có chín vị trưởng lão luân phiên làm việc. Cứ ba năm lại đổi một lần, cứ thế lần lượt đổi cho nhau”.

Ngô Bình: “Chín vị trưởng lão này có quyền quyết định mọi việc ở Đường Môn ư?”

Đường Thiên Hạc: “Gần như là vậy, trừ khi gặp các việc cực hệ trọng, lúc này cần cả 20 trưởng lão cùng bàn bạc”.

Theo giới thiệu của Đường Thiên Hạc, cacsc vị trưởng lão khác lần lượt ngồi vào chỗ của mình, một người trong số đó nhìn Ngô Bình rồi cười nói: “Đây là chống sắp cưới của Băng Vân à?”

Người lên tiếng là một người đàn ông trung niên đầu trọc, mày rậm, mặt tròn, mặc áo trắng.

Đường Băng Vân: “Ngũ trưởng lão, anh ấy là Ngô Bình, chồng sắp cưới của tôi”.

Đường Thiên Hạc nhỏ giọng nói: “Ông ấy là Đường Vô Tà, quản lý việc kinh doanh, nhiệm kỳ này thì là tứ trưởng lão”.

Các trưởng lão của Đường Môn không phân theo thực lực cao thấp, mà cứ luân phiên theo thứ tự, cả đại trưởng lão và nhị trưởng lão cũng vậy. Ví dụ, nhiệm kỳ này là cửu trưởng lão thì nhiệm kỳ sau sẽ bị loại và người khác sẽ lên thay. Nhiệm kỳ tiếp theo, bát trưởng lão sẽ lên thành cửu trưởng lão, thất trưởng lão lên thành bát trưởng lão, còn trưởng lão mới thêm vào sẽ làm đại trưởng lão.

Ngô Bình nhìn Đường Vô Tà rồi chắp tay: “Tham kiến tứ trưởng lão”.

Đường Vô Tà cười nói: “Tôi đã nghe danh của cậu lâu rồi, nghe nói cậu làm ăn lớn lắm hả?”

Ngô Bình: “Nào có, tôi không biết kinh doanh, chỉ đầu tư nhỏ con thôi”.

Đường Vô Tà: “Nhờ đầu tư nhỏ con ấy mà giờ cậu thành đại gia cả trăm tỷ rồi”.

Nghe ông ấy nói thế, mọi người ở đây có tỏ vẻ kinh ngạc, Ngô Bình có gia sản cả trăm tỷ rồi ư?

Đường Thiên Vận hừ một tiếng: “Cậu ấy là đệ tử của Đông Phật tiên sinh, sư huynh là người điều hành Thần Võ Ti, dựa vào quan hệ này thôi cũng thừa sức kiếm ngần ấy tiền rồi”.

Ngô Bình từng gặp Đường Thiên Vận ở Cảng Thành, ông ta định đoạt quyền lệnh chủ của Đường Băng Vân nên anh không có ấn tượng tốt với ông ta.

Đường Thiên Tuyệt nói: “Thiên Vận, Ngô Bình là cháu rể tôi! Ông khó chịu với thằng bé à?”

Ông ấy nói rất thẳng thắn theo đúng phong cách của mình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1236


Nghe thấy có người phản bác mình, Đường Thiên Vận nói: “Đường Hi, ông nói giúp cậu ta là vì cậu ta từng giải quyết phiền phức cho ông chứ gì?”

Đường Hi nói: “Tôi có sao nói vậy thôi”.

Đường Thiên Tuyệt: “Được rồi, Băng Vân là cháu gái tôi, tôi muốn chọn ai làm cháu rể là quyền của tôi”.

Advertisement

Ông ấy không cho mọi người bàn tán nữa, mà trực tiếp xác định thân phận của Ngô Bình luôn.

Advertisement

“Ngô Bình đã chữa khỏi vết thương của tôi, đó là công lớn nên tôi quyết định sẽ cho cậu ấy thân phận Đường soái một sao, ai có ý kiến gì không?”, Đường Thiên Tuyệt ngâp ngừng rồi nói.

Đường Thiên Vận phản đối đầu tiên: “Môn chủ! Đãi ngộ của Đường soái rất cao, ông cho một người ngoài làm thì nghe vẻ tuỳ tiện quá!”

Đường Hồng Y tán thành: “Tôi lại thấy được, khi tà ma xâm chiếm bãi đậ xe ngầm, nếu không có Ngô Bình thì chúng ta đã bị tổn hại nhiều người rồi, đây cũng là một công lớn”.

Đường Thiên Hạc lập tức nói: “Đúng, tôi đồng ý với quan điểm của Hồng Y”.

Đường Thiên Tuyệt nói: “Bổ nhiệm Đường soái mới có nghĩa là sẽ thay thế một Đường soái hiện tại”.

Nói rồi, ông ấy nhìn sang một người khác rồi nói: “Thiên Thành, cậu đang quản lý nhiều Đường soái, khiến ai cũng ghen tị nên tôi nghĩ nên loại một người đi để tránh điều tiếng”.

Người tên Thiên Thành khoảng 40 tuổi, tên đầy đủ là Đường Thiên Thành, chuyên phụ trách việc hậu cần của Đường Môn nên có khá nhiều thuộc hạ.

Đường Thiên Thành vội nói: “Môn chủ, người của tôi cũng đã lập được nhiều công lao, họ đều phải dùng tính mạng để đổi lấy chức vụ Đường soái hiện giờ. Ông bảo tôi loại một người trong số đó đi thì tôi biết ăn nói với họ thế nào?”

Đường Thiên Tuyệt: “Cậu lo không biết nói sao với họ, thế cậu định thế nào với tôi?”

Ông ấy lập tức thị uy, sau đó lạnh giọng nói: “Đừng làu bàu nữa, nếu còn dùng dằng thì tôi sẽ cho cậu nghỉ luôn”.

Đường Thiên Thành cau mày, đúng là Đường Thiên Tuyệt có quyền này, nhưng Thiên Thành không phục nên liếc nhìn sang một ông lão ngồi ở phía bên trái.

Người này tuy đã già nhưng trông rất lanh lợi, không rõ tuổi tác bao nhiêu, ông ta gõ tay lên bàn rồi nói: “Thiên Thành, môn chủ bảo sao thì làm vậy đi, đừng làm trái quy tắc”.

Đường Thiên Thành cúi đầu xuống: “Vâng thưa chú Ngũ”, rõ ràng Đường Thiên Thành nghe lời người đàn ông này hơn. Vì đó chính là Đường Thánh Khoa, vai vế ngang với Đường Thiên Tuyệt.

Đường Thiên Tuyệt cười nói: “Vẫn là chú Ngũ biết đối nhân xử thế”.

Đường Thánh Khoa: “Nhưng Thiên Tuyệt này, Đường soái chỉ dành cho người lập công lớn, Cậu Ngô này mới vào môn phái mà ông đã cho cậu ấy làm chức vụ này, như vậy có thích hợp không?”

Đường Thiên Tuyệt: “Chú ngũ, Ngô Bình đã chữa khỏi thương tích cho tôi, như thế chưa phải là công lớn à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1237


Nghe thấy thế, mọi người đều tỏ vẻ ngạc nhiên.

Đường Thánh Khoa như hiểu ra nói: “Thiên Tuyệt, hai vị lão tổ đã bế quan nhiều năm, đừng làm phiền họ! Nhỡ làm họ nổi giận thì mình không gánh tội được đâu”.

Đường Thiên Tuyệt: “Chú ngũ, hai vị lão tổ bảo bế quan, nhưng mọi người đều biết là để chống chọi với bệnh tật mà. Tôi tìm thần y tới giúp họ, họ vui không kịp, chứ sao phải giận?”

Advertisement

Ngô Bình ngạc nhiên khi biết Đường Môn còn có hai lão tổ.

Advertisement

Đường Thiên Hạc cười nói: “Cậu Ngô, Đường Môn đã thành lập từ rất lâu rồi nên gốc rễ rất chắc. Hai vị lão tổ này là Đông Tổ và Canh Tổ. Đông Tổ là người triều Đường, từng làm môn chủ, kiếm pháp của người rất lợi hại, tu vi cao nhất là đến cảnh giới Địa Tiên tầng thứ ba. Nhưng về sau, người đã gặp chút vấn đề ở cảnh giới này nên tiến vào hoan cảnh và mắc kẹt trong đó, đến nay vẫn chưa tỉnh”.

“Người còn lại là Canh Tổ, người thời Nguyên, tên đầy đủ là Đường Thái Canh - thiếu tôn đầu tiên của Đường Môn. Tu vi của Canh Tổ cũng ở cảnh giới Địa Tiên tầng thứ ba. Nhưng từng bị thương nặng đến giờ vẫn chưa khỏi”.

Ngô Bình cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, Đông Tổ thì không sao, nhưng Canh Tổ chắc phải hơn 700 tuổi mất. Theo anh được biết, tu sĩ ở cảnh giới Địa Tiên tầng thứ ba có thể sống lâu nhất đến 800 tuổi. Dù anh có chữa khỏi bệnh cho Canh Tổ thì chắc ông lão cũng không sống thêm được bao lâu nữa.

Đường Thánh Khoa thấy Đường Thiên Tuyệt kiên quyết như vậy thì trầm giọng nói: “Thiên Tuyệt, Đông Minh đang chìm đắm trong thế giới của mình, tốt nhất chúng ta không nên làm phiền. Canh Tổ thì bị thương rất nặng, đã mấy trăm năm rồi mà vẫn phải ngâm mình trong nước thuốc mới có thể duy trì sự sống, giờ chúng ta đến quấy rầy, chắc chắn sẽ chọc cho người nổi giận”.

Đường Thiên Tuyệt cau mày: “Chú Ngũ, không nghiêm trọng tới mức ấy đâu, tội vạ đâu tôi sẽ chịu hết”.

Đường Thánh Khoa thấy thế thì không khuyên nhủ nữa, chỉ biết lắc đầu.

Đường Thiên Tuyệt nói tiếp: “Từ mai trở đi, Ngô Bình sẽ là tổng hộ pháp của Thiên Sát, hỗ trợ Băng Vâm quản lý Thiên Sát”.

Ngô Bình vội nói: “Vâng, cảm ơn môn chủ đã đề bạt”.

“Khoan đã!”, chợt có người lên tiếng.

Người đó rất gầy, mắt hình tam giác, dáng người không cao, trên lông mày có sẹo, vẻ mặt thì lạnh lùng.

Đường Thiên Tuyệt nhìn người đó rồi nói: “Đường Thiên Tinh, ông phản đối à?”

Người đó là Đường Thiên Tinh, lục trưởng lão.

Đường Thiên Tinh: “Môn chủ, theo quy tắc của Đường Môn, chỉ có người được cử hành lễ nhập môn thì mới có thể trở thành thành viên chính thức của môn phái”.

Đường Thiên Tuyệt nói: “Chỉ là một nghi thức thôi mà, giờ làm luôn cũng được”.

Đường Thiên Tinh: “Nghi thức này có ba phần nên không thể làm sơ sài được. Lần này hãy để tôi chủ trì cho”.

Đường Thiên Tuyệt híp mắt lại: “Đường Thiên Tinh, ông định làm gì?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1238


Đường Băng Vân: “Là anh không biết đấy thôi, lập lời thề là sẽ bị thôi miên tạm thời. Những ai không thật lòng gia nhập Đường Môn sẽ bị lộ ra hết”.

Ngô Bình lập tức hiểu ra tại sao Đường Thiên Tuyệt và Đường Băng Vân lại lo lắng như thế, anh gia nhập Đường Môn không phải vì muốn tận hiến cho môn phái, mà là vì Đường Băng Vân. Vì thế, nếu bị thôi miên ở phần này thì có thể anh sẽ vô tình tiết lộ sự thật. mà nếu vậy thì không đủ tư cách gia nhập môn phái.

Nhưng Ngô Bình không hề sợ, nhắc đến thôi miên thì anh không ngán ai ở đây hết: “Anh đồng ý tham gia nghi lễ ấy”.

Advertisement

Đường Thiên Tuyệt nhìn Ngô Bình, còn anh thì gật đầu với ông ấy.

Đường Thiên Tuyệt: “Cũng được, sau nghi lễ, Ngô Bình sẽ chính thức làm tổng hộ pháp của Thiên Sát”.

Advertisement

Bữa tiệc kéo dài hơn hai tiếng, Ngô Bình phát hiện Đường Thiên Tuyệt chưa thống nhất môn phái, rõ ràng mọi người ở đây chia làm hai phe, một phe theo Đường Thánh Khoa, một phe theo Đường Thiên Tuyệt. Trong khi đó, thế lực mà Đế Tân khống chế đã đi theo Đường Thiên Tuyệt rồi, không thì ông ấy sẽ yếu thế hơn hẳn Đường Thánh Khoa.

Ngô Bình thầm lắc đầu, Đường Thiên Tuyệt mang tiếng là môn chủ mà còn thế này thì người ngoài như anh sống sao đây?

Trong bữa tiệc, Đường Thiên Hạc liên tục thỉnh giáo Ngô Bình về cách luyện đan, anh mới chỉ nói sơ qua thôi mà ông ấy đã vò đầu bứt tóc, chỉ muốn lập tức quỳ xuống bái anh làm sư phụ luôn.

Cuối cùng, bữa tiệc cũng kết thúc, Đường Hi đi tới rồi cười nói: “Cậu Ngô, hôm nay cảm ơn cậu đã ra tay cứu trợ. Tôi đã mời đại sư Long Ấn đến nhà, không biết cậu có thể nể mặt tôi rồi tới nhà tôi tối nay không?”

Đường Hi nhiệt tình mời chào, Ngô Bình không thể từ chối nên nói: “Vậy phiền Đường trưởng lão rồi”.

Đường Hi cười nói: “Không sao”.

Đường Thiên Hạc sáng mắt lên nói: “Đường Hi, tối nay tôi cũng đến nhà ông nhé”.

Đường Hi: “Nếu ông thích thì mời tới chơi”.

Sau đó, Đường Nham lái xe chở một đoàn người tới Đường phủ.

Nhà của Đường Hi là những căn nối liền san sát, mỗi thành viên của Đường Môn đều sống ở một khu riêng, phân theo cấp bậc của mình.

Đại sư Long Ấn cũng đã tới, cũng đã tới giờ cơm tối, Đường Hi sai người chuẩn bị tiệc.

Không lâu sau, lại có thêm mấy người nữa đến, trong đó có cả Đường Hồng Y và hai người lạ mặt khác. Hai người này không có tu vi, mà có bệnh. Một cô gái khoảng 17, 18 tuổi, dáng vẻ rụt rè, mặt mày tái nhợt. Người còn lại là một thanh niên ngoài 20, cậu ta rất béo và trắng, nhưng cứ vã mồ hôi liên tục.

Đường Hồng Y giới thiệu với Ngô Bình: “Cậu Ngô, đây là hai đứa cháu của tôi, nhờ cậu khám cho chúng nó, được không?”

Ngô Bình nói: “Được chứ”.

Anh bảo hai người đó ngồi xuống, anh bắt mạch cho cô gái trước rồi nói: “Căn bệnh của em bắt nguồn từ việc chịu dày vò quá lớn vào thời thơ ấu”.

Cô gái nghe xong thì run lẩy bẩy, như đang nhớ lại một chuyện khủng khiếp nào đó.

Đường Hồng Y thở dài nói: “Hồi nhỏ, đúng là con bé đã trải qua nhiều chuyện đáng sợ, điều này khiến nó hay gặp ác mộng, đêm nào cũng chỉ ngủ chưa quá một tiếng. Tôi sợ cứ thế này thì nó chết non mất”.

Ngô Bình gật đầu: “Đúng thế, cô ấy bị tổn thương nguyên khí nặng, nếu tình trạng mất ngủ cứ kéo dài thì cùng lắm chỉ sống được một năm nữa thôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1239


Cô gái ngẩng lên nhìn Ngô Bình, ánh mắt cùng lời nói nhẹ nhàng của anh đã khiến cô gái thả lỏng hơn, sau đó cô ấy lại nhìn sang Đường Hồng Y.

Bà ấy gật đầu: “Linh Châu, đừng sợ, cứ kể thật hết ra”.

Cô gái tên là Linh Châu khẽ gật đầu, sau đó kể lại mọi chuyện từng gặp phải.

Advertisement

Thì ra cô ấy tên là Việt Linh Châu, là con gái của em họ Đường Hồng Y. Năm lên mười, Việt Linh Châu bị bọn buôn người bắt cóc, sau đó bán cho một làng ở trong núi sâu.

Trong làng ấy có hơn chục tên côn đồ, trẻ thì ngoài 30, già thì sáu, bảy mươi tuổi. Những người này không có văn hoa, chăm ăn lười làm, đã thế còn chuyên làm việc xấu.

Advertisement

Chính quyền đã cử chuyên gia tới dạy họ cách thoát nghèo bằng việc nuôi dê, bò và trồng cây. Nhưng họ lại làm thịt dê ăn, bán bò lấy tiền, hạt giống thì mang đi nấu hết, nói chung là không chịu làm việc.

Cứ thế, con gái các làng khác không dám lấy chồng ở làng này nữa. Những người có chí hướng trong làng cũng bỏ đi hết, chỉ còn một đám côn đồ ở lại.

Bọn chúng không lấy được vợ nên mỗi người đã góp hơn ba nghìn tiền hỗ trợ hộ nghèo vào được mấy chục nghìn để mua một cô vợ về dùng chung. Người bị bán đến đó chính là Việt Linh Châu mới 10 tuổi.

Từ đó trở đi, nỗi bất hạnh của Việt Linh Châu bắt đầu. Một đám đàn ông như dã thú trẻ thì ngoài ba mươi, già thì năm, sáu mươi thi nhau kéo cô ấy vào trong ngôi nhà đá mỗi ngày.

Khi ấy, cứ một lúc, người ta lại nghe thấy tiếng la hét đau đớn của Việt Linh Châu.

Sau ngày đầu tiên đến làng, Việt Linh Châu đã đổ bệnh, sốt cao liên tục, th*n d*** chảy máu không ngừng.

Một tên côn đồn còn chút nhân tính đã đưa cô ấy đi khám, nhưng được tiêm và kê thuốc xong thì hắn lại lôi cô ấy về làng.

Song, Việt Linh Châu lại tiếp tục bị hành hạ tiếp, cô ấy bất lực và tuyệt vọng nên đã thử cắn lưỡi và cắt cổ tay để tự sát, nhưng đều thất bại.

Cô ấy đã phải trải qua 30 đêm đáng sợ ở đây, lũ ác ma thay phiên nhau chà đạp cô ấy, điều này khiến cả thể xác và tinh thần của Việt Linh Châu bị ảnh hưởng nặng nề.

Khi Việt Linh Châu được cảnh sát cứu thì bộ phận sinh sản của cô ấy đã bị tổn thương nghiêm trọng. Dù sau đó, cô ấy đã được các bác sĩ tận tình cứu chữa, nhưng không bao giờ có thể sinh con được nữa.

Sau đó, đêm nào cô ấy cũng gặp ác mộng, nhất là vài năm gần đây, các cơn ác mộng càng dày vò cô ấy hơn, đến mức cô ấy không dám ngủ.

Ngô Bình khẽ thở dài một hơi, đúng là thảm kịch nhân gian, đám người kia không bằng cầm thú.

Anh hỏi Đường Hồng Y: “Đường trưởng lão, bọn chúng đã bị xử phạt hết rồi chứ?”

Đường Hồng Y: “Bị bắt hết rồi, tổng cộng có 37 người, nhưng mấy tháng sau là được thả. Tôi nghe nói sau đó họ lại bỏ tiền ra để mua một cô gái khác, cô gái lần này rất nghe lời, sau đó âm thầm hạ độc xuống giếng, hại chết cả làng đó, không một ai sống sót”.

Ngô Bình lắc đầu rồi nói với cô gái: “Anh sẽ dùng thuật thôi miên để xoá hết những ký ức đau buồn ấy đi, em có đồng ý không?”

Cô gái gật đầu, cô ấy thật sự muốn quên đi những ký ức đáng sợ và tuyệt vọng ấy.
 
Back
Top Dưới