Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1080


Đường Băng Vân nói: "Để tôi giới thiệu với anh ấy, anh ấy tên là Ngô Bình, và anh ấy sẽ là Ti mệnh mới của trụ sở Cảng Thành!"

Nghe thấy người đó là Ti mệnh mới, Mãn Văn Lý vội vàng cúi đầu: "Kính chào Ti mệnh".

Ngô Bình gật đầu: "Quản lý Mãn, xin hãy trả lời câu hỏi của tôi".

Advertisement

Mãn Văn Lý: "Thưa Ti mệnh, một trong những thành viên của chúng tôi đã bị ám sát trong khách sạn vào ngày hôm đó, và tôi được lệnh phải gấp rút điều tra".

Ngô Bình: "Người đã chết là ai? Điều tra xong chưa?"

Advertisement

Mãn Văn Lý: "Người đã chết tên là Bạch Văn Khôi, ông ta là quản lý thứ hai dưới thời Ti mệnh cũ. Quản lý Bạch bị giết bởi pháp kích mạnh mẽ, bởi vì có chuyện xảy ra với trụ sở ngày hôm đó nên tôi chưa kịp điều tra đã vội trở về, vì vậy thủ phạm vẫn chưa được xác định".

Ngô Bình suy nghĩ một chút nói: "Bạch Văn Khôi là quản lý thứ hai, ông ta phụ trách mảng nào?"

Mãn Văn Lý: "Quản lý Bạch chịu trách nhiệm chính về thu chi tài chính".

Ngô Bình: "Được rồi, hỏi xong rồi."

Mãn Văn Lý khẽ cúi đầu và bước sang một bên.

Ngô Bình liếc nhìn những người trong đại sảnh, cười nói: "Tự giới thiệu nhé, tôi tên là Ngô Bình, là đại tông sư Tiên Thiên, cũng biết một chút y thuật. Từ nay về sau, tôi sẽ là Ti mệnh của Thiên Sát trụ sở ở Á Châu, tôi hy vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ..."

"Tôi phản đối!"

Đột nhiên một giọng nói vang lên từ đám đông. Ngô Bình lần theo tiếng và nhìn thấy một người đàn ông khoảng ngoài 30 tuổi bước ra, đầu húi cua, không cao, dáng vẻ bình thường, nghe giọng chắc là người bản địa Cảng Thành.

Đường Băng Vân lạnh lùng hỏi: "Anh phản đối cái gì?"

Người đàn ông đầu húi cua dửng dưng nói: "Tôi phản đối việc Lệnh chủ bổ nhiệm người ngoài làm Ti mệnh. Ti mệnh phụ trách mọi công việc ở khu vực Á châu, có quyền lực lớn và địa vị cao, nên được chọn từ những người cũ chúng tôi. Dù sao thì những người cũ quen thuộc hơn với tình cảnh và có nhiều khả năng hòa nhập hơn".

Đường Băng Vân tức giận nói: "Hỗn xược! Chức vụ từ trước đến nay đều là do lệnh chủ chỉ định. Từ khi nào mà người bên dưới lại được phép ăn nói linh tinh?"

Người đầu húi cua vội vàng cúi đầu: "Thuộc hạ không dám, thuộc hạ chỉ là bày tỏ ý muốn".

Đường Băng Vân còn định nói gì nữa, Ngô Bình đã ra hiệu bằng ánh mắt khiến cô ấy im bặt.

Ngô Bình cười nói: "Các người là người cũ, có ý kiến cũng hiểu được. Nhưng không được hoài nghi sự sắp xếp của lệnh chủ, kẻ dám chất vấn tuyệt đối không thể trung thành! Tôi nghi ngờ anh chính là nội gián trong việc trụ sở chính bị chiếm!"

Người đàn ông đầu húi cua giật mình hét lên: "Anh đang nói nhảm nhí gì vậy? Làm sao tôi có thể là kẻ phản bội!"

Ngô Bình nhìn hắn chằm chằm, nói: "Nếu không phải anh phản bội thì anh có dám để tôi thôi miên không?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1081


Ngô Bình nhìn anh ta chằm chằm, quát: "Nói! Ai ra lệnh cho anh?"

Anh biết người này không bao giờ dám một mình đối đầu với lệnh chủ và Ti mệnh mới, nhất định phải có người đứng sau sai khiến!

Người thanh niên đầu cua lừ mắt nói: “Ti mệnh Ngô, không có ai sai khiến tôi hết, là tôi tự làm”.

Advertisement

“Tư lệnh hỏi mà kẻ dưới dám không trả lời à?”, có một giọng nói vang lên ở cửa.

Mọi người nhìn ra đó thì thấy có một người trông rất kỳ quái đi vào. Phía bên trái đầu của người này lõm vào, nhìn như vết thương nặng do bị đập vật gì đó vào đầu.

Người đó vừa xuất hiện, Ngô Bình cảm thấy mọi người ở đây đều nín thở, thậm chí có người còn cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào ông ta.

Advertisement

Người đó khoảng 40 tuổi, phần mặt bên trái nhăn nhúm như sáp nến nóng chảy, đôi tay thì khô quắt, ngoài da thì chỉ có xương, trông hệt như một bộ xương di động.

Ông ta bị khuyết mắt bên trái, mặc bộ vest màu xám, bước đi khập khiễng, nửa mặt còn lại thì có biểu cảm kỳ lạ.

Ông ta đi tới cạnh Đường Băng Vân rồi cúi người xuống: “Tham kiến lệnh chủ”.

Đường Băng Vân nói: “Phí Liêm, ông còn sống ư?”

Ông chột tên Phí Liêm cười nói: “Muốn Phí Liêm chết đâu dễ ạ”.

Sau đó, ông ta quay sang cúi chào Ngô Bình: “Phí Liêm tham kiến ti mệnh”.

Ngô Bình quan sát Phí Liêm này thì thấy tu vi của ông ta đã ở cảnh giới Nhân Tiên tầng thứ hai, trong cơ thể còn có một sức mạnh bí ẩn xoay chuyển.

“Phí Liêm - sát thủ thứ ba của Thiên Tự”, Ngô Bình nói: “Ngày tổng bộ bị tấn công, hình như ông cũng có mặt ở đó, nếu ông còn sống thì chắc chắn biết có chuyện gì xảy ra đúng không?”

Phí Liêm đảo mắt rồi đáp: “Tôi có biết vài chuyện, nhưng không thể nói được”.

Ngô Bình cau mày: “Lệnh chủ và tôi đều đang ở đây, có gì khó nói đâu”.

Phí Liêm cười nói: “Không vội, chờ mấy người đó tới, tôi nói cũng không muộn”.

Đường Băng Vân: “Phí Liêm, còn ai đến đây nữa?”

“Đương nhiên là tôi”, một giọng nữ vang lên ở cửa.

Đường Băng Vân không cần quay lại cũng biết đó là Đường Dung, cô ấy bắt đầu lo lắng và có dự cảm xấu.

Một cô gái trẻ tuổi không xinh đẹp nhưng rất có khí chất bước vào, đi cùng còn có một người thanh niên đeo kính, mặc vest màu đen mặt lạnh.

Đường Băng Vân cau mày rồi lạnh giọng hỏi: “Đường Dung, cô đến đây làm gì?

Đường Dung cười nói: “Cấp trên bổ nhiệm tôi quay lại tổng bộ Cảng Thành nên đương nhiên tôi phải đến, còn cô không có lệnh của cấp trên, ai cho cô đến đây hả?”

Đường Băng Vân lạnh lùng nói: “Tôi là lệnh chủ của Thiên Sát, xử lý việc ở Cảng Thành là trách nhiệm của tôi”.

“Lệnh chủ?”, Đường Dung cười lạnh: “Sắp không còn nữa rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1082


“Cô sẽ biết ngay thôi”, nói rồi, cô ta nhìn sang Ngô Bình: “Còn cậu, tôi cho cậu một phút để rời khỏi đây, không thì tự gánh hậu quả”.

Đường Băng Vân tức giận mắng: “Đường Dung, tôi mới là lệnh chủ của Thiên Sát, chưa tới lượt cô ra lệnh ở đây! Cô mới là người phải biến đi ấy”.

Đường Dung nở một nụ cười lạnh rồi nói: “Phí Liêm!”

Advertisement

Phí Liêm lập tức bước ra, sau đó lễ phép nói: “Cô chủ”.

Đường Dung: “Tôi lệnh cho ông giết người này!”

Phí Liêm lạnh lùng nói: “Vâng!”

Advertisement

Ông ta ngẩng đầu lên rồi nhìn chằm chằm vào Ngô Bình bằng ánh mắt sắc lạnh, một luồng sát khí khiến người ta ngạt thở bủa vây Ngô Bình.

Đường Băng Vân hoảng hốt quát: “Phí Liêm, ông dám! Giờ tôi vẫn là lệnh chủ!”

Phí Liêm khữ cau mày rồi thoáng do dự, sau đó nói với Đường Dung: “Cô ấy nói đúng, giờ cô vẫn chưa phải lệnh chủ, thứ cho Phí Liêm không thể nhận lệnh”.

Đường Dung nhún vai: “Không sao, đành để cậu ta sống thêm chục phút nữa vậy”.

Ngô Bình bắt đầu nổi giận, cô gái này thật độc ác, mới gặp nhau lần đầu mà đã đòi giết anh rồi.

Anh cười lạnh nói: “Xem ra Đường Môn sắp bổ nhiệm cô làm lệnh chủ mới hả?”

Đường Dung mỉm cười: “Ngô Bình, tôi đã nghe danh cậu lâu rồi, cậu đúng là một nhân tài. Nhưng tiếc là hôm nay phải chết rồi”.

“Chết?”, Ngô Bình bật cười: “Vậy là hôm nay tôi phải giết các người hoặc bị giết đúng không?”

Đường Dung lắc đầu: “Giết chúng tôi? Cậu không có cơ hội ấy đâu!”

“Thế à?”, Ngô Bình hô lên: “Ra đây!”

Một bóng xám lướt qua người anh rồi đáp đất. Ngay sau đó, tất cả mọi người ở đây đều thấy chấn động, ai cũng đông cứng người bất động vì lạnh giá, đến Phí Liêm cũng phải tái mặt, con mắt duy nhất còn lại cũng hiện rõ vẻ hoảng sợ.

“Giết!”

Ngô Bình lạnh giọng ra lệnh.

Đường Dung cảm thấy tính mạng bị uy h**p nên hét lên: “Không!”

Song, bóng xám ấy đã bổ nhào vào người cô ta, ngay sau đó, mặt cô ta cắt không còn một giọt máu, làn da trắng cũng tái như người chết, đôi mắt trợn ngược rồi nằm thẳng cẳng dưới đất.

Người thanh niên đeo kính đứng cạnh cô ta run rẩy rồi nói: “Tôi không liên quan, đừng giết tôi…”

Ngô Bình mặc kệ anh ta rồi nhìn sang Phí Liêm, ban nãy không có Đường Băng Vân thì ông ta đã ra tay với anh rồi.

Phí Liêm quỳ xuống đất rồi nói: “Ti mệnh, tôi phụng mệnh hành sự, không thể tự quyết được!”

Đường Băng Vân vội nói: “Ngô Bình, Phí Liêm là sát thủ giỏi của Thiên Tự, anh tha cho ông ta lần này đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1083


Ngô Bình ngẩn ra rồi phẫn nộ nói: “Vớ vẩn! Trước lúc sự việc xảy ra, tôi còn chưa tới Cảng Thành”.

Phí Liêm không chút sợ sệt nói: “Tôi chỉ kể lại những gì mình thấy, nếu có câu nào là giả, cậu giết tôi luôn cũng được”.

Ngô Bình rơi vào trầm tư, lẽ nào có người mạo danh anh?

Advertisement

Đường Băng Vân cũng tỏ vẻ ngạc nhiên: “Ông nhìn thấy chúng tôi vào hôm đó ư?”

Advertisement

Phí Liêm cúi đầu xuống: “Vâng, lệnh chủ và ti mệnh đã dẫn một nhóm cao thủ tới rồi tấn công khiến chúng tôi trở tay không kịp. Nếu không nhờ tôi đứng gần cửa sổ rồi chạy thoát thì chắc cũng chết rồi”.

Đường Băng Vân vừa ngạc nhiên vừa tức giận: “Có người vu oan cho chúng tôi rồi!”

Ngô Bình hỏi: “Ông còn nhớ thời gian xảy ra vụ việc không?”

“Có, hôm đó là thứ ba, khoảng ba rưỡi chiều gì đó”, Phí Liêm đáp.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Hôm ấy, Băng Tiên và tôi đều không ở Cảng Thành, rất nhiều người có thể làm chứng cho chúng tôi”.

Phí Liêm nói: “Tôi chỉ kể lại những gì mình nhìn thấy thôi, còn thực hư thế nào thì phải chờ cấp trên điều tra.

Đường Băng Vân thở dài một hơi rồi nói với Ngô Bình: “Dù chúng ta có bằng chứng ngoại phạm thì họ cũng đạt được mục đích rồi. Theo luật của Đường Môn, nếu có chuyện đó xảy ra thì em phải từ chức lệnh chủ của Thiên Sát để tránh điều tiếng”.

Ngô Bình không đồng ý: “Cây ngay không sợ chết đứng”.

Lúc này, lại có mấy người nữa xuất hiện ở cửa, đi đầu là một ông lão mặc đồ thời Đường màu bạc, râu dài, cốt cách tiên nhân. Ông ấy vừa đến, ngoài Đường Băng Vân và Ngô Bình ra thì tất cả mọi người đều quỳ xuống đất.

“Nhị trưởng lão!”

Đến Đường Băng Vân cũng phải khom người hành lễ và gọi ông ấy là nhị trưởng lão.

Đường Môn do các trưởng lão phụ trách, đến đường chủ vắng mặt, mọi công việc của môn phái sẽ do các trưởng lão đảm đương. Nhị trưởng lão chỉ đứng sau đại trưởng lão nên có địa vị rất cao.

Nhị trưởng lão nhìn khối thần rồi nói: “Khối thần? Lâu lắm nó không xuất hiện trên đời rồi đấy”.

Sau đó, ông ấy nhìn Ngô Bình rồi cười nói: “Bảo sao môn chủ lại coi trọng cậu tới vậy, đúng là thiên tài xuất chúng! À, tôi không phải kẻ thù đâu, cậu có thể cất nó đi được rồi”.

Ngô Bình vẫy tay, khối thần lập tức chạy về, sau đó anh chắp tay nói: “Tham kiến nhị trưởng lão”.

Nhi trưởng lão cười nói: “Băng Vân thật may mắn!”

Đường Băng Vân: “Nhị trưởng lão, ông đến có việc gì thế?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1084


Nhị trưởng lão cau mày nói: “Băng Vân, luật là luật, không được thắc mắc!”

Đường Băng Vân lạnh lùng nói: “Là ông nội cho tôi ngồi vào vị trí này nên chỉ có ông mới bắt tôi từ chức được”.

Advertisement

Nhị trưởng lão nhăn mặt lại: “Băng Vân, cô định chống đối với cả môn phái à?”

Đường Băng Vân cười lạnh: “Nhị trưởng lão, ông chưa đại diện cho cả Đường Môn được đâu! Trên ông còn đại trưởng lão nữa”.

Advertisement

Nhị trưởng lão lạnh mặt, bắt đầu nổi giận nói: “Đừng nói là cô tườn khối thần nhỏ bé này có thể khiêu chiến được tôi nhé!”

Đường Băng Vân lấy một tấm lệnh bài ra rồi nói: “Lệnh bài của môn chủ đây, nếu ông muốn nói chuyện quy tắc với tôi thì mau tuân thủ quy tắc đi. Quy tắc của Đường Môn là ai có lệnh bài sẽ có quyền như môn chủ”.

Nhị trưởng lão biến sắc mặt, rõ ràng ông ấy đang rất ngạc nhiên: “Môn chủ đưa lệnh bài cho cô ư?”

Đường Băng Vân: “Đúng, giờ tôi lệnh cho ông về Đường Môn ngay, không được hỏi thêm bất kỳ chuyện gì của Cảng Thành nữa”.

Nhị trưởng lão thở dài một hơi rồi nói: “Băng Vân, sao cô không thức thời chút nào vậy. Nếu giờ cô tránh thủ rút lui thì còn giữ được thân mình, không thì có hối cũng không kịp đâu”.

Đường Băng Vân: “Đó là việc của tôi, không phiền ông phải lo!”

Nhị trưởng lão nhìn sang Ngô Bình rồi nói: “Có câu quân tử phòng thân, mong hai người tự bảo vệ được mình!”, dứt lời, ông ấy quay người bỏ đi, những người đi cũng cũng lui ra hết.

Mọi người ở đây đều trợn mắt há miệng, họ không ngờ sự việc lại chuyển biến như vậy.

Đường Băng Vân cao giọng nói: “Từ giờ trở đi, Ngô Bình là ti mệnh, các người phải tuyệt đối nghe lệnh của anh ấy”.

“Vâng!”, Phí Liêm và tất cả mọi người đều đồng thanh trả lời.

Đường Băng Vân nhìn sang người thanh niên đeo kính rồi nói: “Hàn Kỳ, Đường Dung chết rồi, tôi cho anh một ngày để giao nộp hết tài sản của nhà họ Hàn. Nếu anh dám ăn bớt dù chỉ một đồng, tôi sẽ giết anh ngay”.

“Vâng, tôi sẽ làm ngay”, Hàn Kỳ vừa lau mồ hôi lạnh vừa gật đầu như gà mổ thóc.

Đường Băng Vân nói: “Quản sự, ông dẫn người đi theo Hàn Kỳ để xử lý cho xong vụ này đi”.

“Vâng”, quản sự bước ra rồi nhận lệnh.

Hàn Kỳ đi rồi, các thành viên khác của Thiên Sát ở Cảng Thành mới tới, Ngô Bình là ti mệnh nên cần nắm rõ tình hình của mỗi người.

Anh đến phòng làm việc, sau đó gọi tên từng người theo danh sách. Ai giữ chức vụ cao thì anh hỏi nhiều, thấp thì hỏi ít.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1085


Quản sự lo việc xong quay về rồi nói: “Ti mệnh, nhà họ Hàn đã nộp hết tài sản rồi, tôi đã để mấy người ở lại đó để hoàn thành nốt thủ tục, chắc phải mất mấy hôm”.

Ngô Bình gật đầu: “Quản sự, ông đến khách sạn gần đây rồi đặt 20 bàn tiệc nhé”.

Quản sự nói: “Vâng, tôi sẽ đi ngay”.

Ngô Bình nói với mọi người: “Sau này chúng ta là anh em rồi, tối nay uống tới bến nhé!”

Advertisement

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không ngờ tư lệnh định uống với họ. Phải biết rằng tư lệnh trước của họ luôn coi thường cấp dưới, vì thế họ rất ngạc nhiên với hành động này của Ngô Bình.

Tuy nghĩ vậy, nhưng mọi người đều đứng lên rồi đi tới khách sạn.

Hơn 200 người nối đuôi đi theo Ngô Bình.

Advertisement

Đường Băng Vân khẽ hỏi: “Anh định uống với họ thật à?”

Ngô Bình: “Sao? Em thấy không được à?”

Đường Băng Vân lắc đầu: “Em chỉ nghĩ anh mới nhận chức thì nên tạo cảm giác thần bí một chút”.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Mỗi người có một phong cách riêng, anh không thích ra vẻ kiểu ấy”.

Ngập ngừng một lát, anh nói tiếp: “Băng Vân, dù em dùng lệnh bài của môn chủ để đuổi nhị trưởng lão đi, nhưng cũng là dồn mình vào nguy hiểm đấy”.

Đường Băng Vân: “Anh lo họ chó cùng rứt giậu rồi cho người tới giết em hả?”

Ngô Bình: “Chuyện đó thì chưa chắc, nhưng có thể sẽ cướp lệnh bài”.

Đường Băng Vân thở dài: “Hôm nay, đối thủ đã dùng mưu bắt em phải lấy lệnh bài ra, em cũng bất đắc dĩ thôi”.

Ngô Bình: “Ông nội đưa lệnh bài cho em, chắc cũng đã đoán được sẽ có ngày này rồi, chắc ông đã có sắp xếp gì đó”.

Đường Băng Vân: “Chắc vậy, nhưng giờ em đang ở thế bị động”.

Ngô Bình vỗ vai cô ấy: “Yên tâm, trời có đổ thì anh cũng chống cho em”.

Đường Băng Vân nắm tay anh rồi nói: “Cảm ơn anh”.

Khi mọi người đến khách sạn thì 20 bàn tiệc đã được chuẩn bị xong, họ đặt bàn sang nhất với giá 300 nghìn một bàn, rượu cũng là loại mấy nghìn một bình.

Mọi người ngồi vào chỗ theo sự sắp xếp của quản sự, Ngô Bình và Đường Băng Vân ngồi cùng bàn với quản sự và những người khá có địa vị.

Sau khi tất cả ổn định chỗ ngồi, Ngô Bình nâng ly rồi cười nói: “Các anh em, tôi kính mọi người ba chén”.

Mọi người đứng dậy rồi nâng ly uống cạn.

Ngô Bình uống hết ba chén thì mọi người cũng cạn cả ba. Sau đó, liên tục có người đến chúc rượu anh.

Ngô Bình không từ chối ai nên loáng cái đã uống cả lít rượu vào bụng.

Sau đó, anh còn đứng dậy rồi đi sang các bàn khác: “Các anh em, tôi mời mọi người ba chén”.

Bàn này có một người đàn ông râu xồm khoảng ba, bốn mươi tuổi, mọi người uống bằng chén nhưng anh ta dùng cốc, khi Ngô Bình đến chúc rượu cũng thế.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Lý A Tứ, tửu lượng của anh khá thế!”

Người này chính là Lý A Tứ, anh ta đứng dậy rồi nói: “Ti mệnh, anh nhớ tên tôi ư?”

Ngô Bình cười nói: “Ừm, nhưng sao lúc tự giới thiệu anh lại bỏ qua phần tửu lượng hả?”

Lý A Tứ ngại ngùng rồi gãi đầu: “Tửu lượng có phải tài năng gì đâu ạ”.

Ngô Bình cười hỏi: “Lý A Tứ, anh có thể uống được bao nhiêu?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1086


Lý A Tứ ngẩn ra nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Ti mệnh, anh muốn uống thi với tôi thật à?”

Có người ở gần đó bắt đầu khích bác: “Lý A Tứ, có mỗi thùng rượu mà anh cũng không uống được à?”

Lý A Tứ phì cười rồi cầm một chai rượu trên bàn lên nói: “Ti mệnh, thế tôi xin uống trước hai chai”.

Advertisement

Dứt lời, anh ta ngửa cổ lên tu ừng ực, chẳng mấy chốc đã hết sạch cả chai rượu 52 độ.

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Uống kiểu ấy thì lâu lắm, ai mang cái bát ô tô ra đây”.

Nhân viên phục vụ mang một chiếc bát ô tô rất lớn, sau đó hết sáu chai rượu trong một thùng vào hết cái bát. Ngô Bình cầm cái bát lên rồi uống cạn.

Cao thủ cảnh giới Tiên Thiên có khí tức rất mạnh, anh có thể uống hết ngần ấy rượu chỉ với một hơi.

Tất cả mọi người đều nghệt mặt ra mấy mấy giây, sau đó mới vỗ tay hoan hô.

Lý A Tứ đần mặt ra, anh ta đã uống rượu nhiều năm, nhưng chưa thấy có ai uống giống Ngô Bình bao giờ. Gì chứ uống hết ngần ấy rượu nồng độ cao thì có trụ nổi không?

Vì thế, anh ta cũng học theo rồi đổ hết năm chai rượu còn lại trong thùng ra cái bát lớn rồi bê lên uống. Đương nhiên anh ta không thể uống nhanh bằng Ngô Bình, nhưng cũng không hề chậm, chỉ mất nửa phút là uống hết.

Sau đó, bụng Lý A Tứ kêu ùng ục, anh ta ợ một cái rồi cười trừ nói: “Ti mệnh, cùng lắm tôi chỉ uống được ba chai nữa thôi, dạ dày tôi nhỏ”.

Ngô Bình thấy anh ta uống hết năm chai một lúc mà vẫn tỉnh bơ như thường, đúng là có tửu lượng cao. Thật ra tử lượng của Ngô Bình rất bình thường, anh chỉ có tu vi cao thôi, thêm chân khí màu tím hỗ trợ và con trùng Thần Cơ nên chất cồn với anh chỉ như nước.

“Thế là siêu rồi!”, anh vỗ vai Lý A Tứ rồi nói: “Lần này, chúng ta coi như hoà”.

Sau màn đọ rượu này, mọi người đã có ấn tượng khác hẳn với Ngô Bình, ai cũng thấy anh là một người khá được.

Sau đó, Ngô Bình đi chúc rượu hết các bàn còn lại, không biết anh đã uống bao nhiêu rượu, nhưng tửu khí trên đỉnh đầu thì bốc lên mãi không hết.

Mọi người đều hãi trước tửu lượng của anh rồi uống cùng. Cứ thế, ai cũng bắt đầu ngà ngà say, nhưng Ngô Bình vẫn tỉnh táo.

Qua đây, Ngô Bình đã hiểu rõ về tính cách của mỗi người hơn, anh cao giọng nói: “Các anh em, năm giờ sáng mai, chúng ta tập trung”.

Mọi người đều đáp lời, dù họ không biết Ngô Bình định làm gì, nhưng anh đã có lời thì họ phải tuân lệnh.

Chờ Ngô Bình ngồi xuống, Đường Băng Vân mới nói nhỏ: “Mai anh tập hợp mọi người làm gì?”

Ngô Bình: “Băng Vân, anh muốn chọn vài người trong số họ để bồi dưỡng chính, sau đó truyền thụ cho họ thuật ám sát thật sự”.

Đường Băng Vân trợn tròn mắt: “Nếu nhắc đến thuật ám sát thì ai đọ được với Đường Môn chứ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1087


Ngô Bình nói: “Có chém hay không thì em sẽ biết nhanh thôi. Với lại, trong số này còn vài thiên tài dị bẩm đấy”.

“Thiên tài dị bẩm ư?”, Đường Băng Vân bật cười: “Đừng bảo anh đang nói tới Lý A Tứ giỏi uống rượu nhé?”

Ngô Bình: “Đúng thế, anh ta là một trong số đó”.

Advertisement

Sau đó, anh nói tiếp: “Tửu lượng của anh ta cao như vậy là nhờ thể chất”.

Đường Băng Vân khó hiểu hỏi: “Chỉ là uống được nhiều thôi mà, liên quan gì đến thể chất chứ?”

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Vào thời Tiên Quốc, họ gọi thể chất này là Hoang Cổ Bá Thể. Nhưng thời đại bây giờ đã khác xưa, điều này khiến cho thể chất của anh ta không bật ra được”.

Đường Băng Vân vội hỏi: “Thế chất ấy có tác dụng gì? Có tu luyện được không?”

Ngô Bình gật đầu: “Được ché, chỉ cần đánh thức thể chất giúp anh ta là việc tu hành của anh ta sẽ tiến bộ nhanh chóng”.

Đường Băng Vân vẫn không dám tin: “Thật ư? Anh không nhìn nhầm đấy chứ?”

Ngô Bình cười nói: “Thế này đi, anh sẽ gọi Lý A Tứ tới rồi hỏi vài chuyện, sau đó em xem anh nói có đúng không nhé”.

Đường Băng Vân: “Được!”

Lý A Tứ bị gọi tới, vì vừa uống rượu thi với Ngô Bình nên anh ta đã khá thoải mái và cười nói: “Ti mệnh, cậu gọi tôi có việc gì thế?”

Ngô Bình hỏi: “Lý A Tứ, năm nay anh bao nhiêu tuổi?”

Lý A Tứ đáp: “Ti mệnh, tôi 24 rồi”.

Đường Băng Vân ngạc nhiên: “Mới 24 tuổi ư?”

Thật ra nhìn bên ngoài trông Lý A Tứ phải tầm 35 tuổi, anh ta để râu xồm nên trông hơi già.

Ngô Bình: “Điều này có liên quan đến thể chất của anh ta, sự trao đổi chất trong cơ thể diễn ra nhanh hơn người bình thường nên bị già trước tuổi”.

Lý A Tứ ngại ngùng nói: “Từ nhỏ tôi đã lớn nhanh nên trông hơi già dặn”.

Ngô Bình: “Lý A Tứ, có phải từ năm 12 tuổi là anh không cao thêm nữa không?”

Lý A Tứ ngẩn ra rồi gật đầu: “Đúng thế! Trước năm 12 tuổi, tôi lớn nhanh lắm, 11 tuổi đã cao một mét bảy rồi, nhưng sau đó thì không lớn thêm nữa. Khi ấy, bố mẹ tôi còn tưởng tôi bị làm sao nên đưa đi khám, nhưng bác sĩ lại bảo tôi vẫn bình thường”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Trước năm 10 tuổi, anh ăn rất nhiều, sức thì khoẻ, có thể mang vác vật cực nặng đúng không?”

Lý A Tứ ngạc nhiên hỏi: “Ti mệnh, cậu biết xem bói à?”

Ngô Bình chẹp miệng: “Trả lời câu hỏi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1088


Chín người ngơ ngác nhìn nhau, huấn luyện chuyên nghiệp ư? Gì vậy?

Ngô Bình: “Tối nay, chín người hãy ở lại, tôi sẽ cho mọi người biết thế nào mới là thuật ám sát thật sự”.

Loảng cái, mọi người đã giải tán, chỉ có 11 người ở lại, Phí Liêm và Lý A Tử cũng ở trong số này.

Họ được Ngô Bình gọi lên tầng trên cùng của tổng bộ, ngày thường đây chính là nơi huấn luyện và nghỉ ngơi. Anh gọi chín người lên trước rồi truyền thụ cho họ bộ pháp.

Môn bộ pháp nà có tên là Quỷ Thần Bộ, được chia thành ba bước là Quỷ Bộ, Thần Bộ và Kỳ Quỷ Bộ, một khi thi triển sẽ tạo ra sức mạnh phi thường.

Advertisement

Ngô Bình đang truyền thụ cho họ Quỷ Bộ!

Anh không hay luyện môn bộ pháp này, giờ mới thật sự nghiên cứu về nó, anh giảng qua về nguyên lý trước, sau đó mới làm mẫu. Sau đó, mọi người đều luyện tập theo anh.

Song, hầu hết họ chỉ mới đi được vài bước thì đã hoa mắt chóng mặt rồi ngã vật ra. Có hai người thảm hơn thì hộc máu rồi tái mét mặt.

Advertisement

Ngô Bình thấy hơi bất ngờ, vì anh thực hiện mấy động tác này ngon ơ mà. Nhưng sau anh nghĩ lại thì mới biết đó là nhờ mình đã tập bài luyện thể, nên Quỷ Thần Bộ không còn quá khó với anh.

Ngô Bình giảng lại rồi nói: “Mọi người luyện tiếp đi, khi nào mệt không chịu được nữa mới thôi”.

Dứt lời, anh gọi riêng Phí Liêm vào phòng làm việc. Phí Liêm rất căng thẳng, ông ta không biết Ngô Bình sẽ giúp mình kiểu gì.

Ngô Bình ra hiệu cho ông ta ngồi xuống rồi nói: “Phí Liêm, tôi sẽ thử giúp ông điều khiển nguồn năng lượng ấy, hoặc loại bỏ nó. Giờ ông phải phối hợp với tôi, thả lỏng người ra”.

Phí Liêm gật đầu: “Vâng!”

Ngô Bình giơ tay phải lên ấn vào gáy Phí Liêm, chuẩn bị dùng chân khí màu tím chữa bị những bộ phận bị sức mạnh kia huỷ hoại. Nhưng đột nhiên Đạo Chủng ở đan điền của anh nhảy lên, ngay sau đó có một sức hút rất lớn xuất hiện.

Tiếp đó, nguồn năng lượng trong người Phí Liêm đã bị lôi ra, sau đó theo cánh tay của Ngô Bình chui vào đan điền của anh rồi bị Đạo Chủng chén sạch.

Cắn nuốt nguồn năng lượng ấy xong, Đạo Chủng nhanh chóng luyện hoá rồi phóng ra một sức mạnh thuần tuý. Sức mạnh này rất khó chống chế, nó vận chuyển trong người Ngô Bình cùng với chân khí màu tím.

Anh ngẩn ra, không ngờ Đạo Chủng lại hấp thu nguồn năng lượng của Phí Liêm, anh ngại ngùng nói: “Phí Liêm, tôi đã trừ khử nguồn năng lượng ấy cho ông rồi, giờ tôi sẽ trị thương cho ông”.

Phí Liêm trông có vẻ mạnh, nhưng thật ra thương tích khắp người, xương gãy vụn, mắt chột, sức sống kém. Ngô Bình lấy kim châm cứu ra rồi chữa trị cho ông ta.

Khoảng ba tiếng sau, gương mặt như sáp nến nóng chảy của Phí Liêm đã bình thường trở lại, tinh thần cũng ổn định hơn. Một bên đầu bị móp lại của ông ta cũng lồi lên gần như không có sẹo. Điều quan trọng nhất là ông ta đã hoàn toàn khoẻ mạnh, không còn vết thương gì nữa.

Lúc này, ông ta thấy rất khoan khoái, đến đôi tay gầy guộc cũng có da có thịt hơn.

Ngô Bình thả lỏng tay, trông anh có vẻ mệt mỏi: “Phí Liêm, giờ ông ổn rồi đấy, về nghỉ đi”.

Phí Liêm vô cùng cảm kích quỳ dưới đất: “Cảm ơn ti mệnh”.

Ngô Bình: “Ông là sát thủ của Thiên Tử Hạo, cũng là sát thủ mạnh nhất của Thiên Sát

Châu Á, tôi hi vọng ông có thể tiến bộ thêm”.

“Nhất định tôi sẽ trung thành với cậu, tận tâm tận tuy”, Phí Liêm nói.

Phí Liêm đi rồi, Ngô Bình ngồi nghỉ một lát rồi lên tầng trên cùng. Trong chín người luyện Quỷ Bộ thì có sáu người đã nằm vật ra đất bất động, ba người còn lại vẫn luyện những mặt thì trắng bệch.

Ngô Bình lắc đầu nói: “Toàn đám ăn hại, hôm nay dừng ở đây thôi, mọi người về nghỉ đi, sáng mai tập trung”.

Chín người ủ rũ rời đi, chỉ còn Lý A Tứ ở lại.

Lý A Tứ gãi đầu hỏi: “Timệnh, khi nào cậu sẽ giúp tôi trở thành cao thủ tuyệt thế?”

Ngô Bình: “Bây giờ”.

Sau đó, anh hỏi: “Lý A Tứ, ai đặt tên cho anh thế?”

Lý A Tứ đám là ông nội mình, ông nội anh ta làm nông, không có học thức, sau khi anh ta ra đời không lâu thì cả nhà lén chuyển đến Cảng Thành.

Gia đình họ đã phải sống nhiều năm vất vả đây, trước khi Lý A Tứ gia nhập Thiên Sát, cả nhà đều chui rúc trong một cái phòng bé tẹo chỉ có vài mét vuông.

Ngô Bình nói: “Tôi đặt tên khác cho anh nhé, sau này anh hãy dùng tên Lý Huyền Bá”.

Lý A Tứ ngẩn ra rồi mừng rỡ nói: “Lý Huyền Bá, tên hay quá! Tôi rất thích, cảm ơn ti mệnh”.

Ngô Bình gật đầu: “Huyền Bá, tu vi của anh không cao, sao Thiên Sát lại nhận anh?”

Lý Huyền Bá cười nói: “Thưa ti mệnh, tôi chạy rất nhanh, lại thông thuộc nơi này, nên tổ chức thường giao các việc chạy vặt cho tôi làm”.

“Lương anh được bao nhiêu?

“50 nghìn tiền ạ”, anh ta cười nói: “Tuy không quá nhiều, nhưng đủ cho cả nhà tôi chuyển khỏi căn phòng thuê chật hẹp và chuyển sang phòng lớn hơn”.

Ngô Bình gật đầu: “Xem ra anh là một người con hiếu thuật, nhà anh có mấy người?”

Lý Huyền Bả: “Tôi còn ông bà nội, bố mẹ và em trai, em gái”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1089


Ngô Bình vỗ vai anh ta: “Huyền Bá, sau này anh sẽ là cao thủ tuyệt thế, 100 triệu có là gì chứ?”

Lý Huyền Bá hít sâu một hơi rồi trầm giọng nói: “Ti Mệnh yên tâm, nhất định tôi bán mạng cho cậu”.

Ngô Bình xua tay: “Anh không cần bán mạng gì cả, chỉ cần tập trung tu luyện cho tôi là được”.

Sau đó, Ngô Bình ra hiệu cho anh ta ngồi xuống rồi nói: “Bây giờ, tôi sẽ dùng kim châm cứu để mở thể chất cho anh, anh đừng cử động, cơ thể sẽ có phản kháng nên anh phải thả lỏng”.

Lý Huyền Bá gật đầu rồi ngồi ngay ngắn theo lời Ngô Bình.

Advertisement

Ngô Bình thấy bên trong người Lý Huyền Bá có một luồng sức mạnh đặc biệt, nhưng nó bị tắc ở kinh mạch, như một cục máu đông trong huyết quản, khiến máu huyết cực khó lưu thông.

Nhưng vì có thể chất đặc biệt ấy nên dù chỉ có một phần vận hành được thì cũng đủ cho Lý Huyền Bá mạnh hơn người bình thường rất nhiều! Việc Ngô Bình cần làm bây giờ là đả thông phần ứ tắc ấy.

Advertisement

Anh dùng Ngũ Hành Tiên Châm c*m v** các huyetj đạp quan trọng của Lý Huyền Bá để đả thông kinh mạch. Mỗi khi đả thông một kinh mạch, Lý Huyền Bá sẽ cảm thấy người mình mạnh thêm, mặt mày anh ta phơi phới, đôi mắt sáng quắc như đèn pha.

Khi phần tắc cuồi cùng được đả thông, Lý Huyền Bá chỉ thấy toàn thân khoan khoái, anh ta chỉ muốn ngửa cổ lên và hét thật to. Lúc này, Ngô Bình gõ vào đỉnh đầu anh ta rồi nói: “Tôi sẽ truyền cho anh cách hít thở, nghe cho rõ đây này”.

Lý Huyền Bá bị cốc đầu xong thì bình tĩnh lại, sau đó lắng nghe và ghi nhờ lời nói của Ngô Bình.

Loáng cái, Ngô Bình đã truyền xong một bài hít thở cho Lý Huyền Bá. Hoang Cổ Bá Thể của Lý Huyền Bá đã thể hiện rõ ràng, tư chất của anh ta phi thường, vừa tu luyện vài phút, xương cốt đã vang lên tiếng răng rắc.

Sau đó, Ngô Bình nhìn thấy Lý Huyền Bá bắt đầu cao hơn, sức mạnh trong người anh ta được giải phóng, sức sống trỗi dậy mãnh liệt nên người cũng cao lên.

Lý Huyền Bá cũng không phải là thấp, anh ta cao một mét bảy, nhưng giờ đã lên thành một mét bảy chín, rồi một mét tám và một mét tám mốt.

Ngô Bình lấy một viên Long Hổ Luyện Hình Đan ra cho Lý Huyền Bá uống, nhờ tác dụng của đan dược mà Lý Huyền Bá càng cao lớn thêm, trong có một tiếng đồng hồ mà anh ta đã cao lên thành một mét chín hai.

Sau đó, tốc độ cao lớn chậm dần và dừng ở độ cao một mét chín mươi lăm.

Sau khi cao hơn, trông Lý Huyền Bá gầy hẳn, anh ta biết mình đã nhận được lợi ích lớn nên cảm kích rồi quỳ trước mặt Ngô Bình, sau đó rơi lệ nói: “Lý Huyền Bá sẽ ghi nhớ công ơn của ti mệnh suốt kiếp”.

Ngô Bình cười nói: “Đứng dậy đi, sau này hãy gọi tôi là cậu chủ”.

“Vâng thưa cậu chủ”.

“Từ ngày mai, anh phải ăn nhiều đồ bổ dưỡng. Thể chất hiện giờ của anh sẽ có sức ăn nhiều hơn người bình thường chục lần nên phải chú ý cả dinh dưỡng nữa”, nói rồi, Ngô Bình lại đưa cho Lý Huyền Bá một tờ chi phiếu 10 triệu.

“Đây là tiền để anh ăn uống”.

Lý Huyền Bá vui vẻ nhận lấy tờ chi phiếu rồi nói: “Cậu chủ, khi nào thì cậu truyền công phu cho tôi?”

Ngô Bình nói: “Bình tĩnh, chờ khi nào anh nặng 100 cân thì tôi sẽ dạy cho”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1090


Lần này, Ngô Bình thống nhất truyền cho họ bài luyện thể với 24 chiêu thức. Sáng hôm nay, anh sẽ truyền cho họ bốn chiêu thức trước.

Mọi người đều chuyên tâm tu luyện, tu vi của mọi người khác nhau, thấp thì ở cảnh giới Khí, cao thì Nhân Tiên.

Sau đó, anh dặn Phí Liêm trông chừng mọi người, không cho ai lơ là. Mọi người đều sợ Phí Liêm nên ai nấy đều tích cực tập luyện.

Advertisement

Đường Băng Vân đứng một bên xem rồi nói: “Anh bảo sẽ truyền thuật ám sát cho họ cơ mà?”

Ngô Bình: “Anh chưa hiểu rõ về họ lắm, giờ cần tìm hiểu đã. Đi thôi, bọn mình đi ăn”.

Advertisement

Đường Băng Vân: “Đi ăn á?”

Ngô Bình: “Ừ, anh sẽ cho em thấy thế nào là sức ăn kinh hồn”.

Khi Ngô Bình gọi Lý Huyền Bá tới, Đường Băng Vân ngạc nhiên vì thấy anh ta đã cao hơn.

Lý Huyền Bá ngoan ngoãn đứng sau lưng Ngô Bình, anh hỏi: “Huyền Bá, gần đây có nhà hàng nào ngon không?”

Lý Huyền Bá đáp: “Có một quán ăn sáng ngon lắm ạ, mỗi tội hơi đắt xíu”.

Ngô Bình: “Đắt rẻ không quan trọng, đi, chúng ta đi ăn sáng thôi”.

Khi họ đi tới quán đó thì thấy quán không rộng lắm, cùng lắm chỉ chứa được mười lăm, mười sáu khách.

Nhóm Ngô Bình đến rất sớm nên bên trong chưa có ai.

Lý Huyền Bá: “Ông chủ, cho mười khay sủi cảo tôm, mười khay bánh nướng vị hải sản, mười khay bánh bao xá xíu, mười khay bánh canh”.

Chủ quán nghe xong thì phát hoảng nên chạy tới hỏi lại: “Các anh gọi nhiều thế thì có ăn hết được không?”

Ngô Bình nói: “Ông chủ, anh ta ăn khoẻ lắm, ông cứ mang đồ lên đi, nhớ nhanh tay một chút, tôi sẽ trả thêm tiền cho”.

Chủ quán thấy được trả thêm tiền thì vâng dạ rồi mang đồ lên ngay, Ngô Bình và Đường Băng Vân ngồi đối diện nhau, mỗi người hai khay bánh canh và một bát cháo tôm.

Lý Huyền Bá thì khác, anh ta ăn mỗi cái bánh chỉ với một miếng, thậm chí còn không thèm nhai, đảo lưỡi cái rồi nuốt luôn xuống bụng.

Anh ta chỉ mất mươi giây là ăn hết một khay bánh cánh, sau đó đổi sang khay khác. Chẳng mấy chốc, bên cạnh anh ta đã chất đầy khay trống, xếp lên một tầng cao.

Ông chủ vừa mừng vừa ngạc nhiên, sau đó nhanh chóng giục người hấp bánh mang lên. Nhưng tốc độ mang đồ ăn ra vẫn không kịp với sức ăn của Lý Huyền Bá.

Chủ quán thấy thế thì càng đẩy nhanh tốc độ hơn, các khách đến sau bị gạt hết sang một bên, giờ ông ấy chỉ chuyên tâm phục vụ một mình Lý Huyền Bá.

Lý Huyền Bá ăn hơn bốn mươi phút mà đã hết năm trăm khay bánh tôm, ba trăm khay bánh nướng, 180 khay bánh canh, 24 bánh xá xíu, ngoài ra còn thêm mười bát canh hải sản và một trăm quả trứng gà luộc nữa.

Lúc này, cuối cùng thì Lý Huyền Bá cũng thấy no bụng, anh ta hài lòng xoa bụng rồi ngại ngùng nói: “Cậu chủ, bữa này tôi phải ăn hết cả chục nghìn mất, tốn kém quá!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1091


Khi họ quay về tổng bộ thì thấy mọi người vẫn đang luyện tập, nhưng chỉ còn chưa tơi một trăm người vẫn trụ được, số còn lại đều nằm dưới đất thở hồng hộc rồi.

Ngô Bình nói: “Đám vô dụng đang nằm dưới đất về phòng mà nghỉ đi”.

Lúc này, có quá nửa người rời đi, chỉ còn 92 người ở lại.

Advertisement

Ngô Bình gọi chín người tối qua tới rồi nói: “Mỗi người chọn ra chín người nữa rồi truyền thụ Quỷ Bộ tối qua họ họ”.

Chín người ấu nhận lệnh, Ngô Bình bảo Phí Liêm trông chừng họ rồi rời đi.

Quản sự vội đuổi theo anh rồi nói: “Ti mệnh, cứ thế này thì mọi người không làm việc được, vậy việc kinh doanh phải tính sao ạ?”

Advertisement

Ngô Bình: “Đơn giản, Băng Vân, mời tổng bộ Đông Á đến nhé”.

Đường Băng Vân gật đầu: “Được, lát em sẽ đi thông báo”.

Sau đó, anh nói: “Quản sự, ông vào phòng làm việc của tôi”.

Hai người đi vào phòng, Ngô Bình hỏi: “Ti mệnh bị bắt, sổ sách chắc ở trong người chứ?”

Quản sự lắc đầu: “Chắc không ạ, ti mệnh trước là người rất cẩn thận”.

Ngô Bình: “Không có sổ sách thì tổng bộ không vận hành được à?”

Quản sự: “Vâng, chúng ta làm ăn mà, không có sổ sách thì khó lắm ạ”.

Ngô Bình gật đầu: “Tôi biết rồi, ông ra ngoài đi”.

Quản sự rời đi, Ngô Bình nói với Đường Băng Vân: “Băng Vân, chúng ta phải tìm được sổ sách”.

Đường Băng Vân thở dài: “Tìm được thì em còn chờ đến nay làm gì?”

Anh cười nói: “Anh quên đấy, để anh reo quẻ”.

Đường Băng Vân ngẩn ra: “Cái này mà cũng bấm ra được á?”

Ngô Bình nói: “Cảng Thành chỉ to chừng này, tìm người không khó”.

Nói đoạn, anh cho người tìm vài sợi tóc của Ti mệnh tiền nhiệm, hỏi rõ sinh thần bát tử, sau đó lấy tiền Ngũ đế ra bói.

Sau khi thăng cấp thành Tiên Thiên, thuật bói toán của anh đã mạnh hơn trước rất nhiều. Tiền Ngũ đế rơi xuống đất, hai hình vẽ hiện ra. Hình đầu tiên có thể xác định tình hình chung của mục tiêu.

Người vẫn còn sống, đang ở trên một hòn đảo ở phía Tây Cảng Thành.

Hình vẽ thứ hai cũng rất rõ ràng. Thông qua hình này, anh biết được nhiều thông tin hơn. Ti mệnh tiền nhiệm bị thương nặng, đang hôn mê, xung quanh có nhân vật cực kỳ nguy hiểm. Đồng thời anh cũng tính ra vị trí chính xác hơn, là một hòn đảo ở Tây Nam Cảng Thành, hướng chính là hướng Tây, hơi chếch về phía Nam.

Anh lập tức tìm bản đồ, phát hiện ở Tây Nam của Cảng Thành có một hòn đảo lớn tên là Đại Vu. Trước đây núi Đại Vu khá hoang vắng, ít dân, sau khi xây dựng một cây cầu lớn mới dần dần có người đến sống.

Đảo Đại Vu nhiều núi non hoang dã, mấy năm nay đang phát triển du lịch, nhưng người dân Cảng Thành bình thường rất ít đến đây. Trong mắt họ, đảo Đại Vu là vùng hoang vu, là miền quê.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1092


Cảng Thành không rộng, chỉ có hơn một nghìn ki-lô-mét vuông, còn chẳng to bằng huyện Minh Dương. Vậy nên họ không mất nhiều thời gian để đến đảo Đại Vu. Xe chạy qua cây cầu lớn là đến đảo Đại Vu rồi.

Đảo Đại Vu quả nhiên rất hoang vắng, ngoài một số ít khu dân cư thì những nơi còn lại hầu như đều là khu bảo tồn thiên nhiên, núi rừng hoang dã.

Đảo Đại Vu rộng hơn một trăm ki-lô-mét vuông, không rộng cũng không nhỏ. Nghĩ đến việc phải tìm người ở nơi này đã thấy không dễ dàng.

Advertisement

Xe chạy đến một ngọn núi. Ngô Bình trèo l*n đ*nh núi, đoạn bảo: “‘Băng Vân, tìm một chiếc trực thăng đi”.

Đường Băng Vân gọi điện thoại, vài phút sau, một chiếc máy bay trực thăng đã bay đến gần. Cả hai trèo thang dây rồi lên máy bay.

Advertisement

Ngô Bình ra lệnh cho cơ trưởng bay là là cách mặt đất hai nghìn mét. Sau đó anh dùng mắt để kiếm tìm những nơi có kiến trúc.

Tuy đảo Đại Vu khá lớn nhưng không có nhiều kiến trúc. Thị lực của Ngô Bình tốt cực kỳ, dù cách hai nghìn mét vẫn nhìn được rất rõ, bất kỳ điểm khác thường nào cũng không thể thoát khỏi đôi mắt anh.

Trực thăng đã bay được nửa giờ mà họ vẫn chưa phát hiện được gì bất thường.

Đường Băng Vân hơi nản lòng: “Liệu có được không? Hay để em gọi thêm người đến rồi tìm kiếm trên quy mô rộng nhé?”

Ngô Bình không nói gì. Anh nhìn chăm chăm vào một ngôi chùa đổ nát bên dưới, ra hiệu cho trực thăng bay thấp xuống. Máy bay hạ thêm chừng năm trăm mét, anh đã nhìn thấy dấu vết hoạt động của con người trong ngôi chùa hoang tàn ấy.

Anh lập tức bảo phi công hạ cánh xuống gần đó. Đến khi máy bay dừng lơ lửng trên một ngọn núi bằng phẳng cách đó ba ki-lô-mét, cả hai bèn nhảy xuống, rồi nhanh chóng rảo bước về phía ngôi chùa.

Đường Băng Vân hỏi: “Người ở trong chùa sao?”

Ngô Bình đáp: “Vẫn chưa rõ. Nhưng rất nhiều người sống trong đó. Chỗ này quá hoang vắng, ăn xin còn chẳng đến, lẽ ra không có ai sống mới phải”.

Ăn xin hoặc kẻ lang thang thường đến nơi có dân cư để tiện xin ăn. Còn vùng núi hoang vu thế này có thể khiến người ta chết đói, ăn xin với kẻ lang thang sẽ không bao giờ xuất hiện.

Càng lúc càng đến gần ngôi chùa ấy, lúc sắp đi qua một quả núi, Ngô Bình đột nhiên dừng lại. Vì ở ngay phía trước họ có một người đàn ông ăn mặc như đạo sĩ, đang ngồi trên một tảng đá lớn.

Người này không rõ tuổi tác, mặt đen nhẵn nhụi, mắt hẹp dài, nhìn Ngô Bình và Đường Băng Vân với vẻ mặt lạnh tanh.

“Hai vị muốn đi đâu?”, hắn hỏi, giọng nói như tiếng hai tờ giấy nhám chà xát vào nhau, khó nghe vô cùng.

Ngô Bình đáp: “Tôi đi đâu thì liên quan gì đến anh? Cút!”

Đạo sĩ cười ha ha: “Hai người muốn đến ngôi chùa phía trước nhỉ?”

“Thế thì đã sao!”, Ngô Bình nói.

Đạo sĩ khẽ thở dài: “Thiên đường có lối anh không đi, địa ngục không cửa anh lại vào. Xem ra, tôi đây lại phải sát sinh rồi!”

Nói đoạn, hắn lấy bùa ra, lầm bầm gì đó. Lá bùa lập tức bốc cháy, một luồng sáng đen bay thẳng về phía Ngô Bình và Đường Băng Vân, bên trong lờ mờ có tiếng ma quỷ khóc.

Ngô Bình cả kinh, bèn chắn trước mặt Đường Băng Vân. Ánh sáng đen ấy xộc thẳng vào người anh. Cả người anh run rẩy, cảm nhận được một luồng ý chí tà ác xuất hiện và muốn chiếm cứ thân thể mình.

Sức mạnh này rất lớn, dù anh có tu vi Tiên Thiên vẫn thấy khó chịu cực kỳ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1093


Đạo sĩ cười khẩy như đang chờ Ngô Bình bị “bùa con rối” của hắn khống chế. Nhưng hắn chờ vài giây rồi mà Ngô Bình vẫn chẳng sao cả.

Hắn sầm mặt: “Sao anh vẫn không bị gì?”

Ngô Bình đột nhiên bùng nổ, đấm thẳng vào tên đạo sĩ ấy.

Advertisement

Đạo sĩ kinh ngạc. Thật ra hắn chỉ có tu vi cảnh giới Thần, ỷ có lá bùa trong tay nên mới ngạo mạn như thế. Thấy Ngô Bình phản đòn, hắn lập tức bỏ chạy.

Nhưng hắn vẫn quá chậm. Thoắt cái, Quỷ Bộ của Ngô Bình đã đi đến trước mặt hắn và chưởng hắn văng ra xa.

Advertisement

“Ầm!”

Đạo sĩ bay đến mấy mét, tiếp đất xong thì không động đậy được nữa, lục phủ ngũ tạng đều nát nhừ!

Vẻ khó tin lộ rõ trên mặt hắn: “Sao anh làm được?”

Ngô Bình không trả lời mà hỏi lại: “Có phải Ti mệnh của Thiên Sát đang ở ngôi chùa phía trước không?”

Đạo sĩ cười thê lương: “Tôi có thể trả lời anh. Nhưng anh phải trả lời câu hỏi của tôi, tại sao anh không bị bùa con rối của tôi khống chế?”

Lấy thẻ con rối ra, Ngô Bình hỏi: “Biết nó không?”

Đạo sĩ thở dài: “Ra là người đồng đạo. Chẳng trách anh không trúng chiêu. Tôi quá khinh suất!”

Ngô Bình nói: “Đến lượt anh trả lời rồi”.

Đạo sĩ đáp: “Người mà anh tìm quả thật đang ở trong chùa. Nhưng tôi khuyên anh đừng vào đó”.

“Tại sao?”, Ngô Bình hỏi.

“Đại đệ tử của Cổ vương Miêu Cương đang ở trong đó. Cổ thuật của người này rất tinh thông”.

Ngô Bình cười khẩy: “Cổ thuật? Đó là thứ mà tôi không sợ nhất đấy”.

Đạo sĩ mấp máy tính nói gì đó, nhưng lại phun ra một ngụm máu, cơ thể từ từ cứng lại, đồng tử mở to, ánh mắt đờ đẫn.

Thấy hắn đã chết, Ngô Bình bèn lục lọi người hắn, tìm được một chiếc túi da màu đen, trong túi có ba lá bùa. Ngoài ra, trên người đạo sĩ này còn có hai chiếc bình nhỏ, một cái màu đen, một cái màu đỏ.

Anh không có thời gian ngắm nghía, cất đồ vào rồi cùng Đường Băng Vân đi tiếp.

Ngôi chùa đổ nát kia đã ở ngay trước mắt. Khi còn cách hơn ba trăm mét, anh cảm thấy cổ Thần Cơ trong người mình rục rịch và truyền đến thông tin rằng ngôi chùa này có rất nhiều cổ trùng.

Anh sợ Đường Băng Vân trúng đòn, bèn bảo: “Băng Vân à, em ở đây chờ anh, nghe được tín hiệu của anh thì hẵng vào”.

Đường Băng Vân lắc đầu: “Không được. Em muốn đi cùng anh!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1094


“Ai đó?”

Anh vừa tiếp đất khi nghe một tiếng quát lạnh lùng vang lên. Sau đó có một cái bóng bay ra và tấn công anh. Ngô Bình nhìn thấy rất rõ, cái bóng này là khói xanh lục hình người, là một loại kịch độc! Nếu không nhờ nhãn lực tốt thì anh đã trúng phải đòn đánh lén của đối phương rồi.

Anh lắc lư thân mình, dịch chuyển ba mét, sau đó sải một bước đã vào được bên trong chùa. Làn khói xanh lục kia thì phát nổ sau khi lao đi vài mét, khiến mọi thứ xung quanh đều bị ăn mòn! Có thể thấy độc tính mạnh nhường nào!

Advertisement

Lúc này trong chùa có bốn người, một ông lão gầy gò đang vẫy hai tay, chỉ ra bên ngoài.

Ngô Bình vừa bước vào đã vòng ra sau lưng ông lão hệt như ma quỷ vậy, rồi chưởng vào lưng đối phương.

Advertisement

“Phụt!”

Ông lão phun máu rồi ngã xuống đất, không động đậy được nữa, hệt như một vũng bùn, chẳng còn sức sống. Ba người còn lại đồng thanh gầm lên rồi ra tay cùng lúc. Một thanh phi đao, một nhúm cát độc, một luồng ánh sáng kiếm đồng thời hướng về phía Ngô Bình.

Tất cả diễn ra chỉ trong chớp nhoáng. Ngô Bình quay lưng về phía cát độc, đồng thời co rụt đầu lại, ôm tứ chi trước ngực. Nhúm cát độc ấy đập hết vào lưng anh và bị nhuyễn giáp chặn lại. Cát độc này rất hiểm độc, làm rách toàn bộ quần áo anh, nơi bị ăn mòn còn bốc khói đen.

Anh không nói tiếng nào, tay phải chộp lấy phi đao. Thanh phi đao này có gai ngược, nếu bắt lấy bằng tay không chắc chắn sẽ bị gai đâm bị thương. Mà gai còn có độc, trúng phải sẽ chết ngay! Tay anh có đeo găng tay lấy được từ dược phách nên mới không sợ bị thương.

Ánh sáng kiếm đến hơi muộn, Ngô Bình đã rảnh tay cầm phi đao đập mạnh vào đó.

“Keng!”

Tiếng kim loại chạm nhau vang lên, đối phương cảm nhận được một luồng sức mạnh ập đến, trường kiếm bay ra khỏi tay. Ngô Bình thuận thế phẩy tay, thanh phi đao ấy bèn bay thẳng về phía kẻ đã phóng đao.

Người phóng phi đao hoảng loạn lùi bước, nhưng phi đao của Ngô Bình quá nhanh. Người này mới dịch chuyển được mấy mi-li-mét thì vai trái đã bị đâm trúng. Mũi đao có độc, mặt hắn ta biến sắc, vội vàng lấy thuốc giải trong người ra.

Nhưng độc tính quá mạnh, hắn ta lấy được thuốc giải ra thì độc đã lan ra theo máu. Đồng tử hắn ta đỏ như máu, thần kinh tê liệt, ngã rạp xuống đất rồi tắt thở rất nhanh.

Ngô Bình lướt đến trước mặt kẻ ném cát độc, Ngũ Long Thánh Quyền cao siêu dưới sự trợ giúp của quyền ý đã uyển chuyển vung thẳng vào cổ họng đối phương tựa như linh xà.

“Rắc!”

Người kia ôm cổ họng, lảo đảo lùi mấy bước rồi đột nhiên quỳ xuống đầu, đầu ngoẹo đi rồi chết!

Sau khi g**t ch*t ba người liên tiếp, Ngô Bình mới nhìn đến người xuất kiếm. Hắn chừng ba mươi tuổi, mặc đồ ôm sát màu đen, nửa cánh tay còn tê dại, đang hoảng sợ nhìn chằm chằm vào Ngô Bình,

“Cậu là ai?”

Ngô Bình đáp: “Tôi đang muốn hỏi anh câu này đấy. Tại sao lại ra tay với Thiên Sát? Người bị các người bắt đang ở đâu?”

Hắn hừ giọng: “Tôi sẽ không nói gì cả!”

Dứt lời, hắn đã tung người, lao thẳng ra cửa. Nhưng hắn vừa nhảy lên đã thấy vai nặng trịch. Chẳng biết Ngô Bình đã đuổi kịp từ khi nào, đã đè chặt lấy hắn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1095


Người đàn ông chỉ vào trong: “Trong đó”.

Ngô Bình ngoái đầu nhìn, quả nhiên sau vách tường có một người đàn ông trung niên. Người này bị thương toàn thân, đang thoi thóp, xem ra đã bị bọn chúng hành hạ rất nhiều.

Anh vội vàng đi đến căn phòng sát vách, thấy một người trung niên bị trói vào ghế, trên người chi chít vết thương, đã mất ba ngón tay, những ngón còn lại chỉ còn xương.

Advertisement

Da đầu ông ấy bị cắt mất một nửa và bị vứt ngay bên cạnh. Một mảnh hộp sọ bị cạy ra, để lộ bề mặt não bên trong được bôi thuốc.

Advertisement

Ngoài ra trên người ông ấy còn hơn một trăm vết thương lớn nhỏ. Nếu không nhờ người này có tu vi Nhân Tiên thì đã chết từ lâu rồi!

Ngô Bình vội vàng truyền chân khí tím vào cơ thể ông ấy để trị thương. Bây giờ anh mới phát hiện trong người ông ấy còn có ba loại cổ trùng.

Anh lập tức bảo cổ Thần Cơ ra quân, tức tốc nuốt chửng bọn cổ trùng ấy.

Chân khí tím giúp ông ấy cảm thấy rất dễ chịu. Ông ấy chầm chậm mở mắt ra, nhìn Ngô Bình rồi gằn từng chữ: “Vô ích thôi! Tôi sẽ không nói gì hết!”

Ngô Bình không khỏi kính nể người cương trực như ông ấy, bèn nói: “Anh Lục, tôi là người của Thiên Sát. Đường Băng Vân đang ở bên ngoài. Chúng tôi đến cứu anh”.

Ông ấy chính là Lục Thánh Dương - Ti mệnh tiền nhiệm. Nghe Ngô Bình nói xong, ông ấy liền nở nụ cười: “Tôi biết mọi người sẽ đến cứu tôi mà!”

Ngô Bình đáp: “Hãy khoan nói chuyện, tôi sẽ chữa trị giúp anh trước”.

Dứt lời, anh đi ra ngoài, diệt trừ cổ độc ở cửa rồi gọi Đường Băng Vân vào.

Đường Băng Vân chạy ngay vào chùa. Thấy thi thể dưới đất, cô ấy cảm thán: “Nếu là em vào thì giờ đã mất mạng rồi”.

Ngô Bình nói: “Ti mệnh Lục bị thương rất nặng. Anh phải trị thương trước, em đứng ngoài này trông chừng nhé”.

Đường Băng Vân gật đầu: “Được”.

Anh quay về phòng, lấy Ngũ hành tiên châm ra rồi bắt đầu chữa trị cho Lục Thánh Dương. Anh dùng chân khí tím để chữa lành từng vết thương cho ông ấy.

Vì ông ấy bị thương quá nhiều nên anh đành chữa các vết thương nặng trước.

Việc chữa trị khá rắc rối. Lục Thánh Dương không chỉ bị thương nặng mà còn trúng độc, anh phải vừa trị thương vừa loại bỏ chất độc giúp ông ấy.

Hơn ba giờ trôi qua, Lục Thánh Dương đã có thể ngồi dậy, da đầu được khâu, xương và ngón tay bị gãy cũng đã nối lại. Chỉ có điều, một cử động nhẹ thôi cũng khiến cơ thể ông ấy đau đớn vô cùng, như bị hàng trăm nghìn mũi dao cứa vào vậy.

Ông ấy khẽ mỉm cười, nói bằng giọng kính phục: “Cậu Ngô quả là sở hữu y thuật vô song. Tôi bị thương nặng như thế, vốn đã chẳng còn hy vọng gì, không ngờ cậu có thể cứu tôi sống sót”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1096


Không khác dự đoán của Ngô Bình lắm. Anh hỏi tiếp: “Anh có muốn biết kẻ ra tay là ai không?”

Lục Thánh Dương gật mạnh: “Tất nhiên rồi!”

Thế là Ngô Bình gọi người bên ngoài vào, hỏi chuyện: “Các người thuộc tổ chức nào, mục đích đối phó với trụ sở chính của Thiên Sát là gì?”

Advertisement

Đối phương nghĩ ngợi rồi đáp: “Chúng tôi đều thuộc Giờ Thân của Mười Hai Canh Giờ Địa Phủ”.

“Mười Hai Canh Giờ?”, Ngô Bình giật mình, “Mười Hai Canh Giờ nghĩa là có mười hai nhóm người?”

Advertisement

“Phải”, hắn đáp, “Mục tiêu của chúng tôi là tiêu diệt trụ sở chính Cảng Thành của Thiên Sát, lấy được sổ sách”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Ngoài Mười Hai Canh Giờ, Địa Phủ còn có gì nữa?”

“Không rõ”, người này trả lời, “Chúng tôi chỉ biết thông tin về Mười Hai Canh Giờ”.

Ngô Bình hỏi: “Giờ Thân có bao nhiêu người?”

“Tám người, hai người chết vào hôm hành động, hiện còn sáu người, ngoài tôi và Thần chủ, đều đã bị anh g**t ch*t”.

“Địa Phủ làm vậy vì mục đích gì?”

“Không biết”.

“Địa Phủ có cài nội ứng vào Đường Môn không?”

“Không biết”.

Ngô Bình ngoảnh đầu hỏi Lục Thánh Dương: “Anh Lục thấy sao?”

Lục Thánh Dương ngẫm nghĩ: “Chắc không hỏi được gì nữa đâu. Chúng ta về trước, rồi tính kế lâu dài!”

Ngô Bình gật đầu: “Được”.

Họ đi ra ngoài. Ngô Bình lục lọi mấy thi thể kia, tìm được vài thứ. Đặc biệt là kẻ dùng cổ độc, trên người còn mấy con cổ trùng. Anh bèn thả cổ Thần Cơ ra và nuốt sạch chúng.

Lục Thánh Dương vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nên Ngô Bình cõng ông ấy. Cả ba và người của Giờ Thân cùng lên xe, rồi lái xe rời khỏi đó.

Đường Băng Vân rất vui, tìm được Lục Thánh Dương thì những chuyện còn lại dễ dàng hơn nhiều.

Xe chạy đến cây cầu vượt biển, người nọ đột nhiên nhìn thẳng về phía trước rồi nói: “Thần chủ đến rồi!”

Ngô Bình lập tức giảm tốc độ xe, hỏi lại: “Thần chủ? Ở đâu?”

Hắn đáp: “Thần chủ ở khắp mọi nơi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1097


“Không! Tôi không thể bỏ anh ấy lại!”, Đường Băng Vân lập tức trở nên bình tĩnh vô cùng: “Sẽ có cách thôi!”

Lục Thánh Dương thở dài: “Cô cả, nếu ở lại, chúng ta sẽ chết”.

Đường Băng Vân nhẹ nhàng nói: “Ti mệnh Lục, hãy lái xe đi trước đi, tôi sẽ ở lại với Ngô Bình”.

Advertisement

Lục Thánh Dương ngây người, sau đó mới thở dài: “Mạng của tôi do cậu Ngô cứu. Thôi vậy! Tôi trả cái mạng này cho cậu ấy!”

Ngô Bình cảm thấy cơ thể mình không kiểm soát được. Một luồng sức mạnh đáng sợ đang trấn áp thần hồn anh và khiến anh mất đi quyền tự chủ.

Advertisement

Trong đầu anh bỗng vang lên một giọng nói lạnh lẽo và không có cảm xúc của con người: “Hạng tôm tép như ngươi mà cũng dám phá hỏng kế hoạch của ta? Ta sẽ giáng thần hồn của ngươi xuống chín tầng địa ngục, mãi mãi không được siêu sinh!”

Ý thức của Ngô Bình lại tỉnh táo vô cùng. Anh nói: “Khoác lác! Giáng thử tao xem nào!”

Tà ma sửng sốt: “To gan lắm. Bình thường những kẻ bị ta đoạt thân thể đều sợ chết khiếp cả”.

Ngô Bình bảo: “Cứ ngông cuồng đi. Vì lát nữa mày không còn cơ hội ấy nữa đâu”.

Tà ma cười khẩy: “Hạng tôm tép này, ngươi cứ vùng vẫy đi! Dù có vùng vẫy thế nào, ngươi cũng sẽ bị tiêu diệt!”

Lúc này Ngô Bình chợt gầm lên: “Đạo chủng, sao còn chưa hành động?”

“Gì cơ? Đạo chủng?”, tà ma cả kinh, lập tức tìm kiếm trong cơ thể Ngô Bình, phát hiện có đạo chủng trong đan điền của anh.

Trước đó đạo chủng có vẻ đang ngủ say, nhưng sau khi bị tà ma nhìn thấy thì lập tức có cảm ứng và sản sinh ra một lực hút cực lớn.

Tà ma hét lên thảm thiết: “Không thể nào! Xin tha mạng…”

Mới hét được một nửa thì tà ma đã bị đạo chủng hút hết vào. Đảo chủng run lên vài cái, sau đó giải phóng ra một luồng lực thần hồn khủng khiếp. Toàn bộ lực thần hồn này được dung hợp vào thần hồn của Ngô Bình.

Chỉ vài phút sau, niệm lực của anh đã tăng lên gấp năm, sáu lần!”

“Xì, tao còn tưởng mày ghê gớm thế nào!”, anh lẩm bẩm.

Mở mắt ra, anh thấy mình đang đứng ở lan can bên cầu. Đường Băng Vân nắm tay anh, Lục Thánh Dương đứng ở bên còn lại.

Thấy anh đã tỉnh, Lục Thánh Dương cả mừng: “Cậu Ngô không sao chứ?”

Anh cười đáp: “Mạng tôi lớn, không sao rồi”.

Trái tim lửng lơ của Đường Băng Vân cuối cùng cũng được thả lỏng. Cô ấy đột nhiên ôm chặt anh, lặng lẽ rơi nước mắt.

Ngô Bình cảm thấy rất ấm lòng. Ban nãy anh bị tà ma xâm nhập, là một sự tồn tại vô cùng nguy hiểm. Đường Băng Vân vẫn ở lại bên cạnh anh là điều rất đỗi đáng quý.

Anh dịu dàng nói: “Băng Vân, anh không sao”.

Đường Băng Vân lau nước mắt rồi cười thật tươi. Nụ cười ấy như trăm hoa đua nở, khiến trái tim Ngô Bình loạn nhịp. Nếu không vì “bóng đèn” Lục Thánh Dương đang ở đây, chắc chắn anh đã làm gì đó.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1098


Xe chạy qua cầu. Hai người họ hỏi anh vừa xảy ra chuyện gì. Ngô Bình mới kể, sau khi tà ma xâm nhập cơ thể thì đã bị anh dùng pháp khí trấn áp. Anh không thể tiết lộ chuyện đạo chủng, không phải vì anh không tin họ, mà vì chuyện này càng ít người biết càng tốt!

Đường Băng Vân cảm thán: “May mà anh có pháp khí, không thì rắc rối to rồi”.

Ngô Bình bảo: “Chuyện đã qua, không nhắc nữa. À, anh Lục, sau khi trở về, anh tiếp tục làm Ti mệnh nhé”.

Advertisement

Lục Thánh Dương vội xua tay: “Không. Cậu Ngô à, cậu làm Ti mệnh đi, anh có thể làm trợ thủ của cậu. Cậu cũng biết thương tích của anh rồi đấy, đã tổn thương đến căn cơ, không thể hồi phục trong ba, bốn năm. Trong thời gian này, anh không đủ khả năng nhậm chức Ti mệnh”.

Đường Băng Vân nói: “Ngô Bình, anh không cần khách sáo. Anh cứ làm Ti mệnh đi rồi để anh ấy phò tá”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Cũng được, vậy sau này phải làm phiền anh Lục rồi”.

Lục Thánh Dương cười bảo: “Mạng của anh do cậu cứu sống, cậu nói thế nào chính là thế ấy”.

Trong lúc cả ba trò chuyện, xe đã chạy đến trụ sở chính. Khi nhìn thấy Ti mệnh tiền nhiệm và Ngô Bình cùng nhau xuất hiện, ai nấy đều ngỡ ngàng vô cùng.

Ngô Bình lên tiếng: “Ti mệnh Lục đã được tôi giải cứu, hiện giờ cần nghỉ ngơi”.

Mấy người họ đến văn phòng. Lục Thánh Dương thấy có nhiều người đang huấn luyện bên ngoài, bèn tò mò hỏi: “Cậu Ngô, họ đang luyện công à?”

Ngô Bình gật đầu: “Tôi thấy họ quá yếu, muốn nâng cao năng lực cho họ một chút”.

Lục Thánh Dương gật gù: “Trước đây tôi cũng có suy nghĩ này, nhưng năng lực tôi có hạn, không làm được. Cậu dám làm điều này, chắc hẳn có những phương pháp đặc biệt. Khâm phục!”

Anh đáp: “Không hẳn là phương pháp đặc biệt gì. Tôi chỉ biết một vài cách luyện hình và một chút thích sát thuật”.

Lục Thánh Dương cười bảo: “Có cậu ở đây thì anh yên tâm rồi. Khu vực Á châu do cậu dẫn dắt chắc chắn sẽ vượt qua các khu vực khác!”

Ngô Bình xua tay: “Lát nữa tôi sẽ tiếp tục trị thương cho anh. Tôi bận rộn nhiều việc, vẫn phải nhờ anh trông chừng bên này giúp tôi”.

Ông ấy vội nói: “Ti mệnh yên tâm, khi cậu vắng mặt, ở đây cứ giao cho anh trông coi!”

Ngô Bình rất vui. Anh thật sự không muốn đảm nhận chức Ti mệnh này vì nó chiếm quá nhiều thời gian của anh. Nay có Lục Thánh Dương ở đây, anh có thể rời đi bất cứ lúc nào, chỉ cần thỉnh thoảng trở về chỉ dạy một chút là được.

Bây giờ là buổi chiều. Anh trị liệu giúp Lục Thánh Dương đã được hai giờ, sắp tối rồi.

Bây giờ trụ sở chính đã có Lục Thánh Dương trông chừng, Ngô Bình và Đường Băng Vân rốt cuộc cũng có thời gian cho riêng mình.

“Cảng Thành là thiên đường mua sắm, anh đi mua đồ với em đi”, Đường Băng Vân bỗng lên tiếng, giọng hung dữ, không cho phép anh từ chối.

Ngô Bình nhún vai: “Được thôi, cô cả muốn mua gì nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1099


Hai người xuống xe ở đầu phố, ở ngay phía trước là nơi bán xa xỉ phẩm lớn nhất Cảng Thành - Venus Plaza.

Đứng ở cửa ra vào, Ngô Bình cười nói: “Hôm nay em mua sắm còn anh quẹt thẻ”.

Mắt Đường Băng Vân sáng rỡ: “Anh nói đấy nhé. Thế em không khách sáo đâu!”

Advertisement

Họ bước vào trung tâm, tầng một bán quần áo, giày, mũ. Cả hai đi dạo, thấy thứ gì hợp là mua.

Chẳng bao lâu sau, anh đã xách đầy túi lớn túi nhỏ. Hồi sau, anh xách không xuể nữa, bèn gọi hẳn mấy người phục vụ đến giúp, bảo họ xách túi đi ngay phía sau.

Advertisement

Có bốn người xách túi chuyên dụng đi sau họ, cảnh tượng này lập tức gây chú ý, ai cũng xôn xao bàn luận.

“Nhìn kìa, mấy người nội địa chưa từng thấy mấy món này nên mua một lần cả đống”, một anh chàng Cảng Thành nói với bạn gái.

“Nội địa có thứ gì đâu chứ? Bọn họ sợ về rồi không mua được nữa đấy”, cô bạn gái cũng phụ hoạ.

Họ bàn tán bất lịch sự như vậy nhưng Ngô Bình chẳng hề bận tâm. Bởi anh cảm nhận được sự ngưỡng mộ đằng sau vẻ mặt khinh thường của hai người bản địa. Suy cho cùng thì người có thể bỏ ra vài triệu mua đồ như họ giàu có hơn hai người đó rất nhiều.

Sau khi dạo xong một tầng, họ định lên tầng hai xem hàng thì đột nhiên nhận được cuộc gọi của Diệp Huyền.

"Tiền bối đang ở Cảng Thành sao?"

Ngô Bình hơi bất ngờ: "Đúng vậy, sao anh biết?"

Diệp Huyền cười hì hì: "Tôi đi Đường môn tìm tiền bối, cấp dưới của tiền bối nói với tôi".

Ngô Bình nói: "Có chuyện gì sao?"

Diệp Huyền nói: "Tiền bối, lần trước Tả Vân Tinh cầm tiền đi chuộc tên nhãi Tả Lang về, tiền bối không quan tâm đến ông ta nên tôi đi gặp. Mười tỷ đã được chuyển vào tài khoản rồi, tôi chuyển khoản cho tiền bối nhé?"

Ngô Bình cười lạnh: "Tả Vân Tinh giờ lại biết điều đấy nhỉ. Được, anh chuyển cho tôi đi".

Diệp Huyền: "Được. Ngoài ra thì có tiền bối tha cho Tả Lang không?"

Lần trước Ngô Bình bí mật giở trò trên người Tả Lang, tuy sau này được giải trừ một phần nhưng giờ Tả Lang vẫn rất đau đớn, sắp chịu đựng không nổi nữa.

Ngô Bình biết Diệp Huyền và Tả Lang cũng là chỗ quen biết, liền nói: "Được, anh bảo hắn ta đến Cảng Thành gặp tôi, tôi sẽ giải thích cho hắn ta".

Diệp Huyền: "Được, tiền bối. Anh ở đâu, tôi và Tả Lang sẽ đến gặp anh".

Ngô Bình sững sờ: "Cái tên kia, cậu đến Cảng Thành từ trước rồi à?"
 
Back
Top Dưới