Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1040


Ngô Bình: “Đừng vui mừng quá sớm, nếu không thể tìm đủ dược liệu cho tôi thì đừng mơ có được tiếp”.

Vu Hoá Long: “Nhất định tôi sẽ cố hết sức để hoàn thành nhiệm vụ của công tử”.

Ngô Bình xua tay: “Được rồi, các người trò chuyện đi”, dứt lời, anh đứng dậy về phòng.

Advertisement

Anh vừa đi, Vu Hoá Long đã chắp tay với Khương Phụng Tiên: “Anh Khương, tôi sẽ nhớ ơn anh”.

Hôm nay nếu Khương Phụng Tiên không gọi Vu Hoá Long tới thì ông ta đã không thể gặp “công tử Lý”, vì thế ông ta đang vô cùng cảm kích Khương Phụng Tiên.

Advertisement

Khương Phụng Tiên thở dài nói: “Tôi không ngờ công tử lại bảo vệ Đường Lâu, chuyện này đột ngột quá, công tử làm tôi trở tay không kịp”.

Vu Hoá Long khuyên nhủ: “Anh Khương, Đường Lâu mà cắm rễ ở Thiên Kinh thì sẽ gây bất lợi tới lợi ích của chúng ta, nhưng chúng ta quen được công tử thì còn may mắn hơn nhiều. Chỉ cần mình lấy lòng được công tử thì tương lai khỏi phải lo nghĩ. Một khi chúng ta tiến vào cảnh giới Địa Tiên, chút lợi ích của Thiên Kinh có là gì chứ?”

Khương Phụng Tiên gật đầu: “Anh Vu nói đúng, nhưng chúng ta đã ra tay với Đường Lâu rồi, giờ muốn hoà giải e là không dễ đâu”.

Vu Hoá Long bình tĩnh nói: “Anh yên tâm, Đường Lâu chỉ mong chúng ta hoà giải thôi, chắc chắn họ sẽ không xung đột với mình đâu”.

Hai người trò chuyện thêm mấy câu thì Vu Hoá Long đứng dậy ra về, ông ta phải về nhà uống Ất Mộc Thần Đan xem hiệu quả thế nào.

Tiễn Vu Hoá Long xong, Khương Phụng Tiên chạy tới gặp Ngô Bình ngay, ông ta nịnh bợ nói: “Thưa thầy, thầy thấy đệ tử có thể tiến vào cảnh giới Địa Tiên không ạ?”

Thấy Ngô Bình tặng đan dược cho Vu Hoá Long, Khương Phụng Tiên vô cùng ngưỡng mộ. Tu vi của họ ngang nhau, nếu Vu Hoá Long đột phá cảnh giới Võ Thần thì đương nhiên Khương Phụng Tiên cũng muốn đột phá lên Địa Tiên.

Ngô Bình nói: “Ông cứ làm việc cho tốt, tôi đảm bảo ông sẽ đột phá. Còn Vu Hoá Long, ông ta chỉ là một quân cờ của tôi thôi”.

Khương Phụng Tiên mừng rỡ rồi nói: “Cảm ơn thầy, st sẽ trung thành một lòng với thầy”.

Ngô Bình lại lấy một đơn thuốc đưa cho Khương Phụng Tiên rồi nói: “Ông cũng lưu ý các dược liệu trong đơn này, nếu tìm được thì tôi sẽ có thưởng”.

Khương Phụng Tiên nhận lấy rồi nói: “Vâng”.

Ngô Bình rời khỏi nhà của Khương Phụng Tiên rồi lặng lẽ về Đường Lâu, lúc này trời đã tối đen, anh tìm Đường Băng Vân trước.

Anh mở cửa ra thì nghe thấy một giọng nói xa lạ của đàn ông: “Đường Băng Vân, cô đừng có không biết điều”.

Lúc này, có năm người đàn ông lạ mặt trong nhà, một người thanh niên trong số đó đang nói chuyện với Đường Băng Vân, anh ta ăn nói l* m*ng, không hề nể nang ai.

Đường Băng Vân tức tối nói: “Đường Lăng, anh đừng quá đáng! Là ông bảo tôi phụ trách Đường Lâu, Kim Ngọc Đường thò tay dài quá rồi đấy”.

Người thanh niên tên Đường Lăng cười nói: “Đường Băng Vân, Kim Ngọc Đường chuyên phụ trách sản nghiệp của Đường Môn, thế Đường Lâu có phải sản nghiệp của Đường Môn không? Nếu có thì phải do tôi quản lý”.

Đường Băng Vân cười lạnh: “Đường Lăng, anh hống hách quá rồi đấy! Anh tưởng không ai ở Đường Môn trị được anh à?”

Đường Lăng cười khẩy nói: “Nói vớ vẩn vừa thôi, hôm nay tôi sẽ tiếp quản Đường Lâu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1041


Đường Băng Vân hừ nói: “Anh ta là Đường Lăng, lần trước đã cướp trang web cược bóng của Đường Lâu, giờ lại đòi giành quyền quản lý nơi này luôn”.

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Chuyện này đơn giản mà, cứ hỏi ý ông là xong”.

Đường Băng Vân thở dài nói: “Ông bế quan mất rồi, giờ em không liên lạc được”.

Advertisement

“Cậu là ai?”, Đường Lăng nhìn chằm chằm vào Ngô Bình rồi hỏi với giọng ngang tàng, hoàn toàn coi thường anh.

Ngô Bình bình tĩnh đáp: “Tôi là Ngô Bình - chồng sắp cưới của Băng Vân”.

Advertisement

Đường Lăng cười phá lên: “Ngô Bình đây hả! Cậu đến đúng lúc lắm, nghe nói cậu có 30 phần trăm ở Đường Lâu. Giờ tôi chính thức thông báo, 30 phần trăm cổ phần này không liên quan đến cậu nữa. Giờ Đường Lâu sẽ thuộc về Kim Ngọc Đường”.

Nghe thấy thế, Ngô Bình sầm mặt, để giải quyết vấn đề của Đường Lâu, anh đã tốn bao công sức. Giờ thì hay rồi, tên này mở miệng ra là đòi cướp luôn, đúng là không thể chấp nhận được.

Đường Băng Vân cười lạnh: “Anh đòi cướp ư? Đó là cổ phần ông cho Ngô Bình, không ai được lấy hết”.

Đường Lăng hừ nói: “Tôi không quan tâm, giờ tôi quyết vậy rồi! Cô hiểu chưa?”

Đường Băng Vân còn định tranh luận tiếp, nhưng Ngô Bình đã vô vai cô ấy rồi nói: “Băng Vân, đừng phí lời với anh ta nữa. Đường Lâu do chúng ta quản lý, đừng ai hòng cướp được”.

Dứt lời, anh kéo Đường Băng Vân đi ra ngoài.

“Khoan!”, Đường Lăng lạnh giọng nói: “Tôi cho hai người đi à?”

Ngô Bình cau mày: “Anh muốn thế nào?”

Đường Lăng trầm giọng: “Tôi đã nói rồi, mau giao quyền quản lý Đường Lâu cho tôi! Mấy ngày tới, các người phải nghe tôi sắp xếp, tôi bảo làm sao thì phải làm vậy”.

Ngô Bình bắt đầu bực mình: “Tôi chưa phải người của Đường Môn, anh không quản được tôi đâu”.

Đường Lăng cười ha hả: “Không quản được ư? Vậy cậu thử đi đi, xem có sống mà bước chân qua cửa này không?”

Anh ta vừa nói dứt câu, đã có hai cao thủ cảnh giới Tiên Thiên đứng chặn ở cửa, sau đó lạnh lùng nhìn Ngô Bình.

Ngô Bình thờ dài: “Chẳng dễ gì mới bồi dưỡng ra hai cao thủ cảnh giới Tiên Thiên, giờ bị tôi đánh chết thì phí quá!”

“Đánh chết họ?”, Đường Lăng ngẩn ra rồi cười phá lên: “Nhìn cho rõ đi! Họ là đại cao thủ cảnh giới Tiên Thiên hậu kỳ đấy! Đừng nói là hai đánh một, kể cả solo thì cậu cũng thua là cái chắc”.

Ngô Bình hừ một tiếng rồi ngoái lại hỏi Đường Băng Vân: “Băng Vân, anh đánh chết họ, ông có nổi giận không?”

Đường Băng Vân đang tức nên đáp: “Chỉ cần không đánh chết Đường Lăng là được, còn anh muốn xử ai thì xử”.

“Ok”, dứt lời, Ngô Bình cất bước. Hai cao thủ kia cùng ra tay, tấn công anh từ hai phía.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1042


Nghe thấy thế, Đường Lăng bắt đầu thấy sợ, anh ta không còn ngông nghênh nữa, mà nhìn Ngô Bình đăm đăm: “Cậu cũng có chút tài năng đấy, nhưng nếu đánh tôi thì có chuyện với Kim Ngọc Đường đấy”.

Ngô Bình cười nói: “Sao? Kim Ngọc Đường định giết tôi à?”

Đường Lăng lạnh người khi nhìn thấy nụ cười của Ngô Bình, sau đó phải nói lái đi: “Ai làm đệ tử của Đường Môn bị thương, môn chủ sẽ không bỏ qua”.

Advertisement

Ngô Bình hừ mạnh nói: “Đường Lăng, tôi định cho anh chút thể diện, nhưng giờ xem ra không cần rồi, biến ngay cho tôi”.

Advertisement

Đường Lăng tái mặt, sau đó đá bay sofa ở cạnh đó rồi đi mất. Mấy tên thuộc hạ cũng chạy theo ngay, ngoài ra còn không quên khiêng hai tên ban nãy đi.

“Thiếu đường chủ, Ngô Bình này ngông quá!”, vào thang máy rồi, một tên nói: “Chúng ta mau báo cho đường chủ, để người cử cao thủ tới”.

Chát! Đường Lăng tát cho tên đó một phát rồi mắng: “Ngu dốt! Nếu bố tao ra mặt được thì còn bảo tao đến làm gì?”

Người bị đánh rụng mất ba cái răng, sau đó ngậm họng.

Một người khác nói: “Thiếu đường chủ, Ngô Bình này khó chơi rồi, thuộc hạ thấy cậu ta không uy h**p bừa đâu. Chúng ta phải tính kế lâu dài, đừng xung đột với cậu ta vội”.

Đường Lăng hừ nói: “Mai là Đường Diệt tới rồi, để tao xem Ngô Bình có dám ra tay với Đường Diệt không!”

Trong phòng, Đường Băng Vân vẫn chưa nguôi giận, căm phẫn nói: “Đường Lăng ác thật đấy!”

Ngô Bình vỗ vai cô ấy: “Đừng giận. Sau này đối phó với hạng người này không được khách sáo nữa”.

Đường Băng Vân đỡ trán, vẻ mặt đầy bất lực: “Đây chính là lý do em thà ra nước ngoài để quản lý nhóm lính đánh thuê cũng không muốn ở lại Đường Môn làm việc. Bất kể anh làm gì đi nữa, cũng sẽ có kẻ gây sự với anh”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Băng Vân, tên Đường Lăng này quá hung hăng. Cho dù anh ta là con rể của Thanh Môn thì cũng không thể xem thường quyền uy của ông nội em chứ?”

Đường Băng Vân đáp: “Nếu là Đường Vô Cữu - bố của Đường Lăng thì đương nhiên không dám. Nhưng Đường Lăng là hậu bối. Anh ta mà cướp Đường Lâu từ tay em thì cũng có thể nói thành xung đột giữa lớp tiểu bối, ông nội không tiện làm gì anh ta, dù sao ngoài mặt vẫn phải giữ gìn đoàn kết”.

Ngô Bình bảo: “Nói vậy thì bất kể chuyện này có ầm ĩ thế nào thì Đường Vô Cữu cũng sẽ không lộ diện?”

Đường Băng Vân gật đầu: “Phải. Tiểu bối tranh đấu vốn là truyền thống của Đường Môn. Ai có bản lĩnh thì giành được miếng thịt ngon”.

Ngô Bình hơi hối hận: “Biết thế thì ban nãy anh đã tẩn Đường Lăng một trận để giúp em trút giận rồi”.

Đường Băng Vân lắc đầu: “Thế lực của Đường Vô Cữu rất lớn, nếu tình thế không bắt buộc thì đừng gây hấn trực diện. Việc anh đánh trọng thương hai cao thủ Tiên Thiên đã gây đả kích lớn với họ rồi”.

Ngô Bình xua tay đáp: “Ừm, không nhắc nữa. Anh đã xử lý được Vu Hoá Long rồi. Khương Phụng Tiên và Vu Hoá Long đều sẽ hỗ trợ Đường Lâu. Em có thể liên minh với họ”.

Mắt Đường Băng Vân sáng rỡ: “Tốt quá rồi! Chỉ cần xử lý được hai người này thì không cần lo nữa”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1043


Ngô Bình trả lời: “Yên tâm, nhất định anh sẽ đến. Tên Đường Lăng này vẫn chưa từ bỏ hẳn, anh sẽ giải quyết mối phiền phức này!”

Đường Băng Vân ra ngoài làm việc. Ngô Bình gọi Diệp Thần đến, truyền công pháp cho cậu ấy. Vì lúc mới bắt đầu tu luyện, anh đã truyền cho Diệp Thần bộ pháp đứng tấn, bảo cậu ấy đứng tấn mỗi ngày.

Đứng tấn thoạt nhìn đơn giản nhưng thực chất không dễ chút nào. Có điều, Diệp Thần không hổ là thiên tài. Ngô Bình mới dạy một lần, cậu ấy đã học được kha khá. Anh chỉ thêm hai lần nữa, động tác của cậu ấy đã vô cùng chuẩn xác.

Advertisement

Ngô Bình rất hài lòng, bảo Diệp Thần trở về đứng tấn, bao giờ cảm thấy đan điền như lửa đốt thì hẵng đến tìm anh.

Sau khi Diệp Thần đi khỏi, anh gọi điện cho Dương Mộ Bạch, hỏi ông có đang ở thủ đô không.

Advertisement

Lúc này Dương Mộ Bạch đang nghỉ ngơi. Nhận được cuộc gọi của Ngô Bình, ông vui lắm, bèn cười bảo: “Sư đệ, phía Đường Lâu thế nào rồi?”

Ngô Bình đáp: “Vẫn ổn ạ. Sư huynh, tối nay em sẽ đi đánh nhau, anh có thể giúp em không?”

Vừa nghe sư đệ nói vậy, Dương Mộ Bạch nói ngay: “Anh đang ở nhà. Cậu đến gặp anh rồi chúng ta bàn bạc”.

Trời không còn sớm nữa. Ngô Bình lái xe đến nơi ở của Dương Mộ Bạch. Ông đã chuẩn bị xong rượu thịt, chờ cậu ghé thăm.

Vừa vào cửa, Ngô Bình đã trông thấy rượu ngon, bèn cười ha ha: “Sư huynh quả là tri kỷ của em”.

Dương Mộ Bạch đáp: “Có chuyện gì thì vừa uống vừa kể nhé”.

Có vài món đồ nhắm đơn giản, hai người vui vẻ cụng ly. Đến khi uống được nửa vò rượu, Ngô Bình mới tóm tắt lại tình hình của Đường Lâu: “Sư huynh, tên Đường Lăng ấy rất ngạo mạn. Em chuẩn bị đi tẩn anh ta nhừ tử”.

Dương Mộ Bạch lăn lộn giang hồ nhiều năm, tất nhiên hiểu được ý định của Ngô Bình. Ông gật đầu: “Tẩn một trận cũng được. Phải để cậu ta biết Thiên Kinh là địa bàn của chúng ta. Hống hách ở địa bàn chúng ta thì phải trả giá”.

Ngô Bình mỉm cười: “Sư huynh cho người điều tra xem tên Đường Lăng này đang ở đâu nhé. Khoảng hai, ba giờ sáng, chúng ta sẽ đến tìm anh ta”.

Dương Mộ Bạch cười hề hề: “Sư đệ à, ai đắc tội cậu đúng là xui xẻo!”

Ngô Bình bật cười ha hả: “Do anh ta tự chuốc phiền phức, không thể trách em”.

Giờ vẫn còn sớm, hai người tiếp tục chè chén, uống cạn vò rượu thứ nhất thì mở tiếp vò thứ hai.

Ngô Bình thấy ông đã đột phá, bèn hỏi chuyện: “Sư huynh này, anh đã đạt đến cảnh giới Võ Thần được một thời gian rồi, gần đây việc tu hành vẫn suôn sẻ chứ ạ?”

Dương Mộ Bạch lắc đầu: “Không suôn sẻ lắm, có lẽ do tuổi đã cao nên anh luôn có cảm giác lực bất tòng tâm. Hầy, thật ra nên đột phá thì đã đột phá lâu rồi, nhưng anh đã từng tuổi này, cũng không dám mơ ước viển vông gì nữa”.

Ngô Bình cười bảo: “Sư huynh đừng nản lòng. Có em ở đây, anh chắc chắn sẽ trở thành Địa Tiên”.

Dương Mộ Bạch giật mình hỏi: “Sư đệ có cách gì ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1044


Ngô Bình tiếp lời: “Đúng vậy. Trong các Võ Thần mà em quen, hầu như không ai cân nhắc đến cảnh giới Thánh. Họ cảm thấy ở cảnh giới thứ hai của Nhân Tiên đã có thể thăng cấp thành Địa Tiên thì sao phải vào cảnh giới Thánh nữa. Suy cho cùng thì cảnh giới Thánh quá khó”.

Dương Mộ Bạch vừa nhìn anh vừa nói: “Sư đệ, ý cậu là cách nghĩ này đã sai?”

Ngô Bình gật đầu: “Không thể xem là sai. Chuyện này không thể trách giới tu chân trong thiên hạ. Thời đại thay đổi, hoàn cảnh bây giờ đã khác thời tiền sử, dẫn đến việc trình tự tu hành trước đây không còn phù hợp cho tu chân thời nay. Không tu cảnh giới Thánh mà đột phá lên thẳng, thật ra là một sự thay đổi chính xác”.

Advertisement

Dương Mộ Bạch thở dài: “Ừ. Cả đời anh cũng không còn cơ hội tiến vào cảnh giới Thánh nữa. Thậm chí anh cảm thấy đột phá cảnh giới Thánh còn khó hơn đột phá Địa Tiên”.

Advertisement

Ngô Bình cười bảo: “Sư huynh, như em vừa nói, tu chân bây giờ không dám vào cảnh giới Thánh vì hoàn cảnh đã thay đổi. Thật ra chỉ cần cung cấp môi trường phù hợp, đột phá cảnh giới Thánh sẽ không quá khó”.

Dương Mộ Bạch chấn động: “Lẽ nào sư đệ có cách ư?”

Ngô Bình gật đầu đáp: “Nếu sư huynh có thể tiến vào cảnh giới Thánh, dù cho tuổi tác đã cao thì vẫn có thể thăng thành Địa Tiên”.

Dương Mộ Bạch rất thích thú, vội hỏi: “Sư đệ làm anh nôn nóng quá. Rốt cuộc cậu có cách gì, mau nói đi”.

Ngô Bình cười nói: “Bốn cảnh giới Nhân Tiên mà sư huynh vừa nói đều có đặc điểm riêng. Cảnh giới thứ ba và bốn của Nhân Tiên rất khó, vì cần một vài bí quyết nhỏ và cách thức mới đột phá được cảnh giới Thánh”.

Có những chuyện, Ngô Bình không hề nói hết ra. Thật ra Nhân Tiên có sáu cảnh giới, nhưng tương truyền chỉ có cảnh giới ba và bốn mà thôi. Từ cảnh giới ba đến sáu, mỗi cảnh giới đều có bí quyết thăng cấp riêng. Những điều này có ghi chép trong phiến ngọc.

Dương Mộ Bạch dỏng tai, hỏi ngay: “Sư đệ à, là bí quyết gì vậy?”

Ngô Bình xua tay: “Sư huynh đừng vội. Chờ đánh Đường Lăng xong, em sẽ từ từ nói cho anh biết”.

Dương Mộ Bạch sốt ruột vò đầu bứt tai. Nhưng ông biết dù có sốt sắng mấy thì Ngô Bình cũng sẽ không tiết lộ bây giờ, đành nói: “Được, vậy chúng ta uống rượu tiếp!”

Uống hết một vò rượu nữa, chẳng biết có phải Dương Mộ Bạch vui quá hay không mà có vẻ đã ngà ngà say. Ông cười nói: “Sư đệ à, bây giờ anh càng ngày càng không thể nhìn thấu cậu rồi”.

Ngô Bình đáp: “Sư huynh, dù tương lai em có ra sao thì chúng ta vẫn là anh em”.

Dương Mộ Bạch cảm thán: “Ừ, chúng ta mãi mãi là anh em. Cạn nào!”

Hai người tán gẫu về mọi chuyện trên trời dưới biển. Chầu rượu này kéo dài đến tận hai giờ rưỡi sáng, vò rượu chất đầy bên cạnh bàn. Có vài tiểu bối ngồi ở xa xa không dám đi nghỉ ngơi, càng chẳng dám đến gần.

Thấy đã sắp đến giờ, Ngô Bình cười hì hì: “Sư huynh à, người của anh xác định được vị trí của Đường Lăng chưa?”

Dương Mộ Bạch đã gọi điện thoại, đáp lời: “Tìm được rồi. Đường Lăng đang ở cùng vợ. Họ có một căn nhà lớn ở Thiên Kinh”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1045


Ngô Bình gãi mũi: “Sư huynh nói cũng phải. Nếu đã đánh thì đánh cả anh ta và vợ đi”.

Dứt lời, anh bèn đưa tay lên nắn nắn gương mặt. Chẳng mấy chốc, anh đã sở hữu một gương mặt khác hẳn. Bây giờ Ngô Bình trông như ngoài bốn mươi tuổi, mắt tam giác, ánh mắt hung tợn, mặt dài, vừa nhìn đã biết chẳng phải hạng người lương thiện.

Advertisement

Dương Mộ Bạch nhấn lên mặt vài cái, biến thành người có ngoại hình tương tự Ngô Bình, cũng có mắt tam giác, ánh mắt hung dữ, mặt dài. Cả hai trông như anh em sinh đôi vậy.

Advertisement

Cả hai nhìn nhau rồi bật cười ha hả. Ngô Bình nói: “Sư huynh à, chúng ta lấy tên giả đi. Em là Trương Long, anh là Triệu Hổ”.

Dương Mộ Bạch gật đầu: “Hay lắm, anh em Trương Long. Nào, đi thôi!”

Trời đã muộn, cả hai lái xe đến một công viên. Sau khi xuống xe, họ đi đến cuối công viên, nhẹ nhàng tung người, trèo qua bức tường cao.

Sau bức tường ấy là một vườn hoa, đi thẳng về phía trước hơn một trăm mét nữa là một kiến trúc rộng lớn phủ kín giàn thanh đằng.

Lúc này, trong ngôi nhà ấy, Đường Lăng đã thay đồ mặc ở nhà và đang gọt táo cho vợ. Vợ Đường Lăng là Thái Kỳ. Cô ta không cao, khá béo, nặng khoảng hơn một trăm ký, mặc một chiếc váy ôm màu đen.

Có vẻ Đường Lăng rất cung kính người vợ này. Anh ta đút táo cho vợ, cười bảo: “Vợ ăn nhiều chút nhé. Mới mấy ngày không gặp nhau mà anh thấy em gầy đi rồi”.

Thái Kỳ trừng mắt với Đường Lăng: “Mấy hôm nay chồng không đi tìm người phụ nữ khác ở bên ngoài đấy chứ?”

Đường Lăng lập tức giơ tay lên thề: “Vợ à, sao em lại nghi ngờ anh nữa rồi? Em vẫn không hiểu được tình yêu mà anh dành cho em sao? Em cũng biết gần đây Đường Môn rất nhiều việc, nếu anh không cố gắng thì làm sao có thể gây dựng sự nghiệp để bố chúng ta vui lòng chứ?”

Lúc này, Ngô Bình đã vắt vẻo treo mình ở cửa sổ. Dương Mộ Bạch lên sân thượng, quan sát tình hình xung quanh để báo cho Ngô Bình biết. Một khi có tình huống nguy hiểm, ông sẽ ra tay đầu tiên.

Ngô Bình cảm thấy rất buồn cười trước vẻ hèn kém ấy của Đường Lăng. Anh nghĩ bụng, trước đó anh ta kiêu ngạo lắm cơ mà, sao trước mặt vợ lại ngoan hiền như con cừu non thế kia.

Nhưng ngẫm một hồi thì anh cũng hiểu. Bố của Thái Kỳ rất có quyền lực ở Thanh Môn, nếu sau này Đường Lăng muốn tạo dựng thành tích ở Đường Môn thì chắc chắn phải nhờ Thanh Môn hỗ trợ. Anh ta hoành hành ngang ngược ở Đường Môn và không để ai vào mắt cũng vì có sự giúp đỡ của nhà họ Thái.

Nhờ uống rượu trò chuyện với Dương Mộ Bạch nên Ngô Bình cũng đã có thêm thông tin về Thái Hưng. Đây là một trong những ông trùm lớn nhất của Thanh Môn. Công việc của Thanh Môn ở khu vực Đông Á đều do Thái Hưng quản lý.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1046


Đường Lăng nịnh nọt nhà họ Thái như vậy hẳn cũng vì lẽ đó.

Nghĩ đến đây, anh bĩu môi nghĩ bụng: “Nếu Đường Lăng đã sợ vợ như thế thì phải để cô vợ trị anh ta thôi!”

Advertisement

Thái Kỳ ăn táo xong thì về phòng tắm rửa. Họ đã không gặp nhau mấy ngày rồi, đêm nay Đường Lăng phải “trả bài” theo lệ.

Không có vợ ở đây, Đường Lăng lập tức lộ vẻ chán ghét. Anh ta lấy điện thoại trong bộ quần áo bên cạnh rồi bắt đầu nhắn tin với ai đó.

Advertisement

Tất nhiên, chiếc điện thoại này được anh ta giấu riêng, bình thường không lấy ra để tránh bị vợ nhìn thấy.

Anh ta đang trò chuyện với một cô gái tên là “Bé cưng”.

“Anh yêu à, anh đang ở đâu thế? Sao ban nãy không trả lời tin nhắn của em?”, “Bé cưng” hỏi.

Đường Lăng hồi âm: “Bé cưng à, anh đang ở nhà, tí nữa phải hầu hạ mụ vợ béo chết tiệt. Hầy, vừa nghĩ đến chuyện ngủ với mụ béo ấy đã thấy khó chịu. So với bé cưng của anh thì mụ ta chỉ là một con lợn nái, nghĩ đến thôi đã buồn nôn”.

“Bé cưng” bảo: “Anh yêu à, thế anh còn ở bên cạnh mụ ấy làm gì? Anh ly hôn đi rồi cưới em. Em sinh con cho anh, chúng ta sẽ sống với nhau thật hạnh phúc”.

Đường Lăng nhắn lại: “Bé cưng à, em nghĩ anh không muốn sao? Nhưng bố của mụ béo chết giẫm ấy lợi hại lắm. Anh muốn mở rộng địa bàn ở Đường Môn, bố anh muốn có thêm tiếng nói ở Đường Môn, đều phải nhờ gia đình của mụ lợn béo ấy hỗ trợ. Nhưng em yên tâm, ngày mai anh sẽ tìm em. Lần này anh có thể ở bên em ba ngày đấy!”

“Bé cưng” bèn gửi cho anh ta một hình mặt cười: “Anh yêu tuyệt vời…”

Ngô Bình thầm bật cười trước những tin nhắn mùi mẫn ấy, đoạn nghĩ bụng, để rồi xem lát nữa anh ta chết thế nào đây!

Mười phút sau, Thái Kỳ đã tắm xong. Cô ta mặc chiếc áo choàng tắm cỡ lớn, mặt ửng hồng, bổ nhào về phía Đường Lăng.

Đường Lăng đã cất điện thoại đi, chỉnh điện thoại sang trạng thái im lặng. Chỉ cần không động vào quần áo của anh ta thì nó sẽ không bị phát hiện.

Thái Kỳ nhào về phía Đường Lăng, chuẩn bị c** đ* anh ta. Ngô Bình âm thầm kích hoạt nhãn lực, tắt chế độ im lặng của điện thoại, dùng năng lực nhìn thấu vạn vật để nhập mật khẩu đã nhìn trộm lúc nãy, sau đó gọi điện thoại cho số của “Bé cưng”.

Ngay lập tức, tiếng “tính tinh tính tinh” vang lên. Thái Kỳ ngạc nhiên, ngẩng lên hỏi: “Tiếng gì vậy?”

Âm thanh này khiến Đường Lăng chết đứng. Đây là âm thanh gọi video từ chiếc điện thoại bí mật của anh ta cơ mà? Chuyện gì thế này, rõ ràng anh ta đã chỉnh im lặng, sao lại có tiếng? Mà lẽ ra bé cưng không nên bắt đầu video vào lúc này chứ!

Anh ta sợ đến mức tái cả mặt.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1047


Nghe thấy giọng nói ngọt ngào ấy, Thái Kỳ lập tức cứng người. Cô ta nhìn màn hình, thấy một cô gái chừng mười tám, mười chín tuổi, xinh đẹp ngây thơ, cười lúng liếng như hoa.

“Mày là ai?”, cô ta gầm lên như thú dữ.

Sau khi nhìn rõ mặt Thái Kỳ, cô gái ở màn hình bên kia cũng sợ hãi ré lên, cuống cuồng ngắt video.

Advertisement

“Vợ ơi, em nghe anh giải thích…”, gương mặt Đường Lăng thoắt cái đã trắng bệch, vội vã lên tiếng.

Nhưng Thái Kỳ không buồn nghe nữa. Cô ta mở điện thoại, xem tin nhắn của hai người họ. Vô số câu từ mùi mẫn tựa như kim đâm vào mắt cô ta. Thịt mỡ trên mặt cô ta không ngừng run lên, lửa giận bừng bừng trong ánh mắt.

Advertisement

“Chát!”

Cô ta đập mạnh chiếc điện thoại xuống sàn, sau đó giận dữ trừng mắt nhìn Đường Lăng. Hàng trăm nghìn suy nghĩ đang lướt qua đầu Đường Lăng lúc này. Nhưng vừa đối mặt với ánh mắt hung tợn của Thái Kỳ, anh ta chẳng còn nghĩ gì được nữa.

“Tiểu Kỳ à, em hiểu nhầm rồi. Cô ả đó do người khác sắp đặt, có kẻ muốn hại anh…”

“Câm mồm!”, Thái Kỳ trừng mắt với anh ta: “Anh thấy tôi giống kẻ ngu xuẩn lắm à?”

Đường Lăng nín bặt. Anh ta mấp máy môi, muốn nói gì đó để lấp l**m, nhưng rồi cảm thấy nói gì cũng vô ích.

Lúc này, Thái Kỳ hỏi bằng giọng bình tĩnh: “Đây không phải là lần đầu nhỉ?”

Đường Lăng vội vàng đáp: “Tiểu Kỳ à, tin anh đi, đây thật sự là lần đầu tiên. Anh bị ma ám, anh sai rồi”, dứt lời, anh ta bèn tự tát mạnh vào mặt mình.

Thái Kỳ ngồi xuống. Cô ta nhìn người chồng của mình ở trước mặt, đoạn hỏi: “Đường Lăng, anh còn nhớ ban đầu anh đã hứa với tôi thế nào không?”

Đường Lăng sững người, nghĩ một hồi sau mới chậm rãi trả lời: “Sau khi chúng ta kết hôn, anh không được dan díu với người phụ nữ khác”.

Thái Kỳ sầm mặt nói: “Khi ấy anh đã nói, nếu anh không làm được, tôi có thể giết anh!”

Anh ta nuốt nước bọt: “Vợ ơi, anh thật sự sai rồi. Xin em tha cho anh một lần”.

Thái Kỳ cười khẩy: “Hứa rồi nuốt lời. Anh nói xem, tôi có thể giết anh chưa?”

Đường Lăng rùng mình: “Vợ à, anh sai rồi, em đừng giết anh mà!”

Không ngờ Đường Lăng còn khóc nấc lên. Ngô Bình nhìn mà ngây người. Dù gì Đường Lăng cũng là tông sư cảnh giới Thần, có tu vi, sao lại sợ một người phụ nữ chứ? Lại còn sợ đến nỗi bật khóc?

Đúng lúc này, có một cái bóng màu xám rất nhạt xuất hiện ở phía sau Thái Kỳ. Một luồng khí tức lạnh lẽo bao trùm cả căn nhà. Khí tức này khiến Ngô Bình sởn tóc gáy. Anh nhìn chằm chằm vào cái bóng xám ấy, không dám thở mạnh.

Ngay cả Dương Mộ Bạch ở sân thượng cũng cứng còng người lại, không dám nhúc nhích.

Thái Kỳ nhìn Đường Lăng đã sợ đến mức quỵ xuống sàn, hờ hững nói: “Anh tự sát đi. Nếu Minh ra tay, anh sẽ chết thảm hơn đấy”.

Đường Lăng sợ hãi dập đầu “cồm cộp”, hét lên: “Đừng! Vợ ơi, em tha cho anh đi mà. Sau này anh không dám nữa!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1048


Thái Kỳ hừ giọng: “Ngu ngốc! Anh tưởng Thanh Môn của tôi chỉ có một con cờ ở Đường Môn sao? Anh chết đi, chẳng ảnh hưởng gì đến đại cục”.

Đường Lăng sợ thật rồi: “Tiểu Kỳ à, anh không dám nữa, anh thật sự không dám nữa đâu!”

Thái Kỳ nhìn anh ta chằm chằm như đang đưa ra quyết định. Nửa phút sau, cô ta lên tiếng: “Được thôi, tôi cho anh thêm một cơ hội! Anh đưa cô ả kia đến đây, sau đó g**t ch*t ả trước mặt tôi!”

Advertisement

Không hề do dự, Đường Lăng đáp: “Được, anh đi ngay!”

Anh ta bật dậy, thay đồ rồi đi ra ngoài, tựa như sợ Thái Kỳ sẽ đổi ý vậy.

Advertisement

Sau khi Đường Lăng đi khỏi, cái bóng xám kia đột nhiên nhìn ra cửa sổ, một đôi mắt đỏ nhạt nhìn vào mắt Ngô Bình.

Ngô Bình miễn cưỡng nặn ra nụ cười, vẫy tay về phía cái bóng ấy, sau đó đẩy cửa sổ, nhảy vào phòng.

Hiển nhiên Thái Kỳ không biết Ngô Bình ở bên ngoài. Cô ta ngẩn ra, giận dữ hỏi: “Anh là ai?”

Ngô Bình chớp mắt đáp: “Chào cô Thái, tôi là Ngô Bình”.

Thái Kỳ nhìn anh chăm chăm. Lòng bàn tay Ngô Bình đẫm mồ hôi lạnh. Anh âm thầm lấy sát sinh phù, chuẩn bị liều mạng bất kỳ lúc nào.

Cô ta cau mày: “Tôi không quen anh”.

Suy nghĩ của Ngô Bình đột ngột thay đổi. Anh biết thứ đó được người phụ nữ này nắm giữ, bèn nói: “Cô Thái, tôi đến đây để bàn chuyện làm ăn với cô”.

Thái Kỳ rất hiếu kỳ: “Làm ăn?”

Ngô Bình nghiêm túc gật đầu: “Tôi nghiên cứu ra được một loại thuốc. Nó không chỉ có công dụng giảm béo mà còn giúp người ta đẹp hơn”.

Mắt Thái Kỳ sáng rỡ. Chẳng ai muốn béo cả, Thái Kỳ cũng không ngoại lệ. Chẳng qua cô ta thích ăn uống, không kiềm chế được, lại không hay vận động, béo là chuyện khó tránh.

Nhưng ngay giây sau, cô ta đã lạnh giọng: “Thuốc giảm béo nào mà tôi chưa từng uống. Anh nghĩ anh lừa được tôi sao?”

Ngô Bình cười nói: “Cô Thái à, thuốc giảm béo mà cô uống trước kia đều là thuốc xoàng xĩnh. Còn thuốc của tôi có thể giúp cô giảm cân một cách lành mạnh mà không cần ăn kiêng, có ăn gì cũng không béo lên”.

Cõi lòng Thái Kỳ run lên. Có thứ thuốc như thế thật ư? Cô ta nhìn Ngô Bình với vẻ hoài nghi: “Thật sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Tất nhiên. Có điều thuốc này hơi đắt, nếu không thì tôi cũng không đặc biệt đến tìm cô”.

Thái Kỳ ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: “Tốt lắm, đưa thuốc của anh ra đi”.

Trong người Ngô Bình làm gì có thuốc. Anh không biến sắc: “Cô Thái, tôi không mang thuốc theo. Nếu cô không ngại giá cả, ngày mai tôi sẽ giao thuốc cho cô”.

Thái Kỳ cười khẩy: “Anh đùa tôi?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1049


Thái Kỳ nhẹ nhàng bảo: “Đừng nói một triệu, dù có là một trăm tỷ, tôi cũng mua được. Cảnh cáo trước, nếu anh dám lừa tôi, tôi sẽ khiến anh chết rất khó coi!”

Ngô Bình trả lời: “Không dám. Thật ra tôi có mang theo một ít thuốc, cô có thể thử trước”.

Dứt lời, anh đưa một chiếc bình cho đối phương, bên trong chứa bột thuốc thôi miên.

Advertisement

Thái Kỳ nhận bình, ghé lại ngửi, thấy không có mùi lạ mới hỏi: “Thuốc này uống thế nào?”

Vừa dứt lời, cô ta bỗng thấy ý thức mơ hồ. Ngô Bình thừa cơ đọc một tràng thần chú. Cơ thể Thái Kỳ lắc lư, ánh mắt dần đờ đẫn, lập tức bị anh thôi miên.

Ngô Bình thở phào, đoạn vươn tay lấy tấm thẻ nhỏ ở thắt lưng Thái Kỳ. Đó là thẻ con rối. Lấy được nó rồi, anh lập tức nhỏ một giọt máu lên, đồng thời đọc một đoạn chú quái lạ. Mới đọc được một nửa, tấm thẻ đã bắt đầu phát ra ánh sáng xanh lam. Khi anh đọc xong, Khối thần bên ngoài bỗng hoá thành ánh sáng xám rồi quay trở vào tấm thẻ.

Advertisement

Mắt Ngô Bình sáng lên. Anh cầm tấm thẻ trên tay, cất lời: “Ra đây”.

Cái bóng xám xuất hiện trở lại, khí tức rất khủng khiếp. Có điều bây giờ nó không còn là sự uy h**p của Ngô Bình nữa mà đã trở thành Khối thần bị anh điều khiển!

“Quay về!”, anh ra lệnh. Khối thần quả nhiên quay trở lại thẻ con rối.

Ngô Bình nhặt lấy cái thẻ, nói với Thái Kỳ: “Lát nữa Đường Lăng đưa người phụ nữ đó tới, cô thả người phụ nữ đó đi rồi bảo Đường Lăng ở lại đây phục vụ cô một năm. Không được ra khỏi đây dù một bước!”

Thái Kỳ gật đầu: “Vâng, bảo anh ta ở đây hầu hạ tôi một năm, không được phép bước chân ra ngoài!”

Ngô Bình sau đó hỏi tiếp: “Thẻ con rối này ở đâu ra vậy?”

Thái Kỳ: “Là bố tôi tặng cho tôi”.

Ngô Bình: “Sao bố cô lại có thẻ con rối cơ chứ?”

Thái Kỳ: “Là bà chủ của bố tôi cho ông ấy”.

Ngô Bình sững người: “Bà chủ của Thái Hưng sao?”

“Đúng vậy, trên danh nghĩa thì bà ấy là vợ của bố tôi nhưng thực tế bố tôi chỉ là nô bộc của bà ấy. Khi nhắc tới, bố tôi hay gọi người đó là chủ nhân”.

Ngô Bình kinh ngạc, hỏi tiếp: “Bà ta là người như thế nào?”

“Tôi cũng không rõ, chỉ biết bà ấy rất lợi hại khiến bố tôi vừa nể vừa sợ”, Thái Kỳ đáp.

“Nói như vậy, bà ta không phải mẹ ruột cô, mẹ cô là người phụ nữ khác”.

“Đúng vậy”.

Ngô Bình gật đầu đáp: “Nhắm mắt lại đi, khi mở mắt ra cô sẽ quên hết mọi thứ về tôi”.

“Vâng”, Thái Kỳ từ từ nhắm mắt lại. Khi cô ta mở mắt ra lần nữa thì Ngô Bình đã biến mất.

Trên nóc nhà, khi Dương Mộ Bạch nhìn thấy Ngô Bình thì thở phào nhẹ nhõm, trong lòng vẫn còn hơi lo lắng: “Sư đệ, vừa nãy anh bị một ý niệm rất đáng sợ khoá chặt, cậu không sao chứ?”

Ngô Bình cười đáp: “Sư huynh, không sao rồi, chúng ta đi thôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1050


Dương Mộ Bạch sáng mắt lên gật đầu lia lịa: “Được!”

Hai người họ đi khỏi không lâu thì Đường Lăng quay lại, đưa theo một cô gái khá xinh đẹp. Cô gái đó sợ hãi đến nỗi mặt trắng bệch ra.

Cô gái đó vốn tưởng rằng phen này chết chắc rồi nhưng khi Thái Kỳ nhìn thấy cô ấy thì lại lập tức nói: “Cô đi đi”.

Advertisement

Cô gái kia sững người sau đó co giò chạy mất, chỉ một thoáng sau là biến mất không tăm tích.

Đường Lăng rất ngạc nhiên hỏi: “Bà xã, em không giết cô ta nữa sao?”

Advertisement

Thái Kỳ đáp: “Không giết nữa. Từ giờ trở đi tôi không cho phép anh ra khỏi nơi này một bước. Nếu không tôi sẽ giết anh!”

Đường Lăng kinh ngạc: “Anh không được phép rời khỏi đây sao?”

Thái Kỳ: “Đúng vậy, hơn nữa anh phải luôn luôn ở cạnh tôi”, nói rồi lao về phía Đường Lăng…

Từ đó, cuộc sống bi thảm của Đường Lăng bắt đầu. Không chỉ bị nhốt trong nhà mà còn phải ngày ngày ở bên cạnh vợ, bị vợ mình “sử dụng” vô độ. Không lâu sau, Đường Lăng đã mắc chứng trầm cảm.

Trên đường về, Ngô Bình viết một đơn thuốc và một danh sách các loại nguyên liệu cần có rồi đưa cho Dương Mộ Bạch. Anh dặn ông ấy khi nào chuẩn bị đủ những thứ đó thì anh có thể giúp ông ấy đột phá cảnh giới Thánh.

"Sư huynh, chuẩn bị đầy đủ những thứ này rồi thì hãy báo với em", Ngô Bình nói.

Dương Mộ Bạch vẫn không dám tin, hỏi: "Sư đệ, tìm được những thứ này là thực sự có thể đột phá lên cảnh giới Thánh sao? Là thật sao?"

Ngô Bình cười đáp: "Bảy tám mươi phần trăm là sẽ được, sư huynh đừng quá lo lắng. Ngoài ra, chuyện này không thể tiết lộ cho người thứ ba".

Dương Mộ Bạch gật đầu: "Sư đệ, cứ yên tâm, anh hiểu rồi".

Hai người họ chia tay nhau, ai đi đường nấy.

Trong căn phòng Ngô Bình ở tại Đường Lâu, Đường Băng Vân đang cầm một bức thư rồi đứng sững ra như trời trồng. Thấy Ngô Bình về, cô lập tức đưa bức thư cho anh, nói: "Ngô Bình, là thư của ông nội".

Ngô Bình đọc thư, nội dung vô cùng ngắn gọn, đại ý là đột nhiên ông ấy có linh tính, cần nhân cơ hội này để đột phá cảnh giới thứ hai của Địa Tiên. Lần bế quan này nhanh thì ba tháng, chậm thì phải đến cả năm. Ông ấy hy vọng Ngô Bình có thể bình an và bảo vệ được cho Đường Băng Vân và Đường Lâu.

Đọc xong thư, Ngô Bình nói: "Ông nội em bế quan đúng là không đúng lúc".

Đường Băng Vân cười khổ: "Đúng vậy, giờ ông bế quan thì còn nhiều kẻ đàm tiếu rằng vết thương của ông chưa khỏi hẳn. Những việc trước đó đều là diễn kịch, sau đó bọn chúng sẽ bắt đầu không kiêng kỵ gì nữa".

Ngô Bình suy nghĩ một lát rồi đáp: "Mặc kệ đi. Sau này em cứ quản lý Thiên Sát và Đường Lâu cho tốt, những chuyện khác tính sau đi".

Anh nói tiếp: "Báo cho em một tin mừng, Đường Lăng ít nhất trong một năm tới sẽ không gây rắc rối cho chúng ta".

Đường Băng ngạc nhiên hỏi: "Anh làm gì anh ta rồi?"

Ngô Bình thuật lại ngắn gọn một lượt, Đường Băng Vân nghe xong thì đỏ mặt, nói: "Không ngờ anh còn nghĩ được ra cả cách này".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1051


Ngô Bình cũng không từ chối. Anh ở đó xem bệnh kê đơn thuốc cho họ hơn nửa ngày. Y thuật của anh quá cao minh khiến mấy cụ già ở đó khen ngợi không ngớt lời.

Sau khi ra khỏi nhà họ Triệu đã là hơn bốn giờ chiều. Trên đường rời khỏi đó, anh tình cờ thấy màn hình lớn trên phố đang chiếu quảng cáo. Mà nữ chính trong quảng cáo đó là Lâm Băng Tiên.

"Xem ra sự nghiệp của Băng Tiên gần đây rất khởi sắc", nói rồi anh rút điện thoại gọi cho Lâm Băng Tiên.

Advertisement

Lâm Băng Tiên lúc này đang đi chăm sóc da mặt. Điện thoại reo lên, thấy người gọi là Ngô Bình, mắt cô sáng lên, vội vã bắt máy.

"Anh Ngô Bình!"

Advertisement

Ngô Bình mỉm cười hỏi: "Băng Tiên, dạo này thế nào rồi? Mọi việc vẫn thuận lợi chứ?"

Lâm Băng Tiên cười đáp: "Khá tốt, có điều ngày nào cũng bận muốn chết, mệt lắm anh à".

Ngô Bình đáp: "Mệt là đúng rồi, chứng tỏ em là ngôi sao đang vụt sáng đó".

Lâm Băng Tiên: "Em vẫn chỉ là tân binh, không thể coi là nổi tiếng. Có điều, độ nhận diện cũng khá ổn"

Ngô Bình: "Anh đến Thiên Kinh mấy hôm rồi, vẫn định gọi điện cho em mà lại sợ ảnh hưởng em làm việc. Tối nay có rảnh không? Anh mời đi ăn cơm nhé".

Lâm Băng Tiên vội vã gật đầu: "Có ạ, anh đang ở đâu, em tới chỗ anh".

Ngô Bình: "Không cần đâu, em cứ tới thẳng Đường Lâu đi. Hẹn em sáu giờ nhé, đến nơi thì gọi cho anh".

Lâm Băng Tiên: "Vâng ạ".

Đặt điện thoại xuống, Lâm Băng Tiên vô cùng vui vẻ. Cô nói: "A Á, mau lên, giúp tôi trang điểm một chút. Tôi cần đi gặp một người quan trọng".

A Á là thợ trang điểm của Lâm Băng Tiên. Cô ấy gật đầu rồi vào việc ngay.

Bên cạnh Lâm Băng Tiên là một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi. Từ lúc Lâm Băng Tiên nghe điện thoại, người phụ nữ này đã để ý quan sát. Nghe Lâm Băng Tiên nói vậy, người này nói: "Băng Tiên, tối nay chúng ta phải tham gia một bữa tiệc. Không có thời gian cho cô đi gặp bạn đâu".

Lâm Băng Tiên sững người: "Chị Linh, tiệc gì vậy?"

Chị Linh này tên đầy đủ là Liễu Linh, đã lăn lộn trong giới giải trí mười mấy năm nên mạng lưới quan hệ rất rộng, trong tay cũng nắm nhiều tài nguyên. Hiện tại chị ta là quản lý của Lâm Băng Tiên.

Liễu Linh: "Băng Tiên, hôm nay chúng ta phải gặp giám đốc An tiếng tăm lẫy lừng giới giải trí. Ông ấy là người của cậu chủ Diệp. Diệp Huyền là "cá mập" trong giới giải trí, nếu cậu ấy đồng ý giúp đỡ thì ngày thành sao hạng A của cô không còn xa đâu".

Lâm Băng Tiên lắc đầu: "Chị Linh, bất kể là ai tôi cũng không có thời gian đi gặp. Tôi phải đi gặp một người vô cùng quan trọng".

Chị Linh mặt biến sắc: "Băng Tiên, cô nghĩ cho kỹ vào, chúng ta không thể đắc tội với giám đốc An. Ông ấy điểm mặt chỉ tên là muốn gặp cô, nếu cô không tới thì không chừng hợp đồng của cô và giám đốc Vệ cũng sẽ có vấn đề".

Lâm Băng Tiên lúc này chẳng thèm nghĩ tới cái gì mà sự nghiệp hay tiền đồ, cô chỉ muốn gặp Ngô Bình. Cô đáp: "Chị Linh, tôi xin lỗi, tôi thực sự không có thời gian".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1052


Xe của Lâm Băng Tiên đi tới Đường Lâu. Ở bãi đỗ xe lớn đằng trước đã đỗ kín xe, những người tới đây tiêu tiền rất nhiều. Lâm Băng Tiên xuống xe trước cửa toà nhà, sau đó gọi cho Ngô Bình.

"Anh Ngô Bình, anh ở đâu vậy?", cô hỏi.

Ngô Bình lúc này đang ở tầng sáu, anh đã đặt bàn xong. Ngô Bình đáp: "Băng Tiên, em ở đại sảnh tầng một đợi anh, anh xuống đón em".

Advertisement

"Vâng", Lâm Băng Tiên cúp điện thoại rồi đi vào sảnh tầng một.

Advertisement

Trong đại sảnh rất đông người, Lâm Băng Tiên đi tới khu vực ngồi nghỉ, tìm một vị trí rồi ngồi xuống.

Nửa phút sau, có ba người đàn ông cũng xộc vào đó. Trong đó có một gã trông rất hung tợn, trên mặt có một vết sẹo. Hắn ta nhìn vào điện thoại, trong điện thoại là một bức ảnh của Lâm Băng Tiên.

Hắn nhìn bức ảnh, sau đó lại nhìn Lâm Băng Tiên đang ngồi ở phía xa rồi nói: "Chính là cô ta".

Tên đi bên trái là một thanh niên tóc vàng khè. Hắn cười hỏi: "Anh Sẹo, lát nữa chúng ta làm thế nào?"

Tên mặt sẹo cười thô bỉ, đáp: "Chúng ta cứ canh chừng đã, lát nữa cậu chủ Tả sẽ tới".

Lâm Băng Tiên vẫn chưa biết mình đã lọt vào tầm ngắm của kẻ khác, cô nhìn về hướng cửa thang máy ngóng chờ. Chưa tới hai phút sau, Ngô Bình bước ra khỏi thang máy, lia mắt tìm kiếm Lâm Băng Tiên rồi vẫy tay với cô.

Lâm Băng Tiên vội vã bước tới, ôm Ngô Bình một cái rồi gọi bằng giọng ngọt ngào: "Anh Ngô Bình!"

Ngô Bình cũng khá vui vẻ, anh vỗ vai cô, đáp: "Băng Tiên, anh đã đặt chỗ rồi, chúng ta lên trên thôi", nói rồi hai người họ đi vào thang máy để lên tầng sáu.

Từ tầng một đến tầng sáu của Đường Lâu đều là nhà hàng. Các tầng khác nhau có mức chi phí khác nhau. Khách phổ thông thường sẽ chọn từ tầng một đến tầng ba để dùng bữa. Chi phí ở đó trung bình khoảng ba bốn trăm tệ, chủ yếu là cung cấp dịch vụ tổ chức tiệc cho các hội nhóm tập thể.

Từ tầng bốn đến tầng năm là chi phí đã cao hơn hẳn, trung bình một người phải một đến hai nghìn tệ nhưng nhà hàng được thiết kế sang trọng, không gian rộng hơn. Nơi này chủ yếu tổ chức các bữa tiệc cao cấp cho cá nhân.

Còn xa hoa nhất là tầng sáu, muốn ăn ở đây phải đặt trước. Đầu bếp tại đây cũng là đầu bếp hàng đầu cả nước, nguyên liệu cũng là nguyên liệu thượng hạng và tươi ngon nhất. Một bữa tiệc ở đây giá phải lên tới mấy chục nghìn tệ, nếu dùng thêm rượu thì giá sẽ càng cao.

Ba kẻ côn đồ nhìn thấy Lâm Băng Tiên cùng một người đàn ông đi lên tầng sáu. Gã mặt sẹo cười nói: "Chúng ta có kịch hay xem rồi, cậu chủ Tả thích nhất là chà đạp kẻ khác".

Gã thanh niên tóc vàng cũng toét miệng cười đáp: "Anh Sẹo, cô ta cũng đẹp nhỉ. 80% cậu chủ Tả sẽ mê".

Tên mặt sẹo đáp: "Được lọt vào mắt xanh của cậu chủ là phúc phần của cô ta. Đi, chúng ta cũng lên đó".

Lúc này, Liễu Linh cũng lái xe tới Đường Lâu. Kể ra cũng trùng hợp, giám đốc An kia cũng hẹn chị ta ăn cơm ở đây. Người lái xe là trợ lý của Liễu Linh. Đó là một cô gái hơn hai mươi tuổi. Cô gái này nhìn Liễu Linh rồi hỏi: "Chị Linh, Băng Tiên đẹp như vậy, có khi nào cậu chủ Tả nảy sinh ý đồ với cô ấy không?"

“Chị Linh” này cười lạnh đáp: “Vừa nổi được một tý đã không chịu nghe lời. Nếu không dạy dỗ cô ta một lần thì sau này sao quản nổi? Còn cậu chủ Tả là cậu chủ của bang Long Xà. Nếu Lâm Băng Tiên lọt vào mắt xanh của cậu ấy thì là phúc phần của cô ta”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1053


Cô trợ lý không nói gì nữa. Cô ấy chỉ là chân chạy vặt của Liễu Linh, không có địa vị gì cả, nói nhiều chỉ dễ rước hoạ vào thân.

Ngô Bình và Lâm Băng Tiên đi vào một phòng ăn riêng trên tầng sáu. Sát vách chính là các đầu bếp hàng đầu Đường Lâu đang làm việc. Ngô Bình là đại cổ đông ở đây, địa vị không thua kém Đường Băng Vân khiến giám đốc khu ẩm thực sợ tiếp đón không chu toàn nên đã phái đầu bếp giỏi nhất tới phục vụ anh.

Đến cả nhân viên phục vụ cũng chọn những cô đẹp nhất, thái độ phục vụ tốt nhất. Tám cô phục vụ xinh đẹp mặc áo sườn xám đứng thành hàng đón tiếp.

Advertisement

“Cậu chủ Ngô”.

Ngô Bình khẽ gật đầu đáp: “Để hai người ở lại đây là được rồi”.

Advertisement

“Vâng”.

Bên cạnh bàn ăn là một cửa sổ sát sàn vô cùng lớn. Bên dưới khung cửa sổ, thành phố đã lên đèn, những đốm sáng lấp lánh như những vì sao.

“Băng Tiên, em muốn ăn gì? Đầu bếp ở đây là đỉnh nhất đấy”, anh nói rồi đẩy menu về phía Lâm Băng Tiên.

Lâm Băng Tiên mỉm cười đáp: “Em ăn gì cũng được”.

Ngô Bình mỉm cười, sau đó gọi mấy món nổi tiếng của nhà hàng. Anh đang gọi món thì có tiếng gõ cửa rồi vài kẻ bước vào. Đi đầu là một gã thanh niên chừng ngoài ba mươi tuổi, hắn đang nở nụ cười gian xảo. Đằng sau lưng hắn chính là ba kẻ ban nãy.

“Thưa anh, phòng này có khách đặt rồi, anh không thể vào”.

“Bốp!”

Gã thanh niên giơ tay tát luôn cô nhân viên phục vụ vừa ngăn cản mình. Sau đó hắn cười hi hi đi tới trước mặt Ngô Bình và Lâm Băng Tiên, tự tiện kéo ghế ngồi xuống.

“Hai vị, tôi không làm phiền chứ?”, hắn ta cười hỏi.

Lâm Băng Tiên không nói gì, Ngô Bình thì cau mày lại hỏi: “Anh là ai?”

Gã thanh niên cười hi hi đáp: “Tao đã cho mày nói chuyện chưa?”, nói rồi hắn giơ tay lên định tát Ngô Bình.

Thế nhưng, tay hắn mới vung lên được một nửa thì một cú đá như trời giáng đã giáng vào lồng ngực hắn.

“Rắc rắc!”

Gã thanh niên bay ra ngoài như đạn bắn, đập vào vách tường rồi rơi xuống.

Cú đá này Ngô Bình tung ra trong lúc giận dữ. Cú đá đó đã phế luôn kungfu của đối phương, ngoài ra anh còn dùng ám khí âm thầm để lại trên người hắn một mầm hoạ. Gã thanh niên tiếp đất, phun ra một ngụm máu.

Hắn sững sờ, nhìn Ngô Bình trân trân hỏi: “Mày là ai?”

Ngô Bình đứng dậy, dìu cô phục vụ vừa bị tát ban nãy dậy rồi mới đi tới chỗ gã thanh niên. Anh hỏi: “Nói đi, ai phái anh tới đây? Mục đích là gì?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1054


Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Lần trước có kẻ tên là Lục Kình Ba tới gây rối ở chỗ tôi, sau đó bị tôi xử lý. Ông ta chính là người của bang Long Xà. Lần này anh tới là vì ông ta sao?”

Vừa nghe nhắc tới Lục Kình Ba, gã thanh niên đã nhớ ra một chuyện khiến mặt hắn lập tức tái đi. Hắn kinh ngạc hỏi: “Cậu…cậu họ Ngô sao?”

Advertisement

Ngô Bình hi hi cười đáp: “Đúng vậy, tôi chính là Ngô Bình. Giờ anh có thể gọi cho bố mình, bảo ông ta bỏ ra mười tỷ mua lại cái mạng của anh”.

Mười tỷ? Tả Lang sắp khóc đến nơi. Hắn vội vã nói: “Cậu chủ Ngô, tôi xin lỗi. Tôi không biết là cậu, là một người tên Liễu Linh bảo tôi tới đây. Tôi sai rồi!”

Advertisement

Nghe đến cái tên Liễu Linh, Lâm Băng Tiên giật mình, nói: “Anh à, Liễu Linh là tên người quản lý của em”.

Ngô Bình cau mày: “Quản lý của em?”

Lâm Băng Tiên gật đầu, vẫn chưa hết kinh ngạc: “Trước khi tới đây em còn ngồi cùng chị ta. Không ngờ chị ta lại đi tìm người đối phó với em”.

Ngô Bình hỏi chi tiết, biết được nguyên nhân là do Lâm Băng Tiên từ chối đi dự tiệc để đi ăn cơm với anh khiến Liễu Linh kia tức giận. Ngô Bình lập tức hiểu ra vấn đề.

Anh cười lạnh nói: “Băng Tiên, người quản lý này ai giới thiệu cho em vậy?”

Lâm Băng Tiên: “Là một người bạn trong giới giải trí giới thiệu. Người đó nói chị Linh rất tốt. Bọn em ăn cơm với nhau hai lần, thấy nói chuyện khá hợp. Ban đầu giám đốc Vệ sắp xếp cho em quản lý khác, nhưng do quan hệ của em và người bạn kia rất tốt nên cuối cùng e đã làm theo lời người đó, chọn Liễu Linh làm quản lý cho mình”.

Ngô Bình đáp: “Em đổi quản lý đi nhé”.

Sau đó anh cười nói với Tả Lang: “Cậu chủ Tả, còn không gọi điện đi sao?”

Tả Lang sắp khóc đến nơi, nhưng giờ hối hận thế nào cũng không thể vãn hồi nữa. Hắn ta nói: “Cậu chủ Ngô, chuyện hôm nay chỉ là hiểu lầm. Xin hay thả tôi đi”.

Ngô Bình mặt đanh lại: “Anh đã trúng ám khí của tôi rồi, không sống được hết đêm nay đâu. Nếu không muốn chết thì gọi điện đi!”

Tả Lang biết chuyện này không thể giải quyết êm xuôi nên đành gọi điện cho bố.

Lúc này, Tả Vân Tinh đang luyện công. Là bang chủ bang Long Xà, ông ta luôn cẩn trọng từng ly. Nếu không phải trường hợp bất khả kháng thì tuyệt đối không tuỳ tiện động tay chân, cũng chính điều đó khiến việc ông ta tồn tại ở Thiên Kinh dễ dàng hơn. Đến cả những nhân vật tầm cỡ như Phong Tiên, Tiểu Vũ Hoàng cũng thường xuyên qua lại với ông ta.

Đột nhiên, điện thoại rung lên, Tả Vân Tinh rất bực mình. Ông ta nhận lấy chiếc điện thoại từ tay đệ tử rồi hỏi: “Lại chuyện gì nữa?”

Điện thoại vọng ra giọng Tả Lang như sắp khóc đến nơi: “Bố ơi, con đắc tội với cậu chủ Ngô. Cậu chủ Ngô nói nếu bố không muốn con chết thì cầm mười tỷ đến chuộc con”.

“Cái gì? Mười tỷ?”, Tả Vân Tinh nổi trận lôi đình hỏi: “Cậu chủ Ngô nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1055


Thật không ngờ, hôm nay con trai ông ta lại chọc phải vị sát thần này!

Thời gian gần đây, Ngô Bình ngày càng nổi tiếng. Anh lại còn là một trong những chủ nhân của Đường Lâu. Nhân vật như vậy đến Tả Vân Tinh cũng không dám đụng.

Advertisement

Ông ta điên tiết: “Thằng khốn nạn, sao mày lại đi chọc vào tổ kiến lửa thế hả?”

Tả Lang nói như sắp khóc: “Con không nhận ra cậu chủ Ngô, đây là hiểu lầm”.

Advertisement

“Được rồi, bảo cậu chủ Ngô nghe điện thoại”, Tả Vân Tinh nói.

Tả Lang hai tay đưa điện thoại cho Ngô Bình, mặt lấm lét nói: “Cậu chủ Ngô, bố tôi muốn nói chuyện với cậu”.

Ngô Bình cầm lấy điện thoại, lạnh lùng hỏi: “Tả Vân Tinh?”

Tả Vân Tinh vội đáp: “Cậu chủ Ngô, tôi là Tả Vân Tinh. Chuyện của thằng con mất dạy của tôi, tôi thực lòng xin lỗi. Thằng khốn nạn đó nó không hiểu chuyện, xin cậu đừng chấp nó…”

Ngô Bình ngắt lời: “Tả Vân Tinh, thằng con khốn nạn của ông ban nãy đòi vả miệng tôi. Tôi cho ông một tiếng để đem mười tỷ đến cứu người. Nếu không thì hơn một tiếng nữa tới nhận xác nhé”, dứt lời anh cúp luôn điện thoại.

Vẻ mặt Tả Vân Tinh biến hoá không ngừng. Ông ta nghiến răng, sau đó gọi điện cho Tiểu Vũ Hoàng. Bang Long Xà đứng vững được ở Thiên Kinh là do có Tiểu Vũ Hoàng đứng sau chống lưng. Mỗi năm bang này phải nộp cho ông ta hai mươi phần trăm thu nhập. Giờ bang Long Xà gặp chuyện, ông ta đương nhiên sẽ tìm Tiểu Vũ Hoàng nhờ giải quyết.

Lúc nhận điện thoại, ban đầu Tiểu Vũ Hoàng vẫn không nghĩ đây là chuyện gì to tát. Nhưng sau khi nghe tin đối phương là Ngô Bình thì ông ta trở nên trầm ngâm hẳn. Trước đó ông ta chạm mặt Ngô Bình ở nhà Diệp Thần, Ngô Bình không hề nể mặt ông ta, đuổi ông ta ra khỏi đó. Hiện giờ nếu ông ta dùng biện pháp mạnh với Ngô Bình thì chỉ sợ cao thủ đằng sau anh sẽ ra mặt.

Trong điện thoại, đã nửa phút Tiểu Vũ Hoàng không đáp lời. Tả Vân Tinh lúc này ruột nóng như lửa đốt, nói: “Ông Trịnh, ông nhất định phải ra mặt giúp chúng tôi, nếu không tôi sẽ mất mười tỷ!”

Trịnh Luân cũng điên tiết: “Đồ ngu! Chọc vào ai không chọc lại đi chọc Ngô Bình”.

Tả Vân Tinh đã có dự cảm không lành, đáp: “Ông Trịnh, ông không định ra mặt giúp chúng tôi sao?”

Tiểu Vũ Hoàng lạnh lùng đáp: “Nếu là người khác thì tôi sẽ ra mặt giúp ông. Nhưng đây là Ngô Bình, cậu ta chắc chắn sẽ không nể mặt tôi. Hơn nữa cậu ta là con rể Đường Môn, xung quanh không thiếu cao thủ Địa Tiên. Dù tôi có giao đấu với cậu ta thì cũng không chiếm được thế thượng phong. Chuyện này ông tự giải quyết đi. Tiện nhắc nhở ông một câu, nếu chuyện này có thể dùng mười tỷ để giải quyết thì tốt nhất ông không nên do dự!”

Nói rồi Tiểu Vũ Hoàng cúp máy luôn. Tả Vân Tinh vừa ngạc nhiên vừa tức. Đến Tiểu Vũ Hoàng còn như vậy thì tìm người khác càng không có tác dụng.

Thời gian gấp gáp, ông ta giậm chân một cái rồi lập tức chuẩn bị chi phiếu rồi tới Đường Lâu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1056


TảLang quỳ trong góc tường mà càng nghĩ càng tức. Nếu không phải vì mụ đàn bà Liễu Linh kia thì hắn ta đâu có chọc phải vị sát thần này? Hắn ta không khỏi bực tức rút điện thoại gọi cho Liễu Linh.

“Cậu chủ Tả, tôi tới Đường Lâu rồi. Cậu giải quyết chuyện kia xong chưa? Tôi nói không sai chứ, Lâm Băng Tiên này rất xinh đẹp”.

“Xinh, xinh lắm!”, Tả Lang nghiến răng đáp: “Chị đến đây đi, nhà hàng tầng sáu”.

Advertisement

Liễu Linh cười đáp: “Thôi tôi không lên nữa đâu, tôi đang tiếp giám đốc An. Đúng rồi, nếu Lâm Băng Tiên đồng ý thì cậu bảo cô ta qua chỗ giám đốc An đi”.

Nghe đến đây, Ngô Bình cau mày. Anh vẫy tay với Tả Lang. Tả Lang nén đau đứng dậy, lấm lét đi tới bên cạnh anh”.

Ngô Bình nói: “Hỏi chị ta đang ở đâu. Cứ nói rằng anh sẽ tới chỗ chị ta”.

Advertisement

Tả Lang vội vã gật đầu, nói vào điện thoại: “Chị đang ở đâu để tôi đưa Lâm Băng Tiên tới”.

Liễu Linh cười đáp: “Tôi ở Thượng Hoàng Các tầng năm”.

Cúp máy xong, Tả Lang nói: “Cậu chủ Ngô, có cần tôi đi dạy dỗ chị ta một trận không?”, trong lòng hắn hận Liễu Linh đến thấu gan, hận không thể tát chết chị ta.

Ngô Bình đáp: “Không cần, tôi sẽ tự xử lý, về chỗ quỳ tiếp đi”.

“Vâng”, Tả Lang vội vã quay lại góc tường quỳ tiếp.

Ngô Bình vừa ăn vừa hỏi: “Bang Long Xà của các người một năm có không ít dự án làm ăn nhỉ?”

Tả Lang cười khổ: “Cậu chủ Ngô, quả là có nhiều nhưng cậu cũng biết có rất nhiều vị Bồ Tát sống phải cung phụng mà. Chúng tôi giữ lại được hai mươi phần trăm thu nhập đã là tốt lắm rồi. Hơn nữa còn phải nuôi nhiều thuộc hạ như vậy. Ai mà chẳng phải kiếm miếng cơm manh áo, cho nên một năm cũng chẳng còn lại bao nhiêu”.

Ngô Bình hừ một tiếng đáp: “Kể nghèo kể khổ không ích gì đâu. Mười tỷ kia một xu cũng không được thiếu”.

Nói rồi, anh hỏi Lâm Băng Tiên: “Băng Tiên, giám đốc An đó là người thế nào?”

Lâm Băng Tiên: “Giám đốc An là giám đốc công ty đứng tên cậu chủ Diệp, tên đầy đủ là An Khải Địch. Liễu Linh từng nhắc tới một lần, mong em lấy lòng ông ta để có thể hợp tác với cậu chủ Diệp”.

“Em đang nhắc tới Diệp Huyền sao?”

Lâm Băng Tiên gật đầu: “Đúng vậy, có điều em không nói em quen cậu chủ Diệp”.

Ngô Bình vỡ lẽ, đáp: “Liễu Linh này muốn em đi lấy lòng giám đốc An kia sao? Thú vị đấy! Lát ăn xong anh đi gặp ông ta”.

Anh vừa ăn vừa nhắn tin cho Diệp Huyền: “Tôi đang ở tầng sáu Đường Lâu. ANh lập tức tới đây”.

Lúc này Diệp Huyền đang vui vẻ với một minh tinh hạng B. Nhận được tin nhắn, anh ta hất luôn cô gái trong lòng ra, mặc quần áo đi ra ngoài, vừa đi vừa gọi điện cho Ngô Bình.

Ngô Bình không nhận điện thoại khiến Diệp Huyền sợ tím mật. Anh ta nghĩ thầm tiểu tổ tông này đang giận gì mình sao? Gần đây anh ta đâu có gây chuyện gì?

Diệp Huyền bảo tài xế lái xe tới Đường Lâu bằng vận tốc nhanh nhất có thể. Chưa tới nửa tiếng sau, Diệp Huyền đã có mặt ở Đường Lâu.

Diệp Huyền vừa tới đã thấy Tả Lang đang quỳ trên mặt đất. Hai người đều thuộc giới công tử nhà giàu nên quen biết nhau. Diệp Huyền ngạc nhiên hỏi: “Mẹ kiếp, Tả Lang, anh dám chọc giận tiểu tổ tông của tôi sao?”

Tả Lang nhìn Diệp Huyền, vội vã nói: “Cậu chủ Diệp, xin cậu cầu xin giúp tôi, chỉ là hiểu lầm thôi!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1057


Diệp Huyền nhìn Lâm Băng Tiên, chớp chớp mắt rồi nói với Ngô Bình: “Tiền bối, đệ tử có quen cô Lâm vì trước đó có từng gặp giám đốc Vệ. An Khải Địch đó sao vậy?”

Ngô Bình: “Đi thôi, cứ đi rồi sẽ biết”.

Sau đó anh nói với Lâm Băng Tiên: “Băng Tiên, em đi trước đi, bọn anh sẽ theo sau”.

Advertisement

Diệp Huyền cười khổ, biết hôm nay vị tổ tông này tâm trạng không tốt nên vội nói: “Vậy cô Lâm đi trước nhé, bọn tôi sẽ đi sau”.

Advertisement

Lâm Băng Tiên gật đầu, cầm túi xách đi xuống nhà hàng Thượng Hoàng Các ở tầng năm. Đây là một trong những nhà hàng tốt nhất tầng năm, ở đó thường tổ chức các bữa tiệc làm ăn sang trọng. Lúc này ở Thượng Hoàng Các, Liễu Linh đang cười giả lả kính rượu giám đốc An.

Người được gọi là giám đốc An An Khải Địch là một lão già bụng phệ chừng hơn năm mươi tuổi, tóc hói giữa đầu. Ông ta đang cười tươi rói, xung quanh là hai nữ minh tinh hạng B. Những người này đều là do Liễu Linh sắp xếp. Vốn chị ta muốn đưa Lâm Băng Tiên tới nhưng sau đó cô từ chối khiến chị ta vô cùng tức giận.

An Khải Địch cười nói: “Liễu Linh, cô rất có tiếng tăm trong số những người quản lý nghệ sĩ, tôi nghe danh đã lâu. Đúng rồi, cô Lâm Băng Tiên có tới không? Chẳng phải cô đã đồng ý với tôi sẽ đưa cô ấy tới uống cùng tôi vài ly rồi sao?”

Liễu Linh cười đáp: "Giám đốc An, xin cứ yên tâm. Cô Băng Tiên gần đây bận quá nhưng tôi đã bảo cô ấy lập tức tới ngay. Giám đốc An đừng vội, để tôi kính ông vài ly trước".

An Khải Địch cười ha ha, đáp: "Liễu Linh, tôi phải nói trước. Nếu hôm nay cô Băng Tâm không đến thì việc làm ăn của chúng ta không thương lượng được đâu!"

Ông ta vừa dứt lời thì có tiếng gõ cửa. Nhân viên phục vụ ra mở cửa, Lâm Băng Tiên bước vào. Cô ấy gật đầu với Liễu Linh: "Chị Linh".

Nhìn thấy Lâm Băng Tiên, Liễu Linh cười đáp: "Giám đốc An, ông xem, không phải cô Băng Tiên đã tới rồi hay sao?"

Chị ta đứng dậy kéo Lâm Băng Tiên ngồi vào bàn, đẩy cô vào chiếc ghế bên cạnh giám đốc An. Trong tay chị Linh này có mấy chục nghệ sĩ, trong đó nửa già là nữ nghệ sĩ. Nhưng nếu xét về vẻ đẹp thì không ai qua được Lâm Băng Tiên. Hơn nữa Lâm Băng Tiên gần đây rất hot. Có lẽ chỉ một thời gian ngắn nữa là sẽ trở thành sao hạng A.

An Khải Địch mắt sáng lên, cười nói: "Cô Băng Tiên, tôi là fan trung thành của cô. Hôm nay cô tới đây khiến tôi rất vui".

Lâm Băng Tiên gật đầu: "Xin chào giám đốc An, gặp được ông tôi cũng rất vui".

An Khải Địch cười ha ha đáp: "Cô Băng Tiên, công ty điện ảnh Phi Tinh chúng tôi gần đây đang chuẩn bị khởi quay một số tác phẩm điện ảnh đình đám. Tôi cảm thấy cô vô cùng phù hợp với vai nữ chính, không biết cô có hứng thú không?"

Lâm Băng Tiên chẳng có vẻ gì là vui mừng, chỉ hờ hững đáp: "Cảm ơn giám đốc An cất nhắc".

"Ôi, sau này đều là bạn bè. Giữa bạn bè thì giúp đỡ nhau là bình thường", nói rồi ông ta trượt bàn tay thô bỉ lên đùi Lâm Băng Tiên.

Lâm Băng Tiên sợ hãi giật nảy mình, vội vã đẩy cái móng heo của ông ta ra rồi đỏ bừng mặt, nói: "Giám đốc An, ông không nên làm vậy".

An Khải Địch vẻ mặt càng lộ rõ sự thích thú. Phụ nữ càng từ chối ông ta, ông ta lại càng có hứng thú. Ông ta cười đáp: "Cô Băng Tiên, cô phải hiểu là ở trong giới này nếu không có mạng lưới quan hệ thì một bước đi thôi cũng khó khăn".

Nói rồi, ông ta lại thò tay về phía Lâm Băng Tiên, nhưng lần này hướng lên trên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1058


"Ruỳnh!"

Diệp Huyền đang đứng ngoài cửa nghe câu này thì sợ hú hồn hú vía. Anh ta không nhịn được nữa mà một cước đạp bay cửa.

Diệp Huyền vừa đi vào, An Khải Địch như chết đứng. Ông ta lắp bắp: "Giám... giám đốc Diệp!"

Advertisement

"Bốp!"

Diệp Huyền thẳng tay tát ông ta một cái nổ đom đóm khiến ông ta phải lùi về sau mấy mét. Máu từ mũi chảy ra, An Khải Địch kêu lên thảm thiết: "Giám đốc Diệp, sao cậu lại đánh tôi?"

Advertisement

Diệp Huyền bước tới đạp hai đạp phế luôn chân An Khải Địch, sau đó còn đánh gãy hai tay ông ta, lạnh lùng nói: "Thứ không có mắt, đến cô Lâm cũng dám sàm sỡ. Ông chán sống rồi!""

An Khải Địch sợ run bần bật, đột nhiên hiểu ra mọi chuyện: "Giám đốc Diệp, tôi xin lỗi. Tôi không biết cô ấy là người phụ nữ của cậu..."

Diệp Huyền lại đạp cho ông ta một cái nữa khiến ông ta k** r*n thảm thiết.

"Láo toét! Cô Lâm là bạn của tiền bối tôi!"

Nói rồi anh ta quay lại cười với Lâm Băng Tiên, nói: "Cô Lâm, tôi dạy dỗ ông ta như vậy cô đã hài lòng chưa?"

Lâm Băng Tiên sợ hết hồn, trong lòng thầm nghĩ sao cậu chủ Diệp này lại bạo lực như thế cơ chứ?

Ngô Bình lên tiếng: "Diệp Huyền, sau này chuyện của Băng Tiên tôi giao lại cho anh. Anh đích thân làm người quản lý cho cô ấy đi".

Ngô Bình gọi Diệp Huyền tới chính là để sắp xếp việc này.

Diệp Huyền biết mình đã bị Ngô Bình gài. Anh ta trợn tròn mắt, chỉ vào mũi mình hỏi lại: "Đệ tử làm quản lý á?"

Ngô Bình cười lạnh: "Anh không muốn làm?"

Diệp Huyền vội vã gật đầu, cười thảo mai đáp: "Muốn chứ, muốn chứ! Cho dù tiền bối có bảo đệ tử làm cún cho người thì con cũng vui lòng".

Ngô Bình thấy rất buồn cười, đáp: "Nếu anh đã thực lòng muốn làm cún thế thì tôi cũng có thể suy xét".

Diệp Huyền hú hồn, vội vã đáp: "Tiền bối, đệ tử chỉ đùa thôi".

Ngô Bình lại nhìn về phía Liễu Linh, lạnh lùng hỏi: "Chị chính là Liễu Linh, quản lý của Băng Tiên?"

Liễu Linh giờ đã sợ mềm cả người. Chị ta lăn lộn giới giải trí đến giờ đã thành tinh rồi. Là kẻ thức thời, chị ta lập tức quỳ sụp xuống van xin: "Cậu chủ Diệp, cả cậu chủ ngoài kia nữa, tôi xin lỗi. Tôi không biết Băng Tiên có bệ đỡ vững chắc như vậy. Tôi..."

Diệp Huyền mặt đanh lại, nếu không phải tại bà cô chết tiệt này thì sao Ngô Bình lại nổi giận cơ chứ? Anh ta lạnh lùng nói: "Sáng sớm mai chị cút khỏi Thiên Kinh cho tôi, cả đời đừng quay lại nữa! Ngoài ra, sau này không được phép xuất hiện trong giới giải trí nữa. Nếu không tôi sẽ cho chị chết một cách rất khó coi cho mà xem!"

Liễu Linh run lẩy bẩy, không dám nhiều lời mà vội vã đáp: "Vâng vâng, ngày mai tôi sẽ đi, sau này không xuất hiện trong giới giải trí nữa".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1059


Diệp Huyền trước mặt Ngô Bình đảm bảo sẽ cho Lâm Băng Tiên một con đường sự nghiệp xán lạn. Vệ Thanh Ảnh cũng tới, Lâm Băng Tiên sẽ trở thành nghệ sĩ ký hợp đồng với cả hai công ty và hai bên sẽ hợp lực bồi dưỡng cô.

Vệ Thanh Ảnh cảm thấy rất có lỗi về những chuyện vừa xảy ra nhưng đó không phải lỗi của ông ấy nên Ngô Bình cũng không để bụng.

Trời đã về khuya, Lâm Băng Tiên rời khỏi đó cùng Vệ Thanh Ảnh. Ngô Bình và Diệp Huyền vẫn còn ở lại bàn bạc một số chuyện với nhau nhưng họ đã về phòng riêng tại Đường Lâu của Ngô Bình.

Advertisement

Chuyện của Đường Lâu, Diệp Huyền cũng có nghe phong thanh. Có điều những cuộc đấu đá ở cấp này, anh ta không có tư cách can dự.

"Tiền bối, khi nào tu vi của con mạnh hơn sẽ đi hành tẩu giang hồ, như vậy mới đã!"

Advertisement

Ngô Bình nhìn anh ta, hỏi: "Những ngày gần đây có vận công không vậy?"

Diệp Huyền lập tức đáp: "Tiền bối, đệ tử đâu chỉ vận công mà mỗi ngày khổ luyện ít nhất tám tiếng. Không tin thì tiền bối nhìn xem".

Quả thực Diệp Huyền hiện tại ngày nào cũng tập Đoàn Thể Thuật mà Ngô Bình truyền dạy, con người sớm đã thay da đổi thịt.

Ngô Bình cười đáp: "Cũng được đấy, thế sư huynh có dạy anh tuyệt kỹ gì không?"

Diệp Huyền gãi đầu cười hi hi đáp: "Ông nội đệ tử nói mấy tuyệt kỹ của ông nội không có giá trị, phải để tiền bối dạy đệ tử cơ".

Ngô Bình hừ một cái, đáp: "Sư huynh đúng là keo kẹt, đây là đang muốn khai thác hết tuyệt kỹ của tôi đây mà".

Diệp Huyền cười đáp: "Ông nội đệ tử đúng là nhỏ mọn, đệ tử cũng không hy vọng học được gì từ ông ấy. Cho nên, đi theo tiền bối mới là tốt nhất".

Ngô Bình đảo mắt, Diệp Huyền này đúng là lưỡi không xương.

Ngô Bình suy nghĩ một lát rồi nói: "Đoàn Thể Thuật anh luyện được kha khá rồi, hiện giờ đã có khí cảm. Giờ tôi sẽ truyền cho anh một phương pháp hít thở!"

Diệp Huyền giật mình, mặc dù anh ta tu luyện chẳng đến đâu nhưng cũng có hiểu biết nhất định, đủ để hiểu rõ phương pháp hít thở này quý giá thế nào. Anh ta nghiêm mặt lại đáp: "Tiền bối, ân tình của người đệ tử cả đời không trả hết được!"

Ngô Bình cười lạnh: "Tôi mà trông chờ anh trả ơn thì đã phá sản từ lâu rồi. Bớt phí lời đi, nghe cho kỹ đây!"

Diệp Huyền vội vã ngồi thẳng lưng, vểnh tai lên nghe.

Ngô Bình truyền cho anh ta một bộ phương pháp hít thở rất tốt nhưng cũng cực kỳ khó luyện. Nếu không phải Diệp Huyền vốn có tư chất hơn người thì anh cũng không thể truyền thụ phương pháp này.

Một người dạy tỷ mỉ, một người học chăm chỉ nên tới ba giờ sáng là Diệp Huyền đã nắm vững được phương pháp, hít thở đều đều.

Sau khi trời sáng, Diệp Huyền choàng mở mắt, cảm thấy cơ thể vô cùng thoải mái. Anh ta vui mừng nói: "Tiền bối, phương pháp hít thở này kỳ diệu thật đấy! Không biết phương pháp này có tốt bằng phương pháp của ông nội đệ tử không?"

Ngô Bình: "Có lẽ là cao cấp hơn đấy. Có điều tôi dạy anh nhưng anh không được kể với bất cứ ai khác".
 
Back
Top Dưới