Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1020


Quản lý đáp ngay: “Đặt một ăn hai phẩy năm. Mọi người vẫn đánh giá cao đối thủ của cậu ta hơn”.

Không bao lâu sau, trận đấu đã bắt đầu. Động tác chân của Diệp Thần linh hoạt như mèo, tránh đòn rất nhanh. Gã to con kia hoàn toàn không chạm được cậu ấy. Trong lúc đôi bên đang truy đuổi, Diệp Thần tung một cú đá hiểm vào điểm yếu của đối phương.

Gã to con r*n r* rồi ngã xuống đất, nhưng chỉ một lát sau đã đứng dậy được. Hai bên lại tiếp tục đấu.

Advertisement

Bằng chiến thuật du kích, Diệp Thần đã đánh bại gã to con kia chỉ sau mười ba phút. Mà trong quá trình ấy, cậu ấy không hề trúng đòn nào.

Quản lý vội vàng đi đến nói vài câu với Diệp Thần. Cậu ấy nhìn Ngô Bình rồi khẽ gật đầu, đi theo quản lý.

Advertisement

Vào phòng làm việc của quản lý, Ngô Bình ngồi xuống, vừa quan sát cậu trai vừa hỏi: “Diệp Thần, nghe nói em gái cậu đang ốm nặng?”

Diệp Thần gật đầu: “Phải, anh Ngô”.

Ngô Bình: “Trận đấu vừa rồi, cậu kiếm được bao nhiêu tiền?”

Diệp Thần đáp: “Ba mươi nghìn”.

Ngô Bình hỏi: “Cậu còn thiếu bao nhiêu tiền để đưa em gái ra nước ngoài điều trị?”

Diệp Thần nói: “Tôi cần khoảng tám triệu rưỡi, giờ đã kiếm được một triệu, còn thiếu bảy triệu rưỡi”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Cậu học cách đánh từ ai?”

Diệp Thần trả lời: “Tôi xem video của người khác rồi tự luyện”.

Ngô Bình nhẹ nhàng bảo: “Đúng là tự luyện, sắp luyện đến mức phế rồi”.

Diệp Thần sửng sốt: “Gì cơ?”

Ngô Bình nói: “Ý tôi là cách luyện của cậu có vấn đề. Nếu cứ luyện như vậy thì tối đa ba tháng nữa, cậu sẽ trở thành kẻ tàn phế. Với tốc độ kiếm tiền hiện giờ của cậu, có lẽ sẽ không gom đủ bảy triệu rưỡi trong vòng ba tháng đâu. Khi ấy, không những cậu không cứu được em gái, mà ngay cả sức khoẻ của bản thân cũng gặp nguy hiểm”.

“Tôi không tin”, Diệp Thần lạnh nhạt nói: “Tuy thương đầy tích mình nhưng tôi biết sức khoẻ của mình thế nào. Tôi vẫn đang ngày một mạnh lên!”

Ngô Bình lắc đầu. Anh bưng tách trà lên, thổi lá trà ra rồi nhấp một ngụm, đoạn bảo: “Dưới ngực trái một tấc rưỡi, vị trí giữa hai bên sườn của cậu có phải hay đau âm ỉ không? Đặc biệt là lúc một, hai giờ sáng, cậu thường xuyên tỉnh giấc vì đau”.

Diệp Thần biến sắc: “Sao anh biết?”

Ngô Bình không trả lời mà nói tiếp: “Có phải vào giữa trưa, xương cốt toàn thân cậu sẽ vừa đau vừa ngứa hệt như bị kiến cắn vậy, tình trạng còn càng lúc càng nghiêm trọng?”

Diệp Thần vừa nhìn anh vừa hỏi: “Anh là bác sĩ ư?”

Ngô Bình đáp: “Có biết y thuật”.

Trong đôi mắt Diệp Thần như đang có ngọn lửa bùng cháy. Cậu ấy nhẹ nhàng nói: “Thế cũng không sao! Tôi sẽ liều mạng kiếm tiền để gom đủ tám triệu rưỡi trong vòng ba tháng”.

Ngô Bình lắc đầu: “Nhưng cậu có từng nghĩ đến chuyện em gái cậu sẽ đau lòng như thế nào nếu cậu bại liệt không? Hơn nữa, khi ra nước ngoài trị bệnh, em cậu vẫn cần được chăm sóc. Nếu cậu ngã quỵ thì ai sẽ lo cho cô bé?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1021


Diệp Thần ngồi xuống chiếc ghế đối diện Ngô Bình, nghĩ ngợi miên man. Giờ thì cậu ấy không còn nghi ngờ lời của Ngô Bình nữa.

“Biết gì không? Cậu là thiên tài võ học đấy”, Ngô Bình nói.

Diệp Thần sững ra: “Thiên tài võ học ư?”

Advertisement

Ngô Bình đáp: “Đúng vậy. Chỉ cần xem vài video đã trở thành cao thủ chiến đấu, tất nhiên cậu là thiên tài rồi”.

Diệp Thần cười tự giễu: “Vậy thì đã sao? Anh cũng nói rồi đấy, tôi đã sắp trở thành kẻ tàn phế”.

Advertisement

Ngô Bình nói: “Nếu có tôi chỉ dạy, cậu không những không tàn phế mà còn trở thành cao thủ võ học hàng đầu”.

Diệp Thần bàng hoàng: “Anh có thể giúp tôi ư?”

Nhìn vào mắt cậu ấy, Ngô Bình nói: “Nói thẳng nhé. Nếu cậu đồng ý làm việc cho tôi, tôi có thể giúp cậu thành tài và chữa bệnh cho em gái cậu”.

Diệp Thần đứng bật dậy: “Anh có thể chữa trị cho em gái tôi sao?”

Ngô Bình cười đáp: “Bất kể em cậu mắc bệnh gì, tôi cũng chữa được”.

Diệp Thần quỳ sụp xuống sàn: “Tôi đồng ý! Cầu xin anh hãy chữa trị cho em gái tôi!”

Ngô Bình nói: “Đừng gấp gáp, nghe tôi nói hết đã. ‘Làm việc cho tôi’ có nghĩa là cả đời này cậu phải tuân theo mệnh lệnh của tôi. Tôi bảo cậu chết thì cậu phải chết. Cậu làm được chứ?”

Diệp Thần đáp nhẹ nhàng: “Tôi làm được! Anh cũng nói rồi đấy, tôi mà cứ thế này thì cũng chỉ còn con đường chết. Mạng của tôi do anh ban cho, chết vì anh cũng xứng đáng”.

Ngô Bình gật đầu: “Tốt lắm. Xem như hai ta đã thoả thuận xong. Từ nay về sau, cậu là người của tôi”.

Diệp Thần vội vàng trả lời: “Vâng, cậu chủ!”

Ngô Bình khẽ nâng tay: “Đứng dậy đi. Giờ cậu cứ nghỉ ngơi trước, tối nay tôi và cậu sẽ đến thăm bệnh nhân”.

Diệp Thần cúi người chào rồi rời đi.

Quản lý vội hỏi: “Anh Ngô thật sự nhận người này sao ạ?”

Ngô Bình hỏi lại: “Sao, có vấn đề gì à?”

Quản lý cười khổ: “Chắc anh vẫn chưa biết, trong khoảng thời gian này, Tiểu Vũ Hoàng vẫn luôn cử người đến bàn bạc với Diệp Thần, có ý muốn nhận cậu ta làm đệ tử”

Ngô Bình nhíu mày: “Tiểu Vũ Hoàng Trịnh Luân muốn nhận cậu ấy làm đệ tử ư?”

Quản lý nói: “Phải, nhưng bị Diệp Thần từ chối rồi”.

Ngô Bình rất tò mò: “Là đệ tử của Tiểu Vũ Hoàng thì tiền đồ sẽ rất xán lạn, sao cậu ấy lại từ chối?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1022


Đường Băng Vân nhíu đôi mày thanh tú: “Ngô Bình à, nếu anh nhận Diệp Thần làm đệ tử, Trịnh Luân chắc chắn sẽ không vui”.

Ngô Bình cười khẩy: “Mặc kệ đi!”

Đúng lúc này, bộ đàm của Đường Băng Vân vang lên giọng của Tiền Lương: “Cô cả, cái tên ở dưới lầu đã thắng được bảy trăm triệu của chúng ta rồi!”

Advertisement

Ngô Bình vừa nghe đã biết Tiền Lương ám chỉ con bạc người La Sát kia. Anh đáp nhanh: “Tôi sẽ xuống ngay”.

Ở tầng tám mươi của Đường Lâu, bàn cược trước mặt người La Sát đã chất đầy thẻ đánh bạc, tổng cộng gần bảy trăm triệu. Người này vẫn đang cá cược, đặt “tài”, tiền cược một trăm triệu.

Advertisement

Khi một lượng lớn thẻ đánh bạc được đẩy qua, cảnh tượng cực kỳ chấn động, rất nhiều người vây quanh hóng hớt.

Tiền Lương đứng gần đó, vừa thấy Ngô Bình đã báo cáo: “Anh Ngô, tên này đã thắng liên tiếp chín ván, thẻ đánh bạc mỗi ván đều cao gấp ba lần ván trước”.

Trước đó Ngô Bình đã quan sát người La Sát này rồi. Anh nhận thấy người này không hề đơn giản, có lẽ từng luyện kỹ thuật nghe xúc xắc, tuy không chính xác trăm phần trăm nhưng vẫn đúng được chín mươi phần trăm. Quá rõ ràng, người La Sát này được phái đến đây phá bĩnh.

Anh nhẹ nhàng bảo: “Không sao, cứ để kẻ đó cược tiếp”.

Đến lúc mở, quả nhiên là “tài”.

Người lắc xúc xắc tái mặt, áp lực nặng nề khiến mồ hôi lạnh túa ra, chốc chốc lại liếc nhìn Tiền Lương.

Tiền Lương lạnh lùng nói: “Không cần nhìn tôi, tiếp tục!”

Thế là người nọ tiếp tục lắc xúc xắc. Lần này người La Sát lại lấy ra ba trăm triệu và vẫn đặt “tài”.

Ngô Bình nhìn qua một cái. Ba viên xúc xắc lần lượt là bốn điểm, năm điểm, ba điểm, mười hai điểm tài. Anh bèn âm thầm dùng nhãn lực lật viên xúc xắc năm điểm thành một điểm, tổng cộng tám điểm xỉu.

Lúc mở ra, vẻ mặt người La Sát rõ ràng đã ánh lên vẻ quái lạ. Rõ ràng hắn nghe được là tài cơ mà, sao lại là xỉu?

Người La Sát không nói gì, tiếp tục đặt cược chín trăm triệu. Chín trăm triệu này bao gồm năm trăm triệu mà hắn thắng được và bốn trăm triệu tự mang theo.

Ngô Bình đi lại gần, cười hỏi: “Anh bạn cược lớn như vậy có phải hơi mạo hiểm rồi không?”

Người La Sát cười khẩy: “Sao hả, các người mở sòng bài mà không cho người ta cược à?”

Ngô Bình cười bảo: “Xin đừng tức giận, tôi chỉ nhắc nhở với ý tốt thôi. Nếu đã thích chơi thì mời tiếp tục”.

Xúc xắc đã lắc xong, người La Sát suy nghĩ vài giây rồi đặt hết chín trăm triệu vào ô “xỉu”.

Ván này, ba viên xúc xắc là một điểm, hai điểm, bốn điểm, bảy điểm xỉu. Ngô Bình lại âm thầm lật viên xúc xắc một điểm thành sáu điểm, biến thành mười hai điểm tài.

Sau khi mở điểm, người La Sát ngỡ ngàng, lập tức hét ầm lên: “Không thể nào, các người giở trò!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1023


Dứt lời, người này lấy một tấm chi phiếu ra rồi đặt vào ô “tài”. Lúc này vẫn chưa lắc xúc xắc mà người La Sát đã đặt cược, chuyện này khiến ai nấy đều bất ngờ.

Tiền Lương cầm chi phiếu lên. Thấy tấm chi phiếu ghi năm tỷ, anh ta thầm kinh ngạc, đoạn nheo mắt nói: “Anh bạn muốn cược năm tỷ?”

Người La Sát lạnh lùng nói: “Đúng thế! Ván này, tôi phó mặc vào vận số! Các người dám cược không?”

Advertisement

Tiền Lương cười ha ha: “Chúng tôi mở sòng thì không sợ cược! Được thôi!”

Advertisement

Ngô Bình nhìn chằm chằm người La Sát, muốn xem thử đối phương bày trò gì.

Khi xúc xắc được lắc, người La Sát rất thoải mái, như thể chẳng hề bận tâm vậy. Đến lúc cốc xúc xắc được đặt xuống, trông hắn vẫn không có gì bất thường.

Lòng Ngô Bình thoáng động. Anh bắt đầu phóng tầm mắt về phía người khác. Vừa nhìn, anh đã phát hiện một người Đông Nam Á lẫn trong đám đông, vóc dáng gầy gò, miệng lẩm bẩm gì đó.

Rồi đột nhiên, người nọ phất tay áo, một luồng sáng màu xám bay ra từ ống tay áo. Ánh sáng xám này có hình dạng một cậu bé, lúc sáng lúc mờ. Ánh sáng xám này bay đến bàn cược, vươn tay chộp lấy cốc xúc xắc.

Xúc xắc trong cốc lập tức có xáo trộn. Bảy điểm xỉu ban đầu thoắt cái đã biến thành mười lăm điểm tài!

Mắt Ngô Bình sáng lên. Không ngờ hắn ta điều khiển tiểu quỷ làm việc cho mình! Anh không vạch trần mà âm thầm dùng nhãn lực biến điểm số trở về bảy điểm xỉu như cũ.

Người La Sát nhìn sang người Đông Nam Á, thấy người nọ gật đầu mới cười nói: “Mở điểm đi!”

Khi cốc xúc xắc được mở ra, nụ cười của người La Sát lập tức vụt tắt, là bảy điểm xỉu! Người La Sát lẩm bẩm: “Không thể nào!”

Tiền Lương cười ha ha: “Chúng tôi xin phép nhận năm tỷ nhé! Anh còn muốn cược không?”

Người La Sát tối sầm mặt. Hắn chỉ làm việc cho người khác, năm tỷ này không phải của hắn. Bây giờ chuyện không thành, tiền cũng thua hết, hắn biết ăn nói thế nào đây?

Trong đám đông, người Đông Nam Á kia cũng rất bất ngờ, có linh cảm không ổn nên bèn xoay người đi thẳng.

Ra khỏi đại sảnh, hắn ta đang đi đến thang máy thì đột nhiên nghe được một giọng nói lạnh lùng từ phía sau.

“Muốn chạy à?”

Người Đông Nam Á run rẩy, lập tức dừng bước rồi quay phắt lại.

Không biết từ bao giờ, Ngô Bình và Đường Băng Vân đã đứng ngay đằng sau hắn ta. Người Đông Nam Á giật mình, nói bằng giọng Viêm Long lơ lớ: “Các người muốn làm gì?”

Ngô Bình cười khẩy: “Từ lâu, tôi đã nghe nói Đông Nam Á có tu sĩ tà đạo điều khiển tiểu quỷ để kiếm tiền ở sòng bài. Nhưng tôi không ngờ có kẻ dám dùng tiểu quỷ ở Đường Lâu! Lá gan cũng lớn lắm!”

Bị anh vạch trần, người Đông Nam Á biết chuyện này không giấu được nữa. Hắn ta nhìn Ngô Bình chằm chằm: “Anh bạn à, tôi chỉ được người khác phó thác thôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1024


Ngô Bình nhận thấy tấm thẻ ấy, cảm giác được có một con tiểu quỷ bị phong ấn bên trong tấm thẻ. Con tiểu quỷ này lúc hiện lúc ẩn, khá yếu ớt.

Lúc này Đường Băng Vân mới phất tay. Có hai người chạy đến, lôi người Đông Nam Á kia ra ngoài. Hắn ta bị chặt đứt một cánh tay mới được rời khỏi đây.

Tiền Lương cũng vừa đi ra. Anh ta cười nói: “Anh Ngô quả là cao tay! Ban nãy tôi còn lo rằng hắn sẽ thắng năm tỷ. Giờ thì tốt quá, kiếm được năm tỷ rồi!”

Advertisement

Đoạn, Tiền Lương cười nói với Đường Băng Vân: “Cô cả, theo quy mô sòng bạc, ai làm việc sẽ nhận được phần lớn thu nhập. Chúng ta thắng được năm phẩy bốn tỷ của người La Sát, tính theo sáu mươi phần trăm thì là ba phẩy hai mươi bốn tỷ”.

Đường Băng Vân gật đầu, cười bảo: “Anh chuyển tiền cho anh Ngô đi”.

Advertisement

“Vâng”, Tiền Lương vội vàng đáp.

Ngô Bình hỏi: “Thế con bạc người La Sát đâu rồi?”

Tiền Lương trả lời: “Tôi đã cho người mời hắn vào trong rồi. Chắc chắn sau lưng hắn có kẻ sai khiến, phải làm rõ”.

Ngô Bình gật đầu, không nói gì.

Sau đó họ lần lượt lên các tầng trên để kiểm tra, có tầng là chọi gà, có tầng chọi dế, có tầng dành riêng cho bài hoa Bán đảo, có tầng thì cược cờ vây.

Ngô Bình nhìn qua một lượt, không phát hiện điều gì bất thường, mới lên tầng tám mươi tám.

Tầng tám mươi tám là sòng bạc đỉnh cấp, hầu hết người chơi ở đây đều là ông chủ lớn, gần một nửa là khách trong nước. Thông qua cờ bạc, họ sử dụng mạng lưới tài chính khổng lồ và phức tạp của Đường Môn để chuyển tiền một cách hợp pháp đến các tài khoản chỉ định.

Tầng tám mươi tám không đông người, trông như một buổi tiệc vậy. Bên trong chỉ có mấy mươi ông chủ và các cô gái xinh đẹp. Đa số họ đều đang tán gẫu, trông nhàn hạ và vui vẻ.

Quản lý tầng tám mươi tám là một cô gái xinh xắn trẻ trung, mặc đầm trễ vai màu đen, đang trò chuyện cười đùa với các ông chủ lớn.

Thấy Ngô Bình và Đường Băng Vân, nữ quản lý vội vàng tiến đến, cung kính chào: “Cô cả”.

Đường Băng Vân gật đầu, giới thiệu: “Tiểu Y, đây là Ngô Bình - vị hôn phu của tôi. Ngô Bình, đây là Y Mạt, quản lý tầng này”.

Y Mạt cười nói: “Chào anh Ngô”.

Ngô Bình đáp lại: “Chào quản lý Y. Khách đến đây đều là khách quen à?”

Y Mạt vội trả lời: “Anh Ngô, có vài vị khách Bán đảo là khách lạ, nhưng đều được khách quen giới thiệu đến”.

Lời vừa dứt, Ngô Bình đột nhiên biến sắc. Anh nhận thấy cả tầng lầu đã rơi vào huyễn trận, còn là huyễn cảnh nhiều tầng!

Anh không vạch trần, chỉ nhẹ nhàng nói: “Được, tôi biết rồi. Cô đi tiếp khách đi”.

Quản lý Y Mạt vừa rời đi, anh liền nhỏ giọng hỏi Đường Băng Vân: “Băng Vân, phát giác được chứ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1025


Nghe anh giải thích như vậy, Đường Băng Vân hiểu ra ngay. Cô ấy chau mày: “Anh biết ai đã bày huyễn trận không?”

Ngô Bình đáp: “Chưa rõ, nhưng tôi sẽ tóm được kẻ đó”.

Đường Băng Vân hơi lo lắng: “Mọi người đều đã ở trong huyễn cảnh. Một khi xảy ra chuyện thì danh tiếng Đường Lâu sẽ bị huỷ hoại”.

Advertisement

Ngô Bình vỗ vai cô ấy: “Yên tâm đi, huyễn trận vẫn chưa chính thức bắt đầu. Để tôi đi tìm kẻ đó. Cô đứng đây chờ tôi nhé”.

Dứt lời, anh đi thẳng về phía trước, vừa đi vừa quan sát những người bên cạnh. Đám người này đã ở trong huyễn cảnh mà không hề hay biết, vẫn vui vẻ tán gẫu, bàn đại sự.

Advertisement

Chẳng bao lâu sau, anh đã dừng bước.

Anh nhìn thấy có ba người đàn ông đứng nhả khói bên ngoài khu vực hút thuốc. Khu vực hút thuốc được thiết kế nửa kín và trang bị quạt hút công suất lớn, khói sẽ được hút và thải ra ngoài.

Nhưng ba kẻ này lại cố tình đứng hút bên ngoài, khói thuốc nồng nặc.

Ngô Bình vừa nhìn đã nhận ra trong khói mà họ nhả ra có chứa thứ thuốc gì đó, nên khói này là thành phần quan trọng tạo nên huyễn trận. Có nó, huyễn thuật mới được kích hoạt.

Anh lập tức tiến lại gần, cười hỏi: “Mời ba vị vào khu vực hút thuốc, hút ở bên ngoài sẽ ảnh hưởng đến các khách khác.”

Ba kẻ này là người Bán đảo Nam, một tên tóc xoăn trong số chúng hừ giọng: “Sao, hút thuốc thôi cũng không được à? Dịch vụ của các người kém thế”.

Tiếng Viêm Long của tên này không chuẩn, còn rất gượng, nhưng thái độ thì hống hách vô cùng.

Ngô Bình nói nhẹ tênh: “Tôi lặp lại lần nữa. Có thể hút thuốc, nhưng phải hút ở khu vực cho phép.

Tên ấy cười hề hề: “Tôi cứ hút ở đây đấy, anh làm gì được tôi?”

“Rầm!”

Lời vừa dứt, Ngô Bình đã đạp tên ấy vào khu vực hút thuốc. Hai tên còn lại cả kinh, lập tức ra tay. Nhưng đứng trước mặt đại tông sư như Ngô Bình, bọn chúng như trẻ lên ba vậy, chỉ vài đòn thôi đã ngã rạp xuống đất.

Ba kẻ ấy thấy yếu ớt vô cùng, nằm trên sàn, không động đậy nổi.

Ngô Bình khom người nhặt ba điếu thuốc lên, dập lửa rồi ném vào sọt rác. Sau đó anh lắc tay phải, đọc một đoạn chú. Tên tóc xoăn đang nằm dưới đất lập tức mơ màng và bị thôi miên.

Ngô Bình hỏi: “Kẻ cầm đầu của các người là ai?”

Tên tóc xoăn chỉ về bên trái ở phía trước, trả lời: “Người béo béo mặc Âu phục đen kia là thủ lĩnh của chúng tôi”.

Anh quét mắt nhìn, quả nhiên phát hiện một gã béo ở đó. Gã béo mặc Âu phục đen kia cũng đang nhìn anh. Bốn mắt nhìn nhau, đối phương cười khẩy, có vẻ chẳng hề sợ bị Ngô Bình vạch trần thân phận.

Ngô Bình tha cho đám người này, sải bước đi đến chỗ gã béo kia.

Gã béo vẫn đứng yên, tựa như không hề đặt Ngô Bình vào mắt. Đến khi khoảng cách giữa đôi bên chỉ còn chưa đầy hai mét, gã mới chậm rãi cất lời: “Cậu có nhãn lực, nhìn ra được huyễn thuật của tôi. Có điều đã quá muộn rồi, huyễn thuật vừa được kích hoạt, tất cả những người ở đây đều phải chết!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1026


Ngô Bình khẽ thở dài: “Dù là cạnh tranh thì cũng không nên ra đòn tàn nhẫn đến vậy chứ? Ở đây toàn là giới nhà giàu, các người mà giết họ thì cũng không có đường lui”.

“Ai bảo là không có chứ?”, gã béo bật cười: “Tôi sẽ để lại vài nhân chứng sống. Bọn họ sẽ bảo rằng đã tận mắt nhìn thấy người của Đường Lâu g**t ch*t khách, có liên quan gì đến chúng tôi đâu?”

Ngô Bình cau mày: “Anh nhất định phải ra tay?”

Advertisement

“Xin lỗi! Lấy tiền rồi thì phải làm việc cho người ta thôi. Tôi sẽ sắp xếp để cậu biến thành hung thủ nhé. Cậu thấy sao?”, gã béo mỉm cười lạnh lùng và nham hiểm.

Ngô Bình khẽ thở dài: “Anh tự tin quá, xem thường tôi quá rồi”.

Advertisement

Gã béo cười ha hả. Ngay sau khi tiếng cười của gã vang lên, Ngô Bình cảm thấy không gian xung quanh bắt đầu biến dạng, điều này có nghĩa huyễn trận đã được khởi động.

Ngô Bình đanh mặt, tay làm ấn, âm thanh như tiếng chuông đồng phát ra từ miệng. Khi sóng âm nhấp nhô dao động, không gian méo mó dần trở về trạng thái ban đầu. Nụ cười trên mặt gã béo cũng biến mất, thay thế bằng vẻ hoảng sợ tột cùng.

“Cậu…”

“Rắc!”

Ngô Bình đạp gãy đầu gối gã. Đối phương gào lên thảm thiết, quỳ sụp xuống sàn.

Ngô Bình nghiêm mặt nói: “Chỉ với huyễn thuật cỏn con ấy mà đã muốn giết tôi? Anh xem thường đại tông sư Tiên Thiên quá rồi!”

Đại tông sư Tiên Thiên có quyền ý rất mạnh, huyễn thuật này khó có thể ảnh hưởng được anh. Huống chi Ngô Bình còn là cao thủ huyễn thuật, phá giải huyễn trận của đối phương là chuyện dễ như trở bàn tay.

“Nói, được ai sai đến?”, anh hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng không cho phép chống cự.

Vẻ huênh hoang ban nãy của gã béo đã không còn. Gã rầu rĩ đáp: “Là Vu Vương”.

Ngô Bình cười khẩy: “Lại là Vu Vương!”

Gã béo vội vã cầu xin: “Xin cậu tha cho tôi một lần, tôi có thể cho cậu lợi ích…”

Ngô Bình nhìn gã: “Anh đã dùng huyễn thuật lừa được nhiều tiền lắm rồi nhỉ?”

Gã béo đáp ngay: “Phải, phải, tôi có tiền, chỉ cần cậu tha cho tôi…”

Gã vừa dứt lời thì bỗng ngửi được mùi thơm, sau đó ý thức trở nên mơ hồ. Rồi gã nhìn thấy ngón tay của Ngô Bình dao động trước mắt, ý thức tự chủ của gã đã bị áp chế hoàn toàn.

Ngô Bình thôi miên người này nhanh như chớp, đoạn hỏi chuyện: “Có phải anh đã lừa rất nhiều tiền nhờ huyễn thuật không?”

Gã béo đờ đẫn trả lời: “Đúng vậy, lừa được rất nhiều tiền”.

Ngô Bình gật đầu: “Chuyển toàn bộ tiền của anh vào tài khoản này”. Nói đoạn, anh đưa tài khoản của công ty Ái Di cho gã.

Gã béo nói: “Tài khoản đang có tám tỷ năm trăm triệu đô. Tôi sẽ cho người chuyển ngay”.

Rồi gã bắt đầu gọi điện. Tài khoản của Ngô Bình liên tục nhận được chuyển khoản từ nhiều quốc gia trên thế giới. Tiền gửi qua ngân hàng đã tự động chuyển thành tiền Viêm Long, tổng cộng khoảng năm mươi sáu tỷ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1027


Ngô Bình gật đầu rồi vẫy tay với Đường Băng Vân. Cô ấy rảo bước đến, hỏi anh: “Sao vậy?”

Ngô Bình giải thích đơn giản, đoạn bảo: “Băng Vân, đưa người này xuống đi, trông chừng kỹ vào, sau này tôi còn dùng đến”. Con cừu béo thế này, dĩ nhiên anh không thể bỏ qua dễ dàng.

Đường Băng Vân bảo thuộc hạ đưa gã béo và ba tên kia đi.

Khách ở tầng tám mươi tám vẫn không hề biết mình vừa dạo một vòng Quỷ môn quan. Nếu không nhờ có sự xuất hiện của Ngô Bình thì hầu hết họ đã chết ở đây rồi.

Advertisement

Sau khi bọn chúng được đưa đi, Đường Băng Vân mới căm phẫn nói: “Tên Vu Vương đó ác độc thật đấy. Chúng ta không thể bỏ qua được!”

“Dĩ nhiên rồi”, Ngô Bình đáp: “Tối nay tôi sẽ tìm Vu Vương”.

Advertisement

Đường Băng Vân kinh ngạc: “Anh muốn gặp Vu Vương? Không được! Tu vi của người này rất cao, anh đi một mình sẽ nguy hiểm lắm”.

Ngô Bình bảo: “Cô yên tâm. Tôi sẽ không làm chuyện mà mình không chắc chắn”.

Đường Băng Vân trừng mắt: “Tóm lại, anh không được tự đi!”

Ngô Bình bất lực nói: “Được rồi. Nếu tôi đi thì nhất định sẽ gọi cô theo. Thế đã được chưa?”

Bây giờ đã hơn mười giờ tối. Anh đi kiểm tra một vòng khắp nơi rồi về phòng làm việc nghỉ ngơi.

Nhân lúc rỗi rãi, anh lấy tấm thẻ đầu lâu ra, ngẫm nghĩ một lúc rồi đọc một đoạn chú. Một luồng khói xám lập tức bay ra, hoá thành một hình người mờ mờ, chính là tiểu quỷ.

Mơ mơ hồ hồ, tiểu quỷ này để hai chỏm tóc, dáng vẻ cũng rất đáng yêu, chắc là bé gái.

Ngô Bình hỏi: “Nhóc con, sao lại bị người ta khống chế vậy?”

Cái bóng xám huơ cả hai tay nhưng Ngô Bình không hiểu, bèn ngắt lời nó ngay: “Nhóc con yếu ớt quá. Bây giờ tao sẽ dạy cho mày một bộ cố hồn, có muốn học không?”

Nhóc con ấy gật đầu lia lịa, đoạn quỳ xuống dập đầu với Ngô Bình. Rất rõ ràng, tuy tiểu quỷ còn nhỏ nhưng trí tuệ không kém người thành niên.

Ngô Bình gật đầu rồi truyền ngay cho nó một bộ trì chú cố hồn. Nhóc con học rất nhanh, lập tức trở vào tấm thẻ để tu luyện.

Lát sau, Đường Băng Vân xuất hiện. Cả hai trò chuyện một lúc. Đến mười một giờ rưỡi, sòng bạc và tiệm cầm đồ lần lượt đóng cửa. Đường Lâu xem như vượt qua được ngày đầu tiên!

Diệp Thần được gọi đến phòng làm việc. Cậu ấy háo hức hỏi Ngô Bình: “Cậu chủ, bao giờ chúng ta đi ạ?”

Ngô Bình: “Bây giờ đi”.

“Ở lại nhé, Băng Vân, có chuyện gì thì nhớ gọi ngay”.

Đường Băng Vân gật đầu: “Ừ! Hai người đi đi”.

Hai người họ rời khỏi Đường Lâu. Đường Băng Vân cử tài xế đưa Ngô Bình và Diệp Thần đi.

Diệp Thần ở nhà thuê, đi nửa giờ là đến nơi.

Đó là một khu nhà cũ. Ở đây không có nhiều chỗ đỗ xe. Họ dừng xe ở ngay trước khu nhà, đi bộ đến chung cư. Vừa đi đến cánh cổng sắt của toà nhà chung cư, Diệp Thần đã dừng lại rồi nhìn chằm chằm phía trước.

Một người đàn ông mặc kình trang màu đen đang đứng trước cổng chung cư. Thấy Diệp Thần xuất hiện, người nọ cất tiếng: “Diệp Thần, sư phụ tôi đang chờ ở trên tầng”.

Diệp Thần giận dữ hỏi: “Đang ở nhà tôi?”

Người mặc kình trang đen nhẹ nhàng đáp: “Đừng sợ. Sư phụ tôi sẽ không làm tổn hại đến Diệp Vũ Hân, còn mời một bác sĩ nổi tiếng đến chữa trị cho cô bé”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1028


Thực lực của người này rất mạnh, dưới cái chộp tay của ông ta là vô vàn những sự biến hoá, dù Diệp Thần có giỏi đến mấy cũng không thể né được.

Đúng lúc này, có một cái tay thò ra rồi đập nhẹ lên phía trước, người kia tránh nhanh đi như diện, sau đó ngạc nhiên nhìn chằm chằm Ngô Bình rồi hỏi: “Cậu là ai?”

Ngô Bình: “Diệp Thần là người của tôi”.

Advertisement

Người đó cười lạnh nói: “Người của cậu? Cậu có biết Diệp Thần đã được sư phụ tôi chọn rồi chưa?”

Ngô Bình bình thản đáp: “Sư phụ ông là Tiểu Võ Hoàng Trịnh Luân chứ gì?”

Người kia ngẩn ra: “Cậu biết rồi ư?”

Advertisement

Ngô Bình: “Ông ta đang ở tầng trên hả?”

Người đàn ông: “Đúng vậy”.

Ngô Bình nói: “Tốt, để tôi lên gặp ông ta”.

Người đàn ông cười lạnh: “Gặp sư phụ tôi? Cậu chưa đủ tư cách đâu”.

Uỳnh!

Ông ta vừa nói dứt câu thì Ngô Bình đã tung một quyền ra, cùng là cao thủ cảnh giới Tiên Thiên, nhưng thực lực của Ngô Bình lại mạnh hơn ông ta nhiều. Người này chỉ thấy mắt mình hoa lên, người thì bị đánh bay, không hề có lấy một cơ hội phản kháng.

Sau khi ngã xuống đất, ông ta hộc máu rồi mất hết lực chiến đấu.

Ngô Bình mặc kệ ông ta rồi đi lên tầng trên cùng Diệp Thần.

Nhà Diệp Thần ở tầng sáu, khi hai người lên đến nơi thì thấy cửa mở toang, có một người đàn ông đang ngồi trong phòng khách, đó chính là Tiểu Võ Hoàng Trịnh Luân.

Có một cô bé chừng 10 tuổi đang ngồi cạnh ông ta, cô bé rất xinh, nhưng có vẻ yếu ớt, người thì gầy gò. Cạnh đó nữa đang có một người đàn ông trung niên bắt mạch cho cô bé. Người này để ba chòm râu, dáng người không cao, đầu nhọn, mặt tròn, mắt híp. Ngô Bình quan sát cách ông ta bắt mạch thì biết ngay là người cùng nghề.

Trịnh Luân nhìn ra cửa, khi thấy Ngô Bình đứng sau lưng Diệp Thần thì ông ta không khỏi cau mày rồi hô to: “Ngô Bình?”

Ngô Bình đi vào phòng khách rồi đóng cửa lại, cười nói: “Chú Trịnh, chúng ta lại gặp nhau rồi”.

Trịnh Luân nhìn Ngô Bình rồi lại nhìn sang Diệp Thần, sau đó nhăn mặt hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Ngô Bình cười đáp: “Diệp Thần mời tôi tới để chữa bệnh cho em gái cậu ấy”.

Trịnh Luân cau mày: “Cậu còn biết chữa bệnh ư?”

Ngô Bình: “Biết sơ sơ thôi”.

Trịnh Luân ừm một tiếng: “Trùng hợp quá! Tôi cũng đã mời một bác sĩ ở Giang Bắc đến, chính là ông Vạn Phùng Xuân đây, ông ta đang khám cho Diệp Vũ Hân rồi”.

Ngô Bình quan sát Diệp Vũ Hân thì thấy cô bé rất gầy yếu, vì trúng một chất độc có dược tính chậm nên chất độc đã gây tổn hại đến hầu hết các bộ phận trong cơ thể, cô bé có thể sống đến ngày hôm nay quả là kỳ tích.

Ngô Bình nói: “Không sao, cứ để bác sĩ Vạn khám trước”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1029


Vạn Phùng Xuân: “Chính cậu đã chữa bệnh cho Triệu Trụ Quốc đúng không?”

Nghe thấy thế, Ngô Bình mới nhớ ra lần trước nhà họ Triệu đã mời bác sĩ Vạn này tới khám, nhưng lúc ấy Vạn Phùng Xuân đang chuẩn bị thuốc nên đến muộn. Chờ khi ông ta đến nơi, chuẩn bị khám cho Triệu Trụ Quốc thì nghe tin có người tên Ngô Bình đã chữa khỏi cho Triệu Trụ Quốc rồi.

Chuyện này khiến Vạn Phùng Xuân rất bực mình, vì thế ông ta đã ghi nhớ cái tên Ngô Bình trong đầu.

Advertisement

“Đúng”, Ngô Bình không phủ định.

Vạn Phùng Xuân chợt thu tay lại rồi đứng lên, sau đó lườm anh: “Cậu có hiểu quy tắc trong giang hồ không?”

Advertisement

Ngô Bình tỉnh bơ đáp: “Quy tắc gì?”

Vạn Phùng Xuân hừ lạnh nói: “Triệu Trụ Quốc vốn là bệnh nhân của tôi, ai cho cậu được phép chen ngang hả?”

Ngô Bình cười lạnh: “Vạn Phùng Xuân, tôi nghe danh của ông đã lâu, người ta bảo con người ông vô liêm sỉ lắm, giờ được gặp tôi mới thấy đúng là vậy”.

Vạn Phùng Xuân nổi đoá: “Cậu nói gì?”

Ngô Bình hừ lạnh nói: “Khi ấy, Triệu Trụ Quốc như ngọn đèn dầu sắp cạn, tôi chỉ chữa trị muộn vài tiếng nữa thôi mà ông ta đã mất rồi, dù ông có giỏi đến mấy thì có thể cải tử hoàn sinh được không?”

Nghe thấy thế, Vạn Phùng Xuân cười lạnh: “Dù ông ta có chết thì cũng là bệnh nhân của tôi! Ai cho cậu chen chân vào hả?”

Ngô Bình lắc đầu: “Lương y như từ mẫu, ông vì chút lợi nhuận mà không màng tới tính mạng của bệnh nhân, loại cặn bã như ông không xứng làm trong ngành y”.

“Hỗn lão!”, Vạn Phùng Xuân tức run lên: “Loại tôm tép như cậu mà dám lên mặt dạy đời tôi ư?”

Ngô Bình hừ nói: “Tôi không thèm so đo với ông, mau biến khỏi đây ngay”.

“Cậu…”, Vạn Phùng Xuân tức hộc máu, ngón tay chỉ vào Ngô Bình còn đang run rẩy.

Trịnh Luân sầm mặt, sau đó tiến lên đứng chắn trước mặt Vạn Phùng Xuân: “Cậu Ngô, cậu hơi quá đáng rồi đấy! Bác sĩ Vạn do tôi mời tới, sao cậu mất lịch sự vậy?”

Ngô Bình mặc kệ Trịnh Luân rồi cười phá lên: “Suýt nữa thì tôi quên mất lão già cặn bã này là do chú mời tới, xin lỗi nhé”.

Trịnh Luân bình thản nói: “Ngô Bình, tôi đang có chút việc ở đây, mong cậu đừng can thiệp”.

Ngô Bình cười nói: “Chú Trịnh, chuyện này liên quan đến Diệp Thần cơ mà?”

Trịnh Luân nhìn anh: “Đúng, thế nên tôi mới bảo cậu đừng dính vào”.

“Phải dính chứ!”, Ngô Bình nghiêm túc nói: “Giờ Diệp Thần là người của tôi rồi mà”.

Sau đó, anh hỏi Diệp Thần: “Đúng không?”

Diệp Thần trả lời ngay: “Dạ đúng ạ, thưa chủ nhân”.

Nghe thấy Diệp Thần gọi Ngô Bình là chủ nhâ, Trịnh Luân nổi điên: “Cái gì?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1030


Vạn Phùng Xuân nổi đoá: “Oắt con, ngông nghênh vừa thôi! Nếu tôi chữa được thì cậu tính sao?”

Ngô Bình cười nói: “Nếu thế thì ông muốn làm gì tôi thì làm”.

Vạn Phùng Xuân sáng mắt lên: “Được, lát tối sẽ bắt cậu quỳ xuống dập đầu rồi tự chặt tứ chi”.

Advertisement

Ngô Bình tắc lưỡi nói: “Chặt đứt tứ chí? Mang tiếng là bác sĩ mà sao ác thế! Tôi thì khác, nếu ông không chữa khỏi cho Diệp Vũ Hân được thì tôi chỉ lấy cái túi xanh trên người ông thôi”.

Vạn Phùng Xuân sững sờ rồi vô thức che bên thắt lưng phải lại. Ông ta đeo một cái túi da thú ở đó, đấy là vật cổ mà ông ta lấy được từ một năm trước, bên trong có ba tờ giấy dầu chi chít chữ. Tiếc là những chữ viết ấy rất lạ nên ông ta không đọc được.

Advertisement

Song, dẫu sao Vạn Phùng Xuân cũng là một thần y nên có con mắt khá tinh tường. Ông ta thấy chiếc túi này không bình thường nên luôn mang theo bên người để tiện nghiên cứu.

Thấy ông ta có phản ứng như vậy, Ngô Bình cười nói: “Lo gì chứ, tôi nghe nói ông có một cái túi xanh mà”.

Vạn Phùng Xuân thả lỏng tay, sau đó ngẫm nghĩ rồi cười lạnh nói: “Được, tôi đồng ý”.

Ngô Bình: “Chất độc mà Diệp Vũ Hân trúng chỉ mất một tiếng là giải được thôi. Tôi cho ông thêm một tiếng nữa là hai tiếng, nếu ông không làm được thì phải ngoan ngãn đưa cho tôi cái túi kia rồi biến ngay!”

Vạn Phùng Xuân hừ mạnh nói: “Nếu tôi mà chữa được thì cậu phải quỳ xuống rồi tự chặt tứ chi!”

“Được”, Ngô Bình nhún vai, sau đó ngồi lên chiếc sofa ở phía đối diện: “Bắt đầu đi”.

Trịnh Luân rất cảnh giác khi Ngô Bình xuất hiện ở đây, ông ta nói: “Ngô Bình, cậu bảo Diệp Thần là người của cậu. Nhưng tôi đã nhận cậu ấy làm đệ tử từ rất lâu rồi”.

Ngô Bình cố ý tỏ vẻ ngạc nhiên: “Chú đã nhận cậu ấy làm đồ đệ rồi ư?”

Anh nhìn Diệp Thần rồi hỏi: “Diệp Thần, có chuyện ấy không?”

Diệp Thần đáp: “Không ạ thưa chủ nhân, tôi không phải đệ tử của ông ta, ông ta cũng không phải sư phụ của tôi”.

Trịnh Luân nổi giận mắng: “Diệp Thần, con hãy nghĩ cho kỹ”.

Diệp Thần nhìn thẳng vào Trịnh Luân rồi nghiến răng nói: “Ông hại em gái tôi ra nông nỗi này mà còn dám nhận là sư phụ của tôi à?”

Trịnh Luân vẫn tỉnh bơ nói: “Diệp Thần, ta không biết con đang nói gì, bệnh của em gái con thì liên quan gì đến ta. Ta chỉ thấy con có thiên bẩm tốt nên mới thu nhận làm đệ tử thôi”.

Diệp Thần tức giận nói: “Ông khỏi cần giải thích, là ông làm, người ấy không thể lừa tôi được”.

Trịnh Luân híp mặt lại: “Người ấy là ai? Ai dám nói vậy với con?”

“Ông không cần biết”, Diệp Thần lạnh giọng nói.

Ngô Bình thở dài: “Chú Trịnh, sao chú lại làm thế? Nhận đệ tử thì cứ nhậ, hà cớ gì lại hại em gái người ta?”

Trịnh Luân nổi điên: “Vớ vẩn!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1031


Dẫu sao Trịnh Luân cũng là Tiểu Võ Hoàng, tuy có điều nghi vấn trong đầu, nhưng ông ta vẫn bình thản như thường: “Ngô Bình, cậu dám to tiếng với tôi à?”

Ngô Bình cười lạnh nói: “Trịnh Luân, tôi gọi ông là chú là rất nể mặt ông đấy, nhưng ông không biết điều! Ông chỉ là một nhân vật nhỏ bé ở cảnh giới Nhân Tiên thôi, với tôi thì chưa là gì đâu, có tin tôi chỉ nói một câu là ông chết ngay không?”

Trịnh Luân nghệt mặt ra, càng thêm chắc chắn có cao thủ chống lưng cho Ngô Bình.

Ông ta dựng lông mày lên nói: “Oắt con, cậu nói gì thế hả? Dám uy h**p tôi ư?”

Advertisement

Ngô Bình nhìn thẳng vào ông ta: “Trịnh Luân, tôi đếm đến 10, ông biến ngay, không thì đừng có trách tôi là ác”.

Nói đến đây, Ngô Bình cầm một tờ bùa Sát Sinh! Đây là một trong ba lá bùa mà Đông Hoàng đã trao đổi với anh, nó có thể giết được tu sĩ Địa Tiên nên xử lý Trịnh Luân dễ như trở bàn tay.

Advertisement

Trịnh Luân căng cứng người rồi phóng thần niệm ra lục tìm xung quanh thì không có phát hiện gì, lẽ nào tên này đang lừa ông ta?

Ngô Bình đã bắt đầu đếm.

“10, 9…”

Anh đếm rất nhanh, sát ý dâng lên ngày càng mãnh liệt.

Khi Ngô Bình đếm đén bốn, Trịnh Luân chợt đứng dậy rồi hừ mạnh nói: “Tôi không thèm so đo với cậu!”, dứt lời, ông ta đi ra ngoài.

Ông ta bước nhanh xuống dưới tầng.

Thấy thế, Vạn Phùng Xuân đần mặt ra, chuyện gì thế này? Tiểu Võ Hoàng mà phải sợ thằng ranh này ư?

Việt

Ngô Bình nhìn Vạn Phùng Xuân rồi nói: “Đần ra đó làm gì, mau chữa tiếp đi, ông có hai tiếng thôi đấy”.

Vạn Phùng Xuân nghe xong thì lại tập trung vào việc của mình.

Diệp Thần kinh ngạc hỏi: “Chủ nhân, sao Trịnh Luân lại đi mất ạ?”

Cậu ấy biết Trịnh Luân có thực lực cao hơn Ngô Bình, lẽ ra ông ta không phải bỏ đi mới phải.

Ngô Bình cười nói: “Tôi đã dám trở mặt với ông ta thì đương nhiên có cách để giết ông ta. Thật ra, tôi không làm vậy đâu, mà để dành cho cậu”.

“Để dành cho tôi?”, Diệp Thần ngẩn ra.

Ngô Bình gật đầu: “Đúng, chỉ cần cậu đủ mạnh thì chưa tới ba năm nữa là có thể đánh bại ông ta dễ dàng”.

Diệp Thần nghệt mặt: “Ba năm ạ?”

Ngô Bình: “Đúng, thế thôi”.

Diệp Thần hít sâu một hơi: “Cảm ơn chủ nhâ”.

Ngô Bình cười nói: “Mấy ngày tới, cậu hãy chuyên tâm tu luyện công pháp mà tôi truyền cho. À, đón em gái cậu đến Đường Lâu đi, ở đó có khách sạn”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1032


Ngô Bình cười cợt: “Đồ vô dụng! Có tí độc mà cũng không giải nổi, thế mà cũng đòi làm thần y à?”

Vạn Phùng Xuân tái mặt rồi không nhịn được phản bác: “Không ai có thể giải được chất độc này đâu”.

“Thế ư? Để tôi cho ông mở mang tầm mắt”, nói rồi, Ngô Bình đi tới cạnh Diệp Vũ Hân, cầm tay trái của Diệp Vũ hân đặt lên mi tâm của cô bé rồi truyền chân khí màu tím vào. Sức mạnh được hình thành sau ba lần lột xác của Thần Cơ có hiệu quả trừ độc rất tốt, thêm chân khí màu tím nữa thì chất độc trong người cô bé phải đầu hàng ngay.

Advertisement

Vài chục phút sau, tất cả chất độc đã bị ép sang tay trái của Diệp Vũ Hân, bàn tay của cô bé vừa đen vừa sưng to. Ngay sau đó, Ngô Bình thả Thần Cơ ra, nó bò tới mu bàn tay của Diệp Vũ Hân rồi cắn một lỗ, tiếp đó thì hấp thu hết chất độc.

Vài phút sau, Diệp Vũ Hân đã thấy khoẻ trở lại, tất cả chất độc đều bị loại trừ, Ngô Bình lại dùng chân khí màu tím để điều hoà cơ thể cho cô bé.

Advertisement

Thấy thế, Vạn Phùng Xuân chấn đồn nói: “Đó là gì? Nó có thể giải độc ư?”

Ngô Bình không thèm để ý đến ông ta, sau đó viết một đơn thuốc rồi đưa cho Diệp Thần: “Nhớ mua thuốc rồi cho Diệp Vũ Hân uống nửa tháng, cô bé sẽ khoẻ lại như bình thường”.

Diệp Thần mừng rỡ, vội vàng nhận lấy đơn thuốc rồi nói: “Cảm ơn chủ nhân”.

Lúc này, Ngô Bình mới nhìn sang Vạn Phùng Xuân rồi nói: “Đưa cái túi xanh đây”.

Vạn Phùng Xuân hậm hực, nhưng dám chơi dám chịu, ông ta cắn răng rồi lấy chiế túi da thú ra rồi để lên bàn, sau đó quay người bỏ đi.

Vạn Phùng Xuân là một cao thủ cảnh giới Thần, nhưng khi đứng trước mặt Ngô Bình thì chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt.

Vạn Phùng Xuân đi rồi, Ngô Bình nhìn ngó xung quanh rồi hỏi: “Diệp Thần, đây là nhà thuê à?”

Diệp Thần gật đầu: “Vâng, tôi thuê được nửa năm rồi”.

Ngô Bình nói: “Thế dọn đồ đi, chúng ta đi thôi”.

Nói là dọn đồ nhưng hai anh em Diệp Thần cũng không có nhiều đồ lắm, Diệp Thần dọn qua loa những thứ cần thiết cho vào hộp rồi tất cả cùng đi xuống dưới.

Họ lên xe rồi quay lại Đường Lâu, giờ đã tờ mờ sáng, Diệp Thần và Diệp Vũ Hân sóng ở phòng dành cho khách tại Đường Lâu.

Đường Băng Vân vẫn chờ Ngô Bình, cô ấy đã sai người chuẩn bị đồ ăn và rượu. Cô ấy rót rượu cho Ngô Bình, sau đó nâng chén mời rồi cười nói: “Hôm nay anh lập công lớn nhất, em mời anh một chén”.

Hai người uống cạn chén rượu, Ngô Bình nói: “Em đã thua trong vụ cá cược lần trước. Theo thoả thuận thì em phải làm cho anh một việc”.

Đường Băng Vân chợt căng thẳng, sau đó cắn môi hỏi: “Thế anh muốn em làm gì?”

Ngô Bình lấy điện thoại ra rồi nói: “Chơi trò chơi với anh”.

Đường Băng Vân ngẩn ra, sau đó trừng mắt lườm anh.

Ngô Bình cười khà khà: “Đùa thôi mà, yêu cầu của anh thì từ từ đã. Giờ chúng ta bàn chuyện chính, em là vợ sắp cưới của anh rồi, thế em có biết thân phận của anh không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1033


Đường Băng Vân ngẫm nghĩ rồi nói: “Thân phận này của anh chắc chưa công bố với bên ngoài đúng không?”

Ngô Bình: “Ừ, ông bảo muốn bảo vệ anh”.

Đường Băng Vân cũng biết một chút về nhà họ Lý: “Gia sản của ông anh chủ yếu ở Đông Nam và Cảng Thành, Đường Môn luôn muốn cắm rễ ở Đông Nam Á và Cảnh Thành, hai bên có thể hợp tác”.

Advertisement

Ngô Bình: “Đây cũng là điều mà tôi đang nghĩ. Anh đã nói chuyện với ông rồi, ông có rất nhiều khu nông nghiệp, khoáng sản và ngân hàng cùng công trưởng ở các nước thuộc Đông Nam Á, nhưng người dân ở đó không thích người Viêm Long mình đâu. Ví dụ như vụ cướp mấy năm trước, ông anh đã tổn thất nặng nề, bao nhiêu cây trồng và ngân hàng đều bị cướp sạch”.

Advertisement

“Anh đang nghĩ nếu kết hợp thêm với sức mạnh của Đường Môn thì hai bên sẽ cùng có lợi”.

Đường Băng Vân gật đầu: “Ý này hay, đến lúc đó, tôi sẽ bảo ông em giao việc ở Đông Nam Á cho em quản lý, như thế hai ông cháu anh hợp tác cũng dễ hơn”.

Ngô Bình: “Nhưng vấn đề là Đường Môn đang rất loạn, anh muốn biết khi nào sẽ ổn định lại”.

Nhắc đến chuyện này, Đường Băng Vân chỉ biết thở dài: “Nói thật thì em cũng không rõ”.

Hai người ngồi uống đến hơn ba giờ sáng rồi mới về phòng nghỉ.

Đây là phòng sang trọng nhất trong khách sạn của Đường Lâu, diện tích lên đến hơn 1000 mét vuông, Ngô Bình và Đường Băng Vân đều ở đây, nhưng mỗi người một phòng ngủ.

Đường Băng Vân về phòng mình, còn Ngô Bình lấy cái túi xanh rồi mở ra, bên trong có ba tờ giấy dầu.

Anh mở ra xem thì thấy nó to như tờ A2, bên trên chi chít chữ, toàn là cổ văn.

Anh chăm chú nghiên cứu, khi mới đọc được một nửa, Ngô Bình đã sáng mắt lên rồi lẩm bẩm: “Phương thuốc ư?”

Anh đọc tiếp, khi đọc xong thì biết nó đúng là một phương thuốc, nội dung rất chi tiết, hướng dẫn luyện chế một đan dược mang tên Nhân Vương Đan. Theo giới thiệu bên trong thì loại đan dược này có thể giúp người uống tiến bộ, từ đó có thực lực mạnh hơn.

Nhưng đây là đan dược tam phẩm, phải uống theo thứ tự mới có tác dụng, nó là đan dược đầu tiên trong tờ giấy.

Ngô Bình đọc tiếp hai tờ giấy khác, quả nhiên cũng là cách luyện chế đan dược, phải có cả ba tờ này thì mới có thể luyện chế thành công Nhân Vương Đan.

“Ra là Nhân Vương Đan!”, Ngô Bình nhớ trong phiến ngọc cũng có nói về loại đan dược này, nhưng không chi tiết về cách luyện chế, chỉ nói uống vào sẽ giúp tu sĩ tiến bộ nhanh chóng.

Con người vốn tiến hoá rất chậm, chi có sau khi tu hành tới một cảnh giới nhất định thì mới tiến bộ nhanh chóng. Thường thì tu vi đạt tới cảnh giới Địa Tiên là có thể bứt phá giới hạn được rồi. Còn Nhân Vương Đan này có thể giúp người uống tiến bộ ngay, thực lực tăng lên nhanh chóng, vậy nên rất có giá trị.

“Mình cũng có thể luyện chế được, nhưng dược liệu để luyện chế toàn đồ khan hiếm”, đang vui thì đứt dây đàn, có 13 loại dược liệu để luyện chế Nhân Vương Đan, nhưng loại nào cũng rất hiếm có, muốn thu thập đủ gần như là điều không thể.

“Thôi, đành chờ thời cơ đến vậy”, Ngô Bình lắc đầu rồi cất cái túi đi, sau đó tiếp tục tu luyện cách hít thở.

Một đêm bình lặng trôi qua, sáng hôm sau, Phong Tiên đã đến. Ông ta được Ngô Bình mời vào phòng mình, sau đó vô cùng lễ phép hành lễ với anh: “Thầy Ngô, đệ tử đến rồi ạ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1034


Khương Phụng Tiên mừng rỡ: “Cảm ơn thầy”.

Ngô Bình nói: “Hôm qua, Vu Vương đã nhiều lần ra tay, thủ đoạn rất tuyệt tình, ông ta định phá hỏng kế hoạch Kinh tiến của Đường Lâu. Ông có ý kiến gì trong chuyện này không?”

Khương Phụng Tiên đảo mắt, ông ta là người sành sỏi nên nói ngay: “Thưa thầy, chuyện này cứ giao cho đệ tử xử lý! Đệ tử sẽ đi gặp Vu Vương và bảo ông ta biết điều”.

Advertisement

Ngô Bình lắc đầu: “Ông ta đã ra tay rồi thì sẽ không chịu ngưng đâu”.

Khương Phụng Tiên ngẫm nghĩ rồi cắn răng nói: “Nếu thầy muốn trừ khử Vu Vương thì đệ tử sẽ hỗ trợ ạ”.

Advertisement

Bấy giờ, Ngô Bình mới hài lòng nói: “Tốt, ông hãy hẹn gặp Vu Vương đi, tôi sẽ đến gặp ông ta”.

Khương Phụng Tiên chấn động: “Thầy muốn đích thân xử lý ông ta ạ?”

Ngô Bình nói: “Ông chỉ cần hẹn ông ta thôi, còn lại cứ giao cho tôi”.

Khương Phụng Tiên gật đầu: “Đệ tử biết rồi ạ”.

Phong Tiên và Vu Vương cũng không quá thân thiết, thậm chí còn có mâu thuẫn với nhau. Nhưng lần này, Đường Lâu nổi lên đã động tới lợi ích của họ nên cả hai không hẹn mà cùng đối phó Đường Lâu.

Khương Phụng Tiên gọi tới một tứ hợp viện của Thiên Kinh, có một người phụ nữ xinh đẹp nghe máy rồi hỏi: “Xin chào, ai vậy ạ?”

Người biết số điện thoại này không nhiều, Phong Tiên là một trong số đó nên người phụ nữ mới lịch sự như vậy.

Khương Phụng Tiên: “Tôi là Khương Phụng Tiên, tôi tìm vu Hoá Long”.

Hoá Long chính là tên thật của Vu Vương.

Biết là Khương Phụng Tiên, người phụ nữ biến sắc mặt rồi nói: “Ra là ông Khương, ông chờ một lát nhé”.

Người phụ nữ bỏ điện thoại xuống bàn rồi chạy nhanh sang một phòng khác, có một người đàn ông mặc trường sam màu xám đang ngồi xếp bằng trên giường gỗ tu luyện.

Người phụ nữ ngập ngừng rồi nói: “Bố nuôi, Phong Tiên gọi đến ạ”.

Vu Hoá Long mở mắt ra, đôi mắt loé sáng: “Hả? Khương Phụng Tiên gọi đến ư? Bố cứ tưởng ông ta sẽ bình tĩnh hơn cơ”.

Vu Hoá Long lập tức đứng dậy đi nghe điện thoại, sau đó cười nói: “Anh Khương, sao lại gọi cho tôi thế?”

Khương Phụng Tiên cười lớn nói: “Hôm qua, tôi reo một quẻ, phát hiện chúng ta hợp tác thì cùng có lợi, đánh nhau thì cả hai cùng thiệt hại. Trước đó, người tôi cử đến Đường Lâu đã bị tóm rồi, suy đi nghĩ lại tôi muốn bàn với anh ít chuyện”.

Vu Hoá Long là người cẩn trọng, nghe thấy thế, phản ứng đầu tiên của ông ta là đây có phải là bẫy hay không?

Ông ta trầm tư một lát rồi cười lớn nói: “Anh Khương, nếu anh muốn bàn chuyện thì cứ tới tìm tôi”.

Khương Phụng Tiên nói: “Cùng tham gia còn có một cao nhân nữa, nếu đến chỗ anh thì tôi sợ người ta không đồng ý”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1035


Vu Hoá Long cười nói: “Anh Khương, anh định dùng điều kiện gì để mời người đó?”

Khương Phụng Tiên: “Không giấu gì anh, người đó rất thích phụ nữ đẹp, mà phía anh thì không thiếu, tôi không tìm anh thì tìm ai đây?”

Vu Hoá Long nói: “Anh bảo người đó là chỗ tôi nhiều người đẹp lắm, hoan nghênh đến chơi”.

Advertisement

Khương Phụng Tiên nói: “Anh không đến thì thôi, nhưng đừng hối hận nhé”, dứt lời, Phong Tiên ngắt máy luôn.

Vu Hoá Long cau mày, lẽ nào mình đa nghi quá rồi?

Advertisement

Ông ta hỏi cô gái bên cạnh: “Con gọi cho người mình ở chỗ Khương Phụng Tiên xem tình hình thế nào”.

“Vâng”, cô gái lập tức đi sang phòng khác.

Năm phút sau, cô ấy trở lại rồi nói: “Bố nuôi, người mình bảo đúng là Khương Phụng Tiên đã tiếp một nhân vật rất lớn, hơn nữa còn rất kính trọng người đó”.

Vu Hoá Long gật đầu: “Xem ra không có vấn đề gì, con gọi lại cho ông ta đi”.

Khương Phụng Tiên lúc này đã gọi ngay cho Ngô Bình: “Thưa thầy, Vu Vương rất gian xảo nên khó bị lừa, nhất định ông ta sẽ bảo người mình cài cắm ở chỗ đệ tử nghe ngóng tình hình. Nhưng kẻ đó đã bị đệ tử mua chuộc rồi nên có thể mượn kẻ đó để lừa ôn ta”.

Ngô Bình gật đầu: “Tốt!”

Quả nhiên Khương Phụng Tiên vừa sắp xếp xong thì Vu Hoá Long lại gọi tới, ông ta cười nói: “Anh Khương, tôi cũng muốn gặp vị công tử đó, anh có thể nói chi tiết hơn không?”

Khương Phụng Tiên: “Công tư có xuất thân từ gia tộc luyện đan, hơn nữa còn giỏi y thuật bà bói toán, gần như hoàn hảo không tì vết”.

Khương Phụng Tiên ngạc nhiên: “Cái gì? Công tư là người của gia tộc luyện đan ư?”

Khương Phụng Tiên: “Đúng, tôi chuẩn bị nhờ công tử luyện cho ít đan dược đây”.

Vu Hoá Long sáng mắt lên: “Được, tôi sẽ đến ngay”.

Khương Phụng Tiên bảo với Vu Hoá Long phải hỏi ý công tử đó đã, sau đó sẽ thông báo cho ông ta sau.

xong xuôi, Ngô Bình hỏi: “Công tử gì đó mà ông nói là bịa ra à?”

Khương Phụng Tiên nói: “Miễn sao dụ Vu Vương đến là được ạ”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Hay để tôi đóng giả công tử ấy cho”.

Khương Phụng Tiên ngẩn ra: “Thưa thầy, nhưng sau đó thì sao ạ?”

Ngô Bình nói cho Khương Phụng Tiên biết kế hoạch của mình, ông ta nghe xong thì kinh ngạc nói: “Thầy có thể luyện đan thật ạ?”

Ngô Bình: “Tôi mới biết qua qua thôi, nhưng đủ để lừa Vu Vương rồi”.

Khương Phụng Tiên cười lớn nói: “Quá tuyệt! Vậy thì chúng ta không đánh vẫn thắng rồi, Vu Hoá Long cứ chờ mà ăn đủ!”

Đường Băng Vân nghe xong về kế hoạch của Ngô Bình thì thấy rất thú vị, nhưng cô ấy vẫn lo lắng nói: “Vu Vương giỏi lắm đấy, lại hiểu tà thuật, nhỡ mà bị ông ta phát hiện thì anh cứ liệu chừng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1036


Ngô Bình xua tay: “Không cần đâu, càng đông càng dễ bị nghi ngờ”.

Đường Băng Vân nói tiếp: “Khéo Vu Vương biết mặt anh rồi đấy, tốt nhất anh nên cải trang đi”.

Ngô Bình cười nói: “Em nhìn nhé”.

Advertisement

Nói rồi, diện mạo của anh bắt đầu thay đổi, trán rộng hơn, mắt dài ra, thêm nhiều đường nét rất nhỏ khác nữa, không lâu sau, Ngô Bình đã biến thành một người khác.

Diện mạo hiện giờ của anh trông rất lạ, khiến người nhìn có một ấn tượng sâu. Sau khi thấy thế, Khương Phụng Tiên chấn động rồi không ngừng gật gù.

Advertisement

Chỉ có Đường Băng Vân là tỏ vẻ chê bối với diện mạo này của anh: “Trông xấu chết đi được”.

Ngô Bình liếc mắt coi thường rồi nói: “Khương Phụng Tiên, ông hãy giải thích cho cái người ngoại đạo này cho tôi”.

Khương Phụng Tiên cười nói: “Cô Đường, diện mạo hiện giờ của thầy là một trong tám đại kỳ tướng, trán rộng, mày rậm, miệng lớn, là tướng làm quan. Diện mạo này sẽ để lại ấn tượng sâu cho người khác, khiến họ phải nể sợ”.

Đường Băng Vân chep miệng: “Gì mà tướng làm quan, tôi chưa nghe thấy bao giờ”.

Ngô Bình cười nói: “Thay đổi mỗi gương mặt thôi thì chưa đủ, Băng Vân, em đến cửa hàng cầm đồ ròi lấy ý quần áo người cổ xưa hay mặc đến đây”.

Nửa tiếng sau, Ngô Bình đã thay quần áo, sau đó rời đi cùng Khương Phụng Tiên.

Hai người bạn nhau sẽ hẹn gặp vb ở nhà của Khương Phụng Tiên.

Đây là một ngôi nhà lớn, đằng trước có vườn hoa, giá đất ở đây cực đắt đỏ, những ngôi nhà rộng như thế này không còn nhiều nữa.

Đến nơi rồi, Khương Phụng Tiên vô cùng cung mính mà gọi Ngô Bình là công tử Lý như tiếp đón tu sĩ cảnh giới Địa Tiên.

Ngô Bình đã thay đổi diện mạo và thay quần áo thời cổ, ngoài ra còn mang theo mấy món đồ cổ, đó đều là anh đồ anh lấy trong tảng đá, vì hợp với hoàn cảnh nên mang theo.

Ngô Bình đi vào một căn nhà riêng biệt, anh đóng cửa rồi tập trung ngồi luyện công và tập bài hít thở.

Lúc này, Khương Phụng Tiên mới thông báo cho Vu Hoá Long: “Anh Vu, công tử Lý đã đồng ý gặp anh rồi. Công tử đang ở nhà tôi, nhưng tôi không dám chắc một trăm phần trăm là người có đổi ý hay không. Nếu ông tử không đổi ý không muốn gặp anh nữa thì cũng đừng trách tôi nhé”.

Vu Hoá Long vội nói: “Được, anh Khương chờ tôi một lát, tôi sẽ đến ngay”.

Nơi ở của họ khá gần nhau, khoảng chục phút sau, Vu Hoá Long đã dẫn theo bốn thuộc hạ tới. Khương Phụng Tiên ra tận ngoài cửa đón.

Khương Phụng Tiên cười nói: “Anh Vu, anh đến nhanh thế”.

Vu Hoá Long nhìn ra sau lưng Khương Phụng Tiên rồi hỏi: “Công tử Lý có đây không?”

Khương Phụng Tiên cười đáp: “Đương nhiên là có rồi, công tử đang luyện công ở nhà sau, tôi không dám làm phiền, chúng ta trò chuyện một lát rồi chờ một thể”.

Nói rồi, hai người đi vào phòng khách, Khương Phụng Tiên sai người pha trà rồi trò chuyện cùng Vu Hoá Long.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1037


Vu Hoá Long mừng rỡ: “Tốt quá! Tu vi của tôi đang chững lại, muốn đột phá thì cần có đan dược hỗ trở. Nếu xin công tử luyện được cho ít đan dược thì hết sẩy”.

Khương Phụng Tiên xua tay: “Nếu là đan dược thì anh đừng xin. Tôi đã từng thử rồi, nhưng công tư toàn từ chối. Anh cũng biết đấy, đan dược quý hiếm với tu sĩ cảnh giới Địa Tiên thế nào mà, sao người ta cho mình được?”

Vu Hoá Long sa sầm mặt rồi hỏi: “Không có một cơ hội nào sao?”

Advertisement

Khương Phụng Tiên ngẫm nghĩ rồi đáp: “Không rõ nữa, lần này công tử đến là có việc, nếu chúng ta có thể hỗ trợ cậu ấy thì khéo cậu ấy lại đồng ý luyện đan cho”.

Vu Hoá Long hào hứng hỏi: “Việc gì thế?”

Khương Phụng Tiên: “Tôi nghe công tử nói chuyến này đi để thu thập dược liệu để luyện tiên đan cho người lớn trong nhà dùng”.

Advertisement

“Tiên đan?”, Vu Hoá Long sáng mắt lên: “Tiên đan gì thế?”

Khương Phụng Tiên xua tay: “Sao tôi dám hỏi nhiều? Chỉ biết là một loại đan dược cấp cao thôi”.

Nói đến đây, ông ta thấp giọng nói: “Tôi thấy trên người công tư có nhiều bình thuốc lắm, chắc bên trong toàn đan dược”.

Vu Hoá Long ngứa ngáy: “Anh Khương, anh nhất định phải nghĩ cách để công tử bán ít đan dược cho mình! Nếu được thì bao nhiêu tôi cũng trả”.

Khương Phụng Tiên thở dài: “Anh tưởng tôi không muốn à? Nhưng công tử co lai lịch lớn, người ta thèm để mắt tới chúng ta chắc?”

Vu Hoá Long cười nói: “Tôi mang một món bảo bối tới, lát gặp công tử biết đâu cậu ấy lại thích”.

Khương Phụng Tiên ngẩn ra: “Bảo bối gì thế?”

Vu Hoá Long tỏ ra thần bí: “Lát anh sẽ biết”.

Ngô Bình tập trung tu luyện đến bốn giờ chiều thì mới mở cửa đi ra ngoài.

Nghe thấy tiếng động, Khương Phụng Tiên vội đứng dậy rồi cung kính ra tiếp đón.

Ngô Bình xuất hiện, Vu Hoá Long nhìn thấy diện mạo của anh thì chấn động, sau đó vội chắp tay: “Vu Hoá Long tham kiến công tử Lý”.

Ngô Bình thờ ơ quan sát ông ta rồi ừm một tiếng, sau đó ngồi xuống ghế chủ toạ.

Khương Phụng Tiên cười nói: “Công tử, đây là Vu Hoá Long - bạn của tôi. Biết tin công tử đến, anh ấy muốn tới gặp”.

Ngô Bình nói: “Ừm”, sau đó cầm tách trà lên uống.

Bầu không khí rất ngượng ngập, Ngô Bình không để ý đến hai người kia. Vu Hoá Long liếc Khương Phụng Tiên, Khương Phụng Tiên ho khan nói: “Công tử, anh Vu đây có mang một món bảo bối tới, mời công tử xem ạ”.

Nghe thấy có bảo bối, Ngô Bình mới có vẻ hứng thú: “Có thứ gì hay à?”

Vu Hoá Long vội nói: “Vâng, tôi có mang một món bảo bối tới, mời công tử xem”.

Ngô Bình ừm rồi nói: “Được”.

Vu Hoá Long xua tay, một tên thuộc hạ của ông ta lấy một chiếc hộp bằng gỗ tử đàn trong túi ra.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1038


Ngô Bình bình thản nói: “Viên đan dược này có tuổi đời quá cao nên hết công dụng rồi. Viên hoàn chỉnh thì chắc là để luyện hình, nhưng viên chỉ có một nửa thì chỉ để luyện thần thôi”.

Vu Hoá Long thầm thán phục, ông ta đã mua hai viên đan dược này trong một buổi đấu giá, mà chúng đúng như lời Ngô Bình nói. Anh chỉ liếc nhìn đã biết là đan dược gì, công tử này đúng là cao thủ luyện đan.

Vu Hoá Long vội nói: “Cảm ơn công tử đã chỉ bảo, tôi còn có một món nữa muốn công tử xem”.

Advertisement

Ông ta lại lấy một chiếc hộp màu xám ra, chiếc hộp này làm bằng kim loại, hình vuông, cao khoảng 20 phân, mặt ngoài được khắc các đường vân kỳ quái, vừa nhìn đã biết là đồ cổ.

“Công tử, tình cơ tôi có được vật này, nhưng chưa mở được ra bao giờ. Công tử đã ở cảnh giới Địa Tiên, chắc sẽ có cách mở nó”, ông ta tươi cười rồi nói tiếp: “Tôi coi nó hơn cả châu báu ngọc ngà, giờ tôi sẽ tặng cho công tử”.

Advertisement

Ngô Bình nhìn chiếc hộp rồi cười hỏi: “Tặng cho tôi ư?”

Vu Hoá Long gật đầu: “Vâng, mong công tử nhận cho”.

Ngô Bình ừm một tiếng rồi cười hỏi: “Nhỡ vật bên trong là bảo bối hiếm có, ông không hối hận chứ?”

Vu Hoá Long cười nói: “Nếu thế thì chứng tỏ là công tử rất may mắn, tôi sẽ thấy vui cho công tử”.

Ngô Bình: “Được, tôi nhận”.

Dứt lời, anh giơ tay điểm mấy cái vào chiếc hộp, sau mỗi lần điểm, chiếc hộp lại phát ra một tiếng rắc. Cuối cùng, có một cái cột nhỏ trồi lên giữa hộp. Cái cột ấy trong suốt, bên trong có một cái bình nhỏ, chứa dịch thuốc màu lam.

Thấy thế, Vu Hoá Long lập tức trợn tròn mắt rồi vô thức hỏi: “Đây là thứ gì?”

Ngô Bình lấy cái bình ấy ra rồi lắc, sau đó quan sát vài giây: “Là huyết thanh”.

Vu Hoá Long ngẩn ra: “Huyết thanh?”

Khương Phụng Tiên cũng ngạc nhiên hỏi: “Công tử, là huyết thanh của người ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Chữa rõ, có lẽ là đồ mà cổ nhân dùng để nghiên cứu, chắc không có giá trị gì”.

Dứt lời, anh ấn lên chiếc hộp, cái cột đó thụt xuống: “Chiếc hộp này được đấy, rất có giá trị sưu tầm”.

Hiện giờ, Vu Hoá Long đã hoàn toàn khâm phục Ngô Bình. Ông ta đã từng mời nhiều đại sư cơ quan và cao thủ giang hồ, nhưng không ai mở được, vậy mà anh chỉ búng tay cái là xong.

Ông ta đảo mắt rồi cười nói: “Công tử giỏi quá ạ!”

Thật ra, Ngô Bình đang vô cùng kích động, vì thứ ở trong bình đúng là huyết thanh, nhưng nhờ khả năng nhìn xuyên thấu nên anh biết huyết thanh ấy toả ra sức mạnh đặc biệt, phán đoán ban đầu của anh thì thứ trong bình chính là Thiên Tiên Huyết!

Ngô Bình mỉm cười nói: “Quá khen, tôi luôn thích nghiên cứu cơ quan nên mở được cái hộp này cũng dễ thôi”.

Dứt lời, anh nhìn Vu Hoá Long: “Tôi không lấy không của ông đâu, ông có yêu cầu gì thì cứ nói”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1039


Vu Hoá Long gật đầu: “Vâng, tôi đang rất cần”.

Ngô Bình trầm ngâm nói: “Tu vi của ông mới ở Nhân Tiên sơ kỳ, cần đan dược thì thì còn phải xem tình trạng của ông mới được”.

Nói rồi, anh ra hiệu cho Vu Hoá Long vận công, còn mình đứng một bên quan sát. Anh khởi động khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy hồn phách của Vu Hoá Long rất yếu, chỉ có thể chất là mạnh.

Advertisement

Quan sát một lúc xong thì Ngô Bình nói: “Ông không luyện kữ cơ bản ở giai đoạn Luyện Thần nên giờ muốn đột phá lên Võ Thần là rất khó”.

Vu Hoá Long càng them bội phục, ngày trước ông ta chỉ luyện đến cảnh giới Thần Ý ở giai đoạn Luyện Thần. Ban đầu thì không sao, nhưng khi tới cảnh giới Nhân Tiên thì bắt đầu có chuyện, dù ông ta cố gắng thế nào cũng không thể tiến bộ tiếp được.

Advertisement

Ông ta hỏi: “Công tử, đúng là tôi đã sơ suất, không biết phải dùng đan dược nào mới được ạ?”

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Đầu tiên là Ất Thuật Thần Đan, sau đến Tôi Thần Đan, khi nào thần hồn của ông đủ mạnh thì chắc sẽ đột phá được”.

Vu Hoá Long sáng mắt lên rồi quỳ xuống nói: “Xin công tử hãy luyện chế hai loại đan dược ấy giúp tôi”.

Ngô Bình nhìn ông ta: “Vu Hoá Long, ông có biết đan dược ở cảnh giới Địa Tiên quý thế nào không?”

Vu Hoá Long vội nói: “Tôi biết ạ, nhưng nếu công tử đồng ý giúp, nhất định tôi sẽ hậu tạ”.

Ngô Bình hừ nói: “Khỏi, ông ra giá đi rồi tôi luyện đan cho”.

Vu Hoá Long nói: “Mời công tử ra giá trước ạ”.

Ngô Bình ngập ngừng rồi nói: “Tôi đi tìm dược liệu để luyện đan cho người lớn trong nhà, thế này đi, chỉ cần ông có thể tìm được ba trong mấy loại dược liệu ấy thì tôi sẽ luyện chế cho ông Ất Mộc Thần Đan”.

Nói rồi, Ngô Bình lấy một tờ giấy viết các dược liệu ra.

Vu Hoá Long nhận lấy bằng hai tay, sau đó đọc qua rồi nói: “Nhất định tôi sẽ cố hết sức để tìm”.

Ngô Bình gật đầu: “Nếu ông có thể tìm được hết thì chúng ta sẽ bàn tiếp về chuyện luyện Tôi Thần Đan”.

Vu Hoá Long: “Vâng”.

Đây chính là những dược liệu để luyện chế Nhân Đan Vương.

Ngô Bình nói tiếp: “Luyện đan cũng cần chi phí, mỗi bình Ất Mộc Thần Đan, ông đều phải trả năm tỷ”.

Vu Hoá Long nói ngay: “Được ạ, tôi sẽ chuyển cho công tử luôn”.

Ngô Bình: “Cứ chuyển cho Khương Phụng Tiên ấy, còn chuyện này nữa, df ở Đường Môn có những dược liệu mà tôi cần, sau này ông không được kiếm chuyện với Đường Lâu nữa”.

Nghe thấy thế, Vu Hoá Long ngẩn người, nhưng ông ta là người thông minh, biết rằng trở thành tu sĩ cảnh giới Võ Thần mạnh hơn lợi ích kiếm được từ Thiên Kinh nhiều.
 
Back
Top Dưới