Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1000


Đường Băng Vân nổi trận lôi đình, những người này là đệ tử của Đường Môn, vậy mà lại bị Vu Vương mua chuộc!

Cô hỏi: "Tại sao các người phản bội Đường Môn?"

Advertisement

Một kẻ đáp: "Vu Vương nói sau khi việc thành sẽ cho chúng tôi mỗi người một tỷ tệ".

Đường Băng Vân thở dài, cô gọi thuộc hạ tới, bảo họ đi bắt hai nội gián dưới nhà bếp rồi đưa đến một căn phòng. Đó là một phòng họp nhỏ, bốn kẻ kia quỳ trên mặt đất, đều đã bị Ngô Bình thôi miên.

Advertisement

Đường Băng Vân hỏi một vài câu thì biết được đám người này đều do Vu Vương phái tới. Bọn chúng đặt thuốc độc trong ngọn đèn chụp, đồng thời hạ độc vào thức ăn.

Sau khi hỏi xong, bốn kẻ đó bị đưa đi.

Đường Băng Vân nét mặt vô cùng khó coi, thở dài nói: "Nếu không có anh thì chuyện hôm nay đã không thể cứu vãn được rồi".

Ngô Bình: "Trước mắt đừng nói những việc này, anh đi kiểm tra lần nữa".

Sau đó, Ngô Bình lại đi xung quanh kiểm tra nhưng không phát hiện thêm điều gì bất thường. Tám giờ đúng đã bắt đầu có khách tới, họ tặng rất nhiều lẵng hoa, muôn vàn loài hoa tranh nhau khoe sắc.

Người đầu tiên tới lại là Tiểu Vũ Hoàng của Thiên Kinh.

Danh tiếng của Tiểu Vũ Hoàng lẫy lừng, ông ta đích thân tới khiến Ngô Bình không khỏi kinh ngạc.

Đường Băng Vân vội bước tới đón tiếp, cô cười nói: "Chú Trịnh, lâu lắm không gặp. Cảm ơn chú đã tới".

Tiểu Vũ Hoàng không còn trẻ, đã chừng năm mươi tuổi. Ông ta cắt đầu bằng, dáng hơi gầy, mặc bộ Đường phục màu đen tuyền.

Ông ta cười nói: "Băng Vân, không ngờ cháu đã lớn thế này rồi. Đúng là lớn lên khác hẳn, càng ngày càng xinh đẹp".

Đường Băng Vân giới thiệu Ngô Bình với ông ấy: "Chú Trịnh, đây là bạn trai cháu Ngô Bình".

Tiểu Vũ Hoàng nhướn mày: "Ngô đại tông sư, tôi nghe danh cậu từ lâu, hôm nay rất vui có cơ hội gặp mặt".

Ngô Bình vội đáp: "Tiền bối khách sáo rồi, cảm ơn đã tới".

Đường Băng Vân nói: "Ngô Bình, chú Trịnh là cao thủ hàng đầu của cảnh giới Nhân Tiên, cũng là anh em kết nghĩa với bố em".

Đúng lúc này, một ông cụ chừng bảy tám mươi tuổi trông như người nông thôn bước vào, đằng sau còn có vài người nữa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1001


Đường Thiên Tuyệt cười nói: “Trịnh Luân, cháu đến được chú rất vui”.

“Chú à, việc của Đường Môn, cháu đương nhiên phải tới”, Trịnh Luân vội vã đáp, vô cùng kính cẩn với Đường Thiên Tuyệt.

“Được được”, Đường Thiên Tuyệt mỉm cười gật đầu.

Advertisement

Sau đó ông ấy nhìn sang Ngô Bình, cười nói: “Ngô Bình, hôm nay cháu vất vả rồi”.

Ngô Bình: “Ông nội lại khách sáo rồi, cháu không thấy vất vả chút nào”.

Advertisement

Đường Thiên Tuyệt cười ha ha đáp: “Vậy thì tốt rồi”.

Những khách mời tiếp theo đa số là những nhân vật có máu mặt và có quan hệ mật thiết với nhà họ Đường. Đến tám rưỡi, Sở Thiên Anh và Phương Vĩnh Thương cũng tới, sau đó là Triệu Chính Lệnh. Họ tới là vì Ngô Bình mời nên anh đích thân ra tiếp đón.

Những người tới đa số là người trong giang hồ. Thấy ba người họ không hoà nhập được với những người khác, Ngô Bình liền ra trò chuyện cùng họ. Triệu Chính Lệnh nhân cơ hội kéo Ngô Bình ra một góc yên tĩnh rồi nói: “Cậu Ngô, việc ở Hải Thành tôi hết sức xin lỗi. Thực ra nếu không vì nhà họ Triệu thì kẻ đó đã không nhắm vào cậu”.

Ngô Bình đáp: “Người đó muốn hại tôi, tôi đương nhiên phải ra tay phản công”.

Triệu Chính Lệnh cười đáp: “Miếng thịt mỡ sắp đến miệng ông ta rồi còn bị cậu cướp mất, tôi nghe nói ông ta tức suýt chết”.

Ngô Bình khẽ thở dài: “Đắc tội với tai to mặt lớn đó, tôi chỉ sợ mình không có kết cục tốt đẹp”.

Triệu Chính Lệnh nhìn quanh, sau đó nói nhỏ: “Cậu cứ yên tâm, người đó giờ đã không thể nào ra tay với cậu được nữa, bởi ông ta sắp bị luân chuyển khỏi chức vụ hiện tại rồi”.

Ngô Bình mừng rỡ: “Ồ, sắp bị điều đi sao?”

Triệu Chính Lệnh: “Ông ta "ăn" nhiều quá khiến một ông lớn khác ngứa mắt. Không ngoài dự đoán, tôi sẽ tiếp quản vị trí của ông ta”.

Ngô Bình vội vã đáp: “Chúc mừng ông nhé!”

Triệu Chính Lệnh xua tay cười đáp: “Chuyện còn chưa chắc chắn, giờ nói ra có hơi sớm”.

Hai người họ nói chuyện riêng thêm vài câu, sau đó lại quay lại bữa tiệc trò chuyện cùng những người khác.

Sở Thiên Anh vô cùng cảm kích Ngô Bình, nếu không nhờ anh chữa vết thương cho thì có lẽ ông ấy vẫn đang đau đớn sống không bằng chết.

“Cậu Ngô, không ngờ chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà cậu đã trở thành nhân vật lớn thế này, quả thực rất giỏi”, ông ấy chân thành nói.

Ngô Bình cười đáp: “Sở tướng quân khách sáo rồi. Lần trước trị liệu xong ông cảm thấy thế nào?”

Sở Thiên Anh cười đáp: “Hoàn toàn bình phục rồi, không đau một chút nào nữa!”

Phương Vĩnh Thương nói: “Y thuật của cậu đúng là thiên hạ vô song, tôi và Thiên Anh đều vô cùng biết ơn cậu. Sau này nếu cậu có việc gì cần đến chúng tôi thì chỉ cần nói một tiếng, chúng tôi chắc chắn sẽ dốc toàn lực hỗ trợ”.

Mấy người họ đang nói chuyện thì đột nhiên một người đàn ông trung niên xuất hiện. Người đó có khí tức rất mạnh, là một cao thủ ở cảnh giới thứ hai của Địa Tiên. Người này mặc một chiếc áo choàng màu bạc, vóc người cao lớn vạm vỡ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1002


Đường Thiên Tuyệt cười đáp: “Sắp mười hai năm rồi, chiến thần vẫn phong độ như xưa”.

Chiến thần Lăng Thiên: “Anh Đường khách sáo rồi, thần tướng có việc không tới được nên tôi đại diện tới thay”.

Advertisement

Ngô Bình biết chiến thần Lăng Thiên tới là vì anh nên anh bước lên phía trước, chắp tay chào hỏi: “Chiến thần Lăng Thiên, hậu bối nghe danh đã lâu!”

Chiến thần Lăng Thiên quan sát đánh giá Ngô Bình một hồi, sau đó cười đáp: “Người anh em rất được thần tướng xem trọng, mong cậu nắm bắt lấy cơ hội này”.

Advertisement

Ngô Bình hiểu ông ấy đang ám chỉ điều gì, cười đáp: “Hậu bối sẽ suy xét cẩn thận”.

Đường Thiên Tuyệt: “Thần tướng quả thực rất có mắt nhìn. Cháu rể tôi là bậc kỳ tài. Không chỉ có y thuật vô song, hơn nữa chỉ trong hai năm ngắn ngủi đã từ một người bình thường trở thành tông sư Tiên Thiên. Thành tựu như vậy trước đây chưa ai từng đạt được”.

Chiến thần Lăng Thiên: “Anh Đường mới là người có mắt nhìn, có thể tìm được cháu rể chất lượng như vậy, đúng là khiến người khác ngưỡng mộ”.

Đường Thiên Tuyệt xua tay: “Tôi làm gì có mắt nhìn gì đâu, là do cháu gái tôi Băng Vân có mắt chọn”.

Đường Băng Vân đỏ mặt, không đáp lời.

Ngô Bình cười tươi như hoa, đáp: “Xin ông nội cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ đối xử thật tốt với Băng Vân”.

Đường Thiên Tuyệt vui vẻ cười đáp: “Được được!”

Đằng sau vẫn còn những vị khách khác. Lúc này, Tiểu Vũ Hoàng đi tới nói chuyện với Ngô Bình: “Tuổi tác tôi đã cao nên mạn phép gọi cậu là cháu rể nhé”.

Người này là anh em kết nghĩa của bố Đường Băng Vân, vai vế cao hơn anh nên Ngô Bình đương nhiên không ý kiến gì. Anh nói: "Tiền bối lại khách sáo rồi, chú cứ gọi cháu là Ngô Bình là được rồi".

Trịnh Luân gật đầu: "Việc của Đường Môn chú chỉ là người ngoài không tiện tham gia. Nhưng Băng Vân giống như cháu gái chú nên sau này nếu có việc gì cần, cứ đi tìm chú nhé. Chú không dám nói mình có địa vị ở Thiên Kinh nhưng các bằng hữu trên giang hồ cũng nể mặt chú vài phần ".

Ngô Bình nghe vậy liền hỏi: "Chú à, bên phía Vu Vương và Phong Tiên liệu có thể dùng biện pháp mềm dẻo, các bên ngồi xuống bàn bạc với nhau có được không?"

Nghe tới hai cái tên này, Tiểu Vũ Hoàng lắc đầu: "Việc này không được đâu. Bọn họ luôn căm thù những kẻ chặn đường tài lộc của mình. Đường Lâu xuất hiện thì họ là người bất lợi nhất. Trừ phi Đường Lâu đóng cửa, nếu không thì hai bên sẽ vĩnh viễn là tử thù".

Sau đó Tiểu Vũ Hoàng nói chuyện với Ngô Bình thêm vài câu rồi cũng từ biệt đi về. Đợi ông ta đi khỏi, Đường Băng Vân cười lạnh, như thể có chút khinh bỉ ông chú này.

Ngô Bình tò mò hỏi: "Băng Vân, sao vậy?"

Đường Băng Vân: "Mười năm trước Đường Môn cũng từng mở một cái Đường Lâu ở Thiên Kinh. Lúc đó ông ta có quyền có thế, nói rằng nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ. Nhưng kết quả, Đường Lâu chỉ mở được ba ngày đã phải đóng cửa, chết mất hơn mười người. Còn ông ta, từ đầu đến cuối không hề xuất hiện"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1003


Đường Băng Vân: "Cuối thời Nguyên đầu thời Minh, có một vị được gọi là võ đạo chí tôn từng đứng đầu giang hồ, làm minh chủ võ lâm mười năm liền. Chu Nguyên Chương ngồi được lên ngai vàng, một nửa công lao là của người đó. Người đời gọi là Vũ Hoàng Đế, có thể sánh ngang hàng với Chu Nguyên Chương.

Ngô Bình kinh ngạc: "Lợi hại đến vậy sao? Rồi sau này thì sao? Người đó có còn sống không?"

Advertisement

Đường Băng Vân lắc đầu: "Năm thứ hai sau khi Chu Nguyên Chương đăng cơ là người này đã mất tích rồi. Sống không thấy người, chết không thấy xác. Giang hồ đồn rằng Chu Nguyên Chương hại chết ông ấy, nhưng chưa từng có bằng chứng rõ ràng".

Ngô Bình: "Trịnh Luân này được gọi là Tiểu Vũ Hoàng, đúng là rất giỏi".

Advertisement

Đường Băng Vân: "Đúng vậy, ông nội nói ông ta có khả năng trở thành Võ Tiên ấy chứ".

Ngô Bình kinh ngạc, anh đương nhiên biết Võ Tiên là gì. Võ Tiên lấy Võ đạo làm chủ, chủ yếu tu luyện sức mạnh cơ thể, thực lực vô cùng đáng sợ.

Võ Tiên lại chia thành Võ Địa Tiên, Võ Thiên Tiên. Bình thường mà nói, nếu cùng một cảnh giới thì Võ Địa Tiên mạnh hơn Địa Tiên bình thường rất nhiều.

"Ban nãy anh đã quan sát rồi, Trịnh Luân này nội trong một năm tới sẽ có thể đột phá cảnh giới, trở thành Võ Địa Tiên", Ngô Bình nói.

Đường Băng Vân cau mày: "Nhanh vậy sao? Thế thì phiền to rồi, Đường Lâu lại có thêm một kẻ địch mạnh".

Ngô Bình lấy làm lạ: “Trịnh Luân này dù không giúp nhà họ Đường thì cũng không đến nỗi trở mặt thành thù chứ?”

Đường Băng Vân thở dài: “Là do anh chưa biết đó thôi, chùa Đại Thiền vẫn luôn muốn vươn tay đến cả Thiên Kinh, hơn nữa Trịnh Luân chính là người đại diện cho họ làm việc đó. Nếu chùa Đại Thiền nhắm vào nhà họ Đường thì sẽ còn rắc rối to”.

Cô ấy nói tiếp: “Cao thủ chùa Đại Thiền đa số là tăng nhân, không tiện tham gia việc đấu đá như thế này. Còn những đệ tử không phải tăng nhân thì có không ít người tòng quân, thậm chí còn có rất nhiều người ở trong Thần Võ Ti và Thiên Long. Trong số những người đó, Trịnh Luân là người có tu vi cao nhất, cho nên được gọi là đại sư huynh trong số các đệ tử”.

Ngô Bình nghe đến đây thì đã hiểu ra vấn đề, anh nói: “Xem ra dã tâm của Trịnh Luân này rất lớn, ông ta muốn mượn danh chùa Đại Thiền để xây dựng nên đế chế của mình”.

Đường Băng Vân gật đầu: “Cho nên ông ta còn đáng sợ hơn Phong Tiên và Vu Vương”.

Một lát sau, Đường Thiên Tuyệt lên bục phát biểu vài câu sau đó chính thức cắt băng khánh thành. Ngô Bình là một cổ đông chính trong đó nên cũng tham gia.

Không biết có phải là do có sự tham dự của Đường Thiên Tuyệt và chiến thần Lăng Thiên không mà lễ cắt băng khánh thành diễn ra vô cùng thuận lợi, không có chuyện gì bất thường xảy ra.

Sau khi buổi lễ kết thúc, khách khứa lục tục ra về.

Đợi khách khứa đi về hết, Đường Thiên Tuyệt gọi Ngô Bình và Đường Băng Vân tới phòng khách, nói rằng có điều muốn nói với họ.

Đường Băng Vân rót trà cho ông nội, sau đó ngồi xuống cạnh Ngô Bình.

Đường Thiên Tuyệt rất vui, trên gương mặt thường trực nụ cười. Ông ấy hỏi: “Ngô Bình, Đông Hoàng ở chỗ cháu vẫn tốt chứ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1004


Ngô Bình: “Vậy tại sao ban đầu Đông Hoàng lại chọn ở lại bên cạnh ông vậy?”

Đường Thiên Tuyệt đáp: “Việc đó có liên quan đến việc kinh doanh cầm đồ của Đường Lâu. Cháu cũng biết tiệm cầm đồ của Đường Lâu thường xuyên nhận được những món đồ hơi…kỳ quái. Đông Hoàng sau khi nhìn thấy những món đồ đó thì chọn ở lại nhà ông”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Hoá ra là vậy. Có cơ hội cháu sẽ tới nhà kho của tiệm cầm đồ xem thử”.

“Trong đó quả thực có rất nhiều vật phẩm. Cháu có thể vào đó xem, thích món nào thì cứ lấy”, Đường Thiên Tuyệt rất hào phóng.

Advertisement

Ngô Bình mừng rỡ: “Cảm ơn ông ạ”.

Đường Thiên Tuyệt không cười nữa mà vẻ mặt trở nên nghiêm nghị hơn, nói: “Ngô Bình, nội bộ Đường Môn vẫn còn rất loạn nhưng giờ tu vi của ông đã được khôi phục, Đường Lâu ở Thiên Kinh cũng thuận lợi khai trương. Chỉ cần bảy ngày tiếp theo các cháu giữ được Đường Lâu thì Đường Môn sẽ bước lên một tầng cao mới!”

Nói đến đây, mặt ông ấy càng nghiêm lại: “Bảy ngày đầu tiên này có thể sẽ xảy ra rất nhiều biến cố. Cháu và Băng Vân nhất định phải hành động vô cùng cẩn trọng”.

Ngô Bình: “Thời gian này ông sẽ không ở lại Thiên Kinh sao?”

Đường Thiên Tuyệt lắc đầu: “Ông không thể thường xuyên ở lại đây, hôm nay ông sẽ rời đi. Cho nên Đường Lâu ở đây phải nhờ cháu rồi. Có lẽ Băng Vân đã nói với cháu, cháu có ba mươi phần trăm cổ phần ở Đường Lâu”.

Ngô Bình gật đầu: “Băng Vân có nói rồi ạ, cháu nhận như vậy cũng thấy hơi áy náy”.

Đường Thiên Tuyệt xua tay đáp: “Đâu phải cháu nhận không. Không biết sau này Đường Lâu sẽ còn gặp phải những biến cố gì, những chuyện đó đều phải nhờ cháu giải quyết”.

Ngô Bình quả quyết gật đầu: “Xin ông cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ giúp Băng Vân quản lý thật tốt Đường Lâu!”

Đường Thiên Tuyệt cười đáp: “Ông rất tin tưởng cháu. Trước đó chiến thần Lăng Thiên đã nói thần tướng cũng rất coi trọng cháu, không phải ông ấy lại định lôi cháu vào nguy hiểm đấy chứ?”

Ngô Bình không giấu giếm mà thật thà đáp: “Vâng ạ, Trương thần tướng hy vọng cháu có thể trấn giữ doanh trại Giang Nam”.

Đường Thiên Tuyệt rất bất ngờ: “Trấn thủ doanh trại Giang Nam sao? Ông ấy muốn cho cháu vị trí cao đến vậy sao?”

Đường Băng Vân vội vã hỏi: “Ông nội, vị trí đó có quyền lực rất lớn sao?”

“Đâu chỉ là lớn!”, Đường Thiên Tuyệt nghiêm mặt đáp: “Nếu nhận vị trí đó, Ngô Bình sẽ có quyền tuần tra khắp mười ba nước, trong tay nắm quyền sinh quyền sát! Nói một cách dễ hiểu thì trong phạm vi mười ba nước đó Ngô Bình có thể tung hoành ngang dọc, không ai dám đắc tội”.

Nói rồi, ông ấy lại cau mày: “Có điều trấn thủ trại Giang Nam thường là do cao thủ Địa Tiên đảm nhiệm. Ngô Bình hiện tại mới ở cảnh giới Tiên Thiên, chỉ sợ…”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1005


Đường Băng Vân đỏ mặt, trong lòng thấy rất ngọt ngào. Cô ấy là một người rất kiên cường nên chưa bao giờ thèm để ý đến người đàn ông nào. Cho tới khi Ngô Bình dùng tu vi ở cảnh giới Thần đánh bại một cao thủ cảnh giới Tiên Thiên là cô ấy, cô ấy đã chịu đả kích nặng nề. Về sau, hai người cùng đi làm nhiệm vụ và tiếp xúc nhiều hơn, cô ấy dần phát hiện Ngô Bình là một kho báu, luôn chứa những điều thú vị.

“Anh không sợ nguy hiểm à?”, Đường Băng Vân hỏi: “Người của Đường Môn còn đáng sợ hơn cả yêu ma đấy! Anh thấy có đáng không?”

Ngô Bình nghiêm túc nói: “Chính vì nguy hiểm nên tô mới phải kề vai sát cánh với cô, để bảo vệ cho cô an toàn”.

Advertisement

Đường Băng Vân hừ nói: “Ai tin”.

Ngô Bình thở dài: “Phụ nữ bọn cô toàn nghĩ một đằng nói một nẻo”.

Advertisement

“Biến!”, Đường Băng Vân định đánh Ngô Bình, nhưng anh đã chạy mất.

Hai người náo loạn ra phòng khách.

Chiều hôm nay rất bận rộn, vì cả cửa hàng cầm đồ và sòng bạc cùng khai trương.

Cửa hàng cầm đồ ở tầng 66 đến 70, bên trong có thang máy riêng biệt để đi lên trên.

Khu cầm đồ sẽ được khai trương đầu tiên nên Ngô Bình và Đường Băng Vân đã đi lên tầng 66.

Cửa thang máy mở ra, anh đã nhìn thấy một đại sảnh cổ xưa, các chàng trai tuấn tú cùng các cô nàng xinh đẹp đang bận rộn ở đây.

Ngô Bình và Đường Băng Vân đi ra, họ lập tức dừng hết mọi việc rồi cung kính chào hỏi: “Chào cô chủ, chào cậu Ngô”.

Đường Băng Vân hỏi: “Chưởng quầy đâu?”

“Ở trong ạ”, một người nói rồi đi trước dẫn đường.

Hai bọn họ đi qua đại sảnh thì thấy một cái quầy dài, nó được làm từ một loại gỗ rất tốt, ngoài ra còn được điêu khắc rất đẹp, dài năm mét rộng một mét. Có một người đàn ông trung niên đang ngồi ở đó, ông ấy để râu, mặc đồ màu đỏ, tóc dài, người gầy khô, mắt trũng xuống, ông ấy đang lật giở sổ sách.

Ông ấy chính là chưởng quầy của cửa hàng cầm đồ, thấy Đường Băng Vân tới, ông ấy vội đứng dậy chào hỏi: “Cô chủ”.

Đường Băng Vân gật đầu: “Chưởng quầy, nửa tiếng nữa là cửa hàng khai trương rồi, bây giờ là thời kỳ nhạy cảm nên chúng ta phải hết sức cẩn thận”.

Chưởng quầy: “Xin cô chủ yên tâm, nếu họ muốn lợi dụng nơi này để đối phó Đường Lâu thì nhầm to rồi. Tôi đã làm nghề này hơn 50 năm, nhưng chưa sai sót bao giờ”.

Đường Băng Vân cười nói: “Chúng tôi biết rõ năng lực của ông rồi, à đây là Ngô Bình, chồng sắp cưới của tôi”.

Chưởng quầy vội chắp tay: “Chào cậu Ngô”.

Ngô Bình: “Chưởng quầy đừng khách sáo!”

Sau đó, anh tiện miệng hỏi: “Cửa hàng vừa khai trương, đã có nhiều khách chưa?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1006


Đi đến cuối đường thì họ thấy một cánh cửa bảo mật cực lớn được làm từ hợp kim ti tan nên vô cùng kiên cố.

Cửa bảo hiểm này được đặt làm ở nước ngoài, giá rất đăt, có đến ba tầng bảo mật. Đường Băng Vân và Ngô Bình phải tháo hết các vật có sóng ra thì mới được vào. Ngoài ra còn có robot thông minh kiểm tra, nếu thấy có điều gì đáng ngờ thì nó sẽ từ chối mở khoá.

Cửa bảo mật vô cùng kiên cố, có thể tránh nhiệt độ cao, thấp, hay thậm chí là axit.

Advertisement

Ba người đi đến trước cửa, Đường Băng Vân và Tiêu Tam Nhãn lấy chìa khoá ra tra vào ổ, sau đó còn phải kiểm tra vân tay, giọng nói và tròng mắt.

Advertisement

Cuối cùng, chưởng quầy nói một câu khẩu lệnh gì đó, câu khẩu lệnh này được thay mới mỗi ngày và chỉ có một mình ông ấy biết.

Cả quá trình chỉ mất một phút, sau khi thấy mọi thứ bình thường, robot thong minh đã mở cánh cửa nặng trịch ra.

Diện tích của kho này khoảng 2000 mét vuông, bên trong toàn là đồ cầm cố như ngọc, đồ cổ, sách, tranh và giấy tờ bất động sản.

Ngô Bình đi vào xong thì quan sát rồi nói: “Chưởng quầy, tất cả đồ cầm cố đều ở đây hết à?”

Tiêu Tam Nhãn đáp: “Chỉ những món đồ có giá trị trên 100 triệu hoặc thật đặc biệt thì mới được cất ở đây, còn lại thì ở kho khác, ở đó không được bảo vệ nghiêm ngặt như nơi này”.

Ngô Bình gật đầu, sau đó đi một vòng bên trong, đồng thời khởi động khả năng nhìn xuyên thấu.

Không lâu sau, anh đi tới một góc của kho thì nhìn thấy một chiếc hòm bằng đồng. Chiếc hòm này cao nửa mét, dài một mét, rộng 60 phân, bên trong có ánh sáng màu máu rất đậm.

Ngô Bình đứng khựng lại rồi chỉ vào chiếc hòm ấy: “Đây là thứ gì?”

Chưởng quầy nhìn rồi đáp ngay: “Ba năm trước, có một cậu thiếu niên nghèo túng đã cầm chiếc hòm này với giá 150 triệu, lãi hàng tháng là 8 phần trăm với thời hạn là hai năm. Sau hai năm, chúng ta có quyền tự quyết với nó”.

Ngô Bình cười nói: “Chiếc hòm này mà cầm được những 150 triệu ư?”

Chưởng quầy cười rồi khom người mở chiếc hòm ra, bên trong phải có tới hai trăm bánh trà.

“Cậu Ngô, đây đều là trà Phổ Nhĩ cao cấp được cất gữi hơn một trăm năm, là trà từ thời vua Quang Tự, giá trị của chúng lớn lắm. Ước tính chỗ này phải tầm ba trăm triệu trở lên”.

Ngô Bình: “Nếu hết hạn thì nó sẽ thuộc về chúng ta đúng không?”

Tiêu Tam Nhãn gật đầu: “Đương nhiên, tôi định tuần sau sẽ mang hòm trà này đi đấu giá, ít cũng phải được bốn đến năm trăm trệu”.

“Bán cho tôi đi”, Ngô Bình cười nói: “Ông nội tôi thích Phổ Nhĩ lắm, tôi mua về biếu ông”.

Ngô Bình không hề nói dối, Lý Vân Đảu rất thích trà Phổ Nhĩ. Nhưng anh mua hòm này về không phải chỉ để tặng cho ông nội mình, mà vì bên trong có ba bánh trà bất thường, chính chúng đã toả ra ánh sáng màu máu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1007


Anh cười nói: “Tôi không phí tiền của cô đâu, giờ tôi không cần pho tượng này nữa, tôi chỉ lấy chiếc hộp ngọc bên trong thôi”.

Đường Băng Vân hiếu kỳ hỏi: “Cái gì đấy, cho tôi xem nào”.

Ngô Bình mở ra thì thấy có các kinh phật màu vàng, chữ trên đó rất nhỏ, Đường Băng Vân đọc không hiểu nên không còn hứng thú nữa.

Advertisement

Cất đồ đi xong, hai người lại trở lại tầng 66. Lúc này, Tiêu Tam Nhãn đang tiếp một vị khách.

Người này dẫn theo hai người khác tới, ông ta khoảng trên 50 tuổi, ăn mặc rất chỉn chu, hơn nữa còn là cao thủ cảnh giới Thần.

Advertisement

Tiêu Tam Nhãn đang cầm một hộp thuốc to như ngón chân cái, cao cỡ bốn ngón tay.

Vị khách nói: “Chưởng quầy, bên trong có ba viên Thể Ngộ Đan của tổ tiên tôi để lại. Giờ tôi đang có việc cần tiền gấp, không biết bên ông có thể trả bao nhiêu?”

Tiêu Tam Nhãn mở chiếc bình ngọc ra rồi đổ thuốc ra ngoài, mùi hương thuốc toả ra khiến ai ngửi thấy cũng thoải mái.

Chưởng quầy chấn động nói: “Đây là Thể Ngộ Đan ư?”

Dù Tiêu Tam Nhãn là một người rất hiểu biết, nhưng đan dược là một thứ rất hiếm, cả đời ông ấy cũng chưa được tiếp xúc nhiều, nếu có thì cũng chỉ là đan dược bình thường. Còn đây là lần đầu tiên, ông ấy nhìn thấy loại đan dược cao cấp như này.

Vị khách gật đầu nói: “Đây là gia bảo của tôi, nghe nói do Lã Thuần Dương luyện chế, tu sĩ cảnh giới Địa Tiên uống vào là có thể dễ dàng đột phá lên cảnh giới cao hơn”.

Tiêu Tam Nhãn vô cùng đắn đo, ông ấy không biết đây có phải đan dược thật hay không nên đương nhiên khó mà trả giá được.

Ngô Bình liếc nhìn mấy viên đan dược ấy rồi cau mày nói: “Chưởng quầy, để tôi”.

Ngô Bình là cổ đông lớn của Đường Lâu, cũng là người phụ trách, nếu anh muốn làm thì đương nhiên Tiêu Tam Nhãn sẽ đồng ý ngay. Ông ấy nhanh chóng tránh sang một bên, sau đó khom người nói: “Cậu Ngô, tôi không hiểu về đan dược, may quá có cậu”.

Ngô Bình liếc nhìn mấy viên đan dược ấy rồi bỏ chúng vào lọ, sau đó cười nói với vị khách kia: “Xin hỏi tên của quý khách?”

Vị khách: “Tôi họ Vương”.

Ngô Bình: “Ông Vương, ông định cầm ba viên đan dược này bao nhiêu?”

Ông Vương cười lớn nói: “Giá trị của Thể Ngộ Đan thì khó có thể đo bằng tiền được, nhưng nếu tôi đã mang đi cầm thì đương nhiên sẽ cho các cậu một cái giá cụ thể”.

Ông ta ngẫm nghĩ rồi nói: “100 tỷ nhé”.

Ngô Bình lắc đầu: “Giá tiền để đó đã, vấn đề là đây đâu phải Thể Ngộ Đan”.

Vi khách ngẩn ra: “Cậu nói sao? Đây không phải Thể Ngộ Đan ư?”

Ngô Bình bình tĩnh nói: “Có phải hay không thì ông phải rõ hơn tôi chứ?”

Ông Vương nổi giận: “Cậu Ngô kia, cậu nói thế là sao? Ý cậu là tôi lừa đảo à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1008


Ông Vương ngoảnh lại rồi lạnh giọng hỏi: “Cậu còn chỉ chỉ bảo?”

Ngô Bình hỏi Tiêu Tam Nhãn: “Chưởng quầy, nếu cửa hàng cầm đồ của chúng ta gặp người đến lừa đảo thì sẽ xử lý thế nào?”

Tiêu Tam Nhãn cũng thấy kinh ngạc trước mắt quan sát của Ngô Bình: “Cậu Ngô, nếu có người lừa đảo thì phải đền gấp đôi giá trị của hàng thật cho chúng ta”.

Ngô Bình gật gù: “Gấp đôi? Đó là Thể Ngộ Đan đấy”.

Advertisement

Ngô Bình chợt chỉ tay lên cao, ông Vương kia lập tức đứng yên bất động.

“Băng Vân, có camera ghi lại rồi chứ?”, anh hỏi.

Advertisement

Đường Băng Vân gật đầu: “Ừm, có chứ”.

“Tốt”, Ngô Bình giơ tay cầm lấy bình thuốc rồi đặt lên bàn, sau đó dùng một nắp đạy lại.

Ông Vương biến sắc mặt nói: “Cậu định làm gì?”

Ngô Bình: “Chúng tôi làm kinh doanh, dù gặp kẻ lừa đảo thì cũng phải khiến người đó tâm phục khẩu phục”.

Sau đó, anh hỏi Tiêu Tam Nhãn, ông ấy đáp: “Cậu Ngô, tôi sẽ cho người mời chuyên gia đến”.

Từ lâu cửa hàng cầm đồ đã có một quy định ngành nghề, các cửa hàng này sẽ cùng tham gia một hội, trong đó có một hội trưởng được gọi là chuyên gia. Người này có kiến thức rất sâu rộng, không chỉ là hội trưởng của ngành, mà còn là hội trưởng của ngành bán đấu giá.

Vừa nghe thấy thế, ông Vương đã biến sắc mặt rồi run rẩy nói: “Không cần”.

Ngô Bình nhìn ông ta rồi hỏi: “Ông chịu nhận chưa?”

Ông Vương cúi đầu xuống nói: “Tôi nhận, đây đúng là đan dược giả”.

Ngô Bình nhìn chằm chằm vào ông ta: “Ai sai ông đến?”

Ông Vương: “Tôi nhận lệnh của Phong Tiên, tôi mang ơn ông ấy nên phải nghe lời. Đan dược này cũng là ông ấy đưa cho tôi”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Ông cũng to gan đấy, dám đến Đường Lâu lừa đảo”.

Ông Vương nhắm mắt lại nói: “Tôi không đền nổi đâu, muốn chém muốn giết thế nào là tuỳ các người”.

Ngô Bình nói: “Tôi giơ cao đánh khẽ, ông trả một tỷ rồi biến đi”.

Ông Vương mừng rỡ: “Một tỷ ư? Được, tôi đồng ý”.

Ông ta là một cao thủ cảnh giới Thần nên dư sức có khoản tiền này.

“Khoan”, Ngô Bình nói: “Ông về bảo với Phong Tiên là trong bảy ngày tới, sẽ có người đến chơi đấy”.

Ông Vương vội nói: “Được, tôi sẽ chuyển lời”.

Chuyển khoản xong là ông ta chạy ngay.

Đường Băng Vân suy nghĩ rồi cười nói: “Chiêu này của anh hay đấy, không biết có thật hay không, nhưng kiểu gì Phong Tiên cũng mất ăn mất ngủ”.

Ngô Bình lắc đầu: “Không đơn giản thế đâu, ông ta biết coi bói, nghe được tin này thì kiểu gì cũng xem một quẻ cho anh”.

Đường Băng Vân ngẩn ra: “Biết vậy rồi thì anh còn nói thế làm gì?”

Ngô Bình cười nói: “Nếu ông ta bấm ra được là mình sẽ chết trong bảy ngày nữa thì em nghĩ sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1009


Chưởng quầy kinh ngạc hỏi: “Cậu Ngô, cậu có thể thay đổi quẻ bói ư?”

Ngô Bình bình thản đáp: “Một khi biết về ngành này rồi thì sẽ không thấy khó nữa”.

Đường Băng Vân hớn hở nói: “Thế thì Phong Tiên mất ngủ là cái chắc”.

Advertisement

Ngô Bình lấy giấy bút ra rồi nói: “Tôi sẽ liệt kê mấy thứ, mọi người nhanh chóng đi chuẩn bị để lát còn dùng luôn”.

Đường Băng Vân cầm lấy tờ giấy rồi sai người đi chuẩn bị ngay.

Advertisement

Nửa tiếng sau, Phong Tiên đang ngồi trong phòng khách của một ngôi nhà lớn, ông ta mặc áo bào màu thanh, mái tóc dài hoa râm, khoảng 60 tuổi, dáng người ông ta không cao, hơi gầy, mắt nhỏ, miệng mím chặt, lông mày thì chau lại.

Ông Vương đang đứng trước mặt Phong Tiên với vẻ rụt rè, sợ sệt.

“Người đó bảo sẽ tới tìm tôi ư?”, Phong Tiên hỏi, giọng nói ông ta khàn một cách đáng sợ, như thể bị viêm họng.

Ông Vương đáp: “Vâng, cậu ta nói thế ạ”.

Phong Tiên xua tay: “Được rồi”.

Ông Vương rời đi, ngay sau đó có một người đàn ông trung niên lưng gù to béo đi tới. Mỗi khi ông ta muốn nhìn ai thì đều phải quay mặt sang một bên rồi mới ngẩng lên được, đôi mắt của lão cũng rất hung ác.

“Đại ca, thằng này dám uy h**p đại ca, đáng chết! Để em đi giết nó!”

Phong Tiên xua tay: “Tam đệ, đừng l* m*ng! Có lẽ nó chỉ doạ tôi thôi, nhưng nó quên mất là sở trưởng của tôi là xem bói”.

Người đàn ông lưng gù cười nói: “Đúng, anh xem cho nó một quẻ đi”.

Phong Tiên gật đầu, sau đó lấy mai rùa màu trắng ra rồi ném mấy đồng tiền phép vào, tiếp đó ông ta cầm mai rùa lên rồi lắc theo một tiết tấu nhất định.

Cùng lúc đó, Ngô Bình đã bày binh bố trận xong. Anh dùng một loại phấn đặc biệt để vẽ một bàn đồ loằng ngoằng, ngoài ra còn đốt 12 cây nến ở xung quanh.

Đây là nến âm, dùng dầu thi và bảy loại khoáng vật tạo thành, khi đốt lên sẽ toả ra một mùi kỳ lạ.

Lúc này, Ngô Bình ngồi giữa bàn đồ, năm đồng tiền phép đã hấp thu tà lực Bạch Cốt nằm trong lòng bàn tay anh. Anh bắt đầu lẩm bẩm thần chú, nến âm ở xung quanh nhấp nháy. Tà lực Bạch Cốt bắt đầu toả từ tiền phép ra, sau đó hoá thành một hình vẽ phức tạp, và chỉ có một mình Ngô Bình nhìn thấy.

Đường Băng Vân đứng ngoài phòng xem qua kính thuỷ tinh, cô ấy thấy rõ từng hành động của Ngô Bình rồi lẩm bẩm: “Cách nhau xa như vậy mà có thể thay đổi được quẻ bói ư?”

Tiêu Tam Nhãn có kiến thức sâu rộng, ông ấy ngẫm nghĩ rồi nói: “Ở Thiên Kinh chỉ có một mình Phong Tiên giỏi bói toán. Chỉ cần ông ta reo quẻ là cậu Ngô sẽ cảm nhận được và thay đổi quẻ bói”.

Tại nhà của Phong Tiên, ông ta ném bảy đồng tiền phép xuống thành một thế trận, sau đó đã có một hình vẽ hiện lên trên không trung. Phong Tiên có thể cảm nhận được nó bằng một bí truyền để phán đoán.

Hình vẽ vừa xuất hiện, toàn thân ông ta đã chấn động, sau đó biến sắc mặt rồi hô lên: “Không thể nào!”

Người đàn ông lưng gì giật mình nói: “Đại ca, sao thế ạ?”

Phong Tiên câm nín hồi lâu, mặt thì tái mét.

Ông lưng gù gọi lớn lên: “Đại ca, anh mau nói đi, rốt cuộc là làm sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1010


Phong Tiên nhìn ông lưng gù chằm chằm rồi phẫn nộ quát: “Không phải là chết, mà là gặp nguy hiểm, lành ít dữ nhiều”.

Ông lưng gù gãi đầu: “Thế có khác gì nhau! Nhưng anh yên tâm, anh mà chết thì em sẽ lo cho chị dâu và hai cháu…”

“Khốn kiếp!”, Phong Tiên tức phát điên, vợ ông ta mới 27 tuổi, cần loại gù như tên này chăm sóc chắc?

Advertisement

Ông gù bị mắng đến ngây người: “Đại ca, anh mắng em làm gì?”

Phong Tiên hừ một tiếng, ông ta biết ông gù không có ý gì nên không thèm so đo: “Tôi vẫn có cơ hội sống, nhưng nếu muốn thế thì tôi phải cúi đầu trước người ta”.

Advertisement

Ông gù sáng mắt lên: “Đại ca, anh không chết nữa à? Phải cầu xin ai? Để em đi xin cho”.

Phong Tiên thở dài: “Đường Môn có cao nhân rồi, tôi phải tự xử lý thôi, chú đi với tôi”.

Phong Tiên lo lắng bất an, còn Ngô Bình thì cũng đã xong việc, anh thổi tắt nến âm rồi cất tiền phép đi.

Đường Băng Vân và Tiêu Tam Nhãn nhanh chóng đi vào phòng rồi hỏi: “Sao rồi?”

Ngô Bình cười đáp: “Đúng là Phong Tiên đã reo quẻ, nhưng anh đã thay đổi quẻ của ông ta rồi”.

Đường Băng Vân tò mò hỏi: “Ngô Bình, quẻ mà ông ta thấy là gì?”

Ngô Bình cười lạnh nói: “Là ông ta sẽ gặp nguy hiểm tới tính mạng trong bảy ngày tới, lành ít dữ nhiều. Muốn sống thì phải đến xin anh, nếu anh đoán không nhầm thì chắc ông ta sẽ chủ động liên lạc với mình”.

Đường Băng Vân vừa mừng vừa lo, cô ấy biết như vậy Đường Lâu sẽ nắm quyền chủ động, khống chế Phong Tiên, thậm chí biến địch thành thù, để ông ta đứng về phe Đường Lâu.

Tiêu Tam Nhãn lo lắng nói: “Cậu Ngô, cho tôi được nói câu này. Phong Tiên không phải người đơn giản, ông ta giỏi và tinh mắt hơn tôi nhiều. Một khi ông ta gặp cậu và biết cậu không thể giết được mình thì…”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Ai bảo tôi không thể giết được ông ta?”

Tiêu Tam Nhãn run lên: “Cậu Ngô…”

Ngô Bình: “Chờ tin của ông ta đi, tôi phải đi nghỉ đây”.

Anh về phòng làm việc rồi vào phòng riêng nghỉ ngơi.

Ban nãy, anh dồn hết sức bày trận, dù mượn tà lực của Bạch Cốt, nhưng vẫn mất nhiều sức nên giờ đã mệt lả.

Đường Băng Vân đi vào theo rồi tiện tay đóng cửa lại: “Anh giải quyết Phong Tiên nhanh gọn thật đấy, tôi phục luôn”.

Ngô Bình kê gối sau đầu rồi thả lỏng nói: “Thế còn không mau lại mát xa cho trẫm!”

Đường Băng Vân liếc anh nhưng vẫn giơ tay ra mát xa, Ngô Bình sáng khoái hô lên: “Đúng là cao thủ cảnh giới Tiên Thiên có khác, lực tay mạnh đấy”.

Đường Băng Vân chỉ muốn thụi cho anh mấy cái: “Anh đắc ý vừa thôi, chẳng qua vì anh có công nên tôi mới phục vụ đấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1011


Ngô Bình ngập ngừng: “Chắc đích thân Phong Tiên sẽ đến đây, khi ấy cô nhớ mời ông ta vào phòng tôi”.

Đường Băng Vân: “Thế anh định làm gì?”

“Tôi chỉ cần nói ba câu thôi là ông ta sẽ phục sát đất, ngoan ngoãn dập đầu, cô tin không?”

Đường Băng Vân bĩu môi: “Không, anh có giỏi đến mấy thì cũng chỉ ở cảnh giới Tiên Thiên thôi, Phong Tiên là Nhân Tiên rồi, sao phải sợ anh chứ?”

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Dám cá không?”

Đường Băng Vân chớp mắt nói: “Được, anh muốn cá thế nào?”

Advertisement

Ngô Bình nhìn cô ấy: “Nếu tôi thắng thì cô cho tôi hôn một cái, ngược lại thì tôi cho cô hôn một cái”.

Đường Băng Vân trừng mắt mắng: “Biến!”

Hai người trò chuyện thêm một lát thì có người gõ cửa.

“Vào đi”, Đường Băng Vân chỉnh đốn lại đầu tóc rồi nói.

Tiêu Tam Nhãn đi vào với vẻ nể phục rồi nói với Ngô Bình: “Cậu Ngô, Phong Tiên xin gặp ạ”.

Đường Băng Vân đứng dậy: “Để tôi đi đón”.

Ngô Bình không ngăn cản, anh vẫn nằm đó rồi khép hờ mắt.

Khoảng năm phút sau, có tiếng bước chân vang lên bên ngoài, sau đó Đường Băng Vân đi tới cửa rồi nói khẽ: “Ngô Bình, Phong Tiên đến rồi”.

Ngô Bình ừm một tiếng rồi chậm rãi ngồi dậy nói: “Rót cho anh tách trà”.

Đường Băng Vân lừ mắt với anh rồi quay đi rót trà, sau đó bê vào.

Ngô Bình nhận lấy uống vài ngụm cho hắng giọng rồi mới đứng dậy đi ra ngoài.

Ngô Bình mạnh mẽ ngồi sau bàn làm việc, còn Phong Tiên thì đứng trước bàn. Ông ta hoi khom người xuống, còn ông gù ở đằng sau thì nghiêng mặt sang một bên rồi nhìn Ngô Bình với vẻ dữ tợn. Ông gù thấy Ngô Bình rất mất lịch sự, chỉ là một cao thủ cảnh giới Tiên Thiên nhỏ bé mà dám qua mặt họ.

Ngô Bình châm một điếu thuốc, sau đó nhìn Phong Tiên bằng ánh mắt bỡn cợt: “Ông là Phong Tiên?”

Phong Tiên có việc cần nhờ vả nên không dám đắc tội Ngô Bình, ông ta vội khom người đáp: “Đúng, nhưng Phong Tiên là biệt danh mà mọi người yêu quý đặt cho tôi, chứ tên thật của tôi là Khương Phụng Tiên”.

Ngô Bình: “Ừm, Khương Phụng Tiên này, ông tìm tôi có việc gì?”

Khương Phụng Tiên bực dọc, Ngô Bình biết rồi còn hỏi, nhưng ông ta vẫn đáp: “Tôi đến để xin cậu cứu mạng”.

Ngô Bình cười phá lên nói: “Tôi cứu ông ư?”

Khương Phụng Tiên thấy Ngô Bình không đồng ý thì vội nói: “Trước đó, tôi đã đắc tội với cậu, mong cậu bỏ qua cho, tha cho tôi một con đường sống! Đương nhiên, tôi không nhờ vả không công, cậu cứ việc ra điều kiện”.

Ngô Bình không trả lời mà hít một hơi thuốc: “Khương Phụng Tiên, ông coi bói bao lâu rồi?”

Khương Phụng Tiên: “Đến nay là 47 năm rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1012


Ngô Bình nháy mắt với Đường Băng Vân, ra hiệu cho cô ấy biết anh chuẩn bị nói mấy câu khiến Khương Phụng Tiên tâ phục khẩu phục.

Đường Băng Vân chớp mắt lại với anh như muốn nói: Tôi không tin!

Ngô Bình nhìn sang Phong Tiên rồi cười lạnh nói: “Khương Phụng Tiên, ông còn cơ hội tiến vào cảnh giới tiên tri không?”

Advertisement

Khương Phụng Tiên chấn động, sau đó nhìn chăm chăm vào Ngô Bình: “Cậu… biết cảnh giới tiên tri ư?”

Ngô Bình làm một động tác cực kỳ phức tạp như gió cuốn mây bay, nhưng lại giống một quy luật tự nhiên nào đó để kết nối sức mạnh bí ẩn của đất trời.

Advertisement

Khương Phụng Tiên tập trung quan sát, ngay sau đó đã quỳ xuống đất rồi run rẩy nói: “Cậu Ngô, rốt cuộc cậu là người thế nào?”

Ngô Bình dừng tay rồi hỏi: “Ông muốn học không?”

Khương Phụng Tiên kích động đến mức run rẩy rồi gật đầu thật mạnh: “Có ạ, tôi muốn học! Xin cậu hãy dạy tôi”, dứt lời, ông ta dập đầu hành lễ với anh.

Ngô Bình mỉm cười rồi lại nhìn Đường Băng Vân như muốn nói: Thấy chưa, tôi mới nói hai câu thôi mà ông ta đã dập đầu rồi nè.

Đường Băng Vân ngạc nhiên tới mức há hốc miệng, sao Ngô Bình làm được chứ?

Ngô Bình mỉm cười rồi nói với Khương Phụng Tiên: “Đứng dậy đi rồi nói”.

Khương Phụng Tiên nhanh chóng ngẩng lên, nhưng vẫn quỳ dưới đất rồi nhìn Ngô Bình bằng ánh mắt vô cùng nể phục, tựa như anh là một bậc thiên tôn vô thượng, phật tổ như lai đại đức đại lượng!

Ngô Bình hỏi: “Ông hiểu không?”

Khương Phụng Tiên vội đáp: “Tôi chỉ cảm nhận được một chút, chứ chưa hiểu hết”.

Ngô Bình gật đầu: “Thế là rất giỏi rồi”.

Ngô Bình nói tiếp: “Sáng mai, ông hãy đến đây gặp tôi, giờ thì về đi”.

Khương Phụng Tiên không dám nói một tiếng mà lui ra ngoài ngay. Khi ông ta đi còn giật lùi và cúi đầu xuống, cho tới khi ra ngoài cửa mới dám ngẩng lên và quay người.

Sau khi vào thang máy, ông gù không nhịn được hỏi: “Đại ca, anh điên rồi à?”

Khương Phụng Tiên cười nói: “Tam đệ, anh không điên! Ngược lại, anh đang rất tỉnh!”

Ông gù lắc đầu: “Nếu anh không điên, tại sao lại dập đầu với thằng ấy?”

Chát!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1013


Ông ta vừa sợ vừa nể Khương Phụng Tiên, mạng của ông ta được Khương Phụng Tiên cứu nên ông ta rất trung thành.

Khương Phụng Tiên nhìn ông gù rồi thở dài nói: “Tam đệ, chú không biết cậu Ngô giỏi thế nào đâu. Lần này, tôi bỏ qua cho chú. Nhưng từ giờ, chú phải kính trọng cậu Ngô như với tôi, nhớ chưa?”

Ông gù sợ bị ăn đòn tiếp nên gật đầu ngay: “Em biết rồi”.

Advertisement

Khương Phụng Tiên gật đầu: “Tôi biết chú đang thấy khó hiểu, sao Phong Tiên nổi tiếng điên cuồng lại kính trọng một người có tu vi thấp hơn mình”.

Ông gù không phải kẻ ngốc: “Đại ca, lẽ nào có liên quan đến các động tác ban nãy của cậu Ngô? Đó là gì thế ạ?”

Khương Phụng Tiên gật đầu: “Đó không phải động tác bình thường đâu, Pháp Thiên Thức đấy”.

Advertisement

“Đó là gì ạ?”, ông gù hỏi.

Khương Phụng Tiên thở dài một hơi: “Là công pháp tu luyện mà tôi vất vả tìm kiếm cả đời này. Chú cũng biết rồi đấy, tu vi của tôi chững cả mấy chục năm rồi. Nhưng nếu có Pháp Thiên Thức thì tôi có thể đột phá lên Địa Tiên dễ dàng”.

Ông gù ngạc nhiên, dù không biết Pháp Thiên Thức là gì, nhưng ông ta biết đột phá lên Địa Tiên rất khó. Pháp Thiên Thức này có thể giúp Khương Phụng Tiên làm được thật sao?

Khương Phụng Tiên: “Đó chưa là gì đâu, khi thực hiện các động tác của Pháp Thiên Thức, cậu Ngô còn thi triển Tâm Bàn nữa”.

Ông gù ngơ ngác: “Lại gì nữa thế ạ?”

Khương Phụng Tiên nghiêm chỉnh nói: “Tâm Bàn mới là truyền thừa cao nhất của reo quẻ, nếu tôi có được truyền thừa ấy thì sẽ đột phá được Thiên Tiên”.

Ông gù giật bắn mình: “Hả? Thiên Tiên ạ?”

Khương Phụng Tiên nhìn ông ta rồi nói: “Chú tuyệt đối không được tiết lộ chuyện này cho ai, không đừng trách tôi là ác”.

Ông gù gật đầu: “Đại ca yên tâm, em sẽ giữ bí mật tuyệt đối”.

Khương Phụng Tiên mỉm cười nói: “Đừng căng thẳng thế, tôi đang gặp duyên kỳ ngộ lớn nhất đời đấy”.

Ông gù không phải kẻ ngốc, ông ta nói: “Ý của đại ca là cậu Ngô này có thể giúp được anh ư?”

Khương Phụng Tiên gật đầu: “Cậu ấy có truyền thừa lớn như vậy, chứng tỏ có lai lịch phi phàm! Hơn nữa, chú không để ý là cậu ấy còn rất trẻ à, mới ngần ấy tuổi mà đã là đại tông sư cảnh giới Tiên Thiên rồi, chú đã gặp trường hợp nào như thế chưa?”

Ông gù ngẫm nghĩ rồi lắc đầu: “Chưa ạ, cậu ấy là người đầu tiên”.

Khương Phụng Tiên: “Thế nên anh nhất định phải đi theo cậu ấy, làm trâu làm ngựa cũng được”.

Ông gù: “Đại ca, anh định làm vệ sĩ cho cậu ấy ư?”

Khương Phụng Tiên cười khổ: “Chú nghĩ tôi đủ trình à? Được làm đầy tớ cho cậu ấy thôi là tôi đã hài lòng lắm rồi”.

Ông gù thấy bất bình thay cho Khương Phụng Tiên: “Anh là Phong Tiên nổi danh lừng lẫy, nhân vật có số có má ở Thiên Kinh thì phải có tư cách làm vệ sĩ chứ?”

Khương Phụng Tiên thở dài nói: “Được thế thì tốt”.

Trong phòng làm việc của Ngô Bình ở Đường Lâu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1014


Đường Băng Vân hỏi: “Nếu mai ông ta đến thì anh định thế nào?”

Ngô Bình: “Nếu ông ta hiểu càng nhiều thì sẽ càng sợ anh, mai anh chỉ dạy cho vài đường cơ bản thôi là kính anh như thần ngay”.

Tiêu Tam Nhãn vừa ngạc nhiên vừa kính nể nói: “Cậu Ngô, tôi thật sự phục cậu sát đất! Cậu đã xử lý xong một nhân vật rất đáng gờm”.

Advertisement

Ngô Bình: “Cũng nhờ ăn may thôi, nếu Phong Tiên không hiểu về bói toán thì tôi cũng không làm gì ông ta được”.

Khách đến cửa hàng cầm đồ đông dần nên Tiêu Tam Nhãn phải ra ngoài làm việc.

Advertisement

Ngô Bình ngồi trong phòng làm liệc, sau đó lấy bức tâm kinh phật ra nghiên cứu, chữ bên trên rất nhỏ, đã thế còn là chữ cổ.

Anh đọc qua thì thấy như tiên văn, nhưng lại giống kiểu biến thể. Nhờ hiểu biết về tiên văn, anh nhanh chóng dịch được bức thứ nhất.

“Như Lai Thần Tàng Kinh?”

Đường Băng Vân đứng cạnh tò mò hỏi: “Như Lai Thần Tàng Kinh là gì?”

Ngô Bình: “Tên của một bức kinh thư”.

Anh đọc tiếp rồi nói: “Hình như là một cách kích hoạt tiềm năng, rất kỳ diệu”.

Đường Băng Vân cười nói: “Khéo lại là một tuyệt học thượng cổ nào đó”.

Ngô Bình cất kinh thư đi rồi nói: “Ai mà biết được, bao giờ học được thì tôi sẽ dạy cho cô”.

Đường Băng Vân liếc nhìn đồng hồ rồi nói: “Sòng bạc sắp khai trương rồi, anh có đi không?”

Ngô Bình không có hứng thú với sòng bạc, nhưng anh lo Vu Vương sẽ cho người đến quấy phá nên đành gật đầu rồi đi tới đó.

Sòng bạc nằm ở tám tầng trên cùng của Đường Lâu, từ tầng 80 đến 88. Trước kia, chỉ có kiều bảo ở các nước lân cận tới chơi ở đây, chứ khách ở Viêm Long rất ít.

Có một người đàn ông lùn tịt thô kệch đang ngồi trong đại sảnh của tầng 80, ông ấy mắt to mày dậm, tay lần tràng hạt, mặt thì tươi cười đón khách.

Thấy Đường Băng Vân đến, ông ấy vội khom người chào hỏi: “Cô chủ”.

Đường Băng Vân: “Tiền Lương, không có chuyện gì chứ?”

Người đó tên là Tiền Lương: “Cô chủ, tạm thời chưa có vấn đề gì. Nhưng ba nãy có mất người lạ mặt tới, tôi đã cho người canh chừng rồi”.

Ngô Bình: “Có nhiều khách quen đến không?”

Tiền Lương nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Đây là?”

Đường Băng Vân giới thiệu: “Quên chưa giới thiệu với ông, đây là Ngô Bình, cổ đông lớn của Đường Lâu, cũng là chồng sắp cưới của tôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1015


Sau khi đi vào trong, anh thấy có rất nhiều hình thức chơi, gần như không thiếu trò gì.

Khách chơi bên trong không đông lắm, nhưng họ chơi rất lớn, ít cũng mấy trăm nghìn, có người chơi to quá rồi thua cả mấy chục triệu.

Tiền Lương khom người đi theo sau Đường Băng Vân và Ngô Bình: “Thưa cô cậu, hôm nay vừa khai trương nên khách chưa đông lắm. Mấy hôm nữa chắc sẽ kín khách ngay ạ”.

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Tiền ra vào mỗi ngày của sòng bạc khoảng bao nhiêu?”

Tiền Lương đáp: “Thường thì mỗi tối sẽ khoảng 2 tỷ, một năm thì là hơn 30 tỷ, lãi khoảng 2 tỷ”.

Advertisement

Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Một ngày mà những hai tỷ ư?”

Tiền Lương: “Khách ở đây đều đặt lớn nên thích chơi ở nơi công bằng và an toàn, chúng ta sẽ đảm bảo cho họ là không hề có mánh khoé gì hết, hơn nữa phục vụ rất chu đáo”.

Ngô Bình: “Sao họ không đến Đổ Thành chơi?”

Ngô Bình cười đáp: “Đổ Thành đã tạo dựng một số liệu lớn để phân tích cách chơi của khách hàng, sau đó lợi dụng máy tính để thắng tiền của khách. Người sành đã không còn đến đó chơi nữa rồi, nhưng chỗ chúng ta thì khác, không hề có mánh gì hết, họ muốn chơi sao thì chơi”.

Đường Băng Vân bổ sung thêm: “Đây không chỉ là sòng bạc, mà còn là nơi giao dịch nữa”.

Ngô Bình: “Giao dịch?”

Đường Băng Vân: “Rửa tiền là phạm pháp và dễ bị pháp luật sờ gáy, nhưng nếu thua tiền ở đây thì lại khác”.

Ngô Bình: “Cách rửa tiền biến tướng à?”

“Đại khái thế”, Đường Băng Vân: “Giá rửa tiền ở quốc tế đã hơn 10 phần trăm rồi, nhưng chỗ chúng ta chỉ thu có năm phần trăm thôi. Đương nhiên chúng ta chỉ làm cho nước ngoài”.

Sau đó, Ngô Bình nhìn về phía một bàn ở gần đó. Một người đàn ông La Sát đang chơi loại bài phổ thông nhất.

Trước mặt người này chất đống thẻ đánh bạc, giá trị lên đến cả trăm triệu. Mỗi đêm sòng này thu được hai tỷ, một mình người này đã đổi cả trăm triệu rồi nên không có gì là lạ.

Người La Sát đã chơi năm ván thì thắng ba, đến ván thứ năm lại thua, song vẫn tiếp tục chơi. Nhưng lần này, anh ta đã đặt gấp ba.

Ván trước, anh ta thua mười nghìn, lần này đặt hẳn 30 nghìn.

Ngô Bình nổi hứng nên đứng lại xem.

Tiền Lương thấy thế thì cười nói: “Cậu biết anh ta đang làm gì không?”

Ngô Bình: “Hả?”

“Cứ thua là anh ta lại đặt gấp ba lên, nhưng tôi không sợ, vì vốn ở sòng mình không thể thua anh ta được”, Tiền Lương nói.

Ngô Bình nghĩ không đơn giản như vậy nên tiếp tục quan sát.

Ván sau, người La Sát này lại thua. Quả nhiên anh ta lại đặt gấp ba cho ván sau, nếu thắng, anh ta sẽ kiếm được 90 nghìn, tính ra còn lãi thêm.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1016


Ván này, người La Sát thua, vì thế anh đã đặt 150 nghìn cho ván sau.

Ngô Bình xem một lúc rồi bỏ đi, anh không thể ở đây quá lâu được, còn phải đi quan sát những chỗ khác để tránh xảy ra chuyện.

Sau khi rời khỏi tầng 80, Ngô Bình và Đường Băng Vân đã lên tầng 81. Cách nhau có một tầng mà cách chơi đã khác hẳn, càng lên cao khách càng vip, đặt cũng càng nhiều.

Advertisement

Tầng 82 chuyên đặt cược cho các cuộc thi trên toàn cầu, ví dụ như FiFa, quần vợt, đua ngựa…

Khách ở tầng này rất đông, đã thế còn liên tục tăng thêm, bao gồm cả khách nước ngoài và người Viêm Long.

Advertisement

Sảnh ở đây rất lớn, được choa thành nhiều khu khác nhau, mỗi khu đều có vài màn hình lớn sắc nét đang hiển thị tỷ lệ cược và thời gian dừng nhận tiền đặt.

Ngô Bình đi quanh một vòng thì thấy có cược đua ngựa, đua xe, đá bóng.

“Để thu trực tiếp kết quả của cuộc thi chắc cần nhiều đội ngũ nhân lực và tiền bạc lắm nhỉ?”, Ngô Bình hỏi.

Tiền Lương cười đáp: “Vâng, trận đấu nào chúng tôi cũng phải cử một nhóm đến xem trực tiếp, các thiết bị thu phạt của họ là hàng tiên tiến nhất hiện giờ”.

Ngô Bình: “Xem ra làm ăn kiểu này cũng khó chơi”.

Tiền Lương thở dài: “Đúng vậy. Cậu Ngô, cậu đừng tưởng nhân viên ở sòng bạc ít, hầu hết họ đều đi làm ở bên ngoài rồi”.

Ngô Bình gật gù: “Đặt cược cho cuộc thi gì ăn khách nhất ở tầng này?”

Tiền Lương: “Bóng đá và đua ngựa, nhưng bóng đá vẫn đứng đầu. Trước kia, tôi đã thiết kế một trang web cược bóng ở nước ngoài, cho tới nửa năm trước thì tổng số thành viên đã lên đến hơn 10 triệu người”.

“Nhiều thế cơ à?”

Tiền Lương: “Tôi mất năm năm để giúp trang web ấy phát triển vững mạnh, nhờ lòng tin và phục vụ tốt nên mới vận tốt đến tận bây giờ”.

“Còn lượng tiền thu về được thì mỗi năm lượng tiền ra vào khoảng 200 tỷ đô, lợi nhuận của mình là khoảng ba phần trăm, như năm ngoái là được 650 triệu đô”.

Ngô Bình: “Khoản tiền ấy không tính vào lãi của sòng bạc à?”

Tiền Lương thở dài một hơi: “Năm ngoái thì vẫn do tôi quản lý, nhưng cậu Đường Lăng đã lấy mất trang web ấy rồi. Giờ tôi chỉ phụ trách mảng kỹ thuật, còn lợi nhuận thì không thuộc về sòng bạc nữa”.

Ngô Bình cau mày rồi hỏi Đường Băng Vân: “Đường Lăng là ai?”

Đường Băng Vân: “Đường Lăng là nhân tài xuất chúng trong giới thanh niên của Đường Môn, chủ yếu phụ trách các nghiệp vụ ở nước ngoài. Anh ta cũng có bối cảnh lắm, bố là đường chủ của Kim Ngọc Đường, anh ta đã cưới con gái của thủ lĩnh Thanh Môn, giờ như mặt trời giữa trưa, oách hơn em nhiều”.

Tiền Lương lại thở dài tiếp: “Cô chủ, không phải tôi nhiều chuyện, chứ nếu bàn về huyết mạch của Đường Môn thì mười Đường Lăng cũng không bằng cô đâu ạ. Đường Lăng rất hống hách, chưa bao giờ tôn trọng cô chủ”.

Đường Băng Vân thờ ơ nói: “Anh ta đang được lúc đắc ý mà, kệ đi”.

Ngô Bình hỏi: “Anh ta muốn lấy trang cá độ bóng đá này là lấy luôn à?”

Đường Băng Vân nói: “Em đã hỏi ông chuyện này rồi, khi ấy ông đang mệt nên không quan tâm lắm. Nhưng anh yên tâm, rồi em sẽ lấy lại”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1017


Khách đặt cược đua ngựa hầu hết là người Viêm Long, họ hào hứng theo dõi rồi reo hò, dù cho ngựa và người trong màn hình không hề nghe thấy.

Nhóm Ngô Bình đi tới gần màn hình đó, Tiền Lương nói: “Cậu Ngô, đua ngựa mới ra mắt nên chưa chỉn chu lắm. Tôi định chờ thêm một thời gian nữa sẽ lại lập một trang web”.

Ngô Bình: “Hả? Hình như trong nước cấm hình thức này mà?”

Tiền Lương cười nói: “Cũng như cá độ bóng đá thôi, nhưng tôi thấy đua ngựa tiềm năng lắm, tôi có linh cảm trong tương lai nó sẽ vượt đá bóng luôn”.

Advertisement

Lúc này, một trận đua ngựa lại sắp bắt đầu, khách đặt lại lao hết đến trước màn hình. Ngô Bình hỏi Đường Băng Vân: “Băng Vân, em có muốn chơi một ván không?”

Đường Băng Vân cười hỏi: “Sao thế? Ngứa tay à?”

Ngô Bình: “Anh hơi bị chuyên nghiệp đấy”.

Advertisement

Thật ra, Ngô Bình không biết gì về trò đua ngựa cả, nhưng anh là cao thủ ngành y, qua sức chạy và ngoài hình của con ngựa, anh có thể đoán ra tiềm lực của từng con.

Trong phiến ngọc có Mã Kinh, Ngô Bình cũng từng đọc qua, vì thế mắt quan sát của anh hơn hẳn người thường. Bây giờ, anh muốn thử tài đoán ngựa qua trận đua này.

Qua màn hình 8K, mỗi con ngựa đều hiện lên sắc nét. Nếu thêm không gian ba chiều thì còn nhìn sống động như thật.

Tiền Lương lấy một chiếc kính cho Ngô Bình đeo, anh nhìn một lúc rồi nói: “Tiền Lương, ông đặt cho tôi 100 triệu con số tám sẽ thắng”.

Tiền Lương liếc nhìn con số tám rồi nói: “Cậu Ngô, người điều khiển con số tám mới chơi, ngựa cũng mới luôn, biểu hiện rất bình thường. Cậu đặt cho nó e là thua đấy”.

Ngô Bình cười nói: “Thua cũng không sao, cứ đặt cho tôi đi”.

Tiền Lương không khuyên nhủ thêm nữa mà gọi người đặt con số tám cho Ngô Bình.

Tỷ lệ đặt của con này là một ăn 9.4. Nói cách khác là nếu Ngô Bình thắng thì anh sẽ được 940 triệu.

Đặt xong, anh hỏi Tiền Lương: “Đặt ở đây thì sẽ chuyển hết cho Cảng Thành à?”

Tiền Lương đáp: “Không hẳn, ví dụ có 100 triệu thì chúng ta chỉ chuyển cho Cảng Thành 60 triệu, còn mình ăn 40”.

Ngô Bình gật gù: “Thế cũng được! À, ông thông báo đi, tôi đặt ở Cảng Thành hết nhé”.

Tiền Lương vội nói: “Vâng, tôi sẽ đi ngay”.

Năm phút sau, trận đấu chính thức diễn ra, mấy con ngựa đều chạy thục mạng, người điều khiển cũng dốc hết sức.

Ngay sau đó, con số sáu đã bứt phá lên dẫn đầu.

Nửa chặng sau, Đường Băng Vân nhìn Ngô Bình rồi nói: “Chuyên gia Ngô, chắc anh thua rồi”.

Ngô Bình cười nói: “Bình tĩnh, con số 8 khoẻ lắm, hôm nay chắc chắn nó sẽ thắng”.

Anh vừa nói dứt câu thì con số 8 đã chạy nhanh hơn hẳn, đến người điều khiển còn thấy kinh ngạc, không ngờ nó lại khoẻ đến thế. Khi chỉ còn một phần tư chặng nữa thì con số 8 đã vượt con số 6 và chạy đầu, sau đó kéo xa khoảng cách với những con khác.

Khi nó chạy về đích, cả sảnh oán thán. Rõ ràng họ đang hối hận vì ban đầu không đặt con này.

Một người đàn ông trung niên ở gần đó cười nói: “Cậu bạn, mắt câu tinh thật, sao cậu biết con số 8 sẽ thắng?”

Hoá ra ông ấy đã nghe thấy hết lời nói ban nãy của Ngô Bình nên giờ đang phục anh sát đất.

Đương nhiên Ngô Bình không nói thật, anh tỉnh bơ nói: “Cũng không có gì, tôi chỉ thấy con số 8 rất phong độ nên chọn nó thôi”.

Tiền Lương cũng phục Ngô Bình, ông ấy cười nói: “Cậu Ngô, cậu giỏi quá! Loáng cái đã kiếm được gần tỷ bạc”.

Đường Băng Vân bãn nãy còn cười Ngô Bình, không ngờ anh đã lật ngược tình thế, nhưng cô ấy vẫn không phục: “Ăn may thôi!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1018


Nhìn Ngô Bình và Đường Băng Vân liếc mắt đưa tình, Tiền Lương thấy da đầu mình tê rần. Trong ấn tượng của anh ta, Đường Băng Vân là thủ lĩnh nhóm đánh thuê, nay còn là người đứng đầu Thiên Sát, năng lực rất cao, tính tình lãnh đạm, ai cũng e sợ.

Tiền Lương vội vàng nói: “Anh Ngô, cô cả, chúng ta đến phòng VIP nhé”.

Phòng VIP có màn hình lớn chuyên dụng và nhân viên phục vụ, phí cao ngất, đến hai mươi nghìn một giờ.

Advertisement

Trong phòng có một chiếc xô pha rất lớn làm bằng da thật, rượu thì mấy chục nghìn một chai, thậm chí còn có các cô gái xinh đẹp trẻ trung rót trà châm thuốc.

Ngô Bình ngồi xuống, châm một điếu thuốc rồi nhìn vào màn hình. Một trận đua ngựa mới sắp bắt đầu, các khách cược đang chọn ngựa.

Advertisement

Ngồi ở mép xô pha, Tiền Lương cười hỏi: “Anh Ngô muốn chọn con nào?”

Ngô Bình quan sát ngựa trên màn hình. Đến khi thời gian chọn sắp kết thúc, anh mới nói với Tiền Lương: “Đặt Quinella số một và số bảy, hoặc số một và số năm. Đặt Tierce số một, bảy, bốn; một, bảy, năm. Toàn bộ đều đặt cược số tiền cao nhất”.

Quinella là thuật ngữ trong đua ngựa, ý chỉ chọn ra hai con ngựa về đích thứ nhất và thứ hai, bất kể thứ tự. Còn Tierce nghĩa là chọn ba con ngựa về đích tốp ba theo thứ tự trong trận đua ấy.

Tiền Lương cười nói: “Anh Ngô à, đúng là biểu hiện gần đây của con số một rất tốt, nhưng con số bảy đã đua hơn một trăm trận mà vẫn chưa lần nào lot vào tốp ba”.

Ngô Bình bảo: “Không sao, cứ đặt đi”.

“Vâng!”, Tiền Lương bảo thuộc hạ làm việc, đặt cược cao nhất theo lời anh.

Tiền Lương lên tiếng: “Anh Ngô à, với số tiền lớn như vậy, chỉ có thể cược một phần trong sân, phần lớn đều đặt bên ngoài. Ngoài ra Đường Lâu cũng sẽ ăn một phần nhỏ. Tính tổng hợp, tổng tiền của Quinella ở ba bên hiện nay là hai phẩy tám tỷ, tổng tiền thưởng của Tierce là năm phẩy năm tỷ. Xét riêng đặt cược cao nhất thì lần lượt chiếm ba mươi tư phẩy sáu mươi lăm phần trăm, và bốn mươi bốn phẩy năm mươi ba phần trăm quy mô đặt cược”.

Ngô Bình hỏi: “Cần bao nhiêu tiền?”

Tiền Lương đáp: “Ba mươi triệu đến bốn mươi triệu”.

Ngô Bình gật đầu: “Cũng được”.

Chẳng bao lâu sau, trận đua ngựa đã bắt đầu. Con số một quả nhiên rất mạnh, ngay từ đầu trận đua đã bỏ xa phần còn lại. Ở nửa quãng đua sau, con số bảy bắt đầu bung sức, chung cuộc về đích thứ hai với khoảng cách chỉ có nửa cái đầu ngựa, còn con số bốn cán đích ở vị trí thứ ba.

Cuối cùng, Ngô Bình cược thắng cả Tierce và Quinella!

Tiền Lương phấn khích nhảy cẫng lên, cười nói: “Trúng rồi!”

Đường Băng Vân vội hỏi: “Tiền thưởng là bao nhiêu?”

Tiền Lương liền bảo cấp dưới tính toán. Nửa phút sau, anh ta vừa cầm một tờ giấy đến vừa cười đáp: “Thưa anh, tổng tiền thưởng là ba tỷ bốn trăm mười sáu triệu tám trăm ba mươi nghìn, sau khi trừ phí thủ tục thì tiền về tay là ba tỷ một trăm ba mươi triệu”.

Đường Băng Vân ngỡ ngàng: “Đặt ba mươi triệu, trúng ba phẩy một tỷ?”

Tiền Lương cười nói: “Anh Ngô quả là cao thủ!”

Lúc này Ngô Bình mới đứng dậy: “Đã thắng ba ván liên tiếp rồi, hôm nay đến đây thôi vậy. Băng Vân, chúng ta lên tầng tám mươi hai đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1019


Tầng tám mươi hai là cá cược quyền anh. Vừa bước vào, màng nhĩ của hai người đã tê rần vì tiếng hò hét ầm ĩ.

Trong đại sảnh rộng năm nghìn mét vuông, chỗ ngồi gần như đã được lấp kín. Trên võ đài ngay chính giữa, một người La Sát đang đấu với một người Bán đảo.

Đây là trận đấu không có hạn chế, ngoại trừ vũ khí ra, có thể dùng mọi cách thức để đánh bại đối thủ. Trận chiến đã đến hồi gay cấn. Hai bên đều đã chảy đầy máu, một trong hai bị thương khá nặng và đang ở thế bất lợi.

Advertisement

Quản lý tầng này vội vàng ra nghênh tiếp, giới thiệu tình hình ở đây với Ngô Bình.

Advertisement

Cược quyền anh rất đẫm máu. Chỉ trong nửa phút, một trong số họ đã ngã xuống vũng máu. Nhân viên y tế lập tức lên võ đài cấp cứu. Khán giả bên dưới, có người thì hò reo, kẻ thì chửi rủa.

Ngô Bình hỏi quản lý: “Những võ sĩ này đến từ đâu vậy?”

Quản lý cười đáp: “Anh Ngô, các võ sĩ đến từ khắp nơi trên thế giới và đều đánh rất giỏi”.

Chẳng bao lâu sau, người bị thương đã được khiêng xuống. Tiếng chiêng trên võ đài vang lên.

Quản lý vội nói: “Anh Ngô đến rất đúng lúc, trận đấu chính bắt đầu rồi”.

Đứng bên cạnh, Đường Băng Vân giải thích cho anh nghe. “Trận đấu chính” nghĩa là hai thế lực lớn trong giang hồ muốn giải quyết tranh chấp nên mỗi bên cử ra một cao thủ đấu với nhau trên võ đài. Đường Lâu thích kiểu đấu này nhất, nên sẽ tài trợ tiền và địa điểm để mời họ đến đây giao đấu.

Trong trận đấu, khán giả có thể đặt cược, tỷ lệ cược của hai bên thường tương đương nhau. Thông tin của hai bên sẽ được công bố ngay tại hiện trường, khán giả có thể đặt cược dựa theo thông tin ấy.

Lúc này, màn hình lớn đặt ở phía trên võ đài đã xuất hiện một tấm ảnh và vài dòng chữ.

Ngô Bình nhìn lên. Đó là một cậu trai chừng mười bảy, mười tám tuổi, gương mặt vẫn còn vẻ non nớt. Điều làm anh ngạc nhiên là cậu trai này sở hữu thành tích rất đáng nể, đã trải qua ba mươi lăm trận đấu mà chỉ mới thua ba trận.

Không bao lâu sau, cậu trai kia đã bước lên võ đài, người chi chít sẹo, tứ chi đều từng bị gãy, đôi mắt sáng quắc.

Cậu ấy vừa xuất hiện, Ngô Bình đã hơi chau mày: “Là người chưa qua trường lớp, không có thầy dạy”.

Quản lý vội đáp: “Anh Ngô rất tinh tường. Cậu ta tên Diệp Thần, có em gái mắc bệnh nan y, cần một khoản tiền lớn để ra nước ngoài chữa trị. Vì muốn kiếm tiền, cậu ta bắt đầu lên sàn đấu. Tuy không được ai chỉ dạy, nhưng Diệp Thần chỉ mất vỏn vẹn nửa năm để đạt được thành tích như thế”.

Nhìn cậu ấy thêm một lúc, Ngô Bình hỏi quản lý: “Cậu ấy có ông chủ không?”

Quản lý trả lời: “Tạm thời thì chưa, nhưng có người bằng lòng bỏ tiền ra mua cậu ấy ba năm, có điều giá cả vẫn chưa thương lượng xong”.

Trong lúc họ nói chuyện, thông tin của người còn lại đã được hiển thị. Đó là một người đàn ông ba mươi hai tuổi, thân hình cao lớn, thể trọng và chiều cao đều hơn đứt cậu trai. Hai người rõ ràng không cùng một hạng.

Một lát sau, gã to con cũng lên võ đài. Khi gã đứng cạnh Diệp Thần, lập tức phán đoán được ai mạnh ai yêu.
 
Back
Top Dưới